[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Forbidden Secretary
Chương 20 - Gặp lại người cũ, và người mà bé chưa từng quên
Chương 20 - Gặp lại người cũ, và người mà bé chưa từng quên
“Lên ngồi đây.
Anh lái, bé ngồi im thôi.”
Vernon vỗ nhẹ đùi mình, không thỏa hiệp.
Seungcheol nhìn chằm chằm hắn vài giây… rồi vẫn ngoan ngoãn ngồi lên, hai tay khoanh trước ngực, một chân vô thức móc vào dưới vô-lăng.
> “Cấm gọi bé.”
> “Thế bé muốn gọi là gì?”
> “…bé.”
Câu trả lời bật ra nhỏ đến mức chính Seungcheol cũng muốn đấm vào miệng mình.
Vernon bật cười, nghiêng đầu hôn vào má người đang đỏ rần lên kia:
> “Ngoan.”
---
Quán cà phê rooftop riêng tư nằm trong toà nhà cao tầng – nơi bạn thân nhất của Vernon đang đợi: Jeon Wonwoo – cổ đông chính của một công ty công nghệ vũ khí ngầm, ít nói, lạnh lùng, nhưng thân ai nấy giữ cực kỳ rõ ràng.
> “Đây là…”
Wonwoo nhướng mày khi thấy Vernon kéo một người ngồi sát bên.
> “Người yêu anh.
Bé Cheol.”
Vernon nói như chuyện hiển nhiên.
Seungcheol khựng lại một chút vì câu “bé Cheol” được thốt ra quá thoải mái, nhưng cũng gật đầu chào:
> “Chào anh.”
Wonwoo liếc nhìn Seungcheol một lượt rồi nheo mắt:
> “Cậu từng ở tổ chức đúng không?”
Seungcheol thoáng giật mình.
> “Tổ chức nào?”
Vernon hỏi, giọng thản nhiên nhưng ánh mắt nheo lại.
> “Tổ chức mà Chan từng làm.”
Wonwoo nhếch môi, rồi ngoái đầu về phía sau:
“Nói đến thì Chan cũng tới rồi đấy.”
Và rồi, bóng người quen thuộc đó xuất hiện thật sự – Chan, người đồng nghiệp cũ đã biến mất cách đây nửa năm không lý do, giờ đây mặc áo sơ mi trắng đơn giản, tóc cắt ngắn gọn gàng, nhưng ánh mắt nhìn Seungcheol vẫn không khác một chút nào.
> “Không ngờ gặp lại cậu trong… hoàn cảnh này.”
Chan mỉm cười, nhưng trong mắt lại ẩn tia gì đó không rõ.
> “Cậu rời tổ chức vì gì?”
Seungcheol hỏi, không vòng vo.
Chan nhìn Vernon, rồi lại nhìn Seungcheol:
> “Vì cậu.”
---
Sau cuộc gặp, trên xe về, Seungcheol vẫn ngồi trong lòng Vernon, nhưng ánh mắt đã không còn thoải mái như lúc đầu.
> “Chan là ai?”
Vernon hỏi, tay siết nhẹ eo Seungcheol.
> “Người từng cứu mạng em.”
> “Và giờ hắn quay lại để đòi nợ?”
> “…em không biết.”
Seungcheol thở dài, tựa đầu vào ngực Vernon.
“Nhưng nếu phải chọn, em sẽ vẫn chọn anh.”
Vernon dừng xe ngay bên đường, ngửa cằm Seungcheol lên, rồi hôn thật sâu.
> “Anh không cần bé chọn.”
“Anh cần bé dính chặt vào anh, cả thể xác và linh hồn.”
---