Ngôn Tình Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 460: Tiểu nhân quân tử


Trời xanh chứng giám, Tống Tuân là hảo hữu của hắn ta lúc nào chứ?!

Thế nhưng tổ mẫu của hắn ta không chịu nghe hắn ta giải thích, cảm thấy hắn ta bình thường không xem ai ra gì, hiếm khi tiêu tiền mua một trăm cái thẻ kẹp sách, chắc chắn là có tình cảm sâu đậm với Tống Tuân kia!

Phải rồi, còn tiện thể hỏi thăm gia cảnh của Tống Tuân!

Sau khi biết rõ, tổ mẫu còn khen hắn một phen!

Đầu tiên nói Tống Tuân xuất thân nông dân những vẫn không quên cầu học, tinh thần đáng quý, nhà nghèo sớm muộn gì cũng sinh ra quý tử, tiếp đó nói Tống Tuân cầu học muộn nhưng nghe nói thực lực không tầm thường, có thể thấy được là người chăm chỉ, khắc khổ, kế đến nói muội muội Tống Tuân bán hàng trước cổng thư viện, người làm ca ca này không chỉ không chê mà còn biết giúp đỡ, chứng tỏ tính cách không lệch lạc, sau lại nói...

Trong mắt tổ mẫu hắn ta, Tống Tuân nghiễm nhiên chính là một nhi lang tốt.

Sau khi dứt lời, nghe nói Tống Tuân đã mười bảy mà vẫn chưa đính hôn thì bắt hắn ta đưa về nhà để gặp mặt...

Lục Giai thật sự hơi hoảng.

Nghe tổ mẫu hắn ta nói xong, trong đầu hắn ta không khỏi nhớ tới cách đối nhân xử thế của Tống Tuân.

Quả thực là không có chỗ nào có thể bắt bẻ...

Vậy nên lúc này khi Tống Tuân tới đây, dù mang theo mấy phần khiêu khích nhưng hắn ta vẫn có thể bình tĩnh nói chuyện.

"Tống huynh... chuyện lần trước là ta không đúng.

Lần sau gặp được Tống cô nương, ta nhất định sẽ thật lòng tạ lỗi, còn xin Tống huynh đừng cười nhạo ta." Lục Giai thành thật nói.

Tống Tuân thật sự ngạc nhiên.

Dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn hắn ta, sau đó không nhịn được mà cảm thấy Lục Giai này có thể đã bị Vệ công kí.ch th.ích đến điên rồi.

Một người cực kì cao ngạo, vậy mà bây giờ lại thật lòng xin lỗi?

"Trước đây... nhìn thấy hai huynh muội các ngươi cãi vã với người khác, sau lại phát hiện Tống huynh cũng là người đọc sách, cảm thấy Tống huynh làm mất mặt người đọc sách, vì vậy có chút thành kiến với Tống huynh.

Nhưng khi ở nhà, tổ mẫu đã răn dạy ta, ta mới biết được bản thân mình đã sai.

Ta đã không đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để suy nghĩ cho Tống huynh, tự ý suy đoán, quả thật là hành vi của tiểu nhân." Lục Giai nói tiếp.

"..." Tống Tuân đột nhiên hơi hoảng.

Lùi về sau một bước.

"Tổ mẫu nói, nếu ta có điều nghi hoặc thì có thể đích thân hỏi ngươi..." Lục Giai nói tiếp.

"Lục công tử... muốn hỏi gì?" Sau khi suy nghĩ một chút, Tống Tuân cũng thản nhiên hơn.

"Lúc ấy ta không rõ vì sao hai huynh muội các ngươi lại muốn lừa tiền của người nọ.

Gần đây nghĩ lại mới nhớ ra lúc ấy ta chỉ nhìn thấy nửa đoạn sau, trước đó đã xảy ra chuyện gì thì ta không biết..." Lục Giai ăn ngay nói thật, lúc này đột nhiên cảm thấy trong lòng thư thái, thoải mái hơn nhiều.

Hóa ra... cúi đầu cũng không khó như vậy.

"Người Lục công tử nói chính là đồng môn của ta ở trường tư thục trong thôn, quan hệ giữa ta và người nọ vốn không tốt.

Năm ta mười hai tuổi, hắn cùng người khác hợp lực đổ oan ta ham chơi, không chịu học hành trước mặt tổ phụ.

Khi đó trong nhà khốn khó, cộng thêm nhiều nguyên nhân khác khiến tổ phụ tin lầm lời hắn nói.

Vì thế, ta phải bỏ học về nhà, tạm dừng năm năm... Lúc ấy, ta và muội muội bán hàng, cũng là hắn chủ động tiến đến, cho rằng có thể chiếm được hời..."

Tống Tuân vốn dĩ không muốn giải thích nhiều hơn, nhưng nghĩ đến Tống Anh thông minh, hiểu chuyện, là một muội muội tốt như vậy, thế mà lại bị người khác hiểu lầm thì trong lòng không vui, thế là nói thêm mấy câu.

Hai người nói qua nói lại, vậy mà trò chuyện không ít.

Tống Anh còn chờ hắn quay lại trả lời, không ngờ chờ một lần là cả một canh giờ.

May mà Tống Anh còn có con lừa ở cùng, nếu không lúc này chỉ có thể ở bên ngoài lo lắng suông.

Khi Tống Tuân đi ra, Tống Anh rất ngạc nhiên.

Vậy mà hắn và Lục Giai kia lại vai kề vai.

Đã nói sẽ giúp nàng xả giận mà chỉ trong chớp mắt, hai người này đã thân thiết một cách bất ngờ rồi? Vẻ mặt kia, thái độ kia nghiễm nhiên chính là hảo huynh đệ!

Tống Tuân vốn là người dễ ở chung, chỉ cần Lục Giai không hất mặt lên trời, hai người tự nhiên có thể trò chuyện với nhau rất vui.

Dù sao thì tài học của Lục Giai là thật, hiểu biết của hai người tương đồng, tuổi tác xấp xỉ, đều có chí ngu to lớn, đương nhiên có thể nói chuyện với nhau.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 461: Người đánh xe


Sau khi đối mặt với Tống Anh, Lục Giai lập tức hành lễ, tạ lỗi: "Tống cô nương, lúc trước đều là ta không phải, mong cô nương đừng để trong lòng."

Tống Anh mấp máy môi: "Khách khí rồi."

Nàng không hiểu được tình hữu nghị của nam nhân.

Thuyền nhỏ của huynh muội nói lật là lật.

"Ca, có cần tìm một thư đồng không? Lần sau nếu còn thế này thì ngay cả một người truyền lời cũng không có.

May mà hôm nay trời lặng gió, nếu không ta đã đông lạnh thành người băng rồi." Tống Anh tràn đầy oán khí.

Tống Tuân cũng ngượng ngùng cười cười: "Là huynh không phải, nhất thời quên mất thời gian, nhưng thư đồng thì thôi đi.

Bây giờ huynh ngay cả đồng sinh cũng không phải, lại không phải xuất thân từ nhà cao cửa rộng, tìm thư đồng thì không ra thể thống gì."

"Trong lòng huynh tự biết là được rồi." Tống Anh trừng hắn một cái, "Ta tiện đường đưa huynh về nhé?"

Tống Tuân vội vàng gật đầu.

Sau đó liếc mắt nhìn Lục Giai một cái.

Lục Giai hơi lưu luyến tiểu đồng bọn vừa mới kết giao này, nghĩ tới xe ngựa nhà mình rồi lại nhìn xe lừa trước mặt, rối rắm trong giây lát: "Có, có thể đưa ta đi một đoạn không..."

Tống Anh cười gượng một tiếng.

Được, nàng thành người đánh xe.

"Lên xe đi!" Một con heo cũng là chở, hai con heo cũng là chở, không sao cả.

Hai người vừa lên xe, Tống Anh ngay cả roi cũng không thèm giơ lên, chỉ hét to một tiếng: "Đại Bạch, chúng ta đi thôi."

Lục Giai sửng sốt, đang không biết Tống Anh nói lời này với ai thì thấy xe lừa chuyển động, đưa mắt nhìn con lừa đằng trước thì lập tức cảm thấy kỳ lạ!

Bởi vì Tống Anh không nắm dây cương, nói là đánh xe nhưng trên thực tế chỉ ngồi ở đó, cái gì cũng không làm!

Con lừa này... biết đường sao?

Lục Giai cũng ngại hỏi nhiều, dù sao thì sống lâu như vậy nhưng đây là lần đầu tiên hắn ta ngồi xe "không có vách" như vậy.

Tiếng gió vù vù thổi qua, may mà trời không lạnh, nếu không thì mặt sẽ đau rát.

Thế nhưng, sắc mặt của Tống huynh bên cạnh lại bất biến, ngồi vững như Thái Sơn, lợi hại.

Hắn ta từng gặp người đọc sách, ai cũng xem trọng thể diện, muốn ăn ngon, mặc đẹp, dùng tốt.

Trong số các đồng môn cũng có không ít người xuất thân nghèo khổ nhưng hắn ta chưa từng gặp người nhà của những đồng môn đó.

Thậm chí, những học sinh đó rõ ràng nghèo khổ nhưng lại ăn, mặc, tiêu dùng vô cùng hoang phí, sang trọng.

Trong mắt hắn ta, đó đều là những kẻ phồng má giả làm người mập.

Tống Tuân quả thực khác biệt, hắn căn bản không để ý tới ánh mắt của người ngoài.

Chẳng hạn như hắn dùng giấy hết sức hết sức tiết kiệm, không vứt những tờ giấy viết chữ to đi mà giữ lại để viết chữ nhỏ, đến khi tờ giấy đó không còn chỗ nào để hạ bút nữa mới lưu luyến cất đi.

Trước đây, hắn ta cảm thấy như vậy là không phóng khoáng, nhưng bây giờ...

Đây là lòng dạ rộng rãi!

"Dừng!" Lục Giai đang miên man suy nghĩ thì xe lừa đột nhiên thắng gấp.

Tống Anh liếc mắt nhìn cửa hàng bên đường, cau mày.

Sau khi do dự một lát, nàng quay đầu nhìn Tống Tuân: "Ca, huynh vào đó đi.

Nếu nhìn thấy Đại bá thì... kéo ra ngoài.

Nếu hắn không nghe thì huynh nói a gia muốn đánh gãy chân hắn."

"..." Tống Tuân nheo mắt, "Đại bá ở đây à?"

Lục Giai cũng quay sang nhìn.

Là sòng bạc.

Tống gia có trưởng bối thích đánh bạc?

Nhưng muội muội Tống gia hơi hung dữ nhỉ? Dù sao Tống Tuân cũng là vãn bối, nếu đi vào mạnh mẽ kéo người ra thì có hơi tổn hại thanh danh...

"Muội muội Tống gia, Tống huynh đi vào có phải không thỏa đáng lắm không?" Lục Giai cảm thấy dù sao bản thân mình cũng là bằng hữu tốt của Tống huynh, cần phải bênh vực lẽ phải.

"Hắn không đi, chẳng lẽ ngươi đi sao?" Tống Anh thản nhiên nói, "Ca, huynh nói muội đang chờ bên ngoài, nếu Đại bá không ra, muội sẽ đi suốt đêm về nhà gọi người."

Tống Tuân gật đầu: "Được."

Sòng bạc cũng không phải chỗ tốt, nhất định phải sớm đưa Đại bá ra ngoài.

Nếu để lâu, lỡ như Đại bá bán cả mình đi thì phải làm sao?

Đương nhiên, Đại bá chắc hẳn không đáng tiền, nhưng Đại bá còn có nhi tử và ruộng đất đấy...
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 462: Chặt tay


Nhưng Tống Tuân chưa từng tới những chỗ thế này, sau khi xuống xe, hai tay không biết nên để ở đâu, do dự một lát mới đi vào.

Lục Giai thấy vậy thì căng da đầu, hơi hối hận vì không bảo gã sai vặt nhà mình cùng đi theo...

Nhưng hảo hữu đã đi vào, hắn ta không đi vào cùng có phải không thích hợp lắm không?

Nhất là còn ở trước mặt muội muội Tống gia...

Muội muội Tống gia sẽ không cho rằng hắn ta là loại tiểu nhân không thể đồng cam cộng khổ chứ?

Không thể không nói, người đọc sách hay suy nghĩ nhiều, chỉ trong nháy mắt đã suy đoán xem Tống Anh sẽ nghĩ thế nào.

Cuối cùng, sau khi do dự trong chốc lát, hắn cũng nhảy xuống xe, đi theo Tống Tuân vào trong.

Nhưng lúc này, Tống Anh thật sự không để ý tới Lục Giai.

Không rảnh!

Trong đầu nàng đang tính xem trong tay Đại bá có bao nhiêu bạc... còn có...

Làm sao để khiến Đại bá nhà nàng nhớ lâu?

Bây giờ, tài sản của Đại phòng đang nằm trong tay Đại bá nương, trong tay Đại bá chắc chắn chỉ có mấy đồng tiền xu.

Hơn nữa, không biết Đại bá đã đánh bạc bao lâu rồi.

Mới gần đây thì còn đỡ, nhưng nếu đã lâu thì có lẽ phải khiến lão gia tử chặt tay hắn ta...

Bên trong sòng bạc, chướng khí mù mịt.

Tống Tuân chỉ cảm thấy bên trong tối tăm, mùi mồ hôi hôi thối xộc vào mũi.

Một đám đại lão gia ở cùng nhau, có kẻ gào thét, có người căng thẳng, không có mùi mới là lạ.

"Sao hiền đệ cũng vào đây?" Tống Tuân quay đầu lại nhìn thấy Lục Giai thì rất cảm động.

Người đọc sách rất khinh thường những chỗ thế này!

"Sao có thể bỏ Tống huynh một mình chứ!?" Lục Giai còn rất hưng phấn, hắn ta lớn như vậy nhưng đây là lần đầu tiên cùng tiến cùng lùi với người khác!

