Ngôn Tình Đông Hoang Thần Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đông Hoang Thần Vương
Chương 200


Chương 200

Bởi vì cậu ta cảm thấy người này có sức uy h**p lớn nhất.

Trông có vẻ không phải là một người tầm thường.

“Anh không được nhúc nhích, tôi muốn lục soát anh”.

Trần Thiên Hạo lắc đầu cười khổ tỏ vẻ bất đắc dĩ, không hề phản kháng ngoan ngoãn giơ hai tay lên.

Tam Nha Tử sờ so4ng khắp người anh mấy lần, ngoại trừ tìm thấy một con dao nhỏ thì không còn một vũ khí nào khác.

Sau đó, cậu ta lại chuyển sang lục soát ba lô của anh.

Lật qua lật lại một lượt, phát hiện bên trong chỉ có một vài vật dụng tùy thân khi đi thám hiểm và thức ăn nước uống.

Chẳng lẽ hai người này thật sự là đi tìm thuốc sao?

Tam Nha Tử ngó vào trong hang động.

Cậu ta có biết đến sự tồn tại của cây nhân sâm kia.

Chỉ là vị trí của nó ở quá sâu nên không dám leo xuống dưới hái.

“Các người cũng đến vì cây nhân sâm này sao?”

Tam Nha Tử buông lỏng cảnh giác, cất giọng tra hỏi.

Trần Thiên Hạo khẽ gật đầu, vẻ mặt khó xử.

“Cây nhân sâm này ở quá sâu, gần như không có khả năng lấy ra được”.

“Đương nhiên là có rồi”.

Tam Nha Tử quả quyết nói.

“Năm xưa khi chiến thần trúng phải tên độc, mười mấy chiến sĩ quân Đông Hoang chúng tôi đều đã leo xuống dưới đó”.

Nói tới đây, khóe mắt cậu ta hơi đỏ lên.

“Ông nội tôi qua đời chính là vì hái cây nhân sâm kia”.

Quả thực Trần Thiên Hạo không hề biết đến chuyện này.

Nghe xong không khỏi chấn động toàn thân, hai mắt trợn tròn.

Giọng nói hơi run rẩy.

“Ông nội cậu sao? Ông ấy…”

Tam Nha Tử sụt sịt lau nước mắt.

Trên mặt hiện lên một niềm tự hào dạt dào.

“Thế nhưng cho tới tận bây giờ chúng tôi đều chưa từng hối hận. Ông nội tôi nói mạng của ông ấy không đáng giá. Có thể đổi lại được mạng của chiến thần thì sẽ cứu được hàng nghìn mạng người khác”.

Nghe thấy những lời này, lòng anh quặn thắt lại.

Đúng vậy.

Bao nhiêu công danh mình anh hưởng trọn.

Thế nhưng đằng sau những chiến công đó đã có bao nhiêu người phải hi sinh xương máu của mình?

Giống như những người lính già đã cống hiến cả đời để đổi lại bình yên cho tổ quốc, giờ đây còn mấy ai nhớ đến họ?

Tiền Cẩm Lâm cũng là lính Nam Cương nên thấu hiểu sâu sắc trải nghiệm của những người anh hùng không tên ấy.

Nếu không có sự hi sinh của bọn họ, sẽ không có đất nước phồn hoa ngày nay.

“Tam Nha Tử!”

Trần Thiên Hạo cao giọng hô lên, giọng nói hùng hồn mang theo khí thế uy nghiêm.

“Có!”

Tam Nha Tử vô thức đáp lại một tiếng, giật mình đứng thẳng lưng.

Cậu ta nhìn về phía thân hình cao lớn của đối phương, chợt cảm thấy quen thuộc lạ thường.

Trần Thiên Hạo sải bước về phía trước.

Đôi mắt hổ phách lóe sáng, ánh lên giọt nước mắt nóng hổi.

Trong khi Tam Nha Tử còn đang chìm trong tâm trạng phức tạp.

Anh đã giơ tay nhẹ nhàng vỗ lên đầu cậu ta ba cái.

Sau đó anh ghé vào tai cậu ta khẽ thì thầm.

“Bây giờ tôi trao tặng cho cậu danh hiệu chiến tướng vĩnh cửu của Đông Hoang. Khi nào có thời gian nhớ đến quân đội Đông Hoang báo tên”.

Nghe thấy câu nói này.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 201


Chương 201

Cả người Tam Nha Tử lập tức chấn động, giống như được khai sáng.

Cậu ta nhanh chóng nhớ ra thân phận của người đang đứng trước mặt.

Chiến thần!

Anh chính là chiến thần Đông Hoang!

Cậu ta không khỏi kích động muốn quỳ xuống đất dập đầu với anh.

Nước mắt không kìm được rơi lã chã.

“Tam Nha Tử chưa từng hận ngài…”

Ông nội chết rồi, nhưng cả đời ông ấy đều chưa từng được gặp mặt chiến thần một lần.

Nếu như có thể, cậu ta cũng nguyện hi sinh cả tính mạng vì chiến thần.

Chiến thần, là linh hồn của cả đội quân!

Là sự kiên cường bất khuất!

Là sự hi sinh vô hạn!

Trần Thiên Hạo đỡ cậu ta đứng lên.

“Tam Nha Tử, chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi”.

“Không chỉ có ông nội của cậu mà cả bố mẹ cậu…”

“Quân đội Đông Hoang của tôi đã nợ cả nhà cậu quá nhiều”.

Tam Nha Tử cố nén nước mắt, sợ khóc nhè sẽ bị chiến thần xem thường nên cố gắng kìm chế nội tâm đang hỗn loạn vì kích động và hưng phấn. Dù cậu ta không khóc thành tiếng nhưng nước mắt vẫn tuôn rơi.

Mừng đến phát khóc!

Tiền Cẩm Lâm không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thấy vậy bèn lấy khăn tay đưa cho cậu ta.

Nếu không phải là kẻ địch thì chính là bạn bè.

“Hai người biết nhau sao?”

Cô ta tò mò hỏi.

Tam Nha Tử ngạc nhiên nhìn anh một cái, trông thấy anh hơi nhíu mày liền hiểu ra mọi chuyện.

“Không biết, không, có biết…”

“Vậy là biết hay không biết đây…”

Trần Thiên Hạo phì cười.

Cậu nhóc này kích động quá mức, nói mãi không thành câu.

“Ông nội của Tam Nha Tử từng cứu tôi một mạng ở trên chiến trường, nhưng khi đó cậu ấy còn bé, không nhận ra tôi”.

“Đúng đúng, ông nội của tôi…”

Nhắc đến ông nội, vẻ mặt của Tam Nha Tử liền trở nên ảm đạm.

Thấy vậy, Trần Thiên Hạo thở dài bất lực.

Tiền Cẩm Lâm cũng biết cảm giác chia ly giữa sự sống và cái chết đau đớn như thế nào, nên không biết phải nói gì để an ủi đối phương.

Tam Nha Tử sụt sịt vài cái.

Nhìn vào nhân sâm ở vách đá trong hang động, cất giọng hỏi.

“Hai người muốn hái cây nhân sâm đó sao?”

Trần Thiên Hạo gật đầu xác nhận.

“Đúng vậy đó cậu bé. Cậu có cách này giúp chúng tôi không? Chúng tôi đang đau đầu lắm đây”, Tiền Cẩm Lâm mặt buồn rười rượi hỏi ngược lại.

Cô ta thấy Tam Nha Tử có thể dọa cho đám sói tuyết sợ hãi bỏ chạy, đoán là đối phương rất quen thuộc với nơi này.

Biết đâu sẽ tìm ra cách nào đó.

Tam Nha Tử trầm ngâm hồi lâu.

Một lúc sau mới lên tiếng.

“Dễ thôi, tí nữa hai người giữ dây thừng để tôi trèo xuống hái”.

“Thật sao? Vậy thì vô cùng biết ơn cậu”, Tiền Cẩm Lâm lập tức mừng rỡ.

Trần Thiên Hạo lại kiên quyết lắc đầu từ chối.

“Không được, quá nguy hiểm”.

Tam Nha Tử bật cười khanh khách.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 202


Chương 202

Nụ cười trên mặt cậu ta tươi sáng như ánh mặt trời.

“Một người đi xuống chắc chắn sẽ rất nguy hiểm. Một người kéo dây cũng rất nguy hiểm. Bây giờ hai người ở trên này giữ dây để tôi xuống thì sẽ không còn nguy hiểm nữa đâu”.

“Người tôi nhỏ gầy, lại thường xuyên đi lại trong núi nên rất quen thuộc với nơi này”.

“Không sợ nguy hiểm đâu. Nhưng với điều kiện là hai người không được thả dây ra”.

Cậu ta tinh nghịch trêu ghẹo.

Trần Thiên Hạo vẫn cảm thấy không yên lòng. Thế nhưng cậu ta đã lôi dây thừng ra quấn quanh hông mình.

Nhanh chóng di chuyển đến gần miệng núi lửa.

“Hai người phải giữ chặt dây vào đấy”.

Tam Nha Tử nhẹ giọng nói.

Cậu ta nhìn thấy sắc mặt của anh hơi tối sầm, bèn nhỏ giọng khuyên nhủ.

“Không sao đâu, năm xưa em chính là người hái nhân sâm lên mà”.

“Vậy thì cậu nhất định phải chú ý an toàn, không chịu được phải nói ngay cho tôi biết”.

Anh gật đầu dặn dò.

Bắt lấy đầu dây thừng còn lại, quấn chặt quanh eo mình.

Bởi vì xung quanh không có cây cối gì để làm cột giữ thứ hai nên anh chỉ có thể buộc mình vào để đảm bảo tính mạng cho Tam Nha Tử.

Tiền Cẩm Lâm tiến đến muốn giúp đỡ lại bị anh từ chối.

Sức của một mình anh đã đủ để dễ dàng kéo Tam Nha Tử lên rồi.

Nếu cô ta cũng gia nhập thì không chỉ không còn sự trợ giúp nào khác, mà còn có khả năng xảy ra biến cố, ngược lại trở thành vật cản vướng tay anh.

“Tôi bắt đầu leo xuống đây”.

Tam Nha Tử buộc chặt sợi dây, bắt đầu men theo sườn dốc bên trong miệng núi lửa đi xuống.

Trần Thiên Hạo lập tức cảm thấy dây thừng bị siết chặt, trọng lượng chưa đầy năm mươi ký đè nặng lên hai bàn tay anh.

Anh dồn sức vào phần eo.

Hai bàn tay đeo găng tay bảo hộ của anh bắt đầu thả lỏng, để sợi dây thả xuống. Tam Nha Tử mang theo dây thừng dần dần hạ xuống dưới.

Lúc ở trên miệng núi lửa nhìn xuống.

Chỉ cảm sâu mấy chục mét chẳng đáng là bao. Nhưng khi leo từng bước từng bước xuống dưới.

Mấy chục mét ngắn ngủi này lại giống như mấy trăm mấy nghìn mét trải dài vậy.

Hơn chục phút sau, giọng nói của Tam Nha Tử từ phía dưới truyền tới.

“Dừng lại!”

Trần Thiên Hạo nắm chặt dây thừng, hai chân ghìm sâu xuống nền đất như hai cây đinh sắt cắm phập vào núi đá khổng lồ. Cả người đứng yên tại chỗ không hề xê dịch.

