Ngôn Tình Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 420: Nợ nhiều hơn nữa


Bên thành Dung, xà phòng đã vô cùng phổ biến, trong trấn cũng có vài người dùng, chỉ là không mua được ở trấn mà thôi.

Ý Quân Phường hiện giờ đã khác xa trước đây, việc kinh doanh vô cùng tốt.

Nhân lúc dầu gội Thanh Ti đang bán chạy, Hoa chưởng quầy cho ra mắt mấy loại phấn mặt mới, hiệu quả rất tốt. Hiện giờ, khách đến cửa hàng đông như kiến, trông không kém Thúy Nhan Trai là bao.

"Muội tử tới đúng lúc lắm, chuyện bán dầu gội Thanh Ti, e rằng chúng ta không đấu lại Thúy Nhan Trai rồi." Hoa chưởng quầy thấy Tống Anh tới, vội vàng nói.

"Bọn họ nghiên cứu ra được cách làm rồi sao?" Tống Anh hỏi, không hề ngạc nhiên.

"Đúng vậy, hai ngày trước đã bắt đầu bán rồi. Nhà bọn họ đúng là không biết xấu hổ, lúc khen ngợi sản phẩm của mình còn không quên giẫm đạp nhà chúng ta. Bọn họ nói với khách rằng dầu gội Thanh Ti của nhà ta do thôn phụ ở thôn quê làm, nói ngươi thô kệch, đồ làm ra không sạch sẽ. Nói cực kỳ khó nghe, ta suýt thì tức chết." Sắc mặt của Hoa chưởng quầy quả thực không tốt.

Thật ra hiện giờ việc kinh doanh của cửa hàng nhà nàng ấy đã không còn phải phụ thuộc vào dầu gội Thanh Ti nữa, nhưng nàng ấy không phải người vong ân bội nghĩa, nếu trước đây Tống Anh không gửi bán dầu gội Thanh Ti ở cửa hàng của nàng ấy thì sao Ý Quân Phường của nàng ấy có thể trở mình được?

"Ta vốn dĩ chính là thôn phụ ở thôn quê, bọn họ cũng không nói sai." Tống Anh cười lạnh một tiếng, "Nhà hắn bán với giá bao nhiêu?"

"Nhà bọn họ xem thường người khác nhất, nếu là trước đây thì không nỡ bán với giá thấp, nhưng bây giờ đã biết thay đổi rồi. Dầu gội Thanh Ti ở cửa hàng của bọn họ, một loại bán với giá 40 văn một bình để ép giá chúng ta, một loại bán 500 văn một bình để kiếm lãi nhiều, nói là bên trong có không ít hương liệu, hiệu quả hơn dầu gội của chúng ta. Nhưng phần lớn khách hàng của nhà bọn họ đều là người giàu có, không để bụng chút tiền đó." Hoa chưởng quầy nói.

Thật ra hai nhà bọn họ cũng không đi cùng một đường.

Thúy Nhan Trai bán hàng hóa đắt tiền, không có tiền trong người thì không dám bước vào, còn sản phẩm ở Ý Quân Phường của nàng ấy thì có giá cả bình dân hơn.

Nhưng Thúy Nhan Trai thật sự quá đáng, không muốn tha người khác.

"Nhà bọn họ còn nói vớ vẩn với bên ngoài rằng trong dầu gội Thanh Ti của nhà ta vốn dĩ không hề có nhân sâm, chẳng qua chỉ lừa gạt khách hàng mà thôi..." Hoa chưởng quầy buồn bực: "Bọn họ đúng là khinh người quá đáng. Muội tử, ta nói ngươi nghĩ cách mở một cửa hàng ở nơi khác, tránh để bọn họ chặn đường sống, ngươi đã làm chưa?"

"Đã sớm mở rồi, hiện giờ buôn bán cũng không tệ." Tống Anh cười cười, "Mặc kệ nhà hắn, hôm nay ta tới để đưa thứ tốt cho tỷ tỷ."

Tống Anh lấy một bánh xà phòng đưa cho Hoa chưởng quầy xem thử.

Tuy rằng nàng cũng có thể cho người chuyển số xà phòng trên hai xe đẩy tay mà nàng mang đến xuống, nhưng dù là người quen thì vẫn phải để Hoa chưởng quầy kiểm tra trước mới được.

"Đây là xà phòng à?" Hoa chưởng quầy sửng sốt.

"Đúng vậy." Tống Anh đáp.

Hai mắt Hoa chưởng quầy sáng ngời: "Mấy ngày sau Tết có không ít người chạy đến cửa hàng của ta hỏi xem có bán xà phòng hay không, nói bên thành Dung có một cửa hàng bán thứ này, dùng để tắm rửa, giặt giũ quần áo đều cực kỳ tốt. Ta còn đang nghĩ có thể đi trước Thúy Nhan Trai một bước đến cửa hàng kia ở thành Dung xem thử hay không... Muội tử, cửa hàng làm xà phòng kia chính là của ngươi sao?"

"Không sai." Tống Anh gật đầu thừa nhận.

"Vậy thì thật là khó lường. Nghe nói tất cả gia đình giàu có ở thành Dung đều mua, bây giờ nhà ai mà không có hai bánh xà phòng thì sẽ cảm thấy không theo kịp không khí trên trấn! Đáng tiếc chỉ có một nhà duy nhất bán, không ít người xếp hàng chờ mua mà còn không mua được! Muội tử, cái này của ngươi quả thực kiếm được rất nhiều đấy!" Hoa chưởng quầy ngạc nhiên nói.

Hoa chưởng quầy nói xong, nhìn chiếc xe đậu bên ngoài, nàng ấy cảm thấy hơi phức tạp: "Muội tử bây giờ hẳn đã không còn là người thiếu tiền. Ta thấy dù có mở một cửa hàng chỉ chuyên bán xà phòng và dầu gội Thanh Ti trong trấn này thì vẫn sẽ làm ăn phát đạt. Sao... Sao còn đưa tới chỗ ta chứ?"

Nàng ấy cũng muốn, quá muốn!

Nhưng đây cũng là ân tình đưa tới cửa, là một người làm ăn, nàng ấy đã sớm cảm thấy khó mà trả hết ân tình của Tống Anh, bây giờ lại nhận xà phòng này thì sẽ nợ nhiều hơn nữa.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 421: Muội tử tới


Đương nhiên Tống Anh biết cửa hàng mình mở kiếm được nhiều tiền, nếu không thì sao lại nói Tống Mãn Sơn đến thành Dung mở cửa hàng chứ?

Nhưng muốn mở cửa hàng thì phải có tiền, nàng vừa mới mở một cửa hàng mà đã không còn đủ tiền để dùng. Hơn nữa, huyện Lễ không lớn bằng thành Dung nên nàng muốn chờ đến khi việc kinh doanh ở thành Dung phát triển rồi mới nghĩ đến chuyện mở chi nhánh ở nơi khác.

Cứ từ từ mà làm, không gấp.

Cửa hàng sẽ có, tiền cũng sẽ kiếm được.

"Đa tạ Hoa tỷ tỷ đã nói thẳng. Hai nhà chúng ta về sau thường xuyên qua lại, nếu sau này tỷ tỷ muốn nhập hàng, ta nhất định sẽ cho ngươi một cái giá hài lòng." Tống Anh cũng rất thẳng thắn.

Nàng vừa nói vậy, Hoa chưởng quầy lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt quá rồi. Nếu sau này muội tử xem trọng loại phấn mặt nào ở cửa hàng của ta thì chuyện giá cả cũng dễ nói!"

Lời này có nghĩa là không ngại việc Tống Anh mở cửa hàng giống nhà nàng ấy ở huyện Lễ.

Chỉ duy nhất cửa hàng của Tống Anh bán xà phòng, cho dù chỉ bán mỗi thứ này thì vẫn làm ăn khấm khá,

Đương nhiên, người làm kinh doanh sao có thể để cửa hàng trống trải được chứ? Có thể tìm cửa hàng khác hợp tác hoặc tự nghiên cứu ra sản phẩm mới, chắc chắn ai cũng muốn trên kệ trong cửa hàng của mình đa dạng sản phẩm.

Thật ra Tống Anh không định bán son phấn.

"Ta vô tình có được công thức làm xà phòng, sau này cũng muốn mở rộng chuyện làm ăn, nếu làm thêm thứ khác nữa thì e rằng hơi quá sức, như bây giờ đã khá tốt rồi." Tống Anh cười cười.

Ngay sau đó, Hoa chưởng quầy vô cùng vui mừng đặt xà phòng lên kệ.

Bây giờ là gửi bán nhưng Hoa chưởng quầy không hề lo lắng xà phòng này không bán được. Sau khi đếm số lượng, trừ đi phí gửi bán, nàng ấy lấy 14 lượng 4 văn đưa cho Tống Anh.

"Nếu muội tử mở thêm cửa hàng ở thành Dung, cho dù đông khách thì cửa hàng mới mở vẫn tốn rất nhiều chi phí. Chắc chắn sẽ không có chuyện không bán được xà phòng nên tiền này ta ứng trước cho muội." Hoa chưởng quầy nói xong lại hỏi: "Bao lâu thì giao xà phòng tới một lần? Có còn đưa dầu gội Thanh Ti tới nữa không?"

Tống Anh xem xét, bảy ngày đưa một lần thì... quá vất vả.

Ruộng ở nhà cũng sắp đến lúc thu hoạch, thật sự không có nhiều thời gian rảnh.

"Gần đây trong nhà nhiều việc, ta tạm thời ngừng làm dầu gội Thanh Ti, xà phòng thì vẫn như cũ." Tống Anh nói.

Hoa chưởng quầy gật đầu.

Tống Anh không muốn tốn công, sau này chắc chắc nàng ấy sẽ làm bán dầu gội Thanh Ti tiếp. Thế nhưng gần đây Thúy Nhan Trai chèn ép bọn họ nên không cần phải làm thứ này quá nhiều, cứ để Thúy Nhan Trai lỗ vốn đi!

Ý Quân Phường bây giờ không còn dễ bắt nạt như vậy nữa đâu!

Có điều, không biết sau khi nhìn thấy xà phòng, chưởng quầy kia của Thúy Nhan Trai sẽ có biểu cảm thế nào!

Hoa chưởng quầy cười lạnh trong lòng, sau đó vui vẻ tiễn Tống Anh ra cửa.

Tống Anh còn có hơn một ngàn cái thẻ kẹp sách làm từ lá cây phải bán.

Nàng cũng không sốt ruột, trước tiên thuê một chiếc xe bò đi theo Đại Bạch mà nàng cưỡi đến thư viện Tống Tuân đang theo học.

Thư viện này cũng xem như khá có tiếng tăm, mấy huyện xung quanh đều biết. Phần lớn học sinh đến đây học là tú tài, còn người đọc sách ngay cả cái danh đồng sinh cũng không có như Tống Tuân thì chỉ tương đương với... học sinh mẫu giáo.

Học phí ở thư viện này cũng không thấp.

Biết Tống Anh tới tìm, Tống Tuân vô cùng ngạc nhiên.

Nếu muội muội hắn muốn gửi đồ cho hắn thì đều đưa thẳng đến căn nhà trong trấn, đưa xong thì không ở lại lâu mà về ngay. Tống Tuân nghĩ đến chuyện gần đây trong nhà nhiều việc, nhất thời lo lắng, tưởng trong nhà đã xảy ra chuyện gì lớn.

"Muội tử của Tống Nhị lang tới sao?! Là muội tử nào vậy?" Tống Tuân mang vẻ mặt nghiêm túc đi ra ngoài, đằng sau có người không nhịn được mà hỏi.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 422: Đi xem là biết ngay


Đã học cùng nhau lâu như vậy, không ít người biết Tống Tuân có một muội muội, nhà hắn ở do muội muội mượn cho hắn.

Vô tình hỏi đến, Tống Tuân lại khen ngợi muội muội tới tận trời, nói muội muội vô cùng giỏi giang, lại nói muội muội rất thông minh, thậm chí còn có một lần nói tiếc rằng muội muội hắn không phải là nam hài tử, nếu không chắc chắn có thể học tốt hơn hắn...

Lâu dần, những người quen biết Tống Tuân đều hơi tò mò.

Cũng không biết muội muội này có dáng vẻ như tiên nữ trên trời hay không nữa...

"Nghe nói Tống Nhị lang chỉ có một muội muội ruột, chắc hẳn là vị muội muội mà hắn thường khen ngợi nhỉ? Đáng tiếc đã có hôn phối rồi." Người lên tiếng là Đại lang Lãnh gia, có quan hệ không tệ với Tống Tuân.

Hắn và Tống Tuân cùng tuổi, trước đây không nghiêm túc học hành nên thành học sinh lớn tuổi ở lại lớp.

May mà trong thư viện cũng có nhiều học sinh chưa thi đậu đồng sinh, đa phần đều trên mười lăm tuổi nên không ai chê ai.

Lãnh Đại lang vừa nói xong, có người cười lạnh một tiếng.

"Trước đây ta từng nhìn thấy Tống Tuân tranh chấp với người khác, lúc ấy muội muội của Tống Tuân cũng có mặt. Nàng ta đội mũ có rèm, cứ như không thể gặp người khác được. Hơn nữa, nghe người khắc khẩu kia nói dung mạo của muội muội hắn vô cùng xấu xí... Chỉ có các ngươi mới tin lời Tống Tuân như vậy thôi." Lục Giai châm chọc.

Mọi người sửng sốt.

Lục Giai từ trước đến giờ luôn chướng mắt Tống Tuân.

Tính tình của hai người này như nước với lửa. Lục Giai tính tình cao ngạo, quả thực có tài, là người siêng năng, hiếu học khác biệt trong lớp.

Lục Giai có xuất thân tốt, quê quán ở huyện Lễ này, nhưng trong nhà có người làm quan ở kinh thành. Tính tình hắn ta cao ngạo, muốn một phát ăn ngay nên trước giờ chưa từng tham gia khoa khảo.

Hiện giờ về quê, vốn dĩ không cần phải tới thư viện này, nhưng phụ thân hắn ta cảm thấy hắn ta không biết cách làm người, sau này có đỗ đạt làm quan cũng sẽ đắc tội với đồng liêu nên mới cứng rắn sắp xếp cho hắn ta vào đây.

