Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ĐM/NP] Hạ lưu bỉ ổi

[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
120


403.

Người xúi tôi trốn là Tịch Số nên hắn đâu thể bỏ mặc tôi được.

Tôi ra sức nháy mắt với hắn, cố đánh thức lương tri của hắn, đừng nghe lời Mẫn Xuyên Thanh mà bỏ tôi lại.

Tịch Số đứng dậy sửa gọng kính trên sống mũi, sắc đỏ trên má dần phai nhạt, vì quay lưng về phía cửa sổ nên ánh sáng không chiếu vào mặt hắn, khiến ánh mắt hắn càng tối tăm hơn.

Hắn nhìn tôi rồi nhìn Mẫn Xuyên Thanh sau lưng tôi, chỉ yên lặng đứng đó chứ không bỏ đi.

Lưng tôi dán vào người Mẫn Xuyên Thanh, qua vải áo vẫn cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh, còn có mùi nước giặt anh hay dùng, rõ ràng rất ấm áp nhưng tôi lại nhịn không được rùng mình một cái.

Mẫn Xuyên Thanh cao hơn tôi nên khi bị anh bế tôi phải nhón chân mới chạm tới đất, cảm giác chơi vơi khiến tôi hơi hoảng.

Tôi cố bình tĩnh lại rồi nghĩ xem những việc mình vừa làm có gì đáng lên án không?

Ừm......

Hình như chỗ nào cũng vô đạo đức cả!

Chờ Tịch Số đi xong, biết đâu Mẫn Xuyên Thanh sẽ nổi trận lôi đình với tôi cũng nên – Mặc dù anh rất tốt tính, biết tôi ngoại tình cũng không lộ rõ sự tức giận, khi nhìn tôi luôn mỉm cười dịu dàng.

Chính vì anh không giận nên tôi càng lo hơn.

Mỗi khi Thịnh Thành Tố kích động sẽ bộc lộ cảm xúc ra mặt, tôi còn có thể đoán được hành động tiếp theo của hắn.

"Chưa đi nữa à?"

Mẫn Xuyên Thanh hỏi.

Tịch Số nhíu mày nói: "Mẫn Xuyên Thanh, anh và đàn em kia chẳng khác gì nhau cả."

Mẫn Xuyên Thanh cười: "Em lấy tư cách gì để nói câu này?"

Cánh tay mạnh mẽ của anh vòng qua bụng tôi, vững vàng giữ chặt tôi nên tôi đành phải ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ, không dám hó hé vì sợ họ chĩa mũi dùi vào mình.

Anh vừa nói vừa xoa ngón cái tay trái quanh rốn tôi, tôi nhột đến nỗi suýt phá lên cười.

Tịch Số làm thinh, Mẫn Xuyên Thanh lại nói tiếp: "Hôm liên hoan anh đã nói Hạ Trân đang hẹn hò với anh, em ngồi ngay bên cạnh chắc phải nghe rõ nhất chứ nhỉ?"

404.

Tôi không đeo kính, chỉ cần đứng xa một chút sẽ không thấy rõ mặt người khác, vì vậy không thấy được biểu cảm của Tịch Số khi hắn rời đi.

Thân hình hắn khẽ run, chắc không phải đang khóc đấy chứ?

Giọng hội trưởng lúc nãy hơi đáng sợ, nếu người bị chất vấn là tôi thì tôi đã quỳ xuống ôm đùi anh khóc lóc van xin rồi.

Giờ này không ai bén mảng tới đây nên hành lang lặng ngắt như tờ, tiếng bước chân của Tịch Số xa dần, mọi thứ yên tĩnh trở lại.

"Chỗ này có sợ nhột không?"

Anh lại cù lét bụng tôi mấy cái.

Lần này tôi không chịu nổi nữa, vặn người né tránh tay anh, nhột đến mức cười ngặt nghẽo trong ngực anh: "Hội trưởng, đừng cù nữa......"

Mẫn Xuyên Thanh dừng lại, hôn tai tôi một cái rồi thì thầm: "Anh đâu còn là hội trưởng nữa, sau này em cứ gọi tên anh là được rồi......

Đừng khách sáo với anh như vậy."

Tôi ôm bụng, cố nín cười rồi cúi đầu hỏi anh: "Anh có giận không?"

Anh đáp: "Có chút xíu."

Tôi lí nhí giải thích: "Em đang vạch rõ giới hạn với cậu ấy, cậu ấy cũng chỉ mời em ăn gà rán thôi chứ không làm gì hết."

Mẫn Xuyên Thanh không chất vấn tôi mà chỉ "ừ" một tiếng.

Tôi quay đầu quan sát vẻ mặt anh, anh cong mắt cười hôn lên má tôi.

Tôi hỏi: "Anh không tin đúng không?"

Mẫn Xuyên Thanh đáp: "Tin chứ."

Tôi cảm thấy anh không tin lời mình nói, mà hình như anh cũng chẳng quan tâm sự thật là gì: "Tụi mình đang hẹn hò mà, anh sẽ tin em vô điều kiện."

405. (Góc nhìn thứ ba)

Điện thoại hiện ra tin nhắn mới.

Thịnh Thành Tố nhìn tên hiển thị, là Mẫn Xuyên Thanh chứ không phải Hạ Trân.

Hắn định làm ngơ, nhưng lại cảm thấy tin nhắn có liên quan đến Hạ Trân nên vẫn mở ra xem.

Mẫn Xuyên Thanh: [Hình ảnh]

Đó là một bức ảnh chụp lén.

Thiếu niên trong ảnh gần như dựa cả người vào một nam sinh khác, mặt hai người kề sát nhau, nhìn từ góc độ chụp lén giống như đang hôn nhau vậy.

Nam sinh còn vòng hai tay qua eo cậu, tư thế hết sức mờ ám.

Trong ánh sáng rọi vào từ cửa sổ, mái tóc ngắn của thiếu niên ngả sang màu nâu, áo đồng phục hơi rộng khiến cánh tay cậu nhỏ xíu.

Là Hạ Trân.

Thịnh Thành Tố lập tức nhận ra chủ nhân bóng lưng này.

Còn người kia......

Nam sinh đeo kính hình như là tên họ Tịch lần trước.

Hẹn hò hai người vẫn chưa đủ sao?

Thịnh Thành Tố bóp méo chai nước thể thao trong tay rồi hít sâu một hơi.

Rốt cuộc Hạ Trân đang làm gì vậy?

Hắn phải đi hỏi cho ra lẽ mới được.

Hắn sẽ đấm tên họ Tịch trước, sau đó tét mông Hạ Trân!
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
121


406.

Biết thế chẳng trốn làm gì.

Tôi tưởng Mẫn Xuyên Thanh rất bận, không tìm thấy tôi thì sẽ bỏ cuộc, ai ngờ anh lại kiên trì như vậy.

Đôi mắt đẹp của anh hơi cong lên, nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng như mọi khi, không hề trách tôi câu nào, tôi nghe lời ngồi vào lòng anh, tựa đầu vào tay vịn sofa rồi nhắm mắt ngủ trưa.

Nhưng tư thế này làm sao ngủ được chứ?

Lúc thì tôi nhớ lại tình huống xấu hổ ban nãy, lúc thì nghĩ trọng lượng của mình gần như dồn hết lên đùi Mẫn Xuyên Thanh, chẳng lẽ anh không thấy nặng sao?

Anh nhẹ nhàng vuốt tóc tôi như đang vuốt ve một chú mèo con, tôi cảm thấy Mẫn Xuyên Thanh xem tôi như thú cưng nên mới bao dung tôi như vậy.

Người thường có tốt tính cỡ nào mà bị lừa liên tục thì cũng phải nổi giận chứ nhỉ?

Tôi ngửi mùi hương dìu dịu trên đồng phục của anh, không ngăn được mình suy nghĩ vẩn vơ.

Trời đã trở lạnh nhưng khi dựa sát người khác vẫn hơi nóng, tôi khẽ cựa quậy rồi nghĩ thầm: Giờ nghỉ trưa sắp hết rồi, ráng chịu thêm chút nữa vậy.

Ngón tay Mẫn Xuyên Thanh lướt qua tai tôi, anh hỏi tôi: "Em sợ anh à?"

Tôi lắc đầu, anh hỏi tiếp: "Vậy sao lại trốn?"

"Em, em đâu có......"

Tôi dựa vào cánh tay anh rồi ngẩng đầu nhìn anh, theo bản năng nuốt ngược lời giải thích vào trong —— Sự thật đã rõ như ban ngày, dù có chối cũng chẳng thuyết phục được anh, "Vì ăn chung sẽ bị......

Em muốn yên tĩnh ngủ trưa nên mới kiếm cớ chạy tới đây."

Mẫn Xuyên Thanh hỏi tôi: "Ăn chung sẽ bị gì?"

Tôi bị anh nhìn chằm chằm làm gò má nóng bừng, lại cúi đầu xuống, co rúm như chim cút, lí nhí nói: "Bị, bị hôn, còn có cái kia nữa......"

Một người tôi còn chịu được, hai người cùng lúc thì khó đối phó lắm!

"Không phải sợ anh?"

Anh từ từ cúi đầu tới sát mặt tôi, "Chỉ là không muốn ba người ăn chung thôi đúng không?"

Tôi gật đầu.

Chắc anh sẽ chấp nhận lý do này nhỉ?

Mẫn Xuyên Thanh cười nói: "Vậy anh sẽ nghĩ cách sắp xếp, sau này không quấy rầy Tiểu Hạ ngủ nữa."

Nói xong anh lại hỏi tôi: "Tiểu Hạ có ghét bị anh hôn không?"

Tôi đáp: "Không ạ."

Tôi thực sự không ghét bị Mẫn Xuyên Thanh hôn, anh có kỹ năng hôn tuyệt nhất mà tôi từng trải nghiệm, mỗi lần hôn sâu đều rất dịu dàng, không phải kiểu hôn mạnh bạo mà sẽ cho tôi không gian để thở.

Trong lúc hôn, đầu óc tôi trở nên nhẹ bẫng, hệt như một viên kẹo bị anh ăn mất, từ từ tan ra trên đầu lưỡi ấm áp của anh.

Hôn xong miệng tôi hơi tê, nhưng cảm giác cũng không tệ.

"Vậy là tốt rồi," anh tiến lại gần hơn, chóp mũi chúng tôi suýt chạm nhau, "Anh muốn hôn em lắm."

Tôi chưa kịp phản ứng thì môi anh đã áp vào môi tôi.

Anh đang ngậm kẹo trong miệng nên đầu lưỡi có vị ngọt của cam quýt.

"Hoa cam đấy."

Anh nhả môi tôi ra rồi hỏi: "Thích vị này không?"

Tôi nuốt nước kẹo, vừa thở dốc vừa ngơ ngác thưởng thức hương vị anh để lại, vị ngọt trong miệng có vẻ rất cao cấp, còn thoang thoảng hương hoa.

Tôi nói nụ hôn của anh có hương vị rất ngon, tôi thích lắm.

Mẫn Xuyên Thanh nâng cằm tôi lên, hôn tôi thêm lần nữa rồi cười nói: "Tiếc là vẫn còn mùi gà rán."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
122


407.

Tim tôi đập loạn suốt giờ nghỉ trưa, mãi đến lúc chuông reo vẫn chưa ngủ được.

Mẫn Xuyên Thanh không nói thẳng nhưng đã thể hiện rất rõ ràng – Anh để bụng chuyện tôi thân mật với người khác, lần này không so đo với tôi chắc vì muốn cho tôi cơ hội.

Nếu bị anh bắt gặp lần thứ ba, có thể hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Tôi mơ hồ có linh cảm này, lo lắng nghĩ: Trước khi đàn anh Mẫn tốt nghiệp, mình không được làm bậy nữa.

408.

Buổi chiều sau khi tan học, tôi trực nhật giùm người khác rồi xuống lầu đổ rác, khi quay lại thì thấy Thịnh Thành Tố đứng đợi ngoài lớp.

Chiếc túi chéo màu đen của hắn không màu mè mà chỉ in logo hình chó, bên hông gắn một sợi xích bạc mảnh.

Tôi chạy tới cười với hắn: "Chờ xíu nha, anh chưa bỏ sách vở vào ba lô nữa."

Thịnh Thành Tố lại trưng ra vẻ mặt lạnh lùng, nhưng vì lúc nào hắn cũng vậy nên tôi không nhận ra hắn đang giận.

Hắn mở miệng định nói gì đó, nhưng tôi đã quay đầu chạy vào lớp, không cho hắn cơ hội mở lời.

Lần trước đến nhà Mẫn Xuyên Thanh chơi, tôi quên chuẩn bị quà cho người nhà anh, lần này tôi rút kinh nghiệm mua sẵn một hộp bánh được nhiều người khen, không quá đắt cũng không quá rẻ.

Ngoài ra tôi còn mua cho Thịnh Thành Tố một món quà nhỏ.

Có một dạo đồ len rất hot trong trường, tôi mua cả đống vật liệu, cuối cùng còn dư một ít, mỗi khi rảnh rỗi tôi lại lấy ra đan cho vui.

Tôi gắn khoen vòng vào con mèo đen mình tự đan để tiện móc vào ba lô làm vật trang trí: "Tặng em nè."

