Ngôn Tình Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp

Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 60


Sự yêu thích ngay thẳng của con bé làm Lệ Bạc Thâm cảm thấy đau lòng, nhưng lại không thể không đối mặt với hiện thực, hắn không cảm xúc mà nói: “Bởi vì cô ta đã có con của mình, không cần thêm một đứa.”

Nghe vậy, trong mắt Tiểu Tinh Tinh tràn đầy mờ mịt.

Cô bé biết hai anh trai đó, mà dì xinh đẹp vẫn rất tốt với cô.

Nhưng dường như ba rất ghét dì.

Tiểu Tinh Tinh không khỏi mất mát.

Thấy con bé chịu yên lặng, Lệ Bạc Thâm sai trợ lý đề máy, rời khỏi trang viên Tần gia.

Trên đường, góc áo hắn lại bị kéo hai lần.

Lệ Bạc Thâm cau mày nhìn sang.

“Vậy mẹ con đi đâu rồi?” Tiểu Tinh Tinh tủi thân nhìn hắn, trong đôi mắt to đầy vẻ hoang mang.

Dì xinh đẹp là mẹ của hai anh trai nhỏ, cho nên cô bé không thể thân cận với dì, vậy mẹ của cô đâu?

Hàng chữ này làm mắt Lệ Bạc Thâm nhói đau, hắn chật vật nhìn sang chỗ khác, nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.

Tiểu Tinh Tinh đang hỏi hắn, mẹ con bé ở đâu.

Hắn biết đáp án này, nhưng sao có thể nói cho con bé biết sự thật tàn nhẫn đó?

Người phụ nữ kia đã có gia đình mới, dù con gái ruột gần ngay trước mắt, cô cũng không muốn đi qua nhận nhau…

Càng nghĩ, sắc mặt Lệ Bạc càng khó xem, nửa ngày sau vẫn không nói ra câu nào.

Hắn không nói gì, Tiểu Tinh Tinh vẫn dán mắt nhìn chằm chằm vào hắn.

Sau một lúc lâu, Lệ Bạc Thâm hung tợn nghiến răng, không vui mà nói: “Không biết, ba không biết cô ta ở đâu, con cũng đừng hỏi vấn đề này nữa! Con có ba là đủ rồi, không cần mẹ!”

Tiếng nói vừa dứt, Tiểu Tinh Tinh nhìn chằm chằm ba mình mấy giây, sau đó mới chậm rãi cất quyển vở đi, cúi đầu không nói gì nữa.

Mãi đến khi về nhà, hai ba con đều không nói thêm câu nào.



Biệt thự Tần gia, sau khi Lệ Bạc Thâm rời đi, cảm xúc của Giang Nguyễn Nguyễn rõ ràng không đúng lắm.

Tần Vũ Trì nhìn ra, nhưng cũng không nói rõ, anh ta dẫn cô xuống lầu, vừa uống trà vừa tìm đủ loại chủ đề thiên nam địa bắc để trò chuyện.

Nhìn bầu không khí giữa hai người cũng không tệ.

Sau khi bị đuổi ra ngoài, Tần Vũ Phỉ liền về phòng mình, lúc này đi ra muốn xem tình hình như thế nào. Nhìn thấy anh mình ngồi nói chuyện với Giang Nguyễn Nguyễn trên sa lon, Tần Vũ Phỉ hừ một tiếng thật khẽ không dễ phát hiện.

Ngay từ đầu, cô ta đã không tin người phụ nữ này có bản lĩnh gì, hiện tại cũng như vậy.

Giang Nguyễn Nguyễn chú ý tới thái độ khinh thường của cô ta, lại không có tâm tình so đo, chỉ coi cô ta như không tồn tại.

Thấy một giờ đã đến, Giang Nguyễn Nguyễn dẫn đầu dừng chủ đề lại: “Thời gian đến, có thể lấy châm.”

Nói xong, cô đứng dậy chạy lên lầu.

Tần Vũ Trì vội vàng đi theo.

Bên kia, Tần Vũ Phỉ cũng nghi ngờ đứng dậy rồi đi theo.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 61


Cô ta không tin người phụ nữ này, nhưng chuyện này liên quan đến ông nội, cô vẫn rất quan tâm. Hơn nữa cô ta cũng muốn xem có phải người này thật sự có bản lĩnh như đã nói hay không!

So với lúc châm thì quá trình rút châm đơn giản hơn rất nhiều, chỉ mười phút sau thì những cây kim trên người ông cụ đã được lấy xuống sạch sẽ. .

||||| Truyện đề cử: Tuyệt Phẩm Thiên Y |||||

Giang Nguyễn Nguyễn kiểm tra sơ qua mạch đập của ông rồi thản nhiên thu gom dụng cụ của mình.

Tần Vũ Trì và Tần Vũ Phỉ đứng bên giường bệnh với tâm trạng thấp thỏm. Trước đó họ đã tìm đến rất nhiều bác sĩ thầy thuốc giỏi, nhưng kết quả đều là uổng phí công sức. Lần này không biết ông nội có thể tỉnh lại hay không…

Dưới ánh mắt thiết tha của hai người, ngón tay của ông cụ Tần hơi co lại một chút. Một giây sau, ông cụ từ từ mở mắt ra, nhíu mày yếu ớt ho khan.

“Ông nội!” Tần Vũ Trì vội vàng ngồi xuống vuốt lưng cho ông, trong mắt đầy vẻ khiếp sợ và mừng rỡ.

Tần Vũ Phỉ thì kinh hãi đến nói không nên lời, cô ta luôn không tin tưởng Giang Nguyễn Nguyễn, nhưng trải qua sự trị liệu của cô thì ông nội thật sự tỉnh lại!

“Ông nội, ông cảm thấy thế nào rồi ạ?” Chờ ông cụ ngừng ho khan thì Tần Vũ Trì quan tâm hỏi.

Ông cụ khẽ gật đầu rồi nói với giọng khàn đặc: “Ông đã… Ngủ bao lâu?”

Tần Vũ Trì đang muốn trả lời thì Giang Nguyễn Nguyễn đã dọn đồ xong đi tới: “Với tình trạng hiện tại thì ông cụ Tần không nên nói nhiều, để ông nghỉ ngơi thêm một chút đi.”

Nghe vậy, Tần Vũ Trì khẽ gật đầu rồi cẩn thận đặt ông cụ nằm xuống.

Sau đó anh ta đứng dậy nói cảm ơn Giang Nguyễn Nguyễn: “Bác sĩ Giang, thật lòng cảm ơn cô, thế mà trước đó chúng tôi còn hoài nghi cô như vậy, tôi xin lỗi vì sự vô tri thiển và cận của mình, cô đúng là một bác sĩ rất xuất sắc.”

Giang Nguyễn Nguyễn thản nhiên nhận lấy lời khen tặng, sau đó dặn dò: “Hiện tại ông cụ chỉ mới tỉnh lại thôi, còn chưa qua khỏi giai đoạn nguy hiểm, muốn triệt để khoẻ lại thì chí ít còn phải trị liệu sáu đến bảy lần.”

Tần Vũ Trì liên tục gật đầu.

“Mặt khác tôi sẽ kê chút thuốc cho ông cụ Tần để điều dưỡng sức khoẻ, hỗ trợ cho trị liệu, do sức khoẻ của ông cụ đã suy kiệt quá nghiêm trọng nên tôi sợ ông không kiên trì được, vì đợt trị liệu sau này cần có thể lực duy trì.” Giang Nguyễn Nguyễn tiếp tục nói.

Tất nhiên Tần Vũ Trì không có dị nghị gì mà vội vàng gật đầu đáp: “Cô yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ phối hợp và nghe theo lời cô trong quá trình trị liệu tiếp theo của ông nội tôi!”

Giang Nguyễn Nguyễn khẽ gật đầu, quay người lấy một chai thuốc từ túi đựng y tế rồi đưa cho Tần Vũ Trì và dặn dò: “Uống thuốc này sau khi ăn ba bữa cơm mỗi ngày, mỗi lần hai viên.”

Tiếp đó cô lại cầm giấy bút và viết một đơn thuốc cho anh ta: “Mua mười phần dựa theo liều lượng của đơn thuốc này, mỗi ngày bỏ vào canh hoặc cháo rồi nấu chín, làm thành dược thiện (1), cho ông cụ ăn đúng cữ sẽ giúp tăng tốc độ điều dưỡng sức khoẻ.”

(1) Dược thiện là dùng các loại dược liệu hoặc kết hợp thực phẩm và dược liệu chế biến thành những món ăn.

Tần Vũ Trì đáp lại: “Được, chúng tôi nhất định sẽ tuân thủ nghiêm ngặt!”

Giang Nguyễn Nguyễn dặn dò thêm vài điều rồi đưa mắt nhìn thời gian, đã rất trễ rồi.

Nghĩ đến trong nhà còn có hai đứa nhóc đang chờ, cô đứng dậy tạm biệt: “Thời gian không còn sớm nên tôi về trước đây, ngày mai tôi sẽ tới, trong thời gian này ông cụ có khó chịu gì có thể liên lạc với tôi.”

Nói xong, cô cầm túi thuốc y tế đi tới cửa.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 62


Tần Vũ Trì nhìn bóng lưng Giang Nguyễn Nguyễn rời đi, đột nhiên lại cất giọng gọi: “Bác sĩ Giang, lần này cô tới trừ trị liệu cho ông nội tôi thì còn chuyện gì khác không?”

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn bỗng dừng bước, sực nhớ đến mục đích lần này mình tới nơi đây.

Nhưng ông cụ Tần còn chưa được trị khỏi hoàn toàn, Tần Vũ Trì nói vậy là…

Thấy cô dừng bước, Tần Vũ Trì cũng dịu giọng mà nói: “Hay chúng ta nói chuyện trước rồi cô mới về được chứ?”

Hàm ý của Tần Vũ Trì rất rõ ràng.

Cho dù cô không chủ động đề cập đến chuyện cung ứng dược liệu, nhưng anh ta đã biết rõ ý đồ cô đến đây, thậm chí còn cố ý chủ động nhắc đến.

Giang Nguyễn Nguyễn lại hơi do dự vì chuyện chưa thành công không tiện nói đến thù lao.

Dù sao lúc trước nhà họ Tần đã công bố với bên ngoài là phải chữa khỏi cho ông cụ Tần thì họ mới bán dược liệu nửa giá.

Cô im lặng hồi lâu mà Tần Vũ Trì chỉ đứng đó mỉm cười nhìn cô.

Giang Nguyễn Nguyễn thấy thế cũng cười: “Không giấu giếm anh, tôi tới chữa bệnh cho ông cụ Tần là vì nghe một người bạn nói rằng nhà họ Tần bán dược liệu nửa giá cho bác sĩ trị khỏi cho ông cụ. Nhưng bây giờ ông cụ Tần mới tỉnh lại, tình trạng cụ thể thế nào còn chưa biết, tôi tự nhận vẫn chưa tới lúc bàn thù lao với nhà họ Tần, tối thiểu phải chờ tới lúc sức khoẻ của ông tốt lên đã.”

Nghe thế, ý cười trên môi Tần Vũ Trì càng rõ ràng, cũng càng chân thành hơn: “Bác sĩ Giang, ông nội tỉnh lại được đã là chuyện đáng mừng đối với chúng tôi rồi, còn đợt trị liệu tiếp theo thì tôi tuyệt đối tin tưởng vào cô. Cho nên hiện tại cô đã có lý do bàn thù lao với tôi rồi.”

