Khác (ĐN Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
275529994-256-k100156.jpg

(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Tác giả: MilianaRose
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Truyện: (ĐN Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi

Author: MilianaRose

----

Ngày viết: 30/6/2021

Ngày hoàn: 22/1/2023

Tình trạng: Đã Hoàn Thành

----

"Vì các cậu mà tôi sẽ làm bất cứ việc gì đi chăng nữa, tôi nhất quyết sẽ không từ bỏ.

Bởi vì đó là [Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi]!!!"

----

ĐỪNG ĐEM TRUYỆN ĐI ĐÂU KHI CHƯA XIN PHÉP TÁC GIẢ.

TRUYỆN CHỈ CÓ MỘT NƠI: WATTPAD.

NẾU MỌI NGƯỜI THẤY TRUYỆN THỨ 2 VÀ 3 Ở NƠI NÀO ĐÓ HÃY BÁO CHO MÌNH GẮP VÀ BÁO CÁO TÁC PHẨM ĐÓ NHÉ!!

Chúc các cậu có một ngày đọc truyện vui vẻ ^^ ❤



tokyourevengers​
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 1


"Mị Linh"

Mị Linh nghe ai gọi tên mình liền lập tức ngước đầu lên

Một người đang bay lơ lững trên không đang cầm sổ sách đang nhìn cô với gương mặt trắng bệch

"Số của ngươi chưa tận mà ta....cả những người trong gia đình ngươi nữa!"

"Thế....ông là..?"

"Đừng có kêu ta bằng ông con nhỏ này!*bonk*"

"Đau, tự nhiên cầm cả tấn giấy quết vô đầu không biết đau à??"

"Hừ, cho dừa!!!

Ta đây chỉ có mấy ngàn năm tuổi thôi nhưng"

"Kêu bằng ông đi không chịu"

"....thôi dẹp đi, mi kêu ta bằng gì cũng được, nhưng ta ở đây là muốn chuộc lại tội mà thôi, vì bắt nhầm hồn của gia đình ngươi"

"Vậy chuộc tội bằng cách nào???"

"Cho ngươi xuyên vào thế giới song song sống đến tuổi 83"

"Trên đời này....có một thế giới song song sao??"

"Tất nhiên, nhưng ít có ai để tin vào điều đó cả, người đời cho rằng nó chỉ là hư ảo của các nhà khoa học và tâm linh mà thôi.

Nhưng thật ra nó vẫn tồn tại!"

"Vậy....là ông sẽ cho tôi xuyên qua thế giới song song đó??"

"Đúng vậy, mà ta cũng đã để ý ngươi nhiều lần, có vẻ ngươi khá thích bộ manga Tokyo Revengers nhỉ?

Thấy ngươi đọc lúc nào cũng khóc ướt luôn cái nhà!"

"Thôi chọc tôi đi, tại vì tôi không thể chấp nhận những người trong đó rời đi như vậy....sự mất mác đó quá lớn....."

"Thôi được, coi như ta chuộc tội và cho ngươi cơ hội để xuyên vào bộ truyện đó!"

"Thật ư?

Còn gia đình tôi thì sao??"

"Sẽ sống cùng ngươi ở thế giới đó!

Nhưng!!"

"Nhưng???"

"Để ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi muốn sống ở thế giới song song mà không có họ thì tuổi thọ 83 của ngươi sẽ giữ nguyên.

Nhưng nếu ngươi chọn bộ truyện này thì tuổi thọ của ngươi ta sẽ không chắc chắn!"

"Tôi hiểu, nhưng tôi muốn một lần để thử bản thân của mình.

Tôi muốn cứu tất cả bọn họ!

Tokyo Revengers"

"....Được, như ý ngươi muốn!

Bây giờ thì theo ta đến một nơi!"

Sứ Giả nói xong liền kéo cô đi, xung quanh cô bây giờ là một màu hoa xanh rực rỡ trải dài vô tận - Nemophila

Nhưng lại có một ánh sáng xuất hiện phía xa xa thu hút sự chú ý của cô

"Nó đang ở đó"

"Nó?"

Sứ Giả không nói không rằng liền dừng lại cho cô đi về phía trước

"Đây...."

"Đây là cánh cổng bước vào thế giới Tokyo Revengers, khi nhảy xuống đó, ngoại hình của cô sẽ thay đổi và bắt đầu một cuộc sống mới!"

"Và nếu.....cốt truyện thay đổi??"

"Cô sẽ có hai lựa chọn!

Một là sống ở đó khi đã làm xong hết mong muốn của mình.

Hai là quay về thế giới song song không có họ, sống đến tuổi 83!"

"......"

"Nhưng đó là lựa chọn của cô khi cô đứng ở cuối con đường, tùy cô quyết định!

Ta sẽ luôn theo dõi bên cô, nên đừng có mà lo"

"Vậy khi ta sống ở đâu, ông cũng sẽ là Sứ Giả của thế giới đó??"

"Một phần!!"

"Thôi được rồi, cảm ơn ông nhé!

Sứ Giả"

Khi nói xong cô liền nhảy xuống dưới, Sứ Giả cũng vì thế mà biến mất đi

Trong thế giới này luôn có những [bất lương] xung quanh

Cô cũng vì lý do đó mà cũng phải đề phòng, khi bước vào đó sẽ vô cùng nguy hiểm!

"Không sau cả đâu, Mị Linh!

Tao tin mày làm được mà!"

.

.

.

.

Vào ngày 21 - 7 - 1991, đó là ngày mà cô đã sinh ra trong thế giới này.

Cô bắt đầu làm quen với ngôn ngữ bên Nhật đến năm 5 tuổi, và được cha mẹ cho đi tập võ để tự vệ cho mình

"Mẹ ơi, mẹ với cha cho con tập võ ở đâu vậy??"

"Ở nhà cha Sano đấy!

Con phải gọi là bằng ông đấy."

- Kurena trả lời

"Cha là người dạy võ rất tài ba đó!"

"Sano...

'là ông của Mikey, anh Shinichirou với Emma??' "
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 2


"Sano??"

"Aa, là cha kìa!!!"

Người cha nói liền chỉ tay cho cô thấy

Cô thấy rồi, chỉ là thấy trong truyện mà thôi, đây là lần đầu cô thấy tất cả.....nghe cả giọng nói nữa...

'Kì diệu thật...'

"Chào cha!

Chúng con đến rồi ạ!"

"A, là 2 đứa gọi điện cho ta tối qua đúng không?

Được rồi, mau vào đây đi!"

"Vâng *cởi giày đi vào phòng khách*"

"Em ấy là ai vậy???"

"Hở??"

Theo phản xạ, cô quay lại nơi phát ra tiếng nói, cả 2 anh em đang núp bên cạnh phòng nhìn cô liền lập tức chạy đi

'Nếu mình nhìn không lầm thì....'

"Kagami!!"

"Vâng, xin lỗi vì sự chậm trễ từ con!!"

"Không sao, cháu gái đây đúng là kính ngữ!

Hai đứa nuôi khéo thật đấy!

Aman, Kurena!"

"Cha nói quá rồi!

Tụi con không dạy gì nhiều cả!"

- Aman nói

"Nhưng sau này cũng phải nhờ cha dạy bảo cho con nó rồi!"

"Về võ thuật đúng không??"

"Vâng ạ!

Con bé nó muốn học sau khi xem xong vũ kịch trong trường đấy ạ..."

"Nhưng quan trọng là con bé có đồng ý không đã!

Con có muốn học bộ môn này không??"

"Dạ có ạ!

Con muốn học để trở nên mạnh mẽ, sau này lớn lên để bảo vệ mọi người!"

"....TỐT, ta rất thích những đứa có bản tính như vậy!

Bắt đầu từ ngày hôm nay, cháu sẽ là thành viên mới trong võ đường Sano này!"

"Xin hãy để ý đến con bé, thưa cha!"

"Hai đứa này thật là, cứ để cho ta lo!

Shinichirou!"

Nghe tiếng gọi, cậu con trai lập tức chạy ra

"Có con, ông kêu con à?

Ủa, cha mẹ, cha mẹ v--ẶC!"

Anh chưa kịp mừng, liền bị ăn một chỏ của Mansaku vào bụng mà đau điến

"Không kêu mày thì kêu ai đây?

Chút nữa hãy nói chuyện với hai đứa nó."

"D-Dạ, ui đau.."

"Shinichirou, đây là thành viên mới trong võ đường Sano, con cũng biết rồi đấy!

Nào Kagami, giới thiệu lại đi con."

"Dạ!

Con là Takahashi Kagami!

Cứ gọi con là Kagami!"

"Oh, ra là Kagami, tưởng ai hóa ra là em đấy à"

"Được rồi, Shinichirou, làm phiền cháu dẫn em ấy đi tham quan một chút đi!"

"Vâng, em đi theo anh!

Cha mẹ cứ để em cho con lo nha!"

"Cậy cả con đấy Shinichirou!"

"Đi đi con, Kagami"

Cô nghe liền đứng dậy đi theo

"Vậy Aman, Kurena, hai con định cho Kagami học bao nhiêu năm??"

"Nay con bé đã 5 tuổi rồi, con vẫn muốn cho nó học 5 năm trong võ đường Karate..!"

- Aman nói Kurena gật đầu

"Nhưng tụi con phải bận bịu công việc bên nước ngoài trong 5 năm đó, cha có thể để mắt đến con bé được không ạ?"

- Kurena

"Vậy sao?

Cũng may bên ta còn phòng trống, con bé ở lại cũng vui nhà vui cửa đấy!"

"Chi tiêu hàng tháng bên con sẽ gửi qua đây cho, nhưng sẽ nhiều hơn một chút.

Cảm ơn cha đã đồng ý! *cúi đầu*"

"Không sau cả đâu!

Mọi việc trong 5 năm tới cứ để cho ta lo con bé!"

.

.

.

"Anh đã chỉ em hết các nơi rồi đấy Kagami, còn đây là võ đường, nơi mà tụi anh đang tập luyện này!

Mà khoan, thấy thiếu ai ấy nhỉ?"

"Woww.."

"Shinichirou, cháu ra đây ta biểu!"

"Vâng!

Anh phải đi một chút, em ở đây xem đi nhé!"

"Dạ!"

Cô nói rồi ngồi xuống xem mọi người đang tập luyện, những động tác dứt khoác được tung ra khiến cô không rời mắt

'Hình như họ cũng mới đăng kí nhập học thôi nhỉ??'

"Nè..."

"*quay qua*"

"Cậu là người mới đúng không??"

Cô hơi ngạc nhiên khi người đứng trước mặt cô là Ema

"À phải..."

"Cậu học có nổi không đấy?

Nhìn cậu có vẻ yếu ớt....?"

"Không sau đâu!"

"Nhưng tôi thấy ghét cậu ghê, nhìn xem, đôi mắt của cậu có màu tím kia kìa, mái tóc thì đen tuyền không bị cháy đâu hết, cậu là con nhà tiểu thư bánh bèo ấy à?"

"Ơ, bánh bèo khi nào hả?

Chà chà, cậu không có được mái tóc và cặp mắt này nên cậu ghen tị à?"

"Mái tóc vàng này của tôi nổi bật hơn cái mái tóc đen như cục than của cô vậy"

"Cô nói cái gì nói lại coi hả?"

"Tôi nói gì thì lổ tai cô điếc à?"

"÷^£@&×*,#&#*#^#£×_"

"Hai đứa thôi đi!"

Shinichirou đi đến nắm áo phía sau cả 2 lên một cách gọn gàn

"Anh bỏ em xuống Shinichiro, em muốn nắm sứt cái mái tóc của con kia"

"Nói gì đấy hả cô kia?"

"Thôi nào hai đứa, Manjirou lại đây, mấy đứa còn lại tập tiếp đi!"

.

"Em đây!"

- Manjiro lờ mờ đi đến

"2 đứa nghe đây, Kagami từ nay sẽ ở lại nhà ta trong 5 năm tới, cố gắng mà làm thân với nhau đi hen!"

"AI MÀ THÈM CHỨ" - Kagami_Emma

"....."

"HỨ *bỏ đi*"

"Em hơi sợ rồi anh à...."

- Manjiro nói lao mồ hôi trên mặt

"Anh có khác gì em đâu"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 3


"Được rồi Kagami, đây là phòng của em, đồ đạc thì anh để góc bên này!"

"Cảm ơn anh....Shini-san"

"*bất ngờ* Ừm, nhưng em có cần anh phụ giúp gì không đấy?"

"Dạ thôi, trong 2 cái bị này toàn là quần áo của em thôi à, em làm nhanh lắm!"

"Vậy chút nữa em đến phòng chính trong nhà nhé, sẵn làm quen cả nhà luôn *vò đầu*"

"Em nhớ rồi!

Em làm xong ra ngay *chạy vào trong*"

"Hừ hừ, đầu than đáng ghét, được anh Shinichiro xoa đầu luôn"

Emma bên ngoài phùng má bỏ đi, cô thì bên trong sắp xếp đồ đạc lại mất cũng kha khá thời gian

9 giờ 12 phút, cô cuối cùng cũng cất xong, ngồi xuống nghỉ ngơi thì bên ngoài có tiếng gõ cửa

"Ra ngay!"

*cạch*

.

.

"À....cậu là..."

"Em mất trí nhớ tạm thời à, ra nước ngoài với cha mẹ nuôi riết quên luôn anh với cả Ema rồi."

'À phải rồi....'

"Em đi theo anh, cả nhà đang đợi em ở phòng khách đấy."

"À vâng"

Cô ngỡ ngàng đóng cửa đi theo Mikey, nhìn cậu bây giờ cô cảm thấy rất ấm lòng

Nhưng còn tương lai??

Tương lai của cậu ấy thì sao???

.

"Cuộc đời của tao...chỉ toàn là đau khổ"

.

