Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ĐM/NP] Hạ lưu bỉ ổi

[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
160


504.

Ly cocktail vị cam chẳng mấy chốc đã thấy đáy, ăn cơm xong tôi vẫn chưa có cảm giác gì, còn phụ Mẫn Xuyên Thanh rửa chén.

Khi vào phòng ngủ, đột nhiên tôi cảm thấy sàn nhà lún xuống, nhịn không được kêu lên một tiếng.

Não tôi như bị đơ, khi tỉnh táo lại thì thấy Mẫn Xuyên Thanh đứng trước mặt mình, anh đỡ cánh tay tôi rồi hỏi: "Say rồi à?"

Gương mặt Mẫn Xuyên Thanh nhòe đi, tôi chớp mắt mấy cái, mơ màng đưa tay chạm vào gò má ấm áp của anh.

Anh cúi đầu tới gần tôi: "Muốn hôn không?"

Tôi hôn lên môi Mẫn Xuyên Thanh, nhưng vì đang lảo đảo nên cuối cùng hôn trúng má anh.

Anh cười xoa đầu tôi: "Hôn nhầm chỗ rồi."

Thì ra uống say là cảm giác này.

Tôi nắm cánh tay Mẫn Xuyên Thanh rồi lắc mạnh đầu để xua đi cơn buồn ngủ đang kéo tới, cố đứng vững lại: "Ừm......

Hội trưởng, em, em đi rửa mặt......"

"Hôn anh trước đã."

Tôi đang định đi thì Mẫn Xuyên Thanh ôm eo tôi, anh từ từ liếm môi tôi hé ra, hơi thở truyền sang cũng mang theo vị ngọt của rượu cam, đầu óc tôi mụ mị, trước mắt như có vô số bông hoa li ti bay lượn.

Tôi nghe Mẫn Xuyên Thanh gọi tên mình, giọng anh nhẹ hơn bình thường: "Anh muốn em ở lại đây với anh."

505.

Sau khi hôn hai lần, tôi ngáp một cái thật to, Mẫn Xuyên Thanh cười dẫn tôi đến phòng tắm: "Hôn mà cũng buồn ngủ à?"

Tôi tháo kính ra rồi cầm khăn anh đưa, sau khi rửa mặt bằng nước lạnh mới hơi tỉnh táo lại.

Tôi muốn đi tắm nhưng cơ thể phản ứng quá chậm, vừa vào phòng ngủ đã ngã vật xuống giường Mẫn Xuyên Thanh.

Tôi vùi mặt vào chiếc chăn êm ái của anh rồi nhắm mắt hít hà, có mùi nắng, mùi cỏ sau mưa, mùi an tâm.

"Xin lỗi...... sẽ làm bẩn giường hội trưởng mất......"

Lẽ ra tôi phải thay đồ trước, nhưng sau khi nằm xuống lại lười cử động, chiếc giường này thoải mái quá đi, thật muốn lăn lộn trên đây, "Phù......"

Mẫn Xuyên Thanh bưng nước mật ong cho tôi rồi hỏi: "Sợ bẩn thì thay đồ trước nhé?"

Tôi vừa ngáp vừa giơ tay lên để anh cởi đồng phục ra cho mình.

Cởi áo xong hơi lạnh, tôi đợi một hồi nhưng không thấy Mẫn Xuyên Thanh mặc đồ ngủ cho tôi, thế là hoang mang mở mắt ra nhìn anh.

"Ai dán đây?"

Anh hỏi tôi.

Tôi cúi đầu nhìn, trông thấy hình xăm mà Thịnh Thành Tố dán, men say khiến tôi không thể suy nghĩ bình thường, khi Mẫn Xuyên Thanh hỏi, tôi còn cười khúc khích: "He he, giờ em giống như graffiti vậy......"

Mẫn Xuyên Thanh nói: "Vẽ bậy sẽ bị phạt tiền đấy."

Phạt tiền?

Tôi nói: "Đừng phạt mà......

Ui da!"

Ngực tôi đột nhiên bị Mẫn Xuyên Thanh véo một cái, tôi nắm lấy tay anh theo phản xạ, vừa ngẩng đầu lên thì đối diện với đôi mắt màu hổ phách của anh, tựa như quầng sáng xuất hiện khi mặt trời quá chói.

Anh hỏi tiếp: "Đồ anh tặng mất rồi à?"

Tôi chưa kịp chối thì Mẫn Xuyên Thanh đã thả tay ra, sau đó lấy một chiếc hộp nhỏ từ ngăn kéo đầu giường.

Tôi rón rén bò tới cạnh anh xem thứ trong hộp.

Nhìn thoáng qua chỉ thấy nơ và chuông, nhưng nhìn kỹ lại là hai cái kẹp.

"Không nghe lời sẽ bị phạt," anh hôn lên má tôi rồi nói: "Em hứa với anh rồi mà, nhớ không?"
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
161


506.

Hội trưởng thế mà lại mua mấy thứ này!

Khi tôi hiểu được công dụng của cái kẹp thì đã hết cơ hội chạy trốn.

Anh nói thật sao?

Làm sao có thể......

Hức, tôi gồng mình nắm chặt cánh tay Mẫn Xuyên Thanh, đau đến nỗi ứa nước mắt, khi anh sắp kẹp thêm cái thứ hai, tôi cố làm ra vẻ tội nghiệp để anh mềm lòng nhưng thất bại.

Cơn đau ập đến sau cái lạnh đột ngột, tôi vừa nhúc nhích thì chuông kêu leng keng, cái nơ làm ngực tôi ngứa ran.

Nghe tôi kêu đau, anh dừng lại rồi hôn nhẹ lên mắt tôi như an ủi: "Vì là hình phạt nên sẽ hơi khó chịu chút xíu."

Thôi được......

Sau khi hẹn hò tôi đã làm rất nhiều chuyện có lỗi với hội trưởng, bị phạt là đáng.

Nhưng tôi không chịu nổi nửa phút, thừa cơ Mẫn Xuyên Thanh đi lấy điện thoại, tôi lén tháo kẹp ra rồi hít sâu một hơi, cơn buồn ngủ đã tan biến sạch.

"Không được tháo," giọng Mẫn Xuyên Thanh ôn hòa nhưng lời nói ra hết sức tàn nhẫn, "Kẹp thêm mười phút nữa."

"Sẽ đứt mất!"

Tôi lắc đầu nguầy nguậy, chẳng biết Mẫn Xuyên Thanh kiếm đâu ra một cặp còng tay lông xù, còng tay tôi ra sau lưng rồi nói: "Cả đêm."

Đây là ảo giác do rượu gây ra sao?

Tôi cố lờ đi cơn đau nhói ở ngực, cúi đầu nhận lỗi với Mẫn Xuyên Thanh, còn ứa ra hai giọt nước mắt: "Vậy, vậy thì mười phút, em không lén tháo ra đâu."

Hức, hội trưởng thật đáng sợ quá đi......

Trước khi tôi khóc thật, Mẫn Xuyên Thanh tháo còng tay rồi mặc lại áo ngủ cho tôi: "Em đang nghĩ anh đáng sợ đúng không?"

Tôi hoài nghi anh có siêu năng lực đọc ý nghĩ.

"Anh không có siêu năng lực đâu, tại ý nghĩ của Tiểu Hạ viết rõ trên mặt thôi."

Anh mỉm cười đưa tay ra hiệu cho tôi nép vào lòng anh, "Đừng sợ, anh sẽ không nổi giận với em, cũng không so đo những chuyện trước đây nữa."

Tôi do dự một lát rồi chậm chạp nhích tới rúc vào lồng ngực ấm áp của anh, nghĩ thầm: So với chửi mắng thì hình phạt này cũng không đau lắm......

À không, vẫn đau chứ!

507.

Quả nhiên món quà nào cũng có giá của nó.

Tôi nhấp nhổm ngồi trên ghế, càng cố phớt lờ thì cảm giác càng rõ rệt.

Tôi nhìn chằm chằm cuốn sổ tay vừa lấy ra, bắt đầu suy nghĩ lung tung, tự hỏi lần này đến nhà hội trưởng có phải là một quyết định đúng đắn không.

