Khác [ĐM/HOÀN] Thiên tài duy tu sư (Phần 2)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Đm/Hoàn] Thiên Tài Duy Tu Sư (Phần 2)
Chương 425: Về sau (Xong)


Khương Du khi đặt chân đến sao Thiên Lang, tâm trạng vẫn rất lâu không thể bình tĩnh lại.

Không lâu trước đó, căn cứ cơ giáp đoàn chiến số một Thự Quang - căn cứ KID - đã tung ra tin tức sẽ mở phân bộ đơn binh, tin này vừa truyền ra liền gây chấn động khắp Tinh vực Số 1.

Căn cứ cơ giáp KID hiện tại có thành tích đoàn chiến đứng top 1 của Tinh Minh, danh tiếng suốt những năm qua đã vang khắp toàn Tinh Minh.

Vô số kỹ thuật viên cơ giáp đoàn chiến muốn gia nhập căn cứ KID đều tìm không ra đường, mãi đến hai năm trước, khi căn cứ KID lần đầu tuyển người và thành lập đội hai, mới dần dần tiếp nhận thêm nguồn máu mới.

Khương Du là kỹ thuật viên cơ giáp đơn binh, không theo dõi nhiều các giải đấu đoàn chiến, nhưng các trận đấu của KID thì năm nào cậu ta cũng xem.

Là một căn cứ khởi nghiệp từ con số không, từ việc ban quản lý bỏ trốn cách đây năm năm khiến căn cứ suýt phá sản, đến khi giành ba lần liên tiếp quán quân đoàn chiến tại giải Tinh Minh, một bước đưa đoàn chiến Thự Quang lên cấp độ Tinh Minh.

Có thể đạt được mức độ như vậy, ngoài việc các kỹ thuật viên cơ giáp đạt được thành tích xuất sắc, còn không thể tách rời công tác vận hành của chính căn cứ cơ giáp KID.

Vì thế, khi căn cứ KID tuyên bố tuyển kỹ thuật viên cơ giáp đơn binh mới, cậu ta không hề do dự nộp đơn đăng ký.

Nhiều người không hiểu lựa chọn của Khương Du.

Ông chủ cũ của cậu ta vốn là căn cứ đơn binh top đầu của Thự Quang, từ bỏ hợp đồng hiện tại để chạy sang một căn cứ chuyên đoàn chiến, không nghi ngờ gì là từ bỏ nỗ lực của mấy năm trời.

Nhưng Khương Du tự biết rõ, thành tích của cậu ta nhìn bề ngoài tưởng như luôn ổn định ở vị trí cao, nhưng thực chất đã rơi vào giai đoạn bế tắc, mãi giậm chân tại chỗ.

Những năm gần đây cậu ta đã xem không ít trận đấu của Sink.

Năm đầu tiên thi đấu, Sink chuyển sang làm kỹ thuật viên cơ giáp y tế, nhưng về sau lại ngày càng nhiều trận đấu, lối đánh của cậu trở nên tự do hơn, phối hợp cùng các kỹ thuật viên cơ giáp của KID triển khai nhiều chiến thuật đặc biệt.

Cậu từng chơi lối y tế ẩn nấp, từng chơi y tế kiểu tăng thiết giáp, kéo theo đó là lối đánh của mấy kỹ thuật viên cơ giáp chủ lực của KID cũng biến hóa khôn lường.

Phong cách đánh có độ tự do cao này đã tiến hành một cuộc cải tổ lớn đối với môi trường thi đấu đoàn chiến, khiến cục diện chung dẫn đến sự cạnh tranh nội bộ gay gắt của cơ giáp đoàn chiến, từ đó sản sinh ra rất nhiều lối đánh mới mẻ.

Ngược lại là cơ giáp đơn binh, rõ ràng là loại cơ giáp có mức độ tự do cao nhất, lại giống như bị gò bó trong một môi trường cố định.

Căn cứ KID nằm gần hẻm núi lớn của sao Thiên Lang, diện tích chiếm đất vô cùng rộng lớn.

Khi xe bay đến trước cổng, phóng mắt nhìn ra đã thấy cả một quần thể kiến trúc căn cứ mênh mông.

Cổng lớn bên ngoài căn cứ trông đặc biệt mới, cậu ta từng nghe trên mạng nói căn cứ KID rất keo kiệt, nhưng khi thật sự đến nơi này lại cảm thấy KID dường như rất chịu chi.

