Khác Forbidden Secretary

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Forbidden Secretary
Chương 20 - Gặp lại người cũ, và người mà bé chưa từng quên


“Lên ngồi đây.

Anh lái, bé ngồi im thôi.”

Vernon vỗ nhẹ đùi mình, không thỏa hiệp.

Seungcheol nhìn chằm chằm hắn vài giây… rồi vẫn ngoan ngoãn ngồi lên, hai tay khoanh trước ngực, một chân vô thức móc vào dưới vô-lăng.

> “Cấm gọi bé.”

> “Thế bé muốn gọi là gì?”

> “…bé.”

Câu trả lời bật ra nhỏ đến mức chính Seungcheol cũng muốn đấm vào miệng mình.

Vernon bật cười, nghiêng đầu hôn vào má người đang đỏ rần lên kia:

> “Ngoan.”

---

Quán cà phê rooftop riêng tư nằm trong toà nhà cao tầng – nơi bạn thân nhất của Vernon đang đợi: Jeon Wonwoo – cổ đông chính của một công ty công nghệ vũ khí ngầm, ít nói, lạnh lùng, nhưng thân ai nấy giữ cực kỳ rõ ràng.

> “Đây là…”

Wonwoo nhướng mày khi thấy Vernon kéo một người ngồi sát bên.

> “Người yêu anh.

Bé Cheol.”

Vernon nói như chuyện hiển nhiên.

Seungcheol khựng lại một chút vì câu “bé Cheol” được thốt ra quá thoải mái, nhưng cũng gật đầu chào:

> “Chào anh.”

Wonwoo liếc nhìn Seungcheol một lượt rồi nheo mắt:

> “Cậu từng ở tổ chức đúng không?”

Seungcheol thoáng giật mình.

> “Tổ chức nào?”

Vernon hỏi, giọng thản nhiên nhưng ánh mắt nheo lại.

> “Tổ chức mà Chan từng làm.”

Wonwoo nhếch môi, rồi ngoái đầu về phía sau:

“Nói đến thì Chan cũng tới rồi đấy.”

Và rồi, bóng người quen thuộc đó xuất hiện thật sự – Chan, người đồng nghiệp cũ đã biến mất cách đây nửa năm không lý do, giờ đây mặc áo sơ mi trắng đơn giản, tóc cắt ngắn gọn gàng, nhưng ánh mắt nhìn Seungcheol vẫn không khác một chút nào.

> “Không ngờ gặp lại cậu trong… hoàn cảnh này.”

Chan mỉm cười, nhưng trong mắt lại ẩn tia gì đó không rõ.

> “Cậu rời tổ chức vì gì?”

Seungcheol hỏi, không vòng vo.

Chan nhìn Vernon, rồi lại nhìn Seungcheol:

> “Vì cậu.”

---

Sau cuộc gặp, trên xe về, Seungcheol vẫn ngồi trong lòng Vernon, nhưng ánh mắt đã không còn thoải mái như lúc đầu.

> “Chan là ai?”

Vernon hỏi, tay siết nhẹ eo Seungcheol.

> “Người từng cứu mạng em.”

> “Và giờ hắn quay lại để đòi nợ?”

> “…em không biết.”

Seungcheol thở dài, tựa đầu vào ngực Vernon.

“Nhưng nếu phải chọn, em sẽ vẫn chọn anh.”

Vernon dừng xe ngay bên đường, ngửa cằm Seungcheol lên, rồi hôn thật sâu.

> “Anh không cần bé chọn.”

“Anh cần bé dính chặt vào anh, cả thể xác và linh hồn.”

---
 
Forbidden Secretary
Chương 21 - Buổi Sáng Cà Phê & Một Bí Mật Nhỏ


Trời mới tờ mờ sáng.

Seungcheol nhẹ nhàng đặt tách trà lên bàn bếp, còn chưa kịp nhấp một ngụm đã nghe tiếng tin nhắn vang lên.

> "Anh, 7h gặp em ở quán cũ nha.

Có chuyện muốn nói."

– Chanie 🐥

Seungcheol thở dài, lắc đầu cười.

Cậu út của anh lại bày trò gì đây?

---

7:00 a.m – Quán cà phê quen nằm ở góc phố nhỏ

Chan đang ngồi đó, hai tay ôm ly cacao sữa, má phúng phính, đôi chân đung đưa dưới ghế cao.

> “Anh đến trễ 3 phút 48 giây.”

> “Làm như em là CEO ấy,” Seungcheol ngồi xuống, xoa đầu Chan, “có chuyện gì mà rủ anh sớm vậy?”

Chan ngước đôi mắt long lanh lên, môi chu ra nhẹ:

> “Em thấy… mệt.”

> “Sao vậy?

Có ai bắt nạt em ở tổ chức hả?”

Chan lắc đầu rồi cúi xuống, thì thầm như sợ ai nghe được:

> “Wonwoo hyung ấy… khó hiểu ghê luôn á.”

> “Ủa là sao?”

Seungcheol nheo mắt, sẵn sàng bật mode "bảo vệ em út".

Chan kể rằng từ ngày rời tổ chức chính, cậu làm trợ lý cho Jeon Wonwoo – người chẳng bao giờ cười, lại còn trầm tính đến phát bực.

Nhưng mà… cậu lại thích cái sự im lặng đó.

Thích ánh mắt nghiêm khắc, thích cả cách Wonwoo đưa tay kéo cậu khỏi mấy vụ bẫy vụng về.

> “Anh biết không, hôm trước em lỡ làm đổ cà phê lên báo cáo, ảnh chỉ thở dài rồi đi lấy cái khác.

Không chửi em một câu.”

Seungcheol suýt sặc trà.

> “Vậy là em thích cậu ta?”

Chan mặt đỏ bừng:

> “Em ghét ảnh… lắm luôn á…

Nhưng em thích nữa…”

Seungcheol phì cười, xoa đầu cậu út.

> “Cục cưng nhà anh lớn rồi…”

Chan ngước lên, giọng nhỏ xíu:

> “Anh đừng nói Vernon hyung biết nha…

Em sợ ảnh méc…”

> “Vernon mà méc thì anh méc lại chuyện bé hồi lớp 7 lén đem chuột bạch đi học.”

> “Anh—!!

Đồ đáng ghét!!”

Hai anh em chí chóe cả buổi sáng.

---

9:00 a.m – Tại nhà riêng của Vernon

Vừa về đến, Seungcheol bị tóm ngay ngoài cửa.

> “Đi đâu sáng giờ?”

> “Cafe với Chan.”

> “Chan nào?”

> “Chan ruột.

Em trai tôi.

Cục cưng tôi.

Cưng muốn gì nữa?”

Vernon hừ nhẹ, ghé sát, thì thầm bên tai:

> “Tôi là người duy nhất được gọi cưng là bé.

Còn Chan, tôi ghen đấy.”

Seungcheol bật cười:

> “Ghen với em trai tôi là đáng yêu hay điên rồ vậy?”

> “Vừa đáng yêu vừa nguy hiểm.”

---

🔥 Cuối chương 21

Chan ngồi ở công ty, tay chống cằm, mắt nhìn theo bóng lưng của Jeon Wonwoo đang cầm xấp tài liệu đi ngang.

Tim cậu đập nhanh, rồi nhanh hơn nữa khi Wonwoo quay lại, dừng trước mặt:

> “Tránh mộng mơ trong giờ làm việc.

5 phút nữa họp.”

Chan thầm hét lên:

> “Người đâu mà…

đẹp trai dữ vậy trời ơi…” 😭💥

---
 
Forbidden Secretary
Chương 22 - Một Ngày Nghỉ "Trốn Nóc Nhà"


Sáng sớm, Chan gửi đơn xin nghỉ phép đặc biệt một ngày với lý do đơn giản: "Cần điều chỉnh cảm xúc."

Và khi Seungcheol biết chuyện, anh ngay lập tức dùng quyền lực tối cao trong nhà – quyền nóc nhà – để ép Vernon ký đơn nghỉ cho cả anh.

> "Hôm nay Chan được nghỉ, thì tôi cũng được nghỉ.

Lý do?

Tôi cần quản lý cảm xúc giúp Chan."

> "Anh là thư ký, không phải nhà tâm lý học."

> "Nhưng tôi là người yêu của CEO.

Chấm hết."

Vernon hít sâu, đặt bút ký đơn, rồi... hắt xì một cái thật mạnh.

Cùng lúc đó ở nhà của Wonwoo, anh cũng đang viết báo cáo thì... hắt xì.

---

Tại quán cà phê cũ nơi hai anh em từng ghé nhiều năm trước, Chan ngồi xoay xoay ly cacao nóng trong khi Seungcheol chậm rãi thưởng thức espresso.

> "Em nói thật, ông sếp lạnh như băng đó có phải người không?

Gọi đi thì bơ, bảo nghỉ thì trừ lương."

Chan cằn nhằn.

> "Vernon cũng chẳng khá hơn.

Hỏi em đi đâu, ăn gì, thở ra sao, kiểm soát còn hơn camera an ninh."

> "Gớm!

Lúc được hôn chắc vui lắm."

> "Hôn thì đúng là ngon thật…"

> "Anh!

Thôi.

Tởm."

Cả hai vừa ăn vừa nói xấu người yêu, cười nghiêng ngả đến mức nhân viên quán cứ nhìn hoài.

---

Sau bữa sáng, Chan kéo anh trai đi khắp nơi:

Chơi cưỡi ngựa điện tử tại khu vui chơi trung tâm thương mại

Ăn lẩu bò đúng vị cay xé họng mà hai anh em mê từ hồi nhỏ

Vào tiệm chụp photobook mặc đồ matching

Shopping cháy ví: quần áo, giày, vòng tay tình thân…

Rồi cuối cùng là xưởng làm gấu bông theo yêu cầu

Chan làm một con thỏ trắng với nơ đỏ, còn Seungcheol cặm cụi làm con rùa xanh đội nón beanie.

> "Con rùa này trông như Vernon đó.

Nhìn mặt lạnh muốn xỉu."

