Ngôn Tình Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 480: Tiên trên trời


Ngụy Sài chỉ thấy hoa mắt.

Rõ ràng một khắc trước, trong tay nữ nhân này cầm chút điểm tâm, vải vóc và mấy thứ linh tinh, nhưng sao chỉ trong chớp mắt lại không thấy đồ đâu nữa rồi!?

Cực kỳ hợp với hoàn cảnh chính là giờ phút này đột nhiên có một cơn gió nhỏ thổi qua.

Một cơn gió nhỏ hết sức bình thường lại khiến Ngụy Sài cảm thấy âm u, toàn thân run rẩy, sắc mặt tái xanh, chỉ chớp mắt mà quần đã ướt sũng: "Ngươi, ngươi là thứ gì..."

"Ngươi nhìn thấy rồi sao?" Giọng nói của Tống Anh vang lên như quỷ.

"..." Ngụy Sài giật thót trong lòng, "Không, không có... Đại tiên tha mạng! Đại tiên tha mạng!"

"Xét thấy ngươi vẫn còn chỗ hữu dụng, giữ lại cho ngươi một mạng! Nhưng nếu ngươi dám nói bậy ra ngoài..." Tống Anh dừng một chút, "Ta sẽ hầm ngươi lên ăn."

Nói xong, Tống Anh rời đi.

Chỉ để lại bóng lưng tiêu sái, đáng sợ đằng sau.

Trên thực tế, bên trong mũ có rèm, Tống Anh suýt nữa cười đến phát điên.

Bàn tay vàng thực sự thú vị!

Nàng cũng không sợ Ngụy Sài này ăn nói bậy bạ, dù sao thì... phải có người tin mới được chứ!? Huống chi, Ngụy Sài vừa mới thua sạch của cải, nói hắn ta phát điên nên nhìn lầm càng đáng tin hơn chuyện nàng là yêu quái!

Làm kẻ ác phải có giác ngộ của kẻ ác, Tống Anh cảm thấy bản thân mình không hề quá đáng chút nào.

Còn về Thúy Nhan Trai...

Để kẻ chân trần này đi náo loạn trước đã.

Sau khi làm xong chuyện này, Tống Anh cũng không quên chính sự, trước khi đi, nàng nói chuyện với Hoa chưởng quầy về tình hình bán xà phòng gần đây.

Xà phòng càng được hoan nghênh hơn dầu gội Thanh Ti, lượng hàng mà Tống Anh đưa tới hoàn toàn không đủ cho Ý Quân Phường bán.

Trấn này lớn như vậy, 20 văn một bánh xà phòng, hầu như nhà nào cũng có thể mua được, huống chi một bánh xà phòng còn có thể dùng được một thời gian, chuyện buôn bán cũng càng ngày càng tốt hơn.

Nhất định phải mở thêm chi nhánh.

Hơn nữa, sau khi vào đông, trong nhà cũng sẽ ít việc hơn một chút, càng có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn.

150 lượng hôm nay là tiền nàng kiếm được từ việc bán xà phòng và thẻ kẹp sách gần đây, đương nhiên chưa tính số tiền kiếm được bên thành Dung.

Lát nữa lại gửi cho Tứ thúc ít tiền.

Đã lâu như vậy, bên thành Dung hẳn đã tích lũy được chút vốn mới phải.

Tống Anh có thể khẳng định, chỉ cần mở cửa hàng này, nàng có thể khiến Thúy Nhan Trai gặp khó khăn trên trấn!

Hôm đó, Tống Anh gửi tin cho Tống Mãn Sơn.

Ba ngày sau, Tống Anh nhận được hồi âm.

Ngoài ra, Tống Mãn Sơn còn đặc biệt nhờ huynh đệ mà hắn ta tin tưởng tới đây tặng bốn tấm ngân phiếu.

"Đại ca nói, doanh thu tháng vừa rồi rất tốt, người giàu có ở thành Dung giống như đồ ngốc, hoàn toàn không cần chúng ta nhọc lòng, còn đặc biệt đặt hàng dài hạn ở cửa hàng của chúng ta.

Chủ nhân cứ yên tâm, hiện giờ tiền vốn đã kiếm được về, các huynh đệ đều có thịt ăn!" Người đưa ngân phiếu là người từng trải, tên là Quan Lực Xương, là nhi tử của Quan đại nương làm việc ở tiệm ăn Tống gia.

Đối với Tống Anh, Quan Lực Xương thật sự bội phục.

Đương nhiên, hắn ta đã gặp Tống Anh một, hai lần, mặc dù không nói được mấy câu, nhưng chuyện này không ảnh hưởng gì đến việc bọn họ tôn trọng Đại chủ nhân này.

Tống Mãn Sơn là huynh đệ của bọn họ, theo lý thuyết, chất nữ của huynh đệ cũng là vãn bối của bọn họ, nhưng nương hắn ta nói người cho ăn cho uống chính là tổ tông, không thể thất lễ.

Tuy bình thường mấy người bọn họ hơi hồ đồ nhưng cũng không phải không nói lý.

Trước đây, khi chưa có Tống Anh, ngay cả Mãn Sơn ca cũng phải thành thành thật thật tìm việc, một tháng kiếm 2 đến 3 lượng bạc...

Sau này, nhờ có đại chất nữ như tiên trên trời giáng xuống, bọn họ mới có tiền tiêu.

Mệt, khổ, nhưng cũng kiếm được nhiều tiền.

Các huynh đệ, người nào nhiều thì một tháng có thể kiếm được hơn 10 lượng, người ít nhất cũng được 4 đến 5 lượng.

Tất cả dựa vào bản lĩnh của mình để kiếm tiền, làm càng tốt, càng nhiều thì càng được Mãn Sơn ca trả nhiều tiền, càng được xem trọng.

Mãn Sơn ca cũng nói đây là cửa hàng đầu tiên, không kiếm được bao nhiêu tiền, chờ đến sau này mở cửa hàng bán xà phòng khắp cả nước thì lúc đó bọn họ chính là chưởng quầy!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 481: Người lười biếng


Chưởng quầy có thể kiếm được bao nhiêu tiền một tháng?

Mãn Sơn ca từng tiết lộ, chủ nhân đã nói rằng chỉ cần là chưởng quầy của chi nhánh thì ngoài tiền công cố định, mỗi tháng còn có thể được chia một nửa tiền lời của cửa hàng, nếu làm lâu dài thì không chừng còn có thể được chia nhiều hơn, thậm chí hàng năm còn có tiền thưởng riêng!

Vậy nên, mặc dù bọn họ không thân thiết với Tống Anh nhưng ánh mắt nhìn Tống Anh lại như nhìn phụ mẫu tái sinh.

Cái "bánh nướng lớn" này quả thực do Tống Anh vẽ ra.

Tứ thúc nàng chỉ lấy một phần tiền lời mà bây giờ mỗi tháng kiếm được không dưới 50 lượng bạc.

Tống Mãn Sơn muốn kiếm được nhiều tiền hơn nữa, Tống Anh cũng như vậy, vì thế sớm muộn gì Tống Mãn Sơn cũng phải nhường lại vị trí chưởng quầy cho người khác.

Tống Anh nhìn Quan Lực Xương, đánh giá một phen, phát hiện ánh mắt của người này không kiêu căng, hẳn là người không tệ.

"Sau khi đưa 400 lượng cho ta, chắc hẳn cửa hàng không còn nhiều tiền đúng không?" Tống Anh cau mày.

Tháng đầu tiên cơ bản không kiếm được tiền, tất cả đều dùng để đắp vào những khoản còn thiếu, hơn nữa lúc đó cũng chưa có xà phòng, thu nhập hạn hẹp, sau Tết Trung thu, việc kinh doanh mới đột nhiên bùng nổ.

400 lượng này có lẽ là phần lớn vốn lưu động của cửa hàng.

"Chủ nhân yên tâm, Mãn Sơn ca nói cửa hàng vẫn còn có ít tiền, tuy không nhiều lắm nhưng cũng đủ dùng.

Chẳng qua hắn nói bên thành Dung thiếu người, nếu người muốn thuê thêm người thì tuyển nhiều một chút rồi chọn mấy người thành thật đưa tới thành Dung học việc." Quan Lực Xương đáp.

Nói tới đây, Quan Lực Xương hơi do dự.

Hắn ta biết ý của Mãn Sơn ca thật ra là để chủ nhân tự tìm mấy người đáng tin.

"Mãn Sơn ca nói lúc này cửa hàng mới phát triển, đều do mấy huynh đệ bọn ta cực cực khổ khổ dốc sức làm việc.

Nếu sau này người mới sắp xếp người của mình thì hơi chậm, sợ rằng đến lúc đó trong lòng các huynh đệ không phục." Quan Lực Xương nói.

Tống Anh đương nhiên hiểu rõ.

Những người làm công bây giờ đều có quan hệ thân thiết với Tống Mãn Sơn hơn.

Hiện tại, cửa hàng mới khai trương chưa được bao lâu, mọi người đều cảm kích nàng cho miếng cơm ăn, nhưng qua một thời gian dài thì sao?

Khó tránh việc thờ ơ, hơn nữa nàng đã lâu không xuất hiện, e rằng trong lòng người khác không có vị chủ nhân là nàng.

Tống Anh tin tưởng Tống Mãn Sơn nhưng cũng không thể đẩy hết tất cả mọi chuyện lên người Tống Mãn Sơn.

Thậm chí, nói câu khó nghe, lỡ như... sau này Tống Mãn Sơn qua đời, những người bên dưới sẽ nghe theo ai? Có thật lòng với vị chủ nhân là nàng không? Không chừng còn muốn kiếm chút hời để tới nơi khác làm việc.

Tất nhiên, khả năng tới nơi khác làm việc không quá cao, dù sao thì cũng chỉ có nàng và Tống Mãn Sơn biết công thức làm xà phòng.

"Ngươi trở về nói với Tứ thúc một tiếng, ta sẽ cẩn thận chọn người, có điều, người giỏi giang không dễ tìm, phải cho ta chút thời gian." Tống Anh trả lời.

Quan Lực Xương gật đầu.

"Bên Tiên Sắc Phường vẫn còn tích trữ ít hàng, chờ đến khi người mở cửa hàng mới sẽ lập tức cử người chuyển tới đây cho người." Trước khi đi, Quan Lực Xương bồi thêm một câu.

Thật ta hắn ta cũng tò mò, vì sao phải chuyển từ thành Dung tới đây chứ?

Chủ nhân cũng biết làm mà?

Sau đó, Mãn Sơn ca nói...

Chủ nhân lười.

Nếu nàng không lười thì đã không giao cửa hàng quan trọng như Tiên Sắc Phường cho hắn ta, nếu nàng không lười thì sẽ không có chuyện cửa hàng đã khai trương hai, ba tháng rồi mà mới tới xem hai lần.

Nhưng Quan Lực Xương nhìn cách bày trí của Hoắc gia, cảm thấy chủ nhân không phải người lười biếng mà?

Trong sân rõ ràng nuôi gà, vịt nhưng lại sạch sẽ tới mức có thể ngồi bệt dưới sân ăn cơm!

Lười chỗ nào?

Đương nhiên là bởi vì Quan Lực Xương không nhìn thấy Ngưu Đại Lực...

Trước đây, Tống Anh có quét dọn nhưng chỉ làm một lần mỗi sáng và tối.

Tuy chú trọng vệ sinh nhưng càng muốn khiến bản thân gà, vịt ngoan ngoãn hơn, phải biết "bảo vệ môi trường".

Thế nhưng, sau khi Ngưu Đại Lực đến đây, một là sợ bị đuổi đi, hai là nàng ấy cảm thấy Tống Anh là một đại yêu nên không dám lười biếng, ba là... bị chuyện thêu hoa tra tấn đến mức thương tích đầy mình, vì vậy, chỉ cần có thời gian rảnh, nàng ấy lập tức đi quét dọn để chứng tỏ bản thân.

Từ khi có Ngưu Đại Lực, gạch dưới chân cũng sắp soi gương được luôn rồi.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 482: Làm người thật khó!


Chẳng hạn như giờ phút này, Tống Anh vừa mới tiễn Quan Lực Xương đi thì Ngưu Đại Lực đã xách chổi ra.

Nàng ấy hung hăng quét mấy cái ngay chỗ Quan Lực Xương đã đứng, thấy Tống Anh cau mày thì lập tức trở nên căng thẳng: "Đại tỷ, có phải bụi bay lên khiến người bị sặc không?"

"..." Tống Anh thề, nàng thật sự chưa bao giờ tra tấn Ngưu Đại Lực!

Nàng chỉ có ý xấu không nói cho nàng ấy biết bản thân mình thật sự là con người mà thôi...

"Đại Lực..."

"Có!" Ngưu Đại Lực vội vàng đứng thẳng, "Đại tỷ có gì phân phó?"

"Đến bây giờ ngươi đã đoán ra ta là loại yêu quái gì chưa?" Tống Anh hỏi.

Ngưu Đại Lực thẳng thắn: "Ếch ca cũng không nói cho ta biết nên ta nghĩ bản thể của người chắc chắn vô cùng tôn quý, một con trâu rừng nhỏ bé như ta đương nhiên không thể đoán ra được rồi.

Ếch ca cũng nói với ta rằng thời thượng cổ có rồng, có phượng, còn có kim ô, kỳ lân... Có lẽ người là một trong số đó!"

Vì vậy, nàng ấy sợ!

Bản thể của Đại tỷ nhất định lớn như đại bàng!

Có lẽ có răng nanh, có lẽ biết phun lửa, có lẽ chỉ cần một chân đã có thể giẫm chết một con trâu rừng nhỏ bé như nàng ấy...

"Ta chính là con người." Tống Anh vô cùng nghiêm túc.

"Đúng vậy, người nói người là con người thì người chính là con người! Ta tuyệt đối sẽ không nói lung tung ra ngoài!" Ngưu Đại Lực vội vàng tiếp lời.

Trong lòng còn hơi kiêu ngạo, nhìn đi, con trâu ngoan ngoãn như nàng ấy, có đi khắp thiên hạ cũng không tìm được con thứ hai đúng không?

Khóe miệng của Tống Anh giật giật, cảm thấy lòng mình chua xót.

Hôm trước vừa mới cố ý làm bộ làm tịch hù dọa Ngụy Sài, bây giờ về tới nhà lại không thể giải thích rõ ràng thân phận của mình với muội tử trong nhà!

Làm người thật khó!

Tống Anh lúc này dù có nói rách miệng cũng không thể thuyết phục được Ngưu Đại Lực tin rằng nàng không phải yêu quái.

