Ngôn Tình Đông Hoang Thần Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đông Hoang Thần Vương
Chương 240


Chương 240

Đà chủ Ám Dạ nói là có người đưa cho hắn một lô đồng phục võ sĩ.

Triệu Thiên Đạo nói là thương nhân nước ngoài.

Tất cả như rối như tơ vò, càng ngày càng mơ hồ.

Trần Thiên Hạo đứng dậy, nhấc Triệu Thiên Đạo lên.

Dí sát lão ta sát vào mặt mình, lạnh lùng nhìn lão ta.

“Nói, nếu cái chết của bố tôi không liên quan đến nhà họ Triệu các người, tại sao ông phải để lại cho người thân của tên tài xế kia nhiều tiền đến vậy”.

“Tôi hy vọng ông sẽ nói thật bởi vì tôi sắp mất hết kiên nhẫn rồi”.

Cơ thể Triệu Thiên Đạo run rẩy.

Nỗi sợ điên cuồng dâng lên.

Lão ta không ngừng gật đầu, run rẩy nói.

“Khi công ty của chúng tôi vừa thành lập, ông Bạch đã nhận chức rồi, khi đó công ty không có tiền, chỉ có thể dùng cổ phần để giữ nhân viên lại. Vậy nên ông Bạch có một số cổ phần không hề nhỏ ở công ty. Nhà là thứ ông ấy nên có, chẳng qua trước kia chưa có đổi ra mà thôi”.

“Còn tiền, công ty mua bảo hiểm cho mọi người, tiền này do công ty bảo hiểm đền”.

“Mẹ nó!”

Trần Thiên Hạo vứt Triệu Thiên Đạo xuống đất.

Không có bất kỳ kẽ hở nào.

Câu trả lời của lão ta không có chút sơ hở nào.

Chẳng nhẽ mình tìm kiếm lâu như vậy mà chỉ lấy được kết quả như này sao?

Nhưng trực giác mách bảo anh mọi chuyện chắc chắn không phải vậy.

Chắc chắn là sổ nhật ký nằm trên người ông Trần.

Mà chiếc cúc áo ông nắm chặt trên tay ấy đã thể hiện rõ lúc đó ông tiếp xúc rất gần với người kia.

Như vậy.

Vụ tai nạn kia có khả năng không phải là tai nạn giao thông đơn thuần.

Nếu như xe đâm vào ông Trần, người trên xe đi xuống lấy sổ nhật ký từ tay ông, xé rách những trang quan trọng.

Mà lúc đó ông Trần cũng túm được cổ áo đối phương, trong lúc giằng co, giật đứt cúc áo.

Suy đoán như này.

Chủ nhân chiếc cúc áo này có thể là hung thủ giết người đứng sau màn.

Thân phận của hắn.

Triệu Thiên Đạo không biết, từ câu trả lời của lão ta, Trần Thiên Hạo biết chỉ có người của nhà họ Bạch mới có câu trả lời.

Có điều.

Trần Thiên Hạo chợt nhớ ra một chuyện.

Trần Thiên Hạo hỏi.

“Năm đó người thương nhân nước ngoài kia đi đâu rồi?”

“Người đó là khách nhà họ Bạch đưa theo, sau khi buổi tiệc kết thúc, tôi cũng không rõ”, Triệu Thiên Đạo hoảng sợ đáp.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 241


Chương 241

Trần Thiên Hạo trợn trừng mắt tức giận nhìn Triệu Thiên Đạo.

Anh đạp lão ta một cái.

Vốn tưởng có thể tìm được chút manh mối cuối cùng, nhưng lão ta cũng chẳng biết.

Trần Thiên Hạo không muốn hỏi nữa, cứ như vậy tình hình ngày càng phức tạp.

Hiện nay tất cả manh mối đều dẫn đến nhà họ Bạch.

Muốn điều tra tiếp chỉ có thể đến Đế Đô thôi.

Trần Thiên Hạo đứng dậy nhìn Tôn Tư Minh.

“Cho tôi mượn chút nhân sâm của nhà ông được không?”

Tôn Tư Minh gật đầu như giã tỏi.

“Đương nhiên là được”.

“Ừ”.

Trần Thiên Hạo gật đầu, đi ra khỏi nhà.

Thiên Cơ Lão Nhân quỳ xuống đất, run lẩy bẩy.

Trần Thiên Hạo nhìn lão, thản nhiên nói.

“Thiên Cơ, nhớ trách nhiệm của đội quân Đông Hoang chúng ta, không được giúp người xấu làm điều ác!”

Nói xong anh liền rời đi.

Thiên Cơ Lão Nhân cung kính dập đầu, một lúc sau mới ngẩng đầu lên.

Sau tất cả mọi chuyện.

Nhà họ Triệu ở Nam Thành sụp đổ.

Triệu Vô Quân mưu đồ tư lợi, xúi giục đội phòng chống bạo động tấn công thương nhân bình thường.

Bị quân lính Đông Hoang đang nghỉ phép và những người lính già ngăn cản.

Được mọi người khen ngợi.

Ba bố con Triệu Thiên Đạo, Triệu Vô Cực, Triệu Vô Quân đều vào tù, tài sản của nhà họ Triệu bị tịch thu.

Khổ nhất là thống đốc Tưởng Thiên Phong, cũng vì chuyện này là bị giáng chức điều tra, trở thành nhân viên đội phòng chống bạo động.

Tôn Tư Minh cầu được sống nên phải móc hầu bao!

Tặng miễn phí nhân sâm trăm năm.

Trong sản nghiệp của nhà họ Tôn, ngoại trừ tài sản hợp tác với nhà họ Trần đã bị niêm phong điều tra, những cái khác đều bị thẩm tra xem có vi phạm pháp luật không.

Niêm phong một số.

Cuối cùng chỉ có thể giữ lại một phần.

Một gia tộc hạng một nháy mắt rơi xuống hạng ba.

Tôn Tư Minh về đến nhà, tìm người khắc một pho tượng chiến thần Đông Hoang, quỳ lạy cả đêm, coi như là cảm ơn đại ân đại đức của chiến thần.

Nhà họ Lý không dễ thở như vậy.

Gia chủ Lý Thuận Thiên ủng hộ hành vi bạo loạn, chẳng may qua đời.

Chủ tịch thành phố mới nhận chức Trần Khải Minh thủ đoạn quyết liệt, đóng băng kiểm tra tài sản của nhà họ Lý.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 242


Chương 242

Đồng thời lật tung hợp đồng vay mượn cả chục tỉ của nhà họ Lý và nhà họ Lưu, lấy lý do lừa gạt khoản lợi nhuận lớn, xé bỏ hợp đồng.

Còn về tiến vốn.

Trần Khải Minh thuận nước giong thuyền, đè toàn bộ chuyện này xuống.

Trần Thiên Hạo cuối cùng vẫn không tìm được câu trả lời mà mình muốn.

Điều tra đến bước này, anh vẫn không định dừng lại.

Anh nhất định sẽ bắt tất cả những người có liên quan đến cái chết của ông Trần.

Tại đại viện nhà họ Trần.

Mắt bà Trần quấn băng, được Tiết Thiên Linh đỡ, từ từ đi trong sân nhà.

Lúc này trong sân có mấy chục người.

Trần Thiên Hạo, Lưu Tiểu Nguyệt, Thanh Long, Chu Tước, Bạch Hổ, nhóc 13, còn cả Trần Vĩnh Khang, Trần Vĩnh Hằng và con cháu nhà họ Trần.

“Tiết thần y, ông nghĩ mắt của tôi có khỏi được không?”

Giọng bà Trần vang dội, có hơi run rẩy.

Bà mù đã mười mấy năm, đột nhiên chuẩn bị nhìn thấy lại ánh sáng, khiến bà cảm thấy không được thật lắm.

Trong lòng cũng khá bối rối.

Tiết Thiên Linh mỉm cười.

