[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Full] Vãng Sự Vi Phong - Truyện Dài, Cảm Hứng Sử
Chương 39: Ma cao một thước, phật cao một trượng (hạ)
Chương 39: Ma cao một thước, phật cao một trượng (hạ)
Nhận ra mối băn khoăn trên gương mặt của vị Thượng thư Hình bộ, Trần Viễn cũng đoán được điều ông ta lo nghĩ.
Vụ án này cực kỳ hệ trọng, liên quan đến nhiều người.
Nhớ lại đêm qua chính Sài Thung là người gợi ý Lãnh Phong dùng tay ăn bánh, chắc chắn gã đã lường trước y sẽ dùng khăn lau tay nên bày ra trò này.
Nói gã không liên quan cũng thật khó tin, song gã là tên gian trá, hành động cẩn trọng, hẳn đã chuẩn bị mọi đường đi nước bước.
Nếu ta không có đủ bẳng chứng buộc tội gã chưa biết chừng còn tự chuốc hoạ vào thân, còn nếu không tra ra thủ phạm vậy thì chữ hoạ kia càng lớn, nước cờ này quả thực quá cao tay.
"Người sứ đoàn, người có thể tiếp cận được phó sứ lại khiến y không đề phòng, vậy thì ngoài kẻ đó ra chắc không còn ai khác."
Nguyễn Thuyên bỗng đưa ra suy luận úp mở khiến Phạm Bân khó hiểu, thế nhưng Trần Viễn lại gật đầu đồng quan điểm.
"Kẻ đó cẩn mật chắc chắn đã thủ tiêu chứng cứ, chúng ta chỉ vịn vào chiếc khăn tay này thực sự khó nói được điều gì.
Bằng chứng coi như bằng không, mà động cơ càng không có."
Trần Viễn rơi vào trầm tư, kỳ thực vụ án này nếu cứ suy nghĩ đơn giản hơn một chút chắc chắn sẽ có cách vẹn cả đôi đường.
Trong một khắc thoáng qua hắn bỗng nhớ tới câu chuyện Dương Đình kể bữa trước, kẻ đáng thương kia vừa hay có động cơ, lại không khó để tiếp cận.
Dùng kẻ ấy để phá bỏ nước cờ này, vậy thì chẳng phải đã giải quyết được mọi việc ư?
"Điều Thượng thư lo lắng, ta cũng hiểu.
Sài Thung có thể không động được vào, nhưng người khác chúng ta vẫn có thể."
Câu nói nửa vời mang theo ý tứ khó hiểu, chẳng trách Nguyễn Thuyên phải chau mày, trước mắt như phủ tầng tầng lớp lớp sương mù, thực tâm không đoán ra ý đối phương.
Chưa kịp để ông mở lời hỏi cặn kẽ, Trần Viễn liền nhả từng chữ rõ rệt.
"Bọn họ vu oan giá hoạ, vậy chúng ta sẽ dùng lại kế ấy.
Vừa hay ta biết được một người trong sứ đoàn có đủ động cơ ám hại phó sứ, điều bây giờ cần là tạo thêm chứng cứ nữa là xong.
Việc này ta tự có sắp xếp."
Nguyễn Thuyên hơi giật mình, liếc mắt nhìn đối phương chỉ thấy đáy mắt hắn ánh lên tia lạnh lẽo, đáng sợ.
Hắn thật sự muốn tạo ra một thủ phạm ư?
Như vậy phải chăng không đúng với đạo lý?
Càng đi trái với nguyên tắc làm việc của ông rồi sao?
"Chuyện này... người đó vô tội, sao chúng ta có thể đổi trắng thay đen, vu oan cho người khác được?"
Nguyễn Thuyên tỏ ra bất mãn.
Bản thân Trần Viễn khi nghĩ ra kế này cũng chẳng thoái mái gì, chẳng qua đi đến đường cùng mà thôi.
Vì quốc gia này, vì quan dân trăm họ, vì quốc thái dân an, hắn nguyện làm điều có lỗi với lương tâm, trái với luân thường đạo lý.
Hy sinh một người để cứu lấy vạn người, như vậy có đáng không?
