Khác (Dramione) Nơi những câu chuyện nhỏ tồn tại

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
112,771
Điểm tương tác
0
Điểm
0
356793254-256-k720739.jpg

(Dramione) Nơi Những Câu Chuyện Nhỏ Tồn Tại
Tác giả: PhngNgnNguyn226
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Như tiêu đề ^^



hermione​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Nơi Con Tim Cất Cánh
  • Đánh cương thi, nói chuyện yêu đương
  • [ NaruSasu ] Nơi Chúng Ta Thuộc Về
  • (Countryhumans-AllVietnam) Một nơi 0 có tôi -Remake-
  • Trọng sinh chi nhà giàu mới nổi [ Chương 118 ~ ]
  • [ AllTakemichi ] Nơi không có em.
  • (Dramione) Nơi Những Câu Chuyện Nhỏ Tồn Tại
    Chap 1


    Chà giờ thì họ đang tán tỉnh nhau 😂
     
    (Dramione) Nơi Những Câu Chuyện Nhỏ Tồn Tại
    Bánh sinh nhật?


    Tôi muốn hỏi Malfoy à,này là vô tình hay cố ý đây
     
    (Dramione) Nơi Những Câu Chuyện Nhỏ Tồn Tại
    Chap 3


    Một số hình ảnh dễ thương tôi nhận được trên Pinterest nek

    -Tôi bị mê ánh mắt của anh ta ở art này

    -Những người cọc cằn thường rất hợp nhau

    - Này là ghét của nào trời trao của đó nè
     
    (Dramione) Nơi Những Câu Chuyện Nhỏ Tồn Tại
    Những bí mật nhỏ ngọt ngào


    Draco's pov:

    Ôi merlin,hôm nay là ngày tuyệt vời gì vậy chứ.Sáng nay tôi có một buổi tập luyện tuyệt vời với những người bạn ở nhà Slytherin của tôi và sau đó tôi đã gặp nhỏ máu bùn.Ừm,nay nhỏ đó đi với con nhỏ kì dị như mình Luna và trông nhỏ máu bùn cũng...khá đáng yêu.Ôi merlin tôi vừa nói cái quỷ gì vậy,nhỏ đó,đáng yêu sao,không thể nào.

    Như bình thường,chỉ cần lướt qua và về kí túc xá của mình nhưng không biết vì cái mẹ gì mà tôi lại quay đầu nhìn theo con nhỏ đó.Và biết gì không,tôi không tin nổi vào mắt mình.Nhỏ máu bùn đó,Hermione Granger đó,nó...nó đang dùng cái ruy băng màu xanh lá tôi bí mật tặng nó vào sinh nhật vừa rồi để buộc nơ trên tóc.Tôi đã nghỉ nhỏ phải vứt nó lâu rồi chứ.Ngay lúc đó,tôi cảm thấy má mình nóng ran và có chút...ừm ửng hồng.Thật khó chịu,tôi ghét cảm giác này,cảm giác tự mình thừa nhận...bản thân thích nhỏ máu bùn đó,ý tôi là tôi đã yêu thầm Hermione-công chúa Gryffindor...3 năm rồi.Hửm,từ đã hình như nó đang nhìn tôi và má nó..má má nó CÓ MÀU ĐỎ!!!

    Tối hôm đó khi ở kí túc xá,tôi nằm trên giường nghĩ về chuyện sáng nay,bất giác má tôi lại nóng ran.Chết tiệt!Tôi phải gặp nhỏ.Nghĩ là làm,tôi ngay lập tức lấy giấy bút gửi thư cho nhỏ

    "Hermione,tôi muốn gặp cậu vào lát nữa tại tháp thiên văn.Cậu có 30 phút để đến đó kể từ khi đọc cái này.Nêu không đến tao không chắc sáng mai mày sẽ có một bữa sáng tuyệt vời bên đầu sẹo và chồn đỏ đâu

    DM"

    Sau khi gửi xong,tôi ngay lập tức mặc áo choàng rồi đi đến tháp thiên văn đợi nhỏ.Một lúc lâu sau thì nhỏ cũng tới với một vẻ mặt khó chịu.

    "Malfoy,mày muốn gì ở tao đây.Đã muộn lắm rồi và mày vẫn bắt tao ra đây"

    "Ừm,lúc sáng...mày dúng ruy băng tao tặng đúng không"

    "Ôi merlin,vì chuyện đó mà mày bắt tao phải đến đây vào giờ này sao"

    "Không hẳn"

    "Gì cơ và ôi trời ạ,mày không biết lí do vì sao bảo tao ra đây"Hermione tức tôi hét lên

    "Không không tao biết,ý tao là ừm...

    "Malfoy,nếu mày muốn nói gì thì nhanh lên,tao buồn ngủ rồi"Hermy ngắt lời

    "Nếu mày muốn thì tao có thể làm bạn với m không"Draco hét lớn

    "Hả?"

    Hermy ngơ ngác đứng nhìn tôi với một vẻ mặt ngạc nhiên rồi sau đó là vẻ mặt hoảng hốt trước lời nói của tôi

    "Ừm,nếu không thì người bạn bí mật cũng được"giọng tôi ngày càng nhỏ dần.Mặt Hermy vẫn vậy,đúng lúc tôi nghĩ bị từ chối thì một lường hơi ấm ngay lập tức vây quanh cơ thể tôi.Là Hermione,nhỏ...nhỏ đang nhào tới ôm tôi.Chưa kịp để tôi định thần thì nhỏ nói tiếp

    "Rất vinh hạnh"nhỏ nói với một nụ cười tươi tắn,rực rỡ trên khuôn mặt.Đó là nụ cười mà cả cuộc đời tôi không bao giờ quên được.

    Hôm nay là cái ngày chúng tôi làm bạn vào 10 năm sau,tôi đứng thẫn thờ ở tháp thiên văn đó,nhìn từng thứ xung quanh.Mỗi một thứ ở đây đều là những kỉ niệm của tôi với Hermy,kia là nơi tôi và cô ấy trò chuyện và tâm sự bí mật vào năm đó,còn kia là nơi tôi tỏ tình cô ấy vào năm 4,kia lại là nơi chúng tôi trao nụ hôn đầu cho đôi phương,kia và kia đều là nơi chúng tôi bí mật hẹn hò.Tất cả kỉ niệm lần lượt ùa về cho đến khi tôi đứng trước cái nơi định mệnh đó.Nơi mà thiên thần của tôi đã đưa bàn tay run rẩy đầy máu lau đi những giọt nước mắt bất lực của tôi,nơi mà người con gái tôi yêu nhát nằm thoi thóp trong vòng tay của tôi rồi từ từ khép đôi mắt tuyệt đẹp của cô ấy lại mãi mãi.Đúng vậy,3 năm rồi kể từ khi thiên thần của tôi mãi mãi biến mất,tôi vẫn đến đây vào cái ngày này cùng với những bông hoa cô ấy thích nhất.Tôi hận chiến tranh,chính nó đã cướp đi người con gái tôi yêu nhất,cướp đi sự dịu dàng cuối cùng của tôi,ánh sáng của cuộc đời tôi.3 năm nay tôi luôn bị dày vò bởi hình ảnh ngày hôm đó của cô ấy,mỗi lần như vậy đều làm trái tim tôi đau đớn đến tột cùng.