“Bà Trần, bà chỉ cần làm theo điều tôi nói thì hôm nay tôi chắc chắn bà sẽ nhìn thấy

“Bà từ từ mở mắt ra”, Tiết Thiên linh khẽ nói.

Sau khi cởi băng ra, bà Trần từ từ mở mắt ra.

Cảm giác qua lớp băng, có thể nhìn thấy ánh sáng rực rỡ hơn lúc trước, hơn nữa trong tầm nhìn của bà, bà có thể nhìn rõ cả hoa văn trên lớp băng.

Cùng lúc đó.

Những người khác cũng hơi căng thẳng.

Trần Thiên Hạo lo lắng bước lên, cầm lấy tay bà Trần, Lưu Tiểu Nguyệt cũng tiến lên nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay bà Trần.

Bà Trần hơi run.

Giọng bà run rẩy.

“Tôi, tôi cảm thấy ánh sáng trước mắt rất sáng, sáng hơn trước kia nhiều”.

Tiết Thiên Linh chậm rãi mỉm cười.

“Bà Trần, bà ngồi xuống trước đi”.

Trần Thiên Hạo kéo bà ngồi xuống ghế, bốn phía quanh nhà đều cây xanh bóng mát nên ánh sáng cũng tối hơn nhiều.

Tiết Thiên Linh cũng cần một môi trường như vậy.

Sau đó đi đến sau lưng bà Trần, chậm rãi cởi từng lớp băng vải.

Mọi người rối rít nhìn về phía bà Trần, tất cả mọi người đều nín thở.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 243


Chương 243

Từng lớp băng vải được cởi ra.

Bà Trần cảm giác trước mắt mình ngày càng sáng.

Ánh sáng trước mắt ấm lên nhanh chóng.

Chẳng mấy chốc.

Sau khi băng vải được cởi ra, trước mắt sáng choang.

Bà Trần nhíu mày che mắt, cả người kích động, mắt hơi đau.

Mặt Trần Thiên Hạo biến sắc.

“Sao vậy?”

Tiết Thiên Linh nhíu mày.

Không thể nào.

“Bà Trần, bà cảm thấy thế nào?”

Bà Trần ôm mắt, không dám thả tay xuống.

Giọng bà hơi run run.

“Mắt tôi đau quá”.

“Mười mấy năm bà chưa nhìn thấy gì rồi, vậy nên có hơi nhạy cảm với ánh sáng. Bà đừng sợ, thử bỏ tay xuống đi”.

Tiết Thiên Linh khuyên.

“Mẹ, mẹ nghe lời Tiết thần y đi, đừng sợ”.

Trần Thiên Hạo khẽ xoa vai bà.

Bà Trần gật đầu, mím môi.

Hai tay từ từ thả ra, ánh sáng chiếu vào mắt, cảm giác ánh sáng nóng bỏng đang chiếu vào mắt mình, khiến bà vô cùng khó chịu.

Bà cố gắng chịu đựng sự nóng bỏng khó chịu này, hai tay bà run rẩy, buông thõng xuống.

Trước mắt là một mảng trắng xóa, mơ hồ nhìn thấy bóng người.

Chẳng qua không nhìn thấy rõ.

Bà chớp mắt một cái.

Nhìn Trần Thiên Hạo đứng cạnh mình.

Một hình bóng cao lớn hiện lên trong tầm mắt bà.

Bà đưa tay ra nhìn tay mình, thấy trắng xóa, chỉ có một bóng hình, sau đó dựa vào hình bóng mơ hồ chạm vào Trần Thiên Hạo.

“Thiên Hạo, là con sao?”

Nhìn thấy mẹ đưa tay ra sờ mình, Trần Thiên Hạo vui mừng.

Vội vàng ngồi xổm xuống.

Một gương mặt sáp đến tay bà Trần.

“Mẹ, mẹ nhìn thấy con sao?”

Bà Trần lắc đầu.

“Mẹ hình thấy bóng dáng của con nhưng không nhìn rõ”.

“Tiểu Nguyệt đâu?”

Bà nói tiếp.

Lưu Tiểu Nguyệt lo lắng, cô đến bên cạnh Trần Thiên Hạo, ngồi xổm xuống nhìn bà Trần.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 244


Chương 244

“Mẹ, con ở đây”.

“Ừ. Mẹ có thể nhìn thấy một bóng dáng xinh đẹp, đây là Tiểu Nguyệt”.

Nói xong bà duỗi tay ra sờ mặt Tiểu Nguyệt, nhẹ nhàng mỉm cười.

Rõ ràng sự thay đổi hiện nay của bà Trần nhanh hơn trước nhiều, nhưng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.

Trần Thiên Hạo nhíu mày.

“Tiết thần y, chuyện gì thế này”.

Tiết Thiên Linh thở dài.

Lắc đầu nói.

“Mắt bà Trần hồi phục ở một mức độ nhất định, nhưng số năm của nhân sâm không đủ, vậy nên…”

Cuối cùng vấn đề vẫn nằm ở dược liệu.

Trần Thiên Hạo hiểu rõ, muốn mắt mẹ hồi phục hoàn toàn, chắc phải tìm được nhân sâm hơn ngàn năm, hoặc là linh chi trong truyền thuyết.

Anh nghiêm túc nói với bà Trần.

“Mẹ đừng lo, con sẽ tìm được thảo dược tốt hơn, để mẹ sớm ngày thấy được ánh sáng”.

Bà Trần quay mặt nhìn về phía Trần Thiên Hạo, đưa tay sờ gò má anh.

Bà mỉm cười.

“Thiên Hạo, mẹ mù mười mấy năm, đã quen rồi”.

“Chỉ cần như vậy đã là tốt lắm rồi, ít nhất bây giờ cũng có thể đi lại”.

Đúng là chưa hồi phục hoàn toàn, khiến bà hơi thất vọng nhưng tốt hơn trước kia nhiều rồi.

Thanh Long, Chu Tước, Bạch Hổ đứng bên không chen miệng vào.

Nhóc 13 đứng một bên, hơi lo lắng.

Trần Thiên Hạo vẫy tay gọi cậu bé.

“13, ra đây để bà nội nhìn con”.

Nhóc 13 như bị gọi đi tập hợp khẩn cấp, bước đi như người máy.

Khiến mọi người không nhịn được khẽ mỉm cười.

“13, để bà nội nhìn cháu nào”.

Bà Trần nhìn một cái bóng đen gầy còm, đưa tay ra nắm lấy tay cậu bé.

Bàn tay nhỏ bé non nớt đầy nhưng vết trai, bên trên còn có chi chít băng dán khiến bà Trần cảm thấy xót xa.

Nhóc 13 ngồi xổm dưới mặt đất, bà Trần ôm thằng bé vào lòng.

“Đứa trẻ ngoan”.

Thằng bé nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng lấy can đảm lấy một pho tượng từ trong ngực mình.

Đó là tượng gỗ khắc hình bà Trần.

“Bà ơi, đây là quà cháu tặng bà”.

“Quà sao?’

Bà Trần nhìn xuống đồ vật mơ hồ kia, nhưng bởi vì nó nhỏ quá nên không thể nhìn rõ được. Tuy nhiên, bà đã nhanh chóng hiểu ra tại sao trên tay thằng bé lại phải dán nhiều băng dán như vậy.

“Bà ơi, hôm qua cháu đến miếu Bồ Tát. Cháu đã cầu xin Bồ Tát rồi, người nhất định sẽ phù hộ cho mắt bà được chữa khỏi”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 245


Chương 245

Nhóc 13 nghiêm túc nói.

Bà Trần thấy sống mũi cay cay.

Bàn tay gầy guộc dịu dàng xoa đầu thằng bé.

“Cháu ngoan lắm, chắc chắn mắt của bà sẽ được chữa khỏi. Bây giờ bà đã nhìn được nhiều hơn trước rồi. Đợi lần sau bố nuôi của cháu tìm được thuốc tốt là có thể chữa khỏi hoàn toàn”.

