Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1122


Chương 1122

Ông lại càng rõ hơn, đây có khả năng là bậc thầy luyện đan duy nhất trong khắp cả nước. Với thân phận ấy của Lâm Vân, tùy tiện luyện chế chút đan dược là có thể khiến cho một đám những tai to mặt lớn phải chạy theo Lâm Vân, mong Lâm Vân cho họ đan dược.

Hơn nữa, ông ta cũng phải mong Lâm Vân cho mình thêm một viên!

Thấy Lý Trạch Lương chắp tay hành lễ cho mình như vậy, Lâm Vân thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

“Tham mưu Lý khách khí rồi.” Lâm Vân mĩm cười trả lời một câu.

“Cậu Lâm Vân, viên đan dược kia có thể cho lão đây thêm một viên được không? Cậu có yêu cầu gì, cứ tùy ý nói.” Lý Trạch Lương khách khí.

“Viên đan dược kia rất khó luyện chế. Có được một viên cũng không phải là chuyện dễ dàng gì. Nhưng Tham mưu Lý cần thì tất nhiên tôi sẽ không keo kiệt.” Lâm Vân vừa nói, vừa lấy ra thêm một viên Khư bệnh đan khác.

Anh làm ra vẻ như viên đan dược này là do mình luyện chế thành. Bởi danh hiệu thầy luyện đan sẽ càng khiến Lý Trạch Lương kính nể mình hơn.

“Lần này tôi tới, đúng là có chuyện cần nhờ vả Tham mưu Lý.” Lâm Vân nói.

“Nếu như tôi đoán không lầm, thì là chuyện của gia tộc họ Phạm đúng không?” Lý Trạch Lương cười híp mắt nói.

“Tham mưu Lý quả nhiên lợi hại. Tôi còn chưa nói mà ông đã đoán được rồi.” Lâm Vân khẽ mỉm cười.

“Chuyện này tôi sẽ giúp. Nhà họ Phạm tác phong càn rỡ. Thật ra từ lâu tôi đã không vừa mắt. Tôi sẽ hạ lệnh kiểm tra và niêm phong nhà họ Phạm. Triệt luôn mạng lưới quan hệ chống đỡ phía sau lưng nhà bọn họ. Còn việc gì cần phối hợp giúp đỡ, cậu Lâm Vân cứ việc nói.” Lý Trạch Lương nói một câu.

Nhà họ Phạm bình thường cũng làm không ít việc xấu. Muốn tìm điểm hại mà kiểm tra với niêm phong nhà họ Diệp thì lại là chuyện quá sức dễ dàng. Chẳng qua là phía sau lưng nhà bọn họ thế lực chống đỡ rất lằng nhằng, người bình thường căn bản không làm được. Nhưng nếu là Lý Trạch Lương lên tiếng thì chuyện lại thành ra dễ dàng, không vấn đề gì!

Nghe được lời này của Lý Trạch Lương, Lâm Vân trong lòng nhất thời vui sướng như điên. Nguyện vọng của anh, rốt cuộc cũng thành.

“Vậy thì cảm ơn Tham mưu Lý rồi.” Lâm Vân chắp tay nói.

Ngay sau đó, Lâm Vân đưa cho Lý Trạch Lương viên đan dược trong tay.

“Tham mưu Lý, viên Khư bệnh đan này, ông cất đi đi.”

Lý Trạch Lương nâng niu viên Khư bệnh đan bằng cả hai tay. Trông như vừa nhặt được trân bảo, trên miệng vẽ ra một nụ cười tươi, khuôn mặt cũng tràn ý vui mừng.

“Tham mưu Lý, ông cẩn thận đó!” Frank lại mở miệng can ngăn.

Có điều, lần này Lý Trạch Lương không thèm nghe lời Frank nữa mà dùng luôn viên Khư bệnh đan kia, người thư kí bên cạnh vội vàng mang nước đến, đưa cho Lý Trạch Lương uống.

Sau khi đan dược xuống bụng.

“Đây…cảm giác này thật là quá thần kỳ!”

Lý Trạch Lương cảm nhận được sau khi viên đan dược xuống bụng. Trong nháy mắt chuyển hóa thành một luồng năng lượng, tản đi khắp toàn thân. Ông thấy cả người có một loại cảm giác sảng khoái không nói thành lời. Cãm giác này chỉ có người dùng qua viên đan dược mới biết được nó kỳ diệu đến mức nào.

Sắc mặt vốn dĩ trắng bệch, mặt mũi đầy biểu hiện bệnh rất nhanh trở nên hồng hào có sức sống. Nhìn vẻ ngoài ước chừng, tinh khí và tinh thần đều tăng nhiều.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1123


Chương 1123

“Mau, mau kiểm tra tổng quát cho tôi. Xem xem bệnh tình của tôi thế nào rồi!” Lý Trạch Lương kích động nói.

Frank tất nhiên không dám trái lời.

Hơn nữa Frank cũng muốn qua kiểm tra xem thử một chút tình trạng bệnh của Lý Trạch Lương lúc này. Dù sao ông ta cũng không tin, Lý Trạch Lương ăn đại một viên thuốc là có thể bình phục được.

“Hai người hộ lý, đỡ Tham mưu Lý vào phòng y tế.” Frank nói.

“Không cần đỡ. Bây giờ tôi thấy cả người có lực, tự mình đi được!” Lý Trạch Lương nói.

Ngay sau đó, Lý Trạch Lương nhìn Lâm Vân, nói: “Cậu Lâm Vân, bây giờ tôi đi làm kiểm tra toàn diện. Cậu Lâm Vân có muốn đi cùng không?”

Thái độ nói chuyện của Lý Trạch Lương với Lâm Vân vô cùng khách khí.

“Dĩ nhiên.” Lâm Vân mỉm cười gật đầu một cái.

Sau khi Lâm Vân cùng Lý Trạch Lương rời khỏi phòng khách, hai người cùng tới phòng y tế. Bởi vì cơ thể của Lý Trạch Lương không tốt nên trong nhà của ông có trang bị hẳn một gian phòng đầy đủ thiết bị y tế chuyên môn, hơn nữa, dụng cụ chữa bệnh cũng rất tân tiến.

Bên trong phòng y tế.

Lý Trạch Lương trong nháy mắt đã làm xong kiểm tra, sau đó hồi hộp chờ đợi kết quả báo cáo. Người phụ trách làm kiểm tra là một bác sĩ nước ngoài, vội vàng chạy đến.

“Lạy Chúa! Tham mưu Lý, bệnh tình của ông không còn nữa. Hiện tại cơ thể rất khỏe mạnh. Ai có thể nói cho tôi biết rốt cuộc là thế nào không?!” Vị bác sĩ hô lên ngạc nhiên.

Vị bác sĩ này luôn phụ trách kiểm tra tình hình thân thể sức khỏe của Lý Trạch Lương nên ông ta biết rất rõ tình trạng cơ thể của Lý Trạch Lương ra sao.

“Ha ha, tôi biết mà!” Lý Trạch Lương vui mừng nói.

Sau khi uống viên thuốc vào, Lý Trạch Lương cũng thấy cả người sảng khoái. Tinh khí đều trở về, khi đó ông đã phỏng đoán là mình khỏi bệnh rồi.

Làm kiểm tra chỉ là một bước xác nhận mà thôi.

Cãm giác khỏe mạnh này, khiến Lý Trạch Lương thấy hết sức sảng khoái. Đối với ông mà nói, có thể đổi được sức khỏe thế này, phải trả giá thế nào cũng đáng!

“Làm sao có thế?!”

Frank không dám tin giật lấy tờ báo cáo trong tay vị bác sĩ nọ, tự mình kiểm tra lại.

“Đây…hết thảy đều đã bình thường trở lại…khỏi thật rồi? Lạy Chúa tôi!” Frank sau khi tận mắt nhìn kết quả kiểm tra, cùng kinh ngạc hô lớn, biều tình hết sức dị thường.

Frank biết rõ, trên thế giới không cách nào trị dứt điểm được bệnh tình của Lý Trạch Lương hết. Chỉ có thể trỉ hoãn và khống chế bệnh phát tác, cho nên ông ta không thể nào tin tưởng Lâm Vân được. Nhưng bây giờ, Lý Trạch Lương lại khỏi bệnh thật rồi?

“Đây…đây là kỳ tích! Đây quả thực là kỳ tích của giới y học sao?!” Frank liên tục kêu lên.

Chỉ dựa vào một viên thuốc nhỏ mà Tham mưu Lý bình phục, đối với Frank mà nói quả thực là đạp đổ nhận thức của ông ta!

“Frank, bây giờ ông còn gọi tôi là giang hồ lừa đảo nữa hay thôi? Bây giờ ông có còn thấy nền y học cổ truyền của chúng tôi là rác nữa hay thôi? Tôi nói kiến thức ông thiển cận, ông có thừa nhận không?” Lâm Vân cười như không cười mà nhìn ông ta.

“Ồ, cậu Lâm, là Frank tôi kiến thức thiển cận. Không ngờ rằng y thuật nước này lại lợi hại vậy. Cậu thật sự là cao nhân sao? Tôi vô cùng xin lỗi cậu. Thật xin lỗi!”

Frank vừa nói, vừa cúi đầu xin lỗi Lâm Vân.

Sự thần kỳ của viên thuốc đã thuyết phục được Frank.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1124


Chương 1124

Thấy Frank chủ động cúi người nói xin lỗi thì Lâm Vân cũng không so đo với ông ta nữa.

“Cậu Lâm, cậu có được viên thần dược như vậy sao không bán ra bên ngoài? Nếu như cậu bán cái này ra ngoài, nhất định có thể gây chấn động toàn thế giới. Nói không chừng còn có thể trở thành người giàu nhất thế giới nữa. Hơn nữa còn có thể cứu được vô số sinh mạng.” Frank kích động nói.

Lý Trạch Lương cũng gật gù: “Đúng vậy cậu Lâm Vân. Sao lại không bán ra ngoài? Cứ cho là có bán đắt đến đâu cũng chắc chắn có người mua.”

Lâm Vân lắc đầu, cười nói: “Tham mưu Lý, viên Khư bệnh đan này điều chế rất khó. Mỗi một viên có được đều vô cùng quý giá, không thể sản xuất số lượng lớn được. Tôi chỉ cho bạn của mình, hay là người nhà thôi. Tuyệt không bán ra bên ngoài, cũng không mảy may có ý định đó.”

Lý Trạch Lương bừng tỉnh gật đầu.

“Ha ha, nói như vậy thì là tôi thực sự có phúc. Thế mà cũng được một viên. Có điều trước đó không tin cậu Lâm, lãng phí mất một viên rồi. Thật là xấu hổ, xấu hổ!” Lý Trạch Lương cười khan nói.

“Chỉ cần Tham mưu Lý giúp tôi giải quyết nhà họ Phạm thì cũng chẳng coi là lãng phí gì.” Lâm Vân mỉm cười nói.

“Ha ha, đây là chuyện tất nhiên. Yên tâm đi, tôi sẽ đích thân làm chuyện này cho cậu. Giải quyết triệt để. Hơn nữa tôi còn muốn kết giao bạn bè với cậu Lâm Vân đây. Không biết cậu Lâm Vân có bằng lòng hay là không?” Lý Trạch Lương híp mắt cười nói.

