Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 880


Chương 880

Mà Lâm Vân đúng lúc nhìn thấy phía trước cách đó không xa có một cửa hàng xe Volkswagen theo mô hình 4S*.

“Anh Thiên, tình huống ở nơi này khá phức tạp, không có tôi ở bên cạnh bảo vệ anh…”

Thạch Hàn có vẻ rất lo lắng, không có anh ta ở bên cạnh, nhỡ đâu Lâm Vân gặp chuyện không may thì sẽ rất phiền phức!

“Yên tâm đi, cậu nhìn cửa hàng xe 4S kia kìa, từ đó đến nơi này cũng chỉ cách nhau khoảng hai trăm mét thôi. Nếu thực sự xảy ra chuyện gì, cậu lập tức có thể đuổi tới. Hơn nữa, tôi còn có súng phòng thân mà, tuyệt đối sẽ không có việc gì đâu!” Lâm Vân cười, vỗ bên hông mình.

Tuy rằng hiện giờ là thời gian đi làm, khả năng cao Chu Ân sẽ không xuống lầu, nhưng vẫn nên để Thạch Hàn ở lại nơi này theo dõi cho chắc chắn. Nhỡ đâu Chu Ân rời đi trong lúc bọn họ không biết, vậy sẽ vô cùng phiền toái.

Thạch Hàn ngẩng đầu nhìn, cửa hàng 4S cách nơi này không xa, anh ta dùng mắt thường cũng có thể thấy rõ ràng, chỉ cần anh ta không lơ đãng, xảy ra chuyện gì quả thật anh ta có thể lập tức đuổi tới.

“Vậy được rồi.” Thạch Hàn gật đầu.

Sau khi tách ra với Thạch Hàn, Lâm Vân lập tức đi thẳng đến cửa hàng Volkswagen 4S.

Cửa hàng Volkswagen 4S.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Lâm Vân từ từ bước vào trong cửa hàng.

“Chào mừng quý khách, xin hỏi ngài đến một mình sao? Muốn tìm kiểu xe nào ạ?”

Lâm Vân mới vừa tiến vào trong cửa hàng, một nhân viên tiếp thị nam lập tức nhiệt tình đi đến đón chào.

Hãng xe Volkswagen không thường dùng để khoe xe sang, rất nhiều người thường cũng có thể mua được, cho nên nhân viên tiếp thị ở cửa hàng này sẽ không giống với nhân viên của các cửa hàng xe ô tô khác nhìn thấy khách hàng mặc quần áo bình thường sẽ không thèm để ý.

Bình thường các cửa hàng xe ô tô 4S rất ít có loại tình huống này. Ngược lại, ở những cửa hàng xe 4S này, cho dù nhân viên tiếp thị nhìn thấy khách hàng mặc quần áo bình thường cũng sẽ rất nhiệt tình tiếp đón.

“Tôi cũng không biết nên mua kiểu xe nào, để tôi nhìn quanh một vòng đã.” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

Chủ yếu là Lâm Vân nhìn thấy ở phụ cận có một cửa hàng ô tô 4S, cho nên mới chạy tới nơi này tính mua một chiếc xe, tạm thời sử dụng.

Nhân viên tiếp thị nam ngẩn ra, hầu hết khách hàng trước khi đến đều đã suy nghĩ cẩn thận, trong lòng cũng có quyết định nên mua kiểu xe nào, rất ít khách hàng khi đến cửa hàng vẫn chưa có mục tiêu.

Hầu hết những khách hàng không có mục tiêu như này thường chỉ đến để ngắm chứ hoàn toàn không có ý định mua xe.

“Vậy… được rồi, tôi sẽ giới thiệu cho ngài một vài mẫu xe.” Nhân viên tiếp thị nam vẫn cười nói.

“Quý khách, ngài cảm thấy chiếc Volkswagen Lavida này như thế nào? Đây là mẫu xe bán chạy nhất trong khoảng thời gian gần đây, 383 triệu 950 nghìn, đặt cọc trước 113 triệu 400 nghìn. Ngài muốn tôi giới thiệu chi tiết hơn về chiếc xe không?” Nhân viên tiếp thị nam nói.

Lâm Vân lắc đầu, sau đó tiếp tục đi về phía trước.

“Quý khách, chiếc xe Volkswagen Jetta này cũng không tồi, lượng tiêu thụ rất cao, hơn nữa giá xe rẻ nhất cũng khá thấp, chỉ có 279 triệu 300 nghìn.” Nhân viên tiếp thị nam chỉ vào một chiếc xe Jetta màu trắng.

Lâm Vân vẫn lắc đầu như trước.

“Quý khách, ngài không thích những kiểu xe gầm thấp sao? Vậy ngài thấy dòng xe SUV thế nào? Chiếc Volkswagen Tiguan này được mệnh danh là chiếc xe ‘thần thánh’, luôn là quán quân về doanh số trong các dòng SUV của Volkswagen. Danh tiếng của Tiguan tốt đến mức nào, chắc hẳn ngài đã nghe nói đến nhỉ! Chiếc xe này chỉ có 693 triệu thôi.” Nhân viên tiếp thị nam nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 881


Chương 881

“Để tôi xem tiếp đi.” Lâm Vân tùy ý nói.

Nhân viên tiếp thị nam nghe vậy, nụ cười trên mặt trở nên có chút khó xử gượng gạo, trong lòng cũng có vài phần hờn giận, bởi vì anh ta cảm thấy chắc chắn Lâm Vân chỉ tới để ngắm xe chứ không có ý định mua.

“Đúng rồi, phòng vệ sinh ở đâu vậy? Tôi muốn đi vệ sinh.” Lâm Vân cảm thấy mình sắp không nhịn nổi nữa.

“Quý khách, phòng vệ sinh ở bên kia.” Nhân viên tiếp thị nam chỉ hướng phòng vệ sinh.

“Cám ơn.” Lâm Vân xoay người chạy thẳng đến phòng vệ sinh.

Ở cửa phòng vệ sinh.

“A!”

Một người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam bước ra từ phòng vệ sinh nữ. Chân vừa bị trẹo, cô ta đã hét một tiếng chói tai.

“Cẩn thận!”

Lâm Vân mới vừa đi đến cửa phòng vệ sinh cũng không nghĩ nhiều, vội vàng tiến lên đỡ lấy cô ta.

“Cậu làm gì đấy? Tính sàm sỡ tôi à? Buông ra!” Người phụ nữ trừng mắt liếc mắt lườm Lâm Vân một cái.

“Tôi chỉ muốn đỡ cô mà thôi. Sàm sỡ cô á? Ngoại hình của cô thế này, còn không đáng để tôi giở trò với cô.” Lâm Vân bất đắc dĩ nói.

Lâm Vân có ý tốt muốn đỡ cô ta, kết quả ý tốt lại bị cho là lòng lang dạ thú, ngược lại còn nói anh sàm sỡ cô ta.

Hơn nữa dáng người cô ta cũng không được đẹp lắm, Lâm Vân muốn sàm sỡ cô ta? Trừ khi mắt mù!

“Cậu… Sao cậu ăn nói khó nghe thế!” Người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam nghe được lời vừa rồi của Lâm Vân, ngay lập tức cảm thấy khó chịu.

“Chậc, không có gì, tôi xin lỗi cô là được rồi nhỉ.”

Lâm Vân bất đắc dĩ buông tay.

Trên đời chỉ có loại người lòng dạ nhỏ mọn thấp hèn và phụ nữ là khó nuôi, gần gũi thì họ thiếu tôn kính, cách xa thì họ oán giận.

Loại tình huống này, Lâm Vân cũng lười dây dưa cùng với cô ta.

Người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam nghe được lời xin lỗi của Lâm Vân, cơn giận mới miễn cưỡng được kìm xuống.

“Hừ, cũng không biết xem lại bản thân mình, quần áo mặc trên người rẻ tiền như vậy còn muốn sàm sỡ tôi đây.”

Người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam vừa oán giận vừa đi ra ngoài.

Lâm Vân lắc đầu, sau đó đi vào phòng vệ sinh.

Sau khi Lâm Vân đi vệ sinh xong ra ngoài, phát hiện nhân viên tiếp thị nam vừa nãy giới thiệu xe cho mình đứng ở trước một chiếc xe Volkswagen Tiguan, đang giới thiệu xe cho một người đàn ông đeo kính râm màu xanh lá.

Vì thế, Lâm Vân đi thẳng đến trước mặt anh ta.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 882


Chương 882

“Anh trai tiếp thị, phiền anh tiếp tục giới thiệu các xe khác cho tôi.” Lâm Vân lễ phép nói.

Đúng lúc này, một người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam bước xuống từ bục trưng bày xe.

“Là cậu!”

Người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam liếc mắt một cái lập tức nhận ra Lâm Vân.

Lâm Vân cũng lập tức nhận ra cô ta, không phải cô ta là người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam lúc nãy được Lâm Vân đỡ ở trước cửa phòng vệ sinh sao?

Người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam vọt tới trước mặt bạn trai mình, túm lấy cánh tay của người đàn ông đeo kính râm, vẻ mặt ủy khuất nói: “Chồng ơi, vừa nãy tên này sàm sỡ em, còn mắng em nữa! Chồng ơi, anh phải giải quyết chuyện này cho em!”

Lâm Vân nghe vậy, lập tức ngẩn ra.

Lâm Vân thực sự không ngờ rằng rõ ràng vừa nãy anh đã xin lỗi cô ta rồi, vậy mà giờ cô ta còn nói như thế này?

“Thằng nhóc, mày dám sàm sỡ bạn gái tao à, lá gan mày không nhỏ đâu! Lập tức xin lỗi bạn gái tao mau lên!” Người đàn ông đeo kính râm vừa nói vừa ngẩng đầu lên.

“Tôi đã xin lỗi cô ta rồi.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

“Vậy mày phải xin lỗi lần nữa!” Người đàn ông đeo kính râm gỡ kính râm xuống, vẻ mặt kiêu ngạo.

“Nếu tôi không xin lỗi thì sao?” Lâm Vân lạnh lùng cười.

“Nếu mày không xin lỗi, tao sẽ đánh mày!” Người đàn ông đeo kính râm giơ nắm tay lên.

“Quý khách! Không được!”

Tên nhân viên tiếp thị nam kia vội vàng ngăn người đàn ông đeo kính râm.

“Quý khách, ở nơi này không được phép đánh nhau, ngài cho cửa hàng chúng tôi cái mặt mũi đi, đừng đánh nhau.” Nhân viên tiếp thị nam liên tục nói.

“Quên đi, cho cửa hàng mấy người một cái mặt mũi.”

