Chương 404: Sau chiến đấu (4)
Trong hành lang bên trong trạm y tế, xe y tế lặng lẽ được đẩy ra ngoài, mấy người mặc đồ bảo hộ y tế lén lút đẩy xe đi ra ngoài, Ứng Trầm Lâm nằm trên xe y tế, nhìn bọn họ đi qua mấy chiếc camera giám sát, mà khi camera không hiển thị báo động, cậu liền biết mấy người này đã chuẩn bị chu đáo, vẹn toàn.
Camera giám sát đều được lắp ở vị trí cao, vấn đề chụp được chiều cao và chính diện khuôn mặt đã được che giấu rất tốt, mấy người này hẳn là đã kiểm tra kỹ vị trí camera, đợi đến khi xe y tế được đẩy qua hai hành lang, Ứng Trầm Lâm mới biết vì sao nhóm người này lại tìm cậu giúp đỡ, số bệnh nhân nặng trong khu cách ly này rất hạn chế, mà Ứng Trầm Lâm lại vừa khéo là một trong số đó, chỉ cần đăng ký ra ngoài kiểm tra, đẩy xe y tế có cậu đi qua chính là một tấm chắn vạn năng.
Trì Lợi Tư nhìn Ứng Trầm Lâm đang nằm trên giường: "Cậu nói trong hành lang tăng thêm mấy cái camera, ở vị trí nào vậy?"
"Hình như là loại tàng hình."
Ứng Trầm Lâm cẩn thận lấy ra quang não: "Có cần tôi giúp các anh hỏi thử không?"
Trì Lợi Tư nhìn thấy trên giao diện trò chuyện của cậu hiện lên hai chữ Du Tố, lắc đầu lia lịa như trống lắc.
Ứng Trầm Lâm đành phải cất quang não đi.
"Đều kiểm tra qua chưa?"
"Kiểm tra rồi, nhân viên y tế đều không ở bên này."
"Yên tâm đi, người của căn cứ các cậu đều đi họp rồi, bên này không có mấy người, chúng ta đánh nhanh thắng nhanh."
Trong lúc nói chuyện, xe y tế đã được đẩy tới trạm kiểm soát cửa đầu tiên, Quý Thanh Phong và Triệu Nhạc Kiệt hai người bước lên, cầm mật khẩu tầng thứ nhất do Alex đưa cho bắt đầu thử, logic mật khẩu là cứ 15 phút sẽ làm mới một lần, bọn họ nhập mật khẩu đầu tiên thì sai, trên màn hình xuất hiện ánh đèn đỏ báo lỗi.
Những người khác: "?"
Gã to con SLY đang đẩy xe y tế: "Làm cái gì vậy!"
Triệu Nhạc Kiệt: "Đệt, có hơi căng thẳng."
Quý Thanh Phong lật xem quang não: "Đợi chút, để tôi xác nhận lại."
"Mới bắt đầu thử mà hai người các cậu có làm được không vậy!?"
Lông tơ toàn thân Hồ La Bố dựng đứng lên: "Lát nữa mà báo động vang lên thì hai người các cậu chịu hoàn toàn trách nhiệm đấy!"
Ứng Trầm Lâm nhìn mấy người bọn họ, bỗng nhiên nhận ra sự không đáng tin: "Chỉ mấy người các anh trốn thôi sao?
Những người khác không đi à?"
"Chỉ mấy người bọn tôi đánh tiên phong là biết, những người khác chúng tôi không nói với ai cả."
Quý Thanh Phong nói: "Chuyện kiểu này càng ít người biết càng tốt, yên tâm đi, tôi đã bảo đám người kia thay quần áo của nhân viên căn cứ bên mình, Tiểu Minh với những người khác bên Tật Phong có thiết bị gây nhiễu che chắn giám sát, chỉ cần cửa vừa mở, tất cả đều có thể ra ngoài."
Quý Thanh Phong nói xong, Triệu Nhạc Kiệt tự tin để lộ ra thiết bị nhỏ được gài ở bên hông, chính là thiết bị gây nhiễu che chắn giám sát được nội bộ Tật Phong cung cấp riêng.
Ứng Trầm Lâm lúc này mới chợt hiểu ra, nhóm người này đang tiến hành hành động bí mật, để tránh bị nội gián không rõ thân phận phát hiện, bọn họ vậy mà không nói với bất kỳ ai, Thự Quang và SLY đánh tiên phong mở đường, sau khi cửa mở mới thông báo cho những người khác thay quần áo gọn nhẹ rồi lén rời đi từ cửa.
Nghe đến đây, cậu lặng lẽ kéo chăn lên che mặt, "Vậy hành động này các anh đã nói với đội trưởng Thích bọn họ chưa?"
"Không có, nói với đội trưởng Thích quá dễ bại lộ."
Hồ La Bố đi bên cạnh, nghe vậy liền nói: "Lần trước trong nhóm đã xuất hiện nội gián, loại hành động bí mật này, càng nhiều người biết càng dễ lộ, đợi chúng ta ra ngoài rồi sẽ liên lạc với đội trưởng Thích."
Lâm Nghiêu: "Có đội trưởng SLY phối hợp yểm trợ, có tin tức gì bọn họ sẽ nói cho tôi ngay lập tức."
"Nói đến đây, đội trưởng của bọn tôi 10 phút trước đã không trả lời tôi rồi, cũng không biết đang làm gì."
Hai gã to con SLY một trước một sau đẩy xe nói: "Hình như đang bận việc khác."
Ứng Trầm Lâm không nói nữa, kéo chăn lên cao, trực tiếp che kín mặt.
Bên ngoài khu cách ly, trong phòng bệnh nơi Trung tướng Lâm ở, phó quan đang tường thuật lại tình hình tiền tuyến cho Lâm Dị, "Chất ô nhiễm ở Tinh vực Đệ Nhị cơ bản đã tiến vào phạm vi có thể kiểm soát, bên Tinh vực Đệ Tứ này vẫn còn thiếu một chút, mấy Tinh vực khác đang điều binh sang hỗ trợ."
"Vậy tình hình tuyến phòng thủ biên giới thì sao?"
Lâm Dị hỏi.
Khóe mắt của phó quan rơi vào người Du Tố đang ngồi không xa bên cạnh chơi quang não, thận trọng đáp: "Chỉ huy trưởng Vệ nói tình hình hiện tại chỉ có thể tạm thời giải quyết thú triều, sau đó mới có thể tái cấu trúc tuyến phòng thủ biên giới có cấp độ phòng ngự cao hơn, hiện đã và đang phối hợp với bên Tinh Minh, cân nhắc hợp tác với Liên Minh Cơ Giáp để đồng thời xây dựng hai tuyến phòng thủ......"
Hắn không ngờ lại đến không đúng lúc như vậy, thời gian hiếm hoi cha con ở cùng nhau lại bị hắn báo cáo công việc làm gián đoạn.
Du Tố không nghe kỹ tin tức, chỉ nghe đến tình trạng của tuyến phòng thủ biên giới, biết rằng sau chiến dịch Chronos lần này, công tác phát triển và củng cố của Tinh Minh ít nhất cũng phải kéo dài hai ba năm, Lâm Dị không giấu anh, cho thấy chuyện này cũng có liên quan đến Liên Minh Cơ Giáp, cân nhắc đến những động thái mấy ngày nay của Tinh Minh trong việc liên lạc với các kỹ thuật viên cơ giáp của Liên Minh, đại khái cũng có thể đoán ra hướng đi của các lãnh đạo này.
Anh thấy mực nước trong cốc trên mặt bàn đã quá nửa, tiện tay cầm cốc ra ngoài lấy nước, đợi lấy nước xong quay lại, phó quan của Lâm Dị đã báo cáo xong tin tức, thấy Du Tố trở về liền không nói thêm gì nữa.
Thông thường trong tình huống như vậy, Du Tố liền biết tiếp theo bọn họ sẽ thảo luận những chi tiết công việc mà không phải là thứ một người không thuộc quân biên giới như anh có thể nghe.
Du Tố đặt cốc nước xuống, "Mọi người cứ nói chuyện, tôi đi trước."
Lâm Dị nghiêng đầu nhìn con trai nhà mình, Du Tố ngày nào cũng sẽ đến một lúc, đến rồi thì hoặc là nói mấy câu, hoặc là cứ như vậy ngồi không chờ ông mở miệng.
Nhưng cho dù hai cha con không nói chuyện với nhau nhiều, Du Tố vẫn ngày nào cũng đến, thời gian ở trong phòng bệnh còn nhiều hơn cả thời gian hai cha con ở bên nhau suốt mười năm qua.
"Tiền có đủ dùng không?"
Lâm Dị chủ động mở miệng hỏi: "Bên Liên Minh Cơ Giáp thi đấu nhiều, tốc độ thay đổi vũ khí cũng nhanh."
Du Tố dường như không ngờ ông lại mở miệng nói chuyện này, sau khi ngạc nhiên liền đáp: "Đủ dùng."
Những năm này Lâm Dị biết rõ hướng đi của Du Tố, năm đó sau khi Du Tố rời biên giới, anh làm lính đánh thuê kiếm được rất nhiều tiền, lại thêm di sản Du Ngọc Anh để lại cho anh, đứa nhỏ này xưa nay không thiếu bản lĩnh kiếm tiền, cũng không thiếu tiền, "Bên ta có không ít tinh thể dị năng tấn công hệ phong cấp S, đợi chuyện thú triều giải quyết xong, về rồi ta sẽ bảo người mang cho con."
Du Tố nhàn nhạt đáp một câu: "Vũ khí cơ giáp của ông không phải là hệ lôi sao?"
"Tiện tay săn được thôi."
Lâm Dị nói: "Cũng không dùng đến, tích góp dần dần rồi nhiều lên."
Vị phó quan bên cạnh im lặng, mấy năm nay số lần Trung tướng tự mình ra tiền tuyến đã ít đi, tinh thể dị năng tấn công hệ Phong lại quá hiếm, ở các buổi đấu giá bên ngoài đều bán với giá rất cao.
Thế nhưng Trung tướng Lâm vẫn nhờ người đi khắp nơi tìm tinh thể dị năng tấn công hệ Phong cấp S, thậm chí còn dùng tài nguyên tốt hơn để trao đổi, nhưng số tinh thể hệ Phong tích góp được những năm qua còn nhiều hơn cả tinh thể hệ Lôi mà bản thân Trung tướng dùng, trước đây từng có không ít sĩ quan biên giới nghe danh đến mua tinh thể dị năng hệ Phong, vậy mà Trung tướng không hề bán ra.
Sau này phó quan thay ông liên lạc với Du Tố nhiều hơn mới biết, những tinh thể dị năng tấn công hệ Phong này không phải để dùng vào mục đích khác, mà là vì ông biết con trai nhà mình thích thứ này, cho nên giữ lại, cất đi, muốn đợi đến một ngày nào đó có cơ hội thì đưa cho cậu, nếu không có cơ hội nữa thì sau này cũng chỉ để lại cho cậu mà thôi.
Du Tố theo bản năng muốn từ chối, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Lâm Dị, lời từ chối vừa đến miệng lại biến thành điều khác, anh không nhìn Lâm Dị, tay lướt trên giao diện quang não, có chút gượng gạo nói: "Hệ phong gần đây đủ dùng rồi, bên căn cứ KID có trợ cấp tinh thể dị năng......
Nếu ông có tài nguyên, thì giúp tôi để ý thêm tinh thể dị năng hệ hỏa."
Lâm Dị hơi khựng lại: "Tinh thể dị năng hệ hỏa?"
"Ừ."