Sắc mặt của anh vẫn bình tĩnh như không, gân xanh trên trán hơi nổi lên nhưng chưa đến mức ép anh phải dùng hết sức của mình.

Tuy nhiên giờ phút này, tinh thần của anh đang cực kỳ căng thẳng.

Tiền Cẩm Lâm đứng ở cạnh miệng núi lửa, chăm chú nhìn xuống dưới

Trông thấy Tam Nha Tử lôi một cái xẻng sắt ở trong túi, bắt đầu xúc rễ cây nhân sâm lên.

Ban đầu cậu ta không dùng bao nhiêu sức nên khe hở giữa vách núi vẫn còn nguyên vẹn.

Sau đó cậu ta cắm sâu đầu xẻng vào giữa khe hở, dùng sức nạy ra.

“Cạch!”

Bên trong hang động vang lên một tràng tiếng đá vỡ vụn.

Tam Nha Tử dùng quá nhiều sức, cơ thể mất đi điểm tựa bắt đầu lơ lửng giữa không trung.

Nhiệt độ của núi lửa nóng hừng hực khiến cậu ta đỏ bừng cả khuôn mặt, mồ hôi ướt đẫm quần áo, rơi từng giọt xuống đáy hố như mưa.

Trái tim Trần Thiên Hạo siết chặt, tập trung toàn bộ tinh thần dõi theo từng hành động của cậu ta.

Dây thừng vẫn được anh nắm chặt trong tay.

Sau khi đung đưa vài cái, Tam Nha Tử nhanh trí bắt lấy khe hở lộ ra giữa vách núi.

Cảm giác lơ lửng vừa rồi khiến cậu ta thấy đầu óc choáng váng, hai tai ù đi.

Cộng thêm nhiệt độ nóng rực ở trong hang động, cậu ta gần như ngất xỉu vì cảm nắng.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 203


Chương 203

Thế nhưng cậu ta biết mình không được phép ngất đi.

Cậu ta phải chứng minh năng lực với chiến thần.

Cậu ta nắm chặt cây xẻng trong tay, hàm răng cắn chặt, bắt đầu đào hết đất đá ở khu vực xung quanh khe hở.

Tiền Cẩm Lâm chứng kiến tất cả, hoảng sợ run rẩy.

Cô ta rất muốn hô lên một tiếng, bảo cậu ta đừng lấy nữa.

Mặc dù không nỡ, nhưng dù sao nguy hiểm cũng chỉ trong chốc lát. Chỉ cần đảm bảo biện pháp an toàn, chắc là sẽ không bị tổn thương gì.

Nhóc 13 cũng chỉ có một cơ hội duy nhất này.

Nếu không lấy được cây nhân sâm kia, thằng bé sẽ chết.

Thế giới này chưa từng có sự công bằng tuyệt đối.

Đương nhiên cũng chẳng bao giờ có sự an toàn tuyệt đối nào!

Trong lúc đó, mấy chục con sói tuyết thấy Trần Thiên Hạo đang bận rộn không rảnh tay đối phó lại tranh thủ cơ hội bắt đầu thăm dò tới gần.

Gần hai chục con Sói Tuyết lăm le tới gần.

Sắc mặt Tiền Cẩm Lâm hốt hoảng, vội vàng giơ cây nỏ của Tam Nha Tử lên hét vào mặt lũ sói.

Định dọa chúng chạy đi.

Thế nhưng bọn họ đuổi theo một đường tới đây, nếu thật sự sợ hãi thì chúng đã bỏ chạy từ lúc nhiều đồng loại bỏ mạng rồi.

“Ngao!”

Con sói đầu đàn lớn bằng con nghé con đứng giữa bầy sói ngửa đầu gào rú.

Đám sói tuyết lập tức nổi nóng, nhe răng trợn mắt gầm gừ đe dọa.

Rốt cuộc có một con không kìm được nhào tới trước.

Tiền Cẩm Lâm ấn nút bắn tên.

Phập!

Mũi tên cắm xuyên thủng trán con sói kia, thi thể của nó rơi bịch xuống đất.

Những con sói còn lại há mồm nhe răng, nước dãi chảy rề rề.

Chúng nhao nhao gầm gừ đầy giận dữ.

Bọn chúng đồng loạt lao lên.

Mấy chục con sói dữ băng băng xông tới, cái miệng há to nhào về phía Trần Thiên Hạo và Tiền Cẩm Lâm.

Cô ta cuống quýt bắn r4 ba phát liên tục.

Cô ta thẳng tay bắn hết số tên còn lại trong cây nỏ.

Giết thêm được một con.

Mũi tên còn lại bắn trượt vì cô ta mất bình tĩnh.

Cô ta dán sát người vào Trần Thiên Hạo, hai mắt nhìn chằm chằm con sói đang nhào tới, động tác lanh lẹ luồn xuống dưới người con sói, giơ dao lên chém một nhát thật mạnh.

“Phập!”

Toàn bộ ruột gan trong người con sói rơi vãi khắp người Tiền Cẩm Lâm.

Cô ta đang định quay người lại tiếp tục bảo vệ anh thì hai con sói tuyết khác bất ngờ đánh tới, vuốt sói sắc bén đè chặt cô ta xuống dưới mặt đất.

Hàm răng sắc nhọn tanh tưởi chực cắm xuống cổ họng cô ta.

Thấy thế, Trần Thiên Hạo trợn trừng mắt, mở rộng hai chân khom người lấy đà.

Một tay của anh vẫn nắm chặt dây thừng, tay còn lại rút con dao gài ở bên hông phi ra ngoài.

Lưỡi dao sắc bén xuyên thủng đầu sói đang định cắn xé Tiền Cẩm Lâm.

Đồng thời, cô ta bỗng thấy nửa người bên trái trở nên nhẹ bẫng. Cô ta phản ứng nhanh nhạy liền lộn nhào đâm chết con sói còn lại.

Lúc này Trần Thiên Hạo cũng không hề dễ chịu.

Bốn con sói đồng loạt bay tới tấn công anh.

Tam Nha Tử đang ở bên dưới hái nhân sâm, anh không dám hành động quá mạnh.

Chỉ có thể giơ một chân lên đá bay một con tại chỗ.

Cánh tay quấn đầy băng vải của anh vỗ một chưởng xuống đầu một con sói.

Con sói nọ bị đập chết, thế nhưng anh vẫn bị một con khác chớp thời cơ cắn vào bắp tay.

Cùng lúc đó, phía dưới cũng có một con sói đang cắn chặt bàn chân đang làm trụ của anh.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 204


Chương 204

Tức thì.

Máu tươi tuôn ra như suối!

Trần Thiên Hạo đau đớn nghiến răng ken két.

Anh cúi đầu cắn chặt sợi dây thừng.

Dùng sức đấm chết con sói đang cắn tay mình.

Đồng thời con sói tấn công chân anh cũng bị đấm nát đầu.

Cùng một lúc bị mười mấy con sói tuyết tấn công sao có thể dễ dàng đối phó được?

Tiền Cẩm Lâm liên tục bị sói lao tới cắn xé, giờ phút này đến cả bản thân cô ta còn không giữ nổi mình chứ đừng nói là bảo vệ Trần Thiên Hạo. Mình cô ta đã bị bốn con sói lớn dồn ép tới tận miệng núi lửa.

Trần Thiên Hạo cũng đang rất chật vật.

Sức mạnh kinh người bị sợi dây giữ Tam Nha Tử kìm chế, khiến anh không cách nào phát huy nổi.

Toàn thân trên dưới bị cắn vô số vết thương.

Máu đỏ thấm đẫm toàn thân.

“Bịch!”

Anh giơ chân đá bay một con sói.

Vừa quay đầu nhìn lại đã kinh hãi trông thấy một con sói khác đang nhào tới định cắn v4o cổ Tiền Cẩm Lâm.

Bàn chân đang cắm sâu trong đất của anh bỗng đá ra một cú.

“Uỳnh!”

Tảng đá dưới chân anh bay vút lên, đập vỡ đầu con sói kia.

Tiền Cẩm Lâm vừa mới chém chết một con sói đã bị một con khác lao lên cắn trúng bắp đùi.

“Á!”

Cô ta đau đớn hét thảm một tiếng.

Điên cuồng đâm liên tiếp vào con sói tuyết trước mặt.

Trông thấy cảnh tượng này, Trần Thiên Hạo không khỏi nổi trận lôi đình.

Anh cắn chặt sợi dây thừng, dùng quần áo trên người thấm máu tươi.

Rồi đồng loạt giơ hai tay tung nắm đấm xé gió bay ra.

Giết sạch toàn bộ mấy con sói đang lảng vảng ở gần.

Ở bên trong miệng núi lửa.

Tam Nha Tử có thể nghe thấy tiếng sói tru tréo thảm thiết ở bên trên.

Cậu ta rất muốn nhanh chóng nhổ được nhân sâm, nhưng lại không biết xuống tay ở đâu.

Mãi đến khi cậu ta lấy được nhân sâm ra ngoài, cất vào trong ba lô, trên sợi dây thừng đã thấm đầy máu tươi.

Từ trên cao chạy dọc xuống dưới.

Trái tim Tam Nha Tử nhói đau.

Đây là máu của chiến thần!

Cậu ta biết mình phải mau chóng leo lên.

“Anh ơi, kéo em lên!”

Cậu ta cố gắng hét to hết cỡ.

Trần Thiên Hạo nghe được, nhanh chóng kéo cậu ta lên.

Cùng lúc đó.

Con sói cao lớn nhất trong bầy bắt đầu hành động.

Hình thể của nó quá lớn, chẳng khác nào một con nghé con.

Bộ lông trắng như tuyết bay phe phẩy trong gió theo bước chạy phi nước đại của nó. Từ xa nhìn lại trông nó như một quả cầu tuyết khổng lồ.

Lao thẳng tới chỗ Trần Thiên Hạo.

Tiền Cẩm Lâm thấy thế, sắc mặt tái mét.

Giờ phút này, toàn thân anh nơi nơi đều là vết cắn rách ra, máu chảy không ngừng.

Với tình trạng hiện giờ làm sao anh có thể đấu lại được con sói to lớn kia?

Cô ta vội vàng lao vọt tới, con dao trong tay phi thẳng về phía sói dữ.

“Phập!”
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 205


Chương 205

Lưỡi dao xẹt qua phần bụng con sói.

Thế nhưng lại chẳng tạo ra bất kỳ tổn thương gì với nó.

Con sói bị đau gào ầm ĩ.

Đôi mắt đỏ ngầu quét qua Tiền Cẩm Lâm một cái, cả người vẫn tung vó phóng tới chỗ Trần Thiên Hạo.

“Đừng!”

Cô ta đau xót hét lên.

Không ngại nguy hiểm lao tới che chắn cho anh.

Cuối cùng lại bị hai con sói gần đó nhào lên cắn rách đùi phải và cánh tay của cô ta.

Cô ta tuyệt vọng gào khóc rồi lăn lộn dưới mặt đất.

“Không!”

Trần Thiên Hạo nổi giận gầm lên.

Bàn tay kéo dây thừng tăng tốc.

Con sói khổng lồ nọ đang nhào thẳng về phía anh.

Anh giơ chân đá bay nó ra ngoài. Nhưng con sói dù bị ngã ra vẫn kiên trì bò dậy vọt tới tấn công anh lần nữa.

