Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 981


Sau khi đấu giá từ thiện kết thúc chính là tiệc rượu từ thiện buổi trưa.

Bữa tiệc buổi trưa, có rất nhiều con cá lớn trong giới kinh doanh chính trị ở Kim Đô tới mời rượu ông ngoại, ông ngoại nhân cơ hội này giới thiệu Lâm Vân với bọn họ, mấy ông chủ này cũng tặng cho Lâm Vân một đống hàng hiệu, còn tặng cho anh cả thẻ hội viên.

Về phần Phạm Nhật Long, sau chuyện quay video, anh ta không quay lại nơi tổ chức tiệc nữa.

Khi bữa tiệc rượu từ thiện kết thúc đã là buổi chiều.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, Lâm Vân bèn lái xe quay về căn biệt thự ven hồ của mình.

Dù sao Như Tuyết cũng đang ở trong biệt thự chờ mình.

Sau khi quay lại biệt thự, vốn dĩ Lâm Vân đã lên kế hoạch buổi chiều sẽ dẫn cô đi chơi một vòng. Ngày mai phải đưa cô ấy về thành phố Bảo Thạnh đi học, nhưng Như Tuyết lại nói bác của cô ấy cũng đang ở Kim Đô.

Bác Như Tuyết biết cô ấy tới Kim Đô bèn gọi điện cho Như Tuyết, bảo Như Tuyết tới nhà bác chơi một chút.

Như Tuyết nói, quan hệ giữa nhà cô ấy và nhà bác gái rất bình thường, nhưng vì là họ hàng thân thích nên cô ấy vẫn đồng ý.

Lâm Vân nói để anh đi cùng với Như Tuyết.

Trong gara của biệt thự.

“Tuyết, lên xe đi!”

Lâm Vân mở cửa xe bên ghế phụ của chiếc xe Porsche ra.

“Lâm Vân, xe này đắt tiền quá, nếu lái xe này tới bác em sẽ hiểu nhầm em được đại gia bao nuôi đấy, hay là… chúng ta khiêm tốn một chút đi.” Như Tuyết nói.

Như Tuyết không phải kiểu con gái thích khoe khoang lộ liễu.

“Được, vậy lái chiếc Volkswagen Phaeton này đi.” Lâm Vân chỉ chỉ chiếc xe Volkswagen Phaeton bên cạnh.

Chiếc Volkswagen Phaeton dù sao cũng là chiếc xe hơn ba trăm tỉ, mặc dù không có chiếc xe thể thao nào khoa trương như vậy nhưng nếu lái nó ra ngoài thì cũng không đến mức mất mặt.

Đầu chiếc xe Volkswagen Phaeton còn có vết va chạm, Lâm Vân cũng lười đi sửa, dù sao cũng anh cũng không hay lái chiếc xe này.

Thế là, Lâm Vân lái chiếc xe Volkswagen Phaeton này chở Như Tuyết tới nhà bác cô ấy.

Nửa tiếng sau, Lâm Vân đi vào một khu biệt thự liền kề cao cấp.

Trước một căn biệt thự liền kề.

“Lâm Vân, đây chính là nhà bác em, đây cũng là lần đầu tiên em tới đây.” Như Tuyết nói.

“Căn biệt thự liền kề này tốt xấu gì cũng phải mấy tỉ đấy? Có vẻ nhà bác em rất giàu nhỉ.” Lâm Vân cảm thán nói.

“Nhà bác em mở một cái nhà máy, đúng là rất giàu.” Như Tuyết gật đầu.

Như Tuyết ngừng một chút rồi lại nói: “Nhưng lúc mẹ em bị bệnh, em hỏi mượn bọn họ ba trăm năm mươi triệu nhưng bọn họ lại không cho, nói là vừa mua nhà nên chẳng có tiền nữa.”

“Ồ?” Lâm Vân nhướng mày.

Lúc mẹ Như Tuyết bị bệnh, Lâm Vân đã đưa tiền cho cô, Lâm Vân không ngờ Như Tuyết có người thân giàu có như thế mà lại thấy chết không cứu.

Chỉ với chuyện này thôi cũng khiến ấn tượng của Lâm Vân về cả nhà người bác chưa từng gặp mặt của Như Tuyết giảm xuống rất nhiều.

“Đã thế thì em còn tới gặp cái loại người thân này làm gì?” Lâm Vân khó hiểu nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 982


Chương 982

Tuy rằng bác không mượn ba trăm năm mươi triệu VNĐ nhưng lúc đó bác cũng cho cháu bảy triệu, hơn nữa cho dù thế nào thì cũng là thân thích mà.” Như Tuyết nói.

“Được rồi, chúng ta đi.” Lâm Vân trực tiếp kéo Như Tuyết đi đến biệt thự.

“Leng keng.”

Sau khi nhấn chuông cửa, cửa biệt thự nhanh chóng bị mở ra.

Đập vào mắt là một người phụ nữ trung niên, quần áo người phụ nữ khá thời thường, trên cổ còn đeo một chuỗi dây chuyền trân châu.

“Bác.”

Trên mặt Như Tuyết mang theo nụ cười, chào hỏi người phụ nữ trung niên này.

“Như Tuyết tới rồi, nhanh đổi giày, vào trong phòng khách ngồi.” Bác Như Tuyết cười nghênh đón.

Dưới sự yêu cầu của bác Như Tuyết, Lâm Vân và Như Tuyết đổi dép đi vào biệt thự.

Bác Như Tuyết vừa đi phía trước vừa nói.

“Như Tuyết, phòng này nhà bác đẹp chứ, phía sau còn có vườn hoa nhỏ đấy.”

“Đẹp, phòng này của bác tốn không ít tiền nhỉ?” Như Tuyết nói.

“Bỏ ra tổng cộng hơn năm triệu nhỉ.” Lúc bác của Như Tuyết trả lời thì trong nói đầy đắc ý và kiêu ngạo.

Sau khi tới phòng khách.

Trong phòng cách còn một cô gái trẻ tóc ngắn đang ngồi chơi di động.

“Chị họ.” Như Tuyết mở miệng chào hỏi.

“Chào Như Tuyết.”

Cô gái trẻ ngẩng đầu trả lời một câu, sau đó tự mình tiếp tục chơi điện thoại.

Cô gái trẻ này tên Lưu Yến, là con gái của bác Như Tuyết, cũng là chị họ Như Tuyết.

Sau khi Như Tuyết và Lâm Vân ngồi xuống.

“Như Tuyết, vị này là ai vậy? Bạn cháu à?” Cô Như Tuyết nhìn Lâm Vân.

“Híc, anh ấy là bạn trai cháu, tên Lâm Vân.” Như Tuyết giới thiệu.

“Bạn trai? Như Tuyết, sao cháu có thể quen bạn trai qua loa như thế? Nói thật cho bác, có phải cháu… bị lời chót lưỡi đầu môi của thằng nhóc này lừa không?” Bác Như Tuyết sầm mặt lại.

Cùng lúc đó, bác Như Tuyết cũng cẩn thận quan sát Lâm Vân.

“Bác, cháu không qua loa, hơn nữa cháu cũng không bị lời chót lưỡi đầu môi lừa dối, chúng cháu thật lòng yêu nhau, mặt khác mẹ cháu cũng biết chuyện của tụi cháu.” Như Tuyết nghiêm túc nói.

“Mẹ cháu? Mẹ cháu chính là một người quét đường, cô ta có văn hóa gì? Cô ta biết cái gì?” Bác Như Tuyết nghiêm mặt nói.

Ngừng một chút, bác Như Tuyết tiếp tục nói: “Như Tuyết, nghe bác khuyên, cho dù muốn tìm bạn trai cũng phải tìm người có điều kiện tốt, ít nhất phải có xe có nhà có tiền tiết kiệm, tuyệt đối đừng tìm thằng nghèo, nếu không chắc chắn sẽ khiến cháu khổ cả đời.”

Sau khi Lâm Vân nghe vậy thì không khỏi cười nói.

“Bác Như Tuyết, nhà, xe và tiền tiết kiệm trong miệng bác cháu đều có.”

Lâm Vân biết mình bình thường khá đơn giản, bác Như Tuyết này tuyệt đối xem mình là thằng nhà nghèo.

Như Tuyết cũng nói: “Không sai bác à, những thứ này bạn trai cháu có hết, hơn nữa cháu ở bên anh ấy không phải vì những thứ này.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 983


Chương 983

“Ồ? Vậy cậu nói thử xem, cậu có nhà hay xe gì? Có bao nhiêu tiền tiến kiệm?” Bác tựa như cười mà không cười nhìn chằm chằm Lâm Vân.

“Bác thật sự muốn nghe?” Lâm Vân cười hỏi.

“Đương nhiên.” Lúc bác nhìn Lâm Vân, trên mặt là nụ cười xem thường người khác,

“Vậy được, cháu đành nói thật, nhà cháu có tiền, có một biệt thự ven hồ, tổng diện tích là năm ngàn mét vuông. Chắc còn tốt hơn nhà của cô mấy lần.”

“Còn về xe thì là Lamborghini Daniel, Porsche 918. Bác thấy thế nào?”

“Tiền tiết kiệm bây giờ trong thẻ có vài tỷ.”

Lâm Vân nói ra một hơi.

Bác của Như Tuyết này vừa nhìn chính là người đặc biệt thực tế.

Đã như vậy thì Lâm Vân cũng không chuẩn bị che giấu thân phận, trực tiếp khai báo dòng dõi của mình ra.

“Cái gì? Biệt thự năm ngàn mét vuông? Lamborghini, Porshe? Tiền tiết kiệm vài tỷ?”

“Xí, thanh niên, cho dù cậu nổ thì cũng phải nổ to một chút, tại sao cậu không nói mình là con cháu nhà giàu nhất luôn đi?”

Bác Như Tuyết vừa nói vừa cười, tựa như nghe được chuyện cười.

Lưu Yến ngồi bên cạnh chơi điện thoại, sau khi nghe thấy Lâm Vân nói thì cũng cười nhạo lắc đầu một cái, dáng vẻ cảm thấy rất buồn cười, chẳng qua cô ta cũng không nói chen vào.

“Bác Như Tuyết, bác nói cũng đúng, không sai, cháu đúng là cháu ngoại của nhà giáu nhất Tây Nam, Liễu Chí Trung là ông ngoại cháu.” Lâm Vân hờ hững nói.

“Xí, đúng là phóng đại mà, thanh niên, sao cậu không nói là con trai nhà giàu nhất thế giới luôn cho rồi.” Bác Như Tuyết cười nói.

“Xin lỗi, tôi không hứng giả vờ với bác, tất cả lời cháu nói đều là sự thật.” Lâm Vân buông tay nói.

Như Tuyết cũng vội vàng nói: “Đúng đó bác, lời bạn trai cháu nói đều là thật, anh ấy không nói dối đâu.”

“Như Tuyết, trước đây nói thế nào đi nữa thì cháu cũng là đứa con thành thật, bây giờ cũng học nói láo theo, cháu bị cậu ta làm hư rồi à? Bác khuyên cháu, nhanh chia tay với cậu ta đi.” Dáng vẻ của bác như dạy dỗ.

Rất hiển nhiên, bác Như Tuyết vốn không tin Lâm Vân.

