Ngôn Tình Đông Hoang Thần Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đông Hoang Thần Vương
Chương 260


Chương 260

Vừa nói, anh vừa quan sát hành động của cô ta, bên tai vang lên giọng nói yếu ớt.

“Thiên Hạo, mau, mau đuổi theo ông ta. Ông ta đang giữ nửa sau của cuốn nhật ký!”

Nghe thấy thế, anh không khỏi kinh ngạc.

Anh sải bước đi tới trước mặt tài xế lái xe hoa, kéo gã ta xuống rồi leo lên ghế lái. Trong ánh mắt khiếp sợ của những người xung quanh, anh cua gấp một vòng rồi đỗ lại ở gần chỗ Tiền Cẩm Lâm bị ngã.

Anh bước xuống, bế cô ta lên xe rồi lái thật nhanh về phía trước.

“Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?”

Đám người ngơ ngác nhìn nhau, không biết nên nói gì cho phải.

Trần Thiên Hạo vốn phải đi rước vợ, thế nhưng lúc này đây anh lại bế một cô gái xa lạ rời đi.

Anh làm như vậy thì phải ăn nói như thế nào với nhà họ Lưu?

Đủ mọi tiếng bàn tán xôn xao vang lên.

Bà Trần đi tới, nghe thấy có tiếng xì xào ầm ĩ, bèn quay sang hỏi Trần Vĩnh Hằng.

“Chú hai, xảy ra chuyện gì vậy?”

Sắc mặt của ông ta có chút khó coi: “Chị dâu, Thiên Hạo lái xe hoa dẫn theo một cô gái bỏ đi rồi”.

“Cái gì?”

Bà Trần giật mình kinh hãi.

Sau đó đưa mắt dõi theo hướng anh vừa đi.

“Thằng bé không phải là người không biết phân biệt phải trái. Nó đi vào lúc này chắc chắn là vì có chuyện quan trọng gì đó”.

“Chú hai mau mời mọi người trở về ăn tiệc, nhớ là phải ổn định đám đông”.

Trần Vĩnh Hằng nhanh chóng sắp xếp khách khứa quay về chỗ ngồi dùng bữa.

Chiếc xe hoa lao như bay trên đường lớn.

Sắc mặt Trần Thiên Hạo trở nên âm trầm, liên tục đảo mắt nhìn sang lối đi bộ ở hai bên đường.

Không hề phát hiện ra kẻ khả nghi nào.

“Chắc cô biết rõ cái giá phải trả khi lừa gạt tôi là gì”.

Khóe môi Tiền Cẩm Lâm có vết máu nhàn nhạt.

Cô ta cắn răng cố gắng chịu đựng cơn đau nhức trong người, khó nhọc cất tiếng nói.

“Tại sao tôi lại phải lừa gạt anh?”

“Trong lòng anh, tôi là loại người như vậy sao?”

“Người cô nói có ngoại hình như thế nào? Đã nói những gì với cô?”

Giọng nói của anh vô cùng nghiêm nghị.

Nếu có thể tìm được người này, có lẽ anh sẽ có thể làm sáng tỏ hoàn toàn chân tướng gây ra cái chết của bố mình.

“Tôi không nói rõ được”.

“Trông ông ta có vẻ nghèo túng, tuổi tác khá cao, tóc bạc trắng, trên mặt…”

“Ông ta giơ ra mấy tờ giấy ố vàng, nói đó là nửa sau của cuốn nhật ký, chứa đựng chân tướng mà anh đang muốn tìm kiếm. Tôi định đoạt lại nhưng tôi không phải đối thủ của ông ta, còn bị đánh trả”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 261


Chương 261

Tiền Cẩm Lâm gian nan nói, vẻ mặt đau đớn.

Thế nhưng đi suốt một quãng đường dài mà vẫn không thấy bóng dáng của người mà cô ta miêu tả đâu cả.

“Cô có chắc là ông ta đi bộ về phía này không?”, Trần Thiên Hạo lại gặng hỏi.

Trong lòng anh bỗng thấy sốt ruột một cách khó hiểu. Anh đang cách sự thật rất gần rồi.

Tiền Cẩm Lâm gật đầu đáp: “Sau khi đánh ngã tôi, ông ta đã đi bộ, nhưng chưa chắc ông ta đã không gọi taxi sau đó”.

Hai người cứ đi mãi đến ngã tư, người đi đường vô cùng tấp nập.

Hơn nữa, xe cộ qua lại nối liền không dứt, khó có thể tìm kiếm tung tích của một người nào đó.

Trần Thiên Hạo đỗ xe lại, giận dữ đập mạnh hai tay xuống tay lái.

Anh trông thấy ở gần đó có bệnh viện, bèn đạp mạnh chân ga đưa Tiền Cẩm Lâm tới đó.

“Xuống xe, đi khám vết thương trên người cô đi”.

Cô ta ngoan ngoãn xuống xe, đau đớn cúi gập người lại, đứng ở ven đường nhìn về phía anh.

Khóe mắt đỏ bừng.

“Thiên Hạo, tôi thật sự không hề lừa gạt anh”.

Trần Thiên Hạo vốn định lái xe rời đi, nhưng khi thấy dáng vẻ khổ sở của cô ta lại thấy không đành lòng.

Anh lại đập vào tay lái để xả giận rồi lao xuống xe bế thốc cô ta lên, đưa người đến phòng cấp cứu của bệnh viện.

“Tôi phải đi rồi!”

Ở trong phòng cấp cứu, anh chỉ để lại một câu như thế rồi quay người vội vã rời đi.

Chỉ thoáng chốc đã hơn một tiếng trôi qua kể từ anh lái xe hoa bỏ đi.

Khách khứa của nhà họ Trần đều tỏ ra vui vẻ nhiệt tình, thế nhưng sau lưng đều đang có những toan tính riêng.

Giờ lành đã điểm, Lưu Tiểu Nguyệt ngồi trong phòng chờ, người nhà họ Lưu đứng ngoài cổng sốt ruột nghênh đón.

Tuy nhiên đợi hơn một tiếng rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng đoàn rước dâu của Trần Thiên Hạo đâu.

Ban đầu đám người đó còn rất nhiệt tình chờ đợi, sau đó dần trở nên chán nản.

Lưu Cảnh Minh gọi mấy cuộc điện thoại thăm dò, cuối cùng cũng biết được chuyện anh gặp việc đột xuất phải đi xử lý gấp. Nhưng mà, ông ta biết giải thích như thế nào với Tiểu Nguyệt đây?

Lưu Tiểu Nguyệt chờ mãi cũng bắt đầu thấy sốt ruột, trong đầu bắt đầu xuất hiện vô số những suy đoán bất an.

Chẳng lẽ Thiên Hạo thấy hối hận rồi?

Càng nghĩ như vậy, cô ta càng thấy lòng mình nóng như lửa đốt.

Cô lấy điện thoại ra, do dự không biết có nên gọi cho anh hay không.

Đột nhiên có tiếng chuông điện thoại reo lên.

Cô giật nảy mình, sau khi lấy lại tinh thần mới nhìn màn hình điện thoại.

Trên đó hiển thị một dãy số xa lạ.

Cô chần chừ một lúc mới chịu ấn nghe máy: “Lưu Tiểu Nguyệt, mày có chờ bao lâu Trần Thiên Hạo cũng không trở về đâu. Bây giờ cậu ta đang ôm ấp cô gái khác rồi”.

Một giọng nói khàn khàn vang lên. Ngay sau đó, cô nhanh chóng nhận được một video.

Quay lại cảnh anh xuống xe bế Tiền Cẩm Lâm.

Trông thấy anh bế người con gái mình từng gặp, cô thấy lòng mình quặn thắt lại.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 262


Chương 262

Đầu óc hỗn loạn, hai tai ù đi không nghe thấy bất kỳ âm thanh gì.

“Phụt!”

Lồng ng.ực của cô nóng bừng.

Bất chợt phun ra một ngụm máu đỏ tươi.

Nước mắt của cô tuôn ra như mưa: “Không! Không thể như vậy được. Thiên Hạo nói đó chỉ là hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm mà thôi!”

Cô liều mạng lắc đầu từ chối chấp nhận hiện thực tàn khốc này, nỗi đau trong tim khiến cô bị choáng váng, hai mắt mờ dần rồi ngất xỉu.

Cửa phòng bị người ở bên ngoài đẩy ập ra. Lưu Cảnh Minh nhìn thấy vết máu tung tóe trên mặt đất, lại thấy Lưu Tiểu Nguyệt đang hôn mê ngất xỉu.

Sắc mặt hoảng hốt.

“Tiểu Nguyệt, Tiểu Nguyệt…”

Không biết trôi qua bao lâu, cô mới chậm rãi tỉnh lại.

Giây phút mở mắt ra, cô phát hiện mình đang nằm trong bệnh viện. Trần Thiên Hạo đang lo lắng đứng trước giường bệnh.

Thấy cô tỉnh lại, anh lập tức vui mừng khôn xiết.

Vội vàng nắm lấy tay cô dịu dàng nói.

“Tiểu Nguyệt, cuối cùng em cũng tỉnh lại rồi”.

