Lâm Đông Tụng chuyến bay này hoàn toàn là ngẫu hứng, nhà họ Lâm còn cả đống việc chờ anh xử lý.
Sau khi xác nhận Doãn Thu Bạch không chịu thiệt thòi và dặn dò thêm vài câu, Lâm Đông Tụng cũng chẳng nghỉ ngơi, lại tất tả mua vé chuyến bay rạng sáng bay về nước.
Khó khăn lắm mới tiễn được "vị đại Phật" này đi, cúi đầu nhìn thời gian phát hiện Tết sắp đến rồi, những vấn đề mới lại kéo đến:
Sắp đến Tết Nguyên Đán, Doãn Thu Bạch nên ở lại đây cùng Ôn Ngọc Mẫn, hay là về cùng Lâm Đông Tụng đón Tết?
Cách giải quyết vẹn cả đôi đường nhất đương nhiên là Ôn và Thu cùng nhau về nước, như vậy ba người có thể đoàn tụ, Doãn Thu Bạch cũng không cần rơi vào cảnh lưỡng lự khó xử.
Đáng tiếc Ôn Ngọc Mẫn vì chuyện tin tức tố mất kiểm soát nên đã nghỉ vài ngày, công việc tồn đọng cần anh xử lý, có những thứ anh không phê duyệt thì cấp dưới không triển khai được, vả lại nơi này không có thói quen nghỉ Tết Nguyên Đán, nên Ôn Ngọc Mẫn thực sự không thể rút ra thời gian về nước.
Cuối cùng, câu hỏi lại ném ngược về phía Doãn Thu Bạch.
"Tiểu Thu muốn về nước bồi Lâm tổng, hay ở lại đây đón năm mới với anh?"
Doãn Thu Bạch khi được hỏi đang vừa ăn sáng vừa gật gù, đầu sắp cắm cả vào miếng sandwich trước mặt.
Hai ngày nay vì giúp Enigma vượt qua kỳ mẫn cảm, hai người không ít lần "vui vẻ quá đà", Doãn Thu Bạch vừa được bồi đắp vừa mệt đến mức lảo đảo.
Lúc này nghe thấy giọng Ôn Ngọc Mẫn, cậu mới dụi dụi mắt, tỉnh táo hơn một chút và bắt đầu suy nghĩ.
Đừng nhìn câu hỏi của Ôn Ngọc Mẫn có vẻ tùy ý bình thường, nhưng với sự hiểu biết của Doãn Thu Bạch về anh, cậu hoàn toàn có thể đọc ra đáp án mà anh mong muốn từ trọng âm khi anh nhả chữ.
Doãn Thu Bạch chớp mắt, vì cơn buồn ngủ vẫn chưa tan hết, cuối cùng trước ánh mắt mong đợi không mấy lộ liễu của Ôn Ngọc Mẫn, cậu nói: "Để em nghĩ thêm đã."
Loại chuyện liên quan đến nhân tình thế thái này quyết định quá thảo suất thì không tốt, dù sao cũng phải hỏi ý kiến của Lâm Đông Tụng.
Lỡ như xử lý không khéo khiến Lâm Đông Tụng đau lòng thì sao?
Sau khi kết thúc một cuộc điện thoại chúc Tết sớm và nhận được câu trả lời "Em thấy thế nào thuận tiện là được" từ Lâm Đông Tụng, Doãn Thu Bạch vẫn chọn ở lại đón năm mới cùng Ôn Ngọc Mẫn cho trọn vẹn.
Có lẽ vì đang ở nước ngoài, dù Tết đã cận kề nhưng không khí lễ hội xung quanh không hề đậm nét.
Hay nói cách khác, ngoại trừ hai người họ ra, hình như chẳng có ai nhớ đến ngày lễ này.
Điều này khiến Doãn Thu Bạch hơi ngạc nhiên, cậu cứ ngỡ người nước ngoài ít nhiều cũng sẽ hứng thú với Tết Nguyên Đán như người trong nước thích đón Halloween vậy.
"Người ăn mừng chắc chắn là có."
Ôn Ngọc Mẫn nói: "Chỉ là không nhiều, cũng không phô trương thôi.
Những thành phố có nhiều người nhập cư thì không khí lễ hội có thể sẽ đậm đà hơn, ở đây thì không có."
Mãi đến trước thềm đêm Giao thừa, Doãn Thu Bạch và Ôn Ngọc Mẫn đi đến siêu thị địa phương, thấy ở một góc chuyên bán hàng nội địa có hai chiếc đèn lồng đỏ bằng nhựa treo trên kệ, lúc này mới miễn cưỡng coi như thấy được chút dư vị Tết.
Nhìn Doãn Thu Bạch dùng tay chạm vào chiếc đèn lồng hơi bám bụi, Ôn Ngọc Mẫn xích lại gần cậu.
"Năm sau chắc chắn anh sẽ bồi Tiểu Thu đón Tết ở trong nước."
Ôn Ngọc Mẫn nói: "Trong nước bây giờ chắc là náo nhiệt lắm đúng không?"
Doãn Thu Bạch lại chớp mắt: "Anh Ôn hình như lâu rồi chưa về nước ăn Tết nhỉ?"
Ôn Ngọc Mẫn đung đưa bàn tay đang nắm chặt với cậu, rồi làm thêm vài động tác nhỏ là nâng tay Doãn Thu Bạch lên hôn một cái: "Ừ, cũng một thời gian dài rồi chưa về.
Chắc khoảng hơn mười năm?
Lúc anh còn ở trong nước thì tuổi cũng chưa lớn đâu."
Ấn tượng của anh về Tết trong nước vẫn dừng lại ở cảnh đèn kết hoa giăng, đường lớn ngõ nhỏ ăn mừng hân hoan, anh luôn cảm thấy để Doãn Thu Bạch bồi mình ăn Tết ở nước ngoài là thiếu đi rất nhiều phong vị, có chút thiệt thòi cho cậu.
Doãn Thu Bạch lại nói: "Đó là chuyện của lâu lắm rồi, bây giờ trong nước cũng không náo nhiệt đến vậy, ừm... chắc chỉ lúc siêu thị xả hàng thì mới còn chút không khí đón năm mới."
Cũng chính vì vậy, với Doãn Thu Bạch mà nói, ngày Giao thừa này cũng chẳng khác gì ba trăm sáu mươi bốn ngày còn lại trong năm.
Bữa cơm tất niên với cậu cũng là một khái niệm xa xôi.
Cậu đã không nhớ nổi bao lâu rồi không được ngồi cùng gia đình bên bàn ăn, vài món mặn một bát canh, nâng ly nói lời chúc tụng mong chờ năm tới.
