Đam Mỹ [Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,527,008
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
dong-nhan-harry-potter-x-twilight-yeu-khong-hoi-tiec.jpg

[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Tác giả: ThoPeryNguyn
Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không, Ngược, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: ThoPeryNguyn

Tác phẩm: Đồng nhân Văn Harry Potter x Twilight - Yêu không hối tiếc

Phần 1: Yêu không hối tiếc

Tình trạng: Hoàn

Thể loại: Đam mỹ, đồng nhân văn, xuyên không (Phản), ngược, OE.

Văn án: Harry Potter thành công tiêu diệt được "Chúa tể hắc ám" và xóa bỏ mọi tàn dư của hắn.

Sau đó kế thừa ba đại gia tộc lớn, lần nữa trở thành huyền thoại của giới pháp thuật, cậu được mệnh danh là phù thủy trẻ tuổi đầy vĩ đại bên cạnh Albus Dumbledore.

Nhưng dẫu sự nghiệp xán lạn, được mọi người kính trọng, yêu mến, con đường mà Harry Potter đi lúc này đã vô cùng bằng phẳng và thuận lợi thì mối tình bi thương, cùng những nỗi đau của quá khứ vẫn luôn ám ảnh cậu suốt đêm ngày...

Vì thế, Harry Potter quyết định đánh cược một lần cuối cùng...

Đánh đổi bằng cả sinh mệnh chỉ để đổi lấy một bản tình ca trọn vẹn, một kết thúc có hậu cho tất cả...

Nhưng mọi thứ liệu chỉ có thế thôi sao?

—————————————————————

Phần 2: Trở về ngày yêu ấy (Chúng ta đã từng yêu)

Thể loại: Đam mỹ, đồng nhân văn, ngược, Xuyên không (Phản), trọng sinh...

Văn án

Cơ hội cuối cùng để thay đổi mọi thứ, lần này sinh mệnh cùng sức mạnh đã đến điểm cực hạn, Harry Potter liệu có thể ngăn chặn được những bi kịch sắp xảy đến hay không?

Đâu mới là kết thúc trọn vẹn cho tất cả bọn họ?

Hãy cùng chờ đón ở phần hai này nhé.

Bối cảnh: diễn ra chủ yếu ở Hogwarts. Nhưng Harry sẽ không còn là học sinh của Hogwarts hay là cậu bé vàng của Gryffindor nữa.​
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 1


Harry Potter, vị Cứu Thế Chủ của Thế Giới Pháp Thuật, từng là Trường Sinh Linh Giá của Voldemort. Trải qua thời đại Hắc Ám, đã trở thành Huyền Thoại trong giới Phù Thuỷ và đồng thời cũng thành người thừa kế của hai đại gia tộc Potter và Black.

Dẫu đã vượt qua chiến tranh ác liệt, tiêu diệt được Voldemort, nhưng cái giá phải trả là quá đắt...

Cái chết, rất nhiều người đã chết...Cha mẹ, người đã che chở bảo hộ cậu, Albus Dumbledore và Sirius Black,...cuối cùng ngay cả những người y yêu thương nhất...Severus Snape và Cedric Diggory cũng đã ra đi...

Tất cả đều tại cậu, nếu như năm ấy cậu có thể mạnh mẽ hơn, nếu như cậu có thể đáp lại tình cảm của người kia sớm hơn thì cho dù phải trả giá bằng cả sinh mệnh thì Harry cũng nguyện bằng lòng...

Harry Potter đã tìm thấy được một trận pháp cổ có từ rất xưa ở nơi nguy hiểm nhất trong khu rừng cấm. Trận pháp vượt thời gian, có thể giúp cậu thay đổi mọi thứ...

Vì thế lần cuối cùng Harry đánh cược với chính mình...

Harry Potter mình vận trường bào màu xám, mái tóc đen dài cùng đôi mắt xanh biếc xinh đẹp. Từng bước tiến lên tế đàn...không gian, thời gian vốn tưởng chừng đã ngưng đọng lập tức thay đổi, từng luồn sáng xuất hiện vây lấy cậu, Harry chỉ khẽ mỉm cười rồi bất giác chìm vào bóng đêm vô tận...
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 2


Thị Trấn Forks, Washington

Đây là thị trấn quanh năm bị bao trùm bởi làn sương mù mờ ảo, không khí ẩm ướt cùng thời tiết nhiều mưa đã khiến nơi này tràn ngập màu xanh biếc.

Bella Swan, cô gái 17 tuổi vừa mới chuyển đến đây sống cùng cha sau khi mẹ tái giá. Tại trường trung học mới Bella nhanh chóng hoà nhập nhưng cô liền bị thu hút bởi một nhóm người thần bí, mọi người gọi họ là nhà Cullen.

Và thậm chí Bella đã biết rằng khoảnh khắc đối diện với chàng trai tóc nâu lạnh lùng tên Edward, cô đã nhận định đây chính là định mệnh của đời mình.

Khi biết được mình sẽ học cùng lớp với Edward, cô liền nhanh chóng tìm chỗ ngồi cạnh hắn.

Trải qua tiết Sinh Vật trong buổi học đầu tiền cùng Edward khiến cô khá thích thú

"Chào...tôi là Bella Swan, vừa mới chuyển đến đây sáng nay" Bella nở nụ cười thật tươi, cô đưa tay ra làm quen với hắn

"Edward Cullen"

Thật lạnh lùng, Bella thầm nghĩ. Trong tiết học, cả hai lại chẳng tiếp xúc gì nhiều, chuông vừa reo, Edward Cullen liền vội vã rời đi, dường như hắn chẳng quan tâm một chút gì đến cô, chính điều này lại càng khiến Bella có chút thất vọng

———————————————————————

"Edward Cullen sao...hoá ra đã lâu như vậy"
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 3


"Cedric...Cedric của em...đừng đi...đừng đi mà..."

Trong bóng đêm lạnh lẽo là giọng nói thì thào thống khổ khẽ vang lên. Harry Potter giật mình thức tỉnh khỏi ác mộng...

Trong giấc mộng đã ám ảnh Harry suốt nhiều năm liền kia vẫn là hình ảnh bi thương ấy, khoảnh khắc Cedric ...khoảnh khắc anh ra đi khi phải hứng chịu lời nguyền chết chóc...

Cedric vốn vô tội...

Cedric là vì y mà chết...

Cedric Diggory...Chàng hoàng tử ấm áp của Hufflepuff.

Đối với Harry Potter, Cedric Diggory là một chàng trai điềm tĩnh, kín đáo và rất mực ôn nhu, ở anh cũng có sự nhiệt huyết và lòng dũng cảm bất tận như một Gryffindor, hay thậm chí anh còn thông minh, khôn khéo và quyết đoán không kém gì Ravenclaw và Slytherin.

Một người hoàn hảo như thế, vì cớ gì lại yêu phải một tên ngốc...một tên ngốc suốt ngày chỉ biết chạy theo bóng hình của một kẻ chẳng thể nào có thể đáp lại tình yêu của y...

———————————————————————-

Vào năm thứ hai Harry theo đuổi Xà Vương quyền lực kia, có một lần khi cùng Cedric trò chuyện, cậu đã nói

"Cedric...tình yêu vốn là thứ gì, anh nhìn xem...em theo đuổi Sev đã lâu vậy rồi nhưng sao thầy ấy vẫn chẳng chấp nhận chứ"

"Không ai có thể định nghĩa được tình yêu là gì. Đối với anh, Yêu đơn giản có lẽ là si tâm tuyệt đối, là toàn tâm toàn ý yêu thương, bảo hộ và luôn mong muốn đối phương được hạnh phúc"

Cedric bế Harry lên, cậu đã ngủ quên từ lúc nào, thật nhẹ nhàng đưa cậu trở về phòng

Anh đặt Harry trên giường, khẽ hôn nhẹ lên vầng thái dương của cậu

——————————————————————

Nhưng em biết không Harry, thật ra có một thứ tình yêu mang tên thầm lặng...Nó không rực rỡ, không bộc lộ ra ngoài...Chỉ lặng lẽ, từng bước một dõi theo người mình yêu...

"Harry Potter...Cedric Diggory nguyện dùng cả đời này để bảo vệ em"

Harry Potter...Cedric Diggory yêu em, yêu em hơn cả bản thân mình, nhưng là anh vốn không cầu em sẽ đáp lại tình yêu cuồng si này...anh chỉ cần em bình an
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 4


Bella Swan đã đến đây được hai tháng, đối với cô nơi này cũng không phải quá tệ và mọi thứ có vẻ cũng khá là ổn, ít nhất mối quan hệ giữa cô và Edward cũng đã có nhiều tiến triển, đối với cô là thế, ít ra hắn sẽ không phải tỏ ra khó chịu khi ngồi cùng cô và thậm chí cả hai đã có thể trò chuyện một chút,chỉ đôi lần và đặc biệt cô em gái xinh đẹp, nhỏ nhắn của Edward, Alice Cullen lại chủ động tiếp xúc cùng cô

Đó thật sự là một quãng thời gian dài, nhưng tình ý của cô dành cho Edward vẫn ngày càng sâu đậm

——————————————————————

Một ngày mưa ảm đạm tại Forks, trong lớp Sinh Vật, Bella nghiêng người dựa vào ô cửa sổ khẽ thở dài. Đã một tuần rồi cô chưa gặp Edward, cô có chút khó hiểu khi biết rằng vào những ngày nắng đẹp gia đình Cullen sẽ không xuất hiện, và Bella cũng không để tâm đến điều này lắm chẳng qua Forks đã mưa hơn một tuần nay rồi mà vẫn chưa gặp được Edward khiến cô có chút hụt hẫng.