Vẻ mặt của cô trở nên đờ đẫn. Cô dùng sức rụt tay lại rồi quay đi không thèm nhìn anh.

Không kìm được nước mắt rơi lã chã.

“Anh ra ngoài đi, em không muốn nhìn thấy anh”.

Sắc mặt của Trần Thiên Hạo trở nên rất khó coi. Anh mím môi giải thích.

“Tiểu Nguyệt à, anh đi vì có chuyện quan trọng mà”.

“Ra ngoài!”

Cơ thể run lên bần bật, Lưu Tiểu Nguyệt kích động gào lên.

Sau đó cô đã ho rất dữ dội. Trần Thiên Hạo vội đỡ lấy cô, nhưng lại bị Lưu Tiểu Nguyệt đẩy ra.

“Ra ngoài đi!”

Ánh mắt cô ngập tràn phẫn hận, gương mặt tái nhợt giần giật trông có đôi phút đáng sợ.

Trần Thiên Hạo mím chặt môi, vẻ âu lo lộ rõ trên khuôn mặt.

Anh bất lực, đành xoay người rời đi.

Lưu Cảnh Minh đang canh chừng ngoài cửa. Trần Thiên Hạo bèn dặn đối phương vào trông nom Lưu Tiểu Nguyệt giúp mình.

Lưu Tiểu Nguyệt nằm trên giường, chẳng còn thiết sống nữa.

Cơn ho dữ dội ấy khiến cô gần như thở không ra hơi.

Lưu Tiểu Nguyệt vốn nghĩ rằng có thể buông bỏ, nhưng cô đã đánh giá cao bản thân mình quá rồi.

Cúi đầu nhẫn nhục suốt nhiều năm ròng rã khiến cô trở thành người luôn phải cắn răng chịu đựng. Nhưng mọi chuyện mà cô vẫn luôn kiên trì đã tiêu tan cả rồi.

Chỉ trong chớp mắt, cô cảm thấy mình đã mất đi tất cả.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 263


Chương 263

Trần Thiên Hạo chính là tất cả của cô.

Đôi mắt không cảm xúc, thẫn thờ ngắm nhìn chiếc lá đang rơi rụng ngoài ô cửa sổ.

Màu lá ngả vàng, cuốn theo cơn gió.

Thoải mái và tự do!

Bay đến nơi mà nó không mường tượng được.

Khô héo ư?

Tàn lụi ư?

Không, bây giờ là tháng Sáu, là mùa của sức sống dâng trào.

Nhưng vận mệnh lúc nào cũng như vậy đấy, sẽ lấy đi những thứ vốn nên tồn tại, và giữ lại những thứ không nên giữ lại.

Mình chính là người nên tồn tại ấy, nhưng lại bị lấy đi.

Cô gái kia vốn là người không nên giữ lại, lại vừa nên giữ lại.

Lưu Tiểu Nguyệt lẩm bẩm, đôi mắt chầm chậm mờ nhoè trong làn nước.

Lau đi nước mắt, cô đứng dậy đi về phía cửa sổ.

Cô nhìn thấy chiếc lá kia như đang vẫy tay về phía cô, nói với cô rằng tự do tuyệt vời biết nhường nào.

Rồi Lưu Tiểu Nguyệt lại thấy một chiếc lá khác đang cười nhạo sự ngu xuẩn của cô.

Chế giễu cô không nên dễ dàng bỏ ra tình cảm nhiều năm như thế.

Mỉa mai cô đã quá tin người.

Cô muốn phản bác, nhưng lại không thể nói nên lời.

Cũng chỉ có chiếc lá đang tỉ tê về sự tự do ấy là vui vẻ chìa tay về phía cô, nói rằng, “Nào! Đi theo tôi, sau này sẽ không phải chịu đựng sự giày vò này nữa”.

Hồn bay phách lạc, Lưu Tiểu Nguyệt giẫm lên bệ cửa sổ.

“Tiểu Nguyệt!”

Lưu Cảnh Minh vừa bước vào phòng đã hoảng sợ thét lên, lao ngay về phía Lưu Tiểu Nguyệt.

Nhưng tốc độ của Lưu Cảnh Minh vẫn quá chậm. Lưu Tiểu Nguyệt đã sải chân ra rồi.

Nhưng đột nhiên, một bóng người cao to vụt qua Lưu Cảnh Minh, vươn tay túm lấy Lưu Tiểu Nguyệt đã gần rơi xuống.

Lưu Tiểu Nguyệt hoảng hốt bừng tỉnh. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cô ngoái đầu nhìn Trần Thiên Hạo, ánh mắt đầy oán hận.

“Thả ra”.

“Để em chết đi!”.

“Tiểu Nguyệt!”

Giọng đã khàn đi, Trần Thiên Hạo thét lên rất to, đôi mắt ngân ngấn nước.

Anh kéo cô lại rồi ôm chặt vào lòng.

“Tiểu Nguyệt, em đừng làm chuyện khờ dại mà”.

Gương mặt của Lưu Tiểu Nguyệt đã trắng bệch, đôi mắt sưng đỏ, nước mắt lã chã rơi xuống.

Cô đã cố vùng vẫy nhưng vẫn không thể giãy ra khỏi cánh tay của Trần Thiên Hạo, bèn há miệng cắn mạnh vào ngực anh.

Một thứ chất lỏng chảy trong miệng, ngập tràn vị máu.

Trần Thiên Hạo vẫn không mảy may nhúc nhích.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 264


Chương 264

Phát cắn ấy kéo dài rất lâu, Lưu Tiểu Nguyệt cảm thấy răng mình đã gần như cắn đứt miếng thịt ấy vậy.

Nỗi tủi thân trong lòng cô bỗng trào dâng như đê vỡ.

Cô nhả môi ra, sau đó khóc oà lên.

“Anh là đồ khốn!”

“Khốn kiếp!”

Cô nắm chặt tay lại rồi điên cuồng đấm lên người Trần Thiên Hạo.

Dần dà, cô thấy cánh tay mình đã mỏi nhừ đến mức không nhấc lên được nữa, đã khóc đến mức chẳng còn nước mắt trào ra.

Lưu Tiểu Nguyệt ngả đầu lên lồng ng.ực của Trần Thiên Hạo.

Cô nhận ra bản thân mình quá dễ mềm lòng.

Cho dù trước đó Lưu Tiểu Nguyệt đã nghĩ mình sẽ không tha thứ, cho dù cô đã có ý định chết đi.

Việc Trần Thiên Hạo ôm chặt lấy cô và mặc cho cô đánh đấm, lại khiến cô không thể nào kháng cự, không thể nào tiếp tục hận anh nữa.

Nhưng Trần Thiên Hạo đã làm trái tim cô tổn thương rất nặng nề.

Lưu Tiểu Nguyệt khịt mũi, lãnh đạm nói.

“Buông em ra!”

Trần Thiên Hạo lắc đầu.

“Anh sẽ không buông em ra, dù em có cầm dao giết anh đi chăng nữa”.

Lưu Tiểu Nguyệt hít một hơi thật sâu, rồi ngẩng đầu nhìn anh.

Tình cảm chân thành đều được thể hiện trên đường nét cương nghị ấy.

Trong giây phút đó, suýt chút nữa Lưu Tiểu Nguyệt đã định tha thứ cho anh.

“Em sẽ không làm chuyện ngu ngốc”.

“Buông em ra đi”.

Trần Thiên Hạo nhìn cô. Lúc này, Lưu Tiểu Nguyệt đang nhìn anh bằng vẻ mặt rất điềm tĩnh.

Đôi mắt đã từng nồng ấm và dịu dàng ấy đã trở nên lạnh nhạt vô cùng.

Bỗng chốc anh thấy tim mình đau nhói.

Tựa như vừa mất đi thứ quý giá nhất trên đời.

Lưu Cảnh Minh thấy vậy bèn đi đến trước cửa sổ để canh chừng, đoạn gật đầu với Trần Thiên Hạo.

Lúc này, Trần Thiên Hạo mới từ từ buông cô ra.

Trong giây phút vòng tay mạnh mẽ ấy buông ra, cơ thể của Lưu Tiểu Nguyệt bỗng dưng mềm nhũn, yếu ớt chực ngã xuống sàn.

Trần Thiên Hạo vội vã chạy đến đỡ lấy Lưu Tiểu Nguyệt, sau đó bế cô dậy rồi đặt lên giường bệnh.

“Trần Thiên Hạo, chúng ta vẫn nên nghiêm túc suy nghĩ lại đi”.

“Có lẽ, hai chúng ta thật sự không hợp ở bên nhau”.

Lưu Tiểu Nguyệt nhìn anh, bình tĩnh nói.

Trần Thiên Hạo nhíu mày, ánh mắt thoáng dao động.

“Tiểu Nguyệt à, chuyện tình cảm, anh không biết phải giải thích thế nào. Nhưng tình cảm anh dành cho em trước nay chưa từng thay đổi”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 265


Chương 265

“Em có thể nhìn ra mà”.

Lưu Tiểu Nguyệt nhìn Trần Thiên Hạo chăm chăm.