Biểu tượng căn cứ KID được dựng lên trông như làm từ vật liệu đắt tiền, mang theo một cảm giác rất đặc biệt.

Xe bay vừa hạ xuống, Khương Du đã nhìn thấy từ xa một người đàn ông ăn mặc rất thoải mái, dép lê với quần đùi rộng thùng thình, tay còn xách theo một túi đồ, vừa thấy Khương Du liền giơ tay vẫy vẫy về phía cậu ta.

Nếu không phải đã từng xem ảnh của huấn luyện viên trưởng Giang Tư Miểu nổi tiếng của KID trên Tinh Võng, suýt nữa thì không nhận ra người trước mắt này chính là vị huấn luyện viên Giang được mệnh danh là "ngồi ở khu nghỉ ngơi bất động như núi".

"Khương Du phải không?"

Giang Tư Miểu hỏi.

Khương Du hơi cúi đầu, liếc thấy đôi dép lê dưới chân Giang Tư Miểu, "Chào ngài."

Giang Tư Miểu có ấn tượng đặc biệt sâu với chàng trai trẻ tên Khương Du này.

Trong bản đơn xin gia nhập dài 5000 chữ, có tới 2000 chữ là ca ngợi Sink, 3000 chữ còn lại là trình bày mục đích muốn đến KID để tham gia nội quyển.

Đã từng thấy người trong đơn xin việc khoe thành tích tự tâng bốc bản thân, chứ chưa từng thấy ai vừa tâng bốc thần tượng trong đơn xin việc, lại còn muốn đến căn cứ đoàn chiến để nội quyển (*).

(*)Nội quyển: là một thuật ngữ tiếng Trung chỉ sự cạnh tranh khốc liệt, vô nghĩa và "cuộn mình vào trong" trong nội bộ một hệ thống, khiến mọi người nỗ lực hơn nhưng không tạo ra giá trị mới hay phát triển thực sự, mà chỉ làm tăng áp lực và tiêu hao sức lực

"Khương Du đúng không, đơn xin và hồ sơ của cậu đã được thông qua rồi, đợi khi cửa sổ mở là có thể chuyển hồ sơ sang đây."

Giang Tư Miểu nói: "Tôi dẫn cậu làm quen với căn cứ, tiện thể đưa cậu đi nhận chỗ ở.

Căn cứ của bọn tôi hơi cũ nát một chút, cậu đừng để ý."

"Không đâu, chỗ các anh rất tốt."

Khương Du vừa mới nhìn cổng chính, xây còn tốt hơn cả căn cứ cũ của cậu ta một chút.

Thấy ánh mắt Khương Du dừng lại ở biểu tượng trên cổng lớn, Giang Tư Miểu vừa định nói chuyện, giây tiếp theo bỗng vang lên một tiếng nổ ầm ầm cực lớn.

Hắn lập tức ý thức được điều gì đó, nhanh tay lẹ mắt kéo Khương Du, mạnh mẽ giật người về phía sau.

Khương Du chỉ nghe thấy một tiếng vang chấn động, cổng chính vốn tráng lệ của căn cứ KID bị một chiếc móc khóa khổng lồ nào đó nện trúng chính diện, mảnh vỡ cùng các khối tường cơ khí ầm ầm rơi xuống ngay trước mặt hai người.

Người đàn ông đang lái xe vận chuyển thò đầu ra khỏi cửa sổ, cánh tay cơ bắp cuồn cuộn, nhìn là biết không dễ chọc: "Xin lỗi nhé lão Giang, tôi đang dẫn người mới luyện tập, còn chưa quen tay lắm."

Giang Tư Miểu: "Mấy lần rồi hả!

Tiền sửa cửa đều ghi vào sổ của anh hết!"

Gã cơ bắp vung tay: "Cứ ghi đi."

"Đó là đội trưởng đội vận chuyển vật tư của cửa hàng trực tuyến bên chúng tôi, xuất ngũ từ biên giới, đang dẫn người mới.

Mấy ngày này cậu ra vào nhớ đi cửa chính cẩn thận chút, đừng để bị đập trúng."

Giang Tư Miểu thấy Khương Du bị bụi bặm làm cho đầy mặt tro xám, liền thân thiện đưa cho cậu ta giấy lau: "À, lần sau cậu không cần mặc vest trang trọng thế đâu, trong căn cứ thoải mái là được, mặc sao cũng được."

