Tiên Hiệp Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn

Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1000


Tư Tuyết Y vén tóc dài lên, cười nhẹ: “Giờ đã biết rồi”.

Các đệ tử Ma Nguyệt Sơn Trang thầm cười khổ, sư huynh nhà họ thật kiêu ngạo... Rõ ràng biết mà cứ bảo là không biết.

Phải đánh một trận mới chịu thừa nhận đối phương.

Loạch xoạch!

Trong đại điện Quỳnh Đài, một nhóm thị nữ xuất hiện dọn dẹp đống đồ vỡ trên bàn của mọi người.

Sau khi dọn dẹp xong, công chúa Phượng Hoa nhìn lướt qua xung quanh, bảo: “Thưởng lễ”.

Cánh cửa điện phía sau lập tức mở ra, từng cặp thị nữ bước ra, tay bê khay ngọc, bên trên là lễ vật được trùm vải đỏ.

Trên mặt của các trưởng lão tông môn đều lộ vẻ mong đợi, khó giấu được ý cười trong mắt.

“Công chúa Phượng Hoa lại muốn ban thưởng lễ vật, chắc chắn là rượu ngon thượng hạng của hoàng thất. Ha ha, đúng như dự đoán, lại là Tuý Hoa Âm”.

“Tuý Hoa Âm! Năm năm rồi chưa được uống Tuý Hoa Âm, ta nhớ nó lắm”.

“Nghe nói rượu này không chỉ là một loại rượu ngon tuyệt thế mà còn rất có lợi cho tu vi nữa”.

“Rượu mà không mất hồn, không phải Tuý Hoa Âm!”

Nhiều đệ tử tông môn l**m môi, tha thiết nhìn các trưởng lão được ban rượu. Cũng có rất nhiều trưởng lão mở nắp uống ngay tại chỗ, vui vẻ hò hét.

Một người thị nữ đi đến bàn của Lăng Tiêu Kiếm Các, sau khi dâng một bình Tuý Hoa Âm.

Nàng ta cười nhẹ nhìn Lâm Nhất: “Lâm Nhất công tử, công chúa nhà ta bảo hôm nay ngươi thể hiện rất tốt nên ban thưởng riêng cho ngươi một bình Phượng Hoàng Đài”.

Giọng của thị nữ không lớn nhưng vẫn khiến mọi người kinh ngạc thốt lên, rất nhiều ánh mắt mất khống chế dời qua.

“Phượng Hoàng Đài! Phượng Hoàng Đài thất phẩm nổi tiếng, nghe nói cả nước Đại Tần chỉ có hai bình, một bình nằm trong bảo khố của hoàng thất, bình còn lại nằm trong tay công chúa”.

“Nghe nói là do hoàng đế ban cho công chúa lúc nàng ấy còn nhỏ. Khi đó công chúa Phượng Hoa được cưng chiều hết mực, tài hoa phong nhã bậc nhất Đế Đô”.

“Nhưng biểu hiện của Lâm Nhất hôm nay cũng đủ để nhận phần thưởng này, thật đáng tiếc...”

“Nếu so sánh, Tuý Hoa Âm tam phẩm trên tay chúng ta có vẻ hơi vô vị...”

“Định bỏ à? Vậy cho ta đi”.

“Sao được, ta sẽ giữ cho mình, rượu tam phẩm cũng rất hiếm, có tiền cũng khó mà mua được”.

Rất nhiều ánh mắt đổ dồn vào bình rượu khắc hình thổi tiêu gọi phượng, trong mắt tràn đầy hâm mộ và ghen tị.

Lạc Phong trưởng lão vui mừng khôn xiết, nhanh chóng nháy mắt ra hiệu cho Lâm Nhất.

Lâm Nhất đứng lên nhận

5818823-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1001


Không có sự bồi dưỡng của Lăng Tiêu Kiếm Các, Lâm Nhất sẽ không có hào quang rực rỡ của ngày hôm nay, nói vậy cũng không sai.

Nhưng không ai chú ý tới đại hoàng tử Tần Vũ thầm khịt mũi, lặng lẽ rời khỏi đại điện Quỳnh Đài.

Lạc Phong cười: “Không dám nhận, không dám nhận. Công chúa ban thưởng, đương nhiên phải cảm ơn công chúa, có lẽ Lâm Nhất cũng sẽ xứng với phần thưởng của công chúa”.

