Ngôn Tình Đông Hoang Thần Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đông Hoang Thần Vương
Chương 220


Chương 220

“Ám Dạ là một tổ chức bí ẩn, tôi không rõ nó do ai nắm giữ”.

Một tiếng thở hổn hển đầy nặng nhọc vang lên.

“Tôi chỉ là một đà chủ phân đà bé nhỏ, chỉ biết người liên lạc trên mạng là đường chủ, đường chủ là ai thì tao không rõ”.

“Nói về ký hiệu đầu sói kia đi”, Trần Thiên Hạo thờ ơ nói.

Kẻ đeo mặt nạ kia thoáng do dự, như thể nghĩ đến điều gì đó, hắn đột nhiên bật cười.

“Ký hiệu trên mấy bộ trang phục ấy à?”

Trần Thiên Hạo gật đầu.

“Tôi không rõ ký hiệu ấy có nghĩa là gì. Khi vừa đến Nam Thành, đã có người tặng chúng cho bọn tôi”.

“Tặng ư?”

Trần Thiên Hạo ngẩn người.

Thoắt cái, mọi suy đoán của anh đã bị phá vỡ.

Vốn dĩ, anh còn tưởng đầu sói là ký hiệu của Ám Dạ.

Khi người của nhà họ Triệu mua chuộc sát thủ của Ám Dạ để giết ông Trần, cũng đã bất ngờ để lại ký hiệu ấy.

Bây giờ xem ra, mọi chuyện không như anh đã nghĩ.

“Nói cho tôi biết, đó là ai?”, Trần Thiên Hạo cất tiếng hỏi.

Kẻ đeo mặt nạ kia đột nhiên cười to. Hắn nhìn Trần Thiên Hạo, đoạn lắc đầu.

“Tôi sẽ không nói cho cậu biết. Tôi muốn cậu phải sống trong đau khổ, không bao giờ tìm được đáp án mà cậu mong muốn”.

Dứt lời, cơ thể hắn bỗng cứng đờ lại, máu đen chảy ra từ miệng.

Đôi mắt của kẻ đeo mặt nạ dần dần mất đi ánh sáng, rồi chết hẳn.

Trần Thiên Hạo dùng chân đá văng mặt nạ. Đối phương là một người đàn ông trung niên, có một vết sẹo nổi bật chạy dọc từ trái sang phải trên mặt.

Cùng lúc ấy.

Thanh Long, Chu Tước đã chém chết ba võ sĩ áo đỏ, cũng bị một số vết thương ngoài da.

Như thế đã đủ chứng minh Ám Dạ mạnh đến mức nào.

Một phân đà bé nhỏ mà đã có những sát thủ cao siêu/có năng lực cao đến vậy.

Trong lồng sắt, Kẻ Ác được cứu ra, tuy không nhìn thấy Trần Thiên Hạo nhưng vẫn quỳ xuống dập đầu với anh.

Hắn nói.

“Thưa chủ nhân , người này không phải là người của Ám Dạ mà tôi biết”.

“Vậy cậu có manh mối về người đó hay không?”, Trần Thiên Hạo lãnh đạm hỏi.

Kẻ Ác lắc đầu.

Đoạn, hắn chống tay xuống đất, không kìm được nước mắt.

“Tôi đã trở thành kẻ tàn phế, e rằng sau này không phục vụ cho chủ nhân được nữa”.

“Chỉ cần cậu không nhận thua thì chắc chắn sẽ luôn làm được”.

Trần Thiên Hạo lạnh lùng trả lời, khiến vẻ mặt của Kẻ Ác thoắt cái đã vui vẻ hẳn lên.

Sau đó, Trần Thiên Hạo tiến đến kiểm tra thương tích của Lưu Tiểu Nguyệt và Tiền Cẩm Lâm.

Sau khi kiểm tra, anh thấy cả hai chỉ bị hoảng sợ quá mức và không bị thương gì khác.

Vì trên người vốn đã có vết thương, nên lúc này trông Tiền Cẩm Lâm rất tiều tuỵ.

Sau khi anh cởi trói cho họ, Lưu Tiểu Nguyệt chợt nhíu mày tỉnh dậy.

Người đầu tiên mà Lưu Tiểu Nguyệt nhìn thấy chính là Trần Thiên Hạo. Cô oà khóc và ôm chầm lấy anh.

“Thiên Hạo, hức hức…”

“Em đã nghĩ là sau này không còn được gặp anh nữa”.

Chẳng hiểu sao Trần Thiên Hạo lại thấy rất đau lòng. Anh vươn tay lau nước mắt cho cô.

“Không sao rồi, Tiểu Nguyệt”.

Liếc nhìn Tiền Cẩm Lâm còn đang hôn mê, vẻ mặt của Lưu Tiểu Nguyệt trở nên lạnh tanh, bèn rời khỏi vòng tay của Trần Thiên Hạo.

“Tiểu Nguyệt, chuyện không như em nghĩ đâu. Lẽ nào em vẫn không tin anh?”

Thấy sắc mặt của Lưu Tiểu Nguyệt tệ quá, Trần Thiên Hạo bèn kể cho cô nghe về chuyện gặp gỡ Tiền Cẩm Lâm và cả cuộc đời bi thảm của cô ta.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 221


Chương 221

Nhìn thấy toàn thân đầy vết sẹo của Tiền Cẩm Lâm, Lưu Tiểu Nguyệt thấy cô ta cũng có hoàn cảnh đáng thương như mình, lòng trắc ẩn chợt trào dâng trong lòng.

“Em tin những gì anh nói. Nhưng em cũng nhận ra, tình cảm mà cô ta dành cho anh không bình thường chút nào. Còn anh…”

Lưu Tiểu Nguyệt nghiêm túc nhìn Trần Thiên Hạo, hỏi thật chậm rãi.

“Thiên Hạo, nhìn vào mắt em và thành thật trả lời, anh có thích cô ta không?”

Ánh mắt của Trần Thiên Hạo có phần lảng tránh, anh sẽ không nói dối về chuyện tình cảm của mình.

Nếu dứt khoát nói “không”, vậy thì Trần Thiên Hạo sẽ thấy hổ thẹn với lương tâm.

“Tiểu Nguyệt, bất luận anh có nghĩgì đi nữa thì trong lòng anh cũng chỉ có một suy nghĩ, ấy là kết hôn với em và sống bên em cả đời”.

Trần Thiên Hạo nói một cách rất kiên định.

Nhưng Lưu Tiểu Nguyệt lại rưng rưng nước mắt.

Dường như cô đã tìm thấy một chút đáp án từ sự chần chừ của Trần Thiên Hạo rồi.

Tuy Trần Thiên Hạo đã cho cô câu trả lời khẳng định mà cô mong muốn, nhưng Lưu Tiểu Nguyệt cảm thấy dường như có một bức tường giữa cô và Trần Thiên Hạo.

Bức tường vô hình ngăn cách hai người.

Tâm trí của Lưu Tiểu Nguyệt đang rất hỗn loạn. Cô lắc đầu.

“Chúng ta về trước đi”.

Trần Thiên Hạo định bế Tiền Cẩm Lâm lên, nhưng nghĩ đến tâm trạng của Lưu Tiểu Nguyệt, anh quyết định để Thanh Long làm chuyện này.

Bạch Hổ ở lại, phụ trách châm lửa và thiêu rụi toàn bộ thi thể trong đại viện.

Trần Thiên Hạo quay lại bệnh viện trung ương lần nữa.

Sau khi chiến đấu liên tục, các vết thương trên người anh đã hơi rách ra.

Anh buộc phải băng bó lại và nằm viện.

Sau một lúc nghỉ ngơi, Tiền Cẩm Lâm đột nhiên tỉnh dậy.

Điều đầu tiên cô ta làm sau khi tỉnh giấc chính là đi thăm Trần Thiên Hạo, biết anh bình an vô sự mới cảm thấy yên lòng.

Trong thâm tâm Tiền Cẩm Lâm thừa hiểu một điều, bọn họ không sao, nghĩa là đám người kia đã không còn tồn tại.

Tiền Cẩm Lâm không hỏi nhiều về chuyện này.

Sau đó, nhóc 13 đã được chuyển từ phòng chăm sóc đặc biệt sang phòng bệnh thường. Chuyện này khiến Tiền Cẩm Lâm phấn khích vô cùng.

Trần Thiên Hạo đã ra hiệu sắp xếp nhóc 13 nằm cùng phòng bệnh với mình.

Dẫu sao, Trần Thiên Hạo cũng biết rõ về tình trạng vết thương của mình, anh có thể ra viện bất cứ lúc nào.

“Nhóc 13, em thấy sao rồi?”

Đứng trước giường bệnh, Tiền Cẩm Lâm vừa nhìn nhóc 13 vừa nhẹ nhàng hỏi.

Nhóc 13 đã tỉnh lại, về mặt tinh thần cũng không gặp bất cứ vấn đề gì. Vương Uyên Bác nói rằng, nằm ở phòng bệnh thường cũng chỉ để quan sát vài ngày thôi, thật ra cũng có thể ra viện bất kỳ lúc nào.

Thằng bé quay mặt đi, phớt lờ Tiền Cẩm Lâm.

Có điều, nhóc 13 cũng có nghe Vương Uyên Bác kể lại rằng, chính Trần Thiên Hạo và Tiền Cẩm Lâm đã cứu mạng mình.

Thằng bé nhìn Trần Thiên Hạo, vừa định đứng dậy và quỳ xuống cảm ơn, thì đã bị anh giữ lại.

“Nhóc 13, hãy nhớ rằng, dưới đầu gối của đàn ông có dát vàng, không được tuỳ tiện quỳ xuống”.

Nhóc 13 khẽ gật đầu.

“Khi nào em có thể ra viện?”

Thằng bé chớp mắt hỏi.

Trần Thiên Hạo hơi trầm ngâm.

“Nếu em muốn ra viện, chúng ta có thể đi bất cứ khi nào”.

“Không, không được, bác sĩ đã bảo là em cần quan sát vài ngày nữa”, Tiền Cẩm Lâm vội vàng lên tiếng.

“Không sao. Có Tiết Thiên Linh ở đây, không có gì đáng lo cả”.

Trần Thiên Hạo khẽ nói.

Tiền Cẩm Lâm chợt ngộ ra, bèn gật đầu.

Đoạn, cô ta nhẹ giọng hỏi.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 222


Chương 222

“Em muốn chừng nào ra viện?”