Khương Du bỗng nhiên hiểu ra vì sao cánh cổng này lại mới như vậy.

Cậu ta vẫn còn sợ hãi né cổng lớn đi vào trong, mới đi được vài bước thì đã thấy một thứ màu cam vàng từ trước mắt bay vụt qua.

Một con gà vừa chạy vừa phun nước ra ngoài, vẩy tung tóe khắp mặt đất.

Không xa phía trước, những công trình mang phong cách thôn dã khác biệt hẳn với các kiến trúc công nghệ hiện đại xung quanh.

Chéo phía trước là một khoảnh ruộng được khai khẩn, rau xanh trong ruộng tươi tốt um tùm, bên cạnh còn có mấy con gà chạy tới chạy lui.

Trong sân nhỏ tràn ngập không khí nhà nông, một chiếc bàn trà được đặt ở đó, ba ông lão mặc đồ sửa chữa ngồi uống trà, vừa cười nói vừa đánh cờ.

"Khâu lão, con gà tưới nước của ông lại chạy ra ngoài rồi."

Giang Tư Miểu bế con gà con chạy đến trước mặt Khương Du lên, rất quen tay ném trả lại.

"Vất vả cho cậu rồi Tiểu Giang, uống trà không?"

Khâu lão lớn tiếng gọi.

Giang Tư Miểu: "Dẫn kỹ thuật viên cơ giáp mới đi làm quen địa bàn, để tối."

Khương Du lập tức nhận ra ông lão đang ngồi trong sân kia, đó là cố vấn của quân biên giới Thự Quang, từng chỉ đạo tác chiến ở tiền tuyến Hố Đen.

Ở bên cạnh nữa, dường như từng thấy trong các bản tin về biên giới trước đây, hình như là một giáo sư già.

Vị lão tiên sinh còn lại là kỹ thuật viên sửa chữa đi theo đội của KID ngày trước, hiện nay là người tiên phong trong cải tiến kỹ thuật linh kiện của Thự Quang.

"Khâu lão là chuyên gia nghiên cứu chất ô nhiễm của quân biên giới trước đây, giờ đã nghỉ hưu và ở chỗ chúng tôi làm cố vấn vũ khí."

Giang Tư Miểu giới thiệu: "Đây là tiểu viện của Khâu lão, bình thường ông ấy thích tụ tập với mấy ông già trong căn cứ uống trà.

Lúc ông ấy không có ở đây thì cậu tuyệt đối đừng lại gần, trong sân ông ấy nuôi rất nhiều động vật cơ khí, có chó, sẽ cắn người."

Chuyện này nói ra thì dài.

Hai năm trước Khâu lão nghỉ hưu, mang theo hành lý cùng hai cận vệ chạy thẳng đến căn cứ KID, nói thế nào cũng không chịu đi, nhất quyết đòi ở đây dưỡng già nghỉ hưu.

Một chuyên gia chất ô nhiễm hàng đầu đến đây dưỡng già, Thẩm Tinh Đường dĩ nhiên không có khả năng từ chối, nhưng có người thứ nhất thì sẽ có người thứ hai.

Khâu lão có quan hệ rộng, mỗi ngày rảnh rỗi lại chia sẻ sinh hoạt sau khi nghỉ hưu trên nền tảng mạng xã hội, có lẽ trong vòng tròn mấy ông già của họ quảng bá quá đà.

Chỉ trong hai năm này, số giáo sư, chuyên gia lớn tuổi được căn cứ KID mời về lại đã có không ít người, tất cả đều nghỉ hưu ở đây dưỡng già, mấy khu sân nhà nông cũng đã được tu sửa lại mấy lần.

Hiện tại KID không thiếu gì khác, chỉ riêng trong căn cứ đã có một nửa nhân viên đều là quân biên giới đã xuất ngũ.

Khương Du vừa rời ánh mắt khỏi tiểu viện nhà nông kia, liền nhìn thấy tòa nhà bên cạnh.

Tòa kiến trúc đó mang phong cách xây dựng của Tinh vực Đệ Ngũ, tràn ngập cảm giác công nghệ tương lai, giống hệt phong cách của các tòa nhà phòng thí nghiệm nghiên cứu ở trung tâm Tinh hệ.

"Tòa nhà đối diện là phòng sưu tập của Sư tiên sinh, bình thường đều khóa kín, khi nào Sư tiên sinh trở về thì sẽ ở bên đó."