Công chúa Phượng Hoa không tiếp lời, trong mắt thoáng qua vẻ mệt mỏi, phất tay bảo: “Bản công chúa mệt rồi, các ngươi lui ra hết đi”.

Các tông môn nhận được rượu đều tươi cười rạng rỡ, chắp tay thi lễ sau đó rời đi.

Lâm Nhất trầm tư nhìn Phượng Hoàng Đài trong tay mình, không hiểu cho lắm.

“Hì hì, xem ra bản sư tỷ nói không sai, tiểu sư đệ nhà ta quả nhiên xuất sắc, ngay cả công chúa cũng vừa ý, sau này xin hãy gọi ta là Thần Toán Tử”.

Hân Nghiên trịnh trọng nói, trong mắt đầy ý cười.

Mấy người Đường Thông cười hùa theo: “Tiểu sư đệ oai phong nghiêm chỉnh, khôi ngô tuấn tú, tiền đồ vô lượng, rất có khả năng làm phò mã đấy”.

“Đám nhóc này nói gì vậy, mau câm miệng cho ta”.

Lạc Phong xụ mặt mắng một tràng, nhưng mọi người đều có tâm trạng rất tốt, không hề tức giận.

Mọi người vừa cười nói, vừa đi ra ngoài.

Lâm Nhất khó hiểu, quay lại nhìn thì thấy công chúa Phượng Hoa đang định bước vào cửa điện trùng hợp ngoảnh đầu lại.

Bốn mắt lập tức nhìn nhau, Lâm Nhất không khỏi ngẩn ra.

Nhìn công chúa Phượng Hoa đeo khăn che mặt, tao nhã vô song, hắn lập tức ngây người.

Nhưng ngay sau đó công chúa Phượng Hoa quay đầu đi, không nhìn thêm nữa.

Ặc, xem ra chưa chắc là đang nhìn hắn.

Lâm Nhất tự giễu trong lòng, không nghĩ nhiều nữa mà dời mắt đi. Bên ngoài đảo Quỳnh Đài, trong làn khói sóng mênh mang, hơi nước mờ mịt, nắng chiều xuyên qua dãy núi rọi xuống mặt hồ, cảnh sắc quyến rũ khó tả bằng lời.

Tiếc thay dù đẹp, nắng chiều vẫn có vẻ già nua và thê lương.

Hắn vẫn thích mặt trời mọc hơn, mặt trời tựa ngọn lửa, dụ người nhập ma, cả đời khó quên.

...

Trời về khuya, người cũng ngủ yên, vầng trăng sáng lơ lửng trên cành dương liễu. .

||||| Truyện đề cử: Đạo Quân |||||

Trong gác xép của sân nọ, Thu Diệp Cư, Lâm Nhất đã tu luyện Tuế Nguyệt Tâm Kinh cả tuần chậm rãi mở mắt ra.

Hắn thở ra một hơi thật dài, chân nguyên toàn thân trở nên trầm lắng hơn nhiều sau khi được ngưng luyện bởi Tuế Nguyệt Tâm Kinh tầng hai.

Lâm Nhất đặt viên linh ngọc nhị phẩm đã bị nứt sang một bên, ngước mắt xuyên qua mấy cành liễu ngoài cửa sổ, nhìn về phía hồ Thuý Trúc lắng đọng ánh trăng.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1002


Trên mặt hồ như ngọc phỉ thuý xuất hiện một bóng người, người nọ di chuyển nhẹ nhàng, uyển chuyển, đích đến chính là gác xép Thu Diệp Cư nơi hắn đang ở.

Lâm Nhất ngẩn ra, nhưng khi thấy ánh trăng phản chiếu trên đầu người nọ, hắn lập tức nở nụ cười.

Ngoài Lưu Thương ra thì không còn ai khác, nhìn thấy cái đầu trọc kia, Lâm Nhất cũng có thể tưởng tượng ra nụ cười trên mặt hắn ta.

Lâm Nhất phất tay áo dài, đứng dậy đón khách.

Vèo!

Công tử Lưu Thương vừa tới đã thấy Lâm Nhất ngồi trước bàn: “Lâm huynh đệ, ngươi biết ta sắp đến à?”

“Cứ ngày nào nhìn thấy trên trời xuất hiện một vầng trăng sáng là biết ngay ngươi đến, ta đã chuẩn bị sẵn rượu”.

Lâm Nhất lấy Phượng Hoàng Đài ra, nhẹ giọng cười đáp.

Công tử Lưu Thương sửng sốt, sờ đầu rồi mới hiểu ra, sau đó cười phá lên.

