Ngày hôm sau đã đến như kỳ hẹn.
Sáng sớm, Doãn Thu Bạch phát hiện Lâm Đông Tụng vẫn chưa quay về, lời nhắn để lại cho cậu vẫn dừng ở dòng tin tối qua rằng anh có việc phải bận.
Tuy nhiên, quản gia đã chuẩn bị bữa sáng chu đáo cho Doãn Thu Bạch, nên cậu cũng không nghĩ ngợi nhiều, sau khi dùng bữa xong liền bắt đầu liên lạc với Ôn Ngọc Mẫn.
Ôn Ngọc Mẫn nói buổi trưa sẽ đến Lâm gia đón cậu, bảo cậu cứ ở nhà đợi là được.
Doãn Thu Bạch suy nghĩ một chút, rồi gửi tin nhắn báo cho đối phương biết việc mình sắp cùng Ôn Ngọc Mẫn đi ra ngoài.
Thế nhưng, cho đến tận buổi trưa khi thấy Ôn Ngọc Mẫn xuất hiện trước cổng Lâm gia, cậu vẫn không nhận được hồi âm của Lâm Đông Tụng.
Ôn Ngọc Mẫn đã nhắn tin báo trước năm phút rằng mình sắp tới, vì vậy lúc này Doãn Thu Bạch đang đứng đợi ngay cổng biệt thự Lâm gia.
Ngay khi xe dừng lại, Ôn Ngọc Mẫn đã nhìn thấy bóng dáng gầy gò ấy đang đứng đợi.
Nhìn từ xa, so với lúc Ôn Ngọc Mẫn mới quen biết, Doãn Thu Bạch đã béo lên một chút, trông không còn yếu ớt như ban đầu, sắc mặt cũng tốt hơn nhiều.
Ánh nắng mùa đông mạ lên đỉnh đầu thiếu niên một lớp viền vàng, Ôn Ngọc Mẫn nhìn mà lòng xao động, anh kéo cửa xe, bước xuống đi về phía đối phương.
Một tuần không gặp, người cảm thấy nhớ nhung không chỉ có mỗi Beta, tuy ngoài mặt anh không thể hiện ra nhưng cũng rất mong đợi vào buổi hẹn hò ngày hôm nay.
Dừng lại trước mặt Doãn Thu Bạch, Ôn Ngọc Mẫn giơ tay, nhẹ nhàng vén lọn tóc mai của đối phương.
"Tiểu Thu, buổi trưa tốt lành."
Doãn Thu Bạch đang cúi đầu soạn tin nhắn, nhất thời không để ý có xe dừng trước mặt, mãi đến khi ánh nắng trên đỉnh đầu bị bóng người che khuất, cậu mới như bừng tỉnh mà ngẩng đầu lên.
Còn chưa kịp nhìn rõ người, cậu đã cảm nhận được nhiệt độ quen thuộc từ đầu ngón tay lướt qua gò má.
Sự thật chứng minh, tuy Lâm Đông Tụng yêu cầu khắt khe đến mức cứng nhắc về việc cân bằng dinh dưỡng cho Doãn Thu Bạch, nhưng kết quả lại vô cùng hiệu quả.
Doãn Thu Bạch ngẩng đầu, không biết có phải vì nắng hôm nay hơi lớn hay không mà trên má cậu có một lớp huyết sắc nhạt từ trong da lộ ra, không còn trắng bệch bệnh tật như trước, đôi má cũng hơi tròn trịa hơn một chút.
Sắc môi của cậu cũng rất đẹp, Ôn Ngọc Mẫn nhìn chằm chằm cậu một lúc, không tự chủ được mà nhớ đến nụ hôn đêm đó, nhớ đến cảm xúc mềm mại từ cánh môi của Beta.
Đặc biệt là khoảnh khắc Doãn Thu Bạch ngước mắt lên chạm vào tầm mắt anh, Ôn Ngọc Mẫn đã có một giây phút muốn cúi người xuống, bất chấp tất cả mà hôn lên đó.
Tuy nhiên, anh nhanh chóng dời mắt đi, dập tắt ý nghĩ này.
Doãn Thu Bạch bị ánh mắt của đối phương nhìn đến mức hơi đỏ mặt, đang định cúi đầu thì nghe thấy anh hỏi: "Tiểu Thu buổi trưa đã ăn gì chưa?"
