Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ĐM/NP] Hạ lưu bỉ ổi

[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
80


277.

"À......"

Tôi định nói đây là vết chó cắn, nhưng lại sợ sự lươn lẹo của mình khiến Thịnh Thành Tố điên tiết hơn.

Lần này không thể đánh trống lảng bằng cách hôn nữa rồi.

Tay hắn rất to, ngón tay cũng dài nên dễ dàng nắm trọn hai cổ tay tôi.

Tôi uốn éo mấy lần, cố trườn ra khỏi tay hắn như cá chạch, nhưng đang giãy giụa thì bắt gặp ánh mắt giết người của hắn làm tôi sợ đứng tim, đành phải ngoan ngoãn nằm im.

Tôi lí nhí hỏi hắn: "Nếu anh nói bị chó cắn thì em có tin không?"

"......"

Thịnh Thành Tố lườm tôi rồi cúi đầu nhìn vùng da lộ ra ngoài của tôi như muốn xem còn dấu vết nào nữa không.

Ngón tay hắn chậm rãi chà xát gáy tôi, tôi nín thở, cảm thấy chỗ bị hắn chạm vào hơi ngứa.

Tôi cố tỏ ra thản nhiên thú nhận với Thịnh Thành Tố: "Bạn anh cắn đấy, cậu ấy thân với anh lắm, lúc giỡn cắn anh một cái......"

Nói xong tôi làm ra vẻ tội nghiệp, mong hắn giơ cao đánh khẽ: "Chỉ là bạn bè đùa giỡn thôi, sao em dữ với anh quá vậy."

Thịnh Thành Tố lặp lại lời tôi: "Chỉ là bạn bè đùa giỡn thôi?"

Tôi gật đầu, hờn dỗi nói: "Em từng gặp cậu ấy rồi mà, chính là người lần trước kéo anh đi ăn đó.

Cậu ấy quen anh từ nhỏ đến lớn nên lâu lâu giỡn hơi lố, anh chửi cậu ấy một trận rồi!"

Để giữ mạng, tôi quyết định đổ hết tội lỗi lên đầu Lạc Đoan Diệc, hắn to khỏe thế kia chắc sẽ chịu đòn giỏi hơn tôi.

Ai bảo hắn cắn tôi làm gì, còn cắn ở chỗ dễ thấy như vậy báo hại tôi bị bắt quả tang......

Đây vốn là lỗi của hắn mà!

Thịnh Thành Tố phớt lờ tôi, đột nhiên đưa tay vén áo tôi lên.

Bụng dưới tiếp xúc với không khí lạnh buốt, tôi trố mắt, trông thấy hắn vén áo tôi lên tới ngực.

Mặc dù thân hình thẳng đuột của tôi chẳng có gì đáng xem, cũng không phải chưa từng bị hắn thấy, nhưng hắn cứ nhìn chằm chằm như vậy khiến tôi hơi ngại: "Mấy chỗ khác chẳng có gì hết á, anh thật sự không lừa em đâu, đừng nhìn nữa......"

Rốt cuộc Thịnh Thành Tố cũng thả tay tôi ra.

Tôi sợ sệt đứng dậy, đang định kiếm cớ chuồn đi thì Thịnh Thành Tố kéo tôi lại rồi bắt tôi quay lưng về phía hắn.

Cho hắn xem thì sẽ êm chuyện đúng không?

Tôi nghe lời Thịnh Thành Tố vén áo lên, hắn săm soi lưng tôi như đang tuần tra lãnh địa.

Một tay Thịnh Thành Tố nắm eo tôi, ngón cái tay kia ấn vào dưới bả vai tôi rồi hỏi: "Cái này cũng do đùa giỡn với "bạn" gây ra hả?"

Tôi hoang mang quay đầu hỏi hắn: "Trên lưng anh có gì à?"

Thịnh Thành Tố lấy điện thoại ra chụp lưng tôi.

Tôi nhìn bức ảnh hắn chụp, suýt nữa sặc nước bọt mà chết.

Thoạt nhìn như vết muỗi chích nhưng màu đậm hơn, nằm rải rác khắp lưng tôi.

Tôi ngủ rất say nên hiếm khi thức giấc nửa đêm, hình như tối qua tôi cảm thấy lưng mình hơi nóng, nhưng vì không kéo dài lâu nên tôi cũng chẳng để ý.

Chẳng lẽ Lạc Đoan Diệc làm trong lúc tôi ngủ sao?

Không phải chứ?

"Chắc......"

Tôi ấp úng: "Chắc là côn trùng cắn chứ gì?"

Có trời đất chứng giám!

Tôi thật sự không biết mấy vết này do đâu mà có.

Thịnh Thành Tố không cho tôi kéo áo xuống, hắn lạnh lùng cúi đầu tới sát ngực tôi rồi bóp vú tôi.

"A!

Khoan đã......"

Tôi không đề phòng nên bị hắn ngoạm một miếng to.

Cắn xong hắn còn mút một cái.

Tôi xấu hổ đến nỗi cả khuôn mặt đỏ bừng, nắm tóc hắn nói: "Thịnh Thành Tố!

Sao em lại cắn chỗ này hả?!"

Hắn ngước nhìn tôi, vẻ mặt vẫn lạnh như băng: "Để so sánh xem có đúng là côn trùng cắn không."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
81


278.

Cảm giác nóng ướt trên ngực không cách nào tan đi, tôi vội vàng kéo áo xuống rồi nhìn Thịnh Thành Tố với vẻ trách móc.

Chẳng phải hắn là đàn em ngây thơ hôn môi một cái cũng đỏ mặt à?

Sao lại làm chuyện dung tục thế chứ!

Thịnh Thành Tố thản nhiên đối mặt với tôi, cứ như đã mất sạch liêm sỉ.

Giây lát sau, một dòng máu chảy ra từ mũi hắn rồi nhỏ giọt xuống quần đồng phục.

Sao hắn lại chảy máu cam nữa rồi?

Tôi há hốc miệng, ngơ ngác nhìn máu chảy một hồi mới hoàn hồn lại, vội vàng đưa khăn giấy cho hắn.

279.

Thịnh Thành Tố cố ngăn cảm xúc lộ ra mặt, thế là cảm xúc bị dồn nén chảy ra mũi.

"......"

Hắn bịt mũi, lẩm bẩm nói: "Tại em bị nóng trong người thôi."

Ai lại viện một lý do đến hai lần cơ chứ!

Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng lúc hôn tôi cũng có cảm giác nóng nóng tê tê dưới bụng, giống như bị một dòng điện nhẹ kích thích liên tục, may mà quần đồng phục rất rộng nên không bị lộ hàng.

Nghĩ vậy tôi vô thức nhìn xuống dưới, đũng quần Thịnh Thành Tố phồng căng, muốn giả bộ không thấy cũng khó.

Ừm......

Chiều dài của hắn thật đáng nể làm sao.

Nhưng thông tin này không tiện bán cho lắm.

Tôi chỉ vào thân dưới của hắn, thừa cơ khiển trách hắn: "Chắc trong đầu em toàn nghĩ chuyện bậy bạ chứ gì, đồ hạ lưu!"

"Em đâu có!"

Thịnh Thành Tố đứng dậy, khuôn mặt vừa trắng trở lại lập tức đỏ bừng.

Hắn nhìn tôi một hồi, sau đó cởi áo khoác ra cột quanh eo rồi gắt gỏng: "Hạ Trân, anh đừng nhìn chỗ đó nữa!"

À—— Vậy là thành công đánh lạc hướng rồi!

Tôi đeo kính vào, nhìn chằm chằm thân dưới của hắn rồi nói: "Sao lại không được nhìn?

Em cũng nhìn chằm chằm ngực anh còn gì."

Thịnh Thành Tố nhíu mày: "Hai chuyện này giống nhau à?"

Đùa vậy là đủ rồi.

Tôi hừ một tiếng, khoanh tay quay lưng đi rồi nói: "Không cho nhìn thì thôi, em vào xối nước lạnh đi, coi chừng nóng quá hư luôn bây giờ."

280.

"Ê, em......

Ưm!"

Tôi bị Thịnh Thành Tố xách tới ghế inox, trời đất quay cuồng trước mắt, khi định thần lại thì mặt tôi đã úp xuống ghế lạnh buốt, kính cũng bị lệch sang một bên.

Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì bên tai vang lên một tiếng "bốp", sau đó mông tôi đau nhói.

......

Hắn thế mà tét mông tôi!

"Thịnh Thành Tố!"

Tôi ôm chỗ đau, ngăn hắn đánh tiếp, "Em thật chẳng tôn trọng đàn anh gì cả!"

Thịnh Thành Tố nắm tay tôi: "Tôn trọng?

Đàn anh vừa cười nhạo em đấy thôi."

Hắn thật nhỏ mọn quá đi!

Tôi hết sức buồn bực, muốn đứng dậy khỏi ghế: "Giờ huề nhau rồi nhé, em không được đánh nữa."

Thịnh Thành Tố đánh không mạnh nhưng cảm giác rất nhục, xem ra lần sau muốn chọc hắn phải đứng xa một chút......

Hắn kéo tôi dậy, tôi bị ép ngồi lên đùi hắn, ngay chỗ lúc nãy tôi nhìn chằm chằm.

Tôi: "......"

Tôi nói: "Sếp à, em đi mua trà lạnh cho sếp hạ hỏa nhé."

281.

Thịnh Thành Tố im lặng ôm tôi rồi vùi đầu vào gáy tôi.

Vật phía dưới khiến tôi hết sức xấu hổ, nhưng tôi không cách nào gỡ tay hắn ra, vì chân tôi ngắn hơn hắn nên đế giày chỉ chạm hờ sàn nhà, rất khó tìm điểm tựa đứng dậy.

Tôi đành phải nhẫn nại chờ hắn nguôi giận.

Đợi một hồi, điện thoại của tôi đột nhiên reo vang.

Thịnh Thành Tố ngẩng đầu lên, nhanh như chớp thò tay vào túi áo tôi móc điện thoại ra.

Tiếng chuông điện thoại vang lên mấy chục giây trong phòng nghỉ yên tĩnh, qua tai tôi như biến thành hồi chuông báo tử.

Thịnh Thành Tố nhịp nhịp ngón trỏ trên mu bàn tay tôi rồi gằn giọng đọc tên người gọi hiện ra trên màn hình: "Mẫn, Xuyên, Thanh?"
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
82


282.

Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện bất ngờ, đầu óc tôi chưa kịp phản ứng mà miệng đã tự động giảo biện: "Chắc tìm anh bàn chuyện hội học sinh ấy mà, cúp máy đi, cứ nói là anh đang bận."

Nói xong tôi định giành lại điện thoại, nhưng Thịnh Thành Tố đã ấn nút trả lời.

Trong điện thoại vọng ra giọng nói hơi rè của Mẫn Xuyên Thanh: "Hạ Trân, em ở đâu vậy?"

Anh biết tôi đang ở cạnh Thịnh Thành Tố rồi sao?

Tôi sởn tóc gáy, kinh hãi nhìn tới cửa phòng nghỉ, sau khi biết chắc không có ai ở đó mới âm thầm thở phào.

Giọng điệu Mẫn Xuyên Thanh vẫn như mọi khi, tại tôi làm chuyện xấu nên mới có tật giật mình.

"Em......"

Tôi đang định trả lời thì Thịnh Thành Tố ngắt lời tôi: "Hạ Trân đang ở chỗ tôi."

Câu này nghe như tôi đang bị hắn bắt cóc vậy.

"......"

Đầu dây bên kia bỗng chốc im bặt, nếu không phải cuộc gọi vẫn còn kết nối thì tôi đã tưởng Mẫn Xuyên Thanh cúp máy.

Thịnh Thành Tố chẳng đoái hoài gì đến sự sống chết của tôi mà nói tiếp: "Hạ Trân đang hẹn hò với tôi, tốt nhất là anh hãy tránh xa anh ấy đi, đừng nhắn tin làm phiền anh ấy mãi thế."

Nói xong không đợi Mẫn Xuyên Thanh trả lời, hắn thẳng tay cúp máy.

Khoan, khoan đã......

Tim tôi bỗng dưng lạnh toát.

"Chặn anh ta đi."

Thịnh Thành Tố trả điện thoại cho tôi rồi nói: "Ngay bây giờ."

Tôi trấn tĩnh lại, lắp bắp nói: "Nhưng, nhưng anh ấy là đàn anh......"

Thịnh Thành Tố nhướng mày: "Thế thì càng không liên quan chứ sao?

Anh ta sắp ra trường rồi còn gì."

283.

Tôi khóc không ra nước mắt, bị ép chặn số điện thoại của Mẫn Xuyên Thanh, nghĩ thầm: Cứ làm bộ cho Thịnh Thành Tố xem trước đã, chiều lại đi giải thích với hội trưởng sau......

Liệu chuyện này còn giải thích được không?

Thịnh Thành Tố đi tắm, tôi nằm trên ghế dài, che mặt bằng áo khoác của hắn.

Trưa nào tôi cũng ngủ một giấc, nhưng hôm nay lại không tài nào ngủ được.