Người đàn ông đeo kính râm vừa nói vừa tiêu sái buông nắm tay xuống.

Người đàn ông đeo kính râm này có lẽ vốn không định đánh nhau thật, anh ta biết nhân viên tiếp thị nam sẽ ngăn cản anh ta. Anh ta giả vờ muốn đánh Lâm Vân, chỉ là muốn ra oai ở trước mặt cô bạn gái, nếu nhân viên tiếp thị nam đã cho anh ta cái bậc thang, đương nhiên anh ta đi xuống cái bậc thang đó.

“Thằng nhóc, nếu không phải người bán hàng ngăn cản tao thì tao đã đấm nát mồm mày rồi!” Người đàn ông đeo kính râm chỉ vào Lâm Vân, dáng vẻ cực kỳ vênh váo.

Nhưng mà, tất cả đã sớm bị Lâm Vân thấy rõ.

Lâm Vân lạnh lùng cười: “Anh có thể đến thử xem, nếu anh thật sự dám ra tay, tôi cam đoan anh cũng không có kết quả tốt đâu.”

Lâm Vân cũng không phải người dễ nóng nảy, nhưng nói thật, chuyện này khiến Lâm Vân rất bực mình.

“Ha! Mày ngứa đòn muốn bị đánh đúng không!” Người đàn ông đeo kính râm xắn tay áo.

“Quý khách, đừng đừng đừng!” Nhân viên tiếp thị nam vội vàng ngăn cản người đàn ông đeo kính râm.

Ngay sau đó, nhân viên tiếp thị nam lại vội vàng quay đầu nói với Lâm Vân: “Ngài cũng ít nói hai câu đi, vị này là quản lý an ninh của công ty Internet Vân Du. Quý khách à, ngài không thể trêu vào anh ta được đâu.”

Lâm Vân lạnh lùng cười: “Một quản lý an ninh nhỏ của một công ty cũng có thể kiêu ngạo như thế này, mua một chiếc Tiguan trị giá mỗi 700 triệu mà vênh váo đến thế, thật đúng là nực cười.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 883


Chương 883

“Cậu đang nói đùa à? Cậu cũng nên lấy cái gương, soi xem bản thân mình nghèo túng cỡ nào đi. Đừng nói mua được Tiguan, có khi ngay cả Jetta cũng chẳng mua nổi ấy chứ!” Người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam cười nhạo nói.

Người đàn ông đeo kính râm cũng cười mỉa nói: “Đúng vậy, còn dám xem thường tao là quản lý? Con mẹ nó mày nghĩ bản thân có đủ tư cách làm bảo an không? Bình thường muốn gặp người có cấp bậc cao như tao, chắc hẳn mày cũng phải vất vả lắm mới gặp được đúng không?”

“Thật ngại quá, giữa trưa tôi vừa mới gặp tổng giám đốc Chu Ân của công ty mấy người.” Lâm Vân cười mỉa nói.

“Cái gì? Gặp tổng giám đốc của chúng tao? Ha ha, con mẹ nó mày biết nói khoác thật đấy!”Người đàn ông đeo kính râm “ha ha” cười.

“Được rồi, tất cả mọi người đừng nói nữa.” Nhân viên tiếp thị nam tiếp tục khuyên bảo.

“Lệ Anh, cô đi giới thiệu xe cho quý khách này đi.”

Nhân viên tiếp thị nam gọi một nữ nhân viên tiếp thị cách đó không xa đến chỗ bọn họ.

Hiển nhiên nhân viên tiếp thị nam này thấy Lâm Vân tám phần mười chỉ đến để ngắm xe, không có khả năng mua xe, cho nên anh ta không muốn lãng phí thời gian trên người Lâm Vân. Vì vậy anh ta gọi nhân viên tiếp thị mới là Lệ Anh đến, dẫn Lâm Vân đi loanh quanh là xong việc.

“Quý khách, để tôi giới thiệu xe cho ngài.” Lệ Anh lộ ra nụ cười mỉm với Lâm Vân.

“Được.”

Lâm Vân gật đầu, mua xe xong đã rồi giải quyết sau.

Dưới sự dẫn dắt của Lệ Anh, Lâm Vân lại được giới thiệu thêm mấy chiếc xe khác, cuối cùng bước đến một bục trưng bày ngay trước cửa hàng.

Trên bục trưng bày đặt một chiếc xe.

Ánh đèn chiếu vào chiếc xe này, làm chiếc xe sáng ngời rực rỡ!

“Chiếc xe này không tồi.” Lâm Vân lộ ra vẻ mặt vừa lòng.

“Ngài Lâm, đây là xe Volkswagen Phaeton, giá chiếc xe Phaeton trên bục trưng bày này là 6 tỷ 580 triệu.” Lệ Anh nói.

“Đây là Phaeton sao?”Lâm Vân ngẩn ra.

Lâm Vân nhớ tới một câu “không sợ Mercedes-Benz và Land Rover, chỉ sợ Volkswagen chơi lớn”.

Lời này, chắc chắn là ám chỉ Volkswagen Phaeton!

*Mô hình 4S gồm: Sales – Bán hàng, Service – Dịch vụ, Spare parts – Phụ tùng chính hãng và Global system – Kết nối mạng toàn cầu.

“Lệ Anh, đây là xe quý nhất trong cửa hàng mấy người à?” Lâm Vân hỏi.

“Đúng vậy ngài Lâm.” Lệ Anh mỉm cười gật đầu.

“Đúng rồi. Lệ Anh, vừa rồi tôi thấy hình như cô có chút rầu rĩ không vui, làm sao vậy?” Lâm Vân hỏi.

“Không… Không có gì.” Lệ Anh cười gượng gạo.

“Không có việc gì, nói tôi nghe một chút, cứ nói ra hết những không vui trong lòng đi.” Lâm Vân nhìn dáng vẻ của cô ta, chắc chắn trong lòng có buồn phiền.

“Thật ra cũng không có gì, vốn hai vị khách hàng đến mua Tiguan kia vốn ngay từ đầu là tôi tiếp đãi, nhưng anh Lý nói tôi là người mới, tiếp đón sẽ không tốt, cho nên anh ta bảo tôi tránh sang một bên để anh ta đến tiếp đón hai vị khách hàng này.” Lệ Anh nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 884


Chương 884

“Anh Lý mà cô nói là nhân viên tiếp thị nam vừa nãy đúng không, nói cách khác, anh ta bắt nạt cô là người mới, cướp khách hàng của cô. Đúng không?” Lâm Vân nói.

“Vâng.” Lệ Anh gật đầu.

“Nhân viên tiếp thị nam này thật là không biết xấu hổ.” Lâm Vân lạnh lùng cười.

Lâm Vân đã hiểu được suy nghĩ của nhân viên tiếp thị nam này. Đơn giản là anh ta cảm thấy hai người kia là khách sộp, nếu bán được xe anh ta có thể sẽ kiếm được vài phần trăm tiền hoa hồng. Cho nên khi anh ta cảm thấy Lâm Vân là khách hàng nghèo không mua được xe, anh ta lập tức đẩy Lâm Vân cho Lệ Anh.

“Lệ Anh, họa phúc ở đời khó mà lường trước, cô mất đi hai khách hàng kia, nhưng lại gặp được khách hàng là tôi này.” Lâm Vân lộ ra vẻ mặt tươi cười.

Lệ Anh gật đầu thật mạnh một cái: “Vâng, thật sự xin lỗi ngài Lâm, tôi đã điều chỉnh tốt trạng thái, tôi sẽ tiếp tục giới thiệu xe cho ngài.”

“Không cần nhìn nữa, ta sẽ mua chiếc xe Phaeton này.” Lâm Vân chỉ chiếc xe Volkswagen Phaeton trên bục trưng bày.

“Ngài Lâm, ngài nói… ngài muốn mua chiếc Phaeton này?” Lệ Anh băng che miệng, vẻ mặt ngạc nhiên.

“Đúng vậy, tôi muốn mua, 6 tỷ 580 triệu, quét thẻ đi.” Lâm Vân rút thẻ, đưa cho Lệ Anh.

“Ngài Lâm, ngài… không phải ngài nói giỡn đấy chứ, ngài còn chưa nghe tôi giới thiệu tỉ mỉ chiếc xe này, cũng không hỏi tôi có giá ưu đãi hay không, ngài… ngài thực sự muốn mua sao?” Vẻ mặt của Lệ Anh trông giống như không tin vào hiện thực.

Lệ Anh hiểu rõ rằng đối với đa số khách hàng, mua một chiếc xe là chuyện vô cùng quan trọng. Trước khi mua xe, họ phải nghĩ đi nghĩ lại, phải tìm hiểu về các phương diện như cấu hình, khả năng vận hành, ưu nhược điểm của chiếc xe, vân vân.

Giá cả cũng phải xem xét có được ưu đãi hay không.

Nào có ai giống như Lâm Vân, tùy tiện liếc mắt xem một cái, ngay cả ngồi thử một chút cũng không cần, lập tức mở miệng nói muốn mua?

Lâm Vân cười: “Giá ưu đãi? Nếu tôi cần phải mua với giá ưu đãi, vậy không phải là đang làm mất mặt tôi sao?”

Lâm Vân tiếp tục nói: “Về phần giới thiệu của chiếc xe này, tôi không cần, tôi vào đây mua xe để dùng tạm thôi, không sao cả.”

Lệ Anh nhịn không được nuốt nước miếng.

Chiếc xe này có giá tận 6 tỷ 580 triệu đấy, mua xe chỉ để dùng tạm thôi sao? Cô ta nghe giọng điệu của Lâm Vân tựa như không thèm để ý chút nào, giống như đang mua một chiếc xe đồ chơi bình thường!

“Lệ Anh, còn đứng đó làm gì? Đi quẹt thẻ làm thủ tục cho tôi đi, 6 tỷ 580 triệu, trả hết trong một lần.” Lâm Vân đặt thẻ vào trong tay Lệ Anh.

“A, vâng vâng vâng!”

Lệ Anh có chút lúng ta lúng túng gật đầu, sau đó vội vàng cầm thẻ chạy về hướng quản lý.

Ba phút sau, Lệ Anh dẫn theo một vị quản lý bụng phệ trở lại nơi này.

Trên mặt quản lý lộ ra nụ cười sáng lạn.

“Ngài Lâm, tôi là quản lý của cửa hàng này, đây là thẻ của ngài. Thẻ đã được quẹt thành công, chúng tôi đang làm công việc thủ tục cho ngài, mong ngài đến phòng khách quý chờ một lát.”

