[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm/Edit] Vật Thay Thế
Chương 21: Yêu Em Đi...
Chương 21: Yêu Em Đi...
Xe vững vàng dừng lại trước một nhà hàng Hồ Nam, tôi thực ra không ăn được cay lắm, nếu ăn nhiều quá sẽ nổi mẩn đỏ trên người.
Nhưng bây giờ tôi thích gì không thích gì thì có quan hệ gì, tôi chẳng qua chỉ là một vai phụ không đáng chú ý mà thôi.
Giang Dã hình như là khách quen ở đây, nhân viên phục vụ thấy cậu ta liền lập tức tiến lên, dẫn chúng tôi đến phòng riêng.
Tôi đi khập khiễng theo sau Giang Dã và Chu Đình Việt, nhìn bóng lưng như keo như sơn của họ mà khẽ thất thần, dường như cảnh tượng như vậy cũng đã từng xảy ra với tôi.
Vào phòng riêng mới phát hiện Bùi Văn Viễn và một người lạ mặt khác đã ngồi sẵn, Giang Dã nhiệt tình chào hỏi họ.
Tôi thấy ánh mắt ghét bỏ của Bùi Văn Viễn lướt qua tôi, im lặng cúi đầu.
Tôi đã lừa dối cậu ta, tôi rõ ràng đã nói sẽ không trở lại nữa, tôi đã thất hứa.
"Giới thiệu với cậu, đây là bạn cùng lớp của Chu Đình Việt và Bùi Văn Viễn, Tạ Phỉ."
Giang Dã cười giới thiệu với người lạ mặt đó, sau đó liền quay đầu nói với tôi, "Đây là bạn của tôi, Bành Hiên."
"Chào cậu!"
Bành Hiên nhiệt tình đứng dậy, tôi có hơi lúng túng không biết phải làm sao, chỉ có thể gật đầu cười với cậu ta.
"Gọi món đi."
Giang Dã cầm lấy thực đơn bên cạnh đưa cho tôi, "Cậu muốn ăn gì?"
Tôi lắc đầu, "Các cậu gọi là được."
Giang Dã cũng không ép tôi, gọi phục vụ đến gọi món, sau đó cùng mọi người nói chuyện phiếm, phần lớn thời gian đều là cậu ta nói chuyện say sưa, những người khác hùa theo.
"Này, tôi phát hiện ra các cậu trông khá giống nhau đấy."
Bành Hiên đánh giá tôi và Giang Dã, như thể phát hiện ra một vùng đất mới.
Giang Dã theo lời cậu ta chuyển ánh mắt sang tôi, cẩn thận quan sát tôi, "Thật, bị cậu nói như vậy đúng là thật!"
Giang Dã có hơi phấn khích, áp sát vào tôi, "Nhanh nhanh, chụp cho chúng tôi một tấm ảnh đi!"
Tôi hơi ngượng ngùng không biết nên làm gì, chỉ có thể bị động nhìn vào ống kính.
Bành Hiên đưa chiếc điện thoại đã chụp ảnh xong cho Giang Dã, Giang Dã nhìn lẩm bẩm, "Giống quá..."
Cậu ta cười cất điện thoại đi, sau đó lại chống cằm nhìn Chu Đình Việt, "Đình Việt, anh thấy chúng em giống không?"
Chu Đình Việt im lặng ngẩng đầu lên, tôi ngây người nhìn anh, ánh mắt anh lướt qua tôi và Giang Dã, "Không giống."
"Cái gì chứ..."
Giang Dã bĩu môi, "Mọi người đều thấy giống mà."
Cậu ta giống như không cam tâm, lại hỏi Bùi Văn Viễn, "Cậu nói chúng tôi giống không?"
Bùi Văn Viễn gật đầu, liếc tôi một cái như có như không, "Khá giống."
"Anh xem, ngay cả Bùi Văn Viễn cũng thấy chúng em giống mà."
Giang Dã không hài lòng chọc chọc vào cánh tay Chu Đình Việt, Chu Đình Việt cười, nắm lấy tay cậu ta, mày mắt càng thêm dịu dàng: "Em đẹp hơn."
"...Anh..."
Giang Dã lập tức đỏ mặt, giãy ra khỏi tay anh, "Nói bậy bạ gì thế!"
Tôi im lặng cúi đầu, đúng vậy... một con vịt con bình thường như tôi, sao có thể giống thiên nga được.
Tôi dùng sức véo vào đùi mình, không để nước mắt rơi ra, trong mắt người tình mới có Tây Thi, còn tôi chỉ là một đứa ẻo lả không ra nam không ra nữ trong miệng người khác.
"Được rồi được rồi, có thể đừng thể hiện tình cảm trước mặt tôi được không!"
Bành Hiên hình như không thể chịu đựng được, buột miệng phàn nàn.
Giang Dã lườm cậu ta một cái, cười nói: "Cậu là đang ghen tị đấy!"