"Gì vậy?"

Thịnh Thành Tố cầm con mèo có khuôn mặt méo xệch mà tôi tự đan, nhíu mày nhìn một lát rồi hỏi: "Chuột à?"

Tôi nói: "Mèo chứ bộ!"

Hắn nói: "Xấu òm."

Sao hắn lại thế chứ, chẳng nói được câu nào lọt tai cả.

Tôi định giật lại con mèo, lầm bầm nói: "Anh đan mấy đêm mới xong đó, không lấy thì trả lại đây."

Thịnh Thành Tố đút tay vào túi áo rồi hất cằm lên, ỷ mình cao hơn tôi một cái đầu nên trịch thượng nhìn tôi: "Người khác có không?"

Tôi nói: "Anh chỉ đan một cái thôi."

Nói xong tôi lại cho hắn xem bánh ngọt mình mua: "Quà thăm nhà đó, anh chu đáo lắm đúng không?"

Thịnh Thành Tố cầm túi bánh, không bình phẩm gì.

Cũng đúng thôi, hắn giàu hơn tôi nên đâu thiếu mấy thứ này.

Nhưng hắn đã nhận thì chứng tỏ tôi không chọn nhầm đúng không?

409.

Thịnh Thành Tố khiến tôi liên tưởng đến ma vương sống một mình trong lâu đài trong phim hoạt hình, thật muốn biết chỗ ở của hắn trông thế nào.

Ba lô, giày và quần áo của hắn đều là hàng hiệu, biết đâu là một cậu ấm có người hầu kẻ hạ cũng nên.

Sau khi lên xe, tôi phấn khích nói ra ý nghĩ của mình.

"......"

Khóe miệng Thịnh Thành Tố giật giật, "Lâu đài?

Anh nghĩ vớ vẩn gì thế hả?"

"Đùa thôi, ý anh đang khen em có khí chất cao quý đó."

Tôi ôm ba lô nháy mắt với hắn, "À mà em vừa định nói gì với anh vậy?"

Hắn đột nhiên im lặng, quay mặt nhìn ra cửa sổ rồi nói: "Không có gì."

Rõ ràng là có mà.

Tôi xích lại gần Thịnh Thành Tố, nhìn chằm chằm góc nghiêng thần thánh của hắn rồi nói: "Em không được vứt con mèo anh tặng đâu đấy, mau gắn vào túi đi."

Hắn quay sang nhìn tôi: "Không muốn.

Xấu lắm."

Tôi nói: "Vậy trả lại cho anh đi."

Thịnh Thành Tố lấy con mèo ra, miễn cưỡng gắn vào túi chéo của mình, mặt bí xị như thể tôi đang bắt hắn ăn cứt.

Hắn hung tợn trừng tôi: "Đừng có so sánh kiểu đó."

Tôi hài lòng gật đầu rồi nhắc nhở hắn: "Nếu em làm mất thì phải đền cho anh một ngàn tệ đấy." (~3,6 triệu)

Thịnh Thành Tố hỏi: "Hạ Trân, anh cho em vay nặng lãi đấy à?"
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
123


410.

Nắng chiều dần tắt, bầu trời chạng vạng chuyển từ màu vàng cam sang màu tím đậm xinh đẹp, những dãy nhà chung cư san sát lần lượt sáng đèn.

Khi xe dừng ở cổng chung cư, tôi hơi thất vọng, ở đây có đài phun nước, nhưng cũng chỉ là một khu chung cư cao cấp bình thường chứ không phải lâu đài như tôi tưởng tượng.

"Đừng mơ mộng nữa."

Thịnh Thành Tố giành lấy ba lô của tôi đeo lên vai kia, "Đi nhanh lên."

Sải chân hắn đã dài mà còn đi nhanh, tôi cố đi ngang hàng với hắn rồi hỏi: "Cha mẹ em có ở nhà không?

Họ có biết chuyện của tụi mình không?"

Lúc trên xe, tôi hỏi Thịnh Thành Tố rất nhiều câu, hắn chỉ chọn ra mấy câu để trả lời, lạnh lùng như thể chúng tôi là người dưng nước lã vậy.

"Anh hỏi nhiều quá đấy, ồn chết."

Thịnh Thành Tố đứng trước khóa cửa điện tử, vừa nhận diện khuôn mặt vừa nói, "Em chưa trả lời xong thì anh đã hỏi sang câu khác rồi."

Tôi đành ngậm miệng theo hắn vào thang máy, đợi hắn trả lời từ từ.

Thịnh Thành Tố nói: "Họ đi vắng mấy ngày nay rồi."

Cha mẹ hắn làm trong ngành thể thao, tuần này cha hắn đi huấn luyện đội tuyển, còn mẹ hắn là giáo viên thể dục ở một trường đại học gần đó nên lâu lâu ở lại ký túc xá.

Vừa vào cửa tôi đã thấy một dãy cúp trên kệ giày của họ.

Nhà hắn trang trí đơn giản, không nuôi thú cưng, cũng không có trẻ con, vì ít đồ đạc nên nhìn khá trống trải, trong không khí thoang thoảng mùi nước lau sàn.

"Em không chơi game à?"

Tôi thay dép rồi nhìn trái ngó phải, vào phòng ngủ cũng không thấy thứ gì có thể suy đoán sở thích của hắn, trên giá sách chỉ toàn tài liệu học tập và tạp chí thể thao, trên bàn không có vật trang trí nào, chăn mền được xếp gọn gàng, có vẻ hơi ngăn nắp quá mức.

"Không."

Thịnh Thành Tố đặt túi xuống rồi hỏi tôi muốn ăn gì để hắn đặt.

Đợi hắn đặt món Nhật xong, tôi ngồi cạnh hắn trên giường, thì thầm hỏi: "Em dọn phòng trước khi anh tới à?"

Hắn lườm tôi một cái: "Đâu có."

Tôi nói: "Thật á?

So với phòng em thì phòng anh y như chuồng heo vậy."

Phòng tôi không rộng bằng nửa phòng hắn, nhưng khắp nơi chất đầy đồ đạc, từ truyện tranh và tiểu thuyết cũ đến búp bê thủ công để bán, bàn học chỉ chừa một khoảng nhỏ để làm bài tập, phần còn lại đặt sách vở.

Cửa sổ kính cũng bị tôi dán chi chít giấy ghi chú đủ màu, phía trên còn treo búp bê cầu nắng tự làm.

Tôi cố ý làm phòng mình chật chội, như vậy mới có đủ cảm giác an toàn.

Tôi lẩm bẩm: "Gối ôm cũng không có nữa."

Thịnh Thành Tố nói: "Lúc ngủ em chẳng thích ôm gì hết."

Tôi hỏi hắn: "Vậy khi được nghỉ em làm gì?"

Hắn nói: "Học, bơi, tập gym."

Chà, đúng là lành mạnh hết chỗ chê.

Tôi bắt đầu hoài nghi suy đoán trước đây của mình, không phải hắn xấu tính mà vì quá ngoan nên mới không hợp với những người xung quanh.

Thịnh Thành Tố rất kiệm lời, tôi không muốn bầu không khí tẻ nhạt quá nên vắt óc tìm hết chủ đề này đến chủ đề khác, khi thật sự không tìm được nữa, tôi nằm vật ra giường hắn hét lên cho bõ tức: "Không tâm sự nữa!

Anh muốn xem cơ bụng của em!"

Phòng ngủ im phăng phắc.

Tôi ngồi dậy xoa tai, giả bộ như mình chưa hề nói gì.

"......"

Thịnh Thành Tố vén áo lên, để lộ cơ bụng hoàn hảo trước mặt tôi.

Tôi nói: "Chỉ có cơ bụng thôi à?

Anh còn muốn xem ngực nữa."

Hắn liếc tôi một cái rồi vén áo lên cao hơn, cơ ngực vừa to vừa trắng làm tôi hoa cả mắt.

Tôi trầm tư một lát rồi đưa tay xoa đầu hắn như hay làm với bạn thân, còn thốt ra câu cửa miệng: "Ngoan lắm."

Tóc hắn bóng mượt, sờ vào rất mềm, so với chó thì giống mèo lông dài hơn.

Thịnh Thành Tố nói: "Đừng sờ lung tung."

Tôi nhìn khuôn mặt lạnh lùng của hắn, yên lặng dời tay xuống, cuối cùng dừng lại trên ngực hắn: "Anh sờ nhầm chỗ rồi sao?

Phải sờ chỗ này mới đúng nhỉ?"
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
124


411.

Xét về cảm giác, Thịnh Thành Tố mềm hơn Lạc Đoan Diệc chút xíu, tôi muốn cảm nhận rõ hơn, nhưng ngẩng đầu lên thấy khuôn mặt lạnh lùng của hắn thì sợ sệt thu tay lại.

Tôi nhìn dấu móng tay trên ngực hắn, nuốt nước miếng nghĩ thầm: Cơ ngực đẹp thế này mà không cho người ta sờ thì phí quá.

Thịnh Thành Tố bảo tôi háo sắc, tôi nói mình đang kiểm hàng chứ bộ.

"Kiểm hàng?"

Hắn nhíu mày: "Anh coi em là gì thế hả?"

Hàng xịn, sản phẩm chất lượng cao, người mẫu lý tưởng.

Những từ này lướt qua trong đầu tôi, nhưng từ nào cũng không tiện nói, lời ra đến miệng tôi lại biến thành: "Là đàn em mà anh thích nhất."

Thịnh Thành Tố lập tức phát hiện sơ hở trong câu này, hắn bất mãn nhìn tôi rồi hừ lạnh một tiếng: "Còn có đàn anh thích nhất và bạn cùng lứa thích nhất nữa chứ gì?"

Tôi dời mắt đi rồi hỏi hắn: "Muốn hôn không?"

Hắn nói: "Lại đánh trống lảng."

Chết, hình như hắn thông minh hơn rồi.

Tôi đứng dậy, không nhìn mặt hắn mà lẩm bẩm: "Không hôn thì thôi."

Tôi mới đi một bước đã bị Thịnh Thành Tố kéo về giường.

Tôi chưa kịp phản ứng thì tay hắn đã giáng xuống mông tôi, "bốp" một tiếng vang dội, còn mạnh hơn lần trước!

Kính của tôi trượt xuống sống mũi.

"Này, Thịnh......"

Tôi vừa mở miệng thì mông còn lại cũng bị đánh một cái.

Ai lại làm thế chứ?

Hễ không vừa ý là tét mông người ta!

Hắn đánh mấy cái liền, tôi sững sờ một hồi mới nhe răng trợn mắt ôm chỗ bị đánh, vừa bò tới trước vừa la: "Không được đánh nữa!

Sao em có thể đánh mạnh vậy chứ?!"

Tôi xin rút lại lời khen hắn ngoan, hắn đúng là đồ xấu tính.

Sau khi véo mông trái của tôi một cái, rốt cuộc Thịnh Thành Tố cũng chịu dừng tay.

Hắn lên án tôi trước: "Hạ Trân, chẳng phải dáng em đẹp hơn bọn họ à?"

"Thì sao," vì còn ghim hành động vừa rồi của hắn nên tôi không nịnh hắn mà lầm bầm, "Họ đâu có tét mông anh vô cớ như em......"

Thịnh Thành Tố im lặng.

Hắn nắm cổ tay tôi rồi lại buông ra, vẻ mặt ủ rũ như thể người bị đánh là mình.

Im lặng một hồi, hắn kéo vạt áo tôi hỏi khẽ: "Trưa nay anh tìm tên họ Tịch kia làm gì?"

Làm sao hắn biết được?

Tôi sửng sốt, lập tức nhớ lại sự dung túng của Mẫn Xuyên Thanh lúc đó.

Thỏa thuận quy định phải trao đổi thông tin, Mẫn Xuyên Thanh đã thấy thì Thịnh Thành Tố cũng sẽ biết.

Tôi lồm cồm bò dậy, cả hai bên mông đều đau rát: "Anh có tìm cậu ấy đâu, chỉ tình cờ gặp thôi......

Thật đó!

Không tin em gọi điện hỏi cậu ấy đi."

Thịnh Thành Tố nói: "Anh còn hôn anh ta nữa."

Tịch Số hôn tôi chứ tôi có hôn hắn đâu, hơn nữa còn ở dưới gầm bàn, đứng ngoài cửa chắc không thấy gì đâu.

Tôi tự tin phủ nhận: "Tại góc nhìn thôi, hội trưởng nhìn lầm rồi!"

Nói xong tôi nhìn mặt Thịnh Thành Tố, sắc mặt hắn chẳng khá lên chút nào, lông mày nhíu lại, rõ ràng là không hề tin tôi.

Thôi toang......

Vì nói dối nhiều quá nên độ tin cậy của tôi đã giảm đi đáng kể.

Tôi cúi đầu xuống, cam chịu nói: "Thôi được, anh sai rồi.

Em không muốn hôn anh đúng không?

Vậy thì thôi, ăn xong anh sẽ về ngay."

412.

Thịnh Thành Tố cũng mua quần áo cho tôi.

Đồ hắn mua còn quá đáng hơn cả đồ của Mẫn Xuyên Thanh, áo croptop sát nách vừa đủ che ngực, quần short da gắn một sợi xích mảnh, phía sau có đuôi mèo.