Xung quanh là một đám học sinh ngay cả cái danh đồng sinh còn chưa có khiến trong lòng Lục Giai vô cùng bất mãn.

May mà đại đa số mọi người đều tâng bốc hắn ta, kính nể hắn ta.

Chỉ có duy nhất Tống Tuân này hờ hững lạnh nhạt với hắn ta, thậm chí số lần tiên sinh khen ngợi Tống Tuân còn nhiều hơn hắn ta.

Bây giờ nói ra lời nói tiểu nhân như vậy, Lục Giai cũng hơi mất tự nhiên, nhưng cuối cùng hắn ta vẫn bồi thêm một câu: "Ta nhớ rõ lúc ấy Tống huynh bán quả dại ở ven đường, ta chưa từng thấy loại quả đó ở kinh thành bao giờ nên mới tò mò nhìn thêm mấy lần. Vậy mà muội muội hắn... tính tình bá đạo, lừa mất 4 lượng bạc của người khác."

Mọi người vừa nghe thấy vậy thì ngơ ngác nhìn nhau.

"Không thể nào? Tống huynh bình thường nhã nhặn thật thà, muội muội hắn hẳn sẽ không tệ đâu..."

"Cóc ghẻ nhìn con của mình cũng không thấy ghê tởm." Lục Giai nói.

"Lục Giai! Lời này của ngươi có hơi quá đáng rồi đấy! Khinh nhục một nữ tử không phải hành động của quân tử đâu!" Đại lang Lãnh gia cảm thấy những lời này vô cùng khó nghe.

"Ta có gì mà quá đáng? Tống huynh suốt ngày khen ngợi muội muội của mình làm quấy nhiễu sự thanh tĩnh của ta, ta không đành lòng nhìn ngươi bị hắn lừa bịp nên mới nói thật mà thôi." Lục Giai cười lạnh một tiếng, miệt thị mọi người, "Nếu các ngươi cảm thấy ta nói dối thì đi xem là biết ngay."

Mọi người do dự trong chốc lát, lén lút đi nhìn một nữ tử có phải không được đứng đắn lắm không?

Lục Giai cũng xem như là người có thân phận, sau khi hắn ta mở miệng, có không ít người cảm thấy hắn ta nói rất đúng.

"Mỗi lần muội muội của Tống huynh gửi cho hắn ít đồ tốt, thỉnh thoảng cũng có phần của ta. Nếu đã như thế, hay là chúng ta cứ quang minh chính đại đến cảm tạ một phen?" Có người lên tiếng.

Tống Tuân là người tài giỏi và khiêm tốn, không phải kẻ cuồng khen muội muội.

Có điều, Tống Anh đối xử rất tốt với hắn, trước đây mỗi lần lên trấn đều phải mang theo không ít đồ từ nhà.

Tống Anh ở nhà tham ăn, lại phải nuôi con nên trong mùa hè đã nhiều lần làm lạp xưởng và cá khô, sau khi xử lý xong thì gửi cho Tống Tuân không ít. Còn có những lần Hoắc Lâm vào núi hái một ít nấm không dễ hái được để chứng tỏ năng lực của bản thân, Tống Anh đều không ăn một mình khiến Tống Tuân cũng được ăn ngon hơn rất nhiều.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 423: Cướp tiền


Tính cách Tống Tuân lại lương thiện, nếu có người giúp đỡ hắn, hắn không có gì khác để cảm ơn người ta, chỉ biết mang thêm chút đồ ăn, chia cho người đó một ít.

Tay nghề nấu nướng của Tống Anh rất tốt, đa phần những món làm ra là bán thành phẩm, hắn chỉ cần cho vào nồi nấu một lát là có thể ăn được, không tốn nhiều công sức.

Thấy có người nói như vậy, Lục Giai thản nhiên mỉm cười đứng lên: "Ta cảm thấy như thế cũng tốt. Vậy mọi người cùng nhau đến xem thôi. Tống huynh hào phóng như vậy, hẳn sẽ không để ý đâu."

Sau khi nói xong, hắn ta nào quan tâm cái nhìn của người khác?

Lập tức đi ra ngoài.

Còn những người khác, có người muốn xem náo nhiệt, có người thật sự tò mò nên cũng vội vàng đuổi theo.

Lúc này, Tống Tuân thấy sắc mặt Tống Anh thoải mái thì không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm: "Hôm nay muội tới đây để giao hàng sao?"

Tống Anh gật đầu: "Mới vừa giao xong, để lại mấy cái cho huynh dùng. Mấy ngày trước ta làm được ít thứ học đòi văn vẻ, huynh cũng lấy dùng thử xem sao."

Nói xong, Tống Anh lấy mười bánh xà phòng còn dư và bảy, tám cái thẻ kẹp sách làm từ lá cây đã được chọn lựa cẩn thận đưa qua.

Trên xe chỉ để một ít thẻ kẹp sách, vì để tránh hư hại, Tống Anh cất toàn bộ số còn lại vào trong không gian, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy ra. Đã có xe lừa và sọt lớn che chắn, nàng không cần lo lắng chuyện này bị lộ.

Tống Tuân hơi sửng sốt.

"Đây là xà phòng sao?" Tống Tuân rất ngạc nhiên, "Hôm qua có đồng môn dùng nó để rửa tay, không ít người đều hâm mộ không thôi... Hàng mà muội muội đi giao là nó sao?"

Tống Tuân nói xong, bản thân hắn cũng khiếp sợ.

Không phải dầu gội Thanh Ti sao?

Tất nhiên dầu gội Thanh Ti cũng tốt, cũng được rất nhiều đồng môn ưa chuộng. Vì để tránh phiền phức, trước giờ hắn chưa từng nói với ai chuyện dầu gội Thanh Ti do muội muội hắn làm ra.

"Lúc Trung thu đã bán ở thành Dung, hiệu quả cũng không tệ lắm." Tống Anh chỉ nói ngắn gọn.

Tống Tuân ngơ ngác, cảm thấy áp lực hơi lớn.

Muội muội quá giỏi giang, hắn vốn nghĩ bản thân phải nỗ lực học hành, nếu có một ngày có thể đậu cử nhân thì sẽ giúp cả nhà phát đạt, nhưng bây giờ xem ra cử nhân vẫn không đủ?!

Cử nhân lão gia cũng chưa chắc đã kiếm được nhiều tiền như muội muội hắn!

Nhưng hắn bắt đầu muộn, nếu đời này có thể đậu cử nhân đã là tổ tiên phù hộ rồi, hắn quả thực không dám nghĩ xa hơn.

Sắc mặt Tống Tuân nghiêm túc, phải tiếp tục nỗ lực hơn nữa...

"Thẻ kẹp sách này..." Tống Tuân nhìn sang thứ khác, sau đó yêu thích không thôi, "Muội muội biết làm nhiều thứ quá. Thứ này ta sẽ cất giữ thật cẩn thận."

"Giữ làm gì? Lấy ra mà dùng đi chứ." Tống Anh cạn lời, sau đó chỉ vào xe bò của mình, "Ca ca, huynh mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ đi, chỗ muội còn có một đống lá đang không biết phải bán thế nào đấy, ở nhà vẫn còn mời người về tiếp tục làm. Đây chỉ là một phần thôi, hai ngày sau ta sẽ đưa đến đây thêm một chuyến nữa. Vì vậy, hôm nay phải nghĩ cách bán được nhiều một chút, khiến nó nổi tiếng! Tốt nhất là có thể bán hết trong một ngày!"

"Bán hết trong một ngày?!" Mặt Tống Tuân biến sắc: "Bao nhiêu cái? Giá bao nhiêu?"

"Chắc khoảng một ngàn cái? 20 văn một cái, được chọn thoải mái..."

"..." Tống Tuân cảm thấy bản thân mình chắc chắn đã nghe lầm.

Lá cây, 20 văn một cái.

Có lẽ muội muội hắn điên rồi.

"Quá đắt." Tống Tuân rất rối rắm.

"Không đắt. Ngươi có thích thứ này không? Thứ này dùng có hợp không?" Tống Anh hỏi.

"Tất nhiên là thích, hoa văn rõ ràng, vô cùng đặc biệt. Tua rua buộc trên lá tuy đơn giản nhưng lại rất đẹp, đã vậy còn không lấn át vẻ đẹp của chiếc lá..." Tống Tuân nói không ít thứ vô nghĩa.

Tống Anh cong môi cười, "Ca ca, đọc sách vốn tốn tiền mà. Giấy, bút, mực, ngay cả một quyển Tam Tự Kinh vỡ lòng đã mấy trăm văn rồi. Vậy thì tại sao thẻ kẹp sách tinh xảo này của muội không thể bán với giá 20 văn chứ? Hôm nay, muội sẽ bày sạp ở đây, cướp tiền."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 424: Trăm nghe không bằng một thấy


Tống Tuân không biết phải nói gì.

"Vậy huynh phải làm gì?" Tống Tuân cũng không ngốc, cố ý tới tìm hắn chắc chắn là muốn hắn giúp giới thiệu thứ này, chỉ là hắn thật sự không có thiên phú ở phương diện này, cần Tống Anh chỉ dạy.

"Tặng lá cây mà muội đưa huynh cho tiên sinh và bằng hữu tốt nhất của huynh là được. Hôm nay lúc đọc sách phải dùng nó, thỉnh thoảng lấy ra ngắm nghía một lát. Nếu có người hỏi..."

Tống Anh còn chưa nói xong đã thấy đằng xa có không ít người đi tới, nhìn chằm chằm Tống Tuân và nàng.

"Ca, những người đằng sau là đồng môn của huynh sao?" Tống Anh đưa mắt ra hiệu.

Dứt lời, nàng đưa tay thả màn che đã vén lên xuống.

Tống Tuân đang định nói mặt của muội muội bây giờ trông khá hơn trước nhiều, không chỉ không còn vết sẹo xấu xí mà màu sắc của phần da non mới mọc cũng không quá gây chú ý, thế nên không cần phải đội mũ có rèm nữa.

Nhưng nghĩ kỹ lại, muội muội hắn e thẹn, nhiều người như vậy tới đây khó tránh ngại ngùng, che đi cũng tốt.

Tống Tuân quay đầu lại nhìn, hơi ngạc nhiên.

Sao lại có nhiều người tới đây như vậy chứ?

Sắc mặt Lãnh Đại lang hơi căng thẳng, còn Lục Giai vẫn giữ dáng vẻ ngạo nghễ đi đến trước mặt hai người, nhưng lại để người khác mở miệng thay.

"Trước đây từng được ăn đồ ăn mà muội muội Tống gia gửi cho Tống huynh mấy lần nên... đặc biệt tới cảm tạ một phen." Có người nói.

Lãnh Đại lang hừ lạnh một tiếng.

Tống Tuân cũng không ngốc.

Cần nhiều người cùng tới đây như vậy sao? Hơn nữa, không phải tất cả những người này đều từng ăn mấy món đó.

"Trước đây luôn nghe Tống huynh nhắc tới muội muội, trăm nghe không bằng một thấy nên tiểu đệ cũng mặt dày tới đây. Tống huynh không ngại chứ?" Lục Giai nói xong, mỉm cười nhìn Tống Anh rồi nói tiếp: "Hình như muội muội Tống gia lại mang theo không ít thứ nhỉ? Chẳng lẽ muốn bày sạp buôn bán bên ngoài thư viện của bọn ta sao?"

Nụ cười của hắn ta mang theo mấy phần khinh miệt, dường như đã sớm đoán trước được việc Tống Anh tham tiền.

Tống Anh cũng không tức giận, người đọc sách thường cao ngạo, rất nhiều người cảm thấy tiền bạc đầy mùi tiền, không nhìn nổi.

Giọng điệu của người này khá quái gở, chắc chắn có quan hệ không tốt với ca ca nhà nàng.

Tống Anh quan sát kỹ càng, bộ quần áo mà người này mặc không phải làm từ loại gấm bình thường, trên mặt thêu hoa văn phức tạp, bên hông đeo ngọc bội, tay cầm quạt, trên quạt còn treo tua rua đính ngọc.

Thiếu gia nhà giàu?

Vậy... hẳn là không thiếu tiền.

"Vị công tử này đúng là thông minh tuyệt đỉnh. Trong nhà khó khăn nên ta tới bán vài thứ để sống qua ngày." Tống Anh thoải mái thừa nhận, "Ca, chắc hẳn mấy vị này đều là bằng hữu tốt của huynh đúng không? Vậy... Vậy tiền này ta không lấy, tặng cho mỗi người một cái nhé."

Tống Anh nói xong, đôi tay mảnh khảnh lấy vài chiếc lá cây từ trong sọt ra: "Các vị đừng chê, đây là do ta và các trưởng bối trong thôn cùng làm ra. Chọn những chiếc lá đẹp nhất trong mùa thu, mang đi xử lý qua nhiều bước phức tạp mới có thể tạo ra thẻ kẹp sách làm từ lá cây bền như thế này. Các vị công tử đều là người đọc sách, ngày thường phải dùng tới cái này, chỉ là chút tấm lòng thôi..."

Nói xong, Tống Anh lần lượt phát cho từng người, lúc phát đến vị thiếu gia có tiền kia thì ngừng lại: "Ta và ca ca ta sinh cùng tháng, cho nên..."

Gọi muội muội Tống gia gì chứ? Phải thành thật gọi là Tống cô nương, còn không thì gọi là tỷ tỷ!

Mặt mũi Lục Giai cứng đờ: "Ta không cần, ta còn có mấy cái thẻ kẹp sách làm bằng ngọc, vẫn dùng tốt."

Những người khác lúng túng nhìn nhau.

"Phải rồi, vị công tử này vừa nhìn đã biết không phải là người bình thường." Tống Anh thu tay lại, sau đó nhìn Tống Tuân: "Ca, thẻ kẹp sách mà vị công tử này dùng được làm từ ngọc, vậy chắc hẳn thường ngày khi ăn cơm đều dùng đũa vàng chén ngọc nhỉ? Không ngờ ca ca lại có đồng môn lợi hại như vậy!"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 425: Xem thường


Tống Tuân hoàn toàn không thể hiểu nổi Lục Giai này, hắn và người này chưa nói với nhau được mấy câu, nói là người xa lạ cũng không quá, sao bây giờ lại cố ý chạy tới xem muội muội hắn?