Trong lòng Lý Trạch Lương đây không phải chuyện đùa. Lâm Vân là một bậc thầy luyện đan, sợ rằng ở khắp cái đất nước này không tìm được người thứ hai. Chỉ cần giao hảo tốt với Lâm Vân, sau này Lý Trạch Lương nếu lại có bệnh gì đau ốm, hoặc là con cháu gặp nạn cũng có thể cầu thuốc một lần nữa!

Cho nên tình huống bây giờ không phải là Lâm Vân muốn kết nối quan hệ với Lý Trạch Lương mà là Lý Trạch Lương muốn kết giao với Lâm Vân!

“Dĩ nhiên!” Lâm Vân gật đầu.

Lâm Vân tất nhiên muốn cùng giao hảo với Lý Trạch Lương rồi. Có người bạn như ông ta, cũng tức là có một chỗ dựa lớn!

Ở khu Tây Nam, có ai đức cao vọng trọng hơn Lý Trạch Lương nữa? Chẳng có người thứ hai đâu!

Lâm Vân tìm đến Lý Trạch Lương còn chẳng phải là vì mối quan hệ này sao?

“Cậu Lâm đây là danh thiếp riêng của tôi. Phía trên có số điện thoại cá nhân. Cậu Lâm lúc nào muốn tôi giúp cũng đều có thể gọi điện thoại cho tôi.” Lý Trạch Lương đưa cho Lâm Vân một tấm danh thiếp.

“Được.” Lâm Vân nhận lấy tấm danh thiếp nọ.

“Tham mưu Lý, tôi còn có chút chuyện phải giải quyết, xin phép đi trước.” Lâm Vân nói.

“Được. Tôi đích thân tiễn cậu Lâm.” Lý Trạch Lương cười nói.

Người thư kí cùng hộ lý đứng bên cạnh cũng ngầm ngạc nhiên. Bình thường những người nổi tiếng có địa vị đến thăm Lý Trạch Lương, bởi vì nguyên nhân sức khỏe nên đều để cho thư kí của mình tiễn bọn họ. Hôm nay, Lý Trạch Lương lại tự mình muốn tiễn Lâm Vân, đủ để thấy Lý Trạch Lương xem trọng Lâm Vân đến mức nào.

Cứ như vậy, Lý Trạch Lương tiễn Lâm Vân ra đến cửa.

“Tham mưu Lý, tới đây được rồi.” Lâm Vân xoay người nói.

“Cậu Lâm, chuyện mà cậu nhờ cậy, tôi bây giờ sẽ đi giải quyết giúp cậu. Việc khác cứ liên lạc qua điện thoại.” Lý Trạch Lương híp mắt cười nói.

Sau khi tạm biệt Lý Trạch Lương đã thấy Bạch Hổ đứng chờ ở cửa, vội chạy đến hỏi: “Anh Vân, thế nào rồi? Thành công chứ?”

Bạch Hổ vẫn luôn đứng chờ ở bên ngoài cửa, chờ Lâm Vân cho nên anh ta không biết sự tình bên trong thế nào.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1125


Chương 1125

“Dĩ nhiên.” Lâm Vân cười gật đầu một cái.

“Tốt quá! Có quyền thế của Lý Trạch Lương chống đỡ sau lưng, giải quyết nhà họ Phạm chỉ là chuyện cỏn con.” Bạch Hổ hưng phấn đến mức nhảy cẩng lên.

Lâm Vân cười cười gật đầu, sau đó ngẩng lên nhìn bầu trời, vui vẻ nói: “Không sai. Lần này nhà họ Phạm tiêu đời rồi.”

Lời cuối vừa nói xong, trong con mắt của Lâm Vân, sát ý đã kéo đến nồng nặc. Sau đó, Lâm Vân cung tay lên: “Đi, đến nhà họ Phạm! Mối thù của tôi và nhà họ Phạm phải thanh toán trong hôm nay thôi!”

Từ sau khi nhà họ Phạm diệt Tỉnh Xuyên, chưa lúc nào mà anh không nghĩ đến chuyện trả đòn cho nhà họ phạm, tiếc là thực lực không đủ. Nhưng hôm nay, Lâm Vân đã có đủ thực lực rồi. Hơn nữa còn lôi kéo được chỗ dựa quyền thế lớn. Thời coa báo thù đã đến!

Bạch Hổ gật đầu một cái, sau đó xoay người cùng Lâm Vân lên xe, hướng về phía nhà họ Phạm mà phóng nhanh đến.

Bên trong phòng khách biệt thự nhà họ Phạm.

Hơn mười vị doanh nhân đứng đầu giới thương gia tập trung đại sảnh. Nhà họ Phạm hôm nay tổ chức tiệc gia đình, mời những người này đến dùng cơm. Phòng khách vô cùng đông vui náo nhiệt. Cha của Chu Tuấn cũng có mặt ở đây. Còn có cả cục quản lý đất đai, Cục trưởng Quách cục Công thương. Thậm chí ngay cả nhân vật quyền thế bậc nhất Kim Đô Trịnh Thư Kỳ cũng có mặt ở đây.

Phải biết rằng, Trịnh Thư Kỳ là nhân vật quyền thế ở thành phố Kim Đô. Lần trước đánh vào Tỉnh Xuyên cũng là nhà họ Trần nhờ Trịnh Thư Kỳ hỗ trợ mà thành.

“Các vị, tôi đề nghị mời Phạm tổng một ly. Chúc mừng ông ấy thống nhất thương giới Kim Đô.” Trịnh Thư Kỳ đứng dậy nói.

Các vị ông lớn rộn ràng đứng dậy, nhấc ly rượu lên, mời Phạm Quang Đức một ly rượu.

Mọi người đều biết, sau khi nhà họ Phạm hợp nhất tập đoàn nhà họ Triệu cùng tập đoàn Tỉnh Xuyên đã trở thành con sói duy nhất trên thương trường. Hơn nữa quyền thế sau lưng nhà họ Phạm chỉ khiến bọn họ càng tôn sùng nhà họ Phạm hơn.

“Mọi người quá khen. Chuyện dẹp Tỉnh Xuyên, Trịnh Thư Kỳ cũng giúp sức không ít. Tôi một mình kính Trịnh Thư Kỳ một ly.” Phạm Quảng Đức nâng ly, nói.

Phạm Nhật Long cũng cầm ly rượu đứng dậy, cùng với cha mình mời rượu.

“Ầm!”

Một tiếng nổ vang trời truyền đến. Mọi người vội vã nghiêng đầu nhìn, phát hiện cửa biệt thự bị người ta đa 1va8ng ra.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào hai bóng người từ từ đi tới.

Chính là Lâm Vân cùng Bạch Hổ!

“Kia…không phải là cháu ngoại của Lê Chính Thành, Lâm Vân hay sao?”

“Đúng đúng đúng! Chính là Lâm Vân! Tôi đã thấy anh ta một lần từ bữa tiệc rượu trước rồi!”

“Anh ta không phải chết rồi sao? Sao lại xuất hiện thế này?”

….

Sau khi các vị đại nhân vật thấy Lâm Vân, nhất thời như bị bom oanh tạc, chấn động không thôi. Bọn họ ai cũng nghĩ là Lâm Vân chết rồi.

Ông chủ nhà họ Chu sau khi thấy Lâm Vân, sắc mặt đột nhiên đại biến. Đây chính là người đã g**t ch*t con trai ông ta!

“Lâm Vân!”

Sau khi Phạm Nhật Long và Phạm Quảng Đức nhìn thấy Lâm Vân như nhìn thấy ma, mặt đầy vẻ khiếp sợ.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1126


Chương 1126

Đặc biệt là Phạm Nhật Long. Hắn ta tận mắt nhìn thấy Lâm Vân nhảy xuống vách đá. Ngày hôm nay lại trông thấy bóng dáng Lâm Vân ở đây. Trong lòng hắn không khỏi nổi sóng gió kinh hoàng.

“Lâm Vân, mày…mày là người hay là quỷ?!” Phạm Nhật Long đứng dậy thét lớn một tiếng.

Sau khi tiếng quát của Phạm Nhật Long vang lên, cả gian phòng khách chợt tĩnh lặng. Mọi người ai nấy đều nhìn vào Lâm Vân.

Lúc bấy giờ, Lâm Vân đã vào đến giữa đại sảnh, dừng bước lại.

“Tất nhiên tao là người rồi. Phạm Nhật Long, chắc mày chẳng ngờ tới nhỉ? Tao rớt xuống vách đá thế mà lại còn sống.” Lâm Vân để lộ một nụ cười lạnh.

Nhìn thấy Phạm Nhật Long, trong lồng ngực Lâm Vân đã lại nảy sinh sát ý ngùn ngụt.

“Hừ, thế vậy thì lá gan mày cũng lớn thật. Thoát được cửa tử không tìm một xó xỉnh nào đấy chui rúc vào mà sống nốt những ngày tháng còn lại đi, lại vẫn dám mò về Kim Đô? Lại còn chủ động tìm tới cửa?” Phạm Nhật Long cười lạnh nói.

Mặc dù Phạm Nhật Long cảm thấy Lâm Vân nhảy từ trên cao như vậy xuống mà không hề hấn gì đúng thực có chút không tưởng tượng nổi. Nhưng sự thật lại đang ở trước mặt.

Lâm Vân đôi mắt hơi híp, lạnh giọng nói: “Tham sống sợ chết à? Xin lỗi, đấy không phải phong cách của Lâm Vân này. Tao phải về Kim Đô, diệt nhà họ Phạm, lấy lại hết thảy những thứ thuộc về tao!”

“Gì? Diệt nhà họ Phạm? Lấy lại cái thuộc về mày? Dựa vào hai người chúng mày hả? Thật là làm trò cười cho thiên hạ mà, ha ha ha!” Phạm Nhật Long cười lớn.

Không chỉ có Phạm Nhật Long và cha của hắn, mà những người có mặt ở sảnh đều phá ra cười rộ. Trong mắt mọi người, Tỉnh Xuyên sụp đổ, Lâm Vân chỉ là một tên phế vật. Hơn nữa nhà họ Phạm còn có nhà họ Trần cơ mà? Muốn diệt nhà họ Phạm thì phải trả một cái giá rất đắt!

“Người đâu, bắt hai người kia lại!” Phạm Quảng Đức vung tay lên.

“Cha, chờ một chút!” Phạm Nhật Long khoát tay.

Ngay sau đó, Phạm Nhật Long đứng dậy, cười nói: “Lâm Vân, nếu mày không biết tự lượng sức mình, tự đưa mình tới cửa thì hôm nay tao thành toàn cho mày. Tao sẽ tự tay giết mày!”

Đối với Phạm Nhật Long mà nói, lần trước hắn đã muốn tự tay giết Lâm Vân. Nhưng anh lại nhảy xuống vực, làm hắn mất cơ hội. Lần này Lâm Vân tự đưa mình đến cửa, đối với Phạm Nhật Long mà nói là cái may để hắn có thể tự tay giết Lâm Vân.

“Phạm Nhật Long, mày muốn động thủ với tao à?” Lâm Vân cười lạnh một tiếng.

“Mày thấy sao?” Phạm Nhật Long tràn đầy tự tin, vừa nói vừa đi về phía Lâm Vân.

