Tiên Hiệp Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn

Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 980


“E rằng Kinh Lôi kiếm pháp này đã sắp đến viên mãn đỉnh phong rồi… Không hổ là kiếm pháp Linh cấp siêu phẩm”.

“Uy thế còn mạnh hơn uy thế của rất nhiều trưởng lão cảnh giới Tử Phủ”.

Tiếng hô ngạc hiên vang lên khắp xung quanh, Lâm Nhất cũng hơi ngạc hiên, Thuỷ Nguyệt kiếm pháp của mình không thua kém gì đối phương, tiếc là tu vi chênh lệch quá nhiều, không có đủ chân nguyên hùng hậu kết hợp, cho nên sức mạnh cũng chênh lệch nhau nhiều.

Bây giờ Lâm Nhất mới thầm thấy vui mừng, mình không chọn Kinh Lôi kiếm pháp này thật sự là một sự lựa chọn chính xác.

Với tu vi của hắn, dù khả năng lĩnh ngộ có mạnh hơn nữa, e rằng cũng không có được uy lực đáng sợ như thế, còn Thuỷ Nguyệt kiếm pháp thì hoàn toàn khác.

“Quá yếu!”

Hàn Cương âm thầm tích luỹ chân nguyên, nhưng ngoài miệng lại nói như thế.

Đến khi kiếm mang sắp chém tới, hắn ta hơi cong chân tựa như một ngọn núi nguy nga bất động. Sau đó, hắn ta đánh ra một quyền.

Keng!

Quyền kiếm va chạm với nhau tạo thành tiếng vang lanh lảnh, kiếm mang chứa đựng tia chớp màu tím kia dường như mơ hồ xuất hiện vết nứt.

Có điều kiếm thế vẫn còn đó, tiếng sấm rung trời vang vọng trên không trung, không chút nương tay đánh xuống.

Sắc mặt Hàn Cương cũng trở nên u ám, hắn ta chợt hét lên một tiếng: “Cơn giận của Hàng Ma!”

Trong người hắn ta truyền đến tiếng vang động trời, Phật uy như núi lửa bùng nổ bốc cháy trên người hắn ta, tạo thành ngọn lửa cao tận trời.

Rắc!

Hắn lấy thân làm núi, thiêu đốt Phật uy, khiến kiếm áp đang chém xuống hoàn toàn bị phá huỷ.

Nhưng một kiếm này cũng đã ép Hàn Cương phải sử dụng lá bài tẩy.

“Thiêu đốt Phật uy?”

Lâm Nhất nhìn Hàn Cương bị ngọn lửa bao phủ, mang theo khí thế chấn động lòng người trước mắt, trong lòng hơi rung động. Gốc gác của Huyền Thiên Tông đúng là đáng sợ, ngoài Long Hổ Quyền, thì ra còn có nhiều bí thuật như thế.

“Ta vốn định đợi tới Long Môn tranh tài cuối năm mới sử dụng bí thuật này, Hân Tuyệt, ngươi có thể ép ta đến mức này, đã đủ tự hào chưa?”

Sau khi đánh một quyền ép Hân Tuyệt phải lùi lại, Hàn Cương khí thế bừng bừng lao đến tấn công. Trong nháy mắt, mấy chục quyền mang tựa như mưa rền gió dữ lao về phía Hân Tuyệt.

Hân Tuyệt cầm kiếm trong tay, chưa từng lui bước, kiếm tựa tia chớp. Trong điện mang dao động có thể nhìn thấy thấp thoáng một con du long đang bay lượn, tạo ra gợn sóng đáng sợ.

“Hàng Ma Trảm, Hân Tuyệt, chịu thua đi!”

Trong tiếng hét điên cuồng, Hàn Cương giẫm nứt mặt đất, sau đó bay lên trời. Hắn ta nâng tay đánh một quyền, ngọn lửa Phật uy đang cháy mạnh trên người ngưng tụ thành một pháp khí kinh khủng, gậy Kim Cương Hàng Ma!

Trên pháp khí có từng vòng kinh văn chi chít quấn quanh, kim quang bao phủ. Trong lúc chuyển động còn có

5818803-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 981


Trông nó tựa như một con cuồng long lôi điện, vừa dữ tợn vừa đáng sợ, còn đang không ngừng gào thét.

“Trời cao sấm dậy, kiếm hoá du long!”

Hân Tuyệt vừa dứt lời, cuồng long lôi điện này hấp thụ chân nguyên nên không ngừng dài ra. Nó vờn quanh người Hân Tuyệt, trên thân thể bắt đầu xuất hiện vảy rồng chằng chịt, vuốt rồng cũng xuất hiện, trên đầu còn mọc ra một cái sừng, đôi mắt trong veo có hồn.

Tiếng rồng ngâm vang lên kèm theo kiếm thế mạnh mẽ, ngăn chặn pháp khí kinh khủng ngưng tụ từ quyền mang liệt diễm kia.

“Đây là thực lực của người có thể sánh với cấp công tử sao? Quá đáng sợ…”

“Thực lực của Hân Tuyệt và Hàn Cương đã đáng sợ như thế, vậy thực lực của Bát công tử sẽ mạnh đến mức nào?”

“Thật sự quá mạnh, chẳng trách trong tiệc công chúa trước đây, đa số những tồn tại cấp bậc này đều không thật sự ra tay. Chỉ có Long Môn tranh tài mới là võ đài chân chính của bọn họ”.

Dị tượng đáng sợ của hai sát chiêu khiến đệ tử của các tông môn lớn kinh hồn bạt vía, có cảm giác không thể địch nổi.