Giang Nguyễn Nguyễn không ngờ anh ta lại tin tưởng mình như thế, cô hơi sững sờ một lát rồi mới trở lại ngồi xuống ghế sa lông.

“Cô là do bác sĩ Cố giới thiệu đến, lúc bác sĩ Cố đến xem bệnh cho ông tôi đã từng nhắc đến tình trạng của sở nghiên cứu, nhưng về sau anh ấy tỏ ý mình bất lực nên chỉ có thể gác lại chuyện này.” Tần Vũ Trì giải thích: “Hiện tại anh ấy giới thiệu cô qua đây, chắc hẳn cũng có liên quan đến sở nghiên cứu, tôi đoán không sai chứ?”

Giang Nguyễn Nguyễn khẽ gật đầu, thản nhiên giới thiệu tình hình hiện tại của sở nghiên cứu cho anh ta nghe.

“Hiện tại Sở nghiên cứu có mấy hạng mục thiếu dược liệu nên tiến độ nghiên cứu bị trì hoãn, chúng tôi đang tìm kiếm nhà cung cấp dược liệu để hợp tác, nhưng lại bị hầu hết các nhà ứng ở Hải Thành từ chối, rơi vào đường cùng nên Cố Vân Xuyên mới nhớ tới tình huống của nhà họ Tần, cảm thấy tôi có thể tới thử xem.”

Nói xong, Giang Nguyễn Nguyễn nghiêm mặt nhìn về phía Tần Vũ Trì, nghiêm túc giải thích: “Đương nhiên, với tình trạng của ông cụ Tần, cho dù không có thù lao của nhà họ Tần thì tôi cũng sẽ cố gắng trị liệu cho ông, thù lao chỉ là một cơ hội.”

Thấy được cô chân thành như vậy, Tần Vũ Trì cảm thấy càng kính trọng nên cũng nói ra lời từ đáy lòng: “Một lần nữa, tôi cảm thấy thật có lỗi vì lời chất vấn trước đó, cô là một bác sĩ tốt.”

Giang Nguyễn Nguyễn thản nhiên nhận lời khen rồi yên lặng nhìn Tần Vũ Trì, chờ anh ta nhắc đến chuyện liên quan đến dược liệu.

Tần Vũ Trì cũng không nói lời khách sáo nữa, sau khi hiểu tình hình thì anh ta trực tiếp đi vào vấn đề chính.

“Sau khi được cô trị liệu thì cuối cùng ông nội tôi cũng tỉnh lại, cho nên ngày sau phải nhờ cô giúp ông. Còn thù lao mà nhà họ Tần hứa hẹn trước đó thì tôi có thể làm chủ cung ứng miễn phí một đợt đầu cho sở nghiên cứu các cô, đợt này coi như món quà cảm ơn của chúng tôi, mặt khác nhà họ Tần sẽ ký hợp đồng dài hạn với sở nghiên cứu của các vị, về sau toàn bộ dược liệu được bán ra chỉ tính nửa giá.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 63


Tần Vũ Trì nhìn bóng lưng Giang Nguyễn Nguyễn rời đi, đột nhiên lại cất giọng gọi: “Bác sĩ Giang, lần này cô tới trừ trị liệu cho ông nội tôi thì còn chuyện gì khác không?”

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn bỗng dừng bước, sực nhớ đến mục đích lần này mình tới nơi đây.

Nhưng ông cụ Tần còn chưa được trị khỏi hoàn toàn, Tần Vũ Trì nói vậy là…

Thấy cô dừng bước, Tần Vũ Trì cũng dịu giọng mà nói: “Hay chúng ta nói chuyện trước rồi cô mới về được chứ?”

Hàm ý của Tần Vũ Trì rất rõ ràng.

Cho dù cô không chủ động đề cập đến chuyện cung ứng dược liệu, nhưng anh ta đã biết rõ ý đồ cô đến đây, thậm chí còn cố ý chủ động nhắc đến.

Giang Nguyễn Nguyễn lại hơi do dự vì chuyện chưa thành công không tiện nói đến thù lao.

Dù sao lúc trước nhà họ Tần đã công bố với bên ngoài là phải chữa khỏi cho ông cụ Tần thì họ mới bán dược liệu nửa giá.

Cô im lặng hồi lâu mà Tần Vũ Trì chỉ đứng đó mỉm cười nhìn cô.

Giang Nguyễn Nguyễn thấy thế cũng cười: “Không giấu giếm anh, tôi tới chữa bệnh cho ông cụ Tần là vì nghe một người bạn nói rằng nhà họ Tần bán dược liệu nửa giá cho bác sĩ trị khỏi cho ông cụ. Nhưng bây giờ ông cụ Tần mới tỉnh lại, tình trạng cụ thể thế nào còn chưa biết, tôi tự nhận vẫn chưa tới lúc bàn thù lao với nhà họ Tần, tối thiểu phải chờ tới lúc sức khoẻ của ông tốt lên đã.”

Nghe thế, ý cười trên môi Tần Vũ Trì càng rõ ràng, cũng càng chân thành hơn: “Bác sĩ Giang, ông nội tỉnh lại được đã là chuyện đáng mừng đối với chúng tôi rồi, còn đợt trị liệu tiếp theo thì tôi tuyệt đối tin tưởng vào cô. Cho nên hiện tại cô đã có lý do bàn thù lao với tôi rồi.”

Giang Nguyễn Nguyễn không ngờ anh ta lại tin tưởng mình như thế, cô hơi sững sờ một lát rồi mới trở lại ngồi xuống ghế sa lông.

“Cô là do bác sĩ Cố giới thiệu đến, lúc bác sĩ Cố đến xem bệnh cho ông tôi đã từng nhắc đến tình trạng của sở nghiên cứu, nhưng về sau anh ấy tỏ ý mình bất lực nên chỉ có thể gác lại chuyện này.” Tần Vũ Trì giải thích: “Hiện tại anh ấy giới thiệu cô qua đây, chắc hẳn cũng có liên quan đến sở nghiên cứu, tôi đoán không sai chứ?”

Giang Nguyễn Nguyễn khẽ gật đầu, thản nhiên giới thiệu tình hình hiện tại của sở nghiên cứu cho anh ta nghe.

“Hiện tại Sở nghiên cứu có mấy hạng mục thiếu dược liệu nên tiến độ nghiên cứu bị trì hoãn, chúng tôi đang tìm kiếm nhà cung cấp dược liệu để hợp tác, nhưng lại bị hầu hết các nhà ứng ở Hải Thành từ chối, rơi vào đường cùng nên Cố Vân Xuyên mới nhớ tới tình huống của nhà họ Tần, cảm thấy tôi có thể tới thử xem.”

Nói xong, Giang Nguyễn Nguyễn nghiêm mặt nhìn về phía Tần Vũ Trì, nghiêm túc giải thích: “Đương nhiên, với tình trạng của ông cụ Tần, cho dù không có thù lao của nhà họ Tần thì tôi cũng sẽ cố gắng trị liệu cho ông, thù lao chỉ là một cơ hội.”

Thấy được cô chân thành như vậy, Tần Vũ Trì cảm thấy càng kính trọng nên cũng nói ra lời từ đáy lòng: “Một lần nữa, tôi cảm thấy thật có lỗi vì lời chất vấn trước đó, cô là một bác sĩ tốt.”

Giang Nguyễn Nguyễn thản nhiên nhận lời khen rồi yên lặng nhìn Tần Vũ Trì, chờ anh ta nhắc đến chuyện liên quan đến dược liệu.

Tần Vũ Trì cũng không nói lời khách sáo nữa, sau khi hiểu tình hình thì anh ta trực tiếp đi vào vấn đề chính.

“Sau khi được cô trị liệu thì cuối cùng ông nội tôi cũng tỉnh lại, cho nên ngày sau phải nhờ cô giúp ông. Còn thù lao mà nhà họ Tần hứa hẹn trước đó thì tôi có thể làm chủ cung ứng miễn phí một đợt đầu cho sở nghiên cứu các cô, đợt này coi như món quà cảm ơn của chúng tôi, mặt khác nhà họ Tần sẽ ký hợp đồng dài hạn với sở nghiên cứu của các vị, về sau toàn bộ dược liệu được bán ra chỉ tính nửa giá.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 64


Tịch Mộ Vi nhìn ra ý đồ của cô nên vội xua tay: “Đừng có khách sáo với tớ, hai đứa nó là con nuôi của tớ mà! Mà cậu về muộn như thế đã ăn cơm chưa?”

Giang Nguyễn Nguyễn lắc đầu: “Hơi bận nên chưa kịp ăn.”

Vừa rồi cô vội trị liệu cho ông cụ Tần rồi thảo luận chuyện cung ứng dược liệu với Tần Vũ Trì nên không có cảm giác. Hiện tại nghe bạn thân nhắc nhở, Giang Nguyễn Nguyễn mới phát giác mình hơi đói.

Tịch Mộ Vi bất đắc dĩ nhìn cô một cái: “Biết ngay lúc cậu bận rộn thì sẽ quên ăn mà, mọi người có để lại một ít cơm tối cho cậu rồi này, mau đi ăn chút đi.”

Hai đứa nhóc cũng thúc giục cô đi ăn.

Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy rất ấm áp, được hai đứa nhỏ đẩy đến bên cạnh bàn rồi ngồi xuống ăn qua loa một chút.

Tịch Mộ Vi và hai đứa nhỏ ngồi một bên xem.

Thấy cô ăn sắp xong, Tịch Mộ Vi quan tâm hỏi: “Hôm nay sao cậu trở về trễ thế, bộ tình trạng của bệnh nhân rất nghiêm trọng sao? Tiến triển thế nào?”

Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu cười: “Đúng là rất nghiêm trọng, nhưng tớ nắm chắc mình có thể trị khỏi.”

Không chỉ như thế, cô còn thành công giải quyết vấn đề cung ứng dược liệu của sở nghiên cứu. Nghĩ được chuyện này, Giang Nguyễn Nguyễn lập tức cảm thấy tâm tình khá tốt.

Tịch Mộ Vi nói rất chắc chắn: “Cậu nói nắm chắc thì nhất định có thể trị hết, tớ tin tưởng cậu!”

Hai người trò chuyện thêm đôi ba câu, sau đó thấy thời gian đã không còn sớm nên Tịch Mộ Vi đứng dậy tạm biệt rồi rời đi.

Hai đứa nhóc như hai cái đuôi nhỏ đi theo Giang Nguyễn Nguyễn khắp căn phòng.

Giang Nguyễn Nguyễn thu dọn một lát mới có thời gian quay người lại hỏi han tụi nhỏ.

“Hôm nay đến nhà trẻ vui không hai con? Có đánh nhau với các bạn không?” . Được‎ cop𝓎‎ 𝘵ại‎ --‎ 𝖳𝐑uM𝖳𝐑‎ 𝑈𝒀e𝑁﹒V𝑁‎ --

Hai đứa nhóc cẩn thận nhớ lại, sau đó dùng sức gật đầu: “Rất vui, hôm nay khi tan học mấy bạn còn nhét thật nhiều đồ ăn vặt cho tụi con nữa!”

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi bật cười: “Các con được hoan nghênh như thế sao?”

