[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm/Hoàn] Thiên Tài Duy Tu Sư (Phần 2)
Chương 378: Lạc Húc
Chương 378: Lạc Húc
Du Tố trong lúc rung lắc dữ dội do vụ nổ liền ngẩng mắt lên, thoáng thấy phần đuôi của chiến hạm, "Cuối cùng cũng đến rồi."
Nhóm kỹ thuật viên cơ giáp bên trong phi thuyền Tật Phong gần như va vào nhau, cơ giáp chồng lên cơ giáp, 24 kỹ thuật viên cơ giáp chen chúc trong bệ neo có không gian hạn hẹp của phi thuyền Tật Phong, vị trí đỗ cơ giáp gần như không còn, đụng vào nhau thì căn bản không thể lật người dậy, chỉ có thể xuyên qua cửa sổ nhìn ra ánh sáng bạo phá và chiến hạm khổng lồ của quân biên giới.
Tất cả kỹ thuật viên cơ giáp khi nghe tin quân đội biên giới đến nơi đều thở phào nhẹ nhõm.
Vị thuyền trưởng SLY đứng trong phòng điều khiển bị hất sang một bên, khi nhìn thấy vòng phòng ngự khổng lồ do quân biên giới triển khai, dùng tay lau đi một vệt máu trên mặt, "Tôi đi ——"
Lực xung kích của năng lượng nén trước nay chưa từng thấy, khi va chạm vào chiến hạm của quân biên giới liền tạo ra dư chấn rung động, thân chiến hạm khổng lồ gánh chịu toàn bộ thương tổn từ vụ bạo phá trực diện, lượng lớn năng lượng khiến radar liên tiếp phát ra cảnh báo, tất cả binh sĩ biên giới đều nhìn ánh sáng nổ rực rỡ ngoài chiến hạm.
Vị thuyền trưởng phụ trách điều khiển chiến hạm càng đẩy cần thao tác ép xuống hết cỡ, chiến hạm khổng lồ trong ánh dư của vụ nổ đã ổn định lại thân hạm, bên trong chiến hạm đủ loại thông tin liên lạc đang được truyền đạt ——
"Kịp rồi!"
"Đã phát hiện phản ứng năng lượng của khe nứt dao động kịch liệt!"
"Đã mở rộng hệ thống phòng ngự đến phạm vi tối đa, chưa phát hiện tín hiệu cơ giáp đơn lẻ nào khác."
"Tại hiện trường phát hiện 53 điểm phản ứng của chất ô nhiễm cấp S!"
......
Người đàn ông đứng trong phòng chỉ huy chiến hạm nhìn thẳng phía trước, thấy phạm vi ảnh hưởng của vụ nổ này, dù bọn họ đã sớm tiếp nhận tình báo, cũng không ngờ lại là kiểu nổ như thế này: "Ghê thật, bọn họ rốt cuộc đã cho nổ bao nhiêu năng lượng đây......
Tuổi trẻ đúng là tuổi trẻ, thật sự dám làm liều."
Chẳng qua, nổ rất đẹp.
Phó quan lớn tiếng gọi: "Đội trưởng Lạc!
Khe nứt vẫn còn sót lại phản ứng năng lượng!"
"Kích hoạt đạn năng lượng đặc biệt."
Người đàn ông nói: "Đừng để một con ô nhiễm nào trốn thoát khỏi đây."
*
Trên chiến hạm của quân biên giới, các kỹ thuật viên cơ giáp trong phi thuyền Tật Phong đang lần lượt rời khỏi khoang lái cơ giáp, do rung lắc tạo ra va chạm nên không ít kỹ thuật viên cơ giáp ở trong khoang lái đều bị thương do va đập, vừa xuống phi thuyền liền có quân y của quân biên giới tiến lên băng bó.
Lực lượng khẩn cấp đến cứu viện không phải quân biên giới của Tinh vực Đệ Tứ, mà là lực lượng đặc biệt trực thuộc Tinh vực Đệ Tam, người dẫn đội là Thiếu tướng Lạc của Tinh vực Đệ Tam.
"Sao rồi!
Nổ xong chưa!"
Trong kênh liên lạc, các kỹ thuật viên cơ giáp đều không thể để ý đến chuyện khác, chỉ có thể chen chúc nhau nhìn ra bên ngoài.
Tầm mắt của Ứng Trầm Lâm dừng lại ở bên ngoài, từ ánh sáng ở góc hẹp nhìn về khe nứt kia, bóng dáng của khe nứt khổng lồ dường như đã thu nhỏ lại đôi chút.