“Bây giờ!”

Nhóc 13 trả lời.

Vừa nghe thằng bé nói vậy, Tiền Cẩm Lâm mừng rỡ vô cùng, lập tức chạy đi làm thủ tục ra viện cho nhóc 13.

Nhờ sự giúp đỡ của Vương Uyên Bác, thủ tục trở nên đơn giản cực kỳ.

Chẳng bao lâu sau, Trần Thiên Hạo đã đưa nhóc 13 đến trước đại viện nhà họ Trần.

Vì nguyên nhân/lý do tuổi tác, nhóc 13 không thể rời đi ngay. Do quyền giám hộ của thằng bé vẫn còn ở cô nhi viện.

Thế nên, Trần Thiên Hạo đã đến cô nhi viện để chuyển quyền giám hộ sang tên anh.

Cũng xem như cho nhóc 13 một mái ấm gia đình.

Nhìn thấy kết quả này, Tiền Cẩm Lâm cảm động vô cùng.

Cô ta còn muốn thương lượng với Trần Thiên Hạo về việc trở thành mẹ kế của nhóc 13.

Tất nhiên Trần Thiên Hạo biết rõ ý muốn này của Tiền Cẩm Lâm, chỉ biết lắc đầu cười khổ.

May mà nhóc 13 không chấp nhận người mẹ kế này.

“Lát nữa vào nhà, có một bà lão không nhìn thấy được, đó chính là bà nội của con, con nhớ phải thưa gửi nhé”, Trần Thiên Hạo nói.

“Con biết rồi ạ, bố nuôi”.

Giọng của nhóc 13 hơi run rẩy, cố kìm nén sự phấn khích mà thằng bé khó lòng che giấu.

Hai người cùng nhau bước vào đại viện.

Lúc bé, nhóc 13 có số phận không may.

Nhưng nhờ cơ duyên tình cờ, thằng bé trở thành con nuôi của chiến thần Đông Hoang.

Thằng bé đã trở nên vô cùng may mắn.

Trong đại viện.

Bà Trần đang nằm tại ghế mây trên gác.

Bạch Hổ lặng lẽ đứng ngay bên cạnh.

“Tiểu Hổ này, cháu đã gần ba mươi tuổi rồi, sao vẫn chưa lấy vợ thế?”

“Từ cử chỉ lời lẽ của cháu, dì có thể đoán rằng cháu là một đứa trẻ vừa ngoan vừa điển trai”.

Bà Trần cười nói.

Bạch Hổ cũng nhoẻn môi cười.

“Dì à, nào có dễ dàng như vậy ạ? Cháu xuất thân từ nông thôn, bố mẹ mất sớm, không có ai lo liệu chuyện cưới hỏi cho cháu”.

“Hơn nữa, bây giờ đàn ông vẫn còn nhiều lắm, các cậu ấm giàu có còn chẳng có vợ nữa kia. Một người nghèo túng như cháu thì khỏi phải nói rồi/lại càng không cần phải nói”.

“Kết hôn sinh con và chuyện giàu nghèo không có liên quan gì đến nhau đâu, cháu ạ. Thời dì và bố Thiên Hạo, một cân thịt heo ba cân bông vải là lấy vợ được rồi”.

“Dì sẽ nói với Thiên Hạo, cháu cứ tổ chức cưới hỏi ở nhà họ Trần của dì. Cháu không có mẹ thì dì chính là mẹ cháu”.

Bà Trần nói rất nghiêm túc.

“Vậy thì cháu cảm ơn dì nhiều lắm ạ. Chuyện lấy vợ cháu đều nhờ cậy cả vào dì”.

Bạch Hổ cũng không nén được cười.

Nụ cười tựa như tắm trong gió xuân, khoé mắt cũng lấp lánh.

“Mẹ ơi, con về rồi”.

Trần Thiên Hạo hét thật to, sải vài bước đã đến gác.

Thấy vẻ mặt hơi khác lạ của Bạch Hổ, anh thoáng chau mày.

“Thiên Hạo à, con về đúng lúc lắm. Vừa nãy mẹ bảo với Tiểu Hổ là sẽ tìm vợ cho cậu ấy”.

“Ý của con thế nào?”

Bà Trần vừa ngồi dậy vừa hỏi.

Trần Thiên Hạo hơi ngẩn ra, vừa lắc đầu vừa mỉm cười bất lực.

“Mẹ à, chuyện này không cần mẹ phải nhọc lòng đâu ạ”.

“Chuyện kết hôn của Tiểu Hổ, cứ để con lo liệu cho”.

“Ừ, nghe con nói vậy là mẹ yên tâm rồi. Tiểu Hổ à, cháu nghe thấy chưa, chuyện kết hôn sẽ do Thiên Hạo lo liệu giúp cháu. Có gì không hài lòng thì cứ nói với dì”.

Bà Trần vừa gật gù vừa bảo.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 223


Chương 223

Bạch Hổ thấy miệng mình đắng chát, chỉ lắc đầu cười nhẹ.

“Cháu biết rồi thưa dì”.

Vừa nói xong, Bạch Hổ nhìn thấy nhóc 13 đứng ngay sau lưng Trần Thiên Hạo.

Đôi mắt ánh lên vẻ bất ngờ, song Bạch Hổ không dám hỏi nhiều.

“Bà nội ơi, nhóc 13 đến chào bà ạ”.

Nhóc 13 tiến lại gần, đoạn kính cẩn quỳ xuống đất và cúi đầu.

“Nhóc 13?”

Bà Trần ngây người.

Cảm nhận được có một đứa trẻ đang quỳ trước mặt mình, bà bèn vươn tay ra mò mẫm, chạm vào đứa trẻ ấy.

“Cháu bé, mau đứng dậy đi”.

“Mười ba, con lại quên lời bố dặn rồi”, Trần Thiên Hạo nhắc nhở.

Nhóc 13 “à” một tiếng, ngại ngùng gãi đầu.

“Cháu không phải là nhóc 13, cháu là Trần Cát Nhiên ạ”.

“Trần Cát Nhiên?”

“Con cháu của nhà họ Trần?”

Bà Trần thảng thốt hỏi.

“Bà nội ơi, cháu là con của bố nuôi ạ”.

Nhóc 13 Trần Cát Nhiên vội vàng giải thích.

“Nghe cháu nói mà bà choáng mất. Thiên Hạo à, chuyện gì vậy con?”

Bà Trần nhếch môi, vừa sờ trán nhóc 13 vừa bật cười.

“Mẹ à, đây là đứa trẻ mà con vừa nhận nuôi. Nhóc 13 là một đứa trẻ số khổ, con muốn để thằng bé gia nhập quân đội nên đã đưa về đây”, Trần Thiên Hạo thành thật trả lời.

Nghe đến câu “đứa trẻ số khổ”, gương mặt bà ánh lên vẻ xót thương.

Đoạn, bà vươn tay sờ mặt nhóc 13, rồi sờ đến tay thằng bé.

Thằng bé có khổ hay không, bà Trần có thể đoán được ngay.

Gương mặt gầy gò, đôi tay chai sần.

Khiến bà động lòng trắc ẩn.

“Cháu bé à, gia cảnh cháu thế nào?”

Nhóc 13 cũng không giấu giếm, bèn kể lại hoàn cảnh của mình.

Nghe xong, bà Trần không kìm được nước mắt, bèn ôm thằng bé vào lòng.

“Cháu bé đáng thương, đừng sợ, sau này cháu đã là con cháu của nhà họ Trần. Có bà nội ở đây, cháu sẽ không còn buồn tủi nữa”.

Lâu lắm rồi mới cảm nhận được tình thân khiến nhóc 13 bật khóc vì xúc động.

Tính cách không hợp với độ tuổi thằng bé cuối cùng cũng biến mất kể từ đây.

Rúc vào vòng tay bà Trần, thằng bé khẽ run lên.

Nỗi đau khổ và buồn tủi trong suốt mười mấy năm ồ ạt trút ra như đê vỡ.

Trong đêm đó.

Thuộc hạ của Vương mặt sẹo do Chu Tước triệu tập đã bắt đầu đợt tấn công mang tính tiêu diệt, nhắm vào các thế lực ngầm được ba gia tộc Triệu, Tôn, Lý hỗ trợ.

Họ đi đến đâu, những kẻ đứng đầu nơi đó đều bị cắt họng.

Những tên tôm tép còn lại đều run rẩy sợ hãi, hoàn toàn không dám phản kháng.

Em trai trung thành dưới trướng Vương mặt sẹo – Vương đầu to đã được nâng đỡ, trở thành thủ lĩnh mới.

Sau khi Vương mặt sẹo bị giết, vì là thủ lĩnh mới nên Vương đầu to bị trấn áp đến mức phải lẩn trốn, không dám lộ mặt.

Bây giờ, cảm giác sung sướng khi được trả thù đã khiến gã hào hứng suốt cả đêm.

Họ liên tiếp nhổ bỏ tất cả căn cứ của đối phương.

“Xin ngài Chu Tước cứ yên tâm, có Vương đầu to ở đây, tôi tuyệt đối sẽ không cho chúng cơ hội trở mình lần thứ hai”.

Thủ lĩnh mới – Vương đầu to còn ra tay tàn độc hơn cả Vương mặt sẹo.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 224


Chương 224

Chỉ cần những người phục tùng có ý do dự, gã sẽ không cho họ bất cứ cơ hội nào.

Đưa thẳng ra ngoại ô và chôn sống họ.

Còn là để cảnh cáo ba gia tộc Tôn, Lý, Triệu.

Đội quân của Vương đầu to chia thành ba nhóm, điên cuồng đập phá sản nghiệp của công ty trực thuộc ba gia tộc.

Suốt đêm ấy.

Mấy gia tộc ở Nam Thành đều rơi vào tình trạng hoảng loạn và lo lắng cực độ.

Đội phòng chống bạo động nhanh chóng ra quân và bắt được rất nhiều người.

Gia chủ của nhà họ Tôn và nhà họ Lý đều đã nghe nói đến sự trở về của Trần Thiên Hạo.

Xuất hiện biến cố lớn đến vậy, chắc chắn có liên quan đến anh. Đồng thời, họ cũng đến nhà họ Triệu để bàn bạc đối sách.

Tôn Tư Minh của nhà họ Tôn trưng ra vẻ mặt nghiêm nghị.