"Lục công tử xuất thân từ gia đình quan lại, tuy không đến mức dùng đũa vàng chén ngọc nhưng mấy thứ nhỏ bé này quả thực không thể lọt vào mắt hắn." Giọng Tống Tuân lạnh đi mấy phần, nhìn Tống Anh một cái, ngẫm nghĩ giây lát rồi nói tiếp: "Muội làm mấy thứ này không dễ dàng gì, Lục thiếu gia làm vậy là muốn tiết kiệm giúp muội."

"Vậy đa tạ công tử." Tống Anh lập tức tiếp lời.

Những người khác càng lúng túng hơn.

Tống Tuân nói muội muội hắn làm mấy thứ này không dễ dàng...

Mà bây giờ bọn họ nhiều người như vậy, muội muội này lại hào phóng tặng cho mỗi người một cái, thật sự là...

Trong lòng không khỏi cắn rứt lương tâm.

"Tống cô nương quả thực là vừa thông minh vừa khéo tay, vậy mà lại có thể giữ nguyên vẹn phần gân lá như thế này. Ta thấy dùng nó làm thẻ kẹp sách còn thuận mắt hơn dùng lá vàng, lá bạc nhiều." Lãnh Đại lang cười một tiếng, dường như có ý ám chỉ, sau đó nói tiếp: "Thẻ kẹp sách của Tống cô nương bao nhiêu tiền một cái?"

"20 văn." Tống Anh thoải mái đáp.

"Cũng chỉ là một chiếc lá thôi, sao lại đắt như vậy? Hình như Tống cô nương thật sự rất giỏi kiếm tiền, trước đây ta từng thấy ngươi bán một loại quả dại với giá trên trời." Lục Giai cười lạnh.

Tống Anh trầm mặc trong chốc lát.

"Lương thực trước khi lớn và cho thu hoạch cũng chỉ là một hạt giống mà thôi, đồ ta bán tuy chỉ là một chiếc lá, nhưng muốn có được chiếc lá thế này phải nhặt, phải rửa, phải nấu, còn phải làm sạch. Phần thịt lá trên mỗi chiếc lá do các vị trưởng bối trong thôn chải sạch một cách vô cùng cẩn thận... Nếu Lục công tử cảm thấy đắt quá không nỡ mua cũng không sao, ta cũng không ép mua ép bán, nhưng ngươi hùng hổ, đáng sợ như vậy rất không giống việc mà người đọc sách làm ra."

Tuy nàng đội mũ có rèm nhưng giọng nói dễ nghe, bấy giờ nói không nhanh không chậm, nói đến mức khiến Lục Giai nghẹn đỏ mặt.

"Không phải ta không nỡ mua, chỉ là xem thường thôi!" Lục Giai nói.

Tống Anh cười một tiếng: "Đúng rồi, trên đời này lại có người vô lễ như thế, không mua đồ của ta còn không cho ta bán. Công tử không hổ là người xuất thân từ nhà quan lại, hiện giờ còn chưa đỗ đạt làm quan, vẫn còn đi học mà đã giúp trưởng bối quản lý bá tánh rồi. Ca, vị đồng môn này của huynh hết sức kỳ lạ."

"Lục công tử, hình như muội muội ta cũng không làm gì đắc tội ngươi. Muội ấy cực khổ kéo một xe đồ như vậy từ dưới thôn lên tới trấn không phải để ngươi vô duyên vô cớ nhục nhã đâu!" Tống Tuân cũng căm tức nhìn đối phương.

Lãnh Đại lang nghe vậy, cười một tiếng: "Tống cô nương đừng nóng giận, ta cảm thấy chiếc lá này không hề đắt. Nếu đặt thứ phong nhã thế này vào trong sách sẽ giúp tĩnh tâm, không nhịn được mà muốn đọc thêm vài trang nữa. Trước đây ta nghe ca ca ngươi nói ngươi còn phải chăm sóc con nhỏ, thật sự không dễ dàng. Bọn ta tuy không phải là quân tử khiêm nhường nhưng cũng tuyệt đối không phải loại tiểu nhân chiếm hời của người khác. Ta vô cùng thích chiếc lá này, hay là cô nương bán cho ta mấy cái đi."

"Vị lang quân này đúng là tốt bụng! Vậy ta bán rẻ cho ngươi một chút!" Tống Anh giả vờ như thể mình vô cùng vui mừng.

Mấy người khác thấy vậy cũng ngại nhận không.

Nhất là những người có quan hệ không tệ với Tống Tuân, lúc này đều tươi cười tiến lên, muốn mua thêm mấy cái.

Thật ra Lục Giai rất muốn chạy, nhưng đến tận bây giờ hắn ta vẫn chưa nhìn thấy được dung mạo của muội muội Tống gia này...

Suy nghĩ một chút, Lục Giai nói: "Ngươi buôn bán mà trùm đầu che mặt thì có vẻ không thành tâm lắm..."

Tống Anh cứng đờ người.

Nói nửa ngày, ăn vạ không đi, hóa ra là muốn biết nàng trông như thế nào sao?

Tống Anh ngẫm nghĩ giây lát đã hiểu ra.

Người này đã nhìn thấy nàng và Giang Tử Thương cãi nhau, có lẽ cũng biết nàng xấu xí nên muốn ép nàng tháo mũ có rèm xuống, sau đó khiến ca ca nàng mất mặt trước mặt mọi người?
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 426: Phi lễ chớ nhìn


Bây giờ, Tống Anh chỉ cảm thấy những người này quả thực chính là một đám quỷ ấu trĩ, khó trách già đầu rồi mà còn chưa đậu đồng sinh.

"Lục Giai, nếu ngươi không tới để ủng hộ thì mời ngươi tránh ra, đừng quấn lấy muội muội ta." Tống Tuân tức giận.

Tống Anh không hề tức giận, nhàn nhạt nhìn mấy người này.

"Ta không đọc được mấy quyển sách nhưng cũng từng nghe nói tới "Phi lễ chớ nhìn". Hoàn toàn không ngờ ngay trước cổng thư viện mà lại có thư sinh muốn tháo mũ có rèm của nữ tử xuống..." Tống Anh cau mày, "Hay là ca ca giúp muội đi hỏi phu tử ở đây xem bọn họ dạy dỗ học sinh như thế sao?"

"..." Lục Giai nheo mắt.

Vừa nãy hắn ta không nhịn được mà nhanh mồm nhanh miệng.

Không nói như vậy, chẳng lẽ hắn ta phải tiến lên giật mũ có rèm xuống?

Không thích hợp đúng không?

Trong lòng Lục Giai cũng thấy không ổn nhưng lời đã nói ra giống như bát nước đổ đi, lúc này không thể biện hộ được.

Những người khác nghe được lời này cũng đều hoảng hốt, nếu thật sự để phu tử biết bọn họ chạy tới xem dung mạo của muội muội Tống Tuân ra sao thì e rằng tất cả đều bị phạt nặng.

"Lục huynh, chúng ta vẫn nên... một vừa hai phải thôi. Nếu truyền tới tai phu tử thì e rằng sẽ lớn chuyện đấy." Có người nói nhỏ vào tai Lục Giai, "May mà Tống cô nương tới bán đồ, hay là... cứ mua vài cái, tránh để đến lúc Tống Tuân đi mách phu tử, chúng ta không giải thích được."

Nếu mua đồ, phu tử có hỏi thì bọn họ có thể nói mình thấy thẻ kẹp sách làm từ lá cây rất đẹp nên mới bắt chuyện.

Chỉ cần nhất quyết không thừa nhận là được, hơn nữa lúc mua đồ nói mấy câu với người bán cũng là bình thường.

Dù sao cũng tốt hơn cố ý tiến lên khiêu khích nhiều.

Mặt Lục Giai biến sắc.

Cha hắn ta bảo hắn ta đến thư viện là để hắn ta kết giao bằng hữu, học quy củ, nếu chuyện này truyền tới tai cha hắn ta, chắc chắn cha sẽ thất vọng vạn phần. Hơn nữa, đùa giỡn nữ tử không chừng còn khiến cha hắn ta nghĩ nhiều...

Lục Giai hơi hối hận, bản thân quả thực đã quá vội vàng, suy nghĩ một chút, cuối cùng nói: "Ta cũng mua..."

"Bao nhiêu cái?" Tống Anh cười tủm tỉm, "Trong nhà công tử còn có lá vàng, lá bạc, lá ngọc, cái này của ta chỉ là lá cây tầm thường không lọt được vào mắt ngài... Thôi, có lẽ công tử chỉ thấy lạ nên mua về xem thử hoặc mua một cái về để tiện ăn nói mà thôi, vừa mua xong đã quay đầu... vứt đi cũng nên?"

"Nếu là như thế, vì công tử là đồng môn của ca ca ta nên ta đưa ngươi chiếc lá lúc nãy định đưa cho ngươi nhé?" Tống Anh nói như thể bố thí.

Lời nàng nói rất hay, đúng là khéo hiểu lòng người, nhưng khi lọt vào tai Lục Giai lại chính là một lưỡi dao đâm trúng tim đen.

Hắn ta quả thực nghĩ như vậy, mua một cái để ứng phó với phu tử.

Nhưng lời này đã bị muội muội Tống gia nói ra, hắn ta lại không biết nên nói gì cho phải.

Khiến hắn ta trông giống như loại tiểu nhân.

Lục Giai từ trước đến nay luôn kiêu ngạo, bây giờ nhìn thấy các đồng môn bên cạnh ít nhất cũng mua dăm ba chiếc lá, còn Tống Tuân lại dùng ánh mắt chán ghét nhìn hắn ta thì lập tức nổi giận.

"Không cần phải đưa. Nếu đã là muội muội của đồng môn thì ta cũng nên ủng hộ một chút." Lục Giai nói.

"Nghe nói trong nhà Lục huynh cất giữ rất nhiều sách, nếu đã muốn ủng hộ thì cũng không thể mua ít quá được đúng không?" Lãnh Đại lang cười một tiếng.

Lục Giai bướng bỉnh: "Vẫn còn không ít đồng môn chưa có, ta mua một ít về tặng cho bọn họ. Làm phiền Tống cô nương lấy giúp ta một trăm cái."

Một trăm cái, mọi người sửng sốt.

Lục Giai điên rồi.

Lục Giai lại nghĩ thầm trong lòng, không phải cha hắn ta bảo hắn ta kết giao bằng hữu sao? Vậy hắn ta mua ít đồ mang đi tặng cũng được.

Tống Tuân có nhân duyên tốt còn không phải bởi vì thường ngày có món gì ngon luôn hào phóng chia cho người khác nếm thử sao?
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 427: Lòng dạ hẹp hòi


Tống Anh cảm thấy bản thân mình đã đánh giá cao vị thiếu gia này, dù sao cũng chỉ mới mười mấy tuổi, vẫn còn quá ngây thơ.

Nàng cũng không nói vô nghĩa, lập tức đếm một trăm chiếc lá, dùng giấy gói lại rồi đưa qua.

"Tổng cộng 2 lượng." Tống Anh thản nhiên nói.

"..." Lục Giai nheo mắt, các đồng môn đều được giảm giá, ai cũng được mua với giá 15 văn một cái, sao hắn ta lại không được hưởng chút ưu đãi nào?

Thế nhưng hắn ta không thể hỏi câu này.

Một đám người tràn đầy khí thế đi tới lại ảo não rời đi.

Tống Tuân hơi áy náy: "Đều do huynh trêu chọc Lục Giai..."

"Người nọ mắt cao hơn đầu, chắc hẳn luôn khinh thường tất cả những người khác, sao lại đầy địch ý với huynh chứ? Chẳng lẽ là ghen ghét huynh sao?" Tống Anh hỏi.

"Ghen ghét huynh?" Tống Tuân trợn mắt, "Sao có thể? Huynh có cái gì để ghen ghét chứ? Lục gia là nhà quan lại, huynh chỉ là một tiểu tử nghèo mà thôi. Hơn nữa, Lục Giai rất có tài học, tiên sinh từng nói sang năm hắn sẽ đậu đồng sinh hoặc tú tài cũng không phải nói chơi, không chừng trong vòng ba, bốn năm tới còn có thể đậu cử nhân đấy..."

Đâu giống hắn, bắt đầu muộn, gia cảnh bình thường, trong nhà không có danh sư dạy bảo, càng không có một kho sách quý.

Tống Anh lại lắc đầu: "Chưa chắc chỉ là vì tài học... Có lẽ là ghen ghét ca ca huynh tuấn tú."

"..." Tống Tuân nheo mắt, "Lục Giai cũng không kém mà."

"Vậy thì là vì nhân duyên của huynh tốt?" Tống Anh hỏi tiếp.

Tống Tuân hơi cau mày, đột nhiên cảm thấy chuyện này rất có thể là thật.

Tuy bên cạnh Lục Giai có mấy người lấy lòng nhưng những người đó cũng chỉ vì gia thế của Lục Giai nên mới làm vậy, bình thường Lục Giai đều đơn độc một mình, còn hắn quả thực có khá nhiều bằng hữu tốt, danh tiếng cũng xem như không tệ...

Nhưng nếu vì chuyện này mà nhằm vào hắn thì Lục Giai không khỏi... lòng dạ hẹp hòi quá mức.

"Mặc kệ hắn." Tống Anh cong môi cười, "Ca, huynh nhất định phải đưa thứ này cho phu tử đấy nhé! Ừm... Cứ như vậy đi! Huynh lấy nhiều một chút, chắc chắn các phu tử cũng muốn mua. Nếu có thêm một phu tử tới mua thì sẽ có thêm một lớp học sinh tới mua."

"Được." Tống Tuân thở dài, muội muội của hắn đúng là đứa trẻ lanh lợi, "Nhiều lá cây như vậy, nếu trước khi mặt trời xuống núi vẫn chưa bán hết thì đừng bán nữa, về nhà sớm đi."

Tống Anh gật đầu đồng ý.