Thời gian gần đây Du Tố xem không ít tinh thể dị năng hệ Hỏa, từ khi biết khẩu pháo phong lôi mà anh hiện dùng thường xuyên là do Ứng Trầm Lâm dùng tinh thể dị năng do cha cậu để lại chế tạo, anh vẫn luôn muốn tặng Ứng Trầm Lâm thứ gì đó, mấy lần nhìn thấy tinh thể dị năng giá cao, còn chưa kịp ra tay đã bị nhóc tham tiền nhà anh nhìn thấy rồi ngăn lại, nói rằng tinh thể dị năng của cậu đã đủ dùng, tài nguyên ở buổi đấu giá quá đắt.
Lần trước khi nói với Ứng Trầm Lâm, đối phương còn so sánh giá tài nguyên với anh, ngay cả lúc ngủ cũng không quên dặn anh đừng mua.
Tiền tích lũy của bản thân Du Tố đã đủ, không thiếu chút tiền đó, nhưng đối với thứ muốn tặng cho Ứng Trầm Lâm, anh muốn tìm thứ tốt nhất, phù hợp nhất, tinh thể dị năng tấn công hệ Hỏa nhiều hơn hệ Phong rất nhiều, nhưng muốn tìm được loại phù hợp lại là kiểu hệ Hỏa mà Ứng Trầm Lâm chưa từng sở hữu thì phạm vi lựa chọn lại trở nên hạn hẹp.
"Hệ chức năng hay hệ tấn công đều được, cố gắng đặc biệt một chút, loại tấn công phạm vi lớn hoặc tăng cường thì không cần......"
Du Tố nói xong thì dừng lại một chút, "Gần như vậy là được."
Lâm Dị nghe lọt tai, "Được, ta sẽ bảo người để ý."
Nghe cuộc trò chuyện của hai cha con, vị phó quan đứng bên đã ghi nhớ các loại tinh thể dị năng, về sau ngoài tinh thể dị năng hệ Phong còn phải thêm một loại hệ Hỏa, Trung tướng Aris bên Tinh vực Đệ Tam là một kẻ cuồng nhiệt với tinh thể dị năng, còn bên Tinh vực Đệ Tứ thì......
Đúng lúc này, một thiết bị định vị nào đó trên cổ tay Du Tố bỗng nhiên sáng lên một cái, ánh mắt của Lâm Dị lập tức rơi vào tay Du Tố, loại thiết bị định vị đó là loại đặc chế của Tinh vực Đệ Tam, giá thành đắt đỏ, là thứ Du Ngọc Anh để lại cho Du Tố.
Trên tay Lâm Dị cũng có một cái, chỉ là thiết bị định vị của ông sẽ không còn sáng nữa.
Thiết bị định vị sáng lên, chứng tỏ mục tiêu mà Du Tố liên kết đã dịch chuyển vượt quá giá trị giới hạn mà Du Tố thiết lập.
"Có chuyện gì xảy ra vậy?"
Lâm Dị hỏi.
Ngay khi thiết bị định vị sáng lên, Du Tố đã mở hệ thống định vị, cài đặt giới hạn phạm vi ngắn là để tiện tìm phòng kiểm tra khi Ứng Trầm Lâm đi làm kiểm tra, anh nhớ hôm nay không có bất kỳ sắp xếp kiểm tra phòng nào, nhưng lúc này trên hệ thống định vị, ký hiệu màu xanh đại diện cho Ứng Trầm Lâm đã đi qua cánh cửa phong tỏa thứ nhất của khu bệnh nặng, hiện đang tiến về phòng điều khiển tổng của khu y tế.
Thấy tình huống này, Du Tố liền gọi liên lạc cho Ứng Trầm Lâm.
Cuộc gọi vừa được thực hiện, màn hình gần như vừa sáng lên, kết nối liên lạc xong liền hiển thị đã bị ngắt.
Du Tố: "?"
Bên ngoài phòng điều khiển tổng của trạm y tế, Ứng Trầm Lâm vốn còn đang nằm trên giường chờ đợi, khi thiết bị liên lạc bị đè lên bỗng vang lên đã khiến tất cả mọi người xung quanh cảnh giác, Quý Thanh Phong và Triệu Nhạc Kiệt gần như đồng thời áp sát lại, sợ gây chú ý cho các robot y tế xung quanh, liền vội vội vàng vàng tắt cuộc gọi của Ứng Trầm Lâm.
Ứng Trầm Lâm nhìn thông tin liên lạc vô tình bị bấm vào nút ngắt cuộc gọi mà hơi sững người, chỉ vào cái tên ghi chú trên đó, "Điện thoại của Du Tố."
Hai người: "?"
"???"
"Đệt, sao anh lại cúp máy!"
Quý Thanh Phong suýt nữa thì bóp cổ Triệu Nhạc Kiệt, "Đó là điện thoại của anh Du đó!"
Triệu Nhạc Kiệt cũng không biết vì sao tay mình lại nhanh như vậy, "Mẹ kiếp, chẳng phải cậu kêu tôi bấm tắt sao!"
Ở phía bên kia, phó quan của Trung tướng Lâm chú ý thấy trên tín hiệu liên lạc của Du Tố hiển thị thông báo đã bị ngắt, đây hình như là lần đầu tiên hắn thấy Du Tố bị người khác cúp điện thoại.
Trung tướng Lâm và phó quan đều trầm mặc, Du Tố đứng dậy khỏi chỗ ngồi, "Hai người cứ nói chuyện trước, tôi đi tìm người."
Quang não của anh nhanh chóng chuyển sang thông tin liên lạc của Lạc Húc, còn chưa kịp gọi thì đã nhìn sang phó quan bên cạnh, "Có khóa mật mã của cửa không?"
Phó quan liếc nhìn sắc mặt của Lâm Dị, nhanh chóng tìm ra một chuỗi khóa mật mã vừa được làm mới trong hệ thống quang não, "Cánh cửa thứ nhất có hiệu lực trong vòng 15 phút, hai cửa còn lại thì không."
"Cảm ơn."
Du Tố ghi nhớ khóa mật mã, "Tôi đi tìm người rồi quay lại ngay."
Bên ngoài hành lang phòng điều khiển tổng y tế, Ứng Trầm Lâm nhìn giao diện đã bị ngắt, Du Tố chỉ gọi có một lần, cậu nhìn dòng nhắc [đã ngắt], đang cân nhắc xem nên gõ chữ giải thích với Du Tố thế nào.
Hai người Hồ La Bố trộm khóa mật mã trong phòng điều khiển tổng chạy vội ra ngoài, Hồ La Bố nói: "Lấy được rồi, chúng ta rút ngay!"
Quý Thanh Phong cúi đầu gửi tin nhắn: "Đợi chút, tôi gửi khóa mật mã cho Tiểu Minh bọn họ, để bọn họ cũng có thể hành động."
Một đám người đẩy xe tiếp tục tiến lên, đi được vài bước thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân từ đầu kia hành lang truyền tới, tiếng bước chân đều đều còn kèm theo tiếng nói chuyện, tất cả mọi người vừa nghe thấy liền cảnh giác ngay, lập tức thả chậm nhịp bước đang đi nhanh.
"Nhân viên y tế sao?
Hay là robot."
Kỹ thuật viên cơ giáp SLY hỏi.
Hồ La Bố phát huy thị lực xuất sắc của một kỹ thuật viên cơ giáp pháo binh, "Anh đừng nói, hai người đó trông còn khá quen mắt."
"???"
Triệu Nhạc Kiệt dựng cả tóc gáy: "Chẳng phải cậu nói người quen đều đi họp rồi sao?
Người quen từ đâu ra."
Trì Lợi Tư nói tiếp: "Hình như là ông chủ Trương của Tật Phong, với huấn luyện viên Giang của KID."
Mọi người: "?"
Ứng Trầm Lâm: "?"
Quý Thanh Phong xoẹt một cái kéo chặt chăn của Ứng Trầm Lâm, tin nhắn Ứng Trầm Lâm gửi cho Du Tố mới gõ được nửa chừng, trước mắt lập tức tối sầm lại.
Ở phía xa, nơi góc hành lang có hai người rẽ ra, vừa đi vừa nói chuyện.
Giang Tư Miểu trên đường đến đây không gặp người quen nào, trạm y tế của Tinh vực Đệ Ngũ lại rộng, suýt nữa thì lạc đường, may mà gặp được anh Trương đi cùng, "Không ngờ anh cũng tới đây, cũng đến đưa vũ khí à?
Đúng là lâu rồi không gặp."
"Lâu rồi không gặp...... cậu cũng có thời gian qua đây à?"
Anh Trương vừa nghe thấy giọng của Giang Tư Miểu liền nghĩ đến nửa tháng khổ không kể xiết trước kia, đối mặt với đống tài liệu chất như núi ở cửa hàng trực tuyến của KID, hắn suýt nữa thì đột tử ngay ca đêm, vất vả lắm mới xin được nghỉ phép đi công tác ra biên giới giao vũ khí, ai ngờ lại còn gặp được Giang Tư Miểu cũng đi công tác.
"Không còn cách nào khác, nhân lực không đủ dùng, ngay cả nhân viên chăm sóc khách hàng chủ lực của cửa hàng trực tuyến bọn tôi cũng xin nghỉ phép rồi."
Giang Tư Miểu giải thích: "Vũ khí vẫn là quan trọng hơn, nên cũng chỉ có thể để tôi qua đây."
Anh Trương: "Cửa hàng trực tuyến của các cậu không thể tuyển thêm người sao!"
Giang Tư Miểu thở dài, "Vốn là định tuyển rồi, nhưng chẳng phải đột nhiên dòng tiền xoay vòng bị căng thẳng sao, nên chỉ có thể tạm gác lại."
Hai người vừa nói vừa đi vào trong, bỗng nhiên chú ý tới nhân viên y tế đang đi tới đối diện, anh Trương thấy vậy vừa định nhường đường cho nhân viên y tế đang đẩy giường bệnh, thì ánh mắt lập tức bị người cao to trong đó thu hút, "Tinh vực Đệ Ngũ này thật sự không giống bên chúng ta, dáng người của nhân viên y tế đúng là rất đẹp......
Nhưng người thấp thì hình như cũng khá thấp, cái người bị kẹp giữa mấy người cao to kia ấy, có một người nhỏ con, cũng gần giống Yao bên đội các cậu."
Giang Tư Miểu: "?"
Vừa dứt lời, anh Trương và Giang Tư Miểu bỗng nhiên nhận ra điều gì đó, hai người đồng loạt quay đầu nhìn lại.
Chiếc xe y tế vừa lướt qua bỗng dừng lại một chút, đúng khoảnh khắc Giang Tư Miểu hô lên, xe y tế xoẹt một cái quay đầu bỏ chạy, trong lúc chạy, một chiếc mũ bảo hộ phần đầu chưa kịp khóa chặt rơi xuống, lộ ra một cái đầu trọc sáng loáng vô cùng quen thuộc, mức độ giống với Triệu Nhạc Kiệt đạt tới 100%!
Cái đầu trọc này, chiều cao này, mẹ nó chẳng phải là người của chính căn cứ bọn họ sao?!
Anh Trương: "?"
"Đứng lại!"
Giang Tư Miểu ngoảnh đầu quát: "Lâm Nghiêu, đứng lại cho tôi!"
Vừa nghe thấy tiếng truy đuổi phía sau, thấy Giang Tư Miểu và anh Trương đuổi tới, tốc độ chạy của mọi người lập tức tăng vọt.
Kỹ thuật viên cơ giáp của SLY vào lúc này phát huy sức lực thô bạo cực lớn của mình, cả chiếc giường y tế gần như bị hắn nhấc bổng lên, Ứng Trầm Lâm nằm trên giường suýt nữa thì bị xóc văng xuống, vội vàng bám chặt lấy tay vịn bên giường, "Đợi đã, hướng ——"
"Phòng sửa chữa ở hướng nào?!"
"Hình như bên trái!"
"Đệt, chạy nhanh, chạy sai hướng rồi."