Quản lý đưa hai tay trả thẻ ngân hàng cho Lâm Vân, thái độ cung kính.

Nói đùa sao, có thể tiện tay mua chiếc xe 6 tỷ 580 triệu trả tiền hết trong một lần, đây tuyệt đối không phải nhân vật bình thường!

“Không cần, tôi sẽ ngồi ở chỗ này.”

Lâm Vân lập tức xoay người ngồi lên sô pha bên cạnh.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 885


Chương 885

“Lệ Anh, cô có thể nhận được bao nhiêu tiền hoa hồng cho đơn đặt hàng này?” Lâm Vân hỏi.

“Ngài Lâm, bởi vì ngài không cần giá ưu đãi, cho nên tôi được trích phần trăm cao hơn chút, có thể sẽ được thưởng hẳn 175 triệu!” Lệ Anh lộ ra nụ cười vui vẻ.

Đối với nhân viên mới như Lệ Anh mà nói, đây hoàn toàn là một khoản tiền khổng lồ!



Chỉ trong nháy mắt, tin tức về việc có người mua chiếc xe Phaeton trả tiền hết trong một lần lan truyền khắp cửa hàng 4S.

Phía trước xe Tiguan.

Nhân viên tiếp thị nam lúc nãy tiếp đãi Lâm Vân, người đàn ông đeo kính râm kia và người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam vẫn đứng ở chỗ này.

Bỗng nhiên, một nhân viên tiếp thị nam tóc húi cua chạy tới.

“Anh Lý, bên kia có người trả tiền hết trong một lần mua chiếc xe Phaeton!” Nhân viên tiếp thị nam tóc húi cua nói.

“Cái gì? Trả tiền hết trong một lần á?” Nhân viên tiếp thị nam có vẻ rất ngạc nhiên.

“Đúng vậy anh Lý, chẳng những trả tiền hết trong một lần, mà 6 tỷ 580 triệu còn không cần giá ưu đãi, nghe nói vị khách sộp ấy nói giảm giá sẽ làm mất mặt anh ta cho nên cho nên không cần lấy giá ưu đãi đó!” Nhân viên tiếp thị nam tóc húi cua tràn trề hăng hái nói.

“Không cần lấy giá ưu đãi? Không ngờ thật sự còn có người như thế! Đây chắc chắn là người giàu có!” Nhân viên tiếp thị nam sợ hãi than thở.

Mặc dù có rất nhiều người mua xe tiền tỷ tiền triệu nhưng đều sẽ lựa chọn trả tiền theo giai đoạn, có thể trả tiền hết trong một lần vốn đã rất lợi hại, còn không cần lấy giá ưu đãi. Thật sự quá ngầu.

“Đúng rồi, em đang muốn đi nhìn xem mặt của vị khách nhiều tiền này như thế nào!” Nhân viên tiếp thị nam tóc húi cua nói.

Nhân viên tiếp thị nam giữ chặt anh ta, hỏi: “Là nhân viên tiếp thị nào vận may tốt như vậy, gặp được khách hàng lớn này?”

“Là nhân viên Lệ Anh mới tới, chắc hẳn cô ấy sẽ kiếm được rất nhiều tiền trong đơn hàng lần này!” Nhân viên tiếp thị nam tóc húi cua nói.

“Anh Lý, em đi trước, qua đó hóng hớt đây.”

Sau khi nhân viên tiếp thị nam tóc húi cua nói xong, lập tức chạy về phía bục trưng bày xe Phaeton.

“Lệ Anh? Không phải Lệ Anh là nhân viên đi tiếp đón thanh niên kia sao?” Nhân viên tiếp thị nam nghi hoặc thì thào một câu.

Ngay sau đó, nhân viên tiếp thị nam đột nhiên giật mình: “Chẳng lẽ… chẳng lẽ khách hàng mua chiếc Phaeton này là thanh niên kia? Không có khả năng! Không có khả năng! Nhìn dáng vẻ của thanh niên kia, làm gì có chuyện mua được chiếc Phaeton này!”

Trong lòng nhân viên tiếp thị nam không muốn tin, cho nên anh ta quyết định tự mình đi nhìn xem.

“Mua Phaeton trả tiền hết trong một lần? Hình như Phaeton khoảng hơn 3 tỷ 500 triệu đúng không? Còn không muốn giảm giá, khách hàng kia thùa tiền sao?” Người đàn ông đeo kính râm ngạc nhiên nói.

“Anh yêu à, chúng ta qua đó nhìn thử đi.” Người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam làm nũng lay cánh tay người đàn ông đeo kính râm, hiển nhiên cô ta cũng muốn đi hóng hớt.

Vì thế, ba người gồm nhân viên tiếp thị nam cùng người đàn ông đeo kính râm và người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam cùng nhau đi về phía bục trưng bày chiếc xe Phaeton.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 886


Chương 886

Bục trưng bày xe Phaeton.

Nơi này đã tụ tập rất nhiều người đến hóng hớt.

Ba người gồm nhân viên tiếp thị nam, người đàn ông đeo kính râm và người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam cũng đã đi đến nơi này.

Sau khi nhân viên tiếp thị nam tóc húi cua lúc nãy nhìn thấy nhân viên tiếp thị nam, lập tức vội vàng nói:

“Anh Lý anh cũng tới rồi, mau nhìn, vị khách hàng ngồi trên sô pha kia là người giàu có đã mua Phaeton trả tiền hết trong một lần đó!”

Nhân viên tiếp thị nam vội vàng ngẩng đầu nhìn qua nơi đấy.

Người đập vào mắt anh ta đúng là Lâm Vân!

Lúc này Lệ Anh và quản lý cửa hàng đang đứng ở bên cạnh Lâm Vân.

“Không ngờ thật sự là anh ta!”

Nhân viên tiếp thị nam nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức trở nên xấu đi.

Trời ạ, đây vốn dĩ là khách hàng của anh ta, kết quả anh ta lại muốn cướp khách hàng của Lệ Anh, cho nên anh ta đánh mất khách sộp Lâm Vân này?

Nói như vậy, tiền hoa hồng của chiếc xe này vốn dĩ thuộc về anh ta!

Nhân viên tiếp thị nam nghĩ đến đây, trước mắt tối sầm, té xỉu ngã ra đằng sau.

“Anh Lý! Anh Lý, anh làm sao vậy?”

Nhân viên tiếp thị nam tóc húi cua vội vàng đỡ lấy nhân viên tiếp thị nam.

“Là anh ta!”

“Sao có thể là anh ta!”

Sau khi người đàn ông đeo kính râm và người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam nhìn thấy Lâm Vân, hai mắt bọn họ trừng lớn, lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên không thể tưởng tượng nổi!

Hai người bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ được rằng khách hàng giàu có mua Phaeton trả tiền hết trong một lần lại là người lúc nãy bị bọn họ trào phúng!

“Chồng ơi, chúng ta… hình như chúng ta đã lỡ xúc phạm một nhân vật lớn rồi!” Sắc mặt của người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam tái nhợt, vẻ mặt hoảng sợ.

Người đàn ông đeo kính râm nuốt nước miếng, ánh mắt anh ta nhìn Lâm Vân cũng tràn đầy sợ hãi.

Hai người bọn họ không phải đồ ngốc, người có thể tùy ý mua chiếc xe 6 tỷ 580 triệu, lại còn trả tiền hết trong một lần, tuyệt đối không có khả năng là người bình thường!

Người đàn ông đeo kính râm đột nhiên nhớ đến câu vừa nãy của Lâm Vân: “Một quản lý an ninh nhỏ của một công ty cũng có thể kiêu ngạo như thế này, mua một chiếc Tiguan trị giá mỗi 700 triệu mà vênh váo đến thế, thật đúng là nực cười.”

Hiện tại, anh ta mới hiểu được, những lời này của Lâm Vân không phải khoác lác!

“Anh yêu ơi, vừa nãy anh ta nói hôm nay anh ta vừa gặp tổng giám đốc Chu của công ty anh, chỉ sợ anh ta… anh ta không hề khoác lác. Nếu anh ta thật sự có quen biết tổng giám đốc của công ty anh, vậy… vậy chỉ sợ một câu của anh ta cũng có thể khiến anh yêu bị sa thải!” Người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam lo lắng nói.

Người đàn ông đeo kính râm nghe vậy, sắc mặt trong phút chốc trở thành màu tro tàn.

Hai người bọn họ đều hiểu rằng người có thể tùy tay lấy 6 tỷ 580 triệu mua xe tuyệt đối là nhân vật lớn, bọn họ ở trước mặt nhân vật lớn như vậy không khác gì con kiến!

“Bốp!”

“Đều là mày, đồ đàn bà ngu xuẩn. Lúc nãy là mày nói láo đúng không! Người ta có thể mua Phaeton trả tiền hết trong một lần, muốn loại phụ nữ nào mà chẳng có, còn phải đi sàm sỡ mày sao?”

Người đàn ông đeo kính râm tát một cái thật mạnh lên mặt người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam.

Bởi vì sợ hãi, người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam cũng không dám phản bác.

“Đi! Đi theo tao đến xin lỗi anh ta!”

Người đàn ông đeo kính râm vừa nói vừa lôi kéo người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam đi về phía Lâm Vân.

Người đàn ông đeo kính râm sợ Lâm Vân thật sự có quen biết với tổng giám đốc Chu, anh ta sợ Lâm Vân sẽ bảo tổng giám đốc sa thải anh ta, cho nên anh ta lựa chọn đến nhận sai xin lỗi Lâm Vân.

Lâm Vân nhìn thấy hai người đi đến trước mặt mình, không khỏi cười mỉa một tiếng:

“Mấy người đến để làm gì? Sao? Còn muốn tiếp tục đến làm phiền tôi à?”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 887


Chương 887

Người đàn ông đeo kính râm cười gượng một tiếng: “Chúng tôi nào dám, chúng tôi tới đây là để xin lỗi ngài và thừa nhận sai lầm của mình, lúc trước hoàn toàn là hiểu lầm.”

Người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam cũng vội vàng nói: “Vị khách này, tôi biết sai rồi, ngài tha thứ cho chúng tôi đi.”

Lâm Vân vừa nâng tách trà lên uống, vừa nhẹ nhàng bâng quơ nói:

“Thật ngại quá, muốn xin lỗi tôi, hai con kiến như mấy người còn chưa đủ tư cách.”

Sắc mặt của người đàn ông đeo kính râm và người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam tái nhợt.

