Ngôn Tình Đông Hoang Thần Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đông Hoang Thần Vương
Chương 300


Chương 300

Trần Thiên Hạo nhìn dãy cửa hàng đông đúc hai bên đường, cảm thán một câu.

Chiếc xe ô tô trị giá hơn chục triệu xuất hiện ở nông thôn là cực kỳ hiếm thấy.

Cho nên khi chiếc xe Lincoln Limousine này chạy trên đường đã thu hút rất nhiều ánh mắt của người dân trong thôn.

Bởi vì cửa kính xe đều được làm từ kính chống nhìn trộm cao cấp cho nên người bên ngoài có dí sát vào cũng không nhìn rõ bên trong xe.

Có người nhiều chuyện vừa bàn tán vừa đi theo sau xem chiếc xe này sẽ dừng lại ở nhà ai.

“Anh Trần đừng trách họ. Bọn họ chỉ tò mò thôi, không có ác ý gì đâu”.

Hoa Nhụy nhìn thấy người dân trong thôn đi theo đằng sau, cuống quýt giải thích.

Trần Thiên Hạo chỉ gật nhẹ đầu không nói gì thêm.

Theo chỉ dẫn của Hoa Nhụy, chiếc xe đi tới một ngôi trường tiểu học có diện tích hơn mười nghìn mét vuông ở phía Đông.

Trường tiểu học Thắng Lợi.

Ngôi trường này được cải tạo từ một trường học cũ vào năm mươi năm trước cho nên đường đi khá nhỏ hẹp.

Chiếc xe dừng lại trong bãi đỗ xe cách trường học năm trăm mét.

“Đường đi đến trường học chỗ chúng tôi hơi hẹp nên phải đi bộ một đoạn”.

Sau khi xuống xe, Hoa Nhụy giải thích với anh.

Mấy người dân đi theo nhìn thấy Hoa Nhụy bước ra từ trong xe đều không khỏi giật mình kinh hãi.

“Nhìn kìa, là con gái nhà Hoa Lại Mao”.

“Ôi chao ơi, tôi biết ngay mà, cô bé này không phải người bình thường đâu. Người ta quen được người giàu chưa kìa”.

“Mau đi báo cho ông Hắc đi. Con dâu của ông ta sắp bị người ta cướp mất rồi kìa”.

Đám người nhà quê nhao nhao bàn tán.

Trần Thiên Hạo hơi nhíu mày, quay lại nhìn bọn họ.

Toàn là đám đàn bà nhiều chuyện và mấy người đàn ông vô công rồi nghề.

Cả ngày không có gì làm, chỉ biết chõ mõm vào chuyện của người khác.

Anh ghét nhất là loại người này.

Bạch Hổ nhìn thấy ánh mắt mất kiên nhẫn của anh, lập tức xông lên trừng mắt nạt nộ đám người kia. Bộ dạng hung dữ ấy dọa bọn họ sợ hãi lùi lại thật xa.

“Anh Trần đừng nghe họ nói lung tung. Bọn họ toàn…”

“Được rồi, cô đừng nói nữa. Mau đi vào trường học xem nào”.

Anh lên tiếng ngăn cản. Hoa Nhụy chỉ biết xin lỗi, khiến anh thấy khá bức bối.

Nghe thấy vậy, cô ta lập tức im bặt, trong lòng dâng lên cảm giác thấp thỏm không tên.

Vội vàng dẫn anh đi vào trong trường học.

Hiệu trưởng Ngô Đông đang ở trong văn phòng vò đầu bứt tai.

Sắp đến đợt nghỉ hè rồi. Cấp trên ra lệnh phải tranh thủ thời gian bọn trẻ được nghỉ xây xong thư viện của trường.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 301


Chương 301

Xây thư viện, nói thì dễ.

Nhưng làm thì lại khó.

Tiền vốn cấp trên phát xuống có hạn, ngôi trường này vốn đang nợ không ít tiền xây dựng.

Giờ lại còn phải xây thư viện, cho dù bán cả ông ta đi cũng không có tiền mà xây.

Mặc dù ông ta cũng cố gắng xin tài trợ từ mấy ông chủ nhà giàu trong thôn nhưng con của bọn họ lại đi học ở trong thành phố.

Cũng không có tinh thần tích cực ủng hộ sự nghiệp giáo dục trong thôn.

Ngô Đông ủ rũ thở dài.

Ngày mai cấp trên bắt các thôn phải báo cáo dự trù chi phí xây dựng.

Ông ta chỉ dự trù chưa tới năm mươi nghìn, đến lúc báo cáo nhất định sẽ trở thành trò cười của các trường khác.

Ông ta nhớ lại giọng điệu chế giễu của hiệu trưởng thôn bên cạnh trong cuộc gọi vừa rồi.

Không khỏi nổi giận đùng đùng.

Đều là nông thôn, nhưng thôn của người ta tập trung phát triển doanh nghiệp, chỉ mất nửa ngày đã có thể kiếm đủ tiền vốn xây dựng thư viện.

Các ông chủ đều hào phóng ủng hộ mấy chục nghìn.

Khiến ông ta vô cùng ghen tỵ.

“Hiệu trưởng Ngô, có người đến tìm ông”.

Ông cụ làm bảo vệ gõ cửa phòng hiệu trưởng báo một tiếng.

Ngô Đông vốn đang bực tức trong người, dứt khoát trả lời.

“Trừ người đến ủng hộ thì tôi không gặp ai đâu”.

“Là Hoa Nhụy, con gái nhà Hoa Lại Mao ở Nam Thành. Cô ta còn dẫn theo một người trông có vẻ rất giàu có”.

“Vậy sao?”

Ngô Đông vội vàng đứng bật dậy.

Ông ta có quen biết Hoa Nhụy. Con trai ông ta cũng thích cô gái này, còn giục người đi cầu hôn mấy lần.

Thế nhưng ông bố già của Hoa Nhụy rất tham lam, vừa mở mồm đã đòi tiền dạm ngõ một triệu.

Cuối cùng hai bố con ông ta chỉ có thể từ bỏ.

Nhưng nghe nói ông Hắc đã gửi lễ hỏi tới nhà Hoa Nhụy. Ông Hắc là ác bá nổi tiếng trong vùng, con trai ông ta lại từng phạm tội phải ngồi tù, năm ngoái vừa mới được thả ra.

Nghĩ tới đây.

Ngô Đông liền lao ra khỏi văn phòng, chạy tới cổng trường.

Ông ta đã gặp không ít kẻ có tiền, nhưng đây là lần đầu tiên ông ta thấy người như Trần Thiên Hạo.

Đối phương có dáng người cao to cường tráng, mày rậm mắt hổ, mặc bộ vest màu đen đắt giá, đem lại cho người ta cảm giác rất cao cấp.

Thế nhưng.

Ông ta nhìn trộm cổ tay và trên cổ của anh.

Không thấy vòng trang sức đắt tiền, cũng không có đồng hồ đeo tay hàng hiệu.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 302


Chương 302

Người này là thật sự có tiền hay chỉ đang làm ra vẻ?

Mấy năm nay có rất nhiều thanh niên trẻ tuổi làm công một năm ở bên ngoài rồi mặc toàn hàng hiệu trở về nên ông ta không thể hiện thái độ tích cực cho lắm.

Ông ta nhìn sang Hoa Nhụy.

Cô ta mặc bộ đồ công sở bó chặt, vòng ngực đầy đặn hơn cả trước kia. Dưới lớp váy ngắn là cặp đùi trắng nõn dài thẳng tắp.

“Hoa Nhụy, cháu đến tìm chú à?”

Ngô Đông nuốt nước bọt.

Mọi người ai cũng có lòng yêu thích cái đẹp. Mặc dù tuổi tác giữa hai người họ chênh lệch hơi nhiều nhưng cũng không ảnh hưởng tới suy nghĩ lệch lạc trong đầu ông ta.