'Không được không được, phải thay đổi....đúng rồi, chỉ cần mình thay đổi mọi thứ thì có lẽ sẽ cứu được tất cả mọi người'

.

.

"Em đang nghĩ gì vậy?"

"Aa, chỉ là thấy hơi ngại một chút...với lại em không biết nên nói chuyện gì...."

"Đừng lo, anh Shinichirou thì rất điềm đạm và hòa đồng, Emma nhìn vậy thôi chứ biết lo lắng cho người khác lắm.

Còn ông thì nhìn có vẻ nghiêm khắc, nhưng bên trong quan tâm tụi này rất nhiều đấy!"

"A dạ..."

"Em ở nước ngoài với cha mẹ là nhiều nên sẽ hơi lạ khi ba anh em nhà anh gọi cha mẹ em là cha mẹ nuôi nhỉ?"

"Dạ..có một chút.."

"Hahaha, được rồi.

Chuyện đó sau này em tự hỏi cha mẹ đi ha."

"Ơ kìa??"

.

.

.

"Tụi con đến rồi!"

Manjirou nói mở cửa rồi cả hai bước vào trong

"Cả 2 ngồi xuống đó đi, giờ đến lúc làm quen nói chuyện lâu hơn này!

Con nói trước đi Kagami, mọi thứ về con ấy.

Bởi con ở nước ngoài lâu nên không thể hợp mặt nói chuyện được."

"Vâng!

Con là Takahashi Kagami, sinh ngày 21/7/1991, con thì thích ăn dango 3 màu, sợ và ghét nhất là gián, ừm.....sở thích có vẻ là hát với múa, hết rồi ạ..."

"À đúng rồi, con sinh 1991 nên con với Emma bằng tuổi rồi!"

"Và nhỏ hơn tụi anh" - Shinichirou

"Kakaak" - Manjirou bỗng nhiên cười tươi nhìn cô

"Đến lượt ông giới thiệu, ông là Sano Mansaku, Võ chủ đường của Karate ở đây!"

"Còn anh thì em biết rồi, Sano Shinichirou, sinh 1/8/1980 *cười*"

"Anh thì Sano Manjiro, sinh 20/8/1990, em có thể gọi anh là Mikey!!"

"Còn....*nhìn Emma*" - Kagami

"Sano Emma, ngày 25/11.

Bằng tuổi cô"

"Vậy sao, về sao mong [Cô Emma dễ thương] đây chỉ giáo rồi"

"Phải phải, nên là [Đầu than thân mến] phải cố gắng rồi"

"*nói nhỏ* Này Shinichirou, cháu mau phá bỏ cái không khí này đi"

"Em thấy nó u ám quá anh à*chỉ chỉ vào cả hai*"

.

.

.

"Ahaaha, nhìn hai đứa có vẻ.....[thân mật] quá nhở"

Shinichirou nói cười nhìn hai cô đổ mồ hôi hột

"Vâng, [rất thân ngay lúc gặp mặt rồi]"

Cả hai trả lời đồng thanh khiến cậu sợ tái mặt quay lại hai người cũng chả kém cạnh gì

'Phụ nữ thật đáng sợ *khóc thầm*'

"Được rồi, Kagami ở đây với chúng ta thời gian dài đấy.

Chào mừng con đã đến với nhà chúng ta, Kagami!"

"Dạ!!!"

.

.

Tối đến, cả nhà đều tập trung xuống phòng bếp

"Wow, nhìn trông ngon quá.

Một tay anh nấu hết ấy ạ?"

"Đúng đó, anh hai nấu rất ngon luôn đó nha"

Mikey nói nhìn anh mình, ông Sano cũng liền nói

"Ta cũng là người chỉ nó nấu đấy, mai mốt là cho Emma nấu rồi"

"Ha, con tất nhiên là nấu ngon hơn ông anh đây rồi" - Emma nói một cách đầy tự tin

"Vậy sao?

Có chắc không đấy"

"Đó là một điều chắc chắn, chỉ cần nấu không giống màu [cục than] trên đầu cô là được"

"Cô nói gì nói lại nghe cái xem nào *cười tươi*"

"Thôi nào hai đứa, trời đánh tránh bữa ăn đấy!"

- Shinichirou cười bưng mấy món còn lại ra bàn

"Nể tình anh Shini-san nên tôi không náo loạn đấy nhé" - Kagami

"Chắc cô tưởng tôi sợ" - Emma

.

"Itadakimasu"

"Ui ngon quá đi" - Kagami

"Anh Shinichirou là số 1!!!"

.

.

"Sao lại cướp lời của tôi hả"

Mikey, Kagami và Emma liền nói làm cho ông Sano và ông anh cũng bật cười

'Mình mong....nó vẫn sẽ êm đềm mãi thế này thì hay biết mấy....'

.

.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 4


Sau 1 tuần học võ Karate trong võ đường Sano, ai cũng phải ngỡ ngàng về sức đấm của cô cả

Và trong võ đường, cô và Mikey được cho là người có sức đấm, đá mạnh nhất

'Ngỏ ý học võ là một điều đúng đắn Linh ạ, mày được cứu trong cái thế giới bất lương này rồi'

"HÙ"

"AAAAAA"

"Hahahaha, xem nét mặt của đầu than kìa hahahaha"

"Mặt của em đúng kiểu tấu hài luôn Kagami hahaha"

Emma và Mikey ôm bụng cười lớn làm cô đỏ mặt như cà

"Aaaa, Mikey, anh dùng một kiểu này hoài có ngày em lên máu đấy"

Cô nói liền đưa tay đấm Mikey nhưng cậu né được

"Ê ê, Manjirou với Kagami đánh nhau kìa"

"Mau qua xem đi mọi người"

"Kagami với Mikey đánh nhau sao?

Con có nên ra ngăn không đây?"

- Shinichirou

"Thôi, để 2 đứa nó cứ vậy đi.

Một đứa có cú đá không ai sánh bằng và một đứa có sức đấm và phòng thủ đáng kể thì kết quả sẽ như thế nào"

"Vâng"

Và như mong đợi, cả hai không ai nhường ai

Những cú đá đẹp mắt từ Mikey và tuyến phòng thủ tuyệt đối từ Kagami đều thu hút sự chú ý từ các đồng môn khác

Đến lúc cả hai chỉ còn biết mệt mà dừng lại thở gấp

"Trận chiến kết thúc, cuộc đấu này cả hai đứa điều thể hiện rất tốt"

"Vâng!

Lại được học tập thêm từ anh Mikey thì cháu rất vui ạ"

"Anh cũng vậy đấy, có gì chỉ giáo về sau nữa nhé, Kagami!

Em đấu hay lắm"

"Cảm ơn anh!"

"Chỉ được khen vài câu thì vui quá trời luôn"

"Cô nói gì đấy Emma??"

"Tôi nói gì thì cô không nghe thấy à"

"Hả, cô nói nhỏ quá bởi vậy tôi có nghe cái gì đâu"

"Grừ~"

"Sắp có biến nữa rồi" - Shinichirou cười lắc đầu nhìn cả hai

Mọi thứ cứ diễn ra như thế đến năm cô 11 tuổi

.

.

.

*mở cửa*

"Hù"

"AAAAAA"

"Hahahaah, cái mặt của em mới nảy hề dễ sợ luôn đấy Kagami, hahaaha"

"Anh chết với em rồi aaaaa"

"Ý ý, chiếc gương biết chạy đuổi theo anh kìa"

"Anh im đê Mikey, đứng lại đây cho em.

Cả cô nữa Emma, hai người thật quá đáng aaa"

"Có ngon thì cô đuổi theo đi, đầu than"

"Trời ơi, cô khiến tôi điên lên ấy à đầu vàng khè kia, có ngon cả hai đứng lại ngay"

Và sau đó là một màn rượt đuổi từ nhà đến trường

"Aa Mikey, làm gì mà chạy dữ vậy?"

"Em trốn trước đây"

Emma nói xong chạy vọt vào trường, còn Mikey thì chạy đến núp phía sau Draken đang hoang mang chả hiểu chuyện gì

"Có chuyện gì vậy Mikey?"

"Kia kìa, Kagami đó"

"Kagami??

Là nhỏ nào vậy??"

"Là nhỏ này này"

Cô nói đi đến Draken với ánh mắt rất "thân thiện"

"Mày là nhỏ nào đây, đến--"

"Thôi Kenchin, ông mà còn nói thêm câu nữa là chết luôn đấy, chạy vào mau lên"

"Con nhỏ này có gì mà làm sợ dữ vậy?

Còn mày là nhỏ nào vậy?"

"Tôi đây là đồng môn của Mikey, Takahashi Kagami, cũng đang sống tại nhà Mikey được 5 năm, được chưa nè?!"

"R-rồi"

"Vậy thì xích qua một bên được không?

Tôi đây không rãnh nói chuyện với anh"

"Kenchin cứu, à quên.

Kenchin này"

"Hả?"

Mikey liền kéo Draken nói nhỏ

"Người như cậu không phải đối thủ của Kagami đâu, nên chuồn trước đi"

"Bộ nó mạnh hơn cậu sao?"

"Không, ngang sức ấy chứ, mà ẻm đang nổi điên thì kiểu gì đánh cũng nhập viện"

"Cái quái..."

"Mi-keyyy"

.

"CHẠY LÀ THƯỢNG SÁCH"

"MẤY NGƯỜI ĐỨNG LẠI ĐÓ CHO EM"

"Ê SAO TÔI CŨNG BỊ KÉO VÔ CHUYỆN NÀY VẬY HẢ MIKEY~"

"AI BIỂU ÔNG XUẤT HIỆN ĐÚNG LÚC CHIẾC GƯƠNG HIỆN HÌNH ĐÂU CHỨ"

"CÁI MÉO GÌ VẬY~~~~"

.

.

"Thật may mắn là đầu than quên mất mình rồi, xin lỗi nhé anh trai hí hí hí"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 5


Kagami đuổi theo hai người chưa tóm được thì "bạn" của Mikey xuất hiện

"Ơ kìa Mikey, Draken, làm gì chạy ghê thế?"

- Mitsuya

"Là Kagami á!"

"Ka-Kagami?"

- Baji nói liền sởn gai óc

"Bộ mày biết nó sao Baji?"

- Draken nói thở dốc

"Học võ chung với Mikey với nhỏ đó mà không biết sao được"

"Tự nhiên chọc nó chi vậy?

Mà nó đâu rồi??"

- Kazutora

"Em đứng đây nảy giờ này!"

"ÔI MÁ ƠIII"

.

"Bộ em đáng sợ lắm hay sao mà la làng ghê vậy?"

"Không, tại em hiện hình bất ngờ quá nên mới--" - Mikey nói lau mồ hôi

"Wao, đây là bạn mới của anh đấy à Mikey?

Baji ở đây luôn này"

"À, anh mới quen được mấy người này lâu rồi nên thân luôn.

Còn đây là đồng môn của tao, Takahashi Kagami.

Nhìn vậy thôi chứ hiền khô à"

"Anh đang nịn cho qua chuyện mới nảy à*lườm*"

"Nào có hahahaha"

"Thôi thôi, em bỏ qua chuyện này bên.

Giờ em phải về lớp rồi, lần sau gặp lại sẽ nói chuyện lâu hơn với mọi người"

"Ờ..ờ"

Cô nghe xong mỉm cười chạy đi

.

"Mày lại chọc nó nữa à Mikey?

Chơi liều thế?"

- Baji

"Liều vậy mới vui chứ, với lại nó cũng không sống với nhà tao nữa"

"Không sống nữa??"

"Ờ, Kagami sẽ được gia đình đưa ra nước ngoài sống vào 3 ngày tới.

Nên phải tạo ấn tượng thật nhiều cho nó"

"Buồn ghê vậy"

"Mới gặp nay, mai mốt đi rồi" - Mitsuya

.

.

.

Ra về

"Em định đi đâu đấy Kagami?"

"Em định ghé thăm anh Shini-san, rồi vô trường lại, anh có đi không Mikey?"

"Thôi anh bận đi chơi với mấy đứa nó rồi"

"À, là mấy anh hồi sáng ấy à?"

"Ừm ừm"

"Vậy thôi em về trước đấy nhé, về nhà nấu súp cà ri giúp nhé Emma"

"Biết rồi biết rồi, để tôi nấu cho"

.

.

.

.

Đi được lúc lâu thì cuối cùng cũng đến tiệm của Shinichirou

'Oaa....tiệm của Shini-san đông khách thật chứ, mà mấy người đó....không được thân thiện cho lắm nhỉ....'

Cô nghĩ nhìn Shinichirou đứng trước băng người đang cầm bóng chày bên mình

"Tao nói rồi, Hắc Long không dưới trướng của băng nào hết.

Dù mày làm gì tao cũng chả thay đổi đâu"

"Mày nên nhớ lời của mày đấy, về sau đừng hòng mà sống yên ổn.

Đi"

Xong tất cả liền rời đi, cô cũng thở dài đi đến

"Oi, là em ấy à Kagami?

Em đến khi nào vậy?"

"Em mới đến thôi anh, mà mấy người mới nảy là??"

"Em chỉ cần biết thủ lĩnh của tụi nó là Taji, tổng trưởng đời thứ 3 của Vũ Khúc là được rồi"

"Ồ....'trong truyện còn có mấy băng khác sao?' "

"Thôi em đến thì vào đi, anh cũng vừa mới sửa soạn đồ đạc bên trong"

"Vâng, em vào phụ anh dọn lại"

.

.

.

Tối đến, cô liền đi ra khỏi tiệm của Shinichirou

"Tối rồi đấy, em có cần anh đưa về không?"

"Dạ thôi ạ, em về bằng xe bus rồi.

Buổi tối vui vẻ nha anh"

"Ừm!"

