Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 840


Chương 840

“Vậy thì sao chứ? Người này đặt cược 6300 tỷ, hoàn toàn là đi biếu tiền rồi. Black Widow mạnh như vậy, tên võ sĩ đeo mặt nạ đó không thể nào thắng được. Nếu 6300 tỷ của anh ta đều đặt vào người này thì chẳng phải là mất tiền ngu hay sao.” Ông chủ đầu hói nói.

“Đúng vậy.” Ông chủ Giả gật đầu đồng tình.

Ông ta cũng cược 140 tỷ cho việc Black Widow có thể giành chiến thắng.

Không chỉ riêng phòng VIP số 2 mà các ông lớn trong các phòng khác đều bàn tán xôn xao về người bí ẩn ở phòng số 5, rốt cuộc là ai mà lại dám đối đầu với Chu Tuấn.

Ở Kim Đô, những người có bản lĩnh này chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Trên võ đài.

“Thưa các quý vị, màn đặt cược đã kết thúc, trận đấu sắp được bắt đầu. Trận đấu này không chỉ là cuộc thi tranh chức vô địch của ngày hôm nay, mà còn là cuộc đọ sức giữa cậu chủ nhà họ Chu và người bí ẩn trong căn phòng số 5. Tôi nghĩ mọi người đều rất mong chờ xem ai sẽ là người thắng cuộc đúng không nào?” Người dẫn chương trình nói.

Sau đó, ông ta lùi lại vài bước, hô to:

“Bây giờ tôi xin tuyên bố, trận thi đấu chính thức bắt đầu.”

“Black Widow, đánh chết tên võ sĩ đeo mặt nạ kia cho tôi. Hãy nhớ lấy, phải đánh chết hắn. Nếu như cô không thể đánh chết hắn, thì hôm nay không xong với tôi đâu.”

Ở trong căn phòng số 8, Chu Tuấn nhoài người vào lan can tầng hai, hét lớn về phía võ đài, giọng điệu mang đầy sự tức giận.

Lúc này, mọi ánh mắt của khán giả đều tập trung lên sàn đấu, bọn họ đều vô cùng mong chờ.

Trận đấu này có ý nghĩa rất lớn.

Trên võ đài.

Nghe vậy, Black Widow liền ngẩng mặt nhìn Thạch Hàn, võ sĩ đeo mặt nạ.

“Võ sĩ mặt nạ, anh dám thách đấu với tôi, tôi khâm phục dũng khí của anh, nhưng anh không thể đánh thắng tôi được đâu. Nhân lúc còn chưa bắt đầu, anh có thể đầu hàng, bảo toàn tính mạng của mình. Nếu như nhất định phải đấu thì hôm nay anh chết chắc.” Black Widow lạnh lùng nói.

Thạch Hàn liền cười lớn: “Haha, sao tôi có thể bị một người phụ nữ đánh bại được cơ chứ? Cứ đánh đi, tôi không sợ đâu, tôi sẽ cho mấy người biết thế nào là núi cao còn có núi cao hơn.”

“Còn nữa, vì cô là phụ nữ nên tôi nhường cô đi trước mười đòn.”

Black Widow nheo mắt: “Tôi ghét nhất là những ai coi thường phụ nữ, nếu đã nói như vậy thì chịu chết đ.”

Nói xong, cô ta trực tiếp giơ tay tấn công về phía Thạch Hàn.

Thạch Hàn vừa né vừa lùi liên tiếp, rất nhanh đã lùi ra rìa võ đài.

Black Widow đột nhiên chuyển nắm đấm thành vuốt, lao về phía anh ta với tốc độ nhanh đáng kinh ngạc.

Nhưng Thạch Hàn vẫn rất bĩnh tĩnh mà tránh được.

“Phập.”

Sau khi anh ta né được thì cú vồ trực tiếp đập vào thanh sắt chắn ở rìa võ đài, tạo nên một lỗ thủng trên đó.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 841


Chương 841

Nó cho thấy sức mạnh móng vuốt của cô ta là vô cùng lớn, nếu như trúng vào người bình thường, thì rất có thể sẽ bị cào rách một miếng thịt trên da.

Thạch Hàn né được liền cười nói: “Cô cũng khá đấy, ít nhất là đã lâu tôi không gặp đối thủ nào mạnh như cô rồi.”

Ngay sau đó, anh ta xoay người nói tiếp: “Nhưng mà, mấy cái đòn này của cô ra vẫn còn quá vụng về. Không biết đã thấy cô bao nhiêu lần muốn đánh bại tôi rồi. Đúng là chuyện viển vông.”

Thạch Hàn đã từng thi đấu qua rất nhiều giải quyền anh ngầm, xét về kinh nghiệm thi đấu thực tế thì chắc chắn là rất rất mạnh.

Sắc mặt Black Widow bỗng thay đổi, tuy rằng vừa rồi Thạch Hàn không chủ động ra tay, nhưng anh ta vẫn có thể dễ dàng tránh được các đòn tấn công của cô ta, chỉ dựa vào điều này, trong lòng cô ta biết rõ người trước mặt không hề dễ đối phó chút nào.

“Vừa rồi là cô đã ra đòn. Tiếp theo đến lượt tôi cho cô thấy sự lợi hại của Thạch Hàn này.” Anh ta nói xong liền trực tiếp tấn công Black Widow.

“Phập phập phập.”

Trong tích tắc, hai người đều đánh qua lại.

Có điều sức mạnh của hai người họ có một sự khác biệt không hề nhỏ.

Chỉ sau chưa đến 20 đòn ra, Thạch Hàn đã tìm ra đựợc chỗ sơ hở của cô ta, một phát quét đất khiến cô ta ngã gục xuống sàn.

Thạch Hàn vốn có thể nhân cơ hội lao lên đánh mạnh, tạo ra ưu thế triệt để nhưng anh ta lại không làm vậy mà chỉ đứng tại chỗ, cười nói.

“Black Widow, cô không thể đánh lại được tôi đâu, nhận thua đi.” Thạch Hàn hạ giọng.

Tất cả mọi người theo dõi trận đấu đều bị sốc.

“Uầy, tên võ sĩ đeo mặt nạ này mạnh thật đấy, không ngờ là lại hạ gục được cả Black Widow.”

Ban đầu bọn họ nghĩ rằng cô ta có thể dễ dàng đánh bại đối thủ, nhưng tình hình hiện tại hoàn toàn trái ngược với những gì họ đã nghĩ.

Ở phòng VIP số 5.

“Anh Thạch Hàn giỏi quá.” Độc Nha không khỏi thốt lên khen ngợi một câu.

“Đúng vậy.”

Lâm Vân gật đầu khẽ cười, nhìn thấy Thạch Hàn hoàn toàn chiếm được thế thượng phong, anh cũng yên tâm rồi.

Không khí bên trong phòng VIP số 8 lại không hề vui vẻ chút nào.

“Chết tiệt thật. Black Widow, đồ vô dụng, cô bị cái quái gì vậy. Đứng dậy tiếp tục đánh cho tôi. Nếu hôm nay cô không thắng được, cô cũng biết hậu quả rồi đấy.” Chu Tuấn hét về phía võ đài.

Anh ta biết rõ, mình đã cược vào 5250 tỷ, nếu thắng thì sẽ là chuyện tốt, nếu thua thì quả thực là tiền mất tật mang.

Trên võ đài.

Black Widow đứng dậy, khuôn mặt trắng bệch.

“Anh… Anh là ai? Làm sao có thể mạnh như vậy?” Cô ta ngờ vực nhìn Thạch Hàn.

Sức mạnh mà anh ta sử dụng đã khiến Black Widow choáng váng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 842


Chương 842

“Tôi là ai không quan trọng, chỉ cần cô biết rằng, cô thua chắc rồi, nhận thua đi để da thịt khỏi phải chịu tổn thương lần nữa.” Thạch Hàn điềm tĩnh đáp lại.

“Thua ư? Không bao giờ.” Cô ta nghiến răng, giọng điệu kiên quyết.

Nói xong lại tấn công Thạch Hàn một lần nữa.

“Bụp bụp bụp.”

Cuộc chiến giữa hai người lại nổ ra, đòn tấn công của Black Widow mạnh hơn trước rất nhiều, hiển nhiên cô ta đã dốc hết toàn bộ sức lực.

Thạch Hàn vừa đánh vừa nói:

“Tôi nói nghiêm túc đấy, tuy cô rất mạnh nhưng vẫn còn thua xa. Cô không thắng được tôi đâu. Nhận thua đi.”

“Im miệng.”

Black Widow nghiến răng gầm gừ. Đôi mắt cô ta đã đỏ au.

“Phập.”

Lại sau một đòn giao nhau, cô ta bị đánh cho ngã lộn nhào, cả người đập vào thanh sắt bên mép võ đài.

“Khụ khụ.”

Black Widow ho vài tiếng suýt chút ho ra cả máu, cô ta hoàn toàn không chống lại được sức mạnh của Thạch Hàn, chỉ cảm thấy cơ thể như bị đánh cho thần hồn điên đảo.