Mộ Mộ nghiêm trang gật đầu rồi quay qua nhìn Triều Triều, nói: “Hôm nay còn có một bạn nữ nói sau khi lớn lên phải gả cho anh hai nữa!”

“Thật sao?” Giang Nguyễn Nguyễn buồn cười nhìn hai đứa nhỏ nhà mình.

Triều Triều hơi sửng sốt, sau đó xụ mặt nhìn em trai một cái, bên tai hơi đỏ lên: “Có một bạn nói vậy, nhưng con không chịu.”

Mộ Mộ nắm lỗ tai làm mặt xấu với anh mình.

Nhìn hai đứa nhỏ đùa giỡn với nhau, trên mặt Giang Nguyễn Nguyễn đều là ý cười.

Mặc dù thời gian đã không còn sớm, nhưng hai đứa nhỏ vẫn quấn lấy cô kể những chuyện lý thú trong nhà trẻ một hồi. Hầu hết đều là Mộ Mộ nói một hơi thật dài, sau đó Triều Triều đưa ra tổng kết.

Giang Nguyễn Nguyễn luôn lắng nghe, thỉnh thoảng còn bật cười vì dáng vẻ đáng yêu của tụi nhỏ.

Chờ đến khi cô sực tỉnh lại thì đã gần mười giờ.

“Mau ngủ đi, ngày mai còn phải đến nhà trẻ đấy!” Giang Nguyễn Nguyễn không cười nữa mà thúc giục hai đứa nhỏ đi lên lầu ngủ.

Hai cậu nhóc nghe lời dừng câu chuyện rồi chạy lên lầu.

Sáng sớm hôm sau, Giang Nguyễn Nguyễn đưa tụi nhỏ đến nhà trẻ rồi lái xe đi sở nghiên cứu.

Chờ kết thúc cuộc họp buổi sáng, Giang Nguyễn Nguyễn và Cố Vân Xuyên cùng đi ra khỏi phòng họp.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 65


“Tình hình hôm qua ra sao? Cô có cách giải quyết bệnh tình của ông cụ Tần không?” Cố Vân Xuyên quan tâm hỏi.

Giang Nguyễn Nguyễn khẽ gật đầu: “Bệnh tình của ông cụ nhìn có vẻ rất nghiêm trọng, cũng hơi khó giải quyết, nhưng không phải hết cách, chỉ là quá trình trị liệu sẽ hơi dài, mấy ngày nay tôi sẽ thường xuyên đi qua đó, ở bên này làm phiền anh coi sóc.”

Nghe vậy, trong mắt Cố Vân Xuyên tràn đầy tán thưởng, anh mở miệng trêu chọc: “Không ngờ căn bệnh mà các bác sĩ nổi tiếng do nhà họ Tần mời đến đều bó tay chịu thua khi lọt vào tay cô lại biến thành ‘Không phải hết cách’. Bác sĩ Giang, lời này của cô làm chúng tôi tự ti mặc cảm lắm đấy!”

Anh nói như đang trêu chọc, nhưng cũng là sự thật. Dù sao trong những bác sĩ bó tay chịu thua kia cũng bao gồm cả anh.

Giang Nguyễn Nguyễn lơ đễnh cười cười: “Chỉ do trùng hợp thuộc về lĩnh vực tôi quen thuộc mà thôi.”

Thấy được dáng vẻ nhẹ như mây gió của cô, Cố Vân Xuyên cảm thấy thật xao xuyến.

“Đúng rồi, mặc dù còn chưa trị khỏi cho ông cụ Tần, nhưng nhà họ Tần đã đồng ý cung cấp dược liệu cho chúng ta, chắc hôm nay có thể ký hợp đồng đấy. Hơn nữa đợt đầu tiên là cung ứng miễn phí, xem như giải quyết tình trạng khẩn cấp của chúng ta. Về sau chúng ta không cần lo lắng vì chuyện dược liệu nữa.” Giang Nguyễn Nguyễn nhắc đến chuyện cung ứng dược liệu.

Nghĩ đến chuyện này, trên mặt cô liền tràn đầy ý cười.

Cố Vân Xuyên kinh ngạc nhướng mày lên: “Thật sao? Ông cụ Tần vừa tỉnh là nhà họ Tần đã chịu ký hợp đồng với chúng ta?”

Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu cười.

Thấy cô thừa nhận, Cố Vân Xuyên khen ngợi: “Xem ra họ đã bị y thuật của cô thuyết phục, vẫn là cô lợi hại.”

Giang Nguyễn Nguyễn thản nhiên cười cười: “Tôi chỉ làm một chút chuyện trong khả năng của mình thôi, hi vọng bệnh tình của ông cụ đừng xảy ra biến cố gì.”

“Có cô đích thân ra trận thì nhất định sẽ thuận lợi.” Cố Vân Xuyên nói rất chắc chắn.

Nhớ đến người bạn thân đã chăm con giúp mình hai ngày liên tục, Giang Nguyễn Nguyễn xử lý xong công việc vào buổi sáng rồi buổi chiều chạy đến nhà họ Tần để tranh thủ ban đêm có thể tự đi đón hai đứa nhóc.

Cô chạy đến nhà họ Tần kiểm tra tình trạng của ông cụ Tần, xác nhận không có biến cố gì thì tiếp tục quá trình trị liệu châm cứu cho ông cụ.

Trong thời gian chờ rút châm, Tần Vũ Trì cầm một bộ hồ sơ rồi đi đến: “Bác sĩ Giang, đây là hợp đồng đã soạn xong, cô xem đi, nếu không có vấn đề thì có thể ký tên.”

Đêm qua họ đã bàn xong chuyện này nên Giang Nguyễn Nguyễn cũng không cảm thấy bất ngờ, cô lấy hồ sơ qua cẩn thận xem một lượt rồi ký tên mình lên đó.

Ký xong hợp đồng, thái độ của Tần Vũ Trì đối với cô càng thân cận: “Bắt đầu từ bây giờ chúng ta đã là đối tác của nhau, nhưng chuyện của ông nội tôi vẫn phải làm phiền bác sĩ Giang bỏ công bỏ sức.”

Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu: “Đây là chuyện tôi phải làm.”

Hai người trò chuyện một lát, sau đó Giang Nguyễn Nguyễn nhìn lên đồng hồ rồi rút châm cho ông cụ.

Cho dù cô đã cố gắng tranh thủ, nhưng đợi cô dọn đồ xong cũng đã qua thời gian nhà trẻ tan học.

Giang Nguyễn Nguyễn vội vàng đứng lên tạm biệt rồi lái xe đến nhà trẻ đón hai đứa nhóc.

Hôm nay cô không nói với tụi nhỏ sẽ đến trễ, không biết tụi nó có sốt ruột không.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 66


Đợi đến lúc cô đến nhà trẻ thì trong sân đã trống không, các bạn nhỏ gần như đã về hết.

Giang Nguyễn Nguyễn nhìn quanh bốn phía một vòng mới trông thấy bóng dáng hai đứa nhóc ngồi trên cái ghế nhỏ trong sân trường, nhưng không nhìn thấy có cô giáo ngồi cùng.

Thấy thế, Giang Nguyễn Nguyễn hơi lo lắng nên vội chạy tới.

“Mẹ!” Gặp cô xuất hiện, hai đứa nhóc vui mừng chạy về hướng cô.

Giang Nguyễn Nguyễn mỗi tay ôm một đứa, sờ lên mặt của tụi nhỏ rồi ngồi xổm xuống và nói: “Mẹ hơi bận nên lỡ đến trễ một chút, xin lỗi hai con.”

Triều Triều hiểu chuyện lắc đầu: “Không sao, tụi con cũng chờ trong vườn trẻ, còn có cô giáo chờ với tụi con, mẹ đừng lo lắng.”

Mộ Mộ cũng gật đầu theo.

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn không hiểu mà nhìn tụi nhỏ: “Có cô giáo ngồi cùng sao?”

Triều Triều chỉ chỉ vào một góc trong sân.

Giang Nguyễn Nguyễn nhìn theo hướng cậu bé chỉ thì mới nhìn thấy nơi đó còn có một bậc thang trơn bóng, cô giáo đang ngồi xổm ở đó thân thiết cười nói với một cô bé.

Cô bé kia mặc đồng phục nhà trẻ rất đáng yêu, ngồi ngay ngắn, gượng gạo đặt hai cánh tay lên đầu gối, đôi mắt lại trông mong nhìn chằm chằm về hướng họ.

Khi thấy rõ gương mặt của cô bé, Giang Nguyễn Nguyễn bỗng khẽ giật mình.

Nếu cô không nhận lầm thì đây rõ ràng… Là con gái của Lệ Bạc Thâm.

Cô bé cũng học ở nhà trẻ này sao?

Tiểu Tinh Tinh vốn chỉ đang nhìn chằm chằm vào Triều Triều và Mộ Mộ, nhưng đột nhiên nhìn thấy dì xinh đẹp thì đôi mắt lập tức sáng lên.

Thấy dì xinh đẹp cũng nhìn mình, cô bé còn vui vẻ nhếch khóe miệng lên, đang muốn chào hỏi thì một giây sau, dì xinh đẹp lại dời mắt đi chỗ khác.

Khóe miệng Tiểu Tinh Tinh lại trễ xuống, tủi thân mà nhìn họ.

Vừa rồi rõ ràng dì xinh đẹp đã nhận ra cô bé, nhưng lại không để ý tới cô.

“Mẹ, mẹ làm sao vậy? Hôm nay làm việc mệt lắm sao?” Triều Triều thấy mẹ hơi mất tập trung thì quan tâm lắc lắc ngón tay cô.

Giang Nguyễn Nguyễn bỗng tỉnh táo lại, nhếch khóe miệng lên cười nói: “Mẹ không mệt.”

Nghe vậy, Mộ Mộ vui vẻ nắm chặt tay cô rồi nhảy cẫng lên và nói: “Vậy chúng ta về nhà đi!”

Giang Nguyễn Nguyễn bất đắc dĩ gật đầu, cầm tay hai đứa nhỏ đi tới trước mặt cô giáo chào hỏi một tiếng.

Vừa định rời đi, ánh mắt cô lại vô thức rơi lên người cô bé.

Tiểu Tinh Tinh nhìn thấy ba người bọn họ sắp sửa rời đi thì sốt ruột đứng dậy khỏi cầu trượt, ánh mắt nhìn chăm chú vào bọn họ.

Cô giáo đứng bên cạnh sợ cô bé ngã nên vội vàng đưa tay ra đỡ lấy cô bé.

“Cô bé này…”

Giang Nguyễn Nguyễn hơi do dự, nhưng vẫn nhịn không được mà lên tiếng quan tâm.

Hai đứa nhỏ đoán được cô muốn hỏi gì nên vội vàng cướp lời: “Mẹ ơi, bạn ấy cũng học ở trường này, hơn nữa còn học cùng lớp với bọn con nữa! Hôm nay cha mẹ bạn ấy không đến đón nên bạn ấy đã đi theo bọn con đến đây chờ.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 67


Giang Nguyễn Nguyễn gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Cứ nhìn về phía cô bé trước mặt là trong lòng cô lại mềm nhũn, thế nhưng cô vẫn không có ý định ở lại.

Dù sao thì người lát nữa đến đón con bé rất có thể là Lệ Bạc Thâm hoặc Phó Vi Trữ.

Cô hoàn toàn không muốn gặp lại hai người này.

Nhưng mà rõ ràng là cô bé này sẽ không để cô rời đi.