Quả thật không thể tưởng tượng được tu vi Huyền Võ tầng mười có thể phát ra uy lực đáng sợ như vậy.

Mọi người nhìn chằm chằm trung tâm đại điện, sợ sẽ bỏ lỡ điều gì đó.

Mọi người đều nôn nóng muốn biết ai sẽ là người chiến thắng trong trận đấu này.

Ầm!

Khi hai sát chiêu thật sự va vào nhau, tiếng vang phát ra khiến cả đại điện Quỳnh Đài đều hơi chấn động.

Rắc!

Dưới sự công phá của cuồng long lôi điện, pháp khí Phật Môn kia của Hàn Cương hơi nứt ra, một khắc sau, khe nứt không ngừng to hơn, có dấu hiệu sắp vỡ nát.

“Hàng Ma Trảo!”

Hàn Cương thầm mắng một tiếng, trong mắt có ánh sáng lạnh loé lên, quyền mang tan đi, hắn ta giương năm ngón tay, ngón tay xuất hiện móng vuốt cực kỳ sắc bén.

Khí thế trên người hắn ta đột nhiên thay đổi, móng vuốt tràn ngập Phật quang, hung ác nắm lấy cổ của cuồng long lôi điện.

“Gào!”

Bị móng vuốt nắm lấy cổ, lôi long phát ra tiếng gào đau đớn, tiếng rít gào vang lên từ trong lôi điện khiến người ta sợ hãi không thôi.

“Phá!”

Trong tiếng gào của cuồng long, Hàn Cương giơ cả hai tay ra, bóp vỡ du long lôi điện thành vô số điện quang.

“Nỏ mạnh hết đà, phá thì có sao, nửa chiêu tàn long vẫn có thể đánh bại được ngươi”.

Hân Tuyệt lạnh lùng nói, mái tóc dài tung bay, y chém tới một kiếm, trong kiếm thế tàn long, một tia điện quang lao nhanh như chớp về phía Hàn Cương.

Ầm!

Hàn Cương phun ra một ngụm máu tươi, bị đánh bay ra ngoài, Hân Tuyệt lui về sau ba bước, cất kiếm vào trong vỏ.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 982


Y lạnh lùng nhìn đối phương: “Ngươi thua rồi!”

Sắc mặt Hàn Cương hơi tái, hắn ta muốn tiếp tục chiến đấu, nhưng kiếm kình sót lại trước ngực vẫn tràn ngập điện quang mờ mờ, cơ thể hắn ta cũng hơi cứng đờ.

“Hàn Cương, quay lại trước đã”.

Sắc mặt trưởng lão đầu trọc vô cùng khó coi, ông ta gọi Hàn Cương về, hừ lạnh: “Bây giờ thắng thì sao chứ, có thể thắng trên Long Môn tranh tài mới xem như người thắng thật sự!”

Trong mắt Hân Tuyệt có ánh sáng loé lên, y thách thức: “Vậy cứ đợi mà xem, nhưng trước giờ Hàn Cương chưa từng là đối thủ của ta. Vân Chân công tử và Lưu Thương công tử của quý tông môn mới là đối thủ thật sự của ta”.

Lời này của y lại dẫn tới tiếng xôn xao bàn tán.

“Chẳng lẽ Hân Nghiên này vẫn chưa sử dụng toàn lực?”

“Rất có khả năng đó, với địa vị của hắn ở Kiếm Các chắc chắn từng tu luyện bí thuật. Từ đầu đến cuối hắn chỉ từng sử dụng kinh lôi kiếm pháp, còn Hàn Cương lại bị ép phải sử dụng cả lá bài tẩy”.

“Xem ra không thể khinh thường Lăng Tiêu Kiếm Các được, Long Môn tranh tài cuối năm có tuyển thủ mạnh như Hân Tuyệt, ba năm sau lại có hai tên yêu nghiệt là Lâm Nhất và Bạch Lê Hiên!”

Trên mặt Lạc Phong trưởng lão hiện lên ý cười nhạt, Lâm Nhất và Hân Tuyệt đều biểu hiện rất tốt, cuối cùng cũng lấy lại thể diện cho Kiếm Các rồi.

“Trận chiến này Hân Tuyệt của Lăng Tiêu Kiếm Các chiến thắng”.

Công chúa Phượng Hoa nhẹ giọng nói một câu, Hân Tuyệt chắp tay trở về chỗ ngồi.

Trận chiến này quá kịch liệt, sau khi kết thúc, bầu không khí trong đại điện vẫn chưa trở lại bình thường được. Một lúc lâu sau đó mới có một người bay xuống, khí chất không tầm thường, tay cầm một cây trường thương, vững vàng đứng thẳng.

Là hắn ta?

Lâm Nhất thấy người này hơi quen mắt, sau đó lập tức nhớ ra hắn ta là Lâm Lam của tông tộc Lâm Thị, ngày đó trong nhiệm vụ hộ tống Bạch Thu Thuỷ, hắn ta từng thua mình.

Hai người cũng có chút thù oán, nhưng nếu không gặp lại người này thì Lâm Nhất đã quên sạch rồi.

Trong mắt Tần Thiên của học phủ Tào Kiệt lộ vẻ nghi ngờ, chẳng lẽ tên này định ra tay với Lâm Nhất à?

Chắc hắn ta không to gan thế đâu nhỉ.

“Tả Vân của Hỗn Nguyên Môn, có dám đấu với ta một trận không?”

Lâm Lam đảo mắt, nhìn về phía Tả Vân trong Hỗn Nguyên Môn.

