Đam Mỹ [Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 40


Bọn họ cứ thế có cuộc sống an nhàn, hạnh phúc một thời gian.

Chỉ là ít lâu sau, sóng gió cũng lặng lẽ ập đến.

Đó là lần Harry Potter ra ngoài lâu nhất, liên tục suốt một tháng dài. Mà Tom Riddle cũng tình nguyện chờ đợi cậu, sau khi Harry trở về, liền thấy một màn cảm động.

'Cedric của cậu' vẫn như mọi khi, vẫn vẻn vẹn ngồi chờ cậu nơi chiếc ghế gỗ nhạt màu, trên tay là tách trà luôn nóng dành cho Harry Potter sau những chuyến đi xa.

Chỉ là lúc này, dường như gã đã ngủ quên từ lúc nào không hay.

Harry Potter khẽ cười, khuôn mặt tràn đầy tình yêu thương. Cậu cởϊ áσ choàng ra, treo lên giá rồi nhẹ nhàng đến bên hắn, chợt Harry nghe thấy tiếng gã khẽ thì thầm: "Harry...Cứu Thế Chủ yêu dấu của ta..."

Tom Riddle vừa dứt lời, đại não của Harry Potter lập tức bùng nổ.

'Là Xà Ngữ'. Trong phút chốc, tâm trí cậu bắt đầu hỗn loạn.

Tuy Harry Potter cực kỳ ít sử dụng và đã rất lâu rồi không dùng Xà Ngữ, nhưng cậu hoàn toàn có thể phân biệt được âm thanh bí ẩn mang theo sự tê tê lạnh lẽo nơi đầu lưỡi kia.

"Không thể nào...Cedric làm sao có thể..."

Harry Potter có chút kinh hãi, thận trọng lùi về sau bất quá lại bất cẩn tạo ra tiếng động đánh thức người nọ.

Tỉnh lại sau giấc mộng đẹp, Tom Riddle lại càng vui mừng khi thấy người trước mặt. Gã vội đứng lên, đi về phía cậu.

"Em đã về." Gã mỉm cười ôn hoà, trong mắt đều là bóng hình của Harry Potter, cũng hoàn toàn không hề chú ý đến cây đũa phép bị hư hại mà gã đã bỏ quên bấy lâu, nó đã tự sửa chữa rồi cũng thật tình cờ mà rơi ra dưới chân của chính gã.

Nhìn thấy cây đũa phép kia, trong nháy mắt biểu tình của Harry Potter có chút vặn vẹo. Từ kinh ngạc, thẩn thờ rồi đến tuyệt vọng cùng thống hận.

Cậu bất giác gục xuống, bàn tay khẽ siết chặt.

Mà những điều đó cũng được thu vào mắt của Tom Riddle, gã lo lắng: "Harry...em sao thế?"

"Đừng đến đây..." Harry Potter quát lớn, đũa phép trong tay áo đang dần lấp ló, cũng trực chờ tấn công.

"Harry...rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra...em lạ lắm..." Tom Riddle ân cần hỏi thăm, mà không hề biết rằng 'đôi đũa phép song sinh' kia đã tự cảm ứng được nhau.

Gã cứ thế chậm rãi tiến lên.

Tách...một giọt nước mắt khẽ rơi xuống mặt sàn lạnh lẽo, Harry Potter run rẩy đứng dậy. Đối diện với Tom Riddle lần này không còn là một thiếu niên ôn hoà nữa, mà là 'Cứu Thế Chủ' huyền thoại của giới Phù Thuỷ.

Tom Riddle chợt cảm thấy bất an, cảm giác nghi hoặc khẽ tràn đến.

"Harry, Harry Potter...em bình tĩnh lại một chút." Gã cố gắng trấn an cậu, bất quá đáp lại gã là một hành động gây kinh hãi.

Harry Potter từ từ giương đũa phép lên, gằn giọng: "Tên phản bội...Quân độc ác, xấu xa...Kẻ giả mạo đầy dối trá..."

Từng câu, từng chữ mà cậu nói ra bỗng chốc trở thành hàng ngàn lưỡi dao sắc bén đâm xuyên qua trái tim của Tom Riddle. Rồi càng kinh hoàng hơn nữa khi đầu đũa cậu loé lên một tia sáng, phóng mạnh về phía gã...Đến cuối cùng, gã cũng biết đó là gì...

"Avada Kedavra"

Tom Riddle điên cuồng phẫn nộ trong vô vọng, trái tim gã bỗng hoá tro tàn, nhưng rồi cũng bất lực mà dần chìm vào bóng đêm vô tận...

Harry Potter

Chúng ta rõ ràng là đang hạnh phúc kia mà.

Tại sao lại làm thế với ta?

Tại sao em lại nhẫn tâm gϊếŧ chết tình yêu của mình...

Thật ra sau cùng chính em mới là kẻ phản bội...

Mà Harry Potter như đã chết lặng, cuối cùng không nhịn được mà gục ngã, gào khóc trong đau khổ...

"Phải chăng là người đang trừng phạt con sao, Merlin"
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 41


Tom Riddle lẽ ra sẽ hoá thành tro bụi, nhưng có lẽ gã đã quên mình vốn không phải Cedric Diggory, đó chẳng qua chỉ là do gã đã chiếm đoạt thân xác của hắn rồi tự ngộ nhận, để rồi từ đó bị vây hãm mê dại trong tình yêu của Harry Potter.

Và điều đó cũng đồng nghĩa với việc 'lời nguyền gϊếŧ chóc' tuy đã tổn thương gã nhưng với sức mạnh hắc ám cường đại cùng sự bổ trợ phần nào của Trường Sinh Linh Giá đã thành công khiến Tom Riddle 'tái sinh' mang theo cả ký ức của trước kia.

Tom Riddle không chỉ nhớ lại những năm tháng xưa khi bóng hình thân thuộc của người nọ luôn hiện hữu trong tâm trí gã suốt đêm ngày mà thậm chí còn có cả việc gã chỉ nhìn thấy một số ký ức mơ hồ của kiếp trước rồi tự ngộ nhận rằng Tom Riddle đã yêu Harry Potter đến mức điên cuồng như thế nào khi biến cậu trở thành Trường Sinh Linh Giá của bản thân.

Đối với Tom Riddle, sinh mệnh của gã và Harry Potter vốn đã thuộc về nhau từ rất lâu về trước.

Sau đó, khi sống lại, gã đã tự thành lập một nhóm bầy tôi trung thành cho mình, một lũ Muggle thông minh nhưng lại dễ dàng bị ma thuật đen mê hoặc.

Hơn thế nữa, với quyền năng mạnh mẽ, gã còn thao túng cả một dòng họ lâu đời thuộc dòng dõi Ma Cà Rồng hoàng tộc, để từ đó tiện việc thu thập tin tức, tìm kiếm Harry Potter.

Rồi gã biết đến nhà Cullen, cũng như tên Edward Cullen đầy cứng đầu. Và Tom Riddle nhận ra được một sự thật nghiệt ngã rằng người Harry Potter thật sự yêu chính là kẻ gã từng giả mạo, Cedric Diggory. Và cũng thật nực cười biết bao khi Edward Cullen cũng có khuôn mặt giống hệt hắn, để rồi trở thành một kẻ thế thân tội nghiệp.

Trở lại hiện tại, từng câu nói, từng chữ một mà Tom Riddle nói ra, Harry Potter đều nghe không sót một từ. Đây rõ ràng là một cuộc hành trình tìm kiếm tình yêu quá đỗi cuồng dại mà lãng mạn nhưng khi vào tai cậu liền trực tiếp biến thành chuyện cười của thế kỷ...

Chúa tể hắc ám lại đi yêu thiên địch của gã sao?...

Thật ra Harry Potter biết rằng trong lúc Tom Riddle đang 'giải bày' lòng mình với cậu, gã chỉ sử dụng Xà Khẩu, nên cậu hoàn toàn có thể yên tâm khi đảm bảo rằng những người khác không thể nào biết được chuyện này.

"Chính em là người phản bội tình yêu của chúng ta." Tom Riddle khẽ nói, ý cười trong mắt gã dần lắng xuống.

"Tình yêu của chúng ta?"

Đợi đến khi Tom Riddle ngừng lại, Harry Potter chợt mỉm cười đầy chế giễu.

"Suy cho cùng...ngươi cũng chỉ là một kẻ giả mạo đầy dối trá."

"Là do em...Đều là vì em..." Tom Riddle lặng lẽ thở dài, tay đưa lên chỉ vào gần giữa ngực trái của chính gã, thầm nỉ non: "Chính em đã trao cho ta thứ tình cảm đầy nghiệt ngã, khiến ta đánh mất bản thân, linh hồn cùng trái tim của mình...

Chính em đã ám ảnh ta, đôi mắt xanh, làn tóc đen rối bù, nụ cười rực rỡ,..Ta khát khao được ở bên em suốt ngày đêm, ôm ấp giấc mộng cùng em kề cận, được cảm nhận từng cái v**t v* nhẹ nhàng, những nụ hôn nóng bỏng của em..."

"Ngươi không phải Cedric Diggory"

"Nhưng em vốn dĩ nên là của ta."

Tom Riddle quát lớn: "Ta đã trao cho em sinh mệnh của mình, ngay cả Trường Sinh Linh Giá...em là điều quý giá nhất của ta."

Mà vì mãi chìm vào cuộc đối đầu cùng Tom Riddle, Harry Potter đã không chú ý đến những con người đang phát cuồng vì cậu ở gần đó.

Bọn họ có kinh hãi, có bất ngờ, cũng có cả đau thương vì thiếu niên trước mắt.

'Hoá ra cậu cũng là phù thủy'.

'Nhưng là phù thủy, cậu lại phản bội huyết thống của mình để bảo vệ họ.'

Phe đồng minh của Edward Cullen đồng loạt suy diễn, tự dệt lên trong đầu mình những bức chân dung hoàn mỹ về thiếu niên rất đỗi tốt bụng, Harry Potter.

Nhưng người hỗn loạn nhất không ai khác chính là Edward Cullen.

Hắn đã nhận ra được rằng, người từng tấn công hắn ở thành Volterra...lại chính là người hắn yêu nhất, Harry Potter.

Và điều đó cũng đồng nghĩa với việc cậu thật sự đã vì chàng trai tóc bạch kim kiêu ngạo mà tổn thương hắn, hay nói cách khác...Harry Potter đã không lựa chọn ở bên cạnh Edward Cullen...
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 42


Nhưng người hỗn loạn nhất không ai khác chính là Edward Cullen.

Hắn đã nhận ra được rằng, người từng tấn công hắn ở thành Volterra...lại chính là người hắn yêu nhất, Harry Potter.

Và điều đó cũng đồng nghĩa với việc cậu thật sự đã vì chàng trai tóc bạch kim kiêu ngạo mà tổn thương hắn, hay nói cách khác...Harry Potter đã không lựa chọn ở bên cạnh Edward Cullen...

'Không...hắn nhất định không thể điều đó xảy ra, dù Harry đã từng là ai, hay làm gì...Cậu vẫn sẽ thuộc về hắn.'

Bàn tay Edward Cullen khẽ siết chặt, trong mắt hằn lên từng tia đỏ khát máu.

Hắn toan xông đến chỗ Harry Potter, bất quá khi hắn sắp bắt được cậu liền bị một thứ gì đó ngăn cản.

Một vòng rực lửa nhanh chóng bao quanh Harry Potter và Tom Riddle và cũng đủ để ngăn cách cả hai với Edward Cullen.

"Harry...Em lại muốn biến mất sao?" Edward Cullen nói trong sự bất lực.

"Edward...thật xin lỗi." Harry Potter khẽ đáp, Khuôn mặt cậu vẫn thản nhiên đến lạ thường, và Edward biết rằng từ lúc cậu xuất hiện, Harry chưa từng 'thật lòng' trao cho hắn bất cứ thứ gì dù chỉ là một ánh mắt lướt qua.

Tất cả sự chú ý của Harry Potter đều chỉ dành cho 'gã kia'.

Hệt như hắn chỉ là một kẻ thoáng qua, không hề có tư cách xen vào giữa bọn họ.

"Xin lỗi?...Tại sao lại xin lỗi?...

Tôi đã chờ em lâu đến thế..."

Harry Potter im lặng một hồi lâu, khẽ thở dài rồi nói: "Edward Cullen...anh là ẩn số mà em không thể nào lường trước được."

Lời nói này trực tiếp khiến Edward Cullen chết lặng. Cổ họng hắn nghẹn đắng lại, không thể cất thành lời.

'Edward Cullen...hoá ra ngươi cũng chỉ là kẻ thế thân của người khác.'

Tom Riddle khẽ mỉa mai trong lòng, là để chế giễu hắn và cũng là bản thân gã...

Suy cho cùng, bọn họ cũng chỉ là quân cờ của thiếu niên kia.

"Em đã du hành xuyên thời gian?...Không, không đúng...là cả không gian và thời gian. Em đã bóp méo quá khứ để thay đổi hiện tại đúng chứ?...". Tom Riddle thấp giọng dùng Xà Ngữ

hỏi.

"Đó không phải là việc của ngươi." Harry Potter lạnh lùng đáp, tay rút ra chiếc đũa phép mà cậu không bao giờ muốn dùng tới 'Cơm Nguội' rồi giương lên.

"Chúng ta kết thúc thôi."

Tom Riddle cũng đồng thời hướng đũa phép về phía cậu, thì thầm: "Nếu không thể cùng em bên nhau...Chi bằng cùng chết đi...để thân xác ta, linh hồn ta được hoà vào nhau...vĩnh viễn không xa rời."