“Từ lúc anh quay về, em đã có thể nhìn ra rồi. Tình cảm anh dành cho em là tình thân thì đúng hơn. Anh ở riêng cùng em sẽ cảm thấy lo lắng, bàn chuyện tương lai với em thì luôn tìm cách lảng tránh”.

Nói đoạn, nước mắt cô lại ứa ra.

Lưu Tiểu Nguyệt không lau đi, cứ để nó rơi xuống ga giường trắng muốt.

“Anh oai phong đến thế, tài giỏi đến thế, ngay cả tứ đại gia tộc còn bị anh trấn áp. Em đã nghĩ đến chuyện này từ lâu rồi, em có tư cách gì đâu, em chỉ là con riêng của một người ở rể, từ bé đã chẳng ai nuôi dưỡng, lang bạt khắp bốn phương”.

“Sao em có thể mơ mộng hão huyền trở thành bạn đời của anh kia chứ!”

“Trần Thiên Hạo, chúng ta kết thúc đi”.

Nghe xong, Lưu Cảnh Minh cũng bất giác rơi nước mắt.

Lưu Cảnh Minh vẫn luôn cảm thấy vô cùng áy náy với Lưu Tiểu Nguyệt. Nhưng nhìn thấy con gái mình bị tên đàn ông này tổn thương đậm sâu đến vậy, lửa giận kìm nén đã lâu trong lồng ng.ực khiến Lưu Cảnh Minh mất sạch lý trí.

Thế là Lưu Cảnh Minh bèn sấn tới, tát vào mặt Trần Thiên Hạo.

“Trần Thiên Hạo, tôi liều với cậu”.

Lại một cú tát nữa.

Trần Thiên Hạo không hề nhúc nhích.

Lưu Tiểu Nguyệt cũng chẳng ngăn cản. Cô cắn môi, gương mặt tái nhợt không hề có chút huyết sắc nào, quay mặt đi để không nhìn thấy anh nữa.

Những điều muốn nói, cô đã nói hết rồi.

Đây chính là thái độ của Lưu Tiểu Nguyệt.

Cô, không xứng với Trần Thiên Hạo.

Lúc này, cô có thể buông tay rồi.

Để anh thoả sức bay lượn khắp trời cao biển rộng.

Đánh được mấy cú, Lưu Cảnh Minh ôm đầu ngồi thụp xuống sàn, khóc rống lên.

Lưu Cảnh Minh khóc vì mình không đủ bản lĩnh để bảo vệ con gái.

Trước đây, Trần Thiên Hạo quả đúng như lời Lưu Tiểu Nguyệt đã nói.

Bởi vì, anh đang hoàn thành di nguyện giúp anh em tốt của mình.

Nhưng nhìn thấy người con gái gầy gò hay khóc ấy, nhìn thấy sự kiên trì, thiện lương, và cố chấp trong mọi chuyện ấy, và mỗi một ánh mắt đầy dịu dàng và ngưỡng mộ mà cô dành cho mình, cõi lòng Trần Thiên Hạo đã dao động.

Không chỉ thế, tâm thế cự tuyệt và kháng cự ban đầu của anh cũng đã dần thay đổi.

Qua mỗi lần va chạm, ý nghĩ tiếp nhận sự tồn tại của cô đã càng ngày càng kiên định hơn trong lòng anh.

Nếu bức thư của chiến thần Đông Hoang đại diện cho ý tưởng bắt đầu của Trần Thiên Hạo, vậy thì giây phút này, bức thư ấy có thể xé bỏ rồi.

Một người tiếp xúc trên cơ sở tình yêu, làm sao có thể không yêu kia chứ?

Trần Thiên Hạo không làm được.

Anh muốn dùng cách riêng của mình để bắt đầu lại.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 266


Chương 266

“Tiểu Nguyệt, trước đây anh quả thật đã làm rất nhiều chuyện khiến em đau lòng”.

“Vậy nên, chúng ta có thể chấm dứt mối tình này tại đây”.

Trần Thiên Hạo nói thật chậm rãi.

Tuy đã nghĩ đến chuyện này từ lâu, nhưng khi nghe Trần Thiên Hạo chính miệng nói ra, Lưu Tiểu Nguyệt vẫn cảm thấy lòng mình nhói đau, có phần không chấp nhận được.

Vành mắt đỏ hoe, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

“Nếu anh cũng chọn cách kết thúc, vậy anh có thể đi được rồi, em không muốn có bất cứ dây dưa gì với anh nữa”.

Lưu Tiểu Nguyệt lạnh lùng nói, giọng đã có phần khàn đi.

Trần Thiên Hạo bèn trực tiếp quỳ một chân xuống, lấy ra chiếc nhẫn vốn nên xuất hiện trong lễ cưới.

“Tiểu Nguyệt, từ nay về sau, Trần Thiên Hạo này sẽ bắt đầu một mối tình mới cùng em”.

“Chỉ có anh và em thôi”.

“Em đồng ý gả cho anh nhé?”

Hành động này làm Lưu Cảnh Minh giật mình đến mức ngồi phịch xuống sàn, đoạn nhìn Lưu Tiểu Nguyệt chăm chú, hy vọng con gái mình sẽ đồng ý.

Trái tim đau đớn của Lưu Tiểu Nguyệt bỗng chốc giật thót.

Cô nhíu mày, rồi lại nhìn Trần Thiên Hạo, cảm thấy anh của giờ phút này như thể biến thành một người khác vậy.

Người của năm năm trước ấy, đã đặt đoạn kết cho mối tình của họ.

Rồi lại bắt đầu một mối tình mới ư?

Anh chắc chắn đây không phải là trò vô sỉ gì đấy chứ?

Lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ chan chứa tình cảm ấy của Trần Thiên Hạo khiến cô nhất thời không biết nên trả lời ra sao.

“Tiểu Nguyệt à, em đồng ý gả cho anh nhé?”

Trần Thiên Hạo dịu dàng nhìn cô, lặp lại câu nói ấy.

Lưu Tiểu Nguyệt hít một hơi thật sâu, thành trì kiên cố trong lòng cô gần như sụp đổ trước ánh mắt dịu dàng chăm chú của anh.

Sau một lúc lâu, cô mới mím chặt đôi môi đã khô rang.

“Thiên Hạo à, chúng ta vẫn nên bình tĩnh một chút, rồi hẵng nói sau nhé”.

“Vậy em có đồng ý hay không?”

Trần Thiên Hạo chưa đứng dậy, vẫn say đắm nhìn cô và hỏi lại.

“Em…”

“Em muốn yên tĩnh một lát rồi nói sau”, chẳng hiểu sao lại thấy lòng hơi hoảng loạn, Lưu Tiểu Nguyệt vội quay mặt đi.

Gò má đã phớt hồng.

“Vậy anh xem như em đồng ý rồi nhé”.

Trần Thiên Hạo đứng dậy, túm lấy bàn tay của Lưu Tiểu Nguyệt rồi đeo nhẫn vào ngón trỏ trước vẻ mặt có phần kháng cự của cô.

“Anh vẫn chưa cho em một lễ cưới hoàn hảo”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 267


Chương 267

“Nhưng anh sẽ cho em một mái ấm thật trọn vẹn”.

“Tiểu Nguyệt à, từ nay về sau, Trần Thiên Hạo này tuyệt đối không để em phải chịu bất kỳ tủi nhục nào nữa”.

Trần Thiên Hạo giơ ngón tay lên cao rồi thề thốt.

“Nếu anh làm bất kỳ chuyện gì có lỗi với em thì sẽ bị thiên lôi đánh chết, sẽ bị giáng xuống mười tám tầng…”

Lưu Tiểu Nguyệt bèn trở mình ngồi bật dậy, nhoáng cái đã nhào vào lòng Trần Thiên Hạo”

“Đừng nói nữa”.

Ba chữ ấy vừa dứt, mọi cảm xúc kìm nén trong lòng cô rốt cuộc cũng nổ tung.

Nước mắt tuôn rơi như thác đổ.

Lòng dạ phụ nữ quả là như kim dưới đáy biển.

Cảm giác đi từ tuyệt vọng không còn thiết sống đến hạnh phúc ngọt ngào, chỉ thay đổi trong một cái chớp mắt.

Một lần nữa, Lưu Tiểu Nguyệt cảm thấy hạnh phúc đang vẫy tay với mình.

“Thiên Hạo à, anh xem đoạn clip này đi”.

Chầm chậm rời khỏi vòng tay của Trần Thiên Hạo, Lưu Tiểu Nguyệt bèn lấy điện thoại ra.

Sau khi bình tĩnh lại, Lưu Tiểu Nguyệt cũng đoán ra được phần nào rồi.

Người quay đoạn clip hẳn là muốn chọc giận cô, cố tình tìm cách để đối phó Trần Thiên Hạo.

Vậy nên, cô mới kể lại chuyện này cho Trần Thiên Hạo.

Mở điện thoại ra xem, rốt cuộc Trần Thiên Hạo cũng hiểu tại sao thái độ của Lưu Tiểu Nguyệt lại cực đoan như vậy.