“Tên Trần Thiên Hạo này ra tay quá ngông cuồng. Nhà họ Tôn chúng tôi khó lòng một mình ứng phó”.

Lý Thiên Thuận, gia chủ nhà họ Lý, cũng lộ vẻ buồn bã.

“Rất nhiều cửa hàng của nhà họ Lý chúng tôi bị đập phá, chuyện làm ăn này, e là không làm tiếp được nữa”.

Triệu Vô Cực nhíu mày.

Nhiều cửa hàng của nhà họ Triệu cũng bị đập phá, đây là điều mà ông ta không lường được.

Không ngờ Trần Thiên Hạo lại hành động bất chấp hậu quả như thế.

Thậm chí, còn không xem/coi pháp luật ra gì.

Bạch Phi cười lạnh lùng.

“Đây chính là hiệu quả mà chúng ta cần. Các vị không phải là đối thủ ‘trong tối’ của Trần Thiên Hạo, vậy nên, chúng ta phải ra tay với cậu ta từ ‘ngoài sáng’”.

“Bây giờ Trần Thiên Hạo đã lỗ m4ng gây ra quá nhiều chuyện. Chúng ta có lý do đối phó cậu ta rồi”.

Triệu Thiên Đạo vừa vuốt râu vừa gật đầu.

“Bạch Phi nói đúng. Trần Thiên Hạo hành động ngông cuồng như vậy, đội quân Đông Hoang có muốn bảo vệ cũng khó”.

Cùng lúc áy.

Một chiếc túi đen được ném trước cổng đại viện nhà họ Triệu.

Phát hiện có động tĩnh, bảo vệ nhà họ Triệu bèn mở túi ra xem.

Không ngờ bên trong lại là Triệu Lộ Bình đang thoi thóp.

Bảo vệ kinh hãi, vội vã chạy vào thông báo với Triệu Vô Cực.

“Gia chủ, cậu chủ, cậu chủ bị ném ở trước cổng ạ”.

Tất cả đều kinh ngạc.

Người của nhà họ Triệu rất xúc động.

“Về rồi, về là tốt rồi!”

Bảo vệ giậm chân, vẻ mặt rất sợ hãi.

“Tình trạng của cậu chủ không tốt đâu ạ, mọi người ra xem sẽ rõ”.

Triệu Vô Cực xông ra ngoài trước tiên, vừa ra đến cổng đại viện đã trông thấy Triệu Lộ Bình.

Cái túi đen trên người Triệu Lộ Bình đã bị bảo vệ mở ra và nằm trên mặt đất.

Mọi người vừa nhìn thấy Triệu Lộ Bình dưới ánh đèn thì đồng loạt lộ vẻ mặt bàng hoàng.

Triệu Lộ Bình đã gãy lìa tứ chi, phần da bên ngoài nối tay và chân do không được nối lại trong thời gian quá dài, nên đã thối rữa và hoại tử.

Thịt đỏ như màu máu trong hai mắt đều lồi ra ngoài, tròng mắt đã biến mất từ lâu. Mí mắt cũng xuất hiện vết thương khủng khiếp như bị đâm xuyên qua vậy.

Dưới ánh đèn, trông đáng sợ như một cái xác đẫm máu bị lột da.

Cảnh tượng kinh khủng ấy khiến trái tim Triệu Vô Cực như bị dao cứa vào.

Đây là cậu con trai duy nhất của ông ta.

Triệu Thiên Đạo cũng thấy lòng đau nhói, đầu óc kêu ong ong.

“Lộ Bình!”

Triệu Vô Cực dìu con trai dậy, run rẩy kêu lên.

Triệu Lộ Bình đờ đẫn xoay đầu lại, há miệng nhưng chẳng phát ra được thanh âm nào.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 225


Chương 225

Bởi vì chiếc lưỡi trong miệng đã bị cắt mất.

“Không!”

Triệu Vô Cực ngửa mặt lên trời rồi giận dữ gầm lên, đoạn đấm mạnh xuống đất.

Máu tươi chảy ra từ nắm đấm của ông ta rồi nhỏ xuống đất.

Sản nghiệp bị đập phá, các thế lực ngầm bị tiêu diệt.

Bây giờ cộng thêm việc Triệu Lộ Bình bị hành hạ đến mức người không ra người rồi ném về nhà.

Tất cả đều xảy ra sau khi Trần Thiên Hạo trở về.

Chuyện này chắc chắn có liên quan đến Trần Thiên Hạo.

Vẻ mặt của Triệu Vô Cực vô cùng hung tợn, nỗi căm hận cuồn cuộn nơi lồng ng.ực.

“Triệu tập toàn bộ người của nhà họ Triệu. Chúng ta phải liều một trận với cậu ta”.

Tuy tâm trạng của Triệu Thiên Đạo cũng đang rất nặng nề và đau buồn, nhưng lão ta vẫn còn giữ lại chút ít lý trí, mời Thiên Cơ Lão Nhân ra.

“Sư phụ, xin hãy cứu cháu của con”.

Thiên Cơ Lão Nhân tiến đến kiểm tra thương tích của Triệu Lộ Bình, lòng thầm kinh ngạc.

Thủ đoạn này quá sức kinh khủng.

Đột nhiên, Thiên Cơ Lão Nhân sờ được thứ gì đó đang nhúc nhích dưới làn da của Triệu Lộ Bình.

Lão thoáng cau mày, thử chuyển sang sờ những nơi khác, không ngờ vẫn có cảm giác y như vậy.

Thiên Cơ Lão Nhân chợt nghĩ đến điều gì đó, tâm trạng chùng xuống.

“Kiến ăn xương? Sao lại thế được?”

Giọng nói run rẩy của Thiên Cơ Lão Nhân thảng thốt kêu vang.

“Mau đưa cậu ấy vào đây, đun nước nóng để đuổi kiến ăn xương ra khỏi cơ thể”.

“Sư phụ, kiến ăn xương là gì vậy ạ?”

“Kiến ăn xương là một sinh vật chỉ có ở biên cương. Chúng có thể chui vào dưới da và ăn xương thịt. Bị kiến ăn xương gặm nhấm rồi thì sống không bằng chết”.

Thiên Cơ Lão Nhân nói bằng giọng vô cùng nghiêm trọng.

Lão cũng không chần chừ lâu, vội vã loại trừ Kiến Ăn Xương ra khỏi cơ thể Triệu Lộ Bình.

“Trần Thiên Hạo!”

“Tao sẽ xé xác mày thành trăm mày!”

Triệu Vô Cực siết chặt nắm đấm, cơ thể run lên bần bật.

Cả hai gia tộc Tôn, Lý đều im lặng.

Lúc này, bọn họ cũng chẳng biết nên an ủi đối phương thế nào. Ngược lại, sau khi nhìn thấy thủ đoạn này của Trần Thiên Hạo, bọn họ cũng bắt đầu cảm thấy thấp thỏm không yên.

Có khi nào, nhà họ cũng sẽ bị Trần Thiên Hạo trả thù như thế hay không?

Bạch Phi lạnh lùng bảo.

“Đây là cơ hội nghìn năm có một. Buộc phải tiêu diệt Trần Thiên Hạo, nếu không hậu hoạ sẽ rất khó lường!”

Dứt lời, hắn bèn nhìn sang vẻ mặt lo lắng của nhà họ Tôn và nhà họ Lý, cất tiếng an ủi.

“Cứ yên tâm. Có nhà họ Bạch chúng tôi ở đây, cứ yên trí mà làm”.

“Trần Thiên Hạo có lợi hại đến mấy thì cũng đâu dám chống đối nhà họ Bạch?”

“Nhưng tên Trần Thiên Hạo này có quân Đông Hoang ủng hộ. Chúng ta cũng không kiếm được lợi lộc gì, có khi còn chịu thiệt thòi”.

Lý Thiên Thuận lo lắng nói.

Vốn dĩ nhà họ Lý của ông ta và nhà họ Lưu đã bàn xong chuyện bến cảng rồi, tận dụng bến cảng một cách ổn định thì chắc chắn sẽ thu được lợi nhuận khấm khá.

Giờ thì hay rồi, không chỉ mất bến cảng mà còn phải gánh chịu hậu quả khủng khiếp sau khi chống đối nhà họ Trần.

Nói thật thì ông ta thấy hơi hối hận.

“Quyền lợi ở Nam Thành do chúng tôi quyết định. Cứ cho là tên Tưởng Đại Vi kia có ủng hộ Trần Thiên Hạo thì đã sao chứ, bọn chúng có thể coi thường luật pháp à?”

Bạch Phi lạnh lùng nói.

Triệu Thiên Đạo khẽ gật đầu.

“Ừ, Bạch Phi nói rất phải. Dựa theo đối sách mà chúng ta đã bàn bạc xong trước đó, nếu Tưởng Đại Vi thật sự dám vì thiên vị và xem thường luật pháp…”
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 226


Chương 226

Lão ta xoay đầu nhìn về phía trong viện.

“Sư phụ tôi từng trị thương cho chiến thần ở Đông Hoang. Đến lúc ấy, tôi có thể nhờ sư phụ ra mặt, nếu Tưởng Đại Vi làm việc thiên vị, vậy thì sư phụ sẽ vạch tội Tưởng Đại Vi”.

Sau khi thảo luận, mọi người đã có ý kiến sơ bộ.

Triệu Vô Cực gọi điện ngay cho Triệu Vô Quân.

“Các đại gia tộc đã có quyết định. Có sự hỗ trợ của nhà họ Bạch rồi, lập tức sai người đi bắt tất cả những người trong nhà họ Trần đi”.

Tại văn phòng chủ tịch thành phố.

Triệu Vô Quân bận đầu tắt mặt tối, cả đêm lo sắp xếp đội phòng chống bạo động đi khắp nơi để bắt những người thuộc thế lực ngầm.

Mà cả Nam Thành đều đang trên đà bạo loạn.

Tất nhiên, Triệu Vô Quân biết kẻ đầu sỏ chính là Trần Thiên Hạo.

Để tránh lại xảy ra tình trạng như ở hội trường, ông ta đã báo cáo lên thống đốc về tình hình ở Nam Thành.

Thống đốc Tưởng Thiên Phong là người được nhà họ Bạch ủng hộ.

Triệu Vô Quân là con rể của nhà họ Bạch, tất nhiên đều là người ngồi trên một chiếc thuyền.

