Một món trang sức trị giá mười mấy vạn tệ không phải là con số nhỏ đối với bất kỳ ai có mặt tại đây.
Nếu lời cáo buộc trộm cắp của khách hàng là sự thật, đây sẽ là một vụ việc vô cùng nghiêm trọng.
Sắc mặt Elias đanh lại, biểu cảm trở nên nghiêm nghị.
Anh quay đầu nhìn cậu phục vụ Beta sau lưng mình, cân nhắc cách mở lời.
Ấn tượng của Elias về Doãn Thu Bạch thực sự rất tốt.
Dù cậu chỉ mới đến quán bar làm việc được hai tháng, nhưng trong mắt Elias, đây là một cậu nhóc Beta ngoan ngoãn, không hề có tâm cơ.
Tuy nhiên, chỉ dựa vào những tiếp xúc ngắn ngủi và sự hiểu biết nông cạn đó, Elias không thể phán đoán được là khách hàng đang nói dối hay Doãn Thu Bạch thực sự đã lấy đồ.
Cuối cùng, Elias khẽ thở dài, hỏi trực tiếp: "Tiểu Bạch, có phải cậu lấy không?"
Doãn Thu Bạch ngẩng đầu, chạm mắt với Elias, ánh mắt cậu thản nhiên: "Không phải em lấy."
Việc Kiều Lạc Án vu khống trắng trợn như vậy rõ ràng là nhắm vào cậu, nhưng lại làm liên lụy đến quán bar và Elias, Doãn Thu Bạch cảm thấy có chút tự trách.
Cậu hiểu sự lo ngại của Elias, và rất cảm kích vì đối phương đã không trực tiếp nghi ngờ mình ngay từ đầu mà chọn cách hỏi trước.
Bởi lẽ, dưới góc độ của người ngoài, một kẻ có gia cảnh khốn khó và đang cực kỳ thiếu tiền như cậu hoàn toàn có khả năng nảy sinh lòng tham với đồ trang sức quý giá của khách.
Cậu hít một hơi thật sâu, ẩn ý nói: "Em có quen biết vị khách trong phòng bao đó, trước đây có lẽ từng có chút xích mích...
Nhưng em thực sự không lấy đồ của cậu ta."
Elias hiểu ra ám chỉ của cậu, liên tưởng đến việc Doãn Thu Bạch vừa bị dội rượu lên người lúc nãy, anh khẽ thở dài, đưa tay day thái dương, xác nhận lại lần cuối: "Tiểu Bạch, cậu chắc chắn chứ?"
"Em chắc chắn."
Doãn Thu Bạch lặp lại.
"Được."
Elias gật đầu: "Tôi biết rồi.
Nhưng chúng ta vẫn cần giải quyết chuyện này, giờ phiền cậu đi cùng tôi đến phòng bao số 2 một chuyến, được chứ?"
Doãn Thu Bạch gật đầu.
Elias đứng dậy khỏi sofa, khẽ vỗ vai cậu: "Đi thôi."
Cậu đi theo Elias quay lại phòng bao số 2.
Cánh cửa vừa hé mở một khe nhỏ, giọng nói nũng nịu của người Omega bên trong đã truyền ra ngoài.
Cậu ta dùng cả hai tay ôm chặt cánh tay Cố Niệm Bùi, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: "Em thực sự không tìm thấy, em đã tìm mọi ngóc ngách rồi, không thể nào là đánh rơi được.
Chỉ có... chỉ có thể là đàn anh Doãn Thu Bạch lấy thôi.
Anh Niệm Bùi, anh đừng không tin em mà."
Cố Niệm Bùi nghe vậy, giọng điệu vẫn còn chút do dự: "...
Tiểu Bạch sao có thể lấy chiếc hoa tai đó, cậu ấy chắc còn chẳng biết nó là cái gì.
Với lại, chẳng phải chỉ là một chiếc hoa tai thôi sao?
Mua cái khác là được mà."
Kiều Lạc Án điên cuồng lắc đầu: "Không, không giống nhau!
Chiếc hoa tai đó... là phiên bản giới hạn, chỉ có duy nhất một chiếc thôi.
Anh Niệm Bùi, nếu đàn anh Doãn lấy thứ khác thì em cũng bỏ qua rồi, nhưng em thực sự rất thích nó."