> "Thì anh cố tình làm thế.

Cho ổng biết cảm giác bị 'cưng hoá'."

---

Tối về, Seungcheol vứt đống túi mua sắm sang một bên, tay cầm con rùa và thỏ, lặng lẽ mở cửa phòng làm việc nơi Vernon đang chăm chú nhìn màn hình máy tính.

Không nói không rằng, Seungcheol trèo lên lòng anh, tay ôm cổ, đầu gác vào vai rồi… ngủ.

> "...Bé?"

> "Ngủ rồi.

Đừng lay."

Vernon nhìn con rùa beanie bị nhét vào tay mình, thở dài đầy chiều chuộng.

---

Bên kia, Chan mở cửa bước vào nhà, định kể hết một ngày vui cho ba mình thì…

đứng hình.

Wonwoo – sếp đáng ghét, đang ngồi trên sofa nhà mình, tay cầm tờ hợp đồng.

> "Sao anh vào được nhà tôi?"

> "Cửa không khóa.

Và tôi là người ký tờ đơn chuyển công tác hôm qua.

Cậu quên à?"

> "Không phải hôm nay tôi nghỉ à?"

> "Nghỉ một ngày.

Không phải nghỉ việc.

Đi chơi thì đi, nhưng bỏ nhiệm vụ không báo cáo là vi phạm."

> "Trời ơi… sao anh biết tôi đi đâu?!"

> "Cậu đã tự đăng photobook của hai anh em lên Instagram.

Tôi không cần gián điệp cũng biết."

Chan ôm đầu gào lên, còn Wonwoo thì chỉ ra dấu: "Lên phòng.

Có việc cần xử lý."

> "Tôi không đi!

Tôi phản đối!"

> "Trên giấy cậu đã ký cam kết nhiệm vụ đến 2027.

Tôi có quyền."

Chan cắn môi, lầm bầm: Đồ lạnh lùng, vô nhân đạo… nhưng…

đẹp trai thật sự.

---
 
Forbidden Secretary
Chương 23 - Kế Hoạch Đào Tẩu Của Hai Kẻ Bị Yêu Quá Mức


Wonwoo mặc sơ mi đen cài kín cổ, mắt đeo kính mảnh lạnh lùng bước vào phòng họp của tập đoàn cùng Vernon.

Hai người đàn ông đứng đầu những giao dịch hàng đầu trong giới đá quý và tài chính quốc tế, hôm nay lại cùng ngồi lại để bàn bạc một bản hợp đồng phân phối hàng hóa chiến lược.

Không khí nghiêm túc, từng lời trao đổi ngắn gọn và sắc bén, nhưng không hề thiếu sự ăn ý.

“Chúng ta sẽ ký giai đoạn hai trong tuần sau.”

Vernon nói, đưa tập hồ sơ sang phía Wonwoo.

Wonwoo gật đầu: “Tôi đã chuẩn bị mọi thứ.

Nhớ kiểm tra lô hàng sáng mai.”

“Anh yên tâm.”

Cả hai im lặng vài giây trước khi ánh mắt có chút xao động.

Nhưng rồi như hiểu nhau, họ nhanh chóng rời khỏi phòng họp, mỗi người quay về với... những người đang khiến cuộc sống của họ thêm rối tung.

Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố, Seungcheol với áo sơ mi mỏng gấp gọn, đeo kính râm và khẩu trang kéo Chan ra khỏi nhà.

Cậu em út vẫn còn ngái ngủ, tóc rối, càm ràm: “Hyung, ít nhất cũng để em uống ngụm nước đã chứ.”

“Đi lẹ.

Hôm nay anh cần trốn khỏi ánh mắt suốt ngày soi mói của Vernon.

Và anh biết em cũng vậy với tên Wonwoo đáng ghét.”

Seungcheol cười ranh mãnh.

“Wonwoo là cấp trên của em, hyung.”

Chan nhăn mặt chỉnh lại cổ áo.

“...Dù đúng là hắn đáng ghét thật.”

Hai người đến quán café cũ – nơi từng là điểm tụ họp bí mật của Seungcheol và Chan trước khi cả hai rơi vào mớ bòng bong tình cảm.

Quán vẫn vậy: bàn gỗ cũ, ánh đèn vàng ấm, âm nhạc nhẹ và góc quen thuộc.

Seungcheol đặt hai ly Americano lên bàn, tháo kính và khẩu trang, cười như vừa thoát nạn.

“Giải thoát.

Đúng là giải thoát.”

Chan dựa vào ghế, lén kéo cổ áo lên khoe một dấu đỏ rõ ràng trên cổ.

“Hyung, anh có biết che thế nào không?

Em phải makeup dày mấy lớp mà nó vẫn lộ!”

Seungcheol nhìn, rồi cười như điên, đập tay xuống bàn: “Trời đất, em định hù chết anh à?

Mà sao lại là cổ?

Thằng đó... chơi mạnh tay dữ.”

Chan trề môi: “Wonwoo đúng là điên mà.

Em chỉ cãi nhẹ một câu, hắn cắn như kiểu tuyên bố chủ quyền luôn.”

Cả hai cười rôm rả, đến mức bà chủ quán quay lại nhìn.

Seungcheol đập tay Chan một cái: “Nè, lấy giấy bút ra.

Anh có ý này.”

Chan tròn mắt.

“Ý gì?”

“Chúng ta sẽ... bỏ trốn.”

Seungcheol thì thầm.

“Đi một vòng quanh Hàn Quốc.

Giả stress.

Vừa giải tỏa, vừa khiến hai tên đó phát điên vì không kiểm soát được chúng ta.”

Chan sáng mắt, lôi ngay sổ tay nhỏ từ balo.

“Nói đi hyung!

Chỗ nào đầu tiên?”

“Busan.

Ăn sashimi.

Tắm biển.

Chụp hình sống ảo.”

“Rồi đến Jeonju!

Mặc hanbok.

Ăn bánh gạo nướng.

Ngắm hoàng hôn.”

Seungcheol viết vào: “Đà Lạt phiên bản Hàn Quốc.

Đà Nẵng thì thôi, để lúc trốn ra nước ngoài.”

Cả hai cười rộn ràng, giống như hai đứa trẻ trốn học.

Nhưng trong ánh mắt, có chút lấp lánh của sự tự do – dù ngắn ngủi – vẫn đáng giá.

Tất nhiên, họ không biết rằng... phía bên kia, Vernon và Wonwoo – với khả năng truy vết thuộc hàng thượng thừa – đã sớm lên kế hoạch đối phó với hai kẻ nổi loạn này rồi.
 
Forbidden Secretary
Chương 24 - Lật Kèo Trong Đêm: Bé Biết Họ Biết Mình Biết


10 giờ đêm.

Căn hộ penthouse yên tĩnh của Vernon, ánh đèn mườ nhẹ, không khí đền nặng hơn vì thân nhiệt của hai con người.

Seungcheol đang nằm gọn trên ngực Vernon, tay vốc vé râu cạm của đối phương, điện thoại ở tay còn lại rung nhẹ nhé.

> Chan: “Hyung… có khi nào họ biết kế hoạch không?

Em có linh cảm… không tốt.”

Seungcheol mốt tay trách điện thoại, tay kia vẫn ở trong áo len mỏ của Vernon.

Anh hít nhẹ một hơi, rồi ngốc đầu lên.

“Anh ơi…

Em thốt thềm muốn đi dạo.

Bỏng đêm hôm nay hợp với ăn bánh cá nóng nhỉ?”

Vernon nhìn em yêu dấu với ánh mắt hoài nghi:

“Muốn đi ra ngoài lúc 10h đêm?

Hay muốn giả vờ?”

Seungcheol nhúcu mày, làm ra vẻ đổi họt sức ngọt ngào:

“Muốn đi thật…

Em hứa sẽ ngoan.”

Không chỉ Vernon đầu hàng, mà lại còn làm theo mệnh lệnh: đi thay đồ, khoác áo cho em.

Trong khi đó, Chan trùm chăn ngồi góc phòng, điện thoại để chế độ ánh sáng đỏ.

C.

C\u1eau đang nhắn:

> "Hyung.

Chuyển kế hoạch.

Em đặt tên là 'Trốn Hết Cỡ'.

Em gửi sau file chi tiết."

Seungcheol đi đến quán cafe cũ hai người hay đi, điện thoại trong tay vẫn sáng.

Vernon đang mối vào mua hai ly cacao nóng.

> "Kế hoạch B khởi động.

Tên mới: 'Bé biết, họ biết, nhưng bé vẫn giả vờ ngây thỏ.'"

Cách đó không xa, ở tầng cao khác, đèn phát sáng trên màn hình.

Wonwoo nhỏ giọ:

“Hai nhóc đó bắt đầu trò chơi rồi.”

Vernon gật đầu:

“Thích đánh trận giả mà quên rằng camera nhà ai cảm tốt nhất.”

---
 
Forbidden Secretary
Chương 25 - 03:00AM | Trốn chạy không đơn thuần


03:00 sáng.

Trong khi cả thành phố còn ngái ngủ, hai bóng người lặng lẽ rời khỏi thế giới của mình.

Một là Choi Seungcheol – lén rút khỏi vòng tay Vernon đang say ngủ, chỉ để lại một dòng tin nhắn nhạt như nước lọc:

> “Em đi làm chút việc riêng.

Đừng tìm em.”

Một là Lee Chan – nhanh tay khóa trái cửa nhà mình, nhét điện thoại vào túi áo hoodie rồi đội mũ trùm lên đầu.

Cậu gửi cho Seungcheol một icon 👌, và nhảy lên xe.

Họ gặp nhau ở khu ngoại ô phía Nam – nơi ánh đèn vàng vỡ tan giữa sương sớm, và thế giới dường như chẳng còn ai ngoài hai người.

Chan ném cho Seungcheol một cái chìa khóa sắt lạnh:

> “Mở đi.

Anh còn nhớ đường không đó?”

Cánh cửa sắt cũ kỹ mở ra.