Bít tết hôm nay rất ngon, rượu cũng ngon, chỉ cần nhịn thêm vài phút là có thể xóa sạch tội lỗi của tôi mấy ngày trước.

Nhìn chung đây không phải là giao dịch lỗ vốn.

Mẫn Xuyên Thanh hỏi tôi: "Hết đau rồi à?"

Anh không nhắc còn đỡ, vừa nhắc tới thì lại đau, chỉ cần hơi nhúc nhích sẽ nghe chuông kêu leng keng.

Tôi hít sâu một hơi rồi ai oán quay sang nhìn anh: "Hội trưởng đừng nói nữa, em đang cố phân tâm mà......"

Mẫn Xuyên Thanh lại cười: "Lần sau còn muốn đến nhà anh nữa không?"

Tôi lẩm bẩm: "Không phạt thì đến."

Anh cười giơ ngón út về phía tôi, ra hiệu cho tôi móc ngoéo: "Yêu cầu của anh thấp lắm, nghe lời sẽ không bị phạt, còn được thưởng hậu hĩnh nữa cơ."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
162


508.

Mười phút này dài như cả thế kỷ, tôi đổ mồ hôi đầm đìa, cuối cùng cũng bớt đau, chỉ còn thấy hơi nhói.

Khi Mẫn Xuyên Thanh tháo kẹp ra cho tôi, tôi gồng mình hít sâu mấy hơi, anh sờ lên da tôi rồi nói: "Kẹp cũng nóng theo rồi này."

Sau khi tháo kẹp vẫn còn đau âm ỉ như bị côn trùng cắn, tôi thả vạt áo xuống rồi đưa mu bàn tay lên lau nước mắt, thề không bao giờ trông mặt bắt hình dong nữa, Mẫn Xuyên Thanh nguy hiểm hơn đàn em Thịnh nhiều, so với anh Thịnh Thành Tố chỉ là một cậu bé ngây thơ dễ mắc cỡ thôi.

Mẫn Xuyên Thanh cầm tay tôi nói: "Lát nữa bôi thuốc sẽ hết đau ngay."

Nói xong anh lấy ra một hộp bánh kem matcha: "Em tắm đi rồi ăn."

Bánh kem tỏa mùi thơm ngọt ngào, trên mặt trang trí dâu tây và việt quất, còn có một cái bánh quy hình mèo con.

Tôi đang dán mắt vào ổ bánh thì Mẫn Xuyên Thanh đưa một quả dâu dính kem tới sát miệng tôi.

"Đi tắm đi," anh cười nhìn tôi ăn dâu, chồm tới hôn lên môi tôi rồi nói: "Tắm xong mới bôi thuốc được."

509.

Tôi bước vào phòng tắm, vẫn chưa hết choáng váng.

Chỗ bị kẹp sưng tấy, tôi vừa dội nước lên đã la oai oái vì đau, lại chảy ra hai hàng nước mắt sinh lý.

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý chịu phạt nhưng điều này vẫn vượt quá sức tưởng tượng của tôi.

Mẫn Xuyên Thanh hiền lành nhưng cũng rất đáng sợ.

Tôi cẩn thận cầm khăn lau khô người, cố tránh đi chỗ đau, hình xăm dán của Thịnh Thành Tố chỉ phai đi chút ít, chắc phải một tuần nữa mới phai hết.

Chịu khổ xong tôi bắt đầu thấy hối hận.

Tôi mặc đồ ngủ, chưa vội ra ngoài mà thò đầu quan sát trước.

Mẫn Xuyên Thanh vừa lấy quần áo ngoài ban công, đi từ hành lang bên kia sang hỏi tôi: "Có đồ gì chưa lấy à?"

"Lát nữa còn phạt không ạ?"

Tôi lí nhí hỏi anh.

Anh đến cạnh cửa, cong mắt cười nói: "Ừm... chỉ có ôm và bánh thôi."

510.

Thật ra tôi định thừa cơ Mẫn Xuyên Thanh đi tắm để bỏ trốn, nhưng anh lại đặt bánh kem trước mặt tôi rồi đưa cho tôi một tờ đề thi, nói đây là mấy đề mình chọn, bảo tôi giải thử, đề nào không hiểu thì nhờ anh giảng.

Tôi co chân ngồi trên ghế xoay, vừa ăn bánh vừa nghiên cứu đề thi.

Đề bài của anh có độ khó tăng dần, từ dễ đến khó, từ cách giải chung đến các biến thể, giúp người giải từ từ hiểu sâu hơn.

Khi Mẫn Xuyên Thanh tắm xong thì tôi đang suy nghĩ đề thứ ba, loay hoay mãi vẫn không biết giải thế nào.

Anh đến cạnh ghế xoay, cúi xuống ôm tôi rồi cười xoa đầu tôi: "Ngoan ngoãn làm bài, giỏi lắm."

Anh mới gội đầu xong, trên người còn đọng lại hơi nước và mùi sữa tắm ấm áp.

Tôi ôm lại anh, rúc vào lòng anh nói: "Đề hội trưởng ra hơi khó, em không biết làm."

"Mới đầu hơi khó thật," Mẫn Xuyên Thanh cúi đầu hôn lên mắt tôi, khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo nở nụ cười, dịu dàng an ủi tôi: "Cứ từ từ, làm riết sẽ quen thôi."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
163


511.

Vẻ mặt Mẫn Xuyên Thanh hết sức tập trung, động tác cũng rất cẩn thận, xoay nhẹ tăm bông quanh chỗ đau của tôi.

Anh không xem đây là điều đáng xấu hổ mà giống như cho tôi mượn tài liệu vậy, đối với anh chỉ là giúp đỡ bình thường, còn tôi lại đỏ bừng mặt.

Ngay cả tôi cũng rất ít khi chạm vào chỗ đó, phù......

Bình tĩnh, bình tĩnh nào......

Thuốc mỡ mát lạnh, bôi xong tôi thấy dễ chịu hơn hẳn.

Cuối cùng cũng xong, tôi nhẹ nhõm thả vạt áo xuống rồi thở phào một hơi.

Mẫn Xuyên Thanh lại biến thành "hội trưởng" quen thuộc.

Anh giải đề rất nhanh, tôi nhìn trộm một hồi, phát hiện anh không cần tính nháp mà chỉ cần nhìn đề là có thể viết ra kết quả ngay.

"Mấy dạng bài quen thuộc chỉ cần thay số vào là xong, anh tính nhẩm quen rồi," Mẫn Xuyên Thanh vừa nói với tôi vừa vẽ đường phụ trợ trên khối lập phương, ngòi bút ma sát trên giấy phát ra tiếng sột soạt, "Anh chẳng phải thiên tài gì đâu, tại hồi xưa tính trên giấy nháp mãi nên giờ mới nhanh vậy thôi."

Tôi nói: "Em thấy hội trưởng thông minh lắm mà."

Giải xong đề bài hóc búa, anh quay sang nhìn tôi: "Tình yêu không thể suy luận như giải toán, con người là biến số không bao giờ tính được."

Nói xong anh cười với tôi dưới ánh đèn ấm áp: "Nhưng điều này lại rất thú vị."

"Hội trưởng," tôi chồm tới hôn anh một cái rồi hỏi: "Anh hẹn hò với em cho vui thôi đúng không?"

Tôi rất mong Mẫn Xuyên Thanh hẹn hò với mình chỉ để cho vui, anh cần niềm vui, còn tôi cần tiền, mỗi người một nhu cầu, đây mới là quan hệ bình đẳng.

Mẫn Xuyên Thanh xoay ghế về phía tôi, đôi mắt màu nâu sẫm phản chiếu khuôn mặt tôi: "Đúng vậy, anh cảm thấy em rất thú vị, nhưng không có nghĩa là anh không nghiêm túc với em, Hạ Trân, anh rất thích những biến số không thể đoán trước."

Anh nhìn tôi một hồi, không ôm tôi mà cũng chẳng hôn tôi, đưa tay cầm tờ đề của tôi rồi lại nói sang chuyện học hành: "Phải rồi, hệ thống trong tài liệu của anh chưa chắc đã hợp với em, em phải tự xây dựng mô hình học tập hợp với mình thì mới thật sự hiểu bài được."

