Bấy giờ tiết trời dần chuyển sang oi bức.
Quân Nguyên ngoài việc chịu khổ sở vì thiếu đói cũng bắt đầu xuống sức do không quen thủy thổ.
Sau khi chiếm được Thiên Trường, tả thừa Lý Hằng đã bàn với Thoát Hoan nên chia quân đóng giữ tại đây, trích lương xây thành để chiếm đóng lâu dài, đề phòng vua Trần trở lại khôi phục căn cứ địa.
Tuy nhiên ý kiến này đã bị các tướng khác phản đối và bị chủ soái Thoát Hoan bác bỏ vì lo ngại càng chia quân nhiều nơi càng dàn mỏng lực lượng, dễ bị quân Đại Việt tập kích.
Bấy giờ quân Nguyên đã không còn điều kiện để dàn quân kiểm soát nhiều vùng như trước, nhưng cũng không thể dồn ứ lại một chỗ để chịu đói.
Thoát Hoan chia khối quân của mình thành một chuỗi đồn trại lớn nhỏ kéo dài từ Thăng Long đến các vùng Thiên Mạc, Khoái Châu nằm dọc theo sông Phú Lương với các đồn trại lớn là Chương Dương, Hàm Tử, Tây Kết, A Lỗ.
Mục đích là để vừa có thể tỏa ra cướp bóc, vừa có thể ứng cứu cho nhau khi bị tấn công.
Còn bản thân Thoát Hoan vẫn đóng đại doanh ở Thăng Long chỉ huy toàn quân.
Khi Toa Đô tiến ra Bắc hội quân với Thoát Hoan thì các lộ từ Thanh Hóa, Diễn Châu đến Nghệ An, Bố Chính, Thuận Hóa trở thành những vùng vắng bóng quân giặc.
Quốc Tuấn đã nắm được điều đó, khéo léo thực hiện một chiến dịch nghi binh, rút lui tài tình để đưa toàn quân vào đóng tại Thanh Hóa.
Vào đến đây, triều đình và đại quân tạm thời được an toàn, có thời gian củng cố lại lực lượng, đồng thời tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi sự suy kiệt của quân địch.
Quân Đại Việt đóng gần mặt biển, chia quân đóng giữ các chỗ hiểm yếu để phòng địch tấn công.
Vài ngày sau, Toa Đô dò biết được tung tích quân Đại Việt.
Gã bèn báo lên chủ soái Thoát Hoan.
Nắm được tin tức, Thoát Hoan phái Ô Mã Nhi đem sáu mươi chiến thuyền, hơn một ngàn quân thủy phối hợp cùng khối quân của Toa Đô quay trở lại Thanh Hóa để tấn công quân Đại Việt.
Lúc này quân của Toa Đô đã hết sức suy kiệt, chán nản vì thiếu thốn lương thực và những chặng đường hành quân dài ngày, khổ sở.
Binh lính ở Trường Yên ì ạch kéo xuống Thanh Hóa.
Tại đây, quân Nguyên gặp phải sự kháng cự của Thượng tướng thái sư – Chiêu Minh vương Trần Quang Khải.
Lần này với thế và lực mới, Quang Khải đã nắm được ưu thế trên chiến trường.
Toa Đô và Ô Mã Nhi giao chiến với Quang Khải nhiều trận đều không thắng nổi.
Càng giằng co ở Thanh Hóa lâu ngày, Toa Đô, Ô Mã Nhi càng tuyệt vọng.
Một mặt, quân của Quang Khải lấy thế quân nhàn hạ mà kiên trì phòng thủ, chắn ngang đường tiến quân của chúng, không sao đánh hạ nổi.
Mặt khác, vùng Thanh Hóa bây giờ thưa thớt hoang vu, lại ở quá xa hậu phương dẫn đến tình trạng đã đói khát trong quân của Toa Đô càng thêm trầm trọng.
Không thể làm được gì hơn, Toa Đô cùng Ô Mã Nhi dẫn quân ngược ra Bắc, đóng tại bến Tây Kết.