Lâm Vân buông chén trà, sau đó quay đầu nhìn về phía quản lý, nhẹ nhàng bâng quơ nói:

“Quản lý, sao trong cửa hàng mấy người lại có hai con chó vậy? Tôi thấy mà khó chịu trong lòng, giúp tôi đuổi hai con chó này ra ngoài đi, không thành vấn đề chứ?”

“Vâng vâng vâng!”

Quản lý vội vàng gật đầu.

Lâm Vân mua xe không mặc cả, lại trả tiền hết trong một lần, cửa hàng 4S bán một chiếc Phaeton sẽ kiếm được nhiều tiền hơn so với việc bán chiếc Tiguan, đương nhiên trong lòng quản lý hiểu rõ cái gì nên lấy, cái gì nên bỏ.

Người đàn ông đeo kính râm và người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam nghe được lời nói của Lâm Vân, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, nhưng bọn họ cũng không dám phản bác.

Ngay sau đó, quản lý bảo mấy nhân viên tiếp thị nam xung quanh đuổi người đàn ông đeo kính râm và người phụ nữ mặc đồ màu xanh lam ra ngoài.



Bởi vì Lâm Vân là khách quý, cho nên cửa hàng 4S giúp Lâm Vân làm việc với hiệu suất phi thường cao, chưa đến hai tiếng đồng hồ, tất cả thủ tục về xe đều đã được xử lý thỏa đáng cho Lâm Vân.

Sau đó dưới sự cung kính tiễn đưa của Lệ Anh, quản lý và tất cả nhân viên công tác trong cửa hàng, Lâm Vân lái chiếc xe Volkswagen Phaeton rời khỏi cửa hàng 4S.



Buổi chiều, năm giờ.

Dưới công ty Internet Vân Du, Lâm Vân và Thạch Hàn ngồi ở bên trong xe Phaeton, chờ Chu Ân tan tầm.

Thật ra mua chiếc xe Volkswagen Phaeton này cũng tốt, vẻ ngoài đủ điệu thấp, tính năng cũng tốt, ít nhất dùng để đi theo dõi sẽ không dễ dàng bị phát hiện, nếu dùng siêu xe như xe thể thao đi theo dõi chỉ sợ sẽ dễ dàng bị người khác phát hiện.

“Anh Vân, cô ta đi ra rồi!” Thạch Hàn vỗ bả vai của Lâm Vân.

Lâm Vân nhìn thấy Chu Ân bước ra khỏi cổng công ty, sau đó ngồi vào một chiếc xe Maserati.

“Thạch Hàn, đuổi kịp!”

Lâm Vân ngồi ở ghế phó lái nói.

Thạch Hàn gật đầu, sau đó khởi động xe Phaeton, đi theo.

Thạch Hàn từng ở trong đội đặc nhiệm hải quân, bản lĩnh theo dõi và phản theo dõi đều rất lợi hại.

Nửa tiếng sau, xe Maserati của Chu Ân dừng lại ở bên ngoài một nhà ăn kiểu Tây, sau đó Chu Ân xuống xe, đi vào nhà ăn.

“Anh Vân, mau nhìn!”

Thạch Hàn vỗ bả vai của Lâm Vân.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 888


Chương 888

Lâm Vân vừa ra bên ngoài đã thấy một chiếc xe Porsche màu trắng.

“Đó là xe Porsche của Lê Văn Hải, sao tên đấy cũng đến đây?” Lâm Vân có vẻ hơi ngạc nhiên.

“Tên đó đến đây để làm gì? Không phải có cùng mục đích với chúng ta đấy chứ.” Thạch Hàn nói.

“Mặc kệ tên đấy muốn làm gì, chúng ta cứ yên tĩnh xem diễn biến thôi.” Lâm Vân nói.

Lúc này, Lê Văn Hải đã xuống xe, đi vào trong cửa hàng.

Sau khi Lê Văn Hải vào nhà ăn kiểu Tây.

“Đi, chúng ta cũng đi vào.” Lâm Vân mở cửa xe.

Ngay sau đó, Lâm Vân dẫn theo Thạch Hàn cùng đi vào nhà ăn kiểu Tây.

Trong cửa hàng kiểu Tây có tổng cộng hơn mười khách hàng.

Sau khi tiến vào nhà ăn kiểu Tây, dưới sự phục vụ của nhân viên, Lâm Vân ngồi vào một chỗ tương đối bí mật, sau đó tùy tiện gọi hai món ăn.

Lê Văn Hải đang nhìn chằm chằm vào Chu Ân, cho nên không phát hiện Lâm Vân cũng đi vào nhà ăn. Chu Ân lại đang cúi đầu xem thực đơn, cho nên cũng không phát hiện ra Lâm Vân và Lê Văn Hải.

Ở chỗ bàn của Lê Văn Hải, anh ta đang lặng lẽ nhìn trộm Chu Ân.

“Chu Ân, dáng người của em thật đẹp quá đi, hôm nay anh đây sẽ chiếm được em, he he!” Lê Văn Hải lộ ra nụ cười xấu xa.

Anh ta tin rằng theo kế hoạch mà anh ta và Lê Hằng nghĩ ra, chắc chắn có thể bắt được trái tim của Chu Ân.

Đúng lúc này, cửa nhà ăn kiểu Tây bị đẩy ra, ba người đàn ông cao lớn tiến vào.

“Chào mừng ba quý khách, mời ba quý khách sang bàn bên này.” Nhân viên phục vụ tiến lên nghênh đón.

Thời điểm ba người đàn ông đó đi ngang qua bàn ăn của Chu Ân, đột nhiên ngừng lại.

“Người đẹp, em ngồi một mình ở chỗ này trông thật cô đơn, mấy anh trai bọn anh ngồi cùng em được không?” Ba người đàn ông nhìn chằm chằm Chu Ân, trên mặt hiện lên nụ cười xấu xa.

“Ngại quá, mời mấy người đến chỗ khác ăn.” Chu Ân mở miệng từ chối.

“Bọn anh cứ muốn ngồi ở đây đấy, he he!” Ba người đàn ông cười xấu xa.

“Ba quý khách, mong các ngài đừng làm phiền quý khách này, tôi sẽ đưa các ngài đến bàn khác.” Nhân viên phục vụ mở miệng nói.

“Chỗ này không có việc của mày, cút ra chỗ khác!”

Một người đàn ông mặt rỗ trong đó trừng mắt lườm nhân viên phục vụ một cái, đồng thời còn lôi ra một con dao Switchblade từ trong túi.

Nhân viên phục vụ sợ tới mức mặt biến sắc, không dám nói thêm nữa.

Ngay sau đó, ba người đàn ông này cứ thế ngồi xuống cạnh Chu Ân.

“Người đẹp, bữa cơm ngày hôm nay bọn anh ăn cùng với em nha!”

Người đàn ông mặt rỗ kia vừa nói vừa nghịch ngợm tóc của Chu Ân, sau đó đưa tay khoác lên vai của Chu Ân.

Trên mặt của hai người đàn ông còn lại cũng nở nụ cười xấu xa.

“Bỏ cái tay bẩn thủ của anh ra khỏi vai tôi, nếu mấy người còn không đi, tôi sẽ lập tức gọi cảnh sát!”

Chu Ân kêu “A” nhẹ một tiếng, đồng thời hất bàn tay của người đàn ông mặt rỗ ra khỏi vai mình.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 889


Chương 889

“Ui, người đẹp còn rất có cá tính đấy, em càng thế này anh đây càng thích. He he!” Người đàn ông mặt rỗ cười xấu xa nói.

Những khách hàng khác trong nhà ăn nhìn thấy một màn này, cũng không có ai dám đứng ra ngăn cản ba người đàn ông kia, bởi vì tất cả mọi người đều ôm ý nghĩ sống chết mặc bây, không ai muốn tự chuốc lấy phiền phức.

Chỗ bàn ăn của Lê Văn Hải.

“Đây là người mà chú Lê Hằng sắp xếp à? Nhưng… không phải chú Lê Hằng nói sẽ sắp xếp bốn người đến diễn kịch à? Sao bây giờ chỉ có mỗi ba người vậy?” Lê Văn Hải thì thào lẩm bẩm.

“Người không đến kia hẳn là tạm thời có việc phải nán lại, cho nên mới không đến đây được. Không sao, thiếu anh ta cũng không làm hỏng kế hoạch, kế tiếp sẽ là màn anh hùng cứu mỹ nhân của mình, thời điểm mình lên sân khấu đến rồi, he he!”

Lê Văn Hải cười, sau đó đứng dậy.

Bên kia.

“Hình như Chu Ân gặp phải chuyện phiền phức, đi, chúng ta đến đó giúp một tay.”

Lâm Vân vừa mới chuẩn bị đứng dậy đã nhìn thấy Lê Văn Hải đi đến chỗ Chu Ân trước.

“Hử? Lê Văn Hải mà cũng dám lên giúp á? Theo tôi biết thì tên Lê Văn Hải này sống an nhàn sung sướng, hơn nữa bình thường cũng hay đi chơi gái, hút thuốc và cờ bạc đến nghiện, thân thể hẳn phải hỏng từ lâu rồi chứ, vậy mà cũng dám nhúng tay vào chuyện này sao?” Lâm Vân ngạc nhiên nói.

“Anh Vân, giờ chúng ta nên làm gì?” Thạch Hàn hỏi.

“Nếu tên đấy đã muốn lên sân khấu, chúng ta chen vào cũng không tốt. Trước tiên chúng ta cứ bình tĩnh xem tình hình đi.” Lâm Vân vừa nói vừa ngồi xuống ghế.

Bên kia.

“Người đẹp, em đừng thẹn thùng như vậy, mấy anh trai đây đều là người lành nghề, đảm bảo sẽ mang lại cảm giác thoải mái cho em!” Người đàn ông mặt rỗ vừa nói vừa vươn tay muốn nắm lấy tay Chu Ân.

“Dừng tay!” Một tiếng quát lớn chợt vang lên.

Ba người đàn ông vừa quay đầu đã thấy Lê Văn Hải đến gần bọn họ.

“Lê Văn Hải? Sao anh lại ở đây?” Chu Ân có vẻ rất ngạc nhiên.

“Anh ở đây đương nhiên là để ăn tối. Xem ra chúng ta thật sự có duyên, không ngờ lại tình cờ gặp em cũng đến chỗ này ăn cơm.” Lê Văn Hải nói.

Dừng một lát, Lê Văn Hải ngẩng đầu ưỡn ngực tiếp tục nói:

“Chu Ân, em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không để em bị ba tên lưu manh đầu đường xó chợ này bắt nạt, hôm nay anh sẽ bảo vệ em!”

“Thằng nhóc này, con mẹ nó mày muốn xen vào việc của người khác đấy à? Tao khuyên mày tốt nhất nên cút đi đi!”