Vòng lửa xung quanh cả hai đang ngày càng to lên, hệt như muốn nuốt chửng người ở trong đó vậy.

Rồi bất ngờ, Harry Potter quay đầu lại, khoé môi chua xót cong lên: "Tạm biệt."

'Hẹn chúng ta sẽ không gặp lại'

'Hẹn chúng ta sẽ quên đi nhau'

Rầm...Một tiếng nổ vang trời, khói bụi mịt mù ngập tràn trong không khí, che khuất tầm nhìn của tất cả mọi người, đợi đến khi bọn họ có thể nhìn thấy rõ ràng thì trước mắt chỉ còn là một hố đất trơ trọi khô cằn, đầy sỏi đá.

Họ cảm thấy khó hiểu, kinh hãi nhưng cũng sự tiếc thương về chàng phù thuỷ trẻ kia.

Mà Edward Cullen lúc này đã hoàn toàn tuyệt vọng, hắn không ngừng thều thào: "Tại sao em lại đối xử với tôi như vậy?...Tôi đã vì em mà vứt bỏ mọi thứ..."

'Harry Potter, xin em đừng đi...'

Vì đang trong trạng thái cuồng loạn, thống khổ nên hắn hoàn toàn không chú ý đến sự xuất hiện đột ngột của một quả cầu vàng nhỏ trên tay hắn, nếu chú ý thật kỹ thì trên đó còn khắc một dòng chữ mờ ảo.

'Cảm ơn anh, Edward Cullen'

Edward Cullen mệt mỏi gục ngã, trong đầu là loạt thước phim của ký ức chợt lướt qua, tái hiện lại bức tranh đẹp về một câu chuyện tình mãnh liệt, nhưng những tưởng rất đỗi ấm áp, hạnh phúc mà lại nặng trĩu chấp nhất sâu sắc, đau thương đến dường nào.

Thật ra không chỉ mình hắn tuyệt vọng, mà gần đó, ẩn mình sau những thân cây cổ thụ to lớn, là một chàng trai tóc bạch kim đang không ngừng run rẩy, cố nén nước mắt không được rơi.

"Sẽ không còn được nhìn thấy nữa...Em đi rồi...thật sự vỡ tan rồi"

Draco Malfoy bất giác nhắm mắt lại, khẽ mỉm cười trong đớn đau: "Tôi đi nhé...Hãy yên tâm trở lại nơi ấy, dù rằng không còn tôi ở bên, nhưng em nhất định sẽ hạnh phúc."

Vừa dứt lời, thân ảnh của hắn cũng dần trở nên mờ nhạt rồi chậm rãi biến tan.

Harry Potter...

Tôi yêu em, yêu hơn cả sinh mệnh của mình.

Em mãi mãi là tình yêu, là chấp niệm và là giấc mộng cả đời của tôi...
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 43: Edward Cullen


Buổi đầu ta cùng nhau gặp gỡ

Em là ai? Hỡi chàng trai kỳ lạ

Đôi mắt xanh biếc rực rỡ

Mái tóc đen rối bù

Em khẽ cười 'Em là Harry Potter'

Bóng hình ấy lặng lẽ khắc sâu vào trong tôi

'Ai đã sưởi ấm trái tim anh

Hỡi kẻ cô đơn, đầy nguy hiểm

Là một thiếu niên nhỏ nào đấy

Đã vì anh mà dành cả tâm can'

Hai bàn tay nắm chặt trong đêm tối

Ánh trăng kia sẽ soi sáng tình ta

Cả đời này đã định sẽ không rời

Lời hứa: "Bên anh, vĩnh viễn sẽ không đổi."

Rồi bất ngờ em đột ngột biến mất

Để lại tôi cùng trái tim úa tàn

Tâm trí tôi đớn đau, quằn quại

Tìm kiếm em khắp cả ngày đêm

Năm tháng trôi, vạn vật cũng thay đổi

Em ở đâu, hỡi tình yêu khờ dại

Lỗi của tôi, đều là do tôi

Đánh mất em vì số phận ngang trái

Do kẻ mang huyết thống khát máu này

Rất sợ sẽ làm em phải đớn đau

Gặp lại em trong cuồng phong bão táp

Cây đũa thần giương phép tổn thương tôi

Em trở lại, nhưng không là em nữa

Bên cạnh em đã chẳng còn là tôi

Đến cuối cùng, em mỉm cười chua xót

Phút ly biệt chẳng thể thốt nên lời

Câu yêu tôi em vẫn còn chưa nói

Mà đã vội cất tiếng ta chia tay

Đánh mất em, lại lần nữa đánh mất

Thân xác em bỗng hoá thành tro tàn

Đem một nửa linh hồn tôi đi mất

Tàn nhẫn thế, hỡi Người dấu yêu ơi

Ngày em đến là một đêm rất đẹp

Ngày em đi, tất cả hoá hư không

Nếu một mai ta vẫn còn gặp lại

Liệu em còn nhớ 'Chúng ta đã từng yêu'
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 44: Harry Potter


Thuở niên thiếu, em vẫn còn ngây thơ

Tình yêu là gì? Em vốn chẳng thể hiểu

Rồi điên cuồng, khờ dại vì ai đấy

Rồi vô tình tổn thương người yêu em

Tài giỏi, chân thành, anh có cả

Chỉ là mê muội vì kẻ điên

Trong thời loạn, đôi ta vội chia cắt

Phát chí mạng, Đuôi Trùn cướp đi anh

Anh ngã xuống, gục trong vòng tay ấy

Khẽ thì thào: 'Mang anh về nhé, Harry

Mang xác anh về cho ba anh'

Cedric ơi, sao nhẫn tâm đến thế

Ai bắt anh phải bảo vệ em đâu

Kẻ vô tội sao nỡ phải đền mạng

Sao anh lại đành lòng buông tay em

Ngày anh đi, em điên cuồng biết mấy

Hogwarts tiếc thương anh, người trò tốt bạn hiền

Còn em thì đánh mất, một người em đã yêu

Anh đi rồi, mang hồn em đi mất

Để lại nơi đây thân xác đớn đau cùng

Lời hứa: 'Yêu em, vĩnh viễn sẽ không đổi'

Mà giờ đây anh vỡ tan thật sao

Cedric Diggory...

Nơi địa đàng xanh mát cùng nắng ấm

Anh liệu có còn nhớ hay chăng

Hogwarts cổ kính cùng thần bí

Ravenclaw thông minh và tri thức

Slytherin tham vọng cùng kiêu ngạo

Hufflepuff ấm áp và chân thành

Gryffindor nhiệt huyết cùng dũng cảm

Và cả thiếu niên tên Harry Potter ấy

Đã từng yêu anh đến khắc cốt ghi tâm

Dẫu quên em, xin đừng quên tình ta
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 45


Hogwarts, năm 1943

Tom Marvolo Riddle tiếp tục thành công trở thành một vị thủ tịch quyền lực của Slytherin vào năm thứ sáu ở Hogwarts.

Trong mắt mọi người, hắn là một vị huynh trưởng đầy kỉ luật và trách nhiệm.

Trong mắt giới Phù Thuỷ, hắn là một phù thuỷ trẻ lạnh lùng đầy tài giỏi, là hậu duệ cuối cùng của Salazar Slytherin.

Nhưng thật ra bọn họ không biết, hắn có bao nhiêu chán ghét bản thân của quá khứ lẫn hiện tại, thứ mà hắn trước giờ khao khát chỉ có sức mạnh vĩnh hằng, thoát khỏi tử vong...

Vì thế, Tom Riddle không ngừng sát hại người vô tội để đạt được mục đích của mình, tạo ra Trường Sinh Linh Giá.

Với vỏ bọc hoàn hảo, không một ai có thể nghi ngờ hắn, duy chỉ giáo sư Dumbledore vẫn luôn dè chừng, chưa bao giờ tin tưởng Tom Riddle.

Và mọi chuyện vẫn cứ tiếp diễn như hắn đã dự đoán.

Nhưng đột nhiên, có một số điều kỳ lạ đã xảy ra làm xáo trộn kế hoạch của hắn.

Bắt đầu từ lúc hắn gặp được người nọ...

Đó là vào một buổi khuya vắng lặng, khi Tom Riddle âm thầm tiến vào trong rừng cấm để thử nghiệm một số ma thuật hắc ám nguy hiểm.

Khi Tom Riddle dừng lại ở gần bìa rừng, liền nghe được một âm thanh quen thuộc: {Tiếp tục đi Tom}, Nagini thân xà lạnh lẽo trườn lên vai hắn.

Dưới ánh trăng sáng mờ ảo, hắn chậm rãi men theo con đường mòn cổ đầy chông gai. Mặc kệ những sinh vật huyền bí ở xung quanh, hắn cứ đi mãi, dựa vào 'Lumos' mà di chuyển nhưng cả khu rừng quá đỗi u tối, hệt như một bức màn đêm vô tận.

Và rồi Tom Riddle chợt nhìn thấy một tia sáng lẻ loi từ đằng xa, hắn lặng lẽ bước tới.

"Nơi này rất nguy hiểm." Một thanh âm từ tính, ôn hoà khẽ vang lên lập tức khiến bước chân của Tom Riddle khựng lại.

Nương theo hướng phát ra tiếng nói, hoá ra lại là một thiếu niên xinh đẹp. Thân hình mảnh khảnh, thoạt nhìn có chút yếu ớt nhưng đôi mắt xanh biếc lại ánh lên vẻ kiên cường rạng ngời, cùng mái tóc đen rối bù hệt như một chú sư tử nhỏ của Gryffindor.

Cậu ở đó, ngồi tựa vào một thân cây cổ thụ to lớn cùng một con Bạch Kỳ Mã nhỏ, nó dụi người và để mặc thiếu niên kia v**t v* từng chút một.

Điều này khiến Tom Riddle có chút ngạc nhiên, bởi lẽ Bạch kỳ mã được miêu tả rất nhanh nhẹn, thậm chí nhanh hơn cả người sói, không dễ gì có thể bắt được. Và cũng chỉ có những người thật thuần khiết mới có thể chạm vào chúng.

"Đừng ngây người ra thế." Thiếu niên khẽ cười. "Cậu nên rời khỏi đây nhanh đi."

Vào khoảnh khắc cậu nở nụ cười rực rỡ cũng là lúc trái tim Tom Riddle chợt rung động. Nhưng với bản tính sẵn có cùng thân phận đặc thù của bản thân, hắn buộc phải nâng cao cảnh giác của mình ở mọi lúc, mọi nơi và với tất cả mọi người.

"Anh là ai?" Tom Riddle giương ánh mắt nghi ngờ về phía cậu.

Thiếu niên im lặng không đáp, chỉ khẽ lắc đầu.

"Nào, mau đi đi..."

"Không được, anh..."

Lúc này, tính hiếu kì cùng tò mò của Tom Riddle mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn toan bước lại gần cậu, nhưng rất nhanh đã phát sinh chuyện bất ngờ.

{Trở lại, Tom...Có kẻ sắp phát hiện cậu đã rời đi}.

'Chết tiệt, là kẻ nào không biết sống chết thế này'. Tom Riddle thầm mắng 'tên kia', trước khi đi còn không quên quay lại luyến tiếc chào tạm biệt cậu.

"Chúng ta nhất định sẽ gặp lại."
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 46


Sau đó, bọn họ thật sự gặp lại nhau.

Trong các đêm khuya vắng lặng, Tom Riddle đều sẽ lén lút lẻn vào sâu trong rừng cấm, để được nhìn thấy thiếu niên nọ.

Nhưng cả hai chưa từng gần gũi một chút nào cả, Tom Riddle chỉ đơn giản là đứng ở đó, đối diện với thiếu niên ấy, rồi trò chuyện cùng nhau.

Vì người nọ đã luôn nói rằng cậu chính là thứ nguy hiểm nhất từng tồn tại trong khu rừng này.

Nên cậu vẫn luôn yêu cầu hắn không được đến gần mình.

Chỉ là dù Tom Riddle hoàn toàn không tin nhưng vẫn đáp ứng cậu.

Mối quan hệ kì lạ giữa họ dần được hình thành.

Chàng trai ấy vẫn luôn khiến Tom Riddle cảm thấy bất ngờ hết lần này đến lần khác.

Đầu tiên, kiến thức về pháp thuật của cậu rất uyên thâm, đặc biệt là về môn Phòng chống nghệ thuật hắc ám.

Ngay cả những nơi bí ẩn trong trường Hogwarts, thì cậu có vẻ đều biết rất rõ.

Và lúc ấy, Tom đã vô cùng chắc chắn để khẳng định rằng cậu chính là một học sinh ưu tú của Hogwarts.

Nhưng thiếu niên lại trẻ như vậy, trông chừng là nhỏ hơn hắn, chỉ tầm khoảng mười lăm, mười sáu.

Vậy tại sao cậu lại bị trói buộc ở đây?

Nếu là như vậy, khi ở trường, tại sao hắn chưa từng gặp qua cậu?

Mà Harry Potter vẫn luôn phủ nhận điều này, nên Tom Riddle cũng bất đắc dĩ tạm thời bỏ qua.

Harry Potter và Tom Riddle dần trở thành tri kỉ của nhau, nhưng trong thâm tâm của Tom, hắn vẫn luôn khao khát được kề cận cậu, được cảm nhận từng cái v**t v* mềm mại của thiếu niên ôn hoà kia.

Bất quá, Tom Riddle vẫn chưa từng vượt quá giới hạn, bởi chỉ cần hắn lại tiến gần thêm chút nữa, người nọ sẽ nhanh chóng rời đi.

