Ngôn Tình Gả Vào Hào Môn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Gả Vào Hào Môn
Chương 40: Tôi Muốn Cô Phải Cho!


"Trác Du Hiên, em không có! Em không hề muốn làm như vậy! Em thật sự cảm thấy mệt, chứ em không hề diễn kịch!"
Trước lời giải thích của Thấm Quân Dao, chẳng những Trác Du Hiên không hề tin tưởng mà hắn còn như phát điên hơn nữa.

Đôi đồng tử của Trác Du Hiên co lại trồng vô cùng dáng sợi Cánh tay hắn di chuyển từ căm xuống phía cổ của Thẩm Quân Dao, bất giác siết mạnh khiển cho Thẩm Quân Dao không tài nào thở nối, cô liên tục ho khụ khụ khụ khụ khụ trông vô cùng là đáng thương, nhưng lại hoàn toàn không thể làm gì được! Gương mặt của Thẩm Quân Dao cực kỳ nhợt nhạt, không có một chút huyết sắc ở trên khuôn mặt đó.

Cánh tay của Trác Du Hiên bất giác siết mạnh khiến cho khuôn mặt của Thẩm Quân Dao đột nhiên nhăn lại vì đau đớn.

Trác Du Hiên gắn từng chữ, hắn gầm lớn lên trông chẳng khác gì một con thú đữ cả.

"Người phụ nữ trơ trên này, cô còn dám chối nữa hay sao? Thẩm Quân Dao, con điểm như cô mà cũng dám cãi lời tôi à? Diễn xuất của cô không qua mát được Trác Du Hiên tôi đâu, thế nên hãy bớt mộng tưởng đi"
Tiếng của Trác Du Hiên to đến mức ngay cả những người dưới nhà cũng nghe thấy.

Thế nhưng, bọn họ lại chẳng dám làm gì, mà cũng chẳng thể làm gì cả.

Trác Du Hiên là chủ của bọn họ, bọn họ không có quyền gì mà ngăn cản.

Chính vì thế, bọn họ chỉ biết làm như bản thân của mình không nghe thấy gì cả, tiếp tục trùm chăn đi ngủ mà thôi! Không quan tâm đến một Thẩm Quân Dao đang sống dở chết dở ở trong tay của Trác Du Hiên, một người chẳng khác gì ác quỷ kia.

Khuôn mặt trắng bệch của Thẩm Quân Dao nhăn lại vì đau.

Một vài giọt nước mắt ứa ra từ trong hốc mắt của cô.

Cả người của Thẩm Quân Dao gần như tê dại hoàn toàn, cô không còn sức lực mà chống lại nữa rồi.

Thẩm Quân Dao cứ để như vậy, để Trác Du Hiên b*p ch*t bản thân của cô đi thì càng tốt.

Ha.

Haha.Chỉ cần CLICK VÀO ĐÂY mất 3s là bạn đã ủng hộ team dịch có kinh phí dịch truyện rồi đó ^^
Hahaha.

Hahahaha.

Thẩm Quân Dao đột nhiên cảm thấy thật buồn cười! Trác Du Hiên cứ luôn miệng nói Thẩm Quân Dao cô đang diễn kịch, hóa ra là đang nói việc cô bị ngất là đang diễn kịch à? Thật là khiển cho Thẩm Quân Dao phải buồn cười.

Cô cười, nhưng nước mắt cứ thế ứa ra, khiến gương mặt của Thẩm Quân Dao càng thêm khó coi hơn bao giờ hết.

Trên khuôn mặt của Thẩm Quân Dao ngập tràn vẻ thê lương, đau khổ đến tột cùng! Trác Du Hiên, anh nói em diễn kịch, nhưng anh có biết rằng, em thật sự đang rất mệt mỏi rồi hay không? Em thật sự không còn sức mà diễn nữa rồi.

Bây giờ, em chỉ muốn để bản thân của mình chết đi mà thôi, như thế sẽ không còn đau đớn nữa.

Trác Du Hiên, em phải làm như thể nào anh mới tin rằng em thật sự không có diễn kịch đây? Em thật sự quá mệt rồi! Em biết vị trí của mình như thế nào, em cũng biết em không xứng với anh.

Em thật sự không dám mơ đến việc có được tình cảm của anh! Em cũng hiểu, anh yêu chị em đến nhường nào.

Em chỉ cầu xin anh, để em ở bên cạnh nhìn anh mà thôi! Nhìn nụ cười thê lương trên gương mặt của Thẩm Quân Dao, không hiểu sao trái tim của Trác Du Hiên bỗng dưng nhói lên một cái.

Nhưng cảm giác này rất nhanh sau đó đã biến mất bởi cơn tức giận đã chiếm trọn toàn bộ lý trí của hắn.

Thẩm Quân Dao càng cười, lực mà Trác Du Hiên dùng lại càng mạnh.

Hai mắt của Trác Du Hiên hãn trợn to, hai bên chân mày cau lại trông như là đang cực kì khó chịu vậy.

Trác Du Hiên cảm thấy bản thân của hắn như bị người ta coi thường vậy, chưa một ai dám cười với hẳn như thể cả.

"Thẩm Quân Dao, cái con điểm này! Cô cười cái gì hả? Tôi nói sai gì hay sao? Hay là cô cảm thấy oan ức hả? Dám nhìn tôi như vậy, Thẩm Quân Dao, cô chán sống rồi à?"
Mở miệng ra là mắng cô là con điểm, Trác Du Hiên không thể không mắng chửi Thẩm Quân Dao cô hay sao chứ? Dù sao Thẩm Quân Dao cũng là nhị tiểu thư của nhà họ Thẩm, nay lại bị chông của mình mảng chửi, coi như là một con đ**m không hơn không kém như vậy, còn gì nhục nhã hơn nữa chứ? Không chỉ vậy, Trác Du Hiên mắng Thẩm Quân Dao như vậy, chẳng khác gì đang chửi vào mặt của nhà họ Thẩm cả.

Nhưng Trác Du Hiên lại càng cảm thấy giận giữ hơn thế nữa.

Bởi vì, Thẩm Quân Dao chính là người đầu tiên dám dùng cái nụ cười như vậy để nhìn Trác Du Hiên hắn đấy.

Hản ta cảm thấy bản thân của mình như là đang bị coi thường, nhất là chuyện đó là từ người phụ nữ này.

"Con đ**m này, đừng làm ra cái vẻ mặt như thế với tôi! Cô không có quyền dùng cái nụ cười này nhìn tôi! Ai cũng được, riêng thứ dòng đ* điểm như cô thì không xứng.

Cô làm như mình bị oan lắm sao? Cho dù cô có bị oan thật đi chăng nữa, cô cũng phải chấp hành lời của tôi, coi như lời của tôi là sự thật!"
Trác Du Hiên nhếch môi một cái, trên gương mặt lộ rõ vẻ khinh bỉ.

Giọng nói phát ra từ miệng của hản mang đầy sự giễu cợt.

"Cô có biết vì sao không? Bởi vì cô chỉ là một con điểm! Mà một con điểm như cô không có quyền lên tiếng thanh minh! Tôi nói cô như thế nào, cô không có quyền cãi lại, chỉ được phép chấp nhận!"
Trác Du Hiên hất mạnh tay một cái, suýt chút nữa khiến cho phần cổ của Thẩm Quân Dao bị vẹo.

Nhưng rất may, cô không sao cả.

Trái lại, cơn đau lại càng thêm dữ dội hơn.

Cả người của Thẩm Quân Dao đau đớn vô cùng, thể xác đau, trái tim còn đau hơn.

Thẩm Quân Dao liên tục lắc đầu, cô không muốn Trác Du Hiên cho rằng bản thân của cô chẳng khác gì một con điểm như vậy.

Khoé môi của người con gái hơi mấp máy, khó khăn lắm mới phát ra thành tiếng.

"Em không có! Xin anh hãy tin em! Em thật sự không có diễn kịch! Em thật sự đang rất mệt!"
Thẩm Quân Dao liên tục lắc đầu phủ nhận lời nói của Trác Du Hiên.

Thật sự cô không có mà, tại sao Trác Du Hiên lại cứ nói cô như vậy chứ? Khuôn mặt của Trác Du I liên lộ ra tia khinh bỉ một cách rõ ràng.

Ánh mắt hắn đỏ ngầu, cơn giận dữ đã bao trùm toàn bộ lý trí của hẳn.

"Không có sao? Thẩm Quân Dao, mặt của cô dày thật đây! Còn không chịu thira nhận hay sao? Đúng là thi dòng nhị nữ đ* đ**m, kém sang mà!"
Trác Du Hiên liên tục dùng những lời nói vô cùng tàn nhẫn, khiển cho trái tim cúa Thẩm Quân Dao bị tổn thương một cách nặng nề.

Đau! Thật sự là rất đau! Người mình yêu lại làm như vậy với mình, còn gì đau hơn nữa chứ? "Không phải cô muốn dành lấy sự chú ý của tôi hay sao? Được, để tôi thành toàn cho cô!"
Vừa dứt lời, Trác Du Hiên dùng sức xé ranh một phát, khiển cho bộ quần áo trên người của Thẩm Quân Dao rách tả tơi, rơi khắp nơi ở trên sàn nhà.

Thẩm Quân Dao nhanh chóng che đi thân thể của mình, ánh mắt của cô ngập tràn sự sợ hãi, gương mặt trắng bệch nhìn về phía của Trác Du Hiên.

"Trác Du Hiên, anh muốn làm cái gì?"
"Làm cái gì? Không phải cô muốn như vậy hay sao? Tôi chỉ là đáp ứng nguyện vọng của một con điểm như cô mà thôi, không thích hay sao?"
Thẩm Quân Dao liên tục lắc đầu, khuôn mặt của cô co rúm lại vì sợ hãi.

Thẩm Quân Dao đang kinh hãi đến tột độ, cô dùng hết lực mới bật ra được thành tiếng.

Giọng nói phát ra từ miệng của người con gái như đang nức nở cầu xin.

"Trác Du Hiên, em cầu xin anh, xin anh dừng lại đi! Em thật sự đang rất mệt, không thể!"
Trác Du Hiên gần như không quan tâm đến những lời nức nở cầu xin của Thẩm Quân Dao.

Hắn đưa tay giãng mạnh hai cánh tay của Thẩm Quân Dao ra, giọng nói đầy cảnh cáo.

"Không phải cô nói mình là vợ của tôi hay sao? Đã là vợ tôi, thì phải phục vụ tôi cho tốt, cấm có quyền lên tiếng! Thẩm Quân Dao, tôi đã muốn, thì cô phải cho!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 41: Lăng Nhục Đến Cùng


"Không phải cô nói mình là vợ của tôi hay sao? Đã là vợ tôi, thì phải phục vụ tôi cho tốt, cấm có quyền lên tiếng! Thẩm Quân Dao, tôi đã muốn, thì cô phải cho!"
Trác Du Hiên thô bạo giữ chặt cánh tay của Thẩm Quân Dao, đè hai cánh tay yết! đt đang run rẩy kia của cô lên bức tường lạnh lẽo ở gần đó.

Cả người Thẩm Quân Dao lúc này gần như dựa toàn bộ lên tường, nhưng cô lại không thể làm gì cả.

Cả người không còn sức, hai bả vai còn khẽ run lên, nước mắt cứ thế dàn giụa trên gương mặt xinh đẹp trắng bệch của Thẩm Quân Dao.

Hai cánh tay của cô bị Trác Du Hiên ép chặt lên tường, khiển cho Thẩm Quân Dao càng cử động thì lại càng thêm đau đớn.

Trác Du Hiên không thương tiếc đè lên người của Thẩm Quân Dao, hẳn cúi đầu xuống căn lên chiếc cổ trắng nõn của Thẩm Quân Dao một vết, khiển một vết màu đó in đậm lên trên đó.

Trác Du Hiên tham lam gặm nhấm chiếc cổ xinh đẹp của Thẩm Quân Dao, mặc cho người con gái ấy đang khóc lóc thảm thiết van xin hẳn! Thể nhưng, Trác Du Hiên lại hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời van xin đó, hắn vẫn cúi đầu tiếp tục công việc của mình! Thẩm Quân Dao cả người l** l* ở trước mặt của Trác Du Hiên, tuy không phải là lần đầu nhưng điều này khiến cho Thẩm Quân Dao cảm thấy vô cùng nhục nhã.

Cả người mất đi toàn bộ sức lực, cánh tay thì bị Trác Du Hiên giữ chặt, cho dù Thẩm Quân Dao có muốn vùng vẫy chống cự cũng không thể được.

Thanh âm nức nở phát ra từ miệng của Thẩm Quân Dao mang đầy đau đớn, tuyệt vọng hết lời cầu xin Trác Du Hiên.

Làm ơn! Xin hãy bỏ qua cho cô đi! Nếu như vậy thì sao Trác Du Hiên không b*p ch*t Thẩm Quân Dao cô luôn đi cho rồi.

Sao phải để cho cô chịu đựng cái sự nhục nhã như thế này.

"Trác Du Hiên, em van xin anh, đừng làm vậy!"
"Em thật sự không muốn!"

"Em đang rất mệt, cầu xin anh, hãy buông tha cho em đi! Em thật sự không chịu nổi!"
Từng giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát lăn dài trên gương mặt của Thẩm Quân Dao.

Sâu trong ánh mắt ướt đẫm nước mắt kia của người con gái, người ta có thể cảm nhận được một cái bi thương đến tột cùng, đau đớn như là trải qua một điều gì đó cực kỳ kinh khủng.

Vậy mà, Trác Du Hiên lại coi như không nghe thấy những tiếng nức nở cầu xin ấy! Trác Du Hiên hắn vẫn liên tục cản m*t chiếc cổ trắng nõn của Thẩm Quân Dao, rồi từ từ đi dọc một đường xuống phía dưới.Chỉ cần CLICK VÀO ĐÂY mất 3s là bạn đã ủng hộ team dịch có kinh phí dịch truyện rồi đó ^^
Bỗng nhiên, Trác Du Hiên cắn mạnh một cái, để lại một dấu răng rất sâu.

Một chút máu đỏ mùi tanh nồng còn ứa ra từ phía vết cắn ấy.

Thẩm Quân Dao bật khóc thành tiếng, hai mắt của cô nhằm chặt lại, nhưng nước mắt vẫn cứ thế mà ứa ra.

Thẩm Quân Dao vô tình bật ra tiếng van xin đau đớn.

"Đau!"
"Trác Du Hiên, em thật sự rất đau! Xin anh bỏ qua cho em đi"
Thẩm Quân Dao dùng răng cắn chặt môi mình, không để cho bản thân của mình bật ra những tiếng nức nở kia.

Nhưng càng ngày cô lại không thể kiểm soát được những tiếng khóc bật ra từ miệng của mình.

Làm sao đây? Thẩm Quân Dao phải làm sao bây giờ? Đau lảm, thật sự rất là đau! Cầu xin hãy buông tha cho cô đi! Lúc này, Trác Du Hiên mới buông tha cho chiếc cổ trắng nõn in đầy những vết đỏ ửng kia của Thẩm Quân Dao.

Ánh mắt đỏ ngâu toát ra sự lạnh lẽo nhìn chằm chằm lên gương mặt ướt đâm nước mắt kia của người con gái đang bị hắn đè dưới thân.

Trác Du Hiên đột nhiên dùng một tay giữ chặt hai cánh tay của Thẩm Quân Dao, ghì chặt chúng lên tường, qua đỉnh đầu của người con gái.

Cánh tay kia của Trác Du Hiên nâng gương mặt đang ướt đẫm nước mắt kia của Thẩm Quân Dao lên, giọng nói phát ra từ miệng của hẳn mang theo sự mỉa mai.

"Dừng lại? Không phải đây là điều cô muốn hay sao Thẩm Quân Dao? Tôi chỉ là đáp ứng cô thôi mà, sao cô lại muốn dừng lại rồi?"
Thẩm Quân Dao liên tục lắc đầu.

Cô thật sự không muốn, không muốn như vậy.

Cầu xin đừng đổi với cô như vậy nữa, Thẩm Quân Dao sẽ chết mất.

Thứ cô muốn chỉ là một chút quan tâm của Trác Du Hiên mà thôi, chứ Thẩm Quân Dao không cần những thứ này.

Thẩm Quân Dao hơi mấp máy đôi môi khô khốc của mình, khó khăn lắm mới bật ra được thành tiếng.

Những giọt nước mắt trên má vẫn không ngừng lăn xuống, rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo kia.

"Không! Em không muốn như vậy!"
Thẩm Quân Dao thều thào nhìn Trác Du Hiên bằng ánh mắt ướt đẫm lệ.

Nhưng cô lại không biết rằng, Trác Du Hiên môi khi nhìn thấy những giọt nước mắt kia, là hắn ta chỉ càng cảm thấy ghê tởm hơn mà thôi! Trác Du Hiên dùng tay siết mạnh gương mặt của Thẩm Quân Dao, giọng nói lạnh giá khiến người ta phải rét buốt bên sống lưng của mình.

"Thẩm Quân Dao, cô thật sự không muốn hay sao? Miệng thì nói một đăng nhưng thân thế của cô vẫn đang không ngừng mời gọi tôi đấy.

Trác Du Hiên buông tha cho gương mặt của Thẩm Quân Dao.

Nhưng cánh tay của hẳn lại vân ve từng tấc của da thịt cô, khiến cho thân thể của Thẩm Quân Dao như là có một dòng điện chạy qua vậy.

Cả người cô run lên bần bật.

Thấy thể, khoé môi của Trác Du Hiên hơi nhếch lên, gương mặt lộ rõ sự khinh bỉ.

Hắn ta cười khẩy một cái, giọng nói mang đầy chế giễu cùng sự mỉa mai.

"Đó, không phải cái thân thể rách nát này của cô đang không ngừng h*m m**n tôi chơi cô hay sao Thẩm Quân Dao? Đã như thế rồi lại còn dám chối nữa à?"
Thẩm Quân Dao liên tục lắc đầu như muốn nói không phải như vậy.

Tiếng khóc của người con gái khiến cho người ta cảm thấy vô cùng đau lòng, thương xót.

Thẩm Quân Dao rất muốn nói ra, nhưng cổ họng như bị nghẹn ứ lại, nói không thành tiếng.

Nghe những tiếng nức nở kia phát ra từ miệng của Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên càng vạn phần khinh bỉ người phụ nữ này hơn.

Khóc cho ai xem cơ chứ? Gương mặt của Trác Du Hiên vô cùng khó coi, khí thế lạnh toát khiến cho người bên cạnh không ngừng run rấy sợ hãi.

"Không phải sao? Thẩm Quân Dao, bộ tôi nói sai hay sao? Không phải cô thèm khát đàn ông đến mức bất chấp mọi thủ đoạn à? Ngay cả người sắp trở thành anh rể của cô, cô vẫn muốn leo lên giường của tôi không phải sao?"

"Thứ phụ nữ đ* điểm như cô luôn luôn là như vậy, không một kẻ nào khác cả.

Thẩm Quân Dao, cô thèm tiền lắm phải không? Phục vụ tôi tốt, tôi sẽ cho cô một số tiên lớn, cô thấy sao?"
Nước mắt của Thẩm Quân Dao ngày một tuôn rơi nhiều hơn trước những lời đay nghiến kia của Trác Du Hiên.

Một câu chửi cô là đ* điểm, hai câu mảng cô không bằng một con chó.

Trác Du Hiên chẳng lẽ không cảm thấy tội lỗi hay sao? Chứng kiến cái cảnh Thẩm Quân Dao khóc nức nở kia, Trác Du Hiên lại càng cảm thấy thật ghê tởm.

Người phụ nữ này đúng là không từ thủ đoạn để đạt được mục đích của mình mà.

Quả nhiên chỉ là một loại phụ nữ kém sang mà thôi! "Thẩm Quân Dao, cô khóc cái gì? Không phải tôi chỉ đang thoả mãn nguyện vọng của một con điểm như cô sao? Đừng cố tỏ ra là bản thân của mình oan ức lắm vậy!"
Trác Du Hiên liếc mắt nhìn Thẩm Quân Dao một cái, nói chính xác là lườm.

Nhìn gương mặt đau đớn kia của người con gái, Trác Du Hiên chẳng những thái độ vẫn giữ nguyên như hiện mà hẳn ta còn nhục nhã Thẩm Quân Dao nhiều hơn thế nữa.

"Thẩm Quân Dao, tôi khuyên cô, cô hãy nên cảm thấy may mãn vì được Trác Du Hiên tôi coi trọng đi.

Cô nghĩ vì cái gì mà đến bây giờ tôi vẫn để cho cái loại đ* như cô ở lại bên cạnh tôi?"
"Đừng tưởng rằng tôi nể mặt nhà họ Thẩm, không có đâu.

Thẩm Quân Dao, nếu không phải vì tôi coi trọng cái thân thể rách nát chắc cũng đã qua tay bao nhiêu thăng đàn ông này của cô, thì cô nghĩ cô sẽ có cơ hội được ngồi ở đây hay sao?".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 42: Dày Vò Cho Đến Chết


"Thứ phụ nữ đ* đ**m như cô luôn luôn là như vậy, không một kẻ nào khác cả.

Thẩm Quân Dao, cô thèm tiền lắm phải không? Phục vụ tôi tốt, tôi sẽ cho cô một số tiền lớn, cô thấy sao?"
Nước mắt của Thẩm Quân Dao ngày một tuôn rơi nhiều hơn trước những lời đay nghiến kia của Trác Du Hiên.

Một câu chửi cô là đ* điểm, hai câu mắng cô không bằng một con chó.

Trác Du Hiên chẳng lẽ không cảm thấy tội lỗi hay sao? Chứng kiến cái cảnh Thẩm Quân Dao khóc nức nở kia, Trác Du Hiên lại càng cảm thấy thật ghê tởm.

Người phụ nữ này đúng là không từ thủ đoạn để đạt được mục đích của mình mà.

Quả nhiên chỉ là một loại phụ nữ kém sang mà thôi! "Thẩm Quân Dao, cô khóc cái gì? Không phải tôi chỉ đang thoả mãn nguyện vọng của một con điểm như cô sao? Đừng cố tỏ ra là bản thân của mình oan ức lắm vậy!"
Trác Du Hiên liếc mắt nhìn Thẩm Quân Dao một cái, nói chính xác là lườm.

Nhìn gương mặt đau đớn kia của người con gái, Trác Du Hiên chẳng những thái độ vẫn giữ nguyên như hiện mà hẳn ta còn nhục nhã Thẩm Quân Dao nhiều hơn thế nữa.

"Thẩm Quân Dao, tôi khuyên cô, cô hãy nên cảm thấy may mắn vì được Trác Du Hiên tôi coi trọng đi.Cô nghĩ vì cái gì mà đến bây giờ tôi vẫn để cho cái loại đ* như cô ở lại bên cạnh tôi?"
"Đừng tưởng rằng tôi nể mặt nhà họ Thẩm, không có đâu.Thẩm Quân Dao, nếu không phải vì tôi coi trọng cái thân thể rách nát chắc cũng đã qua tay bao nhiêu thăng đàn ông này của cô, thì cô nghĩ cô sẽ có cơ hội được ngôi ở đây hay sao?"
Trác Du Hiên hừ lạnh một tiếng, gương mặt hiện rõ sự khinh bỉ.

Quả thật Trác Du Hiên nói không sai! Lý do mà hẳn giữ Thẩm Quân Dao ở lại bên cạnh mình, một phần là vì muốn cho Thẩm Quân Dao nếm trải mọi đau khổ trên thế gian này.

Nhưng đa phần là bởi vì, Trác Du Hiên hắn cảm thấy hứng thú với thân thể yếu ớt kia của Thẩm Quân Dao.Chỉ cần CLICK VÀO ĐÂY mất 3s là bạn đã ủng hộ team dịch có kinh phí dịch truyện rồi đó ^^
Lần đầu tiên, Trác Du Hiên hắn có một sự hứng thú cùng h*m m**n mãnh liệt đối với một người phụ nữ như vậy đấy.

Thẩm Quân Dao có thể đưa hắn l*n đ*nh mà không một người phụ nữ nào có thể làm được điều này.

Đây chính là lý thuyết mà hắn ta quyết định để cho Thẩm Quân Dao ở lại bên cạnh mình.

Nhưng không phải lần đầu tiên của Thẩm Quân Dao là Trác Du Hiên đã đoạt lấy hay sao chứ? Sao người đàn ông này lại có thể nhẫn tâm nói ra những lời nhục mạ đó với Thẩm Quân Dao cơ chứ? Quả thật, gọi Trác Du Hiên hẳn chính là ác quỷ cũng không sai một chút nào cả.

Trái tim của Thẩm Quân Dao đang liên tục co rút, cực kì đau nhói.

Đau cứ như bị một người nào đó bóp chặt một cách vô cùng tàn nhẫn khiến cho trái tim của cô cứ như muốn vỡ vụn ra thành từng mảnh vậy.

Thật đau.

Những vết thương ngày càng in đậm ở sâu trong trái tim của người con gái.

Trác Du Hiên đột nhiên đứng dậy, hắn buông hai cánh tay gầy gò đang liên tục của Thẩm Quân Dao ra, để cho chúng vô lực rơi bộp xuống đất một cách đau đớn.

Nước mắt cứ liên tục lăn dài trên gò má của người con gái, sâu trong đôi mắt kia, người ta có thể cảm nhận được một nỗi đau cực kì dằn vặt, vô cùng kinh khủng của người con gái vậy.

Đau, nhưng chẳng thể làm gì! Nỗi đau ấy lại chính là do người đàn ông mà Thẩm Quân Dao yêu nhất trên đời gây ra.

Trác Du Hiên đứng dậy, hắn ta cười một cách quỷ dị.

Thẩm Quân Dao mệt mỏi, vô lực nhìn theo bóng dáng của Trác Du Hiên.

Trác Du Hiên đưa tay cởi từng chiếc cúc áo trên người của hắn, để lộ ra phần cơ bắp cuồn cuộn.

Cởi áo, rồi đến thắt lưng, toàn bộ mọi thứ trên người của Trác Du Hiên hoàn toàn được trút bỏ một cách nhanh chóng.