Giang Nguyễn Nguyễn không muốn làm cô bé thất vọng nên đã mỉm cười sờ đầu cô bé: “Chắc là cha mẹ con sắp đến rồi, dì phải rời đi trước. Con ngoan ngoãn nghe lời cô giáo, ngồi ở đây đợi một chút nữa nhé, được không?

Nói xong, cô định đứng dậy rời đi thì bị cô bé dùng sức túm chặt lấy vạt áo.

Thấy vậy, Giang Nguyễn Nguyễn không thể không dừng lại, cúi đầu nhìn xuống.

Cô bé đang điên cuồng lắc đầu, hốc mắt cũng có chút phiếm hồng.

Nhìn thấy bộ dáng của cô bé, Giang Nguyễn Nguyễn không hiểu sao có chút đau lòng, bàn chân cũng không thể nào bước tiếp được nữa.

Cô giáo đứng bên cạnh nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh nhất quyết không cho Giang Nguyễn Nguyễn rời đi thì bất lực mà thở dài, bước tới nói với Giang Nguyễn Nguyễn: “Gần đây bạn học Lệ Tinh Tình rất thân thiết với Triều Triều và Mộ Mộ. Hơn nữa cô bé này còn có chút tự kỷ, bình thường ở trường không có đứa trẻ nào nguyện ý chơi với con bé hết. Vậy mà ngày đầu tiên tới lớp, Triều Triều và Mộ Mộ đã ra tay bảo vệ con bé. Có lẽ vì điều này cho nên con bê vẫn luôn dựa dẫm vào hai người bọn họ. Hiện tại nhìn thấy bọn họ sắp sửa rời, có lẽ con bé có hơi hoảng sợ…”

Sau khi nghe thấy tình huống của cô bé, cảm giác khó chịu trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn càng lúc càng mãnh liệt hơn.

Không ngờ, cô bé này không những bị câm mà còn mắc chứng tự kỷ.

Chẳng trách sao cô giáo lại bảo hai đứa nhỏ nhà mình đợi ở chỗ khác.

Nhưng mà…

Nghĩ đến hai người sắp xuất hiện, trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn vẫn có chút do dự.

Cô giáo đứng bên cạnh nhỏ giọng thuyết phục cô một lúc lâu, Tiểu Tinh Tinh cũng không chịu buông Giang Nguyễn Nguyễn ra.

Nói một hồi, cô giáo ngượng ngùng đề nghị Giang Nguyễn Nguyễn: “Mẹ Triều Triều à, giờ cô có vội việc gì không? Nếu không thì chúng ta nói chuyện một chút nhé? Từ khi Triều Triều và Mộ Mộ vào lớp đến giờ tôi vẫn chưa có dịp kể rõ tình huống của hai em ấy cho cô biết.”

Tất nhiên Giang Nguyễn Nguyễn nhìn ra được, cô giáo chỉ muốn mượn tên của Triệu Triều và Mộ Mộ để cô ở lại đợi cùng cô bé này một lát nữa.

Cô bé cũng dùng vẻ mặt tha thiết nhìn cô.

Khi chạm tới ánh mắt của cô bé, lời từ chối đã đến bên môi Giang Nguyễn Nguyễn không hiểu sao đột nhiên dừng lại, cuối cùng cô vẫn không nói ra mà im lặng nuốt trở vào bụng rồi gật đầu đáp ứng cô giáo.

Nhìn thấy cô đồng ý, đôi mắt của Tiểu Tinh Tinh lại sáng lên, nắm lấy góc áo của cô rồi thận trọng nhích lại gần.

Nhìn từ xa, cô bé như đang tựa vào trong vòng tay của Giang Nguyễn Nguyễn.

Sau khi phát hiện hành động nhỏ của cô bé, Giang Nguyễn Nguyễn không ngăn cản cũng không tỏ ra quan tâm mà chỉ xem như không có chuyện gì xảy ra. Sau đó quay sang trò chuyện với cô giáo về tình hình của hai cậu nhóc nhà mình.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 68


“Tôi nhớ cô mới từ nước ngoài trở về, Triều Triều và Mộ Mộ chắc cũng lớn lên ở nước ngoài phải không? Không ngờ hai đứa trẻ này có thể dùng tiếng quốc ngữ tốt như vậy.”

Cô giáo chỉ kiếm cớ để giữ chân cô lại. Lúc trong lớp, Triều Triều và Mộ Mộ biểu hiện rất tốt cho nên lúc này cô ấy cũng không biết phải nói gì, cuối cùng đành lôi mấy chuyện vặt vãnh ra để tán gẫu.

Giang Nguyễn Nguyễn mỉm cười gật đầu: “Bởi vì xung quanh chúng tôi vẫn có rất nhiều người bổn quốc*, bình thường chúng tôi vẫn giao tiếp với họ bằng tiếng phổ thông.”

(*người bản xứ của đất nước của mình)

Hai đứa nhỏ không nói mà gì chỉ ngoan ngoãn mỉm cười, nghe mẹ nói đến đâu là chúng cứ gật đầu theo đến đó.

Nhìn thấy bọn nhóc ngoan ngoãn như vậy, cô giáo không khỏi có chút ghen tị: “Ngoài tiếng quốc ngữ và tiếng Anh ra, hình như bọn nhóc còn nói được cả tiếng Pháp nữa phải không?”

“Chà, có lẽ là bọn nhóc đã học được từ mấy đồng nghiệp ngoại quốc của tôi.”

Giang Nguyễn Nguyễn xoa đầu hai đứa trẻ.

Nghe vậy, cô giáo không khỏi cảm thán một câu: “Nói như vậy là do bọn nhóc quá thông minh rồi, tuổi còn nhỏ đã thông thạo ba thứ tiếng, các môn học tiểu học đối bọn chúng cũng không thành vấn đề gì, hơn nữa lớn lên sẽ còn rất đẹp trai, cô thật biết sinh con mà!”

Được cô giáo khen nhiều như vậy, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi bật cười: “Cô giáo quá khen rồi, bọn trẻ chỉ ham học chút thôi.”

Nói chuyện được một lúc, Giang Nguyễn Nguyễn lại nhớ đến sẽ có người đến đón cô bé bên cạnh.

Nhìn lại đồng hồ cũng thấy thời gian đã trôi qua một lúc rồi.

Trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn thoáng căng thẳng, cô hỏi: “Đúng rồi, khi nào thì cha mẹ của bạn học này mới đến đón vậy?”

Cô giáo nhìn đồng hồ nói: “Chắc là sắp đến rồi.”

Nghe vậy Giang Nguyễn Nguyễn khẽ gật đầu, cụp mắt xuống, liếc nhìn cô bé bên cạnh.

Cô bé ngoan ngoãn đứng bên cạnh cô, trong tay vẫn nắm chặt góc áo của Giang Nguyễn Nguyễn giống như sợ cô sẽ bỏ chạy đi mất.

Giang Nguyễn Nguyễn thấy vậy chỉ có thể chấp nhận sự thật là mình trốn không thoát, cô quay đầu nhìn về phía hai đứa nhỏ: “Các con có thể lên xe đợi mẹ trước được không?”

Hai đứa nhỏ gật đầu, ngoan ngoãn đi về phía cổng trường mẫu giáo.

Nhìn thấy bọn nhóc lên xe, Giang Nguyễn Nguyễn mới thở phào nhẹ nhõm thu hồi ánh mắt lại.

Nếu như cô không thể tránh khỏi việc gặp lại hai người kia thì để hai đứa nhỏ tránh đi trước cũng tốt.

Tại cổng trường mẫu giáo.

Triều Triều và Mộ Mộ mở cửa xe rồi lần lượt bước lên, ngồi cạnh cửa sổ xe nhìn ra bên ngoài.

“Anh nói thử xem, tại sao mẹ lại bảo chúng ta ra xe trước?”

Mộ Mộ nâng cằm, vẻ mặt khó hiểu.

Triệu Triều vùi đầu cất cặp đi học của hai người đi rồi đứng dậy ghé sát vào người cậu bé, dùng giọng chắc chắn nói: “Bởi vì cha sắp đến.”

Không biết tại sao nhưng hình như mẹ không muốn bọn họ gặp mặt cha.

Tuy nhiên, chắc chắn là mẹ chưa biết bọn họ đã sớm tra ra danh tính thực sự của cha, đồng thời còn biết cha trông như thế nào nữa!

Hai cặp mắt nhỏ bắt đầu háo hức nhìn ra ngoài.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 69


Một lúc sau, một chiếc Rolls-Royce cao cấp đỗ lại bên đường.

Một người đàn ông thân hình cao lớn, mặc áo sơ mi và quần tây bước xuống xe.

Kể từ khi chiếc xe xuất hiện Mộ Mộ đã chú ý tới, ngay lúc nhìn thấy người bước xuống, ánh mắt của cậu bé càng nhìn nhìn chằm chằm vào người đó, sau đó đưa tay chọc chọc Triều Triều bên cạnh: “Anh, anh nhìn kìa, đó không phải là cha sao?”

Nghe vậy, Triều Triều quay lại nhìn người đàn ông một cái rồi gật đầu chắc nịch.

Cậu bé nhớ không nhầm thì đây chính là khuôn mặt mà cậu đã tra ra trên mạng!

Sau khi nhận được sự khẳng định của anh trai, Mộ Mộ nhịn không được khen ngợi một câu: “Trông cha đẹp trai hơn ảnh trên mạng nhiều nhỉ.”

Vừa nói xong cậu liền bị anh trai trừng mắt một cái.

“Không phải lúc trước anh đã nói rồi sao? Không cho phép em có hảo cảm với người đó!”

Triều Triều ủ rũ nhìn người đàn ông đang đi bên ngoài như đang nhìn kẻ thù.

Đây chính là người đàn ông đã bỏ rơi mẹ và hai anh em họ!

Mộ Mộ vừa bị anh trai mắng cũng ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Lệ Bạc Thâm không để ý tới hai đứa nhỏ trong xe, hắn biết mình đã muộn nên đang vội vã bước nhanh vào trường.

Vừa bước vào hắn đã nhìn thấy hai người đứng cạnh cầu trượt, còn Tiểu Tinh Tinh thiếu chút nữa đã nằm trong vòng tay của Giang Nguyễn Nguyễn.

“Cha Tinh Tinh, anh đến rồi!”

Cô giáo vừa nhìn thấy người đến đã cung kính chào hỏi.

Lệ Bạc Thâm khẽ gật đầu, đi đến trước mặt ba người, quét mắt nhìn con gái mình, sau đó lạnh lùng nhìn Giang Nguyễn Nguyễn: “Sao cô lại ở đây?”

Cảm nhận được vẻ địch ý xung quanh người đàn ông, Giang Nguyễn Nguyễn vô thức cau mày.

Cô giáo bên cạnh cũng ngạc nhiên nhìn bọn họ: “Hai người… quen nhau à?”

Vừa rồi cô giáo còn tưởng Giang Nguyễn Nguyễn không biết Tiểu Tinh Tinh.

Nhưng lại nghĩ đến thái độ dựa dẫm của Tiểu Tinh Tinh đối với Giang Nguyễn Nguyễn, hình như chuyện hai người có quen biết nhau cũng không phải là chuyện không thể.

