Ngôn Tình Gả Vào Hào Môn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Gả Vào Hào Môn
Chương 60: Cô Ấy Là Ai


"Tại sao tôi lại phải bỏ qua cho cô? Cô đã muốn gả cho tôi như vậy thì cô phải hoàn thành nghĩa vụ của một người vợ đi chứ! Không phải cô yêu tôi sao? Đế tôi dùng cách này yêu thương loại phụ nữ lắng lơ như cô không thích hay sao?"
Trác Du Hiên cúi xuống căn lên chiếc cổ trắng nõn của người con gái đáng thương kia một cái, in lên đó một dấu màu đỏ ửng như là đang cảnh cáo.

Trác Du Hiên có lẽ không có ý định buông tha cho người con gái đáng thương này, hẳn ta vẫn cúi đầu gặm nhấm phần da thịt nõn nà kia.

"Hôm nay em đến kỳ sinh lý, thật sự không thể đáp ứng cho anh được.

Để lần khác đi, có được không?"
Âm thanh cầu xin nức nở đau đớn truyền đến tai của Trác Du Hiên khiển hẳn hơi dừng lại.

Trác Du Hiên tạm thời buông tha cho phần da thịt trắng nõn kia của Thẩm Quân Dao, hắn hơi ngẩng mặt lên nhìn khuôn mặt đau đớn của người con gái đang bị hắn ghì vào ở dưới thân? Gương mặt lạnh lẽo của Trác Du Hiên nhìn Thẩm Quân Dao một lúc lâu nhưng hẳn lại không hề lên tiếng nói gì cả.

Điều này càng khiến cho Thẩm Quân Dao cảm thấy sợ hãi vô cùng, cả người của cô bỗng run lên lấy bẩy.

Trác Du Hiên càng im lặng nhìn Thẩm Quân Dao như vậy, trong lòng của cô, một nỗi sợ hãi đã dấy lên từ lúc nào không hay biết? Thẩm Quân Dao sợ rằng những lời nói kia của mình đã chọc giận đến Trác Du Hiên.

Nhưng hôm nay cô thật sự không thể đáp ứng hắn được.

Hôm nay chính là ngày đầu trong thời kỳ sinh lý của cô, lúc sáng thức dậy cô mới phát hiện ra.

Thẩm Quân Dao đâu có không muốn cho Trác Du Hiên, chỉ là hiện tại không thể mà thôi.

Cô sợ Trác Du Hiên sẽ lại măng cô bẩn thỉu, mắng cô chẳng ra gì cả, như vậy thì càng khiến cho Thẩm Quân Dao cảm thấy đau lòng mà thôi.

Nhìn bộ dạng lúc này của Trác tổng rồi, Thẩm Quân Dao thật sự cảm thấy sợ hãi.Hãy click vào đây để ủng hộ 1 click quảng cáo cho tụi mình có động lực ra chương nhé!
Cô sợ người đàn ông này sẽ tức giận lên mà ra sức hành hạ cô thêm mất.

Nếu Trác Du Hiên tức giận mà quát mảng cô còn đỡ sợ hơn là hẳn ta cứ im lặng như thế này đấy.

Tuy thời gian tiếp xúc với Trác Du Hiên không được nhiều nhưng Thẩm Quân Dao rất rõ tính cách và con người của Trác Du Hiên.

Một khi Trác Du Hiên đã im lặng thì hậu quá ở phía sau sẽ vô cùng nghiêm trọng không ai dám nghĩ tới điều đó.

Vả lại, Trác Du Hiên một khi đã hận ai thì sẽ hận người đó muôn đời muôn kiếp, chắc chắn sự hận thù đó sẽ không bao giờ buông bỏ được.

Thẩm Quân Dao thật sự cảm thấy chua xót, cô mãi mãi không bao giờ lọt được vào sự chú ý của Trác Du Hiên hay sao? Trác Du Hiên trầm ngâm một lúc lâu, cánh tay của hẳn đang giữ đôi bàn tay gầy gò của người con gái đáng thương kia bỗng siết thật mạnh lộ rõ sự tức giận khiến cho khuôn mặt của Thẩm Quân Dao nhăn nhó lại vì đau đớn.

Âm thanh lạnh lẽo phát ra từ miệng hắn khiến cho Thẩm Quân Dao bên dưới không kìm được mà run rẩy.

"Thẩm Quân Dao, tôi phải công nhận là miệng lưỡi của cô nói dối ngày một tài hơn đấy! Cô nghĩ cô bịa ra cái lý do này thì sẽ thoát khỏi chuyện này hay sao? Cô nên nhớ, một con đ**m như cô không được có quyền ngăn cản điều mà tôi muốn.

Dám nói dối tôi, gan của cô công nhận cũng to thật đấy!"
Trác Du Hiên nghiến răng nghiến lợi nhìn Thẩm Quân Dao, âm thanh truyền ra lạnh lẽo vô cùng mang theo sự cảnh cáo, tất cả đều phả thẳng vào gương mặt của Thẩm Quân Dao cùng với mùi rượu nồng nặc.

Chẳng lẽ Trác Du Hiên vân không chịu tin Thẩm Quân Dao hay sao? Cô đâu có lý do gì để nói dối hắn như vậy? Tại sao Trác Du Hiên cứ khăng khăng cho rằng Thẩm Quân Dao là đang nói dối hắn cơ chứ? Người đàn ông tàn độc này không thể tin Thẩm Quân Dao một chút được hay sao? Thẩm Quân Dao hơi lắc đầu, một vài giọt nước mắt lạnh lẽo rơi ra từ khoé mi cô.

Đôi môi khô khốc khẽ mấp máy bật ra một âm thanh vô cùng bé.

Thẩm Quân Dao như muốn giải thích với Trác Du Hiên vậy.

"Không! Em không hề nói đối! Những gì em nói đều là sự thật! Xin anh hãy tin em!"
Tại sao chứ? Trác Du Hiên, tại sao anh vẫn không tin em, dù chỉ một chút mà thôi? Em thật sự không hề nói dối anh, em không thể làm theo ý anh lúc này được.

Anh có biết vì sao hay không? Vì em sợ anh chê em là loại phụ nữ bẩn thỉu, không xứng được anh để mắt đến.

Em thật sự không muốn như vậy đâu anh ạ.Trác Du Hiên hơi nhếch môi gương mặt của hắn lộ rồ sự khinh bỉ, nhất là khi chứng kiến những giọt nước mắt giả tạo"
chảy ra hốc mắt của người phụ nữ này.

Chẳng lẽ cô ta vẫn muốn giở cái trò này ra để có thế đạt được mục đích hay sao? "Tin cô? Tôi thà tin một con chó còn hơn là tin cái loại phụ nữ lắng lơ như cô ấy! Cô không xứng đáng được tôi tin tưởng, cho nên bớt cái bộ dạng giả tạo kia của cô lại đi.

Điều đó chỉ làm tôi ngứa mắt cô hơn mà thôi!"
Trác Du Hiên nói một cách đầy mỉa mai, ánh mắt của hẳn hiện rõ một sự ghê tởm vô cùng với người phụ nữ đang bị hản đè ở dưới thân.

Trác Du Hiên căm ghét nhất chính là sự giả tạo của người phụ nữ này, vì bản thân của mình mà bất chấp mọi thứ.

Vậy mà Trác Du Hiên lại không hề biết rằng, chính những lời nói tàn nhẫn kia của Trác Du Hiên trở thành một lưỡi dao đâm xuyên trái tim của Thẩm Quân Dao, khiến cho cô cảm thấy vô cùng đau đớn.

Đau đến mức thở cũng khó khăn! Tại sao? Tại sao lại làm như thế với cô? Rốt cuộc Thẩm Quân Dao cô đã làm sai điều gì mà nay cô lại bị chính người đàn ông mà cô yêu nhất nhục nhã đến tận cùng như vậy cơ chứ? Thẩm Quân Dao phải làm gì để không phải chịu đau khổ nữa đây? Đau đớn là thể, nhưng Thẩm Quân Dao vẫn cố gắng giải thích với Trác Du Hiên, cố gắng khiến hắn tin tưởng vào cô, dù chỉ một chút thôi Thẩm Quân Dao đã cảm thấy bản thân mình được an ủi phần nào rồi.

"Những gì em nói hoàn toàn đúng, em thật sự đang ở trong kỳ sinh lý, không thể đáp ứng anh được!"
Thẩm Quân Dao vừa đau đớn nói, những giọt nước mắt mặn chát kia cứ thế tuôn ra nơi hốc mắt cay xè của người con gái.

Nhưng không vì vậy mà Trác Du Hiên mủi lòng mà quan tâm đến cô dù chỉ một chút.

"Những gì cô nói có đúng hay không, không phải thử là biết hay sao? Thẩm Quân Dao, nếu cô dám bịa chuyện gạt tôi, nhất định tôi sẽ để cho cô chịu hậu quả cực kỳ nặng nề đấy!"
Lời vừa mới dứt, Trác Du Hiên đã mạnh tay xé toạc đi lớp áo còn lại đang che đậy trên người của Thẩm Quân Dao.

Chỉ trong phút chốc, nửa người trên gầy gò yếu ớt của Thẩm Quân Dao đã hoàn toàn phơi bày trước mặt người đàn ông tàn nhẫn này.

Chưa dừng lại ở đó, chiếc quần jean của Thẩm Quân Dao đã bị lột ra từ lúc nào cũng không ai biết.

Cùng lúc đó, một chất lỏng màu đỏ chảy ra nhuộm đỏ cả drap giường.

Trác Du Hiên nhìn chằm chằm vào thứ chất lỏng đặc sệt màu đỏ kia, ánh mắt không khỏi sa sâm lại.

Trác Du Hiên tức đến nghiến răng nghiến lợi nhưng chẳng thể làm gì được hết, hắn ta chỉ biết chửi thề một câu.

"Chết tiệt"
"Đúng là loại phụ nữ bẩn thỉu thì thứ gì ở trên người của cô cũng đều bẩn như vậy cả!"
Mắng xong, Trác Du Hiên tàn nhẫn quay lưng bỏ đi, không thèm quan tâm đến người con gái đang cuộn tròn trong chăn bật khóc nức nở, đau đớn kia..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 61: Đưa Tình Nhân Về Nhà


Trác Du Hiên nhìn chằm chằm vào thứ chất lỏng đặc sệt màu đỏ kia, ánh mắt không khỏi sa sầm lại.

Trác Du Hiên tức đến nghiến răng nghiến lợi nhưng chẳng thể làm gì được hết, hắn ta chỉ biết chửi thề một câu.

"Chết tiệt!"
"Đúng là loại phụ nữ bẩn thỉu thì thứ gì ở trên người của cô cũng đều bẩn như vậy cả!"
Măng xong, Trác Du Hiên tàn nhẫn quay lưng bỏ đi, không thèm quan tâm đến người con gái đang cuộn tròn trong chăn bật khóc nức nở, đau đớn kia.

Thẩm Quân Dao đau đớn thiếp đi lúc nào không hay biết.

Mãi cho đến khi cô tỉnh lại, mặt trời cũng đã ló rạng.

Thẩm Quân Dao mệt mỏi nhưng cô phải nhanh chóng xuống giường, gấp gọn chăn màn lại rồi nhanh chóng đi lên nhà.

Thẩm Quân Dao nhanh chóng chạy lên nhà tránh cho Trác Du Hiên lại tức giận lên thì chết.

Cô thật sự rất sợ mỗi khi nhìn Trác Du Hiên phát điên lên như mọi lần.

Nhưng hôm nay khi lên nhà, Thẩm Quân Dao chẳng thấy bóng dáng của Trác Du Hiên đâu cả.

Chắc hắn ta đã đi làm rồi.

Lúc này, Thẩm Quân Dao mới thở phào một hơi, cô thấy trong lòng của mình bỗng dưng nhẹ nhõm hẳn đi.

Lần này Trác Du Hiên đi có lẽ cũng khá lâu như lần trước vậy.

Nhìn bộ dạng mất hứng của Trác Du Hiên hôm qua cũng đủ hiểu rồi.

Thẩm Quân Dao cũng chẳng nghĩ gì nhiều nữa, cô nhanh chóng bắt tay vào công việc mà mình phải làm như một thói quen vậy.

Ngày qua ngày, những việc mà Thẩm Quân Dao phải làm ngày một nặng dần lên.

Với một cô gái yếu ớt như cô thì làm sao có thể chịu được cơ chứ? Vậy mà Thẩm Quân Dao vẫn phải cần răng mà chịu đấy thôi! Chứ với sức lực này của cô cũng đâu thể làm được điều gì khác ngoại trừ việc nghe lời bọn họ, đặc biệt là Trác Du Hiên cơ chứ? Chẳng mấy chốc, mặt trời cũng đã xuống núi.

Ánh chiều tà bắt đầu bao phủ cả một thành phố Bắc Kinh rộng lớn này.

Trên đường, xe cộ tấp nập qua lại, những tiếng còi xe kêu inh ỏi trên đường hoà cùng sự hỗn loạn của cả thành phố.

Chiều đến, cũng là lúc tất cả con người kết thúc cả một ngày làm việc vất vả để trở về mái ấm gia đình của mình.

Nhưng ở đâu đó, vẫn còn một vài người vẫn phải đang cặm cụi làm việc không biết bao giờ mới được nghỉ ngơi mặc dù cả người họ vẫn đang đau nhức, mệt mỏi vô cùng khi phải làm những công việc vô cùng vất vả.

Ở trong biệt thự sang trọng của nhà họ Trác kia, Thẩm Quân Dao vẫn phải cặm cụi giặt nốt đống quần áo bẩn kia mà không một ai giúp đỡ cả.

Không những Thẩm Quân Dao phải giặt đống quần áo chất cao như núi kia một mình mà cô còn phải giặt chúng bằng tay mà trong khi đó ở đây vân có máy giặt.

Thẩm Quân Dao bắt buộc phải làm vậy, nếu không, cô sẽ lại bị người ta đánh mất! Như thế thì đau lắm, cô không muốn bị đánh đâu! Mãi cho tới khi trời tối sầm lại, một màu đen phủ kín thành phố xa hoa lộng lẫy này thì Thẩm Quân Dao mới mệt mỏi giặt xong đống quần áo kia.

Cô cảm thấy hai tay của mình tê dại, mất hết cảm giác.

Những ngón tay yếu ớt hơi run run trông vô cùng đáng thương.Donate cho team dịch bộ truyện này bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào bạn ơi!
Chẳng những thế, cả người của Thẩm Quân Dao đau nhức vô cùng, đau đến mức sức lực hoàn toàn bị rút cạn vậy.

Thẩm Quân Dao vô cùng mệt mỏi, lúc này cô chỉ muốn về giường nằm ngủ một giấc cho nhanh khỏe mà thôi.

Đang định về phòng thì Thẩm Quân Dao thấy Trác Du Hiên trở về nhà.

Không phải Trác Du Hiên cứ đi là lâu lắm mới về hay sao? Sao tự dưng hôm nay lại về sớm như thế chứ? Thẩm Quân Dao chẳng nghĩ gì đến điều đó, cô vui mừng hớn hở chạy ra như muốn đón người đàn ông kia về nhà.

Trông Thẩm Quân Dao lúc này hệt như là một đứa trẻ vậy.

Thẩm Quân Dao đang định cất tiếng nói chồng à, anh về rồi thì hình ảnh một người phụ nữ ăn mặc rách rưới dựa sát vào người của Trác Du Hiên, bộ dạng của ả ta vô cùng õng eo, khiến người ta phải ngứa mắt.

Thẩm Quân Dao vừa nhìn thấy người phụ nữ kia, cả người của cô lập tức cứng đờ nhìn hai người bọn họ đứng sát nhau như vậy.

Gương mặt căng cứng của Thẩm Quân Dao nhìn chằm chằm hai người kia đang tiến về phía mình.

Có lẽ Trác Du Hiên cũng đã nhìn thấy Thẩm Quân Dao nhưng hắn ta chắc cũng chẳng thèm để tâm đến điều đó làm gì cả.

Hắn ta chỉ nắm tay người phụ nữ õðng ẹo chẳng khác gì con rắn kia vào trong nhà.

Trác Du Hiên là đang cố tình công khai việc hản tìm tình nhân ở bên ngoài trước mặt của Thẩm Quân Dao hay sao? Thẩm Quân Dao là vợ của hẳn mà hắn không tôn trọng cô một chút ư? Thẩm Quân Dao liên tục động viên bản thân mình.

Cô luôn nhắc nhở mình rằng, chắc chắn hai người bọn họ không phải là kiểu quan hệ đó đâu, chắc chắn Trác Du Hiên sẽ không đi tìm tình nhân ở bên ngoài đâu.

Thẩm Quân Dao, mày đừng có suy nghĩ lung tung, Trác Du Hiên sẽ không làm như vậy đâu.

Đến khi hai người bọn họ đến gần, Thẩm Quân Dao khó khăn cất tiếng hỏi Trác Du Hiên.

"Anh à, cô ấy là ai vậy?"
Trác Du Hiên làm như chẳng để ý đến câu hỏi của Thẩm Quân Dao, ánh mắt của hẳn từ nãy đến giờ vẫn luôn đặt trên người cô tình nhân nhỏ của mình.

Còn người phụ nữ kia, ả ta liếc nhìn Thẩm Quân Dao khẽ đánh giá.

Ả thấy bộ dạng của Thẩm Quân Dao lúc này chẳng khác gì một con ở cả, nên chẳng nghĩ gì nhiều, người ả ta uốn éo dựa vào người của Trác Du Hiên như đang cố ý khiêu khích vậy.

"Trác thiếu, cô gái này là ai vậy? Đừng nói là vợ của ngài đó nha."
Ẳ ta cố tình kéo dài câu nói của mình.

Giọng của người phụ nữ này chua ngoa khiến cho người ta nổi hết cả da gà lên.

Thật là phát ớn mà! Loại người gì đây chứ? Trác Du Hiên lúc này mặc kệ mọi thứ, khoé môi của hắn hơi nhếch lên, cánh tay đưa lên chạm vào khuôn mặt của cô tình nhân nhỏ của mình, giọng đầy cưng chiêu.

"Bảo bối, em không cần phải quan tâm đến cô ta làm gì cả? Chẳng qua chỉ là một con chó anh nuôi mà thôi, đừng nghe chó sủa làm gì cả, bẩn tai lắm"
Nghe Trác Du Hiên nói như vậy, người phụ nữ kia còn bày ra cái bộ dạng làm nũng, cô ta khẽ ngọ nguậy đầu vào trong ngực của Trác Du Hiên như muốn khơi mào ngọn lửa d*c v*ng bên trong của người đàn ông này.

Đối diện với sự khiêu khích như vậy, Trác Du Hiên cũng không phải là không có phản ứng, chỉ là hẳn ta không thể hiện ra mà thôi! Người đẹp dâng đến tận miệng, tội gì mà không đoạt lấy cơ chứ! Thẩm Quân Dao đứng chôn chân tại chỗ, chứng kiến cảnh người chồng mà mình yêu nhất đang âu yếm ngọt ngào với người phụ nữ khác ở ngay trước mặt mình, cô đau đớn vô cùng.

Trái tim như bị ai đó bóp nghẹt lại, đau đến mức khó thở.

Chồng cô vậy mà có thể công khai tình nhân của mình ngay trước mặt cô một cách vô cùng tự nhiên mà không cảm thấy có lỗi gì cả, cô lại càng cảm thấy xót xa.

Thẩm Quân Dao vẫn cố gắng nuốt nước mắt đau đớn xuống lòng của mình, cô cố gắng không để cho bản thân mình phải khóc ở trước mặt hai người kia.

Hóa ra, ngoại trừ cái danh Trác thiếu phu nhân ra, trong cái nhà này, Thẩm Quân Dao hoàn toàn không có một chút vị thế nào cả.

"Thẩm nhị tiểu thư, cô còn muốn đứng đây đến bao giờ nữa? Chẳng lẽ cô muốn ở đây nhìn chúng tôi thân mật trước mặt cô à? Nếu cô muốn vậy thì chúng tôi sẵn sàng đáp ứng yêu cầu của cô."Chương 62 sỉ nhục trước mặt tình nhân (62) "Bảo bối, em không cần phải quan tâm đến cô ta làm gì cả? Chẳng qua chỉ là một con chó anh nuôi mà thôi, đừng nghe chó sủa làm gì cả, bẩn tai lắm"
Nghe Trác Du Hiên nói như vậy, người phụ nữ kia còn bày ra cái bộ dạng làm nũng, cô ta khẽ ngọ nguậy đầu vào trong ngực của Trác Du Hiên như muốn khơi mào ngọn lửa d*c v*ng bên trong của người đàn ông này.

Đối diện với sự khiêu khích như vậy, Trác Du Hiên cũng không phải là không có phản ứng, chỉ là hắn ta không thế hiện ra mà thôi! Người đẹp dâng đến tận miệng, tội gì mà không đoạt lấy cơ chứ.Thẩm Quân Dao đứng chôn chân tại chỗ, chứng kiến cảnh người chồng mà mình yêu nhất đang âu yếm ngọt ngào với người phụ nữ khác ở ngay trước mặt mình, cô đau đớn vô cùng.

Trái tim như bị ai đó bóp nghẹt lại, đau đến mức khó thở.

Chồng cô vậy mà có thể công khai tình nhân của mình ngay trước mặt cô một cách vô cùng tự nhiên mà không cảm thấy có lỗi gì cả, cô lại càng cảm thấy xót xa.

Thẩm Quân Dao vẫn cố gắng nuốt nước mắt đau đớn xuống lòng của mình, cô cố gắng không để cho bản thân mình phải khóc ở trước mặt hai người kia.

Hóa ra, ngoại trừ cái danh Trác thiếu phu nhân ra, trong cái nhà này, Thẩm Quân Dao hoàn toàn không có một chút vị thế nào cả.

"Thẩm nhị tiểu thư, cô còn muốn đứng đây đến bao giờ nữa? Chẳng lẽ cô muốn ở đây nhìn chúng tôi thân mật trước mặt cô à? Nếu cô muốn vậy thì chúng tôi sẵn sàng đáp ứng yêu cầu của cô."
Trác Du Hiên lạnh lùng liếc mắt nhìn Thẩm Quân Dao một cái, cánh tay của hẳn vẫn đặt trên cơ thể õng ẹo của cô tình nhân kia.

Dường như Trác Du Hiên đang cố tình khiêu khích cái người được gọi là vợ hợp pháp của hắn mà không một chút kiêng nể gì.

Người phụ nữ kia được đà lên nước, ả ta lấn tới như bản thân của mình mới là chủ của căn nhà này vậy.

Ả ta hất cằm lườm Thẩm Quân Dao một cái, giọng nói chua ngoa cố tình tỏ ra vẻ uy quyền.

"Này cái con nhỏ kia, mày không nghe Trác thiếu nói gì hay sao? Còn đứng ì ra đó đến lúc nào nữa? Mày không mau cút đi thì đừng có trách, đã là chó mà chẳng biết nghe lời gì cả!"
Nói rồi, ả ta rúc vào trong người của Trác Du Hiên, ả ta tưởng rằng mình đã chiếm được tình cảm của người đàn ông này rồi lên mới lên mặt như vậy đây mà.

Hai mắt của người phụ nữ chớp chớp nhìn gương mặt đang cười khẩy kia của Trác Du Hiên.

"Trác thiếu, động vật anh nuôi như vậy không có được đâu đó! Anh mà không cho nó một bài học thì sẽ có ngày nó trèo lên đầu anh ngồi đấy"
Người phụ nữ này đang có mong ước vô cùng lớn đây mà.

Ả ta cậy mình có được một chút quan tâm của Trác Du Hiên mà ảo tưởng rằng Trác Du Hiên thích cô ta mới hay chứ! Ả ta còn nghĩ rằng mình nhất định sẽ có được cái vị trí Trác thiếu phu nhân mà người người mong ước kia cơ.

Đúng là ảo tưởng quá nặng! Trác Du Hiên biết người phụ nữ này đang có ý gì, nhưng lúc này hắn ta chẳng thèm để ý đến điều đó.

Trác Du Hiên bây giờ đang muốn dùng người phụ nữ này để đả kích Thẩm Quân Dao thật nặng mà thôi! Còn giết người phụ nữ này với hắn dễ như trở bàn tay.

Trác Du Hiên quay sang, hắn ta dùng một ánh nhìn vô cùng trìu mến đối với cô tình nhân nhỏ kia của mình.

Hắn ta đưa tay xoa đầu cô ta, rôi những lời phát ra từ miệng của hẳn được nhấn mạnh như là muốn nhắc nhở ai đó.

"Bảo bối này, em để ý cô ta làm gì chứ? Em nói với cô ta chỉ thêm mỏi mồm mà thôi, vả lại còn tốn công vô ích nữa.

Đã là chó thì làm sao mà hiểu được tiếng người nói cơ chứ?"
Trác Du Hiên liếc mắt quan sát biểu hiện của Thẩm Quân Dao một chút nhưng lại không một ai phát hiện ra điều này.

Trác Du Hiên đưa tay nắm lấy đôi bàn tay của người phụ nữ kia mà nâng niu.

Hắn ta còn cố tình để cho Thẩm Quân Dao nhìn thấy hành động này của hắn nữa cơ chứ.

"Với lại bảo bối à, em không cần phải chấp một con chó làm gì đâu.

Còn nếu vật nuôi mà làm sai thì chỉ cần đem nhốt vào lồng là ngoan ngay ấy mà"
Hai bọn họ cứ thế nhìn nhau mà cười, kẻ tung người hứng mà không quan tâm đến Thẩm Quân Dao ở phía bên kia sắc mặt đã tái nhợt đi không còn một giọt máu nào ở trên đó.

Đôi bàn tay của cô cuộn tròn lại thành nắm đấm, hai chân thì trở nên tê dại không cách nào cử động được.

Hai người bọn họ còn để ý đến một Thẩm Quân Dao đang cố gắng che đi nỗi đau ở trong lòng bên đây hay không? Hay bọn họ chỉ thích thú với việc sỉ nhục người khác như vậy cơ chứ? Bọn họ có biết rằng, Thẩm Quân Dao đang đau lắm không? Hai chữ "bảo bối"
bật ra từ miệng của Trác Du Hiên ngọt xớt như vậy khiến trái tim của Thẩm Quân Dao như bị vỡ vụn thành trầm mảnh.

Trác Du Hiên chưa bao giờ nói những lời dịu dàng ấy với cô cả, vậy mà hôm nay ngay ở trước mặt của cô, Trác Du Hiên lại có thể dễ dàng nói ra những từ ấy.

