[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm/Edit] Vật Thay Thế
Chương 41: Chu Đình Việt, Làm Việc Mày Nên Làm Đi
Chương 41: Chu Đình Việt, Làm Việc Mày Nên Làm Đi
Khi Chu Đình Việt 10 tuổi, Giang Dữ Miên cuối cùng cũng sinh được một đứa con, đặt tên là Chu Phóng.
Chu Đình Việt từ nhỏ đối với người em trai cùng cha khác mẹ này không có cảm giác gì, cũng giống như anh đối với Chu Trạch Dương và Giang Dữ Miên, đối với anh, họ không khác gì người qua đường.
Nhưng nhờ có Chu Phóng, mối quan hệ giữa Giang Dữ Miên và nhà họ Giang cuối cùng cũng dịu đi một chút, nhà họ Giang cũng bắt đầu qua lại với nhà họ Chu, và cũng chính vào năm đó Chu Đình Việt quen biết Giang Dã và Bùi Văn Viễn.
Một người là cháu trai của mẹ kế anh, một người là con trai của quản gia mà ba anh tin tưởng nhất.
Cả 2 người này đều thích đi theo Chu Đình Việt, chỉ là một người nhiệt tình, một người điềm tĩnh.
Nhưng Chu Đình Việt lại có quan hệ tốt hơn một chút với Bùi Văn Viễn điềm tĩnh, cũng không thể nói là tốt, chỉ là tốt hơn một chút so với người qua đường mà thôi.
Cuộc sống của Chu Đình Việt ở nhà họ Chu không quá tệ, Giang Dữ Miên vì nể mặt mũi, cũng không tiện quá làm khó Chu Đình Việt, huống hồ Chu Đình Việt mọi việc đều làm rất xuất sắc, thành tích luôn đứng đầu, dáng vẻ già dặn trước tuổi rất được Chu Trạch Dương yêu thích.
Quan trọng nhất là, Giang Dã rất thích Chu Đình Việt.
Chỉ là khi Chu Đình Việt 17 tuổi, Chu Phóng bị ngã cầu thang, Giang Dữ Miên nói là Chu Đình Việt ghen tị với em trai, tìm Chu Trạch Dương khóc lóc ầm ĩ, thế là Chu Trạch Dương đành phải đưa Chu Đình Việt đến thành phố C, quê hương mà sau khi thăng quan tiến chức ông chưa bao giờ trở về.
Một là để tránh Giang Dữ Miên gây sự vô lý, 2 là để rèn luyện Chu Đình Việt.
Nhưng ông không yên tâm để Chu Đình Việt về một mình, dù sao đứa con trai này ông vẫn còn giá trị lợi dụng, thế là ông để Bùi Văn Viễn cùng Chu Đình Việt về thành phố C, nói là bảo vệ, thực ra là giám sát.
Chu Trạch Dương tưởng rằng mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của mình, nhưng không ngờ Chu Đình Việt vẫn mất kiểm soát.
*
Lần đầu tiên Chu Đình Việt gặp Tạ Phỉ là ở dưới phòng dụng cụ bỏ hoang của trường, cậu bị mấy tên côn đồ cướp tiền, khóc đến đỏ cả mắt mũi, đêm đó dưới ánh trăng sáng vằng vặc, Chu Đình Việt đột nhiên nhớ lại con thỏ nhỏ anh nuôi nhiều năm trước, con thỏ nhỏ giống hệt Tạ Phỉ, đáng thương và bất lực.
Nhưng lúc đó Chu Đình Việt không có hứng thú lắm với Tạ Phỉ, cũng không định xen vào chuyện của cậu.
Chỉ là sau đó anh lại thấy cậu bị bắt nạt mấy lần trong trường, lần nào cũng cắn môi khóc rất thương tâm, Chu Đình Việt nhìn những giọt nước mắt của Tạ Phỉ, trong lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ, cảm xúc đó trong đêm khuya không ngừng hành hạ anh, nhắc nhở anh, hãy chiếm đoạt cậu, sở hữu cậu.