"Phía trước hai chỗ rẽ!"
Lâm Nghiêu vội vàng nhìn bản đồ: "Bản đồ Alex đưa là đi về hướng đông!
Phòng sửa chữa ở phía đông, đẩy cửa ra rồi đi thang máy xuống tầng hầm là tới."
Mọi người nhìn về hướng đông, kỹ thuật viên cơ giáp SLY không do dự chút nào, phanh gấp một cái rồi kéo theo xe y tế lao thẳng về phía đông, từ xa đã thấy ở cuối hành lang phía đông có một cánh cửa lớn, dường như còn chưa đóng chặt.
Trong phòng họp tạm thời được dọn ra bên ngoài khu cách ly của trạm y tế, đang bày một số ghế ngồi tạm, các đội trưởng và đội viên của Liên Minh Cơ Giáp tham gia họp vừa nghe các lãnh đạo phát biểu từ xa, trong lúc đó còn kèm theo viễn cảnh tương lai và những kỳ vọng quá mức của cấp trên, bài diễn thuyết dài gần hai tiếng đã khiến các kỹ thuật viên cơ giáp khác buồn ngủ rã rời, ngoài Thích Tư Thành và một số đội trưởng của Thự Quang còn ngồi ngay ngắn lắng nghe chỉ thị của cấp trên về việc phối hợp hậu kỳ với biên giới để quét sạch chất ô nhiễm, thì những kỹ thuật viên cơ giáp khác hoặc đã ngủ gật, hoặc đã cúi đầu lướt quang não từ lâu.
Căn cứ KID không có mấy người, Lộc Khê theo Hoắc Diễm tới bên này ngồi chịu phạt nghe giảng, thấy Ô Thanh Sương công khai lướt quang não dạo Tinh Võng mua quần áo, cô hơi liếc qua, "Không nghe à?"
"Ừ?"
Ô Thanh Sương giọng điệu bình thản, ngẩng mắt nhìn màn hình ảo ở phía xa, "Vẫn đang nghe, không ảnh hưởng đến việc làm cái khác."
Đầu Alice đã ghé sang phía Lộc Khê và Ô Thanh Sương, đang xem giỏ hàng mua sắm trong quang não của các cô, hoàn toàn bỏ mặc những hành động khác sang một bên, "Cái này trông không tệ, dùng có tốt không?"
Ô Thanh Sương nói: "Tốt, tôi gửi cho cô."
Alice thấy vậy, lại để ý mấy món trong giỏ hàng của Lộc Khê, hứng thú nói: "Son môi này tôi cũng muốn."
Văn Diệc ngồi bên cạnh Hoắc Diễm thấy anh cứ cau mày khổ sở chỉnh sửa tin nhắn, "Vẫn chưa viết xong à?"
Thích Tư Thành cũng nghiêng đầu nhìn sang, hiếm khi thấy Hoắc Diễm giỏi giao tiếp lại gặp phải chuyện khó giải quyết như vậy, "Cần giúp không?"
"......
Cũng không cần, người ta không trả lời tin nhắn tôi."
Hoắc Diễm mấy ngày nay vẫn luôn do dự không biết nên nói một cách uyển chuyển thế nào với những người khác trong căn cứ về chuyện Ứng Trầm Lâm và Du Tố yêu nhau, tuy Liên Minh Cơ Giáp không cấm yêu đương trong đội, nhưng với mức độ coi trọng của Thẩm Tinh Đường và Giang Tư Miểu đối với Ứng Trầm Lâm, đặc biệt là Thẩm Tinh Đường, chuyện này một khi để bọn họ biết thì chỉ có lớn chứ không nhỏ, mấy ngày nay anh ta đã tổng kết ra một bộ lời lẽ hoàn hảo, đang định vòng vo tìm Giang Tư Miểu để dò trước thái độ, kết quả Giang Tư Miểu đã hai tiếng rồi không trả lời tin nhắn của anh ta.
Chuyện có gì đó khác thường, Hoắc Diễm lúc này mới cảm thấy rối rắm, "Không nên như vậy chứ."
Kha Lâm nhìn vào trong nhóm, "Nói đến tin nhắn, mấy người không thấy trong nhóm hơi yên tĩnh sao?"
Mấy ngày nay nhóm kỹ thuật viên cơ giáp luôn rất náo nhiệt, những kỹ thuật viên cơ giáp rảnh rỗi không ra ngoài được thì cả ngày chia sẻ đủ thứ trong nhóm, hôm qua xảy ra vụ nội gián thì có yên ắng một lúc, nhưng hôm nay trong nhóm lại yên tĩnh quá mức, bình thường đám người này còn chưa đợi họp xong đã hỏi han đủ thứ, giờ thì nửa tiếng động cũng không có, hai người hoạt bát nhất là Triệu Nhạc Kiệt và Quý Thanh Phong cứ như câm luôn vậy.
"Vừa nãy tôi gửi tin nhắn cho Triệu Nhạc Kiệt."
Thích Tư Thành bình thản nói: "Cậu ta không trả lời."
Lúc này, trong phòng họp nơi các đội trưởng đang ở bỗng vang lên tiếng chạy, ngay sau đó phía sau truyền đến một tiếng "ầm" lớn, giây tiếp theo cánh cửa "ầm" một cái bị mở toang, những kỹ thuật viên cơ giáp mặc đồ y tế đẩy xe y tế đứng đối mặt với một đám dẫn đầu các căn cứ đang họp trong phòng, nhìn nhau trân trân, đám kỹ thuật viên cơ giáp suýt ngủ gật bị tiếng động này làm cho tỉnh hẳn, Hoắc Diễm đang tổng kết câu chữ suýt nữa run tay gửi tin nhắn đi, vừa quay đầu lại đã thấy ở cửa phòng họp tạm thời đứng một nhóm người cao thấp mập ốm đủ cả.
Một đám đội trưởng của Thự Quang: "?"
Lúc này Alice mới chuyển sự chú ý từ đống son môi đủ màu sắc trở lại, chợt nhớ ra điều gì đó, mở quang não thấy hơn chục tin nhắn chưa đọc, "Ồ, hình như bọn họ vượt ngục rồi."
Cả phòng họp trong nháy mắt yên lặng, vị lãnh đạo đang thao thao bất tuyệt qua kết nối từ xa cũng trầm mặc, ánh nhìn của mọi người đồng loạt dừng lại trên chiếc xe y tế kia, "Đây là?"
Quý Thanh Phong dừng bước: "Chào?"
Triệu Nhạc Kiệt lùi lại nửa bước, kéo mũ xuống đội cho kín: "Đệt mẹ, đây là hướng đông á???
Ai xem bản đồ vậy???"
Lâm Nghiêu: "Tôi xem mà."
Quý Thanh Phong: "?"
Lâm Nghiêu nhìn lại bản đồ lần nữa: "...
Là hướng đông mà."
Hồ La Bố tối sầm mặt: "Đây là hướng tây."
Nhân viên của các căn cứ cơ giáp cũng lần lượt nhìn qua, chỉ thấy nhóm người kia lùi về sau, nhưng chưa được bao lâu thì một người quen mắt từ phía sau đi tới, Du Tố hứng chịu ánh nhìn của tất cả mọi người trong phòng, mắt không thèm liếc ai, chỉ chú ý tới mép chăn phồng lên trên xe y tế, nơi một đôi chân trần không mang giày đang chậm rãi co rút vào trong chăn.
Du Tố: "......"
Đúng lúc này, Giang Tư Miểu và anh Trương chạy tới thở hồng hộc, mồ hôi đầy đầu, chặn ngay cửa, mỗi người một bên giữ chặt hai người đứng gần cửa nhất.
Giang Tư Miểu một tay đè người, tay kia mở quang não gửi tin nhắn cho Thẩm Tinh Đường: "Tinh Đường?
Tôi tới rồi."
"Chị tới rồi đúng không?
Vậy qua đây một chuyến......"
Hắn ngoái nhìn ra sau, phát hiện cửa không treo bảng: "Đây là đâu?"
Một nhân viên bên cạnh nói: "Phòng họp tạm thời."
"Phòng họp tạm thời."
Giang Tư Miểu nói: "Vừa tới là tôi đã bắt được mấy người bỏ chạy, có thể trừ lương."
--- Wattpad @_Tradaocamxa ---
Chương 405: Sau chiến đấu (5)
Tại bãi đỗ bên ngoài trạm y tế, các quân hạm vừa đến đang lần lượt cập bến neo đậu, Thẩm Tinh Đường cố gắng kìm nén cơn tức giận, giữ bình tĩnh rồi cúp máy, Thiếu tướng Lạc Húc đang nói chuyện với cô ở bên cạnh hỏi: "Hay là, có việc thì cô đi xử lý trước đi?"
"Làm phiền thiếu tướng rồi."
Thẩm Tinh Đường giao những công việc sửa chữa cơ giáp còn lại cho một kỹ thuật viên của KID, không ngoảnh đầu lại mà lao thẳng vào trạm y tế.
Lạc Húc cũng không ngờ rằng đến ngày cuối cùng của thời gian quan sát vẫn còn có kỹ thuật viên cơ giáp dám xông ra từ cánh cửa phong tỏa, thủ đoạn của bà chủ Thẩm bên KID quả nhiên kinh người, anh ta vốn nghĩ ba lớp khóa là đã đủ rồi, cũng không biết bà chủ Thẩm lấy tin tức từ đâu, tìm anh ta xin người lắp giám sát đổi mật khẩu, đúng là nắm chặt cả đám kỹ thuật viên cơ giáp KID trong lòng bàn tay, quả không hổ là người có thể làm bà chủ của Du Tố, khí phách này thật sự khiến người khác không theo kịp.
Mấy ngày nay không mang quang não ra ngoài đi quét dọn chất ô nhiễm, bên tai cũng thanh tịnh hơn vài phần, "Mấy ngày gần đây Du Tố không liên lạc với tôi chứ?"
"Chỉ gọi một lần."
Phó quan nói: "Xin bên ta thêm mấy loại ống dinh dưỡng vị khác, ngoài ra thì không có gì."
Du Tố không gây chuyện là yên tâm rồi, Lạc Húc vừa thở phào nhẹ nhõm, "Vậy thì đợi bà chủ Thẩm xử lý xong mấy kỹ thuật viên cơ giáp vượt ngục kia rồi hãy nói tiếp, bên quân biên giới còn cần mở một cuộc họp mặt trận thống nhất với Liên Minh Cơ Giáp, để thuận tiện cho việc phối hợp thanh trừ sau này."
Phó quan im lặng một chút, lúng túng nhìn sang quân biên giới bên cạnh đang vội vàng tới báo cáo: "Thiếu tướng, nửa ngày nay e là xử lý không xong."
Lạc Húc: "?"
"Vừa nhận được tin, nhân viên trạm y tế lại phát hiện thêm hơn mười kỹ thuật viên cơ giáp đột phá cửa phong tỏa."
Phó quan đưa quang não qua, "Đây là giám sát, bọn họ men theo cánh cửa phong tỏa do kỹ thuật viên cơ giáp Thự Quang mở ra mà ra ngoài, có mấy người bị phát hiện trong phòng sửa chữa, hiện đã liên hệ người phụ trách các căn cứ của họ tới nhận người rồi."
Lạc Húc: "......"
Bên trong trạm y tế, tin tức về việc các kỹ thuật viên cơ giáp khác vượt ngục cũng truyền tới, không ít nhân viên của các căn cứ đã bị mời đi.
Trước cửa phòng họp tạm thời người đến ngày càng nhiều, từ đầu đến cuối Ứng Trầm Lâm đều không vén chăn lên, chỉ có thể xuyên qua một lớp chăn nhìn về phía Du Tố với ánh mắt cầu cứu.