Một kẻ mạnh có thể đánh thắng mười người biết võ công.

Xét riêng về sức mạnh, Black Widow đã thua xa Thạch Hàn, chưa kể kinh nghiệm thi đấu thực tế của anh ta cũng hơn cô ta rất rất nhiều.

Sức mạnh và kinh nghiệm đều bị đối phương áp đảo, cô ta còn lấy gì để đánh lại Thạch Hàn chứ?

Ho xong, cô ta lại bò dậy, tiếp tục tấn công, không hề có ý thừa nhận thất bại.

“Rầm.”

Sau bảy tám đòn giao nhau liên tiếp, Black Widow lại bị đánh bay ra ngoài, toàn thân đập mạnh xuống đất.

“Phụt.”

Cô ta tái mặt, phun ra một ngụm máu.

Thông thường trong các giải thi đấu quyền anh ngầm, đối thủ lúc này chắc chắn sẽ thừa thắng xông lên tấn công, thậm chí nhân cơ hội trực tiếp đánh chết người kia. Nhưng Thạch Hàn không làm như vậy.

“Black Widow, trước đây, nếu như cô là kẻ thù của tôi trên võ đài thì bây giờ cô đã là một cái xác rồi, cô vẫn không muốn từ bỏ sao?” Thạch Hàn nhìn cô chằm chằm.

Cô ta cố gắng đứng dậy, nghiến răng nói:

“Từ bỏ ư? Không thể nào.”

“Black Widow, tôi không nghĩ cô là người xấu. Nếu vì cái tên phú nhị đại cặn bã Chu Tuấn đó mà thi đấu quyền anh ngầm thì bỏ đi. Cô vẫn muốn liều mạng như vậy sao?” Thạch Hàn lắc đầu, tỏ vẻ khó hiểu.

Cô ta nở một nụ cười bi thảm, trầm giọng nói:

“Không phiền anh phải quan tâm. Có bản lĩnh thì đánh chết tôi đi. Đánh chết tôi rồi coi như tôi cũng được giải thoát.”

Black Widow nói xong lại tấn công Thạch Hàn.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 843


Chương 843

Vì đã bị thương nên đòn ra của cô ta cũng yếu hơn so với đòn đánh thẳng.

Thạch Hàn ra một quyền đã giữ được tay cô ta, sau đó thuận theo thế nhấc bổng cô ta qua đầu, ném ra ngoài.

“Rầm.”

Black Widow bị văng ra khỏi võ đài.

Kiểu thi đấu quyền anh ngầm này có ba cách để kết thúc, một là một bên phải thừa nhận thất bại, hai là bị đối thủ đánh chết, ba là có một bên bị loại khỏi võ đài.

Black Widow đánh chết cũng không nhận thua, Thạch Hàn cũng không muốn lấy mạng cô ta, vì vậy chỉ có thể chọn cách loại bỏ cô ta ra khỏi võ đài.

Black Widow đã bị đánh văng ra ngoài, đồng nghĩa với việc trận thi đấu đã kết thúc.

“Trận đấu này, Võ Sĩ Mặt Nạ chiến thắng. Nhà vô địch hôm nay là Võ Sĩ Mặt Nạ.” Trọng tài hô to tuyên bố.

“Thua rồi ư? Black Widow mà lại thua ư?”

Cả khán đài bị điêu đứng.

Bởi vì chín mươi tám phần trăm khán giả đều đặt cược vào Black Widow sẽ giành chiến thắng.

Trước khi trận đấu diễn ra, càng không ai nghĩ rằng một người mạnh như cô ta sẽ thua cuộc.

Đây quả thực là một kết quả bất ngờ.

Bên trong phòng VIP số 5.

“Quả đúng là Thạch Hàn, mạnh thật sự.” Lâm Thiện nở nụ cười.

Nhìn thấy anh ta giành chiến thắng, trong lòng anh nhẹ nhõm hẳn.

Lâm Vân đã đặt tròn 6300 tỷ vào anh ta, theo tỷ lệ cược 1 ăn 3 thì anh có thể thắng đủ 18900 tỷ.

Đây là một con số đáng kinh ngạc.

Phải biết rằng, ông ngoại Lâm Vân là người giàu có nhất Tây Nam. Tài sản riêng của ông ấy ước tính đã là 66500 tỷ.

Số tiền thắng cược giành được chỉ tương đương với một phần tư số tài sản hiện có của ông ngoại.

Phải mất ít nhất tám năm khai thác mỏ vàng mà Lâm Vân tìm thấy thì mới kiếm được nhiều thế. Tuy nhiên, bây giờ anh đã thắng được một số tiền lớn như vậy mà không cần phải mất công tốn sức.

Tuyệt vời.

Bên trong phòng VIP số 8.

Thấy Black Widow đã thua, trong mắt Chu Tuấn lóe lên tia tức giận vô tận.

“Black Widow, đồ rác rưởi. Phế vật. Cô ta là cái thứ ăn hại vậy?”

Chu Tuấn điên lên, tiện tay quơ lấy chiếc cốc trên bàn ném mạnh xuống võ đài, trút lửa giận trong lòng.

Anh ta đã đặt cược những 5250 tỷ cơ mà.

Đây là khoản tiền riêng Chu Tuấn đã để dành từ rất lâu mới được, vì để dằn mặt Lâm Vân mà đã đem hết toàn bộ đặt hết cược vào Black Widow.

Nghĩ đến việc mất 5250 tỷ, tim anh ta như rỉ máu.

“Xoảng.”

Chiếc cốc rơi xuống sàn võ đài, những mảnh thủy tinh vỡ văng ra tung toé.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 844


Chương 844

Nhìn thấy Chu Tuấn đang tức giận, toàn bộ khán đài tầng một đều im lặng, sợ lúc này chọc giận đến anh ta sẽ không hay nên không ai dám đắc tội cả.

“Đường đường là cậu chủ nhà họ Chu, chỉ thua có 5250 tỷ mà đã thành ra như vậy, không có phong độ gì cả.”

Một giọng nói vang lên trong khán đài yên tĩnh.

Mọi người đổ xô nhìn về phía âm thanh phát ra, chính là từ phòng VIP số 5, tất nhiên là Lâm Vân nói.

Bọn họ đều thốt lên trong lòng, người bí ẩn ở phòng số 5 to gan đến mức dám chọc giận Chu Tuấn vào lúc này.

Đồng thời, khán giả đều muốn biết người trong phòng số 5 đó là ai, dám khiêu khích anh ta như vậy.

Nghe thấy Lâm Vân nói câu này, cả người Chu Tuấn hừng hực lửa giận.

“Đmm. Hôm nay tao nhất định không tha cho mày đâu.” Anh ta tức giận hét lên.

Nói xong liền đứng dậy lao ra ngoài.

“Cậu chủ. Cậu chủ bớt giận đi” Người nam đeo kính nhanh chóng ngăn cản Chu Tuấn.

“Bớt giận con mẹ mày, cút ra. Hôm nay tao phải giết cái thằng khốn nạn kia, ai cản tao thì đừng có trách.”

Anh ta đẩy người đàn ông đeo kính sang một bên, rồi tức giận lao ra khỏi phòng.

Đã lâu Chu Tuấn chưa giận dữ như bây giờ rồi, lúc này anh ta sắp phát điên rồi. Không ngờ Kim Đô còn có người dám thách thức anh ta như vậy? Khá lắm.

Thấy vậy, người đàn ông đeo kính cùng các vệ sĩ chỉ có thể vội vã chạy theo sau.

Ra khỏi căn phòng số 8, anh ta tức giận lao đến phòng VIP số 5.

“Xem ra cậu Chu đó chuẩn bị xông lên tìm người bí ẩn ở phòng số 5 để tính sổ rồi.”

“Cũng không biết người ở phòng VIP số 5 đó là ai, lai lịch ra sao, không biết anh ta có thể chống được cậu Chu hay không.”

Sau khi mọi người ở tầng một nghe thấy động tĩnh, đều bắt đầu xôn xao bàn tán, bọn họ biết rằng màn kịch này càng ngày càng lớn rồi.

“Rầm.”

Chu Tuấn đá tung cánh cửa phòng VIP số 5, cùng lúc dẫn theo hơn chục vệ sĩ lao vào.

“Là mày ư?”

Sau khi Chu Tuấn xông vào, nhìn thoáng cái đã nhận ra Lâm Vân, đây không phải là người bị anh ta đuổi ra khỏi nhà ăn lúc chiều nay sao?

“Là mày sao?”

Chu Tuấn xông vào phòng riêng, vừa nhìn thoáng qua đã nhận ra Lâm Vân, đây không phải là người mới bị anh ta đuổi ra khỏi phòng ăn ngày hôm nay sao?

“Đúng vậy, chính là tôi.” Trên mặt Lâm Vân xuất hiện một nụ cười.

“Con mẹ nó. Mày là con cháu của gia tộc nào đấy hả. Mau khai tên mày ra đây.” Chu Tuấn tức giận hét vào mặt Lâm Vân.