512.

Trời ạ, đây đúng là lớp học thêm cường độ cao mà.

Ở nhà có thể tán gẫu với Lạc Đoan Diệc, còn ở đây toàn bị Mẫn Xuyên Thanh kèm cặp sát sao.

Đầu óc tôi tê liệt, cơn buồn ngủ ập đến sớm hơn bình thường, tôi thật sự chịu hết nổi nên bò lên giường Mẫn Xuyên Thanh.

Hình như tổn thương tinh thần còn lớn hơn tổn thương thể xác nữa.

Mẫn Xuyên Thanh hỏi tôi: "Buồn ngủ rồi à?"

Tôi nói: "Đợi lát nữa......

ừm......"

Còn chưa nói xong thì tôi đã ngủ thiếp đi.

Góc nhìn thứ ba

513.

"Mới đó mà đã ngủ rồi sao?"

Mẫn Xuyên Thanh ngồi xuống mép giường cười khẽ, nhìn gương mặt say ngủ của thiếu niên rồi vuốt ve gò má ấm áp.

Hạ Trân bị hắn lật người lại vẫn không tỉnh mà chỉ nhíu mày vì lạnh, vẫn lơ là cảnh giác như mọi khi.

Chỗ bị kẹp đỏ ửng, tựa như quả mọng rải trên mặt kem.

Hình phạt hôm nay có nặng quá không nhỉ?

Trước lúc đi tắm, hắn thấy Hạ Trân có vẻ muốn chạy trốn, nhìn như chú thỏ sắp nhảy phóc vào hang.

Mẫn Xuyên Thanh nhẹ nhàng đặt tay lên ngực thiếu niên, có thể cảm nhận được nhịp đập của trái tim dưới da.

Hắn còn muốn làm rất nhiều chuyện, nhưng không thể nóng vội được.

Ngón tay hắn chạm vào khóe môi Hạ Trân, nhớ lại nụ cười tươi tắn của cậu ở trường......

Hắn muốn ngắm nụ cười kia, cũng muốn thấy vẻ mặt khóc lóc của Hạ Trân.

Không nghe lời cũng tốt, hắn sẽ có lý do đạo đức chính đáng để đổ tội cho cậu.

Thời gian còn rất dài, hắn sẵn lòng chịu thiệt tạm thời để đổi lấy một mối quan hệ bất bình đẳng, lợi dụng sự áy náy để kéo Hạ Trân vào lòng mình.
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
164


514.

Nghe tiếng chuông báo thức, tôi giật mình tỉnh giấc, đập vào mắt là chiếc bàn học xa lạ.

Ngồi dậy định thần một hồi, tôi mới nhớ ra tối qua mình ngủ lại nhà Mẫn Xuyên Thanh.

Chiếc chăn bên cạnh vẫn còn vương hơi ấm của anh, nhưng người không còn trên giường, chắc đi rửa mặt rồi.

Hầy, tối qua vừa nằm xuống đã ngủ mất tiêu nên quên báo cáo tình hình cho bạn thân.

Tôi vừa mở điện thoại thì màn hình lập tức hiện ra cả đống tin nhắn, còn có mấy cuộc gọi nhỡ.

Sau khi báo bình an cho Lạc Đoan Diệc, tôi vội vàng trả lời tin nhắn của mấy bạn học đặt hàng, không thể để khách chờ lâu được.

"Chào buổi sáng."

Tôi đang định cởi đồ ngủ ra thì nghe thấy giọng Mẫn Xuyên Thanh ở cửa.

Anh nhìn tôi với đôi mắt cong cong, rõ ràng đang mặc đồng phục học sinh nhưng vẫn đẹp trai như ở nhà: "Bữa sáng nấu xong rồi, ra ăn đi."

515.

Đôi khi Mẫn Xuyên Thanh hơi đáng sợ, nhưng phần lớn thời gian vẫn rất dịu dàng.

Sau này phải cẩn thận hơn, không được chọc giận anh nữa.

Rửa mặt xong, tôi vươn vai một cái, đột nhiên cảm thấy trước ngực có gì đó là lạ.

Khoan đã!

Tôi vén áo ngủ lên, bàng hoàng phát hiện chiếc kẹp vẫn còn, nhưng không đau mà chỉ hơi tê.

Chẳng phải tối qua tháo ra rồi sao?

Tôi rón rén gỡ kẹp ra, sau khi mặc đồng phục thì hít sâu một hơi, cứ thấy ngực nhoi nhói.

Vấn đề lớn hơn nữa là nếu không mặc áo khoác thì sẽ thấy rất rõ.

Tôi lề mề đi tới bàn ăn, lí nhí nói với Mẫn Xuyên Thanh: "Hội trưởng, cái đó......"

Anh đặt ly sữa nóng trước mặt tôi rồi hỏi: "Sao thế?

Vẫn còn khó chịu à?"

Tôi lúng túng kéo khóa áo khoác lên, vành tai nóng bừng vì ngượng, "Em, em muốn bôi thêm ít thuốc tiêu sưng."

Mẫn Xuyên Thanh cúi đầu nhìn tôi một lát rồi áy náy xoa đầu tôi: "Xin lỗi, tối qua anh bậy quá."

Anh lấy thuốc cho tôi, còn lấy hai miếng băng dán che đi dấu vết trừng phạt giùm tôi.

Anh hỏi tôi: "Trưa nay ăn cơm với anh không?"

Theo thỏa thuận thì trưa nay tôi phải ăn chung với hội trưởng.

Tôi đang định gật đầu thì điện thoại "ting ting" hai tiếng, tin nhắn của Lạc Đoan Diệc liên tiếp hiện ra trên màn hình:

[Trưa nay tớ đến tìm cậu!]

[Không được từ chối!!]

Hắn còn gửi kèm mấy emoji làm nũng, qua màn hình tôi vẫn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ hắn cúi đầu như sắp khóc.

Ừm......

Dạo này hơi bỏ bê Lạc Đoan Diệc, thôi trưa nay đi ăn với hắn vậy.

Giọng Mẫn Xuyên Thanh kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ miên man: "Không được à?

Bận việc khác rồi hả?"

Chẳng lẽ nói mình muốn tìm Lạc Đoan Diệc sao?

Không được, hội trưởng và bạn thân của tôi không ưa nhau, phải đổi cách nói thôi.

Tôi đang phân vân thì liếc thấy chiếc ba lô trên sofa, lanh trí mượn cớ này để đánh trống lảng: "Hội trưởng, em có chuẩn bị quà cho anh nè."

Tôi giấu túi phúc thêu hình mèo con trong tay, bảo anh nhắm mắt ba giây mới được mở ra: "Tèn tén ten!

Túi phúc độc quyền do chính tay Hạ Trân làm đây."

Mẫn Xuyên Thanh mở mắt ra nhìn tay tôi, không có phản ứng gì.

"Đúng, đúng là hơi bèo thật," tôi thu lại nụ cười trên mặt rồi nói, "Nhưng em thêu kỹ lắm đó......

Sau này em sẽ chuẩn bị quà xịn hơn."

Mẫn Xuyên Thanh cầm lấy túi phúc của tôi, thấy bức ảnh bên trong thì bật cười khẽ.

Tôi hồi hộp hỏi anh: "Tặng ảnh của em có phải hơi tự luyến không?"

"Anh thích lắm, sau này sẽ luôn đem theo bên mình."

Anh cong mắt nhìn tôi rồi cúi đầu hỏi: "Thay ảnh bên trong bằng ảnh dễ thương hơn được không?"
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
165


516.

Lạc Đoan Diệc chờ tôi ở cửa sau lớp học, cứ như tám trăm năm rồi chưa gặp tôi vậy, vừa thấy tôi đã lao tới ôm chầm lấy tôi rồi nhìn trái ngó phải, sau khi biết chắc tôi vẫn bình an vô sự thì hắn mới thở phào một hơi rồi hỏi khẽ: "Thật sự không có chuyện gì đấy chứ?"

"Hôm qua tớ làm đề thi thử anh ấy đưa, mệt quá nên ngủ quên mất."

Tôi kéo hắn đến chỗ vắng người rồi vỗ ngực nói: "Cậu xem, tớ không sao thật mà."