Hoa Nhụy mỉm cười nhìn ông ta đáp.

“Hiệu trưởng Ngô, đây là anh Trần, cháu muốn nhờ chú làm thủ tục nhập học cho con trai của anh ấy”.

“Xin đi học ở trường chú hả?”

Ngô Đông ngạc nhiên hỏi lại.

Bây giờ người giàu đều cho con đi học ở trong thành phố, làm gì có ai cho về nông thôn học?

“Đúng vậy”.

Hoa Nhụy gật đầu cười đáp.

“Không phải… là không thể”.

“Chỉ là thủ tục chuyển trường hơi rắc rối, phải cần nhờ vả quan hệ một chút”.

Giọng điệu của Ngô Đồng hơi khó xử.

“Hiệu trưởng Ngô gặp khó khăn gì cứ nói với tôi. Chỉ cần con tôi được đi học thì mọi chuyện đều không thành vấn đề”, Trần Thiên Hạo hào phóng đề nghị.

“Đúng là tôi đang gặp chút khó khăn”.

Ngô Đồng lẩm bẩm một tiếng, nhớ tới khoản tiền xây dựng còn thiếu.

Cho dù có cơ hội hay không thì cũng phải thử một lần mới biết được.

Nghĩ vậy, ông ta bèn nói.

“Cậu Trần, tôi cũng không giấu gì cậu. Trường học ở nông thôn chúng tôi không có điều kiện giảng dạy tốt như ở trong thành phố nên mới có nhiều học sinh chuyển đi như vậy. Thật ra hiệu quả giảng dạy ở chúng tôi không hề kém chút nào”.

“Giáo viên đều là các giáo sư lâu năm có uy tín. Chúng tôi chỉ thiếu chút cơ sở vật chất”.

“Bây giờ, trường chúng tôi đang cần xây một thư viện để cung cấp thêm nhiều sách cho bọn trẻ đọc ngoài giờ học. Chỉ có điều trước mắt còn đang thiếu kinh phí ủng hộ”.

“Nếu như cậu có thể…”

“Xây dựng thư viện cho trường học là chuyện tốt”.

Trần Thiên Hạo gật đầu ngay tắp lự rồi nói tiếp.

“Chuyện này dễ làm. Tôi có thể đầu tư chi phí cho trường xây thư viện”.

“Cậu Trần đồng ý thật sao?”

Ngô Đồng kinh ngạc há hốc mồm.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 303


Chương 303

Để gom tiền xây dựng, ông ta đã phải mặt dày đến tìm mấy nhà giàu trong thôn.

Nói hết lời để thuyết phục, nào là cường quốc giáo dục, quốc gia hưng thịnh, vừa nói vừa cầu khẩn mới xin được mấy nghìn.

Bây giờ ông ta mới thăm dò một câu, đối phương đã hào phóng đồng ý luôn sao?

Ngô Đông tặc lưỡi, giờ mới phát hiện ra mình chưa cho đối phương vào.

Ông ta liền đi đến phòng bảo vệ mở cửa điện, mời Trần Thiên Hạo vào văn phòng.

“Cậu Trần, mau đến văn phòng nói chuyện cho con nhập học”.

Ngô Đông khách khí nói.

Hoa Nhụy không ngờ Trần Thiên Hạo sẽ thoải mái đồng ý như vậy.

Cô ta thậm chí sợ Trần Thiên Hạo hiểu nhầm cô ta, cho rằng cô ta kéo tài trợ cho trường học, không nhịn được kéo áo anh.

Nói nhỏ.

“Anh Trần, tôi không có ý bảo anh tài trợ cho trường”.

“Vì sự nghiệp học hành của con em chúng ta, bỏ ra chút tiền có đáng gì đâu”.

Trần Thiên Hạo chẳng hề để ý mà nói.

Tiền đối với anh chẳng là gì to tát cả.

Anh đến văn phòng, Ngô Đông vội vàng lấy một gói trà Long Tĩnh ở trong ngăn kéo tủ rồi đi pha một cốc.

Đổ trà ra chén, mùi hương lan ra khắp phòng.

“Cậu Trần, lời ban nãy cậu nói có còn tính không?”

“Chuyện ông nói là chuyện quyên tiền sao?”

Trần Thiên Hạo bưng chén trà lên nhìn ông ta hỏi.

Ngô Đông lo lắng, gật đầu như giã tỏi.

Uống một ngụm, hương trà len qua kẽ răng.

Trần Thiên Hạo không thích uống trà.

Nhưng anh hút khá nhiều thuốc.

Dưới ánh mắt chăm chú của Ngô Đông, Trần Thiên Hạo đặt chén trà xuống, rút điện thoại ra.

“Cần bao nhiêu?”

Ngô Đông có hơi hoang mang.

Ông ta cho rằng Trần Thiên Hạo lấy điện thoại ra giả vờ gọi điện, hoặc là bảo thư ký đến đưa tiền.

Mè nheo một hồi, cuối cùng quyên vài trăm hoặc vài nghìn.

Không ngờ anh lại hỏi bao nhiêu.

“Một, một triệu!”, Ngô Đông nuốt nước bọt, lo lắng nói.

Ở Đông Hoang, Trần Thiên Hạo luôn dùng điện thoại nội bộ kiểu cũ, nên anh không biết cách dùng smartphone lắm.

Anh nhìn một cái rồi đưa cho Hoa Nhụy.

“Bây giờ chẳng phải có chuyển khoản online sao? Chuyển khoản cho ông ta đi”.

Hoa Nhụy khiếp sợ không dám cầm lấy điện thoại của anh, Trần Thiên Hạo bất lực mỉm cười.

“Tôi không biết phải làm thế nào”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 304


Chương 304

“Cậu không biết dùng điện thoại sao?”

Hai người đều kinh ngạc.

Ngô Đông vội thúc giục.

“Hoa Nhụy, cháu mau giúp cậu Trần đi”.

Nói thật, Hoa Nhụy không muốn Trần Thiên Hạo chuyển tiền.

Dù sao cô ta cũng là người đưa Trần Thiên Hạo đến.

Mặc dù đối phương không nói gì, nhưng ai biết được trong lòng anh liệu có nghĩ xấu về mình không.

“Anh Trương, anh thực sự muốn quyên chỗ tiền này sao? Một triệu không phải con số nhỏ”.

Hoa Nhụy cầm lấy điện thoại, không kìm được hỏi lại.

Trần Thiên Hạo gật đầu.

Cảm thấy uống trà không có gì hay, anh liền lấy một điếu thuốc ra.

Ngô Đông hơi sốt ruột.

Ông ta khó chịu nhìn Hoa Nhụy, sợ con nhãi này làm trò gì, làm hỏng chuyện đầu tư.

Không nhịn được liền duỗi tay ra tóm lấy điện thoại tự mình xử lý.

Sau một loạt thao tác trôi chảy, ông ta tải app ngân hàng xuống.

Sau đó quét nhận diện khuôn mặt xác nhận giúp Trần Thiên Hạo.

Sau đó app ngân hàng được mở ra, Hoa Nhụy mở số dư tài khoản của anh ra.

Cô ta lập tức sững sờ.

Số dư tài khoản cá nhân.

Đều là số chín, hơn nữa không rõ rốt cuộc có mấy số.

Trời ạ…

Hoa Nhụy kinh ngạc.

Anh là ai mà có nhiều tiền đến thế vậy.

“Sao vậy? Vẫn chưa xong sao?”

Trần Thiên Hạo hút xong điếu thuốc rồi, nhìn thấy Hoa Nhụy đang thở gấp, anh không kìm được nhìn cô một cái, hỏi.

“Sắp xong rồi đây”.

Hoa Nhụy run rẩy, nhập con số một triệu vào, chuyển vào tài khoản của trường.

