Đam Mỹ [Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 20


Forks vào một ngày đầu năm

Tiết trời dần trở nên ôn hoà, cây cối sinh sôi, vạn vật vẫn tiếp tục phát triển không ngừng. Khi hừng đông lên, tất cả mọi thứ lại lần nữa đắm chìm trong ánh dương rực rỡ của mặt trời. Bầu không khí cũng vì thế mà dịu đi, khắp nơi đều tràn ngập tiếng cười vui vẻ, náo nhiệt.

Và nhà Cullen cũng không ngoại lệ. Emmett, Carlisle và Jasper nhanh chóng mở đầu chuyến săn của năm nay. Esme, Rosalie và Alice thì trang trí lại nhà cửa. Còn đôi bạn trẻ Harry Potter và Edward Cullen thì từ sớm đã cùng nhau dạo bước vào thế giới riêng của hai người rồi.

"Mẹ Esme...Cái này ở trước cửa nhà chúng ta, hình như là gửi cho Harry"

Alice hai tay ôm nhiều thùng bưu phẩm, chạy về phía Esme, thấy vậy Rosalie cũng liền đến giúp.

"À...Harry cũng đã ra ngoài rồi, hay hai con cứ thế mang qua nhà cho thằng bé nhé"

Esme mỉm cười đôn hậu.

Harry Diggory đã ở đây hơn nửa năm, và bà thật sự rất thích cậu bé này. Tính tình nhu hoà, chân thành lại rất đơn thuần, đáng yêu. Nhưng không chỉ có bà, mà người nhà Cullen từ lâu đã coi cậu là một phần của gia đình mình...và cũng là bạn đời của Edward Cullen.

Edward trước giờ vẫn luôn cô độc, từ sự việc bí ẩn về một thiếu niên tên "Harry Potter" xảy ra hai mươi năm trước càng làm hắn thay đổi đau lòng hơn. Bọn họ không muốn vậy, nhưng làm gì cũng không thể thay đổi được điều đó.

Mãi đến khi Harry xuất hiện, Harry Diggory đã từng chút từng chút một xoa dịu đi sự lạnh giá và đơn độc trong trái tim cùng linh hồn của Edward Cullen. Khiến hắn một lần nữa cảm nhận được tình yêu thật sự, nhưng bọn họ vẫn luôn rất lo lắng, liệu Edward có thật sự yêu Harry, hay chỉ coi cậu là thế thân của người nọ.

Không ai có thể biết trước được điều gì, kể cả Alice cũng thế. Nếu hai mươi năm trước cô không thể nhìn thấy được Harry kia là một điều kỳ lạ, thì nay điều đó cũng chẳng quan trọng nữa.

Vì Alice Cullen cũng chẳng thể biết trước được tương lai của Harry bây giờ. Bọn họ chỉ có thể cho rằng đó là một sự cố.

"Được rồi mẹ Esme"

Nói rồi, Alice lập tức cùng Rosalie đem đồ qua căn nhà bên cạnh của Harry. Vì hai nơi rất gần, nên chỉ cần vài bước đã đến ngay.

Vốn chỉ nên để ngoài cửa cho cậu. Nhưng không biết vì lý do gì Rosalie bất giác vươn tay mở cửa, cánh cửa vốn không khoá, vì thế rất nhanh họ đã dễ dàng mang tất cả bưu phẩm vào.

Ngôi nhà to lớn, rộng rãi nhưng lại mang đến một cảm giác gì đó lạnh lẽo. Những cánh cửa và cầu thang gỗ thì mang lại cho người ta một cảm giác hoài cổ nào đó. Và nó thật sự khá trống trải. Họ cùng nhau đi dạo một vòng.

Bọn họ chưa bao giờ vào nhà của Harry, đa phần thời gian hầu hết cậu sẽ ở bên Edward và người nhà Cullen. Nhưng cứ đến đêm muộn, Harry sẽ không ở lại đó mà trở về nhà của mình. Dẫu Esme có nói gì, Harry vẫn nhẹ nhàng từ chối. Hơn nữa, cậu vốn lương thiện như vậy, nên bọn họ cũng sẽ không hoài nghĩ điều gì. Chỉ là căn nhà này của cậu dường như có điều gì đó khác thường.

Trong những đêm trăng mờ, Harry thường ngủ rất trễ, và có khi là thức suốt một đêm, căn nhà cũng thường phát ra những âm thanh kì lạ, và thậm chí còn có lúc là những tiếng nổ nhở. Ma cà rồng vốn không ngủ, nên những việc ấy đều được bọn họ nhìn thấy rất rõ.

Vào một đêm khuya vắng lặng, bỗng một tiếng nổ ầm vang lên, kéo theo một loạt tiến thủy tinh đổ vỡ. Nhà Cullen lo lắng cho Harry vô cùng, vì thế bọn họ và nhất là Edward liền vội chạy qua chỗ cậu. Đối mặt với họ, Harry đầu tóc rối bù, chiếc kính cận vỡ nát, khuôn mặt xinh đẹp lấm lem chỉ thản nhiên mỉm cười. Cậu nói đó chỉ là một cuộc thí nghiệm nhỏ mà thôi, bản thân Harry cũng không bị thương gì, nên bọn họ cũng chẳng tra cứu nữa.

Bất quá sau đó Harry và Edward đã cãi nhau rất to, nhưng ít lâu sau hai người họ cũng mau chóng hoà hoãn lại.

Trở lại hiện tại, Alice và Rosalie từng chút một khám phá ngôi nhà kì bí của cậu. Có rất nhiều căn phòng đã được khoá kín, rèm cửa ở khắp nơi cũng đóng lại, hoàn toàn không để bất cứ tia sáng nào len vào. Nhưng điều đó cũng chẳng gây trở ngại gì. Cứ thế bọn họ cứ tiếp tục đi về phía sâu trong ngôi nhà, cuối cùng là đi đến một căn phòng nhỏ nằm ở cuối hành lang tầng hai. Dường như đó là phòng ngủ của Harry.

Alice từ đầu chỉ định nhìn qua một chút về nơi ở của Harry. Mà cánh cửa phòng vốn khoá chặt kia không biết từ lúc nào đã chầm chậm mở ra. Lập tức kíƈɦ ŧɦíƈɦ sự tò mò của cô. Cũng không biết vì sao nhưng như có thứ gì đó điều khiển Alice cùng Rosalie tiến vào trong.

Nếu nói đây là nơi ấm áp và gần gũi nhất trong căn nhà này thì quả là không sai. Nơi này chứa rất nhiều giá sách, cùng một chiếc giường nhỏ nằm trong góc phòng, các tủ đồ từ to đến lớn đều có đủ, và đặc biệt là những bức ảnh đã bị che đi bởi những tấm vải trắng cũ kĩ.

"Alice, dường như có thứ gì đó rất lạ...một thứ gì đó rất đau lòng"

Rosalie lặng im ngắm nhìn khung cảnh xung quanh một lúc lâu rồi bất chợt lên tiếng.

Đột nhiên không biết từ đâu một cơn gió mạnh bỗng chốc xuất hiện, những tấm vải trắng cũng bị cuốn đi, lộ ra một những bức chân dung về một thiếu niên có mái tóc đen cùng đôi mắt màu xám sáng màu, một khuôn mặt vô cùng quen thuộc.
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 21


Hogwarts

Hơn một tháng nay, nhà Slytherin bỗng náo nhiệt lạ thường. Những bạn nhỏ ấy cứ không ngừng bàn luận về vị thủ tịch cao quý của nhà mình, Draco Malfoy.

Nam chủ nhân tương lai của nhà Malfoy vốn lạnh lùng và vô cùng kiêu ngạo. Hắn luôn xuất hiện trước mắt mọi người với vẻ ngoài điển trai hoàn mỹ nhất.

Draco Malfoy chính là niềm kiêu hãnh của Slytherin.

Chỉ là, dường như hiện tại vị thủ tịch này lại có gì đó khác lạ. Bọn họ cứ thế đồn nhau rằng.

Đầu tiên, vào những đêm khuya trăng sáng, hắn sẽ lang thang, một mình bước đi vô định trong bóng đêm. Tiếp đó, phải chăng có thể nghe thấy tiếng khóc thầm lặng lẽ vang vọng đầy đớn đau của hắn ở Đỉnh tháp Thiên Văn. Thậm chí có một bạn nhỏ nhà Gryffindor, trong một lần ngủ mớ đã rất đau tim khi nhìn thấy Draco không ngừng điên cuồng ở đỉnh tháp nhà Gryffindor.

Bất quá những điều kia đối với mọi người chắc hẳn chỉ như những lời đồn nhảm, nhưng chỉ riêng Hermione Granger, nữ phù thủy nhỏ cực kì thông minh của Gryffindor tin là sự thật.

Những lời đồn ấy ngày càng đồn thổi đi xa hơn, từ Gryffindor đến cả tai của Ravenclaw và Hufflepuff.

Chỉ là Draco Malfoy làm sao có khả năng quan tâm đến những thứ đó. Suy cho cùng hắn vẫn là vị thủ tịch ngạo nghễ được người người ngưỡng mộ mà thôi. Nhưng hắn ngày càng xuất hiện ít dần, mọi người rất lâu mới có thể nhìn thấy đầu bạch kim chói loá kia, mà ngay cả những rắn nhỏ cũng thế. Nếu tinh ý, dường như có thể nhận thấy Draco đã gầy đi rất nhiều, gương mặt hắn tuy vẫn nam tính và hoàn hảo như vậy, nhưng có chút mệt mỏi cùng u sầu.

Và cuối cùng việc đó cũng đến tai của chủ nhiệm Hắc Ám của Slytherin, Severus Snape.

Căn hầm của Xà Vương quyền lực

Draco Malfoy đi đến trước căn hầm độc dược liền gõ nhẹ lên cửa hai tiếng

"Chủ nhiệm...là con"

Sau đó cánh cửa cũng chầm chậm mở ra, thiếu niên bạch kim kiêu ngạo bước vào.

"Cha đỡ đầu...người gọi con là có chuyện gì sao, lô độc được lần này gồm cây tầm ma khô, cây tầm gửi, các nhánh Nữ Lang,...đã được đưa đến đầy đủ, các tân sinh năm nhất cũng đã hiểu rõ và tuân thủ tốt luật lệ của Slytherin, bây giờ hoàn toàn không có gì đáng lo ngại"

Severus Snape có chút tức giận, lập tức ngừng pha chế độc dược.

"Draco...con biết thứ ta muốn nghe hoàn toàn không phải cái này. Đầu tiên là từ chối dịch dinh dưỡng ta pha chế, sau đó cảm xúc vô cùng bất ổn, và đột nhiên lại còn bạo loạn phép thuật không ngừng...Draco Malfoy, rốt cuộc con đang giấu ta chuyện gì"

Đôi mắt sắt lẹm như thể nhìn thấu tâm can quay đầu đối diện cùng Draco Malfoy.

Bất quá thiếu niên trước mắt vẫn im lặng một lúc lâu không lên tiếng, mãi đến Cha đỡ đầu yêu dấu của mình mất kiên nhẫn, hắn mới miễn cưỡng cất lời

"Cha đỡ đầu, con cảm thấy có gì đó rất lạ, một thứ gì đó...mà con hoàn toàn không thể xác định được. Nó làm con cảm thấy cô đơn, trống rỗng...Dù chỉ là những cảm giác thoáng qua, nhưng nó khiến linh hồn con đau đớn không nguôi, hệt như con đã bỏ quên một điều gì đó quan trọng."

"Draco...thời khắc quan trọng đã sắp đến, đừng suy nghĩ lung tung nhiều quá. Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi"

Severus nhanh chóng đưa cho hắn nhiều lọ độc dược.

"Đã không còn sớm nữa, con hãy mau về nghỉ ngơi đi"

Vì thế, tiếp đó Draco cũng không ở lại quá lâu, nói vài câu tạm biệt rồi cũng bước nhanh rời khỏi đó.

Nhìn thân ảnh thiếu niên đang dần khuất vào trong màn đêm, vị giáo sư kia mới khẽ thở dài. Hắn đặt tay lên giữa ngực mình rồi khẽ thì thầm

"Thật ra...ta cũng không biết Draco ạ, vì cái gì trái tim của ta lại đớn đau thế này"

Vừa dứt lời, trong đáy mắt của Severus Snape bỗng thoáng qua một hình ảnh mờ ảo, bất quá nó rất nhanh đã biến mất.

Giờ đã đêm muộn, hành lang nhà Slytherin không một bóng người. Buổi lễ hội năm mới cũng đã chóng tàn.

Draco Malfoy chầm chậm chìm vào bóng tối. Đêm nay, ánh trăng sáng cũng mờ ảo vô cùng.

Draco đã quên mất điều gì...có lẽ chính hắn cũng không biết. Nếu thứ đó thật sự quan trọng, tại sao hắn lại không thể nhớ ra.

Draco lặng lẽ chìm trong những suy nghĩ của bản thân mà không biết từ lúc nào, đôi chân của hắn đã lặng lẽ đi đến Đỉnh Thiên Văn Tháp.

Hắn tự thầm giễu chính mình, vì cớ gì lại hoang đường đến vậy...Từ lúc nào hắn lại có thói quen này, có lẽ chính hắn cũng chẳng thể hiểu nổi nữa...

Liệu phải chăng đó chỉ là ảo mộng của riêng hắn, một giấc mộng chóng tàn của Draco Malfoy...

"Em giờ đang nơi đâu

Phải chăng tất cả chỉ là do tôi hão huyền

Em giờ đang nơi đâu

Hay em chỉ tồn tại trong ảo mộng của riêng tôi"

Faded - Alan Walker
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 22


"Tại sao hai người lại ở đây"

Một giọng nói nhu hòa quen thuộc bất chợt vang lên đánh thức Alice và Rosalie khỏi suy tư cùng ngạc nhiên.

Harry Diggory bất ngờ xuất hiện phía sau, không nói nhiều lời, lập tức đi nhanh về phía bọn họ, lần này ngọn gió mạnh kia lại thổi qua một lần nữa, không biết vì cớ gì những tấm vải trắng cũ kĩ kia cũng trở lại vị trí ban đầu của chúng. Gương mặt xinh đẹp kia vẫn rất ôn hoà.

"Har...Harry, thật xin lỗi, tụi chị vốn chỉ muốn đem chút đồ qua cho em"

Alice ngập ngừng cố gắng giải thích. Bất quá sự tức giận đã được thiếu niên giấu kín trong ánh mắt. Harry khẽ mỉm cười nhìn cô rồi đáp lại

"Được rồi, không có việc gì nữa... mau ra khỏi đây thôi"

Sau đó, Harry đã lập tức đưa hai người rời khỏi. Đáy mắt thiếu niên lúc ấy bỗng thoáng qua tia xúc cảm khác thường. Căn phòng lại một lần nữa khoá kín, bức chân dung kia lại một lần nữa bị che đậy.

Trở lại dinh thự nhà Cullen, Harry Potter, Alice Cullen và Rosalie Hale...mỗi người một suy nghĩ, một tâm tư khác nhau.

"Harry...con đã trở về rồi đấy sao"

Esme vui mừng đi đến chỗ cậu

"Nhưng Edward đâu, thằng bé không đi cùng con à"

"Mẹ Esme, Edward chắc sẽ về ngay thôi"

Quả đúng là vậy, Harry vừa dứt lời, Edward Cullen cũng vội vã xuất hiện ở đó.

"Harry, em đã ở đâu"

Edward nhanh chóng ôm chầm lấy cậu.

