[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm/Edit] Sau Khi Thế Thân Beta Bị Bạch Nguyệt Quang Quấn Quanh
Chương 18
Chương 18
Thích Phong Minh không ngờ mình lại gặp Doãn Thu Bạch ở đây.
Người Beta trước mặt dù đeo khẩu trang nhưng vẫn không giấu nổi sắc mặt xanh xao bên dưới.
Chiếc khẩu trang y tế kết hợp với tạp dề của cửa hàng tiện lợi trông có vẻ không ăn nhập gì với nhau, lại thêm dáng vẻ bệnh tật ốm yếu.
Cậu trông khác hẳn với trong ấn tượng của anh, dù mặc quần áo dày nhưng vẫn có thể thấy được thân hình gầy gò dưới lớp vải nặng nề, dường như đã sụt cân không ít.
Doãn Thu Bạch bị hành động đột ngột của đối phương làm cho giật mình.
Cậu mạnh bạo rút tay lại, vô tình va phải kệ hàng bên cạnh.
Kệ hàng nghiêng ngả, những viên kẹo đặt trên đó rơi lả tả xuống mặt bàn.
Cậu vội vàng đỡ lấy kệ hàng, may sao những thứ còn lại không rơi ra tiếp.
Gây ra động tĩnh lớn như vậy, Tiểu Quỳ đang trốn trong kho hàng cũng phát hiện có điều bất ổn.
Cô bé vác ngay cây chổi lao ra phía hai người, động tác thuần thục như thể không phải lần đầu trải qua chuyện này.
Thực tế đúng là không phải lần đầu.
Cô thường xuyên trực ca với Doãn Thu Bạch.
Cậu rất xinh đẹp, dù chỉ là Beta nhưng số lượng Alpha, thậm chí cả Omega muốn bắt chuyện cũng không hề ít.
Ban ngày còn đỡ, cửa hàng tiện lợi mở cửa 24/24, ca đêm thường xuyên gặp phải những tên ma men say xỉn, cứ bám riết lấy Doãn Thu Bạch để đòi cách liên lạc.
Tiểu Quỳ thậm chí khi cầm chổi còn đưa cho Doãn Thu Bạch một cái.
Cậu ngẩn người nhìn cái chổi đưa đến trước mặt mình, suýt nữa không phản ứng kịp.
Biết Tiểu Quỳ đang lo lắng cho mình, Doãn Thu Bạch khẽ thở dài: "Chờ đã Tiểu Quỳ, đừng căng thẳng."
Tiểu Quỳ nhìn Doãn Thu Bạch, rồi lại nhìn người đàn ông đang nắm tay cậu.
Lúc này cô mới nhận ra chút manh mối.
Phản ứng của Doãn Thu Bạch quá bình tĩnh, khả năng cao là hai người có quen biết.
Biết mình phán đoán sai, Tiểu Quỳ nhất thời thấy ngượng ngùng, gãi đầu cười gượng: "À, hai người cứ nói chuyện... nói chuyện đi nhé."
Đúng lúc đó có khách vào tiệm, Doãn Thu Bạch quay đầu nhìn, không muốn làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh.
Cậu áy náy nói với Tiểu Quỳ: "Tiểu Quỳ, tớ với bạn có chút chuyện cần nói, phiền cậu trông tiệm một lát được không?"
Tiểu Quỳ gật đầu lia lịa, ra dấu OK.
Cô cúi xuống thu dọn kệ hàng bị Doãn Thu Bạch va phải, giả vờ tập trung dọn dẹp nhưng ánh mắt lại không kìm được liếc về phía hai người đang bước ra cửa, rất tò mò về mối quan hệ của họ.
Mãi đến khi khách hàng đứng trước mặt yêu cầu thanh toán, cô mới kìm nén sự tò mò lại.
Cánh cửa kính đẩy ra, tiếng chuông chào mừng của cửa hàng vang lên, cơn gió lạnh rít gào tạt thẳng vào mặt.
Đến lúc này, cảm xúc kích động của Thích Phong Minh mới hơi dịu xuống.
Anh nhìn Doãn Thu Bạch, những lời định nói xoay vần trong miệng mấy vòng, cuối cùng thốt ra lại thành lời hỏi thăm đơn giản nhất: "Cậu bị ốm à?"
Doãn Thu Bạch giọng khàn đặc, lại đeo khẩu trang, không khó để rút ra kết luận này.
Thích Phong Minh biết mình vừa nói một câu thừa thãi.
Doãn Thu Bạch nhìn anh, gật đầu.
Cậu nhìn thẳng vào Thích Phong Minh, hồi lâu sau mới khẽ cất tiếng: "Đàn anh."
Cậu gọi có chút ngập ngừng, danh xưng này thật xa lạ.
Không rõ vì trọng sinh khiến cuộc sống đại học trong ký ức đã trở nên quá xa vời, hay vì những nỗi đau từng trải qua đã sớm làm phai mờ giai đoạn rạng rỡ nhất đó, cậu thậm chí không có mấy ấn tượng về con người Thích Phong Minh.