Trác Du Hiên nhếch môi một cái, khinh bỉ nhìn Thẩm Quân Dao đang nằm co ro ở một góc kia.

Chẳng lẽ Trác Du Hiên lại thật sự bắt ép Thẩm Quân Dao phục vụ hẳn hay sao? Trác Du Hiên hản có bị điên hay không vậy? Thẩm Quân Dao đã mệt mỏi, không còn một chút sức lực như vậy rồi.

Thế mà Trác Du Hiên vẫn muốn bắt ép cô phục vụ cho hản, để cho cô trở thành công cụ để cho hắn ta phát tiết như vậy.

Thẩm Quân Dao mới từ tay của thần chết trở về đấy! Chẳng lẽ Trác Du Hiên lại không hề quan tâm đến sức khỏe của người con gái này có chịu được hay không ư? Trác Du Hiên có biết rằng liệu hắn ta làm như vậy, rất có thể sẽ khiến cho Thẩm Quân Dao mãi mãi rời xa cuộc đời này hay không vậy? Trác Du Hiên thật sự muốn nhìn thấy Thẩm Quân Dao chết, đến lúc đó hắn ta mới chịu dừng lại ư? Hắn cứ gây tổn thương cho Thẩm Quân Dao như vậy, nếu sau này sự thật phơi bày, có khi Trác Du Hiên có muốn cầu xin sự tha thứ, liệu Thẩm Quân Dao có mềm lòng hay không? Nhưng những điều đó, Trác Du Hiên đâu hề để tâm đến điều đó cơ chứ? Thứ hắn quan tâm lúc này đó chính là, giải quyết nhu cầu của bản thân hẳn mà thôi! Trác Du Hiên là một người đàn ông có d*c v*ng vô cùng mãnh liệt, vì vậy, hắn có thể nổi lên h*m m**n bất cứ lúc nào.

Tuy là vậy, nhưng thân thể của Thẩm Quân Dao thật sự không thể chịu nối nữa, nếu chịu thêm sự dày vò của Trác Du Hiên hẳn nữa, không đảm bảo được rằng tính mạng của cô có còn giữ được nữa hay không? Vậy mà, Trác Du Hiên vẫn một mực ép buộc cô phải phục vụ hắn, trở thành công cụ để cho hẳn ta phát tiết.

Trác Du Hiên đột nhiên quỳ xuống nền đất lạnh lẽo, một dòng nước lạnh buốt vẫn chảy ở trên đó.

Bỗng dưng, Trác Du Hiên đưa tay nắm chặt hai phần cẳng chân của Thẩm Quân Dao, hắn ta dùng lực mạnh kéo hai chân của Thẩm Quân Dao rộng sang hai bên.

Đôi mắt đỏ ngầu của hẳn nhìn chằm chằm nơi riêng tư của người con gái.

Thẩm Quân Dao đột nhiên bị kéo mạnh một cái, khuôn mặt của cô bỗng nhăn lại.

Thẩm Quân Dao dùng răng cắn chặt môi mình, không để tiếng "đau"phát ra từ miệng.

Trán của Thẩm Quân Dao đã lấm tấm những giọt mồ hôi.

Ý cười trên gương mặt của Trác Du Hiên ngày càng đậm dân.

Hản ta hơi nheo mắt lại quan sát gương mặt trắng bệch không còn một chút huyết sắc nào của Thẩm Quân Dao kia.

Sự chế giễu đi theo lời nói phát ra từ miệng của Trác Du Hiên.

"Thẩm Quân Dao, đã ướt như vậy rồi mà còn dám bảo không muốn nữa hay sao? Đúng là miệng thì nói một đằng nhưng thân thể của cô thì lại nghĩ một nẻo đấy!"
Trác Du Hiên đưa cánh tay lạnh lẽo của mình v**t v* gương mặt trắng bệch kia của Thẩm Quân Dao, khiến cho Thẩm Quân Dao đã sợ lại càng thêm sợ hãi.

Cả người của Thẩm Quân Dao càng ngày càng run mạnh hơn.

"Thẩm Quân Dao, cô đúng là loại phụ nữ d*m đ*ng.Một thứ đàn bà lẳng lơ, không biết liêm sỉ.Mới có đụng chạm như vậy mà đã ướt thể rồi, gọi cô là một con đ**m cũng không sai vào đâu mà"
"Với tôi như vậy, không biết những tên đàn ông khác khi được lên giường cùng một con điểm như cô, bọn họ sẽ tận hưởng đến thế nào chứ nhỉ?"
Những lời nói lạnh lẽo của Trác Du Hiên càng khiến Thẩm Quân Dao như rơi xuống từ trên cao vậy.

Cô như đang nằm giữa một khoảng không vô định, không biết mình sẽ rơi xuống nơi nào.

Nước mắt cứ thế ứa ra từ trong hốc mắt của Thẩm Quân Dao, đầu cô hơi dựa vào tường.

Thẩm Quân Dao quay đi, không nhìn về phía của Trác Du Hiên nữa.

"Thẩm Quân Dao, nếu cô đã khát vọng như vậy rồi, thì để tôi thoả mãn cái loại phụ nữ d*m đ*ng như cô vậy!"
Vừa dứt lời, Trác Du Hiên đã vô cùng mạnh bạo đâm thẳng vào mà không cho Thẩm Quân Dao một chút chuẩn bị nào cả..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 43: Đau Đớn Vô Cùng


Thẩm Quân Dao đột nhiên bị kéo mạnh một cái, khuôn mặt của cô bỗng nhăn lại.

Thẩm Quân Dao dùng răng cắn chặt môi mình, không để tiếng "đau"
phát ra từ miệng.

Trán của Thẩm Quân Dao đã lấm tấm những giọt mồ hôi.

Ý cười trên gương mặt của Trác Du Hiên ngày càng đậm dần.

Hản ta hơi nheo mắt lại quan sát gương mặt trắng bệch không còn một chút huyết sắc nào của Thẩm Quân Dao kia.

Sự chế giễu đi theo lời nói phát ra từ miệng của Trác Du Hiên.

"Thẩm Quân Dao, đã ướt như vậy rồi mà còn dám bảo không muốn nữa hay sao? Đúng là miệng thì nói một đằng nhưng thân thể của cô thì lại nghĩ một nẻo đấy!"
Trác Du Hiên đưa cánh tay lạnh lẽo của mình v**t v* gương mặt trắng bệch kia của Thẩm Quân Dao, khiến cho Thẩm Quân Dao đã sợ lại càng thêm sợ hãi.

Cả người của Thẩm Quân Dao càng ngày càng run mạnh hơn.

"Thẩm Quân Dao, cô đúng là loại phụ nữ d*m đ*ng.Một thứ đàn bà lẳng lơ, không biết liêm sỉ.Mới có đụng chạm như vậy mà đã ướt thế rồi, gọi cô là một con đ**m cũng không sai vào đâu mà"
"Với tôi như vậy, không biết những tên đàn ông khác khi được lên giường cùng một con điểm như cô, bọn họ sẽ tận hưởng đến thể nào chứ nhỉ?"
Những lời nói lạnh lẽo của Trác Du Hiên càng khiến Thẩm Quân Dao như rơi xuống từ trên cao vậy.

Cô như đang nằm giữa một khoảng không vô định, không biết mình sẽ rơi xuống nơi nào.

Nước mắt cứ thế ứa ra từ trong hốc mắt của Thẩm Quân Dao, đầu cô hơi dựa vào tường.

Thẩm Quân Dao quay đi, không nhìn về phía của Trác Du Hiên nữa.

"Thẩm Quân Dao, nếu cô đã khát vọng như vậy rồi, thì để tôi thoả mãn cái loại phụ nữ d*m đ*ng như cô vậy!"
Vừa dứt lời, Trác Du Hiên đã vô cùng mạnh bạo đâm thẳng vào mà không cho Thẩm Quân Dao một chút chuẩn bị nào cả.Để bộ truyện nhanh ra chương hơn thì ủng hộ bạn Editor bằng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé!
Trác Du Hiên đâm vào thân thể của Thẩm Quân Dao một cách đột ngột, bị lực bất ngờ tác động, cả người của Thẩm Quân Dao bỗng căng cứng, khuôn mặt trắng bệch của người con gái bỗng dưng co rúm lại.

Phía dưới truyền đến một cơn đau đớn, đau đến thấu tâm can.

Thẩm Quân Dao đã rất yếu ớt rồi, vậy mà Trác Du Hiên vẫn nhất định không chịu bỏ qua cho cô, hắn ta vẫn bắt ép người con gái đáng thương ấy phải thoả mãn nhu cầu của bản thân hẳn.

Trán của Thẩm Quân Dao toát đầy mồ hôi, cả thân thế không ngừng run lên vì lạnh.

Không chỉ lạnh, mà còn sợ hãi, mà còn đau đớn nữa.

Hai bàn tay lạnh ngắt của Thẩm Quân Dao bị Trác Du Hiên ghì chặt lên bức tường bằng đá hoa lạnh lẽo ở phía sau đang không ngừng phát run lên.

Đau Cơn đau quá kinh khủng! Sắc mặt của Thẩm Quân Dao bỗng tái nhợt hẳn đi, huyết sắc gần như bị rút cạn sạch sẽ.

Hai mắt của người con gái nhắm chặt lại, nhưng nước mắt vẫn cứ ứa ra như mưa, khiến cho gương mặt của Thẩm Quân Dao ướt đẫm lệ.

Khoé mi của Thẩm Quân Dao ướt nhẹp, trông người con gái đang nằm đó vô cùng đáng thương.

Vậy mà, Trác Du Hiên lại không hề quan tâm đến điều đó.

Hắn ta vẫn không ngừng di chuyển cả người mình, hận không thể hoà vào làm một với người phụ nữ dưới thân mình.

Người phụ nữ này, đúng là khiến cho Trác Du Hiên hắn điên cuồng mà.

Trác Du Hiên vẫn không ngừng luận động mình, động tác của Trác Du Hiên vô cùng mạnh bạo, không ngừng di chuyển khiến cho người con gái bên dưới vẫn đang không ngừng đau đớn, nước mắt vẫn chảy ra.

Thẩm Quân Dao cần chặt răng, không để bản thân của mình bật ra những tiếng nức nở kia.

Ánh mắt của Trác Du Hiên đỏ ngầu đang bị d*c v*ng nhuốm màu, hắn vẫn không ngừng gặm nhấm phần thân thể phía trên của Thẩm Quân Dao.

Vừa cắn vừa m*t cực kỳ thô lỗ, không hề mang theo một chút dịu dàng nào cả.

Nhiều lúc, Trác Du Hiên đột ngột cắn mạnh một cái, khiến cho Thẩm Quân Dao phải kêu lớn lên vì quá đau, tiếng kêu của người con gái mang theo đầy nỗi bất lực, đau đớn.

Thẩm Quân Dao hết lời van xin, nhưng mà Trác Du Hiên vẫn coi như không hề nghe thấy gì.

Hắn ta coi những lời van xin của người con gái đáng thương kia chỉ là gió thoảng bên tai, không thèm để ý đến.

Trác Du Hiên càng đâm vào một cách mạnh bạo, có ý như muốn trừng phạt người phụ nữ ở dưới thân của hản.

Có lúc, Trác Du Hiên còn giáng cho Thẩm Quân Dao một cái bạt tai vì khiến cho hẳn ta mất hết hứng thú.

Năm ngón tay dài in đậm trên gương mặt trắng bệch của Thẩm Quân Dao.

Dưới ánh đèn màu trắng chói mắt của nhà tảm, người ta có thế nhìn rõ vết tay đỏ ửng kia ở trên khuôn mặt của Thẩm Quân Dao.

Trong căn phòng im lặng, chỉ có tiếng nức nở vô cùng đau đớn của người con gái cùng với tiếng th* d*c của người đàn ông đang không ngừng vận động trên thân thể của người con gái kia.

Từng giọt mồ hôi ở trên trán của Trác Du Hiên cứ nhỏ xuống đất một cách liên tục, tạo nên những tiếng tí tách tí tách hoà cùng tiếng thở gấp gáp của hẳn.

Suốt từ nãy, Trác Du Hiên vẫn không hề liếc mắt nhìn Thẩm Quân Dao đang phải chịu sự đau đớn, dày vò liên tục kia lấy một cái.

Hắn luôn cho rằng, nhìn vào gương mặt của Thẩm Quân Dao kia, Trác Du Hiên hản sẽ ngay lập tức mất hết hứng thú, rồi chỉ cảm thấy ghê tởm mà thôi.

Hắn hứng thú với thân thể của người phụ nữ này không có nghĩa là hứng thú với khuôn mặt khiến cho người ta kinh tởm kia của Thẩm Quân Dao.

Càng ngày, Trác Du Hiên càng vận động kịch liệt, khiến cả người của Thẩm Quân Dao không ngừng co rút, vô cùng đau đớn.

Nước mắt càng ngày càng chảy ra nhiều, tiếng nức nở của người con gái thật khiến cho người ta phải xót xa.

Đau quái! Đến lúc Thẩm Quân Dao đã cảm nhận được nỗi đau như ngấm vào trong xương tuỷ của mình, cô thật không thế chịu đựng được nữa.

Nếu cứ như vậy, Thẩm Quân Dao cô sẽ chết mất.

Tiếng nức nở đau đớn khó khăn bật ra từ nơi khoé miệng của người con gái."Trác Du Hiên, em cầu xin anh, em đau quát Xin anh dừng lại đi, buông tha cho em đi!"
Trác Du Hiên hơi ngừng lại một chút, hắn vừa ngước mắt lên, đập vào mắt hắn chính là khuôn mặt đang đau đớn vô cùng của người con gái kia.

Trác Du Hiên nhếch môi đầy khinh bỉ, không mang theo một chút xót xa nào.

Ánh mắt đã bị d*c v*ng nhuốm màu nhìn chằm chằm lên thân thể đang không ngừng run lên bần bật kia của người con gái.

Tưởng chừng Trác Du Hiên vì thấy Thẩm Quân Dao quá đau đớn, đau đến mức không chịu được nên hẳn mới dừng lại, chấp nhận buông tha cho cô.

Nhưng không! Trác Du Hiên đâu có dễ dàng buông tha cho Thẩm Quân Dao như vậy chứ! Đột nhiên, Trác Du Hiên đâm mạnh một cái trong khi Thẩm Quân Dao đang cố gắng hít thở, khiến cho cả người của Thẩm Quân Dao đau vô cùng, cứ như bị thứ gì đó vô cùng sắc nhọn đâm vào vậy.

Đi cùng với cú thúc đó của Trác Du Hiên, hai hàng nước mắt cứ thế rơi ra lăn dài trên má của người con gái.

Thẩm Quân Dao không thể chịu nổi nữa mà bật ra những tiếng nức nở vô cùng đau thương.

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên.

Đó chính là tiếng của Trác Du Hiên.

Đi cùng âm thanh phát ra từ miệng của hắn chính là những tiếng th* d*c vô cùng nặng nề nhưng lại làm cho Trác Du Hiên hẳn vô cùng thỏa mãn, không hề mệt mỏi một chút nào cả.

"Đau? Thẩm Quân Dao, con điểm như cô mà cũng biết đau nữa hay sao? Không phải đ* điểm nhà cô thích như vậy lắm à? Tôi đang đáp ứng cô, tại sao cô lại nói tôi dừng lại.

Chẳng phải cô cũng đang sung sướng lãm hay sao?"
Thẩm Quân Dao đau đớn, cô vô lực lắc đầu như muốn phủ nhận.

Nước mắt rơi ra như những hạt ngọc chất chứa bao nhiêu nỗi đau của người con gái đã phải chịu đựng.

Nhìn những giọt nước mắt kia càng khiến Trác Du Hiên hẳn cảm thấy giận dữ.

Động tác của hắn bỗng nhiên mạnh lên, như muốn khiến người con gái này sống dở chết dở vậy.

Lời nói mang theo sự khinh bỉ như không ngừng muốn chế nhạo Thẩm Quân Dao, người con gái đáng thương kia vậy.

"Thẩm Quân Dao, cô khóc cái gì chứ? Cô đang sung sướng lắm mà, sao lại khóc rồi? Thẩm Quân Dao, tôi nhắc cho cô nhớ, cho dù cô đau thì cũng phải chấp nhận".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 44: Nhục Nhã


"Trác Du Hiên, em cầu xin anh, em đau quá Xin anh dừng lại đi, buông tha cho em đi!"
Trác Du Hiên hơi ngừng lại một chút, hắn vừa ngước mắt lên, đập vào mắt hắn chính là khuôn mặt đang đau đớn vô cùng của người con gái kia.

Trác Du Hiên nhếch môi đầy khinh bỉ, không mang theo một chút xót xa nào.

Ánh mắt đã bị d*c v*ng nhuộm màu nhìn chằm chằm lên thân thể đang không ngừng run lên bần bật kia của người con gái.

Tưởng chừng Trác Du Hiên vì thấy Thẩm Quân Dao quá đau đớn, đau đến mức không chịu được nên hẳn mới dừng lại, chấp nhận buông tha cho cô.

Nhưng không! Trác Du Hiên đâu có dễ dàng buông tha cho Thẩm Quân Dao như vậy chứ! Đột nhiên, Trác Du Hiên đâm mạnh một cái trong khi Thẩm Quân Dao đang cố gắng hít thở, khiến cho cả người của Thẩm Quân Dao đau vô cùng, cứ như bị thứ gì đó vô cùng sắc nhọn đâm vào vậy.

Đi cùng với cú thúc đó của Trác Du Hiên, hai hàng nước mắt cứ thế rơi ra lăn dài trên má của người con gái.

Thẩm Quân Dao không thể chịu nổi nữa mà bật ra những tiếng nức nở vô cùng đau thương.

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên.

Đó chính là tiếng của Trác Du Hiên.

Đi cùng âm thanh phát ra từ miệng của hẳn chính là những tiếng th* d*c vô cùng nặng nề nhưng lại làm cho Trác Du Hiên hẳn vô cùng thoả mãn, không hề mệt mỏi một chút nào cả.

"Đau? Thẩm Quân Dao, con điểm như cô mà cũng biết đau nữa hay sao? Không phải đ* điểm nhà cô thích như vậy lắm à? Tôi đang đáp ứng cô, tại sao cô lại nói tôi dừng lại.

Chẳng phải cô cũng đang sung sướng lắm hay sao?"
Thẩm Quân Dao đau đớn, cô vô lực lắc đầu như muốn phủ nhận.

Nước mắt rơi ra như những hạt ngọc chất chứa bao nhiêu nỗi đau của người con gái đã phải chịu đựng.

Nhìn những giọt nước mắt kia càng khiến Trác Du Hiên hẳn cảm thấy giận dữ.

Động tác của hản bỗng nhiên mạnh lên, như muốn khiến người con gái này sống đở chết dở vậy.

Lời nói mang theo sự khinh bỉ như không ngừng muốn chế nhạo Thẩm Quân Dao, người con gái đáng thương kia vậy.

"Thẩm Quân Dao, cô khóc cái gì chứ? Cô đang sung sướng lắm mà, sao lại khóc rồi? Thẩm Quân Dao, tôi nhắc cho cô nhớ, cho dù cô đau thì cũng phải chấp nhận."
Ánh mắt của Trác Du Hiên đục ngầu, trên gương mặt của hắn toát ra sự lạnh lẽo đến ghê rợn.Để bộ truyện nhanh ra chương hơn thì ủng hộ bạn Editor bằng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé!
Giọng nói như muốn ra lệnh cho người khác, không một kẻ nào được phép làm trái lời hẳn cả.

Đi cùng sự cảnh cáo đó là giọng điệu khinh bỉ vạn phần.

Trác Du Hiên hắn cảm thấy cực kỳ khinh bỉ, ghê tởm người phụ nữ này.

Thẩm Quân Dao không ngờ chỉ biết dùng nước mắt để dành lấy sự thương quá của người khác.

Nếu là người khác, không biết Thẩm Quân Dao có làm được hay không nhưng với Trác Du Hiên hản, Thẩm Quân Dao sẽ không dễ dàng đạt được mục đích như vậy đâu.

Trác Du Hiên luôn khẳng định là như vậy.

Tuy tuổi của Trác Du Hiên vẫn còn trẻ, nhưng hắn đã hoạt hình trên thương trường nhiều năm, bao nhiêu là người phụ nữ muốn trèo lên giường của hản.

Kể cả những người phụ nữ kia bất chấp mọi thủ đoạn, nhưng Trác Du Hiên vẫn có thể nhìn ra.

Giờ đây, hản ta cũng cho rằng Thẩm Quân Dao đều giống như những người phụ nữ thấp hèn ngoài kia, chỉ biết dùng thủ đoạn thấp hèn mà trèo lên giường của hản.

Trác Du Hiên đem Thẩm Quân Dao gom chung lại một chỗ với những người phụ nữ kia mà không biết sự thật là như thế nào.

Hắn ta vẫn luôn khăng khăng rằng, những gì mà hắn nghĩ luôn là sự thật.

Giọng nói của Trác Du Hiên khàn đục nhuốm màu d*c v*ng.

Lời nói của Trác Du Hiên vô cùng cay nghiệt.

"Thẩm Quân Dao, cô nên biết, cô chỉ là một thứ đ* điểm thấp hèn không hơn không kém, cô đứng có cho rằng cô là vợ của tôi thì có thế làm càn.

Một con điểm như cô mà cũng biết đau hay sao? Cho dù cô đau cũng phải cản răng mà chịu.

Bởi vì, đ* điểm như cô không có quyền mà lên tiếng ở đây!"
Lời nói tàn nhẫn của Trác Du Hiên không ngừng đâm mạnh vào trong trái tim của Thẩm Quân Dao.

Thẩm Quân Dao đau đớn vô cùng, nước mắt cứ thế tuôn ra.

Gương mặt vô cùng nhợt nhạt của Thẩm Quân Dao co rúm lại trông vô cùng đáng thương.

Trái tim của Thẩm Quân Dao đau đớn quặn thắt cứ như bị một bàn tay bóp nghẹt lại.

Tiếng khóc nấc lên của người con gái đau thương đến tột độ nhưng lại không biết phải làm sao đây? Tại sao chứ? Tại sao lại làm như vậy với cô? Thẩm Quân Dao cô rốt cuộc đã gây ra tội nghiệp gì to lớn mà phải chịu những đau đớn như thế này? Trác Du Hiên, tại sao hắn ta lại tàn nhãn đến như thế? Cô không hề làm gì sai, tại sao lại bắt cô chịu đựng những đau đớn chẳng khác gì sống trong địa ngục như thế này?Hai bàn tay của Thẩm Quân Dao bị ghì chặt lên tường đang cố gắng tìm lấy điểm tựa nhưng hoàn toàn vô vọng.

Cánh tay của người con gái rã rời ra, vô cùng đau đớn, mệt mỏi.

Cả người của Thẩm Quân Dao đau đớn không còn sức lực.

Ánh mắt của Thẩm Quân Dao dần trở nên mơ hồ, không phân biệt rõ nhưng vật thể hay những gì đang diễn ra cả.

Cô chỉ cảm thấy, cơn đau đớn đang không ngừng ăn mòn bản thân của mình.

Trác Du Hiên như phát điên lên.

Hản ta điên cuồng mạnh mẽ vận động, như muốn g**t ch*t người phụ nữ này trong lúc quan hệ vậy.

Từng cú thúc của Trác Du Hiên hắn khiến cho người con gái bên dưới đau đớn vô cùng, không ngừng vặn vẹo người để giảm bớt cơn đau.

Bỗng nhiên, Trác Du Hiên đưa tay đánh "bốp"
một cái, khiến cho phần thịt trên đùi của Thẩm Quân Dao đỏ ửng lên.

Trác Du Hiên gắn ra từng chữ.

"Con đ**m này, thả lỏng đi.

Cô là đang muốn cản đứt tôi hay sao?"
Vừa nói, Trác Du Hiên lại càng đâm vào mạnh mẽ hơn.

Mồ hôi trên trán của Trác Du Hiên cứ liên tục nhỏ xuống phía dưới cứ như mưa.

Nhưng không vì thế mồ hôi ở trên trán của người đàn ông giảm đi, mà ngày một nhiều hơn.

"Kẹp chặt tôi như vậy, Thẩm Quân Dao, cô đúng là một thứ đ* điểm vô cùng d*m đ*ng.

Muốn cắn đứt tôi hay gì? Kẹp chặt như vậy mà dám mạnh miệng nói là không muốn hay sao?"
"Quả nhiên loại phụ nữ như cô chỉ giỏi nói dõi là tài! Miệng thì nói là không muốn nhưng phía dưới lại liên tục kẹp chặt tôi như vậy, chẳng phải Thẩm Quân Dao cô đã muốn vô cùng rồi hay sao?"
Thẩm Quân Dao lờ mờ nghe được những lời sỉ nhục kia của Trác Du Hiên.

Cô vô lực lắc đầu, thật sự không có.

Cô không muốn như vậy một chút nào cả.

Tại sao không một ai hiểu cho cô như vậy chứ? Cô không hề muốn, Trác Du Hiên, dừng lại đi, em thật sự không muốn như vậy đâu! "Thật không ngờ, một thứ đ* điểm như Thẩm Quân Dao cô lại khiến cho tôi điên cuồng như vậy!"
Trác Du Hiên không ngừng th* d*c.

Thẩm Quân Dao chính là người phụ nữ đầu tiên khiến cho Trác Du Hiên cảm thấy điên cuồng, khiến hắn cảm thấy sung sướng như vậy! Tuy hắn ghê tởm Thẩm Quân Dao vô cùng, nhưng Trác Du Hiên hắn có lẽ đã mê mẩn cơ thể rách nát của người phụ nữ này mất rồi.

"Người phụ nữ d*m đ*ng này, cô mau chóng rên lên cho tôi.

Tôi thật sự rất muốn biết, thứ đ* điểm như cô sẽ r*n r* dưới thân của tôi như thế nào?"
Trác Du Hiên vừa nói vừa th*c m*nh, hẳn cố tình khiến cho Thẩm Quân Dao bật ra những tiếng r*n r* vô cùng đau đớn kia.