Lúc nãy tôi nhắn tin cho Mẫn Xuyên Thanh, nói tan học sẽ đến tìm anh.

Tin tốt là anh chưa chặn WeChat của tôi, nhưng mấy phút sau vẫn chưa trả lời, chắc đang giận lắm.

Tôi lấy máy ảnh trong ba lô ra, đau khổ ôm nó vào lòng rồi nghĩ thầm: Sau khi trả em lại cho hội trưởng, anh sẽ nhớ em cả ngày lẫn đêm.

284.

Cuộc sống không giống chương trình máy tính, dù có hỏng hóc cũng vẫn tiếp tục vận hành.

Giờ toán buổi chiều, vì tôi lơ đễnh thấy rõ nên bị thầy gọi lên giải bài.

Trong tài liệu của Mẫn Xuyên Thanh có ghi cách giải, vừa hay tối qua tôi lật trúng phần này nên khỏi cần nghe giảng vẫn giải được.

Nếu chia tay với anh thì tài liệu này cũng phải trả lại cho anh.

Nghĩ đến đây, tôi lê bước về chỗ ngồi, bạn cùng bàn xích lại gần hỏi: "Hạ Trân, giải được bài khó vậy mà không cười, cậu chuyển sang phong cách u sầu rồi hả?"

Tôi thở dài nói: "Nhưng tớ không giải được bài toán khó của đời mình."

Bạn cùng bàn: "Đệt, sao triết lý quá vậy?"

285.

Chuông tan học reo, tôi lập tức chạy lên lầu tìm Mẫn Xuyên Thanh.

Tôi nấp cạnh cây cột, vừa thấy anh ra khỏi lớp thì chạy tới chặn đường.

Mẫn Xuyên Thanh không hề cười, vẻ mặt hết sức lạnh lùng, tôi chưa bao giờ thấy biểu cảm này của anh, chắc là giận thật rồi.

Tôi cố trấn tĩnh lại, dời ba lô tới trước bụng rồi kéo khóa ra, định trả lại những thứ anh tặng mình.

Tôi lấy máy ảnh ra, anh cúi đầu nhìn ba lô để mở của tôi rồi hỏi: "Đem quần áo rồi à?"

Tôi cúi đầu, buồn bã "dạ" một tiếng.

Quần áo đã đem theo, nhưng chắc Mẫn Xuyên Thanh không cho tôi ngủ lại nhà anh nữa đâu nhỉ?

286.

Mẫn Xuyên Thanh vuốt tóc tôi, cúi xuống nhìn mặt tôi rồi cười nói: "Tốt lắm.

Vậy tụi mình về nhà thôi."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
83


286.

Trên đường về nhà Mẫn Xuyên Thanh, anh không hề trách móc tôi mà còn nắm tay tôi trên xe.

Mấy lần tôi định mở miệng, nhưng lại cảm thấy giờ không phải lúc thích hợp để thú nhận.

Mẫn Xuyên Thanh không giận khiến tôi càng thêm bồn chồn thấp thỏm, giống như trên xe gắn một quả bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Anh không giận à?

Sao vẫn chịu cho tôi đến nhà mình chứ?

Gió chiều se lạnh, những tòa nhà cao tầng tắm mình trong ánh hoàng hôn đỏ thẫm.

Chung cư của Mẫn Xuyên Thanh nằm ở vị trí đắc địa, ven đường trồng đầy hoa hồng, còn có mấy cây hoa đỏ rực, chúng tôi đi dọc con đường rợp bóng cây, sắc trời dần tối, đèn đường sáng lên.

"Anh nói với người nhà rồi, em đừng sợ gì hết, họ không khắt khe với người ngoài đâu."

Mẫn Xuyên Thanh bấm nút thang máy rồi quay đầu nhìn tôi, "À phải, anh quên hỏi em có kiêng món gì không."

Tôi nói mình không kén ăn, không kiêng món gì mà rất dễ nuôi.

Mẫn Xuyên Thanh cười khẽ: "Đem về nhà nuôi có tốn đồ ăn lắm không?"

Tôi nói: "Không đâu, chỉ tốn xíu xiu thôi ạ."

Thang máy đến nơi.

Mẫn Xuyên Thanh móc túi lấy chìa khóa ra rồi nói: "Tốn nhiều cũng không sao, anh nuôi được mà."

287.

Cha mẹ Mẫn Xuyên Thanh hiền hơn tôi tưởng nhiều, mẹ anh búi tóc nhìn rất sang, có khóe miệng cười giống anh, còn cha anh vừa đẹp trai vừa lịch thiệp, Mẫn Xuyên Thanh chính là kiệt tác quy tụ mọi ưu điểm của cha mẹ mình.

Tôi khép nép chào họ, vừa cúi đầu xuống thì thấy em trai Mẫn Xuyên Thanh.

Cậu nhóc mặc đồ mẫu giáo, đầu tròn vo, lông mi dài, nhìn như phiên bản thu nhỏ của Mẫn Xuyên Thanh.

Dễ thương quá đi mất!

Tôi nhịn không được cúi xuống đưa cây kẹo mút trong túi cho em trai.

Mẫn Xuyên Thanh bảo tôi: "Nó bị sâu răng, đừng cho nó ăn kẹo nhiều quá."

"Chỉ một cây này thôi, coi như quà gặp mặt đi."

Tôi đặt ba lô xuống đất rồi lục lọi ngăn ngoài cùng, tìm được một xấp sticker và một con mèo nhồi bông nhỏ.

Đến thăm nhà người khác phải đem quà, biết sao được, thôi đành dùng tạm mấy thứ này vậy.

Tôi dán hình siêu nhân phổ biến trong phim hoạt hình thiếu nhi lên mu bàn tay em trai, nó thích mê, nhún nhảy trên sofa rồi nhào tới đòi tôi bế.

Mẫn Xuyên Thanh túm gáy áo em trai, lại lộ ra vẻ bực bội hiếm thấy.

Sau khi xách em trai đến ghế trẻ em cạnh bàn ăn, anh quay lại tịch thu con mèo nhồi bông tôi định tặng em trai anh rồi nói: "Hạ Trân, cho nó kẹo là đủ rồi."

288.

Có một gia đình lý tưởng thế này bảo sao Mẫn Xuyên Thanh tốt tính như vậy.

Đồ ăn do đầu bếp được mời về nhà nấu, món nào cũng ngon cực kỳ, tôi say sưa trò chuyện với cha mẹ anh, vì vui quá nên quên béng chuyện lúc trưa.

Ăn xong cha mẹ anh dẫn em trai anh ra công viên chơi, sau đó sang nhà khác ngủ, để tôi và Mẫn Xuyên Thanh ở đây.

Sau khi họ đi, Mẫn Xuyên Thanh đóng cửa lại rồi quay đầu nhìn tôi hỏi: "Sao chỉ tặng quà cho em trai anh thôi vậy?"

"Em chỉ đem theo quà cho con nít thôi."

Tôi chớp mắt mấy cái, suy đoán ý nghĩ của anh ấy rồi hỏi: "Hội trưởng cũng muốn có quà sao?"

Mẫn Xuyên Thanh ngồi xuống cạnh tôi, không nói năng gì.

Tôi nghĩ ngợi giây lát, dán một trái tim lên mu bàn tay anh, cẩn thận vuốt phẳng rồi nói: "Để lần sau nhé!

Lần sau em sẽ chuẩn bị quà kỹ càng."

289.

Mẫn Xuyên Thanh ngắm nghía sticker trên mu bàn tay rồi hỏi: "Sao em lại hẹn hò với Thịnh Thành Tố?"

Hả, hả!?

Anh nhắc chuyện này đột ngột quá khiến tôi trở tay không kịp.

Anh hỏi tiếp: "Em nhận lời cậu ta lúc nào?"

Tôi mấp máy môi, lí nhí nói: "Chỉ...... chỉ mới mấy hôm trước thôi, chưa lâu đâu ạ."

Mẫn Xuyên Thanh nhìn tôi hỏi: "Em nhận lời ai trước?"

Tôi đáp: "Hội trưởng ạ."

Anh nói: "Em hẹn hò với cậu ta vì tiền, vì không muốn đắc tội cậu ta hay vì lý do nào khác?"

Tôi cúi đầu lí nhí: "Vì tiền ạ."

Mặc dù tôi cũng thích mặt Thịnh Thành Tố nữa nhưng lúc này chỉ nên nói những lời Mẫn Xuyên Thanh muốn nghe thôi.

Tôi sắp bật khóc thì nghe anh hỏi: "Hạ Trân, em chỉ thích mình anh thôi đúng không?"

"Em thích hội trưởng lắm!"

Tôi gật đầu theo phản xạ rồi quàng tay ôm Mẫn Xuyên Thanh, "Hội trưởng, em xin lỗi, đừng giận em mà......"

Mẫn Xuyên Thanh nói: "Anh không giận em, anh chỉ đau lòng thôi."

Tôi cảm thấy như mình vừa phạm phải tội ác tày trời, vắt hết óc nghĩ cách chuộc tội.

290.

"Hạ Trân," Mẫn Xuyên Thanh sờ miếng băng cá nhân trên cổ tôi rồi khẽ hỏi: "Em đã thích anh như vậy thì từ nay về sau có chịu nghe lời anh không?"
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
84


291.

Trong lúc Mẫn Xuyên Thanh đi tắm, tôi cuộn mình trên sofa nhà anh trả lời tin nhắn của Lạc Đoan Diệc.

Hắn định tới đây tìm tôi nhưng vừa tan học thì bị cha mình kêu về tiệm sửa xe.

Khi nào ở đó nhiều việc quá thì Lạc Đoan Diệc phải tới giúp, không được từ chối, nhưng cha hắn trả công rất hậu hĩnh nên cũng không lỗ.

Lạc Đoan Diệc gửi cho tôi bức ảnh selfie chụp gương mặt đau khổ của hắn, sau lưng là tiệm sửa xe đông nghịt, hắn mặc áo ba lỗ, mồ hôi đọng trên tóc ngắn, nhìn như một chú chó đen tội nghiệp.

Hắn dặn đi dặn lại tôi phải đề phòng Mẫn Xuyên Thanh, có chuyện gì thì gọi cho hắn ngay.

Tôi trả lời: "Yên tâm đi, tớ lanh lắm.

Cậu chịu khó kiếm tiền đi, cuối tháng tụi mình sẽ ăn một bữa thịnh soạn."

293.

Tôi lấy quần áo trong ba lô ra, vừa bước vào phòng tắm thì Mẫn Xuyên Thanh đột nhiên gọi tôi lại.

Anh đưa cho tôi một bộ đồ ngủ, nói mình đặt mua trên mạng vì cảm thấy rất hợp với tôi.

"Chắc đúng size đấy," Mẫn Xuyên Thanh nói: "Em mặc thử đi, nếu vừa thì tặng em luôn."

Bộ đồ đã được giặt sạch nên thoang thoảng mùi nước giặt, chất vải sờ rất dễ chịu.

Anh chu đáo quá!

Còn chuẩn bị đồ ngủ cho tôi nữa.

Tắm xong tôi mới phát hiện bộ đồ Mẫn Xuyên Thanh đưa cho mình là một cái áo hoodie mỏng và quần bí ngô đáng yêu, trên mũ áo có hai tai thỏ, còn sau quần gắn một cái đuôi thỏ tròn vo.

Ơ......

Hội trưởng thích phong cách này sao?

Thời tiết miền Nam nóng nực nên ở nhà tôi cũng hay mặc quần đùi, độ dài chiếc quần này không có vấn đề gì, nhưng mặc cả bộ sẽ có cảm giác cưa sừng làm nghé khiến người ta ngại ngùng.

Tôi soi gương một hồi, nghĩ thầm hay là đổi lại bộ đồ mình đem theo nhỉ.

Mẫn Xuyên Thanh đứng ngoài cửa hỏi tôi tắm xong chưa.

Tôi mở hé cửa rồi thò đầu ra, lí nhí nói với anh: "Bộ, bộ này đáng yêu quá......

Em mặc nhìn kỳ lắm."

Mẫn Xuyên Thanh hỏi tôi: "Cho anh xem được không?"

Thôi được, nếu có thể làm Mẫn Xuyên Thanh vui vẻ thì mặc một lát cũng không sao.

Tôi đánh bạo mở cửa, ánh mắt Mẫn Xuyên Thanh dán vào người tôi khiến tôi ngại cực kỳ, cúi đầu né tránh ánh mắt anh: "Thôi để em mặc đồ em đem theo......"

"Cưng quá."

Mẫn Xuyên Thanh bế tôi lên, cắt ngang lời tôi.

Cánh tay anh ôm chặt eo tôi, hai mắt cong cong, có vẻ rất hài lòng với cách ăn mặc của tôi, sắc mặt cũng khá hơn nhiều: "Cảm ơn em đã mặc cho anh xem, anh thích lắm."

Nhìn biểu cảm của anh, tôi cũng cười hì hì: "Hội trưởng thích là được rồi!"

Vậy là anh hết giận tôi rồi sao?