Du Tố đi tới, che chắn ánh nhìn từ những kỹ thuật viên cơ giáp khác trong phòng họp cho cậu, ấn xuống tấm chăn suýt nữa bị nhân viên nhấc lên, tiện thể kéo chăn của cậu sang bên cạnh một chút, che kín càng thêm toàn diện.
Cuộc họp tạm thời của Liên Minh Cơ Giáp bị gián đoạn, có một số nhân viên phải rời khỏi, có người thì phải đi xử lý vấn đề.
Nhân viên đưa mấy kẻ vượt ngục mặc đồ y tế cùng với chiếc giường y tế phủ chăn đó sang một phòng nghỉ khác.
Nhóm người Quý Thanh Phong cũng không ngờ lại xông thẳng vào nơi như thế này rồi còn bị bắt quả tang tại chỗ, nói gì cũng trăm miệng khó cãi.
Những đội trưởng Thự Quang khác còn muốn giải vây cho mấy người đáng thương kia, kết quả còn chưa ra khỏi phòng họp, vị lãnh đạo Tinh Minh trên cuộc họp từ xa đã tiếp tục bài diễn thuyết dài dòng của mình, người thì ít đi, nhưng cuộc họp vẫn phải tiếp tục.
Bọn họ bị lịch sự mời trở lại chỗ ngồi, chỉ có thể đưa mắt tiễn mấy kẻ đáng thương kia bị đưa đi chịu trừng phạt.
Sang phòng nghỉ, Du Tố tìm nhân viên y tế lấy một chiếc xe lăn, giải thoát người quấn trong chăn kia khỏi giường y tế.
Ứng Trầm Lâm ngồi trên xe lăn vẫn còn hơi chưa quen, nhưng dù sao cũng tốt hơn nằm trên giường y tế rất nhiều.
Thẩm Tinh Đường thậm chí còn chưa kịp thay quần áo, vừa vào trạm y tế đã lao thẳng tới phòng nghỉ.
Vừa bước vào đã thấy mấy kỹ thuật viên cơ giáp đứng nép ở góc tường, cùng với người dẫn đầu của các căn cứ liên quan vội vàng chạy tới vì vụ việc.
"Là thế này, mở ba lớp cửa, xông vào phòng điều khiển tổng y tế, sử dụng thiết bị che chắn giám sát..."
Nhân viên trạm y tế phụ trách hệ thống giám sát cũng đã có mặt, trong tay cầm toàn bộ tư liệu hình ảnh ghi lại bằng chứng vượt ngục của mấy kỹ thuật viên cơ giáp to gan lớn mật này, "Hiện tại đã làm hỏng một xe y tế, xe y tế bị nứt vỡ do va chạm."
Vừa nghe đến chuyện phải bồi thường, hai người của KID vốn đang ngồi xổm ở góc tường lập tức nhìn sang kỹ thuật viên cơ giáp SLY ban đầu phụ trách đẩy xe.
Tráng hán SLY nói: "Tôi cũng đâu biết xe y tế của trạm y tế Tinh vực Đệ Ngũ các người lại không chịu được va đập như vậy."
Thẩm Tinh Đường nhìn về phía chiếc xe y tế kia, ở phần góc cạnh quả thực bị sứt nứt ra mấy vết, không biết người đẩy xe đã dùng lực lớn đến mức nào, nhưng hẳn là không thể tách rời khỏi đống cơ bắp trên người vị kỹ thuật viên cơ giáp SLY kia.
Cô lại hỏi: "Còn gì nữa không?"
Nhân viên trạm y tế im lặng một lát, "Còn nữa, làm hỏng ba bộ đồ y tế nữ, là bị căng rách."
Thẩm Tinh Đường: "?"
"Cậu trộm đồ nữ à?!"
Hồ La Bố chấn kinh, dường như không ngờ Triệu Nhạc Kiệt lại là loại người như vậy.
Quý Thanh Phong: "Tôi thật không ngờ lão Triệu lại là người như thế."
Triệu Nhạc Kiệt nhìn đống đồ y tế bị xé rách kia, "Ai mà biết đó là đồ nữ chứ!
Thứ này chẳng phải đều là freesize, trông cái nào cũng giống nhau sao?!"
"Là size chung, nhưng cũng có phân đồ nam và đồ nữ."
Nhân viên trạm y tế không ngờ lại có người có thể làm rách quần áo, hắn lặng lẽ nhìn sang kỹ thuật viên cơ giáp SLY to như hai người gộp lại, "Nhưng với vóc dáng như các cậu, là mặc không vào được."
Kỹ thuật viên cơ giáp SLY: "......"
Số tiền bồi thường thì vẫn ổn, quan trọng nhất là biện pháp xử phạt đối với kỹ thuật viên cơ giáp.
Ban đầu đã có quy định hễ vi phạm là đưa trả về Liên Minh Cơ Giáp, nhưng hiện tại đã là ngày cuối cùng của thời gian quan sát, cân nhắc đến tính khả thi của việc không lãng phí tài nguyên công cộng, Thẩm Tinh Đường sau khi bàn bạc với người phụ trách của các căn cứ khác đã quyết định thống nhất xử phạt bằng tiền.
Quý Thanh Phong: "Lần này toàn là chủ ý của bọn tôi, không liên quan gì đến Trầm Lâm."
"Bọn tôi chỉ nhờ cậu ấy giúp một tay thôi."
Triệu Nhạc Kiệt nói: "Phần tiền phạt của cậu ấy thì tính vào phần của tôi."
Thẩm Tinh Đường nghe tiếng liền nhìn sang phía bên kia, Ứng Trầm Lâm còn chưa mang giày, ngồi trên xe lăn, chú ý thấy ánh nhìn của Thẩm Tinh Đường thì còn rụt chân lại một chút.
"Du Tố, cậu đưa Trầm Lâm đi trước đi, tình huống của hai người tôi đã nắm được rồi."
Thẩm Tinh Đường xem qua hình ảnh giám sát đại khái cũng biết chuyện là thế nào, không liên quan nhiều đến Ứng Trầm Lâm và Du Tố, hơn nữa làm gì có ai vượt ngục mà đến giày cũng không mang, "Lần này không phạt hai người các cậu, Tư Miểu, tính xong chưa?"
Giang Tư Miểu lập tức đưa quang não qua.
Quý Thanh Phong nghe thấy số tiền phạt suýt thì ngất xỉu, vừa nhìn đã thấy nhiều gấp ba lần so với con số công bố ban đầu, "Sao lại nhiều thế này??"
"Một phần tiền phạt là đưa cho trạm y tế, các cậu gây thêm phiền phức cho bọn họ thì cũng phải bồi thường tổn thất của trạm y tế, hai phần tiền phạt còn lại là để bù cho chi phí đi lại và nhân lực vốn dùng để đưa các cậu về Liên Minh Cơ Giáp.
Người thì không đưa về nữa, nhưng tiền vẫn phải nộp."
Giang Tư Miểu trong chuyện tính toán thì vô cùng gọn gàng, lập tức làm rõ rành mạch các khoản cho bọn họ.
Triệu Nhạc Kiệt: "Chẳng phải chỉ là mấy đồng tiền sao?
Tôi nộp."
Anh Trương: "...
Ai nói với cậu là chỉ có mấy đồng tiền."
Triệu Nhạc Kiệt: "?"
"Quy định vẫn phải chấp hành, miễn hình phạt áp giải về, đặc biệt là mấy người chủ mưu các cậu, các cậu phải viết bản kiểm điểm 30.000 chữ."
Anh Trương hắng giọng, nói: "Đến lúc quân hạm khởi hành ra tiền tuyến, các cậu phải đứng trước toàn thể anh em quân biên giới và kỹ thuật viên cơ giáp mà kiểm điểm sâu sắc bản thân.
Nói trước là không cần chép hay tham khảo, lặp lại một lần là nhân ba."
"???"
Ba mươi nghìn chữ??
"Vốn dĩ xét đến việc thời gian các cậu trong giai đoạn quan sát lệch với lịch hành trình của quân hạm một ngày, Thiếu tướng Lạc còn định đợi phía Tinh Minh họp xong, các cậu kết thúc giai đoạn quan sát rồi mới xuất phát."
Thẩm Tinh Đường nhận được tin nhắn từ Lạc Húc, "Giờ thì thôi vậy, nếu hôm nay các cậu không viết xong bản kiểm điểm thì ngày mai đừng hòng theo lên tàu."
Mấy người lập tức mặt mày xám ngoét: "......"
Khi các đội trưởng chiến đội khác tới, nghe được tin này cũng chỉ biết an ủi.
Hoắc Diễm: "Không sao, không sao, viết xong là lên tàu được, cùng lắm thì chậm hai ngày, đợi đợt tàu tiếp theo."
"Vì lần này do quân biên giới quản lý nên mọi thứ đều làm theo quy củ của biên giới."
Thẩm Tinh Đường nghe Hoắc Diễm nói vậy liền tiếp lời, "Quân đội coi trọng ý thức tập thể của đội ngũ, tối nay nếu bọn họ không viết xong kiểm điểm thì các cậu cũng phải chậm hai ngày, đi cùng bọn họ."
Đám đội trưởng của Thự Quang: "?"
"Vậy còn đứng ngây ra đó làm gì?"
Hoắc Diễm túm hai người kéo dậy, "Đi, bây giờ lập tức đi viết."
Mọi người im lặng, nhìn Hoắc Diễm mỗi tay túm cổ áo một người kéo đi, phía sau còn có Lộc Khê đi theo.
"Cần tôi mời cậu đi à?"
Thích Tư Thành nhìn sang Triệu Nhạc Kiệt ở bên cạnh.
Triệu Nhạc Kiệt lập tức đứng dậy, suýt nữa thì mềm chân quỳ xuống: "...
Tôi tự đi."
Các đội trưởng mỗi nhà xách kỹ thuật viên cơ giáp của đội mình về viết kiểm điểm hăng say.
Ứng Trầm Lâm thì bị Du Tố đẩy trở về phòng bệnh.
Trên đường quay về, vì động tĩnh gây ra quá lớn nên trong nhóm toàn là tiếng bàn tán, lúc Ứng Trầm Lâm trở lại thì sự chú ý hoàn toàn bị tin nhắn trong nhóm thu hút.
Cậu vẫn là người chưa thể xuất viện, chỉ có thể ngồi trong nhóm xem náo nhiệt của người khác.
Thậm chí còn có người ở khu bệnh bên cạnh cũng nghe được động tĩnh bên này, chạy vào nhóm để hóng chuyện.
Du Tố thấy Ứng Trầm Lâm xem rất chăm chú, người này đã quên sạch sự lúng túng suýt bị vén chăn ngay trước mặt mọi người trong phòng họp, trông hệt như một đứa trẻ, chỗ nào náo nhiệt là thích chen vào chỗ đó.
Ứng Trầm Lâm nhìn những chuyện trong nhóm, thỉnh thoảng lại nói vài câu với Du Tố.
Dọc hành lang toàn là nhân viên vội vã chạy tới, nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến bọn họ.
Cứ thế đi một mạch, băng qua ba cánh cửa phong tỏa đang mở, cuối cùng trở về phòng bệnh của Ứng Trầm Lâm.
Trong phòng bệnh hơi bừa bộn, chỗ vốn đặt giường bệnh đã được dọn trống.
Du Tố cúi xuống tìm từ phía bên hông bên dưới, mới thấy đôi giày của Ứng Trầm Lâm.
"Bọn họ nói phải viết ——" Ứng Trầm Lâm vốn đang xem rất chăm chú, không ngờ lại đột ngột cảm nhận được hơi ấm truyền lên từ bàn chân.
Du Tố khom lưng xuống, đúng lúc Ứng Trầm Lâm định rụt chân về thì anh đột nhiên nắm lấy cổ chân cậu.
