Khác Forbidden Secretary

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Forbidden Secretary
Chương 40 - "Vết Cắt Của Sự Báo Thù"


Seoul – 7:23 PM.

Vừa đáp xuống sân bay, Seungcheol đã hít một hơi thật sâu.

“Quen mà lạ… lâu lắm rồi mới thấy đèn Seoul sáng kiểu này,” anh khẽ nói, tay vô thức siết chặt ngón tay Vernon đang đan vào mình.

Vernon không nói gì, chỉ kéo vali bằng một tay, tay còn lại choàng nhẹ qua eo Seungcheol như một lời tuyên bố: “Chạm vào anh ấy, tao giết.”

---

Cùng lúc đó – Chan & Wonwoo.

“Cậu chắc chứ?”

“Có camera.

Tên phản bội là người của nội bộ – đội A.”

Chan ném chiếc USB lên bàn, ánh mắt sắc như dao cạo.

Wonwoo cắn môi, giọng lạnh tanh: “Vậy thì đêm nay, tổ chức sẽ có một… bữa tiệc nhỏ.”

---

Tại khách sạn – 10:04 PM.

Vernon kéo Seungcheol sát vào lòng ngay khi họ vừa bước vào phòng VIP.

“Tôi đặt nơi này vì biết bé thích hồ bơi tầng thượng.”

Seungcheol nhướng mày.

“Anh đang định dụ dỗ tôi?”

Vernon nghiêng đầu, cười nửa miệng.

“Không cần dụ.

Bé tự nhào tới.”

Nhưng chưa kịp cởi áo…

Tiếng kính vỡ.

Tiếng rít của đạn bắn tỉa.

Vụt – Bốp!

Vernon đẩy Seungcheol xuống sàn, cánh tay anh bị xé rách một đường bởi viên đạn găm trượt qua.

“Vernon!”

Seungcheol hét lên, kéo anh về phía sau ghế sofa bọc da.

Cả hai thở dốc.

Vernon nhíu mày, mắt đỏ rực như sắp giết người.

“Chúng ta bị theo dõi.

Có người biết lịch trình.”

Seungcheol liếm môi, trượt tay mở kho vũ khí mini giấu sau bức tranh.

“Nghe này… lần này, tôi không để ai cướp anh khỏi tôi đâu.”

Vernon nhìn anh… rồi bật cười.

“Bé nói vậy, tôi cũng không muốn rời khỏi bé nữa.”

Họ giương súng.

Bước ra ban công.

Một cuộc phản công đầy máu và lửa bắt đầu.

---

🌙 Nửa đêm – khi cả hai nằm gối đầu lên nhau trong tấm ga trắng mịn, vẫn dính máu ở cổ tay Vernon – Seungcheol nhìn anh, thì thầm:

“Em tưởng mình đã quen với việc mất người… cho đến khi suýt mất anh.”

Vernon hôn nhẹ lên vết cắt nơi cổ tay anh.

“Bé không mất tôi đâu.

Không bao giờ.”

---
 
Forbidden Secretary
CHƯƠNG 41 - "KẺ PHẢN BỘI KHÔNG XỨNG CÓ TIỆC"


[Địa điểm: Biệt thự tổ chức cũ – nơi từng là nơi huấn luyện Chan và Seungcheol.]

“Một bước nữa thôi… là hắn sẽ đặt được tay vào bản thảo cũ.”

Chan nói, mắt dán vào màn hình camera an ninh.

Dưới ống kính là gã trùm cũ của tổ chức – tên từng bán đứng rất nhiều đồng đội, từng suýt giết Seungcheol trong một lần làm nhiệm vụ.

Hắn đang bước vào biệt thự để tổ chức tiệc bí mật mừng ‘hồi sinh quyền lực’.

Nhưng hắn đâu biết: tiệc này là cho cái chết của hắn.

---

Chan chỉnh cà vạt lại, tay lướt qua cổ áo che đi dấu hôn đỏ chót.

Wonwoo – kẻ từng là cấp trên, giờ là người yêu, cũng là bạn cùng chiến tuyến – đứng ngay sau cậu, siết nhẹ lấy eo cậu từ phía sau:

“Nhớ tín hiệu nhé.

Nếu tôi nói ‘anh yêu em’, nghĩa là có người bám theo.”

Chan khịt mũi cười khẽ, vỗ nhẹ lên má anh.

“Đừng nói mấy câu đó với em ngoài đời thật.

Dễ bị đau tim chết.”

---

23:15 – Trong khu biệt thự.

Bữa tiệc bắt đầu.

Những kẻ đứng đầu tổ chức ngầm từ các khu vực lớn đều có mặt.