Quang Khải không vội truy kích Toa Đô, bỏ mặc cho quân Nguyên tự suy yếu dần vì đói khát, bệnh tật.
Với sự che chắn vô cùng tốt, triều đình nhà Trần và toàn quân Đại Việt có được sự an toàn tuyệt đối tại Thanh Hóa, yên tâm dưỡng sức, tích lũy lương thực.
Quân Nguyên đánh trận xa nhà lâu ngày, thiếu thốn cực khổ trăm bề, lại thêm dịch bệnh hoành hành, vốn sĩ khí đã xuống dốc.
Nhưng để làm cho chúng hoàn toàn nhụt chí, trước sau quân Trần vẫn phải đánh thắng chúng trong những trận chiến quy mô lớn.
Có như thế thì niềm kiêu hãnh cuối cùng, cũng là hy vọng cuối cùng của đạo quân xâm lược mới sụp đổ.
Khi đó, quân Trần mới có thể thuận lợi tiến tới mục tiêu cuối cùng là đuổi sạch quân giặc về nước, đồng thời gây cho chúng nhiều thiệt hại nhất có thể.
Cuối tháng năm, quân Đại Việt ào ào tiến ra Bắc, bắt đầu chiến dịch tổng phản công.
Khối quân phía Đông do đích thân Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn đốc suất quân thủy vượt biển quay trở lại vùng Thiên Trường, Trường Yên, len lỏi vào các nhánh sông lớn nhằm đánh vào những bộ phận rệu rã nhất của đoàn quân dưới trướng Toa Đô.
Mục đích là để giành lại vùng đất căn cơ của hoàng tộc Trần, tạo thế đứng vững cho toàn quân Đại Việt tiện bề tiến thủ.
Dưới trướng Quốc Tuấn là các con trai của ông gồm Hưng Vũ vương Trần Quốc Nghiễn, Hưng Nhượng vương Trần Quốc Tảng, Hưng Trí vương Trần Quốc Hiện, Hưng Hiển vương Trần Quốc Uy.
Họ đều là những người tài tuấn.
Ngoài ra, còn có các gia tướng Phạm Ngũ Lão, Yết Kiêu, Dã Tượng, Cao Mang, Đại Hành là những người luôn sát cánh với chủ công của mình từ đầu cuộc chiến.
Khối quân phía Tây dưới quyền chỉ huy của Chiêu Minh vương Trần Quang Khải và Quan gia, Thượng hoàng chia đường thủy, bộ nhắm thẳng vào các đồn trại lớn dọc sông Phú Lương, nằm gần kinh thành.
Mục tiêu của cánh quân này là cắt đứt liên lạc giữa Toa Đô và Thoát Hoan, rồi thừa thắng thu phục lại Thăng Long.
Trong khối quân này có nhiều vương hầu và tướng lĩnh chủ chốt của triều đình.
Mở màn cho chiến dịch là trận chiến tại đồn A Lỗ, một căn cứ trấn giữ chốt ngã ba sông Phú Lương và sông Luộc của quân Nguyên.
Tướng trấn giữ đồn A Lỗ là vạn hộ Lưu Thế Anh với hơn một vạn quân trong tay.
Binh thuyền của Quốc Tuấn âm thầm hành quân tiếp cận căn cứ của quân Nguyên với tiến độ nhanh chóng.
Khi quân Nguyên phát hiện ra đoàn quân của Quốc Tuấn hùng hổ kéo tới thì đã muộn, các đồn trại khác không còn đủ thời gian để đến ứng cứu.
Quân Đại Việt đông hơn gấp mấy lần, tấn công dữ dội vào đồn A Lỗ, nhanh chóng làm chủ tình hình.
Vạn hộ Lưu Thế Anh cùng một ít tàn quân mở đường máu chạy về hướng Thăng Long.
Sau hai trận đánh mở đầu cuộc tổng phản công, Quốc Tuấn đã chiếm lại được quyền làm chủ Thiên Trường một cách dễ dàng, cũng nhờ đó mà cô lập một lực lượng đáng kể quân Nguyên ở vùng Trường Yên.