Nói xong với Cố Niệm Bùi, cậu ta lại quay ngoắt đi, mặt đối mặt với nhân viên phục vụ đang đứng ở góc phòng định hòa giải: "Các người còn đợi cái gì nữa?
Chẳng phải nói đi gọi người sao, quản lý của các người sao vẫn chưa tới?
Chẳng lẽ quán bar này định bao che cho tên trộm đó hả?"
Cậu phục vụ bị cậu ta quát tháo đến mồ hôi lạnh đầy đầu, vừa nghe thấy tiếng động ngoài cửa liền như được đại xá mà quay đầu lại.
"Anh Elias," cậu ta lo lắng đến mặt cắt không còn giọt máu, bước vội đến trước mặt Elias như thấy cứu tinh: "Khách nói bị mất đồ ạ."
Elias gật đầu, vỗ vai cậu phục vụ nhỏ trấn an: "Tình hình tôi nắm rõ rồi.
Không sao, cậu ra ngoài trước đi, để tôi giải quyết."
Cậu phục vụ thở phào nhẹ nhõm, đi thẳng ra cửa.
Khi lướt qua Doãn Thu Bạch, cậu ta khựng lại một chút, nhìn Doãn Thu Bạch với ánh mắt cực kỳ phức tạp.
Doãn Thu Bạch hiểu ánh mắt đó, nhưng cậu không có phản ứng gì.
"Thưa các vị khách."
Elias hỏi: "Ai là người bị mất đồ ạ?"
Kiều Lạc Án tạm thời buông tay Cố Niệm Bùi ra.
Đuôi mắt cậu ta vẫn còn vệt đỏ vì vừa khóc, cậu ta ngẩng đầu đầy vẻ đáng thương nhìn Elias: "Là hoa tai của tôi không thấy đâu nữa."
Ánh mắt cậu ta chợt đảo qua, lướt qua Elias để nhìn thẳng vào Doãn Thu Bạch đứng phía sau.
Cậu ta rũ mắt như sắp khóc đến nơi, dùng mu bàn tay lau đi giọt nước mắt không biết có thật hay không: "Đàn anh Doãn, em không biết tại sao anh lại lấy đồ của em.
Nếu anh thực sự cần giúp đỡ, anh có thể nói thẳng với tụi em.
Mọi người đều là bạn học, tụi em sẽ tìm cách giúp anh mà.
Nhưng trộm cắp là sai, hơn nữa chiếc hoa tai đó quý giá hơn anh tưởng nhiều."
Cậu ta nói rất hay, vừa đấm vừa xoa, đóng vai một nạn nhân hoàn hảo, thậm chí còn "mở đường" cho tên trộm Doãn Thu Bạch có bậc thang để leo xuống.
Doãn Thu Bạch hoàn toàn không mắc bẫy.
Chưa bàn đến việc đây là cái mũ "hư cấu" chụp lên đầu cậu, chỉ riêng cái giọng điệu "trà đào" nồng nặc này đã khiến cậu phát nôn.
Cậu định thần lại, nói ngắn gọn: "Check camera đi.
Nếu cậu nói tôi lấy đồ, phiền cậu đưa ra bằng chứng."
Kiều Lạc Án không nhận được phản ứng như mong đợi, liền nghiến răng: "Không phải tôi không muốn check, mà là camera của các người hỏng rồi."
Cậu ta đã sớm mua chuộc bảo vệ phòng giám sát rút dây nguồn, trong thời gian ngắn không thể nào xem được ghi chép.
Nghĩ vậy, cậu ta ngẩng đầu, tiếp tục vừa ăn cướp vừa la làng: "Hay là quán bar các người cố tình không cho tôi xem camera để bao che cho anh ta?"
Elias khó chịu đáp: "Tình hình chưa rõ ràng, xin quý khách đừng tung tin đồn vô căn cứ."
Kiều Lạc Án nhướng mày: "Tôi là thiếu gia nhà họ Lâm, lẽ nào tôi lại đi vu khống một tên phục vụ nghèo kiết xác không có bối cảnh sao?
Hay là tôi rảnh hơi đi vu khống cái quán bar rẻ tiền này của các người?"
"Cậu...!"
Kích động được cơn giận của Elias, Kiều Lạc Án thấy hả dạ hơn chút đỉnh sau khi bị Doãn Thu Bạch ngó lơ lúc nãy.