Tống Tuân mang đi ba, bốn mươi chiếc lá, sau khi trở về thì lập tức tới tìm phu tử.

Phu tử vốn thích hắn, lúc này thấy hắn tới tặng quà thì trong lòng càng vui vẻ.

Thẻ kẹp sách làm từ lá cây do Tống Anh làm quả thực rất đẹp, vô cùng độc đáo, nhất là bây giờ vừa vào thu, sắp tới thời gian vạn vật điêu tàn, gân lá trông vô cùng hòa hợp với cảnh sắc.

Đã vậy, lúc tặng quà, Tống Tuân còn làm trò trước mặt mấy phu tử khác, vị phu tử này không tiện độc chiếm hết, đành phải chia ra.

Đồ mà Tống Anh bán rất dễ gây chú ý, bên ngoài cũng có không ít học sinh đi ngang qua nhìn thấy, cảm thấy vô cùng thích nên mua một ít.

Vì vậy, không bao lâu sau, trong thư viện có không ít người dùng thẻ kẹp sách do Tống Anh làm.

Tống Anh chậm rãi chờ đợi.

Đoán chừng sau khi tan học, có lẽ nàng sẽ bán đắt hàng hơn.

Cùng lúc đó, Thúy Nhan Trai và Ý Quân Phường càng cạnh tranh khốc liệt hơn.

Hai nhà đều có dầu gội Thanh Ti, đã vậy Thúy Nhan Trai còn có hai loại giá, trong đó có một loại còn rẻ hơn Ý Quân Phường, Thúy Nhan Trai còn hứa hẹn không sử dụng nguyên liệu kém hơn Ý Quân Phường, thế nên có không ít người vào xem.

Đương nhiên chỉ là nhìn náo nhiệt hơn một chút thôi, rẻ như vậy đương nhiên không kiếm được bao nhiêu tiền.

Thúy Nhan Trai cũng chỉ muốn chèn ép Ý Quân Phường mà thôi, chờ sau này Ý Quân Phường không bán nổi dầu gội Thanh Ti nữa thì bọn họ đương nhiên cũng sẽ không bán thứ rẻ rúng không kiếm được bao nhiêu tiền như dầu gội Thanh Ti nữa.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 428: Bạc


Hai ngày trước, khách hàng của Thúy Nhan Trai đông như kiến, nhưng hôm nay, quản sự của Thúy Nhan Trai đột nhiên cảm thấy khác thường.

"Sao lại vắng khách như vậy? Có phải Ý Quân Phường bên kia sử dụng thủ đoạn gì để kéo khách không? Chẳng lẽ bọn họ hạ giá dầu gội Thanh Ti xuống thấp hơn chúng ta?" Chưởng quầy hơi nghi ngờ.

Nhưng nếu tiếp tục hạ giá của dầu gội Thanh Ti xuống nữa thì e rằng Ý Quân Phường cũng không kiếm được đồng nào đâu?

Muốn so sức mạnh, Ý Quân Phường hoàn toàn kém xa nhà bọn họ!

"Chưởng quầy, nhà các ngươi không có xà phòng sao?" Đang nghĩ ngợi thì có khách hỏi.

"Xà phòng?" Nét mặt của chưởng quầy cứng đờ, "Hay là phu nhân xem thử đậu tắm đi, lúc dùng có mùi thơm, lưu hương rất lâu..."

"Ta cần xà phòng, người mời mua đậu tắm làm gì?" Phụ nhân kia cau mày, "Đậu tắm đắt như vậy, dùng để giặt quần áo chẳng phải là lãng phí sao? Vẫn là xà phòng dùng tốt hơn, không chỉ giặt sạch mà còn có hương thơm thoang thoảng. Ta còn tưởng rằng nhà các ngươi đã bắt đầu bán rồi chứ. Thật là, cửa hàng lớn như vậy còn không bằng Ý Quân Phường..."

"Cái gì? Ý Quân Phường?!" Chưởng quầy hoảng sợ, "Ý của phu nhân là Ý Quân Phường có bán xà phòng sao?"

"Đúng vậy, mới vừa thấy có người bước ra từ bên đó đấy. Ta nghĩ dù sao ta cũng là khách quen của nhà ngươi, tới nhà ngươi xem thử trước, không ngờ... Thôi, ta vẫn nên tới Ý Quân Phường thì hơn, nghe nói lão bản nương bên đó còn thả hoa vào trong xà phòng đấy..." Phụ nhân nói xong, lập tức bỏ đi.

Sắc mặt chưởng quầy cứng đờ.

Hoa?! Trong son phấn của bọn họ, có cái nào không có hoa?

"Còn ngây ra đó làm gì!? Cho người đi xem đi!" Chưởng quầy tức giận đến mức muốn đập đồ.

Thật ra dầu gội Thanh Ti lúc trước không gây ảnh hưởng đến toàn cục, bọn họ nhằm vào Ý Quân Phường kia chẳng qua là vì mặt mũi của Thúy Nhan Trai, muốn khiến tất cả cửa hàng son phấn trong thành đều nhớ lâu, đừng hòng nghĩ tới chuyện vượt qua Thúy Nhan Trai bọn họ.

Thật sự không ngờ rằng ông ta vừa mới tìm được cách làm dầu gội Thanh Ti thì Ý Quân Phường đã bán xà phòng rồi!?

"Hay là chúng ta cũng đến thành Dung xem thử, nhập một ít hàng về đây đi." Quản sự bên dưới đề nghị.

"Ngươi cho rằng ta không nghĩ đến cách đó sao? Ta đã sớm đi hỏi thăm rồi, cửa hàng đó làm ăn vô cùng phát đạt, hiện giờ người muốn mua xà phòng phải xếp hàng chờ tới hai tháng sau! Trước hết không bàn đến việc cửa hàng đó có định bán cho người khác với giá rẻ hay không, cho dù có thì cũng phải chờ tới sang năm mới có!" Chưởng quầy hoàn toàn không hiểu nổi rốt cuộc Ý Quân Phường muốn làm gì.

Cửa hàng đó ở thành Dung chỉ mới khai trương cách đây không lâu, xà phòng cũng là sản phẩm mới, hẳn là muốn dựa vào xà phòng này để gây dựng danh tiếng!

Nhà mình làm ra còn không đủ bán, sao có thể cho người khác chiếm hời được?

Chẳng lẽ là Ý Quân Phường tự nghiên cứu ra?

Chưởng quầy ngẫm nghĩ, cảm thấy tính khả thi của chuyện này cao hơn một chút.

Nhưng mà...

Ông ta đã cho người thử nghiệm, xà phòng này khó làm hơn dầu gội Thanh Ti nhiều, có lẽ bên trong dùng thứ gì đó tương tự mỡ heo, nhưng rốt cuộc thứ đó là gì thì bọn họ vẫn chưa tìm ra!

Chưởng quầy hơi sốt ruột, không bao lâu sau, người được phái đi nghe ngóng đã về.

"Chưởng quầy... đã nghe ngóng được rồi, là, là... do vị nương tử gửi bán dầu gội Thanh Ti lúc trước làm ra. Loại xà phòng này còn tốt hơn loại bán ở thành Dung mấy ngày nay, bên trong mỗi bánh xà phòng còn có một bông hoa..."

Nghe xong, chưởng quầy ngạc nhiên đến mức há hốc mồm.

Lại là tiểu phụ nhân kia?!

Chẳng phải chỉ là một thôn phụ thôi sao? Sao có thể nghiên cứu ra được thứ này chứ?!

"Vậy phải làm sao bây giờ? Hay là... ra giá cao mời người về?" Quản sự cũng sốt ruột.

"Nhất định phải mời về! Xà phòng này dùng rất tiện, giá cả cũng không đắt, sớm muộn gì cũng sẽ được dùng khắp cả nước! Đây chính là thỏi bạc bóng loáng!"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 429: Kiếm tiền đến điên rồi


Làm chưởng quầy của Thúy Nhan Trai, chắc chắn mắt nhìn của ông ta rất tốt, chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể nhận ra thứ gì tốt, thứ gì sẽ được bá tánh yêu thích nên mới có thể đứng vững tại khu vực lớn như huyện Lễ chỉ sau một thời gian ngắn như vậy.

"Nhưng trước đó chúng ta đã tìm người nhằm vào cha nương của phụ nhân kia, lỡ như bị phát hiện..." Quản sự hơi do dự.

Một bình dầu gội Thanh Ti nhỏ bé khiến Thúy Nhan Trai phải bận rộn hơn hai tháng mới nghiên cứu ra được, vậy mà lại phát hiện thứ làm cho dầu gội Thanh Ti có bọt chỉ là bồ hòn tầm thường!

Chưởng quầy tức giận trong lòng, sau khi tìm ra được cách làm thì muốn khiến tiểu nương tử kia nếm mùi đau khổ.

Đúng lúc biết tin cha nương nàng mở tiệm ăn nên đã làm chút chuyện xui xẻo vào lúc mời Thần Tài để khiến bọn họ tức giận.

Chưởng quầy vốn dĩ không hề để Tống Anh vào trong mắt nên chỉ động tay động chân lúc mời Thần Tài mà thôi.

Nhưng không ngờ một thôn phụ mà ông ta cực kỳ xem thường lại làm ra xà phòng bán cực kỳ chạy ở thành Dung!

"Đương nhiên không thể để nàng ta biết được chuyện lúc trước!" Chưởng quầy tức giận trong lòng, "Lần này lại đi tìm người, nói ta mời nàng tới Duyệt Phong Lâu bàn chuyện này, cũng lộ chút ý tứ, nói là... Nếu nàng chịu tới Thúy Nhan Trai của chúng ta làm việc thì ngoại trừ tiền mua lại công thức làm xà phòng, mỗi tháng sẽ cho nàng... 50 lượng tiền công!"

"Vậy công thức kia... phải trả bao nhiêu?" Quản sự hỏi.

Chưởng quầy hơi khó xử.

Không thể quá cao, cũng không thể quá thấp.

Bên thành Dung đã định giá bán xà phòng, nếu không phải là chỗ duy nhất bán thì ông ta không thể nâng giá xà phòng lên, bán với giá mấy lượng được... chỉ có thể theo giá 20 văn của thị trường. Đương nhiên, thứ này không thơm bằng đậu tắm, cho dù là chỗ duy nhất bán thì cũng không thể định giá quá cao.

"500 lượng." Chưởng quầy suy nghĩ một lát rồi trả lời.

Mỗi bánh xà phòng chỉ có giá 20 văn, phải bán hai, ba vạn bánh mới có thể thu lại được tiền mua công thức, đó là còn chưa trừ đi chi phí làm ra nữa đấy!

Không thể cao hơn mức này được!

Nếu để Tống Mãn Sơn biết chưởng quầy của Thúy Nhan Trai nghĩ như thế thì e rằng hắn ta sẽ cười đến ngất đi.

Hắn ta chỉ mới bán xà phòng được mấy ngày, tuy là 20 văn một bánh nhưng lại làm ăn rất tốt.

Nhất là sau khi được những người giàu có không rõ vì sao lại để mắt tới, việc buôn bán của hắn ta chưa từng ngừng lại.

Nếu làm liên tục thì một ngày có thể bán được ít nhất hai, ba ngàn bánh xà phòng, nhưng để tránh chuyện xà phòng quá nổi tiếng sẽ gây phiền phức nên mới nói với bên ngoài rằng phải xếp hàng chờ đến hai tháng sau.

Trên thực tế, bất kể người nhà giàu có nào tới, hắn ta đều nói như vậy, nói xong lại tâng bốc mấy câu, một lần nữa đảm bảo khi nào có hàng sẽ giao xà phòng tới nhà họ trước, tự nhiên khiến người nhà đó cảm thấy được xem trọng.

Hơn nữa, Tống Mãn Sơn đã âm thầm tích trữ hàng.

Một ngày kiếm được ít nhất gần 20 lượng lãi ròng, cái giá 500 lượng mà chưởng quầy của Thúy Nhan Trai đưa ra, chỉ cần hơn nửa tháng là Tống Anh có thể kiếm được tới tay.

Dù sao thì gần đây Tống Mãn Sơn đã kiếm tiền đến điên rồi.

Từ trước đến nay, hắn ta chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như vậy bao giờ.

Thành Dung đông người, một đám ngốc cho rằng không mua được xà phòng, suýt nữa thì chen nhau vỡ đầu.

Tống Mãn Sơn đã tính kỹ rồi, chờ đến khi việc buôn bán ổn định, thu nhập của cửa hàng có thể sẽ giảm đi một nửa, nhưng hắn ta không sợ. Bởi vì đến lúc đó, hắn ta đã tích trữ hàng đủ nhiều, có thể mở rộng kinh doanh ra bên ngoài, tuyệt đối sẽ không phải chịu cảnh túng quẫn.

Nhưng chưởng quầy lại tiếc tiền không thôi.

Lại bảo quản sự tới thôn Hạnh Hoa.

Lần này, quản sự không còn cao ngạo như trước nữa, bắt đầu nghĩ cách dỗ cho Tống Anh vui vẻ...

Trước khi quản sự lên đường, Tống Anh đang đếm tiền xu.

Thẻ kẹp sách bán được kha khá nhưng Tống Anh cảm thấy lần sau nàng đến chắc chắn sẽ bán được nhiều hơn một chút.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 430: Tống Tuân tức giận


Hôm nay nàng mới đến, hầu hết những người này đều cho rằng thẻ kẹp sách làm từ lá cây dễ làm, mặc dù thích nhưng cũng cảm thấy 20 văn hơi đắt.

Chờ đến ngày mai, chắc chắn sẽ có người tự dùng lá cây làm thử một lần, đến lúc đó tự nhiên biết thứ mình làm ra khác xa thứ nàng làm, ngược lại càng chứng tỏ danh tiếng của nàng.

Nghĩ như vậy, Tống Anh cũng không vội bán.

Thấy đã đến giờ, nàng dọn đồ về nhà.

Trong thư viện vẫn còn có người chưa từ bỏ ý định.

Lục Giai hơi ảo não, lăn lộn nửa ngày, không chỉ không nhìn thấy được gì mà còn bị người ta lừa mất 2 lượng bạc...