Chu Đình Việt không chống cự được dục vọng của mình bao nhiêu, anh cảm nhận được ánh mắt thâm tình của Tạ Phỉ, loại tình cảm mà anh không hiểu từ đâu mà có, nóng bỏng không chút che giấu, anh không biết Tạ Phỉ từ đâu nảy sinh tình yêu với anh, nên muốn trêu chọc cậu một chút.
Thế là anh để mặc cho họ gọi Tạ Phỉ đến sân thể dục, đến biệt thự... thậm chí ép cậu mặc đồ nữ, Tạ Phỉ tuy trông giống con gái, nhưng rất xinh đẹp, trắng trẻo như một con búp bê Tây.
Chu Đình Việt ngồi trên ghế sofa với tư thế của kẻ bề trên, nhìn Tạ Phỉ nước mắt lưng tròng đến gần anh, dục vọng hành hạ anh ngày đêm vào khoảnh khắc đó đã lấp đầy lồng ngực anh, khoái cảm dính nhớp tràn ngập mọi ngóc ngách trong cơ thể anh.
Nhưng khi tiếng khóc kìm nén của Tạ Phỉ truyền vào tai Chu Đình Việt, lúc cậu khóc lóc ôm cổ anh nói thích anh, Chu Đình Việt phải thừa nhận, trái tim đã mất cảm giác của anh vào khoảnh khắc đó đột nhiên bị nhói đau một cái.
Nhưng cảm giác như vậy ở nhà họ Chu là không được phép.
Ngay cả bản thân Chu Đình Việt cũng hiểu, thích hoặc yêu một người hậu quả thảm khốc đến mức nào.
Vì vậy anh cảnh cáo bản thân, chỉ chìm đắm trong cơ thể của Tạ Phỉ, tuyệt đối không được đặt vào tình cảm dư thừa.
Nhưng Tạ Phỉ dường như không tự biết, dù anh bắt cậu phải đưa ra lời hứa như thế nào, dù anh thử thách cậu ra sao, cậu vẫn chân thành dâng hiến cho anh tình yêu tràn đầy, chưa từng có một người nào yêu anh bất chấp hậu quả, bất chấp được mất như vậy.
Tạ Phỉ chưa bao giờ vì Chu Đình Việt là ai, tên là gì, sinh ra trong gia đình như thế nào, trong mắt Tạ Phỉ, Chu Đình Việt chính là Chu Đình Việt, là người cậu yêu, cậu yêu chính con người này mà thôi.
Chỉ có ở trước mặt Tạ Phỉ, Chu Đình Việt mới có thể bộc lộ mặt điên cuồng và yếu đuối của mình, sự điên rồ, sự khát máu, sự bạo lực của anh và cả linh hồn dễ vỡ của anh, và Tạ Phỉ sẽ vô điều kiện chấp nhận tất cả của anh, anh có thể không làm thiếu gia nhà họ Chu lịch sự trước mặt người khác, không làm người đứng đầu trong mắt bạn bè thầy cô, anh chỉ là chính mình.
Nhưng trong tình yêu mãnh liệt của Tạ Phỉ, Chu Đình Việt bắt đầu sợ hãi và kinh hoàng, anh bắt Tạ Phỉ thề độc, trừ phi chết, nếu không sẽ không bao giờ rời xa anh.
Tạ Phỉ đã làm theo, chỉ cần là Chu Đình Việt muốn, Tạ Phỉ đều sẽ làm.
Nhưng Chu Đình Việt đã quên, quên mất anh mang họ Chu, anh không nên có tình cảm như vậy.
Năm 18 tuổi, ông cụ Trần bệnh nặng cuối cùng cũng ra đi, trước khi đi ông nhờ người tìm Chu Đình Việt, chỉ nhắn lại cho anh một câu, nhờ anh chăm sóc tốt cho đứa con gái duy nhất của ông, cũng chính là mẹ của Chu Đình Việt.