“Tinh tinh!”

Tin nhắn tiền chuyển đến tài khoản vang lên, Ngô Đông như đang nằm mơ.

“Chuyển xong rồi sao?”

Tay ông ta run rẩy, lấy điện thoại ra xem.

Một triệu.

Ông ta trợn mắt nhìn, mặt mày hứng khởi cất điện thoại đi.

Sau đó lại nhìn Trần Thiên Hạo như nhìn người cha giàu có thất lạc lâu ngày.

“Cậu Trần, thật sự cảm ơn cậu”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 305


Chương 305

“Đã cống hiến cho trường tôi nhiều như vậy”.

“Cậu có yêu cầu gì không? Ví dụ tên của thư viện sẽ được đặt theo tên cậu”.

“Không cần, chỉ cần con em chúng ta thích tôi có thể quyên thêm mấy cái thư viện nữa”.

Trần Thiên Hạo gật đầu nói.

“Cái, cái gì cơ?”

“Cậu còn muốn quyên thêm mấy cái nữa á?”

Ngô Đông kinh ngạc há hốc mồm.

Hoa Nhụy đứng bên, lo lắng muốn nhắc nhở Trần Thiên Hạo.

Có tiền cũng không được tiêu pha như vậy.

Mắt Ngô Đông sáng rực lên, ông ta kích động nói.

“Vậy tất nhiên là được”.

“Chúng ta có thể xây thêm phòng khoa học, phòng thí nghiệm, trung tâm giải trí”.

“Mỗi lần đi họp ở thành phố, nhìn thấy những đứa bé được hưởng thụ môi trường học hiện đại, tôi vô cùng ngưỡng mộ”.

“Nếu như nông thôn chúng ta cũng có điều kiện như vậy thì có chẳng cần lo đất nước thiếu nhân tài rồi”.

“Hiệu trưởng Ngô, chúng ta bàn đến chuyện nhập học đi”.

Hoa Nhụy ngồi bên nói xen vào.

Một thư viện là đủ rồi, Ngô Đông này tham quá.

Cái gì mà phòng khoa học, phòng thí nghiệm.

Ông ta chỉ muốn moi tiền của Trần Thiên Hạo thôi.

“Đúng đúng đúng, nói chuyện nhập học thôi”.

Ngô Đông gật đầu, không muốn chuyển chủ đề khác lắm.

“Xin hỏi cậu Trần, học sinh nhập học là người nhà của cậu hay là…”

Người có thể bỏ ra một triệu, con cái chắc chắn cũng phải học trường quý tộc đẳng cấp quốc tế.

Vậy nên theo như ông ta thấy đối phương chỉ muốn làm việc thiện, giúp đỡ một đứa trẻ nghèo khó nào đó không được đi học thôi.

Người lương thiện như vậy, ông ta thấy nhiều rồi.

“Là con trai tôi”.

“Năm nay mười ba tuổi, ông xem sắp xếp học lớp nào?”

Trần Thiên Hạo nghĩ một lúc rồi nói.

Anh cũng không rõ nhóc 13 học lớp mấy rồi.

“Con trai cậu?”

Ngô Đông xấu hổ, tác phong của người có tiền đều kỳ lạ vậy sao.

“Nếu như cậu chưa rõ cấp học của bé thì chỉ cần để chúng tôi làm bài kiểm tra đầu vào là được”.

Ngô Đông nghĩ một lúc rồi nói.

“Vậy thì được, cứ làm theo lời ông nói đi”.

“Cần thủ tục gì, ông cứ nói với Hoa Nhụy là được”.

Trần Thiên Hạo đứng dậy đi ra ngoài.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 306


Chương 306

Ngô Đông thấy vậy, nhưng mà vẫn chưa bàn xong vụ phòng khoa học, phòng thí nghiệm mà.

Sao lại rời đi như vậy.

Ông ta lập tức đi theo.

Hoa Nhụy vừa nhìn liền biết ông ta định làm gì.

Cô ta chắn phía trước Ngô Đông, không muốn ông ta tiến lên.

Ngô Đông sốt ruột.

“Hoa Nhụy, Hoa Nhụy, cháu nhường đường đi, chú muốn nói một câu với cậu Trần”.

Tên Ngô Đông này mặt dày thật đấy, khi Hoa Nhụy đi học sao cô ta không phát hiện ra nhỉ.

Ông ta vẫn luôn giữ hình tượng cứng nhắc.

Không ngờ gặp người có tiền liền như vậy.

“Hiệu trưởng Ngô, anh Trận còn phải xử lý việc khác, vậy nên có việc gì sau này chú nói với cháu sau cũng được”.

Hoa Nhụy nói.

Nói với cháu?

Cháu thì bỏ ra được mấy đồng chứ.

Ngô Đông không cam tâm, nhìn Trần Thiên Hạo đã rời đi liền gọi lại.

“Cậu Trần, cậu xem phòng thí nghiệm, phòng khoa học của chúng tôi…”

“Ồ, ông không nói tôi suýt nữa quên đấy”.

“Hoa Nhụy”

Trần Thiên Hạo dừng lại đưa điện thoại cho cô ta.

“Chuyển tiền cho hiệu trưởng Ngô, cần xây cái gì liền xây cái đó”.

Hoa Nhụy tức đến mức giậm chân, tức giận trợn mắt nhìn Ngô Đông.

Ngô Đông ơi là Ngô Đông.

Chú muốn Trần Thiên Hạo xem cháu là người thế nào đây.

Ngô Đông cười hi hi, nói nhỏ.

“Hoa Nhụy, cháu đúng là công thần của trường chúng ta đó”.

Sau khi chuyển tiền, Trần Thiên Hạo và Hoa Nhụy rời khỏi trường.

Sau khi đi được một đoạn, có một thanh niên lái mô tô lao ra khỏi ngõ.

Tiếng bô mô tô cứ rầm rầm như tiếng sấm vậy.

Ba chiếc xe, sáu thanh niên nhìn Trần Thiên Hạo và Hoa Nhụy, hơi sững sờ.

Anh chàng tóc ngắn màu vàng dẫn đầu đỗ chiếc mô tô trước mặt hai người.

“Hoa Nhụy, hôm nay em không đi làm à?”

“Anh ta là ai?”

Hắn khó chịu soi xét Trần Thiên Hạo.

“Phùng Bân, anh muốn làm gì, mau thả tôi đi”.

Hoa Nhụy đẩy xe Phùng Bân ra, đẩy hắn lùi về sau mấy bước.

Vẻ mặt Phùng Bân có hơi buồn bực, hắn nhìn Hoa Nhụy lại nhìn Trần Thiên Hạo, trên mặt hiện lên vẻ ác độc.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 307


Chương 307

Hắn lạnh lùng nói.

“Hoa Nhụy, nhà anh cho bố em một triệu tiền sính lễ, em là vợ anh, chẳng nhẽ anh không thể quản việc em đi với một thằng đàn ông khác sao?”

“Bố tôi cầm tiền của các người chứ không phải tôi”.

Hoa Nhụy tức giận nói.

Hơn nữa lời Phùng Bân nói khiến cô cảm giác mình như một món hàng, hơn nữa cũng khiến Trần Thiên Hạo biết cô bị mua bán như vậy.

“Bố em cầm đồng nghĩa với việc em cầm, em còn không chịu thừa nhận sao?”

Phùng Bân nổi giận, hắn vứt mô tô sang một bên sau đó tóm lấy tay Hoa Nhụy.

Bốn người bên ngoài cũng dựng mô tô lại, bao vây lấy Trần Thiên Hạo, ngăn anh làm mấy chuyện anh hùng cứu mỹ nhân.

Hoa Nhụy cố gắng giãy khỏi tay Phùng Bân.

Nhưng Phùng Bân dù sao cũng là một người đàn ông trưởng thành, cô ta dùng hết sức cũng vô ích.