“Được. Vậy hôm nay chúng ta một đấu một. Tao sẽ cho mày thua tâm phục khẩu phục!” Lâm Vân tràn đầy tự tin giống hệt Phạm Nhật Long.

Lúc trước, Lâm Vân không thể một mình đấu lại Phạm Nhật Long, dù sao Phạm Nhật Long cũng xuất thân từ đội đặc nhiệm, còn giành được giải hạng nhất trong thi đấu quân khu, thân thủ rất giỏi.

Nhưng hôm nay đã khác hôm qua rồi!

“Muốn thách đấu tôi sao? Thua như vậy mà vẫn chưa phục hả? Haha, đúng là một trò vui đấy. Anh nói xem, anh có tư cách gì? Lâm Vân? Tư cách gì để thách đấu tôi đây?” Phạm Nhật Long cười chế nhạo.

Mọi người có mặt tại đó cũng không ngừng cười lớn, ra chừng rất thích thú.

“Haha, Lâm Vân này thật là nực cười. Phạm Nhật Long là lính đặc công, từng đoạt chức vô địch Giải đấu cấp quân khu, thân thủ vô cùng dũng mãnh. Không cần biết tên Lâm Vân này thế nào, nhưng hắn dám quyết đấu với Phạm Nhật Long, chính là tự tìm lấy cái chết.”

“Có lẽ Lâm Vân cũng không còn cách nào khác đối phó với Phạm Nhật Long, đành phải lấy thân mình ra làm bao cát cho anh ta. Hahaha.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1127


Chương 1127

“Lần trước tại buổi tiếp nhận từ thiện, tôi còn nghĩ Lâm Vân có đầu óc rất lợi hại. Bây giờ có vẻ như chúng tôi đã đánh giá anh ta quá cao.”

“Nhìn xem, Lâm Vân hôm nay chết chắc.”



Trong mắt mọi người, Lâm Vân đơn giản chỉ là một người không biết lượng sức.

Lâm Vân trước những bình luận này, ngoài cười trừ ra thì cũng chẳng biết phải làm sao. Bởi vì anh nhất định sẽ sớm chứng minh cho họ thấy bằng như gì thực sự diễn ra. Rằng ai mới là kẻ mạnh đích thực.

Lúc này, Phạm Nhật Long đã cởi áo khoác, bước tới khoảng trống ở giữa. Lâm Vân cũng theo anh ta bước tới.

“Phạm Nhật Long, tôi sẽ tự tay đánh bại anh, đem anh đạp dưới chân mình.”

Lâm Vân nhìn chằm chằm Diệp Thiếu Dương đôi mắt hơi híp lại, trong mắt hiện lên tia lạnh lẽo.

“Haha, vậy anh còn đợi gì nữa. Mau tới đây.”

Phạm Nhật Long cười, anh ta thậm chí không coi Lâm Vân là đối thủ, bởi vì trong mắt anh ta, một nắm đấm cũng có thể tiêu diệt Lâm Vân.

“Đỡ lấy.”

Không chút do dự, Lâm Vân trực tiếp đấm Phạm Nhật Long.

Lâm Vân dồn toàn lực vào nắm đấm, tốc độ đấm nhanh đến kinh ngạc.

“Cái gì?!”

Sau khi Phạm Nhật Long cảm nhận được sức mạnh chứa đựng trong nắm đấm của Lâm Vân, nụ cười trên mặt anh ta lập tức đông lại, đồng tử đột nhiên co giật.

Bởi vì sức mạnh đáng sợ chứa trong nắm đấm của Lâm Vân đã khiến trái tim của hắn run lên.

Hắn không thể tin được, chỉ một nắm đấm của Lâm Vân lại có thể chưa một sức mạnh lớn đến như vậy.

“bùm!”

Trong nháy mắt, nắm đấm đã chạm tới Phạm Nhật Long, đương nhiên hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc giơ tay ra đỡ.

“Bùm!”

Ngay lập tức, dưới uy lực ghê gớm từ nắm đấm của Lâm Vân, Phạm Nhật Long bị đánh bay về phía sau, đập vào chiếc bàn đằng xa, khiến chiếc bàn gãy làm hai.

“Ọc!”

Cơ thể Phạm Nhật Long đập xuống đất, từ miệng phun ra một ngụm máu tươi.

“Trời đất. Hắn ta mạnh vậy sao?”

“Làm sao Lâm Vân lại có được sức mạnh ghê gớm như thế?”

Khi mọi người nhìn thấy Phạm Nhật Long bị Lâm Vân đấm đến hộc máu, ai nấy đều náo loạn. Khỏi phải nói, tất cả đề bàng hoàng

Không ai nghĩ rằng Lâm Vân lại có năng lực mạnh mẽ như vậy.

Lâm Vân nhìn chằm chằm Phạm Nhật Long hoảng sợ ngã trên mặt đất, chế nhạo nói:

“Phạm Nhật Long, anh thật yếu đuối, còn không đỡ được cú đấm của tôi!”

Cảm giác có thể đánh bại kẻ thù bằng nắm đấm của mình thật vô cùng thú vị.

Tất nhiên, với sức mạnh hiện tại của Lâm Vân, anh ta thực sự có thể g**t ch*t Phạm Nhật Long bằng một cú đấm.

Chỉ là, Lâm Vân không muốn để Phạm Nhật Long cứ thế mà chết như vậy. Lâm Vân muốn hắn phải chết một cách thảm hại.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1128


Chương 1128

“Nội lực! Chết tiệt, chết tiệt! Làm sao hắn ta lại có thể đột nhiên có nội lực!”

Phạm Nhật Long nghiến răng nghiến lợi nhìn Lâm Vân với, vẻ mặt vẫn chưa hết ngờ vực. Anh ta đã biết Lâm Vân từ lâu, thừa hiểu rằng Lâm Vân chỉ là một sinh viên đại học bình thường, và hoàn toàn không biết võ thuật.

Nhưng anh ta vừa mới được tự mình cảm nhận, có thể thấy rõ ràng nắm đấm của Lâm Vân ẩn chứa nội lực.

“Tại sao ư? Tôi không nghĩ mình cần báo cáo với anh.” Lâm Vân cười.

Lúc này, Phạm Nhật Long chỉ có thể ôm chặt ngực mình và gần như không đứng dậy được.

Phạm Nhật Long phun ra đờm máu, sau đó vẻ mặt kinh hãi hét lên:

“Hừ, có nội công thì sao? Ta nghĩ ngươi nhiều nhất đang ở cảnh giới hư đan, muốn báo thù ư, ngươi còn xa mới đạt được mục đích. Còn không có năng lực trợ giúp, muốn dùng vũ lực tiêu diệt nhà họ Phạm của ta, thật là quá sức viển vông.”

Lúc này, cha của Phạm Nhật Long là Phạm Quang Đức cũng đã đứng lên.

“Anh Thuyết, phiền anh phải ra tay để giải quyết thằng nhóc này.” Phạm Quang Đức nói.

Trần Thất Thuyết đang uống rượu chậm rãi đứng lên.

“Ông Đức, cậu chủ Long, hai người không cần hoảng loạn, tôi sẽ giải quyết việc này.” Trần Thất Thuyết bình tĩnh nói.

Khi Lâm Vân vừa ra tay, Trần Thất Thuyết đã có thể cảm thấy cảnh giới của Lâm Vân chính là hư đan thiên phú, ông ta thấy Lâm Vân còn trẻ như vậy, chắc chắn thời gian tu luyện cũng chưa được bao lâu.

Mà Trần Thất Thuyết vốn đã tới cảnh giới hư đan này được sáu năm rồi, thực lực vô cùng vững chắc, cùng một cảnh giới, đương nhiên có thể coi là mạnh hơn, ông ta hoàn toàn tự tin, đối phó với Lâm Vân không phải là vấn đề.

Ngay sau đó, Trần Thất Thuyết đứng dậy, chậm rãi đi tới trước mặt Lâm Vân.

“Chính ông đã giết Thạch Hàn đúng không? Hôm nay tôi sẽ dùng tính mạng của ông để tế linh hồn Thạch Hàn đang cô độc trên thiên đường.”

Lâm Vân giọng điệu biến sắc, hai bàn tay nắm chặt, mi mắt giật giật đầy sát ý.

Nghĩ đến cái chết của Thạch Hàn, Lâm Vân cảm thấy vô cùng khó chịu và tức giận.

“Muốn báo thù sao? Thiếu gia, ta sợ ngươi còn chưa có được khả năng này đâu.” Trần Thất Thuyết khinh bỉ mỉm cười.”

Lúc này, Bạch Hổ cũng vừa tới.

“Anh Vân, Trần Thất Thuyết này cũng thuộc cảnh giới hư đan. Xét theo tuổi tác, nhìn ông ta cũng đã phải bốn mươi tuổi, thời gian tu luyện không hề ngắn, chắc chắn ông ta rất mạnh. Một mình anh có thể khó đối phó, nhưng hai chúng ta, em tin là có thể đánh bại ông ta.” Bạch Hổ nói.

Ngay trong cùng một cảnh giới, thực lực nhất định có chênh lệch, một người vừa bước vào cảnh giới hư đan, một người lại ở trong cảnh giới hư đan đã lâu, sắp bước vào cảnh giới tiếp theo, thực lực đương nhiên cũng phải chênh lệch không ít.

Bạch Hổ vừa nói vừa lên đồ, chuẩn bị hợp lực cùng Lâm Vân đối phó Trần Thất Thuyết.

“Bạch Hổ, trước tiên cứ để tôi đấu một mình với ông ta, cậu giúp tôi quét vòng ngoài, nếu như tôi không đối phó được, cậu ra tay cũng không muộn.” Lâm Vân nói.

Lâm Vân từ khi tu luyện, đây là lần đầu tiên đấu với đạo sĩ, cảnh giới của ông ta lại vẫn giống của anh, cho nên Lâm Vân rất mong chờ. Anh muốn chiến đấu một mình với ông ta, để có thể đo lường khả năng của mình so với một kẻ thuộc cùng cảnh giới.

“Được.” Bạch Hổ gật đầu đồng thuận.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1129


Chương 1129

Trong mắt Bạch Hổ, Lâm Vân và Trần Thất Thuyết dù sao cũng ở cùng một cảnh giới, cho dù Lâm Vân kém hơn, anh cũng không thể bị đánh quá nặng. Hơn nữa, chỉ cần tình huống không ổn, Bạch Hổ có thể tham chiến, hỗ trợ Lâm Vân bất cứ lúc nào.

“Trần Thất Thuyết, chết đi!”

Lâm Vân hét lên, sau đó vung nắm đấm về phía Trần Thất Thuyết.

Trần Thất Thuyết cũng lập tức vung tay đấm trả.

“Bùm!”

Sau khi hai nắm đấm va chạm, Trần Thất Thuyết vừa rồi lại lùi về phía sau, đi được năm bước thì dừng lại.

“Có sức mạnh đấy.”

Cánh tay Trần Thất Thuyết khẽ run lên, ông ta cảm thấy toàn bộ cánh tay có chút tê dại.

“Oa, Anh Vân mạnh quá!”

Sau khi nhìn thấy tình huống này, Bạch Hổ vui vẻ hét lên.

