Santa Marianita, ngày 24 tháng 12 năm 2029.
Khu nghỉ dưỡng Eolia Hotel rực rỡ trong ánh đèn Giáng sinh.
Cây thông khổng lồ ở sảnh chính lung linh với hàng trăm quả cầu lấp lánh, dây kim tuyến bạc, và những vòng hoa xanh đỏ, tỏa hương thông và quế từ bánh quy lễ hội.
Tiếng chuông leng keng hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng của các gia đình.
Trong phòng ăn ấm cúng ngập ánh nến lung linh của khu nghỉ dưỡng, bàn tiệc phủ khăn lụa trắng bày biện tinh tế với gà tây nướng thơm lừng, khoai tây nghiền mịn, và bánh tamales béo ngậy—những món truyền thống Ecuador.
Noboa ngồi đầu bàn, Lavinia đối diện Nam, các con—Luisa, Álvaro, Furio—ngồi hai bên, tạo nên một khung cảnh gia đình ấm áp.
Không khí rộn ràng với tiếng cười của các con, nhưng dưới bề mặt là những cảm xúc phức tạp, đặc biệt trong lòng Lavinia.
Lavinia mặc một chiếc đầm ngủ lụa trắng mỏng, nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể, tôn lên đường cong gợi cảm nhưng vẫn thanh lịch, phù hợp với không khí đêm Giáng sinh tại khu nghỉ dưỡng.
Ánh nến chiếu qua lớp lụa, làm nổi bật làn da trắng ngần, khiến Nam khó rời mắt, dù anh giữ vẻ ngoài lịch sự.
Noboa, với phong thái tự tin của một tổng thống, dẫn dắt cuộc trò chuyện.
"Anh Nam, AstroViet thật sự là nguồn cảm hứng," ông nói, nâng ly rượu vang.
"Tôi đã kể với các bộ trưởng về Astro-1.
Họ rất ấn tượng."
Nam mỉm cười, ánh mắt lướt qua Lavinia nhưng không để lộ ý định.
"Cảm ơn ngài.
Tôi tin Ecuador sẽ là nơi AstroViet tạo nên kỳ tích, với sự hỗ trợ của ngài và phu nhân."
Lavinia gật đầu nhẹ, nhưng lòng cô nặng trĩu.
Noboa, như thường lệ, say sưa nói về chính trị và kinh doanh, không để ý đến ánh mắt xa cách của cô.
Cô siết ly rượu, bất bình dâng lên.
"Daniel, anh lúc nào cũng nói về công việc," cô nói, giọng sắc nhưng kiềm chế.
"Hôm nay là Giáng sinh, anh không thể dành trọn vẹn cho gia đình sao?"
Noboa cười, ánh mắt thoáng ngượng: "Em yêu, anh chỉ muốn chia sẻ niềm vui với anh Nam.
Hợp tác này quan trọng với Ecuador."
Ông nhìn cô, nhưng Lavinia khẽ quay mặt, ánh mắt lướt sang Nam, mang theo một tia mong đợi thầm lặng.
"Anh Nam, anh nghĩ sao về Giáng sinh ở Ecuador?" cô hỏi, giọng dịu dàng, như một nỗ lực kéo cuộc trò chuyện khỏi Noboa.
Nam đáp, giọng trầm: "Rất ấm áp, phu nhân.
Gia đình cô khiến tôi cảm nhận được ý nghĩa của lễ hội."
Anh mỉm cười với các con, khiến Luisa cười khúc khích, nhưng không có cử chỉ vượt ranh giới với Lavinia.
Bữa tối tiếp diễn, các con hào hứng kể về cây thông và bánh quy, nhưng Lavinia cảm thấy khoảng cách với Noboa ngày càng lớn.
Sự hiện diện của Nam khiến tim cô đập nhanh, như thể cô đang chờ đợi một khoảnh khắc riêng tư nguy hiểm.
Khi bữa tối gần kết thúc, điện thoại Noboa reo.
Ông cau mày, nghe máy, rồi thở dài: "Lavinia, anh xin lỗi, anh phải xử lý việc khẩn.
Một vấn đề an ninh quốc gia."
Ông nhìn cô, ánh mắt áy náy: "Anh hứa sẽ quay lại sớm.
Em và anh Nam chăm sóc các con nhé."
Lavinia siết tay, gò má ửng hồng vì giận dữ: "Lại là công việc, Daniel.
Anh luôn chọn nó trước chúng tôi."
Giọng cô run, nhưng cô quay sang Nam, ánh mắt lấp lánh: "Anh Nam, chúng ta sẽ lo cho các con, đúng không?"
Nam gật đầu, nụ cười kín đáo: "Tất nhiên, phu nhân."
Nam và Lavinia dẫn Luisa, Álvaro, Furio ra phòng khách, nơi lò sưởi cháy tí tách, tỏa hơi ấm.
Cây thông lung linh với quả cầu lấp lánh và dây kim tuyến phản chiếu ánh sáng, tạo khung cảnh như cổ tích.
Họ ngồi xuống thảm, xung quanh là quà nhỏ và đồ chơi.