Doãn Thu Bạch lắc đầu.
Mải mê mong đợi vào hành trình buổi chiều, lại vì giết thời gian mà tán gẫu với Lý Đông Ngũ suốt cả buổi sáng, cách thời gian ăn sáng đã vài tiếng đồng hồ, cậu vẫn chưa ăn gì cả.
"Vậy chúng ta đi ăn chút gì đó trước."
Ôn Ngọc Mẫn nói: "Hay là Tiểu Thu muốn vào trong công viên giải trí rồi mới ăn?"
Vì sức khỏe của mẹ, Doãn Thu Bạch rất hiếm khi có thời gian và cơ hội ra ngoài.
Thậm chí những năm trước khi tình trạng của mẹ tốt hơn một chút, Doãn Thu Bạch cũng gần như không đi chơi bao giờ.
Bởi vì lương từ công việc của mẹ không cao.
Khi đó, việc thuê nhà ở thành phố lớn này và nuôi cậu ăn học đã có chút chật vật, nói chi đến việc hỗ trợ cho những khoản chi tiêu thêm của cậu.
Cũng may Doãn Thu Bạch hiểu chuyện, trường học có buổi tham quan mùa thu, những học sinh tham gia cần đóng thêm một khoản phí, Doãn Thu Bạch không muốn tăng thêm gánh nặng cho mẹ nên dự định sẽ xin nghỉ vào ngày hôm đó.
Ngày trước buổi tham quan, người bạn cùng bàn lúc bấy giờ của cậu đã kéo những người xung quanh lại khoe khoang sau giờ học, nói rằng mỗi cuối tuần bố đều đưa mình đến công viên giải trí đó.
Trong công viên giải trí có vòng quay ngựa gỗ, có tàu lượn siêu tốc, và còn rất nhiều thứ mà Doãn Thu Bạch thậm chí chưa từng nghe tên.
Những người bạn học tụ tập xung quanh bàn luận rôm rả về kế hoạch ngày mai, trên chuyến xe buýt khứ hồi ai sẽ ngồi cùng ai, nhưng tất cả sự náo nhiệt này dường như không liên quan gì đến Doãn Thu Bạch.
Dù đã chuẩn bị tâm lý không đi tham quan mà ở lại trường tự học, nhưng không hiểu sao, vào khoảnh khắc này, bị gạt ra ngoài sự ồn ào và không thể xen vào câu chuyện, cậu vẫn cảm thấy có chút buồn bã.
Sau nhiều năm, nhớ lại nỗi buồn lúc bấy giờ, Doãn Thu Bạch ngẩng đầu lên, chạm vào ánh mắt của Ôn Ngọc Mẫn.
"Hửm?"
Thấy cậu mãi không trả lời, Ôn Ngọc Mẫn hỏi lại: "Tiểu Thu thấy sao?"
"Trong công viên giải trí cũng có đồ ăn ạ?"
Doãn Thu Bạch hỏi: "Em chưa từng đến đó."
"Có chứ."
Ôn Ngọc Mẫn không đưa ra bất kỳ nhận xét nào về sự lạ lẫm của cậu đối với công viên giải trí, chỉ nghiêm túc giải thích: "Đa phần là một số món Tây nhanh, hương vị xác suất cao là không ngon lắm, nhưng tiện lợi và được làm rất đẹp mắt."
"À."
Doãn Thu Bạch cũng không quá bận tâm đến hương vị thức ăn như thế nào, cậu nghĩ một chút rồi nói với Ôn Ngọc Mẫn: "Vậy thì vào trong công viên giải trí rồi ăn ạ."
"Được, vậy đi thôi."
Ôn Ngọc Mẫn mở cửa xe cho Doãn Thu Bạch.
Mặc dù mới khai trương và vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, nhưng vì là cuối tuần, cổng công viên giải trí trông rất đông đúc.
Phần lớn là phụ huynh đưa con nhỏ đi chơi, cũng có một phần nhỏ là các cặp đôi nắm tay nhau, họ xếp hàng dài trước cổng, nhất thời tạo nên sự náo nhiệt.
Doãn Thu Bạch ngẩng đầu nhìn cách trang trí ở cổng công viên.