Một lần!

Hai lần!

Ba lần!

Bởi vì mất máu quá nhiều nên sức lực của Trần Thiên Hạo bắt đầu suy giảm.

Vậy nên anh chỉ có thể đá văng con sói to lớn kia chứ không làm nó bị thương quá nặng.

Tiền Cẩm Lâm vẫn cố gắng giãy giụa muốn cứu anh.

Cô ta vớ được một tảng đá to, dùng sức đập thật mạnh vào đầu con sói đang cắn mình. Tuy đã tiêu diệt được nó nhưng đùi phải của cô ta cũng đã bị thương rất nghiêm trọng.

Không tài nào đứng dậy nổi, chỉ có thể bò về phía anh.

Rốt cuộc con sói lớn kia cũng đẩy ngã được anh.

Nó há mồm gào vào mặt anh thể hiện nỗi tức giận.

Vẻ mặt anh tràn đầy đau đớn. Anh tóm sợi dây thừng trong tay vòng qua đầu nó cuộn lại.

Sau đó anh xoay người đẩy ngã nó ra đất, trèo lên trên người nó, dùng sức kéo dây lên.

Đầu sói bị sợi dây thít chặt, phải chịu sức nặng của Tam Nha Tử, bắt đầu điên cuồng giãy giụa.

Hàm răng to lớn của nó cắn phập vào bên hông Trần Thiên Hạo.

Răng nanh sắc nhọn cắm v4o trong người anh, khiến anh không nhịn được thấp giọng r3n rỉ.

Bàn tay nắm dây thừng của anh vẫn chưa từng thả lỏng, tiếp tục dồn sức kéo lên.

Bên trong núi lửa.

Tam Nha Tử chỉ cách miệng hang chừng ba bốn mét.

Cậu ta có thể nhìn thấy Trần Thiên Hạo đang bị con sói khổng lổ g4m cắn.

Nước mắt dâng trào.

Cậu ta không ngờ chiến thần bị cả đàn sói tấn công ác liệt như vậy mà vẫn kiên quyết không buông lỏng dây thừng dù chỉ một chút.

Sự kiên cường của chiến thần khiến cậu ta thấy cực kỳ cảm động.

Cậu ta đột nhiên nảy ra một ý định.

Bèn gào lên thật to.

“Anh trai, nhờ anh rảnh rỗi đến thăm mộ người nhà em, đốt cho họ chút tiền giấy”.

“Tam Nha Tử, cậu đang nói vớ vẩn cái gì vậy. Chờ anh kéo cậu lên”.

Trần Thiên Hạo cắn chặt răng, đầu gối đè mạnh xuống nhưng con sói kia đã hoàn toàn phát điên, cắn chặt anh không chịu nhả ra.

Trần Thiên Hạo cảm thấy khắp người đau nhói, cả người hệt như bị hút hết sức lực, mọi thứ trước mắt tối sầm lại, sắp ngã gục xuống.

Anh lắc đầu.

“Anh, anh đừng kéo nữa. Tiếp tục thế này anh sẽ bị sói cắn chết mất”.

“Tam Nha Tử, cậu im đi”.

Trần Thiên Hạo nghiến răng nói. Máu không ngừng trào ra từ khóe miệng, nhỏ giọt lên dây thừng, chầm chậm chảy xuống dưới.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 206


Chương 206

Tam Nha Tử biết không còn cơ hội nữa rồi.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, e là chiến thần chắc chắn sẽ bị sói khổng lồ cắn chết.

Tam Nha Tử lấy từ trong ba lô ra một con dao rồi đưa tay lên lau mồ hôi mặt.

“Có thể chết vì anh là em thỏa mãn rồi”.

Dứt lời, cậu ta buộc ba lô vào đầu dây rồi dùng sức cắt đứt đoạn dây thừng trên người.

Cậu ta ngã về phía sau, biến mất dần trong bóng tối.

Sợi dây trong tay Trần Thiên Hạo bỗng dưng nhẹ bẫng.

Nỗi đau thương ngập trời trào lên, chấn động khắp nơi.

“Không!”

Anh nghiến răng nghiến lợi, gương mặt mặt dính đầy máu lộ ra biểu cảm u ám tuyệt vọng vô bờ.

Anh dùng hai tay đập tới tấp vào đầu con sói khổng lồ.

“Phịch… phịch… phịch”.

Vầng trán rắn như đá của con sói khổng lồ bị anh cú đánh của anh đập nát.

Não trắng văng tung tóe.

Trần Thiên Hạo hệt như phát điên vậy.

Hai mắt anh đỏ sọc, ra tay dữ dội…

Tam Nha Tử chết rồi!

Đến thi thể cũng không còn.

Trần Thiên Hạo ngồi phịch xuống đất, mặt lạnh tanh, thẫn thờ nhìn xuống miệng núi lửa sâu thẳm.

Khắp người an toàn là vết thương. Nếu không phải vì thể chất hơn người thì anh đã sớm bị ngất đi vì mất nhiều máu rồi.

Tiền Cẩm Lâm lết bên chân bị rách một vết thương lớn đến trước mặt Trần Thiên Hạo.

Cô ta lấy băng vải trong ba lô ra băng bó cho anh.

Lần này lên núi, mặc dù họ có mang theo ít thuốc chống viêm và băng gạc để phòng bất trắc, nhưng vết thương lớn thế này thì chắc chắn không đủ dùng.

Tiền Cẩm Lâm lặng im băng bó cho Trần Thiên Hạo. Nhìn thấy khắp người anh toàn vết thương, bên hông còn có vết thương sâu đến nội có thể nhìn thẩy cả nội tạng, cô ta không kìm được mà ôm chầm lấy anh, khóc òa lên.

“Đều tại tôi, đều tại tôi cả!”

Tiền Cẩm Lâm khóc nức nở.

Trần Thiên Hạo hít một hơi thật sâu.

Trên chiến trường, sống chết là chuyện thường tình.

Trong lòng anh rất áy náy với Tam Nha Tử, nhưng anh cũng biết rõ, người chết thì không thể sống lại được.

Điều anh có thể làm lúc này là khiến người đã mất không phải nuối tiếc gì nữa.

Cậu ta giống như người anh em của anh vậy!

“Tam Nha Tử, cậu yên tâm, tôi sẽ chăm sóc cho người nhà cậu thật tốt”.

Trần Thiên Hạo nói hướng về phía miệng núi lửa nói, đoạn khẽ đưa tay ra nhẹ nhàng an ủi Tiền Cẩm Vận.

“Chuyện này không trách cô. Đều tại tôi không bảo vệ được cô, không bảo vệ được Tam Nha Tử”.

“Không, chuyện này sao lại là lỗi của anh được chứ, anh đã gắng hết sức rồi”.

Tiền Cẩm Lâm lắc đầu lia lịa, khóc đến nỗi mắt sưng húp lên.

“Nếu chúng ta không tới đây tìm nhân sâm thì sẽ không xảy ra chuyện ngày hôm nay, Tam Nha Tử cũng sẽ không chết”.

“Tất cả đều là tại tôi!”

Nói rồi, Tiền Cẩm Lâm bắt đầu tự vả vào mặt mình.

Trần Thiên Hạo tiến lên trước giữ chặt lấy cổ tay cô ta rồi quát lớn.

“Cô làm cái gì vậy, Tam Nha Tử bỏ mạng là để cô tự trách mình à?”

Tiền Cẩm Lâm bị tiếng quát làm cho giật mình.

Cô ta lau nước mắt rồi nói.

“Đúng, chúng ta không được tuyệt vọng, như vậy sẽ khiến Tam Nha Tử buồn”.

Nói rồi, cô ta tiếp tục băng bó vết thương cho Trần Thiên Hạo.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 207


Chương 207

Nhưng vết thương lòng cộng thêm vết thương trên cơ thể lại khiến Tiền Cẩm Lâm không chống chịu thêm được nữa.

Mọi thứ trước mắt tối sầm lại, cô ta ngất xỉu, ngã xuống mặt đất.

Trần Thiên Hạo hốt hoảng, vội vàng xem tình hình vết thương của Tiền Cẩm Lâm.

Trên người cô ta chỉ có một vài vết thương ngoài da, vết thương nghiêm trọng nhất là vết rách trên đùi.

Có thể là do quá sợ hãi, cộng thêm đau thương, tự trách nên mới bị ngất đi.

Trần Thiên Hạo băng viết thương trên đùi cho cô ta.

Sau đó, anh cởi áo của Tiền Cẩm Lâm ra, bôi thuốc chống viêm lên các vết thương cho cô ta.

Trần Thiên Hạo có nhiều kinh nghiệm sinh tồn ở môi trường hoang dã, vừa hay, gần miệng núi lửa này có rất nhiều dược thảo, đều có thể dùng để tiêu viêm và cầm máu.

Đầu tiên, anh đốt lửa và hơ xẻng của Tam Nha Tử lên trên ngọn lửa.

Khi cái xẻng cháy đỏ, anh cầm lên và ấn vào vết thương bên hông của mình.

Cơn đau dữ dội vì bỏng ập tới, đau đến mức anh run rẩy, lăn lộn dưới đất, suýt chút nữa thì ngất đi.

Bằng cách này, anh đã là nóng vết thương nặng nhất ở trên người, khiến mép vết thương liền lại với nhau.

Nội tạng cũng được che kín hoàn toàn.

Nghỉ ngơi chốc lát, Trần Thiên Hạo lại đi tìm dược thảo đắp lên.

Tiếp đó, anh dựa vào người Tiền Cẩm Lâm ngủ thiếp đi.

Ba ngày sau.

Trần Thiên Hạo và Tiền Cẩm Lâm mang theo hàng tá vết thương trên người về đến Nam Thành.

Bọn họ đi thẳng đến bệnh viện trung tâm thành phố, không nghỉ dọc đường.

Tiết Thiên Linh đã đợi sẵn trong bệnh viện, thấy hai người mình đầy thương tích thì vô cùng kinh ngạc. Ông vội liên hệ với Vương Uyên Bác đến sắp xếp cho Trần Thiên Hạo nhập viện điều trị.

Quá trình điều trị của nhóc 13 diễn ra rất suôn sẻ.

Dưới sự hợp tác của Vương Uyên Bác, Tiết Thiên Linh đã dùng nhân sâm ngàn năm cùng với liệu pháp k1ch thích huyệt vị khiến nhóc 13 tỉnh lại sau cơn hôn mê.

Và dưới sự k1ch thích của thuốc và kim bạc, tình trạng não thiếu oxy cũng dần hồi phục.

Cùng lúc đó.

Tiết Thiên Linh cũng điều chế ra một phương thuốc đặc biệt để chữa cho Trần Thiên Hạo, chỉ dùng ba ngày mà vết thương của anh đã bắt đầu lành lại.

“Vương, có chuyện này tôi phải nói thật với ngài”.

Trong phòng bệnh, Tiết Thiên Linh khẽ cúi đầu nói.

Trần Thiên Hạo khẽ chau mày.

Các vết thương trên người anh hầu hết đã hồi phục, chỉ có vết thương bị rách, để lộ nội tạng ở bên hông vẫn chưa lành hẳn.

Nhưng vết thương đó cũng đã hồi phục khá tốt.

