Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1182


Chương 1182

“Trần Thất Thuyết đó đã bị chính tay mình g**t ch*t. Còn Phạm Nhật Long và con trai hắn ta cũng bị chính mình g**t ch*t.” Ánh mắt của Lâm Vân trở nên kiên định.

“Thật sao? Haha, thật tuyệt! Nghĩ đến cảnh nhà họ Phạm bị diệt vong, tôi không thể nói cho cậu biết rằng cảm giác đó nó sung sướng như thế nào đâu.” Thạch Hàn phấn khích.

Sau đó Thạch Hàn vui vẻ tiếp tục nói: “Tôi cũng rất vui khi thấy cậu có thể trở nên mạnh mẽ như vậy.”

“Thạch Hàn, đi, chúng ta trở về thủ đô, chúng ta phải làm một bữa thật ngon, không say không về!” Lâm Vân vỗ vai Thạch Hàn.

“Tất nhiên là không thành vấn đề, nhưng trước khi rời đi, tôi muốn giải quyết một việc.” Thạch Hàn nói.

Ngay sau đó, Thạch Hàn quay đầu nhìn người phụ nữ trung niên với ánh mắt sắc bén.

“Tên ngốc, mày… mày muốn làm gì?” Sau khi người phụ nữ trung niên cảm nhận được ánh mắt của Thạch Hàn, trên mặt bà ta liền lộ ra vẻ sợ hãi.

“Bà là mẹ kế của Trương Thúy. Bà đã lạm dụng cô ấy rất nhiều trong những năm qua, không phải là bà quên rồi đấy chứ?” Thạch Hàn lạnh lùng nói.

Thạch Hàn đã hồi phục lại trí nhớ của mình, nhưng anh cũng đã sống ở đây một tháng rồi anh biết nỗi khổ của Trương Thúy đã từng trải qua khi sống với người đàn bà kia.

“Là tao đang giáo dục nó, tên ngốc này, lúc mày bị thương là nhà tao đã cứu mày, cưu mang mày. Một tháng nay mày ăn ở nhờ nhà của tao. Mày đã không cảm ơn tao, lại còn muốn gây phiền phức cho tao sao?” Người phụ nữ trung niên lớn tiếng nói.

“Xin lỗi nhé, là Trương Thúy đã chăn sóc tôi, chứ không phải bà. Tháng này tôi ăn ở trong nhà của bà, nhưng tôi cũng làm việc cho nhà bà như một con gia súc.” Thạch Hàn nói.

Ngay sau đó, Thạch Hàn lao tới người phụ nữ trung niên và tóm lấy cổ bà ta.

“Cơ thể Trương Thúy đầy vết sẹo do bị bà đánh, và vết sẹo trên cánh tay cũng bị bà đốt bằng lửa than. Trương Thúy không được phép đi học. Đồ độc phụ, bà nên chết đi!”

“Khụ khụ!” Người phụ nữ trung niên bị sặc, mặt đỏ bừng.

“Đừng, em trai mau dừng lại!” Trương Thúy bước tới và nắm lấy cánh tay của Thạch Hàn, cô ấy là người tốt bụng.

Trong những ngày Thạch Hàn bị mất trí nhớ, Trương Thúy miệt mài chăm anh, vì vậy cô đã nhận Thạch Hàn là em trai của mình (mặc dù Thạch Hàn lớn hơn Trương Thúy rất nhiều).

“Xem như bà mạng lớn!” Thạch Hàn liền buông tay ra, anh không muốn giết người trước mặt Trương Thúy.

“Nhưng tôi sẽ mang Trương Thúy đi và đưa cô ấy về thành phố, rời xa cái nanh vuốt ma quỷ của bà!” Thạch Hàn gằn giọng nói với người phụ nữ trung niên.

Người phụ nữ trung niên làm sao dám nói không đây?

“Trương Thúy. Hãy cùng em đến thành phố, có được không? Em sẽ đưa chị đến trường đại học.” Thạch Hàn nhìn Trương Thúy một cách nghiêm túc.

Lâm Vân mỉm cười sau khi nghe được anh nói này, bởi vì Lâm Vân cảm thấy rằng Thạch Hàn có lẽ là thích Trương Thúy.

Như vậy cũng tốt. Thạch Hàn có người bầu bạn thì cuộc sống cũng đỡ tẻ nhạt hơn, còn anh- Lâm Vân, anh cũng rất vui vì anh cuối cùng cũng có thể tìm thấy Thạch Hàn rồi.

“Nhưng mà… chị chưa có tốt nghiệp cấp ba, không thể vào đại học được, hơn nữa học đại học rất tốn kém.” Trương Thúy yếu ớt nói. Trương Thúy luôn ham học hỏi nhưng đối với cô đi học là một điều rất xa xỉ.

Lâm Vân bèn mở lời: “Đừng lo lắng, trường học là chuyện nhỏ, chỉ cần nói một câu thì tiền cũng không là vấn đề gì.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1183


Chương 1183

Thạch Hàn cũng gật đầu: “Đúng vậy, mấy chuyện này là chuyện nhỏ.”

Đối với Trương Thúy mà nói, hai vấn đề cô đề cập có thể là những khó khăn không thể vượt qua, nhưng đối với Lâm Vân và Thạch Hàn thì đây không phải là vấn đề gì lớn.

Cứ như vậy. Thạch Hàn mang theo Trương Thúy, đi theo Lâm Vân, họ cùng nhau đến thủ đô. Về phần chân của Thạch Hàn, tuy trước đó bị tàn tật nhưng cô đã uống thuốc và đã được chữa khỏi. Cái chân đã được sự trợ giúp của viên thuốc làm cho hồi phục rồi.

Trên đường đi, Lâm Vân cũng kể cho Thạch Hàn về cuộc kỳ duyên của mình, và cả về sự hủy diệt của dòng họ Phạm.

Sau khi đến Kim Đô, Lâm Vân nhờ người sắp xếp biệt thự cho Thạch Hàn, cách biệt thự ven hồ của Lâm Vân không xa.

Thạch Hàn đã từng sống trong biệt thự với Lâm Vân vì anh phải bảo vệ Lâm Vân bất cứ lúc nào.

Nhưng bây giờ không cần nữa, bây giờ là thực lực của Lâm Vân còn có thể hơn Thạch Hàn nữa, hơn nữa bây giờ có thêm Trương Thúy, nên thu xếp biệt thự cho anh ấy ở riêng thì tiện hơn…

Ngay sau đó, Lâm Vân gọi điện đến khách sạn Kim Đô. Khách sạn này là khách sạn hàng đầu của Kim Đô, đặt một căn phòng, và cho Thạch Hàn và Trương Thúy tiếp nhận phòng.



Ở lối vào của khách sạn Kim Đô. Lâm Vân, Thạch Hàn, Trương Thúy và Độc Nha cùng nhau đi bộ về phía khách sạn.

Độc Nha có quan hệ rất tốt với Thạch Hàn, và bây giờ Thạch Hàn đã trở lại. Độc Nha chắc chắn sẽ đến uống rượu cùng nhau.

Trước cửa khách sạn, hàng chục nhân viên phục vụ và nhân viên vệ sinh trong khách sạn xếp thành hai hàng để chào đón Lâm Vân.

Tổng giám đốc khách sạn và một nhóm giám đốc điều hành khách sạn cũng đang đứng ở cửa, rốt cuộc thì Lâm Vân bây giờ đã là vương của Kim Đô và là người giàu nhất tây nam!

Trương Thúy trước nay chưa từng thấy khách sạn năm sao, huống chi là cảnh tượng như vậy. Cô có vẻ sốc.

“Anh Lâm, mời vào trong!” Tổng giám đốc khách sạn cùng giám đốc điều hành của khách sạn cung kính nói.

Lâm Vân liền gật đầu, sau đó anh đi vào khách sạn.

“Bốp! Bốp! Bốp!”

Các nhân viên khách sạn ở hai bên chào đón bằng những tràng vỗ tay mạnh mẽ và bọn họ đều nhảy múa chào đón khách đến.

Lâm Vân đột nhiên dừng lại. Sau đó anh nhìn sang bên cạnh, người phục vụ đang vỗ tay và nhảy múa.

“Em gái, tiền lương của em là bao nhiêu?” Lâm Vân hỏi.

“Chủ tịch Lâm, lương của tôi là tám triệu bảy trăm năm mươi nghìn một tháng.” Cô gái phục vụ thành thật trả lời.

Lâm Vân tiếp tục hỏi: “Mọi lần khi có khách quan trọng đến đều như vậy sao?”

“Vâng thưa anh, hầu như ngày nào tôi cũng phải nhảy một hoặc hai lần.” Cô gái phục vụ nói.

Lâm Vân liền anh mày, lớn tiếng nói: “Mọi người đừng nhảy nữa, tất cả dừng lại hết đi!”

Lâm Vân tỏ ra rất khó chịu khi hỏi về mức lương tám triệu bảy trăm kia.

Trước khi Lâm Vân gặp ông nội, chỉ cần ông được nghỉ dài ngày, Lâm Vân sẽ đến khách sạn làm việc vào mùa hè, lúc đó khách sạn ngày nào cũng để nhân viên nhảy múa mỗi ngày.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1184


Chương 1184

Thật ra Lâm Vân lúc đó phản kháng rất nhiều, dù sao anh cũng là người, cũng không phải con khỉ trong rạp hát, làm trò mua vui cho mọi người, tiền cũng chả kiếm được bao nhiêu.

“Anh Lâm nói rồi, mọi người đều dừng lại đi!” Tổng giám đốc khách sạn nhanh chóng ra lệnh.

Các nhân viên khách sạn đều nghe thấy lời nói này liền dừng lại.

Lâm Vân quay đầu nhìn tổng giám đốc.

“Anh Lâm, có phải là có chỉ đạo gì với chúng tôi không? Anh cứ nói đi.” Tổng giám đốc cười cười khúm mún nói.

“Để nhân viên khiêu vũ nghênh đón, là ai trong các ngươi nghĩ ra cái này vậy?” Lâm Vân hỏi.

“Làm sao vậy, anh Lâm, anh có thấy hay không?” Tổng giám đốc thận trọng hỏi.