Lúc này bóng hình mà cô đã nhung nhớ bấy lâu bỗng xuất hiện...là Edward, Bella mừng rỡ. Cô nhẹ nhàng đưa tay vén tóc mai lên, cố nở nụ cười thật tươi. Edward Cullen vẫn như cũ, dừng lại ngồi cạnh cô

Chuông reo lên, tiết học bắt đầu. Đây là một tiết thực hành quan sát, chỉ là rất lâu vẫn chưa thấy giáo sư đến nên chắc có thể sẽ là tự học. Chính là Bella càng hào hứng hơn, như vậy chẳng phải bọn họ có thể kề cận hơn sao. Mười phút nhanh chóng trôi qua, cửa phòng học bị đẩy ra, một thân ảnh nhỏ nhắn nhanh chóng tiến vào.

Bella Swan không một chút để tâm đến, nhưng đến khi người kia lên tiếng, cô mới giật mình mà ngước nhìn

Thật sự thì ngay bây giờ Bella dường như không thể tin vào mắt mình được nữa. Đối phương bất quá trông chỉ chừng mười tám mười chín, thậm chí người kia thoạt nhìn còn nhỏ hơn mình. Thật sự không phải để một thiếu niên lên dạy học đó chứ. Bất quá chàng trai kia thật sự rất xinh đẹp, nhất là đôi mắt của y, màu xanh biếc rực rỡ như một viên ngọc phỉ thuý. Nụ cười nhu hoà, cùng giọng nói nhẹ nhàng, cuốn hút của y càng khắc sâu trong tâm trí người đối diện

"Thật xin lỗi...có một số vấn đề khi đến đây, phải rồi...giáo sư David phải tham gia một dự án khá quan trọng nên không thể tiếp tục dạy học...tôi là Harry Diggory, sẽ dạy thay thầy ấy trong một năm tới đây"

"Chúng ta bắt đầu nhé"

Harry mỉm cười ôn hoà, đôi bàn tay tinh tế nhẹ nhàng lật các trang sách trong tiếng bàn tán của những người học sinh kia, nhìn về phía người nọ, y bất giác khẽ nhếch môi

Edward Cullen
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 5


Nhà Cullen

Bọn họ là một gia đình, là mối quan hệ gắn kết với nhau mãi không thể tách rời, họ cố gắng làm tất cả mọi thứ để có thể bảo vệ được gia đình của mình, để có thể ở bên cạnh nhau.

Nhưng Edward biết rõ tuổi thọ của Ma cà rồng vốn dài đằng đẵng như thế nào. Trong những chuyến săn đêm lạnh lẽo, trong những tháng ngày tăm tối...

Carlisle đã có Esme bầu bạn

Emmett đã có Rosalie bầu bạn

Alice đã có Jasper bầu bạn

Chỉ là....mình hắn vẫn luôn cảm thấy cô độc như thế, từ trước đến nay chỉ có thể làm bạn với bóng đêm Vĩnh hằng...

Vốn tưởng chừng sẽ mãi mãi như vậy nhưng khoảnh khắc nhìn thấy thiếu niên kia, trái tim vốn khô cằn, héo úa của hắn bất giác lại một lần nữa đập trở lại...

———————————————————————

Đó là vào một chuyến săn đêm trong ngày đông giá lạnh, tuyết phủ kín mặt đất, trên bầu trời là ánh trăng mơ hồ toả sáng khắp mọi nơi, Edward một mình vô định lướt trong bóng tối, hắn đi rất lâu, sâu tận trong khu rừng, cuối cùng khi hắn đuổi theo một con hươu màu trắng bí ẩn, Edward liền bắt gặp một thân ảnh nhỏ bé

Dưới ánh sáng mờ ảo là một Mỹ thiếu niên thần bí...

Y khoác trên mình chiếc áo choàng đen kì lạ. Dưới những bóng cây cổ thụ to lớn là một thân hình mảnh khảnh, đơn độc trong đêm. Một mình ở nơi ẩn chứa vô vàn nguy hiểm này, lại có thể yên tĩnh đến vậy, rốt cuộc chàng trai này có bao nhiêu kiên cường. Mái tóc đen của y mềm mại có chút rối tung trên vai, làn da trắng hơn cả sương tuyết, đôi mắt lục biếc trong trẻo, xinh đẹp.

Ngạc nhiên xen lẫn rối bời, sự quen thuộc ấm áp khắc khoải tận linh hồn bỗng bất ngờ xuất hiện...

"Anh...cũng lạc đường sao..."

Mỹ thiếu niên kia từng bước đi về phía hắn.

Thanh âm từ tính, cuốn hút kia trực tiếp đánh thức hắn khỏi suy tư.

"Ở đây rất lạnh đó, có thể giúp em không...em đã đi rất lâu rồi"

Một lần nữa lặng im ngắm nhìn người trước mặt, Edward bất giác nắm chặt lấy bàn tay của Harry, cả hai nhanh chóng cất bước dưới ánh trăng mờ ảo

Hai thân ảnh ấy dần trở nên mơ hồ trong bóng đêm...
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 6


Hai bàn tay nắm chặt trong đêm tối, ánh trăng kia sẽ soi sáng tình ta, cả đời này đã định sẽ không rời...

——————————————————————

Edward vươn người kéo thiếu niên kia tiến thật nhanh về phía trước, băng qua con đường mòn trong khu rừng cổ.

Thời gian trôi thật mau, cơn buốt giá của màn đêm chậm rãi tan đi. Tiết trời nhanh chóng thay đổi. Khu rừng nguyên thủy vốn bị bóng tối cùng sương tuyết bao phủ giờ đây lại một lần nữa đắm chìm trong bầu không khí thoáng đãng, ấm áp của tự nhiên.

Khi cả hai đi đến bìa rừng, Edward dừng lại một lúc. Ở đây vốn là ranh giới giữa ba con đường, trung tâm thị trấn, Người sói và dinh thự Cullen, rốt cuộc hắn nên để người nọ đi hướng nào. Trung tâm thị trấn sầm uất như vậy nếu không có mình, thiếu niên này phải làm sao đây...còn về nhóm Người Sói, dẫu hiệp định hoà bình giữa nhà Cullen và họ đã được xác lập, nhưng hai bên vốn là đối địch, chỉ cần x*m ph*m l*nh th* trực tiếp sẽ không bỏ qua, vì vậy nơi tốt nhất sau cùng chắc chắn là nhà Cullen, như vậy sau này có hắn ở bên cạnh, y sẽ không lạc đường nữa rồi.

Chính là Suy nghĩ này vừa diễn ra lập tức khiến Edward cả kinh...Hắn đang dự định đưa một con người về gia đình mình sao, hơn nữa đó còn là một người xa lạ không hề liên quan mà thậm chí hắn vừa mới gặp được. Đầu tiên là ở cạnh người nọ cả một tối và giờ đây thậm chí còn nảy ra ý định muốn bảo hộ y, muốn bên cạnh y. Edward chắc chắn cảm thấy bản thân hắn nhất định điên rồi.

Nhìn người bên cạnh ngẩn ngơ một hồi lâu, thiếu niên khẽ bật cười, rồi chậm rãi tiến về phía trước

"Nắm tay em rồi, thì chính là người của em đấy nhé"

Lời vừa thốt ra trực tiếp đánh thức Edward khỏi suy tư, hắn vươn tay lập tức muốn ôm chặt người trước mặt, bất quá thân ảnh của thiếu niên kia rất nhanh đã dần biến mất trong làn sương mù mờ ảo cùng những tia nắng rực rỡ của hừng đông. Vào khoảnh khắc ấy, Edward đã thấy khoé môi y mơ hồ cong lên, tựa như mang theo niềm vui cùng sự chân thành sâu sắc

"Em là Harry, Harry Potter"

———————————————————-

Hogwarts cổ kính cùng thần bí

Cedric Diggory, liệu anh có còn nhớ hay chăng

Lần đầu em cùng anh gặp gỡ, khoảnh khắc đôi mắt ta giao nhau. Ta cùng trao cho nhau một nụ cười, một ánh mắt để rồi từ đó rơi vào vực sâu không đáy của ái tình. Và cũng là nơi khởi đầu của tình yêu cả một đời không nuối tiếc...