Xem ra tình hình cũng không nghiêm trọng như tôi tưởng.

Cái đuôi sau quần có thể kéo dài, khi thả tay ra sẽ tự động cuộn lại, khá là hay ho.

Mẫn Xuyên Thanh nói cái này có thể tháo ra nên lúc ngủ không sợ cấn.

294.

Máy sấy tóc thổi vù vù, ngón tay Mẫn Xuyên Thanh nhẹ nhàng luồn vào tóc tôi.

Tôi ngồi trên ghế, trông thấy ảnh mình được kẹp trên giá sách của anh – Chính là bức ảnh chụp trong phòng sinh hoạt của hội học sinh lần trước, không ngờ anh lại in ra.

Phòng ngủ của anh rất rộng, mọi thứ đều gọn gàng ngăn nắp, không dính một hạt bụi.

Trên giá chất đầy sách, toàn những tác phẩm cao siêu và tài liệu thi cử, trên bàn cũng chất đầy sách tham khảo, gần cửa sổ có mấy chậu sen đá, trên tường treo một bức tranh màu nước xinh đẹp, bên dưới có chữ ký của anh.

Tôi trầm trồ xuýt xoa: "Phòng hội trưởng đẹp ghê, ngăn nắp hơn phòng em nhiều."

Mẫn Xuyên Thanh tắt máy sấy rồi cười nói: "Trước khi em đến anh dọn dẹp kỹ lắm."

Tôi chưa kịp lên tiếng thì anh đột nhiên cúi xuống tháo kính tôi ra, hôn lên má tôi một cái rồi nói: "Hạ Trân, anh muốn hôn em."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
85


295.

Lạc Đoan Diệc nghĩ nhiều rồi, Mẫn Xuyên Thanh chỉ hôn tôi một lát chứ chẳng làm gì cả.

Tôi lấy bài tập ra, làm đến đề thứ năm thì bí, nghĩ đủ cách vẫn không giải được.

Mẫn Xuyên Thanh thấy tôi nhăn mặt cắn bút thì đọc đề bài rồi nói: "Bài này hơi khó nên phải dùng cách giải đặc biệt."

Cách giảng của anh rất dễ hiểu, chỉ cần gợi ý một chút là tôi đã hiểu ngay.

Tôi vừa ghi cách giải vừa kể anh nghe chuyện chiều nay mình bị gọi lên bảng giải toán: "May mà có tài liệu hội trưởng đưa, nếu không chắc em nhục mặt lắm."

"Giúp được em là tốt rồi."

Mẫn Xuyên Thanh chống cằm cười với tôi, "Nếu em cần học thêm thì có thể tìm anh bất cứ lúc nào."

Áp lực học tập ở lớp cuối cấp rất lớn, thi cử cũng nhiều nữa, tôi lắc đầu nói: "Chắc ngày thường hội trưởng bận lắm nhỉ?

Em không thể chiếm quá nhiều thời gian của anh được."

Nói xong tôi lại nhớ đến Tịch Số, nhịn không được kể lể với Mẫn Xuyên Thanh: "Hồi trước em hỏi bài hội phó, cậu ấy luôn tỏ vẻ dửng dưng, trước khi trả lời còn chê em ngốc nữa."

Nụ cười của Mẫn Xuyên Thanh nhạt đi, dời mắt khỏi mặt tôi rồi nói: "Hai em có vẻ thân nhau quá nhỉ."

Hầy!

Lẽ ra lúc này không nên nhắc đến người khác mới phải.

Tôi sặc nước miếng, rối rít nói: "Đâu có đâu có, cậu ấy chướng mắt em từ lâu rồi, cứ gây sự với em mãi thôi."

Để tỏ lòng chung thủy, tôi nhắm mắt chồm tới hôn chụt lên má anh mấy cái rồi nói: "Vẫn là hội trưởng tốt với em nhất."

Cứ xài chiêu này trước đã, chắc cũng có tác dụng với hội trưởng chứ nhỉ?

Mẫn Xuyên Thanh quay đầu lại, đôi mắt màu trà nhìn tôi chăm chú, hôn phớt lên môi tôi rồi nói: "Giờ vẫn còn sớm, đợi đến tối hẵng làm nũng."

296.

Tôi cắn bàn chải đánh răng, nhắn tin báo bình an cho Lạc Đoan Diệc: "Tối nay tớ và hội trưởng chỉ làm bài tập thôi, không có gì xảy ra hết, giờ chuẩn bị đi ngủ đây."

Lạc Đoan Diệc trả lời tôi: "Đừng ngủ chung với anh ta."

Tôi trả lời: "Không sao đâu, ngủ ngon nha."

Trả lời xong, tôi cúi đầu nhổ bọt trong miệng ra, khóa màn hình rồi cất điện thoại vào túi áo, không xem tin nhắn nữa.

297.

Giường Mẫn Xuyên Thanh rất lớn, ga giường thơm phức khiến tôi chỉ muốn lăn lộn trên đó.

Tôi đặt kính cận lên tủ đầu giường rồi nằm vật ra giường, cái đuôi sau quần hơi cấn mông, lúc ngủ vẫn nên tháo ra.

Thừa dịp Mẫn Xuyên Thanh đi đánh răng, tôi cởi quần ra để tháo đuôi.

Ơ, ơ!?

Tôi cúi xuống săm soi cái quần, sau khi tháo đuôi ra, trên quần bị thủng một lỗ!

Chẳng lẽ là hàng lỗi sao?

Hay thiết kế của nó vốn là như vậy!?

Cái lỗ này khá to, hoàn toàn không thể xem nhẹ.

Tôi đang ngơ ngác thì Mẫn Xuyên Thanh quay lại.

Anh ngồi xuống cạnh tôi, hình như cũng rất kinh ngạc: "Sao lại có lỗ thủng ở đây?"

Tôi muốn mặc quần ngủ mình đem theo, nhưng Mẫn Xuyên Thanh kéo tôi lại, đòi chụp ảnh tôi mặc bộ đồ này.

Tuy hơi ngại nhưng tôi đã chụp lén hội trưởng rất nhiều, cũng nên cho anh chụp lại vài tấm.

Tôi gắn đuôi vào chỗ cũ rồi nghĩ thầm: Đợi chụp xong thay quần cũng được.

298.

Tôi ngại đến nỗi không dám nhìn thẳng vào ống kính máy ảnh của Mẫn Xuyên Thanh, đỏ mặt ôm gối, làm theo yêu cầu của anh.

Anh chụp không lâu lắm, nhưng cảm giác như mấy thế kỷ trôi qua vậy.

Thấy anh cất máy ảnh đi, tôi thở phào nhẹ nhõm, sửa sang vạt áo hoodie bị xếch lên khi tôi xoay người, chuẩn bị xuống giường thay quần.

Đuôi thỏ của tôi đột nhiên bị Mẫn Xuyên Thanh kéo lại.

Mẫn Xuyên Thanh tắt đèn, trong phòng chỉ còn ánh đèn ngủ.

Anh ôm eo tôi từ phía sau, bao bọc tay tôi trong lòng bàn tay ấm áp của mình rồi cười nói: "Hạ Trân, đến giờ làm nũng rồi đấy."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
86


299.

Mẫn Xuyên Thanh đè tôi xuống giường, khuôn mặt tuấn tú lộ ra vẻ sắc bén dưới ánh đèn mờ ảo, hơi thở thoang thoảng mùi kem đánh răng, hình như còn có vị ngọt của nha đam.

Tôi chẳng khác nào con mồi bị gây tê, toàn thân cứng đờ không thể nhúc nhích.

Không, không sao, cùng lắm chỉ hôn thôi mà, tôi đã quá quen với việc này rồi.

Tôi vòng tay ôm cổ Mẫn Xuyên Thanh, định chu môi hôn anh nhưng anh đưa tay nắm môi tôi, ngón cái cạy hàm tôi ra, sau đó hỏi tôi: "Hạ Trân, em đã từng hôn ai chưa?"

Tôi vội vàng lắc đầu: "Chưa ạ!"

Anh đang nghi ngờ tôi sao?

Không được hoảng, chưa có bằng chứng xác thực thì vẫn còn đường chối.

Miệng tôi bị ngón tay Mẫn Xuyên Thanh lấp kín, anh nhẹ nhàng sờ răng tôi rồi lại xoa lưỡi tôi.

Khi anh rút hai ngón tay ra, tôi ngậm ngón tay anh theo bản năng rồi mút sạch nước bọt còn sót lại trên đó.

Mẫn Xuyên Thanh cúi đầu hôn lên môi tôi: "Nếu em thấy khó chịu thì anh sẽ dừng lại."

Nói xong anh hôn lên mí mắt và chóp mũi tôi, hơi thở ấm áp phả vào mặt tôi như gió xuân, thì thầm gọi tên tôi.

Giọng anh giống như một loại bùa chú nào đó khiến đầu óc tôi mụ mẫm, ngơ ngác nhìn anh không chớp mắt.

Sau khi hôn hai lần, tôi vừa tỉnh táo lại thì Mẫn Xuyên Thanh luồn tay vào áo tôi.

Ngón tay anh vuốt ve bụng tôi như một con sâu nhỏ bò qua bò lại khiến tôi bật cười vì nhột, vô thức ưỡn người lên.

Tôi nín thở, tim đập thình thịch, nghĩ thầm: Đâu thể tiếp tục như vậy nữa đúng không?

"Chỗ này sợ nhột à?"

Mẫn Xuyên Thanh hỏi tôi, tôi gật đầu rồi níu lấy cánh tay anh.

Con sâu nhỏ vẫn đang bò lên trên, vòng qua rốn tôi rồi bò thẳng lên ngực tôi.

Khi bị sờ trúng chỗ nào đó, tôi rên rỉ một tiếng, đỏ mặt ngăn cản anh: "Hội trưởng, khoan đã......"

Mẫn Xuyên Thanh thu tay lại rồi cúi đầu cắn vạt áo hoodie của tôi.

Lông mi anh khẽ run, đôi mắt nhìn tôi phản chiếu ánh đèn đầu giường, thì thầm hỏi tôi: "Không được à?"

Tôi nuốt nước bọt, khó lòng nói ra câu từ chối.

Áo ngủ của hội trưởng để hở hai nút, cơ ngực như ẩn như hiện, vai anh rất rộng, mặc dù không cuồn cuộn cơ bắp như Thịnh Thành Tố nhưng vẫn có thể gọi là thân hình người mẫu.

Má ơi, dáng vẻ anh cắn vạt áo tôi thật gợi cảm làm sao......

Rất muốn lấy máy ảnh chụp lại, đây chính là tư liệu quý giá chưa từng được công bố.

Anh cắn vạt áo tôi kéo lên ngực, một tay chống xuống giường, tay kia chậm rãi xoa bụng dưới của tôi.

Tai tôi nóng bừng như bị lửa đốt.

Mặc dù biết rõ không thể tiếp tục nhưng tôi chẳng hề làm gì mà chỉ suy nghĩ miên man dưới người Mẫn Xuyên Thanh: Hình như con người thật của hội trưởng khác xa những gì tôi biết, anh có vẻ rất rành mấy chuyện này, dù là hôn hay......

"Hạ Trân, anh chưa từng làm chuyện này với ai cả," dường như Mẫn Xuyên Thanh đọc được ý nghĩ của tôi nên nói: "Từ trước đến giờ cũng chỉ thích mình em thôi."

Nghe anh nói vậy, tôi vừa thẹn thùng vừa chột dạ, bởi vì trưa nay tôi vừa làm chuyện tương tự với Thịnh Thành Tố.

Tôi nói được anh thích là vinh dự của tôi, Mẫn Xuyên Thanh cười: "Vậy à?

Thế thì em không được xao nhãng mà phải luôn nhớ đến anh đấy nhé."

Nói xong anh hôn từ bụng tôi lên trên, khi hôn đến ngực tôi thì đột nhiên dừng lại.

300.

......

Lần này phải tìm lý do gì để qua cửa trót lọt đây?

Bạn bè có đùa giỡn cỡ nào cũng đâu thể cắn chỗ này được.

Tôi che dấu răng trên ngực, toát mồ hôi nghĩ cách đối phó.

Sau bài học này, tôi ngộ ra một điều: Nếu trên người có dấu vết của ai đó thì tốt nhất là chờ thêm một thời gian nữa hẵng thân mật với người khác.
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
87


301.

Mẫn Xuyên Thanh nhíu mày, nụ cười vừa rồi biến mất sạch, ánh đèn mờ khiến vẻ mặt anh càng thêm u ám, nhìn rất đáng sợ.

Giảo biện cũng vô ích, đâu thể đánh lạc hướng bằng cách hôn mãi được, phải dùng cách khác xoa dịu bầu không khí thôi.

Tôi lấy hết can đảm, bóp ngực Mẫn Xuyên Thanh bằng cả hai tay rồi tâng bốc anh lên tận mây xanh: "Hội trưởng không chỉ học giỏi mà còn có dáng chuẩn nữa!"

Thừa cơ anh sửng sốt, tôi lại đưa tay sờ chỗ khó nói của anh.