Hắn ta nhìn về phía Phượng Hoàng Đài, vừa ngắm vừa ngâm thơ: “Phượng Hoàng Đài, Phượng Hoàng Đài Thượng Ức Xuy Tiêu. Lòng sợ li hoài biệt khổ, bao nhiêu chuyện, muốn nói lại thôi. Giờ gầy hẳn, không vì tại rượu, chẳng phải thu buồn. Nhớ Vũ Lăng người vắng, khói phủ lầu Tần. Chỉ nước trước lầu tuôn chảy, thương cảm thiếp, sáng tối trông mong. Trông mong mãi, từ nay lại thêm một khối ưu sầu”.

Dứt lời, Lưu Thương đặt bầu rượu xuống, cười bảo: “Đây là rượu ngon, rượu thượng hạng, và cũng là loại rượu có chuyện xưa, nhưng nó là rượu công chúa ban cho ngươi, ta không cần. Ta muốn Hầu Nhi Tửu, muốn Hầu Nhi Tửu của Lâm huynh đệ, muốn Lâm huynh đệ mời ta uống Hầu Nhi Tửu”.

“Không say không về”.

Lâm Nhất vung tay lên cất Phượng Hoàng Đài, sau đó lấy mười vò Hầu Nhi Tửu ra.

Vẻ hưng phấn lập tức thoáng qua trong mắt Lưu Thương, hắn ta cười đáp: “Ta thích Hầu Nhi Tửu, tiếng thơm nổi tiếng khắp thiên hạ. Thế gian này có rất nhiều loại rượu ngon, nhưng đằng sau chúng đều có chuyện xưa, có vui có buồn, cũng có tức giận và ưu sầu. Chỉ có Hầu Nhi Tửu, một bầy khỉ con ủ ra loại rượu ngon này chỉ vì d*c v*ng ăn uống. Ha ha ha, uống nào! Không say không về!”

Bịch!

Hắn ta đập tay xuống bàn, ôm vò Hầu Nhi Tửu đứng dậy uống ừng ực.

Lâm Nhất thầm toát mồ hôi, công tử Lưu Thương rất xứng với cái tên Lưu Thương, một khi uống rượu vào quả thật khiến người ta mặc cảm không bằng.

Lưu Thương uống cạn một vò rượu: “Quá đã! Lâm Nhất, ngươi cũng uống đi nào. Hôm nay ngươi toả sáng rực rỡ, rạng danh khắp Đại Tần nên phải uống mấy chén, không đúng, phải uống hơn mấy vò”.

Lâm Nhất bật cười, rót cho mình một chén rồi uống cạn.

Đêm nay từ biệt, không biết đến khi nào mới được gặp lại, hai người ngồi dưới ánh trăng, vui vẻ uống rượu.

Lúc nửa tỉnh nửa say, Lâm Nhất hỏi một câu, nói rằng dù hắn có tu luyện Long Hổ Quyền và Chư Thiên Ấn kiểu gì cũng không thành công.

Lưu Thương cười vênh váo, giơ tay chỉ vào đầu trọc của mình, cười không trả lời.

Lâm Nhất trầm giọng: “Ý ngươi là không thể miễn cưỡng tu luyện Chư Thiên Ấn, phải dùng não để suy nghĩ, dùng tâm để tu luyện ư?”
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1003


Lưu Thương phụt cười, phun ra một ngụm rượu: “Ha ha ha, không phải, ý ta là ngươi cần luyện thành Song Nguyệt tranh sáng mới được”.

Lâm Nhất ngẩn ra, lập tức cười phá lên.

Hoá ra là muốn hắn quên hết mọi phiền não, quy y Phật Môn, hiểu thấu Phật lý như hắn ta mới có thể tu luyện.

Hắn đoán cũng gần đúng, nhưng hắn không xuống tóc theo Phật, xem ra chỉ có thể từ bỏ Chư Thiên Ấn.

Dù sao thì cũng hơi đáng tiếc.

Hai người trò chuyện, uống rượu vui vẻ, nhưng đêm nay, trong phủ công chúa cũng có người sầm mặt, kẻ thì không được tự nhiên.

Người sầm mặt là đại hoàng tử, sau khi rời đi, hắn ta không nói lời nào, giữ vẻ mặt âm u đến tận bây giờ.

Kẻ không được tự nhiên là Vương Diễm, hắn ta đứng ở bên cạnh, run bần bật, không dám lên tiếng.