Và có một điều khá buồn cười rằng hắn thậm chí còn không hề biết tên gọi của cậu là gì, và cũng chưa từng nghe cậu nhắc tới.

Nhưng dù thân phận của thiếu niên vô cùng kì bí, thì hắn vẫn chọn cách tin tưởng cậu vô điều kiện.

Hôm nay lại là một đêm trăng tĩnh mịch, nhưng cũng là bước ngoặc quan trọng của cuộc đời của Tom Riddle, bởi vì đó là một trong những ngày cuối cùng trước khi bắt đầu bài thi thứ hai của cuộc thi Tam Pháp Thuật bắt đầu,

như thường lệ hắn lại lặng lẽ tiến vào rừng cấm.

Men theo những tia sáng mờ ảo trên con đường mòn, Tom Riddle lại nhìn thấy người kia.

Cậu ngồi dựa vào một gốc cổ thụ to lớn, mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Thiếu niên vẫn toả sáng như vậy, rực rỡ hơn cả ánh dương.

Nhưng trên khuôn mặt lại có chút mệt mỏi, dường như cậu đang gặp ác mộng, trong miệng vẫn luôn khẽ thều thào điều gì đó.

Tom Riddle có chút lo lắng, nhẹ nhàng tiến lên, liền nghe được một câu nói khó hiểu.

"Không...không được...Đừng đi...Ced..."

Giọng c** nh* dần, nước mắt khẽ chảy xuống nơi gò má.

Thấy được điều này, trái tim Tom vô cùng đau đớn, hắn toan đưa tay gạt đi giọt lệ ấy.

Bất ngờ, thiếu niên đột ngột thức tỉnh, đôi mắt xanh biếc xinh đẹp ban đầu có chút mơ hồ, ngây dại nhưng sau đó lại lạnh lùng, điên cuồng tựa như mang theo nỗi uất hận, thống khổ tuôn trào đối diện với Tom Riddle.

Rồi vết sẹo tia chớp huyền thoại bỗng rực sáng, một luồng sức mạnh to lớn xuất hiện, đánh bay Tom Riddle ra phía xa.

Hắn đâm vào một tảng đá lớn, rồi ngã xuống.

Nagini cũng không biết từ lúc nào, lao ra phía trước, muốn tấn công cậu.

{Nagini...không được, không được làm tổn thương em ấy}
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 47


Sau sự cố xảy ra ở Rừng Cấm, hành tung của Tom Riddle đã bị giáo sư Albus Dumbledore phát hiện, nhưng bởi vì hắn đang là đại diện quán quân của Hogwarts trong cuộc thi Tam Pháp Thuật nên nhà trường tạm thời chỉ có thể bỏ qua, đồng thời lệnh giới nghiêm cũng được ban hành gắt gao.

Và vì thế, trong những ngày cuối cùng trước khi bài thi thứ hai diễn ra, Tom Riddle liền bị giám sát chặt chẽ.

Trong phòng ký túc ở Slytherin, hắn mệt mỏi ngồi dựa vào chiếc ghế thủ tịch đầy quyền lực, trên tay mân mê tấm da dê, đó là gợi ý về bài thi tiếp theo mà hắn đã lấy được ở vòng đầu tiên...

'Lấy lại vật báu thuộc về mình'

"Báu vật sao?"Tom Riddle khẽ nghi hoặc

'Báu vật của hắn có thể là gì đây?"

Hắn bất giác chìm vào suy tư, trong chớp mắt thân ảnh của thiếu niên chợt ùa về trong tâm trí.

{Nagini, trở lại rồi à}

Cảm nhận được cảm giác lạnh buốt trườn trên vai mình, hắn đầy mong chờ.

{Ngươi có tìm được em ấy không?}

{Tom à, cậu ta...}

Thanh âm tê tê của Nagini khẽ vang lên.

{Được rồi, không cần tìm nữa}

Tom Riddle lặng thở dài, tay khẽ siết chặt.

"Báu vật của tôi...là em sao?"

Hai ngày sau

Bài thi thứ hai của cuộc thi Tam Pháp Thuật diễn ra ở hồ đen.

"Người quan trọng của các các trò đã bị đánh cắp. Hãy lấy lại báu vật quý giá đó.

Và hãy nhớ, ở nơi ấy không chỉ có mình các trò, xung quanh luôn tồn tại những sinh vật nguy hiểm.

Để lại đũa phép của mình. Nào, chúc các trò may mắn"

Lời giáo sư Albus Dumbledore vừa dứt, các quán quân cũng lần lượt lao xuống hồ.

Ai cũng sử dụng một vật dụng ma pháp kì bí nào đó để có thể thở và di chuyển dưới nước. Và Tom Riddle cũng không ngoại lệ, vật hắn sử dụng là Cỏ Mang Cá, vật mà gia chủ nhà Malfoy và cũng là người bạn thân duy nhất của hắn, Abraxas Malfoy tìm về.

Tom cứ thế bơi mãi về phía đáy hồ sâu, mãi đến khi hắn nhìn thấy toà lâu đài Nhân Ngư cũng đồng thời tìm được người nọ.

Thiếu niên kia ở đấy, bị buộc vào sợi dây rêu to lớn cùng với những người khác, mà bất ngờ có cả Abraxas Malfoy.

Khuôn mặt của Tom Riddle có chút kinh ngạc,

nhưng rất nhanh đã mặc kệ điều đó mà nhanh chóng bơi về phía đó.

Chỉ là cũng không phải chỉ mình người nọ đang đợi Tom, mà còn có cả những Nhân Ngư hung dữ, tay họ cầm những cây đinh ba sắt nhọn như đang chực chờ lao đến tấn công Tom Riddle.

Và hắn biết rất rõ rằng những người cá kia là người giám sát đích đến và cũng là giám khảo của bài thi.

'Chỉ có thể chọn một. Nào, kẻ đang đến kia, báu vật của người thật sự là ai?'

Dẫu Abraxas Malfoy là đồng minh thân cận, vô cùng quan trọng đối với hắn, nhưng đứng giữa tình cảm và lý trí, Tom Riddle làm sao có thể bỏ mặc tình yêu duy nhất của hắn. Vì thế hắn chẳng ngần ngại mà lựa chọn chàng trai ấy.

Bất quá, điều hắn không bao giờ ngờ tới đã xảy ra, khi hắn đến bên cạnh cậu, bọn Nhân Ngư liền tỏ ra cực kì hung hãn.

'Đây không phải là vật báu của ngươi, phù thủy trẻ'

Lời này thốt ra liền khiến hắn có chút kinh hãi.

Điều mà Nhân Ngư nói đã chứng tỏ được rằng Abraxas Malfoy mới chính là vật báu của hắn.

Đôi mắt của Tom ánh lên vẻ chua xót, không cam lòng, hắn toan tiến đến giải thoát cậu nhưng liền chịu một kích tấn công của người cá, cây đinh ba phóng qua, cắt đứt da thịt, làm tổn thương cánh tay của hắn, máu tuôn ra hoà cùng dòng nước lạnh lẽo.

Chưa kịp định hình mọi thứ, một cây đinh ba nữa lại bay đến chỗ hắn.

Tom Riddle cắn răng, đầy uất hận vừa né tránh những kích trí mạng cũng đồng thời vô cùng lo lắng cho thiếu niên kia.

Nhưng môi trường vốn đã không thuận lợi với hắn, hơn nữa những tên Nhân Ngư còn có vũ khí, rất rõ ưu thế chẳng bao giờ nghiêng về phía hắn.

Người Tom Riddle bây giờ tràn đầy những vết thương lớn, mà hắn cũng không thể sử dụng đũa phép.

Dòng nước mát lạnh không ngừng xoáy sâu vào hắn, đến cuối cùng cơ thể của Tom Riddle cũng đến cực hạn.

Hắn đau xót, bất lực bơi đến chỗ Abraxas Malfoy rồi giải cứu y.

Tom liều mạng lao về phía trước với cơ thể chẳng còn lành lặn, vào lúc hắn vươn khỏi mặt nước, liền nghe thấy muôn ngàn tiếng hò reo xung quanh.

"Chúc mừng Hogwarts, trò Tom Marvolo Riddle đã xuất sắc về nhất và giành được điểm tối đa."

Chưa kịp nghe rõ lời thông báo của các vị giáo sư, hắn vội vã muốn nhảy xuống hồ đen một lần nữa, bất quá, sức lực của hắn vốn đã cạn kiệt cùng những vết thương nguy hiểm trên cơ thể, rất nhanh đã khiến Tom Riddle rơi vào hôn mê.

Trước khi chìm vào bóng tối vô tận, Tom Riddle không ngừng thì thào: "Đợi tôi...Nhất định phải đợi tôi...chờ tôi tìm lại em..."

Thật ra, Tom Riddle hoàn toàn không hề chú ý rằng rõ ràng là có ba quán quân nhưng sao lại có đến bốn vật báu.

Rất rõ, Harry Potter mãi mãi chẳng phải là vật báu của hắn.
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 48


"Tỉnh...Tom, trò tỉnh rồi"

Trong căn phòng im ắng là giọng nói thánh thót của y tá bệnh thất vang lên.

Trên giường bệnh là Tom Riddle đang dần tỉnh lại sau những chấn thương ở bài thi thứ hai của cuộc thi Tam Pháp Thuật.

Các ngón tay tinh tế của hắn khẽ động đậy, mí mắt nặng trĩu cũng dần mở ra.

Đôi mắt đen yên lặng ngước nhìn xung quanh, rồi chuyển mắt dời lên trần nhà, hắn lặng lẽ suy ngẫm mọi thứ.

Chợt Tom Riddle đưa tay lên, chấn động ôm lấy đầu mình, đầu hắn đau như bị búa bổ, ký ức lần lượt ùa về. Nhưng lần này, trong tâm trí Tom đã chẳng còn bóng hình của chàng trai kia.

Tom Riddle vung mình, toan rời khỏi giường, nhưng chân hắn vừa chạm đất thì đã chợt ngã xuống, thấy vậy, y tá liền vội dìu hắn dậy.

"Tom, trò còn chưa khỏi hẳn, hãy nghĩ ngơi đi đã"

"Không...còn...". Hắn như muốn tìm kiếm điều gì đó nhưng lại không thể nhớ nổi.

"Đừng lo, bài thi thứ ba vẫn còn một tuần nữa, trò hãy yên tâm nghỉ ngơi."

Y tá bệnh thất khuyên bảo, bà đưa cho hắn một ít dược hồi phục rồi vội vàng rời đi.

"Tom à, hiện tại trò không nên đi lại nhiều, sức khỏe trò còn yếu. Ta phải đi đây, hiệu trưởng đang tìm ta, ta sẽ trở lại ngay thôi."

Bà vừa đi, Abraxas Malfoy cũng nhanh chóng đến thăm hắn.

"Tom, cậu không sao chứ?"

"Không sao, tớ ổn." Tom Riddle có chút thẩn thờ, trái tim hắn đau nhói vô cùng.

'Chỉ là...tại sao tim lại đau thế này?'

Tom khẽ thì thầm.

'Rõ ràng, hắn là kẻ chiến thắng, hắn đã tìm lại được vật báu của mình, nhưng tại sao bản thân Tom lại cảm thấy khó chịu đến như vậy?

Hệt như hắn đã đánh mất một điều gì đó quan trọng.'

"Tom...Tom Riddle, cậu sao thế?"

Thấy bạn thân mình bất chợt ngây người như thế, Abraxas Malfoy có chút không quen.

"Phải rồi Tom, tớ đã có manh mối về bài thi cuối cùng."

Sau đó, dựa vào thực lực chân chính của mình, Tom Riddle thành công giành được cúp Tam Pháp Thuật, rồi sau khi hoàn thành xong chương trình năm bảy, hắn tốt nghiệp.

Tom lặng lẽ đến Đức, tiếp tục xây dựng thế lực riêng của hắn.

Chỉ là Tom Riddle vẫn luôn thấy cô độc, dẫu có Nagini ngày đêm bầu bạn, nhưng trái tim hắn vẫn trống trải đến lạ thường.

Ba năm sau

Tom Riddle quay lại Hogwarts rồi trở thành giáo sư môn Phòng chống nghệ thuật Hắc Ám và cũng là chủ nhiệm của Slytherin tại đây.

Tom mạnh mẽ lại mang trong mình huyết thống cao quý của Salazar Slytherin nên hắn hết mực được các rắn nhỏ ủng hộ, kính nể.

Chỉ là đối với các nhà khác trong Hogwarts, Tom Riddle vẫn luôn thể hiện thái độ nghiêm khắc mang cả chút chán ghét, đặc biệt là Gryffindor.

Chính điều này khiến các giáo sư khác trong trường không tán thành. Nhưng vì quyền lực hiển hách cũng như năng lực bản thân hắn nên Tom vẫn có thể tiếp tục giảng dạy tại Hogwarts.

Bất quá không một ai biết rằng, thật ra Tom Riddle vẫn luôn âm thầm tìm kiếm điều gì đó tại đây.

Mặc kệ kế hoạch của hắn chỉ còn bước cuối cùng nhưng Tom vẫn mãi không thực hiện.

Hogwarts năm 1975

Trong sân trường Hogwarts, dưới bức màn đêm tĩnh lặng được ánh trăng soi sáng là ba cô cậu phù thủy nhỏ đang lẳng lặng tiến lại gần Cây Liễu Roi.

"Đợi đã James." Một nữ phù thủy có đôi mắt xanh biếc xinh đẹp chợt lên tiếng, cô cố níu áo chàng trai trước mặt.

"Đừng lo Lily, tớ chỉ đến xem một chút thôi."