Mặc dù Như Tuyết chứng minh giúp Lâm Vân, ngược lại bà ta cảm thấy Như Tuyết đang nói dối giúp Lâm Vân.

“Lời nên nói cháu đều nói rồi, bác không tin thì cháu cũng hết cách. Đương nhiên nếu bác có thời gian rảnh thì có thể đi điều tra.” Lâm Vân bất lực than thở buông tay.

Lâm Vân bình thường khá khiêm tốn, lần này thấy bác Vương có thái độ như vậy, vốn định trực tiếp chứng minh thân phận.

Kết quả đối phương không chỉ không tin, ngược lại còn cho rằng Lâm Vân đang khoác lác, Lâm Vân cũng rất bất lực.

“Thanh niên, cậu cũng đừng thổi phồng với tôi, loại đàn ông miệng chạy đầy xe lửa như cậu tôi đã gặp nhiều, tôi thấy cậu chính là dựa vào cía miệng này mà lừa gạt được Như Tuyết hả?” Bác cười lạnh nói.

“Bác Như Tuyết, nếu như bác không phải bác của Như Tuyết, bác nói chuyện với tôi như vậy thì hậu quả rất nghiêm trọng đó, chỉ cần tôi nói một câu thì tôi có thể khiến cả nhà bác và cả công ty đóng cửa.” Lâm Vân híp mắt nói.

“Úi trời, còn giả vờ với tôi? Có tin tôi lập tức đuổi cậu ra ngoài hay không? Mẹ nó cậu cũng không nhìn lại mình xem cậu là cái thá gì.” Bác Như Tuyết khó chịu nói.

Lúc này con gái Lưu Yến của bà ta mở miệng nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 984


Chương 984

“Mẹ, mẹ quan tâm nhiều vậy làm gì, Như Tuyết muốn tìm một thằng nghèo làm bạn trai thì đây là chuyện của nó, ngược lại sau này kẻ chịu khổ chính là nó, chờ tới đó thì nó sẽ biết thôi.”

Tiếp theo thì Lưu Yến chuyển đề tài: “Hơn nữa lấy điều kiện của nó thì cũng không kiếm nổi được người có tiền gì.”

“Được được được, mẹ nghe con gái mẹ.” Cô cười gật đầu.

Sau đó bác nhìn về phía Như Tuyết, lấy tư cách trưởng bối dạy dỗ: “Như Tuyết, bây giờ cháu đang tuổi học hành, nên lấy học hành làm trọng, nói chuyện yêu đường sẽ làm lỡ việc học của cháu, gia đình cháu vốn không khá giả, còn không biết nỗ lực, bảo cô phải nói với cháu cái gì cho tốt đây?”

“Cháu đó, nên học theo Yến Nhi nhà bác, cháu nhìn nó xem, tuy rằng nhà bọn bác là gia đình có tiền nhưng nó vẫn không quên cố gắng học tập, năm nay mới du học bên Pháp về, thông thạo tiếng Pháp và tiếng Anh.”

Lúc bác của Như Tuyết nói lời này tràn đầy đắc ý, hoàn toàn cố ý hạ thấp Như Tuyết, khoe khoang con gái của bà ta.

“Bác, cháu… cháu khá ngốc, sao có thể so với chị họ.” Như Tuyết cúi đầu, có vẻ hơi tự ti.,

Như Tuyết chỉ học đại học cấp hai bình thường. Mặc dù giỏi tiếng Anh, nhưng cô không thành thạo tiếng Pháp, cô không biết gì về tiếng Pháp và cô chưa từng ra nước ngoài.

Cho nên bây giờ cô ở trước mặt chị họ khó tránh khỏi sinh ra sự tự ti.

“Mẹ, mẹ nói nhiều như vậy làm gì? Em họ nó không thể so với con là rất bình thường.” Chị họ Lưu Yến nói.

“Được, mẹ không nói, chúng ta đi ăn cơm thôi. Hôm nay là ngày con gái mẹ về nước, chúng ta đi ăn bữa tiệc lớn.” Bác cười nói.

Sau đó bác quay đầu nói với Như Tuyết: “Như Tuyết, chắc chắn cháu chưa từng tới nhà hàng xa hoa nhỉ? Bác Kim Thiên dẫn cháu tới nhà hàng xa hoa, cho cháu mở mang tầm mắt.”

Như Tuyết lúng túng nở nụ cười, cô được Lâm Vân dắt đi, đã sớm đi qua rất nhiều nhà hàng sang trọng, chẳng qua Như Tuyết không phản bác, chỉ đồng ý một tiếng.

Sau đó mọi người ra khỏi biệt thự.

Cửa biệt thự.

“Đây là chiếc BMW của bác, chồng bác mua cho bác chiếc xe để mua đồ ăn, lên xe đi.” Dáng vẻ của bác ra oai.

“Bác, cháu với bạn trai cháu lái xe tới, không tiện ngồi xe bác.” Như Tuyết nói.

“Không sai, bên cạnh chính là xe tôi.” Lâm Vân chỉ chiếc Volkswagen Phaeton của mình.

“Trời ơi, Volkswagen, còn hỏng hóc, tuy rằng tôi không hiểu xe, nhưng tôi cũng biết xe Volkswagen không đắc, sao cậu không lái Lamborghini hay Porshe?” Bác chế giễu.

“Như Tuyết sợ tôi lái Lamborghini hay Porsche sẽ hù dọa hai người. Vì thế khiêm tốn lái chiếc Volkswagen.” Lâm Vân hờ hững nói.

“Ha ha.” Bác trực tiếp cười ha hả.

Con gái Lưu Yến của bác cũng rốt cuộc không nhịn được cười lạnh nói: “Một người đàn ông như anh mà khoác lác không biết xấu hổ như thế à? Tôi vốn không muốn nói nhưng thực sự không nhịn nổi loại người như anh.”

“Được, mấy người nghĩ sao thì nghĩ.” Lâm Vân cười khổ lắc đầu một cái, không giải thích nữa.

Bởi vì Lâm Vân phát hiện bản thân càng nói thì bọn họ ngược lại càng cảm thấy anh khoác lác.

Lưu Yến sờ xe Lâm Vân một cái sau đó cười lạnh: “Chiếc Passat hỏng này sợ rằng là anh mượn tới để cứu lại mặt mũi chứ gì?”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 985


Chương 985

Từ lời nói và vẻ mặt Lưu Yến, Lâm Vân có thể cảm nhận được rằng cô ta vô cùng xem thường mình.

“Passat? Chị cảm thấy như vậy thì cứ cho là như vậy đi.” Lâm Vân cười lắc đầu.

Chiếc xe mà Lâm Vân lái có giá trị gần bảy tỉ rưỡi kết quả lại bị Lưu Yến nhận thành xe Passat có giá khoảng hơn bảy trăm triệu, hơn nữa còn tưởng rằng anh thuê chiếc xe này?

Như Tuyết nhìn thấy Lâm Vân bị bác và chị họ xem thường thì trong lòng cô ấy khẳng định là hơi không thoải mái.

Cô ấy đã biết là sẽ như thế này nên bảo Lâm Vân lái chiếc Porsche 918 tới.

Hai mươi phút sau bốn người tới một quảng trường thương mại.

“A, sao nhà hàng này lại đóng cửa rồi.” Bác c*̉a Như Tuyết nhìn chằm chằm một nhà hàng đã đóng cửa không tiếp tục kinh doanh nữa.

“Mẹ, nhà hàng này đã đóng cửa vậy thì chúng ta đổi nhà hàng khác đi.” Lưu Yến nói.

“Tôi có đề nghị thế này, nhà hàng pháp ở bên cạnh c*̃ng không tệ, đây c*̃ng là nhà hàng pháp cấp hàng đầu ở Kim Đô.” Lâm Vân chỉ vào một nhà hàng pháp ở bên cạnh nói.

Lần trước Lâm Vân và chị họ Lâm Mộc Thanh gặp mặt ở bên trong nhà hàng pháp này.

“Nói cứ như là cậu đã từng ăn rồi vậy.” Bác c*̉a Như Tuyết khinh thường cười giễu.

Lâm Vân không trả lời, anh lười cãi với bà ta.

“Được rồi, vậy thì chọn nhà hàng này đi.” Lưu Yến con gái c*̉a bà ta nói.

Ngay sau đó một nhóm bốn người đi vào nhà hàng pháp.

Sau khi ngồi xuống nhân viên phục vụ đưa menu lên.

“Đưa tôi xem!”

Bác c*̉a Như Tuyết chủ động nhận menu.

Nhưng mà khi bác c*̉a Như Tuyết nhìn thấy trên menu đều là tiếng Pháp thì bà ta lập tức trở nên choáng váng.

Ngay sau đó bà ta lại cầm một cái menu khác lên, đây là một menu bằng tiếng anh.

“Xin hỏi quý khách có cần tôi giới thiệu cho mọi người không?” Nhân viên phục vụ mỉm cười nói.

Đây là một nhà hàng tây hàng đầu, vì để thể hiện rõ ràng sự đặc sắc và chính thống nên menu dùng tiếng pháp và tiếng anh, nếu như gặp khách hàng không biết thì nhân viên phục vụ sẽ chủ động tiến hành giới thiệu.

“Không cần giới thiệu, con gái của tôi du học ở pháp về nên sao có thể không xem hiểu những tiếng nước ngoài này chứ?” Vẻ mặt bác c*̉a Như Tuyết đầy vẻ tự hào.

Ngay sau đó bác c*̉a Như Tuyết đưa menu bằng tiếng pháp cho Như Tuyết.

“Như Tuyết cháu gọi món trước đi, thích ăn gì thì cứ gọi, hôm nay bác mời.”

Như Tuyết nhận menu nhìn thấy phía trên đều là tiếng pháp thì cũng trở nên choáng váng, cô ấy cũng không biết tiếng pháp.

Lâm Vân thấy thế thì không khỏi khẽ nhíu mày.

Theo như Lâm Vân thấy thì bác c*̉a Như Tuyết cố ý không đưa menu bằng tiếng anh cho Như Tuyết mà chỉ đưa menu bằng tiếng pháp chính là vì muốn làm cho Như Tuyết khó xử, sau đó sẽ để con gái biết tiếng pháp c*̉a bà ta chọn món ăn.

Bà ta biết Như Tuyết hiểu một ít tiếng anh nhưng lại hoàn toàn không hiểu tiếng pháp.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 986


Chương 986

Bác c*̉a Như Tuyết muốn thông qua loại cách thức này để cố ý chê bai Như Tuyết, sau đó khoe khoang con gái bà ta tài giỏi như thế nào.

Bà ta khoe khoang con gái bà ta tài giỏi thì Lâm Vân không có ý kiến, nhưng tại sao lại muốn giẫm lên người khác làm giá đỡ chứ? Điều này làm cho Lâm Vân khó chịu.

“Như Tuyết, anh giúp em chọn món nhé.”

Lâm Vân vừa nói vừa cầm menu bằng tiếng pháp.

Hiển nhiên Lâm Vân không muốn để cho Như Tuyết bị chê bai, không muốn lòng tự trọng c*̉a Như Tuyết bị đả kích.

“Ô, dế nhũi như cậu mà c*̃ng biết tiếng pháp sao?”

Bác c*̉a Như Tuyết thấy Lâm Vân cầm menu thì bà ta lộ ra nụ cười khinh thường.