Nhìn thấy Bạch Du vừa thua thê thảm, đương nhiên hắn ta không dám gây chuyện với Lâm Nhất nữa, nhưng dù sao cũng phải lộ diện trong tiệc công chúa. Trong những nhân tài mới xuất hiện, Lâm Nhất khó đối phó, Bạch Du đã bị phế, Tư Tuyết Y cũng không dễ giải quyết.

Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có Tả Vân là dễ bắt nạt thôi.

Trong mắt Lâm Nhất lộ vẻ ngạc nhiên, hắn còn tưởng Lâm Lam sẽ khiêu chiến mình, không ngờ hắn ta lại khiêu chiến Tả Vân.

Thú vị thật, nhưng lợi dụng cơ hội này thăm dò thực lực của Tả Vân bây giờ cũng được.

Vẻ mặt Tả Vân không chút cảm xúc, hắn ta đứng lên nói: “Ngươi thật biết chọn người”.

Lâm Lam bật cười, sau đó quát to: “Bớt nói nhảm, mau ứng chiến đi, để xem ta phá giải Long Tượng Chiến Thể Quyết của Hỗn Nguyên Môn ngươi như thế nào!”
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 983


Hắn ta có Cuồng Mãng thương pháp, đại khai đại hợp, mạnh mẽ bá đạo, kết hợp với Yên Thuỷ Quyết của Lâm gia, khí tức liên miên, có thể kéo dài trận chiến. Cho nên hắn ta rất tự tin rằng mình có thể đánh bại Long Tượng Chiến Thể Quyết.

Hỗn Nguyên Môn cũng là một trong Tứ đại tông môn, nhân tài có thể chiến thắng người của đối phương chắc chắn sẽ được nêu cao tên tuổi ở đại Tần.

“E rằng ngươi sẽ phải thất vọng, vì ta sẽ không cho ngươi cơ hội ra tay với ta!”

Tả Vân bay xuống, đao rời khỏi vỏ, đao ý xông tận mây xanh. Tựa như giao long bay lên từ trong sông băng vạn dặm, đạo ý mạnh mẽ khiến người xung quanh cảm thấy chói mắt.

“Đao ý mạnh quá!”

“Đao này nhanh thật đấy… Ta suýt thì không nhìn rõ”.

Giữa những tiếng cảm thán, trong mắt Lâm Lam thoáng qua tia thảng thốt, hắn ta vừa mới thấy Tả Vân rút đao mà chớp mắt đã không thấy bóng dáng đối phương đâu nữa.

Đến khi hoàn hồn thì một tia đao quang đã xuất hiện ngay trước mặt, hắn ta chợt hoảng loạn vội vàng giơ thương lên để đỡ.

Bịch! Bịch! Bịch!

Khí tức cùng nước sông lạnh lẽo hoá thành một đạo đao quang nối dài liên tục, bao vây Lâm Lam rồi liên tục chém ra.

Trong đao quang mênh mông, chỉ thấy nước sông dâng trào, tiếng đao rung vang lên tứ phía nhưng không thể thấy rõ bóng dáng Tả Vân.

Hàn Giang đao pháp xuất thần nhập hoá, phối hợp với đao ý cuồng bạo trên người, hắn ta ép Lâm Lam không còn sức trở mình.

Uy lực của thương pháp ngông cuồng nhưng lại không phát huy ra được, chỉ có thể bị động đánh trả và phòng thủ.

Vút!

Mười chiêu qua đi, khí lưu hỗn loạn, Tả Vân cất đao về vỏ, ngồi lại vị trí.

Hắn ta đặt bảo đao lên bàn, nâng chén rượu lên, nhàn nhã nhìn Lâm Lam trên đấu trường.

Trong lúc mọi người đang kinh ngạc thì trong cơ thể Lâm Lam bộc phát ra từng tia hàn quang, hắn ta liên tục nôn ra mười ngụm máu.

“Lâm Lam thua rồi!”

“Lâm Lam này là đệ tử ưu tú của Tần Thiên học phủ, bản thân hắn ta cũng là con cháu trực hệ của Lâm gia, thế mà lại thua nhanh như vậy”.

“Hoàn toàn không cùng đẳng cấp, khá xấu hổ đấy”.

Tiếng bàn tán vang lên khắp nơi, mọi người thầm lắc đầu, trong mắt có thêm vài phần khinh thường.

Đánh bại nhanh như vậy, tuy nói là Tả Vân quá mạnh nhưng Lâm Lam quả thực cũng hơi kém.

Văn Ngạn Bác của Hỗn Nguyên Môn nở nụ cười nhạt, trong mắt loé lên vẻ đắc ý, lần này Tả Vân coi như đã giúp Hỗn Nguyên Môn của ông ta trút giận.

Trong mắt ông ta, thắng một cách phong độ thế

5818806-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 984


Hắn ta nhìn thấy rất rõ ánh mắt Lâm Yên chưa từng rời khỏi Lâm Nhất… Tuy Lâm Lam là một tên vô dụng nhưng lời hắn ta từng nói cũng khá có lý.

Lâm Nhất có thể không có hứng với Lâm Yên, nhưng nếu Lâm Yên bằng lòng tới gần thì sao?

Sát khí dâng lên trong lòng, Tào Kiệt đứng dậy: “Công chúa Phượng Hoa đã năm năm không tổ chức tiệc sinh nhật, hiện tại đã xuất hiện rất nhiều người tài khiến Tào mỗ rất cảm khái. Ta rất kính nể kiếm pháp của Lâm Nhất sư đệ, không biết có thể chỉ dạy cho ta không?”