Quần short hơi chật làm đùi tôi bị siết chặt.

Hắn thích kiểu này sao!?

Sau khi mặc vào tôi cảm thấy rất xấu hổ, thò đầu ra khỏi phòng tắm nói với hắn: "Anh thấy không hợp lắm, hay là em trả lại đi......"

Thịnh Thành Tố nắm tay nắm cửa, định mở cửa nhìn tôi.

Tôi giữ chặt tay nắm cửa bên trong rồi nói: "Đừng nhìn!"

Hắn nói: "Em muốn nhìn."

Hắn kéo cửa ra, ngắm nghía tôi một lát rồi đột nhiên bế bổng tôi lên: "Em muốn hôn."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
125


413.

Chuông cửa reo lên.

Thừa cơ Thịnh Thành Tố đi lấy đồ ăn, tôi quay vào phòng vệ sinh để thay bộ đồ đáng xấu hổ này ra.

Hắn trở lại rất nhanh, tôi vừa tụt quần xuống đầu gối thì hắn gõ cửa hai cái: "Không được cởi, nếu không em tét mông anh đấy."

Tôi nói: "Thôi, mặc cái này ngại lắm."

Hắn nói: "Chẳng phải dễ thương lắm sao?"

Dễ thương?

Tôi tưởng mình nghe nhầm nên hoang mang mở cửa ra hỏi hắn: "Em nói sao cơ?"

Thịnh Thành Tố chưa bao giờ nói lời nào tốt đẹp về tôi, hắn chê tôi lùn, chê tôi ồn, còn chê tôi tham tiền nữa.

Khác với Tịch Số khẩu xà tâm Phật, mọi lời hắn nói đều là thật lòng, kiêu căng ngạo mạn, chẳng coi ai ra gì.

Hắn không chịu lặp lại mà nói: "Đồ ăn giao tới rồi, ra ăn đi."

"Anh không biết em còn có đam mê kỳ quái này đấy," tôi nhăn nhó ra khỏi phòng vệ sinh, lầm bầm nói: "Mặc vậy hở hang chết đi được."

"Hở hang?"

Lông mày Thịnh Thành Tố lại nhướng lên, "Chẳng phải lúc bơi chỉ mặc quần sịp thôi sao?"

Tôi nói: "Hai chuyện này hoàn toàn khác nhau mà?!"

Mặc quần sịp ở hồ bơi rất bình thường, nhưng mặc ngoài đường lại giống như biến thái vậy.

Hắn nói: "Em cho anh nhìn rồi còn gì, anh cho em nhìn lại không được sao?"

Được thôi.

Nghĩ đến cơ ngực hắn, tôi hơi đuối lý, đành phải mở cửa ra nói với vẻ cam chịu: "Ăn xong anh sẽ thay đồ.

Trời lạnh rồi, hở bụng sẽ bị tiêu chảy......"

"Này."

Thịnh Thành Tố bịt miệng tôi lại: "Lát nữa cho anh thay, đừng nói nữa."

414.

Lúc đi, dây xích trên quần short phát ra tiếng ma sát rất khẽ, cái đuôi lắc qua lắc lại theo bước chân tôi, thỉnh thoảng lông xù cọ vào đùi tôi.

Vì quần vừa chật vừa ngắn nên cứ như bị lộ hàng, mặt tôi nóng ran, cảm nhận được ánh mắt Thịnh Thành Tố thì vội vã đưa tay che lại.

Thịnh Thành Tố đi sau lưng tôi, đột nhiên kéo đuôi tôi.

Tôi dừng lại rồi quay đầu nhìn hắn: "Em làm gì vậy?"

Thịnh Thành Tố thả tay ra, vẻ mặt hết sức thản nhiên nhưng vành tai từ từ ửng đỏ.

Hắn quay mặt đi, đứng im một lát rồi đột nhiên ôm tôi từ phía sau.

Hắn cúi đầu dụi sống mũi cao vút vào tóc tôi, thì thầm nói: "Anh mặc thế này hợp lắm."

415.

Khi ăn sushi tôi mới để ý tình hình dưới người Thịnh Thành Tố, xem ra người xấu hổ không chỉ có mình tôi, hắn không mặc quần bó mà còn lộ hàng rõ hơn tôi nữa.

Bắt gặp ánh mắt tôi, Thịnh Thành Tố đang cầm sushi chợt khựng lại, vẻ mặt vẫn lạnh tanh, cứ như vật phía dưới chẳng liên quan gì đến hắn vậy.

416.

Thịnh Thành Tố không chịu nổi cái nhìn của tôi: "Đừng nhìn nữa."

Tôi nhại giọng hắn: "Anh muốn nhìn."

Hắn liếc tôi, hít sâu một hơi rồi làm như sắp kéo khóa quần xuống: "Nhìn đi."

Nghe tiếng kéo khóa, tôi hoảng hốt nhắm mắt lại, giơ sushi lên cao rồi nói: "Không nhìn không nhìn!

Anh sẽ tập trung ăn cơm."

Thịnh Thành Tố nói: "Anh không dám nhìn chứ gì."

Đây là vấn đề dám hay không dám sao?

Lúc ăn đừng nên nhìn cái đó mới phải chứ!

Sau khi biết chắc hắn chưa cởi quần, tôi xích lại gần đút một miếng sushi vào miệng hắn rồi nói: "Em trở lại ngây thơ như trước được không?

Nếu không anh khó bắt nạt em lắm."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
126


417.

Vừa ăn sushi xong thì Mẫn Xuyên Thanh gọi đến.

Thịnh Thành Tố liếc nhìn cái tên hiện ra trên màn hình của tôi, bảo tôi đừng nghe.

Tôi vẫn còn sợ chuyện lúc trưa, ngón tay để hờ trên nút tắt, không dám làm ngơ Mẫn Xuyên Thanh.

Lỡ anh đang đứng ngoài cửa thì sao......

Khả năng này tuy nhỏ nhưng cũng không phải không có.

Tôi đang do dự thì Thịnh Thành Tố cúp máy giùm tôi: "Còn do dự gì nữa?"

Tôi vừa định mở miệng thì điện thoại reo tiếp.

Lần này là cuộc gọi video.

"Anh ta tìm anh làm gì?"

Thịnh Thành Tố xụ mặt giật lấy điện thoại của tôi, ấn nút trả lời rồi đưa miệng tới sát micro nói: "Anh rảnh lắm hả?

Giờ Hạ Trân là của tôi, đừng quấy rầy nữa."

Giọng Mẫn Xuyên Thanh vọng ra từ điện thoại, nghe rất bình tĩnh chứ không chứa đựng bất cứ cảm xúc nào: "Đây là điện thoại của Tiểu Hạ, người nghe phải là cậu ấy chứ?"

Tôi nghe Thịnh Thành Tố nói "cút" với điện thoại, nhưng hình như hắn sực nhớ ra gì đó nên không cúp máy ngay mà hướng camera về phía tôi: "Được thôi, cho anh xem này."

Tôi ngơ ngác nhìn vào camera, chợt nhớ ra mình đang mặc gì, bên cạnh không có áo khoác nên tôi đành vớ lấy cái gối trên sofa để che bụng.

"......"

Mẫn Xuyên Thanh làm thinh, chắc đang bị sốc vì bộ đồ của tôi.

"Sao hả?"

Thịnh Thành Tố đưa tay kéo cái đuôi sau mông tôi lên rồi nói với điện thoại, "Tôi có gu thẩm mỹ hơn anh nhiều."

Ơ kìa, sao họ lại so sánh gu thẩm mỹ chứ?

Mẫn Xuyên Thanh nói: "Gu thẩm mỹ kém thật."

Tôi thầm đồng tình với anh: Đúng vậy, bộ đồ này vừa ngắn vừa chật, mặc dù không phải hàng bình dân nhưng nhìn tổng thể vẫn rất quê mùa.

Thịnh Thành Tố nói: "Sở thích của anh có gì lành mạnh hơn tôi chứ?

Đồ tôi mua đâu có lỗ thủng."

Tôi giả câm, ngơ ngác nghe họ cãi nhau.

Chẳng lẽ họ từng thảo luận về quần áo rồi sao?

Thịnh Thành Tố ngồi xuống cạnh tôi, bảo tôi bỏ gối ôm ra.

Tôi nhìn thấy mình mặc áo croptop trên màn hình phóng to, bụng lộ hết ra ngoài, giữa ngực còn khoét hình trái tim.

Tôi chỉ nhìn thoáng qua rồi cúi đầu xuống, thậm chí còn không để ý vẻ mặt Mẫn Xuyên Thanh, nghĩ thầm: Rõ ràng người có gu thẩm mỹ kém là Thịnh Thành Tố mà sao người chịu nhục lại là mình?

"Nhìn đủ chưa?"

Hỏi xong Thịnh Thành Tố quàng tay ôm eo tôi, "Đây là của tôi."

Nói xong hắn lập tức tắt video.

418.

Thịnh Thành Tố khóa luôn điện thoại của tôi.

Tôi thấp thỏm nói: "Anh Mẫn sẽ giận lắm đó......"

Thịnh Thành Tố nói: "Để ý anh ta làm gì?

Anh đang ở nhà em mà."

Tôi nghĩ thầm: Đương nhiên em không để ý rồi, người đau mông là anh cơ mà.

Hội trưởng tức giận nhưng không trực tiếp phạt tôi mà bảo Thịnh Thành Tố tét mông tôi, Thịnh Thành Tố giống như tên côn đồ được hội trưởng thuê vậy.

Nghĩ đến đây, lúc đứng lên tôi không nhịn được cười, nhưng chưa cười được bao lâu thì cảm thấy chỗ bị đánh đau nhói, tôi lại hít sâu một hơi.

"Sao thế?"

Thấy tôi nhăn mặt, Thịnh Thành Tố hỏi.

Tôi lẩm bẩm: "Anh đến chơi mà còn bị em đánh đòn, lần sau anh không đến nữa đâu."

Khóe miệng hắn giật giật, véo má tôi nói: "Ai bảo anh cho người khác xem trước......"

Tôi nói: "Anh Mẫn có xem cũng chẳng đánh anh, anh ấy dịu dàng hơn em nhiều."

Sắc mặt Thịnh Thành Tố lập tức sa sầm, tôi không sợ mà nhìn hắn chằm chằm: "Chẳng phải em đang cạnh tranh với anh ấy sao, em phải tốt tính hơn thì anh mới thích em hơn chứ."

Hắn im lặng một lát rồi thả lỏng bàn tay siết chặt, nhưng giọng điệu vẫn rất cay nghiệt: "Còn đau không?"

Tôi thừa cơ lên án hắn: "Còn chứ sao không, sưng vù lên rồi này!

Em ngược đãi anh quá đi!"

Thịnh Thành Tố nói: "Sưng rồi à?

Đưa em xem nào."

Tôi nói: "Nè, em xem đi."

Tôi quay lưng về phía hắn, giả bộ như sắp cởi quần trước mặt hắn.

419.

Thịnh Thành Tố hỏi tôi: "Sao anh không cởi tiếp đi?"

Tôi cứng đờ quay lại nhìn hắn: "Sao em lại đòi xem thật chứ?"
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
127


420.

Lẽ ra hắn phải thẹn thùng đỏ mặt như cà chua chứ?

Tình hình khác xa dự đoán của tôi, Thịnh Thành Tố nhìn chằm chằm tay tôi nắm lưng quần, tôi không biết có nên cởi ra hay không, lúng túng đứng một lát rồi ra vẻ bình tĩnh bỏ qua chủ đề này: "Anh đi tắm đây."

Thịnh Thành Tố nói: "Anh không dám cởi chứ gì."

Tôi không muốn lép vế nên nói ngay: "Ai bảo anh không dám, anh chỉ sợ em phát hỏa chảy máu mũi thôi."

Bị tôi khơi lại chuyện cũ, Thịnh Thành Tố nhíu mày, màu đỏ trên vành tai lan ra khắp tai, còn có dấu hiệu lan lên mặt.

Ánh mắt hắn di chuyển từ dưới lên trên, cuối cùng dừng lại trên mặt tôi: "Lần này không bị nữa đâu, anh cởi mau đi."

Để chứng tỏ mình không nói suông, tôi cứng cổ nói với hắn: "Cởi thì cởi, em đừng có quay mặt đi đấy."

Nói xong tôi kéo quần short xuống.

Thịnh Thành Tố hít sâu một hơi, cổ cũng đỏ lên.

Hắn nhìn xuống dưới người tôi rồi lại ngẩng đầu nhìn mặt tôi: "Chẳng phải anh bảo em xem à?

Còn một lớp nữa, em đâu có nhìn xuyên thấu được."

Mới có mấy ngày mà sao khả năng tiếp thu của hắn tăng lên nhanh thế?

Tôi nghiến răng nghĩ thầm ai mà chẳng có mông, bị nhìn chút xíu cũng không sao, đâu phải chưa từng bị hắn nhìn.

"Xem đi," tôi kéo quần lót xuống, cố ý chổng mông lên cho hắn nhìn, "Đỏ lắm đúng không?"

Chỉ cần tôi không ngại thì người ngại sẽ là hắn.

