Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1162


Chương 1162

“Đường sống của mày liên quan quái gì đến bọn tao, mày làm trái thì chúng tao phải giữ xe! Huống hồ cái minibus rách này của mày vốn là không đủ giấy tờ, hiểu không?” Một tên béo mặc cảnh phục hung hãn nói.

“Mấy người… Nếu mấy người giữ xe cùa tôi, tôi liều mạng với mấy người!” Tài xế minibus cắn răng nói.

“Bốp!”

Tên béo mặc cảnh phục kia đột nhiên tát một cái về phía tài xế minibus đối diện.

Đồng thời gã ta còn lớn giọng chỉ vào tài xế minibus:

“Còn dám liều mạng? Mày rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt à, nếu như còn cản trở bọn tao thì tự gánh lấy hậu quả đi!”

Lâm Vân thấy vậy vội đi ra đỡ tài xế minibus đi đánh ngã dậy.

Trên mặt của anh ta rõ ràng có dấu tay màu đỏ.

“Cảm ơn cậu.” Tài xế minibus nói lời cảm ơn với việc Lâm Vân nâng anh ta dậy.

“Ông anh, có nhận ra tôi không?” Lâm Vân nói.

Sau khi tài xê minibus nhìn kỹ lại lập tức vội nói:

“Cậu là người trẻ tuổi lần trước đi nhờ tôi đó à? Cậu sửa lại tóc với râu làm tôi chút nữa không nhận ra!”

“Không sai, đúng là tôi.” Lâm Vân mỉm cười gật đầu.

Dừng một chút, Lâm Vân nói tiếp: “Anh không việc gì chứ?”

“Ôi, những người này khinh người quá đáng, xe của người khác có thể vào được, tôi không đóng tiền ra vào thì giữ xe của tôi, tôi nói đóng tiền bù mà bọn họ cũng không đồng ý, cứng rắn muốn tôi nộp phạt 17 triệu, không nộp phạt thì cho xe kéo đi.” Tài xế minibus uất ức nói.

17 triệu đối với tài xế minibus mà nói là rất rất nhiều tiền, anh ta mua chiếc minibus cũ này cũng chỉ có 17 triệu.

Tài xế minibus bụm mặt, tức giận nói: “Nếu không phải vì còn con nhỏ, vợ và mẹ già phải nuôi, tôi thật muốn liều mạng với bọn họ.”

Lâm Vân biết tài xế minibus là điển hình của lớp người thành thật ở tầng chót xã hội.

Có thể ép anh ta đến mức muốn liều mạng thì chiếc minibus này thật sự có ý nghĩa lớn với anh ta.

Đương nhiên dù tài xế minibus muốn liều mạng thì anh ta cũng không dám làm. Vì anh ta làm người đến tuổi này rồi, trên có già dưới có trẻ, trên vai gánh trách nhiệm nặng nề.

Anh ta không có quyền khiến cho tính mạng của bản thân xảy ra bất cứ sai lầm này.

Dù sao, sống cũng không dễ dàng gì.

Lâm Vân nhìn anh ta, trong lòng có chút khó chịu.

Lâm Vân biết tài xế minibus là người tốt, từ việc anh ta đồng ý đưa Lâm Vân đi miễn phí đồng thời còn cho Lâm Vân 350 ngàn cũng đủ nhìn ra.

“Không sao, tôi giúp anh giải quyết.” Lâm Vân vỗ vai anh ta.

“Đừng, những người này không dễ chọc!”

Tài xế minibus kéo tay Lâm Vân lại.

Hiển nhiên là tài xế minibus không muốn Lâm Vân bị dính vào.

“Không sao đâu, tôi có thể giải quyết, anh yên tâm.” Lâm Vân mỉm cười nói.

Ngay sau đó, Lâm Vân xoay người nhìn về mấy tên quản lý chợ, lại nhìn gã béo mặc cảnh phục.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1163


Chương 1163

“Này, mấy người dừng tay, đừng kéo xe đi.” Lâm Vân khoát tay với bọn họ.

“Nhóc con, cậu muốn làm gì? Muốn xen vào việc của người khác à?” Tên béo mặc cảnh phục nhướn mày nhìn Lâm Vân.

Hiển nhiên, gã béo mặc cảnh phục này là người đứng đầu đám người này.

“Không phải tôi lo chuyện bao đồng mà tôi đến giải quyết vấn đề.”Lâm Vân thản nhiên nói.

“Muốn giải quyết thì rất đơn giản, giao 17 triệu tiền phạt thêm 3,5 triệu tiền làm giấy thông hành bổ sung thì xe sẽ không bị giữ.” Tên béo mặc cảnh phục ôm cánh tay nói.

“21 triệu đúng không, tôi nộp cho anh ta.”

Lâm Vân vừa nói vừa lấy ra 21 triệu tiền mặt đưa cho tên béo mặc cảnh phục.

Sau khi tên béo mặc cảnh phục nhận tiền thì mặt mày lập tức rạng rỡ.

“Sớm lấy tiền ra thì có phải không có chuyện gì không.Đi, nếu tiền đã nộp thì chuyện này coi như xong.”

Sau khi tên béo mặc cảnh phục nói xong lập tức quay người chuẩn bị rời đi.

“Chờ một chút.”

Lâm Vân tiến lên ngăn cản gã ta, tựa cười mà không phải cười nói:

Chuyện xe giải quyết rồi, nhưng chuyện của anh và anh ấy vẫn chưa còn đâu.”

“Cậu có ý gì?”Tên béo mặc cảnh phục nghi hoặc hỏi.

“Anh vừa đánh anh ấy một bạt tai, chuyện này e rằng còn phải tính riêng một lần.”Lâm Vân cười lạnh nói.

“Cậu muốn tính thế nào?”Tên béo mặc cảnh phục nhìn Lâm Vân.

“Anh đánh anh ấy một bạt tai, đương nhiên là để anh ấy trả một bạt tai này lại, hợp tình hợp lý đúng không?”Lâm Vân thản nhiên nói.

Sau khi tên béo mặc cảnh phục nghe vậy thì lập tức biến sắc.

“Đúng! Đánh trả lại! Đánh trả lại!”

Quần chúng vây xem xung quanh đều ồn ào hô, bọn họ cũng không ưa nhìn những người này, hiện tại có người đi đầu dĩ nhiên bọn họ sẵn lòng đi theo ồn ào.

Lâm Vân quay đầu nhìn tài xế minibus nói:

“Ông anh, anh qua đây trả lại cho anh ta một cái bạt tai kia.”

“Cái này…”

Tài xế minibus có vẻ do dự.

Dù sao anh ta chỉ là một nhân vật nhỏ ở tầng lớp dưới cùng, sau này cũng còn phải đến đây lấy hoa quả, nếu như đánh tên béo mặc cảnh phục này, thì e sau này sẽ gặp nhiều rắc rối.Đây là điều anh ta cần suy tính.

Lâm Vân thấy anh ta do dự mới nói: “Ông anh, vậy để em làm thay anh cho.”

Ngay sau đó Lâm Vân đánh một cái bạt tai về phía tên béo mặc cảnh phục.

“Bốp!”

Dưới một bạt tai của Lâm Vân, tên béo mặc cảnh phục nam này lập tức bị té lộn nhào một vòng trên mặt đất.

Mặt của anh ta lập tức sưng đỏ tấy lên.

Đùa à, bây giờ Lâm Vân đã là một tu sĩ, cho dù Lâm Vân không dùng nội lực thì lực tay cũng rất lớn, đánh một bạt tai này sao tên béo mặc cảnh phục chịu nổi chứ?

“Hay!”

Quần chúng vây xem bên cạnh thấy vậy đều vỗ tay khen hay.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1164


Chương 1164

“Đội trưởng!Đội trưởng anh không sao chứ?”

Mấy người mặc cảnh phục đứng cạnh thấy vậy lập tức vội vàng tiến lên nâng tên béo mặc cảnh phục lên.

“Thằng nhóc, mày… Mày lại dám đánh tao, mày đây là đánh nhân viên công vụ, tao cho mày biết, mày gặp việc lớn rồi!”Tên béo mặc cảnh phục tức giận chỉ vào Lâm Vân.

Ngay sau đó, tên béo mặc cảnh phục móc điện thoại ra bắt đầu gọi điện thoại.

“Ôi, thanh niên này e rằng gặp chuyện lớn rồi.”

“Tuy rằng đánh người thì nhất thời thoải mái nhưng mà chắc chắn đối phương có bối cảnh, e rằng cậu nhóc này gặp rắc rối rồi.”



Quần chúng vây xem thấy tên béo mặc cảnh phục đi gọi điện thoại thì đều lo lắng cho Lâm Vân.

Tài xế minibus cũng lo lắng không thôi.

“Nguy rồi nguy rồi!Anh bạn, đều do tôi hại anh, anh nhanh chạy đi, nếu không e rằng rắc rối lớn đó.”Tài xế minibus lôi kéo Lâm Vân vội vàng nói.

“Không sao đâu, tôi cũng đi gọi điện thoại.”Lâm Vân mỉm cười.

Lâm Vân nhìn thoáng qua số hiệu trên áo tên béo mặc cảnh phụckia, sau đó lấy điện thoại ra, xoay người bắt đầu gọi điện thoại.

Lâm Vân nói chuyện điện thoại không đến một phút thì tên béo mặc cảnh phụckia lập tức nhận được điện thoại.

“Sao cơ?”

Sau khi tên béo mặc cảnh phục nhận điện thoại, sắc mặt lập tức đại biến.

“Cục trưởng Lục, tôi… Tôi đã biết, xin lỗi, tôi… Tôi nhất định sẽ hết sức cứu chữa!”

Sau khi cúp điện thoại, tên béo mặc cảnh phục vội chạy đến trước mặt Lâm Vân.

“Ngài Lâm, thật xin lỗi, vừa rồi không phải tôi có ý định làm khó bạn của ngài, cầu xin ngài tha thứ cho tôi.” Tên béo mặc cảnh phục sợ hãi cầu xin Lâm Vân tha thứ.

Vừa rồi tên béo mặc cảnh phục nhận được điện thoại của thủ trưởng nói mấy nhân vật lớn trên tỉnh trực tiếp gọi điện thoại xuống hỏi tội, những nhân vật lớn kia chỉ cần nghe tên đã đủ hù chết anh ta rồi.