Đáp lại cô, là chàng trai tuấn tú có mái tóc đen rối bù.

"Nhưng hiện tại đã là giờ giới nghiêm, nếu các giáo sư phát hiện thì sao?, nhất là vị chủ nhiệm nghiêm khắc của Slytherin kia nữa."

"Cậu nghĩ nhiều rồi Lily, chẳng phải những đêm trăng tròn Remus cũng đến đây sao, phải tận sáng cậu ấy mới trở về." Cậu trai còn lại nói.

"Đúng vậy Sirius, tớ cũng muốn xem thử rốt cuộc Remus đã làm gì ở đây?" James Potter cười thích thú.

Lời y vừa dứt, Cây Liễu Roi cũng đột ngột biến hoá, nó trở nên cực kì hung dữ, những cành nhánh cứng và nhọn của nó giương ra, quất về phía ba người bọn họ.

Và vì cả bọn đang quay lưng về phía nó, vui vẻ trò chuyện mà không để ý đến nguy hiểm đang rình rậm này.

Cũng đến khi Lily Evans nhận thấy được mọi chuyện thì đã quá muộn.

Cành của Liễu Roi đã sắp chạm đến cả ba, và chắc chắn nếu bọn họ bị quất phải, những cơ thể thiếu niên sẽ bị tổn thương ít nhiều.

Bất ngờ, một tia sáng loé lên, đánh lùi cái cây, khiến nó trở nên bất động.

Cả bọn vốn đang kinh hãi mà nhắm chặt mắt lại, thoáng nghe thấy xung quanh tĩnh lặng mà từ từ hé mắt ra.

Trước mắt họ lúc này, cây Liễu Roi lại trở nên vô hại đến lạ thường.

'Rõ ràng nó sắp sửa tấn công cả ba, nhưng tại sao lại dừng lại?'

Bọn họ nghi hoặc, định quan sát điều bất thường quanh đó liền hứng chịu một cơn mưa tầm tã.

James Potter vội nắm lấy tay Lily Evans rồi cùng cô nhanh chóng tiến vào trong, còn Sirius Black ở phía sau bị màn mưa lớn cùng bóng tối che phủ tầm nhìn, chỉ thấy một người ở gần đó có vẻ khá giống James Potter liền chạy đến kéo cậu đi cùng.
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 49


James Potter và Lily Evans cùng nhau tiến vào trong ký túc xá của Gryffindor.

Vừa đến phòng ngủ của James và Sirius, James đã vội lấy khăn đem ra cho bọn họ.

James Potter nghiêng người, tay dùng khăn nhẹ nhàng đưa lên thấm bớt nước trên mặt và tóc của Lily Evans.

Chợt y sực nhớ ra một người tình cờ bị bỏ lại phía sau, là Sirius Black, vì lúc nãy khá loạn nên James chỉ kịp đưa Lily rời đi trước, không biết Sirius đang thế nào?.

Mà lúc này, Sirius Black cũng đã tới nơi.

"Cậu nhanh thật đó Lily."

Rồi khi nhìn thấy bọn họ, Sirius thẩn thờ một lúc lâu, rồi bất giác hỏi: "James, sao cậu đã ở đó rồi?"

"Ôi, Sirius của tớ, xin lỗi vì đã bỏ lại cậu phía sau. Cậu không sao chứ?" James Potter ân cần hỏi thăm.

"Bỏ lại phía sau? James à, chúng ta đã cùng đi mà...

Không...không đúng, khi bước vào tớ cũng thấy hai cậu đã ở đây..."

Sirius Black có chút kinh ngạc nhưng điều đó rất nhanh đã chuyển thành sự sợ hãi, rõ ràng mấy phút trước tay của Sirius vẫn còn vương lại xúc cảm ấm áp nào đó mà.

Vì thế, điều đó chứng tỏ người đi cùng Sirius Black hoàn toàn không phải James Potter.

Nghĩ đến đây, Sirius có chút rùng mình, nhưng cũng khá nghi hoặc.

'Vậy người đó rốt cuộc là ai?

Tại sao vừa tiến vào liền không thấy nữa?'

"Nào Sirius, đến đây, tớ giúp cậu lau khô."

Bỏ qua sự kì lạ của Sirius Black, cả ba lại trở lại bình thường.

Khu nhà Slytherin

Trên hành lang dài tĩnh mịch, bóng tối che phủ cả đường đi, là những tiếng bước chân nhỏ đầy nặng trĩu.

Severus Snape mệt mỏi bước đi, cố gắng trở về phòng hắn nhanh nhất có thể.

Một Slytherin nghiêm túc và kỉ luật như thế, lại có thể ngủ quên ở thư viện đến lúc này được sao?

Hắn thầm tự trách, mà không hề biết rằng nguy hiểm đang ở phía trước.

Chợt bước chân hắn ngừng lại, Severus bỗng cảm nhận được thứ gì đó trong bóng tối đang tiến về phía hắn.

Severus Snape nhanh chóng lùi về phía sau.

Âm thanh của 'thứ đó' đang ngày càng đến gần.

Bất ngờ, một bàn tay vươn ra từ trong bóng tối, kéo hắn ẩn sau bức tượng ở gần đó.

Bàn tay nhỏ nhắn, những ngón tay thon dài mang theo mùi hương nhẹ nhàng thân thuộc

che đi đôi mắt hắn.

Nhưng mà 'thứ kia' cũng không có dấu hiệu dừng lại, và dường như nó đã ở trước mặt họ rồi, chỉ còn cách chút ít nữa thôi.

Rầm...một tiếng nổ lớn vang trời, chuông báo động reo lên đánh thức mọi người, đồng thời cũng khiến 'thứ kia' rời đi.

Nhưng rất nhanh, mọi thứ lại trở nên tĩnh lặng như cũ, hành lang vẫn tối tăm, mà Hogwarts cũng không còn yên bình nữa.

Bên ngoài, là các tia sáng đỏ rực phóng lên bầu trời đêm. Những bóng ma hắc ám mơ hồ thoáng ẩn hiện, bao trùm lên vòng bảo vệ của Hogwarts.

"Là giám ngục Azkaban."

Severus Snape kinh hãi.

Bọn chúng là những sinh vật nguy hiểm, không có mắt, không có tình cảm, cảm xúc. Chúng ưa mùi chết chóc, luôn luôn hút hết tất cả những niềm vui của người khác, biến họ thành những sinh vật giống như chúng. Mỗi khi giám ngục đi qua, nơi đó trở nên lạnh lẽo và đóng băng. Chúng canh giữ nhà ngục phù thủy Azkaban ngoài biển Bắc. Và cũng chính chúng đã làm cho nhà ngục Azkaban trở thành địa ngục.

Giờ đây, chúng điên cuồng tấn công vào tường bảo vệ của Hogwarts, làm mọi thứ trở nên hỗn loạn.

Hiệu trưởng mở hầm an toàn ra, các giáo sư một bên cố gắng trấn an rồi lần lượt dẫn dắt từng nhóm nhỏ học sinh nhanh chóng qua đó, còn một bên chia ra gia cố lại tường bảo vệ.

Chỉ là để đến được hầm an toàn cần phải băng qua một đoạn lớn hành lang trống. Đó là lúc bọn họ dễ gặp nguy hiểm nhất nếu bị bọn giám ngục tấn công trực diện.

Bốn nhà đều đã thành công qua tới nơi, bất quá vẫn có một số học sinh lạc mất nhau.

Điển hình là nhóm James Potter, LiLy Evans và Sirius Black. Và có cả Severus Snape.

Nếu nhóm James vì khung cảnh quá hỗn loạn mà chia tách khỏi đoàn người. Thì Severus lại khác, hắn đến hầm an toàn là vì 'người thần bí' không nói tiếng nào liền buộc hắn đi.

"Nhìn kìa James, là tên rắn nhỏ chết tiệt kia."

Sirius Black âm thầm mỉa mai.

"Sirius, hiện tại không phải lúc để đùa."

Lily Evans nghiêm giọng.

"Không, tớ nói thật đấy LiLy, đó chẳng phải là tên đã khinh nhờn cậu sao? Hơn nữa, hắn còn đi cùng với ai đấy lạ lắm, người mang áo choàng đen ở phía sau hắn kìa...Thật kì lạ, tên đó mà còn có bạn sao? Tớ còn cảm thấy rất quen mắt."

Nhưng cũng thật trùng hợp, khi bọn họ cùng gặp tại một dải hành lang trống, tường phép thuật cũng bị vỡ một mảng lớn.

Bọn giám ngục theo đó ùa vào trong.

James Potter và Sirius Black đột nhiên bị một sức mạnh nào đó hất tung, biến mất không tung tích, chỉ còn lại LiLy Evans.

Hầm an toàn đã ở ngay trước mắt, nhưng hắn lại quay đầu muốn chạy đến bảo vệ LiLy Evans.

Một vài ba tên giám ngục thấy thế liền tập trung tấn trung cả hai.

Khoảnh khắc ấy, Severus Snape liều mạng ôm lấy Lily Evans, xoay người, không muốn để cô phải chịu bất kì tổn thương nào. Và hắn hiểu rõ, dẫu cái giá phải trả là chính mạng sống của hắn, vì nụ hôn của chúng sẽ hút sạch linh hồn nạn nhân thì Severus Snape vẫn cam lòng.

Chỉ là hắn không biết, người đi cùng hắn cũng cùng lúc lao lên che chắn trước mặt Severus Snape.

"Đừng sợ, em ở đây."

Giữa không gian nguy hiểm có chút ghê rợn, người nọ khẽ nói. Trong lời nói của cậu còn mang theo niềm thành khẩn cùng sự chua xót đến đau lòng.

"Em sẽ bảo vệ anh, Sev."

Và khoảnh khắc nghe thấy những lời kia, trái tim Severus bỗng chốc đập mạnh.

Đây là lần đầu tiên, có người nói như vậy với hắn.

Lần đầu tiên, Severus Snape cảm nhận được thứ tình cảm tha thiết, mãnh liệt đến thế.

"Expecto Patronum"

—————————————————————

Expecto Patronum (Bùa hộ mệnh)

Mô tả: Bùa này dùng để gọi Thần Hộ mệnh bảo vệ bản thân khỏi tạo vật hắc ám, hay gửi thông điệp cho ai đó. Hiện tại được biết là bùa duy nhất có thể đối phó với bọn giám ngục Azkaban. Đây là một trong những phép khó thực hiện nhất.

Nguồn: Wikipedia
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 50


"Expecto Patronum"

Một tia sáng vụt lên đẩy lùi bọn giám ngục, bọn chúng kinh hãi không ngừng rút lui.

Mà Severus Snape cùng Lily Evans hiện tại vô cùng kinh ngạc, đặc biệt là Severus.

Hắn vốn đã chuẩn bị sẵn rằng bản thân chắc chắn sẽ phải hi sinh vì Lily, ấy thế mà, người nọ lại một lần không tiếc thân mình cứu hắn.

Mà cậu sau câu thần chú khó khăn cũng miễn cưỡng hồi phục.

Sau đó, người nọ nghiêng đầu, quay lại.

Đối diện với hắn thế mà lại là một chàng trai trẻ tuổi, thoạt nhìn chỉ mười sáu, mười bảy. Cậu có một đôi mắt biếc xinh đẹp tựa Lily Evans nhưng lại mang theo sự mệt mỏi, ưu thương nơi đáy mắt. Và mái tóc đen rối bù, cùng vầng trán mang theo một vết sẹo tia chớp mờ ảo, khuôn mặt thiếu niên mang theo vẻ ngang tàn, dũng cảm dường như trong phút chốc đang mạnh mẽ xâm lấn tâm trí hắn.

Người nọ tuy có vẻ ngoài rất giống James Potter nhưng lại không khiến hắn sinh ra bất kì sự chán ghét nào.

Đôi mắt xanh biếc dịu dàng nhìn hắn, khoé môi cậu mơ hồ cong lên.

"Tạm biệt."

Hẹn gặp lại, Sev

"Chờ..."

Lời chưa dứt, Severus Snape cũng đột ngột ngã xuống, trước mắt hắn tối sầm lại.

Hai tháng sau

Sau lần tấn công của giám ngục Azkaban, Hogwarts cũng dần trở về quỹ đạo vốn có.

Sirius Black nhà Gryffindor, sau khi bị thế lực hắc ám điều khiển dẫn đến tổn thương bạn học cùng Severus Snape và Lily Evans từng bị bọn giám ngục tấn công cũng được chữa trị hoàn toàn.

Cuộc sống của các học sinh cùng giáo sư đều sớm bình thường trở lại.

Bên ngoài là vậy, nhưng thực chất trong thâm tâm của một số người đã có những sự biến hoá khó lường.

Điển hình, không ai khác chính là Severus Snape và Lily Evans.

Lily Evans bởi vì Severus Snape đã cứu mình mà trái tim bỗng chốc sinh ra cảm giác khác lạ, mọi sự hiểu lầm giữa cả hai vốn từ 'máu bùn', giờ đây cũng đã được hoá giải.

Cô cùng hắn thoáng lại trở thành tri kỷ như xưa. U

Mà chính điều này cũng khiến James Potter không ngừng ghen tức.

Khó khăn lắm mới có thể khiến Lily rung động mà giờ đây tất cả lại bị một tên xà tinh phá hoại, James Potter há có thể buông tha.

Vì thế, mối quan hệ giữa Severus Snape và bộ tứ nhà Gryffindor ngày càng tồi tệ.

Mà bản thân Severus Snape cũng không thể nào thoải mái được, dẫu yêu mến Lily Evans cùng chán ghét James Potter thì chỉ cần nhìn thấy hai người họ, hắn sẽ không nhịn được mà liên tưởng đến người kia.