Thẩm Quân Dao lúc này rất muốn đập đầu vào tường mà chết đi, cô thật sự không muốn chịu nhục như vậy nữa.

Trác Du Hiên nhếch môi hài lòng khi nghe những tiếng r*n r* phát ra từ miệng của Thẩm Quân Dao kia.

Như được cổ vũ, Trác Du Hiên càng thô bạo hơn, khiến cho Thẩm Quân Dao đau đớn vạn phần.

"Thế nào? Thẩm Quân Dao, tôi làm cô như vậy, cô có thấy sung sướng hay không? Hả?"
Thẩm Quân Dao bật khóc nức nở.

Cô thật sự không biết phải làm như thế nào đây? Hôm đó, Trác Du Hiên ép buộc Thẩm Quân Dao phục vụ nhu cầu của hắn suốt một đêm.

Từ phòng tắm cho đến phòng ngủ, hắn không cho Thẩm Quân Dao được một phút giây nghỉ ngơi nào cả.

Mãi cho đến khi Trác Du Hiên cảm thấy thoả mãn, hản ta mới buông tha cho cả thân thể lụi xơ của Thẩm Quân Dao.

Trác Du Hiên nhanh chóng mặc quần áo, mắt hắn còn chẳng thèm liếc nhìn người con gái đang đau đớn, chẳng khác gì con búp bê rách nát đang nằm sõng soài trên đất kia.

Trác Du Hiên lấy từ trong tủ ra một viên thuốc màu trắng, nhét vào miệng của Thẩm Quân Dao.

"Uống hết cho tôi!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 45: Không Có Tư Cách Mang Thai


“Tại sao chứ?Thật không ngờ, một thứ đ* điểm như Thẩm Quân Dao cô lại khiến cho tôi điên cuồng như vậy!"
Trác Du Hiên không ngừng th* d*c.

Thẩm Quân Dao chính là người phụ nữ đầu tiên khiển cho Trác Du Hiên cảm thấy điên cuồng, khiến hẳn cảm thấy sung sướng như vậy! Tuy hắn ghê tởm Thẩm Quân Dao vô cùng, nhưng Trác Du Hiên hắn có lẽ đã mê mẩn cơ thể rách nát của người phụ nữ này mất rồi.

"Người phụ nữ d*m đ*ng này, cô mau chóng rên lên cho tôi.

Tôi thật sự rất muốn biết, thứ đ* điểm như cô sẽ r*n r* dưới thân của tôi như thế nào?"
Trác Du Hiên vừa nói vừa th*c m*nh, hẳn cố tình khiến cho Thẩm Quân Dao bật ra những tiếng r*n r* vô cùng đau đớn kia.

Thẩm Quân Dao lúc này rất muốn đập đầu vào tường mà chết đi, cô thật sự không muốn chịu nhục như vậy nữa.

Trác Du Hiên nhếch môi hài lòng khi nghe những tiếng r*n r* phát ra từ miệng của Thẩm Quân Dao kia.

Như được cổ vũ, Trác Du Hiên càng thô bạo hơn, khiến cho Thẩm Quân Dao đau đớn vạn phần.

"Thế nào? Thẩm Quân Dao, tôi làm cô như vậy, cô có thấy sung sướng hay không? Hả?"
Thẩm Quân Dao bật khóc nức nở.

Cô thật sự không biết phải làm như thế nào đây? Hôm đó, Trác Du Hiên ép buộc Thẩm Quân Dao phục vụ nhu cầu của hẳn suốt một đêm.

Từ phòng tắm cho đến phòng ngủ, hắn không cho Thẩm Quân Dao được một phút giây nghỉ ngơi nào cả.

Mãi cho đến khi Trác Du Hiên cảm thấy thoả mãn, hẳn ta mới buông tha cho cả thân thể lụi xơ của Thẩm Quân Dao.

Trác Du Hiên nhanh chóng mặc quần áo, mắt hắn còn chẳng thèm liếc nhìn người con gái đang đau đớn, chẳng khác gì con búp bê rách nát đang nằm sõng soài trên đất kia.

Trác Du Hiên lấy từ trong tủ ra một viên thuốc màu trắng, nhét vào miệng của Thẩm Quân Dao.

"Uống hết cho tôi!"Donate cho team dịch bộ truyện này bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào bạn ơi!
Hai cánh tay của Trác Du Hiên bóp chặt lấy hai bên khuôn mặt của Thẩm Quân Dao, ép cô phải há to miệng ra.

Thẩm Quân Dao không tài nào chống cự được, chỉ đành làm theo lời của Trác Du Hiên mà thôi.

Từng hơi thở yếu ớt như sắp dừng lại của Thẩm Quân Dao phả vào cánh tay của Trác Du Hiên, vậy mà hắn ta lại chẳng hề quan tâm gì đến điều đó cải Trác Du Hiên đưa viên thuốc màu trắng đục kia ở trên tay của hắn ấn vào miệng của Thẩm Quân Dao, sau đó, ngay lập tức Trác Du Hiên bịt mồm của người con gái lại, không cho phép Thẩm Quân Dao nhả viên thuốc kia ra.

"Ngoan ngoãn uống hết viên thuốc này cho tôi.

Nếu cô dám nhả ra, tôi sẽ ngay lập tức b*p ch*t loại phụ nữ lẳng lơ như cô.

Nuốt xuống mau!"
Trác Du Hiên gắn từng chữ một, cánh tay nổi đầy những đường gân xanh kia của hắn giữ chặt khuôn mặt của Thẩm Quân Dao.

Trác Du Hiên nhất định phải nhìn thấy người phụ nữ này uống viên thuốc kia cho bằng được.

Nếu không, hậu quả sau này để lại sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Thẩm Quân Dao cả người run lên cầm cập, cô khó khăn nuốt ực viên thuốc màu trắng đẳng ngòm kia xuống bụng mình.

Thứ thuốc màu trắng kia đi từ cổ họng rồi chạy thẳng một mạch xuống bên dưới dạ dày của Thẩm Quân Dao cô.

Hai mắt của Thẩm Quân Dao nhằm chặt lại, cô cắn răng chịu đựng sự đẳng ngòm của viên thuốc kia trong khoang miệng của mình.

Một vài giọt nước mắt lạnh lẽo, mặn chát lăn xuống từ trên khoé mi của Thẩm Quân Dao.

Cô cắn chặt môi, không để cho bản thân của mình phát ra tiếng nữa.

Khuôn mặt trắng bệch của người con gái hơi nhăn lại vì gương mặt cô đang bị cánh tay kia của Trác Du Hiên siết mạnh, in lên đó những vết hằn đỏ ửng do năm ngón tay kia để lại.

Nhìn thấy Thẩm Quân Dao đau đớn, khó khăn nuốt viên thuốc kia xuống bụng, lúc này, Trác Du Hiên mới chịu buông tha cho gương mặt trắng bệch đã lạnh toát chẳng khác gì cái xác chết kia của Thẩm Quân Dao.

Khoé môi của Trác Du Hiên cong lên một đường, nụ cười man rợ kia của Trác Du Hiên vừa khinh bỉ vừa hài lòng.

Thẩm Quân Dao lụi xơ nằm đó, cả người cô không một mảnh vải che thân, cứ thế phơi bày trước mặt người đàn ông chẳng khác gì tên ác ma này.

Cô cũng muốn đứng dậy mặc quần áo lắm chứ, nhưng quần áo của Thẩm Quân Dao đã bị Trác Du Hiên xé rách rồi.

Mấy bộ quần áo kia của Thẩm Quân Dao thì đang ở dưới phòng của cô.

Mà lúc này cả người đau nhức, không thể cử động của Thẩm Quân Dao đứng dậy còn không nổi, huống chỉ là đi về phòng mà lấy quần áo cơ chứ.

Nhưng loại thuốc mà Trác Du Hiên cho cô uống rốt cuộc là gì? Chẳng lẽ là thuốc độc hay sao? Thẩm Quân Dao bất giác bật cười, một nụ cười mang đầy sự chua xót, cay đẳng ở trong đó.

Sự đau đớn như xé rách tấm lòng của Thẩm Quân Dao ra thành hàng trăm hàng ngàn mảnh vậy.

.

Ra chương nhanh nhất tại -- trù mtruyện.N E T --
Đau đớn đến vô cùng! Nếu đó là thuốc độc, vậy thì quá tốt rồi.

Thẩm Quân Dao chỉ mong Trác Du Hiên cho cô uống thuốc độc, để cô chết đi cho rồi.

Như vậy Thẩm Quân Dao cô sẽ được giải thoát, cô sẽ không phải chịu đựng những sự hành hạ đau đớn sống không bằng chết này nữa.

Nhưng Trác Du Hiên đâu có để cho Thẩm Quân Dao chết dễ dàng như vậy.

Hắn ta vẫn chưa muốn nhìn thấy Thẩm Quân Dao chết dễ dàng như vậy đâu.

Trác Du Hiên hơi nhếch môi, ánh mắt hản đỏ ngầu nhìn chăm chằm gương mặt đã bị nước mắt lạnh lẽo làm cho ướt đâm kia.

Một âm thanh lạnh lẽo phát ra từ miệng của Trác Du Hiên hắn không khỏi khiến cho người ta cảm thấy vô cùng đáng sợ.

"Thẩm Quân Dao, cô có biết thứ thuốc cô vừa uống là gì không?"
Thẩm Quân Dao đau đớn lắc đầu, ngay cả thở mạnh lúc này cô cũng không dám.

Cô sợ mình sẽ chọc giận Trác Du Hiên, như thế chẳng có lợi cho Thẩm Quân Dao một chút nào cả.

"Không biết đúng không.

Vậy để tôi nói cho cô biết, Thẩm Quân Dao, thứ thuốc mà tôi vừa cho cô uống là thuốc tránh thai đấy"
Bỗng nhiên, Trác Du Hiên cười lớn, chẳng khác gì một con ác quỷ điên loạn vậy.

Đúng vậy! Viên thuốc màu trắng mà Trác Du Hiên hắn cho Thẩm Quân Dao uống chính là thuốc tránh thai.

Sức khỏe của Thẩm Quân Dao đã yếu ớt, rồi vừa mới tỉnh lại đã bị Trác Du Hiên hắn dày vò suốt đêm rồi.

Nay Trác Du Hiên hắn lại ép Thẩm Quân Dao cô uống thuốc tránh thai chứ, sức khỏe của người con gái đáng thương này làm sao mà chịu đựng cho được cơ chứ? Nhưng mà Trác Du Hiên đâu hề quan tâm! Hản chỉ quan tâm đến bản thân của mình mà thôi, đâu có để tâm gì đến người con gái đáng thương kia, cũng chính là người vợ hiện tại của Trác Du Hiên hản đây.

"Tại sao chứ? Trác Du Hiên, tại sao anh lại đối xử với em như vậy"
Thanh âm phát ra từ miệng của Thẩm Quân Dao mang theo vạn phần đau đớn, tang thương.

Nước mắt lại một lần nữa lăn dài trên khuôn mặt của người con gái.

Tại sao chứ? Trác Du Hiên, tại sao anh lại đối xử với em như vậy? Tại sao lại bắt em uống thuốc tránh thai? Em cũng là một người phụ nữ, em cũng muốn làm mẹ, xin đừng làm vậy với em mà anh! Em yêu anh như vậy, chẳng lẽ anh không hiếu hay sao? Trác Du Hiên bật cười sẵng sặc, giọng nói mang vạn phần khinh bỉ.

"Tại sao ư?"
"Tại vì một thứ phụ nữ lẳng lơ, một con điểm như cô không có tư cách mang thai con của Trác Du Hiên tôi! Loại phụ nữ vì tư lợi mà bất chấp mọi thủ đoạn như cô, tôi nhất định sẽ không để cho con của mình gọi cô là mẹ đâu!"
Trác Du Hiên dừng lại một chút, khuôn mặt mang theo một chút tức giận, giọng nói đay nghiến hận không thể ngay lập tức b*p ch*t người phụ nữ đang không ngừng run rẩy ở trước mặt mình.

"Thẩm Quân Dao, tôi nhắc cho cô nhớ.Trên đời này, chỉ có một người tên Thẩm Sơ Vũ có tư cách mang thai con của tôi, còn tất cả phụ nữ, đặc biệt là Thẩm Quân Dao cô không có tư cách làm vậy."
Trác Du Hiên nói xong, lập tức xoay người bước ra khỏi căn phòng lạnh lẽo kia!.
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 46: Búp Bê Rách Nát


"Thẩm Quân Dao, cô có biết thứ thuốc cô vừa uống là gì không?"
Thẩm Quân Dao đau đớn lắc đầu, ngay cả thở mạnh lúc này cô cũng không dám.

Cô sợ mình sẽ chọc giận Trác Du Hiên, như thế chẳng có lợi cho Thẩm Quân Dao một chút nào cả.

"Không biết đúng không.Vậy để tôi nói cho cô biết, Thẩm Quân Dao, thứ thuốc mà tôi vừa cho cô uống là thuốc tránh thai đấy"
Bỗng nhiên, Trác Du Hiên cười lớn, chẳng khác gì một con ác quỷ điên loạn vậy.

Đúng vậy! Viên thuốc màu trắng mà Trác Du Hiên hắn cho Thẩm Quân Dao uống chính là thuốc tránh thai.

Sức khỏe của Thẩm Quân Dao đã yếu ớt, rồi vừa mới tỉnh lại đã bị Trác Du Hiên hẳn dày vò suốt đêm rồi.

Nay Trác Du Hiên hắn lại ép Thẩm Quân Dao cô uống thuốc tránh thai chứ, sức khỏe của người con gái đáng thương này làm sao mà chịu đựng cho được cơ chứ? Nhưng mà Trác Du Hiên đâu hê quan tâm! Hắn chỉ quan tâm đến bản thân của mình mà thôi, đâu có để tâm gì đến người con gái đáng thương kia, cũng chính là người vợ hiện tại của Trác Du Hiên hẳn đây.

"Tại sao chứ? Trác Du Hiên, tại sao anh lại đối xử với em như vậy"
Thanh âm phát ra từ miệng của Thẩm Quân Dao mang theo vạn phần đau đớn, tang thương.

Nước mắt lại một lần nữa lăn dài trên khuôn mặt của người con gái.

Tại sao chứ? Trác Du Hiên, tại sao anh lại đối xử với em như vậy? Tại sao lại bắt em uống thuốc tránh thai? Em cũng là một người phụ nữ, em cũng muốn làm mẹ, xin đừng làm vậy với em mà anh! Em yêu anh như vậy, chẳng lẽ anh không hiểu hay sao? Trác Du Hiên bật cười sằng sặc, giọng nói mang vạn phần khinh bỉ.

"Tại sao ư?"

"Tại vì một thứ phụ nữ lắng lơ, một con điểm như cô không có tư cách mang thai con của Trác Du Hiên tôi! Loại phụ nữ vì tư lợi mà bất chấp mọi thủ đoạn như cô, tôi nhất định sẽ không để cho con của mình gọi cô là mẹ đâu!"
Trác Du Hiên dừng lại một chút, khuôn mặt mang theo một chút tức giận, giọng nói đay nghiến hận không thể ngay lập tức b*p ch*t người phụ nữ đang không ngừng run rẩy ở trước mặt mình.

"Thẩm Quân Dao, tôi nhắc cho cô nhớ.Trên đời này, chỉ có một người tên Thẩm Sơ Vũ có tư cách mang thai con của tôi, còn tất cả phụ nữ, đặc biệt là Thẩm Quân Dao cô không có tư cách làm vậy"Ủng hộ team dịch nhanh ra chương bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào!
Trác Du Hiên nói xong, lập tức xoay người bước ra khỏi căn phòng lạnh lẽo kia! Trác Du Hiên lạnh lùng bước đi, hẳn còn chẳng thèm quay lại liếc nhìn người con gái đang nằm đau đớn trên sàn nhà, cả người không có lấy một mảnh vải che thân kia một cái.

Trác Du Hiên bỏ đi, tiện tay tạo nên tiếng rầm một cái khi đóng cửa.

Lúc này, Thẩm Quân Dao bắt đầu bật khóc dữ dội.

Tiếng khóc thê lương, mang đầy đau đớn của người con gái vang vọng khắp căn phòng tối đen như mực, lạnh lẽo đến mức đáng sợ kia.

Tiếng khóc của người con gái thật khiến cho người ta phải cảm thấy xót xa.

Bên ngoài trời, cả thành phố vẫn đang chìm trong giấc ngủ êm ái, màn đêm ngoài kia vẫn bao trùm khắp cả không gian.

Ngoài trời chỉ có tiếng gió thổi vù vù giữa cả một khoảng trời im lặng, hoà cùng tiếng khóc thê lương tột độ kia của người con gái trong căn phòng lạnh lẽo kia thật khiến cho người ta cảm thấy một nỗi ghê rợn đang xâm lấn, thật sự là vô cùng đáng sợ.

Cả người của Thẩm Quân Dao nắm lụi xơ trên nền đất lạnh lẽo, cả người cô liên tục run lên bần bật vì lạnh.

Lạnh, không chỉ có thể xác, mà còn có cả trái tim nữa kìa? Tại sao, Trác Du Hiên lại có thể tàn nhẫn đến như vậy cơ chứ? Hai cánh tay của Thẩm Quân Dao vô lực nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, đôi tay gầy gò in đậm những vết hằn đỏ.

Không chỉ tay, còn cả người của Thẩm Quân Dao nữa.

Trên người của cô lúc này chằng chịt những vết thâm tím do trận h**n ** điên cuồng vừa nãy, những dấu vết mà Trác Du Hiên đã thô bạo để lại, khẳng định Thẩm Quân Dao vừa mới trải qua sự điên cuồng kia của Trác Du Hiên.

Cả người của Thẩm Quân Dao nắm lụi xơ trên mặt đất, hai bả vai cùng cả người của cô đang không ngừng run lên.

Ánh mắt ướt đẫm nước mắt long lanh như hai viên ngọc kia mang theo một nỗi đau đớn, xót xa như vạn tiễn xuyên tim ở sâu trong đó.

Gương mặt vô hồn của người con gái trông thật là thê lương.

Nước mắt lạnh lẽo, đảng chát của Thẩm Quân Dao cứ thế chảy ra, chảy ngược lên trên, rồi từ từ rơi xuống đất.

Thẩm Quân Dao có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo của dòng nước mắt đang chảy ra, hệt như sự lạnh giá từ trái tim của Trác Du Hiên, người đàn ông mà cô yêu nhất vậy! Ánh mắt đau đớn của Thẩm Quân Dao nhìn lên trên trần nhà.

Trông cô lúc này chẳng khác gì một con búp bê rách nát vừa bị người ta dày vò, hành hạ một cách cực kỳ thô bạo.

Cả người của cô đau đớn đến mức khó tả.

Cô đau đến mức không tài nào cử động nổi, dù chỉ là một cái nhấc chân.

Thẩm Quân Dao cô nên làm gì bây giờ? Rốt cuộc Trác Du Hiên có coi Thẩm Quân Dao cô là người hay là không đây? Đột nhiên, Thẩm Quân Dao bật cười, một nụ cười mang theo vẻ giêu cợt.

Cô đang chế giễu chính bản thân của mình, chế giễu cái suy nghĩ ngu ngốc của chính mình.

Trác Du Hiên đâu có khi nào coi Thẩm Quân Dao cô là người sao? Tự dưng cô lại hỏi như vậy, một câu hỏi vô cùng thừa thãi.

Trong mắt của Trác Du Hiên, Thẩm Quân Dao cô chẳng bảng một con chó, cô chỉ là một con vật nuôi ở trong tay của Trác Du Hiên mà thôi.

Thẩm Quân Dao bị Trác Du Hiên coi thường còn chẳng bằng một con chó, như vậy thì còn gì nhục nhã hơn cơ chứ? Đã thế, Trác Du Hiên giữ Thẩm Quân Dao ở lại bên cạnh hắn, chỉ vì Trác Du Hiên hắn cần một công cụ để giày vò, phát tiết trong lúc tức giận mà thôi.

Nếu không, hắn ta nhất định sẽ b*p ch*t Thẩm Quân Dao từ lâu rồi, hắn nhất định sẽ không để lại những gì không có giá trị lợi dụng bên cạnh mình đâu.

Mang danh là Trác thiếu phu nhân cao sang quyền quý thật đấy, nhưng Thẩm Quân Dao đâu có muốn cái vị trí này giống như là Trác Du Hiên đã nói.

Ngồi lên được vị trí này, nhưng Thẩm Quân Vũ ở trong mắt của Trác Du Hiên lại chẳng khác gì một con điểm, một loại phụ nữ thấp hèn cả.

Trác Du Hiên cứ mở miệng là mắng Thẩm Quân Dao là thứ đ* điểm, là loại phụ nữ không biết liêm sỉ chỉ vì đạt được mục đích mà bất chấp thủ đoạn mà thôi.

Trác Du Hiên không hề biết rãng hắn làm vậy đã tổn thương Thẩm Quân Dao sâu nặng đến mức nào.

Nếu như vậy, Thẩm Quân Dao là vợ của Trác Du Hiên thì có ý nghĩa gì cơ chứ? Cô còn chẳng bằng một con chó ở trong mắt của người đàn ông chẳng khác gì một tên ác quỷ kia.

Biết trước là vậy, Thẩm Quân Dao thà chịu đựng đau đớn một mình, đứng từ xa nhìn Trác Du Hiên cùng Thẩm Sơ Vũ sống hạnh phúc với nhau còn tốt hơn.

Hoặc là để cho Thẩm Quân Dao ở bên cạnh của Trác Du Hiên hắn, cô không cần một danh phận, chỉ cần mỗi ngày Trác Du Hiên để mắt đến cô một chút, như vậy, Thẩm Quân Dao đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Nhưng sự thật thì vẫn là sự thật! Thẩm Quân Dao vẫn phải sống trong cái căn nhà chẳng khác gì địa ngục này đây, ngày ngày chịu đựng sự hành hạ, đánh đập hay là sỉ nhục của chính người chồng mà cô yêu nhất, Trác Du Hiên.

Thẩm Quân Dao đôi khi đã nghĩ đến chuyện buông tay, nhưng tình cảm mà Thẩm Quân Dao dành cho Trác Du Hiên thật sự quá lớn, không có cách nào từ bỏ được.

Thẩm Quân Dao cảm thấy bản thân của mình thật lạc lõng.

Cô không biết mình nên làm gì nữa đây? Thẩm Quân Dao thật sự đã đau đớn quá mức rồi.

Cô sợ bản thân của mình sẽ gục ngã mất thôi.

Từng nhịp thở yếu ớt của Thẩm Quân Dao nghe thật não lòng.

Gương mặt của Thẩm Quân Dao ngày càng tái nhợt, hơi thở ngày càng yếu ớt.

Nếu lúc này, cô chết đi được thì tốt quá, vậy thì sẽ không còn phải sống trong đau đớn nữa rồi.

Thẩm Quân Dao lúc này trông chẳng khác gì một cái xác chết cả.

Nếu không có tiếng hít thở phập phồng vô cùng yếu ớt của người con gái thì nhất định người ta sẽ lầm tưởng rằng người con gái này đã chết rồi.

Hai mắt của Thẩm Quân Dao trở nên mờ dần, mờ dần.

Càng ngày cô càng không phân biệt rõ được mọi vật ở xung quanh nữa rồi.

Tiếng thở nặng nề của người con gái gần như sắp dừng lại vậy.

Không biết từ lúc nào, một màu đen tối xuất hiện trước mặt của Thẩm Quân Dao, cứ như muốn nuốt trọn lấy cô vậy!.
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 47: Chẳng Thèm Quan Tâm


Thẩm Quân Dao vẫn phải sống trong cái căn nhà chẳng khác gì địa ngục này đây, ngày ngày chịu đựng sự hành hạ, đánh đập hay là sỉ nhục của chính người chồng mà cô yêu nhất, Trác Du Hiên.

Thẩm Quân Dao đôi khi đã nghĩ đến chuyện buông tay, nhưng tình cảm mà Thẩm Quân Dao dành cho Trác Du Hiên thật sự quá lớn, không có cách nào từ bỏ được.

Thẩm Quân Dao cảm thấy bản thân của mình thật lạc lõng.

Cô không biết mình nên làm gì nữa đây? Thẩm Quân Dao thật sự đã đau đớn quá mức rồi.

Cô sợ bản thân của mình sẽ gục ngã mất thôi.

Từng nhịp thở yếu ớt của Thẩm Quân Dao nghe thật não lòng.

Gương mặt của Thẩm Quân Dao ngày càng tái nhợt, hơi thở ngày càng yếu ớt.

Nếu lúc này, cô chết đi được thì tốt quá, vậy thì sẽ không còn phải sống trong đau đớn nữa rồi.

Thẩm Quân Dao lúc này trông chẳng khác gì một cái xác chết cả.

Nếu không có tiếng hít thở phập phồng vô cùng yếu ớt của người con gái thì nhất định người ta sẽ lầm tưởng rằng người con gái này đã chết rồi.

Hai mắt của Thẩm Quân Dao trở nên mờ dần, mờ dần.

Càng ngày cô càng không phân biệt rõ được mọi vật ở xung quanh nữa rồi.

Tiếng thở nặng nề của người con gái gần như sắp dừng lại vậy.

Không biết từ lúc nào, một màu đen tối xuất hiện trước mặt của Thẩm Quân Dao, cứ như muốn nuốt trọn lấy cô vậy! Hai cánh tay của Thẩm Quân Dao vô lực rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo, cả người của cô không một mảnh vải che thân, hoàn toàn phơi bày giữa một khoảng không gian lạnh lẽo, vô tận, hiu quạnh giữa căn phòng kia.

Đôi mắt của người con gái khép chặt lại, khoé mi của cô thỉnh thoảng lại hơi run lên.

Sắc mặt trắng bệch của Thẩm Quân Dao trông vô cùng khó coi.

Đôi môi khô khốc, tím tái còn in đậm những vệt máu tanh màu đỏ ửng do Trác Du Hiên để lại trên đó.Chỉ cần CLICK VÀO ĐÂY mất 3s là bạn đã ủng hộ team dịch có kinh phí dịch truyện rồi đó ^^
Máu đã ngừng chảy nhưng lại chưa hề biến mất.