Không gian bên trong ẩm ướt, đặc mùi sắt gỉ và… thuốc súng.

Seungcheol bước vào trước, kéo khẩu trang xuống cười nhạt:

> “Tưởng em ném cái này rồi.”

“Ném rồi.

Nhưng có chìa phụ.

Tổ chức này tin được ai ngoài nhau đâu?” – Chan khẽ nhún vai, khóa cửa lại.

Căn phòng dưới lòng đất hiện ra.

Dưới ánh đèn mờ vàng:

Một tủ dài chứa toàn đạn đặc biệt, mã hóa từ những nhiệm vụ cấp A.

Một tấm bảng gắn đầy bản đồ thế giới, khoanh tròn đỏ những điểm đến: Thái Lan, Czech, Berlin, Đài Loan…

Và đặc biệt là chiếc vali bạc Chan kéo ra từ dưới sàn – bên trong là loạt vũ khí mini hóa được đánh cắp từ kho trung tâm cách đây 6 tháng.

> “Chúng ta chỉ cần hai khẩu và vài viên.

Còn lại để đó, phòng khi phải trở lại.” – Chan nói, mắt không rời hộp đạn.

“Em nghĩ Vernon không biết?”

“Không biết, nhưng đang nghi.

Còn Wonwoo, hắn ta biết nhưng chưa tiện ra tay.”

Không khí căng như dây đàn.

Seungcheol thở dài, vươn vai một cái:

> “Vậy thì phải đi nhanh hơn kế hoạch thôi.”

“Tối nay là tối cuối cùng ở Hàn.” – Chan gật đầu, nhét súng lục vào thắt lưng, rồi thảy khẩu còn lại cho Seungcheol.

Seungcheol đỡ lấy, ánh mắt tối lại trong bóng đèn vàng.

> “Chúng ta sẽ chơi trò mèo và chuột, nhưng lần này…

Chuột có súng.”

---
 
Forbidden Secretary
Chương 26 - 07:30AM | Ăn sáng và kế hoạch rời khỏi lục địa


Quán ăn nhỏ trên tầng thượng một tòa nhà cũ, nơi tiếng còi xe thành phố bị chặn lại bằng mùi bánh mì bơ nướng thơm ngậy và ánh nắng sớm vàng như mật rót qua khung cửa kính mờ.

Chan ngồi tựa lưng, tay khuấy chậm cốc cacao nóng, gật đầu với phục vụ khi đĩa bánh trứng chiên và xúc xích được dọn lên.

Seungcheol đến sau, vẫn mặc sơ mi trắng đơn giản, tóc xõa nhẹ, chiếc áo khoác lửng hờ hững trên vai khiến bao ánh mắt trong quán phải ngoái nhìn.

> “Em trễ hai phút mười lăm giây.”

“Kẹt đèn đỏ.” – Seungcheol cười, ngồi xuống đối diện, chân bắt chéo. – “Dù gì hôm nay cũng là bữa sáng cuối cùng trên đất Hàn.”

Chan đặt điện thoại xuống mặt bàn, mở màn hình bản đồ và lịch bay:

> “2:00 sáng mai.

Chuyến bay không nằm trong hệ thống thương mại, anh hiểu ý em.”

“Dĩ nhiên.

Họ đang giăng bẫy ở sân bay quốc tế rồi, chỉ cần em ló mặt, lệnh bắt sẽ rơi xuống như mưa.” – Seungcheol nói nhỏ, gắp một miếng trứng bỏ vào miệng.

“Và Wonwoo cũng biết.

Hắn để lộ tối qua — lúc hỏi em có cần mang theo súng hay không.”

“Chứng tỏ hắn không chắc, vẫn chưa dám ra tay.” – Seungcheol nhếch môi, ánh mắt lướt ra cửa kính, nơi vài bóng người mặc vest đang đứng gần đó – cố ý hoặc vô tình.

Chan nghiêng đầu:

> “Anh biết Vernon đang làm gì không?”

“Dạo hồ, tay cầm ly Americano, và gọi điện thoại kiểu vô tình lọt âm thanh để em nghe.

Cố tình cho biết là ảnh đang nghe ngóng.”

Cả hai nhìn nhau – rồi phá ra cười.

Tiếng cười chẳng hề nhẹ nhàng mà đầy thứ thách.

Seungcheol chậm rãi nhấn từng chữ:

> “Chúng ta rời đi lúc 1:30 sáng, không mang theo điện thoại.

Gửi hết tín hiệu giả ở tòa nhà bên sông.

Người sẽ đến đón là Kim Taeyang – người em từng cứu ở Istanbul, nhớ không?”

“Máy bay đỗ trên sân cỏ tư nhân ở Yangpyeong.

Chỉ cần vượt khỏi Seoul, là coi như thoát khỏi mạng lưới theo dõi tạm thời.” – Chan tiếp lời, ánh mắt không rời màn hình.

> “Và…” – Chan ngẩng lên, nhìn người anh trai mà mình từng gọi là cục nợ:

“Anh chắc chứ?

Một lần rời đi, là không quay lại.

Không còn thư ký Choi.

Không còn Seungcheol của bất kỳ ai.”

Seungcheol siết nhẹ cốc café nóng.

Gió lướt qua mái tóc anh, đôi mắt ánh lên sự điềm tĩnh, thản nhiên đến đáng sợ:

> “Anh không định sống mãi trong cái lồng vàng đó.

Và… anh cũng không thể để em rơi vào tay bọn nó thêm lần nào nữa.”

Chan mỉm cười.

Bữa sáng vẫn còn đầy, nhưng không ai đụng đũa.

Họ chỉ ngồi đó, giữa quán ăn nhỏ, như hai người thường xuyên ăn sáng ở Seoul.

Nhưng bên dưới lớp yên ả ấy — là lửa, đạn, và một trận chiến mà không ai chắc sẽ thắng.

---

> Đếm ngược: 18 tiếng trước chuyến bay.

Seungcheol: kẻ phản bội.

Chan: kẻ đào thoát.

Vernon và Wonwoo: người canh gác.

Mọi thứ đang tiến dần đến vạch đỏ.

---
 
Forbidden Secretary
Chương 27 - 17:44PM | Kế Hoạch C: Đào Tẩu Trong Tàng Hình


Một cơn gió lạnh đầu mùa trườn qua cổ áo Chan khi cậu bước ra khỏi bưu cục tạm.

Hành lý đã được gửi đến điểm mù – nơi vệ tinh không thể định vị, và trạm trung chuyển không nằm trong bản đồ thương mại.

Tất cả đều đúng tiến độ.

Cho đến khi…

Bước chân thứ bảy trên bậc thềm, Chan dừng lại.

Một chiếc xe máy đứng cách đó 23 mét.

Không động cơ.

Không người.

Nhưng… tay ga có vết trầy rất mới.

“Có người theo dõi.” – Bản năng mách bảo.

Chan vờ bình thản.

Rút điện thoại, gõ nhanh 3 dòng tin nhắn:

> “Lộ rồi.”

“Kế hoạch C.”

“23m phía Đông Bắc có camera giả.”

Gửi đi – rồi vứt sim vào miệng cống.

---

Bên kia thành phố.

Tầng 17.

Penthouse của Vernon.

Seungcheol đang cài cúc áo sơ mi thì điện thoại bí mật rung nhẹ.

Ánh sáng từ màn hình phản chiếu vào mắt anh:

> “Kế hoạch C.”

Seungcheol thở sâu.

Ánh mắt bình tĩnh như chưa có gì, nhưng tay đã vặn nhẹ khớp cổ tay – chiếc nhẫn bạc nhỏ bên trong phát ra tiếng “tách” khe khẽ.

Anh quay ra ban công, nơi Vernon đang đứng quay lưng lại, tay cầm một ly rượu vang, mắt nhìn xuống thành phố.

> “Anh… muốn ra ngoài một lát.

Em cần đổi gió.”

“Giờ này à?” – Vernon quay lại, nhướng mày, khóe môi nhếch lên. – “Không phải giờ người như em nên ra phố.”

“Nhưng em đâu phải người bình thường.” – Seungcheol khẽ cười, lướt tay dọc cằm Vernon, ánh mắt mời gọi.

Vernon siết nhẹ eo anh, như một lời cảnh báo không thành tiếng.

Nhưng anh không giữ lại.

Anh để Seungcheol đi – một sai lầm lớn.

---

18:32PM – Giao điểm kế hoạch C

Một chiếc taxi bình thường dừng lại ở cửa tiệm giặt ủi đã đóng cửa từ 5 năm trước.

Seungcheol bước xuống, đội mũ lưỡi trai, khẩu trang đen, mắt kính xám khói – chỉ để lại đúng một thứ khiến người ta nhớ: dáng đi ung dung như một vị thần tự chọn vận mệnh.

Bên trong tiệm giặt, Chan đã đợi sẵn.

Áo hoodie trùm kín đầu, tay đeo găng.

> “Cậu chắc chắn không ai theo?”

“Chắc 90%.”

“Vậy 10% kia?”

“Em mang theo thuốc mê và một túi máu giả.

Nếu cần – em ngất giữa đường.”

Seungcheol cười lớn, tay vỗ vai Chan:

> “Bé giỏi thật.

Nhưng không cần.”

“Kế hoạch C đã có cả người thứ ba.”

Chan nhíu mày:

> “Ai?”

> Soạt.

Từ phía sau, một người đàn ông bước ra từ căn phòng sau tiệm:

Kim Mingyu.

Áo khoác đen, súng treo ở hông, một túi đựng vé máy bay và ba lốc đồ tiếp tế.

> “Tôi nợ Seungcheol một mạng.

Giờ trả.”

“Điểm tập kết ở Busan.

Chúng ta không đi máy bay – mà đi qua đường thủy.”

Chan trợn mắt:

> “Anh không đùa?”

“Thuyền ngầm.

Không tín hiệu.

Không radar.

Chúng ta rời khỏi đất liền lúc 3:00 sáng, đúng lịch – nhưng rẽ hướng khác.”

“Và hai tên kia?” – Chan nhướng mày.