Những ngày bình thường với đa số mọi người dường như đều cách cậu rất xa, cho đến gần đây, Doãn Thu Bạch đang lênh đênh mới giống như chạm được vào bờ — cậu không còn trải qua mỗi ngày một cách hư vô nữa, trên bàn ăn luôn có một đôi đũa khác, lúc lễ Tết cuối cùng cũng có thể nói từ "đoàn viên".
Cậu nắm chặt lại tay Ôn Ngọc Mẫn, mười đầu ngón tay đan chặt, nói: "Cho nên, ở đâu không quan trọng đâu."
Đi dạo nửa vòng siêu thị, xe đẩy của họ đã chất thành một ngọn núi nhỏ, dù dùng được hay không dùng được Ôn Ngọc Mẫn đều bỏ hết vào xe.
Doãn Thu Bạch hỏi anh mua nhiều thế làm gì, Ôn Ngọc Mẫn bảo nhìn cho náo nhiệt.
Vốn dĩ bữa cơm tất niên Ôn Ngọc Mẫn định gọi dì giúp việc đến làm, nhưng Doãn Thu Bạch cảm thấy tự mình làm mới có cảm giác đón Tết.
Ôn Ngọc Mẫn lo cậu mệt, nhưng Doãn Thu Bạch khăng khăng mãi, cuối cùng anh cũng phải thỏa hiệp.
Có điều Doãn Thu Bạch chưa quen lắm với gian bếp trong căn nhà này của Ôn Ngọc Mẫn, dụng cụ không thuận tay nên làm có chút luống cuống.
Ôn Ngọc Mẫn muốn giúp một tay nhưng thực sự chẳng có kinh nghiệm bếp núc.
Cuối cùng ý kiến mang tính xây dựng nhất mà anh đưa ra lại là "Hay là gọi dì giúp việc quay lại nhé".
Doãn Thu Bạch đẩy anh ra khỏi bếp, chấm dứt màn náo loạn định "thêm món" vào bữa Tết bằng cách thái thịt rồi suýt thái vào ngón tay của Ôn Ngọc Mẫn.
Cuối cùng, bày trên bàn ăn là bốn món một canh, làm có chút đơn giản, dù sao cũng có một đĩa cá sốt hồng (cá kho) để chống đỡ mặt mũi.
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, ăn đến lúc cuối Doãn Thu Bạch bỗng lục lọi trong ký ức xa xôi, hình như bữa cơm tất niên còn có tiết mục chúc tụng nhau.
Thấy cả hai đều đã ăn gần xong, Doãn Thu Bạch định bảo thôi hay cái này bỏ qua đi, thì Ôn Ngọc Mẫn bỗng rót thêm nước trái cây vào ly của cậu, giơ ly muốn cạn chén với cậu.
"Chúc mừng năm mới, Tiểu Thu."
Ôn Ngọc Mẫn đi đến bên ghế của Doãn Thu Bạch, chạm ly với cậu: "Anh lớn hơn Tiểu Thu, có được tính là trưởng bối của Tiểu Thu không nhỉ, vậy có phải chuẩn bị bao lì xì cho Tiểu Thu không?"
Hai chiếc ly cao cổ chạm vào nhau, chất lỏng trong ly sóng sánh.
Doãn Thu Bạch định giữ chắc chiếc ly trên tay thì người trước mặt đã nhanh chóng áp tới.
Chiếc ly trên tay bị đối phương lấy đi đặt lại bàn ăn, việc chạm ly hình như thực sự chỉ là một cái nghi thức.
Ôn Ngọc Mẫn không cho Doãn Thu Bạch thời gian "cạn chén", sau vài lần thăm dò trên khóe môi cậu liền nhanh chóng hôn sâu, khiến nhịp tim Doãn Thu Bạch tăng tốc, hơi thở dồn dập.
Khó khăn lắm mới hoàn hồn lại, Doãn Thu Bạch phát hiện trên tay mình hình như có thêm một thứ gì đó.
Cúi đầu nhìn, là một phong bao lì xì.
Doãn Thu Bạch chớp mắt, có chút bất ngờ: "Sao anh lại chuẩn bị thật vậy?"
"Ừm."
Ôn Ngọc Mẫn hôn lên âm cuối của cậu, lại nói: "Vậy Tiểu Thu có phải nên nói mấy câu cát tường cho anh nghe không?"
"Chúc mừng năm mới."
Doãn Thu Bạch thuận miệng nói.
Ôn Ngọc Mẫn ghé tai cậu cười khẽ, lại hỏi: "Còn gì nữa không?"
Doãn Thu Bạch hơi khó hiểu ngẩng đầu.
Cậu nhanh chóng được Ôn Ngọc Mẫn ôm eo đưa từ ghế ăn xuống, sau đó cả hai cùng lảo đảo đi tới sofa phòng khách.
Chân Doãn Thu Bạch nhũn ra, hổn hển ngồi trên đùi Ôn Ngọc Mẫn.
Cậu cúi đầu liền thấy một xấp bao lì xì trải ra trên bàn.
"Còn gì nữa?"
Ôn Ngọc Mẫn hỏi lại.
Doãn Thu Bạch tựa trán vào ngực đối phương, đại khái hiểu ý anh là gì, chậm chạp mở miệng: "...
Cung hỷ phát tài."
"Tâm tưởng sự thành."
"Vạn sự như ý."
...
Trong tay đã nắm một xấp lì xì dày cộp, vậy mà Ôn Ngọc Mẫn vẫn ép cậu nghĩ từ mới.
Doãn Thu Bạch thực sự không nặn ra nổi nữa, quay đầu đi không thèm lý anh.
"Ngoan, nói thêm một câu nữa là cho em hết, được không?"
Ôn Ngọc Mẫn cũng biết cậu đã nói hết những gì có thể nói rồi, cuối cùng hạ giọng dỗ dành.
Doãn Thu Bạch thực sự không nghĩ ra được cái gì khác, cuối cùng đành tung ra chiêu "tuyệt sát", nhổm người dậy nhìn vào mắt Ôn Ngọc Mẫn: "Em yêu anh."
Cậu lại bị Ôn Ngọc Mẫn giữ đầu ấn xuống để hôn.
Hôn một hồi, trong cơn mê màng hình như nghe thấy bên ngoài có tiếng pháo hoa pháo nổ, cậu nghi ngờ là ảo giác của mình, định cựa quậy trong lòng Ôn Ngọc Mẫn nhưng nhanh chóng bị động tác của anh cắt đứt.
Lần này cậu cũng quên luôn việc nhìn ra cửa sổ, chỉ rũ đầu nhìn thẳng vào Ôn Ngọc Mẫn, hỏi: "Sao anh chuẩn bị nhiều bao lì xì thế?"
Chắc chắn không thể chỉ để lừa cậu nói mấy câu cát tường đó.