“Tôi muốn nói, người khác đi làm thêm có dễ dàng không? Tiền lương thì ít ỏi. Còn có ép buộc, lương một tháng chỉ có tám triệu bảy trăm năm mươi, là muốn họ làm gì thì làm đúng không?” Lâm Vân lạnh lùng nói.

Nhìn thấy Lâm Vân tức giận, tổng giám đốc khách sạn liền hoảng sợ.

Những nhân viên khách sạn hai bên rìa cũng gật đầu sau khi nghe Lâm Vân nói. Bởi vì lời nói của Lâm Vân cũng là lời nói mà trong lòng họ cất giữ bấy lâu.

Tổng giám đốc khách sạn vội nói: “Anh Lâm, chúng tôi làm không tốt, anh đợi một chút. Tôi sẽ cho nhân viên đi ngay đây.”

“Chờ một chút, chúng ta thay đổi cái khác đi, ông dẫn theo những người điều hành khách sạn, cùng nhảy đi.” Lâm Vân nói.

“Cái này……”

Tổng giám đốc tỏ ra rối rắm, bắt ông ta nhảy trước mặt các nhân viên, ông ta liền cảm thấy xấu hổ.

Không chỉ tổng giám đốc mà các trưởng phòng, giám sát phía sau cũng tỏ vẻ lúng túng.

Lâm Vân liền anh mày: “Sao, bây giờ mới biết xấu hổ sao? Còn có mặt mũi sao? Các ông còn biết mất mặt, chẳng lẽ nhân viên không biết? Mau xếp hàng nhảy cho tôi. Nếu nhảy không tốt, khiến tôi không bằng lòng thì các người tự nhận lấy hậu quả!”

“Vâng vâng vâng!” Tổng giám đốc thấy Lâm Vân tức giận, ông ta liền nghĩ làm sao có thể dám vi phạm? Ông ta biết rất rõ thực lực của Lâm Vân bây giờ lớn như thế nào, ông ta biết ngay cả chỉ cần một lời nói của Lâm Vân cũng có thể khiến khách sạn Kiếm Thiên này của bọn họ đóng cửa.

Vì vậy tổng giám đốc đưa giám đốc bộ phận và những người giám sát bắt đầu xếp hàng. Sau đó, theo sự xuất hiện của nhân viên vừa rồi, ông ta vừa vỗ tay vừa nhảy và vặn hông.

Để khiến Lâm Vân hài lòng, họ cũng đã nhảy rất mạnh. Nhóm giám đốc điều hành mặc vest và béo phì bị bắt nhảy như này có một chút buồn cười.

Các nhân viên khách sạn đứng xem gần đó, nhìn thấy những người điều hành khách sạn này nhảy dựng lên, không ít người che miệng cười, trong lòng càng thêm nhẹ nhõm.

Vài phút sau.

“Dừng lại hết đi.” Lâm Vân xua tay trước khi những người điều hành này dừng lại.

“Anh Lâm. anh còn có việc gì phân phó không?” Tổng giám đốc chạy tới trước mặt Lâm Vân e dè nói.

“Sau này đừng gây rối với nhân viên như thế này nữa, chăm chỉ rửa chén bát. Còn tốt hơn thế này nhiều. Muốn họ nhảy thì có thể đưa tiền chế biến cho nhân viên. Trả tiền thì ít việc thì nhiều. Lương tâm anh các người để đâu rồi?” Lâm Vân nói.

“Vâng, vâng, vâng chúng tôi phải điều chỉnh, chúng tôi nhất định sẽ điều chỉnh!” Tổng giám đốc khách sạn gật đầu liên tục như gà mổ thóc.

“Đi thôi.” Lâm Vân phất tay dẫn đội người Thạch Hàn về khách sạn, tổng giám đốc khách sạn đương nhiên vẫn đi theo sau bốn người.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1185


Chương 1185

Sau khi Lâm Vân rời đi khỏi đội múa.

“Woa, đây là chủ tịch Tỉnh Xuyên, Lâm Vân sao? Người giàu nhất Tây Nam, anh ấy thật đẹp trai.”

“Đúng vậy, anh ấy quá là chu đáo. Anh ấy hiểu rõ chúng ta, đây mới là một chủ tịch tốt!”



Các nhân viên đều sôi nổi, và họ càng có ấn tượng hơn với Lâm Vân.

Sau khi dùng bữa ở khách sạn Kim Đô này đều đã ăn hơn ba giờ rồi, Lâm Vân, Thạch Hàn, Độc Nhã đều đã rất say và rất vui vẻ.

Cuối cùng Thạch Hàn đã trở lại, chuyện này thật sự khiến Lâm Vân rất rất vui mừng.

Bởi vì anh đã say nên tổng giám đốc khách sạn đã đích thân đưa Lâm Vân lên xe ô tô trở về. Hướng vào của dinh thự bên hồ phía đông.

“Thạch Hàn, đây là một quyển bí kíp công pháp, cậu có thể cầm đi nghiên cứu học tập, căn cơ tốt, con đường luyện công sẽ không có vấn đề gì.” Lâm Vân lấy ra một quyển bí kíp công pháp đưa cho Thạch Hàn.

Đây là những đồ vậy do thầy của Lâm Vân để lại.

“Ừm!”

Thạch Hàn không từ chối và trực tiếp nhận lấy quyển sách. Thạch Hàn biết rằng chỉ khi trở nên mạnh mẽ hơn, anh mới có thể tiếp tục giúp được Lâm Vân.

Nhìn vào bí kíp luyện công trong tay mình. Thạch Hàn rất mong chờ vào nó.

“Ngoài ra, còn có một viên thuốc tẩy túy đan, sau khi ăn vào sẽ dễ dàng đột phá hơn.” Lâm Vân đưa một viên đan cho Thạch Hàn.

Đúng lúc này, hai bóng đen đột nhiên từ xa đi tới.

“Ai!”

Lâm Vân và Thạch Hàn gần như cùng lúc nhìn về hướng của bóng đen.

Dưới cái nhìn của hai người, hai bóng đen này lọt vào tầm mắt.

Họ xem người này kỹ hơn. Tóc và râu của hai người này đã bạc, và một trong số họ đang mang một con dao trên lưng.

“Hai người chúng ta là trưởng lão của nhà họ Trần.”

“Lâm Vân, ngươi dám xúc phạm dòng họ Trần nhà ta. Hôm nay hai người bọn ta sẽ vì dòng họ của mình mà sẽ cho ngươi một bài học!” Hai ông lão sắc mặt lạnh lùng nói.

Lâm Vân liền liếc mắt, ánh mắt mang theo tia chế nhạo: “Thì ra là người nhà họ Trần phái tới báo thù sao? Ta không tới nhà họ Trần tìm các ngươi, các ngươi đã chủ động đến tìm ta rồi sao? Muốn giết ta? Để xem năng lực của các ngươi có đủ không đã.”

“Hừ, một thằng nhãi con dám kiêu ngạo như vậy, chỉ cần một mình ta cũng có thể g**t ch*t ngươi rồi. Nhị trưởng lão, một mình ta có thể giải quyết hắn được!” Đại trưởng lão tự đắc nói.

Sau khi đại trưởng lão nói xong, trực tiếp vồ về phía Lâm Vân.

Khí tức của ông ta cũng được lộ diện.

Thực Đan Cảnh.

“Lâm Vân, làm sao giờ?” Vẻ mặt của Thạch Hàn thay đổi. Trước kia, là Thạch Hàn bảo vệ Lâm Vân, nhưng bây giờ đối phương có nhiều nội lực như vậy. Thạch Hàn không thể đối phó với ông ta.

“Đừng lo lắng, cậu bảo vệ Trương Thúy, tôi sẽ giải quyết đối phương!” Lâm Vân nở nụ cười.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1186


Chương 1186

Ngay sau đó, Lâm Vân trực tiếp tiến tới tiếp chiêu.

“Bang bang!”

Trong tích tắc Lâm Vân và vị trưởng lão kia đánh nhau.

Đại trưởng lão này là Thực Đan Cảnh. Mặc dù Lâm Vân ở cảnh giới Hư Đan Cảnh, so với cảnh giới của ông ta tốt hơn, nhưng với sự gia trì của thuật, có thể phát huy ra thực lực tương đương với cảnh giới của Thực Đan Cảnh.

Sau hàng chục lần di chuyển, cả hai gần như ngang tài ngang sức.

“Đại trưởng lão, nếu mà ngươi chỉ có chút thực lực này, sợ rằng ngay cả đánh bại ta, ngươi cũng không đánh lại được, muốn giết được ta thì vẫn còn cách xa lắm.” Lâm Vân cười nói.

“Hừ, mày tưởng thực lực của ta chỉ như vậy thôi sao?” Đại trưởng lão hừ lạnh.

Sau khi giọng nói rơi xuống, đại trưởng lão đột nhiên bộc phát, thực lực và tốc độ đều được nâng lên một tầng.

Dù sao đại trưởng lão đã tu luyện thời gian rất dài rồi, ông chắc chắn đã đạt Thực Đan Cảnh, là người mạnh nhất trong cảnh giới.

“Bịch bịch bịch!”

Lại đánh nhau rồi, Lâm Vân có chút hơi lép vế một chút.

“Hỏng rồi!”

Nhìn thấy tình cảnh này, Thạch Hàn ở bên cạnh lộ ra vẻ lo lắng.

Mặc dù Lâm Vân chỉ hơi bị lép vế, nhưng Thạch Hàn không thể không ướt đẫm mồ hôi vì Lâm Vân, bởi vì bên cạnh có một kẻ thù, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.

Nếu đối phó với một người đã thấy khó khăn. Vậy e là hôm nay sẽ gặp nguy hiểm rồi.

Hơn nữa, Thạch Hàn không thể giúp được gì nhiều, anh ta chắc chắn không thể cạnh tranh với những người có nội lực mạnh mẽ như vậy.

Trong trận chiến.

Mặc dù đại trưởng lão gia tộc Mộ Dung chiếm thế thượng phong, nhưng trên mặt lại lóe lên vẻ kinh ngạc.

