[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm/Edit] Vật Thay Thế
Chương 61: Anh Không Tìm Thấy...
Chương 61: Anh Không Tìm Thấy...
Căn hộ chỉ có một phòng ngủ nên bàn ăn rất nhỏ, tôi nghĩ muốn tẩm bổ cho Chu Đình Việt, kết quả là bày đầy cả một bàn.
May mà khẩu vị của Chu Đình Việt cũng khá, ăn được một nửa tôi đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lấy hóa đơn mua đồ ăn hôm nay từ trong túi ra bày trước mặt anh, "Đây là tiền mua thức ăn."
"Hả?"
Chu Đình Việt không hiểu, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn tôi.
"Anh phải trả tôi một nửa."
Tôi nhìn anh nghiêm túc, "Anh bây giờ đang ở nhà thuê của tôi, tiền ăn uống sinh hoạt đều phải chia đôi với tôi."
"..."
Chu Đình Việt không nói gì, tôi như thấy ba vạch đen trên trán anh, nhưng tôi kiếm cũng không nhiều, còn nợ Tần Ni tiền, tuy cô ấy không cho tôi trả, nhưng tôi chắc chắn vẫn phải trả, còn có ba và em gái của Khương Minh Chiêu, mỗi tháng tôi cũng phải gửi chút tiền...
Tôi nghiêm túc mà nói, tuy có hơi ngại ngùng nhưng vẫn kiên định mở lời, "Chúng ta bây giờ coi như là bạn cùng phòng, có một số thứ vẫn phải tính toán rõ ràng."
"Em nói gì?"
Chu Đình Việt đặt đũa xuống, nhướng mày.
"Tôi nói chúng ta phải tính toán tiền nong cho rõ ràng."
"Không phải câu này, câu trước đó."
Tôi quay đầu đi mặt hơi đỏ, "Tôi nói chúng ta là bạn cùng phòng."
"Bạn cùng phòng ngủ chung một giường?"
Anh nói ra câu giống hệt Bội Bội, mặt tôi lập tức đỏ bừng, ấp úng nửa ngày mới thốt ra một câu, "Đó là do anh bị ốm... không còn cách nào khác... hôm nay tôi ngủ sofa..."
Anh mím môi, nhìn tôi một lúc lâu như đang giận dỗi, "Đây là nhà em, anh ngủ sofa."
"..."
Tôi không muốn để ý đến tính khí thiếu gia của anh, im lặng ăn cơm không nói nữa.
Đợi ăn xong tôi mới nhớ ra, dặn dò: "Anh tìm được việc làm chưa?
Đợi anh khỏi bệnh nhớ đi tìm việc làm..."
Chu Đình Việt như bị tôi chọc tức đến bật cười, cơm cũng không ăn nữa, đặt đũa xuống quay người về phòng, một lúc sau ôm gối ra, đặt lên sofa sau đó nằm vật xuống ngủ, không nhúc nhích.
Tôi bĩu môi, nghĩ có nên dỗ dành một chút không, nhưng nghĩ lại thì thôi, anh phải sửa cái tính khí của mình đi, không thể chiều hư anh được, hơn nữa tôi bảo anh đi tìm việc cũng là muốn tốt cho anh, không thể ngày nào cũng nằm nhà không làm gì được.
Tôi im lặng dọn dẹp bàn ăn và nhà bếp, nghĩ đến việc phải nhắc Chu Đình Việt uống thuốc, thế là rót nước lấy thuốc đặt lên bàn ăn, "Lát nữa anh nhớ uống thuốc đấy."
Tôi biết anh chưa ngủ, nên dặn dò, anh nghe thấy hừ lạnh một tiếng, quay người tiếp tục nhắm mắt.
Tôi rửa mặt xong liền nằm lên giường, có lẽ là bận rộn cả ngày nên chưa được bao lâu đã ngủ thiếp đi, trong lúc mơ màng nghe thấy có người gọi điện thoại ngoài phòng khách.
"Tiền."
"Tôi biết..."
"Ông cụ..."
Tôi nửa tỉnh nửa mê không nghe rõ hết, chỉ nghĩ có phải Chu Đình Việt thấy mất mặt khi đi mượn tiền người khác không, ngày mai phải hỏi anh xem sao.
Ngày hôm sau Chu Đình Việt ở nhà, tôi vội vã làm xong bữa sáng, anh thì ung dung ăn sáng, trước khi đi tôi liếc nhìn anh một cái, không nhịn được lại dặn dò, "Nhớ uống thuốc, sau đó... tìm việc làm..."
"Biết..."