Trước đó lúc ở nhà hàng, Chu Tuấn cho rằng Lâm Vân chỉ là một người bình thường nhưng vừa rồi Lâm Vân có thể bỏ ra 6300 tỷ để đánh cược, số tiền lớn như vậy, một người bình thường tuyệt đối không thể nào bỏ ra được.

“Chuyện này có quan trọng không?” Lâm Vân cười xua tay.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 845


Chương 845

“Thôi được. Mày có nói hay không cũng không sao, không cần biết mày là ai. Hôm nay ông đây phải giết mày.”

Khuôn mặt Chu Tuấn vô cùng tức giận, vừa nói vừa rút ra một khẩu súng lục chĩa về phía Lâm Vân.

“Súng? Mày tưởng ông đây không có à?”

Lâm Vân híp mắt, đồng thời lấy ra một khẩu súng lục chĩa vào Chu Tuấn.

Trong phút chốc, bầu không khí trong phòng trở nên vô cùng căng thẳng.

“Dừng tay.”

Một giọng nói nghiêm khắc vang lên từ ngoài cửa.

Sau đó một người đàn ông từ từ đi vào phòng dưới sự bảo vệ của một đám vệ sĩ.

“Cha.”

Sắc mặt Chu Tuấn hơi thay đổi khi nhìn thấy người đi vào phòng.

Người đến chính là người cầm quyền nhà họ Chu, Chu Kiến Quốc.

Trận đấu quyền anh ở dưới mặt đất là do nhà họ Chu tổ chức, Chu Kiến Quốc với tư cách là ông chủ nên tất nhiên cũng có mặt ở đây. Ông ta vẫn luôn ở phía sau, im lặng theo dõi trận đấu ngày hôm nay.

Lâm Vân nghe Chu Tuấn gọi người này là cha thì anh lập tức hiểu ra.

“Hóa ra ông đây chính là người đứng đầu nhà họ Chu.” Lâm Vân nhìn về phía ông ta.

“Chàng trai này, không biết tên của cậu là gì?”

Chu Kiến Quốc nhìn Lâm Vân, ông ta chưa từng thấy người này ở Tỉnh Xuyên.

Chu Kiến Quốc cũng biết người có thể tùy ý bỏ ra 6300 tỷ làm tiền đặt cược, nhất định không phải là người bình thường, bây giờ vẫn chưa biết rõ thân phận của Lâm Vân nên ông ta khách khí, lỡ như cậu ta có thân phận cao quý thì sao?

Lâm Vân không trả lời ông ta mà hỏi ngược lại:

“Ông chủ Chu, xin hỏi tôi đặt cược một trận đấu quyền anh ngầm như vậy có phù hợp quy tắc không?”

“Đương nhiên là phù hợp quy tắc rồi.” Chu Kiến Quốc vừa cười vừa nói.

“Nếu đã hợp quy tắc thì việc con trai của ông đánh cược thua còn xông vào phòng chĩa súng vào tôi là có ý gì hả? Chẳng lẽ người nhà họ Chu không muốn chịu thua sao? Nếu thật sự là như vậy thì đợi chuyện này truyền ra, danh tiếng của nhà họ Chu sẽ không còn đâu.” Lâm Vân cười lạnh nói.

Chu Kiến Quốc nghe thấy thế thì quay đầu nhìn về phía Chu Tuấn, quát lớn: “Chu Tuấn bỏ súng xuống cho cha. Đã thua mà còn giở thói lưu manh, con muốn bị mọi người chế giễu hay sao hả? Nhà họ Chu này không thể mất mặt như thế đâu.”

Sắc mặt Chu Tuấn thay đổi, nhưng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn bỏ súng xuống.

Lâm Vân nhìn thấy thế thì cũng thu súng lại.

“Ông chủ Chu, người làm ăn phải coi trọng chữ tín. Tôi đặt cược 6300 tỷ, thắng rồi thì tiền thu về phải là 18900 tỷ, tôi nghĩ, đường đường là nhà họ Chu chắc sẽ không đến mức ở trước mặt nhiều khán giả xem thi đấu quyền anh như thế để ông chủ nhà mình quỵt nợ đâu đúng không?” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

“Ha ha, Chu Kiến Quốc tôi đã có khả năng tổ chức thi đấu quyền anh dưới mặt đất thì tất nhiên có khả năng để thanh toán khoản tiền thắng cược này rồi.” Ông chủ Chu cười nói.

18900 tỷ này, ngoài số tiền Lâm Vân đã đặt cược là 6300 tỷ thì nhà họ Chu cần phải bỏ thêm 12600 tỷ nữa.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 846


Chương 846

Một số tiền lớn như thế, ngay cả ông chủ Chu cũng cảm thấy vô cùng đau lòng.

Trận thi đấu quyền anh ngầm tổ chức một năm một lần, số tiền nhiều nhất mà ông ta kiếm được từ phòng thi đấu dưới mặt đất này cũng chỉ khoảng 3500 tỷ, nhưng lần này vì Lâm Vân, ông ta không những không kiếm được tiền từ trận đấu quyền anh ngầm mà còn phải thâm hụt tiền nữa chứ.

Nhưng mà dù có xảy ra chuyện gì thì ông ta cũng phải bỏ ra số tiền này.

Bằng không để chuyện này truyền ra thì nhà họ Chu làm sao tiếp tục tổ chức thi đấu quyền anh ngầm được nữa, chuyện người khác thắng cược nhưng nhà họ Chu không thể trả nổi tiền lời sẽ khiến nhà họ Chu mất hết thể diện, sau này nếu có người tổ chức thi đấu quyền anh ngầm như thế này thì còn ai dám đến chơi nữa?

Tất nhiên Lâm Vân đã tính toán đến chuyện này rồi.

Nếu như Lâm Vân đánh cậu chủ nhà họ Chu trong nhà hàng thì nhất định nhà họ Chu sẽ lấy đó làm lý do để đuổi giết Lâm Vân, cho nên Lâm Vân lực chọn nhẫn nhịn.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Nhưng mà ở tại nơi tổ chức thi đấu quyền anh ngầm này, dù Lâm Vân ức h**p cậu chủ nhà họ Chu như thế nào thì cậu ta và nhà họ Chu cũng chỉ có thể ngậm trái đắng, có khổ mà không thể nói ra.

Nhà họ Chu muốn bảo toàn danh tiếng và thể diện thì nhất định sẽ không lấy điều này làm lí do để đối phó với Lâm Vân, vì thế Lâm Vân mới dám chọc giận cậu chủ nhà họ Chu như thế.

“Gửi tiền vào thẻ này của tôi là được rồi.” Lâm Vân đưa thẻ cho ông chủ Chu.

“Tất nhiên rồi.”

Ông chủ Chu mỉm cười nhận lấy thẻ sau đó xoay người đi làm.

Trước khi đi khỏi, ông chủ Chu còn trừng mắt với Chu Tuấn, ý bảo anh ta không được gây chuyện nữa.

Lúc này Thạch Hàn cũng đã rời khỏi sàn đấu, quay trở lại chỗ Lâm Vân.

Black Widow thua cuộc cũng đi đến bên cạnh Chu Tuấn.

“Thạch Hàn, cậu mạnh quá, hôm nay cậu đã giúp tôi thắng được một số tiền lớn rồi đó. Ha ha.” Lâm Vân vừa cười vừa nói.

“Dù sao thì đấu quyền anh ngầm cũng là nghề cũ của tôi mà, đừng nói là thi đấu quyền anh ngầm ở tỉnh Tây Xuyên, dù có là thi đấu quyền anh ngầm ở khắp cả nước Hoa Trung này, tôi nghĩ không ai có thể làm đối thủ của tôi đâu.” Thạch Hàn cười nói.

Thạch Hàn dám tự tin như thế tất nhiên là vì anh ta thật sự là một người rất mạnh.

Nhưng Chu Tuấn đứng đối diện anh ta lại có vẻ mặt vô cùng khó coi.

“Bốp”

“Mày là đồ bỏ đi. Con mẹ nó, tao nuôi mày được tích sự gì hả. Không phải mày rất lợi hại sao?”

Cậu chủ nhà họ Chu tức giận tát vào mặt Black Widow một cái.

Black Widow bị đánh nhưng nhưng cũng chỉ có thể cắn răng nhẫn nhịn.

Lâm Vân nhìn thấy thế, không nhịn được nói: “Black Widow, cô đi theo loại người này thì rất uổng phí, hay là cô đến làm việc cho tôi đi.”

“Thằng khốn này, mày câm miệng cho tao.” Chu Tuấn vô cùng tức giận trừng mắt với Lâm Vân.

“Cậu chủ Chu, cậu rất tức giận sao? Vậy để tôi nói cho cậu biết, cậu càng tức giận thì tôi càng vui đấy, ha ha.” Lâm Vân cười nói.

“Mày… Mày là thằng khốn.” Chu Tuấn tức giận đến run cả người, tức đến mức suýt nữa hộc máu.

Anh ta không những mất 5200 tỷ mà còn bị sỉ nhục như thế, từ nhỏ đến giờ Chu Tuấn chưa bao giờ tức đến như vậy.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 847


Chương 847

Lúc này ông chủ Chu cầm thẻ của Lâm Vân quay lại.