Ai bảo lúc trước nàng nhất quyết quấn lấy Ngưu Đại Lực đọ sức một phen chứ? Trong mắt Ngưu Đại Lực, sức lực của con người rất nhỏ, mà Tống Anh... lại có thể vật tay với một con trâu, như vậy không phải là yêu quái thì là gì?

Huống chi, nàng đối xử tốt với yêu quái như vậy, chắc chắn chính là đang quan tâm đồng loại!

Trong lúc Tống Anh đang buồn bực thì bên ngoài lại có khách tới.

Lần này là một gã sai vặt cung kính gõ cửa, vừa nhìn thấy Tống Anh thì lập tức lấy thiệp mời ra.

"Tống cô nương, thiếu gia nhà ta mời người và Tống nhị công tử tới tham dự Thu Cúc yến.

Mong người nhất định phải tới." Gã sai vặt nói.

Công tử nhà hắn ta nói nhất định không được vì người này là cô nương dưới quê mà có thái độ qua loa.

Tống Anh mở thiệp ra xem.

Trên thiệp viết thời gian tổ chức Thu Cúc yến.

Nếu là Thu Cúc yến thì đương nhiên là tới ngắm hoa, hơn nữa sẽ không chỉ mời mỗi nàng và Tống Tuân.

Lúc ở kinh thành, nguyên chủ rất ít tham dự những bữa tiệc như vậy, nhưng ít nhiều gì cũng từng nghe qua.

Bốn mùa xuân hạ thu đông, mùa xuân có Bách Hoa yến, mùa hè có Trà yến, mùa thu thưởng cúc, mùa đông thì ngắm hoa mai và tuyết.

Những bữa tiệc khác chỉ cần tới tham dự, nhưng bữa tiệc này của Lục Giai hiển nhiên không giống như thế.

Người tham dự phải mang theo một chậu cúc.

Nhưng cũng vì vậy mà lược đi những bái lễ khác.

Có lẽ vị Lục công tử kia nghĩ ngợi lung tung, cảm thấy nhà nàng nghèo khổ, không mua nổi món quà nào ra hình ra dạng, còn hoa cúc, cho dù không mua nổi thì cũng có thể lên núi đào, như vậy có thể giữ được mặt mũi.

Những thiếu gia giàu có này dù chỉ mới mười mấy tuổi nhưng trong bụng có tới chín khúc ruột, cong cong quẹo quẹo.

Tống Anh mời gã sai vặt này vào nhà uống chén trà, ăn hai miếng bánh ngọt rồi đuổi người đi.

Tiệc của Lục Giai vừa khéo diễn ra vào ba ngày sau, tiểu tử này cũng xem như dụng tâm, cho nàng thời gian đi đào hoa cúc.

Tuy nhiên, theo nàng biết, hoa cúc cũng được phân chia thành nhiều chủng loại.

Thời đại này có khoảng gần 200 loại hoa cúc được ghi chép, mỗi loại cũng sẽ được chia thành nhiều cấp bậc dựa vào hình dáng và mùi hương.

Nếu tùy tiện đưa lên một chậu cúc dại có vẻ ngoài xấu xí thì sẽ khiến ca ca nàng mất mặt.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 483: Đánh đuổi ra ngoài


Tống Anh vẫn rất quan tâm tới danh tiếng của Tống Tuân ở bên ngoài nên cũng khá để tâm chuyện này.

Chắc chắn phải tới dự tiệc, nàng muốn xem thử xem Lục gia có thật sự có yêu quái hay không, tiện thể lên trấn xem Ngụy Sài làm thế nào rồi.

Nói đến Ngụy Sài, giờ phút này, hắn ta thật sự khổ không tả nổi.

Sau khi Tống Anh rời đi, hắn ta mới ngơ ngơ ngác ngác đi ra khỏi con hẻm đó, cả người hôi hám, cũng không dám đến gần ai.

Khi về đến nhà, nhìn hai căn phòng cũ, trong lòng càng đau đớn hơn.

Căn nhà này rất nhanh sẽ không còn là của hắn ta nữa.

Nếu là tiểu nha đầu bình thường, có lẽ hắn ta còn có thể tìm được cách giành về, nhưng nha đầu kia...

Nhớ lại cảnh tượng quỷ dị đó, Ngụy Sài rùng mình.

Lời đại tiên nói, không thể không nghe đúng không? Người nọ có thể khiến nhiều đồ đạc như vậy biến mất, lỡ như cũng thần không biết quỷ không hay khiến hắn ta biến mất thì sao?!

Ngụy Sài sợ hãi, không nhịn được mà suy nghĩ cách khiến đại tiên Tống Anh hài lòng.

Thúy Nhan Trai cũng không phải dễ chọc...

Không phải Ngụy Sài không có bằng hữu trên trấn mà là hắn ta không dám nói chuyện này ra ngoài.

Dù sao nói ra cũng chưa chắc có người tin, không chừng người ta còn tưởng rằng hắn ta bị thua cược nên phát điên.

Thở dài một hơi, hắn ta nặng trĩu tâm sự, quyết định nghỉ ngơi một ngày.

Hôm sau, Ngụy Sài lượn lờ trước cửa Thúy Nhan Trai.

Việc buôn bán của Thúy Nhan Trai vẫn luôn không tệ nhưng cũng có không ít người đi vào lại bước ra tay không, hẳn là không mua được thứ mình muốn.

Do dự hơn nửa ngày, Ngụy Sài quyết định đi vào Thúy Nhan Trai.

Từ trước đến giờ, người của Thúy Nhan Trai đều nhìn mặt mà bắt hình dong, thấy người tới ăn mặc xấu xí thì sắc mặt đều trở nên khó coi, không hề nhiệt tình tiếp đón.

Ngụy Sài nhìn ngó hồi lâu, rốt cuộc đã nhìn thấy Viên quản sự giao dịch với hắn ta ngày ấy.

"Quản sự! Ôi chao, cuối cùng ta cũng gặp được ngươi rồi..." Ngụy Sài vội vàng tiến lên.

Viên quản sự vừa thấy hắn ta thì cau mày: "Làm xong chuyện ta bảo ngươi làm rồi sao?"

"Xong một nửa..." Ngụy Sài ngượng ngùng cười cười, "Viên quản sự, ta đã làm theo lời ngươi nói, đưa Tống Phúc Sơn vào sòng bạc.

Sau đó, hắn tự chủ động tới thêm một lần, chứng tỏ đã thực sự nghiện cá cược rồi."

"Mới có mấy ngày? Cho dù có nghiện cá cược thì cũng có thể cai." Viên quản sự hừ một tiếng, "Sao? Ngươi muốn ta đưa trước số tiền còn lại cho ngươi à?"

"Thật sự là gần đây trong túi rỗng tuếch..." Ngụy Sài cười gượng một tiếng.

Hắn ta nghĩ kỹ rồi, nếu Viên quản sự chịu đưa nốt 30 lượng còn lại cho hắn ta thì... hắn ta sẽ chạy trốn thật xa, trốn một thời gian rồi mới quay về!

Không phải hắn ta không nghĩ tới chuyện bán nhà trước khi Tống Anh tới lấy, nhưng hắn ta không có lá gan đó!

Nếu bán thì sẽ bị người của sòng bạc đuổi giết!

Viên quản sự nghe thấy lời hắn ta nói thì cười khẩy.

"Chuyện chưa làm xong mà đã đòi tiền? Ngươi cảm thấy ta coi tiền như cỏ rác phải không?" Viên quản sự nổi giận.

"Viên quản sự, Tống Phúc Sơn thật sự sẽ tiếp tục cá cược mà! Người nhìn ta là biết!" Ngụy Sài hơi sốt ruột, "Người xem như cứu cái mạng chó của ta đi! 30 lượng bạc còn lại, ta chỉ lấy một nửa thôi có được không?" Ngụy Sài nói.

Có 15 lượng là hắn ta có thể tới thành Dung hoặc huyện bên trốn một thời gian.

Hơn nữa, cũng có tiền vốn, không chừng vận may gần đây của hắn ta tốt, lập tức kiếm được mấy trăm lượng.

Đến lúc đó, hắn ta sẽ định cư ở đó luôn, không quay về nữa, tránh bị đại tiên kia bắt lại.

Nhưng Viên quản sự nghe vậy lại cảm thấy Ngụy Sài muốn bội ước.

Sắc mặt nhất thời trở nên khó coi.

"Đã cầm tiền của Thúy Nhan Trai ta mà còn muốn quỵt nợ à? Hiện giờ ta còn chưa đi kiểm tra kết quả làm việc của ngươi đâu.

Ngươi thì hay rồi, còn có mặt mũi tới tìm ta đòi tiền! Người đâu! Đánh đuổi hắn ra ngoài cho ta!" Viên quản sự lập tức hô lên.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 484: Làm ầm ĩ


Thúy Nhan Trai có mấy đả thủ*, bọn họ nghe thấy tiếng động thì lập tức chạy tới.

*Đả thủ: Chỉ những người giỏi đánh nhau

Ngụy Sài thấy vậy thì sợ tới mức toàn thân run rẩy, gào lên: "Thúy Nhan Trai các ngươi không ra gì, lén lút làm chuyện xấu, bị ta biết được thì muốn giết người diệt khẩu!"

Hiện giờ vẫn đang ở trong cửa hàng, ngay khi hắn ta gào lên, có không ít khách hàng quay sang nhìn.

Viên quản sự cau mày: "Mau đuổi ra ngoài đi!"

Nói xong thì vội vàng quay sang nở nụ cười lấy lòng với các khách hàng khác: "Đã quấy rầy chư vị rồi.

Cũng không biết kẻ điên này từ đâu tới, đòi tiền không được thì nói hươu nói vượn."

"Ta không có nói hươu nói vượn! Ta đã sớm hỏi thăm rồi, các ngươi thấy xà phòng của Ý Quân Phường bán chạy, tiểu nương tử hợp tác với Ý Quân Phường chướng mắt Thúy Nhan Trai các ngươi khiến các ngươi sinh lòng oán hận nên mới sai ta dụ dỗ người nhà của tiểu nương tử kia tới sòng bạc!" Ngụy Sài vội vàng hét lên.

Đang nói dở thì bị khiêng lên, quăng ra ngoài, ngã sõng soài dưới đất.

"Aaaaa!" Ngụy Sài đột nhiên che tay lại, thét lớn, "Thúy Nhan Trai giết người diệt khẩu rồi!"

"Người của Thúy Nhan Trai các ngươi đúng là không ra gì! Nhà mình làm không tốt thì không muốn nhìn thấy người khác làm tốt, lén lút ngáng chân hại người! Ta làm theo lời các ngươi sai bảo mà lại không trả thù lao cho ta!" Ngụy Sài sợ bản thân mình bị bịt miệng, "Các ngươi nhìn đi! Những người này thật sự muốn giết ta! Tay ta lúc này đã bị phế rồi!"

Ngón tay của Ngụy Sài đã bị Tống Anh giẫm gãy.

Lúc bước vào cửa hàng, không có ai chú ý tới chuyện này, nhưng mọi người nhìn vào ngón tay của hắn ta, phát hiện ngón tay đã bị cong thành độ cong khó tin thì sợ hết hồn.

Chưởng quầy của Thúy Nhan Trai giận dữ, đưa mắt ra hiệu cho Viên quản sự cho người đi xử lý.

"Ngụy Sài, ngươi có còn muốn lấy tiền nữa không!?" Viên quản sự đi qua, thấp giọng nói.

Ngụy Sài hừ một tiếng.

Nếu Viên quản sự này hòa nhã đồng ý đưa tiền ngay từ đầu thì hắn ta chắc chắn sẽ ngoan ngoãn cút đi, nhưng bây giờ thì khác.

Hắn ta đã đắc tội với Thúy Nhan Trai, cho dù bây giờ Viên quản sự đưa tiền cho hắn ta thì sau đó cũng có thể cho người cướp lại được.

Nếu Viên quản sự muốn làm gì đó với hắn ta, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?

Trước đây, hắn ta từng nghe nói Thúy Nhan Trai này có chi nhánh ở khắp nơi, còn là sản nghiệp của quý nhân ở kinh thành, hắn ta có muốn trốn cũng trốn không được!

Còn không bằng liều mạng ở huyện Lễ một phen, nếu đại tiên kia thật sự có thể huỷ hoại Thúy Nhan Trai này thì hắn ta không cần lo lắng bị Thúy Nhan Trai trả thù nữa!

Giờ phút này, hắn ta tốt nhất nên ngoan ngoãn sống dưới mí mắt của người khác, khiến Thúy Nhan Trai không thể bắt hắn ta lại!

"Các vị quý nhân nhìn đi! Quản sự này lại tới uy h**p ta! Nếu sau này Ngụy Sài ta có xảy ra chuyện gì thì đều do Thúy Nhan Trai bọn họ làm!" Ngụy Sài vội vàng quỳ trên mặt đất, "Nếu có người tốt bụng làm chủ cho ta, Ngụy Sài nhất định sẽ làm trâu làm ngựa để báo đáp..."

Tướng từ tâm sinh, trông Ngụy Sài cũng không quá đáng tin nhưng hắn ta có vẻ đáng thương.

Quần áo trên người cũ kỹ bẩn thỉu không tả nổi, hai mắt thâm đen vô thần, hơn nữa ngón tay thật sự bị gãy.

"Ta nói này chưởng quầy, lời hắn nói là thật hay giả vậy?" Một thiếu gia nhà giàu đưa mấy muội muội nhà mình tới đây mua đồ buồn cười hỏi một câu.

"Ôi chao! Thiếu gia, bọn ta là người làm ăn đàng hoàng, sao có thể làm ra loại chuyện như vậy được chứ?" Chưởng quầy vội vàng lên tiếng.

"Ngươi đương nhiên sẽ không thừa nhận!" Ngụy Sài phi một tiếng, "Hôm nay ta cũng không cần mặt mũi nữa.

Không dối gạt mọi người, ta cũng không phải người tốt lành gì, vì chút tiền mà đồng ý với yêu cầu của Viên quản sự, làm chuyện có lỗi với hảo hữu của ta... Ta làm liều như vậy chỉ để kiếm chút tiền sống tiếp thôi, nhưng không ngờ Thúy Nhan Trai bọn họ lại quỵt nợ!"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 485: Thất đức


Không ít người nghe thấy vậy thì đều không khỏi tò mò.

"Này, đại thúc kia, chuyện ngươi nói rốt cuộc là thế nào?" Thiếu gia nhà giàu hỏi tiếp.

Chưởng quầy nhảy dựng trong lòng: "Vị thiếu gia này, hắn là tên lưu manh vô lại, không thể tin lời hắn nói.