Cedric Diggory...Anh đây rồi...
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 7


Mối quan hệ kì lạ cứ thế tiếp diễn, đêm nào Edward cũng đến đó, đến nơi gặp được Harry. Đôi khi cả hai sẽ cùng dạo bước trên con đường mòn của khu rừng cổ, Edward sẽ kể cho cậu nghe những câu chuyện của mình nhưng là theo một cách thật bình thường.

Dẫu trong lòng Edward có một điều gì đó đang nhen nhóm chắc chắn rằng khi Harry biết được bí mật này, cậu sẽ không thay đổi. Nhưng là hắn không thể, Harry quá thuần khiết, lại ấm áp như vậy, thì làm sao cậu có thể nguyện vì hắn mà rời bỏ vầng dương cùng ánh sáng.

Suy cho cùng, Edward vẫn là quyết định che dấu bí mật đen tối này

Dưới ánh sáng mơ hồ của vầng trăng, là thiếu niên nhỏ nhắn bất giác đã ngủ say, Harry nghiêng người dựa vào gốc cây cổ thụ to lớn. Không lâu sau, một thân ảnh quen thuộc bỗng xuất hiện, Edward chậm rãi tiến về phía Harry rồi nhanh chóng cởi chiếc áo khoác của mình ra, choàng lên người cậu, Edward khẽ thờ dài

Edward vươn tay vén những lọn tóc đen mềm mại có chút rối tung trên trán cậu,Edward bất chợt khựng lại, đôi bàn tay nam tính nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo tựa tia chớp trên trán, rồi chầm chậm lướt xuống vết sẹo mờ trên mu bàn tay phải

"Tôi không được nói dối"

Vào khoảnh khắc đó tim Edward như bị bóp chặt, và hắn đã nhận ra được một sự thật hiển nhiên rằng những vết sẹo này căn bản không phải từ đầu mà có, chúng vốn là vết thương, những vết thương khó có thể chữa lành được.

Hắn ngước lên, ngắm nhìn chàng trai trước mặt.

Trời rất lạnh...Cậu không cảm thấy sao...

Nơi này rất nguy hiểm...Cậu cũng không biết sao...

Còn những vết sẹo này...Em không cảm thấy đau đớn sao...

Rốt cuộc em có bao nhiêu mạnh mẽ, bao nhiêu kiên cường...

"Harry, tôi đây rồi...Hãy để tôi bảo vệ em"

Edward bế Harry lên, một nụ hôn vụиɠ ŧяộʍ khẽ lướt qua vầng trán.

"Ced...Cedric"

Thiếu niên bất giác thì thầm, bất quá lời vừa dứt kia lập tức khiến Edward chấn động.
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 8


Trong màn đêm tăm tối cùng bí ẩn, gió đã nổi lên mang theo tiếng ca cô độc của loài cú. Harry men theo ánh trăng, bước đi trong vô định, chậm rãi từng chút từng chút một cảm nhận sự cô đơn, nỗi đau cùng cơn buốt giá lạnh lẽo của đêm đông như muốn nuốt chửng cả linh hồn. Đôi bàn chân bất giác dừng lại, Harry nghiêng người lẳng lặng dựa vào một cây cổ thụ to lớn, cuối đầu nhìn về con hươu trắng vừa đột ngột xuất hiện, bất quá chỉ trong phút chốc nó liền tan biến ngay bởi sự có mặt của những vị khách không mời.

"Nào, hãy nhìn xem...chúng ta có gì ở đây"

Trong hắc ám vô tận bỗng xuất hiện ba thân ảnh khác thường, họ là nhóm ma cà rồng du cư, Victoria nữ ma cà rồng tóc đỏ cùng hai tên thân cận của ả là James và Laurent.

"Thật là một vật nhỏ xinh đẹp"

James, gã trai lực lưỡng và là người tình của Victoria giương mắt nhìn thiếu niên trước mặt mang theo sự khát máu cùng du͙ƈ vọиɠ đáng kinh tởm. Gã từng bước một tiến về phía Harry, trên mặt vẫn không ngừng che dấu ý đồ của mình.

"Dừng lại James"

Victoria chậm rãi lên tiếng, mái tóc cùng đôi mắt đỏ rực như máu, thân hình quyến rũ cùng làn da trắng nhợt nhạt càng tôn lên vẻ mị hoặc, kiêu ngạo của ả.

"Ôi...ai lại nỡ để cậu bé đáng yêu thế này một mình ở đây chứ. Có lẽ là thứ đã bị bỏ rơi chăng". Laurent có chút giễu cợt

"Vật nhỏ này...cùng ta, chỉ cần một vết cắn nhỏ thôi, một ít đau đớn thoáng qua thì cái chết sẽ không thể tìm đến ngươi được nữa , ngươi sẽ có cuộc sống bất tử, sẽ có tất cả mọi thứ, trở nên siêu phàm và không gì có thể tổn thương được ngươi. Tham gia cùng chúng ta, Ngươi sẽ Vĩnh hằng cùng màn đêm

Victoria ngạo nghễ cong mắt mang theo ý cười mê hoặc nhìn Harry.

Vật nhỏ xinh đẹp...Ngươi sẽ là của ta
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 9


Harry đứng ở đó, đối diện với nhóm Ma cà rồng du cư của Victoria khẽ suy tư, dẫu chỉ một chút thôi nhưng cũng đủ khiến ả và đồng bọn mất hết kiên nhẫn.

"Sao ngươi phải suy nghĩ làm gì chứ, bất tử không tốt sao, cũng không kẻ nào có thể làm hại đến người, hơn nữa vật nhỏ này, ngươi như thế này, nếu trở nên già nua sẽ rất uổng phí, và loài người cũng thật là những kẻ vô dụng"

James hết lòng ra sức mời gọi, khoảng cách của gã với Harry đã rất gần, dường như chỉ còn vài ba bước thôi cũng đủ một tay ôm lấy cậu. Nhưng là Victoria sẽ để điều đó xảy ra sao, nếu chuyện đó thật sự xảy ra thì chắc chắn ả sẽ là người xé xác gã đầu tiên.

" Thật là một nhân loại ngu xuẩn, nếu không tham gia cùng bọn ta thì chắc chắn sáng hôm sau người ta sẽ phát hiện một cái xác xinh đẹp đã bị hút khô máu đấy"

Laurent bắt đầu gằn giọng, sự đe doạ càng bộc lộ rõ ràng trong ý mắt. Tay gã siết chặt, bất cứ lúc nào cũng có thể xuống tay.

"Ôi, Laurent...cẩn thận dọa vật nhỏ này chạy mất đấy, hơn nữa đã lâu thế này chúng ta vẫn chưa nhận được câu trả lời, không phải là một đứa nhóc câm đấy chứ"

James khều giọng thoáng khinh miệt, khiến cả bọn Victoria chợt chìm vào im lặng. Được rồi, bọn họ chưa từng nghĩ tới đây là một tên nhóc câm, xinh đẹp như thế, thật là có chút tiếc nuối.

"Lặng lẽ ngắm nhìn những người ngươi yêu thương lần lượt ra đi. Bất tử là Vĩnh hằng, có được nó ngươi tồn tại mãi mãi, sẽ sống được rất "nhiều lần" nhưng ngươi liệu có thể tìm lại được người mình yêu trong cuộc sống đó chăng"

Giọng nói trong trẻo tựa thánh ca vang lên trong màn đêm tăm tối, lập tức khiến bọn chúng ngạc nhiên. Vì cái gì lại mê hoặc đến như vậy, chỉ với một giọng nói thế thôi lại trở thành thứ không ngừng dụ dỗ người ta phạm tội. Chỉ là so với Laurent cùng James chỉ đơn thuần si mê giọng nói ấm áp ấy thì Victoria dường như lại có chút gì đó đau xót.

"Bất tử không tốt sao,không ai có thể tổn thương được ngươi...Hơn nữa người tình lúc nào cũng có thể tìm được người mới, ngươi thoạt nhìn mỏng manh như thế, gia nhập cùng chúng ta chắc chắn sẽ tốt hơn"

Victoria có chút trầm mặc, đây là lần đầu tiên đôi mắt đỏ rực có chút chùn xuống

Tổn thương ta?

Nỗi đau ta đã phải chịu trong suốt thời gian qua, ngay cả bản thân ta còn có thể đối diện được thì làm sao những tổn thương nhỏ bé ấy có thể chạm đến ta.

"Thật nực cười...Dựa vào các ngươi"

Sắc mặt thiếu niên trong phút chốc liền thay đổi, khuôn mặt vốn nhu thuận, ôn hoà thì giờ đây mơ hồ đã thay đổi, giọng nói lạnh lùng mang theo ý cười chế giễu mãnh liệt tựa lưỡi dao sắc bén như muốn đục khoét và phơi bày những thứ bẩn thỉu từ tận tâm hồn của bọn chúng. Một màn này trực tiếp khiến bọn Victoria chấn kinh. Thiếu niên trong phút trước tưởng chừng rất yếu đuối này vì cái gì lại trở nên như vậy...