Anh thở dài, uống cạn cốc sữa, sau đó bắt đầu dọn dẹp bàn ăn một cách thành thạo.
Tôi đeo túi vội vàng ra trạm xe buýt, bắt đầu một ngày bận rộn.
Buổi tối tôi vừa về đến nhà, Chu Đình Việt đã đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng, tôi khó hiểu nhìn anh, anh giải thích: "Thẻ lương."
Tôi có hơi không dám tin, "Anh tìm được việc nhanh vậy?"
"Ừ."
Anh mặt không đổi sắc gật đầu, nhét thẻ vào tay tôi, "Mật khẩu là sinh nhật em."
Tôi bán tín bán nghi nhận lấy, "Lương tháng của anh bao nhiêu?"
Chu Đình Việt hơi nhíu mày, báo cho tôi một con số, tôi kinh ngạc sững sờ tại chỗ, "Anh tìm việc gì?
Đừng để bị lừa..."
Chu Đình Việt nhìn tôi như nhìn kẻ ngốc, sau đó nhàn nhạt đáp một tiếng.
Tôi vẫn hơi lo lắng anh làm chuyện phi pháp, theo lời Giang Dã và Bùi Văn Viễn, Chu Đình Việt e là khó có thể quay về nhà họ Chu... người như anh chắc chắn cũng không chịu khổ được, công việc bình thường anh cũng sẽ không làm, tôi tưởng anh cùng lắm chỉ tìm một công ty bình thường làm việc, nhưng công ty bình thường sao có thể có mức lương cao như vậy...
Ăn cơm xong buổi tối Chu Đình Việt ôm máy tính ngồi trên ghế sofa hí hoáy làm gì đó, trái tim treo lơ lửng của tôi mới hạ xuống một chút.
Tôi sợ anh bị nhà họ Chu và nhà họ Giang dồn vào đường cùng, làm ra chuyện dại dột.
Gần đây Chu Đình Việt ngày càng bận rộn, đi sớm về khuya, có lúc tôi đã ngủ mơ màng anh mới về, sẽ lén lút lẻn vào phòng tôi, hôn lên mặt tôi một cái, lần đầu tiên tôi mắng anh, khóa trái cửa phòng, ai ngờ ngày hôm sau khóa đã hỏng... tôi biết là do anh làm, lạnh mặt không nói chuyện với anh 2 ngày, cuối cùng anh đảm bảo với tôi sẽ không tái phạm nữa, tôi mới tha thứ cho anh.
Ai ngờ chưa được 2 ngày, anh lại lén lút lẻn vào phòng hôn tôi...
"Anh đã đảm bảo với tôi mà."
Chu Đình Việt ngồi trên ghế sofa, anh đẩy gọng kính trên sống mũi, "Anh nói là sẽ không phá hỏng khóa cửa nữa."
"Anh..."
Tôi tức nghẹn, quay mặt đi không thèm để ý đến anh.
Anh xuống khỏi ghế sofa, sán vào gần tôi, "Đừng giận nữa."
"Anh chỉ muốn hôn em thôi."
"Mỗi ngày anh làm việc mệt lắm, không hôn em anh chết mất."
Tôi nhìn bộ dạng nghiêm túc của anh, không nhịn được bật cười, "Làm gì đến mức đó..."
"Thật đấy."
Anh nắm lấy tay tôi, "Không có em anh sẽ chết."
Tôi bĩu môi không nói gì, không định tranh cãi với anh nữa, dù sao tôi dường như chưa bao giờ thắng, anh luôn có lý do của mình.
*
Sinh nhật của tôi vào mùa đông, nhưng từ nhỏ tôi đã không thích đón sinh nhật.
Chu Đình Việt ngoại trừ năm 17 18 tuổi cho tôi bất ngờ, những năm sau đều chuyển tiền cho tôi, tôi tưởng năm nay anh vẫn sẽ như vậy.
Tôi vừa sợ không có gì cả, cũng vừa mong chờ điều gì đó.
Tôi nhận ra mình vậy mà đang mong chờ Chu Đình Việt sẽ cho tôi bất ngờ, lập tức thất vọng về bản thân, tôi giống như lại quen với sự ban tặng của anh.
2 ngày trước sinh nhật tôi đã đưa ra quyết định, xin nghỉ phép với Đàm Văn Tân, giao cửa hàng cho Trần Nhất quản lý, sau đó mua một vé máy bay, bay đến thành phố nơi Tần Ni đang sống.
Tôi không nói với Chu Đình Việt, mà tắt điện thoại luôn.