    Tôi lê từng bước chân tới chỗ cô ấy ra đi lặng lẽ nằm xuống đấy-nơi cô ấy đã từng nằm,dường như hơi ấm của cô ấy vẫn còn sót lại nơi đây.Nhẹ nhàng nắm chặt bó hoa trong tay rồi nâng đũa phép lên

    "Hermione,em từng nói anh phải luôn đợi em,nhưng em yêu anh thực sự xin lỗi.Anh không đợi được nữa rồi.Xin hãy để anh được phép đi tìm em nhé,tình yêu của đời anh"từng giọt nước mắt nong hổi từ từ lan ra khóe mắt tôi.Nhẹ nhàng giơ đũa phép lên chĩa vào chính mình

    "Avada Kedavra"
     
    (Dramione) Nơi Những Câu Chuyện Nhỏ Tồn Tại
    Slytherin (phần 1)


    Góc nhìn của Hermione:

    "Chà,thời gian trôi qua quá nhanh và không thể nào tin được,tôi đã vào năm thứ 4 ở Hogwarts với cương vị là huynh trưởng nhà Sliytherin được 1 tháng rồi!"

    Hermione thầm nghĩ khi đang đi tuần tra ban đêm cùng một vài người bạn cùng nhà của mình."

    "Ồ wow,xem xem chúng ta có gì ở đây này" Pansy nói với vẻ chế giễu

    "Không phải là hai người hùng của Gryffindor đây sao" Blaise Zabini mỉa mai

    "Ôi thôi nào,hãy giữ im lặng và đi theo họ,chúng ta cần biết họ làm gì để trừ điểm họ chứ" Hermione lên tiếng

    Cả ba người thống nhất im lặng đi theo họ,họ đến một phòng học trông khá cũ kĩ.Họ trông thấy Harry và Ron đang hí hửng pha chế thứ dung dịch gì đó.

    "Các cậu đang làm gì ở đây với 2 kẻ đần kia vậy" Draco từ đâu chui ra dọa cả ba giật mình,đồng thời cũng làm cho họ bị Harry và Ron phát hiện

    "Các người đang làm gì ở đây vậy" Ron hoảng hốt thốt lên

    "Và đã vào giờ nghiêm,sao các cậu có thể ra ngoài" Harry luống cuống hỏi

    "Chà,bình tĩnh nào đầu sẹo" Blaise từ từ tiếng tới gần họ,theo sau là Pansy đang hí hửng chờ kịch hay và hai cây đũa phép đã được Draco và Hermione đưa ra ngoài.Khi họ tới gần hơn,Harry cũng cẩn thân mang đũa phép của mình ra.Còn Ron vẫn gồng giọng hét lớn

    "Trả lời câu hỏi của tao trước lũ Slytherin" Ron tiếng tới gần họ

    "Bình tĩnh nào,chúng tôi chả muốn đánh nhau với một con chồn đỏ đâu" Pansy vừa nói vừa cười khúc khích.Ron đỏ mặt tức giận và Hermione tiếp lời

    "Tôi sẽ trả lời câu hỏi của cậu.Đầu tiên,chúng tôi có nhiệm vụ đi kiểm tra vào ban đêm vì chúng tôi là huynh trưởng.Thứ hai,thay vì hỏi chúng tôi tại sao ra ngoài khỏi giờ nghiêm thì tại sao các cậu lại ở đây."

    Hermione nhíu mày nhìn họ chờ hồi đáp.Chưa kịp để Harry trả lười thì Ron lên tiếng gần như ngay lập tức.

    "Ôi tuyệt,Hermione nếu cậu không hỏi thì tôi cũng quên mất,cả hai chúng tôi cũng là huynh trưởng vì vậy các cậu đi được rồi."

    "Gì chứ,chồn và đầu sẹo là huynh trưởng sao,ôi cười chết tôi mất"Blaise và Pansy đều ôm bùng cười khiến Ron đỏ mặt tía tai mà không làm được gì.

    "Nhanh lên đi thôi,chúng ta phải di chuyển.Tôi buồn ngủ rồi"Draco lên tiếng "Và,chúng ta có một lớp độc dược vào ngày mai với 2 bài luận,hẹn gặp lại hai người vào lướp học ngày mai" Hermione nhấn mạnh và nháy mắt với 2 người kia khi quay đi.

    "Ôi thôi nào Hermione,đừng chỉ nghĩ đến bài luân chứ" Draco chán nản kêu lên.Hermione chỉ liếc Draco một cái vào hất tóc bỏ đi."

    Chúng ta không có lựa chọn thưa ngài Malfoy" Blaise đập vai Draco khi theo sau Hermione cùng với Pansy.Cuối cùng sau khi cả bốn người họ rời đi,Ron lên tiếng

    "Thật không thể tin được,người như bồ ấy sao có thể sống chung với lũ người kia chứ"

    "Ai cơ?"

    Harry hỏi khi đi về kí túc xá cùng Ron.

    "Hermione!

    Hermione Granger,bồ ấy rõ ràng là một thiên thần mà"

    "Thiên thần?"

    Harry khó hiểu lên tiếng

    "Rõ ràng là vậy mà,bồ ấy xinh đẹp,thông minh,xuất sắc và tốt bụng.Quan trọng hơn hết là bồ ấy rất dũng cảm.Cậu còn nhớ có lần Draco tính dùng phép với tụi mình mà không một ai dám lên ngăn không,vậy mà bồ ấy dám đi lên ngăn lại rồi kéo tai cậu ta về kí túc xá đấy"Ron liên miệng nói.

    "À ừ,bồ ấy rất tuyệt,nhưng cậu cũng đừng quên bồ ấy được phân vào Slytherin chứ không phải Gryffindor."

    Harry giải thích

    "Tớ cá chắc chiếc nón phân loại đã đưa bồ ấy vào nhầm nhà rồi"Ron biện mình.

    ...

    Trong lúc đó tại kí túc xá chung của Slytherin:

    Pansy đang nằm trong lòng Blaise trên ghế chung của họ,à quên mất họ đã hẹn họ từ cuối năm 3 rồi.Hermione ngồi sát Draco còn hắn ta thì chúng tay qua vai cô và tựa đầu vào vai Hermione để nghe họ nói chuyện

    "Tôi ghét bài luận"Pansy cau có nói

    "Ôi em yêu đừng tức giận,sẽ không đẹp đâu"Blaise dỗ dành bàn gái.Hermione nhăn mặt tỏ vẻ ghê tởm.

    "Đừng nhìn chúng tôi như vậy Hermione,ở đây chúng ta đều biết cậu và Draco đã hẹn hò ngày từ cuối năm 2"Pansy lên tiếng

    "Và cậu đã đánh tôi chỉ vì nghĩ rằng tôi đang cố tán tỉnh bạn gái của cậu vào giữa năm 3"Blaise góp phần

    Pansy tinh nghịch hỏi "Vậy lúc đó anh thực sự thích Hermione"

    "KHÔNG BAO GIỜ"Blaise hét lên đầy kinh hoàng"anh chỉ luôn yêu em thôi em yêu,lúc đó anh chỉ đang hỏi bồ ấy rằng em thích gì để tán em,nhưng mỗi lần bắt gặp ánh mắt của Draco khi anh và bồ ấy nói chuyện riêng với nhau thì anh đều sởn gai ốc,thực sự rất đáng sợ đấy"Pansy cười khúc khích trong lòng Blaise khi nghe anh nói về việc đó.