“Trả 21 triệu lại cho tôi, ngoài ra xin lỗi bạn tôi, là cái loại quỳ xuống xin lỗi ấy.”Lâm Vân lạnh giọng nói.

Lâm Vân không thiếu chút tiền này nhưng tuyệt đối sẽ không cho người không công như vậy.

“Dạ dạ dạ!”

Tên béo mặc cảnh phục liên tục gật đầu, sau đó lấy 21 triệu ra hai tay dâng trả cho Lâm Vân.

Ngay sau đó, anh ta chạy đến trước mặt tài xế minibus, quỳ xuống đất.

“Đại ca, xin lỗi tôi sai rồi, tôi xin lỗi anh, xin anh tha cho tôi.”Tên béo mặc cảnh phục vô cùng căng thẳng.

“Cái này…”

Tài xế minibus nhìn thấy hình hình như vậy thì không biết làm sao.

Dù sao anh ta chỉ là một nhân vật nhỏ sinh hoạt ở tầng đáy của xã hội, bình thường căn bản không thể dây vào người như tên béo mặc cảnh phục, chứ đừng nói là để cho bọn họ quỳ xuống nói xin lỗi mình.

“Ông anh, có tha thứ hay không đều do anh quyết định, nếu anh không đồng ý tha thứ thì tôi chắc chắn giúp anh làm cho anh ta xong đời.” Lâm Vân nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1165


Chương 1166

“Tôi cùng đi bê với anh.” Lâm Vân nói.

Ngay sau đó, Lâm Vân giúp tài xế minibus bê hoa quả ở bên cạnh vào xe.

Sau khi xong việc.

“Anh Nam, cái xe minibus này của anh cũ như vậy rồi thì hệ số an toàn cũng thấp, anh không suy xét đến việc đổi xe à?” Lâm Vân nói.

“Xe này là tôi mua hàng cũ giá 17,5 triệu đó, tôi làm gì có tiền mà đổi xe, có thể có cái xe bốn bánh đi là tôi đã đủ mãn nguyện rồi.” Đặng Nam cười nói.

“Nhà anh có huyện Thanh đúng không?Có chào đón tôi đến nhà làm khách không?”Lâm Vân vừa cười vừa nói.

Vốn trên người Lâm Vân có chuẩn bị một tấm séc trị giá 35 tỷ.

Nhưng sau khi Lâm Vân tiếp xúc với anh ta thì đột nhiên Lâm Vân cảm thấy, cho anh ta séc có thể anh ta sẽ không dùng.

Cho nên Lâm Vân định đến nhà anh ta trước, một là xem nhà anh ta có cần hay không, hai là chuẩn bị tiền mặt cho anh ta.

Dù sao bây giờ Lâm Vân cũng rảnh, hơn nữa từ huyện Thanh đến Kim Đô mất có hai tiếng đi xe.

“Đương nhiên không thành vấn đề rồi, hôm nay cậu giúp tôi một đại ân, vừa hay tôi cũng muốn cảm tạ cậu.” Đặng Nam nhiệt tình nói.

Lâm Vân nghe vậy thì mở cửa xe ngồi vào ghế phụ của minibus.

Đặng Nam lái xe rời khỏi khu chợ.

Vừa ra khỏi cửa chợ, đột nhiên có một con chó con băng qua đường, Đặng Nam vì tránh chó con mà đánh tay lái một cái, quẹt vào một chiếc Toyota prado đang đi ởphía bên kia đường.

“Chết rồi!Chết rồi!”

Đặng Nam nhìn thấy quẹt phải Toyota parado thì có vẻ rất lo lắng, với anh ta mà nói thì đây tuyệt đối là một chiếc xe rất đắt tiền.

Quả nhiên, cửa xe Toyota parado mở ra từ trong xe có ba người đàn ông mang kính đen bước xuống, trong tay một người đàn ông trong đó còn cầm theo một cây gậy bóng chày, khí thế hung hăng đi đến.

“Mắt mày mù à, thế mà dám đụng vào xe của ông đây, bán cái xe nát này của mày đi cũng không đền nổi đâu.”

Người đàn ông đầu trọc đeo kính đen vừa nói vừa cầm cây gậy bóng chày đâm vào vô lăng của minibus.

“Anh bạn, thật xin lỗi, tôi… Tôi không cẩn thận, tôi đền tiền cho anh!”

Đặng Nam cũng biết là do mình không cẩn thận cho nên anh ta nhanh chóng lấy ra 700 ngàn đồng ra đưa cho người đàn ông đầu trọc đeo kính.

“Ôi mẹ ơi, 700 ngàn?”

Sau khi ba người đàn ông đeo kính đen nhìn thấy 700 ngàn thì đều nở nụ cười.

“Mày cho tiền ăn xin đấy à? Ít nhất cũng phải 70 triệu!” Người đàn ông đầu trọc đeo kính đen mang theo vẻ mặt không nhịn được.

“Bảy… Bảy mươi triệu?”

Sau khi Đặng Nam nghe thấy mấy chữ này sợ đến sắc mặt đều xanh ngắt, cái này với anh ta mà nói chính là con số trên trời.

Lâm Vân mở miệng nói: “Người anh em, 70 triệu hơi nhiều thì phải?”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1166


Chương 1165

Tên béo mặc cảnh phục nghe lời này càng lo sợ hơn.

“Đại ca à, anh nhất định phải tha thứ cho tôi, tôi gọi là là tổ tông cũng được!”Tên béo mặc cảnh phục ôm lấy đùi tài xế minibus.

“Cái này…, nếu anh đã xin lỗi thì thôi bỏ qua đi.”Tài xế minibus nói.

Lúc này tài xế minibus cũng được hưởng một lần cảm giác ở trên người khác, một lần cảm giác có tôn nghiêm.

Hơn nữa tấm lòng của tài xế minibus khá rộng lượng, nếu đối phương đã xin lỗi thì anh ta cũng không so đo nữa.

“Cảm ơn đại ca!Cảm ơn đại ca!”Tên béo mặc cảnh phục ra sức cảm tạ.

“Nếu bạn của tôi đã tha cho anh thì còn không cút nhanh lên!”Lâm Vân quát một tiếng.

“Dạ dạ dạ.”

Tên béo mặc cảnh phục đâu còn dám đứng đó mang theo người của anh ta xoay người chạy mất.

Biến hóa bất ngờ làm cho quần chúng vậy xem há hốc mồm, trước đó bọn họ còn tưởng tên đó gọi người thì hai người Lâm Vân xong đời rồi, kết quả tình hình chuyển biến 180 độ.

Phía bên kia.

Sau khi tên béo mặc cảnh phục mang theo một đám người chạy ra một quãng xa.

“Đội trưởng, rốt cuộc có chuyện gì vậy, thằng nhóc trẻ tuổi kia là ai thế?”

“Đúng thế, anh ta rốt cuộc là ai?”

Mấy tên thủ hạ của anh ta đều rất tò mò.

“Vừa rồi trong điện thoại, cục trưởng Lưu nói anh ta là Chủ tịch của tập đoàn Vân Thiên và tập đoàn Tỉnh Xuyên.”Tên béo mặc cảnh phục còn chưa tỉnh hồn.

“Cái gì?”

Mấy người kia cũng không nhịn được mà hô lên.



Phía bên này.

Sau khi đội quản lý rời đi, đám người hóng hớt cũng đều tản đi.

“Anh bạn, thật sự cảm ơn cậu nhiều, cậu giúp tôi bảo vệ xe, còn giúp tôi lấy lại thể diện và tôn nghiêm.” Tài xế minibus nói lời cảm ơn Lâm Vân.

“Không có chuyện gì, anh đã giúp tôi, giờ tôi cũng nên giúp anh.”Lâm Vân mỉm cười.

“Anh bạn, tôi thật sự rất tò mò, trước đó tên béo kia còn nói muốn chúng ta xong đời, sau đó nhận được điện thoại lập tức thay đổi thay độ, là vì sao nhỉ?” Tài xế minibus hỏi.

“Bởi vì tôi có quen biết với người ở trong cục.”Lâm Vân mỉm cười nói.

“Thì ra là thế.”Tài xế minibus bừng tỉnh gật đầu.

“Lần trước ngay cả tên tôi cũng không để lại, chúng ta chính thức làm quen một chút, tôi là Lâm Vân.”Lâm Vân tự giới thiệu.

“Chào Lâm Vân, tôi là Đặng Nam, năm nay 30 tuổi.” Tài xế minibus nhiệt tình làm quen với Lâm Vân.

Đương nhiên, anh ta cũng không biết Lâm Vân chính là chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên và chủ tịch tập đoàn Vân Thiên tiếng tăm lẫy lừng ở tỉnh Tây Xuyên.

“Lâm Vân, vừa rồi tôi đã bị mất khá nhiều thời gian, tôi còn phải chở hoa quả về rồi đón con ta học, tôi đi trước bê hoa quả.” Tài xế minibus nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1167


Chương 1167

“Nhiều con mẹ mày ấy, xe của ông mày là Toyota parado đó, 70 triệu đồng, thiếu một đồng thì hôm nay chúng mày cũng đừng mong đi được!”

Người đàn ông đầu trọc đeo kính đen vừa gào thét vừa dùng cây gậy bóng chày chỉ vào Lâm Vân ngồi ở bên ghế phụ.

Lâm Vân cười cười sau đó lấy súng lục từ trong túi ra, gõ nhẹ lên bàn điều khiển phụ, thản nhiên nói:

“Cho mày một cơ hội, mời nói lại một lần nữa.”

Ba người đàn ông đầu trọc đeo kính đen sau khi nhìn thấy khẩu súng lục thì sắc mặt thay đổi.

Trong tay gã ta là gậy bóng chày, so với một khẩu súng lục thì kém xa ngàn dặm!

“Cái đó, tôi… Tôi chỉ muốn hỏi các anh có bị thương ở đâu không thôi?” Người đàn ông đầu trọc đeo kính đen cười khan nói, thái độ của anh ta cũng thay đổi 180 độ.

“Chúng tôi không có việc gì.”Lâm Vân tựa vào ghế ngồi, thản nhiên trả lời.

“Anh không sao là tốt rồi!Nếu không bị thương, vậy không còn chuyện gì, chúng tôi đi đây.”Người đàn ông đầu trọc đeo kính đen cười khan nói.