Hôm nay ở đại điện Quỳnh Đài, hắn ta cũng âm thầm theo dõi, mọi chuyện diễn ra rõ ràng ngay trước mắt. Nhìn thấy Lâm Nhất toả sáng, hắn ta căm hận đến mức nghiến răng, cực kỳ đau lòng.

Còn lí do tại sao đại hoàng tử tức giận, hắn ta cũng đoán ra được một phần.

Công chúa Phượng Hoa đã năm năm không tổ chức tiệc sinh nhật, ai ngờ năm nay tổ chức vẫn long trọng như trước, thậm chí còn hơn trước kia.

Rất nhiều tông môn vẫn kính sợ nàng ta như mọi khi.

Đại hoàng tử Tần Vũ vốn kiêng dè công chúa Phượng Hoa, sao có thể vui vẻ được?

Tần Vũ đột nhiên đứng lên, dường như muốn nói gì đó, Vương Diễm nhanh chóng lấy lại tinh thần.

“Hân Tuyệt, không thể giữ nữa”.

Đại hoàng tử trầm giọng nói, nhưng lại khiến nét mặt Vương Diễm cứng đờ: “Vậy còn Lâm Nhất ạ?”

“Lâm Nhất?”

Tần Vũ cười mỉa mai: “Với tầm mắt của ngươi cũng chỉ xứng nhằm vào một tên Kiếm Nô. Sao Lâm Nhất có thể có tư cách thi đấu với các công tử trong Long Môn tranh tài, ngăn cản ta giành được hạng nhất?”

“Vâng, thuộc hạ đã hiểu”.

Vương Diễm vội vàng cúi đầu, trầm giọng đáp.

“Đi thôi!”

Sát khí loé qua trong mắt Tần Vũ, hắn ta nhấc chân chuẩn bị rời đi. Hắn ta luôn rất quyết đoán, một khi đã quyết định chuyện gì thì sẽ không chần chừ.

Nhưng hai người vừa bước ra khỏi cửa sân đã bị một ông lão áo xám chặn lại.

Trên khuôn mặt lười nhác của ông lão lộ ra ý cười, ông ta chắp tay: “Lâu rồi không gặp, công chúa điện hạ rất nhớ đại hoàng tử, xin đại hoàng tử ở lại thêm vài ngày”.

Tần Vũ cười khẽ: “Muội muội vẫn hiểu ta nhất, lòng ta nghĩ

5818826-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1015


5818838-0.jpg


5818838-1.jpg


Văn Ngạn Bác đang giao đấu với Lạc Phong trưởng lão, quay đầu lại nhìn, vừa mới nhìn đến thì mặt đã biến sắc.

Bảo khí!

Trong lòng như có tiếng sấm nổ vang, liếc mắt nhìn về phía hắc y nhân đang bị trọng thương, vừa kinh ngạc lại vừa phẫn nộ.

“Kiếm nô, đừng hòng ngông cuồng!”

Ông ta dùng một chưởng chấn lui Lạc Phong, phá không lao đến, đáp xuống ngay trước mặt lão giả hắc y. Một luồng khí thế dồi dào cuồn cuộn từ trên người ông ta bắn thẳng lên tầng mây, phía sau lưng cuồng phong nổi lên, năm ngón tay xiết chặt, một quyền tung ra đập vào lưỡi đao Xích Diễm đang trên đà chém xuống của Lâm Nhất.

Uỳnh!

Trong tiếng vang rung trời, mặt đất bỗng nhiên nứt ra, vô số bụi bặm dưới tác động của dư âm, không ngừng bốc lên trong không trung. Một cuộn sóng khí khuấy động xung quanh cơ thể hai người, nghiền nát bụi và nham thạch bị cuồng phong thổi bay trong không trung.

Khoé miệng Lâm Nhất rỉ ra một dòng máu tươi, tay nắm lưỡi đao Xích Diễm bị đánh bay thẳng ra ngoài.

“Muốn chết!”

Lạc Phong trưởng lão vội vàng chạy đến, hầm hầm giận dữ, không đợi Văn Ngạn Bác ra tay, ông ta đã vươn một bàn tay ra ấn lên ngực đối phương, âm thanh đứt gãy của xương sườn vang lên, sau đó bị đánh bay ra ngoài.

Hồng hộc!

Cũng chính vào lúc này, trong tầng mây phía xa từng con kiếm điêu mang theo kiếm thế ào ạt vạch qua bầu trời nhanh chóng lao đến.