Ừm......

Có vẻ cứng hơn tôi nghĩ, không hợp với vẻ ngoài nhã nhặn của Mẫn Xuyên Thanh cho lắm.

Tôi lập tức thả tay ra rồi cười hì hì: "Ầy, em định sờ cơ bụng hội trưởng mà lỡ tay sờ nhầm chỗ rồi."

Nếu bầu không khí chưa đạt đến đỉnh điểm thì người ta sẽ khó lòng nổi giận.

Liên tục ngắt lời để giảm bớt lửa giận của Mẫn Xuyên Thanh là tuyệt chiêu mà tôi nghĩ ra.

Chiêu này hết sức hiệu quả, sắc mặt anh khá hơn nhiều, thậm chí còn bị tôi chọc cười.

"Không giải thích à?"

Mẫn Xuyên Thanh nắm tay tôi, dụi chóp mũi vào lòng bàn tay tôi rồi hỏi.

"Cái đó, ừm......"

Tôi nói: "Chỉ để kiếm tiền thôi ạ."

Nói vậy cũng không tính là nói dối, tôi đồng ý hẹn hò để giữ đường kiếm tiền, hành vi thân mật là phương tiện duy trì mối quan hệ, mục đích cuối cùng chỉ là kiếm tiền mà thôi.

Mẫn Xuyên Thanh lặp lại lời tôi: "Kiếm tiền?"

Kkhông bị ghi âm nên khẩu nghiệp chút xíu cũng không sao.

Tôi vâng dạ rồi nói tiếp: "Đàn em kia được hâm mộ như siêu sao vậy, rất nhiều người muốn mua ảnh có chữ ký của cậu ấy, cậu ấy là hàng xịn nên em......"

"Hạ Trân," Mẫn Xuyên Thanh véo má tôi rồi ngắt lời tôi: "Em phũ thật đấy."

Cha tôi nói dân kinh doanh gặp khách hàng phải biết tùy cơ ứng biến, có vậy mới giành được lợi ích tối đa.

Tôi ôm cổ Mẫn Xuyên Thanh rồi nói với anh: "Khi nào bán hết ảnh, em sẽ lập tức đoạn tuyệt với cậu ấy."

Mẫn Xuyên Thanh cúi xuống cắn nhẹ môi tôi, "Vậy còn anh thì sao?"

302.

Là biểu tượng "đi thi ắt sẽ đậu", Mẫn Xuyên Thanh là best seller ở chỗ tôi, nhưng chắc anh không muốn nghe tôi nói vậy đâu.

Tôi đang định tâng bốc Mẫn Xuyên Thanh thì hạt đậu trên ngực đột nhiên bị anh kẹp giữa hai ngón tay, động tác của anh không mạnh bạo như Thịnh Thành Tố, đầu ngón tay chỉ chậm rãi xoa tròn.

Cảm giác bị người khác chạm vào chỗ này rất kỳ quái, không chỉ đơn thuần là nhột, tôi rên khẽ một tiếng, muốn anh dừng lại.

"Thôi, giờ đừng nhắc tới người khác."

Mẫn Xuyên Thanh hôn lên môi tôi, chặn lại mọi lời nói của tôi.

Ngực tôi bị anh xoa nóng ran, trong đầu như có một dòng điện xẹt qua làm da đầu tê rần.

Kỹ thuật hôn của Mẫn Xuyên Thanh rất cao siêu, tôi ra sức hít thở, cảm thấy không chống đỡ nổi: "Ưm, ưm...... hội......"

303.

Hơi thở Mẫn Xuyên Thanh cũng trở nên gấp gáp, anh hôn từ khóe môi tôi đến cổ rồi từ từ hôn xuống ngực.

Hơi thở ấm áp phả vào làn da trần trụi của tôi, tôi mím môi chịu đựng, toàn thân run rẩy.

Khi lưỡi anh lướt qua hạt đậu, tôi mất khống chế kêu ra tiếng, túm chặt lưng áo anh.

Chuyện này thật xấu hổ quá đi, thậm chí tôi còn có ảo giác mình đang cho anh bú.

Thời gian liếm của Thịnh Thành Tố khá ngắn nên tôi không có cảm giác mãnh liệt như vậy.

Để công bằng với Mẫn Xuyên Thanh, tôi đành cho anh để lại dấu răng ở ngực bên kia, không thể đẩy anh ra.

304.

Ưm, ưm?

Có gì đó sai sai thì phải?

Hình như có một bàn tay đang xoa mông tôi.

Tôi mở mắt ra thở dốc, đỏ mặt ngăn Mẫn Xuyên Thanh: "Hội trưởng, chỗ đó không....."

Mẫn Xuyên Thanh nhìn tôi rồi mỉm cười nhại giọng tôi: "Ầy, anh định sờ đuôi Tiểu Hạ mà lỡ tay sờ nhầm chỗ rồi."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
88


305.

Khi Mẫn Xuyên Thanh nâng mông tôi lên để tôi dạng chân ngồi trên đùi anh, tôi chợt nhớ đến lời dặn của Lạc Đoan Diệc, chuông báo động reo inh ỏi trong đầu: Chẳng lẽ sắp xảy ra chuyện kia thật sao?

Kế hoạch chệch hướng rồi, dù có gặp phải tình huống này tôi cũng không thể gọi điện cầu cứu Lạc Đoan Diệc.

Không được không được, tôi không muốn làm chuyện này đâu!

"Ngọn núi" của Mẫn Xuyên Thanh mắc kẹt giữa hai mông tôi, vì vải quần khá mỏng nên tôi có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng rực của nó.

Tim tôi đập loạn xạ, không dám cử động lung tung mà chỉ âm thầm nuốt nước miếng.

Thanh gươm Damocles của người khác treo trên đầu, sao của tôi lại nằm dưới mông cơ chứ!

Tay anh di chuyển lên đùi tôi, quần bí ngô vốn đã ngắn, tôi lại mặc quần lót tam giác bên trong, còn vén lên nữa thì sẽ lộ ra nửa bên mông.

"Hội, hội trưởng!"

Tôi như con mèo bị đạp đuôi, muốn vùng ra khỏi ngực anh ngay lập tức, nhưng tay kia của anh đang ôm eo tôi, tư thế này rất khó trốn thoát, tôi vừa nhổm dậy đã bị kéo về ngực anh.

Mẫn Xuyên Thanh nhìn bộ dạng quẫn bách của tôi, đột nhiên bật cười rồi hôn lên gò má đỏ bừng của tôi: "Sợ thế cơ à?

Mới nãy còn sờ khắp nơi cơ mà."

Vì hội trưởng học trên tôi một lớp nên tôi mới lép vế sao?

Tôi ngượng ngùng nắm tay Mẫn Xuyên Thanh, lí nhí nói: "Em......

Em cảm thấy chưa đến lúc làm chuyện đó đâu ạ."

Mẫn Xuyên Thanh chớp mắt, mỉm cười hỏi tôi: "Chuyện đó là chuyện gì?"

Tôi cảm thấy ngọn núi dưới mông càng lúc càng cao, ngượng đến nỗi trong đầu ong ong, nóng như sắp biến thành ấm nước sôi, anh thừa biết tôi không nói được mà còn cố tình hỏi nữa.

"Hội trưởng hư quá đi."

Tôi giận dỗi nói.

Mẫn Xuyên Thanh "ừ" một tiếng rồi bóp nhẹ đùi tôi, để lại mấy dấu tay mờ mờ: "Tiểu Hạ còn hư hơn anh nhiều."

Xem ra anh vẫn còn để bụng chuyện tôi ngoại tình, tôi lập tức mất tư cách phàn nàn, cúi đầu nói: "Được, được rồi, chỉ hư chút xíu thôi chứ không phải hư quá."

Mẫn Xuyên Thanh hỏi tôi làm việc xấu thì phải bị phạt đúng không.

Tôi nói lần đầu phạm tội chỉ cần cảnh cáo là đủ rồi, hoặc là giảm nhẹ hình phạt......

306.

Mẫn Xuyên Thanh nói mình sẽ không làm chuyện trái với ý muốn của tôi và sẽ cho tôi thời gian chuẩn bị.

"Nhưng mà," anh đột nhiên đổi giọng: "Vẫn phải phạt."

307.

Mông rất mềm, cũng nhạy cảm hơn mấy chỗ khác, khi bị Mẫn Xuyên Thanh cắn, toàn thân tôi căng cứng, hít sâu một hơi, đau đến suýt khóc.

Hai bên trái phải đều bị cắn, vì đau đớn và căng thẳng nên bẹn đùi rịn mồ hôi lấm tấm, tôi ôm chặt gối, cố nghĩ đến chuyện khác cho bớt đau: Haizz, trên người nhiều vết cắn thế này, tôi đã thành Hạ Trân phiên bản lỗi rồi.

"Á!"

Tôi đang phân tâm thì đột nhiên bị thứ gì đó chọc vào mông.

Mẫn Xuyên Thanh ngẩng đầu lên giữa hai chân tôi rồi ngước mắt nhìn tôi, bóng râm của tóc mái che khuất cảm xúc trong mắt anh.

Anh liếm môi rồi cười hỏi tôi: "Lại lơ đễnh nữa à?"
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
89


308.

Đây chính là tính cách của hội trưởng sao!?

Mẫn Xuyên Thanh trước mặt không còn là chú nai hiền lành mà là một con mãng xà quấn lấy tôi.

Xúc cảm nóng ướt trượt tới trượt lui giữa hai chân, tôi nắm chặt gối, cố kìm lại tiếng rên, cơn đau dần giảm đi, thay vào đó là một cảm giác tê dại kỳ quái.

Có vẻ như "hình phạt" đã kết thúc.

Tôi thở phào nhẹ nhõm rồi thả lỏng người, mồ hôi chảy dọc cổ tôi lọt vào cổ áo hoodie.

Bẹn đùi và mông đều đau nhói, tôi kẹp chân lại rồi đưa tay sờ chỗ bị cắn, vì Mẫn Xuyên Thanh cứ liếm tới liếm lui nên sờ vào ướt sũng.

"Sao có thể cắn mông được chứ......"

Tôi lẩm bẩm.

Mẫn Xuyên Thanh dí tay vào trán tôi nói: "Cắn chỗ đó mới làm em nhớ lâu, cũng không bị người khác thấy nữa."

Ờ ha......

Đúng là thế thật, nếu cắn cổ như Lạc Đoan Diệc thì sẽ bị phát hiện ngay.

Tôi bĩu môi nói: "Đúng là nhớ lâu thật."

"Với lại," anh cười nói tiếp: "Chỗ đó rất mẩy nên anh đoán hương vị cũng không tệ."

Tôi nói: "Hội trưởng đúng là sói đói mà!"

Mẫn Xuyên Thanh không chối mà còn nói: "Ừ, sói đói thích ăn thỏ nhất."

Nói xong anh cười chồm tới gần tôi, giả bộ như sắp cắn má tôi, tôi vội kéo mũ áo hoodie lên, giấu mặt vào mũ rồi ấp úng nói: "Em, em muốn đi ngủ."

309.

Mẫn Xuyên Thanh tắt đèn đầu giường, căn phòng chìm vào bóng tối, tôi đắp chăn lên người rồi nghĩ thầm: May quá may quá, đêm nay xem như thoát nạn rồi.

Hội trưởng khó nhằn hơn tôi tưởng nhiều, lỡ sau khi ra trường vẫn không chia tay được thì sao......

Thôi, tạm thời đừng nghĩ nhiều quá.

Tôi trở mình nhìn Mẫn Xuyên Thanh, mặt anh bị bóng đêm bao phủ, chỉ thấy được hình dáng lờ mờ.

"Hạ Trân," anh quàng tay qua eo tôi, ôm trọn tôi vào lòng rồi thì thầm: "Anh không muốn yêu qua đường, chỉ khi đủ nghiêm túc thì anh mới quyết định hẹn hò."

Trong mắt tôi, yêu đương là giao dịch, mà giao dịch thì không phải lúc nào cũng cân bằng, tôi phải cố gắng cắt giảm chi phí nên không thể đầu tư quá nhiều tình cảm vào đối phương.

Tôi chột dạ nhắm mắt lại: "Em cũng vậy."

310.

Tôi nằm một hồi, thật sự không thể nào ngủ được.

Cơ thể tôi kề sát Mẫn Xuyên Thanh, thân dưới đụng nhau, nhìn anh chẳng có vẻ gì là muốn ra ngoài tự xử, hay là anh muốn chờ nó tự xìu?

Nằm một lát, anh hỏi tôi: " Hạ Trân, giúp anh được không?"

Hả?

Giúp gì cơ?

311.

......

312.

Xúc cảm trơn nhẵn truyền đến từ lòng bàn tay, nóng như đang nắm một ngọn đuốc cháy hừng hực, kích thước thực tế còn khủng hơn tôi tưởng tượng, một tay không thể nắm trọn.

Chúng tôi nằm sát nhau nên nó chĩa thẳng vào bụng tôi, tôi muốn kéo giãn khoảng cách nhưng tay trái Mẫn Xuyên Thanh đang ôm lưng tôi nên không thể lùi lại.