Thịnh Thành Tố không trả lời.

Tôi ngoái đầu nhìn hắn, trông thấy hắn tiến lại gần một bước, khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng như bị cháy nắng.

Hắn đưa tay bịt mũi, yết hầu nhấp nhô mấy lần, hàng mi cụp xuống che khuất ánh mắt, chẳng biết đang nhìn xuống đất hay nhìn tôi nữa.

Thấy hắn sắp giơ tay ra, tôi vội vàng kéo quần lên: "Chỉ được nhìn thôi, không được sờ!"

Thịnh Thành Tố ngước mắt nhìn tôi: "Em chưa thấy rõ mà."

Tôi nói: "Em có bị cận thị đâu!"

Lần này máu không chảy ra mũi hắn mà dồn về chỗ khác.

Tôi liếc nhìn chỗ kia rồi hỏi hắn: "Hay là...... hay là em tắm trước đi?"

Thịnh Thành Tố quay đầu nhìn về phía phòng tắm, môi mấp máy, giọng nhỏ xíu nên tôi không nghe rõ hắn nói gì.

Một lát sau, hắn lặp lại lần nữa, tôi mới hiểu hắn đang hỏi mình: "Hạ Trân, anh muốn xem cái của em không?"

Tôi há hốc miệng, chẳng biết có nên xem hay không.

Theo lý mà nói, hắn nhìn tôi thì tôi nhìn lại hắn là công bằng, nhưng sao tôi cứ cảm thấy mình bị lỗ gấp đôi thế nhỉ?

Thịnh Thành Tố lạnh lùng quay đầu nhìn tôi: "Không xem thì thôi."

Tôi nói: "Được rồi, cho anh xem đi."

Hắn chê giọng tôi quá miễn cưỡng nên không chịu cho tôi xem nữa.

Tôi nói: "Vậy thôi, anh đi thay đồ đây."

"Hạ Trân!"

Thịnh Thành Tố nắm lấy cánh tay tôi rồi hung dữ gọi tên tôi, mặt càng lúc càng đỏ, hệt như quả bom hẹn giờ sắp nổ trong trò chơi.

421.

Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng tôi vẫn bị thứ bật ra làm giật mình.

Tôi ngắm nghía một hồi, màu của nó nhạt hơn Lạc Đoan Diệc, nhưng kích thước thì tương đương.

Cũng may sau khi bị bạn thân quấy rối liên tục, tôi đã miễn dịch với hình ảnh gây sốc này, dù có kinh ngạc cỡ nào cũng vẫn có thể giả vờ bình tĩnh.

Tôi phải tìm cách dập tắt sự kiêu ngạo của đàn em Thịnh, không thể để hắn đắc ý được.

Tôi hắng giọng một cái rồi nói: "Màu sắc khỏe mạnh, phát triển khá tốt, đánh giá tổng thể là tạm được."

Thịnh Thành Tố: "......

Tạm được?"

Tôi sờ vào hiện vật hắn trưng bày rồi nói: "Anh xem đủ rồi, cất vào đi, anh đi tắm đây."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
128


422.

Lúc ngủ Thịnh Thành Tố có ý thức ranh giới rất mạnh, tướng ngủ thẳng đơ, da thịt tỏa ra một làn khí lạnh kỳ dị khiến tôi liên tưởng đến con cá đông lạnh trên tảng băng.

Giường hắn rất rộng, nếu nằm sát nhau thì năm người ngủ cũng vừa, tôi nằm nghiêng, đoán chừng chúng tôi cách nhau hơn nửa mét.

Tướng ngủ của hắn tốt hơn nhiều so với Lạc Đoan Diệc quấn chặt tôi như bạch tuộc, cũng không ôm tôi ngủ như Mẫn Xuyên Thanh, tôi hết sức yên tâm, khỏi sợ nửa đêm tỉnh giấc vì nóng.

"Em ngủ chưa?"

Tôi thì thầm hỏi hắn, hắn không trả lời, có vẻ như ngủ rồi.

Xem ra hắn vẫn để bụng chuyện trong phòng tắm, trước khi ngủ còn bảo tôi nằm dịch ra xa, cấm tôi đụng vào hắn.

Tôi an ủi hắn: "Nhanh chút xíu cũng bình thường thôi."

Cá đông lạnh trở mình, chĩa vây lưng về phía tôi.

Tôi nói: "Yên tâm đi, anh không nói ai biết đâu."

Thịnh Thành Tố ngồi dậy bịt miệng tôi: "Hạ Trân, anh mà còn nhắc lại chuyện này nữa thì......"

Ngón tay hắn rất dài nên che kín nửa dưới khuôn mặt tôi, miệng và mũi tôi bị lòng bàn tay hắn bịt chặt, không nói được mà chỉ phát ra tiếng ú ớ.

Hắn dùng sữa tắm vị muối biển thơm nhẹ, chắc vì thường xuyên bơi lội nên mùi nước thấm vào da thịt, tôi ngửi lòng bàn tay hắn, không hiểu sao lại có cảm giác như sắp chết đuối.

Tôi mở mắt ra, tầm nhìn mờ mịt, trong bóng đêm Thịnh Thành Tố chỉ còn là một khối đen sì.

Thịnh Thành Tố từ từ thả tay ra, tôi muốn trêu hắn nên liếm lòng bàn tay hắn một cái.

Tay hắn không chai sần, cũng không có mùi tanh của cá đông lạnh.

Hắn đột ngột thu tay lại.

"Hạ Trân, đừng làm vậy......

Em đã......"

Thịnh Thành Tố vừa nói vừa thở dốc, giọng nói lúc cao lúc thấp, không nói được một câu trọn vẹn, hắn nhích ra xa rồi im lặng nằm xuống bên kia giường.

423.

Thôi không chọc hắn nữa, kẻo hắn lại thẹn quá hoá giận giết người diệt khẩu.

Thịnh Thành Tố cứ nằng nặc đòi tắm chung với tôi, hắn hùng hổ kéo tôi vào phòng tắm, kết quả chưa được bao lâu đã tước vũ khí đầu hàng trong tay tôi, còn văng lên bụng tôi.

Hắn nói bình thường không nhanh như vậy, tại hắn chưa chuẩn bị xong mà tôi đã tuốt, còn lợi dụng lúc hắn sơ hở để liếm yết hầu hắn, tất cả là lỗi của tay và miệng tôi.

Tôi đắc ý vênh mặt, giơ tay lên nói: "Được rồi, tại anh, tại anh hết."

Nhờ tập dượt trước với Lạc Đoan Diệc nên giờ tôi mới đánh nhanh thắng nhanh như vậy.

Cũng may da mặt đàn em mỏng hơn da mặt bạn thân tôi.

Khi hắn đầu hàng, dường như tôi nhìn thấy một màn hình hiển thị: [Hạ Trân hạ gục Thịnh Thành Tố, tỷ số hiện tại là 1:0].

Thịnh Thành Tố nhục nhã ê chề, hai mắt đỏ hoe như sắp khóc đến nơi.

Biện minh xong, hắn nhăn nhó đi nhanh ra khỏi phòng tắm.

424.

Tôi mơ thấy một con cá heo trắng bơi quanh mình, sóng biển nhấp nhô, nó cõng tôi bơi về phía chân trời.

Mặt trời càng lúc càng gần, nhiệt độ dần tăng lên, tôi nheo mắt lại, không ôm chặt cá heo nên sơ ý trượt khỏi lưng nó, "ùm" một tiếng ngã xuống nước biển bị nắng chiếu nóng hổi.

Tôi giật mình bừng tỉnh, trông thấy mình đang ôm chặt Thịnh Thành Tố, mặt rúc vào ngực hắn.

Thịnh Thành Tố nói: "Hạ Trân, anh lưu manh thật đấy."

Tôi giải thích: "Không phải, tại anh vừa mơ......"

Nói nửa chừng, tôi khẽ cựa quậy, cảm thấy có gì đó sai sai, trên mông nóng bừng—— Là bàn tay Thịnh Thành Tố!

Chẳng biết quần ngủ tụt xuống đầu gối từ lúc nào, tay hắn nắm lấy cái của tôi qua lớp vải mỏng.

Tôi hỏi hắn: "Vậy còn em?

Em đang làm gì thế hả!?"

Thịnh Thành Tố nói: "Em đang mơ."  
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
129


425.

Tôi xin rút lại câu nói lúc đầu, ngủ chung với Thịnh Thành Tố hết sức phiền toái.

Để chứng minh chuyện xảy ra trong phòng tắm chỉ là sự cố ngoài ý muốn, hắn bắt tôi làm lại lần nữa, báo hại tôi vừa buồn ngủ vừa mỏi tay, chỗ bị hắn nắm còn đau hơn trước.

Lẽ ra tôi không nên cười nhạo hắn, đúng là tự chuốc khổ mà.

Sáng hôm sau, tôi bị tiếng chuông của hắn đánh thức.

Tôi buồn ngủ ríu cả mắt, chậm chạp trở mình rồi đưa tay mò điện thoại của mình.

Cuối tuần, mới hơn bảy giờ, không cần đi học.

Tôi nhắm mắt lại, sắp sửa ngủ tiếp thì chợt cảm thấy phía sau có gì đó là lạ.

"Oáp......"

Tôi híp mắt ngồi dậy ngáp dài, mơ màng nhìn thấy Thịnh Thành Tố đứng cạnh giường, hắn đối diện với tôi, thân trên để trần, chắc là đang thay đồ.

Hắn cúi xuống kéo quần lên rồi hỏi tôi: "Anh đang nhìn lén đấy à?"

"Nhìn lén gì hả?

Có phải em thay đồ sau lưng anh đâu."

Tôi bĩu môi nói: "Với lại anh không đeo kính nên chẳng thấy gì hết."

"Thật không?"

Thịnh Thành Tố cười khẩy, có vẻ như không tin.

Một lát sau, hắn hỏi tôi: "Ăn sáng xong em đi tập thể dục, anh đi không?"

Tha cho tôi đi!

Hiếm khi được ngủ nướng, thế mà hắn lại dậy sớm tập thể dục!

Tôi nằm vật xuống giường, kẹp chăn giữa hai chân rồi uể oải trả lời: "Tối qua em chưa tiêu hao hết năng lượng à?

Còn sức đi tập thể dục nữa......"

Tôi vừa nói xong thì Thịnh Thành Tố leo lên giường tét mông tôi một cái.

Tôi cuộn mình trong chăn như con nhộng, hét ầm lên: "Không được đánh!"

Cơn buồn ngủ của tôi bị hắn đánh bay luôn rồi!

"Sao lại không được?

Ai bảo anh nói nhảm."

Thịnh Thành Tố không hề hối lỗi mà vần vò tôi từ đầu giường bên này sang đầu giường bên kia như nhào bột khiến tôi kêu la ầm ĩ.

Dưới sự uy hiếp của hắn, tôi đành phải ngoan ngoãn nhận lỗi, thành khẩn nói mình sẽ sờ cơ ngực hắn để tạ lỗi.

Thịnh Thành Tố: "?"

426.

Cuối cùng hắn vẫn cho tôi sờ, tôi vỗ ngực hắn hai cái để trả thù.

Thịnh Thành Tố hỏi tôi: "Hạ Trân, anh có ý gì hả?"

Tôi giấu tay ra sau lưng, vờ như chưa hề làm gì: "Em sắp đi mua đồ ăn sáng đúng không?

Mua giùm anh luôn nha."

Hắn trừng tôi: "Sai bảo em hả?"

Sau khi hẹn hò, Thịnh Thành Tố vẫn trả tiền công mua đồ ăn cho tôi, vì vậy hắn vẫn là sếp tôi, sai bảo hắn có vẻ hơi kỳ.

Nghĩ vậy, tôi tì cằm lên gối lẩm bẩm: "Anh là khách mà......

Đâu thể bắt anh đi mua được đúng không?"

427.

Thịnh Thành Tố nói sẽ làm bánh mì trứng cho bữa sáng, bảo tôi cuốn xéo vào toilet rửa mặt.

Tôi xuống giường, ngoan ngoãn làm theo lời hắn.

Rửa mặt xong, tôi giải quyết nhu cầu sinh lý trong phòng vệ sinh, giờ mới phát hiện mình chỉ mặc mỗi quần lót, còn quần ngủ đã không cánh mà bay.

Không có trên giường, cũng chẳng có dưới giường, tôi cầm chiếc quần dài Thịnh Thành Tố vắt trên thành ghế lên xem, bên dưới cũng không có quần của tôi.

Lạ thật, rõ ràng tối qua tôi có mặc mà?

Tôi đang băn khoăn thì Thịnh Thành Tố trở lại.

Hắn hỏi tôi: "Anh cầm quần em làm gì?"

Tôi nói: "Quần anh mất rồi."

Thịnh Thành Tố nhìn xuống dưới người tôi rồi nói: "......

À, em đem đi giặt rồi."

"Hả?"

Tôi ngơ ngác nhìn hắn, "Giặt rồi?"

Hắn quay đầu nhìn ra cửa: "Anh mặc tạm quần em đi."

Tôi so sánh chiều dài chân của hai đứa, hoài nghi hắn đang sỉ nhục mình, thà mặc cái quần da kia còn hơn. 
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
130


428.