Bành Hiên nhấp một ngụm trà không nói, chuyển ánh mắt sang tôi mới từ từ mở lời: "Này, kể cho chúng tôi nghe xem hồi cấp 3 Chu Đình Việt có lén lút yêu đương không đi?"
Tôi hơi sững sờ, cúi đầu lắc đầu.
"Uầy!
Thật sự không có à!"
Bành Hiên có hơi không dám tin, "Tôi còn tưởng cậu ta và Bùi Văn Viễn lừa chúng tôi chứ!
Ai ngờ thằng nhóc này thật sự không yêu đương..."
Tôi không biết nên nói gì, 2 năm không ai biết của tôi và Chu Đình Việt, chẳng qua là tôi cho rằng đó là tình yêu, tôi cho rằng anh thật sự thích tôi... là do chính tôi chìm đắm trong ảo ảnh do anh tạo ra mà không thể thoát ra.
"Cậu nói 2 nhà các cậu là bạn bè lâu năm, lên đại học mới quen nhau, có lãng phí thời gian không."
Giang Dã ngồi thẳng người, phản bác Bành Hiên: "Thì mấy năm Đình Việt ở thành phố C cũng là bất đắc dĩ mà..."
"Cậu chỉ biết bênh vực cậu ta thôi!"
Bành Hiên có vẻ hận sắt không thành thép, Giang Dã cũng chỉ cười dựa vào người Chu Đình Việt, trong mắt tràn đầy yêu thương.
Tôi ngồi đây thưởng thức người tôi thích và người yêu của anh tuyên bố với cả thế giới về tình yêu hạnh phúc của 2 người, thật lố bịch và nực cười.
Những món Giang Dã gọi rất nhanh đã được mang lên hết, cậu ta có lẽ thích ăn cay, tôi cầm đũa mà không biết nên gắp món nào.
"Cậu không ăn được cay sao?"
Giang Dã để ý đến tôi.
Tôi lắc đầu, "Tôi đang nghĩ xem nên ăn món nào trước thì tốt hơn."
Tiếp theo bắt đầu ngây người gắp thức ăn vào miệng, cay đến mức nước mắt cũng chảy ra, Giang Dã vội vàng rút cho tôi 2 tờ giấy, sau đó nhìn tôi cười, "Cậu ăn nhanh như vậy, khó trách lại chảy nước mắt."
Tôi đỏ hoe mắt cười, rốt cuộc là nước mắt chảy ra vì ớt cay kích thích vị giác, hay là vì nỗi buồn của tôi mà sinh ra, trong lòng tôi tự biết.
Tôi tìm một cái cớ lẻn ra khỏi phòng riêng vào nhà vệ sinh, khóa mình trong buồng, những giọt nước mắt kìm nén cuối cùng cũng chảy xuống, tại sao tôi có thể tồi tệ như vậy... rõ ràng đã nghĩ phải đặt đúng vị trí của mình, nhưng vẫn sẽ đau buồn và thương tâm như thế này...
Chuyện người tôi thích thích người khác, vào khoảnh khắc này đã bị bày ra trần trụi trước mặt tôi.
Tôi khóc trong nhà vệ sinh một lúc lâu, nhưng sợ Giang Dã ra tìm tôi, vội vàng lau khô nước mắt chảy ra, tôi sợ họ nhìn ra điều gì đó, liền rửa mặt, vừa định ra ngoài thì thấy Bùi Văn Viễn bước vào.
"Cậu tránh xa họ ra!"
Cậu ta hình như đang cảnh cáo và đe dọa tôi, trong mắt vẫn tràn đầy sự ghét bỏ.
Tôi không biết tại sao cậu ta lại ghét tôi đến vậy, nhưng tôi nghĩ lý do cậu ta làm vậy, chắc là muốn bảo vệ Giang Dã và Chu Đình Việt, cậu ta sợ tôi phá hoại tình cảm của họ.
"Không phải tôi muốn đến..."
Tôi giải thích với cậu ta.
Cậu ta cười lạnh một tiếng, từ trên cao nhìn xuống tôi, "Đừng tưởng tôi không biết ý đồ của cậu, cậu thật đáng kinh tởm."
Cơ thể tôi dần dần lạnh đi, tôi biết Bùi Văn Viễn thật sự ghét bỏ, trong mắt cậu ta tôi chỉ là một kẻ đáng thương không đáng một xu, sự khinh miệt của cậu ta thậm chí còn không giống với những người trêu chọc tôi, cậu ta thật lòng ghét tôi, cảm thấy tôi nên ở trong bùn lầy bẩn thỉu.
"Xin lỗi..."
Trong mắt tôi lại chứa đầy nước mắt, chỉ có thể siết chặt tay áo, để che giấu cảm xúc tồi tệ của mình.
Bùi Văn Viễn hừ lạnh một tiếng, quay người rời đi.