Thống đốc đã ra chỉ thị, lập tức cho người bắt giữ hết thế lực ngầm, ai phản kháng thì trực tiếp chém chết.

Cùng lúc ấy, thống đốc cũng liên hệ với phía quân chủ, kể lại chuyện đội quân Đông Hoang làm việc thiên vị cá nhân.

Phía quân chủ chắc chắn sẽ không tin chuyện đội quân Đông Hoang xem thường luật pháp.

Nhưng vì để tránh tình trạng Nam Thành bạo loạn, hai bên xảy ra xung đột, nên đã truyền lệnh đến nơi đóng quân của Đông Hoang ngay trong đêm rằng.

Không được phép can dự vào việc thực thi pháp luật của đội phòng chống bạo động Nam Thành.

Ai trái lệnh, xử theo pháp luật!

“Anh cả cứ yên tâm. Phía quân chủ đã có lệnh rồi, quân Đông Hoang đang đóng trú không thể can thiệp được vào hành động của chúng ta đâu ạ”.

Triệu Vô Quân đã báo lại tin tức đáng mừng này cho Triệu Vô Cực biết.

Sắc mặt vô cùng dữ tợn, Triệu Vô Cực bật cười đầy hung ác.

“Được, hành động đi”.

Trong đêm đó.

Đội phòng chống bạo động của cả thành phố bắt đầu trang bị đồ đạc.

Từng chiếc xe vũ trang đen ngòm, chở thành viên phòng chống bạo động đã được trang bị đầy đủ, đã bao vây tất cả những nơi liên quan đến nhà họ Trần và nhà họ Lưu.

Tại công ty bất động sản Trần Thị.

Cổng bị phá tan tành, thành viên phòng chống bạo động tràn vào để tìm kiếm chứng cứ phạm pháp.

Ở đại viện nhà họ Lưu.

Mọi người đang chìm trong giấc ngủ say thì bị đánh thức bởi tiếng phá cửa inh ỏi. Một lượng lớn nhân viên vũ trang đã xông vào đại viện để bắt giữ tất cả bọn họ.

Lưu Tiểu Nguyệt bật dậy trên giường, vội vã gọi điện cho Trần Thiên Hạo.

Cô còn chưa kịp hé miệng nói gì thì “ầm” một cái, cửa phòng đã bị phá ra, thành viên phòng chống bạo động lao đến đè cô xuống giường.

Cùng lúc ấy.

Một tiếng va chạm dữ dội vang lên ngoài cổng đại viện nhà họ Trần.

“Rầm!”

Cổng bị phá, các thành viên phòng chống bạo động mặc đồ đen xông vào trong.

Những người phản ứng đầu tiên – Chu Tước, Bạch Hổ – đã lao về phía đội phòng chống bạo động, dùng cả tay và chân đẩy lùi toàn bộ thành viên của đội.

Ngoài cửa, rất nhiều thành viên phòng chống bạo động cầm khiên, tạo thành bức tường đồng và tường sắt, áp sát về phía đại viện.

Chu Tước vớ lấy mã tấu rồi lăn trên mặt đất, chém cổ chân của tất cả những kẻ dám lại gần.

Nhuyễn kiếm của Bạch Hổ linh hoạt như rắn, luồn vào khe hở giữa những tấm khiên để tấn công vào ngực của thành viên phòng chống bạo động.

Các thành viên đội phòng chống bạo động hỗ trợ cho nhau, hết kéo lại lôi, bị cả hai người kia đẩy lùi ra đến trước đại viện.

Tất cả mọi người trong đại viện đều đã choàng tỉnh dậy.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 227


Chương 227

Bà Trần được người hầu dìu ra đến cửa.

Đôi mắt mờ tối lướt qua đám đông.

Bà chất vấn.

“Các người dựa vào cái gì mà dám xông vào nhà họ Trần chúng tôi? Có còn biết đến luật pháp hay không?”

“Luật pháp?”

Bạch Phi bước ra từ trong đám người.

“Đêm nay, ông đây chính là luật pháp”.

Ngay sau đó là Triệu Vô Cực, Lý Thiên Thuận và Tôn Tư Minh nối bước theo sau.

Trong đại viện nhà họ Trần, Trần Thiên Hạo tối sầm mặt mũi, bước đi cực kỳ nhanh.

Hai tay áo màu đen đung đưa tựa như có bị gió thổi mạnh, anh hùng hổ bước ra cổng đại viện.

“Chính là kẻ này!”

Nhác thấy Trần Thiên Hạo, Bạch Phi lập tức lộ vẻ phẫn hận, mắt long lên đầy dữ tợn.

Trần Thiên Hạo sừng sững đứng đó, hờ hững liếc nhìn Bạch Phi.

Anh cảm thấy khá quen mắt, ngay sau đó đã nhớ ra từng gặp đối phương ở đâu, thế là buột miệng bảo.

“Lớn mạng nhỉ, vẫn chưa chết cơ đấy”.

“Ông đây không chết, giờ tới lấy mạng mày đấy”.

Bạch Phi nghiến răng nói. Giọng điệu thờ ơ ấy của Trần Thiên Hạo khiến hắn cảm thấy cực kỳ chối tai.

Đây là khinh bỉ hắn đến cùng cực.

Cậu ấm nhà họ Bạch, cao quý nhường này, từ trước đến giờ chưa từng bị ai khinh thường bằng giọng điệu lãnh đạm như thế.

Trần Thiên Hạo bèn tiến lại xoa dịu mẹ mình.

“Mẹ vào trong ngủ trước đi ạ”.

Bà Trần chống gậy, lớn giọng quở trách.

“Thằng nhóc Thiên Hạo không biết nghĩ này, con bảo mẹ làm sao ngủ vào giờ này chứ!”

Trần Thiên Hạo lắc đầu cười khổ, đoạn nhẹ nhàng rằng.

“Vậy mẹ ngồi xuống nghỉ ngơi một lát ạ”.

“Mọi chuyện đã có con lo liệu!”

Anh căn dặn người hầu đang run cầm cập ở bên cạnh, chẳng bao lâu sau, họ đang đem một cái ghế bành ra.

Bà Trần ngồi ngay giữa cổng.

Trái tim bà vốn đang đập loạn xạ, nhưng nhớ lại câu nói vừa rồi của Trần Thiên Hạo, bà bỗng cảm thấy yên tâm phần nào.

Bà dõng dạc hét lên với những người đang sợ sệt của nhà họ Trần.

“Mọi người đừng sợ!”

“Con trai tôi còn!”

“Nhà sẽ còn!”

Mọi người không dám nói gì, vẫn đang run sợ.

Nếu như là trước đây thì bọn họ sẽ không sợ gì thật đấy. Nhưng bây giờ, toàn bộ nhân viên vũ trang của đội phòng chống bạo động đã xuất quân rồi.

Hơn nữa, gia chủ của ba đại gia tộc đều hành động, thậm chí còn có người của nhà họ Bạch ở Đế Đô.

Lần này, e là Trần Thiên Hạo gặp phải rắc rối to rồi.

Bảo bọn họ làm sao yên tâm được.

“Bắt cậu ta lại”.

Bạch Phi giận dữ gầm lên.

Người nhà họ Trần sợ khiếp đảm, vô thức lùi về sau mấy bước.

Trước cổng chỉ còn Trần Thiên Hạo, bà Trần và cả hai anh em Trần Vĩnh Khang, Trần Vĩnh Hằng.

Bọn họ không phải là không muốn lùi, mà với tư cách là trụ cột của nhà họ Trần, bọn họ tuyệt đối không thể lùi bước.

“Để tôi xem, ai dám!”

Trần Thiên Hạo vừa sải một bước lớn về phía trước, bọn người kia đã cảm thấy có một ngọn núi lớn đang đè xu0ng đầu mình, bất giác dừng bước lại.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 228


Chương 228

Nhưng dẫu sao phe chúng người đông thế mạnh, bọn chúng chỉ dừng bước trong giây lát, rồi lại tiếp tục làm thành bức tường người để tiến lại gần.

Dao găm, nhuyễn kiếm của Chu Tước, Bạch Hổ phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

Hai người họ đứng ở hai bên trái phải rồi đưa mắt nhìn nhau, loé lên ánh sáng của sự khát máu.

Năm ấy, cả hai còn từng cùng nhau đối mặt với vòng vây của hàng trăm nghìn quân địch.

Đám người này, có đáng là gì.

Cả hai hơi khom người, dao găm và nhuyễn kiếm rung lên, chuẩn bị ra tay.

Trần Thiên Hạo đặt hai tay lên vai hai người họ, âm thầm lắc đầu.

Ám hiệu rất rõ ràng.

Ra trận giết địch thì tuyệt đối không được chừa lại bất kỳ đường sống nào, thậm chí là không được nể tình nương tay.

Thế nhưng đây đều là đồng bào của anh, trong số đó còn có rất nhiều chiến hữu đã từng cùng chiến đấu sống còn!

Tuyệt đối không thể giết họ!

Đứng ở bậc cửa cao hơn vài mét, Trần Thiên Hạo nhìn xuống đám đông đèn kìn kịt ấy, bất giác cảm thấy thật cay đắng.

Anh thà bị hàng triệu quân địch bao vây, chứ hoàn toàn không muốn nhìn thấy cảnh tượng này.

Không phân trắng đen, không hỏi đúng sai.

Chỉ cần biết quyền thế nằm trong tay ai.

“Ầm!”

Chu Tước, Bạch Hổ đều nhảy lên rồi tung chân, đá thẳng vào bức tường người trước mặt, khiến bọn chúng đều ngã sõng soài.

Nhưng đội phòng chống bạo động có rất nhiều người, vẫn đang không ngừng ùa vào từ bốn phương tám hướng.

Đông nghìn nghịt, chắc phải hơn nghìn người.

Cả hai không thể dùng vũ khí để tấn công.

Sau một đòn ấy, hai người đã bị đẩy lùi đến bậc thềm.

Trần Thiên Hạo đưa mắt nhìn rồi khẽ vỗ vai hai người họ.

“Anh em hai người đã bao lâu không chiến đấu bằng tay không rồi?”

Hai người đều cười.

“Ít nhất cũng đã năm năm, kể từ lần ra trận giết địch”.

“Ừ, còn nhớ lúc mới đến Đông Hoang, chúng tôi chẳng biết gì cả, toàn đánh tay không với các đồng đội để gia tăng sức chiến đấu”.