Đoạn clip ấy cố tình chỉ cắt đoạn anh xuống xe và bế Tiền Cẩm Lâm lên.

Trần Thiên Hạo tức giận đến mức đấm lên tủ đầu giường.

Khốn kiếp thật!

Anh không biết kẻ quay phim là ai.

Nhưng Trần Thiên Hạo có thể lờ mờ đoán được, chính là người mà Tiền Cẩm Lâm nói.

Tính đến hiện giờ, người ở Nam Thành có liên quan đến chuyện này đều đã bị xử tội hoặc đã chết.

Còn ai nắm được sự thật về chuyện này?

Trước đây, anh có cảm giác là người nhà họ Triệu.

Nhưng trước mắt, người thực sự lấy được sổ sách, cũng là người xuống xe đã bị ông Trần giật được cúc áo, vẫn ở Nam Thành.

Ít nhất là hiện tại vẫn đang ở Nam Thành.

Mà người này, rất có khả năng là người tặng trang phục đầu sói cho đà chủ Ám Dạ.

Có lẽ, đây chính là người đứng đằng sau Ám Dạ!

Địch trong tối, anh ở ngoài sáng!

Ngoại trừ manh mối nhà họ Bạch ở Đế Đô, thì Trần Thiên Hạo không còn đấu mối nào khác nữa.

“Thiên Hạo à, người trong clip có phải có liên quan đến sự thật mà anh đang tìm kiếm không?”

Lưu Tiểu Nguyệt tò mò hỏi.

Trần Thiên Hạo hít một hơi sâu, trả điện thoại cho Lưu Tiểu Nguyệt rồi khẽ mỉm cười.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 268


Chương 268

“Tiểu Nguyệt, mấy chuyện này cứ giao cho anh lo là được. Tạm thời em cứ nằm viện tĩnh dưỡng vài ngày đi đã”.

Lưu Tiểu Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu, lời muốn nói đã đến bên miệng cũng nuốt ngược vào trong.

Cô tự hỏi lòng, mình muốn quay về, là về nhà họ Lưu hay nhà họ Trần…

Có Lưu Cảnh Minh ở đây chăm sóc cho Lưu Tiểu Nguyệt, Trần Thiên Hạo cũng thấy yên tâm hơn.

Anh dặn dò mấy câu rồi rời khỏi bệnh viện trung ương.

Trước tiên, anh gọi điện cho mẹ đang ở nhà để báo bình an.

Trong điện thoại, bà Trần rầy la anh một lúc lâu, anh cũng ngoan ngoãn lắng nghe.

Sau đó, Trần Thiên Hạo gọi điện cho Chu Tước và Thanh Long, bảo họ lấy băng trích xuất từ tất cả camera giám sát ở gần nơi xuất hiện trong đoạn clip và tất cả camera từ nhà họ Trần đến ngã tư, để tìm kiếm kẻ khả nghi.

Sau khi sắp xếp mọi chuyện, Trần Thiên Hạo lại đến bệnh viện mà Tiền Cẩm Lâm đang nằm.

Kẻ bí ẩn kia ra tay không nhẹ, các bộ phận trong cơ thể Tiền Cẩm Lâm đều xuất huyết ở các mức độ khác nhau, phải nằm viện quan sát.

Sự xuất hiện của Trần Thiên Hạo khiến cô ta khá bất ngờ.

Trong lòng Tiền Cẩm Lâm chợt có một suy nghĩ rất ác độc, ấy là hy vọng lễ cưới của Trần Thiên Hạo vẫn chưa hoàn thành.

Trong phòng bệnh, nhìn thấy Tiền Cẩm Lâm mặc đồ bệnh nhân, nằm trên giường với sắc mặt tái nhợt, Trần Thiên Hạo đã rất xót xa.

Không giống như Lưu Tiểu Nguyệt vẫn còn có nhà họ Lưu, tuy Lưu Cảnh Minh là kẻ vô dụng, nhưng dẫu sao đó cũng là bố của cô.

Lưu Tiểu Nguyệt vẫn còn người nhà làm chỗ dựa.

Dáng vẻ cô độc lẻ loi của Tiền Cẩm Lâm khiến anh bất giác thấy đau lòng.

Anh dém chăn lại cho Tiền Cẩm Lâm, đoạn cất tiếng hỏi.

“Cô thấy sao rồi?”

“Khụ, khụ…”

Tiền Cẩm Lâm ho sù sụ mấy tiếng, cũng chẳng biết là cố ý hay là do thấy khó chịu thật.

Tiếng ho còn hơi cao lên, thu hút sự chú ý từ các bệnh nhân cùng phòng.

Người nhà của một bệnh nhân lớn tuổi, một bà cụ nhiệt tình hỏi han.

“Cháu gái à, đây là chồng của cháu đấy à, vừa cao ráo, lại còn đẹp trai. Chẳng trách ban nãy cháu lại khen chồng cháu như vậy.”

Ông cụ nọ tựa vào đầu giường, nghiêm túc nói với Trần Thiên Hạo.

“Cậu trai à, cậu làm chồng như thế là không được rồi. Khi nãy vợ cậu phải làm kiểm tra nhiều như thế mà chẳng có ai bên cạnh cả. Ngộ nhỡ có chuyện gì thì cậu hối hận không kịp đấy”.

“Phỉ phui cái mồm, lão già này lại nói xúi quẩy, ngộ nhỡ gì chứ. Một cô gái tốt như vậy, sao mà xảy ra chuyện được”.

Bà cụ nọ vỗ nhẹ lên miệng của ông cụ, đoạn cười với Tiền Cẩm Lâm.

“Ông ấy toàn nói vớ vẩn thôi, hai cháu đừng để bụng nhé”.

Tiền Cẩm Lâm mỉm cười với bà cụ, bỗng cảm nhận được một ánh mắt đằng đằng sát khí.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 269


Chương 269

Cô ta đỏ mặt, bèn cuộn người lại rồi trùm chăn kín đầu.

“Tiền Cẩm Lâm, ai cho cô nói nhăng nói cuội vậy hả?”

Trần Thiên Hạo hạ giọng, giận dữ hỏi.

Trốn trong chăn, Tiền Cẩm Lâm toét miệng cười.

Đoạn cô ta hắng giọng, yếu ớt đáp.

“Tôi đâu có nói anh là chồng tôi, do họ nói lung tung mà”.

“Cô…”

Trần Thiên Hạo tức đến mức chỉ biết thở dài.

Sau khi quay lại với Lưu Tiểu Nguyệt, để tránh xảy ra sự cố về sau, anh buộc phải giữ khoảng cách với Tiền Cẩm Lâm.

Anh không đành lòng, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.

Bác sĩ đến kiểm tra.

Họ đo thân nhiệt và huyết áp cho Tiền Cẩm Lâm, sau đó sắp xếp cho cô ta chụp CT toàn thân.

Trước khi rời đi, bác sĩ còn lạnh lùng trừng mắt nhìn Trần Thiên Hạo.

“Anh làm chồng mà thiếu trách nhiệm quá, để vợ bị thương một mình đi khám bệnh, anh không cắn rứt lương tâm à?”

Trần Thiên Hạo hơi khó xử.

Anh định giải thích rằng mình không phải là chồng của Tiền Cẩm Lâm, thì cô ta đã nói chen vào.

“Bác sĩ à, chồng tôi vì gia đình mà làm việc bất kể ngày đêm, anh ấy cực khổ lắm. Bác sĩ đừng trách anh ấy nhé. Tôi cũng mới thông báo tình hình, anh ấy vừa hay tin là lập tức đến đây ngay”.

“Ừm, vậy do tôi trách nhầm anh rồi.”

Giọng nói cũng dịu đi phần nào, bác sĩ dặn dò họ cần chú ý những gì trong quá trình chụp CT toàn thân rồi rời khỏi phòng.

Trần Thiên Hạo đành ngậm đắng nuốt cay, chỉ biết hung dữ trừng mắt nhìn Tiền Cẩm Lâm một cái.

Cô ta lập tức sợ sệt trùm chăn kín đầu, rồi lại lén cười khì trong chăn.

Trần Thiên Hạo thật sự hết cách với Tiền Cẩm Lâm.

Nghe thấy tiếng cô ta nén cười trong chăn, anh bèn húng hắng bảo.

“Đừng quậy phá nữa, được không?”

Những ngón tay thon dài túm lấy tấm chăn rồi kéo xuống, để lộ đôi mắt to tròn đầy linh hoạt.

Tiền Cẩm Lâm liếc nhìn Trần Thiên Hạo, hệt như một đứa trẻ vừa phạm lỗi.

Vẻ mặt dần nghiêm lại, Trần Thiên Hạo nói.

“Cô có thông tin gì về người đó không?”

“Có!”

Tiền Cẩm Lâm lấy một chiếc cúc áo từ dưới gối nằm ra.

Cúc áo đầu sói!

“Đây là…”

Trần Thiên Hạo kinh ngạc.

Cúc áo đầu sói giống y hệt.

Anh sốt sắng nhìn Tiền Cẩm Lâm.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 270


Chương 270

“Tôi đã giật được nó từ trên người của kẻ đó”, Tiền Cẩm Lâm nhíu mày, thành thật nói.