Ui da......

Đụng vào vẫn hơi đau.

Tôi cố giữ nụ cười trên mặt, áy náy ôm Lạc Đoan Diệc một cái: "Xin lỗi vì làm cậu lo lắng, trưa nay tớ mời cậu ăn cơm."

Ở đây hay có bạn học đi qua nên không thể ôm hắn quá lâu.

Tôi thả tay ra rồi ngẩng đầu cười với Lạc Đoan Diệc: "Cậu muốn ăn gì?

Cứ gọi thoải mái đi."

Lạc Đoan Diệc không nói gì mà cúi đầu nhìn cổ tôi chằm chằm, vẻ mặt hết sức nghiêm nghị.

Nhìn một hồi, hắn đột ngột chồm tới vén đuôi tóc tôi lên, chẳng biết đang nghiên cứu gì nữa.

"Nhìn gì thế?"

Tôi đưa tay đẩy mặt hắn ra, "Sắp vào học rồi, có gì nói lẹ lên."

Miệng mũi Lạc Đoan Diệc áp vào tay tôi, hơi thở lướt qua lòng bàn tay.

Hắn nở nụ cười, hai mắt sáng lên, trầm giọng hỏi: "Vòng cổ tháo ra rồi à?"

Tôi sờ cổ mình nói: "Hôm qua bị Thịnh Thành Tố tháo ra rồi."

Nghe tôi nói vậy, đôi mắt cong lên của hắn lại cụp xuống: "Hả?

Biết thế tớ cắt luôn cho xong, đâu đến lượt nó lo......"

"À phải rồi," tôi chợt nhớ đến chiếc vòng cổ đôi mà Lạc Đoan Diệc chọn, "Hay là trả lại cái vòng đặt tối qua đi?

Tớ vẫn chưa đeo mà."

Lạc Đoan Diệc suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Thôi đừng trả!

Đó là quà cậu tặng tớ, tớ muốn có nó cơ."

Tôi nói: "Tớ sẽ tặng cậu món khác."

Hắn vẫn lắc đầu: "Không cần đâu."

Từ khi tôi gọi Lạc Đoan Diệc là "chó nhà", hình như hắn ngày càng tự giác làm chó, với số tiền kia mua gì mà chẳng được, hắn lại nằng nặc đòi mua vòng cổ, thậm chí còn có cả dây dắt chó nữa.

Tôi rất sợ ngày nào đó ngủ dậy sẽ phát hiện cậu bạn thân đang ngủ trên giường mình biến thành một chú Golden Retriever khổng lồ.

Tôi đang nghĩ ngợi thì Lạc Đoan Diệc nhìn tôi cười ngốc, còn hôn tôi một cái mà không hề báo trước: "Kiểm tra sơ bộ xong rồi, không có dấu răng."

Hôn ngay tại đây á?

Tôi hoảng sợ nhìn quanh, biết chắc không có ai đi qua mới yên tâm lại, giơ tay cốc đầu hắn: "Đâu ai cắn bậy như cậu.

Lần sau ở trường không được......"

Tôi dừng lại rồi trừng hắn với vẻ đe dọa: "Nếu không tớ sẽ hủy bỏ thân phận bạn trai ở nhà."

"Tớ sai rồi, tớ sai rồi," Lạc Đoan Diệc ôm đầu, đôi mắt dưới hàng mày rậm nịnh nọt nhìn tôi, "Tớ có làm mấy món cậu thích, để trong hộp giữ nhiệt ấy, vậy đã đạt chuẩn chưa?"

Lạc Đoan Diệc giỏi làm nũng hơn tôi, mặc dù hắn không tuân thủ quy tắc nhưng tôi vẫn không thể giận hắn được.

Hắn nói tiếp: "Tớ chỉ lo cho cậu thôi, đừng chê tớ phiền mà."

Chuông vào học buổi sáng reo lên, tôi nhìn quanh rồi ôm khuôn mặt đẹp trai của Lạc Đoan Diệc, hôn phớt lên môi hắn một cái: "Chó ngoan, thưởng cho cậu nè."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
166


517.

Lạc Đoan Diệc hay ăn trưa với đám bạn chí cốt ở căn tin, tôi nói ăn chung với họ cũng được, nhưng hắn bảo muốn nói chuyện riêng với tôi.

Tụi tôi lượn quanh căn tin một vòng, trong góc còn một bàn trống.

Tôi háo hức xoa tay rồi mở hộp cơm ra.

Là sườn kho và súp lơ xào!

Hộp giữ nhiệt rất tốt, còn ngửi được mùi thịt nóng hổi, nhìn là biết ngon rồi.

Giữa hộp cơm có một lát cà rốt tỉa hình trái tim, tôi ngẩng đầu nhìn Lạc Đoan Diệc, hắn tươi cười nhìn tôi như đang chờ tôi nhận xét.

Tay nghề nấu ăn của hắn ngày càng tiến bộ, nấu ngon hơn căn tin nhiều, chỉ cần nước thịt kho cũng có thể ăn hết một tô cơm.

Tôi cắm đầu ăn ngấu nghiến, vừa gặm sườn vừa giơ ngón cái lên với hắn: "Ngon tuyệt."

Khen xong, tôi ghim cà rốt bỏ vào miệng nhai ngon lành.

Cà rốt sống giòn ngọt rất hợp để giải ngấy.

Lạc Đoan Diệc lấy hộp nước táo bên hông ba lô đưa cho tôi, còn cắm sẵn ống hút.

Tôi cầm hộp nước ép: "Chu đáo quá ha?"

Hắn tự hào ưỡn ngực lên rồi nói bằng giọng chỉ có hai chúng tôi nghe thấy: "Chứ sao.

Tớ là bạn trai mười tốt mà."

518.

Tôi vừa uống nước ép vừa than thở với cậu bạn thân: "Hội trưởng khó đối phó hơn tớ nghĩ nhiều."

Chuyện cái kẹp không tiện nói ra nên tôi chỉ có thể tóm tắt sự việc thành "Mẫn Xuyên Thanh hung dữ với tôi".

Lạc Đoan Diệc bức xúc nói: "Tớ đã nói rồi, anh ta không phải người tốt đâu......

Anh ta đánh cậu à?"

Tôi lắc đầu: "Không phải, chỉ...... chỉ tỏ thái độ với tớ thôi."

Lạc Đoan Diệc nói: "Anh ta dám tỏ thái độ với cậu hả?

Đáng lẽ cậu phải chia tay ngay lúc đó chứ, dù sao cậu cũng đâu thiếu bạn trai như anh ta."

Tôi cắn ống hút nghĩ thầm: Bạn trai thì không thiếu, chủ yếu là thiếu khách sộp thôi.

Tối qua tôi cũng nghĩ đến chuyện chia tay, nhưng sau đó bị đề thi của Mẫn Xuyên Thanh làm phân tâm......

Lời Lạc Đoan Diệc nói đã gợi ý cho tôi.

Vì áy náy nên tôi không thể từ chối Mẫn Xuyên Thanh, ở bên anh tôi luôn rơi vào thế hạ phong.

Anh chín chắn hơn Thịnh Thành Tố nên những chiêu trò vặt vãnh của tôi không có tác dụng với anh, giả bộ khóc cũng chẳng mấy hiệu quả, nếu không nghĩ ra cách đối phó thì thể nào lần sau tôi cũng bị phạt tiếp.

Tôi nói: "Có lý lắm, lần sau tớ sẽ nói chia tay với anh ấy."

Nếu lần sau Mẫn Xuyên Thanh tức giận, tôi sẽ nặn ra hai giọt nước mắt, làm ra vẻ tổn thương rồi thừa cơ nói chia tay.

Hạ mình là để chiếm thế thượng phong về mặt đạo đức, đến lúc đó người đóng vai ác sẽ là anh.

Nếu Mẫn Xuyên Thanh không muốn chia tay thì phải tỏ thái độ mềm mỏng, còn nếu chia tay thật thì anh cũng chẳng có lý do gì để phạt tôi.

Tôi rất hài lòng với kế hoạch này, cảm thấy mình đúng là thiên tài.