"Đại bá ta ở đó." Tống Tuân nhìn một vòng, cuối cùng tìm được người, vội vàng tiến đến, túm chặt ống tay áo của Tống Phúc Sơn, mở miệng nói, "Đại bá, A Anh đang ở bên ngoài chờ ngươi.

Nàng nói nếu ngươi không đi ra thì a gia sẽ tới."

Tống Phúc Sơn vốn dĩ không nghe rõ, nhưng vừa quay đầu đã thấy là Tống Tuân thì sắc mặt lập tức tái đi.

Nhớ lại những gì Tống Tuân vừa nói, mí mắt phải của hắn ta không tự chủ được mà giật giật: "Tuân ca nhi, đây là lần thứ hai ta tới đây! Thật đó! Ta chỉ muốn tới xem thôi! Ta không hề cá cược!"

"..." Lục Giai có chút không thể tưởng tượng nổi, hắn ta còn tưởng người này sẽ giận dữ, vì sao lại giải thích với vãn bối?

Tống Tuân cũng hơi mơ hồ.

Đại bá không phải loại người biết tôn trọng tiểu bối mà?

"A Anh đang chờ ở ngoài..." Tống Tuân ngơ ngác nói.

Tống Phúc Sơn nuốt nước miếng, nhìn mấy xu mình mới ném xuống chiếu bạc, không dám nói để Tống Anh chờ một chút, vì vậy cắn răng: "Ta cùng ngươi đi ra ngoài... Ngươi, ngươi phải nói vài lời hay với muội muội ngươi đấy!"

Cảm xúc của Tống Phúc Sơn đối với Tống Anh vô cùng phức tạp.

Nhưng cũng có mấy phần kiêng kị.

Nếu lão gia tử là hoàng đế thì chất nữ Tống Anh này chính là đại thái giám đáng tin nhất bên cạnh hoàng đế.

"Đại thái giám" này mấy ngày trước mới đuổi nhi tử của hắn ta đi, còn khuyến khích cha hắn ta lên trấn nhắc nhở hắn ta, thậm chí còn lấy hết tiền riêng không còn sót lại bao nhiêu trên người hắn ta...

Trong lòng Tống Phúc Sơn hơi loạn, cũng cảm thấy bản thân mình hơi xui xẻo.

Nha đầu này sớm không tới, muộn không tới, lại tới đúng lúc hắn ta vừa ném tiền xuống... Hắn ta cũng không biết bản thân mình có thể thắng hay không...

Trong lúc đi ra ngoài, trong đầu Tống Phúc Sơn không ngừng suy nghĩ, bản thân mình phải thể hiện uy nghiêm của trưởng bối, tốt nhất là có thể hù dọa Tống Anh để Tống Anh đừng về nhà mách lẻo...

Nhưng sau khi nhìn thấy ánh mặt trời bên ngoài, tất cả mọi thứ đều thay đổi.

Tống Anh vén mũ có rèm lên, lạnh lùng nở nụ cười, nhìn Tống Phúc Sơn: "Đại bá thật có hứng thú nhỉ? Lúc này phường nhuộm vừa tan làm đúng không? Dù sao thì người cũng nên nghỉ ngơi một lát rồi hẵng đi cá cược chứ?"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 463: Hoàn toàn không có nguyên tắc


Trong lòng Tống Phúc Sơn "lộp bộp" một cái, sắc mặt căng cứng.

Lục Giai đúng lúc nhìn thấy khuôn mặt của Tống Anh, nhất thời ngây ngốc.

Tuy nói mối quan hệ giữa hắn ta và Tống Tuân đã "tốt lên", nhưng thật ra trong lòng đã khẳng định dung mạo của muội muội Tống gia chắc hẳn không đẹp lắm.

Tuy nữ tử ở triều Đại Định không thường xuyên ra ngoài nhưng chưa tới mức không thể lộ mặt, thậm chí còn đề cao địa vị của nữ tử hơn tiền triều, thậm chí ở kinh thành còn có quý nữ cưỡi ngựa trên đường đấy!

Vậy nên hắn ta nghĩ, sau này nhất định phải thận trọng từ lời nói đến việc làm trước mặt Tống huynh, dù có tò mò cũng không được nhắc lại chuyện dung mạo của muội muội Tống gia để không khiến bằng hữu tốt khó khăn lắm mới kết giao được tức giận.

Từ trước đến nay, hắn ta chưa bao giờ để ý tới suy nghĩ của người khác, càng sẽ không cố ý đi tìm hiểu bất kỳ ai.

Nhưng chỉ riêng Tống huynh này được nhắc tới trước mặt tổ mẫu hắn ta, không biết thì thôi, sau khi biết rồi, hắn ta cũng hiểu rõ muội muội Tống gia là vảy ngược* của hắn.

*逆鳞(vảy ngược): được dùng để chỉ những điều cấm kỵ hoặc những điểm nhạy cảm không thể chạm đến của một người.

Chỉ là hắn ta ngàn vạn lần không ngờ được muội muội Tống gia không hề xấu xí!

Dung mạo này...

Nếu đến gần thì quả thực có thể nhìn ra trên mặt có ba vết sẹo nhưng có vẻ đã lâu hoặc bị thương không quá sâu nên trông không quá rõ ràng.

Nếu không nhắc tới vết thương đó thì muội muội Tống gia cũng được xem như mỹ nhân mặt hạnh má đào!

Dung mạo của Tống Anh không phải khuynh quốc khuynh thành, dù sao với tình trạng của nguyên chủ thì không thể nào đột nhiên nảy nở được, nhưng khí chất lại có mấy phần không giống người thường.

Đáy mắt luôn không gợn sóng, nụ cười khẽ hờ hững, nhất là giờ phút này, nụ cười mang theo mấy phần lạnh lẽo, trông còn có chút uy nghiêm.

"Nhị Nha." Vậy mà Tống Phúc Sơn lại ngơ ngác gọi một tiếng, sau khi mở miệng cũng cảm thấy lúng túng, mất mặt nên vội vàng nói: "Cũng không phải chuyện gì lớn, không cần nói với a gia ngươi."

"Được.

Nhưng dù sao Đại bá cũng phải đưa cho ta chút phí bịt miệng chứ?" Tống Anh ngước mắt lên, cười như không cười.

Nghe vậy, Tống Phúc Sơn ngơ ngác, sau đó có mấy phần thẹn quá thành giận: "Sao, sao trong đầu nha đầu ngươi chỉ có tiền vậy?"

"Đại bá, người sống ở đời, nếu người thân không đáng tin cậy thì không phải phải dựa vào tiền sao? Người muốn ta giữ bí mật thì phải trả ít tiền chứ.

Nếu không, vì sao ta phải giúp người giữ kín như bưng?" Tống Anh tỏ vẻ đương nhiên, sau đó quay đầu nhìn Tống Tuân, "Ca, huynh nói có phải là đạo lý này hay không?"

"Đúng vậy." Tống Tuân gật đầu.

"..." Lục Giai nhìn tiểu đồng bọn mới của hắn ta bằng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi.

Có phải tiểu đồng bọn này không chính trực lắm không?

Một khắc trước vẫn là quân tử khiêm nhường mà? Sao lúc này trước mặt muội muội nhà mình lại hoàn toàn không có nguyên tắc như thế chứ?!

Sao có thể lừa bịp tống tiền trưởng bối?!

Lục Giai thật sự không thể tin nổi.

Nhà hắn ta cũng có một thúc thúc không đàng hoàng.

Thúc thúc đó không thích đánh bạc nhưng lại háo sắc, mỗi lần gây họa đều muốn hắn ta che giấu giúp.

Hắn ta thật sự không muốn giúp, nhưng làm vãn bối lại phơi bày chuyện sai của trưởng bối cũng không thoả đáng lắm đúng không?!

Sắc mặt Tống Phúc Sơn đỏ lên: "Ta chỉ mới tới lần thứ hai thôi! Lúc nãy chỉ mới ném mấy xu vào, còn chưa kịp..."

"Ồ, đã là lần thứ hai rồi sao?" Tống Anh thở dài, "Đại bá, nếu a gia biết được có lẽ sẽ lấy que cời lửa trong nhà ra, đến lúc đó cho dù người là trưởng bối thì cũng không còn mặt mũi.

Hơn nữa... gần đây a gia muốn chỉnh đốn gia phong, người đánh bạc là chuyện lớn như vậy, nói không chừng còn phải nháo đến từ đường đấy..."

Tống Phúc Sơn nheo mắt: "Ngươi muốn bao nhiêu? Ta đi mượn."

Tống Anh suy nghĩ một chút.

"5 lượng là được rồi." Tống Anh nói.

Tống Phúc Sơn nghiến răng, số tiền này không dễ mượn, nhưng... vẫn có cách xoay sở được, có điều trong hai năm tới không thể trả được.

Phải đợi đến khi thái độ của lão gia tử thoải mái hơn, hắn ta mới có thể tích góp vốn riêng...
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 464: Vô sỉ


Thái độ của Tống Anh rất kiên quyết, Tống Phúc Sơn do dự trong chốc lát, rốt cuộc vẫn gật đầu: "Vậy ngươi đi cùng ta, chờ một lát..."

Tống Phúc Sơn nói xong cũng không lên xe lừa của Tống Anh mà nhất quyết đi bộ đằng trước.

Tống Anh cũng không nóng nảy, chậm rì rì đi theo đằng sau.

"Ngươi không quản muội muội ngươi sao? Lừa bịp tống tiền trưởng bối, nếu bị truyền ra ngoài thì thanh danh không tốt đâu?" Lục Giai do dự chốc lát, cuối cùng lên tiếng.

Tống Tuân nhìn Tống Anh đằng trước, sau đó nở nụ cười cưng chiều: "Hiền đệ yên tâm, muội muội không phải loại người như vậy.

Cho dù nàng lấy số tiền này thì sau đó cũng sẽ nghĩ cách đưa cho Đại bá nương ta hoặc gia gia ta.

Nàng chỉ muốn cho Đại bá một bài học mà thôi."

Lục Giai rất nghi ngờ.

Có phải Tống Tuân đã quá mù quáng tin tưởng muội tử rồi không?

Sòng bạc cách phường nhuộm nơi Tống Phúc Sơn làm việc không xa.

Chốc lát sau, Tống Phúc Sơn đi vào trong phường nhuộm một lúc, sau khi đi ra thì đưa cho Tống Anh 5 lượng bạc.

Tống Anh nhướng mày.

Nàng thản nhiên cất bạc vào trong túi tiền, sau đó nói với Tống Tuân: "Ca, huynh tới gặp lão bản của Đại bá xin nghỉ nhé?"

Tống Tuân tiếp tục gật đầu, không chút do dự đi vào trong.

Tống Phúc Sơn sửng sốt: "Xin nghỉ làm gì!?"

"Ta sợ người bị a gia đánh đến đổ bệnh, phải nằm trên giường nghỉ ngơi mấy ngày.

Nếu bây giờ đã tới phường nhuộm thì làm luôn chuyện này cho rồi, tránh để sau này a gia phải đi một chuyến thay người." Tống Anh thản nhiên đáp.

Lục Giai trừng mắt.

Đây là có ý gì? Đổi ý sao?! Sao có thể... vô sỉ như vậy?!

"Ngươi, ngươi nha đầu này rõ ràng đã cầm của ta 5 lượng bạc!" Tống Phúc Sơn sợ ngây người.

Tống Anh thở dài: "Đúng vậy.

Ta cứ nghĩ Đại bá người nghèo đến mức không có cơm ăn, không ngờ người còn có thể mượn được 5 lượng bạc..."

"..." Lục Giai cảm thấy mình đã nghe lầm.

Còn Tống Phúc Sơn lại khó thở giậm chân: "Tống Nhị Nha! Nếu ngươi còn náo loạn, có tin ta đánh ngươi không!?"

"Tin chứ.

Dù sao thì người cũng là trưởng bối, đánh thì đánh, cùng lắm thì sau khi người đánh ta xong, ta nói lão gia tử giúp ta đánh ngược lại." Tống Anh cong môi cười, "Đại bá nương không nói với người sao? Bây giờ ta cũng được xem như một nửa chủ gia đình, a gia sẽ nghe lời ta nói."

Sao Tống Phúc Sơn có thể không biết chuyện này?!

Nhà hắn ta nói với hắn ta rằng, ở Tống gia, Nhị Nha nói cái gì thì chính là cái đó!

Thậm chí còn nói lão gia tử sợ Nhị Nha!

Nhị Nha thường xuyên chạy về nương gia, sáng sớm tinh mơ muốn lão gia tử làm mấy động tác kỳ quặc như xiếc khỉ, náo loạn đến mức Khang ca nhi của Tứ phòng cũng học theo!

Đương nhiên không chỉ mình lão gia tử sợ Nhị Nha, ngay cả tức phụ nhi của hắn ta bây giờ nhắc tới Nhị Nha cũng vô cùng khách khí!

Chính vì biết rõ những chuyện này nên khi nghe thấy Tống Anh đang chờ bên ngoài sòng bạc, hắn ta mới không chút do dự đi ra!

Ngay cả mấy đồng xu kia cũng không dám lấy lại!

"Nhị Nha, khuê nữ đã xuất giá như bát nước đổ đi.

Đây là chuyện nương gia, ngươi bây giờ sống là người của Hoắc gia, chết là ma của Hoắc gia, không có tư cách quản." Tống Phúc Sơn nói.

"Được, ta cũng sẽ thuật lại rõ ràng những lời này với lão gia tử." Mặt Tống Anh không đổi sắc.

"..." Tống Phúc Sơn nghẹn họng.

Không quá một lát, Tống Tuân đi ra: "Gần đây không bận lắm, lão bản của phường nhuộm nói cho Đại bá nghỉ bảy ngày, đủ rồi chứ?"

"Cũng được.

Nếu a gia quá tức giận thì cùng lắm là chặt tay, sau này nuôi Đại bá thôi." Tống Anh ngay cả mí mắt cũng không nâng lên, "Đại bá, người cũng lên xe đi.

Ta đưa ca ta và vị Lục công tử này về rồi hai ta cùng về thôn."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 465: Ma bài bạc còn có mặt mũi chọn sao?