Trác Du Hiên đâu có biết rằng những lời nói ấy của hắn đã gây tổn thương cho Thẩm Quân Dao đến mức độ nào cơ chứ? Mà cho dù hắn biết thì sao? Liệu hẳn sẽ quan tâm cô ư? Không, Trác Du Hiên sẽ càng làm cô tổn thương hơn mà thôi.

Tại sao Thẩm Quân Dao lại cảm thấy trái tim của mình đau đớn đến như vậy? Đau như trái tim của cô nó đang không ngừng rỉ máu.

Rất đau! Thật sự là đau vô cùng! So về nỗi đau thể xác, sự tổn thương mà Trác Du Hiên ban tặng cho cô hôm nay còn đau hơn gấp trăm ngàn lần.

Trác Du Hiên, tại sao anh lại đối xử với em như vậy? Những cử chỉ, lời nói hành động và cách anh quan tâm đến cô ấy kia, có thế đối xử với em một phần như vậy hay không? Chỉ một chút thôi cũng được! Em không cần tất cả, chỉ cần anh đổi với em băng một phần đối với cô ấy mà thôi.

Có được hay không anh? Bức tường mạnh mẽ ở bên ngoài của Thẩm Quân Dao hoàn toàn sụp đổ, toàn bộ sự đau đớn kìm nén hoàn toàn bộc lộ hết ra bên ngoài, ai cũng có thể nhìn ra Thẩm Quân Dao đang đau đớn đến mức độ nào? Cô thật sự đã không thể nào chịu nổi nữa rồi, làm ơn, hai người hãy dừng lại đi! Trác Du Hiên nhìn thấy hốc mắt đỏ hoe cùng sự đau đớn kia của Thẩm Quân Dao, trong lòng của hẳn đang vô cùng hả hê mà không có một chút gì là thương hại cho người vợ hiện tại của mình một chút nào cả.

Khiến Thẩm Quân Dao đau khổ chính là niềm vui của Trác Du Hiên hản, cho nên hẳn biết gì là thương cảm chứ? Đôi mắt ngấn lệ của Thẩm Quân Dao nhìn Trác Du Hiên đang ôm chặt eo của người phụ nữ kia, cô đau đớn nói với Trác Du Hiên.

Từng tiếng nấc truyền ra từ cổ họng của người con gái làm cho người ta không khỏi xót xa.

"Trác Du Hiên, nhưng em vẫn còn là vợ của anh! Chẳng lẽ anh không tôn trọng điều này một chút nào hay sao?"
Thẩm Quân Dao không quan tâm đến việc Trác Du Hiên đánh hay mảng chửi mình ra sao.

Nhưng giờ cô vẫn là vợ của anh, đây là sự thật không thể chối cãi được.

Chẳng lẽ Trác Du Hiên thật sự không dành cho Thẩm Quân Dao bất kì một sự tôn trọng nào thật sao? Trác Du Hiên buông người phụ nữ kia ra, hắn ta sắc mặt lạnh lẽo bước từng bước về phía của Thẩm Quân Dao.

Khí thế lạnh lẽo toát ra từ người của hắn khiến cho Thẩm Quân Dao không ngừng run sợ.

Tiếng bước chân dựng lại thì cánh tay của hẳn đã siết chặt cằm của Thẩm Quân Dao, khiến cho gương mặt của cô nhăn lại vì đau đớn.

Âm thanh tức giận hoà cùng sự lạnh lẽo phát ra từ miệng của người đàn ông đang nhìn chăm chăm gương mặt của Thẩm Quân Dao như có ý nhắc nhở.

"Thẩm Quân Dao, cô còn muốn ảo tưởng cô là vợ tôi đến lúc nào nữa? Chẳng qua cô chỉ là một con chó mà tôi giữ lại bên cạnh của mình mà thôi.

Mà đã là chó thì không xứng đáng được tôn trọng nghe rõ hay chưa?".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 62: Không Có Quyền Lên Tiếng


Những cử chỉ, lời nói hành động và cách anh quan tâm đến cô ấy kia, có thể đối xử với em một phần như vậy hay không? Chỉ một chút thôi cũng được! Em không cần tất cả, chỉ cần anh đối với em bằng một phần đổi với cô ấy mà thôi.

Có được hay không anh? Bức tường mạnh mẽ ở bên ngoài của Thẩm Quân Dao hoàn toàn sụp đổ, toàn bộ sự đau đớn kìm nén hoàn toàn bộc lộ hết ra bên ngoài, ai cũng có thể nhìn ra Thẩm Quân Dao đang đau đớn đến mức độ nào? Cô thật sự đã không thể nào chịu nổi nữa rồi, làm ơn, hai người hãy dừng lại đi! Trác Du Hiên nhìn thấy hốc mắt đỏ hoe cùng sự đau đớn kia của Thẩm Quân Dao, trong lòng của hắn đang vô cùng hả hê mà không có một chút gì là thương hại cho người vợ hiện tại của mình một chút nào cả.

Khiến Thẩm Quân Dao đau khổ chính là niềm vui của Trác Du Hiên hẳn, cho nên hản biết gì là thương cảm chứ? Đôi mắt ngấn lệ của Thẩm Quân Dao nhìn Trác Du Hiên đang ôm chặt eo của người phụ nữ kia, cô đau đớn nói với Trác Du Hiên.

Từng tiếng nấc truyền ra từ cổ họng của người con gái làm cho người ta không khỏi xót xa.

"Trác Du Hiên, nhưng em vẫn còn là vợ của anh! Chẳng lẽ anh không tôn trọng điều này một chút nào hay sao?"
Thẩm Quân Dao không quan tâm đến việc Trác Du Hiên đánh hay mảng chửi mình ra sao.

Nhưng giờ cô vẫn là vợ của anh, đây là sự thật không thể chối cãi được.

Chẳng lẽ Trác Du Hiên thật sự không dành cho Thẩm Quân Dao bất kì một sự tôn trọng nào thật sao? Trác Du Hiên buông người phụ nữ kia ra, hắn ta sắc mặt lạnh lẽo bước từng bước về phía của Thẩm Quân Dao.

Khí thế lạnh lẽo toát ra từ người của hắn khiến cho Thẩm Quân Dao không ngừng run sợ.

Tiếng bước chân dựng lại thì cánh tay của hắn đã siết chặt cằm của Thẩm Quân Dao, khiến cho gương mặt của cô nhăn lại vì đau đớn.

Âm thanh tức giận hoà cùng sự lạnh lẽo phát ra từ miệng của người đàn ông đang nhìn chằm chằm gương mặt của Thẩm Quân Dao như có ý nhắc nhở.

"Thẩm Quân Dao, cô còn muốn ảo tưởng cô là vợ tôi đến lúc nào nữa? Chẳng qua cô chỉ là một con chó mà tôi giữ lại bên cạnh của mình mà thôi.

Mà đã là chó thì không xứng đáng được tôn trọng nghe rõ hay chưa?"
Trác Du Hiên cổ tình nhấn mạnh từng chữ, cánh tay của hắn bóp chặt chiếc cảm xinh đẹp kia của Thẩm Quân Dao, khuôn mặt vô cùng đáng sợ bởi những đường gân xanh nổi đầy trên mặt cùng với cánh tay của hẳn.Hãy click vào đây để ủng hộ 1 click quảng cáo cho tụi mình có động lực ra chương nhé!
Ai cũng có thể nghe ra tiếng nghiến răng nghiến lợi phát ra từ miệng của Trác Du Hiên.

Thẩm Quân Dao nhăn mặt, cả người của cô bỗng dưng run lẩy bẩy.

Nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được từng hơi thở cực kỳ nóng cứ như là bị lửa thiêu cháy đang phả vào gương mặt của cô.

Thẩm Quân Dao cổ gắng đẩy cánh tay kia của Trác Du Hiên ra nhưng cho dù làm cách nào, Thẩm Quân Dao cũng không thể làm được.

Còn về cô tình nhân nhỏ bé kia của Trác Du Hiên, ả ta đang đứng khoanh tay một bên nhìn Trác Du Hiên đang "dạy dỗ"
vật cưng của mình.

Ả ta vốn đã không vừa mắt với Thẩm Quân Dao ngay từ lúc bước vào rồi, ả chỉ muốn tìm một cơ hội dạy cho cái con nhà quê ăn mặc rách rưới này một bài học mà thôi! Trong lòng của ả lúc này chắc chắn đang vô cùng hả hê cho mà xem.

Ả còn đang ảo tưởng rằng sau này mình sẽ trở thành nữ chủ nhân của căn nhà này cơ chứ.

Mặc dù ả biết rằng Trác Du Hiên đã có vợ, nhưng ả vẫn tham lam mơ đến cái vị trí mà không bao giờ có thể thuộc về tay của ả kia.

Phía bên kia, Thẩm Quân Dao đang đau đớn vô cùng, nước mắt cứ vô thức ứa ra từ nơi hốc mắt đỏ hoe của người con gái.

Nhưng Trác Du Hiên cũng không vì thể mà chịu buông tay, hắn ta còn siết thật chặt hơn nữa để làm cho Thẩm Quân Dao đau đến mức không thể nào nói được gì.

"Thẩm Quân Dao, không phải là cô luôn miệng nói mình là vợ của tôi sao? Đã là vợ của tôi mà không thể khiến cho tôi thoả mãn thì tốt nhất đừng có mở mồm nói cô là vợ của tôi nữa"
Trác Du Hiên tức giận đẩy cả người của Thẩm Quân Dao ngã lăn xuống sàn nhà.

Ánh mắt hản lạnh lẽo nhìn người con gái đang đau đớn vô cùng ở dưới sàn nhà kia mà chẳng nảy sinh một chút lòng thương nào cả.

Trác Du Hiên vẫn còn đang để bụng chuyện đêm hôm qua hay sao? Chỉ vì không thoả mãn được bản thân mình, vì Thẩm Quân Dao không khiến cho hắn hài lòng, chính vì vậy Trác Du Hiên mới ra ngoài tìm người phụ nữ khác hay sao? Trác Du Hiên xưa nay vốn rất chăng hoa, không một ai là không biết điều đó.

Nhưng bây giờ, Trác Du Hiên vẫn còn một người vợ tên là Thẩm Quân Dao ở nhà.

Hắn ra ngoài tìm phụ nữ thì thôi đi, nay hắn ta lại có thể công khai đưa người phụ nữ đó về nhà, để cho cô ta sỉ nhục vợ của mình mà hắn không một lời nào can thiệp vào, đã thế còn cùng với cô ta xúc phạm Thẩm Quân Dao nữa chứ.

Thẩm Quân Dao ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Trác Du Hiên, sâu trong ánh mắt ấy chất chứa bao nhiêu là sự đau đớn chôn giấu.

Đôi môi khô khốc của Thẩm Quân Dao hơi mấp máy, cô khó khăn phát ra tiếng nói đau đớn từ cổ họng đang đau rát vô cùng kia.

"Em biết là anh khó chịu, nhưng hôm qua em thật sự không thể.

Em tới kỳ....!
Chưa để cho Thẩm Quân Dao nói hết câu, Trác Du Hiên đã ngay lập tức cắt ngang lời cô nói.

Hắn không cho phép Thẩm Quân Dao lên tiếng biện minh bằng bất cứ lý do gì.

"Tôi mặc kệ cô là đang bị làm sao.

Nhưng cô đã không thoả mãn tôi thì đừng có lên tiếng với việc tôi ra ngoài tìm phụ nữ khác.

Thẩm Quân Dao, hãy nhớ rằng cô không có cái quyền đó.

Nếu cô không thể giúp tôi giải quyết nhu cầu của mình thì tôi chỉ có thể ra ngoài tìm người phụ nữ khác mà thôi!"
Trác Du Hiên dừng lại một lúc nhìn người con gái đang vô cùng đau đớn ở dưới kia, ánh mắt cùng lời nói vẫn lạnh lẽo vô cùng, không cho người ta cảm nhận được một chút hơi ấm nào cả.

"Thẩm Quân Dao, cô nhớ cho kỹ, tôi đưa người phụ nữ nào về nhà, cô cũng không được phép lên tiếng.

Tôi hay người tôi đưa về nói gì cô cũng chỉ có thể im lặng mà làm theo, cấm được phép lên tiếng xen vào."
Người phụ nữ kia nhanh chóng bước đến, ả õng ẹo dựa vào người của Trác Du Hiên, bàn tay từ từ v**t v* lồng ngực rắn chắc của hẳn như cố tình khiêu khích.

"Trác thiếu, anh bớt giận đi nào! Anh nói nhiều với chó như vậy làm gì chứ? Chỉ khiến bản thân của mình mệt hơn mà thôi! Hãy lại đây với em, em sẽ khiến anh vui vẻ đến không bao giờ quên."
Trác Du Hiên nhìn cơ thể uốn éo của người phụ nữ này, khoé môi của hắn hơi nhếch lên, cánh tay giữ chặt eo của ả ta.

"Bảo bối, em đừng có mà nuốt lời đấy.

.

Truyện Kiếm Hiệp
Đến lúc đấy em đừng có cầu xin buông tha cho em là được"
Người phụ nữ hơi cười.

Sau đó Trác Du Hiên quay sang chỗ của Thẩm Quân đang đau đớn ngồi ở phía bên kia, giọng nói phát ra từ miệng của hẳn như đang muốn ra lệnh.

"Thẩm Quân Dao, cô còn ngồi đây làm cái gì? Còn không mau đi nấu cơm cho tôi! Đợi lát nữa chúng tôi làm xong chuyện, bảo bối của tôi chắc chắn sẽ cảm thấy mệt, cần phải bổ sung dinh dưỡng""
Trác Du Hiên vừa cười vừa xoa cắm cô tình nhân nhỏ của mình..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 63: Những Âm Thanh Ái Muội


"Tôi mặc kệ cô là đang bị làm sao.Nhưng cô đã không thoả mãn tôi thì đừng có lên tiếng với việc tôi ra ngoài tìm phụ nữ khác.Thẩm Quân Dao, hãy nhớ rằng cô không có cái quyền đó.Nếu cô không thể giúp tôi giải quyết nhu cầu của mình thì tôi chỉ có thế ra ngoài tìm người phụ nữ khác mà thôi!"
Trác Du Hiên dừng lại một lúc nhìn người con gái đang vô cùng đau đớn ở dưới kia, ánh mắt cùng lời nói vẫn lạnh lẽo vô cùng, không cho người ta cảm nhận được một chút hơi ấm nào cả.

"Thẩm Quân Dao, cô nhớ cho kỹ, tôi đưa người phụ nữ nào về nhà, cô cũng không được phép lên tiếng.Tôi hay người tôi đưa về nói gì cô cũng chỉ có thể im lặng mà làm theo, cấm được phép lên tiếng xen vào."
Người phụ nữ kia nhanh chóng bước đến, ả õng ẹo dựa vào người của Trác Du Hiên, bàn tay từ từ v**t v* lồng ngực rắn chắc của hẳn như cổ tình khiêu khích.

"Trác thiếu, anh bớt giận đi nào! Anh nói nhiều với chó như vậy làm gì chứ? Chỉ khiến bản thân của mình mệt hơn mà thôi! Hãy lại đây với em, em sẽ khiến anh vui vẻ đến không bao giờ quên""
Trác Du Hiên nhìn cơ thể uốn éo của người phụ nữ này, khoé môi của hẳn hơi nhếch lên, cánh tay giữ chặt eo của ả ta.

"Bảo bối, em đừng có mà nuốt lời đấy.

Đến lúc đấy em đừng có cầu xin buông tha cho em là được."
Người phụ nữ hơi cười.

Sau đó Trác Du Hiên quay sang chỗ của Thẩm Quân đang đau đớn ngồi ở phía bên kia, giọng nói phát ra từ miệng của hẳn như đang muốn ra lệnh.

"Thẩm Quân Dao, cô còn ngồi đây làm cái gì? Còn không mau đi nấu cơm cho tôi! Đợi lát nữa chúng tôi làm xong chuyện, bảo bối của tôi chắc chắn sẽ cảm thấy mệt, cần phải bổ sung dinh dưỡng"
Trác Du Hiên vừa cười vừa xoa cảm cô tình nhân nhỏ của mình.

Thẩm Quân Dao hơi sững sờ, gương mặt của cô cứng đờ cùng với đôi mắt ướt đẫm lệ nhìn hai người, mà người đàn ông kia lại chính là chông của cô đang thân mật ở trước mặt cô.

Quá đáng như vậy thì thôi đi, nay Trác Du Hiên lại có thể ra lệnh cho Thẩm Quân Dao nấu cơm cho tình nhân của hắn hay sao? Trác Du Hiên, tại sao anh lại tàn nhẫn đến như thế? Hai bàn tay của Thẩm Quân Dao vô lực cuộn lại thành nắm đấm đặt trên sàn nhà lạnh lão kia, hai bả vai của cô không ngừng run rẩy.

Không thể nào tin được, chồng của cô lại có thể bảo cô phục vụ cho tình nhân của mình.

Dù gì Thẩm Quân Dao cũng là vợ của Trác Du Hiên, cô cũng muốn bản thân của mình được tôn trọng.

Vậy mà Trác Du Hiên lại có thế nhẫn tâm sai vợ của mình phục vụ cô tình nhân nhỏ bé kia của hản.

Điều này, Thẩm Quân Dao thật sự không thể nào chịu nổi.Ủng hộ team dịch nhanh ra chương bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào!
Những lời mà Trác Du Hiên nói ra với cô chẳng khác gì một đả kích vô cùng lớn vào thâm tâm cô.

Thường thường thì tình nhân phải cúi đầu trước chính thất, vậy mà Thẩm Quân Dao lại phải đi cúi đầu trước tình nhân của chồng mình, cho dù cô là người vợ được pháp luật thừa nhận của Trác Du Hiên.

Mà cho dù sự thật là như thế, Trác Du Hiên đâu có để tâm đến điều này đâu.

Hắn ta một mực khẳng định Thẩm Quân Dao không phải là vợ của hắn, mà vợ của hắn mãi mãi chỉ có một người duy nhất mà thôi.

Hắn đâu có biết rằng bản thân mình tàn nhân đến nhường nào? Trác Du Hiên đã làm tổn thương người con gái yêu hắn nhất trên đời một cách sâu sắc mà hẳn không hề hay biết.

Cô tình nhân nhỏ bé kia của Trác Du Hiên thấy người đàn ông đang ôm lấy người của ả ta, ả càng được nước lấn tới.

Ả ta to tiếng với Thẩm Quân Dao như là muốn ra lệnh cho cô, ả làm như là mình chính là nữ chủ nhân của căn nhà này vậy.

"Này, con chó kia, mày không nghe thấy lời của Trác thiếu nói gì hay sao mà vẫn còn ngồi lì ở đó hả? Chẳng lẽ mày muốn ăn đòn sao?"
Ẳ ta giơ tay lên định tát Thẩm Quân Dao, khiến cho cô hơi né tránh.

Nhưng cái tát chưa kịp rơi xuống khuôn mặt của Thẩm Quân Dao thì cánh tay của người phụ nữ đã bị Trác Du Hiên giữ lại.

"Ấy ấy, bảo bối! Sao em lại có thể nhẫn tâm dùng cái đôi bàn tay xinh đẹp này của mình để đánh chó cơ chứ? Em làm như thế có xót cho mình hay không? Bảo bối, em không sợ làm tay mình bị bẩn à?"
Trác Du Hiên vừa dứt lời, hắn ta đã nâng cánh tay của người phụ nữ kia lên, đặt lên trên đó một nụ hôn nồng thảm như cố tình khiêu khích người con gái đáng thương đang đau khổ vô cùng ở phía kia.

Hắn hôn xong lại tiếp tục nói.

"Bảo bối, không cần phải đứng đây nhìn cô ta làm gì cho bẩn mắt đâu.

Mau lên phòng đi, chúng ta phải tận hưởng khoảng thời gian vui vẻ ở bên nhau chứt Tôi muốn em làm tôi cảm thấy sung sướng như trên thiên đường vậy"
Nghe được những lời này của Trác Du Hiên, người phụ nữ kia lại càng hả hê.

Ả ta cười nhìn Trác Du Hiên, thỉnh thoảng còn khẽ liếc xéo Thẩm Quân Dao.

"Tất nhiên rồi Trác thiểu.

Chúng ta mau đi thôi, em sẽ khiến anh cảm nhận được sự sung sướng như ở trên chín tầng mây vậy"

Trác Du Hiên trìu mến dắt tay người phụ nữ kia đi lên chính căn phòng của hắn và Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên là muốn để tình nhân của mình cùng hắn làm ra chuyện kia ở trong chính phòng ngủ của hai người hay sao? Trác Du Hiên đang đi, hẳn bỗng nhiên dừng lại rồi quăng cho Thẩm Quân Dao một câu.

"Tôi cho cô biết, nếu khi tôi xuống mà không thấy thức ăn ở trên bàn thì hãy chờ đợi nhà họ Thẩm của cô sụp đổ vào ngày mai đi."
Nói rồi, bọn họ đi lên phòng.

Tiếng "rầm"
vang lên một cách chói tai, hai bóng người cứ thế khuất dần, bỏ mặc lại một mình Thẩm Quân Dao đang không ngừng run rẩy ngồi ở trên nền đất lạnh lẽo kia.

Nước mắt của cô lúc này không thể kìm được nữa, chúng cứ thế tuôn ra, lăn dài trên má cô.

Những dòng nước mắt mặn chát cứ thế rơi ra tạo nên những âm thanh tí tách tí tách trên nền nhà kia.

Sắc mặt của Thẩm Quân Dao tái nhợt đi, trái tim của cô như bị ai đó bóp nghẹt lại đau đớn vô cùng.

Đau lắm! Cơn đau ngày một lớn dần lên, khoét sâu vào trong trái tim cô, khiến cho nó không ngừng rỉ máu mà không có một cách nào có thể chữa khỏi được.

Cô nên làm sao bây giờ? Việc làm này của Trác Du Hiên còn khiến Thẩm Quân Dao tổn thương hơn gấp trăm ngàn lần so với việc hẳn chỉ sỉ nhục cô hoặc mảng chửi cô.

Thẩm Quân Dao ngồi ở đó một lúc lâu, nhưng cô vẫn phải đứng dậy.

Cô không thể để cả nhà họ Thẩm bị Trác Du Hiên hủy hoại như vậy được.

Lúc này, nghe lời của Trác Du Hiên chính là thượng sách, ngoại trừ cách này ra, Thẩm Quân Dao thật sự không còn cách nào khác.

Thẩm Quân Dao bất tay vào việc chuẩn bị đồ ăn.

Cô vừa làm, những giọt nước mắt cứ vô thức rơi ra.

Cô đã cố gắng làm lơ những âm thanh phát ra từ căn phòng phía trên nhà kia, nhưng cô càng không nghe, những âm thanh ấy lại cố tình lọt vào tai của cô.

"A....!
Ưm...!
Trác thiếu...!
Mạnh lên...!
Mạnh nữa lên đi....!
Em muốn..

Ưm......!
"Bảo bối, em đúng là d*m đ*ng, nhưng tôi rất thích.

Em làm tôi cảm thấy sung sướng vô cùng.

Cho em.

Tất cả cho em tất"
"A...!
Trác thiếu...!
Thật sướng à nha...!
Em muốn nữa...!
A...!
Ưm...!
"Thả lỏng đi bảo bối, em chặt như vậy là muốn cản đứt tôi sao? Thả lỏng một chút, tôi sẽ khiến em sung sướng hơn nữa.".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 64: Đau Đớn Không Tưởng


"A....!
Ưm...!
Trác thiếu...!
Mạnh lên...!
Mạnh nữa lên đi....!
Em muốn..

Ưm......"
"Bảo bối, em đúng là d*m đ*ng, nhưng tôi rất thích.Em làm tôi cảm thấy sung sướng vô cùng.Cho em.Tất cả cho em tất"
"A...!
Trác thiếu...!
Thật sướng à nha...!
Em muốn nữa...!
A...!
Ưm..."
"Thả lỏng đi bảo bối, em chặt như vậy là muốn cắn đứt tôi sao? Thả lỏng một chút, tôi sẽ khiến em sung sướng hơn nữa."
Những âm thanh ái muội đầy d*m đ*ng truyền ra từ căn phòng kia không khỏi khiển cho người ta cảm thấy đỏ mặt.

Những người nghe thấy những âm thanh truyền ra đành nhanh chóng bước đi thật nhanh.

Tiếng r*n r* của người phụ nữ kia ngày một lớn hơn mà chẳng có một chút kiêng nệ gì cả.

Tiếng th* d*c của người đàn ông hoà cùng tiếng r*n r* ph*ng đ*ng của người phụ nữ mang một cảm giác đầy d*m d*c.Chỉ cần CLICK VÀO ĐÂY mất 3s là bạn đã ủng hộ team dịch có kinh phí dịch truyện rồi đó ^^
Nhưng lại không ai ngờ rằng, những âm thanh ấy hệt như những lưỡi dao sắc nhọn đâm vào trái tim ở trong lồng ngực của Thẩm Quân Dao, khiến trái tim cô chảy máu một cách dữ dội.

Từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má của người con gái, nhỏ xuống những thức ăn đang được sơ chế kia.

Thẩm Quân Dao thật muốn đưa tay bịt chặt lấy tai của mình lại, cô không muốn để cho bản thân mình nghe thấy những âm thanh d*m đ*ng kia thêm một chút nào nữa.

Càng như vậy, Thẩm Quân Dao lại càng cảm thấy đau khổ mà thôi.

Thẩm Quân Dao vừa khóc vừa thái những thức ăn đang được đặt trên bàn kia, cô thật sự rất muốn kìm nén nỗi đau ấy nhưng thật sự không thể nào làm được.

Nước mắt mặn chát rơi xuống hoà vào những thức ăn đang được Thẩm Quân Dao cắt thái kia, tạo nên một khung cảnh vô cùng ảm đạm, vô cùng đau đớn.

Những âm thanh trên phòng ngày càng một to hơn.

Dường như hai người ở trong căn phòng đang làm ra chuyện này cố tình kêu lớn tiếng, Trác Du Hiên là đang muốn để cho Thẩm Quân Dao nghe thấy bọn họ l*m t*nh sung sướng đến mức độ nào hay sao? Thẩm Quân Dao dùng răng cắn chặt môi, chính vì thế chỉ có những tiếng nức nở vô cùng nhỏ phát ra từ miệng của cô.

Cô không muốn để cho Trác Du Hiên nghe thấy tiếng khóc của cô, không muốn hắn nhìn thấy bộ dạng đau khổ tột cùng của cô.