Trong lòng Văn Ngạn Bác thầm chửi một tiếng, tự biết mình đã không thể g**t ch*t Lâm Nhất được nữa, kéo mặt nạ xuống hét lên: “Rút lui!”

Ba người hắc y nhân còn lại cũng mặc kệ đám người Hân Tuyệt bám riết mà lần lượt rút lui thật nhanh.

Chỉ là hắc y nhân bị Lâm Nhất dùng lưỡi đao Xích Diễm đánh bị thương thì bước chân chậm hơn nên bị rớt lại ở phía sau.

“Lăng Tiêu Nhất Chỉ!”
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1016


Lạc Phong trưởng lão lạnh lùng hừ một tiếng, đưa tay chỉ một cái, kiếm mang sáng loà b*n r* từ ngón tay trỏ. Trong chớp mắt đã đâm xuyên qua người của hắc y nhân bị rớt lại phía sau, cả nhục thân bỗng uỳnh một tiếng, bị kiếm thế điên cuồng làm cho nổ tung.

Hoá thành một làn mây máu tản ra trong không trung.

Nhóm người Văn Ngạn Bác quay đầu lại nhìn thấy cảnh này, trong mắt chứa đầy hận ý, nghiến răng nghiến lợi tăng nhanh tốc độ bước chân.

“Tiểu sư đệ ngươi không sao chứ”.

Hân Nghiên bước nhanh đến, trong đáy mắt thoáng qua vẻ lo lắng.

Lâm Nhất lau vệt máu nơi khoé miệng, vừa mới định nặn ra một nụ cười lại phát hiện đầu váng mắt hoa, bước chân loạng choạng sau đó ngã nhào.

Gương mặt xinh đẹp của Hân Nghiên tái mét, vội vàng bước lên trước đỡ lấy cơ thể hắn.

Viu!

Một luồng cuồng phong thổi đến, Lạc Phong đứng ở trước mặt Lâm Nhất, vươn tay ra điểm liên tục ba lần lên ngực hắn.

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Mỗi một lần điểm đều có một luồng Chân nguyên dồi dào rót vào bên trong cơ thể. Nơi Đan điền, đoá Tử Diên Hoa kết tinh từ băng gần như khô héo, chớp mắt loé lên sáng bóng, dần dần nở ra.

Hai mắt Lâm Nhất mở ra, cảm kích nhìn Lạc Phong trưởng lão một cái.

“Lạc trưởng lão, Lâm Nhất đây là…”, Hân Nghiên sốt ruột hỏi.

“Không có việc gì, hắn chỉ là quá nóng lòng, dùng bảo khí hơi bị quá độ thôi”.

Lạc Phong trưởng lão nhìn Lâm Nhất một cái thật sâu, trong đáy mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên, uy lực của lưỡi đao Xích Diễm được phát huy trong tay Lâm Nhất hơi vượt quá sức tưởng tượng.

Cũng không biết Lâm Nhất rốt cuộc đã luyện công pháp gì mà có thể chống đỡ được mức tiêu hao cực lớn như vậy.

Đổi thành người khác, nếu như hắn không hề kiêng dè gì mà rót sức vào cờ chiến Xích Diễm thì e là giờ phút này đã biến thành một thi thể khô cạn rồi.

“Mặc dù nói không có gì đáng ngại, nhưng sau này nhớ phải chú ý, không được liều lĩnh như thế”.

Lạc Phong trầm giọng nói.

Lâm Nhất gật đầu, không hề phản bác… chỉ là mọi việc đều có nguyên nhân, một thân kiếm pháp của hắn rõ ràng không thể địch nổi kẻ mạnh ở cảnh giới Tử Phủ. Ngoài trừ việc tế ra bảo khí thì hắn không còn cách nào khác, cũng coi như bị ép đến bước đường cùng bất đắc dĩ.

“Nhưng mà nhờ phúc của ngươi, lần này Hỗn Nguyên Môn đã chết một trưởng lão cảnh giới Tử Phủ, đối phương hẳn cũng phải rút ra được bài học rồi”.

Lạc Phong trưởng lão lạnh lùng cười một tiếng, trên mặt thoáng nét giận dữ.

Hồng hộc!

x“Lâm Nhất, sau này ngươi ra ngoài phải cẩn thận một chút. Tuy lần này đã phá hủy âm mưu của Hỗn Nguyên Môn, nhưng khó đảm bảo chúng sẽ không tiếp tục nhắm vào ngươi”.