'Chàng trai mà hắn không thể tìm ra ấy'

Và cũng là người đã khiến Severus Snape hiểu được cái gọi là tình yêu.

Hogwarts năm 1977

Buổi khai giảng vào năm thứ sáu của Severus Snape tại Hogwarts.

Trên bàn ăn dài của các nhà, các học sinh đang phải ngao ngán trước bài hát khó nghe của nón phân loại.

Sau khi các tân học sinh hoàn thành việc phân loại nhà, hiệu trưởng Albus Dumbledore thông báo: "Có lẽ các trò đã biết, vì một sự cố vô tình xảy ra vào hai năm trước nên năm nay chúng ta sẽ không tổ chức cuộc thi Tam Pháp Thuật. Nhưng đừng vội hụt hẫng, vì thay vào đó các trò sẽ cùng một vị giáo sư và các học sinh đến từ học viện Durmstrang cùng giao lưu, trao đổi trong vòng một năm học này."

Lời hiệu trưởng Albus Dumbledore vừa dứt,

cửa lớn bị đẩy ra, thu hút tầm nhìn của tất cả mọi người.

Dẫn đầu là một nhóm khoảng năm nam phù thủy cao lớn mang đồng phục đỏ và áo choàng lông thú tiêu biểu của học viện Durmstrang xếp thành một hàng tiến vào.

Sau cùng là một chàng trai có vẻ ngoài đặc biệt, thân hình mảnh khảnh, cao gầy thoắt ẩn hiện sau lớp áo choàng đen.

Bề ngoài cậu hệt như hình ảnh phản chiếu của James Potter từ mái tóc đen rối bù, chiếc kính tròn và có đôi mắt xanh biếc giống Lily Evans của Gryffindor.

Các học sinh của Durmstrang lần lượt đến bên một hàng ghế trống, ngồi cạnh nhà Slytherin.

Còn chàng trai sau cùng lại nhanh chóng bước về phía hiệu trưởng.

Albus Dumbledore mỉm cười ôn hoà nhìn cậu, mỉm cười ôn hoà rồi nói: "Trong học kì tới đây, giáo sư Riddle vì phải giải quyết một số vấn đề riêng tư, nên giáo sư Potter sẽ tạm thay thế thầy ấy, đảm nhận môn Phòng chống nghệ thuật Hắc Ám."

Em

"Không phải chứ, cùng lắm chỉ bằng năm sáu, năm bảy trường chúng ta."

"Trẻ như vậy, đã có thể trở thành giáo sư sao?"

"Thầy ấy thật đẹp trai."

"Không biết thầy ấy có bạn đời chưa ta?"

Các học sinh thầm thảo luận sôi nổi.

"Potter? Ngay cả họ cũng giống cậu đấy James." Sirius Black cười thích thú.

"Cậu chắc chắn không phải đến từ gia tộc Potter."

"Hoàn toàn không có. Mà nếu có, tại sao từ nhỏ đến giờ, tớ chưa từng gặp qua thầy ấy?"

James Potter lắc đầu thở dài.

'Người nọ rõ ràng giống y như vậy.'

Nghĩ đến đây, tâm trí của James Potter bất giác xuất hiện những tình tiết não bổ như 'anh em tương tàn', 'sóng gió gia tộc', 'người anh trai song sinh thất lạc từ bé bỗng quay về tranh giành quyền thừa kế gia tộc', 'Kế hoạch phản công của con riêng nhà quyền quý'...

Muôn vàn câu chuyện cẩu huyết tưởng chỉ có trong tiểu thuyết giờ đây lại trở nên hợp lí đến đáng sợ nhờ trí tưởng tượng phong phú đầy bay bổng của James Potter và tất cả mọi học sinh của Hogwarts.

Vì thế, bọn họ không hẹn mà cùng trao cho vị giáo sư mới kia một ánh nhìn đầy xót xa và trìu mến.

Hiệu trưởng Albus Dumbledore: "???"

Harry Potter: "!!!"
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 51


Trước những ánh nhìn trìu mến của học sinh Hogwarts, hiệu trưởng không khỏi mừng thầm, tuy rằng vị giáo sư của Durmstrang mới đến kia còn rất trẻ nhưng thực lực chắc chắn không tồi.

Hơn nữa, cậu còn rất giống học trò của ông, James Potter.

Mà giữa bầu không khí kì lạ hiện tại, Albus

Dumbledore lại cảm nhận được một ánh mắt nóng bỏng hơn hết đang nhìn về phía này.

Bàn ăn nhà Slytherin

Severus Snape cố gắng kiềm chế bản thân, hắn không muốn mình hành động liều lĩnh bằng cách nhanh chóng tóm gọn người nọ trong vòng tay.

Hắn âm thầm sử dụng 'Chiết tâm tri thuật' để xâm nhập vào tâm trí của cậu, phải nói Severus Snape rất sớm đã trở thành bậc thành của loại phép này.

Mà điều hắn không ngờ lại, giáo sư Potter hoá ra cũng là rất thông thạo 'Bế quan bí thuật', suy nghĩ, kí ức đều được cậu bảo vệ rất kỹ, hoàn toàn không một kẻ hở.

Severus Snape khẽ thở dài, rồi tự giễu chính mình.

Dựa vào đâu, hắn có thể làm ra điều đó?

Dựa vào đâu, hắn có thể xâm phạm riêng tư cậu như thế?

Mặc dù biết đó thậm chí còn là ân nhân của hắn.

Hắn chẳng qua chỉ là một kẻ hèn mọn, còn người nọ thật sự là một phù thủy đầy tài năng.

Nhưng rất nhanh Severus Snape đã thay đổi suy nghĩ này, hắn mới mười bảy mà thôi, chỉ cần nỗ lực phấn đấu hơn nữa, rất mau sẽ đủ năng lực đứng bên cạnh cậu.

Vì Severus Snape mãi chìm đắm trong suy tư mà không biết lễ khai giảng đã kết thúc từ lúc nào, mãi đến khi hắn bị bạn học lay tỉnh, thì hội trường đã sớm vắng, cũng không thấy bóng dáng người ấy đâu nữa.

"Severus, cậu đang làm gì thế? Mau đi thôi, còn rất nhiều học sinh mới đang đợi chúng ta."

Lucius Malfoy, thủ tịch đương nhiệm của Slytherin kiêm bạn tốt duy nhất của hắn hối thúc.

Trên hành lang của Slytherin, trong lúc Lucius Malfoy cùng Severus Snape đang truyền đạt những nội quy riêng của nhà cho các tân học sinh thì đoàn người của Durmstrang cũng đến đó thăm quan. Chủ nhiệm của Gryffindor, Minerva McGonagall vui vẻ hướng dẫn cho họ, hơn nữa chỉ trong phút chốc như đã rất thân thiết với vị giáo sư mới đến kia, khiến người khác có chút bất ngờ.

Đoàn người Durmstrang lướt qua nhà Slytherin nhanh như chớp, những khuôn mặt tuấn tú luôn tỏ vẻ hoà nhã nhưng ánh mắt lại mang theo sự xa cách vô cùng, duy chỉ giáo sư Potter thì không, đôi mắt xanh biếc của cậu trong veo mang theo sự ôn nhu ấm áp không thể cất thành lời.

Mà điều này càng khiến mọi người xung quanh càng có cảm tình với cậu.

Hai bên tạm biệt nhau tại ngõ rẽ cầu thang, mãi đến khi bọn họ đi xa, khuất khỏi tầm mắt của nhà Slytherin, ánh mắt của Harry Potter mới xảy ra biến hoá, từ hứng thú và mới lạ đến quen thuộc mà bi thương, cậu khẽ thì thầm: 'Hogwarts, hoá ra đã lâu như vậy.'

Harry Potter bất giác nhớ lại những kí ức nơi Hogwarts thuở còn niên thiếu khờ dại, tràn ngập niềm vui, sự dũng cảm, ngang tàn, liều lĩnh và những tình yêu sâu sắc đầy hối tiếc.

Thấy Harry bỗng thẩn thờ suy nghĩ, giáo sư McGonagall ân cần hỏi han.

"Giáo sư Potter, thầy có vẻ không khỏe..."

Nghe thấy lời của bà, Harry giật mình tỉnh lại khỏi dòng hồi ức, cậu khẽ thở dài, đáp lại: "Không đâu, chỉ là tôi...cảm thấy nơi này rất quen thuộc...giống như là nhà vậy."

"Potter, thầy là một người sống tình cảm. Chúng tôi rất vui khi thầy đã đến đây."

Giáo sư McGonagall mỉm cười nhìn cậu.

Đối với bà, Potter tuy nói rằng gần như là phản chiếu của James Potter chỉ trừ bỏ đôi mắt mà chung quy vẫn là hai người khác nhau.

Tuy giáo sư Potter là người của học viện Durmstrang, thì cậu lại khiến cho bà cảm thấy rất gần gũi, giống như một người học trò đi xa rất lâu, giờ đã quay trở lại vậy.

Cuối ngày, giáo sư McGonagall lần nữa đưa họ đến nhà Slytherin.

"Chúng tôi đã sắp xếp phòng cho thầy tại hầm của chủ nhiệm Slytherin 'hiện tại đã đi vắng', còn các học sinh khác sẽ lần lượt phân đến kí túc xá của các nhà để tiện cho các trò ấy cùng giao lưu với nhau.

Vì ngày mai thầy sẽ bắt đầu dạy học nên hãy sớm nghỉ ngơi nhé.

Được rồi, hôm nay đến đây thôi, các trò khác hãy đi cùng cô.

Tạm biệt, thầy Potter."

Nói rồi, bà cũng dẫn theo học sinh Durmstrang nhanh chóng rời đi.

Harry Potter men theo trí nhớ tìm về hầm độc dược của Xà Vương huyền thoại một thời.

Đến trước cửa hầm, cậu chợt im lặng, đôi chân nặng trĩu không muốn bước vào trong.

'Sev...Severus...Giáo sư Snape...'

Đến Hogwarts, vì để ngăn chặn Tom Riddle tiếp tục chế tạo Trường Sinh Linh Giá.

Đến Hogwarts, vì để bảo vệ người nọ yên ổn trưởng thành.

Đến Hogwarts, vì để tác hợp Severus Snape cùng với 'ánh trăng sáng' của cuộc đời hắn, Lily Evans.

Xin lấy lại những tổn thương mà mẹ cha đã gây ra cho Người.

Dùng sinh mệnh tại thời khắc này để trả lại những năm tháng Người đã từng bảo vệ ta.

Harry Potter siết chặt tay, đẩy cửa bước vào trong. Mà đồng thời căn hầm cũng dần đóng lại trong tầm mắt của kẻ phía sau.

Ta đã quên đi mối tình khờ dại chắp vá khi ấy

Vì người chẳng phải là tình yêu ta tìm kiếm bấy lâu nay.
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 52: Phiên ngoại: Gửi anh nơi phương xa & Từng hiện hữu trong tâm trí em


Thị trấn Forks, Washington.

Năm năm sau cuộc chiến cuối cùng với phù thủy hắc ám. Hết thảy đều đổi thay.

Bella Swan từ bỏ tình yêu của mình với Edward Cullen, ba năm sau đó kết hôn cùng Jacob Black.

Gia đình Cullen cũng tham gia vào lễ cưới và có cả Edward Cullen.

Khi màn đêm dần buông xuống, buổi tiệc tàn dần, nhà Cullen như cũ, lại trở về dinh thự trong khu rừng cổ.

Jasper cùng Alice, Edward săn đêm, Rosalie, Emmett và Carlisle, Esme cũng chìm đắm trong tình yêu với đối phương.

Lúc Edward trở về, hắn vô tình bước qua ngôi nhà nọ, đã rất lâu không có ai ở, rồi không nhịn được mà ngóng chờ người nào đó sẽ trở về.

Cánh cửa vốn được đóng kín bấy lâu, nay lại vì Edward Cullen mà khẽ chuyển động.

Hắn thẫn thờ, bất giác đẩy cửa rồi tiến vào trong.

Căn nhà tối om, lạnh lẽo, bụi phủ khắp mọi nơi.

Edward chậm rãi đến bên cửa sổ, kéo rèm ra. Rồi men theo ánh trăng bước từng bước lên lầu.

Hắn cứ thế, vô định tiến về phía trước.

Và dừng lại tại căn phòng cuối cùng, Edward khẽ thở dài, bất giác mở cửa.

Trước mặt hắn lúc này là những bức tranh bị tấm vải trắng cũ kỉ che phủ để lộ một phần nhỏ.

Như bị thứ gì đó xui khiến, Edward đưa tay kéo tấm vải trắng ra để lộ chân dung quen thuộc của bản thân, chỉ khác đôi mắt và mái tóc nhưng đã lâu như vậy rồi, hắn nghĩ nó có lẽ đã mờ đi đôi chút.

Hắn mân mê bức tranh mà thiếu niên nọ đã vẽ, rồi chạm đến những nét chữ mơ hồ phía dưới

' e d , dấu yêu.'

Xoạt...bỗng có những tờ giấy kì lạ khẽ rơi ra từ sau khung tranh.

Chữ viết nhạt dần, các mảnh giấy cũ nát không nhìn rõ, nhưng khi Edward cầm chúng lên thì những câu từ ấy lại hiện hữu rất rõ trong đôi mắt hắn.

Mãi đến một lúc sau, khi đọc đến dòng cuối cùng, đôi tay Edward Cullen bỗng buông lơi, từng mảnh giấy vỡ vụn...