Khi cậu đang tập trung nhìn kỹ, thì thấy bên hông chiến hạm của quân biên giới mở ra vũ khí mang tải đặc biệt, vũ khí mang tải đặc biệt ấy không ngừng tích lực trong dư chấn của vụ nổ, sóng rung động do quá trình tích lực tạo ra liền hiện rõ trước mắt Ứng Trầm Lâm.
Lúc này, toàn bộ phi thuyền Tật Phong đều nhận được thông báo khẩn từ chiến hạm của quân biên giới ——
"Các vị, tìm chỗ nào đó mà bám chặt vào."
Ứng Trầm Lâm chỉ cảm thấy có một lực lượng bao bọc lấy mình, khi kịp phản ứng thì đã bị Du Tố siết chặt trong vòng khống chế, cảm giác chấn động dường như truyền tới xuyên qua vách ngăn khoang tàu của phi thuyền.
Các kỹ thuật viên cơ giáp sửng sốt trong chốc lát, Hoắc Diễm là người phản ứng trước, một trái một phải ôm chặt Lộc Khê và Lâm Nghiêu, "Đại Phong, ôm chặt lấy!"
Quý Thanh Phong bị các cơ giáp khác ép chặt, trong lúc hoảng loạn không kịp chọn lựa liền túm lấy cơ giáp phía trước.
Triệu Nhạc Kiệt gầm lên: "Tôi đ*t, Quý Thanh Phong, cậu túm đầu tôi ——!"
Từng đợt dư chấn vẫn không ngừng va đập, lão thuyền trưởng của Tật Phong dưới phòng ngự của quân biên giới đã giữ vững được thân phi thuyền, trong phạm vi vòng phòng ngự, bệ neo phía sau chiến hạm khổng lồ hoàn toàn mở ra, thiết bị kéo từ trên cao hạ xuống, như một tấm lưới khổng lồ vớt trọn cả phi thuyền Tật Phong, trong ánh sáng bạo phá kéo ngược trở lại một cái mạnh.
Ngay khoảnh khắc bị kéo ngược về, pháo hạm của chiến hạm quân biên giới đã tích lực trọn vẹn suốt một phút liền nổ vang ở bên hông phi thuyền Tật Phong, lực đẩy mạnh mang theo đạn pháo lao vút ra ngoài, các kỹ thuật viên cơ giáp chỉ cảm nhận được một lực kéo mạnh mẽ, trong chấn động tai của tất cả mọi người đều xuất hiện ù tai trong chốc lát, cảm giác xóc nảy mãnh liệt cùng độ chênh xoay chuyển khiến tất cả đều dâng lên một cơn choáng váng kịch liệt.
Đạn pháo đặc biệt sau quả bom đặc biệt của KID liền tiếp tục đánh trúng khe nứt, sức uy hiếp cực mạnh của hai phát pháo chồng lên nhau, hoàn toàn đánh tan thể năng lượng lốc xoáy của khe nứt đang vận hành, phi thuyền Tật Phong chao đảo trong dư chấn của vụ nổ, cuối cùng bị tấm lưới khổng lồ của chiến hạm kéo trở về điểm neo đậu bên trong chiến hạm, toàn bộ kỹ thuật viên cơ giáp cùng với phi thuyền Tật Phong ngã mạnh xuống bệ neo, tầm nhìn và cảm giác trong nháy mắt đứt đoạn.
Khe nứt chịu ảnh hưởng của vụ nổ bắt đầu co rút một cách mất kiểm soát, vụ bạo phá mãnh liệt trước đó đã hoàn toàn phá nát thể năng lượng khe nứt mà chất ô nhiễm Tylenol triển khai tại khu vực này, đồng thời các chất ô nhiễm xung quanh cũng bị ảnh hưởng bởi sức nổ, một phần chất ô nhiễm đã tan rã, chỉ còn một số ít vẫn còn giãy giụa chạy trốn khỏi vòng xung kích của vụ nổ.
Trên bệ neo, từng chiếc cơ giáp của quân biên giới lần lượt xuất kích, cơ giáp của quân biên giới hành động có trật tự, xông ra đánh về phía khu vực bên ngoài, cùng với chiến hạm đang duy trì trạng thái bay ổn định, pháo tấn công đặc biệt trang bị trên hạm trong sóng xung kích đã nhắm vào các chất ô nhiễm đang tháo chạy ở phía xa, lấy chính thân hạm làm tuyến phòng thủ để chặn lại sự khuếch tán ra ngoài của một bộ phận chất ô nhiễm.