“Nhóc con, mày chỉ thuộc Hư Đan Cảnh, có thể phát huy được thực lực như vậy, trên người mày chắc chắn có ẩn giấu một bí mật lớn nào đó!” Đại trưởng lão nói.

Đại trưởng lão biết rằng nếu là một đối thủ bình thường của Hư Đan Cảnh thì ông đã có thể giết anh từ lâu rồi.

“Chuyện này ông quản không được rồi.” Lâm Vân nói.

“Hừm, đợi tao giết mày rồi, thì bí mật và bảo vật trong cơ thể mày sẽ là của tao!” Đại trưởng lão nói một cách chắc chắn.

Lâm Vân cười lạnh một tiếng: “Muốn giết tôi? Tuy rằng hiện tại ông có thể làm cho tôi lâm vào thế bất lợi, nhưng chỉ có như vậy thì chưa đủ giết tôi đâu!”

“Vậy để tao cho mày xem thứ lợi hại hơn!”

Đại trưởng lão nói xong thì lùi về sau một bước rồi rút thanh đao sau lưng ra.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1187


Chương 1187

Thanh đao của ông ta được rèn với giá cao, sử dụng Lục Trung, một thứ kim loại cực kỳ quý giá. Thêm việc sử dụng loại sắt hàng đầu và thuê một chuyên gia rèn, mở lò rèn trong bảy bảy bốn mươi chín ngày, trong lúc rèn phải cho nhỏ máu tinh khiết của tu sĩ vào.

“Sử dụng vũ khí sao? Tôi tiếp ông!”

Lâm Vân tháo Xích Huyết kiếm xuống.

Mặc dù Lâm Vân vẫn mang theo một khẩu súng lục, nhưng uy lực của súng lục có hạn, đối với kiểu tu sĩ Thực Đan Cảnh này, cùng lắm chỉ có thể gây ra một chút chấn thương ngoài da, cũng không thể gây ra bất kỳ sát thương nặng nề nào.

E rằng phải dùng sức mạnh và hỏa lực của súng trường mới có thể gây ra thiệt hại đáng kể cho tu sĩ Thực Đan Cranh này.

“Tiếp chiêu đi!”

Đại trưởng lão trực tiếp chém về phía Lâm Vân, tốc độ phi đao cực nhanh, trên đao còn mang theo uy lực cực lớn.

Kiếm của Lâm Vân cũng đâm về phía trước.

“Đinh!”

Thanh kiếm và đao va chạm khiến một tia lửa b*n r*.

Với một cú đâm, lưỡi đao của đại trưởng lão đã bị cắt ra một kẽ hở.

Mặt khác, kiếm của Lâm Vân lại không hề hấn gì!

Khi đại trưởng lão nhìn thấy kẽ hở trên lưỡi đao của mình, ông ta vô cùng kinh ngạc.

Đây là thanh đao trân quý mà ông ta mua với một cái giá rất đắt, ông không ngờ rằng nó còn không chịu nổi một nhát từ kiếm của Lâm Vân!

“Cái này …,kiếm của mày là kiếm gì vậy!” Đại trưởng lão nghiến răng nghiến lợi kêu lên.

“Liên quan gì đến ông!” Lâm Vân chế nhạo.

“Đến lúc tôi xuất chiêu rồi, đỡ lẫy!”

Lâm Vân vung tay lên. Đâm một kiếm về hướng đại trưởng lão.

“Keng keng keng!”

Cuộc chiến giữa hai người lại nổ ra, tiếng va chạm kim loại liên tục vang lên, kèm theo những tia lửa từ cú va chạm.

“Kiếm pháp thật cao cường. Mày còn trẻ như vậy, trình độ kiếm pháp sao có thể cao siêu như thế!” Vẻ mặt đại trưởng lão kinh ngạc.

Ông ta nhận thấy kiếm pháp của Lâm Vân quá xuất sắc khiến ông ta cảm thấy rất khó đối phó.

“ Ông nhiều lời thế làm gì? Vẫn câu nói cũ, liên quan gì đến ông!” Lâm Vân nói.

Cơ mặt của trưởng lão co giật. Ông nghiến răng:

“Nhóc con kiêu ngạo, dám mắng tao như thế à, đi chết cho tao! Đi chết đi!”

Sau tiếng gầm, đại trưởng lão trực tiếp vung đao lên.

“Keng keng keng!”

Cuộc chiến giữa hai người lại nổ ra.

Dưới sự công kích kiếm thuật nhanh chóng của Lâm Vân, đại trưởng lão đã rơi vào thế bất lợi.

Đùa à, Lâm Vân đã luyện “Huyền Minh Kiếm Pháp”, do Huyền Minh Kiếm Tôn sáng tạo ra, tuy Lâm Vân chỉ mới học đến tầng thứ nhất nhưng cũng đủ mạnh rồi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1188


Chương 1188

“Đại trưởng lão, ông muốn giết tôi, e là hôm nay ông không có cơ hội này đâu!” Lâm Vân chế nhạo và ra tay.

“Chết tiệt! Chết tiệt!”

Đại trưởng lão cảm thấy mình rất mất mặt, bản thân đường đường là Thực Đan Cảnh, hơn nữa còn thuộc trong số những người đỉnh cao trong Thực Đan Cảnh mà lại không thể đánh bại một kẻ từ Hư Đan Cảnh.

“Nhị trưởng lão, mau hành động!” Đại trưởng lão gắt gao hét lên.

Đại trưởng lão biết, với tình hình hiện tại, đừng nói là g**t ch*t Lâm Vân, nếu tiếp tục chiến đấu như thế này, có lẽ ông ta sẽ bại trận mất.

Cho nên ông ta chỉ có thể gọi Nhị trưởng lão giúp mình.

Nghe xong, Nhị trưởng lão ở bên cạnh lập tức hành động rồi lao thẳng về phía Lâm Vân.

Nhị trưởng lão cũng là một tu sĩ Thực Đan Cảnh!

“Leng keng!”

Sau khi Nhị trưởng lão tham chiến, phải đối mặt với vòng vây của hai người, Lâm Vân liền chuyển từ công kích sang phòng thủ, liên tục chống lại sự tấn công của hai người kia.

Dưới tình huống này, tuy rằng Lâm Vân không thể đánh bại bọn họ, nhưng bọn họ cũng rất khó đánh bại Lâm Vân.

“Các người cứ như vậy thì làm sao mà giết nổi tôi chứ.” Lâm Vân chế nhạo.

Khi nghe điều này, vẻ mặt của hai trưởng lão trông rất khó coi.

“Tên nhóc kia, đừng tự đắc! Cho dù chúng tao không thể đánh bại mày trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng hai chọi một, năng lượng tiêu hao của mày lớn hơn bọn tao rất nhiều. Tao xem mày có thể trụ được bao lâu, bọn tao có thể đẩy mày đến gần cái chết bao nhiêu!” Đại trưởng lão nói một cách hung dữ.

Sau khi Lâm Vân nghe được điều này, cơ mặt anh đột ngột co giật.

Bởi vì ông ta đã nói lên điểm yếu của Lâm Vân.

Cảnh giới của Lâm Vân là Hư Đan Cảnh, điều này làm cho nội lực trong vùng đan điền của anh không bằng hai người bọn họ được.

Hơn nữa, năng lượng là Thủ Hằng, Lâm Vân dựa vào cảnh giới Hư Đan Cảnh có thể bùng nổ với uy lực và tốc độ cao, nhưng như vậy thì cái giá phải trả là tiêu hao năng lượng càng nhiều.

Hơn nữa, Lâm Vân lại là một chọi hai, nếu tiếp tục chiến đấu như thế này, nội lực của Lâm Vân sẽ không còn lâu nữa mà cạn kiệt.

Một khi nội lực đã cạn kiệt, hậu quả là Lâm Vân sẽ thua!

“Thật độc ác, các người tính toán kỹ như vậy cơ à!” Lâm Vân hung ác nói.

“Chỉ là do mày còn quá nhỏ, hôm nay mày chết chắc rồi!” Đại trưởng lão bày ra vẻ mặt dữ tợn, giống như đang cầm trong tay tấm vé trúng thưởng.

“Nhưng ông đã bỏ qua một điểm. Hiện tại đây là địa bàn của tôi. Muốn giết tôi trong địa bàn của tôi thì không dễ dàng như vậy đâu!” Lâm Vân lộ ra một tia giễu cợt.

Ngay sau đó, một tiếng cảnh báo chói tai vang lên.

“Đội đặc công viện quân của tôi đến rồi. Tuy rằng hai ông lợi hại, nhưng dưới hỏa lực của súng trường và súng máy hạng nặng của đội đặc quân, hai ông tuyệt đối không thể cầm cự đâu!” Lâm Vân cười gằn.

Ngay trước cuộc chiến, Lâm Vân đã bí mật gửi tin nhắn kêu gọi viện binh.

“Chết tiệt!”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1189


Chương 1189

Khi hai vị trưởng lão nghe thấy lời Lâm Vân nói, sắc mặt của họ lập tức trở nên khó coi, bọn họ đã xem nhẹ điều này.

Lúc này, xe bọc thép và xe chống bạo động của đội đặc nhiệm đã đến.

“Trưởng lão, ta phải làm sao đây?” Nhị trưởng lão hỏi.

“Còn có thể làm gì nữa? Rút lui!” Đại trưởng lão nghiến răng nghiến lợi nói.

Tuy rằng đại trưởng lão rất không can tâm vì không giết Lâm Vân, nhưng ông ta biết tính mạng của mình quan trọng hơn, vì vậy ông ta phải rút lui.

“Đing!”

Sau một cú va chạm, đại trưởng lão trực tiếp rút lui, sau đó xoay người nhanh chóng bỏ chạy, Nhị trưởng lão cũng theo sát phía sau ông ta.

Nhưng Lâm Vân không đuổi theo.

Nhìn thấy hai vị trưởng lão biến mất vào bóng đêm, dáng vẻ Lâm Vân đột nhiên có chút không ổn.

“Anh Vân!” Thạch Hàn vội vàng tiến lên đỡ Lâm Vân.

Lúc này, sắc mặt Lâm Vân có chút tái nhợt.

