Đam Mỹ [Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 60


Đã được hai tuần kể từ ngày chàng trai kia xuất hiện trong gia đình Cullen.

Harry Potter là tên của cậu, một thiếu niên tuấn tú trẻ tuổi. Cậu có đôi mắt xanh biếc đầy thu hút, mái tóc đen rối bù và một vết sẹo tia chớp mờ nhạt trên trán.

Lại một đêm đông đầy giá lạnh.

Harry lại cùng Edward săn đêm trong khu rừng cổ.

Cả hai dạo bước dưới ánh trăng sáng soi, mờ ảo. Harry khoác lên mình một chiếc áo choàng bông dày, nắm tay Edward cùng đi.

"Em vẫn nhớ như in đêm hôm ấy ta gặp nhau, Edward."

"Nhưng thật kì lạ làm sao.

Em lại không thể nhớ ra những điều trước đó và cả những chuyện đã xảy ra sau đấy."

Harry Potter khẽ nói, ánh mắt cậu đầy nghi hoặc.

Cậu dường như đã đánh mất rất nhiều kí ức.

Edward Cullen biết giờ đây Harry Potter chỉ còn có thể nhớ được khoảnh khắc lúc cậu gặp hắn đến lúc cả hai chia xa. Chính vì thế, hắn quyết định nói ra tất cả bí mật của mình cho cậu, hắn dẫn cậu đi về phía bìa rừng phía đông.

"Vậy cũng tốt, sẽ không sao đâu. Em sẽ không còn vướng bận điều gì nữa."

Harry Potter

hiện tại, tương lai em sẽ đều là của anh.

Và cuối cùng, Harry Potter và Edward Cullen dừng chân tại một vách đá đầy sắt nhọn ngăn cách giữa biển sâu.

"Ở đây lạnh quá, Edward." Harry Potter khẽ run rẩy, tay cậu siết chặt, buốt giá từng cơn.

Những cơn gió không ngừng hú, tiếng sóng biển ầm ầm mạnh mẽ va chạm cùng vách đá phía bên dưới khiến mọi thứ như trở nên dữ dội hơn.

"Harry, anh không muốn che giấu em bất kì điều gì cả."

Edward nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu, đưa lên, chạm vào khuôn mặt của hắn.

"Em biết mà đúng không?

Anh không phải con người.

Không có nhịp tim, không có hơi thở.

Làn da còn lạnh hơn cả băng tuyết.

Em chưa từng thắc mắc sao?

Em không sợ hãi sao?"

Edward thầm nỉ non.

"Harry...anh thậm chí đã cố biến đổi em bằng nọc độc của mình. Nhưng vẫn chẳng thể được."

Nọc độc của Edward Cullen là một thứ vô cùng nguy hiểm, nó có thể biến nhân loại thành ma cà rồng nhưng là với tỉ lệ rất thấp và cực hiếm, vì nó luôn có thể dễ dàng gϊếŧ chết loài người hơn cả.

Chưa từng có ngoại lệ, mà Harry Potter chính là ngoại lệ.

Đối với Harry Potter, nó cứu sống cậu, nhưng lại chẳng thể biến cậu thành chủng loài khát máu ấy.

Và cũng chính điều này, khiến gia đình Cullen lo sợ.

Edward Cullen sợ hãi rằng một ngày nào đó, cậu sẽ lại rời đi.

Còn những người khác thì lại lo lắng trước thân phận bí ẩn cùng thể chất kì lạ của chàng trai này.

Harry Potter im lặng không đáp.

Chứng kiến điều này, Edward buông lơi, quay đầu lao như bay xuống xách đá.

"Không, Edward." Harry Potter thét lên, cậu vội chạy tới đó.

Bất ngờ, đũa phép từ lúc nào đã lộ ra trong tay áo, lập tức khiến Harry Potter khựng lại.

'Đũa phép phù thủy'

Trái tim cậu bỗng quặn thắt, Harry đau đớn, khuỵa xuống, tay ôm chặt lấy ngực.

Những kí ức tại Hogwarts bỗng lướt qua một cách mờ nhạt.

"Harry...anh sẽ bảo vệ em."

"Mang anh về nhé, Harry"

"Harry Potter, anh yêu em"

Thân ảnh Edward Cullen mơ hồ của Edward Cullen bỗng hiện ra trong tiềm thức của Harry Potter

Nụ cười ấm áp, ánh mắt dịu dàng, trưởng thành, trầm tĩnh.

Lặng lẽ bảo vệ...

Harry Potter lặng lẽ rơi lệ.

"Harry, Harry... không sao rồi, anh ở đây." Edward Cullen từ đằng sau xuất hiện, hắn nhanh chóng ôm lấy cậu từ phía sau.

"Em chưa từng sợ hãi anh. Dẫu em không thể nhớ ra bất kì điều gì khác, nhưng em biết anh vẫn luôn là người em yêu." Harry Potter khẽ thì thào.
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 61


"Em chưa từng sợ hãi anh. Dẫu em không thể nhớ ra bất kì điều gì khác, nhưng em biết anh vẫn luôn là người em yêu." Harry Potter khẽ thì thào.