Giang Tư Miểu tiếp tục giới thiệu, "Sư Thanh Ninh tiên sinh là chuyên gia giám định tinh thể dị năng được căn cứ mời về, những phôi tinh thể dị năng mà căn cứ không kiểm tra ra đều sẽ giao cho anh ấy thẩm định.

Công việc chính của anh ấy là phó viện trưởng Viện Nghiên cứu số hai của Tinh vực Đệ Ngũ, mỗi tháng chỉ đến đây vài ngày."

Không chỉ có vậy, xung quanh còn là những tòa kiến trúc đủ màu sắc.

Nhìn từ bên ngoài vẫn là kiến trúc căn cứ bình thường, nhưng một khi vào bên trong thì nào là ruộng rau, sân nhà nông, phòng sưu tập, trạm y tế nhỏ...

đủ loại phong cách chồng chéo lên nhau, trên đường còn có chó cơ khí và gà chạy loạn khắp nơi.

"Những cái đó là..."

Khương Du nghẹn mãi mới thốt ra được.

"Mấy thứ này à, đều là công trình mở rộng."

Giang Tư Miểu nói: "Cơ bản là do nhân viên trong căn cứ và người nhà của họ tự xây.

Cậu muốn xây cũng được, bọn tôi rất tự do, tiền trả đủ, bà chủ nói xây thế nào cũng được."

Giang Tư Miểu tiếp tục giới thiệu cho Khương Du, đi một vòng quanh.

Nào là khu du lịch nông gia, cửa hàng trực tuyến, phòng sưu tập... nhìn vào sâu bên trong dường như còn có người xây cả biệt thự cỡ lớn.

Cái gì cũng có, dường như chỉ thiếu mỗi... căn cứ KID.

Khi đi đến tòa nhà chính của căn cứ, Khương Du đã có chút hoang mang, bộ vest trên người cũng bẩn gần hết.

Giang Tư Miểu tốt bụng đưa cho cậu ta một đôi dép lê mới.

Vừa đến gần tòa nhà chính, bên ngoài đã có một người đàn ông mặc đồng phục bảo vệ đứng đó, thấy Giang Tư Miểu liền tiện tay ném sang một tấm thẻ công tác, là giấy thông hành do bộ phận an ninh cấp.

Giang Tư Miểu: "Đây là đội trưởng đội bảo vệ của căn cứ, trước đây làm đơn binh đột kích.

Lúc cậu xuống tập luyện rảnh rỗi, có thể tìm anh ta luyện tay."

Khương Du nhỏ giọng hỏi: "Bây giờ an ninh chẳng phải đều do robot đảm nhiệm sao..."

Giang Tư Miểu: "Không còn cách nào khác, vị trí trong căn cứ của bọn tôi chỉ có bấy nhiêu, người đến ứng tuyển lại quá đông.

Đến cả bảo vệ với lao công cũng có người tranh."

Quan trọng nhất là những người này không thiếu tiền, đến đây chỉ mong yên tĩnh.

Quy mô KID không lớn, đến sớm nhận việc còn có thể treo danh dưới căn cứ KID để kiếm một suất kỹ thuật viên cơ giáp chuyên nghiệp, thế là người tới lại càng đông.

Khương Du: "???"

Chờ đến khi nhìn thấy khu rèn luyện thể lực trong tòa nhà chính, Khương Du mới thấy được cảnh tượng mà một căn cứ cơ giáp bình thường nên có.

Cậu ta thấy một nhóm kỹ thuật viên cơ giáp đang hối hả tập luyện, mồ hôi đầm đìa, những khẩu hiệu "rửa nhục" vang lên liên tiếp trong phòng tập.

Khương Du nhớ là giải đấu đoàn chiến vừa mới kết thúc không lâu, vậy mà đám kỹ thuật viên cơ giáp này lại không nghỉ phép, sau thi đấu vẫn tiếp tục cuốn vào luyện tập kiểu nội quyển.

Tinh thần phấn đấu như vậy, Khương Du chưa từng thấy ở căn cứ cơ giáp trước đây của mình.

"Huấn luyện viên Giang, lát nữa tôi muốn tập luyện trước."

Khương Du nói.

Giang Tư Miểu "à" một tiếng: "Tốt nhất là cậu đừng gia nhập bọn họ, họ không tập cơ giáp đâu."