Đối với Lâm Vân, trận chiến vừa rồi quá hao tốn sức lực, may mà quân tiếp viện tới khiến hai người bọn họ sợ hãi bỏ chạy. Nếu không, hôm nay có thể Lâm Vân sẽ gặp nguy hiểm.

“Cảnh giới còn chưa đủ!” Lâm Vân nghiến răng lẩm bẩm.

Nếu như Lâm Vân là Thực Đan Cảnh thì sẽ không đánh một cách khó khăn như vậy, Lâm Vân có thể dễ dàng g**t ch*t hai người này.

Sau khi nghĩ ra điều này, Lâm Vân cũng khao khát bản thân trở nên mạnh mẽ hơn.



Mặt khác.

Sau khi đại trưởng lão và nhị trưởng lão đã chạy được một quãng đường.

“Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt! Hai người chúng ta đấu cùng nhau, mà ngay cả đứa nhỏ trong Hư Đan Cảnh cũng không giải quyết được!” Đại trưởng lão hung hăng chửi bới.

“Đúng vậy, không ngờ đứa nhỏ này lại mạnh như vậy!” Nhị trưởng lão cũng kinh ngạc.

Ngay sau đó, đại trưởng lão giơ con đao trên tay lên.

Con đao đã bị chém đến thảm thương và có nhiều khe hở, như thể nó đã được gặm bởi một con chó.

“Cây bảo đao của tôi coi như vô dụng rồi, cây kiếm của tên kia nhất định phải là bảo vật!” Đại trưởng lão nghiến răng nói.

“Đúng vậy, nhất định phải có một bí mật lớn ẩn giấu trong người thằng nhóc đó!” Nhị trưởng lão gật đầu đồng ý.

Dựa vào những gì Lâm Vân thể hiện hôm nay, bọn họ đủ để phán đoán điều này.

“Đi thôi, chúng ta mau trở về gia tộc đi tìm gia chủ Trọng Trường Ký Ức!” Đại trưởng lão nói.

Nói xong cả hai nhanh chóng rời đi.



Bên kia, bên trong biệt thự của Lâm Vân.

Ngay khi Lâm Vân bước vào phòng khách, Phạm Minh Tú đã đi tới chào hỏi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1190


Chương 1190

Sau khi Phạm Minh Tú đến làm việc ở Kim Đô thì tự nhiên chuyển đến biệt thự của Lâm Vân và sống một cuộc sống không biết xấu hổ là gì với Lâm Vân…

Phạm Minh Tú mặc một bộ đồ ngủ bằng ren màu đen, dáng người mờ nhạt, tim Lâm Vân càng lúc càng tăng nhanh khi nhìn cô.

“Anh yêu, vừa rồi bên ngoài có báo động, có phải đã xảy ra chuyện gì không?” Phạm Minh Tú ôm lấy cổ của Lâm Vân.

“Không có gì đâu, đừng lo lắng.”

Lâm Vân mỉm cười, những chuyện vừa rồi Lâm Vân cũng không định nói cho cô biết vì không muốn làm cô lo lắng.

Ngay sau đó, Lâm Vân đã chủ động hôn Phạm Minh Tú …



Sau hai giờ v**t v* an ủi, Phạm Minh Tú cũng đi ngủ. Lâm Vân yên lặng đứng dậy, tìm một chỗ trống phòng luyện công, sau đó bắt đầu luyện công.

Lâm Vân sẽ dành thời gian để luyện khí công mỗi tối, việc nâng cao sức mạnh tuyệt đối không thể dừng lại!

Ngủ là vì để cơ thể nghỉ ngơi và phục hồi nội lực. Ở một mức độ nhất định, luyện tập có thể thay thế giấc ngủ.

Hôm nay Lâm Vân cảm thấy thực lực của mình không đủ.

Chỉ đủ mạnh mẽ mới có thể đối phó với nhiều nguy hiểm hơn.



Sáng sớm ngày hôm sau.

“Hừ……”

Lâm Vân từ từ mở mắt ra, đồng thời thở ra một hơi khí bẩn.

Thực lực của Lâm Vân cũng từ từ được cải thiện trong suốt một đêm tu luyện.

Sau khi về đến phòng và chia tay Phạm Minh Tú, Lâm Vân ra ga ra, lái chiếc Porsche 918 ra ngoài ăn sáng rồi lái xe đến thành phố Bảo Thạnh.

Kể từ khi Tỉnh Xuyên khôi phục. Lâm Vân vẫn chưa trở về thành phố Bảo Thạnh, Ở bên đó vẫn còn một số việc cần phải xử lý.

Sau khi Lưu Ba được Lâm Vân chuyển đến Kim Đô, chi nhánh của Tỉnh Xuyên ở Bảo Thạnh, Bùi Tấn Tài, người đã được Lâm Vân đề bạt trước đó, trở thành tổng giám đốc.

Lâm Vân gọi điện cho anh ta và yêu cầu anh ta thông báo cho những ông chủ giàu có trong giới thương mại thành phố Bảo Thạch rằng anh sẽ tổ chức một bữa tiệc tối và mời những ông chủ này đến tham dự vào tối nay.

Lúc trước, khi Lâm Vân nghèo túng, một số ông chủ ở thành phố Bảo Thạnh đã “thấy người gặp nguy mà thừa cơ hãm hại” Lâm Vân, bây giờ Lâm Vân muốn mỉa mai bọn họ một chút.

Khi đến thành phố Bảo Thạnh thì đã gần trưa, Lâm Vân đến Công ty TNHH khai thác mỏ Thiên Quang trước.

Trong phòng làm việc của tổng giám đốc công ty.

Lôi Chấn Vũ bước vào văn phòng.

“Anh Vân, tôi đã biết là anh nhất định sẽ trở lại mà!” Lôi Chấn Vũ trông rất phấn khích.

“Lôi Chấn Vũ, lúc đầu tôi đã nói sau khi trở lại thì sẽ cảm ơn cậu cho thật tốt. Hôm nay tôi đến đây để thực hiện lời hứa của mình.” Lâm Vân cười.

Những người giúp Lâm Vân khi sa sút thì anh nhất định sẽ báo đáp.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1191


Chương 1191

“Đây là chi phiếu một trăm bảy mươi lăm tỷ. Cậu cầm lấy mà dùng.” Lâm Vân đưa cho Lôi Chấn Vũ một tấm chi phiếu.

“Một…một trăm bảy lăm tỷ!” Lôi Chấn Vũ sửng sốt trước con số này.

“Không sao đâu. Tôi đưa thì cậu cứ cầm lấy đi!” Lâm Vân nhét chi phiếu vào tay Lôi Chấn Vũ.

Lâm Vân nói tiếp: “Còn nữa, ngày mai cậu thu dọn đồ đạc và báo cáo tới chi nhánh Kim Đô của Công ty TNHH khai thác mỏ Thiên Quang là tôi đề xuất cậu làm phó tổng giám đốc chi nhánh Kim Đô.”

“Phó… Phó tổng giám đốc!” Lôi Chấn Vũ giật mình.

Anh bây giờ đã là trung đội trưởng ở công ty bảo vệ rồi, từ trung đội trưởng một bước đi lên thành phó tổng giám đốc, hơn nữa còn là phó tổng giám đốc của bên Kim Đô. Có nói là một bước lên trời cũng không quá đáng.

“Làm việc chăm chỉ vào. Phó tổng giám đốc nhất định không phải là điểm kết thúc đâu.” Lâm Vân vỗ vai Lôi Chấn Vũ.

“Anh Vân, anh đừng lo lắng, tôi, Lôi Chấn Vũ, nhất định sẽ chăm chỉ, sẵn sàng vào nước sôi lửa bỏng!” Lôi Chấn Vũ kiên quyết nói.



Sau khi rời khỏi Công ty TNHH khai thác mỏ Thiên Quang, Lâm Vân lái xe thẳng vào trường đại học Bảo Thạnh.

Trong thời gian này, bây giờ Như Tuyết và Béo bọn họ đều đang ở trong lớp và sẽ mất một lúc nữa lớp học mới kết thúc.

Xe đang lái trong khuôn viên trường.

“Chà, Porsche 918, là một chiếc xe thể thao phiên bản giới hạn trên thế giới!”

“Đây là vị đại gia nào vậy? Từ khi nào ở trường học chúng ta có người lái chiếc xe hạng sang này?”

“Mau nhìn kìa! Người ngồi trong xe hình như là Lâm Vân!”

“Thì ra là Lâm Vân, vậy cũng không có gì ngạc nhiên.”



Chiếc xe chạy quanh khuôn viên trường gây ra những làn sóng cảm thán và bàn tán.

Dù sao thì Lâm Vân cũng là người trong trường, cho dù không đến trường đã lâu nhưng rất nhiều học sinh vẫn biết Lâm Vân.

Sau khi đậu xe. Lâm Vân gọi cho Như Tuyết và Béo, nói với họ rằng anh đang ở trường và yêu cầu họ ra ngoài gặp anh ta.

Trong lúc chờ đợi, Lâm Vân lấy điện thoại ra vào livestream của Tô Bảo Nhi xem thế nào.

“Hot thật đấy, có cả một triệu người xem cơ à.”

Lâm Vân nhận thấy mức độ phổ biến livestream của Tô Bảo Nhi là một triệu, con số này chắc chắn là rất cao. Xem ra lần đó Lâm Vân thả 5200 hỏa tiễn vẫn đóng một vai trò nhất định.

Ngày mai là ngày giải quyết lễ hội fan, cho nên Lâm Vân cũng không vội tiếp tục giành thưởng.

“Hả? Sao lại nhiều người chửi thế này?”

Lâm Vân phát hiện ra rằng tất cả đều đang bôi đen Tô Bảo Nhi và dùng những lời lẽ rất khó nghe.

Tất nhiên, cũng có một số người biện minh cho Tô Bảo Nhi, nhưng họ lại sớm bị choáng ngợp bởi làn đạn.

Nhìn thấy Tô Bảo Nhi bị mắng nhiếc nhiều như vậy, lại nhìn thấy Tô Bảo Nhi ở trước máy quay phim, Lâm Vân không khỏi có chút xót xa.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1192


Chương 1192

Lâm Vân lập tức gõ lên bình luận.