Từ lúc trọng sinh đến nay, mãi đến khi gặp lại Thích Phong Minh, những trải nghiệm thời đại học cùng một số cảm xúc có lẽ gọi là "tiếc nuối" mới xuất hiện lại trong tâm trí cậu.
Ngành học của Doãn Thu Bạch rất mới, hơi giống y học nhưng lại khác y học truyền thống, chuyên nghiên cứu về pheromone của giới tính thứ hai.
Cậu quen Thích Phong Minh vì hai người cùng ngành, từng cùng nhau hoàn thành bài tập nhóm.
Người cộng sự ngắn ngủi ấy — Thích Phong Minh — đã coi cậu như tri kỷ tâm giao.
Hai người rất hợp nhau trong các ý tưởng nghiên cứu, Thích Phong Minh từng có ý định tiến cử Doãn Thu Bạch vào phòng thí nghiệm của mình, nhưng lúc đó cậu không lập tức đồng ý.
Nguyên nhân khá phức tạp.
Quan trọng nhất là lúc đó tình trạng của mẹ cậu không tốt, cậu đang do dự nên học tiếp thạc sĩ hay ra trường làm việc kiếm tiền sớm; thứ hai là vì sự yêu thích mà Thích Phong Minh thể hiện đối với cậu lúc bấy giờ.
Khi ấy, trong lòng Doãn Thu Bạch chỉ có Cố Niệm Bùi.
Cậu khá phản cảm với sự săn đón của Thích Phong Minh, sau này vì nghỉ học nên cắt đứt liên lạc luôn với đối phương.
Bây giờ nghĩ lại, thật là mất lịch sự, chẳng trách Thích Phong Minh lại phản ứng như vậy khi gặp lại mình, chắc hẳn anh ta không có ấn tượng tốt đẹp gì về cậu đâu.
Thích Phong Minh nhìn cậu một hồi, do dự hỏi: "Giờ này cậu không phải lên lớp sao?"
Doãn Thu Bạch khựng lại, nhận ra đối phương có lẽ chưa biết tin mình đã nghỉ học, mới nói: "Tôi nghỉ học rồi."
Nghe câu trả lời này, Thích Phong Minh tỏ ra rất bất ngờ.
Anh từng tưởng Doãn Thu Bạch cắt đứt liên lạc là vì lời tỏ tình lỗ mãng của mình, thời gian đó anh đã rất u uất vì sợ sự bốc đồng của mình ảnh hưởng đến tiền đồ của cậu.
Vì thế nên lúc nãy anh mới kích động như vậy.
"Sao lại nghỉ học?"
Không biết câu hỏi này có làm mạo phạm không, Thích Phong Minh do dự một lát mới hỏi: "Gặp chuyện gì rồi sao?"
"Coi như là vậy..."
Doãn Thu Bạch không định giãi bày tâm sự ngoài đường, chỉ nói mập mờ: "Trong nhà có chút chuyện."
"...
Không phải vì tên Alpha đó chứ?
Hắn ở bên cậu rồi?
Hai người... bên nhau rồi sao?"
Thực sự không phải vậy.
Doãn Thu Bạch có chút khâm phục trí tưởng tượng quá phong phú của đối phương.
Nhưng nghĩ lại, Cố Niệm Bùi vốn là nhân vật nổi tiếng trong trường, cậu là một Beta thầm thương trộm nhớ hắn là chuyện ai cũng biết, Thích Phong Minh liên tưởng đến đó cũng bình thường.
Cậu vẫn giải thích một câu: "Không, không liên quan đến anh ta.
Mẹ tôi bị bệnh, tôi phải kiếm tiền chữa bệnh cho bà.
Chương trình chuyên ngành quá nặng, cứ xin nghỉ mãi cũng không tốt, nên tôi mới nghỉ học."
Không ngờ lại nghe được lý do thực tế đến vậy, im lặng hồi lâu, Thích Phong Minh mới hỏi tiếp: "Vậy, cậu còn dự định quay lại trường không?"
"Nếu có cơ hội, chắc là có."
Thực ra chính Doãn Thu Bạch cũng không rõ câu trả lời.
Trọng sinh dường như chỉ cho cậu cơ hội né tránh Cố Niệm Bùi, chứ không chỉ ra cho cậu một con đường thênh thang.
Gánh nặng bệnh tật của mẹ như một tảng đá đè nặng lên vai, đừng nói là quy hoạch tương lai, ngay cả hiện tại cậu cũng thấy nghẹt thở vì khó khăn kinh tế.
Nếu có thể, cậu thực sự hy vọng được quay lại trường, nhặt lại hoài bão và ước mơ xưa kia.
Nhưng giờ đây, cậu quay đầu lại nhìn bóng dáng đang lóng ngóng của đồng nghiệp, nói với Thích Phong Minh: "Tôi vẫn đang làm việc, nếu không có chuyện gì nữa, tôi vào trước đây."