Thanh âm phát ra từ miệng của Thẩm Quân Dao tuy rất nhỏ nhưng không thể nào che giấu đi sự đau đớn ở trong đó.

Người ta có thể cảm nhận được răng, bộ dạng đau khổ của Thẩm Quân Dao đau khổ thảm hại đến mức độ nào? Ngay cả ở trong đôi mắt ướt đẫm lệ của cô, sự đau đớn không thể nào bị che khuất bởi những giọt nước mắt kia.

Trái tim nơi lồng ngực của Thẩm Quân Dao cứ liên tục co rút lại làm cho cô đau đớn vô cùng.

Thẩm Quân Dao sụt sịt, cô đưa cánh tay của mình lau đi những giọt nước mắt kia.

Nhưng cô càng lau chúng lại càng rơi ra nhiều hơn.

Đau Em đau lắm! Trác Du Hiên, tại sao anh lại nhẫn tâm với em đến như vậy? Anh có biết là em đang đau lắm không? Em biết anh ghét em, em biết anh hận em.

Nhưng em cầu xin anh, đừng dùng cách tàn nhẫn như vậy để trả thù em có được hay không? Anh dùng cách này, chỉ bằng anh g**t ch*t em đi còn hơn! Sống như vậy với em chẳng có vui vẻ gì cả.

Trác Du Hiên, em chỉ muốn biết rằng, khi anh đưa tình nhân về nhà, anh có nghĩ đến cảm nhận của một người như em hay không? Anh biết em sẽ buồn, em sẽ rất đau khổ, nhưng anh vẫn cố tình làm như vậy.

Trác Du Hiên, xin anh, hãy dừng lại đi, em thật sự sắp không thể nào chịu đựng nổi nữa rồi.

Tiếng lòng của Thẩm Quân Dao đau đớn cất lên.

Nhưng liệu Trác Du Hiên sẽ nghe thấy hay không? Hản còn đang say sưa l*m t*nh với người phụ nữ khác ngay trên chính căn phòng của Thẩm Quân Dao và hản, hắn ta làm gì còn tâm trạng mà để bụng đến những lời tha thiết cầu xin của Thẩm Quân Dao cơ chứ? Mà cho dù hắn nghe thấy thì đã sao? Trác Du Hiên sẽ dừng việc khiến cho Thẩm Quân Dao bị tổn thương lại hay sao? Không! Hản ta sẽ vẫn tiếp tục làm như vậy, hơn thế nữa chỉ càng tàn nhẫn hơn mà thôi.

Đáng thương nhất vẫn là Thẩm Quân Dao.

Cô thật sự không muốn sống trong cái cảnh này nữa.

Nhưng cô biết phải làm sao bây giờ đây? Cô không thể rời khỏi Trác Du Hiên, nhưng cô không muốn chịu đau đớn như thế này.

Đau như là xé rách tâm can của cô vậy.

Một phần là vì gia đình, nhưng hơn thế nữa, tình cảm mà Thẩm Quân Dao dành cho Trác Du Hiên thật sự là quá lớn.

Lớn đến mức cô không thể nào buông tay được nữa rồi.

Cô biết ở bên cạnh Trác Du Hiên, chắc chắn sẽ khiến bản thân mình bị tổn thương.

Vậy mà Thẩm Quân Dao cứ như một con thiêu thân lao vào đám lửa vậy.

"AI"
Thẩm Quân Dao bỗng dưng hét lên một tiếng đau đớn.

Cô nhìn xuống bên dưới, một chất lỏng màu đỏ tươi đang không ngừng chảy ra từ ngón tay của cô.

Có lẽ vì nhất thời không chú ý đến, Thẩm Quân Dao đã cắt trúng ngón tay của mình.

Tuy vết thương không quá sâu, nhưng máu thật sự chảy quá nhiều, nhiều đến mức khiến cho Thẩm Quân Dao cảm thấy sợ hãi.

Thẩm Quân Dao chẳng còn cách nào khác ngoại trừ việc đưa ngón tay bị thương kia của mình đặt dưới vòi nước lạnh mà rửa.

Sau đó, cô lấy tạm một chiếc khăn buộc chặt vết thương của mình lại rồi tiếp tục làm việc.

Thật ra, Thẩm Quân Dao có thể đi lấy hộp cứu thương ở trong nhà để sơ cứu vết thương của mình.

Nhưng chiếc hộp ấy lại được đặt ngay cạnh căn phòng đang phát ra những tiếng âm thanh ái muội kia, Thẩm Quân Dao thật sự không muốn lên đó, cô không muốn nghe thấy những âm thanh kia nữa.

Không suy nghĩ nhiều, Thẩm Quân Dao bắt tay vào làm nốt công việc đang dở trên tay của mình mà không nghĩ đến tay của mình đang bị thương.

Tuy vết thương không quá nặng nhưng cũng phải chờ thời gian để cho máu đông lại, không thể cứ lao vào làm việc như vậy được.

Chẳng mấy chốc, mấy món ăn thơm nức đã được bày biện sẵn ở trên bàn kia.

Làn khói nghi ngút bốc lên trông vô cùng ngon mắt.

Những món ấy chỉ đang nằm chờ người thưởng thức chúng mà thôi.

Thẩm Quân Dao vừa tháo chiếc tạp dề trên người mình xuống thì một âm thanh lạnh lẽo vang lên ngay bên tai của cô, khiến Thẩm Quân Dao phải giật mình, hai bả vai còn khẽ run lên.

"Chó ngoan nấu cơm xong rồi hay sao? Dạo này thú cưng của tôi cũng biết nghe lời phết nhỉ?"
Hai mắt của Thẩm Quân Dao cụp xuống, cô không lên tiếng nói gì, chỉ giữ im lặng.

Hai bàn tay bấu chặt vào ống quần mà cô đang mặc, Thẩm Quân Dao không quay đầu nhìn hai người đang bước xuống từ trên cầu thang kia.

Không phải là không muốn mà Thẩm Quân Dao là không dám quay đầu lại.

Cô sợi Không sail Thẩm Quân Dao rất sợ khi mình quay đầu lại sẽ chứng kiến cái cảnh hai người kia, một người là chông mình và người phụ nữ bên cạnh hẳn đang ân ái mặn nồng ở ngay trước mặt của cô.

Thẩm Quân Dao không muốn bật khóc yếu đuối ở trước mặt bọn họ, cô không muốn để người phụ nữ kia càng thêm coi thường mình hơn nữa.

Thẩm Quân Dao thật sự rất muốn trở về phòng mình.

Nhưng tại sao chân của cô lại như bị đóng băng lại thế này? Hai chân của Thẩm Quân Dao tê dại hoàn toàn, cô chôn chân tại chỗ ở đó, cho dù muốn cử động cũng không thể nào mà làm được.

Trác Du Hiên thấy thế, hắn ta nhanh chóng lên tiếng đầy mỉa mai.

"Ơ kìa chó, cô còn không mau về chuồng đi! Chẳng lẽ muốn tôi xích cổ lôi cô đi à?".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 65: Dọn Dẹp Những Thứ Còn Lại


Thẩm Quân Dao bỗng dưng hét lên một tiếng đau đớn.

Cô nhìn xuống bên dưới, một chất lỏng màu đỏ tươi đang không ngừng chảy ra từ ngón tay của cô.

Có lẽ vì nhất thời không chú ý đến, Thẩm Quân Dao đã cắt trúng ngón tay của mình.

Tuy vết thương không quá sâu, nhưng máu thật sự chảy quá nhiều, nhiều đến mức khiến cho Thẩm Quân Dao cảm thấy sợ hãi.

Thẩm Quân Dao chẳng còn cách nào khác ngoại trừ việc đưa ngón tay bị thương kia của mình đặt dưới vòi nước lạnh mà rửa.

Sau đó, cô lấy tạm một chiếc khăn buộc chặt vết thương của mình lại rồi tiếp tục làm việc.

Thật ra, Thẩm Quân Dao có thể đi lấy hộp cứu thương ở trong nhà để sơ cứu vết thương của mình.

Nhưng chiếc hộp ấy lại được đặt ngay cạnh căn phòng đang phát ra những tiếng âm thanh ái muội kia, Thẩm Quân Dao thật sự không muốn lên đó, cô không muốn nghe thấy những âm thanh kia nữa.

Không suy nghĩ nhiều, Thẩm Quân Dao bắt tay vào làm nốt công việc đang dở trên tay của mình mà không nghĩ đến tay của mình đang bị thương.

Tuy vết thương không quá nặng nhưng cũng phải chờ thời gian để cho máu đông lại, không thể cứ lao vào làm việc như vậy được.

Chẳng mấy chốc, mấy món ăn thơm nức đã được bày biện sẵn ở trên bàn kia.

Làn khói nghi ngút bốc lên trông vô cùng ngon mắt.

Những món ấy chỉ đang nằm chờ người thưởng thức chúng mà thôi.

Thẩm Quân Dao vừa tháo chiếc tạp dề trên người mình xuống thì một âm thanh lạnh lẽo vang lên ngay bên tai của cô, khiến Thẩm Quân Dao phải giật mình, hai bả vai còn khế run lên.

"Chó ngoan nấu cơm xong rồi hay sao? Dạo này thú cưng của tôi cũng biết nghe lời phết nhỉ?"
Hai mắt của Thẩm Quân Dao cụp xuống, cô không lên tiếng nói gì, chỉ giữ im lặng.Để bộ truyện nhanh ra chương hơn thì ủng hộ bạn Editor bằng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé!
Hai bàn tay bấu chặt vào ống quần mà cô đang mặc, Thẩm Quân Dao không quay đầu nhìn hai người đang bước xuống từ trên cầu thang kia.

Không phải là không muốn mà Thẩm Quân Dao là không dám quay đầu lại.

Cô sợi Không sail Thẩm Quân Dao rất sợ khi mình quay đầu lại sẽ chứng kiến cái cảnh hai người kia, một người là chồng mình và người phụ nữ bên cạnh hẳn đang ân ái mặn nồng ở ngay trước mặt của cô.

Thẩm Quân Dao không muốn bật khóc yếu đuối ở trước mặt bọn họ, cô không muốn để người phụ nữ kia càng thêm coi thường mình hơn nữa.

Thẩm Quân Dao thật sự rất muốn trở về phòng mình.

Nhưng tại sao chân của cô lại như bị đóng băng lại thế này? Hai chân của Thẩm Quân Dao tê dại hoàn toàn, cô chôn chân tại chỗ ở đó, cho dù muốn cử động cũng không thể nào mà làm được.

Trác Du Hiên thấy thế, hắn ta nhanh chóng lên tiếng đầy mỉa mai.

"Ơ kìa chó, cô còn không mau về chuồng đi! Chẳng lẽ muốn tôi xích cổ lôi cô đi à?"
Thẩm Quân Dao bỗng rùng mình một cái, hai bả vai của người con gái còn hơi run lên qua lớp vải ướt đẫm mồ hôi kia.

Hai bàn tay kia của Thẩm Quân Dao vô thức cuộn lại, đôi mắt cô khép hờ lại giấu đi sự đau đớn trên gương mặt của mình, cô không muốn để bọn họ nhìn thấy dáng vẻ này của cô.

Cô cắn chặt lấy đôi môi khô khốc của mình, khiến một vài giọt máu tanh nồng hơi ứa ra, xông thẳng vào trong khoang miệng của cô.

Sống lưng của Thẩm Quân Dao ngày càng cảm thấy lạnh hơn, cô biết Trác Du Hiên cùng người phụ nữ kia đã tới gần chỗ của mình rồi.

Một cánh tay của Trác Du Hiên ôm lấy eo của người phụ nữ kia, ả ta càng lấy làm vui mừng, cổ tình ưỡn ngực cọ vào người của Trác Du Hiên.

Trên người của ả phát ra một mùi hương vô cùng khó chịu, một mùi nước hoa cực kì nông thật khiến cho người ta chỉ muốn bịt mũi của mình lại.

Do người phụ nữ kia đứng ở gần Thẩm Quân Dao, nên cô mới có thể ngửi được cái mùi phát ra từ trên người của cô ta.

Mùi hương này khiến Thẩm Quân Dao càng không thể nào thở được, lông ngực của cô vô cùng tức, rất khó chịu.

Thẩm Quân Dao liên tục hít thở để bình ổn hô hấp của mình.

Mãi một lúc sau, cô mới cảm thấy ổn hơn một chút.

Với lại, Thẩm Quân Dao có lẽ cũng đã thích nghi được với mùi hương toả ra từ người của cô tình nhân nhỏ bé của Trác Du Hiên.

Trác Du Hiên hơi nhướn mày nhìn hai bả vai của người con gái đang hơi run lên kia, khoé môi của hắn nhếch lên một cái khinh bỉ.

Giọng nói mỉa mai của Trác Du Hiên lọt toàn bộ vào tai của Thẩm Quân Dao, không sót một chữ.

"Ơ kìa, Thẩm Quân Dao, tai của cô bị điếc hay là cô đang cố tình không muốn nghe vậy? Mau quay lại đây cho tôi, mau lên!"
Thẩm Quân Dao giật mình một cái sau tiếng quát như muốn ra lệnh cho cô kia, nhưng Thẩm Quân Dao lại không hề quay lại, cô vẫn đứng bất động ở đó.

Không phải là Thẩm Quân Dac muốn chống đối Trác Du Hiên mà là hiện giờ cô thật sự không thể nào cử động được, tứ chi của cô gần như bất động hoàn toàn.

Trác Du Hiên thấy Thẩm Quân Dao không cử động, cánh tay hắn bất chợt bắt lấy đôi tay đang run rẩy kia của Thẩm Quân Dao, mạnh bạo quay người của cô lại.

Thẩm Quân Dao lúc này cho dù có không muốn thì cô cũng phải nhìn hai người bọn họ ân ân ái ái ở trước mặt mình.

Vừa mới quay lại, cảnh tượng đập thẳng vào mắt của cô là những dấu hôn đỏ chót in đậm trên cổ của người phụ nữ kia.

Chắc chắn không chỉ có cổ thôi đâu, mà những dấu hôn ấy chắc chắn còn ở nhiều những chỗ khác nữa.

Nhưng người phụ nữ này cố tình kéo tay áo xuống, để lộ ra phần xương quai xanh cùng chiếc cổ in đậm những dấu vết mà Trác Du Hiên vừa mới để lại ở trên người ả ta.

Dường như người phụ nữ này đang cố tình để lộ ra những dấu vết kia, cô ta là đang cố tình để cho Thẩm Quân Dao nhìn thấy chúng hay sao? Gương mặt của Thẩm Quân Dao bỗng chốc cứng đờ khi những dấu vết đỏ chói kia đập thẳng vào mắt của cô.

Toàn thân của cô run rẩy, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

Trái tim nơi lông ngực của cô co rút một cách dữ dội.

Ngoại trừ hai từ đau đớn ra, Thẩm Quân Dao thật sự không biết phải hình dung tâm trạng của mình như thế nào nữa? Cô thật sự cảm thấy rất đau! Cơn đau cũ chưa qua đi, nay lại một sự dày vò tổn thương khác ập đến một cách bất ngờ, khiến Thẩm Quân Dao không thể nào chịu nổi.

Đặc biệt là những cú sốc liên tiếp như vậy đến từ người chồng mà Thẩm Quân Dao yêu nhất trên đời, Trác Du Hiên.

Trái tim của cô đã chịu quá nhiều vết thương rồi, làm sao cô lại có thể chịu thêm những sự đả kích liên tiếp như thế này nữa đây? Trác Du Hiên, hắn ta cũng thật là vô cùng tàn nhẫn.

Gô biết người phụ nữ kia đang cố tình để cho Thẩm Quân Dao xem những dấu vết kia do người chồng thân yêu của cô để lại.

Có lẽ, ả ta muốn nhìn thấy cảnh tượng Thẩm Quân Dao cô đau khổ nhưng lại bất lực, chỉ biết đứng đó nhìn bọn họ thân mật mà không thể làm gì khác.

Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má của Thẩm Quân Dao kia, trong lòng của Trác Du Hiên vui như mở cờ trong bụng.

Hắn ta vô cùng hả hê khi khiến Thẩm Quân Dao đau đớn như vậy.

Đây chính là lý do hôm nay hắn đưa người phụ nữ này về đây, muốn để Thẩm Quân Dao chứng kiến toàn bộ cảnh tượng bọn họ thân mật đến mức độ nào.

Nhưng Trác Du Hiên vẫn khẳng định rằng, Thẩm Quân Dao bị như vậy là chưa đủ một chút nào.

Hắn còn muốn hành hạ người con gái đáng thương này hơn nữa cơ.

Đôi mắt chứa đầy sự lạnh lẽo của Trác Du Hiên nhìn chằm chằm thân thể đang run lấy bấy của Thẩm Quân Dao, giọng nói phát ra từ miệng như đang ra lệnh cho người con gái đáng thương này.

"Này chó, cô không mau cút đi, đừng để bảo bối của tôi mất hứng khi ăn cơm chứ? Cô mau chóng lên dọn dẹp phòng sạch sẽ đi!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 66: Trác Du Hiên Nổi Điên Cái Gì Vậy


Trác Du Hiên thấy Thẩm Quân Dao không cử động, cánh tay hắn bất chợt bắt lấy đôi tay đang run rẩy kia của Thẩm Quân Dao, mạnh bạo quay người của cô lại.

Thẩm Quân Dao lúc này cho dù có không muốn thì cô cũng phải nhìn hai người bọn họ ân ân ái ái ở trước mặt mình.

Vừa mới quay lại, cảnh tượng đập thẳng vào mắt của cô là những dấu hôn đỏ chót in đậm trên cố của người phụ nữ kia.

Chắc chắn không chỉ có cổ thôi đâu, mà những dấu hôn ấy chắc chắn còn ở nhiều những chỗ khác nữa.

Nhưng người phụ nữ này cố tình kéo tay áo xuống, để lộ ra phần xương quai xanh cùng chiếc cổ in đậm những dấu vết mà Trác Du Hiên vừa mới để lại ở trên người ả ta.

Dường như người phụ nữ này đang cố tình để lộ ra những dấu vết kia, cô ta là đang cố tình để cho Thẩm Quân Dao nhìn thấy chúng hay sao? Gương mặt của Thẩm Quân Dao bỗng chốc cứng đờ khi những dấu vết đỏ chói kia đập thẳng vào mắt của cô.

Toàn thân của cô run rẩy, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

Trái tim nơi lông ngực của cô co rút một cách dữ dội.

Ngoại trừ hai từ đau đớn ra, Thẩm Quân Dao thật sự không biết phải hình dung tâm trạng của mình như thể nào nữa? Cô thật sự cảm thấy rất đau! Cơn đau cũ chưa qua đi, nay lại một sự dày vò tổn thương khác ập đến một cách bất ngờ, khiến Thẩm Quân Dao không thể nào chịu nổi.

Đặc biệt là những cú sốc liên tiếp như vậy đến từ người chồng mà Thẩm Quân Dao yêu nhất trên đời, Trác Du Hiên.

Trái tim của cô đã chịu quá nhiều vết thương rôi, làm sao cô lại có thể chịu thêm những sự đả kích liên tiếp như thế này nữa đây? Trác Du Hiên, hẳn ta cũng thật là vô cùng tàn nhẫn.

Cô biết người phụ nữ kia đang cố tình để cho Thẩm Quân Dao xem những dấu vết kia do người chồng thân yêu của cô để lại.

Có lẽ, ả ta muốn nhìn thấy cảnh tượng Thẩm Quân Dao cô đau khổ nhưng lại bất lực, chỉ biết đứng đó nhìn bọn họ thân mật mà không thể làm gì khác.Hãy click vào đây để ủng hộ 1 click quảng cáo cho tụi mình có động lực ra chương nhé!
Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má của Thẩm Quân Dao kia, trong lòng của Trác Du Hiên vui như mở cờ trong bụng.

Hắn ta vô cùng hả hê khi khiến Thẩm Quân Dao đau đớn như vậy.

Đây chính là lý do hôm nay hắn đưa người phụ nữ này về đây, muốn để Thẩm Quân Dao chứng kiến toàn bộ cảnh tượng bọn họ thân mật đến mức độ nào.

Nhưng Trác Du Hiên vẫn khẳng định rằng, Thẩm Quân Dao bị như vậy là chưa đủ một chút nào.

Hắn còn muốn hành hạ người con gái đáng thương này hơn nữa cơ.

Đôi mắt chứa đầy sự lạnh lẽo của Trác Du Hiên nhìn chäm chằm thân thể đang run lẩy bẩy của Thẩm Quân Dao, giọng nói phát ra từ miệng như đang ra lệnh cho người con gái đáng thương này.

"Này chó, cô không mau cút đi, đừng để bảo bối của tôi mất hứng khi ăn cơm chứ? Cô mau chóng lên dọn dẹp phòng sạch sẽ đi!"
Thẩm Quân Dao hoàn toàn sững sờ trước câu nói vừa phát ra từ miệng của Trác Du Hiên kia.

Thẩm Quân Dao còn tưởng bản thân mình nghe nhầm, làm sao Trác Du Hiên lại có thể nói ra những lời nói đó được cơ chứ? Đả kích cô liên tiếp chưa đủ hay sao? Thẩm Quân Dao thật sự sắp không chịu nổi nữa rồi, vậy mà vì đâu mà Trác Du Hiên lại có thể nói ra những lời đó mà chẳng thèm để tâm đến cảm nhận của cô một chút?.

Sau khi bọn họ diễn một màn ân ái xong nay lại bắt cô là người dọn dẹp ư? Trác Du Hiên rốt cuộc đang coi Thẩm Quân Dao là cái gì? Hắn đã không để tâm đến Thẩm Quân Dao đang đau đớn đến mức độ nào thì thôi đi, vậy mà giờ hắn lại dám thốt ra những lời nói không biết ngượng miệng như vậy, Trác Du Hiên còn có lương tâm hay không? Chẳng lẽ lương tâm của hẳn bị chó tha rồi à? Thẩm Quân Dao đường đường là vợ của Trác Du Hiên hản, cô danh chính môn thuận được nhà họ Trác đón về từ cửa chính.

Chồng cô bình thường đã chẳng coi cô ra gì rồi, nhưng hắn ta cũng đâu thể quá đáng đến mức như vậy cơ chứ? Trác Du Hiên bây giờ lại dám sai Thẩm Quân Dao dọn dẹp căn phòng của hắn cùng với cô tình nhân nhỏ bé của một diễn một màn nóng bỏng.

Có người vợ nào có thể chấp nhận được chuyện này hay không? Không chỉ có Thẩm Quân Dao mà bất kì người phụ nữ nào khác cũng sẽ không chịu nổi được chuyện này.

Chồng mình đưa tình nhân về nhà làm chuyện thân mật ngay trong chính phòng ngủ của mình, đã thế lại còn bắt vợ mình phục vụ tiểu tam, dọn dẹp đi những thứ còn sót lại sau trận h**n ** mãnh liệt kia nữa chứ.

Bảo Thẩm Quân Dao cô làm những chuyện này, làm thế nào cô có thể chấp nhận được đây? Dù cô chỉ là người vợ hờ của Trác Du Hiên nhưng dù sao hẳn cũng nên tôn trọng cô một chút chứ.

Làm sao hắn có thể tàn độc với người yêu hẳn nhất trên đời như vậy? Tôn trọng sao? Trong mắt của Trác Du Hiên, Thẩm Quân Dao cô còn chẳng bảng một con chó bị hẳn khinh thường, ghét bỏ, trút giận.

Trác Du Hiên làm sao có thể tôn trọng một người mà hản coi chẳng khác gì một con chó, một con vật cưng của hẳn được.

Cả người của Thẩm Quân Dao hoàn toàn cứng đờ.

Cô ngây người trong chốc lát thì bị giọng nói vang bên tai của Trác Du Hiên kéo về với thực tại.

"Thẩm Quân Dao, có phải dạo này tai của cô có vấn đề hay không? Cô không nghe thấy lời tôi nói hay sao? Mau chóng cút đi dọn dẹp phòng tôi cho sạch sẽ, đừng để tôi lên mà phòng vẫn còn bẩn thì cô cứ cẩn thận cái hậu quả.

Vả lại, đừng có đứng ở đây làm cho bảo bối của tôi ngứa mắt không ăn được cơm."
Thẩm Quân Dao vô thức cắn môi, cô đau đớn nhưng chẳng biết phải làm sao ngoại trừ phải tuân lệnh.

Thẩm Quân Dao cúi đầu bước qua hai người bọn họ, đi về phía căn phòng mà bọn họ vừa mới bước ra từ đó kia.

Vừa đi Thẩm Quân Dao vừa nghe thấy giọng nói ấm áp kia của Trác Du Hiên nói với cô tình nhân nhỏ của của hắn khiến trái tim của cô càng thêm tổn thương nặng nề và sâu sắc.

"Nào bảo bối, cô ta cũng đã cút khỏi mắt của em rồi, em hãy mau ăn cơm đi.

Chắc em cũng đói vì vận động quá nhiều rồi nhỉ?"
Thẩm Quân Dao cũng chỉ biết cụp mắt, từng bước chân nặng nề của cô tiến ngày càng gần về căn phòng kia.

Thẩm Quân Dao cũng chỉ có thể im lặng, bởi vì trong cái nhà này như Trác Du Hiên đã nói, cô hoàn toàn không có quyền lên tiếng.

Mà cho dù cô có thể lên tiếng đi chăng nữa thì Trác Du Hiên cũng sẽ không để lọt tai những lời nói của cô đâu.

Cánh cửa bằng gỗ vừa mới được mở ra, một mùi vô cùng khó chịu đã xộc thẳng vào mũi của Thẩm Quân Dao.

Đó chính là dư vị của t*nh d*c, dư vị của trận hoan drap giường nhăn nhúm lại kia cùng với sự hỗn độn ngay ở đây có thể nhận ra Trác Du Hiên ci vừa mới kết thúc mà hương vị nồng đậm vẫn còn tồn tại ở ngay trong căn phòng này.

Nhìn người phụ nữ kia đã điên cuồng vận động như thế nào? Ai cũng có thể biết được trận h**n ** này nó mãnh liệt ra sao? Thẩm Quân Dao chỉ đành nuốt nước mắt cùng sự đẳng cay xuống đáy lòng, một mình chịu đựng sự đau đớn không biết phải chia sẻ cùng ai kia.

Cô cần răng bắt tay vào công việc dọn dẹp.