Người như vậy chỉ cần đuổi đi thật xa, tránh làm bẩn tai các vị."

"Không thể nói như vậy được.

Bọn ta tới Thúy Nhan Trai các ngươi mua đồ, dù sao cũng phải biết cửa hàng này của ngươi có lương tâm hay không chứ? Lúc này cũng rảnh rỗi không có việc gì làm nên cứ nghe hắn nói thử.

Nếu hắn nói vô lý thì ta sẽ đưa người tới nha môn thay ngươi.

Nếu nói có lý thì tránh việc có người hãm hại cái mạng nhỏ của người ta.

Mọi người nói có phải hay không?" Thiếu gia nhà giàu kia cười nói.

Tất nhiên không phải tốt bụng làm chủ, chẳng qua là... cảm thấy thú vị.

Thúy Nhan Trai quả thực khinh miệt người nghèo, nhưng đối với con cháu nhà giàu thì lại hoàn toàn là một bộ mặt khác.

Hơn nữa, con cháu nhà giàu đều có lui tới với nhau, thái độ của một người cũng rất có thể ảnh hưởng tới danh tiếng của toàn bộ Thúy Nhan Trai bọn họ.

Ngụy Sài vui mừng trong lòng.

"Thiếu gia anh minh!" Lập tức dập đầu hai cái ngay tại chỗ.

"Nói đi.

Ta dám đảm bảo có ta ở đây, bây giờ không ai dám làm gì ngươi." Người nọ nói.

Lúc này không tố khổ thì còn đợi tới khi nào?

"Chuyện này phải nói từ mấy ngày trước.

Hôm đó, ta đi cá cược như thường lệ, chính là Viên quản sự này đột nhiên chặn đường ta.

Hắn lấy ra 20 lượng bạc, bảo ta dụ dỗ một người tên là Tống Phúc Sơn tới sòng bạc.

Tiểu nhân từng làm việc ở phường nhuộm, quen biết Tống Phúc Sơn cũng làm việc ở đó, quan hệ giữa bọn ta còn không tệ, người nọ xử sự đàng hoàng, thật sự là người thành thật..."

"Lúc ấy, tiểu nhân cũng không muốn đồng ý lắm nhưng tiểu nhân thật sự khốn khó, không chịu nổi cám dỗ nên đã gật đầu đồng ý."

"Sau khi nhận tiền thì đi tìm Tống Phúc Sơn, nhờ hắn giúp ta đi đặt cược, đó cũng là lần đầu tiên Tống Phúc Sơn tới sòng bạc.

Sau khi vào đó, hắn cũng bỏ thêm mấy văn tiền, vận may không tệ, cuối cùng quả thật đã thắng..."

"Ta lén theo dõi hắn mấy ngày, phát hiện hai ngày trước hắn quả thực không nhịn được, lại tới sòng bạc lần nữa... Như thế cũng xem như đã hoàn thành nhiệm vụ mà Viên quản sự giao cho ta... Vì vậy hôm nay ta tới tìm hắn lấy tiền.

Không ngờ, Viên quản sự không chỉ không đưa tiền còn cho người đánh ta bị thương..."

"Gia đình của Tống Phúc Sơn là nông dân, Thúy Nhan Trai bỏ ra nhiều tiền như vậy để ta hại hắn, trong lòng ta cũng rất tò mò nên trước khi làm việc đã đi hỏi thăm một chút.

Thế mới biết, hóa ra Tống Phúc Sơn có một chất nữ biết làm xà phòng, nhưng người ta hợp tác với Ý Quân Phường, chướng mắt thái độ của Thúy Nhan Trai... Chính vì vậy, hắn muốn khiến người nhà của cô nương đó nghiện cờ bạc, tốt nhất là bán ruộng, bán đất, bán thê, bán nhi!"

"Ta không lấy được tiền, trong lòng cũng thẹn với hảo hữu kia của ta... Ta biết ta khốn nạn... nhưng Thúy Nhan Trai này mới là đầu sỏ gây tội!"

"Phải rồi, lúc ta đi hỏi thăm còn nghe nói rất nhiều công thức của Thúy Nhan Trai là cướp của người khác đấy!" Ngụy Sài nói thêm.

Thúy Nhan Trai quả thực đa dạng sản phẩm, khách quen thường xuyên lui tới đều biết.

Còn về chuyện có phải cướp của người khác hay không...

Những người như bọn họ làm gì quan tâm loại chuyện này chứ? Chỉ cần bản thân dùng tốt là được rồi, dù sao thì bọn họ cũng đã bỏ tiền để mua, người cướp đồ của người khác lại không phải bọn họ.

Tuy nhiên, giờ phút này nói ra trước mặt nhiều người như vậy thì hoàn toàn khác.

Vào dịp lễ tết hoặc khi trong nhà có chuyện vui, những người giàu có như bọn họ đều làm chút việc thiện để tích đức.

"Chưởng quầy, chuyện này thật sự do nhà các ngươi làm sao?" Thiếu gia nhà giàu kia cau mày, "Nếu vậy thì các ngươi không đúng rồi.

Khoan không nói tới chuyện thuê người làm việc phải trả tiền, chỉ nói tới chuyện các ngươi làm thôi... Như vậy quá thất đức rồi.

Ta cũng biết Ý Quân Phường kia, cũng là cửa hiệu lâu đời mà? Trước khi nhà các ngươi tới đây, ta còn rất thích sản phẩm của nhà bọn họ..."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 486: Tin lầm


Không phải sau này không thích sản phẩm của Ý Quân Phường nữa mà là Thúy Nhan Trai này biết cách buôn bán hơn.

Thúy Nhan Trai có nhiều sản phẩm, cái gì cũng đầy đủ, hơn nữa còn đông nhân lực hơn.

Rất nhiều lúc không cần bọn họ phải đích thân tới mua sắm, đồ được gửi thẳng tới phủ, giàu có hào phóng, cho dù cuối năm mới kết toán sổ sách một lần thì Thúy Nhan Trai này cũng có thể chờ được.

So sánh ra, Ý Quân Phường tuy là cửa hiệu lâu đời nhưng quả thực không quá dư dả tiền bạc, càng không có khí phái như Thúy Nhan Trai.

Đương nhiên sản phẩm của Ý Quân Phường dùng cũng không tệ, mấy muội muội của hắn đều khen ngợi, nhưng những người có chút địa vị trong trấn đều mua đồ của Thúy Nhan Trai nên mấy muội muội của hắn cũng không thể làm khác.

Sợ bị người khác chê cười.

"Thiếu gia, dù sao thì Ý Quân Phường cũng là một cửa hàng, hiện giờ người ta làm ăn không tệ.

Người có biết nữ nhân làm xà phòng kia có thân phận gì không?" Ngụy Sài vội vàng nói tiếp.

"Ngươi nói ra nghe thử." Người nọ tò mò.

"Ta đã tới Ý Quân Phường hỏi thăm, cô nương kia là một quả phụ, còn có một nhi tử, chỉ là trời sinh huệ chất lan tâm*, dựa vào chút tay nghề để kiếm tiền, nếu không thì không thể nào sống nổi! Hơn nữa còn nghe nói Thúy Nhan Trai này muốn mua lại công thức để làm ra sản phẩm sau đó lại bán giá cao cho... cho các ngươi..." Ngụy Sài vội vàng nói thêm.

*Huệ chất lan tâm (慧质兰心): miêu tả người phụ nữ có tài năng và phẩm chất thanh cao như hoa lan và hoa huệ

Chuyện này thật sự do hắn ta hỏi thăm được.

Trước đó, Thúy Nhan Trai này vũ nhục thanh danh của Tống Anh và Ý Quân Phường, Ý Quân Phường đương nhiên sẽ không ngốc tới mức ngồi yên cho người ta tính kế, cũng dùng chiêu này để đối phó lại.

Phần lớn khách quen của Ý Quân Phường hoặc những người sống gần đó đều biết chuyện này nên Ngụy Sài muốn hỏi thăm cũng không phải rất khó.

Những vị khách khác nghe vậy thì cau mày, đều cảm thấy không vui.

Ngụy Sài cũng biết bản thân mình bây giờ đã nắm được điểm yếu, vì vậy vội vàng nói: "Những lời ta nói hoàn toàn là thật! Trong số tất cả các cửa hàng son phấn trong trấn, nhà này bán đắt nhất nhưng thật ra đồ vật không quá khác biệt với những nhà khác!"

Sau khi lời này được thốt ra, có người qua đường nghe thấy.

Người đó cũng không nhịn được mà nói với chưởng quầy kia: "Người này tuy rất thất đức nhưng lời nói ra là thật.

Đều là dầu gội Thanh Ti nhưng Ý Quân Phường bán với giá 50 văn và 100 văn, còn nhà các ngươi lại bán với giá 40 văn và 500 văn.

Ta đã dùng thử dầu gội 500 văn rồi, hiệu quả cũng không tốt hơn Ý Quân Phường là bao."

Nói tới dầu gội Thanh Ti, không ít khách hàng đều muốn dùng thử.

Hôm nay ở đây còn có không ít tiểu thư và phu nhân, nghe xong lời này đều không nhịn được mà đưa tay lên vuốt tóc.

Sau khi nghiên cứu được cách làm dầu gội Thanh Ti, Thúy Nhan Trai đã gửi tới phủ đệ cho bọn họ dùng thử, hỏi giá cả thì nói là 500 văn, lập tức cảm thấy khá đắt, nhưng Thúy Nhan Trai lại nói đồ của bọn họ khác với Ý Quân Phường, bên trong cho thêm thứ tốt giúp tóc mọc nhiều hơn...

Nhưng nhà này có không ít hạ nhân dùng đồ của Ý Quân Phường, hỏi ra...

Dường như không khác biệt lắm.

Thế nhưng chủ tử và hạ nhân không thể dùng cùng một thứ nên cũng không nói gì thêm.

Nhưng bây giờ bị lộ ra ngoài thì có vẻ như những người xuất thân giàu có như bọn họ chính là đồ ngốc, dùng đồ giống với hạ nhân mà còn phải trả nhiều tiền hơn?

Mặt chưởng quầy đã biến sắc từ lâu.

"Trời đất chứng giám! Đồ của nhà bọn ta thật sự khác biệt! Các vị phu nhân cũng đã dùng qua rồi đúng không? Thứ hàng rẻ tiền của Ý Quân Phường kia sao có thể so sánh được chứ!?" Chưởng quầy sốt ruột nói.

Có mấy vị đã tỏ ra không vui.

Trong đó có một người ngại mất mặt nên lên tiếng: "Đồ vật không liên quan gì tới giá cả, trước đây bởi vì tin tưởng danh tiếng của Thúy Nhan Trai các ngươi nên mới dùng... Nhưng ta thấy không chỉ có một người nghi ngờ đồ nhà các ngươi có vấn đề, rõ ràng là... ta đã tin lầm nhà các ngươi."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 487: Giúp kẻ ác làm chuyện xấu


Phụ nhân này nói xong thì lập tức rời đi.

Còn mua bán gì nữa? Bị người ta xem thành người coi tiền như rác thì trong lòng sao có thể thoải mái được?

Sắc mặt của chưởng quầy khó coi đến cực điểm: "Son phấn của nhà ta đều dùng hoa tươi mới nhất trong quý, hương liệu quý giá nhất, do đại sư phụ mời từ kinh thành tới làm, Ý Quân Phường kia sao có thể so sánh được?! Giá cả tuy hơi đắt một chút nhưng lại là tiền nào của nấy!"

Thiếu gia nhà giàu cau mày.

"Ta thấy Thúy Nhan Trai các ngươi chính là cố ý lừa gạt đồ ngốc đúng không? Lấy Thu Hoa cao của nhà các ngươi ra nói, mùi hương và hiệu quả sau khi bôi lên mặt giống y như đúc phấn mặt Chiêu Bài của Lang Tuyết Phường năm đó.

Năm đó, Lang Tuyết Phường bán thứ này với giá 80 văn một hộp.

Nhà các ngươi lại bán với giá 8 lượng bạc! Người bình thường có lẽ sẽ bị nhà các ngươi lừa, tưởng là sản phẩm mới, nhưng tức phụ nhi nhà ta từng nghiên cứu không ít hương liệu, từ nhỏ khứu giác đã nhạy hơn hẳn so với người thường, vừa ngửi thử đã biết các ngươi lừa bạc!" Trong số những người xem náo nhiệt, đột nhiên có người hô lên.

Vừa nghe vậy, người qua đường lập tức khiếp sợ.

80 văn mà bán 8 lượng?!

"Như vậy thì quá độc ác rồi!?"

"Ta thấy chuyện này là thật đấy.

Từ khi Thúy Nhan Trai này tới đây, mấy cửa hàng son phấn trong trấn đều không làm ăn được nữa.

Nếu Ý Quân Phường kia không có dầu gội Thanh Ti và xà phòng thu hút khách hàng thì cũng đã sớm không làm ăn được nữa rồi."

"Ta có một biểu cữu trước đây làm việc ở Lang Tuyết Phường, trước đó từng nói với ta chuyện này..."

"Ta biết có một hộp son môi giống y như đúc cửa hiệu lâu đời Ý Quân Phường, chỉ khác tên thôi mà... giá cả cũng đắt gấp mấy chục lần."

"..."

Ngụy Sài vui mừng trong lòng.

Náo nhiệt như vậy, hẳn là thành công rồi nhỉ?

Nhìn sắc mặt của thiếu gia nhà giàu kia và mấy vị khách khác, Ngụy Sài thở phào nhẹ nhõm.

"Ca, ta không mua đồ của nhà hắn nữa! Nhà ta có tiền cũng không nên tiêu như vậy! Đây chẳng phải là giúp kẻ ác làm chuyện xấu sao?!" Cô nương bên cạnh thiếu gia nhà giàu hầm hừ, lập tức ném phấn mặt mới mua trong tay xuống đất.

Sau đó đi vào trong xe ngựa, tránh để bị mất mặt.

Thứ bá tánh bình thường chỉ tốn mấy chục văn để mua mà nàng ấy phải tốn mấy trăm văn, thậm chí mấy lượng bạc?

Chưởng quầy của Thúy Nhan Trai này quả thực đã ăn gan hùm mật gấu rồi!

Thiếu gia này đột nhiên hiểu rõ vì sao chưởng quầy Thúy Nhan Trai tìm người như vậy.

Có nhiều tiền như vậy thúc đẩy, có chuyện gì mà không làm được?