Đồng thời, quân Đại Việt còn mở thông các tuyến đường sông quan trọng ở phía Đông Phú Lương.
Trong khi quân của Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn đánh thắng địch ở vùng Thiên Trường, thì khối quân phía tây dưới sự chỉ huy của hai Quan gia và Chiêu Minh vương Trần Quang Khải cũng tung hoành ở vùng Thiên Mạc, Khoái Châu.
Quân Đại Việt tiến thẳng một mạch từ Thanh Hóa vùng trung tâm Thăng Long mà không gặp phải sự kháng cự nào đáng kể nhờ tài hành quân thần tốc và do quân Nguyên đã co cụm lại trên trục sông.
Đến gần hai cứ điểm liền kề nhau là Hàm Tử – Tây Kết, quân Đại Việt tập kết lại, chuẩn bị tổ chức một trận quyết chiến lớn.
Trần Khâm rước Thượng hoàng từ hậu quân tới.
Thượng hoàng đích thân làm tướng soái, cùng Quang Khải dự trù kế sách, dàn trận chia quân cho các đại tướng.
Chiêu Văn vương Trần Nhật Duật cùng một số tướng lĩnh dẫn năm vạn quân đánh vào Hàm Tử quan.
Các tướng Nguyễn Khoái, Hoài Văn hầu Trần Quốc Toản, Chiêu Thành vương Trần Viễn chuẩn bị sẵn sàng đánh vào Tây Kết để phối hợp.
Các hiệu cấm quân tinh nhuệ nhất đều được tung vào trận.
Đó là những tinh hoa của toàn quân Đại Việt, là những mũi giáo sắc bén nhất mà vua Trần đã dành riêng cho những trận đại chiến mang tính chất sống còn.
Về phía quân Nguyên, binh lính đóng ở Hàm Tử – Tây Kết có quân của Toa Đô và cả quân của Thoát Hoan phái tới.
Quân Nguyên nằm dưới sự chỉ huy của các tướng Toa Đô, Giảo Kỳ, Đường Ngột Đài, Ô Mã Nhi...
Tại đây quân Nguyên bố trí nhiều thủy quân để trấn giữ.
Hiển nhiên hai cụm cứ điểm này rất vững mạnh vì có quân đông tướng giỏi, có sự kết hợp giữa thủy và bộ.
Hai cứ điểm nằm kề nhau khá tiện lợi cho việc ứng cứu hoặc rút lui.
Tuy nhiên, nhuệ khí và thể chất quân Nguyên đã suy giảm nhiều, không thể so bì với lúc ban đầu mới tiến sang nữa.
Quân Đại Việt đem binh thuyền đánh vào Hàm Tử quan, nhanh chóng làm chủ tuyến sông và cho quân đổ bộ ồ ạt.
Hai bên đánh nhau dữ dội.
Toa Đô đang ở bến Tây Kết, thân điều động binh thuyền sang ứng cứu Hàm Tử.
Quân Toa Đô cũng đổ bộ lên bờ, xông vào giáp chiến với quân Trần.
Lúc này, Nhật Duật tung đội kỵ xạ người Tống của mình vào trận.
Đội Quân này dưới sự chỉ huy của Triệu Trung, gia tướng của y.
Triệu Trung và binh lính người Tống trước kia khi nước Tống bị diệt đã chạy sang quy phụ Đại Việt, được y thu nhận.
Nhật Duật cho quân của Triệu Trung ăn mặc trang phục của quân Tống để đánh trận.
Trước khi vào trận, Thượng hoàng đã cẩn thận dặn dò toàn quân:
"Đây là quân Thát của Chiêu Văn vương đấy, nên nhận cho kỹ chúng."
Việc cho quân ăn mặc theo kiểu quân Tống là mưu cao của Nhật Duật, vừa khích lệ tinh thần báo thù của bọn Triệu Trung, vừa có tác dụng uy hiếp tinh thần quân Nguyên.