Tần Ni đón tôi ở sân bay, vừa thấy tôi đã cho tôi một cái ôm thật lớn, thậm chí còn mang cho tôi một bó hoa.
"Thế nào?
Nơi này tuyệt chứ?"
Lời nói của Tần Ni kéo tôi trở về thực tại, tôi thu hồi ánh nhìn xa xăm, gật đầu.
Thành phố cô ấy sống gần biển, nhìn từ trong xe ra có thể thấy một màu xanh vô tận.
"Gần đây không vui sao?"
Tần Ni tò mò nhìn tôi, tôi lắc đầu, gần đây không có chuyện gì không vui, nhưng chính vì không có chuyện gì không vui, mới giật mình nhận ra sự thay đổi của bản thân.
Tần Ni không hỏi nhiều, mà đưa tôi về nhà cô ấy, cô ấy luôn như vậy, nếu tôi không muốn nói cô ấy sẽ không hỏi.
Tần Ni vốn định cùng tôi đi chơi 2 ngày, nhưng cửa hàng của cô ấy cũng cần có người trông coi, tôi đi chơi một mình cũng được, không cần cô ấy phải đặc biệt đi cùng, hơn nữa tôi cũng muốn đi dạo một mình xem thử.
Biển cả thật sự có thể khiến con người thư giãn, tôi ngồi bên bãi biển hóng gió biển, cảm thấy mọi chuyện dường như đều không sao cả, không có việc gì là không giải quyết được.
Buổi tối về nhà, Tần Ni chuẩn bị cho tôi một bàn đầy thức ăn, còn mua một chiếc bánh sinh nhật.
"Mau ước đi."
Tôi nhắm mắt chắp tay, nhưng không biết nên ước gì, cuối cùng chỉ hy vọng bản thân có thể vui vẻ mỗi ngày.
Tần Ni còn chuẩn bị một ít rượu, cô ấy nói ngày ăn mừng sao có thể thiếu rượu, tôi không uống được rượu, chỉ nhấp một ngụm nhỏ đã thấy say.
Có lẽ con người khi say sẽ trở nên yếu đuối, tôi dựa vào ghế sofa, trong phòng chỉ bật một ngọn đèn vàng mờ, cửa sổ sát đất mở toang, nhìn gió biển thổi tấm rèm voan bay phấp phới, chỉ cảm thấy mắt cay xè, dường như nước mắt sắp rơi xuống.
"Tần Ni..."
Tôi gọi tên Tần Ni, cô ấy rõ ràng cũng không uống được rượu nhưng vẫn uống không ít, bây giờ đang nằm trên ghế mềm mơ màng.
"Hở?"
Cô ấy nhỏ giọng đáp một tiếng, nhưng không mở mắt.
"Chị biết không... em rõ ràng không nên..."
Tôi dựa vào ghế sofa, từng giọt nước mắt lăn dài, trong lòng giống như có vô vàn tủi thân, như chất dính lấp đầy lồng ngực tôi.
Tôi nhắm mắt lại, khẽ nức nở, tôi rõ ràng đã chịu nhiều tổn thương như vậy, sao có thể dễ dàng tha thứ như thế.
Không cam tâm.
Thật sự không cam tâm.
Có lẽ là men rượu bốc lên, mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng gõ cửa.
Tôi nhìn Tần Ni đã bất tỉnh nhân sự, cố gắng bò dậy đi mở cửa.
Cửa vừa mở, liền bị người ta ôm chặt vào lòng, "Em làm anh sợ chết khiếp."
Tôi không hỏi Chu Đình Việt sao anh lại đến đây, anh luôn có cách, đến nước này anh vẫn còn lừa tôi.
"Em làm anh sợ chết khiếp... anh không tìm thấy..."
Chu Đình Việt ôm chặt lấy tôi, cảm giác tìm về được thứ đã mất khiến giọng anh run rẩy, anh giống như lại bị ma ám, "Đừng rời xa anh, đừng rời xa anh..."
Tôi không nói gì, hít hít mũi, anh cuối cùng cũng buông tôi ra, tôi nhìn râu ria xồm xoàm, đôi mắt đầy tơ máu của anh, hình như mấy ngày nay anh không được nghỉ ngơi tốt.
"Bảo Bảo, đừng dọa anh..."
Anh nắm lấy tay tôi, như thể không có tôi anh thật sự sẽ mất mạng.
____________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Xin lỗi!!
Các bạn yêu!
Tôi vừa bận xong định lên xem bình luận của mọi người, kết quả phát hiện mình quên cài đặt giờ đăng bài!
Tôi cứ tưởng đã cho vào hòm thư đăng bài hẹn giờ!!!