Lạc Phong trưởng lão nhìn Lâm Nhất với vẻ mặt nghiêm túc, trong mắt chứa đầy sự kỳ vọng: “Ba năm sau, ngươi sẽ là hi vọng tiến vào Long Môn tranh tài của Lăng Tiêu Kiếm Các chúng ta”.

Ba năm sau sao?

Nếu có cơ hội, hắn vẫn hi vọng có thể gắng hết sức mình trong Long Môn tranh tài vào cuối năm nay.
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1017: Người có tên, cây có bóng.


Chỉ có tám vị trí, nghĩ lại cũng có chút khó khăn. Thực lực bây giờ của hắn vẫn còn kém xa Hân Tuyệt sư huynh, so với bát đại công tử chỉ sợ khoảng cách sẽ càng lớn.

Hai ngày sau, cả đoàn người không còn gặp trắc trở nào nữa, thuận lợi quay về Lăng Tiêu Kiếm Các.

Chuyện trong yến tiệc sinh nhật của công chúa Phượng Hoa đã truyền tới Kiếm Các từ lâu, Mai hộ pháp dẫn theo bảy trưởng lão chấp kiếm đích thân ra nghênh đón.

Nếu đã giành vinh quang cho tông môn, đương nhiên Kiếm Các sẽ không thiếu phần thưởng. Bảy người trưởng lão chấp kiếm mỗi người thưởng cho Lâm Nhất năm trăm viên linh ngọc nhị phẩm, mười viên linh đan nhị phẩm. Con số lớn, phần thưởng phong phú khiến mọi người ngưỡng mộ không thôi.

Nhưng không có ai đỏ mắt ganh tị. Đổi lại là những người khác, có thể giành vinh quang cho Kiếm Các ở đại điện Quỳnh Đài giống như hắn, phần thưởng cũng sẽ không ít.

Những người khác, Hân Tuyệt, Hân Nghiên và đám Đường Thông đi cùng cũng nhận được phần thưởng, đương nhiên không phong phú bằng Lâm Nhất.

Lạc Phong trưởng lão tràn đầy khí thế, mặt mày rạng rỡ, làm Bạch Đình cùng đến nghênh đón cảm thấy chua xót muốn chết.

Nhiều người âm thầm bàn tán, có lẽ Lạc Phong trưởng lão sẽ là điện chủ đời tiếp theo của Trưởng Lão điện. Hai người cạnh tranh nhưng vì mối quan hệ với Lâm Nhất mà kéo giãn khoảng cách rất lớn.

Một số đồng liêu ngày xưa thậm chí còn vì chuyện này mà bắt đầu xa lánh ông ta, không còn ân cần niềm nở như trước.

Tên Kiếm Nô chết tiệt, đáng ra năm xưa ông ta nên mặc kệ mọi thứ, một chưởng đánh chết hắn ở Cửu Tinh Tranh Bá!

Bạch Đình nhìn chằm chằm Lâm Nhất, nỗi thù hận trong lòng như dậy sóng, nhưng ngoài mặt lại miễn cưỡng nặn ra nụ cười. Bộ dạng đó muốn khó coi bao nhiêu có khó coi bấy nhiêu.

Lâm Nhất nhìn thấy nhưng không quan tâm nhiều, bây giờ ông ta không làm gì được hắn nữa rồi.

Ông ta có hận hắn thế nào cũng phải thành thật kìm chế vào.

Chỉ là Lâm Nhất muốn động vào ông ta thì nhất thời cũng không có cách gì cả. Bây giờ hắn có huy hoàng thế nào, đối phó với một trưởng lão thâm niên của một tông môn cũng hơi khó.

Nhưng không sao, Bạch Đình gặp nhiều thứ không thuận chắc chắn còn khó chịu hơn hắn.

Khi hắn trở về Lạc Già Sơn, đương nhiên không tránh khỏi một phen chúc mừng. Nhìn quanh không thấy bóng dáng của Lý Vô Ưu đâu.

Sau khi biết được từ Mặc Thành rằng tên đó đã ra ngoài lịch luyện, trong lòng Lâm Nhất cũng cảm thấy vui mừng.

Dù sao hắn ta cũng đã thông suốt đầu óc, nếu còn lười biếng như trước kia thì đừng nói trở thành đệ nhất kiếm khách của Đại Tần đế quốc, Đại Tần đế quốc có thể có một vị trí cho hắn ta hay không cũng khó nói.