Thịnh Thành Tố đi tập thể dục thật, trong khu chung cư hắn ở có phòng tập gym, lầu một còn có hồ bơi.

Tôi thử nâng tạ mà hắn hay nâng, dồn hết sức bình sinh mà tạ vẫn không nhúc nhích tí nào.

"Tay anh gầy nhom, đương nhiên là không nâng được rồi."

Thịnh Thành Tố nhìn tôi nằm trên giá đẩy tạ rồi nói: "Đừng cố nâng nữa, để em đổi cho anh cái nhẹ hơn."

Tôi biết khó mà lui, vội vàng đứng dậy: "Thôi thôi, anh nhìn em tập là được rồi."

Thịnh Thành Tố nằm trên giá, nâng tạ dễ như trở bàn tay, sắc mặt không hề thay đổi, chỉ có bắp tay phình lên.

Sau buổi tập hắn cũng chẳng đổ mồ hôi bao nhiêu, tôi quay clip hắn tập gym rồi tập chung một lát, kết quả là mệt lả nằm phịch xuống đất thở như chó.

Không phải chứ?

Thể lực chênh nhau dữ vậy sao?

Tôi vừa xoa bóp cánh tay mỏi nhừ vừa hỏi hắn: "Em không mệt à?"

"Mệt?"

Hắn buông thanh xà đơn ra rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất, "Hơi hơi thôi."

Tôi ngồi dưới đất ngẩng đầu nhìn hắn: "Sao em không đổ mồ hôi?"

Thịnh Thành Tố nói: "Có mà."

Hắn ngồi xổm trước mặt tôi, tôi sửa kính rồi chồm tới quan sát mặt hắn.

Đúng là hơi đỏ hơn bình thường, đuôi tóc và gáy lấm tấm mồ hôi.

Nhìn một hồi, tôi nhịn không được đưa tay sờ hắn.

Ẩm ướt, ấm áp, trơn láng, xúc cảm giống hệt con cá heo bị nắng chiếu nóng hổi trong mơ.

"Đừng sờ mó mọi lúc mọi nơi nữa."

Thịnh Thành Tố túm lấy cổ tay tôi, nói tôi đang sàm sỡ hắn.

Tôi oan ức nói: "Đâu có?

Anh chỉ muốn xem em đổ mồ hôi cỡ nào thôi mà, em nhìn nè, áo anh ướt hết rồi......

Á, đừng sờ đột ngột thế chứ......

Ui da!"

Tay hắn luồn vào dưới áo véo bụng tôi một cái, tôi ngả người ra sau, "bịch" một tiếng ngã xuống đất.

May mà lúc này trong phòng tập không có ai khác.

Thịnh Thành Tố không kéo tôi dậy mà cụp mắt nhìn tôi, ngón trỏ cù lét vùng eo dễ nhột của tôi, "Ăn miếng trả miếng thôi."

"Đừng, ha... ha ha, đừng cù nữa!"

Tôi cười không đứng dậy nổi, khó khăn lắm mới chộp được bàn tay đang cù lét của hắn rồi níu hắn để ngồi dậy.

429.

Tôi cầm chai nước thể thao Thịnh Thành Tố đưa uống một hớp rồi bảo hắn: "Em làm bạn trai kiểu này sẽ bị chê đấy."

Hắn vừa cúi đầu bóp chân tôi vừa hỏi: "Có vấn đề gì à?"

Tôi nói: "Ai lại hẹn hò ở phòng tập gym chứ?"

Thịnh Thành Tố khựng lại, ngẩng đầu nhìn tôi: "Đây đâu phải hẹn hò."

"Thế thì vấn đề càng to hơn nữa!"

Tôi nói: "Người yêu đến nhà chơi mà em lại dậy sớm tập thể dục, thật chẳng lãng mạn chút nào."

Hắn thản nhiên nói: "Chứ muốn sao nữa?

Đây là thói quen cuối tuần của em mà."

Tôi hỏi: "Vậy buổi chiều em làm gì?"

Thịnh Thành Tố đáp: "Bơi, làm bài tập."

Thảo nào những người theo đuổi hắn trước đây đều phí công vô ích, tôi hoài nghi tế bào lãng mạn của hắn bị chết đuối hết rồi.

430.

Quần áo dự phòng tôi đem theo cũng ướt đẫm mồ hôi, sau khi tắm xong tôi đành mượn tạm quần áo Thịnh Thành Tố.

Tủ quần áo của Thịnh Thành Tố rất sơ sài, hắn nói đồ cũ đã vứt hết nên đưa cho tôi quần áo hiện giờ của hắn.

Áo thun rộng cũng không sao, nhưng quần rộng quá sẽ không mặc được.

Thôi, dù sao áo hắn cũng dài đến đùi tôi, đợi quần phơi tối qua khô rồi mặc.

Thịnh Thành Tố nhìn tôi, hình như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Đợi tôi ngồi xuống cạnh hắn, hắn mới mở miệng hỏi: "Hạ Trân, anh không mặc gì dưới áo hết à?"

Tôi vừa lau tóc vừa nói: "Biết sao được?

Quần ngủ của anh bị em đem đi giặt rồi, giờ đâu còn cái nào để mặc."

Hắn dựa lưng vào sofa, dời mắt khỏi người tôi, ngồi im một lát rồi nói: "Để em tìm xem có cái nào anh mặc vừa không."

431.

Thịnh Thành Tố thật sự "tìm" được một cái trong hộc tủ.

Tôi trố mắt nhìn mảnh vải mỏng tang trước mặt, hai sợi dây mảnh còn thắt nơ: "Đây là cái gì?"

Sao còn tục hơn cả cái hôm qua nữa vậy!?

Thịnh Thành Tố nói: "Quần đấy."

Tôi nghiêm nghị từ chối: "Thôi.

Anh không mặc cái này đâu."

Tôi vừa dứt lời thì điện thoại hiện ra thông báo lì xì của hắn.

"......"

Tôi trầm tư một hồi, cảm thấy ở truồng và mặc cái này cũng như nhau, mặc thử một lần cũng được.

Tôi cầm mảnh vải lên săm soi rồi mặc vào trước mặt Thịnh Thành Tố, vừa cột dây xong thì nghe một tiếng "rầm" bên cạnh.

Hắn ôm cái mũi chảy máu vì va vào cửa, mặt mũi đỏ bừng: "Hạ Trân!

Anh......

Anh không vào phòng tắm mặc được sao?"
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
131


432.

Mẫn Xuyên Thanh thu dọn bài tập vừa làm xong rồi lấy xấp ảnh trong ngăn kéo ra trải lên bàn, cụp mắt nhìn thiếu niên trong ảnh.

Bao thẻ học sinh của hắn luôn nhét một bức ảnh của Hạ Trân, xem như linh vật hàng ngày.

Từ tối qua đến trưa nay, Hạ Trân hoàn toàn không trả lời tin nhắn của hắn.

Hắn không mấy để ý, dù sao tới trường cũng gặp, hắn còn biết nhà Hạ Trân ở đâu, kiểu gì mà chẳng gặp được.

Hơn nữa đàn em Thịnh cũng chẳng làm nên trò trống gì, cùng lắm chỉ bắt Tiểu Hạ mặc mấy bộ đồ dung tục thôi.

Áo hoodie Hạ Trân từng mặc bị hắn ôm cả đêm, sáng nay đã đem giặt, giờ hắn chỉ có thể bóp cục bông sau quần cho đỡ buồn.

"Gu thẩm mỹ kém thật."

Mẫn Xuyên Thanh lầm bầm, nhớ lại hình ảnh thiếu niên mặc áo croptop, còn lâu hắn mới mua đồ hở hang như vậy cho Hạ Trân.

Mặt Tiểu Hạ đỏ bừng, nhìn là biết không phải tự nguyện mặc.

Ăn trưa xong, Thịnh Thành Tố lâu nay chặn hắn đột nhiên gọi video tới.

Sau khi đạt được thỏa thuận, họ đã add lại nhau, nhưng khi ăn mảnh sẽ chặn đối phương.

Giờ là lúc Hạ Trân ngủ trưa.

Hạ Trân chẳng có chút cảnh giác nào, hễ đến giờ là ngủ trưa, mặc kệ mình đang ở đâu.

Vì giường rất lớn nên cậu nằm xoài ra ngủ say sưa, không hề hay biết camera đang hướng vào mình.

Cậu chỉ mặc áo thun rộng chứ không mặc quần, vạt áo mà xếch lên chút nữa thì sẽ lộ hàng ngay.

Chiếc nơ lướt nhanh qua camera, cố tình để Mẫn Xuyên Thanh thấy nhưng lại không cho hắn thấy rõ.

Làn da dưới áo trắng hơn những chỗ khác, tựa như ánh nắng ban trưa bị gió thổi vào nhà.

Thịnh Thành Tố nắm chặt tay Hạ Trân rồi nói vào điện thoại: "Giờ anh ấy là của tôi."

Cuộc gọi kết thúc.

433.

Tôi năn nỉ hết lời, cuối cùng Thịnh Thành Tố cũng chịu bỏ kế hoạch đi bơi buổi chiều.

Gần nhà hắn có một công viên nhỏ, trời vào thu mát mẻ, buổi chiều ra ngoài cũng không sợ nắng.

Ngủ trưa dậy, quần áo đã phơi khô, cuối cùng tôi cũng có thể mặc quần bình thường.

Thịnh Thành Tố tịch thu điện thoại của tôi, cấm tôi liên lạc với người khác khi ở nhà hắn.

Dù sao ăn uống đều là hắn bao, tôi cũng không có nhu cầu liên lạc với ai, đợi đến tối đòi lại sau vậy.

Tôi vừa cột dây giày vừa nhắc hắn: "

Sau này hẹn hò với người khác đừng chọn hồ bơi nữa, chẳng lãng mạn tí nào."

Hắn đội mũ lưỡi trai của mình lên đầu tôi rồi hỏi: "Người khác là ai?"

Làm sao tôi biết được?

Dù sao cũng chẳng phải tôi.

Tôi đoán hắn chỉ hẹn hò với mình vài tháng là cao, mối quan hệ tay ba vô đạo đức sớm muộn gì cũng tan vỡ, mà chắc hắn sẽ chán sớm thôi.

Tôi nắm quai ba lô của hắn, đi cạnh hắn nói: "Còn nữa, còn nữa!

Đừng đi nhanh thế, chờ người khác đi với chứ."

Thịnh Thành Tố liếc tôi một cái rồi đi chậm lại: "Hồ bơi không lãng mạn à?"

Nhớ đến cơ ngực của hắn, tôi trầm ngâm nói: "Cũng không hẳn......

Nhưng hiếm khi có dịp hẹn hò cuối tuần, phải đến chỗ nào đặc biệt chứ."

Thịnh Thành Tố nói: "Phiền phức."

Tôi nắm ngón tay hắn, hầm hừ nói: "Phiền thì chia tay đi."

Hắn nắm tay tôi rồi nói: "Không muốn."

434.

Thật không ngờ lại gặp Tịch Số ở công viên.

Hắn đeo ba lô, hình như mới cắt tóc để lộ vầng trán, nhìn sáng sủa năng động hơn trước.

"Lần này không phải anh gọi cậu ấy đến đâu."

Cảm nhận được ánh mắt nghi ngờ của Thịnh Thành Tố, tôi oan ức nói: "Điện thoại của anh bị em giữ rồi còn gì."

Thịnh Thành Tố hỏi: "Trùng hợp vậy sao?"

Tịch Số nói: "Tôi học thêm gần đây mà."

435.

Thuyền thiên nga lững lờ trôi trên hồ, tôi sợ họ đánh nhau lật thuyền nên không dám thở mạnh.

Sao Tịch Số cũng theo tới đây chứ?

Hắn không sợ bị đấm lần nữa sao?

Thịnh Thành Tố hỏi tôi: "Sao anh ta lên đây được?"

Tôi hỏi Tịch Số: "Sao cậu lên đây được vậy?"

"Không được à?"

Tịch Số ngồi đối diện nhìn tôi nói: "Tụi mình đều quen biết nhau, đi chơi chung có sao đâu?"

Chỗ nào cũng có sao hết!
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
132


436.

Tôi nhìn kỹ Tịch Số, phát hiện hắn không chỉ đổi kiểu tóc mà còn đổi cả kính.

Ở trường hắn đeo kính gọng vàng, nhưng hôm nay lại đổi sang kính nửa gọng màu xanh xám rất hợp mốt.

Tôi hỏi hắn: "Cậu đi học thêm thật à?"

Tịch Số quay đầu nhìn mặt hồ lấp lánh, thản nhiên nói: "Sao tớ phải nói dối chứ?"

Tôi nhìn hắn từ trên xuống dưới, không mấy tin tưởng: "Đi học thêm có cần ăn mặc bảnh bao vậy không?"

Tịch Số khựng lại một cách đáng ngờ, hồi lâu sau mới phủ nhận: "Tớ không cố ý mặc vậy đâu."

"Cậu......"

Tôi đang định nói tiếp thì đột nhiên bị Thịnh Thành Tố véo eo, vừa đau vừa nhột khiến tôi kêu lên một tiếng, xém tí lộn nhào qua lan can.