Lavinia, trong chiếc đầm ngủ lụa trắng, ngồi gần các con, lớp lụa mỏng ôm sát cơ thể, làm nổi bật đường cong mềm mại.
Nam bắt đầu kể về ông già Noel, giọng trầm ấm, khiến các con say mê.
"Ông già Noel sống ở Bắc Cực, nơi có xưởng quà khổng lồ," Nam nói, ánh mắt lấp lánh.
"Những chú tuần lộc kéo xe trượt tuyết, bay qua bầu trời, mang quà cho các cháu ngoan."
Anh nhìn Furio: "Furio, cháu nghĩ ông sẽ mang gì cho Cohete Rápido của mình?"
Furio reo lên: "Xe siêu nhanh, chú Nam!"
Cậu bé nhảy chân sáo, ôm mô hình xe, khiến Nam cười lớn.
Luisa hỏi: "Chú Nam, ông già Noel biết tụi con muốn gì thật hả?"
"Chắc chắn, Luisa," Nam đáp.
"Cohete de Fuego của cháu đứng đầu danh sách!"
Anh nháy mắt, khiến Luisa cười khúc khích.
Álvaro, rụt rè, hỏi: "Nếu con không ngoan thì sao?"
Nam quỳ xuống, xoa đầu Álvaro: "Cháu là cậu bé tuyệt vời, Álvaro.
Ông già Noel biết cháu yêu Cohete Estegosaurio.
Ông sẽ đến."
Álvaro rạng rỡ.
Lavinia kể thêm: "Mẹ nghe ông già Noel thích bánh quy.
Nếu các con để bánh trên bàn, ông sẽ vui."
Cô vuốt tóc Luisa, nhưng ánh mắt lướt qua Nam, mang mong đợi xen lo âu.
Sự vắng mặt của Noboa khiến cô trống rỗng, và sự dễ gần của Nam khiến cô muốn gần anh hơn.
Nam tiếp tục: "Các con phải đi ngủ sớm, vì ông già Noel chỉ đến khi các con ngủ say."
Anh nhìn Furio, giả vờ nghiêm túc: "Furio, cháu hứa không thức khuya chờ ông nhé?"
Giọng anh mang ẩn ý, ánh mắt lướt sang Lavinia, như muốn nói rằng anh khao khát thời gian riêng tư với cô.
Lavinia cắn môi, tim đập nhanh, hiểu được ý định của anh.
Furio gật đầu, cười: "Dạ, cháu hứa!"
Cậu bé ngáp dài, ôm gấu bông.
Lavinia dẫn các con lên phòng ngủ, Nam đi theo, ánh mắt không rời cô.
Trong phòng, Lavinia kể một câu chuyện ngắn về ông già Noel, giọng êm như ru.
Luisa ôm gấu bông, Álvaro thì thầm về tên lửa, Furio ngáy khẽ, cả ba nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Khi các con ngủ say, ham muốn của Nam với phu nhân tổng thống trỗi dậy.
Anh bước đến gần Lavinia, đặt tay lên vai cô, ngón tay siết nhẹ, khiến cô rùng mình, hơi thở trở nên gấp gáp.
"Nam... các con vẫn ở đây," cô thì thầm, giọng run, ánh mắt hoảng loạn nhưng cơ thể không đẩy anh ra.
Nam mỉm cười, tay lướt xuống, ngón tay kích thích núm vú qua lớp lụa mỏng của đầm ngủ, khiến cô khẽ rên.
"Các con đã ngủ say, Lavinia," anh thì thầm, giọng trầm đầy dục vọng.
"Không ai biết đâu."
Lavinia cắn môi, ánh mắt dao động: "Tôi không yên tâm.
Làm ở nơi khác... kín đáo hơn."
Giọng cô nhỏ, nhưng mang theo sự cam chịu trước sức hút của anh.
Nam gật đầu, dẫn cô ra khỏi phòng, đóng cửa nhẹ nhàng.
Trái tim Lavinia đập thình thịch, biết rằng cô đang bước vào một lằn ranh nguy hiểm nhưng không thể cưỡng lại.
Nam dẫn Lavinia vào phòng riêng ở cuối hành lang, một không gian sang trọng với giường lớn phủ chăn lụa trắng, ánh đèn vàng dịu từ đèn chùm, và cửa sổ nhìn ra biển, nơi ánh trăng lấp lánh trên sóng.
Nam đóng cửa, khóa lại, ánh mắt anh khóa chặt vào Lavinia, đầy ham muốn không che giấu.
Lavinia đứng im, tay siết chặt, ánh mắt dao động giữa cảnh giác và cam chịu.
Chiếc đầm ngủ lụa trắng ôm sát cơ thể cô, mỏng manh đến mức ánh đèn xuyên qua, làm nổi bật cặp vú tròn trịa và đường cong hoàn hảo, khiến Nam khó kiềm chế.
Nam bước đến, giọng trầm: "Cô đẹp quá, Lavinia.
Tôi đã mong khoảnh khắc này từ lâu."
Anh chạm vào vai cô, ngón tay lướt qua lớp lụa mỏng, cảm nhận sự mềm mại của da thịt.
Anh nhẹ nhàng kéo dây đầm, khiến nó trượt xuống sàn, để lại Lavinia hoàn toàn khỏa thân dưới ánh đèn mờ.