Giọng nói trầm tính còn mang theo chút kinh hãi và lo sợ. Bất quá Harry đã vội trấn tĩnh hắn.

"Edward...em vẫn ổn, đừng lo lắng"

"Tôi cứ tưởng...không sao, em không sao thì tốt rồi"

Edward thở phào nhẹ nhõm.

Ban đầu, hắn và Harry đang ngắm cảnh trên một mỏm đá nhỏ ở phía Bắc khu rừng. Nhưng đột nhiên, Edward lại cảm nhận được có một thứ gì đó nguy hiểm đang cách nơi này không xa. Edward sợ Harry bị tổn thương liền bảo cậu ở lại đây một chút, để hắn đi giải quyết mối hiểm nguy đang tiềm tàng kia.

Bất quá, người vừa đi khi quay trở lại, Edward đã không tìm được thiếu niên kia nữa. Hắn lo lắng, điên cuồng lại tiếp tục tìm kiếm.

Edward rất sợ...sợ cái cảm giác lại mất đi người mình yêu nhất...hệt như năm đó.

Vì thế hắn không ngừng tiếp tục truy tìm, bất giác trong không gian mênh mông, rộng lớn, Edward đã cảm nhận được mùi hương quen thuộc ấy, vì thế liền tìm đến. Và cuối cùng là thấy được Harry đã trở về dinh thự Cullen an toàn.

"Em tình cờ gặp được bác Swan, bác ấy thật tốt bụng, đã nhiệt tình đưa em về đây"

Harry mỉm cười dịu dàng nói

"Là Charlie Swan sao"

Alice hỏi thầm

"Vâng, đúng là bác ấy"

"Được rồi, sao mấy đứa còn ở đây...Carlisle, Jasper và Emmet đã trở lại rồi. Mẹ đã làm vài món ăn, Harry...nào mau đi thôi"

Esme vừa dứt lời, bọn họ cũng nhanh chóng trở vào nhà.

Tối hôm đó nhà Cullen vẫn vui vẻ và hạnh phúc như mọi khi kể từ lúc có Harry. Mọi người quây quần bên nhau, cùng trò chuyện trong phòng khách rộng rãi và ấm áp, dưới ánh sáng mờ ảo của nến cùng lò sưởi, đèn mở nhẹ, giai điệu nhạc du dương nhẹ nhàng vang lên.

"Ôi...Rosa yêu dấu của anh..."

Emmett không ngừng lải nhải tâm tình với Rosalie, Alice và Jasper cũng thì thầm trò chuyện cùng nhau, còn Carlisle cùng Esme thì cùng nhau khiêu vũ dưới ánh trăng sáng huyền bí.

Tất nhiên trong bầu không khí hạnh phúc ấy Edward và Harry cũng không ngoại lệ.

Bất quá buổi tối hôm ấy kết thúc bằng những chuyến đi săn bất ngờ của người nhà Cullen, khi bọn họ cảm nhận được có một sự nguy hiểm đang rình rập xung quanh.

Harry vì có uống chút rượu nên đã ngà ngà say, mà Alice Cullen vì là ma cà rồng và cũng đi săn gần đó nên cô hoàn toàn có thể bảo vệ cậu nếu gặp bất trắc gì.

Đồng hồ đã điểm lúc nửa đêm, Harry sải bước đi về phía nhà của mình. Vì khoảng cách hai nơi khá gần nhau, nên rất nhanh thôi đã đến nơi. Nhưng điều mà Harry mãi không thể ngờ rằng, ở nơi kia lại có người đang chờ đợi cậu.

Đêm khuya ánh trăng mờ ảo soi sáng trong bóng đêm, phản chiếu dưới đất là bóng hình của hai thân ảnh hoàn hảo đến lạ thường.

Kí ức tràn về, cảm xúc bùng nổ lập tức phá huỷ lớp phòng vệ cuối của Harry Potter. Khoảnh khắc cậu nhìn thấy người kia, linh hồn này lại tìm thấy được ánh sáng. Trái tim đập thật nhanh, dòng máu nóng như đang tuôn trào mạnh mẽ trong người. Ánh mắt cậu lúc này đã không giấu được tình yêu cùng sự vui sướng trong lòng.

Đối diện với khuôn mặt quen thuộc kia, đối diện với đôi mắt xám sáng màu mình hằng đêm nhung nhớ. Cậu khẽ mỉm cười trao cho hắn một nụ cười xinh đẹp nhất, đầu đã có chút choáng váng bởi men rượu, Harry loạng choạng đi về phía hắn.

Một giọt, hai giọt...nước mắt không ngừng thay nhau chảy xuống theo những bước chân chậm rãi của Harry.

Đi đến trước mặt người kia, trái tim Harry Potter như ngưng đập, cậu nhẹ nhàng đưa tay lên khẽ chạm vào khuôn mặt nam tính ấy.

"Hoá ra lại gần đến như vậy"

Bất thình lình, hồi ức như một thước phim chuyển động khiến thời gian cũng phải ngưng đọng.

Lần đầu tiên ta gặp nhau, lúc ấy em vẫn còn là Cứu thế chủ đơn thuần, không phân nổi thiện ác, còn anh đã là vị hoàng tử ấm áp trong lòng tất cả mọi người.

Lần thứ hai gặp lại, em đã trở thành tầm thủ dự bị của Gryffindor, nhưng anh lại chính là đội trưởng đội tầm thủ của Hufflepuff.

Không hiểu sao lần nào, ta cũng có những khoảng cách thật xa quá.

Anh có nhớ hay chăng, vào đêm vũ hội ở Hogwarts, ngay cả khi em mời mãnh liệt mời giáo sư, thì thầy ấy vẫn không đến. Nhưng lúc ấy, anh đã từ chối Cho Chang, nhẹ nhàng bước đến mời em cùng khiêu vũ trong sự chứng kiến ngạc nhiên của bao người.

Còn rất nhiều câu chuyện khác mà đôi ta đã trải qua...

Nhưng em thật ngu ngốc làm sao...tại sao đến lúc mất đi anh, em mới có thể nhận ra được tình yêu của mình...

Sau tất cả những cái giá phải trả, em cứ ngỡ cả đời này không thể gặp lại anh, nhưng giờ anh đã ở đây rồi, Cedric Diggory. Em biết đây chỉ là ảo mộng của riêng em, nhưng làm ơn hãy bên cạnh em thêm chút nữa...

Đừng tan biến nhé...

Nếu đây chỉ là một giấc mộng ngắn ngủi, thì em thà rằng không bao giờ có thể tỉnh lại để được bên anh tới trọn đời.

Cedric Diggory, em yêu anh - Hỡi người dấu yêu
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 23


Hogwarts

Hogwarts lại bắt đầu một năm mới, nhưng lần này không phải bằng tiếng hò reo vui mừng của học sinh các nhà mà bằng sự hỗn loạn.

Sự hỗn loạn ấy xuất phát từ Slytherin, Gryffindor và bất ngờ cũng là chính từ Hufflepuff hoà ái.

Đầu tiên, sau buổi lễ hội cuối năm, vị thủ tịch kiêu ngạo của Slytherin, Draco Malfoy bất ngờ bạo động phép thuật rồi chìm vào giấc ngủ sâu không biết lúc nào có thể tỉnh lại.

Tiếp đó, cựu Thủ tịch nổi tiếng Hufflepuff, Cedric Diggory đã mất tích trong một lần vào Rừng Cấm bí ẩn để thu thập độc dược theo lời hiệu trưởng.

Và cuối cùng, rắc rối nhất đến từ chủ nhiệm nhà Gryffindor, vị giáo sư phòng chống nghệ thuật hắc ám James Potter.

Y bất ngờ phản bội hội Phượng Hoàng Lửa để gia nhập phe Tử Thần Thực Tử.

James Potter đã đả thương vị hiệu trưởng già đáng kính của Hogwarts rồi bỏ trốn, hiện tại không ai biết rốt cuộc y đang ở đâu. Mà an toàn của các học sinh cũng đang dần bị đe dọa không ngừng trước sự thức tỉnh của chúa tể Hắc Ám.

Chỉ là bọn họ vốn không biết, kẻ mà ai cũng biết là ai kia...đã chẳng còn là chính hắn nữa rồi...

Thị trấn Forks, Washington

Tại bờ rừng phía Bắc, nơi những cây cổ thụ to lớn đang dần khô héo, chết mòn, dưới những tán lá rộng, trên nền đất lạnh lẽo bỗng xuất hiện một thiếu niên tóc đen với vóc người cao lớn.

Hắn khó khăn ngồi dậy, đầu óc choáng váng, tâm trí trong phút chốc không thể khôi phục ngay. Đôi mắt màu xám sáng màu không ngừng di chuyển quan sát xung quanh.

Là đâu...nơi đây là đâu...tại sao lại đến được nơi này...Hắn không thể nào giải thích...

Mà bản thân hắn cũng chẳng thể hiểu nổi...

Ban đầu vì muốn giúp hiệu trưởng Albus Dumbledore tìm kiếm một số loại độc dược quý hiếm để cứu giúp các Tân sinh đã bị thương khi bọn Tử thần thực tử xâm nhập,

trong khu rừng cấm đầy nguy hiểm nên hắn mới không ngại mạo hiểm như thế.

Cedric Diggory đưa hai tay lên ôm lấy đầu, kí ức như một thước phim dài hỗn độn ẩn hiện trong đầu hắn.

Gió hú từng cơn ớn lạnh, cả khu rừng chỉ nghe được tiếng xào xạc của cây cối, mà ở một vách đá gần đó, sóng cũng không ngừng vỗ mạnh.

Cedric chật vật đứng dậy, đũa phép rơi ra, thật may nó không bị tổn hại gì nặng nề. Bất quá, hắn tạm thời không thể sử dụng được phép thuật. Biết phía sau là vực thẩm, hắn không còn cách nào khác chỉ có thể đi ngược lại về phía khu rừng.

Hắn cứ đi mãi, mang theo vết thương khá nặng bên tay trái, cứ tiếp tục đi sâu vào trong. Rừng rậm heo hút, trong bóng tối bí ẩn, Cedric chỉ có thể nương theo ánh trăng mờ ảo.

Hắn đã đi rất lâu, cứ thế vô định trong đêm tối. Mãi đến khi hắn nhìn thấy được ánh sáng ở phía trước, Cedric có chút mừng rỡ, nhưng rồi niềm hy vọng ấy cũng dễ dàng bị dập tắt ngay.

Bởi lẽ Cedric vốn nhận ra được rằng nơi đây đã chẳng phải là thế giới của hắn nữa.

Nhưng hắn vẫn quyết định đi về phía nơi kia, biết đâu có thứ gì đó có thể giúp được hắn.

Khi đến chỗ có ánh sáng, đó là một căn nhà khá to lớn. Đột nhiên Cedric nghe thấy có tiếng bước chân đang đến gần, hắn vội giấu mình đi sau một thân cây cổ thụ. Nhưng là hắn không biết...việc ấy đã quá muộn.

Và đó cũng là lúc Cedric Diggory gặp được người kia.

Một thiếu niên bước lại gần. Đối diện với hắn, thân hình cao mảnh khảnh, mái tóc đen mềm mại cùng đôi mắt xanh biếc rực rỡ. Thiếu niên bất giác khẽ cười, một nụ cười ôn hoà tựa ánh trăng, nhưng lại quá đỗi mê hoặc. Một sự gần gũi ấm áp quen thuộc khắc khoải đến tận linh hồn...

Vào khoảnh khắc kia, Cedric Diggory đã hiểu được rằng đời đời kiếp kiếp...hắn mãi mãi không thể buông tay người nọ...
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 24


Edward Cullen từ khi quen biết thiếu niên tên Harry đã nhiều lần dường như muốn phát điên. Hắn luôn lo sợ rằng một ngày nào đó Harry Diggory sẽ lại bỏ hắn mà đi, hệt như Potter ấy đã từng.

Edward Cullen đi vào trong căn phòng được khoá kín của mình, hắn tìm đến một chiếc rương báu rồi mở nó ra.

Edward lấy ra một chiếc áo choàng đen kì lạ, và một bức chân dung đã phai màu gần hết, giờ đây chỉ loáng thoáng vài nét vẽ mờ, nhưng vẫn có thể nhìn được đó là một chàng trai trẻ tuổi. Hắn lại tiếp tục lục lọi trong chiếc rương kia, ban đầu chỉ là lướt qua nhưng sau đó là tìm kiếm một cách hỗn loạn. Một lúc sau, hắn đau đớn buông lơi.

Một giọt, hai giọt...từng giọt nước mắt rơi trên gương mặt nam tính kia...

Trong trí nhớ của hắn, dưới ánh trăng mờ ảo tỏa sáng, người nọ khẽ cười đặt vào tay hắn một quả cầu nhỏ hệt như quả óc chó, có màu vàng, bên ngoài cũng có cánh, dường như nó được làm từ những thiết bị công nghệ kỹ thuật cao nên có thể bay rất nhanh.

Edward biết đó là tín vật đính ước giữa hai người.

Vì thế hắn luôn rất quý trọng nó, sau khi Harry Potter rời đi, hắn vẫn luôn cất giữ, nâng niu những đồ vật kia.

Nó từng là minh chứng cho sự xuất hiện của thiếu niên kia...chiếc rương này là một thứ gì đó vô cùng quan trọng...

Nhưng là hắn đã nhầm, từ khi Harry Diggory xuất hiện. Chiếc rương kia cũng dần bị lãng quên, vẫn luôn bị khoá kín lại.

Hắn đã từng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ buông tay Harry Diggory...

Chỉ là hắn đã nhầm, sau chuyến đi săn đầu năm đầy nguy hiểm kia, Edward bất ngờ nhìn thấy bóng hình mờ ảo quen thuộc của một thiếu niên có vết sẹo tia chớp trên trán.

Và sau đó, đêm nào kí ức về chàng trai mang tên Harry Potter luôn hiện hữu trong đầu hắn.

Và Edward đã nhận ra được một sự thật đau lòng rằng...Harry Diggory không phải Harry Potter...

Dù cả hai có giống nhau đến mức nào đi nữa, thì thiếu niên ấy vẫn không phải người nọ...

Suy cho cùng, người hắn yêu vẫn chính là Harry Potter...

Cũng từ đó, Edward Cullen và Harry Diggory bắt đầu tan vỡ.

Thời gian cả hai gặp gỡ ngày càng ít đi.

Thời gian hầu hết Edward đều nhốt mình trong căn phòng của hắn, còn Harry thì dường như biến mất tăm hơi. Vì thế mối quan hệ tưởng chừng bền chặt của họ dần đi đến hồi kết. Edward Cullen và Harry Diggory chia tay nhau trong lặng thầm.

Mà Harry cũng đã kết thúc kì giảng dạy tại Forks, cậu sớm đã thu dọn xong hành lý để rời đi.

Vào ngày Harry Diggory rời khỏi, người nhà Cullen tiếc nuối, ai nấy cũng đều buồn bã, thất vọng. Emmett và Carlisle giúp cậu vận chuyển đồ đạc lên xe, còn Esme và Alice không ngừng khóc lóc, chỉ riêng Rosalie vẫn thản nhiên, bình tĩnh như thường, còn Jasper cũng không bộc lộ cảm xúc gì nhiều.

"Harry...con nhất định phải giữ gìn sức khỏe nhé. Nếu lúc nào con nhớ chúng ta thì hãy quay về đây, ta sẽ lại nấu cho con những bữa ăn ngon."