Cùng lúc đó, tại hội nghị mặt trận thống nhất tối cao của Tinh Minh, điểm khe nứt đại diện cho khu vực ngoại vi của khu vực ô nhiễm Laila đã phát sinh tín hiệu phản ứng năng lượng khổng lồ, tín hiệu được chiến hạm của quân biên giới đồng bộ chuyển tiếp đã truyền tới hội nghị mặt trận thống nhất, các vị lãnh đạo đều ngồi ngay ngắn nghiêm túc, ánh mắt chăm chú khóa chặt, không rời khỏi tầm nhìn.
"Báo cáo ——" Quân biên giới hô lớn: "Báo cáo đến từ tổ hành động đặc biệt biên giới Đệ Tam, thể năng lượng lốc xoáy khe nứt vốn nằm gần khu vực ô nhiễm Laila đã được tiêu diệt thành công!
Hiện tại quân đội biên giới đã tới nơi, đang tiến hành tiêu diệt số chất ô nhiễm còn sót lại."
"Theo báo cáo của Thiếu tướng Lạc, đã xác nhận toàn bộ kỹ thuật viên cơ giáp trên phi thuyền Tật Phong đều an toàn, tất cả đều bình an!"
Vừa nghe được tin này, mọi người đều mừng rỡ hiện rõ trên mặt, đúng là một tin tốt!
Vệ Trường Dương thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt khóa chặt vào những điểm khe nứt còn sót lại do chất ô nhiễm [Tylenol] hình thành, ngoài hai điểm khe nứt đã bị Thự Quang và SLY tiêu diệt, các điểm khe nứt vốn có bên trong Tinh Minh đã bị quét sạch 1 chỗ, Tinh vực Số 1 tập hợp nhiều đội mạnh tiêu diệt thêm 2 chỗ, vẫn còn 5 điểm lốc xoáy khe nứt chưa được thanh trừ.
"Vẫn chưa thể hoàn toàn thả lỏng."
Vệ Trường Dương luôn duy trì cảnh giác, "Những điểm khe nứt còn lại có thể sẽ tăng cường."
*
Ứng Trầm Lâm trong cơn xóc nảy khó khăn mở mắt ra, chứng ù tai và tối sầm trước mắt do chấn động mạnh và lực xung kích gây ra vẫn chưa hoàn toàn tan biến, trong phạm vi tầm nhìn hỗn loạn cố gắng phân biệt tình hình, đến khi nghe rõ thì đã là đủ loại tiếng thảo luận vang lên trong kênh liên lạc.
Áp lực của các cơ giáp vốn đè ép lên người cậu đã biến mất, cậu hơi khó khăn gạt tầm nhìn trước mắt ra, muốn quan sát tình hình bên ngoài, liền thấy lớp vỏ khoang điều khiển trước mặt bị người ta mở ra.
Cậu còn chưa nhìn rõ người đến, đã có một bàn tay thò vào giúp cậu quét đi những dây thần kinh cộng cảm bị tách ra xung quanh, cậu cảm nhận được tinh thần lực của Du Tố.
Du Tố một tay đỡ lấy eo Ứng Trầm Lâm, dùng sức kéo người ra khỏi khoang điều khiển.
Vừa rời khỏi khoang, thị lực của Ứng Trầm Lâm mới dần dần hồi phục, cậu thấy các kỹ thuật viên cơ giáp của Thự Quang và SLY đang vịn lan can nôn mửa, ngay cả Thích Tư Thành và Kha Lâm cũng ôm trán, dường như vẫn còn chịu ảnh hưởng của cơn xóc nảy.
"Cường độ huấn luyện của đám trẻ bây giờ không ổn lắm nhỉ."
Một giọng nam xa lạ vang lên ở gần đó, Ứng Trầm Lâm quay sang nhìn, thấy một người đàn ông mặc quân phục đứng bên cạnh Hoắc Diễm, trên mặt mang theo nụ cười, dường như đang nói gì đó.
Hoắc Diễm đỡ Lộc Khê ngồi xuống bên cạnh: "Chưa từng trải qua huấn luyện chấn động đạn năng lượng thì đều như vậy, chắc phải nghỉ một lúc lâu."
