Tiên Hiệp Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn

Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 940


5818763-0.jpg


5818763-1.jpg


5818763-2.jpg


5818763-3.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 957


“Ảo diệu vậy sao, sao ta không cảm ứng được… chỉ thấy gió hơi to”.

“Tu vi này của ngươi đương nhiên là không thể cảm ứng được, nghe nói kiếm ý này đã sắp chạm đến rìa của Tiên thiên kiếm ý rồi, tương đối là đáng sợ. Cho dù có là cấp bậc như của tám đại công tử thì cũng chưa có ai tu luyện được đến cảnh giới Tiên thiên kiếm ý đâu, ngươi nói xem có đáng sợ hay không?”

Bên trong lầu gác, Lâm Nhất lưng đeo kiếm hạp, nhìn đám người bên dưới đi ngang qua, nghe thấy câu chuyện của bọn họ mà như có điều suy nghĩ.

Tiên thiên kiếm ý…

Tu luyện kiếm ý chia thành cửu phẩm, nhất phẩm là kém nhất, cửu phẩm là cao nhất. Nhất phẩm kiếm ý chính Tiên thiên kiếm ý, bên dưới Tiên thiên thì đều không được tính, chỉ có thể lờ mờ phân cao thấp. Trong chiến đấu, kiếm ý có thể quyết định kết quả của cuộc chiến, cũng không lớn như tu vi, công pháp và võ kỹ.

Đợi khi đạt được Tiên thiên kiếm ý mới thực sự thi triển được uy lực của kiếm ý, một khi bước vào Tiên thiên thì kiếm ý sắc bén không thể cản nổi.

Điểm đáng sợ thực sự của kiếm khách sẽ được thể hiện hết ra một cách sâu sắc.

Nhưng tu luyện kiếm ý hoàn toàn chỉ dựa vào lĩnh ngộ, rất hiếm có thể dùng ngoại vật để hỗ trợ, nó tương đối trừu tượng, không ngộ ra được Tiên thiên kiếm ý thì cũng chẳng tính là hy hữu.

Nghe nói trong Vạn Kiếm Đồ của Lăng Tiêu Kiếm Các, nếu như có thể đột phá đến Cửu Trùng Thiên thì có thể nắm bắt được Tiên thiên kiếm ý hoàn chỉnh.

Nhưng người có thể làm được chuyện này cũng chẳng có mấy ai, đến bây giờ gần như đã trở thành truyền thuyết.

“Hôm qua chỉ là cảm thấy kiếm ý có chút tiến bộ rồi, không ngờ lại gây ra động tĩnh thế này”.

Nghĩ lại, trạng thái lúc Song Nguyệt tranh sáng, quả thực là khá huyền diệu.

“Tiểu sư đệ”.

Bên ngoài sân viện truyền đến âm thanh của Hân Nghiên, Lâm Nhất lập tức đáp lại một tiếng, bây giờ Hân Nghiên, Hân Tuyệt và Lạc Phong trưởng lão đều có đã mặt.

Không bao lâu sau, ba sư huynh Đường Thông, Vương Tranh và Đinh Nham cũng lần lượt tới nơi, Lạc Phong trưởng lão cười thân thiện nói: “Đi thôi”.

Trên cả đường đi, phủ công chúa to rộng như vậy mà chỗ nào cũng thấy người.

Đế Quốc Đại Tần được xưng là trăm quận, những thế lực đến đây đương nhiên không ít, ngoại trừ tứ đại Tông môn, còn có rất nhiều Tông môn thấp hơn một bậc, nhưng cũng có không ít Tông môn tiếng tăm cũng nhận được thiếp mời.

Lăng Tiêu Kiếm Các được coi là một trong bốn Tông, Lâm Nhất đại khái có thể cảm nhận được chút thực lực mạnh mẽ của kiếm các.

Tất cả những nơi bọn họ đi qua, những người mà bọn họ gặp trên đường, ánh mắt bọn họ nhìn về phía hàng người bên này đều mang đầy vẻ kính sợ, chủ động tránh ra nhường đường.

Cảnh tượng như vậy Lâm Nhất không hề thấy xa lạ, hai năm trước hắn cũng là một trong số đó.

Trong quận Thanh Dương, tất cả mọi người đều kính sợ đệ tử của Lăng Tiêu Kiếm Các và Ma Nguyệt Sơn Trang, đều không dám tuỳ ý đi trêu chọc vào.

Đến nay, những đệ tử bổn Tông và đệ tử Ngoại tông đã bại dưới tay hắn không biết có bao nhiêu người nữa rồi.