Hiệu quả của mưu kế này đã thành công vượt cả mong đợi.
Quân Nguyên đang bị hãm trận, lại nhìn thấy trước mắt chúng một đoàn quân Tống thì vô cùng kinh hoàng, bảo nhau rằng lẽ nào nước Tống đã phục quốc và đem quân sang giúp Đại Việt.
Do đó mà quan tâm của địch rối loạn.
Triệu Trung rất dũng mãnh, lúc này ra sức giết địch để báo thù cho cố quốc.
Nhật Duật thừa thế tiến quân đánh mạnh, quân Nguyên tan vỡ lớn.
Cùng với chiến sự diễn ra tại Hàm Tử, quân Đại Việt dưới sự chỉ huy của các tướng Hoài Văn hầu Trần Quốc Toản, tướng quân Nguyễn Khoái, Chiêu Thành vương Trần Viễn cũng tấn công vào đồn Tây Kết vừa lúc Toa Đô đem quân sang cứu Hàm Tử.
Các tướng Nguyên đang lo dồn về phía Hàm Tử, lại bị tấn công ở Tây Kết nên sớm nao núng.
Quân Đại Việt thả sức chém giết.
Các tướng Nguyên từ Hàm Tử – Tây Kết mạnh ai nấy bỏ chạy về phía đông, toan rút ra ven biển.
Quân ta thu được chiến thắng quan trọng.
Bấy giờ nhuệ khí quân Đại Việt dâng cao, tiếp tục nỗ lực để đi đến chiến thắng cuối cùng.
Chiến thắng Hàm Tử – Tây Kết đã làm rúng động toàn bộ hệ thống phòng thủ của quân Nguyên, khiến tinh thần của chúng hoang mang tột độ.
Quân Nguyên bấy giờ ở tản mác tại Thiên Trường, Thiên Mạc, Trường Yên vẫn còn đông nhưng hầu như đã như cá nằm trên thớt, hoàn toàn mất phương hướng do bị cô lập với chỉ huy và hậu cần.
Quân của Thoát Hoan đóng tại Thăng Long cũng đã khiếp vía và bị uy hiếp dữ dội do mất đi những lá chắn ở hạ lưu sông Phú Lương.
Toàn quân Đại Việt lại chia làm ba bộ phận.
Khối quân thứ nhất cũng là khối quân mạnh nhất do Chiêu Minh vương Trần Quang Khải làm tổng chỉ huy, thừa thắng đánh thẳng vào khối quân của Thoát Hoan ở Thăng Long.
Khối quân thứ hai do Quan gia và thượng hoàng chỉ huy, chốt giữ các địa bàn vừa mới chiếm lại được và đem quân tiêu trừ giặc ở các vùng Thiên Mạc, Trường Yên, Thiên Trường.
Khối quân thứ ba do Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn làm tổng chỉ huy từ Thiên Trường theo dòng sông Thái Bình – Lục Nam tiến chiếm lại Vạn Kiếp, chuẩn bị đón đánh quân Nguyên rút chạy hoặc phối hợp với quân của Quang Khải hai mặt giáp công địch nếu cần.
Quốc Tuấn còn phái gia tướng Phạm Ngũ Lão dẫn tinh binh từ khối quân của mình sang chi viện cho Chiêu Minh vương để cùng hợp lực chiếm lại kinh thành.
Quân dưới trướng Thoát Hoan vẫn còn hàng chục vạn bất chấp những thất bại nặng nề liên tiếp.
Các khối quân của Toa Đô, Giảo Kỳ, Ô Mã Nhi... rải rác ở các nơi trong nước dù bị đánh tan tác, bị cô lập thành từng mảnh nhưng vẫn chưa hoàn toàn bị diệt.
Vì vậy, trận chiến thu phục kinh thành là một trận chiến lớn, vô cùng quan trọng và không hề dễ dàng.
Trải qua nhiều tháng chiến đấu với quân giặc, những nông dân Đại Việt giờ đã trở thành những chiến binh thực thụ, cùng sát cánh với quân đội triều đình đánh lớn.