Người đàn ông nói chuyện với Hoắc Diễm, chú ý tới ánh mắt bên cạnh, nhìn về trong góc thì thấy Du Tố đang ôm một người từ khoang điều khiển bước ra, cậu nam sinh được ôm có vẻ chưa quen, sắc mặt tái nhợt.
Ánh nhìn của anh ta dừng lại trên gương mặt cậu nam sinh một lúc, cuối cùng hạ mắt xuống tay cậu, như đang phân biệt một đặc điểm nào đó, anh ta vỗ vai Hoắc Diễm: "Vậy thì tiểu Hoắc, bên này giao cho cậu nhé."
"Người thế nào?"
Người đàn ông tiến đến bên Du Tố hỏi.
Du Tố đỡ Ứng Trầm Lâm ngồi xuống bên cạnh, các bác sĩ trên chiến hạm đã tới kiểm tra tình hình của Ứng Trầm Lâm, "Em ấy từng có tiền sử bệnh về tinh thần lực."
Quân y nói: "Đã biết, Thiếu tướng Lạc đã giải thích trước đó."
Du Tố hơi nhíu mày, nghiêng đầu liền nhìn thấy người họ Lạc đang đi về phía mình.
Hai người chạm mắt nhau, Lạc Húc mở lời trước: "Ánh mắt gì đây?"
Du Tố lười nhìn anh ta: "Trên đường chậm vậy sao?"
"Anh em, anh đã tốn bao nhiêu năng lượng để cấp tốc lao tới đây?"
Lạc Húc nói: "Tôi còn bỏ cả đội của nhà tôi lại phía sau để cứu người."
Ứng Trầm Lâm đang cố làm dịu cảm giác chấn động trong não, khi cơn chóng mặt và buồn nôn dần biến mất, một đôi ủng quân đội xuất hiện trước mặt cậu, ngay sau đó có một người ngồi xổm xuống nhìn cậu.
Anh ta là quân nhân, nhưng trên người không có vẻ nghiêm nghị như quân nhân bình thường, trông rất trẻ, khiến Ứng Trầm Lâm hơi ngạc nhiên.
"Chào cậu."
Lạc Húc nói.
Ứng Trầm Lâm nhìn anh ta một lúc, mới đáp: "Chào anh."
Lạc Húc vừa ngồi xổm xuống chưa lâu thì đã bị Du Tố trực tiếp kéo đứng dậy, "Đi bận việc của mình đi."
"Quan tâm chút tới kỹ thuật viên cơ giáp thôi mà."
Lạc Húc giơ ngón cái: "Nhóc con, nổ đẹp lắm, đợt nổ này của cậu khiến mấy kỹ thuật viên sửa chữa trong chiến hạm chúng tôi đều muốn gặp cậu một lần."
"Lúc đợt nổ đầu tiên, hệ thống phòng thủ suýt nữa là chịu không nổi."
Lạc Húc nói: "Chiến hạm cũng là bút tích của các cậu phải không?
Chỉ huy trưởng Vệ nghe xong chắc phải khen mấy cậu hết lời, thật sự là một ý tưởng hay, các cậu đã giúp chúng tôi giải quyết rắc rối lớn.
Khi về tôi sẽ đề xuất trao cờ khen và biểu dương cho các cậu, đừng khách sáo."
Du Tố liếc anh ta một cái: "Còn khe nứt thì sao?"
Nhắc đến khe nứt, các kỹ thuật viên cơ giáp vẫn còn choáng váng xung quanh cũng khó nhọc ngẩng mắt nhìn, khe nứt ngoài kia thế nào chính là điểm mấu chốt bọn họ quan tâm, bọn họ vừa mất gần một nửa sinh mạng ở đây, nếu khe nứt còn tồn tại, chắc chắn họ sẽ nôn ra máu mất.
"Nếu chưa xử lý xong phải nói thật đấy."
Triệu Nhạc Kiệt đầu vẫn úp trong thùng, khó nhọc nói: "Cơ giáp của tôi còn mấy quả bom, có thể nổ thêm một lần."
"Các cậu đã nổ đủ triệt để rồi, những vấn đề tiếp theo chúng tôi đều có thể dọn dẹp."
Lạc Húc vỗ vai quân y, thấy các kỹ thuật viên cơ giáp khác dường như đang nhìn về phía mình, anh ta cũng không giấu thông tin, nhân lúc này nói hết tình hình: "Khe nứt ở đây đã được giải quyết triệt để, những chất ô nhiễm đang tháo chạy chúng tôi cũng đang xử lý, chiến hạm sẽ neo đậu ở đây một thời gian, xong việc sẽ đưa các cậu tới nơi an toàn."