Esme mỉm cười khẽ xoa đầu cậu, Alice cũng vội cất lời

"Harry, đến nơi hãy viết thư cho bọn chị, chị sẽ nhớ em lắm đấy"

"Một lúc nào đó, hãy về thăm chúng ta nhé"

Carlisle tiếp lời, để bầu không khí trở nên tốt hơn Emmett Cullen bắt đầu đùa một chút, nhưng cũng chẳng thể làm xoa dịu sự ngột ngạt, đau lòng đó.

Cậu nói làm tạm biết với tất cả mọi người.

Khi Harry chuẩn bị mở cửa xe, Edward cũng bất ngờ xuất hiện, hắn tiến đến ôm chầm lấy cậu.

"Harry...thật xin lỗi, tôi hy vọng em có thể tìm được hạnh phúc của riêng mình"

Harry im lặng không đáp, nhưng rồi cũng nói lời tạm biệt với hắn.

Nhưng sau đó, Rosalie, người nãy giờ không nói một lời nào cũng tiến đến trao cho cậu một cái ôm, môi khẽ mấp máy

"Em và người đó...hãy thật hạnh phúc nhé"

"Obliviate"

Harry khẽ cười, rồi quay người rời đi, chiếc xe từ từ lăn bánh rồi dần biến mất trong làn sương mù ẩn hiện...

Harry Diggory đi rồi...

—————————————————————

Obliviate: Bùa quên lãng/Tẩy não

Mô tả: Dùng để xóa kí ức trong đầu một hoặc nhiều người. Người dùng có thể xóa kí ức trong khoảng ngắn hay thậm chí là xóa kí ức về người sử dụng với người bị tẩy não, nếu dùng trong trường hợp thứ hai, các bức ảnh có hình người tẩy não sẽ biến mất

Nguồn: Wikipedia
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 25


Hogwarts

"Draco...tỉnh...trò tỉnh rồi, mau...mau lấy bình dược đó đến đây"

Trong căn phòng im ắng là giọng nói thánh thót của y tá Poppy Pomfrey vang lên.

Trên giường bệnh là Draco Malfoy đang dần thức tỉnh sau giấc ngủ sâu kéo dài nửa năm.

Các ngón tay tinh tế của hắn khẽ động đậy, mí mắt nặng trĩu cũng dần mở ra.

Đôi mắt xám xanh yên lặng ngước nhìn xung quanh, rồi chuyển mắt dời lên trần nhà, Draco bắt đầu thẩn thờ hồi tưởng lại từng chút một...

Trong những tháng năm xa xôi kia

Màu mắt xanh biếc tựa phỉ thuý

Vết sẹo tia chớp đầy trái ngang

Cậu bé sống sót là huyền thoại

Đã từng có một Cứu Thế Chủ ngu ngốc chẳng phân nổi tình yêu

Đã từng có một Gryffindor dũng cảm cùng kiên cường

Đã từng có một thiếu niên mà Draco Malfoy yêu hơn cả sinh mệnh...

Nhưng người nọ chẳng hề hay biết, y một mực dành tình cảm cho vị cha đỡ đầu đáng kính của hắn, rồi sau đó khi vị thủ tịch nổi tiếng của Hufflepuff, Cedric Diggory mất trong cuộc thi Tam Pháp Thuật, thì người nọ lại trở nên điên cuồng, y mạnh mẽ tiêu diệt Chúa Tể Hắc Ám, Tử Thần Thực Tử rồi biến mất một cách thầm lặng.

Draco Malfoy không ngừng truy tìm tung tích của y, nhưng cuối cùng chỉ nhận được con số không. Mãi đến khi người nọ trở về, hắn lại vui sướng biết bao, bất quá hạnh phúc ngắn ngủi kia cũng không kéo dài được bao lâu. Rất lâu sau đó, y lại một lần nữa biến mất, nhưng lần này chẳng còn là tung tích nữa, mà là cả thân phận, cả một sinh mệnh đang tồn tại.

Draco Malfoy chật vật ngồi dậy, hai tay ôm lấy đầu, hắn bất giác bật cười.

Khi chàng trai kia rời đi, hắn thế mà lại quên đi y, quên đi mất tình yêu đầy cuồng dại cả một đời của mình.

Draco ngày càng cười lớn, từ cảm giác tự giễu nhanh chóng chuyển sang nỗi bi thương bất tận, rồi cuối cùng trở thành nỗi đau khắc khoải từ tận linh hồn.

Pháp thuật của hắn lần nữa bạo động, lập tức khiến những người xung quanh bị hất ra xa.

Kí ức đang dần nhạt màu, tâm trí tóc bạch kim hỗn loạn.

Draco Malfoy thống khổ gào thét, hai tay đưa ra bắt đầu vùng vẫy trong không trung như muốn níu kéo thứ gì đó trong vô vọng, giọng hắn ngày càng thều thào

"Đừng đi...làm ơn, xin em...đừng tan biến..."

Dòng hồi ức ngày càng mờ ảo, hình ảnh thiếu niên kia đang dần tan biến vào hư vô. Đến cuối cùng cũng chỉ còn lại một thân ảnh kiên cường mờ nhạt.

Rồi bất chợt hắn cùng mọi thứ trở nên im lặng đến đáng sợ.

Từ phía xa là vị giáo sư có đôi mắt sắc bén nhưng tràn ngập sự mệt mỏi bước nhanh đến.

"Draco...Draco Malfoy...tỉnh, trò hãy bình tĩnh lại ngay"

Mọi người xung quanh lo lắng đến nín thở.

"Không sao rồi"

Draco Malfoy giương mắt nhìn Severus Snape.

Và rồi hắn bật khóc, khóc to như một đứa trẻ thơ, co mình lại trong góc giường, khẽ nói

" Con đã từng có một giấc mộng thật dài, đó là một giấc mơ chân thực đến lạ thường. Nơi đó con đã gặp được một chàng trai và con yêu y đến điên dại"

Trái tim Severus Snape như ai đó bóp nghẹn. Draco sững sờ một lúc lâu rồi bất ngờ nói tiếp

" Nhưng con biết đó không chỉ một ảo mộng bình thường, và tình yêu mà con dành người nọ là thật lòng, thật lòng dùng cả sinh mệnh để yêu"

Nhưng làm sao đây...Con đã lãng quên y mất rồi, từ hình ảnh, khuôn mặt, nụ cười, giọng nói và cả tên của người nọ...Con đã hoàn toàn quên mất rồi...

Draco Malfoy rút đũa phép ra từ trong tay áo, rồi đưa tay chỉ vào chính hắn. Trong sự kinh hoàng của tất cả mọi người. Draco khẽ cười, môi mấp máy

"Avada Kedavra"

Thật tốt...nếu không có em, linh hồn này thà bị mục rữa trong đống tro tàn...

—————————————————————

Avada Kedavra (Lời nguyền gϊếŧ chóc)

Mô tả: Gây ra cái chết tức thì, không đau đớn. Không có thần chú đảo hay ngăn chặn lời nguyền (lời nguyền bất khả chặn). Một trong ba Lời nguyền không thể tha thứ. Khi dùng bùa này cần phải có ước mong muốn đối phương chết mới có thể sử dụng được. Bạn sẽ được một vé vào Azkaban nếu sử dụng một trong ba Lời nguyền không thể tha thứ.

Nguồn: Wikipedia
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 26


Thị trấn Forks, Washington

Từ lâu Ma cà rồng và Người Sói luôn là những kẻ đối địch với nhau, nhưng vì không muốn ảnh hưởng đến nhân loại cũng như dòng tộc của mình, bọn họ đã thành lập hiệp ước hoà bình giữa hai phe rằng cả hai không được phép can thiệp và x*m ph*m l*nh th* của nhau, nếu điều đó bị phá vỡ thì chiến tranh là điều khó tránh khỏi.

Và hiện tại đứng đầu của hai phe tại Forks là Ma Cà Rồng Edward Cullen và Sói Alpha Jacob Black.

Hiệp ước hoà bình cứ thế tiếp diễn rồi đến đời của họ, thì đột ngột sụp đổ.

Mối quan hệ của hai bên ngày càng gay gắt và dường như có thể khai chiến với nhau bất kì lúc nào.

Và cuộc chiến ấy lại càng trở nên khắc nghiệt hơn khi xuất hiện phe thứ ba, một phe dị biệt và nguy hiểm hơn rất nhiều...Phù thủy

Những kẻ luôn mang mặt nạ hình đầu lâu, áo choàng đen với chiếc mũ nhọn đầu. Bọn chúng đã tiến hành nhiều cuộc tàn sát đẫm máu với cả ba chủng loài và rất ít khi bọn họ có thể tiêu diệt được những kẻ quỷ quyệt với thứ sức mạnh tà ác gọi là phép thuật đen.

Vì vậy, tình thế buộc Ma Cà Rồng và Người Sói phải hợp tác với nhau để tiêu diệt những kẻ gọi là phù thủy ấy.

Nhưng cuộc chiến ấy vẫn kéo dài rất lâu, Ma cà rồng, Người Sói và cả nhân loại đã mất đi rất nhiều người.

Và những kẻ hắc ám kia vẫn chưa từng dừng lại. Thời gian hoạt động của bọn chúng chủ yếu là lúc nửa đêm, và các đối tượng thường là những người trẻ tuổi và đặc biệt là có đôi mắt màu xanh biếc. Các nạn nhân của Tử Thần Thực Tử chưa bao giờ có thể tìm ra.

Thị trấn Forks đã ban hành lệnh giới nghiêm nhưng dường như cũng chẳng thể giúp ích được gì.

Dinh thự Cullen

Nơi diễn ra những cuộc họp bí mật cho cả hai phe. Vào lúc này, tại đây nhà Cullen cùng đám người Sói đó Jacob cầm đầu đang cùng bàn bạc kế hoạch khá căng thẳng, dù cả hai bên không ưa gì nhau.

Nhất là khi bạn gái Jacob Black, Bella Swan lại không ngừng mê muội Edward Cullen.

Bất ngờ, từ xa một chiếc xe màu đen kỳ lạ dần chạy đến rồi từ từ dừng lại ở căn nhà kế bên, nơi mà có chàng trai nhỏ từng ở.

Bọn họ ngạc nhiên ngước nhìn thân ảnh sắp xuất hiện. Họ rõ ràng đã có sự chuẩn bị, không để người ngoài vào đây được, vậy tại sao người kia lại có thể đến được đây.

Tại sao lại không có mùi hương của nhân loại...Cũng không phải là người sói, hay của Ma Cà Rồng...Người nọ rốt cuộc là ai...

Một thiếu niên trẻ tuổi chậm rãi bước xuống xe, kéo hành lý của mình đi, thân hình cao gầy, người mang một bộ vest đen bí ẩn, khuôn mặt sắc nhọn, nam tính mà kiêu hãnh, đôi chân dài thẳng tắp từng bước tiến về dinh thự Cullen, lập tức đánh thức nhóm người trong đó.

Thiếu niên dừng lại trước cửa nhà Cullen. Không cần phải chờ lâu, Edward Cullen đã lập tức xuất hiện.

Hắn giương mắt nhìn người trước mặt, tâm trạng đầy phức tạp. Không đợi Edward nói gì, chàng trai đưa tay vuốt mái tóc bạch kim rực rỡ của mình lên, đôi mắt màu xám xanh thoáng đảo qua một vòng rồi nhanh chóng đối diện với Edward Cullen, thiếu niên khẽ cười, một nụ cười tiêu chuẩn sắc bén nhưng mang theo sự lạnh lẽo khác thường.

"Tôi là Draco, Draco Malfoy"
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 27


Vì không để thất lễ, Edward cùng gia đình Cullen cũng nhanh chóng ra ngoài chào hỏi.

Chỉ duy đám người Sói thì vẫn đứng lại trong đấy. Bọn họ không thể nhận thấy được mùi hương trên người chàng trai kia, cũng không thể xác định được chủng loại của người nọ.

Vì thế thiếu niên tên Draco Malfoy kia có vẻ là một ẩn số đáng lo ngại.

Hơn nữa, xuất hiện nhiều quá cũng không phải là tốt, dù sao đối phương cũng chỉ là hàng xóm mới đến của nhà Cullen.

Họ là người ngoài, có lẽ cũng không nên quan tâm hay can thiệp vào việc của người khác.

Draco Malfoy đưa tay ra hướng về Edward Cullen, lịch thiệp như một quý tộc nhưng nụ cười trên môi lại mang theo chút cợt nhả.

Bất quá, người bắt tay cùng Draco lại chính là Alice Cullen.

"Tôi là Alice Cullen, chúng tôi là nhà Cullen. Có vẻ cậu vừa mới chuyển tới đây"

Draco Malfoy kiêu ngạo ngước nhìn Alice nhưng sự chú ý vẫn tập trung vào Edward Cullen.

"Có vẻ như...sắp tới đây chúng ta sẽ là hàng xóm của nhau rồi"

Khoé môi Draco cong lên

"Hy vọng có thể cùng mọi người chung sống thật hoà thuận...vì có thể tôi sẽ ở đây khá lâu đấy"

Bỏ qua hình ảnh mờ ảo của một thiếu niên khác trong đầu chàng trai trước mặt, Alice khẽ nghi hoặc

" Cậu xác định là ở bên cạnh sao...Căn nhà ấy từng là của người rất quan trọng đối với chúng tôi"

"Xin thứ lỗi thưa quý cô, tôi hoàn toàn không có bất kỳ sự nhầm lẫn nào"

Edward Cullen vẫn im lặng không nói, dường như đang thăm dò chàng trai trước mặt, bất quá hắn hoàn toàn không thể đọc được suy nghĩ của thiếu niên này.

Không lâu sau, Draco Malfoy cũng tạm biệt bọn họ rồi bình ổn tiến về căn nhà bên cạnh.

Đứng trước dinh thự cũ của người nọ, Draco nghiêng đầu khẽ cười rồi bước vào trong.

Nhà Cullen thấy được một màn này cũng chẳng để ý gì nữa mà quay lại tiếp tục tiến hành kế hoạch của mình. Nhưng bọn họ không hẹn mà có cùng suy nghĩ.

"Thật kì lạ"

Mà người nhà Cullen quả thật có một điều cần phải lo lắng, đó là thiếu niên vừa mới chuyển đến kia. Ai biết được nửa đêm người kia có vì tò mò nơi ở mới mà quyết định đi "thám hiểm" không chứ.

Vì thế trước khi đến lượt nhà Cullen đi bảo vệ khu rừng, Alice Cullen đã nhanh chóng đi đến nhà của Draco Malfoy.

"Thật xin lỗi khi phải nói điều này nhưng tôi hy vọng cậu có thể ở yên trong nhà sau nửa đêm. Thị trấn Forks có một số lễ hội chỉ diễn ra vào lúc đó, nhưng chắc chắn hoàn toàn không dành cho người ngoài.

"Điều đó thật bất ngờ đấy, nhưng quý cô đây hoàn toàn có thể yên tâm, tôi sẽ không làm phiền mọi người vào lúc ấy đâu"

Draco Malfoy xoay người đóng cửa, trước đó còn không quên đối với Alice Cullen nở một nụ cười lãng tử.

Buổi tối mùa đông ở Forks lạnh vô cùng, tuyết trắng dày đặc cùng sương mù khiến nơi đây và khu rừng này như càng trở nên lạnh lẽo, cô độc hơn. Và nó hoàn toàn chẳng còn yên bình như trước nữa.

Không gian vốn yên ắng, giờ đây chỉ còn tiếng xào xoạt xơ xác của cành cây cùng tiếng hú của gió.

Draco Malfoy đưa tay đẩy nhẹ cửa sổ trong căn phòng cuối hành lang tầng hai ra. Những bông tuyết trắng xoá nhẹ nhàng sa vào lòng bàn tay tinh tế của Draco.