Bất ngờ, phía cánh rừng có động tĩnh khác thường, cây cối xào xạc, một con sói to lớn có bộ lông nâu đỏ vồ ra khỏi bụi cây, lao về phía họ.

Edward Cullen xoay người ôm lấy Harry Potter chuẩn bị rời khỏi đó.

"Jacob Black, đừng đùa nữa."

Edward thở dài, có chút gằn giọng.

"Cậu sẽ khiến Harry sợ mất."

Bất thình lình, sói lớn hoang dã cũng hóa thành một người vô cùng điển trai với mái tóc đen dài và cơ thể vạm vỡ đầy nam tính.

"Đã lâu không gặp, Edward."

Jacob Black hào hứng tiến về chỗ cả hai.

Bất quá, Harry Potter lại được Edward Cullen giấu kín vào lòng, hắn dùng chiếc áo choàng đen bao bọc cậu kĩ hơn.

Hệt như một thứ gì đó quý giá, không muốn để bất kì ai nhìn thấy vậy.

"Nào Edward Cullen, anh đang giấu ai đấy?" Jacob tiếp tục lượn lờ xung quanh.

"Tôi không mù đâu đấy nhé"

Jacob Black thích thú trêu chọc.

"Jacob, đây không phải chuyện của cậu."

"Edward, em không thở được."

"Ồ, Edward Cullen...là bạn đời của anh sao?"

"Được rồi, Jacob." Hắn buông Harry Potter ra.

"Tránh xa em ấy một chút."

"Thôi nào, Edward, ít nhất anh cũng nên cho chúng tôi chào hỏi nhau một chút."

Jacob Black đưa tay ra muốn bắt tay cậu. Harry Potter lộ người ra sau thân hình to lớn của Edward Cullen.

Trước mắt của Jacob Black là Edward Cullen cùng một thiếu niên trẻ tuổi có dáng người gầy nhỏ và rất tuấn tú.

"Chào anh, em là Harry Potter."

Cậu đáp lại Jacob, khoảnh khắc cả hai chạm tay, bỗng thái độ Jacob Black trở nên khác thường.

"Tôi là Jacob Black."

Jacob bất giác đưa tay còn lại lên che đi đôi mắt mình.

"Xin lỗi em, không hiểu sao mắt tôi có chút đau."

Hắn có chút khó hiểu nói.

"Nhìn em quen lắm, tôi tự hỏi chúng ta đã từng gặp nhau chưa?"

"Thật xin lỗi, em cũng không rõ điều này. Có nhiều chuyện em đã vô tình quên mất."

"Đôi mắt em thật đẹp, rực rỡ như những viên ngọc phỉ thúy...Và tôi cứ có cảm giác rằng chúng ta đã từng gặp ở đâu đó rồi."

'Là ở đâu nhỉ? Jacob

Mình chắc chắn đây không phải lần đầu mình gặp em ấy'

Harry...Harry Potter...

Áo choàng đen, vết sẹo hình tia chớp

Mái tóc đen, đôi mắt xanh biếc xinh đẹp

"Là cuộc chiến tại thành Volterra." Jacob trầm tư một lúc lâu rồi nói.

"Đúng rồi, em là người tôi đã..." Chẳng kịp để Jacob nói hết, Edward Cullen đã nhanh chóng cắt ngang lời hắn.

"Được rồi, cậu đang nói cái quái gì thế Jacob?"

"Làm sao em ấy có thể có mặt trong trận chiến ấy được?" Hắn đầy nghi vấn.

"Không phải...Edward, tôi chắc chắn đã nhìn thấy em ấy."

"Tốt nhất cậu im lặng và rời khỏi đây, về nhà với Bella đi." Edward Cullen có chút tức giận đáp.

Bất giác, ánh mắt Harry Potter bỗng ngập tràn sát khí, cậu thờ ơ khẽ lẩm bẩm những chữ gì đó.

"Conjunctivitis Curse"

Liền lập tức khiến Jacob ôm lấy đôi mắt mình quằn quại đau đớn.

"chết tiệt...sao mắt mình lại đau thế này."

"Jacob Black, đừng làm trò nữa." Edward đầy mệt mỏi gằn giọng với hắn, rồi hắn xoay người dẫn Harry rời đi.

"À, tạm biệt anh Jacob." Harry Potter khôi phục dáng vẻ đơn thuần, vô tội vẫy tay chào hắn.

"Bewitched Sleep"

————————————————————

Conjunctivitis Curse (Lời nguyền viêm kết mạc)

Mô tả: Khiến mắt đối phương đau kinh khủng và buộc phải nhắm mắt lại.
Bewitched Sleep (Bùa ngủ)

Mô tả: Khiến mục tiêu lăn ra ngủ ngay lập tức, tuy vậy đây là một phép khó thực hiện.
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 62


"Bewitched Sleep"

Ngủ ngon nhé, Jacob Black

Harry Potter khẽ cười, sự thay đổi nho nhỏ của cậu diễn ra rất nhanh chóng, hoàn toàn không để Edward Cullen phát hiện ra điều gì khác thường.