"Bao lì xì năm mới bù cho Tiểu Thu."
Ôn Ngọc Mẫn nói: "Không bù đắp được thời gian bên cạnh Tiểu Thu, thì chỉ có thể bù đắp chút vật chất này thôi."
"Số lượng hình như không đúng."
Doãn Thu Bạch hơi mỏi tay, không cầm hết được bấy nhiêu thứ, đống lì xì lại "rào rào" rơi đầy đất.
"Cũng có cả phần của Lâm tổng."
Ôn Ngọc Mẫn giải thích.
Doãn Thu Bạch cúi đầu nhìn bìa bao lì xì, lúc này mới phát hiện góc dưới bên trái có ghi năm tháng bằng bút.
Trên bìa của một số phong bao có ghi lời chúc như "hay ăn chóng lớn" chính là năm tháng lúc cậu còn nhỏ.
Từng phong, từng phong một, dường như lấp đầy những nuối tiếc vì thiếu vắng sự bầu bạn của gia đình trong suốt quá trình trưởng thành dài đằng đẵng của Doãn Thu Bạch.
Cậu xếp những phong bao đó lại theo thứ tự, nương theo ký ức vụn vặt nhớ lại những năm đó đã xảy ra chuyện gì, lại nghĩ nếu trong những ngày khốn khó đó, nếu Lâm Đông Tụng và Ôn Ngọc Mẫn luôn ở bên cạnh mình thì sẽ thế nào.
Nhìn đi nhìn lại bỗng thấy mũi cay xè, định đưa tay dụi thì nước mắt đã lã chã rơi.
Ôn Ngọc Mẫn không nói gì, im lặng nhìn và bầu bạn cùng Doãn Thu Bạch sắp xếp lại lì xì, cho đến khi thấy Doãn Thu Bạch khóc mới đưa tay ôm người vào lòng nhẹ nhàng dỗ dành.
Nhưng Ôn Ngọc Mẫn càng ôm cậu dỗ, nước mắt Doãn Thu Bạch lại càng rơi dữ dội, giống như một đứa trẻ cuối cùng cũng nhận được sự quan tâm, muốn trút hết mọi uất ức tích tụ bao năm qua bằng nước mắt.
"Đừng khóc nữa."
Ôn Ngọc Mẫn nói: "Chúng ta đi xem pháo hoa."
"Ở đâu có pháo hoa chứ."
Doãn Thu Bạch vừa khóc xong, giọng nói nghe có chút nũng nịu: "Có phải ở trong nước đâu."
"Có mà."
Ôn Ngọc Mẫn khẳng định chắc nịch: "Tiểu Thu nhìn xem."
Anh dắt cậu ra ban công tầng hai.
Buổi tối ở vùng ngoại ô rất yên tĩnh, xung quanh không có ai khác, chỉ có thể thấp thoáng thấy ánh đèn rực rỡ của thành phố phía xa.
Doãn Thu Bạch vừa định nói không có ai đốt pháo hoa đâu, thì Ôn Ngọc Mẫn bỗng nắm lấy tay cậu.
"Chúc mừng năm mới, Tiểu Thu."
Giây tiếp theo, ở phía trời ngay trước mặt hai người, một quả pháo hoa lao thẳng lên bầu trời đêm, nở rộ rực rỡ.
Đồng tử Doãn Thu Bạch co rụt vì bất ngờ, kinh ngạc nhận ra tiếng pháo hoa vừa nghe thấy không phải là ảo giác.
Thế là dưới sự bầu bạn của Ôn Ngọc Mẫn, cậu tì vào lan can thưởng thức bữa tiệc pháo hoa mà lúc ở công viên giải trí chưa kịp cùng anh chiêm ngưỡng.
Pháo hoa thắp sáng nửa bầu trời kéo dài mười phút mới tắt, lúc này Doãn Thu Bạch mới lưu luyến thu hồi tầm mắt.
Gió đêm hơi lạnh, cậu nép vào người Enigma bên cạnh: "Em cứ tưởng ở đây sẽ không có ai đốt pháo hoa chứ."
"Ừm, hiếm thấy lắm."
Ôn Ngọc Mẫn hôn lên ngọn tóc cậu, nói: "Nên là anh đặc biệt đốt cho Tiểu Thu đấy."
"Lần trước ở công viên không xem được pháo hoa, đương nhiên phải đốt lại cho Tiểu Thu xem một lần."
Trái tim Doãn Thu Bạch rung động, ngước mắt nhìn thẳng vào ánh mắt đầy ý cười của đối phương.
Ôn Ngọc Mẫn bỗng nhẹ nhàng buông tay cậu ra, lùi lại một bước.
"Tuy rằng hình như có chút sáo rỗng, nhưng anh không nghĩ ra hình thức nào tốt hơn."
Anh quỳ một gối trước mặt Doãn Thu Bạch, nắm lấy tay cậu, thành kính hôn lên mu bàn tay.
"Tiểu Thu, em nguyện ý kết hôn với anh chứ?"
*
Năm mới kết thúc, cũng có nghĩa là kỳ nghỉ của sinh viên đã đi đến hồi kết.
Dù trong lòng có vạn phần không nỡ, Ôn Ngọc Mẫn vẫn đích thân lái xe tiễn Doãn Thu Bạch đến cửa sân bay.
Chuyến bay của Doãn Thu Bạch về nước còn một khoảng thời gian khá dài mới khởi hành, trong phòng chờ, Ôn Ngọc Mẫn ôm Doãn Thu Bạch rất lâu không muốn buông tay.
Hai người đã dính lấy nhau suốt nửa tháng trời, lúc này phải chuẩn bị xa nhau thực sự có chút luyến tiếc.
Liếc nhìn sắp đến giờ máy bay cất cánh, Doãn Thu Bạch chủ động đưa tay đẩy đối phương: "Được rồi được rồi, lát nữa là lỡ chuyến bây giờ."
Ôn Ngọc Mẫn không buông tay, mặt dày nói: "Lỡ chuyến càng tốt, lỡ chuyến là Tiểu Thu có thể ở lại bồi anh rồi."
Doãn Thu Bạch hết cách, đành phải hôn lên đầu mũi anh, nói: "Cũng đâu phải không gặp lại nữa.
Không phải anh nói xử lý xong việc bên này là sẽ về tìm em sao?"
Sau khi ở bên nhau, Doãn Thu Bạch phát hiện Ôn Ngọc Mẫn khác hẳn với sự chừng mực trước kia.
Chỉ cần Doãn Thu Bạch xuất hiện trong tầm mắt, Ôn Ngọc Mẫn hầu như lúc nào cũng muốn dính lên người cậu, nói là "siêu bám người" cũng không quá lời.