Người ngoài nhìn vào còn cho rằng Thẩm Quân Dao chỉ là một con ở mà không ngờ rằng cô lại chính là người vợ danh chính ngôn thuận của Trác Du Hiên, Trác thiếu phu nhân của nhà họ Trác.

Thẩm Quân Dao mới làm được một nửa thì tiếng quát của Trác Du Hiên dưới nhà vang lên rất lớn dội thẳng vào tai của cô.

"Thẩm Quân Dao, cô chết ở chỗ nào rồi hả? Cho cô ba mươi giây, mau chóng lăn xuống đây ngay cho tôi".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 67: Chúng Tôi Không Phải Chó Giống Cô


"Thẩm Quân Dao, cô chết ở chỗ nào rồi hả? Cho cô ba mươi giây, mau chóng lăn xuống đây ngay cho tôi"
Thẩm Quân Dao giật mình trong chốc lát sau tiếng quát tháo vô cùng lớn kia của Trác Du Hiên, nhưng rất nhanh sau đó, Thẩm Quân Dao đã nhanh chóng định thần lại.

Cô nhanh tay dọn đẹp, xếp gọn những chiếc gối rồi chạy nhanh mang drap giường bỏ vào máy giặt.

Thẩm Quân Dao sợ Trác Du Hiên sẽ nổi giận vì cô không có mặt khi hẳn gọi, chính vì thế, Thẩm Quân Dao chạy thật nhanh xuống dưới nhà mặc dù chân của cô vẫn còn tê cứng cùng với sức khỏe chưa hoàn toàn hồi phục kia của Thẩm Quân Dao.

Nhưng cho dù là thế, Trác Du Hiên chắc chắn cũng sẽ không quan tâm gì đến điều đó, cho nên Thẩm Quân Dao cũng phải biết lo cho bản thân của mình một chút.

Thẩm Quân Dao vừa chạy vừa thở hồng hộc như sắp ngất ra vậy.

Cũng đúng thôi.

Chạy bộ mấy tầng liên như vậy không mệt mới là rất lạ đấy.

Sắc mặt của Thẩm Quân Dao hơi nhợt nhạt đi, đôi môi khô khốc thâm tím như là cô đang cảm thấy lạnh vô cùng vậy.

Vừa đến nơi, một âm thanh chói tai đã vang lên ngay bên tai của Thẩm Quân Dao.

Choang một tiếng! Chiếc bát vỡ tung toé thành từng mảnh nằm rải rác ở trên sản nhà.

Những mảnh vỡ trắng tỉnh nhưng vô cùng sắc nhọn cứa vào chân của Thẩm Quân Dao khiến những ngón chân của cô bắt đầu chảy ra một chất lỏng màu đỏ nhuốm màu những mảnh vỡ kia.

Một cơn đau rát cực kỳ truyền đến từ chân, nhưng Thẩm Quân Dao vẫn phải cắn răng chịu đựng cơn đau.

Tuy Thẩm Quân Dao không thể hiện ra trên mặt nhưng từ những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán của cô, người ta có thể nhận ra rằng cô đang đau đớn đến cỡ nào.

Chiếc bát được quăng từ trên tay của Trác Du Hiên, ngay khi hắn nhìn thấy Thẩm Quân Dao đang hớt ha hớt hải chạy từ trên lâu xuống với sự giận dữ.

Trác Du Hiên lườm Thẩm Quân Dao khiến cho cả người của cô không ngừng run rẩy.Ủng hộ team dịch nhanh ra chương bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào!
Thẩm Quân Dao chính là đang sợ hãi! Mỗi lần Trác Du Hiên như vậy, cô đều cảm thấy vô cùng sợi Sợ Trác Du Hiên lại làm ra chuyện gì khiến cho cô bị tổn thương thêm nữa.

Vả lại, còn người phụ nữ đang ngồi bên cạnh của Trác Du Hiên kia, ả ta đang cong môi cười nhìn Thẩm Quân Dao với điệu bộ khiêu khích.

Ánh mắt sắc bén kia của Trác Du Hiên ẩn chứa một sự tức giận ở bên trong đó.

Những đường gân xanh nổi khắp trên trán cùng cánh tay khiến hắn càng trở nên đáng sợ hơn.

Nhưng tại sao hắn lại tức giận chứ? Thẩm Quân Dao thật sự không hiểu, tại sao tự dưng hắn lại phát điên như vậy? Có người nào to gan dám chọc giận Trác Du Hiên hắn hay sao? Thẩm Quân Dao vô cùng sợ hãi, khoé môi của cô lắp bắp lên tiếng, không dám nhìn thẳng vào mặt của Trác Du Hiên đang tức giận ở kia.

"Dạ, anh gọi em có chuyện gì ạ?"
Trác Du Hiên nghiến răng nghiến lợi nhìn người phụ nữ đang đứng ở trước mặt hắn, ánh mắt cứ như là muốn ăn tươi nuốt sống người ta.

"Cô còn dám hỏi tại sao à? Xem cho rõ việc cô làm đi!"
Trác Du Hiên vừa dứt lời, âm thanh loảng xoảng của bát đĩa chói tai vang lên rơi xuống đất.

Bàn ăn đã bị Trác Du Hiên làm vỡ hết trong chốc lát.

Đã thế, hắn lại còn hất những mảnh vỡ sắc nhọn kia về phía của Thẩm Quân Dao, cũng may là Thẩm Quân Dao không bị thương.

Thức ăn cùng những mảnh sứ kia bắn tung toé trên sàn nhà khiến cho người ta sợ hãi vô cùng.

Bao nhiêu công sức của Thẩm Quân Dao nay lại bị Trác Du Hiên hủy hoại trong chốc lát.

Cô còn đang chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì âm thanh giận dữ phát ra từ phía của Trác Du Hiên làm cho người †a vô cùng sợ hãi.

"Cô xem những thứ mà cô làm đi! Cô nấu cơm cho chó ăn đấy à? Bảo bối của tôi không thể nuốt nổi những gì mà cô nấu đấy"
Thẩm Quân Dao chỉ biết cụp mắt chịu đựng sự giận dữ đến từ Trác Du Hiên.

Trong lòng của cô, một sự chua xót dấy lên.

Cô nấu cơm cho tình nhân của hẳn đã là tốt lắm rồi, nay lại phải xem cô ta thích ăn gì hay sao? Rõ ràng Thẩm Quân Dao mới là vợ của Trác Du Hiên, vậy mà cô vẫn phải nhìn sắc mặt của tình nhân mà sống hay sao? Nay ả ta lại còn đòi hỏi được ăn đồ ăn sang trọng hay sao? Có cơm ăn đã là tốt lắm rồi, đã thế lại còn đám đòi hỏi.

Trong khi cô ta chẳng là cái thá gì trong căn nhà này cả.

Người phụ nữ kia thực chất cũng chỉ là công cụ mà thôi, vậy mà ả ta lại có thể ảo tưởng mình là nữ chủ nhân của căn nhà này nữa chứ.

Thẩm Quân Dao cúi mặt, cô vô thức cắn chặt môi, hai mắt của cô hơi nhắm lại đẳng cay nuốt những giọt nước mắt chua chát xuống phía dưới cùng cơn đau đớn đến xé lòng kia.

Hai bàn tay của cô đan vào nhau, nắm chặt vạt áo khiến chiếc áo mà cô đang mặc trên người nhăn nhúm lại.

"Thẩm Quân Dao, cô nên nhớ hai chúng tôi không phải là chó giống như cô mà cô muốn nấu gì thì nấu được.

Cơm cho chó khác mà cơm cho người phải khác.

Cô là chó nhưng tuyệt đối không được xem chúng tôi là chó giống như cô."
Từng lời nói tàn nhẫn ấy cứ liên tiếp khoét sâu vào trái tim đầy vết thương kia của Thẩm Quân Dao.

Cô có thể cảm nhận được trái tim của mình đang rỉ máu, cô có thể nhìn thấy nó đang đau đớn đến cỡ nào! Nước mắt mặn chát vô thức ứa ra từ khoé mi của Thẩm Quân Dao lăn dài trên gương mặt vô cùng khó coi của cô.

Bị chồng cùng tình nhân sỉ nhục như vậy mà lại chẳng thể làm gì, Thẩm Quân Dao thật sự quá vô dụng.

Cô cũng chẳng dám lên tiếng cãi lại Trác Du Hiên.

Bởi vì cô càng làm như vậy sẽ càng khiến cho ngọn lửa tức giận trong người của Trác Du Hiên hắn bùng lên mạnh mẽ hơn mà thôi.

Lúc này, Thẩm Quân Dao cũng chỉ biết và chỉ có thể chịu đựng những sự dày vò, những lời sỉ nhục vô cùng tàn độc kia của Trác Du Hiên mà thôi.

Trác Du Hiên suýt chút nữa đã xông đến đánh Thẩm Quân Dao rồi nhưng ả tình nhân bên cạnh đã kịp thời ngăn hẳn lại.

Cô ta khẽ v**t v* ngực của Trác Du Hiên, thân hình của ả thì chẳng khác một con rắn đang uốn éo là bao cả.

Giọng nói chua ngoa của người phụ nữ kia vang lên.

"Trác thiếu, sao anh lại nhẫn tâm ra tay đánh động vật như thế chứ.

Pháp luật nước ta quy định là không được ra tay hành hung động vật hay sao?"
Trác Du Hiên trầm ngâm nhìn cô tình nhân nhỏ bé của mình, khuôn mặt của hẳn gần như nguôi đi sự giận dữ mà thay vào đó là sự khinh bỉ mang theo một chút ý cười.

"Em nói cũng đúng ha bảo bối.

Suýt chút nữa thì tôi quên mất pháp luật nước ta quy định không được ra tay đánh động vật nhỉ? May mà có bảo bối nhắc đấy, không là tôi cũng quên luôn.

May tôi chưa ngu mà đi làm bẩn tay mình"
Người phụ nữ kia cong môi cười, sau đó ả ta từ từ bước về phía của Thẩm Quân Dao đang đứng, vẻ mặt hiện rõ vẻ tâm cơ cùng âm mưu toan tính điều gì đó.

"Cô gái à, tốt nhất là nên đi xin lỗi Trác thiếu đi, nếu không mạng của cô sẽ không giữ được đâu."
Ả ta nói như là đang lo lắng cho Thẩm Quân Dao nhưng thực chất chỉ là sự mỉa mai mà thôi.

Làm sao mà Thẩm Quân Dao lại không nhận ra điều đó cơ chứ.

Cô hơi cười nhạt nhìn ả ta thì bỗng dưng ả ta đã cầm lấy cánh tay của cô đẩy mạnh một cái.

Một âm thanh chói tai vang lên khắp cả căn nhà.

"Ááááááá".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 68: Công Khai Bảo Vệ Tình Nhân


Nước mắt mặn chát vô thức ứa ra từ khoé mi của Thẩm Quân Dao lăn dài trên gương mặt vô cùng khó coi của cô.

Bị chồng cùng tình nhân sỉ nhục như vậy mà lại chẳng thể làm gì, Thẩm Quân Dao thật sự quá vô dụng.

Cô cũng chẳng dám lên tiếng cãi lại Trác Du Hiên.

Bởi vì cô càng làm như vậy sẽ càng khiến cho ngọn lửa tức giận trong người của Trác Du Hiên hắn bùng lên mạnh mẽ hơn mà thôi.

Lúc này, Thẩm Quân Dao cũng chỉ biết và chỉ có thể chịu đựng những sự dày vò, những lời sỉ nhục vô cùng tàn độc kia của Trác Du Hiên mà thôi.

Trác Du Hiên suýt chút nữa đã xông đến đánh Thẩm Quân Dao rồi nhưng ả tình nhân bên cạnh đã kịp thời ngăn hắn lại.

Cô ta khẽ v**t v* ngực của Trác Du Hiên, thân hình của ả thì chẳng khác một con rắn đang uốn éo là bao cả.

Giọng nói chua ngoa của người phụ nữ kia vang lên.

"Trác thiếu, sao anh lại nhẫn tâm ra tay đánh động vật như thế chứ.

Pháp luật nước ta quy định là không được ra tay hành hung động vật hay sao?"
Trác Du Hiên trầm ngâm nhìn cô tình nhân nhỏ bé của mình, khuôn mặt của hắn gần như nguôi đi sự giận dữ mà thay vào đó là sự khinh bỉ mang theo một chút ý cười.

"Em nói cũng đúng ha bảo bối.

Suýt chút nữa thì tôi quên mất pháp luật nước ta quy định không được ra tay đánh động vật nhỉ? May mà có bảo bối nhắc đấy, không là tôi cũng quên luôn.

May tôi chưa ngu mà đi làm bẩn tay mình"
Người phụ nữ kia cong môi cười, sau đó ả ta từ từ bước về phía của Thẩm Quân Dao đang đứng, vẻ mặt hiện rõ vẻ tâm cơ cùng âm mưu toan tính điều gì đó.

"Cô gái à, tốt nhất là nên đi xin lỗi Trác thiếu đi, nếu không mạng của cô sẽ không giữ được đâu"
Ẳ ta nói như là đang lo lắng cho Thẩm Quân Dao nhưng thực chất chỉ là sự mỉa mai mà thôi.

Làm sao mà Thẩm Quân Dao lại không nhận ra điều đó cơ chứ.

Cô hơi cười nhạt nhìn ả ta thì bỗng dưng ả ta đã cầm lấy cánh tay của cô đẩy mạnh một cái.Donate cho team dịch bộ truyện này bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào bạn ơi!
Một âm thanh chói tai vang lên khắp cả căn nhà.

"Ááááááát"
Tiếng thét chói tai phát ra từ miệng của người phụ nữ kia vang lên, Trác Du Hiên ngay lập tức vội vã chạy lại chỗ đó thì thấy cô tình nhân bé nhỏ của mình đang năm ngã trên sàn nhà, giữa những mảnh vụn sắc nhọn kia.

Hơn nữa, hai cánh tay của á ta còn liên tục chảy ra chất lỏng màu đỏ tanh nồng kia.

Cả người của Thẩm Quân Dao căng cứng lại, hai mắt của cô mở to, đôi môi còn hơi mấp máy.

Dường như cô hoàn toàn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra vậy.

Cô không hiểu tại sao người phụ nữ kia tự dưng lại ngã ra sàn nhà, rồi lại chảy bao nhiêu máu ở tay nữa chứ.

Chưa kịp định thần lại, một âm thanh chói tai vang lên, cả người của Thẩm Quân Dao suýt chút nữa là đã ngã nhào ra đất.

Chát! Một cái tát rơi xuống khiến cho gương mặt trắng bệch của Thẩm Quân Dao sưng vù lên, cả người cô lảo đảo, tí nữa thì ngã ra đau đớn.

Cô mở to mắt nhìn người đàn ông đang vô cùng giận dữ ở trước mặt của mình, ánh mắt của Thẩm Quân Dao tràn ngập bao nhiêu là đau thương.

Trác Du Hiên đánh cô! Hai Hắn ta lại ra tay đánh cô rồi! Trong khi Thẩm Quân Dao còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã nhận ngay một cái tát đau đớn của Trác Du Hiên rồi! Trác Du Hiên giận dữ nhìn Thẩm Quân Dao, ai cũng có thể nghe ra âm thanh nghiến răng nghiến lợi phát ra từ miệng hẳn.

Ánh mắt của Trác Du Hiên gần như bị máu nhuộm đỏ trông vô cùng đáng sợ.

"Thẩm Quân Dao, cô làm cái trò gì vậy hả? Cô dám ra tay khiến cho cô ấy bị thương hay sao?"
Không có Em không có mài! Thẩm Quân Dao mấp máy môi đang định lên tiếng thanh minh cho bản thân của mình thì tiếng khóc thút thít của người phụ nữ kia đã vang lên.

Dường như ả ta không cho Thẩm Quân Dao phá hoại chuyện tốt của cô ta.

"Hức..

Trác thiểu, mong anh đừng trách cô ấy...!
Chắc cô ấy không thích em nên mới đối xử với em như vậy..

Hức...!

Hức....!
Nếu cô ấy ghét em thì em sẽ đi mà.

Hu..

Hu"
Tiếng nức nở của người phụ nữ kia làm ra vẻ như bản thân của mình đáng thương lắm vậy.

Chẳng phải vài phút trước ả ta còn măng chửi Thẩm Quân Dao ghê lắm mà, tại sao bây giờ đổi giọng nhanh như vậy? Trác Du Hiên nhanh chóng đỡ người phụ nữ kia dậy, cánh tay hắn ôm chặt eo của ả ta, một tay vòng qua vai của cô tình nhân.

Trác Du Hiên cố tình làm ra vẻ đau lòng cho người phụ nữ kia.

"Bảo bối, nói cho tôi biết chuyện gì xảy ra! Cô ta làm gì em, không phải sợ, cứ nói ra hết, tôi sẽ đòi lại công bằng cho eml"
Công bằng sao? Hắn muốn đòi công bằng cho người phụ nữ này mà không tìm hiểu rõ mọi chuyện ư? "Hức...!
Hức...!
Em chỉ muốn khuyên nhủ cô ấy một chút thôi...!
Hức...!
Ai ngờ lại khiến cho cô ấy tức giận...!
Vì thế cô ấy đẩy ngã em...!
Hu...!
Hu"
Tiếng khóc thút thít giả tạo của cô ta nghe thật kinh tởm.

Vậy mà Trác Du Hiên lại không hề cảm thấy vậy, hơn thế nữa, hẳn ta còn cảm thấy đáng thương cho cô ta nữa chứ.

Không phải! Những gì cô ta nói không phải sự thật! Trác Du Hiên, anh đừng nghe cô ta nói linh tinh! Em thật sự không hề giống như lời mà cô ta nói! Thẩm Quân Dao chưa kịp lên tiếng giải thích thì cổ của cô đã bị cánh tay nổi đầy gân xanh kia của Trác Du Hiên siết chặt đến mức khó thở.

Cô đau đớn nhìn gương mặt tràn đầy tức giận của người đàn ông kia, môi cô hơi mấp máy, dường như muốn nói điều gì đó.

Nhưng cô chưa kịp làm điều đó thì từng tiếng gầm giận dữ của Trác Du Hiên đã vang lên.

"Nói, những gì cô ấy nói có phải sự thật hay không? Là cô dám đẩy ngã khiến cho cô ấy bị thương thành ra thế này?"
Thẩm Quân Dao liên tục đầu.

Thanh âm nức nở đầy đau đớn phát ra từ khoé miệng của cô.

"Không có...!
Em thật sự không hề làm vậy...!
Là cô ấy tự ngã...."
Lúc này, cánh tay của Trác Du Hiên còn siết chặt hơn nữa, suýt chút nữa đã khiến cho Thẩm Quân Dao cô ngộp thở mà chất rồi.

Hắn lúc này cứ như một con thú giữ đang nổi điên lên vậy.

"Thẩm Quân Dao, cái loại phụ nữ lẳng lơ nhà cô, cô còn dám bịa chuyện nói dối hay sao? Tại sao cô lại muốn đổ lỗi cho bảo bối của tôi hả? Chắc chắn là do cô làm, đâu có ai ngu mà đi làm tổn thương bản thân mình cơ chứ?"
Em thật sự không có mài Trác Du Hiên, xin anh hãy tin em! Một lần thôi! Em thật sự không hề làm cô ấy bị thương mà! Từng giọt nước mắt lăn dài trên má của Thẩm Quân Dao, gương mặt của người con gái đau thương tột độ.

Bị chính người mình yêu làm tổn thương, lại còn là vì bảo vệ người phụ nữ khác, làm sao cô lại không đau cho được chứ? Thẩm Quân Dao muốn lên tiếng giải thích! Cô thật sự không hê làm điều đó! Nhưng mỗi khi cô định nói gì đó, cánh tay của Trác Du Hiên lại siết càng thêm chặt.

Đến thở đối với Thẩm Quân Dao lúc này còn khó chứ huống chỉ là lên tiếng giải thích cơ chứ.

Mà cô nói, Trác Du Hiên sẽ tin cô hay sao? Trác Du Hiên tức giận như vậy, chứng tỏ hắn đã đặt lòng tin vào ả tình nhân kia của mình rồi.

Bây giờ cho dù Thẩm Quân Dao có giải thích như thế nào đi chăng nữa, chắc chắn hẳn cũng sẽ không tin.

Trác Du Hiên chính là đang công khai ra mặt đứng về phía cô tình nhân nhỏ bé kia của hắn hay sao?.
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 69: Nhốt Vào Nhà Kho


Thẩm Quân Dao muốn lên tiếng giải thích! Cô thật sự không hề làm điều đó! Nhưng mỗi khi cô định nói gì đó, cánh tay của Trác Du Hiên lại siết càng thêm chặt.

Đến thở đối với Thẩm Quân Dao lúc này còn khó chứ huống chỉ là lên tiếng giải thích cơ chứ.

Mà cô nói, Trác Du Hiên sẽ tin cô hay sao? Trác Du Hiên tức giận như vậy, chứng tỏ hắn đã đặt lòng tin vào ả tình nhân kia của mình rồi.

Bây giờ cho dù Thẩm Quân Dao có giải thích như thế nào đi chăng nữa, chắc chắn hẳn cũng sẽ không tin.

Trác Du Hiên chính là đang công khai ra mặt đứng về phía cô tình nhân nhỏ bé kia của hẳn hay sao? Thẩm Quân Dao đau lòng khôn xiết! Tại sao chứ? Tại sao Trác Du Hiên lại chẳng chịu tin tưởng cô, dù chỉ một chút? Cô cũng chỉ cần hẳn tin tưởng cô một chút mà thôi, không cân gì hơn cả.

Vậy mà từ trước tới nay, Trác Du Hiên chẳng bao giờ đặt lòng tin của hắn lên người của Thẩm Quân Dao cả.

Biết trước sự thật phũ phàng như thế, vậy mà Thẩm Quân Dao vẫn không ngừng hy vọng Trác Du Hiên nhất định sẽ có ngày chịu tin tưởng vào cô.

Nhưng mọi chuyện hôm nay đã chứng minh tất cả! Trác Du Hiên sẽ không bao giờ tin Thẩm Quân Dao đâu! Điều đó sẽ không bao giờ xảy ra Hắn thà tin một người ngoài, người phụ nữ mà hẳn mới gặp mặt còn hơn là người vợ cùng chung chăn gối với hẳn! Điều đó chứng tỏ rằng, Trác Du Hiên mãi mãi sẽ không tin tưởng Thẩm Quân Dao.

Nhìn những giọt nước mắt long lanh rơi ra từ hốc mắt đỏ hoe của người con gái đang bị hẳn ghì chặt đến thở cũng khó khăn kia, trong lòng của Trác Du Hiên lại dây lên một sự kinh tởm vô cùng.

Người phụ nữ này động một tí là ch** n**c mắt, Thẩm Quân Dao nghĩ hẳn sẽ bỏ qua chuyện này dễ dàng hay sao? Không bao giờ có chuyện đó.

"Con đ**m lẳng lơ nhà cô, cô khóc lóc cái gì? Bộ cô nghĩ bản thân của mình oan ức lắm hay sao? Thẩm Quân Dao, cô nghĩ cô khóc là tôi sẽ bỏ qua cho những việc mà cô đã làm à?"
Bỏ qua? Những việc mà cô đã làm? Ha! Ha hat Ha ha ha hai Cô đã làm cái gì? Rốt cuộc Thẩm Quân Dao cô đã làm cái gì cơ chứ? Trong lòng của Thẩm Quân Dao cảm thấy chua xót đến đỉnh điểm! Cô không hề làm! Cô không hề đẩy người phụ nữ kia như lời mà ả ta nói.

Rõ ràng là ả ta đang cố tình vu khống cho Thẩm Quân Dao cô, vậy mà Trác Du Hiên lại một mực khẳng định là Thẩm Quân Dao khiến cho ả ta bị thương ư? Lúc đó, sau khi ả vừa mới dứt lời, Thẩm Quân Dao chỉ vừa mới liếc mắt nhìn ả một cái, còn chưa kịp phản ứng thì ả đã bắt lấy tay của cô, đẩy mạnh một cái khiến cho cả người của ả ngã ra, vô tình chạm vào những mảnh vụn sắc nhọn kia khiến ả bị thương.

Đây rõ ràng là cố ý làm như vậy! Ả ta đang cố đổ tội lên đầu cô! Cô rất muốn giải thích toàn bộ mọi chuyện là như vậy, nhưng Trác Du Hiên vẫn không cho Thẩm Quân Dao mở miệng lên tiếng giải thích.

Hắn một mực khẳng định toàn bộ mọi tội lỗi đều là do Thẩm Quân Dao mà ra.Để bộ truyện nhanh ra chương hơn thì ủng hộ bạn Editor bằng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé!
Lời của Trác Du Hiên vừa mới dứt, ba người đàn ông cao to lực lưỡng đi vào.

Nhìn ba người kia, cả người của Thẩm Quân Dao bỗng chốc cứng đờ.

Sắc mặt của cô tái nhợt đi, sự sợ hãi đang xâm chiếm cả cõi lòng đầy tổn thương kia của cô.

Hai bả vai của Thẩm Quân Dao cứ liên tục run rẩy, mồ hôi đổ đầy trên trán của cô, một vài giọt thỉnh thoảng còn nhỏ xuống.

Trác Du Hiên tàn độc đến như vậy hay là sao? Ba người kia nhanh chóng lôi Thẩm Quân Dao còn chưa hoàng hồn kia đi.

Nhìn theo bọn họ, một âm thanh rất nhỏ bật ra từ khoé miệng của Trác Du Hiên hẳn.

"Thẩm Quân Dao, ngoan ngoãn ở trong đó sám hối mọi chuyện cho tôi!"
cô mới chịu nhận lỗi?"
Khoé môi của Trác Du Hiên hơi cong lên, ánh mắt cùng lời nói đầy khinh bỉ truyền ra.

"À, loại người vì lợi ích giống như cô thì làm sao có thể thừa nhận nhanh chóng như vậy chứ? Đến cả chuyện dám đuổi chị gái của mình đi để thay thế vị trí của cô ấy mà cô vẫn còn chưa chịu thừa nhận, huống chỉ là cái chuyện này cơ chứ?"
Trác Du Hiên dừng lại, ánh mắt lạnh lẽo đầy tức giận kia của hắn liếc nhìn khuôn mặt trắng bệch không một chút huyết sắc kia của Thẩm Quân Dao một lát rồi hắn lại lên tiếng.

Dường như Trác Du Hiên muốn làm gì đó nhưng lại thôi.

"Thẩm Quân Dao, tôi khuyên cô, đã là chó thì nên nghe lời một chút.