Cha mày Lục Công Tử: “Các anti-fan kia, làm người phải biết tự trọng chứ. Nếu các người không muốn xem livestream thì thoát ra đi. Không ai ép các người phải xem cả.”

“Chà! Thần Hào đến rồi!”

“Thần Hào, ngầu quá!”

“Thần Hào mắng hay lắm, hùng dũng độc đoán!”



Với sự xuất hiện của Lâm Vân, cả màn hình liền xuất hiện những chữ “ngầu”.

Nhưng ngay sau đó, những anti-fan lại bắt đầu bao phủ.

Lâm Vân rất khó chịu khi nhìn thấy những người phá hoại này, nhưng không có cách nào tốt hơn, bởi vì Lâm Vân không thể tìm thấy những người này qua Internet.

Chỉ là lúc này Lâm Vân không biết những người này đều là những anti-fan chuyên nghiệp.

Trên màn hình công cộng.

Cha mày Lục Công Tử: “Mấy cái bình xịt này, các người đợi đó, tôi sẽ làm cho Tô Bảo Nhi đoạt hạng nhất trong Lễ hội fan để vả vào mặt các người.”

Ngay khi lời của Lâm Vân nói ra, không ngờ những anti-fan đó lại cắn ngược lại Lâm Vân.

“Cha mày Lục công tử, anh giả bộ gì chứ? Anh thực sự cho rằng chỉ cần mấy đồng bạc là có thể cho Tô Bảo Nhi giành hạng nhất à? Chị Vũ Ngọc Hiền nhất định sẽ là hạng nhất trong lòng fan hâm mộ. Anh dựa vào một mình anh mà muốn vượt qua à? Nằm mơ sao?”

“Phải đó, Tô Bảo Nhi hiện tại đã rơi xuống thứ tư danh sách rồi mà muốn tranh đoạt vị trí thứ nhất sao!”

“Nếu mày có thể làm cho Tô Bảo Nhi đứng đầu, tao sẽ livestream ăn phân!”



Lâm Vân chỉ cười lạnh, Tô Bảo Nhi có thể đứng đầu được không? Ngày mai Lâm Vân sẽ dùng sự thật tát vào mặt bọn họ.

Cha mày Lục Công Tử: “Tôi nhớ id của cậu, người nói livestream ăn phân rồi đấy nhá. Ngày mai có kết quả, nếu cậu không livestream ăn phân, tôi nhất định sẽ tìm cậu thông qua thông tin id và giúp cậu livestream ăn phân đấy!”

“Haha! Thần Hào bá khí quá!”

“Đỉnh, đỉnh, đỉnh!”

“Mong cậu gì đó bảo livestream ăn phân, hãy giữ tâm lý cho vững nhé!”



Ngay khi lời nói của Lâm Vân nói ra, bình luận trên màn hình lại nháo nhào.

Ở một nơi nào đó xa ngàn dặm, người đăng nói sẽ livestream ăn phân, sau khi nhìn thấy những bình luận của Lâm Vân, anh ta không hiểu tại sao mà lại thấy lạnh tấm lưng, trong lòng trở nên sợ hãi.



Đại học Bảo Thạnh.

Sau khi Lâm Vân rời khỏi livestream, anh đã xem xét lại danh sách của Lễ hội Fan của Bigo Live một lượt, Tô Bảo Nhi giờ đã rơi xuống vị trí thứ tư.

Vị trí thứ nhất của Bigo Live vẫn do Vũ Ngọc Hiền thống trị. Giá trị vinh quang đã lên tới hơn 300 triệu, tương đương hơn 150 tỷ việt nam đồng, giá trị vinh quang gấp đôi vị trí thứ hai!

Kể cả một số trang Facebook lớn v.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1193


Chương 1193

Tất cả các đài truyền hình lớn đều dự đoán rằng Vũ Ngọc Hiền sẽ là người đứng đầu trong lễ hội fan lần này.

Lúc này, trình duyệt di động của Lâm Vân hiện lên một thông báo livestream gần đó.

Đây là một nền tảng phát sóng trực tiếp khác tập trung vào các chương trình phát sóng trực tiếp lân cận, phát sóng trực tuyến trực tuyến và bạn bè ngoại tuyến.

Tiêu đề của buổi phát sóng trực tiếp này đã gây sốc cho Lâm Vân, bán lần đầu tiên!

Lâm Vân tò mò nhấp vào.

Chào đón anh là hình ảnh một cô gái trẻ, ăn mặc không nhiều nhưng trông rất xinh.

Bởi vì chương trình phát sóng trực tiếp chính là ở gần đây, nên khán giả trong phòng livestream về cơ bản là từ Đại học Bảo Thạnh và gần Đại học Bảo Thạnh.

“Đây không phải là cô gái năm hai sao, Chung Dao? Công khai bán lần đầu tiên thật không biết xấu hổ.”

“Em luôn là nữ thần trong lòng anh, không ngờ lại là người như vậy.”

“Cho dù em xinh đẹp cũng không đáng bảy trăm triệu đúng không? Bảy mươi triệu thì tôi có thể cân nhắc.”

“Đúng đấy, bảy trăm triệu gì chứ. Đây không phải là tăng giá quá sao?”



Những người xem trong phòng phát sóng trực tiếp về cơ bản là đang mắng mỏ và trêu chọc cô ấy.

“Tôi cũng đành chịu. Mẹ tôi ốm nặng cần bảy trăm triệu Việt Nam đồng. Tôi không thể quyên được một số tiền lớn như thế nên chỉ có thể nghĩ ra chuyện này.” Chung Dao, người đang livestream khóc.

Cẩu Tinh: “Chung Dao, anh có thể cho em bảy trăm triệu, nhưng em phải để tôi bao nuôi một năm.”

“Woa, là cậu chủ Cẩu Tinh kìa.”

“Không ngờ, cậu chủ Cẩu Tinh cũng ở trong phòng phát sóng trực tiếp.”



Các bình luận lần lượt nhảy ra.

Cẩu Tinh này có thể được coi là thế hệ giàu có thứ hai. Hơn nữa anh ta còn thuộc Hội học sinh nên có chút danh tiếng trong trường.

“Cái gì? Một năm? Cậu chủ Cẩu Tinh, điều này là không thể!” Chung Dao từ chối.

Cẩu Tinh: “Cô tự mình suy nghĩ đi, nếu như cô không đồng ý thì mẹ cô sẽ không có tiền làm phẫu thuật, chỉ còn nước chờ chết mà thôi!”

“Này…” Chung Dao bắt đầu do dự, bệnh của mẹ cô ta cần phải dùng tiền gấp, cô ta thật sự không có cách nào khác.

Lâm Nào Đó: “Chung Dao, tôi cho cô 700 triệu, đừng để ý tới thằng ngốc tên Cẩu Tinh này nữa!”

ID tên Lâm Nào Đó này chính là Lâm Vân.

Lâm Vân vừa nói ra lời này, cả phòng phát sóng trực tiếp đều chim vào nghị luận sôi nổi.

“Đm, anh trai này là ai thế, vậy mà lại dám mắng Cẩu Tinh là đồ ngốc.”

“Dám mắng cậu Cẩu Tinh, có kịch hay để xem rồi.”

Cẩu Tinh: “ĐMM, mày là ai, dám mắng tao ngu? Có giỏi thì khai tên báo họ ra! Để xem ông tìm ra mày rồi có hành chết mày không!”

Lâm Nào Đó: “Tao tên là Lâm Vân, bây giờ tao đang ở bên ngoài sân bóng rổ, nếu mày muốn giết tao thì tao sẽ ở đây chờ mày!”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1194


Chương 1194

Ngay sau đó, Lâm Vân dựa vào chiếc xe Porsche 918 của mình selfie một tấm, gửi thẳng đến phòng phát sóng trực tiếp.

“Đm, thật sự là cậu Lâm Vân!”

“Wao wao, là anh Lâm Vân, Cẩu Tinh sao? Có trò hay để xem rồi đây!”

“Chỉ sợ là bây giờ Cẩu Tinh đã bị dọa cho chết khiếp rồi, haha!”

Mọi người thấy thật sự là Lâm Vân, cả phòng phát sóng trực tiếp đều nổ tung.

Ngay cả người Chung Dao, khi thấy thật sự là Lâm Vân cũng kinh ngạc muốn rớt cằm, cô ta không ngờ rằng Lâm Vân vậy mà lại đang xem cô ta phát sóng trực tiếp.

Trong mắt cô ta và mọi người, Lâm Vân chính là con cháu nhà giàu siêu cấp, gia sản nghìn tỉ, cả tỉnh Tứ Xuyên không ai có thể so bì!

Trong phòng phát sóng trực tiếp.

Cẩu Tinh: “Anh Vân, xin lỗi xin lỗi, tôi sai rồi, anh tha cho tôi đi! Anh làm ơn đừng có tìm tôi gây phiền phức!”

Lâm Nào Đó: “Sau này phải làm một người cho giống con người, hiểu chưa?”

Cẩu Tinh: “Vâng vâng vâng! Anh Vân dạy bảo phải lắm!”

Lúc này, Chung Dao chờ mong mở miệng nói: “Anh Vân, anh thật sự đồng ý giúp tôi sao?”

Lâm Nào Đó: “Đương nhiên, 700 triệu đối với tôi mà nói thì chẳng đáng là bao cả, đợt lát nữa tôi sẽ gửi tin nhắn riêng cho cô bằng số điện thoại cá nhân.”

“Cảm ơn anh Vân! Cảm ơn anh Vân!” Chung Dao liên thanh nói cảm ơn.

Lâm Vân gửi số điện thoại của mình vào tin nhắn riêng cho chung sao, sau đó liền rời khỏi phòng phát sóng trực tiếp.

Rất nhanh Lâm Vân liền nhận được cuộc gọi từ Chung Dao, cô ta hỏi khi nào có thể gặp mặt Lâm Vân được, bởi vì bây giờ Lâm Vân có hẹn với bọn Béo nên tỏ vẻ hơi muộn một tí mới có thể gặp mặt được.

Đương nhiên Lâm Vân là vì muốn đưa tiền mặt cho cô ta, chứ không phải là muốn đêm đầu tiên của cô ta.