    "Tôi nhớ rồi,lúc đó mỗi lần hai chúng tôi nói chuyện xong thì anh ấy đều ghen lồng lộn lên đòi đi giết cậu đấy"Hermione nói thêm và liếc nhìn anh nhưng Draco chỉ luồn tay qua eo Hermione kéo cô về phía mình mà ôm chặt.

    "Tạ ơn bồ đã ngăn cậu ta lại,nếu không bây giờ tớ sẽ chẳng được ôm hôn Pansy nữa"Blaise nói với vẻ biết ơn.Sau một lúc lâu thì cả bồn ai cũng về phòng mính,trước khi đi Blaise đã chúc Pansy ngủ ngon.Còn Draco chỉ hôn nhẹ lên trán Hermione "Ngủ ngon tình yêu ~" trong khi Hermione cười khúc khích "Ngủ ngon cục cưng của em".
     
    (Dramione) Nơi Những Câu Chuyện Nhỏ Tồn Tại
    Slytherin (phần 2)


    Góc nhìn của Draco:

    "Thật sự khó chịu,hôm nay lại có tiết độc dược" Draco nói với giọng bực bội khi đi vs Blaise đến đại sảnh vào bữa sáng.

    "Tôi tưởng cậu thích độc dược" Blaise thắc mắc

    "Dĩ nhiên,đó là tiết học của cha đỡ đầu của tôi.NHƯNG,kể từ cái đếm bắt gặp tên chồn đỏ và đầu sẹo ở phòng học kia thì khác" Draco nói với sự khó chịu trong lời nói khi nhắc đến Ron,ừm ý tôi là "chồn đỏ"

    "Nhưng trước kia chẳng phải cậu cũng ghét hai tên đó và vẫn yêu thích môn học đó vô cùng sao" Blaise lên tiếng

    "Vấn đề là ở đó đấy,dạo gần đây tôi phát hiện tên chồn đỏ kia đang cố tán tỉnh tình yêu của tôi.Và cậu không thể tin được đâu,trong lớp độc dược cậu ta công khai ngắm nhìn bạn gái của tôi và cậu ta thậm chí còn nhờ Hermy kèm học môn đó chỉ vì cậu ta kém cỏi."

    Draco nói với giọng như muốn phát điên lên nhưng dường như lại nhẹ nhàng khi nhắc đến tình yêu của hắn -Hermione Granger.

    "Tóm lại,cậu ghét độc dược là bởi vì cậu đang ghen" Blaise nói với một điệu cười khúc khích trước những gì Draco vừa nói.

    "Ôi thôi đi,tôi KHÔNG HỀ GHEN" Draco nhấn mạnh câu cuối trước khi tăng tốc đến đại sảnh.

    "đùa thôi mà,Draco chờ tôi với" Blaise hét với theo trước khi tăng tốc để đuổi kịp Draco.

    Draco bước vào và nhìn lướt qua dãy bàn ăn nhà mình để tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.Hắn cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn thấy Hermione đang ngồi ăn cùng với Pansy.Nhưng ngay lập tức lại cảm thấy tức giận khi liếc thấy một ánh mắt nồng nàn tình ý đang quan sát Hermione và vâng,Ron đang chìm đắm trước Hermione.Điều đó làm Draco như muốn phát điên mà chạy lại đấm thẳng vào mặt Ron rồi hét lớn lên "cô ấy là bạn gái của tao",nhưng lí trí đã ngăn hắn làm trò ngu ngốc đấy vì mối quan hệ của hai người họ vẫn chưa được công khai.Draco bước thẳng đến chỗ Hermione đang ngồi và tự nhiêm thưởng thức quả táo xanh Hermione đang cắn dở.

    "Cậu đến muộn ?"

    Hermione hỏi với giọng chất vấn.

    "Sao vậy,nhớ tôi rồi à" Draco nói với vẻ muốn trêu chọc Hermione.Cùng lúc đó thì Blaise hồng hộc chạy vào và đến chỗ họ.

    "Đồ khốn Draco,cậu đã bỏ tôi lại chỉ vì cơn ghe của cậu" Blaise phàn nàn khi ngồi cạnh Pansy

    "Ghen!?"

    Pansy nghi hoặc hỏi.Blaise kể lại hết cho cô những gì đã xảy ra vừa lúc nãy.Tất nhiên là họ chỉ nói thầm,Blaise chưa muốn chết sớm.Từ phía xa họ,Ron đã nhìn thấy hết tất thảy.Sự xuất hiện của Draco và Blaise làm việc quan sát Hermione của cậu ta bị dán đoạn,chồn đỏ chuyển sự chú ý của mình vào quả táo cắn dở của Hermione bị Draco ăn mất.

    "Đi thôi Harry,chúng ta cần đến lớp độc dược sớm nhất.Tớ cần dữ chỗ cho Hermione" Ron thúc dục Harry trong khi Harry đang ăn dở một miếng bánh.

    "Chờ..chờ chút nào"Harry cằn nhắn khi bị Ron kéo đi nhanh.

    Còn ở phía bên kia,Draco đnag nhõng nhẽo với Hermione để cô và hắn không đến lớp độc dược nhưng bị Hermione tuyệt tình từ chối.

    "Câu không thể bắt bồ ấy không học được,điều đó đồng nghĩa với việc cậu muốn bồ ấy chết"Pansy lên tiếng ngay sau khi Hermione bỏ đi đến lớp học.

    "Đó là cái giá khi yêu một phù thủy mọt sách"Blaise phụ họa thêm

    "Phù thủy mọt sách?Đừng đùa thế chứ,sẽ chẳng có một phù thủy mọt sách nào đồng ý bỏ việc tự học ở thư viện để đi cùng chúng ta chọc phá bọn Gryffindor cả,à không là giúp Draco chứ"Pansy lập luận.

    "Và sẽ chẳng có phù thủy mọt sách nào xinh đẹp và đáng yêu như Hermy của tôi cả đâu,mau đi thôi" Draco kết thúc cuộc thảo luận và rời đi để Blaise và Pansy đi theo sau.

    Ba người họ bước vào và tìm bóng dáng của Hermione.Lần này thật bất ngờ,Hermione không hề có mặt ở phái các Slytherin thay vào đó là

    "Gryffindor!!! và kế bên chồn đỏ" Blaise hét lớn.Pansy húc tay anh khiến anh chợt nhận ra vẻ mặt khó chịu của Draco mà vội bịt miệng

    "Mau tìm chỗ ngồi đi" Draco nói với giọng lạnh lùng.Hermione đã nhìn thấy hắn và hai người kia bước vào với vẻ bàng hoàng.Cô cố dùng thuật giao tiếp tâm trí để nói chuyện với Draco.

    Draco chợt nhận ra giọng nói quen thuộc đang vang vọng trong tâm trí mính,hắn chợt quay đầu lại và bắt gặp ánh mắt cầu xin giúp đỡ của Hermione.Chưa kịp để hẳn định thần thì Hermione lại tiếp tục.

    Draco phản hồi

    Ngay lập tức Draco đã nói với 2 người còn lại và bắt đầu lại gần nhóm Gryffindor.

    "Chúng ta có gì đây,chồn đỏ và đầu sẹo cùng với đám Gryffindor ngu xuẩn" Draco chế giễu

    "Cút đi chồn sương,bọn tao không muốn gây sự với mày" một người trong đám Gryffindor lên tiếng nhwung bắt gặp ánh mắt của Draco liền im bặt,không dám hé một lời nào nữa

    "Mày muốn gì?"