"Chia tay với ai?"

Giọng Tịch Số đột ngột vang lên làm tôi nhảy dựng khỏi ghế, suýt nữa bóp vỡ hộp nước ép trong tay: "Cậu là ma hay sao thế?"

Hắn đứng thẳng lên, đôi mắt sau cặp kính nhìn tôi chằm chằm: "Hạ Trân, cuối cùng lương tâm cậu cũng trỗi dậy rồi à?"

"Gì hả?"

Tôi lườm hắn, đeo ba lô lên lưng rồi nói: "Tớ làm gì có lương tâm."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
167


519.

Tôi hỏi Tịch Số: "Chắc không phải cậu nghe lén từ nãy đến giờ đấy chứ?"

Hắn nói: "Tớ chỉ vô tình đi ngang qua thôi."

Tôi quay đầu nhìn quanh, bàn này cách cửa khá xa, còn khuất sau cây cột nên rất kín đáo.

Lần nào Tịch Số cũng xuất hiện đúng lúc, chắc không phải hắn theo dõi tôi thật đấy chứ?

Trước khi đi với Lạc Đoan Diệc, tôi nghiêm giọng bảo Tịch Số: "Đường đường là hội trưởng hội học sinh mà lại theo dõi tớ."

"Đâu có."

Hắn lập tức cãi lại, đẩy gọng kính rồi đi cạnh tôi nói: "Chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên, tình cờ gặp thôi."

Lạc Đoan Diệc xách ba lô chen vào giữa hai chúng tôi, nhe răng với Tịch Số như chó: "Vậy cậu đừng bám đuôi nữa, y như đồ biến thái vậy."

"Tôi đâu phải."

Tịch Số lập tức lùi lại một bước, tránh xa Lạc Đoan Diệc.

Ra đến cửa căn tin, tôi quay đầu nhìn, Tịch Số vẫn âm thầm đi theo tôi.

Tôi dẫn Lạc Đoan Diệc tới phòng sinh hoạt, lúc lên cầu thang Tịch Số vẫn còn bám theo.

Đến chỗ vắng người, Lạc Đoan Diệc xắn tay áo lên rồi cúi đầu hỏi tôi: "Có cần đập cậu ta không?"

Nếu tôi gật đầu, thể nào Tịch Số cũng bị bầm mặt lần nữa.

Mặc dù hắn gây cho tôi rất nhiều rắc rối nhưng cũng giúp tôi không ít, nghĩ đến thanh sô cô la hắn tặng, tôi dừng chân rồi quay lại hỏi hắn: "Cậu tìm tớ có chuyện gì?"

Tịch Số không trả lời mà đi vòng qua tôi đến trước cửa phòng sinh hoạt, lấy chìa khóa trong túi ra mở cửa rồi lạnh lùng nói: "Tớ nghỉ trưa ở đây mà."

Ơ kìa!

Xưa nay hắn có bao giờ đến đây nghỉ trưa đâu.

Nhưng Tịch Số là hội trưởng hội học sinh, có quyền quản lý phòng sinh hoạt nên tôi không thể đuổi hắn đi.

Tôi nắm quai ba lô, thở dài nói: "Vậy thì mời hội trưởng Tịch vào nghỉ.

Để tớ đi chỗ khác."

Tịch Số chặn tôi lại: "Khoan đã."

Hắn nhìn Lạc Đoan Diệc đang lăm le đánh nhau rồi lại nhìn tôi hỏi: "Cậu định chia tay với ai thế?"

520.

Lạc Đoan Diệc ngồi cạnh tôi nói với Tịch Số: "Hỏi gì mà hỏi?

Có chia tay cũng chẳng đến lượt cậu đâu."

Tịch Số tháo kính ra, vừa cầm khăn lau kính vừa nói: "Cậu làm bạn trai bán thời gian mà cũng nhiệt tình quá nhỉ?"

Hai người họ đá đểu nhau mấy câu, tôi ngồi xuống bàn rồi hắng giọng nói: "Chưa đâu, đây chỉ là chiến lược thôi chứ tớ vẫn chưa có ý định chia tay."

Tịch Số hỏi: "Chiến lược?"

Tôi cũng không định giấu hắn nên nói: "Mặc dù Mẫn Xuyên Thanh không nói ra nhưng rất để bụng chuyện tớ bắt cá hai tay.

Hễ tớ phạm lỗi thì anh ấy lại có lý do để phạt tớ.

Để tránh bị phạt, tớ quyết định lấy chuyện chia tay ra làm lá chắn, chuyển hướng sự chú ý của anh ấy."

Giải thích xong, tôi đắc ý hất cằm lên: "Sao?

Kế này hay lắm đúng không?"

"Anh ấy phạt cậu à?"

Tịch Số không khen tôi mà đưa ra câu hỏi sắc bén này.

Tôi nói: "Chậc, anh ấy chỉ nạt tớ mấy câu thôi."

"Chỉ có vậy thôi à?"

Tịch Số ngẩng đầu lên, đôi mắt đen nhìn tôi chằm chằm: "Mới nạt cậu mấy câu mà cậu đã đòi chia tay rồi sao?"
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
168


521.

Hình như Tịch Số cố tình đến đây phá tôi thì phải.

Nếu hắn không nói thì bạn thân của tôi đâu nhận ra vấn đề.

Lạc Đoan Diệc kéo ghế lại gần hỏi tôi: "Cậu có chuyện gì giấu tớ đúng không?"

Tôi vội vàng giơ tay lên: "Tớ nói thật trăm phần trăm đó."

Tịch Số nhướng mày khoanh tay nhìn tôi chằm chằm, hình như Lạc Đoan Diệc đã hơi tin, nhưng sau khi liếc nhìn Tịch Số thì lại tỏ vẻ nghi ngờ.

Ánh mắt hai người họ khiến tôi hết sức áp lực, tôi chậm chạp đút tay vào túi áo khoác rồi lí nhí: "Thôi được rồi, tám mươi phần trăm."

Tịch Số rất thông minh, biết tôi lợi dụng hội học sinh để tư lợi nên trước kia không ưa tôi.

Hắn không nể tình như cựu hội trưởng Mẫn Xuyên Thanh mà luôn xem trọng quy tắc, hễ phát hiện lỗi sai thì sẽ thẳng thừng vạch trần, không hề khoan nhượng.

Bởi vậy hắn không được lòng mọi người, ai thèm hẹn hò với một kẻ cứng nhắc chứ.

Tôi trừng lại hắn, nhưng vì khí thế không đủ nên đành chịu thua.

"Không có gì thật mà......"

Tôi mới nói nửa chừng thì hai người đang nhìn tôi chằm chằm đồng thanh hỏi:

"Cậu ngủ với anh ta à?"

"Anh ta đánh cậu à?"

Vừa dứt lời, bọn họ nhìn nhau với vẻ hoang mang.

"Gì chứ?

Làm sao có thể?"

Tôi chớp lấy cơ hội phản bác, đứng phắt dậy chỉ trích Tịch Số suy nghĩ bậy bạ.

Tịch Số tiến lại gần tôi: "Vén áo lên xem."

Hả?

Tôi trợn tròn mắt, hoảng hốt nấp sau lưng bạn thân: "Sao phải vén?"

Tịch Số nói: "Anh ta có thói quen để lại dấu vết trên người cậu mà."

Tôi đang định cãi lại thì vạt áo đã bị Lạc Đoan Diệc vén lên, không khí lạnh buốt khiến tôi xuýt xoa kêu lên rồi che kín bụng theo phản xạ.

"Xem chút xíu thôi."

Lạc Đoan Diệc nhìn tôi nói.

"Tớ, tớ......"

Tôi cố nghĩ cách đối phó, mồ hôi tuôn như mưa.

Sau một thoáng do dự, tôi chủ động kéo khóa áo khoác xuống, sau đó vén áo thun bên trong lên ngang eo: "Thịnh Thành Tố dán mấy hình xăm trẻ con cho tớ, tạm thời chưa tẩy được......"

Tôi chưa nói xong thì Tịch Số đột nhiên che miệng ho khan.

Ho một hồi, hắn quay mặt đi chỗ khác nói: "Hạ Trân, sao cậu có thể để người khác dán thứ này lên người mình hả......"