Cổ tay giãy giụa đến mức sưng đỏ.

Lúc đầu Phùng Bân chỉ hơi nổi giận, sau đó nhìn thấy Hoa Nhuỵ giãy giụa, cơ thể trong bộ đồng phục lộ ra, khiến hắn không kìm được nuốt nước bọt.

Hắn dùng sức kéo Hoa Nhụy vào lòng.

Đám này chẳng được tính là côn đồ.

Trần Thiên Hạo thậm chí chẳng thèm ra tay dạy bọn chúng một bài học.

Nhưng tên nhãi này có hơi quá đáng, anh không thể không ra tay được.

Vóc dáng cao lớn bị mấy người nhìn chằm chằm, anh tùy tiện đẩy ngã bọn chúng.

Trần Thiên Hạo tiến lên, xách cổ áo Phùng Bân, nhấc hắn lên.

“Thả cô ấy ra”.

Trần Thiên Hạo khinh bỉ nói.

Phùng Bân sợ đến mức toàn thân run rẩy, liền thả Hoa Nhụy ra.

“Mày, mày thả tao ra”.

“Mày biết bố tao là ai không, bố tao là Lão Hắc”.

“Lão Hắc?”

Trần Thiên Hạo sững sờ.

“Đen lắm sao?”

Hoa Nhụy từng chứng kiến thực lực của Trần Thiên Hạo, ngay cả gia chủ Châu Minh của gia tộc hạng hai ở Nam Thành nhìn thấy Trần Thiên Hạo cũng phải dập đầu thì sao có thể để ý một tên trùm thôn như này.

Cô ta xoa cổ tay sưng phồng của mình, sau đó tiến lên giải thích.

“Lão Hắc là tên ác bá ở trong thôn, nhưng ông ta không đen”.

Nói xong liền không kìm được mỉm cười.

Anh vứt Phùng Bân xuống đất, sau đó quát.

“Cút”

Phùng Bân sợ hãi nhấc mô tô lên, bỏ chạy thật xa.

Miệng không quên nói mấy câu chửi thề.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 308


Chương 308

“Thằng nhãi, mày đợi đấy, bố tao sẽ cho mày biết tay”.

“Bố mày?”

“Lão Hắc sao?”

Trần Thiên Hạo bất lực mỉm cười.

Bây giờ loại người nào cũng muốn chém anh nhỉ.

Sau khi Phùng Bân rời khỏi, sắc mặt Hoa Nhụy vô cùng khó coi.

Cô ta cảm thấy bối rối, không nhịn được nói.

“Anh Trần, tôi không phải vợ hắn”.

Trần Thiên Hạo mỉm cười.

“Cô là vợ ai không cần phải giải thích với tôi”.

Hoa Nhụy bị nói cho đỏ mặt, cảm thấy lời giải thích của mình là dư thừa.

Trần Thiên Hạo ngừng cười, không nhịn được hỏi.

“Sao cô lại bị bố cô bán cho người khác vậy?”

“Tôi…”

“Bố tôi là một tên bợm rượu, cũng là một tên ham tiền thích lợi dụng người khác”.

Hoa Nhụy do dự, không kìm được thở dài nói.

Khóe mắt cô ta ửng đỏ.

“Bởi vì nghiện rượu, mẹ tôi đã bỏ đi từ lúc tôi còn nhỏ. Anh tôi cũng không chịu nổi, đi ở rể nhà khác”.

“Tôi cũng định đi”.

“Nhưng tôi không nỡ để ông ấy lại một mình”.

Nói xong, nước mắt cô ta tuôn rơi, như những viên ngọc trai.

Đúng là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.

Trần Thiên Hạo phát hiện ra những người phụ nữ anh quen đều có tuổi thơ chẳng mấy tươi đẹp.

Nghĩ đến sau này có lẽ anh còn phải nhờ cô ta chăm sóc Tiền Cẩm Lâm cùng nhóc 13.

Trần Thiên Hạo quyết tâm phải giúp cô ta.

“Nếu cô đã quay về rồi, hay là đưa tôi đến nhà cô xem sao?”

Hoa Nhụy lắc đầu.

“Đến nhà tôi?”

“Thôi, đừng, nhà tôi nghèo rớt mồng tơi, chẳng có gì đáng để xem đâu”.

“Nghèo không đáng sợ, tâm nghèo mới đáng sợ”.

“Tôi thấy nội tâm cô rất giàu có. Vậy nên tôi muốn đến xem xem cô trưởng thành trong một căn nhà thế nào”.

Trần Thiên Hạo mỉm cười, chẳng hề quan tâm đến lời cô ta nói.

Không cho Hoa Nhụy có cơ hội phản bác.

“Đi thôi, đi trước dẫn đường đi”.

Hoa Nhụy không muốn lắm, nhưng vẫn lặng lẽ đi trước.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 309


Chương 309

Lão Hắc đang ngồi uống trà trong biệt thự, trước mặt ông ta là một người đàn ông mặt mũi bầm dập.

“Lão Hắc, ban sáng ông không đi, ông xem tôi này”.

Lão Hắc không kìm được mỉm cười.

“Hết cách, thời đến phải khác thôi”.

“Tôi thấy cậu bị đánh cũng không nhẹ, có muốn đến viện kiểm tra không?”

Lão Hắc cười nói.

“Ông đừng có châm chọc”.

Người nọ ảo não thở dài.

Nhớ đến người buổi sáng, hắn bất giác cảm thấy sợ hãi.

“Không thể không nói, thế giới này đúng là núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn, hôm nay hai chân Mãnh Quân bị hỏng rồi”.

“Thật sao? Đối phương là ai?”

Lão Hắc kinh ngạc.

Mãnh Quân là ông trùm bất động sản ở Tam Hương Ngũ Lí, anh cả của hắn ta là phó tổng giám đốc của tập đoàn Châu Thị ở Nam Thành.

Ông ta chưa từng thấy ai dám động vào Mãnh Quân.

“Không rõ. Có điều có vẻ rất mạnh”.

Hắn nuốt nước miếng, nhìn Lão Hắc đang bưng tách trà lên.

Hắn nói nhỏ, trong giọng mang theo vẻ bất an.

“Hôm nay ngay cả Châu Minh của Châu Thị cũng đến, ông đoán xem mọi chuyện thế nào”.

“Không nói gì, quỳ xuống dập đầu cầu xin”.

“Phụt!”

Lão Hắc phun ngụm trà vào mặt đối phương.

“Mẹ nó, khoa trương đến vậy sao?”

“Cho dù là gia tộc hạng một ở Nam Thành cũng không có thực lực mạnh mẽ đến vậy”.

“Đúng rồi, Lão Hắc. Dạo gần đây ông có nghe được tin tức gì không, Nam Thành hình như có biến”.

Lão Hắc trầm mặt.

“Tôi cũng có nghe qua”.

“Dạo gần đây, một người anh em tốt của tôi bảo thế lực ngầm ở Nam Thành đang sống mái với nhau. Hiện nay, hình như có một ông trùm đang xưng vương xưng bá trong thế lực ngầm ở Nam Thành”.

“Về phía gia tộc…”

Hắn nghĩ một lúc.

“Hình như là một gia tộc hạng ba tên Trần Thị có một người con trai đi lính trở về, chỉ trong một tháng đã tiêu diệt tứ đại gia tộc ở Nam Thành”.

Người kia nói chêm vào: “Tôi cũng từng nghe qua Trần Thị kia”.

“Vô cùng mạnh”.

“Hình như là Trần gì đó Hạo”.

Lão Hắc vỗ tay gật đầu nói.

“Trần Thiên Hạo”.

“Đúng, chính là Trần Thiên Hạo”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 310


Chương 310

Khi hai người đang nói chuyện, Phùng Bân khập khiễng bước vào.

“Bố, có người đánh con”.