Tất cả đều là nhờ công thức bí mật của Tiết Thiên Linh.

Mọi người khẽ cười.

“Nói đi”.

“Lúc điều trị cho đứa bé đó, tôi không dùng hết toàn bộ số nhân sâm”.

“Tại sao?”, vẻ mặt của Trần Thiên Hạo hơi trầm xuống.

Phòng bệnh của Trần Thiên Hạo là do Vương Uyên Bác sắp xếp cho phòng riêng, không ở chung với người bệnh nào cả, vậy nên Tiết Thiên Linh quỳ thẳng xuống đất.

“Vì Vương!”

Phút chốc này khiến Trần Thiên Hạo chợt hiểu ra điều gì đó.

Trong đầu anh lại vang lên những lời của Tam Nha Tử và ông nội của cậu ta đã nói với mình hôm đó.

Ông nội chưa từng trách anh, tất cả đều là cam tâm tình nguyện.

Chết vì chiến thần thì có chết cũng không thấy tiếc!

Anh hít một hơi thật sâu rồi phất tay ra ý bảo Tiết Thiên Linh đứng dậy.

Anh hắng giọng rồi nói.

“Bệnh tình của Tiền Cẩm Lâm sao rồi?”

“Sức khỏe của cô Tiền không có gì đáng e ngại, trước mắt đang trong quá trình nghỉ ngơi dưỡng sức”, Tiết Thiên Linh đứng dậy nói.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 208


Chương 208

“Ừ. Dù sao cũng là một cô gái, ông hãy cố gắng giúp cô ấy xóa hết sẹo trên người đi “, Trần Thiên Hạo căn dặn.

Tiết Thiên Linh gật đầu. Ông như đang có tâm sự gì đó, do dự mãi không biết nên nói hay không.

Trần Thiên Hạo có thể thấy rõ tâm tư trong lòng ông, bèn nói.

“Có chuyện gì thì ông cứ nói thẳng đi”.

Tiết Thiên Linh cúi đầu đáp.

“Thưa vương, còn chuyện liên quan đến mắt của bà Trần”.

“Qua kiểm tra kỹ lưỡng, mắt của bà Trần khả năng cao là chữa khỏi được, nhưng…”

Trần Thiên Hạo cực kỳ ghét nghe kiểu nói ngập ngừng này.

Mặt anh có chút không vui, nói.

“Có chuyện gì ông cứ nói thẳng đi”.

Tiết Thiên Linh thành khẩn nói: “Nếu muốn chữa lành đôi mắt của bà Trần thì phải dùng đến một loại thảo dược, đó là nhân sâm nghìn năm!”

Nghe nhắc đến nhân sâm, Trần Thiên Hạo liền cảm thấy nhức đầu.

“Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao?”

Tiết Thiên Linh lắc đầu.

“Nhân sâm vẫn là vua của các loại thảo dược, sau khi uống gần như có thể cứu được người đang đứng trước ranh giới mong mang giữa sự sống và cái chết. Việc vương trúng kịch độc năm đó và bệnh tình của đứa bé này đều thuộc dạng gần như không thể cứu được nữa”.

“Đương nhiên, vẫn còn một thần dược trong truyền thuyết nữa, đó là linh chi. Vị thuốc này còn khó tìm hơn cả nhân sâm, vậy nên nhân sâm vẫn thực tế hơn”.

Trần Thiên Hạo thở dài, mặc dù anh đang cảm thấy vô cùng đáng tiếc.

Nhưng cũng không đến nỗi tuyệt vọng.

Dù gì, bà Trần cũng đã bị mù bao năm nay, không những mọi người mà e là ngay cả bà cũng đã quen với chuyện này rồi.

Đương nhiên, trước khi quen với tình cảnh này, bà cũng đã từng thất vọng rất nhiều.

“Mắt của mẹ tôi cứ để sau này có cơ hội rồi tính tiếp vậy”.

Trần Thiên Hạo bất lực nói.

Tiết Thiên Linh gật đầu, cung kính rời khỏi phòng bệnh.

Trần Thiên Hạo ngồi dậy trên giường bệnh, khi cử động, vết thương ở bên hông của anh vẫn còn hơi đau.

Anh cắn răng, đi đến bên cửa sổ phòng bệnh, hai tay chống hông, ngẩng đầu lên đón nắng ấm.

Cái chết của Tam Nha Tử khiến anh day dứt khôn nguôi.

Mỗi khi tĩnh tâm đều vô tình nhớ đến.

Lời cuối mà Tam Nha Tử nói hệt như một sợi dây thép siết chặt tim anh.

Vì muốn cứu người mà phải mất một mạng người, đây là điều anh không thể nào chấp nhận được.

Cho dù là cao sang hay hèn mọn, mạng sống của ai cũng đều đáng quý.

Trần Thiên Hạo mở to đôi mắt hổ rồi cầm điện thoại lên.

“Huyền Vũ, mau thông báo cho toàn bộ quân Đông Hoang, binh sĩ Đông Hoang – Tam Nha Tử cứu người quên thân, được phong danh người có công lớn với lòng trung thành và tinh thần quả cảm cao đẹp”.

“Ngoài ra, mau sai người đi tìm mộ của cả gia đình cậu ấy rồi di dời đến nghĩa trang liệt sĩ Đông Hoang để chôn cất”.

Những gì Trần Thiên Hạo có thể làm không thể nào sánh được với những gì mà Tam Nha Tử đã làm.

Nhưng đây là tất cả những gì anh có thể nghĩ ra.

Ánh mắt Trần Thiên Hạo khẽ lay động, nhìn ra sân của bệnh viện.

Trong sân lớn của bệnh viện.

Rất nhiều quân Đông Hoang đang đứng canh gác, trông giống hệt cảnh phòng thủ trong thời chiến.

Anh từng dặn dò Thanh Long không được để cho binh lính đứng canh gác và bảo vệ cho mình.

Thanh Long cũng đã đi theo Trần Thiên Hạo bao năm nay, chắc chắn sẽ không bao giờ mắc phải sai lầm cơ bản này.

Tình cảnh này cho thấy rõ đã có chuyện khác xảy ra.

Vẻ mặt Trần Thiên Hạo có chút trầm tư.

Anh gọi điện thoại cho Thanh Long.

“Nam Thành đã xảy ra chuyện gì? Nói thật với tôi đi”.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 209


Chương 209

Ở đầu dây bên kia.

Giọng nói của Thanh Long hơi trầm xuống.

“Vương, mấy ngày ngài không ở đây, Nam Thành đã xảy ra chuyện rồi”.

Trong điện thoại, Thanh Long đã kể rõ mồn một toàn bộ chuyện xảy ra ở Nam Thành.

Thì ra trong mấy ngày anh không ở Nam Thành, các thế lực ngầm ở Nam Thành đã giở trò.

Thế lực do Vương mặt sẹo cầm đầu đã bị tiêu diệt, Vương mặt sẹo chết thảm tại chính nhà của mình.

Rất nhiều nhà xưởng, trong đó có cả nhà xưởng của nhà họ Trần đều bị đập nát, phải dừng sản xuất.

Thậm chí người nhà họ Trần còn bị đánh đập vô cớ, đến nỗi thừa sống thiếu chết.

Theo như Kẻ Ác nói, tổ chức Ám Dạ đã phái rất nhiều sát thủ đến Nam Thành.

Còn chuyện về sau thì hắn cũng không biết thêm gì nữa.

Mấy ngày nay, Chu Tước cũng đang điều tra tổ chức Ám Dạ.

Trên thương trường.

Sự đàn áp của ba gia tộc liên kết lại với nhau càng lúc càng nghiêm trọng.

Đồng thời bọn họ cũng tuyên bố còn có nhà họ Bạch chống lưng.

Bất kỳ gia tộc nào có quan hệ làm ăn với nhà họ Trần đều sẽ bị bọn họ cô lập.

Điều này khiến cho rất nhiều gia tộc đang làm ăn với nhà họ Trần đều phải chấm dứt quan hệ hợp tác.

Thậm chí, bọn họ còn tuyên bố sẽ không tha cho nhà họ Lưu.

Cũng may là nhà xưởng phía tây thành phố vẫn được quân Đông Hoang hỗ trợ, một số gia tộc cũng chỉ dám không hợp tác với nhà họ Lưu, không dám làm gì quá quắt.

“Mấy ngày nay, người của phủ chủ tịch vẫn dang điều tra chuyện Triệu Lộ Bình mất tích, mặc dù không có bằng chứng trực tiếp nhưng mục đích chủ yếu của bọn họ chính là nhắm vào nhà họ Trần”.

Anh cũng không ngờ là anh mới đi có mấy ngày mà Nam Thành xảy ra không biết bao nhiêu là chuyện.

Suy cho cùng, bọn họ vẫn nên nhân lúc anh không có mặt ở Nam Thành để giở trò đi, vì một khi anh quay về thì bọn họ khó mà đảo ngược được tình thế.

Nhưng bọn họ lại quá coi thường Trần Thiên Hạo.

E là nhà họ Triệu và nhà họ Bạch chính là kẻ đứng sau tất cả chuyện này.

Xem ra, đã đến lúc cho bọn họ biết tay rồi.

“Đêm nay hãy quẳng Triệu Lộ Bình đến trước cổng đại viện nhà họ Triệu cho tôi”.

“Coi như là món quà gặp mặt dành cho bọn họ”.

Thanh Long nhận lệnh, vừa ra khỏi cửa thì thấy Tiền Cẩm Lâm mặc đồ bệnh nhân, khập khiễng đi vào.

Thấy Trần Thiên Hạo bị băng bó khắp người, cô ta không kìm được lòng mà rơi lệ.

“Thiên Hạo, xin lỗi anh”.

Tiền Cẩm Lâm khóc nức nở, bước đến ôm lấy anh.

“Cô làm gì vậy, tôi có sao đâu”.

Trần Thiên Hạo khẽ đẩy cô ta ra nhưng hai tay cô ta vẫn ôm chặt lấy anh, không tài nào gạt ra được.

Anh cũng ngại không dám đẩy mạnh, chỉ đành mặc kệ cô ta.

Đúng là hoạn nạn mới gặp chân tình!

Nếu là trước đây, Tiền Cẩm Vận chỉ là đơn phương theo đuổi Trần Thiên Hạo thì sau chuyến đi đến Đông Sơn, lúc đối mặt với ranh giới của sự sống và cái chết thì cô ta đã cảm nhận được sự quan tâm mà Trần Thiên Hạo dành cho mình.

Vậy nên, cô ta không cần phải giữ lại trong lòng nữa và sẽ thổ lộ tất cả.

“Thiên Hạo, trải qua chuyện lần này, tôi cảm thấy tôi không thể rời xa anh được nữa”.

Cô ta ngẩng đầu, đôi mắt to long lanh đẫm lệ, ngây ngốc nhìn Trần Thiên Hạo.

Cơ thể Trần Thiên Hạo khẽ cứng lại, anh cúi đầu nhìn cô ta.

Anh định nói gì đó nhưng lại không biết nói gì.

Bất giác, anh đưa tay lên lau nhẹ nước mắt ở khóe mắt cô ta.

Sau đó thở dài và khẽ nói.

“Cô hãy lý trí hơn đi, tôi sắp kết hôn rồi, cô nghĩ, chúng ta còn có thể đến với nhau được không?”

“Tôi không quan tâm!”