Ngoài kia, gió lạnh xào xạc giữa một bầu không gian rộng lớn nhưng vô cùng lạnh lẽo.

Gió lạnh thổi qua khiến cho cả người gầy yếu của Thẩm Quân Dao run lên từng đợt, từng mạch máu trong người của cô như ngừng lưu thông.

Nhìn người con gái đang đau đớn nằm trên nền đất lạnh lùng, gương mặt của người con gái ấy vẫn còn những giọt nước mắt mặn chát lưu lại kia chẳng khác gì một cái xác chết cả.

Hơi thở của Thẩm Quân Dao yếu dần, yếu dân, da thịt của cô tím tái chứ không còn hồng hào nữa.

Dường như, sự sống của Thẩm Quân Dao vô cùng mong manh.

Lại một lần nữa, Thẩm Quân Dao lại đối mặt với ranh giới của sự sống và cái chết! Liệu lần này, Thẩm Quân Dao có được giải thoát hay không? Chỉ hy vọng, cô sẽ được giải thoát, sẽ không phải chịu đựng những đau khổ mà Trác Du Hiên đã gây ra cho cô.

Cả người của Thẩm Quân Dao lạnh ngắt như một xác chết vậy.

Nếu không có những tiếng thở vô cùng yếu ớt kia phát ra, thì người ta càng lầm tưởng rằng đây là một cái xác chết không người thân nằm giữa không gian cô đơn lạnh lẽo này.

Nhìn những vết thâm tím chằng chịt ở trên thân thể của người con gái đang nằm trên nền đất kia không khỏi khiến cho người ta cảm thấy xót xa.

Xót xa cho số phận nghiệt ngã của Thẩm Quân Daol Thẩm Quân Dao cứ đau đớn nằm đó.

Cô bị bỏ mặc ở đó, không một ai để tâm đến.

Ngay cả Trác Du Hiên cũng vậy.

Sau khi hắn thoả mãn bản thân của mình rồi thì chẳng thèm để mắt đến người con gái đáng thương này sống chết ra sao cả.

Mãi khi mặt trời đã ló rạng, những tia nắng ấm mới len lỏi vào trong căn phòng lạnh lẽo kia nhưng vẫn không thể nào xua tan đi cái giá lạnh của nó.

Thẩm Quân Dao cả người vẫn lụi xơ nằm trên đó, người con gái này giường như chỉ còn một cái xác khô mà thôi.

Không thể nào biết được Thẩm Quân Dao còn sống hay không? Trác Du Hiên lúc này mới trở về phòng.

Khi hắn mở cửa ra thì chứng kiến cái cảnh tượng Thẩm Quân Dao cả người run lẩy bẩy, không một mảnh vải che thân năm trên nền đất kia.

Tưởng rằng hắn sẽ chạy lại quan tâm đến cô, dù chỉ một chút.

Nhưng hoàn toàn không phải vậy.

Trác Du Hiên nhếch môi một cái, gương mặt hiện lên sự khinh bỉ một cách vô cùng rõ ràng.

Hắn ta đến lại gần vị trí mà Thẩm Quân Dao đang nằm, ánh mắt thâm sâu nhìn chằm chằm lên cả người đầy vết thâm tím kia của cô, giọng nói lạnh lẽo đến doạ người.

"Thẩm Quân Dao, đã là giờ nào rồi, cô vẫn còn nằm đây mà ngủ được hay sao? Tưởng mình vẫn còn là nhị tiểu thư được cưng chiều hết mực nên muốn làm gì thì làm hả? Dậy, dậy mau!"
Trác Du Hiên vừa nói vừa dùng chân đá mạnh vài cái vào phần bụng của Thẩm Quân Dao cực kỳ tàn nhẫn.

Thẩm Quân Dao gần như đã sắp chết rồi, vậy mà Trác Du Hiên hắn lại có thể tàn nhãn làm như vậy! Nhưng đáp lại Trác Du Hiên hắn vẫn chỉ là một sự im lặng.Thẩm Quân Dao vẫn đau đớn năm đó, không một tiếng động phát ra.

Mi tâm của Trác Du Hiên hẳn hơi giật giật, ánh mắt của hẳn hiện lên sự chế giễu.

Trác Du Hiên hơi nhếch môi, giọng điệu thập phân khinh bỉ.

"Thẩm Quân Dao, cô không nghe rõ lời tôi nói sao? Một con chó như cô mà dám coi lời của chủ nhân của mình không ra gì, có phải là cô muốn ăn đòn hay không? Mau dậy làm việc cho tôi, đừng có nghĩ đến chuyện lười biếng"
Âm thanh phát ra từ miệng của Trác Du Hiên hắn bỗng nhiên lớn dần.

Hản ta đã cố gắng giữ lấy bình tĩnh, không quát lớn lên rồi.

Vậy mà người phụ nữ kia vẫn cố tình làm như không nghe thấy, cố tình coi lời của hản không ra gì.

Không phải là lại giống như hôm qua, Thẩm Quân Dao lại cố tình đóng kịch giả bệnh đấy chứ? Trong lòng của Trác Du Hiên hản dấy lên một sự khinh bỉ rõ ràng, đặc biệt là trên khuôn mặt lạnh lẽo chẳng khác gì một tảng băng kia của hắn.

Thật không ngờ người phụ nữ này lại không từ thủ đoạn như vậy đấy.

Sao Thẩm Quân Dao lại có thể mặt dày đến thế, cho dù bị Trác Du Hiên hắn vạch mặt ra rồi nhưng vẫn cố tình diễn lại cái trò này.

"Thẩm Quân Dao, có phải là cô lại muốn giả bệnh để trốn việc có đúng hay không? Nói cho cô biết, mơ đi.

Cô đừng có tưởng làm như vậy thì cô sẽ không phải làm việc nhà nữa"
"Tôi cho cô ở đây, cho cô ăn cơm thì cô phải làm việc.Hơn nữa, Thẩm Quân Dao, cô vẫn còn là con chó của tôi, cô phải tuân theo lệnh của tôi.Chứ tôi không phải cô ở đây để cho cô cả ngày ăn không ngồi rồi như là khi cô còn là tiểu thư cao quý nữa đâu"
Lời nói cay nghiệt mang theo cơn giận của Trác Du Hiên phát ra như đang muốn nhắc nhở cho Thẩm Quân Dao nhớ đến thân phận của mình.

Nhưng người con gái ấy vẫn nằm im như vậy, không một hành động, cử chỉ hay lời nói đáp lại càng khiến cho Trác Du Hiên giận dữ hơn.

Trác Du Hiên cảm thấy bản thân hắn bị khinh bỉ.

Hơn nữa, người đó lại chính là người mà hản coi chẳng khác gì một con đ* điểm, loại phụ nữ thấp hèn, một con chó ở lại phục dịch bên cạnh hắn, Thẩm Quân Dao.

Trác Du Hiên tuyệt đối không thể chấp nhận điều này.

Chính vì thế, Trác Du Hiên mới giận dữ dùng chân đạp mạnh liên tục lên thân thể gầy yếu kia của Thẩm Quân Dao, hắn đá rất mạnh, dường như không muốn dừng tay lại vậy.

Đi cùng với đó là giọng nói vô cùng giận dữ, ánh mắt đỏ ngầu kia của Trác Du Hiên.

"Thẩm Quân Dao, tôi ra lệnh cho cô, mau chóng mở mắt ra.

Nếu không, tôi sẽ khiến cho cả gia sản của nhà họ Thẩm tiêu tan chỉ trong một đêm đấy"
"Nếu cô còn không tỉnh lại, tôi sẽ cho cô biết hậu quả của việc dám chống lại lời nói của tôi là gì.

Thẩm Quân Dao, chẳng lẽ cô lại muốn bị dìm đầu vào trong nước như hôm qua nữa hay sao?".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 48: Tốn Tiền Tốn Của


"Thẩm Quân Dao, có phải là cô lại muốn giả bệnh để trốn việc có đúng hay không? Nói cho cô biết, mơ đi.

Cô đừng có tưởng làm như vậy thì cô sẽ không phải làm việc nhà nữa"
"Tôi cho cô ở đây, cho cô ăn cơm thì cô phải làm việc.

Hơn nữa, Thẩm Quân Dao, cô vẫn còn là con chó của tôi, cô phải tuân theo lệnh của tôi.

Chứ tôi không phải cô ở đây để cho cô cả ngày ăn không ngồi rồi như là khi cô còn là tiểu thư cao quý nữa đâu"
Lời nói cay nghiệt mang theo cơn giận của Trác Du Hiên phát ra như đang muốn nhắc nhở cho Thẩm Quân Dao nhớ đến thân phận của mình.

Nhưng người con gái ấy vẫn nằm im như vậy, không một hành động, cử chỉ hay lời nói đáp lại càng khiến cho Trác Du Hiên giận dữ hơn.

Trác Du Hiên cảm thấy bản thân hãn bị khinh bỉ.

Hơn nữa, người đó lại chính là người mà hẳn coi chẳng khác gì một con đ* điểm, loại phụ nữ thấp hèn, một con chó ở lại phục dịch bên cạnh hắn, Thẩm Quân Dao.

Trác Du Hiên tuyệt đối không thể chấp nhận điều này.

Chính vì thế, Trác Du Hiên mới giận dữ dùng chân đạp mạnh liên tục lên thân thể gầy yếu kia của Thẩm Quân Dao, hắn đá rất mạnh, dường như không muốn dừng tay lại vậy.

Đi cùng với đó là giọng nói vô cùng giận dữ, ánh mắt đỏ ngẫu kia của Trác Du Hiên.

"Thẩm Quân Dao, tôi ra lệnh cho cô, mau chóng mở mắt ra.

Nếu không, tôi sẽ khiến cho cả gia sản của nhà họ Thẩm tiêu tan chỉ trong một đêm đấy"
"Nếu cô còn không tỉnh lại, tôi sẽ cho cô biết hậu quả của việc dám chống lại lời nói của tôi là gì.

Thẩm Quân Dao, chẳng lẽ cô lại muốn bị dìm đầu vào trong nước như hôm qua nữa hay sao?"

Ánh mắt đỏ ngầu lộ rõ vẻ nguy hiểm, thâm sâu của Trác Du Hiên.

Nhưng cho dù hẳn có nói mãi, nói mãi, thì người con gái kia vẫn không hề có một chút động tĩnh gì cả.

Người con gái ấy vẫn lặng lẽ nằm yên lặng trên nền đất kia.

Trác Du Hiên càng giận hơn.

Thật không ngờ người phụ nữ này lại dám coi lời nói của hản không ra gì như vậy.Ủng hộ team dịch nhanh ra chương bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào!
Trác Du Hiên ngồi xuống, nâng khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt nước trẽn đó lên.

Giọng nói phát ra từ miệng của Trác Du Hiên cực kỳ lạnh lẽo nhưng hoà chung với sự lạnh lẽo kia Chinh là một cơn giận dữ chuẩn bị ập đến.

"Thẩm Quân Dao, gan của cô cũng lớn lắm đấy.

Cô lại dám không coi lời của tôi nói ra gì cả.

Xem ra cô lại thích uống nước như hôm qua rồi.

Nếu cô muốn như vậy, Trác Du Hiên tôi sẽ chơi với cô đến cùng."
Trác Du Hiên lại muốn làm gì nữa đây? Không lẽ hắn lại muốn dìm đầu của Thẩm Quân Dao vào nước như hôm qua ư? Tại sao hản ta lại có thể tàn nhẫn đến như thế? Trác Du Hiên cho dù có căm hận Thẩm Quân Dao như thế nào đi chăng nữa, nhưng hẳn cũng không thế làm như vậy đối với người con gái đáng thương này chứ.

Trác Du Hiên hắn liệu có biết rằng, mạng sống của Thẩm Quân Dao cực kỳ mong manh hay không? Hay là hẳn ta vẫn luôn cho rằng, cô là đang diễn kịch? Tại sao không một lần nào Trác Du Hiên hẳn chịu tin tưởng rằng Thẩm Quân Dao, người con gái đáng thương này không hề diễn kịch hay lừa dối hắn, mà cô thật sự quá mệt rồi? Sợ rằng, cái mạng nhỏ này của Thẩm Quân Dao cô còn khó giữ, huống chi mà thừa thời gian ngồi đây diễn kịch cho Trác Du Hiên hắn xem.

Nhưng Trác Du Hiên vẫn không chịu quan tâm đến điều đó.

Hắn ta vẫn khẳng định rằng, người con gái yếu ớt kia vẫn muốn bày trò diễn kịch ở trước mặt của hắn, chỉ muốn lấy lòng thương hại của hẳn mà thôi.

Nhìn người con gái đang nhắm chặt hai mắt kia ở trước mặt mình, Thẩm Quân Dao vẫn im lặng không chịu trả lời, mặc dù Trác Du Hiên đã nói như vậy rồi.

Điều đó càng khiển cho cơn giận của Trác Du Hiên hắn lên đến đỉnh điểm.

Trác Du Hiên giận dữ quát lớn, cánh tay đã nổi đầy những đường gân xanh kia siết chặt chiếc cổ trắng nõn của Thẩm Quân Dao.

"Cái loại phụ nữ đê tiện này, cô vẫn còn muốn diễn tiếp hay sao? Có tin là tôi sẽ b*p ch*t cô luôn hay không? Thẩm Quân Dao, tốt nhất là cô mở mắt ra cho tôi, nếu không, tôi sẽ khiến cho cả nhà họ Thẩm của cô chìm vào trong địa ngục."
Trông Trác Du Hiên lúc này chẳng khác gì một con thú dữ đang nổi giận cả.

Vô cùng đáng sợ, nhưng cũng vô cùng khiến cho người ta phải cảm thấy căm ghét.

Vậy mà, người con gái đáng thương kia vẫn chẳng có một chút phản ứng nào cả.

Cô vẫn im lặng nằm đó, khuôn mặt trắng bệch không có một chút biến đổi.

Thẩm Quân Dao vẫn chìm vào trong giấc ngủ dài, dường như là muốn ngủ như vậy mãi mãi, không bao giờ tỉnh lại nữa.

Tưởng chừng Trác Du Hiên sẽ b*p ch*t Thẩm Quân Dao chỉ trong chốc lát, nếu như vậy, cô sẽ không phải sống trong những tủi nhục đau buồn nữa.

Nhưng không! Đột kích, Trác Du Hiên bỗng buông cánh tay của mình ra, khiến cả người của Thẩm Quân Dao vô lực ngã xuống, đập "bụp"
một tiếng xuống nền đất lạnh lẽo kia.

Trác Du Hiên hơi nhếch môi khinh bỉ, dường như khuôn mặt của hẳn đã trở nên ôn hòa hơn.

Nhưng cái ánh mắt đỏ ngầu đã bị cơn giận nhuốm màu kia vẫn còn đó, chứng tỏ hẳn ta vẫn còn rất tức giận.

Phải nói là vô cùng tức giận mới đúng.

"Thẩm Quân Dao, cô nghĩ cô làm như vậy thì cô sẽ thoát khỏi tay của tôi hay sao? Cô muốn tôi g**t ch*t cô, để cô không phải chịu đau khổ nữa đúng hay không?"
Giọng nói lạnh lẽo phát ra từ miệng của Trác Du Hiên phá tan bầu không khí im lặng trong căn phòng.

Trong ánh mắt kia của hắn loé lên một vài tia khinh bỉ cùng một cơn giận dữ đang muốn trào lên, trông vô cùng đáng sợ.

"Thẩm Quân Dao, tôi nói cho cô biết, cô đừng có mơ đến việc thoát khỏi lòng bàn tay của tôi.

Cho dù cô có muốn chết, bao giờ tôi cho phép thì cô mới được phép chết.

Cô đừng nghĩ mình sẽ thoát khỏi tôi một cách dễ dàng như vậy sau những tội lỗi mà cô đã gây ra"
Trác Du Hiên đưa tay chạm vào cái thân thể lạnh ngắt kia của Thẩm Quân Dao, người con gái đáng thương ấy lúc này chẳng khác gì một cái xác chết cả.

Vậy mà Trác Du Hiên hắn lại chẳng để tâm đến điều đó.

"Thiếu gia, bữa sáng đã xong, mời cậu xuống dùng bữa ạ!"
Một giọng nói cung kính vang lên.

Đó là giọng của một người giúp việc trong căn nhà này.

Cô ta là đang muốn mời Trác Du Hiên xuống dùng bữa, dù sao bữa sáng cũng đã xong rồi.

"Cô, mau lại đây xem cô ta đi!"
Trác Du Hiên vẫy vẫy cánh tay, hẳn liếc mắt sang chỗ của Thẩm Quân Dao đang nằm.

Trác Du Hiên không muốn bẩn tay chỉ vì người phụ nữ này đâu.

Người giúp việc kia sau khi nhận được lệnh của Trác Du Hiên, cô ta nhanh chóng tiến lại gần vị trí mà Thẩm Quân Dao đang nằm.

Cô ta ngồi xuống, đưa cánh tay chạm vào phân trán đổ đầy mồ hôi kia của Thẩm Quân Dao.

Lạnh quá! Tại sao lại lạnh như vậy cơ chứ? Lạnh đến nỗi cứ như là một cái xác chết vậy! Cái lạnh khiến cho người giúp việc kia rùng mình một cái.

Cô ta theo phản xạ rụt cánh tay của mình lại.

Điều đó chứng minh rằng, sự sống của Thẩm Quân Dao vô cùng mong manh.

Sau khi quan sát kĩ tình hình, cô ta mới thận trọng báo cáo lại với Trác Du Hiên.

"Bẩm thiếu gia, tôi nghĩ nên đưa cô ấy đến bệnh viện.

Tôi sợ nếu chậm trễ cô ấy sẽ mất mạng mất.

Tôi không biết cô ấy bị làm sao, nhưng trông tình trạng này của cô ấy có vẻ là rất nghiêm trọng."
Sắc mặt của Trác Du Hiên vẫn lạnh lùng như cũ, không một chút biến đổi.

Có lẽ từ khi hẳn chạm vào người của Thẩm Quân Dao nên đã nhận ra sự bất thường ở đây.

Nếu không nhất định Trác Du Hiên vẫn sẽ dùng những lời lẽ cay độc hơn nữa để nhục mạ người con gái này.

Nhưng sau khi nghe xong lời nói của nữ giúp việc kia, thái độ của Trác Du Hiên vẫn chẳng hề thay đổi.

Âm thanh truyền ra từ miệng của Trác Du Hiên lạnh lẽo hoà cùng một sự tàn nhẫn vô cùng.

"Đưa cô ta đến bệnh viện làm cái gì? Chỉ tổ tốn tiền ra mà thôi.

Nuôi một con chó không cân phải bỏ ra quá nhiều tiền để trị bệnh hay là chăm sóc nó đâu.

Dù sao cũng chỉ là một con vật, tôi không muốn dùng tiền của mình để nuôi chó tốn công vô ích.

Cô gọi bác sĩ đến đây khám cho cô ta xem thế nào đi."
"Dạ, tôi biết rồi thưa thiếu gia."
Nữ giúp việc kia cung kính đáp lại hắn..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 49: Bệnh Cũng Phải Làm Việc


Người giúp việc kia sau khi nhận được lệnh của Trác Du Hiên, cô ta nhanh chóng tiến lại gần vị trí nà Thẩm Quân Dao đang nằm.

Cô ta ngồi xuống, đưa cánh tay chạm vào phần trán đổ đầy mồ hôi kia của Thẩm Quân Dao.

Lạnh quái Tại sao lại lạnh như vậy cơ chứ? Lạnh đến nỗi cứ như là một cái xác chết vậy! Cái lạnh khiến cho người giúp việc kia rùng mình một cái.

Cô ta theo phản xạ rụt cánh tay của mình lại.

Điều đó chứng minh rằng, sự sống của Thẩm Quân Dao vô cùng mong manh.

Sau khi quan sát kĩ tình hình, cô ta mới thận trọng báo cáo lại với Trác Du Hiên.

"Bẩm thiếu gia, tôi nghĩ nên đưa cô ấy đến bệnh viện.

Tôi sợ nếu chậm trễ cô ấy sẽ mất mạng mất.

Tôi không biết cô ấy bị làm sao, nhưng trông tình trạng này của cô ấy có vẻ là rất nghiêm trọng."
Sắc mặt của Trác Du Hiên vẫn lạnh lùng như cũ, không một chút biến đổi.

Có lẽ từ khi hẳn chạm vào người của Thẩm Quân Dao nên đã nhận ra sự bất thường ở đây.

Nếu không nhất định Trác Du Hiên vẫn sẽ dùng những lời lẽ cay độc hơn nữa để nhục mạ người con gái này.

Nhưng sau khi nghe xong lời nói của nữ giúp việc kia, thái độ của Trác Du Hiên vẫn chẳng hề thay đổi.

Âm thanh truyền ra từ miệng của Trác Du Hiên lạnh lẽo hoà cùng một sự tàn nhẫn vô cùng.

"Đưa cô ta đến bệnh viện làm cái gì? Chỉ tổ tốn tiền ra mà thôi.

Nuôi một con chó không cần phải bỏ ra quá nhiều tiền để trị bệnh hay là chăm sóc nó đâu.

Dù sao cũng chỉ là một con vật, tôi không muốn dùng tiền của mình để nuôi chó tốn công vô ích.

Cô gọi bác sĩ đến đây khám cho cô ta xem thế nào đi."
"Dạ, tôi biết rồi thưa thiếu gia."
Nữ giúp việc kia cung kính đáp lại hắn.Ủng hộ team dịch nhanh ra chương bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào!
Trác Du Hiên gật đầu một cái, gương mặt của hẳn có chút ôn hòa hơn nhưng vẫn không che đi được sự giận dữ vẫn còn hiện hữu ở trên gương mặt của hẳn.

Sau khi nói xong, Trác Du Hiên đi thẳng một mạch xuống nhà dùng cơm, mặc cho nữ giúp việc kia lo cho Thẩm Quân Dao.

Sau khi gọi điện thoại cho bác sĩ đến nhà, nữ giúp việc kia đành phải tìm tạm lấy một bộ quần áo để che đi những vết thương trên người kia của Thẩm Quân Dao.

Gô ta hơi lắc lắc rồi thở dài một cái.

Cô gái này chắc kiếp trước đã gây thù với cả thế giới nên kiếp này mới bị hành hạ đến nửa sống nửa chết như vậy đây.

Mà thiếu gia cũng tàn nhẫn thật đấy.

Hại con gái nhà người ta thành ra thế này rồi, vậy mà quan tâm một chút cũng chẳng thèm có.

Dù gì cô ấy cũng là vợ của thiếu gia cơ mà.

Nữ giúp việc kia cảm thấy bất bình là như vậy, nhưng cô ta chỉ giữ ở trong lòng mà thôi.

Lá gan của cô ta đâu có lớn đến nỗi dám đem những lời này ra mà chỉ trích Trác Du Hiên cơ chứ.

Cô ta vẫn còn rất thông minh, vì vậy cô ta sẽ không dại mà đi chọc giận đại thiếu gia nhà mình đâu.

Sau khi đặt cái thân thể lạnh chẳng khác gì một cái xác chết kia của Thẩm Quân Dao lên giường, cô ta có lòng kéo chăn đắp lên người của Thẩm Quân Dao như đang muốn sưởi ấm một chút cho cả người như bị đá làm đông cứng kia của cô.

Hai mắt của Thẩm Quân Dao vẫn nhắm chặt, không hiểu vì sao thỉnh thoảng đôi mi của cô hơi giật giật, cả người run lên bần bật.

Một lát sau, cuối cùng bác sĩ cũng đã đến nơi.

Có lẽ vị bác sĩ này chính là bác sĩ riêng của nhà họ Trác.

Trông ông ta tâm khoảng hơn sáu mươi tuổi một chút, mái tóc của ông ta đã điểm một vài sợi tóc bạc trắng tinh.

Nữ giúp việc kia cúi đầu theo lễ của nhà họ Trác, khách đến nhà là phải chào khách, cho dù đó là ai.

Tuy cùng phục vụ cho Trác gia nhưng theo thân phận, cô ta vẫn còn thua vị bác sĩ này hai đến ba cấp bậc.

Cho nên cô ta vẫn phải cúi đầu chào.

"Bác sĩ Lục, ông đến rồi ạ?"
Vị bác sĩ Lục kia gật đầu một cái rồi ngó ngang xung quanh, tò mò hỏi người giúp việc kia.

"Người mà cô bảo tôi là cân khám đâu rồi?"

"Dạ, ở bên này ạ.Mời bác sĩ đi theo tôi"
Người giúp việc kia chìa hai tay ra, cô ta nhanh chóng dẫn đường.

Đi được một lát thì cũng đã đến căn phòng mà Thẩm Quân Dao đang nằm ở đó không rõ sống chết ra sao cả.

Vị bác sĩ Lục kia nhanh chóng bước vào, ông ta khẽ lướt qua người con gái sắc mặt trắng bệch trông vô cùng khó coi của người con gái đang nằm trên giường, cả người đang run rẩy lên kia một cái.

Bác sĩ Lục nhanh chóng đặt hộp dụng cụ kia xuống, chuẩn bị bắt tay vào công việc của mình.

Trong phòng chỉ có bác sĩ đang khám cho Thẩm Quân Dao, còn nữ giúp việc kia vẫn còn đứng ở ngoài chờ đợi.

Dù gì công việc cũng đã được làm hết, mà đây lại là nhiệm vụ mà Trác Du Hiên đã giao cho cô ta, chính vì thế cô ta vẫn phải ở đây để xem tình hình của Thẩm Quân Dao thế nào rồi.Có lẽ giờ này Trác Du Hiên đã đến công ty rồi nhưng cô ta tuyệt đối không được phép lơ là.

Nếu để thiếu gia phát hiện ra cô ta không hoàn thành tốt nhiệm vụ mà hắn đã giao cho cô ta thì chắc chẩn cô ta sẽ mất việc.