“Không biết thì không thể gọi món sao?” Lâm Vân cười giễu.

Ngay sau đó Lâm Vân quay đầu nói với nhân viên phục vụ:

“Tất cả các món ăn trên menu từ đầu đến cuối đều đưa lên một phần giống nhau, thiếu một món c*̃ng không được!”

“Anh, anh…Anh xác định muốn gọi hết tất cả sao? Nhiều món ăn như vậy bốn nguời có thể ăn hết không?”

Nhân viên phục vụ ngạc nhiên, anh ta chưa từng gặp tình huống như thế này.

“Tôi xác định, có ăn hết hay không thì tôi c*̃ng gọi, có tiền thì tùy hứng thôi.” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

“Anh thật là hào phóng, tôi sẽ lập tức đi dặn nhà bếp.” Nhân viên phục vụ gật đầu trả lời sau đó quay người chuẩn bị rời đi.

Bác c*̉a Như Tuyết nghe thấy Lâm Vân gọi hết tất cả các món thì mặt c*̉a bà ta tái mét, phải biết rằng hôm nay bà ta là người mời khách đấy!

Mặc dù bà ta không xem hiểu tiếng pháp nhưng mà vừa rồi lúc xem menu bà ta lại xem hiểu giá cả, dù sao thì giá cả là dùng chữ số la mã.

Những giá cả kia đều là mấy trăm, mấy nghìn đấy!

Nếu như gọi tất cả các món vậy thì hôm nay bà ta phải tốn mấy chục nghìn, nghĩ đến đây thì bà ta lại đau lòng. Mặc dù nhà bà ta có tiền nhưng c*̃ng không thể chịu được.

“Chờ một chút! Chờ một chút!”

Bác c*̉a Như Tuyết vội vàng gọi nhân viên phục vụ lại.

Ngay sau đó bác c*̉a Như Tuyết nhìn chằm chằm Lâm Vân răn dạy và quở mắng:

“Thằng nhóc, cậu ở đây giả bộ cái gì chứ lại còn có tiền thì tùy hứng thôi? Người tính tiền chính là tôi đấy!”

Lâm Vân cười giễu: “Là bác bảo Như Tuyết tùy ý chọn món, thế nào? Bác không thể trả nổi sao? Nếu như bác không thể trả nổi thì cứ nói thẳng để cháu trả thay.”

“Cậu tính tiền? Cậu có tiền sao? Hơn nữa nhà tôi có tiền như vậy sao lại không thể trả nổi chứ? Chẳng qua tôi thấy gọi nhiều món như vậy thì quá lãng phí mà thôi.” Bác c*̉a Như Tuyết ấp úng nói.

Bác c*̉a Như Tuyết rất sĩ diện nên đương nhiên bà ta sẽ không nói rằng mình không thể trả nổi.

Lâm Vân cười lắc đầu sau đó quay đầu nói với nhân viên phục vụ:

“Được rồi, cứ làm theo lời tôi vừa mới nói, mặt khác mang đến cho tôi một chai Lafite năm 95.”

“Vâng thưa anh.”

Sau khi nhân viên phục vụ trả lời thì quay người rời đi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 987-988


Chương 987

Bâc c*̉a Như Tuyết nghe thấy Lâm Vân lại gọi một chai Lafite năm 95 thì sắc mặt bà ta càng thêm khó coi, nhưng mà vì mặt mũi bà ta phải cố gắng nhịn.

Sau khi chọn món ăn.

“Như Tuyết, em có thích đọc sách không?” Lưu Yến mở miệng hỏi.

“c*̃ng tạm ạ.” Như Tuyết gật đầu.

“Vậy sao? Chị c*̃ng thích đọc sách, đặc biệt là những cuốn sách nổi tiếng c*̉a các nước, em đã đọc 《 Tội lỗi và trừng phạt 》c*̉a nhà văn Dostoyevsky nước Tô chưa?” Lưu Yến hỏi.

“Em chưa từng đọc.” Như Tuyết lắc đầu.

“Không phải chứ? Ngay cả quyển sách này mà em c*̃ng chưa đọc sao? Vậy em lên đại học mỗi ngày đều làm gì thế, chẳng lẽ mỗi ngày chỉ lo yêu đương thôi sao? Em như vậy không phải là lãng phí tiền mẹ em bỏ ra để cho em học đại học sao.” Dáng vẻ Lưu Yến rất cao quý.

Bác c*̉a Như Tuyết nở nụ cười, bà ta cảm thấy con gái của mình rất tài giỏi.

“Chuyện này…Em…Em không dám so với chị họ, em c*̃ng không đọc nhiều sách nổi tiếng cho lắm.” Như Tuyết cúi đầu có vẻ hơi tự ti nói.

Lâm Vân thấy thế thì mở miệng nói:

“Tôi c*̃ng rất thích đọc sách nổi tiếng, gần đây tôi đang đọc một tác phẩm kinh điển có tên 《 Đêm tối mưa 》, không biết chị Lưu Yến đã đọc chưa? Đây chính là một cuốn sách vô c*̀ng kinh điển.”

“Đương nhiên là tôi đã đọc rồi!” Dáng vẻ Lưu Yến tự tin nói.

“Vậy sao? Vậy chị nói xem tác giả là ai?” Trên mặt Lâm Vân nở nụ cười.

“Chuyện này…tôi đã đọc từ rất lâu rồi nên không nhớ rõ tác giả c*̉a quyển sách này là ai.” Lưu Yến nói quanh co.

“Ha ha!” Lâm Vân cười ha hả.

“Này, cậu cười cái gì?” Đầu chân mày c*̉a Lưu Yến nhíu lại.

Như Tuyết c*̃ng không hiểu nhìn Lâm Vân, không biết tại sao Lâm Vân đột nhiên lại cười to.

“Chị họ Lưu Yến, tôi không thể không bội phục chị rất tài giỏi, quyển sách 《 Đêm tối mưa 》mà tôi nói chẳng qua chỉ là một cái tên mà tôi tùy tiện nói ra, tôi chỉ nói bừa thôi vậy mà chị đã đọc rồi? Chị thật là giỏi!” Lâm Vân cười nói.

Sau khi Lưu Yến nghe thấy thì sắc mặt trong nháy mắt trở nên rất khó coi.

Sắc mặt mẹ của cô ta cũng trở nên khó coi, cảm giác như là rất mất mặt.

“Bịa đặt? Phốc phốc!”

Như Tuyết không nhịn được che miệng bật cười, vẻ lo lắng khi vừa rồi bị Lưu Yến xem thường lập tức bị quét sạch sành sanh.

“Thằng nhóc, cậu…cậu vậy mà đào hố với tôi?” Lưu Yến xanh cả mặt trừng mắt nhìn Lâm Vân, dáng vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống Lâm Vân.

“Đúng là tôi đào hố nhưng mà tự chị nhảy vào trong hố, nếu như chị nói chị chưa đọc thì hiển nhiên là tôi sẽ không hố được chị, ai bảo chị mạo xưng là trang hảo hán chứ?” Lâm Vân cười nói.

“Thằng nhóc cậu còn không biết xấu hổ nói tôi mạo xưng là trang hảo hán sao? Cậu biết xẩu hổ chút được không? Một kẻ nghèo còn nói bản thân có xe sang lại còn nói mình có vài tỷ tiền tiết kiệm, nói mình là cháu c*̉a nhà giàu nhất, cậu không biết cậu giả vờ đến mức nào sao?” Giọng điệu c*̉a Lưu Yến ác liệt.

“Thật là có lỗi đó đều là sự thật chứ không phải tôi đang khoác lác.” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

“A, bây giờ lại còn mặt dày mày dạn không chịu thừa nhận, cậu thật sự không biết trong mắt tôi cậu chính là tôm tép nhãi nhép thôi sao!” Ánh mắt Lưu Yến nhìn Lâm Vân tràn đầy vẻ xem thường.

“Được rồi, chị đã nghĩ là như vậy thì cứ cho là như vậy đi?” Lâm Vân lạnh nhạt buông tay.

Chương 988

Lâm Vân đã giải thích đủ nhiều, hơn nữa Lâm Vân biết bản thân có giải thích thế nào đi nữa thì họ c*̃ng đều cho rằng mình đang khoác lác.

Lúc này nhân viên phục vụ bắt đầu mang thức ăn lên.

“Phốc! Như Tuyết bộ đồ ăn c*̉a pháp không phải được đặt và dùng như vây.” Lưu Yến che miệng cười nói.

Sau khi Như Tuyết nghe vậy thì mặt đỏ lên.

Cô ấy từng đến nhà hàng tây hai lần hơn nữa đều là Lâm Vân dẫn cô ấy đi ăn, lúc cô ấy và Lâm Vân ăn đều không có chú ý nhiều như vậy cho nên cô ấy khẳng định là không hiểu và không biết quá trình sử dụng bộ đồ ăn.

“Như Tuyết, nhìn chị họ dùng như thế nào thì em học theo như vậy tránh cho sau này khi em đi ăn đồ ăn pháp lại bị người ta chê cười, vậy thì rất mất mặt có biết không?” Lưu Yến kiêu ngạo nói.

Mặc dù Lưu Yến nhìn có vẻ như là có lòng tốt nhưng trong giọng nói c*̉a cô ta lại vô tình hay cố ý bộc lộ một loại cảm giác ưu việt, dường như đang khoe khoang với Như Tuyết rằng cô ta tài giỏi như thế nào.

“A.” Như Tuyết chỉ có thể gật đầu.

Lưu Yến lại nhìn về phía Lâm Vân cười nhạo khẽ thì thầm:

“Đúng là một con dế nhũi vậy mà lại cầm đũa ăn cơm tây, thật sự là không sợ làm cho người ta cười đến rụng răng sao, ngồi với loại người này thật sự là mất mặt.”

Lâm Vân cười: “Dùng đũa ăn thì rất mất mặt sao?”

“Người trung quốc c*̉a chúng ta có thói quen ăn uống c*̉a người trung quốc, người pháp có thói quen ăn uống c*̉a người pháp, tôi tôn trọng thói quen ăn uống c*̉a họ nhưng tôi là người trung quốc nên tôi có thói quen ăn uống c*̉a mình, tại sao chắc chắn phải học theo họ chứ? Chẳng lẽ chỉ vì muốn ra vẻ mình là người cao sang sao?” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

“Dế nhũi chính là dế nhũi nên sẽ không biết cách dùng bộ đồ ăn c*̉a phương tây lại còn ở đây cưỡng ép giải vây cho bản thân, loại người như cậu cũng chỉ có như vậy mà thôi.” Lưu Yến cười giễu nói.

Một bữa cơm cứ như vậy vội vàng ăn xong.

Bởi vì Lâm Vân gọi tất cả các món ăn nên lúc tính tiền bác c*̉a Như Tuyết hiển nhiên là mất rất nhiều máu.

Chẳng qua là bác c*̉a Như Tuyết vẫn giả bộ như không thèm để ý lộ ra vẻ bà ta rất rộng rãi.

Nhưng mà ở trong lòng bà ta lại ghi hận Lâm Vân, bởi vì do Lâm Vân làm hại bà ta mất rất nhiều máu.

Sau khi ra khỏi nhà hàng.