Bà Trần nhẹ giọng khen ngợi.

Cảnh tượng này khiến bất kỳ ai chứng kiến cũng phải cảm động rơm rớm nước mắt.

Trần Thiên Hạo lại đột nhiên nhớ ra hôm qua nhóc 13 không ở nhà họ Trần. Lúc đầu anh không để ý lắm, cứ tưởng thằng bé thấy nhiều người của đội phòng chống bạo động bao vây nên sợ hãi trốn đi.

Bây giờ anh mới biết được.

Thằng bé này có lòng tới tận miếu Bồ Tát ở thành Nam, không quản ngại đêm khuya vất vả.

Anh hài lòng gật đầu.

“13, thấy con hiếu thảo như vậy, bố nuôi rất vui”.

Bà Trần cũng gật gù tán thưởng.

“Đứa trẻ ngoan, cháu phải nghe lời bố nuôi chăm chỉ học hành, sau này làm một người hùng ra trận giết địch, bảo vệ nước nhà”.

“Cháu sẽ cố gắng”.

Nhóc 13 trịnh trọng gật đầu đáp lại.

Bà Trần khẽ xoa đầu nhóc 13, bảo cậu đứng dậy ngồi cạnh mình, dịu dàng cầm tay cậu.

Ánh mắt hốt hoảng nhìn về phía Lưu Tiểu Nguyệt.

“Tiểu Nguyệt à, hôm nay là ngày bao nhiêu rồi?”

“Thưa mẹ, hôm nay là ngày hai mươi tám tháng năm”.

“À, thời gian trôi nhanh thật đấy, chẳng mấy ngày nữa là hai đứa kết hôn rồi”.

Trong giọng nói của bà Trần tràn đầy kích động.

“Thiên Hạo, mẹ bảo con đi chụp ảnh cưới con đã đi chưa?”

“Còn cả phòng tân hôn nữa, cứ sắp xếp ở đại viện nhà chúng ta là được, con làm chưa đấy?”

Khi nói với con trai, giọng điệu của bà có chút không vừa ý.

“Con, con đang chuẩn bị rồi. Dạo này bận nhiều việc quá, ngày mai chúng con sẽ đi chụp ảnh cưới liền”.

Trần Thiên Hạo cúi đầu lắp bắp giải thích, bộ dạng như một đứa trẻ làm sai chuyện gì.

Nói rồi anh liếc mắt nhìn sang Lưu Tiểu Nguyệt.

Thế nhưng cô lại sa sầm mặt, quay đầu đi không thèm nhìn anh.

“Ừ, con phải làm mau lên. Đừng để đến lúc không kịp lại làm qua loa sơ sài”.

Dứt lời, bà Trần lại vỗ về bàn tay của Lưu Tiểu Nguyệt.

“Tiểu Nguyệt, con nghe mẹ nói, nhất định phải chụp ảnh cưới thật đẹp. Độ tuổi đẹp nhất của hai đứa đều sẽ được lưu giữ lại trong những bức ảnh đó đấy”.

“Đợi đến khi các con già đi, nhìn thấy ảnh chụp mình hồi còn trẻ, nhất định sẽ rất nhớ”.

Nói tới đây, bà hơi ngẩn người, dường như đang thả hồn về quá khứ.

Lưu Tiểu Nguyệt vốn định nói gì đó nhưng lại không dám mở lời.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 246


Chương 246

Cô hiểu rõ tính cách của bà Trần, sao có thể cho phép cô hủy hôn.

Sao cô có thể nói là Trần Thiên Hạo mập mờ với cô gái khác.

Tuy trong lòng chất đầy ấm ức nhưng cô lại chẳng nói nên lời.

“Tiểu Nguyệt, Tiểu Nguyệt?”

Bà Trần không nghe thấy cô trả lời mình, sốt ruột gọi hai tiếng.

Lưu Tiểu Nguyệt vội vàng chấn chỉnh tinh thần.

“Vâng ạ, con biết rồi thưa mẹ”.

“Ừ”.

Bà Trần vốn là người tinh ý, chỉ nghe cô nói vậy đã nhận ra hai người họ có chuyện gì khúc mắc.

Bà đoán chắc hẳn là có liên quan tới Tiền Cẩm Lâm.

Mắt bà mù, nhưng lòng thì không.

“Thiên Hạo, con lại đây”.

Trần Thiên Hạo sải bước tới gần rồi ngồi xuống.

Bà Trần cầm một tay của anh và của Lưu Tiểu Nguyệt hợp lại cùng một chỗ.

“Hai người sống với nhau cả đời, không thể nào không xảy ra cãi vã. Các con phải nhớ lấy, cho dù trời đất có sập xuống”.

“Các con vẫn còn có nhau”.

“Mẹ biết Thiên Hạo làm người ra sao, cũng hiểu tính cách của Tiểu Nguyệt”.

“Vậy nên mẹ muốn nói với hai đứa một câu”.

“Mọi chuyện các con cảm thấy lớn đến mức khiến các con sụp đổ đều không phải chuyện gì to tát”.

“Tiểu Nguyệt, con có hiểu được ý mẹ muốn nói gì không?”

Mặc dù thái độ của bà Trần rất nghiêm khắc, nhưng từng câu từng chữ đều chạm tới nội tâm người nghe.

Lưu Tiểu Nguyệt nghe xong, lặng lẽ rơi nước mắt.

Bàn tay đang áp vào tay Trần Thiên Hạo của cô dùng sức nắm chặt tay anh.

Anh bị đau đến mức phải mím môi, nhưng cũng không dám phản kháng gì.

Bà Trần nhoẻn miệng nở nụ cười.

Có một số việc, ý trời đã định là không thể không làm.

Giống như đám cưới giữa Trần Thiên Hạo và Lưu Tiểu Nguyệt.

Sau đó, hai người nhanh chóng đi chụp ảnh cưới và treo ở một vị trí dễ thấy trong phòng tân hôn.

Mặc dù trong lòng cô vẫn còn khúc mắc nhưng nghe lời khuyên bảo của bà Trần, ít nhiều cũng đã nghĩ thoáng ra.

Cô thầm tin tưởng.

Có bà Trần làm chỗ dựa, không cần phải sợ Trần Thiên Hạo phụ bạc mình.

Trong khoảng thời gian này, Tiền Cẩm Lâm vẫn luôn nằm điều trị ở bệnh viện.

Đến ngày hôm sau cô ta nghe tin ba nhà Triệu, Tôn, Lý đều đã bị hủy diệt.

Vừa nghe liền biết là tác phẩm của Trần Thiên Hạo.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 247


Chương 247

Cô ta vẫn luôn có một suy đoán bạo gan về thân phận thật sự của anh.

Thỉnh thoảng cô ta có gọi cho anh để xác nhận xem anh đã an toàn hay chưa.

Thế nhưng lần nào cũng không gọi được, một là không ai nghe, hai là bị treo máy.

Điều này khiến cô ta sốt ruột không muốn ở lại bệnh viện nữa.

May mà có Vương Uyên Bác ở đó dọa dẫm, bảo nếu cô không chịu nghe lời chữa bệnh thì cả tay và đùi đều sẽ có vết sẹo to đùng.

Tiền Cẩm Lâm nổi trận lôi đình, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể ngoan ngoãn nằm viện.

Ngày hôm nay, cô ta đang tập đi trong hành lang bệnh viện, phòng ngừa cơ bắp dưới chân bị tê liệt hoặc hoại tử.

Thì bất ngờ trông thấy Trần Thiên Hạo đang lững thững đi tới.

Trên tay còn xách theo một giỏ quà.

Cô ta cảm động vô cùng, thầm nghĩ cái tên đầu gỗ này vẫn còn tốt với mình lắm.

Trong cơn phấn khích, cô ta vội vàng lao về phía anh.

“Thiên Hạo!”

“Rốt cuộc anh cũng chịu đến thăm tôi rồi”.