“Cậu thanh niên này, tiền thắng của cậu đã được chuyển vào trong thẻ rồi.” Ông chủ Chu đưa thẻ cho Lâm Vân.

Sau khi nhận lấy thẻ, Lâm Vân lấy điện thoại ra xem, quả nhiên đã nhận được tin nhắn thông báo chuyển khoản từ ngân hàng. Số tiền nhận được là 18900 tỷ.

Số tiền thắng đã bao gồm cả tiền cược, ví dụ tỉ lệ là 1:1.2 thì khi bỏ ra 100 triệu, số tiền bạn thắng được sẽ là 120 triệu, trong đó 100 triệu là tiền gốc, 20 triệu là tiền lời.

Vì thế, trong 18900 tỷ này, 6300 tỷ là tiền gốc mà trước đó Lâm Vân đã đặt cược, tiền lời anh kiếm được là 12600 tỷ, nếu muốn kiếm được số tiền lớn như thế này bằng con đường kinh doanh nghiêm túc thì bạn chắc chắn phải bỏ ra rất nhiều tài năng và công sức mới có thể có được.

“Tốt lắm, nhà họ Chu thật sự rất coi trọng chữ tín.” Lâm Vân vừa cười vừa cất thẻ vào túi.

Nghĩ đến việc kiếm được một số tiền lớn như vậy, Lâm Vân đương nhiên rất vui vẻ, mục đích ban đầu của Lâm Vân khi đi chuyến này là để chiêu mộ nhân tài, nhưng kết quả lại kiếm được nhiều tiền như thế, đây thật sự là thu hoạch ngoài ý muốn.

Đã như thế thì dù không chiêu mộ được ai tài giỏi khi đến xem trận thi đấu quyền anh ngầm này, nhưng cũng không phải là một chuyến đi không có thu hoạch gì hết.

“Ông chủ Chu, tôi còn có việc nên đi trước đây, tạm biệt.”

Khi Lâm Vân chắp tay chào xong thì nhanh chóng quay người đi xuống lầu.

Sau khi Lâm Vân đi khỏi.

Nụ cười trên mặt ông chủ Chu cũng lập tức biến mất.

“Cha! Chẳng lẽ cha cứ để như thế sao? Chẳng lẽ cứ để nó đi như vậy sao?” Chu Tuấn cắn răng, mặt mũi đầy vẻ không cam lòng.

“Con đó, thật sự không có chút đầu óc nào hết. Đây chính là trận thi đấu do nhà chúng ta tổ chức, nếu chúng ta lấy lí do này để ra tay với cậu ta thì nhất định sẽ trở thành trò cười cho tất cả mọi người. Rõ ràng là con đã bị người ta tính kế rồi.” Ông Chu lạnh giọng nói.

“Nhưng mà nó dám khiêu khích con, tức là nó không hề coi trọng nhà họ Chu chúng ta, vừa rồi rõ ràng là nó khiêu khích cả nhà họ Chu chúng ta.” Chu Tuấn hung hăng nói.

“Tất nhiên không thể bỏ qua cho người dám xem thường nhà họ Chu chúng ta như vậy được.” Ông chủ Chu híp mắt, toát ra dáng vẻ ngạo nghễ như vua chúa.

Chu Tuấn vội vàng nói: “Vậy đợi nó ra khỏi đây, chúng ta lập tức cho người âm thầm giết bọn nó sao?”

“Con là đồ óc heo à?”

Ông chủ Chu đánh một cái vào ót Chu Tuấn, sau đó tiếp tục nói:

“Nếu ra tay giết bọn họ ở trấn Vĩnh Thanh này thì mọi người đều sẽ biết là do nhà họ Chu chúng ta làm, vậy thì có khác gì chúng ta giết cậu ta ở tại đây đâu chứ?”

Chu Tuấn giật mình gật đầu.

Ông chủ Chu nói tiếp: “Hơn nữa người này có thể bỏ ra 6300 tỷ để đặt cược, điều này cũng đủ chứng tỏ cậu ta có lai lịch không hề tầm thường chút nào. Chúng ta không được hành động một cách mù quáng trước khi điều tra rõ thân phận của cậu ta, lỡ như cậu ta có thân phận vô cùng lớn thì chẳng phải sẽ gây ra tai họa lớn cho nhà họ Chu chúng ta rồi sao?”

“Cha nói rất có lí.” Chu Tuấn giật mình gật đầu.

“Cha sẽ cho người đi điều tra thân phận của cậu ta, trước khi điều tra rõ ràng thì con không được tạo thêm phiền phức cho cha, biết chưa hả.” Ông chủ Chu lạnh lùng nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 848


Chương 848

Trận đấu quyền anh kết thúc.

Lần thi đấu quyền anh ngầm này, Lâm Vân thắng được 12600 tỷ, trở thành người thắng đậm nhất trong lần thi đấu này.

Thời điểm Lâm Vân vào sân là năm giờ hơn, hiện tại đã gần đến chín giờ tối, lúc ra sân trời đã tối hoàn toàn.

“Anh Thiên, nhà họ Chu sẽ đến trả thù sao?” Độc Nha nói.

“Nếu là tên họ Chu ngu xuẩn kia, anh ta nhất định sẽ lập tức phái người đến báo thù, chẳng qua cha của anh ta không phải kẻ ngu. Tôi nghĩ ông ta có thể xử lý mọi chuyện một cách cẩn thận hơn, chí ít trước khi bọn họ điều tra ra tôi là ai, tuyệt đối sẽ không dám làm gì tôi đâu.” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

Tại phòng điều trị của đài quyết đấu, Lâm Vân bỏ ra một khoản tiền, đút lót mấy tên trông coi gác cổng. Sau khi hối lộ thành công, anh gặp được võ sĩ Thiết Quyền tại phòng điều trị.

Dù sao hôm nay Lâm Vân đến đây với mục đích chủ yếu là để mời chào nhân tài. Người tên Thiết Quyền này, mặc dù bị Hắc Quả Phụ đánh bại, nhưng anh ta có thực lực là chuyện không thể nghi ngờ, Lâm Vân có ý muốn mời chào anh ta.

“Cái này… đây không phải là Kỵ Sĩ Mặt Nạ hay sao!”

Sau khi ba người Lâm Vân đến gần, Thiết Quyền liếc mắt một cái liền nhận ra Thạch Hàn.

“Kỵ Sĩ Mặt Nạ, cậu vậy mà có thể đánh bại Hắc Quả Phụ kia, Thiết Quyền tôi đây thật sự là bội phục đến cực điểm!” Thiết Quyền vội vàng chắp tay chào Thạch Hàn.

Người như Thiết Quyền từ trước đến nay kính nể nhất là người mạnh hơn chính mình. Cho nên thái độ của anh ta rất tôn kính.

“Người anh em Thiết Quyền đây quá khen, vết thương của cậu như thế nào rồi?” Thạch Hàn chắp tay nói.

“Đa tạ người anh em đã quan tâm, một chút vết thương ngoài da mà thôi, không có gì đáng ngại, Hắc Quả Phụ kia cũng coi như nương tay, không ra đòn chí mạng, nếu không tôi đã sớm mất mạng rồi.” Thiết Quyền nói. Thạch Hàn gật đầu. Dừng một chút, Thạch Hàn tiếp tục nói: “Đúng rồi Thiết Quyền, tôi tên Thạch Hàn, Kỵ Sĩ Mặt Nạ chỉ là tên tôi tùy tiện đặt lúc lên sân thi đấu, còn đây là anh Thiên, sếp của tôi.”

“Vị này không phải là… là vị khách thần bí luôn bao trọn phòng VIP số 5 kia sao?” Thiết Quyền kinh ngạc nhìn về phía Lâm Vân.

“Không sai, chính là tôi.” Lâm Vân khẽ cười nói.

Dừng một chút, Lâm Vân tiếp tục nói: “Thiết Quyền, tôi xin phép tự giới thiệu bản thân một chút, tôi là Lâm Vân, ông ngoại của tôi là Liễu Chí Trung. Giờ thì đi thẳng vào vấn đề. Bây giờ tôi muốn tự mình xây dựng sự nghiệp, cần rất nhiều sự giúp đỡ, cho nên thật lòng muốn mời anh về giúp sức cho tôi.”

Lâm Vân đã thành tâm muốn mời chào thì đương nhiên là cần phải thẳng thắn thân phận, bối cảnh, tình huống hiện tại của mình với đối phương.

“Hóa ra cậu là cháu ngoại của Liễu Chí Trung, cậu cư nhiên khiêu chiến Chu Tuấn, chẳng những hạ thấp được danh tiếng của tên đó, còn làm anh ta thua 5250 tỷ. Không nói dối cậu, tôi kỳ thật không ưa gì cái tên họ Chu ngang ngược càn rỡ kia, hôm nay thấy tên đó ăn đau khổ, tôi thật sự cảm thấy rất đã đó.” Thiết Quyền nhếch miệng cười nói.

“Ha ha. Cái tên họ Chu đấy xem ra cũng không phải là kẻ tốt lành gì cho lắm.” Lâm Vân vừa cười vừa nói.