Thiếu niên ngồi dựa vào khung cửa sổ, lặng lẽ ngắm nhìn rồi khẽ thở dài

"Sau tất cả...tôi đã từng mơ về một mái ấm nhỏ trên ngọn đồi cùng em với những đứa con trẻ thơ...

Vào đêm khuya ta sẽ cùng nhau ngắm sao trên đỉnh cao nhất của Thiên Văn Tháp.

Tôi sẽ đưa em vượt qua khu rừng cấm, vui đùa cùng Bạch Kỳ Mã, đón chào bình mình nơi Hogwarts cổ kính.

Và tôi khát khao được đến bên em, muốn được gặp em, muốn được đắm say trong tình yêu của em mãi mãi - Hỡi người dấu yêu"
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 28


"Sau tất cả...tôi đã từng mơ về một mái ấm nhỏ trên ngọn đồi cùng em với những đứa con trẻ thơ...

Vào đêm khuya ta sẽ cùng nhau ngắm sao trên đỉnh cao nhất của Thiên Văn Tháp.

Tôi sẽ đưa em vượt qua khu rừng cấm kỳ bí, vui đùa cùng Bạch Kỳ Mã, đón chào bình mình nơi Hogwarts cổ kính.

Và tôi khát khao được đến bên em, muốn được gặp em, muốn được đắm say trong tình yêu của em mãi mãi - Hỡi người dấu yêu"

Nhưng bỗng chốc mọi thứ tan vỡ và tôi chợt nhận ra đây chỉ là ảo tưởng của riêng tôi.

Thiếu niên tóc bạch kim lặng thở dài, sống mũi có chút cay.

Chợt tiếng gió hú bên ngoài lặng dần. Mọi thứ yên tĩnh đến lạ thường.

"Cave Inimicum"

Draco Malfoy bất ngờ đóng sập cửa lại trước khi một thứ gì đó tiến vào.

Một lớp phòng bị quay ngôi nhà được mở ra.

"Crinus Muto"

Thân ảnh Draco Malfoy nhanh chóng thay đổi, mái tóc bạch kim kiêu hãnh luôn vuốt ra sau giờ đây đã hoá thành màu đen tuyền bí ẩn tựa màn đêm hắc ám. Mái tóc hắn rũ xuống bất giác che đi đôi mắt xám sắc bén không biết đã trở thành màu xanh biếc từ lúc nào.

"Revelio"

Thiếu niên luồng tay vào áo khẽ rút ra một chiếc đũa kỳ lạ. Những cánh cửa khắp ngôi nhà lập tức bật mở, từ trong bóng đêm vô tận là những kẻ trên người tràn ngập hơi thở máu lạnh. Bọn chúng bao vây khắp ngôi nhà. Đông và cực kỳ nguy hiểm.

Nhưng chàng trai đối diện với chúng lại tỏ vẻ thờ ơ làm sao.

"Ta biết các ngươi là ai"

Draco Malfoy bất ngờ bật cười, những khớp tay thon dài linh hoạt dần.

"Và ta sẽ là thứ các ngươi không bao giờ có thể ngờ tới"

Không gian, thời gian cùng nhau ngưng đọng để đón chờ trận chiến ác liệt này.

Trải qua một hồi đẫm máu, nơi những kẻ tàn nhẫn được gọi là Tử Thần Thực Tử ngã xuống, khắp xung quanh đều chỉ là một màn hỗn loạn. Cây cối gãy rụi, căn nhà ở đó bị phá hủy nghiêm trọng, những mảnh vỡ có ở khắp nơi, và đặc biệt trong đó là một chàng trai tuấn tú đang ngồi dựa vào một gốc cây khô già.

Hắn run rẩy chống đỡ sức mạnh hắc ám.

Thiếu niên kiên cường lúc đầu giờ đây đã suy yếu vô cùng.

Vượt qua thời không đã phải trả một cái giá quá đắt, mà giờ đây hắn lại điên cuồng tàn sát tất cả, dẫu có lớn mạnh đến đâu, trải qua nhiều biên cố như vậy, thân thể cùng linh hồn đã sớm đau đớn đến mục nát.

Trong không gian tĩnh lặng cùng màn tuyết trắng buốt giá thấu xương, trong bóng tối mù mịt kìm hãm con người ta, bỗng xuất hiện một tia sáng lẻ loi. Tia sáng mờ ảo như vậy lại mang đến một hy vọng chẳng thể nói ra.

Trên bầu trời ánh trăng như đang ẩn hiện, nó phản chiếu xuống nền tuyết trắng một con đường mờ nhạt, từ trong đó một con hươu đực với vẻ ngoài trắng buốt rực rỡ, thoạt nhìn vô cùng kỳ lạ nhưng lại kỳ diệu làm sao.

Draco Malfoy kinh ngạc cố gắng đứng lên. Hắn từng bước loạng choạng tiến đến chỗ con Hươu.

Cổ họng hắn đắng ngắt, khoé mắt có chút đỏ.

Khoảnh khắc đối điện với vị Thần Hộ Mệnh của người kia, Draco Malfoy mới nhận ra được một điều rằng

Hoá ra cậu chưa bao giờ rời bỏ hắn...

Hoá ra Harry Potter vẫn luôn ở đây chờ đợi Draco Malfoy...

———————————————————————

Cave Inimicum (Bùa đuổi)

Phát âm: CAH-vay uh-NIM-ih-kuhm

Mô tả: Bảo vệ một nơi khép kín khỏi kẻ thù. Kẻ thù sẽ không thấy, nghe hay ngửi được đối tượng được ểm bùa. Ngoài ra bùa còn có thể thông báo khi có người đến gần, khá giống với tác dụng của phép Intruder Charm.

Crinus Muto (Bùa đổi kiểu)

Phát âm: CRY-nus MUH-toh (CỜ-RAI-nấtx MU-tồ).

Mô tả: Bùa này giúp người sử dụng đổi màu hoặc kiểu tóc. Áp dụng với mọi loại tóc (ví dụ như lông mày, râu,...).

Revelio (Bùa lộ diện)

Phát âm: reh-VEL-ee-oh

Mô tả: Làm lộ diện lớp ngụy trang, khiến đối phương trở lại hình dạng ban đầu. Trong phần ngoại truyện Sinh vật huyền bí và nơi tìm ra chúng, Newt Scammander đã dùng phép này để làm lộ diện lớp ngụy trang của Grindelwald.

Nguồn: Wikipedia
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 29


Sau chuyến đi tuần vào lúc nửa đêm, khi Hừng Đông vừa ló dạng, gia đình Cullen cũng sớm kết thúc nhiệm vụ của họ và trở về.

Khi đi ngang qua nhà của người nọ, Alice Cullen không ngừng được sự tò mò của mình mà lén ngước nhìn.

Alice khẽ thì thầm cùng Rosalie Hale

"Rosa yêu dấu, chị có nghe thấy tiếng gì ở nhà bên cạnh không?"

"Có gì đó rất lạ..."

"Là mùi hương của chết chóc và lụi tàn"

Jasper bất ngờ xen vào cuộc trò chuyện của hai người

"Đừng để vẻ ngoài của nó đánh lừa, bên trong nhất định đã xảy ra chuyện gì đó. Hơn nữa tối hôm qua, bọn Phù Thuỷ kia cũng không hề ra tay"

Emmett tiếp lời khiến Edward Cullen cuối cùng cũng không tự chủ được mà chìm vào câu chuyện của bọn họ.

Hắn nghi hoặc một lúc rồi cuối cùng cũng quyết định đi đến nơi ấy.

Căn nhà vẫn trang hoàng, tráng lệ như vậy nhưng lần này chẳng còn sự ấm áp quen thuộc nữa mà mang theo hơi thở lạnh lẽo đến bất ngờ.

Edward đưa tay gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ nhạt màu.

Một tiếng, hai tiếng...mãi vẫn chẳng có người đáp lại...

Chắc có lẽ, sau một đêm đông dài đầy buốt giá, người nọ vẫn còn chìm vào mộng đẹp...Và mọi thứ dường như vẫn thật tĩnh lặng như trước...

Edward Cullen xoay người chuẩn bị rời đi.

Bất ngờ cánh cửa gỗ kia đột ngột mở ra.

Draco Malfoy vẫn mang trên người chiếc áo choàng đen kì lạ giống hôm qua, mái tóc bạch kim có chút ướt sũng, vài sợi tóc còn dính hằn lên khuôn mặt sắc bén kia. Đáy mắt thiếu niên thoáng hiện lên tia sát ý, nhưng chỉ là trong ngắn ngủi, đôi mắt xám sáng màu nheo lại, mang theo sự hoà nhã nhìn hắn.

Bất quá điều khiến Edward ngạc nhiên lại chính là chiếc áo choàng giống y hệt chiếc áo mà một chàng trai từng mang trong những tháng năm xưa kia.

Hắn đã từng đi khắp nơi để truy tìm tung tích của cậu, thậm chí từng món đồ vật vốn liên quan đến cậu, Edward đều tìm đến cả. Nhưng câu trả lời hắn nhận được hoàn toàn vượt quá trí tưởng tượng của hắn...Cái gì mà không tồn tại, chưa từng xuất hiện hay thậm chí còn có kẻ nghĩ rằng đây là những món đồ tinh xảo hắn tự mình làm ra.

Mà giờ đây khi đứng trước mặt thiếu niên tên Draco Malfoy, Edward Cullen lại có thể nhận ra chiếc áo choàng người nọ đang mặc giống đến một cách ngỡ nhàng.

Edward có chút ngẩn ngơ, chỉ là người trước mắt hoàn toàn không để hắn có thời gian làm được điều đó.

"Có vẻ anh là Edward Cullen...Không biết quý ông đây có chuyện gì gấp đến nỗi phải làm phiền người khác vào lúc mặt trời chưa lên hẳn thế này nhỉ"

Draco khẽ cười, lời nói của hắn trước giờ vẫn luôn lịch thiệp như những kẻ quý tộc xa hoa, nhưng sâu trong đó là ý cười chế giễu mãnh liệt của một kẻ ngạo mạn.

Edward Cullen im lặng, hắn cảm nhận được mùi máu tanh trên người chàng trai trước mặt, như phẳng phất hơi thở của tử thần.

Trái lại, Draco Malfoy hoàn toàn không đủ kiên nhẫn như thế.

"Có vẻ như ngài Cullen đây không muốn nói gì thì phải...Nếu thế thì xin phép..."

Thiếu niên xoay người, chuẩn bị đóng cửa.

Bất giác để lộ một sơ hở, một tia thần thức thoáng xuất hiện...một hình ảnh mờ ảo xuất hiện thoáng qua trong đầu Edward Cullen...

Tất cả đều mờ nhạt đến bất ngờ, duy chỉ có vết sẹo tia chớp nơi vầng trán của thân ảnh kia là hiện rõ...

Trong phút chốc, Edward khẽ gọi tên người kia

"Harry...Harry Potter"

Lời vừa thốt ra trực tiếp phá vỡ hình ảnh đó, cũng thành công khiến Draco Malfoy khựng lại.

Thiếu niên quay lại, bàn tay khẽ siết chặt, đũa phép trong tay áo cũng đang chực chờ chuẩn bị tấn công.

Cả hai đề phòng nhìn nhau, bầu không khí lúc này vô cùng căng thẳng.

"Thật ra cậu là ai...Rốt cuộc cậu là gì của Harry Potter"

Edward lòng đầy phức tạp, thiếu niên này...lẽ nào là thế hệ sau của Harry sao...

"Thật nực cười, tại sao tôi lại phải trả lời câu hỏi này của anh. Người nhà Cullen hoá ra lại bất lịch sự như vậy sao"

Draco Malfoy cùng Edward Cullen hận không thể "ăn tươi nuốt sống" đối phương.

"Em ấy thật sự đang ở đâu"

"Edward Cullen...anh sẽ mãi mãi chẳng thể tìm được người ấy đâu, mà anh...cũng chẳng có tư cách để làm điều đó"

Draco Malfoy kiêu ngạo, lòng đầy khinh bỉ.

Edward Cullen...Tốt nhất, nghĩ cũng đừng nghĩ, đừng dựa vào vẻ ngoài giống hệt Cedric Diggory, vị cựu thủ tịch nổi tiếng của Hufflepuff, vị huynh trưởng mà Harry Potter yêu quý kia mà tưởng bở rằng người ấy yêu anh...người như anh làm sao có thể xứng đáng được đồng hành cùng cậu ấy.

Lòng bàn tay của Edward Cullen giờ đây cũng đang siết chặt đến nỗi hiện rõ gân mạch. Trong mắt hắn hằn lên những tia máu đỏ thẫm.
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 30


Hai đôi mắt sắc bén, lạnh lùng nhìn nhau.

Bầu không khí vô cùng quỷ dị xen lẫn hơi thở khát máu.

Từ xa, Alice Cullen bất đắc dĩ chạy tới ngăn cản. Mà trước sân dinh thự Cullen cũng đã xuất hiện một nhóm người kỳ lạ thuộc về phe người Sói.

"Edward...Dừng lại thôi, mau...trở về, chúng ta có rắc rối rồi"

"Chà...Có vẻ như quý ngài Cullen đây lại trở nên bận rộn rồi"

Draco Malfoy thầm chế giễu, hắn đưa tay vuốt ngược mái tóc bạch kim của mình lên một cách đầy kiêu ngạo. Rồi nghiêng người nhìn về phía Alice Cullen.

"Quý cô đây, thứ lỗi cho tôi. Tôi thật sự không có thời gian để cùng các người nói chuyện phiếm đâu, mạn phép"

Nói rồi Draco Malfoy nhất quyết quay người, trở vào nhà. Chỉ là trước khi cánh cửa gỗ nhạt màu đóng lại lần nữa, bóng lưng thiếu niên khẽ khựng lại khi nghe Edward Cullen lặng thì thầm.

"Tôi sẽ không buông tay Harry...Vĩnh viễn không..."

Đôi mắt xám bất giác nheo lại, khoé môi thiếu niên khẽ cong lên.

Trước dinh thự Cullen là một nhóm người to lớn, mang theo sát ý giận giữ mà tiến vào. Dẫn đầu nhóm người là Sói Alpha, Jacob Black, vừa nhìn thấy Edward Cullen, hắn liền hoá thành sói lao đến.

"Edward Cullen...Tôi nhất định sẽ gϊếŧ anh"

Đối diện với gã người sói tàn bạo đang xông đến, Edward thờ ơ đến bất ngờ, hắn vươn tay mạnh mẽ đẩy gã ra.

"Jacob Black...rốt cuộc cậu muốn làm gì đây"

Hai phe lập tức tiến vào trạng thái phòng bị lẫn nhau, dường như chỉ cần nắm được một giây phút nào họ sẽ liền động thủ với đối phương.

"Chết tiệt, tên khốn Edward...rõ ràng người phản bội hiệp ước là anh."

Jacob Black người đầy căm phẫn, Jasper Cullen thấy vậy liền nhanh chóng đi đến chỗ hắn.

"Cậu không nói rõ ràng, chúng tôi sẽ không bỏ qua đâu"

"Khoan đã, dừng lại"

Alice Cullen bất đắc dĩ lên tiếng.

"Tôi biết các người muốn gì, nhưng người làm tổn thương Bella Swan và đồng bạn của cậu hoàn toàn không phải chúng tôi"

"Chà...rõ ràng thế nhỉ...cơ mà làm sao chúng tôi có thể tin được bọn Ma Cà Rồng khát máu đây"

Một cô gái có vẻ ngoài khá xinh đẹp thuộc nhóm người Sói thầm khinh bỉ.