Hắn dám khẳng định một câu.
Rất đáng.
"Thượng thư đại nhân, nghe ta nói.
Tội hãm hại phó sứ không hề nhỏ, chuyện này ắt sẽ là cái cớ để Thiên triều dấy binh, tới lúc đó muôn dân trăm họ liệu có còn an yên như bây giờ.
Ta hỏi ông một câu: Hy sinh một người để đổi lấy thái bình, có đáng hay không?
Hơn nữa người này chưa biết chừng đã có ý đồ xấu, nếu không phải lần này y làm thì sẽ có lần sau.
Như vậy chẳng phải sẽ hại chết người khác ư?"
Nguyễn Thuyên nghe tới lời này liền ngây như phỗng, bản thân đã từng một lần đi qua chiến tranh.
Sự tàn khốc của nó khó tưởng tượng tới mức nào, vó ngựa dày xéo, gió tanh mưa máu, đâu đâu cũng thấy một mảnh tang thương.
Đúng vậy, để đổi lấy thái bình dù hy sinh một người cũng rất đáng.
Ông đứng rất lâu, đầu hơi cúi xuống nhìn nền gạch lạnh lẽo, chẳng biết đã nghĩ gì mãi sau mới bật ra một câu:
"Người đó là ai?"
"Chu Võ."
Trần Viễn đáp nhanh gọn, thanh âm không lớn không nhỏ vừa đủ lọt tai đối phương.
Đoán chừng ông ta xuôi lòng, hắn nói thêm.
"Mọi việc ta sẽ sắp xếp ổn thoả, hai ngày sau ông chỉ cần tới sứ quán bắt người."
Nói xong chẳng chờ đối phương phản ứng, Trần Viễn đã nâng gót rời về phủ để chuẩn bị.
...
Hai ngày sau nhận được thư mật từ phủ Chiêu Thành vương, Nguyễn Thuyên dẫn theo đám câu đương tới sứ quán náo loạn một phen.
Hết nửa buổi cũng tìm được chứng cứ trên người nghi phạm, lại thêm động cơ thuyết phục khó chối cãi, tất thảy diễn ra vô cùng suôn sẻ như một vở kịch hoàn hảo.
Đương ấy, Sài Thung chỉ còn biết trân mắt nhìn đám lính dẫn giải Chu Võ rời đi, mà Chu Võ bày ra vẻ oan khuất ngấp ngứ không nói được gì.
Chờ đến lúc không còn người Đại Việt trong sứ quán, gã mới uất nghẹn ngước lên trời cao rồi bật cười một tiếng lạnh lẽo chẳng rõ vì điều gì, chỉ nghe ra tiếng cười ấy vô cùng quỷ dị.
***
Buổi chiều trời hơi hứng nắng, Trần Viễn rời khỏi phủ Đô Vệ liền phóng ngựa ra ngoài thành Đại La, rốt cuộc sau màn tra tấn vừa rồi Chu Võ cũng chịu khai nhận tội.
Tuy sự việc tới đây đã coi như kết thúc, song tâm trạng hắn lúc này rất nặng nề.
Làm chuyện xấu không dễ chịu chút nào, hắn biết thế gian vạn sự, vạn vật đều có luân hồi, việc hôm nay hắn làm một ngày nào đó ắt sẽ gặp quả báo.
Nhưng, hắn không hối hận, tuyệt đối không hối hận.
Để ngựa ở quán trà, hắn thả bộ trên con đường lát đá sạch sẽ trong thành, tầm này người dân ra ngoài rất đông, phần vì thời tiết đẹp phần vì hôm nay Vạn Hoa viên nổi tiếng ở phố Nam mở cửa, nghe nói lão chủ trang viên đó sưu tầm được rất nhiều loài kỳ hoa dị thảo, hôm nay còn đặc biệt không thu tiền vé, chẳng trách những đàn oanh oanh yến yến, ngựa xe như nêm cứ nối đuôi nhau từng tốp một hướng về phía Nam, không khí bỗng trở nên nhộn nhịp giữa dòng người du xuân.
Ngắm nhìn khung cảnh thái bình, quốc gia thịnh vượng thế này, nỗi nặng nề trong lòng Trần Viễn cũng vơi đi phân nửa.