Harry lặng im, nhìn bọn chúng vẫn đang ngẩn người một hồi lâu.

"Hãy nhìn rõ xem...các ngươi rốt cuộc có tư cách gì"

Đáy mắt thoáng hiện lên sát ý, khoé môi khẽ cong lên, bàn tay nhẹ nhàng rút ra từ trong tay áo một cây đũa phép bí ẩn.

"Crucio"

——————————————————————

Crucio (Lời nguyền tra tấn)

Phát âm: KROO-shea-oh (CỜ-Ru-si-ô).

Mô tả: Gây cho đối phương một cơn đau đớn khủng khiếp nhất, một trong ba Lời nguyền không thể tha thứ. Lời nguyền sẽ không có tác dụng nếu như người sử dụng nó là một người thuần khiết hoặc giận dữ - cần phải khao khát khiến đối phương đau đớn mới có thể sử dụng được. Cũng như Avada Kedavra, bạn sẽ có một vé vào Azkaban nếu dùng lời nguyền này.

Nguồn: Wikipedia
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 10


Những đêm tối gặp gỡ, những nụ hôn vụиɠ ŧяộʍ, những cái nắm tay cứ ngỡ sẽ chẳng rời, chỉ những thứ tưởng chừng nhỏ bé ấy thôi nhưng đã khiến Edward khắc ghi nó cả một đời.

Harry Potter...thiếu niên bất chợt xuất hiện, bỗng chốc xen vào cuộc sống của hắn, để rồi khi cậu đã trở thành tín ngưỡng, đã Vĩnh viễn khắc sâu trong tâm trí của Edward, thì cậu lại biến mất.

Nhanh chóng, mơ hồ và lặng lẽ...hệt như lúc cậu xuất hiện vậy. Harry ra đi, mang theo cả trái tim đã vì cậu mà chết một lần nữa, mang theo linh hồn của ai kia.

Thiếu niên thoạt nhìn ôn nhu, vô hại nhưng bên trong lại kiên cường biết bao nhiêu. Cậu ấm áp, rực rỡ tựa mặt trời, nhưng cũng rất đỗi kiên định, dịu dàng tựa ánh trăng. Một người hoàn hảo, tốt đẹp như thế, lại phạm phải một sai lầm chẳng thể cứu rỗi...Cậu yêu hắn, Harry Potter đã yêu Edward Cullen...Vì vậy, hắn lựa chọn trốn tránh, chẳng phải không yêu, mà là vì không thể, cứ thế thời gian gặp gỡ của cả hai ngày càng ít dần, vào những đêm ấy Edward vẫn luôn cố gắng kiềm chế không để bản thân được đến gần Harry. Thiếu niên rất dễ lạc đường vì thế hắn đã để lại những dấu hiệu hay đơn giản là một mảnh giấy nhỏ để chỉ dẫn cho cậu, và dẫu đã làm thế nhưng Edward vẫn luôn dõi theo, âm thầm bảo vệ Cậu từ phía sau.

Chỉ là vào khoảnh khắc Edward nhận ra tình yêu của hắn dành cho Harry đã quá lớn, hắn thật sự muốn dành cả đời này để ở bên cậu lại chính là lúc thiếu niên ấy đã ra đi mãi mãi.

Sự đau đớn, thống khổ cùng nỗi nhớ da diết như đang dần ăn mòn con người hắn.

Và làm sao Edward có thể quên được, cái đêm hắn mất đi cậu...

Đó cũng là một đêm đông giá rét hệt như buổi đầu đôi ta gặp gỡ. Nhưng lần này dưới ánh trăng sáng chẳng còn bóng dáng xinh đẹp của thiếu niên kia nữa. Lúc hắn đến nơi, liền lập tức chấn kinh, một vài cây cổ thụ như đã bị sức mạnh vô hình nào đó tàn phá, quật ngã xuống. Xung quanh là một màn hỗn loạn, máu có ở khắp mọi nơi. Sắc màu đỏ rực của máu hoà quyện cùng tuyết trắng ngang tàn cùng làm

nên bức tranh hết sức xinh đẹp.

Edward thờ thẫn đi đến rồi bất giác cúi người xuống, đôi tay run run khẽ chạm vào một vết máu kì lạ ở trên mặt đất.

"Harry...Harry"

Miệng thầm nỉ non, hai tay hắn lặng đưa lên như muốn che dấu tình cảnh đau lòng trước mặt, trong mắt dường như đã có lệ.
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 11


Tháp Gryffindor, Hogwarts

Phía trên đỉnh tháp kì bí của nhà Gryffindor, ấy thế mà lại là một nam phù thủy đầu bạch kim mặc áo choàng xanh cùng huy hiệu của nhà Slytherin. Đôi chân nhanh nhẹn cùng cặp mắt sắc bén của hắn không ngừng chuyển động, nhanh chóng tìm kiếm người nọ. Và hắn cứ như thế, mãi đến khi nhìn thấy chàng trai ấy, những cảm xúc tưởng chừng đã giấu kín bấy lâu lại lần nữa bộc phát.

Dưới ánh trăng sáng là thân ảnh quen thuộc của người mà hắn đã luôn chờ đợi kia. Mái tóc đen rối bù, đôi mắt biếc xinh đẹp cùng vết sẹo tia chớp nơi vầng trán...mọi thứ, mọi thứ của người nọ hắn đều khắc ghi từng chút, từng chút một.

Draco Malfoy lại lần nữa điên cuồng lao về phía Harry, rồi mạnh mẽ ôm lấy cậu vào lòng, đôi bàn tay khẽ run rẩy siết chặt như không muốn mất, như muốn níu giữ thứ vừa tìm thấy.

"Harry...Harry Potter, tôi cứ tưởng đã mất cậu rồi"

Draco thầm nỉ non, bọn họ vẫn cứ duy trì tư thế ấy, mãi một hồi lâu Harry mới nhẹ nhàng đẩy Draco ra.

"Draco...cậu từ lúc nào lại trở nên sến súa như thế"

Harry vờ giễu cợt, Draco sững lại một lúc, rồi giương mắt nghi hoặc nhìn về phía cậu, hắn cảm nhận được chàng trai này dường như đang che giấu điều gì đó.

"Này, không phải gia chủ của Malfoy gặp vấn đề gì đấy chứ. Yên tâm đi, tôi không sao cả"

Ít nhất là không chết được, Harry trong lòng tự bổ sung câu cuối.

Cả hai im lặng nhìn nhau một hồi lâu. Draco bây giờ đúng là đã thay đổi rất nhiều, hắn từ lâu đã không còn là thiếu niên ngạo mạn, có chút bồng bột như lúc trước, Draco giờ đây yên tĩnh hơn nhiều, trải qua biết bao thăng trầm, trải qua chiến tranh ác liệt, hắn cũng tự động trưởng thành.

Nghĩ đến đây, dòng kí ức cũ cũng bất giác ùa về. Trong trí nhớ của hắn, đã từng có một Draco Malfoy kiêu ngạo cùng hắn đối đầu, những trận chiến tưởng chừng không hồi kết, với một cái bắt tay mở đầu, cứ ngỡ sẽ là kẻ thù suốt kiếp nhưng suy cho cùng, đến cuối cùng ai ngờ sẽ trở thành tri kỉ.

"Phải rồi Cứu Thế Chủ ngu ngốc, cậu đúng là có thể tự lo cho mình được. Nhưng đừng bao giờ cố tìm cách rời đi nữa". Vì tôi không biết mình sẽ làm ra những gì đâu.
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 12


Edward siết chặt tay, cổ họng nghẹn đắng lại, trong mắt ánh lên cái nhìn ngoan độc. Chỉ cần tìm ra Victoria và gϊếŧ chết ả, thì Harry chắc chắn sẽ trở về.

"Edward..."

Từ xa trong làn sương mù mờ nhạt, Alice Cullen cùng Jasper nhanh chóng chạy đến, nhìn thấy một màn trước mặt lập tức chấn kinh.

"Edward, có gì đó không ổn...rốt cuộc đã xảy chuyện gì"

"Alice...nói với anh, cậu ấy ở đâu"

Giọng nói lạnh lẽo nhưng cũng mang theo nỗi đau đớn vang lên

"Cậu ấy, Edward...anh sao thế, cậu ấy nào"

Alice nghi hoặc nhìn hắn

"Hay...anh là đang nói đến Bella Swan sao, đúng là cô ấy có mối liên hệ với anh, nhưng Edward đó là chuyện của tận hai mươi năm sau kia mà. Edward nói với em, chuyện gì đang xảy ra"

"Mặc kệ cô gái tên Bella kia đi, anh chỉ yêu một mình Harry, đã và sẽ mãi mãi như vậy, Vĩnh viễn không thay đổi, Alice...hãy nhớ về năng lực của mình, mặc kệ em ấy là con người, em không thể ngăn cản anh đâu, nên đừng vờ như em không biết gì cả"

Edward bắt đầu gằn giọng, sát ý trong mắt càng sâu, nhận thấy được điều này Jasper vội vã tiến đến chỗ hắn, như muốn kiềm chế cơn thịnh nộ điên cuồng này.