Giang Nguyễn Nguyễn lơ đãng gật đầu đáp lại cô giáo, lúc bắt gặp ánh mắt của người đàn ông kia, cô nói: “Tôi đến đón con trai tôi tan học nhưng con gái anh cứ giữ chặt lấy quần áo tôi không buông, cuối cùng tôi chỉ có thể đứng đây đợi chung với con bé.”

Nghe được câu “con gái của anh” từ miệng cô, sắc mặt Lệ Bạc Thâm chợt tối sầm lại.

Người phụ nữ này thật là tàn nhẫn, không ngờ cô ta lại dám nói ra những lời như vậy trước mặt con gái của mình!

Giang Nguyễn Nguyễn không biết mình đã nói sai, cô chỉ thấy sắc mặt người đàn ông đó đột nhiên trầm xuống rồi nhìn về phía cô bé ở bên cạnh.

“Lại đây.”

Lệ Bạc Thâm nghiêm túc đưa tay về phía Tiểu Tinh Tinh.

Tiểu Tinh Tinh liếc nhìn bàn tay dang rộng của cha, sau đó lại ngước mắt nhìn dì xinh đẹp bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ không muốn cùng với một chút ủy khuất.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 70


Không dễ dàng gì mới được ở bên cạnh dì xinh đẹp, vậy mà tại sao cha cứ hung dữ như vậy chứ…

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Tiểu Tinh Tinh vẫn không chịu buông tay, sắc mặt Lệ Bạc Thâm cũng càng ngày càng khó coi.

Cuối cùng vẫn là Giang Nguyễn Nguyễn cụp mắt xuống, vừa cúi người sờ sờ lên đầu cô bé vừa an ủi: “Cha con đến đón con rồi, con mau về với ông ấy đi, dì cũng phải trở về nữa.”

Nói xong cô lại đứng thẳng người dậy, định đợi Tiểu Tinh Tinh vừa buông tay cô sẽ rời đi ngay.

Thế nhưng Tiểu Tinh Tinh vẫn chậm chạp không chịu buông tay, cũng không chịu quan tâm sắc mặt Lệ Bạc Thâm bên cạnh đã khó coi đến cỡ nào, cô bé chỉ chăm chăm đưa đôi mắt trông mong nhìn Giang Nguyễn Nguyễn.

Cô bé không biết tại sao nhưng cô bé chỉ rất thích dì này thôi, thậm chí còn muốn về nhà với người dì xinh đẹp này nữa…

Bầu không khí bắt đầu căng thẳng.

Cô giáo vừa định nói gì đó để giảng hòa thì đột nhiên nhìn thấy Lệ Bạc Thâm vẫn luôn im lặng bỗng nhiên cử động.

“Lệ Tinh Tinh mau buông tay rồi về với cha.”

Lệ Bạc Thâm sải bước đi tới trước mặt Tiểu Tinh Tinh, dùng giọng điệu nghiêm khắc nhất từ trước tớ

i giờ mà nói với cô bé một câu.

Tiểu Tinh Tinh bị giọng điệu của hắn dọa sợ, bàn tay đang nắm lấy của tay Giang Nguyễn Nguyễn siết lại thật chặt, vô thức di chuyển sát vào người Giang Nguyễn Nguyễn.

Cô bé vốn đang đứng bên mép cầu trượt, lúc cô vừa nhích chân một cái đã suýt nữa trượt từ trên cầu trượt xuống.

Trái tim Giang Nguyễn Nguyễn đột nhiên đập mạnh một cái, cô vội vàng vươn tay ra đỡ mới giúp cô bé đứng vững lại được.

Lúc này cô nhóc lại không chịu buông cô ra nữa, cuối cùng cô chỉ có thể ôm chặt cô bé lại để tránh cô bé ngã xuống lần nữa.

Tới lúc ổn định chỗ đứng cho cô bé xong, Giang Nguyễn Nguyễn lại nhịn không được nhíu mày: “Lệ Bạc Thâm, nếu anh có bất mãn gì với tôi thì anh có thể trực tiếp nói ra mà, tại sao phải nổi nóng với một đứa bé như vậy chứ?”

Lệ Bạc Thâm cũng nhìn thấy cảnh này nhưng hắn không kịp bước tới.

Lúc này lại nghe cô nói vậy thì hắn cũng dùng giọng điệu không mấy thân thiện tương tự đáp trả lại: “Tôi đối xử với con gái tôi như thế nào có liên quan gì đến cô Giang? Không phải là cô đang cho rằng con gái tôi thân thiết với cô một chút thì cô sẽ có tư cách để quản chuyện này sao?”

Bầu không khí giữa hai người cực kì căng thẳng.

Nghe giọng điệu mỉa mai của hắn, sắc mặt Giang Nguyễn Nguyễn cực kỳ khó coi, trong lòng cũng vô duyên vô cớ nổi lên lửa giận.

Nhưng mà tức giận xong cô lại đột nhiên thấy thật nực cười.

Cô không có tư cách.

Trong mắt hắn, cô chưa bao giờ có tư cách…

Cô rũ mắt tự giễu bản thân, cuối cùng vẫn không nói lời nào, dứt khoát đưa tay lên chậm rãi đẩy bàn tay nhỏ đang nắm lấy góc áo của mình ra.

Cô bé còn muốn vươn tay nắm lấy lần nữa, nhưng lúc đưa tay ra chỉ bắt trúng không khí.

“Triều Triều và Mộ Mộ vẫn đang chờ dì về, con về với cha đi, dì muốn đi tìm bọn họ.”

Giang Nguyễn Nguyễn sờ sờ đầu cô bé, đẩy tay bé trở về chỗ cũ, vội vàng chào cô giáo rồi quay đầu bước đi không nhìn lại.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 71


Lúc cô lên xe, hai nhóc con kia đã nghiêm chỉnh ngồi vào chỗ của mình. Vừa nhìn thấy cô, hai nhóc liền dùng khuôn mặt ngây thơ hỏi: “Mẹ ơi, mẹ bị sao vậy?”

Giang Nguyễn Nguyễn hít sâu một hơi, miễn cưỡng nở một nụ cười: “Không sao, chúng ta về nhà thôi.”

Nói xong, cô lập tức khởi động và lái xe rời khỏi cổng trường mẫu giáo.

Bên kia, Lệ Bạc Thâm vẫn còn đứng im tại chỗ, ánh mắt nặng nề nhìn sang cô giáo bên cạnh: “Con trai của cô ấy cũng học ở đây?”

Cô giáo không biết giữa bọn họ có xích mích gì nhưng cô có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác áp bức đang tỏa ra từ người đàn ông này, cả người cô chợt căng thẳng: “Đúng vậy, cặp song sinh nhà cô Giang cũng đang học ở trường chúng ta…”

Không đợi cô ấy nói xong, giọng nói lạnh lùng của người đàn ông lại vang lên: “Bọn họ đến đây từ khi nào?”

“Từ… vài ngày trước.”

Cô giáo trả lời một cách thận trọng.

“Thông báo cho hiệu trưởng, lập tức xóa tên hai đứa trẻ đó ra khỏi trường mẫu giáo này, nếu không thì học kỳ sau, Lệ thị sẽ không đầu tư một xu nào vào trường mẫu giáo của các người nữa!”

Vẻ mặt Lệ Bạc Thâm tối sầm xuống.

Nói xong, hắn còn không thèm cho giáo viên thời gian phản ứng, nắm lấy tay Tiểu Tinh Tinh sải bước rời đi.

Đến lúc hai người ra khỏi trường mẫu giáo, chiếc xe vừa đậu bên cạnh xe hắn đã không còn ở đó nữa.

Lệ Bạc Thâm liếc mắt nhìn một cái rồi lại quay đi, nắm tay Tiểu Tinh Tinh bước lên xe.

Vừa lên xe, Tiểu Tinh Tinh lập tức dẫy dụa thoát khỏi vòng tay của hắn.

Lệ Bạc Thâm cũng không ngăn cản cô bé, tùy ý để bé dùng cả tay lẫn chân bò ra chỗ khác.

Tiểu Tinh Tinh tức giận cầm lấy quyển sổ nhỏ của mình, thoăn thoắt viết chữ lên đó.

Cả nửa ngày sau, âm thanh bút viết lên giấy mới chịu ngừng lại.

Rõ ràng là Tiểu Tinh Tinh đang rất tức giận, không thèm kéo vạt áo của hắn như bình thường nữa mà chỉ ôm lấy quyển sổ nhỏ ngồi đối diện, trừng mắt nhìn hắn.

Lệ Bạc Thâm nhíu mày, thầm thở dài một tiếng rồi quay đầu nhìn thoáng qua quyển sổ.

Chỉ thấy trên quyển sổ viết dòng chữ:

“Tại sao cha không cho anh trai nhỏ đến trường!”

Thấy cha đã nhìn qua, Tiểu Tinh Tinh tức giận giơ cao quyển sổ lên trước mắt hắn.

Lệ Bạc Thâm khẽ cau mày rồi thu hồi tầm mắt, lạnh lùng nói: “Không tại sao cả, nếu con cứ phải hỏi thì, do cha thích vậy đấy.” . Tìm đọc 𝑡hêm 𝑡ại ⩵ T 𝚁 𝑼 M T 𝚁 𝑼 𝐘 Ệ 𝗡.V𝗡 ⩵

Ngay khi giọng nói vừa dứt, hắn lập tức cảm thấy chỗ ngồi bên cạnh hơi chuyển động.

Quay đầu lại nhìn thì thấy cô bé đã tức giận ném quyển sổ sang một bên, di chuyển đến vị trí gần cửa sổ, đầu cũng đã quay hẳn về phía cửa sổ, mặc dù cô bé không nói gì nhưng toàn thân cô bé đã viết rõ hiện giờ bé không muốn nhìn thấy cha.

Lệ Bạc Thâm nhíu mày thật sâu: “Dù con có tức giận thì cha cũng không thay đổi quyết định đâu.”

Tiểu Tinh Tinh liền quay đầu lại về phía hắn mà trừng mắt một cái.

Cha xấu, cha đáng ghét nhất!

Cô bé chỉ thích dì xinh đẹp cùng với hai anh trai nhỏ kia thôi.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 72


Vậy mà cha còn cãi nhau với dì xinh đẹp, nói với cô giáo không cho hai anh trai đến trường mẫu giáo!

Mỗi lần nghĩ đến sau này không thể gặp hai anh trai ở trường nữa là Tiểu Tinh Tinh lại cảm thấy buồn.

Cha thật vô lý!

Bé không muốn thích cha nữa…

Suốt quãng đường về nhà, Tiểu Tinh Tinh vẫn không thôi giận dỗi.

Không thèm để ý cha đang đi theo sau lưng mình, cô bé buồn bực đi thẳng lên lầu, vừa vào phòng đã giận dữ khóa trái cửa lại.

Dì Trương đứng ở cửa ra vào chứng kiến dáng vẻ tức giận của tiểu tiểu thư, sau đó lại chứng kiến vẻ mặt vô cảm của thiếu gia đi theo sau lưng cô bé. Dì biết hai người này lại giận dỗi nhau rồi.

“Thiếu gia, tiểu tiểu thư đang tức giận chuyện gì vậy?”

Nghe được tiếng khóa cửa trên lầu, dì Trương lo lắng nhìn về phía Lệ Bạc Thâm.

Lệ Bạc Thâm nghĩ đến nguyên nhân cô bé giận mình thì giọng điệu lại lạnh băng: “Không có gì, con bé chỉ cáu kỉnh chút thôi, dì lên xem con bé đi.”