Seungcheol nhếch môi:

> “Sẽ nhận được một bức ảnh giường trống và mùi nước hoa còn vương trên gối.

Có thể Vernon sẽ nổi điên.

Wonwoo thì sẽ gọi điện.

Nhưng cả hai…

đều sẽ trễ.”

---

Đồng hồ: 19:07PM

Gió đêm nổi lên.

Bóng ba người rời khỏi căn tiệm giặt – biến mất vào đêm Seoul.

---

> Tạm biệt Hàn Quốc.

Tạm biệt những vòng tay xiết chặt.

Đến lúc tự chúng tôi chọn tự do.

---
 
Forbidden Secretary
CHƯƠNG 28 - 06:29AM | KHI NHỮNG KẺ SĂN TÌNH YÊU TỈNH DẬY


Ánh nắng đầu ngày tràn vào căn penthouse rộng lớn như mọi buổi sáng.

Một chiếc áo croptop đen còn vắt trên thành ghế, mùi cà phê lan nhẹ trong không khí.

Vernon mở mắt.

Một thói quen của hắn – luôn đưa tay về phía bên kia giường.

Nhưng hôm nay, trống rỗng.

Không có cái siết tay nhẹ.

Không có hơi ấm quen thuộc.

Không có nụ hôn buổi sáng.

Không có Seungcheol.

Mắt Vernon chớp một nhịp.

Một.

Hai.

Rồi hắn bật dậy.

Tấm ga giường vẫn còn mùi hương cơ thể người yêu hắn – mùi mát lạnh của gỗ đàn hương, xen chút mùi thuốc súng khô.

Nhưng giờ, chỉ còn cái chăn được gấp gọn ghẽ và… tờ giấy.

> "Em cần một chút không khí, Vernon."

"Đừng tìm em.

Hoặc ít nhất – đừng tìm ra em quá sớm."

"Yêu anh."

Vernon đọc, không chớp mắt.

Căn phòng… bỗng trở nên quá im lặng.

---

Bên kia thành phố.

Nhà riêng của Wonwoo.

Wonwoo cũng tỉnh giấc.

Điều đầu tiên anh nhận ra – Chan không còn nằm trên ghế sofa.

Bình thường, dù có về trễ hay trốn việc, Chan vẫn lười đến mức bẹp dí trên sofa tới tận trưa.

Nhưng hôm nay – không dép.

Không túi.

Không vết tích.

Và không có…

Chan.

Anh bước nhanh ra bàn làm việc.

Laptop Chan để lại… trống trơn.

Ổ cứng?

Mất.

USB thám thính?

Biến mất.

Tập hồ sơ “Chiến dịch Seoul X-93”?

Biến mất.

Chỉ còn tấm ảnh cỡ nhỏ: anh và Chan đứng cạnh nhau ở tiệm cà phê cũ – ảnh bị xé làm đôi.

Phần Wonwoo vẫn còn, nhưng Chan thì mất.

Cùng lúc đó, điện thoại anh rung lên – cuộc gọi từ Vernon.

> “Bọn họ biến mất rồi.” – Giọng trầm, khàn khàn, nhưng vẫn đủ để khiến ai nghe cũng thấy lạnh gáy.

“Tôi biết.” – Wonwoo trả lời, mắt vẫn dán vào khoảng trống trên bàn.

“Cậu biết?”

“Chan đã bỏ tôi lại… lần thứ hai.”

---

07:10AM – Trụ sở tổ chức tối mật.

Cuộc họp khẩn cấp được mở.

Tên của Seungcheol và Chan nằm trên bảng điện tử, gạch đỏ đậm kèm dòng ghi chú:

> “Tình nghi phản bội cấp độ A.

Hiện không rõ tung tích.

Bắt sống – không cần thương lượng.”

Vernon ngồi bệt trên ghế da, nhìn hồ sơ mà chính tay hắn từng phê duyệt để đưa Seungcheol làm thư ký.

Tay hắn siết chặt.

Bị phản.

Wonwoo bước vào.

> “Tôi đã gỡ toàn bộ thiết bị theo dõi trong người Chan từ tháng trước.

Cậu ta tính trước rồi.”

“Seungcheol cũng vậy.” – Vernon gằn giọng – “Cậu ta không bỏ đi vì chán.

Cậu ta bỏ đi…

để tránh giết tôi.”

“Và cậu có ý định gì?” – Wonwoo hỏi thẳng.

Vernon đứng dậy.

Đôi mắt hắn tối sầm lại như bầu trời sắp dông bão.

> “Đi tìm họ.”

“Để giết?”

“Không.” – hắn rít qua kẽ răng –

“Để đưa họ về.

Bằng mọi giá.”

---

Trong khi đó, ở một hòn đảo nhỏ – 9:12AM.

Seungcheol đang ngồi bên một con suối, tay rửa nhẹ khẩu Glock đã được tinh chỉnh.

Chan nằm dài trên võng, miệng ngậm que kẹo.

> “Anh nghĩ tụi họ biết chưa?” – Chan hỏi bâng quơ.

“Giờ này… chắc đọc xong thư tình rồi.” – Seungcheol cười, mắt lấp lánh ánh nắng.

“Anh không sợ Vernon nổi điên à?”

“Sợ chứ.”

“Vậy còn bỏ đi?”

“Vì anh cần anh ấy biết… không phải lúc nào giữ người bên cạnh cũng là cách yêu đúng.”

Chan lặng thinh.

Một lúc sau cậu bật cười:

> “Thế cái kế hoạch ‘chơi vòng quanh châu Á’ của tụi mình còn tiếp không?”

“Còn.” – Seungcheol cười bí ẩn –

“Và sẽ còn điên rồ hơn.”

---

> Tình yêu – là cuộc chiến giữa tự do và kiểm soát.

Khi kẻ bị săn trở thành người săn – liệu ai mới thật sự yêu ai nhiều hơn?

---
 
Forbidden Secretary
Chương 29 - Hai Thế Giới


Khắp Paris đang dần chuyển mình vào buổi sáng sớm.

Nhưng ở trong căn hộ cao cấp, không khí đang nghẹt thở như thể có người châm lửa giữa mùa đông.

“Không thấy em ấy đâu cả.”

Giọng Vernon đầy căng thẳng.

Anh đang đứng trước bàn làm việc, nơi vốn thường có mùi hương dịu nhẹ của Seungcheol mỗi sáng.

Giờ đây chỉ còn là một khoảng trống lạnh lẽo.

Wonwoo từ đầu cầu thang chạy xuống, tay cầm chiếc điện thoại có tín hiệu định vị Chan: “Vị trí dừng ở ngoại ô Paris từ hơn tám tiếng trước.

Không di chuyển.”

“Thiết bị bị gỡ,” Vernon gằn giọng.

“Họ tính hết rồi…”

Wonwoo bấm tay lên thái dương, gương mặt cau lại.

“Ngay cả xe ở tầng hầm cũng không đụng đến.

Rõ ràng có người đón.”

“Cậu có định vị được bằng vệ tinh không?”

“Đã thử.

Nhưng Seungcheol chặn tín hiệu rồi.

Tôi nghĩ... họ đã rời Pháp.”

Vernon đấm mạnh vào bàn, mắt long lên vì tức giận.

“Em ấy nói không biết gì cả.

Vậy mà dám bỏ trốn…”

“Còn Chan?

Nó xin nghỉ phép một hôm.

Một hôm, Vernon à.

Chắc chắn kế hoạch này đã chuẩn bị lâu rồi.”

Một khoảng lặng kéo dài giữa hai người.

Cảm giác bị lừa dối, bị quay như chong chóng, khiến họ không biết phải làm gì đầu tiên: gọi điện? truy đuổi?

Hay đơn giản là... gào lên?

**

Cùng lúc đó, nắng biển Hawaii nhuộm vàng bãi cát dài miên man.

Tiếng sóng rì rào vỗ vào bờ, gió thổi tung những mái tóc rối.

Trên bãi ghế dài, Chan nằm ngửa, mắt nhắm hờ, hai tay gác sau đầu.

Bên cạnh, Seungcheol mặc áo sơ mi mỏng phanh ngực, quần short trắng, cầm ly nước dừa, chân gác chéo.

“Anh nghĩ họ phát hiện chưa?”

Chan cười lém lỉnh, mắt vẫn không mở.

“Chắc là đang gào thét ở Paris,” Seungcheol nhấp một ngụm dừa, thản nhiên.

Cậu em trợ lý cười thành tiếng, quay sang anh mình:

“Lần này mình thắng rồi.”

Seungcheol gật đầu, kéo kính râm xuống mũi, nghiêng đầu nhìn Chan: “Em vẫn giữ mấy vé đến Tokyo sau Hawaii chứ?”

“Tất nhiên.

Em thậm chí còn đặt phòng khách sạn kiểu nhà sàn rồi.

Có suối nước nóng nữa.”

Anh cười khẽ.

“Tốt.

Để họ chạy vòng quanh châu Âu tìm mình, trong khi mình đang ăn sashimi tươi.”

Gió biển thổi mát rượi.

Chan vươn vai, thở dài nhẹ nhõm.

“Em nghĩ… chắc đây là lần đầu em thấy anh cười nhiều đến vậy.”

“Chắc vậy,” Seungcheol nhắm mắt, giọng trầm nhẹ như gió biển.

“Vì đây là lần đầu… anh cảm thấy tự do thật sự.”

---
 
Forbidden Secretary
Chương 30 - Cặp đôi trốn chạy giữa Tokyo


Khi Seungcheol bước ra khỏi cánh cửa sân bay quốc tế Narita, Tokyo như một thế giới hoàn toàn khác – đông đúc, sầm uất, nhưng yên bình một cách kỳ lạ.

Anh kéo chiếc vali gọn nhẹ, bên cạnh là Chan đang trùm kín khẩu trang và mũ lưỡi trai nhưng vẫn toát lên vẻ ngổ ngáo.

“Em chắc là Wonwoo không lần ra lịch trình bay chứ?”

Seungcheol vừa hỏi vừa đưa mắt nhìn xung quanh.