“Còn gì khác nữa không?”

Trần Thiên Hạo hỏi tiếp, lòng chợt mơ hồ cảm thấy mong chờ.

“Còn…”

Tiền Cẩm Lâm nhớ đến câu nói mà người đó đã để lại trước khi đi.

Muốn tìm được người đó thì đến nhà họ Bạch ở Đế Đô.

Nhưng Tiền Cẩm Lâm lại chần chừ không muốn nói ra tin này.

Nhà họ Bạch ở Đế Đô vốn không cùng một đẳng cấp với Nam Thành.

Thế lực của Trần Thiên Hạo ở Nam Thành, hoàn toàn chẳng đáng là gì so với Đế Đô cả.

Nếu Tiền Cẩm Lâm tiết lộ thông tin này, rất có thể sẽ đẩy anh vào chỗ nguy hiểm.

“Không còn gì khác nữa, hôm ấy tôi đã nói cho anh biết mọi chuyện rồi”.

Tiền Cẩm Lâm nghiêm túc đáp.

Là chiến thần Đông Hoang, Trần Thiên Hạo đã từng chứng kiến quá nhiều lời gian trá giấu giếm.

Vẻ ngập ngừng và giọng điệu hơi chùng xuống của Tiền Cẩm Lâm, khiến anh cảm giác được rằng mọi chuyện không chỉ như những gì cô ta đã nói.

Sắc mặt của Trần Thiên Hạo tối sầm lại.

“Cẩm Lâm, chuyện này cực kỳ quan trọng với tôi”.

Tôi hy vọng cô có thể nói sự thật cho tôi biết.

Đôi mắt anh nhìn thẳng vào đối phương. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cuối cùng Tiền Cẩm Lâm cũng không trốn được ánh mắt của Trần Thiên Hạo. Cô ta cắn m0i dưới, bất lực nói.

“Thật ra cũng chẳng có gì. Người đó chỉ để lại một câu khi rời đi thôi”.

“Bảo là chuyện này có liên quan đến nhà họ Bạch ở Đế Đô”.

“Chỉ có thế?”, Trần Thiên Hạo chau mày.

“Lần này tôi nói thật đấy, vậy mà anh vẫn không tin tôi”.

Tiền Cẩm Lâm thở dài.

“Anh nghĩ tôi là kẻ lừa gạt. Thế anh có biết tại sao tôi phải gạt anh không?”

Vành mắt Tiền Cẩm Lâm đã hơi đỏ lên.

“Tôi không nói vì không muốn anh mạo hiểm. Anh không hiểu lòng tôi sao?”

Ánh mắt của Trần Thiên Hạo rất phức tạp. Anh không trả lời.

Nào phải anh không biết, mà là anh không muốn nghĩ đến điều đó.

Chuyện này có liên quan đến nhà họ Bạch ở Đế Đô, là manh mối mà anh vẫn luôn nắm được.

Đây cũng là mục tiêu duy nhất mà anh có thể điều tra tiếp.

Nhưng trong lòng Trần Thiên Hạo lại có một cảm giác rất khó tả.

Việc tất cả manh mối ngoài sáng đều chỉ về phía nhà họ Bạch ở Đế Đô, lại khiến anh cảm thấy không chân thật.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 271


Chương 271

Tựa như có một bàn tay ai đó đang âm thầm điều khiển mọi thứ vậy.

Sau đó, y tá của bệnh viện đã đến phòng để sắp xếp chụp CT toàn thân.

Trần Thiên Hạo vốn muốn đi về, nhưng lại không đành lòng khi nhìn thấy dáng vẻ cô độc đáng thương ấy của Tiền Cẩm Lâm.

Anh quyết định sẽ ở lại cùng cô ta đến khi hoàn tất buổi kiểm tra.

Có đôi lúc, sự “không đành lòng” ấy sẽ khiến sự việc phát triển theo hướng càng lúc càng mất kiểm soát.

Trần Thiên Hạo có thể kiểm soát rất tốt những chuyện khác.

Chỉ riêng chuyện tình cảm…

Trước khi ra về, anh được bác sĩ gọi đến phòng làm việc.

Bác sĩ đi thẳng vào vấn đề.

“Tôi sẽ nói cho anh biết một tin tốt, và một tin xấu”.

Trần Thiên Hạo ngẩn người. Tiền Cẩm Lâm bị đánh nên cơ thể bị thương một chút thôi mà? Sao lại có tin tốt với cả tin xấu?

Bác sĩ nhìn vẻ mặt có phần bất ngờ của anh, đoạn lấy ra một bản báo cáo.

“Đây là kết quả chụp CT của bệnh nhân”.

Đó là một bản báo cáo chẩn đoán được viết trên giấy, nên Trần Thiên Hạo có thể đọc hiểu. Anh bèn đưa mắt nhìn.

Nào ngờ, kết quả lại là ung thư nội mạc 4 cung giai đoạn 1A.

Anh sững sờ.

“Có nghĩa là sao?”

“Ung thư ư?”

Bác sĩ gật đầu.

“Tin xấu là, qua buổi kiểm tra toàn diện này, chúng tôi bất ngờ phát hiện bệnh nhân bị ung thư nội mạc 4 cung”.

“Vậy còn tin tốt?”

“Tin tốt là chúng tôi bất ngờ phát hiện được qua lần kiểm tra này, ung thư vẫn đang ở giai đoạn đầu, có thể tiến hành phẫu thuật trị liệu”.

“Phẫu thuật có rủi ro gì không bác sĩ? Hoặc có di chứng gì về sau hay không?”

Trần Thiên Hạo lo lắng hỏi.

““Bất kỳ cuộc phẫu thuật nào cũng có rủi ro, mà ung thư 4 cung có tiên lượng tốt hơn nhiều so với các bệnh ung thư khác”.

“Có điều…”

Bác sĩ ngập ngừng, đoạn nhìn Trần Thiên Hạo rồi hỏi.

“Hai người đã có con chưa?”

“Không, không có”.

Trần Thiên Hạo ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp.

Lúc này, anh không còn ý định giải thích nữa.

Bác sĩ thở dài, đoạn nói tiếp.

“Tôi sẽ nói thật cho anh biết nhé, nếu muốn giữ cho cô ấy sống thọ nhất có thể, vậy cô ấy phải cắt bỏ 4 cung của mình”.

“Đồng nghĩa với việc sau này cô ấy sẽ không còn chức năng sinh sản”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 272


Chương 272

So với sinh mệnh, những điều này chỉ là thứ yếu.

Trần Thiên Hạo lại hỏi tiếp.

“Vậy nếu cắt bỏ 4 cung thì có thể chữa khỏi không ạ?”

Bác sĩ lắc đầu.

“Nói một cách nghiêm túc, ung thư là sự đột biến của các tế bào của cơ thể, là một bộ phận của cơ thể. Nếu có tế bào ung thư trong cơ thể thì chúng ta không thể loại bỏ chúng hoàn toàn”.

“Với trình độ y học hiện nay, điều chúng ta có thể làm là cắt bỏ vùng bị bệnh để đạt mục đích chữa bệnh tận gốc. Tuy nhiên, không thể loại trừ khả năng sau này bệnh sẽ tái phát”.

“Điều này cần phải tính đến môi trường sống cũng như tâm lý của bệnh nhân”.

“”Đặc biệt là tâm lý, đây là yếu tố ảnh hưởng lớn nhất đến tiên lượng. Đừng để bệnh nhân mất tự tin, càng không được để bệnh nhân buồn khổ lo lắng suốt ngày”.

Giải thích xong, bác sĩ bèn lấy ra một bản thoả thuận và đưa cho Trần Thiên Hạo xem qua.

“Đây là thông tin về rủi ro của cuộc phẫu thuật. Nếu anh không có ý kiến gì khác thì hãy ký tên vào nhé. Chúng tôi sẽ cố gắng xếp lịch phẫu thuật càng nhanh càng tốt”.

Mọi chuyện xảy ra khiến Trần Thiên Hạo cảm giác không chân thực, hệt như đang nằm mơ vậy.

Tiền Cẩm Lâm mới nãy còn trốn trong chăn cười trộm, nhưng chẳng ngờ một giây sau đó đã trở thành bệnh nhân ung thư.

Còn mất đi khả năng sinh sản ở độ tuổi trẻ thế này.

Làm thế nào để anh nói sự thật với đối phương bây giờ?

Cùng lúc này.

Trần Thiên Hạo lại cảm thấy có một sự lựa chọn khó khăn đang ở ngay trước mắt mình.

Tâm trạng không thể bị ảnh hưởng, có nghĩa là anh không được nói sự thật cho cô ta biết.

“Bác sĩ à, không còn cách nào khác vừa giữ được tính mạng vừa giữ được chức năng sinh sản của cô ấy sao ạ?”

Không cam lòng, Trần Thiên Hạo lại hỏi một câu nữa.

Bác sĩ trầm ngâm.