Mà Doãn Thu Bạch tuy miệng than phiền anh như miếng cao dán da chó, nhưng trong lòng lại thấy ngọt ngào, bởi vì thực ra cậu cũng rất thích sự đụng chạm cơ thể với đối phương.
"Vẫn còn một lát nữa mà..."
Ôn Ngọc Mẫn chạm nhẹ lên môi Doãn Thu Bạch, lại nói: "Tiểu Thu về nước rồi cũng phải gọi điện cho anh mỗi ngày... gọi video nhé, được không, hửm?"
Doãn Thu Bạch đã nghe thấy tiếng thông báo vào ga, vội vàng gật đầu lia lịa trong lòng anh: "Được được được... mau buông em ra!
Lát nữa lỡ chuyến thật đấy."
Ôn Ngọc Mẫn tuy thực tâm muốn đối phương ở lại bồi mình, nhưng nếu thực sự muốn vậy thì anh có khối cách, cũng chẳng đến mức dùng thủ đoạn vụng về là giằng co ở sân bay khiến cậu lỡ chuyến.
Anh hơi nới lỏng Doãn Thu Bạch một chút, cuối cùng lưu luyến hôn lên giữa mày cậu, nói: "Được rồi, đi đi."
Doãn Thu Bạch cứ ngỡ anh sẽ tiễn mình đến cửa đăng ký rồi dừng lại, không ngờ Ôn Ngọc Mẫn không biết dùng cách gì mà đi theo tiễn cậu lên tận máy bay, thậm chí còn cúi người cài dây an toàn cho cậu, suốt dọc đường cũng chẳng có ai ngăn cản anh.
Thấy máy bay sắp cất cánh đến nơi mà đối phương vẫn chưa đi, Doãn Thu Bạch chớp mắt: "Anh định cùng em về nước luôn à?"
"Anh cũng muốn lắm."
Ôn Ngọc Mẫn nói: "Nhưng cũng chỉ có thể ở bên Tiểu Thu thêm một lát thế này thôi.
Được rồi, Tiểu Thu tạm biệt.
Về nhà phải tự chăm sóc bản thân cho tốt đấy."
Trong lòng Doãn Thu Bạch dâng lên một nỗi thất vọng nhẹ, nhưng vẫn gật đầu, má cậu cọ cọ vào bàn tay Ôn Ngọc Mẫn đưa tới, nhận lời anh.
Sát giờ cất cánh, Ôn Ngọc Mẫn mới lưu luyến rời đi.
Máy bay chở khách chạy trên đường băng rồi từ từ bay vút lên trời xanh, mang theo mong ước của những lữ khách hướng tới vùng đất lạ, hay nỗi nhớ nhà của những người con sắp hồi hương, băng qua đại dương mênh mông và những tòa nhà thành phố phồn hoa.
Doãn Thu Bạch một lần nữa tựa vào cửa sổ, nhìn xuống cảnh sắc xa xăm mờ ảo phía dưới, cảm thấy góc nhìn này trông có vẻ giống như khi còn nhỏ xem tập bản đồ rực rỡ sắc màu.
Cậu dùng ngón tay chạm vào mặt kính, bỗng nhận ra tâm trạng của mình so với lúc đến đã hoàn toàn khác biệt.
Lúc đến cậu thấp thỏm, dù đã lấy ra dũng khí "được ăn cả ngã về không" nhưng vẫn thấp thoáng cảm thấy hụt hẫng; còn bây giờ, cậu giống như một thí sinh vừa so xong đáp án bước ra khỏi văn phòng giáo viên với vẻ đắc ý.
Cậu đã biết tất cả đáp án mà mình hằng mong đợi, cũng biết vùng trời đang bay qua dù có bao la trống trải đến đâu, vẫn luôn có người thắp đèn chờ cậu về nhà.
Lúc Doãn Thu Bạch xuống ga, Lâm Đông Tụng đã đợi cậu ở sân bay một lúc.
Thấy Doãn Thu Bạch xách vali đi tới, Lâm Đông Tụng không bảo cậu lên xe ngay mà lật đi lật lại, kiểm tra cậu từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài một lượt.
Sau khi xác nhận Doãn Thu Bạch không có gì bất thường, anh mới buông tay cậu ra.
Cái điệu bộ đó cứ như lo lắng Ôn Ngọc Mẫn là loài mãnh thú ăn thịt người không nhả xương, lo Doãn Thu Bạch bị đối phương cắn mất một miếng thịt vậy.
Doãn Thu Bạch thầm cảm thấy may mắn vì hai ngày trước khi về nước, sự thân mật với Ôn Ngọc Mẫn tương đối ôn hòa.
Không biết là do kỳ mẫn cảm đã qua nên đối phương cuối cùng cũng lương tâm trỗi dậy không còn dày vò quá mạnh bạo, hay vì có sự tiên liệu sợ Doãn Thu Bạch gặp Lâm Đông Tụng sẽ ngượng ngùng, tóm lại là không để lại dấu vết gì quá rõ ràng trên người cậu.
Lâm Đông Tụng kiểm tra một vòng không thấy dấu vết nào đủ để anh dùng để "góp ý" với Ôn Ngọc Mẫn, liền kín đáo nhận lấy vali trên tay Doãn Thu Bạch, quay người bỏ vào cốp xe, rồi mở cửa xe bảo Doãn Thu Bạch: "Lên đi."
Trên đường từ sân bay về nhà, Lâm Đông Tụng mới vờ như vô tình hỏi: "Tết có nhận được bao lì xì không?"
Doãn Thu Bạch đang tựa vào xe ngủ gật, nghe câu hỏi của anh trai mới chậm chạp hoàn hồn, cậu nói: "Có ạ.
Anh Ôn cũng chuyển cả tiền mừng tuổi anh cho em nữa, chúc mừng năm mới, anh trai."
Mặc dù trước đó Lâm Đông Tụng không thể hiện ý kiến gì quá rõ ràng về việc Doãn Thu Bạch ở lại nước ngoài đón Tết cùng Ôn Ngọc Mẫn, nhưng bảo là "cây bắp cải" chạy đi ăn Tết với "lợn" mà bỏ mặc anh một mình ở trong nước mà không có chút oán thán nào thì đương nhiên là không thể.
Nhưng Lâm Đông Tụng cũng không trẻ con đến mức đi so đo mấy chuyện nhỏ nhặt này, sau khi nghe câu "Chúc mừng năm mới" của Doãn Thu Bạch, anh cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ lòng.
"Chúc mừng năm mới."
Anh cũng khẽ nói với Doãn Thu Bạch một câu.
Sau khi nghỉ ngơi ở nhà vài ngày, kỳ nghỉ chính thức kết thúc.