“Còn cướp Hoa Nhụy của con”.

“Hu hu…”

Lão Hắc nhìn con trai khóc lóc chảy hết nước mũi nước dãi, liền nổi giận.

“Con mẹ nó ở Tam Hương Ngũ Lí này, ai dám động vào con trai tôi, kẻ đó đúng là chán sống”.

“Lão Lục, cho người qua chỗ tôi đi”.

Trong một ngôi nhà đổ nát ở phía nam của thôn, nơi này hoàn toàn khác biệt với xung quanh.

Căn nhà gạch đen sì cũ nát kiểu dáng như mấy chục năm trước, nóc nhà thấp, mọc đầy cỏ dại.

“Nơi đó chính là nhà tôi”.

Giọng Hoa Nhụy tràn đầy vẻ bất an và tự ti.

Mắt Trần Thiên Hạo lộ vẻ xúc động.

Anh cũng lớn lên trong hoàn cảnh tương tự.

Hơn nữa.

Anh còn khổ hơn Hoa Nhụy nhiều, cô ta còn có bố, có người thân.

Trần Thiên Hạo từ khi năm tuổi đã sống một mình.

Chẳng bao lâu sau.

Họ đã đi đến cửa nhà.

Cánh cửa hỏng khép hờ, dường như Hoa Nhụy đã quen với điều này rồi.

Cô ta đẩy cửa đi vào.

Đối diện từ cửa vào là gian phòng chính cũ nát, trước cửa có một cây lựu, lúc này đang mùa ra hoa, nó nở rộ những bông hoa xinh đẹp, tô điểm thêm chút cho sân nhà cũ nát.

Sân không lớn, đường đi được lát gạch xanh, những nơi khác đều là bùn đất. Chỉ có thể đi trên đường gạch, trên mặt đất rải đầy vỏ chai rượu.

Hoa Nhụy cảm thấy khó chịu.

Cô ta đỏ mặt nói.

“Anh Trần, xin lỗi anh, nhà tôi hơi loạn. Anh cẩn thận chai rượu dưới chân”.

Trần Thiên Hạo gật đầu.

Anh đi theo sau không kìm được nhìn Hoa Nhụy.

Bộ đồng phục màu đen hơi bó kia như đã giặt quá nhiều lần, bây giờ có hơi bạc.

Trên đầu, cô ta cũng chỉ dùng sợi dây chun đen đơn giản để buộc tóc.

Mái tóc đen hơi khô, mất đi độ bóng…

Đây là lần đầu tiên Trần Thiên Hạo nghiêm túc nhìn Hoa Nhụy.

Chẳng còn mấy cô gái sống trong môi trường như thế này mà vẫn có thể giữ được mình, không bị mê hoặc bởi thế giới bên ngoài.

“Bố?”

“Bố ơi…”

Gọi mấy tiếng mà chẳng có ai đáp lại, Hoa Nhụy đi vào trong nhà.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 311


Chương 311

Muốn nhìn xem bố mình có uống rượu rồi ngủ quên dưới đất không?

Trần Thiên Hạo đi vào căn phòng duy nhất.

Xà nhà bằng gỗ, trên vách tường treo một cái giỏ, dùng để để gạo phòng chuột cắn.

Dưới chân là nền gạch xanh lồi lõm, sau khi vào cửa, bên tay trái là một chiếc giường, được che rèm lại, là nơi Hoa Nhụy ngủ.

Hoa Nhụy nhìn Trần Thiên Hạo đi vào, vội vàng kéo rèm che cái giường lộn xộn của mình, mặt cô ta đỏ ửng lên.

Cô ta lúng túng nói.

“Sáng nay đi sớm quá nên không kịp thu dọn”.

Trần Thiên Hạo mỉm cười.

Nụ cười này không khách khí như trước, nó thoải mái như gió xuân, khiến người ta cảm thấy dễ chịu.

“Tôi nhớ năm tôi năm tuổi, có hôm cũng tò mò không hiểu tại sao trên xà nhà lại treo một cái giỏ. Tôi muốn cầm xuống xem bên trong giấu bảo vật gì”.

Trần Thiên Hạo nhìn chiếc giỏ được treo kia, nhớ đến hồi nhỏ mà không kìm được mỉm cười.

Ban đầu Hoa Nhụy còn hơi hoảng loạn bất an, sau khi nghe Trần Thiên Hạo nói, cô ta bắt đầu từ từ bình tĩnh lại.

Lúc nhỏ anh cũng phải sống trong một gia đình như vậy sao?

Hoa Nhụy đột nhiên cảm thấy Trần Thiên Hạo gần gũi hơn, khoảng cách giữa hai người được kéo lại gần hơn nhiều.

“Sau khi tôi chế tạo được cầu thang để lấy chiếc giỏ xuống. Tôi mới phát hiện ra bên trong có một ổ chuột con chưa mọc lông, ngoài ra chẳng có gì cả”.

Trần Thiên Hạo bất lực mỉm cười.

“Chuột?”

“Không thể nào. Nhà tôi treo thế này để phòng chuột”.

Hoa Nhụy sợ hãi bảo.

Trần Thiên Hạo đột nhiên nhìn cô ta, vẻ mặt ảm đạm.

“Chuột sợ người, nhất là người lớn, trong nhà có người lớn thì sẽ không có chuột!”

Nói xong anh không nói tiếp, chỉ quay đầu rẽ sang bên khác.

Có người lớn thì sẽ không có chuột, chẳng nhẽ lúc nhỏ trong nhà anh Trần không có người lớn sao?

Anh là trẻ mồ côi sao?

Hoa Nhụy cảm thấy bất ngờ, nếu một đứa trẻ mồ côi mà có được thành tựu như ngày hôm nay, thì anh đúng là tấm gương của những gia đình nghèo khổ.

Chẳng trách anh khác với những kẻ có tiền khác.

Bên phải căn phòng khá là loạn.

Góc tường toàn là chai rượu, ngay cả trên giường cạnh tường cũng có mấy chai rượu đang uống dở.

Đúng là một tên bợm rượu.

Khiến Trần Thiên Hạo bất ngờ là.

Trong căn phòng bừa bộn này, ở trên tường treo rất nhiều khung ảnh, những chiếc khung ảnh này được lau rất sạch sẽ.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 312


Chương 312

Có thể thấy người này coi trọng nó đến thế nào.

Bên trong khung ảnh là những tấm ảnh đen trắng cũ kỹ.

Trần Thiên Hạo có thể nhận ra.

Đây là bức ảnh chụp trong quân đội, đằng sau khuôn mặt tươi cười xán lạn kia là chiến trường chất đầy xác chết.

Một tấm.

Hai tấm.

Ba tấm.

Có tổng cộng mười tấm, mỗi bức đều có cùng một người đàn ông, miệng người này rất rộng, luôn mỉm cười, lộ ra vẻ trẻ trung phấn chấn.

Có điều nhìn kỹ lại.

Có thể thấy càng về sau nụ cười trên mặt càng không tự nhiên.

Đôi mắt trở nên trống rỗng vô hồn.

Đến bức cuối cùng sắc mặt Trần Thiên Hạo hiện lên vẻ khiếp sợ.

Đây là một bức ảnh tập thể, trên đó có ít nhất mười mấy người, anh vừa nhìn liền nhận ra người thứ ba là bố mình, Trần Vĩnh Cường. Sau đó anh phát hiện ra một bóng dáng quen thuộc.

Hình như là Lưu Bá Thiên, cùng với Triệu Thiên Đạo đang ngồi.

Hoa Nhụy tiến lên chỉ vào người đàn ông trẻ tuổi.

“Đây là bố tôi”.

Trần Thiên Hạo nhíu mày, hỏi.

“Bố cô là lính Nam Cương?”

“Sao anh biết?”, Hoa Nhụy kinh ngạc nhìn anh.