“Tôi rất hiểu tâm trạng của người nhà bệnh nhân. Tôi sẽ nói cho anh biết nhé, từng có những trường hợp như thế này, một số cô gái trẻ vì muốn sinh con nên chọn cách chữa trị giữ lại. Còn một bộ phận lớn bệnh nhân thì muốn tạm thời dùng thuốc ức chế, chờ sinh con rồi mới làm phẫu thuật”.

“Không phải là không có trường hợp thành công, có điều độ rủi ro rất cao”.

Bác sĩ nghiêm túc nhìn Trần Thiên Hạo.

“Điều trị căn bệnh này từ sớm sẽ có tiên lượng tốt nhất. Càng để muộn, hiệu quả càng kém đi. Một khi đã di căn đến các bộ phận khác, tỉ lệ sống sót sẽ giảm xuống dưới ba mươi phần trăm”.

“Vậy nên nếu muốn có con, hai vị phải hành động ngay bây giờ”.

“Làm kiểm tra lại định kỳ, có khi vẫn còn cơ hội”.

“Được rồi, tạm thời anh cứ về suy nghĩ nhé. Về phần bệnh nhân, anh có thể thăm dò, nói chuyện này cho cô ấy biết tuỳ vào khả năng chịu đựng của cô ấy”.

Cầm bản báo cáo trên tay, Trần Thiên Hạo rất muốn về phòng bệnh, nhưng lại không biết làm thế nào để nói chuyện này với Tiền Cẩm Lâm.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 273


Chương 273

Không chắc chắn mình phải làm gì, anh bèn quay lại đại viện nhà họ Trần.

Anh muốn hỏi ý kiến của Tiết Thiên Linh rồi mới đưa ra quyết định.

Có điều, ý định cắt đứt quan hệ với cô ta không thực hiện được rồi.

Chu Tước, Thanh Long chờ đợi đã lâu, để đưa kết quả báo cáo cho Trần Thiên Hạo.

Sau khi họ điều tra, người bí ẩn kia quả thật rất khôn ngoan, hoàn toàn tránh được tất cả camera trên đường.

Vì vậy, họ không thu thập được bất kỳ thông tin gì về người này.

Tuy đã dự đoán được điều đó, nhưng Trần Thiên Hạo vẫn cảm thấy khá bực tức khi nghe họ báo cáo.

“Rất có khả năng người này chính là chủ nhân cúc áo. Hãy tìm tất cả những người đã xuất hiện trên con đường, và hỏi thật kỹ thông tin liên quan đến người đó”.

Trần Thiên Hạo ra lệnh với vẻ mặt sa sầm.

Hai người họ nhận lệnh rồi xoay người rời đi.

Việc điều tra không phải là chuyện một sớm một chiều.

Bây giờ, chuyện của Tiền Cẩm Lâm đã chiếm trọn tâm trí anh .

Ngay cả việc mẹ đi đến trước mặt mình, mãi một lúc sau anh mới nhận ra.

“Thiên Hạo, quỳ xuống cho mẹ”.

Bà Trần nghiêm nghị nói.

Trần Thiên Hạo biết mẹ rất thương Lưu Tiểu Nguyệt, lập tức quỳ xuống sàn.

Bà Trần cầm gậy, đánh mấy phát liền lên lưng anh.

Đến khi bà thở gấp, Bạch Hổ mới đỡ bà ngồi xuống ghế mây.

“Cái thằng nhóc hư đốn này, mẹ đã nói thế nào với con hả?”

Tựa như một đứa trẻ phạm sai lầm, Trần Thiên Hạo hạ giọng đáp.

“Con biết lỗi rồi ạ”.

Con chịu roi vọt, lòng mẹ nhói đau.

Bà Trần ngắm nhìn gương mặt của Trần Thiên Hạo, không khỏi thở dài.

“Thiên Hạo à, con đã lớn rồi, mẹ cũng không kiểm soát được con nữa”.

“Nhưng mẹ nói này, Tiểu Nguyệt là một cô gái rất tốt, mấy năm nay nếu không có Tiểu Nguyệt thì bà già này đã về với đất rồi”.

Nói đoạn, mắt bà đã đỏ hoe.

“Mẹ hy vọng, cứ cho là con nể tình Tiểu Nguyệt đã chăm sóc mẹ, đừng đối xử tệ với con bé nhé”.

“Xem như là mẹ cầu xin con”.

Trần Thiên Hạo giật mình, vội vã quỳ gối đến trước mặt bà Trần, đoạn nắm lấy tay bà.

“Mẹ à, mẹ nghĩ nhiều rồi, sao con có thể đối xử tệ với Tiểu Nguyệt ạ? Con đã đeo nhẫn cưới cho cô ấy rồi. Tiểu Nguyệt nằm viện tĩnh dưỡng vài ngày rồi sẽ về ạ”.

“Con không gạt mẹ đấy chứ?”, bà Trần lo lắng hỏi lại.

“Sao con lại gạt mẹ được ạ? Khi nào cô ấy về là mẹ sẽ biết con có nói thật không”.

“Vậy thì tốt, vậy là tốt rồi”.

Bà Trần thở hắt ra.

Trên mặt Trần Thiên Hạo nở nụ cười, nhưng trong lòng lại rất muộn phiền.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 274


Chương 274

Chuyện của Lưu Tiểu Nguyệt đã được giải quyết rồi, vậy Tiền Cẩm Lâm thì sao đây?

Bà Trần thở dài khoan khoái, biết tin Lưu Tiểu Nguyệt không sao thì bà yên tâm rồi.

Có điều, lòng bà vẫn còn vướng mắc chuyện khác.

Nghĩ ngợi một hồi, bà mới cất tiếng hỏi.

“Thiên Hạo à, mẹ hỏi con, có phải chuyện này liên quan đến cô Cẩm Lâm không?”

Trần Thiên Hạo không ngờ mẹ mình lại đoán ra, bèn gật đầu.

Bà Trần thở dài, giọng bất lực.

“Mẹ biết Cẩm Lâm cũng là một cô gái tốt. Nhưng Tiểu Nguyệt không giống người khác. Con bé hay lo nghĩ, nếu con muốn con bé chấp nhận sự thật này, e là phải cần khá nhiều thời gian”.

“Mẹ à, con đâu có nghĩ như thế ạ, con có Tiểu Nguyệt là đủ rồi”, Trần Thiên Hạo nói.

“Ha ha ha ha…”

“Mẹ thấy, dù con không có ý gì thì cô bé Cẩm Lâm cũng có ý với con. Nếu không xử lý được chuyện với cô ấy, hôm nay cô ấy có thể gây rối lễ cưới của con, ngày mai sẽ còn thủ đoạn khác”.

“Thật ra…”

Bà Trần không nén được cười.

“Tính cách của cô bé Cẩm Lâm này, thật ra rất giống mẹ ngày trẻ đấy”.

“Được rồi mà, mẹ không cần nhọc lòng về chuyện này đâu ạ”.

Trần Thiên Hạo liếc mắt ra hiệu, Bạch Hổ bèn tiến lại dìu bà Trần, nói với bà về mấy chủ đề mà cả hai đã vui vẻ tán gẫu với nhau trong mấy ngày qua.

Sau đó, Bạch Hổ đưa bà về phòng.

Trần Thiên Hạo cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung rồi.

Lúc này, anh thật sự muốn chạy trốn, trốn về Đông Hoang để chém giết hàng triệu quân địch trên chiến trường.

Đó mới là nơi thuộc về anh.

“Vương, ngài tìm tôi ạ”.

Tiết Thiên Linh bước vào từ bên ngoài đại viện.

Mấy hôm nay, ông vẫn luôn bận rộn nghiên cứu các phương thuốc khác để chữa trị đôi mắt cho bà Trần.

Trần Thiên Hạo day trán, đoạn đưa báo cáo chẩn bệnh của Tiền Cẩm Lâm cho ông.

Tiết Thiên Linh nhìn bản báo cáo, hít một hơi lạnh.

“Ừm…”

“Có gì cứ nói thẳng”, Trần Thiên Hạo dứt khoát bảo.

“Tuy là bệnh nan y, nhưng xem báo cáo thì bệnh vẫn đang ở giai đoạn đầu, nếu phẫu thuật kịp thời thì có lẽ sẽ không nghiêm trọng lắm”.

Trần Thiên Hạo lắc đầu.

“Đây chỉ là việc thứ yếu”.

“Tôi muốn ông xem thử còn cách nào khác không”.

“Cô ấy vẫn còn quá trẻ”.

Tiết Thiên Linh trầm ngâm giây lát, đoạn đáp, “Cách khác thì vẫn có”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 275


Chương 275

“Dược liệu có thể giúp con người cải tử hồi sinh – nhân sâm, ngoài ra còn có linh dược linh chi”.

“Những thứ ấy có tác dụng ức chế sự phát triển của tế bào ung thư”.

“Có điều, dược liệu này rất khó tìm”.

Tiết Thiên Linh thở dài.

“Nếu như không vội, tôi có thể sử dụng liệu pháp phong bế huyệt vị để tạm thời ngăn chặn sự lây lan của tế bào ung thư”.

“Nếu có thể, người này nên sinh con trước rồi hẵng đưa ra những quyết định khác”.

Sinh con ư?