Sau khi xong việc, hắn ta suy nghĩ kỹ lại cũng cảm thấy bản thân mình xúc động là có nguyên nhân. Lúc đó, lời Tống Tuân và muội muội hắn nói đều mang theo mấy phần khiêu khích, dường như đã biết rõ hắn ta xem trọng mặt mũi...

Sơ suất.

Lục Giai nhìn chằm chằm Tống Tuân.

Lúc này đã tan học mà vẫn có người vây quanh Tống Tuân, rất nhiều người đang nghiên cứu hoa văn trên thẻ kẹp sách, cũng có rất nhiều người hỏi Tống Tuân về chuyện bài vở...

Rõ ràng tài học của hắn ta tốt hơn nhưng chưa bao giờ có ai tới hỏi bài hắn ta cả...

Nghĩ như vậy, trong lòng Lục Giai hơi không cam tâm. Rốt cuộc Tống Tuân này có mị lực gì mà lại khiến người khác đối xử với hắn tốt như thế?

Càng nghĩ càng quyết tâm, cuối cùng Lục Giai đã ra quyết định.

Hắn ta và Tống Tuân là bằng hữu, học cùng với nhau, tất nhiên cũng biết cách đối nhân xử thế của hắn, cho dù muốn chứng minh muội muội hắn xấu thì vẫn còn nhiều cơ hội khác.

Quan sát Tống Tuân lâu như vậy, hắn ta cũng biết Tống Tuân hiền hậu, không phải kiểu người dùng lời nói gay gắt để từ chối người khác, chỉ cần hắn ta tỏ thái độ tốt một chút thì Tống Tuân sẽ không bài xích hắn ta.

Có điều...

Hắn ta đường đường là công tử Lục gia mà lại phải làm bằng hữu với một nông dân chân đất, dường như có hơi...

"Tống huynh, lúc nãy đã có chỗ đắc tội, Lục mỗ ở đây xin lỗi ngươi." Suy nghĩ hồi lâu, Lục Giai cuối cùng cũng mở miệng, có điều, tuy hắn ta xin lỗi nhưng ánh mắt vẫn vô cùng cao ngạo. Tống Tuân cau mày, cảm thấy chắc hẳn vị thiếu gia này có ý đồ xấu.

"Không cần." Tống Tuân lạnh lùng đáp.

Muốn cách xa loại đại thiếu gia này một chút.

Đại thiếu gia này tốt nhất nên sớm ngày thi cử đỗ đạt, từng bước thăng quan tiến chức, nhanh chóng cút đi.

Nhưng Lục Giai lại thấy hơi mất mặt. Đây là lần đầu tiên hắn ta xin lỗi người khác, vậy mà đối phương lại hờ hững?

Không những không vui mà còn hơi giận dỗi.

Hắn ta tới huyện Lễ này, học sinh trong thư viện dù là người đã có công danh tú tài thì vẫn khách khí, thậm chí còn có mấy phần lấy lòng hắn ta, Tống Tuân này thì ngược lại, ngay cả đồng sinh cũng không phải mà còn phách lối như vậy.

"Lúc nãy ta đã làm sai, phải được Tống huynh tha thứ mới được. Hay là như vậy đi, hôm nay ta mời Tống huynh tới tửu lầu tụ họp, ăn một bữa cơm." Cha hắn ta cũng qua lại với người khác như vậy.

Mời khách, uống rượu... đưa nữ nhân.

"..." Tống Tuân cảm thấy rất khó hiểu: "Chúng ta không thân."

"Ta đặc biệt xin lỗi ngươi không liên quan gì đến chuyện chúng ta có thân hay không, ta mời ngươi tới là được." Lục Giai nói.

Tống Tuân nghe vậy thì tức giận đến bật cười: "Khẩu khí của Lục công tử cũng lớn thật! Tống Tuân ta quả thực xuất thân không cao nhưng cũng có tôn nghiêm, hôm nay ngươi bắt nạt muội muội ta, bây giờ lại ở trên cao nhìn xuống bắt ta tha thứ, ngang ngược vô lý như thế thật khiến ta bội phục gia giáo của Lục gia! Mời ta uống rượu thì không cần đâu, chỉ cần sau này mỗi lần muội muội ta tới, Lục công tử có thể cách xa một chút, đừng nói mấy lời khó nghe thì ta đã mang ơn đội nghĩa rồi!"

"..." Lục Giai bối rối.

Tống Tuân thật sự tức giận.

Nghĩ đến chuyện Lục Giai một lòng muốn khiến muội muội hắn lộ ra dung mạo để làm trò tiêu khiển cho bọn họ thì trong lòng Tống Tuân vô cùng khó chịu. Hắn cũng không muốn tiếp tục ở lại đây thêm một khắc nào nữa nên sau khi điều chỉnh về trạng thái bình thường, hắn lập tức nói: "Lòng ta khó chịu, xin phép đi trước. Các vị có vấn đề gì thì để sau hẵng nói!"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 431: Tặng lễ


Từ trước đến nay, Tống Tuân vốn dĩ là người có tính cách tốt nhất trong lớp, lúc này tức giận đến mức đứng dậy bỏ đi khiến mọi người giật nảy mình, không khỏi nhìn về phía Lục Giai.

Lục Giai sửng sốt một chút, sau đó mặt đỏ tía tai.

Lần đầu tiên hắn ta cúi đầu trước người khác, vậy mà đối phương lại còn nổi giận?

Không thể hiểu nổi!

Lục Giai càng cảm thấy mất mặt, nhưng hắn ta vẫn không biết bản thân sai ở đâu, nhìn sang những người khác, có vài người lộ vẻ hả hê khi người khác gặp họa, có vài người lại mỉa mai nhìn hắn ta. Những người bình thường hay vây quanh hắn trông có vẻ cực kì căm phẫn, nhưng không hiểu sao, Lục Giai lại cảm thấy bọn họ cũng đang âm thầm cười nhạo hắn ta trong lòng.

Tưởng tượng như vậy, Lục Giai cũng phất tay áo rời đi.

Mỗi lần tan học, Tống Tuân đều ở lại thư viện một lúc lâu để thảo luận bài học cùng những đồng môn khác, vậy nên lúc rời đi đã tương đối trễ, ra cửa nhìn thấy Tống Anh đã không còn ở đây nữa, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Xem như nha đầu kia vẫn biết nghe lời.

Trên đường trở về, Tống Anh cũng không sốt ruột, để Đại Bạch đi chậm rì rì, nếu gặp những người nông dân chưa bán hết hàng đang vội về nhà, có khi nàng sẽ mua vài món gì đó.

Nàng đi được nửa đường, quản sự bên Thúy Nhan Trai đã nhanh chóng chạy đến Tống gia…

Tống Anh biết hôm nay mình sẽ về muộn một chút nên đã dặn dò ba đứa nhỏ từ trước, bảo bọn chúng về Tống gia ăn cơm.

Vậy nên lúc này, cổng lớn nhà nàng đóng chặt, bên ngoài tường cao vây kín, không nhìn thấy tiền viện.

Quản sự không khỏi nhíu mày lại, sau khi chờ đợi một lúc, hắn ta có hơi sốt ruột, lúc đang do dự thì bỗng dưng nghe thấy tiếng gà gáy vang lên gần đó, nhìn lên chỉ thấy một con gà trống đột nhiên bay tới trên không trung!

Con gà trống kia bay một vòng quanh đầu hắn ta, "bẹp" một tiếng, trên đầu hắn ta có thêm một bãi gì đó, còn con gà trống kia thì vững vừng đáp xuống bờ tường.

Quản sự tức giận đến mức khuôn mặt già đen lại, đang định chửi con mẹ nó thì nhìn thấy cách đó không xa có một đàn vịt đi tới.

Một bước hai bước, "Cạc cạc cạc cạc", cả đàn vịt có khoảng bảy tám con.

Không biết từ lúc nào đã đi đến trước mặt hắn ta, khi đi đến cổng thì ngồi xổm trong chốc lát, qua hai nhịp thở, đàn vịt đứng dậy đi một vòng quanh chân tường, cuối cùng đi ra phía sau nhà, nhảy xuống cái ao cạn rồi chui vào hậu viện được rào lại theo đường nước kia.

Quản sự sửng sốt một hồi lâu, trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ lạ.

Chẳng lẽ đàn vịt này biết đường sao? Thế nhưng trước đó bọn chúng đã chờ ở đằng trước, dường như xác định được không có ai mở cửa nên mới đi vòng ra sau nhà một cách trật tự ngay ngắn…

Lau sạch phân gà trên đầu, quản sự cảm thấy căn nhà này rất khác biệt.

Đặc biệt là nhìn từ phía sau, từ xa nhìn lại, bên trong hậu viện giống như có từng đợt gió lạnh rùng rợn thổi qua…

Quản sự vò đầu suy nghĩ, quyết định vẫn nên hỏi thăm người khác một chút.

Trì hoãn gần nửa canh giờ, cuối cùng hắn ta cũng tìm được người đứng đầu của Tống gia.

Tống Lão Căn vừa nghe nói người này tới tìm Tống Anh, ông lập tức cảm thấy hơi lo lắng.

Biết tôn nữ nhà mình giỏi giang nên ông cũng sợ mình làm tôn nữ mất mặt, huống chi nhìn vị quản sự này ăn mặc rất sang trọng, hơn nữa còn ngồi xe ngựa, trông có vẻ không phải người bình thường.

"Kẻ hèn này họ Viên, là quản sự của cửa hàng son phấn Thúy Nhan Trai, hôm nay ta đặc biệt tới gặp Hoắc nương tử, chỉ là không ngờ nàng ấy lại không có ở nhà, tuy nhiên… nếu ngài là gia gia của Hoắc nương tử thì gặp ngài cũng được…"

Nói rồi, Viên quản sự vẫy tay một cái, sai người đưa lễ vật trên xe xuống.

"Không biết tình hình trong nhà Hoắc nương tử thế nào nên cũng không chuẩn bị được lễ vật đặc biệt, chỉ là mấy thứ bình thường, mong Tống lão gia không chê." Viên quản sự lại nói.

Tống Lão Căn nghe thấy hai chữ "lão gia" kia thì khuôn mặt già có hơi ngượng ngùng.

Nhìn thoáng qua lễ vật, ông vô cùng ngạc nhiên.

Mấy thứ này sao có thể gọi là bình thường được?

Có hai tấm da hồ ly, còn có hai cuộn gấm vóc trông cực kỳ đắt tiền! Chưa kể còn có vài gói giấy tỏa ra mùi hương thoang thoảng!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 432: Việc buôn bán và cưới vợ


Tống Lão Căn cũng nhận ra mùi hương này.

Tống Anh thường mua một ít điểm tâm mang qua nên tính đến giờ ông đã ăn không ít thứ, đương nhiên có thể nhận ra rằng những thứ Viên quản sự mang đến chính là những thứ mà tôn nữ đã mua trước đây, giá cả không hề rẻ...

Tống Lão Căn cảm thấy như ngồi trên đống lửa.

Nếu chỉ là vài món đồ nhỏ, ông còn có thể thoải mái nhận lấy. Thêm nữa, nếu không phải chuyện gì lớn, ông sẽ thay tôn nữ nhận lời trước, sau đó nói lại với Tống Anh là được.

Nhưng những thứ này, đặc biệt là tấm da hồ ly, ngay cả một người ngoài nghề như ông cũng có thể nhận ra đó là hàng cực phẩm, mấy món đồ này ít nhất cũng đáng giá hàng chục lượng bạc!

Những thứ đắt đỏ như vậy, làm sao ông có thể nhận lấy chứ?

Tống Lão Căn mặt mày lúng túng.

"Ta thấy căn nhà của Tống lão gia…" Viên quản sự nhìn xung quanh một chút: "Có vẻ hơi cũ kỹ, ngài không định sửa sang lại một phen sao? Nếu ngài muốn thì ngày mai ta sẽ tìm người đến, giúp căn nhà của ngài thêm gạch thêm ngói, chắc chắc sẽ làm cho nhà cửa rộng rãi thoáng mát hơn mấy phần."

"Không cần, không cần đâu, căn nhà này cũng đủ ở rồi, không cần lãng phí tiền bạc." Tống Lão Căn vội vàng đáp.

Ánh mắt nhìn ra ngoài, trong lòng thầm nghĩ sao nha đầu Tống Anh kia vẫn chưa quay về.

Viên quản sự cười nói: "Trước khi đến đây, ta đã ghé qua phu gia của Hoắc nương tử một chuyến, quả thực trông rất bề thế, chắc là bức tường bên ngoài cũng mới xây thôi đúng không? Bên trong sân chắc cũng không nhỏ, ta nghĩ Hoắc nương tử ở trong một căn nhà khí thế như vậy mà để Tống lão gia và các bậc trưởng bối sống trong căn nhà thế này thì không hay lắm."

Chỉ cần ông lão này nhận quà của hắn ta, vậy thì sau này sẽ dễ nói chuyện hơn.

Hơn nữa...

Hoắc nương tử thật sự không biết cách làm người, bản thân sống trong căn nhà ngói đỏ tường xanh mới tinh, nhưng người nhà mẹ đẻ lại sống trong ngôi nhà nửa mới nửa cũ như thế này, dù nói là tươm tất thì cũng có vài cái cửa sổ đã rách hết giấy.

"Trời vào thu sẽ lạnh lắm, ta thấy cửa sổ nhà Tống lão gia cũng nên dán giấy mới rồi…" Viên quản sự nói tiếp.

Tống Lão Căn hơi nhíu mày.

"Viên quản sự, rốt cuộc ngài muốn nói gì? Tuy lão già ta chưa từng va chạm với xã hội ngoài kia, nhưng cũng biết rằng không thể tùy tiện nhận lợi lộc từ người khác. Nha đầu nhà ta trước nay luôn có chủ kiến riêng, các ngươi có hợp tác buôn bán hay không, ta thật sự không rõ. Thế này đi, ngài cứ đợi ở đây, nếu có việc gấp thì ở lại qua đêm, đợi Tống Anh về, ngài tự mình nói chuyện với nó, vậy thì sẽ rõ ràng hơn." Tống Lão Căn nói.