Cổ chân hơi lạnh, mang sắc trắng lạnh giống màu da của cậu.
Khi cậu cử động, các khớp xương của chàng trai hiện rõ dọc mu bàn chân, cuối cùng các ngón chân hơi co lại.
Du Tố nói một câu: "Còn động nữa à?"
"Tay anh hơi nóng."
Ứng Trầm Lâm cúi đầu nhìn anh, rồi chợt nói: "Em không cố ý."
Ứng Trầm Lâm cân nhắc một chút, "Vốn định đánh chữ giải thích với anh, nhưng lại gặp Tam Thủy, không kịp gửi đi.
Lần sau em sẽ không tự ý cắt liên lạc của anh nữa."
Du Tố xỏ giày cho cậu, "Khi không tiện nghe thì có thể cúp máy, anh sẽ không vì chuyện này mà tức giận."
"Nhưng anh sẽ lo lắng."
Ứng Trầm Lâm cúi đầu nhìn anh, "Em không thích mang đến cho anh cảm xúc tiêu cực, cũng không thích làm anh lo, cho nên chuyện này em cần phải xin lỗi."
Du Tố nghe giọng của Ứng Trầm Lâm thì hơi dừng lại, mỉm cười nói: "Vậy thì anh cũng xin lỗi, anh tìm được em là vì chức năng trên thiết bị định vị chưa tắt, em đi đâu anh cũng biết."
Ứng Trầm Lâm nghe vậy chớp chớp mắt, giơ tay nhìn thiết bị định vị trên bề mặt da, "Em biết mà."
Có lúc ở trong phòng bệnh rảnh rỗi đến chán, thiết bị định vị trên tay chính là một trong những mục tiêu nghiên cứu của cậu.
Cậu vẫn luôn biết chức năng định vị bên trong đang bật.
Đây là lần đầu cậu thấy loại thiết bị định vị như thế này, rất nhiều chức năng còn tinh vi hơn cả chương trình cơ giáp.
Thỉnh thoảng cậu còn có thể nhìn thấy tung tích của Du Tố ở phía trên, biết được khoảng thời gian này anh luôn chạy đi những đâu.
Việc kích hoạt là hai chiều, cậu biết hành tung của Du Tố, Du Tố cũng biết cậu đi đâu, chuyện này rất bình thường.
Du Tố giúp cậu đi giày xong, vào phòng vệ sinh rửa tay, tiện thể mang cho Ứng Trầm Lâm một bộ đồ bệnh nhân, "Được rồi, thay quần áo đi, lát nữa Eric kiểm tra phòng xong, anh dẫn em đi xem náo nhiệt."
Ứng Trầm Lâm: "Náo nhiệt?"
Du Tố cởi áo trên của Ứng Trầm Lâm, nói ngắn gọn: "Xem người ta viết kiểm điểm."
Ngày hôm đó, trạm y tế này định sẵn sẽ không yên ả.
Sau khi phát hiện có nhiều kỹ thuật viên cơ giáp giả làm nhân viên y tế để vượt ngục, lại phát hiện thêm hơn chục kỹ thuật viên cơ giáp lén theo phía sau, chạy đến phòng sửa chữa lấy chìa khóa cơ giáp.
Số lượng kỹ thuật viên cơ giáp liên quan rất nhiều, căn cứ cơ giáp cũng không ít.
May là kẻ chủ mưu còn chưa gây ra rắc rối lớn hơn đã bị bắt tại chỗ, nhưng hình phạt vẫn phải có, một phần còn liên quan đến hình phạt liên đới.
Ngày cuối cùng của thời gian quan sát, toàn bộ khu bệnh nặng rơi vào một loại yên lặng chết chóc khác, không một kỹ thuật viên cơ giáp nào ra ngoài, tất cả đều cắm đầu viết kiểm điểm.
Trong cả nhóm chat đâu đâu cũng là tiếng cầu cứu, đủ loại "bí kíp viết kiểm điểm" bắt đầu lan truyền trong mấy khu cách ly.
Trong số đó, nghiêm trọng nhất không ai khác ngoài mấy kẻ chủ mưu.
Do không viết xong bản kiểm điểm nên không thể lên quân hạm, bốn chiến đội lớn của Thự Quang cùng chiến đội cơ giáp SLY là những đội phải đối mặt với số lượng kiểm điểm nhiều nhất.
Mấy kẻ chủ mưu gần như không có thời gian nghỉ ngơi, tất cả đều bị ép ngồi viết kiểm điểm.
Ứng Trầm Lâm sau khi làm xong kiểm tra, trên đường đi ngang qua phòng bệnh của Hoắc Diễm, liền thấy bên trong có Quý Thanh Phong và Lâm Nghiêu đang nằm sấp viết bản kiểm điểm.
"Lộc Khê không ở đây sao?"
Ứng Trầm Lâm hỏi.
Du Tố: "Vừa rồi anh thấy hình như em ấy ra ngoài rồi."
"Em ấy được Alice của chiến đội SLY mời sang giúp đỡ.
Trong đội SLY không có lấy một người biết viết kiểm điểm, mà số người liên quan của họ lại là nhiều nhất.
Chỉ riêng ba chủ mưu đã là chín mươi nghìn chữ rồi, cộng thêm những kỹ thuật viên cơ giáp chạy theo khác nữa, thì một chiến đội trong một buổi tối phải viết hơn một trăm nghìn chữ kiểm điểm, lại còn không được trùng lặp."
Hoắc Diễm đang giúp Lâm Nghiêu soát lại chữ viết, "Không được đâu Tiểu Nghiêu, chữ của cậu trông như chó bò vậy, chị Đường chắc chắn không thông qua."
Hoắc Diễm xem xong chữ của Lâm Nghiêu lại quay sang nhìn Quý Thanh Phong: "Cũng không được đâu Đại Phong, câu này cậu đã viết bốn lần ở phía trên rồi, đổi câu khác mà viết."
Quý Thanh Phong và Lâm Nghiêu vẫn đang cắm đầu múa bút thành văn.
Đã là thời đại Tinh Minh rồi mà bản kiểm điểm vẫn phải viết tay, lại còn phải kiểm tra trùng lặp, thế này đâu phải viết kiểm điểm, đúng là lấy mạng.
Ứng Trầm Lâm hỏi: "Chúng tôi có thể giúp được gì không?"
"Tạm thời thì không giúp được."
Hoắc Diễm nhìn hai bản kiểm điểm kia mà đau đầu, "Bọn họ còn chưa giải quyết được những vấn đề cơ bản nhất."
Trong các phòng bệnh khác, kỹ thuật viên cơ giáp nào cũng không có thời gian.
Hầu như tất cả mọi người đều thức trắng một đêm, mãi đến gần sáng mới miễn cưỡng viết xong bản kiểm điểm.
Ứng Trầm Lâm và Du Tố ở trong phòng bệnh nhìn bọn họ viết suốt một khoảng thời gian rất dài, trong lúc đó Ứng Trầm Lâm còn giúp tổng kết lại câu chữ, cuối cùng cũng hoàn thành được sáu mươi nghìn chữ kiểm điểm của hai người kia.
Vừa viết xong, Quý Thanh Phong và Lâm Nghiêu liền ngất lịm ngay tại chỗ.
Du Tố thấy Ứng Trầm Lâm có chút buồn ngủ, nói xong với Hoắc Diễm liền đưa Ứng Trầm Lâm về nghỉ ngơi.
Trên đường quay về, bọn họ gặp Thẩm Tinh Đường đang vừa hay đến xem tình hình.
Thẩm Tinh Đường nhìn hai người ngủ say như chết ở bên trong, khẽ cười hai tiếng: "Xem ra là một cách hay, sau này quay về KID, biện pháp này có thể dùng thường xuyên."
"À đúng rồi."
Thẩm Tinh Đường gọi Ứng Trầm Lâm lại, "Thứ này, trước đây tôi vẫn luôn muốn tìm cơ hội đưa cho cậu, nhưng cậu chưa tỉnh nên tôi cứ giữ bên tôi.
Đây là thứ được giải mã từ bộ lưu trữ của mẹ cậu, một bức thư để lại cho cậu."
Bức thư này từ rất sớm, khi ở khu ô nhiễm Coria, ngay lúc mới được Sư Thanh Ninh giải mã, đã được giao cho Thẩm Tinh Đường.
Nhưng trong thời gian đó, vì cần kiểm tra, đối chiếu những manh mối khác liên quan đến Chronos, trước khi Thẩm Tinh Đường trao lại cho Ứng Trầm Lâm, nó đã bị chỉ huy trưởng Vệ của quân biên giới mang đi phân tích, giải mã thêm.
"Chỉ huy trưởng Vệ nói muốn gửi lời xin lỗi tới cậu."
Thẩm Tinh Đường đưa đồ cho cậu, "Vì chậm trễ một thời gian mới giao lại thứ này cho cậu.
Ông ấy nói cũng muốn gửi lời cảm ơn tới cậu và mẹ cậu."
Ứng Trầm Lâm biết chuyện này.
Trong khoảng thời gian ở trạm y tế bên này, Sư Thanh Ninh dù bận đến đâu, mỗi tối cũng đều gọi cho cậu một cuộc liên lạc, có lúc hỏi thăm tình trạng sức khỏe, có lúc trò chuyện chuyện thường ngày.
Tài liệu này Sư Thanh Ninh cũng từng nhắc tới.
Sư Thanh Ninh vẫn còn ở Coria, phụ trách bàn giao, phối hợp với quân biên giới và các nhà nghiên cứu của Tinh Minh toàn bộ chi tiết của các sự kiện liên quan đến Chronos.
Trong một khoảng thời gian ngắn nữa vẫn chưa thể gặp mặt.
Ứng Trầm Lâm biết rõ, nhiệm vụ thanh trừ Chronos còn rất dài, nhưng chuyện này đã xem như mọi việc trần ai lạc định (*).
(*)Trần ai lạc định: Khi một người đạt đến trạng thái "trần ai lạc định", họ đã vượt qua được những khổ ải, cám dỗ của đời thường để tìm thấy sự bình yên, hạnh phúc nội tại, như hình ảnh một người thầy đồ ung dung giảng bài bên dòng sông yên ả, thoát khỏi những lo toan thế sự.
Bức thư được đặt trong một thẻ lưu trữ nhỏ xíu, kẹp giữa các ngón tay, con chip mỏng như cánh ve.
Ứng Trầm Lâm nắm lấy thiết bị lưu trữ, tựa như có thể cảm nhận được hơi ấm mỏng nhẹ phát ra từ những phiến từ bên trong.
"Không nói chuyện với cậu ấy thêm một lát sao?"
Giang Tư Miểu hỏi.
Thẩm Tinh Đường lắc đầu: "Thôi không làm mất thời gian của cậu ấy.
Cậu đang làm gì thế?"
"Hoắc Diễm gửi cho tôi mấy tin nhắn dài."
Giang Tư Miểu bận xong việc mới có thời gian xem mấy đoạn dài Hoắc Diễm gửi tới.
Quen Hoắc Diễm lâu như vậy, đây là lần đầu tiên hắn thấy Hoắc Diễm nói dài dòng đến thế, mấy lời đó suýt nữa làm hắn dựng tóc gáy.
Hắn mất nửa tiếng mới hiểu được ý của Hoắc Diễm, "Cậu ấy đây là ba mươi tuổi rồi, cây vạn tuế cũng sắp nở hoa à?
Trong lời nói toàn là lý lẽ, nói cái gì mà yêu đương."
Trước đó, tại hội nghị Tinh Minh ở Tinh vực Đệ Ngũ, Giang Tư Miểu đã mơ hồ cảm nhận được tâm tư của đám người trẻ.
Hắn không dám đào sâu chuyện giữa Du Tố và Ứng Trầm Lâm, không ngờ giờ ngay cả Hoắc Diễm cũng có chút manh nha.