Những gì mà cô gây ra, cô bắt buộc phải thừa nhận.

Đừng có để tôi dùng bạo lực với cô, đến lúc đó thì bẩn tay của tôi lắm"
"Mà tôi không muốn tay của mình bị vấy bẩn chỉ vì một con chó như cô đâu."

Trác Du Hiên gắn từng chữ, hẳn là đang muốn nhấn mạnh cùng nhắc nhở Thẩm Quân Dao rằng thân phận của cô trong cái nhà này mãi mãi chỉ là một con chó mà thôi! Trái tim của Thẩm Quân Dao cứ như bị ai đó xé toạc ra thành từng mảnh.

Thẩm Quân Dao có thể cảm nhận được tim cô đang đau đến nhường nào! Đau như muốn ngừng đập vậy! Trác Du Hiên, em thật sự không hề làm những chuyện đó mài Thẩm Quân Dao không hề làm vậy, Trác Du Hiên bảo cô nhận tội, vậy tội của cô là gì đây? Tại sao Thẩm Quân Dao phải nhận tội trong khi cô không hề làm những chuyện đó? Lúc này, ả phụ nữ kia mới tiến đến, dùng đôi tay chảy đầy máu tươi của mình gỡ cánh tay của Trác Du Hiên xuống khỏi chiếc cổ hằn lên những vệt đỏ của Thẩm Quân Dao kia, ả ta đầy ấm ức nói với Trác Du Hiên.

"Trác thiếu, thôi bỏ đi, dù sao cô ấy cũng không cố ý mài Em biết là mình đáng ghét nên không sao đâu!"
Trác Du Hiên nhanh chóng nắm lấy đôi bàn tay đang bị thương của người phụ nữ kia mà nhẹ nhàng an ủi.

Hẳn không để sự tức giận bộc phát ra nữa.

"Bảo bối, em không cần phải nói đỡ cho cô ta.

Cô ta làm em bị thương, tôi nhất định sẽ đòi lại cho em sự công bảng.

Đợi tôi một lát, đợi tôi giải quyết cô ta xong sẽ đưa em đến bệnh viện"
"Nhưng Trác thiếu, anh có thể đừng đánh cô ấy hay không?"
Ẳ ta nũng nịu đầy uỷ khuất nói với Trác Du Hiên.

Đúng là cái kẻ giả tạo! "Đánh cô ta? Cô ta không xứng! Tôi không muốn đánh chó khiến cho tay của mình bị bẩn đâu!"
Người phụ nữ kia cười nhìn Trác Du Hiên.

Hắn v**t v* tóc của ả ta rồi quay sang, sắc mặt của hắn thay đổi hoàn toàn khi nhìn thấy Thẩm Quân Dao.

Ánh mắt lạnh lẽo khiến người ta cảm thấy sợ hãi ấy trừng Thẩm Quân Dao một lúc lâu, rồi hắn lên tiếng ra lệnh.

"Người đâu, mau đem người phụ nữ lắng lơ này nhốt vào nhà kho cho tôi.

Tuyệt đối không được cho phép cô ta ăn hay uống bất cứ thứ gì, cả nhìn thấy ánh sáng cũng không thể.

Nhốt cô ta vào trong đó cùng lũ gián, lũ chuột.

Bao giờ cô ta chịu thừa nhận tội của mình thì mới được thả cô ta ra ngoài"
Lời của Trác Du Hiên vừa mới dứt, ba người đàn ông cao to lực lưỡng đi vào.

Nhìn ba người kia, cả người của Thẩm Quân Dao bỗng chốc cứng đờ.

Sắc mặt của cô tái nhợt đi, sự sợ hãi đang xâm chiếm cả cõi lòng đầy tổn thương kia của cô.

Hai bả vai của Thẩm Quân Dao cứ liên tục run rẩy, mồ hôi đổ đầy trên trán của cô, một vài giọt thỉnh thoảng còn nhỏ xuống.

Trác Du Hiên tàn độc đến như vậy hay là sao? Ba người kia nhanh chóng lôi Thẩm Quân Dao còn chưa hoàng hồn kia đi.

Nhìn theo bọn họ, một âm thanh rất nhỏ bật ra từ khoé miệng của Trác Du Hiên hẳn.

"Thẩm Quân Dao, ngoan ngoãn ở trong đó sám hối mọi chuyện cho tôi!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 70: Ba Ngày Cứ Như Ba Năm


Thẩm Quân Dao không hề làm vậy, Trác Du Hiên bảo cô nhận tội, vậy tội của cô là gì đây? Tại sao Thẩm Quân Dao phải nhận tội trong khi cô không hề làm những chuyện đó? Lúc này, ả phụ nữ kia mới tiến đến, dùng đôi tay chảy đầy máu tươi của mình gỡ cánh tay của Trác Du Hiên xuống khỏi chiếc cổ hằn lên những vệt đỏ của Thẩm Quân Dao kia, ả ta đầy ấm ức nói với Trác Du Hiên.

"Trác thiếu, thôi bỏ đi, dù sao cô ấy cũng không cố ý mài Em biết là mình đáng ghét nên không sao đâu!"
Trác Du Hiên nhanh chóng nắm lấy đôi bàn tay đang bị thương của người phụ nữ kia mà nhẹ nhàng an ủi.

Hẳn không để sự tức giận bộc phát ra nữa.

"Bảo bối, em không cần phải nói đỡ cho cô ta.

Cô ta làm em bị thương, tôi nhất định sẽ đòi lại cho em sự công bảng.

Đợi tôi một lát, đợi tôi giải quyết cô ta xong sẽ đưa em đến bệnh viện"
"Nhưng Trác thiếu, anh có thể đừng đánh cô ấy hay không?"
Ẳ ta nũng nịu đầy uỷ khuất nói với Trác Du Hiên.

Đúng là cái kẻ giả tạo! "Đánh cô ta? Cô ta không xứng! Tôi không muốn đánh chó khiển cho tay của mình bị bẩn đâu!"
Người phụ nữ kia cười nhìn Trác Du Hiên.

Hắn v**t v* tóc của ả ta rồi quay sang, sắc mặt của hắn thay đổi hoàn toàn khi nhìn thấy Thẩm Quân Dao.

Ánh mắt lạnh lẽo khiến người ta cảm thấy sợ hãi ấy trừng Thẩm Quân Dao một lúc lâu, rồi hắn lên tiếng ra lệnh.

"Người đâu, mau đem người phụ nữ lắng lơ này nhốt vào nhà kho cho tôi.

Tuyệt đối không được cho phép cô ta ăn hay uống bất cứ thứ gì, cả nhìn thấy ánh sáng cũng không thể.

Nhốt cô ta vào trong đó cùng lũ gián, lũ chuột.

Bao giờ cô ta chịu thừa nhận tội của mình thì mới được thả cô ta ra ngoài."Để bộ truyện nhanh ra chương hơn thì ủng hộ bạn Editor bằng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé!
Lời của Trác Du Hiên vừa mới dứt, ba người đàn ông cao to lực lưỡng đi vào.

Nhìn ba người kia, cả người của Thẩm Quân Dao bỗng chốc cứng đờ.

Sắc mặt của cô tái nhợt đi, sự sợ hãi đang xâm chiếm cả cõi lòng đầy tổn thương kia của cô.

Hai bả vai của Thẩm Quân Dao cứ liên tục run rẩy, mồ hôi đổ đầy trên trán của cô, một vài giọt thỉnh thoảng còn nhỏ xuống.

Trác Du Hiên tàn độc đến như vậy hay là sao? Ba người kia nhanh chóng lôi Thẩm Quân Dao còn chưa hoàng hồn kia đi.

Nhìn theo bọn họ, một âm thanh rất nhỏ bật ra từ khoé miệng của Trác Du Hiên hắn.

"Thẩm Quân Dao, ngoan ngoãn ở trong đó sám hối mọi chuyện cho tôi!"
Khoé môi của Trác Du Hiên hơi cong lên nhìn theo gương mặt thẫn thờ, cả người run rẩy, nước mắt cứ vô thức tràn ra kia của Thẩm Quân Dao.

Cánh tay cô bị hai người đàn ông giữ chặt, cả người bị lôi đi mà lại chẳng hề dám phản kháng.

Ánh mắt đau đớn tột cùng của Thẩm Quân Dao nhìn về phía trước, cô không dám mà cũng chẳng thể phản kháng, cứ thế bị ba người đàn ông lực lưỡng kia lôi đi.

Thẩm Quân Dao lúc này chẳng khác gì một tội phạm đang bị đem ra hành hình vậy.

Trong khi đó, cô lại chẳng hề làm gì sail Cớ vì sao lại bắt cô phải nhận lỗi mà cô không hề làm chuyện đó? Ba người đàn ông đang lôi Thẩm Quân Dao đi, cô chưa từng nhìn thấy bọn họ bao giờ cả.

Nhưng nhìn vào cách ăn mặc cùng bộ dạng này của họ thì có lẽ bọn họ chính là vệ sĩ của Trác Du Hiên.

Hình như Trác Du Hiên chỉ mới thuê bọn họ về đây làm việc thôi, cho nên Thẩm Quân Dao mới cảm thấy bọn họ không quen mặt như vậy.

Nhưng lúc này Thẩm Quân Dao nào còn tâm trạng để nghĩ đến chuyện bọn họ là ai cơ chứ? Cô thật sự cảm thấy đau đớn! Không một ai chịu tin tưởng cô, ngay cả Trác Du Hiên cũng chẳng thèm tin lời cô nói dù chỉ một chút.

Hơn thế nữa, hắn ta lại còn nhốt cô vào nhà kho, không cho ăn uống, đến bao giờ Thẩm Quân cô chịu thừa nhận thì mới được thả ra chứ.

Nhưng cô không làm, bảo cô làm sao mà thừa nhận đây? Thẩm Quân Dao cứ vô thức nhìn về phía của Trác Du Hiên cùng với người phụ nữ kia.

Cô nhìn thấy ả ta đang cong môi cười nhìn cô, dường như rất hài lòng với cái kết cục này.

Thẩm Quân Dao cảm thấy chua xót, cô đường đường là vợ của Trác Du Hiên hắn nhưng nay lại bị tình nhân hãm hại như vậy, đã thế chồng của cô còn công khai bảo vệ ả ta nữa chứ.

Ả phụ nữ kia vô cùng hài lòng khi nhìn thấy Thẩm Quân Dao bị như vậy.

Chính ả ta cũng phải tự khen ngợi rằng, tài diễn xuất của ả có thể che mắt được cả Trác Du Hiên danh tiếng lừng lẫy ở trên thương trường.

Ả vô cùng hả hê cùng vui mừng.

Người phụ nữ cong môi cười nhìn Thẩm Quân Dao bị ba tên đàn ông kia dẫn đi, ả còn tặng cho Thẩm Quân một sự khinh bỉ ở ngay trong ánh mắt của mình.

Trác Du Hiên không hề nhìn thấy nụ cười nham hiểm kia của ả nhưng Thẩm Quân Dao thì lại nhìn thấy vô cùng rõ.

Thẩm Quân Dao thật sự cảm thấy buồn cười, nhưng nỗi đau xót ngày một lớn lên.

Thật không ngờ chính bản thân của cô lại dễ dàng rơi vào cái bẫy đã được sắp đặt sẵn của ả như vậy.

Trác Du Hiên, liệu anh có nhìn thấy nụ cười nham hiểm kia của cô ta hay không? Hay là anh chỉ muốn nhìn thấy em đau khổ như thế nào mà chẳng thèm để ý đến việc cô ta đang hả hê vì đạt được mục đích của mình? Nhìn Thẩm Quân Dao bị đám người kia lôi đi, sắc mặt của Trác Du Hiên thu lại, sự lạnh lùng dần dần hiện hữu ở trên gương mặt hắn.

Hắn khẽ liếc nhìn nụ cười nham hiểm của người phụ nữ đang bị hắn ôm chặt kia, nhưng ả dường như lại không hề biết được Trác Du đã chú ý đến ả từ lâu rồi.

Khoé môi của Trác Du Hiên hơi cong lên! Người phụ nữ ngu ngốc! Đúng là không biết tự lượng sức mình! Ả nghĩ Trác Du Hiên hắn không hề nhìn thấy những chuyện mà ả đã làm hay sao? Bao nhiêu năm kinh nghiệm trên thương trường, một chuyện cỏn con như thế này, ả nghĩ có thể qua mắt được hản hay sao? Những gì mà người phụ nữ này đã làm, Trác Du Hiên hoàn toàn nhìn thấy rõ.

Chỉ là hắn ta không muốn lên tiếng vạch trần ả mà thôi.

Đối với Trác Du Hiên hắn, ả ta chẳng qua chỉ là một công cụ để hắn dày vò Thẩm Quân Dao mà thôi.

Hắn cũng muốn nhân cơ hội này mà ra tay hành hạ Thẩm Quân Dao, khiến cho người phụ nữ đó đau đớn, sống không bằng chết.

Nếu không còn lâu Trác Du Hiên mới chịu chạm vào loại phụ nữ dơ bẩn như ả ta.

Vậy mà ả ta còn dám mơ tưởng bản thân ả sẽ hóa phượng hoàng hay sao? Trác Du Hiên sẽ không để ả mơ mộng hão huyền như vậy lâu đâu, rồi sẽ có ngày hắn sẽ cho người phụ nữ này một bài học nhớ đời.

Hóa ra, Trác Du Hiên đã nhìn thấy toàn bộ mọi chuyện.

Nhưng hẳn lại không hề lên tiếng, một mực công khai bảo vệ người phụ nữ này mà khiến cho Thẩm Quân Dao bị tổn thương vô cùng nặng nề.

Hắn chẳng thèm để tâm đến những gì người con gái đáng thương ấy nói, một mực bắt ép cô phải nhận tội.

Nếu Thẩm Quân Dao biết được việc Trác Du Hiên hoàn toàn biết rõ mọi chuyện nhưng lại làm như hắn không nhìn thấy gì, vậy chắc chắn trái tim của cô sẽ càng bị tổn thương, càng vỡ vụn ra mà thôi.

Thẩm Quân Dao đúng là mệnh khổ khi yêu phải một người đàn ông như là Trác Du Hiên hẳn.

Thẩm Quân được đưa đến nhà kho cũ kỹ, nhơ nhuốc, bẩn thỉu.

Chưa kịp giữ thăng bằng, cả người của cô đã bị ba tên đàn ông lực lưỡng kia đẩy mạnh một cái, ngã nhào xuống sàn nhà.

Cánh cửa trước mặt vang lên một âm thanh râm"
một tiếng.

Bỗng dưng, toàn bộ không gian ở đây đều bị một màu đen bao phủ, không có một tia sáng nào có thể lọt vào.

Thẩm Quân Dao sợ hãi cuộn tròn người mình lại một chỗ, cô thật sự không biết mình đang ở nơi nào nữa.

Xung quanh, tiếng côn trùng liên tục vang bên tai cô, Thẩm Quân run rẩy sợ hãi.

Nơi này, chẳng khác gì cái nơi tên là địa ngục trần gian cả.
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 71: Sợ Hãi Trong Ngục Tối


Thẩm Quân Dao vô lực lùi người lại khi những âm thanh của chuột cùng những loài sâu bọ kia ngày một lớn hơn.

Hai cánh tay của Thẩm Quân Dao ôm chặt lấy hai bên vai còn đang run rẩy kia của mình, cả người vô thức lùi về phía sau.

Tiếng côn trùng kêu kết hợp cùng không gian im lặng tại nơi này càng khiến cho người ta cảm thấy rùng mình.

Thẩm Quân Dao đang vô cùng sợ hãi! Mặc dù bị bóng tối che lấp đi, nhưng chắc chắn sắc mặt của Thẩm Quân Dao lúc này là vô cùng khó coi.

Tiếng thút thít đầy sợ hãi bật ra từ miệng của người con gái đáng thương.

Âm thanh tuy rất nhỏ nhưng lại mang nặng đau thương ở bên trong đó.

Thẩm Quân Dao cũng không biết tại sao, khi những tiếng côn trùng kêu ngày một to hơn cô lại càng cảm thấy sợ hãi.

Cách một lớp vải nhưng Thẩm Quân Dao vẫn có thể nhận ra những ngón tay của mình đang không ngừng run rẩy, đôi bàn tay của cô lạnh ngắt chẳng khác gì một cái xác chết cả.

Không những thế, Thẩm Quân Dao vô cùng sợ tối.

Nay cô lại bị nhốt ở một nơi tối tăm chẳng có một tia sáng lọt vào như vậy, Thẩm Quân Dao thật sự sợ bản thân của cô sẽ không trụ được mà ngất đi lúc nào không hay biết đấy! Cô sợ bóng tối, không phải Trác Du Hiên biết điều này hay sao? Tại sao Trác Du Hiên biết chuyện này mà hẳn lại nhẫn tâm đối với Thẩm Quân Dao như vậy? Cả người của Thẩm Quân Dao lui về phía sau mà không chú ý đến khiến tấm lưng mảnh khánh của cô đập lên bức tường đen ngòm ở phía sau.

Thẩm Quân Dao kêu lên một tiếng, khuôn mặt của cô hơi nhăn lại trông rất đau đớn.

Cú va chạm khá mạnh ấy tạo nên một vết bầm tím ở sau lưng của người con gái, hơn thế nữa, Thẩm Quân Dao còn tưởng rằng bản thân của cô bị gãy mấy cái xương rồi cơ.

Với một người bình thường thì có lẽ cú va chạm đó chẳng đáng là gì nhưng với một cô gái yếu ớt như Thẩm Quân Dao, để thân thể chẳng khác gì que củi kia của cô đập vào bức tường bằng bê tông kia thì làm sao cô chịu được cơ chứ.

Trác Du Hiên hắn cũng thật ác độc! Hắn nhốt Thẩm Quân Dao trong cái nhà kho chẳng khác gì ổ chuột này, nơi này có vẻ đã cũ kỹ rồi, không còn dùng đến nữa.Ủng hộ team dịch nhanh ra chương bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào!
Có vẻ như nơi này chỉ là nơi cư trú của các loại côn trùng cùng đám chuột kia mà thôi.

Vậy mà Trác Du Hiên lại có thể nhốt Thẩm Quân Dao ở đây, đã thế lại còn không cho ăn không cho uống đến khi nào Thẩm Quân Dao chịu thừa nhận thì mới thôi.

Như thế chẳng khác gì Trác Du Hiên hắn đang dần dần g**t ch*t người con gái đáng thương này cả.

Thẩm Quân Dao nức nở đau đớn, nhưng lại chẳng một ai quan tâm đến trong cái nhà kho này vẫn còn một người con gái đáng thương đang bị giam cầm ở đó.

Tiếng nức nở của người con gái hoà cùng tiếng kêu ríu rít của đám côn trùng kia tạo nên một bản hoà tấu đau thương tột độ, khiến cho người ta phải cảm thấy não lòng.

Không biết rằng Thẩm Quân Dao đã bị giam ở nơi đây bao nhiêu ngày rồi, cô thật sự không thể phân biệt được rõ nữa.

Một ngày? Hai ngày? Hay là một tuân? Một tháng? Một năm? Những ngày này, mọi thứ xung quanh Thẩm Quân Dao chỉ có bóng tối lạnh lẽo đến đáng sợ bao phủ toàn bộ cuộc sống của cô.

Cô không biết bản thân mình đã bị nhốt bao lâu rồi nữa.

Xung quanh toàn là bóng tối, đến bây giờ là ngày hay đêm cô còn không thể phân biệt nổi, huống chỉ là thời gian mà Thẩm Quân Dao đã bị nhốt ở đây.

Trong bóng tối lạnh lẽo kia, người con gái đáng thương vô lực dựa lưng lên tường, chân tay của cô không ngừng run rẩy, sắc mặt vô cùng là khó coi.

Cả người của Thẩm Quân Dao không còn một chút sức lực nào nữa rồi! Chân tay như rã rời ra, muốn cử động còn không thể được chứ nói gì đến là đi lại.

Thẩm Quân Dao bị bỏ đói, bỏ khát mấy ngày nay rồi.

Bụng của cô liên tục đánh trống tạo nên những hồi âm thanh vô cùng dữ dội.

Bụng của cô đang nói với cô rằng, nó đang rất đói, nó muốn được ăn cơm chứ không muốn nhịn nữa.

Thẩm Quân Dao bỗng dưng oà khóc dữ dội! Những thanh âm đau đớn ấy thật sâu não biết bao! Cô có muốn ăn thì cũng đâu thể nào ăn được.

Trác Du Hiên sẽ không để cho cô ăn đến khi nào cô chịu thừa nhận đâu.

Nhưng cô chắc chắn sẽ không thừa nhận việc đó, bởi vì Thẩm Quân Dao không hề gây ra chuyện này.

Cổ họng khô khốc truyền ra những âm thanh đau đớn, uất ức nhưng không biết phải làm sao kia thật bi thương.

Mấy ngày nay đối với Thẩm Quân Dao chẳng khác gì cô đang sống trong địa ngục cả, như vậy thì thà để cho cô chết đi còn tốt hơn nhiều.

Mọi thứ xung quanh của Thẩm Quân Dao ngày càng trở nên mơ hồ hơn! Dưới bụng của cô, cơn đau cứ dữ dội ập đến! Thẩm Quân Dao dựa đầu vào tường, cắn răng cố chịu cơn đau.

Mồ hôi chảy đầm đìa trên gương mặt của cô hoà cùng dòng nước mắt mặn chát kia liên tục rơi xuống.

Gương mặt trắng bệch lại lấm lem vì nước mắt chảy ra.

Thẩm Quân Dao thật sự không thể nhìn rõ mọi thứ nữa rồi.

Vì quá đói nên cô mới bị như vậy chăng? Thẩm Quân Dao thật sự ước rằng bản thân mình được giải thoát khỏi cái nơi chẳng khác gì địa ngục này.

Mấy ngày nữa, liệu Thẩm Quân Dao có thể sống thêm được mấy ngày nữa hay không? Hay là cô sắp phải bỏ mạng tại đây rồi? Thẩm Quân Dao bỗng dưng bật cười! Nụ cười cùng hai hàng nước mắt cứ rơi xuống ấy thật chua chát! Gô chỉ ước mình chết đi thật sớm, chết để không còn phải chịu đau thương nữa.

Cuộc sống này của Thẩm Quân Dao thật sự là quá thất bại rồi.

Sống như vậy thì còn có nghĩa lý gì nữa cơ chứ? Bỗng dưng, những tia sáng ngoài kia bông lọt vào trong căn phòng tối tắm này từ cánh cửa mục nát kia.

Vì thứ ánh sáng ấy đến quá bất ngờ khiến cho Thẩm Quân Dao chưa kịp thích nghi sau lâu ngày bị nhốt ở một nơi tối tăm không có ánh sáng này.

Cô vô thức đưa tay lên mắt mình che đi thứ ánh sáng chói loá kia.

Thẩm Quân Dao hơi nheo mắt lại, đường như ở lâu ngày trong bóng tối mà nhìn thấy ánh sáng, Thẩm Quân Dao không thể chịu được nữa.

Cô liên tục hít lấy những đợt không khí trong lành đang truyền từ ngoài kia vào.

Ở trong này quá lâu đã khiến cho Thẩm Quân Dao không còn cảm nhận được mùi vị của thứ không khí trong lành ấy là như thế nào rồi.

Lồng ngực của người con gái phập phồng, trên gương mặt thì lãm lem bao nhiêu là vết bẩn của nước mắt hay do những bụi bặm trong căn phòng này bám lên đó.

Nhìn người con gái đáng thương đang vô lực dựa người lên tường kia, người ta cho rằng cô mới chui từ đất lên đấy.

Một người đàn ông từ cánh cửa từng bước từng bước đến gần vị trí mà Thẩm Quân đang ngồi ở đó kia, Thẩm Quân Dao biết là Trác Du Hiên đã đến nhưng cô lại không ngoảnh mặt lại nhìn hẳn.

Trác Du Hiên nhìn dáng vẻ thảm hại kia của Thẩm Quân Dao, trong lòng của hản cảm thấy vô cùng vui mừng.

Nhưng cái thái độ thờ ơ của Thẩm Quân Dao kia thật sự khiến Trác Du Hiên hắn nổi điên lên.

Trác Du Hiên ngồi xuống, hắn đưa tay chạm vào gương mặt của Thẩm Quân Dao, bỗng nhiên bóp mạnh một cái, rồi ép buộc Thẩm Quân Dao phải đối diện với hắn.

"Thẩm Quân Dao, sao rồi? Ở chung với đám đồng loại của cô mấy ngày nay có vui hay không? Cho tôi biết đi!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 72: Biết Tội Chưa


Thẩm Quân Dao thật sự ước rằng bản thân mình được giải thoát khỏi cái nơi chẳng khác gì địa ngục này.

Mấy ngày nữa, liệu Thẩm Quân Dao có thể sống thêm được mấy ngày nữa hay không? Hay là cô sắp phải bỏ mạng tại đây rồi? Thẩm Quân Dao bỗng dưng bật cười! Nụ cười cùng hai hàng nước mắt cứ rơi xuống ấy thật chua chát! Gô chỉ ước mình chết đi thật sớm, chết để không còn phải chịu đau thương nữa.

Cuộc sống này của Thẩm Quân Dao thật sự là quá thất bại rôi.

Sống như vậy thì còn có nghĩa lý gì nữa cơ chứ? Bỗng dưng, những tia sáng ngoài kia bỗng lọt vào trong căn phòng tối tắm này từ cánh cửa mục nát kia.

Vì thứ ánh sáng ấy đến quá bất ngờ khiến cho Thẩm Quân Dao chưa kịp thích nghi sau lâu ngày bị nhốt ở một nơi tối tăm không có ánh sáng này.

Cô vô thức đưa tay lên mắt mình che đi thứ ánh sáng chói lóa kia.

Thẩm Quân Dao hơi nheo mắt lại, dường như ở lâu ngày trong bóng tối mà nhìn thấy ánh sáng, Thẩm Quân Dao không thể chịu được nữa.

Cô liên tục hít lấy những đợt không khí trong lành đang truyền từ ngoài kia vào.

Ở trong này quá lâu đã khiến cho Thẩm Quân Dao không còn cảm nhận được mùi vị của thứ không khí trong lành ấy là như thế nào rồi.

Lồng ngực của người con gái phập phồng, trên gương mặt thì lãm lem bao nhiêu là vết bẩn của nước mắt hay do những bụi bặm trong căn phòng này bám lên đó.