Ba người đàn ông cao lớn đứng dậy, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm Lê Văn Hải, đồng thời xoa tay.

“Ba tên lưu manh mấy người, giữa thAnh Vân bạch nhật cũng dám làm chuyện bẩn thỉu này, hôm nay tao sẽ vì dân trừ hại!”

Lê Văn Hải vừa nói vừa giơ lên nắm tay, đấm về phía người đàn ông mặt rỗ kia.

“Bốp!”

Sau khi cú đấm của Lê Văn Hải đánh lên người người đàn ông mặt rỗ, người đàn ông mặt rỗ lại không hề có chút sứt mẻ nào.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 890


Chương 890

“Mày…”

Cái này không giống trong kịch bản. Dựa theo kịch bản, đáng lẽ phải là anh ta đấm ngã người đàn ông này, sau đó những người này giả vờ không đánh được anh ta, rồi bị anh ta hành hung mới đúng chứ?

Lê Văn Hải vội vàng nháy mắt với người đàn ông mặt rỗ, ý bảo người đàn ông mặt rỗ nhanh chóng giả vờ bị anh ta đánh ngã.

“Thằng nhóc, mày nháy mắt với tao làm cái quái gì? Con mẹ nó mày còn đánh tao, mày cho là ông đây không dám đánh mày à!”

Sau khi người đàn ông mặt rỗ nói xong, lập tức vung một đấm lên mặt của Lê Văn Hải.

“Bốp!”

Lê Văn Hải bị ăn một cú đấm đau điếng.

“Các anh em, đánh!”

Ba người đàn ông lập tức nhào đến chỗ Lê Văn Hải, đánh anh ta tới tấp.

“A! Sao… Sao mấy người lại thật sự nhào lên đánh vậy chứ!”

Lê Văn Hải ôm đầu kêu đau.

Lê Văn Hải thật sự không nghĩ rằng mấy người này hoàn toàn không hành động giống trong kịch bản!

Dựa theo kịch bản, phải là anh ta đánh bại những người này, thể hiện sự mạnh mẽ can đảm của mình ở trước mặt Chu Ân, trình diễn tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân với Chu Ân, sau đó chiếm được trái tim của Chu Ân mới đúng!

Kết quả là hiện tại anh ta bị người khác điên cuồng đánh ở trước mặt Chu Ân.

“Mấy người… Mấy người bị điên à? Mấy người hành động sai hết rồi!” Lê Văn Hải hét to.

“Còn dám mắng chúng tao bị điên? Muốn chết à!”

Ba người xuống này xuống tay quá nặng.

Một lúc sau ba người này mới ngừng tay.

Lê Văn Hải đã bị đánh thành đầu heo, trên mặt xanh một khối tím một khối, còn có chỗ bị tụ huyết. Anh ta đau đến mức nước mắt nước mũi đều chảy ra, cả người chật vật không chịu nổi.

“Hừ, đã không có bản lĩnh còn dám xen vào việc của người khác, đúng là muốn chết!” Vẻ mặt của ba người đàn ông tràn đầy khinh thường.

“Mấy người… Mấy người chờ đấy!”

Sau khi Lê Văn Hải khóc nức nở nói xong câu đó, lập tức xoay người chạy ra khỏi nhà ăn.

Ba người đàn ông này lại quay đầu nhìn về phía Chu Ân.

“Người đẹp, hiện tại bọn anh không muốn nói nhiều lời với em nữa, mau đi theo bọn anh!”

Người đàn ông mặt rỗ lôi ra con dao Switchblade kề lên cổ của Chu Ân.

Dù sao Chu Ân cũng là con gái, sau khi cảm nhận được lưỡi dao Switchblade lạnh như băng, sắc mặt cô ta đã trở nên trắng bệch, trong mắt cô ta tràn ngập sự sợ hãi, hai tay cũng run rẩy nhè nhẹ.

Chu Ân biết rằng nếu bây giờ cô ta đi cùng ba người này, hậu quả tuyệt đối sẽ thảm thiết đến mức không thể tưởng tượng nổi, nhưng bây giờ dao đã cứa lên cổ cô ta, khiến cô ta không thể đưa ra lựa chọn.

Nói cách khác, hiện tại cho dù Chu Ân đưa ra lựa chọn nào cũng đều là đường chết!

“Dừng tay!”

Một giọng quát lớn đầy sắc bén chợt vang lên.

Chu Ân vừa ngẩng đầu đã thấy Lâm Vân đến gần.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 891


Chương 891

“Ui, lại một người không sợ chết muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân à? Vậy anh trai đây sẽ thỏa mãn mày!”

Người đàn ông mặt rỗ vừa nói vừa cầm con dao Switchblade nhằm phía Lâm Vân và Thạch Hàn, đâm thẳng tới chỗ hai người bọn họ.

“Bộp!”

Thạch Hàn ôm giữ chặt cổ tay anh ta, sau đó dùng lực vặn.

“Răng rắc!”

“AAA!”

Một tiếng tiếng hét thảm thiết, thê lương vang vọng cả nhà ăn, tay của người đàn ông mặt rỗ bị Thạch Hàn vặn gãy!

Hai người đàn ông còn lại thấy thế, cũng vọt lên.

“Rầm rầm!”

Thạch Hàn dùng chân đá hai cái, hai người này lập tức bị đá quỳ rạp trên mặt đất. Hai người đàn ông ôm bụng, sắc mặt tái nhợt vô cùng, hô hấp khó khăn, không đứng dậy được.

Trình độ của ba người này còn không đủ để nhét kẽ răng cho Thạch Hàn!

“Chu Ân, cô có bị làm sao không?” Lâm Vân vọt tới trước mặt Chu Ân.

“Tôi… Tôi…”

Sắc mặt của Chu Ân tái nhợt. Cô ta vẫn còn có chút sợ hãi, vừa rồi con dao kề sát cổ cô ta thật sự đã dọa cô ta sợ gần chết.

“Đừng sợ, hiện tại cô không sao rồi.” Lâm Vân đỡ cô ta đứng vững.

“Hay thế này đi, để tôi đưa cô trở về!”

Lâm Vân nâng Chu Ân đi ra bên ngoài.



Bên kia.

Sau khi Lê Văn Hải bị đánh thảm đến mức mất mặt chạy ra khỏi nhà ăn, anh ta cảm thấy oan ức, định chuẩn bị gọi điện thoại cho Lê Hằng, hỏi Lê Hằng rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, nói diễn kịch như trong kịch bản mà sao lại biến thành này?

Đúng lúc này, bốn gã đàn ông từ xa vội vã đi tới.

“Ngài Lê, sao ngài lại ở ngoài này?” Người đàn ông dẫn đầu hỏi.

“Mấy người là ai?” Lê Văn Hải nhìn bốn người này.

“Bốn người chúng tôi được tổng giám đốc Lê Hằng tìm đến, là người sẽ phối hợp với ngài diễn trò. Vừa rồi trên đường bị kẹt xe, cho nên đến muộn một chút.” Người đàn ông dẫn đầu nói.

“Cái gì? Mấy người… Mấy người mới là người phối hợp với tôi để diễn trò sao? Vậy… Vậy những người trong đó là ai?” Lê Văn Hải trừng lớn hai mắt, giọng nói trở nên bén nhọn.

Đến bây giờ anh ta mới hiểu ra rằng anh ta diễn kịch lâu như vậy, thế mà ba người bên trong kia không phải người phối hợp diễn với anh ta mà là lưu manh thật sự?

Sau khi Lê Văn Hải nghĩ đến đây, trong lòng tức giận đến mức muốn chửi muốn đập cái gì đó. Đây có khác gì trêu đùa anh ta không?

“Ngài Lê, ngài sao vậy? Còn muốn diễn trò không?” Bốn người hỏi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 892


Chương 892

“Còn diễn cái quái gì nữa, bốn người mấy người đi theo tôi vào báo thù!” Lê Văn Hải phẫn nộ nói.

Lê Văn Hải nghĩ thầm, hiện tại chỉ có thể thay đổi kế hoạch, dẫn bốn người này vào bên trong đánh ba người kia. Thứ nhất có thể báo thù cho bản thân, thứ hai nếu may mắn cứu được Chu Ân vẫn có thể chiếm được thiện cảm của Chu Ân.

“Ngài Lê, ngài không cần lo lắng, chờ ngài đến cứu Chu Ân thì mọi chuyện đã được giải quyết xong hết rồi!” Một giọng nói từ trong nhà ăn truyền ra.

Ngay sau đó, Lâm Vân nâng Chu Ân đi tới.

“Là mày! Sao… Sao mày lại ở chỗ này?”

Sau khi nhìn thấy Lâm Vân, Lê Văn Hải ngạc nhiên trừng lớn hai mắt, anh ta không hề phát hiện ra Lâm Vân cũng ở trong nhà ăn.

“Làm sao? Mày có thể đến đây, chẳng lẽ tao không thể đến sao?” Lâm Vân cười, nói.

“Mày… Mày cứu Chu Ân!”

Lê Văn Hải nhìn thấy Lâm Vân nâng Chu Ân, đương nhiên sắc mặt của anh ta cực kỳ khó coi, thậm chí còn tức giận gần chết, vốn dĩ phải là anh ta diễn màn anh hùng cứu mỹ nhân, phải là anh ta đến đỡ Chu Ân mới đúng!

Kết quả, anh ta bị hành hung một trận, lại còn bị Lâm Vân cướp mất màn anh hùng cứu mỹ nhân, ôm được người đẹp!

Sau khi Lê Văn Hải nghĩ vậy, anh ta lập tức tức giận đến bùng nổ.

“Lê Văn Hải, mày bị đánh thảm đến thế, vết thương trên mặt cũng thành như vậy rồi, hay là đến bệnh viện điều trị đi. Mày nên đi càng sớm càng tốt, miễn cho lưu lại vết sẹo, làm cho bộ dạng vốn dĩ xấu của mày càng khiến người khác nhìn mà thấy ngán.” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

Lê Văn Hải nghe vậy, cả khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận, hai tròng mắt cũng lóe ra lửa giận ngút trời.

“Mày… Mày là đồ khốn nạn!”

Lê Văn Hải phẫn nộ, giơ nắm tay muốn đánh Lâm Vân, nhưng anh ta vừa mới giơ nắm tay đã cảm nhận được cơn đau chạy khắp người, vừa nãy anh ta bị đánh không hề nhẹ.

“Lê Văn Hải, mày cứ ở chỗ này với cơn tức giận của mày đi.”