“Chờ một chút!”Lâm Vân gọi anh ta lại.

“Đại ca, không biết anh còn có chuyện gì?”Người đàn ông đầu trọc đeo kính đen khẩn trương nhìn Lâm Vân.

Mềm sợ cứng, cứng sợ ngang, ngang sợ liều mạng.

Đừng nhìn lúc trước dáng vẻ mấy người đàn ông đầu trọc đeo kính đen này bệ vệ kiêu ngạo, vừa thấy Lâm Vân có súng thì anh ta lập tức thay đổi thái độ ngay.

“Chúng tôi không phải là người không chịu trách nhiệm, nếu đã đụng hỏng xe của anh thì dĩ nhiên phải bồi thường.”

Lâm Vân vừa nói vừa cho tay vào túi lấy tiền.

Sau khi lục lọi một lúc lâu, Lâm Vân lấy ra một tờ năm ngàn đồng nhăn nhúm.

“Đây là tiền bồi thường của anh, cầm lấy tiền thì chuyện này coi như xong.”Lâm Vân thản nhiên nói.

Thấy Lâm Vân lấy ra năm ngàn đồng, sắc mặt người đàn ông đeo kính đen rất khó nhìn, cái này rõ ràng là đang đùa giỡn anh ta mà. Nhưng anh ta thấy Lâm Vân có súng nên chỉ có thể gượng cười gật đầu.

“Cảm ơn anh.”

Người đàn ông đeo kính đen nhận tiền sau đó mặt mày xám xịt rời đi.

“Phù…, nguy hiểm thật.”

Tài xế minibus, Đặng Nam, thở ra một hơi thật dài.

Ngay sau đó, Đặng Nam quay đầu nhìn về phía Lâm Vân.

“Lâm… Lâm Vân, khẩu súng kia của cậu…”

Đặng Nam có vẻ e ngại, anh ta chỉ là một người bình thường sống ở tầng đáy của xã hội, đâu có thấy qua súng chứ.

“À, đây là súng đồ chơi, chẳng qua dùng để dọa mấy kiểu người xấu này thôi.” Lâm Vân vừa cười vừa nói.

Đặng Nam bừng tỉnh đại ngộ gật đầu.

“Lâm Vân, cậu lại giúp anh giải quyết một chuyện rắc rối nữa, anh cũng không biết cảm ơn cậu thế nào.” Đặng Nam cười khan nói.

Đặng Nam là hình ảnh thu nhỏ của tầng lớp dưới đáy của Trung Quốc, với anh ta mà nói thì nếu một người gặp phải chuyện như vừa rồi chắc chắn là chuyện lớn rồi.

Cho nên Lâm Vân quả thực đã lại thay anh ta giải quyết một chuyện phiền toái lớn.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1168


Chương 1168

Trong lòng Đặng Nam hạ quyết tâm, sau khi đưa Lâm Vân về nhà nhất định phải chiêu đãi Lâm Vân thật tốt.

“Không có chuyện gì.”Lâm Vân cười nói.

Ngay sau đó, xe khởi động tiếp tục đi trên đường.



Thủ đô nước Trung Quốc.

Trong phòng ngủ của một căn biệt thự.

Một cô gái trẻ tuổi có khuôn mặt xinh đẹp đang nằm trong ngực một người đàn ông trung niên hói đầu, trên trán hai người còn lấm tấm mồ hôi, hiển nhiên là vừa trải qua một lần vận động.

Cô gái trẻ tuổi này chính là Vũ Ngọc Hiền của Bigo Live.

Về phần người đàn ông trung niên hói đầu này là một trong những ông chủ phía sau của app Bigo Live, tên Tạ Cường.

Đúng lúc này, điện thoại của Vũ Ngọc Hiền vang lên tiếng tin nhắn zalo, cô ta cầm điện thoại lên đọc.

“Lại là Tô Bảo Nhi! Hừ, sao cô ta may mắn thế lại có người tặng cho cô ta 5200 cái tên lửa. Đây chính là 360 triệu! Hiện tại báo chí và facebook đều đang đồn chuyện này, cũng không biết là tên ngốc nào tặng.”Vẻ mặt Vũ Ngọc Hiền khó chịu.

“Ồ? Không phải cô gái đó xông vào bảng xếp hạng Hội fans rồi à?” Tạ Cường hỏi.

“Vào hạng ba rồi!”Vũ Ngọc Hiền chu mỏ nói.

“Hạng ba mà thôi, căn bản không uy h**p được em Ngọc Hiền mà.”Tạ Cường ôm Vũ Ngọc Hiền.

“Ai bảo thế, tên đại gia kia ở giữa livestream của cô ta đã tỏ vẻ nói phải giúp cô ta tranh hạng nhất đó.” Vũ Ngọc Hiền chu môi nói.

“Bảo bối, không phải có anh giúp em rồi à?Có anh xoát bảng cho em, ai cũng không đoạt được hạng nhất của em.”Tạ Cường cười híp mắt nói.

Ông ta nói tiếp:

“Hơn nữa, em đã phá Tô Bảo Nhi rồi, trên lưng cô ta còn mang danh đạo nhạc, cộng thêm tính cách cô ta kiêu ngạo không chịu cúi đầu, cả đời này không xoay người được đâu, em cần gì phải không yên tâm về cô ta.”

“Hứ, lần đó cô ta hot lên thiếu chút nữa đã đoạt vị trí đứng đầu của em. Cả đời này em đều coi cô ta là cái đinh trong mắt!” Vũ Ngọc Hiền hung hãn nói.

Vũ Ngọc Hiền rất không thích Tô Bảo Nhi, không chỉ vì chuyện cô suýt nữa đã đoạt vị trí đứng đầu của cô ta mà càng bởi vì đố kỵ Tô Bảo Nhi xinh đẹp có khí chất hơn cô ta, lại còn hát hay hơn, có tài hơn cô ta nữa.

“Nào bảo bối, đừng nóng giận, đến làm với anh lần nữa nào.”

Tạ Cường cười kéo Vũ Ngọc Hiền qua.

“Chờ một chút. Tên đại gia tặng cho Tô Bảo Nhi 5200 tên lửa kia, hẳn là độ nổi tiếng phòng livestream của Tô Bảo Nhi lại tăng lên rồi, anh phải đồng ý với em dùng tiền thuê một nhóm bôi đen, vào livestream của Tô Bảo Nhi bôi đen cô ta!” Vũ Ngọc Hiền nói.

“Không thành vấn đề, đây đều là tấm lòng thành của anh.”Tạ Cường khí phách nói.

“Anh yêu, anh thật tốt!”

Vũ Ngọc Hiền vui vẻ cười sau đó chủ động hôn Tạ Cường.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1169


Chương 1169



Tỉnh Tây Xuyên, huyện Thanh của Kim Đô.

Đường quốc lộ đi huyện Thanh chính là con đường mà một tháng trước Lâm Vân và Thạch Hàn chạy khỏi Kim Đô, đó là lần cuối cùng Lâm Vân gặp Thạch Hàn.

Lúc đi qua nơi chia tay cùng Thạch Hàn, trong lòng Lâm Vân lần thứ hai hiện lên bóng dáng Thạch Hàn.

Huyện Thanh là một huyện cách Kim Đô không xa.

Thị trấn không lớn nhưng rất nhiều hộ dân.

Minibus đi vào một con đường cũ kỹ, đường phố rất hẹp, nhưng trên đường lại có rất nhiều người, minibus chỉ có thể đi một cách chậm rãi.

Lâm Vân ngồi ở ghế phụ nhìn ra ngoài cửa xe.

“Hả?Thạch Hàn!”

Đột nhiên Lâm Vân phát hiện ánh mắt mình vừa lướt qua một người có khuôn mặt và vóc người như Thạch Hàn.

Bởi vì xe đi phía trước nên Lâm Vân chỉ mới nhìn thoáng qua.

“Ông anh dừng xe lại.”Lâm Vân vội hô to một tiếng.

Đặng Nam cũng không biết xảy ra chuyện gì vội vã dừng xe lại.

Lâm Vân không nói hai lời lập tức mở cửa xe, sau đó nhìn về phía sau.

Đập vào mặt là đoàn người đông nghẹt, ánh mắt Lâm Vân không ngừng tìm kiếm nhưng lại hoàn toàn không tìm được.

“Chẳng lẽ là mình hoa mắt? Hay là mình bị ảo giác?” Lâm Vân dụi dụi mắt.

“Bíp bíp bíp!”

Lúc này một chiếc xe ở phía sau ấn còi giục giã, Lâm Vân không thể làm gì khác hơn là ngồi trở về ghế phụ.

“Lâm Vân, làm sao thế?” Đặng Nam mở miệng hỏi.

“À, không có gì, vừa rồi tôi thấy một người rất giống bạn của tôi, chắc là tôi hoa mắt.”Lâm Vân không tập trung trả lời.

Trong lòng Lâm Vân đã nghĩ có lẽ là mình hoa mắt rồi.

Nếu như đúng là Thạch Hàn thì nếu anh ấy có thể tự do đi lại được, nhất định sẽ đến Kim Đô tìm mình chứ nhỉ?

Xe lại di chuyển tiếp, cuối cùng dừng lại trước một cửa hàng bán hoa quả cũ kỹ, đây là cửa hàng bán hoa quả của Đặng Nam.

Vị trí của cửa hàng có hơi lệch, lượng người đi qua không quá nhiều, hơn nữa cửa hàng rất nhỏ chưa được 20 mét vuông nữa.

“Lâm Vân, đây là chỗ anh sinh sống, cũng không biết cậu có quen không, cậu chịu khó chấp nhận nhé.” Đặng Nam cười nói.

“Không sao đâu, tôi cũng là con nhà nghèo, hoàn cảnh này tôi rất quen.”Lâm Vân mỉm cười nói.

“Sau khi anh bỏ học cấp ba thì đi làm công ở xưởng, đã từng làm rửa xe, bồi bàn, c* li, nhân viên bán hàng khoảng tầm 8 năm mới dành dụm đủ tiền mở cái cửa hàng này. Tuy chỉ là cửa hàng nhỏ nhưng anh cũng rất hài lòng rồi, có thể có cái cửa hàng này thì cuộc sống coi như cũng có hi vọng.”Trên mặt Đặng Nam lộ ra nụ cười vui vẻ.