Dì Trương quen thuộc gật đầu đáp ứng: “Được.”

Không biết tại sao, tiểu tiểu thử rất ít khi tỏ ra nóng nảy nhưng cô bé rất hay cáu kỉnh với thiếu gia.

Tính tình của thiếu gia cũng không phải là loại biết dỗ dành người khác.

Nói đến cùng thì trong nhà vẫn cần có một nữ chủ nhân…

Tiểu Tinh Tinh chỉ giận dỗi Lệ Bạc Thâm, lúc dì Trương tới gõ cửa, cô bé vẫn ngoan ngoãn mở cửa.

“Tiểu tiểu thư, đến đây ăn chút gì đi.”

Dì Trương bưng thức ăn vào rồi bày biện tất cả lên bàn, mấy món này đều là món Tiểu Tinh Tinh yêu thích.

Vậy mà Tiểu Tinh Tinh lại không muốn ăn gì cả, cô bé uể oải ngồi xuống ăn vài miếng rồi lại đẩy mấy món đó đi.

Thấy vậy, dì Trương đau lòng không thôi.

Nhưng mà đây là chuyện của hai cha con bọn họ, bà ấy cũng không tiện khuyên giải gì, bà đành dọn mấy món đó xuống rồi đưa Tiểu Tinh Tinh đi tắm.

Tới lúc bà ấy chuẩn bị phòng tắm xong đi ra đã thấy cô bé đang ngồi bên mép giường, trước mặt là chiếc laptop đang mở, khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc căng ra trông vô cùng nghiêm túc gõ gõ trên bàn phím, không biết nhóc đang làm gì.

Dì Trương đã quen với việc nhìn thấy tiểu tiểu thư gõ gõ bấm bấm laptop cho nên bà ấy cũng không hỏi gì nhiều, chuẩn bị xong phòng tắm bà liền rời phòng.

……

Bên kia, Giang Nguyễn Nguyễn cùng với hai đứa nhỏ vẫn còn mắc kẹt trên đường về nhà.

Triều Triều và Mộ Mộ yên tĩnh ngồi ở đằng sau, hai nhóc thỉnh thoảng lại liếc nhìn nhau rồi lại liếc nhìn biểu cảm của mẹ thông qua gương chiếu hậu.

Hai nhóc không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì ở trường mẫu giáo, mặc dù mẹ đã nói là mẹ vẫn ổn nhưng cả hai có thể nhìn ra được tâm trạng của mẹ không ổn xíu nào.

“Mẹ ơi, hôm nay trường mẫu giáo của bọn con có tổ chức làm thiệp giấy! Cô giáo yêu cầu bọn con làm thiệp gửi tặng người bọn con yêu quý nhất, cho nên cả con và anh hai mỗi người đã làm tặng mẹ một cái thiệp đấy!”

Mộ Mộ lén lút đưa mắt ra hiệu với anh hai.

Triều Triều hiểu ý nên cũng gật đầu hùa theo: “Mẹ muốn biết bọn con đã viết gì không?”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 73


Giang Nguyễn Nguyễn biết hai nhóc này lại cố gắng làm mình vui vẻ cho nên cô cũng hợp tác mà gật đầu nói: “Các con đã viết cái gì vậy?”

Lời vừa dứt, cô đã nghe thấy tiếng phía sau lật giấy, tiếp theo là tiếng đọc đầy cảm xúc của Mộ Mộ.

“Người con thích nhất là mẹ! Mẹ con là một bác sĩ rất rất rất tài giỏi! Mặc dù mẹ vẫn luôn bận rộn với công việc nhưng con và anh trai đều biết rằng mẹ yêu bọn con nhất! Mỗi ngày mẹ đều bận rộn chăm sóc người bị thương, bọn con cảm thấy mẹ thật vĩ đại! Đồng thời bọn con cũng rất đau lòng cho mẹ, hy vọng mẹ sẽ không mệt mỏi quá, nếu mẹ mệt mỏi thì chúng con sẽ rất là đau lòng! Con hy vọng mẹ vĩnh viễn là người xinh đẹp nhất!”

Giang Nguyễn Nguyễn nghe xong cũng không nhịn được bật cười: “Dài như vậy sao, chẳng trách cô giáo nói quốc ngữ của con rất tốt, còn Triều Triều thì sao, con đã viết cái gì?”

Triều Triều nghiêm túc ngồi thẳng dậy, chân thành nói: “Mẹ là một bác sĩ rất giỏi, vừa vất vả điều trị cho bệnh nhân, vừa vất vả chăm sóc anh em con. Sau này con muốn trở thành người tài giỏi như mẹ! Con hy vọng mình có thể mau mau lớn lên, có thể kiếm tiền nuôi gia đình để mẹ không phải vất vả như vậy nữa.”

Nghe được lời nói của hai đứa nhỏ, trái tim Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi cảm thấy vô cùng ấm áp, chuyện vừa xảy ra ở trường mẫu giáo cũng bị cô quăng sang một bên: “Cảm ơn hai cục cưng nhé!”

Hai cậu nhóc liếc nhìn nhau, nhận thấy tâm trạng của mẹ đã tốt hơn thì hai đứa lại không hẹn mà cùng nhau thở phào một cái.

Hôm sau là cuối tuần nên hai đứa nhóc không cần đến nhà trẻ, Giang Nguyễn Nguyễn định dẫn tụi nhỏ cùng đến sở nghiên cứu.

Cô vừa thu dọn xong chuẩn bị đi ra ngoài thì đột nhiên nghe tiếng chuông cửa vang lên.

Giang Nguyễn Nguyễn chỉ nghĩ là Tịch Mộ Vi tới nên đứng dậy đi mở cửa.

Nhìn thấy người đứng ở cửa, Giang Nguyễn Nguyễn bỗng cau mày lại: “Tiểu Tinh Tinh? Sao con lại đến đây?”

Nói xong, cô vô thức nhìn lướt qua xung quanh một vòng, nghĩ rằng Lệ Bạc Thâm sẽ chờ ở phía xa. Không ngờ nhìn một vòng mà trừ Tiểu Tinh Tinh đứng ngoài cửa ra thì không còn ai khác.

Giang Nguyễn Nguyễn thu mắt lại, ngồi xổm xuống nhìn vào mắt cô bé: “Nói cho dì nghe sao con lại tới đây? Là cha đưa con tới sao?”

Dựa theo thái độ hôm qua của Lệ Bạc Thâm đối với cô ở nhà trẻ, khả năng hắn để Tiểu Tinh Tinh đến tìm cô cực kỳ nhỏ.

Nhưng hiện giờ Giang Nguyễn Nguyễn chỉ nghĩ đến khả năng này. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Vì Anh Yêu Em
2. Trưởng Công Chúa
3. Cô Ấy Và Vị Trí Đứng Đầu Tôi Đều Muốn
4. Mưa Hoàng Tước
=====================================

Tiểu Tinh Tinh mặc một chiếc váy màu trắng, vác cái ba lô nhỏ ở nhà trẻ hôm qua, nghe cô hỏi vậy thì móc ra một quyển vở từ cái ba lô rồi viết chữ lên đó: “Con tự tới.”

Giang Nguyễn Nguyễn ngạc nhiên: “Tự con đến? Sao con tìm tới đây được?”

Tiểu Tinh Tinh lại viết lên quyển vở: “Tự con đón xe tới.”

Giang Nguyễn Nguyễn vẫn hơi hoài nghi, liên tục xác nhận xung quanh không có người khác thì không thể không tin.

Sáng sớm con gái của Lệ Bạc Thâm đón xe đến nhà cô, tình huống này thực sự làm cô đau đầu.

“Vậy con đến tìm dì có chuyện gì sao?” Cô đè nén cảm xúc phức tạp trong lòng, dịu dàng hỏi.

“Con muốn làm bạn với các anh, đến tìm các anh chơi, được không ạ?” Tiểu Tinh Tinh giơ vở lên, mong đợi mà nhìn cô.

Chỉ vì chuyện này?

Giang Nguyễn Nguyễn nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 74


Hôm qua cô giáo trong lớp cũng nói cô bé này rất bám hai đứa nhóc nhà cô, nhưng không ngờ cô bé dám một mình đón xe tới đây tìm tụi nó chơi.

Hơn nữa cô bé còn không biết nói. Nếu gặp phải người xấu trên đường… Giang Nguyễn Nguyễn căn bản không dám tưởng tượng sẽ xảy ra chuyện gì.

“Mẹ?” Triều Triều và Mộ Mộ chờ nửa ngày trong nhà vẫn không thấy mẹ vào, vội tò mò đi ra xem.

Nhìn thấy người ở ngoài cổng, phản ứng của hai đứa nhóc không khác Giang Nguyễn Nguyễn chút nào: “Sao em lại ở chỗ này!”

Tiểu Tinh Tinh đang chuẩn bị viết lên quyển vở thì Giang Nguyễn Nguyễn quay lại giải thích thay: “Em gái muốn tới đây chơi với hai con.”

Nghe vậy, Triều Triều nghi ngờ nhìn chung quanh, vốn cho rằng có thể nhìn thấy cha, nhưng lại không trông thấy người lớn nào cả.

“Làm sao em ấy đến đây được ạ?” Triều Triều lại quay sang nhìn mẹ và hỏi.

Giang Nguyễn Nguyễn bất đắc dĩ và nói: “Em gái tự đón xe tới đây.”

Nói ra lời này, cả cô cũng không thể tin được.

Nhưng hai đứa nhỏ lại không hề nghi ngờ, Mộ Mộ còn kinh ngạc nhìn Tiểu Tinh Tinh đang đứng trước cửa: “Em tự tới đây à? Em lại trốn nhà đi?”

Nhớ không lầm thì Tiểu Tinh Tinh cũng bỏ nhà ra đi vào lần đầu tiên họ gặp nhau!

Tiểu Tinh Tinh lại không cảm thấy hành vi của mình có gì kỳ quái, chỉ khẽ gật đầu với họ.

Thấy dáng vẻ nhẹ như mây gió của cô bé, hai đứa nhóc liếc nhau, đều không biết nói gì.

Sao con gái của cha cứ hai ba ngày là trốn nhà đi vậy? Hơn nữa còn chạy đến nhà họ?

Cùng lúc đó, trong văn phòng giám đốc tập đoàn Lệ Thị, Lệ Bạc Thâm đang xử lý công việc thì đột nhiên điện thoại trong tay vang lên.

Vừa bắt máy thì giọng nói sốt ruột của quản gia đã vang lên: “Thiếu gia, lại không thấy tiểu tiểu thư đâu nữa!”

Lệ Bạc Thâm lập tức ngừng công việc đang làm lại: “Tôi lập tức trở về!”

Sau khi cúp điện thoại, hắn gấp rút chạy về trang viên Lệ gia.

“Sao lại như vậy? Các người đông như thế mà không giữ nổi một đứa nhỏ sao?” Lệ Bạc Thâm vừa trở lại biệt thự đã trầm giọng chất vấn.

Đám người làm run sợ đứng trong phòng khách, bị lửa giận của hắn dọa đến mức không dám ngẩng đầu.

Quản gia cẩn thận mở miệng: “Chúng tôi cũng không rõ… Buổi sáng tiểu tiểu thư ăn điểm tâm xong liền trở về phòng, khi thím Trương đi lên tìm lại phát hiện không thấy đâu nữa.”