Trái ngược với phản ứng đó, sau khi Phạm Quang Đức và Phạm Nhật Long nhìn thấy cảnh này, cơ mặt của họ đột nhiên co giật, họ vốn dĩ cho rằng Trần Thất Thuyết mạnh hơn Lâm Vân rất nhiều, không thể ngờ ngay trong chiêu đầu tiên, ông ta đã bị rơi vào thế bất lợi.

Phạm Nhật Long và Phạm Quang Đức, cũng như Trần Mỹ, tất cả đều đổ mồ hôi, cảm thấy rất lo lắng cho Trần Thất Thuyết.

Rốt cuộc, Trần Thất Thuyết chính là cao thủ do nhà họ Trần phái đến để giúp nhà họ Phạm, nếu đến ngay cả Trần Thất Thuyết cũng thua, họ hiện tại càng không thể tìm được người mạnh hơn để đối phó với Lâm Vân.

“Anh Kỳ, anh mau gọi đội cảnh sát đặc nhiệm đến, nếu không sẽ không ổn mất.” Phạm Quang Đức sốt sắng nói với Trịnh Thư Kỳ.

“Tôi đã gọi đường dây khẩn cấp rồi, đội cảnh sát đặc nhiệm sẽ đến đây trong năm phút nữa, đừng lo lắng.” Trịnh Thư Kỳ bình tĩnh nói.

Phạm Quang Đức cảm thấy nhẹ nhõm sau khi nghe điều này. Chỉ cần đội cảnh sát đặc biệt tới, cho dù Lâm Vân là người tu luyện đạt tới cảnh giới hư đan, hắn cũng sẽ nhanh chóng bị hạ gục.

“Hừ, tên Lâm Vân có tu vi thì sao? Không cần quyền thế trợ giúp cũng đòi báo thù, chính là ôm một giấc mộng ngu xuẩn.” Phạm Quang Đức chế nhạo.

Giữa sân.

“Không hổ là Kiếm Tôn công pháp bí thuật, thật quá lợi hại.” Lâm Vân nở một nụ cười mãn nguyện.

Kỹ thuật tu luyện mà Lâm Vân tu luyện là do Huyền Minh Kiếm Chủ truyền lại, người lúc đó đã nói rằng nó mạnh hơn nhiều lần so với những kỹ thuật tu luyện trên trái đất.

Hiện tại xem ra những điều sư phụ nói đều chuẩn xác.

Tu luyện tuyệt kỹ này khiến thực lực của Lâm Vân mạnh hơn nhiều so với những đạo sĩ cùng cảnh giới trên trái đất.

“Trần Thất Thuyết, hôm nay là ngày chết của ngươi!” Lâm Vân nở nụ cười lạnh.

Nói xong, Lâm Vân lại bắt đầu động thủ

“Bùm bùm!”

Hai người lại ngay lập tức lao vào đánh nhau.

Lâm Vân không có nhiều kinh nghiệm thực chiến, nhưng sau khi anh bùng nổ hoàn toàn sức mạnh và tốc độ, hai phương diện này hiển nhiên đủ để bù đắp cho phần thiếu hụt của Lâm Vân về kinh nghiệm.

Có một câu nói rất đúng, đó là chỉ cần dốc hết sức, thì không thể không đạt được.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1130


Chương 1130

Dưới công kích mạnh mẽ của Lâm Vân, Trần Thất Thuyết chỉ có thể tiếp tục lui về phía sau.

“Mẹ kiếp, sức mạnh và tốc độ này có thể so sánh với cảnh giới thật đan, làm sao có thể? Hắn rõ ràng đang ở cảnh giới hư đan kia mà.” Trần Thất Thuyết liên tục lui ra ngoài, vẻ mặt rất không cam lòng.

Tuy rằng Lâm Vân chỉ là cảnh giới hư đan, nhưng sức mạnh, tốc độ và các khía cạnh khác bộc phát hoàn toàn ngang bằng với cảnh giới thật đan.

“Bùm!”

Lại một cú đấm khác.

Trần Thất Thuyết sắc mặt tái nhợt, từ trong miệng phun ra một ngụm máu.

Lúc này Trần Thất Thuyết đã bị thương, tối đa chỉ có thể phát huy được bảy phần thực lực.

“Ngươi thua.” Lâm Vân bình tĩnh nhìn chằm chằm Trần Thất Thuyết rồi nói.

“Cậu nhóc, nếu cậu đánh bại tôi thì sao? Phía sau tôi là toàn bộ gia tộc nhà họ Trần. Tôi khuyên cậu nên nhanh chóng cút đi. Nếu cậu dám giết tôi hoặc bất cứ ai trong nhà họ Phạm, chính là cậu đang thách thức cả nhà họ Trần đấy. Cậu nhất định sẽ tiêu đời.” Trần Thất Thuyết hung ác nói.

“Xin lỗi, số phận của ngươi và nhà họ Phạm, ta phải quyết định, có là ông trời cũng không thể thay đổi được. Ta nói các ngươi đều phải chết.” Đôi mắt Lâm Vân lóe ra sát khí vô tận.

“Muốn giết ta? Nằm mơ đi.” Trên mặt Trần Thất Thuyết lộ ra nụ cười gớm ghiếc.

“Sinh mệnh cấm thuật, triển khai.”

Trần Thất Thuyết quát lớn một tiếng.

Dưới làn khói mờ ảo, hơi thở của Trần Thất Thuyết đột ngột bốc lên.

‘Sinh mệnh cấm thuật’ phải trả giá bằng việc đốt cháy sinh lực, sau khi triển khai có thể giúp người tu luyện cải thiện được sức mạnh trong thời gian ngắn. Nhưng hậu quả lại rất khôn lường, chính là khiến cho mạng sống của mình bị rút ngắn. Chỉ dùng một lần, thì không thể tránh khỏi số phận sẽ chết sau mười năm nữa.

Thủ thuật này rất dễ học. Nhưng những đạo sĩ bình thường sẽ không bao giờ sử dụng thủ thuật này trừ khi họ bị buộc phải chiến đấu trong tuyệt vọng.

Trần Thất Thuyết lúc này đã phải dùng tới cấm thuật không mấy tốt đẹp này, rõ ràng ông ta đã bị đẩy vào ngõ cụt.

“Thằng nhóc kia, chết đi!”

Trần Thất Thuyết chủ động lao về phía Lâm Vân sau khi ông ta thi triển ‘sinh mệnh cấm thuật’.

Hai cha con Phạm Quang Đức và Phạm Nhật Long thầm cầu nguyện trong lòng rằng Trần Thất Thuyết có thể cầm cự cho tới khi đội SWAT tới. Chỉ cần đội SWAT xuất hiện, mọi chuyện có thể trở nên tươi sáng hơn.

“Bùm bùm!”

Trần Thất Thuyết và Lâm Vân lại cùng nhau chiến đấu.

Sau khi Trần Thất Thuyết sử dụng ‘cấm thuật sinh mệnh’, thực lực của hắn lúc này đã có thể so với cảnh giới thật đan, cho nên hắn cùng Lâm Vân liên tiếp xuất chiêu, nhưng rất khó để phân biệt giữa cao và thấp.

“Haha, hay lăm!” Lâm Vân cười không chút hoảng sợ.

Đối với Lâm Vân, thứ anh ta thiếu nhất bây giờ là kinh nghiệm thực chiến, lần này đấu với Trần Thất Thuyết mới có thể nâng cao kinh nghiệm thực chiến, đương nhiên anh không muốn chiến thắng quá dễ dàng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1131


Chương 1131

Đúng lúc này, Trần Thất Thuyết nắm được sơ hở trong động tác của Lâm Vân, liền tát Lâm Vân một cái.

“Bùm!”

Lâm Vân lùi lại vài bước.

Bạch Hổ vẫn đang đứng phía sau theo dõi trận chiến, nhanh chóng bước tới hỗ trợ Lâm Vân.

“Anh Vân, để tôi hỗ trợ anh. Hai người hợp lại, nhất định có thể đánh bại ông ta.” Bạch Hổ nói.

“Không cần đâu, tôi còn có quân át chủ bài chưa dùng đến.” Lâm Vân cười cười, nét mặt không có chút nào căng thẳng.

Ngay sau đó, Lâm Vân đưa tay gỡ lấy Huyết Kiếm trên lưng.

“Đinh!”

Thanh kiếm đã được tháo vỏ.

Đây là lần đầu tiên Lâm Vân sử dụng Huyết Kiếm trong trận chiến thực tế.

“Trần Thất Thuyết, nếu ngươi có thể chết bởi Huyết Ma Kiếm của ta, thì cái chết của ngươi cũng đáng giá lắm.” Lâm Vân híp mắt nói.

Ngay sau đó, Lâm Vân dùng kiếm trực tiếp xông lên.

Con ngươi của Trần Thất Thuyết co giật dữ dội, ông ta trước giờ đều không giỏi dùng binh khí.

Nhưng kiếm đã đâm tới rồi, Trần Thất Thuyết không còn cách nào khác, đành lui về phía sau, đồng thời nhặt lấy một cây gậy bóng chày trên kệ bên cạnh, muốn dùng để cản thanh kiếm này.

“Đinh!”

Bóng chày và Huyết Kiếm tiếp xúc, cây gậy không mất bao lâu đã bị cắt làm hai. Nhưng Huyết Kiếm vẫn không dừng lại, nó tiếp tục tiến lên, xuyên thẳng tuyến phòng ngự của Trần Thất Thuyết, xuyên thằng vào ngực ông ta.

vào ngực hắn.

Trong tích tắc, máu chảy ra.

“Làm sao … sao có thể sắc bén như vậy?”

Trần Thất Thuyết tròn mắt, không ngờ thanh kiếm trong tay Lâm Vân lại có thể chém một cây gậy bóng chày dễ dàng như vậy. Sức mạnh lại còn chẳng khó khăn gì đã có thể phá vỡ lớp phòng thủ của cơ thể ông.

Ngay sau đó, Trần Thất Thuyết cúi đầu, lập tức th* d*c, thanh kiếm đã đâm thẳng vào tim của ông

Trần Thất Thuyết, cứ vậy đã mất mạng.

Lâm Vân, phút chốc hóa kẻ giết người.

Lâm Vân rút Huyết Kiếm ra, Trần Thất Thuyết cũng theo đó mà ngã xuống đất, máu chảy khắp nơi.

Điều kỳ lạ là không có bất kỳ vết máu nào lưu lại trên chiếc Huyết Kiếm này, đây thực sự là một thanh bảo kiếm

Lâm Vân ngẩng đầu lẩm bẩm: “Thạch Hàn, kẻ hại chết anh đã phải đền mạng rồi. Bây giờ anh cũng đã có thể yên nghỉ.”

Lúc này, cả khán phòng đều rơi vào sự im lặng chết chóc.

Phạm Nhật Long, Phạm Quang Đức, Trần Mỹ, và thậm chí cả những ông lớn đang có mặt ở đó cũng tái mét mặt mày.

“Chết tiệt, chú Thuyết mạnh như vậy, bị anh ta giết rồi. Sao tên ác ma này lại mạnh như vậy!” Phạm Nhật Long vừa ghen tị vừa căm hận.

Trong mắt Phạm Nhật Long, Lâm Vân đã từng là một tên con nhà giàu ba đời rác rưởi, không có năng lực và hắn ta chưa bao giờ hết coi thường Lâm Vân.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1132


Chương 1132

Nhưng hiện tại, thực lực của Lâm Vân đã vượt xa hắn, bắt hắn phải nhìn lên, mà thậm chí là còn không nhìn theo kịp.