Người có tên, cây có bóng.

Hắn nghỉ ngơi ở Lạc Già Sơn chưa được mấy ngày, người đến chào hỏi liên tục không dứt. Vừa có trưởng lão các điện trong tông môn, vừa có các nhân vật nổi tiếng, thế gia ở Đại Tần đế quốc.

Không muốn chuyện thế tục quấn thân, hắn báo với Hân Nghiên một tiếng, sau đó một mình đi đến sơn mạch Tịch Diệt lịch luyện.

Nửa tháng sau.

Sâu trong sơn mạch Tịch Diệt, một thác nước từ trên núi cao đổ xuống, dài nghìn trượng, giống như một dải lụa ánh bạc. Dòng nước xao động, rơi xuống bên dưới, hội tụ thành một hồ nước rộng

5818840-0.jpg

 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1018: Lòng như tấm gương sáng, không dính một hạt bụi.


Kiếm ý và chân nguyên hùng hậu khuấy động mặt hồ mênh mông, đến mức long trời lở đất, sóng cuộn ào ạt, trong chốc lát không thể dừng lại.

Vù!

Một luồng sáng kiếm rực rỡ lấp lánh lao vọt ra khỏi mặt nước, làm dấy lên những con sóng cao vút như kiếm.

Đợi đến khi nhìn rõ mọi thứ, luồng sáng đó không phải ánh sáng kiếm, mà là một thiếu niên toàn thân ướt đẫm.

Thiếu niên mặt mày thanh tú, ngũ quan đẹp đẽ, bọt nước trên người không ngừng bị chân nguyên sấy khô. Dưới ánh mặt trời, cơ bắp toàn thân lộ ra đường cong hoàn hảo, ngũ quan có vẻ mơ hồ dần rõ nét hơn.

Đợi đến khi áo quần khô ráo, mái tóc bay bay, sự sắc bén nơi mi mày của thiếu niên trở nên vô cùng đáng sợ.

Không cần nhiều lời, thiếu niên đó đương nhiên là Lâm Nhất tránh né chuyện thế tục.

Sau khi rời khỏi Lạc Già Sơn, hắn đã đến thác nước mà hắn từng tu luyện Thủy Nguyệt kiếm pháp, dùng Tuế Nguyệt Tâm Kinh cô đọng tu vi tăng vọt của mình.

Nhờ quả Huyết Viêm mà tu vi của hắn tiến bộ vượt bậc, nhảy liền hai cấp bậc, tiến lên Huyền Võ tầng bảy.

Nếu là người bình thường chắc chắn sẽ rất vui mừng, nhưng trong lòng Lâm Nhất lại đầy bất an.

Theo kinh nghiệm của hắn, chân nguyên không quan trọng ở số lượng, mà quan trọng ở chất lượng hơn.

“Thật không dễ gì, khổ tu nửa tháng, tiêu tốn ba nghìn viên linh ngọc nhị phẩm, cuối cùng cũng cô đọng được chân nguyên toàn thân bằng Tuế Nguyệt Tâm Kinh”.

Cơ thể Lâm Nhất như chiếc lá rơi, như bông liễu lững lờ, đi lại trên mặt hồ vẫn không ngừng có sóng ập xuống.

Mặc cho gió lớn điên cuồng rít gào, sóng cuộn không ngừng, hắn vẫn bình thản đi đến bên bờ. Trên chiếc áo xanh của hắn không dính chút bọt nước nào, sạch sẽ gọn gàng, không vương chút bụi.

So với nửa tháng trước, bây giờ giữa trán Lâm Nhất như tỏa ra ánh sáng, rửa mặt lại lần nữa thì biến trở lại thành giản dị tự nhiên, sự sắc bén thu hết vào trong.

Dù cho không bị chuyện vặt vãnh quấn thân, hắn cũng sẽ đến đây tiềm tu, cô đọng chân nguyên một lần.

Chiến đấu một trận với cảnh giới Tử Phủ khiến hắn có áp lực lớn như núi, phát hiện kiếm thuật, sát chiêu của mình ở trước mặt chân nguyên mạnh mẽ của đối phương lại chẳng có tác dụng gì. Nếu không có bảo khí ở bên mình thì ba chiêu đã chết thảm.

Nghĩ tới bát đại công tử, nghe nói bọn họ có thể chiến đấu với cảnh giới Tử Phủ, lại khiến Lâm Nhất rùng mình. Trong đó, người xuất sắc nhất như đại hoàng tử thậm chí còn có thể giết cao thủ cảnh giới Tử Phủ, cảm giác áp bách quá mạnh.