Tôi ôm chỗ đau, quay sang cự nự: "Em đừng véo chỗ này nữa!"

Thịnh Thành Tố đan tay vào tay tôi rồi nói: "Vậy anh đừng nhìn người khác, anh ta có đẹp trai bằng em đâu."

Gì vậy trời?

Tại Tịch Số ngồi đối diện với tôi chứ tôi đâu cố ý nhìn hắn.

Tôi vừa cúi đầu đạp vịt vừa than thở trong lòng, nếu biết trước ra đường sẽ gặp Tịch Số thì tôi đã chọn hẹn hò ở hồ bơi chung cư rồi.

Thời tiết buổi chiều rất đẹp, thuyền thiên nga trôi theo dòng nước dưới bóng cây, gió thổi qua khoang thuyền cuốn theo mùi lá rụng.

Chân tôi vẫn còn ê ẩm sau buổi tập thể dục sáng nay, tôi ngừng đạp rồi thoải mái dựa lưng vào ghế.

Đây là lần đầu tiên tôi đến công viên này, phong cảnh khá đẹp, để hôm nào rủ Lạc Đoan Diệc tới đây chơi.

437.

Họ không nói năng gì, tôi cũng im lặng để tránh vạ miệng.

Tôi đang ngồi chung thuyền với họ, giờ mà đổ dầu vào lửa thì dễ bị cháy lây lắm.

Tôi ngắm cảnh một hồi, chợt nghe Tịch Số hỏi: "Cái gì đây?

Mèo à?"

Thịnh Thành Tố nói: "Cái này mà cũng nhìn ra mèo sao?"

Tôi quay đầu sang, chẳng biết Thịnh Thành Tố lấy đâu ra con mèo mà tôi bảo hắn gắn vào ba lô.

Họ thay phiên nhau nhận xét vài câu, hắn cầm con mèo lắc lắc, khi tôi tưởng Thịnh Thành Tố sắp vứt con mèo xấu xí này xuống hồ thì hắn nói: "Hạ Trân làm cho tôi đấy."

Tôi lí nhí: "Cũng đâu xấu đến mức đó."

Chỉ bị thiếu tai và cặp mắt hơi nhỏ thôi mà......

Thịnh Thành Tố nhét con mèo xấu xí vào túi rồi nói: "Chỉ có một con thôi, Mẫn Xuyên Thanh cũng không có đâu."

Tịch Số hờ hững nhìn những chiếc lá trên hồ: "Tôi không quan tâm chuyện ba người các cậu."

Thịnh Thành Tố hỏi: "Không quan tâm?

Vậy sao anh lại hôn Hạ Trân trong phòng sinh hoạt?"

438.

Thuyền chúng tôi đâm sầm vào bờ.

Tôi giật nảy mình, vội vàng đạp cho thuyền quay lại đúng hướng: "Em hiểu lầm rồi, cậu ấy không hôn anh mà chỉ nói chuyện hơi gần thôi."

Tôi vừa nói vừa đưa mắt ra hiệu cho Tịch Số để hắn đừng làm chuyện hại người hại mình nữa, hắn đánh không lại Thịnh Thành Tố, lỡ hai chúng tôi cùng bị quăng xuống hồ thì sao......

Tôi chưa học bơi xong đâu!

Tịch Số thở dài nhìn tôi, hình như đã hiểu ý tôi nên nói: "Chỉ là hiểu lầm thôi."

Thuyền nhỏ lướt qua hàng cây, mặt nước lấp lánh dưới nắng.

Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì lại nghe Tịch Số hỏi Thịnh Thành Tố: "Thế Mẫn Xuyên Thanh hôn cậu ấy thì cậu không bực à?"
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
133


439.

Chuyển hướng chú ý sang người không có mặt đúng là một cách hay để đỡ lúng túng, nhưng giờ có rất nhiều điều để nói, ví dụ như lớp học thêm của hắn, ví dụ như kiểu tóc mới làm của hắn, sao cứ phải nhắc đến chuyện này chứ?

Tôi nắm chặt lan can hít sâu một hơi, nghĩ thầm lẽ ra mình nên đẩy Tịch Số xuống nước ngay từ đầu.

Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, tôi thò tay ra lan can khuấy nước bên cạnh mạn thuyền, cố đánh trống lảng: "Dưới nước có cá nè."

Chẳng ai để ý đến tôi.

Thịnh Thành Tố nói: "Bực chứ sao không."

Tịch Số nói: "Thế mà cậu vẫn chung sống hòa bình với anh ấy được à?"

Thịnh Thành Tố dựa vào lưng ghế, hờ hững đạp vịt rồi nói: "Dù sao gã họ Mẫn kia cũng sắp ra trường rồi."

Hắn vừa trả lời vừa bóp tay tôi, cứ như sợ tôi không biết hắn bất mãn vậy.

Tôi thừa nhận trách nhiệm thuộc về mình, vì tôi không nỡ từ bỏ hai nguồn thu nhập nên họ mới đưa ra thỏa thuận này.

Tịch Số: "Ra trường rồi anh ấy sẽ chia tay Hạ Trân sao?"

Thịnh Thành Tố nói: "Tốt nghiệp xong anh ta còn quản được chắc?

Không thể gặp nhau thì có khác gì chia tay đâu?"

Nước hồ lạnh buốt, tôi nhìn mặt nước bị gió thổi gợn sóng lăn tăn, lén bẻ một ít bánh quy trong túi ném xuống hồ để xem có cá bơi đến không.

Nếu chia tay thuận theo tự nhiên như vậy thì tốt quá, tôi dựa vào lan can nhìn bầy cá nhỏ bơi quanh thuyền, nhớ lại cảm giác yên bình hạnh phúc khi ăn cơm chung với cả nhà Mẫn Xuyên Thanh.

Một khi sinh ra ỷ lại sẽ lo được lo mất, may mà đây không phải tình yêu thuần túy.

Hội trưởng tốt thế cơ mà, đâu nhất thiết phải ở bên tôi mới được.

"Anh có đang nghe không đấy?"

Giọng Thịnh Thành Tố kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ miên man, tôi "hả" một tiếng rồi gật đầu đáp: "Có mà."

Dù sao họ cũng đang nói về chuyện Mẫn Xuyên Thanh có chịu chia tay tôi không.

Tịch Số hỏi tôi: "Cậu không có gì muốn nói à?"

Tôi lắc đầu, nghĩ thầm muốn yên thân thì tốt nhất là đừng tùy tiện hùa theo.

440.

Tiếng chim hót vang lên từ hàng cây ven bờ, ánh nắng chao nghiêng, tôi kéo mũ xuống che nắng.

Sau khi tránh được ánh nắng chiếu thẳng vào mắt, tôi vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện cả hai người đều nhìn mình với vẻ mặt kỳ quái.

Ơ......

Không nói gì cũng sai sao?

Thịnh Thành Tố nói: "Anh ta bảo anh chỉ xem Mẫn Xuyên Thanh là hàng hóa thôi."

"Anh đâu......"

Tôi phủ nhận theo phản xạ có điều kiện, nói nửa chừng mới nhớ ra đúng là mình từng nói vậy, giọng lập tức nhỏ đi, "Anh đâu có."

Tịch Số thẳng thừng vạch trần tôi: "Cậu lấy ảnh anh ấy làm túi bùa, giờ còn bán tài liệu của anh ấy nữa."

Tôi kéo mũ xuống, lí nhí nói: "Đó, đó chỉ là tiện tay thôi."

"Anh còn bán ảnh của em không?"

Thịnh Thành Tố hỏi tôi.

Tôi ngẩng đầu lên rồi giơ tay thề thốt: "Yên tâm đi!

Anh hết bán từ lâu rồi!"

Tịch Số nói: "Cậu chuyển sang làm sách tuyên truyền chứ gì."

Tôi nổi cáu chống tay lên bàn đứng dậy rồi tức giận trừng hắn: "Tớ chỉ buôn bán lặt vặt thôi, cậu đừng phá đám nữa!"

Sau khi đứng dậy, thuyền hơi tròng trành làm chân tôi bủn rủn, nổi cáu xong tôi hậm hực ngồi xuống.

Tịch Số không nhìn tôi mà nói tiếp với Thịnh Thành Tố: "Thấy chưa?

Hạ Trân chỉ muốn kiếm tiền từ các người thôi."

Chắc không phải hắn cố tình đến đây để vạch mặt tôi đấy chứ!

Tên này rõ là xấu tính mà!

Thịnh Thành Tố thả tay tôi ra.

Tôi cứ tưởng Thịnh Thành Tố sắp nổi điên đánh người, nhưng hắn không làm gì mà chỉ lạnh lùng nói: "Tôi biết."

Hắn liếc nhìn chỗ bị hắn đánh tối qua trên người tôi rồi nói: "Tạm xem như trao đổi ngang giá đi."

"Trao đổi......"

Tịch Số nhíu mày, lộ ra vẻ mặt không thể tin được, hắn đứng phắt dậy nhìn Thịnh Thành Tố rồi lại cau mày nhìn tôi: "Hạ Trân, sao cậu có thể......

Sao cậu ta lại nhìn......"

Hắn ấp úng, chóp mũi đỏ bừng, hồi lâu sau mới thốt ra hai chữ "mông cậu".
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
134


441.

Cơ mặt Tịch Số giật giật, mái tóc chải chuốt cũng dựng lên, vẻ mặt như bị sét đánh.

Hiển nhiên hắn đang hiểu lầm, nhưng tôi cũng không tiện giải thích.

Dù sao bị tét mông cũng chẳng vẻ vang gì.

Thịnh Thành Tố chẳng những không giải thích mà còn thản nhiên nhướng mày, tiếp tục xuyên tạc: "Đôi bên đều tự nguyện thì có gì mà không được?"

Trước khi ra tay hắn có hỏi ý tôi đâu!

Tôi sốt ruột chen vào: "Anh đâu có tự nguyện......"

Tôi chưa kịp nói hết thì đã bị Tịch Số ngắt lời, giọng điệu hắn khô khan như đang đọc thoại: "Làm vậy là không đúng.

Yêu sớm vốn đã sai rồi, không thể mắc thêm sai lầm này nữa!"

Thịnh Thành Tố rất khó cười, còn tôi lại rất dễ cười, Tịch Số vừa lộ ra vẻ mặt phẫn nộ thì tôi lập tức bật cười.

Hắn càng nghiêm nghị thì tôi càng cười to, thật sự không nín được, cuối cùng chỉ có thể cầm mũ che mặt lại.

Sao hắn nói chuyện giống kẻ gia trưởng thời phong kiến thế chứ?

Ăn mặc đã hợp mốt hơn trước nhưng bản chất vẫn là người cổ hủ.

"Hạ Trân, đừng cười nữa!"

Tịch Số gọi tên tôi, "Tớ đang nói chuyện đàng hoàng mà."

"Xin lỗi thầy Tịch, phụt, ha ha......"

Tôi ngẩng đầu lên, thấy khuôn mặt đỏ bừng của hắn thì cười sái quai hàm.

Khi thuyền sắp cập bến, tôi mới nín cười được.

Tịch Số không nói gì nữa mà ngồi xuống hít sâu một hơi, tức giận nhìn tôi chằm chằm.

Tôi hắng giọng rồi tranh thủ đánh đòn phủ đầu hắn: "Cậu nghĩ đi đâu vậy?

Đầu óc đen tối quá rồi đấy!"

Thuyền cập bến.

Tôi đeo túi lên vai rồi chống tay vào lan can, nhẹ nhàng nhảy lên bờ.

Tịch Số bị lời tôi nói làm nghẹn họng, mặt lúc đỏ lúc xanh, sau đó nói với tôi: "Vậy đó là......"

Thịnh Thành Tố cũng lên theo, vứt lại một câu cho Tịch Số: "Đúng như anh nghĩ đấy."

Nói xong hắn nắm lấy cổ tay tôi: "Chẳng phải những gì nên làm tụi mình đều làm hết rồi sao?"

Lần này Tịch Số không mắc lừa nữa, hắn sửa lại gọng kính rồi thản nhiên nói: "Tôi không tin."

"Không tin à?"

Thịnh Thành Tố lấy điện thoại ra, "Xem đi."

Xem gì cơ?

Tôi quay đầu nhìn màn hình của hắn, trên đó là bức ảnh tôi mặc áo croptop được chụp khi tôi đang mải mê ăn sushi.

"Này, này!"

Tôi thoáng sửng sốt rồi vội vàng giật lấy điện thoại của hắn, "Em đừng cho người khác xem bừa bãi thế chứ!"

Thịnh Thành Tố giơ tay lên cao, "Ai bảo anh ta nghi ngờ em."

Tôi không giật được, sợ người khác chú ý nên cúi đầu suy nghĩ một lát rồi nói nhỏ với hắn: "Anh chỉ mặc cho em xem thôi, đừng cho người khác xem."

Thịnh Thành Tố liếc nhìn tôi, cuối cùng cất điện thoại vào túi, "Ừ.

Không cho ai xem đâu."

442.

Tịch Số xoay chìa khóa rồi chậm chạp bước vào nhà.

"Sao về sớm thế?

Chị tưởng em ăn tối xong mới về chứ."

Chị gái ngồi trên sofa quay đầu nhìn hắn, "Sao mặt mũi bí xị vậy?