Tôi thả vạt áo xuống rồi bình tĩnh nói: "Hôm qua cậu ấy dán trong lúc tớ ngủ trưa.

Nhìn đủ chưa?

Tớ buồn ngủ rồi."

Tôi vừa nói vừa đi tới ghế sofa, định chui vào chăn giả bộ ngủ.

Lạc Đoan Diệc níu tôi lại.

Hắn nhìn tôi với vẻ nghiêm nghị: "Hạ Trân, đừng giấu tớ nữa.

Tớ không muốn cậu bị thương đâu."

522.

"Khoan khoan, đừng đụng vào!"

Tôi đỏ mặt lùi lại theo phản xạ, lưng lún sâu vào sofa, nắm lấy bàn tay đang vươn tới của Lạc Đoan Diệc, "Chuyện là vậy đó, tại tớ xấu hổ quá nên mới không nói ra."

Giờ không còn sưng to như lúc sáng, nhưng sau khi gỡ băng cá nhân ra vẫn rất nổi bật.

Lạc Đoan Diệc nghiến răng nghiến lợi: "Anh ta, anh ta dám......

Chắc là đau lắm đúng không!

Chia tay ngay đi!"

Bị Lạc Đoan Diệc nhìn thấy cũng không mấy xấu hổ, may mà hắn đứng chặn trước mặt tôi, không cho Tịch Số tới gần.

Tịch Số đợi một hồi mới đến gần hỏi tôi: "Mẫn Xuyên Thanh có vấn đề lớn như vậy mà cậu vẫn muốn chịu đựng tiếp sao?"

"Ừm......

Thật ra cũng không đến nỗi nào."

Tôi lấy miếng băng cá nhân mới trong túi ra nhờ Lạc Đoan Diệc dán giùm, "Đau cũng đau rồi, phải kiếm chác một mớ rồi mới chia tay chứ."

"Hạ Trân, cậu tưởng mình thông minh lắm chắc?"

Tịch Số nắm tay vịn sofa rồi cúi đầu nhíu mày nhìn tôi, vô duyên vô cớ mắng tôi một câu: "Cậu đúng là đồ ngốc mà."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
169


523.

Thật không hiểu Tịch Số đang nghĩ gì nữa.

Tôi tháo kính ra, co chân lên rồi quấn mình trong chăn, chỉ chừa mỗi đôi mắt nhìn hắn: "Mắng xong chưa?

Buổi chiều vui vẻ nha."

Sau khi tôi nhắm mắt lại, Tịch Số nói tiếp: "Tớ có thể nghĩ cách đá Mẫn Xuyên Thanh giùm cậu."

Lạc Đoan Diệc nói: "Đá xong thì tẩn anh ta một trận."

Giờ hai người họ lại về chung một phe.

"Thôi khỏi."

Tôi hé mắt ra nói: "Tớ vẫn còn thích anh ấy lắm, chưa định chia tay thật đâu."

Tịch Số hỏi tôi: "Cậu có tình cảm với anh ta thật đấy à?"

Nếu hoàn toàn không thích thì hẹn hò sẽ rất mệt mỏi.

Tôi bực bội kéo chăn che mặt rồi lẩm bẩm: "Đương nhiên là có rồi, tớ cũng đâu phải máy móc......"

Còn chưa nói xong thì Lạc Đoan Diệc đã nhào tới cạnh tôi, suýt nữa đè tôi dẹp lép.

Hắn dang tay ôm trọn tôi vào lòng rồi bắt đầu càm ràm: "Chẳng phải chỉ là giao dịch thôi sao?

Đừng thích anh ta mà."

Tôi cứ tưởng buổi trưa ở chung với hai người họ sẽ đỡ phiền hơn, ai ngờ vẫn không được yên thân.

Tôi nhại giọng Lạc Đoan Diệc, hầm hừ nói: "Tớ có tình cảm với anh ấy, có tình cảm với cậu, cũng có tình cảm với tiền nữa......"

Hắn gục đầu lên vai tôi, ôm tôi chặt hơn rồi buồn bã hỏi: "Tớ ngang hàng với anh ta sao?"

"Không phải," tôi nói: "Đây là thứ tự tăng dần mà."

Lạc Đoan Diệc suy nghĩ một lát rồi tỏ vẻ hài lòng, vừa định chu môi hôn lên má tôi thì mặt tôi bị áo khoác của Tịch Số che lại.

Tịch Số nói: "Đừng có động tay động chân."

"Này bạn "Học rộng hiểu sâu", đi đọc sách của cậu đi, đừng lo chuyện bao đồng nữa."

Lạc Đoan Diệc "xùy xùy" đuổi Tịch Số rồi nâng mông tôi lên, bế tôi ngồi lên đùi hắn, sau đó thản nhiên nói tiếp: "Tôi là bạn thân của cậu ấy, còn là bạn trai bán thời gian nữa, sắp được thăng chức nên có quyền hôn."

"Tôi bảo này......"

Tịch Số hít sâu một hơi rồi nói: "Chính cậu củng cố những quan niệm sai lầm của Hạ Trân đấy.

Là bạn thân, lẽ ra cậu phải ngăn cậu ấy đi sai đường chứ?"

Cơn buồn ngủ của tôi đã bị họ làm tan biến sạch.

Trước đây tôi chê Tịch Số vừa cứng nhắc vừa trịch thượng, nhưng sau khi thân thiết lại thấy cách nói chuyện của hắn khá hài hước.

Tôi nhịn không được phì cười dưới áo khoác của hắn.

"Cười gì?"

Tịch Số vén góc áo lên, vì không đeo kính nên tôi không thấy rõ vẻ mặt hắn: "Tớ đã bảo cậu tránh xa bọn họ cơ mà, giờ sáng mắt chưa, chịu khổ rồi chứ gì?

Cậu mà không chia tay thì những thủ đoạn của Mẫn Xuyên Thanh sẽ càng quá đáng hơn."

Lạc Đoan Diệc gật gù: "Đúng vậy, đừng đến nhà tên xảo quyệt kia nữa, nguy hiểm lắm."

Tịch Số nói: "Này bạn "Chó lưu manh nhất vũ trụ", tốt nhất là bỏ tay ra khỏi mông Hạ Trân trước khi nói câu đó đi."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
170


524.

Khá khen cho hắn có thể đặt biệt danh này cho người ta với vẻ mặt nghiêm trang như vậy, tôi nhịn cười run cả người, bụng đau nhói, nhại giọng Tịch Số: "Này bạn chó lưu manh nhất vũ trụ——"

Lạc Đoan Diệc la oai oái, dời tay lên eo tôi rồi nói: "Là chó đẹp trai chứ đâu phải lưu manh."

Tịch Số nói: "Tóm lại là chẳng phải thứ tốt lành gì."

Nói xong hắn ra vẻ đạo mạo như thầy giáo, bảo tôi nghiêm túc hơn, đừng suốt ngày cười đùa mà phải giữ kẻ khi ở cạnh người khác, tốt nhất là giữ khoảng cách với Lạc Đoan Diệc.

Lạc Đoan Diệc nói: "Giữ khoảng cách gì hả?

Từ hồi còn mặc quần hở đũng tôi và Hạ Trân đã ngủ chung với nhau rồi."

Tịch Số kéo chăn ra, giục tôi mau đứng dậy khỏi đùi Lạc Đoan Diệc rồi nói: "Giờ các cậu đâu còn ở tuổi mặc quần hở đũng nữa, sao có thể đánh đồng được?"

"Tôi bảo này......"

Lạc Đoan Diệc nổi cáu, nói mà không thèm kiêng nể gì: "Tôi ở sát nhà Hạ Trân, ngày nào tụi tôi cũng tắm chung ngủ chung, cậu quản được chắc, không đến lượt cậu quyết định thay cậu ấy đâu."

Nói xong hắn cúi xuống nhìn tôi, đôi mày rậm nhíu lại, đôi mắt đen láy nhìn tôi: "Hạ Trân, cậu thích ở chung với tớ lắm đúng không?"

Mùa đông ngủ chung với Lạc Đoan Diệc không tệ, khỏi cần chăn điện, người hắn còn ấm hơn túi chườm nóng nữa.