Lệ Bạc Thâm cau mày lại: “Camera đâu?”

Quản gia lộ ra vẻ mặt cầu xin: “Thiếu gia, camera… Không biết đã tắt vào lúc nào, trùng hợp là không có đoạn video theo dõi vào buổi sáng hôm nay.”

Nghe vậy, sắc mặt Lệ Bạc Thâm càng trầm xuống.

Trong phòng khách hoàn toàn tĩnh mịch.

Mọi người run sợ cúi thấp càng đầu, hận không thể giấu mình vào kẽ đất. Ai mà ngờ được trong thời gian ngắn như thế mà tiểu tiểu thư đã đi lạc hai lần liên tục, còn ngay dưới mí mắt của họ!

Nếu tiểu tiểu thư xảy ra chuyện gì thì e rằng họ đều mất bát cơm này…

Lệ Bạc Thâm vừa nhấc mắt liền nhìn thấy mấy vệ sĩ hắn phái đi coi chừng Tiểu Tinh Tinh đều đứng trong đám người, lập tức tức giận quát: “Các anh còn đứng đấy làm gì! Sao không mau đi tìm? Nếu tìm không thấy thì cả đám các ngươi khỏi về nữa!”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 75


Tiếng nói vừa dứt, mọi người vội vàng thưa vâng rồi cúi đầu xoay người bước nhanh ra khỏi biệt thự.

.. . Ngôn Tình Sắc

Giang Nguyễn Nguyễn buồn rầu nhìn con bé trước mặt.

Thời gian đã không còn sớm, hiện tại cô nên dẫn hai đứa nhò đến sở nghiên cứu làm việc, nhưng cô bé này xuất hiện đã làm xáo trộn kế hoạch của cô.

Hơn nữa Tiểu Tinh Tinh còn tự đón xe tới, cô không có khả năng lại để con bé tự trở về.

Một lúc sau, Giang Nguyễn Nguyễn thầm thở dài rồi đứng dậy nhường ra lối vào nhà: “Con vào đi.”

Đôi mắt Tiểu Tinh Tinh sáng lên, dùng sức gật đầu rồi đi theo cô vào biệt thự.

“Con ăn sáng chưa?” Giang Nguyễn Nguyễn quan tâm hỏi một câu.

Tiểu Tinh Tinh ngồi ngay ngắn trên ghế sa lon, nghe vậy thì ngoan ngoãn khẽ gật đầu.

Giang Nguyễn Nguyễn dẫn hai đứa nhóc ngồi xuống bên cạnh cô bé, do dự một lát rồi hỏi: “Có thể nói cho dì biết là con thật sự đến tìm các anh chơi thôi hay là bỏ nhà đi như lần trước? Người trong nhà biết con đến chỗ dì không?”

Tiểu Tinh Tinh hơi nghiêng đầu rồi viết lên quyển vở.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Triều Triều và Mộ Mộ bên cạnh cũng đầy vẻ nghiêm túc: “Một mình em mà dám tự đón xe, nếu gặp phải người xấu sẽ bị bắt đi! Không phải cô giáo đã dạy rồi sao? Con nít không được đi ra ngoài một mình!”

Tụi nhỏ nói xong thì Tiểu Tinh Tinh cũng viết xong, cô bé giơ quyển vở lên cho họ xem.

“Muốn gặp dì, muốn gặp các anh.”

Giang Nguyễn Nguyễn nhíu mày: “Con… Bỏ nhà đi vì dì và các anh?”

Tiểu Tinh Tinh dùng sức gật đầu, lại viết một chữ lên quyển vở: “Thích.”

Giang Nguyễn Nguyễn không hiểu nổi.

Thích? Thích cái gì?

“Em thích mọi người?” Triều Triều suy đoán.

Tiểu Tinh Tinh lại gật đầu một cái.

Thấy thế, Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy càng mềm lòng.

Nói thật cô cũng rất thích cô bé đáng yêu này. Mặc dù biết đây là con của Lệ Bạc Thâm và người phụ nữ khác, nhưng sau khi tiếp xúc cô cũng không ghét nổi đứa bé ngoan này.

Nhưng con bé làm như thế quá nguy hiểm.

“Cám ơn con đã yêu thích dì và hai anh, nhưng con nít trốn nhà đi là không đúng, cha con nhất định sẽ lo lắng, dì nói với cha con một tiếng có được không?” Sau khi suy tư, Giang Nguyễn Nguyễn dịu dàng hỏi ý kiến Tiểu Tinh Tinh.

Mặc dù cô không muốn liên lạc với Lệ Bạc Thâm, nhưng dù sao con của hắn cũng đang ở chỗ cô.

Đều là người làm cha làm mẹ, Giang Nguyễn Nguyễn biết bây giờ Lệ Bạc Thâm nhất định đang lòng như lửa đốt.

Tiểu Tinh Tinh rũ mắt xuống, cảm thấy không muốn lắm.

Cha xấu lắm, dì xinh đẹp và các anh tốt với cô như thế mà cha lại không để cô tiếp xúc với họ.

Nhưng giọng nói của dì xinh đẹp thật dịu dàng…

Một lúc sau, Tiểu Tinh Tinh vẫn ngoan ngoãn khẽ gật đầu.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 76


Giang Nguyễn Nguyễn lật tìm số điện thoại của Lệ Bạc Thâm trong danh bạ.

Do lần trước Tiểu Tinh Tinh đi lạc, cô sợ bỏ lỡ điện thoại của cha cô bé nên mới cố ý lưu lại, bây giờ tên lưu trên danh bạ vẫn là một chữ “A” đơn giản.

Sau khi đổi cái tên đó thành Lệ Bạc Thâm, Giang Nguyễn Nguyễn mới bấm gọi.

Phía bên kia, Lệ Bạc Thâm đang chuẩn bị lái xe đi tìm Tiểu Tinh Tinh thì đột nhiên điện thoại reo lên.

Nhìn cái tên hiện ra trên màn hình, đồng tử của hắn đột nhiên co chặt lại, sau đó đưa tay bấm nghe máy.

“Là tôi.” Giọng của Giang Nguyễn Nguyễn truyền đến từ đầu bên kia điện thoại.

Nghĩ đến trò hề lần trước người phụ nữ này làm ra vì tránh né hắn, Lệ Bạc Thâm hừ lạnh một tiếng, giọng nói cũng rất lạnh lùng: “Có việc gì?”

Giang Nguyễn Nguyễn nhìn cô bé bên cạnh, nếu không phải nể mặt Tiểu Tinh Tinh thì cô đã trực tiếp cúp máy khi nghe thấy giọng điệu này của hắn!

“Sáng hôm nay Tiểu Tinh Tinh tới tìm tôi, nếu anh rảnh thì tới đón con bé về đi. Hoặc là anh nói địa chỉ cho tôi, tôi đưa nó về cũng được.”

Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm cau mày lại: “Nói địa chỉ cho tôi.”

Giang Nguyễn Nguyễn nói: “Số 32 Đế Đình Phủ.”

Tiếng nói vừa dứt, đầu kia trực tiếp cúp điện thoại.

Nhìn màn hình tối lại, Giang Nguyễn Nguyễn thầm nhẹ nhàng thở ra, sau đó quay lại nói với cô bé: “Cha con sẽ tới đây đón con ngay, lát nữa phải ngoan ngoan trở về với cha, biết không?”

Tiểu Tinh Tinh ngoan ngoãn gật đầu, nhưng lại âm thầm tính toán. Vất vả lắm cô bé mới được ở bên cạnh dì xinh đẹp, cô không muốn đi nhanh như thế.

Nhưng cha sẽ tới ngay, phải làm sao cô mới được ở thêm một lát đây?

Triều Triều liếc một cái đã nhìn thấu tâm tư của cô bé, lập tức khoanh tay lại rất ngầu: “Cha em rất ghét mẹ anh, cho nên nhất định không để em ở đây lâu, anh khuyên em nên hết hi vọng đi!”

Nghe thấy lời này, đôi mắt của Tiểu Tinh Tinh hơi ảm đạm đi.

Cha cô bé thật sự không thích dì xinh đẹp, còn cãi nhau với dì ngay trước mặt cô.

Nhưng cô bé thích dì!

Cũng vì thế nên cô bé mới chạy khỏi nhà ngay từ sáng sớm.

Cô cũng không biết tại sao mình lại đặc biệt thích dì xinh đẹp. Mặc dù họ ở chung với nhau không nhiều, cô bé còn thích dì hơn thím Trương mỗi ngày chăm sóc mình!

Đúng rồi! Đôi mắt của Tiểu Tinh Tinh lại sáng lên.

Hồi sáng lúc cô chạy ra có mang theo quà cho dì xinh đẹp và các anh!

Nghĩ đến đây, Tiểu Tinh Tinh nhảy xuống ghế sô pha rồi lục lọi ba lô nhỏ của mình, móc ra một quả cầu thuỷ tinh tinh xảo, lập tức cầm bằng hai tay đưa đến trước mặt Giang Nguyễn Nguyễn.

Giang Nguyễn Nguyễn không hiểu gì mà nhìn cô bé.

Tiểu Tinh Tinh lại đẩy đẩy đến trước mặt cô, trong mắt tràn đầy chờ mong.

Thấy thế, Giang Nguyễn Nguyễn chần chờ nhận lấy: “Đây là… Tặng cho dì sao?”

Tiểu Tinh Tinh gật gật đầu, viết lên quyển vở: “Tặng, thích dì!”

Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi bật cười, sờ sờ đầu cô bé: “Cảm ơn Tiểu Tinh Tinh, dì cũng rất thích con.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 77


Triều Triều và Mộ Mộ không nghĩ tới em gái còn mang quà theo, lập tức nhảy xuống ghế salon rồi chạy đến hỏi: “Chỉ có mẹ có quà thôi sao? Tụi anh có không?”

Tiểu Tinh Tinh cười gật đầu rồi tiếp tục lục lọi trong cái ba lô, chỉ chốc lát sau đã cầm hai con robot biến hình ô tô ra, chạy lóc cóc đến trước mặt hai anh.

Thấy thứ nằm trong tay cô bé, đôi mắt hai đứa nhóc lập tức tỏa sáng.

Từ nhỏ họ đã thích chơi những thứ này, mẹ cũng thường xuyên mua cho họ.

Họ đã muốn mua hai con robot này rất lâu, chỉ là giá cả hơi cao nên còn không tìm được lý do vòi vĩnh mẹ mua cho.

Bây giờ hai đứa nhóc lại được em gái tặng cho, hơn nữa họ có thể xác nhận cái này nhất định là hàng thật!

Hai đứa nhóc rất lễ phép, biết hai con figure này có giá không thấp nên dù thích vẫn lắc đầu với cô bé: “Cái này quá đắt, tụi anh không thể nhận được.”

Tiểu Tinh Tinh hơi nghiêng đầu, đặt hai con figure bên cạnh họ rồi quay lại viết lên quyển vở câu: “Tặng hai anh. Cảm ơn. Giúp.”

Mộ Mộ nhìn quyển vở cô bé giơ lên mà không hiểu ra sao.

Sao em gái viết câu văn không đầy đủ gì cả, ai biết em muốn nói cái gì?

Ban đầu Triều Triều cũng không hiểu, nhưng rất nhanh đã nhìn ra: “Em muốn cảm ơn ngày đó tụi anh đã giúp em?”