Doãn Thu Bạch vốn luôn là "con nhà người ta" trong miệng thầy cô bạn bè, trước đây nghỉ lễ cũng là đi làm thêm, chưa từng nảy sinh tâm lý phản kháng với việc đi học.
Mà lần này có lẽ vì kỳ nghỉ trôi qua quá hạnh phúc, cậu cũng hiếm khi nảy sinh vài ý nghĩ như "Tại sao con người phải đi học" và "Khai giảng phiền thật đấy".
Nhưng dù cậu nghĩ thế nào, sau khi khai giảng cũng không thể tận hưởng những ngày tốt lành như kiểu gần như 24 giờ chỉ cần nhớ Ôn Ngọc Mẫn là có thể gọi điện, bất cứ lúc nào cũng có thể sang thư phòng của Lâm Đông Tụng để làm nũng nữa.
Nhưng may mà cuộc sống học đường cũng không phải vô nghĩa.
Ít nhất là mỗi ngày đùa giỡn với nhóm Lý Đông Ngô vẫn rất vui, cảm giác được học chuyên ngành mình thích, thực hiện nghiên cứu mình hứng thú cũng không tệ.
Chỉ là khi thẩn thờ nhìn vào đĩa nuôi cấy, Doãn Thu Bạch thoáng nhớ lại lúc đầu mình quyết định quay lại phòng thí nghiệm để tiếp tục nghiên cứu chuyên môn, một phần nguyên nhân cũng là vì người mẹ đang nằm trên giường bệnh lúc đó.
Mà bây giờ mẹ đã rời xa cậu.
Kiếp trước bà bị bệnh tật mang đi, kiếp này Doãn Thu Bạch vốn tưởng có thể ở bên bà lâu hơn một chút, nhưng cuối cùng bà vẫn sớm rời bỏ cậu.
Sau khi được cứu thoát khỏi tay Từ Trí, Doãn Thu Bạch từng nghi ngờ liệu sự ra đi đột ngột của mẹ lần này có phải do ai đó nhúng tay vào không, nhưng sau khi hỏi Lâm Đông Tụng, rồi lại trực tiếp chất vấn Từ Trí, câu trả lời nhận được vẫn là đó thực sự là một tai nạn.
Ý của Từ Trí là, nếu mẹ cậu không xảy ra chuyện vào đêm đó, hắn cũng sẽ nghĩ cách khác để đưa cậu đi.
Chỉ là tình cờ mẹ cậu gặp chuyện vào thời điểm đó, mới cho Từ Trí một cơ hội dễ dàng lợi dụng, đồng thời khiến Doãn Thu Bạch không có bất kỳ lý do gì để từ chối.
Doãn Thu Bạch mất một thời gian dài mới chấp nhận được sự thật mẹ đã qua đời, lại nghĩ có lẽ vì duyên phận giữa mình và mẹ rốt cuộc quá mỏng, nên trong cuộc đời mới không có quá nhiều thời gian bầu bạn với nhau.
Đang lúc thất thần, Doãn Thu Bạch bỗng cảm thấy có người đứng sau lưng mình.
Cậu quay đầu lại, liền chạm phải ánh mắt của Thích Phong Minh đang bưng sổ ghi chép đi ngang qua.
"Học trưởng, chào buổi chiều."
Cậu mỉm cười gật đầu với đối phương, nói: "Đã lâu không gặp, chúc mừng năm mới."
"Chúc mừng năm mới."
Không biết có phải là ảo giác của Doãn Thu Bạch không, cậu luôn thấy đối phương lúc nói câu này có vẻ hơi mất tập trung.
Doãn Thu Bạch đưa tay quơ quơ trước mặt Thích Phong Minh, nhưng bỗng nhiên bị đối phương nắm lấy tay.
Nhưng động tác mạo phạm đó chỉ diễn ra trong nháy mắt, Thích Phong Minh rất nhanh chóng vừa liên tục xin lỗi vừa buông tay ra.
Dù vậy, tầm mắt anh vẫn không thể rời khỏi chiếc nhẫn trơn trên tay Doãn Thu Bạch.
Quả nhiên, Thích Phong Minh nhanh chóng lên tiếng, giọng điệu gần như nhấn mạnh từng chữ: "Tiểu Bạch, đây là?"
Kể từ đêm Ôn Ngọc Mẫn cầu hôn cậu, chiếc nhẫn này luôn được đeo trên ngón vô danh tay trái của Doãn Thu Bạch, cũng khiến cậu có thêm một thói quen nhỏ là hễ rảnh là lại xoay xoay chiếc nhẫn trên tay.
Nghe câu hỏi của Thích Phong Minh, Doãn Thu Bạch lại vô thức xoay nhẫn, cậu cong mắt cười với Thích Phong Minh, nói: "Em đính hôn rồi ạ."
"Vậy sao?"
Tin tức này đối với Thích Phong Minh vừa bất ngờ vừa giống như sét đánh ngang tai, anh đứng ngây ra tại chỗ hồi lâu dường như mới hoàn hồn lại.
Doãn Thu Bạch chớp mắt, không trả lời, coi như mặc nhận.
Cậu lặng lẽ nhìn Thích Phong Minh thất thần ôm sổ đăng ký rời khỏi trước mặt mình, rồi lại quay đầu tiếp tục bận rộn với thí nghiệm của mình.
Buổi tối lúc đang ngồi ăn cơm, Doãn Thu Bạch nhận được tin nhắn của đối phương, vỏn vẹn bốn chữ: "Chúc em hạnh phúc".
Doãn Thu Bạch chỉ trả lời một câu "Cảm ơn" đầy lịch sự, không nói thêm bất kỳ một chữ thừa thãi nào.
Không để lại cho đối phương chút hy vọng nào, có lẽ đó là cách phản hồi tốt nhất mà cậu có thể làm đối với tình cảm của đối phương, còn những thứ còn lại, phải để đối phương tự mình tiêu hóa thôi.
Thích Phong Minh không phải người hay đâm đầu vào ngõ cụt, cậu tin đối phương sẽ không để chuyện này ảnh hưởng đến thí nghiệm của họ.
Đúng lúc này, một cuộc điện thoại bỗng gọi tới.
Doãn Thu Bạch nhìn thấy tên người gọi liền cong mắt, đang định nghe máy thì Lâm Đông Tụng ở phía đối diện bỗng hắng giọng.
"Lúc ăn cơm không được nghịch điện thoại."
Lâm Đông Tụng mặt không đổi sắc nói.
Doãn Thu Bạch giả bộ ngoan ngoãn gật đầu, sau đó thừa lúc Lâm Đông Tụng không chú ý, ba bước gộp làm hai đứng phắt dậy khỏi ghế rồi rời đi, chỉ để lại cho Lâm Đông Tụng một bóng lưng hiên ngang.
"Thế em ra ngoài nghe điện thoại đây!"