Sinh với ai bây giờ?

Chẳng hiểu sao Trần Thiên Hạo lại thấy lòng buồn bã.

Tiết Thiên Linh thoáng đắn đo, nghĩ ngợi một lúc rồi cất lời.

“Thưa vương.”

“Y học cổ có thuật, thuật lại có từng chuyên môn, cũng có cấp bậc”.

“Lão già này chỉ là một y sư ở bậc trung trong tu hành y học cổ. Xin mạo muội hỏi một câu, ngài là võ sĩ thuộc cấp bậc nào?”

Người bình thường hoàn toàn không biết điều này.

Nhưng phàm là võ sĩ thì đều có phân chia cảnh giới.

Trước mắt, các cấp bậc của võ sĩ trên thế giới được chia thành võ đồ, võ sư, đại võ sư, đại võ sư siêu hạng, võ tôn.

Hiện tại Trần Thiên Hạo đã đạt cảnh giới võ tôn, tức là thuộc cấp bậc hàng đầu trên thế giới.

Thanh Long thuộc cấp bậc đại võ sư siêu hạng, Chu Tước là đại võ sư.

Y sư của Tiết Thiên Linh tương đương với đại võ sư.

Phía trên còn có cả võ thánh, võ thần, rồi võ tiên… trong truyền thuyết.

“Tôi ở mức đỉnh của võ tôn”, Trần Thiên Hạo thành thật đáp.

Tiết Thiên Linh thoáng đăm chiêu, giọng nói trở nên nghiêm nghị hơn rất nhiều.

“Thưa vương.”

“Nếu có cơ hội, ngài phải đến đảo Chim Thần ở Đông Hải một chuyến rồi”.

Đảo Chim Thần ở Đông Hải là động tiên trong truyền thuyết.

Đó là nơi tập hợp tinh hoa của đất trời, sản sinh rất nhiều bảo vật và linh đan diệu dược.

Từng có lời đồn rằng đảo Chim Thần từng là một loài chim tiên cô độc trong tiên giới, nó đáp xuống cuối bờ Đông Hải rồi tạo thành một hòn đảo.

Tất nhiên, ấy chỉ là truyền thuyết mà thôi.

Đảo Chim Thần ở Đông Hải cũng là truyền thuyết.

Nếu thực lực không đạt đến cấp bậc võ thánh thì đừng nói đến chuyện tìm ra hòn đảo ấy, cho dù tìm được thì cũng rơi vào cảnh thập tử nhất sinh.

“Nếu có thể, tôi sẵn lòng đến đó một chuyến”.

Trần Thiên Hạo thở dài.

Tiết Thiên Linh cũng không muốn anh dấn thân vào chỗ chết, nhưng đây là hy vọng duy nhất.

Trước khi có một phương án hoàn chỉnh, tạm thời Trần Thiên Hạo sẽ không nói cho Tiền Cẩm Lâm biết bệnh tình của cô ta.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 276


Chương 276

Trước hết, anh sẽ để Tiết Thiên Linh dùng liệu pháp phong bế huyệt vị để ức chế các tế bào ung thư trong cơ thể Tiền Cẩm Lâm, quan sát sự phát triển của bệnh tình, rồi mới lên kế hoạch tiếp.

Trần Thiên Hạo chuyển Tiền Cẩm Lâm đến thẳng bệnh viện trung ương để được Vương Uyên Bác theo dõi và kiểm tra toàn diện.

Nếu muốn giữ lại khả năng sinh sản thì đây là cách duy nhất hiện giờ.

Tiền Cẩm Lâm không rõ về tình trạng của mình, nhưng Tiết Thiên Linh đã lừa được cô ta bằng vài câu nói.

Tiết Thiên Linh bảo rằng sau khi Tiền Cẩm Lâm bị thương ở Đông Sơn thì hàn khí đã xâm nhập cơ thể, cần được ông ép hàn khí ra khỏi cơ thể bằng ngân châm định kỳ.

Cô ta cũng không hiểu lắm, nhưng biết rằng Tiết Thiên Linh sẽ không lừa mình, nên cũng không nghĩ ngợi nhiều.

Trần Thiên Hạo cảm thấy khá khó xử.

Đi qua đi lại giữa hành lang bệnh viện trung ương, Trần Thiên Hạo liên tục hút thuốc.

Anh đang nghĩ xem nên giải thích chuyện này thế nào với Lưu Tiểu Nguyệt để tránh được những rắc rối không cần thiết.

Lưu Tiểu Nguyệt không giống người khác, cô rất nhạy cảm.

Sau khi chuyện xảy ra, cô đã không nghe bất kỳ lời giải thích nào.

Phải làm sao để nhắc đến tên Tiền Cẩm Lâm trước mặt cô, đã đủ làm Trần Thiên Hạo đau đầu rồi.

Tiết Thiên Linh bước ra từ phòng bệnh.

Theo sau ông là Vương Uyên Bác.

“Tôi đã sử dụng liệu pháp phong bế huyệt vị để ức chế các tế bào ung thư giúp cô ấy. Trước mắt, có lẽ bệnh tình sẽ không quá đáng ngại”.

Ở bên cạnh, Vương Uyên Bác tựa như một người hâm mộ, nhìn Tiết Thiên Linh bằng vẻ mặt sùng bái.

Kỹ thuật y học cổ của tiền bối Tiết quả là khiến Vương Uyên Bác mở rộng tầm mắt.

Trần Thiên Hạo gật đầu, đoạn nói với Vương Uyên Bác.

“Sau này phiền bác sĩ nói với tôi về tình trạng của Tiền Cẩm Lâm nhé. Nếu có chuyển biến xấu, mong bác sĩ hay báo cho tôi đầu tiên”.

Vương Uyên Bác gật đầu lia lịa. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bệnh tình tạm thời đã được ức chế, tiếp theo cần sắp xếp nơi tĩnh dưỡng cho Tiền Cẩm Lâm.

Nằm viện mãi thì chắc chắn không ổn.

Nhưng bây giờ Tiền Cẩm Lâm chỉ có một thân một mình, bảo đối phương quay về căn nhà thuê ư?

Ngộ nhỡ xảy ra bất trắc gì, Trần Thiên Hạo có hối hận cũng không kịp.

Ngẫm nghĩ một hồi, Trần Thiên Hạo quyết định tạm thời thuê một căn hộ ở ngoại ô cho Tiền Cẩm Lâm, bảo nhóc 13 tạm thời sống cùng cô ta.

Nghĩ xong, Trần Thiên Hạo bèn nhờ Vương Uyên Bác thu xếp cho Tiền Cẩm Lâm xuất viện ngay, sau đó lái xe chở Tiền Cẩm Lâm rời khỏi bệnh viện trung ương.

Trong xe.

Sợi dây thần kinh căng như dây đàn của Trần Thiên Hạo cuối cùng cũng được thả lỏng.

Ở bệnh viện, anh cứ lo rằng Tiền Cẩm Lâm sẽ chạm mặt Lưu Tiểu Nguyệt.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 277


Chương 277

Nếu không vì Tiền Cẩm Lâm mắc phải căn bệnh này, anh đã hạ quyết tâm cắt đứt quan hệ triệt để với cô ta rồi.

Thế nhưng, kế hoạch chẳng bao giờ bắt kịp sự thay đổi cả.

Sau này đành phải đi bước nào tính bước ấy vậy.

“Thiên Hạo à, anh đưa tôi đi đâu vậy?”

Ngồi trong xe, Tiền Cẩm Lâm thấy các toà cao ốc bên ngoài cửa sổ ngày một xa dần, bèn tò mò hỏi.

“Thần y Tiết bảo rằng cô ngấm phải hàn khí ở Đông Sơn, cộng thêm lần này k1ch thích hàn khí xâm nhập cơ thể, cần tìm nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi một thời gian”.

Sau khi nói ra những câu đã bàn bạc từ trước, Trần Thiên Hạo bình tĩnh nói tiếp.

“Tôi đã thuê một nơi ở ngoại ô cho cô rồi, cô tĩnh dưỡng một thời gian đi nhé”.

Sao Tiền Cẩm Lâm lại không cảm nhận được những thay đổi trong cơ thể mình kia chứ?

Sau khi Tiết Thiên Linh dùng châm kim vào huyệt vị giúp cô ta, chứng xuất huyết không ngừng trong cơ thể đã có chuyển biến tốt ngay lập tức.

Đương nhiên trước đây cô ta không để ý đến điều này, cũng nghĩ rằng do mình nhiễm lạnh lúc ở Đông Sơn mà thôi.

Đảo mắt một cái, Tiền Cẩm Lâm bỗng dưng hạ giọng, vừa cười gian với Trần Thiên Hạo vừa bảo.

“Trần Thiên Hạo này, đừng nói là anh đưa tôi ra biệt thự ngoại ô để bao nuôi tôi đấy nhé”.

“Cô lại không nghiêm chỉnh rồi”.

Trần Thiên Hạo trừng mắt nhìn Tiền Cẩm Lâm, thầm cười khổ.

Trong lòng chợt dâng lên nỗi xót xa khó tả.