"Cô gái...cô không nói, cũng không ai bảo cô câm mà"

Nhờ vào sức mạnh của Jasper Cullen, tâm tình của Jacob Black cũng dần bình tĩnh lại.

Gã chậm rãi nói:

" Vào buổi tối hôm qua, sau khi đã đưa Bella về khu nghỉ ngơi của người Sói, Ally và Yena đã ở lại để bảo vệ cô ấy khỏi Tử Thần Thực Tử và để đề phòng những nhóm Ma Cà Rồng du cư khác. Edward Cullen, anh cũng biết máu của cô ấy là sức hấp dẫn chí mạng đối với chủng loài như anh. Và khi Hừng Đông vừa lên, chuyến tuần đêm kết thúc, khi chúng tôi trở về...Mọi thứ trở nên thật hỗn loạn, một trận chiến ác liệt đã diễn ra, có rất nhiều người đã hy sinh, ngay cả Ally và Yena cũng thế, Bella thì mất tích. Và anh biết gì không, chúng tôi thế mà lại có thể cảm nhận được mùi hương của bọn Ma Cà Rồng các người đấy...Chủng loài tôi bị đe dọa, anh em bị tàn sát, người yêu thì mất tích...Anh nói xem, tôi phải làm sao đây...Edward Cullen"

"Là nhà Volturi"

Được coi là dòng dõi Hoàng Tộc, nhưng là những kẻ ma cà rồng tàn nhẫn luôn muốn tìm mọi cách tiêu diệt nhà Cullen.

Alice thẫn thờ lên tiếng

"Em nhìn thấy bi kịch đang sắp ập đến, chúng ta phải lập tức đến Volterra ngay"

Alice vừa dứt lời, Jacob Black cũng vội vã sắp xếp mọi thứ rồi rời đi cùng gia đình Cullen mà không biết bọn họ đã bị bám theo.

Chuyến đi đến Volterra, Italy diễn ra nhanh chóng vì sức mạnh phi thường của hai chủng loài đặc biệt.

Bọn họ tiến dần vào dưới lòng thành phố, nơi ẩn chứa một dinh thự cổ kính đẹp đẽ nhưng đầy hiểm nguy. Khi là cái bẫy chết người dụ dỗ du khách nạp mạng.

Người nhà Cullen và Jacob Black dừng chân tại trước cánh cửa to lớn của dinh thự, cánh cửa từ từ mở ra, một kẻ to lớn mang trang phục tối màu cổ xưa cùng chiếc mũ đen chùm đầu che đi đôi mắt trên tay cầm một ngọn đuốc rực lửa.

"Chúng ta đã có luật...Những vị khách không mời không thể tiến vào"

"Nào...các vị hãy mau đi thôi. Đừng để ngài ấy chờ đợi quá lâu"

Dưới luật lệ hà khắc cùng cái nhìn ngoan độc của những kẻ nơi đây, Jacob Black chỉ biết phẫn nộ dừng chân tại đó. Lòng gã có chút bất lực mà nhìn bọn họ dần chìm vào trong bóng tối của toà dinh thự lộng lẫy.

Thời gian cứ thế trôi, rất nhanh đã gần điểm lúc nửa đêm, Jacob Black đã đợi tin tức từ gia đình Cullen hơn nửa ngày. Gã ngày càng bực tức, và tính kiên nhẫn cũng đang mất dần.

Bất chợt, giữa không gian vắng lặng như tờ, Jacob Black nghe được tiến bước chân nhẹ nhàng ở từ xa đang dần tiến tới. Vì thế, gã vội ẩn mình vào trong một góc nhỏ gần cánh cửa, dựa vào khứu giác thiên phú của mình, gã cảm nhận được một mùi hương nhàn nhạt mà thu hút đến lạ thường. Jacob bình tĩnh, khẽ giương mắt lặng lẽ ngắm nhìn bóng người đang đi đến.

Thân hình cao gầy, thoạt nhìn có chút nhỏ bé mong manh, thiếu niên khoác lên mình chiếc áo choàng đen kỳ lạ với chiếc mũ trùm đầu giấu đi đôi mắt xinh đẹp.

Chỉ là Jacob Black chỉ mải mê ngắm nhìn thiếu niên trước mắt mà không tự chủ được rằng người nọ đã đến trước chỗ gã từ lúc nào.

Khoảnh khắc gã chìm đắm trong đôi mắt xanh huyền bí đầy ôn nhu. Đối diện với ánh mắt mê man, tò mò của Jacob Black, thiếu niên khẽ cười

"Conjunctivitis Curse"

Jacob Black ôm lấy mắt mình, đau quằn quại ngã xuống đất. Thiếu niên lại đi đến bên cạnh hắn, khẽ thì thầm lần nữa...

"Bewitched Sleep"

————————————————————Conjunctivitis Curse (Lời nguyền viêm kết mạc)

Mô tả: Khiến mắt đối phương đau kinh khủng và buộc phải nhắm mắt lại.

Bewitched Sleep (Bùa ngủ)

Mô tả: Khiến mục tiêu lăn ra ngủ ngay lập tức, tuy vậy đây là một phép khó thực hiện.

Nguồn: Wikipedia

Cảm ơn mọi người vì thời gian qua đã luôn ủng hộ mình, hãy tiếp tục đồng hành cùng mình trên chuyến hành trình này nhé 😊

Chúc mừng năm mới và chúc mọi người vui vẻ đón Tết nhé

Xin cảm ơn rất nhiều
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 31


Sâu trong toà dinh thự lộng lẫy cùng quyến rũ chết người, nơi đang diễn ra trận chiến ngắn ngủi mà ác liệt giữa hai dòng tộc Ma Cà Rồng nổi tiếng bậc nhất, Cullen và Volturi...

Nhưng rất rõ tình thế hiện nay đang nghiêng về phía nhà Volturi, cùng với nhóm cận vệ thành Volterra.

Trên chính khu của dinh thự, phía dưới toà sảnh điện xa hoa là một màn hỗn loạn đến bất ngờ. Bella Swan thì bất tỉnh, bị trói trên cây thánh giá cũ kĩ, còn người nhà Cullen, nhất là Alice cùng Rosalie sớm đã bị Jane, ả ma cà rồng có khả năng gây ảo giác đau đớn điên cuồng cho kẻ thù, khống chế.

Mặt khác, Emmett, Edward và Jasper vẫn đang đương đầu trực diện cùng những tên khác.

Dù nhà Cullen chiến đấu vô cùng mạnh mẽ, quyết liệt thì cũng không thể đánh lại những đòn ra tay hiểm ác cũng như số lượng đông đúc của bọn chúng. Khi trận chiến gần tiến vào hồi kết, bọn họ đã sức cùng lực kiệt.

Aro ngạo nghễ vươn chân đạp mạnh Edward Cullen về phía trước, va chạm rồi đánh vỡ những khung cửa kính rực rỡ. Những mảnh vỡ sắt nhọn rơi xuống, cắt qua da thịt, khuôn mặt nam tính cùng cơ thể của Edward sớm đã nhuốm máu.

Hắn run rẩy, không ngừng gắng gượng đứng dậy. Bella Swan cũng không ngừng khóc lóc cầu xin buông tha Edward Cullen.

Trước tình cảnh này, Aro bỗng bật cười

"Edward Cullen...thật là hạnh phúc nhỉ?

Nhưng từ lúc nào ngươi lại trở nên thảm hại như vậy..."

Gã khẽ cuối mình xuống, lặng thì thầm bên tai hắn

"Nhưng thật bất ngờ...ngươi đến...thật ra cũng không phải vì cô ta đúng chứ"

"Nhưng mà Edward à, ta hoàn toàn không có hứng thú nào với chuyện tình bi đát của ngươi đâu"

Vừa dứt lời, Aro đưa tay định kết liễu Edward trong ánh nhìn bất lực cùng đau khổ của gia đình Cullen.

"Petrificus Totalus"

Thân thể Aro bất ngờ bị tê liệt, đáy mắt gã có chút ngạc nhiên.

"Stupefy Duo"

Các cận vệ thành Volterra chưa kịp ra tay ngăn cản, đa phần bọn chúng đã sớm bị thứ gì đó đánh choáng.

"Là kẻ nào"

Aro kêu gào, ánh mắt gã hằn lên từng tia khát máu. Và không đợi gã chờ lâu, một thiếu niên kỳ lạ đã dứt khoát xuất hiện tại nơi đó.

Thiếu niên tóc bạch kim khẽ cười trong sự bất ngờ cùng kinh ngạc của người nhà Cullen cùng đám người Volturi.

Và điều khiến Edward Cullen thật sự khiếp sợ chính là khi người kia xuất hiện, bên người thiếu niên còn mang theo cả quả cầu vàng quý giá, nhỏ như trái óc chó mang theo đôi cánh xinh đẹp không ngừng bay lượn xung quanh.

Mà chuyện này cũng lập tức khiến tâm trí thức của Edward Cullen chấn động...

—————————————————————-

Petrificus Totalus (Lời nguyền tê liệt)

Mô tả: Tạm thời làm tê liệt đối phương.

Có hai bản nâng cấp là Petrificus Totalus Duo và Petrificus Totalus Tria.

Stupefy (Bùa choáng)

Mô tả: Làm choáng mục tiêu.

Đây là bùa đặc trưng thứ hai của Harry Potter chỉ sau Expelliarmus. Có một bản nâng cấp là Stupefy Duo.

Nguồn: Wikipedia
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 32


Thiếu niên xuất hiện với quả cầu vàng quý giá bay xung quanh khiến mọi người phải sững sờ. Nhưng không chờ bọn họ phản ứng lại, người nọ đã lập tức rút ra một chiếc đũa phóng tia sáng về phía Aro.

"Reparifors"

Trong không gian hỗn loạn, đột nhiên vang lên thanh âm thâm trầm, tựa như đầu lưỡi tê tê khiến người ta rét lạnh hệt Tử Xà, lập tức giải thoát Aro khỏi trạng thái tê liệt. Mà cũng đồng thời đánh ngã Draco Malfoy. Quả cầu vàng cũng vì thế mà rơi vào tay kẻ kia.

Chàng thanh niên với vẻ ngoài nam tính, cực kì đẹp trai với mái tóc đen và đôi mắt xám sáng màu bất chợt hiện diện, đối diện với Edward Cullen, khuôn mặt quen thuộc kia trực tiếp khiến hắn cả kinh.

Mà Draco Malfoy cũng như vậy, nhưng trong phút chốc, đáy mắt thiếu niên đã tràn ngập thù hận bất tận.

"Hoá ra...từ trước đến nay...đều là ngươi"

Draco Malfoy chợt chế giễu, ngay cả khí tức hắc ám bất tận của người kia cũng chẳng thể ngăn cản. Dù gã ta có chết hay hoá thành tro bụi đi nữa, thì Draco Malfoy vẫn có thể nhận ra được kẻ đó...

"Ta biết ngươi là ai...Và cũng rõ hơn ai hết..."

"Câm miệng ngay, tên loài người ngu xuẩn này"

Aro lúc này đã hoàn toàn trở lại bình thường, nhanh chóng đi đến nơi Draco Malfoy ngã xuống, tiến đến dành tặng cho thiếu niên hai cú đạp như muốn đánh tan xáƈ ŧɦịŧ.

Draco Malfoy bây giờ người đầy vết thương, khuôn mặt tái nhợt, không ngừng run rẩy muốn đứng dậy, chỉ là sức lực đã sớm tiêu hao đến cực hạn.

Aro vốn không muốn nhìn thấy tình cảnh này lâu, bèn muốn ra tay đưa đòn kết liễu thiếu niên, bất quá từ đằng sau, hai ngoại lực mạnh mẽ bất chợt tác động lên người gã, một người trong số đó đã nhanh chóng bắt lấy đầu gã rồi thẳng tay bẻ mạnh. Sức lực của Ma Cà Rồng vốn mạnh kinh người, như thoáng có thể nghe được tiếng xương cốt vỡ vụn. Aro kinh hãi rơi xuống, hoàn toàn không còn là mối nguy.

Mà người khiến gã trở nên như vậy, lại đang bình tĩnh đối diện cùng kẻ có khuôn mặt giống hệt mình nhưng màu tóc và đôi mắt thì lại khác.

"Ngươi rốt cuộc là ai?"

Edward Cullen khẽ thì thào, đôi bàn tay của hắn siết chặt còn dính tí tách những giọt máu đỏ sẫm của Aro.

Trong ánh mắt sớm đã mang theo sát khí cùng thống hận ngập trời.

Bất quá chàng trai kia chỉ dành tặng cho hắn một ánh mắt khiêu khích rồi im lặng không đáp, điều này dường như đang thử thách tính kiên nhẫn của Edward Cullen. Rồi một lúc sau, người nọ khẽ cười, một nụ cười tưởng chừng ấm áp, ôn hòa nhưng lại mang theo hơi thở chết chóc đáng kinh sợ. Bất chợt, gã quay người, dễ dàng né tránh những lời nguyền hắc ám nhỏ bé đến từ thiếu niên tóc bạch kim.

Miệng gã lẩm nhẩm một thứ gì đó, đột nhiên khiến Edward Cullen bị hất bổng, rồi cùng Draco Malfoy ngã nhoài vào phía cây thánh giá cũ kỹ, nơi Bella Swan đang khóc đến khô cằn cả họng, sau khi chứng kiến một màn hỗn loạn.

Nhìn hình ảnh thê thảm của quý tử cao quý nhà Malfoy một thời, khóe môi gã không ngừng cong lên, vui sướng đến cực độ.

Thẳng đến một lúc lâu, sau khi Draco Malfoy cùng Edward Cullen ngã xuống trong đau đớn, gã lại một lần nữa hướng đũa phép về phía họ, chuẩn bị thi triển lời nguyền bất khả chặn. Nhưng bất ngờ, trong phút chốc một luồng sức mạnh bí ẩn vụt sáng về phía gã, tia sáng mãnh liệt lập tức bao lấy xung quanh...không gian, thời gian cùng ngưng đọng để đón chờ một kỳ tích xuất hiện...

——————————————————————

Reparifors (Bùa chữa trị level 3)

Mô tả: Dùng chữa trị các trạng thái gây ra do phép thuật như tê liệt hay nhiễm độc, không giống như chữa trị về thương tật vật lý như Episkey.

Nguồn: Wikipedia
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 33


Trong không gian đêm tối tĩnh lặng đến bất ngờ, một nguồn sáng chợt phóng đến chỗ chàng trai đã đánh bại Edward Cullen và Draco Malfoy, trước khi gã kịp kết liễu bọn họ.

Người nọ bị đẩy về phía sau, đập mạnh vào phía cửa sổ làm bằng thủy tinh một cách tinh xảo khiến nó vỡ vụn, gã ngã nhoài xuống cùng những miếng kính vỡ sắc nhọn. Rồi gã bỗng tan biến vào màn đêm...

Bella Swan và gia đình Cullen, ngoại trù Edward Cullen lúc này cũng trực tiếp lâm vào trạng thái hôn mê không báo trước...

Trước tình thế hỗn loạn, tất cả chỉ còn lại một màn tối om. Và một lần nữa, trong hắc ám vô tận lại xuất hiện những tia sáng lẻ loi mà rực rỡ đến lạ thường.

Khi ánh trăng lúc nửa đêm đang dần lấp ló sau những đám mây đen, khi những tia sáng xuyên mình qua các khung cửa sổ cổ kính của toà dinh thự, cùng với sự hiện diện của vầng trăng, tại nơi đó, vào lúc kỳ tích diễn ra...cũng là lúc thiếu niên kia xuất hiện...