Lâm Đông Tụng bị bỏ lại tại chỗ đau khổ xoa xoa huyệt thái dương, không muốn đoán xem Ôn Ngọc Mẫn và Doãn Thu Bạch sắp bắt đầu chủ đề sến súa đến mức nào, chỉ lặng lẽ gắp rau trong đĩa, một mình đón nhận "thời kỳ nổi loạn" đến muộn này của em trai mình.
Ánh mặt trời đầu xuân đã làm tan tuyết, nhưng nhiệt độ ngoài trời vẫn còn rất lạnh.
Doãn Thu Bạch đi ra ban công, rụt cổ lại, ngồi phịch xuống chiếc xích đu mà Lâm Đông Tụng đặc biệt chuẩn bị cho cậu, bắt máy cuộc điện thoại đã reo hồi lâu.
"Tiểu Thu?"
Giọng nói quen thuộc truyền đến từ đầu dây bên kia, Ôn Ngọc Mẫn mang theo ý cười hỏi: "Có đang bận không, nếu bận thì anh gọi lại sau."
Doãn Thu Bạch vội vàng phủ nhận: "Không ạ, lúc nãy em đang ăn cơm thôi."
Ôn Ngọc Mẫn nói "vậy à", Doãn Thu Bạch lại "vâng" một tiếng, nhanh chóng tiếp lời: "Giờ này anh cũng rảnh sao?"
"Ừm, mấy ngày nay việc cũng ít đi một chút, nên cũng rảnh để gọi cho Tiểu Thu.
Hôm nay thế nào, Tiểu Thu có gặp chuyện gì vui không?"
Doãn Thu Bạch nghĩ ngợi rồi nói: "Đều khá vui ạ, chỉ là đi học, đến phòng thí nghiệm, rồi về ăn cơm với anh trai, chỉ là..."
"Chỉ là?"
"Bao giờ thì anh về ạ —" Giọng Doãn Thu Bạch kéo dài, nói với đầu dây bên kia: "Chẳng phải nói là nhanh sao?"
Ôn Ngọc Mẫn cười, nói: "Ừm, sắp rồi, Tiểu Thu nhớ anh à?"
Không chịu chủ động nhắc đến sao?
Doãn Thu Bạch hậm hực, nhưng vì ngượng ngùng nên chuyển chủ đề, trò chuyện thêm vài câu khác với Ôn Ngọc Mẫn rồi mới lưu luyến cúp máy.
Cuối cùng quay lại bàn ăn, biểu cảm của Lâm Đông Tụng có vẻ rất oán niệm, nhưng Doãn Thu Bạch coi như không thấy, cầm đũa lên "xoèn xoẹt" gắp đúng những món mình thích, hoàn toàn quẳng yêu cầu cân bằng dinh dưỡng của Lâm Đông Tụng ra sau đầu, cứ như cố ý muốn chọc Lâm Đông Tụng giận vậy.
Lâm Đông Tụng đương nhiên không thực sự giận cậu, thậm chí trong lúc bất lực còn cảm thấy một tia an ủi nhàn nhạt.
Anh dường như lại nhìn thấy bóng dáng của đứa trẻ lớn lên sau lưng mình năm nào, đứa trẻ biết làm nũng nhất, đáng yêu nhất dường như trong khoảnh khắc này thực sự đã trở lại bên cạnh anh.
Doãn Thu Bạch thời gian này sống khá suôn sẻ, nếu cứ phải chọn ra một điểm không vừa ý trong cuộc sống vui vẻ này, thì chắc là Cố Niệm Bùi lại âm hồn bất tán xuất hiện trong cuộc sống học đường của cậu, như một con gián đánh không chết đuổi không đi, hiện diện khắp nơi.
Nhưng Cố Niệm Bùi chỉ thỉnh thoảng xuất hiện trên đường cậu đi học, về nhà, hay đến phòng thí nghiệm, hoặc là trong vài lớp học tự chọn.
Hơn nữa hắn chỉ đứng nhìn từ xa, không chủ động lại gần Doãn Thu Bạch.
Doãn Thu Bạch cũng chẳng biết nói gì, chỉ có thể cố gắng giả vờ không chú ý đến sự hiện diện của đối phương, khuất mắt cho sạch lòng.
Mặc dù Doãn Thu Bạch có thể coi Cố Niệm Bùi như không tồn tại, nhưng Cố Niệm Bùi không thể giữ được kiên nhẫn sau khi bị đối phương phớt lờ bao nhiêu lần như vậy.
Hắn đã một thời gian không gặp Doãn Thu Bạch, không biết thời gian qua cậu đã đi đâu.
Trong thời gian không thấy đối phương, hắn cũng đã nghiêm túc suy nghĩ, phản tỉnh lại thái độ của mình đối với Doãn Thu Bạch trước kia.
Hắn có lẽ thực sự đã làm tổn thương trái tim Doãn Thu Bạch, Doãn Thu Bạch có lẽ thực sự đã hoàn toàn thất vọng về hắn.
Đó là lỗi của hắn, Cố Niệm Bùi nghĩ, hắn sẽ nghĩ cách bù đắp cho sự nuối tiếc này giữa họ.
Hắn quyết định sẽ theo đuổi lại Doãn Thu Bạch cho đến khi nhận được sự tha thứ của cậu.
Hắn biết Doãn Thu Bạch có thể sẽ không dễ dàng chấp nhận tình cảm của mình trong thời gian ngắn, nhưng không sao, hắn có thể đợi, giống như Doãn Thu Bạch đã từng đợi sự hồi đáp của hắn vậy.
Hắn thậm chí không vồ vập lao lên tặng hoa lấy lòng Doãn Thu Bạch ngay, mà chỉ tăng tần suất xuất hiện trước mặt đối phương, thực hiện chiến lược "đường vòng" mà hắn tự cho là cực hạn.
Nhưng Doãn Thu Bạch dường như thực sự không thấy sự hiện diện của hắn.
Cậu không còn giống như chàng Beta im lặng, không có cảm giác tồn tại mà hắn từng biết.
Có lẽ vì thân phận thiếu gia nhà họ Lâm, hoặc vì bản thân cậu đã đủ rực rỡ, Cố Niệm Bùi phát hiện cậu dường như bắt đầu được mọi người vây quanh như sao vây quanh trăng, trở thành tâm điểm trong đám đông.
Hắn thậm chí nảy sinh một cảm giác, chàng Beta trước mặt dường như dần trở thành dáng vẻ mà hắn không còn với tới nổi.
Nhận thức như vậy khiến Cố Niệm Bùi hoàn toàn hoảng loạn, hắn phát hiện mình không thể chấp nhận được, ngay cả khi giả định rằng điều đó là sự thật.