Shinichirou nói xong liền vào trong tiệm, cô đóng cửa lại thì quay sang thấy Baji và Kazutora đang trùm kín người

"Ka-Kagami??"

- Baji

"Sao...sao em lại ở đây??"

- Kazutora

"Hai anh hỏi ngộ, tất nhiên là trông tiệm giúp anh Shinichirou rồi"

"Shinichirou??"

- Kazutora

"Là anh trai của Mikey đó Kazutora"

Baji giật mình nói lại cho Kazutora cũng làm cậu sợ theo

"Cái quái gì vậy chứ?"

"Chẳng lẽ cái anh định trộm xe của tiệm anh ấy sao?"

"Làm gì có hahaha" - Cả hai cười

"Em nhìn thấu hai anh đấy!"

"!!"

"Em ở tiệm trông coi cho anh ấy thấy hai anh chỉ trỏ con xe này nên em ở lại cho đến tối."

"...Xin lỗi...."

"Tụi anh chỉ định trộm con xe đó để tặng cho Mikey lúc sinh nhật thôi..."

- Kazutora

"Các anh có thể mua một món quà nhỏ cho anh ấy mà.

Giờ thì mau về nhà thôi, bây giờ đã 8 - 9 giờ mấy rồi"

"Ừm"

Và sau đó, Kazutora và Baji không đi cắp chiếc xe ở tiệm của Shinichirou nữa, nhưng..

"Ê Baji, bên đó có tiệm xe kìa"

"Ê, đừng nói là mày..."

"Bộ mày không muốn thấy vẻ mặt vui vẻ của Mikey hay sao?"

"....."

.

Sáng hôm sau

"Mikey!

Anh mau ra đi Mikey, anh mau mở cửa ra cho em"

"Làm gì mà đập cửa rầm rầm sáng sớm thế Emma?"

Cô nói đi đến Emma đứng trước phòng Mikey

"Anh ấy không chịu bước ra khỏi phòng khi đi mua đồ hồi tối qua về"

"Cái gì?"

Cô tròn mắt khi nghe Emma nói thế liền đẩy nhẹ cô qua một bên

*Rầm*

Cô đạp cánh cửa thật mạnh rồi cả hai chạy vào trong thì thấy Mikey với đôi mắt vô hồn

"Mikey..anh...."
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 6


"Mikey..anh..."

- Kagami

"Hai đứa vào đây tìm anh làm gì??"

"Không tìm anh sao được chứ?

Thật sự tối qua anh bị làm sao vậy?"

Emma nói cả hai đi vào lôi Mikey ngồi dậy

"Mikey, anh nói cho tụi này biết đi.

Có chuyện gì xảy ra?"

Kagami gặn hỏi một lúc thì cậu cũng nói ra

Tối qua, chính cậu đi ngang qua tiệm bán xe thì thấy Kazutora đã lỡ tay giết chết chủ tiệm...

"Sao...sao chứ...?"

"Lúc anh đến thì tụi nó....tụi nó luôn miệng xin lỗi anh...."

".....anh đừng tự trách mình nữa Mikey, khi đó hãy đến nghe Baji và Kazutora nói rõ....."

- Kagami

"Được không???"

- Ema

"......ờ....."

.

.

Tối đến

.

"Mọi chuyện là vậy sao?"

"Vâng....lúc đó Mikey buồn lắm...."

Cô ngồi trên ghế nói chuyện với Shinichirou về việc đó

"Đường đột thật...."

"Shini-san....bên Vũ Khúc có qua quấy phá anh không vậy???"

"Haizz...có đến hồi sáng nay, nhưng nhờ có Takeomi với mấy đứa nữa nên nó rời đi ngay."

"Takeomi, là phó tổng trưởng đời đầu là anh đúng không?"

"Ừm hả?

Sao em biết vậy Kagami?"

"Anh quên tối nào em cũng nghe mọi người nói chuyện này hay sao?"

"Ừ nhỉ!"

"Hahaha"

"À nè Kagami, anh cho em cái này"

"Hở??"

Shinichirou nói liền lấy ra đôi bông tai có hình mặt trăng

"Cái bông tai này....?"

"Là anh làm đấy.

Dù gì thì ngày mai em phải đi rồi mà, nên tặng cái gì đó để làm kỉ niệm nhỉ?"

"Aaa, đồ của anh làm, em sẽ giữ nó cẩn thận và trân trọng--"

*ĐÙNG*

"!!!!"

Tiếng súng phát lên bắn xuyên qua lớp kính và bắn thẳng vào đầu của Shinichirou liền làm anh....

*lốp bốp*

"Anh..anh Shini-san.....anh ơi....hức...AAAA SHINI-SAN À, ANH MAU MỞ MẮT RA ĐI MÀ, TẠI SAO CHUYỆN NÀY LẠI XẢY RA KIA CHỨ, SHINI-SAN"

Cô ngồi xuống đỡ cậu lên khóc lớn

Đâu đó trên tòa nhà cao xa kia, một người trùm áo khoác bít hết mặt cùng với khẩu súng đứng dậy

".....cô bé ở cùng Shinichirou đó....."

"Mày làm xong chưa Taji?"

"Rồi, mau rút nhanh đi"

.

.

Sáng hôm sau, mây đen cả một vùng trời bao trọn khắp cả vùng

Trong căn nhà Sano hôm nay mang trên mình một màu đen u buồn

Người bị đả kích nhất là Mikey

Cậu vô hồn nhìn anh mình nằm ngủ ở đó....

"Sao Shin lại thành ra thế này kia chứ..."

- Takeomi

"Là đứa nào làm Shin như thế kia chứ" - Wakasa

"Anh hai....."

"Con không chịu đâu, anh Shin chưa có chết đâu mà"

Emma khóc ôm ông của mình

Tất cả những ai có mặt trong đám tang đều cảm thấy tội cho anh

Tại sao vậy chứ?

Tại sao chuyện này lại xảy ra??

Cô u sầu đứng cạnh cha mẹ liền đi đến Mikey đang ngồi một góc ở đó

"Mikey..."

"Anh hai vẫn chưa chết mà đúng không?

Kagami?"

"Mikey....hức..."

"Anh ấy vẫn....chưa chết mà đúng không?

Anh ấy chỉ mệt quá nên ngủ thôi đúng không....Kagami?"

Mikey nói kiềm lại nước mắt đang động trên khóe mi

Cô liền ôm chặt Mikey làm cậu bật khóc

"Đến phút cuối cùng của cuộc đời anh hai, anh không được nói chuyện với anh ấy.

Tại sao vậy....tại sao anh ấy phải bỏ anh đi vậy Kagami??"

Cậu nói cô càng ôm chặt cậu, lời nói của cậu cũng làm mọi người có mặt đều bật khóc

.

"....Dù gì thì ngày mai em phải đi rồi mà, nên tặng cái gì đó để làm kỉ niệm nhỉ?"

'Shinichirou-san, món quà này....em sẽ luôn trân trọng nó.

Vì nó là món quà đầu tiên...và cuối cùng anh tặng cho em!'
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 7


Đã 2 ngày trôi qua, việc cô ra nước ngoài cũng dời lại vào tháng 9 sau

Trong hai ngày đó, cô luôn ở bên Mikey và Emma và luôn động viên họ, nên họ cũng không còn buồn nữa

Sáng đó, cô đi đến tiệm của Shinichiro

"Em đúng là thần tài đấy Kagami, chỉ cần em vào tiệm một lúc thì ai cũng đến mua hết!"

"Thật ạ?

Thế thì khi học xong em sẽ qua đây trông tiệm hằng ngày cho anh đắt khách luôn!"

"Con bé này, lại nghĩ cho anh nữa rồi!"

"Hì hì"

.

"Kagami?"

"Ơ...là anh sao Takeomi?"

"Ừm....em vẫn còn nhớ chuyện đó ư..."

"Bị anh nhìn thấu mất rồi...."

"....đôi bông tai đó...là của Shin đúng không?"

"Vâng, anh ấy đã tự tay làm nó và làm món quà tặng cho em khi em ra nước ngoài...nhưng..."

Cô nói cau tay lau nước mắt của mình

"Đừng khóc nữa Kagami, Shin thấy cũng không muốn em bây giờ đâu.

Bây giờ Hắc Long bọn anh đang truy vết ai đã hại Shin, nên đừng lo nữa!"

Takeomi nói đưa tay lên xoa đầu cô

"Anh có đoán được ai đã làm không?"

"Nếu như trực giác của anh nói đúng, anh chắc là bên Vũ Khúc gây ra.

Chỉ có băng đó hay kiếm chuyện bên Hắc Long nên chỉ có nó mà thôi"

"Anh có thể nói rõ băng Vũ Khúc được không?"

Takeomi liền giật mình nhìn lại cô, đôi mắt tím sáng nhìn thẳng vào mắt cậu, cậu cũng đành lòng nói ra

.

"Thật ra Vũ Khúc đã có tận 3 đời, 3 đời đó đều là anh em họ Taji.

Đời đầu thì Taji Suki, anh cả.

Đời thứ hai là Taji Kanu, anh thứ.

Và đời thứ ba hiện tại là Taji Zaxxi.

Hắc Long bọn anh vừa lập thì bị bọn chúng quấy phá và kêu tụi anh phải dưới trướng bọn nó....nhưng Shin cương quyết không theo và tạo ra một băng lớn mạnh của Tokyo hiện tại---"

"TAKEOMI"

Benkei xuất hiện cùng với Waka xông thẳng vào tiệm

"Có chuyện gì mà hốt hoảng vậy Waka, Benkei?"

"Bên Vũ Khúc nổ súng làm bị thương thành viên Hắc Long rồi!"

"Cái gì?

Ở đâu cơ?"

"Ở đường Sakamuchi" - Benki

"Nhanh chóng đến đó đi"

"Em muốn theo"

"Không được Kagami, em còn quá nhỏ để hiểu những chuyện thế này đấy.

Em nên ở lại đây đi"

Wakasa nói đặt hai tay ấn cô ngồi xuống

"Em không thể không ngồi yên được Waka-san, bọn Vũ Khúc đó không làm gì được một đứa như em đâu!"

".....thôi được rồi, em khoác cái áo này đi"

Wakasa nói cởi áo ra khoác cho cô rồi chùm kín đầu lại

"Nhớ là phải ở phía sau tụi này đó nghe chưa?"

- Benkei

"Vâng!"

"Mau đi thôi!"

.

.

.

*ĐÙNG*

"Chán chết mất, bộ bọn nó không xuất hiện hay sao mà để một đám tép rui ở đây vậy hả?"

- Kanu

"Bao nhiêu đứa bị chúng ta bắn rồi Sanchi?"

- Zaxxi

"...Tổng cộng...là 28 đứa..."

"Vậy mấy đứa còn đứng đó chắc cũng tầm trăm mấy nhỉ?"

- Suki

"ĐỦ RỒI ĐẤY BỌN KIA"

Takeomi nói chạy đến cùng 3 người chắn trước các thành viên

"Ồ, đến rồi đấy à?

Phó tổng trưởng Hắc Long - Akashi Takeomi?"

"Đừng có mà nói họ tên của tao Suki"

"Mau đưa những thành viên về đi"

Benkei nói tất cả thành viên liền kéo những người bị thương đi về

"Coi kìa, Takeomi, Waka, Benkei, tao có thể thấy bọn bây đang run đấy" - Zaxxi

"Vì mất đi tổng trưởng đời thứ nhất nên không còn chỗ dựa đúng không?"

- Kanu

"Vậy ra là bọn bây hại Shin, tao không bỏ qua cho tụi bây đâu" - Wakasa

"Suỵt, nên nói nhỏ thôi đi chứ"

"Nếu lúc đầu bọn bây đồng ý dưới trướng của bọn tao thì đâu có kết cục này" - Suki

"Vì vậy mà mấy người đã ra tay giết chết anh Shini-san để Takeomi, Waka-san, Benkei và những người khác phải chịu quỳ xuống và dưới trướng Vũ Khúc các người, đúng không?"

Cô nói đứng trước Takeomi làm tất cả sợ hãi

"Kagami, em không nên lên tiếng nói chứ" - Takeomi

"Mau vào đây đi" - Benkei

"Bọn chúng ai cũng đang cầm súng đấy" - Wakasa

"Em không còn sợ khi đứng trước nó nữa"

"!!!"

"Là một đứa con nít sao?"

"Đi đâu lạc vào đây vậy hả?

Chỗ này không phải để vui đùa đâu"

"Ai là người bắn chết Shini-san, bước ra đây đi"

"Là tao đấy, mày định làm gì tao à?"

Zaxxi nói bước lên cầm súng chỉ thẳng vào cô

"Có phải mày muốn đi theo thằng Shinichiro đúng không?

Vậy để tao cho mày một vé nhé"

"Lùi lại Kagami, nơi này không an toàn cho em đâu"

Takeomi nói đưa tay che chắn cho cô lại

"Các anh mới là người phải lùi lại đấy!"

"Sao cơ?"

- Wakasa

Cô không nói gì liền chạy thẳng đến Zaxxi đá bay cây súng trên tay liền quật hắn xuống đất thật mạnh làm cho ai cũng ngỡ ngàng

Cây súng trên cao cũng rơi xuống tay cô liền chỉ thẳng vào Zaxxi

"Nếu bọn bây tiến thêm một bước, nó sẽ chết!"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 8


"Nếu bọn bây tiến thêm một bước, nó sẽ chết!"

"Con khốn, mày có ngon mày bắn tao thử xem"

Zaxxi nói nhưng cơ thể không di chuyển được vì cô đánh vào điểm yếu trên cơ thể

Dây thần kinh hông, hàm và bắp tai

"Mạnh miệng quá nhỉ, chốt an toàn của súng đang mở đấy.

Muốn chết đến vậy sao?"