Ai cũng tự tin, ai cũng lấp lánh kim cương… và không ai biết mình sẽ là nạn nhân kế tiếp.

Chan và Wonwoo sải bước vào, như hai bóng ma lướt giữa biển người.

“Trái – cửa phòng hội nghị.

Phải – kho tài liệu cũ.”

“Anh biết phải làm gì rồi.”

“Giết nhanh, rút êm.

Và anh...

đừng để áo em bị dính máu.

Em mới giặt.”

---

VÀ RỒI – trong nhạc nền hoà tấu cổ điển –

Tiếng đổ vỡ.

Một tiếng "phập" ngắn gọn.

Một khẩu súng lặng lẽ nổ.

Một gã đàn ông ngã xuống giữa bữa tiệc.

Cổ tay hắn rỉ máu – trên đó bị khắc ký hiệu C×W.

---

Ngoài sân sau.

Chan rút dao khỏi tay áo, quay lại nhìn người yêu mình, ánh mắt rực lửa:

“Em nói rồi, đồ của nhà này không được ai khác chạm vào.”

Wonwoo đặt tay lên vai cậu, giọng trầm trầm:

“Và em là của tôi, Chan.

Nhớ chưa?”

Chan không trả lời.

Chỉ kéo cổ áo Wonwoo xuống và hôn anh ngấu nghiến giữa bóng tối.

---

[Ở một nơi khác – tại căn hộ riêng Seungcheol và Vernon.]

Seungcheol đang đọc tin tức:

> “Biệt thự phía Bắc bốc cháy, thủ lĩnh tổ chức tử vong bất ngờ, trên cổ tay có ký hiệu lạ...”

Vernon từ sau sofa chồm tới, cười nửa miệng:

“Em trai của anh ra tay rồi?”

Seungcheol nhún vai.

“Là Chan, và nó có người yêu đi cùng.”

Vernon cười khẽ.

“Xem ra chúng ta phải nhanh hơn tụi nhỏ rồi…”

---

💬 Cuối chương – Tin nhắn đến điện thoại Seungcheol:

> Chan:

"Kết thúc gọn gàng.

Chuẩn bị lên kế hoạch tiếp theo.

P/S: Wonwoo mới nói ‘anh yêu em’ hai lần.

Em nghĩ ảnh nghiện mất rồi.”

> Seungcheol trả lời:

"Chúc mừng.

Nhưng nếu em cười thêm lần nữa thì nhớ mặc áo cổ cao vào.

Vernon hỏi cái dấu đỏ đỏ trên cổ em là gì kìa."

---
 
Forbidden Secretary
CHƯƠNG 42 - "HƯƠNG TỬ THẦN"


[Địa điểm: Tòa trụ sở tập đoàn VR–WW liên doanh đá quý quốc tế]

Một bên là Vernon với bộ suit đen lịch thiệp, ánh mắt sắc lạnh nhưng cực kỳ điển trai.

Một bên là Wonwoo – tóc vuốt gọn, kính mạ vàng ánh xám, khí chất tổng tài lạnh nhạt.

Cả hai đứng trước giới truyền thông, ánh đèn flash nháy liên tục khi logo “VerWoo Gems” được hạ xuống từ trần hội trường.

Họ công bố một sản phẩm kim cương tím quý hiếm kết hợp giữa công nghệ áp suất mới của VR và nguồn nguyên liệu quý từ các mỏ độc quyền do WW quản lý.

Khán phòng rộn ràng, nhưng hai người họ chỉ nghĩ đến một việc khác.

> “Hai đứa đó vẫn chưa lộ diện.”

Vernon trầm giọng.

“Lần này, nếu tôi bắt được… tôi sẽ trói cậu ta lại và giấu luôn trong két sắt.”

“Cậu hay tôi?”

Wonwoo nhếch mép.

“Cậu thì...

đừng làm dấu hôn nữa là được.”

---

[Cùng lúc đó – Tại một căn hầm thí nghiệm dưới lòng đất ở ngoại ô Seoul]

Chan đang khuấy thứ dung dịch màu rượu vang sẫm trong một ống nghiệm thủy tinh được làm lạnh.

Mùi hương tỏa ra ngọt lịm – như hương hoa cam trộn mật ong và một chút vanilla.

Seungcheol đứng phía sau, tay cầm sổ tay ghi chép – cơ thể khoác áo blouse trắng, tóc buộc cao gọn gàng, môi cắn nhẹ.

> “Cậu chắc nó không phát nổ chứ?”

“Không phát nổ.”

Chan cười mỉm.

“Nó đốt cháy từ bên trong.

Chết không cần máu chảy.

Nhưng sẽ gào khóc vì đau đớn như bị thiêu sống trong ruột gan mình.”