Cho nên cô ta vẫn phải kiên nhẫn mà đứng ở đây, chờ xem xem tình hình của Thẩm Quân Dao thế nào, xấu hay là đã tốt lên rồi? Không biết đã trôi qua bao nhiêu lâu, mãi mà vị bác sĩ Lục kia vẫn chưa ra.

Ngay cả nữ giúp việc kia cũng cảm thấy vô cùng sốt ruột rồi.

Sao lại lâu ra như vậy cơ chứ? Chẳng lẽ lại xảy ra chuyện gì rồi? Cô ta cứ đứng ở ngoài cửa không biết bao lâu, chân của cô ta lúc này đã tê cứng rồi, muốn di chuyển cũng vô cùng khó.

Mãi đến tầm trưa, vị bác sĩ Lục kia mới bước chân từ trong căn phòng kia ra, sắc mặt dường như là không được tốt cho lắm.

Thấy bác sĩ ra, nữ giúp việc kia nhanh chóng chạy đến hỏi xem tình hình ra sao.

"Bác sĩ, cô Thẩm ra sao rồi? Cô ấy có gì đáng ngại không?"
Vị bác sĩ kia thở dài một hơi, giọng nói có một chút ảm đạm.

"Cô ấy do lao lực quá sức, không nghỉ ngơi điều độ dẫn đến cả sức khỏe lẫn tinh thân đều suy sụp một cách nhanh chóng.Tôi vừa mới truyền nước cho cô ấy, nghỉ ngơi nhiều sẽ không sao nữa.Mà trong thời gian dưỡng bệnh tuyệt đối không thể để cho cô ấy làm việc gì quá sức được, nếu không bệnh sẽ càng thêm bệnh mà thôi."
"Tôi biết rồi thưa bác sĩ, ngoài ra có cần phải chú ý điều gì nữa hay không ạ?"
Nữ giúp việc kia gật đầu, nhân tiện cô ta cũng muốn hỏi thêm cần phải để ý đến những điều gì không? "Nếu được thì nên đưa cô ấy đến bệnh viện điều trị, còn không, điều trị ở nhà thì tốt nhất là không nên xuống giường hay làm những công việc quá nặng nhọc.

Và phải uống thuốc một cách đều đặn như tôi đã kê ở trong đơn đây."
Bác sĩ Lục đưa cho người giúp việc kia một đơn thuốc mà ông đã kê đơn cho Thẩm Quân Dao.

Tuy ông không biết cô gái này là ai nhưng trông cô ấy thật sự rất đáng thương, ông cũng không thể thấy chết mà không cứu được.

Nữ giúp việc kia nhanh chóng nhận lấy đơn thuốc trên tay của bác sĩ Lục, cô ta cũng thuận miệng hỏi một câu.

"Vậy thưa bác sĩ, lúc nào cô ấy có thể tỉnh lại được ạ?"
"Cái này thì tôi không chắc, phải tùy thuộc vào cô ấy thôi.Mọi chuyện đã xong, nếu không còn việc gì nữa thì tôi xin phép ra về trước."
"Để tôi tiễn ông, bác sĩ Lục"
Sau khi tiễn vị bác sĩ Lục kia ra về, nữ giúp việc kia có ghé qua phòng của Thẩm Quân Dao một lát rồi xuống nhà làm việc.

Nhưng mãi cho đến khi Thẩm Quân Dao truyền hết chai nước kia, lúc này trời cũng đã tối rồi mà Thẩm Quân Dao vẫn chưa tỉnh lại nữa.

Trác Du Hiên giờ này cũng đã từ công ty trở về nhà.

Vì hôm nay Thẩm Quân Dao bị bệnh nên việc nấu cơm tối hôm nay là do mấy người giúp việc kia phụ trách.

Bữa cơm hôm nay Trác Du Hiên cảm thấy vô cùng ảm đạm, nó không ngon miệng như là Thẩm Quân Dao đã nấu.

Ăn cho xong bữa, Trác Du Hiên lên phòng của mình thì thấy Thẩm Quân Dao vẫn đang nằm ở đó, hai mắt của người con gái vẫn nhảm chặt lại, đáy mắt có một chút run rẩy.

Sắc mặt của Thẩm Quân Dao có một chút nhưng vẫn không che đi sự nhợt nhạt ở trên đó.

Khi nhìn thấy Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên bỗng nhiên nổi điên lên cứ như bị ai đó chọc giận vậy.

"Người đâu? Tại sao Thẩm Quân Dao lại nằm ở trên giường của tôi? Là kẻ nào dám để chó trèo lên giường của tôi nằm như vậy hả?"
Tiếng quát của Trác Du Hiên vang khắp căn nhà khiến cho mấy người giúp việc ở dưới nhà giật mình một cái, tiếp theo đó chính là sự run rẩy và sợ hãi..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 50: Kẻ Nào Để Chó Nằm Trên Giường Tôi


Nữ giúp việc kia nhanh chóng nhận lấy đơn thuốc trên tay của bác sĩ Lục, cô ta cũng thuận miệng hỏi một câu.

"Vậy thưa bác sĩ, lúc nào cô ấy có thể tỉnh lại được ạ?"
"Cái này thì tôi không chắc, phải tùy thuộc vào cô ấy thôi.

Mọi chuyện đã xong, nếu không còn việc gì nữa thì tôi xin phép ra về trước"
"Để tôi tiễn ông, bác sĩ Lục"
Sau khi tiễn vị bác sĩ Lục kia ra về, nữ giúp việc kia có ghé qua phòng của Thẩm Quân Dao một lát rồi xuống nhà làm việc.

Nhưng mãi cho đến khi Thẩm Quân Dao truyền hết chai nước kia, lúc này trời cũng đã tối rồi mà Thẩm Quân Dao vẫn chưa tỉnh lại nữa.

Trác Du Hiên giờ này cũng đã từ công ty trở về nhà.

Vì hôm nay Thẩm Quân Dao bị bệnh nên việc nấu cơm tối hôm nay là do mấy người giúp việc kia phụ trách.

Bữa cơm hôm nay Trác Du Hiên cảm thấy vô cùng ảm đạm, nó không ngon miệng như là Thẩm Quân Dao đã nấu.

Ăn cho xong bữa, Trác Du Hiên lên phòng của mình thì thấy Thẩm Quân Dao vẫn đang nắm ở đó, hai mắt của người con gái vẫn nhắm chặt lại, đáy mắt có một chút run rẩy.

Sắc mặt của Thẩm Quân Dao có một chút nhưng vẫn không che đi sự nhợt nhạt ở trên đó.

Khi nhìn thấy Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên bỗng nhiên nổi điên lên cứ như bị ai đó chọc giận vậy.

"Người đâu? Tại sao Thẩm Quân Dao lại nắm ở trên giường của tôi? Là kẻ nào dám để chó trèo lên giường của tôi nằm như vậy hả?"Hãy click vào đây để ủng hộ 1 click quảng cáo cho tụi mình có động lực ra chương nhé!
Tiếng quát của Trác Du Hiên vang khắp căn nhà khiến cho mấy người giúp việc ở dưới nhà giật mình một cái, tiếp theo đó chính là sự run rẩy và sợ hãi.

"Người đâu? Người đâu rồi? Mấy người chết ở đâu hết rồi hả?"
Chẳng thể hiểu được vì sao, khi Trác Du Hiên hắn nhìn thấy Thẩm Quân Dao đang nằm trên chính chiếc giường của hắn thì đột nhiên hắn ta lại giận dữ đến như vậy? Trác Du Hiên vốn dĩ đang rất bình thường mà, tại sao tự dựng hắn ta lại nổi điên lên như vậy cơ chứ? Con người của hắn thật sự khó hiểu mà Có lẽ, bởi vì Trác Du Hiên không muốn để Thẩm Quân Dao nằm trên chiếc giường kia của hắn, nơi mà hắn ta nghỉ ngơi hãng ngày.

Trong thâm tâm của Trác Du Hiên luôn khẳng định một điều rằng, chỉ có một người con gái duy nhất được năm bên cạnh hẳn ngay trên chiếc giường kia, người con gái đó không ai khác chính là chị gái của Thẩm Quân Dao, Thẩm Sơ Vũ.

Ngoại trừ Thẩm Sơ Vũ ra không một người phụ nữ nào có quyền trèo lên giường của Trác Du Hiên hắn cả.

Mặc dù người đang nằm trên chiếc giường trải drap màu trắng kia chính là người vợ được pháp luật công nhận, người mà Trác Du Hiên hắn đường đường chính chính cưới vê nhà.

Cho dù là thế, Trác Du Hiên cũng không thể nào chấp nhận được điều này.

Thẩm Quân Dao chính là người phụ nữ mà Trác Du Hiên hắn hận nhất lúc bấy giờ, làm sao hản ta có thể chấp nhận được khi bản thân của hẳn nhìn thấy người phụ nữ kia đang nằm ngay trên chiếc giường của hẳn và Thẩm Sơ Vũ cơ chứ? Căn phòng này vốn được Trác Du Hiên hẳn trang trí vô cùng tỉ mỉ mà, chính nơi này là căn phòng tân hôn của hắn cùng với Thẩm Sơ Vũ.

Nhưng chính người phụ nữ này, chính là Thẩm Quân Dao đã chia cắt bọn họ.

Trác Du Hiên không thể nào tha thứ cho những việc mà Thẩm Quân Dao đã gây ra? Trác Du Hiên hành hạ Thẩm Quân Dao đủ đường, khiến cho cô chịu bao nhiêu là đau đớn chỉ vì muốn hả cơn tức giận ở trong lòng của hẳn mà thôi.

Hơn nữa, Trác Du Hiên luôn luôn khinh thường Thẩm Quân Dao, trong lòng của hắn, Thẩm Quân Dao chẳng khác gì những loại phụ nữ thấp hèn ngoài kia, chẳng bằng một con điểm thích quyến rũ đàn ông cả.

Hắn giữ Thẩm Quân Dao lại là vì cô giống với Thẩm Sơ Vũ, vả lại Trác Du Hiên cũng cần một công cụ phát tiết mỗi khi cần.

Nhưng không phải vì thế mà Trác Du Hiên để yên cho Thẩm Quân Dao muốn làm cái gì thì làm như thế được! Trong lòng của hản, Thẩm Quân Dao mãi chỉ là một vật cưng mà hắn nuôi mà thôi! Mà vật cưng thì nhất định phải nghe lời chủ, không được cãi lại.

Gọi Trác Du Hiên hản là một tên ác ma quả thật chẳng sai một chút nào cải Thật ra, Trác Du Hiên cũng đối xử rất tốt với những người xung quanh, đặc biệt là người phụ nữ mà hẳn ta yêu thương.

Nhưng trong số đó chỉ là không có Thẩm Quân Dao mà thôi.

Thật là đáng thương cho số phận của một người con gái đáng thương như Thẩm Quân Dao.

Cô hết lòng vì Trác Du Hiên, một lòng chung thuỷ hướng về người mình yêu mà đổi lại, chẳng những chẳng được hạnh phúc, chẳng được yêu thương mà còn phải chịu bao nhiêu là dày vò đau khổ nữa.

Trác Du Hiên lại tức giận, mỗi khi trông thấy bộ dạng mà Trác Du Hiên hắn nổi giận là vô cùng đáng sợ, vô cùng ghê rợn khiến cho người ta phải rợn hết cả tóc gáy lên.

Những đường gân xanh nổi đầy trên trán cùng với cánh tay kia của Trác Du Hiên, ánh mắt bao phủ một màu đỏ ngâu.

Sâu trong ánh mắt của Trác Du Hiên đang bùng lên một ngọn lửa hừng hực thiêu đốt toàn bộ lý trí của hẳn.

Ngay sau khi nghe thấy tiếng quát của Trác Du Hiên vang vọng từ trên căn phòng kia xuống, mấy người giúp việc giật mình một cái, suýt chút nữa thì tim của bọn họ đã nhảy ra ngoài luôn rồi.

Sống lưng của những người kia bỗng dưng lạnh toát, bọn họ sợ hãi đi lên phòng của đại thiếu gia đang ở trên kia.

Vừa đi, trong lòng của bọn họ đang không ngừng cầu nguyện.

Bọn họ cầu xin ông trời để bản thân của mình làm sao có thể thoát được khỏi cái kiếp nạn này.

Bọn họ dù gì cũng đã làm việc ở nhà họ Trác, cũng đã phục vụ Trác Du Hiên lâu năm, làm sao mà bọn họ không hiểu rõ tính tình với con người của Trác Du Hiên, đại thiếu gia nhà họ Trác cơ chứ.

Bọn họ biết, một khi mà Trác Du Hiên đã nổi giận lên thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Cho nên bọn họ chỉ biết cầu nguyện làm sao cho bản thân của mình vượt qua được cái kiếp nạn này mà thôi! Mấy người giúp việc vừa đi vừa xô đấy nhau trông vô cùng hỗn loạn.

Cảnh tượng khi bọn nó đi lên hỗn loạn là thể, nhưng ngay sau khi bọn họ đứng ở trước mặt của Trác Du Hiên thì tất cả vô cùng nghiêm trang mặc dù trong lòng của bọn họ đang run lên cầm cập kìa.

"Dạ, chúng tôi đây thưa thiếu gia! Cậu gọi chúng tôi có việc gì không ạ?"
Một người đại diện cho toàn bộ những người giúp việc kia đứng ra trước mặt của Trác Du Hiên.

Mặt của người đó vô cùng nghiêm nghị, ưỡn thẳng lưng, khuôn mặt không một chút biến sắc.

Ngoài mặt là vậy thôi chứ ở trong lòng của người đó ắt hẳn đang run rẩy đến mồ hôi chảy đầm đìa, sống lưng lạnh toát từ lúc nào không hay? Còn nữa, chân tay của người đó gân như đã bị đông cứng lại toàn bộ, không tài nào có thể cử động được như bình thường.

Trác Du Hiên ánh mắt đầy giận dữ, một ngón tay của hẳn chỉ về phía người con gái sắc mặt trắng bệch vô cùng khó coi đang nằm ngủ ở trên chiếc giường màu trắng kia.

Dường như Trác Du Hiên đang cố gắng kiềm nén cơn giận của hắn xuống, chứ không thì hắn ta có thể giết người luôn rồi.

"Là kẻ nào? Kẻ nào dám để người phụ nữ bẩn thỉu kia nằm lên giường của tôi hả? Rõ ràng mấy người biết tôi ngại bẩn mà còn dám để cô ta nằm lên giường của tôi hay sao? Gan của mấy người cũng lớn phết đấy nhỉ?"
Tất cả những người giúp việc kia đều cúi gằm mặt xuống, tất cả bọn họ đều đang hứng chịu cơn thịnh nộ của Trác Du Hiên.

Hôm nay Trác Du Hiên không có chỗ để xả giận hay sao? Mỗi lần tức giận hắn đều trút lên đầu của Thẩm Quân Dao mà, hôm nay cô hôn mê như vậy, Trác Du Hiên lại muốn trút cơn thịnh nộ lên đầu của những người đang làm việc phục vụ cho hản ta hay sao đây chứ? "Mấy người gan to lắm! Dám để cho chó nằm ngủ trên giường của tôi à? Có phải tôi để yên là mấy người muốn làm gì thì làm hay không hả? Loại phụ nữ nhơ nhuốc, bẩn thỉu, trơ trên như vậy mà mấy người dám để cho cô ta nằm lên trên giường của tôi"
"Kẻ nào để cho cô ta nằm lên đó mau khai ra thì tôi còn tha tội.Chứ đừng để tôi điều tra ra đó là kẻ nào thì tôi sẽ trừng trị mấy người thật nặng.Nếu không muốn mất việc thì mau khai ra cho tôi."
Giọng điệu lạnh lẽo đến thấu xương hoà cùng cơn giận giữ kia của Trác Du Hiên kia khiến cho những người đang cúi đầu phải run lẩy bẩy.

Ai ai cũng đang run sợ thì có một giọng nói vang lên.

"Thưa thiếu gia, người đó là tôi!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 51: Hình Phạt


"Mấy người gan to lắm! Dám để cho chó nằm ngủ trên giường của tôi à? Có phải tôi để yên là mấy người muốn làm gì thì làm hay không hả? Loại phụ nữ nhơ nhuốc, bẩn thỉu, trơ trên như vậy mà mấy người dám để cho cô ta nằm lên trên giường của tôi."
"Kẻ nào để cho cô ta nằm lên đó mau khai ra thì tôi còn tha tội.

Chứ đừng để tôi điều tra ra đó là kẻ nào thì tôi sẽ trừng trị mấy người thật nặng.

Nếu không muốn mất việc thì mau khai ra cho tôi"
Giọng điệu lạnh lẽo đến thấu xương hòa cùng cơn giận giữ kia của Trác Du Hiên kia khiến cho những người đang cúi đầu phải run lẩy bẩy.

Ai ai cũng đang run sợ thì có một giọng nói vang lên.

"Thưa thiếu gia, người đó là tôi!"
Một nữ giúp việc bước ra khỏi hàng, gương mặt của cô ta rắn rỏi nhưng lại không dám nhìn trực tiếp vào khuôn mặt của Trác Du Hiên.

Người phụ nữ này chỉ dám cúi đầu xuống đất, không dám ngẩng mặt lên.

Người giúp việc này chính là người lúc sáng được Trác Du Hiên phân công trông chuừng Thẩm Quân Dao cùng với để ý kỹ xem cô có bị làm sao không? Việc này là do cô ta làm, cô ta cũng không muốn để mọi người liên luy chỉ vì cô ta.

Cô ta lúc đầu còn tưởng rằng Trác Du Hiên bảo cô ta gọi bác sĩ đến khám cho Thẩm Quân Dao là vì hắn vẫn còn một chút tình người, cũng chỉ vì hắn quan tâm đến cô gái đáng thương này dù chỉ một chút.

Chính vì vậy cô ta mới để Thẩm Quân Dao nghỉ ngơi ở trong căn phòng ngủ của Trác Du Hiên, cô ta cũng nghĩ Trác Du Hiên không để ý đến việc này cho lắm.

Dù sao hai người cũng là vợ chồng được pháp luật công nhận mà.

Cho dù cô ta biết đại thiếu gia của cô ta không hề thừa nhận cô gái đáng thương đang nằm trên giường kia là vợ của mình.

Dù gì thì điêu này tất cả mọi người biết rồi.Chỉ cần CLICK VÀO ĐÂY mất 3s là bạn đã ủng hộ team dịch có kinh phí dịch truyện rồi đó ^^
Nhưng dù sao hai người vẫn là vợ chồng hợp pháp, thế nên cô ta mới không nghĩ đến điều này mà để Thẩm Quân Dao nằm lên giường của hắn ta.

Phòng này vốn là của chung hai người bọn họ mà, Thẩm Quân Dao nằm ngủ ở đây thì có gì không đúng chứ? Nhưng cô ta thật không thể ngờ rằng Trác Du Hiên lại tức giận đến như vậy khi nhìn thấy Thẩm Quân Dao ngủ trên giường của hẳn.

Cô ta hiểu rõ Trác Du Hiên không ưa Thẩm Quân Dao, nhưng thiếu gia cũng đâu thể quá đáng đến nỗi ép một người đang bị bệnh như sắp chết kia năm ở dưới đất hay nằm trong cái nhà kho mục nát kia chứ? Cô ta tuy chỉ là một người giúp việc nhỏ bé ở đây nhưng cô ta biết cái gì là đúng mà cái gì là sai.

Tuy cô ta không thích Thẩm Quân Dao nhưng cũng không vì vậy mà cô ta nhẫn tâm xuống tay với một người phụ nữ đang bị bệnh như vậy.

Cô ta vẫn còn tình người, vẫn còn nhân tính chứ không tàn độc như Trác Du Hiên kia! Cô ta ưỡn lưng đứng thẳng ở trước mặt của Trác Du Hiên như đang chờ đợi hắn trách phạt vậy.

Dù sao thì lỗi cũng là cô ta gây ra, cô ta chấp nhận chịu phạt.

Gương mặt của cô ta cũng không có một chút gì gọi là sợ hãi cả.

Trác Du Hiên hơi nhướn mày nhìn người giúp việc đang đứng trước mặt của hản, ánh mắt đỏ ngầu đã giảm đi phân nào mà thay vào đó dường như là hắn ta đang suy tư một thứ gì đó, không một ai có thể đoán ra.

Hắn nhìn người phụ nữ này một lát, kế tiếp, giọng nói lạnh lẽo đến thấu xương của Trác Du Hiên hắn vang lên khiến cho những người đang đứng đằng sau kia không khỏi run rẩy ở trong lòng.

"Cô là người để cô ta nằm lên giường tôi?"
"Dạ, là tôi ạ! Tất cả mọi chuyện này là lỗi của tôi, không hề liên quan đến mọi người.

Nếu thiếu gia muốn trách phạt, tôi tình nguyện chịu phạt chứ thiếu gia đừng làm liên lụy đến mọi người."
Giọng nói hiên ngang như một người anh hùng cứu thể của người phụ nữ này khiển cho Trác Du Hiên không khỏi cảm thấy thú vị.

Khoé môi của hắn nhếch lên một chút nhưng rất nhanh sau đó, gương mặt của Trác Du Hiên hắn đã trở về như bình thường, lạnh lẽo đến mức tàn khốc.

"Gan của cô cũng lớn thật đấy! Tôi khá khen cho sự can đảm của cô khi dám đứng ra nhận lỗi ở trước mặt của tôi mà không hề sợ hãi.

Cô khiến tôi phải thay đổi cách nhìn về cô rồi đấy"
"Nhưng cô làm việc ở đây bao nhiêu lâu, cô cũng phải biết Trác Du Hiên tôi vô cùng ngại bẩn đúng chứ?"
Trác Du Hiên dừng lại nhìn người phụ nữ kia một chút, đáy mắt lộ rõ sự thăm dò.

Người phụ nữ kia gật đầu một cái, Trác Du Hiên lại tiếp tục lên tiếng.

Âm thanh tuy lạnh lùng nhưng chứa đầy sự đe dọa cùng với nguy hiểm ở trong đó.

"Biết rồi mà cô đám để chó nằm lên giường của tôi là sao? Chắc cô cũng đã biết cô ta chẳng qua chỉ là một vật cưng mà tôi nuôi, mấy người cũng có thể tùy sức hành hạ cô ta mà.

Vậy mà cô dám để loại phụ nữ bẩn thỉu đó nằm trên giường của tôi, tội này của cô cũng lớn lắm đấy!"
Lời nói tàn nhẫn cứ thế tuôn ra từ miệng của Trác Du Hiên mà không một chút suy nghĩ hay thương cảm nào dành cho người con gái đáng thương đang gắng gượng chống lại bệnh tật ở trên giường kia.

Hắn ta cứ thế căm hận rồi đối xử tàn nhẫn độc ác với Thẩm Quân Dao như vậy, trong khi Trác Du Hiên hoàn toàn chưa hiểu rõ mọi chuyện như thế nào cả.

"Dạ, tôi biết tội của mình gây ra, cho nên tôi chấp nhận mọi sự trừng phạt của thiếu gia!"
Người phụ nữ kia cúi đầu gật một cái, cô ta chẳng một chút lưỡng lự mà đã lên tiếng.

Tội là do cô ta gây ra, gây ra tội thì phải chịu phạt cũng là điều đương nhiên thôi.

Cô ta cũng thật đáng khen đấy, dám nói ra những lời này ở trước mặt của Trác Du Hiên thì cũng không phải là dạng vừa đâu.

"Được! Cô ở lại nhận hình phạt, còn những người khác không liên quan đến chuyện này thì lập tức xuống nhà cho tôi.

Cấm không được người nào ở lại trên này, không thì sẽ cùng chịu phạt với cô ta luôn."
Mọi người sau khi được sự cho phép của Trác Du Hiên thì nhanh chóng chạy vội xuống nhà nhân lúc đại thiếu gia của bọn họ vẫn còn chưa đổi ý.

Bọn họ thở phào ở trong lòng, cũng may là không sao, bọn họ vẫn còn sống được sau cơn phẫn nộ kia của Trác Du Hiên.

Chẳng một ai ngu mà ở lại trên này rồi chịu phạt cùng người phụ nữ kia cả.

Bọn họ sau khi xuống nhà thì ai nấy đều trở về phòng của mình rồi đóng kín cửa lại, không quan tâm đến Trác Du Hiên sẽ phạt nữ giúp việc kia như thế nào.

Nhưng cô ta có vẻ không hề cảm thấy lo lắng.

Gương mặt của người phụ nữ vẫn vô cùng bình thản.

Sau khi mọi người đều đã xuống nhà, trong căn phòng kia không khí im lặng đến lạ thường.

Căn phòng đông nghẹt người nay chỉ còn mỗi Trác Du Hiên cùng với nữ giúp việc kia và Thẩm Quân Dao đang nằm hôn mê ở trên giường.

"Tội hôm nay của cô gây ra quá lớn, đáng lẽ ra cô sẽ bị đuổi việc.

Nhưng khen cho sự can đảm của cô, tôi chỉ phạt cô làm việc ở đây không công nửa năm cùng với nhanh chóng đưa người phụ nữ kia về nơi thuộc về cô ta, sau đó phải giặt thật sạch drap giường mà cô ta đã nắm bằng tay.

Cô có làm được không?"
"Dạ, cảm ơn thiếu gia đã khoan hồng độ lượng.

Tôi nhất định sẽ chấp hành thật nghiêm chỉnh".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 52: Đau Thấu Tâm Can


Sau khi mọi người đều đã xuống nhà, trong căn phòng kia không khí im lặng đến lạ thường.

Căn phòng đông nghẹt người nay chỉ còn mỗi Trác Du Hiên cùng với nữ giúp việc kia và Thẩm Quân Dao đang nằm hôn mê ở trên giường.

"Tội hôm nay của cô gây ra quá lớn, đáng lẽ ra cô sẽ bị đuổi việc.

Nhưng khen cho sự can đảm của cô, tôi chỉ phạt cô làm việc ở đây không công nửa năm cùng với nhanh chóng đưa người phụ nữ kia về nơi thuộc về cô ta, sau đó phải giặt thật sạch grap giường mà cô ta đã nằm bằng tay.

Cô có làm được không?"
"Dạ, cảm ơn thiếu gia đã khoan hồng độ lượng.