“Bây giờ như đang được quay về năm tháng ấy vậy”.

Trần Thiên Hạo nhún vai, móc thuốc lá ra rồi châm một điếu.

“Đi!”

Sau một tiếng “đi”, Trần Thiên Hạo ngẩng phắt đầu dậy, rồi tiên phong lao đến bức tường người kia với hai tay không.

“Ầm!”

Với điếu thuốc trong miệng, nắm đấm của anh ta đập mạnh vào tấm khiên.

Ngay lập tức, hàng chục người bị đấm văng ra xa.

Đám người tựa như thuỷ triều, ngã nhào ra sau.

Thế tấn công vẫn tiếp tục!

Trần Thiên Hạo nhảy lên và lao vào đám người.

Dùng hai nắm đấm, đánh từng người trong đội phòng chống bạo động ngã xuống.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 229


Chương 229

Vì anh không ra đòn nặng, nên toàn bộ người bị đánh đều bị trật khớp cánh tay.

Chu Tước uyển chuyển như giao long xuống biển, lao vào đám người và bẻ trật khớp cổ tay của từng thành viên của đội phòng chống bạo động.

Bạch Hổ cũng thế.

Anh ta lao về đám người, dùng nhuyễn kiếm đánh vào đầu gối từng người một, khiến bọn chúng phải đau đớn quỳ sụp xuống, không thể nào đứng dậy.

Nhưng bọn chúng có quá nhiều người, tựa như thuỷ triều dâng cao vậy.

Dẫu phía Trần Thiên Hạo có giỏi võ đến mấy, cũng khó lòng địch lại thế tấn công liên tục của hàng nghìn người.

Chẳng bao lâu sau, Chu Tước, Bạch Hổ đã bị bọn chúng áp đảo, đè xu0ng dưới.

Trần Thiên Hạo giận dữ gầm lên.

Lực tay nặng tựa nghìn cân, đánh văng mười mấy người.

Chu Tước, Bạch Hổ bị đè dưới mặt đất, đang nôn ra máu liên tục, sắc mặt tái nhợt!

Trần Thiên Hạo không đành lòng, bèn nắm lấy cổ áo hai người họ rồi ném cả hai về cổng đại viện.

Anh sẽ một mình chống lại hơn nghìn người!

Đối diện với nỗi lo sợ, tiếp tục tấn công đám người ấy.

Vẻ mặt không hề mảy may sợ hãi.

“Vương!”

Hai người họ cố gắng bò dậy từ dưới đất, nhưng lại cảm nhận được cơn đau dữ dội từ trong lục phủ ngũ tạng, không tài nào đứng dậy nổi.

Cả hai nhìn Trần Thiên Hạo đang một mình chiến đấu với đám người nọ, nước mắt chảy dài, đồng loạt quỳ rạp xuống, hướng về phía Trần Thiên Hạo.

không làm kẻ khác bị thương, thì làm sao đẩy lui được quân địch!

Từng làn sóng người đang ập đến.

Dẫu có giỏi võ đến mấy, cũng sẽ chết vì kiệt sức!

Trần Thiên Hạo ngửa đầu thở dài, sau khi đẩy lui một đợt tấn công khác, lại châm thêm một điếu thuốc.

Khói thuốc lượn lờ!

Khiến tầm mắt trở nên mờ đi.

Tất cả như thể trở nên không còn chân thực nữa.

Không chân thực đến mức những thứ mà anh kiên trì gìn giữ, giờ đây lại yếu ớt đến nhường này.

Anh không muốn làm họ bị thương, nhưng họ thì sao chứ?

Nóng lòng muốn xé xác anh thành trăm mảnh!

Cùng lúc ấy.

Thông tin nhà họ Trần bị vây ráp đã lan truyền và gây sóng gió khắp Nam Thành.

Tin tức đang lan truyền chóng mặt trên sóng truyền hình.

Triệu Vô Quân đích thân lộ diện, thuật lại những hành vi tàn tác mà Trần Thiên Hạo đã gây ra ở Nam Thành trong buổi phát sóng trực tiếp.

Vấn đề canh phòng ở thành phố khiến tất cả mọi người đều mất ngủ.

Ở ngân hàng Đế Phong, những cựu chiến binh từng được cứu trợ vừa hay tin Trần Thiên Hạo gặp chuyện, một tổ chức tự phát lập tức chạy đến nhà họ Trần.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 230


Chương 230

Vậy nên cùng lúc này.

Một chiếc tàu chi3n đang lại gần bờ biển Nam Thành.

Trên tàu có hàng nghìn quân lính Đông Hoang mặc đồ đen, đi ra khỏi tàu.

Người dẫn đầu.

Chính là Thanh Long.

Tưởng Đại Vi đưa theo cả ngàn chàng trai theo sau.

“Các anh em, mọi người có thể nghĩ đến hậu quả của chuyện này”.

Thanh Long dừng bước, nói lớn.

Quân bộ hạ lệnh.

Tự mình xuất binh sẽ bị xử lý theo quân pháp.

Tuy nhiên mọi người không thể trợn trừng mắt nhìn Trần Thiên Hạo bị bắt.

Cho dù là đội quân Đông Hoang cũng không biết thân phận của chiến thần Trần Thiên Hạo.

Nhưng sự tích chiến thần của anh khiến cho mọi người khiếp sợ.

Lại thêm việc Trần Thiên Hạo xuất thân từ Đông Hoang.

Càng khiến mọi người coi anh như anh em ruột.

Những chàng lính Đông Hoang xung phong nhận việc.

Lấy danh nghĩa cá nhân tham gia vào đội giải cứu nhà họ Trần.

Hậu quả.

Bọn họ đã chuẩn bị tinh thần chịu.

“Tuyệt đối không hối hận”.

“Được!”

“Tập hợp ở nhà họ Trần”.

Đội quân đen ngòm hướng về phía nhà họ Trần.

“Á!”

Trần Thiên Hạo rên một tiếng, đánh văng mấy tên đang dùng gậy gộc đánh vào người mình, cả người anh vọt ra, giơ hai chân đạp mấy cảnh sát phòng chống bạo loạn ra sau mấy mét.

Anh hơi mệt mỏi rồi.

“Thằng nhãi, tao thực sự coi thường mày rồi, có điều, mày còn đủ sức để đánh tiếp chứ?”

Bạch Phi đứng sau mọi người, cười khẩy nói.

“Chết đi!”

Chu Tước lấy ra một con dao găm từ eo, vèo một cái, lao thẳng đến đâm qua sau gay Bạch Phi.

Bạch Phi đáng thương sao có thể ngờ được chuyện này.

Hắn chết luôn tại chỗ.

Triệu Vô Cực hoảng sợ.

Bạch Phi chết, lớn chuyện rồi.

Hắn là người của nhà họ Bạch.

“Mày phải biết người mày giết là ai?”

Triệu Vô Cực gầm lên.

“Đồ chết tiệt!”

Trần Thiên Hạo hơi thở d0c, mắt anh như mắt diều hâu, nhìn qua Triệu Vô Cực.

Anh nhặt một hòn đá từ dưới đất lên.

Ném thẳng vào giữa trán Triệu Vô Cực.

Triệu Vô Cực giật mình.

Tóm lấy Lý Thiên Thuận ở bên cạnh chắn trước người mình.

“Vút!”

Đầu Lý Thiên Thuận bị đá đâm xuyên qua, ngã ngay xuống đất.

“Mau, mau xông đến giết nó”.

Triệu Vô Cực đẩy đám cảnh sát phòng chống bạo động lên trước mặt mình, bản thân lại nhanh chóng né ra sau.

Tôn Tư Minh đứng sau liều mạng bỏ chạy.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 231


Chương 231

Đánh bay một đám cảnh sát chống bạo động.

Trần Thiên Hạo sức cùng lực kiệt, lùi đến cửa, thở hổn hển.

Trần Vĩnh Khang đứng cạnh bà Trần canh gác ở cổng, Trần Vĩnh Hằng cuối cùng không chịu nổi xông lên, chắn trước mặt Trần Thiên Hạo.

“Muốn bắt con trai nhà họ Trần bọn tao, nhất định phải đạp lên xác tao”.

Vừa nói xong.

Đối phương liền tung cước, hai người ôm ngực ngã xuống đất.

“Chú hai, chú ba!”

Trần Thiên Hạo lo lắng nhìn họ.

Trước đây anh luôn khinh thường hai người họ. Bây giờ họ lại lao đến trước đám cảnh sát chống bạo động như vậy.

Họ khiến anh rất cảm động.

“Muốn bắt con trai Thiên Hạo của tôi, phải bước qua xác bà lão này đã”.

Bà Trần chống gậy lao ra, run rẩy đứng chắn trước mặt Trần Thiên Hạo.

Một cái gậy sắt đen ngòm đập xuống.

Sắc mặt Trần Thiên Hạo thay đổi.

Anh tung người phi ra, đạp vào lồng ng.ực tên kia.

“Muốn chết!”

Hai người Chu Tước và Bạch Hổ ào ào lấy ra vũ khí, bọn họ biết Trần Thiên Hạo muốn giết người rồi.

“Mẹ!”

Trần Thiên Hạo đỡ bà Trần, muốn đưa bà ngồi xuống.

Nhưng bà Trần kiên cường đẩy anh ra.

“Thiên Hạo, hôm nay hãy để mẹ bảo vệ con”.

“Ai dám động vào con trai bà, bà đây sẽ liều mạng với người ấy”.

Nói xong liền bắt đầu vung gậy, lao đến đám người kia.

Hốc mắt Trần Thiên Hạo ửng đỏ, nước mắt dâng trào.

Anh cõng bà lên.

“Mẹ, để con làm đôi mắt của mẹ, chúng ta cùng liều mạng với mấy tên này”.

Cùng lúc đó, Chu Tước và Bạch Hổ lao vọt tới trước, chắn trước mặt Trần Thiên Hạo và bà Trần.

Một giây sau.

Phía sau đội phòng chống bạo đống vang lên tiếng xôn xao cực lớn.

Một giọng nói già nua vang lên.

“Muốn bắt Trần Thiên Hạo, trước hết phải bước qua xác bọn tao”.

Sau đó tiếng đánh nhau truyền đến.

Trần Thiên Hạo sửng sốt, cõng bà lên bậc thang.

Chỉ thấy một đoàn quân đen ngòm lao qua đám cảnh sát để mở đường máu.

Dẫn đầu xông lên!