Tiểu Tinh Tinh dùng sức gật đầu, để quyển vở qua một bên rồi cầm figure đưa đến trước mặt họ.

Giang Nguyễn Nguyễn nghe thấy lời nói của con mình, lại nghĩ tới ngày đó cô giáo nhà trẻ cũng nhắc đến Triều Triều và Mộ Mộ từng bảo vệ Tiểu Tinh Tinh.

Không biết đám con nít đã xảy ra mâu thuẫn xung đột gì?

Nhìn dáng vẻ của Tiểu Tinh Tinh giống như rất biết ơn Triều Triều và Mộ Mộ đã hỗ trợ.

“Ngày đó xảy ra chuyện gì vậy?” Giang Nguyễn Nguyễn nhịn không được hỏi một câu.

Triều Triều nói: “Có bạn kia đẩy em gái, làm em ấy bị thương, con với Mộ Mộ bảo bạn kia xin lỗi em rồi dẫn em đi tìm cô giáo.”

Giang Nguyễn Nguyễn nghe xong thì gật gật đầu.

“Mẹ, tụi con có thể nhận không?” Nhìn thấy em gái vẫn luôn giơ figure, Triều Triều có chút băn khoăn.

Giang Nguyễn Nguyễn cười đáp: “Nhận đi, các con cũng có thể lấy đồ chơi của mình tặng cho em mà.”

Nghe mẹ nói vậy, hai đứa nhỏ mới đưa tay nhận lấy món quà của Tiểu Tinh Tinh, vẫn không quên nói với cô bé một câu: “Cảm ơn em gái, em đợi tụi anh một chút, tụi anh đi tìm quà cho em!”

Nói xong, tụi nhỏ lập tức chạy lên lầu tìm kiếm món quà mình muốn tặng cho em gái.

Trong phòng khách chỉ còn lại Giang Nguyễn Nguyễn và Tiểu Tinh Tinh.

Nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của cô bé, Giang Nguyễn Nguyễn nhịn không được quan tâm: “Ngày đó ngã còn đau không con?”

Nghe vậy, Tiểu Tinh Tinh đi đến trước mặt cô rồi nâng bàn tay bị thương hôm đó lên cho cô xem.

Chỉ thấy trên bàn tay nhỏ trắng noãn của cô bé có một vết bầm rất bắt mắt.

Giang Nguyễn Nguyễn đau lòng nhăn mày lại, nắm tay cô bé cẩn thận kiểm tra một chút, xác nhận chỉ là bị thương ngoài da mới yên tâm: “Con đã bôi thuốc chưa?”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 78


Tiểu Tinh Tinh chần chờ mấy giây, nhưng khi thấy dáng vẻ quan tâm của dì xinh đẹp thì vô tội lắc đầu.

Giang Nguyễn Nguyễn càng cảm thấy đau lòng.

Lệ Bạc Thâm không có khả năng không phát hiện vết thương rõ ràng như thế, vậy mà cũng không biết bôi chút thuốc cho con bé.

Lại liên tưởng đến chuyện cô bé thường xuyên bỏ nhà đi, Giang Nguyễn Nguyễn lập tức thầm mắng Lệ Bạc Thâm làm cha mà quá vô tâm!

Tiểu Tinh Tinh còn không biết cha mình bị mắng oan, vẫn mang vẻ mặt mong đợi nhìn dì xinh đẹp trước mặt.

Cô bé nói chưa bôi thuốc nên chắc dì xinh đẹp sẽ bôi giúp đúng không?

Phát giác ánh mắt của cô bé, Giang Nguyễn Nguyễn tỉnh táo lại, sờ sờ vết bầm trên tay cô rồi dịu dàng nói: “Đứng đây đợi dì, dì đi lấy thuốc bôi cho con.”

Đôi mắt Tiểu Tinh Tinh hơi sáng lên, dùng sức gật đầu.

Thấy Tiểu Tinh Tinh như vậy, tim Giang Nguyễn Nguyễn như nhũn ra, cô vội đứng dậy cầm lấy hòm thuốc rồi cẩn thận xoa vết bầm cho cô bé.

Dù sao cô cũng bác sĩ, còn là phụ nữ nên cẩn thận hơn Lệ Bạc Thâm rất nhiều, lực x0a nắn cũng vừa vặn.

“Có đau không?” Cô vừa xoa vừa quan tâm nhìn phản ứng của cô bé.

Tiểu Tinh Tinh lắc đầu, dán mắt nhìn bàn tay dì xinh đẹp đang xoa vết bầm cho mình.

Tay của dì thật đẹp, hơn nữa dịu dàng hơn cha nhiều, cô bé hoàn toàn không thấy đau. . Truyện Xuyên Nhanh

Cô càng thích dì xinh đẹp!

Sau khi bôi thuốc xong thì Triều Triều và Mộ Mộ cũng ôm món quà đã chọn cho em gái chạy xuống lầu.

Hai đứa nhóc mỗi đứa ôm một con búp bê hình thù kỳ quái đi đến trước mặt Tiểu Tinh Tinh: “Cái này là dùng tiền tiêu vặt của tụi anh mua, tặng em.”

Hai con búp bê trông hơi xấu xí, không hợp với Tiểu Tinh Tinh chút nào.

Nhưng đây là lần đầu tiên Tiểu Tinh Tinh nhận được quà từ bạn đồng lứa, còn là do hai anh trai mà cô rất thích, cô bé lập tức không do dự nhận lấy, vẻ mặt hết sức vui vẻ, ôm lấy chúng còn chặt hơn ôm con búp bê ở nhà.

Một lúc sau, Tiểu Tinh Tinh ôm đủ rồi mới buông búp bê xuống, viết lên quyển vở hai chữ “Cảm ơn” rồi nở nụ cười mềm mại đáng yêu, giơ vở lên cho hai anh xem.

Đây cũng là lần đầu tiên Triều Triều và Mộ Mộ nhìn thấy em gái cười như thế. Mặc dù trước đó họ vẫn bài xích cô bé vì cô là con của cha và người phụ nữ khác, nhưng bây giờ nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh cười đáng yêu như thế, hai đứa nhóc chỉ cảm thấy tim mình như bị đánh trúng, liếc nhau một cái rồi ngượng ngùng gãi đầu.

Cô em gái cùng cha khác mẹ này thật đáng yêu!

Họ không muốn ghét cô…

Giang Nguyễn Nguyễn đứng bên cạnh nhìn ba đứa nhóc ở chung, cảm thấy tim mình như nhũn ra, cô sờ sờ đầu Tiểu Tinh Tinh rồi nói với hai đứa nhỏ nhà mình: “Các con dẫn em đi chơi đi, mẹ gọi điện thoại nói cho sở nghiên cứu hôm nay đi qua trễ một chút. Tay của em mới bôi thuốc, tụi con phải cẩn thận một chút.”

Hai đứa nhóc ngoan ngoãn gật gật đầu.

Thấy thế, Giang Nguyễn Nguyễn đứng dậy đi lên lầu gọi điện thoại.

“Tụi mình đi chơi lego được không?” Hai đứa nhóc cũng không biết con gái thích cái gì, chỉ có thể mời Tiểu Tinh Tinh cùng chơi trò mà họ thường chơi.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 79


Đôi mắt của Tiểu Tinh Tinh sáng lóng lánh, không chút do dự gật đầu đáp ứng.

Quả nhiên hôm nay cô bé tới đúng rồi, dì xinh đẹp tự tay thoa thuốc cho cô, hơn nữa hai anh còn chủ động mời cô chơi cùng!

Bởi vì IQ của Triều Triều và Mộ Mộ cao hơn mấy đứa nhỏ bình thường nên Giang Nguyễn Nguyễn mua cho tụi nhỏ loại lego cho người lớn, thể tích của thành phẩm rất lớn, hiện tại đã lắp được một nửa.

“Nếu không biết chơi thì xem tụi anh ráp thế nào trước.” Triều Triều tri kỷ nói một câu.

Tiểu Tinh Tinh gật gật đầu, nghiêm túc xem họ ráp mấy khối, sau đó ngồi trên mặt đất tự ráp.

Triều Triều và Mộ Mộ không khỏi dừng lại chuẩn bị dạy cô bé, lại nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh cũng ráp ra bài ra bản, chỉ chốc lát sau đã đuổi kịp tốc độ của họ, độ chính xác cũng rất cao.

Hai đứa nhóc lập tức trợn tròn mắt.

Lúc trước mẹ mua cái này cho họ là vì IQ của họ rất cao, nhưng không ngờ em gái cũng lợi hại như thế, chẳng lẽ là vì họ cùng một cha sao?

Trong lúc họ kinh ngạc thì tiếng chuông cửa biệt thự đã vang lên.

Hai đứa nhóc liếc nhau, không hẹn mà cùng nghĩ đến một người.

“Anh đi mở cửa, em chơi với em đi.” Triều Triều đứng dậy đi tới cửa.

Sau khi mở cửa ra, cậu bé liền nhìn thấy người đàn ông là cha trên danh nghĩa của mình, hắn mặc một bộ âu phục nghiêm trang đứng thẳng ở đó.

“Chào chú.” Triều Triều lễ phép lại xa cách lên tiếng chào hỏi.

Lệ Bạc Thâm nghĩ người mở cửa là Giang Nguyễn Nguyễn nên lộ ra vẻ mặt rất lạnh nhạt, nhưng nhìn thấy là một đứa nhóc mở cửa thì lập tức cau mày lại.

Nếu hắn không sai thì đây là con trai của Giang Nguyễn Nguyễn.

Không biết tại sao, hình như đứa nhỏ này hơi hằn học với hắn.

“Bạn Lệ Tinh Tình ở bên trong, chú vào đi.”

Triều Triều liếc nhìn hắn một cái rồi lạnh lẽo quay người đi vào trong nhà.

Lệ Bạc Thâm dừng suy nghĩ, đi theo sau lưng Triều Triều tiến vào biệt thự.

Mới vừa vào cửa hắn liền nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh đang ngồi trên thảm phòng khách, chăm chú chơi Lego, bên cạnh cô bé còn có một nhóc trông giống hệt đứa nhỏ vừa mở cửa cho mình.

Rõ ràng hai người này là một cặp song sinh mà.

Đôi mắt đen láy của Lệ Bạc Thâm hơi trầm xuống, hắn cố gắng không nhìn hai đứa nhỏ này nữa mà đưa ánh mắt đảo quanh phòng khách.

Hoàn toàn không thấy bóng dáng Giang Nguyễn Nguyễn đâu.

“Cha em đến rồi này.” Sau khi Triều Triều vừa bước vào đã đi thẳng đến bên cạnh Tiểu Tinh Tinh, thái độ không còn thân thiện như lúc nãy nữa, cậu lạnh lùng nói với cô bé một tiếng.

Nghe vậy, Tiểu Tinh Tinh chậm rãi dừng động tác lại, ngẩng đầu lên nhìn Lệ Bạc Thâm đang đứng cách đó không xa.

Cô bé chỉ liếc mắt nhìn một cái, sau đó lại miễn cưỡng thu hồi tầm mắt, liền viết vài chữ lên quyển sổ.

Lúc này ánh mắt của ba người còn lại trong phòng khách đều đổ dồn về phía Tiểu Tinh Tinh.

Triều Triều và Mộ Mộ không nỡ xa em gái nhưng mà cha đã đến rồi, bọn họ cũng không có lý do gì để giữ cô bé ở lại.
 
Back
Top Dưới