Tôi nhất định sẽ chấp hành thật nghiêm chỉnh"
"Tốt làm!"
Trác Du Hiên gật đầu hài lòng một cái, hẳn ta thích những người thông minh vậy chứ không phải những người cứ dám đối đầu hoặc là không nghe lời của hẳn.

Thể nên, sự tức giận của Trác Du Hiên hình như cũng nguôi ngoai đi phần nào, không còn đáng sợ như lúc ban đầu nữa.

Khuôn mặt của Trác Du Hiên dịu đi hơn lúc đầu, tuy sự tức giận không hoàn toàn biến mất nhưng cũng đã hài hoà hơn, chứ không làm cho người ta khiếp sợ như lúc ban đầu nữa.

Hai cánh tay của Trác Du Hiên khoanh lại đặt ở trước ngực, mắt hắn hơi nheo lại nhìn nữ giúp việc kia, đôi mắt đỏ ngầu cũng đã không còn nữa.

"Cô nhanh chóng đem cô ta cút khỏi tầm mắt của tôi nhanh lên, đừng để tôi phải nổi điên lên.Để bộ truyện nhanh ra chương hơn thì ủng hộ bạn Editor bằng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé!
Tới lúc đó thì đừng có trách tôi.

Đưa cô ta đi rồi nhanh chóng dọn dẹp một phòng ngủ khác cho tôi, tôi không muốn nằm ngủ ở nơi mà chó đã từng nằm ở trên đó."
Âm thanh truyền ra từ miệng của hän lạnh lẽo vô cùng.

Đến giờ này mà Trác Du Hiên vẫn có thể dùng những lời nói khó nghe, cay nghiệt đến như vậy để mảng Thẩm Quân Dao hay sao? Người con gái đáng thương ấy đã làm gì nên tội cơ chứ mà để cho Trác Du Hiên hắn xúc phạm như vậy? Nữ giúp việc kia hai tay đan xen với nhau đặt ở trước bụng, cô ta cung kính cúi đầu một cách vô cùng lễ phép với Trác Du Hiên cho dù tuổi của hai người cũng không cách nhau là bao.

"Dạ, tôi đã hiểu thưa thiếu giai"
Trác Du Hiên gật đầu một cái, khuôn mặt không một chút biến đổi.

Sắc mặt hắn ta vẫn như cũ, vẫn lạnh tanh như một tảng băng ở Bắc cực vậy.

Còn nữa, khí thế toát ra từ trên người của Trác Du Hiên hản không khỏi khiến cho người ta phải cảm thấy khiếp sợ.

"Bao giờ làm xong việc thì đến phòng làm việc của tôi gọi tôi! Nhớ làm cho nhanh, đừng để tôi đợi quá lâu.

Đến lúc đó không biết cái mạng này của cô còn giữ được hay không đấy? Trác Du Hiên lạnh lẽo quăng cho người phụ nữ kia một câu rồi xoay lưng bỏ đi, để lại hai người phụ nữ ở lại trong căn phòng cô độc, tĩnh mịch kia.

Một người thì đang hôn mê, còn một người thì đang đứng chôn chân tại chỗ, không gian thì im lặng đến đáng sợ.

Cả căn phòng chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc vang lên trong sự cô đơn của căn phòng bị bóng đêm bao phủ kia.

Không gian lạnh lẽo thật đáng sợ, khiến người ta phải rợn hết cả tóc gáy.

Người phụ nữ kia đứng ở đó một lúc, sau đó cô ta nhanh chóng bắt tay vào công việc của mình.

Nữ giúp việc kia nhanh chóng đi đến chỗ của Thẩm Quân Dao đang nằm, cô ta nhanh chóng đỡ cả người của cô đang hôn mê lên, đặt lên lưng của mình, sau đó nhanh chóng cõng Thẩm Quân Dao về phòng của cô.

Nhưng cái nơi gọi là phòng kia thực chất chỉ là một cái nhà kho rách nát chứa đầy bụi bặm kia được tu sửa một chút mà thôi! Cái nơi đó đến cả một người bình thường còn không sống được, nói chỉ là đến một người đang ốm yếu bệnh tật như Thẩm Quân Dao.

Huống chỉ nơi đó chứa đầy là những côn trùng như ruồi, muỗi, rồi còn cả chuột nữa.

Người con gái này quả thật là vô cùng đáng thương! Cõng người con gái này trên vai mà nữ giúp việc kia cảm nhận được, sao cô gái này lại nhẹ đến thế? Người của Thẩm Quân Dao chẳng khác gì một que củi cả, nhẹ cũng là điều đương nhiên.

Không được chăm sóc kỹ lưỡng, Thẩm Quân Dao cũng sắp trở thành một que tăm luôn rồi.

Sau khi đặt Thẩm Quân Dao nằm xuống chiếc giường đã cũ, không hề chắc chắn kia, người phụ nữ nhanh chóng chạy lên nhà, hoàn thành nốt nhiệm vụ của mình.

Nếu không, cái mạng này của cô ta cũng sẽ không giữ được mất.

Tiếng đóng cửa vừa mới dứt, đôi mắt nặng trĩu của Thẩm Quân Dao mới từ từ mở ra.

Nước mắt từ khoé mi của người con gái đáng thương không kìm nén mà cứ thế tuôn ra ào ạt như mưa.

Thẩm Quân Dao cắn chặt môi, không để bản thân của cô bật ra những tiếng nức nở đau đớn kia.

Thẩm Quân Dao yếu ớt đưa hai cánh tay gầy gò thỉnh thoảng còn hơi run lên kia ôm chặt lấy bản thân của cô, toàn thân thế của Thẩm Quân Dao không có một chỗ nào có hơi ấm cả.

Thẩm Quân Dao thật ra đã tỉnh từ vừa nãy rồi, lúc Trác Du Hiên đang quát mắng những người giúp việc kia, chính vì thế cô mới giả vờ nhắm mắt mà thôi! Ai ngờ Thẩm Quân Dao lại nghe được những lời nói cay nghiệt kia của Trác Du Hiên cơ chứ? Cô thà để bản thân của mình không tỉnh lại còn hơn là tỉnh lại rồi nghe thấy những lời nói ác độc tàn nhẫn vô tình hủy hoại, phá nát trái tim của cô kia.

Tại sao chứ? Chẳng lẽ Trác Du Hiên lại hận cô sâu nặng đến như vậy sao? Thẩm Quân Dao biết Trác Du Hiên hận cô, nhưng cô cũng không thể ngờ rằng Trác Du Hiên lại có thể hận Thẩm Quân Dao cô đến mức này.

Hận đến nỗi ngay cả những gì Thẩm Quân Dao đã chạm qua, Trác Du Hiên đều không muốn đụng vào vì hắn ta sợ bẩn.

Trác Du Hiên, tại sao anh lại tàn nhẫn đến thế? Em biết là anh không yêu em, không những thế anh còn hận em vô cùng.

Nhưng em xin anh có thể đừng làm như vậy với em được không? Em yêu anh, em thật sự rất yêu anh! Em không cần anh phải yêu em, em chỉ cần anh cho em được ở bên cạnh anh hàng ngày, như vậy đối với em đã là quá đủ rồi.

Em chỉ mong muốn đơn giản như vậy, chẳng lẽ không được hay sao? Trác Du Hiên, anh ghét bỏ em đến mức như vậy ư? Nước mắt cứ thế rơi ra khiến cho gương mặt nhợt nhạt kia của Thẩm Quân Dao bỗng dưng ướt đẫm.

Sâu trong đôi mắt của người con gái chất chứa bao nhiêu là sự đau đớn, tủi nhục mà cô đã phải chịu đựng trong suốt thời gian dài qua.

Nỗi đau không một ai hiểu thấu cho người con gái đáng thương ấy.

Rốt cuộc Thẩm Quân Dao phải làm sao bây giờ? Cô thật sự không muốn mình sống trong cái nơi chẳng khác gì là địa ngục này nữa rồi! Cô thật sự không muốn! Tại sao ông trời lại không để cho cô chết đi? Sao cứ bắt cô phải sống trong cái cảnh đau đớn nhưng bản thân cô lại hoàn toàn bất lực, không thể làm gì để chống lại số phận như vậy chứ? Không biết Thẩm Quân Dao khóc cho đến khi nào, do cả người của cô bị suy nhược quá sức, cho nên Thẩm Quân Dao đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay biết? Thẩm Quân Dao ngủ mà nước mắt vẫn còn đọng lại ở trên gương mặt xinh đẹp nhưng vô cùng nhợt nhạt, nhợt nhạt đến mức đáng thương kia.

Những giọt nước mắt chẳng khác gì những giọt sương long lanh nhưng rét buốt ngoài kia làm cho lòng của cô càng thêm nặng trĩu.

Trong cơn miên man, Thẩm Quân Dao cảm thấy như có ai đó đang liên tục đánh vào người mình làm cho cô vô cùng đau đớn nhưng mắt của cô lại không thể mở ra ngay.

Còn một giọng nói vô cùng đáng sợ vang ở bên tai cô nữa.

"Thẩm Quân Dao, đã là giờ nào rồi mà cô vẫn còn ngủ hả? Mau chóng dậy làm việc cho tôi nhanh!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 53: Cô Chỉ Là Chó Mà Thôi


Sau khi đặt Thẩm Quân Dao nằm xuống chiếc giường đã cũ, không hề chắc chắn kia, người phụ nữ nhanh chóng chạy lên nhà, hoàn thành nốt nhiệm vụ của mình.

Nếu không, cái mạng này của cô ta cũng sẽ không giữ được mất.

Tiếng đóng cửa vừa mới dứt, đôi mắt nặng trĩu của Thẩm Quân Dao mới từ từ mở ra.

Nước mắt từ khoé mi của người con gái đáng thương không kìm nén mà cứ thế tuôn ra ào ạt như mưa.

Thẩm Quân Dao cắn chặt môi, không để bản thân của cô bật ra những tiếng nức nở đau đớn kia.

Thẩm Quân Dao yếu ớt đưa hai cánh tay gầy gò thỉnh thoảng còn hơi run lên kia ôm chặt lấy bản thân của cô, toàn thân thế của Thẩm Quân Dao không có một chỗ nào có hơi ấm cả.

Thẩm Quân Dao thật ra đã tỉnh từ vừa nãy rồi, lúc Trác Du Hiên đang quát mắng những người giúp việc kia, chính vì thế cô mới giả vờ nhắm mắt mà thôi! Ai ngờ Thẩm Quân Dao lại nghe được những lời nói cay nghiệt kia của Trác Du Hiên cơ chứ? Cô thà đế bản thân của mình không tỉnh lại còn hơn là tỉnh lại rồi nghe thầy những lời nói ác độc tàn nhẫn vô tình hủy hoại, phá nát trái tim của cô kia.

Tại sao chứ? Chẳng lẽ Trác Du Hiên lại hận cô sâu nặng đến như vậy sao? Thẩm Quân Dao biết Trác Du Hiên hận cô, nhưng cô cũng không thể ngờ rằng Trác Du Hiên lại có thế hận Thẩm Quân Dao cô đến mức này.

Hận đến nỗi ngay cả những gì Thẩm Quân Dao đã chạm qua, Trác Du Hiên đều không muốn đụng vào vì hẳn ta sợ bẩn.

Trác Du Hiên, tại sao anh lại tàn nhẫn đến thế? Em biết là anh không yêu em, không những thế anh còn hận em vô cùng.

Nhưng em xin anh có thể đừng làm như vậy với em được không? Em yêu anh, em thật sự rất yêu anh! Em không cần anh phải yêu em, em chỉ cần anh cho em được ở bên cạnh anh hàng ngày, như vậy đối với em đã là quá đủ rồi.

Em chỉ mong muốn đơn giản như vậy, chẳng lẽ không được hay sao? Trác Du Hiên, anh ghét bỏ em đến mức như vậy ư? Nước mắt cứ thế rơi ra khiến cho gương mặt nhợt nhạt kia của Thẩm Quân Dao bỗng dưng ướt đẫm.

Sâu trong đôi mắt của người con gái chất chứa bao nhiêu là sự đau đớn, tủi nhục mà cô đã phải chịu đựng trong suốt thời gian dài qua.Để bộ truyện nhanh ra chương hơn thì ủng hộ bạn Editor bằng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé!
Nỗi đau không một ai hiểu thấu cho người con gái đáng thương ấy.

Rốt cuộc Thẩm Quân Dao phải làm sao bây giờ? Cô thật sự không muốn mình sống trong cái nơi chẳng khác gì là địa ngục này nữa rồi! Cô thật sự không muốn! Tại sao ông trời lại không để cho cô chết đi? Sao cứ bắt cô phải sống trong cái cảnh đau đớn nhưng bản thân cô lại hoàn toàn bất lực, không thể làm gì để chống lại số phận như vậy chứ? Không biết Thẩm Quân Dao khóc cho đến khi nào, do cả người của cô bị suy nhược quá sức, cho nên Thẩm Quân Dao đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay biết? Thẩm Quân Dao ngủ mà nước mắt vẫn còn đọng lại ở trên gương mặt xinh đẹp nhưng vô cùng nhợt nhạt, nhợt nhạt đến mức đáng thương kia.

Những giọt nước mắt chẳng khác gì những giọt sương long lanh nhưng rét buốt ngoài kia làm cho lòng của cô càng thêm nặng tu.

Trong cơn miên man, Thẩm Quân Dao cảm thấy như có ai đó đang liên tục đánh vào người mình làm cho cô vô cùng đau đớn nhưng mắt của cô lại không thể mở ra ngay.

Còn một giọng nói vô cùng đáng sợ vang ở bên tai cô nữa.

"Thẩm Quân Dao, đã là giờ nào rồi mà cô vẫn còn ngủ hả? Mau chóng dậy làm việc cho tôi nhanh!"
Thẩm Quân Dao cảm nhận được có một cơn đau nhức truyền đến từ người cô cứ như là cả người của cô đang bị ai đó liên tiếp dùng lực mạnh đá lên người vậy.

Đau vô cùng! Nhưng Thẩm Quân Dao vì quá mệt mỏi nên cô chưa thể mở mắt ra ngay.

Trác Du Hiên thấy Thẩm Quân Dao mãi chưa chịu mở mắt ra, hắn ta bắt đầu phát cáu lên, vẻ mặt của Trác Du Hiên đen lại trông vô cùng khó coi.

Trác Du Hiên hết dùng tay đánh mạnh lên người của Thẩm Quân Dao thì hắn ta lại dùng chân đạp liên tiếp một cách vô cùng đau đớn lên người cô.

Vậy mà người con gái này vẫn chưa chịu mở mắt ra.

Ánh mắt của Trác Du Hiên bỗng dưng sa sầm lại nhìn người phụ nữ hơi chau mày vẫn còn nằm ở trên chiếc giường rách nát kia.

Người phụ nữ này thật là không biết điều, Thẩm Quân Dao hết lần này đến lần khác dám chống lại mệnh lệnh của Trác Du Hiên hản.

Chẳng lẽ người phụ nữ này muốn chết đến như vậy à mà dám liên tục làm trái lời của Trác Du Hiên hắn như vậy? "Thẩm Quân Dao, cô bị điếc à? Tôi biết là cô đã tỉnh lại rồi.

Mau chóng lết xác dậy đi làm việc cho tôi"
Tối qua, đúng lúc Trác Du Hiên đi qua đây thì hẳn ta nghe thấy tiếng động trong căn phòng này phát ra.

Ban đầu còn tưởng là mấy loài côn trùng, nhưng Trác Du Hiên lại nghe được trong căn phòng như có tiếng người đang khóc.

Chính vì thế hắn ta mới nhận ra Thẩm Quân Dao đã tỉnh lại rồi chứ không còn hôn mê nữa.

"Thẩm Quân Dao, tốt nhất cô đừng giả bộ nữa, như vậy không tốt cho bản thân của cô một chút nào đâu.

Mở mắt ra cho tôi, mau lên!"
Trác Du Hiên gần từng chữ một, âm thanh lạnh lẽo phát ra từ trong những lời nói cay độc kia của hẳn.

Trác Du Hiên lúc này hận không thể khiến cho người con gái đáng thương đang nằm trên giường kia tỉnh dậy ngay lập tức.

Hản ta đã cố gắng kiên nhẫn lắm rồi, vậy mà người phụ nữ này cứ muốn thách thức giới hạn của hản.

Trác Du Hiên bực bội, hắn nhấc chân dùng một lực rất mạnh đạp thẳng vào người của Thẩm Quân Dao khiến cho cả người của cô đang nằm trên giường lăn xuống nền đất bẩn thỉu kia một cách vô cùng đau đớn.

Âm thanh va chạm giữa thân thể yếu ớt của người con gái với sàn nhà vang lên cực kỳ chói tai.

Thẩm Quân Dao vẫn còn chưa khỏe lại, vậy mà Trác Du Hiên lại có thế tàn nhẫn đến mức như vậy.

Hắn ta đúng là không phải con người mà! Một cơn đau đớn dữ dội truyền đến khiến cho gương mặt trắng bệch của Thẩm Quân Dao bỗng nhiên co rúm lại một cách cực kỳ đau đớn.

Chân tay bỗng nhiên đau nhức lạ thường.

Thẩm Quân Dao khó khăn mở mắt ra nhìn một lượt ở xung quanh.

Chính cơn đau vừa rồi đã khiến cho Thẩm Quân Dao hoàn toàn tỉnh táo trở lại.

Bây giờ cho dù cô muốn ngủ cũng không thể nào ngủ được nữa.

Ánh mắt mơ hồ của người con gái nhìn một lượt ở xung quanh như đang muốn xem xem cô đang ở nơi nào? Mãi khung cảnh ở trước mắt Thẩm Quân Dao mới trở nên tỏ dần.

Hóa ra cô đang ở trong phòng của mình.

Hôm qua tuy đã tỉnh lại nhưng Thẩm Quân Vũ chỉ biết khóc đến cạn cả sức lực, cô hoàn toàn không rõ bản thân của mình đang ở nơi nào thì đã ngủ thiếp đi mất.

Thẩm Quân Dao liên tục hít thở lấy dưỡng khí vào trong phổi, cô cảm giác dường như bản thân của cô sắp bị chết ngạt đến nơi rồi, hơn nữa cả người cô hiện giờ, chỗ nào cũng đau như có thứ gì cán qua vậy, đau đến không muốn cử động.

Đang mơ màng thì một giọng nói lạnh lẽo vang lên ngay bên tai của Thẩm Quân Dao, khiến cho cả người của cô bỗng nhiên run lên bần bật.

Cả sống lưng của cô lạnh toát, hai bàn tay gây gò vô thức cuộn lại thành nắm đấm, đôi đồng tử đen láy sâu trong đôi mắt long lanh của cô bỗng nhiên co lại.

"Thẩm Quân Dao, cuối cùng cô cũng chịu mở mắt ra rồi hả? Cô nhìn xem lúc này là mấy giờ rồi mà cô vẫn còn có thể ngủ được vậy hả? Đúng là không có quy tắc.".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 54: Không Còn Là Tiểu Thư Cao Quý


Đang mơ màng thì một giọng nói lạnh lẽo vang lên ngay bên tai của Thẩm Quân Dao, khiến cho cả người của cô bỗng nhiên run lên bần bật.

Cả sống lưng của cô lạnh toát, hai bàn tay gầy gò vô thức cuộn lại thành nắm đấm, đôi đồng tử đen láy sâu trong đôi mắt long lanh của cô bỗng nhiên co lại.

"Thẩm Quân Dao, cuối cùng cô cũng chịu mở mắt ra rồi hả? Cô nhìn xem lúc này là mấy giờ rồi mà cô vẫn còn có thể ngủ được vậy hả? Đúng là không có quy tắc"
Thẩm Quân Dao cả người gần như bị đông cứng hoàn toàn sau khi những lời nói vô cùng lạnh lão kia của Trác Du Hiên vang lên ngay ở bên tai cô.

.

Ngôn Tình Tổng Tài
Cả người của Thẩm Quân Dao chẳng hiểu là vì sao bỗng dưng liên tục run lên cầm cập.

Tiếng bước chân của người đàn ông ngày càng đến gần, ngày một vang vọng ngay bên tai của người con gái đáng thương đang đau đớn nửa ngồi nửa nằm ở trên sàn nhà bẩn thỉu kia.

Tiếng bước chân ngày một to dần, chính vì vậy, nỗi sợ hãi ngày một lớn lên ở trong lòng của Thẩm Quân Dao.

Ở ngay sau lưng cô, Thẩm Quân Dao có thể cảm nhận được một khí thế lạnh lẽo vô cùng doạ người đang hiện hữu ở phía sau lưng của cô, khiến cho sống lưng của Thẩm Quân Dao lạnh toát, mồ hôi đã bắt đầu đổ ra ở trên người cô, khiến cho chiếc áo mà Thẩm Quân Dao đang mặc dần trở nên ướt đẫm, không ai là không thể nhìn thấy.

Không thể hiểu nổi tại sao, bây giờ cứ mỗi lần nghe thấy giọng nói hoặc tiếng bước chân của người đàn ông kia, Thẩm Quân Dao lại sợ hãi đến như vậy? Cô thật sự rất sợ, một nỗi sợ dấy lên ở trong lòng của người con gái đáng thương khiến cho Thẩm Quân Dao gần như mất ăn mất ngủ.

Có lẽ Thẩm Quân Dao sợ Trác Du Hiên là bởi vì cô sợ hắn sẽ làm tổn thương cô nữa.

Thẩm Quân Dao thật sự không thể chịu đựng được cái cảnh tượng mình bị chính người chồng và cũng chính là người đàn ông mà cô yêu nhất hành hạ, mắng chửi mình, dùng những lời lẽ vô cùng cay độc để sỉ nhục cô như vậy.

Thẩm Quân Dao thật sự không thể chịu nổi! Trái tim ở trong lồng ngực của cô đã phải chịu quá nhiều vết thương, nó sắp sửa vỡ vụn thành từng mảnh rồi.Donate cho team dịch bộ truyện này bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào bạn ơi!
Ngay cả vết thương lòng của người con gái đáng thương ấy cũng ngày một lớn dần lên, rồi sẽ có ngày vết thương ấy nứt ra hoàn toàn, mãi mãi không bao giờ có thể hàn gắn lại vết thương ấy.

Thân thể run rẩy của Thẩm Quân Dao bỗng nhiên trở nên đau đớn lạ thường.

Dường như có ai đó vừa dùng chân đạp mạnh vào cái thân thể gầy yếu kia của Thẩm Quân Dao vậy, suýt chút nữa thì Thẩm Quân Dao đã ngã lăn quay xuống nền đất lạnh bẩn thỉu đã lâu không được dọn đẹp kia.

Gương mặt của Thẩm Quân Dao trắng bệch bỗng nhiên nhăn lại vì đau đớn.

Cơ thể yếu ớt của cô mới bắt đầu hồi phục, làm sao mà có thể chịu được cơn đau đớn đến như vậy cơ chứ? Trác Du Hiên vừa mới lại gần thì hắn ta đã dùng chân đạp mạnh vào người của Thẩm Quân Dao một cách tàn nhẫn.

Mặc dù Trác Du Hiên biết Thẩm Quân Dao vẫn đang bị bệnh, vậy mà hắn ta vẫn có thể nhãn tâm hành hạ Thẩm Quân Dao như vậy ư? Trác Du Hiên thì biết cái gọi là thương tình là gì đâu chứ? Hắn ta vốn chẳng hề quan tâm đến người con gái đang lụi xơ trên sàn nhà kia.

Trác Du Hiên chỉ muốn thoả mãn bản thân của mình, chứ hắn chẳng hề quan tâm đến những người xung quanh mình đang nghĩ điều gì, liệu họ có mong muốn điều đó hay không? Con người của Trác Du Hiên vốn dĩ là như vậy từ xưa rồi, ngoại trừ Thẩm Sơ Vũ ra, những người còn lại Trác Du Hiên đều nhẫn tâm với bọn họ như vậy.

Cả người của Trác Du Hiên ngồi xổm xuống, hắn ta không muốn sự bẩn thỉu của nơi này bám vào người mình.

Hắn ta ngại bẩn lắm! Trác Du Hiên đột nhiên dùng cánh tay của mình xoay mạnh thân thể của người con gái đáng thương kia quay về phía hẳn, không cho Thẩm Quân Dao có một cơ hội kháng cự nào cả.

Khuôn mặt của Thẩm Quân Dao co rúm lại vì đau, sắc mặt nhợt nhạt ngày càng trở nên khó coi hơn.

Cả người của Thẩm Quân Dao bị cánh tay của người đàn ông tàn độc cũng chính là chồng của cô giữ chặt, không cho cô có cơ hội mà vùng vẫy hay chống cự.

Cánh tay của Trác Du Hiên di chuyển từ vai xuống đôi bàn tay gầy gò, yếu ớt đang không ngừng run lên kia của Thẩm Quân Dao, hản ta bất giác siết chặt hai cánh tay của người con gái lại.

Cánh tay kia của hắn tàn nhãn bóp chặt chiếc cảm xinh đẹp của người con gái, một giọng nói lạnh lẽo vang lên khắp căn phòng tồi tàn này.

"Thẩm Quân Dao, cô ngủ cũng đã mắt quá nhỉ? Cô quên mình vẫn còn bao nhiêu việc để làm à? Tôi bỏ tiền nuôi cô là để cô làm việc chứ không để cô đến đây ngủ đâu"
Ánh mắt lộ rõ vẻ đau đớn của Thẩm Quân Dao hơi khép lại, cô nhìn Trác Du Hiên, người đàn ông mà Thẩm Quân Dao cô yêu sâu nặng, đang ngồi xổm ở trước mặt của cô.

"Em không có ý đó! Nhưng em thật sự đang rất mệt, không thể đứng dậy được! Xin anh, để em nghỉ ngơi một lát rồi sẽ đi làm việc ngay, em sẽ không trốn việc đâu!"
Thanh âm đau đớn phát ra từ miệng của người con gái đáng thương đang nức nở cầu xin Trác Du Hiên.

Khó khăn lắm, những lời cầu xin ấy mới bật ra được từ cổ họng vô cùng đau rát của Thẩm Quân Dao.