Cô nói đưa ngón trỏ vào còi thì bên Vũ Khúc hét lên

"MÀY MAU BỎ SÚNG XUỐNG CON KIA"

"TRÁNH XA THẰNG EM TAO RA, TAO KHÔNG CHO MÀY GIẾT HẠI NGƯỜI NHÀ TAO, BỎ QUA CHO NÓ ĐI"

"Không cho giết?

Nếu tụi bây đứng trước mặt chỉ súng vào đầu anh tao rồi tao cầu xin thì mày có bỏ qua không?"

"Mày"

"MÀY CÓ BỎ QUA KHÔNG?"

*ĐÙNG*

!!!!!!!

Cô đưa súng lên bóp còi làm tất cả sựng lại

"TỤI BÂY GIẾT ANH TAO, THÌ TAO KHÔNG CÓ QUYỀN GIẾT LẠI NÓ HAY SAO HẢ?"

"Mày...."

"Kagami...."

- Takeomi

"Được...được rồi....mày bỏ súng xuống tha cho nó....bọn tao sẽ đi đầu thú và giải tán băng Vũ Khúc.

Không quấy phá bên Hắc Long nữa.."

"Tụi mày tưởng tao nhỏ tuổi nên rất ngu đúng không?"

"!!!"

"Vũ Khúc tụi bây có mấy người?"

"......"

"NÓI"

"Có...có 400...."

- Sanchi

"400...tròn quá nhỉ?

Ai mang theo súng, đưa lên cao rồi thẩy qua đây hết"

"Cái..."

"MÀY NGHĨ MÀY BẮT ZAXXI LÀM CON TIN THÌ NÓI GÌ ĐƯỢC ĐÓ SAO?"

*ĐÙNG*

"Graa, anh ơi"

"Zaxxi"

"Ây da...đừng trách tao, trách anh mày vì quá lớn tiếng nên tao lỡ bóp còi thôi.

Nhưng mà đạn trúng đường chứ có trúng mày đâu sao sợ quá vậy?"

"Kagami, em bình tĩnh đi..."

- Wakasa

"Không, em rất bình tĩnh là đằng khác.

Waka-san, Benkei phiền cả hai qua đây giữ lấy tên này"

"Được"

Cả hai đi đến giữ Zaxxi áp xuống đất, cô đứng dậy đi đến Suki

"Tôi không muốn giết một ai hay hạ thủ với bất cứ người nào.

Lóng cái lỗ tai của mấy người lên mà nghe cho rõ đây"

Cô nói liếc nhìn bọn họ, ánh mắt tím ánh lên sự cô độc làm họ bàng hoàng

"Tự tin, ngông cuồng, hống hách và địa vị.

Chỉ là phù du.

Tình bạn, tình thân mới là thứ quan trọng.

Các người sử dụng được súng thì chẳng sợ một ai cản đường, nhưng mất nó thì các người chỉ là cọng cỏ bên đường.

Sử dụng thủ đoạn hạ lưu mà mục đích chỉ để lôi kéo thì đó chính là hèn hạ"

"!!!!!"

"Ngay phút cuối cùng của hắn cũng vậy.

Các người lo nghĩ đến người thân nhưng vũ khí trên tay lại chẳng có tác dụng gì.

Nhưng nếu sử dụng nó thì khác nào hắn sẽ bán muối trước khi ngươi nổ súng?"

"......"

"Giống như Shini-san đã nói: "Một bang tạo ra mà vì lợi ích cá nhân hay chỉ riêng một nhóm nào đó thì chẳng có lợi ích gì cho tập thể cả".

Việc các ngươi sát hại Shini-san và lôi kéo Hắc Long dưới trướng của mình, thật hèn hạ"

Cô nói xong liền đá bay cây súng trên tay Suki, đánh mạnh vào eo và bắp chân làm hắn ta khụy xuống rồi chĩa súng vào đầu

"Khôn ra một chút đi, lớn đầu rồi.

Đã hai mấy rồi chứ nhiêu, làm những điều trẻ con không biết nhục à?"

"!!!!"

"...Hạn là sáng mai, tại cục trưởng đội cảnh sát phân khu 5.

Tôi sẽ đợi câu trả lời của mấy người ở đó"

Cô nói rồi thu súng quay đi, ngồi xuống nhìn thẳng vào Zaxxi

"Nhất là mày đấy"

"!!"

"...Waka-san, Benkei.

Thả hắn ra, mau đưa những người bị thương đến bệnh viện đi."

"Nhưng anh lo bọn nó sẽ..."

"Tính mạng quan trọng trước, nghe theo em!"

"Được!

DI CHUYỂN ĐẾN BỆNH VIỆN, ĐƯA CÁC THÀNH VIÊN BỊ BẮN ĐẾN BỆNH VIỆN NHANH!"

"RÕ"

Hắc Long di chuyển rất nhanh đã ra khỏi đường Sakamuchi, để lại cả băng phải đứng đó suy nghĩ rất nhiều

.

.

.

Tại cục trưởng cảnh sát phân khu 5

"Bọn họ sao rồi các anh?"

"Ổn hết cả rồi, đạn trên người cũng được lấy ra hết"

"Haizz, bất lương bọn anh đúng là khó đoán mà."

"Này, em mới là người khó đoán đấy, em làm tụi anh phải thót tim bao nhiêu lần khi em vừa đánh Suki trong nháy mắt, lại còn chỉ súng thẳng vô mặt hắn ta kia chứ?"

Wakasa bên kia máy nói lớn làm cô giật mình

"Aaa, là vậy hả?

Lúc đó em chả nhớ cái gì hết á ahahaha"

"Lúc đó em còn nói nhiều thứ không phải một đứa con nít 11, 12 tuổi nói được nữa" - Benkei

"Em bị ai nhập à?"

"Anh nói cái quái gì vậy Takeomi, đợi khi nào em gặp anh thì anh chết chắc"

"Tha anh đi"

"....thôi em cúp máy đây"

"Ờ"

.

.

.

Nhiều phút sau

"Đến rồi à?"

.

"Vũ Khúc"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 9


"Đến rồi à?

Vũ Khúc"

Cô nói cất điện thoại vào túi khoanh tay đứng trước 400 người

Hơn hàng trăm cảnh sát mang súng ra chỉ vào họ

"Bọn tao đã nghĩ rất nhiều về những lời mà mày nói.

Quả thật là vậy.."

- Suki

"Từ khi lập băng Vũ Khúc này cũng đã được 2 - 3 năm rồi, bọn tao chỉ biết lo nghĩ cho bản thân.

Lôi kéo băng này đến băng khác"

"Mà đã sát hại nhiều người có cả tổng trưởng Hắc Long"

"Xin lỗi!!"

"Lời nói này phát ra có phải đã muộn rồi không?

Khi những người đã nằm xuống không còn nghe được nữa?!"

"Chúng tôi biết, vì thế sao ngày hôm nay.

Chúng tôi sẽ thay đổi bản thân, giải tán băng và làm một người bình thường"

"Xin hãy tin chúng tôi!"

Tất cả đồng thanh cúi đầu khiến cô thêm hoài nghi hơn là đồng ý

"Bắt lấy họ, đưa về lấy khẩu cung!"

"Chúng tôi hiểu rồi"

Những cảnh sát liền đi đến bắt lấy từng người rồi áp giải về đồn

Khi người con gái tóc nâu đi ngang chạm mắt cô như muốn nói gì đó thì đã bị giải đi

'Cô ta nhìn qua có vẻ bằng tuổi mình, có ý gì đây?'

Cô nheo mày nhìn bọn chúng đưa về đồn.

Cha mẹ cô cũng đến và bắt đầu thẩm vấn Suki, Kanu và Zaxxi rồi những người khác

"Sao rồi cha?"

"Nhìn qua họ có vẻ khai báo thành thật, những câu hỏi đưa ra đều trả lời không hề sợ hãi"

"....còn cô gái tóc nâu?

Cô ấy đang ở phòng mấy ạ?"

"Phòng 258, đi nhớ cẩn thận đấy"

"Vâng"

Cô nói rồi đi thẳng đến phòng đó, hai cảnh sát viên đang lấy khẩu cung thì cô gõ cửa bước vào

"Kagami-san!"

"Làm phiền cả hai ra ngoài một lát, con có vài câu hỏi với cô ấy"

"Rõ!"

Cả hai ho lên và bước ra ngoài, Kagami liền đi đến trước bàn nói

"Cô quả thật là giấu chuyện gì đó về băng Vũ Khúc đúng không?"

".....anh nói...tôi không được nói với bất cứ ai..."

"...'đúng là không đơn giản mà bọn nó đến đây!'.... họ tên cô là gì?"

"....Taji Reize, danh Sanchi, người em cùng cha khác mẹ với mấy anh ấy..."

'Màn hình xác nhận đúng....' "Cô bây giờ vẫn còn cơ hội để nói ra hết, bọn nó không thể nào đến đây dễ dàng một cách như vậy được!"

"Tôi...."

"Hãy tin tôi Sanchi, hãy nói hết từ đầu đến cuối về họ"

"....thật sự....không phải bọn họ mà là anh ba Zaxxi, gài bom vào cây súng mà cô đang giữ rồi mang theo để làm bằng chứng tội phạm"

'Biết ngay mà!' "Nhưng làm sao mà gài vào súng khi nó ở chỗ tôi từ qua đến giờ chứ?"

"Anh ta đã gài sẵn vào cây súng đó trước khi gặp Hắc Long rồi"

"...."

"Nhưng tôi chắc chắn rằng Suki và Kanu với những thành viên khác đều thật lòng đi đến đây.

Hãy tin tôi!"

".....một lần thôi chắc được!"

Kagami nói liền lập tức quay đi Sanchi liền bật dậy

"Này, tên cô...là gì vậy?"

"Takahashi Kagami, vậy nhé"

Cô nói đưa tay chào rồi mở cửa bước ra

'Takahashi..Kagami'

.

.

'Tct, cái tên cứng đầu đó.

Chưa giết nó nên chưa biết sợ à?'

"Nhìn cô đáng sợ quá đấy Kagami Linh"

"Má ơi..."

"....má đây con"

"IM MỒM VÀO"

.

"Sao ông lại ở đây vậy hả?

Báo số tử cho tôi à?"

"Một phần, phần còn lại xem cô coi sống có tốt không?"

"Khổ thấy mẹ"

.

"À, ra là thằng đó à?

Nó cũng sắp tận mạng rồi"

"Bao nhiêu năm?"

"Năm cô 14....mà sao phải báo cho cô chứ"

"....

Mà thôi, đến phòng của nó rồi"

"À...Nó sắp bắm công tắc rồi kìa"

"TRỜI ƠI SAO KHÔNG NÓI SỚM"

Cô nói lớn đạp cửa bay vào như một vị thần.....

"Mày đừng hòng bắm cái công tắc Zaxxi, tao cho mày sống mà không muốn à?"

"ÉO"

"CÂM MỒM VÀO, TƯỞNG LỚN TUỔI HƠN THÌ LÊN GIỌNG ĐƯỢC À? *chát*"

"ĐẬU, MÀY CÓ BIẾT TAO ĐAU KHÔNG HẢ?"

"BIẾT ĐAU SAO KHÔNG BIẾT NGHE LỜI?"

"AI PHẢI NGHE LỜI TỪ MỘT ĐỨA NÍT RANH CHỨ"

"CHO NÓ ĐẦU THAI LUÔN ĐI ÔNG KIA"

"MÀY NÓI CHUYỆN VỚI MA VỚI QUỶ GÌ ĐẤY HẢ?"

"MẮC MỚI GÌ ĐẾN MÀY HẢ THẰNG CHÓ!!"

Và sao đó là một màn cải lộn đầy kịch tính từ cô và Zaxxi

"Tụi mình vô hình rồi ông bạn à"

"Thật đau khổ"

.

'.....mệt ghê *ăn bắp*'
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 10


5 ngày sau, cô ở nhà Sano chơi thì tivi hiển thị bản tin thời sự và đã giải quyết xong vụ của Zaxxi

'Pha xử lí đi vào lòng đất của con Linh kia nên khỏi nói nghen*ăn bắp*'

.

"Theo thông tin mới nhất nhận được thì mới đây, một băng bất lương có tên là Vũ Khúc với tận 400 người đã thú tội với những hành vi mà băng đã gây ra...."

.

"Thì ra là bọn họ sao?"

Mikey nói chăm chú xem tivi không rời mắt

"Bọn nó phải đền mạng đi chứ, làm những chuyện mà cả chúng ta còn không nghĩ tới nữa mà..."

"Haizzzz,..."

Cả ba ngồi thở dài, bầu không khí bây giờ thật sự rất ngột ngạt

"Nè Kagami, khi nào bà sẽ ra nước ngoài vậy?"

"Hm...giải quyết xong chuyện này rồi ra nước ngoài, chắc ngày mai sẽ đi"

"Chán thật, Kagami đi rồi thì chẳng còn ai chọc nữa"

"....đúng rồi, em có món này cho cả hai nè"

Cô nói liền chạy vào phòng đã dọn đồ đạc của mình

Sao một lúc cô chạy ra với trên tay là ba mãnh khăn tay được thêu ở một góc

"Cái khăn tay này...."

"Cho tụi anh sao?"

"Đúng vậy, trên khăn tay còn có tên của hai người nữa.

Em đây thêu may không tốt nên sẽ không đẹp cho lắm..."

"Không sao, như vậy là rất đẹp rồi"

"Cảm ơn nhé, đầu than"

"Hừ"

"Còn cái em đang cầm??"

Mikey nói nhìn và khăn tay còn lại đang cầm

"Là cho anh Shini-san....tuy không thể giao sớm hơn cho anh ấy vì may không kịp nên....Mikey này, anh cất cho anh ấy nhé?"

"Được thôi, anh hai sẽ rất thích nó đấy!"