Hôm nay tại phòng ăn, anh ta vừa tiến đến liền tự cao tự đại, ăn một bữa cơm đều muốn thanh tràng, muốn để tất cả mọi người cuốn gói ra ngoài, nếu mà đánh giá thì loại người này chính là một gã đại thiếu gia phách lối.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 849


Chương 849

Dừng một chút, Lâm Vân tiếp tục nói: “Thiết Quyền, chỉ cần anh nguyện ý giúp sức cho tôi, lương một năm 17 tỷ rưỡi trở lên, tiền thưởng c*̃ng tuyệt đối sẽ không ít! Ngoài ra, nếu anh còn có yêu cầu khác, cứ thoải mái đề ra!”

Thạch Hàn vội vàng nói: ” Thiết Quyền, anh Thiên của chúng tôi mặc dù cũng coi như cậu chủ con nhà giàu, nhưng tuyệt đối khác hoàn toàn so với loại người như Chu Tuấn, Thạch Hàn tôi đây có thể dùng nhân cách của mình để đảm bảo với anh.”

“Không dối gạt hai người, trước khi hai người đến, cũng có một gã phú hào tới tìm tôi, muốn để tôi làm bảo tiêu cho ông ta, chẳng qua tôi cũng không có đồng ý ngay lập tức.” Thiết Quyền nói.

Dừng một chút, Thiết Quyền tiếp tục nói: “Nhưng nói thật anh Thiên đây thành ý rất đủ, cả cao thủ như Thạch Hàn đều khăng khăng một mực đi theo, mà cậu ta lại có thể khen ngợi anh nhiều như vậy, tôi tin tưởng cậu nhất định là một ông chủ sáng suốt. Được rồi, Thiết Quyền tôi về sau sẽ đi theo anh Thiên cậu kiếm ăn!”

“Ha ha. Được! Thiết Quyền, tôi cam đoan anh nhất định sẽ không hối hận khi đưa ra quyết định này!” Lâm Vân thấy Thiết Quyền chấp nhận đề nghị của mình, tự nhiên cao hứng mà cười một tiếng.

Nếu tính cả Thiết Quyền, Lâm Vân đã có tổng cộng bốn viên mãnh tướng Thạch Hàn, Bạch Sa, Độc Nha, Thiết Quyền làm trợ thủ đắc lực. Mong muốn có thể kiến tạo nên một tiểu đội đặc chiến cường lực của Lâm Vân, c*̃ng cách ngày trở thành hiện thực mỗi lúc một gần.

Về phần Hắc Quả Phụ, ban đầu Lâm Vân cũng nghĩ đi tiếp xúc với cô, thử xem có thể thuyết phục cô ta gia nhập tổ chức của mình luôn không. Nhưng cô ta lúc nào cũng kè kè bên cạnh Chu Tuấn, muốn gặp cô ta thì không thể nào tránh khỏi Chu Tuấn.

Mà thái độ đối đãi của cô Hắc Quả Phụ này đối với Chu Tuấn, cũng làm cho Lâm Vân cảm thấy vô cùng kỳ quái. Cho nên Lâm Vân đành phải tạm thời bỏ ý định này đi, chờ về sau rồi tính tiếp, dù sao một đoạn thời gian sau đó Lâm Vân cũng sẽ ở lại Kim Đô.

Huyện Vĩnh Thanh này dù sao cũng là địa bàn của nhà họ Chu, Lâm Vân c*̃ng không muốn ở lại lâu. Cho nên sau khi chiêu mộ được Thiết Quyền, liền suốt đêm trở về Kim Đô, dù sao Kim Đô cách nơi này cũng không quá xa. Về việc của bản thân với Chu Tuấn, Lâm Vân cũng rất rõ ràng. Ân oán giữa anh và anh ta xem như kết thúc.

Nhưng Lâm Vân không hối hận, kết thúc ân oán mà kiếm được 36 tỷ, vụ mua bán này thật có lời. Mà ngẫm lại thì không phải Lâm Vân chủ động đi kiếm chuyện với anh ta. Mà là xế chiều hôm nay tại nhà hàng, anh ta gây sự trước với Lâm Vân.

Trên đường, Lâm Vân gọi điện thoại cho ông ngoại. Nhà họ Chu dù sao cũng là một trong bốn gia tộc lớn ở Kim Đô. Lâm Vân cảm thấy cần phải gọi cho ông ngoại nói một tiếng về việc mình đắc tội Chu gia.

Điện thoại kết nối.

“Thiên nhi, nghe nói hôm nay cháu đi Huyện Vĩnh Thanh tham gia đấu quyền anh dưới mặt đất, thu hoạch như thế nào rồi?” Trong điện thoại truyền tới thanh âm của Liễu Chí Trung.

“Ông ngoại, thu hoạch rất không tệ. Cháu dựa vào Thạch Hàn, đánh đấm điên cuồng trên sàn đấu một hồi mà kiếm lời tận 12600 tỷ lận.” Lâm Vân vừa cười vừa nói.

“Ha ha, 12600 tỷ. Bù đắp được lợi nhuận hơn nửa năm của chúng ta, thằng nhóc cháu ắt hẳn là kiếm bộn rồi, còn nhà họ Chu chắc là đau đớn lắm đi a.” Liễu Chí Trung vừa cười vừa nói.

Dừng một chút, Liễu Chí Trung tiếp tục nói: “Ông còn vừa mới nghe người ta nói, trận thi đấu quyền anh dưới mặt đất hôm nay. Cậu chủ nhà họ Chu bị một vị khách thần bí ở phòng VIP số 5 đùa nghịch xoay quanh, còn bị hố 15 tỷ, thiếu chút nữa thì bị tức chết, vị khách kia ắt hẳn là cháu phải không.”

“Là cháu, cháu gọi điện thoại cho ông ngoại, chính là muốn nói chuyện này, cháu cùng người nhà họ Chu xem như gây ra cừu oán. Việc này sẽ không ảnh hưởng đến ông ngoại ngài, hoặc là ảnh hưởng đến tập đoàn Tỉnh Xuyên đi?” Lâm Vân nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 850


Chương 850

“Bốn đại gia tộc ở Kim Đô vẫn luôn ngoài sáng trong tối mà đấu đá lẫn nhau, giữa nhà họ Lê chúng ta với nhà họ Chu kia, vốn là có âm thầm đấu tranh, không sao cả.” Liễu Chí Trung nói.

Nhà họ Chu thuộc về một trong bốn đại gia tộc ở Kim Đô, nhà họ Lê cũng là một trong số đó. Lâm Vân nghe ông ngoại nói như thế, mới thở dài một hơi. Ông ngoại tiếp tục nói: “Đúng rồi, khi nào thì cháu về đến Kim Đô?”

“Đêm nay là về tới, ngày mai cháu liền đến chỗ ông.” Lâm Vân nói.

“Vậy thì tốt, ngày mai ông chờ cháu đến!” Ông ngoại nói.

Lúc đến được Kim Đô, đã là mười một giờ đêm, Lâm Vân tìm một cái khách sạn để nghỉ ngơi qua đêm. Lập tức đưa mọi người đi ăn bữa khuya, dù sao cơm tối hôm nay cũng chưa kịp ăn.

Lâm Vân mới tới Kim Đô, đối với nơi này c*̃ng chưa quen thuộc. Sau khi đi dạo một vòng, tùy ý mà vào một quán ăn khuya. Sau đó gọi chủ quán đem lên mấy món bia, cùng ba người Thạch Hàn uống rượu và ăn thịt xiên, chúc mừng chiến thắng thi đấu quyền anh hôm nay.

“Thạch Hàn, tôi kính anh một ly. Hôm nay anh đánh bại Hắc Quả Phụ, thắng được trận đấu, anh là người lập công đầu đó.” Lâm Vân nhấc ly lên.

“Ha ha, anh Thiên quá khen.” Thạch Hàn cười, cầm ly rượu lên cùng Lâm Vân chạm cốc.

Sau khi uống xong.

“Anh Thiên, tôi phát hiện anh thật đúng là khác hoàn toàn so với đám người nhà giàu. Những cậu ấm cô chiêu kia sẽ không đến những loại quán ven đường như thế này để ăn uống, càng sẽ không uống một ly rượu năm ngàn giống như cậu.” Thiết Quyền nói.

“Ha ha. Không gạt anh làm gì, cũng là mấy tháng gần đây tôi mới biết được ông ngoại của tôi là người giàu có nhất Tây Nam.” Lâm Vân vừa cười vừa nói.

Qua ba lần rượu.

“Nếu đã quyết định muốn lăn lộn ở Kim Đô thì tôi nghĩ là nhất định phải có một thế lực ngầm cho riêng mình. Nói cách khác, tôi quyết định sẽ mở một công ty vệ sĩ tại Kim Đô, lấy tên là Thiên Diệu.” Lâm Vân nói.