Cô cũng muốn đứng dậy mà làm việc lắm chứ, chứ cô cũng đâu có muốn ngồi ở đây nhìn Trác Du Hiên quát mắng, sỉ nhục mình như vậy đâu.

Nhưng thật sự cô không thể nào đứng dậy nổi chứ huống chỉ nói gì đến việc cầm chổi mà quét nhà.

Nhưng cũng không vì thế mà Trác Du Hiên chấp nhận buông tha cho người con gái đáng thương đang bị hắn hành hạ đến.mức thân tàn ma dại kia.

Trác Du Hiên hừ lạnh một tiếng, hắn nhếch môi một cái, ánh mắt lạnh lẽo khinh bỉ nhìn người con gái đang ở trước mặt của mình.

Lời nói phát ra từ miệng của Trác Du Hiên mang đầy sự mỉa mai.

"Cô không làm được hay là không muốn làm hả? Tôi cho cô biết, Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên tôi tuyệt đối sẽ không để những kẻ vô dụng ở bên cạnh mình đâu.

Cho nên ấy, nếu cô còn muốn ở đây thì mau đứng dậy đi làm việc cho tôi!"
"Nhưng em thật sự không thể nào đứng dậy được mài Xin anh hãy tin em đi!"
Tiếng nức nở bật ra một cách đau đớn nơi khoé miệng của Thẩm Quân Dao.

Nhưng sắc mặt của Trác Du Hiên lại chẳng hề có chút biến đổi nào cả, vẫn lạnh lùng, ác độc hệt như là lúc ban đầu.

Khoé môi của người đàn ông dần nhếch lên, sự khinh bỉ ngày càng hiện rõ ở trên gương mặt của Trác Du Hiên.

"Thẩm Quân Dao, tôi nhắc cho cô nhớ, bây giờ cô không còn là cành vàng lá ngọc của nhà họ Thẩm nữa đâu.

Ở bên cạnh của Trác Du Hiên tôi, cô vẫn mãi mãi chỉ là một con chó mà thôi, cô đừng tưởng mình là nhị tiểu thư nhà họ Thẩm thì muốn làm gì thì làm!"
"Cô tốt nhất đừng có kiếm cớ trốn việc, tốt nhất là mau đứng lên cho tôi! Cho dù hôm nay cô có sắp chết đi chăng nữa thì cô cũng phải làm việc của mình! Đã là chó thì luôn phải nghe lời chủ cho dù bản thân của cô đang bị làm sao!"
Trác Du Hiên ngừng những lời nói tàn nhẫn đang liên tiếp phun ra từ miệng của mình một chút rồi hẳn ta lại tiếp tục lên tiếng một cách đầy tàn nhẫn, không ngừng dày vò Thẩm Quân Dao.

"Thẩm Quân Dao, đứng dậy mau, nếu không thì cô đừng có trách tôi ra tay tàn nhẫn, vợ à!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 55: Hữu Danh Vô Thực


Nhưng cũng không vì thế mà Trác Du Hiên chấp nhận buông tha cho người con gái đáng thương đang bị hắn hành hạ đến.mức thân tàn ma dại kia.

Trác Du Hiên hừ lạnh một tiếng, hắn nhếch môi một cái, ánh mắt lạnh lão khinh bỉ nhìn người con gái đang ở trước mặt của mình.

Lời nói phát ra từ miệng của Trác Du Hiên mang đầy sự mỉa mai.

"Cô không làm được hay là không muốn làm hả? Tôi cho cô biết, Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên tôi tuyệt đối sẽ không để những kẻ vô dụng ở bên cạnh mình đâu.

Cho nên ấy, nếu cô còn muốn ở đây thì mau đứng dậy đi làm việc cho tôi!"
"Nhưng em thật sự không thể nào đứng dậy được mài Xin anh hãy tin em đi!"
Tiếng nức nở bật ra một cách đau đớn nơi khoé miệng của Thẩm Quân Dao.

Nhưng sắc mặt của Trác Du Hiên lại chẳng hề có chút biến đổi nào cả, vẫn lạnh lùng, ác độc hệt như là lúc ban đầu.

Khoé môi của người đàn ông đần nhếch lên, sự khinh bỉ ngày càng hiện rõ ở trên gương mặt của Trác Du Hiên.

"Thẩm Quân Dao, tôi nhắc cho cô nhớ, bây giờ cô không còn là cành vàng lá ngọc của nhà họ Thẩm nữa đâu.

Ở bên cạnh của Trác Du Hiên tôi, cô vẫn mãi mãi chỉ là một con chó mà thôi, cô đừng tưởng mình là nhị tiểu thư nhà họ Thẩm thì muốn làm gì thì làm!"
"Cô tốt nhất đừng có kiếm cớ trốn việc, tốt nhất là mau đứng lên cho tôi! Cho dù hôm nay cô có sắp chết đi chăng nữa thì cô cũng phải làm việc của mình! Đã là chó thì luôn phải nghe lời chủ cho dù bản thân của cô đang bị làm sao!"
Trác Du Hiên ngừng những lời nói tàn nhẫn đang liên tiếp phun ra từ miệng của mình một chút rồi hắn ta lại tiếp tục lên tiếng một cách đầy tàn nhân, không ngừng dày vò Thẩm Quân Dao.Donate cho team dịch bộ truyện này bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào bạn ơi!
"Thẩm Quân Dao, đứng dậy mau, nếu không thì cô đừng có trách tôi ra tay tàn nhẫn, vợ à!"
Lời nói của Trác Du Hiên lộ ra rõ sự nguy hiểm ở trong đó.

Nhất là cái nụ cười nhếch mép cùng với ánh mắt chứa đầy sự nguy hiểm kia của Trác Du Hiên thật khiến cho người ta bắt đầu cảm thấy sợ hãi, dường như một điều gì đó vô cùng ghê SỢ sắp sửa xảy ra vậy.

Đối diện với cái ánh mắt nguy hiểm nhưng vô cùng lạnh lẽo kia của Trác Du Hiên, cả người của Thẩm Quân Dao không kìm được mà run lên.

Cái ánh mắt ấy của Trác Du Hiên thật sự khiến cho Thẩm Quân Dao cảm thấy vô cùng sợ hãi, trong lòng của cô thấp thỏm không yên.

Nhưng giờ cô thật sự rất mệt, đến đứng dậy còn không nổi chứ nói gì là đi làm bao nhiêu công việc nặng nhọc cơ chứ? Đến ngay cả một người khỏe mạnh chưa chắc đã làm hết việc nhà chỉ bằng sức mình, huống chỉ là một người đang bị bệnh như Thẩm Quân Dao cơ chứ? Trác Du Hiên còn có thể tàn nhẫn hơn được nữa không? Chẳng lẽ hẳn ta vẫn không muốn buông tha cho Thẩm Quân Dao hay sao? Dù chỉ là một lần mà thôi! Có lẽ là không đâu! Trác Du Hiên đâu có quan tâm lúc này Thẩm Quân Dao, người con gái đáng thương đang quỳ ở dưới nền đất bẩn thỉu bị hai cánh tay lực lưỡng kia của hắn giữ chặt một chút nào cả.

Trác Du Hiên chỉ muốn lấy việc hành hạ người con gái đáng thương này để mua vui cho bản thân của hắn mà thôi.

Mà cũng thật nực cười! Trác Du Hiên nói Thẩm Quân Dao không còn là nhị tiểu thư cành vàng lá ngọc của nhà họ Thấm nữa, vậy hắn đâu có biết rằng khi ở nhà họ Thẩm, Thẩm Quân Dao sống cũng đâu có tốt đẹp gì? Hắn nghĩ cô sống sung sướng lắm hay sao? Sống trong một căn nhà rộng lớn nhưng không được hưởng tình yêu thương của cha mẹ dù chỉ một chút, vậy Thẩm Quân Dao sống ở nơi này để làm cái gì? Mọi tình yêu thương của cha mẹ đều đã dành cho người chị gái song sinh kia của cô, Thẩm Sơ Vũ hết rồi.

Khi còn ở nhà họ Thẩm, có đôi khi Thẩm Quân Dao còn bị chính cha mẹ ruột của mình mắng cho không ra một cái gì cả cơ mà.

Cô thường xuyên bị bắt làm những công việc nặng nhọc chẳng khác gì một người giúp việc trong nhà cả.

Nhìn Thẩm Quân Dao lúc đó mà chẳng một ai cho rằng cô chính là người nhà họ Thẩm cả.

Trông cô giống một đứa con ghẻ thì đúng hơn.

Thẩm Quân Dao mang dang là nhị tiểu thư của nhà họ Thẩm ngày ngày được ăn sung mặc sướng.

Nhưng đó vốn chỉ là bề ngoài, thứ mà mọi người nhìn thấy mà thôi.

Chứ bọn họ đâu hề biết rằng sự thật ở bên trong đó là cái gì? Nhị tiểu thư sao? Thân phận nhị tiểu thư của Thẩm Quân Dao vốn chỉ là hữu danh vô thực mà thôi! Thực chất, khi ở nhà họ Thẩm, Thẩm Quân Dao bị chính cha mẹ ruột của mình coi như người ngoài.

Thẩm Quân Dao khổ sở hơn bao giờ hết.

Nay lại bị chính người đàn ông mà cô yêu ra sức mắng chửi, hành hạ như vậy, cuộc đời của Thẩm Quân Dao đã quá thất bại rồi.

Nghe được câu nói này của Trác Du Hiên, Thẩm Quân Dao thật sự rất muốn bật cười thật lớn.

Trong lòng của người con gái đáng thương đang chua xót không ngừng.

Nhưng bộ dạng của Trác Du Hiên cực kì đáng sợ, cực kì nguy hiểm cho nên Thẩm Quân Dao cũng không dám bật ra tiếng cười chế giễu kia từ khoé miệng của mình.

Cô chỉ cố gắng nuốt cái nỗi cay đảng này xuống dưới lòng mình mà thôi.

Thẩm Quân Dao thật sự không dám chọc Trác Du Hiên tức giận, như vậy sẽ rất không có lợi cho cô.

Cô hiện giờ đang bị bệnh, tốt nhất là nên bảo vệ an toàn cho bản thân của mình.

Thấy Thẩm Quân Dao không trả lời, Trác Du Hiên lên tiếng mang ý giễu cợt người phụ nữ gương mặt lộ rõ đau đớn ở trước mặt của hản.

Trác Du Hiên rất thích thú với cái việc làm tổn thương người phụ nữ tên Thẩm Quân Dao này.

"Sao thế vợ yêu của tôi? Không phải cô luôn miệng nói rằng cô là vợ của tôi hay sao? Là vợ tôi cô phải đứng dậy mà đi làm việc của mình đi chứ? Tôi để cô ở đây thì không có nghĩa là cô được ngồi chơi đâu."
Trác Du Hiên buông hai cánh tay của Thẩm Quân Dao vừa bị hắn ghì chặt tạo nên những vết đỏ ửng in đậm trên đôi bàn tay gầy gò của người con gái kia ra.

Rồi cánh tay ấy của hẳn đưa lên chạm vào khuôn mặt xinh đẹp nhưng vô cùng khó coi kia của Thẩm Quân Dao mà nhẹ nhàng v**t v*.

Cái v**t v* ấy của Trác Du Hiên chẳng những làm cho Thẩm Quân Dao chẳng hề cảm thấy hạnh phúc mà còn khiến cho Thẩm Quân Dao vô cùng khiếp sợ.

Cả người của cô như có một dòng điện chạy qua vô thức khiến cho cả người của cô bỗng run lên.

"Thẩm Quân Dao, tôi nói lại lần cuối cùng, nếu cô dám để lần sau tôi phải nhắc lại những lời này cho cô nhớ thì nhất định cái mạng của cô chắc chắn sẽ không được bảo toàn đâu.

Nếu Thẩm Quân Dao cô chính là vợ tôi thì cô chính là một con chó.

Mà nếu đã là chó thì phải nghe lời chủ nhân của mình, như vậy thì mới có cơm ăn!"
Từng lời từng lời nói tàn nhân thốt ra một cách cay độc từ chính miệng của Trác Du Hiên như hàng ngàn lưỡi dao xỏ xuyên vào trái tim không ngừng bị tổn thương của Thẩm Quân Dao một cách cực kỳ tàn nhẫn.

Cô cảm thấy cả người mình như bị ai đó xé nát ra vậy.

"Bây giờ nếu cô đã biết rõ vị trí bản thân của mình ở đâu rồi thì mau đứng dậy cho tôi! Cô vẫn còn ngồi được phải không? Nếu cô không đứng dậy thì tôi sẽ lôi cổ cô lên nhà đấy!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 56: Gắng Gượng


"Thẩm Quân Dao, tôi nói lại lần cuối cùng, nếu cô dám để lần sau tôi phải nhắc lại những lời này cho cô nhớ thì nhất định cái mạng của cô chắc chắn sẽ không được bảo toàn đâu.

Nếu Thẩm Quân Dao cô chính là vợ tôi thì cô chính là một con chó.

Mà nếu đã là chó thì phải nghe lời chủ nhân của mình, như vậy thì mới có cơm ăn!"
Từng lời từng lời nói tàn nhẫn thốt ra một cách cay độc từ chính miệng của Trác Du Hiên như hàng ngàn lưỡi dao xỏ xuyên vào trái tim không ngừng bị tổn thương của Thẩm Quân Dao một cách cực kỳ tàn nhẫn.

Cô cảm thấy cả người mình như bị ai đó xé nát ra vậy.

"Bây giờ nếu cô đã biết rõ vị trí bản thân của mình ở đâu rồi thì mau đứng dậy cho tôi! Cô vẫn còn ngồi được phải không? Nếu cô không đứng dậy thì tôi sẽ lôi cổ cô lên nhà đẩy!"
Trác Du Hiên nhìn chằm chằm Thẩm Quân Dao tựa như hẳn chỉ muốn xông tới mà lôi người con gái này đứng lên.

Nhưng Trác Du Hiên vẫn cố gắng kiềm chế bản thân của mình lại, hẳn ta chưa muốn ra tay nhưng không phải vì thương hại cho người con gái này mà là hẳn không muốn bàn tay của hẳn bị vấy bẩn.

Thẩm Quân Dao đột nhiên sợ hãi trước những lời nói kia của Trác Du Hiên.

Cả người của cô bỗng run lẩy bẩy, đôi mắt của người con gái mở to chứa đầy sự hoảng sợ ở bên trong đó.

Thấy Thẩm Quân Dao không trả lời mình, lời nói chứa đầy sự lạnh lẽo cùng chất chứa cùng với sự tàn nhẫn tiếp tục phát ra từ nơi khoé miệng của Trác Du Hiên.

Lời nói tuy rất bình thản nhưng lại khiến cho người con gái đang quỳ dưới sàn nhà kia hoảng sợ vô cùng.

"Thẩm Quân Dao, tôi cho cô một cơ hội cuối cùng, đứng dậy cho tôi mau lên! Nếu không được thì tôi nhất định sẽ lôi cổ cô lên, tới lúc đó để mọi người nhìn thấy thì chỉ chê cười cô cùng nhà họ Thẩm mà thôi! Tốt nhất cô nên suy nghĩ lại xem bản thân của mình lên làm như thế nào?"
Trác Du Hiên hất mạnh cánh tay của hản ra khiến cho cổ của Thẩm Quân Dao bị vẹo sang một bên vô cùng đau đớn.Để bộ truyện nhanh ra chương hơn thì ủng hộ bạn Editor bằng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé!
Hai bàn tay của cô bất giác cuộn lại thành nắm đấm nhưng lại không che đi được sự run rẩy từ đôi bàn tay gầy gò kia.

Thẩm Quân Dao cản răng, ánh mắt của cô hơi cụp xuống.

Trác Du Hiên một khi đã nói như vậy thì chắc chắn hẳn sẽ dám làm thật chứ không phải là đang đe doạ bình thường.

Cho nên Thẩm Quân Dao phải suy nghĩ cho kỹ, nếu không, cô chắc chắn sẽ chẳng khác gì một con chó bị Trác Du Hiên gông cổ lên mà thôi.

Nhìn bộ dạng trầm tư kia của Thẩm Quân Dao, khoé môi của Trác Du Hiên hơi nhếch lên.

Nhìn người phụ nữ này như vậy khiến cho Trác Du Hiên không khỏi thích thú.

Hẳn ta thật sự rất muốn trông thấy Thẩm Quân Dao càng ngày càng thảm hơn.

Như vậy vẫn là chưa đủ với những việc mà người phụ nữ này đã gây ra.

Sau một hồi suy nghĩ, Thẩm Quân Dao quyết định đứng dậy.

Cho dù bây giờ cô mệt thì có làm sao chứ? Cả danh dự của nhà họ Thẩm đang nằm ở trong tay cô, Thẩm Quân Dao không thể nào hủy hoại danh tiếng của nhà họ Thẩm, đặc biệt là trước mặt những người giúp việc kia được.

Nếu danh tiếng nhà họ Thẩm bị hủy hoại trong tay của Thẩm Quân Dao, cha mẹ nhất định sẽ càng ghét bỏ cô hơn nữa.

Vả lại, nếu chuyện này xảy ra cha mẹ cô cũng sẽ rất đau lòng cho mà xem Cánh tay yếu ớt của Thẩm Quân Dao vô lực bám vào thành giường như muốn lấy đó làm điểm tựa.

Nhưng đôi bàn tay của cô mãi mới có thể giữ chặt được bởi vì những ngón tay của cô đang không ngừng run lên.

Thẩm Quân Dao mãi mới tìm được điểm tựa, cô cố gắng dùng hết sức lực của mình để nhoài người đứng dậy.

Đối với Thẩm Quân Dao lúc này, đứng vững mà không ngã cũng là một cực hình đấy! Cô đưa tay vịn lên tấm gậy sắt đặt ở cuối giường, không để cho bản thân của mình ngã xuống đất.

Trông bộ dạng của Thẩm Quân Dao lúc này thật sự là vô cùng đáng thương.

Nhìn người con gái đáng thương đang cổ gắng đứng vững kia, Trác Du Hiên chẳng những không lại gần giúp đỡ mà hẳn ta vẫn còn khoanh tay đứng đó tặng cho Thẩm Quân Dao một nụ cười mỉa mai.

Với Trác Du Hiên, những gì mà Thẩm Quân Dao gặp phải lúc này vẫn chưa là gì cả, còn một chặng đường dài đang chờ đợi người phụ nữ này ở phía trước.

Cứ mỗi bước đi, Thẩm Quân Dao phải liên tục thở hồng hộc để lấy lại sức.

Cô thật sự là quá mệt mỏi, đến bước đi cũng gặp không ít khó khăn.

Thẩm Quân Dao thật sự muốn ngã quỵ, dường như cô sắp không chịu nổi nữa rồi.

Nhưng Thẩm Quân Dao vẫn không có gan làm như vậy, cô không dám chống lại những lời cảnh cáo kia của Trác Du Hiên.

Thế nên, cho dù thế nào, Thẩm Quân Dao vẫn phải cố gắng bước tiếp, mặc dù bản thân của cô có đang đau đớn đến thế nào đi chăng nữa.

Cứ mỗi bước đi là những cơn đau đớn cùng những trận run rẩy đang không ngừng ập đến nơi thân thể của người con gái đáng thương này.

Thẩm Quân Dao cần răng bước từng bước đi khó khăn, cánh tay run rẩy luôn phải tìm những vật cản ở phía trước làm điểm tựa.

"Như vậy thì mới là chó ngoan chứ! Đã là chó thì tốt nhất nên ngoan ngoãn như vậy từ đầu Thẩm Quân Dao ạ, nếu như cô vẫn muốn nhà họ Thẩm được an toàn!"
Trác Du Hiên lên tiếng đầy mỉa mai khiến cho bước chân của Thẩm Quân Dao hơi khựng lại một chút.

Sắc mặt của Thẩm Quân Dao hơi biến đổi một chút nhưng cô không hề nói gì, chỉ tiếp tục bước đi.

Cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng trong lòng của Thẩm Quân Dao, những tiếng nức nở đầy đau đớn rất muốn bật ra bên ngoài rồi.

Thẩm Quân Dao đang cố gắng kìm nén sự đau đớn ấy ở trong lòng, cô thật sự không muốn nhìn thấy bản thân của mình yếu đuối ở trước mặt người đàn ông mà Thẩm Quân Dao cô yêu vô cùng như vậy! Thẩm Quân Dao đi chậm vô cùng nhưng điều đó lại khiến cho Trác Du Hiên vô cùng khó chịu.

Hẳn ta hơi chau mày nhìn người con gái đáng thương đang khó khăn di chuyển từng bước đi kia mà ra lệnh.

"Thẩm Quân Dao, cô đi nhanh cái chân lên! Làm gì mà đi chậm như rùa bò vậy hả? Có phải cô đang muốn tìm cách kéo dài thời gian để không phải làm việc nữa hay không?"
Bước chân của Thẩm Quân Dao dừng lại, cô ngước mắt lên nhìn Trác Du Hiên.

Khoé môi khô khốc vẫn chưa lấy lại sự hồng hào vốn có khẽ mấp máy.

Dường như Thẩm Quân Dao đang muốn nói em không có, em không cố ý không muốn làm việc, chỉ là em thật sự không đi nổi mà thôi! Nhưng nghĩ lại, nếu cô nói như vậy chắc em sẽ khiến cho Trác Du Hiên nổi điên lên mất, cho nên Thẩm Quân Dao chỉ nhẹ nhàng đáp lại hản.

"Dạ! Em biết rồi, em sẽ đi nhanh hơn!"
"Tốt! Chó của tôi ngày càng trở nên biết điều hơn rồi đấy! Cô tốt nhất là từ nay về sau là cứ ngoan ngoãn biết điều như vậy thì sẽ bảo toàn được cái mạng rẻ rách của cô đấy!"
Đến lúc này Trác Du Hiên vẫn không ngừng dùng những lời nói vô cùng tàn độc mang theo hàm ý mỉa mai đối với Thẩm Quân Dao.

.

Truyện Đoản Văn
Lần này Thẩm Quân Dao lại chẳng hề có phản ứng gì cả, cô vẫn chỉ im lặng bước đi.

Không phải là không có phản ứng mà Thẩm Quân Dao đã quá quen với những lời lẽ cay độc của Trác Du như vậy rồi! Cô đau chứ, nhưng cô cũng chẳng thể làm gì được, vì thế tốt nhất là nên giữ im lặng, đó chính là cách tốt nhất để cô bảo vệ bản thân của mình!.
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 57: Đừng Nghĩ Đến Chuyện Nghỉ Ngơi


Cứ mỗi bước đi là những cơn đau đớn cùng những trận run rấy đang không ngừng ập đến nơi thân thể của người con gái đáng thương này.

Thẩm Quân Dao căn răng bước từng bước đi khó khăn, cánh tay run rẩy luôn phải tìm những vật chắn ở phía trước làm điểm tựa.

"Như vậy thì mới là chó ngoan chứ! Đã là chó thì tốt nhất nên ngoan ngoãn như vậy từ đầu Thẩm Quân Dao ạ, nếu như cô vẫn muốn nhà họ Thẩm được an toàn!"
Trác Du Hiên lên tiếng đầy mỉa mai khiến cho bước chân của Thẩm Quân Dao hơi khựng lại một chút.

Sắc mặt của Thẩm Quân Dao hơi biến đổi một chút nhưng cô không hề nói gì, chỉ tiếp tục bước đi.

Cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng trong lòng của Thẩm Quân Dao, những tiếng nức nở đầy đau đớn rất muốn bật ra bên ngoài rồi.

Thẩm Quân Dao đang cố gắng kìm nén sự đau đớn ấy ở trong lòng, cô thật sự không muốn nhìn thấy bản thân của mình yếu đuối ở trước mặt người đàn ông mà Thẩm Quân Dao cô yêu vô cùng như vậy! Thẩm Quân Dao đi chậm vô cùng nhưng điều đó lại khiến cho Trác Du Hiên vô cùng khó chịu.

Hẳn ta hơi chau mày nhìn người con gái đáng thương đang khó khăn di chuyển từng bước đi kia mà ra lệnh.

"Thẩm Quân Dao, cô đi nhanh cái chân lên! Làm gì mà đi chậm như rùa bò vậy hả? Có phải cô đang muốn tìm cách kéo dài thời gian để không phải làm việc nữa hay không?"
Bước chân của Thẩm Quân Dao dừng lại, cô ngước mắt lên nhìn Trác Du Hiên.

.

đam mỹ hài
Khoé môi khô khốc vẫn chưa lấy lại sự hồng hào vốn có khẽ mấp máy.

Dường như Thẩm Quân Dao đang muốn nói em không có, em không cố ý không muốn làm việc, chỉ là em thật sự không đi nổi mà thôi! Nhưng nghĩ lại, nếu cô nói như vậy chắc em sẽ khiến cho Trác Du Hiên nổi điên lên mất, cho nên Thẩm Quân Dao chỉ nhẹ nhàng đáp lại hản.

"Dạ! Em biết rồi, em sẽ đi nhanh hơn!"
"Tốt! Chó của tôi ngày càng trở nên biết điều hơn rồi đấy! Cô tốt nhất là từ nay về sau là cứ ngoan ngoãn biết điều như vậy thì sẽ bảo toàn được cái mạng rẻ rách của cô đấy!"Hãy click vào đây để ủng hộ 1 click quảng cáo cho tụi mình có động lực ra chương nhé!
Đến lúc này Trác Du Hiên vẫn không ngừng dùng những lời nói vô cùng tàn độc mang theo hàm ý mỉa mai đối với Thẩm Quân Dao.

Lần này Thẩm Quân Dao lại chẳng hề có phản ứng gì cả, cô vẫn chỉ im lặng bước đi.

Không phải là không có phản ứng mà Thẩm Quân Dao đã quá quen với những lời lẽ cay độc của Trác Du như vậy rồi! Cô đau chứ, nhưng cô cũng chẳng thể làm gì được, vì thế tốt nhất là nên giữ im lặng, đó chính là cách tốt nhất để cô bảo vệ bản thân của mình! Mãi một lúc lâu, Thẩm Quân Dao mới có thể đi lên nhà nhưng vô cùng vất vả.