Khương Du nghiêm túc đáp: "Không sao, tôi có thể phối hợp với việc điều chỉnh kế hoạch huấn luyện ban đầu theo huấn luyện của căn cứ."

Giang Tư Miểu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Khương Du, muốn nói lại thôi, liếc mắt thấy người luyện tập hăng hái nhất trong đám kỹ thuật viên cơ giáp là Quý Thanh Phong, bên cạnh là huấn luyện viên tạm thời của hắn, Lâm Nghiêu, "Bọn họ đang chuẩn bị cho đợt đặc huấn ở võ quán vào nửa cuối tháng."

Vài năm trước, võ đài hẹn đấu của võ quán nhà họ Lâm gần như đã trở thành tiết mục cố định trong kỳ nghỉ giữa mùa giải.

Năm nào võ quán cũng tổ chức, năm nào kỹ thuật viên cơ giáp cũng tham gia, KID bọn họ cũng không thiệt, trong đội có người biết tính toán, số tinh thể dị năng kiếm được chỉ có nhiều chứ không ít.

Chỉ là Quý Thanh Phong từ sau lần mấy năm trước bị đánh đến mức phải đưa đi cấp cứu ở võ quán thì vẫn luôn không phục, nhưng mỗi năm, lần nào đi cũng đều thua trận rồi lại bị đánh.

Hai năm nay số lượng kỹ thuật viên cơ giáp của KID tăng lên, những kỹ thuật viên cơ giáp mới vào căn cứ chưa rõ tình hình, lần đầu đi võ quán đặc huấn đều bị kỹ thuật viên cơ giáp của căn cứ khác đánh cho một trận.

Đặc biệt là khi bọn họ đứng ra che chắn cho Quý Thanh Phong thì còn bị đánh thảm hơn.

Lần này còn chưa đi võ quán, đã phải tập luyện trước, chuẩn bị trả lại toàn bộ những trận đòn đã ăn năm ngoái.

Những người không bị đánh thì cơ bản không tăng cường huấn luyện, chỉ có bị đánh rồi, mới đến đây đặc huấn.

"Đợi cậu đi võ quán rồi, tham gia cùng bọn họ cũng chưa muộn."

Giang Tư Miểu nói: "Tôi dẫn cậu đi tham quan xong trước đã."

Khương Du tràn đầy mong đợi đối với võ quán còn chưa biết kia.

Trên đường đến phòng sửa chữa, Giang Tư Miểu vẫn luôn đảm nhiệm vai trò hướng dẫn, nhận được một cuộc liên lạc: "Tuần trước anh ta vừa xin nghỉ phép, mấy ngày nay bên Tật Phong cũng chẳng có việc gì, lô vật liệu tuần trước tôi còn tính cho anh ta giá kênh nội bộ rồi, yên tâm đi, cậu cứ nói tuần này có hàng mới lên kệ, chắc chắn anh ta sẽ không nghỉ việc."

"Tiểu Khương, cậu cứ đi tham quan trước nhé."

Giang Tư Miểu nói: "Bên cửa hàng online của bọn tôi có người đòi nghỉ việc, tôi qua xem thử.

Có việc gì thì gọi liên lạc cho tôi."

Khương Du đáp một tiếng được, nhưng trong lòng vẫn có chút nghi hoặc.

Căn cứ đoàn chiến Tật Phong có quan hệ rất tốt với KID, khi tìm hiểu về KID, Khương Du cũng tiện thể tìm hiểu sơ qua những căn cứ thân thiết với KID, chỉ là cậu ta dường như chưa từng nghe nói Tật Phong có hợp tác làm ăn gì với KID.

Khương Du đi một mình khá lâu, bất chợt đi tới khu sửa chữa.

Khu sửa chữa là một hành lang, hệ thống nhận diện thẻ thông hành trên người cậu ta, rất nhanh đã mở cửa.

Cậu ta tò mò bước vào trong, liền nhìn thấy một khu đỗ cơ giáp vô cùng rộng rãi.

Ngay phía trước là mấy chiếc cơ giáp chủ lực mà KID dùng để thi đấu đoàn chiến, còn chiếc ở ngoài cùng bên trái thì cậu ta quen thuộc vô cùng, chính là chiếc cơ giáp mà cậu ta đã xem không biết bao nhiêu lần qua băng ghi hình thi đấu.

Khương Du dừng bước, cách tấm kính xuyên thấu, nhìn chiếc cơ giáp bên trong.