Chan cười, giơ tay bấm bấm chiếc đồng hồ điện tử: “Không đâu.

Em đã đổi tên anh thành...

Seongmin – du học sinh Hàn sang đây học tiếng Nhật.

Định vị bị gỡ sạch rồi.”

“Còn em?”

“Em là bạn cùng lớp,” Chan nháy mắt.

“Bạn trai cùng lớp.”

Seungcheol bật cười khẽ.

“Láo thật.”

Hai anh em leo lên chuyến tàu tốc hành đến khu phố Shibuya.

Tokyo vào xuân, không khí dịu mát, đường phố phủ đầy hoa anh đào.

Seungcheol kéo tay áo lên, để lộ vòng cổ bạc hình viên đạn – dấu vết còn sót lại từ quá khứ.

Nhưng giờ đây, anh đang sống đúng với hiện tại – và Chan là một phần không thể thiếu của sự tự do ấy.

“Anh có muốn đi ngắm hoa không?”

Chan hỏi khi cả hai dừng trước con đường nổi tiếng Meguro-gawa với hàng trăm cây anh đào nở rộ.

“Ừm, nhưng trước đó... anh muốn đi mua đồ ăn.”

Chan há hốc.

“Không tin được!

Anh là Seungcheol đấy.

Điệp viên huyền thoại.

Mà giờ lại đòi đi ăn bánh cá nhân!”

Seungcheol bật cười, đôi mắt cong cong như trăng non.

“Điệp viên thì cũng đói mà.”

Cả hai cười vang giữa dòng người Nhật Bản đi qua, hòa lẫn như những vị khách du lịch bình thường – chẳng ai hay biết, chỉ vài tuần trước, họ còn là những mắt xích quan trọng trong một tổ chức ngầm nguy hiểm.

**

Trong khi đó, tại một quán bar cao cấp giữa trung tâm Paris, Vernon đập mạnh ly rượu lên bàn.

“Nhật Bản rồi.

Tôi chắc chắn.”

Anh nói, giọng trầm thấp và lạnh như băng.

Wonwoo đang lật giở hồ sơ, ánh mắt sắc lạnh: “Tôi có người trong Cục cảnh sát Tokyo.

Chờ đi, lần này họ không chạy được nữa đâu.”

**

Còn ở Tokyo, Seungcheol ngồi trong bồn tắm onsen tại khách sạn nhà sàn Chan đã đặt từ trước, nước ấm xông lên làn da trắng mịn.

Chan lăn tròn chiếc khăn mặt trên đầu, bước vào, cầm theo lon trà sữa.

“Em thấy họ sẽ tìm ra mình trong bao lâu?”

Seungcheol đưa mắt nhìn màn trời ngoài cửa kính.

Mưa xuân lất phất, hoa anh đào rơi xuống mặt hồ như từng nốt nhạc mỏng.

“Có thể mai.”

“Có thể sáng nay.”

“Có thể ngay lúc này…”

Chan nhếch môi cười.

“Chắc không đâu.

Vì em còn chưa cho anh xem hết danh sách món ăn ở chợ đêm Harajuku mà.”

Seungcheol kéo cậu em vào gần, tựa đầu vào trán Chan, thì thầm:

“Vậy mình đi thôi.

Trước khi quá khứ đuổi kịp.”

---
 
Forbidden Secretary
Chương 31 - Giữa Tokyo và Ai Cập


Tokyo, 5:10 sáng.

Trạm ga ngầm Shinjuku vừa mở cửa, đường phố vẫn còn mờ sương.

Trong khi mọi người hối hả chuẩn bị cho một ngày mới, có một chiếc xe đen bóng đỗ lại trước khách sạn cao cấp nằm sâu trong khu Daikanyama.

Vernon bước ra, chiếc áo trench coat đen kéo cao cổ, tay đút túi, theo sau là hai đặc vụ an ninh Nhật Bản.

“Phòng 1708.”

Một người nói, đưa chìa khóa thẻ từ cho Vernon.

Anh gật nhẹ, không nói gì.

Đôi mắt sắc lạnh không giấu nổi sự bực bội sau hai ngày truy đuổi không dấu vết.

Cánh cửa bật mở.

Trống không.

Chiếc giường được gấp gọn gàng, bàn gỗ còn sót lại hai cốc trà chưa uống hết.

Trên ghế sô pha là một quyển sổ nhỏ... mà ai đó cố tình bỏ lại.

Wonwoo bước vào sau Vernon vài giây.

Anh nhặt quyển sổ lên, mở ra.

Một hàng chữ viết tay gọn ghẽ:

> “Tụi em không bỏ trốn – chỉ là đang sống đúng với điều mình muốn.

Đừng đợi.

Đừng lo.

Cũng đừng tìm.

Bọn em đi tìm nắng giữa sa mạc rồi.

– Cục Vàng & Cục Cưng”

Vernon siết chặt quai cặp.

“Không thể nào...”

**

Cùng lúc đó, ở sân bay Cairo, Ai Cập.

Chan vừa nhấc vali xuống, đội mũ lên và kéo khẩu trang che kín mặt.

Cậu quay lại nhìn người đi phía sau – Seungcheol, khoác chiếc áo sơ mi trắng, đeo kính râm, dáng vẻ không thể lẫn vào đâu.

“Em vẫn không tin là mình tới Ai Cập thật đấy.

Đúng là anh điên rồi.”

Seungcheol kéo tay cậu, nói nhỏ: “Anh thề, nếu còn ở lại Tokyo thêm một đêm nữa, có khi anh bị bế về trụ sở thật.”

Chan phá lên cười.

“Ờ, tại vì anh ngủ trong lòng CEO quốc tế mỗi tối mà.”

“Anh không phủ nhận.”

Họ cùng nhau bắt taxi đến khách sạn sát Kim Tự Tháp Giza.

Căn phòng nằm trên tầng cao, với ban công hướng thẳng ra sa mạc vàng ươm.

Seungcheol kéo rèm, ánh nắng sớm tràn vào.

“Em biết không,” anh nói, “nơi này... từng là chốn khởi đầu cho rất nhiều giấc mơ.”

Chan không đáp.

Cậu chỉ ngồi xuống giường, mở túi xách ra, rút một chiếc camera film.

“Vậy bắt đầu từ đây nhé.

Một cuộc đời mới.”

**

Cùng thời điểm đó, ở văn phòng trụ sở, Vernon ngồi thụp xuống ghế, ánh mắt tối lại.

Wonwoo đặt tay lên vai anh.

“Có thể họ không chạy trốn khỏi chúng ta, mà là khỏi chính bản thân họ trước kia.”

“…

Còn tôi thì không quan tâm họ chạy khỏi cái gì.”

Vernon gằn giọng.

“Tôi chỉ biết họ phải quay về.”

“Vậy thì lần này… chúng ta bay đến Cairo chứ?”

Vernon siết nắm tay.

“Cậu đặt vé đi.”

**

Còn ở Ai Cập, Chan và Seungcheol khoác áo choàng dài, đội khăn xếp truyền thống, thong thả đi bộ giữa chợ Khan el-Khalili đông đúc.

Seungcheol nhìn Chan – cậu em từng là cái bóng sau lưng mình.

Giờ lại đi cạnh anh, miệng cười tươi như nắng.

“Chan,” anh hỏi, “Nếu mai có người đuổi kịp, em có tiếc không?”

Chan liếc nhìn, cười tinh nghịch:

“Nếu có bị bắt lại, thì em muốn bị bắt ngay giữa Kim Tự Tháp.

Đỡ phí tiền vé vào cửa.”

Seungcheol bật cười.

Và trong ánh mặt trời vàng rực giữa sa mạc, hai con người nhỏ bé bước đi – không chắc ngày mai ra sao, nhưng chắc chắn rằng... hôm nay, họ đã sống.

---
 
Forbidden Secretary
Chương 32 - Busan, Giao Điểm Cuối Cùng


Một buổi sáng sớm mù sương, tại một quán cà phê nhỏ ở Cairo…

“Vé chiều nay về Seoul.”

Seungcheol đặt tấm vé lên bàn.

Chan đang nhấm nháp bánh ngọt, nghển cổ nhìn sang.

“Về thật à?”

“Ừ, trốn đủ rồi.

Còn vài nơi nữa, nhưng…”

Anh khẽ cười, “Hôm nay mình đi Busan.

Cho tròn giấc mơ.”

Chan chống cằm.

“Ý anh là… nơi cuối cùng, rồi chia tay chuyến đi?”

Seungcheol không trả lời.

Anh chỉ nhìn Chan, đầy trìu mến.

Có lẽ chính anh cũng không biết: rốt cuộc, thứ gì là chuyến đi — và thứ gì là khởi đầu.

**

Cùng lúc đó, ở Seoul.

Vernon quẳng tập hồ sơ lên bàn, ánh mắt sắc lạnh.

“Họ không ở Tokyo.

Không còn ở Ai Cập.

Mọi lộ trình bị xoá sạch.”

Anh quay sang Wonwoo, người vừa trở về từ buổi điều tra ở sân bay.

“Cậu chắc họ chưa quay lại Hàn?”

“Không chắc.”

Wonwoo đưa cho Vernon một mẩu ảnh từ camera an ninh Cairo.

Chan đội mũ, tay cầm hộp bánh mì Việt Nam.

Còn Seungcheol thì kéo vali in hình con cá voi.

“Cái vali đó—” Vernon gằn giọng.

“Là của tôi mua cho cậu ta.”

“Và cậu ta đã dùng nó để trốn anh.”

Căn phòng chìm trong im lặng.

Một phút.

Hai phút.

Đột nhiên, Vernon bật dậy.

“Chuẩn bị trực thăng.

Tôi sẽ đi Busan.”

“Busan?”

“Họ sẽ không quay lại Seoul ngay.

Nếu là Seungcheol, nơi cuối cùng trước khi trở về… sẽ là nơi cậu ta luôn nhớ về.”