Lạc Phong trưởng lão khẽ cau mày, trong mắt phía Hân Nghiên cũng đều loé lên tia kinh ngạc.

Tào Kiệt thuộc tầng lớp thứ ba, cũng khá có uy danh, không yếu hơn mấy người phía Hân Nghiên là bao, nửa năm trước đã thăng lên Huyền Võ tầng tám.

Hắn ta đã có ý định lấy Hân Nghiên làm mục tiêu trong buổi tiệc sinh nhật công chúa từ lâu.

Đột nhiên hắn ta lại nhằm vào Lâm Nhất, huống hồ tu vi của hắn ta còn cao hơn Lâm Nhất hai tầng, điều này hiển nhiên không hợp quy tắc.

“Tào Kiệt làm sao vậy?”

Vẻ mặt Đường Thông khó hiểu, hắn ta ngờ vực hỏi.

Vương Tranh nhìn người của Tần Thiên học phủ, khẽ nói: “Chỉ e vấn đề nằm ở nha đầu Lâm Yên kia, ta nghe nói Lâm gia có ý cho Tào Kiệt gia nhập, đã bắt tay chuẩn bị hôn ước rồi”.

Hân Nghiên nheo mắt, lười biếng cười bảo: “Hì hì, tiểu sư đệ thật quyến rũ, thổi một cái là cả rừng hoa đào bay tới. Hay là để sư tỷ ra tay thay ngươi cho Tào Kiệt một bài học?”

“Không cần sư tỷ ra tay”.

Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn Tào Kiệt, bình tĩnh nói: “Nếu ngươi muốn chiến thì ta chiều”.

Vút!

Lời vừa dứt, Lâm Nhất đeo hộp đựng kiếm nhảy lên không trung, vững vàng đáp xuống chính giữa đại điện.

Vẻ mặt phía Hân Nghiên hơi thay đổi, họ không ngờ rằng Lâm Nhất lại thực sự ứng chiến.

Tu vi của Tào Kiệt cao hơn hắn hai tầng, trận chiến này hiển nhiên không công bằng lắm.

Phía Vương Tranh đều đã chuẩn bị sẵn sàng hành động, giúp hắn ngăn cản Tào Kiệt.

Lạc Phong trưởng lão hơi nhíu mày, nhẹ giọng bảo: “Lâm Nhất này hơi bốc đồng”.

“Không cần thiết”.

Trong mắt Hân Nghiên hiện lên vẻ hứng thú, cô khẽ nói: “Trước giờ Lâm Nhất đều không đánh khi không nắm chắc phần thắng, không ra tay thì thôi, ra tay thì chắc chắn thắng. Tào Kiệt muốn ra oai phủ đầu với tiểu sư đệ, nhưng hắn tìm nhầm đối tượng rồi”.

Còn lời này cô chưa nói, đó là trong số những người ở đây, có mỗi cô biết Lâm Nhất đã luyện hoá quả Huyết Viêm.

Tuy hắn có tu vi Huyền Võ tầng thứ sáu đỉnh phong, nhưng xét về độ dồi dào và chất lượng của chân nguyên thì không thua kém Huyền Võ tầng tám là bao.

Đại điện Quỳnh Đài, trưởng lão các tông môn nhìn Lâm Nhất xuất hiện, vẻ mặt hơi ngỡ ngàng, trong mắt là vẻ thảng thốt, hiển nhiên họ cũng không ngờ tới.

Nhạc Thanh của Thần Sách Doanh cười khẩy: “Đại tiểu thư, tiểu tử này trông hiền lành thân thiện, không ngờ tính tình lại ngông cuồng tự kiêu như vậy. Biết rõ là cái bẫy mà vẫn nhảy vào, không hề có ý lùi bước”.

Vẻ mặt Liễu Nguyệt phức tạp, nhưng nàng ta không nói gì.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 985


Nàng ta biết rất rõ Lâm Nhất, biết người này bề ngoài nhìn thì dễ gần, không giận vẫn tự uy, giận lên kinh thiên động địa, đến đệ đệ ruột của Vương Diễm mà hắn cũng dám tự tay g**t ch*t trước mặt các trưởng lão.

Một lúc sau nàng ta mới cắn răng bảo: “Nếu hắn ta biết tiến biết lùi thì lúc đầu đã không ra tay với ta ở Thảo Mộc đường”.

Nhớ lại mấy roi Lâm Nhất quất mình trong Thảo Mộc đường của Lăng Tiêu Kiếm Các, trong mắt Liễu Nguyệt lại tràn đầy hận ý.

Chính giữa đại điện.

Khoé miệng Tào Kiệt hơi nhếch lên, trong lòng liên tục giễu cợt, dù sao cũng là tuổi trẻ bồng bột. Lẽ nào Lâm Nhất thật sự cho rằng tu vi chênh lệch hai tầng mà vẫn có thể thắng được Tào Kiệt ta?

Hay là cảm thấy Tào Kiệt ta cũng là kẻ vô dụng như Lâm Lam?

Không biết lát nữa được thấy thực lực chân chính của ta, ngươi sẽ ngạc nhiên thế nào.

Soạt soạt!

Hai người cách nhau mười bước, nhìn nhau bằng ánh mắt sắc lạnh.

“Lâm huynh đệ, tuy là luận bàn, nhưng Tào mỗ làm việc luôn nghiêm túc, một khi ra tay sẽ tuyệt đối không nể tình. Nếu không thể chịu được, mong ngươi thông báo sớm”.