"Cảm ơn anh!"

"Nè đầu than, 20 yên cô mượn tính dựt luôn à?"

"Ừ đúng rồi, còn 7 yên của anh nữa"

"Ơ ơ, sao em không nhớ gì hết trơn vậy ta??"

"HẢ??"

"Ahaha, em nhớ là em còn có việc.....'dọt lẹ' "

"ĐỨNG LẠI ĐÓ KAGAMI"

.

.

.

Tối đến, Emma mệt nên đi ngủ sớm.

Còn cô và Mikey thì ngồi ngoài hiên nhà

"Nè, anh đã đặt cho em một cái biệt danh mới đấy"

"Anh hết việc gì làm nên đặt tên cho em luôn à?"

"Ờ, anh nghĩ ra tên Kinie lúc sống với em được 2 năm khi ở đây nhưng chưa có nói được"

"Vậy tên anh đặt cho em là gì vậy?"

"Là Kinie.."

"Kinie sao...tên này đẹp đấy, em nhận nó nhé"

"Vậy thì anh vui rồi"

.

"....Mikey này, cho em đi theo băng anh được không?

Tokyo Manji ấy"

"Hở?

Em á?"

"Đúng vậy, em không được vào à?"

"Không phải, tại anh thấy bất ngờ thôi, vì một khi dính vào bất lương thì không thể sống yên ổn được, với lại em là đứa con gái đầu tiên ngỏ ý gia nhập đấy"

"Ồ, nhưng đó là lựa chọn của em rồi"

"Được, ngày mai anh sẽ nói lại cho bọn nó biết, khi em về nước.

Anh sẽ giới thiệu em cho băng, đến lúc đó em sẽ bất ngờ thôi"

"Vậy thì em sẽ đợi rồi!!"

.

.

"Này Kinie, anh hỏi em một câu được không?

Nó có hơi vô lý nhưng mà...em sẽ nghe và trả lời nó chứ?"

"Được thôi, anh cứ hỏi đi, em sẽ trả lời cho"

.

.

".....à thôi, đợi khi em về nước thì anh sẽ nói nhé?"

"Trời ạ, anh làm em tò mò quá đấy"

"Hahahaha"

.

.

Sáng sớm hôm sau, cô đi ra thăm Shinichiro thì thấy bóng hình ai đó đứng ở kia

"Izana....?"

Nghe tiếng nói, cậu liền quay lại

"Anh có phải Kurokawa Izana không?"

"...Là anh, em có phải là Takahashi Kagami mà anh ấy nói không?"

"Là em..."

Cô nói đi đến đặt bó hoa xuống chấp tay lại

"Anh ấy đã nói rất nhiều về em nên lúc đấy anh hơi tò mò, bây giờ mới được gặp!"

"Shini-san cũng vậy, những lúc em trông tiệm cho anh ấy, anh ấy lúc nào cũng nhắc đến anh cả.

Nhưng em không thể gặp được anh"

"Vì trông tiệm giúp?"

"Anh hiểu ra rồi đấy"

Cô nói đứng dậy liền quay lại Izana

"Bộ em sắp đi đâu à?"

"Em sắp ra nước ngoài một thời gian với gia đình, nên ra đây thăm Shini-san"

"Ra vậy..."

"À nhỉ, trông lúc thêu khăn tay nên em thêu sẵn luôn cho anh một cái.

Đây nè"

Cô nói lấy khăn tay ra đưa cho cậu

"Em..cho anh?

Khi hai ta chỉ gặp lần đầu?"

"Ừm, vì Shini-san nhắc anh rất nhiều và rất quý anh nên em nghĩ cũng nên may tặng anh luôn"

".....Cảm ơn em*nhận*"

"Vậy thôi em đi nhé"

Cô nói mỉm cười rồi quay lưng rời đi

"Khăn tay....Kagami...."

.

.

.

"Cảm ơn cha và các con đã chăm sóc cho Kagami vừa qua"

"Không có gì đâu hai đứa, chuyện nhỏ ấy mà, con bé nó cũng ngoan lắm"

"Chỉ là quậy muốn sập nhà thôi" - Emma

"Đúng đúng" - Mikey

"Là do ai đấy hả??"

.

"Xin thông báo, máy bay N825 sắp cất cánh, mời quý hành khách nhanh chóng di chuyển lên máy bay, xin nhắc lại.."

.

"Chào nhé thưa ông, Mikey, Emma.

Hẹn gặp lại"

"Hẹn gặp lại!"

"Tụi này sẽ chờ em về Kinie" - Mikey

"Nhớ lúc đó nên trả đủ tiền đã nợ đi" - Emma

"Tất nhiên rồi"

.

.

'Đến lúc đó, nhiệm vụ mà tôi đặt ra, nhất quyết không được thất bại'
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 11


3 năm sau, cô liền trở về từ sân bay thì thấy hình bóng quen thuộc đứng đợi mình

"Không phải Mikey hay Emma à, chán thật chứ"

"Chứ cô đây không muốn tôi đón à?"

"Nào có chứ, Sanchi"

Cô nói đẩy vali đi đến Sanchi, Sanchi trước đây mà cô gặp đã khác xa hoàn toàn

Và lí do cô quen thân Sanchi thì đó là bí mật giữa hai người họ

"Đừng có mà lôi thôi nữa, Touman với Ba Lưu Bá La sắp chiến đấy"

"CÁI GÌ?

Mau đưa tao đến đó đi nhanh lên!"

"Được"

Kagami và Sanchi liền kéo vali chạy nhanh ra khỏi sân bay, lên xe rồi chạy vọt đến đó

'Sao mà nó diễn ra nhanh hơn trước một ngày vậy chứ?

Có vẻ thời gian đang dần thay đổi cả rồi' "Chạy nhanh lên được không Sanchi?"

"Theo ý mày, bám cho chắc vào"

'Baji, đừng có mà dại dột đấy'

".....tao thật sự....vẫn không hiểu tại sao....Zaxxi lại như vậy...."

"Zaxxi....là anh ba của bà?"

"Phải, tất cả những người trong Vũ Khúc được thả ra vài tháng trước đều đã có công việc ổn định nhưng Zaxxi...đã cắt đứt quan hệ bọn này rồi đi gia nhập Ba Lưu Bá La..."

"...."

"Và chính vào ngày hôm qua, Zaxxi đã đi cùng Kazutora đến trước mặt bang Touman có Mikey nói mình là kẻ đã giết Shinichiro - Tổng trưởng đời đầu Hắc Long làm Mikey...."

"....Đừng xin lỗi trong khi đó không phải lỗi của bà, nên nhớ điều đó"

.

.

Nhiều phút sau

.

Tại bãi phế thải ô tô

"BAJI-SAN!!"

"BAJI"

Tiếng la cất lên, Kazutora đâm Baji từ phía sau, Takemichi sắp đánh thì Zaxxi chặn lại đá cậu ra xa

"Đối thủ của mày là tao này"

"Chết tiệt, Baji-kun à!"

"Muốn sống thì ngậm mồm lại nào thằng kia"

.

.

15 phút sau

.

"Đáng ghét, sao lại kẹt xe ngay lúc này chứ"

"Mày ở đây đi Sanchi, tao điện xe cấp cứu lúc mày lấy xe rồi nên nó sẽ đến sớm thôi, tao sẽ tự mình chạy đến đó"

"Ê nhưng chờ đã Kagami"

Cô không nghe gì liền chạy nhanh hết sức đến bãi phế thải

"Chờ tôi Baji, Mikey, xe cấp cứu sắp đến rồi, đến lúc đó Baji, đừng có làm cái chuyện ngu ngốc đó, cả Mikey nữa"

Kagami liền lấy hết sức chạy ngang những chiếc oto làm ai cũng phải ngạc nhiên với vận tốc hiện giờ của cô

"Kia rồi, bãi phế thải"

Cô vui mừng khi thấy nó liền dùng sức bật và bám được hàng rào bên ngoài

Lợi dụng các xe hư hỏng chồng chấc lên nhau liền nhảy lên và thấy cảnh tượng đó

"BAJI-SANNNN"

"KAZUTORA, ZAXXI, TAO SẼ GIẾT TỤI MÀY"

Mikey hắc hóa tiến đến đánh cả hai không còn nhìn ra gương mặt, Takemichi ra thì cũng bị đánh cho văng ra ngoài

'Đừng xuống đó Linh'

'!!!

Là anh?'

'Đừng có mà chen vào, tất cả đã được sắp đặt sẵn cả rồi'

Sứ Giả nói cầm giấy báo án có tên Baji đã bị gạch bỏ

Cô liền cầm lấy rồi xé nó đi và tan ra thành tro

'Ê kìa'

'Trong thế giới này, họ có quyền sống theo cách mà họ muốn.

Không muốn sắp đặt trước tương lai của mình là gì, và tôi cũng thế.

Dù tôi không thể cứu được những người mà tôi yêu quý, thì dù có xuống địa ngục gặp anh thì tôi cũng phải đưa linh hồn họ sống lại'

'!!!!!......theo ý cô Linh, nhưng tôi nói trước là cô sẽ chết sớm đấy'

'Không sao cả, trong thời gian qua tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ đó rồi!'

Cô nhìn Sứ Giả liền chạy đi nhưng anh ta lại kéo lại

'Đợi một chút đi, Kazutora sắp tận--'

'Thôi anh im miệng lại luôn đi, tôi không muốn ai phải chết nữa cả'

Cô nói gỡ tay Sứ giả ra rồi chạy xuống Mikey

"Bây giờ mày mà còn nói gì thì Mikey cũng không nghe nữa đâu!

Takemichi!"

"Baji đã luôn giữ lá bùa bên mình, cậu ấy không hề phản bội Touman, nhưng mày.

TAO SẼ KHÔNG THA THỨ"

"MIKEY"

*Chắn lại*

"!!!!!"

"Dừng tay lại đi Mikey!"

"Ki...Kinie....em..."

"Chẳng phải anh đã nói khi em về thì anh sẽ tạo bất ngờ cho em sao, bất ngờ đó là như thế này hay sao hả?

Đây không phải là Mikey mà em từng biết!"

"Kinie, anh không biết em về khi nào, nhưng anh không thể nào tha thứ cho Kazutora, Zaxxi đã trả giá rồi"

"Anh tỉnh lại đi Mikey, Kazutora bây giờ cũng đã nhận tội rồi, nếu anh cứ tiếp tục thì anh sẽ đánh mất chính mình đấy!"

"Kinie..."

"KAGAMI, TỔNG TRƯỞNG, CẢNH SÁT VỚI CỨU THƯƠNG ĐANG ĐẾN KÌA"

"Tct, các thành viên khác mau rút nhanh lên"

"Mikey, tao nhận tội.

Thật sự, tao đã vượt quá sức giới hạn rồi, gián tiếp gây ra cái chết cho Baji, hợp tác với Zaxxi để có thể giết mày.

Tao nhận tội hết"

"Kazutora..."

- Mikey

"Tao không mong mày tha thứ, nhưng....mày và Kagami, Draken và những người khác nên rời khỏi đây đi"

"Kazutora..."

- Mitsuya

"Kazutora, Mikey, cả hai nghe cho rõ đây"

"..."

"Baji còn sống!"

"Ba...Baji còn sống sao?"

- Takemichi
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 12


"Baji còn sống"

"Ba..Baji vẫn còn sống sao?"

- Takemichi

"Nhưng, Baji đã tự đâm mình mà..."

- Mikey

"Hãy tin em, cậu ấy vẫn còn sống"

Mikey nghe cô nói liền rơi nước mắt, Kazutora cũng vậy

"CẢNH SÁT ĐẾN RỒI KÌA"

"Đi mau đi Mikey, hãy để mọi thứ lại cho tôi"

"....xin lỗi...Kazutora..."

"Tao là người nói xin lỗi mới đúng đấy"

"Em đợi anh, Kazutora"

"Cảm ơn em, Kagami"

Cô nói xong liền nắm tay Mikey cùng mọi người chạy ra ngoài bằng cửa sau

Kazutora chầm chậm đi đến Baji ngồi xuống

"Tao xin lỗi Baji, xin lỗi..."

...

"CẢNH SÁT ĐÂY, MAU BẮT LẤY NGHI PHẠM"

"NẠN NHÂN CÒN SỐNG, MAU ĐẾN ĐÂY!"

.

.

"Thoát rồi, cảnh sát không đuổi theo"

Sanchi nói tất cả dừng xe lại thở phào

"Này, thật sự Baji còn sống sao?"

Chifuyu xuống xe đi đến cô nói

"Tin tôi đi, cậu ta còn sống!"

"Kagami....em về khi nào vậy?"

- Mitsuya

"Vừa mới nảy, nghe tin mấy anh đánh lộn với băng Ba Lưu Bá La nên kêu nhỏ này chạy nhanh đến nè"

"....Kinie....Takemichi, cảm ơn hai người...."

- Mikey nói đi đến cả hai

"Người anh thật sự cảm ơn là Takemichi, cậu ấy thật sự rất cường khi vẫn luôn đứng trước anh đấy"

"Đúng vậy, tất cả cũng đều nhờ Takemichi này"

Draken nói choàng tay qua vai cậu làm mọi người gật đầu

"Sanchi, vừa nảy tao đã làm Zaxxi chết...."

"Đó là cái giá mà anh ta phải trả, tổng trưởng không cần phải nghĩ đến nó nữa!"

"Cảm ơn Sanchi!"

"Nhưng còn đây là ai vậy Mikey,..."

Kisaki đi đến trước mặt cô nói

"Gấp gáp muốn biết đến vậy sao?"

Cô nói trừng mắt với Kisaki làm hắn lùi vài bước

"Đó là Kisaki Tetta, phân trưởng phân đội 3" - Mikey

"Kisaki, tôi có thể đoán được đằng sau gương mặt này là gì đấy!"