Nhìn người con gái đáng thương đang vô lực dựa người lên tường kia, người ta cho rằng cô mới chui từ đất lên đấy.

Một người đàn ông từ cánh cửa từng bước từng bước đến gần vị trí mà Thẩm Quân đang ngồi ở đó kia, Thẩm Quân Dao biết là Trác Du Hiên đã đến nhưng cô lại không ngoảnh mặt lại nhìn hẳn.

Trác Du Hiên nhìn dáng vẻ thảm hại kia của Thẩm Quân Dao, trong lòng của hản cảm thấy vô cùng vui mừng.

Nhưng cái thái độ thờ ơ của Thẩm Quân Dao kia thật sự khiến Trác Du Hiên hẳn nổi điên lên.

Trác Du Hiên ngồi xuống, hắn đưa tay chạm vào gương mặt của Thẩm Quân Dao, bỗng nhiên bóp mạnh một cái, rồi ép buộc Thẩm Quân Dao phải đối diện với hản.Donate cho team dịch bộ truyện này bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào bạn ơi!
"Thẩm Quân Dao, sao rồi? Ở chung với đám đồng loại của cô mấy ngày nay có vui hay không? Cho tôi biết đi!"
Trác Du Hiên hơi cong môi nhìn gương mặt lấm lem bẩn thỉu kia của Thẩm Quân Dao, hẳn không kìm được mà cười khẽ một tiếng.

Dường như hắn ta đang cố tình chế giễu Thẩm Quân Dao khi nhìn thấy cô bị dày vò đến như vậy.

Cánh tay của người đàn ông bóp chặt gương mặt trắng bệch kia của người con gái đáng thương đang vô lực dựa lưng lên tường, những vết hãn đỏ xuất hiện ngày một nhiều trên khuôn mặt của Thẩm Quân Dao.

Thẩm Quân Dao hơi nhăn mặt lại vì đau và cũng là vì những ánh sáng chói kia liên tiếp đập vào mắt của cô.

Thẩm Quân Dao mở to đôi mắt tràn ngập đau thương của mình nhìn Trác Du Hiên, nhưng chỉ được một lát cô lại hơi cụp mắt xuống.

Cô vô thức cản môi, không trả lời lại Trác Du Hiên hẳn.

Trác Du Hiên thấy thế liền khinh bỉ, ánh mắt của hắn đầy sự khinh thường nhìn người con gái đáng thương ấy.

Lời nói lạnh lẽo phát ra từ miệng hẳn như đâm sâu thêm vào trái tim đang đau đớn dữ dội của Thẩm Quân Dao, khiến cho nó đã bị thương nay càng tổn thương nhiều hơn.

"Thẩm Quân Dao, cô chịu nhận tội hay chưa? Ba ngày sám hối ở đây, cô rốt cuộc có chịu thừa nhận những việc mà cô đã làm hay không?"
Cánh tay của hắn siết chặt dữ dội, khiến cho Thẩm Quân Dao vì đau đớn mà phải nhăn nhó mặt mày.

Âm thanh phát ra từ miệng của Trác Du Hiên mang theo tiếng nghiến răng nghiến lợi, hôm nay, cho dù thế nào, hắn cũng nhất định ép Thẩm Quân Dao thừa nhận chuyện này.

Hai Ha ha! Hóa ra cô đã bị nhốt ở đây ba ngày rồi nhỉ! Thật là nực cười! Tại sao những việc mà cô không làm mà cô phải thừa nhận nó? Cô tuyệt đối sẽ không thừa nhận đâu! Thẩm Quân Dao kiên cường nhìn Trác Du Hiên, khoé môi mấp máy khó khăn bật ra từng chữ từ cổ họng khô khốc của mình.

Thanh âm nghe thật đáng thương, thật đau đớn nhưng cũng vô cùng kiên cường, không chịu khuất phục.

"Trác Du Hiên, em thật sự không hề đẩy ngã cô ấy! Em thật sự không làm chuyện này! Xin anh hãy tin em, em thật sự không hê làm!"
"Tin cô sao?"
Trác Du Hiên cong môi, sâu trong đáy mắt của hắn lộ rõ vẻ khinh thường.

Âm thanh lạnh nhạt dường như còn hoà thêm một chút gì đó chế giễu nữa.

Hắn thật sự rất ghét người phụ nữ tên Thẩm Quân Dao này.

"Tôi thà tin lời của người ngoài còn hơn tin lời của loại phụ nữ lắng lơ, không từ thủ đoạn như côI"
Gương mặt của Thẩm Quân Dao bỗng chốc cứng đời Cô bật cười, nhưng nước mắt lại tuôn rơi! Từng giọt nước mắt cứ thế chảy dài khiến cho khuôn mặt lấm lem của cô một lần nữa ướt đẫm.

Bộ dạng của Thẩm Quân Dao lúc này vô cùng thê lương, cả người của cô đau nhức vô cùng.

Tâm đau! Lòng đau! Tim đau! Tất cả mọi thứ đều như sụp đổ hoàn toàn trước mắt Thẩm Quân Dao.

Hóa ra, Trác Du Hiên thà tin lời của một người ngoài nhưng lại nhất định không chịu tin tưởng những lời giải thích của Thẩm Quân Dao cô.

Thẩm Quân Dao có thể nghe thấy tiếng trái tim của mình đang vỡ vụn ra sao? Cô cảm thấy vô cùng khó thở Những lời chế giễu tàn nhân ấy như bóp nghẹt lấy trái tim của cô, khiến cho toàn bộ huyết mạch trong người cô ngừng chảy hoàn toàn.

Nỗi đau chồng chất nỗi đau, vết thương chồng chất vết thương, cô thật sự đã sống không bằng chết như Trác Du Hiên hẳn mong muốn rồi đấy.

Rồi hắn vừa lòng hay chưa? Nhìn những giọt nước mắt mặn chát kia của Thẩm Quân Dao rơi xuống bàn tay của hẳn, Trác Du Hiên ghê tởm cực kỳ, vội vàng đẩy cả người của Thẩm Quân Dao ra, khiến cô đau đớn nằm trên nền đất bẩn thỉu lạnh lẽo ấy.

Trác Du Hiên vội vàng lau đi những giọt nước mắt mà hẳn cho là giả tạo kia, những thứ ãy chỉ làm cho hản cảm thấy buồn nôn mà thôi.

Trác Du Hiên vừa lấy khăn lau tay, vừa gắn từng chữ, dường như hản ta đang muốn xoáy sâu vào nỗi đau đớn của Thẩm Quân Dao hơn nữa.

"Thứ phụ nữ lắng lơ nhà cô, mau chóng thu những giọt nước mắt giả tạo kia của cô lại đi.

Đừng làm tôi cảm thấy buồn nôn thêm nữa."
Thẩm Quân Dao đau đớn cắn chặt môi, hai mắt của cô hơi khép lại, nước mắt vẫn cứ tuôn ra xối xả như những hạt mưa lạnh lẽo.

Trác Du Hiên tại sao không g**t ch*t cô đi? Để cô sống mà phải chịu bao nhiêu đau đớn như vậy, cô thật sự sắp không chịu nổi nữa rồi, chỉ muốn tìm đến cái chết mà thôi.

"Thẩm Quân Dao, rốt cuộc cô có chịu nhận tội hay là không?"
Trác Du Hiên quát lớn, hẳn muốn Thẩm Quân Dao phải thừa nhận chuyện này.

Cho dù là không làm cũng nhất định phải thừa nhận.

Thẩm Quân Dao ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Trác Du Hiên, cô đau đớn nói với Trác Du Hiên nhưng thanh âm cũng mang theo sự kiên cường, không chịu khuất phục.

"Trác Du Hiên, em thật sự không đẩy ngã cô ấy, anh bảo em làm sao thừa nhận chuyện mà mình không làm đây?"
"Được, cô được lắm, xem như cô cứng miệng! Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà!"
Trác Du Hiên liên tục gật đầu, hai tay của hản để trong túi quần, đôi mắt đỏ ngầu tức giận nhìn người con gái đang đau đớn nằm dưới sàn nhà kia.

Người phụ nữ này đúng là gan to bằng trời mài! Trác Du Hiên đã cho cô ta một cơ hội, vậy mà vẫn cứng miệng như vậy, xem ra hắn lại phải dùng biện pháp mạnh rồi.

"Nếu cô đã cứng miệng đến như vậy mà không chịu nhận tội, thì tôi đành phải cho cô cảm nhận một chút đau đớn là như thế nào.

Để tôi xem cô còn cứng miệng được bao lâu."
"Người đâu, mang dây thừng và xích chó lên đây cho tôi!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 73: Vết Thương Chồng Chất Vết Thương


"Nếu cô đã cứng miệng đến như vậy mà không chịu nhận tội, thì tôi đành phải cho cô cảm nhận một chút đau đớn là nhự thế nào.

Để tôi xem cô còn cứng miệng được bao lâu"
"Người đâu, mang dây thừng và xích chó lên đây cho tôi!"
Thẩm Quân Dao trợn to mắt nhìn người đàn ông tàn độc đứng ở trước mặt mình, những gì cô vừa mới nghe không phải là sự thật đúng hay không? Ai đó nói với cô đây chỉ là mơ thôi đi Trác Du Hiên hắn là đang muốn làm gì đây? Hắn đang định làm gì Thẩm Quân Dao? Lời của Trác Du Hiên vừa mới dứt, một tên đàn ông lực lưỡng cũng chính là vệ sĩ của hãn đã đem hai sợi dây xích cùng một sợi dây thừng rất dài xuống nơi mà Thẩm Quân Dao đang bị nhốt ở đó.

Tên vệ sĩ kia cung kính đưa sợi dây thừng cho Trác Du Hiên rồi làm theo lệnh của hản.

Thẩm Quân Dao còn chưa kịp hoàn hồn thì hai cánh tay của cô đã bị hai sợi dây xích cố định chặt lại.

Sợi dây xích vô cùng dài, vô cùng cứng.

Đôi bàn tay của Thẩm Quân Dao bỗng dưng trở nên đỏ ửng vì bị trói quá chặt.

Tới khi Thẩm Quân Dao hiểu được chuyện gì đang xảy ra thì đã không còn kịp nữa rồi! Hai cánh tay gầy yếu của cô đã bị hai sợi dây xích ở hai bên trói chặt lại, làm cho cô muốn chạy cũng không thể chạy thoát được.

Nhìn sợi dây đang siết lấy cánh tay của mình kia, trong lòng của Thẩm Quân Dao không khỏi cảm thấy chua xót nhưng lại thêm cả sự lo sợ vô cùng.

Trác Du Hiên là muốn làm gì đây? Sắc mặt của Thẩm Quân Dao tái xanh nhìn Trác Du Hiên đang cầm sợi dây thừng dài và lớn kia.

Hắn, đang muốn đánh cô hay sao? Trong lòng của Thẩm Quân Dao lúc này vô cùng hoảng loạn, cô lo sợ tiếp theo mình sẽ gặp chuyện gì đây.

Trác Du Hiên hơi nhếch môi nhìn người con gái đang vô cùng hoảng sợ nhưng lại không thể làm gì vì bị trói chặt kia.

Đáy mắt của người đàn ông lộ ra một tia nguy hiểm khiến cho người ta phải cảm thấy run sợ.

Cả Thẩm Quân Dao cũng vậy, sống lưng của cô hoàn toàn lạnh toát khi đối diện với ánh mắt kia của Trác Du Hiên.

"Thẩm Quân Dao, hôm nay tôi muốn biết miệng của cô cứng hơn hay là sợi dây này của tôi sẽ lâu đứt hơn"
Thẩm Quân Dao hoảng sợ, cô vô thức lùi về phía sau nhưng không thể.

Nhìn Trác Du Hiên đang càng ngày càng tiến về phía của mình, tuy cô muốn chạy trốn nhưng không thể nữa rồi, đôi môi khô khốc của Thẩm Quân Dao hơi mấp máy, thanh âm đau đớn cầu xin Trác Du Hiên.

"Trác Du Hiên, xin anh, đừng làm như vậy mài!"
"Xin anh tha cho em đi!"
"Em thật sự không hề làm chuyện này mài"
Đừng làm như vậy! Có được hay không? Nhưng lúc này Trác Du Hiên đâu có để lọt tai một lời cầu xin nào của người con gái đáng thương kia đâu.Donate cho team dịch bộ truyện này bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào bạn ơi!
Sắc mặt hắn vẫn lạnh lẽo, bước chân chậm rãi ngày một đến gần chỗ của người con gái ấy.

Thẩm Quân Dao sợ đến mức sắc mặt của cô thay đổi liên tục, miệng liên tục cầu xin.

Trác Du Hiên nâng cánh tay đang cầm sợi dây thừng lên trên không trung.

Vút! Âm thanh vô cùng chói tai vang lên! Sợi dây thừng trên cánh tay của Trác Du Hiên mạnh mẽ cứa vào da thịt trên đôi tay gầy gò yếu ớt của Thẩm Quân Dao, một chất lỏng màu đỏ tanh nồng cứ thế ứa ra từ nơi sợi dây thừng đi qua.

Thẩm Quân Dao đau đớn kêu lên một tiếng, tiếng kêu đầy bi thương! Người con gái vì quá đau mà cả người của cô nằm úp mặt xuống sàn nhà, nước mắt lại một lần nữa tuôn ra, rơi xuống hoà vào nền đất lạnh lẽo ấy.

Đau Nhưng sợi dây thừng không vì thế mà dừng lại! Tiếng kêu vút vút trên không trung va chạm vào da thịt của luôn đi.

Đừng hành hạ em thêm nữa"
Thanh âm đau đớn cùng tiếng khóc xé lòng của người con gái dường như đang cầu xin người đàn ông kia.

Xin hắn hãy dừng lại, xin hắn hãy g**t ch*t cô đi.

Thẩm Quân Dao cô đau đến mức không chịu nổi nữa rồi.

"Chết? Cô nghĩ tôi sẽ để cô chết dễ dàng như vậy ư? Thẩm Quân Dao, cô nhớ kỹ cho tôi, khi tôi chưa cho phép thì cô cũng đừng hòng nghĩ tới cái chết."
Nói rôi, từng tiếng vút vút lại vang lên.

Tiếng khóc của người con gái ngày một dữ dội hơn.

Cả người của Thẩm Quân Dao đau đớn vô cùng, đau cả đa thịt, đau cả tâm can.

Tất cả chỉ vì quá yêu người đàn ông này! Vì yêu, nên cứ đâm đầu vào! Vì yêu nên mới phải chịu đau đớn! Thẩm Quân Dao không biết mình bị đánh cho đến khi nào nữa.

Nhưng trước mắt cô lúc này chỉ có một màu đen lạnh lẽo bao phủ, bên tai của cô, những âm thanh va chạm vẫn vang lên ngày một mạnh hơn.

Cô còn nghe loáng thoáng bên tai câu nói lạnh lẽo tàn độc của Trác Du Hiên.

"Gọi bác sĩ đến xem cho cô ta đi.

Tôi không muốn con chó mà mình nuôi chết trong nhà tôi đâu.

Cô ta vẫn chưa được phép chết, cho nên nhất định phải cứu sống cô ta bằng cho Thẩm Quân Dao ngày càng đau đớn hơn.

Gương mặt của Thẩm Quân Dao ướt nhẹp vì nước, không thể phân biệt được đâu là nước mắt, còn đâu là nước lạnh nữa rồi.

Hai mắt của Trác Du Hiên đỏ hoe nhìn vào tấm lưng đẫm máu của người con gái đáng thương kia, hẳn ta lại càng ra tay mạnh hơn nữa.

Cô càng khóc lớn, hẳn lại càng đánh cô đau hơn.

Thẩm Quân Dao thật sự không thể chịu được nữa, cô liên tục đau đớn cầu xin Trác Du Hiên.

Xin hắn, hãy dừng lại đi, đừng hành hạ cô như vậy nữa.

"Trác Du Hiên, em đau quá!"
"A...!
A..

Hức...!
Hức...."
"Cầu xin anh, dừng lại đi....!
Hức..."
"Hức....!
Em đau...!
Hức...!
Xin anh...!
Tha cho em đi...!
Hức...!
Hu...!
Hu.. Tiếng nức nở đau đớn ấy phát ra từ miệng của người con gái tạo nên một cảnh tượng vô cùng tàn khốc.

Trác Du Hiên rõ ràng đã nghe được những lời cầu xin của người con gái đáng thương ấy, vậy mà hẳn không chịu dừng lại, đã thế còn ra tay mạnh hơn nữa.

Trác Du Hiên gầm lên vô cùng đáng sợ, hắn như muốn g**t ch*t người con gái đang bị hành hạ kia vậy.

"Tha cho cô sao? Đừng có mơ Đây là những gì cô đáng phải chịu"
Vút! Vút! Vút! Âm thanh bay bổng kết hợp cùng tiếng thét đau đớn, dữ dội từ miệng của người con gái đáng thương ấy thật khiến cho người ta cảm thấy đau xót.

Sắc mặt của Thẩm Quân Dao không thể nào nhợt nhạt hơn được nữa, đôi môi cô thâm tím lại, không còn một giọt máu nào trên gương mặt nữa.

Cả người của Thẩm Quân Dao lúc này chỉ là một màu đỏ tươi của máu cùng sự đau đớn truyên đến từ từng thớ thịt trên người cô.

Vết thương cũ chưa lành, nay những vết thương mới lại bắt đầu xuất hiện chằng chịt trên khắp người của cô do sợi dây trong tay của Trác Du Hiên hản để lại.

Người đàn ông kia đúng là ác quỷ! Chẳng lẽ hắn muốn đánh chết người con gái này hay sao? "Trác Du Hiên, anh làm như vậy, chi bãng anh đánh chết em luôn đi.

Đừng hành hạ em thêm nữa"
Thanh âm đau đớn cùng tiếng khóc xé lòng của người con gái dường như đang cầu xin người đàn ông kia.

Xin hắn hãy dừng lại, xin hắn hãy g**t ch*t cô đi.

Thẩm Quân Dao cô đau đến mức không chịu nổi nữa rồi.

"Chết? Cô nghĩ tôi sẽ để cô chết dễ dàng như vậy ư? Thẩm Quân Dao, cô nhớ kỹ cho tôi, khi tôi chưa cho phép thì cô cũng đừng hòng nghĩ tới cái chết."
Nói rồi, từng tiếng vút vút lại vang lên.

Tiếng khóc của người con gái ngày một dữ dội hơn.

Cả người của Thẩm Quân Dao đau đớn vô cùng, đau cả đa thịt, đau cả tâm can.

Tất cả chỉ vì quá yêu người đàn ông này! Vì yêu, nên cứ đâm đầu vào! Vì yêu nên mới phải chịu đau đớn! Thẩm Quân Dao không biết mình bị đánh cho đến khi nào nữa.

Nhưng trước mắt cô lúc này chỉ có một màu đen lạnh lẽo bao phủ, bên tai của cô, những âm thanh va chạm vẫn vang lên ngày một mạnh hơn.

Cô còn nghe loáng thoáng bên tai câu nói lạnh lẽo tàn độc của Trác Du Hiên.

"Gọi bác sĩ đến xem cho cô ta đi.

Tôi không muốn con chó mà mình nuôi chết trong nhà tôi đâu.

Cô ta vẫn chưa được phép chết, cho nên nhất định phải cứu sống cô ta bằng.
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 74: Thương Tâm


Trác Du Hiên gầm lên vô cùng đáng sợ, hắn như muốn g**t ch*t người con gái đang bị hành hạ kia vậy.

"Tha cho cô sao? Đừng có mơi Đây là những gì cô đáng phải chịu."
Vút! Vút! Vút! Âm thanh bay bổng kết hợp cùng tiếng thét đau đớn, dữ dội từ miệng của người con gái đáng thương ấy thật khiến cho người ta cảm thấy đau xót.

Sắc mặt của Thẩm Quân Dao không thể nào nhợt nhạt hơn được nữa, đôi môi cô thâm tím lại, không còn một giọt máu nào trên gương mặt nữa.

Cả người của Thẩm Quân Dao lúc này chỉ là một màu đỏ tươi của máu cùng sự đau đớn truyền đến từ từng thớ thịt trên người cô.

Vết thương cũ chưa lành, nay những vết thương mới lại bắt đầu xuất hiện chằng chịt trên khắp người của cô do sợi dây trong tay của Trác Du Hiên hản để lại.

Người đàn ông kia đúng là ác quỷ! Chẳng lẽ hắn muốn đánh chết người con gái này hay sao? "Trác Du Hiên, anh làm như vậy, chỉ bằng anh đánh chất em luôn đi.

Đừng hành hạ em thêm nữa"
Thanh âm đau đớn cùng tiếng khóc xé lòng của người con gái dường như đang cầu xin người đàn ông kia.

Xin hắn hãy dừng lại, xin hắn hãy g**t ch*t cô đi.

Thẩm Quân Dao cô đau đến mức không chịu nổi nữa rồi.

"Chết? Cô nghĩ tôi sẽ để cô chết dễ dàng như vậy ư? Thẩm Quân Dao, cô nhớ kỹ cho tôi, khi tôi chưa cho phép thì cô cũng đừng hòng nghĩ tới cái chết"
Nói rồi, từng tiếng vút vút lại vang lên.

Tiếng khóc của người con gái ngày một dữ dội hơn.

Cả người của Thẩm Quân Dao đau đớn vô cùng, đau cả đa thịt, đau cả tâm can.

Tất cả chỉ vì quá yêu người đàn ông này! Vì yêu, nên cứ đâm đầu vào! Vì yêu nên mới phải chịu đau đớn! Thẩm Quân Dao không biết mình bị đánh cho đến khi nào nữa.

Nhưng trước mắt cô lúc này chỉ có một màu đen lạnh lẽo bao phủ, bên tai của cô, những âm thanh va chạm vẫn vang lên ngày một mạnh hơn.

Cô còn nghe loáng thoáng bên tai câu nói lạnh lẽo tàn độc của Trác Du Hiên.Ủng hộ team dịch nhanh ra chương bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào!
"Gọi bác sĩ đến xem cho cô ta đi.

Tôi không muốn con chó mà mình nuôi chết trong nhà tôi đâu.

Cô ta vẫn chưa được phép chết, cho nên nhất định phải cứu sống cô ta bằng được."
[....] Khi Thẩm Quân Dao mở mắt ra thì cô thấy mình đang nằm trong gian phòng quen thuộc, nơi được gọi là phòng ngủ của Thẩm Quân Dao.

Thẩm Quân Dao hoảng sợ nhìn sang hai cánh tay của mình.

Cũng may là đã không còn sợi dây xích nào quấn ở xung quanh cánh tay của cô nữa.

Thẩm Quân Dao thở phào một tiếng! Nhưng một cơn đau đớn dữ dội cứ liên tục ập đến khiến cho Thẩm Quân Dao bất giác kêu lên một tiếng.

"AI"
Gương mặt chẳng còn một giọt máu nào của Thẩm Quân Dao hơi nhăn lại vì đau.

Cô thấy khắp thân thể của mình chỗ nào cũng đau nhức vô cùng, đặc biệt là ở sau lưng của cô.

Giơ tay lên, những vết thương chằng chịt trên cánh tay mảnh khảnh của cô đã được băng bó lại.

Chắc cả người của cô lúc này cũng giống như vậy nhỉ? Nhưng đau hơn cả không phải là nỗi đau về thể xác này, mà Thẩm Quân Dao cảm thấy đau đớn nhất là ở trong tim kìa.

Trái tim của cô đau đớn quặn thắt, đau đến mức khó thở.

Đôi bàn tay của Thẩm Quân Dao bấu chặt vào drap giường, nước mắt cứ vô thức tuôn ra.

Thẩm Quân Dao cắn chặt môi chịu đựng từng cơn đau đớn đang dữ dội ập đến mà chẳng dám lên tiếng oán than một chút nào cả.

Nhưng liệu Thẩm Quân Dao làm như vậy có đáng hay không? Vì yêu mà làm tổn thương bản thân mình như vậy! Vì yêu mà phải chịu đau đớn tột cùng! Vì yêu mà khắp người chẳng chịt vết thương! Tất cả chỉ là một chữ "yêu".

Biết là bản thân mình bị tổn thương, nhưng Thẩm Quân Dao lại không thể ngừng yêu Trác Du Hiên cho được.

Cô cứ như một con thiêu thân lao vào lửa mặc dù biết rằng đám lửa ấy sẽ g**t ch*t bản thân cô.

Vậy mà Thẩm Quân Dao lại chẳng hề buông bỏ! Nói đúng hơn là cô không buông bỏ được.

Thẩm Quân Dao đã quá yêu người đàn ông tàn độc Trác Du Hiên kia mất rồi! Tiếng thút thít đau đớn của người con gái phá tan bầu không khí im lặng của nơi đây.

Thẩm Quân Dao khóc đến khi mệt lả, rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay biết.

Đến khi tỉnh lại thì thấy mặt trời đã lên cao rồi.

Phía dưới, bụng của Thẩm Quân Dao đánh trống liên hồi.

Đã hơn ba ngày chưa được ăn uống gì, Thẩm Quân Dao cảm thấy đói cũng là điều đương nhiên thôi.

Với lại, chân tay của cô lúc này hoàn toàn rã rời, không có một chút sức lực nào nữa.

Bỗng nhiên, Thẩm Quân Dao cảm thấy sống lưng của mình đột nhiên lạnh toát.

Cô cảm thấy dường như có điều gì không hay xảy ra.

Hai mắt của Thẩm Quân Dao cố gắng mở to, cô vô thức quay đầu sang thì thấy Trác Du Hiên đang đứng ở đó, trâm mặc nhìn cô.

Thẩm Quân Dao giật mình một cái, hai bả vai của cô hơi run rẩy.

Sắc mặt của cô đã tốt lên một chút nay lại tái nhợt đi vì trông thấy cái người đàn ông chẳng khác gì một con quỷ kia.

Thấy biểu hiện này của Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên không kìm được mà cong môi thoả mãn.

Thẩm Quân Dao càng sợ, hẳn ta sẽ càng cảm thấy thích thú.

Trác Du Hiên nhìn Thẩm Quân Dao, giọng nói lạnh lẽo bật ra từ miệng của hắn.

"Sợ? Thẩm Quân Dao, cô đang sợ tôi đấy à?"
Đúng! Cô sợ hắn! Thẩm Quân Dao cô vô cùng sợ người đàn ông đang đứng trước mặt cô đây, cũng chính là người chồng mà cô yêu thương nhất.

Cô cắn chặt môi nhưng gương mặt không dấu nổi sự sợ hãi ở trên đỏ.