Sau khi Lâm Vân nói xong, lập tức đỡ Chu Ân đi đến bãi đỗ xe ngoài trời ở trước mặt.

“Đồ khốn kiếp! Đồ khốn nạn! Lâm Vân, tao sẽ không để mày yên ổn đâu! Không bao giờ!” Lê Văn Hải tức giận liên tục gào to.



Lâm Vân đỡ Chu Ân lên xe Maserati của cô ta.

“Lâm Vân, hôm nay thật sự rất cám ơn anh, anh đưa tôi đến đây là được rồi, tôi sẽ tự mình lái xe trở về.” Chu Ân cảm ơn Lâm Vân.

Sắc mặt của Chu Ân lúc này vẫn tái nhợt như trước.

“Cô bị chuyện vừa nãy dọa sợ, tâm trạng vẫn chưa ổn định, hiện tại không nên lái xe. Giao thông ở Kim Đô vốn đã đông đúc, nhỡ gặp phải chuyện không may thì cô biết làm sao bây giờ? Hay là vậy đi, cô gọi điện thoại cho bạn trai của cô, bảo anh ta qua đây đón cô.” Lâm Vân nói.

“Tôi… Tôi không bạn trai.” Chu Ân nói.

“Cô không có bạn trai á?” Lâm Vân ngạc nhiên.

“Nếu vậy thì để tôi lái xe chở cô trở về!” Lâm Vân vừa nói vừa ngồi vào vị trí lái xe trong xe Maserati.

“Vậy… Vậy cũng được.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 893


Chương 893

Đối mặt với ân nhân cứu mạng của mình, Chu Ân cũng không nỡ nói ra lời từ chối. Cô ta lên xe Maserati, ngồi vào vị trí phó lái bên cạnh Lâm Vân.

Về phần Thạch Hàn, tất nhiên là anh ta lái chiếc Volkswagen Phaeton của Lâm Vân, đi theo ở phía sau.

“Hết rồi… Kết thúc rồi…”

Lê Văn Hải nhìn thấy Lâm Vân mở cửa xe của Chu Ân, lái xe đưa Chu Ân rời đi, anh ta ngồi sụp xuống đất.

Lê Văn Hải biết, lúc nãy Lâm Vân cứu Chu Ân, bây giờ còn tự mình lái xe đưa Chu Ân về nhà. Bằng cách này, chẳng phải là Lâm Vân sẽ chiếm được trái tim của Chu Ân sao?

Lê Văn Hải hiểu rõ nếu cứ để mọi chuyện diễn ra theo chiều hướng này, Lâm Vân có thể sẽ thuyết phục được Chu Ân đồng ý đi ăn máng khác, đến tập đoàn Tỉnh Xuyên!

Bằng cách này, Lâm Vân có thể sẽ hoàn thành nhiệm vụ mà ông ngoại đưa ra!

Nếu Lâm Vân thành công hoàn thành nhiệm vụ, vậy Lâm Vân có thể sẽ được thăng chức thành phó tổng giám đốc của tập đoàn Tỉnh Xuyên!

Nghĩ đến đây, trong lòng Lê Văn Hải dâng lên cảm giác tuyệt vọng…



Bên kia.

Xe Maserati chạy ở trên đường.

Bên trong xe.

“Lâm Vân, hôm nay thật sự thật rất cám ơn anh. Nếu không có anh, tôi thật sự không dám tưởng tượng mình sẽ gặp hậu quả gì, Chu Ân tôi thiếu anh một cái @n tình!” Chu Ân chân thành tha thiết cảm ơn.

“Hiện tại tốt hơn chưa?” Lâm Vân vừa lái xe, vừa nói.

“Ừm, tốt hơn nhiều rồi! Không ngờ tôi lại gặp phải loại chuyện này.” Chu Ân gật đầu.

Sắc mặt lúc này của Chu Ân quả thật tốt hơn rất nhiều.

“Đúng rồi Lâm Vân, tại sao anh cũng có mặt ở nhà ăn?” Vẻ mặt Chu Ân tò mò.

“Thôi được rồi, con người của tôi không thích nói dối, tôi nói thật cho cô đi. Tuy rằng cô từ chối lời mời đến tập đoàn Tỉnh Xuyên của tôi, nhưng tôi cũng thật sự không muốn bỏ cuộc, cho nên lặng lẽ đi theo cô tới nhà ăn, muốn tìm hiểu về cuộc sống thường ngày của cô một chút. Cô sẽ không trách tôi chứ?” Lâm Vân nói.

“Nể tình hôm nay anh cứu tôi, hơn nữa anh còn thành khẩn như vậy, tôi sẽ không so đo với anh chuyện theo dõi này.” Chu Ân mỉm cười.

“Đúng rồi Chu Ân, một người con gái xinh đẹp như cô đi một mình thật sự rất nguy hiểm. Sao cô không tính đến chuyện tìm một người bạn trai? Tôi nghĩ cô tài giỏi như vậy, người theo đuổi cô hẳn là không ít nhỉ?” Lâm Vân nói.

“Quả thật không ít, nhưng không có ai phù hợp với sở thích của tôi, đặc biệt là các thanh niên con nhà quyền quý hay mấy kẻ ăn chơi quần là áo lượt sống trong giàu sang. Tôi ghét nhất mấy người đó! Tôi cũng không biết, đời này tôi có thể tìm được một người bạn trai hay không nữa.” Chu Ân cười khổ lắc đầu.

“Đúng rồi, không phải cô cũng cho rằng tôi giống với mấy thanh niên quần áo lụa là khiến cho người ta chán ghét kia chứ?” Lâm Vân cười nói.

“Anh thì chắc là không phải đâu.” Chu Ân che miệng trộm cười.

Chu Ân đã xem qua tư liệu về Lâm Vân.

“Đúng rồi, cô thấy kết bạn với tôi được không? Về sau nếu gặp phải chuyện gì nguy hiểm thì liên lạc với tôi.” Lâm Vân cong miệng cười tươi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 894


Chương 894

Chu Ân quay đầu nhìn về phía Lâm Vân: “Anh… Anh muốn làm bạn bè với tôi, không phải là để thuyết phục tôi tới tập đoàn Tỉnh Xuyên đấy chứ?”

“Tôi không muốn nói dối, một phần là vì nguyên nhân này, nhưng phần nhiều là tôi thật tâm muốn trở thành bạn bè với cô.” Lâm Vân nói.

Ngay sau đó, Lâm Vân quay đầu nhìn về phía Chu Ân, hỏi:

“Chu Ân, nếu đã nói đến chuyện này, tôi một lần nữa thành khẩn mời cô gia nhập tập đoàn Tỉnh Xuyên của chúng tôi, thù lao 35 tỷ vẫn như cũ không thay đổi, coi như trả cho ân tình của tôi hôm nay, thế nào?”

Chu Ân trầm ngâm một lát, sau đó mỉm cười nói:

“Tôi có thể đồng ý làm bạn bè với anh, nhưng chuyện gia nhập tập đoàn Tỉnh Xuyên thì xin lỗi tôi không thể đồng ý. Như hôm nay tôi đã nói với anh ở công ty, vì một số lý do cá nhân cho nên tôi không thể đồng ý.”

“Được rồi, là tôi đường đột.” Lâm Vân bất đắc dĩ cười.

Lâm Vân cũng biết bản thân mình quá nôn nóng.

Chủ yếu là anh quá mức sốt ruột. Có một số việc không thể chỉ vì lợi ích trước mắt mà nôn nóng, trước tiên anh hẳn phải tìm hiểu rõ ràng lý do cá nhân của Chu Ân là gì rồi mới đưa ra lời mời.

“Lâm Vân, tuy rằng tôi từ chối anh, nhưng tôi nghĩ chuyện này cũng không có ảnh hưởng quá lớn đối với anh. Mặc dù tôi từ chối lời mời của anh, nhưng tôi cũng tuyệt đối không đồng ý với lời mời của Lê Văn Hải, hai người không ai thành công, một ván này coi như bất phân thắng bại.” Chu Ân nói.

“Tôi hiểu.” Lâm Vân gật đầu.

Nếu Chu Ân đã nói như vậy, Lâm Vân cũng không cần sợ một ván này thua Lê Văn Hải.

Nhưng nói thật, Lâm Vân vẫn hy vọng mình có thể đánh bại Lê Văn Hải, giành chiến thắng trong ván cờ này.

Dù sao đây cũng là nhiệm vụ đầu tiên sau khi anh đến tổng bộ tập đoàn.

Nếu anh vừa vào công ty đã giành được chiến thắng, có thể sẽ khiến các quản lý cấp cao trong tập đoàn biết được thực lực của anh, cũng có thể chèn ép sự kiêu ngạo của đối thủ. Hai điều này đều rất quan trọng.

“Chu Ân, tôi có thể mạo muội hỏi cô một vấn đề nữa được không? Nếu cô cảm thấy không muốn nói thì có thể không trả lời.” Lâm Vân nói.

“Không sao, anh hỏi đi.” Chu Ân nhìn về phía Lâm Vân.

“Có thể nói cho tôi biết lý do cá nhân kia của cô là gì được không?” Lâm Vân hỏi.

Tuy rằng lời này vẫn có chút đường đột, nhưng Lâm Vân biết nếu muốn giải quyết chuyện này thì phải tìm hiểu rõ ràng lý do cá nhân của Chu Ân trước đã.

Sau khi Lâm Vân nói xong còn có chút khẩn trương liếc mắt nhìn Chu Ân, nói thật, Lâm Vân sợ Chu Ân sẽ từ chối anh.

Chu Ân che miệng cười, sau đó nói:

“Được rồi, tôi nói cho anh cũng không sao, để anh hết hy vọng. Là như thế này, gần đây một người bạn tốt của tôi ở trường Kinh doanh Harvard quay về Kim Đô gây dựng sự nghiệp, cô ấy bảo tôi đến công ty của cô ấy giúp đỡ.”

Chu Ân tiếp tục nói: “Mười ngày sau, hợp đồng với công ty hiện tại của tôi sẽ hết hạn, tới lúc đó tôi sẽ đến công ty của cô ấy, cùng cô ấy gây dựng sự nghiệp. Con người tôi rất trọng chữ ‘tín’, nếu tôi đã đồng ý với cô ấy, tôi tuyệt đối sẽ không thất hứa.”

“Thì ra là thế.” Lâm Vân gật đầu.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 895


Chương 895

Tuy rằng Lâm Vân còn muốn tiếp tục truy hỏi, nhưng xét thấy vừa rồi anh đã hỏi nhiều như vậy, nếu tiếp tục hỏi sẽ gây tác dụng ngược khiến Chu Ân thấy phản cảm, vậy thì mất nhiều hơn được, cho nên Lâm Vân không hỏi nữa.