Chu Đình Việt biết Trần Khanh Thần đang ở trong viện dưỡng lão, anh thực ra mỗi năm đều lén đến thăm bà một lần, bà đã không còn biết nói, không còn biết cười, không cònbiết khóc, không có bất kỳ cảm xúc nào, chỉ mỗi ngày ngồi trên xe lăn ngẩn người, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía trước không chớp mắt.
Nhưng dung mạo của bà vẫn giống như trong ký ức của Chu Đình Việt, dịu dàng xinh đẹp, đó là người mẹ trong ký ức của anh.
Nếu nói Chu Đình Việt có 2 điểm yếu, thì một là Trần Khanh Thần, cái còn lại chính là Tạ Phỉ.
Và Chu Trạch Dương muốn lợi dụng 2 điểm yếu này đơn giản biết bao, lúc ông biết sự tồn tại của Tạ Phỉ, phản ứng đầu tiên là cảm thấy nực cười, phản ứng thứ 2 là phải dọn sạch chướng ngại vật.
Không vì lý do gì khác, bởi vì Giang Dã từ nhỏ đã thích Chu Đình Việt, Chu Trạch Dương cần Chu Đình Việt thích Giang Dã, giả cũng được không sao cả, nhưng bắt buộc phải thích Giang Dã.
Bởi vì Giang Dã là người thừa kế duy nhất của nhà họ Giang, ông ta muốn Chu Đình Việt giống như ông ta, lợi dụng tình cảm của Giang Dã, để có được quyền lực và của cải.
Vì vậy thậm chí khi Giang Dã còn chưa biết sự tồn tại của Tạ Phỉ, Chu Trạch Dương sẽ thay cậu ta dọn sạch chướng ngại vật, chuyện ở thành phố C chỉ là một lời cảnh cáo, cảnh cáo Chu Đình Việt cần phải thu lại tâm tư của mình, cảnh cáo Chu Đình Việt đừng làm chuyện trái ý ông.
Chu Đình Việt 19 tuổi có thể làm gì được, anh nhìn Tạ Phỉ trước mặt mình bất lực như vậy, chỉ có thể bất lực khóc lóc, khoảnh khắc đó anh đột nhiên hiểu ra tất cả những gì Trần Khanh Thần nói, đừng yêu một người, đừng có điểm yếu, nếu không sẽ rơi vào nơi vạn kiếp bất phục.
Con thỏ yêu quý của anh, vì anh mà không thể múa được nữa.
"Dù tao không phế nó, mày tưởng Giang Dã biết sự tồn tại của nó sẽ không ra tay với nó sao?"
"Giang Dã là người thừa kế duy nhất của nhà họ Giang, Chu Đình Việt, làm việc mày nên làm đi."
Nhưng việc Chu Đình Việt nên làm là gì?
Chu Đình Việt cười thầm, việc anh nên làm là hủy hoại bọn họ, hủy hoại tất cả mọi người!
Nhưng anh quá yếu đuối, yếu đuối đến mức không có khả năng bảo vệ người mình quan tâm, yếu đuối đến mức chỉ có thể nghe theo sự sắp xếp của Chu Trạch Dương, yếu đuối đến mức anh bắt buộc phải đi thích người mình không thích.
Anh và Chu Trạch Dương có gì khác biệt?
Nhưng anh chỉ có thể nhẫn nhịn, không ngừng nhẫn nhịn, nhẫn nhịn cho đến khi anh có thể đứng trên đầu Chu Trạch Dương, hoàn toàn thoát khỏi sự kiểm soát của ông.
Anh rời khỏi thành phố C, rời khỏi con thỏ nhỏ của mình, anh để lại cho Tạ Phỉ một ít tiền, hy vọng Tạ Phỉ có thể sống tốt, nhưng cũng hy vọng cậu đừng quên anh, còn anh... vốn dĩ đã ở trong bóng tối, có lẽ đợi đến ngày anh đủ mạnh mẽ, anh sẽ tìm thấy cậu, anh sẽ cùng cậu ngủ trong bóng tối.
Nhưng anh đã quên một điều...
Tạ Phỉ yêu anh như vậy, tình yêu chân thành của cậu chỉ dành cho một mình anh.