Seungcheol khẽ rùng mình.

“Đẹp và kinh hoàng.”

Chan cười, đặt ống nghiệm vào giá.

> “Nó sẽ bắt đầu bằng mùi thơm quyến rũ như rượu hồng, như giấc mơ tình ái... khiến kẻ ngửi bị mê hoặc.

Nhưng rồi... từng tế bào thần kinh sẽ nổ tung.

Một cái chết không vết tích, nhưng khiến kẻ chứng kiến sợ đến mức không dám thở.”

---

Chan đặt tên cho nó là:

> “Red Bloom” – Hoa Đỏ.”

---

[Kế hoạch tiếp theo?]

Chỉ cần một giọt Red Bloom rơi vào ly rượu – hoặc một bông hoa tẩm hương...

Chỉ cần một cái hôn lên tay áo thấm dung dịch...

Chỉ cần một người hít phải…

> “Chết mà không ai biết kẻ sát nhân là ai.”

“Ngoại trừ… hai ta.”

Seungcheol thì thầm, chạm nhẹ trán mình vào Chan như một lời thề nguyền.

---

Trong căn phòng ngầm, dưới ánh đèn mờ xanh tím, Chan cài lại nút áo blouse cho anh trai.

> “Nhiệm vụ kế tiếp – lấy lại mảnh hồ sơ ở Dubai.”

“Còn người yêu hai ta thì sao?”

“Cho họ ở nhà... chăm đá quý.”

---

Cuối chương – tại VR&WW Headquarters

Vernon đón điện thoại từ số lạ.

> “Họ đang ở Seoul.”

“Ai?”

“Người tạo ra thứ giết được không cần vết thương.”

“Thơm như rượu vang… rồi giết như hỏa ngục.”

Vernon siết chặt điện thoại.

> “Bé… lần này anh không để em trốn nữa.”

---
 
Forbidden Secretary
CHƯƠNG 43 - "MÙI HƯƠNG CỦA CÁI CHẾT"


[Nội thành Seoul – Phòng thí nghiệm bí mật của Seungcheol & Chan]

Một căn phòng ngập ánh đèn tím mờ, tường đầy sơ đồ, bản đồ, công thức hóa học viết tay.

Ở trung tâm, Seungcheol đứng khoanh tay, ánh mắt nghiêng nghiêng nhìn xác một tên gián điệp phản bội đã gục trên ghế – không một vết thương, nhưng cơ thể vẫn còn run bần bật, mắt trợn ngược như thể đã bị thiêu rụi từ bên trong.

Chan đứng bên cạnh, ghi chép kết quả.

> “Mùi hương mất tác dụng sau 3 phút.

Nhưng đủ để hủy toàn bộ dây thần kinh trung tâm.”

“Cậu nghĩ Vernon sẽ giận à?”

Seungcheol nhếch môi, trong mắt chỉ còn lại sự lạnh lùng.

“Giận.

Nhưng vẫn muốn em.”

---

[Cùng lúc đó – VR Tower]

Vernon và Wonwoo đang đứng trước màn hình chiếu ảnh tử thi mà bên cảnh sát mật gửi đến.

Nạn nhân là một trong những tay chân cấp cao từng phản bội tổ chức – giờ đây... chết như một con thú bị nấu chín từ bên trong.

Wonwoo cắn răng:

> “Chất đó… không nằm trong kho vũ khí toàn cầu.

Nghĩa là... tự chế.”

Vernon đứng dậy, ném điện thoại xuống bàn.

“Là bé.”

“Và Chan.”

“Chúng ta cần bắt chúng về ngay.”

---

[Đêm xuống – tại nhà kho phụ gần ngoại ô]

Chan đang ngồi trên ghế, chân vắt chéo, tay cầm ly rượu vang nhỏ – pha một giọt Red Bloom.

Bên cạnh là một tên quản lý cấp cao khác – người từng định moi thông tin từ tổ chức cũ của hai anh em.

Seungcheol tiến đến, gập tay áo, cổ áo sơ mi mở đến tận xương đòn, ánh đèn phản chiếu làn da trắng mịn đầy quyến rũ, ngón tay thon thả nhưng... lại siết cổ hắn chỉ bằng hai đốt tay.

> “Ngửi đi, thơm không?”

Hắn chưa kịp phản ứng thì Chan nghiêng ly – một giọt rơi xuống môi hắn.

5 giây sau… hắn bắt đầu gào rú.

---

[Đúng lúc ấy – tiếng đạp cửa]

💥ẦM!!!

Vernon và Wonwoo xuất hiện – mỗi người dẫn theo một đội đặc vụ.

> “DỪNG LẠI!” – Vernon gầm.

“Em thật sự muốn chết à, Cheol?”