Gió đã nổi lên mang theo tiếng kêu của loài Cú, mang theo cả nỗi nhớ nhung cùng tình yêu bất diệt của những ai kia...

Thiếu niên có mái tóc đen rối tung cùng chiếc kính cận quen thuộc, nơi ẩn chứa đôi mắt xanh biếc xinh đẹp như Phỉ Thuý.

Thiếu niên vẫn hệt như lúc đầu gặp gỡ, mình mặc một chiếc áo choàng đen kì lạ, nhưng lần này điều khiến Edward Cullen kinh ngạc hơn đó thật sự chính là chàng trai đã từng khuấy động tâm trí hắn, và cũng là người đã vĩnh viễn khắc sâu vào linh hồn của tên Ma Cà Rồng dại khờ vào khoảng mấy chục năm về trước lại lần nữa trở lại...

Nhưng lần này hoàn toàn không có sự nhầm lẫn, hay thay thế nào nữa cả...

Mà Harry, Harry Potter đã thật sự trở lại...

Vết sẹo tia chớp mờ ảo trên vầng trán, khuôn mặt, cùng thân ảnh quen thuộc trong trí nhớ hoàn toàn khiến Edward Cullen trở nên điên loạn trong nháy mắt.

Hắn run rẩy, không ngừng cố gắng đứng dậy muốn tiến về phía người nọ, Edward không ngừng vung tay muốn nắm bắt như sợ cậu chỉ là ảo ảnh, sẽ lần nữa tan biến...

"Har...Harry...Thật sự là em sao?"

Edward Cullen khẽ thì thào, dòng máu nóng lặng lẽ chảy trong người cùng trái tim bất giác đập mạnh mẽ vì thiếu niên trước mặt.

Mà Harry Potter đối diện cùng Edward Cullen lại chỉ im lặng không nói, cậu giương mắt nhìn hắn, khẽ cười...

Một nụ cười ôn hoà, ấm áp tựa ánh dương, thứ mà Edward Cullen đã từng rất khát khao được nhìn thấy một lần nữa khi thiếu niên rời đi...

Edward Cullen ngắm nhìn thật kỹ Harry Potter, rồi rất nhanh đã chạy đến chỗ cậu.

Bất quá, dù hắn có tốc độ hơn người thì dưới những câu thần chú khống chế, thì Edward Cullen vẫn vụt mất cơ hội đó, mà thẫn thờ nhìn chàng trai tóc bạch kim ôm lấy Harry Potter.

"Tìm được rồi..."

Tôi đã tìm được em rồi, Cứu Thế Chủ ngu ngốc của tôi ơi...

Draco Malfoy âm thầm gạt đi những cảm xúc hạnh phúc xen lẫn khờ dại trong đầu, rồi nắm lấy tay của Harry Potter, dường như muốn đưa cậu đi khỏi đó.

Chỉ là, thử thách thật sự vẫn còn ở phía trước. Lúc này, Edward Cullen dùng sức mạnh kinh người của chính chủng loài mình để thoát khỏi thần chú của thiếu niên kia.

Hắn lê bước nặng trĩu, tâm trí hỗn loạn, cảm xúc trong nháy mắt lập tức bùng nổ, đôi mắt của Edward Cullen đang dần chuyển sang màu đậm hơn, hơn nữa trong đáy mắt còn ánh lên tia khát máu tràn đầy du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu.

"Không được, không được đưa em ấy đi..."

"Nực cười, chỉ dựa vào anh"

Draco Malfoy lần nữa vung đũa phép, bất quá sức lực đã cạn kiệt, hoàn toàn không còn đủ khả năng để ngăn cản hắn.

Vì thế, khi Edward Cullen thoát khỏi vòng vây đã không còn gì có thể ngăn cản hắn đến chỗ Harry Potter...

"Draco Malfoy...tôi không cần biết và cũng không muốn biết cậu là ai, chỉ là Harry...là của tôi, tôi sẽ không để cậu mang em ấy đi"

Draco Malfoy thờ ơ nhìn Edward Cullen ở trước mặt, rồi khẽ chế giễu

"Quý ngài Cullen đây, anh nghĩ mình rốt cuộc có tư cách gì để nói điều đó với tôi...

Chỉ dựa vào những ngày tháng ngắn ngủi hai người quen biết sao"

"Vậy làm sao một tên phù thủy xấu xa như cậu lại có được tư cách đó"

"Phù thủy xấu xa?...Edward Cullen, tôi cảm thấy đây rất có thể là một câu chuyện cười đầy thú vị đấy. Một chủng loài khát máu như anh lại có thể nói được điều đó sao"

Với sự chán ghét những tên tử thần thực tử

Edward Cullen dần trở nên thống hận, đôi tay hắn khẽ siết chặt...Hắn chạy như điên, lao nhanh về phía trước, muốn trực tiếp đoạt lại thiếu niên kia từ tay tóc bạch kim kiêu ngạo...

Bất quá khi Edward Cullen sắp sửa va chạm với Draco Malfoy, một tia sáng đỏ thẫm đã vụt lên, đánh bay hắn một lần nữa. Mà lần này, người thực hiện lại không phải là gã trai có khuôn mặt giống y hệt hắn, cũng chẳng phải là một Draco Malfoy ngông cuồng...

Edward đau đớn chống chọi, hắn ngẩng mặt lên nhìn về phía nơi luồng sáng kia xuất hiện...Trái tim lập tức vỡ tan...

Cổ họng hắn nghẹn đắng lại, máu cùng nước mắt không ngừng thi nhau chảy xuống, ướt đẫm da thịt...

Trước mắt hắn chỉ thấy một màn chấn động. Một thiếu niên mang áo choàng đen tay cầm đũa phép quyền lực hướng về phía hắn, tiếp đó là Draco Malfoy giương mắt nhìn về phía Edward Cullen, mỉm cười đầy ngạo mạn...

Edward Cullen bất lực, tuyệt vọng không ngừng muốn đứng dậy, bất quá dư âm từ cuộc chiến khắc nghiệt vừa rồi vẫn chưa tan, cơn đau lại đến cùng trái tim rỉ máu, khiến hắn rất nhanh không lâu sau đã chìm vào bóng đêm trong vô thức

"Harry...Ở lại với tôi đi"
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 34


Một thời gian dài sau cuộc chiến tại thành Volterra

Edward Cullen vừa tỉnh lại sau một giấc ngủ sâu ngắn ngủi khoảng ba tháng trời, cũng từ đó huyết thống Ma Cà Rồng cũng như bản năng nguyên thủy của hắn dần thay đổi.

Đôi mắt Edward Cullen đã trở nên sậm màu hơn, thậm chí có nhiều lúc còn ẩn chứa những tia khát máu mà chỉ có bọn Ma Cà Rồng hoang dại thích tàn sát, uống máu con người mới có. Hắn vốn mang vẻ lạnh lùng, thoạt nhìn bây giờ càng âm trầm, nguy hiểm hơn.

Cơ thể cùng sức mạnh vốn đã đạt đến cực hạn.

Chỉ là dù hắn có trở nên mạnh mẽ đến đâu cũng chẳng thể tìm lại thiếu niên kia...

Một ngày mưa ảm đạm tại Forks

Bầu trời buổi khuya âm u, lại ẩm ướt đến khó chịu. Trên cao là muôn ngàn vì sao cùng ánh trăng soi sáng khắp khu rừng cổ...

Edward Cullen người tựa vào cánh cửa sổ trong suốt, trầm mặc ngắm nhìn từng hạt mưa lã chã rơi, rồi bất giác đưa mắt về phía ngôi nhà bên cạnh của người nọ.

Từ sau cuộc gặp gỡ hỗn loạn đó, chàng trai tóc bạch kim vẫn chưa từng trở về, chí ít là bọn họ nghĩ vậy. Draco Malfoy cứ thế biến mất, mang theo cả tình yêu của Edward Cullen.

Nhưng lần này, hắn lại chẳng còn điên cuồng tìm kiếm như những lần trước nữa, tâm trí Edward đã bình tĩnh hơn rất nhiều.

Vốn cứ tưởng Draco Malfoy chỉ là một người bình thường, nên hắn đã không chú ý đến nhiều nhưng từ khi Edward biết được người kia có liên quan đến thiếu niên Potter, Edward lại trở nên mất khống chế mà đối đầu với Draco Malfoy, nhưng điều không thể ngờ, bây giờ nghĩ lại hoá ra đối phương thật sự là một Tử Thần Thực Tử, một tên phù thủy đầy nguy hiểm...

Và tiếp đến, mối lo ngại của hắn còn nằm ở người vừa xuất hiện lại mất tích trong phút chốc kia...trái tim của hắn...Linh hồn của hắn...Harry Potter...

Người đã mất tích một thời gian rất dài, ấy thế mà đột ngột trở lại, và đặc biệt cậu hoàn toàn không hề thay đổi so với những năm tháng xưa kia...

Edward Cullen đã từng rất nhiều lần tưởng tượng lại cảnh hai người họ gặp nhau. Nếu cậu còn sống, liệu thiếu niên có trở nên già đi như những người bình thường. Còn nếu cậu đã mất thì liệu Harry Potter có trở lại giống hệt như trước kia chứ, và rất nhiều cảnh tượng khác...

Nhưng dù cậu có như thế nào, thì hắn đã thề cả đời này chỉ yêu mình Harry Potter...

Có chết cũng chẳng đổi...

Vậy mà tất cả lại chẳng hề giống như hắn đã nghĩ, lần đầu gặp lại hoá ra cậu vẫn còn sống , và hắn biết rõ Harry Potter vốn chưa hề đổi thay, có một điều kỳ lạ là thời gian nào có thể để lại được vết tích trên người cậu...

Là vì chàng trai quý tộc luôn ngạo mạn kia sao?...Là vì quyền năng của Draco Malfoy sao?...

Harry Potter vẫn như thế, vẫn là thiếu niên xinh đẹp, đơn thuần mà kiên cường, cố chấp như ngày nào.

Chỉ là liệu tình yêu của cậu có còn dành cho hắn như những năm tháng xa xôi trước kia...

Edward Cullen khẽ thở dài, chợt một thân ảnh nhỏ nhắn đến bên hắn. Alice Cullen, khuôn mặt mệt mỏi, lặng lẽ đi đến bên cạnh Edward, tay cô nhẹ nhàng đặt lên vai hắn.

"Edward...đừng như thế".

Alice khẽ thì thầm, đôi mắt cô có chút đỏ hoe. Bất quá đáp lại Alice, chính là việc Edward nghiêng người, né tránh. Hắn lạnh lùng giương mắt nhìn cô, rồi nhàn nhạt cười.

"Alice...em có thể thấy trước được tương lai, nhưng hãy nhìn những điều đang diễn ra mà xem..."

"Edward...thật xin lỗi, những cảnh tượng ấy vô cùng mờ ảo, em cũng chẳng thể biết được tại sao lại xảy ra chuyện như thế"

Alice ngập ngừng, giọng nhỏ hẳn.

"Vậy để tôi nói cho em biết nhé"

Edward thầm tự giễu, bàn tay đưa lên khẽ nâng cằm Alice, rồi từ từ hằn giọng.

"Là em..."

"Chính em đã khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn..."

"Là em...đã đưa ra lời tiên tri đầy nghiệt ngã"

"Chính em...đã bắt tôi phải chờ đợi"

"Là em...đã khiến tôi đánh mất em ấy"

"Chính em...đã gián tiếp phá hủy tình yêu của tôi"

"Alice à, thử hỏi làm sao tôi có thể tin em thêm lần nữa đây"

Edward Cullen vừa dứt lời, cũng là lúc giọt lệ trên gò má xinh đẹp của cô gái kia khẽ tuôn rơi.

"Edward, anh...thay đổi rồi, anh vốn không phải thế này...Hai mươi năm, đã hơn hai mươi năm rồi, tại sao anh cứ phải cố gắng đuổi theo một điều vô vọng như thế"

Alice run rẩy không ngừng, cổ họng đắng ngắt.

"Vậy em bắt tôi phải làm sao đây...Alice Cullen..."

"Nhưng cậu ta vốn dĩ không tồn tại..."

Alice bất lực, gào lên trong đau đớn

"Edward Cullen...buông tha cho cậu ấy đi...cũng chính là buông tha cho bản thân anh"

Sau cùng, Alice thẫn thờ, lê những bước nặng trĩu rời khỏi đó...

Môi hắn khẽ mấp máy, trong mắt sớm đã có lệ...

"Nhưng đó là Harry, Harry Potter...

Là linh hồn, là sinh mệnh của tôi

Là tình yêu cả một đời không hối tiếc"
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 35


Trong màn đêm u tối của khu rừng cổ, tiếng ca của loài cú cùng gió đang vang dội như báo hiệu một điều tai hoạ sẽ sớm đến.

Và rất rõ, ít lâu sau, dưới những tán lá rừng rậm ẩm ướt là những bóng đen nguy hiểm đến chết người rình rập, bọn chúng dần tiến lại phía căn dinh thự của gia đình Cullen trước mắt, dường như đang trực chờ lao ra cắn nuốt họ.

Những tên Phù Thuỷ xấu xa, đầy thâm độc, dẫn đầu hoá ra lại là người có khuôn mặt giống hệt Edward Cullen trong trận chiến khắc nghiệt trước kia, nhưng bất quá lần này, gã sẽ không hề nhân nhượng nữa đâu. Gã ta siết chặt chiếc đũa phép trong tay, trong đáy mắt khẽ hiện lên từng tơ khát máu đầy mãnh liệt, khoé môi khẽ cong lên.

"Reducto"

Một tia chớp loé lên nơi đầu đũa, xung quanh vẫn tĩnh lặng như thế. Bọn Tử Thần Thực Tử sững lại, nhưng rất nhanh, gã trai kia lại ném ra một câu thần chú nữa, và lần này, một tia sáng rực rỡ lại phóng về phía trước, nhưng rất lâu vẫn không có kết quả gì. Ý cười trong mắt gã đang dần thu hẹp, bất quá trên khuôn mặt của gã đồng thời hiện lên vẻ trào phúng đầy mãnh liệt.

"Hệt như năm đó nhỉ? Harry Potter...em quả thật khiến ta hao tâm rất nhiều"

Vừa dứt lời, "kẻ kia" "liền im lặng, rồi cùng hoà vào màn đêm.

"Nào...Người yêu dấu của ta ơi! Chúng ta hãy cùng chờ xem, bọn chúng sẽ làm được những gì nhé"

Nếu như nói khung cảnh của khu rừng lại yên tĩnh đến đáng sợ, thì phía bên trong dinh thự của nhà Cullen lại hỗn loạn đến bất ngờ.

Ở tầng dưới, những người sói chiến binh của Jacob Black cùng Jasper, Alice, và Rosalie, Emmett cũng không hề nghỉ ngơi, vẫn luôn trong trạng thái phòng bị. Bọn họ sớm đã nhận biết được hơi thở hắc ám của những kẻ kia đang dần đến gần, nên chưa từng buông lỏng dù chỉ là một chút.

Còn ở tầng trên, Carlisle đang không ngừng nỗ lực cứu chữa cho Bella Swan, cô nàng vì sơ sẩy mà lần nữa bị ma thuật tấn công, mà Jacob Black vì che chắn cho cô, thương tích cũng trở nên nghiêm trọng hơn, nhưng ai bảo gã là sói Alpha, tư chất cùng cơ thể sớm đã vô cùng vượt trội, mà Bella Swan, vốn chỉ là một con người bình thường.