Anh cũng cởi bỏ quần áo, để lộ cơ thể săn chắc, cả hai trần trụi, như thể đang phô bày sự nguyên sơ của ham muốn.
Cơ thể Lavinia như một tác phẩm nghệ thuật.
Làn da trắng ngần, mịn màng như ngọc trai, không một vết sẹo, phản chiếu ánh sáng vàng tạo nên vẻ lấp lánh.
Gương mặt cô thanh tú, đôi mắt nâu sâu thẳm, lông mi dài cong vút, đôi môi đầy đặn mọng đỏ, như mời gọi.
Mái tóc nâu óng ánh, buông xõa qua vai, lấp lánh như tơ lụa, dài đến giữa lưng, mỗi sợi tóc dường như tỏa hương hoa oải hương.
Cặp vú tròn trịa, săn chắc, núm vú hồng hào nhỏ xinh, dựng đứng dưới ánh đèn, mời gọi sự chạm vào.
Eo thon, mông căng tròn, đôi chân dài mượt mà.
Lồn cô, với lớp lông mỏng được chăm chút kỹ lưỡng, hồng hào và ướt át, như một đóa hoa chờ nở.
Nam không rời mắt, so sánh trong đầu.
So với Ivanka Trump, Lavinia thanh thoát hơn, không mang vẻ sắc sảo mà là sự dịu dàng quyến rũ.
So với Jetsun Pema, cô đậm chất Latin, cơ thể đầy đặn hơn, gợi dục hơn.
So với Loo Tze Lui, Lavinia có làn da sáng hơn, mang vẻ quý phái tự nhiên.
Chỉ Rajwa Al Hussein ngang tầm, với sự cân bằng giữa thanh lịch và nhục dục, nhưng Lavinia có sức hút riêng, khiến Nam mê mẩn.
"Cô đẹp hơn bất kỳ ai tôi từng gặp," Nam thì thầm, tay lướt qua vú cô, ngón tay vê núm vú, khiến cô khẽ rên.
"Cơ thể cô là một kiệt tác, Lavinia."
Lavinia ngượng ngùng, gò má ửng hồng: "Trước khi trở thành phu nhân tổng thống, tôi là chuyên gia dinh dưỡng.
Tôi luôn chăm sóc bản thân."
Giọng cô run, nhưng ánh mắt dần mềm đi, như thể cô đang đầu hàng trước sự khen ngợi của anh.
Nam cúi xuống, hôn lên cổ cô, hơi thở nóng bỏng phả vào da.
"Cô đã làm quá tốt," anh nói, tay vuốt ve eo cô, lướt xuống mông, bóp nhẹ.
Anh đẩy cô ngồi xuống giường, quỳ trước mặt, ánh mắt ngắm nghía lồn cô, hồng hào và ướt át, như một lời mời gọi.
"Cô khiến tôi không thể kiềm chế," anh thì thầm, ngón tay chạm vào lồn, cảm nhận độ ẩm, khiến cô run rẩy.
Lavinia cắn môi, ánh mắt dao động: "Nam... chúng ta không nên..."
Nhưng cơ thể cô phản bội, hông khẽ nâng lên khi ngón tay anh lướt qua.
Nam mỉm cười, hôn lên đùi trong của cô, lưỡi lướt gần lồn nhưng chưa chạm, trêu chọc: "Cô muốn tôi dừng lại sao, Lavinia?"
Anh ngẩng lên, ánh mắt đầy thách thức.
Lavinia hít sâu, giọng nhỏ: "Không... nhưng tôi sợ..."
Cô nhắm mắt, để mặc anh điều khiển, trái tim đập thình thịch.
Nam quỳ trước Lavinia, tay vuốt ve đôi chân dài mượt mà, lưỡi lướt qua đùi trong, tiến gần lồn cô.
Hơi thở nóng bỏng của anh khiến cô run rẩy, nước lồn rỉ ra, thấm đẫm đùi.
"Cô ướt quá, Lavinia," anh thì thầm, ngón tay chạm vào lồn, vuốt nhẹ qua lớp lông mỏng, cảm nhận sự mềm mại và ẩm ướt.
Anh đưa ngón tay vào, xoay tròn, kích thích, khiến cô rên khẽ, hông nâng lên.
"Nam... chậm thôi..."
Lavinia thì thầm, giọng run, tay bấu vào drap giường.
Nam mỉm cười, cúi xuống, lưỡi lướt qua lồn, mút nhẹ âm vật, khiến cô giật mình, cơ thể co giật.
Anh liếm chậm rãi, lưỡi xoay tròn, rồi mút mạnh, nước lồn tuôn ra, ngọt ngào như mật.
"Cô ngon quá," anh thì thầm, ngón tay thứ hai đưa vào, móc nhẹ, khiến cô lên đỉnh lần đầu, cơ thể cong lên, nước lồn chảy đầm đìa.
Lavinia thở hổn hển, gò má ửng hồng: "Nam... tôi không chịu nổi..."
Cô nhắm mắt, đầu hàng trước khoái cảm.
Nam đứng dậy, cơ thể khỏa thân săn chắc lấp lánh dưới ánh đèn.