Cô ta ôm chầm lấy anh, cảm động bật khóc nức nở.

“Anh thật là, đến thăm là được rồi, còn quà cáp làm gì”.

Trần Thiên Hạo hoảng sợ cả người cứng đờ, hai tay máy móc dang ra, trông giống như chuột thấy mèo.

“Cô, cô làm gì vậy? Mau thả tôi ra”.

“Thiên Hạo, anh đừng giả vờ nữa. Tôi biết anh thích tôi rồi”.

“Mau lên, mau ôm tôi đi”.

Tiền Cẩm Lâm ôm chặt lấy anh, tựa đầu vào bờ ngực rắn rỏi của anh, nũng niu nói.

“Cẩm Lâm, cô, cô thả tôi ra đi, bao nhiêu người đang nhìn vào kìa”.

“Nhìn gì?”

“Tôi không để ý đâu!”

Cô ta ngẩng đầu nhìn lên vẻ mặt căng thẳng của anh, lại nhớ tới khí phách hiên ngang khi anh đối đầu với kẻ thù.

Không khỏi bật cười thành tiếng.

“Anh nhìn anh đi, người ta cầm dao đòi giết anh anh cũng không nhíu mày một cái. Vậy mà được một cô gái xinh đẹp ôm lại khiến anh sợ tới vậy sao?”

“Trông tôi đáng sợ lắm à?”

Tiền Cẩm Lâm trợn mắt, gương mặt méo mó vì nhịn cười.

“Cô không đáng sợ, cô đẹp nhất”.

“Nhưng mà, cô cũng phải thả tôi ra đi chứ”.

Giọng điệu của anh mang theo ý cầu khẩn. Anh thật sự không thể chịu nổi thái độ hồ hởi nhiệt tình như vậy của cô ta.

Nào ngờ, cô ta lại càng ôm chặt lấy anh. Nếu không phải cô ta đang bị thương ở chân thì chắc là sẽ quắp cả hai chân lên người anh luôn.

Trần Thiên Hạo bỗng cau mày, dùng tay đỡ eo.

“Cẩm Lâm, cô mau thả tôi ra đi, cô chạm tới eo tôi rồi”.

Nghe thấy thế, sắc mặt của Tiền Cẩm Lâm tức thì thay đổi.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 248


Chương 248

Cô ta cuống quýt thả anh ra, lo lắng nhìn xuống eo anh thì thấy băng vải quấn quanh eo đã thấm đầy máu tươi.

“Trời ơi, đều tại tôi, đều tại tôi”.

Cô ta hoảng hốt nói xin lỗi không ngừng, thấy anh đau đớn trợn mắt không khỏi đau lòng suýt rơi nước mắt.

“Hự!”

Anh hít vào một hơi khí lạnh, trừng mắt lườm cô ta một cái.

Sau đó anh đi vòng qua cô ta, sải bước đi tới phòng bệnh nằm ở phía cuối hành lang.

“Thiên Hạo?”

“Anh đi đâu vậy?”

Tiền Cẩm Lâm nhíu đôi chân mày thanh tú, trông thấy đột nhiên anh đi nhanh như vậy, chợt hiểu ra điều gì đó.

Bực bội giậm chân tại chỗ rồi lập tức đuổi theo.

“Anh dám lừa tôi!”

Vết thương ở eo của anh bị rỉ máu là vì cuộc chiến đấu ác liệt vào tối qua. Mà lần này anh đến bệnh viện cũng không phải là để thăm bệnh Tiền Cẩm Lâm mà là đến thăm mấy cựu binh bị đánh.

Bọn họ được anh chăm sóc nhiệt tình, hào phóng cho nằm điều trị ở phòng bệnh tốt nhất.

Cũng chính là dãy phòng bệnh cùng tầng với cô ta.

Kỳ thực Trần Thiên Hạo không muốn gặp cô ta cho lắm, hơn nữa anh sắp kết hôn rồi, quả thực không biết phải đối mặt với cô ta như thế nào.

Vốn dĩ anh chỉ muốn lặng lẽ đến thăm mấy người lính già rồi về, nào ngờ lại gặp phải cô ta ở ngay ngoài hành lang.

Anh bước đi thật nhanh, nhưng Tiền Cẩm Lâm vẫn đuổi theo bằng được.

Anh không dám dừng bước dù chỉ một lần, thoắt cái đã đi tới phòng bệnh của các cựu binh.

Một phòng bệnh thường sạch sẽ, ngăn nắp có thể để tám bệnh nhân nằm điều trị cùng một lúc.

Người lính già bị cụt tay đang ngồi chung với vài người khác nói chuyện rôm rả.

Giây phút bọn họ nhìn thấy anh đẩy cửa bước vào.

Tất cả đều hưng phấn hết cả lên.

“Cậu Trần”.

Người lính bị cụt tay xông ra đầu tiên, dùng cánh tay kẹp lấy bàn tay của anh.

“Tiền bối!”

Trần Thiên Hạo nhìn thấy bọn họ, trong lòng lập tức dâng lên một bầu nhiệt huyết dạt dào.

Hai mắt anh rưng rưng, anh nắm chặt cánh tay cụt lủn của người lính già rồi nhìn sang những người còn lại.

“Mọi người phải chịu khổ rồi”.

Vẻ mặt anh tràn đầy áy náy, ánh mắt cảm động.

Những người lính già kia thi nhau lắc đầu nói.

“Cậu đang nói linh tinh gì thế?”

“Cậu là người tốt đã đứng ra bảo vệ chúng tôi. Nếu không có cậu thì chúng tôi đã không được như ngày hôm nay”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 249


Chương 249

“Đúng rồi, không nhờ có cậu thì chẳng ai thèm để ý tới những kẻ tàn tật vô dụng như chúng tôi đâu”.

Bọn họ vừa nói vừa cảm động bật khóc.

Quả thực, suốt bao năm qua, bọn họ đã phải chịu quá nhiều ấm ức, bị mọi người quên lãng.

“Sao mọi người lại là kẻ tàn tật vô dụng được? Nếu không nhờ có các chú, chúng cháu sẽ không được sống trong một đất nước yên bình như bây giờ”.

Trần Thiên Hạo lắc đầu phủ định.

Lời anh nói khiến những người lính già kia đều cực kỳ cảm động.

“Nào, mau lại đây ngồi đi”.

Người lính cụt tay chợt sực tỉnh, chớp mắt vài cái để không phải rơi nước mắt.

Họ dẫn anh đi tới ngồi xuống ghế.

Anh mỉm cười đặt giỏ quà đựng thuốc bổ ở dưới đất.

“Cậu có lòng đến là được rồi, sao phải mua quà cáp làm gì?”

“Cậu khách sáo với chúng tôi quá”.

Bọn họ cười nói vui vẻ, bận rộn rót nước mời anh uống, sau đó thi nhau kéo ghế tới gần trò chuyện sôi nổi.

Tiền Cẩm Lâm đứng ở ngoài cửa phòng, nhìn thấy anh đang được những cựu binh vây quanh nói chuyện rôm rả.

Cô ta vô thức nở nụ cười si ngốc.

Bên trong phòng bệnh.

Suốt cả nửa ngày trời anh chẳng nói năng gì, chỉ lặng yên ngồi nghe các bậc cha chú kể lại sự tích chiến đấu anh dũng khi xưa của mình.

Trong lòng sinh ra cảm giác khâm phục và kính nể với họ.

Trước khi anh rời đi, những người lính già đều lưu luyến không nỡ chia tay.

Anh trịnh trọng nói với bọn họ rằng.

“Thưa các chú, hôm nay cháu không chỉ muốn đến thăm hỏi các chú mà còn có việc muốn nói”.

Vẻ mặt của bọn họ lập tức trở nên nghiêm túc hẳn lên.

“Cậu yên tâm, chỉ cần không phải là chuyện gây hại cho đất nước, bảo chúng tôi làm gì chúng được”.