Cổ họng tôi khô khốc, mấy lần muốn buông tay nhưng vẫn cố giúp anh, nghĩ thầm: Làm chuyện này giùm người khác đúng là kỳ cục thật.

Nhưng dùng tay vẫn tốt hơn dùng chân.

Nếu tôi từ chối thì Mẫn Xuyên Thanh cũng không ép, nhưng sau khi do dự tôi vẫn quyết định giúp anh – Xem như bù đắp cho phần tình cảm chênh lệch đi.

Chúng tôi đều im lặng, trong phòng ngủ chỉ có tiếng nước lép nhép và tiếng hít thở khẽ khàng.

Một lát sau, Mẫn Xuyên Thanh đặt tay phải lên bàn tay đang run rẩy của tôi, hỏi tôi có cần anh "giúp" không.

"Không, không cần đâu ạ," tôi nói: "Hội trưởng, anh sung sức quá......"

Mẫn Xuyên Thanh thở dốc nói: "Vì anh ăn uống điều độ mà."

Cái này đâu phải chỉ cần ăn uống điều độ là được chứ!?
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
90


315.

Đêm qua tôi ngủ không ngon mà cứ nằm mơ liên miên, mơ thấy mình bị một đám Slime giống như rau câu hất ngã xuống đất, còn dính đầy chất nhầy của nó.

"Ưm......"

Khó khăn lắm tôi mới thoát khỏi giấc mơ Slime này, cả người nhờn nhẫy mồ hôi.

Màn cửa sổ trong phòng kéo ra một khe nhỏ, ánh nắng chói chang rọi vào, trên giường chỉ còn mình tôi, chắc Mẫn Xuyên Thanh đã ra ngoài.

Tôi ngồi dậy vươn vai rồi ngái ngủ cầm điện thoại đầu giường lên xem: Gần mười giờ rồi.

Chẳng biết điện thoại chuyển sang chế độ im lặng từ lúc nào, Lạc Đoan Diệc gửi cho tôi cả đống tin nhắn, sáng sớm còn gọi mấy cuộc nhưng tôi không nghe thấy.

Tôi trả lời hắn: "Tớ không sao, tại điện thoại tắt chuông thôi, tối qua tớ ngủ sớm lắm, giờ mới dậy nè."

Trả lời xong tôi xuống giường rửa mặt, vào toilet cũng chẳng thấy Mẫn Xuyên Thanh đâu.

Tối qua giày vò lâu quá nên giờ tôi vẫn còn mệt lử, nhắm mắt ngồi trên bồn cầu một lát, cúi đầu xuống thấy dấu răng trên đùi mới nhận ra có gì đó sai sai:

Khoan, khoan đã?

Quần sịp của tôi đâu?

Chỉ có quần bí ngô, còn quần sịp thì biến mất.

Tôi nhớ mình có mặc cơ mà?

Khi kéo quần bí ngô lên, tôi hoang mang phát hiện cái đuôi cũng biến mất, chẳng lẽ bị rụng ra trong lúc ngủ sao?

May mà hội trưởng không có ở đây, trong ba lô của tôi có mang theo một bộ đồ để thay.

Người tôi nhờn nhẫy mồ hôi, cảm giác hơi khó chịu, lát nữa tắm rồi thay đồ luôn vậy.

Tôi cắn bàn chải đánh răng, cố trấn tĩnh lại.

Chẳng lẽ là hội trưởng cởi?

Không không, chắc không phải đâu......

Tôi nhổ bọt trong miệng ra rồi lắc đầu thật mạnh, gạt bỏ suy đoán này.

316.

Mẫn Xuyên Thanh ngồi trên giường bảo tôi: "Anh cởi đấy."

Hả?

Tại sao chứ?

Tôi kinh ngạc trố mắt rồi che kín lỗ thủng sau mông, muốn mau chóng thay quần của mình, nhưng ba lô lại nằm sau lưng Mẫn Xuyên Thanh nên tôi phải sang đó mới lấy được.

"Tối qua làm bẩn rồi, mặc không thoải mái đâu."

Vẻ mặt Mẫn Xuyên Thanh hết sức thản nhiên, cứ như không hề thấy làm vậy có gì sai trái, "Anh đem đi giặt rồi, chắc chiều sẽ khô thôi.

Tụi mình thấy hết của nhau rồi còn gì, không mặc cũng đâu có sao."

Tôi nuốt nước miếng, nhớ lại đêm qua mình luôn miệng từ chối nhưng Mẫn Xuyên Thanh vẫn "giúp" mình.

Ngón tay anh mát lạnh, nhưng chỗ anh chạm vào lại nóng ran, cảm giác hoàn toàn khác xa lúc mình tự tuốt, chẳng lẽ vì tôi căng thẳng quá sao?

Hay vì mọi thứ đã vượt ngoài tầm kiểm soát của tôi?

Giác quan bị phóng đại, tôi có thể cảm nhận sự mơn trớn của anh, ngón tay anh trượt từ trên đỉnh xuống rồi nhẹ nhàng chạm vào nơi chưa từng bị ai khám phá.

Tôi kẹp chặt chân, muốn anh dừng lại nhưng...... nhưng quả thực rất sướng, cảm giác kích thích từ thân dưới vọt thẳng lên đầu, tôi mụ mẫm níu áo Mẫn Xuyên Thanh, trước mắt chỉ có một màu trắng xóa.

Khi tôi rút khăn giấy thì đã quá muộn, toàn bộ đều bắn vào tay Mẫn Xuyên Thanh, còn dính ra quần.

Hình như sau đó tôi ngủ thiếp đi, chẳng còn nhớ gì nữa.

317.

Mặt tôi càng lúc càng đỏ, Mẫn Xuyên Thanh đứng dậy đưa ba lô cho tôi rồi cười nói: "Thôi không chọc em nữa.

Anh sẽ quay lưng lại, em thay đồ đi."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
91


318.

Tôi vội vàng đi tắm rồi thay bộ đồ mình mang theo, rốt cuộc cũng xua tan nỗi bất an trong lòng.

Lúc ra cửa đã đến giờ ăn trưa, Mẫn Xuyên Thanh dẫn tôi tới một quán trà rất nổi tiếng ở địa phương.

Quán này cách nhà tôi khá xa, giá hơi chát nên tôi và Lạc Đoan Diệc chưa bao giờ tới đây ăn.

Mẫn Xuyên Thanh nói đã mời tôi đến chơi thì sẽ bao tôi ăn ở, tôi khỏi cần trả tiền.

"Vậy lần sau để em mời nhé."

Tôi nói: "Em mới thắng cược đám bạn, tụi nó bao em ăn trưa một tháng nên em tiết kiệm được khối tiền."

Mẫn Xuyên Thanh nói: "Giỏi ghê, các em đánh cược gì thế?"

Sao tôi vạ miệng hoài vậy trời?

Tôi im lặng một lát, cuối cùng vẫn nói thật: "Cược xem em có thể kết bạn với Thịnh Thành Tố không, vì ở trường cậu ấy nổi tiếng xấu tính mà."

Sau hai ngày ở chung, tôi nhận ra nói dối Mẫn Xuyên Thanh vừa vô ích vừa có hại, hậu quả khi bị phát hiện nói dối chắc chắn sẽ nghiêm trọng hơn là nói thật.

Nói xong tôi quan sát vẻ mặt Mẫn Xuyên Thanh, không thấy dấu hiệu tức giận trên mặt anh.

Anh gấp thực đơn lại rồi cười khen: "Em dễ thương thế cơ mà, ai nỡ từ chối làm bạn với em chứ."

319.

Mẫn Xuyên Thanh gọi mấy loại trà bánh, còn có một tô cháo thuyền.

Đây là lần đầu tiên tôi ăn bánh cuốn gạo men đỏ, lớp rế bên trong giòn tan, cắn vào nghe rôm rốp, nhân tôm tươi nóng hổi thơm lừng khiến tôi không nỡ ăn hết.

Sủi cảo tôm trong veo, vỏ mịn, mọng nước, cảm giác thịt tôm bùng nổ trong miệng hết sức tuyệt diệu.

Mẫn Xuyên Thanh hỏi tôi ăn ngon không, tôi nói ngon đến mức tôi cảm thấy đời mình như được thăng hoa, thậm chí còn muốn lấy hết tiền tiết kiệm ra phổ độ chúng sinh.

Anh cười hỏi: "Thật không?"

Tôi há miệng cắn bánh bao xá xíu anh đút cho mình rồi lúng búng nói: "Siêu siêu ngon luôn ạ, nhưng, nhưng em còn phải sống nên tiền tiết kiệm vẫn phải giữ lại......"

Mẫn Xuyên Thanh híp mắt nhìn tôi: "Khi nào hết tiền tiết kiệm thì bán thân cho anh đi, anh sẽ trả giá cao."

Tôi suýt bị nghẹn xá xíu, sau khi uống mấy ngụm nước thì hờn dỗi nói: "Hội trưởng toàn làm em sốc thôi."

"Sốc?"

Mẫn Xuyên Thanh nói: "Anh nói thật mà."

320.

Đây là lần đầu tiên tôi ăn nhiều đến mức bụng căng tròn như quả bóng, vì ngon quá nên dù đã no tôi vẫn không nỡ gác đũa, cuối bữa còn ráng húp thêm nửa tô cháo.

Mẫn Xuyên Thanh nói tối nay sẽ tiếp tục dẫn tôi đi ăn món ngon, tôi nói không được không được, cứ đà này tôi sẽ phát phì mất.

May mà Mẫn Xuyên Thanh không nuôi thú cưng, tôi đoán anh thừa sức nuôi mèo thành heo.

321.

Nắng chiều rực rỡ, khu chung cư vắng tanh, Mẫn Xuyên Thanh dắt tôi đi qua con đường rợp bóng cây nở hoa chi chít, tôi phát hiện mấy chú mèo con nấp trong bụi cỏ.

Chắc vì Mẫn Xuyên Thanh nói rất khẽ nên giọng anh nghe dịu dàng hơn mọi khi: "Tối qua ăn cơm với nhau xong, cha mẹ anh thích em lắm, em có thể đến nhà anh ở bất cứ lúc nào."

Thà anh đừng tốt với tôi như vậy còn hơn.

Tôi cúi đầu nhìn bóng hai chúng tôi rồi lẩm bẩm: "Hội trưởng, em không nghĩ xa vậy đâu, em......"

Mẫn Xuyên Thanh "ừ" một tiếng rồi ngắt lời tôi: "Không sao, anh nghĩ là đủ rồi."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
92


322.

Sau khi ăn no tôi bắt đầu buồn ngủ, phơi nắng xong càng muốn ngủ trưa hơn.

"Buồn ngủ thì chợp mắt một lát đi."

Mẫn Xuyên Thanh lấy bộ đồ ngủ khác cho tôi, tuy bộ này màu hồng, còn in rất nhiều hình mèo con nhưng bình thường hơn bộ trước nhiều, quần dài không có lỗ thủng.

Giường Mẫn Xuyên Thanh quả thực rất hợp để ngủ, cả chăn và ga giường đều mềm mại, có mùi giống hệt mùi trên người anh.

Tôi chui vào chăn rồi chào anh buổi chiều, vừa đặt đầu xuống gối đã ngủ ngay.

Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy Mẫn Xuyên Thanh nói chuyện với ai đó.

Người nhà anh về rồi sao?

Tiếng nói chuyện mau chóng biến mất, tôi buồn ngủ trở mình, khi tỉnh lại đã gần hai giờ chiều.

Mẫn Xuyên Thanh đang làm bài tập cạnh bàn học, ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào tóc anh như dát vàng cho từng sợi tóc.

Nghe tiếng tôi đứng dậy, anh quay đầu hỏi: "Ngủ ngon không em?"

Tôi dụi mắt hỏi anh: "Hội trưởng, cha mẹ anh về rồi sao?"

"Đâu có."

Anh lắc đầu nói: "Em nằm mơ à?"

Là mơ sao?

Tôi lấy báo tuần ra khỏi ba lô rồi ngồi xuống cạnh Mẫn Xuyên Thanh.

Anh còn chu đáo chuẩn bị sẵn nước ép cho tôi, tôi vui đến mức quên cả đường về.

Nhưng nhớ lại hôm qua Lạc Đoan Diệc điên cuồng nhắn tin cho mình, tối nay tôi vẫn nên về nhà thì hơn, nếu không hắn sẽ tìm đến tận nơi mất.

Mẫn Xuyên Thanh ngừng giải toán rồi hỏi tôi: "Hôm nay em về à?"

Tôi nói: "Bạn thân của em giống như người giám hộ vậy, em mà ở ngoài hai ngày thì sẽ bị cậu ấy cằn nhằn đến chết."

Khác với dự đoán của tôi, Mẫn Xuyên Thanh không ngăn cản mà xoay bút cười nói: "Không sao, cuối tuần sau lại đến chơi nhé."

Góc nhìn thứ ba

323.