Trong lời trong ý ngoài toàn nói chuyện yêu đương.
Thẩm Tinh Đường nhìn Du Tố và Ứng Trầm Lâm ở phía xa đang dần đi xa, khẽ cười nửa tiếng: "Yêu đương sao... cứ để bọn trẻ tự do đi."
"Không được."
Giang Tư Miểu không nhịn được mà nghĩ nhiều, "Tôi phải đi tìm cậu ấy nói chuyện, bàn cho rõ việc này.
Cậu ấy rốt cuộc để ý kỹ thuật viên cơ giáp nhà nào?
Yêu đương ngoài đội thì phiền lắm, bây giờ nhiều căn cứ đều đang tính đào góc tường của chúng ta.
Lỡ đang yêu đương rồi lại chạy sang chiến đội khác thì sao được."
Yêu đương thì có thể, nhưng đào góc tường rồi ăn máng khác thì tuyệt đối không được.
--- Wattpad @_Tradaocamxa ---
Chương 406: Sau chiến đấu (Xong)
Hai người không hề biết Giang Tư Miểu quay lại nói chuyện suốt đêm với Hoắc Diễm.
Sau khi nhận được thiết bị lưu trữ, Ứng Trầm Lâm vẫn luôn có chút thất thần.
Ứng Trầm Lâm lấy lại tinh thần: "Không ở thêm một lát nữa sao?"
Du Tố nói: "Về chuẩn bị hành lý, có việc thì gọi anh."
Du Tố không ở lại lâu, để lại cho Ứng Trầm Lâm một khoảng không gian yên tĩnh.
Hành lang bên ngoài phòng y tế dần dần lắng xuống.
Du Tố đi mấy bước, chỉnh phòng y tế của Ứng Trầm Lâm sang chế độ 'không làm phiền', rồi không vào nữa.
Trên quang não, Lạc Húc mà anh thả ra ngoài, ngoài mấy tin nhắn gửi lúc ban đầu thì sau đó không gửi thêm tin nào nữa.
Trái lại, trong một nhóm mặt trận thống nhất khác, dày đặc toàn là lịch sử trò chuyện của các kỹ thuật viên cơ giáp Tinh Minh.
Thế giới dường như trở nên yên tĩnh, còn thế giới bên ngoài thì vẫn luôn náo nhiệt.
Theo được đưa về, nhỏ giọng hỏi: "Chúng ta không vào sao?"
"Em ấy cần một không gian yên tĩnh."
Du Tố dựa vào cửa phòng bệnh, "Đi gặp mẹ của em ấy."
Anh cách qua ô cửa sổ nhỏ, nhìn cậu nam sinh ngồi trên giường bệnh, dường như từ trên người cậu cảm nhận được một nỗi cô quạnh đã bị che giấu suốt một thời gian dài.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại tiếng vận hành của các thiết bị y tế, như đang ở bên bầu bạn cùng chàng trai, chờ đợi một quá trình dài đằng đẵng.
Ứng Trầm Lâm nhìn thiết bị lưu trữ trong lòng bàn tay, ngồi trong phòng rất lâu, rồi mới đưa chip lưu trữ nhận dạng vào quang não.
Con chip là loại cũ trước đây, khi quang não nhận dạng thì chậm mất vài giây, rất nhanh sau đó hiện ra giao diện nhập mật khẩu.
Bức thư chỉ đặt một mật khẩu vô cùng đơn giản, Ứng Trầm Lâm không tốn bao lâu đã mở được.
Chỉ là lúc mở mật khẩu, thứ xuất hiện trong thư không phải là chữ viết, mà là một đoạn video hình ảnh đặc biệt.
Âm thanh vừa xuất hiện là tiếng nền hơi ồn ào, rất nhanh sau đó tạp âm của môi trường dừng lại.
Trong khung hình hiện ra một người phụ nữ đang ngồi trên giường bệnh, phông nền phòng bệnh rộng trắng, bên cạnh là các thiết bị y tế đang vận hành.
Dưới sự hỗ trợ của robot y tế đi vào khung hình, bà ngồi thẳng dậy, đôi mắt dịu dàng trầm tĩnh nhìn về phía ống kính.
"Bắt đầu ghi rồi phải không?"
Bàn tay Ứng Trầm Lâm đang chạm vào quang não khựng lại.
Khi nhìn thấy Sư Tuyết Quân trong khung hình, một con người trắng nhợt nhưng chân thực hơn, sống động hơn so với những tư liệu hình ảnh khác, dường như đột ngột xuất hiện ngay trước mặt cậu.
Khoảng cách rất gần, chỉ cách nhau một màn hình, người trong màn hình dịu dàng nhìn cậu.
Sư Tuyết Quân trong hình nhìn Ứng Trầm Lâm ở ngoài màn hình, nhẹ nhàng cất tiếng ——
"Gửi đến đứa con của mẹ, Trầm Lâm."
"Mẹ tên là Sư Tuyết Quân, là mẹ của con."
Giọng của Sư Tuyết Quân rất nhẹ, trong âm thanh có thể nghe ra hơi thở yếu ớt của bà, nhưng giọng nói lại rất vững vàng, vững đến mức khiến người ta có thể cảm nhận rõ ràng bà là một người như thế nào.
"Hôm nay là ngày 3 tháng 9, là ngày thứ ba người bạn nhỏ Trầm Lâm của chúng ta khỏe mạnh lớn lên."
Sư Tuyết Quân cầm lên một chiếc máy ghi chép nhỏ xíu, trong khung hình là một phôi thai bé xíu, "Mấy ngày trước mẹ vừa làm phẫu thuật bóc tách phôi thai, hôm nay bác sĩ mang máy ghi lại tới.
Nhìn vào trong này là có thể thấy tiểu Trầm Lâm của chúng ta lớn lên thế nào...
Bác sĩ nói con rất khỏe mạnh, sự lây nhiễm của mẹ không ảnh hưởng đến con, con dường như mỗi ngày một khác, hôm nay còn tràn đầy sức sống hơn hôm qua."
Bài trí trong phòng bệnh là dáng vẻ của hơn mười mấy năm trước, đủ loại thiết bị đều cho thấy tình trạng cơ thể của người trước mắt cực kỳ tồi tệ.
Phẫu thuật bóc tách phôi thai, đó là khoảng thời gian sau thảm họa ở Coria khi Sư Tuyết Quân bị kích phát lây nhiễm gen...
Ứng Trầm Lâm lắng nghe giọng nói của Sư Tuyết Quân, theo sự chỉ dẫn của bà, nhìn về chiếc máy ghi chép nhỏ bé kia.
Quan hệ huyết thống đối với cậu vốn dĩ đã trở nên vô cùng nhạt nhòa theo thời gian, nhưng rất nhiều chuyện theo sự trọng sinh của cậu, từng chút từng chút một bày ra trước mắt cậu những sự thật mà cậu chưa từng biết, biết được chân tướng cái chết năm xưa khi ông nội ra ngoài rồi qua đời, biết được cha mẹ mà cậu chưa từng gặp mặt rốt cuộc là những người như thế nào.
Thế nhưng khi Sư Tuyết Quân dịu dàng nói chuyện với cậu, cảm giác xa lạ ấy dường như trong khoảnh khắc đã bị xua tan.
"Nơi này đã mọc ra tay chân của Trầm Lâm nhà chúng ta rồi, con khỏe như vậy, sau này nhất định sẽ có thể chất rất tốt."
Ánh mắt Sư Tuyết Quân dịu dàng, "Qua một thời gian nữa, mẹ sẽ được nhìn thấy dáng vẻ con mở mắt, lớn thêm chút nữa thì sẽ học đi, cứ đi mãi đi mãi rồi sẽ trở thành một đứa trẻ lớn."
Những hình ảnh ban đầu, Sư Tuyết Quân dường như còn chưa quen, giống như đang ghi lại sinh hoạt thường ngày, lại giống như đang nói với cậu những lời rất dài.
Khung hình ghi lại đứt quãng, mỗi ngày bà đều phải làm vô số kiểm tra, video thường sẽ đột ngột dừng lại ở một thời điểm nào đó, đến ngày hôm sau, Sư Tuyết Quân lại tiếp tục nói với cậu những chủ đề mới.
Hình ảnh được ghi lại không liền mạch, có đoạn chỉ vài phút, có đoạn hơn mười phút.
Mỗi lần bối cảnh hoặc là phòng bệnh, hoặc là các phòng kiểm tra khác.
Sư Tuyết Quân luôn mang nụ cười dịu dàng, khiến người ta có thể rất trực quan cảm nhận được cảm xúc của bà, bình thản ổn định, lại vô cùng dịu dàng và kiên cường.
"Hôm nay, bạn của Lăng Phong mang đến những ghi chép còn sót lại duy nhất trong quang não của anh ấy."
Sư Tuyết Quân cầm những hình ảnh và ảnh chụp mà Ứng Trầm Lâm đã từng thấy từ lâu trong di sản, bà lướt qua một tấm ảnh, "Đây là khu tuần tra hgf- ở biên giới Thự Quang, vị trí anh ấy tuần tra sẽ men theo tuyến đường này cho tới rìa ngoài của Thự Quang, đó là toàn bộ phòng tuyến biên giới."
"Có vẻ mấy hôm trước mẹ chưa nói với con."
Sư Tuyết Quân lướt sang tấm ảnh thứ hai, "Lần đầu tiên mẹ tới biên giới làm nhiệm vụ, chính là ở nơi này đã gặp cha của con."
Sư Tuyết Quân thời niên thiếu phiêu bạt khắp nơi, tự học tự trưởng thành, cuối cùng đặt chân tới vùng biên giới của Tinh hệ Thự Quang.
Những ngày đầu mới đến Thự Quang, bà vẫn chỉ là một nhà nghiên cứu vô danh.
Công việc hằng ngày đơn giản là làm nghiên cứu của mình, theo đề tài của thầy hướng dẫn.
Về sau có một lần, biên giới Thự Quang phát hiện một loài ô nhiễm đặc biệt.
Với thân phận là nhà nghiên cứu chất ô nhiễm, thầy đã giao cho bà một nhiệm vụ dẫn đội, có một tiểu đội quân biên giới hộ tống, tiến vào biên giới để điều tra.
Cũng chính lần đó, Sư Tuyết Quân quen biết Ứng Lăng Phong.
Khi ấy Sư Tuyết Quân còn rất trẻ, khu ô nhiễm biên giới liên tiếp xảy ra bạo loạn chất ô nhiễm quy mô nhỏ.
Tiểu đội của họ lúc ấy gặp nguy hiểm, là do chính Ứng Lăng Phong dẫn đội cứu bọn họ ra.
Nhà nghiên cứu không có sức chiến đấu như quân biên giới.
Khi xuất hiện bạo loạn quy mô nhỏ, tổng cục biên giới lập tức yêu cầu các nhà nghiên cứu rút khỏi tiền tuyến.
Nhưng Sư Tuyết Quân hiểu rõ tầm quan trọng của công việc thu thập mẫu chất ô nhiễm lần này, một khi quay về, đợi đến sau khi bạo loạn chất ô nhiễm kết thúc, sẽ rất khó lần nữa tìm được tung tích của chất ô nhiễm đó.
Khi ấy chính là giai đoạn then chốt bọn họ bắt đầu nghiên cứu vũ khí chất ô nhiễm.
Trước mệnh lệnh 'yêu cầu quay về' từ biên giới, lần đầu tiên Sư Tuyết Quân đưa ra đề nghị tiếp tục điều tra, nhưng bị tổng cục biên giới từ chối.
Cuối cùng, người trực tiếp hỏi ý kiến bà lại là Ứng Lăng Phong.
Những câu hỏi của Ứng Lăng Phong đều rất đơn giản, xác nhận rủi ro với Sư Tuyết Quân, làm rõ chi tiết và tầm quan trọng của chất ô nhiễm.