**

Chiều cùng ngày – Sân ga Busan, ánh nắng đổ xuống mái tóc bạc nhẹ của Chan khi cậu bước xuống cùng Seungcheol.

“Hôm nay trời đẹp ghê á.”

“Ừ.”

Seungcheol kéo kính râm, quay sang cậu em, “Chỗ này đẹp, đủ để kết thúc chuyến đi.”

“Và bắt đầu cái mới?”

Seungcheol không trả lời.

Họ thuê một căn homestay nhỏ sát biển Haeundae, nơi Seungcheol từng nói: nếu được sống lần nữa, anh muốn thức dậy tại đây, mỗi sáng.

Tối đến, hai anh em ngồi trên cát, nhìn pháo hoa bắn bên kia vịnh.

“Anh,” Chan lên tiếng.

“Mình… nói chia tay với chuyến đi ở đây đi.”

Seungcheol gật.

“Và chờ người ta đến bắt tụi mình à?”

Chan cười.

“Ít nhất là mình được sống như ý.”

**

Ở một bãi đáp riêng gần cảng, Vernon bước xuống trực thăng, trong tay vẫn cầm chiếc bật lửa Seungcheol từng để quên ở nhà.

“Chúng ta ở cùng bãi biển.”

Wonwoo nói, nhìn vào điện thoại – GPS đã bắt được tín hiệu quen thuộc từ thiết bị ẩn cài trong thẻ ngân hàng Chan vừa dùng để đặt homestay.

“Còn chờ gì nữa?”

Vernon gằn giọng.

**

Khi pháo hoa cuối cùng rực sáng trên bầu trời đêm Busan…

Hai bóng người đang tiến về phía hai kẻ từng trốn chạy khỏi tất cả.

Lần gặp tới, sẽ là gì?

Một cái ôm — hay là còng số 8?

Không ai biết.

Chỉ biết rằng... cuộc đuổi bắt này chưa bao giờ chỉ là một trò chơi.

---
 
Forbidden Secretary
Chương 33 - Tốc Độ Và Bản Năng


Biển đêm Busan gió lộng.

Cát dưới chân còn vương mùi pháo hoa.

Seungcheol vẫn còn đang lim dim nhắm mắt thưởng gió thì bỗng bị kéo mạnh về phía chiếc xe van nhỏ đang đậu ở góc phố.

“Lên xe.”

Giọng Chan nghiêm lại, tay cậu siết chặt cổ tay anh trai mình.

“Gì vậy?

Chan, anh còn chưa uống hết ly sữa hạt—”

“Logo.”

Chan chỉ về phía xa, nơi ánh đèn của một chiếc xe tải đang lướt qua.

Bên hông, mờ mờ ẩn hiện là biểu tượng của tập đoàn WON Group.

“Lô hàng.”

Chan gằn giọng.

“Hắn đang vận chuyển gì đó tại đây.

Nếu để Vernon và Wonwoo tìm ra, mình tiêu.”

Seungcheol ngay lập tức hiểu.

Anh không cần hỏi gì thêm.

Xe lao đi như bay.

Bánh xe nghiến trên mặt đường tạo nên âm thanh ken két đặc trưng.

Đèn đường vụt qua như những mảnh ký ức bị xé toạc.

Chan siết chặt vô-lăng, mắt đan xen giữa gương chiếu hậu và ánh sáng phía trước.

Phía sau — ba chiếc xe lạ vừa nhập làn.

“Đoán xem.”

Chan liếc ngang.

“Ba phút thôi.”

Seungcheol đã rút khẩu súng ngắn giấu dưới ngăn ghế.

“Anh cài thiết bị đánh lừa định vị.

Chỉ cần đến cầu vượt, bẻ lái gấp và nhảy ga xuống cao tốc hướng ngược lại, mình sẽ cắt đuôi.”

“Còn sau đó?”

Seungcheol mỉm cười.

“Vé một chiều.

Seoul.

Nhà mới.

Không ai tìm được.”

Chan nhìn anh, đôi mắt sáng rực giữa ánh đèn.

“Vậy còn chờ gì nữa?”

**

Cuộc rượt đuổi diễn ra như cảnh phim hành động:

– Giao lộ đông người.

– Xe phanh cháy đường.

– Một cú drift hoàn hảo.

– Và hai bóng người cười như điên trên con đường vắng, gió lùa tung mái tóc.

Tại trạm trung chuyển ở rìa thành phố, họ thay xe, đổi sim, thay thẻ ngân hàng.

Họ đã luyện tập điều này không biết bao nhiêu lần trong quá khứ.

Lần này — là vì tự do.

**

Khi Vernon và Wonwoo đuổi tới, tất cả chỉ còn là dấu vết mờ nhạt.

Chiếc xe vô danh.

Một vết trượt nhẹ bánh trên đường.

Và… một tấm danh thiếp cũ của Seungcheol, để lại trên gương chiếu hậu xe.

Mặt sau có ghi một dòng chữ tay:

> “Tìm được thì cũng muộn rồi.

Hai đứa nhóc này biết cách chơi trò trốn tìm mà.”

— S.C.

**

Tại một căn hộ cao cấp ở khu phía Nam Seoul — không có tên trên bất kỳ hệ thống nào, không camera, không giám sát —

Seungcheol bước vào phòng khách với một cốc rượu vang đỏ, trong khi Chan vừa ngả lưng xuống ghế sofa, tay vẫn cầm remote tìm phim.

“Chúng ta sẽ sống bao lâu ở đây?”

Chan hỏi khi bật sang một bộ phim Hàn sướt mướt.

“Bao lâu cũng được.”

Seungcheol đáp, mắt khẽ nheo lại.

“Miễn là đừng để lộ.

Ngay cả với tình yêu.”

“Ừ…”

Chan cười nhẹ.

“Còn lâu mới về với hai ông kia.”

**

Ngoài ban công, gió Seoul về đêm mát rượi.

Hai đứa nhóc đang sống như thể thế giới không thể chạm đến họ.

Nhưng — ai biết được?

Có khi Vernon và Wonwoo cũng đang ngồi ở đâu đó, cốc rượu trên tay, ánh mắt nhìn về Seoul với một ý nghĩ duy nhất:

> “Lần tới... không để tụi nó trốn được nữa.”

---
 
Forbidden Secretary
Chương 34 - Nơi Những Cánh Hoa Và Tách Cà Phê Giao Nhau


“Giao dịch hoàn tất.

Từ giờ ngôi nhà này và hai cửa tiệm liền kề sẽ đứng tên cậu.”

Giọng nói dứt khoát của luật sư ngân hàng vẫn còn vang trong đầu Chan khi cậu bước ra khỏi văn phòng, tay cầm chìa khóa căn hộ.

Seungcheol đứng ngoài, bắt chéo chân dựa cột, tay cầm cốc americano đá, ánh mắt chờ đợi quen thuộc.

“Thành công rồi.”

Chan giơ cao chìa khóa.

Seungcheol nhướng mày.

“Dễ vậy?”

Chan nhún vai.

“Ba anh cầm quyền quản lý hơn mười tài sản bất động sản trong hệ thống tập đoàn.

Việc chuyển nhượng này… chỉ như một món quà sinh nhật trễ.”

Seungcheol cười nghiêng đầu, đưa tay xoa đầu Chan như ngày cũ.

“Mỗi lần em nhắc đến ba là mặt em y như mèo con xù lông.”

“Thì ông ấy lúc nào chả áp đặt— Nhưng mà thôi.”

Chan thở ra, “Ít ra, giờ anh em mình có một khởi đầu mới.”

**

Ngôi nhà nằm ở góc yên tĩnh nhất của quận phía nam Seoul – ba tầng, mái gỗ xám, giàn hoa leo trước cửa và hàng đèn vàng nhạt ấm cúng.

Kế bên là “Tiệm Cafe S.C”, mang phong cách cổ điển châu Âu, còn bên trái là “Tiệm Hoa By Chan”, đầy sắc hồng, tím, trắng – nhẹ nhàng và thơm mát như chính cách Chan mỉm cười khi cắm từng bông hoa vào lọ.

Buổi sáng, Seungcheol mặc tạp dề, tay pha espresso, thỉnh thoảng nhìn ra cửa sổ xem Chan đang tưới hoa hay xếp thêm hoa hướng dương vào kệ trước tiệm.

Buổi chiều, Chan bê sang cho anh ly trà đào và ổ bánh ngọt.

“Khách bên em cứ khen café bên anh đậm đà mà không gắt.”

“Vì người pha có tâm.”

Seungcheol cười, ánh mắt khẽ liếc.

“Khách bên anh thì cứ hỏi tiệm hoa kế bên là của ‘bạn gái’ tôi.”

Chan bật cười khùng khục.

“Anh nói gì?”

“Tôi nói đúng.”

Seungcheol nháy mắt.

“Bạn – mà là trai – mà dễ thương – mà rất rắc rối.”

**

Những buổi tối, khi cửa hàng đóng lại, Chan đẩy chiếc bàn gỗ ra giữa sân, thắp đèn và trải chiếu, ngồi đọc sách.

Seungcheol thì đứng lau máy pha café, tay đeo găng hờ hững, mắt thi thoảng liếc về phía người em đang ngáp dài vì đọc tiểu thuyết xuyên không quá chán.

“Muốn mai đổi sang đọc truyện trinh thám không?”

“Không.

Em thích mấy cái ngôn tình nhảm nhí cơ.”

Seungcheol bật cười, vươn vai bước ra ngồi cạnh Chan, lấy một lát bánh và chia đôi.

**

Những ngày bình yên cứ thế trôi đi.

Không còn những màn trốn chạy.

Không còn camera.

Không còn tiếng trực thăng quần thảo trên đầu.

Chỉ còn mùi cà phê, hoa nở, và hai con người từng là "vết dao sắc lẹm" của thế giới ngầm — nay đang yên vị giữa đời thường như chưa từng làm ai run rẩy.

**

Ở phía bên kia thành phố, một người đang ngồi trong xe, tay cầm ảnh chụp lén từ xa.

Vernon gõ nhịp nhẹ lên vô-lăng.