Tống Phúc Sơn tức giận đến run rẩy, kiên quyết không chịu lên xe.

Lục Giai là người ngoài nhìn vào cũng thấy người này đáng thương.

Hán tử đã bốn mươi tuổi, vậy mà lại bị muội muội Tống gia chọc tức đến mức không nói nên lời, cực cực khổ khổ mượn bạc, kết quả vừa qua tay đã bị lừa mất rồi, thật là... chua xót.

"Đại bá, người còn tiền không? Không ngồi xe lừa của ta thì tự chạy về đi.

Nếu người không về thì a gia ta sẽ tới, thể diện của người sẽ càng khó giữ.

Tất cả mọi người ở phường nhuộm đều sẽ biết người bị lão tử dạy dỗ, về sau càng khó sống hơn.

Hơn nữa, người cũng sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà chạy trốn đấy chứ?" Tống Anh nói tiếp.

Tống Phúc Sơn tuy vô cùng tức giận nhưng trong lòng cũng hoảng sợ.

Lão cha của hắn ta trước đây cực kỳ chú trọng mặt mũi của trưởng tử, nhưng từ khi xảy ra chuyện của nhi tử của hắn ta, thái độ của lão gia tử đã thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Lần trước ông lên trấn còn cố ý mắng hắn ta một trận đấy!

Bây giờ, nếu hắn ta không chủ động quay về, e rằng thật sự có thể làm loạn đến mức khiến hắn ta bỏ việc!

Nhưng ngồi xe lừa của chất nữ quay về?

Tống Phúc Sơn tức giận trong lòng, cảm thấy không giữ được mặt mũi, lề mề trong chốc lát: "Ta tự về!"

"Ta sẽ nói với a gia rằng người sẽ về trước đêm nay.

Nếu muộn hơn... Đến lúc đó sẽ để a gia tới tìm người." Tống Anh thuận miệng nói, nói xong thì điều khiển xe lừa rời đi.

Thích ngồi hay không, ma bài bạc còn có mặt mũi lựa chọn sao?

Tống Phúc Sơn vốn đang định rụt rè một chút, nếu Nhị chất nữ khăng khăng muốn hắn ta lên xe thì tiện đường ngồi lên cũng được...

Không ngờ nha đầu chết tiệt kia không những quay đầu đi thẳng mà sau khi rời đi, trên mặt đất còn có thêm một bãi phân lừa!

Trong trấn có chỗ đỗ xe lừa, bò, ngựa riêng, còn có người chuyên môn thu dọn phân động vật để ủ làm phân bón.

Nếu Tống Anh đánh xe lừa trên đường thì chứng tỏ nàng đã nộp phí qua đường, tự nhiên sẽ có người dọn phân lừa...

Nhưng bây giờ chỗ này là ngay trước cổng phường nhuộm mà?

Nếu lão bản nhìn thấy trước cổng có một đống phân như vậy thì sẽ đen mặt!

Tống Phúc Sơn nhìn trái nhìn phải, cuối cùng quay vào tìm giấy dầu nhặt thứ này lên.

Trong lòng càng nghẹn đến phát hỏa.

Hôm nay thực sự xui xẻo.

Sao có thể bị nha đầu kia bắt được chứ? Nếu đổi thành người khác thì đã không đến nước này rồi?

"Tống cô nương quả là người ngay thẳng..." Lục Giai hơi lúng túng, với hắn ta mà nói, đây là nhìn thấy chuyện riêng của nhà người khác, nếu là hào môn đại tộc thì chính là vấn đề lớn.

"Không liên quan gì đến ngay thẳng, đánh bạc là thói hư tật xấu không thể dung túng.

Đừng nói hắn chỉ là Đại bá, cho dù là cha ta, nếu nên dạy dỗ thì phải dạy dỗ.

Nếu không, một người không hiền, cả nhà sẽ xui xẻo." Tống Anh thản nhiên đáp.

Xã hội này quá khác biệt so với kiếp trước, không có bất kỳ ai được phép tồn tại độc lập.

Chỉ cần có cha sinh nương dưỡng thì sẽ quấn chặt quan hệ với nhau.

Đơn giản nhất, ở kiếp trước, một người phạm tội, cho dù có tử hình thì cũng chỉ một mình người phạm tội phải chết, nhưng ở đây thì sao?

Tru di tam tộc, tru di cửu tộc cũng không có gì lạ.

Mặc dù tình huống toàn bộ gia tộc bị liên lụy không nhiều lắm nhưng đều sẽ ảnh hưởng tới những phương diện khác.

Có thể nói, chỉ cần một người không hiểu chuyện, toàn tộc sẽ không dám ngẩng đầu.

Đánh bạc xem như là chuyện nhỏ.

Nhưng từ chuyện nhỏ có thể thấy được nhân phẩm.

Không ngăn cản chuyện nhỏ, tới lúc xảy ra chuyện lớn thì đã không thể nào cứu chữa được nữa.

Nếu hy sinh xương cốt của Đại bá có thể đổi lấy chuyện hắn ta ngoan ngoãn ở trong nhà, không làm ầm ĩ thì Tống Anh cảm thấy rất đáng giá.

Vậy nên lát nữa tới Tống gia, nàng chắc chắn sẽ phóng dao không chút khách khí.

Lục Giai lúc này rơi vào trầm tư.

"Vậy nếu... sau đó bị trưởng bối dạy dỗ khiến người khác nghi ngờ nhân phẩm của mình không tốt thì phải làm sao?" Lục Giai hỏi tiếp.

Tống Anh quay đầu lại nhìn hắn ta: "Trong nhà Lục công tử cũng có loại chuyện này sao? Nếu là như vậy, ta cảm thấy ngươi không cần lo lắng..."

"Vì sao?" Lục Giai theo bản năng hỏi.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 466: Mời


Sau khi hỏi xong, Lục Giai lập tức cảm thấy hơi hối hận, bởi vì muội muội Tống gia trông có vẻ trào phúng.

"Tất nhiên là bởi vì Lục công tử ngươi trông không phải người... dễ đối phó.

Cho dù có thọc dao sau lưng thì cũng không khiến người khác cảm thấy bất ngờ." Tống Anh nở nụ cười u ám.

"..." Lục Giai há to miệng, trong lòng không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ.

Quả nhiên, muội muội Tống gia quả thực không phải người mềm yếu như bùn.

Từ lúc nàng bán lá cây, đáng lẽ hắn ta phải nhận ra rồi, thế mà vẫn chủ động hỏi ra lời này, thật sự quá ngu ngốc.

"Muội muội ta ăn nói thẳng thắn, hiền đệ đừng để trong lòng." Tống Tuân cười cười, không hề trách cứ Tống Anh lấy một câu.

Lục Giai thở dài.

"Làm gì có chuyện đó.

Tống muội muội làm người thẳng thắn, chân thành, thật sự hiếm có." Lục Giai cũng khen ngợi theo.

Tống Anh quất nhẹ cái roi nhỏ: "Ta và ca ca ta sinh cùng tháng cùng năm."

"..." Sắc mặt Lục Giai hơi thay đổi.

Vậy nên không phải là muội muội Tống gia mà là tỷ tỷ Tống gia?

Lục Giai cứng đờ mặt, quyết định im lặng.

Tống Anh đưa Lục Giai về Lục gia trước.

Không thể không nói Lục gia này quả thực là danh môn vọng tộc, trạch viện ở phố đông của trấn, gần đó có nha môn và mấy đại trạch khác.

Những tòa nhà này đều là của quan lại, thương nhân dù có tiền cũng không mua được.

Điều khiến Tống Anh ngạc nhiên chính là bên cạnh Lục gia lại là Hoắc phủ.

Tống Anh không biết Hoắc phủ này có phải là trạch viện của "thúc phụ đại nhân" ở huyện Lễ mà nàng quăng tám sào cũng không tới hay không...

"Hôm nay đa tạ Tống cô nương đưa tiễn..." Sau khi xuống xe, Lục Giai liên tục được gã sai vặt trước cổng Lục gia hỏi han, sắc mặt đỏ hồng, trông rất ngượng ngùng.

Tống Anh có thể thấu hiểu tâm trạng của hắn ta, tiểu hoàng tử chuyên ngồi xe ngựa đột nhiên có một ngày lại ngồi xe lừa đi khắp nơi, đương nhiên sẽ thấy vô cùng kí.ch th.ích, không thể tiếp thu được.

Tống Anh lần đầu tiên tới đây nên đưa mắt quan sát xung quanh.

Đương nhiên, đôi mắt nàng lúc này không còn nhìn đồ vật như trước.

Nàng đang quan sát khí tức.

Cái loại khí tức kỳ lạ, hư vô mờ mịt tồn tại vô cùng chân thật được nàng xem là linh khí...

Lúc nãy đi ngang qua Hoắc phủ, khí tức nồng đậm mà cân bằng.

Còn Lục gia này...

Tống Anh ngẩng đầu lên nhìn, sau đó cau mày, mơ hồ cảm nhận được cảm giác quen thuộc.

Lục gia... có yêu quái?

Sắc mặt của Tống Anh trở nên phức tạp, sau đó nàng nhìn thoáng qua Lục Giai, không nói lời nào.

Lúc này, Tống Anh vẫn chưa thả rèm che xuống nên Lục Giai luôn cảm thấy sắc mặt của Tống Anh hơi kỳ lạ.

Hắn ta suy nghĩ một chút, cuối cùng phát hiện ra điểm mấu chốt!

Huynh muội Tống gia đích thân đưa hắn ta về nhà, theo lễ nghi bình thường, hắn ta nên mời họ vào trong ngồi một lát, cho dù chỉ uống một ngụm trà...

"Tống huynh có thời gian rỗi không? Nếu đã đến thì vào nhà ta ngồi một lát đi.

Đúng lúc có mấy quyển sách muốn bàn luận với Tống huynh." Lục Giai nói.

"Sắc trời đã tối, muội muội còn phải về thôn Hạnh Hoa.

Nếu trễ hơn, sắc trời tối đen thì không ổn thỏa lắm." Tống Tuân lập tức từ chối một cách khách khí, uyển chuyển.

Còn Lục Giai lại đang nhìn Tống Anh, dường như đang hỏi ý nàng.

"Hôm nay không được, nhưng nếu Lục công tử khăng khăng mời thì để ngày khác đi.

Đến lúc đó, ngươi đưa thiếp mời tới, bọn ta sẽ tới cửa." Tống Anh không hề khách khí nói.

"..." Lục Giai sửng sốt.

Không ngờ muội muội Tống gia còn rất có phép tắc.

Nhưng nàng chỉ là một tiểu cô nương ở thôn quê, sao lại biết lễ nghi mời khách tới nhà này?

Ngay từ đầu hắn ta đã muốn mời Tống Tuân vào nhà, nhưng nghĩ đến việc chưa báo trước, sợ đối phương cảm thấy bị mạo phạm nên mới không nói ra.

"Vậy... ngày khác ta phái người tới mời." Lục Giai vội vàng đáp lời.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 467: Trong nhà yên ổn


Tống Anh khẽ liếc mắt nhìn khoảng trời bên trên Lục gia, không nhiều lời.

Ngay sau đó, con lừa không ngừng chân, đưa Tống Tuân trở về căn nhà trên trấn.

Căn nhà mà Tống gia mua trên trấn đương nhiên không thể sánh với trạch viện siêu lớn của Lục gia, chỉ nằm trong một con hẻm nhỏ ở phố bắc, hàng xóm xung quanh cũng là ngư long hỗn tạp, thậm chí đi thêm mấy bước còn có thể thấy một kỹ viện không quá chính quy.

Vậy nên Tống Anh chưa bao giờ ở lại đây lâu.

Lần này cũng như vậy, sau khi đưa người tới thì ngay cả cửa cũng không vào, lập tức quay về thôn.

Trước khi về thôn, Tống Anh còn đặc biệt tới tiệm rèn mua một con dao chặt xương mới tinh.

Rồi tới chỗ đồ tể gần đó mua hai khúc xương lớn và ít thứ vụn vặt.

Đại Bạch của nàng chạy rất nhanh nhưng trên đường cũng không nhìn thấy Tống Phúc Sơn, không chừng người này còn đang chậm chạp đi trên đường đấy.

Đúng như lời Tống Anh nói, Tống Phúc Sơn lần này thật sự không có tiền, một đồng cũng không có dư.

Không có tiền thuê xe bò, đành phải đi tìm người khác mượn.

Nhưng lúc nãy người ở phường nhuộm đều đã nhìn thấy hắn ta mượn tiền, mới đó lại mượn tiếp sẽ khiến người khác hỏi nhiều, thế nên hắn ta chỉ có thể đi loanh quanh tìm hảo hữu trên trấn mượn mấy đồng.

Sau khi lăn lộn một phen, sắc trời không còn sớm, nhớ tới lời Tống Anh nói, hắn ta không dám nghỉ ngơi mà vội vàng về nhà.

Không biết nha đầu kia sẽ nói xấu hắn ta trước mặt lão gia tử thế nào nữa.

Tống Anh cũng không gấp gáp cáo trạng.

Đâm chọc sau lưng không thích hợp với nàng, nàng đợi đương sự tới rồi mới mở miệng, đến lúc đó còn có thể đối chất với nhau.

Tống Lão Căn nhận ra Tống Anh có chuyện.

Nhưng lại không biết là chuyện gì, trong lòng liên tục suy nghĩ.

"Sao hôm nay lại mua xương tới? Không phải trước đây đã nói với ngươi rồi sao? Về nhà ăn cơm không cần phải mua mấy thứ này, tránh việc dung túng mấy cái tâm tư kia." Tống Lão Căn nói chuyện nhà với Tống Anh.

"Mấy cái" mà ông nói hiển nhiên chỉ mấy tức phụ nhi của Tống gia.

Tống Anh đã xuất giá, nếu thường xuyên đưa đồ tốt cho nương gia thì lâu dần sẽ có người cảm thấy đó là đương nhiên.

Tống Lão Căn cũng không muốn chiếm loại hời này.

"Xương hôm nay tặng riêng cho nhà Đại bá." Tống Anh không thèm để ý, nói.