Là một ông lính già cụt tay, mặt đầy máu xông lên phá tan mọi trở ngại.

Hai người.

Ba người.

Ngày càng có nhiều lính già xuất hiện.

Ước chừng hơn trăm người.

Họ cả người đầy vết thương, chắn trước cửa đại viện nhà họ Trần.

Chắn trước mặt Trần Thiên Hạo.

Trần Thiên Hạo cảm động, nước mắt lăn dài.

“Cảm ơn!”

“Cảm ơn mọi người!”

Mấy người lính già mặt mày nghiêm túc, bày trận đón địch.

Đợt tấn công lần này khiến cho đội phòng chống bạo động nhanh chóng mất đi sức chiến đấu.

Đối mặt với đám lính già sức lực không hề giảm, bọn họ có hơi luống cuống.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 232


Chương 232

Triệu Vô Cực nổi giận.

“Ai dám ngăn cản coi như là kẻ địch, đánh chết ngay tại chỗ”.

Đội phòng chống bạo động nghỉ ngơi một lúc sau đó lại xông đến chỗ đám lính già.

“Bốp bốp bốp!”

Mấy người lính già bị thương, họ rõ ràng không thể địch lại đợt tấn công của đội phòng chống bạo động.

Họ đã bị hạ gục.

Trần Thiên Hạo mặt mày dữ tợn, lửa giận dấy lên trong lồng ng.ực anh.

“Dừng tay!”

Một tiếng hét vang lên.

Trần Thiên Hạo trợn tròn mắt, đặt mẹ xuống, lao nhanh qua.

Anh lao đến trước mặt đámcảnh sát bạo động đã đánh những người lính già bị thương.

Tung nắm đấm.

Mấy cảnh sát chống bạo động giơ khiên chắn đằng trước, nhưng nắm đấm của Trần Thiên Hạo lao xuyên qua.

Lồng ng.ực hắn bị đập lõm xuống.

Hắn nôn ra một ngụm máu, ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh.

Động tác của anh không hề ngừng lại.

Điên cuồng tấn công đám cảnh sát của đội phòng chống bạo động đã tấn công mấy người lính già.

“Đùng đùng đùng!”

Mấy cánh tay bị đập gãy.

Trần Thiên Hạo đưa từng người lính già ngã xuống đất vào trong đại viện.

“Trần Thiên Hạo, bọn tôi không sao”.

Mấy người lính già đầu đầy máu tươi, từ chối sự giúp đỡ của Trần Thiên Hạo.

Họ muốn cùng anh ngăn chặn kẻ địch.

Trần Thiên Hạo rơi lệ.

Cảm động vô cùng!

“Chẳng giết được ai cả, các người đúng là đám phế vật”.

Triệu Vô Cực oán độc gào thét.

Đẩy người của đội phòng chống bạo động ra lao về phía Trần Thiên Hạo.

“Phụt!”

Một người cầm gậy sắt đập vào đầu người lính già, bị Trần Thiên Hạo ngăn lại.

Lúc này máu tươi đỏ thẫm chảy xuống từ mái tóc đen của anh.

“Mẹ nó!”

Người lính già hét lên!

Tay không lao đến tên cảnh sát kia, bị đối phương dùng gậy sắt điên cuồng tấn công.

Trần Thiên Hạo lau máu trên mặt, tiến lên đá văng đối phương.

“Bốp!”

Lại có một người đập gậy sắt vào sau lưng.

Trần Thiên Hạo quay đầu, tung nắm đấm vào mặt đối phương.



Nhiều người quá.

Trần Thiên Hạo vì bảo vệ những người lính già, chịu vô số đòn đánh.

Đòn cuối cùng.

Đánh thẳng vào gáy anh.

Trần Thiên Hạo ngã xuống!

Mấy người lính già tuyệt vọng hầm hừ, chạy thẳng về phía anh.

“Dừng tay cho tôi”.

Một tiếng quát lớn vang lên.

Thanh Long mặc đồ đen xuất hiện.

Sau lưng anh ta đều là lính của đông Hoang.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 233


Chương 233

Mọi người lao đến như cơn lũ.

Nháy mắt bao vây đám cảnh sát phòng chống bạo động.

“Vương!”

Giọng Thanh Long vang lên bên tai anh.

Trần Thiên Hạo choáng váng, được Thanh Long đỡ dậy.

Vẻ mặt kính sợ.

Trước mặt anh là cả ngàn người lính của Đông Hoang.

Trần Thiên Hạo đứng dậy, lạnh lùng nhìn những cảnh sát của đại đội phòng chống bạo động đang vứt mũ bảo hiểm.

Bọn họ bị ép ngồi xuống đất.

Triệu Vô Cực hoảng sợ nhìn cả ngàn người áo đen ngồi trước mặt.

Ông ta run rẩy cầm điện thoại lên, gọi cho Triệu Vô Quân.

“Em hai, xảy ra chuyện rồi, bọn họ gọi chi viện đến”.

“Đông người lắm, chẳng hiểu từ đâu đến”.

Triệu Vô Cực sợ hãi nói, điện thoại trong tay bị Chu Tước cướp mất.

Con dao găm trong tay cô ấy xuyên qua quai hàm của ông ta, kéo đến trước mặt Trần Thiên Hạo.

Tất cả mọi người đều đang nhìn.

Họ quay đầu lại cúi đầu xuống.

Làm bộ như không nhìn thấy gì.

Thanh Long đưa cho Trần Thiên Hạo một chiếc khăn trắng, để cầm máu ở sau gáy.

Anh nhìn thấy gương mặt đau đớn của Triệu Vô Cực, ông ta đang lăn lộn vì quá đau.

Anh hờ hững nhìn qua.

“Mang về đi”

Chu Tước tuân lệnh, kéo vào trong đại viện.

Trần Thiên Hạo phân phó Thanh Long, mời tất cả những người lính già vào đại viện nhà họ Trần.

Ai bị thương phải nhanh chóng chữa trị.

Đồng thời đưa tất cả lính của Đông Hoang vào trong đại viện nhà họ Trần chữa trị nghỉ ngơi.

Nhìn thấy quân lính Đông Hoa non nớt, bất khuất như vậy.

Trần Thiên Hạo lộ vẻ xúc động.

Anh cũng đoán được một chút.

“Cậu có biết làm như vậy sẽ có hậu quả thế nào không?”

Trần Thiên Hạo lạnh lùng nói.

Thanh Long quỳ xuống đất.

“Thuộc hạ đồng ý chịu tất cả trách nhiệm”.

“Cậu chịu nổi sao?”

Giọng nói của Trần Thiên Hạo trở nên vô cùng lạnh lùng.

Bởi vì anh, sự khổ cực suốt mấy năm nay của hơn ngàn quân lính đều trôi sông trôi bể.

Đây không phải điều anh muốn thấy.

Thanh Long sợ hãi run rẩy.

Quỳ xuống đất bất động.

Chu Tước, Bạch Hổ đi tới, đồng loạt quỳ xuống đất.

“Thuộc hạ muốn cùng Thanh Long chịu trách nhiệm”.

“Các người đang ép tôi sao?”

Trần Thiên Hạo quát, trong lòng cảm thấy bất lực.

Cùng lúc đó.

Mật lệnh của Thanh Long được truyền tới, là điện thoại từ quân bộ tối cao.

Triệu Vô Quân đã báo tình hình cho họ.

Trần Thiên Hạo tỏ ý chấp nhận nhận điện thoại.

Trong điện thoại, quân lệnh lạnh như băng vang lên.

“Quân đội Đông Hoang đóng ở Nam Thành, thống lĩnh Thanh Long. Cậu vi phạm quân lệnh, quấy nhiễu Nam Thành, tôi cho cậu một giờ quay lại chỗ đóng quân ở đảo, chấp nhận xét xử từ quân bộ”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 234


Chương 234

“Thuộc hạ không vi phạm quân lệnh…”

“Cậu còn dám cãi”.

Thanh Long còn muốn tranh thủ một chút, Trần Thiên Hạo tiến lên cầm lấy mật lệnh trong tay anh ta.

“Tôi là quân lính của đội quân Đông Hoang, số hiệu 0001. Tôi sẽ chịu tất cả trách nhiệm”.

Giọng nói ở đầu bên kia điện thoại hơi ngừng lại một chút.

Một lúc sau giọng điệu trở nên vô cùng cung kính.

“Chiến thần Đông Hoang, thuộc hạ rất khó xử lý”.

“Đội quân Đông Hoang có quy định riêng, đúng là đúng, sai là sai, tôi chịu trách nhiệm cho việc này”.

Đầu giây bên kia im lặng một hồi.

“Tôi nghe nói bọn họ đều mặc đồ đen đến đây”.

“Ừ”.

“Nếu đã như vậy, đó là hành vi cá nhân, không liên quan đến quân bộ của tôi”.

“Hình phạt cho quân bộ của tôi vô cùng nghiêm khắc. Còn về hành vi cá nhân, tôi không có quyền xét xử”.

“Ngoài ra, ông trùm bảo tôi hỏi thăm cậu. Ông ấy còn bảo không có chuyện gì tối nay đừng gọi điện cảm ơn ông ấy”.

“Nói xong, đầu dây bên kia vang lên tiếng cười, sau đó liền cúp máy”.

Thanh Long và mọi người vẫn đang quỳ xuống đất, nghe thấy Trần Thiên Hạo muốn chịu trách nhiệm cảm thấy rất có lỗi.

Sau khi cúp máy, liền ngồi đó chờ lệnh.

“Vương, đây là trách nhiệm của thuộc hạ, vương không cần phải gánh vác”.

“Không sai, hãy để thuộc hạ gánh vác!”

Trần Thiên Hạo hít sâu một hơi.

Sau đó vẫy tay với anh ta.

“Tất cả đứng dậy đi!”

Không bao lâu sau, Triệu Vô Quân dẫn theo một đội phòng chống bạo động đến nhà họ Trần để chi viện.

Đi được nửa đường, chuông điện thoại vang lên.

Thống đốc Tưởng Thiên Phong gọi đến.

“Có biến, mau chóng rút lui”.

Đội chống bạo động thất thủ, Bạch Phi chết thảm, ông ta sao có thể chịu nổi.

Ông ta nổi nóng hét lên.

“Cái gì? Tại sao phải rút lui”.

“Cấp trên ra lệnh, phải dừng chuyện tối nay lại. Không được chọc vào nhà họ Trần”.