Chai nước suối bị bóp méo rơi vào thùng rác phát ra một tiếng "bộp".

Nam sinh mặc áo thun đen ngồi vào giàn tập tạ, nắm lấy tay cầm rồi ra sức đẩy tạ.

Trong chung cư có phòng gym, giờ này khá vắng vẻ, Thịnh Thành Tố hay tới đây tập gym vào cuối tuần.

Áo hắn ướt đẫm mồ hôi nhưng mặt không đỏ lắm, vẻ mặt hung dữ như muốn giết người, quanh thân ùn ùn khí lạnh.

Thỉnh thoảng có người muốn bắt chuyện với hắn nhưng bị vẻ mặt này của hắn dọa cho từ bỏ ý định.

Tâm trạng Thịnh Thành Tố hết sức tồi tệ, hắn thở hắt ra rồi gồng mình đẩy tạ.

Khốn nạn.

Đùa nhau à.

Sao Hạ Trân lại ở nhà Mẫn Xuyên Thanh chứ?

Nếu lúc này tên họ Mẫn kia đứng trước mặt hắn thì hắn sẽ đấm tên đạo đức giả này ra bã.

Hắn không biết nhà Mẫn Xuyên Thanh ở đâu nên không thể tìm đến tận cửa.

Trong video, Hạ Trân mặc đồ ngủ in hình mèo, cuộn mình ngủ trên chiếc giường rộng, tóc tai bù xù.

Người quay video nhẹ nhàng vuốt tóc cậu rồi từ từ đưa tay xoa má cậu, cậu chẳng hề hay biết gì, ngay cả khi ngón tay đối phương thò vào miệng vẫn không thức giấc.

Thịnh Thành Tố nghe người quay video nói: "Tối qua Hạ Trân ngủ ở nhà anh, anh đóng dấu mới cho cậu ấy rồi, muốn xem không?"

Không đợi hắn trả lời, đối phương nói tiếp: "Tức lắm đúng không?

Đàn em Thịnh à, em là người đến sau nên không có tư cách tức giận đâu."

Nói xong cuộc gọi video kết thúc.

Mẫn Xuyên Thanh gửi thêm một video khác, Hạ Trân ôm gối nằm sấp trên giường ngủ, mặc quần có đuôi thỏ, quần ngắn ngủn lộ hết cả đùi.

Cái đuôi bị kéo lên, còn lờ mờ nhìn thấy hình tròn màu trắng.

Mấy giây sau, đối phương thu hồi video.

Toàn thân Thịnh Thành Tố nổi lửa ngùn ngụt: ?

Sau dấu hỏi hắn gửi đi là dấu chấm than màu đỏ, Mẫn Xuyên Thanh thế mà lấy điện thoại của Hạ Trân chặn hắn!
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
93


Góc nhìn thứ ba

324.

Mẫn Xuyên Thanh đã quen xử lý vấn đề theo thứ tự ưu tiên.

Sau thời gian quan sát, hắn cho rằng mối đe dọa hàng đầu cần diệt trừ là Thịnh Thành Tố.

Đàn em này quen Hạ Trân chưa lâu, tính tình cũng không tốt lắm nhưng rất được lòng Hạ Trân......

Vì thân hình sao?

Trước khi thấy Hạ Trân ghim Thịnh Thành Tố trên WeChat, Mẫn Xuyên Thanh vẫn chưa có ý định ra tay.

Vốn dĩ hắn không muốn gây áp lực quá lớn cho Hạ Trân.

Hắn liếc nhìn album ảnh của thiếu niên, số ảnh chụp hắn ít hơn Thịnh Thành Tố khoảng mười tấm.

Xưa nay Mẫn Xuyên Thanh luôn chu đáo nên không bao giờ ép buộc người khác đưa ra quyết định.

Nếu Hạ Trân không muốn chia tay thì hắn cũng chẳng nhiều lời.

Trước khi gọi video cho Thịnh Thành Tố, hắn đã cân nhắc kỹ hậu quả của hành động này.

Nóng tính chứng tỏ dễ bị chọc tức, sau khi biết chuyện ngoại tình, rất có thể đối phương sẽ chia tay Hạ Trân; lòng tự trọng cao đồng nghĩa với việc không làm to chuyện, sẽ không ảnh hưởng quá nhiều đến Hạ Trân, tổn thất lợi ích hắn có thể bù đắp.

Nếu Hạ Trân không thể lựa chọn thì hắn sẽ giảm số đối tượng xuống chỉ còn một mình hắn.

325.

Mức độ cảnh giác của Hạ Trân rất kém, lúc ngủ hoàn toàn không hay biết những động tĩnh xung quanh, mặc dù không có ý thức nhưng cơ thể lại có phản ứng, điểm này cũng rất đáng yêu.

Thấy đối phương ngoan ngoãn mặc đồ mình mua, Mẫn Xuyên Thanh hết sức vui vẻ, đã lừa được người về nhà thì đâu cần tức tối ghen tuông nữa.

Hắn dựa vào ghế, ánh mắt dời từ cặp mông được quần lót bao bọc đến tấm lưng gầy của thiếu niên, nuôi thêm một thời gian nữa chắc Hạ Trân sẽ tròn lên thôi.

Giá mà hắn tỏ tình sớm hơn thì tốt biết mấy.

Trước kia hắn không biết chắc xu hướng tính dục của Hạ Trân, ngày nào Hạ Trân cũng bận tối tăm mặt mũi, hình như không có hứng thú với chuyện yêu đương, vồ vập quá sẽ làm cậu phản cảm.

Hạ Trân trốn rất giỏi, phải nắm chắc trăm phần trăm thì mới giăng lưới bắt được.

Tối qua Mẫn Xuyên Thanh chỉ thử thăm dò giới hạn cuối cùng của Hạ Trân, kết quả hoàn toàn khớp với mong đợi của hắn.

Thiếu niên không bài xích hắn vuốt ve, vì áy náy với hắn nên dù hắn có làm hành động thân mật hơn nữa thì cậu vẫn chấp nhận.

Hắn muốn trói chặt Hạ Trân trước khi ra trường, khiến cậu hoàn toàn phụ thuộc vào mình và cắt đứt quan hệ với những người khác.

Góc nhìn thứ nhất

326.

Tôi đang làm bài thì đột nhiên hắt hơi hai cái liền.

Chắc không phải có người đang nói xấu tôi đấy chứ?

Tôi mở điện thoại ra xem, không có tin nhắn nào đặc biệt.

Tôi nhận mấy đơn đặt hàng của "khách", sau đó nhắn tin cho Lạc Đoan Diệc, nói tối nay mình sẽ về nhà.

Khi sắp thoát khỏi WeChat, tôi có cảm giác danh sách ghim của mình thiếu thiếu gì đó nhưng nhất thời không nghĩ ra - Dù sao danh sách ghim của tôi cũng khá nhiều, có nhà cung cấp, quán ăn giao tận nơi, còn có mấy khách quen nữa.

Chắc là ảo giác thôi.

Tôi tắt điện thoại rồi tập trung giải nốt bài toán áp suất cuối cùng.

Trước khi ra ngoài ăn tối, Mẫn Xuyên Thanh lại ôm tôi hôn một lát, tôi đã dần quen với cách hôn của anh nên không bị choáng nữa.

Khi đầu lưỡi quấn nhau, tựa như có một dòng điện liên tục kích thích da đầu tôi, cảm giác khá dễ chịu.

Sau khi tôi chủ động hôn anh một lần, Mẫn Xuyên Thanh cụp mắt nhìn tôi, trên mặt thấp thoáng ý cười, khen tôi học hỏi nhanh.

Anh ôm chặt eo tôi, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi tôi rồi nói: "Hạ Trân, về nhà phải nghĩ đến anh đấy nhé."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
94


327.

Bữa tối vẫn do Mẫn Xuyên Thanh mời, lần này đến quán ăn gia đình, quán không rộng lắm, khách ngồi gần kín chỗ, anh dắt tôi vào trong rồi đi thẳng tới một bàn nhỏ chưa có ai ngồi.

Mẫn Xuyên Thanh đẩy tấm bảng "Đã đặt trước" trên bàn sang một bên rồi nói: "Anh hay tới đây ăn lắm, lúc nào cũng ngồi bàn này hết, trước khi tới anh sẽ nhờ chủ quán giữ chỗ giùm."

Hội trưởng giao thiệp rộng hơn tôi nhiều.

Tôi mà giỏi giang như anh thì đâu cần nai lưng ra chạy việc vặt để kiếm mấy đồng lẻ.

Khi còn làm trong hội học sinh, mọi kế hoạch do Mẫn Xuyên Thanh lập đều không có sai sót vì anh luôn tính toán mọi mặt, lỡ gặp sự cố cũng đã có kế hoạch B.

Hồi tôi học lớp mười, các anh chị lớp trên thường xuyên cãi nhau vì bất đồng ý kiến, nhưng nhờ có hội trưởng đứng ra dàn xếp nên mâu thuẫn được giải quyết nhanh chóng, mọi người đều nghe lời anh.

"Anh muốn làm một người bạn trai chất lượng cao và có tinh thần phục vụ," anh nháy mắt với tôi rồi cười nói: "Tiểu Hạ đừng nghĩ gì hết, cứ hưởng thụ sự chăm sóc của anh là được rồi."

Hẹn hò với Mẫn Xuyên Thanh là một trải nghiệm năm sao, tôi cảm thấy anh không nên lãng phí thời gian vì mình.

Dù sao tôi cũng đang lợi dụng anh, tối đa chỉ có thể bỏ ra một phần mười tình cảm.

Mẫn Xuyên Thanh gắp cho tôi một miếng sườn rồi hỏi: "Sao lại mặt ủ mày chau thế kia?"

Tôi cúi gằm mặt, không nhìn anh mà nói: "Được hội trưởng chăm sóc thế này ai cũng sẽ một lòng một dạ thôi."

Ngoại trừ tôi.

Bởi vì tôi có gen di truyền của cha mình, trong người chảy dòng máu hèn hạ, không bao giờ đặt hy vọng vào thứ tình cảm dễ thay đổi, phải nắm chắc mấy con đường kiếm tiền mới đáp ứng được nhu cầu sinh tồn của tôi.

Đối với tôi, hẹn hò Mẫn Xuyên Thanh giống như một hợp đồng ngắn hạn không kèm theo dịch vụ hậu mãi, dù tôi có thích anh cỡ nào chăng nữa cũng không dám quá nghiêm túc.

"Em là một kẻ hèn hạ đê tiện, bại hoại hám lợi," giọng tôi càng lúc càng nhỏ, "

Sau này anh sẽ hối hận cho xem."

Vì bàn rất nhỏ nên chỉ cần duỗi chân ra là sẽ đụng phải người đối diện.

Quần Mẫn Xuyên Thanh cọ vào bắp chân tôi, tôi lùi đôi giày trắng cũ mèm của mình ra sau, nhưng đôi giày hiệu của anh vẫn luồn vào dưới ghế tôi.

Anh nhìn tôi rồi cười nói: "Không sao, em cứ lợi dụng anh đi.

Vì anh thích em lắm, cũng mong em được sống sung sướng nữa."

328.

"Mẫn Xuyên Thanh thật sự, thật sự......"

Tôi hít sâu một hơi rồi nhún nhảy trên giường Lạc Đoan Diệc, cảm thấy không có ngôn từ nào diễn tả được hết cảm xúc của mình, "Tớ chưa thấy ai tốt như anh ấy cả, thật sự tốt lắm luôn!"

Khi anh nói ra câu đó, tôi suýt bật khóc vì cảm động, phải véo đùi mình mới giữ được lý trí.

Lạc Đoan Diệc đứng cạnh giường, dang rộng hai tay đề phòng tôi ngã xuống đất.

Sau khi nhảy mệt, tôi nằm vật ra giường nói tiếp: "Anh ấy biết chuyện của tớ và Thịnh Thành Tố nhưng không nổi giận trách mắng tớ, cũng không đòi chia tay, làm tớ áy náy chết đi được......"

"Đừng mắc lừa anh ta!"

Lạc Đoan Diệc ngồi xuống giường lay tôi thật mạnh, "Mẫn Xuyên Thanh chỉ muốn làm cậu áy náy thôi."

Tôi nói: "Anh ấy dẫn tớ đi ăn, mua quần áo mới cho tớ, còn dạy kèm tớ nữa......

Lừa gạt kiểu này có mất công quá không vậy?"

Lạc Đoan Diệc nói: "Không nổi giận, cũng không chia tay, làm sao có thể?

Bảo đảm anh ta đang ghim chuyện Thịnh Thành Tố, thể nào cũng tìm cách xử thôi."

Bạn thân của tôi trở thành chuyên gia tình cảm từ lúc nào thế?

Nói nghe có lý ghê.

Tôi ngồi dậy, sực nhớ ra hôm nay vẫn chưa nhắn tin cho Thịnh Thành Tố.

Sau khi hẹn hò, Thịnh Thành Tố bắt tôi mỗi đêm trước khi ngủ phải nhắn tin chúc hắn ngủ ngon, mặc dù hắn chẳng bao giờ trả lời cả.