Tào Kiệt mỉm cười, sâu trong mắt hắn ta lóe lên sát ý. Hắn ta muốn cảnh cáo trước, để lát nữa có lỡ tay giết Lâm Nhất thì cũng có thể quy trách nhiệm cho đối phương.

Dù Lăng Tiêu Kiếm Các có truy cứu thì hắn ta cũng có biện pháp thoát thân.

Lâm Nhất nhìn đối phương bằng ánh mắt dò xét, trầm ngâm nói: “Cứ yên tâm mà đánh đi, với thực lực của ngươi, nếu không dốc toàn lực thì khó mà thắng ta được”.

“Đúng là lớn lối!”

Tào Kiệt không giận, trái lại còn cười, đồng thời, ánh mắt hắn ta càng tỏ rõ sự khinh thường: “Cùng lắm chỉ là đánh bại Bạch Du mà thôi, ai cho ngươi tự tin lớn như vậy?”

Ầm!

Vừa dứt lời, thân thể Tào Kiệt đột nhiên phồng to lên, khiến quần áo trên người hắn bị kéo căng, sau đó rách toạc ra, để lộ da thịt màu đỏ tươi cùng với đường vân đen không ngừng lưu động, hệt như một con yêu thú hung tợn.

Trên mặt hắn cũng xuất hiện đường vân đen khiến khuôn mặt vốn điển trai giờ phút này lại trở nên cực kỳ xấu xí.

Đồng thời, khí yêu sát từ trên người hắn bộc phát, nồng nặc đến mức dường như hóa thành thực thể.

“Yêu thú?”

“Xem ra tên Tào Kiệt này cũng có chút kỳ ngộ, vậy mà lại luyện được một môn công pháp Luyện Thể của Yêu tộc, e là không kém bao nhiêu so với Long Tượng Chiến Thể Quyết”.

“Hèn nào Lâm gia lại vừa ý một đệ tử hàn môn như hắn, chỉ với môn công pháp Yêu tộc này đã đủ để hắn đến ở rể rồi!”

Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hai mắt Tào Kiệt đỏ lên, hắn ta nhìn thẳng vào Lâm Nhất, lạnh lùng nói: “Lâm Nhất, bây giờ ngươi xin tha vẫn còn kịp, nếu không… một khi Ma Viên chiến thể của ta bạo phát thì ngay cả ta cũng không cách nào khống chế được. Đến lúc đó, nếu ngươi xảy ra chuyện gì, ta cũng chỉ có thể nói lời xin lỗi với Lăng Tiêu Kiếm Các mà thôi”.

Lạc Phong cau mày, hừ lạnh một tiếng: “Tào Kiệt, ngươi chớ có quá đáng, chỉ là luận bàn mà thôi, nếu ngươi dám ra tay giết Lâm Nhất thì đừng trách lão phu không nể tình”.

“Chậc chậc, ngươi định không nể tình thế nào?”

Văn Ngạn Bác của Hỗn Nguyên Môn cười lạnh, nói: “Lạc lão quỷ, người ta đã nói rõ nếu không địch lại thì mau quỳ xuống xin tha. Ai cũng biết công pháp Yêu tộc một khi bạo phát rất khó thu lại. Là do đệ tử Lăng Tiêu Kiếm Các các ngươi không biết lượng sức thì trách ai được?”
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 986


“Nói hay lắm! Lúc trước, khi phế đệ tử của ta, chẳng phải Lâm Nhất rất oai phong à? Vị tiểu bối Tào Kiệt kia nói có lý có cứ, nếu không được thì xin tha đi. Đường đường là một trưởng lão như ngươi lại đi uy h**p hậu bối thì có gì hay ho chứ, lão phu không nói không được mà!”

Trong mắt trưởng lão đầu trọc của Huyền Thiên Tông lóe lên tia sáng lạnh, ông ta nhạy cảm cảm giác được dường như Tào Kiệt có sát ý.

Hắn ta liên tiếp ám chỉ hai lần, rõ ràng là muốn ra tay dồn Lâm Nhất vào chỗ chết.

Đương nhiên, ông ta sẽ không bỏ qua cơ hội này, nên khi Văn Ngạn Bác vừa lên tiếng, ông ta đã lập tức nói thêm vào.

“Ha ha, một tên Kiếm Nô mà thôi, cũng đâu phải chưa từng quỳ, lại quỳ thêm lần nữa thì đã sao chứ?”

Văn Ngạn Bác nhếch mép cười, nói một cách khó nghe.

Hai người kẻ xướng người họa khiến bầu không khí tại hiện trường bỗng trở nên quái đản. Rất nhiều trưởng lão cảm thấy lạnh sống lưng, rõ ràng mấy người kia muốn liên thủ dồn Lâm Nhất vào chỗ chết.

Bất giác, thế cục chuyển biến thành… nếu muốn rời khỏi cuộc luận bàn này, Lâm Nhất buộc phải quỳ xuống cầu xin tha thứ.

Hiển nhiên, ý đồ của bọn họ là dồn Lâm Nhất vào đường cùng, không cho hắn cơ hội lui bước.

Tuy rằng người của tất cả các tông phái có mặt tại đây đều lộ vẻ nghiền ngẫm, nhưng không ai ra mặt nói chuyện thay Lăng Tiêu Kiếm Các.

Để một yêu nghiệt như thế trưởng thành cũng không phải chuyện gì tốt đối với bọn họ.

Nếu hắn thật sự chết ở đại điện Quỳnh Đài này thì e là không có một ai cảm thấy khó chịu.