"Chưởng quầy, bản lĩnh kiếm tiền của ngươi đúng là thiên hạ vô song đấy? Cũng không biết chủ nhân sau lưng ngươi có biết rõ sổ sách trong tay ngươi hay không!" Thiếu gia kia hừ một tiếng, cũng bước lên xe, trước khi đi thì quay lại nhìn thoáng qua Ngụy Sài dưới đất, nói thêm: "Chưởng quầy, nếu người này thật sự xảy ra chuyện gì... thì nhà các ngươi không thể thoái thác tội của mình đâu nhỉ?"

"..." Chưởng quầy ngơ ngác, "Vị thiếu gia này, ta... ta đây..."

Ông ta biết phải nói thế nào đây?

Những kẻ lắm miệng xem náo nhiệt bên ngoài không chê lớn chuyện đều đã nói ra hết sạch rồi!

Nói đồ của nhà ông ta không khác gì đồ của những cửa hàng son phấn trước đây?!

Giống nhau hay không, tìm người am hiểu tới xem một chút sẽ biết.

Ông ta cũng không dám nói ra lời nói dối này!

Nhưng nếu nói giống nhau... vậy chẳng phải thừa nhận bọn họ xem người giàu có ở huyện Lễ là đồ ngốc mà trêu đùa sao?!

Chưởng quầy chịu đả kích lớn, đầu óc choáng váng.

Vậy phải làm sao mới được đây?

"Nhận lỗi! Mau chóng nhận lỗi! Mấy người các ngươi mau chuẩn bị chút lễ vật..." Chưởng quầy vẫn còn chút tỉnh táo, "Cứ nói, nói nhà chúng ta không chỉ bán son phấn mà còn bán thứ hầu hạ cho quý nhân được thoải mái..."

Sau khi nói ra lời này, bản thân ông ta cũng cảm thấy trong miệng như nhai sáp.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 488: Hoa cúc


Thúy Nhan Trai luôn vô cùng hào phóng, lập tức đưa một đống lễ vật tới mấy nhà khách quen trong trấn.

Nhưng chủ yếu vẫn là muốn tránh làm lớn chuyện này nên phần lễ vật gửi tới phủ thiếu gia nhà giàu lúc nãy là nhiều nhất, mục đích đương nhiên là để bịt miệng đối phương.

Liên tục mấy ngày, Thúy Nhan Trai vô cùng bận rộn.

Rất nhiều hàng hóa trong cửa hàng không thể hạ giá xuống ngay nên phải đưa ra không ít ưu đãi giảm giá, trên danh nghĩa là để tri ân khách hàng cũ, trên thực tế cũng là để giảm bớt lời đồn bên ngoài.

Tuy chuyện Ngụy Sài náo loạn đã khiến Thúy Nhan Trai sốt ruột và tức giận một phen nhưng mức độ lan truyền của chuyện này không quá lớn, chỉ cần Thúy Nhan Trai có thể lấy lòng mấy nhà khách quý trong trấn thì cửa hàng vẫn có thể tiếp tục buôn bán bình thường.

Tống Anh không hề biết tình hình trên trấn.

Sau khi nhận được thiệp mời của Lục Giai, Tống Anh tới chợ nhỏ gần nhà một chuyến.

Chỗ này cũng có bán cúc nhưng bề ngoài không quá đẹp, hoa hơi héo, hẳn là hàng không bán được trên trấn nên giá cả vô cùng rẻ.

Tống Anh tùy tiện chọn mấy chậu.

Đến khi về nhà, nàng cho hết vào trong không gian, dùng không ít linh thủy tưới cho chúng.

Nàng không quá am hiểu về các loại hoa cúc, chờ đến ngày thứ ba, linh thủy đã khiến số hoa cúc này kiều diễm hơn rất nhiều.

Tống Anh tùy tiện chọn ra hai chậu có màu sắc và hình dáng đẹp nhất trong số đó rồi dùng vải bố che lại, sáng sớm mang lên trấn.

Tùy tiện đưa cho Tống Tuân một chậu.

Tống Tuân cũng không nghĩ nhiều, khắp nơi trên núi Hạnh đều có hoa cúc dại.

Tuy hoa của giống cúc dại hơi nhỏ, cũng không được đẹp lắm, nhưng rất có ý vị thôn dã, hắn cũng không cảm thấy có gì không tốt.

"Vị này là..." Tống Tuân nhìn Ngưu Đại Lực đằng sau Tống Anh, hơi sửng sốt.

Cô nương này trông hơi hung dữ.

"Nàng ấy tên là Ngưu Đại Lực, muội dắt nàng ấy ra ngoài để mở mang tầm mắt." Tống Anh nói.

Lục gia chắc chắn có yêu quái nên nàng dẫn Đại Lực đi theo, nếu yêu quái kia rất lợi hại thì tốt xấu gì nàng còn có người hỗ trợ.

Đáng tiếc, Đại Lực quá sợ con người nên nàng không dám nói thật, chỉ nói bản thân mình ra ngoài kết giao, nếu bên cạnh không có lấy một thị nữ đi cùng thì sẽ bị ghét bỏ.

Đại Lực vừa nghe vậy thì lập tức chủ động xin ra trận.

Tống Tuân nghe vậy thì không dám nhìn nhiều: "Lục Giai nói với huynh, lần này để tránh khiến muội muội xấu hổ vì chỉ có mình là nữ tử nên đã nói muội muội nhà hắn mời quý nữ các nhà khác tới."

Tống Tuân suy nghĩ một chút, nói thêm: "Nếu có thể ở chung được thì cứ trò chuyện với bọn họ, nếu không thể thì rời đi trước cũng không sao."

Hắn vốn cũng không muốn Tống Anh tới đó vì trong mắt hắn, Tống Anh là người lười xã giao, nhưng nghĩ lại, muội muội hắn đã từng làm quý nữ ở kinh thành hai năm, sau khi quay về thôn cũng không có hảo hữu tri kỷ nào, hắn sợ nàng bị ngột ngạt.

Nếu có thể kết giao một, hai bằng hữu tri kỷ ở bữa tiệc thưởng cúc cũng là chuyện tốt.

"Ca ca không cần để ý tới muội, chỉ cần lo kết giao với người khác là được rồi." Tống Anh không hề để ý.

Nàng chỉ tới cho phải phép, tiện thể xem thử yêu quái ra sao mà thôi.

Còn với Tống Tuân, thật ra những chuyện thế này ắt không thể thiếu, mặc dù hiện giờ chưa quen thì sau này cũng phải quen biết thêm mấy người, không thể nào cứ mãi đặt tâm tư lên người nàng được.

Thấy thái độ của Tống Anh rộng lượng, Tống Tuân không tiện nói gì thêm.

Tống Tuân không phải người coi trọng mặt mũi, tuy hôm nay đi dự tiệc nhưng ăn mặc không khác ngày thường là bao.

Phải nói, hiện giờ Tống Tuân không còn thiếu tiền nữa.

Số tiền mà tiệm ăn của cha nương kiếm được mỗi ngày đủ để hắn mua thêm mấy bộ quần áo tốt, nhưng hắn lại không quá chú trọng vẻ bề ngoài nên chỉ dùng tiền được cha nương cho mua sách đọc, hoàn toàn không nỡ dùng vào việc khác.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 489: Oan gia ngõ hẹp


Tống Anh biết rõ cách làm người của Tống Tuân, cho dù bản thân có mấy bộ quần áo đẹp cũng sẽ không chọn mặc ngay lúc này.

Nàng và Tống Tuân là người một nhà, nếu đã cùng một nhà thì đương nhiên phải mặc quần áo có cùng giá trị và khí chất mới đúng, nếu chênh lệch quá nhiều thì sẽ rất kỳ quái.

Ba người ngồi xe lừa.

Lục gia nằm ở khu vực giàu có nhất toàn bộ huyện Lễ, trên đường đi tới đây hầu như đều là xe ngựa khiến xe lừa của Tống Anh vô cùng bắt mắt.

Khi tới gần Lục gia phải đi ngang qua cổng Hoắc phủ.

"Đại nhân, đó không phải là..." Hoắc Tứ Tượng sửng sốt, "Đó không phải là Hoắc phu nhân sao?"

Hoắc Triệu Uyên mới từ bên ngoài trở về, hiện giờ đang định bước vào cổng, nghe thấy vậy thì quay đầu lại nhìn thoáng qua, chỉ liếc mắt một cái đã không nhịn được mà vui vẻ trong lòng.

Đúng là lừa của nàng.

Có lẽ chỉ có mình nàng mới có thể ngồi xe lừa oai phong như vậy.

"Hình như là đi về phía Lục phủ." Hoắc Tứ Tượng nói tiếp.

Hoắc Triệu Uyên "Ừm" một tiếng, bước vào cổng, đi được mấy bước thì nói: "Hỏi thăm xem Lục gia hôm nay có gì náo nhiệt, hoặc là... muốn mua thứ gì."

Hoắc Tứ Tượng vội vàng gật đầu.

Không quá một lát, người đã quay lại: "Người mua đồ nói hôm nay công tử và tiểu thư Lục gia tổ chức tiệc, mời hảo hữu tới thưởng cúc."

Hoắc Triệu Uyên ngẫm nghĩ, lúc nãy trên xe lừa quả thực có hai chậu hoa được phủ vải đen lên.

Nói vậy thì nàng chính là khách.

Bên kia, Tống Tuân trình thiệp mời ra, ba người được đón vào trong.

Gia đinh của Lục gia hẳn đã được dặn dò trước nên khi nhìn thấy ba người Tống Anh không hề lộ ra bất cứ thái độ khinh thường nào, thậm chí còn có người tiến lên muốn giúp Tống Anh trông chừng xe lừa.

Nhìn ra cổng thì thấy từng chiếc xe ngựa nối đuôi nhau.

Lúc Tống Anh xuống xe, trùng hợp còn có một người cũng từ trên xe ngựa đi xuống.

Mắt chạm mắt, sắc mặt tiểu thư kia trắng nhợt, cơ thể lảo đảo.

Ngưu Đại Lực trợn to mắt, trên mặt ửng đỏ vì tức giận, hừ một tiếng rồi quay đầu đi.

Tống Anh còn nhớ rõ cô nương này, chính là người cùng Ngưu Đại Lực quá giang xe lừa của nàng trước đây...

"Sao bọn họ lại ở đây?" Sau khi ba người Tống Anh đi vào, Hứa cô nương thấp giọng hỏi hạ nhân Lục phủ.

"Người nói huynh muội Tống gia sao? Đó là khách quý mà công tử bọn ta mời tới, cũng tới tham dự tiệc thưởng cúc giống như người." Hạ nhân thản nhiên đáp.

Người tới hôm nay đương nhiên là khách.

"Sao có thể? Người kia... ngồi xe lừa, là nông phụ đúng không?" Hứa tiểu thư không hiểu.

Trước đây nàng ta đã từng ngồi xe lừa này rồi! Tuy rằng rất sạch sẽ nhưng lại có súc sinh ngay dưới mí mắt, cũng không có thùng xe che chắn, luôn lo sợ con vật kia không hiểu chuyện, đi tới đi lui rồi thả rắm ra.

Sau khi hạ nhân nhận lấy thiệp mời cũng biết thân phận của cô nương này, nói: "Vị Tống công tử kia là hảo hữu đồng môn với thiếu gia bọn ta."

Hứa tiểu thư nghe vậy thì tâm trạng hơi phức tạp.

Hôm nay được tiểu thư Lục gia mời tới, nàng ta mới có thể ra ngoài, nếu không thì bây giờ vẫn còn bị cha nương nhốt trong phòng để bình tĩnh lại.

Nhưng dù đã qua lâu như vậy thì nàng ta vẫn không thể quên con trâu tinh kia...

Càng không ngờ, hôm nay khó khăn lắm mới có thể ra ngoài, vậy mà lại đụng phải con trâu tinh kia...

Hứa tiểu thư cũng muốn quay đầu rời đi nhưng lại sợ Lục gia trách tội, sau khi cân nhắc một lát, đành phải cắn răng đi vào.

Sau khi vào tới viện, nàng ta phát hiện có mấy khuê mật đã tới rồi.

Có người ở cùng, nàng ta cũng hơi thả lỏng, nhưng vẫn không nhịn được mà đưa mắt nhìn Tống Anh bên kia.

"Hứa tỷ tỷ, có phải ngươi cũng tò mò về thân phận của nữ nhân kia không?" Bên cạnh có người không nhịn được mà hỏi, "Hôm nay tới đây đều là tiểu cô nương chưa xuất giá, chỉ có mình nàng là phụ nhân, lại còn đeo khăn che mặt, đúng là kỳ quái.

Cũng không biết muội muội Lục gia nghĩ thế nào mà lại mời người như vậy tới.

Người này có thể ở cùng một chỗ với chúng ta sao?"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 490: Tuổi này


Hứa tiểu thư nhìn Tống Anh bên cạnh Ngưu Đại Lực, suy nghĩ một chút rồi lên tiếng: "Chỉ nghe nói nàng họ Tống, là muội muội của đồng môn của Lục công tử."

"Hóa ra là vậy.

Ta nói rồi mà, sao Lục gia lại có bằng hữu khó coi như thế, hóa ra là muội muội của đồng môn.

Vậy có lẽ cũng chưa từng thấy qua bữa tiệc như vậy, mặt dày tới xem náo nhiệt." Quách tiểu thư bên cạnh che miệng cười một tiếng, "Nhìn quần áo mà nàng mặc đi, một chút hoa văn cũng không có, đúng là cực kỳ khó coi."

Hứa tiểu thư há miệng, cuối cùng lại lựa chọn nuốt lời định nói xuống bụng.

Quần áo trên người Tống cô nương này làm từ vải bố hết sức tầm thường, không giống gấm vóc thịnh hành nhất bây giờ mà bọn họ đang mặc.

Còn có cây trâm trên đầu Tống cô nương kia nữa, cũng hết sức bình thường.

Tống Anh vẫn luôn ngồi yên một chỗ không nói chuyện, chỉ là đưa mắt quan sát khắp nơi.

Không bao lâu sau, Lục tiểu thư kia cũng đã tới.

Lục tiểu thư này và Lục Giai cùng cha khác mẹ, là con của tiểu thiếp nhưng được ghi dưới tên đích mẫu, tuổi nhỏ hơn Lục Giai một chút, sinh mẫu mất sớm nên rất thân thiết với đích mẫu, càng rất nghe lời Lục Giai.

Tuổi khoảng chừng mười lăm, mười sáu, đôi mắt hạnh linh động, khuôn mặt hơi bầu bĩnh, trông vô cùng hoạt bát, là một nữ tử xinh đẹp động lòng người.