Điều này khiến Phạm Nhật Long cảm thấy rất khó chịu.

Hơn nữa, về mặt vũ lực, Trần Thất Thuyết là chỗ dựa mạnh nhất của họ. Bây giờ Trần Thất Thuyết đã chết, chính là họ cũng đã không còn nơi để dựa dẫm nữa rồi.

“Đội SWAT sao còn chưa tới!” Phạm Quang Đức cũng rất sốt ruột.

Điểm tựa của họ là Trần Thất Thuyết đã chết, theo tình hình hiện tại, họ chỉ còn có thể trông vậy vào đội SWAT.

Chỉ cần đội cảnh sát đặc nhiệm tới, họ có thể g**t ch*t Lâm Vân, đảo ngược tình thế.

Tuy rằng tu vi có cao thế nào, nhưng một người tu luyện ở cảnh giới hư đan sẽ không bao giờ có khả năng đối phó với một đột cảnh sát được trang bị kĩ càng. Uy lực của vũ khí hạng nặng càng không thể coi thường.

Lý do tại sao có rất ít đạo sĩ có thể thống trị thời đại này, chính là vì sức mạnh của vũ khí nhiệt, và việc tu luyện không khí giới chẳng còn hiệu quả nữa.

Một người tu luyện dùng hơn mười năm cuộc đời, luyện tới cảnh giới hư đan, nhưng một người bình thường có thể dùng súng trường để tiêu diệt anh ta.

“Ông chủ đừng lo lắng, chắc họ sẽ tới đây sớm thôi.” Trịnh Thư Kỳ kiểm tra đồng hồ.

“Rầm!”

Đúng lúc này, cửa biệt thự bị đóng sầm lại.

“Tiếp viện tới rồi! Hẳn là quân tiếp viện!” Phạm Quang Đức hưng phấn nhìn về phía cửa.

Trịnh Thư Kỳ và những người khác cũng lần lượt nhìn ra ngoài, khuôn mặt đầy vẻ mong đợi.

Không phụ lòng kỳ vọng của mọi người, một đoàn người mặc quân phục, trên tay trang bị súng trường, bao vây và xông vào trong nhà.

“Thế này là sao? Tôi chỉ gọi cảnh sát đặc nhiệm, vì sao lại là người của quân đội?” Trịnh Thư Kỳ bối rối nhìn quanh.

Trịnh Thư Kỳ biết rõ, ông ra chỉ có khả năng điều động cảnh sát đặc nhiệm, còn quân đội ư, ông ta không thể làm được điều đó.

“Ông Đức, đây là người mà ông gọi sao?” Trịnh Thư Kỳ lo lắng nhìn Phạm Quang Đức.

Tuy lúc này là chủ tịch tập đoàn, nhưng Phạm Quang Đức có xuất thân quân sự. Ấy vậy mà lúc này, ông ta cũng chỉ biết ngẩn người, ấp úng:

“Tôi … tôi không gọi.”

Nhà họ Phạm có xuất thân trong quân ngũ, nhưng cũng đâu dám tùy tiện điều động quân đội, hơn nữa bọn họ cũng không có thế lực lớn, nếu tùy ý điều động, một khi đối phương báo cáo lại, nhất định sẽ gặp rắc rối lớn, phải chịu trách nhiệm không nhỏ.

Lúc này, một trung tá đi đầu bước nhanh về phía Lâm Vân.

“Anh Vân!” Trung tá giơ tay chào Lâm Vân

“Được.”

Sau khi nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người có mặt đều sững sờ, chuyện gì đang xảy ra vậy, chẳng lẽ những người này là do Lâm Vân gọi tới?

Đặc biệt, Phạm Nhật Long và con trai ông ta đều rất ngạc nhiên và khó hiểu.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1133


Chương 1133

“Lâm Vân đâu có xuất thân trong quân ngũ. Tại sao lại có thể điều động cả một đội quân? Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?” Phạm Nhật Long nghiến răng, vắt óc suy nghĩ cũng không thể hiểu được tình hình.

Đúng lúc này, một nhóm người khác mặc vest, đeo phù hiệu từ cửa bước vào.

“Người của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật!”

Trinh Thư Kỳ lập tức nhận ra đây đều là thành viên của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật, dẫu đầu là thư ký Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật, Lục Thành.

“Anh Thành, điều gì đã đưa anh tới đây?” Trịnh Thư Kỳ đứng lên, trên mặt nở một nụ cười gượng gạo.

“Anh Kỳ, tôi mời anh tới Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật uống trà.” Lục Thành vẻ mặt nghiêm túc nói.

“Anh Thành, anh đùa cái gì vậy? Chúng ta đều là anh em mà.”

“Anh cho rằng tôi nói đùa sao?” Lục Thành giọng nói đanh lại, lạnh lùng nhìn đối phương.

Vừa nói xong, ông ta lập tức xua tay: “Bắt lại.”

Những người đứng phía sau Lục Thành, vội vàng còng tay Trịnh Thư Kỳ, áp giải đi.

Lục Thành vẫn còn chưa ngừng lại, tiếp tục nói: “Còn có ông Lục ở cục tài nguyên đất đai, ông Quách cục công thương, cùng với Trương Quân, Ngô Văn Đường … tất cả bọn họ đều có lệnh bắt giữ để điều tra.”

Bảy tám nhân vật quan trọng trên bàn đều lập tức bị trấn áp.

Mỗi nhân vật này đều là một con hổ lớn có thể khiến Kim Đô run sợ chỉ bằng một cú dậm chân.

Nhìn thấy Lục Thành thực sự hành động, vẻ mặt của mọi người đều trở nên khó coi.

“Lục Thành, anh làm sao vậy! Cùng một lúc bắt giữ nhiều nhân vật quan trọng như vậy ở Kim Đô, anh định cho Kim Đô này chết hẳn hay sao? Anh cũng can đảm quá nhỉ. Ai đã cho anh lá gan này?”

“Anh Kỳ, ngay cả quân đội cũng đươc cử tới, anh cón không thấy sao? Chính là ngài tham mưu trưởng Lý Trạch Lương.” Lục Thành cười, nói.

“Cái gì? Lý Trạch Lương?” Trịnh thư Kỳ sửng sốt.

Nghe xong lời này, tất cả mọi người có mặt đều thất kinh, hóa ra đội bộ binh vừa xông vào là do tham mưu trưởng Lý Trạch Lương cử tới.

Trời đất, sao ông ta đột nhiên lại can thiệp vào chuyện này?

“Sao có thể xảy ra chuyện này!” Phạm Quang Đức và Phạm Nhật Long cũng nôn nóng không thôi.

Những người này đều có quan hệ với nhà họ Phạm, còn Trịnh Thư Kỳ có dây dưa không nhỏ với nhà họ Trần.

Tất cả bọn họ bị bắt đi, đồng nghĩa với việc mạng của nhà họ Phạm, thậm chí cả số phận của nhà họ Trần cũng trực tiếp bị hủy diệt.

“Giải hết đi!”

Lệnh của Lục Thành vừa đưa xuống, toàn bộ những ông lớn này đều được đưa khỏi biệt thư.

Đúng lúc này, ông chủ Chu cũng nhận được cuộc gọi, tất cả tài sản dưới quyền đều bị điều tra, khiến ông ta vô cùng hoang mang.

Còn chưa dừng lại tại đó, điện thoại của Phạm Quang Đức cũng đột nhiên réo rắt vang lên, đó là cuộc gọi từ tổng giám đốc dưới quyền.

“Các người đang nói cái gì vậy? Tất cả các công ty con của tập đoàn đều đã bị phong tỏa? Trụ sở chính cũng bị phong tỏa, tài khoản công ty cũng bị phong tỏa, cả người cũng bị bắt đi? Làm sao có chuyện này! Làm sao có thể?” Phạm Quang Đức tức giận rống lên.

Ông ta vừa cúp máy, lại lập twccs có người gọi đến. Phía ngân hàng thông báo, tài khoản ngân hàng của ông ta hiện đã bị đóng băng vì các cáo buộc vi phạm cần được điều tra làm rõ.

Công ty bị phong tỏa, tài khoản bị đóng băng, và hệ thống mạng bị tàn phá.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1134


Chương 1134

Tập đoàn Phạm Gia đang phải đối mặt với sự sụp đổ tức thời.

“Là ai? Ai đã làm trò quỷ này?” Phạm Quang Đức một lần nữa gầm lên vì tức giận.

“Ông vẫn còn chưa nhận ra sao? Chính tôi là người làm tất cả những chuyện này.” Lâm Vân nãy giờ chỉ đứng quan sát, lúc này mới lên tiếng.

“Mày? Tao không tin. Mày không có khả năng để làm những việc này.” Phạm Nhật Long mắt long sòng sọc, nhìn Lâm Vân đầy hoài nghi.

“Ngoài tôi ra còn có ai khác sao? Hôm nay tôi dám tới tận đây báo thù, ông cho rằng tôi lại ngu ngốc đến vậy, dẫn xác tới mà không có chuẩn bị gì sao? Tôi lúc trước đã nói, hôm nay tới đây để tiêu diệt nhà họ Phạm của ông.” Lâm Vân nói một cách hung dữ.

Dù Phạm Nhật Long không muốn tin nhưng ông ta biết, ngoại trừ Lâm Vân, ông thật sự không thể nghĩ tới một cái tên nào khác.

Chỉ là Phạm Quang Đức không thể ngờ rằng Lâm Vân có thể gây dựng được mối quan hệ với Lý Trạch Lương, điều mà chính họ cũng không thể làm được.

Lâm Vân cười lạnh nói tiếp:

“Phạm Nhật Long, ngày Tỉnh Xuyên bị phong tỏa, ông đã tới xem chuyện vui của tôi. Hôm nay tôi ở đây, là để xem chuyện vui của ông.”

“Mày … mày …” Sắc mặt Phạm Nhật Long trở nên tái mét.

“Làm sao nào? Rất tức giận phải không? Rất muốn đánh tôi phải không? Cứ xông tới đi. Nếu đánh, anh chắc chắn sẽ thua.” Lâm Vân cười.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Phạm Nhật Long siết chặt nắm đấm của mình, nhưng anh ta bất lực vì không thể đánh bại Lâm Vân.

“Đừng lo lắng Phạm Nhật Long, tất cả những gì tôi đã chịu đựng, tôi sẽ trả lại cho anh một nghìn, một vạn lần.” Lâm Vân nheo mắt lại, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng.

Sau đó Lâm Vân xua tay: “Bạch Hổ, mang Phạm Quang Đức lại đây!”

Bạch Hổ gật đầu, sau đó trực tiếp đi về phía Phạm Quang Đức. Anh ta đi tới đâu, không một ai dám ngăn cản.

Phạm Quang Đức cũng đương nhiên không có khả năng phản kháng. Vì đã có Trần Thất Thuyết luôn bên cạnh, ông ta thậm chí còn không thèm mang súng bên cạnh. Nghĩ tới cây súng đang để trong lòng lúc này, ông ta không khỏi thở dài.

Hai cha con ông ta nhanh chóng được đưa tới Lâm Vân.