"!!!"

"Được rồi, mọi người mau về băng bó lại vết thương đi, em muốn ở lại nói chuyện với cậu này một chút, xong đến bệnh viện ngay"

"Được thôi, bọn anh sẽ lên sau!"

- Mikey

"Đi nhớ cẩn thận đấy" - Draken

"Tao đi đến quán ông anh đây, có gì cần điện tao"

"Ờ"

'Con đó, nó nguy hiểm hơn cả Mikey'

.

.

.

'Cậu ấy là ai vậy?

Sao Naoto không đề cập người này đến cho mình?

Ơ chết, còn cái này nữa..'

"Cậu có lẽ đang hoang mang nhỉ?

Về sự xuất hiện của tôi"

"Hả?

À ờ...có một chút"

"Cậu là Takemichi của tương lai đúng chứ?"

"Cậu...cậu đang nói cái gì vậy chứ, tôi đây còn chưa biết tương lai sẽ ra sao nữa mà hahah...."

"Đừng lo, tôi không khác gì cậu đâu!"

"!?

Đừng nói cậu....cũng du hành thời gian đấy nhé?"

Takemichi hoảng loạn chỉ tay về cô

"Cậu là người mà tôi tin tưởng nhất để nói ra bí mật này...."

"Bí mật...?"

"Ừm, tôi xuyên đến đây từ một thế giới khác"

"...GÌ TRỜI..."

"Haha, khó tin lắm ấy nhỉ?

Nhưng nó là thật đấy, tôi xuyên đến đây và kẹt trong quá khứ.

Mà bỏ nó qua đi, vì tôi đã quyết định sẽ sống ở đây rồi.

Cậu có thể nói cho tôi biết tương lai trước khi đó được không?"

"...được, lúc đó thì Naoto dẫn tôi đến gặp Draken và nói rất nhiều, nhưng cậu ta có nói.."

.

"Còn cô ấy vẫn không biết tung tích ra sao kể từ khi ngày đó..."

.

"Và điều cuối cùng mà Draken tương lai nói: Giết chết Kisaki"

"....Haizzzz, có vẻ sự xuất hiện của tôi đã làm thay đổi một số thứ của tương lai, nhưng đừng lo, tôi sẽ luôn đứng bên phía cậu!"

"!!!

Cảm ơn cậu.

Aa ngại quá, tôi là Hanagaki Takemichi, thành viên mới của Touman"

"Còn tôi là Takahashi Kagami!

Sao này tôi và cậu sẽ còn nhiều việc để làm đấy!

Đến bệnh viện thôi, sẵn cậu cũng nên chăm lại mấy cái vết bằm trên mặt đi đã.

Nhưng khi đến đó phải kể hết mục đích của cậu đấy nhá, để tôi còn biết để giúp nữa"

"Ừm được thôi!"

.

.

.

Tại bệnh viện phòng khoa cấp cứu

"Ra vậy....vậy cậu về quá khứ để cứu Hinata, Baji và ngăn Mikey lại đúng chứ?"

"Phải, như tôi đã nói nảy giờ đấy, Mikey không còn như trước nay nữa..."

"...Đừng lo, khi cậu về tương lai của 12 năm sau, tôi sẽ thay phần của cậu"

"Như vậy sẽ được chứ?"

"Nếu không ổn thì về thôi"

"Cũng như không"

"Hahaha"

.

.

.

"Kisaki, hắn ta rất nguy hiểm.

Và cậu kể chỉ là một phần của hắn ta"

"Cậu..."

"Hắn không hề đơn giản một chút nào, Takemichi.

Nếu tương lai Touman bị hắn thâu tóm, hắn có thể làm bất cứ thứ gì, thậm chí giết đi một sinh mạng vô tội"

"...cậu nói đúng..."

"....có vẻ cậu nên trở về tương lai của 12 năm sau rồi.

Quá khứ là nơi không thể ở lâu được"

"Ờ,..."

Sao một lúc chờ đợi thì Mikey, Draken, Mitsuya và Chifuyu đi đến đợi theo

Takemichi liền đi đến Mikey, đưa cho cậu món đồ quan trọng mà Baji luôn mang theo bên mình, nó đã khiến cho Mikey càng thêm lo lắng lẫn niềm vui trong mình...

.

"Bác sĩ, cậu ấy sao rồi?"

"Qua cơn nguy kịch rồi, cậu ta là người may mắn nhất đấy!"

Bác sĩ nói vỗ vai Mikey rồi rời đi làm mọi người vui mừng

'Nhiệm vụ - hoàn tất'
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 13


Tối ngày hôm sau, cuộc họp bang được mở ra

Tất cả điều tập họp lại trước đền và ngước lên nhìn Tổng trưởng - Mikey

Phía sau liền tiến lên hai người là Chifuyu với Hanma

'Hanma?

Sao hắn ta..' - Takemichi

"Huyết chiến Halloween, 150 người Touman và 300 người Ba Lưu Bá La.

Chúng ta đã bất lợi hoàn toàn, mọi người đã rất cố gắng nên chúng ta đã giành thắng lợi.

Phó tổng trưởng của Ba Lưu Bá La đã thua, Hanma Shuuji sẽ có lời chào hỏi"

"Tôi - Hanma Shuuji, Ba Lưu Bá La không có người dẫn đầu nên trận chiến này Touman đã thắng!"

*xôn xao..*

"BA LƯU BÁ LA SẼ NẰM DƯỚI SỰ BẢO HỘ CỦA TOUMAN!!"

Những thành viên nghe xong liền bàn tán và hô to tên bang Touman, nhưng Takemichi lại rất lo lắng

"Lần này tôi và Mikey có thể nói chuyện với nhau là nhờ vào một người đã đứng ra kết nối.

Xin hãy bước ra phía trước...

....Kisaki Tetta"

'Kisaki....Kisaki Tetta...lại...thất bại rồi'

"Một tin vui trong đêm huyết chiến, Baji Keisuke vẫn còn sống.

Đó là điều đáng vui mừng cho bang chúng ta.

Nhưng vết thương vẫn chưa lành lặn nên không thể xuất hiện tại đây.

Phó đội trưởng nhất phiên đội - Matsuno Chifuyu.

Mày nói đi"

Nghe hô, Chifuyu từ sau liền bước ra, chấp hai tay phía sau mà nói.

"Tôi đã rất lo lắng cho tình trạng của Baji-san khi còn đang cấp cứu trong phòng vì vết thương quá nặng và đã ngừng thở trên tay tôi một lần.

Lúc đó tôi có ý nghĩ sẽ rời khỏi Touman nhưng Baji-san đã sống lại, và kêu tôi hãy tiếp tục.

Và Takemichi, Baji-san và tôi giao phó nhất phiên đội lại cho cậu!"

Và lúc đó, cậu rất vui mừng ngẩng cao đầu

"Tất cả ổn định lại"

Draken nói các thành viên liền im lặng đứng trước Mikey

"Như trước đây tôi đã nói, rằng sẽ có một thành viên vắng mặt trong 3 năm qua"

"Đúng rồi, lúc đó Tổng trưởng có giới thiệu ấy"

"Bây giờ xuất hiện rồi sao?"

"Không biết là ai đây??"

"...Em ra đây đi"

"Đến lượt em rồi nhỉ?"

Cô nói đi đến Mikey dưới bộ trang phục của bang, áo tay dài và váy dài ngang đầu gối

Tóc cô xả ngang lưng, mắt nhìn mọi người đang ngỡ ngàng

"LÀ CON GÁI SAO???"

"Trong bang mình cứ tưởng đâu chỉ có mỗi Sanchi thôi chứ?"

*xôn xao chập hai*

"Đây là thành viên vắng mặt 3 năm trước đã giới thiệu với mọi người"

"Tôi là Takahashi Kagami, danh Kinie.

Đã gia nhập bang nhưng lại không thể gặp mặt giới thiệu"

Cô nói đưa hai tay ra sau, Mikey liền nói

"Kinie, em có muốn vào đội của ai không?"

Mikey nói nhìn cô thì cô liền lắc đầu

"Em chỉ cần theo dõi và quan sát tất cả mọi người sau này, nếu có ai có ý định phản bội, thì em sẽ đứng ra giải quyết họ!"

"Được, tất cả có đồng ý không?"

"Nếu như là người mà Mikey tin tưởng và giới thiệu đây thì tất nhiên sẽ đồng ý rồi" - Smiley

"Cả tôi cũng vậy" - Mitsuya

"CHÚNG TÔI CŨNG VẬY!"

Tất cả nói đều cuối đầu xuống

"Được, buổi họp kết thúc.

Giải tán!"

- Mikey

Tất cả giải tán, Kisaki trước khi đi liền liếc nhìn cô

'Phải để mắt tới cô ta nhiều hơn mới được'

.

.

"Không ngờ cậu là thành viên của ba năm trước đấy...."

"Vì lúc đó tôi đã chuyển ra nước ngoài sống mà, lúc quay về thì mọi thứ khác hẵn"

"Kisaki....hắn ta một lần nữa...."

"....trước hết cậu nên về tương lai của 12 năm trước đi, kiếm Naoto rồi tìm thêm thông tin và xem hiện tại thay đổi như thế nào"

"Được!"

.

.

12 năm sau

"Ơ...đây là..."

Cậu vừa bắt tay Naoto thì lại thấy mình ngồi trong bàn ăn với nhiều người khác

"Đó là các thành viên cốt cán của Touman, Takemichi"

"Thành viên...cốt cán sao...?

'Những gương mặt này....lạ hoắt'..."

"Nói chuyện vui vẻ quá nhỉ?"

Giọng nói phát ra thì tất cả liền im lặng cúi đầu

"CHÀO BUỔI TỐI"

'Là....là Kisaki'

"Mọi người không cần làm vậy đâu!"

"Thật hiếm có khi mọi người tập hợp đầy đủ nhỉ?

Kisaki-san?"

- Hanma

"Đừng nói chuyện lặt vặt...."

Kisaki nói liền quay ngang cậu và Chifuyu

"Takemichi, Chifuyu.

Cho tao xin chút thời gian của bọn mày nhé?"

"À ừm...."

.

.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 14


.

.

.

"Nào ngồi đi"

Kisaki nói liền ngồi xuống cùng với Takemichi

"Chifuyu cũng ngồi đi"

"Tao tự biết mình"

"Vẫn chưa bỏ được tính cứng đầu đó nhỉ?"

'Thật sự Kisaki....hắn có thật sự là Kisaki Tetta không?'

"Chắc tụi bây hận tao lắm nhỉ?

Cũng thời điểm này vào 12 năm trước, Baji đã chết"

'Ba...Baji chết?

Chẳng phải Baji còn sống sao?

Sao lại thành ra thế này?'

"Đêm Huyết chiến Halloween, là do một tay tao sắp đặt.

Sử dụng Hanma lừa Kazutora thành lập Ba Lưu Bá La, dụ dỗ Zaxxi vào băng rồi sáp nhập vào Touman.

Tao rất mừng vì Baji còn sống nhưng vết thương nó càng lúc càng tệ hơn, nên lúc đó tự tay tao giải thoát cho nó.

Chẳng phải hai người đều tận mắt chứng kiến sao?"

Kisaki vừa nói vừa rót rượu ra 3 ly

"Kisaki!"

Takemichi nghe xong liền đứng dậy thì Kisaki để hai tay phía sau đứng dậy cúi đầu

"Thành thật xin lỗi, 12 năm trôi qua tao vẫn muốn nói lời xin lỗi.

Tao biết bọn bây rất hận tao nhưng chỉ riêng hôm nay, cùng nhau uống một ly?"

".....ừm....."

'Chẳng....chẳng lẽ....mọi thứ thay đổi rồi sao?

Còn Kinie?

Cô ấy đâu rồi....Chifuyu không hề nhắc cô ấy cả...'

.

.

"Hôm nay vui thật đấy, còn điều cuối cùng nữa..."

"??"

"Vừa rồi tao có nói [Tự tay tao giải thoát cho nó]"

"...???"

"Là nói xạo đó"

"Tao đã sử dụng Sanchi trong lúc Kinie [không có mặt] đã giết Baji vào hai ngày sau hôm ấy, vừa được mười phút tao mới bước vào"

"Kisaki, ý mày là sao?

Sanchi nào có thù oán gì với Baji-san mà..."

Chifuyu nói liền cảm thấy chống mặt rồi gục xuống

Khi tỉnh dậy cậu và Chifuyu đã bị trói trên ghế từ khi nào

"Chuyện gì thế này?"

"Takemichi"

"Chifuyu, vết thương đó của mày là sao?"

"Là thằng Kisaki...."

"Kisaki.....mình....bị bỏ thuốc ngủ?"

"Dậy rồi à Hanagaki?"

"Kisaki"

"Mày phiền phức thật đấy Matsuno, chuyện 12 năm trước mày vẫn chưa hề quên, trả thù cho Baji Keisuke sao?

Mày định ôm ảo mộng của Baji đến bao giờ?"

"Touman thật bẩn thiểu, tao cần phải thay đổi nó, giống như lời mày nói, tao là kẻ phản bội.

Takemichi ko liên quan gì cả."

'Chifuyu...'

"Mày vẫn làm vẻ mặt không liên quan đấy à?"

*đùng*

Kisaki cầm súng bắn vào bấp chân làm cậu la trong đau đớn

"TAO NÓI RỒI, KHÔNG CÓ LIÊN QUAN ĐẾN TAKEMICHI!

CẬU ẤY KHÔNG CÓ BIẾT VỀ CHUYỆN NÀY"

"CHÂN AAAAAAAA"

"Ồn quá, bọn này cùng một bọn mà chẳng phải sao?"

Kisaki nói đưa súng lên đầu Chifuyu

"Nào, còn lời gì trăn trối không?"