Đúng vào lúc này, phía sau cậu ta bỗng vang lên một giọng nói.

"Xin chào, cậu là Khương Du phải không?"

Khương Du nghe thấy giọng nói thì quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ sửa chữa.

Khi nhìn thấy người đó, Khương Du lập tức nhớ lại nhiều năm trước ở trạm cơ sở Khâu Tân, lần đầu hai người gặp nhau, anh ta cũng mặc bộ đồ sửa chữa như vậy.

"Sink......"

Khương Du đã tưởng tượng rất nhiều lần về cuộc gặp lại, thậm chí còn chuẩn bị sẵn lời nói trong đầu, nhưng không ngờ lại gặp nhau đột ngột như vậy, "Chào anh Sink, tôi là Khương Du, tôi đã xem anh thi đấu rất lâu rồi, tôi vẫn luôn muốn được làm quen với anh."

"Tôi biết cậu, chúng ta đã gặp nhau ở Khâu Tân."

Ứng Trầm Lâm thấy người mặc vest bước vào căn cứ thì có hơi tò mò, chỉ là bộ vest của người này giờ trông đã không còn ra hình dạng, giày cũng đã thay, đổi thành một đôi dép của căn cứ KID.

"Tôi đã xem thi đấu của cậu, Tam Thủy nói cậu đến làm việc tại căn cứ chúng tôi."

Ứng Trầm Lâm nhìn cậu ta, "Đúng lúc tôi đang muốn tìm cậu, dữ liệu cơ giáp của cậu có tiện cho tôi không?"

Khương Du sửng sốt một chút, chợt hiểu ra điều gì đó: "Được sao?"

"Đương nhiên, cậu là kỹ thuật viên cơ giáp mới của căn cứ chúng tôi."

Ứng Trầm Lâm đưa cho cậu ta một bảng chương trình, "Có dữ liệu cơ giáp của cậu, kỹ thuật viên sửa chữa của căn cứ mới có cách điều chỉnh dữ liệu cho cậu."

Khương Du không ngờ vừa tới căn cứ đã gặp được Sink, lại còn có thể để Sink giúp điều chỉnh dữ liệu cơ giáp cho mình, cậu ta có hơi lúng túng, mất một lúc mới nhập xong toàn bộ dữ liệu.

Sau khi nhập xong, Sink liền ghi dữ liệu của cậu ta vào cơ sở dữ liệu của căn cứ, tiện thể hỏi cậu ta vài câu, tất cả đều liên quan đến đơn binh.

Khương Du ở chỗ làm cũ cũng từng gặp kỹ thuật viên sửa chữa xin dữ liệu cơ giáp, chỉ là những người đó chưa bao giờ hỏi cậu ta về chi tiết thao tác.

Khi Khương Du đứng bên cạnh chờ đợi, cậu ta bỗng nhìn thấy một người đàn ông đứng ngoài phòng sửa chữa.

Đó là kỹ thuật viên cơ giáp pháo binh của KID, trong ấn tượng của Khương Du chỉ đứng sau Sink.

Suốt mấy năm thi đấu, kỹ thuật viên cơ giáp luôn đứng phía sau Sink chính là Trace, rất nhiều thao tác phối hợp mà hai người đạt được cho đến nay vẫn chưa có kỹ thuật viên cơ giáp nào khác có thể tái hiện hoàn toàn.

Trong cơ giáp đoàn chiến, số kỹ thuật viên cơ giáp pháo binh có thể tạo ra áp lực ngoài sân vốn đã không nhiều, mà người có thao tác rõ nét, độ linh hoạt cao lại càng hiếm.

Khi đánh phối hợp, anh ta có thể phát huy tối đa tính năng của mình; khi đánh đầu ra, chỉ một mình anh ta cũng đủ áp chế hai kỹ thuật viên cơ giáp.

Trong mắt các kỹ thuật viên cơ giáp đơn binh, loại kỹ thuật viên cơ giáp pháo binh này trong lĩnh vực đoàn chiến có khả năng phòng ngự rất yếu, phần lớn các chiến đội gần như sẽ không để kỹ thuật viên cơ giáp pháo binh hành động đơn lẻ.

Nhưng trong lối đánh của KID, Trace lại là kỹ thuật viên cơ giáp có tần suất đi đơn cực cao, đồng thời cũng là cơ giáp pháo binh đạt kỷ lục phá khiên nhanh nhất trong lịch sử giải đấu cơ giáp của Tinh Minh hiện nay.