Mờ ảo chỉ thấy đôi ba dòng chữ còn đó.

'Edward, em yêu anh.'

'Chỉ tiếc...'

'Đời này, anh đến muộn.'

Trái tim Edward Cullen đau đớn vô cùng, hắn bất lực khuỵu xuống. Cố gắng ôm lấy những thứ cuối cùng tựa như chút ánh sáng mỏng manh nhưng đã quá muộn.

Thân gửi, Edward Cullen

Khi anh đọc được lá thư này thì có thể em đã đến một nơi rất xa. Và cũng chẳng phải đi nữa, mà là trở về, trở lại nơi em vốn thuộc về.

Ở đó có quá khứ, thanh xuân và kí ức của em, có cả những người em yêu thương nhất, nhưng lại chẳng có anh.

Edward, anh có biết hay chăng?

Em đã giấu anh rất nhiều điều.

Em đã dõi theo anh từ rất lâu.

Em vốn không phải là người của thế giới này.

Em là Cứu thế chủ của thế giới Phù Thuỷ, một nơi mà anh hay thậm chí là con người còn chưa từng biết đến.

Em là Harry Potter, người đã bên anh suốt những đêm đông lạnh lẽo rồi tan biến vào buổi hừng đông.

Từ đầu em đã biết, anh vốn là Ma Cà Rồng, chủng loài khát máu đáng sợ. Rõ ràng anh không phải anh ấy, nhưng lại không nhịn được mà yêu anh.

Rõ ràng muốn được cùng anh hoà vào bóng đêm nhưng em lại ích kỉ, không thể từ bỏ chấp niệm của mình.

Em đến đây là vì Cedric, người mà anh từng hỏi là gì của em ấy, thật ra lúc đó em đã nói dối, anh ấy không chỉ là một vị huynh trưởng đáng kính.

Mà 'Anh ấy' còn là chấp nhất sâu nặng của em, là tình yêu cả một đời đầy hối tiếc.

Ban đầu là em ngộ nhận cả hai là một người, nghĩ rằng anh chính là hoá thân của anh ấy.

Nhưng Edward à, em đã sai.

Anh ấy là ánh sáng rực rỡ âm thầm soi chiếu cuộc đời em không cần hồi đáp.

Còn anh là bóng tối âm trầm đầy mê hoặc khiến em không kiềm chế được mà lao đầu vào.

Em cũng là Harry Diggory, chàng trai vô tình hạ chú người mình yêu. Lần nữa đến bên anh với một thân phận khác, cũng lần nữa rời xa anh với cái tên 'Harry'.

Không chỉ thế đâu Edward ơi, người lần này hết lần khác tổn thương anh cũng đều là em, từng chí mạng đều từ đũa phép của em, đều từ bản thân em.

Em thật ích kỉ đúng không?

Tình yêu mà em dành cho Cedric ấy, lại bắt anh phải nhận lấy tất cả.

Mọi bi kịch bỗng xuất hiện đều xuất phát từ Harry Potter này.

Phút chia xa, em lựa chọn trốn tránh.

Không thể nói với anh lời yêu cuối.

Chia ly là điều ta không thể tránh khỏi.

Nhưng em bằng lòng vì đã gặp được anh.

Nhưng lại không thể nào trốn tránh.

Khoảnh khắc ta buộc phải chia xa.

Cedric là điều em hối tiếc.

Nghịch chuyển thời không chỉ vì anh ấy.

Nhưng lại tình cờ gặp được anh.

Edward Cullen, em thật lòng yêu anh.

Edward Cullen, chỉ tiếc đời này anh đến muộn.

Xin hãy tha thứ cho em, người dấu yêu.

Kết bút.

Harry Potter

——————————————————————

Ngược dòng thời gian, trước ngày Harry Potter vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới của Edward Cullen.

Tại căn nhà đã được bảo hộ chặt chẽ khỏi ma thuật hắc ám, Harry Potter cùng Draco Malfoy ngồi tại phòng khách, im lặng nhìn nhau.

Hẵng một lúc lâu, khi Harry dần mất kiên nhẫn, cậu mới lên tiếng: "Malfoy, sao cậu lại đến được đây?"

"Tôi đã tìm cậu rất lâu, Harry." Draco Malfoy thẩn thờ đáp.

"Tìm tôi? Cậu có biết việc này nguy hiểm đến mức nào không?

Một Malfoy luôn lí trí, tỉnh táo lại làm chuyện điên cuồng như thế này sao?" Harry Potter lớn tiếng, tức giận nói.

"Điên cuồng? Phải...phải rồi...tôi chính là một tên điên, một kẻ điên chỉ biết đâm đầu vào cậu.

Harry, Harry Potter...

Sao cậu có thể tàn nhẫn đến thế?

Cậu vì tình yêu đối với Cedric Diggory mà vứt bỏ thế giới của chúng ta, xoá đi kí ức của tất cả mọi người..." Draco Malfoy đầy chua xót nói, đôi mắt hắn đỏ hoe như đã chứa lệ.

"Harry Potter...cậu vì anh ta mà..."

Harry Potter vội cắt ngang lời hắn.

"Đủ rồi Draco...đừng nói nữa, tôi sẽ tạo lại trận pháp để đưa cậu trở lại thế giới phù thủy..."

"Không được đâu...Potter."

"Draco...Cậu phải trở về nơi mình thuộc về..."

"Nhưng nơi này rõ ràng không phải dành cho cậu, lẽ nào cậu quên rồi sao Potter?

Hogwarts, nhà của cậu, của chúng ta...còn Hermione, Ron...và mọi người nữa...

Lẽ nào cậu quên thật rồi sao?..."

"Đừng nói nữa Draco, tôi không hề quên đi một ai cả, tôi đã hoàn thành sứ mệnh của bản thân, thế giới pháp thuật giờ đây cũng không còn mối nguy nào nữa cả, ai cũng đã tìm được hạnh phúc của riêng mình.

Và Draco Malfoy...tôi cũng muốn vậy, tôi cũng muốn được ở cạnh người tôi yêu...mãi mãi không chia lìa."

"Nhưng...nhưng rõ ràng...hắn ta không phải...

Cậu căn bản không hề yêu Edward Cullen.

Cậu đơn giản chỉ là ngộ nhận hắn thành Cedric Diggory."

Harry Potter bỗng im lặng không nói, đôi mắt xanh biếc lặng lẽ chìm vào ưu tư.

"Harry Potter...cậu biết mà phải không?

Rằng tôi yêu cậu, dùng cả sinh mệnh này để yêu..."

"Vậy Draco, giúp tôi lần này được chứ...chỉ lần này thôi, tôi sẽ khởi động lại trận pháp, tiêu diệt Tom Riddle một lần nữa và mãi mãi."

Draco Malfoy khẽ gắng gượng, hy vọng gần như vỡ tan.

Hắn chậm rãi đứng lên, bước đến trước mặt Harry, cúi người xuống, bàn tay thon dài nhẹ nhàng nâng mặt cậu lên, ôn nhu thì thầm bên tai cậu.

"Harry Potter...tôi ngoại trừ em, từ lâu đã không còn cưỡng cầu gì thêm nữa.

Vậy nên tại giây phút này, em có thể hôn tôi được không?"

Harry Potter không đáp, bởi cậu nhìn rõ trong đôi mắt của tóc bạch kim kiêu ngạo ngày nào giờ đây chỉ còn lại hình bóng của cậu cùng sự bi thương bất tận.

Harry Potter khẽ cười, rồi cậu nhướn người lên, trao cho hắn nụ hôn duy nhất cũng là nụ hôn cuối dành cho bọn họ.

"Draco Malfoy, cảm ơn cậu."

"Harry Potter, tôi yêu em."
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 53


Vào lúc Harry Potter rời khỏi phòng học, khi đi ngang qua hành lang của Slytherin, mang theo một chồng da dê to lớn là tư liệu và ghi chú cho các học sinh, cậu vô tình chạm mặt hai bóng dáng quen thuộc.

"Chào thầy, Thầy Potter." LiLy Evans vui vẻ tiến đến chào hỏi. Đi cùng cô là Xà Vương kiêu ngạo Severus Snape cũng chậm rãi bước theo.

"Trò là..."

"Em là Lily Evans, học sinh năm sáu của Gryffindor."

"Vậy còn...''

"Thật ngại quá, cậu ấy là Severus Snape, là học sinh năm sáu và cũng là thủ tịch của Slytherin."

"Được rồi trò Evans, ta có thể giúp được gì cho trò?" Harry ôn hoà nói.

"Thầy Potter, để tụi em giúp thầy nhé."

Nói rồi, Lily đưa tay muốn giúp đỡ nhưng đã bị Severus giành trước, hắn vội bước lên tiếp lấy hết chồng da dê.

"Cảm ơn Severus."

LiLy Evans mỉm cười nói, đáp lại cô, hắn cũng khẽ gật đầu một cái.

Nhìn thấy khung cảnh ấm áp trước mắt, thiếu nữ ngọt ngào với đôi mắt xanh biếc xinh đẹp rực rỡ, cạnh bên thiếu niên tuấn tú đầy lạnh lùng, sắc nhọn với tất cả mọi người, chỉ quan tâm đến người mình yêu.

Harry Potter cuối cùng đã nhận ra được thứ tình cảm chân thành của cả hai, hoá ra đó gọi là tình yêu nồng nhiệt như mặt trời nhưng cũng rất đỗi trong trẻo tựa ánh trăng của tuổi trẻ.

Bất giác trái tim Harry nặng trĩu, trong quá khứ xa xôi kia, cậu cũng đã từng có.

Cedric Diggory...

Và có cả bóng hình của một chàng trai nào đó nữa, nhưng cậu chẳng thể nào nhớ nổi...

Kí ức mà, dù có sâu đậm đến đâu chắc có lẽ vẫn sẽ có lúc bị phai mờ theo tháng năm.

Harry Potter thầm giễu giá như những hồi ức bên Cedric Diggory cũng vậy...

Đối diện với Lily Evans xinh đẹp và đơn thuần trong phút chốc trái tim của Harry Potter có chút chua xót, nỗi nhớ nhung, khao khát có được mái ấm gia đình ngày xưa lại lần nữa ùa về.

Khoảnh khắc đó, trong vô thức nước mắt cậu muốn trào dâng, tâm trí bỗng hỗn loạn lạ thường.

Harry Potter lặng lẽ nắm chặt tay lại, cố gắng kiềm chế bản thân mình.

"Cảm ơn hai trò nhưng nếu ta không lầm thì Gryffindor sắp tới sẽ có tiết biến hình thì phải."

Nghe Harry Potter nói thế, Lily Evans cũng chợt nhớ về tiết học bắt buộc của mình. Vì thế, cô đành tiếc nuối tạm biệt hai người rồi nhanh chóng trở về phòng học, để lại Severus Snape vẫn còn đang ngẩn ngơ.

"Được rồi trò Snape, ta đoán bây giờ chỉ còn hai chúng ta."

Harry khẽ cười, tay âm thầm vung đũa phép, sử dụng một chút bùa chú, lập tức khiến chồng da dê trên tay Severus biến mất.

"Thật ra không cần phải phiền đến trò như vậy. Được rồi, nếu không còn chuyện gì nữa, trò hãy tiếp tục công việc của mình."

Nói rồi, Harry Potter vội xoay bước đi.

"Đợi đã, giáo sư..."

"Còn gì nữa sao trò Snape."

"Thật ra em có điều muốn nói với thầy...liệu..."

Chưa đợi Severus Snape nói xong, Harry Potter đã vội muốn rời đi

"Ta xin lỗi trò Snape, ta đột nhiên nhớ rằng giáo sư Dumbledore vẫn đang đợi...Tạm biệt trò."

"Giáo sư...thật ra thầy đang cố trốn tránh em phải không?"

Khuôn mặt hắn bỗng chốc tối sầm lại, tay siết chặt kéo cậu lại.

'Tôi sẽ không bỏ qua cho em đâu.'

Mà cũng chính vào lúc này, thần thức của cậu bỗng xuất hiện khẽ nứt, Bế quan bí thuật tan rã lập tức khiến cho bậc thầy Triết tâm trí thuật có cơ hội ra tay, những dòng kí ức xa lạ đột ngột xuất hiện trong tâm trí của Severus Snape.

Đó là những hình ảnh về hai thiếu niên tuấn tú, về những tháng ngày tươi đẹp mà họ ở bên nhau tại một howgarts vô cùng xa lạ, có lẽ là trong quá khứ...

Tất cả đều rất mơ hồ, nhưng chỉ mình chàng trai kia, cũng chính là giáo sư Potter hiện tại, nụ cười ấy, đôi mắt ấy vẫn rõ ràng như vậy, giống như từ trước đến nay vẫn luôn hiện hữu trong trái tim hắn.

Cậu của lúc ấy có lẽ vô cùng hạnh phúc.

Những dòng hồi ức khẽ thoáng qua, lướt nhanh một cách vô tình. Và khung cảnh cuối cùng hắn thấy trước khi Harry Potter khôi phục lại mọi thứ lại chính là lúc cậu bất lực gục ngã, không ngừng gào khóc giữa trời mưa tầm tã bên một tấm bia.

Đến cuối, hắn cũng chỉ nghe thấy một câu nói duy nhất...

"Em yêu anh, Cedric."
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 54


Harry Potter giật mình thức tỉnh, cậu vùng ra, đũa phép bất giác ẩn hiện trong lớp tay áo.

Cậu có chút tức giận, nói:

"Một Slytherin đầy lễ nghi như trò thì không nên như vậy đâu, trò Snape."