Tiêu thị bước vào cửa, đang định hỏi xem Tống Anh muốn ăn món gì nấu từ xương, không ngờ vừa vào đã nghe thấy lời này, nhất thời lạnh lòng.

Nghĩ thế nào cũng không thông suốt, sao bản thân lại bị ghét bỏ rồi?

"Nhị Nha, không phải ta tham hai khúc xương lớn này đâu.

Ta vốn định làm cho ngươi và lão gia tử ăn, sao lại... đưa cho nhà lão Đại?" Tiêu thị suy nghĩ chốc lát, cuối cùng vẫn không cam lòng mà lên tiếng hỏi.

Tống Anh giương mắt nhìn Tiêu thị một cái.

Chỉ thấy Tiêu thị lúc này mặc một bộ quần áo mới, trên đầu tuy cài trâm mộc nhưng kiểu dáng khá đẹp.

Sắc mặt cũng có tinh thần hơn nhiều, không còn ủ rũ như trước nữa.

Bản thân Tiêu thị đã mặc quần áo mới, quần áo cho mấy nhi tử đương nhiên không còn rách nát nữa, mục tiêu của nàng về cơ bản đã hoàn thành.

"Chờ Đại bá về thì người sẽ biết.

Tam thẩm, đến lúc đó cho dù ta có cho người đống xương này thì người cũng không muốn lấy đâu." Tống Anh cười tủm tỉm.

Hơi đáng sợ.

Tiêu thị giật mình, nhớ lại lúc Tống Anh đối phó Bùi thị.

Nhất thời lo sợ bất an.

Gần đây trong nhà... rất yên ổn mà?

Huynh đệ nghe lời, Tam Nha học xong cũng không làm ầm ĩ, lúc ở nhà Nhị Nha còn biết giúp đỡ Nhị Nha làm ít việc nhà, rất hiểu chuyện.

Rõ ràng biết tình hình nhà mình hiện giờ cũng không tệ lắm nhưng khi đối diện với ánh mắt của Tống Anh, Tiêu thị không hiểu sao lại không có tự tin.

Ngơ ngác bước khỏi ra nhà chính, nhìn thấy Đại Diêu thị thì lẩm bẩm: "Đại tẩu, sao bây giờ ta nhìn thấy Nhị Nha lại có cảm giác như nhìn thấy nãi nãi ở nương gia ta vậy chứ?"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 468: Ta sai rồi


Khi còn sống, lão thái bà ở nương gia của Tiêu thị chính là một phụ nhân đanh đá, khắc nghiệt, tra tấn tức phụ nhi, chướng mắt tôn nữ.

Khi còn nhỏ, Tiêu thị không ít lần bị nãi nãi của bà ta dạy dỗ, thường xuyên bị bỏ đói, còn không dám nói chuyện.

Hiện giờ nhìn thấy Tống Anh, vậy mà trong lòng cũng sinh ra cảm giác lạnh lẽo, đầu lưỡi suýt nữa thắt lại!

"Đến tận bây giờ ngươi mới có cảm giác này à?" Đại Diêu thị liếc mắt nhìn đệ muội một cái, "Lúc trước khi Nhị Nha thuận miệng trò chuyện mấy câu với cha ta thì ta đã cảm thấy nàng không tầm thường rồi.

Ngươi thấy có mấy tiểu nha đầu có thể trò chuyện với người đọc sách?"

"Nhị Nha cũng từng đọc sách, có thể trò chuyện với nhau cũng bình thường mà?" Tiêu thị nói.

"Cha ta đã từng này tuổi, lời nói ra có mấy người trẻ tuổi chịu nghe? Thế mà Nhị Nha lại cảm thấy cha ta nói có lý.

Hơn nữa, ngươi không nhìn thấy sao? Công công của chúng ta ở trước mặt Nhị Nha bây giờ còn giống như tôn tử..." Đại Diêu thị nói tới đây cũng cảm thấy mình hơi quá lời, lập tức nói thêm: "Nhị Nha kịp thời cho mượn bạc cứu công công của chúng ta một mạng, hiện giờ lại dạy mấy nhà chúng ta có cái nghề kiếm sống.

Chỉ dựa vào hai điểm này, lão gia tử không thể không tôn trọng nàng."

"Thế này làm gì còn là tôn nữ nữa... Đã là tổ tông rồi." Tiêu thị há to miệng.

"Vậy ngươi thích tổ tông này không?" Đại Diêu thị cũng không nhịn được mà cười một tiếng.

"Thích." Tiêu thị trả lời theo bản năng.

Nói xong, ngay cả bản thân mình cũng sửng sốt.

Thích Tống Anh vì nàng giúp bà ta kiếm tiền? Thật ra cũng không phải như thế.

Bà ta chỉ cảm thấy từ khi Nhị Nha thường xuyên quay về, qua lại với Tống gia bọn họ nhiều hơn thì trong nhà đã thay đổi.

Lão gia tử cũng không còn thiên vị Đại phòng quá mức như trước, bắt đầu nói lý lẽ.

Mấy đứa nhỏ trong nhà cũng càng ngày càng có tiền đồ, còn vô cùng lễ phép, hiểu chuyện, khiến người ta nhìn thấy mà vui mừng.

Trước đây, Võ ca nhi nhà bà ta chính là cái chày gỗ, Tam Nha cũng là khúc gỗ ngốc.

Hiện giờ cũng đã biết nịnh nọt, nói mấy lời hay.

Rõ ràng cuộc sống vẫn bận rộn, vất vả giống như trước đây nhưng bà ta lại cảm thấy có rất nhiều chuyện đã thay đổi, thế nhưng lại không thể nói rõ.

"Thôi." Tiêu thị cũng không nghĩ nữa, "Nhị Nha nói để khúc xương cho nhà Đại tẩu, cũng không biết là vì sao.

Ta đi nấu canh trứng đây."

Không có canh hầm xương thì canh rau trứng gà cũng được, hai cái trứng gà đánh lên có thể nấu một nồi canh...

Tiêu thị lại nghĩ, gần đây nhà nhà được mùa, cuộc sống cũng tốt hơn một chút, trong nhà cũng không cần tằn tiện lương thực như vậy nữa.

Hôm nay Tống Anh tới, đến lượt nhà bà ta nấu cơm, không thể quá keo kiệt khiến phu quân lại nói bà ta làm không tốt.

Vậy nên Tiêu thị hiếm khi hào phóng nấu một nồi cơm to!

Cả nồi cơm trắng như tuyết khiến bà ta nhìn tới ngây người, thậm chí còn nghi ngờ bản thân mình đã điên rồi.

Cơm canh do Tam phòng chuẩn bị nhưng Đại phòng và Nhị phòng cũng sẽ theo lệ mang mấy món ăn tới, cùng nhau ăn cơm với lão gia tử.

Lúc bọn họ đang chuẩn bị ăn cơm thì Tống Phúc Sơn khoan thai đi đến.

Tống Anh nhìn sắc trời bên ngoài, sau đó cười như không cười, nhìn chằm chằm Tống Phúc Sơn đang bước vào cổng.

Tống Phúc Sơn nghĩ thầm, chắc chắn Tống Anh đã nói hết mọi chuyện mà hắn ta làm với lão gia tử, vậy nên vừa bước vào cổng, hắn ta đã "bình bịch" quỳ xuống đất.

"Cha! Ta sai rồi! Ta thật sự sai rồi! Ta tuyệt đối không dám có lần sau!" Tống Phúc Sơn mở miệng.

Khiến Tống Lão Căn giật nảy mình, đột nhiên không còn thấy mâm cơm trước mặt thơm ngon nữa.

"Có chuyện gì? Ngươi làm gì sai rồi?" Tống Lão Căn lạnh mặt.

Chẳng trách hôm nay khi tới đây, sắc mặt của Nhị Nha âm trầm đến đáng sợ.

Ông suy nghĩ cả buổi trời, thấp thỏm bất an, trong đầu nghĩ có phải Hiển ca nhi bên kia lại gây ra chuyện gì rồi không, không ngờ lại là chuyện của lão Đại?!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 469: Tìm nữ nhân?


Tống Phúc Sơn nghe cha ruột nói vậy thì sửng sốt: "Cha, người vẫn chưa biết sao?"

Sau đó nghi ngờ nhìn về phía Tống Anh.

Tống Anh ngồi ngay ngắn ở đó, hoàn toàn bất động.

"Nói! Chuyện gì!" Nếu không phải trên bàn còn đặt nồi cơm thì lúc này Tống Lão Căn đã lật bàn rồi.

Tống Phúc Sơn nuốt nước miếng: "Không... Không có chuyện gì..."

"A." Tống Anh cười lạnh một tiếng.

Tống Phúc Sơn nhảy dựng trong lòng: "Cha... Người phải hứa với ta sẽ không tức giận thì... ta, ta mới nói."

Hắn ta dễ dàng lắm sao? Đã bốn mươi tuổi, nhi tử còn ở bên cạnh nhìn chằm chằm đấy, kết quả vẫn bị lão cha dạy dỗ!

Trong lòng Tống Lão Căn không chắc chắn.

Đừng nói là ông, ngay cả Đại Diêu thị lúc này cũng giật nảy mình, sắc mặt tái xanh, bắt đầu đoán xem phu quân nhà mình rốt cuộc đã làm gì sai mà lại khiến Nhị Nha xem trọng như thế!

Hay là...

Tìm nữ nhân bên ngoài?

Đại Diêu thị đã nghĩ như vậy từ lâu rồi.

Từ khi gả cho Tống Phúc Sơn, bà ta từng nghĩ tới chuyện có khi nào phu quân nhà mình đi tìm hoa thơm cỏ lạ ở bên ngoài hay không, tuy tính tình của phu quân bà ta có chút tật xấu nhưng vẫn chăm chỉ làm việc, hiện giờ một tháng kiếm được không ít tiền công, lại không thích về nhà...

Đại Diêu thị suy nghĩ một hồi, hai mắt đỏ lên.

Chỉ đợi sau khi Tống Phúc Sơn nói rõ ra sẽ lập tức bùng nổ...

Tống Anh vẫn không nói lời nào.

Lão gia tử lại nóng nảy: "Ngươi mau nói rõ ràng cho ta! Còn lề mề thì ngươi cứ quỳ hết đêm đi!"

Rốt cuộc là chuyện lớn thế nào!

Tống Phúc Sơn hoảng loạn, do dự chốc lát mới nói: "Cha... hôm nay ta... tới sòng bạc..."

"A..." Tống Anh lại cười lạnh.

"Ta... lần thứ hai tới đó, đúng lúc bị Nhị Nha bắt gặp..." Bất đắc dĩ, Tống Phúc Sơn đành phải bồi thêm một câu.

"Ngươi đi đánh bạc!?" Tống Lão Căn đen mặt.

Tống Phúc Sơn rụt đầu: "Thật sự mới là lần thứ hai thôi.

Trong tay ta cũng không có tiền, lần đầu tiên dùng 30 xu kiếm lời được 60 xu.

Sau khi tiêu gần hết số tiền đó thì muốn thử vận may thêm lần nữa... Nhưng Nhị Nha vừa gọi, ta đã ra ngoài ngay lập tức, không hề ở lại..."

Tống Lão Căn không muốn nghe hắn ta giải thích.

Ông chỉ biết đồ khốn nạn không nên thân này tới sòng bạc.

Nhi tử nhà đàng hoàng, chỗ không nên đến nhất chính là sòng bạc!

Làm thê tử không thể chịu được chuyện trượng phu tới kỹ viện, còn làm một lão phụ thân, ông không thể chịu được chuyện nhi tử đi đánh bạc!

Nếu là lão Tứ thông minh, từ nhỏ đã quen thuộc với mấy thứ này mà vẫn không bị nghiện thì thôi, nhưng bây giờ người tới sòng bạc chính là... trưởng tử!

Tống Lão Căn tức giận đến mức đôi môi run run.

Lúc này, Tống Anh lấy con dao chặt xương mà mình mua ra.

"Người đây là tức giận đến mức không nói nên lời sao? Hà tất phải vậy chứ? Ta cảm thấy..." Tống Anh cong môi cười, "Đây là chuyện nhỏ, người nghĩ thoáng chút đi.

Đại bá chỉ mới đi hai lần, có khi ngay cả cửa sòng bạc nằm ở hướng nào cũng không nhớ rõ.

Chỉ cần dừng cương trước bờ vực, chặt tay, sau này sẽ không như vậy nữa."

Tống Lão Căn bình tĩnh lại.

Cũng không biết là chuyện gì xảy ra, Nhị Nha vừa nói vậy, đầu óc ông lập tức tỉnh táo hơn rất nhiều.

Tống Phúc Sơn run rẩy, suýt nữa muốn mắng người.

Có ai khuyên nhủ như vậy sao?

Còn mang dao chặt xương ra? Lỡ như lão gia tử nổi nóng, thật sự chặt tay hắn ta thì sao?!

Sắc mặt Tống Lão Căn âm trầm: "Thực sự có tiền đồ đấy.

Đi một lần còn muốn đi lần thứ hai? Ngươi cho rằng ngươi là lão Tứ sao!? Nếu ngươi có năng lực của lão Tứ, dù ngươi có ở trong sòng bạc suốt ngày thì ta cũng lười quản!"

Tống Phúc Sơn rụt đầu.

Tiểu Diêu thị khẽ cong môi.

Năm mười mấy tuổi, Tống Mãn Sơn đã tới sòng bạc, mỗi lần chỉ chơi một lát, sau khi hết giờ, bất kể thắng hay thua đều sẽ không ở lại.

Ban đầu cũng vì đánh bạc mà bị lão gia tử dạy dỗ một trận, sau đó người trong nhà phát hiện hắn ta thật sự chơi có chừng mực nên mới không quản nữa.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 470: Thêm dầu vào lửa


Nhưng tất cả mọi người biết không phải ai cũng có năng lực khắc chế như Tống Mãn Sơn, không biết bao nhiêu người đã bị sòng bạc huỷ hoại.