“Ồn ào!”

Trên chủ vị, công chúa Phượng Hoa lạnh giọng nói: “Lâm Nhất, nếu ngươi muốn đi thì không ai ngăn được ngươi. Quỳ xuống xin tha à? Hừ, ngay cả gặp bổn công chúa còn không cần quỳ, một tên Tào Kiệt mà thôi, chẳng lẽ còn lớn hơn bổn công chúa?”

Giọng công chúa hàm chứa sự tức giận khiến Văn Ngạn Bác và trưởng lão đầu trọc kia không dám nói thêm lời nào nữa.

Văn Ngạn Bác liếc nhìn công chúa Phượng Hoa, thầm nghĩ, có vẻ như tên tiểu tử này được công chúa coi trọng?

Kết cục tất phải chết cứ thế bị phá vỡ, có công chúa bảo vệ, bọn họ muốn ép buộc hắn là chuyện bất khả thi.

Đáng tiếc…

“Đa tạ lòng tốt của công chúa!”

Lâm Nhất khẽ nhíu mày, nói: “Tuy nhiên, tại hạ chưa từng nói muốn đi, nếu hắn ta không dốc toàn lực thì ta cũng không có hứng thú giao thủ”.

Một câu khiến mọi người kinh ngạc không thôi, không ai ngờ Lâm Nhất lại dám đối chiến với Tào Kiệt – kẻ tu luyện công pháp Luyện Thể của Yêu Tộc – trong trạng thái bạo phát.

Vốn dĩ, Văn Ngạn Bác cùng trưởng lão đầu trọc cảm thấy rất thất vọng, nhưng thoáng cái, mắt bọn họ lóe sáng, tỏ ra vô cùng mừng rỡ.

“Trời tạo nghiệt có thể sống, tự tạo nghiệt không thể sống, nếu ngươi đã muốn chết thì chớ trách bản thiếu gia không khách khí”.

Tào Kiệt nở một nụ cười dữ tợn khiến khuôn mặt bị yêu hóa càng trở nên xấu xí.

E ngại lại phát sinh thêm chuyện xấu, cho nên vừa dứt lời, hắn ta lập tức lấy đà vọt lên trước, tay phải hung hăng vỗ về phía Lâm Nhất. Giữa không trung, cánh tay không

5818809-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 987: Thua không còn manh giáp!


5818810-0.jpg


5818810-1.jpg


5818810-2.jpg


5818810-3.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 996


5818819-0.jpg


5818819-1.jpg


5818819-2.jpg


Vén mây thấy trăng, đêm không còn tối.

Kiếm chém ra, Song Nguyệt Tranh Huy, trên trời một vầng trăng, dưới nước một vầng trăng, chỉ vì thanh kiếm trong tay Lâm Nhất.

Dưới thế tấn công liên tục của Thuỷ Nguyệt kiếm pháp, Nhạc Thanh và Tả Vân đã khó mà ứng phó từ lâu. Bây giờ Lâm Nhất lại sử dụng chiêu Song Nguyệt Tranh Huy này, hai người lập tức thất thế, không còn khả năng tiếp tục chiến đấu nữa.

Nhưng điều khiến các trưởng lão của tông môn ở đại điện Quỳnh Đài khiếp sợ nhất chính là kiếm ý bộc phát theo sau Song Nguyệt Tranh Huy.

Tia kiếm ý đó cắt ngang đất trời, mờ ảo linh động, không nhiễm bụi trần, thông suốt một đường, trong veo sáng rực, rõ ràng đã gần tiếp cận đến Tiên Thiên kiếm ý rồi.

“Không ngờ lại là hắn”.

Trưởng lão đầu trọc của Huyền Thiên Tông sửng sốt, suy sụp ngồi xuống, ánh mắt mất hồn mất vía.

Theo sự kịch liệt của trận luận bàn tỷ thí, mọi người đã quên mất chuyện kiếm ý kinh động cả nửa phủ công chúa đêm qua từ lâu.

Nó chẳng khác nào một giấc mộng, như mây khói thoảng qua.

Nhưng kiếm ý trên người Lâm Nhất cùng với mấy trăm thanh bảo kiếm cắm trên nền đất làm bằng ngọc thạch tựa như đang bái lạy vương giả đã cho mọi người biết một điều, rằng chuyện xảy ra đêm qua không phải ảo ảnh mà là sự thật!

“Chết tiệt, sao lại là tiểu tử này, sao có thể chứ!”

Văn Ngạn Bác của Hỗn Nguyên Môn tức đen mặt, nói chuyện cũng không còn lưu loát nữa.

Trước đó ông ta còn kiêu ngạo nói đợi đến lúc luận bàn sẽ giẫm Lăng Tiêu Kiếm Các dưới chân, khiến bọn họ mất hết mặt mũi. Nhưng bây giờ đầu tiên là Hân Tuyệt chấn động lòng người, sau đó là Lâm Nhất liên tục đánh bại đối thủ.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 997


Bây giờ, ngay cả một chọi hai mà Lâm Nhất cũng có thể chiến thắng, khí thế quật khởi, không thể ngăn cản.

E rằng chẳng những uy danh của Lăng Tiêu Kiếm Các không bị ảnh hưởng mà còn được đề cao, không ai dám xem thường nữa.

Sau ngày hôm nay, chắc chắn cái tên Lâm Nhất này sẽ vang danh khắp đại Tần, không ai không biết.

Trong trận đấu này, Hỗn Nguyên Môn thất bại thảm hại, thua không còn manh giáp!