Sau khi đã phẫu thuật thành công cho Bella Swan, Esme vội tìm kiếm xung quanh, khi không thấy được bóng hình quen thuộc liền khẽ thở dài, bất giác chìm vào ưu phiền.

"Esme, đừng lo, Edward sẽ ổn thôi"

Carlisle nhẹ nhàng trấn an, rồi cả hai cùng đi xuống để trợ giúp mọi người.

Thời gian cứ thế chậm rãi trôi, thần kinh của bọn họ vẫn luôn trong trạng thái căng cứng. Chỉ là Edward Cullen thì không như vậy, hắn vẫn như mọi khi, cứ đến thời điểm đêm tối muộn, cho dù bất cứ chuyện gì xảy ra, hắn vẫn luôn sẽ trở về phòng của mình, khẽ mở ra chiếc tương báu quý giá, lặng lẽ ngắm nhìn bức tranh họa thiếu niên kia, rồi sẽ tự trách mình, thống khổ trong tuyệt vọng.

Rầm...bỗng một tia chớp xanh loé lên đánh tan bầu không khí ngột ngạt, lớp phòng bị bên ngoài chính thức bị phá vỡ. Không ai biết chuyện gì đã xảy ra, họ chỉ có thể nhìn thấy một tấm màn sáng mờ ảo đang dần tan biến.

Và đây cũng chính là lúc những kẻ thủ ác thật sự xuất hiện.

Đám người của Jacob Black vội hoá sói, còn gia đình Cullen cũng liền lao ra.

"Depulso"

Một vài người sói đột ngột bị đánh bay, mà người nhà Cullen cũng bị kiềm hãm bởi ma thuật tà ác.

"Deterioration Hex"

Carlisle, Emmett và Jasper dần bị hao mòn sức mạnh cùng khả năng chiến đấu.

"Sectumsempra"

Một số người sói bị tổn thương, cơ thể hình thành nên những vết cắt sắc bén ăn sâu vào máu thịt, hoàn toàn không thể hồi phục lại như ban đầu.

Hàng loạt câu thần chú nguy hiểm được thực hiện, trận chiến dần lên đến đỉnh điểm.

Nhưng cũng hoàn toàn không thấy Edward Cullen xuất hiện.

"Thật thú vị làm sao...khoảnh khắc nhìn bọn chúng chết đi khiến ta vui sướng đến tột độ"

Trong khung cảnh hỗn loạn, bất ngờ vang lên một giọng nói cợt nhã mà lạnh lẽo, khiến người ta không khỏi rét run.

"Hỡi những kẻ mang trong mình huyết thống của những chủng loài đáng ghê tởm kia, khi đồng bạn, anh em, và thậm chí là chính các ngươi đang dần bỏ mạng thì tên thủ lĩnh ngu ngốc của các ngươi rốt cuộc đang ở đâu..."

'Kẻ mà ai cũng biết là ai' khẽ chế giễu trong bóng tối.

"Quả là một kẻ hèn nhát"

Vừa dứt lời, từ xa một bóng hình quen thuộc mạnh mẽ lao đến, lập tức bẻ nát đầu gã, bất quá đó hoàn toàn không phải cơ thể của gã, mà đơn giản hơn đó chỉ là một kẻ thế thân không có năng lực.

Nhưng không dừng lại ở đó, Edward Cullen nhanh chóng tiếp tục trận chiến. Với thiên phú cùng khả năng bất bại sau khi đã thức tỉnh huyết thống, hắn rất nhanh đã tiêu diệt rất nhiều tên phù thuỷ, ổn định lượng lực của bên mình.

"Đủ rồi, ta không có thời gian để đùa giỡn cùng các ngươi"

Giọng 'gã' vang lên đầy tức giận

Khoảnh khắc gã ta vung tay, định thi triển lời nguyền gϊếŧ chóc, liền bị một luồng sức mạnh bí ẩn ngăn cản.

"Expelliarmus"

Đũa phép của gã lập tức bị tước đoạt, nhưng đối diện với tình cảnh như vậy, gã lại chỉ nở một nụ cười ôn nhu mà đối diện với thiếu niên vừa xuất hiện.

"Em đến rồi, Cứu Thế Chủ thân yêu của ta"

——————————————————————

Repello Inimicum (Bùa bảo vệ)

Mô tả: Tạo một màn chắn bảo vệ thứ mà bất kì thứ gì dám vượt qua ranh giới sẽ bị tan biến thành cát bụi. Được dùng trong trận chiến cuối cùng tại Hogwarts để bảo vệ tòa lâu đài khỏi Tử Thần Thực Tử. Có thể kết hợp với Fianto Duri để tăng thêm độ chắc chắn của màn bảo vệ.

Reducto (Lời nguyền hủy diệt)

Mô tả: Phát nổ các vật rắn thành cát bụi. Ginny Weasley dùng phép này để phá hủy con pháp sư gỗ trong Phòng Yêu Cầu và phá hủy cả căn phòng chứa các quả cầu tiên tri ở Bộ Pháp Thuật và các lần sử dụng khác bởi Hermione Granger và Harry Potter.

Depulso (Bùa trục xuất)

Mô tả: Đánh bay mọi đối tượng; ngược với Accio.

Deterioration Hex (Lời nguyền hao mòn)

Mô tả: Làm hao mòn sức bền và khả năng chiến đấu của đối phương.

Sectumsempra (Cắt sâu mãi mãi)

Mô tả: Phát minh bởi Severus Snape, có tác dụng tạo ra những lưỡi dao vô hình cắt sâu lên người địch thủ. Có lực sát thương rất lớn và gây đau đớn cho kẻ địch tới khi chết vì mất máu. Có thể dễ dàng chữa bởi Snape.

Expelliarmus (Bùa giải giới)

Mô tả: Bùa đặc trưng của Harry Potter. Bùa này dùng để tước mọi vũ khí mà đối phương đang cầm, hoặc vô hiệu hóa phép thuật được dùng quá đà. Và cũng là câu thần chú cuối cùng để chống lại chúa tể Voldermort

Nguồn: Wikipedia
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 36


Khoảnh khắc thiếu niên kia xuất hiện, Edward Cullen đã phải chật vật cố gắng kiềm chế bản thân mình, để hắn sẽ không mất khống chế mà lao về phía người kia.

Đây chắc hẳn chỉ là ảo giác mà 'kẻ kia' tạo ra mà thôi, Edward thầm nghĩ nhưng hắn vẫn không nhịn được mà trộm nhìn thiếu niên kia thêm một chút nữa.

Vẫn là mái tóc đen mềm mại có chút rối, vẫn là đôi mắt xanh biếc đầy rung động lòng người, cặp kính tròn kỳ lạ thành công che đi sự mệt mỏi nơi đáy mắt và mọi thứ, kể cả khí chất vẫn giống hệt chàng trai năm ấy từng hiện hữu trong ký ức của Edward Cullen...

Có phải hắn đã phát điên rồi không, Edward chợt nở một nụ cười đầy chua xót.

Nhưng lần này, hắn đã sai, khi trận chiến bất ngờ bị gián đoạn bởi vị khách bí ẩn, khi mọi người kể cả Edward đều bị người kia hút hồn, thì chợt hắn nghe thấy tiếng của Alice Cullen đang thì thầm từng chút một: "Là thật...Edward đã đúng...Hoá ra...cậu ấy thật sự tồn tại".

Những câu nói trong bất giác của Alice, trong phút chốc liền biến thành trái bom nổ mạnh, hủy diệt sự bình tĩnh của Edward Cullen.

Hắn điên cuồng run rẩy, những kí ức đầy sâu sắc về thiếu niên kia mãnh liệt xâm chiếm đại não hắn, cuối cùng Edward không tự chủ được mà khẽ gọi tên cậu: "Harry".

Giọng nói trầm tính, khàn khàn tựa như mang theo nỗi nhớ nhung da diết mà đau thương đến bất tận. Hắn lê từng bước nặng trĩu về phía cậu, vừa đi vừa thì thào: "Là em...Là em có phải không..."

Nếu đây chỉ là một ảo ảnh chân thật

Xin em đừng vội tan biến đi

Xin hãy ở lại với tôi thêm chút nữa...

Edward Cullen chầm chậm tiến đến trước mặt Harry Potter, tay khẽ đưa lên chạm vào khuôn mặt Tuấn , cảm nhận được xúc cảm ấm áp nơi đầu tay, hắn mỉm cười mãn nguyện rồi vội ôm lấy cậu tham lam chiếm lấy mùi hương quen thuộc, khẽ nói: "Harry Potter...Thật sự là em"

Edward siết chặt lấy Harry trong vòng tay của mình, hắn cứ thế níu giữ cậu một hồi lâu, trong đầu là muôn ngàn câu muốn hỏi, nỗi xúc động tràn trề cùng tình yêu tha thiết, sâu nặng cứ thế trào dâng.

"Lần này, không một kẻ nào có thể cướp em đi được nữa"

Giữa khung cảnh hỗn loạn, tràn ngập mùi máu tanh cùng chết chóc, Edward Cullen và Harry Potter, cả hai...một kẻ tựa ác ma sa đoạ tay vương đầy huyết lệ, một người lại tựa thiên sứ tọa lạc cứu rỗi chúng sinh...

Xinh đẹp, rực rỡ mà bi thương đến lạ thường...

Bất quá, tình cảnh ấy không kéo dài được bao lâu. Nhân lúc mọi người đang thẩn thờ, mất chú ý, những tên Tử Thần Thực Tử đang lặng lẽ rút đi sinh mệnh của bọn họ.

Phe Edward Cullen đã từ từ mất đi đồng minh, chiến hữu của mình.

Nhưng vẫn không một ai phát giác được điều này, còn Edward Cullen thì mãi chìm đắm trong hạnh phúc đã mơ ước từ lâu, mà không biết được rằng sức mạnh của thiếu niên kia đang khẽ dao động, chiếc đũa thần đang dần lấp ló sau tay áo.

Trong không gian tĩnh lặng, Bella Swan, người vừa mới tỉnh lại, im lặng nhìn ra ngoài mà quan sát mọi thứ, trái tim cô quặn thắt từng hồi khi nhìn thấy Edward Cullen ôm lấy một chàng trai kỳ lạ, cũng chính cô đã hoảng loạn vô cùng khi thấy cây đũa phép từ tay người kia xuất hiện.

Bởi vì những kẻ thủ ác âm thầm di chuyển trong bóng đêm, mà Bella Swan vốn là con người bình thường, hơn nữa cô đã từng gặp qua những tên phù thủy xấu xa nên ấn tượng về những cây đũa chứa quyền năng tàn bạo, vĩnh viễn khiến Bella Swan bị ám ảnh. Vì thế, cô không nhịn được mà hét lớn: "Edward, cẩn thận phía sau".

Chỉ là đã quá muộn...

"Avada Kedavra"

——————————————————————

Avada Kedavra (Lời nguyền gϊếŧ chóc)

Mô tả: Gây ra cái chết tức thì, không đau đớn. Không có thần chú đảo hay ngăn chặn lời nguyền (lời nguyền bất khả chặn).

Nguồn: Wikipedia
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 37


Dưới sự diễn ra nhanh chóng, lời cảnh báo của Bella Swan là vô dụng, nó vẫn chẳng thể ngăn được lời nguyền kia.

Bất quá, đối tượng cậu nhắm đến hoàn toàn không phải Edward Cullen mà sau khi Harry Potter thi triển pháp thuật, một tia sáng cũng đồng thời phóng tới, lập tức đánh bay cả hai văng ra xa, nhưng cũng không biết đây có phải là trùng hợp không mà Edward Cullen lại trở về chỗ của phe đồng minh rồi cũng thuận tiện chứng kiến cảnh gã trai có khuôn mặt giống hệt hắn ôm lấy thiếu niên kia nhẹ nhàng đáp đất.

Edward bỗng tức giận, hai mắt hắn đầy hận ý như muốn lao lên xé xác gã kia, muốn đem Harry trở về, muốn giam cầm, chiếm giữ cậu trong lòng bàn tay.

Đối diện với sát khí nằng nặc của hắn, 'kẻ kia' một chút cũng không mảy may quan tâm, gã chỉ dành sự chú ý cùng tình yêu của mình cho người trước mặt. Gã khẽ thì thầm bên tai cậu: "Ta đã nói...Ta nhất định sẽ tìm được em mà, Cứu Thế Chủ thân yêu".

Vừa dứt lời gã liền giương mắt khiêu khích Edward Cullen, ý cười trên mặt càng hiện rõ. Chỉ đợi có thế, Harry Potter mạnh mẽ xoay người, đạp gã ra phía sau, vội vã rút đũa phép ra: "Deprimo", mọi thứ xung quanh gã bỗng bị sụp xuống, tạo thành một cái hố khá lớn ở đó.

'Kẻ kia' nheo mắt, cười thích thú: "Harry Potter, em quả thật khiến ta cảm thấy bất ngờ đấy".

Nhưng đáp lại hắn lại là một cái nhìn đầy chế giễu, thiếu niên thuận tay vuốt mái tóc đen mềm mại của mình lên để lộ một vết sẹo hình tia chớp mờ ảo, cậu cũng lặng lẽ thu hồi khí tức ôn hoà mà chính mình tạo ra, một khí thế mạnh mẽ, ngang tàn xuất hiện.

Thiếu niên đơn thuần, tưởng chừng yếu đuối nay trong phút chốc đã thay đổi thành một chàng trai kiêu ngạo mang đầy hơi thở của tuổi trẻ nhiệt huyết.

"Cứu Thế Chủ?...Ta không ngờ bản thân ngươi vẫn còn nhớ đấy...Voldemort...à không, phải là Tom Riddle mới đúng." Harry Potter khẽ giễu cợt.

Nhưng khi Cậu vừa dứt lời, khuôn mặt của 'gã kia' đã thay đổi, hiện ra đó là một chàng thanh niên rất đẹp trai với mái tóc đen cùng đôi mắt nâu quyến rũ, gã trở nên nghiêm túc hơn nhưng trong mắt vẫn tràn ngập bóng hình kia: "Ta đã truy tìm em rất lâu, hàng chục năm trời nhưng vẫn không có kết quả, mãi đến khi ta gặp được một người có tên là James Potter, y rất giống em. Và đã từng ngỡ đó là em nhưng rồi...", giọng gã nhỏ dần, Tom Riddle khẽ miên man rồi dần chìm vào hồi ức.

Đó là vào khoảng năm đầu tiên khi Tom Marvolo Riddle nhập học ở Hogwarts, từ trước đến nay gã đã luôn bị cơn ác mộng ở cô nhi viện đeo bám, hành hạ nhưng giờ đây đã không còn như thế nữa, hàng đêm gã đều mơ thấy một người, đó là một thiếu niên trẻ tuổi vô cùng xinh đẹp nhưng bóng lưng đơn độc mà kiên định lại khiến người ta cảm thấy ngưỡng mộ mà tiếc thương.

Gã hoàn toàn không hề nghĩ rằng đó chỉ là một giấc mơ dài mà phải chăng người kia thật sự tồn tại, chân thực đến như vậy...Là kí ức của kiếp trước hay là dấu hiệu của tương lai...

Chàng trai ấy có nụ cười rực rỡ tựa ánh dương nhưng cũng có đôi lúc dịu dàng, ân cần như vầng trăng vậy. Cậu từng chút một hiện hữu trong cuộc sống của gã, thậm chí đã có lúc Tom Riddle nhầm lẫn giữa hiện thực và giấc mơ mà ngỡ rằng cả hai thật sự đang ở bên nhau.