Ánh mắt Tiền Cẩm Lâm rất kiên định.

“Chỉ cần anh không chê thì tôi cũng không quan tâm đến danh phận”.

“Sao cô lại tự làm khổ mình vậy chứ?”
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 210


Chương 210

Trần Thiên Hạo bất lực thở dài, trong lòng chợt buồn đến lạ.

Đúng lúc này.

Cửa phòng bệnh mở ra, Lưu Tiểu Nguyệt ôm cặp lồng giữ nhiệt đi vào.

Thấy cảnh tượng Trần Thiên Hạo và Tiền Cẩm Lâm đang ôm nhau, cô hệt như vừa bị sét đánh, đứng sững tại chỗ.

Cặp lồng giữ nhiệt tuột khỏi tay rơi xuống, món canh gà mà cô cặm cụi hầm cả đêm bị đổ hết ra.

Nước mắt cô bỗng tuôn rơi, trong lòng đau như cắt.

Cô thật không ngờ là Trần Thiên Hạo lại ôm ấp người phụ nữ khác.

Chẳng trách lần nào nhắc đến chuyện kết hôn anh cũng né tránh.

Chẳng trách cô đã theo anh bao lâu nay, còn sắp kết hôn rồi mà anh chưa từng động vào người cô lấy một lần.

Trước đây cô còn tưởng rằng Trần Thiên Hạo là người đàn ông tốt, là người bảo thủ.

Nhưng nay, nước mắt của nỗi tuyệt vọng cứ thế tuôn trào.

Lưu Tiểu Nguyệt cắn m0i dưới, gương mặt tái nhợt chất đầy nỗi tuyệt vọng, đoạn quay người chạy thẳng ra ngoài.

“Tiểu Nguyệt!”

“Tiểu Nguyệt, mọi chuyện không phải như em nghĩ đâu, em đừng đi!”

Trần Thiên Hạo trong lúc luống cuống, đã đẩy Tiền Cẩm Lâm xuống giường bệnh rồi quay người chạy theo Lưu Tiểu Nguyệt.

Tiền Cẩm Lâm bị đẩy mạnh xuống giường khiến vết thương bị rách chảy máu, băng gạc chẳng mấy chốc đã nhuộm đẫm máu đỏ.

Cô ta cắn răng.

Nhìn Trần Thiên Hạo rời đi, trong lòng cô ta vô cùng hụt hẫng.

Nhưng cũng pha chút vui mừng khi thấy dáng vẻ tuyệt vọng của Lưu Tiểu Nguyệt.

Phụ nữ khi yêu, ai cũng điên cuồng.

Câu nói này đúng là không sai tí nào.

Đợi mãi mà thang máy chưa tới, lại thấy Trần Thiên Hạo đang chạy theo, Lưu Tiểu Nguyệt quay người chạy xuống cầu thang bộ nhưng lại bị anh giữ cánh tay lại.

“Tiểu Nguyệt, em hãy nghe anh giải thích”.

Lưu Tiểu Nguyệt nhìn anh với ánh mắt đầy thất vọng.

Sắc mặt cô tái nhợt, cả người khẽ run lên.

“Em không muốn nghe anh giải thích, có được không?”

“Không! Em phải nghe, mọi chuyện không như những gì em nhìn thấy ban nãy đâu”.

Trần Thiên Hạo vội vàng nói.

“Vậy thì là như thế nào? Chẳng lẽ em phải tận mắt chứng kiến cảnh hai người trần tru0ng ôm ấp nhau trên giường thì mới là coi là thật được à?” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lưu Tiểu Nguyệt nhìn chằm chằm Trần Thiên Hạo, giọng lạnh như băng.

“Tiểu Nguyệt, em suy nghĩ lý trí chút được không?”

Giọng Trần Thiên Hạo thoáng có chút cầu xin.

“Trần Thiên Hạo, em nhìn lầm anh rồi”.

“Mấy năm nay, em cứ nghĩ em sẽ đợi được một anh hùng độc nhất vô nhị, nào ngờ cũng chỉ là một kẻ chăng hoa”.

“Trần Thiên Hạo, anh là đồ khốn nạn, anh biết bao năm nay em sống như thế nào không?”

Lưu Tiểu Nguyệt xúc động hét lên rồi tát thẳng vào mặt Trần Thiên Hạo một cái.

Tiếp đó, cô ôm đầu ngồi sụp xuống đất khóc nức nở.

Giấc mộng gặp anh hùng coi như tan tành.

Cô chẳng để ý đến thế lực và gia tài, cô chỉ mong được sống một cuộc sống giản đơn hạnh phúc với Trần Thiên Hạo suốt quãng đời còn lại.

Cô chỉ có mong muốn nhỏ nhoi đó thôi.

Nhưng mong muốn đó đã bị dập tắt cả rồi.

“Tiểu Nguyệt, không phải như em nghĩ đâu”.

“Anh và cô Tiền đó không có quan hệ gì cả”.

Trần Thiên Hạo giải thích.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 211


Chương 211

Lưu Tiểu Nguyệt đứng dậy lau nước mắt, ánh mắt dần bình tĩnh lại.

Đoạn quay sang nhìn Trần Thiên Hạo.

“Thiên Hạo, hãy hủy bỏ hôn lễ của chúng ta đi”.

Nước mắt vẫn cứ lặng lẽ tuôn rơi, dường như không còn cách nào có thể lay động được Lưu Tiểu Nguyệt nữa.

Cô không lau nước mắt cũng hệt như để mặc cho trái tim bị thương, không chút vỗ về, cứ để mặc nó chảy máu và đau đớn.

Trần Thiên Hạo khó giãi bày nỗi oan, căng thẳng đến mức đỏ bừng mặt.

Nhưng anh không biết nên mở lời giải thích như thế nào.

Anh vẫn cố giải thích chuyện ban nãy chỉ là hiểu lầm.

Nhưng Lưu Tiểu Nguyệt không nghe.

Lúc này, cô hệt như đã rơi xuống chốn địa ngục chỉ có cô đơn và cái chết bủa vây.

Người gây ra mọi chuyện lại chính là Trần Thiên Hạo.

Anh là người che chở, bảo vệ cô, giờ chính anh lại đẩy cô vào vũng bùn tăm tối.

Lưu Tiểu Nguyệt thất thần đi theo thang bộ xuống dưới.

Trần Thiên Hạo cũng không đuổi theo nữa vì anh biết giờ anh có nói gì thì Tiểu Nguyệt cũng không tin anh.

Chỉ còn nước chờ cô bình tĩnh lại rồi kiếm cách giải thích với cô sau.

Tiền Cẩm Lâm cũng đuổi theo, nhìn thấy dáng vẻ đau khổ của Trần Thiên Hạo, cô ta vội khuyên nhủ.

“Thiên Hạo, anh đừng buồn, còn tôi nữa mà”.

“Đều tại cô cả!”

Trần Thiên Hạo ngẩng phắt đầu lên, tức giận nhìn Tiền Cẩm Lâm.

Anh nhìn chằm chằm cô ta, đoạn sải bước quay về phòng bệnh rồi đóng sầm cửa lại.

Trong lòng Tiền Cẩm Lâm đau thắt lại, nước mắt tuôn rơi.

Cô ta nhìn về phía thang bộ mà Lưu Tiểu Nguyệt rời đi, hai mắt ánh lộ vẻ đấu tranh tư tưởng.

Một lúc lâu sau, cô ta quyết định đuổi theo.

Trước hàng triệu quân địch, Trần Thiên Hạo rất mạnh mẽ và quyết đoán.

Nhưng khi đối mặt với chuyện tình cảm, anh lại hoàn toàn thất bại.

Trong phòng bệnh, đợi đến lúc bình tĩnh lại anh mới nhớ ra khi này thái độ của anh với Tiền Cẩm Lâm có hơi quá đáng.

Dù gì thì trong chuyện tình cảm, không ai có thể làm chủ được.

Cô ta cũng được coi là người bị hại.

“Ting ting!”

Điện thoại đổ chuông.

Trần Thiên Hạo nhìn thoáng qua thì thấy Tiền Cẩm Lâm đang gọi đến.

Vừa bắt máy, anh đã nghe thấy giọng nói cuống quýt truyền tới từ đầu dây bên kia.

“Thiên Hạo, không hay rồi, Tiểu Nguyệt bị người ta bắt đi rồi”.

Trong lòng Trần Thiên Hạo bỗng nhiên trầm xuống.

“Giờ cô đang ở đâu?”

“Tôi bắt một chiếc taxi đang đi theo chiếc xe đó, xe của bọn họ đang đi về phía ngoại thành”.

“Cô đừng tắt máy, tôi đến đó ngay đây”.

Trần Thiên Hạo lo lắng, mặc thêm áo khoác rồi sải bước chạy đi.

Vẫn chưa liên lạc được với Chu Tước.

Trong giờ phút quan trọng này, khắp nơi đều đầy rẫy các mối nguy hiểm, Trần Thiên Hạo cũng không dám gọi Bạch Hổ đến vì sợ là sẽ khiến bà Trần gặp nguy hiểm.

Cuối cùng, anh gọi điện thoại cho Thanh Long, bảo anh ta theo dõi tín hiệu điện thoại của Lưu Tiểu Nguyệt, lập tức đi cứu viện.

Trần Thiên Hạo vẫn giữ liên lạc với Tiền Cẩm Lâm, chiếc xe phóng như bay, chẳng mấy chốc đã đi đến một ngôi làng đổ nát ở ngoại thành.

Vừa đến đây, điện thoại của Tiền Cẩm Lâm cũng mất sóng.

Trần Thiên Hạo ở bên đường nhìn thấy một chiếc taxi, không thấy tài xế trên xe đâu cả, nhưng thoáng ngửi thấy có mùi máu tanh ở trong xe, anh cảm thấy có gì đó không ổn.

Ngôi làng này vô cùng tan hoang, vẫn giữ nguyên phong cách kiến trúc của mấy chục năm trước.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 212


Chương 212

Hồi còn chiến tranh, nơi đây chắc hẳn đã trải qua cuộc chiến bom đạn, dân làng không chết vì bị thương thì cũng là di dời đến nơi khác lánh nạn.

Vậy nên hiện giờ ngôi làng này không còn bóng dáng ai cả.

Cũng vì ở đây có rất nhiều người thương vong nên cả ngôi làng đều toát lên một bầu không khí ảm đạm.

Bình thường rất ít người dám ra vào ngôi làng này.

Qua một thời gian dài, ngôi làng này trở nên hết sức hoang tàn, cỏ cây mọc lên um tùm.

Trên nền đá cỏ dại mọc um tùm, thi thoảng còn có thể thấy rắn rết bị đánh động trườn về hang.

Trần Thiên Hạo đi theo con đường duy nhất dẫn vào trong ngôi làng.

Bỗng nhiên chợt có một luồng sáng lạnh lẽo khiến Trần Thiên Hạo kinh ngạc.

Anh vội né người.

“Phù!”

Trên tường bụi mù lên, có một chiếc phi tiêu nhỏ màu đen cắm ở giữa bức tường, để lộ ra tay cầm màu đen.

Trần Thiên Hạo nhìn lướt qua tay cầm màu đen chưa cắm hết vào tường.

Ký hiệu đầu sói màu đen rất dỗi hung hăng, miệng đầy máu như đang cố vẫy vùng để thoát ra khỏi chuôi phi tiêu đen đó.