“Bình yên nhỉ.”

“Giả tạo thôi.”

Wonwoo lên tiếng, ánh mắt lạnh đi.

“Cậu nhóc đó… vẫn đang giấu thứ gì.

Và Seungcheol — anh ấy không thể chỉ muốn làm chủ tiệm café.”

“Chúng ta cứ chờ xem.”

Vernon nheo mắt.

“Có ngày… họ sẽ tự để lộ.”

**
 
Forbidden Secretary
Chương 35 - "Bản thảo bị đánh cắp"


Chiều muộn, ánh hoàng hôn trải dài trên mái hiên quán café nhỏ.

Chan đang lau quầy, còn Seungcheol ngồi vắt chân lên bàn, mắt chăm chú lướt trên màn hình máy tính bảng được mã hóa.

“Anh, xem cái này.” – Chan bất ngờ lên tiếng, mắt tối lại.

Trên màn hình laptop là một trang web ẩn, nơi đấu giá kín các tài liệu mật.

Và nằm ở top đầu, chính là… bản thảo nghiên cứu chiến lược phân tích dữ liệu lượng tử – thứ mà Chan đã mất gần một năm để viết khi còn trong tổ chức.

“Tên chủ tài khoản… là người của OO Holdings.” – Chan siết chặt tay.

Seungcheol nhìn cậu em, ánh mắt bừng lên tia lạnh: “Nếu hắn định chơi, vậy mình cũng nên gửi lời chào.”

**

Tối hôm đó, cả hai rời nhà trong lặng lẽ.

Trên lầu, đèn phòng nghiên cứu vẫn mở, để lại ánh sáng hắt xuống đầy bí ẩn.

Căn penthouse tại trung tâm Seoul – trụ sở bí mật của OO Holdings – là nơi cuộc đấu trí bắt đầu.

Không một giọt máu, không một tiếng súng.

Nhưng khi trời sáng, báo chí đã đưa tin: Giám đốc tập đoàn OO bất ngờ qua đời tại nhà riêng, trong tình trạng tim ngừng đập.

Không có dấu hiệu xâm nhập.

Không có dấu hiệu chống cự.

Chỉ có một chiếc USB nằm trên bàn làm việc, cùng với một ký hiệu lạ: “SC” được dập trên phong thư trống.

**

Trở về nhà, Chan và Seungcheol im lặng bước vào phòng nghiên cứu.

Căn phòng lạnh, sạch, và được mã hóa như kho mật vụ.

Trên tường là hàng trăm bản đồ, bản vẽ, sơ đồ tổ chức cũ, những bản kế hoạch chưa từng hoàn thành, và cả dữ liệu mô phỏng.

“Thứ bị đánh cắp…

đã trở lại.” – Chan đặt bản thảo vào ổ cứng.

“Và chúng ta,” – Seungcheol siết vai Chan, ánh mắt không còn là nụ cười thường nhật – “sẽ hoàn thiện nó.

Nhưng lần này, không ai được phép chen vào.”

**

Sáng hôm sau, tờ báo tài chính hàng đầu đưa tin:

> “Chủ tịch OO Holdings tử vong đột ngột – nhiều nghi vấn quanh dữ liệu mật và công nghệ chiến lược bị rò rỉ.

…có liên quan đến tổ chức ngầm cũ đã biến mất khỏi bản đồ 5 năm trước?”

Ở hai đầu thành phố, Wonwoo tại WW Corp và Vernon ở VR Group, đồng thời buông ly cà phê.

“SC.” – Vernon nhếch môi.

“Hắn quay lại thật rồi.” – Wonwoo thì thầm, mắt ánh lên sự dè chừng.

**

> Chương 36 – Khi hai kẻ đi săn… bắt đầu bị săn lại.

---
 
Forbidden Secretary
Chương 36 - "Đối Diện"


Buổi sáng ở khu nhà mới tại vùng ngoại ô Seoul, không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng gió lướt qua tán cây.

Seungcheol vừa pha xong cà phê, tay đỡ ly espresso còn đang bốc khói thì điện thoại rung lên.

Một tin nhắn không số.

> “Em trốn cũng lâu rồi, bé ngoan.

Bao giờ định để anh đích thân đến bắt về đây?”

– V.

Cốc thủy tinh gần như rơi khỏi tay anh.

“…Vernon.”

Chan, đang cắt trái cây trong bếp, liếc mắt nhìn: “Ai nhắn thế?

Nhìn mặt anh kìa.”

Seungcheol không trả lời.

Anh ném điện thoại xuống ghế, bước ra ban công.

Ánh sáng buổi sớm khiến cơ mặt anh căng ra.

Vernon…

đã lần ra nơi này?

Đến trưa, trong khi cả hai đang nghỉ ngơi trong phòng khách – Chan nằm dài đọc sách, còn Seungcheol gác chân lên sofa lim dim – thì…

“Anh… anh ơi.”

Chan bật dậy khỏi ghế, vội kéo rèm cửa lại.

Khuôn mặt tái nhợt.

“Có chuyện gì vậy Chan?”

“…Em vừa thấy Wonwoo.

Ở căn nhà đối diện.”

Seungcheol sững người.

Anh lao ra ban công – vừa kịp nhìn thấy một bóng người bước vào trong, cánh cửa sập lại, kín đáo như chưa từng có ai xuất hiện.

Họ đã tìm thấy.

“Chuẩn bị đồ.

Kế hoạch dự phòng D.” – Seungcheol ra lệnh.

Chan bật người dậy, nhưng chưa kịp đi xa, một tiếng ting vang lên từ bảng điều khiển cửa.

Một dòng chữ đơn giản xuất hiện:

> Cửa bị vô hiệu hóa.

Trong khoảnh khắc ngắn, ánh mắt hai người giao nhau.

**

Mười phút sau, cửa mở – không bởi lệnh của Seungcheol – mà là bằng dấu quét ngón tay của Vernon.

Anh bước vào, khoác vest đen, áo sơ mi mở hai cúc, cặp mắt lạnh đến mức Chan rùng mình.

Đằng sau là Wonwoo, bình thản như thể vừa đi chợ về.

“Em biết rõ là anh không thích chơi đuổi bắt.” – Vernon nói, từng bước tiến gần Seungcheol – “Nhưng em lại khiến anh phải bay từ Seoul đến Pháp, rồi Ai Cập, rồi Busan… chỉ để đuổi theo hai đứa nhóc cứng đầu.”

Seungcheol không lùi bước.

“Tôi không phải thuộc hạ của anh nữa.”

“Nhưng em vẫn là bé của anh.” – Vernon cúi đầu, thì thầm vào tai cậu – “Và bé đã trốn hơi lâu rồi.”

Trong tích tắc, Vernon vươn tay ôm trọn Seungcheol lên vai, mặc kệ cậu giãy giụa.

“Chan à.” – Wonwoo quay sang, ánh mắt điềm nhiên – “Em định giả vờ không thấy tôi thật sao?”

Chan lùi lại, nhưng Wonwoo chỉ tiến đến, ghé vào tai cậu thì thầm:

“Em trốn không giỏi đâu, Chan.”

**

Tối hôm đó, căn nhà im lặng kỳ lạ.

Trong phòng khách, hai chiếc điện thoại bị đặt lên bàn, màn hình bị khóa vĩnh viễn.

Trên gác, ánh đèn phòng ngủ le lói.

Và đêm… thì dài, rất dài, nhất là khi kẻ cầm quyền đã trở lại – và họ sẽ khiến hai đứa nhỏ cứng đầu nhớ mãi cái đêm bị "bắt về" này.

---
 
Forbidden Secretary
Chương 37 - "Bản Án Mềm Mại"


Trên tầng hai căn nhà nhỏ giữa lòng Seoul, đèn ngủ mờ vàng phủ một lớp ánh sáng ấm áp lên tấm rèm lụa.

Nhưng chẳng gì có thể làm dịu sự hỗn loạn đang diễn ra sau cánh cửa phòng ngủ.

Seungcheol bị ép ngồi lên chiếc ghế da ở góc phòng, hai tay bị Vernon trói hờ bằng chiếc cà vạt đen – đủ chặt để giới hạn cử động, nhưng vẫn giữ vẻ thẩm mỹ hoàn hảo.

“Vernon, anh không có quyền...!”

“Anh có mọi quyền.” – Vernon ngắt lời, ngồi xuống đối diện, hai tay đặt lên đùi cậu, giọng trầm khàn đến mức khiến cả sống lưng seungcheol lạnh đi – “Bởi vì bé là của anh.”

Seungcheol hừ nhẹ.

Dù đang bị trói, ánh mắt cậu vẫn đầy thách thức.

“Anh tưởng cứ bắt em về là em sẽ ngoan ngoãn à?”

Vernon nở nụ cười – hiếm hoi, và cực kỳ nguy hiểm.

“Không.

Nhưng anh rất thích dạy bé.”

Anh cúi xuống, hôn một đường dọc cổ Seungcheol, từ tốn như vẽ, đầu lưỡi mang theo nhiệt nóng khiến cậu khẽ run.

Dù cả người vẫn còn mặc vest, nhưng không khí đã đặc quánh đến nghẹt thở.

“Anh định làm gì?” – Seungcheol hỏi, giọng vẫn cố tỏ ra bình thản.

Vernon khẽ nhấc cằm cậu lên, mắt đối mắt.

“Phạt.

Nhưng là kiểu mà bé muốn bị phạt.”

Tay anh luồn vào áo sơ mi, khẽ kéo bung từng chiếc cúc, để lộ làn da trắng đang ửng đỏ.

Seungcheol nghiến răng giữ giọng nhưng ánh mắt đã dần mờ đi, trôi trong trận chiến mà cậu biết… mình thua ngay từ khi bị bế qua vai và gọi là “bé”.

**

Phía bên kia căn nhà, Chan đang bị ép ngồi ngay ngắn trên ghế dài phòng khách.

Ánh mắt cậu liếc lên người đàn ông cao lớn vừa bước ra từ phòng tắm với tóc còn ướt.