Nàng ấy vừa xuất hiện thì lập tức đi tới chỗ Tống Anh, cái miệng nhỏ nhắn nói: "Tỷ chính là Tống tỷ tỷ đúng không? Ca ca muội bảo muội phải chiếu cố tỷ thật tốt!"

Khóe miệng của Tống Anh cong lên: "Chào Lục cô nương."

"Muội nhỏ hơn tỷ, tỷ cứ gọi tên của muội đi.

Khuê danh của muội là Nhạc Lăng." Lục Nhạc Lăng vui vẻ nói.

Nói xong cũng không nhịn được mà đánh giá Tống Anh.

Vốn dĩ nàng ấy có thể tới đây sớm hơn nhưng ca ca của nàng ấy luôn không yên tâm, cứ lặp đi lặp lại với nàng ấy rằng tuyệt đối không được thờ ơ với muội muội của Tống công tử!

Nàng ấy không nhịn được mà nghĩ thầm trong lòng, chẳng lẽ Tống cô nương này là tiên nữ trên trời? Nếu không, sao ca ca nàng ấy có thể căng thẳng như vậy chứ?

Cả bữa tiệc chỉ có một mình Tống cô nương dùng búi tóc của phụ nhân nên nàng ấy chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra.

Không ngờ người này còn đeo khăn che mặt, đôi mắt thật sự rất đẹp nhưng chỉ để lộ nửa khuôn mặt thì cũng không nhìn ra được gì.

Hơn nữa...

Hình như trên trán tỷ tỷ này có sẹo nhưng không rõ lắm, tuy nhiên khi tới gần vẫn có thể nhận ra.

"Tống tỷ tỷ ở đây không cần khách khí, nếu có cần gì thì cứ việc nói với nha hoàn bên cạnh." Lục Nhạc Lăng mỉm cười nói, "Lát nữa khách nam cũng sẽ tới đây nhưng ở giữa sẽ đặt bình phong ngăn cách.

Nếu Tống tỷ tỷ muốn liên hệ với Tống công tử thì cứ sai bảo nha hoàn đi chuyển lời."

Tống Anh gật đầu: "Làm phiền Lục muội muội rồi."

Lục Nhạc Lăng cong môi cười rồi vội vàng đi trò chuyện với những vị khách khác.

Lúc này, Tống Anh bị không ít người quan sát, dù sao thì Lục tiểu thư này vừa mới xuất hiện mà đã thân thiết với nàng như thế, có thể thấy huynh trưởng của nàng có quan hệ rất tốt với Lục công tử.

Phụ thân của Lục Nhạc Lăng làm quan trong kinh thành, hơn nữa gia tộc Lục thị ở huyện Lễ cũng là danh môn vọng tộc, gốc sâu rễ bền, người muốn nịnh bợ đếm không xuể.

Nhất là Lục Giai kia, trời sinh thông minh, chưa từng đính hôn, ở đây có không ít nữ tử để mắt tới hắn ta.

"Không biết huynh trưởng của Tống cô nương có công danh gì trong người?" Có người mạnh dạn tiến lên hỏi.

Có thể có quan hệ tốt với Lục Giai, không chừng cũng là tài tử nhỉ?

"Chưa có công danh." Tống Anh thản nhiên đáp.

Đối phương sửng sốt: "Tống cô nương đã tới tuổi này rồi, vậy chẳng phải huynh trưởng ngươi càng lớn tuổi hơn sao? Vậy mà còn chưa thi đậu công danh?"

"..." Tuổi này?

Sang năm nàng chỉ mới mười tám tuổi thôi mà? Nếu ở kiếp trước thì vẫn còn là một đóa hoa nhỏ mềm mại đấy...

Nhưng các cô nương ở đây đều trông không lớn lắm, một số chỉ trông mới mười bốn, mười lăm tuổi, chỉ có hai, ba người có vẻ cùng tuổi với nàng, mà có lẽ những người này đều đã đính hôn từ lâu rồi.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 491: Trăm hoa khoe sắc


Tống Anh chỉ muốn xem yêu quái, không quá để ý tới sự thăm dò của tiểu cô nương này.

"Vậy... Xin hỏi Tống cô nương, nhà người... làm gì? Là thân thích nhà ai?" Cô nương kia cũng lớn gan, tiếp tục hỏi.

"Ta chỉ là một nông phụ bình thường." Tống Anh đưa mắt nhìn đối phương một cái, "Hôm nay tới đây để mở mang tầm mắt mà thôi."

"Ồ..." Người nọ mím môi, sau đó cách Tống Anh xa một chút.

Nghe nói...

Nàng ngồi xe lừa tới.

Nghe thật dơ bẩn.

Chỉ chốc lát sau, bữa tiệc chính thức bắt đầu.

Nhóm khách nam đều vì kết bạn mà tới, ngồi trong khu vườn cách bình phong một khoảng.

Thật ra bình phong không có tác dụng lớn, chẳng qua là trông có vẻ tuân thủ lễ nghi, tốt cho thể diện mà thôi.

Chờ tới lúc thưởng thức hoa cúc, thật ra nam nữ cũng có thể ở cùng nhau.

Lục Giai cho người mang số hoa cúc mà nhà mình đã chuẩn bị ra.

Hoa cúc mà Lục gia chuẩn bị đều tương đối bình thường, chẳng qua là để làm nền mà thôi, nếu chọn loại hoa quá tốt thì những vị khách tới đây không tiện lấy hoa cúc mà mình mang theo ra.

Sau khi Lục Giai hàn huyên mấy câu, lập tức có người chủ động mở đầu.

"Chậu của ta là cúc Phật Đầu do thợ trồng hoa cẩn thận chăm sóc, cánh hoa bên ngoài màu trắng, ở giữa lại màu vàng, vẻ ngoài vô cùng xinh đẹp, không hề có bất kỳ tỳ vết nào... Ta cảm thấy có thể tô điểm thêm cho mùa thu." Người nói chuyện vô cùng tự tin.

"Không tệ, đúng là cúc Phật Đầu cao cấp.

Nhưng mà... hoa cúc màu vàng vẫn tôn quý hơn một chút.

Chậu cúc của ta có màu vàng rực rỡ, cánh hoa dày đặc, trông như lúm đồng tiền, toát lên vẻ phú quý.

Nó nở sớm, thợ trồng hoa nhà ta phải tốn rất nhiều tâm huyết mới có thể giữ lại được chậu hoa này đến tận hôm nay đấy..."

"Nhìn kỹ thì vẫn có mấy phần héo úa, hơn nữa... cúc trắng cũng không hề kém hơn cúc vàng.

Chậu Kim Bôi Ngọc Bàn này của ta có ba lớp lá lớn, đường kính của bông hoa tận ba tấc.

E rằng ở đây không có chậu nào vừa lớn vừa khí phái như nó đâu nhỉ?"

"..."

Bên phía khách nam náo nhiệt đến cực điểm, trong khi các khách nữ lại hiểu chuyện, đều im lặng lắng nghe trước.

Nhất thời chưa nghe thấy giọng Tống Tuân.

Thế nhưng, trong số các nam nhân ở đây, không phải ai cũng không có lòng đố kỵ và khinh thường, vẫn có không ít người chướng mắt Tống Tuân.

Huống hồ, hôm nay tới đây đều là người có công danh, hoặc là người giàu có, chỉ có mình Tống Tuân vừa chưa có công danh lại vừa quê mùa, đương nhiên sẽ khiến người ta cảm thấy không vui.

"Sao không thấy Tống công tử nói chuyện?" Người lên tiếng tên là Quách Ngang.

Hắn ta vừa mở miệng, bên khách nữ cũng có một vị Quách tiểu thư nhìn sang Tống Anh: "Chắc hẳn Tống cô nương và huynh trưởng ngươi chuẩn bị cùng một loại hoa cúc nhỉ? Hay là bày ra xem thử đi?"

Tống Anh lúc này mới ngẩng đầu lên.

"À, bưng lên đi." Tống Anh nhìn trái nhìn phải một chút rồi nói.

Nha hoàn sửng sốt, vội vàng tiến lên.

"Ra vẻ cái gì chứ." Quách tiểu thư hừ một tiếng, "Hứa tỷ tỷ, ngươi cảm thấy hoa của nàng là loại nào?"

"Có thể là loại nào chứ, chẳng qua là loại màu mơ chín thường thấy thôi." Hứa tiểu thư nhàn nhạt nói.

"Màu mơ chín chính là màu đẹp nhất, nếu chăm sóc tốt thì cũng là một tuyệt phẩm hiếm có khó tìm, nhưng loại thường thấy lại dễ bị người ta soi mói.

Loại cúc màu mơ chín được gọi là tuyệt phẩm cực kỳ hiếm gặp, e rằng thứ bọn họ lấy ra chỉ là hàng bình thường trên thị trường, xem như... không quá bắt mắt cũng không hề mất mặt.

Đúng là người nhà quê ra vẻ ta đây." Quách tiểu thư châm chọc.

Ở đâu có người, ở đó có ganh ghét, đố kỵ.

Tống Anh tai thính, nghe thấy toàn bộ những lời này rất rõ ràng.

Thở dài.

Rốt cuộc giống hoa cúc mà nàng mang tới tên là gì...

Nàng thật sự không biết.

Nhìn đẹp mắt là được rồi.

Trong không gian của nàng cũng có mấy chậu hoa cúc giống số hoa cúc lúc nãy mà Lục Giai cho người mang ra, chẳng hạn như Nhị Kiều, Ngân Niệm Tuyến, Phấn Hạc Linh gì đó...

Nàng chỉ biết ăn, trình độ thưởng thức còn phải học hỏi thêm.

Nàng hoàn toàn không nhận ra được giữa những giống hoa này có gì khác nhau.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 492: Tiêu hết tiền?


Bên kia, tuy Tống Tuân bị Quách Ngang châm chọc nhưng chỉ nhàn nhạt cười: "Tại hạ nhà nghèo, chỉ có tấm lòng mà thôi."

Nói xong, kéo vải bố che hoa ra.

Thế nhưng trong khoảnh khắc chậu hoa lộ ra, hắn lại sửng sốt.

Không phải hoa dại sao?

Tống Tuân tuy chưa từng mua hoa cúc nhưng thân là người đọc sách, ít nhất phải có năng lực đánh giá.

Huống chi, hắn phải thường xuyên làm thơ, để làm được thơ hay đương nhiên phải thường xuyên quan sát trăm loài hoa cỏ xung quanh, nghiên cứu sổ sách.

Chính vì vậy, hắn vừa liếc mắt một cái đã có thể nhận ra chậu hoa mà muội muội nhà mình chuẩn bị giúp mình là giống hoa gì.

"Đây là Kim Cao Bích Thủy đúng không?" Lục Giai cũng cả kinh, "Người ta nói Hoàng Kim cao mà Vương Mẫu trên trời dùng được làm từ loại hoa này."

"Chậu này... hoa màu vàng rực, lá xanh biếc như Xích Thủy châu, bông hoa tròn trịa, cánh hoa có đầu nhọn, xếp thành tầng tầng lớp lớp, là tuyệt phẩm ư?" Không ít người ngạc nhiên cảm thán.

Thật ra Kim Cao Bích Thủy cũng không phải giống hoa quá quý hiếm, chỉ là...

Vẻ ngoài của chậu hoa của Tống Tuân vô cùng xuất sắc.

"Không biết chậu hoa này của Tống huynh do người phương nào chăm sóc ra? Tốn bao nhiêu tiền?" Có người hỏi.

"Đây là do xá muội chọn, ta cũng không biết." Tống Tuân ăn ngay nói thật.

Nghe vậy, Lục Giai đưa mắt nhìn Tống Anh một cái.

Sẽ không... tiêu hết tiền kiếm được từ việc bán thẻ kẹp sách đấy chứ?

Lúc Tống Anh mua hoa, mấy chậu hoa đều hơi héo nhưng giá cả không hề thấp nên không thể bán được.

Người nông dân trồng hoa kia trông hơi sa sút tinh thần, mỗi chậu có giá khoảng 3 đến 5 lượng.

"Vẫn chưa xem... chậu hoa của Tống cô nương đúng không?" Không ít người bắt đầu tò mò.

Sắc mặt của huynh muội Quách gia trở nên gượng gạo nhưng không tiện lên tiếng, đành phải trơ mắt nhìn nha hoàn kéo lớp vải che chậu hoa kia ra.

Đây là một chậu cúc trắng.

"Đây là cúc Yên Chi sao? Thật ra cũng không khác cúc hoa đào của Quách công tử là bao nhưng màu sắc đậm hơn một chút, đỏ thẫm chuyển dần sang tím nhạt.

Chậu cúc này vừa xuất hiện, cúc hoa đào nhất thời có vẻ ảm đạm.

Đúng là kỳ phẩm." Sau khi mở tấm vải ra lại là một phen kinh diễm.

Hoa cúc có rất nhiều chủng loại, nếu thật sự muốn phân thắng bại thì rất khó, huống hồ hôm nay vốn là thưởng cúc chứ không phải đấu cúc, vì vậy mọi người vẫn khá bình tĩnh.

Có điều, hai chậu cúc của Tống Anh và Tống Tuân tuy thuộc chủng loại bình thường nhưng bề ngoài thật sự rất đẹp, thế là được không ít người chú ý tới.

Lục Giai hơi hoảng hốt.

Vốn tốt bụng mời đến làm khách, nhưng nếu Tống Anh tiêu hết tiền thì... sẽ không ghi hận hắn ta đâu đúng không?

Ngẫm nghĩ một chút, Lục Giai lên tiếng: "Ta cực kỳ thích hai chậu hoa cúc của Tống cô nương, không biết có thể nhường lại cho ta không? Hai chậu này ta đồng ý mua với giá 100 lượng bạc."

"..." Tống Anh nhìn Lục Giai bằng ánh mắt như nhìn đồ ngốc.

Không đúng, đây chính là đồ ngốc.

"Lục thiếu gia, hoa cúc này tuy đẹp nhưng cũng không đáng giá như vậy mà?" Quách tiểu thư không nhịn được mà mở miệng.

Mua hoa gì chứ? Rõ ràng là đang tiếp tế!

Nếu đây là chủng loại hiếm có, lại có bề ngoài xuất sắc như vậy thì đừng nói là 100 lượng, cho dù hàng trăm, hàng ngàn lượng thì cũng có người muốn mua.

Thế nhưng, hai chậu hoa này lại không phải chủng loại quý giá gì...

Sắc mặt của Lục Giai lập tức trở nên khó coi.

"Ta muốn mua hoa của Tống cô nương thì liên quan gì tới ngươi?" Hắn ta vốn không phải người có tính tình tốt nên lập tức đáp lại.