Tôi ngồi thẳng dậy nói với Tịch Số: "Biết sao được, đây là chó nhà, so đo với cậu ấy làm gì."

Mặc dù đôi khi bám người quá mức, còn hay cãi lệnh nhưng dù gì vẫn là chó của tôi, bất kể thế nào cũng không thể bỏ rơi.

Tịch Số nói: "Có phải chó thật đâu.

Hạ Trân, lên lớp mười một rồi mà còn chơi trò trẻ con này nữa......"

Tôi ngáp một cái rồi tinh nghịch ngắt lời hắn: "Cậu không muốn hẹn hò với tớ, vậy thì làm chó của tớ nhé?"

Hắn chưa kịp trả lời thì Lạc Đoan Diệc đang ôm chặt tôi đã vội vàng phản đối: "Không được có chó khác."

Giọng Tịch Số nghe như đang nghiến răng nghiến lợi: "Ai thèm làm chó như cậu hả."

525.

Nhờ phúc hai người họ mà tôi không được ngủ trưa, cũng may buổi chiều có tiết thể dục.

Sau khi đem nước cho đội bóng rổ của lớp, tôi tới băng ghế dưới bóng cây ven đường ngủ một lát.

"Phù......"

Tôi vươn vai nằm xuống chiếc áo khoác trải sẵn, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi vào mặt, trong không khí thoang thoảng mùi bùn tanh, lại sắp mưa rồi sao?

Hình như dự báo thời tiết nói hai ngày nữa có bão, chắc trường sẽ cho nghỉ học.

Lúc chia tay, Tịch Số tức điên, nói tôi hết thuốc chữa thật rồi, nhưng khi về lớp tôi phát hiện trong ba lô có thêm một hộp bánh quy dán giấy note, trên đó ghi ba chữ "Đồ ăn mèo".

Tôi cảm thấy hắn thích mình, nhưng lại hoài nghi hắn ngăn cản tôi chơi bê đê chỉ đơn thuần vì chính nghĩa và trách nhiệm.

Chuyện này chẳng có lợi gì, chắc ít lâu nữa hắn sẽ hết hứng thôi.

Tôi nhắm mắt lại, đang ngủ mơ màng thì chợt thấy bụng hơi nhột.

Chắc không phải sâu đấy chứ?

Tôi đưa tay sờ soạng, nắm được bàn tay một người khác.

Chủ nhân bàn tay cúi đầu nhìn tôi, cũng không vội rút tay ra.

Tôi đeo kính vào, trông thấy Thịnh Thành Tố thì càm ràm: "Tại em mà anh ngủ không ngon đấy."

Hắn gãi bụng tôi rồi lại gãi eo tôi.

"Á!

Ha ha ha......"

Tôi cười to vì nhột, khi hắn sờ ngực tôi, tôi ngồi bật dậy nắm chặt tay hắn rồi hỏi: "Em không đi học à?"

Thịnh Thành Tố đáp: "Thầy đổi thời khóa biểu rồi."

Nói xong hắn ngồi xuống cạnh tôi, đột nhiên gối đầu lên đùi tôi rồi lạnh lùng nhìn tôi: "Sao không nhắn tin cho em hả?"
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
171


526.

Rừng cây ngăn cách con đường với sân vận động, nhưng vẫn có khả năng bị các bạn học đi ngang qua bắt gặp.

Tôi sợ bị nhìn thấy nên vội dỗ Thịnh Thành Tố dời đầu đi: "Tại anh sợ nhắn nhiều quá làm phiền em thôi."

Nói xong tôi gãi cằm hắn, hắn nhíu mày túm lấy tay tôi: "Làm gì vậy?

Em có phải mèo đâu."

Tôi lại sờ yết hầu hắn bằng tay kia.

Thịnh Thành Tố: "Này."

Thịnh Thành Tố quả thực rất giống mèo, vừa lạnh lùng vừa kiêu kỳ, ai đến gần hắn sẽ bơ đẹp, nhưng đôi khi lại chủ động quấn người.

Với nhan sắc của hắn, chắc hẳn hắn là mèo Tây, có giá hơn nhiều so với mèo ta như tôi.

Tôi nhìn hắn chằm chằm, lại ngứa tay sờ khuôn mặt băng giá của hắn, mịn hơn băng, còn rất ấm áp.

Khi tôi sờ đến môi Thịnh Thành Tố, hắn quay mặt đi, vành tai dưới tóc ửng đỏ: "Đừng sờ nữa."

Tóc hắn cọ vào bụng tôi qua vải áo hơi nhột.

Mây trên trời ùn ùn kéo đến, ánh nắng rọi qua kẽ lá tựa như những con bọ vàng ươm, bò từ tóc lên tai hắn rồi lượn quanh đường viền hàm góc cạnh của hắn.

Mặc dù hắn bảo tôi đừng sờ nhưng không ngăn cản tôi nữa, khi ngón tay tôi luồn vào tóc hắn, hắn khẽ nhíu mày, hai mắt nhắm nghiền, tựa như ngầm cho phép tôi làm thế.

"Bé mèo ơi," tôi chọc má hắn, bắt đầu được đà lấn tới, "Kêu meo meo cho anh nghe xem nào, ui da!"

Hắn đột ngột cắn cổ tay tôi.

Thịnh Thành Tố mở mắt ra nhìn tôi, vẻ mặt như đang hờn dỗi.

Không kêu thì thôi, tôi bĩu môi nhìn dấu răng trên cổ tay rồi nói: "Chân anh tê rồi, hay đổi lại anh nằm lên đùi em nhé."

Hắn không nói gì mà chỉ bất động nhìn tôi.

Tôi đoán ý hắn, sờ túi nói: "Hôm nay không đem quà vặt cho em đâu."

"Hạ Trân, đừng có giả ngốc."

Chúng tôi giằng co một hồi, Thịnh Thành Tố đột nhiên túm cổ áo tôi, bắt tôi cúi đầu xuống, "Sao không hôn em hả?"

Mũi tôi suýt va trúng mặt hắn: "Thì ra em trừng mắt để quyến rũ anh sao?"

Hắn lạnh lùng nói: "Em đâu có trừng mắt."

Hai giây sau, hắn lại nói tiếp: "Cũng không hề quyến rũ anh."

Tôi nói: "Không quyến rũ?

Vậy thôi khỏi hôn nữa."

527.

May mà tôi phản ứng nhanh nên kịp đẩy Thịnh Thành Tố ra khi các bạn học đi ngang qua, sau đó lấy mũ lưỡi trai che mặt, giả bộ như đang ngủ gật.

Quả nhiên không thể hôn nhau ngoài trời, rủi ro quá lớn.

Môi tôi bị hắn liếm ướt sũng, lưỡi cũng tê rần.

Đợi tiếng bước chân đi xa, tôi mới vén mũ lên rồi hé mắt nhìn Thịnh Thành Tố bên cạnh.

Hắn thản nhiên dựa vào ghế dài, chẳng biết đã ăn kẹo cao su từ bao giờ, khi tôi quay đầu sang thì bong bóng hắn thổi vỡ bụp.

Thịnh Thành Tố lườm tôi: "Sợ bị phát hiện đến vậy à?

Em còn tưởng mặt anh dày lắm chứ."

Tôi lau mồ hôi, thở phào nhẹ nhõm rồi nói: "Biết sao được, bắt cá nhiều tay thì phải cẩn thận thôi."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
172


528.

Tôi chỉ lỡ lời một câu mà bị Thịnh Thành Tố cắn hai cái, má cũng bị véo đỏ bừng.

Hắn là một con mèo cực kỳ xấu tính, may mà đang ở ngoài đường, nếu không thể nào hắn cũng tét mông tôi cho xem.

Thịnh Thành Tố hỏi tôi: "Anh lại hẹn hò đứa khác rồi hả?"

Tôi nói: "Đâu có."

Hắn nhìn tôi chằm chằm: "Thế sao anh bảo bắt cá nhiều tay?"

Tôi vươn vai một cái rồi dựa vào người hắn, nhắm mắt nói: "Không hẹn không hẹn, chia tay hết cho xong."