Nghe thấy thế, anh không nhịn được bật cười thành tiếng.

“Không nghiêm trọng tới vậy đâu”.

“Cháu chỉ muốn chính thức thông báo cho mọi người biết, dự án Nhà của chiến thần đã được xây xong. Đây là nơi dưỡng lão được xây dựng riêng cho cựu binh như các chú. Nếu các chú muốn thì có thể dọn tới sống bất cứ lúc nào”.

“Nhà của chiến thần?”

“Tôi có nghe nói rồi”.

“Tôi còn nhìn thấy nó từ đằng xa rồi cơ. Trông kiến trúc nhà đẹp lắm, còn đẹp hơn cả công viên”.

Nghe thấy đồng chí của mình khen tấm tắc, người lính cụt tay nhỏ giọng hỏi.

“Nhà của chiến thần đúng là ngôi nhà trong mơ của chúng tôi, đương nhiên là chúng tôi muốn đi rồi. Chỉ có điều…”

“Ở đó thu phí có đắt không?”

Trần Thiên Hạo khẽ mỉm cười.

“Nhà của chiến thần hoàn toàn miễn phí với các cựu chiến binh”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 250


Chương 250

“Không thu tiền!”

“Không?”

“Không thu tiền sao?”

Đám người nghe vậy đều giật mình kinh hãi.

“Không sai, không chỉ không thu tiền nhà, còn bao ăn ở, giúp việc, bảo vệ”.

“Nếu mọi người có gì không hài lòng cứ thoải mái góp ý”.

Trần Thiên Hạo ôn tồn giải thích.

Các cựu chiến binh ngây người, vẻ mặt mừng rỡ.

“Cậu đúng là người tốt”.

“Đâu chỉ mỗi người tốt, là Bồ Tát sống luôn rồi”.

Anh mỉm cười xua tay.

“Các chú ạ, cháu chỉ đề xuất ý kiến thôi, chính phủ mới là bên đồng ý cho tiến hành dự án”.

Nói xong, vẻ mặt anh trở nên trang nghiêm.

Quay người nhìn ra ngoài cửa kính, ánh mắt hướng về phía Đế Đô xa xôi.

Các cựu binh cũng đồng loạt đứng thẳng người dậy, giơ tay nghiêm chào.

Đồng thời, sắc mặt của Trần Thiên Hạo cũng trở nên nghiêm nghị.

Tiền Cẩm Lâm ở ngoài cửa trông thấy cảnh tượng này cũng tỏ ra kính sợ.

Kính chào!

“Tổ quốc vĩ đại!”

Những người lính già vui vẻ tiễn đưa.

Trần Thiên Hạo rời khỏi phòng bệnh, đồng thời cố gắng khuyên nhủ bọn họ từ bỏ ý định tiễn anh ra tận cổng viện.

Tiền Cẩm Lâm đứng chờ ở ngoài, nhìn ngây ngốc như một em gái si tình.

“Thiên Hạo, anh vĩ đại thật đấy”.

Anh vừa nhìn thấy cô ấy là thấy đau đầu.

Anh không nhịn đưa tay lên che eo, bất chợt phát hiện chỉ có cách này mới có thể khiến cô ta bớt làm lố lại.

“Cô đừng qua đây, eo tôi đau thật đấy”.

“Anh…”

Tiền Cẩm Lâm cắn m0i dưới, liếc mắt nhìn anh đầy tình tứ.

Dịu dàng vuốt v3 mái tóc dài của mình.

“Thiên Hạo, anh không thấy tôi đẹp sao?”

Vừa nói cô ta vừa vén ống quần bệnh nhân lên, khoe đùi bị quấn kín băng vải.

Sắc mặt cô ta trở nên xấu hổ, vội vàng thả quần xuống.

Trần Thiên Hạo dở khóc dở cười.

Anh vốn định đi luôn nhưng lại nhớ ra mình sắp kết hôn, sau này không thể tiếp tục dây dưa với cô ta nữa.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 251


Chương 251

Đương nhiên phải nói cho rõ ràng, không thể để cô ta tiếp tục mập mờ với mình như vậy.

Sắc mặt anh dần trở nên nghiêm túc.

Anh không nói lời nào dẫn cô ta vào phòng bệnh.

Anh đi trước, cô ta theo sát phía sau.

Cô ta biết ý vừa vào phòng liền đóng cửa lại.

“Cẩm Lâm”.

“Có vài lời tôi nhất định phải nói cho cô biết”.

Trần Thiên Hạo nhìn về phía cô ta, vẻ mặt không nỡ, nhưng vẫn phải hạ quyết tâm.

“Mấy ngày nữa tôi sẽ kết hôn”.

Mặc dù Tiền Cẩm Câm đã nghĩ tới khả năng này vô số lần, dù cho cô ta vẫn luôn tự nhủ mình không tam tâm.

Thế nhưng giây phút nghe chính anh nói ra.

Cô ta vẫn không khỏi chấn động.

Nước mắt rơm rớm.

Cô ta hít sâu một hơi.

Quay về thái độ nghiêm túc.

“Chúc mừng anh”.

Trần Thiên Hạo gật đầu coi như đáp lại.

Trong lòng anh bỗng có chút chua xót. Cô ta không dây dưa, không tức giận, cũng không tỏ ra khó chịu.

Phản ứng của cô ta khiến anh thấy thất vọng lạ thường.

Cho dù không muốn thừa nhận nhưng sau nhiều lần cùng trải qua sinh ly tử biệt.

Cô ta đã chiếm giữ một vị trí quan trọng trong lòng anh.

“Cẩm Lâm, cô là một cô gái tốt”.

“Tôi hi vọng cô có thể mãi mãi vui vẻ”.

“Chúng ta không thể tiến xa hơn được đâu”.

Trần Thiên Hạo nói xong, sắc mặt trở nên ảm đạm.

Sau đó, anh không nói gì nữa, cất bước rời đi.

Anh đi lướt qua người cô ta lại bị cô ta kéo tay lại.

“Thiên Hạo, anh đừng đi được không?”

Anh dừng bước, lạnh lùng hất tay cô ta ra, không quay đầu lại mà đi thẳng ra khỏi phòng bệnh.

Tiền Cẩm Lâm cảm thấy đất trời như sập xuống.

Bao nhiêu giấc mơ đẹp đẽ đều sụp đổ trong nháy mắt.

Nước mắt tuôn rơi không ngừng, từng giọt nước mắt như hạt trân châu rơi xuống mặt đất.

Giờ phút này.

Vết thương trên người cô ta như tê dại, không còn đau đớn gì nữa.

Nhưng trái tim, thì quặn thắt lại.

Ngày mùng sáu tháng sáu!

Ngày lành tháng tốt!

Cuối cùng ngày này cũng đã đến.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 252


Chương 252

Đại viện nhà họ Trần giăng đèn kết hoa tưng bừng.

Bà Trần dọn dẹp đồ đạc trong chính đường để làm thành phòng tân hôn cho Trần Thiên Hạo.

Mặc dù anh đã kiên quyết phản đối nhưng vẫn không thể ngăn cản được quyết định của bà Trần.

Không có cơ hội thương lượng nào.

Ở trong chính đường đồng nghĩa với việc trở thành chủ gia tộc.

Đó là người nắm quyền lực cao nhất trong gia tộc.

Trần Thiên Hạo là người khiến cả nhà họ Trần đều phải kính sợ, anh ở chính đường cũng không có ai dị nghị gì.

Hết cách.

Anh chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo.

Trong đại viện vô cùng náo nhiệt.

Mới sáng sớm, toàn bộ rạp cưới, sân khấu đều đã được dựng lên chỉnh tề.

Khách khứa từ khắp nơi kéo đến chúc mừng.

Trần Khải Minh, Châu Minh, Tôn Tư Minh, ba ông lớn đều có tên là Minh đã tụ họp đông đủ, ai cũng chuẩn bị quà mừng hậu hĩnh.