Ở thôn Hạnh Hoa từng có một con bạc bán nhà, bán đất, bán cả tức phụ nhi để có tiền đi cá cược, cuối cùng không còn gì để bán thì muốn bán con.

May mà có lý chính can thiệp nên đứa trẻ không bị bán đi.

Cuối cùng vì nợ tiền cờ bạc mà trở nên đần độn, sau đó bị người ta đánh đập rồi nhiễm bệnh mà chết.

Bây giờ, đứa trẻ đó trở thành đứa con hoang không cha không nương, chỉ có thể ăn cơm trăm nhà, nhìn sắc mặt người khác mà sống, đáng thương biết bao?!

Tống Lão Căn hiểu rất rõ mấy nhi tử của mình, nhất là trưởng tử.

Hắn ta rất bình thường, nếu thật sự tới sòng bạc thêm mấy lần thì không chừng sau này sẽ không quay đầu được nữa!

Lão gia tử càng nghĩ càng sợ: "Lấy gậy của ta tới đây!"

Tống Phúc Sơn trợn trừng mắt.

"A gia, vẫn chưa hết." Tống Anh vội vàng mở miệng, lấy 5 lượng bạc ra, "Đại bá cho ta 5 lượng bạc để ta giữ bí mật.

Tiền này do Đại bá đi mượn của người ta.

Phải rồi, Đại bá còn nói ta là khuê nữ đã xuất giá như bát nước đổ đi, nói ta bớt quản chuyện của nương gia đi."

"Đúng là lòng dạ bất chính."

"May mà Đại bá không phải quan lại, nếu không khi mình làm chuyện xấu chắc chắn sẽ hối lộ cấp trên..."

"Nếu sau này Đạt ca nhi có tiền đồ mà bị Đại bá liên lụy như vậy thì mạng nhỏ của cả nhà ta sẽ không giữ nổi."

Tống Anh nói mấy câu liên tục.

Giờ phút này, rốt cuộc Tiêu thị đã hiểu vì sao này đống xương này không phải cho Tam phòng...

Tam phòng quả thực không muốn.

Thêm dầu vào lửa như vậy, nói không chừng lão gia tử thật sự sẽ chặt tay Tống Phúc Sơn!

Lúc này, Tống Phúc Sơn thật sự nghẹn khuất muốn chết.

Thử hỏi khắp thôn xem có vãn bối nhà ai làm người như vậy không! Câu nào câu nấy đều đâm thẳng vào tim hắn ta?!

Nếu hắn ta là quan tham ô thì Tống Anh là gì? Chính là đại gian thần, tâm địa quá xấu xa!

Quả nhiên, nghe Tống Anh nói như vậy, lão gia tử lại bình tĩnh hơn, còn Đại Diêu thị thì bắt đầu nghiến răng nghiến lợi.

"Đương gia! Ngươi, ngươi, đầu óc của ngươi bị chó tha mất rồi sao?! Bây giờ Đạt ca nhi còn đang đi học đấy! Ta đã hỏi tiên sinh rồi, tiên sinh nói Đạt ca nhi cực kỳ thông minh, chỉ cần đủ cố gắng thì sau này làm tú tài tiên sinh không thành vấn đề! Nếu tiến bộ hơn nữa, không chừng sẽ thật sự trở thành quan lớn lão gia đấy! Ngươi như vậy là không muốn nhi tử sống tốt! Ta, ta... Ta liều mạng với ngươi!"

Bây giờ, Đạt ca nhi chính là mạng sống của Đại Diêu thị.

Ai liên lụy tới Đạt ca nhi thì chính là muốn Đại Diêu thị đi tìm chết.

Vì vậy, Đại Diêu thị lập tức nhào tới, cào cấu vào mặt Tống Phúc Sơn.

Sắc mặt Tống Anh không hề thay đổi, Tống Lão Căn cũng không ngăn cản.

"Đánh, đánh chết cho ta! Cả nhà đều muốn sống tốt, chỉ có mình hắn không biết tốt xấu, làm người không muốn, nhất quyết phải học làm súc sinh! Gậy của ta đâu! Hôm nay dù thế nào ta cũng phải đánh gãy xương hắn, xem hắn làm sao đi tới sòng bạc nữa!" Lão gia tử đứng dậy, thật sự đi tìm gậy.

Tống Phúc Sơn không ngừng che mặt.

Lúc này hắn ta không chiếm lý, lại bị lão gia tử nhìn chằm chằm nên không dám đánh trả.

Đại Diêu thị sau khi xả giận một lúc thì khổ sở khóc: "Sao số ta lại khổ như vậy chứ! Con cái không biết cố gắng, phu quân cũng không hiểu chuyện! Ta đi chết cho rồi!"

"Đại bá nương, nếu người tức giận thì hãy quản cho chặt, hoặc khiến Đại bá không còn tay đi đánh bạc, hoặc khiến Đại bá không có tiền đi đánh bạc.

Dù sao cũng phải chọn một trong hai, đau dài không bằng đau ngắn.

Nếu không, sau này mà sa đọa đến mức bán thê, bán nhi thì có hối hận cũng muộn rồi." Tống Anh thật sự độc mồm độc miệng.

Mỗi một câu của Tống Anh đều khiến Tống Phúc Sơn hoảng sợ hơn mấy phần.

Lão gia tử cũng cầm gậy đi tới, thật sự không hề nương tay, một gậy bắt Tống Phúc Sơn nằm sấp xuống rồi bắt đầu đánh vào đùi Tống Phúc Sơn.

Lão gia tử đương nhiên sẽ không thật sự đánh gãy xương nhi tử.

Nhưng nhất định phải khiến Tống Phúc Sơn biết sợ.

Tống Anh ở bên cạnh thêm dầu vào lửa là muốn cho hắn ta biết ở Tống gia này có một kẻ quấy rối như nàng, sau này không dám làm sai nữa, nếu không, kẻ quấy rối là nàng sẽ khiến lão gia tử đánh chết hắn ta.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 471: Kẻ quấy rối


Mấy người Tiêu thị và Tống Dần Sơn trợn tròn mắt, ánh mắt nhìn Tống Anh đều mang theo mấy phần kinh sợ.

Có tìm khắp thôn cũng tìm không được vãn bối có năng lực như vậy!

Tuy đánh bạc là chuyện lớn nhưng dù sao thì Tống Phúc Sơn cũng không đặt cược nhiều tiền, thậm chí chỉ mới đi hai lần, dựa vào việc là trưởng tử được cưng chiều từ trước tới nay, cùng lắm thì hắn ta chỉ bị lão gia tử mắng mấy câu mà thôi, còn Đại Diêu thị thậm chí sẽ không lên tiếng trách móc.

Thế mà hôm nay lại náo loạn tới mức như vậy.

Chỉ mới nói mấy câu mà Đại Diêu thị đã như muốn ăn tươi nuốt sống Tống Phúc Sơn, ngay cả lão gia tử cũng vô cùng tức giận.

Tiêu thị run rẩy, nhớ tới chuyện bản thân trước giờ luôn ghen ghét Nhị phòng, thậm chí còn muốn kiếm hời từ tay Nhị Nha...

Nhất thời nghĩ mà sợ.

Khi đó, may mà phu quân nhà bà ta ngăn cản kịp, bằng không, nếu thật sự làm gì đó với Nhị Nha, chẳng phải người nằm dưới đất bị lão gia tử đánh tơi bời bây giờ chính là bà ta sao?

Sắc mặt của Tiêu thị tái xanh.

Đương nhiên, khung cảnh "tàn nhẫn" này chỉ có người lớn nhìn thấy, Tiểu Diêu thị đã đưa hết mấy đứa nhỏ vào trong phòng.

Đương nhiên, mấy đứa nhỏ đều không tim không phổi.

Mấy đứa nhỏ vẫn chưa hiểu chuyện thì không hề để bụng chuyện Tống Phúc Sơn bị đánh, còn mấy đứa lớn đã hiểu chuyện thì cũng biết Tống Phúc Sơn đã làm sai nên không hề thấy hắn ta đáng thương.

Mã thị thấy trưởng tử của mình bị lão nhân đánh bò khắp sân thì nhìn Tống Anh bằng ánh mắt âm trầm.

Chính là đồ quấy rối này khiến bà ta không còn Đại tôn tử, Đại nhi tử bị đánh, còn khiến tiểu nhi tử xa cách với hắn ta.

Tống Anh cảm nhận được ánh mắt chán ghét của Mã thị nhưng lại thản nhiên quay sang đối diện với bà ta, nở nụ cười đầy ẩn ý.

"A gia, trước đó Đại bá nói ta là khuê nữ đã gả ra ngoài nên không có tư cách quản chuyện này của Tống gia.

Ta cảm thấy Đại bá nói có lý nên đã quyết định từ mai sẽ không tới nữa, sau này chỉ có lễ, tết hoặc khi trong nhà có chuyện mới tới thăm người.

Người thấy thế nào?" Tống Anh lên tiếng.

"Miệng hắn chỉ biết đánh rắm, ngươi đừng nghe hắn nói bậy!" Lão gia tử đạp một cái, sau đó không vui.

Nếu là trước đây, ông cũng không thích tôn nữ đã gả ra ngoài này thường xuyên trở về nương gia, chuyện này không hợp quy củ.

Nhưng hôm nay nghĩ tới khoảng thời gian xảy ra nhiều chuyện gần đây, ông cảm thấy cái nhà này cần có một người như Nhị Nha!

Lão bà của ông không phải người yên phận nên trước giờ ông không dám uỷ quyền cho bà ta, nhưng không có người quản thì tâm tư của những tức phụ nhi bên dưới sẽ thay đổi.

Mà trong dạo gần đây, khi Nhị Nha thường xuyên lui tới với Tống gia, mặc dù chỉ tới ăn một bữa cơm, không hề can thiệp vào chuyện trong nhà nhưng lại có thể ảnh hưởng tới mấy tức phụ nhi, khiến bọn họ thành thành thật thật, biết suy nghĩ đúng đắn!

Bây giờ, trong căn nhà này có quy củ hơn trước đây nhiều.

Hơn nữa...

Người già rồi, vừa muốn con cháu thành tài, vừa muốn bọn chúng biết hiếu thuận với ông già này.

Hai chữ "hiếu thuận" này không phải muốn bọn chúng biếu ba dưa hai táo mà là muốn đám trẻ bên dưới tới trò chuyện với ông mà thôi.

Mấy ngày Nhị Nha tới, trong lòng ông cảm thấy rất thoải mái.

Không còn bị đè nén nữa.

Vậy nên, lúc này vừa nghe nói Tống Phúc Sơn ghét bỏ Tống Anh thì trong lòng ông càng phát hỏa.

"Bây giờ còn dám ghét bỏ Nhị Nha à? Trước đó ngươi ở đâu hả?! Lúc cha ngươi nằm trên giường, ngươi có bản lĩnh thì bảo nàng đừng quản chuyện của nương gia đi?! Lúc ngươi không xu dính túi còn nợ một đống tiền, sao không bảo nàng cút thật xa!? Ha! Lúc cần thì bảo nàng giúp đỡ các ngươi, lúc không cần thì bảo nàng cách nhà chúng ta xa một chút? Ngươi là loại vô lương tâm, Nhị Nha có là lừa cũng không chịu nổi ngươi!" Tống Lão Căn cả giận.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 472: Không tới lượt


Tống Phúc Sơn lúc này vô cùng buồn bực.

Cha hắn ta xuống tay rất tàn nhẫn, từng gậy đánh xuống đều cảm thấy đùi sắp bị đánh gãy!

Hắn ta đau tới mức nhe răng há miệng mà không thể phản bác được, vậy mà nha đầu thối Nhị Nha này còn ở bên cạnh xúi giục không ngừng, thật sự hận không thể khiến lão gia tử đánh chết hắn ta!

"Cha! Ta thật sự biết sai rồi! Sau này ta không bao giờ nói như vậy nữa!" Dù Tống Phúc Sơn có sĩ diện đến đâu thì lúc này cũng không thể không cúi đầu.

Bên trên hắn ta còn có cha, cho dù hắn ta đã năm, sáu mươi tuổi, nếu cha hắn ta muốn đánh hắn ta thì hắn ta vẫn chỉ có thể quỳ xuống nghe dạy dỗ.

Tống Anh khẽ cong môi: "Đại bá nương, tiền Đại bá mượn phải làm sao đây? Nếu sau này Đại bá không nhịn được mà muốn đi đánh bạc nữa thì e rằng lại đi mượn người khác đấy."

Đại Diêu thị đề phòng nhìn Tống Phúc Sơn.

Lão gia tử cũng cau mày, suy nghĩ một chút rồi nói: "Ở nhà dưỡng thương mấy ngày, sau đó ta sẽ đi cùng ngươi tới phường nhuộm.

Ngươi phải trả tiền cho người ta và đảm bảo sau này sẽ không mượn tiền nữa ngay trước mặt ta !"

Chỉ cần nói năng uyển chuyển một chút thì cũng không đến mức mất mặt.

Nhưng nếu hắn ta không chịu, ông chỉ đành đích thân khiến hắn ta không còn thể diện.

Giữa thể diện và tiền đồ, tất nhiên cái sau quan trọng hơn!

Không thể bởi vì một nhi tử không biết cố gắng mà liên lụy cả nhà đúng không?

Sức khỏe của lão gia tử không tốt, chỉ đánh mấy cái đã thấy mệt nên ông ném gậy đi, hung dữ trừng mắt nhìn hắn ta: "Chuyện lần này ngươi phải cảm ơn Nhị Nha! Nhị Nha làm vậy đã kịp thời kéo ngươi lại.

Nếu không có nó, e rằng ngay cả quần áo trên người ngươi cũng đã thua sạch rồi!"

"..." Trong lòng Tống Phúc Sơn vô cùng bất đắc dĩ.

Nếu không có Tống Anh, hắn ta cũng không biết lúc này mình có lấy lại được mấy xu đã ném xuống chiếu bạc hay không.

"Đại bá, nếu người vẫn còn muốn đánh bạc thì cũng được.

Cùng lắm thì bán hết của cải, bị tộc Tống thị đuổi ra khỏi cửa mà thôi.