    Ron hỏi

    "Bọn tao cần đưa Hermione bé bỏng về với Slytherin" Draco trả lời

    "Chà,hôm nay có thể cô ấy sẽ ngồi ở đây.Đúng không Hermione" Ron nói

    "Tất nhiên là..."

    Hermione định lên tiếng

    "KHÔNG" Draco nói lớn khiên mọi sự chú ý đều đổ dần về hắn

    "Tao đang nói chuyện với Hermione không phải mày!"

    Ron gầm lên.Trong lúc đó Pansy bước đến kéo Hermione ra nhưng bị Ron phát hiện đẩy mạnh ra.

    "Thằng chồn khốn nạn" Blaise lao tơi chỗ Pansy gần như ngay lập tức.

    "Cậu định cưỡng đoạt công chúa của Slytherin chúng tôi sao" một người trong nhóm Slytherin lên tiếng.

    "Cậu ta thật tội nghiệp,chẳng biết gì về cô ấy và Draco cả"Mắc dù không công khai nhưng hai người vẫn thường xuyên thể hiện tình cảm ở kí túc xá,thậm chí họ còn thản nhiêm ôm hôn nhau.Hầu hết các Slytherin đều biết rõ về mối quan hệ của họ nhưng tỏ ra không biết,số còn lại là nhóm người nhiệt tình ship cp Dramione.

    Trong lúc sắp xảy ra xung đột thì Snape bước vào phá tan mọi việc.

    "Trật tự!Mau vào chỗ ngồi của các trò đi" Snape lên tiếng

    "Thưa thầy,Gryffindor cưỡng ép Hermione ngồi với họ"Pansy nói lớn

    "Trừ 10 điểm của nhà Gryffindor vì bắt nạt bạn học" Snape thản nhiên nói

    "Bắt nạt,không hề" Ron phản ứng

    "Trừ 5 điểm của Gryffindor vì dám cãi lại giáo viên" Snape bình thản nói

    "Hermione,về lại chỗ kế bên Draco của trò đi" Snape thúc dục

    "Vâng thưa giáo sư" Hermione di chuyển đến chỗ của riêng cô,chỗ ngồi được Draco tuyên bố độc quyền của Hermione

    ~ Còn tiếp ~
     
    (Dramione) Nơi Những Câu Chuyện Nhỏ Tồn Tại
    Những mẩu chuyện nhỏ


    Nàng thơ đẹp nhất tối nay

    Ác mộng ác mộng,chỉ là ác mộng thôi

    Tội nghiệp Draco.Khoan ,từ từ !Khách sạn????
     
    (Dramione) Nơi Những Câu Chuyện Nhỏ Tồn Tại
    Những cuộc hẹn bí mật mỗi đêm


    Chà, đã quá giờ giới nghiêm và Hermione đang lén lút đi tới tháp thiên văn.

    Câu hỏi ở đây là cô ấy đến đó làm gì??Hửm, tôi nghĩ chúng ta nên chuyển góc nhìn sang hoàng tử Slytherin, gần đây cậu ta có những hành động đáng nghi không kém Hermy.Ồ vã sẽ ra sao nếu tôi nói chuyện này luôn xảy ra vào mỗi tối trong năm học sáu của họ.Tôi đoán có một bí mật nào đó đang được che giấu.Và biết gì không,tôi thích khám phá những bí mật.

    Góc nhìn của Draco:

    Tại tháp thiên văn khá yên tĩnh và có tiếng bước chân của ai đó đang tới gần.Draco nhếch môi để lộ một nụ cười ranh mãnh

    "Em tới rồi công chúa" Hắn nói với giọng dịu dàng đính kèm thêm một nụ cười điển trai."

    Tôi đã nghĩ em có thể quên cuộc hẹn của chúng ta tối nay đấy"

    "Xin lỗi Draco, Ron và Harry cần giúp làm luận văn nên..."

    Hermione biện minh

    "Em đã nỡ lòng để một người đẹp trai với trái tim yêu em nông nàn đứng ở đây sao"Draco nói với giọng tỏ vẻ tổn thương.

    Hermione gần như sắp bật cười vì hắn.Cô phù thủy chẳng nói gì nhiều nữa mà lao vào vòng tay hắn,nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má của tên chồn sương kia."

    Em đã rất nhớ anh"

    Hắn cười trước hành động của cô và ôm chầm lấy cô phù thủy đang ngay ngắn trong vòng tay của hắn."

    Ôi công chúa,môi anh không đủ lớn để hôn sao" hắn nói với một giọng nũng nịu.Hermione giường như bật cười trước hành động của hắn.Chưa để cô kịp định thần thì hắn ta đã lao vào hôn cô ngấu nghiến,như một con thú săn mồi đói khát.Ngay khi không khí sắp cạn kiệt hắn mới lưu luyến mà rời khỏi môi cô.

    "Em đoán là anh rất yêu em"Hermione nói với giọng trêu chọc

    "Anh tưởng đó là điều hiển nhiên mà em phải nhận ra từ lâu chứ" Draco trả lời với sự chân thành

    "Ồ,em luôn biết điều đó" Cô nàng phù thủy vừa nói vừa đưa tay lên sờ má hắn."

    Và hình như không chỉ anh ai đó cũng vậy".Draco hoảng hốt nhìn chằm chằm vào cô phù thủy nhỏ,hắn giường như không tin vào tai mình."

    Ai cơ?"hắn nói vời một giọng trầm.Hermione dễ dàng nhận thấy sát khi trong lời nói của hắn.

    "Anh ghen sao anh yêu"Hermy nói với giộng tinh nghịch

    "Ồ,nếu em nói vậy thì anh nghĩ anh cần biết tên khốn đó là ai?Draco trả lời

    "Em nghĩ anh sẽ giết cậu ấy mất"Cô nàng vừa nghịch mái tóc của Draco vừa nói

    "Sẽ không đâu em yêu,nói cho anh biết đi nào"Hắn nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên cổ cô.

    "Ừm...được rồi,nhột quá,em nói em nói"Cô nàng vùng vẫy trước hành động của hắn."

    Là Ron,cậu ấy tỏ tình em lúc chiều"

    "Ồ,chồn đỏ"Draco nói với giọng khinh bỉ

    "Anh sẽ không giết cậu ấy chứ"Hermione hoài nghi hỏi

    "Tại sao phải vậy"Draco nói với giọng thản nhiên."

    Anh cảm thấy thương hại hắn khi hắn phải tương tư em mỗi đêm trong khi em lại đang rên rỉ trong vòng tay của anh"hắn đáp với giọng hồn nhiên

    "Đồ biến thái !!"

    Hermione kêu lên

    "Và em là người tình nguyện yêu một kẻ như anh"Hắn nhẹ nhàng hôn cô công chúa nhỏ của hắn.
     
    (Dramione) Nơi Những Câu Chuyện Nhỏ Tồn Tại
    Thông báo nhỏ


    Chuyện là tui có viết một bộ truyện mới này.Nên là mọi người có thể ủng hộ tui được không.