Phạm Quang Đức lúc này sắc mặt tái nhợt, trên mặt lộ rõ vẻ tuyệt vọng. Ông ta biết rõ, nếu tham mưu trưởng Lý Trạch Lương đã đứng về phía Lâm Vân, đồng nghĩa với việc ông ta đã bị đánh bại hoàn toàn.

“Lâm Vân, phía sau nhà họ Phạm còn có nhà họ Trần. Nếu cậu dám động đến con trai tôi và tôi, nhà họ Trần sẽ không bao giờ buông tha cho cậu. Thực lực của cậu không thể cạnh tranh với toàn bộ gia tộc họ Trần.” Phạm Quang Đức vẫn mạnh miệng nói.

Chỉ như vậy, Phạm Nhật Long mới có thể hù dọa Lâm Vân.

Lâm Vân chế nhạo: “Nói đùa gì vậy, tôi còn vừa mới giết Trần Thất Thuyết, còn sợ nhà họ Trần báo thù sao? Nói thật, sau khi tiêu diệt nhà họ Phạm của ông, mục tiêu tiếp theo của tôi là tiêu diệt nhà họ Trần của ông ta.”

Sau khi Phạm Quang Đức nghe lời này, cơ mặt đột nhiên giật giật, ngay cả danh tiếng của nhà họ Trần cũng không thể kiềm chế Lâm Vân, hiện tại ông ta không tìm được cách nào khác để đấu với Lâm Vân.

“Lâm Vân. Cậu có thể để cho tôi và con trai tôi tiếp tục sống không? Tập đoàn Tỉnh Xuyên sẽ trả lại ngay cho cậu, ngay cả Tập đoàn Phạm Gia cũng giao cho cậu. Hơn nữa, cậu còn cần chuyện gì, cứ nói, chỉ cần tôi làm được, nhất định sẽ làm.” Phạm Quang Đức nghiến răn chịu đựng, cố gắng tìm một con đường sống
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1135


Chương 1135

Phạm Quang Đức vừa tận mắt nhìn thấy thực lực của Lâm Vân, bây giờ cậu ta còn có Lý Trạch Lương giúp đỡ, ông ta biết Lâm Vân hiện tại hoàn toàn có thể giết trên ông và con trai.

Bởi vậy, cách cuối cùng của ông ta chính là cúi đầu trước Lâm Vân cầu xin thương xót, ngoài ra, ông thật sự không còn cách nào khác.

“Nếu là cầu xin tôi, ông quỳ xuống trước đã.” Lâm Vân khoanh hai tay trước ngực, cười ngạo mạn.

“Tôi… Tôi quỳ!”

Phạm Quang Đức sau khi suy nghĩ giây lát, chỉ có thể nghiến răng đồng ý.

Ông ta biết hiện tại mạng lưới quan hệ đã bị phá hủy, Trần Thất Thuyết cũng đã chết, tuy rằng còn có nhà họ Trần để dựa vào, nhưng họ cũn không thể tới đây cứu viện trong thời gian ngắn.

Bây giờ họ chính là con cá nằm trên thớt của Lâm Vân, để anh muốn giết lúc nào thì giết.

Vừa dứt lời, ông ta liền quỳ trên mặt đất trước mặt Lâm Vân.

“Cha!”

Phạm Nhật Long hét lên khi nhìn thấy cha mình quỳ gối, gia đình họ Phạm của anh phải chịu sự sỉ nhục như vậy từ khi nào?

“Lâm Vân, tôi đã quỳ xuống cầu xin cậu đúng như cậu yêu cầu.” Phạm Quang Đức đưa mắt nhìn Lâm Vân.

“Ông còn chưa đủ, con trai ông, Phạm Nhật Long cũng phải quỳ xuống.” Lâm Vân vừa nói vừa nhìn Phạm Nhật Long.

Phạm Nhật Long cơ mặt co giật kịch liệt, hắn ta trước nay chưa từng quỳ xuống với ai, bắt hắn quỳ xuống vì Lâm Vân, kẻ thù của hắn, khác nào bắt hắn chết.

“Nhật Long, quỳ xuống!” Phạm Quang Đức mắng con tria.

“Không! Con không quỳ!” Phạm Nhật Long nghiến răng. Mặt anh ta đã tái mét.

“Anh không quỳ sao? Vậy tôi sẽ giết cha anh trước, sau đó giết anh.” Lâm Vân nói rồi lập tức rút kiếm ra khỏi vỏ.

“Đợi đã.”

“Quỳ. Ta quỳ.”

Cuối cùng thì Phạm Nhật Long cũng đã chọn cách nhượng bộ.

Ngay sau đó, Phạm Nhật Long nghiến răng, gồng mình, quỳ xuống trước Lâm Vân một cái.

Phạm Nhật Long được ca ngợi là người con đáng tự hào của thế hệ trẻ Kim Đô, từng đoạt được vô số danh hiệu. Bản thân hắn ta cũng có lòng tự tôn rất cao, không bao giờ để người khác dám coi thường.

Nhưng vào lúc này, tất cả hào quang của hắn đều mờ đi, nhân phẩm của hắn đã bị Lâm Vân tước đoạt nghiêm trọng.

Những ông chủ có mặt. Nhìn thấy Phạm Quang Đức cùng con trai quỳ xuống, tất cả đều chỉ có thể thở dài. Trước ngày hôm nay, cha con nhà họ Phạm đã lên tới đỉnh Kim Đô, dường như không ai có thể lay chuyển được một chút nên chỉ có thể ngẩng đầu bái phục.

Nhưng bây giờ, cha con nhà họ Phạm đã quỳ trên mặt đất một cách đáng xấu hổ và trở thành món đồ chơi của Lâm Vân.

“Lâm Vân, chúng tôi đã quỳ xuống, thả chúng tôi ra được không?” Diệp Quảng Đức nói với giọng điệu khẩn cầu.

“Không!” Lâm Vân cười lắc đầu.

Lâm Vân vừa trả lời, sắc mặt Phạm Quang Đức và Phạm Nhật Long đột nhiên thay đổi.

“Mày, mày chơi chúng tao à?” Phạm Nhật Long gầm lên với Lâm Vân.

“Đúng vậy, tôi vừa mới chơi đùa một chút với anh, có chuyện gì sao? Tôi vừa rồi không hề nói, nếu anh quỳ xuống tôi sẽ tha cho anh.” Lâm Vân chế nhạo.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1136


Chương 1136

“Mày. Tao giết mày!”

Phạm Nhật Long đã trở nên tức giận vì xấu hổ, hai tay nắm chặt xông lên đánh Lâm Vân. Trong cơn tức giận, nắm đấm của hắn gần như phát huy hết toàn lực.

Nếu cú đấm này đánh trúng Lâm Vân trước kia, Lâm Vân tuy không chết nhưng cũng sẽ bị thương nặng.

Chỉ tiếc rằng, Lâm Vân của ngày hôm này là hồi sinh từ đống tro tàn, không còn là Lâm Vân yếu đuối một thời.

“Bùm!”

Ngay khi nắm đấm của hắn đến trước mặt Lâm Vân, Lâm Vân đã siết chặt nó, khiến nắm đấm này chỉ có thể bất động.

“Anh muốn đánh tôi cũng không đủ tư cách.” Lâm Vân chế nhạo.

Ngay sau đó, Lâm Vân liền dùng một chút lực, nhẹ nhàng xoay tay.

“A!”

Một tiếng hét thất thanh, xương cổ tay của Phạm Nhật Long trực tiếp bị Lâm Vân đánh gãy.

Ngay sau đó, Lâm Vân dùng lòng bàn tay đẩy hắn xuống đất, sau đó dùng chân đạp lên lưng hắn, trực tiếp giẫm hắn dưới chân.

Phạm Nhật Long muốn chống lại, nhưng với sức của hắn ta, căn bản không thể phản kháng.

“Phạm Nhật Long, ngươi bây giờ là con kiến trong mắt ta, hiểu không? Chỉ cần ta muốn giết ngươi, lập tức có thể giết.” Lâm Vân trầm mặc nhìn Phạm Nhật Long.

Thật vậy, Lâm Vân có thể giẫm chết Phạm Nhật Long, chỉ cần dùng chút sức lực.

“Chết tiệt!”

Phạm Nhật Long tức giận gầm lên, Lâm Vân sỉ nhục hắn khiến hắn tràn đầy lửa giận, cả người sắp nổ tung, nhưng quan trọng nhất chính là, hắn bây giờ bất lực, không thể làm gì ngoài gào thét vô vọng.

“Lâm Vân, tôi biết mình đã sai, tôi xin lỗi vậu, tôi cầu xin vậu cho tôi và con trai tôi được sống.” Phạm Quang Đức chua xót cầu xin.

“Để ông được sống? Được rồi, vậy sau khi ông ký hợp đồng này, tôi sẽ để cho ông được sống.” Lâm Vân lấy ra một bản hợp đồng cùng một cây bút, ném về phía Phạm Quang Đức.

Phạm Quảng Đức nhìn một cái, là hợp đồng chuyển nhượng tài sản. Nội dung bản hợp đồng là đem toàn bộ tài sản nhà họ Phạm, bao gồm cả tập đoàn nhà họ Phạm toàn bộ chuyển nhượng hết cho Lâm Vân.

“Ký hợp đồng xong thì tao và con trai sẽ được thả? Mày chắc chứ?” Phạm Quảng Đức xác nhận lại một lần nữa với Lâm Vân.

“Đúng. Lâm Vân tôi nói được làm được.” Lâm Vân gật đầu.

“Được, tao kí!”

Phạm Quảng Đức chỉ có thể gật đầu, sau đó cầm bút lên kí tên đồng ý lên bản hợp đồng nọ. Hôm nay họ đã vào đường cùng rồi, bảo vệ tính mạng là quan trọng nhất.

“Lâm Vân, hợp đồng kí cũng kí xong rồi. Tao với con trai tao đã đi được chưa?”

Phạm Quảng Đức vừa nói, vừa đưa hợp đồng đã kí xong lại cho Lâm Vân.

Lâm Vân nhận hợp đồng nhìn một cái, chắc chắn hợp đồng không vấn đề gì mới nói: “Được, thả ông trước.”

“Canh!”

Vừa nói dứt câu, Lâm Vân đã rút kiếm ra khỏi vỏ. Chớp mắt một cái, Xích Huyết Kiếm đã đâm vào trước ngực của phạm Quảng Đức.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1137


Chương 1137

“Mày…mày…mày không giữ lời. Mày…mày nói không tính toán gì hết mà!” Phạm Quảng Đức tròn mắt, nhìn chằm chằm vào Lâm Vân.

“Đối với bạn bè, Lâm Vân tôi nói một không nói hai. Đối với kẻ thù, không cần giữ chữ tín làm gì.” Lâm Vân bình tĩnh nói. Anh híp mắt nhìn, lại tiếp: “Ông yên tâm. Người của nhà họ Phạm rất nhanh sẽ cùng đoàn tụ dưới địa ngục với ông thôi. Từ ngày ông diệt Tỉnh Xuyên, tôi đã nói sẽ có ngày diệt trừ cả nhà họ Phạm!”

Sau nghi nghe như vậy, Phạm Quảng Đức lộ ra vẻ tuyệt vọng. Ông ta và nhà họ Phạm, cứ như vậy tàn lụi? Một loại hối hận cùng tuyệt vọng dâng lên trong lòng Phạm Quảng Đức.