"Dừng lại...Edward, như thế là đủ rồi, chuyện quái gì đang xảy ra với anh thế, Harry rốt cuộc là ai...Edward, về nhà thôi, có lẽ Carlisle sẽ giúp được anh"

Lần này Jasper trực tiếp lên tiếng ngăn cản. Cả ba giằng co một hồi, Alice mới thờ thẫn lên tiếng

"Edward...Em không thấy được gì cả, hay theo cách khác phải nói rằng chàng trai tên Harry kia, vốn không tồn tại..."
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 13


Hogwarts, căn hầm Xà Vương nhà Slytherin

Đối diện với u linh đã từng quen thuộc trước mặt, cổ họng Harry bỗng chốc nghẹn đắng lại, tay cậu run run bất giác đưa lên như muốn nắm bắt bóng hình ấy, nhưng rồi cũng đành buông xuống. Harry Potter giương mắt, sống mũi có chút chua xót, cất lời

"Giáo sư Snape...đã lâu không gặp"

Severus Snape im lặng nhìn Harry một hồi lâu, cuối cùng cũng miễn cưỡng đáp lại

"Harry Potter, tôi cứ nghĩ cả đời này sẽ không được gặp lại trò"

"Em cũng thế thưa giáo sư, thầy vẫn ổn chứ"

Harry cố gượng cười, tay buông lỏng, mặt quay đi cố kiềm nén sự đau đớn trong lòng.

"Potter, trò đã chẳng phải là Cứu thế chủ của trước kia nữa rồi"

Nhận thấy sự thay đổi quá lớn của thiếu niên trước mặt, u linh khẽ thở dài.

"Cứu thế chủ...Trường sinh linh giá của Voldemort...cậu bé sống sót..."

Harry Potter lần nữa chết lặng, môi khẽ động, thì thào nói

"Sev...xin cảm ơn vì đã bảo vệ em trong những năm tháng ấy, nếu không có thầy em đã chẳng thể nào sống sót"

"Harry...trò"

"Xin đừng nói gì thêm, em hiểu và em biết tất cả. Mọi thứ thầy làm đều là vì mẹ, đều là vì Lily Evans. Em có đôi mắt của mẹ mình, nhưng trừ bỏ thứ ấy đi thì tất cả đều giống cha, James Potter, người mà thầy ghét cay ghét đắng ấy. Và tình yêu điên cuồng mà thầy dành cho bà ấy, em đều biết cả"

Harry vung đũa phép hướng về phía Severus, miệng thì thầm câu thần chú kỳ lạ. Từng luồng sáng bỗng chốc xuất hiện bao lấy người cả hai

"Potter ngu ngốc, mau dừng lại..."

"Severus Snape...thầy biết không, em đã đánh cược với Merlin, Người sẽ đưa Lily trở về với thầy thôi, và thế giới này sẽ không còn một Cứu thế chủ ngạo mạn nào cả ngăn cản thầy nữa"

"Harry...Xin em...đừng như thế"

Severus bất lực chìm trong tuyệt vọng, mặc kệ cả người bị ánh sáng bạc từ câu thần chú kia bao phủ từng bước từng bước một chạy đến ôm lấy cậu.

"Thầy đã mất đi tình yêu duy nhất của cuộc đời mình...mà em cũng đã đánh mất một người đã dành trọn kiếp này để yêu em"

Harry mệt mỏi buông bỏ mọi thứ, không gian, thời gian lại một lần nữa rung động mạnh mẽ, trước mắt cậu trong phút chốc chỉ còn một màu tối đen.
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 14


Vào hôm Harry rời đi, hắn tàn bạo săn lùng bọn Victoria nhưng cuối cùng chỉ tìm thấy xác đồng bọn của ả Laurent. Trên người hắn chứa đầy những vết thương khác thường, những vết cắt sâu ăn liền trong cả máu thịt. Và lúc ấy trực tiếp khiến Edward chết lặng, Victoria là một người đàn bà đáng sợ, kẻ thân cận nhất còn bị ả nhẫn tâm sát hại thì Harry làm sao có thể sống sót đây. Và Edward có thể chắc chắn một điều rằng nếu ả khiến cậu tổn thương thì chắc chắn Edward sẽ phanh thây, lập tức khiến Victoria không còn nhìn thấy ngày mai, Vĩnh viễn hoá thành cát bụi.

Nhưng là Harry biến mất, Victoria cũng thế. Hắn không thể tìm thấy ả, Alice cũng không, tựa như người đàn bà đó chưa từng tồn tại vậy.

Dưới ánh trăng sáng lạnh lẽo. Edward một mình chậm rãi từng chút một bước đi trên con đường mòn, những hồi ức quý giá về thiếu niên kia bỗng chốc ùa về. Hình ảnh của cậu tựa làn sương mờ ảo bất giác xuất hiện trước mắt hắn. Edward đưa tay muốn bắt lấy nhưng trước mặt chỉ là một khoảng không chơi vơi.

Harry Potter đi rồi, Edward Cullen cũng vì thế mà đánh mất bản thân hắn.

"Harry...Harry Potter, cầu xin em...xin hãy trở về đây"

——————————————————————

Harry đã biến mất gần hai tháng, và khoảng thời gian đó Edward như muốn điên dại, hắn không ngừng truy tìm tung tích của cậu, lật tung cả thị trấn Forks nhỏ bé và cả những vùng lân cận nhưng cuối cùng chẳng thể nào tìm thấy bóng dáng thiếu niên ấy đâu.

Thời gian cứ thế trôi, vạn vật cũng không ngừng thay đổi, trong phút chốc đã trôi qua hơn hai mươi năm. Tuy đã trải qua một khoảng thời gian rất dài nhưng sâu trong tận trái tim của Edward Cullen vẫn còn lưu giữ hình bóng kia, và hắn đã khắc khoải cái tên "Harry Potter" đến tận linh hồn. Chỉ là hắn mãi mãi sẽ không thể tìm thấy người kia được nữa...

Và lúc này hắn gặp được Bella Swan, người mà Alice đã nói. Bella xinh đẹp và mùi hương của máu cô ta rất quyến rũ. Nhưng là trái tim của hắn đâu còn ở đây nữa. Cô ta ra sao cũng đâu liên quan gì đến hắn.

Ngay từ lúc đầu Alice đã nói Edward và Bella vốn là nhân duyên của nhau, Alice chưa bao giờ sai, vì thế Edward lựa chọn chờ đợi,

nhưng mọi thứ dường như đã thay đổi từ khi gặp được thiếu niên kia vào đêm định mệnh đó, và cũng từ lúc ấy, Edward đã chẳng muốn yêu thêm một ai khác ngoài cậu nữa rồi.

Hắn đã nhận định đó là tình yêu của cuộc đời mình, duy nhất và mãi mãi, dẫu Harry có ra sao, thì hắn cũng sẽ không tiếp thu một ai khác, sau tất cả vẫn sẽ một lòng chờ đợi cậu. Ma cà rồng vốn bất tử, vì thế dẫu Harry có chết đi, Edward vẫn sẽ bằng lòng chờ cậu đến kiếp sau, chờ đến khi thân xác này hao mòn, chờ đến khi linh hồn này hoàn toàn mục rỗng.

Cuộc sống Edward từ khi không có người nọ vẫn trôi qua một cách thật lặng lẽ và bình thường, nhưng ở hắn vẫn có một sự thay đổi quá lớn khiến gia đình Cullen đau lòng, và họ vẫn mãi trăn trở về vị thiếu niên tên "Harry", cậu như một câu hỏi không thể nào có lời giải đáp.

——————————————————————

Dinh thự Cullen

Vào một ngày mưa ảm đạm tại Forks

Rosalie nghiêng người dựa vào khung cửa sổ, cô đưa mắt nhìn về phía xa xăm tràn ngập màu xanh biếc của cánh rừng phía bên kia, những ngón tay mềm mại nhẹ nhàng đưa lên chạm vào cửa kính.

Alice từ chỗ nào nhanh chóng chạy đến nắm tay cô kéo đi thật nhanh

"Rosalie, chị sao thế, chúng ta phải đi thôi"

"Một ngày thật tuyệt đúng không. Carlisle có việc nên đã đến bệnh viện từ sớm, các con phải mau đi thôi"

"Được rồi mẹ Esme, tụi con đi đây. Edward, Jasper cùng Emmett đã đợi sẵn trên xe rồi. Chỉ là mẹ biết đó, Edward..."