Đại Việt từ sau cuộc chiến năm Nguyên Phong ấy, dân chúng kéo nhau về hương ấp chung tay gây dựng lại đất nước, dọn dẹp những tàn dư thời hậu chiến.
Mấy năm trôi qua, tất cả mới lại trở về vị trí cũ, cuộc sống an an ổn ổn cứ thế tiếp tục với những người dân hiền lành, chất phác.
Chẳng ai có thể ngờ phía sau sự bình yên ấy là cả một quá trình đấu tranh với lũ giặc ngầm chưa bao giờ từ bỏ ý định chinh phạt lần nữa, lòng tham của Hốt Tất Liệt chưa bao giờ biết đủ.
Chiến sự xảy ra lần nữa là không tránh khỏi, dẫu vậy người Đại Việt sẽ chẳng bao giờ chịu lùi bước, lần này hay lần nữa bọn Hồi Hột ấy đừng mong chiếm được mảnh đất rồng tiên.
Trần Viễn hít một ngụm khí trong lành vào đầy lồng ngực rồi lại nhẹ nhàng thở ra, hắn hơi ngước mắt lên nhìn, khoé môi thoáng cong lên.
Bầu trời hôm nay trong xanh thật.
Vừa đi vừa mải nghĩ hắn chẳng biết mình tới trang viên từ lúc nào, chỉ khi nghe tiếng phu xe quát tháo tránh đường hắn mới bừng tỉnh.
Ngẩng mặt lên đã thấy phía trước là Vạn Hoa viên, hắn thầm nghĩ đã tới đây rồi cũng nên vào xem thử.
Vậy là hắn lại tiêu sái bước qua cánh cổng trang trí bởi lan rừng tao nhã, trang viên rộng lớn, phong cảnh tú lệ dần hiện lên thu vào tầm mắt của lãng khách.
Nào đào phai, mai vàng, lê trắng, nào cúc họa mi chen lẫn phong lữ thảo, mãn đình hồng... mỗi loài đem theo vẻ đẹp kiêu sa, mặc sức khoe sắc, lan tỏa hương thơm ngát trời.
Điểm xuyết trong rừng hoa khóm trúc còn có lầu gác san sát, đình đài thấp thoáng diễm lệ.
Dường như tất thảy những gì đẹp nhất thế gian đều hội tụ nơi đây, Vạn Hoa viên đúng là chốn bồng lai tiên cảnh.
Trần Viễn sải bước đi tiếp, bình sinh ngoài hoa sen nở vào mùa hạ thì hắn quả thực không có sở thích đối với những loài khác cho nên đi thưởng hoa ngắm cảnh một lượt cũng cảm thấy chán bèn có ý muốn quay về.
Song, lúc hắn ngoặt qua hòn giả sơn liền nhác thấy bóng người bận áo hồng phai vừa lạ vừa quen đang ngồi trên ghế mộc, dưới tàng cây lê.
Nàng không hoá trang xấu xí như mọi lần, có vẻ nàng đã giữ lời hứa.
Nàng hơi nghiêng mặt, hai tay khoanh tròn trên bàn đá dùng làm gối đỡ đầu, hàng mi khép hờ, khóe môi mím cười nhẹ đang say giấc.
Gió xuân hây hẩy, đem theo những cánh hoa lê trắng ngần rơi rụng, lất phất tựa cơn mưa tuyết đầu mùa, lướt qua mái tóc, nhẹ nhàng đậu trên vai nàng.
Giữa cảnh sắc này, trông nàng thanh tao thoát tục, chẳng khác nào tiên tử lạc xuống chốn nhân gian.
Âu cũng là lý do khiến Trần Viễn ngây dại như phỗng, thậm chí còn không dám thở nhẹ vì sợ làm phiền đến giấc ngủ của nàng.
Bỗng bên tai truyền đến tiếng huyên náo của đám nam thanh nữ tú bên kia rặng cây, Phương Liên bừng tỉnh mở mắt, lại giật thót khi thấy gã đàn ông nào đó đang tựa người vào thân cây, mắt chăm chăm nhìn mình.