Sau khi cúp điện thoại.

Lâm Vân tự lái xe mình tới, đốt một điếu thuốc, đứng chờ bọn Tô Bảo Nhi và Béo tới.

Trong lúc đó có vài hoa khôi giảng đường tự chủ động tiếp cận Lâm Vân, chủ động quyến rũ anh, nhưng đều bị Lâm Vân từ chối hết.

“Anh Vân!”

Một giọng nói vang dội truyền đến, sao đó Béo nhanh nhẹn chạy tới.

“Béo, cuộc sống gần đây thế nào?”

Lâm Vân mở miệng hỏi thăm.

“Hưởng ké được phúc của anh Vân nên sống rất tốt, hắc hắc.”

“Anh Vân, tôi cũng tới nè!” Đường Thái Minh đi ra từ sau lưng Béo.

Đường Thái Minh và Lâm Vân ở cùng phòng kí túc xá, mặc dù mối quan hệ giữa cậu ta và Lâm Vân không tốt như với Béo, nhưng cũng coi như là bạn bè.

Chỉ là cậu ta thích chơi game online nên bình thường không có nhiều thời gian chung đụng với Lâm Vân lắm.

Lâm Vân mới vừa nhận ông ngoại không lâu thì Đường Thái Minh đã bị ăn h**p te tua ở trên mạng, Lâm Vân lái siêu xe Lamborghini tới giúp cậu ta nữa.

“Đường Thái Minh. Bây giờ cậu thế nào, không phải là ngày nào cũng ngâm mình trên mạng nữa đó chứ?” Lâm Vân hỏi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1195


Chương 1195

“Anh Vân yên tâm đi, bây giờ thỉnh thoảng em mới chơi một lát thôi, phần lớn tinh lực đều đặt trên việc học cả, không tin thì cậu hỏi Béo đi.”

Đường Thái Minh cười nói.

“Không sai, thằng nhóc này gần đây rất nỗ lực.” Béo nói.

Lúc này, Như Tuyết cũng tới.

“Lâm Vân!”

Như Tuyết cười tươi rói chạy tới trước mặt Lâm Vân, nếu không phải còn có Béo và Đường Thái Minh ở bên cạnh, Như Tuyết chắc chắn hận không thể chạy thẳng tới ôm chầm Lâm Vân một cái.

“Được rồi, người đã tới đủ rồi thì lên xe thôi, chúng ta đi tụ tập ăn uống một bữa.” Lâm Vân phất tay nói.

“Được! Xe của em ở bên này.” Béo chỉ chỉ vào bên cạnh.

Dù sao thì xe thể thao chỉ có 2 chỗ ngồi, một chiếc thì ngồi không đủ.

Thế nên Như Tuyết lôi kéo Lâm Vân, Béo kéo Đường Thái Minh, hai chiếc xe một trước một sau rời khỏi trường học.

Trong xe.

“Lâm Vân, em sắp đi thực tập rồi, em muốn tới công ty anh làm việc, sau này cũng có thể giúp đỡ cho anh.” Như Tuyết chân thành nói.

Như Tuyết không muốn làm một cái bình hoa di động, cô cũng muốn làm việc gì đó giúp cho Lâm Vân.

“Được thôi, anh đánh tiếng với bên công ty trước, em đến công ty con Bảo Thạnh của Tỉnh Xuyên làm việc, trước tiên thì làm quản lý đi.” Lâm Vân cười nói.

Lâm Vân biết Như Tuyết không chịu rảnh rỗi được.

Nhà hàng Hán Đình.

Trong một căn phòng bao.

“Anh Vân, tôi phải mời cậu một ly mới được.” Béo nâng ly rượu lên.

“Còn tôi nữa!” Đường Thái Minh cũng đứng dậy.

Ba người cụng ly, sau đó uống một hơi cạn sạch.

“Cái đó… Tôi đi vào nhà vệ sinh một lát.” Đường Thái Minh đứng dậy.

“Đi cùng đi, vừa hay tôi cũng đang muốn đi.” Lâm Vân cũng đứng dậy.

Ngay sau đó hai người đi ra khỏi phòng bao, đi về phía nhà vệ sinh.

Trên hành lang.

Bốp!

Lâm Vân đụng phải bả vai của một người đàn ông trẻ tuổi mang kính râm, bên cạnh anh ta còn có một người phụ nữ trẻ tuổi cũng mang kính râm, trang điểm lòe loẹt.

“Mày không có mắt à?!” người đàn ông đó tháo mắt kính xuống, rống lên một câu với Lâm Vân.

Lâm Vân hơi nhíu mày, khi đang muốn phản bác lại thì…

“Yô, đây không phải là Đường Thái Minh sao.” người đàn ông đó nhìn về phía Đường Thái Minh.

“Trịnh Vĩ, Lyly. Là hai người!” sau khi Đường Thái Minh nhìn thấy bọn họ thì sắc mặt khẽ thay đổi.

Nhìn có vẻ như bọn họ quen biết nhau.

“Đường Thái Minh, hai năm không gặp, không ngờ rằng cậu vẫn nghèo hèn như vậy.” Lyly gỡ kính râm xuống nhìn Đường Thái Minh, trong mắt toàn vẻ khinh thường.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1196


Chương 1196

Trịnh Vĩ cũng cười như không cười nhìn Đường Thái Minh, nói: “Đường Thái Minh, không ngờ rằng có thể gặp được cậu ở đây. thế nào? Không phải là cậu làm thuê ở đây đấy chứ?

“Đừng nói nhảm, tôi tới đây ăn cơm!”

Đường Thái Minh nghiến răng trả lời.

“Cậu có thể trả nổi tiền cơm ở đây sao? Đừng đùa nữa, tôi biết cậu sĩ diện hão nên mới ngại không dám thừa nhận làm việc ở đây.” Trịnh Vĩ cười nói.

“Bạn tôi rủ tôi tới đây ăn cơm không được sao?” Đường Thái Minh giận xì khói.

“Bạn cậu? Không phải là người bên cạnh này chứ?” Trịnh Vĩ cười cợt nhìn về phía Lâm Vân.

“Anh ta? Ăn mặt có vẻ nghèo nàn như vậy, sợ là còn nghèo hơn Đường Thái Minh nữa đúng không?” Trịnh Vĩ khinh thường nhìn Lâm Vân.

Lyly cũng đánh giá Lâm Vân một cái, khinh thường nói: “Quả nhiên là vật họp theo loài, nghèo hèn thì phải đi chung với nghèo hèn, ngày nào cậu cũng qua lại với loại người này thì cả đời cũng sẽ không thể khá giả lên được, lúc đầu tôi chia tay với cậu để ở bên Trịnh Vĩ đúng là một lựa chọn sáng suốt.”

“Ai nói bạn tôi nghèo? Anh ấy chính là ông chủ lớn!” mặt mày Đường Thái Minh đỏ bừng.

“Cái gì? Cậu nói anh ta là ông chủ lớn? Haha!”

“Đường Thái Minh, tôi biết cậu muốn giữ thể diện trước mặt tôi, nhưng thật sự không cần thế đâu, bởi vì tôi biết cậu đang vờ vịt.”

Khóe môi trịnh vĩ và Lyly đều nhếch lên.

“Rất buồn cười hả? Ông chủ lớn thì không dám nhận, nhưng chắc chắn là tôi có tiền hơn hai người nhiều đấy.”

Lâm Vân hơi híp mắt nhìn hai người bọn họ.

“Haha!”

Hai người trịnh vĩ và Lyly sau khi nghe lời của Lâm Vân thì lại phụt cười lần nữa.

“Đúng rồi Đường Thái Minh, nói cho cậu biết một tin tốt, ngày mai tôi và Lyly sẽ kết hôn với nhau, tổ chức ở khách sạn năm sao cao cấp Thanh Sơn đó, cậu có hứng thú tới uống một ly chung vui cùng chúng tôi không?” trịnh vĩ cười nói.

“Không hứng thú.” Đường Thái Minh lạnh giọng nói một câu, đôi tay cũng nắm thành nắm đấm.

“Thằng nhát gan, ngay cả một buổi tiệc kết hôn cũng không dám tới, sao năm đó Lyly lại vừa mắt một thằng như cậu được cơ chứ.” Trịnh Vĩ lắc đầu cười nói.

Lyly cũng phụ họa theo: “Em cũng không hiểu được tại sao em lại coi trọng loại người như cậu ta.”

“Anh yêu, có rất nhiều bạn bè còn chờ chúng ta chiêu đãi đó, đi thôi.” Lyly khoác tay Trịnh Vĩ.

Ngay sau đó hai người này liền tươi cười đầy mặt rời đi.

“Đường Thái Minh, chuyện gì thế? Tên Trịnh Vĩ đó cướp bạn gái của cậu?” Lâm Vân hỏi dò.

“Ừ, Lyly từng là mối tình đầu của tôi, hai năm trước bị anh ta cướp mất, nhà anh ta cũng hơi giàu có.” Đường Thái Minh cắn răng gật đầu.

“Mối tình đầu của cậu đúng không? Vậy ngày mai cậu phải tham gia hôn lễ của bọn họ đó.” Lâm Vân nói.

“Đi cũng chỉ thêm mất mặt mà thôi.” Đường Thái Minh bất đắc dĩ lắc đầu.

“Không! Đi tham gia hôn lễ là để lấy lại thể diện, ngày mai tôi cho một đoàn siêu xe đi với cậu, đảm bảo xa hoa hơn đội xe đưa dâu của bọn họ gấp trăm lần, đưa cho cậu thêm một đội vệ sĩ nữa, ngày mai tôi sẽ giúp cậu tìm về thể diện đã mất đi!” Lâm Vân vỗ bả vai Đường Thái Minh.

“Anh Vân, này…”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1197


Chương 1197

Thật ra Đường Thái Minh cũng có hơi chờ mong, làm một kẻ nghèo hèn, còn bị bạn gái đá, ai không muốn tham gia hôn lễ của bạn gái cũ để tìm lại mặt mũi chứ?

“Nghe lời tôi đi, cứ quyết định vậy đi!” Lâm Vân vỗ vỗ bả vai Đường Thái Minh.