Tưởng Đại Vi dẫn theo một vài binh lính đại diện cho đơn vị đóng quân phụ cận của đội quân Đông Hoang cùng với lời chúc của hàng nghìn chiến sĩ khác đến chúc mừng.

Ngoài ra còn có các thế lực và gia tộc lớn của Nam Thành cũng tới đông đảo.

Cộng với thế lực ngầm.

Cho dù là người có máu mặt hay kẻ vô danh đều chuẩn bị rất nhiều quà mừng giá trị.

Trần Thiên Hạo.

Chính là người nắm giữ sức mạnh khủng khiếp mới nổi của Nam Thành.

Chỉ bằng sức một người đã có thể hủy diệt cả bốn gia tộc lớn.

Vậy nên các thế lực ở các thành thị xung quanh đều không muốn bỏ qua cơ hội móc nối quan hệ.

Toàn bộ các gia tộc được coi là có máu mặt của ba thành Đông, Tây, Bắc đều thi nhau chạy đến chúc mừng.

Bà Trần mặc một bộ đồ màu đỏ in hoa văn phúc thọ, trông vô cùng trang trọng.

Bà được hai người Trần Vĩnh Khang, Trần Vĩnh Hằng đỡ đi qua bảy tòa đại viện, cúi đầu cảm ơn khách khứa tới chung vui.

Tất cả mọi người, kể cả Trần Khải Minh cũng đồng loạt đứng lên lộ vẻ kính sợ.

“Chúc mọi người ăn uống vui vẻ”.

Bà Trần vui mừng ra mặt, cười mãi không ngừng.

Hôm nay vừa là ngày cưới của Trần Thiên Hạo, vừa là ngày ra viện của các cựu chiến binh.

Anh đã sắp xếp xe đón bọn họ đến đại viện nhà họ Trần.

Hơn trăm người lính già đi vào trong đại viện, trông thấy các quan khách quần áo là lượt, quà tặng quý giá.

Không khỏi cảm thấy tự ti, vô thức lùi bước về sau.

Đồng thời, các gia tộc và thế lực lớn đến dự đám cưới đều bất ngờ với sự xuất hiện của một loạt các cựu binh ăn mặc giản dị.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 253


Chương 253

Trưng ra vẻ mặt khinh thường nhìn bọn họ.

“Này này này, hôm nay là ngày cưới của Trần Thiên Hạo, sao đám ăn xin các người lại mò tới hả? Không biết ý gì hết”.

Trong tòa đại viện thứ nhất.

Chủ của một gia tộc hàng đầu Bắc Thành đứng dậy, sải bước đi tới trước mặt đoàn cựu chiến binh.

Cùng lúc đó còn có vài thế lực khác cũng nhao nhao đứng lên phụ họa.

“Toàn cái thứ gì không biết, mau cút đi”.

“Đúng là xui xẻo. Chúng ta phải giúp cậu Trần dọn dẹp đám rác rưởi này mới được”.

Những người lính già vốn đã tự ti mặc cảm, bây giờ lại nghe thấy lời nhục mạ của bọn họ, không khỏi càng thêm xấu hổi.

Nếu là bình thường với tính tình của bọn họ, chắc chắn sẽ không cam lòng chịu nhục.

Thế nhưng hôm nay là ngày vui của Trần Thiên Hạo.

Bọn họ không thể gây thêm rắc rối cho anh được.

Thế là đành phải thất vọng quay người định bỏ đi.

Thanh Long là người phụ trách tiếp đón các cựu chiến binh. Anh ta vừa mới đỗ xe xong, đang đi vào thì thấy bọn họ kéo nhau rời đi.

Không khỏi ngạc nhiên hỏi.

“Sao các chú lại đi ra đây?”

Người lính cụt tay khó xử thở dài một hơi.

“Chàng trai à, hôm nay là ngày vui của cậu Trần. Trong đó toàn quan chức cấp cao với người nhà giàu. Mấy người lính nghèo chúng tôi không nên vào thì hơn”.

“Đúng rồi đó”.

“Làm phiền cậu một chút, đây là chút tiền chúng tôi gom góp được, không có nhiều lắm, cậu gửi cậu Trần giúp tôi với”.

“Chúng tôi sẽ ghi nhớ lòng tốt của cậu ấy ở trong lòng”.

Các cựu binh vội vàng giải thích, rồi một người trong số họ đưa ra một chiếc khăn tay thêu hoa bạc màu, đầu khăn bục chỉ.

Bên trong là một xấp tiền mặt được chia thành từng chồng xếp đè lên nhau.

Một trăm.

Năm mươi.

Mười nghìn.

Năm nghìn.

Còn có cả một đồng!

Thanh Long thấy vậy, trong lòng xót xa.

Khóe mắt rưng rưng.

“Không, mọi người không thể đi như vậy được”.

“Các chú phải tự mình đưa số tiền này cho anh ấy”.

Các cựu binh nhìn xuống bọc tiền, ai cũng im lặng không nói lời nào.

Bọn họ có là gì đâu?

Có người còn nghèo đến mức chỉ có một đồng tiền mừng.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 254


Chương 254

Những người đang dự đám cưới ở bên trong đều là người có thân phận cao quý.

Có thể dễ dàng bỏ ra mấy chục triệu, thậm chí là mấy trăm triệu.

Bọn họ đồng loạt lắc đầu, không chịu nghe lời khuyên nhủ của Thanh Long mà dứt khoát bỏ đi.

Thanh Long bèn vội vàng gọi điện cho Trần Thiên Hạo.

Lúc này anh đang ngồi trong phòng, sau lưng anh là thợ make up đang làm tóc.

Nghe thấy chuông réo, anh lập tức nghe máy.

“Các cựu chiến binh đưa cho tôi một bọc tiền rồi định bỏ đi”.

Nghe thấy thế, anh vô cùng sốt ruột.

Vội vàng đẩy thợ make up ra rồi lao ra khỏi phòng.

Đám người bên trong đại viện nhìn thấy anh chạy ra đều cuống cuồng đứng dậy.

Trưng ra bộ mặt lấy lòng, tưởng anh đang vội vã ra tiếp đón mình.

Đại viện thứ bảy.

Đại viện thứ sáu.

Đại viện thứ năm.



Dù là người có thân phận cao hay thấp, tất cả đều sửng sốt nhìn anh lạnh lùng chạy lướt qua mình.

Cuối cùng, anh cũng đuổi kịp tới ngoài đại viện.

Đứng trước mặt đám cựu binh cản lại.

“Các chú, hôm nay là ngày cưới của cháu, sao các chú không vào dự?”

“Cậu Trần, chúng tôi có vào rồi”.

“Chúc cậu tân hôn hạnh phúc”.

Những người lính già thi nhau tặng anh những lời chúc chân thành, vẻ mặt tươi cười vui vẻ.

Thanh Long vô cùng cảm động, lập tức đưa bọc tiền mừng kia cho anh.

Đây là tiền của các cựu chiến binh.

Anh nhìn chằm chằm chiếc khăn tay tuy cũ nhưng rất sạch sẽ, run rẩy đưa tay nhận lấy.

Chậm rãi mở ra xem.

Trái tim anh như thắt lại, nước mắt rơm rớm.

Của ít lòng nhiều.

Thế nào mới là nhiều? Tỷ phú bỏ ra một triệu có được coi là nhiều không?

Không hề!

Thế nhưng những người lính xuất ngũ mỗi tháng chỉ có mấy chục đồng tiền trợ cấp nhưng sẵn sàng bỏ ra một đồng thì có nhiều không?

Nhiều!

Bởi vì, đây chính là tất cả những gì mà bọn họ có.

Chỉ thiếu một đồng thôi là bọn họ đã phải nhịn hai cái bánh bao.

Cũng có nghĩa là phải nhịn đói một bữa!
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 255


Chương 255

Trần Thiên Hạo bỗng nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt kiên quyết.

“Đi theo cháu vào trong nào”.

Nói rồi, anh dẫn đầu đi vào đại viện.