Quách tiểu thư nghe xong thì đỏ bừng cả mặt, hai mắt đẫm lệ.

Thư đồng bên cạnh Lục Giai ho khan một tiếng để nhắc nhở hắn ta.

Đây là bữa tiệc mà công tử tổ chức, nếu chọc giận khách khứa khiến người ta bỏ đi thì không tốt...

"Hai chậu hoa này tổng cộng 7 lượng rưỡi, ta mua về chăm sóc ba ngày.

Nếu ngươi thật sự muốn mua thì đưa 10 lượng bạc là được rồi." Tống Anh nói ngắn gọn.

Nếu Lục Giai thật lòng muốn làm bằng hữu với ca ca nàng thì nàng không thể bắt nạt người ta được.

Tiếc cho 90 lượng bạc của nàng, nói bay là bay, không chờ được nàng.

"Chỉ hơn 7 lượng!? Hai chậu!?" Có người mất bình tĩnh, lập tức đứng dậy, "Cô nương mua hoa này ở đâu? Sao giá cả lại rẻ như thế? Tuy không phải chủng loại quý hiếm nhưng với bề ngoài thế này thì một chậu ít nhất cũng phải 20 đến 30 lượng mới hợp lý chứ!?"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 493: Quăng tám sào cũng không tới


20 đến 30 lượng? Tống Anh chép miệng, đám nam nhân phá gia chi tử này không quán xuyến việc nhà nên không biết củi, gạo, dầu, muối quý giá thế nào.

Nhưng mà...

Hình như nàng đã phát hiện ra một cơ hội làm ăn mới.

Mua giá thấp về tưới chút linh thủy là có thể bán ra với giá cao, chênh lệch ở giữa còn không ít...

Có điều hơi nguy hiểm, dù sao thì nàng cũng chỉ có mấy miếng đất, lại không phải nông dân chuyên trồng hoa, rất khó giải thích được làm sao chậu hoa có bề ngoài bình thường sau khi qua tay nàng lại trở nên độc nhất vô nhị, vì vậy...

Tống Anh lại cảm thấy mất mát, cảm thấy đống tiền này mọc chân chạy mất.

Nếu sau này nàng có một thôn trang lớn thì không chừng còn có thể kiếm chút tiền vô lương tâm này, nhưng bây giờ thì không thể nghĩ tới.

"Vận may tốt nên mới có được thôi.

Lúc ấy hoa này hơi héo, ta về nhà tưới thêm nước thì chúng khỏe mạnh hơn rất nhiều.

Nếu muốn mua được như vậy thì e rằng rất khó." Tống Anh thành thành thật thật trả lời.

Nàng vừa dứt lời, đột nhiên có người mang một chậu hoa cúc tới đây.

Lục Giai vừa nhìn sang thì sợ hết hồn, vội vàng hỏi quản gia: "Lục mẫu đơn từ đâu ra vậy?"

"Cái này... do Hoắc đại nhân sống bên cạnh đưa cho... Tống, Tống cô nương..." Thật ra quản gia cũng hơi ngơ ngác.

Lúc những người đó tặng đồ tới còn dặn dò, nói Tống cô nương là thân thích của đại nhân nhà hắn, bảo Lục gia hầu hạ cẩn thận chút, đừng để cô nương người ta phải chịu ấm ức, dường như cũng sợ hoa của Tống cô nương này không tốt nên mới cố ý đưa chậu lục mẫu đơn này tới để giữ thể diện.

Có lẽ Hoắc đại nhân cũng không đoán được hoa của Tống cô nương người ta... vô cùng xuất sắc!

"Tống cô nương mà Hoắc đại nhân nói... là... nàng sao?" Lục Giai hơi nghi ngờ.

"Đúng vậy." Quản gia vội vàng đáp.

Người khác không biết người sống ở Hoắc phủ rốt cuộc là ai nhưng Lục gia đương nhiên biết rất rõ.

Vì vậy, từ khi sống ở đây tới nay đều rất cẩn thận, không dám đi nhầm nửa bước.

Lục Giai nhất thời đổ mồ hôi lạnh.

Hắn ta tuy cao ngạo nhưng vẫn có lý trí, vẫn biết chừng mực, nhân vật như Võ Thần Vương kia hoàn toàn không phải người mà hắn ta có thể chọc vào...

Chậu hoa được bưng tới đặt trước mặt Tống Anh.

Tống Anh cau mày, thấy người khác đều nhìn mình chằm chằm thì xấu hổ cười cười: "Vong phu là tiểu binh dưới trướng của hắn, là quan hệ có quăng tám sào cũng không tới.

Có lẽ là thấy ta đáng thương nên mới đưa hoa tới an ủi một chút."

"Ha ha." Lục Giai cười gượng một tiếng.

Quăng tám sào cũng không tới?

Đưa lục mẫu đơn kia sao?

Mẫu đơn chính là vua của các loài hoa, hoa cúc được gọi là lục mẫu đơn đương nhiên cũng không bình thường.

Giống này khi nở hoa, cánh hoa xanh biếc như ngọc, óng ánh, mềm mại; sau khi phơi dưới nắng, màu xanh nhạt dần rồi ngả sang vàng, rực rỡ lóa mắt...

Đây chính là kỳ trân dị bảo, giá cả cao chót vót.

Ngay cả Tống Tuân cũng hơi ngơ ngác, vì hắn hoàn toàn không biết Hoắc Nhung kia lại có giao tình với Hoắc đại nhân!

Nhất thời hơi lo lắng.

Hầu hết các công tử, tiểu thư ở đây đều biết không thể chọc vào người của Hoắc phủ nên lúc này giảm bớt thái độ thù địch đi rất nhiều, nhưng cũng vài người nghe thấy Tống Anh nói tới vong phu thì trong lòng có thêm mấy phần kiêng kị.

Cứ tưởng là một phụ nhân, không ngờ là góa phụ.

"Hoắc đại nhân chiếu cố ngươi như vậy hẳn là vì tôn trọng phẩm chất của Tống cô nương, biết ngươi thủ tiết cho vong phu đúng không?" Hứa tiểu thư thấy không có ai dám mở miệng thì lớn gan lên tiếng, nghe có vẻ như đang khen ngợi Tống Anh.

Lục Giai nghe vậy thì sửng sốt.

Muội muội Tống gia mới mười bảy, mười tám tuổi, chẳng lẽ phải thủ tiết cả đời?

Hắn ta từng nghe Tống Tuân nhắc tới, sau khi trượng phu qua đời, muội muội này của hắn mới gả qua, tấm thân vẫn còn trong sạch...

Tống Anh quay đầu nhìn Hứa tiểu thư kia, nói: "Có lẽ là vậy."

"Vậy sau này Tống cô nương phải cẩn thận một chút mới được." Hứa tiểu thư dịu dàng nói.

Cẩn thận cái gì? Đương nhiên là đừng tiếp cận nam nhân khác, tránh bị Hoắc đại nhân trả thù.

"Đa tạ Hứa tiểu thư đã nhắc nhở.

Thế nhưng ta cảm thấy Hứa tiểu thư mới là người phải cẩn thận hơn.

Sau này lúc lên núi xuống biển phải chú ý một chút, đừng để bị người khác bắt cóc trên đường, còn phải nhờ tới Đại Lực nhà ta cứu ngươi từ trong tay người xấu ra." Tống Anh cong môi cười.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 494: Làm việc tốt không cầu báo đáp


Lời Hứa tiểu thư này nói rất dễ hiểu, lời trong lời ngoài nghe như đang quan tâm nàng nhưng trên thực tế lại muốn nàng thành thật ở trong nhà, sau này đừng tham dự mấy bữa tiệc kiểu này, thậm chí phải cách Lục Giai và các thiếu gia đang ngồi cùng bọn họ xa một chút.

Nàng không có ý định tái giá nhưng cũng sẽ không ngốc nghếch bị người khác nhắm vào.

Nhất là vị Hứa tiểu thư này, chẳng qua là ỷ vào Đại Lực nhà nàng ngốc nên mới bắt nạt nàng ấy.

Sau khi Tống Anh nói xong, có không ít người đều quay sang nhìn Hứa tiểu thư.

Sắc mặt Hứa tiểu thư lập tức đỏ bừng, vô cùng khó xử, cũng có mấy phần tức giận và ấm ức: "Tống cô nương, ta chỉ là tốt bụng nhắc nhở ngươi mà thôi, dù sao thì... Nghe nói Hoắc đại nhân quyền cao chức trọng, không phải người bình thường.

Ngươi là góa phụ của thủ hạ của ngài ấy, nếu sau này tái giá, chẳng phải sẽ khiến Hoắc đại nhân chán ghét sao? Sao, sao ngươi có thể không biết cảm tạ lòng tốt của ta như thế chứ?"

"Nhưng ta cũng nói sự thật thôi mà?" Khóe miệng của Tống Anh cong lên, "Hứa tiểu thư, ta cũng chỉ là tốt bụng nhắc nhở ngươi mà thôi."

"Ngươi, ngươi vũ nhục danh tiết của ta!" Hứa tiểu thư hơi nóng nảy, "Khi đó không phải ta bị người khác bắt cóc, chỉ là nấp trong núi mấy ngày mà thôi.

Hoàn toàn không có... không có bị kẻ xấu động vào người!"

"Ta cũng không nói ngươi bị kẻ xấu động vào người mà?" Tống Anh khẽ hừ một tiếng.

Nếu không phải Ngưu Đại Lực kịp thời xuất hiện thì tiểu thư Hứa gia này đừng nói tới trong sạch, phỏng chừng ngay cả mạng cũng không còn nữa là.

"Nhưng, nhưng lời ngươi nói..." Hứa tiểu thư lập tức rơi nước mắt, "Ngươi làm vậy là muốn ép chết ta sao?"

Tống Anh trấn định nhìn nàng ta khóc, không hề có ý định mềm lòng.

Tiếng khóc của nàng ta thu được thái độ đồng tình của không ít khách nam, bên phía khách nữ cũng có mấy người vội vàng tiến lên an ủi.

Lục Nhạc Lăng sốt ruột liếc mắt nhìn Lục Giai.

Bây giờ phải đứng về phía ai đây?

Tống Anh chính là muội muội của hảo hữu của ca ca, đương nhiên là quan trọng nhất, nhưng chuyện này liên quan tới danh tiết của nữ tử, nàng ấy không thể tùy tiện mở miệng, lỡ như không cẩn thận vấy bẩn danh tiết của Hứa tiểu thư thì sẽ huỷ hoại cả đời của đối phương.

Lục Giai cảm thấy nữ nhân đúng là phiền phức.

Động một chút là khóc, tới nhà hắn ta làm khách mà như tới linh đường khóc tang vậy.

"Hứa tiểu thư, Tống cô nương cũng không phải có ý đó.

Nếu ngươi thấy không khỏe thì hay là về nhà nghỉ ngơi trước đi?" Lục Giai nói trắng ra.

Hứa tiểu thư vừa nghe vậy thì lập tức nghẹn ngào.

"Lục thiếu gia, ta cảm thấy chuyện này vẫn phải nói rõ ràng mới thỏa đáng.

Nếu không, sau bữa tiệc này truyền ra lời đồn bất lợi với thanh danh của Hứa tiểu thư thì làm thế nào cho phải?" Thiếu gia Quách gia lập tức lên tiếng.

"Đúng vậy, Tống cô nương này là người nhà quê, có lẽ không quá để ý tới chuyện danh tiết của nữ tử, lại không biết đối với những người quy củ như chúng ta, cô nương là khó khăn nhất..."

"Tống cô nương, ngươi nên xin lỗi Hứa tiểu thư đi!"

"..."

Ngưu Đại Lực nghe thấy lời mấy người này nói thì tức giận đến đỏ bừng cả mặt, thật sự hận không thể đi lên ném Hứa Thải Nguyệt ra ngoài!

Không biết xấu hổ!

"Vốn dĩ là ta cứu nàng ấy, dựa vào đâu mà bảo Đại tỷ của ta phải xin lỗi nàng ấy?" Ngưu Đại Lực vô cùng khó chịu.

Sau khi lời này được thốt ra, có không ít người ngạc nhiên nhìn Ngưu Đại Lực, thấy nàng ấy tuy thanh tú nhưng nói chuyện lớn tiếng, ăn mặc bình thường, cử chỉ hung dữ, nhất thời bớt đi mấy phần tôn trọng.

"Làm việc tốt không cầu báo đáp mới là hành động của quân tử..." Quách thiếu gia lại lên tiếng.

Quách Ngang này nhất quyết muốn làm khó dễ Tống Anh, ai bảo Tống Anh là muội muội của Tống Tuân chứ.

Tống Tuân này không có công danh lại có thể ngồi ăn cùng với hắn ta, đúng là nực cười, làm ô uế thân phận của hắn ta.

Tống Anh cười cười: "Quách thiếu gia, e rằng đầu óc của ngươi bị cửa kẹp mất rồi nhỉ? Rõ ràng người được cứu này chính là kẻ tiểu nhân, vậy mà bây giờ qua miệng ngươi lại thành nàng ta vô tội? Nếu ngươi không biết phân biệt đúng sai thì đã lãng phí công sức học hành mấy năm nay rồi.

Ngươi cũng đừng tự xưng là người đọc sách nữa, sửa danh hào lại thành "Bao Cỏ Ngu Xuẩn" sẽ càng chính xác hơn đấy."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 495: Đồ gia truyền


Tống Anh cũng không nghĩ tới chuyện tìm một lang quân như ý ở bữa tiệc này để đóng gói bản thân gả đi nên không hề nói chuyện khách khí.

Huống hồ, nãy giờ nàng vẫn đang nhẫn nhịn.

Chính là những người này hùng hổ doạ người trước.

"Tống cô nương!" Quách Ngang chán ghét trừng mắt nhìn Tống Anh, "Tài ăn nói thật sắc bén, quả là phụ nhân đanh đá! Tống Tuân, ngươi còn không quản quản muội muội của ngươi sao? Chẳng lẽ muốn để nàng tiếp tục làm ngươi mất mặt ở đây sao?"

"Muội muội ta nói không sai, vì sao phải ngăn cản?" Tống Tuân lập tức trả lời, "Cổ nhân còn từng nói "Tích thủy chi ân, đương dũng tuyền tương báo"* đấy, chẳng lẽ Quách huynh cũng quên rồi sao?"

* Tích thủy chi ân, đương dũng tuyền tương báo: nhận được ân huệ một giọt nước thì phải dùng cả dòng suối để báo đáp

"Tiểu nhân thô bỉ, thứ nhà quê cho rằng cứu tiểu thư nhà giàu là có thể dắt díu cả nhà đổi đời sao!?" Quách Ngang mỉa mai.