"Chất ô nhiễm này rốt cuộc là thế nào?"
Hoắc Diễm hỏi: "Sau đó nó vẫn còn di chuyển."
Lâm Nghiêu nói: "Hả?
Chất ô nhiễm này còn chưa chết sao?"
"Đâu có dễ chết thế."
Lộc Khê nhỏ giọng giải thích cho cậu ta: "Trong nhiệm vụ triệu tập vẫn còn nhiều vòng nữa mà."
Thông tin về chất ô nhiễm Tylenol rất hạn chế, kho dữ liệu của quân biên giới cũng luôn được cập nhật, lần này Chronos cùng nó tấn công khiến quân biên giới trở tay không kịp, mới dẫn tới việc đồng thời xuất hiện 10 điểm khe nứt trong hai Tinh vực, mang đến vô vàn nguy cơ tiềm ẩn.
Khe nứt ở Laila và khe nứt bị chiến hạm phá hủy chỉ là hai trong số đó, bọn họ vẫn chưa tấn công được vào bản thể của chất ô nhiễm.
"Những khe nứt này là sản phẩm dị năng của nó, các cậu có thể hiểu đây là một dạng thể năng lượng đặc biệt, thông qua thể năng lượng này để xé mở không gian và thực hiện mục đích truyền tống, tương tự như nhảy chuyển."
Lạc Húc để các binh sĩ biên giới khác đi lo việc, rồi giải thích cho nhóm kỹ thuật viên cơ giáp: "Muốn giải quyết khe nứt này chỉ có một cách, đó chính là tìm được nguồn năng lượng đối kháng, bơm vào vượt quá năng lượng tối đa mà nó có thể hấp thụ, khiến thể năng lượng này nổ tung và biến mất."
Các kỹ thuật viên cơ giáp của Thự Quang và SLY đánh bậy đánh bạ dùng chiến hạm giải quyết được vấn đề đầu tiên, cộng với đạn năng lượng đặc biệt mà bọn họ tạo ra và các quả bom đặc biệt bổ sung của quân biên giới, mới miễn cưỡng giải quyết được hai khe nứt này.
"Hiện tại các chuyên gia biên giới đã nghiên cứu ra phương án giải quyết nhanh nhất, đó là khống chế bản thể của nó, triệt để phá hủy toàn bộ các khe nứt."
Lạc Húc mở màn hình ảo, đưa một phần tư liệu đặc biệt ra trước mặt các kỹ thuật viên cơ giáp, "Trước đây thực lực của Tylenol không mạnh đến vậy, lần này nó có thể gây ra ảnh hưởng lớn như thế, một mặt là vì có đủ năng lượng chống đỡ, mặt khác là do nó đang cưỡng ép mở ra."
Bản thể của Tylenol đang ở biên giới, bên đó đã có quân biên giới với tốc độ nhanh nhất chạy tới khống chế.
Những người đang ở bên trong Tinh Minh hiện tại cần giải quyết vấn đề là xử lý các thông đạo khe nứt này, hoàn toàn cắt đứt khả năng chất ô nhiễm xâm nhập vào trong, như vậy mới có thể giảm thiểu tổn thất đối với Tinh Minh.
"Cưỡng ép mở ra, tức là nếu 10 khe nứt này bị phá hủy hoàn toàn, sẽ gây thương tổn không thể đảo ngược cho bản thể của Tylenol."
Lạc Húc nói rõ kế hoạch của quân biên giới, "Chúng ta phải giải quyết khe nứt trước, quân đội biên giới mới có thể triệt để giết chất ô nhiễm này."
Nhóm kỹ thuật viên cơ giáp sau khi nghe Lạc Húc giải thích, đều đã hiểu rõ phương hướng hành động tiếp theo.
"Vậy có phải chỉ cần tiếp tục cho nổ là được đúng không?"
Alice nói: "Dùng vũ khí hạng nặng mà nổ."
Lâm Nghiêu: "Năng lượng của quân đội biên giới đủ chứ?
Chúng ta cứ nổ liên tục là xong."
Vừa nghe đến tiếp tục nổ, ánh mắt của quân y và kỹ thuật viên sửa chữa của chiến hạm ở bên cạnh lập tức quét về phía đám phần tử bạo phá này, còn nổ nữa?!