Ông còn không rõ tính tình của Tống Anh như nào sao?

Lỡ như ông vô tình làm sai chuyện gì đó, một ánh mắt tựa lưỡi dao của nàng cũng có thể làm lão già như ông sợ hãi đến co rúm người lại.

Ban đầu Viên quản sự định nói chuyện trực tiếp với Tống Anh, nhưng khi thấy nhà mẹ đẻ của Tống Anh, hắn ta lại thay đổi suy nghĩ.

Hắn ta cảm thấy, việc buôn bán cũng giống như cưới vợ, nếu có thể làm hài lòng người nhà của đối phương trước, có người giúp đỡ thì khả năng thành công sẽ cao hơn.

"Chao ôi, lời này của ngài quá khách khí rồi, ngài là gia gia của Hoắc nương tử, ta nói chuyện với ngài hay với nàng ấy cũng như nhau thôi! Hơn nữa, Hoắc nương tử là người vô cùng hiếu thuận, chẳng phải có chuyện gì cũng phải xin ý kiến của ngài trước sao?" Viên quản sự cười cười, tiếp tục nịnh nọt.

Tống Lão Căn thở dài.

Người trên trấn thật phiền phức, nói gì cũng không chịu hiểu.

Trong khi Viên quản sự đang nói chuyện, hắn ta nhìn thấy mấy đứa trẻ thò đầu ra nhìn.

Hắn ra lập tức vui mừng, vẫy vẫy tay, lấy những món điểm tâm mình mang theo ra: "Đây là điểm tâm mua trên trấn, các ngươi chưa ăn bao giờ đúng không? Lại đây nếm thử đi."

Mấy đứa trẻ nhìn nhau.

Tống Đạt nghĩ ngợi rồi giả vờ tội nghiệp hỏi: "Điểm tâm mua trên trấn sao? Chắc là đắt lắm nhỉ?"

Nhân sâm tinh cũng chớp chớp mắt nhìn.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 433: Dọa đến ngây người rồi phải không?


Lúc này, trước cổng có năm đứa trẻ đứng đó.

Nhân sâm tinh, Tống Đạt và Tống Võ đều là anh lớn trong nhà, đến Tống gia, ba đứa phải dẫn theo Tam Nha và nhi tử nhỏ nhất của Tứ phòng là Khang ca nhi đi chơi.

Nếu là trước đây, đúng là bọn chúng chưa từng được nếm thử những món điểm tâm này.

Nhưng từ khi Tống Anh có chút bạc, trong nhà chưa bao giờ thiếu điểm tâm.

Bên phía Tống gia, việc hiếu kính với lão gia tử chưa bao giờ ngừng lại, dù sao thì lão gia tử cũng đã lớn tuổi rồi, không tiện ăn một mình, tôn nữ và tôn tử trong nhà chỉ có Tam Nha và Khang ca nhi chơi đùa dưới mí mắt ông cả ngày, vậy nên hai đứa nhỏ này thỉnh thoảng cũng được ăn vặt.

Vì vậy, lúc này nhìn thấy điểm tâm, bọn chúng không hề tỏ ra thèm thuồng.

Tống Đạt và Hoắc Lâm đã sớm nhìn thấy vị Viên quản sự này, không biết hắn ta là người tốt hay xấu nên lúc này mới muốn thử một chút.

Viên quản sự cười nói: "Điểm tâm mua trên trấn đương nhiên không rẻ rồi, chẳng hạn như miếng bánh đậu xanh này, một miếng nhỏ cũng phải mất mười mấy văn, nhưng hương vị thật sự rất ngon, vừa ngọt vừa mềm, các ngươi muốn nếm thử không?"

"Ta không ăn đâu, không phải cho chúng ta, là của Nhị tỷ." Tống Đạt tỏ vẻ thất vọng.

Lão gia tử sửng sốt một chút, không biết mấy tiểu quỷ này đang định làm gì.

Viên quản sự lại hiểu nhầm biểu cảm của lão tử, cho rằng Tống lão gia tử đang xót xa cho tôn tử.

"Chuyện nhỏ thôi mà, tuy rằng Hoắc nương tử đã lập gia đình, nhưng vẫn là tôn nữ của Tống gia đúng không? Mấy thứ này xem như ta đặc biệt tặng cho các ngươi, cứ yên tâm ăn đi." Viên quản sự cười cười, lại nói với Tống Lão Căn, "Lão thúc, ngài cứ yên tâm, nếu lần này Hoắc nương tử đồng ý hợp tác với bọn ta, gia sản ít nhất cũng phải tăng thêm năm trăm lượng đấy! Nàng ấy là con cháu của Tống gia, chẳng lẽ lại không hiếu thuận với ngài sao?"

"Đến lúc đó, có sơn hào hải vị nào mà không mua nổi? E rằng mấy miếng điểm tâm này cũng chẳng lọt nổi vào mắt ngài và hài tử trong nhà!" Viên quản sự bổ sung.

Vậy nên, đánh cũng được, mắng cũng được, hãy ép Tống Anh bán công thức cho Thúy Nhan Trai bọn họ đi!!!!

Tống Lão Căn nhíu mày: "Năm trăm lượng sao?"

Buôn bán gì mà một lần lại có nhiều bạc như vậy?

"Đúng vậy, ngoài năm trăm lượng này ra, chưởng quầy còn nói rằng muốn mời Hoắc nương tử đến làm đại sư phụ ở cửa hàng son phấn của chúng ta, mỗi tháng trả năm mươi lượng tiền công! Tiền công này, ngay cả ta... cũng không bằng đâu?" Viên quản sự nói tiếp.

Hắn ta có ghen tỵ không? Chắc chắn là không rồi.

Năm mươi lượng tiền công, cũng không nói là trả trong bao lâu.

Nếu nàng có thể nghĩ ra công thức giống như xà phòng thì dĩ nhiên sẽ được lĩnh lương thêm vài tháng, nhưng nếu không nghĩ ra…

Viên quản sự cười.

Thúy Nhan Trai bọn họ đã gặp quá nhiều người giống như Tống Anh rồi, có người giống như phù dung sớm nở tối tàn, những người thực sự có năng lực thì Thúy Nhan Trai nhất định sẽ giữ thật chặt, để bọn họ làm việc cho Thúy Nhan Trai, cũng tránh để những người khác chiêu mộ bọn họ.

"Năm mươi lượng sao?" Tống Lão Căn giật mình, nhưng nghĩ lại thì cửa hàng của Nhị nhi tử cũng kiếm được ba bốn lượng mỗi ngày, trừ đi những ngày mưa gió dầm dề, mỗi tháng ít nhất cũng thu về bảy tám mươi lượng đúng không?

Năm mươi lượng không tính là nhiều, thậm chí đối với Nhị Nha mà nói, dường như con số này còn hơi ít?

Tống Lão Căn cảm thấy suy nghĩ này của mình thật đáng sợ.

Ôi, người bình thường kiếm được năm mươi lượng đã có thể cười đến nở hoa rồi, đến lượt Nhị Nha thì ông lại cảm thấy ít đến đáng thương...

Ông thật sự... bị năng lực của Nhị Nha dọa cho phát bệnh rồi.

Tống Lão Căn thở dài: "Viên quản sự đường xa đến đây, ta cũng không muốn ngài đi một chuyến vô ích, vậy nên có gì ta sẽ nói thẳng..."

"Đương nhiên, Tống lão gia không cần khách sáo đâu." Viên quản sự cười.

Chắc chắn là bị số bạc này dọa đến ngây người rồi phải không?

"Không nói đến năm trăm lượng kia..." Tống Lão Căn không nắm rõ tình hình, không muốn vội vàng quyết định nên chỉ nói: "Nhị Nha là người có bản lĩnh, mỗi tháng năm mươi lượng tiền công, ta cảm thấy... có hơi ít."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 434: Kẻ lừa đảo


Nụ cười treo trên miệng Viên quản sự trở nên cứng đờ: "Ít sao? Có phải Tống, Tống lão gia ngài nói nhầm rồi không… đây, đây phải là nhiều mới đúng chứ?"

"Ngài đã muốn hợp tác với nha đầu nhà ta thì cũng nên biết... Nhị Nha kiếm tiền rất giỏi, bây giờ ra giá năm mươi lượng tiền công, quả thật là không có thành ý chút nào đâu." Lão gia tử lại nói.

Hơn nữa, lời của Viên quản sự vừa mới nói cũng không đúng.

Hắn ta nói gì mà Nhị Nha kiếm tiền để hiếu kính bọn họ?

Làm gì có đạo lý đó, lời này giống như là đang ban ơn cho ông ấy, khiến ông ấy nghe xong không thoải mái.

Đúng là Nhị Nha hiếu thuận, nhưng thật lòng mà nói, bình thường ông cũng chỉ dám ăn một chút điểm tâm mà Nhị Nha mang qua thôi, còn nhiều thứ tốt khác thì ông không dám nhận, dù sao thì tôn tử trong nhà cũng đang được Nhị Nha chăm sóc rồi!

Viên quản sự vẫn cảm thấy mình đã nghe nhầm.

"Tống lão gia, ta nói... là năm mươi lượng, không phải năm lượng bạc, ngài có nghe nhầm không?" Viên quản sự hỏi.

Chắc là lão già này đã lớn tuổi nên bị lãng tai.

"Không phải! Thái công của ta không hề nghe nhầm!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoắc Lâm ngẩng lên: "Ngài cũng quá keo kiệt rồi, muốn mời nương ta về làm việc thì ngài phải trả nhiều bạc hơn chứ? Chỉ bấy nhiêu đó thôi không đủ để nương ta mua điểm tâm cho bọn ta ăn đâu!"

Tống Đạt lườm Hoắc Lâm một cái, cho dù Nhị tỷ tỷ của hắn có hào phóng đến mấy thì cũng không đến mức một tháng tiêu nhiều bạc như vậy để mua điểm tâm đâu!

Nhưng muốn hù dọa người khác, dĩ nhiên là phải phóng đại lên rồi!

"Lâm ca nhi, có lẽ vị chưởng quỹ này chưa trải sự đời, ngươi xem đi, ngay cả miếng bánh đậu xanh mười mấy văn mà ngài ấy cũng cho là quý giá vô cùng, đương nhiên cảm thấy năm mươi lượng là nhiều rồi!" Tống Đạt nói thêm, "Chúng ta là những đứa trẻ ngoan, không nên chê cười người ta."

"Vậy được rồi, ta là đứa trẻ lễ phép." Hoắc Lâm thở dài, "Vậy ngài nói xem, ngài bỏ ra năm trăm lượng để mua cái gì? Chẳng lẽ muốn mua công thức nấu ăn của nương ta sao?"

"..." Hắn ta bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua công thức nấu ăn mới là kẻ điên!

"Lâm ca nhi nói đúng, ta vẫn chưa hỏi Viên quản sự, rốt cuộc là ngài muốn buôn bán thứ gì?" Tống Lão Căn cũng hỏi.

"Ta là quản sự của cửa hàng son phấn, đương nhiên muốn buôn bán xà phòng của Hoắc nương tử." Viên quản sự nghiến răng nghiến lợi.

Đương nhiên Hoắc Lâm biết điều này, vì vậy cười nói: "Được thôi! Ngài bỏ ra năm trăm lượng để mua bao nhiêu bánh xà phòng? Gần đây có thể nương ta hơi bận, nhưng ta cũng biết làm, ngài cứ đưa bạc cho ta, khi nào ta làm xong sẽ nhờ nương mang cho ngài."

"..." Viên quản sự nhíu mày.

Thằng nhóc này biết làm sao? Viên quản sự hoàn toàn không tin.

Thực tế là Hoắc Lâm cũng biết, nhưng Tống Đạt và Tống Võ thì không, cho dù Tống Anh có đối xử với Tống Đạt và Tống Võ tốt đến đâu thì cũng không thể để bọn chúng biết công thức bí mật của mình.

"Tiểu công tử nói đùa rồi, năm trăm lượng bạc sao có thể chỉ mua chút xà phòng thôi... Đương nhiên là Thúy Nhan Trai bọn ta muốn mua công thức làm xà phòng rồi…" Viên quản sự cố gắng giữ nụ cười, "Tiểu công tử còn nhỏ, có thể chưa biết năm trăm lượng bạc nhiều đến mức nào đâu… Nói như này đi, năm trăm lượng bạc có thể mua được gần một trăm mẫu ruộng cạn đấy."

"Gần một trăm mẫu á? Ngài lừa ta à?" Hoắc Lâm nhíu mày: "Đất ở thôn Hạnh Hoa khá đắt, cho dù là ruộng cạn bình thường thì cũng phải bảy tám lượng bạc một mẫu, nếu là ruộng nước tốt thì chỉ có thể mua được hơn ba mươi mẫu thôi, ngài tưởng đất ở thôn Hạnh Hoa cũng không đáng bao tiền giống như đất ở thôn Thạch Đầu sao?"

Loại đất ở thôn Thạch Đầu, bốn năm lượng bạc là có thể mua được một mẫu.

Sao mà so được chứ?

Thôn Hạnh Hoa có vị trí tốt, giao thông thuận tiện, gần huyện thành, chưa nói đến non xanh nước biếc, người dân ở đây còn rất thuần phác, giá đất dĩ nhiên cao hơn nhiều rồi!

Viên quản sự nhíu mày.

Tống Lão Căn vô cùng ngạc nhiên, không ngờ Lâm ca nhi còn nhỏ tuổi như vậy mà đã biết những chuyện này rồi!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 435: Nàng đã trở lại!


Viên quản sự cười gượng một tiếng: "Tiểu lang quân, cho dù chỉ có ba lăm ba sáu mẫu ruộng nước, thì... Hằng năm thu hoạch cũng không ít mà? Nếu công thức làm xà phòng cứ để trong tay Hoắc nương tử, hao tâm tổn trí mười năm cũng chưa chắc kiếm được nhiều tiền như vậy đâu!"

Hoắc Lâm nhíu mày.

Hắn xác định rồi, người này chính là một kẻ lừa đảo.

Nương hắn nói rằng xà phòng là vũ khí lợi hại của nàng, hình như còn nói là một trong ba đại pháp bảo, có nó thì cả đời không lo ăn uống, vàng bạc đầy nhà, vậy nên tuyệt đối không chỉ có giá năm trăm lượng!