Tôi như một quả bóng xì hơi dựa vào bồn rửa tay, tôi không biết mình đã làm sai điều gì, tại sao có nhiều người ghét tôi như vậy, mà người thích tôi lại ít đến thế.
Tôi lảo đảo trở về nơi ở, tôi không muốn đối mặt với Giang Dã nữa, càng không muốn đối mặt với Chu Đình Việt.
Tôi yếu ớt nằm trên giường, trên người nổi lên một vài nốt mẩn đỏ, tôi tìm thuốc nhét vào miệng, trên lưỡi lưu vị đắng chát, nhưng những vị đắng này không bằng một phần vạn nỗi khổ trong lòng tôi.
Tôi co ro trên giường lặng lẽ rơi nước mắt, nửa tỉnh nửa mê mới phát hiện Chu Đình Việt đang đứng bên cạnh giường, anh lạnh lùng nhìn tôi không nói một lời.
Tôi tỉnh táo lại, từ từ ngồi dậy, cúi đầu run rẩy bắt đầu cởi quần áo...
"Em vội như vậy sao?"
Anh véo cằm tôi ép tôi phải đối diện với anh, "Anh không phải đã bảo em ở nhà ngoan ngoãn đợi anh sao, tại sao lại đi ăn cơm với Giang Dã?"
Nước mắt từ khóe mắt tôi trượt xuống, tôi cố gắng tìm kiếm một tia yêu thương trong mắt anh, nhưng cuối cùng chỉ là một khoảng trống, "Là cậu ta gọi em..."
"Em không biết từ chối?"
Anh lạnh giọng nói: "Tránh xa em ấy ra!"
Tôi im lặng vung tay anh ra, gật đầu.
Anh dường như rất không hài lòng với sự phản kháng của tôi, đè tôi xuống giường, "Nói, em là của anh!"
Tôi mím môi không nói, anh híp mắt, ra lệnh: "Nói!"
Cơ thể tôi run rẩy, tuyệt vọng nhìn anh, nhưng vẫn ngoan cố không chịu thốt ra một chữ.
Cơn thịnh nộ của anh dường như đã đạt đến đỉnh điểm, trói 2 tay tôi vào đầu giường, gọi tên tôi: "Tạ Phỉ."
Tôi nghiêng đầu không nói, định dùng sự im lặng để phản kháng.
Anh cười lạnh một tiếng, véo cằm tôi hôn lên môi tôi...
...
...
Sau khi bị hành hạ, cơ thể và lý trí của tôi đều đã thỏa hiệp, chúng khiến tôi hiểu ra rằng tôi không thể chống cự Chu Đình Việt.
"Em... em là của anh... em là của anh..."
Tôi nói năng không rõ ràng thốt ra những lời Chu Đình Việt muốn nghe, người im lặng trong phòng một lúc lâu cuối cùng cũng từ từ gỡ tấm vải trên mắt tôi xuống, anh ngoan ngoãn ôm mặt tôi, không chút ghét bỏ hôn một cái, "Trừ phi em chết, em sẽ không bao giờ rời xa anh."
Tôi ngây người lặp lại, "Trừ phi em chết... em sẽ không bao giờ rời xa anh..."
Nghe được câu trả lời hài lòng, anh cuối cùng cũng đại phát từ bi tha thứ cho sự phản kháng của tôi, cười vuốt ve mặt tôi: "Em ngoan một chút, sẽ không bị trừng phạt nữa."
Tôi ngây người gật đầu, dựa vào lòng anh.
"Giống như một chú chó nhỏ..."
Anh cười véo má tôi.
Nước mắt im lặng rơi xuống từ khóe mắt, tôi được Chu Đình Việt bế vào phòng tắm tắm rửa.
Đối với Chu Đình Việt, tôi không phải là chó sao?
Nhưng chó có lẽ còn có thể nhận được tình yêu của chủ nhân, tôi nhận được gì...
.
Nửa đêm tôi phát sốt, Chu Đình Việt tìm thuốc cho tôi uống, có lẽ do ý thức không tỉnh táo, tôi ôm anh không chịu buông, không ngừng gọi tên anh.
Anh dịu dàng ôm tôi vào lòng, "Không sao..."
Tôi mơ màng mở mắt ra, dường như vẫn là năm 17 tuổi, anh cũng dịu dàng ôm tôi như vậy, mang đến cho cuộc đời tôi ánh sáng, tôi đẫm lệ nhìn anh, "Yêu em đi..."
Anh hơi sững sờ, ôm chặt tôi, như muốn vùi tôi vào xương máu, "Chết cũng không được rời xa anh..."
Trong lúc hỗn loạn, tôi lại nhắm mắt, chỉ là trong miệng vẫn không ngừng cầu xin.
Yêu em đi, không có ai yêu em, chỉ có anh.
_______________________
[Tác giả có lời muốn nói]
!!