"Các cậu đúng là quá liều lĩnh rồi, may mà hai khe nứt này đều không ở gần cơ sở quan trọng nào."
Kỹ thuật viên sửa chữa chiến hạm chỉ vào một vết nứt nào đó trên chiến hạm của quân biên giới, nói: "Các cậu có biết sóng xung kích do vụ nổ vừa rồi mạnh đến mức nào không?
Chưa nói đến tiêu hao năng lượng, loại xung kích này có thể trực tiếp phá hủy toàn bộ các công trình của Tinh Minh trong không gian, hai khe nứt các cậu đánh đều ở vị trí khá xa, không gây tổn thất nghiêm trọng, nhưng nếu ở sâu bên trong thì chưa chắc đâu."
Chậm thêm một bước nữa, quân biên giới bọn họ có khi đã phải vớt phi thuyền bị giải thể ngoài không gian rồi, hoặc thảm hơn nữa là vớt những cơ giáp bị tổn hại nặng.
"Rốt cuộc các cậu lấy đâu ra nhiều năng lượng như vậy!?"
Kỹ thuật viên sửa chữa chiến hạm nói.
Các kỹ thuật viên cơ giáp của Thự Quang và SLY đều im lặng, những quân nhân biên giới biết chuyện ho khan một tiếng, nhanh chóng lướt qua đề tài này.
"Không phải là vấn đề có nổ hay không, mà là những khe nứt tiếp theo sẽ không dễ giải quyết như hai cái này nữa."
Khi Lạc Húc nói đến đây, thần sắc hơi trầm xuống, đưa ra bản đồ giám sát khe nứt mới nhất.
Ứng Trầm Lâm nhìn vào bản đồ năng lượng mới nhất, từ các biểu đồ năng lượng có thể thấy, trên bản đồ giám sát hiện chỉ còn lại 5 khe nứt, nhưng mỗi khe nứt mở rộng ra ngoài đều lớn hơn ban đầu, vượt xa hai khe nứt mà bọn họ đã giải quyết.
"Có vẻ bên Tylenol biết chúng ta đang xử lý khe nứt, nó không còn khả năng mở rộng lại các khe nứt nữa, nên đang điều khiển những khe nứt chưa bị tiêu diệt."
Lạc Húc chỉ vào hai điểm trên bản đồ, "Thông tin mới nhận được, hai khe nứt này có tốc độ mở rộng nhanh nhất, mà đặc điểm chính của chúng nó là hướng di chuyển đều nhắm vào các hành tinh năng lượng và hành tinh cư trú bên trong Tinh Minh."
Nhìn thấy tình hình này, nét mặt các kỹ thuật viên cơ giáp thoáng giật mình, chất ô nhiễm Tylenol này mạnh như vậy sao?
Vậy mức độ khó khăn khi xử lý liệu sẽ tăng lên thẳng đứng sao?
"Hãy trân trọng thời gian nghỉ ngơi của các cậu đi, những người trẻ."
Lạc Húc nói: "Vấn đề chúng ta sắp phải đối mặt không đơn giản như vậy đâu."
Ứng Trầm Lâm lặng lẽ suy nghĩ, hai khe nứt mà họ đã giải quyết đều ở vị trí khá xa các hành tinh quan trọng của Tinh Minh, nhưng cậu nhớ nhiệm vụ triệu tập còn lại vài khe nứt đều gần các hành tinh bên trong Tinh Minh.
Nếu tấn công cự ly gần, vụ nổ có thể trực tiếp phá hủy một phần công trình của Tinh Minh.
Dùng bạo phá cưỡng ép như vậy, không thể giải quyết được nhiều vấn đề.
Cậu cố gắng lấy lại bình tĩnh, nói lời cảm ơn với quân y bên cạnh.
Quân y đi lo người tiếp theo, bên ngoài chiến hạm dường như còn có những âm thanh khác, quân đội biên giới trên chiến hạm neo đậu ở đây khá ít, chắc đều ra ngoài để dọn dẹp số chất ô nhiễm còn lại.
Lạc Húc nói xong vấn đề với họ, nhận vài thông tin khẩn cấp, rồi đi ra ngoài trước.
Ứng Trầm Lâm nhìn sang những người khác, thấy mọi người chỉ bị thương nhẹ ngoài da thì mới yên tâm, "Hiện tại chúng ta cũng không thể chiến đấu nữa."