Cậu ta đắc ý hừ một tiếng, quay sang Cố Niệm Bùi: "Anh Niệm Bùi, anh thấy em nói đúng không?"
Dù tiềm thức cảm thấy Doãn Thu Bạch sẽ không làm chuyện này, nhưng Cố Niệm Bùi đã từng thấy cậu đi làm thêm quanh trường, ấn tượng về vẻ nghèo khổ của cậu vẫn còn đó.
Hắn ngập ngừng: "Tiểu Bạch, nếu cậu lỡ lấy đồ của Lạc Án thì xin lỗi em ấy một câu, rồi trả đồ lại đi.
Chuyện không có gì lớn, chúng tôi sẽ không truy cứu đâu."
Doãn Thu Bạch không hề lay chuyển.
Cậu lặp lại: "Các người không có bằng chứng chứng minh tôi lấy đồ, tôi không chấp nhận lời cáo buộc này, cũng không đời nào xin lỗi."
"Vậy thì... khám người."
Kiều Lạc Án nói: "Nếu anh không lấy đồ của tôi, hãy chứng minh cho tôi xem."
Ánh mắt cậu ta nhìn chằm chằm vào mặt Doãn Thu Bạch đầy vẻ khiêu khích.
Mục đích của cậu ta quá rõ ràng, dường như nói nãy giờ chỉ để dẫn đến bước này.
Doãn Thu Bạch lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn: "Tôi từ chối.
Cậu không có quyền khám người tôi."
"Anh có tật giật mình à?"
Kiều Lạc Án chớp lấy sơ hở, cắn chặt không buông: "Nếu anh không lấy, tại sao không dám cho khám?"
Nói đoạn, cậu ta quay sang Elias: "Anh còn định bao che cho nhân viên của mình đến bao giờ?
Ngay cả cách xác minh đơn giản nhất là khám người mà anh ta cũng không dám đồng ý, chắc chắn là có tật giật mình rồi.
Theo tôi thấy anh nên đuổi việc anh ta ngay đi, nếu không chuyện này truyền ra ngoài, ai còn dám đến cái quán bar có nhân viên trộm cắp này nữa?"
Cậu ta đang gây sức ép lên Elias, buộc Elias phải khuyên Doãn Thu Bạch đồng ý khám người.
Elias hiểu rõ ý đồ của cậu ta, dù thấy người này quá vô lý nhưng khám người quả thực là cách nhanh nhất để chứng minh sự trong sạch của Doãn Thu Bạch lúc này.
Do dự một chút, anh quay sang hỏi ý kiến Doãn Thu Bạch: "Tiểu Bạch, được không?"
Doãn Thu Bạch nhìn vào mắt Elias, thấy được sự khó xử của đối phương, cậu thở dài rồi gật đầu.
Cậu giơ hai tay lên trước mặt Elias: "Anh, anh khám đi."
Nhưng Elias còn chưa kịp bắt đầu, Kiều Lạc Án lại lên tiếng.
"Anh ta thay đồ rồi!"
Kiều Lạc Án nói: "Lúc nãy anh ta không mặc bộ này, chắc chắn đã giấu hoa tai của tôi vào bộ đồ cũ rồi!"
"Tôi thay đồ là vì cậu làm bẩn áo tôi."
Doãn Thu Bạch bực mình giải thích.
Elias chợt nhớ ra điều gì đó, sắc mặt trở nên khó coi.
Quần áo cũ của Doãn Thu Bạch đang để ở phòng nghỉ.
Phòng nghỉ của quán bar là không gian bán mở, ai cũng có thể ra vào, giờ camera lại hỏng, nếu có ai cố tình giở trò thì Doãn Thu Bạch đúng là tình ngay lý gian.
Nhưng nếu giờ từ chối lục soát bộ đồ cũ, tên Omega kia sẽ càng khẳng định là cậu có tật giật mình.
Chuyện này xé ra to chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc kinh doanh của quán.
Anh đã bị đối phương dùng làm quân cờ rồi.
"Vậy thì lục đi."
Doãn Thu Bạch đột ngột lên tiếng: "Dù sao cũng đã khám rồi, không thiếu chút đó, việc không làm thì mãi là không làm."
Kiều Lạc Án không thèm che giấu nụ cười trên mặt, sốt sắng thúc giục: "Đi nhanh đi!
Chờ tìm được đồ rồi để mọi người thấy rõ bộ mặt thật của anh.