Quang Khải đem các quân dùng thuyền ngược sông vây đánh mạnh vào bến Chương Dương, lại ngầm cho quân đi vòng mai phục trên đường từ thành Thăng Long đến Chương Dương.
Quân Trần khí thế đang lên, đồn Chương Dương dù là một cứ điểm đông và mạnh của quân Nguyên cũng không chống cự được lâu.
Nhận tin cấp báo, Thoát Hoan từ Thăng Long phái quân đi tiếp viện thì bị phục binh Đại Việt chặn đánh tan dọc đường.
Đồn Chương Dương cô thế, trước sau đều bị quân Trần vây đánh nên cũng bị hạ không lâu sau đó.
Hàng vạn quân tại Chương Dương bị tiêu diệt.
Quang Khải lại phái Trung Thành vương đem một cánh quân tấn công đồn ngoại vi của địch ở Giang Khẩu, tướng Nguyên trấn giữ tại đây là Thiên hộ Mã Vinh chống không nổi phải rút chạy.
Quân Nguyên rút hết vào trong thành Thăng Long cố thủ.
Quang Khải hạ lệnh cho toàn quân vây thành mấy vòng, thủy và lục quân cùng nhau phối hợp ngày đêm công phá thành.
Quân Nguyên ở trong thành dùng cung tên, dựa vào thành cao hào sâu chống trả lại.
Kỵ binh của quân Nguyên bị dồn ứ trong thành, ngựa chiến trở nên vô dụng trong một điều kiện chiến trường hoàn toàn khác biệt so với những gì chúng thường trải qua ở các quốc gia khác.
Quân Nguyên chỉ có thể trông cậy vào bộ binh để thủ thành.
Cả phía quân Đại Việt và quân Nguyên đều chịu nhiều tổn thất trong trận chiến giữa công và thủ thành.
Tuy nhiên quân Trần không hề nao núng, hết lớp này đến lớp khác quyết xông lên hạ thành.
Chiến sự căng thẳng nên cả nửa tháng nay Thoát Hoan không tới gặp An Tư, y luôn ở đại bản doanh cho tiện nghị sự với các lão tướng.
Nhiều lúc nhớ nhung, ngứa ngáy trong người vì không được gần nàng khiến y càng khó chịu, mặt mày lúc nào cũng cau có, buồn bực, thiếu tập trung.
Những lần nghị sự họp bàn cũng vì thế bị ảnh hưởng ít nhiều.
Bấy giờ, quân Nguyên đã vào thế bị vây khốn, càng đánh càng mỏi mệt, tên đạn hết, lương thực cạn.
Khi tình thế quá bi đát, Thoát Hoan cho họp các tướng, bàn nhau rút quân về nước hòng bảo toàn lực lượng, chờ cơ hội về sau.
Nhưng bấy giờ toàn cõi Đại Việt đã trở thành một cái bẫy lớn chờ đợi tiêu diệt quân Nguyên, quyết đánh cho địch không còn manh giáp chứ không cho phép chúng có cơ hội thực hiện một cuộc "rút lui chiến lược."
Tin tức Chiêu Minh vương Trần Quang Khải phá thành tràn vào dội đến, bên ngoài náo loạn ầm ĩ bao nhiêu thì bên trong điện Lập Nghi vẫn im ắng lạ thường.
An Tư ở trong phòng đứng ngắm nhìn tấm lụa đỏ được vắt trên xà ngang rất lâu, rồi nàng mỉm cười, nói như thì thầm với chính bản thân mình:
"Chiêu Thành vương, chúng ta thắng rồi, ta đã làm rất tốt đúng không?
Chàng vẫn đợi ta chứ?
Đừng lo, thiếp tới gặp chàng đây."
Và cuối cùng ngày này cũng đến, nàng nhắm mắt, giọt lệ trượt xuống chạm vào nền gạch vỡ tan, những hình ảnh nhạt nhòa cùng hắn vui vẻ trong những tháng ngày thái bình vắng bóng giặc thù lần lượt hiện ra.