Cãi nhau với hai bạn kia à?"

Xưa nay em trai chỉ lo học hành mà dạo này tập nhảy suốt, cuối tuần hắn đột nhiên đòi thay kính, đổi sang kiểu tóc đang hot rồi nhờ cô chọn giùm mấy bộ đồ đẹp, sáng nay còn định ghi danh học đấm bốc, chẳng lẽ đây là triệu chứng của tuổi dậy thì sao?

Tịch Số nói: "Đâu phải bạn."

Chị gái nói: "Em vừa thấy họ đã xuống xe chạy theo, không phải bạn thì là gì?"

Tịch Số nói: "Là người xấu."

Nói xong hắn xách túi về phòng ngủ, một lát sau lại đi ra, nóng nảy tháo kính rồi hậm hực nói: "Là ác quỷ mới đúng."

Ăn mặc như vậy...... chẳng liên quan gì đến thiên thần cả!

Hắn chỉ nhìn mấy giây mà thiếu niên mặc áo croptop màu đen cứ mãi hiện ra trong đầu, hệt như một bóng đen từ từ lan rộng.

Hắn lắc mạnh đầu, cố quên đi cuộc trò chuyện lúc chiều, hình ảnh trong trí nhớ dần biến dạng, trên đầu Hạ Trân đang cười với hắn mọc thêm một cặp sừng ác quỷ, sau lưng cũng mọc thêm một cái đuôi.

Hạ Trân đúng là ác quỷ mà!
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
135


443.

Nhìn thấy bức ảnh kia, hình như Tịch Số còn xấu hổ hơn cả tôi.

Chuyện xảy ra vượt quá sức chịu đựng của hắn, hắn đứng sững một hồi, đôi mắt sau gọng kính mở to, vứt lại một câu "đạo đức suy đồi" rồi bỏ đi thẳng một mạch.

Thịnh Thành Tố nói: "Chả hiểu kiểu gì."

Tôi dõi theo Tịch Số, tự nhủ tối nay sẽ giải thích với hắn......

Mà thôi cứ để hắn hiểu lầm đi, biết đâu hắn sẽ không liên lạc với tôi nữa.

Hắn đàng hoàng đứng đắn như vậy, tương lai tươi sáng rộng mở, vốn dĩ không phải người chung đường với tôi.

Liệu chúng tôi có tính là bạn bè không?

Tôi đang nghĩ ngợi thì bị Thịnh Thành Tố cắt ngang: "Anh ta có đẹp trai bằng em không?"

Hắn cúi đầu nhìn tôi, nắm lấy tay tôi rồi từ từ siết chặt, cứ như muốn bóp gãy xương vậy.

Kiểu đẹp của họ khác nhau nên rất khó so sánh, Thịnh Thành Tố hợp gu đại chúng hơn, nhưng vẻ đạo mạo của Tịch Số lại có một sự cấm dục khác......

Kẻ ba phải như tôi đương nhiên sẽ khen người đang đứng trước mặt.

"Ui, nhẹ thôi!"

Tôi huých cùi chỏ vào người hắn rồi nói: "Em là hotboy được cả khối công nhận cơ mà, tất nhiên là gương mặt quyền lực nhất rồi.

Nếu không anh lẽo đẽo đi theo chụp hình em mỗi ngày làm gì?"

Thịnh Thành Tố thả lỏng tay: "Vậy sao anh còn nhìn anh ta nữa?"

Chúng tôi vừa nói chuyện vừa đi quanh hồ, đến chỗ vắng người, tôi hôn phớt hắn một cái.

Thịnh Thành Tố: "......"

Tôi quay đầu nhìn bầy vịt hoang bơi trên hồ rồi bóp tay hắn để trả đũa: "Hôm nay chưa hôn, tạm thời hôn bù một cái."

Thịnh Thành Tố nói: "Đừng có hở tí là hôn người ta."

Tôi nói: "Ờ.

Vậy mai mốt anh sẽ không hôn nữa."

Đáng ghét, da mặt hắn thật sự bị tôi làm dày lên rồi, tôi liếc trộm vẻ mặt Thịnh Thành Tố, hắn vẫn bình chân như vại, thậm chí tai cũng không đỏ.

Chẳng lẽ chiêu này hết tác dụng rồi sao?

Tôi chán nản nghĩ ngợi một lát rồi cởi mũ ra, đi tới đứng trước mặt hắn, đột ngột níu cổ hắn xuống.

Tôi nhìn hắn rồi nhắm mắt lại, chu môi chờ hắn hôn.

Hắn lạnh lùng quay mặt đi: "Đang ở ngoài đường mà."

Biết ngay hắn sẽ không hôn, tôi chỉ muốn trồng cà chua thôi.

Tôi nhìn vẻ mặt bình thản của hắn, tiếc nuối thả tay ra rồi kéo giãn khoảng cách với hắn, cúi đầu đi nhanh tới trước: "Thì ra chỉ có anh muốn hôn thôi, anh háo sắc quá, anh sẽ tự kiểm điểm."

Thịnh Thành Tố đi theo tôi nói: "Về nhà rồi hôn."

"Thôi khỏi," tôi đi nhanh hơn để khỏi bị hắn bóp mông, "Em không cần chiều ý anh đâu."

Hắn sải bước đuổi theo: "Hạ Trân!

Cố ý làm vậy vui lắm sao?

Có phải với người khác anh cũng......"

Khi Thịnh Thành Tố túm lấy tôi, tôi né sang một bên, sau đó đu lên lưng hắn như con lười, cười hì hì nói: "Anh mỏi chân quá, em cõng anh về đi."

Nói xong tôi kề vào tai hắn thì thầm: "Anh cố ý đó, rồi sao?

Chắc không phải em định ném anh xuống đấy chứ?"

444.

Cuối cùng tai hắn cũng đỏ lên, tôi hết sức đắc ý.

Đàn em vẫn thú vị hơn nhiều, trước mặt hội trưởng tôi phải giả bộ ngoan ngoãn, không dám làm lố......

Ui da!

Thịnh Thành Tố đang nghiêm túc đỡ mông tôi đột nhiên bóp mạnh một cái.

Tôi vùng vẫy nhảy xuống khỏi người hắn: "Không được bóp anh!"

Tôi có phải đất sét đâu, sao lại bóp mạnh thế chứ!

Hắn đút tay vào túi áo rồi tiến lại gần tôi, cúi đầu nói: "Em cố ý đó, rồi sao?"
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
136


445.

Tôi và Thịnh Thành Tố đi dạo trong công viên một vòng, khi ra đến cổng thì trời chợt đổ mưa, chúng tôi ghé vào quán cà phê bên kia đường.

Quán cà phê không lớn, cũng chẳng đông lắm, chỗ ngồi gần cửa sổ trên lầu hai có view cực đẹp, hàng cây thường xanh ngoài cửa sổ sum suê rậm rạp, trong gió mang theo hơi lạnh của nước mưa.

Tôi lật xem thực đơn, giá ở đây hơi chát, cũng may Thịnh Thành Tố trả tiền nên tôi có thể chọn mấy món đắt một chút.

Theo thống kê của tôi, hẹn hò với đàn em khóa dưới thường không lâu bền, moi được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, dù sao hắn cũng rất hào phóng.

Hiếm khi có cơ hội nên phải gọi món đặc biệt mình chưa thử bao giờ, thêm một cái bánh souffle nữa......

Những món ngọt trong ảnh nhìn hết sức hấp dẫn, thật khó chọn quá đi.

Thịnh Thành Tố hỏi: "Sao chọn lâu thế?"

Tôi bảo mình muốn ăn hết, hắn nói vậy thì gọi mỗi món một phần.

"Thôi, lỡ ăn không hết thì phí lắm."

Tôi nuốt nước miếng, cố cưỡng lại sự cám dỗ từ câu nói của hắn, chỉ vào mấy món mình muốn ăn trong thực đơn rồi nhờ hắn chọn giùm một món.

Thịnh Thành Tố chọn bánh dâu tây và nho xanh, để chắc ăn, trước khi đặt món tôi hỏi lại hắn lần nữa: "Lần này em mời anh đúng không?"

"Ừ."

Hắn ngước mắt nhìn tôi, "Lần sau đến lượt anh mời nhé?"

Tôi lắc đầu nguầy nguậy: "Thôi.

Anh làm gì có tiền."

Thịnh Thành Tố nhìn tôi chằm chằm, đột nhiên tì khuỷu tay lên bàn rồi chồm sang hỏi tôi: "Anh xem em là mỏ đào đấy à?"

Tôi nói: "Đâu có?"

Tôi còn tưởng hắn không để ý lời Tịch Số nói nữa chứ.

Tôi không né tránh ánh mắt hắn mà xích lại gần hôn má hắn, sau đó giơ ngón tay lên thề: "Anh thích em thật mà!"

Thịnh Thành Tố không tin lời tôi, còn đưa tay bóp má tôi dùn lại: "Thích tiền của em chứ gì?"

"Ừ, thích tiền, thích mặt, còn...... thích cơ ngực nữa!"

Tôi hùng hồn nói: "Vậy chẳng phải thích hết mọi thứ của em sao!"

Thịnh Thành Tố nói: "......

Mọi thứ gì hả?

Anh chỉ nhắc đến vẻ ngoài của em thôi mà!"

Nói thật thì hắn nổi quạu, nói xạo thì hắn không tin.

Tôi xoa quai hàm bị hắn bóp đau rồi nói: "Thôi được!

Đúng là anh tham tiền háo sắc, hết sức nông cạn, nhưng thích em cũng không phải giả đâu."

Nói xong tôi hỏi ngược lại hắn: "Vậy em thích anh ở điểm nào?"

Thịnh Thành Tố làm thinh.

Tôi chọc vào cánh tay hắn thúc giục: "Này, lúc nói điều em ghét thì nhanh lắm, còn điều em thích lại nói không được à?"

Thịnh Thành Tố dựa lưng vào ghế, quay đầu nhìn hàng cây xào xạc trong gió, để lộ vành tai đỏ ửng.

Hắn mấp máy môi, giọng còn nhỏ hơn cả tiếng gió.

Tôi nói: "Nói to lên."

Cái này có gì phải ngại chứ?

Một lát sau, hắn vẫn không nhìn tôi mà cao giọng lặp lại câu lúc nãy: "Mông anh mẩy lắm."

Tôi: "......"

Tôi nói: "Lý do của em còn xàm hơn anh nữa!"

446.

Lạc Đoan Diệc đang tổng vệ sinh nhà cửa, vừa dừng lại để uống nước thì chợt nhận được một lời mời kết bạn—— Nickname của người kia là "Học rộng hiểu sâu", hình như là bạn của Hạ Trân trong câu lạc bộ, tên là Tịch gì đó......

Chắc đã add hắn từ nhóm chat kia.

Hắn tháo găng tay ra rồi do dự nhìn màn hình.

Đối phương không có tính uy hiếp nhưng cũng xem như tình địch, hắn không muốn add cho lắm......

Nhưng lời mời kết bạn nói có chuyện liên quan đến Hạ Trân, thôi cứ add thử xem sao.

Tịch Số nhắn tin cho hắn: Cậu ấy ăn mặc kiểu này ở nhà người ta, cậu là bạn thân mà mặc kệ luôn sao?

Ăn mặc kiểu gì?

Lạc Đoan Diệc chưa gõ chữ xong thì đối phương đã gửi ảnh sản phẩm sang.

"Phụt——" Hắn phun hết nước trong miệng ra, còn tưởng mắt mình có vấn đề, "Cái gì đây!?"

Học rộng hiểu sâu: Tôi gặp bọn họ trên đường, tên họ Thịnh kia cho tôi xem ảnh.

Học rộng hiểu sâu: Chính là kiểu quần áo rẻ tiền này đây.

Chó đẹp trai nhất vũ trụ: Quá đáng!

Lạc Đoan Diệc đặt điện thoại xuống, đấm vào tường mấy cú rồi nghĩ thầm: Sao lại thế chứ!

Mình đã bao giờ được thấy Hạ Trân mặc đồ kiểu này đâu!
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
137


447.

Thịnh Thành Tố hỏi tôi: "Tối nay nhất định phải về à?"

"Biết sao được, không về sẽ bị người nhà mắng."

Tôi bỏ quả dâu cuối cùng vào miệng rồi tiếc rẻ liếm sạch kem dính trên khóe môi, "Chẹp, ngon thật."

Tôi đã hứa với Lạc Đoan Diệc chỉ ở ngoài một đêm, không về đúng hạn thì hắn lại càm ràm cho xem.

Nghĩ đến hắn, đột nhiên mũi tôi hơi ngứa, suýt nữa hắt hơi một cái thật mạnh, chắc không phải hắn đang nói xấu tôi ở nhà đấy chứ?

Ừm......

Hắn không giống Tịch Số, chắc sẽ không làm vậy đâu.

448.

Ăn xong trời cũng vừa tạnh mưa, Thịnh Thành Tố nhìn bầu trời quang đãng ngoài cửa sổ rồi hỏi tôi: "Còn đau chân không?"

"Hơi đau xíu thôi, nhưng vẫn đi được."