Vì thế Lâm Vân lựa chọn nói chuyện phiếm với Chu Ân, hỏi một chút những sở thích ngày thường của cô ta.

Tuy nhiên khi nhận được câu trả lời, Lâm Vân lại rất ngạc nhiên. Hóa ra sở thích thường ngày của Chu Ân là kinh doanh buôn bán, ngoài việc này ra, cô ta không có thú tiêu khiển hay sở thích nào khác.

Cũng đúng, dù sao cô ta cũng có thể vào ngôi trường hàng đầu như trường Kinh doanh Harvard, đương nhiên cô ta phải đặt tất cả tâm tư và suy nghĩ vào học tập mới có thể được nhận vào trường Kinh doanh Harvard.

Không lâu sau, xe chạy đến nhà của Chu Ân.

Nơi Chu Ân ở là một khu chung cư xa hoa.

Sau khi lái xe chạy đến cửa khu chung cư, Chu Ân không để Lâm Vân tiễn nữa, cô ta đổi chỗ đến vị trí lái, tự mình lái xe tiến vào gầm để xe của khu chung cư.

Nhìn thấy xe của Chu Ân khuất bóng, Lâm Vân cười thở dài một hơi.

“Anh Vân, cuộc trò chuyện thế nào rồi? Cô ta có đồng ý gia nhập tập đoàn Tỉnh Xuyên không?” Thạch Hàn bước nhanh tới.

“Không, cô ấy nói cô ấy đã đồng ý với bạn của mình là sẽ cùng người bạn ấy gây dựng sự nghiệp, cô ấy không thể thất hứa với người bạn ấy của mình.” Lâm Vân bất đắc dĩ giang hai tay.

“Vậy… Vậy phải làm gì bây giờ?” Thạch Hàn lo lắng nói.

“Nói tóm lại, hôm nay cũng có chút thu hoạch, ít nhất thái độ của cô ấy đối với tôi đã thay đổi, hơn nữa cô ấy cũng nói cho tôi biết nguyên nhân, chuyện này chỉ có thể từ từ nghĩ cách thôi.” Lâm Vân nói.

Ngay sau đó, Lâm Vân lại gọi điện thoại cho Độc Nha, bảo anh ta không cần điều tra tư liệu chi tiết về Chu Ân nữa, mà chuyển sang điều tra tất cả bạn bè của Chu Ân ở Kim Đô, đặc biệt là người bạn cũ cùng học ở trường Kinh doanh Harvard.

Chu Ân không nhận lời mời của Lâm Vân là bởi vì cô ta đã đồng ý sẽ đến công ty của người bạn cũ cùng học trường Kinh doanh Harvard với cô ta hồi xưa, hai người hứa hẹn cùng nhau gây dựng sự nghiệp.

Lâm Vân biết rằng nếu muốn để Chu Ân thay đổi quyết định của mình, bọn họ phải nghĩ biện pháp từ người bạn tốt nghiệp trường Kinh doanh Harvard đó của Chu Ân.

Độc Nha nói rằng anh ta sẽ điều tra rõ ràng trong khoảng hai ngày.



Bên kia.

Bệnh viện nhân ái Kim Đô.

Đây là một bệnh viện tư nhân cao cấp có tiếng tăm lừng lẫy ở Kim Đô. Ở đây chẳng những có dịch vụ khám chữa bệnh cao mà còn có môi trường, hoàn cảnh và phục vụ đều cực kỳ tốt, đương nhiên mức thu phí cũng khá đắt đỏ, có thể nói là mở ra để dành cho những kẻ có tiền.

Bên trong một phòng bệnh.

“Văn Hải, cháu trai tôi, cháu thế nào rồi?” Lê Hằng vội vàng đi vào phòng bệnh.

“Chú Hằng, vết thương của cháu không quan trọng, quan trọng là thằng khốn Lâm Vân kia đã đưa Chu Ân đi rồi! Nói không chừng… Nói không chừng Chu Ân nể tình ân cứu mạng của Lâm Vân, chấp nhận lời mời tới tập đoàn Tỉnh Xuyên của Lâm Vân!”

Hiện tại Lê Văn Hải sốt ruột không khác gì con kiến bò trên chảo nóng.

“Chết tiệt! Đến lúc này, chúng ta chỉ có thể chờ tin tức ngày mai. Nếu tên đó thật sự thành công, ngày mai tất nhiên sẽ mở họp tuyên bố.” Sắc mặt của Lê Hằng cũng rất khó xem.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 896


Chương 896

Tuy rằng hai người bọn họ sốt ruột, nhưng chuyện đã đến nước này cũng không còn cách nào khác để giải quyết.



Ngày hôm sau, buổi sáng.

Lâm Vân gọi điện thoại cho chị họ Lâm Mộc Thanh, báo cho cô ấy biết tin mình đã đến Kim Đô, hỏi Lâm Mộc Thanh lúc nào có thời gian gặp mặt, cùng nhau ăn một bữa cơm.

Trong số những người thân ở nhà họ Lâm, chỉ có Lâm Thanh là có quan hệ tốt với Lâm Vân. Mà Lâm Mộc Thanh lại gây dựng sự nghiệp ở Kim Đô.

Nếu Lâm Vân đã tới Kim Đô, đương nhiên phải đến gặp Lâm Mộc Thanh.

Vốn dĩ khi đến Kim Đô, Lâm Vân đã muốn liên lạc với Lâm Mộc Thanh, nhưng bị dính phải chuyện thi đấu, cùng với việc mời chào Chu Ân, cho nên Lâm Vân không thời gian.

Đương nhiên Lâm Mộc Thanh rất vui khi nghe được tin Lâm Vân đến Kim Đô, bởi vì trong tay còn có vài công việc phải làm, vì thế cô ấy hẹn Lâm Vân gặp mặt vào buổi chiều sau khi tan tầm.

Lâm Vân nói buổi chiều sau khi tan tầm sẽ lái xe đến công ty đón Lâm Mộc Thanh.

Sau khi liên lạc với Lâm Mộc Thanh, Lâm Vân mở cửa xe Phaeton, đi đến công ty trách nhiệm hữu hạn Internet Vân Du, chỗ mà Chu Ân đang làm việc.

Trong đại sảnh.

“Chào cô, phiền cô thông tri đến tổng giám đốc Chu, tôi có việc cần tìm cô ấy.” Lâm Vân nói với nhân viên nữ ở quầy lễ tân.

Ngày hôm qua Lâm Vân đã tới, cho nên nhân viên nữ ở quầy lễ tân cũng nhận ra Lâm Vân.

“Vâng ngài Lâm, phiền ngài chờ một lát.”

Sau khi nói xong, nhân viên nữ ở quầy lễ tân bắt đầu gọi điện thoại.

Không lâu sau, nhân viên nữ ở quầy lễ tân đã liên hệ xong.

“Ngài Lâm, tổng giám đốc Chu bảo tôi dẫn ngài lên.” Nhân viên nữ ở quầy lễ tân nói.

“Không cần, tôi tự mình đi lên là được.” Lâm Vân khoát tay.

Ngày hôm qua Lâm Vân đã đến đây, tất nhiên anh biết văn phòng của Chu Ân ở đâu.

Đi thang máy lên trên, Lâm Vân nhanh chóng đến văn phòng của Chu Ân.

Trong văn phòng.

Chu Ân đang đọc báo cáo tài chính của công ty thì Lâm Vân đẩy cửa đi vào văn phòng.

Chu Ân để báo cáo tài chính xuống, ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Vân: “Lâm Vân, chẳng lẽ anh còn muốn thuyết phục tôi gia nhập tập đoàn Tỉnh Xuyên sao? Ngày hôm qua tôi đã nói rất rõ ràng rồi mà.”

Lâm Vân cười: “Chu Ân, cô hiểu lầm tôi rồi. Hôm nay tôi đến không phải để nói chuyện công vụ, tôi đến là để dẫn cô ra ngoài chơi.”

“Dẫn tôi ra ngoài chơi?” Chu Ân ngẩn ra.

“Đúng vậy, không phải ngày hôm qua cô nói mỗi ngày cô đều phải làm việc, ngày thường không hay đi chơi hoặc tham gia các hoạt động giải trí sao, hôm nay tôi sẽ dẫn cô đi chơi một vòng.”Lâm Vân cười nói.

“Đi chơi? Lâm Vân, anh đừng nói đùa nữa, tôi còn rất nhiều việc phải làm.” Chu Ân khoát tay.

“Công ty này đã sớm đi theo con đường phát triển đúng đắn, hiện giờ hẳn là đã ổn định. Tôi chắc chắn gần đây cô không có việc gì quan trọng trong tay, những vấn đề bình thường có thể giao cho giám đốc điều hành bên dưới, chậm trễ một ngày cũng không có gì đáng ngại.” Lâm Vân nói.

Hiện tại Lâm Vân đã có vài kiến thức về quản lý công ty, cũng coi như là có chút hiểu biết.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 897


Chương 897

“Tuy rằng chậm một ngày cũng không thành vấn đề, nhưng tôi thật sự không có hứng thú đi chơi, xin lỗi anh.” Chu Ân lắc đầu uyển chuyển từ chối.

“Nhớ rõ ngày hôm qua cô còn nói nợ tôi một cái â n tình, hôm nay theo tôi đi chơi một ngày coi như trả xong cái â n tình này, thế nào?” Lâm Vân mỉm cười nói.

“Đi chơi với anh một ngày mà được tính là trả cái â n tình sao?” Chu Ân có chút ngạc nhiên.

Hầu hết mọi người đều yêu cầu người nợ ân tình phải giúp một việc gì đó quan trọng, trả ân tình bằng cách này quả thật rất hiếm.

“Đúng.” Lâm Vân cười gật đầu.

“Vậy… được rồi.”

Chu Ân nghĩ một lát, cuối cùng cũng chỉ có thể đồng ý đi chơi, ai bảo cô ta nợ Lâm Vân một cái â n tình.

Vì thế, Chu Ân gọi điện thoại cho phó tổng giám đốc của công ty, dặn dò về những công việc trong tay mình, sau đó đi theo Lâm Vân ra khỏi văn phòng.

“Lâm Vân, anh tính dẫn tôi đi đâu chơi? Tôi nói trước, tôi sẽ không đến những nơi không đứng đắn, ví dụ như quán bar hay những chỗ giống vậy.” Chu Ân nói.