Nàng mỉm cười, tựa như mãn nguyện, chiếc cổ trắng ngần quàng lên dải lụa, đôi tay buông thõng, bỏ mặc lại thế gian đầy đau thương.
"Rầm!!!"
Tiếng cửa bật mở, Thoát Hoan thấy nàng đang treo trên cao thì hốt hoảng chạy tới vội vã đỡ nàng xuống.
Nàng vùng vẫy, mắt nhìn y đầy căm hận:
"Bỏ ta ra, lũ mọi Thát các ngươi."
Thoát Hoan giận dữ vung tay bạt tai nàng, giọng y đầy gầm gừ uy lực:
"Nàng đã là người của ta, ta không cho phép nàng chết như vậy.
Ít ra không phải là lúc này.
Nàng phải theo ta về Yên Kinh."
Rồi chẳng để nàng thêm cơ hội kháng cự nào, y dùng dải lụa bịt miệng, trói chặt tay nàng, mặc cho nàng gầm gừ giãy giụa, y vẫn một mực kéo nàng ra ngoài, vứt nàng lên yên ngựa như một món hàng rồi cùng đám quân lính tháo chạy khỏi Thăng Long.
Hỏi Thoát Hoan có yêu An Tư không?
Vốn dĩ y chỉ coi nàng là một vật khi không có được thì khao khát thèm muốn, khi có được rồi thì nàng cũng chỉ như một món đồ giúp y thỏa mãn cơn khát dục vọng của đấng nam nhi.
Rồi đến lúc nào đó, y sẽ dùng nàng làm tấm khiên chắn cho bản thân.
Y tin rằng, đám người họ Trần kia dù thế nào cũng sẽ không nhẫn tâm bỏ mặc máu mủ ruột thịt của mình đâu.
Thoát Hoan trong cơn nguy khốn, điều động hết binh mã phá vòng vây chạy về hướng bắc.
Thoát ra được ngoài vòng vây của quân Trần với thiệt hại lớn, quân Nguyên tụ lại ở Gia Lâm để rút lui.
Lúc này thì tàn quân Nguyên dưới trướng của tướng Giảo Kỳ bại trận ở Hàm Tử quan mấy hôm trước vẫn chưa hay biết Thoát Hoan đã bại trận rút lui, kéo nhau về Thăng Long thì đụng độ quân Trần, lại bị đánh một trận tơi tả.
Gã cố gắng lắm mới chạy được đến Gia Lâm hội quân với Thoát Hoan.
Trong khi đó, Quang Khải cho quân vào chiếm lại kinh thành, lại lệnh cho Hoài Văn hầu Trần Quốc Toản thống lĩnh kỵ binh truy kích Thoát Hoan.
Hưng Đạo vương Quốc Tuấn cũng đã đợi sẵn quân địch từ trước, phái Hưng Ninh vương Trần Tung đem hai vạn quân tấn công phối hợp.
Quân Quốc Toản từ hướng Thăng Long đánh lên, cùng Hưng Ninh vương từ hướng Vạn Kiếp đánh xuống, kẹp khối quân của Thoát Hoan vào giữa.
Quân Nguyên chưa kịp hoàn hồn sau trận đánh ở Thăng Long đã bị hai mặt giáp công, lại nhanh chóng thua trận.
Đến sông Sách, quân Nguyên lại phải dừng quân bắc cầu phao qua sông.
Nơi này là chỗ nhạy cảm, tất nhiên quân Trần không bỏ qua.
Chiêu Thành vương Trần Viễn đã cho đặt phục binh trong rừng chờ đón giặc từ trước.
Quân mai phục của Đại Việt ít hơn nhiều, chỉ dựa vào khí thế truy kích nên không đánh ngay vì sẽ ép địch vào thế cùng đường, tất chúng sẽ dựa vào sông tử chiến, sẽ gây cho ta những tổn thất không đáng có.
Chờ cho quân Nguyên bắc xong cầu phao, chuẩn bị vượt sông thì quân Trần Viễn mới nhất tề xông ra đánh.