Trưởng lão Lạc Phong của Kiếm Các đờ người ra, đợi đến khi lấy lại tinh thần thì tỏ vẻ vô cùng mừng rỡ, cười nói: “Tiểu tử này giấu hay thật, nếu biết là hắn, ta đâu cần phải thấp thỏm trên buổi tiệc của công chúa Phượng Hoa như thế chứ”.

Hân Nghiên cười nhẹ, trong mắt tràn đầy vẻ cưng chiều: “Hì hì, dù tiểu sư đệ có nói ngài cũng sẽ không tin. Nhưng tiểu sư đệ của chúng ta đúng là ngày càng giỏi”.

“Đúng vậy”.

Nhớ tới trước đó mình còn chê bai Thuỷ Nguyệt kiếm pháp của Lâm Nhất, Lạc Phong cười cảm thán, như buông được gánh nặng mà thở phào nhẹ nhõm.

Đường Thông thì cười khổ: “Không có so sánh thì không có tổn thương. Cùng tu luyện Thuỷ Nguyệt kiếm pháp, nhưng ta lại không bằng một góc tiểu sư đệ”.

Lúc trước trong Huyền Võ điện, mình còn cùng Lâm Nhất chọn kiếm pháp.

Hắn ta còn từng khuyên Lâm Nhất đừng chọn Thuỷ Nguyệt kiếm pháp, hoàn toàn không ngờ kiếm pháp này ở trong tay Lâm Nhất lại có uy lực đến thế.

Trên mặt mọi người của Lăng Tiêu Kiếm Các đều tỏ vẻ vui mừng, còn trưởng lão và đệ tử của tông môn khác thì mang sắc mặt khó coi, không ngừng than thở.

“Dù kiếm ý này không phải Tiên Thiên kiếm ý thật sự, nhưng Lâm Nhất còn trẻ như thế, ba năm sau, chưa chắc hắn không thể nắm giữ hoàn toàn Tiên Thiên kiếm ý”.

“Yêu nghiệt đúng là yêu nghiệt, sau ngày hôm nay, e rằng không ai có thể ngăn cản sự quật khởi của hắn”.

“Trước đó có Bạch Du rồi đến Tào Kiệt, bây giờ thì cả Tả Vân và Nhạc Thanh liên thủ cũng thua dưới kiếm của hắn. Hắn nổi bật như vậy, không biết Lăng Tiêu Kiếm Các sẽ vui mừng đến mức nào”.

Mọi người đều cảm thán, nhìn về phía Lâm Nhất bằng ánh mắt khâm phục và kính nể, ngoài ra còn đầy sự ghen tị.

Trên khuôn mặt lạnh lùng của Liễu Nguyệt trong Thần Sách Doanh chứa đầy sự giận dữ, nàng ta không muốn nói một lời.

Nàng ta vô cùng đau đầu, cứ mãi nhìn chằm chằm Lâm Nhất bằng ánh mắt bất đắc dĩ.

E rằng chuyện bất đắc dĩ nhất trên đời chính là chuyện này rồi, sử dụng hết mọi mưu ma chước quỷ, nhưng người mình ghét chẳng những không bị gì mà còn trở nên nổi bật hơn, còn mình thì chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn từng bước quật khởi.

Người này là khắc tinh của cuộc đời nàng ta sao?

Liễu Nguyệt giận dữ thầm tự hỏi mình, từ sau khi gặp phải Lâm Nhất, nàng ta muốn làm gì cũng gặp phải trắc trở.

5818820-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 998: Là Tư Tuyết Y của Ma Nguyệt Sơn Trang!


Tả Vân lau khô máu trên khoé môi, chắp tay nói: “Kiếm pháp của Lăng Tiêu Kiếm Các đúng là thần bí khó lường, xứng với danh hiệu đệ nhất kiếm đạo của Đại Tần, được lĩnh giáo rồi”.

Lâm Nhất nhẹ giọng nói: “Có lẽ ngươi vẫn chưa sử dụng toàn lực đúng không”.

Hắn có thể cảm giác được trong lúc chiến đấu Tả Vân vẫn còn kiêng dè. E rằng việc lấy một chọi hai khiến hắn ta có chướng ngại tâm lý.

Tả Vân cười khẽ, nhưng cũng không nhiều lời: “Thua là thua, sau này có cơ hội ta sẽ thỉnh giáo Lâm huynh đệ sau”.

Hắn ta chắp tay hành lễ, chậm rãi lui xuống.

Lâm Nhất nhìn mấy trăm thanh trường kiếm vẫn run rẩy dưới đất, đăm chiêu suy nghĩ.

Kiếm ý trên người tản ra, kiếm quyết lặng lẽ chuyển động, đến khi sáu mươi tư cánh hoa đều nở rộ, Lâm Nhất vung tay, quát khẽ: “Lên!”

Vụt vụt vụt!

Những thanh trường kiếm run rẩy bay lên trời, không ngừng bay lượn.

“Xuống!”

Ngón tay Lâm Nhất chắp lại thành kiếm, vung nhẹ trên không trung.

Vèo!

Mấy trăm thanh trường kiếm biến thành lưu quang, nhanh như tia chớp, kèm theo tiếng vang trở về trong hộp kiếm của chủ nhân.

Nhưng người nhận được kiếm lại không có vẻ vui mừng, ai cũng rất lúng túng.

Đường đường là kiếm khách mà kiếm của mình cũng không giữ được, còn để bị người khác điều khiển, thật sự quá mất mặt.

Sau khi làm xong, Lâm Nhất mới đi về chỗ.