Lúc Harry và Edward trở về dinh thự Cullen, họ vô tình lướt qua phần đất trống kế bên.

Bất giác, Edward khựng lại một chút.

"Ở đây..." Hắn có chút suy tư.

"Sao vậy, Edward." Harry Potter tò mò.

"À, không có gì đâu. Chỉ là anh thấy nơi này có vẻ hơi trống trải." Hắn nói.

"Hình như đã từng có một ngôi nhà được xây dựng ở đây."

Harry lặng im không đáp.

"Lạ thật, anh lại không nhớ ra chuyện này."

"Edward...em mệt rồi." Harry nhỏ nhẹ nói.

"Được rồi, chúng ta về thôi. Anh cõng em nhé."

"Vâng, mình về nhà thôi."

Hai người trở lại sau chuyến săn đêm trời cũng đã tờ mờ sáng.

Khi nhìn thấy một tia nắng mong manh chiếu xuống mặt đất, Harry khẽ thỉnh cầu.

"Edward, đợi đã. Dù sao cũng sắp bình minh rồi, mình cùng đi dạo ở cánh đồng hoa kia nhé."

"Được, nghe em tất." Edward lắc đầu khẽ cười.

Cả hai cùng dạo chơi đến cánh đồng hoa ngày ấy họ gặp lại.

Hoa oải hương khoe sắc, nở rộ khắp nơi.

"Edward, chúng thật đẹp."

Hắn vẫn tiếp tục cõng cậu. Họ mải mê vui đùa dưới ánh ban mai rực rỡ.

"Harry, anh vốn không thích ánh mặt trời, nó quá rực rỡ và chói loá.

Và tựa như có thể thiêu đốt người ta bất cứ lúc nào."

"Nhưng giờ đây, anh lại thích được ngắm nó cùng em."

Nói rồi, hắn đặt cậu xuống, đứng đối diện ân cần ngắm nhìn Harry Potter.

"Harry của anh còn rực rỡ và ấm áp hơn cả ánh mặt trời."

"Edward..." Harry vươn tay muốn chạm vào khuôn mặt.

Bất thình lình, bầu trời đột ngột thay đổi lạ thường.

Nắng đã tắt, giông bão không ngừng nổi lên.

Một màn đêm đen tối kéo đến. Edward liền ôm lấy Harry, bảo vệ cậu trong lòng.

Những tia sấm lớn giáng xuống chỗ họ. Cùng với đó là những sinh vật hắc ám, chúng nguy hiểm vô cùng và không có mắt.

Khoảnh khắc Harry Potter nhìn thấy chúng, nỗi sợ trong thâm tâm cậu lại được thức tỉnh.

Chúng quá đông và nhanh, chúng lao điên cuồng đến chỗ cả hai.

Nhưng sau cùng họ lại không bị thương mà cùng cuốn vào trong một ảo cảnh kì lạ.

Cả hai bị tách ra, Harry Potter biến mất, còn Edward lại như đến được một khu nghĩa trang cổ nào đó.

Là tại nghĩa trang Little Hangleton, cũng là nơi...

"Gϊếŧ thằng thừa đó đi!"

Một tiếng sột soạt và một giọng khác, rít lên trong bóng đêm, Edward vội ẩn mình vào một góc tối.

"Avada Kedavra !"

Một luồng sáng màu xanh lóe lên chói mắt.

Đó là thời khắc mà Cedric Diggory bị Đuôi trùn gϊếŧ chết.

Edward Cullen từ trong bóng tối, thấy được hình ảnh một Harry Potter nhỏ tuổi, mình đầy thương tích chạy đến nơi luồng sáng kia vừa tắt, ở đó còn có một chàng trai khác nằm dài trên mặt đất.

Một người có khuôn mặt giống hệt hắn.

Edward Cullen cả kinh, như muốn chết lặng.

Cả cơ thể hắn như hoàn toàn không còn sức lực để di chuyển nữa.

"Không...Cedric..." Cậu ôm lấy Cedric Diggory.

" Cedric...Cedric Diggory...nhìn em này, em là Harry..." Harry Potter không ngừng run rẩy.

Edward Cullen đầy chua xót, bất lực nhìn cậu ôm lấy người ấy.

"Harry..."

Cedric cố vươn tay lau đi những giọt lệ chảy dòng trên khuôn mặt tuấn tú của Harry Potter.

"Cedric...làm ơn, ở lại với em đi..." Harry đau đớn kêu gào.

"Mang anh về nhé, mang xác anh về cho ba anh..."

Rồi hơi thở Cedric cũng tàn dần.

Cedric Diggory đã chết.
 
Back
Top Bottom