Tống Anh cười nhạo một tiếng.

Sau đó nhìn chằm chằm Hứa tiểu thư kia.

"Hứa tiểu thư, có mấy lời ta vốn định giấu kín trong lòng, nhưng hôm nay thấy Quách thiếu gia này dường như nhất quyết phải làm chủ cho ngươi thì đừng trách ta nói thẳng." Tống Anh ngước mắt lên, lộ ra mấy phần khinh thường, "Chuyện của ngươi, Đại Lực nhà ta đã nói với ta rồi.

Nàng nói, bởi vì ngươi ở nhà đánh đập người hầu nên khiến người hầu sinh lòng oán hận, vì vậy mới lén ra tay."

"Ngày ấy, ngươi bị mấy tên lưu manh điên cuồng đuổi theo không tha, suýt nữa đã bị người ta ăn sạch sẽ.

Đại Lực nhà ta cũng là một cô nương, nhìn thấy cảnh này lại sẵn lòng đứng ra, hoàn toàn không màng tới an nguy của bản thân để cứu ngươi từ trong tay bọn bắt cóc.

May mà nàng có sức lực lớn nên mới có thể rút lui an toàn."

"Xong việc, ngươi quá sợ hãi nên hôn mê bất tỉnh, Đại Lực đưa ngươi về trong núi tĩnh dưỡng, ăn uống đều do Đại Lực hầu hạ.

Nàng không phải nô bộc của ngươi nhưng ngươi lại rất thường xuyên sai sử nàng!"

"Sau đó, ngươi cầu xin Đại Lực đưa ngươi về nhà.

Đại Lực lương thiện đưa ngươi vào trấn, lúc xuống núi đạp phải bẫy săn thú của thợ săn, không cẩn thận bị thương ở chân nhưng vẫn kiên cường đưa ngươi đi.

Mặc dù nàng không xu dính túi nhưng để có thể thuê xe lừa của ta mà bán lại bảo vật gia truyền cho ta." Nói tới đây, Tống Anh cười cười, "Hứa tiểu thư, ngươi... đối xử với nàng thế nào?"

Sắc mặt của Hứa tiểu thư kia đỏ bừng: "Ta không có, ta đã hứa sẽ đưa tiền cho nàng ta..."

"Đưa tiền? Ngươi là một tiểu thư lưu lạc bên ngoài, ngay cả nha hoàn cũng lạc mất, trên người còn có thể có bạc sao? Lúc ngươi về nhà, cây trâm trên đầu cũng còn ở đó đúng không? Rõ ràng là không muốn đồ của mình rơi vào tay người ngoài." Tống Anh châm chọc, "Đại Lực nhà ta vì ngươi mà ngay cả báu vật gia truyền cũng từ bỏ."

Hứa tiểu thư chế nhạo trong lòng.

Báu vật gia truyền gì chứ!

Chẳng qua chỉ là một chuỗi hạt sừng trâu mà thôi, nàng ấy chính là một con trâu tinh, muốn bao nhiêu chuỗi hạt sừng trâu mà không có?!

Nhưng Hứa tiểu thư cũng tự biết không thể nói những lời này ra.

Mấy ngày nay bị nhốt ở nhà, nàng ta đã suy nghĩ rất kỹ càng, nếu nàng ta còn khăng khăng nói ra chuyện Ngưu Đại Lực là yêu quái thì...

Thật sự sẽ bị người khác cho rằng nàng ta phát điên rồi.

Nàng ta và Ngưu Đại Lực ở chung mấy ngày nên cũng biết Ngưu Đại Lực chỉ có sức lực lớn hơn bình thường một chút, không khác con người là bao.

Nếu không, bây giờ nàng ta cũng không dám nhắm vào Tống Anh.

Thế nhưng, với thanh danh của nàng ta thì không thể leo lên Lục gia được, chỉ có thể nhắm tới người như Quách Ngang mà thôi…

Quách Ngang không thích Tống Anh, còn Ngưu Đại Lực thì... từng nhìn thấy dáng vẻ chật vật nhất của nàng ta! Nàng ta cũng sợ Ngưu Đại Lực nói hươu nói vượn nên không thể không khiến người khác cảm thấy Ngưu Đại Lực này có ý đồ xấu trước...

"Khi đó ta quá sợ hãi, thần trí không tỉnh táo nên sau khi về nhà mới nói nhầm thành yêu quái..." Hứa tiểu thư ấm ức nói.

"Nói nhầm? Khi đó ta tận mắt nhìn thấy quan binh vây quanh Ngưu Đại Lực tầng tầng lớp lớp.

Đáng thương cho nàng trên chân bị thương, không một xu dính túi nên không mua nổi thuốc, ngoan ngoãn chờ ngươi tới mua thuốc cho nàng, cuối cùng lại chờ được kết quả như vậy! Vong ân bội nghĩa, lấy oán trả ơn, phẩm tính của Hứa tiểu thư vốn dĩ chính là trò cười.

Ta khuyên ngươi vẫn nên ở yên trong nhà, đừng đi đâu hết.

Người ta nói tâm sinh tướng, ngươi thật sự quá xấu xí! Sắp xấu tới mức mù mắt ta rồi."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 496: Công danh


Tống Anh nói xong, Ngưu Đại Lực liên tục gật đầu như gà con mổ thóc: "Xấu xí!"

Bị người khác mắng xấu xí trước mặt mọi người, Hứa tiểu thư tức giận đến mức suýt nữa thì nhảy dựng lên.

Thế nhưng, bên phía đối diện có không ít khách nam, nàng ta cũng không phải thôn phụ dưới quê như Tống Anh, hoàn toàn không dám thoải mái mắng ngược lại.

"Tống cô nương... Ngươi thật sự là..." Hứa tiểu thư che mặt khóc thút thít, sau đó đột nhiên nói, "Ta biết ta có lỗi với Ngưu cô nương.

Nếu đã như thế... ta xin lỗi Ngưu cô nương là được!"

Nói xong, nàng ta lề mà lề mề đứng lên, dường như muốn quỳ xuống trước mặt Ngưu Đại Lực.

Chỉ là nàng ta còn chưa kịp quỳ xuống đã bị người bên cạnh ngăn cản.

"Ngươi là thiên kim của Hứa gia, thân phận tôn quý, sao có thể quỳ xuống trước mặt bọn họ!? Ta thấy bọn họ chỉ là muốn chút bạc mà thôi.

Nếu đã như thế..." Quách tiểu thư quay đầu nhìn nha hoàn nhà mình, "Tiểu Thúy, thưởng cho bọn họ một ít là được!"

Tống Anh bật cười một tiếng.

"Câm miệng!" Lục Giai cau mày, "Hôm nay là tiệc của Lục phủ ta, Quách tiểu thư và Hứa tiểu thư như vậy là muốn làm gì? Đuổi người thay Lục gia ta có phải không?"

"Quách tỷ tỷ, chuyện này... rõ ràng là Hứa tiểu thư không đúng, ngươi hà tất phải xen vào?" Lục Nhạc Lăng cũng hơi tức giận.

Quách tiểu thư lại không thể tin được: "Dù sao thì Hứa tỷ tỷ cũng là thiên kim tiểu thư, sao có thể bị người khác làm nhục như thế?"

Tống Tuân nhìn sang, sau đó bình tĩnh đứng lên.

"Nếu huynh muội bọn ta và chư vị đã không hợp nhau mà còn ở lại đây thì có vẻ là bọn ta không đúng rồi.

Lục hiền đệ, huynh muội bọn ta về trước." Tống Tuân cảm thấy lúc này cũng nên đi rồi.

Muội muội hắn cũng không chịu thiệt gì.

Trường hợp này, nếu muội muội muốn chiếm hời thì quả thực là chuyện không thể.

Ở đây, ngoại trừ huynh muội bọn họ thì tất cả đều là con cháu nhà giàu, trong xương cốt đều có mấy phần khinh thường hai người.

Ngay cả Lục Giai, trước khi giao hảo với hắn, chẳng phải cũng như vậy sao?

"Tống huynh!" Lục Giai gấp gáp.

"Hiền đệ yên tâm, trong lòng ta hiểu rõ chuyện này không liên quan gì tới ngươi." Tống Tuân hoàn toàn không tức giận với Lục Giai.

Mời nhiều người như vậy tới đây, Lục Giai không thể nào chỉ lo cho mình hắn và muội muội được.

Tuy Lục gia có gốc sâu rễ bền nhưng hiện giờ chủ nhân của Lục gia đang làm quan ở kinh thành, ở huyện Lễ cũng không phải có thể tùy tiện làm theo ý mình, ít nhiều cũng phải cho công tử những nhà khác chút mặt mũi.

Trong lòng không khỏi kiên định hơn.

Nhất định phải có công danh!

Lục Giai hụt hẫng trong lòng, hắn ta thật sự rất muốn làm hảo hữu với Tống Tuân...

"Lần sau ta sẽ chỉ ngắm hoa với mình Tống huynh." Lục Giai nói thêm.

Không có người khác thì sẽ không có chuyện phiền lòng thế này đúng không? Còn về thân phận của Tống huynh...

Trước đây, đúng là hắn ta có để ý, nhưng khi đó hắn ta cho rằng Tống Tuân đã học hành mấy năm mà ngay cả đồng sinh cũng không thi đậu lại còn suốt ngày ra vẻ là một đệ tử tốt.

Thế nhưng hiện giờ, sau khi đã biết rõ, hắn ta mới thật sự phát hiện ra phẩm tính của Tống Tuân vô cùng đáng quý.

Tống Tuân khẽ mỉm cười, chuẩn bị đưa Tống Anh rời đi.

Tống Anh hơi mím môi, không tức giận với quyết định của Tống Tuân.

Vốn là tam quan không hợp, cưỡng ép ở cùng một chỗ cũng khá khó chịu, có điều, chủ động rời khỏi bàn tiệc thì hơi khó coi.

Nếu nàng là Tống Tuân, người khác khiến nàng khó chịu thì nàng phải khiến người khác càng khó chịu hơn.

Nhưng bản tính của Tống Tuân quả thực không phải người hiếu chiến, quyết định như vậy cũng là chuyện bình thường.

Chỉ là không ngờ mới đi được hai bước, Tống Tuân lại quay đầu, liếc mắt nhìn Hứa tiểu thư và Quách tiểu thư, đột nhiên nói: "Có câu này, lúc nãy Tống mỗ quên nói."

"Hai vị tiểu thư thật sự là thiên kim của thế gia vọng tộc, muội muội ta chỉ là một thôn phụ, đương nhiên không thể sánh bằng.

Hôm nay Tống mỗ cũng đã được mở mang tầm mắt, sau khi về chắc chắn sẽ mời người thuyết thư tới tán dương thái độ ngang ngược của hai vị thiên kim.

Phải rồi... Trước đây ta từng nhìn thấy vài quyển tạp thư trong hiệu sách khá được một số thư sinh yêu thích.

Hôm nay, sau khi trở về, chắc chắn ta sẽ nghiên cứu nhiều hơn, cũng để thư sinh trong trấn đều có thể được chiêm ngưỡng phẩm tính của hai vị."

Nói xong, Tống Tuân thản nhiên cười một tiếng.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 497: Tấm lòng nhân hậu


Tống Tuân thật sự muốn rời đi, sau khi nói xong, không cho người khác có cơ hội cãi lại mà dắt hai người Tống Anh ra cổng viện.

Đương nhiên, đằng sau còn có gã sai vặt đi theo giúp bọn họ cầm hoa.

Khóe miệng của Tống Anh không nhịn được mà cong lên.

Tạp thư trong hiệu sách là thứ gì? Nàng cũng có biết, chẳng hạn như… "Vài chuyện không thể không nói giữa ta và tiểu thư".

Một ít người đọc sách không thành tài thích nhất là đọc thể loại lấy nữ tử nhà cao cửa rộng làm nguyên mẫu, ảo tưởng bản thân mình là nam chính trong đó...

Ngoài ra, huyện Lễ này cũng có vài tin tức "bát quái", trong hiệu sách có lưu hành một quyển sách nhỏ ghi lại tức phụ nhi nhà ai vụng trộm với người khác, nam nhân nhà ai vô sinh, còn có tiểu thư nhà ai bị bệnh…

Những tin tức đó đều do bá tánh hoặc người hầu trong gia đình giàu có bán ra.

Tin tức chưa chắc là thật nhưng chỉ cần thú vị thì có thể được viết vào quyển sách nhỏ để mua vui cho người khác.

Đương nhiên, loại quyển sách nhỏ này đều được lén lút mua bán.

Chẳng hạn như các tiểu thư ở đây, có lẽ cũng có không ít người mua quyển sách này về nhà lén đọc.

Vậy mà Tống Tuân lại thản nhiên nói thẳng ra.

Nhưng đúng là như thế mới có thể khiến những người đó nghẹn khuất, lại không thể chạy đi chặn đường Tống Tuân!

"Vị Hoắc đại nhân kia cố ý sai người đưa chậu lục mẫu đơn này tới, cần phải qua đó nói lời cảm tạ đúng không?" Chỉ chớp mắt, Tống Tuân lại quay về dáng vẻ khiêm tốn, hiền lành.

Tống Anh quay đầu nhìn chậu hoa trong tay gia đinh của Lục gia, cau mày: "Còn xin quý phủ phái người đưa chậu hoa này trở về.

Nếu có hỏi thì cứ nói... Hoa này bán thì tiếc mà giữ lại thì vô dụng, ăn không thể ăn, nhà ta cũng không có chỗ đặt thứ quý giá như vậy."

"..." Gia đinh sửng sốt.

Tống Anh thật sự không muốn lấy nó.

Nàng cũng không phải không mua nổi hoa.

E rằng sau khi chậu lục mẫu đơn này tới tay nàng, không cần chờ tới lúc về tới thôn Hạnh Hoa thì đã có người yêu hoa tới mua, không chừng còn là cả đám người đấy.

Đến lúc đó nhất định sẽ ầm ĩ tới mức ai ai cũng biết nàng và Hoắc đại nhân này có quan hệ quăng tám sào cũng không tới.

Thứ này bán được giá cao, tuy có thể kiếm được chút tiền nhưng phiền phức sau này càng nhiều hơn.

"Cứ nói như vậy đi." Tống Anh suy nghĩ chốc lát rồi bồi thêm một câu, "Nếu còn khăng khăng không nhận thì nói hoa này xanh quá, thật sự rất xấu, ta không muốn nhận."