Đến nơi, Thẩm Quân Dao liên tục thở hồng hộc lấy dưỡng khí vào trong phổi của mình, để cho bản thân của cô có thể ổn hơn.

Từng giọt mồ hôi ướt đẫm lấm tấm ở trên trán của Thẩm Quân Dao, ánh mắt của người con gái đáng thương kia cứ muốn nhắm chặt lại vì mệt mỏi nhưng vẫn phải cố gắng mà mở to ra.

Không chỉ có mồ hôi ở trên trán mà khắp người của Thẩm Quân Dao, mồ hôi đã khiến cho cả người cô ướt nhẹp, in ra cả chiếc áo mà cô đang mặc, khiến cho nó bỗng trở nên ướt đâm.

Hai chân của Thẩm Quân Dao gần như tê cứng lại, bước đi lúc này cũng thật sự rất khó khăn.

Đôi chân của cô khẽ run rẩy nhưng dường như không một ai nhìn thấy.

Sau khi Thẩm Quân Dao đi lên nhà được một lúc thì Trác Du Hiên cũng đi lên từ phía sau.

Trác Du Hiên hơi nhướn mày nhìn người con gái đang vịn hai tay lên tường để giữ thăng bằng kia, hai vai thì hơi run lên, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng hắn lại chẳng lộ ra một tia thương cảm.

Hơn thế nữa, Trác Du Hiên còn cho rằng Thẩm Quân Dao còn đang cố tình làm màu để không phải làm việc cơ.

Tuy Trác Du Hiên biết Thẩm Quân Dao quá mệt vì lao lực quá độ, vậy mà hắn vẫn còn nhân tâm bắt ép Thẩm Quân Dao làm việc, còn cho rằng chắc chắn hiện giờ Thẩm Quân Dao đã không sao rồi cơ chứ.

Thấy Thẩm Quân Dao cứ đứng im ở đó mà không chịu đi làm việc, khuôn mặt của Trác Du Hiên hiện lên rõ sự khó chịu.

Lời nói phát ra có ý như muốn ra lệnh cho người con gái đang mệt mỏi đứng ở kia vậy mà không mang theo một chút thương hại nào hết.

"Thẩm Quân Dao, đã là lúc nào rồi cô còn đứng ở đây hả? Cô đang cố tình giả bộ để trốn việc có phải hay là không? Cô muốn chết hay gì?"
Nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của Trác Du Hiên vang lên từ phía sau, cả người của Thẩm Quân Dao hơi giật mình một cái nhưng rất nhanh sau đó Thẩm Quân Dao đã cố gắng hít thở để lấy sức trả lời Trác Du Hiên.

"Em biết rồi Em đi làm ngay đây!"
Thanh âm phát ra từ miệng của Thẩm Quân Dao mang theo sự mệt mỏi cực kỳ, giọng nói cũng vô cùng yếu ớt.

Phải dùng hết sức Thẩm Quân Dao mới nói ra được mấy lời này đấy.

Tránh để cho Trác Du Hiên nổi điên lên, Thẩm Quân Dao nhanh chóng cầm lấy chiếc khăn lau bắt đầu vào công việc cần phải làm, mặc dù sức khỏe của Thẩm Quân Dao đang cực kì không được ổn định.

Nhưng như thế thì sao? Cô đâu biết mình phải làm gì ngoại trừ phải nghe lời của Trác Du Hiên? Trác Du Hiên nhìn thấy Thẩm Quân Dao cuối cùng cũng chịu làm việc, sự khó chịu trên khuôn mặt của hẳn cuối cùng cũng nguôi đi được phần nào.

Sắc mặt của hắn tuy đã dẫn ra nhưng sự lạnh giá vẫn luôn hiện hữu ở trên gương mặt của hắn.

"Cô nhớ phải làm việc cho tốt vào! Tốt nhất là đừng có nghĩ đến việc trốn không làm nữa, tuy tôi đi làm nhưng hoàn toàn biết rõ tình hình ở nhà đấy!"
Trác Du Hiên muốn cảnh cáo Thẩm Quân Dao rằng, tuy là hẳn đi làm nhưng cô cũng đừng mong nghĩ đến chuyện không phải làm việc nữa.

Thế nên Thẩm Quân Dao cũng đừng hy vọng được nghỉ ngơi một phút nào cả mặc dù cô đang vô cùng mệt mỏi.

Thẩm Quân Dao hoàn toàn nghe rõ những lời mà Trác Du Hiên nói nhưng cô lại không trả lời lại hẳn.

Hai mắt của cô hơi cụp xuống để lộ rõ quầng thâm ở trên đó, đôi tay gầy yếu vẫn tiếp tục lau dọn những ngóc ngách trong căn nhà.

Tiếng động cơ ngày càng xa dần, Thẩm Quân Dao biết chắc chắn Trác Du Hiên đã đến công ty rồi.

Nhưng cô cũng chẳng dám dừng công việc mà mình đang làm lại, bởi vì chắc chắn có người đang chú ý đến cô, cho nên cho dù Thẩm Quân Dao có muốn dừng lại cũng không thể nào được.

Khó khăn lắm Thẩm Quân Dao mới lau dọn xong cả căn nhà.

Trời thì cũng đã tâm trưa rồi, bụng cũng đã đói.

Vậy mà những người kia cũng chỉ ném cho Thẩm Quân Dao một chiếc bánh mì nhỏ để cho cô lót dạ.

Nhưng với Thẩm Quân Dao như vậy đã là quá đủ rồi, cô không cần gì nhiều.

Như vậy còn hơn là bị bắt ăn thức ăn thừa cho chó như hôm trước Trác Du Hiên đã bắt cô ăn.

Ăn xong, Thẩm Quân Dao lại tiếp tục bị ép làm việc đến tận trời tối, không được nghỉ ngơi một chút nào cả.

Thẩm Quân Dao gần như kiệt sức hoàn toàn sau khi làm xong toàn bộ công việc mà minh phải làm.

Trở về cái căn phòng ngủ cũng chính là cái nhà kho bẩn thỉu kia, Thẩm Quân Dao vật vã nằm lăn ra giường, chân tay của cô cứ như bị kéo đứt ra, vô cùng đau và như bị tê cứng lại vậy.

Hai mắt của Thẩm Quân Dao mệt mỏi nhắm chặt lại, không biết cô đã từ từ chìm vào trong giấc ngủ sâu lúc nào không hay biết!.
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 58: Nhớ Đến Kiệt Quệ


Tuy Trác Du Hiên liên tục sỉ nhục, hành hạ cô không thương tiếc như vậy, nhưng tại sao cô lại nhớ hắn ta đến như vậy? Thẩm Quân Dao thật sự rất nhớ Trác Du Hiên dù chỉ là hơn một tháng không gặp mặt mà thôi! Cho dù hai người có gặp mặt đi chăng nữa thì Trác Du Hiên cũng chẳng nói được mấy lời tốt đẹp, đa phần là muốn nhục nhã Thẩm Quân Dao mà thôi! Vậy mà Thẩm Quân Dao vẫn cứ nhớ hẳn da diết như vậy, nhớ đến mất ăn mất ngủ, chỉ hy vọng được nhìn thấy Trác Du Hiên mà thôi! Thẩm Quân Dao nhớ hắn như vậy, nhưng Trác Du Hiên chắc gì đã nghĩ đến Thẩm Quân Dao cơ chứ? Liếc mắt nhìn cô hắn cũng chẳng thèm, huống chỉ nói gì là nhớ nhung? Thẩm Quân Dao cuộn tròn người lại một góc trong căn phòng, trong đầu của cô chứa toàn là hình ảnh của người đàn ông tàn nhẫn kia.

Trác Du Hiên đối xử với cô nhẫn tâm như thế, vậy mà Thẩm Quân Dao vẫn đem toàn bộ trái tim của mình mang ra trao cho hăn.

Cô biết là bản thân mình thật sự rất ngu ngốc! Nhưng biết làm sao được? Thẩm Quân Dao vẫn không kìm được mà yêu Trác Du Hiên.

Cô yêu hắn ta bao nhiêu năm nay, không cần đáp lại, cô chỉ muốn ở bên cạnh Trác Du Hiên một cách thầm lặng mà thôi! Yêu nhiều như vậy, làm cách nào để Thẩm Quân Dao vứt bỏ đi cái thứ tình cảm này đây? Thẩm Quân Dao thật sự không thể nào làm được! Cô không thể nào đừng yêu Trác Du Hiên mặc cho hắn tàn nhẫn với cô như thế nào đi chăng nữa! Tình yêu khắc cốt ghi tâm, đâu phải nói buông bỏ là bỏ được đâu! Cứ cho là cô ngu ngốc đi, biết Trác Du Hiên chẳng khác gì một liều thuốc độc vậy mà Thẩm Quân Dao vẫn cứ đâm đầu vào, mặc dù biết bản thân mình chẳng được hạnh phúc.

Thẩm Quân Dao gục đầu xuống, hơn một tháng nay cô sống cũng chẳng dễ dàng gì! Mặc dù Trác Du Hiên không ở nhà nhưng những công việc nặng nhọc vẫn đè nặng lên vai của người con gái đáng thương này.

Thẩm Quân Dao có không muốn làm cũng không được! Có lẽ Trác Du Hiên đã ra lệnh cho mấy người giúp việc kia phải trông chừng Thẩm Quân Dao cho cẩn thận.

Bọn họ vốn đã sợ Trác Du Hiên nên chỉ đành làm theo mà thôi! Cho dù mấy người đó có thương hại cho Thẩm Quân Dao nhưng hoàn toàn lực bất tòng tâm, không thể làm gì cả! Còn về thức ăn, mấy ngày đầu chỉ là bánh mì.

Nhưng những ngày về sau với Thẩm Quân Dao chẳng khác gì thảm họa.

Cũng giống với Trác Du Hiên, mấy người kia cũng bắt Thẩm Quân Dao phải ăn thức ăn thừa của con chó mà Trác Du Hiên nuôi một cách vô cùng tàn độc! Không phải là cũng giống với Trác Du Hiên mà chính là Trác Du Hiên đã ra lệnh cho bọn họ phải làm như vậy! Hắn nói rằng, khi nào Thẩm Quân Dao vẫn còn ở trong căn nhà này thì chỉ được phép ăn cơm thừa sau khi chó ăn xong mà thôi, không ăn cũng phải ăn! Điều đó như xé nát trái tim của người con gái đáng thương kia ra! Thẩm Quân Dao yêu hắn như thế, vậy mà Trác Du Hiên lại có thể nhẫn tâm dùng cách này để nhục mạ, hành hạ người con gái đáng thương ấy vô cùng tàn nhẫn! Chẳng lẽ Trác Du Hiên muốn dày vò Thẩm Quân Dao cho đến chết hay sao? Biết là Trác Du Hiên tàn nhân đến như thế, mà Thẩm Quân Dao vẫn một lòng trung thành hướng về hắn.

Cô dành tình cảm cho hắn âm thầm, Thẩm Quân Dao không cầu mong Trác Du Hiên sẽ đáp lại thứ tình cảm ấy của mình.Hãy click vào đây để ủng hộ 1 click quảng cáo cho tụi mình có động lực ra chương nhé!
Cô chỉ hy vọng hắn đừng dày xé trái tim của cô nữa mà thôi! Trác Du Hiên tàn độc với Thẩm Quân Dao như vậy, thế mà cô vẫn một lòng nhung nhớ hẳn, ngày nào cũng ngóng trông người ấy trở về trong vô vọng.

Cô chỉ dám ở trong phòng mà chờ mong hẳn, không dám công khai ra đứng ở cửa.

Thẩm Quân Dao biết mỗi khi Trác Du Hiên nhìn thấy mình đầu vô cùng khó chịu.

Hiểu rõ là như vậy, thế nên Thẩm Quân Dao cũng chỉ biết âm thầm chờ đợi mà thôi! Biết là Trác Du Hiên về đối với Thẩm Quân Dao chẳng có điều gì tốt đẹp cả.

Hắn cứ đi như vậy có lẽ Thẩm Quân Dao không phải chịu sự hành hạ tàn khốc của con người chẳng khác gì ác ma kia.

Nhưng tại sao Thẩm Quân Dao cứ mong Trác Du Hiên trở về? Tại sao cô lại mong nhìn thấy hắn đến mức như vậy? Mặc dù Thẩm Quân Dao biết mỗi lần Trác Du Hiên về thì cô sẽ phải chịu đủ mọi cực hình vô cùng tàn khốc kia của Trác Du Hiên, thế mà cô vẫn chờ mong hản hay sao? Không muốn đau khổ nhưng khi không nhìn thấy Trác Du Hiên thì cô lại thấy nhớ.

Thẩm Quân Dao cũng không biết bản thân của mình thật sự muốn điều gì nữa đây? Thẩm Quân Dao cứ thế ngủ gục trong cái nhà kho tôi tàn lạnh lẽo này lúc nào không hay biết.

Mặc dù sức khỏe của cô đã tốt hơn đôi chút nhưng cô cũng không thể nào ngồi ngủ dưới đất như thế kia được chứ? Lại còn không đắp chăn, ngoài trời thì lạnh.

Như thế rất dễ bị cảm lạnh.

Sáng sớm hôm sau theo thường lệ hàng ngày, Thẩm Quân Dao lại mệt mỏi thức dậy.

Cô vệ sinh cá nhân xong xuôi, ăn một ít thức ăn lót dạ rôi bắt đầu làm việc.

Nếu cô mà không làm thì chắc chắn sẽ bị đánh, vì thế cho nên Thẩm Quân Dao phải cản răng làm tất những công việc nặng nhọc ở trong nhà.

Cứ thế lại một ngày vất vả trôi qua, trời cũng đã tối sầm lại, làm hết tất cả mọi việc xong thì bộ dạng của Thẩm Quân Dao trông vô cùng mệt mỏi.

Nhưng không vì thế mà Thẩm Quân Dao sẽ được nghỉ ngơi.

Cô bắt tay vào nấu bữa tối cho Trác Du Hiên mặc dù hắn ta có về nhà hay là không? Cho dù hắn ta có không về nhà thì Thẩm Quân Dao vẫn phải nấu mà thôi, tránh việc bất chợt Trác Du Hiên về nhà mà không có bữa tối thì hắn sẽ trút cơn giận dữ lên đầu của mọi người mất thôi.

Bày biện thức ăn lên bàn, sau đó Thẩm Quân Dao dùng lồng bàn đậy những món ăn kia lại.

Cô cũng phải ăn những thức ăn kia vô cùng khó khăn, nhưng không ăn thì không thể được.

Mỗi khi Thẩm Quân Dao ăn thì sẽ có một người đứng bên cạnh trông coi xem cô có ăn hết hay là không? Nếu không ăn hết, Thẩm Quân Dao chắc chắn sẽ ăn đòn thay cho ăn cơm.

Chính vì thế, cho dù những hạt cơm thừa kia khó ăn đến mấy đi chăng nữa, Thẩm Quân Dao cũng phải gắng gượng mà ăn sạch sẽ chúng.

Cả ngày mệt mỏi, Thẩm Quân Dao mệt mỏi trở về phòng mình rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Trong cơn mê man, Thẩm Quân Dao cảm thấy có một bàn tay liên tục đụng chạm lên người của cô, những lúc như thế, cả người của Thẩm Quân Dao như có một dòng điện chạy qua vậy.

Thẩm Quân Dao rùng mình khi bàn tay thô ráp kia cứ liên tục xuyên xỏ khắp người cô mà cấu mà véo.

Cả người của Thẩm Quân Dao run lên, cô giật mình tỉnh dậy.

Mở mắt ra, Trác Du Hiên đã đứng ở trước mặt của cô.

Thẩm Quân Dao còn chưa kịp mừng rỡ thì Trác Du Hiên đã áp sát người của cô.

Những lời nói ái muội phát ra từ miệng của người đàn ông khiến cho vành tai của Thẩm Quân Dao bỗng dưng ngứa ngáy.

"Vợ à, hơn một tháng nay tôi chưa chạm vào người cô, tôi bắt đầu thấy nhớ cái thân thể d*m đ*ng chuyên đi câu dẫn đàn ông này của cô rồi đấy! Tôi đang rất muốn, cô phục vụ tôi cho tốt vào!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 59: Không Thể Đáp Ứng


Nếu không ăn hết, Thẩm Quân Dao chắc chắn sẽ ăn đòn thay cho ăn cơm.

Chính vì thế, cho dù những hạt cơm thừa kia khó ăn đến mấy đi chăng nữa, Thẩm Quân Dao cũng phải gắng gượng mà ăn sạch sẽ chúng.

Cả ngày mệt mỏi, Thẩm Quân Dao mệt mỏi trở về phòng mình rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Trong cơn mê man, Thẩm Quân Dao cảm thấy có một bàn tay liên tục đụng chạm lên người của cô, những lúc như thể, cả người của Thẩm Quân Dao như có một dòng điện chạy qua vậy.

Thẩm Quân Dao rùng mình khi bàn tay thô ráp kia cứ liên tục xuyên xỏ khắp người cô mà cấu mà véo.

Cả người của Thẩm Quân Dao run lên, cô giật mình tỉnh dậy.

Mở mắt ra, Trác Du Hiên đã đứng ở trước mặt của cô.

Thẩm Quân Dao còn chưa kịp mừng rỡ thì Trác Du Hiên đã áp sát người của cô.

Những lời nói ái muội phát ra từ miệng của người đàn ông khiến cho vành tai của Thẩm Quân Dao bỗng dưng ngứa ngáy.

"Vợ à, hơn một tháng nay tôi chưa chạm vào người cô, tôi bắt đầu thấy nhớ cái thân thể d*m đ*ng chuyên đi câu dẫn đàn ông này của cô rồi đấy! Tôi đang rất muốn, cô phục vụ tôi cho tốt vào!"
Khoé môi của Trác Du Hiên cong lên từng chút, ánh mắt hẳn mê ly nhìn chằm chằm người con gái đang bị ghì chặt ở dưới thân mình.

Trác Du Hiên khẽ ngậm lấy vành tai của Thẩm Quân Dao như đang muốn khiêu khích cô.

Cả người của Thẩm Quân Dao bỗng nhiên run lên vì sợ hãi.

Cô hơi ngoảnh đầu đi, né tránh gương mặt kia của Trác Du Hiên đang nhìn chäảm chằm cô.

Thẩm Quân Dao thật sự rất vui mừng khi Trác Du Hiên tìm đến cô, nhưng niềm vui ấy chẳng được bao lâu thì nỗi sợ hãi đã hoàn toàn lấn át sự vui mừng đó rồi.Hãy click vào đây để ủng hộ 1 click quảng cáo cho tụi mình có động lực ra chương nhé!
Khuôn mặt của Thẩm Quân Dao tái nhợt đi vì sự sợ hãi ở trong lòng.

Thẩm Quân Dao có lẽ đã nhận ra lý do là vì sao Trác Du Hiên mới tìm đến cô lúc này.

Thẩm Quân Dao bỗng dưng cảm thấy chua xót, cô vốn chỉ là công cụ để cho Trác Du Hiên thoả mãn nhu cầu của mình mà thôi.

Hóa ra, cô vẫn mãi chỉ là một công cụ, mãi mãi chỉ là một kẻ thay thế cho chị của cô, Thẩm Sơ Vũ ở trong mắt của Trác Du Hiên mà thôi! Sự thật vốn là như vậy mà cớ sao Thẩm Quân Dao vẫn cảm thấy đau lòng đến như thế? Sự thật này với Thẩm Quân Dao mà nói là quá mức đau đớn, cô sợ bản thân của mình sẽ không chịu nổi mà ngã quỵ mất! Thẩm Quân Dao vốn biết mình chỉ là một công cụ nhưng tình cảm mà cô dành cho Trác Du Hiên vẫn nhiều đến như vậy, hơn nữa càng ngày lại càng sâu đậm hơn.

Yêu Trác Du Hiên thật sự rất đau khổ, vậy mà Thẩm Quân Dao lại không có cách nào buông bỏ được đoạn nghiệt duyên này.

Trác Du Hiên thấy Thẩm Quân Dao hơi nghiêng đầu quay đi, chẳng những hắn ta không hề cảm thấy tức giận mà còn cảm thấy có chút thú vị nữa.

Trác Du Hiên dùng tay bóp chặt gương mặt của Thẩm Quân Dao, ép ánh mắt của người con gái ấy phải nhìn trực tiếp vào ánh mắt của hắn.

Trác Du Hiên hơi cúi mặt xuống, áp sát gương mặt đang sợ hãi kia của Thẩm Quân Dao, một giọng nói lạnh lẽo vang lên khiến cho người ta phải rùng mình vì sợ hãi cùng cái giá lạnh ở bên trong lời nói kia.

"Thẩm Quân Dao, cô nhìn đi đâu thế hả? Đang phục vụ tôi mà dám lơ là đến chuyện khác hay sao? Tối nay cô nhất định phải phục vụ tôi cho tốt, nếu làm tôi hài lòng thì nhất định tôi sẽ giữ cô ở bên cạnh tôi dài dài đấy!"
Từng âm thanh ái muội cùng với mùi rượu nồng nặc truyền ra từ miệng của Trác Du Hiên phả vào gương mặt xinh đẹp kia của Thẩm Quân Dao.

Có lẽ Trác Du Hiên đã uống rượu, nhưng có lẽ hắn ta không hề say.

Chính vì như vậy, Thẩm Quân Dao lại càng cảm thấy sợ hãi, một âm thanh bỗng bật ra từ khoé miệng hơi run rẩy của cô.

"Đừng! Tối nay em thật sự không được!"
Cả người của Thẩm Quân Dao bỗng run lên nhưng không có cách nào chống cự.

Hai tay của cô bị Trác Du Hiên ép l*n đ*nh đầu rồi, cho dù muốn dãy dụa cũng không thể được.

Lúc này, Thẩm Quân Dao chỉ còn cách cầu xin Trác Du Hiên mà thôi.

Tối nay Thẩm Quân Dao quả thật không có cách nào mà đáp ứng Trác Du Hiên được.

Cô thật sự đã không còn sức nữa rồi! Cánh tay của Trác Du Hiên bỗng dưng siết chặt gương mặt của Thẩm Quân Dao bảng một lực vô cùng mạnh khiến cho khuôn mặt của cô bỗng nhăn lại vì đau.

Có thể thấy Trác Du Hiên đã bắt đầu tức giận rồi.

Nhưng hẳn ta không hề thể hiện ra bên ngoài.

Từ sắc mặt cực kì u ám cùng lời nói lạnh lẽo kia của Trác Du Hiên có thể thấy rằng hắn ta đã bắt đầu tức giận rồi.

Có lẽ Trác Du Hiên tức giận vì những lời nói kia của Thẩm Quân Dao.

"Ơ kìa cô nói gì vậy vợ yêu của tôi? Không phải cô luôn miệng nói cô yêu tôi, luôn miệng khẳng định cô là vợ của tôi hay sao? Là vợ của tôi mà không muốn thoả mãn tôi hay sao? Vậy cô lấy cớ gì mà luôn miệng cho rằng cô là vợ của tôi cơ chứ?"
Giọng nói đầy mỉa mai kia của Trác Du Hiên cứ thế vang lên khiến cho người con gái đang bị hẳn giữ chặt dưới thân không ngừng run rẩy.

Thấy cô im lặng, Trác Du Hiên lại tiếp tục dùng những lời tàn nhẫn mà tổn thương Thẩm Quân Dao.

"Thẩm Quân Dao, cô đừng có quên hiện giờ cô vẫn là sủng vật của tôi, là công cụ để tôi phát tiết.

Cô nên cảm thấy may mắn vì tôi coi trọng cái thân thể rách nát này của cô.

Thế nên thoả mãn tôi là nhiệm vụ của cô, cho dù cô có muốn hay là không muốn!"
Cánh tay của Trác Du Hiên từ từ di chuyển từ khuôn mặt dọc xuống từng cúc áo ở trên người của Thẩm Quân Dao.

Dần dần, chiếc áo ở trên người của Thẩm Quân Dao gần như bung ra toàn bộ, để lộ một mảnh thân thể gầy gò đã phải chịu bao nhiêu cơ cực.

Theo từng sự đụng chạm của Trác Du Hiên là một hồi run rẩy của Thẩm Quân Dao.

Cô run sợ không biết làm thế nào cả, nhưng giờ cô thật sự không thể đáp ứng Trác Du Hiên được.

Đây vốn là nghĩa vụ của cô nhưng bây giờ thật sự là không thể nào.

Khoé môi của Thẩm Quân Dao hơi mấp máy, thanh âm run rẩy truyền ra từ miệng của người con gái nức nở cầu xin người đàn ông chẳng khác gì ác quỷ ở trước mặt mình một cách vô cùng đau đớn.

"Xin anh! Tha cho em đi!"
"Hôm nay thật sự không được mài!"
"Dừng lại được không? Xin anh tha cho em một lần, một lần thôi cũng được?"
Trác Du Hiên hơi ngẩng mặt lên nhìn khuôn mặt như sắp khóc kia của Thẩm Quân Dao, hản ta hơi nhếch môi một cái.

Sự khinh bỉ cùng ghê tởm hiện hữu một cách vô cùng rõ ràng ở trên gương mặt của người đàn ông.

"Tại sao tôi lại phải bỏ qua cho cô? Cô đã muốn gả cho tôi như vậy thì cô phải hoàn thành nghĩa vụ của một người vợ đi chứ! Không phải cô yêu tôi sao? Để tôi dùng cách này yêu thương loại phụ nữ lắng lơ như cô không thích hay sao?"
Trác Du Hiên cúi xuống căn lên chiếc cổ trắng nõn của người con gái đáng thương kia một cái, in lên đó một dấu màu đỏ ửng như là đang cảnh cáo.

Trác Du Hiên có lẽ không có ý định buông tha cho người con gái đáng thương này, hẳn ta vẫn cúi đầu gặm nhấm phần da thịt nõn nà kia.

"Hôm nay em đến kỳ sinh lý, thật sự không thể đáp ứng cho anh được.

Để lần khác đi, có được không?".
 
Back
Top Bottom