Trùng hợp vậy sao.

Ông ta là chiến hữu của bố anh.

Trần Thiên Hạo chỉ vào một người ở giữa.

“Đây là bố tôi”.

Hoa Nhụy kinh ngạc nhìn người kia, sau đó lại nhìn Trần Thiên Hạo.

Cô ta mỉm cười.

“Chúng ta có duyên thật”.

Trần Thiên Hạo gật đầu, cười nói.

“Thế hệ của bọn họ đều là những người anh hùng thật sự”.

“Anh hùng?”

“Nếu là anh hùng thật sự thì sao lại khiến vợ mình bỏ đi, sao có thể trở thành một tên nghèo kiết xác không nuôi nổi con mình chứ”.

“Nếu thật sự là anh hùng thì sao suốt ngày say rượu rồi hành hạ bản thân”.

“Hành hạ người nhà”.

Hoa Nhụy nói, nước mắt lăn dài.

Trần Thiên Hạo đột nhiên không biết phải nói gì.

Đúng là có nhiều người xông pha chiến đấu nơi chiến trường nhưng khi quay lại cuộc sống thường nhật thì vô cùng hoang mang.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 313


Chương 313

Bọn họ không thể thích ứng được với cuộc sống này, trở nên vô cùng tàn tạ.

Trong mắt anh.

Đối phương là anh hùng cứu nước cứu dân.

Trong mắt Hoa Nhụy.

Ông ta là một người cha không có bản lĩnh lại còn nghiện rượu.

Trong mắt người ngoài.

Ông ta chỉ là một tên nát rượu vô dụng say xỉn cả ngày mà thôi.

“Cạch!”

Trong sân đột nhiên vang lên tiếng ai đó đá vào chai rượu, sau đó có người ngã xuống đất, ông ta ảo não mắng lớn.

“Thứ chó má, đứa nào ném chai rượu vào trong sân vậy”.

Vừa dứt lời, ông ta lại tự lẩm bẩm.

“Hình như là mình”.

Ông ta mỉm cười tự chế giễu bản thân, sau đó bò dậy, mặc kệ đống bùn đất trên người, ngẩng đầu dốc chai rượu trong tay vào miệng, lảo đảo đi vào trong nhà.

Đôi mắt lờ đờ của kẻ say nhìn Hoa Nhụy và Trần Thiên Hạo đang đứng trong nhà, ông ta há miệng hừ một tiếng sau đó lại lảo đảo đi vào nhà.

“Nhụy Nhụy, bố không biết con đang ở nhà”.

“Xin lỗi con nhé”.

Vừa đi vào được hai bước, ông ta chợt nhớ ra gì đó, khuôn mặt hơi đỏ đột nhiên hiện lên vẻ giận dữ.

Ông ta loạng choạng xông lại vào trong nhà.

“Nhụy Nhụy, con đem đàn ông về nhà như vậy sao, con không biết bố đã gả cho con cho con trai Lão Hắc rồi à?”

Ông ta vừa nổi giận vừa sợ hãi.

“Khi con về có người nào trong thôn nhìn thấy không?”

“Nếu như Lão Hắc mà biết con đưa đàn ông về nhà thì ông ta sẽ lấy lại một triệu tiền sính lễ mất”.

“Bố”.

“Con không đồng ý cưới Phùng Bân, bố mau trả tiền lại cho người ta đi”.

Hoa Nhụy tức giận nói.

“Mày không đồng ý?”

“Mày là cái thá gì chứ mà dám nói không đồng ý với ông đây”.

Ông ta giận đến mức toàn thân run rẩy, tiến lên trước tát vào mặt Hoa Nhụy.

Gương mặt hồng hào của Hoa Nhụy lập tức xuất hiện dấu tay đỏ ửng.

Mặt cô ta hiện lên vẻ oán hận, cô ta ngẩng đầu nhìn bố mình, nước mắt đong đầy nơi khóe mắt.

“Hoa Tiểu Bình, tôi hận ông”.

Hoa Tiểu Bình đánh xong liền hối hận, ông ta ngẩng đầu tu sạch chai rượu trong tay, sau đó liền vứt chai rượu xuống đất.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 314


Chương 314

“Tao tiêu hết tiền rồi, có muốn trả cũng chẳng trả được”.

“Mày tự giải quyết đi, một là gả cho Phùng Bân, hai là bảo Lão Hắc đánh chết tao”.

“Dù sao tao cũng không muốn sống nữa”.

Hoa Tiểu Bình ra vẻ vô lại, đi đến trước giường ngửa đầu ngã xuống.

Hoa Nhụy mím môi, nước mắt lăn dài.

Trần Thiên Hạo đứng bên cạnh, không biết phải nói gì.

Ông bố này đúng là quá tệ, nếu như không vì từng là lính xông pha giết địch, chắc Trần Thiên Hạo đã tiến lên đánh ông ta một trận rồi.

Hoa Nhụy lau nước mắt, hít sâu một hơi.

Sau đó cố gắng mỉm cười với Trần Thiên Hạo.

“Anh Trần, để anh chê cười rồi, chúng ta đi thôi”.

Trần Thiên Hạo gật đầu, lúc này đúng là nên để hai bố con họ bình tĩnh chút.

Anh vừa định rời đi.

Hoa Tiểu Bình đã bò dậy, choáng váng túm lấy cổ áo Trần Thiên Hạo.

“Thằng nhãi, nếu mày mà thực sự thích con gái tao thì mày đưa tao một triệu đi”.

“Ông nghèo đến điên rồi sao?”

Hoa Nhụy đẩy Hoa Tiểu Bình ra, dưới sự k1ch thích của men rượu, cơ thể Hoa Tiểu Bình loạng choạng, ông ta ngồi xuống đất.

Ông ta không bỏ cuộc, giãy giụa đứng dậy tiếp tục tóm lấy Trần Thiên Hạo.

Hoa Nhụy thấy vậy liền kéo Trần Thiên Hạo ra ngoài.

“Anh Trần, bố tôi uống hơi nhiều, chúng ta mau đi thôi”.

Nói thật nếu như có thể dùng một triệu để giải quyết chuyện của Hoa Nhụy, Trần Thiên Hạo cũng sẽ bỏ ra số tiền này.

Chỉ là Hoa Tiểu Bình đang say, có một số chuyện không thể nói rõ được.

Khi đi đến cửa.

Họ nhìn thấy mấy chục người đang lao đến trước cửa nhà.

Người dẫn đầu chính là Lão Hắc mặt mày hung ác.

Sắc mặt Hoa Nhụy biến sắc.

Cô ta kéo Trần Thiên Hạo trốn vào trong nhà.

“Anh Trần, phiền anh nấp ở đây một lúc, tôi ra ngoài xử lý một số việc”.

Lúc này Hoa Nhụy không để ý được đến chuyện giường mình bừa thế nào, chỉ có thể bảo Trần Thiên Hạo ngồi xuống giường, sau đó dùng rèm che lại.

Cô ta nuốt nước bọt, lấy hết can đảm đi ra ngoài.

“Hoa Nhụy?”

“Quả nhiên cô đang ở nhà, thằng đàn ông kia đâu?”

Lão Hắc trầm giọng nói, hỏi với giọng điệu khó chịu.

“Tên nào?”

Hoa Nhụy cố ý ra vẻ không hiểu.

“Hoa Nhụy, em đừng có diễn nữa, là tên đánh anh đó”.

Phùng Bân đứng bên kiêu ngạo nói.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 315


Chương 315

“Ồ, anh nói người đó hả. Anh ấy là đồng nghiệp của tôi, anh ấy về nhà rồi”.

Hoa Nhụy thản nhiên đáp.

“Về nhà?”

“Sao tôi không tin nhỉ?”

“Lúc đến đây chúng tôi nghe ngóng được, tên đó về nhà cùng cô mà”.