……

Quay lại ghế ngồi, sau khi tụ tập xong với Hoàng Luân và Thái Minh, Như Tuyết.

Sáu giờ tối, Lâm Vân ở khách sạn Thanh Sơn, gặp tất cả những ông chủ ở thành phố Bảo Thạch, anh mỉa mai bọn họ một trận, những ông chủ này cũng đều tỏ thái độ sẽ làm theo như Lâm Vân nói.

Bước ra khỏi khách sạn, Lâm Vân nhận được tin nhắn của Chung Dao:

Cậu Vân, tôi đang đợi cậu ở phòng 403 khách sạn Tinh Nguyện gần trường.

Lâm Vân từ ngân hàng rút ra bảy trăm triệu tiền mặt rồi đi thẳng đến phòng 403 của khách sạn Tinh Nguyện.

Khách sạn Tinh Nguyện.

“Cốc cốc cốc!”

Rất nhanh sau khi Lâm Vân gõ cửa cánh cửa đã mở ra.

Ngay tầm mắt chính là streamer Chung Dao, cô ta quấn chiếc khăn tắm, tóc ướt nhỏ nước, rõ ràng là vừa tắm xong, lại cộng thêm nhan sắc và vóc dáng của Chung Dao cũng rất đẹp, rất dễ khiến đàn ông nghĩ bậy nghĩ bạ.

“Anh Vân, anh đến rồi.” Chung Dao lộ ra nụ cười, sau đó đóng cửa.

Lâm Vân bước vào phòng, bỏ tiền lên trên bàn rồi mở hộp tiền ra.

“Đây là bảy trăm triệu.” Lâm Vân nói.

Nhìn thấy số tiền này, gương mặt Chung Dao vô cùng vui vẻ.

“Tốt quá rồi, có được số tiền này coi như mẹ tôi được cứu rồi!” Chung Dao vui mừng như sắp nhảy cả lên.

“Nếu như tiền đã đưa đến nơi, vậy thì tôi đi trước đây, sau này sống cho tốt, đừng làm mấy chuyện hại đến bản thân mình nữa.” Lâm Vân nghiêm túc nói.

Lâm Vân biết, nghèo đôi khi có thể phá huỷ một gia đình, gặp phải những chuyện thế này, đương nhiên Lâm Vân giúp được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

“Anh Vân!”

Chung Dao hét lên một tiếng với Lâm Vân.

“Còn có việc gì sao?” Lâm Vân quay đầu nhìn cô ta.

“Đây là một cuộc giao dịch của chúng ta. Anh đưa tiền cho tôi thì tối nay tôi chính là của anh.” Chung Dao cắn môi.

Sau khi nói xong, Chung Dao trực tiếp bỏ khăn tắm ra, đối mặt trực tiếp với Lâm Vân.

“Ừng ực! Ừng ực!”

Nhìn thấy Chung Dao không mang khăn tắm, Lâm Vân không nhịn được mà nuốt nước bọt xuống. Gặp phải tình huống thế này, là một người đàn ông thì nhất định sẽ có phản ứng, chỉ xem thử có thể nhịn được hay không.

Lúc này, Chung Dao bước đến trước mặt Lâm Vân.

“Anh Vân, số tiền này không thể nhận không được, nếu không trong lòng tôi sẽ rất áy náy.” Chung Dao nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1198


Chương 1198

Sau khi nói xong, Chung Dao trực tiếp hôn Lâm Vân, khiến Lâm Vân bất ngờ không kịp phòng bị.

Cùng lúc đó, hương thơm nồng nàn tràn đến mát lòng mát dạ.

Gớm, lại bị phụ nữ cưỡng hôn rồi? Lâm Vân đã có đến mấy cô gái cưỡng hôn rồi, không lẽ trời sinh là không lường trước bị đẩy ngược như vậy? Lâm Vân tỏ ý không biết nói gì.

“Đừng như vậy!”

Mặc dù ngọn lửa trong người Lâm Vân chớp mắt đã bị cô ta châm lên, nhưng Lâm Vân vẫn nhanh chóng đẩy Chung Dao ra.

“Anh Vân, anh chê tôi không đủ xinh đẹp sao?” Chung Dao vô cùng khó hiểu.

“Cô rất xinh đẹp, chỉ là tôi đã có bạn gái rồi.” Lâm Vân nói.

“Nhưng không phải con cháu nhà giàu như các anh đều có cả một dàn phụ nữ sao? Hơn nữa tôi cũng không có ý định làm bạn gái cậu.” Chung Dao nói.

“Nhưng tôi không muốn phụ lòng bạn gái tôi, tôi giúp cô, cũng chỉ đơn giản là vì nhìn thấy cô đáng thương, không muốn cô bị người ta làm hại, chỉ như vậy thôi.” Lâm Vân nghiêm túc nói.

Sau khi nói xong, Lâm Vân vội vã quay người đi ra ngoài, bởi vì Lâm Vân lo nếu còn ở lại thêm chút nữa bản thân sẽ không nhịn nổi.

Sau khi Lâm Vân đi khỏi.

Chung Dao nhìn chằm vào cánh cửa, lẩm nhẩm nói: “Thật sự là một người đàn ông đặc biệt. Đáng tiếc là thân phận anh ấy thế này, mình không xứng với anh ấy…”

……

Ở một nơi khác, trong gia tộc nhà họ Trần.

“Gia chủ!”

Đại trưởng lão và nhị trưởng lão vội vàng đi vào phòng khách.

Gia chủ họ Trần, ngồi ở ngay phòng khách, đang nhàn nhã thưởng thức trà.

Nhìn thấy hai vị trưởng lão quay lại, ông ta hỏi thăm:

“Hai vị trưởng lão, đầu của tên tiểu tử đó đem về được rồi?”

“Gia chủ. Tôi…tôi hai người chúng tôi làm việc không hiệu quả, không thể gi ết chết tên tiểu tử đó.” Đại trưởng lão cúi đầu nói.

“Cái gì? Hai người liên thủ cũng không giết được?” Gia chủ họ Trần đột nhiên đứng dậy, tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc.

Gia chủ họ Trần cứ nghĩ rằng cử hai vị trưởng lão ra tay thì chắc chắn sẽ giết được Lâm Vân.

Cả gia tộc họ Trần, thực lực của hai vị trưởng lão đã là cao nhất, chỉ có gia chủ mới mạnh hơn hai người bọn họ.

“Gia chủ, tên tiểu tử đó thật sự quá lợi hại, hai người chúng tôi liên thủ trong một khoảng thời gian cũng không thể đánh bại cậu ta.” Đại trưởng lão vẻ mặt bất lực.

Nhị trưởng lão cũng vội vã nói: “Vốn dĩ chúng tôi định cho hắn ta chết từ từ, nhưng không ngờ đến, tên nhóc này lại gọi đội đặc cảnh đến, hai người chúng tôi không cách nào chống chọi lại với đội đặc cảnh trang bị đầy đủ vũ khí, chỉ có thể quay về.”

“Cậu ta chỉ là một tên không quan trọng ở Hư Đan cảnh, mà hai người liên thủ cũng không đánh bại được cậu ta, xem ra tên nhóc này không hề bình thường.” Ánh mắt gia chủ họ Trần hiện lên vẻ nghiêm trọng.

Vốn dĩ gia chủ họ Trần cũng không quá coi trọng việc này, cảm thấy có hai vị trưởng lão ra tay là ổn. Bây giờ xem ra là do ông ta xem thường Lâm Vân.

“Đúng vậy gia chủ, cậu ta không những có thể vượt cấp chống địch, mà kiếm của cậu ta chắc chắn cũng vô cùng quý giá. Đao của tôi cũng bị kiếm của cậu ta chém gãy rồi, mà kiếm của cậu ta vẫn còn nguyên vẹn.” Đại trưởng lão vừa nói vừa lấy đao của ông ta ra.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1199


Chương 1199

Gia chủ họ Trần nhìn kỹ một lúc, quả nhiên đao đã bị huỷ, ông ta biết đao này của đại trưởng lão là một thanh đao tốt. Vậy mà lại dễ dàng bị chém gãy?

“Trên người tên nhóc này chắc chắn có giấu một bí mật lớn! Kho báu lớn!”

Gia chủ họ Trần nheo mắt, trong ánh mắt lộ ra lòng tham không đáy.

“Đúng đó, vì vậy chúng ta càng phải giế t chết cậu ta, cướp lấy kho báu trên người cậu ta!” Giọng điệu đại trưởng lão kiên quyết.

“Hai người các ông liên thủ cũng không cách nào đánh bại, còn tôi thì lại không thể tuỳ ý rời khỏi gia tộc, muốn giết cậu ta là một chuyện rất phức tạp.”

Ánh mắt gia chủ họ Trần chăm chú nhìn.

Gia chủ họ Trần là Kim Đan cảnh, ông ta tự tin rằng nếu là đích thân ông ta ra tay lấy mạng Lâm Vân thì đó là chuyện nắm chắc trong lòng bàn tay.

Nhưng, gia tộc họ Trần đắc tối với một vài thế lực, vì thế ông ta phải ở trong gia tộc trấn giữ, không thể tuỳ tiện rời khỏi gia tộc.

“Hay là chúng ta xin cứu viện từ phái Bạch Vân đi, chỉ cần phái Bạch Vân ra tay thì giết tên tiểu này sẽ dễ như trở bàn tay.” Đại trưởng lão nói.

Gia chủ họ Trần lắc lắc đầu: “Không thích hợp, mặc dù quan hệ của chúng ta với phái Bạch Vân rất tốt, nhưng một khi để phái Bạch Vân ra tay thì kho báu trên người tên nhóc này sẽ không còn là của chúng ta nữa, mà là của phái Bạch Vân, chúng ta lại không có bản lĩnh để giành với phái Bạch Vân.”

Sau khi đại trưởng lão và nhị trưởng lão thấy thì tỉnh ngộ gật đầu.

“Gia chủ, ngược lại tôi có một cách hay.” Đại trưởng lão lộ ra một nụ cười nham hiểm.

“Cách hay gì?” Gia chủ họ Trần mở miệng truy hỏi.