Tom Riddle coi cậu là ánh sáng duy nhất của cuộc đời mình, chính cậu đã sưởi ấm trái tim mục nát của gã.

Thoạt đầu, gã ẩn nhẫn, cam chịu, từng bước một tiến lên vị trí thủ tịch nhà, xây dựng hình tượng hoàn hảo cho bản thân, nhưng ngày ngày vẫn lặng lẽ tìm kiếm tin tức về cậu ở khắp nơi, gã rất rõ thiếu niên kia hẳn cũng là học sinh của Hogwarts, vì gã đã từng thấy để rồi si mê những hình ảnh mang theo sự liều lĩnh, gan dạ về cậu trong bộ đồng phục quen thuộc của trường nhưng mãi rất lâu sau vẫn không có kết quả gì.

Tom Riddle không biết tên gọi của cậu là gì, cũng chẳng biết cậu là ai, đó chẳng qua chỉ là những hình ảnh thoáng qua trong phút chốc mà cứ thế khắc sâu trong gã cả một đời...

Nhưng rồi theo thời gian, thân ảnh ấy ngày càng mờ nhạt dần. Những kỉ niệm đẹp về thiếu niên ấy dần tan biến mặc gã đau lòng, không muốn lãng quên đi cậu. Sau tất cả, trong trí nhớ của hắn chỉ còn lại bức tranh mờ ảo về chàng trai bí ẩn với đôi mắt xanh biếc, mái tóc đen rối bời, vết sẹo tia chớp nơi vầng trán cùng nụ cười đơn thuần mà mê hoặc lòng người... kéo theo đó là chấp niệm sâu sắc về Trường Sinh Linh Giá, vì bản thân gã và cũng vì người kia...

Chính vì thế, khi đã đủ khả năng, đã xây dựng được thế lực riêng của mình tại Hogwarts, thì Tom Riddle đã không kiêng dè gì mà bắt đầu điên cuồng hơn. Gã trở thành vị thủ tịch đầy quyền lực của Slytherin cũng như của Hogwarts, sau đó tốt nghiệp rồi trở thành giáo viên dạy môn Phòng chống Nghệ Thuật hắc ám tại đây để tiếp tục kế hoạch của mình.

Và đó cũng là lúc hắn gặp được James Potter, người đã mang đến cho gã một cảm giác thân quen mà lại xa lạ biết bao, trừ bỏ đôi mắt thì y hoàn toàn trở thành bản sao của người nọ. Chẳng qua, James Potter vẫn chẳng thể nào thay thế được cậu. Vì vậy, gạt đi tâm tư không đáng có của mình, gã liền dốc lòng bồi dưỡng y trở thành một con người hết sức ưu tú mặc cho James Potter thật sự là một Gryffindor ngông cuồng.

—————————————————————

Deprimo (Bùa hố sụt)

Mô tả: Gây một vụ nổ tạo thành một cái hố trên sàn nhà.

Nguồn: Wikipedia
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 38


Dưới cái nhìn nghi ngờ của Dumbledore, Tom Riddle chưa bao giờ dừng những hành động điên rồ, xấu xa của mình lại.

Và rồi khi kế hoạch về Trường Sinh Linh Giá đang dần thành công, gã buộc phải đánh mất thân xác của mình để đổi lấy sức mạnh vĩnh hằng, bất tử, bất quá sau cùng trái tim đã chi phối lí trí của gã, đánh mất bản thân cũng đồng nghĩa với mất đi người nọ...

Và tất nhiên, Tom Riddle hoàn toàn không bao giờ cho phép điều đó xảy ra, chính vì thế, dẫu mục đích của gã đã ở ngay trước mắt thì gã vẫn không thể nào dứt khoát ra tay được.

Nhưng Tom Riddle vốn là một người vô cùng tàn nhẫn, độc ác. Gã có chấp niệm vô cùng sâu sắc đối với Trường Sinh Linh Giá, vậy nên mưu đồ của gã dần chuyển sang hướng khác.

Với tài năng thiên phú cùng sự đam mê ma thuật đen mãnh liệt, hắn nhanh chóng tự tay phá hủy hình tượng cao đẹp của mình rồi lột xác thành cơn ác mộng nguy hiểm, điên cuồng nhất của giới Phù Thuỷ...Chúa tể Hắc Ám, Lord Voldemort.

Tom Riddle không ngừng thâu tóm, bành trướng quyền lực, dưới chân gã là hàng ngàn tên Tử Thần Thực Tử khát máu.

Chính gã đã gây ra sự khiếp sợ tột cùng, và thậm chí người người đều coi gã chính là kẻ thù của thời đại, 'kẻ chớ gọi tên ra',...

Nhưng dưới tình huống thế lực của gã đang ngày càng mạnh mẽ, hoàn toàn có thể áp chế được Hội Phượng Hoàng, Tom Riddle lại đột ngột biến mất...hay nói cách khác chính là ngủ say.

Đó chẳng khác gì sự cứu rỗi duy nhất của giới Phù Thuỷ, tuy vậy bọn họ vẫn chưa từng chủ quan vì dường như 'kẻ mà ai cũng biết là ai ' đấy hoàn toàn có thể thức tỉnh bất cứ lúc nào.

Thời gian cứ thế vội vã trôi, chớp mắt đã trải qua hai mươi mấy năm trời. Có rất nhiều chuyện đã thay đổi, tuy cơ thể nguyên vẹn của Tom Riddle có lẽ đã bị chôn vùi dưới đất nát nhưng linh hồn của gã đang ẩn sâu trong khu rừng cấm kia cũng chậm rãi tỉnh lại.

Mà cũng trùng hợp thay, hôm đó cũng là ngày hai vị thủ tịch nổi tiếng của Hogwarts lần lượt là Cedric Diggory mất tích trong rừng cấm và Draco Malfoy chìm vào giấc ngủ sâu rồi tự kết thúc của chính mình...

Vì thế, Tom Riddle vô tình gặp được Cedric Diggory rồi lại không ngần ngại sao chép hình dáng của hắn, cuối cùng dẫn đến cớ sự là rơi vào một trận pháp bí ẩn, dẫn đến một chiều không gian khác.

Mà vì dư âm của việc đó, sau khi đến một nơi vô cùng xa lạ, gã liền mất đi trí nhớ của mình nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng và một chút trí nhớ mà gã đã chiếm đoạt của Cedric Diggory.

Cũng từ đó, Tom Riddle liền mặc định hắn chính là Cedric Diggory...

Để rồi gặp được tình yêu cả cuộc đời của hắn, Harry Potter.

Cả hai gặp nhau trong một đêm tối giá lạnh ở khu rừng cổ kỳ lạ. Cậu như một liều độc dược khiến hắn mê dại, khi hai ánh mắt cùng giao nhau, thiếu niên ấy liền trao cho hắn một nụ cười xinh đẹp, rực rỡ hơn cả vầng trăng sáng.

Và dường như lúc ấy, Tom Riddle đã hiểu rõ được thứ gọi là tình yêu, linh hồn gã không ngừng gào thét 'chiếm lấy cậu đi'...'Hãy mạnh mẽ giam cầm cậu trong lòng, mãi mãi không được buông tay'...

Trong bóng tối mờ ảo, thiếu niên nọ chậm rãi tiến về phía chỗ gã, đôi mắt xanh biếc như không thể tin vào những gì đang nhìn thấy, cậu thầm nỉ non: "Cedric...Là anh sao?".

Cổ họng gã bỗng nghẹn đắng lại, 'người nọ biết gã sao?'. Nhưng Tom Riddle vẫn im lặng không đáp.

Harry Potter càng đến gần hơn, trực tiếp đứng trước mặt gã, đưa những ngón tay thon dài, tinh xảo lên, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt gã: "Là anh...thật sự là anh".

Một giọt...hai giọt...nước mắt thay nhau chảy xuống trên đôi gò má thanh tú, cảm xúc thiếu niên bỗng nhiên vỡ oà, nỗi nhớ nhung cùng tình yêu tha thiết suốt đêm ngày cứ thế trào dâng đến đỉnh điểm.

'Đừng khóc...là tôi đã tổn thương em sao?...'

Con tim gã điên cuồng gào thét, đau dữ dội.

Hàng vạn câu hỏi chực chờ trong đầu gã, nhưng vẫn chẳng thể thốt thành lời...

Rồi vẫn lặng im không nói, chính điều đó càng khiến người trước mặt đau lòng hơn: "Em đây mà...anh không nhận ra sao?...Em là Harry, Harry Potter...Anh không nhớ sao?...Em là người anh yêu...". Những lời nói ấy ngày càng nhỏ dần, sau cùng cũng chính là sự nuối tiếc muộn màng của một mối tình không trọn vẹn...
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 39


"Ở đây rất lạnh, đi cùng em...Cedric." Harry Potter đột ngột nắm lấy tay của Tom Riddle, rồi xoay người đưa gã trở về ngôi nhà gần đó của cậu.

Trở lại mái ấm nhỏ cùng người yêu dấu bấy lâu, Harry Potter cuối cùng cũng được như ý nguyện.

Căn nhà rộng lớn được trang hoàng đầy đủ, mang đậm phong cách Châu Âu hoài cổ và có vẻ với các thiết bị hiện đại của loài người thì vẫn ít hay dùng tới.

Tom Riddle vừa bước vào, chỉ nghe được tiếng thì thầm ngắn ngủi của Harry Potter vang lên, liền khiến một nơi vốn có chút u ám, cô đơn, bị bóng tối che khuất như tìm thấy động lực sống mà trở nên tươi sáng, ấm áp hơn.

Tuy những điều Harry vừa nói vô cùng nhanh và lại là những tiếng rất nhỏ nhưng Tom Riddle, với thân phận hiện tại là Cedric Diggory...một chút cũng không bỏ sót một chữ nào.

"Lacarnum Inflamari"

Đầu tiên, thiếu niên sử dụng bùa tạo lửa với lò sưởi, sau đó liền dùng phép 'Phát Quang tối đa', "Lumos Maxima" để soi sáng, hơn nữa còn rất tinh tế khi biến nó thành những ngọn đèn cầu giấy bình thường không dễ nhận ra. Mà trọng điểm, điều khiến Tom Riddle kinh ngạc đó chính là Harry Potter...cũng là một phù thủy...

Harry Potter để Tom Riddle ngồi trên chiếc sofa đen nhám trong phòng khách, nhanh chóng pha cho gã một tách trà nóng, rồi ngồi đối diện với gã.

Tom Riddle vốn rất đa nghi, vì thế dù trong đầu đã bị bóng hình Harry Potter chiếm giữ nhưng không vì thế mà gã buông bỏ phòng bị của mình, gã im lặng một hồi, quan sát từng chi tiết, mãi đến khi thiếu niên cất tiếng nói: "Em là Harry, Harry Potter...và em yêu anh sâu sắc, Cedric Diggory".

Trái tim Tom Riddle điên cuồng nhảy múa, gã cố kiềm chế sự xúc động trong đáy mắt, bất giác hỏi: " Vậy chúng ta là bạn đời của nhau sao?".

"Cũng có thể nói như vậy". Thiếu niên nhẹ nhàng đáp.

"Cũng có thể nói?". Tom Riddle tỏ vẻ nghi hoặc, bất quá Harry Potter chỉ lẳng lặng nhìn hắn rồi tiếp tục nói: "Anh lớn hơn em ba tuổi, chúng ta biết nhau từ thuở niên thiếu xưa kia".

"Nhưng em rõ ràng chỉ là một thiếu niên trẻ tuổi". Gã vội ngắt lời cậu.

"Em gặp anh vào năm học thứ ba ở Hogwarts, trong một trận đấu Quidditch, lúc đó anh là đội trưởng của Huflepuff, còn em...chỉ là một tầm thủ nhỏ bé của Gryffindor mà thôi." Harry khẽ cười, trong ánh mắt cậu là hàng ngàn câu chuyện, ký ức chợt ùa về...

Hạnh phúc, vui vẻ có...Buồn bã, thất vọng có và cả những nỗi đau không thể cất thành lời...

"Sau đó thì như thế nào, tại sao chúng ta lại bị chia cắt đến tận bây giờ?"

"Chính em đã đánh mất anh.

Thuở ấy em thật sự không hiểu tình yêu là gì, vì thế cứ không ngừng trốn tránh... không ngừng tổn thương anh....Hogwarts lại không ngừng xảy ra chuyện...Anh cũng mất tích..."

'Đến cuối cùng anh lại vì em mà chết...'. Câu nói này, Harry Potter chỉ đành tâm giấu kín cho bản thân mình...

Nhìn thấy nét mặt bi thương của thiếu niên,

lòng Tom Riddle đau đớn tựa bị ngàn dao cắt vào...

Gã đứng lên, đi đến phía bên cạnh Harry Potter, ngồi cùng cậu, tay của cả hai khẽ đan vào nhau, mười ngón siết chặt, gã nói: "Không phải ta đã ở đây rồi sao, chúng ta sẽ cùng nhau làm lại từ đầu..."

"Vĩnh viễn bên nhau

Mãi mãi không được buông tay"

Tiếp đó, họ thật sự bên nhau suốt ngày đêm, mà Harry Potter rất nhanh đã nói cho hắn biết rằng đây hoàn toàn không phải thế giới Phù Thuỷ, mà là nơi của Muggle, hơn nữa hàng xóm của bọn họ thậm chí còn mang huyết thống của Ma Cà Rồng.

Chẳng hiểu sao gã có chút chán ghét bọn chúng, vì lẽ đó, Tom Riddle hoàn toàn chưa từng rời khỏi nhà nửa bước, chỗ ở của Harry Potter cũng rất tốt, có cả phòng đọc sách, phòng pha chế độc dược, phải nói là gã vô cùng hài lòng với điều này, dù là vậy nhưng cửa sổ, các tấm kính có thể nhìn ra ngoài hay vào bên trong đều được che đi, khiến Tom Riddle hơi khó chịu vì gã không cách nào nhìn thấy được Harry Potter khi cậu ra ngoài

Công việc hiện tại ở đây của Harry Potter có chút tính chất đặc thù nên cậu hay đi rất lâu nhưng Harry vẫn luôn cố gắng dành nhiều thời gian cho gã.

Rồi không lâu sau, cả hai chuyển đến một ngôi nhà nhỏ ở Luân Đôn, nước Anh. Tom Riddle thì độn thổ bằng lò sưởi còn Harry Potter vì một số vấn đề mà phải di chuyển bằng phương tiện xe bình thường.

Đó là một căn hộ nhỏ được trang trí vô cùng tinh tế, hơn nữa trong phòng độc dược, các nguyên liệu quý hiếm đều vô cùng phong phú.

Hàng ngày, Harry Potter đều sẽ ra ngoài làm ít việc, còn gã rất đảm đang, vẫn luôn đảm nhiệm vai trò nấu nướng, người đàn ông trụ cột của gia đình.

Bọn họ cứ thế sống một cuộc sống an nhàn, hạnh phúc một thời gian...

——————————————————————

Lacarnum Inflamari (Bùa tạo lửa level 1)

Mô tả: b*n r* một quả cầu lửa nhỏ đốt cháy quần áo. Sát thương thấp, lan rộng nhanh. Có thể dùng để nhóm lửa trại

Lumos Maxima (Phát Quang Tối Đa)

Mô tả: Dùng để tạo ra ánh sáng soi chiếu một khoảng không lớn, nếu vẩy đũa ra phía trước thì sẽ tạo thành cầu sáng có thể thám thính

Nguồn: Wikipedia
 
Back
Top Bottom