"Takemichi..."

"AAAAAAA"

"TAKEMICHI!"

"!!"

"Nghe đây...Takemichi, lời cuối cùng từ tao...12 năm này có quá nhiều thay đổi, xảy ra rất nhiều chuyện.

Mikey-kun đã mất bóng dáng, Draken thì vào tù.

Còn Kinie thì bị xe tông chết, Sanchi phát hiện ra xác cô ta ở bãi phế liệu.

Từ lúc nào mà chúng ta đã làm những chuyện bẩn thỉu.

Chúng ta đã trả giá cho rất nhiều chuyện.

NHƯNG MÀ GỐC RỄ CHẮC CHẮN ĐÃ KHÔNG THAY ĐỔI GÌ CẢ!"

"Chifuyu...."

"Kí ức của Baji-san, niềm tin từ Kinie, và Touman giao lại cho mày.

Cộng sự"

*Đùng*

"CHIFUYU"

Chỉ vừa thấy được nụ cười của cậu, phát súng lại nổ lên trước mặt Takemichi khiến cậu không khỏi rùng mình

"Giao Touman lại cho mày sao?

Đừng lo tao sẽ không giết mày ngay đâu"

Kisaki cười đưa súng vào đầu cậu lại nhìn thấy biểu cảm khó chịu từ Takemichi

"Cái bộ mặt gì đây hả?

CÓ PHẢI KHÔNG VẬY HẢ?"

Chẳng nói gì cả, chỉ trừng mắt mà nhìn hắn ta

"...Tạm biệt, [anh hùng] của tao"

*Cụp*

"Chuyện gì vậy hả?"

"Mất điện sao?"

"*suỵt* đừng phát ra âm thanh"

.

.

Một lúc sao, ở một nơi nào đó

.

"Đau quá..

'phải rồi, vì vết thương này mà mình mất đi ý thức' "

"Nó đã được sơ cứu..."

"Hả...."

Takemichi quay sang liền thấy bóng người trong rất quen thuộc

"Baji-san....không phải....

...là Kazu...tora-kun?"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 15


'Đúng rồi, đã lâu như vậy, thì cậu đã ra khỏi tù rồi'

Takemichi chưa kịp mừng thì bị Kazutora đá đấm cho vài cái

"Touman của tụi mày từ lúc nào đánh con gái vậy hả?"

...

"Dù gì thì mày không sao thì tốt rồi.

Tao muốn cứu Chifuyu....cậu ấy đã luôn một mình chiến đấu...còn mày thì sao?

Mày làm cái gì vậy hả?"

'...Ra vậy...thế giới của mình...tăm tối đến mức Chifuyu không còn tin tưởng..'

"Chẳng có gì lạ khi Touman lớn mạnh thế này, nhưng bọn mày lại đi hầu Kisaki.

Draken là tử tù, Mikey không rõ ở đâu.

Cả Kinie cũng phải chết trong vụ tai nạn xe thảm khóc"

"..."

"Nè Takemichi, Touman....đang hướng về đâu vậy?"

.

.

"Mikey đã nói [tạo ra thời đại của bất lương], nhưng mà....thuốc, mại dâm,...toàn là những việc phạm pháp...đây là thời đại mà Mikey muốn sao?

Là Touman mà Baji muốn bảo vệ sao?

Là một bang mà Kinie luôn hết mình vì nó sao?"

"Kazutora..."

"Họ không muốn như vậy, phải không Takemichi?"

"Ờ, Touman mà tao yêu quý không phải như thế này, nó lúc nào cũng luôn tỏa sáng!"

.

.

.

"Nè Kazutora, bây giờ kí ức tao rất mơ hồ, có thể là một khoảng thời gian kì lạ.

Nhưng mà tại sao Touman lại trở nên như bây giờ chứ?"

"...Là do Mikey!

Tận cùng là sự thay đổi của Mikey"

"Có kẻ nào đã đứng sau chuyện này đúng không?

Không phải chỉ riêng Kisaki thao túng sao?"

"Trong lúc mày bị Kisaki bắt, Peyan và Pachin đã bị giết.

Người ra lệnh không ai khác là Mikey.

Mitsuya vài tháng trước có hành tung không rõ ràng, Mikey bắt đầu thanh trừng các thành viên cũ.

Cậu ta còn không tin những kẻ thân cận, không còn là bất lương nữa.

Mikey...là kẻ cực ác"

"Kẻ..cực ác....còn Kinie?

Tại sao Kinie lại bị tai nạn xe chứ?"

"Kinie, em ấy là người kiên cường nhất trong thời gian đó.

Em ấy đã luôn ngăn cản Mikey trước những thứ [tồi tệ] trong thế giới bất lương này.

Tao đã luôn đi theo cả hai rồi tận mắt chứng kiến...Kinie bị đẩy ra khỏi lề đường"

"Bị đẩy....chẳng lẽ Mikey...."

"Không phải Mikey....mà là Hanma, hắn ta đi từ phía sau đẩy em ấy ra rồi xảy ra tai nạn"

"Kinie.....lúc đó tại sao Mikey không kéo cô ấy lại kia chứ"

"Không phải không kéo, mà là không biết.

Cậu ta khi thanh trừng hết những thành viên cũ đã không còn nghe lời bất cứ ai nữa, nên lúc Hanma đẩy Kinie thì Kisaki đã chắn tầm nhìn của Mikey rồi"

"Bọn khốn đó...."

"Dù sao thì Mikey bây giờ là một gã tồi tệ, tao muốn gặp và nói chuyện để cậu ta phải tránh xa bọn chúng"

"Bọn chúng?"

"Bạo lực từ Kisaki, tiền của Hắc Long.

Nếu không có hai thứ đó, Mikey sẽ tỉnh táo trở lại.

Hãy chung sức lại nào Takemichi, lần này tao sẽ cứu Mikey!"

.

.

Và trong xe, Kazutora nói chuyện với cậu rồi dừng lại

.

"Mày xuống đi, có người cần gặp mày ở hẻm này"

"Gặp tao?"

'Ai muốn gặp mình trong con hẻm này chứ'

.

"!

NAOTO"

"Tôi đợi cậu lâu rồi"

Ngồi trên bậc thang sắt trong hẻm, Naoto tiến đến cầm lấy tay cậu rồi còng chặt

"??"

"Hanagaki Takemichi, cậu đã bị bắt vào lúc 7 giờ 38 phút sáng.

Cảm ơn nhé Hanemiya-kun"

"Mày!"

"Thật đáng tiếc, Takemichi-kun"

"Naoto...tại sao..."

.

.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 16


Và khi cậu bị bắt về, Naoto liền nói ra hết sự thật cho cậu

Cậu thật sự đau khổ khi mình bị Kisaki lợi dụng, Chifuyu thì cố gắng bảo vệ cho Takemichi

Cậu gào thét trong sự khốn khổ, thấy hết các bằng chứng trước mắt, cậu không thể không rơi nước mắt được

Naoto liền đứng dậy ôm cậu, an ủi

"Em đã được anh cứu, không phải là anh không thể làm gì cả.

Thế giới đầu tiên mà em biết, bang Touman, cả Ryuguji Ken đều không có.

Cả Matsuno Chifuyu, Hanemiya Kazutora và cả Baji Keisuke.

Tất cả đều không có, Takemichi-kun.

Nếu không có những suy nghĩ của họ thì cho tới giờ không thể xâm nhập vào Touman rồi"

"..!!"

"Liên kết những suy nghĩ của họ, chính là anh.

Người có thể thay đổi Touman.

Người có thể cứu chị em.

Chỉ có thể là anh thôi Takemichi.

Xin anh hãy thay đổi thế giới tàn ác này.

Takemichi-kun."

"...Naoto, chuyến du hành này anh đã trở thành đội trưởng nhất phiên đội, anh bước tới gần hơn vị trí người đứng đầu Touman.

Chính vì vậy mà anh nghĩ tương lai sẽ tốt hơn một chút.

Nhưng mà...Hina lại bị giết, thêm vào đó người giết lại là anh"

"Anh không thấy lạ sao?

Dù cho thời gian có lập đi lập lại thì chị em vẫn bị giết dưới Touman!"

!!!

"Không phải, quá nhiều lần trùng hợp đi, Kisaki rõ ràng có dính líu đến anh và chị hai em"

"Kisaki, hắn ta rất nguy hiểm.

Và cậu kể chỉ là một phần của hắn ta"

"Kinie, Kinie đã từng nói với anh, Kisaki rất nguy hiểm"

"Kinie...Kinie là người trong bang Touman bị tai nạn xe nghiêm trọng năm đó sao??*bất ngờ*"

"Ờ, cô ấy còn biết luôn anh du hành về quá khứ nữa!"

"Hả?

Còn cô ấy?

Có nói gì không?"

"Cô ấy nói cô ấy từ một thế giới khác xuyên đến đây, và đang sống trong quá khứ, lúc đó cô ấy còn muốn hợp tác với anh, lúc anh quay về tương lai của 12 năm sau, cô ấy sẽ thay anh bảo vệ Touman...nhưng lại...."

"Không thể tin được..."

*Rầm rầm*

"Em muốn thảo luận nhiều đối sách với anh nhưng không còn thời gian.

Anh sẽ chuyển đến nơi tạm giam, đến lúc đó em và anh sẽ khó có thể gặp nhau được!"

"Nơi tạm giam..."

"Takemichi, nếu anh không đi ngay bây giờ thì sẽ là không bao giờ!"

"Hả...nhưng mà....anh hiểu rồi"

"Anh và Kisaki Tetta trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì, đó là chìa khóa giải đáp bí ẩn từ cái chết của chị em, cùng lúc đó hãy nói cho Kinie biết và nhờ sự giúp đỡ từ cô ấy!"

'Chifuyu, Kazutora, cảm ơn nhé.

Nhờ bọn mày mà tao mới biết thêm nhiều kẻ địch.

Băng Hắc Long cũ, Kisaki, chúng nhắm vào Mikey.

Tao sẽ loại bỏ chúng ra khỏi Touman, tao sẽ cứu Hina và mọi người'

Cả hai liền bắt tay thì cậu quay về thế giới cũ

"STRIKE!!"

'Bowling??'

"Anh chơi giỏi ghê Takemichi, Hina thì dở rồi"

'Vậy...là mình quay về rồi....'
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 17


Chiều hôm đó, cô từ nhà của mình đi ra liền cảm thấy bất an

'Có chuyện gì sao Linh?'

'À....tự dưng thấy lo cho Takemichi thôi...'

'Cô vẫn còn trách mình sao Linh....chuyện của Baji...'

'Thằng khốn Kisaki đó, nhân lúc hắn tặng một băng đến làm quen với tôi thì dụ Sanchi giết chết Baji.

Chỉ vì mẹ nó đang cần tiền trả nợ mà nó nghe theo lệnh từ thằng đó'

'Thật sự Baji có tuổi thọ rất cao, nhưng Kisaki đã thay đổi nó rất nhanh....'

'Tct, càng nói càng tức.

Bây giờ con Sanchi nó bị đuổi khỏi bang và ở trong tù kết án thêm 3 năm.

Cũng may bên Suki và Kanu chưa biết, nếu không thì có án mạng xảy ra là chết nữa'

'Nhưng giờ cô tính làm sao đây Linh?

Sắp đến trận chiến đó rồi'

'Trận chiến đó tôi không có quyền xen vào, Takemichi sẽ cùng những người bạn mình giải quyết'

.

.

.

"Tao...lúc đó tao không thể làm được gì để giúp Baji...."

"Chuyện qua lâu rồi, không trách mày được.

Kinie đã đứng ra giải quyết Sanchi và tự cô ta đi đầu thú và nhận kết án 3 năm tù.

Mikey lúc đó hoàn toàn suy sụp, nhưng nhờ có Kinie lúc đó đã luôn ở cạnh Mikey nên cậu ta đã không nghĩ đến nữa"

"Kinie....Mikey...."

.

.

.

Hai ngày sau, tại chỗ hợp mặt

"Chẳng lẽ Hakkai là em trai của Tổng trưởng Hắc Long sao?"

- Smiley

"Mày biết trước rồi đúng không, Mitsuya?"

- Muchou

"..."

"Bọn Hắc Long thật phiền phức" - Hanma

"Chỉ còn cách chiến luôn đi" - Kisaki

"Các thành viên cốt cán tập trung lại rồi nhỉ?"

- Draken

"Vào đi" - Mikey

"Takemichi, Hakkai" - Kagami

Và lúc đó cô chỉ ngồi nghe bọn họ nói chuyện nên không xen vào, ngồi cạnh Mikey quậy tóc

.

"Tính sao đây Mikey?"

"Chuyện của nhị phiên đội thì để Mitsuya giải quyết"

"Xin lỗi Taka-chan, chuyện này tao đã quyết rồi"

"Đừng làm bộ dạng đó Hakkai, tao hiểu mà"

"!!!!

Taka-chan, cảm ơn đã luôn giúp đỡ trong thời gian qua*cúi đầu*"

"Hả??

Mày nói gì vậy?

Tao chưa đồng ý mà"

"Ể?"

- Takemichi

"Đi gặp Tajiu nào"

"Hả???"

"Taka-chan..."

Khi nói xong, tất cả liền rời đi ngay

"Này này, như vậy có ổn không đấy?"

- Smiley

"Đi gặp thẳng tổng trưởng đấy" - Kisaki

"Cứ để họ đi"

Cô nói làm mọi người chú ý đến

"Nếu bên Hắc Long đụng chạm thành viên Touman, chiến tranh toàn diện!"

"Nè nè Kinie, đừng tưởng mày là con gái được tổng trưởng đích thân giới thiệu...."

- Muchou

"THÌ ĐỪNG CÓ QUẬY CÁI ĐẦU TỔNG TRƯỞNG VẬY CHỨ?"