"Cô nương... Người sống bên cạnh là Hoắc đại nhân..." Gia đinh do dự.

"Ta biết.

Hoắc đại nhân có tấm lòng nhân hậu, nhất định sẽ không so đo với ta." Tống Anh nghiêm túc nói.

Thậm chí còn sợ đối phương quá nhân hậu, luôn "nghĩ" cho nàng.

Vì vậy, nhất định phải dứt khoát nói thẳng ra mới không có nỗi lo về sau.

Gia đinh do dự một hồi nhưng thấy thái độ của Tống cô nương này cực kì kiên định thì không tiện nói gì thêm, mang tâm trạng thấp thỏm làm theo lời nàng.

Tống Anh ở lại tiền viện trong chốc lát để đợi tin tức.

Lúc này, ánh mắt nàng đảo qua một đại quản sự trong viện.

Quản sự kia trông khoảng bốn, năm chục tuổi, dáng người gầy gò, sắc mặt rất nhợt nhạt, nhìn có mấy phần khôn khéo, hung dữ.

Hiện giờ, người này đang chỉ huy gia đinh và nhóm nha hoàn dọn hoa.

Dù sao bên kia cũng sắp ngắm hoa xong rồi, sau đó còn phải dùng cơm.

Bị Tống Anh nhìn chằm chằm, quản sự kia cũng cảm nhận được, quay đầu nhìn sang đây.

Khóe miệng của Tống Anh hơi cong lên, trong tay xuất hiện ánh sáng màu vàng.

Tống Tuân không nhìn thấy thứ gì nhưng vị quản sự kia lại thấy rất rõ, sắc mặt ông ta lập tức hơi thay đổi.

Không biết vì sao, trong lòng ông ta lại vô thức sinh ra cảm giác sợ hãi và kính trọng.

Đây là Tống cô nương, ông ta biết, nhưng vì sao trên người Tống cô nương này lại có ánh sáng màu vàng lấp lánh?

"Ca, mấy ngày nay muội muốn ở lại trên trấn để tìm cửa hàng nhưng không tiện ở lại căn nhà trên trấn nên sẽ tới quán trọ Phúc Lai thuê phòng.

Cách chỗ huynh ở cũng gần, nếu có chuyện gì thì huynh cũng tiện tìm muội." Tống Anh nói với Tống Tuân rồi quay đầu nhìn vị quản sự kia một cái.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 498: Người thân cận nhất


Tống Tuân không hề phản đối, gật đầu đồng ý.

Còn vị quản sự kia dường như đang suy tư gì đó.

Bên phía Hoắc gia, vậy mà gia đinh của Lục gia lại được đưa thẳng tới thư phòng của Hoắc Triệu Uyên.

Nhìn thấy vị Hoắc đại nhân này, gia đinh thấp thỏm không thôi, căng da đầu thuật lại những lời Tống Anh đã nói.

"Thời gian vẫn còn sớm, sao nàng lại rời tiệc?" Hoắc Triệu Uyên tò mò hỏi.

Gia đinh do dự một hồi, cuối cùng vẫn mở miệng: "Ở bữa tiệc, Tống công tử và Tống cô nương... không hợp với tiểu thư Hứa gia và huynh muội Quách gia, khắc khẩu mấy câu.

Tống công tử nói lần sau sẽ tới bái phỏng công tử nhà ta."

Hoắc Triệu Uyên trầm mặc trong chốc lát, nhìn chậu lục mẫu đơn kia.

Hoa này do Huyện lệnh đưa tới, dù sao cũng đã vào mùa thu, luôn có người tìm mọi cách để mời hắn xuất hiện.

Hoắc Triệu Uyên ngẫm nghĩ, đã hai, ba tháng rồi chưa gặp Tống Anh.

"Đi, nhìn nàng một cái." Hoắc Triệu Uyên không hề do dự, đứng dậy bước đi.

Tham gia tiệc mà lại bị người ta ép phải rời đi, nếu truyền ra ngoài thì hai huynh muội kia không còn thể diện nữa.

Gia đinh của Lục gia hoàn toàn ngơ ngác, trơ mắt nhìn người này đi qua trước mặt mình, chỉ trong chốc lát đã đi thật xa, lúc này mới vội vàng bò dậy đuổi theo.

Hoắc Triệu Uyên đi thẳng tới cổng Lục gia, Lục gia bên kia cũng sợ hết hồn, lập tức nể mặt phái người đi thông báo cho chủ tử trong nhà.

Tuy phụ thân Lục Giai làm quan ở kinh thành nhưng trong nhà vẫn còn lão gia tử, lúc này đã bị kéo ra ngoài đón khách.

Đương nhiên, Lục Giai ở bên trong cũng chạy tới tiền viện.

Lão gia tử Lục gia cũng biết Hoắc Triệu Uyên là người khiêm tốn nên vừa ra khỏi cửa đã lập tức chắp tay: "Tham kiến Hoắc đại nhân..."

"Không cần đa lễ.

Chẳng qua là nghe nói công tử nhà ngươi tổ chức Thu Cúc yến nên tới xem thử." Hoắc Triệu Uyên nói một câu, sau đó nhìn thấy Tống Anh.

Vừa nhìn đã giật mình.

Quả thực đã lâu không gặp, vậy mà vết thương trên trán nha đầu này sắp không nhìn ra nữa rồi.

Tống Anh lặng lẽ trợn mắt liếc Hoắc Triệu Uyên một cái.

"Bữa tiệc này có thú vị không?" Hoắc Triệu Uyên nhìn về phía Tống Anh, hỏi.

Người của Lục gia đều sửng sốt.

Tống Anh căng da đầu: "Bẩm đại nhân, rất tốt."

"Trẻ con tổ chức tiệc thì có thể tốt đến đâu chứ? Cũng chỉ có ngươi cho người khác mặt mũi, tâm địa lương thiện." Hoắc Triệu Uyên liếc mắt qua phía Lục Giai kia một cái, sau đó nói tiếp: "Nhưng nếu đã tới dự tiệc do người khác chiêu đãi thì có cơ hội cũng phải đáp lễ.

Trong vườn của ta còn có không ít hoa chưa biết phải xử lý thế nào, ngươi có rảnh thì mời bằng hữu tới vườn của ta ngồi, nhìn trúng chậu nào thì cứ lấy về đi."

"..." Mí mắt của Tống Anh giật giật.

Ha ha.

Đó cũng không phải nhà nàng, vì sao phải tới vườn của hắn ngồi?!

Thúc phụ đại nhân, ngài điên rồi phải không?

"Không biết... Tống cô nương và Hoắc đại nhân..." Lục lão gia tử cũng ngơ ngác.

"Đây là chất tức phụ không nên thân của ta." Hoắc Triệu Uyên thản nhiên, "Người đời cũng biết Hoắc gia ta không còn ai, tính ra người thân cận nhất trên đời này của ta chỉ có nàng ấy."

Hoắc Tứ Tượng là con của bộ hạ cũ, đương nhiên không phải người của tộc Hoắc thị.

Hoắc Nhung...

Hắn nói phải là phải.

Người của Lục gia nghe thấy lời này thì đều sợ tới mức trợn to mắt.

Hoắc gia chỉ còn lại một mình vị này thôi!

Toàn bộ họ hàng gần của Hoắc gia đều đã chết hết từ lâu, tuy không biết chất tử này từ đâu ra nhưng Hoắc đại nhân đã mở miệng thì chắc chắn không phải giả, không chừng chất tử kia là con riêng lưu lạc bên ngoài của chi nào đó của Hoắc gia...

Mà Tống cô nương này...

Thật sự trở thành vãn bối duy nhất của Hoắc gia!?

Tống Anh cũng sửng sốt, cạn lời nhìn Hoắc Triệu Uyên.

"Lúc nãy... không biết thân phận của Tống cô nương, đã có nhiều chỗ đắc tội..." Lục lão gia tử không ngốc, Hoắc đại nhân này hùng hổ tới đây chẳng phải là để chống lưng cho Tống cô nương sao?
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 499: Thật sao?


Tống Anh bất đắc dĩ giả chết, ngoan ngoãn im lặng đứng bên cạnh, không nói một chữ nào.

Nàng là người cần mặt mũi, ôm đùi trước mặt nhiều người như vậy không thích hợp biết bao?

"Nghe nói lúc nãy chất tức phụ nhi này của ta có chút mâu thuẫn với ba vị khách của quý phủ nhỉ?" Hoắc Triệu Uyên cũng không biết vì sao mình lại tức giận, mở miệng nói tiếp: "Ta làm trưởng bối cũng không thể dung túng cho trẻ con nhà mình bắt nạt người khác.

Hay là mời ba vị ấy tới hỏi thăm, nếu do nhà ta có chỗ không đúng thì ta sẽ xin lỗi bọn họ?"

"..." Lục lão gia tử líu lưỡi.

Võ Thần Vương là vị vương gia đáng thương nhất, cũng như đáng sợ nhất triều Đại Định từ khi lập quốc tới nay.

Hoắc thị là gia tộc lớn ở tiền triều, khi tiền triều diệt vong, Hoắc thị lập công lớn.

Lúc đó, chủ của tộc Hoắc thị còn là Đại nguyên soái trong quân đội.

Sau này, khi Hoắc Triệu Uyên được sinh ra, tộc Hoắc thị bị oan, toàn bộ người trong tộc, nam tử thì xử trảm, nữ tử thì bị ép làm kỹ nữ.

Nhưng gia giáo của Hoắc gia nghiêm ngặt, nghe nói trong đêm đó, tám phần nữ tử toàn tộc đã tự sát bỏ mình.

Còn lại hai phần, sau này đều bị tra tấn đến chết, chỉ có mình lão thái quân được công trạng của vong phu che chở nên giữ được tánh mạng, bị trông giữ ở kinh thành.

Hoắc Triệu Uyên lưu lạc bên ngoài từ nhỏ, được hạ nhân nuôi lớn, nhưng trong xương cốt vẫn còn chảy dòng máu của Hoắc gia, sau này lập được công trạng, sửa lại án sai của Hoắc gia.

Ngày án sai được sửa lại, vị này được phong làm Võ Thần Vương.

Thế nhưng Võ Thần Vương này còn chưa kịp hiếu thuận với lão thái quân thì đối phương đã kích động đến mức qua đời.

Vì vậy, tính cách lại càng cứng rắn hơn.

Toàn bộ gia tộc chỉ còn một mình hắn, đương nhiên là vô cùng đáng thương.

Nhưng được công trạng của tổ tiên và sự áy náy từ vụ án oan che chở, chỉ cần Hoắc Triệu Uyên không mưu nghịch thì cả đời sẽ cao cao tại thượng, ngay cả mấy vị vương gia trong hoàng thất khi gặp hắn cũng phải tỏ ra khách khí để tránh làm tổn thương lòng người trong thiên hạ.

Thế mà bây giờ, một người như vậy đứng trước cổng nhà ông ấy không chịu đi, còn muốn bắt tiểu bối xin lỗi...

Lục lão gia tử có thể làm sao đây? Đành phải cho người đi mời.

Lúc tới đây, Hứa tiểu thư và huynh muội Quách gia đều cảm thấy hơi khó hiểu.

"Lục gia gia... đây là..." Quách thiếu gia hơi cau mày.

"Vị này chính là thúc phụ của Tống cô nương... cũng chính là Hoắc đại nhân sống ở bên cạnh.

Hắn mời các ngươi tới đây là muốn hỏi thăm xem... lúc nãy đã chịu ấm ức gì..." Lục lão gia tử cũng cảm thấy lời mình nói trái với lương tâm.

Đây là tới tính sổ đấy.

Quách thiếu gia sửng sốt.

Còn Hứa tiểu thư và Quách tiểu thư cũng ngẩng đầu nhìn sang theo bản năng.

Chỉ thấy vi Hoắc đại nhân này trông chỉ hơn hai mươi tuổi, vô cùng trẻ tuổi! Lập tức cảm thấy khó tin.

"Không biết vì sao chất tức phụ nhi ngu dốt này của ta lại khiến ba vị không vui?" Sắc mặt của Hoắc Triệu Uyên vô cùng hoà nhã, trông có vẻ không hề có lực sát thương.

Tống Anh nghiến răng.

"Bẩm Hoắc đại nhân, tiểu nữ tử chỉ có chút bất đồng so với Tống cô nương mà thôi." Đầu óc của Quách tiểu thư không được tốt lắm, trong lòng nàng ta không hề căng thẳng, thản nhiên đáp, sau khi nói xong còn bồi thêm một câu: "Lúc nãy khuyên Tống cô nương là quả phụ thì phải chú ý tới thanh danh một chút, tránh bị người khác nhiều lời.

Dù sao thì ở đây... gần như đều là nam tử chưa có hôn ước, nếu quá thân cận thì không tốt lắm."

"Thì ra là thế." Hoắc Triệu Uyên gật đầu, quay sang nhìn Hứa Thải Nguyệt, hỏi: "Ngươi và nàng cũng vì chuyện này mà nảy sinh mâu thuẫn sao?"

Hứa Thải Nguyệt do dự một hồi, cuối cùng vẫn gật đầu: "Đúng vậy."

"Xem ra hai vị đều là cô nương tốt, hiểu biết lễ nghĩa." Giọng Hoắc Triệu Uyên nhàn nhạt, "Nếu đã như vậy thì sau này hai vị cũng đừng ra ngoài nữa.

Trên đường nhiều nam tử như thế, nói mấy câu cũng sẽ ảnh hưởng tới thanh danh, không tốt đâu."

"Hả?" Hai người sửng sốt.

"Không ngờ nha đầu không nên thân nhà ta lại khiến ba vị là người ngoài không hề thân thiết phải nhọc lòng, xem ra trưởng bối trong nhà là ta không đúng." Hoắc Triệu Uyên lạnh lùng cười, "Tống thị, ngươi có để mắt tới nam tử nào trong thiên hạ không? Nếu có, ta sẽ làm chủ cho ngươi, cho ngươi thập lý hồng trang* đưa ngươi xuất giá.

Nếu ai cảm thấy ngươi không giữ phụ đạo thì ta sẽ giúp ngươi băm người đó ra."

*Thập lý hồng trang là một loại hôn tục ở huyện Ninh Hải, tỉnh Chiết Giang (phía Đông tỉnh Chiết Giang), diễn ra khi gả con gái về nhà chồng, đồ cưới gồm đầy đủ mọi thứ, từ giường chiếu gia cụ đến kim chỉ, do đó đội ngũ đồ cưới kéo dài mười dặm.

"Thật sao?" Tống Anh ngứa đòn hỏi.
 
Back
Top Dưới