    Nếu được thì tui chân thành cảm ơn ❤️
     
    (Dramione) Nơi Những Câu Chuyện Nhỏ Tồn Tại
    Bí mật ở thư viện Hogwarts


    Sau bữa tối tại đại sảnh,Hermione lần nữa đi tới thư viện.Điều này chẳng đáng ngạc nhiên chút nào,dù sao thì người ta luôn biết đến một Hermione mọt sách và lập gì mà.Hermione bước vào thư viện với một tư thế mong chờ,cô nàng bước đến dãy sách đặc biệt về độc dược,nó khá vắng người qua lại.Cô nàng lượt tay qua vài quyển sách trông khá cũ kĩ thì chợt một bàn tay to lớn nắm lấy tay cô qua khe hở ở dãy sách cùng với một giọng nói trầm ấm khiến cô nàng say mê

    "Đến muộn quá Hermione"

    "Tôi không đến muộn,là do cậu đến quá sớm"

    "Ồ,vậy sao"

    "Chắc chắn rồi và... thừa nhận điều đó đi Malfoy"

    "Điều gì cơ"

    "Anh nhớ em rất nhiều "

    "Chà,anh nghĩ anh đã thể hiện điều đó quá rõ ràng rồi chứ Granger"

    "Em có thể sang đó không?"

    "Ôi không bé yêu,ở phía bên của anh đang có một lũ con gái Slytherin đang yên vị tại đây"

    "Chà,họ làm gì ở đây.Em nghĩ nhà các anh sẽ không bao giờ hứng thú với thư viện chứ"

    "Ồ không bé yêu,anh luôn có một niềm đam mê bất diệt với thư viện này trong vòng 2 năm rồi"

    "Đúng,nhưng đó luôn là khoảng thơi gian chúng ta lén bên nhau đúng không?Và họ tại sao lại đến đây"

    "Có lẽ chúng nhận lệnh từ Pansy,cô ta thật phiền phức"

    "Pansy?"

    "Phải,dạo gần đây cô ta để ý anh hay đến thư viện hơn rồi.Có lẽ chúng ta phải đổi địa điểm thôi bé yêu"

    "Nhưng sẽ không ở đâu kín đạo hơn ở đây đâu Draco"

    "Tháp thiên văn thì sao?Anh nghĩ nó khá tuyệt,chúng ta có thể ngắm cảnh ở đó"

    "Em đã nghĩ anh sẽ có ý tưởng tuyệt vời nào khác,nhưng tháp thiên văn luôn có những đôi tình nhân ở đó"

    "Vậy thì phòng yêu cầu"

    "Bọn Harry luôn đến đó để thực hiện điều gì đó mà em không rõ"

    "Những lớp học cữ bỏ hoang"

    "Anh muốn để những linh hồn lan tin khắp trường sao"

    "Chà,có lẽ em đúng bé yêu.Thư viện là nơi hoàn hảo nhất có thể dùng để hẹn hò bí mật"

    "Vâng,em luôn đúng"

    "Được rồi,có lẽ anh nên trở về và chúng ta phải tạm ngừng gặp mặt 1 tuần để tránh bị con ả Pansy đó phát giác"

    "Thật đáng buồn làm sao"

    "Anh nghĩ em không nên như vậy,em có thể dành thời gian bên những người bạn Gryffindor của em"Hắn vừa nói vừa gửi tặng bé yêu của hắn một bức thu tình lãng mạn"Đừng quá nhớ anh nhé bé yêu"
     
    (Dramione) Nơi Những Câu Chuyện Nhỏ Tồn Tại
    Chia sẻ


    Chuyện là dạo này tui rất hay ngồi đọc mấy fic của Dramione để lấy cảm hứng thì va phải vô bà này.Tác giả "Ngủ hơn mười tiếng một ngày",thật sự là mấy fic của bà này hay lắm luôn ấy nhưng mà bà ơi,fic hay có thể viết dài với nhiều được không,chứ ít quá tui đọc không bỏ kẽ răng luôn 🥲

    Nếu mí bà nào muốn đọc kiểu hài hài xíu thì rất recommend cho mí bạ mí bộ này của bả nek.Tui thấy cái fic "Trí nhớ" đó vừa hài mà vừa yêu ý.Nếu thích có thể tìm đọc nha.À mà ai có ý định đọc bộ "Darari" thì nên tìm chỗ nào ít người mà đọc,đừng như tui đọc trước mặt ba mẹ xong cười như điên ý.

    Còn nếu bà nào muốn ngọt ngọt thì có thể tham khảo mấy bộ này.Tui ấn tượng nhất bộ "Hẹn gặp anh vào một ngày nào đó" .Kiểu mấy bộ khác thì nhân vật Ron sẽ được thiết lập theo kiểu xấu xa,khác nguyên tắc vd như lừa dối Hermione hay đại loại theo kiểu trai tồi ý,nhưng mà bộ này 2 người kết thúc tự nguyện,mà nhân vật Ron mình cảm nhận khá gần với nguyên tác.Còn bộ "Tôi không thấy mình trong danh sách đó" thì khai thác được một phần cái gì đó ở Draco mà mấy bộ khác mình đọc qua rồi không thấy được ý.Nói chung là rất hay,rất đáng để đọc.

    Còn mấy bà nào bị tiểu đường mà muốn ngược ngược thì lội vào đây nè,đảm bảo đọc xong không suy không lấy xiền.Rất rất recommend cho mấy bà bộ "Ở khoa thần kinh có một thiên thần" ý,kết mở nên day dứt lắm,mà tâm lí nhân vật Draco xây dựng khá tốt nữa,nói chung bộ này đọc xong suy mất 2 ngày á,nên thử nha.Còn 2 bộ cuối hình như tác giả muốn xây dựng series hay sao tui không rõ,nhưng nếu muốn rõ được bộ "Những lá thư dang dở" thì mọi người nên đọc "Tái bút,em yêu anh" trước nha,kiể cái fic "Tái but,em yêu anh" là phần 1 còn "Những lá thư dang dở" là phần 2 ý.Kết phần 2 này khiến người ta nuối tiếc về một mối tình thầm lặng ý.

    Ngoài ra thì tui đang đọc dở bộ "Trùng lặp" này cũng thấy khá hay

    Còn khá nhiều fic khác nữa nhưng mình không mấy ấn tượng lắm.Nhưng nếu mấy fic trên mọi người thấy hay thì có thể tìm những fic còn lại mình chưa đưa ra để đọc ủng hộ tác giả

    Cuối cùng thì tác giả ơi,fic hay lắm nên tui khẩn khoản cầu xin viết nhiều xíu nữa được không chữ đọc không bõ kẽ răng 😭
     
    (Dramione) Nơi Những Câu Chuyện Nhỏ Tồn Tại
    Scorpius Hyperion Malfoy chỉ muốn cô ấy


    "Ôi cục cưng bé nhỏ,xem ta là ai đây nào"

    "Aaaaaaa..."một tiếng hét kèm theo sự bất mãn trong lời nói

    Chà,nếu bạn đang hỏi chuyện gì đang xảy ra vậy.Thật ra đây chỉ là chuyện bình thường của gia đình Malfoy sau khi Scorpius chào đời.Thằng bé đã có thể bò và tập nói,cách đây không lâu Malfoy nhỏ đã có thể gọi mẹ.Và...Slytherin luôn thích phần hơn,chính vì vậy Draco đã cố gắng thuyết phục Scorpius gọi mình là ba,nhưng có vẻ điều đó rất khó khăn

    "Nào bé yêu,nhìn đây,là ba đây này"

    "D..da..da..."