Anh kéo Lavinia ngồi dậy, hôn say đắm, lưỡi quấn lấy nhau, vị ngọt của cô vẫn đọng trên môi anh.
Tay anh bóp vú cô, ngón tay vê núm vú, khiến cô rên rỉ trong quằn quại.
Nam đẩy cô nằm xuống, hôn từ cổ xuống vú, ngậm núm vú, mút mạnh, trong khi tay kia xoa lồn, ngón tay móc sâu, khiến cô rên to hơn, nước lồn chảy ra không ngừng.
Nam nằm lên Lavinia, cả hai hoàn toàn khỏa thân, cơ thể anh phủ kín cô, hơi thở nóng bỏng phả vào cổ cô.
Ánh đèn vàng mờ chiếu lên làn da trắng ngần của Lavinia, khiến cô như phát sáng, cặp vú tròn trịa rung nhẹ theo nhịp thở gấp gáp, núm vú hồng hào dựng đứng.
Anh hôn cô, một nụ hôn sâu, lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô, ngọt ngào và mãnh liệt, như thể đang khám phá tâm hồn cô.
Lavinia khẽ rên trong miệng anh, nhưng cơ thể cô vẫn căng cứng, thụ động, đôi tay bấu nhẹ vào drap giường, ánh mắt dao động giữa ham muốn và sợ hãi.
Nam rời môi cô, lướt xuống cổ, hôn nhẹ, rồi ngậm núm vú, mút chậm rãi, lưỡi xoay tròn quanh đầu vú khiến cô run rẩy.
Tay anh vuốt ve eo thon, lướt xuống mông căng tròn, bóp nhẹ, cảm nhận sự mềm mại.
"Cô đẹp quá, Lavinia," anh thì thầm, giọng trầm ấm, mang theo sự ngưỡng mộ.
"Lồn cô ướt át thế này, cô muốn tôi, đúng không?"
Lavinia cắn môi, không đáp, nhưng nước lồn rỉ ra, thấm đẫm đùi, trả lời thay cho cô.
Nam mỉm cười, tay lướt xuống lồn, ngón tay vuốt qua lớp lông mỏng, chạm vào âm vật, khiến cô giật mình, hông khẽ nâng lên.
Anh đẩy chim cương cứng vào lồn cô, từ từ, cảm nhận sự chặt chẽ và ẩm ướt bao bọc lấy mình.
Lavinia rên khẽ, cơ thể căng ra, tay bấu chặt vào vai anh, ánh mắt nhắm nghiền như để che giấu sự xấu hổ.
"Ư...
Nam... chậm thôi..." cô thì thầm, giọng run, như một lời cầu xin yếu ớt.
Nam hôn lên trán cô, thì thầm: "Tôi sẽ nhẹ nhàng, Lavinia.
Lồn cô quá ngon, tôi không muốn làm cô đau."
Anh bắt đầu chuyển động, mỗi cú thúc chậm rãi nhưng sâu, chim anh lấp đầy lồn cô, khiến nước lồn chảy ra, thấm ướt drap.
Tiếng da thịt va chạm vang lên nhẹ nhàng, hòa với tiếng rên khe khẽ của Lavinia, tạo nên một bản giao hưởng nhục dục trong căn phòng tĩnh lặng.
Lavinia vẫn thụ động, để mặc Nam điều khiển, nhưng cơ thể cô bắt đầu phản ứng.
Hông cô khẽ nâng lên, đón nhận từng cú thúc, lồn co bóp quanh chim anh, như thể đang khao khát nhiều hơn.
Nam cảm nhận được sự thay đổi, anh tăng nhịp, đẩy mạnh hơn, mỗi cú thúc khiến cặp vú cô rung lên, núm vú lấp lánh dưới ánh đèn.
"Cô thích thế này, đúng không?" anh thì thầm, tay bóp vú, ngón tay vê núm vú.
"Lồn cô đang nuốt chặt chim tôi, Lavinia."
Cô rên to hơn, gò má ửng hồng, nhưng không đáp, ánh mắt mở ra, long lanh, như đang đầu hàng trước khoái cảm.
Nam kéo cô ngồi dậy, đổi tư thế, để cô cưỡi trên anh.
Lavinia ngập ngừng, tay chống lên ngực anh, ánh mắt xấu hổ nhưng cơ thể cô bắt đầu chuyển động.
Cô nhún chậm rãi, lồn nuốt trọn chim anh, mỗi lần hạ xuống khiến cô rên rỉ, nước lồn chảy ra, thấm đẫm đùi anh.
Cặp vú tròn trịa rung lên theo nhịp, núm vú hồng hào như hai viên ngọc, khiến Nam không rời mắt.
"Cô đẹp quá," anh thì thầm, tay bóp vú, ngón tay vê núm vú.
"Cưỡi tôi đi, Lavinia.
Lồn cô chặt quá, tôi sắp không chịu nổi."
Giọng anh dịu dàng, nhưng mang theo sự kích thích, như đang khơi dậy ngọn lửa trong cô.
Lavinia dần chủ động hơn, hông chuyển động nhanh hơn, lồn cô co bóp dữ dội quanh chim anh.