“Con gái, không phải con nói về nước rồi con không có xe để chạy sao? Đi thôi, mẹ dẫn con đi xem xe.” Bác gái khí phách nói.

“Đi xem xe sao? Được ạ!” Lưu Yến vui mừng liên tục gật đầu.

Cứ như vậy một nhóm bốn người đi tới cửa hàng BMW 4s.

Sau khi dạo quanh một vòng trong cửa hàng 4s.

“Mẹ, con muốn chiếc BMW z4 này.” Lưu Yến chỉ vào một chiếc BMW z4 màu trắng.

BMW z4 là một chiếc xe thể thao mui trần, giá nhập không cao lắm chỉ hơn hai tỉ một trăm triệu, loại người sâu sắc có gia đình giàu có như Lưu Yến nhưng lại kém được hoan nghênh hơn loại nhà giàu mới nổi.

“Được được được, chỉ cần con thích thì quay về mẹ nói với ba con rồi hai ngày nữa đến lấy xe.” Bác gái phóng khoáng nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 989


Chương 989

Ngay sau đó bác c*̉a Như Tuyết quay đầu nhìn về phía Như Tuyết nói:

“Như Tuyết, cháu khẳng định là chưa từng ngồi xe BMW z4 tốt như vậy phải không? Sau này nếu như cháu thật sự quen với thằng nhóc này thì chỉ sợ là cả đời c*̃ng sẽ không được ngồi lên loại xe này, bác khuyên cháu nhanh chóng đổi người đi.”

Mặc dù Lâm Vân vẫn còn đứng ở đó nhưng bác c*̉a Như Tuyết c*̃ng không e dè.

“Bác, cháu…”

Như Tuyết không biết nên nói như thế nào, hôm qua cô ấy vừa mới ngồi trên xe Porsche 918 c*̉a Lâm Vân, đây chính là chiếc xe vô c*̀ng sang trọng, so với BMW z4 này thì không biết tốt hơn gấp bao nhiêu lần.

Lâm Vân không khỏi lắc đầu cười nói: “Một chiếc BMW z4 rách nát mà không cảm thấy ngại còn ở đây khoác lác.”

“A, cậu có khả năng thì mua một chiếc đi, chỉ là một kẻ nghèo mà còn khoác lác bản thân tuyệt vời? Phan tuấn (潘浚)?? Hoàng Thư Điệt (皇且蛭)? Nhẹ nhàng nhanh nhẹn?D Át Am Trật Xọa (D阏庵秩耍)? Tật Hoàng Quyên (疾慌涓)? Di Thân Cát Hoàng Sắc (颐亲咭黄穑)?” Lưu Yến ôm cánh tay mỉa mai.

“Tôi mua loại xe thể thao cấp thấp này làm gì? Lái chiếc xe này ra ngoài tôi còn ngại nó sẽ hạ thấp giá trị c*̉a bản thân.” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

“A, nghèo mà vẫn còn khoác loác? Phan tuấn(潘浚)?” Lưu Yến khinh thường cười nhạo.

Bác gái lôi kéo Lưu Yến nói: “Yến, con đừng để ý tới loại người này nếu không sẽ chỉ hạ thấp giá trị của chúng ta, không biết con mắt nào c*̉a Như Tuyết bị mù mà lại xem trọng loại người này!”

“Vẫn là mẹ nói đúng!”Lưu Yến cười gật đầu.

“Bác gái, hai người…hai người không thể nói anh ấy như vậy, anh ấy thật sự không giống như hai người tưởng tượng!” Như Tuyết tức giận dậm chân.

Như Tuyết nhìn thấy Lâm Vân bị gièm pha, trào phúng như thế thì đương nhiên sẽ vô c*̀ng tức giận.

“Như Tuyết, bây giờ cháu còn nói đỡ cho cậu ta sao? Cậu ta chỉ là người ngoài mà chúng ta mới là thân thích! Cháu thật sự là bị mê hoặc không ít.” Bác c*̉a Như Tuyết lắc đầu thở dài.

“Mẹ, bên cạnh là cửa hàng Ferrari 4s, chúng ta đi vào đó dạo chơi đi.” Lưu Yến chỉ cửa hàng Ferrari 4s ở bên cạnh.

“Được, dù sao thì chúng ta c*̃ng đã đến đây rồi.” Bác c*̉a Như Tuyết gật đầu.

Mặc dù không mua nổi Ferrari nhưng họ có thể đi xem một chút.

Thế là một nhóm bốn người đi vào cửa hàng Ferrari 4s.

Nhìn thấy siêu xe Ferrari trong cửa hàng, họ xem đến nỗi hoa mắt.

Mặc dù bác c*̉a Như Tuyết có tiền nhưng cũng chỉ có thể mua loại BMW z4 kia chứ không mua nổi Ferrari.

Sau khi dạo một vòng họ dừng lại ở trước một chiếc Ferrari 488.

“Oa, xe này thật là đẹp.” Như Tuyết không khỏi cảm thán.

Sau khi Lưu Yến nghe thấy thì quay đầu nhìn về phía Lâm Vân cười nhạo nói:

“Thằng nhóc, không phải cậu nói cậu là con trai c*̉a nhà giàu nhất sao? Không phải cậu nói cậu có vài tỷ tiền tiết kiệm sao? Như Tuyết thích chiếc Ferrari 488 này, nếu cậu có khả năng thù mua một chiếc đi.”

“Không không không, em chỉ nói là đẹp mà thôi.” Như Tuyết vội vàng xua tay.

Như Tuyết biết Lâm Vân có tiền nhưng mà cô ấy không muốn Lâm Vân phải tốn kém vì một câu nói của cô ấy.

“Không mua nổi chính là không mua nổi, dế nhũi có giả vờ thế nào đi nữa thì cũng vẫn chỉ là dế nhũi mà thôi.” Bác gái châm chọc.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 990


Chương 990

Lưu Yến c*̃ng âm dương quái khí nói:

“Thằng nhóc, lúc nãy nói cậu có khả năng thì mua chiếc BMW z4, cậu lại nói z4 chỉ là cấp thấp, không phải là bây giờ cậu lại nói chiếc Ferrari 488 này vẫn là cấp thấp không xứng với thân phận của cậu đấy chứ?”

“Trong mắt tôi Ferrari 488 xác thực là cấp rất thấp.” Lâm Vân buông tay.

Hiện tại Lâm Vân đang lái chiếc Porsche 918, đây là loại siêu xe phiê bản giới hạn trên thế giới, Ferrari 488 xác thực không thể so với Porsche 918.

“Cái gì? Ferrari 488 là cấp thấp? Phốc phốc!” Lưu Yến che miệng bật cười.

Bác c*̉a Như Tuyết cũng cười nói: “Ha ha, xe tốt như vậy mà cậu cũng dám dõng dạc nói là cấp thấp? Cậu không mua nổi thì cứ việc nói thẳng!”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Ngay cả mấy nhân viên báb hàng đi theo bên cạnh sau khi nghe Lâm Vân nói c*̃ng che miệng lén cười.

Trong mắt họ Ferrari 488 đã là siêu xe thể thao vô c*̀ng tuyệt vời, vậy mà lại có người nói xe này là cấp thấp? Như vậy cũng quá làm ra vẻ đi?

Lâm Vân thấy họ bật cười thì cũng không để ý mà tự mình nói:

“Mặc dù chiếc Ferrari 488 cấp thấp chút nhưng mà bề ngoài cũng không tệ, nếu Như Tuyết thích vậy thì tùy tiện mua mấy chiếc để chơi đùa đi.” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

Ngay sau đó Lâm Vân quay đầu nhìn về phía nhân viên bán hàng hỏi:

“Ở đây chiếc Ferrari 488 này có những màu gì? Một chiếc bao nhiêu tiền?”

“Thưa anh, chỗ chúng tôi có thể cung cấp bốn màu đỏ, đen, trắng, vàng, giá bốn triệu một trăm tám mươi nghìn.” Nhân viên bán hàng trả lời.

“Được, bốn loại màu này tôi lấy mỗi màu một chiếc, đóng gói rồi đưa đến dinh thự ven hồ Đông Hồ, quét thẻ đi.”

Lâm Vân vừa nói vừa lấy thẻ ngân hàng ra đưa cho nữ nhân viên bán hàng.

“Chuyện này…”

Nữ nhân viên bán hàng sững sờ, cô ấy chưa bao giờ gặp loại khách hàng như thế này, vừa đi vào chỉ xem một chút đã hỏi thăm giá cả và màu sắc, khi báo giá rồi cũng không hỏi nhiều mà đã muốn mua?

Hơn nữa còn mỗi màu một chiếc?

“Thưa anh, anh không nói đùa đấy chứ? Đây chính là Ferrari hơn bốn triệu đó, anh cứ như vậy mua sao? Lại còn mỗi màu một chiếc nữa chứ? Anh không cần thận trọng suy nghĩ sao?” Nữ nhân viên bán hàng ngạc nhiên nói.

“Tôi hỏi cô, nếu như cô ở ven đường nhìn trúng thứ đồ chơi nhỏ giá mấy đồng thì cô sẽ thận trọng suy nghĩ sao?” Lâm Vân hỏi ngược lại.

“Không…Sẽ không, dù sao c*̃ng chỉ có mấy đồng.” Nữ nhân viên bán hàng trả lời.

“Không phải sao, dù sao thì c*̃ng chỉ là mấy triệu nên không cần phải thận trọng suy nghĩ.” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

Sau khi nữ nhân viên bán hàng nghe nói như thế thì không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, giọng điệu này c*̃ng quá phóng khoáng? Mua xe sang trọng mấy triệu lại giống như một món đồ chơi giá mấy đồng?

Cô ấy hiểu rõ người này có thể nói như vậy, hoặc là nhà giàu mới nổi siêu cấp, hoặc là làm ra vẻ.

“Cô gái xinh đẹp, cô còn thất thần làm gì? Nhanh chóng quét thẻ đi.” Lâm Vân lắc lắc thẻ ngân hàng trong tay.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 991


Chương 991

“Tôi…Tôi sẽ đi ngay!”

Nữ nhân viên bán hàng vội vàng gật đầu sau đó nhận thẻ ngân hàng quay người chạy đi quét thẻ.

Mặc dù nữ nhân viên bán hàng không dám tin.

Nhưng Lâm Vân đã đưa thẻ nên cô ấy khẳng định phải đi thử xem, nếu quả thật quét thẻ thành công thì cô ấy dựa vào việc trích phần trăm c*̃ng có thể kiếm được một món hời, nếu như quét thẻ thất bại vậy thì dĩ nhiên lại là một loại kết quả khác.

Sau khi nữ nhân viên bán hàng rời đi.

Bác c*̉a Như Tuyết và chị họ Lưu Yến đều hơi ngạc nhiên, họ không ngờ dáng vẻ Lâm Vân vậy mà giả bộ như thật sự muốn mua.

“Ôi, thật sự là làm ra vẻ, thật sự muốn mua sao? Còn mỗi màu một chiếc nữa chứ, cậu làm như đang mua quần áo sao?” Bác c*̉a Như Tuyết âm dương quái khí trào phúng nói móc.

“Cậu ta khẳng định là sẽ không kéo mặt nạ xuống, lại còn giả vờ muốn làm ra vẻ với chúng ta mà thôi.” Lưu Yến phụ họa theo.