Bởi vì trong nhận thức của hắn, bất kể hắn làm ra chuyện gì, Doãn Thu Bạch cũng sẽ ở trong góc dùng ánh mắt ngưỡng mộ, mong chờ đó nhìn hắn.
Nhưng bây giờ Cố Niệm Bùi thậm chí khó mà nhận được một ánh mắt của Doãn Thu Bạch.
Cố Niệm Bùi thậm chí không thể xác nhận xem khi tầm mắt Doãn Thu Bạch quét qua có nhìn thấy hắn hay không.
Cảm giác này khiến hắn nảy sinh một ảo giác gần như nghẹt thở, hắn không chịu nổi sự phớt lờ như vậy, cuối cùng quyết định vào ngày hôm nay sẽ bám theo Doãn Thu Bạch, theo đến tận cửa biệt thự nhà họ Lâm.
Hắn âm trầm đi sau lưng Doãn Thu Bạch, muốn chất vấn đối phương về sự phớt lờ dành cho mình.
Chỉ thiếu một chút thôi, chỉ cần... tiến lên thêm một chút nữa thôi, hắn có thể bắt lấy chàng Beta từng khao khát có được hắn kia, chất vấn tại sao cậu không còn quay đầu nhìn hắn nữa.
Đúng lúc hắn định đưa tay ra thì điện thoại của Doãn Thu Bạch bỗng reo lên.
Cố Niệm Bùi trơ mắt nhìn Doãn Thu Bạch từ vẻ mặt không cảm xúc trở nên hớn hở tràn đầy sức sống.
Hắn chưa bao giờ nhìn thấy biểu cảm như vậy trên mặt cậu, nụ cười tràn đầy sinh lực, hạnh phúc và xinh đẹp đến thế.
Hắn nhìn đến ngẩn ngơ, nhất thời vậy mà quên mất ý định định xông lên bắt lấy đối phương lúc nãy.
Mãi đến khi nhìn tiễn Doãn Thu Bạch vào trong biệt thự, hắn mới bàng hoàng tỉnh lại, thất thần rời khỏi khu biệt thự.
Bước vào cửa, Doãn Thu Bạch thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng phàn nàn với Ôn Ngọc Mẫn ở đầu dây bên kia: "Dọa chết em rồi, may mà Anh Ôn gọi điện cho em."
Ôn Ngọc Mẫn "ừm" một tiếng, nói: "Cố Niệm Bùi lại bám lấy em à?"
Doãn Thu Bạch đáp lại hơi nhỏ giọng: "Anh đoán ra rồi à.
Đúng ạ, là hắn, dạo gần đây em cứ hay gặp hắn suốt, âm hồn bất tán.
Nếu có anh ở đây thì tốt rồi."
"Có anh ở đây thì Tiểu Thu không sợ nữa à?"
Ôn Ngọc Mẫn cười trêu chọc.
"Hắn... lúc đầu hắn chẳng phải thích anh sao."
Doãn Thu Bạch nói: "Với lại em cứ cảm giác hắn có chút sợ anh..."
"Còn gì nữa không?"
Ôn Ngọc Mẫn cười hỏi tiếp.
"Còn..."
Doãn Thu Bạch khựng lại, rồi nói: "Nói ra thì giờ anh cũng có về được đâu."
"Biết đâu đấy."
Ôn Ngọc Mẫn nói.
Mặc dù biết đối phương đại khái là đang dỗ dành cậu nói mấy lời sến súa, Doãn Thu Bạch nhắm mắt lại, vẫn mở miệng nói: "Còn nữa, chính là — em nhớ anh."
"Anh rất nhớ em."
Giọng Ôn Ngọc Mẫn vang lên, nhưng âm thanh nghe không giống như được truyền qua thiết bị điện tử.
Doãn Thu Bạch sững người, lập tức quay đầu lại, liền thấy bóng dáng quen thuộc của Enigma đang dang rộng hai tay hướng về phía cậu.
Cậu cảm thấy mắt mình nóng lên, chạy bước nhỏ nhào vào lòng đối phương.
Mùi hương trà quen thuộc lập tức tràn ngập khoang mũi Doãn Thu Bạch, cậu cúi đầu, chẳng màng gì hết mà quệt hết nước mắt lên áo khoác trước ngực anh.
"Sao bỗng nhiên lại về thế?
Cũng không nói trước với em."
"Tiểu Thu không muốn anh về sao?"
Ôn Ngọc Mẫn cười.
"Anh đừng có đánh tráo khái niệm," Doãn Thu Bạch nói: "Em đương nhiên muốn chứ, nhưng sao anh không báo trước cho em?"
"Đại khái là vì... báo trước thì giờ sẽ không có một chú mèo nhỏ rúc trong lòng anh quẹt nước mũi rồi, hửm?"
Ôn Ngọc Mẫn xoa đầu Doãn Thu Bạch, tầm mắt hơi liếc về phía góc cua đầu đường đằng xa.
Anh nhanh chóng tiếp tục cúi đầu dỗ dành Doãn Thu Bạch: "Được rồi, vào trong thôi, đừng đứng ngoài đường hóng gió, lát nữa lại cảm lạnh bây giờ."
"Vâng."
Cuối cùng cũng đợi được Ôn Ngọc Mẫn về nước, niềm mong mỏi duy nhất của Doãn Thu Bạch đã được lấp đầy, cuộc sống hoàn mỹ không một vết gợn, mỗi ngày thức dậy cậu đều cảm thấy hạnh phúc như đang nằm mơ vậy.
Để không làm chướng mắt Lâm Đông Tụng, Ôn Ngọc Mẫn nhanh chóng "dụ dỗ" Doãn Thu Bạch ra ngoài, đưa cậu đến nhà mới — chính là căn hộ chung cư cao cấp đặc biệt mua để tiện cho Doãn Thu Bạch đi học.
Vì gần trung tâm thành phố nên không mua được biệt thự đơn lập, căn nhà này chỉ là một căn hộ diện tích lớn (đại bình tầng).
Tuy không gian hoạt động trong nhà không rộng rãi như trước, nhưng Doãn Thu Bạch cảm thấy vừa vặn.
Căn nhà được trang trí ấm cúng, tinh tế, mang đậm phong vị gia đình.
Điều khiến Doãn Thu Bạch bất ngờ nhất vẫn là món quà Ôn Ngọc Mẫn chuẩn bị cho cậu.
Mở cửa phòng, Doãn Thu Bạch chú ý ngay đến một chú mèo tam thể lông dài chân ngắn, ngồi ngay ngắn dưới đất, kích thước chỉ nhỉnh hơn lòng bàn tay một chút.
Chú mèo nghiêng đầu tò mò nhìn hai người bước vào, dường như thắc mắc tại sao cánh cửa này mở ra lại bỗng xuất hiện hai sinh vật khổng lồ.