“Kiểu tụ họp thế này, căn cứ theo quy tắc trước đó, chắc chắn sẽ có phân đoạn cọ xát thực lực. Đến lúc đó, các ngươi hãy cẩn thận một chút, nếu quả thực không thể địch lại đối phương thì tuyệt đối không được quá sức. Mặt mũi của Tông môn cũng không quan trọng bằng mạng sống”.

Lạc Phong trưởng lão quét mắt nhìn mấy người, mở lời nhắc nhở.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 958


Cùng nhau cọ xát, chắc chắn phải dừng ở điểm giới hạn, nhưng một khi đã ra tay rồi thì chắc chắn không thể hoàn toàn thu lại được. Thậm chí, có một số người lòng dạ khó lường còn cố ý không chịu thu tay, có những người tài nghệ không bằng mà bị giết oan thì cũng chẳng biết phải đi đâu kêu oan.

“Đặc biệt là ngươi, đừng có liều mạng giống như trong cuộc chiến đồng minh”.

Ánh mắt Lạc Phong trưởng lão rơi trên người Lâm Nhất, trầm giọng nói.

Sóng mắt Hân Nghiên khẽ chuyển, cười nói: “Lạc trưởng lão đừng lo lắng cho tiểu sự đệ nữa, trừ phi là những người thuộc đẳng cấp như đại ca, nếu không những người còn lại, đừng nói giết hắn, muốn đánh trọng thương hắn cũng khó”.

Lạc Phong trưởng lão nghe vậy cũng cười theo, ông ta cũng rất tự tin với thực lực của Lâm Nhất.

Thậm chí còn rất mong chờ hắn có thể nổi danh trong buổi yến tiệc, làm rạng danh thanh uy của kiếm các.

Chỉ là lời cần nhắc nhở thì ông ta thân là trưởng lão vẫn phải nói rõ với đám hậu bối này.

Nơi mà yến tiệc tổ chức chính là một hòn đảo ở trung tâm hồ, đã không còn xa nữa.

Đường Thông đột nhiên hỏi: “Trưởng lão, hôm nay khắp nơi đều đang truyền miệng, tối qua đã xảy ra một việc lớn. Nói là trưởng lão cảnh giới Tử Phủ của các Tông tối qua đều đã bị một luồng kiếm ý kinh động, thậm chí còn đích thân đi tìm kiếm nữa”.

Lời nói vừa dứt, ý cười trên mặt Lạc Phong trưởng lão bỗng thu lại.

Hân Tuyệt trầm giọng nói: “Tối qua, ta cũng cảm ứng được một luồng kiếm ý mơ hồ… việc này hẳn không phải là giả”.

“Quả thực không giả”.

Thần sắc Lạc Phong trưởng lão nghiêm trọng nói: “Kiếm ý phóng thích ra từ nơi ở của khách mời, nếu như không phải là của vị trưởng lão nào đó, thì người này tương đối đáng sợ. Luồng kiếm ý này đến ta cũng có chút run sợ, hy vọng không phải là đệ tử của một Tông nào đó”.

Thở dài một hơi, lắc đầu, Lạc Phong trưởng lão không nói thêm nữa.

Nhóm người Đường Thông đều có chút lặng đi vì kinh ngạc, không ngờ được lời đồn lại là thật.

Đối với luồng kiếm ý đột nhiên thoáng qua rồi biến mất đêm qua, tất cả mọi người ai nấy đều cảm thấy ngạc nhiên hết sức.

Lâm Nhất rất bất ngờ, thần sắc của Lạc Phong trưởng lão cũng đều có chút nghiêm trọng.

Sau đó hắn trầm tư suy nghĩ, xem ra tối qua trong lúc vô tình, quả thực đã bước vào trạng thái huyền bí nào đó. Trong trạng thái đó, kiếm ý bất ngờ bung ra có uy lực đáng sợ vượt xa những gì mình dự đoán.

Nhìn những người khác đều không hỏi ý kiến mình, Lâm Nhất nghĩ một hồi cũng không nói nhiều.

Phía trước là cửa vào của hòn đảo, người qua lại đông nghìn nghịt, gia đinh của phủ công chúa bận tối mắt tối mũi.

Quản sự trung niên gặp hôm qua, nhìn thấy một hàng người phía Lâm Nhất thì trên mặt lộ ra nụ cười, chủ động chạy ra tiếp đón, chắp tay nói: “Lạc trưởng lão”.

5818781-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 959


Ông ta đưa tay làm tư thế mời, sau đó dẫn mấy người bọn họ đi tới một cửa vào khác, tránh phải chen chúc với đoàn người.

Cửa vào, chính là cây cầu gõ Cửu khúc xây trên mặt hồ, cong cong uốn lượn, cả một đường quanh co dẫn thẳng đến hòn đảo trung tâm của hồ.