Tôi cúi xuống xoa chân rồi nói: "Cuối tuần hiếm khi được ra ngoài, chơi thêm lát nữa đi."

Tôi định nắm tay Thịnh Thành Tố để bắt hắn đi chậm lại, nhưng càng đến gần khu thương mại thì càng đông người, tôi đành phải chuyển sang nắm áo hắn.

Hắn nhìn tay tôi hỏi: "Anh là học sinh tiểu học đấy à?"

Tôi bĩu môi: "Không được nắm áo sao?

Vậy anh nắm quần em nhé."

Thịnh Thành Tố túm lấy bàn tay sắp dời xuống của tôi: "Này."

Tôi nắm lấy cổ tay hắn, kéo hắn đến quán game bên cạnh rồi hỏi: "Em muốn chơi không?"

Màn hình sau cửa kính hiển thị những trò chơi cool ngầu, trò nào cũng rất hấp dẫn.

Thỉnh thoảng các nam sinh trong lớp lại bàn tán về game, nếu tôi cũng chơi thì lần sau có thể nhập bọn với họ.

Thịnh Thành Tố nói: "Chưa chơi bao giờ."

"Chưa chơi nên mới phải thử," mặt tôi gần như áp vào kính, nhìn chằm chằm màn hình rồi nói, "Anh cũng chưa, chơi với anh một lần đi."

Nói xong tôi bắt đầu tâng bốc hắn, khen hắn đẹp trai tốt bụng giỏi giang nhất, dù chưa chơi vẫn có thể làm quen rất nhanh.

"Hạ Trân, anh chẳng giống đàn anh chút nào cả."

Nói xong câu này, hắn kéo tôi vào quán game rồi trả tiền trước cho một giờ chơi, "Phiền phức."

Tôi vừa nhìn quanh vừa thì thầm: "Đàn anh đang dạy em đó, đã yêu đương thì đừng sợ phiền phức."

Tôi chưa từng chơi mấy trò này, còn Thịnh Thành Tố thì mù tịt về game hơn cả tôi, sau khi nghe nhân viên giới thiệu, chúng tôi chen nhau trên ghế nghiên cứu nửa ngày, cuối cùng cũng qua được level 1.

Thao tác của Thịnh Thành Tố hết sức tệ hại, hắn nhíu mày, bộ dạng tập trung cao độ khiến tôi không nhịn được cười: "Em ngốc chết đi được."

Hắn liếc xéo tôi: "Mới nãy anh còn bảo em là thiên tài cơ mà."

Tôi đẩy cần điều khiển để nhân vật nhảy lên ăn đồng xu mà hắn chưa lấy được: "Mặc dù đàn em rất ngốc nhưng đáng yêu lắm."

Tôi khen hắn đáng yêu nhưng hắn vẫn không vui, còn vò tóc tôi rối bù: "Hạ Trân, không được nói em ngốc!"

Thấy hắn xụ mặt, tôi chồm sang hôn hắn một cái rồi nhoẻn miệng cười với hắn: "Anh muốn chơi trò này lâu rồi, cảm ơn em chơi chung với anh, anh vui lắm."

Nói xong tôi cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ bày tỏ lòng biết ơn của mình, thế là đặt tay cầm xuống rồi vòng tay ôm hắn: "Thịnh Thành Tố, cảm ơn em đã hẹn hò với anh."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
138


449.

Khi tôi về đến nhà thì trời đã tối, tôi dậm chân đầu hành lang cho đèn cảm ứng sáng lên.

Chiều nay ăn vặt nhiều quá nên tôi không ăn tối với Thịnh Thành Tố mà dọn đồ về nhà luôn.

Vì chơi game thêm một tiếng nên giờ tôi không chỉ mỏi chân mà còn mỏi tay, nhưng tâm trạng hết sức vui vẻ.

Sau quá trình rèn luyện, rốt cuộc Thịnh Thành Tố cũng phối hợp ăn ý với tôi.

Hôm nay hắn cười mấy lần, còn nói mình không thích chơi game, rõ ràng chơi vui lắm mà.

Chỉ cần duy trì sự cân bằng thì hẹn hò kiểu này cũng chẳng có gì xấu cả.

450.

Đến trước cửa nhà, tôi chưa kịp lấy chìa khóa ra thì Lạc Đoan Diệc đã mở cửa.

Hắn mặc áo ba lỗ, trên người tỏa ra mùi sữa tắm, tóc cũng ướt sũng, chắc là mới tắm xong.

Hắn reo ầm lên như thể tám trăm năm rồi chưa gặp tôi, sau đó ôm chặt tôi một lát rồi ngửi khắp người tôi như chó nghiệp vụ.

"Tèn ten!"

Tôi giơ cái túi trong tay lên nói: "Ăn gì chưa?

Tớ mua xiên nướng cho cậu nè."

Chúng tôi sống trong chung cư cũ kỹ, đường hẹp, dưới lầu không có đèn đường, cũng chẳng có công trình nào hiện đại, nhưng ưu điểm là quanh đây có rất nhiều cửa hàng, ăn uống, văn phòng phẩm, sửa chữa, in ấn đều có đủ, buổi tối có không ít quầy ăn vặt vỉa hè.

Lạc Đoan Diệc tựa đầu vào vai tôi lẩm bẩm: "Không trả lời tin nhắn của tớ, tớ còn tưởng trong lòng cậu chỉ có người khác thôi......"

"Biết sao được, tại Thịnh Thành Tố tịch thu điện thoại của tớ mà."

Tôi giơ túi lên sát mũi hắn, "Cậu có ăn không?

Không ăn thì tớ ăn hết đấy nhé."

Hắn vội vàng cầm lấy túi rồi nói: "Ăn chứ."

Tôi cúi xuống thay giày, trông thấy sàn nhà bóng hơn mọi ngày: "Oa, cậu còn lau nhà cho tớ nữa à?

Sạch ghê."

Lạc Đoan Diệc ngồi xổm cạnh tôi, xoa mũi nói với vẻ tự hào: "Rau ngoài ban công tưới rồi, toilet cũng chà rồi."

Sau này kết hôn, chắc chắn bạn thân của tôi sẽ là một ông chồng siêu đảm đang, không chỉ làm hết việc nhà mà còn biết sửa chữa mọi thứ.

Cha mẹ chúng tôi là hàng xóm từ trước khi chúng tôi ra đời, nghe mẹ tôi nói ngày xưa hai nhà còn định làm sui gia với nhau nữa......

Tôi vừa nghĩ vừa xoa lông chó của Lạc Đoan Diệc: "Giỏi lắm giỏi lắm!"

"Còn phần thưởng nào khác không?"

Lạc Đoan Diệc ngẩng đầu lên rồi nhắm mắt chờ tôi hôn.

Sau nhiều lần, dường như gánh nặng tâm lý khi hôn bạn thân đã biến mất.

Tôi nhìn Lạc Đoan Diệc, nâng cằm hắn lên rồi cúi xuống hôn lên trán hắn.

Hôn xong tôi đi vòng qua hắn để vào phòng khách.

Hắn ngồi xổm trước cửa một hồi mới phát hiện tôi đã đi, tủi thân chạy theo hỏi: "Sao chỉ hôn trán thôi vậy?"

"Người tớ toàn mồ hôi, để tớ đi tắm trước đã."

Tôi đặt ba lô xuống sofa rồi nói: "Cậu mà không ăn thì xiên nướng sẽ nguội đấy."

Tôi định đi lấy quần áo, nhưng Lạc Đoan Diệc lại ôm tôi từ phía sau: "Tớ vẫn chưa phải bạn trai của cậu sao?"

"Này......

Ai bảo cậu cứ hôn mãi làm gì," tôi khó nhọc cõng con gấu bự chảng này đi ra ban công, "Ít nhất cũng chờ tớ đánh răng xong rồi hôn được không?

Cậu ăn xiên nướng xong cũng phải đánh răng đó!"

Hắn lập tức vui vẻ lại: "Vậy đánh răng xong sẽ được hôn thỏa thích đúng không?

Tớ lấy quần áo rồi, cậu muốn tắm chung không?"

"Thôi đi, chẳng phải cậu tắm rồi sao?"

Tôi nắm cánh tay Lạc Đoan Diệc cắn một cái, có hắn ở nhà đúng là rất náo nhiệt, nhưng hắn thật sự ồn quá đi mất, "Đừng phiền tớ nữa, ăn xiên nướng của cậu đi."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
139


451.

Tắm xong, tôi ôm quần áo bẩn đi ngang phòng khách, trông thấy Lạc Đoan Diệc ngồi dựa vào sofa của tôi xem điện thoại, lộ ra vẻ trầm tư hiếm thấy, chẳng biết đang xem gì nữa.

Tôi hỏi hắn: "Xem gì thế?"

Lạc Đoan Diệc bị giọng tôi làm giật nảy mình, suýt nữa đánh rơi điện thoại.

Hắn ấp úng đáp: "Không, không có gì, chỉ chọn quần áo thôi."

Tôi ra ban công bỏ đồ vào máy giặt, đổ bột giặt, đợi máy chạy rồi vào phòng khách hỏi Lạc Đoan Diệc: "Cậu định mua đồ mới à?"

Quần áo của chúng tôi chủ yếu mua ở chợ sỉ gần đây, chất lượng khá tốt, giá cũng rẻ hơn trên mạng chút đỉnh.

Áo thun của Lạc Đoan Diệc cùng kiểu với tôi, chỉ khác là lớn hơn hai size.

Hắn thường mặc đến khi mỏng tang mới mua đồ mới, dù sao cũng mặc đi làm nên không cần chạy theo mốt.

Từ lần mua trước đến giờ vẫn chưa tới nửa năm, sao Lạc Đoan Diệc lại muốn mua đồ mới?

Tôi càng nghĩ càng thấy lạ, muốn đến xem điện thoại của hắn nhưng hắn không cho.

Lạ thật, hắn đang giấu tôi chuyện gì sao?

"Quần áo gì mà không thể cho tớ xem chứ?"

Tôi hỏi: "Chẳng lẽ mua cho tớ à?"

Đồng tử Lạc Đoan Diệc run lên, vẻ mặt như bị nói trúng tim đen, hắn không giỏi nói dối nên mới bị tôi gặng hỏi mấy câu đã lòi đuôi.

Sao tự dưng lại mua quần áo cho tôi?

Vì trời trở lạnh à?

Hồi cấp hai, hắn lén để dành tiền mua cho tôi một chiếc áo phao hàng hiệu làm quà sinh nhật, tôi vừa cảm động vừa thấy áp lực vì không thể tặng lại hắn món quà có giá trị tương đương.

Lạc Đoan Diệc không giống những người khác, hắn là bạn thân nhất của tôi từ nhỏ đến lớn, tôi không muốn lợi dụng hắn, cũng không thể đào mỏ hắn.

Tôi ngồi cạnh hắn, nghĩ ngợi một lát rồi nắm tay hắn nói: "Áo khoác và đồ giữ ấm của tớ vẫn còn tốt lắm, áo phao cậu tặng cũng còn mặc được rất lâu, quần áo thu đông đều đủ rồi......

Đừng mua nữa nhé?"

Đôi khi tôi lại thấy may mắn vì không có gen cao lớn, lúc dậy thì chẳng cao lên bao nhiêu, khỏi phải mua quần áo liên tục, sức ăn cũng kém nên không tốn nhiều tiền.

Lạc Đoan Diệc im lặng nắm tay tôi, hồi lâu sau mới đột nhiên nói với tôi: "Xin lỗi."

"Cậu có gì phải xin lỗi chứ?"

Tôi chẳng hiểu ra sao, lẩm bẩm nói: "Người nên xin lỗi là tớ mới đúng."

Lạc Đoan Diệc nhìn tôi, hai mắt đỏ hoe, lại ôm chặt tôi rồi nghẹn ngào nói: "Tớ không nên ghen với họ, không nên nghĩ đến mấy chuyện kia......"

Không phải chứ, sao hắn còn khóc nữa, tôi vội vã vỗ lưng hắn nói: "Ghen là chuyện bình thường mà, xin lỗi cậu, sau này tớ sẽ chia tay với họ."

Ôm một hồi, tôi hôn lên gò má nóng bừng của hắn rồi nói: "Chẳng phải cậu muốn hôn tớ sao?

Hôn đi."

Lạc Đoan Diệc không hôn tôi ngay, lạ thật.

Tôi đang băn khoăn thì hắn đột nhiên đứng dậy bế bổng tôi lên rồi nói to: "Đúng vậy!

Cần gì mấy thứ kia, thế này đã dễ thương lắm rồi!"

Quái lạ, tôi chỉ mới đi vắng một ngày mà sao hắn giống như bị trúng tà vậy?

Lạc Đoan Diệc vùi mặt vào ngực tôi, giọng nói lại trở nên rầu rĩ: "Tớ sẽ mua khăn quàng, mũ và găng tay cho cậu......"

"Đã bảo cậu đừng mua rồi mà!"

Tôi kéo đầu hắn lên rồi nói: "Tớ sẽ tự mua, cậu đi chọn với tớ là được rồi."

Hắn ngẩng đầu nhìn tôi, rốt cuộc cũng nhếch miệng cười: "Tớ muốn mua, cậu cứ để tớ mua đi."
 
Back
Top Bottom