Nhưng không kịp để hắn đáp lại bất cứ điều gì, Harry Potter đã vội vã bỏ đi.

Để lại bóng lưng cô độc cho kẻ si tình khờ dại.

Severus Snape thẩn thờ đứng đó một lúc lâu, trong đầu hắn lúc này chỉ còn lại một mớ hỗn độn.

Rõ ràng 'chiết tâm trí thuật' chỉ có thể đọc được suy nghĩ của người khác, vậy tại sao hắn lại xâm nhập được vào miền kí ức của cậu...hơn nữa lại chân thực đến như vậy...

Không...nhất định lúc nãy đã có ai đó can thiệp vào giữa hắn và Harry...

Rốt cuộc là ai?

Severus Snape siết chặt tay, mím môi.

Nhớ lại đi Severus...

Cái tên mà Harry Potter đã nói là gì?

Cedric...Là Cedric sao?...

Người mà em ấy yêu tên Cedric sao?

Trong phút chốc, trái tim của Severus Snape như bị ai đó bóp nghẹn, cái cảm giác thất vọng, bất lực và đầy tiếc nuối.

'Hối tiếc vì không thể bên cạnh em sớm hơn.

Hối tiếc vì đã không thể trở thành người em yêu.'

Nhưng rất nhanh cái cảm giác ấy đã bị thứ khác thay thế, Severus Snape tràn đầy quyết tâm.

"Harry Potter, nếu đã không cùng em trong quá khứ thì hiện tại và tương lai của chính tôi nhất định sẽ bước cùng em."

Severus Snape kiên định.

"Mặc kệ người mà em từng yêu là ai, tôi chỉ cần biết rằng sau này người sẽ bên em suốt đêm ngày chỉ có thể là tôi."

Nói rồi hắn cũng nhanh chóng rời khỏi đó, trở về phòng học của Slytherin.

Còn Harry Potter, lúc ấy cậu quay người bước thật nhanh, băng qua những quãng hành lang dài, trở về căn hầm quen thuộc, Harry Potter mới bần thần ngừng lại.

"Cedric...Cedric Diggory, em đã nhiều lần tự hỏi mình rằng bao lâu nữa, anh mới có thể buông tha em.

Không...không đúng...là bao lâu nữa, em mới có thể buông tha cho chính bản thân."

Harry mệt mỏi dựa vào cửa, đôi bàn tay đưa lên che đi khuôn mặt thanh tú, khẽ thì thầm.

"Rõ ràng đã lâu như vậy.

Cedric à, nếu chúng ta có thể quay trở lại, liệu anh sẽ yêu em thêm một lần nữa chứ?"

Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên gò má của cậu, trong khoảnh khắc đó, Harry Potter bỗng trở nên yếu đuối lạ thường.

'Em thật sự rất muốn quên đi anh...

Nhưng làm sao đây, em cũng không muốn đánh mất những hồi ức tốt đẹp và tình yêu của đôi ta trong những năm tháng ấy...'

"Em thật là một kẻ ích kỉ đúng không?

Dù biết đó là sai, nhưng vẫn cứ cố chấp như vậy."

"Đừng khóc..."

Một giọng nói lạnh lẽo mang đầy sự chua xót, đau lòng chợt vang lên.

"Ta không muốn em phải rơi lệ vì bất kì kẻ nào khác, tình yêu của ta."
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 55


"Đừng khóc..."

Một giọng nói lạnh lẽo mang đầy sự chua xót, đau lòng chợt vang lên.

"Ta không muốn em phải rơi lệ vì bất kì kẻ nào khác, tình yêu của ta."

Bất chợt, Harry Potter bị một người nào đó cao lớn, nhấc bổng lên giường.

Kẻ đó đè cậu xuống, đôi mắt đỏ như máu chăm chú ngắm nhìn người mà hắn đã nhung nhớ bấy lâu.

"Em vẫn như vậy nhỉ?"

{Vẫn ấm áp như ánh dương và vẫn rực rỡ tựa ánh trăng tỏa sáng trong đêm tối vậy, hệt như ngày đầu đôi ta gặp gỡ.}

"Vol...không...Tom..."Harry Potter ngạc nhiên xen lẫn chút kinh hãi.

"Cậu, làm sao cậu có thể?"

"Có thể? Có thể gì cơ tình yêu của ta?

Cho dù em có xoá đi kí ức của ta, thì tình yêu ta dành cho em vĩnh viễn không thể phai mờ."

Tom Riddle bật cười, tay lặng lẽ vuốt những lọn tóc đen dài rối bù trên trán cậu. Hắn cúi người xuống, khẽ thì thầm bên tai cậu.

"Ta rất nhớ em, làm sao để em có thể hiểu được tình cảm này đây."

Giọng hắn nhẹ dần, hắn khẽ hôn nhẹ lên vết sẹo tia chớp nơi vầng trán của cậu.

Chờ hắn sơ hở, Harry Potter đã vùng dậy, lật ngược tình thế, áp đảo hắn.

Cậu rút đũa phép ra, hướng về phía hắn.

"Tom Riddle, đừng bao giờ đi quá giới hạn của mình."

Harry Potter lạnh lùng nói, rồi lẳng lặng lùi về phía sau, giữ khoảng cách cố định giữa cả hai.

Lúc này, Tom Riddle cũng chậm rãi ngồi dậy, đối diện với cậu, ánh mắt hắn đượm buồn nhìn cậu.

Hắn chậm rãi nói: "Em biết không, ngày ấy em rời đi, một nửa linh hồn ta cũng đi mất.

Sau bài thi thứ hai của cuộc thi Tam pháp thuật, ta đã quên đi em, hình bóng em, sự hiện diện của em, trong phút chốc đã hoàn toàn tan biến trong ta."

"Lúc ấy, ta cảm thấy trống rỗng vô cùng, muốn nhớ nhưng lại chẳng thể nhớ được. Rồi ta đã tìm đến thứ phép thuật đen tàn ác nhất, sử dụng mọi thủ đoạn tàn bạo để đạt được sức mạnh, quyền lực tối cao..."

{Và nực cười là ta đã nghĩ làm thế sẽ tìm lại được em, tìm lại những điều đã mất.

Ta sống trong bóng đêm, hắc ám là thứ quyền lực tuyệt đối ta khao khát, ta ghét bỏ thứ ánh sáng vĩnh hằng đầy giả tạo. Nhưng lại chưa từng muốn đánh mất em, tình yêu của ta.}

"Vậy ngươi có biết hậu quả ngươi mang lại cho thế giới phù thủy sẽ nghiêm trọng như thế nào không?" Harry Potter khoanh tay, nghiêm giọng, thờ ơ đáp.

Mà một màn này cũng trực tiếp khiến Tom Riddle nổi giận, hắn lao tới chỗ cậu, áp sát Harry Potter vào tường. Tay ghì chặt cậu.

Hắn gằn giọng: "Ta đã làm nhiều điều vì tình yêu của chúng ta như thế, mà em lại chỉ quan tâm đến lũ phù thủy đó sao?"

"Buông ra, Tom Riddle."

"Harry Potter, em vĩnh viễn không thể biết được rằng lúc mất đi em, ta đã đau khổ thế nào."

{Vậy nên ta thề với em rằng dù có cái chết cũng không thể chia lìa đôi ta.}
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 56


"Harry Potter, em vĩnh viễn không thể biết được rằng lúc mất đi em, ta đã đau khổ thế nào."

{Vậy nên ta thề với em rằng dù có cái chết cũng không thể chia lìa đôi ta.}

Tom Riddle bất giác thở dài, hỏi:

"Em vốn không thể chết đúng không?"

Harry Potter im lặng không đáp, chỉ ngẩng đầu cao ngạo nhìn hắn.

"Em không chỉ đơn thuần là phù thủy.

Em bất tử, cũng chẳng thể già đi. Thời gian không thể nào làm em thay đổi."

Nói rồi hắn nắm tay cậu đưa lên, chạm vào khuôn mặt nam tính của chính mình.

"Harry à, hãy nhìn vào ta đi."

"Em có thấy những nếp nhăn này không?"

{Thuở ấy, ta chỉ là một thiếu niên non trẻ đầy khờ dại. Nhưng giờ đây, em hãy nhìn xem, ta trước mặt đã chẳng còn là tên nhóc của ngày xưa.}

"Rồi ta sẽ nhanh chóng già đi, bản thân ta cũng sẽ dần tan biến vào hư vô. Nhưng em thì lại khác, tình yêu của ta."

"Em vẫn sẽ như thế thôi. Tuổi trẻ, tài năng, quyền lực em đều có cả và không một ai có thể ngăn cản em."

{Và rồi...em sẽ tìm được một tình yêu mới, chẳng phải ta.}

"Thật khó chịu làm sao. Khi ta đã nghĩ ra trăm phương ngàn kế để được ở bên cạnh em vĩnh viễn. Và chỉ còn một chút nữa thôi."

"Vì vậy, xin em...hãy đợi ta nhé."

Tom Riddle khẽ nói, giọng hắn đầy âm trầm, lạnh lẽo nhưng lại như mang theo chút cầu xin, níu kéo.

"Tom Riddle, ta tự hỏi rằng liệu tình yêu của ngươi sẽ trở thành câu chuyện cười nhạt nhẽo nhất của thế giới phù thủy này chăng?"

Harry Potter mỉm cười chế giễu đáp lại hắn, tay cậu đặt lên vai hắn, kéo hắn tiến lại gần rồi khẽ thầm thì bên tai.

"Cuộc sống này, chưa từng là thứ ta muốn có."

Harry Potter dứt khoát đẩy hắn ra, đũa phép trong tay siết chặt, rồi giương lên hướng về phía hắn. Trong mắt đầy sự chán ghét.

{Từ lúc nào, tình yêu của ngươi lại trở nên cao thượng đến thế. Chẳng qua, ngươi chỉ lấy đó là cái cớ để thoả mãn khát khao bất tử của mình.}

Không để hắn nói gì thêm, Harry Potter đã trực tiếp bỏ qua hắn bước thật nhanh về phía cửa hầm.

"Hãy đi đi, lẽ ra ngươi không nên ở đây."

Mà đối diện với chàng trai tàn nhẫn trước mặt, Tom Riddle chỉ có thể mỉm cười đầy cay đắng.

"Trớ trêu thay, em thật vô tình..."

Vừa dứt lời, Tom Riddle cũng sử dụng pháp thuật, biến mất không dấu vết.

Để lại một Harry Potter mệt mỏi, sức lực đột ngột hao hụt, cậu khuỵu xuống sàn.

{Voldemort, làm sao ngươi có thể biết được những tổn thương mà ngươi gây ra đã làm ta đớn đau như thế nào, đã ăn mòn linh hồn ta dường nào...}

"Tuổi trẻ, quyền lực...nhưng ta vẫn chẳng thể ở bên người mình yêu."

Harry Potter thì thào trong chua xót.

"Giáo sư Potter, thầy có ở đó không ạ?"

Ngoài cửa, vang lên giọng thiếu niên khá trầm.

Harry Potter thân trang rối bời, cố hết sức đứng dậy, mở cửa.

"Ta đây, trò có việc gì sao? Trò..."

Chưa kịp nói hết câu, cậu như đã đến cực hạn, ngã nhoài về phía trước.

Cánh tay thiếu niên rắn chắc lập tức đưa ra, ôm lấy cậu vào trong lòng.

" Giáo sư, giáo sư..."

Sirius Black bế cậu lên, không ngừng chạy đi.

Mà lúc này xung quanh Harry Potter cũng hỗn loạn vô cùng, mọi thứ như xoay vòng, trong chốc lát, cậu như thấy được hình ảnh Cedrid Diggory ở nơi cuối cùng của ánh sáng mờ ảo.

'Harry, anh đợi em'
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 57


Harry Potter chạy vút nhanh xuyên qua màn đêm tối mù mịt.

Xung quanh như chỉ là một mảnh hắc ám vô tận.

Cậu cứ thế lướt đi trong vô định, chỉ có thể không ngừng tiến về phía trước.

Và bất ngờ, ở cuối nơi ấy xuất hiện một tia sáng rực rỡ, lấp lánh nhưng lại rất đỗi mong manh.

Harry Potter nắm bắt cơ hội ấy, cậu lao như bay đến nơi có ánh sáng.

Trong phút chốc, Harry Potter như lạc vào một thế giới khác vậy.

Đó là một nơi tràn ngập sắc màu tuyệt đẹp.

Là một cánh đồng hoa nở rộ đầy ngát hương.

Bóng tối không còn nữa, chỉ còn những tia sáng của bình minh chói lọi, những làn sương mù phảng phất mờ ảo.

Bước chân của cậu nhẹ dần, không biết từ lúc nào, đã dừng lại ở giữa cánh đồng ấy.

"Harry...Là em sao?"

Một giọng nói nam tính chợt cất lên giữa không gian yên tĩnh, vắng lặng.

Harry Potter liền quay lại đằng sau.

Khoảnh khắc ấy, trước mặt cậu là một chàng trai tuấn tú, điển trai nhưng lại mang theo nét u sầu, mệt mỏi.

Người nọ dường như rất quen thuộc với Harry Potter, nhưng cậu lại chẳng thể nhớ nổi hắn.

"Lại là ảo ảnh sao?" Edward Cullen đau lòng, chầm chậm tiến về phía cậu.

Tay hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu, đưa lên áp sát vào gò má của hắn, Edward khẽ thì thầm:

"Dẫu biết đây chỉ là vọng tưởng, nhưng em ơi, tôi nào muốn tỉnh lại."

Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má hắn.

"Harry...anh rất nhớ em."