Đợi khi quản sự rời đi, Lạc trưởng lão đứng trên cầu gỗ khẽ giọng than: “Đảo Quỳnh Đài, đã rất nhiều năm chưa được bước chân lên hòn đảo này rồi”.

Chốc lát sau, đảo Quỳnh Đài trong miệng Lạc Phong trưởng lão nhắc tới đã xuất hiện trong tầm mắt của tất cả mọi người. Trên đảo có một quảng trường rộng rãi, trong suốt như ngọc, bóng loáng toả ra ánh sáng nhàn nhạt, ánh sáng lấp lánh, màu sắc vừa phải mà không đậm, trang nhã mà tôn quý.

Đây chính là đại điện Quỳnh Đài, yến tiệc của công chúa được tổ chức tại chính chỗ này.

Đoàn người liên tục không ngớt, nườm nượp ra vào, nối đuôi nhau mà đi, dựa theo tên được gắn trên thẻ ghế mà vào chỗ ngồi.

Vị trí được sắp xếp cũng có quy tắc riêng, vòng ngoài là những thế lực bình thường, phía trong là những Tông môn đỉnh cấp của Đế Quốc Đại Tần, vị trí trung tâm chính là tứ đại Tông môn siêu nhiên và hoàng thân quốc thích của Đế Đô.

Vị trí chỗ ngồi của Lăng Tiêu Kiếm Các, cho dù nằm ở khu vực trung tâm nhưng cũng không ở gần hàng ghế đầu mà được sắp xếp ở vị trí gần phía sau bên trái, vị trí thứ nhất bên trái là của Tần Thiên học phủ.

Đối điện, có Ma Nguyệt Sơn Trang ở chính giữa, hai bên trái phải là Huyền Thiên Tông và Hỗn Nguyên Môn.

“Ngồi đi”.

Phía sau dãy bàn thấp dài, nhóm người Lâm Nhất lần lượt ngồi xuống hai bên trái phải của Lạc Phong.

Vừa mới ngồi xuống, đối diện với trưởng lão của Hỗn Nguyên Môn là Văn Ngạn Bác, ông ta bèn dùng ánh mắt khiêu khích nhìn về phía Lạc Phong trưởng lão, thần sắc trong đáy mắt toàn là khinh thường.

“Người kia chính là Hân Tuyệt hả? Theo lời đồn, hắn có thực lực có thể so sánh được với tám công tử, năm đó nếu không phải bỏ lỡ Long môn tranh tài thì trong tám công tử ắt đã có tên của hắn”.

Trong tầng lớp thứ ba của Hỗn Nguyên Môn, Vũ Văn Bác là một trong bốn cao thủ được xếp ngang hàng với nhóm người Hân Nghiên, ánh mắt rơi lên người Hân Tuyệt, khẽ giọng nói.

Trong cảm nhận của hắn ta, khí tức trên người Hân Tuyệt vô cùng hùng hậu, có chút không thể đoán ra được.

“Đồn đại thôi, chẳng qua chỉ là một con chó không nhà, ta sẽ khiến hắn không dám có cái suy nghĩ này nữa”.

Người đang nói là một thanh niên áo lam, dáng vẻ vạm vỡ bá đạo, một thân trường sam căng phồng như sắp bục ra vì cơ bắp của hắn ta. Chỉ liếc mắt nhìn thôi đã khiến người ta cảm nhận được áp lực rất lớn, có lẽ Long Tượng Chiến Thể Quyết đã tu luyện được đến cảnh giới tương đối cao thâm.

Người này chính là Chu Thái, đệ tử nòng cốt của Hỗn Nguyên Môn, được xếp vào tầng lớp thứ hai chung với Hân Tuyệt, có tư cách chiếm được một trong tám hạng đầu của Long Môn tranh tài.

Trong Long Môn tranh tài tổ chức vào cuối năm, không hề nghi ngờ, hắn và Hân Tuyệt chắc chắn sẽ là đối thủ cạnh tranh, đương nhiên sẽ có ý thù địch.

Văn Ngạn Bác cười nham hiểm nói: “Đợi sau khi yến tiệc kết thúc, Chu Thái ngươi đi đối phó Hân Tuyệt, Vũ Văn Bác ngươi đi giải quyết nha đầu Hân Nghiên kia, Tả Vân đối phó với thằng chó con thiên tài mới nổi kia của Lăng Tiêu Kiếm Các, lần này ta muốn khiến Lăng Tiêu Kiếm Các phải mất mạng hết!”

“Văn trưởng lão, Hân Nghiên kia để ta ra tay là được, không cần đến Vũ Văn sư huynh”.

Một thanh niên áo tím tu vi cảnh giới Huyền Võ tầng thứ 8 trong Hỗn Nguyên Môn cực kỳ tự tin nói.
 
Back
Top Dưới