Ngay sau đó, Lâm Vân ngẩng đầu nhìn về phía Độc Nha, nói: “Chuyện này tôi chuẩn bị tạm thời giao cho anh, anh sẽ phụ trách việc tuyển người. Cùng với đó thì công việc huấn luyện, tiêu chuẩn huấn luyện cũng không thể quá thấp. Cần phải thành lập được một đội ngũ có đầy đủ sức chiến đấu!”

Độc Nha từng được huấn luyện tại trường Liệp Giả, cho nên Lâm Vân cảm thấy trên phương diện huấn luyện người khác thì anh ta là người phù hợp nhất. Lâm Vân tin tưởng anh ta nhất định có thể huấn luyện ra một đội ngũ có sức chiến đấu mạnh mẽ!

Dưới tay Lâm Vân có được một đội lực lượng như vậy đối với việc lăn lộn tại Kim Đô khẳng định là sự trợ giúp rất lớn.

“Đã rõ! Anh Thiên, tôi nhất định sẽ không làm anh thất vọng.” Độc Nha dùng sức gật đầu.

“Anh ơi, bữa ăn khuya của các anh đây ạ.”

Một cô bé tuổi còn trẻ buộc tạp dề, đem đồ nướng bưng đến để lên bàn của bốn người Lâm Vân.

“Nhìn em trẻ thế này, hẳn là còn đang học trung học phải không? Vì sao đã đi làm thêm rồi?” Lâm Vân ngẩng đầu nhìn cô bé.

“Cha em ngày nào cũng bận túi bụi với công việc trong quán ăn khuya, nên mỗi lúc trời tối sau khi đi học về, em đều sẽ đến quán giúp đỡ cha.” Cô bé nói.

“Vậy ra em là con gái của ông chủ quán à?” Lâm Vân bất ngờ.

“Dạ vâng! Anh ơi, em đi làm việc đây ạ.” Cô bé cười cười nói với Lâm Vân.

“Ừ, em đi đi.” Lâm Vân mỉm cười khoát khoát tay.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 851


Chương 851

Trong lòng Lâm Vân không khỏi cảm thán, cô bé này thật hiểu chuyện. Quả đúng là những đứa trẻ nhà nghèo sẽ biết lo liệu việc nhà từ sớm mà.

Sau khi cô bé rời đi, Lâm Vân liền tiếp tục cùng Độc Nha thảo luận việc của công ty vệ sĩ. Bao gồm những việc như tuyên truyền, quảng cáo cho công ty,… Đồng thời Lâm Vân còn chuyển trực tiếp năm tỷ cho Độc Nha, xem như chi phí lo liệu công việc.

Lúc này, có sáu tên thanh niên xăm hình đầy tay, có vẻ say khướt đi đến quán ăn khuya. Dường như nhóm người này mới hát hò ở KTV bên cạnh xong, sau đó lại ghé qua quán này để ăn bữa khuya.

Nhóm người đó vừa vào quán thì ngồi tại vị trí cái bàn sau lưng Lâm Vân. Sau khi ngồi xuống thì gọi rất nhiều rượu, sau đó ngồi bày trò oẳn tù tì ở quán, âm thanh ồn ào vô cùng. Những vị khách khác trong quán đều có vẻ hơi khó chịu, bởi vì tiếng ồn ào thật sự quá lớn làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến mọi người. Nhưng không ai dám đi nhắc nhở đám người kia nhỏ giọng một chút.

Bởi vì nhóm người này ngồi ở cái bàn phía sau lưng Lâm Vân, nên việc quấy nhiễu nghiêm trọng đến anh là đương nhiên. Lúc ông chủ đưa rượu đến bàn cho nhóm Lâm Vân, anh gọi ông chủ lại.

“Ông chủ, ông nhắc nhở mấy người bàn bên kia có thể nhỏ giọng một chút không.” Lâm Vân nói với ông chủ.

“Cậu có điều không biết rồi. Bọn họ là người dưới trướng anh Cơ, tôi cũng không dám, các cậu chịu khó nhịn một chút đi. Thôi thì để tôi bớt hai mươi phần trăm cho các cậu, chứ thực sự thì không thể làm gì được đâu.” Ông chủ áy náy nói.

“Anh Cơ là ai?” Lâm Vân hỏi.

“Người anh em này, cậu không phải người ở đây đúng không? Anh Cơ là trùm côn đồ nổi danh mấy con phố này. Quán bar, KTV,… ở mấy con phố này đều là do anh Cơ bảo kê, kể cả những quán nhỏ này của chúng tôi cũng phải giao phí bảo kê cho anh Cơ.” Ông chủ nói.

“Trùm côn đồ à.” Lâm Vân lắc đầu cười một tiếng.

Sau khi ông chủ rời đi, Lâm Vân nghĩ nghĩ liền trực tiếp đứng dậy, quay người nhìn về phía sáu tên côn đồ kia.

“Mấy cậu gì đấy ơi, làm phiền các c** nh* giọng một chút, các cậu đang gây ồn ào đến những vị khách khác đấy.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

Lâm Vân vừa nói xong, cả sáu người này liền quay đầu nhìn về phía anh.

“Ê thằng kia, mày vừa nói cái gì hả?”

Đám người này ngẩng đầu, nhìn về phía Lâm Vân.

“Tôi nói là các cậu làm ơn nói nhỏ nhỏ thôi.” Lâm Vân lặp lại.

“Gì cơ? Mày bảo bọn tao nhỏ giọng một chút á? Ha ha!” Đám người này nghe thấy thế, tất cả đều cười ha hả lên.

“Thằng oắt kia, gan của mày cũng con mẹ nó lớn quá ha, còn dám quản chuyện của bọn tao nữa!” Một người đàn ông mặt đầy mụn trong đám người đó cất giọng cười nhạo.

Một gã đàn ông đầu trọc khác cũng cười hềnh hệch nói:

“Bọn tao *éo thích nhỏ tiếng đấy, bọn tao thích la to hơn đấy thì sao? Mày định làm gì bọn tao hử? Có gan thì mày đến đây đánh ông nội mày này, tao thách đó!”

“Ha ha!” Ngay sau đó, những người này lại cười ha hả lần nữa, cười đến mười phần phách lối.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 852


Chương 852

Tiếng cười của bọn họ rất to, chỉ sợ cả nửa đường phố đều có thể nghe được. Những vị khách đến ăn khuya ở quán, c*̃ng lần lượt quay đầu sang nhìn.

Lâm Vân nghe thấy tiếng cười chói tai của bọn kia, hai mắt nhíu lại, lạnh giọng nói: “Nếu như mấy cậu cứ không biết điều như thế, vậy thì làm phiền mấy cậu cút ra ngoài.”

Sáu người này nghe thấy vậy, tiếng cười đột nhiên dừng lại.

“Thằng chó kia, đ*t mẹ mày vừa sủa cái gì đó? Bảo bọn tao cút á?!”

“Rầm” một tiếng, gã đàn ông đầu trọc xô bàn đứng dậy.

“Mẹ mày thằng nhãi con, gan mày c*̃ng quá lớn rồi, còn dám quản ông nội mày nữa hả!”

“Thằng chó kia, mày muốn chết chứ gì, ông đây cho mày toại nguyện!”

Đám đàn ông ở bàn bên kia nhao nhao đứng dậy, hung thần ác sát mà trừng mắt nhìn Lâm Vân. Vài tên trong số đó đã cầm mấy chai rượu rỗng lên, muốn sang đập Lâm Vân một trận tơi bời.

“Cậu trai này lá gan c*̃ng lớn quá đi, còn dám đi gây chuyện với mấy kẻ này.”

“Đúng vậy, tôi bội phục lòng can đảm của cậu ta, nhưng cậu ta chọc tới mấy tên này, chỉ sợ là gặp xui xẻo rồi.” Những vị khách có mặt trong quán ăn lúc ấy đều nhìn Lâm Vân với ánh mắt thương hại. Tuy Nhiên, Lâm Vân vậy mà không hề bối rối chút nào.

“Muốn đánh nhau đúng không?” Lâm Vân cười lạnh.

Phía sau Lâm Vân còn có ba viên đại tướng chiến lực MAX, việc gì phải sợ mấy thằng côn đồ tép riu này?

“Anh Thiên!” Lúc này ba người Thạch Hàn, Độc Nha, Thiết Quyền đều đã đứng dậy, đi đến chỗ Lâm Vân, sẵn sàng ra tay bất kì lúc nào.

“Á à, hóa ra mày còn có ba thằng tới giúp nhỉ. Được lắm, thế thì hôm nay ông nội liền dạy mấy thằng chúng mày cách làm người!” Tên đầu trọc cuồng ngạo lớn giọng nói.

“Các vị xin hãy bớt giận!” Ông chủ quán ăn khuya vội vội vàng vàng chạy tới.

“Sáu vị đây, tôi đã giao phí bảo kê cho anh Cơ rồi, mong các cậu bớt giận, đừng đánh nhau ở quán của tôi!” Ông chủ quán ăn khuya cầu xin sáu gã đàn ông kia.

Cả đám hai mặt nhìn nhau.

“Ông chủ, nể tình ông đã nộp tiền bảo kê, hôm nay mấy anh đây sẽ không gây sự ở quán của ông. Nhưng tiền ăn hôm nay ông phải miễn phí cho bọn tôi mới được!” Gã đàn ông đầu trọc vừa cười vừa nói.