Hao tổn của cơ giáp đã vượt quá 55%, nếu bây giờ bị thương mà còn điều khiển cơ giáp, sẽ chỉ gây thêm rắc rối cho quân đội biên giới.
Nghe các kỹ thuật viên cơ giáp khác hỏi han, một binh sĩ biên giới nói: "Khi chúng tôi tới đã nhận được tin, căn cứ của các cậu đã đưa những cơ giáp chủ lực thường dùng của các cậu tới rồi, thiếu tướng bảo bọn họ chuyển cơ giáp đến điểm tập kết tiếp theo, đợi bên này giải quyết xong vấn đề, chúng ta sẽ tiến về Tinh hệ Orc, các cậu tranh thủ thời gian này nghỉ ngơi đi, phía sau còn có trận đánh ác liệt."
Ứng Trầm Lâm đi sang kiểm tra tình trạng các cơ giáp bị hư hại, xác nhận vũ khí chưa bị tổn hại hoàn toàn, sau đó vẫn có thể tiếp tục thay thế sử dụng.
Chiến hạm Thự Quang cũng đã được hộ tống tới vị trí an toàn, những vấn đề khác cậu không cần phải lo lắng.
Khi kiểm kê số đạn năng lượng còn lại của cơ giáp, các kỹ thuật viên sửa chữa trên chiến hạm suýt nữa thì hoảng sợ, chỉ sợ những viên đạn năng lượng giản đơn này sẽ trực tiếp nổ ngay bên trong chiến hạm.
"Các cậu cứ thế nhét năng lượng vào rồi đi nổ à?"
Kỹ thuật viên sửa chữa chiến hạm như thể vừa nhìn thấy hành động không muốn sống nữa.
"Bắn cái này đi xa lắm, pháo binh bắn một phát, vèo một cái là bùm!"
Lâm Nghiêu đứng bên cạnh nhìn, thấy bọn họ từ khoang lưu trữ vớt bom của mình ra còn có chút luyến tiếc, "Có thể để lại cho bọn tôi chút không?"
Khóe miệng kỹ thuật viên sửa chữa giật giật: "
Sau này chiến đấu sẽ phát cho các cậu đạn pháo đặc biệt, mấy thứ này đừng dùng nữa!"
Anh ta thu hết những thứ đó đi, nhưng trong lúc thu hồi vẫn cẩn thận quan sát cách đóng gói của các viên đạn năng lượng đặc chế, rất có kỹ thuật, nhìn qua là kiểu làm của một kỹ thuật viên sửa chữa am hiểu máy móc mới dùng.
Nghĩ tới đây, anh ta lại không nhịn được liếc nhìn cậu thanh niên đang kiểm tra cơ giáp kia.
Trông mặt mũi thanh tú thế này, sao khi chơi mấy thứ đạn năng lượng này lại ra tay quyết đoán đến vậy?
Mấu chốt là đám kỹ thuật viên cơ giáp của Liên Minh Cơ Giáp còn đều nghe theo cậu ta.
"Tiếc thật, nếu thời gian dư dả hơn một chút, biết đâu còn vớt được ít tinh thể dị năng."
Quý Thanh Phong nghĩ đến việc mình mất luôn cơ giáp người yêu cũ, cuối cùng chỉ kiếm được chút lợi, nhìn đống mảnh xác trôi lềnh bềnh đầy ngoài không gian, có cảm giác như tiền đang bay qua trước mắt.
Binh sĩ biên giới bên cạnh nghe những người này bàn tán, vẻ mặt nghiêm túc suýt nữa thì không giữ nổi.
Những người khác sau khi nghỉ ngơi hơn một giờ cơ bản đã hồi phục, đều chen chúc bên cửa sổ quan sát trận chiến của các kỹ thuật viên cơ giáp biên giới ở phía xa.
Những người này dường như rất thành thạo trong việc tác chiến với loại chất ô nhiễm như thế, phương thức hành động rất giống với những ghi chép mà Ứng Trầm Lâm từng thấy trong cuốn sổ tay do cha cậu là Ứng Lăng Phong để lại, đó là phương thức tác chiến của hệ thống quân biên giới.
Ứng Trầm Lâm kiểm tra xong bản thân, ánh mắt quét sang phía các kỹ thuật viên cơ giáp KID, phát hiện Quý Thanh Phong và Triệu Nhạc Kiệt đang nhìn ra ngoài cửa sổ quan sát động tĩnh của quân biên giới, Hoắc Diễm và Lộc Khê thì đang nói chuyện với quân biên giới, nhưng lại không thấy bóng dáng của Du Tố.