“Để mẹ xem lát nữa khi nhân viên bán hàng nói trong thẻ không có tiền thì cậu ta làm sao xuống sân khấu.” Bác gái ôm cánh tay lộ ra dáng vẻ như muốn xem kịch vui.

“Mẹ, con đoán chờ lát nữa khi quét thẻ thất bại, thằng nhóc này khẳng định sẽ nói tiền ở trong một tấm thẻ khác mà cậu ta lại quên mang theo tấm thẻ đó, loại người không có tiền lại muốn làm ra vẻ ta đây con đã gặp nhiều rồi!”Lưu Yến cười nhạo.

“Lưu Yến, chị cho rằng tôi đang làm ra vẻ đúng không? Nếu như quét thẻ thành công thì sao?” Lâm Vân giống như cười mà không phải cười nhìn cô ta.

“Nếu như cậu có thể quét thẻ thành công thì tôi sẽ phát trực tiếp bản thân ăn cứt!” Lưu Yến khinh thường nói.

Bác c*̉a Như Tuyết c*̃ng cười nhạo: “Thằng nhóc, nếu như cậu có thể mua được bốn chiếc Ferrari vậy thì tôi sẽ nhảy xuống sông lớn c*̉a Kim Đô!”

“Vậy sao? Tôi sẽ nhớ kỹ những lời mà hai người nố.” Khóe miệng Lâm Vân nở nụ cười càng rực rỡ hơn.

Như Tuyết cũng che miệng lén cười, bởi vì cô biết, Lâm Vân chắc chắn sẽ không thể quẹt thẻ thành công.

Lúc này, em gái bán hàng dẫn theo quản lý cửa hàng, vội vàng chạy tới bên này, hơn nữa trên mặt còn kèm theo nụ cười rất tươi tắn.

“Thưa ngài, quẹt thẻ thành công, đây là hóa đơn ngân hàng.”

Em gái bán hàng, lễ phép đưa thẻ cho Lâm Vân.

“Két?”

Sau khi bác Như Tuyết và Lưu Yến nghe được lời này, nụ cười trên mặt hai người, lập tức cứng ngắc lại, thay vào đó, là tràn ngập vẻ khiếp sợ.

“Quẹt thẻ thành công? Sao có thể! Anh ta chỉ là một thằng nhãi nghèo, sao có thể mua được xe Ferrari chứ, lại còn là bốn chiếc xe! Các người có nhầm gì không? Các người đang nói đùa phải không?!”

Khuôn mặt Lưu Yến không dám tin kéo cô bán hàng hỏi, giọng nói cô ta đều là vì kinh hãi trong lòng, mà trở nên chói tai dị thường.

“Thưa quý cô, cửa hàng 4s của chúng tôi, không thể nói đùa được, tổng cộng là mười sáu triệu bảy trăm hai mươi ngàn. Hóa đơn quẹt thẻ, đang ở trong tay quý ngài này.” Cô gái bán hàng nói.

“Mười sáu triệu bảy trăm hai mươi ngàn, anh … anh ta lại thực sự mua được?”

Khuôn mặt Lưu Yến trắng bệch, suýt nữa té xỉu.

Bác của Như Tuyết, nghe thấy tin Lâm Vân quẹt thẻ thành công, thì lại khiếp sợ ngồi liệt ở dưới đất.

Trời ơi, Lâm Vân lại thực sự dùng tiền, mua bốn chiếc xe Ferrari?
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 992


Chương 992

Bọn họ không dám tưởng tượng, Lâm Vân lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?

Không lẽ, những điều trước kia Lâm Vân nói, đều là thật sao?

Lúc này, quản lý lễ phép đi tới nói: “Ngài Lâm, tôi có thể hỏi anh một câu hỏi không?”

“Nói đi.” Lâm Vân gật đầu.

“Vì sao ngài lại chọn, một lúc mua bốn chiếc xe Ferrari 488 màu sắc khác nhau vậy? Đây cũng thật là quá xa xỉ!” Quản lý nói.

Lâm Vân thản nhiên cười: “Thực ra cũng không có gì, mua thêm mấy màu. Khi ra ngoài, lái xe kết hợp với phối quần áo màu sắc khác nhau, chuyện này cũng giống như cô mua thêm mấy đôi giày màu sắc khác nhau, phối với các loại quần áo để mặc, cùng một kiểu.”

“Ừng ực! Ừng ực!”

Sau khi quản lý và cô gái bán hàng nghe xong câu trả lời của Lâm Vân, không nén được mà nuốt nước miếng.

Trời ạ, mua thêm mấy chiếc Ferrari khác màu, chỉ là để ra ngoài phối với quần áo? Đây đúng là không còn tính người!

Cho dù là người có rất nhiều tiền, mua một chiếc xe bốn triệu, cũng là chuyện rất xa xỉ, thế nhưng Lâm Vân dường như lại hoàn toàn không đặt nặng những chiếc xe này…

“Trực tiếp đóng gói bốn chiếc xe gửi đến, khu nhà ven hồ Đông Hồ của tôi là được.” Lâm Vân thản nhiên nói.

“Chính là căn nhà sang trọng ở ven hồ Đông Hồ?” Quản lý kinh ngạc.

Ngay sau đó, quản lý vội vàng nói: “Đó chính là căn nhà cao cấp phong thủy cực kỳ đẹp, trị giá hai mươi tư nghìn tỉ năm trăm triệu VNĐ, nghe nói là của người giàu nhất là Liễu Chí Trung, vậy mà thực tế lại dưới tên của ngài sao? Không biết ngài là?”

“Liễu Chí Trung là ông ngoại tôi.” Lâm Vân thản nhiên nói.

“Hóa ra cậu chủ Vân là cháu ngoại của tỉ phú Liễu, bảo sao tôi thấy tiêu tiền hào phóng như vậy.” Quản lý bừng tỉnh hiểu ra.

Sau khi biết được thân phận của Lâm Vân, quản lý lại càng lễ phép.

Lâm Vân lại quay đầu nhìn bác của Như Tuyết, và con gái bà ta Lưu Yến.

“Hai người, tôi nói tôi có nhà đẹp, xe sang, cùng với tài khoản mấy tỉ, tôi nói tôi là cháu ngoại của tỉ phú, không biết bây giờ hai người tin hay không tin?” Lâm Vân cười như không cười.

“Chúng tôi… Chúng tôi..”

Sắc mặt hai người họ lúc xanh lúc đỏ, muốn khó coi như nào thì khó coi như thế.

Chỉ dựa vào việc Lâm Vân có thể ung dung tiêu hơn mười triệu để mua xe. Sao bọn họ còn dám nghi ngờ?

Hai người bọn họ nhớ lại, trước đây họ còn từng châm biếm giễu cợt, xem thường cháu ngoại của tỉ phú, bọn họ thực sự xấu hổ hận không tìm được một cái lỗ để chui vào.

“Lưu Yến, nếu tôi nhớ không nhầm thì, ban nãy cô nói, nếu tôi quẹt thẻ thành công, thì cô sẽ livestream ăn cứt đúng không?”

“Không biết cô dự định livestream trên nền tảng xã hội nào? Tôi tặng quà cho cô, chắc chắn sẽ tặng quà đến mức khiến cho phân nửa người xem của nền tảng đó, đều sẽ đến xem cô livestream ăn cứt!” Lâm Vân cười nói.

“Tôi… tôi…” Lưu Yến cúi đầu, mặt đỏ bừng.

Nụ cười Lâm Vân cứng ngắc, giọng nói lạnh như băng tiếp tục hỏi: “Du học nước ngoài giỏi lắm sao? Nhà có tiền giỏi lắm sao? Giả bộ tỏ vẻ tài giỏi ở trước mặt tôi và Như Tuyết? Cô là cái thá gì chứ?”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 993


Chương 993

Lưu Yến vẫn cúi đầu, xấu hổ đến mức một chữ cũng không nói được.

Lâm Vân lại quay đầu nhìn sang bác của Như Tuyết.

“Bác gái, nếu như tôi nhớ không nhầm, ban nãy bác cũng nói, nếu tôi quẹt thẻ thành công, bác sẽ nhảy sông Kim Đô đúng không, lát nữa tôi sẽ lái xe đưa bác tới cầu Kim Đô, thế nào?” Lâm Vân nheo mắt nói.

“Cháu trai, bác… Bác đấy là đang nói đùa, cháu nể tình bác là bác ruột của Như Tuyết, hãy tha cho tụi bác đi.” Bác của Như Tuyết gắng gượng nặn ra nụ cười khó coi.

Lâm Vân cười lạnh lùng: “Ha, bây giờ đã biết nhắc tới quan hệ thân thiết rồi? Nếu đã là người nhà, bác còn ra sức hạ thấp Như Tuyết, đề cao con gái bác, mẹ kiếp bác là người nhà cái gì chứ? Khi mẹ của Như Tuyết bệnh nặng sắp chết, đến một trăm ngàn mà nhà các người còn không cho vay, bây giờ biết nhắc đến người nhà sao?”

“Bác… bác…” Bác của Như Tuyết đỏ mặt.

“Đúng rồi, không phải là chồng bác mở xưởng sao? Là nhà xưởng nào? Nói tên ra, tôi đảm bảo, trong vòng ba ngày, khiến cho xưởng của chồng bác phải đóng cửa!” Giọng nói Lâm Vân không lớn, nhưng lại đầy ngang ngược.

“A!” Bác sợ hãi đến mức thay đổi sắc mặt.

“Như Tuyết, cháu nhất định phải giúp bác, tuyệt đối đừng để xưởng của bác trai bị đóng cửa! Bác quỳ gối cầu xin cháu! Cầu xin bạn trai cháu giúp bác đi.”

Bác gái vội vàng chạy tới trước mặt Như Tuyết, quỳ xuống van xin Như Tuyết.

Trong lòng bác gái hiểu rõ, dựa vào thân phận cháu ngoại tỉ phú của Lâm Vân, muốn đánh sập công xưởng của chống bà ta, thực sự là quá dễ dàng!

Mặc dù trong lòng Như Tuyết cũng có phần chán ghét bác gái, thế nhưng ban nãy cũng coi như là trút được giận.

“Lâm Vân, dù sao thì bà ấy cũng là bác của em, hãy bỏ qua đi.” Như Tuyết nói.

Lâm Vân gật đầu, sau đó quay đầu nhìn bác và Lưu Yến, lạnh lùng nói: “Nói thật cho các người biết, nếu như không phải nể mặt Như Tuyết, những lời trước kia các người châm biếm tôi, thì tôi sớm đã trở mặt rồi, còn có thể cùng các người đến đây sao?”

“Như Tuyết, chúng ta đi thôi!”

Sau khi Lâm Vân nói xong, trực tiếp kéo Như Tuyết, đi ra ngoài.

Ra khỏi cửa hàng 4s.

“Lâm Vân, bây giờ em thoải mái hơn nhiều rồi.” Như Tuyết nở nụ cười vui vẻ.

Trước kia Như Tuyết và Lâm Vân, luôn bị xem thường, thực ra cũng khiến cho Như Tuyết rất ấm ức trong lòng.

Bản thân cô bị xem thường, cô còn có thể chịu đựng được. Thế nhưng nhìn thấy Lâm Vân bị bác và chị họ xem thường, cùng với đủ các kiểu chế nhạo, trong lòng cô thực sự rất khó chịu.