Tuy nhiên, cái đầu nhỏ bé của nó cũng không nghĩ ra được vấn đề phức tạp như vậy, rất nhanh sau đó đã lăn đùng ra khoe bụng, làm nũng với hai người.
Doãn Thu Bạch không thể từ chối một chú mèo đáng yêu như vậy, nhanh chóng ngồi xổm xuống xoa xoa cái bụng mềm mại của nó.
Cậu vừa vuốt mèo vừa hỏi Ôn Ngọc Mẫn: "Chúng ta... sẽ nuôi mèo ạ?"
"Hửm?
Nếu không thì sao nó lại xuất hiện ở đây."
Ôn Ngọc Mẫn nói: "Mèo nhỏ nuôi mèo nhỏ."
Động tác của Doãn Thu Bạch khựng lại, vành tai hơi ửng hồng, nhưng cậu không để ý đến lời trêu chọc của Ôn Ngọc Mẫn, chỉ dùng hai tay nâng chi trước của chú mèo lên, bế thổng nó lên: "Nó là mèo đực hay mèo cái ạ?"
"Mèo cái tam thể nhỏ," Ôn Ngọc Mẫn nói: "Em muốn đặt tên không?"
Nghe thấy chuyện đặt tên, Doãn Thu Bạch lại đặt chú mèo xuống đất: "Em không biết đặt tên đâu."
"Anh cũng không biết.
Vậy phải làm sao đây, hay gọi là Tiểu Thu giống em nhé."
Ôn Ngọc Mẫn nói đùa, sau đó cũng ngồi xổm xuống cạnh Doãn Thu Bạch, khẽ chạm vào mũi mèo.
"Không được!"
Mặc dù biết Ôn Ngọc Mẫn đang đùa, Doãn Thu Bạch vẫn nghiêm túc từ chối đề nghị này: "Kỳ quặc lắm."
"Vậy Tiểu Hoa?
Tiểu Tam?
Cái này không được..."
Vì cả hai đều không có khiếu đặt tên, cuối cùng Doãn Thu Bạch thở dài: "Thôi, hay cứ tạm gọi là Mèo nhỏ vậy."
Cuối cùng cái tên mộc mạc này cũng không được dùng lâu, lý do rất đơn giản, một đêm nọ khi Ôn Ngọc Mẫn đang ôm người "làm loạn" trên sofa đã gọi một tiếng "Tiểu Thu mèo nhỏ", không lâu sau giữa hai người xuất hiện một vật nhỏ lông xù mềm mại, kêu nhỏ nhẹ muốn thu hút sự chú ý của hai người.
Mặt Doãn Thu Bạch nóng đến mức có thể rán trứng, Ôn Ngọc Mẫn đành phải đứng dậy nhốt mèo vào phòng ngủ trước, sau đó mới đè Doãn Thu Bạch lại lên sofa, rồi nghiêm túc nói: "Phải đổi tên cho nó thôi, nhà chúng ta đã có một chú mèo nhỏ rồi."
Cuối cùng tên của chú mèo cũng được định đoạt, gọi là Như Ý.
Nó được gửi nuôi ở nhà Lâm Đông Tụng một thời gian dài, vì Ôn Ngọc Mẫn và Doãn Thu Bạch thực sự không rút ra được thời gian trọn vẹn để chăm sóc mèo nhỏ, nhà họ Lâm nhiều người làm bảo mẫu, không gian cho mèo nhỏ leo trèo nhảy nhót rộng rãi đồng thời cũng có người trông nom.
Lâm Đông Tụng cảm thấy vô cùng khó hiểu trước trách nhiệm "trông trẻ" từ trên trời rơi xuống này, nhưng đó là chuyện của sau này.
Và hôm nay là tiệc đính hôn của Ôn Ngọc Mẫn và Doãn Thu Bạch.
Nhà họ Ôn hầu như đều có hợp tác với các doanh nghiệp gia đình có tên tuổi trong nước, nhà họ Lâm cũng là thế gia lẫy lừng ở thủ đô, tiệc đính hôn này có thể nói là long trọng chưa từng có.
Hầu hết các thế gia hoặc doanh nghiệp có tên tuổi ở thủ đô đều nhận được thiệp mời, thậm chí một số gia tộc ở ngoại tỉnh muốn bám víu quan hệ với nhà họ Lâm, họ Lâm cũng lặn lội đường xa tới tham dự.
Doãn Thu Bạch có chút há hốc mồm trước quy mô lớn như vậy: "Có cần phải làm cường điệu thế không anh?"
"Có chứ, cần thiết."
Ôn Ngọc Mẫn giúp cậu chỉnh lại cổ áo sơ mi, nói: "Thứ nhất là để Tiểu Thu và Lâm tổng yên tâm, để mọi người đều biết quan hệ của chúng ta, thứ hai...
đây thực ra không chỉ đơn giản là tiệc đính hôn."
Doãn Thu Bạch gật gật đầu như hiểu như không, Ôn Ngọc Mẫn hôn lên trán cậu, nói: "Nhưng Tiểu Thu cũng không cần xuống dưới tiếp khách đâu, cứ ở phía sau chơi với bạn bè là được, đừng căng thẳng, nhé?"
"Vâng."
Ôn Ngọc Mẫn lại nói: "Có điều, dù sao cũng là tiệc đính hôn... dấu ấn trên người Tiểu Thu hình như lại hơi nhạt rồi, anh bồi thêm cho em nhé?"
Đầu ngón tay nóng rực lướt qua vùng da nhạy cảm sau gáy, Doãn Thu Bạch lập tức run lên toàn thân, ngả người vào đối phương.
Hơi thở mang tính xâm lược cực mạnh của Enigma phả lên sau gáy cậu, Doãn Thu Bạch hai tay chống vào tường, cảm nhận răng nhọn cắn rách da thịt, cả người khẽ run rẩy.
Tin tức tố của đối phương từng chút một chảy vào cơ thể Doãn Thu Bạch, khiến chàng Beta bủn rủn toàn thân, sắp đứng không vững.
Đánh dấu kết thúc, Doãn Thu Bạch mất sạch sức lực, Ôn Ngọc Mẫn nhanh tay lẹ mắt ôm lấy người vào lòng, suýt nữa thì để cậu ngã xuống đất.
"Rầm!"
Đúng lúc này, cánh cửa phía sau bỗng vang lên một tiếng va chạm dữ dội.
Doãn Thu Bạch giật mình, ngơ ngác quay đầu lại, phát hiện cửa phòng họ đang ở không đóng chặt, và nhìn từ cánh cửa vẫn còn hơi rung rinh thì vừa rồi có người đã dừng lại ở đó.
"Vừa rồi... hình như có người nhìn thấy?"