“Năm chữ, gậy ông đập lưng ông!”

Gương mặt đại trưởng lão cười vô cùng thoả mãn.

Tiếp theo sau đó, đại trưởng lão đến bên tai gia chủ họ Trần, lặng lẽ đưa kế hoạch của ông ta nói cho gia chủ họ Trần nghe.

“Ừm! Hay cho chiêu gậy ông đập lưng ông, kế sách hay!”

Sau khi gia chủ họ Trần nghe xong kế sách thì trên gương mặt cũng nở một nụ cười.

“Đại trưởng lão, kế hoạch này phải làm phiền ông đi thực hiện rồi, đợi giết được tên tiểu tử đó thì công lao của ông lớn nhất.” Vẻ mặt gia chủ họ Trần vô cùng vui vẻ.

“Gia chủ yên tâm. Chuyện này cứ giao cho tôi là được, đảm bảo sẽ không xảy ra sai sót.” Đại trưởng lão vô cùng tự tin.

……

Ngày thứ hai.

Thành phố Bảo Thạch.

Hôm nay chính là ngày giúp bạn cùng phòng Thái Minh lấy lại thể diện, còn có một chuyện quan trọng hơn nữa, hôm nay là ngày cuối cùng của lễ hội fan Bigo live, là ngày quyết định thắng thua.

Sau khi tỉnh dậy vào sáng sớm, Lâm Vân mở điện thoại lên xem một lúc, facebook, các trang mạng xã hội khác nhau đều đang nói về chuyện này, đều đang thảo luận sôi nổi về chuyện lễ hội fan Bigo live. Thậm chí có không ít những nhân vật hot, streamer cũng đang dự đoán, bình luận về chuyện này.

Đương nhiên, kết quả cụ thể, đợi đến lúc qua mười hai giờ đêm nay thì sẽ biết được.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1200


Chương 1200

Thủ đô. Trong một căn phòng thuê rất nhỏ.

Tô Bảo Nhi đang bắt đầu viết phần mở đầu cho lời bài hát mới, còn về việc hôm nay là ngày cuối cùng của lễ hội fan Bigo live cô ấy không quan tâm nhiều, cô ấy cũng không ôm nhiều hi vọng gì cho việc này.

Trên bàn của cô ấy đặt tấm hình của một người đàn ông, người này chính là Lâm Vân.

Chính vào lúc này, một cô gái trẻ mang theo cơn sóng nóng rực bước vào phòng.

Cô ta là người bạn duy nhất của Tô Bảo Nhi ở thủ đô, tên là Dịch Vi, hai người cũng trong quan hệ thuê mướn nhà.

“Tô Bảo Nhi, bài hát mới viết thế nào rồi, chị mua cho em ly cà phê Vùng đất mới.”

Dịch Vi vừa nói vừa lấy ly cà phê Vùng đất mới ra đặt lên trên bàn của Tô Bảo Nhi.

“Cảm ơn chị Vi. Bài hát mới cũng sắp xong rồi.” Tô Bảo Nhi cười.

Dịch Vi quay người ngồi xuống, sau đó tò mò hỏi:

“Tô Bảo Nhi à, hôm nay là chung kết của lễ hội fan Bigo live đó, sao em không căn thẳng xíu nào hết vậy? Em với thổ hào tên “Cha mày Lục công tử” kia có liên lạc riêng gì chưa? Anh ta chuẩn bị bao nhiêu tiền để giúp em giành bảng vậy?”

“Em không hề chủ động nhắn tin cho anh ấy. Em với anh ấy vốn không quen biết, anh ấy có thể thả cho em nhiều quà như thế, giúp em tăng nhiệt độ thì em đã rất biết ơn anh ấy rồi, sao em có thể chủ động yêu cầu anh ấy điều gì nữa chứ, hơn nữa em cũng không muốn giành bảng.” Tô Bảo Nhi nói.

Tô Bảo Nhi không phải loại người đó, vì muốn giành bảng mà hạ giọng đi cầu xin mấy tên thổ hào kia.

Tô Bảo Nhi lúc này, vốn không hề biết, thực ra “Cha mày Lục công tử” kia chính là Lâm Vân.

“Aiz, Tô Bảo Nhi em thật sự ngốc mà, có một chỗ dựa lớn như vậy mà em lại không dựa vào.” Dịch Vi lắc đầu than thở.

“Tô Bảo Nhi, chị cũng không làm phiền em viết nhạc nữa.”

Sau khi Dịch Vi nói xong thì xoay người đi ra khỏi phòng.

Sau khi Dịch Vi rời khỏi phòng thì đi thẳng lên sân thượng, trước tiên cô ta nhìn ngó xung quanh, xác định không có ai mới lén lúc lấy điện thoại ra. Cẩn thận từng li từng tí gọi đi.

“Alo, chị Ngọc Hiền, em vừa mới nghe ngóng được, Tô Bảo Ngọc nói cô ta không có liên hệ với thổ hào kia, nên cô ta cũng không biết cụ thể ông chủ kia đã chuẩn bị bao nhiêu tiền để giành bảng cho cô ta.” Dịch Vi nói nhỏ.

“Rất tốt, bài hát mới của cô ta viết thế nào rồi?” Trong điện thoại truyền đến giọng nói của Vũ Ngọc Hiền.

“Bài hát mới sắp viết xong rồi.”Dịch Vi trả lời.

“Được, em cứ như cách lần trước mà làm, tìm cơ hội chụp một trang lời bài hát mà cô ta viết gửi cho chị. Sau khi xong việc, vẫn sẽ chuyển cho em ba tỷ rưỡi.”

“Được! Được!” Dịch Vi vui vẻ gật đầu.

……

Thành Phố Bảo Thạch.

Khách sạn Thanh Sơn.

Đây là một khách sạn năm sao của thành phố Bảo Thạch, ở thành phố Bảo Thạch vô cùng nổi tiếng, người bình thường có thể ăn một bữa cơm tại nơi này thì cũng coi như là có thể diện.

Có thể ở nơi này tổ chức hôn lễ, đương nhiên cũng là chuyện vô cùng phô trương.

Bạn gái cũ của Thái Minh là Lily, hôm nay tổ chức đám cưới.

Hôm qua lúc ăn cơm, Lâm Vân cũng đã hỏi, Thái Minh và Lily này ở chung một thôn.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1201


Chương 1201

Trước cửa khách sạn.

Hai người Trịnh Vĩ và Lily. Mặc âu phục và lễ phục đón khách đến, quan khách tấp nập kéo đến.

Cha mẹ của cả hai người cũng ở đây.

Lúc này, mấy người họ hàng thân thiết của Lily bước qua đó.

“Bác hai, thím ba. Mời hai người vào trong.” Lily cười nói.

“Lily à, con cũng giỏi lắm đó, tìm được một người bạn trai được việc thế này, để chúng ta cũng được một lần đến khách sạn năm sao, cả thôn chúng ta đều rất tự hào về con!” Thím ba cười đưa ngón tay cái lên.

“Đúng vậy đó Lily, con thật sự có bản lĩnh.” Mấy người họ hàng khác cũng liên tiếp phụ hoạ theo.

“Cảm ơn thím ba, cảm ơn mọi người.” Lily trông rất hãnh diện, cô ta càng thêm chắc chắn, lúc đầu chia tay Thái Minh là điều đúng đắn.

Lúc này, một cặp vợ chồng lớn tuổi tóc đã hoa râm đ ến cửa khách sạn, hai người họ mặc áo Tôn Trung Sơn và quần âu, đi giày vải.

Hai người bọn họ là cha mẹ của Thái Minh!

“Cha mẹ Thái Minh, hai người cũng đến rồi, mời vào trong.” Lily cười đón tiếp.

“Lily, đây chính là cha mẹ bạn trai cũ của em à.”

Trịnh Vĩ cười, sau khi anh ta nhìn thấy cách ăn mặc của cha mẹ Thái Minh, ánh mắt anh ta vô cùng khinh thường.

Lúc này, một đoàn xe từ từ đến, dẫn đầu là một chiếc Rolls Royce, theo sau đó là tám chiếc Ferrari, tám chiếc Lamborghini, tám chiếc Porsche, xếp thành một hàng. Đôi mắt loé sáng đầy bá đạo.

Sau khi đoàn xe xa hoa này đến, ngay lập tức trở thành tiêu điểm của cả khách sạn.

“Wow wow, nhiều xe sang trọng thế này, không biết là ai đến đây!”

Các vị khách ở cửa khách sạn đều nhìn chằm chằm không rời mắt khỏi dàn xe sang trọng này.

Rất nhiều ở hiện trường đều chưa lần nào được nhìn thấy nhiều siêu xe thế này!

“Wow wow, đoàn xe xa hoa thế này, anh yêu. Đoàn xe xa hoa này là bạn của anh hả?” Lily nhìn Trịnh Vĩ.

“Có lẽ là vậy.” Trịnh Vĩ gật gật đầu.

Trịnh Vĩ cũng không ngờ đến, anh ta có người bạn nào mà lại có tiền như thế, có thể tìm ra một dàn xe sang trọng thế này.

Nhưng anh ta vì sĩ diện nên thừa nhận đại.

Một đoàn xe sang trọng thế này đến tham gia hôn lễ của anh ta, chắc chắn là chuyện vô cùng đáng hãnh diện, vô cùng phô trương.

“Wow wow, anh yêu anh thật lợi hại đó nha, không ngờ anh còn quen biết với người bạn có tiền như vậy, lúc trước lại không nghe anh nhắc gì đến.” Lily vui mừng khâm phục.

“Đó là đương nhiên.” Trịnh Vĩ kiêu ngạo nói.

Bạn bè thân thiết bên cạnh Lily, cũng lần lượt thán phục:

“Bạn trai của Lily lợi hại thật đó, bọn họ kết hôn lại có một đoàn xe sang chảnh thế này đến tham gia hôn lễ của họ.”

“Đúng đó, Lily thật sự đã tìm được một người bạn trai xuất sắc, mạnh hơn cái tên Thái Minh ở thôn chúng ta nhiều, Lily đá Thái Minh cũng không có gì đáng trách.”
 
Back
Top Dưới