Cô nhắm mắt, rên rỉ, cơ thể uốn éo, tóc nâu xõa xuống vai, lấp lánh như tơ lụa.
Nước lồn tuôn ra, chảy xuống đùi anh, thấm ướt giường.
Cô lên đỉnh lần đầu, cơ thể cong lên, lồn co giật, nước lồn chảy đầm đìa, tiếng rên của cô vang lên như một bài ca nhục dục.
"Ư...
Nam..." cô thì thầm, giọng run, không kiểm soát được.
Nam rên khẽ, cảm nhận lồn cô siết chặt chim mình, nhưng anh chưa dừng lại.
Anh lật cô nằm sấp, nâng mông cô lên, tư thế doggy khiến mông căng tròn của cô phô bày trước mắt.
Anh vuốt ve mông, bóp mạnh, rồi đẩy chim vào lồn từ phía sau, sâu và mạnh.
Lavinia rên to, tay bấu vào gối, cơ thể run rẩy theo mỗi cú thúc.
"Lồn cô quá ngon, Lavinia," Nam thì thầm, tay vỗ nhẹ mông cô.
"Cô thích tôi đụ cô thế này, đúng không?"
Cô không đáp, chỉ rên rỉ, hông bắt đầu đẩy ngược lại, đón nhận từng cú thúc, như thể cô đã hoàn toàn đầu hàng.
Nước lồn chảy ra không ngừng, thấm ướt drap, tiếng da thịt va chạm vang lên dồn dập.
Nam đổi tư thế, kéo cô nằm ngửa, gác chân cô lên vai, đẩy chim vào sâu hơn, chạm đến điểm nhạy cảm trong lồn cô.
Lavinia hét lên, cơ thể cong lên, lồn co bóp dữ dội, nước lồn tuôn ra như suối, cô lên đỉnh lần thứ hai, tiếng rên vang vọng trong phòng.
"Nam... tôi... không chịu nổi..." cô thì thầm, giọng lạc đi, mắt long lanh nước.
Nam mỉm cười, hôn lên môi cô, lưỡi quấn lấy nhau, rồi đổi tư thế lần nữa.
Anh ngồi dậy, kéo cô ngồi lên đùi, mặt đối mặt, chim anh đẩy vào lồn cô từ dưới lên.
Lavinia ôm cổ anh, hông chuyển động, lồn nuốt trọn chim anh, cặp vú ép chặt vào ngực anh, núm vú cọ xát, khiến cả hai rên rỉ.
"Cô là của tôi, Lavinia," Nam thì thầm, tay bóp mông cô, giúp cô nhún mạnh hơn.
"Lồn cô làm tôi điên mất."
Lavinia rên rỉ, hông chuyển động nhanh hơn, lồn co bóp, nước lồn chảy đầm đìa.
Cô chủ động hôn anh, lưỡi quấn lấy nhau, cơ thể uốn éo, như thể đang trút hết ham muốn vào khoảnh khắc này.
Khoái cảm dâng trào, cả hai hòa quyện trong nhịp điệu mãnh liệt.
Cô lên đỉnh lần thứ ba, cơ thể cong lên, lồn co giật dữ dội, nước lồn tuôn ra như suối, thấm ướt cả hai.
Đồng thời, Nam gầm nhẹ, lên đỉnh cùng lúc với cô, bắn tinh trùng ngập lồn Lavinia, từng đợt nóng hổi tràn đầy, hòa cùng nước lồn, chảy ra ngoài, thấm đẫm giường.
Tiếng rên của họ hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng nhục dục, khoảnh khắc đồng điệu khiến cả hai như tan chảy vào nhau.
Nam và Lavinia thở hổn hển, cơ thể dính chặt.
Hai người nằm ngửa trên giường, cơ thể khỏa thân ngập ngụa trong tinh trùng và nước lồn.
Giường ướt đẫm, drap nhàu nhĩ, dính đầy chất lỏng từ cơ thể họ.
Tinh trùng trắng đục chảy ra từ lồn Lavinia, hòa với nước lồn trong suốt, tạo thành vũng nhỏ.
Không khí nồng nặc mùi nhục dục, ánh đèn vàng mờ khiến khung cảnh càng gợi dục.
Nam quay sang, vuốt tóc cô: "Cô tuyệt vời, Lavinia.
Tôi chưa từng cảm nhận được khoái cảm như thế."
Lavinia nhắm mắt, gò má ửng hồng: "Nam... tôi không biết mình đang làm gì.
Tôi là phu nhân tổng thống, nhưng anh khiến tôi quên mất điều đó."
Nam mỉm cười: "Cô không cần phải là phu nhân ở đây.
Chỉ cần là Lavinia, người phụ nữ khiến tôi điên cuồng."
Cô mở mắt, ánh mắt dao động: "Anh không hiểu đâu, Nam.
Tôi yêu Daniel, nhưng anh ấy luôn đặt công việc lên trên.
Anh khiến tôi cảm thấy...
được thèm muốn."
Nam hôn lên trán cô: "Tôi thèm muốn cô từ lần đầu gặp.
Cô không chỉ đẹp, mà còn mạnh mẽ.