Thật ra Lâm Nhất có điều không biết…

Tuy bát đại công tử chưa đạt đến Tử Phủ, nhưng ai nấy đều là Bán Bộ Tử Phủ, chân nguyên có thể ngưng luyện thành thể lỏng, khoảng cách với cảnh giới Tử Phủ không lớn như người ngoài tưởng tượng.

Lâm Nhất xoay người lại nhìn, mặt hồ xao động đã dần dần yên tĩnh.

Khói sóng mênh mang, mênh mông vô bờ, cảnh non sông hữu tình, nếu không để ý sẽ chìm đắm vào đó mà quên mất chính mình.

Tâm chợt thay đổi, trong đôi mắt giản dị và tự nhiên của Lâm Nhất loé lên sự sắc bén, rực rỡ muôn màu.

Hắn giơ tay lên, năm ngón tay khép lại thành chưởng rồi đẩy mạnh về phía trước.

Rầm rầm rầm!
 
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Chương 1019: Lần này đừng khiến hắn thất vọng nữa.


Trước luồng khí tức khó lường này, những con yêu thú ở gần đó đều run bần bật, sợ sệt e dè. Những con nhát gan sớm đã bỏ trốn mất dạng, còn những con yêu thú to gan hơn cũng cố gắng ẩn nấp, trong mắt chúng tràn đầy sợ hãi, nghi hoặc và lo lắng.

Lãnh địa của yêu thú thường là bảo địa phong thuỷ, dồi dào linh khí, chúng sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Khi đứng trước luồng khí tức khó lường và đáng sợ này, tất cả chúng đều e sợ, không dám ở lâu.

Nhưng cũng có một số yêu thú hung bạo và tàn ác tỏ ra thù địch khi đối mặt với luồng khí tức này, coi nó như một sự khiêu khích. Chúng lặng lẽ biến mất, từ từ đến gần.

Kim Cương Ấn, Phá Không Ấn, Phục Ma Ấn.

“Tam ấn hợp nhất!”

Trong không gian trống trải phát ra một tiếng quát lớn, khí tức đáng sợ đi cùng với đó liên tục ngưng tụ, nhưng khi sắp dung hợp lại đột nhiên trở nên tán loạn.

Chủ nhân của giọng nói lập tức đau đớn k** r*n, mặt mũi tái nhợt, trông có vẻ hơi khó chịu.

“Lại thất bại ư?”

Lâm Nhất đã quên mất đây là lần thất bại thứ mấy trong nửa tháng này. Mỗi lần thất bại, chân nguyên cuồng bạo thuộc về Long Hổ Quyền đều sẽ phản phệ kịch liệt, gân cốt toàn thân đau nhức như bị gãy thành từng đoạn nhỏ.

May mà hắn đã luyện thành Long Tượng Chiến Thể Quyết, nếu là những đệ tử khác của Huyền Thiên Tông chắc chắn sẽ không dám thử như vậy.

“Phương hướng hẳn đã đúng, có lẽ mình còn thiếu một luồng khí, một luồng hào khí có thể trấn áp ba ấn của Long Hổ Quyền, tìm đường sống trong chỗ chết!”

Sau khi uống đan dược, điều tức ổn định, Lâm Nhất tự phân tích.

Bất luận là Kim Cương Ấn cô đọng chân nguyên, độ cuồng bạo ngang với núi lửa phun trào, hay là Phá Không Ấn, phá dũng khí tiến thẳng không lùi của thanh kiếm trong lòng, hay Phục Ma Ấn với chính khí cương trực công chính, tất cả đều thuộc loại khí tức mạnh mẽ, bá đạo và độc đoán.

Tam ấn hợp nhất, khí tức bá đạo mạnh mẽ này không biết trở nên mạnh đến mức nào.

Nếu không có luồng hào khí có thể dồn vào tử địa thì hoàn toàn không thể trấn áp thành công.

Sàn sạt!

Một tiếng động nhỏ lọt vào tai, Lâm Nhất nhíu mày, nhếch môi cười khẩy.

Trong nửa tháng qua đã có không ít yêu thú đến gây sự với hắn.

Nhưng tiếc rằng ngay cả việc làm hắn giãn gân giãn cốt, chúng cũng không thể làm được, thật đáng thất vọng.

5818842-0.jpg

 
Back
Top Dưới