“Wonwoo…”

“Ngồi yên.”

Chan giật mình khi bị ném một cái áo sơ mi.

“Mặc vào.

Rồi chúng ta nói chuyện.”

“Em chẳng có gì để nói cả.”

“Thế thì nghe.” – Wonwoo chống tay vào sofa, mặt kề sát Chan – “Vì cưng vừa khiến tôi phải lục tung nửa cái châu lục lên để tìm.”

Chan gầm nhẹ, đôi tai đỏ ửng.

“Không ai bảo anh đi tìm.”

“Thế em nghĩ em chạy được à?” – Wonwoo cười, khẽ kéo cổ áo cậu xuống, để lộ vết cắn tím đỏ – “Bé ngoan của tôi lỡ để lại dấu vết.”

Chan ngồi im.

Rồi khẽ nói:

“Vậy… phạt đi.”

**

Tiếng thở dồn dập từ hai đầu căn nhà – một tầng trên, một tầng dưới – hòa lẫn với đêm.

Sợi dây của quyền lực, chiếm hữu và tình yêu thít chặt lấy từng giác quan.

Mỗi ánh mắt – mỗi lời gọi “bé” – không còn là đùa nữa.

Đó là bản án thật sự.

Nhưng là bản án mềm mại – mà người bị giam… lại mỉm cười khi nhận lấy.

---
 
Forbidden Secretary
Chương 38 - "Nơi Nào Gọi Là An Toàn?"


Ánh nắng đầu ngày len lỏi qua tấm rèm lụa, đậu lên làn da trắng ngần của Seungcheol khi anh vừa trở mình.

Tấm chăn trượt xuống hờ hững, để lộ dấu hôn đỏ tím rải rác trên lưng và xương quai xanh.

Vernon – vẫn còn ngái ngủ – chỉ khẽ rút Seungcheol lại gần, ôm gọn cậu trong vòng tay như một phản xạ bản năng.

“Bé dậy sớm thế?” – giọng Vernon trầm, khàn khàn vì giấc ngủ dang dở.

Seungcheol không trả lời.

Ánh mắt anh dán chặt vào màn hình điện thoại vừa sáng lên.

[Cảnh báo: Địa chỉ hiện tại có khả năng bị rò rỉ.

Đối tượng khả nghi đang di chuyển quanh khu vực.]

Tim anh đánh hụt một nhịp.

Anh xoay người, nhìn thẳng Vernon.

“Ta bị phát hiện rồi.”

Vernon nhíu mày.

Vừa tối qua là một đêm rực cháy, nhưng nay… chiến trường lại chuyển cảnh quá nhanh.

Ở phòng bên dưới, Chan và Wonwoo cũng đang ngồi đối diện nhau bên bàn ăn.

Chan vừa bỏ miếng bánh mì vào miệng thì cũng sặc vì tin nhắn từ hệ thống bảo mật gửi tới.

“Tổ chức đã chạm được tín hiệu vị trí?”

“Chắc chắn là do bản thảo em lấy từ ông trùm.” – Chan lẩm bẩm – “Tụi nó theo dõi sóng dữ liệu.”

Wonwoo thở dài, đặt ly cà phê xuống bàn.

“Lẽ ra tôi nên đoán được.”

Chan nghiêng đầu, cười nửa miệng.

“Yên tâm.

Cái đầu của em là để nghĩ ra kế hoạch trốn tiếp.”

**

Một giờ sau, Seungcheol đứng giữa phòng khách, túi hành lý gọn nhẹ bên chân, mắt anh lướt qua Vernon, ánh nhìn kiên định.

“Phải đi ngay.

Nếu còn ở lại, chỉ cần một tiếng nữa thôi… chúng ta mất lợi thế.”

Vernon không phản đối.

Nhưng trước khi rời khỏi căn nhà, anh kéo Seungcheol lại, hôn sâu – một nụ hôn như thể khắc lời thề bảo vệ lên môi người mình yêu.

“Anh sẽ không để ai chạm vào bé lần nữa.

Kể cả quá khứ.”

**

Trên đường cao tốc dẫn đến bến cảng, Chan và Seungcheol ngồi băng ghế sau, kiểm tra thiết bị, đạn dược, và danh sách tài khoản ngân hàng giả.

Vernon đang lái, mắt dõi thẳng phía trước, còn Wonwoo ngồi cạnh bên, kiểm tra hộ chiếu và dữ liệu an ninh.

“Đi đâu lần này?” – Vernon hỏi.

“Chúng ta sẽ giả vờ đáp xuống Tokyo…” – Chan mở bản đồ – “Nhưng thật ra sẽ nhảy máy bay ở giữa và đáp thẳng xuống Busan, từ đó đi tàu ngầm cá nhân sang Ai Cập.”

Seungcheol bật cười:

“Định ăn bánh mì Ai Cập thay bánh mì Việt Nam hả?”

Chan giơ tay đập nhẹ vai anh.

“Miễn là không bị ai bắn tung mông là được.”

**

Tối cùng ngày, khi tổ chức lần ra tín hiệu cuối cùng tại Pháp thì máy bay hai người đã… hạ cánh tại Ai Cập.

Đèn vàng rực rỡ, nắng sa mạc nhàn nhạt và làn gió thổi qua bờ sông Nile.

Trong phòng khách sạn, Vernon rút Seungcheol lại gần, đè anh lên giường giữa những tấm ga trắng muốt.

“Chạy đủ rồi đó.” – Vernon thì thầm, ánh mắt tối sầm – “Bé đã khiến anh điên lên gần một tháng…”

Seungcheol siết nhẹ cà vạt Vernon, kéo anh xuống, môi chạm tai:

“Thì phạt em đi.

Nhưng đừng nhẹ.”

**

Cùng lúc đó, Wonwoo vừa nhìn thấy thông báo “tàu cá Busan đã di chuyển bất thường” trên hệ thống, ánh mắt lạnh băng.

“Hai nhóc đó…” – anh siết nhẹ ly thủy tinh – “Chúng ta đã bị qua mặt rồi.”

Vernon – giờ mới đọc thông tin trễ hơn – khẽ bật cười trong cổ họng.

“Càng trốn càng đáng yêu.

Nhưng lần sau bắt được… anh không chắc sẽ để bé đứng dậy nổi đâu.”

---
 
Forbidden Secretary
Chương 39: "Giữa Máu, Thuốc và Lời Thú Nhận"


Tối muộn, một căn cứ ngầm tại biên giới Jordan - nơi mà Chan và Seungcheol theo dõi suốt hai tuần nay, cuối cùng cũng lộ sơ hở.

Một thương vụ ngầm được lên kế hoạch kín kẽ giữa nhiều tên máu mặt - và đáng sợ hơn, Vernon lại đột ngột xuất hiện với tư cách khách VIP.

"Đừng hoảng," Vernon thì thầm bên tai Seungcheol, khi phát hiện anh cũng đang ẩn nấp gần đó, ánh mắt lạnh lùng nhưng ẩn sau là cả một biển lo lắng.

Thế nhưng kế hoạch vỡ vụn trong vòng ba phút sau đó.

Một tiếng súng bất ngờ vang lên khi Seungcheol bị một tên phát hiện và định nổ súng từ phía sau.

Đoàng!

"VERNON!!"

Seungcheol hét lên khi thấy máu bắn tung, cơ thể Vernon đổ ập lên người mình - máu nóng thấm ướt áo sơ mi trắng của anh.

"Sao anh lại đỡ cho em?!"

"Mắt bé đẹp vậy...

đừng để máu làm mờ," Vernon thều thào, nở một nụ cười yếu ớt, rồi ngất đi.

---

Khi đưa được Vernon về căn cứ an toàn và băng bó vết thương, Seungcheol tưởng mọi chuyện đã kết thúc.

Nhưng không.

Anh không biết rằng khi giúp Vernon tránh đạn, một vết xước nhỏ ở tay anh đã nhiễm phải một loại chất kích dục lỏng được tẩm trong đạn hoa lệ - thứ thường dùng để điều khiển ý chí con người trong các cuộc giao dịch ngầm.

30 phút sau...

Seungcheol bắt đầu thở dốc, cổ họng khô rát, nhiệt độ cơ thể tăng cao, ngón tay run rẩy siết lấy áo sơ mi.

"Vernon..."

Anh thì thầm, giọng khàn đặc, lưng dựa vào tường, mồ hôi thấm cả áo.

Vernon tỉnh dậy đúng lúc, thấy anh như vậy liền lao tới, ánh mắt tối lại: "Thuốc à?"

"Có vẻ vậy..."

Seungcheol cắn môi, rên nhẹ.

"Đừng lại gần... em không kiểm soát nổi..."

"Bé tưởng tôi sẽ để người khác giúp bé qua cơn này sao?"

Vernon bế thẳng Seungcheol lên, ném anh xuống đệm, rút áo sơ mi trên người anh một cách dứt khoát.

"Tôi không quan tâm đó là thuốc gì, tôi chỉ biết... tôi muốn bé, toàn bộ, mọi phiên bản, mọi hơi thở."

Seungcheol rướn lên, mơ màng, vừa chống cự vừa níu kéo: "Đừng... em đang..."

"Không phải vì thuốc.

Là vì tôi."

Vernon thì thầm, rồi cúi xuống hôn ngấu nghiến lên cổ anh - nơi mạch máu đang đập gấp gáp.

Đôi tay vuốt ve qua sống lưng, ghì chặt, đè xuống, để mặc mọi giới hạn sụp đổ.

Chiếc đèn trong phòng chớp nhẹ, hòa cùng tiếng thở gấp, tiếng rên khe khẽ của ai đó gọi tên người còn lại như van xin, như tha thiết...

Và trong một đêm đó - giữa máu, thuốc, và nụ hôn sâu đến nghẹt thở - Vernon giữ Seungcheol trong lòng như thể anh là cả thế giới.

---

🌙 "Tôi yêu em... không phải từ khi biết em nguy hiểm, mà từ lúc biết em cũng dễ tổn thương như tôi."

- Vernon.

---
 
Back
Top Bottom