Lúc này quân địch chỉ mong nhanh chóng thoát thân, không còn ý chí nào mà chiến đấu nữa, tranh nhau mà chạy.
Quân Trần thừa thế đánh giết.
Hậu quân Nguyên dưới trướng tướng A Thích chưa qua sông kịp, bị kẹt bên bờ nam và bị quân Trần tàn sát.
Trong đám hỗn loạn, Trần Viễn nhác thấy Thoát Hoan lôi kéo một người con gái cùng đám tàn binh lên thuyền, tim hắn bỗng co thắt lại, mắt hằn lên những tia máu đỏ.
Tay siết chặt thanh đao, cưỡi trên chiến mã dũng mãnh, với sức mạnh phi thường hắn điên cuồng chém giết lũ giặc Thát đang cản đường.
Bấy nhiêu ngày tháng cực khổ rèn luyện cho thân thể trở nên rắn rỏi, mình đồng da sắt cũng chỉ chờ đến giây phút này mà xông pha trận mạc.
A Thích đánh cố sống chết, che chắn cho Thoát Hoan vượt sông lên chiến thuyền để tháo lui theo đường thủy.
Cầu phao yếu, đám tàn binh Nguyên lại đông như kiến nên không chịu nổi mà bị gãy.
Quân giặc bị rơi xuống sông chết đuối rất nhiều.
Trần Viễn tiếp tục cưỡi trên lưng ngựa, hùng hổ chạy dọc bờ đê truy sát đám tàn binh giặc đang cố trốn thoát dưới sông.
Chiếc thuyền nhờ gió đi mỗi lúc một xa, cứ khi tới gần thuyền lại không thể bắt kịp.
Chỉ đến khi con thuyền tới gần cửa sông hẹp, hắn thúc ngựa nhanh hơn tới gò đất cao, bốn chân chiến mã to khoẻ mạnh đạp gió phi nước kiệu.
Trong nháy mắt, cả người và ngựa lao vút lên không trung, nhảy bổ xuống thuyền giặc.
Chiến thuyền chấn động rung lắc nhẹ, lũ giặc Nguyên hốt hoảng đùn đẩy nhau xông tới chĩa mũi giáo vào hắn, đâm chém loạn xạ.
Trong đám hỗn loạn trên thuyền, An Tư bị nhốt trong lồng sắt, nàng run rẩy nắm chặt chắn song khi thấy bóng hình Chiêu Thành vương uy dũng trên chiến mã, hắn như một vị thần đang không ngừng chém giết tướng địch.
Mắt nàng nhòe nhoẹt đi vì nước mắt, nàng không tin, nàng cứ ngỡ hắn đã vĩnh viễn không thể xuất hiện trước mặt nàng được nữa.
Vậy mà, lẽ nào nàng đang mơ?
Quân Nguyên vốn đã yếu sẵn, trước sự tấn công mạnh mẽ của Trần Viễn đã không chống chọi nổi, từng kẻ đổ gục xuống, máu tươi loang lổ chảy thành dòng, nhuốm đầy mặt sàn.
Thoát Hoan thấy tình hình không ổn, tương kế tự kế phái quân lính đổ dầu khắp nơi và châm lửa rồi nhảy sang thuyền khác tháo chạy.
Thời tiết vốn hanh khô, một mồi lửa nhỏ nhanh chóng lớn dần thành những ngọn lửa lớn.
Trần Viễn, chém chết tướng địch cuối cùng, lửa cháy càng mãnh liệt nhưng hắn mặc kệ mà lao vào biển lửa tới chiếc lồng sắt đáng chết kia.
"Chàng... chàng vẫn sống?
Ta không nằm mơ chứ?"
Môi nàng run rẩy, lệ nhòa đẫm nước.
Chỉ đến khi bàn tay chạm lên má hắn, lau đi vết máu còn vương thì nàng mới dám chắc chắn sự hiện diện của hắn là thật.
"An Tư, nàng không nằm mơ.