Tất cả nói chỉ tay lên đầu Mikey

"Ơ?

Nhìn nó đẹp mà đúng không?"

"Nè, em quậy cái đầu anh ra gì rồi vậy?"

"Thì buộc thêm hai chùm hai bên cho anh đó..."

"......Kinie.....cho em ba giây để chạy đấy....

1...."

"Thôi chết rồi Draken ơi, Mikey điên lên rồi kìa"

Cô tái mặt nhảy xuống kéo áo Draken

"Nè nè, không liên quan đến tôi à nghen.

Chẳng phải cả hai hồi đó ngang tài ngang sức hay sao?

Đấm nhau đi"

"Xúi bậy!

Cái đó là hồi xưa lắc xưa lơ rồi, Mikey điên lên còn hơn em hồi đó đó"

"2......"

"*sợ hãi.....*"

"3...."

"Mikey à....anh có muốn ăn Dorayaki không?

Để em đi mua cho anh he...?"

"Kinie....em còn CHƯA TRẢ NỢ 7 YÊN CHO ANH, RỒI EM LÀM BAY CÁI HÌNH TƯỢNG TỔNG TRƯỞNG RỒI!"

"EM XIN LỖI!!!"

"ĐỨNG LẠI ĐÓ KINIE"

.

.

.

"Cả hai thân nhau đến vậy à?"

- Hanma

"Từ hồi còn nhỏ luôn chứ đùa" - Draken - "Mà, chút nữa hai đứa nó rượt nhau đến đứt hơi mới dừng, hợp mặt đến đây giản tán được rồi."

"Ờ!"

'.....'

.

.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 18


"Cảm ơn anh đã đưa em về Mikey"

"Ờ, giờ anh phải đến chỗ Mitsuya.

Em vào nhà trước đi"

"Ừm!"

"Kinie này..."

"Còn chuyện gì sao, Mikey?"

"....Khi chuyện của Hắc Long êm xui, anh có chuyện nói với em mà 3 năm trước anh chưa nói được, có được không?"

"Tất nhiên rồi, em sẽ lắng nghe nó thật kĩ"

"Cảm ơn em, Kagami!"

"!!!"

Cô bất ngờ khi Mikey gọi tên mình xong quay xe lại

"Trời đang lạnh rồi đấy, nhớ mà mặc ấm vào!"

"Em biết rồi"

Mikey nghe xong liền cười chạy đi

"Anh ta hơi lạ à nha....."

'Lạ thiệt'

'Má ơi, hết hồn à'

'Tôi mới là người hết hồn nè'

'Mệt quá, sao xuất hiện bất thình lình vậy?'

'Thì đó, xem cô định làm gì tiếp theo đây nè, trời tối rồi còn gì?'

'À....giờ tôi không có quyền xen vào trận đấu này nên ngồi đợi thôi'

'Giáng sinh sắp đến rồi nên lạnh quá nhỉ?'

'Ờ, nay đã 24 tháng 12 rồi.....'

.

.

'Mà khoan, anh cũng biết lạnh đấy à?'

'Biết chứ sao không nhỏ này!'

'Thôi thôi, anh chỉ là Sứ Giả, là vật thể vô hình như linh hồn và không thể nói chuyện với ai trên trần gian này ngoài tôi đâu, chắc anh đây cô đơn lắm phải không?

Bởi vậy, chả ai theo là thôi rồi.

Giáng sinh một mình'

'Bà già mày mày điên à, mày muốn chết đúng không?

Ôi con tim nhỏ bé của tôi'

'._.'

.

.

.

Sáng hôm sau, cô mặc thường phục đeo thêm khăn len mà đi ra ngoài nhà

"Wao....đây là lần đầu tiên mình đứng trên tuyết luôn đấy....thích thật"

Cô nói bước ra liền thấy Hinata, người học chung với cô mới chỉ 1 tháng

"Hina!"

"Ơ?"

Hinata quay lại thì thấy cô chạy đến liền lập tức nhận ra

"Aa cậu là...Kagami đúng không?"

"Quả là Hina, nhận ra mình ngay luôn"

"Haha, lâu quá mới gặp lại cậu đấy.

Cậu về nước từ khi nào vậy?"

"À thì....chắc là khoảng 2 tháng trước"

"Vậy mà không báo cho Hina một tiếng, buồn ghê"

"Xin lỗi Hina, tại lúc đó mình còn nhiều việc bận nên không thể đến gặp cậu được"

"Ra vậy.

Nè Kagami, chúng ta đi uống Cacao nóng không?"

"Có sao không, mau đi thôi"

Cả hai đi uống cacao, bàn về vấn đề học tập mỗi người, hỏi thăm nhau về gia đình xong thì quay về nhà

"Ôi....chờ đến đêm ra ngoài thêm một lần nữa nhỉ..."

Cô nói ngồi vào ghế bật tivi lên xem

'Thảnh thơi qua ha'

'Ờ, đợi đến tối thì tôi gặp Emma ở đền, Emma nói đêm giáng sinh nào Mikey cũng đến cầu nguyện hết'

'Ra là vậy, mà nè, có game chơi không vậy?

Ta nghe nói trần gian thời này có nhiều thứ lạ hơn ngày mà ta còn sống.'

'Muốn chơi à?'

'Tất nhiên, ta muốn thử nó chơi như nào'

'Vậy sao?

Muốn tôi đích thân chỉ không nào?'

'Được đấy, chỉ ta chơi đi'

'Phải có điều kiện đi kèm'

'Biết ngay mà'

'Hehehe'

.

.

.

Tối đến.

*reng reng*

"Hửm? *bắt máy* Alo Emma, có chuyện gì vậy?"

"Nè nè đầu than, bà có thấy Takemichi ở đâu không?

Sẵn tiện thì bà mau đến trước nhà Hina luôn đi"

"Từ từ, tôi không thấy Takemichi đang ở đâu cả.

Tôi cũng đang trên đường đi đến đây.

Bộ Hina có chuyện gì sao?"

"Có đó, bị thằng Takemichi đó đá vào đêm giáng sinh luôn mới chịu nè"

"Ể?

Cái quái gì vậy?

Vậy bà có điện cho ai kiếm Takemichi chưa?"

"Vừa mới điện cho Draken thôi, hình như cả hai biết thằng đó ở đâu rồi"

"Haizz, rồi rồi tôi đến ngay đây.

Chờ chút đi"

"Ừm"

*tít tít*

"Haizz, quên luôn cái vụ Takemichi đá Hina vào đêm giáng sinh"

Cô lắc đầu chạy nhanh đến trước nhà Hina

5 phút sao

"Ơi, đến rồi kìa"

"Trời ạ, Kagami không sau chứ?"

"Không không, tôi không sao đâu"

"Haizz, đã 12 giờ mấy rồi mà bọn họ còn chưa thấy Takemichi sao?"

- Emma

"Từ từ chút đến thôi, đừng gắp gáp chứ Emma" - Kagami

"Từ từ của họ đã là 12h13 phút rồi ấy"

"...."

"Sao thế Hina?"

- Kagami

"Chỉ là tớ khi gặp mặt Takemichi-kun thì sẽ không biết nói gì hết....có khi sẽ khóc mất..."

"Đừng lo" - Kagami

"Còn có bọn này mà!"

- Emma

"!!Cảm ơn Emma, Kagami"

.

.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 19


.

.

.

"Ô, đến rồi kìa"

Cô nói làm cả hai quay lại thì Takemichi đi đến đứng trước Hina

"Hina..."

"Anh lại đánh nhau rồi đúng không..."

"...Hina..."

!!!

"HINA ANH XIN LỖI!

ANH....LÀ BẤT LƯƠNG.

ANH HIỂU NHỮNG GÌ MÀ BỐ EM NÓI"

Takemichi khóc lớn quỳ xuống nền tuyết lạnh

"Nếu tại anh mà Hina có xảy ra chuyện gì không hay thì thật không chấp nhận được, dù anh đã thề là sẽ cứu em..."

"Cứu em?"

- Hina ngỡ ngàng

"Ý là sao đây?"

- Draken

"Cậu ta khó hiểu thật nhỉ?*giả ngơ*" - Kagami

"Vì anh chắc chắn sẽ bảo vệ Hina, cho dù...em có chết"

"Ể...anh...đang nói gì vậy...."

"Dù em có bị xe tải đâm, hay dù em không còn cảm giác ở chân...dù có bao nhiêu lần anh vẫn sẽ bảo vệ em.

VÌ VẬY MÌNH ĐỪNG CHIA TAY NỮA CÓ ĐƯỢC KHÔNG?"

".....Hãy đưa em đi....lễ chùa đầu năm...."

"..."

"Mình làm lành nhé!"

"TỐT QUÁ RỒI HINAAAA"

"Thôi nào, đừng khóc nữa"

"Vậy là tốt quá rồi Hina nhỉ? *xụt xịt*"

"Cả hai đã làm lành rồi!! *khóc theo*"

"Nè nè, sao cả hai lại khóc chứ?"

- Mikey

"...yếu ớt với con gái, đánh đấm cũng yếu nữa.

Nhưng những lúc khó khăn lại trở nên đáng tin cậy, thật sự rất giống [người đó] nhỉ Mikey?"

"Ừm!

Takemichi, cùng chạy xe một chút nào!

Nhanh nào!"

"Hả?

Giờ này á?

Chờ đã Mikey-kun"

"Ỏ, chạy luôn rồi kìa."

- Kagami

"Rồi cả hai định khi nào về đây?"

- Draken

"Draken chở Emma về trước đi, em có việc nên về sau"

"Được thôi."

- Draken trả lời

"Ừm, cẩn thận đấy nhá đầu than"

"Ờ!"

"Vậy Hina vào nhà trước nhé, lễ chùa đầu năm gặp lại!"

"Ok!"

.

.

.

"Lạnh thật nhỉ....mới đây sắp sang năm mới rồi...."

Cô nói đi trên đường lớn đang đầy xe qua lại

"Haizzz....3 anh ấy hiện đang ở đâu rồi....Takeomi...Waka-san, Benkei....từ lúc đó mình chả còn gặp cả 3 nữa..."

Cô nói rồi dừng lại trước quán mì Ramen

"Ăn một chút nhỉ..."

.

.

Nhiều phút sao, cô bước ra khỏi quán thì liền đụng trúng một người

"Aa xin lỗi, do tôi không biết có người đang đi đến, cậu không sao chứ?"

"...Không sao!"

Người đó trùm đầu trầm tính trả lời cô rồi đi vào luôn

"Ôi lạnh chết tôi rồi"

Kagami chịu không nổi liền chạy ùa ra ngoài

"Mau về nhà để nằm lên cái chăn ấm áp kia thôi aaa......

mà khoan....mới nảy mình đụng trúng..."

.

.

.

31/12/2005, lễ chùa đầu năm được diễn ra, cô thì còn đang chuẩn bị cho cái kimono của mình vì cô ở một mình mà

"Có cần giúp không?"

"!!!"

Kagami giật mình mà che người nhìn dáo dác, thở dài mà đứng dậy chỉnh tiếp kho thấy bóng lưng của Sứ Giả đang dựa trước cửa

"Anh-mà cũng-biết mặc cái n--hà..."

20 phút sao

"Trời ơi, mệt chết đi được"

"Biết mệt rồi sao?"

"Thôi đi mà--"

"Kinie, em đi chưa vậy?"

'Mikey?

Anh ấy đến sao?'

Cô bất ngờ ngồi dậy, Sứ Giả liền ẩn mình mất đi.

"Cảm ơn anh nhé, Sứ Giả!"

"..."

Nói xong vẫn không thấy hồi âm, Kagami cũng mang theo chiếc túi nhỏ bước ra khỏi cửa

"Wow, trong em đẹp lắm đấy"

"Cảm ơn anh"

"Em đi với anh một chút được chứ?

Anh còn điều chưa thể nói với em được..."

"À vâng"

Cô liền gật đầu đi theo cậu trên còn đường đầy tuyết kia

"Aa, Kinie này, anh đã nghĩ rất nhiều về hai việc, em muốn biết nó chứ?"

"Hai việc ư...em hơi tò mò rồi đấy"

"Anh đã luôn sợ hãi sao trận Huyết chiến Halloween, anh đã giết chết Zaxxi và rồi khi em xuất hiện, anh đã không còn biết gì cả.

Và anh đã có linh cảm rằng anh còn có thêm một bản tính khác trong con người anh..."

"Mikey...."

"Và sao đó anh đã sợ, sợ một ngày nào đó anh sẽ hại luôn cả em và mọi người...Kagami, anh phải làm sao đây...phải làm sao để ngăn cản nó được chứ..."

"Nếu anh không ngăn cản được nó, Takemichi, Ema, Draken, Chifuyu lẫn em và mọi người sẽ đến cứu lấy anh!"

"!!!"

"Dù anh đi đâu, hay đánh mất cả bản thân mình, thì em và mọi người sẽ bảo vệ anh, cứu anh khỏi cơn ác mộng đó"

"Kagami....cảm ơn em, anh thấy trong lòng nhẹ đi rồi"

"Mà...còn việc cuối anh đã nghĩ....nó là gì vậy?"

"Khó nói lắm..."

Cô nghe xong liền ngỡ ngàng, dừng lại nhìn Mikey

"Anh đang giấu em cái gì đúng không?"

"....chỉ là khó nói với em thôi..."

"Đáng ghi thật đấy"

"Hahaha, đến lúc đó anh sẽ nói cho em.

Giờ cùng đến đền thôi *nắm tay cô chạy đi*"

"Vâng ể Mikey, anh kéo em chạy nhanh quá đấy!

Chậm chút đi Mikey"

"Hahaha"

.

.

.

'Tiếc thật đấy, Kagami.'
 
Back
Top Bottom