Cậu chần chừ một thoáng, Du Tố đi đâu rồi?
Hành lang trên chiến hạm khá yên tĩnh, trên con tàu rộng rãi chỉ có tiếng nói của Lạc Húc, anh ta vừa kết thúc liên lạc với Tổng chỉ huy Vệ Trường Dương, rồi nhìn thấy người đã đứng đó từ trước.
"Hành vi này của cậu, nếu ở trong quân biên giới, sẽ bị phạt chết mất."
Lạc Húc cất bộ liên lạc, nhìn về phía Du Tố: "Nói đi, nghe lén được bao nhiêu?"
Du Tố giọng hơi lạnh lùng: "Không nghe được gì."
"Tôi tin cậu cái quỷ ấy, tôi bị cậu hại bao nhiêu lần rồi."
Lạc Húc gãi đầu, bất lực nhìn Du Tố: "Tính cách của cậu sao khác hồi nhỏ nhiều vậy, vẫn là cậu hồi nhỏ đáng yêu, lúc tham gia diễn tập quân sự lúc đó đâu có như bây giờ, giờ thì xấu đi rồi, đúng là xấu đi thật."
"Anh không phải bị điều sang bên Lâm Dị rồi sao?"
Du Tố hỏi thẳng.
Nghe Du Tố nhắc đến Lâm Dị, sắc mặt Lạc Húc khựng lại một chút, rồi nói: "Bố cậu —— nói nhầm, Trung tướng Lâm đã ra tiền tuyến, tôi vốn được Chỉ huy trưởng Vệ Trường Dương phân công ở bên cạnh ông ấy, sau đó đi Thự Quang đón Khâu lão tiên sinh, lúc trở về thì ông ấy đã dẫn quân đi tiền tuyến tại Tinh vực Số 1 rồi."
"Lần này, tổng quân ở Tinh vực Số 1 do ông ấy chỉ huy."
Lạc Húc tiếp tục: "Cụ thể tôi không tiện nói, chỉ có thể nói trong việc này thái độ của ông ấy rất kiên quyết, chuyện của cấp trên tôi không tiện bàn nhiều, nhưng thông tin cần thiết tôi đã cung cấp đầy đủ cho cậu rồi."
"Anh không nên đến đây."
Du Tố vốn nghĩ đến sẽ là một đơn vị của quân đội biên giới Đệ Tam, nhưng không ngờ người dẫn đội lại là Lạc Húc, người này lẽ ra phải ở tiền tuyến biên giới, chứ không phải ở nơi này.
Anh ta không khách sáo, trực tiếp nói: "Một thiếu tướng, được cử đến đây, không chỉ là để cứu viện."
Lạc Húc nhún vai: "Trung tướng Lâm bảo tôi đến bảo vệ cậu?"
"Anh nghĩ tôi tin sao?"
Du Tố đáp.
"Không qua mắt được cậu nhỉ."
Lạc Húc nhíu mày, "Thôi, chuyện này cậu biết cũng tốt thôi."
Ánh mắt quét qua hành lang, cách đó không xa có hai người đang đứng ven hành lang.
Lạc Húc đứng đó, quay lưng về phía Du Tố, cách nhau một khoảng, trông Lạc Húc có vẻ lớn tuổi hơn Du Tố vài tuổi, nhưng cách bọn họ tương tác không giống bậc trưởng bối với hậu bối, mà giống bạn đồng trang lứa hơn.
Ứng Trầm Lâm vừa đi tới cửa hành lang thì dừng bước, nét mặt hơi sửng sốt, tự nhiên giảm tốc độ đi.
Nhận thấy hai người đang nói chuyện, cậu định quay người đi, thì bất ngờ nghe thấy âm thanh từ phía không xa truyền đến ——
"Du Tố."
Lạc Húc nhìn Du Tố, trực tiếp hỏi: "Kỹ thuật viên cơ giáp bên cạnh cậu kia, tên là Ứng Trầm Lâm phải không?"
--- Wattpad @_Tradaocamxa ---
Trùi uiii cái mùa cưới chít tịt, mấy hôm sốp đi ăn cưới mệt gần chết, nay mới có sức lên chương cho mọi người nè T^T
Chương này tác giả để Lạc Húc đến từ Tinh vực Đệ Nhị mà chương sau lại ghi Đệ Tam, nên sốp sửa lại chương này thành Tinh vực Đệ Tam hết nhé.