"Thái công đừng tin hắn, hắn chỉ đến để lừa lấy công thức thôi." Vẻ mặt Hoắc Lâm rất nghiêm nghị, sau đó sử dụng bản năng của yêu tinh để nhìn thử công đức của Viên quản sự một chút, lập tức càng thêm chán ghét: "Cả người ngươi đen thùi lùi, vừa nhìn đã biết từng làm không ít chuyện thất đức, ngươi mau đi đi, đừng làm liên lụy đến thái công của ta!"

Người làm việc xấu, sớm muộn gì cũng sẽ chịu báo ứng.

Đạo trời sáng tỏ, nhân quả tuần hoàn.

Tất nhiên, ý hắn không phải là những người nghèo khổ đều do kiếp trước làm nhiều chuyện ác, hắn không thể nói rõ về chuyện đầu thai này, nhưng có những người làm chuyện ác quá nhiều thì thân nhân, tuổi thọ và tâm tình của họ đều sẽ bị ảnh hưởng, nếu ở dưới địa ngục không bị trừng phạt và tẩy sạch tội lỗi, có lẽ sẽ đầu thai làm súc sinh chăng?

Hoắc Lâm cũng là lần đầu tiên thành tinh, chỉ mới nghe nói về việc này nên không hiểu rõ.

Nhưng dù vậy thì hắn vẫn biết nên tránh xa những người có công đức thấp một chút, lỡ như ngày nào đó ông trời đột nhiên nổi giận, giáng sét xuống đánh kẻ xấu, hắn cũng bị liên lụy thì sao?

Sắc mặt Viên quản sự lập tức trở nên khó chịu: "Tiểu công tử đừng nói bừa, ta là thành tâm đến bàn chuyện làm ăn mà..."

"Tống lão gia, năm trăm lượng mà ngài còn thấy ít sao? Ba hay năm mươi lượng bạc đã có thể sửa sang ngôi nhà này từ trong ra ngoài rồi, năm trăm lượng... đủ để ngài mua vài nô bộc hầu hạ, thậm chí là mua một căn nhà lớn ở trên trấn rồi!" Viên quản sự nghĩ rằng gia đình này không hiểu biết về tiền bạc.

"Viên quản sự, năm trăm lượng... đối với nhị tôn nữ của ta mà nói thì quả thật hơi ít, ta cũng không muốn giữ ngài lại lâu nữa, giữ lại cũng vô ích thôi, đợi Nhị Nha về rồi cũng phải mời ngài đi, vậy nên..." Lão gia tử cười gượng một tiếng.

Mặt Viên quản sự tối sầm lại.

"Tống lão gia không sợ để Hoắc nương tử bỏ lỡ nhiều bạc như vậy, nàng sẽ tức giận sao?" Viên quản sự nén giận nói.

"Không đâu, nương ta có bản lĩnh, sẽ không coi trọng những thứ này đâu!" Hoắc Lâm hét lên.

Lúc này, Viên quản sự mới nhận ra tiểu tử luôn mồm gọi nương này là ai.

Thì ra là hài tử của Hoắc nương tử?

Thảo nào không có quy củ gì cả.

Trước đây, Viên quản sự đã gặp Tống Anh một lần, ấn tượng về nàng không tốt, lần này nếu không phải vì xà phòng thì hắn ta thực sự không muốn cúi đầu.

Nhưng vì xà phòng…

"Tiểu lang quân, ngươi có muốn lên trấn ở không? Nếu như nương ngươi có tiền, lại làm việc ở cửa tiệm của ta thì ngươi có thể sống ở trên trấn mãi mãi. Đến lúc đó, ngươi muốn ăn gì, ra khỏi cửa là có thể mua được ngay, trên trấn có rất nhiều thứ hay ho, ngày lễ ngày tết cũng vô cùng náo nhiệt..."

"Ngươi đừng hòng dụ dỗ trẻ con, tưởng ta là kẻ ngốc sao?" Hoắc Lâm bình tĩnh nhìn hắn ta: "Ta không lạ gì quang cảnh trên trấn cả, đâu phải ta chưa từng nhìn thấy!"

Nếu hắn muốn đi thì chỉ cần chui xuống đất một cái, chẳng bao lâu là tới nơi rồi, có tốn sức không?

"..." Viên quản sự đột nhiên cảm thấy mệt mỏi.

Nhưng hắn ta không thể đi.

Kiên trì ở lại thêm một lúc.

Cuối cùng thì Tống Anh đã trở về.

Lần này, Tống Anh thật sự không mua gì nhiều, chỉ có ba cân thịt, hai con cá, trong nhà vẫn còn điểm tâm. Thêm vào đó, trên đường về nhìn thấy một người nông dân có mấy tấm da thỏ rừng không bán được trong giỏ, nàng cũng mua luôn.

Thu đã đến, đông sẽ không xa nữa.

Bây giờ tích trữ ít da thú, đến mùa đông làm cho nhi tử của nàng một bộ quần áo lông thú, nghĩ tới đã thấy vui rồi.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 436: Không sợ lỗ vốn


Những miếng da này, trên trấn cũng có bán, trước đó Tống Anh không nhớ ra, nếu không thì đã bắt đầu dự trữ từ lâu rồi.

Mấy tấm da thỏ này có chất lượng khá tốt, giá cả cũng phải chăng.

"Ồ, có khách à?" Tống Anh nhìn thấy chiếc xe ngựa kia, lập tức vỗ nhẹ lên lưng Đại Bạch nhà nàng một cái: "Đại Bạch, mày phải ăn nhiều một chút, trở nên mạnh mẽ hơn thì ngay cả con ngựa kia cũng phải chịu thua mày."

So về chiều cao thì không thể bằng được, lừa sinh ra đã thấp rồi.

Nhưng tinh thần và sức sống của chúng không giống nhau mà!

Nhìn con lừa của nàng đi, mắt to, lông mi dài, bàn chân cực kỳ mạnh mẽ, cười lên một tiếng có thể khiến người ta hồn lìa khỏi xác.

"Nương, hôm nay chúng ta ăn cơm ở chỗ thái công à?" Hoắc Lâm nhìn những miếng thịt này, hỏi.

"Ừ, tiện thể hỏi xem mấy bá nương và thẩm thẩm bán mì lạnh thế nào rồi." Tống Anh cười một tiếng.

Tống Anh vừa mới xuất hiện, ba trục lý vốn dĩ không ra khỏi cửa nghe thấy tiếng cũng chạy ra ngoài, vừa nhìn thấy Tống Anh, tự nhiên mọi người đều tươi cười, vội vàng nhận lấy đồ ăn.

Đại Diêu thị đon đả hỏi: "Nhị Nha muốn ăn gì? Thịt này xào với ớt hay là hầm với cải thảo?"

"Hầm với cải thảo đi, hôm nay ta mua được một miếng thịt ba chỉ, hầm lên ăn ngon hơn, nếu Đại bá nương đang bận thì để ta nấu cơm cũng được, dù sao cũng không tốn công lắm." Tống Anh nói.

"Cũng đến giờ nấu cơm rồi, ta và ngươi… Tứ thẩm cùng làm đi." Đại Diêu thị liếc nhìn Tiêu thị một cái.

Ngày nào Tiêu thị cũng làm việc cật lực, thực sự không dám phí phạm thời gian của bà ấy.

Tiêu thị xoa xoa tay, nhìn thấy thịt cũng thèm: "Hôm nay nhà chúng ta lại được ăn thịt rồi."

"Bây giờ Tam thẩm có tay nghề rồi, dăm ba ngày ăn thịt một lần cũng không khó." Tống Anh nói.

"Lãng phí quá, có tiền thì để dành cho mấy đệ đệ ngươi cưới vợ, ta từng này tuổi rồi, có ăn thịt hay không cũng như nhau." Tiêu thị lại nói.

Tống Anh nhíu mày: vẫn tiết kiệm như vậy.

Tống Anh nhìn thoáng qua Tống Đạt và Tống Võ.

Cảm thấy có thể bắt đầu từ bọn chúng.

Viên quản sự nhìn thấy trong nhà đột nhiên xuất hiện nhiều người như vậy cũng giật mình, đặc biệt là khi nhìn thấy bọn họ đối xử với Tống Anh khách khí như vậy thì càng cảm thấy kỳ lạ hơn.

Mấy người này không phải là trưởng bối sao? Sao nhìn thấy Tống Anh lại giống như nhìn thấy bà bà ác độc vậy...

Chẳng lẽ Tống Anh dựa vào việc mình kiếm được nhiều tiền rồi bắt nạt người nhà mẹ đẻ sao?

Hình như cũng không phải, bởi vì ánh mắt ba người này nhìn Tống Anh... thật sự không nhìn thấy chút ghét bỏ hay oán hận nào….

Viên quản sự không hiểu ra sao.

Cũng không cho rằng Tống Anh trợ cấp cho nhà mẹ đẻ, bởi vì… Mấy trục lí này chen chúc trong một cái sân lớn, cái sân này lại cũ kỹ như vậy, có thể thấy cuộc sống của họ cũng như bao dân làng bình thường khác, rất nghèo khổ, hơn nữa từng người một đều trông rất mệt mỏi, đâu có vẻ gì là được trợ cấp đâu?

"Hoắc nương tử, cuối cùng ngươi cũng về rồi, ta đã chờ ngươi lâu lắm rồi!" Viên quản sự vội vã nghênh đón.

Tống Anh liếc nhìn Viên quản sự: "Ồ, hóa ra là ngài à? Lần này lại đến mua dầu gội của ta sao?"

"..." Khóe miệng Viên quản sự cứng đờ, hắn ta không tin rằng Hoắc nương tử không biết chuyện Thúy Nhan Trai bọn họ đã nghiên cứu ra công thức làm dầu gội rồi.

"Chắc hẳn không phải đâu, ta vừa vào thành đã nghe nói Thúy Nhan Trai các ngài bán dầu gội với giá thấp." Tống Anh cười một tiếng: "Viên quản sự, Thúy Nhan Trai các ngài đúng là cửa tiệm lớn, không sợ lỗ vốn nhỉ."

Chắc chắn có rất ít người mua dầu gội giá năm trăm văn của Thúy Nhan Trai, thứ bán chạy chỉ có mặt hàng giá rẻ ba bốn mươi văn kia.

Thúy Nhan Trai thuê nhiều người làm công, cửa tiệm cũng lớn và đắt đỏ, đương nhiên chi phí phát sinh cũng nhiều, bán cái giá này chắc chắn không kiếm được tiền.

Vẻ mặt của Viên quản sự cũng không được tự nhiên lắm, tự dưng quên mất chuyện này!

Cửa tiệm của mình còn đang chèn ép dầu gội của người ta, làm sao có thể bàn bạc chuyện buôn bán xà phòng đây?
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 437: Sông có khúc, người có lúc


Viên quản sự lộ ra vài phần lúng túng trên mặt: "Hoắc nương tử, chuyện này, chuyện này đều là hiểu lầm cả. Thuý Nhan Trai bọn ta không có ý chèn ép ngươi, là bởi vì nghe nói công thức làm dầu gội Thanh Ti của ngươi bị Ý Quân Phường lừa lấy mất nên mới muốn giúp ngươi xả giận thôi!"

Tống Anh thật sự bội phục độ mặt dày của vị quản sự này.

"Giúp ta xả giận sao? Ai mà không biết công thức của Ý Quân Phường là do ta đưa cho? Viên quản sự, ngài đừng coi người khác là kẻ ngốc." Tống Anh cười khẩy một tiếng.

Tống Lão Căn nghe thấy Tống Anh nói như vậy, ông lập tức thở phào nhẹ nhõm.

May mà vừa rồi không nhận lễ vật của Viên quản sự, bằng không trong lòng Nhị Nha sẽ trách ông ấy gây phiền phức.

Còn mấy người bá nương thẩm thẩm khác thấy Tống Anh đang bàn chuyện thì đều tự giác không làm phiền.

Hôm nay Tống Anh đã đặc biệt mang thịt và cá đến, dù thế nào cũng không thể để Tống Anh vào bếp nấu ăn.

Thật ra cảm xúc của mấy người Đại Diêu thị đối với Tống Anh rất đơn giản, thậm chí không liên quan nhiều đến món mì lạnh đó.

Thật lòng mà nói thì gần đây trong nhà xảy ra nhiều chuyện lộn xộn như vậy đều nhờ có Tống Anh xử lý, mà lão gia tử cũng rất coi trọng Tống Anh, bọn họ làm dâu, đương nhiên cũng phải nối gót theo lão gia tử.

Hơn nữa, ba người này suy nghĩ kỹ lưỡng mấy đêm rồi, Tống Anh đối xử với bọn họ khá tốt.

Đại phòng và Tam phòng đều có con cái được Tống Anh chăm sóc dạy dỗ, ngày ngày nói tốt về Tống Anh, bọn họ làm sao mà ghét Tống Anh được, còn Tứ phòng lại càng quý trọng nàng hơn, Tiểu Diêu thị là một người dịu dàng yếu đuối, luôn tin tưởng tuyệt đối vào lời nói của Tống Mãn Sơn.

Tống Mãn Sơn bảo nàng ấy nghe lời Tống Anh, nàng ấy chắc chắn sẽ nghe lời Tống Anh, ngay cả một chút do dự cũng không có..

Lúc này nhìn thấy Tống Anh cười khẩy, mấy trục lí đều cảm thấy vị quản sự này không phải là người tốt.

Tính tình của Nhị Nha tốt biết bao? Đối xử với ai cũng hào phóng chân thành, nếu có thể khiến Nhị Nha mất hứng thì chắc chắn nhân phẩm của người đó không tốt.

"Hoắc nương tử à, ban đầu Thuý Nhan Trai bọn ta đích thân mời ngươi nhưng ngươi không đồng ý, sao có thể... đồng ý giao công thức cho Ý Quân Phường chứ? Thật lòng mà nói, mặc dù Ý Quân Phường là cửa tiệm lâu năm, nhưng sức ảnh hưởng thực sự không bằng Thuý Nhan Trai bọn ta... nên bọn ta nghĩ ngươi là bị ép buộc..." Viên quản sự cố gắng biện minh.