"Thẩm Quân Dao, chẳng phải cô đang là vật cưng của tôi hay sao? Sao chó lại sợ chủ như vậy chứ?"
Trác Du Hiên cười đầy chế giễu nhìn người con gái đang nằm trên giường kia, hai bả vai của Thẩm Quân Dao hơi run lên, đôi bàn tay run rẩy của cô bấu chặt lấy drap giường, ánh mắt đau đớn tột cùng nhìn về phía của Trác Du Hiên hẳn.

Đột nhiên, Trác Du Hiên tiến đến, kéo cả người của Thẩm Quân Dao ngồi dậy, làm cho cô sợ hãi vô cùng.

Nhưng thật may, hắn ta lần này lại không hề làm gì cô cả.

Chỉ là hản ném về phía của cô một túi cơm thừa của chó mà thôi.

Nhìn bọc cơm vừa được Trác Du Hiên ném vào trong nộp tay của mình, Thẩm Quân Dao vẫn còn đang ngơ ngơ thì âm thanh lạnh lão đã vang lên làm người ta vô cùng sợ hãi.

"Ăn đi nhanh lên! Tôi không muốn tốn tiền nuôi cô rồi để cho cô ăn không ngồi rồi đâu! Ăn đi, dưỡng thương cho cẩn thận rồi nhanh chóng khỏe lại làm việc cho tôi.

Thiếu đi một con chó đúng là chẳng ra đâu vào đâu cả"
Thẩm Quân Dao cảm thấy chua xót vô cùng! Cô bị thương, Trác Du Hiên lại quăng cho cô một bọc cơm thừa cho chó như vậy, đã thế còn muốn cô ăn nữa chứ.

Thẩm Quân Dao còn tưởng rằng Trác Du Hiên đã mủi lòng mà quan tâm đến cô, nhưng ai ngờ hắn cũng chỉ muốn Thẩm Quân Dao nhanh chóng khỏe lại để làm việc cho hắn mà thôi.

Nếu không vì lời nói của bác sĩ thì còn lâu Trác Du Hiên mới để yên cho Thẩm Quân Dao như thế.

Bác sĩ nói rằng tuyệt đối trong những ngày này Thẩm Quân Dao chỉ có thể nằm trên giường, tuyệt đối không được để vết thương gặp nước, rất có thể gây nhiễm trùng dẫn đến hoại tử, nguy hiểm nhất là mất mạng.

Vì thế, Trác Du Hiên mới để cho Thẩm Quân Dao nghỉ ngơi vài ngày.

Trác Du Hiên ghé sát tai của cô, cánh tay của hắn chạm vào gương mặt mềm mại xinh đẹp của Thẩm Quân Dao, lời nói phát ra lọt toàn bộ vào tai của Thẩm Quân Dao.

"Với lại, tôi nhớ thân thể này của cô rồi.

Mau chóng khỏe lại phục vụ tôi!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 75: Bảy Ngày Bình Yên


Trác Du Hiên ghé sát tai của cô, cánh tay của hẳn chạm vào gương mặt mềm mại xinh đẹp của Thẩm Quân Dao, lời nói phát ra lọt toàn bộ vào tai của Thẩm Quân Dao.

"Với lại, tôi nhớ thân thể này của cô rồi.

Mau chóng khỏe lại phục vụ tôi!"
Từng âm thanh ái muội phát ra từ miệng của Trác Du Hiên khiến cho Thẩm Quân Dao hơi rùng mình.

Hai bả vai của cô khẽ run rẩy, cô sợ đến mức còn chẳng dám nhìn thẳng vào gương mặt đầy tà mị kia của Trác Du Hiên.

Từng hơi thở lạnh lẽo của người đàn phả vào tai của Thẩm Quân Dao khiến cho cả người cô bỗng dưng lạnh toát.

Hai vành tai của Thẩm Quân Dao bỗng dưng đỏ ửng, cô cảm thấy hơi ngứa ngáy, khó chịu.

Đáng lẽ ra một người phụ nữ khi nghe những lời này của chồng mình, cô phải cảm thấy hạnh phúc mới đúng chứ.

Hạnh phúc vì được người chồng có rất nhiều phụ nữ vây xung quanh mình chú ý đến mình chứ.

Nhưng tại sao Thẩm Quân Dao lại cảm thấy sợ hãi đến như vậy chứ? Nhìn gương mặt sợ sệt kia của Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên hơi cong môi, để lộ ra qương mặt vô cùng hoàn mỹ của mình.

Hắn ngẩng đầu, cách xa Thẩm Quân Dao ra, lạnh lùng quăng cho cô một câu nói tàn nhẫn.

"Nhớ kỹ lời tôi nói, nhất định phải ăn hết đống cơm này! Coi như mấy ngày nay là ngày nghỉ của cô, mau chóng khỏe lại cho tôi.

Tôi cho cô thời gian một tuần, nếu cô không khỏe lại thì coi chừng cả gia sản của nhà họ Thẩm đấy"
Nói xong, Trác Du Hiên xoay lưng bỏ đi, bỏ lại Thẩm Quân Dao sắc mặt vô cùng khó coi, hai mắt mở to lộ ra sự đau khổ tột cùng.Hãy click vào đây để ủng hộ 1 click quảng cáo cho tụi mình có động lực ra chương nhé!
Cả người của Thẩm Quân Dao run rẩy, nước mắt vô thức rơi ra từ nơi hốc mắt cay xè kia của người con gái.

Cầm lấy túi cơm thừa đã ôi thiu từ lâu trong tay, Thẩm Quân Dao đau đớn nhìn những hạt cơm gần như đã bị hỏng, không còn ăn được nữa kia mà cảm thấy đau xót vô cùng.

Cô không muốn ăn, nhưng cô có thể làm gì bây giờ đây? Thời hạn mà Trác Du Hiên cho cô chỉ có một tuần, vả lại, nếu để cho hắn biết được Thẩm Quân Dao cô không ăn những hạt cơm ôi thiu này, chắc chắn hắn sẽ lại nổi trận lôi đình lên mất.

Đến lúc đó, không chỉ có Thẩm Quân Dao cô phải chịu bao nhiêu đau đớn mà rất có thể cả nhà họ Thẩm cũng sẽ phải chịu chung hoàn cảnh với cô, là nơi để Trác Du Hiên hắn xả giận.

Không! Thẩm Quân Dao tuyệt đối không thể để nhà họ Thẩm bị liên lụy được! Như vậy cha mẹ sẽ rất đau lòng! Cho nên, Thẩm Quân Dao vội vàng mở bọc cơm ôi thiu đã bốc mùi kia ra, đôi bàn tay run run bốc từng nắm cơm đã nhão nát đưa lên khoé miệng khô khốc của mình mà cố gắng nhai, cố gắng nuốt.

Thẩm Quân Dao nhắm chặt mắt, cắn răng nuốt từng hạt cơm kia xuống, nước mắt lại cứ thế tuôn ra khiển cho khuôn mặt xinh đẹp của người con gái ướt nhẹp lại.

Những vết lấm lem kia còn chưa được rửa sạch, nay nước mắt lại làm cho chúng lan rộng trên khuôn mặt của Thẩm Quân Dao, sắc mặt của người con gái đáng thương đã khó coi nay lại càng khó coi hơn nữa.

Thẩm Quân Dao không thể nuốt nổi những hạt cơm thừa này! Nhưng cô vẫn phải ăn hết! Không còn cách nào khác, cô chỉ có thể một lần ăn tất chúng mà thôi! Thà khó chịu một lúc còn hơn là cứ bị dày vò mãi như vậy.

Nghĩ thế, Thẩm Quân Dao nhanh chóng dốc toàn bộ cơm trong túi vào miệng mình, cố gắng nhai thật nhanh rồi nuốt xuống.

.

truyện tiên hiệp hay
Nhưng do lượng cơm quá nhiều, khoang miệng của cô không thể chứa hết, những hạt cơm rơi khắp nơi trên chiếc giường tồi tàn này của Thẩm Quân Dao.

Không những thể, những hạt cơm ấy còn đi tuột vào trong mũi của cô làm cho Thẩm Quân Dao khó chịu vô cùng.

Cô cố gắng nhai, cứ hai rồi lại nuốt xuống khiến cho người ta tưởng rằng Thẩm Quân Dao đã bị bỏ đói lâu ngày nên mới ăn bất chấp như vậy đấy.

Đúng, Thẩm Quân Dao bị bỏ đói, đây chính là sự thật! Nhưng không vì đói mà cô lại ăn đến mức bán sống bán chết như vậy.

Nếu Trác Du Hiên không ở đẳng sau uy h**p cô, Thẩm Quân Dao cũng sẽ không phải khổ sở đến mức độ này rồi.

Đột nhiên một cơn ho dữ dội ập đến! Thẩm Quân Dao liên tục ho khụ khụ khụ khụ khiến cho những hạt cơm còn lại ở trong miệng của cô, tất cả đều rơi hết ra ngoài.

Thẩm Quân Dao vô lực bám chặt tay vào thành giường, miệng liên tục ho khan, dường như là bị cảm lạnh mất rồi.

Thẩm Quân Dao ho xong, cả người của cô nằm vật vã ở trên sàn nhà, hai mắt u buồn nhìn lên phía trên.

Đôi mắt mang nặng vẻ u sầu dường như đang suy nghĩ về một thứ gì đó.

Gương mặt mệt mỏi cùng đôi mắt thâm quầng có vẻ như đang hy vọng đến một thứ gì đó nhưng mãi mãi không thể nào với tới được.

Thẩm Quân Dao mệt mỏi ngủ một giấc thật sâu, xem ra mấy ngày này cô phải nghỉ ngơi cho tốt rồi! Đúng như theo lời của Trác Du Hiên nói, một tuần nay, hẳn cho cô thời gian nghỉ ngơi, không tới tìm cô nữa.

Với Thẩm Quân Dao mà nói bảy ngày này là bảy ngày bình yên nhất từ khi cô ở đây.

Không phải làm việc! Không phải chịu hành hạ! Không phải sợ hãi khi đối mặt với đòn roi Không phải lo lắng Trác Du Hiên sẽ hành hạ cô ra sao! Thẩm Quân Dao cũng chỉ cần như vậy! Nhưng thời gian bảy ngày thật sự quá là ngắn ngủi đối với Thẩm Quân Dao.

Mấy ngày nay, buổi trưa vào buổi tối luôn có người đem thức ăn đến cho cô.

Gọi là thức ăn chứ đó cũng chỉ là những phần cơm thừa cho chó mà thôi.

Cũng may chúng không bị ôi thiu như cái lần mà Trác Du Hiên hắn đã mang đến.

Bụng dạ của Thẩm Quân Dao vốn yếu ớt, lần đó, ăn những hạt cơm kia xong, Thẩm Quân Dao liên tục đi ngoài, khiến cô phải truyên nước hơn một ngày mới có thể ổn định lại sức khỏe.

Có lẽ vì thế, những lần sau, cơm của Thẩm Quân Dao không còn bị ôi thiu nữa.

Nhưng đó vẫn chỉ là cơm thừa của chó mà thôi! Bảy ngày trôi qua thật nhanh, cuối cùng hôm nay cũng là thời hạn kết thúc khoảng thời gian mà Trác Du Hiên đã cho Thẩm Quân Dao nghỉ ngơi dưỡng bệnh.

Mấy ngày nay, Thẩm Quân Dao luôn nghỉ ngơi, uống thuốc đều đặn, đúng giờ, cho nên sức khỏe của cô mới tốt lên trông thấy.

Những vết thương trên khắp người của Thẩm Quân Dao cuối cùng cũng đã lành lại.

Nhưng những vết sẹo chằng chịt trên da thịt của cô vẫn còn đó, chúng sẽ mãi mãi in đậm trên người cô, không bao giờ có thể che giấu đi được.

Những vết sẹo chính là kết quả của những tổn thương mà Trác Du Hiên đã gây ra cho cô trong suốt thời gian qua.

Thẩm Quân Dao cố gắng tận dụng một ngày nghỉ ngơi còn lại của mình vì ngày mai, cô sẽ phải làm việc, cô sẽ phải chịu đựng những trận hành hạ đến từ chính người đàn ông mà cô đã đặt trọn tình cảm cho người đó.

Thẩm Quân Dao nhắm hai mắt lại, cố gắng hưởng thụ giấc ngủ bình yên cuối cùng của mình.

Đang mơ màng thì Thẩm Quân Dao thấy dường như có ai đó đang bóp mạnh lấy gương mặt của mình.

Cô đau đớn mở mắt ra thì thấy Trác Du Hiên đang đứng đó, lạnh lẽo nhìn cô.

Thẩm Quân Dao vô cùng hoảng sợ, khoé môi hơi mấp máy.

Thẩm Quân Dao đang muốn hỏi Trác Du Hiên muốn làm gì thì âm thanh lạnh lẽo đã truyền ra từ miệng của người đàn ông.

"Thẩm Quân Dao, tôi đến đây là để nhắc nhở cô, hôm nay chính là ngày cuối cùng trong thời gian bảy ngày mà tôi đã cho cô.

Ngày nào, đúng bảy giờ nếu tôi không thây cô lên nhà làm việc thì cô đừng có trách tôi ra tay độc ác với nhà họ Thẩm của cô mà không báo trước."a.
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 76: Mẹ Chồng Đến Thăm


Nhưng đó vẫn chỉ là cơm thừa của chó mà thôi! Bảy ngày trôi qua thật nhanh, cuối cùng hôm nay cũng là thời hạn kết thúc khoảng thời gian mà Trác Du Hiên đã cho Thẩm Quân Dao nghỉ ngơi dưỡng bệnh.

Mấy ngày nay, Thẩm Quân Dao luôn nghỉ ngơi, uống thuốc đều đặn, đúng giờ, cho nên sức khỏe của cô mới tốt lên trông thấy.

Những vết thương trên khắp người của Thẩm Quân Dao cuối cùng cũng đã lành lại.

Nhưng những vết sẹo chằng chịt trên da thịt của cô vẫn còn đó, chúng sẽ mãi mãi in đậm trên người cô, không bao giờ có thể che giấu đi được.

Những vết sẹo chính là kết quả của những tổn thương mà Trác Du Hiên đã gây ra cho cô trong suốt thời gian qua.

Thẩm Quân Dao cố gắng tận dụng một ngày nghỉ ngơi còn lại của mình vì ngày mai, cô sẽ phải làm việc, cô sẽ phải chịu đựng những trận hành hạ đến từ chính người đàn ông mà cô đã đặt trọn tình cảm cho người đó.

Thẩm Quân Dao nhắm hai mắt lại, cố gắng hưởng thụ giấc ngủ bình yên cuối cùng của mình.

Đang mơ màng thì Thẩm Quân Dao thấy đường như có ai đó đang bóp mạnh lấy gương mặt của mình.

Cô đau đớn mở mắt ra thì thấy Trác Du Hiên đang đứng đó, lạnh lẽo nhìn cô.

Thẩm Quân Dao vô cùng hoảng sợ, khoé môi hơi mấp máy.

Thẩm Quân Dao đang muốn hỏi Trác Du Hiên muốn làm gì thì âm thanh lạnh lẽo đã truyền ra từ miệng của người đàn ông.

"Thẩm Quân Dao, tôi đến đây là để nhắc nhở cô, hôm nay chính là ngày cuối cùng trong thời gian bảy ngày mà tôi đã cho cô.

Ngày nào, đúng bảy giờ nếu tôi không thây cô lên nhà làm việc thì cô đừng có trách tôi ra tay độc ác với nhà họ Thẩm của cô mà không báo trước."
Thẩm Quân Dao hơi rùng mình, cô ngước mắt lên thì thấy khoé môi của Trác Du Hiên hơi cong lên.

Đang định nói gì đó thì Trác Du Hiên đã quay lưng bỏ đi.

Sáng sớm hôm sau, sau khi tỉnh dậy vệ sinh cá nhân xong xuôi, Thẩm Quân Dao lên nhà, vừa hay là đúng bảy giờ sáng theo lời của Trác Du Hiên.Chỉ cần CLICK VÀO ĐÂY mất 3s là bạn đã ủng hộ team dịch có kinh phí dịch truyện rồi đó ^^
Hôm qua, Thẩm Quân Dao đã cố gắng ngủ thật sớm để có thể thức dậy đúng giờ.

Tuy vẫn còn mệt mỏi nhưng cô vẫn phải đứng ở đây, bởi vì cô sợ làm liên lụy đến nhà họ Thẩm.

Trác Du Hiên sau khi thấy Thẩm Quân Dao đứng ở đây, hắn cũng không nói gì nhiều, chỉ lạnh nhạt nhìn cô một cái.

Hắn chả nói gì, liếc qua Thẩm Quân Dao một cái rồi đi đến công ty luôn.

Nhưng nhìn Trác Du Hiên có vẻ như đang vô cùng khó chịu nhưng không có chỗ nào để cho hản xả giận.

Thể nên, khuôn mặt hắn mới hằm hằm cả sáng nay như vậy! Nhìn bóng lưng đang dần biến mất kia của Trác Du Hiên, Thẩm Quân Dao cũng chỉ biết thở dài một hơi, cô lắc đầu một cái rồi bắt tay vào công việc của mình.

Hôm nay, Thẩm Quân Dao lại bắt đầu trở lại cuộc sống chẳng khác gì địa ngục tại nơi này! Chuỗi ngày bình yên đã hoàn toàn kết thúc! Thẩm Quân Dao làm việc đến trưa, sau khi cô tưới cây cùng với tất cả những bông hoa ở trong vườn xong, đang định đi lau dọn đồ đạc thì cô thấy một người phụ nữ lạ mặt ngang nhiên đi vào nơi này.

Theo cô được biết, Trác Du Hiên không muốn để cho ai đặt chân đến nơi này, vả lại, người nào muốn đến đây cũng phải có được sự đồng ý của hắn.

Mà người phụ nữ trông tầm khoảng hơn bốn mươi lăm tuổi kia lại có thể ngang nhiên đặt chân vào biệt thự của Trác Du Hiên mà chẳng ai ngăn cản như vậy.

Nếu đó là khách thì Trác Du Hiên phải nói trước một tiếng chứ, để cho mọi người trong nhà còn tiếp đón.

Nhưng nay cô chẳng thấy hẳn nói gì cả! Nếu như vậy, người phụ nữ kia là ai? Và đến đây có mục đích gì? Thẩm Quân Dao lo lắng, cô sợ đó chính là đối thủ của Trác Du Hiên đến đây thăm dò điều gì đó.

Cô nhanh chóng để mấy chiếc giẻ lau trên tay của mình xuống, chạy đến chỗ của người phụ nữ kia.

"Dạ thưa bác, bác là ai ạ? Hiện nay Trác Du Hiên không ở nhà, nếu bác đến tìm anh ấy thì phiên lúc khác bác quay lại ạ- Thẩm Quân Dao chắn ngang lối đi của người phụ nữ kia, không để cho bà ta tiến thêm một bước.

Không biết bà ta là ai, nhưng người này Thẩm Quân Dao chưa bao giờ gặp, sợ sẽ ảnh hưởng đến Trác Du Hiên, vì vậy phải đề phòng rủi ro nhất có thể.

Người phụ nữ kia nhìn Thẩm Quân Dao một cái, nhanh chóng đánh giá, bà ta khinh thường, vếnh môi ra lệnh cho Thẩm Quân Dao.

"Cái con nhỏ láo toét này, mày là đứa nào? Sao mày lại dám cản đường tao như vậy hả? Ngoan ngoãn tránh ra cho tao, nếu không chỉ cần một câu nói của tao mày cũng sẽ mất mạng đấy"
Âm thanh đầy quyền uy của người phụ nữ vang lên, bà ta lườm Thẩm Quân Dao cứ như là muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

Trên người của bà ta toát lên phong thái giàu có, có lẽ là phu nhân của một nhà giàu nào đó đến tìm Trác Du Hiên bàn chuyện làm ăn.

Nhưng cũng không vì lời đe doạ đó mà Thẩm Quân Dao tránh ra.

Cô sợ người phụ nữ này sẽ gây ra tai hoạ gì đó cho Trác Du Hiên.

Cô không muốn nhìn thấy Trác Du Hiên gặp phải bất cứ chuyện gì không may cả, cho nên, người phụ nữ lạ mặt này, tuyệt đối không thể vào nhà.

Thấy đứa con gái ăn mặc rách rưới này vẫn lì lợm đứng ở đó, người phụ nữ kia không khỏi bực tức.

Bà ta nghiến răng ken két, vẻ mặt vô cùng khó chịu nhìn Thẩm Quân Dao.

"Cái con này, mày có tránh ra cho tao không thì bảo? Mày có biết tao là ai hay không mà dám cản đường tao như vậy? Rõ ràng chỉ là một con nhỏ giúp việc tâm thường mà lại dám chắn ngang đường của tao như vậy"
Lời của người phụ nữ kia vô cùng hống hách.

Chắc chản bà ta không phải là người tầm thường đâu, mà người này vô cùng khó động vào.

Bà ta nhếch môi, ánh mắt khinh bỉ nhìn người mà bà ta cho là giúp việc kia.

Đúng là cái thứ láo toét, thật to gan.

Từ xưa nay chưa từng có một ai dám hỗn láo với bà ta như vậy.

Nay con nhỏ này lại dám, thật không thể chấp nhận được chuyện này.

Đối mặt với ánh mắt kia, Thẩm Quân Dao trong lòng vô cùng sợ hãi.

Cách bà ta nhìn cô rất giống với cách mà Trác Du Hiên nhìn cô.

Giờ mới để ý, hai người bọn họ rất giống nhau.

Trong lòng hoảng sợ là như vậy nhưng Thẩm Quân Dao vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh, hai tay cô vẫn dang rộng ra, không cho người phụ nữ kia bước đi tiếp.

Người phụ nữ kia bỗng dưng gào lên cứ như là bị ai đó chọc giận rồi.

"Người đâu? Người trong căn nhà này đâu hết rôï? Mau ra đây cho tôi? Sao lại dám để cho một con nhỏ giúp việc cản đường của tôi như vậy hả?"
Nghe được giọng nói quen thuộc, mấy người giúp việc trong nhà vội vàng chạy ra.

Nhìn thấy người phụ nữ quyền uy đang đứng ở giữa nhà bị Thẩm Quân Dao chặn lại kia, trong lòng của bọn họ vô cùng hoảng sợ.

Đặc biệt là khi nhìn thấy cái cảnh Thẩm Quân Dao đang chắn ngang đường đi của người phụ nữ kia.

Một người giúp việc trong số đó nhanh chóng chạy đến dí tay lên đầu của Thẩm Quân Dao một cái rồi măng cho cô một trận.

"Cái con nhỏ này, mày có biết đây là ai không mà dám cản đường của người ta như vậy? Đó là mẹ của thiếu gia, cũng chính là phụ nhân đấy mày nghe rõ chưa?"
Rồi người đó quay sang cúi đầu nhận lỗi với người được gọi là phu nhân vô cùng trang trọng kia.

"Dạ thưa phu nhân, chúng tôi thành thật xin lỗi vì đã để chuyện này xảy ra.

Mong phu nhân bỏ qua cho ạ, xin người hãy mau chóng bớt giận ạ!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 77: Mẹ Chồng Cay Nghiệt


Đối mặt với ánh mắt kia, Thẩm Quân Dao trong lòng vô cùng sợ hãi.

Cách bà †a nhìn cô rất giống với cách mà Trác Du Hiên nhìn cô.

Giờ mới để ý, hai người bọn họ rất giống nhau.

Trong lòng hoảng sợ là như vậy nhưng Thẩm Quân Dao vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh, hai tay cô vẫn dang rộng ra, không cho người phụ nữ kia bước đi tiếp.

Người phụ nữ kia bỗng dưng gào lên cứ như là bị ai đó chọc giận rồi.

"Người đâu? Người trong căn nhà này đâu hết rồi? Mau ra đây cho tôi? Sao lại dám để cho một con nhỏ giúp việc cản đường của tôi như vậy hả?"
Nghe được giọng nói quen thuộc, mấy người giúp việc trong nhà vội vàng chạy ra.

Nhìn thấy người phụ nữ quyền uy đang đứng ở giữa nhà bị Thẩm Quân Dao chặn lại kia, trong lòng của bọn họ vô cùng hoảng sợ.

Đặc biệt là khi nhìn thấy cái cảnh Thẩm Quân Dao đang chắn ngang đường đi của người phụ nữ kia.

Một người giúp việc trong số đó nhanh chóng chạy đến dí tay lên đầu của Thẩm Quân Dao một cái rồi mảng cho cô một trận.

"Cái con nhỏ này, mày có biết đây là ai không mà dám cản đường của người ta như vậy? Đó là mẹ của thiếu gia, cũng chính là phu nhân đấy mày nghe rõ chưa?"
Rồi người đó quay sang cúi đầu nhận lỗi với người được gọi là phu nhân vô cùng trang trọng kia.

"Dạ thưa phu nhân, chúng tôi thành thật xin lỗi vì đã để chuyện này xảy ra.

Mong phu nhân bỏ qua cho ạ, xin người hãy mau chóng bớt giận ạ!"
Thẩm Quân Dao ngẩng mặt lên, những lọn tóc dài rũ rượi trên gương mặt của cô đã được vén sang hai bên một cách gọn gàng.

Trên khuôn mặt của Thẩm Quân Dao không giấu nổi sự ngạc nhiên.Chỉ cần CLICK VÀO ĐÂY mất 3s là bạn đã ủng hộ team dịch có kinh phí dịch truyện rồi đó ^^
Mẹ của thiếu gia? Phu nhân? Người này là mẹ của Trác Du Hiên hay sao? Hay nói cách khác, trên danh nghĩa, bà ấy chính là mẹ chồng của Thẩm Quân Dao cô? Đây là sự thật sao? Thẩm Quân Dao còn chưa kịp định thần thì người giúp việc kia đã quay sang trừng mắt nhìn Thẩm Quân Dao, tức giận nhìn cô.

Trong lòng của người đó chắc đang vô cùng oán hận, chỉ vì Thẩm Quân Dao mà bọn họ lại bị phụ nhân trách phạt.

"Mày còn đứng đấy làm gì? Còn không mau chóng nhận lỗi với phu nhân đi! Bộ mày muốn chết hả?"
Thẩm Quân Dao hơi giật mình, cô chưa biết bản thân mình phải làm sao thì giọng nói uy nghiêm của người phụ nữ kia cất lên,, thật không ngờ bà ta lại là mẹ của Trác Du Hiên, Trác phu nhân danh tiếng lừng lẫy trên khắp cả nước.