    "Đúng rồi,cố lên con.Gọi ba đi nào"

    "Daaa...MAaaa~"

    "Ôi Merlin gì vậy"Hermione vội đi tới chỗ Draco và Scorpius đang ở

    "Mione,anh chỉ cố gắng để thằng bé gọi anh là ba và..."

    "Và?"

    "Chuyện này thật sự rất khó"

    Sau khi người đàn ông với mái tóc bạch kim vừa ngắt lời,có một tiếng khúc khích văng vẳng khắp nhà."

    Ồ,xin lỗi anh yêu.Nhưng em không thể kiểm soát được"

    "Mione,đừng chọc anh"Hắn nói với giọng cau có

    "Ôi anh yêu,con sẽ sớm gọi anh là ba được thôi"Hermione trao cho Draco một nụ hôn nhẹ trước khi bế Scorpius vào người

    "Ma ma ma"Scorpius thích thú kêu lên khi nghịch ngợm mái tóc của mẹ mình.Thật mềm mại,cậu bé thích nó giống như cha mình

    "Em nghĩ anh có thể ru con ngủ và chơi với con thật nhiều,nó sẽ sớm gọi bố thôi"

    "Anh sẽ thử"Draco chậm rãi dang tay ra với Scorpius"Bé yêu,muốn ba ru đi ngủ không nào"

    "AAAAAAAAAaaaaa"Scorpius kịch liệt phản đối khi cậu vẫn bấu chặt vào mẹ mình

    "Mione,anh nghĩ thằng bé chỉ muốn em"Draco nói với giọng tủi thân

    "Hừm...,nếu thằng bé không cần,vậy anh có thể hát ru cho em ngủ được không"Cô nàng nghịch ngợm mái tóc của chồng mình

    "Rất vinh hạnh thưa phu nhân"Draco lấy lại phong độ và ôm trọn Hermione và Scorpius vào lòng."

    Được rồi,chúng ta đi ngủ thôi"

    Đêm đó,trên chiếc giường của vợ chồng Malfoy.Scorpius nằm giữa Hermione và Draco,tận hưởng những cái ôm ấm áp từ cha mẹ mình.Còn Draco,hắn ôm trọn Hermione và Scorpius trong lòng.Giờ phút này hắn đã hoàn toàn khép lại quá khứ,hướng tới tương lai.Tương lai của hắn là gia đình nhỏ,mà gia đình nhỏ này chính là Hermione và Scorpius.
     
    (Dramione) Nơi Những Câu Chuyện Nhỏ Tồn Tại
    Mất kí ức (1)


    (Tôi ghét chiến tranh vì thế sẽ không có bất kì cuộc chiến phép thuật nào diễn ra ở đây cả)

    Draco Malfoy,một đáng ghét Slytherin,kẻ ngạo mạn,tự cho mình thương đẳng và là một gã khốn nạn hết chỗ nói.Đó là tất cả những gì hắn có thể chắc chắn mọi người nghĩ gì về...Malfoy.Và điều đang làm hắn bận tâm tại năm học này là sự biến mất của con máu bùn kể từ năm học trước mà không một lời nói gì.Thường thì nhỏ đó sẽ đi cả cái Hogwart để chào tạm biệt mọi người.Nhưng sự biến mất này thật lạ lùng.

    Sau bữa tối,hiệu trưởng nghiêm nghị thông báo cho mọi người một tin tức.

    "Các trò,trật tự nào"thầy Dumbledore nghiêm nghị nói

    "Ta muốn thông báo với các trò một tin tức"

    "Đoán lại chuyện gì đó về lũ Gryffindor"Pansy lẩm bẩm khi đang nắm tay Blaise

    "Như các trò đã biết hoặc chưa,trò Hermione đã tạm ngưng việc học từ học kì trước vì lí do sức khỏe và vấn đề về thân phận"thầy Dumbledore nói với một sự nuối tiếc

    "Chuẩn xác"Pansy chế diễu

    "Cậu ta bị ốm sắp chết sao thầy"Draco lên tiếng chen ngang

    "Không,Draco.Con bé bị mất trí nhớ sau khi chiến đấu với gia đình Muggle đã bắt cóc con bé từ nhỏ.Hay nói đúng hơn là chiến đấu với một băng đảng tội phạm phù thủy khét tiếng khi biết bản thân mình bị chúng bắt cóc và nuôi dạy như con mình"thầy Dumbledore khiêm tốn trả lời

    "Wow,kịch tính"Theo không khỏi thích thú

    Hội trường yên tĩnh trong chốc lát trước khi thầy Dumbledore tiếp tục"Sau khi được giải cứu bởi các thần sáng.Bộ đã giúp giải đáp thân phận và đưa Hermione về với gia đình thật sự.Nhưng..."

    "Nhưng sao vậy ạ"Harry lo lắng thúc dục thầy

    "...Nhưng trong lúc chiến đấu,con bé bị thương ở vùng đầu rất nặng nếu không muốn nói là suýt mất mạng vì nó.Rất may Hermione được chữa trị kịp thời nên không ảnh hưởng gì đến tính mạng,nhưng vấn đề lớn đã xuất hiện ở đây.Con bé không còn nhớ bất kì kí ức gì về gia đình,bạn bè hay thậm chí là...ta"thầy Dumbledore ngập ngừng nói nốt phần còn lại

    "Ý thầy là...Hermy quên cả em và Harry sao"Ron rít lên dữ dội

    "Rất tiếc nhưng,đó là sự thật"thầy Dumbledore trả lời

    "Không thể nào cậu ấy quên bọn em được.Bọn em là bạn thân nhất của nhau"Ron hét lên khi đập tay xuống mặt bàn một cách bạo lực

    "Bình tĩnh nào chồn,có lẽ mày phải chấp nhận việc bản thân không phải là người quan trọn đối với cô ấy"Zabini nói với giọng diễu cợt

    "Điều em quan tâm là, Hermione là người của gia đình nào hay cậu ta là trẻ mồ côi thưa thầy"sự tò mò khiến Pansy không thể ngồi im lặng được

    "là nhà Selwyn,trò Pansy"thầy Dumbledore nói

    "Thuần huyết?"

    Draco chen vào

    "Phải, trò Draco"

    "Kịch tính"Pansy kết thúc

    "Được rồi,ngày mai Hermione sẽ quay trở lại trường và ta sẽ có một buổi phân loại nhà cho trò ấy,dù sao ngày mai cũng là thứ 7 vậy nên mong tất cả các trò sẽ có mặt đầy đủ"thầy Dumbledore kết thúc bằng một thông báo."

    Bây giờ,giải tán!"

    "Không phải đã là Gryffindor rồi sao"Ron nói

    "Chồn đỏ,mày đúng là ngốc hết sức"Blaise bình luận

    "Không nghe Dumbledore vừa nói gì sao chồn.Đã có sự thay đổi lớn đối với cậu ta vì vậy hãy tự suy nghĩ đi.Cậu ta cần một ngôi nhà mới"Draco thêm vào

    "Và nếu cậu ta vẫn ở Gryffindor thì điều đó chứng minh rằng cậu ta vẫn ngu ngốc ngay cả khi chưa mất bất kì kí ức gì cả"Theo bổ sung.Sau đó thì ai về nhà nấy.