Lâm Vân giơ ngón cái lên với anh ta, người nỗ lực thì đáng được tôn trọng.

“Đúng rồi, Lâm Vân, còn cậu thì sao?Cậu làm gì?”Đặng Nam hỏi Lâm Vân.

“À, tôi là sinh viên năm bốn đại học, sắp tốt nghiệp.”Lâm Vân trả lời.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1170


Chương 1170

Thân phận của Lâm Vân rất nhiều: Tu sĩ, Chủ tịch tập đoàn, sinh viên đại học…

Lâm Vân không nói ra thân phận chủ tịch tập đoàn của mình vì không muốn Đặng Nam có áp lực tâm lý.

Nếu như anh ta biết thân phận của mình chắc chắc không thể hiền hòa nói chuyện với mình như này được.

Lâm Vân lại hỏi: “Đúng rồi, vợ anh đâu?”

“Cô ấy…, cô ấy chê tôi nghèo, năm năm trước bỏ lại tôi và con đi mất rồi.”Đặng Nam cười lắc đầu, dáng vẻ tươi cười có phần mệt mỏi.

“Không sao đâu, mọi thứ rồi sẽ tốt lên thôi.”Lâm Vân vỗ vỗ bả vai Đặng Nam.

Đặng Nam cười nói: “Thực ra anh đã sớm bình thường lại rồi, anh nghèo như vậy, quả thực không có tư cách nói chuyện yêu đương.”

Dừng một chút, Đặng Nam nói tiếp: “Lâm Vân, anh đi mua một ít đồ ăn, buổi tối nay anh làm cơm cảm tạ cậu, chợ bán đồ ăn ở ngay đối diện, anh sẽ quay lại ngay.”

Sau khi Đặng Nam đi rồi, Lâm Vân gọi cho Lưu Ba để anh ta lấy 35 tỷ tiền mặt từ công ty sau đó phái hai người mang qua đây.

Sau khi gọi điện thoại xong, Lâm Vân tìm một cái ghế ngồi xuống sau đó lấy điện thoại ra.

Lâm Vân đọc lướt qua tin tức cùng facebook, phát hiện chuyện mình tặng Tô Bảo Nhi tên lửa đã truyền đi rất mạnh mẽ.

Tiêu đề là “Một đại gia bí ẩn nào đó ở app Bigo Live điên cuồng tặng 5200 cái tên lửa, làm mới lịch sử kỷ lục của Bigo Live từ trước đến nay.”

“Đại gia thần bí của Bigo Live tuyên bố phải giúp Tô Bảo Nhi đoạt quán quân Hội fans!”

“Hội fans Bigo Live, đại gia thần bí làm xạo trộn thế cục, người đứng đầu Bigo Live có thể không bảo vệ được ngôi quán quân?”

Lâm Vân bấm vào nhìn một chút thấy nội dung viết cũng tương đối phóng đại.

Nội dung bài báo này đều biểu hiện rằng tuy vị đại gia thần bí này hào phóng nhưng độ nổi tiếng của Vũ Ngọc Hiền cực kỳ cao, lại có mấy vị đại gia lớn ủng hộ, Tô Bảo Nhi muốn đoạt quán quân căn bản là không có khả năng.

Mặt khác, bài báo cũng nhắc lại chuyện đạo nhạc của Tô Bảo Nhi, cũng biểu hiện phẩm chất của Tô Bảo Nhi kém.

Đúng lúc này, một phụ nữ trung niên đeo kính râm đi vào trong cửa hàng.

“Thằng nhóc, làm ăn kiểu gì thế, khách vào quán cũng không chào? Cửa hàng của cậu không muốn mở nữa à?”Người phụ nữ trung niên không nhịn được nói.

“À, xin hỏi bà muốn mua gì?”Lâm Vân để điện thoại xuống, đứng dậy.

Hiện giờ Đặng Nam không có ở cửa hàng, tất nhiên Lâm Vân phải giúp anh ta trông hàng.

“Năm cân thanh long, năm cân dâu tây.” Người phụ nữ trung niên nói.

“Được.”Lâm Vân gật đầu, sau đó bắt đầu cân hoa quả.

Phía dưới kệ mỗi loại đều có ghi giá cho nên rất đơn giản.

Lâm Vân rất nhanh làm xong.

“Tổng cộng 700 ngàn.”Lâm Vân đưa túi hoa quả cho người phụ nữ trung niên.

Người phụ nữ trung niên lấy trong ví ra 700 ngàn tiền mặt bỏ lên bàn, đồng thời nói:

“Ông chủ đưa hai túi hoa quả này bỏ vào sau cốp Maserati cho tôi đi.”

“À, được.”

Lâm Vân nghĩ bây giờ mình đang giúp Đặng Nam bán hoa quả thì vận chuyển hoa quả cũng là bình thường.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1171


Chương 1171

Rất nhanh, Lâm Vân đã đưa hoa quả ra xe.

Ở cửa.

Lúc Lâm Vân chuyển hoa quả thì một tay chống vào đuôi xe Maserati.

“Tên bán hoa quả hôi hám kia, bỏ ngay bàn tay bẩn thỉu của cậu ra! Tay cậu bẩn thỉu làm bẩn cả Maserati của tôi rồi! Cậu có biết đây là xe gì không? Nếu làm bẩn thì bán cả cái tiệm của cậu cũng không đền được đâu!”Người phụ nữ trung niên gào thét với Lâm Vân.

“Một chiếc Maserati mà thôi, làm gì căng thế?”Lâm Vân cười lạnh.

Lâm Vân tự thấy tay mình rất sạch sẽ mà bà ta lại nói vậy, rõ ràng là coi thường người khác, trong lòng Lâm Vân dĩ nhiên thấy khó chịu.

“Ái dà, một tên bán hoa quả thế mà coi thường Maserati?Thật quá buồn cười, cậu đã lái Maserati bao giờ chưa?E rằng cậu chỉ lái được loại minibus thôi nhỉ?”Người phụ nữ trung niên cười nhạo.

“Tôi đã lái qua xe sang, nhìn thấy xe sang còn nhiều hơn bà đấy.” Lâm Vân cười lạnh trả lời.

“Ha ha, cậu lái trong mơ à?Một tên bán hoa quả mà cũng không biết xấu hổ nói ra những lời này, thật là buồn cười.”Người phụ nữ trung niên cười một tràng.

Đúng lúc này, điện thoại của người phụ nữ trung niên kêu lên.

“Cô chủ nhiệm, cô nói gì cơ? Con tôi đánh nhau với bạn ở lớp hả? Được, tôi đến ngay đây, cô nhất định phải dạy dỗ đứa kia cho tốt đấy.”Người phụ nữ trung niên nói.

Sau khi bà ta cúp điện thoại thì nói:

“Thằng nhóc, coi như cậu may mắn đấy, tôi còn có việc không rảnh nói nhảm với cậu nữa, nếu không cậu dám thách thức tôi thì tôi cho cửa hàng bán trái cây thối của cậu đóng cửa.” Người phụ nữ trung niên nói.

Sau khi nói xong, bà ta lập tức quay người lên xe rời đi.

Người phụ nữ trung niên vừa mới đi thì Đặng Nam đã vội vàng chạy về.

“Anh à, anh đi mua đồ ăn nhanh thế à?” Lâm Vân hỏi Đặng Nam.

“Không phải, vừa rồi tôi nhận được điện thoại của cô giáo nói con tôi đánh nhau với bạn, bảo tôi nhanh đến trường xử lý.”Đặng Nam có vẻ lo lắng.

“Vậy à?Tôi đi cùng anh.”Lâm Vân cũng đứng dậy.

Ngay sau đó, Lâm Vân và Đặng Nam cùng lên minibus chạy nhanh đến trường tiểu học ở huyện Thanh.

Trong phòng làm việc ở trường.

“Con à!”

Sau khi Đặng Nam vào phòng làm việc thì phát hiện trên mặt con anh ta chỗ xanh chỗ tím, hiển nhiên là bị đánh.

Đứng bên cạnh còn có một đứa nhỏ, chắc người đánh nhau với con của Đặng Nam, nhưng thoạt nhìn bên ngoài cũng không có bất kỳ vết thương nào.

“Cha, Chu Hạo cười con là đứa không có mẹ, con bảo nó không được nói vậy, nó.. Nó lại đánh con, huhu.” Con của Đặng Nam vừa nói vừa khóc.

“Con đừng sợ, cha đến rồi.” Đặng Nam ngồi xổm xuống liên tục an ủi thằng bé.

Đứa nhỏ tên Chu Hạo kia hống hách nói: “Đánh mày thì thế nào, tội dám cãi lại tao, cha tao là Chu Cường đấy.”

Sau khi Đặng Nam nghe những lời này thì vội vàng đứng lên nhìn cô chủ nhiệm lớp hỏi:

“Cô chủ nhiệm, cuối cùng là có chuyện gì thế?”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1172


Chương 1172

“Anh Đặng Nam, con trai anh đánh bạn, tính rất xấu.”Vẻ mặt cô chủ nhiệm nghiêm túc.

“Cha ơi, con không đánh bạn, là bạn Chu Hạo đánh con.”Con trai của Đặng Nam khóc nói.

“Em còn nhỏ tuổi mà dám nói dối với người lớn, em xem xem bạn Chu Hạo bị em đánh thành dạng gì rồi này.”Cô chủ nhiệm lạnh lùng nói.

Lâm Vân quay đầu nhìn Chu Hạo đang đứng cạnh đó, trắng bóc không có vết thương gì.

Đặng Nam cũng vội nói:

“Cô chủ nhiệm, cô… Cô có nhầm không? Bé Chu Hạo này làm gì có vết thương nào, còn trên mặt con tôi đều là vết thương, con tôi mới giống người bị hại mà.”

“Thế nào là không bị thương, đốt ngón tay bạn Chu Hạo đều đỏ lên rồi này!”Cô chủ nhiệm nói.

Lâm Vân nghe vậy không khỏi cười lạnh: “Tay nó đỏ vì nó đánh bạn đấy.”

Cô chủ nhiệm nghiêm túc nói: “Mấy người thì biết cái gì, tuy bạn Chu Hạo không có biểu hiện bị thương bên ngoài, nhưng là bị thương bên trong, nghiêm trọng hơn vết thương ngoài da nhiều.”