Anh lặng lẽ hạ quyết tâm.

Trước khi kiểm soát được tình hình, anh không thể để Tiền Cẩm Lâm biết bệnh tình thật sự.

Hãy để Tiền Cẩm Lâm được vô tư vô ưu trong khoảng thời gian này rồi hẵng tính tiếp.

“Cẩm Lâm”.

Trần Thiên Hạo bỗng ngoái đầu nhìn đối phương rồi cất tiếng gọi.

Tiền Cẩm Lâm ngây người, chớp chớp đôi mắt to tròn quyến rũ ấy rồi hỏi lại.

“Sao vậy?”

Cô ta nhíu mày.

“Đừng ra cái vẻ nghiêm túc như đi gặp phụ huynh như thế. Người ta đang là bệnh nhân đấy nhé”.

Trần Thiên Hạo lắc đầu cười.

“Tôi muốn hỏi, có chuyện gì mà cô muốn làm hay không?”

“Muốn làm ấy hả?”

Tiền Cẩm Lâm ngây ra, bất chợt mở miệng nói.

“Muốn gả cho anh đấy”.

“Ơ…”

Trần Thiên Hạo toát mồ hôi, không ngờ đây là chuyện mà đối phương luôn mong mỏi.

“Cái này không tính, còn gì khác nữa không?”

“Cái khác à?”

Tiền Cẩm Lâm để tay dưới cằm, mắt lại đảo một vòng.

“Ừm, hy vọng nhóc 13 có thể tha thứ cho tôi”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 278


Chương 278

“Sau đó thì gả cho anh”.

Dứt lời, Tiền Cẩm Lâm nhìn vẻ chau mày của Trần Thiên Hạo mà không nhịn được phì cười.

“Anh biết rõ rồi còn hỏi”.

Tiền Cẩm Lâm cười rất to, đôi mắt nhìn Trần Thiên Hạo ngập tràn hạnh phúc, nhưng lại rưng rưng nước mắt.

Cô ta biết mọi chuyện đều chỉ là một giấc mơ đối với mình mà thôi.

Một giấc mơ, chẳng biết bao giờ trở thành sự thật.

“Tôi có ý này”.

Trần Thiên Hạo trầm ngâm một chốc, đoạn nói tiếp.

“Hay là tạm thời không để nhóc 13 đến Đông Hoang nữa, dù sao thằng bé cũng chưa đủ tuổi. Chi bằng để thằng bé sống ở ngoại ô với cô đi”.

“Như thế thì có lẽ hai người sẽ nhanh chóng hoà hợp”.

“Có được không?”

Tiền Cẩm Lâm có phần lo lắng, vừa nhìn Trần Thiên Hạo vừa hỏi lại.

“Chắc là không có vấn đề gì đâu”.

“Lát nữa tôi sẽ bảo Thanh Long đưa nhóc 13 đến”.

“Cảm ơn anh nhiều lắm, Thiên Hạo”.

“Hức, hức!”

Nhào vào lòng Trần Thiên Hạo, Tiền Cẩm Lâm xúc động oà khóc nức nở.

“Cô làm gì đấy, mau ngồi thẳng dậy, tôi đang lái xe mà”.

Trần Thiên Hạo bất lực lắc đầu, nhưng rồi cũng hết cách với đối phương.

Chỉ đành để Tiền Cẩm Lâm dụi vào lòng mình.

Một lúc sau, Tiền Cẩm Lâm đã ngừng khóc, ngả đầu lên đùi Trần Thiên Hạo rồi ngửa mặt ngây ngẩn nhìn anh.

Lúc này, cô ta cảm thấy nỗi khổ sở mà mình đã chịu đựng những năm qua đều là vì khoảnh khắc hiện tại.

Nếu có thể thay đổi vận mệnh, Tiền Cẩm Lâm vẫn sẽ chọn con đường này.

Chịu đựng muôn vàn khổ ải, chỉ để ngày hôm nay được ngắm nhìn anh!

Chiếc xe chẳng mấy chốc đã đi đến bên đường quốc lộ ngăn cách giữa thành phố và ngoại ô.

Mở ra trước mắt là khu biệt thự ngoại ô sừng sững.

Nhà Long Phượng!

Ba chữ lớn gắn trên cửa phòng kinh doanh của khu biệt thự vô cùng bắt mắt.

Đây chính là nơi nghỉ dưỡng của các đại gia và thân sĩ.

Giá nhà ở đây cao hơn nhiều so với giá nhà ở trung tâm thành phố, nhưng đương nhiên cũng chẳng thấm vào đâu so với khu hợp lực của các gia tộc.

Cả tháng trời, phòng kinh doanh hiếm khi mới bán được một căn.

Hoa Nhụy – nhân viên kinh doanh mới xuất thân nông thôn, nhiệt tình đến thế mà đi làm hơn tháng nay rồi còn chẳng cho ai thuê được căn nào chứ nói gì đến mua.

Suy cho cùng thì cũng tại cô ta quê mùa quá, không biết trang điểm cho bản thân.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 279


Chương 279

Các đồng nghiệp nữ khác của phòng kinh doanh ai ai cũng ăn mặc lộng lẫy, hết áo trễ cổ rồi đến váy ngắn.

Có người vì chỉ tiêu doanh thu còn bay ra tận nước ngoài phẫu thuật nâng ngực, thu nhỏ âm đ4o.

Tất cả chỉ nhằm mua vui cho các ông chủ lớn.

Đương nhiên cũng có người thích những cô gái nông thôn quê mùa này.

Mãnh Quân là một trong số đó.

Nhờ vào mối quan hệ với người anh ở ngoại ô, hắn ta đã nhận đất và bắt đầu kinh doanh bất động sản, chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi đã thu về hơn trăm triệu tệ tiền lãi.

Từ đó hắn ta cũng trở thành nhân vật mới nổi có tiếng tăm khắp nơi.

Vì muốn có được Hoa Nhụy, hắn năm lần bảy lượt buông lời thề non hẹn biển trước phòng kinh doanh của nhà Long Phượng.

Nếu Hoa Nhụy đồng ý ở với hắn ta một đêm thì hắn ta sẽ mua ngay một căn và thanh toán hết chi phí trong một lần.

Các nhân viên khác ai cũng vô cùng ngưỡng mộ.

Đã vậy, giá một căn nhà ở đây rơi vào khoảng mười triệu tệ, nhân viên nào có thể bán được một căn thì sẽ nhận được năm phần trăm tiền hoa hồng.

Năm phần trăm đã là năm trăm nghìn tệ rồi.

Ở đô thị loại ba như Nam Thành thì mức thu nhập này đủ để ăn tiêu cả đời không cần lo nghĩ rồi.

“Hoa Nhụy, Hoa Nhụy đâu”.

Mãnh Quân ôm bó hoa tươi, phưỡn bụng đi đến phòng kinh doanh.

Hắn ta là một người đàn ông trung niên béo ục ịch, mặt phúng phính, bao quanh hốc mắt sâu là mọng mắt căng mịn.

Thêm vào đó là bộ râu lởm chởm, răng ố vàng, trông rất tởm.

Vậy mà khi hắn ta vừa đến, đám nhân viên nữ trang điểm lộng lẫy, ăn mặc s3xy lại thi nhau lao tới như những con sói hoang đói khát.

“Sếp Mãnh, anh đến rồi à”.

“Woa, bộ vest sếp Mãnh mặc đúng là hàng hiệu, phải cỡ mấy chục nghìn tệ”.

“Sếp Mãnh à, anh biết nhiều hàng hiệu, anh xem áo em đang mặc này, chất liệu thế nào?”

Nhân viên nữ cong mông, nửa người trên áp sát vào người Mãnh Quân, thấp thoáng qua cổ áo trễ hình chữ V là vòng một đẫy đ4, khiến hắn ta thèm chảy nư0c miếng.

“Được chứ”.

“Vừa to vừa trắng”.

Nhân viên nữ đó nhoẻn miệng cười tít mắt.

“Em bảo anh xem chất liệu áo chứ có bảo anh xem thứ trong áo đâu”.

Nói rồi, đôi môi đỏ rực của cô ta ghé sát bên ta Mãnh Quân, thở ra một luồng hơi nóng.

“Sếp Mãnh, anh có muốn xem các chỗ khác có trắng hay không nào?”

Mãnh Quân nuốt nước bọt “ực” một cái rồi lấy tay vỗ lên mông nhân viên nữ đó, cười lớn.

“Đợi anh xử xong Hoa Nhụy rồi chắc chắn sẽ cho em biết tay”.

Nói rồi, hắn vẫn không nỡ rời tay khỏi bờ m0ng cong của nhân viên nữ đó, mắt vẫn dán chặt vào chỗ áo trễ cổ, mãi lúc sau mới chịu quay người đi tìm bóng dáng Hoa Nhụy.

Mái tóc đen nhánh, nước da trắng ngần cùng phong cách ăn mặc kín đáo vẫn không che giấu được dáng vẻ yêu kiều của Hoa Nhụy. Cô ta đang đứng trong quầy lễ tân, dùng máy tính thanh toán hóa đơn.
 
Back
Top Bottom