Lúc trên mạng hắn lạnh lùng hơn ngoài đời gấp vạn lần, chỉ khi nào cần tôi chạy việc vặt mới nhắn tin cho tôi.

"......"

Tôi mở điện thoại ra, xem đi xem lại danh sách ghim rồi tìm trong thanh tìm kiếm, dù tìm theo tên hay nội dung trò chuyện cũng vô ích, chẳng thấy nick Thịnh Thành Tố đâu cả.

Ê?

Ê nha?

Chuyện gì đây?

Thịnh Thành Tố bị hội trưởng cho đăng xuất khỏi Trái Đất rồi sao?
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
95


329.

May mà có Lạc Đoan Diệc ở cạnh làm chứng nên tôi mới dám chắc Thịnh Thành Tố không phải sự tồn tại do mình tự tưởng tượng ra.

Hình như hôm qua vẫn còn ghim mà.

Tôi hoang mang tìm một vòng, cuối cùng tìm thấy Thịnh Thành Tố trong danh sách chặn.

Chắc không phải tôi đã chặn hắn trong lúc mộng du đấy chứ?

Tôi lâm vào trầm tư, nghĩ thầm thà không tìm thấy còn hơn......

Khả năng bị Thịnh Thành Tố đánh chết không cao, nhưng cũng không phải không có.

Lạc Đoan Diệc nói: "Rõ ràng là Mẫn Xuyên Thanh làm rồi."

Tôi nói: "Chắc không phải đâu?"

330.

Nhưng cũng không thể tìm ra lời giải thích nào khác, Mẫn Xuyên Thanh đã xóa Thịnh Thành Tố khi tôi đang ngủ thật sao?

Tôi ôm đầu bằng hai tay, hoang mang lẩm bẩm: "Còn có thể như vậy nữa sao?"

Lạc Đoan Diệc cũng kinh ngạc như tôi: "Còn có thể như vậy nữa sao?"

Nghĩ theo hướng tích cực, biết đâu Thịnh Thành Tố chưa phát hiện ra thì sao?

Lạc Đoan Diệc khoác vai tôi, chẳng chút lưu tình giội cho tôi một gáo nước lạnh: "Có thể Mẫn Xuyên Thanh đã lấy danh nghĩa của cậu để chia tay Thịnh Thành Tố rồi."

"Không, không phải chứ?"

Tôi nói: "Làm vậy thì ác quá!"

Lạc Đoan Diệc nói: "Cậu bị anh ta lừa rồi, thật ra anh ta chính là một kẻ nham hiểm độc ác."

Tôi đứng dậy đạp hắn một cú: "Sao cậu hết giội nước lạnh lại giội nước bẩn vậy?"

Hắn ôm cái chân bị tôi đạp, ngước nhìn tôi rồi ấm ức nói: "Hạ Trân, cậu tin người ngoài chứ không tin tớ sao?"

Không phải tôi không tin hắn, nhưng giờ vẫn chưa biết rõ sự thật nên không thể phán bừa được.

Tôi bỏ chặn Thịnh Thành Tố rồi nhìn khung chat trống trơn suy nghĩ hồi lâu, chẳng biết có nên nhắn tin cho hắn không.

Tôi đang do dự thì điện thoại chợt hiện ra một tin nhắn: [Chín giờ.

Hồ bơi lần trước.

Đến một mình.]

Đây là cái gì?

Thông báo giết người à!?

Tuy là số lạ nhưng vừa nhìn đã biết là Thịnh Thành Tố nhắn.

Tôi lo sợ cắn móng tay rồi xem thời tiết ngày mai.

......

Là ngày mưa rất thích hợp để phi tang xác!

Giả bộ không thấy?

Hay là nói điện thoại bị trộm, mọi hành vi đều không liên quan đến chủ cũ?

Trốn tránh không giải quyết được vấn đề nhưng có thể giữ mạng.

Hắn nhắn tin cho tôi chứng tỏ hắn đã biết WeChat bị chặn.

Lạc Đoan Diệc khoe bắp tay với tôi, nói mình có thể làm vệ sĩ cho tôi, hàng xịn giá rẻ, chỉ cần ba nụ hôn là có thể thuê hắn một ngày.

Hắn còn xúi tôi gặp mặt chia tay: "Tớ đi với cậu, đảm bảo không cho nó động vào cậu dù chỉ một ngón tay."

332.

Tiếng chuông điện thoại reo vang như bùa đòi mạng khiến tôi hoảng đến độ suýt quăng điện thoại ra xa.

Tôi hít sâu một hơi rồi ấn nút trả lời.

Trong điện thoại vọng ra giọng nói của Tịch Số: "Chiều nay Thịnh Thành Tố tìm tớ xin số điện thoại của cậu đấy."

Tôi hỏi: "Sao cậu ấy lại xin số từ cậu?"

Tịch Số hỏi ngược lại tôi: "Cậu chặn cậu ta rồi à?"

Tôi chưa kịp trả lời thì hắn hỏi tiếp: "Mẫn Xuyên Thanh bắt cậu chặn hả?"

Tôi lầm bầm: "Không biết."

"Mẫn Xuyên Thanh lấy điện thoại của cậu chặn à?"

Mặc dù đây là câu hỏi nhưng hắn lại dùng giọng điệu khẳng định, "Vậy cứ chặn tiếp đi, nhân tiện chia tay Thịnh Thành Tố luôn."

Ê, làm gì có kiểu nhân tiện này chứ?

Tôi cảm thấy Tịch Số đang mượn gió bẻ măng nên cáu kỉnh mắng hắn: "Tại cậu cho số điện thoại của tớ nên Thịnh Thành Tố vừa nhắn tin đòi giết tớ kia kìa."

Chẳng biết có phải ảo giác hay không mà giọng Tịch Số nghe như đang cười.

Hắn hỏi: "Hạ Trân, có cần tớ giúp không?"
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
96


333.

Nhờ hắn giúp?

Hắn không gây thêm rắc rối cho tôi là may lắm rồi.

Tôi cắn môi nói với Tịch Số: "Cậu đừng hại tớ nữa."

Tịch Số bình tĩnh nói: "Tớ có hại cậu đâu."

Hắn nói sẽ thay tôi dọn dẹp bãi chiến trường, nhưng tôi hoài nghi hắn muốn thọc gậy bánh xe.

"Cậu muốn giúp tớ thật sao?"

Tôi hỏi: "Có điều kiện gì không?"

Hắn nói: "Vô điều kiện."

Lạc Đoan Diệc ở cạnh nghe tôi nói chuyện với Tịch Số, nghe thấy câu này thì thốt lên: "Sao cậu ta lại hạ giá chứ?

Đây gọi là phá giá đó!"

Đầu dây bên kia im bặt.

Tịch Số hỏi tôi: "Người bên cạnh cậu là ai thế?"

Tôi nói: "Chó nhà tớ."

Tịch Số nói: "Nghe đâu giống tiếng chó sủa."

"Tôi là vệ sĩ riêng của Hạ Trân," Lạc Đoan Diệc xích lại gần điện thoại của tôi nói: "Việc này khỏi cần cậu lo, tôi sẽ giúp cậu ấy giải quyết."

Trong điện thoại phát ra tiếng hít sâu, Tịch Số hỏi tôi: "Hạ Trân, rốt cuộc cậu đang hẹn hò với bao nhiêu người thế hả?

Khai thật đi."

Tôi có hẹn hò nhiều vậy đâu?

Tôi vội vàng giải thích: "Thật sự không phải đâu, cậu ấy là bạn thân từ nhỏ của tớ đó."

334.

Thịnh Thành Tố yêu cầu tôi đi một mình, nếu tôi dẫn theo người khác e là hắn sẽ nổi giận......

Nhưng tôi thật sự không dám đến gặp hắn một mình.

Vẫn nên dẫn theo Lạc Đoan Diệc cho chắc.

Tôi sẽ vào thương lượng với Thịnh Thành Tố trước, nếu có gì không ổn thì gọi bạn thân vào cứu.

Tôi chẳng trông cậy gì vào sự giúp đỡ của Tịch Số, vóc dáng hắn thư sinh thế kia chắc chắn sẽ đánh không lại Thịnh Thành Tố, chẳng lẽ hắn còn có thể chịu đòn thay tôi sao?

Nhưng hắn đòi đi theo nên tôi cho hắn biết địa điểm.

Tôi nhắc hắn: "Đừng vội vào, chờ tớ ra tín hiệu đã."

335.

Tôi lập nhóm chat lấy tên là "Đội giải cứu Hạ" rồi kéo bạn thân và Tịch Số vào.

Sau khi tôi đăng những điều cần lưu ý vào mục thông báo của nhóm, Tịch Số đột nhiên gửi một dấu hỏi.

Lính gác đạo đức nham hiểm: Các cậu cũng để ảnh đại diện đôi à?

Nghe hắn hỏi, tôi mới nhớ ra Lạc Đoan Diệc để ảnh đại diện cùng kiểu với tôi, tôi là mèo, còn hắn là chó.

Tôi vội gõ chữ: Chẳng phải cậu biết rồi sao?

Để đối phó với chuyện lần trước, tớ đã nhờ bạn thân đổi......

Tôi chưa gõ chữ xong thì Lạc Đoan Diệc gửi emoji gật đầu lia lịa trong nhóm.

Chó nhà đẹp trai: Cậu tinh mắt thật đấy!!

Chó nhà đẹp trai: Đúng vậy!

Tôi chính là bạn trai số một kiêm vệ sĩ của Hạ Trân!!

Lính gác đạo đức nham hiểm: @Truyền thuyết màu vàng – Dịch vụ Trân nhanh: Lăng nhăng quá sẽ bị nghiệp quật đấy.

336.

Tôi hết sức hối hận vì lập nhóm chat.

Tôi bật tính năng cấm chat cho cả nhóm rồi bắt đầu hành hung Lạc Đoan Diệc bên cạnh.

Hắn giả bộ đau đớn kêu la nhưng nhất quyết không rút lại câu nói xàm xí kia.

Sau khi ăn mười mấy cú đấm của tôi, Lạc Đoan Diệc vòng tay ôm tôi rồi tựa đầu vào vai tôi, cánh tay rắn chắc siết chặt eo tôi.

Hắn nhếch môi để lộ chiếc răng nanh hơi nhọn bên trái, không hề hối lỗi mà còn cười nói: "Tớ là bạn nam đầu tiên của cậu đúng không?

Vậy làm tròn lên là bạn trai số một rồi."
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
97


337.

Bầu trời đen kịt, mới sáng sớm đã mưa.

Tôi lên xe buýt rồi chắp tay trước ngực cầu nguyện, hy vọng hôm nay được bình an vô sự.

Vừa cầu nguyện xong thì ngoài trời vang lên tiếng sấm đì đùng.

Tôi hơi thất đức nhưng cũng đâu đến mức bị sét đánh chứ.

Lạc Đoan Diệc ngồi cạnh nắm tay tôi nói: "Chỉ đi chia tay thôi mà, nói một câu là xong.

Hễ cậu gọi là tớ sẽ xông vào ngay, đừng sợ."

Tôi chưa từng thấy Lạc Đoan Diệc đánh nhau với ai, nhưng nhìn thân hình cuồn cuộn cơ bắp của hắn chắc sẽ không thua đâu.

Mười phút trước, Tịch Số gõ số 1 vào nhóm chat, hắn hết sức hăng hái, còn đến sớm hơn cả tôi.

Đội giải cứu đã tập hợp đông đủ, nếu qua hai mươi phút mà tôi không nhắn tin trong nhóm thì họ sẽ vào chi viện cho tôi.

338.

Lần trước đến bể bơi cũng là ngày mưa.

Tôi xếp dù lại, hít sâu một hơi rồi đẩy cánh cửa khép hờ của bể bơi ra.

Ánh sáng lờ mờ, nước trong hồ tựa như mặt kính màu xám xanh, tôi nhìn ra xa, trông thấy một người đang dựa vào thành bể bơi bên kia.

Nhìn thấy tôi, hắn không nói gì mà lập tức bơi về phía tôi.

Bể bơi vắng tanh chỉ có hai chúng tôi, tiếng rẽ nước càng lúc càng gần, cánh tay thon dài của hắn quạt trong không khí mang theo những giọt nước lấp lánh, chẳng khác nào một chú cá trắng linh hoạt, dường như dòng nước không hề có lực cản với hắn nên chỉ tích tắc sau hắn đã bơi đến trước mặt tôi.

Thịnh Thành Tố nhanh nhẹn chống tay leo lên bờ, trên người tỏa ra hơi nước mát lạnh.

Hắn đẩy kính bơi lên, đôi mắt đẹp lạnh lùng nhìn tôi: "Anh còn dám tới nữa à?"

Tôi lí nhí: "Nói thật là không dám lắm đâu."

Thịnh Thành Tố nói: "Đi thay đồ đi."

Tôi gật đầu rồi chạy vội vào phòng thay đồ.

339.