Tôi tôn trọng điều đó."
Lavinia thở dài: "Nhưng điều này sai trái.
Nếu Daniel biết..."
"Anh ấy sẽ không biết," Nam cắt lời, tay vuốt ve vú cô.
"Chúng ta chỉ sống cho khoảnh khắc này, Lavinia."
Cô gật đầu, giọng nhỏ: "Tôi sợ mình sẽ không dừng lại được."
Nam đứng dậy từ giường, cơ thể khỏa thân lấp lánh mồ hôi, ánh đèn vàng mờ chiếu lên những đường nét săn chắc.
Lavinia nằm đó, hơi thở gấp gáp, lồn cô ướt đẫm nước lồn và tinh trùng, cặp vú tròn trịa rung nhẹ theo nhịp thở, núm vú hồng hào lấp lánh.
Anh nhìn cô, ánh mắt đầy dục vọng nhưng dịu dàng, như thể cô là một viên ngọc quý.
"Cô toàn là tinh trùng và mồ hôi, Lavinia," anh thì thầm, giọng trầm ấm, mang theo sự quyến rũ không cưỡng lại.
"Đi tắm với tôi nhé?
Tôi muốn cảm nhận cô thêm lần nữa."
Lavinia ngập ngừng, ánh mắt mệt mỏi nhưng lấp lánh một tia dao động.
Cô biết mình nên từ chối, nhưng sức hút của Nam khiến cô gật đầu, giọng nhỏ: "Được..."
Nam nắm tay cô, kéo cô dậy, cả hai khỏa thân bước vào phòng tắm, để lại dấu vết nhục dục trên giường.
Phòng tắm sang trọng với sàn đá cẩm thạch trắng, vòi sen lớn treo trên trần, và cửa kính trong suốt nhìn ra biển.
Nam mở vòi sen, nước ấm tuôn xuống như một cơn mưa nhẹ, hơi nước bốc lên, tạo màn sương mờ ảo.
Anh kéo Lavinia vào dòng nước, nước chảy qua mái tóc nâu óng ánh của cô, làm ướt những lọn tóc dính chặt vào vai và lưng.
Cặp vú tròn trịa lấp lánh, núm vú cứng lên dưới dòng nước mát, lồn cô hồng hào, vẫn ướt át từ cuộc làm tình trước.
Nam đứng phía sau, ôm cô, tay vuốt ve eo thon, môi hôn lên cổ cô, hơi thở nóng bỏng hòa cùng hơi nước.
"Cơ thể cô như được tạc từ ngọc, Lavinia," anh thì thầm, tay lướt lên vú, bóp nhẹ, ngón tay vê núm vú khiến cô khẽ rên.
Nước chảy qua kẽ tay anh, làm tăng cảm giác trơn mượt, như thể mỗi cái chạm đều là một lời mời gọi.
Lavinia tựa vào ngực anh, để nước rửa sạch mồ hôi và tinh trùng, cơ thể cô run rẩy khi tay Nam lướt xuống lồn, ngón tay vuốt nhẹ âm vật qua lớp lông mỏng.
"Nam... nhẹ thôi..." cô thì thầm, giọng run, hông khẽ nâng lên, đón nhận sự kích thích.
Nam xoay cô lại, mặt đối mặt, nước chảy qua vai họ, tạo thành những dòng nhỏ trên làn da trắng ngần của Lavinia.
Anh hôn cô, lưỡi quấn lấy nhau, vị ngọt của cô hòa trong hơi nước.
"Tôi muốn nếm cô thêm lần nữa," anh thì thầm, quỳ xuống, nước chảy qua lưng anh như một dòng thác.
Anh ngắm lồn cô, hồng hào và ướt át, rồi cúi xuống, lưỡi lướt qua âm vật, mút nhẹ, khiến cô giật mình, tay bấu vào tóc anh.
Anh liếm chậm rãi, lưỡi xoay tròn, nước lồn chảy ra, hòa với nước tắm, ngọt ngào như mật.
"Lồn cô quá ngon, Lavinia," anh thì thầm, ngón tay đưa vào, móc sâu, khiến cô rên to, lồn co bóp quanh ngón tay anh.
Lavinia lên đỉnh lần đầu trong phòng tắm, cơ thể cong lên, nước lồn tuôn ra, chảy xuống đùi, hòa vào dòng nước.
"Ư...
Nam..." cô rên rỉ, giọng lạc đi, ánh mắt mờ đi vì khoái cảm.
Nam đứng dậy, kéo cô vào lòng, hôn say đắm, tay bóp mông cô, cảm nhận sự căng tròn.
"Chạm vào tôi đi, Lavinia," anh thì thầm, dẫn tay cô xuống chim mình, cương cứng và nóng bỏng, trơn mượt vì nước.
Lavinia ngập ngừng, ngón tay run rẩy nắm lấy chim anh, sục nhẹ, cảm nhận sự cứng rắn.
"Nó... quá lớn..." cô thì thầm, gò má đỏ bừng, ánh mắt tò mò xen xấu hổ.
Nam rên khẽ, tay vuốt tóc cô: "Cô làm tôi điên mất."