"Được rồi! Không cần phải trách mắng cô ta nữa! Cô ta là người giúp việc mới đến đây phải không? Nếu là người mới thì không biết tôi là ai, tạm thời có thể bỏ qua"
Người giúp việc kia hơi ái ngại nhìn về vị được gọi hai tiếng phu nhân cung kính kia, cô ta hơi lưỡng lự không biết phải nói như thế nào nữa.

Cô ta nhìn Thẩm Quân Dao, rồi lại nhìn mẹ của Trác Du Hiên, cô ta có nên nói cái người bị bà ta quát mảng vừa nấy là con dâu của bà ta hay không? Bên kia, Thẩm Quân Dao cắn chặt môi, mắt của cô hơi cụp xuống.

Hai cánh tay đan xen vào nhau, từng chiếc móng tay sắc nhọn bấu vào da thịt cô.

Cô đường đường là vợ của Trác Du Hiên, tại sao ngay cả mẹ của hẳn vẫn chỉ coi cô là một người giúp việc mà thôi? Mặc dù cô chỉ là một người vợ trên danh nghĩa của Trác Du Hiên, tuy không được thừa nhận nhưng dù sao cô cũng được cưới hỏi đàng hoàng về.

Vậy mà chẳng một ai để tâm đến việc cô vẫn là vợ của Trác Du Hiên, chủ nhân của căn nhà này, mặc dù hẳn không chấp nhận việc này.

Thấy người giúp việc kia băn khoăn điều gì đó, Trác phu nhân mới quát cô ta một câu.

Bà ta rất ghét kiểu người nửa muốn nói nhưng lại thôi.

"Cô muốn nói cái gì thì nói đi, đừng có mà đứng đấy ấp a ấp úng! Vả lại tôi nói sai điều gì à mà trông cô cứ như gặp phải ma như vậy hả?"
Bị Trác phu nhân quát cho một câu, người giúp việc kia vì quá sợ hãi nên đã buột miệng nói ra tất cả mọi chuyện, kể cả việc Thẩm Quân Dao là ai.

"Dạ bẩm...!
Cô ta không phải là người giúp việc mới đến...!
Mà cô ta chính là vợ của thiếu gia...!
Nhị tiểu thư nhà họ Thẩm ạ...."
Lời của người giúp việc kia vừa mới dứt, Trác phu nhân hơi nheo mắt lại quan sát Thẩm Quân Dao một lượt, bà ta đánh giá người con gái ăn mặc rách rưới này.

"Hóa ra cô là đứa con dâu mà nhà họ Thẩm dùng để thay thế cho Thẩm Sơ Vũ đó hả? Hay cô chính là vợ hiện tại của con trai tôi?"
Thẩm Quân Dao chua xót trả lời người được gọi là mẹ chồng của cô, ai ai cũng coi cô là kẻ thay thế cho chị gái của mình, Thẩm Sơ Vũ.

Đau xót là thế, nhưng Thẩm Quân Dao vẫn cố gắng trả lời lịch sự cho phải phép.

Dù sao cô cũng là bê dưới, đã thế lại còn là con dâu của Trác phu nhân nữa.

"Dạ, hiện tại con là vợ của anh ấy, thưa mẹ!"
Trác phu nhân liếc xéo cô một cái, bà ta giơ tay lên như muốn bảo Thẩm Quân Dao không cần nói nữa.

Bà ta khinh bỉ nhìn cô, lời nói vô cùng độc địa như thể muốn g**t ch*t người con gái đang đứng ở bên kia vậy.

"Đủ rồi! Tôi không dám nhận tiếng mẹ từ người nhà họ Thẩm của cô.

Vốn dĩ cô chỉ là một thể thân cho người khác, làm ơn đừng có mở mồm ra gọi mẹ thuận miệng như vậy.

Tôi không dám nghe đâu!"
"Vả lại, tôi cũng không đồng ý hai nhà Trác- Thẩm liên hôn với nhau, thế nên chỉ cần là người nhà họ Thẩm, tôi tuyệt đối không đồng ý.

Hơn nữa, trông bộ dạng này của nhị tiểu thư chắc cũng bị Du Hiên hành hạ cho sống không được, chết không xong đấy nhỉ.

Thứ phụ nữ thấp hèn như cô không bao giờ xứng làm con dâu của nhà họ Trác đâu."
Việc Thẩm Quân Dao được nhà họ Thẩm đưa tới làm vật thay thế cho Thẩm Sơ Vũ, cuối hôm lễ cưới diễn ra bà ta đã biết được chuyện này rồi.

Chỉ là bà ta không vạch trần toàn bộ mà thôi.

Việc hai nhà kết thông gia, bà ta đã phản đối kịch liệt ngay từ đầu rồi.

Nếu con trai của bà ta, Trác Du Hiên không ngoan cố đòi cưới bằng được cái cô gái tên Thẩm Sơ Vũ kia thì hôn sự này còn lâu mới có thể diễn ra được.

Con trai bà ta ngoan cố như thế, bà ta có muốn ngăn cản cũng đâu có được.

Bà ta đã không bằng lòng để cho Trác Du Hiên cưới Thẩm Sơ Vũ rồi nay nhà họ Thẩm lại đưa một đứa con gái chẳng khác gì ăn mày đến đây thay thế, thật là không coi nhà họ Trác ra gì mà.

Vợ của Trác Du Hiên phải là người danh gia vọng tộc, đâu phải là những kẻ tầm thường như nhà họ Thẩm cơ chứ.

Hôm nay, vốn dĩ bà ta đến đây là có chuyện cần tìm Trác Du Hiên, tiện thể xem mặt của đứa con dâu này xem.

Quả nhiên hệt như là bà ta nghĩ, chỉ là loại phụ nữ thấp hơn chỉ muốn ăn bám lấy con trai của bà ta, Trác Du Hiên mà thôi.

Thẩm Quân Dao đứng bên kia cản răng nghe những lời sỉ nhục của mẹ chồng.

Cô thấy lúc này, bản thân cô vô cùng nhục lãm, không biết phải làm như thế nào cả.

Ngay cả mẹ của Trác Du Hiên cũng đối xử với cô như thế, xem ra sau này, Thẩm Quân Dao thật sự không có chỗ đứng ở trong nhà họ Trác thật rồi.

"Ơ hay cái con này, nghe tao nói như vậy còn đứng đấy hả? Tao dù sao cũng là người lớn đấy! Mày đã cản đường không cho tao vào nhà thì thôi, nay lại còn bắt tao đứng ở đây cả ngày hả? Không mau đi lấy nước cho tao uống đi mau lên!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 78: Bị Mẹ Chồng Coi Thường


Việc hai nhà kết thông gia, bà ta đã phản đối kịch liệt ngay từ đầu rồi.

Nếu con trai của bà ta, Trác Du Hiên không ngoan cố đòi cưới bằng được cái cô gái tên Thấm Sơ Vũ kia thì hôn sự này còn lâu mới có thể diễn ra được.

Con trai bà ta ngoan cố như thế, bà ta có muốn ngăn cản cũng đâu có được.

Bà ta đã không bằng lòng để cho Trác Du Hiên cưới Thấm Sơ Vũ rồi nay nhà họ Thẩm lại đưa một đứa con gái chẳng khác gì ăn mày đến đây thay thế, thật là không coi nhà họ Trác ra gì mà.

Vợ của Trác Du Hiên phải là người danh gia vọng tộc, đâu phải là những kẻ tầm thường như nhà họ Thẩm cơ chứ.

Hôm nay, vốn dĩ bà ta đến đây là có chuyện cần tìm Trác Du Hiên, tiện thể xem mặt của đứa con dâu này xem.

Quả nhiên hệt như là bà ta nghĩ, chỉ là loại phụ nữ thấp hơn chỉ muốn ăn bám lãy con trai của bà ta, Trác Du Hiên mà thôi.

Thẩm Quân Dao đứng bên kia cắn răng nghe những lời sỉ nhục của mẹ chồng.

Cô thấy lúc này, bản thân cô vô cùng nhục lắm, không biết phải làm như thế nào cả.

Ngay cả mẹ của Trác Du Hiên cũng đối xử với cô như thế, xem ra sau này, Thẩm Quân Dao thật sự không có chỗ đứng ở trong nhà họ Trác thật rồi.

"Ơ hay cái con này, nghe tao nói như vậy còn đứng đấy hả? Tao dù sao cũng là người lớn đấy! Mày đã cản đường không cho tao vào nhà thì thôi, nay lại còn bắt tao đứng ở đây cả ngày hả? Không mau đi lấy nước cho tao uống đi mau lên!"
Nghe tiếng quát ẩn chứa một cơn giận ở bên trong đó, Thẩm Quân Dao hơi giật mình một cái, rồi cô cúi đầu lễ phép đáp lại.

Lời nói run run truyền ra từ miệng của Thẩm Quân Dao, chứng tỏ cô đang rất sợ hãi nhưng vẫn phải cố gắng giữ lấy bình tĩnh.

"Dạ, mời mẹ vào bên trong ngồi, con sẽ đi lấy nước cho mẹ ạP Thẩm Quân Dao cung kính mời Trác phu nhân vào bên trong nhà nhưng đổi lại chỉ là sự tức giận đến từ người mẹ chồng cay nghiệt kia hay chính là mẹ ruột của Trác Du Hiên, người đàn ông mà Thẩm Quân Dao dùng cả thanh xuân để yêu.Chỉ cần CLICK VÀO ĐÂY mất 3s là bạn đã ủng hộ team dịch có kinh phí dịch truyện rồi đó ^^
"Câm cái miệng dơ bẩn của cô lại cho tôi! Ai cho phép cô gọi tôi là mẹ hả? Tôi không phải là người sinh ra cô, tốt nhất đừng có dùng cái tiếng mẹ đó để gọi tôi.

Nghe rõ chưa?"
Trác phu nhân trừng mắt nhìn Thẩm Quân Dao, bà ta không muốn cho Thẩm Quân Dao này ảo tưởng mình chính là Trác thiếu phu nhân thật sự của nhà họ Trác này.

Bà ta luôn cho rằng, dù sao Thẩm Quân Dao cũng chỉ là một thế thân cho Thẩm Sơ Vũ, Trác Du Hiên, con trai bà ta sẽ không đế cho người phụ nữ này ở bên cạnh nó lâu đâu.

"Nhưng....!"
Thẩm Quân Dao vẫn chưa kịp nói ra câu nói con là vợ của Trác Du Hiên thì đã bị Trác phu nhân lên tiếng cắt ngang lời nói chuẩn bị bật ra từ miệng của người con gái đáng thương ãy.

"Không có nhưng nhị gì hết nữa! Phiên cô theo thân phận của mình, gọi tôi là Trác phu nhân giống như những người giúp việc ở đây đi! Chỉ là một thứ phụ nữ thấp hèn thì đừng có mong trèo cao! Đã là chim sẻ thì không bao giờ hóa phượng hoàng được đâu."
Thẩm Quân Dao đau đớn cắn chặt môi nghe những lời cảnh cáo từ phía của vị Trác phu nhân cao quý kia.

Cô biết, bà ta chính là đang nhắc nhở Thẩm Quân Dao phải nhớ kỹ thân phận của mình, không bao giờ có thể trèo lên được vị trí Trác thiếu phu nhân cao quý kia đâu.

Cô mãi mãi chỉ là một con chim sẻ thấp hèn, không bao giờ trở thành loài phượng hoàng cao quý giống như bọn họ.

Thẩm Quân Dao cắn răng nuốt sự ấm ức trong lòng của mình xuống, nhưng trên gương mặt vẫn không che đi được sự u buồn ở trên đó.

Nhưng cô vẫn cung kính làm tròn bổn phận của mình, lễ phép mời người "mẹ chồng""
đáng kính này vào trong nhà.

"Dạ, phu nhân! Mời phu nhân vào trong nhà ạt! Để con đi lấy nước cho phu nhân!"
Thấy Thẩm Quân Dao ngoan ngoãn vâng lời, lúc này, cơn giận của Trác phu nhân kia mới nguôi đi phần nào.

Bà ta đi thẳng vào trong nhà, chẳng thèm liếc mắt nhìn người con gái bị bà ta coi chẳng ra gì kia lấy một cái.

Quả nhiên là mẹ ruột của Trác Du Hiên, cho nên hai người bọn họ mới tàn nhẫn đến vậy! Tàn nhẫn hệt như nhau! Hai người họ, ai ai cũng đều muốn sỉ nhục, không coi Thẩm Quân Dao ra gì như vậy cả! Trong mắt bọn họ, chẳng qua cô chỉ là một con ở chứ không phải là vợ hay là con dâu cả.

Thẩm Quân Dao nhận được sự thúc giục của mấy người giúp việc kia, cô nhanh chóng chạy vào bếp lấy ra một ly nước ấm rồi mang đến vị trí mà Trác phu nhân đang ngồi ở đó, cung kính giơ hai tay đưa ly nước ra trước mặt của Trác phu nhân.

"Dạ, con mời...!
Phun nhân uống nước ạt"
Thẩm Quân Dao suýt chút nữa là buột miệng nói ra một tiếng mẹ, nhưng cũng may là cô kịp thời nghĩ lại nên không bật ra chữ kia.

May mắn là không chọc giận đến mẹ của Trác Du Hiên.

Trác phu nhân nhận lấy ly nước từ trên tay của Thẩm Quân Dao, bà ta đưa lên gần miệng của mình.

Tưởng rằng bà ta sẽ uống ly nước đó, nhưng không, bà ta bỗng nhiên hất mạnh ly nước trong tay mình.

Toàn bộ nước trong chiếc ly bằng thuỷ tinh kia toàn bộ đều ở trên khuôn mặt ướt đảm của Thẩm Quân Dao.

Cô nhắm chặt mắt, vì hành động của Trác phu nhân quá bất ngờ nên cô chưa kịp đề phòng, thể là cô phải hứng trọn toàn bộ cú tạt nước vô cùng mạnh kia của Trác phu nhân.

Trác phu nhân đầy giận dữ, quát cho Thẩm Quân Dao một trận.

"Cô làm ăn kiểu gì vậy hả? Tại sao cô lại dám đem thứ nước lọc tầm thường này ra mời tôi uống hả? Cô mới đến thì thôi đi, nhưng cô không biết mở miệng hỏi những người khác ở đây là tôi uống gì hay sao? Mau đi pha cho tôi một bình trà hoa nhài mau lên, tôi chỉ uống những thứ thức uống cao sang thôi nghe rõ chưa?"
Thẩm Quân Dao từ nãy đến giờ chỉ im lặng chịu đựng cơn giận dữ của Trác phu nhân.

Bản thân vô cùng ấm ức, cô biết rằng nếu cô có hỏi mấy người kia thì bọn họ cũng sẽ không nói đâu, cho nên cô mới liều mạng mang ly nước lọc ra.

Ai ngờ đâu vị Trác phu nhân này lại không bao giờ uống những thứ nước tâm thường như vậy chứ.

Ấm ức là thế, nhưng Thẩm Quân Dao vẫn chỉ im lặng mà chịu đựng.

Bởi vì với cô mà nói, đối đầu với Trác phu nhân, mẹ của Trác Du chỉ có thiệt thòi mà thôi.

Cho nên cô tốt nhất là không nói gì, tránh những điều không đáng có xảy ra.

"Cái con nhỏ này, bộ mày điếc hay sao? Tao nói gì từ nãy mày đều bỏ ngoài tai hết đấy hả? Còn đứng trơ cái mặt ra đó làm gì, không mau đi pha trà mau lên!"
"Dạ thưa phu nhân!"
Thẩm Quân Dao cũng chỉ biết cúi đầu lễ phép đáp lại.

Sau đó cô nhanh chóng xoay lưng đi vào bếp pha trà cho người mẹ chồng không bao giờ uống những thứ tầm thường này đây.

Bà ta vốn là một trong những vị phu nhân cao quý nhất, nghĩ sao bà ta lại hạ mình để dùng những thứ đồ tầm thường kia cơ chứ? Chờ mười lăm phút mà không thấy Thẩm Quân Dao ra, Trác phu nhân vô cùng giận dữ vì bị bắt chờ lâu như vậy.

Bà ta vẫn ngồi gác chân lên ghế, hai tay đặt lên đầu gối thể hiện bản thân mình là người sang trọng, nhưng đầu bà ta hơi ngẩng lên, tiếng quát lớn đến mức truyền đến cả vào trong bếp, người trong bếp còn nghe vô cùng rõ ràng.

"Cái con nhỏ chết tiệt kia, mày chết dí ở đâu rồi hả? Sao mày lại bắt tao chờ mày chứ? Còn không mau mang trà đến cho tao, đừng để tao điên lên thì đừng có trách tao.".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 79: Tìm Mọi Cách Để Hành Hạ


"Cô làm ăn kiểu gì vậy hả? Tại sao cô lại dám đem thứ nước lọc tầm thường này ra mời tôi uống hả? Cô mới đến thì thôi đi, nhưng cô không biết mở miệng hỏi những người khác ở đây là tôi uống gì hay sao? Mau đi pha cho tôi một bình trà hoa nhài mau lên, tôi chỉ uống những thứ thức uống cao sang thôi nghe rõ chưa?"
Thẩm Quân Dao từ nãy đến giờ chỉ im lặng chịu đựng cơn giận dữ của Trác phu nhân.

Bản thân vô cùng ấm ức, cô biết rằng nếu cô có hỏi mấy người kia thì bọn họ cũng sẽ không nói đâu, cho nên cô mới liều mạng mang ly nước lọc ra.

Ai ngờ đâu vị Trác phu nhân này lại không bao giờ uống những thứ nước tâm thường như vậy chứ.

Ấm ức là thế, nhưng Thẩm Quân Dao vẫn chỉ im lặng mà chịu đựng.

Bởi vì với cô mà nói, đối đầu với Trác phu nhân, mẹ của Trác Du chỉ có thiệt thòi mà thôi.

Cho nên cô tốt nhất là không nói gì, tránh những điều không đáng có xảy ra.

"Cái con nhỏ này, bộ mày điếc hay sao? Tao nói gì từ nãy mày đều bỏ ngoài tai hết đấy hả? Còn đứng trơ cái mặt ra đó làm gì, không mau đi pha trà mau lên!"
"Dạ thưa phu nhân!"
Thẩm Quân Dao cũng chỉ biết cúi đầu lễ phép đáp lại.

Sau đó cô nhanh chóng xoay lưng đi vào bếp pha trà cho người mẹ chồng không bao giờ uống những thứ tầm thường này đây.

Bà ta vốn là một trong những vị phu nhân cao quý nhất, nghĩ sao bà ta lại hạ mình để dùng những thứ đồ tầm thường kia cơ chứ? Chờ mười lăm phút mà không thấy Thẩm Quân Dao ra, Trác phu nhân vô cùng giận dữ vì bị bắt chờ lâu như vậy.

Bà ta vẫn ngồi gác chân lên ghế, hai tay đặt lên đầu gối thể hiện bản thân mình là người sang trọng, nhưng đầu bà ta hơi ngẩng lên, tiếng quát lớn đến mức truyền đến cả vào trong bếp, người trong bếp còn nghe vô cùng rõ ràng.

"Cái con nhỏ chết tiệt kia, mày chết dí ở đâu rồi hả? Sao mày lại bắt tao chờ mày chứ? Còn không mau mang trà đến cho tao, đừng để tao điên lên thì đừng có trách tao"
Giọng của Trác phu nhân vô cùng bực bội.Ủng hộ team dịch nhanh ra chương bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào!
Bà ta vốn là một vị phu nhân cao quý, chẳng có kẻ nào dám bắt bà ta đợi như vậy cả.

Vậy mà Thẩm Quân Dao, một con nhỏ ăn mặc rách rưới lại có thể bắt bà ta ngồi đợi những mười năm phút như vậy.

Thật là không thể nào chấp nhận nổi mài Thẩm Quân Dao nghe thấy tiếng quát của Trác phu nhân thì nhanh chóng pha nốt bình trà rồi vội vàng đem ra cho vị Trác phu nhân kia, tránh để cho bà ta không vừa ý.

Thẩm Quân Dao cầm vào chuôi bình trà nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được sự bỏng rát của nước nóng trong chiếc bình kia.

Thật sự rất nóng! Suýt chút nữa ấm trà trên tay của Thẩm Quân Dao đã rơi bộp xuống đất rồi! May mắn là Thẩm Quân Dao vẫn có thể giữ vững được trước nhiệt độ cao của nước trà kia.

Những ngón tay của Thẩm Quân Dao trở nên đỏ ửng gần như bị bỏng do nước sôi trong ấm gây ra.

Thẩm Quân Dao cho dù là vậy nhưng cô vẫn cản răng mà chịu, không một lời oán trách.

Cô khéo léo đặt bình trà xuống bàn, cẩn thận nâng ấm trà lên rót ra cốc vô cùng tỉ mỉ, không để cho một giọt nước nào rơi ra bên ngoài cả.

Thẩm Quân Dao cung kính dâng chén nước trong tay mình lên cho vị Trác phu nhân kia.

"Thưa phu nhân, đây là trà hoa nhài mà người yêu cầu ạ!"
Vị Trác phu nhân kia hừ lạnh một tiếng, hung hăng giật lấy chén nước ở trên tay của Thẩm Quân Dao, có vẻ như bà ta sẽ không cáu gắt như lần trước nữa.

Nhìn thấy Trác phu nhân đưa ly trà lên miệng, khẽ nhấp một ngụm nhỏ, Thẩm Quân Dao mới thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Thật may mắn vì Trác phụ nhân không nổi giận nữa! Nói thật đây là lần đầu tiên cô pha loại trà hoa nhài cao cấp này đấy! Chính vì đây là lần đầu tiên nên Thẩm Quân Dao mới loay hoay một lúc lâu ở trong bếp.

Cũng may một người giúp việc có lòng tốt chỉ cho cô cách pha chế, nếu không không biết giờ này cô còn đang loay hoay đến lúc nào nữa.

Nhưng đột nhiên, Trác phu nhân hơi nhăn mặt, bà ta đập mạnh chén trà trong tay mình xuống bàn, trợn to mắt nhìn Thẩm Quân Dao.

Bà ta quát lớn khiến cho Thẩm Quân Dao vô cùng sợ hãi.

"Mày nhìn xem mày pha cái gì cho tao uống vậy hả? Mày muốn giết tao có phải không?"

Thẩm Quân giật mình nhìn ly trà trong tay của người mẹ chồng đáng kính kia của mình, hai mắt cô mở to đầy khó hiểu.

.

ngôn tình sủng
Cô làm gì không đúng sao? Hay là trà cô pha không hợp với khẩu vị của Trác phu nhân nên bà ta mới tức giận như vậy? "Mày còn không hiểu hay sao? Mày xem mày đã pha cái gì cho tao uống vậy hả?"
Thẩm Quân Dao sợ hãi, chân của cô mềm nhũn, cả người vô lực ngồi sụp xuống.

Thẩm Quân Dao đưa tay định nhận lấy ly trà trong tay của Trác phu nhân.

Cứ nghĩ bà ta đưa ly trà ra là muốn để cho Thẩm Quân Dao cầm lấy chứ.

Nhưng không phải như vậy! Thẩm Quân Dao vừa mới giơ tay ra, dòng nước bỏng rát ở trong chiếc ly kia đã dội thẳng xuống bàn tay nhỏ nhắn kia của Thẩm Quân Dao.

Trác phu nhân tức giận hất toàn bộ nước trong chén trà lên bàn tay gầy yếu kia của Thẩm Quân Dao ngay trong lúc cô không ngờ đến.

Thẩm Quân Dao rụt tay lại, khuôn mặt cô nhăn nhó lại vì đau, miệng vô thức bật ra một tiếng kêu vô cùng đau đớn.

"Aaaaaal"
Tiếng kêu đau đớn thất thanh của người con gái nghe thật đau lòng! Do không kịp đề phòng, toàn bộ nước sôi nhiệt độ vô cùng cao khiến cho bàn tay của Thẩm Quân Dao sưng vù lên.

Một mảng đỏ ửng sưng vù lên giữa làn da trắng mịn như tuyết kia của người con gái.

Vết bỏng kia càng ngày càng sưng to hơn khiến cho cánh tay của Thẩm Quân Dao ngày càng đau rát dữ dội hơn.

Nhìn cả người của Thẩm Quân Dao sõng soài trên sàn nhà, khuôn mặt đau đớn vô cùng, mồ hôi lấm tấm trên trán của người con gái, hai mắt cô nhảm chặt lại, hai hàm răng của cô siết chặt vào nhau, Trác phu nhân chỉ khinh bỉ một tiếng, bà ta hết lời nhục nhã người con gái đáng thương kia.

"Bỏng rồi có phải không? Mày biết đau vậy thì tao thì sao chứ? Mày muốn làm cho tao bỏng chết có phải không? Có tin là tao bảo Du Hiên tống cố mày ra khỏi căn nhà này không?"
Thẩm Quân Dao khó khăn đứng dậy, một tay giữ chặt cánh tay bị bỏng sưng vù kia của mình, cúi đầu nhận tội với Trác phu nhân.

"Dạ, đây là lỗi của con! Xin phu nhân đợi con một lát, con sẽ làm cho người một bình trà khác."
Lời nói hối lỗi của Thẩm Quân Dao phát ra, mặc dù đây không phải là lỗi của cô.

Trà đáng lẽ ra phải pha nóng thì nước mới ngon, Trác phu nhân là đang cố tình làm khó đứa con dâu trên danh nghĩa này của mình hay nói đúng hơn là bà ta đang tìm mọi cách để hành hạ Thẩm Quân Dao.

Trác phu nhân bực dọc nhìn Thẩm Quân, nhanh chóng ngắt lời của cô.

"Không cần nữa! Nhìn cái bản mặt của mày là tao đã hết muốn uống rồi.

Đợi mày pha một ấm trà tốn hết bao nhiêu thời gian quý báu của tao."
Thẩm Quân Dao cắn răng nghe những lời nói vô cùng khó nghe của Trác phu nhân kia.

Tưởng bà ta cao quý lắm chứ, nhưng thực chất chỉ là một người cọc cản như mấy bà bán hàng rong ngoài chợ kia mà thôi.

"Tao đói rồi, mau đi làm gì cho tao ăn đi!"
Sau khi nhận được lệnh của Trác phu nhân, Thẩm Quân Dao lặng lẽ đi vào bếp trong khi cánh tay còn đang sưng vù, chưa được khử trùng kia mà làm thức ăn cho vị Trác phu nhân đáng kính này..
 
Back
Top Bottom