Lâm Vân lắc đầu cười nhạt: “Cô giáo này, cô không hổ là giáo viên tốt của nhân dân, thật là trợn mắt nói mò.”

Tình huống quá rõ ràng rồi, con của Đặng Nam là bị Chu Hạo kia đánh.

Coi như là Lâm Vân đã nhìn ra thằng nhóc Chu Hạo đánh người kia tám chín phần là trong nhà có bối cảnh nhất định rồi, cho nên cô chủ nhiệm lớp mới thiên vị nó như vậy.

“Anh là ai?Ở đây có phần của anh nói à?”Cô chủ nhiệm khó chịu nhìn Lâm Vân.

“Cô chủ nhiệm, đây là bạn của tôi.”Đặng Nam nói.

Đúng lúc này, người phụ nữ trung niên đeo kính râm vội vã chạy vào phòng làm việc.

“Ôi con ơi, con không sao chứ?”

Sau khi người phụ nữ trung niên vào cửa thì vội vã chạy đến trước mặt cậu bé tên Chu Hạo kia, hiển nhiên bà ta chính là mẹ của cậu ta.

Lâm Vân nhìn kỹ lại đây không phải là người phụ nữ trung niên mua hoa quả lúc trước à.

“Mẹ, tay con đau quá, thằng nhóc này xương quá cứng.”Chu Hạo nói.

“Được, mẹ làm chủ cho con.” Người phụ nữ trung niên an ủi.

Ngay sau đó, người phụ nữ trung niên ngẩng đầu nhìn Đặng Nam.

“Anh chính là cha của thằng nhóc kia đúng không? Nhanh bảo con trai anh xin lỗi con trai tôi!” Người phụ nữ trung niên lớn tiếng nói.

“Dựa vào cái gì, phải là con trai bà xin lỗi con trai tôi mà!”Đặng Nam tức giận nói.

Tuy bình thường Đặng Nam là người hiền hòa, nhưng khi thấy con trai mình bị đánh đến mặt toàn vết thương thì trong lòng anh ta chắc chắn tức giận.

Con mình bị đánh mà còn phải nói xin lỗi người ta? Anh ta làm không được!

“Cái gì? Xin lỗi con anh? Ha ha, anh biết tôi là ai không? Nhà máy Chiến Thắng ở huyện Thanh này là nhà tôi mở.Chỉ bằng dáng vẻ nghèo túng này của anh thì anh có tư cách gì bảo tôi xin lỗi anh?”Người phụ nữ trung niên cười nhạo.

“Nhà máy Chiến Thắng?”Đặng Nam ngẩn ra.

Đây chính là nhà máy hạng đầu ở huyện Thanh bọn họ.

“Chiến… Nhà máy Chiến Thắng thì sao, bà cũng phải… Cũng phải nói lý chứ, con trai bà đánh người, còn bảo chúng tôi xin lỗi, thiên lý ở đâu!”Đặng Nam cắn răng nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1173


Chương 1173

Đối với Đặng Nam mà nói, nếu như bản thân anh ta bị oan ức thì anh nhịn một chút cũng thôi.

Nhưng con trai mình bị oan ức thì anh ta thật sự không thể nhịn được.

“Thiên lý?Ha ha, nhà tôi có tiền có quyền, chính là thiên lý, anh đã lớn đến nhường này rồi đừng có nói ngay cả đạo lý này cũng không biết chứ?”Người phụ nữ trung niên cười nhạt nói.

Lúc này, cô giáo cũng mở miệng nói: “Anh Đặng Nam, nếu anh và con trai anh không nói xin lỗi thì chúng tôi chỉ có thể đuổi học con trai anh thôi.”

“Các người… Các người…”

Đặng Nam tức xanh cả mặt, nhưng anh ta cũng không có cách nào cả, anh ta chỉ có một cảm giác bất lực sâu đậm, ai bảo anh ta không có bản lĩnh chứ?

Ở xã hội này, người không có bản lĩnh đã định trước sẽ bị bắt nạt.

Lâm Vân kéo Đặng Nam lại, tiến lên một bước, tựa cười mà không cười nói:

“Ý là bây giờ không thích nói đạo lý mà phải nói quyền thế phải không?Được, để tôi chơi với mấy người.”

“Là cậu à?”

Người phụ nữ trung niên nhận ra Lâm Vân.

Ngay sau đó, bà ta cười nhạo nói:

“Một tên bán hoa quả thối mà còn dám nói khoác, cậu có tư cách gì theo tôi chơi quyền thế, tôi chỉ cần nói một câu là có thể đập cửa hàng hoa quả của cậu rồi, cho cậu không thể ở lại huyện Thanh này.”

“Có tư cách hay không thì cứ chờ đó.”

Lâm Vân vừa nói vừa lấy điện thoại ra gửi mấy tin nhắn đi.

Đặng Nam kéo Lâm Vân sang một bên, nhỏ giọng nói:

“Lâm Vân, chuyện này cứ để mình anh giải quyết đi, nhà máy Chiến Thắng có quyền thế rất lớn ở huyện Thanh này.”

Tuy hôm nay Lâm Vân đã giúp anh ta hai lần liên tục, nhưng anh ta biết chuyện hiện tại không như lúc trước, lúc này dính đến người có quyền thế rất lớn ở huyện Thanh này, anh ta không muốn liên lụy đến Lâm Vân.

Dù sao trong mắt Đặng Nam tuy Lâm Vân rất lợi hại nhưng cũng chỉ là một sinh viên đại học.

“Không sao, tin ở tôi.”Lâm Vân lộ ra nụ cười tự tin.

Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, một nhóm quan chức cấp cao của trường do hiệu trưởng dẫn đầu vội vàng chạy vào, ai cũng thở hồng hộc trên trán toàn mồ hôi, hiển nhiên là vội chạy đến đây.

“Hiệu trưởng, các vị chủ nhiệm, sao mọi người lại đến đây?”Cô chủ nhiệm đứng dậy, khuôn mặt tươi cười đón tiếp.

“Hiệu trưởng, ông nghe nói tôi đến đây nên đặc biệt dẫn mọi người đến đón tôi à?Mọi người có lòng rồi.”Người phụ nữ trung niên vừa cười vừa nói.

Hiệu trưởng không trả lời bà ta mà lạnh lùng liếc nhìn bà ta, rồi lại nhìn một vòng quanh phòng, sau đó vội vã chạy đến trước mặt Lâm Vân.

“Cậu… Cậu Vân, tôi là hiệu trưởng của trường này, thật xin lỗi tôi đến chậm.” Hiệu trưởng vội cúi chào Lâm Vân, vẻ mặt tươi cười nịnh nọt.

Hiệu trưởng vừa làm vậy, chủ nhiệm lớp và người phụ nữ trung niên thậm chí cả Đặng Nam đều bối rối.

Đây là chuyện gì?Sao hiệu trưởng lại cung kính hành lễ với Lâm Vân?

“Hiệu trưởng, trường học của ông có vấn đề đấy, cô giáo chủ nhiệm lớp thế mà không phân biệt được đúng sai, cố ý thiên vị.Ông làm hiệu trưởng không đáng trách ư?”Lâm Vân khoanh tay lại.

Sau khi hiệu trưởng nghe vậy thì sợ đến giật thót người.

Hiệu trưởng xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, vội vàng nói:
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1174


Chương 1174

“Cậu… Cậu Vân, là tôi không làm tròn bổn phận! Là lỗi của tôi! Nên xử lý ra sao xin Cậu Vân phân phó!”

Trong lòng hiệu trưởng bây giờ cũng đang hoảng sợ, vừa rồi ông ta đột nhiên nhận được điện thoại của mấy vị nhân vật có tiếng tăm trong tỉnh gọi đến, sau khi đặc biệt đi hỏi thăm thì ông ta cũng đã biết thân phận kinh người của Lâm Vân.

“Đầu tiên, người đánh bạn học thì đuổi học cho tôi!”Lâm Vân lạnh giọng nói.

“Dạ dạ dạ.”

Hiệu trưởng vội vã đồng ý sau đó xoay người phân phó:

“Trường học của chúng ta tuyệt đối không dễ dàng tha thứ cho chuyện ỷ mạnh h**p yếu, chủ nhiệm đạo đức ông lập tức làm chuyện này cho tôi, đuổi học người đánh bạn học, và thông báo toàn trường coi như một lời cảnh cáo!”

“Hiệu trưởng, ông có nhầm không thế?Tôi là vợ của chủ tịch nhà máy Chiến Thắng, chẳng lẽ ông không nhận ra tôi à? Ông lại muốn đuổi học con tôi, ông không uống lộn thuốc chứ? Có tin tôi tìm trưởng phòng Lý của phòng giáo dục và đào tạo huyện nói chuyện không hả?” Người phụ nữ trung niên lớn tiếng nói.

“Đương nhiên tôi nhận ra bà, chỉ tiếc là bà không nhận ra Cậu Vân bên cạnh tôi đây, bà có biết bà đắc tội với ai không?Nhà máy Chiến Thắng của bà so với quyền thế và sản nghiệp của cậu Lâm đây chính là chín trâu mất một sợi lông.”Hiệu trưởng lạnh lùng nói.

“Cậu ta… Cậu ta không phải là người bán hoa quả à?Hiệu trưởng ông có nhầm không?”Người phụ nữ trung niên lớn tiếng nói.

“Bán hoa quả? Ôi, vị này chính là nhà giàu số một ba tỉnh Tây Nam Bộ, chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên, chủ tịch tập đoàn Vân Thiên, Lâm Vân đấy, tài sản của cậu ấy mấy trăm nghìn tỷ, quyền thế ngập trời, nhà bà là cái thá gì so với Cậu Vân chứ?” Hiệu trưởng cười lạnh nói.

Lời này vừa nói ra thì cô giáo chủ nhiệm, người phụ nữ trung niên và Đặng Nam đều trợn tròn mắt, trên mặt đều lộ ra vẻ kinh hãi.

Tin tức này giống như một quả bom tấn dội lên người bọn họ.

“Cái gì?Cậu ta là chủ tịch của tập đoàn Tỉnh Xuyên? Không thể nào! Cậu ta là người bán hoa quả mà, trước đó tôi còn mua hoa quả của cậu ta mà, hiệu trưởng nhất định là ông nhầm rồi!”Người phụ nữ trung niên hoảng sợ hô lên.