Sau khi người bị đuổi đi, cha ta chính là lão Đại, a gia ta sẽ do cha ta chăm sóc." Tống Anh cười tủm tỉm nói.

"Nhị Nha, Đại bá ngươi chỉ là nhất thời hồ đồ, tuyệt đối không có lần sau đâu!" Đại Diêu thị vội vàng nói.

Để Nhị phòng làm người phụng dưỡng cha nương thì mặt mũi của bà ta phải để ở đâu!

Lời này của Tống Anh cũng đâm vào tim Tống Phúc Sơn.

Lối dạy dỗ bất công của lão gia tử cũng không phải hoàn toàn vô dụng, ít nhất đối với Tống Phúc Sơn mà nói, hắn ta đã quen làm Đại phòng, phải gánh vác trách nhiệm lớn nhất rồi!

"Ta đã nói không đánh bạc thì sẽ không đánh bạc! Hơn nữa, ta vốn dĩ cũng không muốn đi, chẳng qua mấy ngày trước có người nhờ ta đi đặt cược thay mà thôi.

Hắn nói hắn nhất định sẽ thắng nên ta mới vào..." Tống Phúc Sơn cả giận.

Khóe miệng của Tống Anh hơi cong lên.

Tống Lão Căn lại sửng sốt: "Có ý gì? Người khác bảo ngươi đi đánh bạc sao?"

"Mấy ngày trước, ở phường nhuộm có một huynh đệ nói vận may gần đây rất tốt, tới sòng bạc luôn thắng tiền, nhưng người nhà nhất quyết không cho vào nên mới nhờ ta giúp.

Hắn đưa cho ta 1 lượng bạc, ta đi đặt cược theo lời hắn nói, cộng thêm 30 văn của bản thân.

Tiền này vừa qua tay, ta đã kiếm lời được 60 văn, còn hắn kiếm được 3 lượng cả vốn lẫn lời..." Tống Phúc Sơn thở dài.

Vận may của người khác tốt như vậy đấy, không giống hắn ta, đang định thử thì đã bị bắt.

"Có phải ngươi là đồ ngốc không vậy?" Tống Lão Căn nghe xong thì chọc vào huyệt Thái Dương của hắn ta, "Người này muốn dụ dỗ ngươi đi đánh bạc đấy!?"

Ông sống ngần ấy năm, vẫn có chút hiểu biết!

"Không phải đâu? Hắn trùng hợp gặp ta, thái độ rất chân thành." Tống Phúc Sơn nói.

Tống Anh cười lạnh một tiếng: "Đại bá, người còn ngây thơ hơn cả Khang ca nhi nữa.

Người cảm thấy người nọ không có thân thích, hảo hữu sao? Đưa cho người 1 lượng bạc, không sợ người giữ tiền lời làm của riêng sao? Trên đời này không có chuyện tốt như vậy đâu, cho dù có thì cũng không tới lượt người."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 473: Không oan


Tống Phúc Sơn cảm thấy lời này của Nhị Nha rất quái gở.

"Người ta chỉ muốn nhờ ta giúp một chút thôi mà..." Tống Phúc Sơn khó hiểu, hắn ta giúp người khác mà còn bị mắng, "Tức phụ nhi của hắn tìm người trông chừng rất chặt, nếu bị người khác nhìn thấy hắn vào sòng bạc thì cả nhà sẽ không yên, đương nhiên không thể nhờ người quen giúp được rồi."

"Không thể có chuyện trùng hợp như vậy được, chắc chắn là có người muốn hại ngươi." Lão gia tử quả quyết, "Nhị Nha, có khi nào do người của cửa hàng kia làm không?"

"Cũng có thể." Tống Anh gật đầu.

"Cửa hàng gì?" Tống Phúc Sơn sửng sốt.

"Nhưng cho dù bị người khác cố ý dẫn dắt thì cũng chỉ có một lần, lần thứ hai là do bản thân Đại bá tự nguyện tới, bị a gia đánh cũng không oan." Tống Anh bồi thêm một câu.

"..." Tống Phúc Sơn.

Lão gia tử cũng cảm thấy có lý, vậy mà nhi tử này thật sự bị sòng bạc hấp dẫn, không chừng kẻ ra tay đằng sau còn đang cười nhạo người Tống gia bọn họ không biết tự kiềm chế đấy!

"Quỳ!" Tống Lão Căn hừ một tiếng, "Được rồi, mọi người ăn cơm tiếp đi!"

Nói xong, người Tống gia lúc này mới quay về bàn ăn.

Tống Phúc Sơn không hiểu gì, lúc này quỳ đối diện cửa nhà chính, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy lớn nhỏ ngồi trong nhà ăn cơm.

Điều càng khiến hắn ta không chịu nổi chính là không biết Tam đệ muội hôm nay bị trúng gió gì mà nấu một nồi cơm lớn!

Quá lãng phí, ngay cả tức phụ nhi của hắn ta cũng không dám tùy tiện dùng nhiều gạo như vậy!

Huống hồ, cho dù bây giờ không ăn cơm thì cũng có thể chịu được tới sáng mai, sao Tiêu thị không chỉ không bủn xỉn mà còn hào phóng như thế??

Tống gia quả thực đã thay đổi rồi!

Tống Phúc Sơn thật sự quỳ một đêm, đến sáng, hắn ta cảm thấy chân mình như bị gãy.

Trên người cũng đau rát, may mà lão gia tử vẫn còn lý trí nên chỉ đau da thịt bên ngoài chứ không hề tổn thương đến xương cốt, nếu không e rằng lúc này đã tàn phế rồi.

Nhưng dù vậy, khi bước vào phòng, nhìn thấy trước cửa phòng treo hai khúc xương lớn, Tống Phúc Sơn vẫn run rẩy trong lòng.

"Sao lại treo thứ này ở đây!?" Tống Phúc Sơn sắp điên rồi.

"Nhị Nha nói treo ở đây để ngươi nhớ kỹ, nếu còn đánh bạc thì lấy xuống nấu, ăn gì bổ nấy." Nói tới đây, không ngờ Đại Diêu thị lại bật cười.

"..." Mặt Tống Phúc Sơn biến sắc, "Ngươi còn cười được hả? Ta thấy các ngươi đều bị nha đầu kia mê hoặc tâm trí hết rồi!"

"Đương gia, nếu ngươi còn nói bậy thì sẽ khiến lão gia tử tức giận.

Nếu lão gia tử tức giận rồi ngất xỉu thì có lợi gì cho ngươi chứ? Hơn nữa, Nhị Nha làm vậy là vì muốn tốt cho ngươi thôi.

Nha đầu này có tình cảm với nhà ta nên mới làm như thế, nếu đổi thành người khác, ngươi cho rằng nàng sẽ phí công sao?" Đại Diêu thị ăn ngay nói thật.

Tống Phúc Sơn nhìn tức phụ nhi của mình, hơi ngây ra.

"Nhị Nha cũng thật lợi hại, chẳng trách lại chọc thủng trời, đều do các ngươi nuông chiều mà ra." Tống Phúc Sơn cảm thấy hôm qua mình quá mất mặt.

Đại Diêu thị nghe vậy thì ném đồ trong tay lên bàn: "Ta thấy ngươi chính là không nhớ lâu.

Nhị Nha người ta bận rộn biết bao nhiêu, ngươi cho rằng nàng thích quản chuyện của ngươi chắc!? Ngươi đừng có mà không biết tốt xấu! Đạt ca nhi nhà ta còn hiểu chuyện hơn ngươi!"

"..." Tống Phúc Sơn nhìn Đại Diêu thị bằng vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.

"Nếu ngươi dám cản trở tương lai của nhi tử nhà ta, ta sẽ liều mạng với ngươi!" Đại Diêu thị hung dữ trừng mắt nhìn Tống Phúc Sơn.

Tống Phúc Sơn theo bản năng đưa tay che mặt.

Trên mặt hắn ta còn có mấy vết cào đấy! Không biết đến ngày đi làm lại đã lành hết chưa nữa!

Tống Phúc Sơn nghẹn khuất trong lòng nhưng không thể nói với Đại Diêu thị, đành đi tìm Tống Dần Sơn.

Nhưng Tam phòng lại càng không đếm xỉa tới hắn ta.

Tống Dần Sơn vừa nghe hắn ta mở miệng nhắc tới Nhị Nha đã quay đầu đi, còn dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn hắn ta.

Đây chính là chuyện từ trước tới nay chưa bao giờ xảy ra!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 474: Có mang nhiều tiền


Toàn bộ Tống gia, phàm là có thời gian rảnh thì đều bận rộn kiếm tiền.

Tống Phúc Sơn vốn định tâm sự với tức phụ nhi và huynh đệ để trút hết buồn khổ trong lòng ra nhưng lại phát hiện không có ai để ý đến hắn ta!

Hắn ta thường xuyên không có ở nhà, chỉ thỉnh thoảng về một chuyến.

Lần nào về cũng được cả nhà cung phụng, ăn ngon uống tốt, thậm chí còn không có lấy một câu nói nặng.

Hắn ta sống ngần ấy năm nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải tình huống này!

Sau khi bình tĩnh lại, Tống Phúc Sơn đột nhiên hơi luống cuống.

Cảm giác bị gạt ra ngoài không hề tốt chút nào...

Vết thương của hắn ta cũng không nặng nên đành phải cắn răng đi tìm Đại Diêu thị, giúp đỡ Đại Diêu thị làm việc, trông có vẻ thành thật hơn nhiều.

Tống Anh cũng rất để tâm tới chuyện này của Tống Phúc Sơn.

Hai ngày sau, sau khi giao xà phòng tới Ý Quân Phường, nàng vào trấn, đi tìm người dẫn dắt Tống Phúc Sơn đi đánh bạc.

Người này tên Ngụy Sài, mấy năm trước cũng làm việc ở phường nhuộm nhưng sau đó lại thường xuyên tới sòng bạc.

Nghe nói, sau một lần cá cược, hắn ta nổi điên đánh nhau với người khác rồi bị giẫm gãy tay.

Sau khi cánh tay này lành lại thì không còn linh hoạt như trước, đương nhiên không thể làm việc ở phường nhuộm được nữa.

Chỉ có thể nhận ít việc vặt của phường nhuộm về nhà làm, không kiếm được nhiều tiền lắm, cuộc sống khốn khó, muốn đánh bạc để tìm cơ hội đổi đời.

Tống Anh đã sớm nghe ngóng kỹ càng, biết người này thường xuyên lui tới sòng bạc.

Thật ra Tống Anh cũng không am hiểu mấy trò cá cược.

Nhưng mà...

Gần đây tai nàng đã thính hơn trước, cũng luyện tập ở nhà một chút, kết quả không tệ.

Nàng phát hiện âm thanh phát ra trong lúc lắc xúc xắc có sự khác biệt rất nhỏ.

Chờ Ngụy Sài này đến, Tống Anh lập tức chặn người lại, cầm túi tiền của mình lắc lắc trước mặt hắn ta: "Ta mang nhiều tiền, cá cược không?"

"Ngươi là ai!?" Ngụy Sài sửng sốt.

Tống Anh vẫn mặc đồ của nữ tử nhưng trông gọn gàng, xinh đẹp hơn rất nhiều, chỉ là vẫn đội mũ có rèm thật dài để che mặt.

Huyện Lễ lớn như vậy, khả năng bị người quen bắt gặp ở sòng bạc không cao, cho dù xui xẻo như Đại bá thì nàng cũng không sợ.

Nàng đã đội mũ có rèm, người khác không thể nhìn thấy mặt nàng.

Cho dù có nhìn thấy thì họ cũng sẽ không tin người mặc đẹp như vậy lại là thôn phụ dưới quê, chỉ cần nàng nhất quyết không thừa nhận là được.

Còn về Đại Bạch...

Tạm thời gửi ở cổng thành.

Lúc này, Tống Anh cười cười: "Ngụy đại thúc đúng là quý nhân hay quên, nhanh như vậy đã quên giao dịch của ngươi với cửa hàng nhà ta rồi sao?"

Ngụy Sài cau mày: "Người lúc trước không phải ngươi."

"Chủ nhân là cữu cữu ruột của ta." Tống Anh cong môi cười, "Gần đây ta rất rảnh rỗi, muốn tìm trò gì đó vui vui để chơi.

Mấy ngày trước, ta tình cờ biết ngươi có lui tới với cửa hàng nhà ta, còn là người thích cá cược nên muốn tới xem thử xem trò cá cược này có thú vị hay không."

"Ngươi là một nữ hài tử..."

"Ngụy đại thúc, ngươi đừng xem thường người khác, ta có rất nhiều tiền đấy! Có tiền còn sợ thua sao? Nhưng còn ngươi, rốt cuộc có muốn cá cược không? Nếu ngươi không cá cược thì ta đi tìm người khác.

Không phải lần trước ngươi tìm được một người trông rất ngu ngốc sao? Hắn cũng được đấy, tuy rằng hơi ngốc." Tống Anh nói tiếp.

"Ngươi muốn cá cược với ta sao? Sòng bạc cũng làm cái đấy." Ngụy Sài nói.

Tống Anh đắc ý cười: "Bởi vì ngươi không dám lừa ta chứ sao? Hơn nữa, ta nghe nói... rất nhiều sòng bạc dùng mánh khóe để gian lận, ta cũng không chơi lại bọn họ."

Ngụy Sài suy nghĩ, cũng có lý.

Có điều, cá cược với một tiểu nha đầu rất không thú vị.

Nhưng xét tới chuyện người này là thân thích của chủ nhân đằng sau Thúy Nhan Trai, Ngụy Sài nhẫn nhịn.

Chủ nhân của Thúy Nhan Trai có gia tài khổng lồ, hình như còn là người ở kinh thành, không thiếu tiền.

Đừng nói tới chủ nhân, ngay cả chưởng quầy cũng giàu có hơn dân chúng bình thường nhiều.

"Ngươi muốn chơi cái gì? Ta sẽ chơi với ngươi." Ngụy Sài hỏi.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 475: Cá cược


Chơi cái gì? Tống Anh cong môi cười, đương nhiên là chơi lớn rồi.