"Mẹ hiểu Alice, đừng lo hôm nay sẽ là một ngày tốt lành, mẹ tin là vậy. Hãy nhanh lên, đừng để họ đợi quá lâu"

Esme mỉm cười, đưa bọn họ ra xe. Alice khiễng chân đặt một nụ hôn nhẹ lên má Esme rồi cũng ngồi vào chỗ của mình. Chiếc xe chầm chậm lăn bánh rồi phút chốc cũng mất hút vào trong khu rừng. Tiếp tục trải bánh một hồi lâu cuối cùng bọn họ cũng đến được ngôi trường trung học trong thị trấn.

Emmett bước xuống trước rồi đỡ Rosalie, Jasper và Alice cũng thế, Edward đi xuống sau cùng nhưng cũng đủ để làm nóng mắt của những cô nàng ở đấy. Nhưng các cô ta không người nào dám tiếp cận gia đình Cullen kì lạ đó đâu.

Bọn họ cùng đến nhà ăn của trường rồi sau đó tạm biệt nhau. Emmett cùng Rosalie, Jasper cùng Alice, tay trong tay cùng nhau đi về phía lớp học của mình.

Hôm nay Edward chỉ có một tiết là Sinh vật học, nhưng nghĩ đến việc phải ngồi gần Bella Swan, hắn thấy khó chịu vô cùng. Vì thế hắn bước nhanh vào lớp học, ngồi bên cạnh cô, nhưng vẫn mặc kệ những suy nghĩ ấu trĩ, cùng tình cảm hão huyền của cô nàng này.

Chuông nhanh chóng reo lên, nhưng rất lâu vẫn chưa thấy vị giáo sư già David đâu.

Hắn mệt mỏi, chán nản chỉ biết cúi đầu nhìn vào mẫu vật cho đến khi nghe cửa một lần nữa được đẩy ra, hắn dường như vẫn không quan tâm đến sự xuất hiện của người vừa tiến vào, và mãi đến khi người nọ lên tiếng, Edward lập tức chấn kinh

"Tôi là Harry, Harry Diggory"
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 15


"Tôi là Harry, Harry Diggory"

Từng câu, từng chữ một như lập tức đánh thức Edward khỏi vực sâu không đáy. Giọng nói ấy, khuôn mặt ấy sao lại quen thuộc đến thế.

Kinh ngạc, vui mừng cùng nhung nhớ...những xúc cảm bồi hồi tưởng đã mất đi bấy lâu nay lại vì người kia mà rung động lần nữa.

Nhưng là Edward vẫn rất nhanh cố kiềm nén tình cảnh này của bản thân trước vị giáo sư mới đến này. Bởi lẽ hắn hiểu rõ, thời gian đã trôi qua lâu như vậy rồi, thiếu niên mà hắn chờ đợi có lẽ cũng chẳng còn như trước nữa. Harry là con người, nếu lúc ấy cậu đã chết đi, thì thân xác chắc có lẽ đã tái sinh. Nhưng Edward vẫn luôn kiên định tin rằng Harry Potter còn sống, vậy thì người trước mặt rốt cuộc là như thế nào đây, là đời sau của Harry sao. Chính là suy nghĩ này lập tức khiến Edward chấn kinh, nếu như vậy không phải hắn còn có thể tìm lại Harry Potter của trước đây sao.

Edward Cullen im lặng chìm trong bóng hình

quen thuộc cùng với những ý nghĩ cháy bỏng của bản thân, nhưng đôi mắt vẫn không quên chăm chú ngắm nhìn người kia.

Rất nhanh, chuông đã vang lên, tiết học kết thúc. Tiếng chuông vừa reo lên trực tiếp đánh thức Edward khỏi suy tư, hắn giật mình rồi nhìn theo thân ảnh nhỏ nhắn vừa rời khỏi phòng học nhanh chóng liền lập tức đuổi theo.

Bella Swan bên cạnh cũng đang ngẩn ngơ không hiểu vì lý do gì, nhìn thấy một màn này cũng lên tiếng ngăn cản, nhưng đã muộn.

Trên hành lang đông đúc của trường học, Edward Cullen không ngừng đuổi theo vị giáo sư trẻ xinh đẹp kia. Tới ngõ rẽ phía cầu thang, Harry Potter liền chạm mặt gia đình Cullen. Mắt giao mắt, mặt đối mặt.

"Thật xin lỗi"

Chất giọng mềm mại, ôn hoà rất dễ nghe vang lên. Bất quá chỉ là lướt qua một cách tình cờ, rất nhanh Harry đã không chú ý đến họ mà đi ngay sau đó.

Lúc này Edward từ xa chạy đến liền bị bởi thân hình to lớn giữ lại của Emmett cùng Jasper. Emmett hùng hổ dùng hai tay giữ chặt bả vai Edward.

"Nào, sao phải vội vã thế"

Emmett cười cười, đưa ra khuôn mặt vô tội, mà không biết bản thân vừa mới phá hủy chuyện tốt của Edward.

"Edward, anh sao thế, có gì đó không ổn à"

Alice nhìn hắn có chút khó hiểu.

"Thật xinh đẹp đúng không..."

Rosalie khẽ nói, cô là một cô gái rất kiệm lời, và dường như ít khi tham gia vào những chuyện như thế này nhưng lại bất ngờ lên tiếng. Hơn nữa Rosalie kiêu ngạo trước sắc đẹp của mình từ trước đến nay, chưa từng thừa nhận vẻ đẹp của bất kì một ai, nay lại như thế này liền khiến bọn họ có chút ngạc nhiên.

"Rosa yêu dấu, cuối cùng em cũng nhận ra được sự quyến rũ của anh rồi sao"

Emmett cảm động sắp khóc, đi đến bên định ôm lấy cô, bất quá Rosalie đã nhanh chóng lướt qua hắn một cách thật hững hờ.

"Tránh ra, em không nói anh"

"Thật đau lòng mà Rosa yêu dấu của anh, thế thì là ai được nhỉ, anh không muốn tình yêu của mình nhung nhớ về người khác đâu"

Emmett lại bất chấp cố gắng ôm chầm lấy cô lần nữa

"Là cậu ấy sao, chàng trai...ta vừa gặp"

Alice lên tiếng hỏi, tay còn đang mân mê những lọn tóc ngắn của mình.

Alice vừa dứt lời, Emmett liền nói

"Ra là vậy, cậu ấy đúng thật rất đẹp, nhất là đôi mắt xanh biếc như Ngọc lục Phỉ Thuý kia, rất mê hoặc người khác"

Edward biết mình không thể đuổi theo Harry được nữa, liền dừng lại tại đó. Bất quá hắn chắc chắn sẽ không bỏ cuộc, và thời gian này cũng thật thích hợp để Edward tìm hiểu một số thứ về vị giáo sư mới đến kia.
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 16


Lúc này, bọn họ cũng không nán lại quá lâu, chỉ vài phút sau đã lên xe trở về.

Khi đã đến nơi, nhà Cullen có chút ngạc nhiên khi nhìn về dinh thự phía bên cạnh. Lúc trước có lời đồn nào đó nói rằng đây là nơi sở hữu của một vị quý tộc lâu đời nào đấy, nhưng bọn họ đã sống ở đây lâu như vậy vẫn chưa từng thấy ai đặt chân đến liền nghĩ nó đã bị bỏ hoang, bất quá bây giờ lại có chút khác.

Căn nhà to lớn nhìn có vẻ hoang sơ từng bị bao phủ bởi rêu xanh, cùng những tán cây cổ thụ to lớn giờ đây đã thay đổi. Bên ngoài mọi thứ đều đó được từ sửa, chỉnh tề hơn một chút, và có thể nhìn ra đó là một tổng thể khá ấm áp. Hơn nữa trước sân nhà là nhiều chiếc hộp lớn nhỏ được đóng kín được sắp xếp còn khá bừa bộn, nhưng có thể nói đây là hành lý của người sắp chuyển đến đây.

Đã bao lâu gia đình Cullen vẫn luôn tồn tại độc lập ở nơi đây, lần này vì cái gì lại có người chuyển đến hơn nữa, bọn họ có thể chắc chắn rằng người kia xác thực là con người. Việc này chẳng phải sẽ có chút phiền phức rồi sao.

Chỉ là dù sao cũng không thể ngăn cản, nên đành mặc kệ vậy, chỉ cùng người sắp đến nay không gây ra bất kì phiền phức gì thì họ cũng không cần quản nhiều như vậy.

Hôm ấy mọi thứ đều diễn ra bình thường như vậy, đến buổi chiều khi thời tiết vô cùng ẩm ướt, mưa lại rơi rất to, Emmett liền nổi hứng muốn rủ mọi người chơi bóng chày trong mưa.

Đối với người bình thường chắc chắn sẽ không thích điều này một chút nào, nhưng đây là nhà Cullen, việc này đối với họ có lẽ là vô cùng thú vị chăng.