Các cựu binh ngơ ngác nhìn nhau, cuối cùng vẫn đi theo.

Một người.

Hai người.

Ba người.

Bọn họ nối đuôi nhau đặt chân vào đại viện nhà họ Trần.

Mấy chủ gia tộc vừa sỉ nhục các cựu binh đều ngạc nhiên khi lấy bọn họ vẫn còn mặt dày đi theo Trần Thiên Hạo vào trong.

Ai cũng đoán mò là vì hôm nay kết hôn nên anh không tiện đuổi bọn họ đi.

Nhao nhao lên tiếng xua đuổi.

“Mau cút đi”.

“Sao lũ rác rưởi này còn dám tới đây?”

Anh dẫn đầu nghe thấy thế, tức thì hiểu ra lý do khiến các cựu binh phải rời đi.

Anh dừng bước, lửa giận trong lòng dâng lên.

Mặt sa sầm nhìn đám người đang xôn xao kêu gào quát tháo kia.

Thanh Long tiến lên phía trước, mỗi tay tóm lấy một người thẳng tay ném ra ngoài.

Bảy tòa đại viện nối liền với nhau, chỉ cần có chút tiếng động là tất cả đều sẽ chú ý tới.

Trần Thiên Hạo lạnh lùng nhìn quanh một lượt.

Giọng điệu trầm thấp quát mắng.

“Kẻ nào không tôn trọng các cựu chiến binh”.

“Lập tức cút ra khỏi nhà họ Trần chúng tôi!”

Đôi mắt hổ phách tràn đầy sát khí.

“Tôi đang nói tới tất cả mọi người”.

Không một ai dám lên tiếng nữa, đồng loạt xấu hổ cúi đầu trốn tránh ánh mắt sắc như dao của anh.

Các cựu binh cảm động khôn xiết, bỗng có một niềm tự hào mãnh liệt thôi thúc bọn họ ưỡn ngực ngẩng cao đầu đầy hiên ngang.

Dưới sự dẫn dắt của Trần Thiên Hạo.

Hơn trăm người lính già xếp hàng ngay ngắn đi xuyên qua từng tòa đại viện.

Cuối cùng cũng tới tòa đại viện thứ bảy.

Tòa thứ nhất.

Là dành cho các thế lực và gia tộc hàng đầu.

Tòa thứ hai dùng để tiếp đãi các quan chức cấp cao.

Tòa thứ ba là chỗ của các nhân vật cầm quyền đứng đầu từ các thành phố.

Tòa thứ tư dành riêng cho Vương đầu to và các anh em của gã.

Tòa thứ năm là chỗ ngồi của các binh lính trực thuộc đội quân Đông Hoang.

Tòa thứ sáu bao gồm Thanh Long, Chu Tước, Bạch Hổ, Tiết Thiên Linh cùng với mấy đại biểu của đội quân Đông Hoang.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 256


Chương 256

Tòa thứ bảy.

Được dành lại cho các cựu chiến binh!

Bọn họ không khỏi cảm thấy bất an.

Tuy bọn họ không biết những người khác nhưng lại nhìn thấy mặt của các quan chức chính quyền thành phố trên ti vi không ít lần.

Đến cả phó chủ tịch Trần cũng chỉ được ngồi ở tòa thứ ba, vậy mà bọn họ lại được dẫn đến tòa thứ bảy.

Trần Thiên Hạo cười bảo.

“Các chú đừng khách sáo”.

“Mọi người mới là khách quý của cháu”.

Những người lính già cảm động không nói nên lời, lần lượt ngồi vào chỗ.

Cùng lúc đó.

Nhà họ Lưu cũng treo đèn giăng hoa tưng bừng.

Các thế lực đến nhà họ Trần mừng cưới cũng phái thêm một nhóm người đến nhà họ Lưu chúc mừng.

Các khách mời trong đại viện đều đã ngồi yên vị.

Đua nhau mang quà quý lên tặng.

Không hề khoa trương khi nói sau này ở Nam Thành trừ nhà họ Trần thì tất cả đều thuộc về nhà họ Lưu.

Hai nhà Trần Lưu liên hôn với nhau thì không chỉ ở Nam Thành, mà ở cả bốn thành phố đều không còn thế lực nào có thể so được.

Lưu Cảnh Minh mặc một bộ quần áo màu đỏ, vui mừng chào hỏi khách khứa.

Những gia tộc mà trước kia ông ta từng phải ngước lên ngưỡng mộ giờ đây đều đối xử với ông ta vô cùng cung kính.

Ông ta cực kỳ kích động, có nằm mơ cũng không ngờ mình sẽ có ngày hôm nay.

Tất cả những chuyện này đều nhờ vào công lao của Lưu Tiểu Nguyệt.

Nếu không nhờ cô năm xưa nhất quyết đòi đi theo Trần Thiên Hạo thì sao ông ta có thể được hưởng đãi ngộ như bây giờ?

Nghĩ tới đây, ông ta bỗng thấy lòng mình chua xót.

Trước kia ông ta không biết đối tốt với cô. Người làm bố như ông ta cảm thấy vô cùng áy náy và hối hận.

“Ông chủ, tôi có chuyện cần báo với ông”.

Trưởng lão nhà họ Lưu phụ trách tiếp đón khách khứa ở ngoài cổng hớt hải chạy vào hô to.

Lưu Cảnh Minh trò chuyện câu được câu chăng với phó chủ tịch thành phố đang nhiệt tình bắt chuyện rồi đi tới bực bội mắng.

“Hôm nay là ngày vui của Tiểu Nguyệt, ông hoảng loạn như vậy trông có ra thể thống gì không?”

Giờ đây ở trong Nam Thành còn ai có thể khiến người nhà họ Lưu của ông ta sợ hãi như vậy được nữa?

Phó chủ tịch thành phố ở chỗ ông ta, còn chủ tịch thì ở chỗ con rể.

Thống lĩnh đội quân Đông Hoang cũng là người một nhà. Chiến thần Đông Hoang còn là anh trai kết nghĩa của con gái ông ta.

Còn ai dám giương oai ở đây?

“Ông chủ, Lưu Bá Thiên đang ở ngoài cổng”, vị trưởng lão kia bất đắc dĩ nói.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 257


Chương 257

“Ông cụ trở về sao?”

Lưu Cảnh Minh trầm ngâm suy tư.

“Ông ấy muốn làm gì?”

“Ông ấy chẳng bảo gì, chỉ kêu Tiểu Nguyệt ra ngoài một chuyến”.

“Lão già chết tiệt này còn định giở trò gì nữa?”

“Để tôi đi xem thử”.

Lưu Cảnh Minh vội vã đi ra cổng đại viện.

Chỉ thấy Lưu Bá Thiên đang đứng chờ, bộ dạng nghèo túng rách rưới.

Dù sao nhiều năm gọi lão ta là bố, lại còn là người ông mà Tiểu Nguyệt vẫn luôn tôn trọng nên Lưu Cảnh Minh cũng thấy khó xử.

Ông ta chỉ lạnh lùng cất giọng hỏi.

“Lưu Bá Thiên, hôm nay là ngày cưới của Tiểu Nguyệt, ông định làm gì?”

Trông lão ta già đi rất nhiều, cũng kham khổ hơn xưa.

Quần áo trên người bẩn thỉu dơ dáy. Lão ta ngước nhìn Lưu Cảnh Minh, trầm ngâm hồi lâu.

Cất giọng khàn khàn nói.

“Bảo Tiểu Nguyệt ra gặp tôi”.

“Ông không nghe thấy tôi nói gì à? Hôm nay là ngày cưới của con bé, nó đang bận trang điểm, không rảnh ra gặp ông đâu”.

Lưu Cảnh Minh bực tức phản bác.

Lưu Bá Thiên nhìn ông ta thật lâu rồi lắc đầu cười khổ.

“Anh chỉ là một thằng đi ở rể gặp thời thì phất mà cũng dám răn dạy tôi sao?”