Lâm Vân khẽ mỉm cười, sau đó nói: “Như Tuyết, loại người nhà này, em không nên qua lại nhiều.”

“Ừm!” Như Tuyết ra sức gật đầu.



Ở bên kia.

Bên trong vườn nhà họ Phạm .

“Cái gì?”

Sau khi chủ nhà họ Phạm nghe thấy lời của Phạm Nhật Long, sắc mặt đột nhiên biến đổi.

Ban nãy, Phạm Nhật Long đã kể lại toàn bộ chuyện xảy ra ngày hôm nay ở bữa tiệc rượu cho bố anh ta là chủ nhà họ Phạm .

Bao gồm cả việc anh ta đã quan hệ với bác gái dọn dẹp, ngoài ra còn việc bị chụp lại, tất cả đều kể hết ra.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 994


Chương 994

Chủ nhà họ Phạm , cũng chính là chủ tịch tập đoàn Diệp Thị, chịu trách nhiệm quản lý mọi chuyện trong nhà họ Phạm .

Đương nhiên, phía trên ông ta còn có ông cụ Diệp, đó mới là chỗ dựa vững chắc nhất của nhà họ Phạm .

Tuy nhiên ông cụ Diệp rất yêu thích võ thuật, ông ta đã về hưu, bình thường nếu không có chuyện gì lớn sẽ không tùy tiện ra mặt hỏi tới.

“Bố, những phóng viên truyền thông kia, con đã sai người đi xóa và hủy bỏ clip, thế nhưng… thế nhưng trong tay thằng nhãi Lâm Vân kia cũng có clip, nếu anh ta mà truyền ra ngoài, vậy thì danh tiếng của con sẽ xong đời.” Mặt Phạm Nhật Long trắng bệch.

Anh ta không dám tưởng tượng, một khi clip được truyền đi, danh tiếng của anh ta sẽ gặp phải đả kích lớn như thế nào.

Cho nên anh ta mới phải tìm đến ông nội nhờ giúp đỡ.

“Nhật Long à Nhật Long, sao con có thể ngu xuẩn như vậy chứ!” Sắc mặt chủ nhà họ Phạm u ám.

“Bố, con cũng là người bị hại, ai biết được thuốc mà thằng ngu Chu Tuấn kia đưa, lại lợi hại đến vậy! Còn có, đáng ghét nhất chính là Lâm Vân!” Phạm Nhật Long nghiến răng nghiến lợi.

Phạm Nhật Long nghĩ lại chuyện ngày hôm nay liền tức giận, anh ta vẫn luôn tự cho mình là tài giỏi, cho rằng bản thân là con trời, kết quả là trong buổi tiệc rượu hôm nay, anh ta lại thua Lâm Vân thảm hại trong cuộc đấu trí đấu dũng.

“Tên Lâm Vân này, chúng ta đã đánh giá thấp anh ta, còn về chuyện đoạn clip, bố sẽ tự mình đi gặp anh ta, tự mình đi nói giúp con, xem liệu có thể dùng tiền, để mưa lại đoạn clip từ trong tay anh ta không.” gia chủ Quang Đức nói.

“Bố, tên Lâm Vân này, còn cả lão già phế vật Liễu Chí Trung kia, chắc chắn phải tìm cách tiêu diệt!” Phạm Nhật Long nghiến răng nghiến lợi nói.

“Yên tâm đi, bố và ông nội con, vẫn luôn âm thầm hành động, tiến hành tiêu diệt Liễu Chí Trung và tập đoàn Tỉnh Xuyên.” gia chủ Quang Đức nói.

Ngay sau đó, chủ nhà họ Phạm ngẩng đầu nhìn về phía Phạm Nhật Long, hỏi: “Ngoài ra, chuyện thông gia với con gái của chủ nhà Mộ Dung Gia, con suy nghĩ đến đâu rồi? Chỉ cần làm thông gia thành công, sẽ giúp đỡ cực nhiều cho nhà họ Phạm chúng ta, chắc chắn có thể tiêu diệt Liễu Chí Trung, thống trị cả khu vực Hoa Nam. Con hãy suy nghĩ kĩ đi.”

“Được! Con… Con đồng ý!” Phạm Nhật Long nghiến chặt răng, cuối cùng vẫn chấp nhận.

Thực ra trong lòng Phạm Nhật Long rất mâu thuẫn.

Bởi vì con gái của Mộ Dung Gia vừa béo vừa xấu, nhìn cô ta đã cảm thấy buồn nôn, trước kia anh ta vẫn luôn từ chối.

Thế nhưng lần này, anh ta đã gặp phải nỗi nhục nhã vô cùng lớn ở buổi tiệc rượu, để có thể mau chóng giế t chết Lâm Vân, tiêu diệt Liễu Chí Trung và tập đoàn Tỉnh Xuyên, anh ta chỉ có thể chấp nhận!

Ở một nơi khác.

Bởi vì Như Tuyết tới nhân dịp cuối tuần, ngày mai vẫn phải lên lớp, Lâm Vân liền lái xe đưa cô về thành phố Bảo Thạnh.

Khi đến thành phố Bảo Thạnh, đã là tám giờ tối.

Sau khi đưa Như Tuyết về nhà, Lâm Vân trực tiếp lái xe đi đến nhà thư ký An Tiểu Ngọc.

Bây giờ Lâm Vân chủ yếu làm việc ở Kim Đô, thế nên An Tiểu Ngọc ở lại thành phố Bảo Thạnh, cũng lãng phí.

Lâm Vân quyết định đưa cô đến Kim Đô, bản thân mình ở bên Kim Đô, cũng không cần phải tìm thêm thư ký nữa.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 995


Chương 995

Cửa nhà An Tiểu Ngọc.

Sau khi Lâm Vân gõ cửa, rất nhanh chóng cửa đã được mở.

Tuy nhiên, đập vào mắt, lại không phải là An Tiểu Ngọc, mà là An Tiểu Mai em gái cô ấy.

Mặc dù An Tiểu Mai không trang điểm, thế nhưng so với kiểu trang điểm khói hồi trước của cô ấy, lại xinh đẹp hơn rất nhiều, dù sao thì dáng vẻ cô ấy chính là kiểu em gái nhà bên, người đẹp nhỏ đáng yêu.

Có lẽ là bởi vì đang ở nhà, An Tiểu Mai chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ nhỏ, có thể nhìn thấp thoáng thấy hai chấm nhỏ đỏ.

“Cậu chủ Vân là anh sao, em nhớ anh chết đi được!”

Sau khi An Tiểu Mai nhìn thấy Lâm Vân, liền vui mừng nhào vào trong ngực Lâm Vân.

Lâm Vân chỉ cảm thấy mềm mại dịu dàng.

“An Tiểu Mai, em… em đừng như vậy. Để chị em thấy thì không hay.” Lâm Vân hơi đỏ mặt.

“Chị em không ở nhà, cậu chủ Vân anh vào nhà trước đi đã.”

An Tiểu Mai vừa nói, vừa kéo Lâm Vân vào trong nhà, sau đó đóng cửa lại.

“Chị gái em không ở nhà? Cô ấy đi đâu mất rồi.” Lâm Vân lên tiếng hỏi.

“Chị gái em đi hẹn hò rồi.” An Tiểu Mai cười hì hì nói.

“Hẹn hò? Chị gái em có bạn trai rồi sao?” Lâm Vân tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc.

“Chị gái em có bạn trai. Cậu chủ Vân anh ngạc nhiên gì chứ? Không lẽ là… cậu chủ Vân anh thích chị gái em sao?” An Tiểu Mai nói.

Lâm Vân trợn mắt nhìn cô: “Nói lung tung, anh và chị gái em, là quan hệ cấp trên cấp dưới, chỉ vậy mà thôi, em cũng mau chóng tìm một người bạn trai tốt đi, đỡ phải suốt ngày suy nghĩ bậy bạ.”

“Hi hi, thực ra em đùa anh đấy, chị gái em ra ngoài mua đồ rồi.” An Tiểu Mai cười nói.

Ngừng một lát, An Tiểu Mai tiếp tục nói: “Còn nữa cậu chủ Vân, em sẽ không kiếm bạn trai, An Tiểu Mai em cả đời này, đã nhận anh rồi!”

An Tiểu Mai vừa nói, vừa tới ôm cô Mộc ThAnh Vân.

Mùi thơm thoang thoảng trên người An Tiểu Mai, Lâm Vân có thể ngửi thấy rõ ràng.

“An Tiểu Mai, quậy phá! Không phải anh đã nói với em rồi sao, anh có bạn gái rồi.”

Lâm Vân vừa nói, vừa gỡ tay An Tiểu Mai ra.

Tuy nhiên An Tiểu Mai hoàn toàn không có ý từ bỏ.

“Cậu chủ Vân, người có tiếng tăm như anh, ba thê bảy thiếp cũng rất bình thường. Anh có bạn gái, vậy em sẽ làm người tình của anh!”

Sau khi An Tiểu Mai nói xong, thì trực tiếp phi tới chỗ Lâm Vân.

“Rầm!”

Lâm Vân trực tiếp bị An Tiểu Mai té ngã vào trên ghế sô pha.

“Lâm Vân, anh không đồng ý với em, vậy thì em sẽ gạo nấu thành cơm với anh!”

An Tiểu Mai vừa nói, vừa hôn về phía Lâm Vân.

“Lại nữa!”

Khuôn mặt Lâm Vân câm nín, Lâm Vân nhớ đến lần trước, ở trong phòng ngủ của An Tiểu Mai, cũng cưỡng hôn Lâm Vân như này.

Lúc đó Lâm Vân ra sức chống cự, suýt thì không nhịn được.

Là một người đàn ông, bị một người đẹp đẩy mạnh như này, nói thật ra bản thân Lâm Vân rất mất mặt…
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 996


Chương 996

Hơn nữa, bản thân còn phải từ chối!

“An Tiểu Mai, em đừng như vậy.” Lâm Vân không ngừng chống cự.

“Cậu chủ Vân, anh… không lẽ là trong chuyện đó không ổn sao?” An Tiểu Mai bĩu môi nói.

“Sao có thể chứ!”

Là một người đàn ông, lại bị phụ nữ cười nhạo không được, đây chính là nỗi nhục lớn nhất!

Ngoài ra, là một người đàn ông nhiệt huyết thể lực dồi dào, hành động ban nãy của An Tiểu Mai, vốn đã khiến cho Lâm Vân có phản ứng.

Bây giờ lại bị lời nói của An Tiểu Mai kích động, trong đầu Lâm Vân bùng nổ, thực sự sắp không nhịn được nữa rồi.

Vào đúng lúc này, đột nhiên vang lên tiếng chìa khóa mở cửa.

“Chị em về rồi!”

An Tiểu Mai sợ hãi vội vàng đứng dậy ngồi ngay ngắn, Lâm Vân vội vàng ngồi lại trên ghế sô pha.

Dù sao thì bọn họ cũng đang ở phòng khách.

Lúc nàu, cửa được mở ra, An Tiểu Ngọc bước vào.

“Ui…”

Lâm Vân thở dài, may mà bản thân ban nãy đã nhịn được, cho nên quần áo vẫn đang ăn mặc chỉnh tề.