Lâm Vân cười: “Hẳn là khu vui chơi không phải nơi không đứng đắn nhỉ? Đương nhiên, nếu cô có đề xuất tốt hơn, cô cũng có thể nói ra!”

“Khu vui chơi sao?” Chu Ân ngạc nhiên nói.

Thành thật mà nói, mặc dù Chu Ân là một nữ doanh nhân có tài kinh doanh giỏi, nhưng cô ấy chưa bao giờ đến khu vui chơi vì cô ấy không có thời gian.

Lúc này, cửa thang máy mở ra, cả hai cùng bước vào thang máy.

Trong thang máy có một người đàn ông mặc đồ vest.

Lâm Vân nhìn kỹ lại, có phải là người anh đã gặp lúc mua xe ở cửa hàng 4S ngày hôm qua. Có phải người đàn ông đeo kính râm ngày hôm qua? Lúc đó anh ta tự nhận mình là quản lý an ninh của công ty đó.

“Là… là anh!”

Khi người đàn ông nhìn thấy Lâm Vân và Chu Ân cùng nhau bước vào thang máy, anh ta run sợ.

“Thật là trùng hợp, không ngờ lại gặp được anh ở đây.” Lâm Vân nở nụ cười đùa giỡn.

“Lâm Vân, anh biết anh ta sao?” Chu Ân tò mò hỏi.

“Anh ta đã gây rắc rối cho tôi, đây có coi như là người quen không?” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

“Ồ? Anh ta đã gây rắc rối cho anh à?” Chu Ân ngạc nhiên.

Ngay sau đó, Chu Ân nhìn người đàn ông kia, nói:

“Cậu Lý, lá gan cậu thật lớn ha. Cậu có biết vị này là ai không? Đây là cháu ngoại của ông Liễu Chí Trung tập đoàn Tỉnh Xuyên đấy.”

“Cái gì! Cháu… cháu ngoại của Liễu Chí Trung sao?” Người đàn ông bị dọa sợ đến thay đổi sắc mặt.

Ngày hôm qua anh ta đoán rằng Lâm Vân có thân phận khác thường, nhưng anh ta không ngờ rằng thân phận của Lâm Vân lại kinh khủng như vậy.

Lúc này, thang máy xuống đến tầng một.

“Chu Ân, đi thôi, loại rác rưởi này tôi không thèm tốn nước bọt với anh ta.” Lâm Vân nói.

Chu Ân che miệng cười, bước ra khỏi thang máy.

Về phần người đàn ông, anh ta hoảng sợ đến mức tê liệt, gục ngã trong thang máy…
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 898


Chương 898

Sau khi anh cùng Chu Ân rời khỏi công ty, Lâm Vân trực tiếp chở Chu Ân đến công viên giải trí Kim Hoa.



Một bên khác.

Bên trong cao ốc Tỉnh Xuyên, trong văn phòng của Lê Văn Hải.

Đối với Lê Văn Hải mà nói sáng nay đã rất dằn vặt, anh ta sợ mình đột nhiên nhận được thông báo của ông nội rằng Lâm Vân đã thành công dẫn người về.

Về phần vết thương của anh ta ngày hôm qua đều là vết thương ngoài da, sau khi xử lý xong anh ta liền xuất viện.

Lúc này, Lê Hằng vội vàng đi vào văn phòng nói:

“Cháu trai Lê Văn Hải ơi! Tin tốt, buổi sáng Lâm Vân không đến công ty, mà là đến công ty của Chu Ân. Điều này đủ cho thấy tối hôm qua nhất định không thuyết phục được Chu Ân, cho nên hôm nay tiếp tục đi tìm Chu Ân.”

Sau khi Lê Văn Hải nghe thấy vậy lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

“Văn Hải, thằng nhóc Lâm Vân đó vẫn tiếp tục tìm Chu Ân, chúng ta không thể nhàn rỗi vậy được, phải tìm cách, không thể cứ ngồi chờ chết được.” Lê Hằng nói.

“Chú Hằng, chú còn có kế hoạch gì nữa à?” Lê Văn Hải hỏi.

Đúng lúc này, điện thoại của Lê Hằng vang lên.

Lê Hằng nhanh chóng trả lời điện thoại.

“Cái gì? Cả hai cùng đến Công viên giải trí Kim Hoa? Được rồi, tôi hiểu rồi!” Ánh mắt Lê Hằng nghiêm nghị.

Sau khi cúp điện thoại.

“Thằng nhóc này thật có năng lực đấy. Thậm chí có thể lôi kéo Chu Ân đi khu vui chơi. Xem ra cậu ta đã giành được sự ưu ái của Chu Ân, hiện tại tình huống rất bất lợi cho chúng ta!” Lê Hằng lắc đầu.

“Cái gì? Cậu ta thật sự đã hẹn được Chu Ân? Chú Hằng, nghĩ cách gì đi chứ!” Vẻ mặt Lê Văn Hải đầy lo lắng.

“Bây giờ tình thế đã hoàn toàn rơi vào tay Lâm Vân, muốn đảo ngược tình thế thì phải ra tay thật tàn nhẫn!” Lê Hằng nheo mắt nói.



Bên này.

Lâm Vân lái xe đưa Chu Ân đến Công viên giải trí Kim Hoa.

Công viên giải trí Kim Hoa là công viên giải trí lớn nhất toàn khu vực Tây Nam, Tập đoàn Tỉnh Xuyên cũng tham gia đầu tư vào đây, chiếm 35% cổ phần, tuy không tham gia điều hành nhưng là cổ đông lớn ở đây.

Khu vực bên trong và bên ngoài Công viên giải trí Kim Hoa đều rất náo nhiệt.

Sau khi xếp hàng mua vé, Lâm Vân và Chu Ân thuận lợi vào khu vui chơi.

“Oa, nhiều người quá, thật náo nhiệt ha!” Tròng mắt của Chu Ân sáng lên.

Dưới sự dẫn dắt của Lâm Vân, hai người nhanh chóng đi dạo một nửa công viên giải trí.

Vì Chu Ân không can đảm nên cô ấy không dám thử những trò chơi mạo hiểm trên cao, nên cô ấy chỉ chơi những trò chơi dành cho trẻ con, ví dụ như xe hơi, băng chuyền và một số trò chơi nhỏ.

Nhưng Chu Ân vẫn có được một buổi vui chơi vui vẻ.

Sau khi ra khỏi trò chơi xe điện đụng .

“Lâm Vân, thật thú vị.” Chu Ân cười vui vẻ.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 899


Chương 899

“Cô có thấy ngoài công việc ra, trên đời này còn có một vài thứ khác gọi là hưởng thụ cuộc sống.” Lâm Vân cười nói.

“Lâm Vân, cảm ơn anh. Nếu anh không mang tôi đến đây, có lẽ cả đời tôi sẽ không bao giờ đến khu vui chơi.” Chu Ân vẫn cười vui vẻ.

“Cô chơi cũng khát rồi, cô ở chỗ này chờ, tôi đi mua đồ uống!”

Lâm Vân không nhanh không chậm đi đến một cửa hàng nước hoa quả tươi.

Thực sự mà nói, những thứ trong khu vui chơi rất đắt, một ly nước dưa hấu ép có giá 105 nghìn. Nếu là Lâm Vân đã từng nghèo trước đây, e rằng anh thậm chí không đủ tiền mua một ly nước dưa hấu như vậy nữa.

Sau khi Lâm Vân mua nước dưa hấu trở về, anh thấy trước mặt Chu Ân có thêm hai nam một nữ, tổng cộng là ba người.

Lâm Vân liếc mắt nhìn, hai người đàn ông mặc đồ hàng hiệu, trên tay đeo đồng hồ hiệu. Người phụ nữ mặc váy và xách một chiếc túi Hermes.

Một trong những người đàn ông có cái lưng to đang nói chuyện với Chu Ân dường như biết cô ấy.

“Chu Ân, nước dưa hấu ép.” Lâm Vân đưa nước trái cây cho Chu Ân.

“Cảm ơn anh Lâm Vân.” Chu Ân cười cầm lấy nước dưa hấu, sau đó uống một ngụm.

“Chu Ân, anh ta có phải là người bạn mà cô đã nói đến không? Cô đến khu vui chơi này cùng anh ấy sao?” Người đàn ông hỏi, nhìn lên nhìn xuống dò xét Lâm Vân.

Khi nhìn thấy cách ăn mặc của Lâm Vân rất bình thường, ánh mắt anh ta lập tức lộ ra vẻ khinh thường.

“Vâng.” Chu Ân gật đầu.

Nghe xong lời này, người đàn ông lưng to đi tới bên cạnh Lâm Vân.

“Xin chào, tôi là Triệu Phúc, là một đối tác kinh doanh và là bạn bè của Chu Ân.”

Triệu Phúc vừa nói vừa đưa tay ra.

“Xin chào, tôi tên là Lâm Vân.” Lâm Vân cũng đưa tay bắt tay với anh ta.

“Cậu nhóc, cậu thật lợi hại đó nha! Cậu có thể đưa được em gái Chu Ân đến khu vui chơi xem ra cậu cũng có chút bản lĩnh tán gái đó nha. Em gái Chu Ân nổi tiếng là khó xử lý đấy.” Triệu Phúc cười nói.

“Anh quá khen rồi.” Lâm Vân không khiêm tốn cũng không hống hách.

Khi Triệu Phúc vừa nói, anh ta cũng vừa lấy ra một gói khăn giấy ướt, sau đó rút khăn ướt ra lau bàn tay mà anh ta đã bắt tay với Lâm Vân.

Vừa lau, anh ta vừa cho biết: “Tôi là người bị bệnh thích sạch sẽ, nên luôn mang theo khăn giấy bên người, lỡ đụng vào thứ bẩn thì phải lau tay.”

Sau khi Lâm Vân nghe xong, lông mày của anh khẽ cau lại: “Anh Triệu, ý anh là tay của tôi bẩn?”

“Haha, đừng hiểu lầm, đừng hiểu lầm tôi. Tôi không nhắm vào cậu đâu.” Triệu Phúc cười nói.

Ngay sau đó, Triệu Phúc cười nói tiếp:

“Em gái Chu Ân, bạn bè em kết giao ở đâu vậy? Nhìn như thế nào cũng thấy… sao trông nhếch nhác thế, lại còn mang một đôi giày thể thao không phải hàng hiệu.”

Một nam một nữ phía sau Triệu Phúc cũng che miệng cười.

Trước khi Triệu Phúc nói tiếp, Lâm Vân đã tiến lên một bước cười lạnh nói:

“Thì sao, tôi thích đi giày thể thao không phải hàng hiệu không được sao?”
 
Back
Top Dưới