Ký hiệu đầu sói!

Trần Thiên Hạo chợt sững người.

Đây là ký hiệu mà anh đã điều tra bấy lâu nay, giờ nó lại bất ngờ xuất hiện.

Là ai chứ?

Đang đi, anh nhún sâu người rồi nhảy phắt một cái vào trong nhà đất bên cạnh.

Trần Thiên Hạo thấy một bóng đen lăn lộn tại chỗ, phi thẳng con dao găm trong tay về phía sau lưng anh.

Anh cũng sớm đoán được điều này.

Anh nhanh chóng nghiêng người sang bên trái, né được nhát dao đó. Cả người anh ngã ngửa xuống, một tay chống trên mặt đấy, một tay cuộn thành nắm đấm tức giận đấm thẳng về phía bóng đen đó.

“Phịch!”

Bóng đen rên lên một tiếng, bên hông bị cú đấm của Trần Thiên Hạo làm lõm cả xuống.

Miệng hắn hộc máu tươi, tay ôm hông sợ hãi né sang một bên.

Vì quá hoảng loạn nên đã sải bước chạy ra ngoài.

Trần Thiên Hạo sao có thể để hắn chạy thoát chứ.

Anh trở mình đứng dậy, người nghiêng sang một bên, hai tay cùng đánh một lúc.

“Rầm!”

Bóng đen bị đánh xuyên qua tường đất, bay thẳng ra ngoài đường.

Bụi bay mù mịt.

Bóng đen ngã sõng soài dưới đất, giãy giụa một lúc, miệng hộc máu rồi chết ngay tại chỗ.

Trần Thiên Hạo định chất vấn hắn vài câu nên không ra tay quá mạnh.

Nhưng dường như cái chết của đối phương đã được lên kế hoạch từ trước.

Bóng đen đó mặc một bộ đồ đen, Trần Thiên Hạo kéo mặt nạ màu đen trên mặt hắn xuống, đó là một người lạ mặt, anh chưa từng gặp qua.

Thấy đôi môi tím tái của hắn, Trần Thiên Hạo chợt hiểu ra điều gì đó.

Hắn đã tự cắn viên thuốc độc trong miệng để tự sát.

Đúng là một thủ đoạn độc ác.

“Vù!”

Phi tiêu lao tới.

Trần Thiên Hạo ngả người ra sau.

Hai tay anh chống trên đất, ngẩng đầu lên nhìn về phía nhà đất mà phi tiêu đang bay tới thì thấy một bóng đen khác, trong tay lóe lên luồng sáng, ba ám khí khác cũng sáng chói, một lần nữa lại lao tới.

“Vù vù!”

Ba ám khí lao vù tới.

Trần Thiên Hạo đang ngửa người bỗng nhiên ngã phịch xuống, sõng soài dưới đất, phi tiêu cũng lao nhanh tới.

Anh gắng dùng sức ở mông để bật dậy.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 213


Chương 213

Cả người cách đất hơn mười phân, phi tiêu xuyên thẳng qua.

Trần Thiên Hạo chống mạnh hai tay xuống đất, lực phản lớn giúp anh bật người đứng dậy tại chỗ.

Lúc chống hai tay xuống đất, anh đã nhặt lấy một viên đá to bằng quả trứng gà, ném thẳng về phía nhà đất.

“Phịch!”

Viên đá xuyên qua tường đất, đâm thẳng vào lồng ng.ực của bóng đen ấy.

Cùng lúc đó.

Mấy chục người mặc áo đen lũ lượt xông lên từ bốn phía.

Bọn họ cầm kiếm Nhật, vây quanh Trần Thiên Hạo.

“Võ sĩ nước Thổ Miết sao?”

Trần Thiên Hạo hơi sững người.

Trên chiến trường Đông Hoang, anh từng không ít lần giao thiệp với võ sĩ nước Thổ Miết.

Mấy người này không hề đơn giản, thủ đoạn vô cùng độc ác.

Nhưng sau vụ ba năm trước bị anh đánh bại thì hầu như không còn nghe tung tích của bọn họ nữa.

Cho đến nay, Trần Thiên Hạo cũng đã gặp bọn họ ở Nam Thành ít nhất ba lần rồi.

Với kinh nghiệm chinh chiến của mình, anh cảm thấy dường như nước Thổ Miết lại bắt đầu rục rịch rồi.

“Nhất đao kiếm pháp!”

“Giết!”

Các thanh kiếm Nhật trong tay bọn họ lao thẳng về phía Trần Thiên Hạo, bóng kiếm xếp chồng lên nhau rồi hợp lại với thanh kiếm cuối cùng tạo thành một lưỡi kiếm chém thẳng về phía anh.

Đao pháp này khiến Trần Thiên Hạo nhớ đến võ sĩ thành Đông.

Bọn họ là một phe sao?

Bọn họ là người của Ám Dạ, vậy thì mấy người này rất có khả năng cũng là người của Ám Dạ.

Lại thêm việc bọn họ dùng phi tiêu đầu sói, không lẽ, người chém chết bố anh năm đó chính là Ám Dạ sao?

Đao kiếm hợp nhất!

Trần Thiên hạo không dám chần chừ.

Anh nhún người tránh lưỡi kiếm, một tay đấm thẳng về phía nhà đất, năm ngón tay cứng tựa sắt thép, mới chạm vào tường một cái mà đã lấy được một mảng đất lớn.

Anh vung tay ném!

Mảng đất va thẳng vào đầu của người tấn công mặc áo đen.

Mặc dù đó chỉ là đất nhưng lực tàn phá tiềm tàng trong nó lại vô cùng đáng sợ.

Nhất là khi đập vào đầu người.

Người đó ngay lập tức ngã xuống đất, rồi bị Trần Thiên Hạo đá văng ra khiến hai người áo đen khác đang xông tới cũng ngã sõng soài dưới đất.

Cùng lúc đó.

Mấy chục người áo đen cùng lúc xông đến.

Trần Thiên Hạo không chút sợ hãi.

Thấy bọn họ cầm kiếm xông đến, Trần Thiên Hạo chống hai tay xuống đất, quay người điên cuồng.

Hai chân anh dang rộng, trồng cây chuối đá quét trụ khiến cả đám võ sĩ đang lại gần bị văng ra ngoài.

Hai tay Trần Thiên Hạo khẽ chắp lại, dùng lực bật người bay lên không trung ở độ cao cách đất khoảng ba mét.

Cả người anh xoay chuyển, hai chân hệt như đang tản bộ trong không trung, đá tới tấp vào người áo đen ban nãy bị anh đá văng ra ngoài nhưng chưa ngã.

“Phịch… phịch… phịch!”

Đám người này đứng yên chưa đổ bị cú đá trên không của anh tấn công, ngã phịch hết xuống đất.

Trần Thiên Hạo tiếp đất, chiếc áo vest màu đen khẽ đung đưa, cả người anh toát ra vẻ ung dung cùng với sát khí cực mạnh.

Anh tiến lên trước túm lấy một người, kéo mặt nạ của hắn rồi hỏi.

“Rốt cuộc các người là ai?”

Người đó hung hăng trừng mắt với Trần Thiên Hạo rồi hai mắt đột nhiên trợn tròn, khóe miệng chảy ra một dòng máu đen.

Cùng lúc đó.

Mấy chục người dưới đất cũng lần lượt rên lên rồi mất mạng.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 214


Chương 214

“Thú vị đấy!”

“Xoẹt… xoẹt!”

Từ trên nóc nhà, lại một thanh kiếm dài sắc nhọn lao đến.

Trần Thiên Hạo phút chốc sững người, chạm mũi chân xuống đất rồi nhanh chóng rút lui.

Thanh kiếm dài chém trượt, sau đó có hai bóng trắng xuất hiện, đứng trước mặt anh.

Trong tay bọn họ cầm kiếm Nhật sắc bén sáng loáng, trên bộ quần áo võ sĩ màu trắng còn có ký hiệu đầu sói.

“Xoẹt… xoẹt!”

Võ sĩ áo trắng giơ cao hai tay, cầm thanh kiếm Nhật lao như điên tới.

“Nhị đao kiếm pháp!

Nhưng chỉ trong chốc lát, thanh kiếm bất ngờ rút lại, chém vào ngang hông.

Tốc độ cực kỳ nhanh!

Không ngờ chỉ một thanh kiếm mà lại có hai mũi nhọn ở mặt chính và mặt bên.

Hai người họ ra tay cùng lúc, vậy là tạo thành bốn mũi kiếm nhọn, chặn đứng tất cả đường lui.

Trần Thiên Hạo hơi sững người.

Mũi kiếm sắc nhọn trên đỉnh đầu đã đủ khiến anh biết mọi thứ không kịp nữa rồi, tóc cũng bị mũi kiếm xén mất một mảng.

Ngón chân anh ghì mạnh xuống đất.

Cả người anh nhanh chóng lùi về sau, nhưng trên nóc nhà lại xuất hiện thêm hai người mặc áo trắng.

“Nhị đao kiếm pháp!”

Lưỡi kiếm tấn công từ cả bốn phía, vẻ mặt Trần Thiên Hạo thoáng hiện vẻ căng thẳng.

Với tư cách là chiến thần, thủ lĩnh của hàng triệu tướng sĩ, sao Trần Thiên Hạo có thể để mấy tên đạo sĩ của nước Thổ Miết dùng nhị đao kiếm pháp uy h**p được chứ.

Hai tay anh chạm vào bức tường bên cạnh, luồn tay vào trong lấy hai viên gạch đất lớn, đưa tay lên đập vỡ tan mũi kiếm trên đỉnh đầu.

Mũi kiếm vỡ tan tành!

Trần Thiên Hạo nhún người nhảy lên, tay cầm gạch còn lại đập thẳng vào trán của võ sĩ áo trắng.

“Chém!”

Võ sĩ áo trắng giơ kiếm lên đỡ, thanh kiếm Nhật vung lên trong không trung.

Trần Thiên Hạo không chịu rút lui, cầm gạch đập tới tấp vào kiếm của võ sĩ áo trắng.

Nhưng chỉ được chốc lát thì gạch cũng vỡ tan.

Lực tác động của viên gạch khiến thanh kiếm của võ sĩ áo trắng ghì lên chính đỉnh đầu của hắn.

Lưỡi kiếm sắc bén ngay lập tức chém vào đầu hắn.

Máu ứa ra xối xả, võ sĩ áo trắng chết ngay tại chỗ.

Ba người còn lại cũng xông lên tấn công.

“Nhị đao kiếm pháp!”

Vừa tiếp đất, Trần Thiên Hạo cảm nhận được phía trước và phía sau đang bị lưỡi kiếm tấn công, anh lấy chân đá xác của võ sĩ áo trắng đã chết khi nãy về phía hai võ sĩ đang lao đến.

Sức nặng của xác chết cộng thêm sức mạnh của Trần Thiên Hạo đã khiến xác chết lao như bay về phía bọn họ.

Hai võ sĩ cũng ra tay cực kỳ tàn nhẫn, bọn họ vung kiếm Nhật ra, chém đứt xác chết thành ba đoạn, Trần Thiên Hạo cũng nhân cơ hội này lao thẳng về phía bọn họ.

Anh vung tay đấm mạnh vào phần bụng của hai người bọn họ.