Có một khoảng thời gian, Khương Du còn thấy cả giới cơ giáp tăng thiết giáp đồng loạt lên tiếng phản đối, yêu cầu nâng cao tham số phòng ngự của cơ giáp cấp thi đấu.

Chỉ là Trace không lên mạng, cũng không có tài khoản mạng xã hội, mặc cho trên Tinh Võng người ta nói gì về anh, đến lúc thi đấu anh vẫn cứ phá khiên như thường, đối với ai cũng không nương tay.

Người đàn ông dựa bên cạnh dường như chú ý tới ánh mắt của Khương Du, ánh mắt hơi liếc sang nhìn cậu ta.

Ứng Trầm Lâm đã đăng ký xong tài liệu, "Tôi có việc nên đi trước.

Phần còn lại đợi dữ liệu ra tôi sẽ báo cho cậu."

Khương Du có chút kích động: "Vâng, cảm ơn anh."

"Chào mừng đến với KID."

Ứng Trầm Lâm nói.

Khương Du vừa định nói thêm với Ứng Trầm Lâm vài câu, thì thấy anh cầm quang não trên bàn chương trình, xoay người đi ra ngoài phòng sửa chữa.

Người đứng bên kia thấy Ứng Trầm Lâm đi ra, liền rất tự nhiên bước tới cùng anh.

Bàn tay đối phương rất tự nhiên đặt lên vai Ứng Trầm Lâm, vừa đi còn vừa bóp vai Sink.

Mà Sink thì không nhìn đường, dường như đang xem tin nhắn trên quang não, hoàn toàn bị Trace dắt đi.

Khương Du đứng lại trước cửa phòng sửa chữa, nghĩ tới buổi phỏng vấn căn cứ khi KID giành được chức quán quân giải Tinh Minh lần đầu tiên từ rất lâu trước đây.

Cậu ta chợt nhận ra điều gì đó, nhưng không bước thêm bước nào nữa.

"Xong việc rồi à?"

Du Tố hỏi.

Ứng Trầm Lâm nói: "Mất thêm chút thời gian, căn cứ có một đơn binh mới, em vừa xác nhận dữ liệu với cậu ta."

"Em có ấn tượng với cậu ấy, anh còn nhớ hố đen không?

Khi đó cậu ấy cùng chúng ta thủ một trạm cơ sở."

Ánh mắt Du Tố liếc về phía sau, đối với người không có giao điểm thì anh không có ấn tượng, "Gặp cậu ta rồi muốn đánh đơn binh không?"

"Tạm thời chưa muốn, chiến thuật của PJT trong trận trước em vẫn chưa thông, còn phải nghiên cứu thêm."

Hứng thú hiện tại của Ứng Trầm Lâm là gặp chiêu phá chiêu, mùa giải Tinh Minh năm ngoái thắng sát nút, E.M với PJT đều đã thay đổi mấy lối đánh, nếu không nghĩ ra phương án đối phó tốt hơn thì mùa sau e là sẽ rất khó khăn, "Đợi vật liệu tới, chúng ta thử xem có nâng được lực tấn công ngắn hạn của súng pháo của anh không."

Hai người mấy năm nay đều ở trong căn cứ, mỗi khi huấn luyện xong Du Tố đều sẽ qua bên này đợi cậu, nếu còn sớm thì bọn họ sẽ đi dạo chợ vật liệu.

Ứng Trầm Lâm thông qua Tuân Bảo có được một mối phân phối, nghe nói hôm nay tàu hàng của nhà phân phối cập bến sao Thiên Lang, nên cậu định qua đó thử tìm chút vật liệu.

Trên đường đi, Du Tố nhận được một cuộc liên lạc, là của Trung tướng Lâm.

"Tuần sau ông ấy nghỉ phép, nói là sẽ tới căn cứ bên này."

Du Tố nói: "Bảo anh dẫn theo em đi ăn một bữa."

Ứng Trầm Lâm khựng lại một chút, "Vậy lát nữa đi mua chút quà."

Chuyện hai người ở bên nhau, Trung tướng Lâm đã biết từ rất sớm, mỗi lần ăn cơm với Du Tố, ông đều bảo Du Tố dẫn theo cậu.