Seungcheol quay đầu, vẫn bình tĩnh, một tay đỡ cằm Chan, một tay cầm lọ thủy tinh chứa chất lỏng đỏ.

> “Muốn chết, nhưng trong vòng tay anh.”

“Còn chưa kịp cưới, làm gì em dám chết.”

Môi anh cong lên, rồi ném lọ vào không khí – để Vernon phải lao đến bắt lại.

Chan tranh thủ kéo seungcheol chạy trốn – một lần nữa, thành công.

---

[Trên tầng thượng của tòa nhà gần đó]

Hai người nằm thở dốc.

Chan ngửa đầu:

> “Hết hồn luôn á.

Em tưởng bị tóm rồi.”

Seungcheol vẫn còn thở gấp, áo sơ mi rách vài đường do giằng co, hở cả xương vai trắng.

> “Không sao.

Miễn còn em... là anh ổn.”

Anh quay sang – hôn nhẹ lên cổ Chan, để lại một dấu đỏ nữa.

---

[Cảnh cuối – tại VR&WW Tower]

Vernon cởi găng tay, nhìn chằm chằm chiếc lọ Red Bloom vừa được anh bắt được trên không trung.

Mắt anh đỏ lên:

> “Lần này, anh không đợi em về nữa đâu.”

“Anh sẽ tự tới đưa em về giường.”

Wonwoo đứng bên, mắt tối sầm.

> “Đến lúc... gài bẫy rồi.”

“Một bữa tiệc.”

“Giăng lưới... và bắt hai đứa trẻ đó về.”

---
 
Forbidden Secretary
CHƯƠNG CUỐI - "BÉ CỦA ANH PHẢI Ở TRONG TAY ANH"


[Bữa tiệc của tổ chức – Pháp luật, tiền bạc, và máu đổ]

Seungcheol bước vào cùng Chan.

Hai người khoác những bộ vest đen sắc lạnh, ánh mắt như được rèn từ thép.

Bên trong bữa tiệc là những người đứng đầu thế giới ngầm – quyền lực và thối nát.

Nhưng thứ họ không biết là…

> “Trong ly rượu của tất cả các người là một giọt BloomVer.3 – phiên bản nâng cấp.”

“Không chết.

Nhưng…

ảo giác và ức chế trung khu ngôn ngữ.” – Chan nói nhẹ nhàng, khi lách qua từng bàn, từng người.

Seungcheol bước lên sân khấu, nơi từng tổ chức quyết định ai sống ai chết – giờ đây là nơi anh đọc bản cáo trạng về những kẻ đã mua bán nội tạng trẻ em, thí nghiệm hóa học lên thường dân, và giết đồng đội anh năm xưa.

💥 Boom!

Hệ thống chiếu sáng bốc cháy.

Cửa bị phong tỏa.

Toàn bộ dữ liệu gửi về trụ sở báo chí.

Chan kích hoạt hệ thống: “Chiếu hết.”

---

🌒 [Sau vụ nổ – trên sân thượng của khách sạn]

Seungcheol bị thương nhẹ.

Chan cũng bị sượt vai.

Một chiếc trực thăng đáp xuống.

Bước ra là...

Vernon và Wonwoo.

> “Các em nghĩ anh sẽ không đến sao?” – Vernon gỡ găng tay, tiến lại gần.

“Anh... không muốn chỉ là người đuổi theo.”

“Anh muốn là ***người giữ em lại.

Trên giường.

Trong tim.

Mãi mãi.”

Seungcheol cười, ôm Vernon, lần đầu sau tất cả.

Chan định quay đi – nhưng Wonwoo giữ tay cậu lại.

> “Lần sau muốn trốn, khóa cửa kỹ hơn đi.”

“Cậu để mật mã ngày sinh mình – nghĩ tôi không vào nổi chắc?”

Chan nghẹn họng, nhưng rồi cũng bật cười.

> “Thích tôi từ khi nào thế?”

“Từ khi cậu bắn hụt tôi… nhưng lại là người đầu tiên đứng chắn cho tôi khi bị phản bội.” – Wonwoo nói, hôn nhẹ lên trán cậu.

---

🌈 [2 tháng sau – Biển Jeju]

VerCheol mở một quán bar nhỏ ven biển.

Mỗi tối Vernon pha rượu, còn Seungcheol hát những bản jazz nhẹ nhàng.

Chan và Wonwoo ở ngay villa đối diện – vừa là hàng xóm, vừa là cặp tình nhân cãi nhau như chó với mèo.

> Nhưng chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ – cả bốn đều hiểu: "Chúng ta đã sống sót.

Và chúng ta đã chọn nhau."

---
 
Back
Top Bottom