Nơi này không giống kiểu công viên giải trí truyền thống lấy các thiết bị vui chơi làm chính.
Nó lấy chủ đề đại dương, cho phép du khách vừa giải trí vừa có thể chiêm ngưỡng đủ loại sinh vật biển.
Do đó, hành lang dài trước cửa kiểm soát vé là một mái vòm hình tròn bao quanh bởi các tấm kính, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy từng đàn cá với lớp vảy lấp lánh sóng nước.
Doãn Thu Bạch thậm chí nhìn thấy một con sứa bơi ngang qua đỉnh đầu mình, chiếc mũ sứa bán trong suốt kéo theo những sợi tơ mảnh, cậu có chút tò mò đưa tay ra, nhưng khi sắp chạm vào kính lại rụt tay về.
Thấy cậu tò mò như vậy, Ôn Ngọc Mẫn buồn cười hỏi: "Thích không?"
Vì hàng đợi quá dài, lẽ ra anh định đưa người đi bằng lối đi nội bộ để không phải xếp hàng mà vào thẳng luôn.
Nhưng đi lối đó tuy tiện lợi nhưng lại không nhìn thấy được cảnh sắc như thế này.
"Đẹp quá."
Doãn Thu Bạch có chút ngẩn ngơ, chậm chạp trả lời: "Cảm giác... giống như khung cảnh chỉ có thể thấy trong mơ thôi ấy."
Nghe chuỗi lời cảm thán của cậu, Ôn Ngọc Mẫn không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Xếp hàng khoảng gần nửa tiếng đồng hồ, hai người cuối cùng cũng vào được bên trong.
Dù thời gian hơi lâu nhưng vì phong cảnh trên đầu rất đặc sắc, Doãn Thu Bạch cũng không thấy nhàm chán, chỉ có điều ngửa đầu lâu quá nên cổ có chút đau nhức.
Bước ra khỏi hành lang đó, Doãn Thu Bạch vẫn còn chút luyến tiếc.
Cậu nói: "Thật sự rất đẹp, lúc trước em cứ tưởng mấy cái hình trên mạng đều là chỉnh màu cả đấy."
Ôn Ngọc Mẫn không nhìn cá, anh nhìn chằm chằm vào mắt Doãn Thu Bạch cười, nói: "Đúng là rất đẹp."
Anh quay đầu lại, vào đến bên trong khuôn viên thì không còn ồn ào chen chúc như lúc xếp hàng nữa.
Tầm mắt đảo quanh một vòng, anh nhìn về phía một nhà hàng chủ đề gần nhất, hỏi Doãn Thu Bạch: "Ăn gì trước nhé?"
Lúc này Doãn Thu Bạch cũng thấy hơi đói nên gật đầu đồng ý.
Hai người bước vào nhà hàng.
Bên trong nhà hàng cũng là một màu xanh biếc, tường làm bằng kính, bên trong các vách ngăn cũng là những con cá đủ màu sắc đang bơi lội.
Nhà hàng trong công viên kiểu này cung cấp không ngoài gì khác ngoài mì Ý, hamburger và những món tương tự, hai người không tốn quá nhiều thời gian cho việc gọi món, tùy ý chọn vài món khó mà dở được rồi tìm chỗ ngồi xuống.
Doãn Thu Bạch dùng nĩa cuộn mì, lại bắt đầu nhìn những con cá trên bức tường bên cạnh mà thẫn thờ.
"Tiểu Thu."
Ôn Ngọc Mẫn gọi cậu: "Ăn trước đi, lát nữa nguội mất."
Doãn Thu Bạch cúi đầu, nhìn vắt mì vừa được mình dùng nĩa cuộn lên lại rơi tuột xuống đĩa, lặng lẽ găm mấy sợi mì đó lên một lần nữa.
Thấy cậu ăn có vẻ tâm hồn treo ngược cành cây, Ôn Ngọc Mẫn thấy hơi buồn cười: "Thích cá đến thế à?"
Doãn Thu Bạch gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Cũng không hẳn là thích, chỉ là... thấy thú vị thôi."
Cậu thật sự là lần đầu tiên đến nơi thế này, đương nhiên là nhìn cái gì cũng thấy mới lạ.
"Vậy sao?"