Anh sục chim trong tay cô, nước chảy qua làm tăng khoái cảm, khiến anh gầm nhẹ.
Nam đẩy cô tựa vào tường kính, nước chảy ào ào qua cơ thể họ.
Anh nâng chân cô, để lộ lồn hồng hào, rồi đẩy chim vào, sâu và chậm, cảm nhận sự chặt chẽ bao bọc.
Lavinia rên rỉ, tay ôm cổ anh, lồn co bóp quanh chim, nước lồn chảy ra, hòa với nước tắm.
"Lồn cô như thiên đường," Nam thì thầm, hôn lên môi cô, mỗi cú thúc khiến cặp vú cô rung lên, núm vú cọ vào ngực anh.
"Cô thích tôi đụ cô thế này, đúng không?"
Cô không đáp, chỉ rên rỉ, hông đẩy ngược lại, đón nhận từng cú thúc.
Nam tăng nhịp, tiếng da thịt va chạm hòa với tiếng nước, tạo nên một bản giao hưởng nhục dục.
Lavinia lên đỉnh lần thứ hai, lồn co giật, nước lồn tuôn ra, chảy xuống sàn.
"Nam... tôi... không chịu nổi..." cô thì thầm, mắt long lanh.
Nam đổi tư thế, dẫn cô đến bồn rửa, để cô ngồi lên, chân dang rộng, lồn phô bày.
Anh quỳ xuống, liếm lồn cô, lưỡi mút mạnh âm vật, khiến cô hét lên, tay bấu vào vai anh.
Nước lồn chảy ra, ngọt ngào, hòa với hơi nước.
Anh đứng dậy, đẩy chim vào lồn, sâu và mạnh, mỗi cú thúc khiến cô rên to, lồn co bóp dữ dội.
"Cô quá ngon, Lavinia," anh thì thầm, tay bóp vú, ngón tay vê núm vú.
"Tôi muốn chiếm lấy cô mãi."
Lavinia ôm chặt anh, hông chuyển động, lồn nuốt trọn chim anh, cô chủ động hơn, như đang trút hết ham muốn.
Cô lên đỉnh lần thứ ba, lồn co giật, nước lồn tuôn ra, thấm ướt bồn rửa.
Nam gầm nhẹ, bắn tinh trùng vào sâu trong lồn cô, từng đợt nóng hổi, hòa với nước lồn, chảy ra ngoài, dính vào đùi cô.
Họ đổi tư thế, Nam ngồi lên ghế trong phòng tắm, kéo cô ngồi lên đùi, mặt đối mặt.
Nước chảy qua vai họ, làm ướt tóc và cơ thể.
Anh đẩy chim vào lồn, từ dưới lên, sâu và chậm.
Lavinia rên rỉ, tay ôm cổ anh, cặp vú ép chặt vào ngực anh, núm vú cọ xát, khiến cả hai rên rỉ.
"Cô là của tôi, Lavinia," Nam thì thầm, tay bóp mông cô, giúp cô nhún mạnh hơn.
"Lồn cô làm tôi mất kiểm soát."
Cô hôn anh, lưỡi quấn lấy nhau, cơ thể uốn éo, lồn co bóp, nước lồn chảy đầm đìa.
Cô lên đỉnh lần thứ tư, lồn co giật dữ dội, nước lồn tuôn ra, thấm ướt cả hai.
Nam bắn tinh trùng lần nữa, tinh trùng chảy ra, hòa với nước tắm, tạo thành một vũng nhỏ trên sàn.
Họ thở hổn hển, ôm chặt nhau dưới vòi sen, nước rửa sạch tinh trùng và mồ hôi, nhưng không thể xóa đi dư âm của khoái cảm.
Nam hôn lên trán cô, thì thầm: "Cô tuyệt vời, Lavinia.
Tôi chưa từng cảm thấy thế này."
Lavinia nhắm mắt, tựa vào anh, để nước chảy qua, như đang rửa sạch cả tội lỗi và ham muốn.
Sau khi tắm, Nam và Lavinia lau khô cơ thể, ánh đèn vàng dịu chiếu lên làn da trắng ngần của cô.
Lavinia mặc lại chiếc đầm ngủ lụa trắng, lớp lụa mỏng ôm sát cơ thể, tôn lên đường cong gợi cảm, như thể cô vừa bước ra từ một giấc mộng.
Nam mặc áo sơ mi và quần dài, ánh mắt không rời cô.
Họ đứng trong phòng, không khí vẫn nồng nặc dư âm nhục dục.
Lavinia vuốt lại mái tóc nâu óng ánh, đôi mắt nâu sâu thẳm phản chiếu sự giằng xé nội tâm.
Cô vừa trải qua những khoảnh khắc mãnh liệt với Nam, một người đàn ông không chỉ chiếm lĩnh cơ thể mà còn len lỏi vào trái tim cô.
Nam bước đến, lấy một hộp quà nhỏ từ bàn, ánh mắt lấp lánh sự chân thành xen lẫn dục vọng.
"Quà Giáng sinh cho cô, Lavinia," anh nói, giọng trầm ấm, đưa hộp quà vào tay cô.
Lavinia mở hộp, đôi tay khẽ run.