Cậu là người yêu anh nhất trên thế giới này.
Sao cậu nỡ rời xa anh.
Cho nên khi anh gặp lại Tạ Phỉ ở sân thể dục, anh đã biết, anh bắt buộc phải có được cậu, cho dù anh không thể biểu lộ ra một chút tình yêu nào, anh cũng bắt buộc phải có được cậu.
Anh bắt buộc phải có được người yêu anh nhất trên thế giới này, bất kể dùng cách nào.
Anh xây dựng cho mình một hình tượng thâm tình hoàn hảo, chẳng qua là thâm tình với Giang Dã.
Sau khi Giang Dã ra nước ngoài, anh tưởng mình có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng đó hoàn toàn là vọng tưởng, anh buộc phải làm lẫn lộn tai mắt của mọi người, anh giấu người mình yêu nhất vào trong đó, tưởng rằng có thể đợi đến ngày anh thoát khỏi sự kiểm soát, đứng trên đỉnh cao.
Anh tỉnh táo biết rằng tất cả những toan tính và mưu mô đều được xây dựng trên điều kiện làm tổn thương Tạ Phỉ, anh sợ Tạ Phỉ sẽ vì thế mà rời xa anh, anh không chỉ một lần muốn nói cho cậu biết sự thật, nhưng càng sợ Tạ Phỉ biết sự thật sẽ chịu tổn thương nghiêm trọng hơn, dù sao kẻ ngốc đó cũng không hề che giấu tình yêu dành cho anh chút nào.
Và anh chỉ có thể vừa lạnh nhạt với cậu, lại vừa yêu cầu cậu thề sẽ không rời xa anh.
Anh tàn nhẫn biết bao, tàn nhẫn làm tổn thương người yêu anh nhất.
Trong suốt bao nhiêu năm, việc Chu Đình Việt thích làm nhất chính là ngắm Tạ Phỉ ngủ, anh luôn thích đợi cậu ngủ mới rời đi, bởi vì dường như chỉ có lúc đó anh mới dám giải phóng tình yêu tràn đầy của mình, sự hận thù của anh, gia đình anh, cha mẹ anh, những xiềng xích trói buộc anh cả đời chỉ vào khoảnh khắc đó mới tan biến, chỉ vào khoảnh khắc đó anh mới dám nói với cậu, anh yêu cậu, chỉ yêu một mình cậu.
Anh vừa làm tổn thương cậu, vừa nhìn nước mắt của cậu, lại vừa cầu nguyện cậu sẽ mãi mãi yêu anh, mãi mãi không rời xa anh.
Cho đến khi nhìn thấy Tạ Phỉ không còn sự sống nằm trong bồn tắm, Chu Đình Việt mới hoàn toàn hiểu ra những năm qua mình rốt cuộc đang làm gì.
Anh trở nên không khác gì Chu Trạch Dương.
Anh vốn tưởng Tạ Phỉ sẽ không biết tin anh kết hôn, anh sợ cậu biết, nên thời gian này không liên lạc với cậu, chỉ đợi sau khi đám cưới kết thúc sẽ thu lưới lần cuối, anh có thể nói cho con thỏ của mình biết tất cả sự thật, chỉ có khi anh đứng trên đỉnh cao quyền lực, anh mới có thể kiểm soát mọi thứ.
Nhưng trong đám cưới anh vẫn nhìn thấy Tạ Phỉ, nhìn thấy nước mắt trong mắt cậu, nhìn thấy cơ thể và linh hồn lung lay sắp đổ của cậu.
Cho nên sau khi không liên lạc được với cậu, anh bắt đầu bất an, bắt đầu mất kiểm soát, anh trở nên không còn bình tĩnh, không còn khả năng suy nghĩ.
Con thỏ thời thơ ấu dường như hiện ra trước mặt anh, không ngừng hỏi anh tại sao lại ăn nó, tại sao lại để mặc cho mẹ anh làm hại nó, còn anh chỉ sững sờ tại chỗ mãi không thể trả lời.