Nếu mà bản thân thực sự không nhịn được, bị An Tiểu Ngọc về nhà bắt gặp, mình và em gái cô ấy đang làm chuyện đó, thì Lâm Vân thực sự không biết nên ăn nói như thế nào.

“Chủ tịch Vân, anh về thành phố Bảo Thạnh rồi!”

Sau khi An Tiểu Ngọc nhìn thấy Lâm Vân ở trong nhà, khuôn mặt lập tức nở nụ cười đầy vui vẻ.

“À. Đúng, hôm nay vừa về.” Lâm Vân có hơi ngại ngùng gật đầu.

Nghĩ đến chuyện ban nãy, lại nhìn thấy chị gái An Tiểu Ngọc của An Tiểu Mai, Lâm Vân chỉ cảm thấy trong lòng có cảm giác tội lỗi.

“Chủ tịch Vân, lần này anh trở về, dự định ở thành phố Bảo Thạnh bao laai.” An Tiểu Ngọc vùa nói, mặt vừa tươi cười đi tới.

“Phía Kim Đô vẫn còn rất nhiều việc, sáng sớm mai sẽ về Kim Đô.” Lâm Vân nói.

Lâm Vân đã đánh chiếm được cả thành phố Bảo Thạnh, hơn nữa chuyện làm ăn ở bên thành phố Bảo Thạnh này, cũng đã hoàn toàn vào nề nếp, không cần Lâm Vân phải hao tốn nhiều thể lực.

Vì thế, bây giờ Lâm Vân dự định dồn thể lực và trọng tâm vào Kim Đô.

Đương nhiên thành phố Bảo Thạnh là quê nhà của Lâm Vân, chắc chắn sẽ có cảm tình đặc biệt, Lâm Vân chắc chắn sẽ thường xuyên trở lại.

“A, sáng mai đã phải đi sao.”

Sau khi An Tiểu Ngọc nghe thấy tin này, hai con ngươi thoáng hiện lên vẻ mất mát.

“An Tiểu Ngọc, tôi muốn đưa cô đến Kim Đô, tiếp tục làm thư ký cho tôi ở Kim Đô, hỗ trợ tôi làm việc, không biết cô bằng lòng không?” Lâm Vân hỏi.

“Bằng lòng bằng lòng! Tôi đương nhiên bằng lòng!”

An Tiểu Ngọc liên tục gật đầu, trên mặt cũng lần nữa nở nụ cười vui mừng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 997


Chương 997

“Được, vậy tối nay cô thu xếp đi, sáng mai tôi lái xe đến nhà cô đón cô.” Lâm Vân nói.

“Ừ ừ!” An Tiểu Ngọc ra sức gật đầu.

“Wow, chị gái thật là ngưỡng mộ chị, em cũng muốn đi Kim Đô.” Mặt An Tiểu Mai đầy ngưỡng mộ.

“Chị là đi làm việc, cũng không phải là đi chơi, em ngoan ngoãn ở nhà đi học biết chưa. Chị không ở thành phố Bảo Thạnh, thì em phải học cách tự chăm sóc cho bản thân.” An Tiểu Ngọc nói.

“Cũng đã thông báo xong cho cô rồi, vậy thì tôi đi trước đây.” Lâm Vân đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Lâm Vân cảm thấy, tiếp tục ở lại, sẽ chỉ càng khó xử.

“Chủ tịch Vân, tôi tiễn anh.” An Tiểu Ngọc nói.

“Chị, để em tiễn cậu chủ Vân.” An Tiểu Mai vội vàng đứng dậy.

An Tiểu Ngọc đương nhiên sẽ không trành giành với em gái cô, chỉ dặn dò một câu phải lễ phép với Chủ tịch Vân.

Thế là, An Tiểu Mai tiễn Lâm Vân đi xuống nhà.

Ở dưới nhà.

“Cậu chủ Vân, anh cũng đưa em đi Kim Đô đi, cầu xin anh đấy!” An Tiểu Mai nũng nịu kéo cánh tay Lâm Vân.

“An Tiểu Mai, em còn phải đi học nữa. Bây giờ không phải em đang học lớp mười hai sao, nếu muốn đến Kim Đô, vậy thì kỳ thi đại học em phải cố gắng thi được vào đại học Kim Đô.” Lâm Vân nghiêm túc nói.

Đại học Kim Đô, là trường đại học cao cấp nhất của tỉnh Tây Xuyên, đã có danh tiếc nhất định trên toàn đất nước.

“Ừm ừm! Em chắc chắn sẽ làm được!” An Tiểu Mai ra sức gật đầu, trong ánh mắt lóe lên vẻ kiên nghị.

Đây là ba mươi lăm triệu VNĐ, cầm lấy tiêu vặt, bình thường ăn ngon vào, mua vài bộ quần áo yêu thích, nhớ không được tiêu lung tung.” Lâm Vân lấy ra một xấp tiền.

Mặc dù Lâm Vân có thể thoải mái cho cô vài triệu tệ.

Thế nhưng Lâm Vân suy nghĩ, bây giờ cô đang học lớp mười hai, cô có quá nhiều tiền tiêu vặt thì cũng không nên. Dù sao thì bây giờ trọng tâm của cô, chính là phải học hành.

“Không cần đâu! Em muốn ở bên cạnh anh, cũng không phải là vì tiền của anh.” An Tiểu Mai bĩu môi nói.

“Con nhóc này đừng có cả ngày suy nghĩ bậy bạ, anh cho em tiền tiêu vặt, là vì muốn coi em là bạn, chỉ thế mà thôi.”

Lâm Vân vừa nói, vừa nhét tiền vào trong tay cô.

Sau đó, Lâm Vân quay người lên xe, sau đó lái xe rời khỏi.

An Tiểu Mai nhìn ba mươi lăm triệu VNĐ ở trong tay, trong lòng thấy ấm áp.

Mặc dù An Tiểu Mai không phải vì tiền, thế nhưng theo cô thấy, Lâm Vân có thể cho cô tiền tiêu vặt, tức là Lâm Vân vẫn để ý đến cô!

An Tiểu Mai nhìn đèn ở phía sau xe của Lâm Vân, nói lẩm bẩm: “Cậu chủ Vân, em chính là muốn làm người phụ nữ của anh!”



Sau khi Lâm Vân rời khỏi nhà của An Tiểu Ngọc, trực tiếp gọi điện thoại cho Hoàng Luânmạp, gọi anh ta đi uống rượu.

Dù sao thì Lâm Vân không về thành phố Bảo Thạnh đã một khoảng thời gian rồi, trở về rồi sao có thể không gặp người bạn tốt Hoàng Luânmạp của mình chứ?

Cho dù có bận thế nào, cũng không được quên anh em tốt!
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 998


Chương 998

Trong điện thoại.

“Cái gì? Anh Vân anh về thành phố Bảo Thạnh rồi, được được được, bây giờ em sẽ tới, tối nay hai anh em chúng ta không say không về!” Hoàng LuânHoàng Luânmừng rỡ nói.

Trước cửa quán rượu nào đó ở thành phố Bảo Thạnh.

“Anh Vân, em nhớ anh chết đi được.”

Sau khi mập mạp gặp Lâm Vân, liền lao đến ôm chặt Lâm Vân.

“Đừng có làm buồn nôn như này, người ta lại tưởng chúng ta là cong đấy.” Lâm Vân cười nói.

“Ha ha.” Hoàng Luânmạp cười ha ha.

Sau đó, hai người vịn vai nhau, cùng đi vào trong quán rượu, sau đó đến bàn ngồi xuống, đồng thời còn gọi thêm mấy chai rượu tây.

“Nào Anh Vân, cạn ly!”

Hai người rót rượu, liên tục uống cạn mấy ly.

Sau khi qua ba lần rượu.

“Hoàng Luângần đây thế nào, vẫn thuận lợi chứ ?” Lâm Vân hỏi thăm.

“Cũng không tệ lắm, cha tôi vừa mới xuất viện, chúng tôi đã dùng số tiền mà lần trước anh cho để mua một căn nhà chúng tôi vừa mới dọn nhà xong, cha tôi lại chuẩn bị dùng tiền của anb cho để mở siêu thị lớn.” Hoàng Luânnói.

“Vậy là tốt rồi.” Lâm Vân gật đầu.

Nhìn thấy người anh em của mình bây giờ sống rất tốt nên trong lòng Lâm Vân cũng vui mừng.

“Hắc hắc, tôi còn phải cảm ơn Anh Vân, nếu không có Anh Vân thì cả đời này có thể tôi và ba tôi vẫn sẽ là cá muối, tôi lại càng không thể lái xe Ferrari, nào, tôi kính anh một ly!”

Hoàng Luânbưng ly rượu lên.

Hoàng Luâncảm ơn Lâm Vân từ tận đáy lòng.

Lâm Vân c*̃ng bưng ly rượu lên chạm ly với mập.

Sau khi để ly rượu xuống Lâm Vân cười hỏi: “Anh lái chiếc xe Ferrari kia cảm thấy thế nào?”

Lần trước sau khi thắng chiếc xe Ferrari từ tay Lâm Lang Thiên thì Lâm Vân đã đưa cho mập.

“Chiếc Ferrari kia khỏi phải nói là khỏe như thế nào, hắc hắc!” Hoàng Luânlộ ra nụ cười vui vẻ.

“Ha ha, nào cạn ly.”

Hai người lại lần nữa chạm cốc.

“Đúng rồi, anh và bạn gái anh phát triển tới đâu rồi?” Lâm Vân tiếp tục hỏi thăm.

Lần trước Lâm Vân gặp bạn gái c*̉a mập thì cảm thấy cô gái kia cũng không tệ lắm nên bảo mập phải cố mà quý trọng.

“Anh Vân, tình cảm c*̉a chung tôi rất tốt.” Hoàng Luâncười nói.

“Vậy là tốt rồi, nào nào nào, chúng ta tiếp tục uống.”

Lâm Vân tiếp tục chạm cốc với mập.

“Ầm.”

Đột nhiên lưng Lâm Vân bị va mạnh vào.

Lâm Vân quay đầu nhìn lại thì thấy một người đàn ông mặc áo trắng say khướt đang thân mật với một cô gái c*̉a quán bar.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 999


Chương 999

Anh ta đang ngồi ở bên cạnh Lâm Vân, lúc thân mật thì đụng phải Lâm Vân.

Sau khi Lâm Vân nhìn thoáng qua thì cũng không nói thêm gì mà tiếp tục uống rượu với mập.

“Ầm!”

Kết quả khi Lâm Vân vừa mới muốn chạm cốc với mập, Lâm Vân lại bị va vào một phát nên ly rượu c*̉a Lưu Vân đổ vào tay mập.

Lâm Vân thấy thế thì quay đầu nhắc nhở:

“Người anh em, làm phiền anh chú ý một chút, anh đụng vào tôi rồi.”

Sau khi người đàn ông mặc áo trắng này nghe thấy thì lúc này đứng dậy, vẻ mặt hung ác nhìn Lâm Vân.

“Thằng nhóc, mày vừa mới nói cái gì? Có gan thì lặp lại lần nữa xem?” Giọng điệu c*̉a người đàn áo trắng hung hăng càn quấy.

Lâm Vân đánh giá, trên cổ tay người đàn ông mặc áo trắng này đeo một cái đồng hồ Vacheron Constantin trị giá mấy chục nghìn, hẳn là trong nhà có một ít tiền cho nên mới hung hăng càn quấy như vậy.