Đàn anh Doãn, tôi thực sự không ngờ anh lại làm ra chuyện như vậy."
Dưới sự thúc giục liên hồi của Kiều Lạc Án, Elias dẫn đầu đưa mọi người đến phòng nghỉ.
Cả đám bảy tám người trong phòng bao cũng kéo nhau đi theo.
Đến cửa phòng nghỉ, Elias định chặn họ lại: "Phòng nghỉ liên quan đến quyền riêng tư của nhân viên, người không phận sự miễn vào."
"Cho tụi tôi vào xem với chứ, tôi cũng tò mò xem tên nhân viên tay chân không sạch sẽ này đã lấy cái gì của tiểu Lâm thiếu gia nhà chúng tôi.
Làm thì cũng làm rồi, chẳng lẽ còn sợ người ta xem sao?"
Trần Lệnh An huýt sáo, đúng kiểu sợ thiên hạ không đủ loạn.
Doãn Thu Bạch thực sự không muốn Elias phải khó xử, cậu cũng chẳng quan tâm đám người này có đi theo hay không: "Cứ để họ xem đi."
"Tiểu Bạch..."
Elias ái ngại.
Doãn Thu Bạch lắc đầu: "Cây ngay không sợ chết đứng."
Elias không nói gì thêm, đẩy cửa phòng nghỉ.
Bộ quần áo Doãn Thu Bạch vừa thay ra vẫn chưa kịp dọn, treo trên móc trong phòng thay đồ.
Cậu bước tới tự tay lấy xuống, chậm rãi đi về phía Elias và đưa bộ đồ ra.
"Anh, anh lục đi."
Cậu nói.
Đó là chiếc áo khoác duy nhất có túi trong bộ đồ cũ.
Chiếc áo khoác màu xám nhạt có phần cổ tay hơi sờn, có lẽ đã giặt rất nhiều lần nên sờ vào rất mềm và trông hơi cũ.
Một nửa chiếc áo đẫm nước sẫm màu, rõ ràng là rượu bị dội lúc nãy vẫn chưa khô.
Elias nhận lấy chiếc áo từ tay cậu, dưới ánh nhìn chằm chằm của mọi người, anh bắt đầu lục lọi các túi áo.
Anh lộn cái túi bên trái ra trước.
—— Trống rỗng, không có gì cả.
Anh còn chưa kịp thở phào cho Doãn Thu Bạch thì đã nhận ra vẫn còn một cái túi nữa.
Trái tim vừa định buông xuống lại treo ngược lên cành cây.
Anh khựng lại một nhịp rồi thò tay vào cái túi còn lại.
Động tác y hệt lúc nãy, cái túi áo hơi sờn vải bị lộn ngược ra ngoài.
Cạch.
Tiếng kim loại rơi trên sàn gạch men vang lên lanh lảnh, tựa như thanh kiếm Damocles treo lơ lửng trên đầu cuối cùng cũng giáng xuống bản án.
Doãn Thu Bạch cũng cúi đầu, nhìn chiếc hoa tai đang lấp lánh trên sàn — thứ dường như đủ để khép tội cậu.
"Chính là anh lấy!"
Giọng nói của Kiều Lạc Án như kẻ thắng cuộc vang lên trong căn phòng tĩnh lặng: "Đây là hoa tai của tôi!"
Cậu ta nhìn Doãn Thu Bạch, chém đinh chặt sắt: "Đàn anh, đến giờ này rồi, tang chứng vật chứng rành rành, anh còn không thừa nhận sao?"
Nói đoạn, cậu ta lại nhìn sang Cố Niệm Bùi: "Anh Niệm Bùi, anh xem, em không hề nói dối, lúc nãy anh còn giúp anh ta nói chuyện..."
"Không phải tôi lấy."
Doãn Thu Bạch nói: "Tôi không biết tại sao chiếc hoa tai này lại nằm trong túi mình, tôi cũng chưa từng chạm vào nó, có thể đi kiểm tra xem trên đó có dấu vân tay của tôi không."
Cậu vô cùng bình tĩnh nhìn vật trang sức xa lạ dưới đất, bổ sung thêm: "Cậu cũng không có cách nào chứng minh thứ này thực sự là của tôi.
Muốn định tội tôi thì hãy đợi camera sửa xong, xem lại rồi hãy nói."