Ôn Ngọc Mẫn nói, lại hỏi: "Có muốn tự nuôi không?"
Lần này Doãn Thu Bạch lại lắc đầu: "...
Thôi ạ, em không có thời gian chăm sóc chúng."
Cậu nghĩ một chút rồi lại nói: "Thật ra lúc em còn nhỏ hơn nữa, em đã luôn muốn nuôi một con thú cưng, con gì cũng được, em muốn trải nghiệm cảm giác chịu trách nhiệm cho một sinh mệnh là như thế nào."
"Sau đó thì sao, Tiểu Thu đã từng nuôi con gì chưa?"
Ôn Ngọc Mẫn truy hỏi.
Doãn Thu Bạch lại lắc đầu.
"Không có cơ hội."
Doãn Thu Bạch nói: "Anh cũng biết đấy, em trước đây đến bản thân mình còn chăm sóc không xong."
"Bây giờ có cơ hội rồi."
Ôn Ngọc Mẫn nói: "Đợi qua năm mới, Tiểu Thu dọn sang nhà mới cùng anh, chúng ta có lẽ có thể cùng nhau ——"
"Để sau hãy nói ạ."
Doãn Thu Bạch có một khoảnh khắc hoảng hốt, không biết tại sao lại lên tiếng cắt ngang lời người đối diện.
Cậu nhắm mắt lại, rồi chậm chạp nói thêm: "Muộn một chút rồi hãy nói."
Ôn Ngọc Mẫn ngước mắt lên, nhìn Doãn Thu Bạch đang né tránh tầm mắt một lúc, cuối cùng cũng không tiếp tục chủ đề này nữa.
Trước khi đến anh đã ăn một chút gì đó, lúc này không đói lắm cũng không có cảm giác thèm ăn, chỉ động đũa vài miếng đồ ăn trong đĩa rồi đặt dụng cụ xuống, đợi Doãn Thu Bạch ăn xong.
"Lát nữa muốn tiếp tục đi xem cá, hay là đi tàu lượn siêu tốc?"
Ôn Ngọc Mẫn hỏi.
"Sao cũng được ạ."
Doãn Thu Bạch nói một cách thiếu chủ kiến.
Sau đoạn đối thoại vừa rồi, bầu không khí giữa hai người trở nên kỳ lạ.
Không phải là lạnh nhạt, họ chỉ có một loại cảm giác khác lạ tinh vi mà nếu không để ý kỹ sẽ không nhận ra.
Nếu nhất định phải nói, có lẽ là vì thái độ của Ôn Ngọc Mẫn trở nên không còn nhiệt tình như trước nữa.
Doãn Thu Bạch bình thường vốn không phải loại người nhạy cảm với cảm xúc của người khác, lúc này cũng không biết cảm giác khác lạ đó có phải ảo giác của mình hay không, cũng không dám vì chuyện này mà mở lời hỏi han, nhất thời có chút lửng lơ, bứt rứt trong lòng.
Cậu nghe thấy Ôn Ngọc Mẫn nói: "Vậy thì đi xem phim đi, hai mươi phút nữa ở rạp chiếu phim của công viên có một suất chiếu phim 5D, tranh thủ lúc sáng sớm ít người, chúng ta đi xem trước."
Doãn Thu Bạch không hề thể hiện bất kỳ sự phản đối nào đối với sự sắp xếp của đối phương.
Hai người cầm bản đồ khu vui chơi đi về phía rạp chiếu phim.
Có lẽ vì công viên giải trí chủ yếu hướng đến trẻ nhỏ nên thiết kế bên ngoài của rạp chiếu phim trông vô cùng ngộ nghĩnh, trên đỉnh tòa nhà có một con cá voi trắng hoạt hình khổng lồ đang nằm bò, Doãn Thu Bạch ngẩng đầu nhìn rồi nói: "Con cá voi đó đáng yêu quá."
Nghe thấy tiếng của cậu, Ôn Ngọc Mẫn cũng ngước lên nhìn một cái, nhưng không nói gì, chỉ khẽ "ừm" một tiếng.
Doãn Thu Bạch bặm môi, không nói gì thêm.
Mặc dù so ra thì hiện tại là lúc rạp chiếu phim ít người qua lại, nhưng vào cửa vẫn cần kiểm soát vé và xếp hàng.