Chơi được một hồi lâu, bỗng nhiên Edward chợt dừng lại

"Nhanh nào Edward, Jasper sắp không đợi được kìa"

Emmett tiếp tục cười đùa, nhưng rồi cũng vì tiếng động bất ngờ xuất hiện mà im lặng. Tiếng bước chân ngày càng rõ dần, mãi đến khi bọn họ nhìn thấy bóng dáng kia liền lập tức bất ngờ.

Trong làn sương mù mờ ảo cùng những hạt mưa nặng trĩu, một chàng trai vươn người, hai tay ôm những chiếc thùng giấy to nhỏ xếp chồng lên nhau che khuất cả khuôn mặt đang từng bước từng bước một chậm rãi đi đến chỗ bọn họ. Edward dường như bị thứ gì đó thúc đẩy liền nhanh chóng đi đến giúp cậu một tay, đặt tất cả vật nặng xuống, bọn họ cũng vì thế mà nhìn thấy thân ảnh của người nọ.

Thiếu niên nhỏ nhắn với mái tóc đen mềm mại rối tung cùng đôi mắt ngọc biếc xinh đẹp, cậu khẽ nở nụ cười nhu hoà nhìn bọn họ.

Bàn tay Alice Cullen bất giác đưa lên, thiếu niên kia cũng vì thế mà đáp lại cái bắt tay này.

"Em là Harry, vừa chuyển đến đây"
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 17


"Chị là Alice Cullen, rất vui được biết em"

Dưới nụ cười tỏa nắng của thiếu niên, Alice cũng ngại ngùng đáp lại. Bất quá khoảnh khắc trao nhau cái bắt tay, gương mặt cô có chút sững lại, trong ánh mắt thoáng hiện tia kinh hãi nhưng sau đó rất nhanh đã trở lại bình thường.

"Còn đây là Jasper, Emmett, Rosalie cùng Edward"

Nói rồi liền giới thiệu mọi người với cậu.

"À đúng rồi".Emmett bỗng hét toáng lên

"Đây là chàng trai mà chúng ta đã gặp lúc nãy"

Alice bất đắc dĩ phì cười

"Emmett, bây giờ anh mới nhận ra sao, nào Harry để bọn chị giúp em"

Bọn họ cứ tiếp tục trò chuyện như thế và giúp cậu vận chuyển vật dụng vào nhà. Có lẽ nếu bất kì ai khác nhìn vào tình cảnh hiện tại chắc chắn sẽ không tin vào mắt mình được nữa. Đây rốt cuộc có phải là nhà Cullen lạnh lùng cùng kiêu ngạo hay chăng...

Và chính bọn họ cũng không biết được bản thân mình vì cái gì mà lại cảm thấy gần gũi, thân thiết với thiếu niên mới quen này đến thế, mùi máu cùng mùi hương con người của Harry hoàn toàn không khiến họ khó chịu, mà ngược lại còn cảm thấy nó rất thoải mái và dường như còn mang theo chút gì đó ấm áp.

Trời đã sập tối, vì Harry mới chuyển đến đây nên còn rất nhiều việc phải thu xếp, chắc chắn sẽ không thời gian nấu ăn, hơn nữa ở đây lại vô cùng hẻo lánh , còn cách thành phố rất xa. Mẹ Esme tâm lý như thế dĩ nhiên rất hiểu rõ điều này, vì thế bà liền nhanh tay chuẩn bị một vài món ăn ngon của con người cho cậu. Không hiểu sao Esme rất có thiện cảm với cậu bé đơn thuần này.

"Nào Harry...lại đây nào. Đứa nhỏ này sao lại gầy như vậy"

Esme kéo cậu lại gần, ngồi vào bàn. Edward, Alice cùng Rosalie cũng ngồi xuống.

"Mẹ Esme của chúng ta thật chu đáo đúng không"

"Harry, mau ăn đi để nguội sẽ không còn ngon nữa đâu"

Esme hối thúc

"Vâng, cảm ơn vì buổi tối...dì"

"Là mẹ, mẹ Esme"

Harry có chút ngượng ngùng nhưng trước ánh mắt tràn ngập mong đợi ấy, cậu không thể nào từ chối được.

"Mẹ...mẹ Esme"

"Đứa nhỏ này, thật ngoan"

Esme vươn tay khẽ xoa đầu cậu. Bữa tối kết thúc, lúc Harry phải trở về nhà thì ai cũng đều có chút không nỡ.

Điều này lập tức khiến Harry có chút dở khóc dở cười, không phải nhà cậu là ở phía bên cạnh sao.

"Harry, hãy để Edward đi cùng con"

"Chuyện này...thật sự không cần thiết đâu ạ..."

Harry chưa dứt lời thì đã bị Edward kéo đi từ lúc nào.

Vừa bước ra khỏi cửa, ánh trăng đã phản chiếu bóng hình của cả hai...hệt như năm đó vậy

Trong những tháng năm xưa kia ấy

Vào buổi đầu đôi ta cùng gặp gỡ

Hai bàn tay nắm chặt trong đêm tối

Ánh trăng kia sẽ soi sáng tình ta

Cả đời này đã định sẽ không rời...

Harry Potter...liệu em có còn nhớ
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 18


Hogwarts

Đồng hồ đã điểm lúc nửa đêm. Dưới ánh sáng mờ ảo chiếu qua từng khung cửa sổ của ánh trăng, hành lang nhà Slytherin lạnh lẽo không một bóng người. Trong màn đêm u tối, tiếng bước chân chậm rãi trải đều mang theo sự cô độc vốn có của nó.

Một thiếu niên có mái tóc bạch kim cùng đôi mắt màu xám sáng mang theo khí chất của kẻ kiêu ngạo, lạnh lùng từng chút từng chút một bước đi trong bóng đêm. Hắn cứ thế, từng bước vô định tiến về phía trước, băng qua những chiếc cầu thang ma thuật không ngừng thay đổi, băng qua hàng ngàn căn phòng pháp thuật.

Điểm đến cuối cùng, nơi bàn chân hắn lặng dừng bước, ấy thế mà lại là đỉnh của Tháp Thiên Văn.

Draco Malfoy lặng im, ngắm nhìn không gian mờ ảo trước mắt.

Hắn sinh ra đã định sẽ là một Slytherin hoàn mỹ, một Malfoy quyền lực. Con đường của hắn trước giờ chưa từng gặp phải bất kì chướng ngại khó khăn nào, kể cả "kẻ được chọn" Neville Longbottom, Draco cũng chẳng để vào mắt. Chỉ là hắn cảm thấy thế giới này thật kì lạ, dường như chẳng có gì đáng để hắn lưu luyến.

Cứu thế chủ ngu ngốc cùng đồng bọn không ngừng gây rối

Xung quanh hắn chỉ toàn là lũ sâu bọ đeo bám

Chúa tể hắc ám, kẻ mà ai cũng biết là ai không ngừng nhăm nhe thức tỉnh

Cha đỡ đầu lại đi yêu một nữ phù thủy Muggle

Giáo sư phòng chống nghệ thuật hắc ám mới là một Gryffindor cuồng vọng

Tất cả như một mớ hỗn độn mà hắn không tài nào lý giải được.

Còn nữa khi nhìn thấy James Potter, vị giáo sư mới kia, Draco cảm thấy bản thân như điên rồi. Tại sao hắn lại cảm thấy thân ảnh kia có chút quen thuộc, khi nhìn vào y, Draco như cảm nhận được sự ấm áp của một ai đó, như đã từng có một chàng trai xuất hiện thoáng qua sau bóng dáng ấy. Chỉ là hắn hoàn toàn không nhớ rõ đã gặp người kia ở đâu hay cậu vốn dĩ như thế nào, chỉ biết trong tiềm thức của hắn luôn xuất hiện hình ảnh mơ hồ về một thiếu niên với mái tóc đen rối bời cùng đôi mắt xanh biếc tĩnh lặng, nhưng lại càng rực rỡ, nhu hòa hơn cả đôi mắt LiLy Evans, tình yêu của cha đỡ đầu...Ngay cả trong mơ, hắn cũng mong muốn được nhìn thấy, được chạm vào người kia dù chỉ một lần...Bất quá bóng hình kia vốn sẽ chẳng có thật...

Draco buông lơi, hai tay giang ra, cảm nhận rõ cơn giá lạnh của từng cơn gió thổi cùng nỗi bi thương mờ nhạt nhưng đau đớn trong lòng. Một lần nữa hắn lại lặng im chìm vào trong suy tư

"Ôi...Draco thân mến"

"Cậu thật là một Malfoy ngu ngốc"

Một giọng nói thần bí chợt xuất hiện trong đầu lập tức khiến Draco chấn kinh.
 
[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối Tiếc
Chương 19: Ngoại truyện [Bản tình ca không trọn vẹn]


Sau khi đến Forks được hai tháng, Bella Swan cùng Edward Cullen vô tình gặp gỡ, biết được bí mật của hắn rồi tình cờ yêu nhau. Hai năm sau đó, họ kết hôn.