“Ha ha ha ha…”

Lão ta cười phá lên rồi không nói gì nữa, quay người đi thẳng.

Lưu Cảnh Minh nhìn theo bóng lưng cô độc của lão ta, không nhịn được thầm mắng một tiếng.

“Ông tưởng bây giờ ông vẫn là chủ nhà họ Lưu sao?”

“Bây giờ khác rồi. Ông chẳng là cái thá gì cả!”

Sau năm năm chờ đợi mòn mỏi.

Cuối cùng cũng đợi được đến ngày hôm nay.

Ngày cưới mà Lưu Tiểu Nguyệt chờ đợi ngày đêm rốt cuộc đã đến.

Trong phòng.

Cô mặc bộ váy cưới màu trắng tinh khôi, mái tóc ngắn được cài một chiếc bờm kim cương thật lớn.

Cần cổ mịn màng trắng như tuyết đeo dây chuyền kim cương hình trái tim.

Phấn nền nhàn nhạt, lông mày được kẻ vẽ tỉ mỉ.

Hôm nay trông cô cực kỳ xinh đẹp.

Thế nhưng không hiểu sao trong lòng cô vẫn còn cảm thấy bất an.

Hai ngày nay khi đã lấy lại bình tĩnh, cô cũng bắt đầu đón nhận lời giải thích của Trần Thiên Hạo.

Có lẽ.

Là tại cô quá nhạy cảm thôi.

Quá quan tâm tới anh.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 258


Chương 258

Đến mức không thể chấp nhận được việc anh có quan hệ thân mật với bất kỳ một người phụ nữ nào khác.

Cô không thể phủ nhận một điều.

Tiền Cẩm Lâm thật sự có tình cảm với anh, còn thể hiện rất rõ ràng.

Lúc đầu.

Cô tuyệt vọng tới mức cảm thấy như cả thế giới đều sụp đổ, mối tình của cô có khả năng sẽ tan vỡ.

Tất cả những thứ cô đang bảo vệ đều là sai, sức sống đều bị rút cạn.

Thế nhưng về sau, cô đã nghĩ thông suốt.

Trần Thiên Hạo là người xuất chúng như vậy, tương lai chắc chắn sẽ xảy ra vô số tình huống tương tự.

Cô không thể dễ dàng từ bỏ.

Nhất định phải giữ anh thật chặt.

“Thiên Hạo”.

“Hôm nay, chúng ta sẽ kết hôn”.

“Em hi vọng tình yêu của chúng ta sẽ mãi trường tồn, đến chết cũng không đổi thay”.

“Em hi vọng anh đừng phản bội em”.

Cô nhìn vào bản thân trong gương, ngắm nghía gương mặt xinh đẹp của mình, lẩm bẩm vài câu.

Cùng lúc đó ở một góc khuất.

Tiền Cẩm Lâm đứng ở nơi xa nhìn về phía nhà họ Trần, hai mắt ướt nhòe. Vừa rồi cô ta cũng đã chứng kiến cảnh tượng anh ra mặt bảo vệ các cựu chiến binh.

Cô ta thực sự rất muốn xông vào nói với anh, chúng ta kết hôn đi.

Nhưng cô ta biết điều này là không thể.

Điều mà cô ta có thể làm chỉ là trơ mắt đứng nhìn anh cưới một người con gái khác.

Cô ta không cam lòng.

Nhưng lại bất lực không thể làm gì.

Trong lòng tràn đầy tuyệt vọng.

“Cô là Tiền Cẩm Lâm phải không?”

Bỗng nhiên có một giọng nói vang lên từ bên cạnh cô ta.

Cô ta đau đớn tới mức phải đến khi nghe thấy có người nói chuyện bên tai mới sực tỉnh.

Cô ta hít một hơi thật sâu, nhìn thoáng qua lão già nghèo túng bên cạnh.

Nước mắt rưng rưng.

Nhưng giọng điệu lại toát lên vẻ lạnh lùng.

“Ông là ai?”

“Tôi là ai không quan trọng. Quan trọng là cô thích Trần Thiên Hạo. Tôi nói có đúng không?”

Trên mặt lão ta lộ ra nụ cười bí ẩn.

Tiền Cẩm Lâm đề phòng nhìn ông ta, lùi lại mấy bước.

“Rốt cuộc ông là ai? Ông muốn làm gì?”

“Cô đừng sợ, tôi không có ác ý gì đâu”.

Nói xong, lão ta chậm chạp lôi ra mấy tờ giấy đã ố vàng từ trong ngực.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 259


Chương 259

“Cô có muốn phá hỏng đám cưới của bọn họ không?”

Nghe thấy thế, Tiền Cẩm Lâm giật nảy mình.

Nhìn chằm chằm người trước mặt, lại nhìn tờ giấy trong tay lão ta.

Những thứ này có thể phá hủy đám cưới của bọn họ sao?

Có thể thật sao?

Một cơ hội thỏa mãn khát vọng sâu kín trong lòng cô ta lại đột nhiên xuất hiện ngay trước mắt.

Khiến cô ta cảm thấy thật khó tin.

Bèn hỏi lại.

“Chỉ bằng những thứ này thôi sao?”

Lão già kia nhìn về phía đại viện nhà họ Trần, trong mắt lóe lên tia giận dữ.

“Nếu cô muốn làm vậy thì cứ gọi điện thoại cho Trần Thiên Hạo, bảo với cậu ta là nửa còn lại của cuốn nhật ký đang nằm trong tay tôi”.

“Cuốn nhật ký?”

Cô ta đã từng nghe thấy anh nhắc tới cuốn nhật ký này.

Sắc mặt lập tức tối sầm lại.

Cô ta liếc nhìn tờ giấy lão ta đang cầm rồi bất thình lình giơ tay giật lấy.

Lão già kia nhón chân nhảy vọt ra xa mấy mét.

Tiền Cẩm Lâm chỉ mất vài bước liền đuổi kịp, tiếp tục cố gắng đoạt lại tờ giấy.

Đối phương nghiêng người một cái, bất chợt tung đấm vào sau lưng cô ta.

Sau đó, lại tiếp tục tung thêm một cú đấm nữa.

Tiền Cẩm Lâm đau đớn phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trở nên trắng bệch.

Lão già kia nở nụ cười lạnh.

“Chỉ dựa vào cô mà cũng đòi cướp đồ trong tay tôi sao?”

“Bảo với Trần Thiên Hạo, muốn tìm lại nửa sau cuốn nhật ký thì tới nhà họ Bạch ở Đế Đô tìm tôi”.

Nói xong, lão ta thoắt cái liền biến mất dạng.

Tiền Cẩm Lâm giãy dụa muốn đứng bật dậy, thế nhưng lồng ng.ực đau quá nên không làm gì được.

Cô ta vội vàng bấm số gọi cho anh.

Trong nhà đã chuẩn bị xong xuôi hết thảy, giờ lành rước dâu đã tới. Trần Thiên Hạo bước ra khỏi phòng.

Anh mặc một bộ vest ôm người gọn gàng, dáng người cao lớn khôi ngô, đẹp trai ngời ngời.

Bỗng chuông điện thoại reo lên.

Anh mở điện thoại nhìn thoáng qua, thấy người gọi tới là Tiền Cẩm Lâm.

Anh khẽ nhíu mày, quyết định không nghe.

Nhưng khi anh đi ra khỏi đại viện, giây phút định bước lên xe thì lại hốt hoảng trông thấy cô ta đang nằm rạp trên mặt đất ở ven đường đang cố gắng gọi điện cho mình.

Sắc mặt của anh khẽ biến đổi.

Anh rất do dự, lại sợ cô ta cố tình lừa mình để làm hỏng đám cưới.

Anh bèn ấn nút nghe máy, lạnh lùng hỏi.

“Tiền Cẩm Lâm, rốt cuộc cô muốn làm gì?”
 
Back
Top Bottom