“Được được được!” Ông chủ chỉ có thể gượng cười, liên tục gật đầu.

Ông chủ cũng biết là một khi đánh nhau ở quán của ông thì tổn thất sẽ cực kì lớn. Mà mấy tên côn đồ này căn bản sẽ không bồi thường tiền, ông chỉ có nước ngậm bồ hòn làm ngọt.

“Thằng kia, hôm nay coi như mày hên, bọn anh nể mặt ông chủ mà tha cho mày một lần!” Tên đàn ông đầu trọc vừa nói vừa cười đểu mà chĩa ngón tay giữa lên với Lâm Vân. Năm tên khác bên cạnh hắn c*̃ng thi nhau cười lớn, giơ ngón tay cái về phía Lâm Vân.

Ngay sau đó, sáu tên này nhao nhao quay người ngồi xuống, tiếp tục ăn uống.

“Bốn vị này, các cậu c*̃ng ngồi xuống đi, các cậu đừng trêu chọc đám người kia nữa. Không phải tôi xem thường các cậu, mà là các cậu thực sự không thể trêu vào bọn họ, nếu đánh nhau thật thì người thiệt thòi chính là các cậu. Mà tôi cũng không muốn bị đập quán đâu.” Ông chủ tận tình nói.

“Anh Thiên, anh thấy sao?” Ba người Thạch Hàn nhìn về phía Lâm Vân.

Đối với ba người bọn họ mà nói, chỉ cần Lâm Vân ra lệnh một tiếng bọn họ liền có thể xông lên đánh mấy tên côn đồ phách lối này tới nằm bẹp.

“Ông chủ quán buôn bán c*̃ng không dễ dàng. Ngồi xuống trước đã.” Lâm Vân khoát khoát tay.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 853


Chương 853

Ngay sau đó, Lâm Vân ngồi xuống bàn. Mặc dù anh rất muốn dạy dỗ mấy tên khốn nạn này một trận. Nhưng anh c*̃ng không muốn quán ăn này bị đập phá, dù sao thì ông chủ quán ăn cũng buôn bán không dễ dàng gì, đều là người nghèo khổ cả.

Sáu tên côn đồ kia tiếp tục một bên ăn uống gào to hét lớn, còn ồn ào hơn trước đó gấp mấy lần. Một vài vị khách không chịu được, đành phải mau chóng rời đi.

Lúc này, cô bé con của ông chủ bưng một bàn đồ nướng đến, đặt lên bàn sáu tên côn đồ kia.

“Con bé này nhìn nhỏ tuổi mà trông cũng đẹp gái ra phết đấy! Em gái, đến bồi mấy anh đây uống vài ly, nhanh lên!”

Tên côn đồ đầu trọc giữ chặt con gái của ông chủ, đồng thời đưa tay muốn sờ lên người cô bé.

“Aaa…!” Con gái ông chủ bị dọa đến hét lên một tiếng, đồng thời một bạt tai đánh vào mặt tên đàn ông đầu trọc.

“Đmm, dám đánh bố mày hả! Mày muốn chết đúng không!”

” Chát!” Tên đàn ông đầu trọc trực tiếp đánh ra một bạt tai, mạnh tới mức con gái của ông chủ té nhào xuống đất.

“Các anh em, khiêng con đ**m này về, đêm nay chúng ta phải thoải mái mà ‘giải tỏa’!” Gã đàn ông đầu trọc nói.

“Hay lắm!” Năm gã đàn ông khác đều kích động đứng dậy.

“Anh Quang, các anh ơi, đây là con gái tôi! Tôi xin các anh, đừng làm như vậy mà!” Ông chủ bị dọa đến nỗi vội vàng chạy tới cầu xin.

“Cút ngay! Mấy bố ‘chơi’ con gái ông, là vinh hạnh cho ông lắm rồi đấy!” Tên đàn ông đầu trọc một phát đá văng ông chủ.

Tinh tr.ùng gã này đã lên não, căn bản không quan tâm tới bất kì chuyện gì khác.

Những vị khách trong quán đều nói ông chủ cùng cô bé không may mắn, lại không ai dám tới can ngăn.

“Trên có pháp luật, vậy mà chúng mày còn dám làm loại chuyện này à, mấy thằng súc sinh!” Lâm Vân híp mắt, hung hãn nói.

“Rầm!”

“Dừng tay!” Lâm Vân trực tiếp đập mạnh bàn một cái, đứng lên.

“Anh ơi, cứu em với!” Con gái ông chủ thấy Lâm Vân ra mặt, cô bé liên tục cầu cứu Lâm Vân.

Gã đàn ông đầu trọc một tay bắt lấy con gái ông chủ, một bên nhìn Lâm Vân, tức giận lớn tiếng nói: “Mẹ nó, lại là thằng chó thích xen vào việc người khác. Hôm nay không chơi chết mày, sau này bố mày làm sao còn lăn lộn ở vùng này được nữa? Các anh em, lên! Chơi chết cái thằng thích chõ mũi vào chuyện người khác này đi!”

Năm tên bên cạnh gã đàn ông đầu trọc nghe vậy lập tức quơ lấy chai rượu, hướng Lâm Vân vọt tới.

“Thiết Quyền, Thạch Hàn, hôm nay các cậu đều đã được lên sàn đấu rồi, lần này để tôi ra làm nóng người nào.” Độc Nha nói. Sau khi nói xong, Độc Nha vọt thẳng lên.

“Bốp bốp bốp!”

Độc Nha xông lên, cơ hồ là mỗi bên đấm ra một quyền. Chỉ một lát sau, năm tên côn đồ đều bị Độc Nha đánh nằm sấp trên mặt đất, ôm vết thương kêu r.ên.

Nắm đấm của Độc Nha mười phần uy lực, mấy tên tép riu đó sức đâu mà chịu nổi?
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 854


Chương 854

“Thế mà lại… Mạnh như vậy?” Gã đàn ông đầu trọc nhìn thấy người của gã bị quật ngã nhanh như vậy. Trong nháy mắt gã tỉnh rượu hơn phân nửa, trên mặt c*̃ng lộ ra vẻ hoảng sợ, gã biết gã đá phải tấm ván sắt rồi.

Lâm Vân trực tiếp mang theo ba người Thạch Hàn đi đến trước mặt gã đàn ông đầu trọc. Thạch Hàn tiện tay cầm lên một cái chai rượu còn chưa mở, nhẹ nhàng bóp trước mặt gã đàn ông đầu trọc.

“Rắc…!” một tiếng, bình rượu trong nháy mắt nổ tung!

Gã đàn ông đầu trọc bị dọa đến toàn thân run lên, thiếu chút nữa tiểu ra quần.

“Tao… Tao là người của Anh Cơ, chúng mày đừng có mà làm loạn!” Đầu trọc cắn răng, ngoài mạnh trong yếu mà nói

“Sắp chết đến nơi mà còn mạnh miệng, Thạch Hàn, phế bỏ thứ ‘phía dưới’ của gã đi! Miễn cho gã về sau lại gây tai họa cho người khác!” Lâm Vân híp mắt nói.

Thạch Hàn gật gật đầu, sau đó một cước đá vào.

“Aaaa!” Một tiếng hét thảm vang lên, tên trọc đầu này đã ngất xỉu tại chỗ.

“Được lắm!” Nhóm khách xung quanh đó nhìn thấy cảnh này, cũng nhịn không được mà vỗ tay tấm tắc khen hay. Bọn họ đã sớm khó chịu với đám người đầu trọc này, bây giờ nhìn thấy bọn chúng bị người ta dạy dỗ cho một bài học, trong lòng đương nhiên vô cùng sảng khoái!

Lâm Vân cúi người đỡ con gái của ông chủ dậy, đồng thời hỏi:

“Em không sao gì chứ?”

“Em không có… Không có sao cả, cảm ơn anh đã cứu em!” Con gái ông chủ còn có chút chưa tỉnh hồn. Lúc này, ông chủ c*̃ng chạy tới.

“Cảm ơn bốn người các cậu đã ra tay giúp đỡ, chỉ là… chỉ là bọn họ là tay đấm dưới trướng anh Cơ. Các cậu đánh bọn họ, anh Cơ chắc chắn sẽ không bỏ qua cho các cậu, cũng sẽ không bỏ qua cho tôi.” Ông chủ sắc mặt tái nhợt nói.

“Anh Cơ? Hắn ta ở đâu, tôi giúp ông xử lí hắn.” Lâm Vân hời hợt nói.

Ông chủ khẽ giật mình, ông chỉ cảm thấy, lúc Lâm Vân nói ra câu “xử lý” này, quả thực giống như là ăn cơm uống nước, nói nhẹ nhàng như thế!

Đây chính là anh Cơ đại danh đỉnh đỉnh khu này đó!

“Ông cứ nói đi, cái người gọi là anh Cơ kia hiện đang ở đâu?” Lâm Vân mở miệng hỏi thăm.