“Huỵch!”

Võ sĩ áo trắng hộc máu, cả người mất kiểm soát, bay thẳng ra ngoài.

Trần Thiên Hạo không cho bọn họ con đường thoát, vẫn đuổi theo mấy bước rồi tung cú đấm mạnh vào ngực của bọn họ.

“Phịch!”

Ngực của bọn họ lõm xuống, chết ngay tại chỗ.

Tên võ sĩ áo trắng còn lại cũng giơ kiếm xông đến nhưng chứng kiến sức chiến đấu mạnh mẽ của Trần Thiên Hạo ban nãy, hắn có hơi chùn bước.

Cuối cùng vẫn lấy hết can đảm hét lên, đoạn giơ kiếm lên rồi lao thẳng tới.

“Giết!”
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 215


Chương 215

Trần Thiên Hạo không thèm ngẩng đầu nhìn hắn lấy một cái, anh dùng mũi chân ấn lên thanh kiếm trên xác của võ sĩ áo trắng đã chết, dùng lực đá mạnh một cái.

“Phịch!”

Hệt như một luồng sáng, xuyên thủng bụng của tên võ sĩ áo trắng đang chìm đắm trong tuyệt vọng và không cam tâm.

Võ sĩ áo trắng mất mạng, ngã gục xuống đất.

Còn chưa đầy một phút, bốn vị võ sĩ áo trắng với nhị đao kiếm pháp đều bị chém chết.

Trần Thiên Hạo trầm tư, anh lấy chân đá áo của võ sĩ áo trắng, nhìn thấy ký hiệu đầu sói quen thuộc đó, lửa giận trong lòng anh càng thêm sục sôi.

Trên con đường sỏi đá mọc đầy cỏ dại.

Chỉ trong chốc lát lại trở nên yên tĩnh đến lạ.

Rất rõ ràng, những võ sĩ này đều không phải dạng vừa.

Mục đích bọn họ bắt Lưu Tiểu Nguyệt e là đều vì muốn dụ anh đến đây.

Cuối con đường là cổng của một đại viện.

Cánh cổng đã được mở, Trần Thiên Hạo không chút sợ hãi, sải bước đi vào trong.

Đại viện um tùm cỏ dại, rộng khoảng năm trăm mét vuông.

Ngôi nhà trước mắt không phải là nhà đất bên đường như ban nãy, mà được xây bằng gỗ khắc hình rồng phượng, điều này cho thấy chủ nhà này trước đây cũng rất tao nhã.

Trước cổng nhà.

Một người đàn ông đeo mặt nạ trắng, mặc bộ vest trắng nho nhã, chắp tay sau lưng nhìn chằm chằm Trần Thiên Hạo.

Ở cửa ngôi nhà phía sau lưng hắn là Lưu Tiểu Nguyệt và Tiền Cẩm Lâm đang bị trói, nằm rạp trên đất không biết còn sống hay đã chết.

Ở bên cạnh hai cô, Kẻ Ác bị nhốt trong một cái lồng sắt, một bên mắt đã bị chọc mù, máu tươi chảy ra từ mắt đã khô thành các vệt máu đáng sợ.

Cùng lúc đó.

Trên nóc nhà có tiếng bước chân đi nhanh thoăn thoắt “lộc cộc” vang đến, chẳng mấy chốc cả đại viện đã bị các võ sĩ áo trắng bao vây kín.

“Cậu chính là Trần Thiên Hạo à?”

Người chắp tay sau lưng đó nhìn Trần Thiên Hạo qua chiếc mặt nạ, giọng nói chua chát như cái chiêng vỡ.

“Không sai, ông là thủ lĩnh của Ám Dạ sao?”

Trần Thiên Hạo không chút sợ hãi, đanh giọng nói.

Người đó bật cười, không trực tiếp trả lời.

“Trần Thiên Hạo, cá nhân tôi cũng rất coi trọng cậu vì cậu có thể khiến Kẻ Ác trung thành phục tùng mình. Thực ra, tôi định mời cậu gia nhập vào tổ chức Ám Dạ”.

“Dù gì thì cũng không tin được Kẻ Ác nữa rồi”.

“Để tôi ở Nam Thành nghe theo lệnh của ông, giết người kiếm sống à?”

Trần Thiên Hạo không kìm được mà cười lớn.

Anh đường đường là chiến thần, sao lại có thể để mắt đến Ám Dạ được chứ.

Ánh mắt người mặc áo trắng đó bỗng trở nên phiền muộn, có lẽ là tiếng cười của Trần Thiên Hạo đã khiến hắn cảm thấy bị chế nhạo.

“Đó là suy nghĩ của cá nhân tôi, nhưng có một vài người lại không mong muốn có sự tồn tại của cậu đấy”.

Hắn buông thõng tay xuống.

“Cá nhân tôi rất trọng dụng người tài nhưng cũng chẳng còn cách nào nữa”.

Hắn vừa quay người thì trên nóc nhà có khoảng bốn mươi, năm mươi võ sĩ mặc áo trắng, nhún người nhảy xuống sân.

Bọn họ bao vây quanh Trần Thiên Hạo, giơ kiếm Nhật ra rồi chậm rãi áp sát.

“Á!”

Trong lồng sắt, Kẻ Ác nghe thấy tiếng của Trần Thiên Hạo, tỉnh lại sau cơn hôn mê, vẫy vùng điên cuồng trong lồng sắt, muốn thoát ra ngoài.

Hắn cắn răng r3n rỉ.

“Ông, ông phải chết!”

Đôi mắt sau chiếc mặt nạ của người đàn ông mặc áo trắng lóe lên một tia hung ác, hắn lấy chân giẫm mạnh lên mười ngón tay đang bám trên lồng sắt của Kẻ Ác.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 216


Chương 216

“Khậc!”

Mười ngón tay đứt đoạn!

Kẻ Ác gầm lên thảm thiết, gắng sức rút tay ra nhưng không thể nào rút ra được.

“Không trung thành với tổ chức thì kết cục của mày sẽ rất thảm đấy”.

Kẻ đeo mặt nạ nghiêm nghị nói một câu rồi thu chân về.

Kẻ Ác toát mồ hôi lạnh, thu tay về, mười ngón tay đứt đoạn đau điếng người khiến hắn ta gần như lại ngất đi thêm lần nữa.

Nằm trong lồng sắt, hắn ta thở hổn hển.

“Mày đã động đến người mà mày không nên động đến rồi đấy!”

“Vậy nên mày phải chết!”

Kẻ đeo mặt nạ cười lạnh, nhìn Trần Thiên Hạo đang bị bao vây, khinh miệt nói.

“Cậu ta sao?”

“Trên đời này chẳng có ai mà tôi không động đến được cả!”

“Mấy chục sát thủ biết nhị đao kiếm pháp của tôi đủ để tiêu diệt cậu ta đấy!”

“Huống hồ còn có thêm cả bọn họ nữa”.

Hắn quay sang nhìn ba võ sĩ đeo mặt nạ đỏ đang ngồi im trong nhà.

Trong vườn.

Mấy chục võ sĩ áo trắng đang bao vây bắt đầu xông đến.

Thái độ của Trần Thiên Hạo rất kiên định, anh đạp mạnh hai chân xuống đất.

Hai tay anh xé rách băng gạc bó ở quanh người, để lộ ra những vết thương ghê rợn do bầy sói cắn.

Cả người toát ra khí chất đáng sợ.

“Người này…!”

Võ sĩ áo trắng thầm kinh ngạc, nhưng mấy chục người ở đây sao lại phải sợ một mình anh chứ.

“Nhị đao kiếm pháp, chém!”

Trần Thiên Hạo hệt như một con mãnh hổ muốn thoát ra.

“Giết!”

Cả người anh lay động, hai chân đạp mạnh xuống đất.

Sau đó cả người anh bay ra ngoài.

Bụi mù mịt!

Mũi chân anh cắm mạnh vào trong đất, rồi hất mạnh chân lên khiến đám đất bụi bay thẳng về phía mặt võ sĩ áo trắng ở trước mặt.

Đám người đó thi nhau kêu đau rồi dụi mắt, các động tác đều bị hạn chế.

Cơ thể to lớn của Trần Thiên Hạo nhún một cái rồi nhảy lên, hai chân giống như chùy chọc trời đánh tới.

“Phịch… phịch… phịch”.

Mặt của năm người liên tiếp bị đạp nát tan.

Sức mạnh đó của anh còn đạp bay cả năm người đó ra ngoài, va thẳng vào các võ sĩ áo trắng phía sau.

Sau khi tiếp đất, anh khom người dứt khoát, từng lưỡi kiếm Nhật thi nhau chém tới, hai tay Trần Thiên Hạo chống đất, hai chân đạp mạnh ra sau.

“Phịch!” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lại có mấy người bị đạp vào ngực, bay thẳng ra ngoài.

“Khậc!”

Lưỡi kiếm sắc nhọn xoẹt qua cánh tay anh khiến động tác giơ tay của anh hơi chậm lại, máu tươi bắt đầu chảy ra.

Cánh tay còn lại dùng lực đẩy cơ thể bay lên không trung, lộn người mấy vòng rồi tiếp đất ở cửa.

Trước mắt là bảy, tám võ sĩ áo trắng bị sức mạnh của Trần Thiên Hạo chém chết tại chỗ.

Kẻ đeo mặt nạ trong lòng không khỏi ngạc nhiên.

Sức chiến đấu của Trần Thiên Hạo quả là rất dũng mãnh!

Nhưng cũng chỉ dừng ở dũng mãnh mà thôi.

Trước sự bao vây của các võ sĩ thông thạo nhị đao kiếm pháp thì Trần Thiên Hạo đã bị áp sát đến cửa.

Bây giờ, nếu anh từ bỏ/bỏ mặc hai người phụ nữ thì có thể dễ dàng tháo chạy, nhưng liệu anh có bỏ họ lại không?

Hắn khẽ nhếch mép, để lộ ra vẻ mặt vô cùng nham hiểm.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 217


Chương 217

Võ sĩ áo trắng cầm kiếm Nhật trong tay, không ngừng tiến lại gần, áp sát Trần Thiên Hạo.

Anh vẫn hiên ngang đứng yên tại chỗ.

Đối diện với mấy chục võ sĩ áo trắng, anh không chút sợ hãi.

Trên chiến trường, anh đã từng đối mặt với hàng triệu quân địch, mấy mống người này thì đã là gì chứ.

“Nhị đao kiếm pháp!”

Võ sĩ áo trắng giơ kiếm lao đến, các võ sĩ khác cũng ngầm hiểu, cùng nhau xông lên.

“Vù!”

“Phịch!”

Một con dao găm sáng loáng xuyên qua không trung lao tới đâm thẳng vào trán của võ sĩ áo trắng đứng đầu, tiếp sau đó là hàng loạt mũi dao găm khác cũng lao tới.

“Phịch phịch phịch!”

Lại thêm mấy võ sĩ áo trắng nữa không tránh kịp, lần lượt bị dao găm đâm xuyên ngực.

Một bóng hình yêu kiểu từ cửa nhảy vào, đứng chặn trước mặt Trần Thiên Hạo.

“Vương!”

Chu Tước cúi đầu nói.

“Ừ!”