Khi đó, Sư Tuyết Quân đều lần lượt trả lời.
Thực lòng mà nói, ban đầu bà không đặt quá nhiều kỳ vọng vào người lính biên giới trẻ tuổi này.
Đội của bọn họ không có nhiều kỹ thuật viên cơ giáp, từng chiếc cơ giáp đều đã có hao tổn.
Thế nhưng chưa đầy hai tiếng sau, tổng cục biên giới đã điều chỉnh đội hình, một đội hộ tống các nhà nghiên cứu khác cùng thành quả quay về viện nghiên cứu, đội còn lại là những người tình nguyện ở lại tiếp tục điều tra.
Đợi đến khi mọi việc kết thúc, Sư Tuyết Quân mới biết, việc Ứng Lăng Phong hỏi bà xác nhận rủi ro là để tranh thủ thời gian.
Trong hai tiếng đó, ông liên tục báo cáo, xin ý kiến tổng cục, sau khi xác nhận tính khả thi của hành động thì chủ động đề xuất nhiệm vụ.
Nhờ vậy bọn họ mới có cơ hội tiếp tục điều tra, thành công mang về mẫu chất ô nhiễm kia, làm rõ nguyên nhân khiến một khu vực nào đó suốt nhiều năm liền liên tiếp xảy ra bạo loạn.
"
Sau này, khi mẹ ở bên cạnh cha con, mẹ mới biết, nửa tháng hơn ở biên giới thực ra là kỳ nghỉ duy nhất trong hai năm của ông ấy, đơn xin nghỉ cũng đã được duyệt."
Sư Tuyết Quân mỉm cười, nói: "Vì đó là nhiệm vụ dẫn đội do ông ấy chủ động xin, nên kỳ nghỉ cũng coi như mất luôn."
Cũng nhờ lần hợp tác ấy, Sư Tuyết Quân có nhiều cơ hội tiếp xúc với Ứng Lăng Phong hơn, bà mới nhận ra đây là một kỹ thuật viên cơ giáp đặc biệt.
Cộng thêm mối quan hệ với Trạm trưởng Ứng Tùng Sơn, thỉnh thoảng bà cũng gặp Ứng Lăng Phong ở trong trạm cơ sở.
Trong lúc ông đi tuần tra, ghé qua tìm trạm trưởng Ứng, ông sẽ giúp các nhà nghiên cứu giải quyết các vấn đề liên quan đến chất ô nhiễm ở khu vực Coria.
Khi gặp trục trặc trong nhiệm vụ, Ứng Lăng Phong sẽ hỏi bà về các chi tiết của chất ô nhiễm.
Dần dần quen biết, mỗi khi từ biên giới trở về Coria, ông thỉnh thoảng mang theo một số mẫu vật chất ô nhiễm cho bà nghiên cứu.
"Vậy sau đó hai người làm thế nào lại ở bên nhau?"
Ứng Trầm Lâm không kiềm được hỏi ra.
Giọng Sư Tuyết Quân dịu dàng: "Con chắc hẳn rất tò mò mẹ và cha con đã ở bên nhau thế nào."
Sư Tuyết Quân nhìn Ứng Trầm Lâm, giống như vượt qua thời gian, hiểu rõ mọi thứ mà đứa trẻ của bà muốn biết.
Bà suy nghĩ chốc lát, rồi mới từ tốn nói: "Ở bên nhau thế nào à?
Nói ra thì hơi dài, còn lý do thích nhau thì... giống như đột nhiên thích nhau vậy."
Ứng Lăng Phong là một người đặc biệt, rồi lại là một người rất tự do.
Trong lời kể của Sư Tuyết Quân, ông luôn ở tuyến đầu của quân biên giới, sắc bén và kiên cường, bất cứ lúc nào, dường như chỉ cần ông nói đồng ý thì luôn có thể đặt niềm tin tuyệt đối.
"Một số mối quan hệ, từ khoảnh khắc nào đó trở đi, tình cảm giữa hai người sẽ khác hẳn."
Sư Tuyết Quân nói: "Khi Trầm Lâm của chúng ta lớn lên gặp người mình thích, con sẽ hiểu được cảm giác đó."
"Con có người mình thích chưa?"
Sư Tuyết Quân nhẹ nhàng hỏi.
Ứng Trầm Lâm khẽ mở miệng: "Có rồi ạ."
Hình ảnh giật lại rồi dừng, sau đó chuyển sang khung hình mới.
Ngày mới là 7 tháng 11, trong khung hình Sư Tuyết Quân trông có phần tái nhợt hơn, nhưng chỉ có duy nhất giọng nói là không thay đổi: "Hôm nay nói chuyện gì nhỉ... lần trước dường như đã kể hết trong album rồi...
Mẹ đang nghĩ xem khi Trầm Lâm của chúng ta mười tuổi sẽ thế nào, có ăn uống đúng giờ không, có chú ý sức khỏe không..."
Sư Tuyết Quân kể về quá khứ một cách bình thản, không lời lẽ cảm xúc mạnh, cũng không nhắc nhiều đến chuyện liên quan Chronos.
Vô cùng đơn giản, đó chỉ là một bức thư nhà mẹ gửi cho con trai, kể về thời tiết trong phòng bệnh, về cha của Ứng Trầm Lâm - Ứng Lăng Phong, về trải nghiệm tuổi trẻ của bà, về những ước mơ, khát vọng của bà cùng Ứng Lăng Phong trong tương lai.
Đơn giản, giống như một thế giới mà Ứng Trầm Lâm chưa từng thấy.
Từ góc nhìn của một người mẹ, bà kể lại những điều lẽ ra nên nói với con trai.
Nếu bà không gặp tai nạn mà qua đời sớm, lẽ ra bà sẽ tự tay kể cho con nghe, có thể là chuyện trước giờ đi ngủ, có thể là trong một buổi họp mặt gia đình, hoặc trong những khoảnh khắc sẽ xảy ra trong tương lai.
Bức thư rất dài, toàn bộ ghi âm kéo dài trọn 5 tiếng.
Ứng Trầm Lâm nghe từng đoạn một, từ đầu đến cuối, nghe trọn bức thư nhà từ mẹ gửi đến đứa con mà bà chưa từng gặp mặt.
Khi trời nắng đẹp, bà nói muốn đến thăm hành tinh Lữ Lam xinh đẹp, nói sẽ cùng Ứng Lăng Phong đi du lịch trong kỳ nghỉ, bù lại những ngày nghỉ đã mất.
Khi trời mưa, bà kể về những dòng suối sau mưa, trên những hành tinh tự nhiên không có mưa nhân tạo, bà dẫn cả gia đình đi qua những kiến trúc cổ trong dòng lịch sử, lội qua suối nhỏ, đi qua núi sông, ngắm hết phong cảnh thế gian.
Nghe được các câu chuyện của y tá, bà còn nói về những điều con trai muốn làm trong tương lai, hoặc là trở thành kỹ thuật viên cơ giáp, hay là nhà nghiên cứu, hay một người bình thường, bà đã hình dung sẵn tương lai cho con, dù con chọn gì, bà sẽ luôn ủng hộ.
Theo giọng nói của mẹ, Ứng Trầm Lâm như cũng bước vào thế giới êm dịu, nhẹ nhàng của bà.
Trong bức thư ấy không có Chronos, không có tai nạn, cũng không có thảm họa, chỉ như một gia đình bình thường đang trải qua những điều lẽ ra phải trải qua.
Cuối đoạn ghi âm, Sư Tuyết Quân nói: "Khi con nhìn thấy bức thư này, con hẳn đã là một đứa trẻ rất dũng cảm và biết chịu trách nhiệm.
Mẹ rất xin lỗi, mẹ và Lăng Phong không thể bầu bạn bên con lớn lên."
"Nhưng đừng hối tiếc, dù ở đâu, mẹ và cha con luôn ở bên con."
"Con sẽ khỏe mạnh, sẽ là một đứa trẻ hạnh phúc, khi lớn lên sẽ có rất nhiều bạn bè, sẽ tìm được công việc mà con yêu thích, gặp được người con yêu, cũng sẽ gặp được người yêu thương con, sẽ ngước nhìn bầu trời rộng lớn, đi đến rìa ngoài của Tinh Minh, đi để thấy những phong cảnh mà mẹ và cha con chưa từng thấy..."
Ứng Trầm Lâm không biết đã nghe bao lâu.
Khi đoạn ghi âm kết thúc, âm thanh quay trở lại giọng nói ban đầu, Sư Tuyết Quân như đang ngồi bên giường bệnh của cậu, kiên nhẫn và dịu dàng kể chuyện.
Cuối cùng, cậu giống như cũng bước vào giấc mơ, gặp lại cha mẹ ở trong mơ, còn có ông nội, cùng nhau đi giữa rừng trên hành tinh tự nhiên.
Cậu thu nhỏ lại, ngồi trên vai cha, lắng nghe cha mẹ nói chuyện.
Giấc mơ ấy kéo dài rất lâu.
Khi giọng nói trên quang não vang lên, Ứng Trầm Lâm mới tỉnh giấc từ giấc ngủ sâu.
Cậu gạt quang não sang một bên, nhận ra đã giữa trưa, thực ra cậu chỉ ngủ được ba tiếng, mà thời gian này là lúc mọi người đã khởi hành ra tiền tuyến.
"Trầm Lâm vẫn đang ngủ sao?"
"Vậy chúng ta không đánh thức cậu ấy nữa, khi đi vào buổi chiều, chị Đường, chị nói cho cậu ấy giúp tôi một tiếng với nhé."
Ứng Trầm Lâm liếc mắt nhìn quang não vẫn đang phát, ánh mắt dừng lại vài giây trên khuôn mặt Sư Tuyết Quân, rồi cuối cùng nói một câu chào buổi sáng, tắt quang não.
Cậu vội vàng đứng dậy khỏi giường, bên kia, robot y tế đã đẩy đến một chiếc xe lăn.
Những người đứng trước cửa phòng y tế vốn định rời đi, vừa quay đầu thì nghe thấy tiếng mở cửa phía sau.
Nhìn thấy Ứng Trầm Lâm với mái tóc hơi rối, mọi người trong KID dừng bước.
Du Tố thấy thế, định mở lời thì nhận ra cậu nam sinh đang đi chân trần, phía sau còn có một robot, anh khựng lại: "Sao không ngủ thêm một chút... giày của em đâu rồi?"
Ứng Trầm Lâm thấy mọi người vẫn ở đó, vội nói: "Đợi chút, em đánh răng rửa mặt xong là đi ngay."
"Không gấp đâu!"
Hoắc Diễm nói: "Quân hạm còn một tiếng nữa mới khởi hành."
Quân hạm đã đậu ở bến, các kỹ thuật viên cơ giáp của những chiến đội khác từ lâu đã nóng lòng rời khu cách ly, sớm có mặt ở bệ neo đậu chờ.
Trên mặt Triệu Nhạc Kiệt và Hồ La Bố vẫn còn xanh xao vì thiếu ngủ.
Trời biết bọn họ đã căng não viết 30 nghìn chữ mất bao lâu, còn phải chịu sự kiểm tra chặt chẽ của hai vị đội trưởng nghiêm khắc.
Mấy ngày trước thức trắng còn không sao, nhưng chỉ một đêm này đã khiến bọn họ cảm thấy bị vắt kiệt sức lực.
Trì Lợi Tư thì trạng thái còn ổn, nghe nói là Văn Diệc đã chỉ cho hắn cách viết, nên trong ba người, hắn viết nhanh nhất.
Bên chiến đội SLY, trong tay Alice cầm vài chìa khóa cơ giáp, phía sau kéo theo một chiếc xe đẩy nhỏ, trên đó chất đầy hành lý của vài người bọn họ.