Thịnh Thành Tố nói: "Chia tay tên họ Mẫn đi, em không chia."

Tôi gối đầu lên đùi Thịnh Thành Tố rồi bắt chước động tác lúc nãy của hắn, vùi mặt vào áo hắn.

Hắn không có mỡ bụng, cơ bụng cứng như đá, tôi đang nghiêm túc cảm nhận thì eo bị hắn véo một cái: "Hạ Trân, đừng có dụi lung tung."

"Đừng sờ eo anh."

Tôi cười khúc khích vì nhột, cuộn mình lại rồi tiếp tục rúc vào bụng hắn, "Anh chỉ bắt chước em thôi mà."

Thịnh Thành Tố xoa từ tai tôi lên đỉnh đầu, cứ như đang vuốt ngược lông mèo, cuối cùng cốc trán tôi một cái: "Anh đúng là ngày càng hư đốn."

"Đây gọi là trưởng thành mà."

Tôi nhăn mặt nói: "Anh muốn ngủ trưa, đừng quấy rầy anh."

Gió nhẹ lướt qua, không khí ẩm ướt như gió thổi đến từ ngoài biển, tôi mơ màng ngủ thiếp đi, mơ thấy mình đi dọc rạn san hô, vừa cúi xuống thì một con cá heo màu xám xanh nhảy lên khỏi mặt biển chạm trúng môi tôi.

Nó nói mình là hoàng tử cá heo, hỏi tôi có muốn đi với nó không, trong cung điện dưới đáy biển có vô số vàng bạc châu báu.

Tôi nói mình không có mang cá nên xuống biển sẽ chết.

Đây không phải truyện cổ tích, hôn nhau đâu thể giúp chúng tôi thành đồng loại được.

Cá heo nói: "Tôi cũng là động vật có vú thở bằng phổi mà."

529.

"Biển?"

Giọng cá heo khá giống Thịnh Thành Tố, "Đến kỳ nghỉ đông biển lạnh lắm, không thể xuống nước bơi được, chán chết."

Tôi mơ màng lẩm bẩm: "Chẳng phải em là cá heo sao, có thể bơi quanh năm mà......"

Đang nói nửa chừng thì tôi tỉnh dậy, trông thấy khuôn mặt đẹp trai của Thịnh Thành Tố ở ngay trước mắt, chỉ cách tôi mấy centimet.

Hắn hôn lên má tôi rồi hỏi: "Cá heo?

Muốn đi thủy cung à?"

"Ừm......

Hình như anh mơ thấy em là hoàng tử cá heo."

Tôi dần tỉnh táo lại, ngồi dậy ngáp dài, "Em nói chỉ cần anh xuống biển với em thì em sẽ cho anh tiền xài cả đời không hết, nhưng anh có cảm giác như em muốn giết anh vậy......"

Thịnh Thành Tố phũ phàng nói: "Hoàng tử cá heo nghe sến lắm."

Nói xong hắn trầm tư một hồi, duỗi thẳng đôi chân dài, tựa khuỷu tay lên lưng ghế rồi quay đầu nhìn tôi: "Khi nào nghỉ đông đi suối nước nóng với em nhé, anh khỏi cần trả tiền."

Tôi chưa đi suối nước nóng bao giờ nên hơi dao động, nhưng lại hoài nghi mối tình này không kéo dài đến kỳ nghỉ đông.

"Không phải em đang hỏi ý anh đâu."

Không đợi tôi trả lời, Thịnh Thành Tố đã nói tiếp: "Anh bắt buộc phải đi với em."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
173


530.

Gần tan học thì trời mưa, tiếng sấm đì đùng vang lên ngoài cửa sổ.

Chờ thầy đi xong, tôi lập tức rao bán áo mưa mặc một lần và bọc giày tồn kho, quyết không bỏ lỡ cơ hội làm ăn nào.

Tiếc là tối qua tôi ở nhà Mẫn Xuyên Thanh, nếu không tôi đã lôi hết mớ dù nylon ở nhà ra bán rồi.

Lạc Đoan Diệc đòi chờ tôi về chung, nhưng hiếm khi trời mưa, tôi muốn ở lại thêm lát nữa để kiếm tiền nên bảo hắn về trước nấu cơm.

Tôi đưa ra một yêu cầu xa xỉ: "Tớ muốn ăn canh xương hầm."

Hắn gật đầu rồi dí mặt vào cửa sổ chào tôi: "OK.

Khi nào lên xe buýt nhớ nhắn tin cho tớ nhé."

Trời nhập nhoạng tối, mưa lúc to lúc nhỏ, cầu thang lầu một ướt sũng, đứng ở chỗ khô ráo vẫn thấy lạnh.

Bán xong cái áo mưa cuối cùng, tôi đeo bọc giày vào, đang định lấy dù ra thì chợt trông thấy Tịch Số đứng cạnh bảng thông báo gần đó.

Học sinh đã về gần hết nên hắn đứng đó rất dễ thấy.

Tôi gọi tên hắn rồi hỏi: "Cậu không đem dù à?"

Tịch Số gập sổ từ vựng trong tay lại rồi đi tới chỗ tôi.

Tôi nói: "Xin lỗi nha, áo mưa bán hết rồi.

Nhưng tớ có thể che dù đưa cậu ra cổng, chỉ lấy một trăm thôi." (~375 ngàn)

Tịch Số nhìn tôi chằm chằm với vẻ mặt nghiêm nghị, một tia chớp xẹt qua bầu trời, sau đó tiếng sấm ầm ầm vang lên.

Tôi lấy cây dù trong ba lô ra nói: "Nể tình quen biết, lấy nửa giá thôi."

Tịch Số phớt lờ tôi, đẩy gọng kính lên rồi hỏi hai câu lạc đề: "Cuối tuần cậu làm gì?

Còn đến thư viện nữa không?"

"Tớ hiếm khi đến thư viện lắm, tại lần đó có Mẫn Xuyên Thanh nên mới đến thôi."

Tôi bung dù ra nói: "Dạo này tớ đến nhà họ ăn ké......

Dù của tớ bự lắm, cậu che chung không?

Lúc nãy tớ đùa đấy, không tính tiền cậu đâu."

Tịch Số tới đứng dưới dù của tôi rồi giành lấy cán dù từ tay tôi, cúi đầu nhìn tôi nói: "Cậu đừng dễ dãi đến nhà họ làm khách nữa."

Tôi nói: "Đâu có dễ dãi."

Hắn nói: "Quan hệ không trong sáng thì càng không được đi."

Mưa rơi lộp độp trên nóc dù, tôi ôm ba lô trước ngực để khỏi làm ướt đồ bên trong: "Với tớ thì chuyện này lợi nhiều hơn hại, chẳng có gì xấu cả......"

Hắn ngắt lời tôi: "Đừng nhảy qua vũng nước, quần tớ ướt hết rồi này."

Vì mang bọc giày nên tôi đi thoải mái mà không sợ ướt.

Tôi cúi đầu nhìn rồi đi chậm lại: "Xin lỗi nha."

"Chỉ mời cậu ăn cơm hoặc cho cậu ít tiền," Tịch Số nói: "Thì người ta làm gì cậu cũng chịu à?"

Tôi lắc đầu: "Dĩ nhiên không phải rồi.

Họ còn đẹp trai, dáng lại chuẩn nữa."

Tịch Số quay sang nhìn tôi: "Nông cạn."

Tôi nói: "Cậu cũng đẹp trai.

Nhưng cậu không chịu hẹn hò với tớ nên không tính."

Mưa to quá nên tôi không nghe rõ giọng hắn.

Đến trạm xe buýt, tôi kiễng chân lên rồi kề tai sát miệng hắn: "Cậu mới nói gì vậy?

Tớ chẳng nghe gì cả."

"Bao nhiêu tiền?"

Hắn hỏi tôi, ngập ngừng giây lát rồi nói khẽ: "Không có giá mua đứt sao?"

Tôi: "Hả?"

Khóe miệng hắn giật giật, không lặp lại câu hỏi vừa rồi mà cao giọng nói: "Hạ Trân, rốt cuộc phải làm sao...... thì cậu mới để ý tớ hả?"
 
Back
Top Bottom