Lâm Vân rút bảo kiếm ra, Phạm Quảng Đức cũng theo đó mà ngã về trước, không còn hơi thở, chỉ còn hai con mắt trừng trừng không nhắm. Tựa như đang cho thấy ông ta không hề cam lòng biết bao. Gia chủ nhà họ Phạm uy chấn tứ phương, lúc này toi mạng.

Người giết ông ta chính là Lâm Vân!

Ở chỗ những vị ông chủ kia thấy Phạm Quảng Đức chết đi, trong lòng bọn họ cũng không yên.

Đây rõ ràng chính là gia chủ của nhà họ Phạm. Nhà họ Phạm cũng xem như là nhà đứng đầu Tứ đại gia tộc. Gần đây sau khi đạp đổ nhà họ Triệu cùng với Tỉnh Xuyên lại càng trở thành độc tôn. Hơn nữa sau lưng họ còn có nhà họ Trần. Ở trong mắt những người đó, sự tồn tại của nhà họ Phạm kinh khủng đến thế nào chứ!

Trong lòng bọn họ đầy khiếp sợ. Đồng thời ánh mắt nhìn Lâm Vân cũng thêm vài phần kính sợ.

“Cha!!”

Phạm Nhật Long thấy cha mình bị giết. Hắn cuồng loạn gào thét ầm ĩ. Gân xanh nổi đầy trên trán. Mặt cũng đỏ phừng phừng.

Phạm Nhật Long vọt tới trước mặt cha hắn. Đỡ ông ta dậy, khóc lóc ch** n**c mắt nước mũi đầm đìa.

Có điều, Lâm Vân không tỏ ra thương hại hắn chút nào.

Nếu như ông ngoại của Lâm Vân không trốn đến chùa thì có khi đã bị giết từ lâu rồi. Còn Thạch Hàn, còn bản thân Lâm Vân, Phạm Nhật Long hắn sẽ thương hại mình sao? Tuyệt đối sẽ không!

“Phạm Nhật Long, có phải là rất đau lòng hay không? Đúng rồi đấy. Tao muốn giết cha mày trước mặt mày, để cho mày phải chịu đau khổ như tao đã từng!” Lâm Vân mặt mũi dữ tợn.

“Mày là thằng khốn nạn! Khốn nạn! Khốn nạn!” Phạm Nhật Long tức giận gào thét.

Phạm Nhật Long hận không giết được Lâm Vân. Nhưng hết lần này đến lần khác hắn không thể đánh lại được Lâm Vân.

Lâm Vân tóm lấy cổ áo của Phạm Nhật Long, giọng lạnh như băng mà chất vấn hắn: “Phạm Nhật Long, nói cho tao biết thi thể của Thạch Hàn đang ở đâu?”

Thạch Hàn chết, Lâm Vân nhất định phải chôn cất anh ta rồi hàng năm cúng bái. Bởi vậy cho nên Lâm Vân phải tìm được thi thể của Thạch Hàn.

“Mày muốn biết hả? Mày nằm mơ đi! Ha ha! Có chết tao cũng không nói cho mày biết đâu!” Phạm Nhật Long ha ha cười lớn.

“Mẹ nó!”

Lâm Vân tức giận, đấm cho Phạm Nhật Long một cái vào mặt, xô ngã hắn xuống đất.

“Mày không nói đúng không? Vậy để tao hành hạ mày ra bã!”

Lâm Vân mang kiếm tới, thẳng tay đâm vào trên lòng bàn tay của Phạm Nhật Long, ghim hắn xuống đất.

“A! A! A!”

Phạm Nhật Long gào thảm một tiếng.

Ngay sau đó, Lâm Vân lại lấy ra một cây chủy thủ.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1138


Chương 1138

“Phạm Nhật Long tao sẽ dùng con dao này cắt từng miếng từng miếng trên người mày! Đây gọi là thiên đao vạn quả, cho đến khi mày chịu nói ra thì thôi!” ánh mắt Lâm Vân lạnh đi.

Với thực lực của Lâm Vân, thì sớm đã có thể giết được Phạm Nhật Long rồi. Nhưng anh không giết hắn ngay. Bởi một đao g**t ch*t hắn thì quá dễ dàng cho hắn rồi. Lâm Vân muốn hành hạ hắn tới khi hắn không chịu được mà chết. Còn nữa chính là, Lâm Vân muốn biết tung tích thi thể của Thạch Hàn.

“Thiên đao vạn quả?” Phạm Nhật Long căng cứng người.

Thiên đao vạn quả hay còn gọi là lăng trì, là thập đại hình tra tấn tàn khốc thời cổ đại. Lại còn là loại tàn nhẫn nhất. Cắt hơn ngàn dao, đến dao cuối cùng mới đâm vào tim người bị tra tấn. Mỗi một dao chỉ cắt đi một miếng bé bằng đầu móng tay, cho đến khi lộ xương trắng thì thôi. Từ khi bắt đầu đến lúc kết thúc sẽ cần khoảng một ngày. Người bị tra tấn phải chịu nỗi đau đến chết không được sống không xong.

Những điều này, Phạm Nhật Long đều rõ ràng vô cùng.

“Bạch Hổ, ra tay.”

Lâm Vân đưa dao cho Bạch Hổ.

Bạch Hổ gật đầu một cái. Sau đó bước lên bắt đầu hành hình với Phạm Nhật Long.

Từng miếng bị cắt đi là từng tiếng kêu thảm thiết của Phạm Nhật Long không ngừng vang lên.

Quan trọng nhất chính là, trong lòng Phạm Nhật Long đã hoàn toàn tuyệt vọng. Hắn không nghĩ tới người này có thể nghịch chuyển được cục diện. Hắn biết, hắn thua Lâm Vân rồi. Hơn nữa đến tính mạng cũng bị Lâm Vân đùa bỡn trong lòng bàn tay.

“Tao nói! Tao nói!” Phạm Nhật Long chịu không được quát lớn.

“Nói!” Lâm Vân nhìn Phạm Nhật Long.

“Ngày đó sau khi mày nhảy xuống vách, chúng tao trở lại nơi đã đánh bại Thạch Hàn. Nhưng không thấy tăm hơi của nó ở đây hết!” Phạm Nhật Long cắn răng nói.

“Không thấy?!” Lâm Vân nhướn mày, vội hỏi: “Trước khi chúng mày đuổi theo tao, cậu ấy còn thở hay không?”

“Còn…con thoi thóp.” Phạm Nhật Long nói.

“Nói như vậy, Thạch Hàn rất có khả năng vẫn còn sống?” Lâm Vân mừng rỡ.

Nếu nói theo cách của Phạm Nhật Long thì Thạch Hàn rất có cơ mày còn sống! Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Vân liền mừng rỡ khôn cùng. Tuy chỉ là có khả năng thôi, nhưng ít nhất đây cũng là hy vọng! Nếu như Thạch Hàn không chết, vậy thì anh ta đang ở đâu? Tình trạng thế nào rồi?

“Lâm Vân, mày hỏi tao cũng nói rồi, xin mày…xin mày đừng lăng trì tao nữa!” Phạm Nhật Long nằm trên đất, mở miệng cầu xin.

“Vậy thì đổi cách khác, chém eo!” Lâm Vân nói xong, liền ngay lập tức huơ kiếm chém về phía Phạm Nhật Long.

“Phập!”

Một kiếm hạ xuống, Phạm Nhật Long bị chém thành hai nửa, chia ra từ vùng eo hông.

Chém eo cũng là một trong thập đại hình tàn khốc. Bộ phận quan trọng của con người đều tập trung ở nửa thân trên. Vậy nên sua khi bị chém thành hai khúc, thần trí vẫn còn tỉnh táo, qua một thời gian mới ngừng thở.

Trong giai đoạn trước khi tắt thở, lại phải chịu nỗi đau đớn khi cơ thể không còn lành lặn hành hạ.

“A a a! A a a!”

Phạm Nhật Long kêu thảm thiết đau đớn, thanh âm thê lương truyền khắp sảnh.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1139


Chương 1139

Phạm Nhật Long nằm mơ cũng không nghĩ tới, mình cuối cùng lại có kết quả thế này, chết thảm đến thế. Nghĩ mình sắp chết, trong lòng Phạm Nhật Long sinh ra chút ý hối hận. Nếu sớm biết đây là kết quả, thì ngay từ đầu, hắn sẽ chẳng làm gì Lâm Vân hết. Chỉ tiếc, chuyện đã làm, không có cách nào thay đổi được.

Tại chỗ các vị ông chủ kia, sau khi nghe được tiếng kêu thảm thiết của Phạm Nhật Long, cũng tê dại ở da đầu, sắc mặt trắng bệch. Có người nhát gan không nhịn được nôn mửa liên hồi.

Lâm Vân xoay người, từ từ đi đến trước bàn.

Những vị này ai nấy nhất tề cúi đầu xuống. Rất nhiều người đang phát run. Hiển nhiên là bị dọa sợ xanh mặt. Lâm Vân quét mắt nhìn một vòng, sau đó lạnh giọng hỏi: “Các ngươi, có ai không phục tôi? Có ai muốn ra mặt thay cho nhà họ Phạm không?”

Giọng nói của Lâm Vân không lớn, nhưng mang mười phần ngang ngược. Một chữ của anh cũng đủ làm các vị đây trong lòng run rẩy không thôi.

Một ông mập mạp đứng dậy, cúi người chào với Lâm Vân, nói: “Từ nay về sau, nhà họ Ngô tôi nguyện theo cậu chủ Lâm Vân!”

“Từ nay về sau, Vương Vĩnh Bân tôi chỉ biết cậu chủ Lâm Vân!” Một người khác cũng vội vàng đứng lên tỏ thái độ.

“Tập đoàn Vân Nhuận đi theo cậu chủ Lâm Vân!”



Nhất thời, tất cả những người ở đây đều mau chóng đứng dậy, giọng vang vang, thái độ cung kính hướng về phía Lâm Vân.

Bọn họ biết, lần này, Kim Đô có chuyện lớn. Sau này Kim Đô không thuộc họ Phạm, mà là họ Lâm!

Hơn nữa thủ đoạn tiêu diệt cha con Phạm Quảng Đức cùng Phạm Nhật Long mới nãy của Lâm Vân thật gây ám ảnh cho bọn họ.

Tất thảy những điều này đều được Phạm Nhật Long bấy giờ vẫn còn thoi thóp nhìn thấy hết. Trước khi chết hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Lâm Vân leo l*n đ*nh của Kim Đô.

Sau khi Lâm Vân đảo mắt nhìn một vòng, thì dừng lại trên người một người: ông chủ nhà họ Chu.

Lâm Vân biết, nhà họ Chu một mực giúp nhà họ Phạm, là tay sai của nhà họ Phạm. Ông chủ nhà họ Chu cảm nhận được ánh mắt của Lâm Vân, sợ đến cả người run bắn lên.

“Cậu chủ Lâm Vân, tha mạng cho tôi!” Ông chủ nhà họ Chu vội vàng quỳ xuống đất xin tha thứ.

“Giúp nhà họ Phạm hại Tỉnh Xuyên của tôi. Con trai ông cũng nhiều lần muốn giết tôi. Ông cảm thấy tôi sẽ bỏ qua cho nhà họ Chu các người sao?” Lâm Vân híp mắt lạnh giọng nói.