“Tôi nói làm phiền anh cẩn thận một chút, anh đụng vào tôi rồi.” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

“Ông nội đây đụng vào mày đấy thì sao nào.” Người đàn ông mặc áo trắng ngẩng đầu, vẻ mặt tùy tiện.

“Ha ha, anh rất hung hăng càn quấy đấy.” Lâm Vân cười giễu.

“Ông nội đây tên Cổ Trương, Trương trong hung hăng càn quấy đấy, tao hung hăng càn quấy như vậy đấy thì sao!” Người đàn ông mặc áo trắng lớn tiếng nói.

“Vậy sao? Vậy tôi sẽ tiêu diệt sự hung hăng càn quấy đó c*̉a anh!”

Lâm Vân nhíu hai mắt p đồng thời cầm chai rượu ở trên bàn lên.

Một lúc sau.

Lâm Vân đứng dậy mạnh mẽ đập cái chai vào đầu người đàn ông mặc áo trắng.

“Ầm!”

Chai rượu trực tiếp vỡ nát ở trên đầu người đàn ông mặc áo trắng, máu tươi trong nháy mắt từ trên đầu của anh ta chảy xuôi xuống.

Hôm nay anh và mập gặp nhau uống rượu, Vốn dĩ là một ngày tốt lành nên Lâm Vân không muốn xảy ra chuyện làm ảnh hưởng tới tâm trạng.

Lâm Vân liên tục hai lần có ý tốt nhắc nhở anh ta, nếu như anh ta thức thời không còn tiếp tục đụng vào Lâm Vân thì hiển nhiên là không có việc gì, nhưng anh ta cũng không biết nắm bắt cơ hội mà Lâm Vân cho.

“A a!”

Sau khi người đàn ông mặc áo trắng bị vỡ đầu thì ôm cái đầu đau nhức kêu lên.

Chỉ một thoáng khách hàng ở xung quanh quầy rượu nhao nhao dời ánh mắt nhìn về phía này.

“Đây không phải là cậu Cổ sao? Mẹ kiếp, lại có người dám đập vỡ đầu cậu Cổ.”

“Chỉ sợ là thằng nhóc kia sẽ gặp phải tai ương.”

……

Những khách hàng này đều khẽ bàn luận.

Cô gái c*̉a quán bar ngồi bên cạnh người đàn ông mặc áo trắng lại hét lớn với Lâm Vân:

“Thằng nhóc, mày cũng dám đánh cậu Cổ sao, mày xong đời rồi!”

“Vậy sao? Tôi xong đời sao?” Lâm Vân lộ ra nụ cười nghiền ngẫm.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1000


Chương 1000

Mặc dù Lâm Vân không biết cậu Cổ này là ai.

Nhưng mà Lâm Vân tuyệt đối là bá chủ c*̉a một phần ba đất trong thành phố Bảo Thạnh, ai có thể rung chuyển Lâm Vân chút nào chứ?

Hoàn toàn không có!

Lúc này anh lớn đầu trọc vạm vỡ trông chừng quán bar đã dẫn người chạy tới đây.

“Ai ăn gan hùm mật gấu dám đánh người ở nơi có bảo vệ trị an c*̉a công ty bảo vệ Vân Diệu chúng tôi!” Người đàn ông đầu trọc vạm vỡ vừa đi tới vừa quát tháo.

“Anh Cửu, tôi bị đánh nên anh chắc chắn phải giúp tôi báo thù!”

Người đàn ông mặc áo trắng bị đánh ôm đầu xông tới trước mặt người đàn ông đầu trọc vạm vỡ cầu xin.

“Chuyện này…Đây không phải là cậu Cổ sao? Ai đánh anh vậy.” Người đàn ông đầu trọc vạm vỡ vội vàng hỏi.

“Chính là do thằng nhóc kia!”

Người đàn ông mặc áo trắng thuận tay chỉ về phía Lâm Vân.

“Ôi con mẹ nó chứ…”

Người đàn ông đầu trọc vạm vỡ vừa quát tháo vừa ngẩng đầu nhìn lại.

Khi người đàn ông đầu trọc vạm vỡ nhìn thấy Lâm Vân thì anh ta nói được một nửa rồi im bặt, vẻ mặt của anh ta c*̃ng trong nháy mắt xuất hiện vẻ hết sức kinh hãi.

Ngay sau đó người đàn ông đầu trọc vạm vỡ vội vàng xông tới trước mặt Lâm Vân.

“Kính chào anh Lâm.” Người đàn ông đầu trọc vạm vỡ cúi người chào, giọng nói vô c*̀ng vang dội!

Những em trai nhỏ ở sau lưng người đàn ông đầu trọc vạm vỡ c*̃ng trong nháy mắt kịp phản ứng, sau đó cùng nhau cúi người chào Lâm Vân:

“Kính chào anh Lâm!”

Mọi người làm rung chuyển bầu trời.

Cảnh tượng này làm cho những người ở xung quanh nhìn thấy thì hoàn toàn sững sờ, bao gồm cả người đàn ông mặc áo trắng kia.

“Anh nhận ra tôi?” Lâm Vân nhìn người đàn ông đầu trọc vạm vỡ.

“Anh Lâm, tôi là cựu binh c*̉a công ty bảo vệ trị an Vân Diệu, lúc trước tôi c*̃ng đã từng tham gia tiến đánh thành phố Khánh Quang và Kim Cương, hơn nữa tôi còn lập công cho nên mới được đề bạt thăng chức thành đội trưởng c*̉a công ty, tôi đương nhiên nhận ra anh Lâm.” Người đàn ông đầu trọc vạm vỡ vừa cười vừa nói.

“Thì ra là thế.” Lâm Vân giật mình gật đầu.

Lúc này người đàn ông mặc áo trắng xông tới.

“Anh Cửu, nó chính là người đã đánh tôi.” Người đàn ông mặc áo trắng vội vàng nói với người đàn ông đầu trọc vạm vỡ.

Người đàn ông đầu trọc vạm vỡ nắm chặt cổ áo của anh ta hung hãn nói:

“Mẹ kiếp, cậu còn kêu to cái gì chứ, cậu có biết đây là ai không? Người này là chủ tịch tập đoàn Vân Diệu và chủ tịch công ty chi nhánh Bảo Thạnh c*̉a Tỉnh Xuyên, chủ tịch hội thương mại nhiệm kỳ tiếp theo c*̉a Bảo Thạnh! Chỉ một câu nói c*̉a anh Lâm thì cả nhà cậu đều sẽ con mẹ nó xong đời, cậu có biết hay không!”

“Cái gì? Anh ta…Anh ta chính là người đó c*̉a nhà họ Lâm sao?”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1001


Chương 1001

Người đàn ông mặc áo trắng bị dọa đến nỗi tê liệt ngã xuống trên mặt đất.

Cô gái trong quán bar ngồi bên cạnh người đàn ông mặc áo trắng c*̃ng sợ choáng váng.

Người này lại chính là người c*̉a nhà họ Lâm?

Tên c*̉a nhà họ Lâm vô c*̀ng vang dội ở thành phố Bảo Thạnh nên họ đều đã từng nghe nói qua!

“Cửu, người này là cậu chủ c*̉a nhà nào vậy?” Lâm Vân mở miệng hỏi.

“Thưa anh Lâm, đây là con trai ông chủ c*̉a thương mại Quảng Lợi.” Người đàn ông đầu trọc vạm vỡ nói.

“Giúp tôi truyền lời tới ông ta bảo ông ta dạy dỗ con trai ông ta cho tốt, sau này nếu như còn để cho tôi nghe thấy con trai của ông ta làm chuyện xấu xa gì thì tôi sẽ làm cho công ty thương mại Quảng Lợi c*̉a ông ta đóng cửa.” Lâm Vân hời hợt nói.

“Vâng thưa anh Lâm, lát nữa tôi sẽ đi truyền đạt.” Người đàn ông đầu trọc vạm vỡ trả lời..

“Được rồi, tôi không muốn nhìn thấy thằng ngốc này nữa nên ném ra khỏi quán bar đi, sau đó lại giúp tôi làm cho anh ta tỉnh rượu, tôi muốn uống rượu với người anh em c*̉a tôi, vì vậy đừng có quấy rầy tôi.” Lâm Vân lạnh nhạt xua tay.

“Vâng vâng vâng!”

Sau khi người đàn ông đầu trọc vạm vỡ trả lời thì dặn dò cấp dưới dựng người đàn ông mặc áo trắng kia lên kéo ra bên ngoài quán bar, sau đó hành hung một trận.

Về phần những khách hàng vây xem ở xung quanh nhìn thấy ánh mắt c*̉a Lâm Vân thì tràn đầy kính sợ.

Trời ạ, đây chính là anh Lâm trong truyền thuyết đó!

Trước bàn.

“Anh Vân, anh thật là tuyệt!” Vẻ mặt Hoàng Luân tươi cười giơ ngón tay cái lên.

“Tôi vốn dĩ định khiêm tốn nhưng sao lại luôn có chó đến cắn tôi nên không còn cách nào, nào, chúng ta tiếp tục uống rượu.” Lâm Vân vừa cười vừa nói.

Lâm Vân và mập uống đến nỗi hai người đều say mèm mới được người đàn ông đầu trọc vạm vỡ hộ tống rời khỏi quán bar.

Bởi vì hôm qua uống quá nhiều nên ngày hôm sau khi Lâm Vân tỉnh lại thì đã là giữa trưa.

Lâm Vân lái xe đến nhà c*̉a An Tiểu Ngọc nhà, sau khi đón an Tiểu Nhã thì lái xe đi về Kim Đô.

Sau khi đến Kim Đô Lâm Vân lái xe đi thẳng tới dinh thự ven hồ.

Lâm Vân chuẩn bị để An Tiểu Ngọc tạm thời ở trong khu nhà cao cấp ven hồ c*̉a mình.

Dù sao thì dinh thự kka vô c*̀ng lớn, dù sao c*̃ng có rất nhiều phòng trống, hơn nữa Lâm Vân ở một mình trong dinh thự lớn như vậy thì quá quạnh quẽ, để cô ấy tạm thời ở đây c*̃ng sẽ không còn lạnh tanh nữa.

Lâm Vân c*̃ng đã hỏi cô ấy, khi nghe thấy được ở c*̀ng Lâm Vân cô ấy rất vui mừng vì vậy đồng ý còn nói có thể giúp Lâm Vân nấu cơm.

Sau khi đi vào dinh thự.

“Oa, căn nhà này thật là lớn lại quá hào hoa, Chủ tịch Vân tôi chưa từng nhìn thấy căn phòng nào xa hoa như thế lại càng không ngờ có thể ở đây.” An Tiểu Ngọc che cái miệng nhỏ, kinh ngạc tán thán không thôi.

Lâm Vân mỉm cười: “Sau này cứ xem đây như là nhà c*̉a mình nên không cần phải gò bó, cô hẳn là biết con người của tôi rất tùy tiện.”

Đúng lúc này điện thoại di động c*̉a Lâm Vân vang lên.

Lâm Vân lấy điện thoại di động ra xem thì thấy là số lạ.

“Alo.” Lâm Vân nghe máy.
 
Back
Top Dưới