Lão Hắc mặt mày u ám, uy h**p Hoa Nhụy.

“Hoa Nhụy, cô đừng quên thân phận của mình, bố cô đã nhận của tôi một triệu tiền sính lễ rồi”.

“Bây giờ cô là con dâu nhà họ Phùng, cô dám gây chuyện ở bên ngoài, tôi sẽ giết cả nhà cô”.

“Có bản lĩnh thì giết tôi đi, nói cho ông biết tôi sẽ không gả cho Phùng Bân, còn một triệu kia, ai lấy thì đi đòi người ấy”.

Hoa Nhụy vừa nghe thấy Lão Hắc uy h**p mình liền nổi giận.

Nói xong tim cô ta đập thình thịch, cảm giác sợ hãi lan ra.

Lão Hắc cảm thấy ngứa tay, ông ta là người có thù tất báo, không có ai ở Tam Hương Ngũ Lí dám động vào ông ta.

“Mẹ nó, dám nói năng như vậy với ông đây hả?”

“Hôm nay, ông đây sẽ cho mày biết tay”.

Nói xong liền đánh mắt với hai tên đàn em, hai tên đó cười xấu xa, tiến lên khống chế Hoa Nhụy.

Hoa Tiểu Bình cứ trốn trong nhà không dám ra.

Lúc này nhìn thấy Hoa Nhụy bị bọn họ khống chế, ông ta không nhịn được nữa.

Lảo đảo xông ra ngoài.

“Lão Hắc, có gì cứ đổ lên đầu tôi”.

“Đừng động vào con gái tôi”.

Hoa Tiểu Bình hét lớn, cơ thể run rẩy kịch liệt.

Mười mấy tên côn đồ nhìn thấy Hoa Tiểu Bình đứng còn chẳng vững thì không kìm được mà cười phá lên.

“Chết mẹ mày đi”.

Một tên tiến lên tung cước, đá Hoa Tiểu Bình ngã ra đất.

Còn hai tên đứng sau kéo Hoa Nhụy đi vào trong nhà.

“Bố, Hoa Nhụy là vợ con”.

Phùng Bân ngăn Lão Hắc lại rồi nói.

Lão Hắc trợn trừng mắt nhìn hắn.

“Con trai, thiếu gì gái, hôm nào bố tìm cho con một đứa khác. Còn con Hoa Nhụy này, bố nhất định phải xử lý nó”.

Phùng Bân mặc dù không muốn nhưng không dám cãi lời bố, chỉ có thể lặng lẽ lùi về sau.

Gò má Hoa Tiểu Bình đỏ lên, ông ta bò dậy nhìn Hoa Nhụy bị kéo vào trong nhà, ông ta nhặt hai chai rượu từ dưới đất lên, xông thẳng vào trong.

“Bộp!”

Vừa đi đến cửa nhà liền bị một tên đá bay ra ngoài.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 316


Chương 316

Cánh cửa gỗ bị đóng lại.

Giọng Lão Hắc vang lên từ trong phòng.

“Người anh em, để tôi lên trước, tí nữa mấy người lần lượt lên”.

“Con phò này, mẹ nó chê nhà họ Phùng tao à. Giả bộ thanh cao làm chó gì, ông đây cho mày giả bộ này”.

Sau đó ông ta đánh mắt với hai tên thuộc hạ đang giữ tay Hoa Nhụy, ông ta cởi cổ áo Hoa Nhụy, đẩy cô ta xuống chiếc giường cạnh cửa.

Qua tấm màn che, Hoa Nhụy ngã vào lòng Trần Thiên Hạo, đang hoảng loạn, cô ta đột nhiên cảm thấy bình tĩnh lại.

Cô ta run rẩy nắm lấy tay Trần Thiên Hạo.

“Anh Trần, cứu tôi!”

“Anh Trần?”

Lão Hắc nhíu mày, giờ mới phát hiện ra, đằng sau rèm có một người.

Nghĩ đến người đàn ông mình đang tìm, Lão Hắc kéo tấm rèm xuống.

“Mẹ nó còn giấu đàn ông trên giường, thằng này, mày là đứa đánh con trai tao phải không?”

Lão Hắc híp mắt lạnh lùng hỏi.

Trần Thiên Hạo kéo Hoa Nhụy đang nằm trong lòng mình ngồi sang bên cạnh.

Anh chống hai tên xuống giường, vắt chéo hai chân, lười biếng nhìn đối phương.

“Con trai ông là cái thá gì?”

Lão Hắc nổi giận.

“Mẹ nó, ông đây giết mày”.

Ông ta vung tay lên, hai tên thuộc hạ lao tới.

Trần Thiên Hạo ấn xuống chiếc giường gỗ, sau đó bật dậy.

Đối mặt với hai tên đang lao tới.

Anh nâng tay, vả vào mặt hai bọn chúng.

Khiến chúng quay mấy vòng rồi mới ngã xuống đất.

Lão Hắc thấy vậy liền thốt lên.

“Mẹ nó, mạnh thế sao?”

Ông ta lùi về sau mấy bước, mở cửa chạy ra ngoài.

“Các anh em, xử hắn cho tao”.

Hơn hai mươi người vừa nghe xong, như được tiêm thuốc tăng lực, bọn chúng xông thẳng vào trong nhà.

Nhưng vừa đi đến cửa, một tên đá bị Trần Thiên Hạo đá bay.

Luồng sức mạnh cực lớn khiến tên đó lao thẳng vào người mấy tên kia.

Nháy mắt, mười mấy tên bị đánh trúng.

Trần Thiên Hạo sải bước đi ra khỏi nhà.

Anh nhìn mười mấy tên loai choai ngã dưới đất, với cả mấy tên đứng sau mặt mày khiếp sợ, Lão Hắc sợ đến mức run rẩy, anh vỗ tay một cái rồi lạnh lùng hỏi.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 317


Chương 317

“Còn ai không? Gọi nốt đến đi”.

“Mẹ nó, mày quá ngông cuồng”,

Lão Hắc cũng là loại người độc ác, đương nhiên không phục Trần Thiên Hạo.

Ông ta lấy điện thoại ra gọi điện cầu cứu.

Tuy nhiên Lão Lục người từng uống trà với ông ta tóm lấy điện thoại.

Sau đó vẻ mặt hắn như nhìn thấy bố mẹ mình chết một trăm năm bỗng bật dậy khỏi quan tài.

Khuôn mặt hắn tái mét, hắn run rẩy nói nhỏ bên tai Lão Hắc.

“Lão Hắc, mẹ nó, đây là tên độc ác ở Long Phượng Gia Viên”.

“Cậu không nhìn nhầm chứ”.

Đầu Lão Hắc như sắp nổ tung, tim như nhảy ra ngoài.

“Không, không đâu”.

Lão Hắc lập tức sợ nhũn người.

Mẹ nó sao mình đen đủi thế, chọc phải tên ác ôn này.

Ông ta mặt mày đưa đám, cất điện thoại đi, sau đó quỳ xuống đất trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người.

“Ông nội, tôi có mắt mà không thấy núi Thái Sơn, xin cậu tha cho tôi một mạng”.

Nói xong ông ta liền quỳ xuống đất dập đầu.

Tiếng bịch bịch vang lên.

Đám đàn em thấy vậy cũng hoảng hốt dập đầu nói.

Hoa Tiểu Bình giãy giụa dưới đất, nhìn Trần Thiên Hạo khiếp sợ vô cùng.

Có thể khiến Lão Hắc dập đầu xin tha mạng, người này có thân phận như nào vậy.

Nghĩ đến Hoa Nhụy đưa anh về nhà, Hoa Tiểu Bình bất giác cảm thấy kích động.

Chẳng nhẽ con gái mình hẹn hò với người này.

Nếu như là thật thì sau này mình không cần lo lắng bất cứ điều gì nữa rồi.