“Nhầm?Yên tâm đi.Không có khả năng nhầm.”Hiệu trưởng nói.

Nhiều nhân vật lớn như vậy gọi điện cho ông ta, nhầm sao được chứ? Tuyệt đối không có khả năng!

Đúng lúc này, điện thoại của người phụ nữ trung niên vang lên, bà ta vừa nhìn là chồng bà ta gọi điện tới.

“A lô chồng à.”Người phụ nữ trung niên nhận điện thoại.

“Anh nói cái gì?Nhà máy của chúng ta bị niêm phong vì nghi ngờ trốn thuế á? Vì… Vì đắc tội chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên á?”Người phụ nữ trung niên kêu lên.

Lúc này trong điện thoại còn vang lên tiếng chồng bà ta mắng to và chất vấn, nhưng bà ta đã không thể trả lời lại.

Sau khi cúp điện thoại, người phụ nữ trung niên ngã phịch xuống đất, trên mặt lộ vẻ tuyệt vọng.

Trời ạ, người này thật sự là chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên ư?Thật sư là nhà giàu số một Tây Nam Bộ ư?

Xong đời rồi!

Người phụ nữ trung niên biết tất cả xong đời rồi!

Lúc này Lâm Vân nhìn về phía cô chủ nhiệm lớp.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1175


Chương 1175

Lúc này sắc mặt cô chủ nhiệm tái nhợt, lúc cô ta nhìn Lâm Vân đầy kính sợ.

Đùa à, đây chính là chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên, nhà giàu số một Tây Nam Bộ đấy, tổng tài sản mấy trăm nghìn tỷ là tồn tại khinh khủng đó!

“Hiệu trưởng, vị chủ nhiệm lớp này không phân biệt được đúng sai, người cặn bã như vậy làm không đáng với danh xưng giáo viên, tôi đề nghị đuổi việc, đồng thời thông báo toàn giới giáo dục không nên tuyển dụng cô ta.” Lâm Vân thản nhiên nói.

“Được được được, tôi lập tức làm ngay!”Hiệu trưởng liên tục gật đầu như gà mổ thóc.

Sau khi giáo viên chủ nhiệm nghe đến đó thì cũng ngồi phịch xuống đất, cô ta biết tiền đồ của cô ta đã chấm dứt rồi…

“Đặng Nam, nếu chuyện đã giải quyết xong rồi thì chúng ta cũng đi thôi.”Lâm Vân gọi Đặng Nam.

Lúc này, Đặng Nam vẫn còn đang sững sờ chưa phục hồi lại tinh thần được.

“Đặng Nam?”

Lâm Vân lại gọi câu nữa, lúc này Đặng Nam mới hồi phục lại tinh thần.

“Đúng đúng đúng.”Đặng Nam liên tục gật đầu.

Ngay sau đó, Đặng Nam dắt tay con trai anh ta đi theo Lâm Vân ra khỏi phòng làm việc.

“Cậu Vân, chúng tôi tiễn cậu!”

Hiệu trưởng đi cùng các quan chức cao cấp trong trường đi theo phía sau Lâm Vân, một đường tiễn ra đến tận cửa trường.

Cửa trường học.

“Lâm Vân, cậu… Cậu là chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên và Vân Thiên?”Cuối cùng Đặng Nam không nhịn được khiếp sợ trong lòng mà hỏi.

Lúc này Đặng Nam hiển nhiên cực kỳ mất tự nhiên.

Đùa gì chứ, người trước mắt này là nhà giàu số một ba tỉnh Tây Nam Bộ đó!

Tôn Nam tự hỏi lòng mình, cả đời này anh ta chưa từng được thấy một nhân vật lớn nào chứ đừng nói đến nói chuyện với nhân vật lớn như vậy.

“Không sai, chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên và Vân Thiên là một trong những thân phận của tôi.”Lâm Vân gật đầu.

“Chủ… Chủ tịch Lâm, trước đó tôi có nhiều bất kính với cậu, mong cậu đừng để bụng.”Lâm Vâncâu nệ nói.

“Ông anh, anh đừng suy nghĩ nhiều, tôi đối với bạn bè rất hiền hòa, anh cũng đừng gọi tôi là chủ tịch Lâm, gọi Lâm Vân là được rồi.” Lâm Vân vỗ vỗ vai Đặng Nam.

“Cậu coi tôi là bạn bè?” Đặng Nam không dám tin hỏi.

“Đương nhiên.”Lâm Vân cười gật đầu.

Đặng Nam nuốt một ngụm nước bọt, anh ta nằm mơ cũng không ngờ đời này anh ta có thể làm bạn với một nhân vật lớn như vậy, đây tuyệt đối là chuyện cực kỳ có thể diện.

Có thể làm bạn với nhà giàu số một ba tỉnh Tây Nam Bộ, đủ để anh ta khoe cả đời!

Đúng lúc này, một chiếc xe thương vụ dừng ở ven đường, cửa xe mở ra, có bốn người đàn ông mặc vest bước xuống.

“Chủ tịch Lâm, chúng tôi theo phân phó của tổng giám đốc Lưu mang 35 tỷ đến đây rồi.” Bốn người chào hỏi Lâm Vân.

Ngay sau đó, bốn người bê hai valy ra.

“Mở ra.”Lâm Vân nói một câu.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1176


Chương 1176

Bốn người nghe vậy lập tức mở valy ra, đập vào mắt là từng xấp tiền 500 ngàn đồng.

Hai cái valy này, mỗi cái chứa 17.5 tỷ.

“Ông anh, đây là 35 tỷ, lúc đầu anh đưa cho tôi 350 ngàn, tôi đã từng hứa sẽ cho anh 35 tỷ làm thù lao, 35 tỷ này đều là của anh.” Lâm Vân nói.

“Không được không được.” Đặng Nam vội vã xua tay.

Đặng Nam nhớ lại lúc đó đúng là Lâm Vân đã từng nói như vậy, nhưng anh ta căn bản không coi là lời nói thật.

“Không có gì là không được cả.Cái này với tôi mà nói là chín trâu mất một sợi lông thôi, bốn người các anh đưa valy tiền cho bạn của tôi đi.”Lâm Vân khoát tay chặn lại.

Bốn người nghe vậy lập tức giao valy tiền cho Đặng Nam.

Nhìn thấy nhiều tiền như vậy, tim của Đặng Nam đều đập thình thịch, cả đời anh ta chưa bao giờ nhìn thấy nhiều tiền như vậy cả, với anh ta mà nói số tiền này đủ để thay đổi cuộc đời của anh ta!

“Ông anh, đây là danh thiếp của tôi, sau này nếu anh gặp phải phiền toái gì thì có thể gọi điện cho tôi.”

Lâm Vân đưa cho Đặng Nam một tấm danh thiếp.

Đặng Nam nhận lấy danh thiếp, sau đó nói: “Lâm Vân. Bây giờ vẫn còn sớm, cậu đến nhà anh đi, anh làm cơm chiêu đãi cậu.”

“Để lần sau đi, tôi có việc phải về Kim Đô trước.”Lâm Vân vỗ vỗ vai Đặng Nam.

“Cũng được.Cậu chắc chắn là người bận rộn, anh sẽ không giữ nữa, sau này nếu cậu đến huyện Thanh nhất định phải đến nhà anh làm khách đó.”Đặng Nam cười nói.

“Đương nhiên.”Lâm Vân cũng cười gật đầu.

Lâm Vân đến huyện Thanh chủ yếu là đưa cho Đặng Nam số tiền này để hoàn thành hứa hẹn ban đầu của mình với anh ta.

Bây giờ tiền đã đưa rồi, tất nhiên Lâm Vân cũng phải rời đi.

Sau khi tạm biệt, Lâm Vân ngồi vào xe thương vụ sau đó đi về Kim Đô.

Sau khi xe ra khỏi huyện Thanh thì đi về hướng Kim Đô. Ra khỏi huyện Thanh tầm mười phút.

Lâm Vân ngồi ở ghế sau nhìn ra ngoài xe.

Lúc này, có một chiếc xe khách nhỏ quê mùa đi qua bên cạnh xe thương vụ mà Lâm Vân đang ngồi.

“Thạch Hàn!”

Lâm Vân đột nhiên giật mình.

Bởi vì Lâm Vân vừa nhìn thấy Thạch Hàn ngồi ở trong chiếc xe đó.

Chiếc xe khách nhỏ quê mùa này đi rất nhanh, trong nháy mắt đã vượt lên trước xe thương vụ của Lâm Vân, cho nên Lâm Vân chỉ nhìn thấy trong chớp mắt.

“Chẳng lẽ mình lại hoa mắt?”Lâm Vân xoa xoa đôi mắt.

“Không, nhất định mình phải xem đến cùng là gì!”

“Đuổi theo xe khách nhỏ quê mùa phía trước cho tôi!” Lâm Vân ra lệnh một tiếng.

“Vâng, chủ tịch Lâm.”

Người lái xe gật đầu đồng ý, sau đó tăng tốc đuổi theo xe phía trước.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1177


Chương 1177

Tài xế lái xe dùng hết công suất, nhanh chóng bắt kịp chiếc xe khách nhỏ của thôn làng phía trước.

“Mau đuổi theo nó đi!” Lâm Vân nói.

“Vâng, chủ tịch Lâm.” Sau khi tài xế trả lời, liền lái xe đi theo chiếc xe buýt nhỏ kia.

Lâm Vân nhìn vào trong xe, anh thấy bóng dáng quen thuộc qua cửa kính.

“Là Thạch Hàn! Chết tiệt, thật sự là Thạch Hàn!”

Lâm Vân phấn khích không thôi.

Lâm Vân thấy người ngồi trong xe thực sự rất giống Thạch Hàn, nếu mà không phải, thì chỉ có khả năng là người giống người, rồi bị anh bắt gặp mà thôi.

“Bác tài. Mau dừng xe lại!” Lâm Vân hướng ra cửa xe hét lên với người lái xe buýt kia.

“Cậu bị bệnh à?” Người lái xe buýt liếc nhìn Lâm Vân mà không có ý định dừng lại.

“Mau dừng lại cho tôi!” Lâm Vân ra lệnh với nhân viên đang lái xe.

“Được rồi!”

Sau khi nhân viên phản ứng lại, họ lại tăng tốc, rồi cho xe buýt dừng lại bên đường.