Thích Phong Minh đứng nhìn Doãn Thu Bạch đi vào cửa hàng.
Nhìn bóng lưng đơn bạc của cậu, một cảm xúc vô cớ bỗng dâng lên từ đáy lòng.
Anh không diễn tả được rõ cảm xúc đó, nếu phải dùng ngôn từ, có lẽ là "tiếc nuối".
Một lát sau, anh gọi điện thoại cho ai đó.
"...
Xin lỗi đã làm phiền, tôi là Thích Phong Minh."
"Điều kiện mà ngài đưa ra chúng tôi có thể chấp nhận, nhưng tôi có một thỉnh cầu, ngoài những thiết bị đó ra..."
Cuộc gọi kéo dài một lúc, Thích Phong Minh dường như nhận được câu trả lời hài lòng, liền thở phào nhẹ nhõm.
"Vâng, cảm ơn ngài...
Ôn tổng."
—--
Trong phòng bệnh, Trương Mai căng thẳng dáo dác nhìn quanh.
Cứ nghĩ đến việc sắp làm là bà ta lại thấy chột dạ vô cùng.
Hít sâu vài hơi, điều chỉnh lại trạng thái, bà ta tự nhủ bác sĩ y tá ở đây đều quen mặt mình, chỉ cần tỏ ra bình thường thì không ai nghi ngờ cả.
Dù vậy, sự tội lỗi trong lòng vẫn khó mà cưỡng lại.
Bà ta đi đứng cứng nhắc, bị một cô y tá đi ngang qua nhìn với ánh mắt kỳ lạ khiến tim bà ta muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
May mà không ai ngăn cản, bà ta nhanh chóng vào được phòng bệnh.
Người phụ nữ trên giường gầy rộc chỉ còn da bọc xương.
Trương Mai vén tay áo bệnh nhân rộng thùng thình lên, chiếc vòng ngọc lỏng lẻo treo trên cổ tay khẳng khiu như cành cây khô, nhìn mà phát khiếp.
Nhưng chuyện đó lại vô tình thuận tiện cho Trương Mai, bà ta chẳng tốn bao nhiêu sức đã tuốt được chiếc vòng ra khỏi tay mẹ Doãn Thu Bạch, nhét vào túi mình.
Đồ đã nằm trong túi, Trương Mai mới thực sự yên tâm.
Như để xóa tan cảm giác tội lỗi, bà ta đứng bên giường mẹ Doãn, bắt đầu lẩm bẩm:
"Ôi dào, tôi thực ra cũng không muốn thế này đâu.
Cô phải hiểu cho tôi, là đứa con sói mắt trắng của cô không chịu đến thăm cô, tôi ngày nào cũng chăm sóc cô, phải thu chút thù lao chứ.
Cô cũng đừng trách tôi, tôi cũng... là bất đắc dĩ thôi.
Tôi không muốn để con trai bảo bối của mình buồn!"
"Với lại, cô cứ nằm trên giường ngày này qua tháng khác, đeo cái thứ này cũng chẳng để làm gì...
đúng không, đúng không!"
Nói một hồi như thể đã thuyết phục được bản thân, bà ta cầm món đồ rời khỏi bệnh viện.
Bà ta rẽ ngay vào một tiệm ngọc, muốn bán món đồ đi thật nhanh.
Thứ này hóa ra giá trị hơn bà ta tưởng, ông chủ dù vẻ mặt chê bai nhưng vẫn đưa cho bà ta tám nghìn tệ.
"Tôi là vì biết cô đang cần tiền gấp," ông chủ tặc lưỡi: "Chứ cô đi chỗ khác bán, không ai trả giá này đâu."
Trương Mai nhìn số dư tài khoản tăng lên, cảm động gật đầu lia lịa.
Nào ngờ, bà ta vừa ra khỏi cửa tiệm, ông chủ đã vội vàng gọi điện thoại: "Alo lão Vương à, đợt đấu giá sắp tới của các ông sắp mở rồi phải không...
Thế thì tốt quá.
Tôi vừa thu được một món hàng cực phẩm đây!"
Trương Mai lấy được tiền, vội vã về nhà.
Bà ta muốn chia sẻ tin vui này với con trai, dỗ nó về nhà ăn cơm sớm.
Nhưng không ngờ, Doãn Gia Trình đã ở nhà từ lâu.
Thấy Trương Mai đẩy cửa vào, nó bật dậy khỏi sofa.
"Mẹ!"
Nó nắm lấy vai Trương Mai, cảm xúc kích động, đôi mắt hưng phấn đến đỏ ngầu: "Nếu có cách để khiến con trai mẹ phân hóa thành Omega, mẹ sẽ làm bất cứ chuyện gì đúng không?"
Nó nhìn mẹ với ánh mắt đầy hy vọng: "Và hơn nữa, điều kiện cũng chỉ là... khiến cho cái thằng Beta đó phải chịu khổ một chút thôi."