"Ta là cô nương gia nên cũng không dám cá cược nhiều, chỉ chơi với ngươi ba ván để biết trò cá cược này là cái gì là được rồi.

Tiền cược thì..." Tống Anh hơi do dự, sau đó lấy tiền ra, "Ở đây ta có 150 lượng, mỗi ván 50 lượng.

Ngươi tùy tiện lấy ra thứ gì đó có giá trị không quá chênh lệch là được rồi!"

Ngụy Sài sửng sốt, sau đó hai mắt nhìn chằm chằm đống bạc mà Tống Anh lấy ra.

150 lượng!

Đúng là thiên kim tiểu thư, khẩu khí thật lớn!

Nhiều tiền như vậy đủ để mua một căn nhà trên trấn rồi!

Nhìn Ngụy Sài nuốt nước miếng, ánh mắt ngơ ngác, Tống Anh cảm thấy rất phiền: "Rốt cuộc ngươi có muốn cá cược hay không? Không phải nói nam nhân rất dứt khoát sao? Sao ngươi lại lề mề như vậy? Thôi, để ta tìm người khác cho rồi.

Ở đây nhiều người như vậy mà!"

"Cược!" Tống Anh vừa mới xoay người định bước đi, Ngụy Sài đã lập tức hô lên.

Tống Anh dừng chân: "Vậy được.

Ngươi tìm người sắp xếp vị trí đi, ta không có nhiều thời gian, bây giờ ta đang lén chạy ra ngoài!"

Sao Ngụy Sài có thể không đồng ý được chứ?

Bên trong sòng bạc sẽ có mấy bàn trống để khách đánh bạc với nhau, nếu sòng bạc không phải nhà cái thì sòng bạc sẽ thu một khoản phí thủ tục nhất định.

Ngụy Sài là tay già đời, chỉ chốc lát đã sắp xếp xong.

"Người thắng phải trích hai phần tiền thắng cho sòng bạc." Ngụy Sài nói, "Vị này chính là người bảo lãnh, khế ước cá cược do hắn soạn."

Tống Anh gật đầu: "Được, chúng ta bắt đầu thôi!"

Ngụy Sài vui mừng trong lòng, lại nghe Tống Anh hỏi: "Vậy ngươi cược thứ gì? Nếu ta thắng thì sẽ nhận được cái gì?"

Ngụy Sài ngẩn người, nhìn người của sòng bạc đứng bên cạnh rồi quay sang nhìn Tống Anh, do dự nói: "Trong tay ta hiện có 10 lượng bạc, ngoài ra còn có một căn nhà ở phía nam thành..."

Nhiều hơn thì không có.

10 lượng bây giờ còn do Thúy Nhan Trai đưa, vốn là 20 lượng nhưng hắn ta đã tiêu hết một nửa.

Tống Anh đã tới đây, sao có thể không biết tình hình của Ngụy Sài?

Ngụy Sài này làm gì có người nhà? Trước đó, tức phụ nhi của hắn ta đã đưa con chạy trốn, bây giờ hắn ta chỉ một thân một mình.

Chỉ có Đại bá nàng đầu óc không nhanh nhạy mới bị mấy câu nói đó của Ngụy Sài lừa gạt.

Căn nhà của Ngụy Sài cũng không đáng tiền, vừa lệch vừa xa, cùng lắm chỉ trị giá 70 lượng.

Nhưng Tống Anh vẫn giả vờ như không biết: "Oa, một căn nhà à?! Vậy thì tốt quá rồi! Ta và ngươi cá cược thôi!"

Ngụy Sài nghe thấy vậy thì trong lòng yên tâm hơn rất nhiều.

Tiểu nha đầu này thậm chí còn không hỏi rõ xem căn nhà như thế nào, trị giá bao nhiêu mà đã dám cá cược, có thể thấy là một nha đầu ngốc ngây thơ.

"Trước đây ngươi chưa từng cá cược nên chúng ta chỉ cược lớn hay nhỏ." Ngụy Sài giải thích quy tắc một cách qua loa.

Tất nhiên, trước đó hai bên đã ký vào khế ước mà người bảo lãnh của sòng bạc đưa cho.

Đã lăn tay thì đương nhiên không sợ đối phương chạy trốn.

Nếu bỏ dở giữa chừng thì phải bồi thường cho đối phương 50 lượng bạc ròng.

Thật ra Ngụy Sài vẫn hơi hoảng hốt vì người này đột nhiên xông ra, tất cả mọi chuyện đột ngột xảy ra không hề lường trước được.

Nhưng nhìn 150 lượng kia, hắn ta lại không từ chối nổi, sợ số tiền này chạy mất.

Sòng bạc đông đúc, Tống Anh vừa mới bắt đầu nên không mấy ai để ý.

Ván đầu tiên bắt đầu.

Bởi vì Tống Anh chỉ chơi ba ván, mỗi ván có tiền cược cố định nên hình thức cá cược được chia làm hai loại, một loại là hai bên cùng ném xúc xắc, bên nào ra số điểm lớn hơn thì thắng, loại còn lại là một bên làm nhà cái, bên còn lại sẽ đoán.

Tống Anh tỏ vẻ không hiểu, để Ngụy Sài tự chọn.

Ngụy Sài đương nhiên chọn loại sau.

Loại trước phải dựa vào vận may, loại sau cần có mấy phần thực lực, thậm chí còn bắt nạt Tống Anh không hiểu gì, cố ý đổi từ đoán lớn hay nhỏ thành đoán số điểm cụ thể.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 476: Chạy


Tống Anh đội mũ có rèm, Ngụy Sài không thấy được khuôn mặt nàng, nhưng giọng nói của nàng rất ngây thơ nên Ngụy Sài đương nhiên muốn nhân cơ hội này để kiếm một khoản.

Nếu đoán lớn hay nhỏ, vận may tốt thì vẫn có thể đoán đúng, nhưng nếu phải đoán số điểm thì hoàn toàn khác biệt!

Nếu có thể đoán đúng được thì quá tà môn!

Ngụy Sài cười thầm, đặt hộp xúc xắc trong tay xuống bàn.

"Cô nương đoán đi!" Ngụy Sài buồn cười nói.

Đại tiểu thư thật ngu ngốc, rải tiền khắp nơi để chơi.

Tống Anh cau mày: "Khó quá... Vậy... Ta tùy tiện nói ra một con số nhé? Ba viên xúc xắc thì... Ta đoán là chín điểm."

"Được.

Mở!" Người của sòng bạc hô lên.

Sòng bạc cũng là lần đầu tiên chứng kiến cách chơi nhàm chán như vậy, một chút hấp dẫn cũng không có.

Ngụy Sài cười tủm tỉm mở hộp xúc xắc ra.

"A! Vậy mà ta đoán đúng rồi?! Vận may thật tốt quá!" Tống Anh vừa nhìn thấy kết quả đã phấn khích nhảy cẫng lên ngay tại chỗ!

"Đúng rồi!?" Ngụy Sài sửng sốt, trên mặt lập tức túa ra mồ hôi lạnh.

"Nhưng không giống những gì ta nghĩ lắm.

Ta đã nghĩ có lẽ là bốn điểm, ba điểm và hai điểm, như vậy vừa đủ chín điểm.

Không ngờ lại là sáu điểm, hai điểm và một điểm.

Thật đáng tiếc..." Tống Anh thở dài, "Nhưng cũng xem như là thắng rồi đúng không?"

"Đương nhiên." Người của sòng bạc cũng phải cảm thán.

Đúng là người ngốc có phúc của người ngốc.

Ngụy Sài nuốt nước miếng, hơi sửng sốt, nhưng không đợi hắn ta kịp phản ứng, ván thứ hai đã bắt đầu.

Tống Anh lắng nghe âm thanh, vẻ mặt rối rắm: "Vậy lần này... đoán là mười bốn điểm đi..."

Ngụy Sài mở hộp ra.

"Lại đúng rồi? Vận may của ta tốt thật đấy!" Tống Anh lại cười, nhưng hiển nhiên lúc này đã bình tĩnh hơn nhiều, thậm chí còn có thêm mấy phần u ám.

Ngụy Sài lập tức há hốc mồm.

Cho dù có phản ứng chậm thì lúc này hắn ta cũng biết mình đã thua rồi!

Chuyện này… Chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà hắn ta đã thua mất một căn nhà và 10 lượng bạc sao? Không đúng, có lẽ ván cuối cùng sẽ thua mất cả căn nhà còn lại.

Nữ nhân này quá tà ma, hai lần đều đoán đúng, vậy lần thứ ba thì sao!?

"Ta..." Không cược nữa...

"Có lẽ Ngụy đại thúc không muốn ngừng chơi đâu nhỉ? Cũng phải, nếu không cược nữa thì phải đưa 50 lượng bạc đấy." Tống Anh nói.

Ngụy Sài nghe vậy thì lập tức giật mình, 50 lượng bạc còn nhiều hơn căn nhà kia của hắn ta.

Hơn nữa, hắn ta lấy đâu ra tiền? Không có!

Sắc mặt xám xịt, đành phải tiếp tục.

Tống Anh vẫn dửng dưng, tập trung tinh thần lắng nghe trong chốc lát, cuối cùng đưa ra một con số.

"Bốn điểm." Ngữ khí của Tống Anh nhàn nhạt.

Ngụy Sài nghe xong thì trong lòng run lên.

Hắn ta hơi do dự, không dám mở ra, nhưng người của sòng bạc đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, tuyệt đối không thể chơi xấu, bằng không, nếu huỷ hoại danh dự của sòng bạc bọn họ thì e rằng sẽ bị đánh gãy chân!

Lề mà lề mề, cuối cùng vẫn phải mở ra.

Giống hệt con số mà Tống Anh đã đoán.

Tống Anh mỉm cười, lắc lắc khế ước trong tay: "Trò cá cược này quả nhiên thú vị, chỉ chớp mắt mà đã có được hai căn nhà nhỏ trị giá 70 đến 80 lượng bạc tới tay."

70 đến 80 lượng?

"Ngươi biết!?" Ngụy Sài kinh hãi.

Tống Anh lại không nhiều lời, lấy 10 lượng bạc đã thắng cược và thêm mấy lượng bạc của mình đưa cho sòng bạc rồi xoay người rời đi.

Sòng bạc cũng không phải chỗ tốt, không nên ở lâu.

Hành động của nàng cực kì dứt khoát, không hề có chút lưu luyến nào, bước ra cửa như một cơn gió.

Lúc này mới có dân cờ bạc gần đó chú ý tới động tĩnh bên này, đang định tới xem thì lại không thấy người đâu.

Ngụy Sài cảm thấy bản thân mình bị lừa, vội vàng xông ra ngoài.

Ngó trái ngó phải, nhìn thấy bóng lưng của Tống Anh thì chạy theo: "Đứng lại!"

"Sao? Còn muốn cá cược à? Đáng tiếc, bây giờ ngươi còn có tài sản gì để cược nữa sao?" Tống Anh châm chọc cười một tiếng.

Bản lĩnh cá cược của nàng không lợi hại lắm, chỉ có thể dùng để lừa loại ngu ngốc này thôi, nếu gặp phải cao thủ thật sự thì kết quả chắc chắn sẽ khác.

Vậy nên, chạy là thượng sách.

Dù sao thì người này cũng sẽ tìm tới thôi.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 477: Trả thù


Thái độ của Tống Anh vô cùng thản nhiên, trong khi Ngụy Sài lại cực kì giận dữ: "Ngươi cố ý lừa tiền của ta! Ta và ngươi có thù gì!?"

"Lừa? Sòng bạc có người làm chứng chúng ta cá cược với nhau, còn là ngươi chiếm hời.

Ta lấy ra 150 lượng, còn thứ ngươi lấy ra có trị giá chưa tới 100 lượng." Tống Anh cười khẩy, "Ngụy đại thúc vẫn nên sớm quay về thu dọn hành lý đi, ta muốn tới lấy nhà."

"Không được!" Ngụy Sài nóng nảy, "Ngươi... Ta đắc tội Thúy Nhan Trai các ngươi chỗ nào..."

"Không đọc kỹ khế ước sao? Ta họ Tống." Tống Anh rất thản nhiên.

"Tống..." Ngụy Sài thật sự không nghĩ nhiều, trên đời này có nhiều người họ Tống như vậy...

Nhưng gần đây, hắn ta đã làm chuyện thất đức kia, giờ phút này nghe vậy thì lập tức hiểu ra: "Ngươi, ngươi là người Tống gia?"

"Đúng vậy, Tống Phúc Sơn là Đại bá của ta." Lúc này, Tống Anh trả lời vô cùng thản nhiên.

"Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Ta chỉ nhờ Đại bá ngươi giúp một chút mà thôi!" Ngụy Sài mạnh miệng.

Tống Anh cười cười.

Ngụy Sài thấy nàng không nói lời nào thì không khỏi chột dạ.

Lúc nãy, nữ nhân này nói mình là người của Thúy Nhan Trai, rõ ràng đã biết những chuyện hắn ta làm, bây giờ hắn ta còn không chịu thừa nhận thì có vẻ rất ngu ngốc.

"Tống cô nương, chẳng qua chỉ là chút chuyện nhỏ mà thôi.

Nếu không có ta, sau khi vào sòng bạc, làm sao Đại bá ngươi có thể kiếm được tiền? Ngươi không cảm tạ ta còn chưa tính, vậy mà còn lén lút làm ra loại chuyện này! Ngươi có tin ta đi nói với Đại bá ngươi không?! Tuổi còn nhỏ sao có thể có lòng dạ ác độc như thế chứ..." Ngụy Sài hùng hùng hổ hổ.

Tống Anh cũng không tức giận, chờ hắn ta yên tĩnh lại mới nói: "Giấy trắng mực đen, nếu ngươi không chịu thì có lẽ ta có thể nhờ người của sòng bạc giúp đỡ thực hiện khế ước nhỉ?"

Nếu sòng bạc đã thu tiền, cung cấp người làm chứng thì đương nhiên phải chịu trách nhiệm đến cùng.