Hoa Nhụy đi ra khỏi nhà, mặc dù cô ta đã dự đoán được cảnh này nhưng khi nhìn thấy thì vẫn khiếp sợ.

Trần Thiên Hạo nhìn Hoa Nhụy, lạnh lùng hỏi.

“Xử lý họ thế nào do cô quyết định”.

Hoa Nhụy tiến lên đạp vào chân Lão Hắc, sau đó nói.

“Lão Hắc, muốn anh Trần tha cho ông cũng được thôi, hủy hôn sự giữa tôi và con trai ông đi”.

Lão Hắc lo lắng liều mạng gật đầu.

“Được được”.

Sau đó ông ta cảm thấy bối rối.

“Nhưng bố cô cầm của tôi một triệu. Hay là cô trả lại cho tôi một ít”.

Dù sao một triệu cũng là khoản tiền lớn.

Nếu như hôn sự không thành, đối phương kiện mình tội lừa đảo, Trần Thiên Hạo có lợi hại đến mấy cũng không giúp được cô ta chống lại pháp luật.

Hoa Nhụy nhìn Hoa Tiểu Bình.

“Bố, trả tiền cho ông ta”.

Hoa Tiểu Bình thở dài, có hơi khó xử.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 318


Chương 318

“Bố tiêu hết rồi”.

“Bố tiêu hết một triệu rồi?”

Hoa Nhụy trợn trừng mắt, kinh ngạc hỏi.

Hoa Tiểu Bình gật đầu.

“Bố, bố tiêu cái gì mà hết một triệu?”

Hoa Nhụy hỏi, cô ta thực sự không thể nghĩ ra được bố mình tiêu tiền vào cái gì.

“Con gái, bố thực sự không còn tiền”.

Hoa Tiểu Bình lắc đầu nói

Lão Hắc quỳ dưới đất, mặc dù sợ, nhưng ông ta hiểu rõ, dù anh mạnh đến đâu cũng không thể quản tất cả mọi chuyện được.

Đối phương lấy một triệu của mình, nếu như không trả được chỉ có thể gả cho con mình. Nếu ông ta mất toi một triệu này, thì giết ông ta đi còn hơn.

“Có thể cho tôi nợ không, hoặc trả theo kỳ, tôi nhất định sẽ trả lại chỗ tiền này”, Hoa Nhụy nghĩ, chỉ đành thương lượng với Lão Hắc.

Lão Hắc hơi khó xử.

“Hoa Nhụy cô nghĩ đi, đây là một triệu đấy, là toàn bộ tiền tích góp của tôi, đến khi nào cô mới trả hết nợ chứ”.

“Sao ông chỉ có một triệu thôi được, mấy năm này ông moi không ít tiền từ thôn chúng ta đâu”.

Hoa Nhụy không phục nói.

Tuy nhiên cho dù người ta moi bao nhiêu tiền thì vẫn là tiền của đối phương.

Lúc này Trần Thiên Hạo mở lời.

“Một triệu chứ gì?”

“Tôi đưa”.

Anh lấy điện thoại ra đưa cho Hoa Nhụy.

“Chuyển tiền cho ông ta đi, từ nay về sau ân oán với ông ta cũng kết thúc”.

Hoa Nhụy lắc đầu khó xử nói.

“Anh Trần, tôi không trả nổi anh chỗ tiền này”.

“Không sao, không trả được thì sau này làm việc cho tôi từ từ trả”.

Trần Thiên Hạo cười nói.

“Cầm đi, mau chuyển tiền. Tôi còn phải xử lý việc khác nữa”.

Hoa Nhụy cảm động, trong lòng cảm thấy ngọt ngào.

Một triệu với cô ta là con số trên trời.

Vậy mà đối phương đồng ý đưa cô ta khoản tiền lớn như vậy để chuộc thân.

Lúc này, Hoa Nhụy thầm ra quyết định, sau này mình nhất định phải làm trâu làm ngựa để báo đáp anh.

Sau khi chuyển tiền xong, Lão Hắc không còn gì để nói nữa.

Ông ta quỳ dưới đất không dám đứng dậy chỉ có thể lén nhìn Trần Thiên Hạo.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 319


Chương 319

“Cút!”

Trần Thiên Hạo bảo cút, Lão Hắc đưa đám đàn em bò dậy chạy khỏi đây.

“Anh Trần, tôi không biết nên cảm ơn anh thế nào, thực sự cảm ơn anh”.

Hoa Nhụy kích động đến run rẩy, gò má ửng đỏ.

Trần Thiên Hạo mỉm cười.

“Tôi đâu có giúp cô không công, sau này nhóc 13 đi học ở đây, tôi còn cần cô chăm sóc cho thằng bé”.

“Cho dù anh không giúp tôi, tôi vẫn sẽ chăm sóc cho cậu bé”.

“Có điều tôi vẫn phải trả tiền cho anh”.

Hoa Nhụy nghiêm túc nói.

“Được, đợi cô phát tài rồi trả tôi gấp đôi là được”.

Trần Thiên Hạo mỉm cười nhìn Hoa Tiểu Bình đang kinh ngạc, anh hỏi.

“Ông quen Trần Vĩnh Cường không?”

Nghe thấy cái tên này sắc mặt Hoa Tiểu Bình hơi thay đổi, ông ta nhìn Trần Thiên Hạo, khóe miệng run rẩy.

“Cậu, cậu là ai?”

“Tôi là con trai ông ấy”.

Trần Thiên Hạo nói, sau đó nhìn vẻ mặt kinh ngạc của đối phương, anh đột nhiên có một cảm giác không nói nên lời.

Anh lấy ra chiếc cúc áo đầu sói.

“Ông nhận ra thứ này không?”

Hoa Tiểu Bình nhíu mày, nghi ngờ nhìn sau đó lắc đầu.

“Tôi chưa từng nhìn thấy nó”.

Anh hơi thất vọng quay người rời đi.

Hoa Nhụy quay đầu nhìn bố mình, cảm thấy bất lực sau đó đi theo Trần Thiên Hạo.

Nhìn Hoa Nhụy rời đi, Hoa Tiểu Bình đột nhiện sụp đổ khóc lớn.

Ông ta nằm bò dưới đất, khuôn mặt bị rượu ăn mòn đến mức biến thành màu đen, lộ ra sự đau khổ.

“Nhụy Nhụy, bố cũng không muốn, nhưng bố hết cách rồi!”

Trên đường về.

Hoa Nhụy liên tục nói tiếng cảm ơn, khiến Trần Thiên Hạo chẳng biết phải làm sao.

Trong lòng anh cũng hiểu rõ, số tiền mà anh bỏ ra đã thay đổi vận mệnh cả đời cô ta.

Nhưng với tư cách là chiến thần ngày xưa, là một người lính đã chiến đấu nhiều năm trên sa trường, Trần Thiên Hạo cảm nhận được Hoa Tiểu Bình đã mắc Hội chứng sang chấn tâm lý sau chiến tranh.

Hẳn là ông ta cũng chẳng muốn say xỉn suốt ngày thế này.

Người chưa từng dấn thân ra chiến trường sẽ không bao giờ tưởng tượng được cảm giác chứng kiến từng đồng đội thân thiết như anh em gục xuống ngay bên cạnh mình.

“Hoa Nhụy à, hãy dành thời gian ở bên cạnh bố cô nhiều hơn”.

“Tôi nghĩ, cả hai bố con đều chưa đủ thấu hiểu nhau”.

Vẻ mặt của Hoa Nhụy thoắt cái đã ảm đạm đi rất nhiều. Rõ là cô ta không thể hiểu và tha thứ cho hành vi của bố mình.

“Tôi biết, có lẽ trong lúc nhất thời cô khó mà hiểu được. Nhưng là một cựu binh, tôi khá đồng cảm với bố cô”.
 
Back
Top Bottom