Trời mưa khiến nhiệt độ hạ thấp, nước trong hồ cũng lạnh ngắt, tôi ngồi ở mép hồ, rón rén thò chân thử nhiệt độ nước, lạnh đến nỗi rùng mình.

"Mau lên."

Thịnh Thành Tố nắm bắp chân tôi, hệt như ma da muốn kéo người xuống nước.

Tôi cúi đầu nhìn hắn, ấp úng nói: "Anh sai rồi, em đừng dìm chết anh mà."

Lẽ ra lúc nãy tôi nên chủ động quỳ xuống dưới chân Thịnh Thành Tố, vừa khóc vừa ôm chân hắn, cầu xin hắn tha thứ cho tội lỗi của mình.

Thịnh Thành Tố không thèm để ý lời tôi nói, hắn ngắm nghía thân trên trần trụi của tôi rồi siết chặt cổ chân tôi, đe dọa thêm lần nữa: "Ba giây, xuống đây."

Tôi sợ hắn kéo mình nên nín thở nhảy ùm xuống nước.

"Khụ," Thịnh Thành Tố kéo tôi lên khỏi mặt nước, tôi lau mặt nói: "Anh không muốn lừa dối tình cảm của em, nếu em muốn chia tay......"

Thịnh Thành Tố hỏi: "Sao anh không chia tay tên họ Mẫn kia đi?"

Tôi: "Hả?"

Hắn lại hỏi: "Anh thích anh ta hơn à?"

Tôi sửng sốt một lát rồi nói: "Anh, anh thích em hơn, nhưng anh nhận lời hội trưởng trước rồi......"

Thịnh Thành Tố nói: "Vậy thì chia tay anh ta đi."

Hắn không chất vấn tôi, cũng chẳng đòi chia tay nên những lời tôi chuẩn bị sẵn không có đất dụng võ.

Tôi chớp mắt hỏi hắn: "Em không giận anh à?"

Thịnh Thành Tố véo má tôi: " Hạ Trân, anh chỉ giỏi bắt nạt đàn em thôi."

340.

Tình thế thay đổi nên tôi phải nhắn cho đội giải cứu biết.

Tôi đang leo lên bờ thì xảy ra tình huống bất ngờ hơn - Chưa đến giờ mà Lạc Đoan Diệc và Tịch Số đã vào.

Hình như Thịnh Thành Tố muốn kéo tôi xuống nước lại, tôi vội vàng leo nhanh hơn, đột nhiên cảm thấy dưới người lạnh buốt.

Khoan, khoan đã, quần bơi của tôi!

Tôi cuống quýt kéo quần bơi tụt xuống đầu gối lên, ai ngờ trượt chân ngã ngửa ra sau, đè lên người Thịnh Thành Tố.

"Hạ Trân!

Tớ đến cứu cậu đây!"

Khi ngã xuống, tôi nghe thấy giọng cậu bạn thân của mình.

......

Không phải họ đến cứu tôi mà đến hại tôi thì có.
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
98


341.

Chuyện xảy ra quá đột ngột, khi ngã xuống tôi chỉ nghĩ đến việc ngoi lên khỏi mặt nước để thở nên bỏ lỡ thời gian vàng cứu quần bơi.

Đây lại là chỗ nước sâu nữa chứ!

Tôi đạp chân mấy lần nhưng không chạm tới đáy, trong lúc hoảng loạn chỉ có thể níu tay Thịnh Thành Tố để hắn đưa tôi về bờ.

Hắn đỡ tôi lên, tôi nắm lấy thang rồi ngửa đầu thở hổn hển.

Thịnh Thành Tố vỗ mông tôi nói: "Chẳng phải em dạy anh bơi rồi à?

Còn sợ gì nữa?"

Tôi nói: "Anh đã học được đâu!"

Tôi nghỉ ngơi một hồi, chợt nhận ra có gì đó sai sai, quay đầu lại thì thấy Thịnh Thành Tố trước, sau đó là một vật thể đen không xác định đang dập dềnh trôi xa.

Vì không đeo kính nên tôi nheo mắt nhìn một lát mới nhận ra đó là quần bơi của mình......

Không—— quần bơi!

Đừng đi mà!

Tôi không thể bơi tới đó, cũng không thể tồng ngồng lên bờ nên chỉ biết lúng túng bám vào thang, đau khổ nhìn chiếc quần bơi lạc trôi.

"Để tớ lấy cho!"

Lạc Đoan Diệc nói to rồi nhanh chóng cởi quần nhảy ùm xuống hồ.

Hắn bơi rất nhanh, chỉ giây lát sau đã lấy được quần bơi của tôi, còn giơ lên cao vẫy vẫy.

Hai mắt tôi tối sầm, nghĩ thầm lẽ ra không nên rủ hắn theo.

Đủ thứ chuyện dồn dập kéo tới khiến đầu óc tôi quay mòng mòng, đứng sững tại chỗ một lúc lâu, đột nhiên trên mông nóng hổi, cúi đầu nhìn thì thấy bàn tay Thịnh Thành Tố.

Hắn im lặng xoa bóp mông tôi như nhào bột, khi đụng vào chỗ gần bẹn đùi, tôi cảm thấy rất kỳ cục.

Ai lại sàm sỡ một cách thản nhiên vậy chứ!

Tôi quay lại túm lấy tay phải đang sờ mó lung tung của hắn, cả khuôn mặt nóng bừng, "Thịnh Thành Tố, em......"

"Này," hắn ngắt lời tôi: "Anh chủ động cho Mẫn Xuyên Thanh xem rồi à?"

Tôi hỏi: "Xem gì cơ?"

Thịnh Thành Tố trả lời thẳng: "Mông."

342.

Trước khi Lạc Đoan Diệc bơi tới, Tịch Số cầm khăn lông đến cạnh cầu thang, cúi đầu nhìn tôi và Thịnh Thành Tố dưới nước rồi nhíu mày nói: "Cấm quấy rối tình dục."

Nói xong hắn khom lưng nắm chặt cổ tay tôi, bảo tôi mau chóng lên bờ.

Tôi nói: "Khoan đã, tớ chưa mặc quần mà......"

Tịch Số: "Quấn khăn tạm đi."

Cùng là con trai với nhau, tuy rất xấu hổ nhưng hình như bị nhìn thấy cũng không sao......

Tôi do dự nắm tay vịn leo lên một nấc, nhưng lại bị Thịnh Thành Tố kéo xuống: "Em là bạn trai anh, còn anh ta đâu phải.

Anh ta không được nhìn."

343.

Cuối cùng Lạc Đoan Diệc cũng đem quần bơi đến, tôi thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại phát hiện một vấn đề khác: Đứng trên thang rất khó mặc quần, tôi vẫn phải leo lên bờ để mặc.

"Hay là các cậu nhắm mắt lại hết đi?"

Tôi hít sâu một hơi rồi thương lượng với họ: "Để tớ lên bờ mặc quần, nhanh lắm."

Sau khi trưng cầu ý kiến của họ, tôi vội vàng leo lên bờ rồi khom người mặc chiếc quần bơi màu đen ướt sũng vào.

Từ giờ trở đi phải xem lịch hoàng đạo trước khi ra cửa mới được.

Mặc quần xong, tôi nghe thấy họ cãi nhau ỏm tỏi sau lưng mình:

"Sao các cậu không nhắm mắt lại hả?"

"Tôi đâu cần nhắm mắt, tôi là bạn thân của Hạ Trân, còn thường xuyên tắm chung nữa, có gì mà không thể nhìn chứ."

"Hạ Trân, dấu răng trên mông anh của ai thế?"

Bể bơi đột nhiên lặng ngắt như tờ.

Tôi cười khan rồi ôm mông nói: "Ầy, em nhìn lầm rồi."

"Ở bên phải ấy."

Thịnh Thành Tố đến gần tôi hỏi: "Mẫn Xuyên Thanh cắn đúng không?"
 
[Đm/Np] Hạ Lưu Bỉ Ổi
99


344.

Trước khi đến đây tôi muốn tránh xung đột hết mức có thể, nhưng giờ tôi chỉ mong họ lao vào đánh nhau để đừng ai chú ý đến tôi nữa.

Mẫn Xuyên Thanh cắn khá mạnh, nhưng đó là dấu răng đêm hôm kia, chắc giờ cũng gần phai rồi.

Tôi đoán Thịnh Thành Tố đang gài mình, thế là trấn tĩnh lại rồi chối tiếp: "Đâu có, sao anh ấy có thể làm chuyện đó được chứ?"

Thịnh Thành Tố nhíu mày: "Cởi quần ra."

Tôi nói: "Thôi, anh mới mặc vào mà."

Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn, cố vớt vát tôn nghiêm của mình, nhưng hắn lạnh lùng đưa tay lột quần tôi chẳng chút khách khí.

"Chẳng phải các cậu đến giúp tớ sao?"

Tôi vừa giữ chặt lưng quần để tránh móng vuốt của Thịnh Thành Tố vừa kêu cứu với hai người bên cạnh.

Lúc không cần vào thì họ lại vào, còn bây giờ tôi đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc thì hai người họ lại đứng cạnh xem kịch, chẳng có vẻ gì là muốn giúp tôi.

"Tới liền tới liền!"

Lạc Đoan Diệc chạy tới chen vào giữa tôi và Thịnh Thành Tố rồi nghiêm nghị nói: "Đàn em, dù có dấu răng thật đi nữa thì em cũng không được tự tiện cởi quần người khác!"

Tôi huých cùi chỏ vào lưng bạn thân mình: "Đã bảo không có dấu răng cơ mà!"

Hắn xuýt xoa kêu lên rồi ấm ức quay lại nhìn tôi.

Tôi vừa thò đầu ra thì Thịnh Thành Tố hỏi ngay: "Hạ Trân, anh rủ bọn họ theo à?"

Tôi nào dám lên tiếng, chỉ âm thầm rụt đầu lại.

Tịch Số choàng khăn lên người tôi, bảo tôi lau nước đi.

Lúc này hắn lại đáng tin hơn bạn thân của tôi, còn biết cho tôi mượn khăn để che thân nữa.

Tôi vừa nảy ra ý nghĩ này thì nghe hắn nói với Thịnh Thành Tố: "À phải rồi, Hạ Trân muốn chia tay với cậu đấy."

345.

Tôi đứng hình một lát rồi vội vã lắc đầu: "Không không!

Tớ đâu có nghĩ vậy, cậu đừng quyết định thay tớ."

"Cậu không nghĩ vậy," Tịch Số cầm góc khăn lau tóc cho tôi rồi cúi đầu nhìn thẳng vào mắt tôi, "Thế cậu muốn chia tay hội trưởng à?"

Sao lại bắt tôi lựa chọn nữa rồi?

Vì ở đây đông người nên không thể lươn lẹo, rõ ràng Tịch Số không hề có ý định giúp tôi, hắn tới đây chỉ để chỉnh đốn hành vi sai trái của tôi thôi.

Tôi không trả lời, Tịch Số hỏi tiếp: "Ai cũng không muốn bỏ, Hạ Trân, cậu định tiếp tục bắt cá hai tay sao?"

Hèn gì không lấy tiền công, thì ra hắn đến để trừng trị tôi.

Làm sao bây giờ?

Nếu giả bộ khóc lóc thì sẽ rất giả tạo, cũng không phải nói chuyện riêng nên không thể hôn để đánh lạc hướng......

Tôi hít sâu một hơi rồi kiễng chân hôn lên nốt ruồi ở khóe môi Tịch Số.

Hôn xong tôi kéo áo hắn, ngẩng đầu hỏi hắn: "Nếu tớ chia tay họ thì cậu có hẹn hò với tớ không?"

346.

"Hạ Trân!"

Lạc Đoan Diệc đột nhiên bế tôi ra xa Tịch Số, "Không được hôn bừa bãi!"

Tịch Số bị tôi hôn hóa đá tại chỗ, đôi mắt sau gọng kính ngơ ngác nhìn tôi, khuôn mặt trắng nõn dần ửng đỏ, vành tai cũng đỏ bừng.

Tôi quay sang nhìn Thịnh Thành Tố, hắn sầm mặt nhìn tôi chằm chằm như sắp nổi trận lôi đình.

"Chính cậu ta đã bắt anh chia tay em," tôi hất mặt về phía Tịch Số rồi cúi đầu nói với Thịnh Thành Tố: "Cậu ta bỏ tiền mua chuộc anh, lại là phụ tá của Mẫn Xuyên Thanh nên anh không dám từ chối."

Tịch Số đỏ mặt tía tai, nghiến răng gọi tên tôi: "Hạ Trân!

Cậu......"

Hắn còn chưa dứt lời thì đã bị Thịnh Thành Tố đấm một cú làm gọng kính lệch đi.

347.

Họ cũng chẳng đánh nhau lâu, bởi vì Lạc Đoan Diệc đã thừa cơ hỗn loạn dẫn tôi bỏ chạy.

Tôi mặc áo thun vào rồi cười thầm: Mình vẫn thông minh nhất, chỉ cần giở chiêu giương đông kích tây thì chẳng còn ai nhớ đến mông mình nữa.
 
Back
Top Bottom