Nàng nhẹ nhàng bật dậy, vậy mà hắn vẫn bất động, chẳng rõ có phải bị trúng tà hay không.
Nếu thế thật thì nàng phải giúp hắn rồi, nghĩ vậy nàng liền ra sức dồn hết năng lượng vào ngón tay giữa rồi cốc vào trán hắn một tiếng "Cốp" vang lớn.
"Úi cha!"
Nhờ tiếng kêu thoát ra từ miệng Trần Viễn, Phương Liên biết nàng đã gọi được linh hồn hắn trở về thân xác.
Mà hắn lúc bấy giờ còn đang ôm đầu, nhìn nàng đầy phẫn nộ.
"Nàng... nàng.
Sao ngang nhiên đánh người."
"Ô!
Tại ta tưởng anh bị trúng tà nên mới đánh cho anh tỉnh lại đấy chứ."
Phương Liên tròn xoe mắt, giả bộ ngây thơ đáp.
"Trúng tà?"
"Bằng không sao anh cứ nhìn chằm chằm vào con gái nhà người ta như thế, chẳng phải quá thất lễ sao?"
Ừ thì ai bảo vẻ đẹp của nàng đã hớp hồn ta.
Trần Viễn thực muốn nói ra câu đó, nhưng ngẫm nghĩ kỹ vẫn không nên nói thì hơn.
Bởi vậy hắn đành đuề huề:
"Ừ thì đúng là ta bị trúng tà."
Nói xong, hắn còn khom lưng cúi xuống đối diện nàng.
"Trách nhầm nàng rồi, xin thứ lỗi."
"Không có gì."
Nàng nói, ánh mắt dán vào hắn dò xét.
"Không ngờ anh cũng có nhã hứng đi ngắm hoa, hơn nữa còn đi một mình?"
"Chẳng phải nàng cũng vậy ư?"
Hắn cười cười.
"Đâu có, ta đến cùng với Lưu Vân."
Nói đoạn, nhác thấy bóng Lưu Vân thấp thoáng phía sau hắn, nàng hơi nghiêng người nhìn cho kỹ rồi.
"A, em ấy kia rồi.
Không dám làm phiền công tử thưởng hoa, bọn ta xin phép về trước."
Phương Liên nói liến thoắng, cũng cúi người chào qua loa có lệ rồi chẳng thèm để ý tới hắn, chân nàng nhấc gót bước qua hăn đi thẳng về phía sau.
Mặt Trần Viễn đâu có mỏng manh, hắn nhận ra không thể để lỡ mất giai nhân, bèn vội vàng chạy với theo.
"Ta ngắm hoa đủ rồi, vậy chúng ta cùng về."
***
Đêm xuân tĩnh mịch, trong trà lâu vãn khách, Sài Thung một mình ngồi nhâm nhi tách trà cúc thơm ngát cho tinh thần thanh tỉnh, dễ chịu hơn.
Thấy ấm trà cạn nước, gã hô to kêu chủ quán đem thêm nước nóng tới châm trà, người chủ quán thấy vậy lật đật mang ra nước nóng, vừa rót nước vào ấm y vừa mấp máy môi, nói rất khẽ:
"Đại nhân không ngờ lần này chúng ta lại bị thua."
Sài Thung thư thái, không nhướn mắt nhìn y, chỉ nhàn nhã cảm nhận hương trà, nói:
"Không hẳn, qua chuyện này ta cũng lĩnh ngộ thêm một điều.
Đại Việt có nhiều nhân tài cần lưu tâm, không giống những gì ta đã nghĩ.
Sau này nhất cử nhất động càng phải thận trọng hơn nữa.
Mấy người Chiêu Văn vương, Chiêu Thành vương đó sẽ là mối hoạ của chúng ta sau này.
Các ngươi hãy liệu thời cơ mà trừ khử bọn chúng trước khi Thiên tử động binh."
"Dạ.
Tiểu nhân rõ."
Chủ quán hơi ngẩng đầu dò xét xung quanh lúc này đã chẳng còn ai, song cẩn tắc vô áy náy.
Y vẫn không dám nán lâu, rót nước xong liền rời khỏi.