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Tại ngục tối,cả đám Draco đang ngồi trên những chiếc ghế sô-pha quanh lò sưởi.Họ thảo luộn về những gì đã xảy ra với Hermione-bộ não của bộ ba vàng

    "Selwyn và thuần huyết sao"Pansy lên tiếng đầu tiên."

    Chưa nghe nói họ có con đấy,tôi đã tưởng họ bị vô sinh"

    "Ồ không em yêu,họ không vô sinh"Blaise nói khi chơi đùa với những lọn tóc của cô nàng."

    Từng nghe nói họ có một đứa con gái nhưng bị băng đảng phù thủy nào đó bắt cóc."

    "Sao họ không đi tìm?"

    Pansy hỏi

    "Họ có Pans,và họ đã làm hơn những gì cậu có thể nghĩ nhưng chúng đã gửi thư cảnh cáo khi phát giác ra"Theo nói

    "Thư nói gì"

    "Chúng nói chúng đã sử dụng một loại thuốc gì đấy khiến màu mắt đặc trưng của gia tộc họ thành màu khác nên đừng cố gắng tìm con gái nữa"

    "Selwyn khá có tiếng tăm và giàu có ngang với nhà Malfoy đấy"

    "Họ có theo chủ nghĩa thuần huyết không"Blaise chen ngang

    "Họ không giống Malfoy,họ trung lập và rất kín tiếng."

    Theo đáp

    "Selwyn rất bí ẩn và cha tao cũng đang có cái nhìn tốt hơn về Muggle sau khi chấp nhận hắn ta-kẻ mà ai cũng biết là ai đã chết hoàn toàn được 2 năm rồi"Malfoy chen chân vào

    "Nhưng gia đình mày vẫn giao lưu tích cực trong xã hội còn họ thì hầu như không có bất kì hoạt động nào"Theo phản bác

    "Bởi vì họ bí ẩn Theo"

    Họ chìm vào một khoảng tĩnh lặng khá lâu với ngọn lửa bập bùng trong lò sưởi.Họ là Slytherin,và vâng Slytherin kiêu ngạo và sẽ không cúi đầu để biết Gryffindor sẽ làm gì.Sự im lặng gần như nuốt chửng cả căn phòng chỉ tới khi Pansy phá vỡ nó bằng giọng nói của mình "Tôi nghĩ Hermione sẽ vào nhà chúng ta" rồi đứng lên bỏ vào phòng.Và sự im lặng tiếp tục gặm nhấm mọi thứ trong căn phòng

    "Đúng là bệnh Parkinson"Theo nói lời cuối rồi cũng về phòng.Kể đó là Blaise rồi tới Draco

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    Sáng thứ 7 tại đại sảnh Hogwart đông đúc không phải chỉ là ngày nghỉ thôi mà họ còn đang chờ đợi "đứa con thất lạc của Selwyn"-Hermione.Sau khi mọi người thưởng thức bữa sáng của mình gần xong thì thầy Dumbledore lên tiếng để thu hút mọi người.Căn rơi vào khoảng im lặng kéo dài tới ngột thở.thầy Dumbledore phá vỡ nó bằng giọng nói nghiêm nghị của mình

    "Hôm nay chúng rất vui khi chào đón sự trở lại của trò,trò Hermione.Tới đây nào"thầy Dumbledore hướng ánh mắt vào chỗ ngồi gần bàn giáo viên.Chà mọi thứ lại trở nên ngột thở lần nữa.Mọi thứ vượt xa những dự đoán của Draco.Hắn nghĩ nhỏ sẽ trông hạnh phúc và lập tức chạy tới ôm thầy và nhanh chóng đoàn tụ với nhà của mình.Nhưng thực tại đã phũ phàng vả cho hắn một cú tát đau đớn.Một Hermione hoàn toàn khác.Mái tóc nhỏ vẫn còn hoang dã nhưng đã không còn xù mà xoan theo từng lọn trông rất đẹp mắt,đôi mắt nâu xỉn của nhỏ giờ đã được trả lại với màu vốn có là xanh lục bảo.Nhỏ không cười toe toét mà dứng lên với một phong thái rất lịch sự,đúng chủa thuần huyết.Hắn đoán trong thời gian biến mất qua cô đã đucợ dạy lễ nghi,và đương nhiền Hermione-phù thủy xuất sắc nhất khóa của cô ấy sẽ dễ dàng thực hiện được nó một cách dễ dàng.Nhỏ nở môt nụ cười chuẩn mực,ngửng cao đầu và đầy tự tin chậm rãi tới chỗ thầy Dumbledore."

    Giới thiệu đi nào"thầy Dumbledore nói một cách trìu mến

    "Hân hạnh được gắp mặt.Tôi là Hermione Selwyn,mong được giúp đỡ sau này"Hermione quay xuống giới thiệu đính kèm một nụ cười ngọt ngào khiến một số thằng con trai phải gục ngã.

    "Thấy chưa,cô ấy đúng chuẩn Slytherin"Pansy thì thầm với đám bạn mà không che dấu sự kiêu ngạo của mình

    "bệnh Parkinson tái phát"Theo nói trong khi đảo mắt

    "Được rồi,trật tự nào!"thầy Dumbledore lớn tiếng nói."

    Hermione,chúng ta cần tìm một ngôi nhà mới phù hợp cho trò.Lại đây nào,nón phân loại sẽ đưa ra đáp án cho trò"

    "Vâng thưa thầy"Hermione ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc ghế và đợi nón phân loại đưa ra phán quyết

    "Ồ,sư tử nhỏ...ừm không không,thay đổi rồi."trầm tĩnh "Kịch tính thật,một Selwyn nhỏ,lâu lắm rồi mới thấy một đứa,ta con tưởng nhà đó bị tuyệt chủng rồi"Nón phân loại bình luận

    "Làm ơn nghiêm túc ạ"Hermione phản hồi

    "Chà can đảm,một đức tính của Gryffindor"nó ngẫm nghĩ

    "thấy chưa,nhỏ không thể Pansy"Theo thì thầm

    "shut up!!"

    "Được rồi,vậy thì..."

    Chưa kịp nói hết thì đồng loạt Gryffindor đã đứng dậy hò hét,nhưng cuộc đời luôn muốn trêu đùa những kẻ ngạo mạn quá sớm vậy nên "SLYTHERIN!!!"nó hét lên làm cả khác phòng kinh ngạc.Cả nhà Gryffindor đều bị sốc,đứng chôn chân tại chỗ.Nhà Slytherin vẫn còn bị sốc chỉ có Pansy đứng lên hò hét"Tuyệt con mẹ nó vời,tao đã bảo rồi mà là Slytherin haha..."

    "Được rồi Pans,lần này không phải mày bệnh mà là cái nón bị bệnh rồi"Theo nói khi vẫn còn há hốc ngặc nhiên.Draco còn ngặc nhiên hơn,mắt hắn trố ra nhìn về phía Hermione đang lịch sự cúi người cảm ơn chiếc nón và tới chỗ Snape.Ừm...,Snape cũng rất ngặc nhiên nhưng cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh dẫn nhỏ đi nhận đồng phục và về ngục tối.