Giọng Tưởng Thiên Phong trở nên vô cùng sợ hãi.

“Chúng ta không dây được vào nhà họ Trần đâu”.

Gương mặt Triệu Vô Quân trở nên dữ tợn, ông ta điên cuồng lắc đầu.

“Không tôi không thể tha cho hắn”.

“Triệu Vô Quân, ông đừng có nổi điên, hậu quả của chuyện này vô cùng nghiêm trọng. Nếu như ông không nghe tôi khuyên can, ngay cả nhà họ Bạch cũng không cứu nổi ông đâu”.

“Ngoài ra cấp trên vừa mới thông báo”.

“Ông vì việc riêng mà phát động bạo loạn, sẽ bị cách chức”.

Triệu Vô Quân hồn bay phách lạc, lập tức ngã xuống đất.

Tôn Tư Minh nhân lúc mọi người làm loạn, bỏ chạy về đại viện nhà họ Triệu.

Triệu Thiên Đạo đang uống trà trong nhà.

Chờ Triệu Vô Cực báo tin tốt để mở tiệc ăn mừng.

Lão ta nhìn thấy Thiên Cơ Lão Nhân đi tới, liền đặt chén trà trong tay xuống, không nhịn được hỏi.

“Sư phụ, vết thương của Lộ Bình thế nào rồi?”

Thiên Cơ Lão Nhân im lặng ngồi lên ghế làm bằng cây mây, vẻ mặt hơi nghiêm trọng.

“Giữ được mạng nhưng vết thương do Kiến Ăn Xương gây ra quá nghiêm trọng, cơ thể khó có thể khôi phục”.

“Ngoài ra cả mắt và đầu lưỡi đều đã mất, sau này e rằng sẽ mất chức năng của hai bộ phận này”.

Bốp một tiếng, Triệu Thiên Đạo nhấn vỡ chén trà trên bàn.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 235


Chương 235

“Sau khi bắt được tên Trần Thiên Hạo kia, tôi nhất định phải đánh gãy từng chiếc xương trên người hắn”.

“Ông cụ Triệu, không ổn rồi”.

Tôn Tư Minh vội vàng xông vào nhà.

Triệu Thiên Đạo nhìn bộ dạng hớt ha hớt hải của lão ta, sắc mặt trầm xuống.

“Sao vậy, vội vội vàng vàng cái gì?”

Tôn Tư Minh mặt mày đưa đám, thở dài một hơi.

“Đánh bại, đánh bại, bị đánh bại hết rồi”.

Sau đó Tôn Tư Minh kể lại mọi chuyện cho Triệu Thiên Đạo nghe.

Bạch Phi chết thảm!

Lý Thiên Thuận chết thảm!

Toàn bộ đội phòng chống bạo động bị giam.

Triệu Thiên Đạo cảm thấy trời đất quay cuồng, ngồi phịch xuống ghế.

Sắc mặt ảm đạm.

Trong lòng hoảng sợ.

Rốt cuộc Trần Thiên Hạo có thân phận gì mà có thể có thế lực lớn đến vậy.

Lão ta đột nhiên giật mình.

Cầm điện thoại lên gọi cho Triệu Vô Quân.

“Thằng hai, đã xảy ra chuyện gì?”

Ở đầu dây bên kia, Triệu Vô Quân giọng đầy tuyệt vọng.

“Bộ, xong rồi, chúng ta đã bị đánh bại”.

“Kể lại mọi chuyện đã xảy ra”.

“Con bị cách chức điều tra, bố, bố phải cứu con”.

“Tít tít…”

Đầu dây bên kia đã tắt máy.

Triệu Thiên Đạo đau ngực, cảm thấy cổ họng nóng lên, khạc ra một ngụm máu tươi.

Cả người nháy mắt già đi rất nhiều.

Sắc mặt Thiên Cơ thay đổi.

“Thiên Đạo, đừng nôn nóng”.

“Có sư phụ ở đây, tất cả sẽ ổn thôi”.

Triệu Thiên Đạo mặt mày đỏ bừng, một lúc sau mới thở ra một hơi, thư giãn hơn nhiều.

Lão ta nhìn Thiên Cơ Lão Nhân.

Đáy mắt lộ vẻ tuyệt vọng.

“Sư phụ, chúng ta thất bại rồi”.

“Là tên Trần Thiên Hạo đó sao?”

Mắt Thiên Cơ Lão Nhân lóe lên sát ý.

Triệu Thiên Đạo gật đầu, mặt mày tuyệt vọng.

Đúng lúc này có người đạp cửa đại viện xông từ ngoài vào.

Đùng một tiếng.

Cửa gỗ cực lớn vỡ vụn.

Trần Thiên Hạo sải bước đi vào.

Sau lưng anh.

Là Thanh Long.

Chu Tước kéo Triệu Vô Cực miệng đầy máu đi ở bên kia.

Họ bước từng bước vào trong đại viện.

Nhìn thấy con trai mình bị kéo đến đây như một con chó.

Mắt Triệu Thiên Đạo hiện lên sự oán độc.

Lão ta đập bàn, bình trà vỡ vụn.

Cả người xông ra ngoài đại viện.

Năm ngón tay già nua như vuốt ưng sắc bén.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 236


Chương 236

Nhắm thẳng vào đầu Trần Thiên Hạo.

Trần Thiên Hạo đứng đấy bất động.

Chu Tước cử động.

Rút con dao găm ra.

Soạt một tiếng, khóe miệng Triệu Vô Cực bị rạch ra.

Chu Tước lộn một vòng lao đến trước người Trần Thiên Hạo, con dao găm bổ ngang ngón tay Triệu Thiên Đạo.

“Choang”.

Tiếng dao va chạm vang lên, năm ngón tay Triệu Thiên Đạo như sắt thép, kìm chặt con dao găm, bàn tay không hề bị thương.

Chu Tước kinh ngạc.

Dùng sức rút ra, vậy mà không cử động được.

Cô ấy buông dao, rút con dao găm ở bên kia hông ra, nhắm thẳng vào hai chân Triệu Thiên Đạo.

“Rầm!”

Hai chân như sắt thép không thể gãy, con dao găm chẳng thể gây ra chút thương tổn nào.

Triệu Thiên Đạo tung cước, bụng Chu Tước bị đạp vào, nội tạng đau đớn, cả người co lại bay ra xa.

“Soạt!”

Thanh Long tiến lên, đón lấy Chu Tước, đặt cơ thể co quắp của cô ấy xuống đất.

Anh ta tức giận nhìn Triệu Thiên Đạo, cơ thể run lên, kéo theo sợi xích sắt quấn trong tay, sải bước dài, tiếng nổ vang lên, nắm đấm tung ra.

“Đùng!”

Nguồn sức mạnh kinh khủng đập thẳng lên người Triệu Thiên Đạo.

Cơ thể như sắt thép hơi tê dại. Năm ngón tay của Triệu Thiên Đạo khẽ run lên, bầu không khí rung chuyển, tóm lấy cổ họng Thanh Long.

“Rầm!”

Hai nắm đấm của Thanh Long lao thẳng vào Triệu Thiên Đạo.

“Đùng!”

Tia lửa tóe ra khắp nơi!

Nguồn sức mạnh cực lớn va vào nhau, cặp vuốt sắt của Triệu Thiên Đạo bị đẩy lùi.

Triệu Thiên Đạo lùi về sau mấy bước, sắc mặt nghiêm trọng.

Tên Thanh Long này dù sao cũng là đàn ông, sức mạnh kinh khủng, lợi hại hơn người phụ nữ kia nhiều.

“Khương Thị!”

“Ra tay”.

Trong phòng, Thiên Cơ Lão Nhân lạnh lùng uống trà.

Khương Thị quần áo rách rưới đứng sau nghe thấy vậy liền lao ra khỏi phòng.

Mùi xác chết hôi thối lan ra khắp sân.

Thanh Long cũng từng nghe qua về xác sống Khương Thị đứng sau lưng Thiên Cơ Lão Nhân.

Nếu như hắn ra tay trước.

Thanh Long còn muốn thử sức với hắn một chút.

“Hay lắm Khương Thị”.

Nắm đấm của Thanh Long tóe ra tia lửa.

Anh ta gầm lên, lao đến.

“Bốp!”

Khương Thị chưa ra tay nắm đấm của Thanh Long đã đập lên lồng ng.ực của hắn, Khương Thị phải lùi lại ba bước.

Hai chân cắm xuống đất, không hề nhúc nhích.

Thanh Long khiếp sợ.

Ngẩng đầu nhìn gương mặt vô cảm của Khương Thị, sau đó tay hắn đột nhiên duỗi tay ra.

“Đùng!”

Hắn tung nắm đấm đấm thẳng vào bụng Thanh Long, luồng sức mạnh cực lớn đấm bay Thanh Long ra ngoài.

Lồng ng.ực như nổ tung, khí tức nóng hừng hực trào ra khỏi yết hầu, một ngụm máu tươi phọt ra.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 237


Chương 237

Tứ đại thần tướng.

Những kẻ mang cái danh này không chỉ mạnh.

Mà muốn có thể làm tướng, điều quan trọng hơn chính là tài mưu lược, dẫn quân đánh giặc.

Cho nên Thanh Long không thể bằng xác sống Khương Thị cũng là điều nằm trong dự đoán của Trần Thiên Hạo.

Thanh Long bò dậy, không phục.

Anh ta li3m máu tươi trên khóe miệng, lại xông lên.

Nhưng bị Trần Thiên Hạo ngăn cản.

“Cậu liều mạng với một cái xác làm gì”.

Thanh Long không phục.

“Tôi muốn đánh hắn”.

Trần Thiên Hạo híp mắt nhìn gương mặt vô cảm của Khương Thị.

Nhìn từ trên xuống dưới.

“Đánh phần dưới của hắn xem sao”.

Thanh Long liếc qua hai chân Khương Thị, khi hắn di chuyển hai chân, quả nhiên hơi trôi lơ lửng.

Cơ thể hắn dù vững chắc, nhưng giới hạn nằm ở việc đánh vào chính diện.

Nếu tấn công phần dưới.

Thân Long lật người.

Hai chân luồn vào giữa h4i chân của Khương Thị, dùng sức tung chưởng, hai tay chống xuống đất, cơ thể kéo về sau.

Khương Thị gào lên, cả người ngã ngửa trên đất.