Trần Thiên Hạo gật đầu, anh nhìn Chu Tước thì thấy sau lưng cô ấy có rất nhiều vết dao đâm đáng sợ, máu đã khô nhưng vẫn có thể cảm thể được cơn đau từ vết thương.

Khi nhìn thấy Chu Tước xuất hiện, kẻ đeo mặt nạ hơi kinh ngạc.

Chu Tước chính là người theo dõi hắn nhiều ngày nay. Hắn cứ nghĩ rằng đêm qua võ sĩ áo đỏ mà hắn phái đi đã gi3t ch3t cô ấy, nào ngờ cô ấy vẫn còn sống sót.

Điều này có nghĩa là võ sĩ áo đỏ với nhị đao kiếm pháp…

Kẻ Ác vừa nghe thấy động tĩnh đã há miệng cười to.

“Là Chu Tước. Chu Tước đến rồi”.

“Tao đã bảo là mày chọc nhầm người rồi mà!”

“Hừ, mày tưởng chỉ cần có một kẻ đến giúp đỡ thì mày có thể thoát khỏi lòng bàn tay tao ư?”

Kẻ đeo mặt nạ lạnh lùng hừ giọng, giọng điệu đầy khinh thường.

“Lập tức ra tay, chém chết bọn chúng!”

Kẻ đeo mặt nạ rống lên thật to.

Các võ sĩ áo trắng giơ kiếm lên và đồng loạt lao thẳng đến.

Chu Tước cầm dao găm trong tay, thân hình tựa giao long, lách mình để tránh rồi xông vào đám đông.

“Ầm!”

Một tảng đá lớn từ trên trời rơi xuống, đánh bay những kẻ đứng hàng đầu.

Sau đó, một người đàn ông cao lớn với chiếc mặt nạ vàng lao từ bên ngoài vào.

Cơn thịnh nộ hừng hực lan khắp toàn thân, Thanh Long với hai nắm đấm quấn đầy dây xích, tựa như một cái máy ủi đất dũng mãnh, điên cuồng gặt lấy đầu người từ trong đám đông.

Kẻ đeo mặt nạ kia bàng hoàng.

“Chuyện gì thế này?”

“Tên hung tợn này từ đâu ra vậy?”

Tuy biết phe mình người đông thế mạnh, nhưng nhìn sự bùng nổ mạnh mẽ và thái độ không sợ hãi của đối phương, hắn lại cảm thấy hơi bất an.

Nội tâm kẻ đeo mặt nạ bắt đầu rối loạn.

“Ầm!”

Lại là một âm thanh vang dội khác.

Một người đàn ông mặc đồ trắng xông vào đại viện. Người này di chuyển nhẹ nhàng như chim én lướt trên mặt đất, thanh nhuyễn kiếm trong tay linh hoạt như rắn, quấn lấy những thanh kiếm Nhật, điên cuồng siết cổ gi3t ch3t đám võ sĩ áo trắng.

Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước!

Ba vị đại thần đã tề tựu.

Ngọn lửa chiến đấu trong lòng Trần Thiên Hạo bỗng chốc bùng lên ngùn ngụt.

Anh sải bước về phía trước và đá một cú thật mạnh vào tên võ sĩ áo trắng đang loạng choạng lùi ra sau.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 218


Chương 218

“Ầm!”

Một nguồn sức mạnh cực lớn đã đánh bay tên võ sĩ áo trắng dẫn đầu, đòn tấn công này khiến hàng chục người phía sau ngã nhào xuống đất.

Chu Tước xuyên qua đám đông, uyển chuyển dùng mã tấu chém vào cổ họng và tay chân của bọn chúng.

“Rầm rầm rầm!”

Thanh Long đấm mỗi tên một cú. Bất cứ nơi nào anh ta đi qua, trán của bọn võ sĩ áo trắng đều bị đấm nát.

Bốn mươi, năm mươi tên võ sĩ áo trắng sử dụng nhị đao kiếm pháp.

Chỉ cần chưa đầy năm phút, toàn bộ đều bị diệt sạch.

Ánh mắt của kẻ đeo mặt nạ lộ vẻ kinh hoàng.

Sao, sức chiến đấu lại đáng sợ thế này?

Đây là những người trợ giúp mà Trần Thiên Hạo tìm được ư?

Mạnh quá.

Thế nhưng, chuyện xảy ra ngay giây sau đó đã khiến hắn trố mắt kinh ngạc.

Nhìn thấy cánh tay chảy đầy máu Trần Thiên Hạo, ba người vừa giết sạch các võ sĩ áo trắng đều lộ vẻ lo lắng.

Sau đó, họ đồng loạt quỳ xuống đất.

“Vương, thuộc hạ không thể bảo vệ ngài chu đáo, xin ngài trách phạt”.

“Vương?”

Kẻ đeo mặt nạ kia bàng hoàng, tí thì ngã xuống đất.

Theo tư liệu mà hắn có được, Trần Thiên Hạo chỉ là lính giải ngũ bình thường, sao lại trở thành vương?

Hắn biết rõ khái niệm ‘vương’ này có nghĩa là gì.

Chẳng lẽ Ám Dạ của hắn đã thật sự dây vào người không nên dây vào ư?

Kẻ Ác cười to.

“Sợ đến mức đơ người rồi à, ha ha ha…”

Trần Thiên Hạo nhẹ nhàng xoay cổ và thư giãn gân cốt.

Vết thương trên cánh tay thật ra chẳng đáng là gì, chỉ là bị thương ngoài da.

“Đứng dậy đi”.

Ba người kia đồng loạt đứng dậy, đoạn xoay người nhìn kẻ đeo mặt nạ mặc đồ trắng ở trước cửa.

Sự bàng hoàng qua đi, kẻ đeo mặt nạ đã lấy lại vẻ điềm tĩnh.

Hắn nhìn Trần Thiên Hạo, giọng lạnh như băng.

“Khá khen cho mày, Trần Thiên Hạo, không ngờ mày còn một thân phận khác đấy. Tao mặc kệ mày là ai. Hôm nay, mày tuyệt đối không thể sống sót rời khỏi đây được đâu”.

Mấy tiếng vỗ tay bôm bốp vang lên.

Trong phòng, ba tên đeo mặt nạ mặc đồ đỏ quỳ dưới đất bước ra.

Chu Tước nhìn ba tên này một lượt, đôi mắt ánh lên vẻ nghiêm nghị.

Là sát thủ sử dụng tam đao kiếm pháp!

“Những kẻ này không đơn giản. Nhiệm vụ lần này có thành công hay không, phụ thuộc/trông cậy cả vào ba người đấy”.

Kẻ đeo mặt nạ kia lạnh lùng nói.

Mấy người nọ gật đầu đã hiểu, chậm rãi rút kiếm Nhật giắt ở thắt lưng ra.

Lưỡi kiếm đỏ tươi!

“Giết!”

“Tam đao kiếm pháp!”

“Soạt soạt soạt!”

Một người chém liền ba nhát kiếm. Lưỡi kiếm đỏ tươi trong tay võ sĩ áo đỏ hệt như hàng ma phục quỷ, chém không khí ngay trước mặt.

Chỉ trong chớp mắt, lưỡi kiếm đã hướng đến đỉnh đầu Trần Thiên Hạo.

“Keng!”

Bàn tay quấn dây xích của Thanh Long đã vung ra phía đỉnh đầu của Trần Thiên Hạo và chặn lại. Tia lửa bắn r4 từ dây xích, nhiệt độ cao như thiêu đốt khiến Thanh Long phải nhíu mày.

Hai nắm đấm ấy đã hất lưỡi kiếm ra xa.

Tam đao kiếm pháp thi nhau chém tới.
 
Đông Hoang Thần Vương
Chương 219


Chương 219

Thanh Long nghiêm mặt, hai nắm đấm chặn hai bên, vừa chặn đòn, tia lửa đã bắn r4 tung toé.

Đôi tay bỏng rát và tê rần dùng sức rung lên, Thanh Long như đang giãy giụa thoát khỏi gông cùm, vận hết lực “rầm” một cái khiến mũi kiếm vỡ nát.

Hai nắm đấm điên cuồng múa may, tạo thành một tổ hợp cú đấm, đẩy lùi tên võ sĩ áo đỏ đang chém tới kia.

“Soạt!”

Hai võ sĩ áo đỏ còn lại cũng vung kiếm chém tới.

Chu Tước, Bạch Hổ đều xông lên.

Trần Thiên Hạo vẫn ở chỗ cũ, lạnh lùng nhìn kẻ đeo mặt nạ đang đứng ở cửa.

Anh sải bước tiến đến, mỗi một bước đi đều khiến mặt đất như rung chuyển.

Kẻ đeo mặt nạ mặc áo trắng hơi híp mắt lại.

Hai chân hắn hơi tách ra, bàn tay chạm vào thắt lưng.

“Chết!”

Trần Thiên Hạo đột nhiên tăng tốc, sải bước lớn tựa như sấm sét.

Rầm rầm, khí thế đầy mạnh mẽ, bụi đất cuộn lên mịt mù theo từng bước chân của anh.

Kẻ đeo mặt nạ mặc áo trắng kia rút dao găm từ thắt lưng ra, dao dài ba tấc, lưỡi dao đỏ mang theo từng tia máu.

“Soạt!”

Cắt qua không trung, loé lên ánh sáng màu máu.

“Bịch/Phịch!”

Một thi thể bị Trần Thiên Hạo đá văng, lưỡi dao máu sượt qua.

Thi thể đứt lìa, nội tạng và máu tươi rơi xuống đất.

“Bịch/Phịch!”

Lại một thi thể khác bị Trần Thiên Hạo đá văng đi.

Lưỡi dao máu lại cắt qua!

Vào khoảnh khắc thi thể đứt lìa, cú đá chất chứa cơn thịnh nộ và giận dữ của Trần Thiên Hạo đã nện một tiếng “rầm” vào lồng ng.ực kẻ đeo mặt nạ kia.

Kẻ đeo mặt nạ kia phun ra một ngụm máu ngay tại chỗ.

Cả người bay thẳng ra khỏi phòng.

“Rầm rầm!”

Khiến những vật dụng trong phòng đều vỡ tan tành.

Sau một hồi giãy giụa, kẻ đeo mặt nạ ấy cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều đã vỡ nát, phun mấy ngụm máu liền, không sao đứng dậy được.

Trần Thiên Hạo sải bước tiến lại gần.

Đứng trên cao, anh lạnh lùng rủ mắt nhìn hắn.

Vừa giẫm mạnh chân lên ngực hắn, anh vừa lãnh đạm cất lời.

“Khai hết mọi chuyện mà ông biết đi!”

Kẻ đeo mặt nạ phun thêm mấy ngụm máu tươi, thở hổn hển.

“Cậu, cậu không có tư cách để biết”.

Sau một cú đạp, cổ tay của kẻ đeo mặt nạ đã gãy.

Hắn gầm gừ, nhưng không há miệng kêu thành tiếng.

“Rắc!”

Lại là một cú đạp!

Cổ tay còn lại đã gãy.

Thêm một cú nữa!

Chân trái bị gãy.

Một cú đạp nữa!

Chân phải cũng gãy lìa.

“Tôi nói!”

Kẻ đeo mặt nạ kia đứt lìa cả tứ chi, nghiến răng gầm lên.

Từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên gương mặt nhợt nhạt.
 
Back
Top Bottom