Từ sau chiến dịch Chronos, sự trao đổi giữa Trung tướng Lâm và Du Tố trở nên nhiều hơn, thỉnh thoảng Ứng Trầm Lâm còn thấy Du Tố liên lạc với Lâm Dị, chỉ là cuộc trò chuyện giữa hai cha con giống như hỏi han theo lệ, mỗi lần chỉ nói hai ba phút rồi cúp máy kết thúc.

Dù nói chuyện không nhiều, nhưng ở kỳ giải Tinh Minh trước trước, khi Ứng Trầm Lâm ra khỏi sân thi đấu đã gặp Trung tướng Lâm cùng phó quan của ông, hai người dường như nhân dịp nghỉ phép đến xem thi đấu, ngay cả Du Tố cũng không hay biết.

Sau đó Du Tố biết chuyện, từ những trận đấu về sau liền để Thẩm Tinh Đường lấy danh nghĩa căn cứ gửi vé thân nhân sang, Trung tướng Lâm lần nào cũng đến.

Hai người đi chợ vật liệu, mua xong lô vật liệu mà Ứng Trầm Lâm cần, đến lúc điền xong địa chỉ thì trời đã về chiều, rìa khu đô thị sao Thiên Lang tràn ngập ánh hoàng hôn.

Vừa ra khỏi chợ vật liệu, quang não của Ứng Trầm Lâm liền ting ting vang lên.

"Tin của Tam Thủy, anh ấy nói tối nay muốn làm tiệc đón gió cho Tiểu Khương, hỏi chúng ta khi nào về."

Ứng Trầm Lâm nhìn tin nhắn, suýt nữa thì quên mất chuyện này, "Chúng ta lát nữa phải về nhanh thôi."

Du Tố đứng đợi ở cửa, trên giao diện mua sắm của quang não hiện lên chữ thanh toán, ngón tay anh chọn rất nhanh, "Đợi chút, đồ dùng trong phòng tắm hết rồi, mua thêm chút mang về."

Ứng Trầm Lâm vốn đang gửi tin nhắn cho Giang Tư Miểu, nghe đến đồ trong phòng tắm thì khựng lại một chút, bỗng nói: "Em mua rồi."

Du Tố chọn một mẫu mới, tiện tay đặt hàng: "Vậy để dự phòng."

Xe bay càng chạy về phía căn cứ KID, ánh sáng nơi đường chân trời giao nhau cũng dần tối xuống.

Xe dừng trước cổng căn cứ, lúc Du Tố xuống xe phát hiện Ứng Trầm Lâm đứng ở bên cạnh xe, ngẩng đầu nhìn lên trời cao.

Anh vừa định mở miệng, thì nghe thấy tiếng gọi ầm ĩ vang lên từ xa.

"Này, hai người làm gì thế!"

Trước cổng căn cứ KID ở đằng xa, Quý Thanh Phong và Lâm Nghiêu tay cầm đồ nướng, đứng từ rất xa hét lớn: "Tiệc đón gió chỉ còn thiếu hai người thôi!"

Trong căn cứ ở phía xa đã lên đèn, khói than của buổi tiệc nướng ngoài trời lan tỏa trước cổng căn cứ.

Những người trẻ ăn mặc tùy ý quây quanh chiếc lò nướng than cổ lỗ sĩ không biết moi ra từ đâu, những người lớn tuổi như Khâu lão thì ngồi uống trà.

Hoắc Diễm và Lộc Khê đang chia đĩa cho mọi người, Giang Tư Miểu đứng ở rìa chỗ náo nhiệt, che quang não lại dường như đang kiên nhẫn khuyên nhủ điều gì đó, Thẩm Tinh Đường thì đang trò chuyện với Sư Thanh Ninh vừa mới đến căn cứ......

Ứng Trầm Lâm nhìn về phía đám đông ở xa, đột nhiên nói: "Em nhớ lần đầu tiên đến sao Thiên Lang phỏng vấn, hôm đó hình như gió cũng mát mẻ thế này."

Tầm mắt Du Tố dừng lại trên người Ứng Trầm Lâm, cúi đầu hôn nhẹ lên má cậu, "Vậy thì may mà em đã đến phỏng vấn."

"Đúng vậy, may mà đã đến."

—— Toàn văn hoàn ——!

03/01/2025~15/01/2026 kết thúc một hành trình đầy sâu sắc, cảm ơn tất cả các bạn đã đọc truyện và ủng hộ sốp, mong các bạn tiếp tục ủng hộ sốp trong các bộ truyện sau nha️🎊️🎉
 
Back
Top Bottom