"Thời gian của chúng tôi quý giá lắm."
Kiều Lạc Án nói: "Hoa tai của tôi xuất hiện trong áo anh, chẳng lẽ bằng chứng đó còn chưa đủ thuyết phục sao?"
Cố Niệm Bùi cũng bước lên, dùng giọng điệu khuyên nhủ: "Tiểu Bạch, cậu xin lỗi em ấy đi, chuyện này cũng không có gì to tát, chúng tôi sẽ không truy cứu bắt cậu bồi thường đâu."
Doãn Thu Bạch không thèm để ý đến hắn.
Cái vẻ giả làm người tốt của Cố Niệm Bùi khiến cậu thấy ghê tởm, cậu tránh né bàn tay định chạm vào mình của hắn: "Báo cảnh sát đi, để cảnh sát tới tra.
Nếu tra ra thực sự là tôi lấy, tôi sẽ bồi thường đúng giá."
"— Báo cảnh sát cái gì!"
Kiều Lạc Án bắt đầu cuống: "Tôi không muốn báo cảnh sát, tôi muốn anh xin lỗi tôi!
Chính anh lấy, tôi muốn anh phải xin lỗi!"
Giữa lúc cậu ta đang làm ầm ĩ, từ cửa phòng nghỉ bỗng vang lên hai tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.
"Có chuyện gì mà ồn ào vậy?"
Mọi người bị thu hút bởi giọng nói đó, nhất thời sững lại.
Ngay cả Kiều Lạc Án đang kích động cũng im bặt, quay đầu nhìn ra cửa.
Doãn Thu Bạch xoay người lại, rồi ngẩn ra.
...
Ôn Ngọc Mẫn sao lại ở đây?
"Nhiều người thế này, Elias, đây là lễ chào mừng dành cho tôi sao?"
Ôn Ngọc Mẫn lướt nhìn qua mặt từng người trong phòng, dừng lại một chút ở Doãn Thu Bạch rồi cuối cùng dừng lại trên người Elias.
Anh đứng lười nhác ở cửa, hai tay đút túi áo gió, hỏi với giọng điệu như đang nói đùa.
"...
Ôn tổng."
Elias ngẩn người một lát mới nhận ra người vừa xuất hiện là ai.
Không ngờ mình lại bất thình lình đón tiếp cuộc "kiểm tra của lãnh đạo", anh vội vàng cúi đầu giải thích: "Chúng tôi gặp chút mâu thuẫn nhỏ, đang xử lý, xin ngài đợi một chút..."
"Ừm, tôi nghe cũng hòm hòm rồi."
Ôn Ngọc Mẫn tiến lên, đi đến cạnh Doãn Thu Bạch, cúi người nhặt chiếc hoa tai dưới đất lên.
Chiếc hoa tai toàn thân bằng vàng, đính một viên đá quý màu đỏ, lúc này được Ôn Ngọc Mẫn vê nhẹ trong tay, viên đá đỏ đung đưa qua lại.
Anh ngắm nghía chiếc hoa tai một hồi, rồi ngẩng đầu nhìn Kiều Lạc Án: "Cậu nói, chiếc hoa tai này là của cậu phải không?"
Kiều Lạc Án vốn đang thầm đánh giá dung mạo xuất chúng của người đàn ông này, bất ngờ bị gọi tên, cậu ta mất một nhịp mới hoàn hồn.
Cậu ta nghiến răng, một lần nữa khẳng định: "Đúng, đây là hoa tai của tôi, bị nhân viên của các người lấy trộm.
Anh là ông chủ ở đây, lẽ nào anh cũng muốn bao che cho tên trộm này sao?"
Ôn Ngọc Mẫn không thèm bắt bẻ cậu ta, mà tiếp tục hỏi: "Ý cậu là, chiếc hoa tai tên 'Trác Hỏa' này, trị giá hơn ba triệu tệ, thực tế là có tiền cũng không mua được, là của cậu, đúng không?"
Anh nhấn mạnh từng chữ về giá trị của món đồ, hỏi một cách thong thả.
"Là của tôi."
Kiều Lạc Án bị đối phương nhìn chằm chằm, không hiểu sao lòng lại thấy hoảng sợ.
Nhưng cậu ta nhanh chóng trấn tĩnh lại.
Chiếc hoa tai này là do gã đàn ông kia tặng cậu ta, gã ta không hề nói tên hay giá trị của nó, cậu ta vẫn luôn tưởng nó chỉ tầm mười mấy vạn tệ.