Sau khi xe dừng lại, Lâm Vân nhanh chóng mở cửa xe, sau đó phóng lên xe.

Bốn người vệ sĩ phía sau Lâm Vân cũng nhanh chóng xuống xe đi theo sau lưng anh.

“Các cậu định làm gì? Không phải là cướp xe đấy chứ?” Người lái xe nhìn Lâm Vân với dáng vẻ phòng bị.

“Chúng tôi đến đây để tìm một người, vì vậy làm phiền bác dừng lại và đợi chúng tôi một chút.”

Lâm Vân vừa nói vừa lấy ra vài trăm nghìn, đưa cho người lái xe buýt. Khi người lái xe nhìn thấy tiền, thái độ của ông ta liền thay đổi nhanh chóng.

“Vậy thì các cậu cứ từ từ nói đi!” Tài xế mỉm cười cầm tiền, sau đó mở cửa xe ra.

Lâm Vân bước nhanh lên xe. Đập vào mắt là hình bóng quen thuộc của Thạch Hàn.

“Thạch Hàn! Thật sự là cậu rồi, người anh em!”

Nhìn thấy đó thực sự là Thạch Hàn, Lâm Vân liền vui mừng đi tới ôm lấy anh.

“Thạch Hàn! Cuối cùng tôi cũng tìm được cậu rồi!” Lâm Vân ôm chặt Thạch Hàn, trong mắt tràn đầy vẻ kích động.

Kể từ khi biết tin Thạch Hàn gặp nạn, trong lòng Lâm Vân vẫn luôn rất khó chịu. Rồi khi biết Thạch Hàn có thể chưa chết, anh đã cầu nguyện Thạch Hàn vẫn còn sống, và mong rằng anh có thể gặp lại được Thạch Hàn.

Bây giờ nhìn thấy Thạch Hàn rồi, Lâm Vân rất vui mừng. Niềm vui này không thể nói được thành lời.

“Anh là ai?” Thạch Hàn bối rối hỏi.

Sau khi Lâm Vân nghe lời này, cả người liền chấn động.

“Thạch Hàn, tôi là Lâm Vân đây, cậu không nhận ra tôi sao?” Lâm Vân sốt sắng nói.

“Thưa anh, anh có nhận sai người không? Tôi thật sự không biết anh.” Thạch Hàn nói.

Nghe vậy, Lâm Vân lại sửng sốt. Lẽ nào mình nhận nhầm người rồi?

Có lẽ nào… đây chỉ là một người trông giống Thạch Hàn thôi sao?

“Cậu, cậu có thể cho tôi xem lưng của cậu được không?” Lâm Vân nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1178


Chương 1178

Lâm Vân biết trên người Thạch Hàn có rất nhiều vết sẹo để lại, muốn biết có phải là anh hay không, thì Lâm Vân cần phải xem có vết thương trên người của anh ấy.

Lâm Vân nói xong, trực tiếp vạch lưng Thạch Hàn ra, đập vào mắt Lâm Vân là vô số vết sẹo.

“Thạch Hàn, thật sự là cậu! Không thể sai được! Cậu vẫn chưa chết, chúng ta lại gặp được nhau rồi!”

Lâm Vân lại vui mừng ôm lấy Thạch Hàn. Với những vết sẹo này, Lâm Vân có thể chắc chắn rằng người con trai trước mặt này là Thạch Hàn, không thể giả mạo được!

“Thưa anh, anh… anh thực sự là nhận nhầm người rồi.” Thạch Hàn đẩy Lâm Vân ra vì xấu hổ.

“Tại sao lại thành như vậy được chứ? Cậu… cậu không nhận ra tôi sao? Lẽ nào… cậu bị mất trí nhớ sao?” Lâm Vân nhìn chằm chằm vào Thạch Hàn với vẻ không tin.

Nếu mà Thạch Hàn không thể nhận ra Lâm Vân thì anh chỉ có một khả năng, chính là anh ấy bị mất trí nhớ.

“Chị, chị có biết người này là ai không?” Thạch Hàn kéo một góc áo của cô gái đứng bên cạnh mình.

Người ngồi bên cạnh Thạch Hàn là một cô gái nông thôn mặc thường phục. Cô gái nhìn Lâm Vân hỏi: “Chàng trai này. Cậu quen cậu ấy sao?”

“Đúng vậy, tôi là bạn của cậu ấy, tại sao cậu ấy lại ở cùng cô?” Lâm Vân sốt sắng hỏi.

“Cách đây một tháng, tôi đang hái nấm dại trên núi thì gặp cậu ấy bị thương và ngã trên núi, tôi liền đưa cậu ấy về nhà, tôi cũng tìm thầy thuốc Đông y trong thôn chữa bệnh nhưng khi tỉnh dậy thì cậu ấy đã không còn nhớ gì nữa.” Cô gái kia nói.

“Thì ra là như vậy.” Lâm Vân gật đầu. Lâm Vân đoán. Lúc đó, cứ nghĩ rằng Thạch Hàn đã chết.

Nhưng Thạch Hàn vẫn còn sống, cuối cùng ngất xỉu trong rừng cây, được cô gái này cứu.

Thạch Hàn đã đánh hắc quyền trong nhiều năm và bị thương nhiều rồi. Thể chất của cậu ấy mạnh hơn người trưởng thành gấp nhiều lần. Người bình thường có thể sẽ chết vì thương tích đó, nhưng Thạch Hàn vẫn có thể chống lại được.

Nhưng mà, não của Thạch Hàn có thể đã bị chấn thương, gây nên chứng mất trí nhớ.

“Cảm ơn cô đã cứu bạn tôi. Tôi sẽ đưa bạn tôi đi và trả lại tiền chữa trị cho cô. Cô cần bao nhiêu cứ nói ra, không cần ngại.” Lâm Vân nhìn cô gái.

“Tôi… tôi không cần bất cứ tiền báo ơn nào.” Cô gái lắc đầu.

“Vậy tôi đưa bạn của tôi đi trước, sau đó tôi sẽ cho người về rồi gửi lại cô một khoản tiền.” Lâm Vân nói.

Ngay sau đó, Lâm Vân nắm lấy Thạch Hàn: “Thạch Hàn, đi! Mình đưa cậu về!”

“Thưa anh, tôi không biết anh, và tôi cũng sẽ không đi với anh. Tôi muốn về nhà với chị gái tôi.” Thạch Hàn vẻ mặt đầy sợ hãi đẩy tay Lâm Vân ra.

Rõ ràng sau khi Thạch Hàn mất trí nhớ đã nhận cô gái trẻ bên cạnh mình là chị gái của mình, mặc dù có thể anh ấy lớn hơn cô ấy nhiều…

Vào lúc này nhìn thấy Thạch Hàn như vậy, trong lòng Lâm Vân cảm thấy rất khó chịu, Thạch Hàn vì bảo vệ anh, cho nên mới biến thành dáng vẻ như vậy.

“Thạch Hàn, nghĩ kỹ lại đi, tôi là Lâm Vân đây!” Lâm Vân sốt sắng nói.

“Lâm… Vân, cái tên này có vẻ quen quen, a, đau đầu quá!” Thạch Hàn lập tức ôm lấy đầu vì cơn đau bỗng nhiên ập đến.

Lúc này, một số hành khách trên xe đã bất bình bức xúc. Lâm Vân biết hiện tại Thạch Hàn không quen anh, nhất định cậu ấy sẽ không đi cùng anh, cho nên Lâm Vân trước tiên phải xuống xe.

“Chủ tịch Lâm, chúng ta phải làm sao bây giờ?” Một người vệ sĩ hỏi anh.

“Đi, trở lại xe của chúng ta. Lái xe theo sau chiếc xe buýt nhỏ này.” Lâm Vân nói.

Ngay sau đó, Lâm Vân liền lên xe, xe đi theo xe buýt nhỏ đi khắp thôn xóm.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1179


Chương 1179

Nhà của cô gái trẻ là một ngôi nhà gạch ở vùng nông thôn.

Qua hỏi thăm Lâm Vân biết được cô gái tên là Trương Thúy, năm nay 18 tuổi.

Sau khi xuống xe, bọn họ phải đi một quãng đường dài mới đến được nhà cô ấy.

Trên đường.

“Trương Thúy, tại sao ở tuổi của em, em lại không đi học?” Sau khi Lâm Vân nắm được một chút thông tin của Trương Thúy, anh liền thay đổi cách nói chuyện.

“Bởi vì… người nhà không cho phép em đi học, em phải ở nhà phụ giúp việc đồng áng.” Trương Thúy cúi đầu nói.

“Vậy sao? Em vẫn còn trẻ như vậy, nếu ở nhà làm ruộng, cả đời này sẽ bị bỏ phí mất.” Lâm Vân nghiêm túc nói, Trương Thúy liền im lặng không nói gì.

“Đúng rồi Trương Thúy, chân của bạn tôi đã xảy ra chuyện gì vậy?” Lâm Vân hỏi.

Khi Thạch Hàn đi trên đường, Lâm Vân phát hiện ra rằng anh ấy đang đi khập khiễng.

Trương Thúy nói: “Bác sĩ trong làng nói rằng xương hai chân của cậu ấy bị gãy. Làng không có điều kiện chữa trị nên chỉ có thể cố định bằng phương pháp đắp đất.”

Nghe xong lời này, Lâm Vân cảm thấy ngực đau nhói, như vậy thì Thạch Hàn thật sự rất đau!

Trên đường đi theo họ, Lâm Vân đã nghĩ tới một câu hỏi, làm thế nào để có thể khôi phục ký ức cho Thạch Hàn bây giờ?

“Đúng rồi, Khư Bệnh Đan!” Lâm Vân đột nhiên nghĩ ra một thứ.

Khư Đệnh Đan tuyên có thể chữa được tất cả các bệnh, và nguyên tắc của nó là phục hồi cơ thể thông qua năng lượng trong viên thuốc.

Thạch Hàn bị mất trí nhớ là bởi vì chấn thương não, cho nên chỉ cần Khư Bệnh Đan chữa khỏi vết thương ở não cho Thạch Hàn, thì liệu rằng cậu ấy có khôi phục được trí nhớ hay không?