Mà đối diện với Edward Cullen u buồn, tuyệt vọng. Harry Potter bất giác liền ngẩn người ra.

{Người nọ rất giống Cedric Diggory, nhưng lại không phải anh ấy.}

{Nhớ lại đi Harry...Hắn rất quen thuộc không phải sao?...}

Tâm trí cậu hỗn loạn, những kí ức vốn dĩ đã bị lãng quên lại chợt ùa về.

{Là ai?...Anh rốt cuộc là ai?}

Harry Potter đẩy mạnh hắn ra, trong ánh nhìn đầy kinh ngạc của Edward, cậu ôm lấy đầu mình, quằn quại.

"Thật khắc nghiệt làm sao, ngay cả trong mơ, anh cũng chẳng thể có được em."

Edward Cullen bất lực, khuỵa xuống, mỉm cười đầy cay đắng.

"Ed...Edward..."

Khi giọng nói trong trẻo của cậu vang lên, hắn như chết lặng.

"Edward Cullen, anh là Edward Cullen."

Trái tim của hắn như bị ai đó bóp chặt, cổ họng nghẹn đắng lại.

"Harry...thật sự là em sao? Em..."

Harry Potter chạy đến ôm chầm hắn.

"Edward, em rất nhớ anh."

"Harry..." Edward Cullen siết chặt lấy cậu.

"Edward, em không thở được." Cậu vui vẻ trêu đùa.

"Về rồi, em đã trở về rồi." Hắn vui sướng hôn lên trán cậu.

"Em có rất nhiều chuyện muốn nói với anh." Harry thích thú.

"Được rồi, cả đời này của anh đều là của em rồi, chúng ta còn rất nhiều thời gian."

{Ma cà rồng vốn bất tử mà em không nhớ sao?

Ý của anh là chúng ta sẽ mãi mãi bên cạnh nhau, vĩnh viễn không chia lìa."}

"Đi thôi, chúng ta về nhà."

Nói rồi, Edward Cullen cùng Harry Potter tay trong tay cùng nhau rời khỏi đó.

Nhưng khi mặt trời đã ló dạng.

Thì sương mù nơi đó lại dày đặc dần.

Bước đi của Harry Potter bỗng trở nên nặng trĩu.

Đầu cậu lại lần nữa rối bời, những hình ảnh thoáng ẩn hiện, như đang cố gắng đánh thức điều gì đó.

Mà Edward Cullen cũng đã sớm phát hiện được điểm này.

"Harry, em không sao chứ?"

Harry Potter im lặng không đáp. Cậu khẽ buông tay Edward Cullen ra, từng bước lùi về sau, tạo khoảng cách giữa cả hai.

"Edward..."

"Harry, em làm gì vậy?"

Edward Cullen đầy sự lo lắng, hắn không ngừng muốn tiến về phía cậu.

Nhưng cơ thể hắn như bị thứ gì đó ghìm chặt, hoàn toàn không thể cử động.
"Là ma thuật."

"Edward, em không muốn tổn thương anh thêm lần nào nữa."

{Em rất sợ bản thân sẽ lại mất khống chế.

Xin hãy tha thứ cho em, Edward Cullen.}

"Vậy nên, hãy tránh xa..."

Chưa kịp dứt lời, Harry đau đớn ôm lấy cổ mình, máu từ miệng của cậu không ngừng chảy ra.

Chiếc áo choàng cũng bị thứ gì trong vô hình xén nát. Ngay cả đồng phục Hogwarts cậu mặc trên người cũng không còn nguyên vẹn.

Cổ cậu cũng xuất hiện một vết cắt dài, máu cũng theo đó mà tuôn ra.

"Ed... Edward..."

"Không...không, Harry..."

Edward Cullen mạnh mẽ vùng vẩy muốn thoát ra khỏi sự kìm hãm của pháp thuật.

Hắn gào thét điên cuồng, đã đồng thời đánh động đến Jacob Black và Bella Swan đang đi dạo gần đó.

Khi Harry Potter gần như rơi vào hôn mê, cậu ngất lịm, ma thuật mới bị mất đi.

Edward Cullen thoát khỏi khống chế, vội vàng ôm lấy cậu rồi lao như bay về phía dinh thự của nhà Cullen.
"Harry, hãy đợi anh"
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 58


Dinh thự Cullen lúc này thật náo nhiệt.

"Rosa yêu dấu của anh, em thật xinh đẹp."

Emmett Cullen không ngừng lải nhải bên tai người dấu yêu.

Và giữa bầu không khí ấy, Edward Cullen bất chợt xông vào, tuy không bất ngờ lắm nhưng lần này, hắn còn mang về một chàng trai trẻ tuổi mình đầy thương tích.

Chiếc áo choàng của cậu ta nhuộm đầy máu tươi, tóc tai rối bù.

Nếu không phải còn nhận thấy hơi thở mỏng manh của thiếu niên kia thì có lẽ họ đã nghĩ người trong lòng ngực của hắn đã chẳng còn sự sống nữa.

Mà lúc này, mùi máu tanh nồng trong không khí khiến Jasper cùng Rosalie phải tạm thời lánh đi.

Edward tay khẽ run run, gào lên:

"Carlisle, cha phải cứu em ấy."

"Được rồi Edward, ta hiểu tình hình rồi, mau đưa thằng bé vào trong đi."

Nói rồi, ông cũng nhanh chóng theo vào.

Tại phòng phẫu thuật, Carlisle Cullen không ngừng nỗ lực cứu cậu.

Những vết cắt rất sâu, có ở cổ, vùng ngực và cả ở cánh tay mảnh khảnh nữa, miệng vết thương thì chẳng thể đóng lại một cách dễ dàng.

Càng kì lạ hơn, chỉ cần truyền máu cho cậu thì những vết thương dù đã khâu cũng sẽ lại chảy máu.

Cứ thế, Carlisle hết cách chỉ có thể lựa chọn tiếp tục.

Bên ngoài, Alice Cullen cùng Esme Cullen và Edward sốt ruột chờ đợi.

"Cậu ấy là ai vậy, Edward."

Alice lo lắng tiến đến hỏi.

"Em ấy chính là Harry Potter, là tình yêu cả đời của anh."

"Edward, lại là Harry sao?"

"Anh bình tĩnh lại đi, cậu ấy rõ ràng còn rất trẻ, mà Harry anh luôn miệng nói ấy, theo anh đã tồn tại rất nhiều năm rồi."

"Edward, tại sao anh cứ cố chấp như thế?

Hơn nữa, em...em cũng không thể thấy được..."

Cô ngập ngừng nói.

"Không thể thấy được? Không phải điều gì em cũng có thể biết trước đâu, Alice."

Edward gằn giọng đáp.

"Thứ em nhìn thấy ở cậu ấy, tất cả đều chỉ toàn là bóng tối.

Edward, điều đó có thể là gì đây?"

Hắn im lặng không đáp, chỉ lẳng lặng chờ đợi người trong căn phòng kìa.

"Là tương lai của cậu ấy, nó...vốn không hề tồn tại..."

"Được rồi Alice, con hãy ra ngoài cùng Jasper đi. Chúng ta sẽ ở đây giải quyết mọi chuyện."

Nói rồi, Alice Cullen cũng lặng lẽ rời khỏi đó.

Khoảng hai giờ sau, Carlisle đầy mệt mỏi đi ra khỏi phòng.

Đầu đầy nghi hoặc, {nếu là người thường, mất một lượng máu quá nhiều như thế, chắc chắn không thể sống sót, nhưng chàng trai kia lại khác.

Rõ ràng cơ thể rất yếu ớt, ý thức sớm đã trở nên mơ hồi, nhưng lại chưa từng từ bỏ mạng sống của mình.}

"Edward, ta có chuyện cần nói với con. Chàng trai kia tạm thời đã không sao rồi. Nhưng con tuyệt đối không được chạm vào thằng bé."

"Hãy để thằng bé nghỉ ngơi, từ từ hồi phục."

Carlisle Cullen nghiêm giọng, nhắc nhở.

Sau đó, mọi người cũng nhanh chóng rời đi, để lại khoảng thời gian riêng tư cho hắn và cậu.

Edward chầm chậm tiến về chỗ Harry Potter. Cơ thể cậu giờ đây quấn đầy băng trắng.

"Harry..." Edward khẽ gục xuống bên giường, thì thầm.

"Tại sao lần nào gặp lại, anh đều mang đến cho em đớn đau khôn cùng?"

{Nếu đã như thế, thà rằng chúng ta đừng gặp gỡ.}

{Nhưng mà Harry à, đó chẳng qua chỉ là suy nghĩ thoáng qua trong tôi mà thôi, vì làm sao tôi có thể sống thiếu em được đây.}

{Phải làm sao để em có thể bên cạnh tôi mãi mãi.}

Edward thoáng thở dài, bất chợt một ý nghĩ khôn lường loé lên trong đầu hắn.

{Chi bằng biến đổi em để em trở thành giống tôi, chỉ cần như thế chúng ta sẽ vĩnh viễn không thể xa rời.}
Không suy nghĩ gì thêm, Edward đứng dậy, lặng lẽ đi lấy huyết thanh của mình.

Rồi hắn lại trở về chỗ cậu. Tay Edward nhẹ nhàng đặt lên khuôn mặt gầy gò của Harry, khẽ v**t v*, rồi hắn cúi người hôn lên trán cậu.

"Harry Potter, hãy ở lại với anh nhé."

Nói rồi, Edward Cullen đâm huyết thanh của mình vào người Harry Potter.

Và cũng chính vì thế, pháp thuật của cậu tự bạo.

Lập tức tạo ra một luồng ma thuật nguy hiểm, đánh bay cả Edward Cullen ra ngoài.

Căn phòng hỗn loạn, các cánh cửa cùng thủy tinh vỡ nát.

Mà điều này cũng trực tiếp đánh động cả gia đình Cullen.
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 59


Gia đình Cullen nghe thấy tiếng nổ bất ngờ liền lập tức chạy tới. Rất nhanh trước mắt họ đã hiện ra một khung cảnh rất hoang tàn.

Căn phòng lúc nãy cùng kiến trúc xung quanh như bị thứ gì đó vô cùng nguy hiểm phá hủy.

Edward Cullen quỳ xuống giữa phòng, thẩn thờ, hai tay hắn ôm trọn Harry Potter vào lòng.

Trong phút chốc, nhà Cullen đau lòng, bọn họ rất rõ chàng trai trong lòng ngực Edward đã chẳng còn sự sống nữa.

Mơ hồ chỉ là một thân thể quấn đầy băng trắng, nhuốm đầy máu tươi.

Không còn nhịp đập, cũng chẳng còn hơi thở.

Bất ngờ, những dải băng rơi xuống tan vỡ thành từng hạt bụi mịn.

Để lộ lớp da trắng ngần, khuôn mặt tuấn tú, và những vết sẹo không thể nào thay thế.

Edward cẩn thận nâng niu, bảo vệ cậu trong lòng.

Từng chút chờ đợi kì tích xuất hiện.

Mà lúc này, Harry Potter cũng xảy ra biến đổi.

Nhịp thở của cậu xuất hiện, từ thoi thóp rồi đều dần. Trái tim bắt đầu đập từng nhịp.

Cuối cùng, đôi mắt xanh biếc rực rỡ bừng tỉnh khỏi ảo mộng.

Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau,

Edward Cullen lại như mơ hồ lạc vào ảo cảnh trong miền kí ức của Harry Potter.

Hắn thấy được một người con trai có vẻ ngoài giống hệt hắn.

Người ấy là một người trưởng thành, ân cần, điềm tĩnh và đầy ấm áp.

Hắn cũng vô tình gặp được một Harry Potter niên thiếu ngông cuồng, nhiệt huyết và cũng có chút ngỗ nghịch.

Hai mảnh ghép hoàn toàn trái ngược nhau, lại tạo nên một chuyện tình kì lạ mà khắc cốt ghi tâm.

Edward Cullen từ lúc nào lại như trở thành kẻ thứ ba, một người ngoài cuộc chỉ có thể im lặng đứng nhìn, bất lực dõi theo cả hai.

"Cerdic, làm sao em có thể theo đuổi Sev đây?"

...

"Harry, anh yêu em."

...

"Mang anh về nhé, mang xác anh về cho ba anh."

"Cerdic...không, làm ơn hãy ở lại với em..."

...

"Cerdic Diggory, hãy chờ em nhé."

Những mảng kí ức ấy của Harry Potter bỗng thoáng qua trong đầu Edward Cullen.

Và rồi hắn cũng nhanh chóng trở lại với hiện thực.

Đối diện với ánh mắt không ngừng điên cuồng vì mình trong những năm tháng qua, Harry Potter bỗng có chút chua xót, xen lẫn đau đớn và có cả hối hận.

"Edward, em đã đợi anh rất lâu rồi."

Harry Potter khẽ nói.

"Harry, Harry Potter..." Edward Cullen run rẩy không ngừng gọi tên cậu.

"Anh biết không, ngày đông năm ấy rất lạnh. Nhưng em đã hoàn thành ước hẹn của đôi ta rồi." Harry Potter mỉm cười đầy ngọt ngào.

"Vậy nên Edward Cullen, em rất vui vì được gặp lại anh lần nữa."

"Harry của anh, đây sẽ là điều kì diệu cuối cùng mà thượng đế đã ban tặng cho anh." Hắn vui mừng khôn nguôi, ôm chặt lấy cậu.

"Hiện tại, tương lai...sẽ chỉ là anh thôi, Edward."

"Dưới ánh trăng sáng soi của màn đêm đen u tối, em sẽ chờ anh, kết nên tình yêu vĩnh hằng."
 
Back
Top Bottom