Thoáng chốc, cái nhìn của những người khác trong đại điện với hắn cũng đã thay đổi.

Có thể thu có thể thả, e rằng kiếm ý này của Lâm Nhất còn đáng sợ hơn trong tưởng tượng của mọi người.

“Dừng lại”.

Nhưng lúc hắn sắp rời khỏi võ đài, một giọng nói trong trẻo đột nhiên vang lên trên đại điện Quỳnh Đài.

Mọi người nhìn sang người vừa lên tiếng, sắc mặt đều không khỏi thay đổi.

Thiếu niên vừa lên tiếng mày kiếm mắt sáng, sạch sẽ anh tuấn, mắt ngọc mày ngài, khí thế hiên ngang, hắn ta cầm một cây quạt xếp trên tay, dáng vẻ bình tĩnh tao nhã, phóng khoáng ung dung.

Là Tư Tuyết Y của Ma Nguyệt Sơn Trang!

Tất cả trưởng lão đệ tử xung quanh cũng tỏ vẻ ngạc nhiên, Tư Tuyết Y thành danh từ rất sớm, là một người xứng với danh yêu nghiệt xuất chúng. Từ nhiều năm trước, hắn ta và Bạch Lê Hiên đã nổi danh khắp đế quốc, được gọi là hai cánh tay của đại Tần, tựa như mặt trời và mặt trăng cùng phát sáng, là thiếu

5818821-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 999: Nước Đại Tần sẽ rất náo nhiệt.


Lâm Nhất bưng chung rượu lên uống cạn một hơi, nâng mắt nói: “Rượu ngon, xin trả chung rượu lại cho Tuyết Y huynh”.

Vụt!

Khác với khí thế hùng hồn của Tư Tuyết Y, chung rượu rỗng lặng lẽ được trả lại, thoáng chốc đã bay về chỗ của Tư Tuyết Y.

Tư Tuyết Y vẫn ngồi tại chỗ, nâng tay cầm lấy chung rượu rỗng.

Nhưng vào lúc cầm lấy nó nụ cười trên mặt hắn ta hơi thay đổi, chung rượu từ từ rơi xuống, động tác nhẹ nhàng như cả thế giới đều chậm lại trong tay hắn, xung quanh tĩnh lặng, không có chút tiếng động.

Đại điện Quỳnh Đài yên tĩnh như bị khí thế không tên nào đó bao phủ, khiến người ta thấy ngột ngạt khó chịu.

Chung rượu như bị áp lực đè nén cả trăm năm xoảng một tiếng vỡ nát. Gió mạnh nổi lên thổi bay mái tóc dài như thác của Tư Tuyết Y, để lộ dung mạo tuyệt thế khiến người ta hâm mộ của hắn ta.

Gió mạnh bất ngờ nổi lên dường như khiến đại điện hơi chấn động, kiếm thế tựa mưa rền gió dữ lặng lẽ xuất hiện.

Ngoài đồ trên bàn của Tư Tuyết Y, ly rượu bát đĩa trên bàn của các tông môn khác đều nổ tung, tiếng vỡ không ngừng vang lên bên tai.

Dư âm còn văng vẳng bên tai, quanh quẩn mãi không dứt.

Một lát sau, tiếng đồ bị vỡ mới dần nhỏ lại.

Nhìn qua, trừ đồ trên bàn của Ma Nguyệt Sơn Trang còn nguyên vẹn, đồ dùng trên bàn của các đại tông môn còn lại đều vỡ thành một đống sứ vụn.

Tất cả mọi người đều sững sờ, hai người này quả là phong thái vô biên, mỗi người một vẻ.

Dù chưa đánh nhau nhưng thông qua ly rượu, họ đã đối đầu gay gắt. Ngươi tới ta đi, không ai chịu thua, cân sức ngang tài.

Nhưng mái tóc dài mà Tư Tuyết Y buộc lên đã bị xoã xuống, dung mạo tuyệt thế càng thêm khí chất xinh đẹp, sức sát thương đối với nữ tử âm thầm tăng lên.

Lâm Nhất khẽ thở dài: “Rượu thì ngon đấy, nhưng rượu do Tuyết Y huynh mời lại khá nguy hiểm”.

“Ly của ngươi không dễ đón”.

Tư Tuyết Y nghịch cái ly rỗng trong tay, nhướng mày cười thích thú.

“Huynh biết là tốt rồi”.

Lâm Nhất thản nhiên trả lời, nhẹ nhàng bay lên, trở lại ghế ngồi của Lăng Tiêu Kiếm Các.

Bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ, ánh mắt mọi người qua lại giữa Lâm Nhất và Tư Tuyết Y, trong lòng không ngừng cảm thán.

Nhân vật như vậy mới có thể được gọi là nhân tài yêu nghiệt. Những người còn lại như Tả Vân, Nhạc Thanh, Bạch Du đều thua kém một bậc. Chính một bậc này đã làm cho họ bị mờ nhạt, không thể toả sáng trước ánh hào quang của Lâm Nhất và Tư Tuyết Y.

Tiệc sinh nhật công chúa ngày hôm nay đã giúp Lâm Nhất đạt được mục đích, ắt cũng sẽ làm cho thanh danh của Tư Tuyết Y lên cao.

Nước Đại Tần sẽ rất náo nhiệt.

“Sư huynh, không phải huynh nói là không biết người này sao?”

Một đệ tử Ma Nguyệt Sơn Trang nhìn Tư Tuyết Y đang buộc tóc, thắc mắc hỏi.
 
Back
Top Dưới