Lâm Vân không chắc lắm, nhưng anh có thể thử xem. Mặc dù viên thuốc chữa bệnh này vô cùng quý giá, và Lâm Vân chỉ còn lại 7 viên. Nhưng đối với Thạch Hàn, Lâm Vân cảm thấy dù quý giá đến đâu thì cũng không bì được việc làm cho anh nhớ lại!

Vào lúc này, Lâm Vân đã đi theo Trương Thúy và Thạch Hàn đến cửa nhà của Trương Thúy.

Lâm Vân ra lệnh cho bốn người đợi ngoài sân, sau đó một mình anh đi vào.

Trong sân có một người phụ nữ trung niên đang đứng đó.

“Mấy đứa sao lại lề mề như vậy, bây giờ mới trở về à!” Người phụ nữ trung niên đứng lên.

“Tên ngốc kia, nhanh chóng đi lấy nước qua đây!” Người phụ nữ trung niên vừa nhìn thấy Thạch Hàn liền ra lệnh cho cậu.

Lâm Vân khi nghe những lời này lông mày liền cau lại.

“Bác gái này, thứ nhất, tên của cậu ấy không phải là tên ngốc. Thứ hai, chân của cậu ấy đi khập khiễng như kia, sao bác lại có thể bảo cậu ấy đi xách nước được? Như vậy không tốt cho lắm?” Lâm Vân nhìn người phụ nữ trung niên nói.

“Cậu là ai? Tôi quản lý người nhà tôi, cậu có chuyện gì sao? Nếu cậu ta ra gì thì sao tôi phải nuôi cậu ta?” Người phụ nữ trung niên lớn tiếng nói.

“Tôi là bạn của cậu ấy!” Lâm Vân nói.

“Tôi không quan tâm cậu là ai, đây là nhà của tôi, cậu mau cút khỏi đây, ở đây không chào đón cậu!” Người phụ nữ trung niên hét lên với Lâm Vân.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1180


Chương 1180

Loại người như người phụ nữ này, rõ ràng là một người không thể nói lý lẽ.

“Mẹ, mẹ đừng làm như vậy có được không?” Trương Thúy nói.

“Trương Thúy, khi nào thì đến lượt mày lên giọng nói chuyện ở đây thế? Mày lại ngứa đòn rồi phải không?” Người phụ nữ trung niên vừa nói vừa cầm một cây gậy bên cạnh lên.

Trương Thúy vội cúi đầu không nói gì. Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cảnh này, cuối cùng anh cũng biết lý do tại sao Trương Thúy lại bỏ học năm mười sáu tuổi để làm việc nhà.

“Tất cả vào đi!”

Lâm Vân gọi vọng ra cửa.

Bốn nhân viên mặc vest liền lao vào.

“Chủ tịch!”

Bốn người cúi đầu trước Lâm Vân. Người phụ nữ trung niên bàng hoàng khi nhìn thấy cảnh tượng này, cảnh tượng như vậy bà chưa từng thấy bao giờ.

“Cậu… cậu là ai?” Người phụ nữ trung niên sợ hãi nhìn Lâm Vân.

“Xin tự giới thiệu, tôi là chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên, Lâm Vân.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

“Nghĩa là cậu là ông chủ của tập đoàn Tỉnh Xuyên sao?” Người phụ nữ trung niên kinh ngạc nhìn Lâm Vân. Danh tiếng của Tập đoàn Tỉnh Xuyên quá lớn, ngay cả ở vùng nông thôn của họ cũng nghe được danh tiếng.

Đối với người phụ nữ trung niên này, bà ta chưa từng thấy người nào to lớn như vậy, người quyền lực nhất mà bà từng gặp chỉ là trưởng thôn mà thôi. Ngay cả Trương Thúy cũng kinh ngạc nhìn Lâm Vân.

Cô thấy lúc trước Lâm Vân có vài vệ sĩ đi theo, cô liền cho rằng Lâm Vân có thể có thân phận khác thường, không ngờ Lâm Vân lại là ông chủ của tập đoàn Tỉnh Xuyên!

Đối với họ, một nhân vật như vậy, cũng giống như các vị thần trên trời!

“Ông chủ lớn, thực sự xin lỗi, vừa rồi thái độ của tôi không được tốt.” Người phụ nữ trung niên vội vàng xin lỗi Lâm Vân.

Người phụ nữ trung nông không phải là người ngu ngốc, bà ta biết rằng mình không thể xúc phạm một người có thân phận lớn như vậy.

Lâm Vân mặc kệ bà ta, mà trực tiếp đi tới chỗ Thạch Hàn nói.

“Thạch Hàn, cậu mau uống nó đi, có lẽ nó sẽ giúp cậu nhớ lại được ký ức.”

Vừa nói Lâm Vân vừa lấy ra một viên thuốc chữa bệnh và đưa cho Thạch Hàn.

“Sau khi uống viên thuốc này, tôi có thể biết anh là ai sao?” Thạch Hàn hỏi. Thạch Hàn cũng biết rằng mình bị mất trí nhớ, và anh cũng muốn biết mình là ai.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Đúng vậy.” Lâm Vân gật đầu.

Sau khi Thạch Hàn nghe thấy những lời đó, anh liền lấy Khư Bệnh Đan và nuốt xuống.

Nhìn Thạch Hàn nuốt viên thuốc xuống, Lâm Vân căng thẳng nhìn vào anh.

“Nhất định phải khôi phục! Nhất định phải như vậy!” Hai tay Lâm Vân nắm chặt, trong lòng không ngừng cầu nguyện.

Nhìn thấy Thạch Hàn đột nhiên nhắm mắt lại, Lâm Vân không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ có thể im lặng chờ đợi.

Sau khi uống thuốc xong khoảng hai phút, Thạch Hàn đột nhiên mở mắt.

“Thạch Hàn cậu… cậu có nhớ ra tôi không?” Lâm Vân nôn nóng hỏi.

“Anh là ai?” Thạch Hàn nhìn Lâm Vân nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1181


Chương 1181

Nghe vậy, ánh mắt của Lâm Vân ngưng tụ lại, lộ ra vẻ thất vọng. Có vẻ như thuốc này trong việc khôi phục trí nhớ thì thất bại rồi.

Nhưng giây tiếp theo.

“Lâm Vân, là tôi nói đùa với cậu thôi, trí nhớ của tôi đã khôi phục lại rồi!” Thạch Hàn lao lên đầy phấn khích và ôm chặt lấy Lâm Vân.

“Haha, tên nhóc này!”

Sau khi Lâm Vân nghe xong, anh liền bật cười và dùng tay đấm vào vai Thạch Hàn một cái.

Khi Lâm Vân nói, mặt anh tràn đầy phấn khích.

“Lâm Vân, hôm đó chúng ta xa cách ở trong rừng. Tôi cứ nghĩ đó là một lời từ biệt vĩnh viễn! Lại có thể được gặp lại cậu, tôi rất vui!” Thạch Hàn cũng rất hào hứng nói.

“Thạch Hàn, tên khốn này! Cậu đã hứa với tôi là phải chạy trốn được, chúng ta sẽ gặp nhau ở thủ đô, rồi sau đó thì sao? cậu… xém chút nữa đã chết rồi!”

Mặc dù Lâm Vân đã cố gắng chịu đựng nhưng giọng nói của anh như nghẹn lại khi nói ra điều này.

“Lâm Vân, tôi đã hoàn thành lời hứa rồi. Không phải là bây giờ chúng ta gặp lại nhau rồi hay sao!” Thạch Hàn mỉm cười vỗ vai Lâm Vân nói.

Thạch Hàn vẫn nhớ lúc đó anh đã bị Trần Thất Thuyết và Phạm Nhật Long đánh đến mức chỉ còn hơi thở cuối cùng, anh tưởng rằng mình nhất định sẽ chết. Kết quả là Phạm Nhật Long đã không đợi anh chết thì đã bỏ đi rồi.

Ở hơi thở cuối cùng, trong lòng Thạch Hàn lúc đó có một niềm tin vững chắc, đó là anh đã hứa với Lâm Vân rằng sẽ gặp Lâm Vân ở thủ đô, vì vậy anh cố gắng hết sức để chạy trốn.

Mặc dù xương chân bị gãy hết, nhưng anh vẫn chịu đựng cơn đau xuyên thấu để trốn thoát, nhưng sau một khoảng cách nhất định. Cuối cùng anh không thể trụ được nữa và ngất đi.

“Đúng rồi Lâm Vân, chuyện này vẫn nằm trong phạm vi của thủ đô. Anh nên phát triển việc ở thủ đô bây giờ cơ mà. Tại sao bây giờ cậu lại đến đây? Nếu Phạm Nhật Long phát hiện cậu ở đây, vậy thì sẽ nguy to. Lâm Vân, cậu mau rời khỏi đây đi!” Thạch Hàn gấp gáp nói.

Lâm Vân cười gằn: “Thạch Hàn, nhà họ Phạm đã bị mình tiêu diệt rồi!”

“Cái gì ?! Phạm … nhà họ Phạm đã bị cậu xóa sổ rồi sao?” Thạch Hàn mở to mắt, khuôn mặt lộ ra vẻ khó tin.

“Lâm Vân, cậu… cậu không phải là nói cho mình vui đấy chứ? Nhà họ Phạm có nhà họ Trần làm hậu thuẫn, thế lực vô cùng mạnh. Chỉ có một tháng thôi. Chẳng lẽ cậu, cậu đã phát triển đủ thực lực ở thủ đô trong vòng một tháng rồi sao?”

Thạch Hàn không thể tin được vào mắt mình.

Trước mắt Thạch Hàn bây giờ, chỉ có một con đường duy nhất để báo thù, chính là đến thủ đô để phát triển, phát triển đủ rồi quay lại tiêu diệt nhà họ Phạm.

“Thạch Hàn, mình không tới thủ đô, nhưng là có cơ duyên trở thành tu sĩ.” Lâm Vân cười nói.

Nói xong, Lâm Vân trực tiếp giậm chân.

“Bùm!” Cả phiến đá dưới chân đột nhiên vỡ thành nhiều mảnh!

“Nội lực!”

“Lâm Vân, cậu thật sự có nội lực!” Thạch Hàn sửng sốt.

Trương Thúy đứng bên cạnh, và cả người phụ nữ trung niên nhìn thấy Lâm Vân có thể dùng một chân đập vỡ phiến đá, họ cũng vô cùng kinh ngạc, điều này nằm ngoài nhận thức của họ.
 
Back
Top Dưới