Ngay sau đó, Lâm Vân vung tay lên: “Bạch hổ, giết!”

Qua được một lần này, Lâm Vân biết được một đạo lý, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, tránh cho đêm dài lắm mộng.

Chuyện lần trước ở thành phố Bảo Thạch là một ví dụ. Lúc ấy Lâm Vân đối với người kia quá mức nhân từ. Kết quả khi Lâm Vân vừa gặp nạn, hắn liền kéo tới báo thù.

Ông chủ của nhà họ Chu này, trong lòng nhất định oán hận Lâm Vân. Nếu không giết ông ta thì một khi có cơ hội, ông ta nhất định trả thủ Lâm Vân!

Bạch Hổ lừng lững đi tới trước mặt ông chủ nhà họ Chu.

“Không! Không! Tha cho tôi đi!” Ông chủ nhà họ Chu mặt mày vô cùng sợ hãi, cả người run lẩy bẩy.

“Chết đi!”

Bạch Hổ nắm được cổ của ông chủ nhà họ Chu, sau đó dùng lực bóp một cái.

“Rắc!”

Cổ của ông chủ nhà họ Chu bị Bạch Hổ bóp gãy, sau đó bất động té ra đất.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1140


Chương 1140

Một màn này khiến mọi người ở đây ai nấy nhìn thấy đều sợ khiếp vía. Đặc biệt là người ngồi cạnh ông chủ nhà họ Chu, càng bị dọa sợ tới muốn điên.

Ông chủ Chu, nằm trong Tứ đại gia tộc cũng cứ như vậy mà bị g**t ch*t?

Đối với mọi người ở đây mà nói, chuyện này quả thực khó mà chấp nhận nổi. Lúc này, Lâm Vân lại đảo mắt. Ánh mắt của anh lúc này rớt lại trên người Thiết Chân tên phản đồ.

Lúc đầu Tỉnh Xuyên gặp rắc rối, Thiết Chân liền phản bội Lâm Vân, đến cậy nhờ nhà họ Phạm. Bấy giờ Lâm Vân mới để ý, Thiết Chân dường như là hộ vệ ở nhà họ Phạm, vẫn luôn đứng ở trong lòng.

Ngay sau đó, Lâm Vân chắp hai tay lại sau lưng, chậm rãi đi đến trước mặt Thiết Chân.

Thiết Chân sau khi cảm nhận được ánh mắt của Lâm Vân, liền vội vàng cầu xin tha thứ: “Anh Vân, em biết sai rồi! Lúc đó em bị nhà họ Phạm làm cho lung lay. Bây giờ em tỉnh ngộ rồi. Em nguyện dốc sức giúp đỡ Anh Vân từ đây về sau!”

“Chát!”

Lâm Vân tát cho Thiết Chân một cái.

“Bị lung lay? Mày thấy tao có tin được hay không? Lúc tao chán nản, mày không muốn theo tao thì tao có thể hiểu, nhưng mày lại đi theo kẻ thù của tao. Như vậy mày cũng tự biến mình thành kẻ thù của tao rồi!” Lâm Vân lạnh lùng nói.

Mình lâm vào cảnh khó, nếu Thiết Chân không theo mình nữa thì Lâm Vân có thể hiểu được. Nhiều nhất cũng chỉ thất vọng với hắn thôi, không đến mức tìm hắn thanh toán nợ nần làm gì. Nhưng hắn lại dựa vào nhà họ Phạm, đây là điều mà Lâm Vân tuyệt đối không thể nhẫn nhịn!

“Nể tình cảm trước kia, tao cho mày một con đường sống. Tự chọn gân tay mà cắt, sau đó đừngđể tao thấy mặt mày nữa!” Lâm Vân lạnh giọng nói.

Gương mặt Thiết Chân cứng ngắc lại. Chọn gân tay mà cắt? Thế vậy thì hắn sẽ thành tàn phế mất!

Lâm Vân gườm gườm nhìn hắn: “Sao? Không muốn ra tay à? Nếu để cho tao ra tay thì tao sẽ không chỉ cắt gân tay mày đâu, mà là cái mạng mày đấy!”

Sau khi Thiết Chân nghe vậy, chỉ có thể gật đầu. Sau đó cầm con dao trên bàn, hướng về phía cổ tay phải, cắt đứt gân bàn tay đó.

“Cút! Sau này đừng để tao thấy mặt mày nữa!” Lâm Vân khoát tay.

Thiết Chân cắn răng gật đầu một cái, sau đó vội vàng xoay người, ảo não rời đi. Sau khi hắn đi rồi, Lâm Vân lại tiến về phía trước.

“Theo tôi biết, đám hỏi của Phạm Nhật Long và nhà họ Trần không biết là với tiểu thư nào của nhà họ Trần thế?” Lâm Vân mở miệng hỏi.

Lời này của Lâm Vân vừa nói ra, các ông chủ lớn đều nhất loạt nhìn về phía Trần Mỹ.

Trần Mỹ ngồi trên bàn, giờ phút này cũng trốn phía dưới từ lúc nào. Khi cô ta nhìn thấy Lâm Vân chém chết Trần Thất Thuyết đã sợ đến muốn chết. Lúc sau Lâm Vân giết Phạm Nhật Long, cô ta cũng không dám ra mặt. Bởi cô ta sợ. Cô ta biết hôm nay đã không ai còn có thể đối phó với Lâm Vân nữa. Vậy cho nên cô luôn tránh trong đám người này, chỉ hy vọng Lâm Vân không biết đến sự tồn tại của cô. Chờ sau khi Lâm Vân rời khỏi, sẽ mau chóng trốn về nhà họ Trần.

Bấy giờ bị gọi đến tên, Trần Mỹ tất nhiên sợ muốn chết.

“Bạch Hổ dẫn người tới đây!” Lâm Vân nói.

Bạch Hổ gật đầu một cái, sau đó xông lên bắt Trần Mỹ kéo đến trước mặt Lâm Vân.

Lâm Vân định thần nhìn lại. Cô gái tên Trần Mỹ này mập mạp không ưa nhìn chút nào.

“Dáng dấp như thế này mà Phạm Nhật Long cũng chịu à?” Lâm Vân không khỏi ngạc nhiên nói một câu.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1141


Chương 1141

“Đại ca, cầu xin anh tha cho tôi!” Trần Mỹ cầu khẩn Lâm Vân.

Trần Mỹ lúc nói chuyện, mùi hôi miệng của cô ta nhất thời xộc đến chỗ Lâm Vân.

“Ôi trời, mùi này!”

“Ói!”

Sau khi Lâm Vân ngửi được mùi hôi miệng của Trần Mỹ, không khỏi bịt miệng muốn nôn. Mùi này thực sự là quá nặng. Ngay sau đó, Lâm Vân nghiêng đầu nhìn về phía Phạm Nhật Long vẫn còn thoi thóp, nói: “Phạm Nhật Long, đây là vợ của mày à? Mày có thể chịu được một bà già thế này thì phục đấy!”

Phạm Nhật Long thoi thóp trên đất há miệng ra nhưng nói không thành tiếng.

Lúc này, Trần Mỹ xán tới ôm tay Lâm Vân, nói: “Anh, chỉ cần anh tha cho em. Em sẽ hầu hạ anh một đêm. Đàn ông các người ai lại chê thịt dâng đến miệng chứ.”

Trần Mỹ biết, có lấy nhà họ Trần ra cũng không dọa được Lâm Vân. Dẫu sao nhà họ Phạm cũng tiêu tùng rồi, cô phải nghĩ cách khác.

Lâm Vân bịt mũi nói: “Tôi thấy, hay là thôi cô cứ chết trước đi vậy. Tôi nói rồi, tôi muốn diệt nhà họ Trần. Cô là người nhà họ Trần, tất nhiên là bao gồm cả cô rồi.”

Lời vừa dứt, Lâm Vân đã tóm được cổ của Trần Mỹ.

“Rắc!”

Cổ Trần Mỹ trong nháy mắt bị bẻ gãy, cô ta té xuống không còn hơi thở.

Lâm Vân quay đầu nhìn. Phạm Nhật Long lúc này cũng chẳng còn sống nữa.

Lần đầu tiên gặp Phạm Nhật Long ở thành phố Bảo Thạnh, hắn đã tựa như một tảng đá lớn đè nặng trong lòng Lâm Vân, khiến Lâm Vân cảm thấy bị kiềm chế. Nhìn thi thể của Phạm Nhật Long, thì tảng đá đè trong lòng Lâm Vân rốt cuộc cũng biến mất, có thể thở phào một cái.

Loại cảm giác này, sung sướng đến không nói ra được!

“Các vị, ông nhà họ Phạm ở đâu?” Lâm Vân nhìn về phía những ông chủ kia.

Lâm Vân mặc dù đã giết Phạm Quảng Đức và Phạm Nhật Long, nhưng vẫn còn ông nội của Phạm Nhật Long nữa. Lâm Vân tất phải diệt trừ. Lâm Vân nói muốn diệt cả nhà họ Phạm thì tất nhiên sẽ làm đến cùng. Huống chi ông nội nhà họ Phạm, hay là người có địa vị cao quý nhất nhà họ Phạm. Hậu hoạn thế này thì giữ lại thế nào được?

Một người trong số những ông chủ kia đứng dậy nói: “Cậu chủ Lâm, theo như tôi biết thì từ sau khi ông Phạm về hưu đã mê mệt luyện công. Sau đám hỏi của nhà họ Trần và nhà họ Phạm, ông Phạm đã sống ở trong nhà họ Trần để luyện công, không ở Kim Đô nữa.”

“Ở trong nhà họ Trần à?” Lâm Vân lẩm bẩm, “Nói như vậy, thì cho ông ta sống thêm mấy ngày nữa. Ngày tôi đi diệt nhà họ Trần, chính là ngày tàn của ông ta!”

Tỉnh Xuyên bị đánh bại, nhà họ Trần là đồng lõa phía sau. Lâm Vân đã thề, mình phải diệt luôn cả nhà họ Trần, Lâm Vân nói được làm được!

Chẳng qua bây giờ thực lực của Lâm Vân mới dừng ở cảnh giới hư đan. Bây giờ đi đòi nợ nhà họ Trần thì vẫn chưa được. Sau khi cảnh giới của mình lại lên một cấp nữa thì Lâm Vân mới đến tìm nhà họ Trần đòi nợ được.

“Bạch Hổ, chúng ta đi thôi.” Lâm Vân nói.

Tiếp theo, có người của Tham mưu Lý xử lý hiện trường, không cần Lâm Vân lo lắng.

Các ông chủ lớn ở đó nhìn bóng lưng Lâm Vân rời đi. Bọn họ trong lòng ai nấy đều rõ ràng, lần tới, Kim Đô sẽ lại có chấn động lớn. Cục diện ở Kim Đô, sẽ lại một lần nữa xáo trộn.



Sau khi rời khỏi nhà họ Phạm, Lâm Vân nhận được điện thoại của ngân hàng, nói tài khoản ngân hàng của anh đã được khôi phục lại. Còn tập đoàn cũng được giải phóng. Công ty an ninh, công ty ngành mỏ của nhà họ Phạm cũng có thể tùy thời kinh doanh lại.
 
Back
Top Dưới