Bên trong là một sợi dây chuyền bạc tinh xảo, mặt dây đính một viên ngọc trai lấp lánh, phản chiếu ánh sáng như ánh trăng ngoài kia.
"Nam... nó đẹp quá," cô thì thầm, ngón tay vuốt ve viên ngọc, ánh mắt ngạc nhiên và xúc động.
Sợi dây chuyền không chỉ là một món quà, mà như một lời hứa, một ký ức về đêm nay.
Nam mỉm cười, bước đến sau cô, nhẹ nhàng đeo dây chuyền lên cổ cô.
Ngón tay anh chạm vào làn da mịn màng, khiến cô rùng mình, hơi thở trở nên gấp gáp.
"Nó không đẹp bằng cô," anh thì thầm, môi gần tai cô, hơi thở nóng bỏng phả vào da.
"Tôi muốn cô nhớ đến tôi mỗi khi đeo nó, Lavinia.
Nhớ đến những khoảnh khắc chúng ta thuộc về nhau."
Lavinia quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh, trái tim cô dao động.
Cô từng căm ghét Nam, từng sợ hãi sự thao túng của anh, nhưng giờ đây, trong ánh mắt sâu thẳm của anh, cô thấy một sự chân thành mà cô không ngờ tới.
Anh không chỉ muốn cơ thể cô, mà còn muốn chiếm lĩnh tâm hồn cô, và điều đó khiến cô sợ hãi nhưng cũng khao khát.
"Nam... tại sao anh lại làm điều này?" cô hỏi, giọng run, đôi mắt long lanh.
"Tôi là vợ của Daniel.
Tôi không nên cảm thấy thế này."
Nam nắm tay cô, kéo cô ngồi xuống giường, tay anh siết nhẹ, như muốn truyền cho cô sự an ủi.
"Lavinia, tôi không thể dừng lại," anh nói, giọng trầm nhưng mãnh liệt.
"Cô không chỉ là phu nhân tổng thống, cô là người phụ nữ khiến tôi mất kiểm soát.
Tôi muốn cô, không chỉ hôm nay, mà là mãi mãi."
Cô cúi đầu, mái tóc xõa xuống che gò má ửng hồng.
"Tôi không biết mình có thể cho anh gì," cô thì thầm, giọng lạc đi.
"Tôi yêu Daniel, nhưng anh ấy không thấy tôi như anh.
Anh khiến tôi cảm thấy sống động, Nam, và điều đó làm tôi sợ."
Nam nâng cằm cô, ánh mắt sâu thẳm, như nhìn thấu tâm hồn cô.
"Tôi thấy cô, Lavinia," anh nói, giọng dịu dàng nhưng cương quyết.
"Mỗi đường cong, mỗi ánh mắt, mỗi hơi thở.
Cô là của tôi, dù chỉ trong khoảnh khắc này.
Tôi không hứa sẽ cho cô cả thế giới, nhưng tôi hứa sẽ cho cô những phút giây mà cô không bao giờ quên."
Lavinia mỉm cười, mắt long lanh nước, trái tim cô như tan chảy trước những lời nói của anh.
Cô từng nghĩ mình chỉ là một phần của trò chơi quyền lực và dục vọng của Nam, nhưng giờ đây, cô cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc hơn, một thứ tình cảm mà cô không dám gọi tên.
"Anh thật nguy hiểm, Nam," cô thì thầm, giọng run nhưng mang theo một nụ cười nhẹ.
"Nhưng tôi không thể ghét anh được nữa."
Đột nhiên, tiếng Noboa vang lên từ hành lang, giọng ông đầy lo lắng: "Lavinia?
Em đâu rồi?"
Âm thanh kéo cô về thực tại, như một nhát dao cắt ngang giấc mộng.
Lavinia giật mình, đứng dậy, ánh mắt hoảng loạn nhưng nhanh chóng dịu lại khi nhìn Nam.
Cô chạm nhẹ vào sợi dây chuyền, như thể muốn giữ lấy ký ức về anh.
Trong một khoảnh khắc bốc đồng, cô nghiêng người, hôn anh, một nụ hôn kiểu Pháp say đắm, lưỡi cô quấn lấy lưỡi anh, ngọt ngào và mãnh liệt, như thể cô đang trao đi một phần trái tim mình trước khi rời xa.
Nụ hôn kéo dài, hơi thở hòa quyện, mang theo sự đầu hàng và khao khát không lời, như một lời thú nhận rằng cô đã bắt đầu có tình cảm với anh.
Cô rời môi anh, thì thầm: "Merry Christmas, Nam," giọng nhỏ nhưng đầy cảm xúc, ánh mắt lấp lánh một sự hứa hẹn không lời.
Rồi cô bước ra khỏi phòng, dáng đi nhẹ nhàng nhưng trái tim nặng trĩu, chiếc đầm ngủ lụa trắng phất phơ như một bóng ma.
Nam đứng đó, nhìn theo cô, nụ cười trên môi, biết rằng anh đã chinh phục không chỉ cơ thể mà cả trái tim của Lavinia.
Sợi dây chuyền trên cổ cô là minh chứng cho điều đó, và anh tin rằng đây không phải là lần cuối cùng họ thuộc về nhau.