    _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

    "Hôm nay thật tuyệt,tối nay sẽ có một bữa tiệc rượu ở nhóm ta"Pansy hào hứng thảo luôn

    "Dịp dì vậy em yêu"Blaise nói khi ôm eo cô

    "Bạn mới"nói rồi hôn cậu ta

    "Ew,kinh quá"cả Draco và Theo đều thốt lên

    Blaise tặng họ một ánh mắt "thân thiện" trước khi quay lại với bạn gái mình "Ai vậy cục cưng"

    "Hermione"Pansy nói với giọng điệu ngây thơ hết cỡ

    "Gì?Ai cơ?"

    Theo cố xác nhận

    "Thì là bạn mới,Hermione Selwyn.Người ta mới tới sáng nay còn giới thiệu rõ to mà.Mày có cần một vé đi khám lại tai không,tao sẽ rất hân hạnh làm nhà tài trợ cho mày"Pansy cáu kỉnh đáp

    "Ôi vãi thần linh ơi,chuyện gì xảy ra với bệnh Parkinson vậy.Nó đến giai đoạn cuối của căn bệnh kinh dị này rồi à"Draco nói khi nhìn Pansy với vẻ hoảng hốt

    "Có vấn đề à.Nó mới vào và cùng phòng với tao và tao lại làm quen,tụi tao rất hợp nhau luôn ý.Phải công nhận nó đẹp vãi ra,đặc biệt là dáng người nóng bỏng đó khiến tao không thể rời mắt được"Pansy nói với vẻ say mê

    "Có lẽ bệnh Parkinson đã lây nhiễm và tạo ra bệnh Selwyn"Theo nói với Draco và hắn tán thành

    "Tao vẫn nghe thấy"cô ta tức tối hét lên."

    Và chế diễu tao,chúng mày sẽ phải hối hận khi nhìn thấy nó sau này,đi đi lại lại khắp ngục tối với bộ đồ ngủ là áo sơ mi đen hoặc trắng và quần đùi ngắn và bọn con trai khác sẽ phải chảy nước miếng vì nó cho coi"nó nói với vẻ tinh nghịch và nụ cười nhếch mép về phía mấy đứa kia

    "Được rồi tao đổi ý,uống rượu với một Hermione nóng bỏng có lẽ là một ý kiến hay"Draco lên tiếng

    "Gì cơ?Người anh em,mày không thể bỏ tao được"Theo than vãn

    "Pans,thấy không chỉ mình nó không đồng ý thôi"Draco nói

    "Tuyệt cú mèo,anh yêu giúp em nhá"Pansy thì thầm với Blaise và hứa sẽ thưởng cho cậu

    Blaise dần buông cô để tới gần Theo "Chốt đơn cục cưng"

    "Cảm ơn anh tình yêu,bọn em đi trước đây"Nó nói rồi kéo Draco đi để Theo và Blaise có thời gian để "tâm sự" với nhau.Họ đi đến một hành lang thì một cái đầu đỏ chạy vụt lại đấm thẳng vào mặt Draco

    "Thằng khốn,mày muốn làm gì cô ấy Malfoy"Ron gầm lên

    "Gì chứ?"

    Draco nói khi được Pansy đỡ dậy

    "Đứng cố chối,tao đã nghe tụi mày nói sẽ uống rượu với cô ấy và đồ ngủ gì đấy,mày đúng là tên khốn Malfoy"Ron đỏ bừng mặt chỉ trích

    "wtf?cái đéo gì vậy Pans,mày nói mà"Draoc hoang mang nhìn Pansy

    "chồn đỏ,nghe nà.Bọn tao chỉ uống rượu thôi đừng làm quá như vậy"Pansy nói một cách kinh bỉ

    "con đĩ như mày không nên xem vào chuyện của tao"Ron hét lên

    "Máy.."

    Pansy tính chửi nhưng chớt nghe thấy tiếng gì đó ở cầu thang,nó quay đầu lại và thấy Hermione đang đứng cười khúc khích từ này giờ

    "Kịch tính đấy Pans"Hermione nói với một ý cười và liếc nhìn Ron vẫn đnag túm cổ áo Draco.Cô rút đũa phép của mình ra một cách thanh lịch và chỉ thẳng mặt Ron khiến nó sửng sốt

    "Hermy,bồ làm gì vậy"nói khi vẫn còn sốc

    "Chà,tôi không nghĩ chúng ta đủ thân quen để gọi thẳng tên nhau vậy đâu Weasley"Cô nói khi nhìn Ron với đôi mắt ngọc lục bảo lạnh lùng."

    Thả Malfoy xuống" cô ra lệnh cho hắn và Ron thả Draco xuống để tiếng tới chỗ Hermione gần hơn.

    "Bồ bị cái quái gì vậy,chúng bỏ bùa cậu rồi à Hermy"Ron gần như hét vào mặt cô khi nói

    "Không ai có thể bỏ bùa tôi,và tôi cũng đã nói với cậu,chúng ta chưa đủ thân quen để gọi thẳng tên nhau Weasley"Hermione nói với vẻ khó chịu và bỏ lại Ron đứng thẫn thờ ở đó.Khi đã đi khuất Ron,cô quay lại để kiểm tra bằng mắt xem vết thương của Draco thế nào."

    Hừm,không quá nghiêm trọng.Tiếc thật"cô nói rồi quay đi

    "Gì chứ?Tiếc?"

    Draco hoang mang nhìn Pansy đnag cười khúc khích"Pans dừng cười đi"

    "Ôi xin lỗi nhé"Pansy nói nhwung vẫn không thể kiềm chế nụ cười mà chạy lại thì thầm gì đó với Hermione.

    "Này Selwyn"Draco nói.Cô chri quay lại và nhìn Draco một chút rồi nói"Tên tôi là Hermione,Draco"

    "Hả?"

    "Chúng ta cùng nhà và tôi nghĩ đủ thây hơn Weasley để có thể gọi tên"

    "Ồ,và cậu biết tên tôi à.Tôi chưa giới thiệu mà"Draco trêu ghẹo khi đi bên phải cô còn Pansy đi phía trái

    "Pansy kể tôi nghe,thằng đần tóc bạch kim và mắt xanh chắc chắn là Draco Malfoy và vì thế tôi khá chắc chắn khi gọi cậu là Draco"

    Hắn liếc Pansy một cái khi nó cười khúc khích."

    Nhưng tại sao cậu lại tiếc khi tôi bị đánh chứ,nó khác đau đấy"cô nhìn qua vết thương rồi nói"Chỉ cần chữa một chút thôi,tôi có thể giúp cậu.Nhưng nếu cậu bị đánh mạnh hơn chút nữa,cụ thể là bầm mắt hoặc gãy mũi,lệch cằm...đại loại vậy thì sẽ tốt hơn"

    "Tại sao"

    "Bởi vì như vậy chúng ta sẽ có thể lấy được một số điểm lớn từ nhà cậu ta và dành được cúp nhà và tống cậu ta vào một căn phòng nó đó để giam giữ cùng một tên ngốc khác,ta cũng có thể lấy những vết thương của cậu làm bằng chứng và gửi một là thư cho mẹ cậu ta.Tôi nghe nói bà ấy rất hung dữ với những đứa con hư"

    "Lạy Merlin,đó là một kế hoạch vĩ đại nhất tao từng thấy về cách lợi dụng những vết thương khi bị đánh"

    "Thấy chưa,tôi đã bảo rồi mà.Mũ phân loại và tôi đều đúng,cô ấy là Slytherin hoàn hảo nhất tôi biết"Pansy chen vào

    "Tôi nghĩ lần này cậu đúng,Pans"
     
    Back
    Top Dưới