Tống Anh đột nhiên bật cười, thấy Tứ thẩm định rời đi, nàng vội nói: "Tứ thẩm, ngài ấy là quản sự của Thuý Nhan Trai, hay là... người giúp ta trò chuyện với ngài ấy đi?"

Hai mắt Tiểu Diêu thị sáng rực lên: "Thật sự là người của Thuý Nhan Trai sao?"

"Đúng vậy." Tống Anh gật đầu.

Viên quản sự không hiểu đầu cua tai nheo gì.

Hắn ta thấy Tiểu Diêu thị quay người lại, chống nạnh nói: "Ta đã nghe thấy hết những lời ngài vừa nói rồi, vậy thì ta sẽ thay mặt tiểu điệt nữ của ta nói chuyện với ngài nhé! Hợp tác với Ý Quân Phường chính là ý của ta!"

Tiểu Diêu thị cảm thấy mình nói vậy không sai.

Trước đây Tống Anh đã tìm nàng ấy hỏi thăm về mấy cửa hàng đó mà!

"Ngươi..." Viên quản sự nhíu mày, chẳng lẽ Thuý Nhan Trai đã đắc tội với vị này sao?

Nhìn hơi quen quen, nhưng thực sự không nhận ra.

"Phu quân ta đi mua hàng nhà ngài bị người của các ngài chỉ trỏ, còn nói chàng ấy không đủ tiền mua phấn son của các ngài! Nhị Nha hiếu thuận, biết các ngài ức h**p thúc thúc của nàng, đương nhiên sẽ không vừa mắt các ngài rồi!" Tiểu Diêu thị nói xong còn tự thấy mình rất kiêu ngạo: "Đừng tưởng cửa hàng của các ngài lớn thì ghê gớm lắm, bây giờ chẳng phải là không làm nổi một bánh xà phòng sao? Chúng ta xuất thân nghèo khó thì sao chứ? Ngài là đại quản sự mà còn phải lặn lội đến đây cầu xin Nhị Nha đấy thôi! Xem cái đuôi của các ngài còn có thể vểnh lên trời nữa không!"

Bắt nạt phu quân của nàng ấy, đúng là đáng đời!

Đại quản sự nhíu mày.

Đột nhiên... có chút ấn tượng.

Những năm qua luôn có một gã trông giống như lưu manh, lần nào cũng mua hàng của Ý Quân Phường rồi lượn lờ trước cửa nhà bọn họ, ban đầu không ai để ý, nhưng đi đi lại lại vài lần thì mọi người trong tiệm đều nhận ra người đó, nhìn thấy cũng khá phiền!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 438: Ngươi sẽ hối hận


Hắn ta mơ hồ nhớ lại, có vài lần, nam nhân đó còn dẫn theo thê tử, mà thê tử...

Viên quản sự nhìn Tiểu Diêu Thị, cảm thấy ký ức này khớp với nhau.

"Tống phu nhân, đều là tiểu nhị trong tiệm không hiểu chuyện, ta quay về sẽ dạy bảo bọn họ sau. Chuyện nhỏ nhặt như thế này cần gì phải ghi nhớ trong lòng chứ? Hay là như vậy đi, sau này mỗi lần phu nhân đến tiệm của ta, ta đều sẽ giảm giá bảy mươi phần trăm cho ngươi..." Viên quản sự nói.

Hiện giờ, điều quan trọng nhất chính là xà phòng!

Những thứ khác không quan trọng!

"Hừ!" Tiểu Diêu thị lườm hắn ta một cái, "Phi! Ai thèm! Đồ nhà các ngài cũng có tốt lắm đâu! Chỉ là có nhiều mẫu mã nên trông mới mẻ hơn thôi! Hiện giờ phu quân của ta đang ở thành Dung, nơi đó còn có nhiều mẫu mã tốt hơn nữa, ta không thiếu đâu!"

Nói xong, Tiểu Diêu thị kiêu hãnh rời đi giống như một con hồ ly đang vẫy đuôi, đi xuống bếp nấu cơm.

Viên quản sự ngẩn người.

Chuyện gì thế này?

Ai mà ngờ được nam nhân cố chấp như kẻ điên đó lại là thúc thúc nhà mẹ đẻ của Hoắc nương tử chứ?

"Hoắc nương tử, thù hận nên giải chứ không nên kết, bọn ta nguyện ý xin lỗi thúc thúc và thẩm thẩm của ngươi, hy vọng… Các ngươi có thể suy nghĩ lại về việc buôn bán xà phòng này..." Viên quản sự cảm thấy bản thân đã tự hạ mình đến tột cùng, "Năm trăm lượng bạc để mua công thức làm xà phòng của ngươi, thêm nữa, mỗi tháng bọn ta sẽ trả cho ngươi năm mươi lượng bạc, đây thực sự là lần đầu tiên bọn ta làm chuyện này kể từ khi khai trương Thúy Nhan Trai!"

"Viên quản sự, cho dù thái độ của ngài có tốt đến đâu thì ta cũng không thể quên được vẻ mặt tự tin đầy đe dọa của ngài lúc trước. Nếu Thúy Nhan Trai biết làm ăn đàng hoàng, chúng ta nước sông không phạm nước giếng thì cũng chẳng gây trở ngại gì, nhưng muốn mua công thức... ngài mơ đẹp quá, thứ lỗi cho ta không thể đáp ứng."

Năm mươi lượng bạc?

Đừng tưởng Tống Anh không biết cách làm việc của Thúy Nhan Trai!

Nàng nói tiếp: "Theo ta được biết, nhà các ngài đã từng mời không ít đại sư phụ, quả thực đều thỏa thuận với mức tiền công cao, nhưng hầu hết chỉ nhận được số tiền đó trong hai ba tháng, sau đó Thúy Nhan Trai sẽ kiếm cớ để cắt bớt. Hiện tại, sợ là mấy vị đại sư phụ đó mỗi tháng chỉ còn lại ba hay năm lượng bạc thôi nhỉ?"

Ba hay năm lượng là mức lương bình thường.

Nhưng mấy vị đại sư phụ đó đều bị cướp mất công thức.

Nói trắng ra là Thúy Nhan Trai dùng tiền lương cao để dụ dỗ người ta, sau đó qua cầu rút ván.

"Hoắc nương tử, không bằng ngươi cho ta một con số dứt khoát, ngươi muốn bao nhiêu lượng bạc để bán công thức làm xà phòng?" Viên quản sự gần như mất hết kiên nhẫn.

"Nếu ngay từ đầu ngài đã có thái độ như vậy, ta còn có thể kính nể cốt cách của Thúy Nhan Trai các người." Tống Anh giễu cợt một chút: "Nếu muốn mua đứt công thức của ta thì cũng được thôi, năm vạn lượng, cộng thêm ba phần lợi nhuận của Thúy Nhan Trai!"

"Năm vạn lượng? Còn đòi thêm ba phần lợi nhuận?! Hoắc nương tử, không bằng ngươi đi ngủ đi, nằm mơ mà kiếm được tiền còn nhanh hơn!" Viên quản sự suýt thì phát điên.

Nàng cho rằng bạc là cái gì? Là phân gà có ở khắp mọi nơi trong cái làng này sao?!

Năm vạn lượng? Một công thức vớ vẩn cũng đáng giá ngần ấy tiền sao?!

"Không đủ bạc thì mời đi cho, cửa lớn Tống gia không phải ai cũng có thể vào, lần sau nếu Viên quản sự còn đến, đừng trách gia gia ta tìm người ném ngài ra ngoài." Tống Anh liếc hắn ta một cái.

"Hoắc nương tử!" Viên quản sự thật sự muốn phát điên, "Tám trăm lượng!"

"Cút." Tống Anh quay đầu muốn bỏ đi.

Viên quản sự gấp quá, đưa tay ra muốn kéo vai Tống Anh lại, bàn tay kia vừa chạm vào vai nàng, Tống Anh đã phản ứng ngay, kéo hắn ta xoay ba trăm sáu mươi độ, "Rầm" một tiếng, nàng quăng mạnh xuống đất.

Sau khi quăng xong thì che miệng: "Ôi chao, Viên quản sự, nói chuyện thì nói chuyện thôi, sao lại động tay động chân làm ta giật cả mình."

"..." Tống Lão Căn nheo mắt.

Ông hoa mắt rồi.

Viên quản sự cảm thấy xương cốt như muốn vỡ vụn, vội vàng hét lên, gã sai vặt đứng ngoài vội vã chạy vào đỡ hắn ta lên.

"Hoắc nương tử, nếu không bán cho Thúy Nhan Trai, ngươi sẽ phải hối hận đấy!"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 439: Bị trả thù?


"Viên quản sự à, hình như lần trước ngài đến cũng đã nói những lời này rồi, thật chẳng có chút mới mẻ nào, ngài mau cút đi, nếu không đi..." Tống Anh ngoáy ngoáy lỗ tai, giọng nói dần dần lạnh đi vài phần, "Ta sẽ động thủ thật đấy."

Viên quản sự giật mình trong lòng, không biết tại sao lại cảm thấy sợ hãi.

Nghĩ đi nghĩ lại, hắn ta cảm thấy hôm nay có lẽ thực sự phải quay về tay không, trong lòng không khỏi cảm thấy tuyệt vọng.

Tống Lão Căn thấy bọn họ muốn rời đi, ông vội vàng tiến lên, trực tiếp nhét những món quà đối phương tặng vào xe ngựa của Viên quản sự.

Viên quản sự nhìn thấy gia đình có vấn đề này thì tức giận không thôi.

Nếu đổi lại là một nông hộ khác, hôm nay hắn ta sẽ không đến nỗi nhục nhã thế này!

Thường thì, những ông lão chưa từng va chạm với xã hội bên ngoài chắc chắn sẽ không thể rời mắt khi nhìn thấy những lễ vật hắn ta mua, còn những đứa trẻ kia chắc hẳn sẽ nhào lên tranh giành điểm tâm!

Ai ngờ ánh mắt của cả gia đình này cứ như dán lên mái nhà!

Nhìn thấy thịt thì như nhìn thấy bảo vật, nhưng nhìn thấy điểm tâm của hắn ta mua lại chẳng thèm để ý! Thật là kỳ lạ!

Viên quản sự nhìn chằm chằm cái thôn này này, trước khi đi còn đi xung quanh Hoắc gia một vòng.

Không biết trong lòng đang nghĩ gì.

Hắn ta vừa đi, Tống Lão Căn lập tức thở phào nhẹ nhõm.

"Người này trông thì có vẻ lễ độ, ai ngờ lại làm việc không đàng hoàng, còn muốn lừa gạt công thức của ngươi, người trên trấn... đúng là nhiều mưu mẹo." Tống Lão Căn thở dài.

Cộng thêm Bùi gia trước đây khiến ông lão có ấn tượng rất xấu với người trên trấn.

"Không phải người nào trên trấn cũng như vậy đâu." Tống Anh còn khá ngạc nhiên, "A gia, người nghe thấy năm trăm lượng bạc mà không cảm thấy kinh ngạc sao?"

"Sao lại không kinh ngạc?" Tống Lão Căn trừng mắt nhìn nàng, "Nông hộ như chúng ta, cả đời chưa từng nhìn thấy nhiều bạc như vậy, nhưng người này quá mức ân cần, lời nói ra cứ như muốn đưa năm trăm lượng bạc vào tay ta, nghe mà phiền lòng."

Tống Anh cười toe toét.

Thảo nào!

Hóa ra lão gia tử cảm thấy Viên quản sự đang xúc phạm nhân cách của mình!

"Lần này may mà người không đồng ý, nếu người đã đồng ý rồi mà ta lại không chịu, Viên quản sự đó chắc chắn sẽ làm người mất mặt, ép người phải cướp công thức của ta." Tống Anh nói.

Tống Lão Căn giật mình: "Vậy... ngươi vừa mới quật ngã hắn, chẳng phải sẽ... bị trả thù sao?"

"Cửa hàng đó chính là loại người như vậy, không muốn buông tha cho người khác, ta đã bị bọn họ ghi hận từ lâu rồi, cũng không khác gì lần này, trước đây bọn họ có thể nghiên cứu ra công thức làm dầu gội Thanh Ti, nhưng còn xà phòng… Bọn họ có muốn cũng không làm được gì đâu…" Tống Anh nói đến đây thì dừng lại một chút, "Nhưng... vẫn phải cẩn thận."

Tống Anh cau mày suy nghĩ.

Nếu nàng là chưởng quỹ thất đức đó, làm thế nào để có được công thức làm xà phòng đây?

Đầu tiên, muốn có xà phòng từ tay nàng là điều không thể.

Vậy nên cách dễ nhất là hạ thủ với người nhà của nàng.

Nàng chỉ có một đứa con trai, cả ngày luẩn quẩn trong thôn Hạnh Hoa, tuổi còn nhỏ, có lẽ không tính kế được, như vậy...

Mục tiêu chuyển sang Đại bá và ca ca của nàng ở trên trấn.

"Những người làm việc cùng Đại bá ở phường nhuộm, chắc là a gia cũng quen vài người đúng không? Tốt nhất là ngày mai đi lên trấn một chuyến, tìm người giúp chúng ta để mắt một chút, ta sợ người của Thúy Nhan Trai sẽ tính kế với Đại bá." Tống Anh nói.

Tống Lão Căn lo lắng: "Xà phòng của ngươi thật sự kiếm được nhiều tiền như vậy sao? Đến mức khiến những người đó có thể động thủ với Đại bá ngươi?"

"A gia, người cũng từng dùng loại xà phòng này rồi, còn không biết nó tốt thế nào sao? Nói thật với người, hiện giờ cửa hàng do Tứ thúc trông coi buôn bán rất tốt, chờ đến khi chúng ta ổn định rồi, tương lai không chỉ có một cửa hàng này thôi đâu, Thúy Nhan Trai ghen tị là chuyện bình thường... còn về Đại bá... không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất*."

*Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất: Câu này có ý nhắc nhở phải làm việc cẩn trọng, đề phòng những việc không hay, khó lường trước xảy ra.
 
Back
Top Dưới