Edward bỏ ngoài tai những lời Rosalie đã nói, rằng Bella Swan đã lén lút qua lại cùng tên người sói Jacob Black từ lâu, và hết lòng tin tưởng người mà mình cho là đã chờ đợi rất lâu này.

Edward Cullen luôn có một chấp nhất vô cùng sâu đậm với một bóng hình mờ ảo trong quá khứ xa xưa, trải qua trăm năm, có lẽ người kia giờ đã luân hồi chuyển thế, vì thế hắn vẫn luôn chờ đợi y.

Cho đến khi Edward Cullen gặp được Bella Swan, vì cô ta có mối liên kết với hắn trong tương lai nên Alice đã vô tình nhầm lẫn cho rằng Bella là người nọ, Alice cho Edward biết điều này và dẫn đến kết cục như ngày hôm nay.

Forks trong một ngày mưa lạnh lẽo, cây cối ẩm ướt càng khiến nó thêm ảm đạm.

Dinh thự Cullen, một nơi vốn nổi tiếng kì bí cùng đáng sợ nay lại náo nhiệt đến lạ thường.

Bất quá đó chỉ là vẻ bề ngoài, những con người ở đây lúc này, ai ai cũng có những suy nghĩ, tâm tư khác thường của riêng mình. Ích kỉ có, chúc phúc có...và cả những nỗi đau chẳng thể nào gọi tên...

Lễ đường ấm áp, những vị khách điển trai cùng xinh đẹp, chú rể lại hoàn mỹ và quyến rũ vô cùng càng khiến hôn lễ nay dường như trở nên hoàn hảo hơn.

Edward Cullen, mình mặc một bộ Âu Phục lịch lãm càng tôn lên vẻ ngoài nam tính của hắn. Đợi một lúc lâu, cuối cùng cô dâu yêu kiều từng bước từng bước một xuất hiện.

"Edward Cullen, con có bằng lòng..."

Vị Cha xứ đưa ra lời tuyên thệ, lời ông còn chưa dứt liền có một giọng nói ngang tàn vang lên.

"Mau dừng lại"

Jacob Black từ ngoài chạy vào, lập tức khiến người nhà Cullen phẫn nộ

"Hôn lễ này, ngay từ đầu đã sai. Người Bella yêu vốn không phải là anh, là tôi...phải là tôi mới đúng"

Nói rồi gã tiến đến kéo Bella về phía mình, nhưng là Edward đã nhanh chóng giữ tay cô lại.

"Bella...hãy đi với em, rõ ràng người chị yêu hơn cả là em, chị chỉ là nhất thời bị hắn mê hoặc thôi"

"Jacob...mau dừng lại, em đang khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn"

Bella tức giận lên tiếng, cô vội đẩy Jacob ra.

"Không đúng, chị rõ ràng là của em. Tại sao...tại sao mọi chuyện lại xảy ra như thế này"

Jacob Black dần trở nên điên cuồng, gã gần như không thể tin vào mắt mình được nữa.

Hai tay gã bất lực buông lõng, bất ngờ bầu trời bỗng mưa rất to, có cả sấm chớp, bất ngờ một tia chớp màu xanh lục bỗng xuất hiện rồi đánh về phía một vị khách không mời mà đến giống Jacob, một ma cà rồng du cư tên Victoria khiến ả tan thành thành mây khói, điều này lập tức khiến bọn họ cả kinh.

Chưa dừng lại ở đó, ít phút sau một tia chớp xanh lại lần nữa đánh xuống, mà mục tiêu lúc này tuyệt nhiên chính là Jacob Black.

Bella Swan vừa nhìn thấy tình cảnh ấy liền lập tức chạy đến ôm chầm lấy gã. Mà Edward cũng liền bỏ mặc tất cả mà lao đến bảo vệ cô.

"Không"

Alice bàng hoàng thét lên, và vào khoảnh khắc ấy đã có điều gì đó thức tỉnh gia đình Cullen, khiến họ nhận ra được rằng kia vốn không phải là một hiện tượng tự nhiên bình thường. Tia chớp ấy là mang theo sự huỷ diệt kinh người, nó là sự trừng phạt cho hạnh phúc giả dối của Bella Swan. Chỉ là, đó cũng là cái giá mà Edward Cullen phải trả.

Đột nhiên, trong cơn bão giông mịt mù kia, khi tia sáng kia phóng đến lại như có cái gì đó chặn nó lại, bất quá hai luồng sức mạnh to lớn gặp nhau liền gây ra vụ nổ nguy hiểm. Jacob hoá sói che chở Bella ở gần đó, cả hai bị những mảnh vở sắc bén từ vụ nổ cứa vào, Bella chỉ bị trầy xước chút ít, nhưng Jacob lại bị một mảnh gươm sắt nhọn không biết từ nơi nào đâm vào người, máu không ngừng chảy. Mà người nhà Cullen vì là Ma Cà Rồng, thân thể vốn bất phàm nên cũng không ảnh hưởng gì nhiều vì bọn họ vốn phải chẳng phải mục tiêu mà nó nhắm tới.

Một màn hỗn loạn trước mắt khiến gia đình Cullen như chết lặng, Alice cùng Esme gào khóc, Jasper và Emmett cũng bất lực mà ngã khuỵu xuống. Bọn họ dường như đã mất hết hy vọng, mà ở gần đó là Bella Swan đang ôm lấy Jacob Black cũng kinh hãi chuyện vừa xảy ra.

Edward Cullen và thậm chí là tất cả mọi người vào lúc ấy cứ nghĩ hắn đã chết rồi, chỉ là khi lời nguyền chết chóc tiến về phía hắn. Edward lại không cảm thấy đau đớn một chút nào.

Ở nơi ấy, bỗng xuất hiện một thiếu niên bí ẩn.

Thân ảnh nhỏ nhắn kia buông lơi, bất lực rơi xuống.

Mà trong vụ nổ, Edward khi biết được bản thân hắn vẫn không sao, liền trở nên cảm thấy kinh ngạc cùng khó hiểu, chỉ là điều này cũng không diễn ra quá lâu, trong phút chốc khi cảm nhận được sự hiện diện của thiếu niên kia, Edward liền quay người, chạy đến ôm lấy người trước mặt.

Nhưng thiếu niên này bị thương rất nặng và đang ngày càng trở nên yếu ớt, thoạt nhìn sẽ vỡ tan trong phút chốc mà thôi, cậu cố dùng chút sức lực cuối cùng của mình, đưa tay lên khẽ chạm vào khuôn mặt đã từng rất quen thuộc trước mắt.

"Thật tốt...anh đã không sao rồi"

Thiếu niên ôn nhu bất giác nở một nụ cười ấm áp. Trái tim Edward đau đớn như bị ai bóp nghẹn, đôi môi hắn run rẩy, hai tay không tự chủ mà ôm chặt lấy người kia.

Một giọt...hai giọt...máu cùng nước mắt cứ thế thay nhau chảy xuống.

"Đừng khóc..."

Harry khẽ gượng cười, cố ngăn đi những giọt lệ rơi bên bờ má, khẽ thì thầm

"Làm sao đây...em phải đi rồi"

Không gian cùng thời gian lần nữa bị chia cắt, và lần này một thiếu niên kì lạ với chiếc áo choàng đen cùng đầu tóc bạch kim rực rỡ, đôi mắt màu xám lạnh lẽo mang theo ánh nhìn mệt mỏi xuất hiện trong phút chốc, rồi từng bước tiến về phía Harry.

Mà Edward cũng không hiểu vì điều gì, hắn như bị ai điều khiển, hoàn toàn không thể cử động được, dù có cố gắng hết sức vùng dậy nhưng cuối cùng chỉ có thể thống giận trơ mắt nhìn chàng trai này mang người nọ đi.

"Dừng lại...không...không được"

Edward đau đớn hét lên

Harry Potter quay đầu nhìn lại, một lần nữa đối diện với Edward Cullen, khoé môi mơ hồ cong lên rồi rất nhanh đã quay lại nói với chàng trai kia một câu, nhưng câu nói này lập tức khiến Edward trở nên điên dại.

"Mang em về nhé, mang em về với anh ấy"

Lời vừa dứt, đôi mắt xanh biếc cũng chậm khép lại dần chìm vào bóng tối, mà đôi mắt màu xám kia cũng lặng lẽ rơi lệ...

Cedric Diggory...

Nơi địa đàng xanh mát cùng nắng ấm

Anh liệu có còn nhớ hay chăng

Hogwarts cổ kính cùng thần bí

Ravenclaw thông minh và tri thức

Slytherin tham vọng cùng kiêu ngạo

Hufflepuff ấm áp và chân thành

Gryffindor nhiệt huyết cùng dũng cảm

Và cả thiếu niên tên Harry Potter ấy

Đã từng yêu anh đến khắc cốt ghi tâm
 
Back
Top Bottom