Nghĩ đến việc giá trị món đồ cao hơn dự đoán, Kiều Lạc Án không kịp bận tâm đến nỗi sợ hãi kia nữa.
Cậu ta phấn khích hẳn lên, trừng mắt nhìn Doãn Thu Bạch: "Anh nghe thấy chưa, thứ trị giá hàng triệu tệ, anh đền không nổi đâu!"
Doãn Thu Bạch vừa định biện minh thì cảm thấy một bàn tay đặt lên vai mình.
Như một sự trấn an, Ôn Ngọc Mẫn khẽ vỗ nhẹ lên vai cậu.
"Tại sao cậu ấy phải đền?"
Ôn Ngọc Mẫn vừa nói vừa xoay nhẹ chiếc hoa tai trên đầu ngón tay, sau đó nhấc tay lên, ném thẳng nó vào thùng rác bên cạnh.
Tầm mắt Kiều Lạc Án di chuyển theo món đồ, khoảnh khắc thấy nó rơi tõm vào thùng rác, cậu ta không thể tin nổi hét lên: "Anh làm cái gì vậy?"
"Không có gì."
Ôn Ngọc Mẫn vẫn mỉm cười hờ hững như cũ: "Mấy món đồ chơi vài đồng mua ở tiệm kim khí đeo sát người không tốt đâu, tôi xử lý giúp cậu thôi."
"Anh!"
Kiều Lạc Án tức đỏ cả mắt, lườm Ôn Ngọc Mẫn: "Anh nói xằng bậy cái gì vậy!
Đó là... tóm lại, anh nói nhăng nói cuội gì đó?
Có bằng chứng không?"
"Có chứ."
Ôn Ngọc Mẫn nói: "Nhà thiết kế của 'Trác Hỏa' là bạn tôi, chiếc hoa tai này chỉ có duy nhất một chiếc, đã được một đại gia châu Âu đấu giá mang đi rồi.
Vị đại gia đó tôi cũng quen, ông ấy chưa từng đến nước mình.
Vậy nên... dù có lắt léo đến đâu, món đồ này cũng không thể nào xoay chuyển tới tay cậu được, phải không?"
Anh rũ mắt, nhìn xuống Kiều Lạc Án từ trên cao: "Ngược lại là cậu, cậu có bằng chứng gì chứng minh nhân viên của chúng tôi lấy đồ của cậu không?"
Kiều Lạc Án bị anh dồn đến mức đầu óc rối loạn, bắt đầu nói năng mất kiểm soát: "Anh...!
Anh biết tôi là ai không?"
Cậu ta quay đầu lại nhìn Cố Niệm Bùi, muốn Alpha đòi lại công bằng cho mình: "Anh Niệm Bùi, anh nói giúp em đi, em muốn tên trộm đó phải xin lỗi em..."
Cậu ta vừa nói vừa sụt sịt khóc lóc.
Tiếc là khổ công diễn kịch nửa ngày trời mà chẳng nhận được chút phản ứng nào.
Một hồi lâu sau, cậu ta nhận ra điều bất thường mới ngừng tiếng khóc giả tạo, quay sang nhìn Alpha.
Cậu ta nhìn vào mặt Cố Niệm Bùi, phát hiện biểu cảm của hắn gần như là đờ đẫn.
Hắn si ngốc, mắt không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm vào người đàn ông vừa xuất hiện kia.
Kiều Lạc Án nhìn theo hướng mắt của Alpha, chạm phải nụ cười như có như không của Ôn Ngọc Mẫn.
Trong nháy mắt, cậu ta thấy da gà khắp người, cậu ta nhớ ra người này là ai rồi.
"À."
Ôn Ngọc Mẫn nheo mắt lại: "Cậu là ai vậy?
Tôi thực sự không biết đấy."
Khi nói chuyện, khóe môi anh luôn giữ nụ cười nhạt, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt.
Anh rũ mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Kiều Lạc Án, rồi nói tiếp: "Nhưng xem ra, cậu muốn tôi báo cảnh sát để mang món đồ kia đi giám định dấu vết, xem trên đó có dấu vân tay của nhân viên chúng tôi không?"
Anh tặc lưỡi hai tiếng: "Vu khống cũng có thể ngồi tù đấy nhé."