"Sao chị lại kéo xe vậy?"
Ô Thanh Sương hỏi.
Alice đáp: "Ồ, tay bọn họ liệt rồi, tôi giúp bọn họ kéo thôi."
Mấy gã lực lưỡng trên mặt hốc hác, tay không nhấc lên nổi, loáng thoáng vẫn còn nhìn thấy run rẩy không dứt.
"Các anh thế này không được rồi."
Quý Thanh Phong bắt đầu tỏ vẻ: "Chúng tôi tối qua đã viết xong từ sớm rồi."
Lâm Nghiêu: "Đúng vậy!
Tôi và Đại Phong viết rất nhanh, xong lẹ."
"Trước khi nói mấy lời đó, các cậu có soi gương nhìn mặt mình không hả!?"
Triệu Nhạc Kiệt mắng: "Bốn cặp quầng thâm hẳn ra rồi."
Nhắc tới chuyện này, một đám kỹ thuật viên cơ giáp không nhịn được, cố tỏ ra cứng rắn, bắt đầu khoe viết bao nhiêu bản kiểm điểm, viết nhanh thế nào, một phút chép được bao nhiêu chữ.
Ứng Trầm Lâm quan sát xong bên này, nhìn sang các kỹ thuật viên cơ giáp khác, nhận ra trong nhóm những người đã viết kiểm điểm, ai cũng mang vẻ mặt mệt mỏi như vừa trải qua 30 ngày thi đấu căng thẳng.
Khi Thích Tư Thành và Kha Lâm nộp bản nháp kiểm điểm cho Thẩm Tinh Đường, Thẩm Tinh Đường chỉ lướt qua vài trang: "Vất vả rồi, lát nữa tôi sẽ nộp cho Thiếu tướng Lạc."
Văn Diệc nhìn sang Hoắc Diễm đang mệt mỏi ở bên cạnh, người sau liên tục ngáp: "Đội trưởng Hoắc, sắc mặt anh thế này... tối qua cũng viết kiểm điểm à?"
Hoắc Diễm lắc đầu, làm gì dám viết hộ: "Hôm qua trò chuyện với huấn luyện viên, thức cả đêm rồi."
Không hiểu sao, hôm qua Giang Tư Miểu đột nhiên tìm anh ta để nói chuyện, gửi từng đoạn dài, vòng vo đủ kiểu, hỏi hết tất cả kỹ thuật viên cơ giáp trong Tinh Minh, thiếu chút nữa hỏi hết toàn bộ danh bạ của anh ta.
Cuối cùng trực tiếp hỏi anh ta rốt cuộc thích ai, rồi còn giải thích cặn kẽ chuyện yêu đương ngoài đội ra sao, tốt xấu thế nào.
Hoắc Diễm giải thích cho hắn cả tối, mới gỡ được hiểu lầm cho nhau.
Đến cuối cùng, Giang Tư Miểu mới tin, sáng hôm sau bỏ qua cho anh ta.
Vì thái độ quan tâm quá mức của Giang Tư Miểu, Hoắc Diễm không biết giải thích sao về chuyện của Ứng Trầm Lâm và Du Tố, lo sợ hắn sẽ trực tiếp đến tìm Du Tố và Ứng Trầm Lâm nói chuyện cả đêm, "Tôi còn phải sắp xếp lại cách diễn đạt đã."
"Sắp xếp cách diễn đạt gì?"
Ứng Trầm Lâm nghe vậy hỏi.
Chẳng bao lâu thì đến giờ quân hạm chuẩn bị xuất phát, các kỹ thuật viên cơ giáp theo chiến đội bước lên quân hạm.
Lạc Húc vừa lúc đi đến, thu toàn bộ các bản kiểm điểm mà kỹ thuật viên cơ giáp đã viết, "Các cậu viết nhanh thật đấy, yên tâm đi, tôi đã sắp xếp thời gian để các cậu đọc kiểm điểm rồi.
Hệ thống liên lạc trên quân hạm tôi đặc biệt điều chỉnh, chỉ dành cho các cậu đọc kiểm điểm thôi."
"Chờ đã, còn phải phát ra toàn kênh sao?"
Trì Lợi Tư choáng váng một chút.
Là streamer hot nhất Tinh hệ Thự Quang, hắn chưa từng trải qua kiểu cảnh tượng này.
"Phát toàn bộ quân hạm, cậu yên tâm, chúng ta có sáu chiếc quân hạm mà."
Bên cạnh, có một quân biên giới xen vào: "Đảm bảo mỗi người đều có thể nghe thấy."
"Đệt!
Đọc thì đọc thôi."
Quý Thanh Phong vỗ một cái vào người Trì Lợi Tư: "Sợ cái gì, lúc đó lão Triệu đọc đầu tiên, anh đọc thứ hai, La Bặc thứ ba, chúng tôi đi cuối."
"Tại sao tôi phải đọc đầu tiên?"
Triệu Nhạc Kiệt hét lên.
Quý Thanh Phong đáp: "Anh là tăng thiết giáp, anh không phải số một à?"
Nhóm kỹ thuật viên cơ giáp: "???"
Đám đội trưởng: "......"
Nhóm kỹ thuật viên cơ giáp chưa lên quân hạm đã suýt xô xát vì tranh thứ tự đọc kiểm điểm.
Ứng Trầm Lâm đứng bên xem náo nhiệt, thấy mọi người tranh nhau thứ tự, vẫn không quên lén hướng dẫn đám người Quý Thanh Phong cách giành được vị trí giữa.
Du Tố đứng bên nhìn trò khôi hài này, ánh mắt không rời khỏi người Ứng Trầm Lâm.
Trên gương mặt cậu là nụ cười giản dị, khác hẳn vẻ buồn bã tối qua trong phòng bệnh.
Dường như cậu luôn là người mạnh mẽ, không cần quá nhiều an ủi mà vẫn có thể nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng.
Lạc Húc không biết từ lúc nào đã đi đến bên Du Tố: "Cậu cười gì vậy, cười kiểu này trông vừa ghê vừa kỳ lạ."
"Anh quản nhiều chuyện vậy sao?"
Du Tố liếc anh ta một cái.
Lạc Húc nghe vậy suýt không kìm được, vội ném một cái bộ lưu trữ cho Du Tố: "Đệt, cả đêm ông đây tìm cho cậu ống dinh dưỡng đấy."
Du Sở lắc lắc bộ lưu trữ trong tay: "Cảm ơn."
"Cũng chẳng giúp được gì, nhưng mà cậu từ khi nào lại thích mùi vị ngọt ngào kiểu này, tôi nhớ là cậu ——" Lời Lạc Húc còn chưa kịp nói hết thì thấy Du Tố bước thẳng đến chỗ cậu nam sinh, tiện tay đưa bộ lưu trữ cho cậu.
"Ống dinh dưỡng nửa tháng, vị mật ong."
Du Tố vừa đưa đồ cho Ứng Trầm Lâm vừa tiện tay vuốt nhẹ lên đầu cậu: "Nửa tháng này anh không có ở đây, em nhớ ăn đúng bữa nhé."
Ứng Trầm Lâm nhận bộ lưu trữ đựng ống dinh dưỡng: "Anh lấy từ đâu ra vậy..."
"Thiếu tướng Lạc giúp tìm."
Du Tố đáp.
Lạc Húc ngạc nhiên nhìn túi dinh dưỡng từ tay Du Tố chuyển sang tay kỹ thuật viên cơ giáp y tế của KID.
Anh ta quen biết Du Tố lâu như vậy mà chưa từng thấy anh tặng ai ống dinh dưỡng, còn con mẹ nó chỉ định hẳn mùi vị nữa.
Đây không phải là chỉ đoán khẩu vị người khác thì là gì?
Bên cạnh, phó quan khẽ ho một tiếng, đưa thiết bị liên lạc cho Lạc Húc: "Ngài bình tĩnh, ống dinh dưỡng trước đó đúng là được gửi trực tiếp vào phòng bệnh của tiểu Ứng tiên sinh."
"Còn nữa, chúng ta phải lên quân hạm rồi."
Ứng Trầm Lâm liên tục nhìn về phía Lạc Húc, thấy anh ta đi xa dần: "Hình như quân hạm sắp khởi hành rồi."
"Muốn nghe kiểm điểm không?"
Du Tố chỉnh cổ áo cho cậu, "Đến lúc đó sẽ nhờ Theo ghi lại cho em."
"Không vấn đề gì đâu!"
Theo chuẩn bị sẵn: "Bộ nhớ của tôi có rất nhiều chỗ để lưu."
Ứng Trầm Lâm nhìn người đàn ông mặc bộ đồ tác chiến, chìa khóa trong tay hơi sáng lên, nhớ về vài năm trước, khi cậu tiễn đồng đội lên chiến trường.
Du Tố dường như đã thay đổi rất nhiều, nhưng khi nhìn anh, vẫn thấy hình ảnh của anh năm đó ——
Đặc biệt là khi ánh mắt hai người gặp nhau, như quay lại khoảnh khắc lần đầu tiên ở hành lang cũ của căn cứ KID, Du Tố theo sau Giang Tư Miểu, bọn họ gặp nhau lần đầu.
Ứng Trầm Lâm liếm nhẹ đầu lưỡi, nhỏ giọng nói: "Du Tố, anh lại gần một chút."
Trên quân hạm vang lên tiếng thúc giục, các chiến đội vội vàng bảo những kỹ thuật viên cơ giáp chưa lên tàu bước vào.
Giang Tư Miểu đẩy kỹ thuật viên cơ giáp nhà mình đang còn cãi nhau lên bến đỗ, quay đầu thì nhận ra thiếu mất Du Tố, ánh mắt vội vàng tìm kiếm: "Du Tố cậu ——"
Ở phía xa, cậu nam sinh mặc bộ đồ bệnh nhân đứng cùng một người đàn ông, khẽ nhón chân, khi người đàn ông quay lại, cậu nắm tay anh kéo về phía mình, nhanh chóng hôn lên má anh một cái.
Tiếng gọi người của Giang Tư Miểu lập tức dừng lại.
Hoắc Diễm ở bên cạnh vốn đang định can ngăn, nhìn thấy cảnh này thì luống cuống tay chân chạy tới, che kín mắt Giang Tư Miểu rồi kéo lùi về phía sau.
Quý Thanh Phong và Lâm Nghiêu nhìn thấy cũng bỏ qua cãi vã, một người bịt miệng, một người che mắt, trực tiếp đẩy Giang Tư Miểu ngã xuống đất.
Lộc Khê ở một bên chẳng biết làm gì, chỉ kịp liếc về phía Thẩm Tinh Đường, thấy người phụ nữ khoanh tay dựa ở lối vào quân hạm, đứng ở trên cao, quan sát toàn bộ khung cảnh phía dưới, miệng khẽ nhếch lên nụ cười nhẹ.
Máy liên lạc trong tay Lạc Húc rơi xuống đất, mệnh lệnh từ các quân hạm lớn không ai trả lời.
Xung quanh náo nhiệt giống như chẳng liên quan gì đến hai người đang hôn nhau.
"Thời gian quan sát của em còn nửa tháng nữa."
Ứng Trầm Lâm buông lỏng tay anh ra, giọng nhẹ nhàng: "Du Tố, nửa tháng nữa em sẽ đến tìm anh."
Du Tố mỉm cười, tay vuốt mái tóc cậu: "Vậy anh sẽ đợi."
Chronos đã chết, nhưng tương lai vẫn tiếp diễn.
Cậu có những đồng đội chiến đấu bên cạnh, có những người yêu thương cậu, và trước mắt bọn họ là một biển sao mênh mông, chờ được khám phá.
--- Wattpad @_Tradaocamxa ---
3 chương dồn 1 luôn, thích nhaaaa 🙂)))))))