Trước khi thực sự ngồi vào phòng chiếu, nhân viên dẫn đường đã giới thiệu cho họ một lượt các kiến thức khoa học về cá voi trắng, lại bảo họ rằng bộ phim này kể về câu chuyện của một con cá voi trắng.
Doãn Thu Bạch nghe một cách tâm hồn treo ngược cành cây, giống như quay lại khoảng thời gian học cấp ba ngồi dưới bục giảng nghe giáo viên trên rạp giảng bài vậy.
Cậu luôn lơ đãng, không nhịn được mà dùng ánh mắt lén liếc nhìn Ôn Ngọc Mẫn bên cạnh.
Ánh mắt Ôn Ngọc Mẫn dừng trên người thuyết minh, nghe có vẻ nghiêm túc nhưng nhìn lại không có vẻ gì là hứng thú.
Nghĩ cũng đúng, với gia cảnh và môi trường trưởng thành của đối phương, có lẽ anh chỉ cảm thấy cậu thật ít thấy mà lạ lùng, căn bản sẽ không thấy những thứ này có gì đặc sắc.
Chọn đến công viên giải trí chắc cũng chỉ là để đi cùng mình thôi.
Doãn Thu Bạch có chút áy náy.
Cậu giơ tay, nhẹ nhàng kéo kéo tay áo đối phương.
Ôn Ngọc Mẫn thu hồi tầm mắt, quay sang nhìn cậu, ánh mắt dò hỏi cậu có chuyện gì.
"Có thể vào trong được rồi."
Doãn Thu Bạch chỉ vào cánh cửa đã mở sau lưng thuyết minh viên, nói: "Vào trước có thể ngồi ở vị trí phía trước."
"Ừm."
Ôn Ngọc Mẫn lại thấp giọng đáp một tiếng, rồi nói: "Thật ra ngồi ở giữa là được rồi, nhìn gần quá cũng không thoải mái."
"Ồ," Doãn Thu Bạch cúi đầu: "Em không biết."
Cuối cùng hai người vẫn ngồi ở hàng ghế đầu.
Trong rạp phim có trẻ con, suốt cả bộ phim đều chạy nhảy nhốn nháo, la hét om sòm, thực sự là ồn ào không chịu nổi.
Nhưng ở hàng ghế đầu, xung quanh Doãn Thu Bạch và Ôn Ngọc Mẫn lại yên tĩnh như tờ.
Đương nhiên, sự tĩnh lặng này chỉ là cảm giác của Doãn Thu Bạch, bên cạnh vẫn có một cặp đôi trẻ đang thì thầm những lời mật ngọt, Doãn Thu Bạch thấy yên tĩnh chẳng qua là vì Ôn Ngọc Mẫn bên cạnh không nói lời nào mà thôi.
Việc trò chuyện giữa hai người luôn là Ôn Ngọc Mẫn khơi gợi chủ đề trước.
Bây giờ Ôn Ngọc Mẫn không nói chuyện nữa, Doãn Thu Bạch luôn cảm thấy yên tĩnh đến mức quá đáng.
Thế nhưng cậu thực sự không giỏi khơi chuyện.
Vì vậy, từ khi bộ phim này bắt đầu, họ không nói với nhau câu nào.
Doãn Thu Bạch hiếm khi cảm thấy thời gian có chút khó khăn trôi qua.
Cuối cùng cũng bước ra khỏi rạp chiếu phim, từ trong phòng chiếu kín mít bước ra, nhìn thấy ánh sáng trời một lần nữa, Doãn Thu Bạch vậy mà lại nảy sinh một cảm giác trút được gánh nặng.
Ôn Ngọc Mẫn vẫn rất yên lặng.
Doãn Thu Bạch lén nhìn anh hồi lâu, ngập ngừng hỏi: "Anh còn chỗ nào muốn đi không?"
"Tiểu Thu cứ đi xem những thứ em thích là được, anh đi theo thôi."
Doãn Thu Bạch lại không biết tiếp lời thế nào.
Họ đi dạo thêm một lúc theo hướng dẫn trên bản đồ, khuôn viên rất lớn, mới chỉ đi được một ít nơi mà không biết từ lúc nào đã trôi qua hơn một tiếng đồng hồ nữa.