Giục nợ, đòi nợ đều làm được.

Mà những chỗ như sòng bạc đều đã chào hỏi quan phủ, có chút thế lực, dân cờ bạc bình thường không dám trêu chọc.

Tống Anh vừa nói xong, sắc mặt của Ngụy Sài lập tức thay đổi.

"Rốt cuộc ngươi muốn làm gì!?" Ngụy Sài nghẹn một bụng lửa, "Nói cho cùng thì ta chỉ nhờ Đại bá ngươi giúp một chút, chỉ mới nhờ hắn một lần mà thôi!"

"Ngươi là một con ma bài bạc, sao trong tay lại có 10 lượng tiền mặt được? Còn không phải do Thúy Nhan Trai đưa cho sao? Chưởng quầy Thúy Nhan Trai là người như thế nào, lòng ta biết rất rõ.

Đã lâu như vậy mà trong tay ngươi vẫn còn nhiều tiền như thế, chứng tỏ lợi ích mà ông ta cho ngươi không chỉ có 10 lượng bạc.

Cho nhiều lợi ích như vậy chỉ để Đại bá ta tới sòng bạc một lần thôi sao?" Tống Anh lạnh lùng cười, "Nếu ta không đoán sai, nếu Đại bá ta vẫn chưa nghiện đánh bạc thì sau này ngươi sẽ còn tìm tới hắn nữa, mãi đến khi Đại bá ta nợ nần chồng chất mới thôi."

Sắc mặt Ngụy Sài lập tức thay đổi.

Đây là đoán được sao?

"Ngươi trêu chọc Đại bá ta, ta tới trả thù ngươi, chuyện này hợp tình hợp lý, ngươi có gì không cam lòng? Mau đưa nhà cho ta đi.

Vậy chẳng phải là… rơi vào kết cục lưu lạc đầu đường xó chợ sao?" Tống Anh lại cười một tiếng.

Trong lòng Ngụy Sài giật thót, lưu lạc đầu đường xó chợ?! Bây giờ sắp lập đông, hắn ta đã tiêu hết tiền, nếu nhà cũng không còn thì đến khi vào đông, chẳng phải sẽ bị chết cóng ở ngoài đường sao?!

Sắc mặt của Ngụy Sài thay đổi, hắn ta hoảng loạn hơn rất nhiều.

"Ngươi muốn thế nào!? Tống chất nữ, nể mặt ta và Đại bá ngươi là bằng hữu mà..."

"Ngươi và Đại bá ta là bằng hữu mà lại muốn hại hắn, Đại bá ta không dám kết giao với loại bằng hữu như vậy đâu." Tống Anh cười lạnh.

"Phải, phải, phải! Sau này ta không bao giờ đi tìm Đại bá ngươi nữa! Ta sẽ cút thật xa! Tuyệt đối không xuất hiện trước mắt Đại bá ngươi nữa! Ngươi thấy như vậy đã được chưa!?" Ngụy Sài vội vàng nói.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 478: Giả ngu


Trong lòng Ngụy Sài nghẹn khuất, chuyện hôm nay quả thực như sét đánh giữa trời quang.

Chỉ trong chớp mắt, hắn ta cũng không biết bản thân đã trải qua chuyện gì, sao nhà không còn, tiền cũng không còn chứ?!

Không giống những gì hắn ta nghĩ!

Thế nhưng nghĩ đến chuyện bản thân mình đột nhiên trở nên trắng tay, không còn một đồng nào để đi đánh bạc, thậm chí không còn nhà, phải tới phường nhuộm nhận chút việc vặt để kiếm tiền sống qua ngày, không còn tiền đi đánh bạc nữa thì lập tức luống cuống.

"Cũng không phải không thể trả lại tiền và nhà cho ngươi..." Tống Anh nở nụ cười ẩn ý.

"Đa tạ Đại chất nữ!" Hai mắt Ngụy Sài tỏa sáng, vội vàng nói.

"Đừng gấp." Tống Anh dừng một chút, "Muốn lấy lại tiền và nhà thì phải xem Ngụy đại thúc ngươi có thể làm tới đâu.

Ngươi làm nhiều thì ta trả lại nhiều, nếu làm không đủ thì ngươi đừng nghĩ tới căn nhà nữa."

Ngụy Sài giật mình: "Ngươi có ý gì?"

"Không phải Thúy Nhan Trai thuê ngươi dụ dỗ Đại bá ta đi đánh bạc sao? Nói cho cùng, người có thù oán với nhà ta không phải Ngụy đại thúc ngươi mà là Thúy Nhan Trai.

Chỉ cần Thúy Nhan Trai xui xẻo thì trong lòng ta không còn buồn bực nữa.

Nhưng ta chỉ là một tiểu cô nương, không có bản lĩnh lớn như vậy, không giống Ngụy đại thúc ngươi có thể giao dịch với Thúy Nhan Trai.

Vì vậy, chuyện lớn thế này đương nhiên phải nhờ Ngụy đại thúc ngươi giúp đỡ rồi." Tống Anh nói.

Ngụy Sài nghe xong, suýt nữa thì tức giận tới bật cười.

Nàng chỉ là một tiểu cô nương không có bản lĩnh?!

Vậy người ở trên chiếu bạc lúc nãy là ai!? Người thắng tiền của hắn ta là ai?

Hắn ta và Thúy Nhan Trai giao dịch với nhau? Cái đó gọi là giao dịch sao! Chẳng qua chỉ là Thúy Nhan Trai bỏ ra chút tiền để thuê hắn ta làm việc mà thôi, nói khó nghe một chút thì hắn ta chính là một con chó, có thể có bản lĩnh lớn đến đâu chứ!?

"Đại chất nữ, ngươi như vậy là muốn làm khó ta sao?! Khi đó, người liên hệ với ta là một quản sự của Thúy Nhan Trai.

Ta còn không biết người ta tên gì thì có thể làm được gì chứ..." Ngụy Sài thực sự hơi ngốc.

"Ngươi có thể làm được rất nhiều chuyện.

Ngụy đại thúc, tức phụ ngươi đưa con bỏ trốn, ngươi không có của cải, không thân không thích, ngoại trừ số tiền trong tay ta, ngươi cái gì cũng không có.

Cái gọi là chân trần không sợ đi giày, ngươi chính là kẻ chân trần, còn Thúy Nhan Trai đương nhiên là kẻ đi giày." Tống Anh nở nụ cười âm hiểm.

Ngụy Sài nghe xong thì sửng sốt.

Hóa ra hắn ta cũng là người lợi hại à?

"Vậy... Vậy ta có thể làm gì?" Ngụy Sài hơi ngây ngốc, ánh mắt nhìn thoáng qua túi tiền trong tay Tống Anh.

Nếu hắn ta giật lấy...

Ngụy Sài nghĩ như vậy rồi lại lắc đầu.

Chỗ này là giữa phố lớn, người qua lại đông đúc, nếu thật sự giật lấy, e rằng chưa chạy được hai con phố đã bị quan binh tuần tra bắt được...

Nếu là một con hẻm nhỏ không người thì tốt rồi...

Sao Tống Anh có thể không biết người này nghĩ gì? Làm nam nhân, đột nhiên chịu thua trước một tiểu cô nương, trong lòng đương nhiên không phục.

"Ta làm sao biết Ngụy đại thúc muốn làm thế nào chứ? Người giao dịch là ngươi và Thúy Nhan Trai, ta chỉ là một người ngoài, giữa các ngươi có mâu thuẫn gì không liên quan tới ta." Tống Anh đổi giọng.

"..." Ngụy Sài thực sự há hốc mồm.

Không phải nàng bảo hắn ta đối phó Thúy Nhan Trai sao? Sao lại đổi giọng rồi?

Ngụy Sài ngây ra một lát, sau đó lập tức hiểu rõ!

Tiểu nha đầu này cố ý giả ngu đúng không?! Nói thật dễ nghe nhưng trên thực tế lại bảo hắn ta náo loạn với Thúy Nhan Trai? Vậy mà còn không thừa nhận là nàng sai sử?

Ngụy Sài làm gì bị tiểu bối bắt nạt như vậy bao giờ? Trong lòng đương nhiên cực kỳ tức giận.

Chỉ đành cắn răng đồng ý ngoài mặt trước.

Tống Anh thấy hắn ta như vậy thì mỉm cười, không nói gì nữa, quay đầu rời đi.

Nhưng Tống Anh lại không vội rời khỏi trấn, giống như vô tình đi dạo ở các cửa hàng trên phố xá trong trấn, hơn một canh giờ sau mới quẹo vào một con hẻm nhỏ hẻo lánh.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 479: Đồ ngốc khôn khéo


Tống Anh đi rất chậm, trong tay cũng mang theo vài thứ nhưng không quá nặng.

Có mấy lần, nàng nhân lúc không có ai chú ý tới thì bỏ đồ vào không gian, thế nên đi đường cũng không quá phiền toái.

Hẻm nhỏ quanh co ngoằn ngoèo, càng đi càng thấy ít người, không bao lâu sau thì đi tới một hẻm cụt.

Tống Anh cũng cảm thấy không dễ dàng.

Không ngờ hẻm cụt khó tìm như vậy.

"Đại chất nữ." Quả nhiên sau lưng vang lên giọng nói của Ngụy Sài, giọng nói kia còn mang theo mấy phần đáng khinh.

Tống Anh quay đầu lại, đặt đồ xuống: "Hóa ra là Ngụy đại thúc.

Tâm địa người thật lương thiện, chẳng lẽ lo lắng ta đi đường nguy hiểm nên mới đi theo tới đây?"

"Bớt giả ngu với ta đi!" Ngụy Sài tức giận, "Đưa tiền và khế ước ra đây!"

"Không được, ngươi có bản lĩnh thì tự tới đây mà cướp.

Nhưng mà đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, nếu không cướp được thì đừng có mà khóc." Tống Anh rất bình tĩnh.

Bây giờ nàng là người đã tiến hóa, nói không chừng còn có sức lực lớn hơn Ngưu Đại Lực.

Ngụy Sài bị Tống Anh chọc tức tới bật cười.

Cô nương này bị ngu đúng không? Nàng quả thực khôn khéo, lừa sạch gia tài của hắn ta, nhưng nếu khen nàng khôn khéo thì lại có mấy phần ngu ngốc, thật sự cảm thấy mình là thiên hạ vô địch sao?

Trong con hẻm nhỏ này lặng ngắt như tờ, trên đường tới đây, hắn ta đã cẩn thận quan sát, mấy nhà xung quanh dường như đều không có người ở nhà, có không ít căn nhà cũ nát, e rằng có gào rách họng cũng không có ai tốt bụng đi ngang qua!

Đã như vậy còn không mau quỳ xuống xin tha, ngược lại còn nói khoác mà không biết ngượng?!

Đúng là tiểu nha đầu nực cười!

Nhưng mà...

Ngụy Sài l**m môi.

Đại chất nữ này có giọng nói như chim hoàng oanh, chắc hẳn dung mạo cũng không tệ nhỉ? Nếu được thì...

Ngụy Sài nở nụ cười đáng khinh.

Tức phụ nhi của hắn ta đã bỏ trốn từ lâu, không biết đã bao lâu rồi không được nếm mùi vị nữ nhân... Hôm nay không thể trách hắn ta, là đại chất nữ này tự đưa tới cửa.

Hắn ta cũng không làm gì quá đáng, lát nữa... kéo người vào một căn nhà trống gần đây mây mưa một phen...

Phải rồi, trong tay đại chất nữ này còn có 150 lượng bạc đấy.

Người đã là của hắn ta, tiền đương nhiên cũng thế.

Nghĩ như vậy, Ngụy Sài từ từ tiến tới gần, hai tay chà xát vào nhau, cong môi cười với Tống Anh.

Vươn tay ra.

"Bịch!" một tiếng, Tống Anh đưa chân đá vào chân hắn ta, khiến hắn ta ngã xuống đất.

Ngụy Sài còn chưa kịp phản ứng, cơ thể đã ngã xuống.

Hắn ta cảm thấy lục phủ ngũ tạng suýt nữa thì vỡ nát, toàn thân đau nhức, vậy mà lại không thể bò dậy nổi!

Tống Anh cười tủm tỉm đi tới, nhấc chân giẫm lên tay Ngụy Sài: "Ngụy đại thúc, ta đã bảo ngươi cẩn thận, sao ngươi lại không nghe lời như vậy?"

"Ngươi, ngươi... Áaaaa!!!" Ngụy Sài đau đến nhe răng.

"Bảo ngươi làm việc thì lo làm cho tốt đi, chỉ cần kết quả không tệ thì ngươi sẽ luôn có một miếng cơm để ăn.

Thế nhưng ngươi thì hay rồi, đường sống không đi lại đâm đầu vào đường chết.

Người nói xem, nếu hôm nay ta phế tay chân của ngươi thì có ai làm chủ cho ngươi không?" Tống Anh cười khẩy, nói tiếp.

Ngụy Sài lập tức tê dại da đầu.

Có cái rắm!

Ở chỗ bốn bề vắng lặng này, có ai nhìn thấy nàng ra tay?!

"Đại chất nữ! Có chuyện gì thì từ từ..." Ngụy Sài vội vàng lên tiếng, nhưng vừa mới mở miệng đã cảm thấy ngón tay đau nhức, nhất thời kêu to "Áaaaa".

Tống Anh cho hắn ta một bài học nhỏ trước, sau đó mới nói: "Đi gây phiền phức cho Thúy Nhan Trai.

Mặc kệ ngươi dùng cách gì, ta hy vọng lần sau ta lên trấn, tất cả mọi người trong trấn đều biết quản sự và chưởng quầy của Thúy Nhan Trai đều không ra gì.

Nếu bọn họ sống không tốt thì ngày lành của Ngụy đại thúc tới rồi."

Tống Anh nói xong thì quay đầu đi lấy đồ của mình.

Sau đó, nàng làm trò ngay trước mặt Ngụy Sài, bỏ đồ vào trong không gian.
 
Back
Top Dưới