Nhân lúc này, Thanh Long lộn một vòng, xích sắt trong tay cuốn quanh cổ Khương Thị, sau đó kéo mạnh.

Khương Thị gào khóc thảm thiết.

Triệu Thiên Đạo thấy Khương Thị không địch lại.

Lão ta sợ hãi, hét lớn vào nhà.

“Sư phụ, Khương Thị không ổn rồi”.

Sau đó lão ta lao tới.

Chu Tước muốn lao lên tấn công, bị Trần Thiên Hạo chặn lại.

“Cô nghỉ một lúc đi”.

“Để tôi”.

Anh sải bước chạy qua, tung cước về phía Triệu Thiên Đạo.

Triệu Thiên Đạo đã đánh giá bản thân quá cao, đánh giá Trần Thiên Hạo quá thấp.

Năm ngón tay như sắt thép đón đầu cú đá của Trần Thiên Hạo.

“Rắc!”

Năm ngón tay đứt đoạn, Triệu Thiên Đạo bị Trần Thiên Hạo đá bay ra ngoài.

Nặng nề va vào cửa trên bậc thềm.

“Á!”

Khương Thị kêu gào thảm thiết, không động đậy nữa.

Thiên Cơ Lão Nhân lao ra khỏi nhà, nhìn Triệu Thiên Đạo và Khương Thị đều thất bại.

Sắc mặt trầm xuống.

Lão nhìn Trần Thiên Hạo.

Không khỏi nhíu mày.

Sau đó lại nhìn Thanh Long đang nhấc xích sắt, Chu Tước tay cầm dao găm đứng sau lưng Trần Thiên Hạo.

Thiên Cơ Lão Nhân không khỏi hoảng sợ.

“Sư phụ, bọn họ đánh chết Khương Thị, mau giết chúng”.

Triệu Thiên Đạo bò dậy, oán độc nói.

Thiên Cơ Lão Nhân đứng đó, mặt mày tái mét.

“Sư phụ, người sao vậy, mau ra tay đi”.

Thiên Cơ Lão Nhân hoảng sợ, quay đầu đá bay Triệu Thiên Đạo.

Lão như vừa nhìn thấy ác quỷ, cả người run rẩy.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 238


Chương 238

Lão bước từng bước đến chỗ Trần Thiên Hạo.

Triệu Thiên Đạo cảm thấy khó hiểu.

“Bịch!”

Thiên Cơ Lão Nhân quỳ xuống đất.

“Vương, thuộc hạ đáng chết!”

“Vương?”

Triệu Thiên Đạo kinh ngạc nhìn Trần Thiên Hạo, tất cả sự khó hiểu đều biến mất.

Chiến thần Đông Hoang!

Ai dây vào được chứ?

Nhà họ Triệu ở Nam Thành một tay che trời, hoang tưởng có thể lật đổ nhà họ Trần.

Hóa ra người ta chỉ dùng thân phận tầm thường để trêu đùa mình thôi.

Nhìn Triệu Vô Cực nằm run rẩy dưới đất, nghĩ đến sự hoảng sợ trong điện thoại của Triệu Vô Quân.

Triệu Thiên Đạo vội vàng bò đến trước mặt Trần Thiên Hạo.

“Chiến, chiến thần. Thằng hai nhà tôi có mắt như mù, xin cậu bớt giận”.

Trần Thiên Hạo không thèm quan tâm đến bọn họ, bước vào trong nhà, ngồi trên ghế Thái Sư, tự pha cho mình một chén trà.

Tôn Tư Minh cũng hoang mang, đứng trong vườn nhìn cả nhà họ Triệu, người chết, người quỳ, lão ta cũng quỳ xuống.

Nghĩ đến nhà họ Trần không chọc họ, họ cứ đi chọc đối phương, sau đó lão ta bắt đầu tự tát mình.

Luôn miệng cầu xin.

“Là do nhà họ Triệu, bọn họ bảo chúng tôi hại nhà họ Trần. Đều tại họ, không liên quan đến chúng tôi”.

Tên Tôn Tư Minh này nói thật cũng có chút tác dụng đó.

Trần Thiên Hạo không thèm quan tâm.

Mà nhìn về phía Triệu Thiên Đạo.

Lạnh lùng nói.

“Tôi có thể cho ông cơ hội, để xem ông có thể nắm lấy nó được không”.

Triệu Thiên Đạo dập đầu.

“Chỉ cần tôi làm được, tôi nhất định sẽ làm”.

“Ừm”.

Trần Thiên Hạo uống một ngụm trà.

Đôi mắt nheo lại đột nhiên nhìn thẳng vào lão ta.

“Tôi hỏi ông, năm đó bố tôi chết thế nào”.

Cơ thể Triệu Thiên Đạo run rẩy.

Thật ra lão ta đã sớm đoán được mục đích của Trần Thiên Hạo.

Lão ta không kìm được nói.

“Không phải nhà họ Triệu làm, đều do người của nhà họ Bạch làm”.

“Nói hết những điều ông biết ra”.

Giọng nói của Trần Thiên Hạo ác liệt, anh quát lớn.

Triệu Thiên Đạo run rẩy.

Lão ta bắt đầu nói ra tất cả những gì mình biết về cái chết của ông Trần.

Hóa ra.

Năm đó việc làm ăn của ông Trần mới bắt đầu, không có quá nhiều tài nguyên cùng thế lực. Nhưng vì đều là lính Nam Cương nên Lưu Bá Thiên, Triệu Thiên Đạo đều là chiến hữu cũ của ông.

Nên mới được nhà họ Triệu giúp đỡ kiếm được mấy mảnh đất.

Mảnh đất Vịnh Lam phía đông thành phố là một trong số đó.

Bởi vì cách xa thành phố, mảnh đất đó chẳng có ai đầu tư, vốn là thôn Triệu Gia.

Sau khi nhà họ Triệu phát tài, vì muốn lấy lại chút tiền vốn từ thôn Triệu Gia, nên dỗ dành lừa gạt bán mảnh đất kia cho nhà họ Trần.

Vốn tưởng chỉ là một vụ mua bán đơn giản.

Ai ngờ.

Ông Trần bất ngờ đào được một mỏ vàng.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 239


Chương 239

Ông Trần lúc đó vô cùng tin tưởng nhà họ Triệu, cộng thêm không có quá nhiều thế lực cùng tài sản, nên muốn hợp tác phát triển cùng nhà họ Triệu.

Vậy nên.

Ông liền nói tin tức này cho nhà họ Triệu, muốn hợp tác cùng họ.

Nhà họ Triệu vốn là một công ty trang sức, vừa nghe thấy thế liền nổi hứng. Nhưng vì không có năng lực cùng khả năng phát triển, nên nói tin tức cho nhà họ Bạch.

Sau đó nhà họ Bạch nhúng tay vào, lập nên một kế hoạch.

Lấy lý do tư chất không đủ tốt, giao dịch khuyết thiếu có liên quan đến giám sát quản lý nên hủy bỏ giao dịch này.

Để nhà họ Triệu lấy lại mảnh đất này, đồng thời mượn lý do khai thác, bồi thường cho nhà họ Trần một khoản tiền.

Ông Trần không cam tâm, mấy lần tìm đến cửa.

Cuối cùng hai bên đạt được thỏa thuận, nhà họ Triệu ra mặt chịu trách nhiệm khai thác mỏ vàng ở mảnh đất Vịnh Lam kiếm lời, nhà họ Trần thu được mười phần trăm lợi nhuận.

Từ đó mọi chuyện mới được coi là yên ổn.

Cái chết của ông Trần xảy ra vào đêm họ tổ chức tiệc ăn mừng, sau khi buổi tiệc kết thúc, nhà họ Bạch đưa ông về nhà, lại xảy ra tai nạn.

“Nhà họ Triệu chúng tôi chỉ nghe lệnh nhà họ Bạch, đây là quyết định của bọn họ”.

Triệu Thiên Đạo bất an giải thích, lại nói tiếp.

“Tôi với bố cậu là chiến hữu, sao tôi có thể hại ông ấy được”.

Chuyện chiến hữu, Trần Thiên Hạo cũng không biết.

Có điều mấy người kể lại chuyện này rồi, hầu như đều giống nhau.

Mọi chuyện có thật như thế không?

Trần Thiên Hạo nghĩ một lúc liền hỏi.

“Nếu là tai nạn xe, tại sao cuốn nhật ký của bố tôi đều bị xé bỏ nửa sau”.

Triệu Thiên Đạo nhíu mày, lộ vẻ bất ngờ.

Lão ta lắc đầu.

“Chuyện này tôi thật sự không biết”.

Vừa nói lão ta vừa đi vào nhà lấy hợp đồng trong ngăn tủ.

Đưa cho Trần Thiên Hạo.

“Cậu đọc qua đi, đây là hợp đồng lợi nhuận năm đó chúng tôi ký. Có chữ ký của bố cậu, cũng có của tôi và cả nhà họ Bạch”.

Trần Thiên Hạo nhìn qua tờ hợp đồng đã ố vàng, nháy mắt cảm thấy hỗn loạn.

Mọi chuyện quả nhiên như vậy.

Nhưng anh vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.

Nếu như đơn giản là một vụ tai nạn giao thông, nhà họ Triệu cần gì phải tặng bà Bạch một căn nhà đắt tiền và một món tiền lớn như vậy.

Anh lắc đầu.

Tức giận nhìn Triệu Thiên Đạo.

“Ông lừa tôi”.

Nói xong, anh vứt chiếc nút áo xuống đất.

“Đây là cái gì?”

Triệu Thiên Đạo sợ hãi quỳ xuống.

Lão ta khẽ hít sâu một hơi, cầm chiếc cúc áo lên xem.

“Nếu như tôi đoán không nhầm, buổi tiệc năm đó, có một thương nhân người nước ngoài, chắc là của hắn, tôi cũng không quen người đó lắm”.

“Có điều…”

Lão ta hơi ngập ngừng ngẩng đầu nhìn Trần Thiên Hạo.

Yếu ớt nói.

“Nhà họ Bạch hình như biết rất rõ, bởi vì thương nhân người nước ngoài kia do nhà họ Bạch đưa đến”.

Chân tướng cái chết của ông Trần đang dần gợi mở.

Nhưng đến đây lại ngày càng mơ hồ.

Nhà họ Bạch.

Hơn nữa còn liên quan đến tổ chức Ám Dạ.
 
Back
Top Bottom