Lẽ ra đây phải là khoảng thời gian vui vẻ, Doãn Thu Bạch đã nhìn thấy rất nhiều, rất nhiều thứ trước đây chưa từng tận mắt thấy, cũng học được nhiều kiến thức thú vị về sinh vật biển.
Cậu nên cảm thấy vui vẻ mới đúng, nhưng không biết tại sao, trên tim cứ như có một tảng đá lớn đè nặng, không thở nổi.
Cậu hiểu rõ tảng đá này là do chính tay mình bê lên.
Bởi vì, sự dịu dàng chu đáo của Ôn Ngọc Mẫn mà đổi lại là sự lạnh nhạt, thời gian dài cảm thấy mệt mỏi, cảm thấy hụt hẫng cũng là điều khó tránh khỏi.
Cậu vì hèn nhát không dám đáp lại tình cảm của đối phương, nhưng lại ích kỷ muốn tận hưởng sự dịu dàng của anh, lúc này sự bất an bàng hoàng là điều cậu đáng phải nhận.
Câu trả lời cho đáp án mà Ôn Ngọc Mẫn muốn là gì, Doãn Thu Bạch vẫn chưa nghĩ xong.
Thế nhưng cậu biết, cậu không muốn như thế này.
Cậu không muốn Ôn Ngọc Mẫn đối xử với mình kiểu có cũng được không cũng xong, không muốn đối phương nhìn mình bằng ánh mắt không còn dịu dàng nhiệt tình nữa, không muốn ——
Doãn Thu Bạch đưa tay ra, nắm lấy tay Ôn Ngọc Mẫn.
"Anh Ôn, em..."
Lời vừa thốt ra đã bị Ôn Ngọc Mẫn ngắt quãng.
"Tiểu Thu muốn ngồi vòng quay mặt trời không?"
Ôn Ngọc Mẫn hỏi.
Doãn Thu Bạch ngẩng đầu lên.
Mùa đông trời tối sớm, lúc này bầu trời đã đen mất một nửa, các thiết bị trong công viên giải trí đều đã lên đèn, phía không xa, vòng quay mặt trời khổng lồ đang lững lờ quay trên không trung.
Doãn Thu Bạch bỗng nhớ đến một vài lời đồn.
Có người nói, các cặp tình nhân hôn nhau ở nơi cao nhất của vòng quay mặt trời sẽ yêu nhau đời đời kiếp kiếp.
Lòng cậu rung động, ngẩng đầu lên chạm vào ánh mắt Ôn Ngọc Mẫn: "...
Vâng."
"Được."
Ôn Ngọc Mẫn nhẹ nhàng nắm tay cậu: "Vậy, Tiểu Thu đứng đây đợi anh một chút nhé."
Doãn Thu Bạch ngoan ngoãn đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng Ôn Ngọc Mẫn rời đi, lặng lẽ chờ đợi.
Anh đi làm gì nhỉ?
Doãn Thu Bạch có chút tò mò, nhiều hơn là sự mong đợi.
Nửa phút sau, từ phía xa vang lên một tiếng rít dài, ngay sau đó là tiếng nổ.
Doãn Thu Bạch ngước đầu nhìn theo tiếng động, những bông pháo hoa rực rỡ nở rộ trên bầu trời.
Sau khi bông pháo hoa đầu tiên bung nở, những đợt pháo hoa liên tiếp nối đuôi nhau nổ tung, màu sắc lộng lẫy, giống như lời tỏ tình không thốt nên lời của ai đó dành cho ai đó.
Doãn Thu Bạch ngây người nhìn, đột nhiên, điện thoại trong tay vang lên.
Cậu vốn tưởng sẽ là cuộc gọi của Ôn Ngọc Mẫn, nhìn kỹ lại thì tên hiển thị là "Bác sĩ Từ".
Cậu có chút bất ngờ, nhưng vẫn bắt máy.
"Tiểu Bạch, có nghe thấy không."
Giọng người ở đầu dây bên kia vô cùng gấp gáp: "Em có thể lập tức đến bệnh viện ngay bây giờ được không?"
"Bây giờ ạ?"
Doãn Thu Bạch khựng lại, dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
"Phải, ngay bây giờ."
Từ Chí nói: "Mẹ của em xảy ra chuyện rồi."