Ta thật sự vẫn sống, là Quan gia đã cứu ta."
"Quan gia ư?"
Nàng giật mình.
"Sao Khâm lại nói với ta rằng chàng đã tử trận, trên chiến trường ngày ấy."
"Sao cơ?
Không thể nào, Quan gia sao lại gạt nàng chứ?"
Đáy mắt hắn xao động, hoang mang, càng khó tin những lời nàng nói không giống với lời Trần Khâm kể.
Có điều gì uẩn khúc ở đây sao?
Nhưng những ý nghĩ đó không quan trọng nữa, vào thời khắc này, hắn cần nhanh chóng phá ổ khóa chết tiệt kia, mau chóng đưa nàng ra khỏi chốn này.
Hắn dồn hết sức lực dùng thanh đao chém mạnh vào ổ khóa liên tiếp, tiếng kim loại va vào nhau chan chát nghe đến gai người.
Sau, ổ khóa cũng bật mở, chỉ là đột nhiên từ ổ khóa phun ra một luồng khói đen cay xè mắt.
Hắn chỉ sơ sẩy một giây, vậy mà luồng khí đen kia đã thâm nhập vào đôi mắt đang sáng rỡ khiến hắn đau đớn, trước mắt tối sầm không thấy gì nữa.
An Tư hốt hoảng, nàng đẩy cửa lao ra đỡ lấy hắn.
"Chàng sao vậy?
Có chuyện gì vậy?"
"Mắt của ta, mắt của ta."
Hắn vừa nói, hai hốc mắt bỗng nhiên rỉ máu.
Nhưng chưa kịp nói thêm lời nào, trên cao thanh xà ngang cháy dữ dội ầm ầm đổ xuống.
Tứ bề là biển lửa ngùn ngụt, chẳng mấy chốc đã nuốt gọn chiếc thuyền chiến, cả chiếc thuyền trong nháy mắt đã hóa thành ngọn đuốc lớn chiếu sáng rực cả một vùng trời.
Chẳng lâu sau, chỉ còn trơ trọi một đống tro tàn.
Tất cả đều theo con thuyền dần dần chìm xuống đáy sông, nước sông vẫn chảy xiết, cuồn cuộn sóng vỗ.
Quốc Toản dẫn binh tới bến sông thấy tình cảnh này cũng chỉ biết đứng trên bờ bất lực gào thét tên người chú, cậu oán giận nhìn những chiến thuyền giặc đã đi xa.
Chỉ tiếc bản thân đã tới chậm một bước, nếu không tình thế có thể đã được cứu vãn rồi.
...
Thoát Hoan cùng đám bại binh qua được sông Sách thì thiệt hại đã quá nửa.
Y chạy đến trại Vĩnh Bình thì Hưng Vũ vương Trần Quốc Nghiễn đã cho quân mai phục sẵn chỗ hiểm, tên độc bắn ra như mưa.
Tả thừa Lý Hàng trúng tên độc, bị thương nặng.
Tỳ tướng của Lý Hằng là Lý Quán cùng quân tướng còn lại chừng năm vạn quân hộ tống Thoát Hoan cố chạy về phía châu Tư Minh, chúng bắt được ống đồng trong dân, Thoát Hoan chui vào đó rồi cho quân lính đẩy đi dưới làn tên mũi đạn của quân Đại Việt.
Khi đã vào địa phận châu Tư Minh rồi, đám bại binh vẫn chưa thoát nạn.
Hưng Hiến vương Trần Quốc Uy cùng Hưng Vũ vương Trần Quốc Nghiễn thừa thắng đuổi tràn cả qua biên giới, đánh một trận nữa ngay tại châu Tư Minh, trong đất của Thiên triều để triệt tiêu đạo quân xâm lược, cho quân giặc một trận nhớ đời.
Lý Quán trúng tên bỏ mạng trong trận này, chỉ còn lại rất ít quân tướng dưới trướng Thoát Hoan thoát chết chạy đến nơi an toàn nằm sâu trong lãnh thổ.