Lâm Vân c*̃ng biết rằng anh đánh những người này nếu như bọn chúng bỏ đi thì không sao. Nhưng anh Cơ mà ông chủ nhắc tới chắc chắn sẽ đến quán ăn khuya tìm ông chủ gây phiền phức. Lâm Vân tuyệt đối sẽ không bởi vì việc bản thân gây ra mà làm liên lụy người khác. Cho nên, triệt để xử lý tên kia, giúp ông chủ quán ăn khuya diệt trừ tai họa về sau là chuyện vô cùng cần thiết.

“Chàng trai trẻ này, cậu… cậu thật sự muốn đi tìm anh Cơ sao? Gã ta… Gã ta là ác bá nổi danh vùng này đấy.” Ông chủ nói.

“Tôi chuyên đi đánh ác bá mà, ông cứ nói đi, gã ta đang ở đâu.” Lâm Vân tiếp tục nói.

“Tại… Tại quán bar T.inh Hoàng.” Ông chủ quán nói.

“Ông chủ quán, đây là mười triệu. Trừ tiền bữa ăn hôm nay của bọn tôi ra, còn lại chính là tiền đền bù cho bàn ghế của ông.” Lâm Vân lấy ra một xấp tiền, tùy ý mà bỏ trên bàn.

“Cái này… làm như vậy là không được đâu!” Ông chủ được thương mà sợ hãi nói.

Lâm Vân không để ý tới ông, trực tiếp cùng ba người Thạch Hàn đi đến quán bar Tinh Ho.àng.

Không phải Lâm Vân muốn xây dựng thế lực ngầm cho riêng mình ở Kim Đô sao?
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 855


Chương 855

Vừa lúc, diệt sạch tổ chức của tên anh Cơ kia, chiếm lấy địa bàn của gã. Biến nơi đó thành cứ điểm đầu tiên cho bản thân là được.

Sau khi 4 người đến quán bar, Lâm Vân ngăn một bảo vệ ở quầy rượu lại, dò hỏi: “Anh Cơ của các cậu đang ở đâu, dẫn tôi đi gặp hắn.”

“Con mẹ nó mày là thằng nào, tưởng nói một câu liền muốn gặp anh Cơ của bọn tao?” Bảo vệ cau mày nói.

“Tao là tổ tông nhà chúng mày!” Lâm Vân trực tiếp rút súng chĩa vào bụng gã.

Bảo vệ bị dọa đến cả người đều run lên, sắc mặt trong nháy mắt trở nên tái nhợt.

“Tôi… Để tôi đưa các anh đi.” Âm thanh bảo vệ run rẩy.

Dưới sự dẫn dắt của bảo vệ, bốn người Lâm Vân tới một khu ghế lô.

Trong rạp có hơn mười người đàn ông, ngồi tại chính giữa là một người đàn ông trên mặt có sẹo, gã chính là anh Cơ mà ông chủ quán đã nhắc tới.

“Anh Cơ, cái này… Bốn vị này nói muốn gặp anh.” Bảo vệ nói.

“Mẹ mày, mày là thằng nào?” Anh Cơ cực kì khó chịu mà nhìn Lâm Vân.

“Nghe người ta nói anh là ác bá, hôm nay tôi tới trừng trị ác bá.” Lâm Vân trực tiếp giơ súng lên.

“Người anh em, đừng… đừng manh động!” Anh Cơ nhìn thấy súng chĩa vào người mình, bị dọa đến biến sắc.

“Pằng!” Lâm Vân không chút do dự, trực tiếp bắn một phát súng đoạt mạng anh Cơ.

Hơn mười người khác có mặt ở đây sắc mặt đại biến, thế nhưng bọn họ nhìn khẩu súng trong tay Lâm Vân, không dám làm bất kỳ hành động nào.

“Anh Cơ đã chết, từ hôm nay trở đi, địa bàn của gã thuộc về tôi.” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

Ngay sau đó, Lâm Vân nhìn về phía Độc Nha cùng Thiết Quyền: “Độc Nha, Thiết Quyền, việc dọn dẹp sạch sẽ chỗ này tôi giao cho các anh. Nguyện ý đầu hàng thì tăng lương, không nguyện ý đầu hàng cứ thế xử lý.”

Lâm Vân một bên nói, một bên đưa súng cho Độc Nha.

“Anh Vân yên tâm!” Độc Nha tiếp nhận súng.

Lâm Vân liền trực tiếp cùng Thạch Hàn quay người rời đi. Lâm Vân tin tưởng chuyện còn lại Độc Nha cùng Thiết Quyền hoàn toàn có thể xử lý trọn vẹn.

Sáng ngày thứ hai.

Lâm Vân mang theo Thạch Hàn, trực tiếp lái xe đến tổng bộ tập đoàn Tỉnh Xuyên đi gặp ông ngoại.

Không thể không nói, Kim Đô không hổ là tỉnh thành. Đường phố chen chúc, tình trạng kẹt xe cũng nghiêm trọng hơn rất nhiều so với thành phố Bảo Thạnh. Điều này càng làm tăng thêm sự mệt mỏi và chưa quen thuộc với nơi ở mới của Lâm Vân.

“Rầm!”

Tại chỗ giao nhau dưới chân cầu vượt, bất chợt có một chiếc xe lao vụt qua, Lâm Vân không tránh kịp, kết quả là chiếc xe kia tông trúng xe của Lâm Vân.

Chiếc xe kia với xe của Lâm Vân đều dừng lại.

Ngay sau đó, Lâm Vân mở cửa, xuống xe xem xét tình huống, nhìn xem vụ việc có nghiêm trọng hay không.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 856


Chương 856

Chủ của chiếc Mercedes kia cũng xuống xe, là một người đàn ông trung niên.

“Thằng kia, mày đi đường mà đ*o xài mắt hả! Lái xe kiểu gì vậy! Đ*t mẹ mày đ*o mở mắt ra nhìn đường thì mày nhìn cái gì hả!”

Lâm Vân vừa xuống xe, chủ xe Mercedes liền ngay lập tức vọt tới trước mặt Lâm Vân, đẩy anh một cái đồng thời còn mắng chửi xối xả.

Lâm Vân nhướng mày: “Mặc dù tôi không tránh được, nhưng tình huống vừa nãy là do ông tự ý vượt qua, trách nhiệm chủ yếu là của ông. Vậy mà ông vừa xuống xe đã hết mở miệng mắng chửi, còn động tay chân với tôi nữa. ”

“Bố mày thích động tay động chân đấy, thì sao! Mày là cái thá gì? Tao nói cho mày biết, hôm nay mà mày không bồi thường 200 triệu cho tao thì mẹ mày đừng nghĩ đi đâu hết!” Chủ xe Mercedes lớn tiếng nói.

“Ông đây là không muốn phân rõ phải trái phải không? Tôi nói cho ông biết, một xu một cắc tôi cũng sẽ không cho ông.” Lâm Vân âm thanh lạnh lùng nói.

Chỉ xước sơ sơ vài đường, há mồm liền muốn lấy 200 triệu?

Huống chi người có trách nhiệm chủ yếu là ông ta, cứ coi như Lâm Vân có tiền đi chăng nữa, c*̃ng tuyệt đối sẽ không cho ông ta một xu nào hết!

“Cũng đúng thôi, nhìn bộ dạng này của mày cũng chỉ là thằng lái xe quèn cho người khác, không lấy ra nổi 200 triệu cũng là chuyện bình thường. Như vậy đi, chúng ta đổi phương thức xử lý.”

Chủ xe Mercedes vừa nói, vừa phun một ngụm đờm xuống đất.

“Nếu mày ăn hết cục đờm này, tao liền không bắt mày bồi thường tiền nữa, thấy thế nào?” Chủ xe Mercedes cười nhạo nói.

“Ông đây là cố tình muốn tìm phiền phức đúng không?” Lâm Vân nhướng mày.

Gã này muốn mình bồi thường 175 triệu, Lâm Vân còn có thể nói là gã tham lam. Nhưng Lâm Vân không thể nào hiểu được loại hành vi hiện tại của gã.

“Đúng đấy, mày làm xước xe của ông. Ông đây đang rất khó chịu, kiếm chuyện với mày thì có làm sao! Mày biết ông đây là ai không? Mẹ mày, một thằng tài xế quèn, mày là cái thá gì?” Chủ xe Mercedes ngạo nghễ nói.

“A? Vậy ông nói một chút thử cho tôi nghe xem ông là ai?” Lâm Vân cười như không cười mà nhìn gã.

“Biết tập đoàn Tỉnh Xuyên không? Ông đây là quản lý cấp cao của tổng bộ tập đoàn Tỉnh Xuyên đấy! Loại giẻ rách như mày mà cũng có thể so sánh sao?” Chủ xe Mercedes hất cằm nói.

“Tập đoàn Tỉnh Xuyên?”

Lâm Vân đầu tiên là kinh ngạc một chút, sau đó lộ ra một nụ cười mỉa mai.

“Hóa ra ông là quản lý cấp cao của tổng bộ tập đoàn Tỉnh Xuyên à.Thật khéo quá, tôi cũng là người của tổng bộ tập đoàn đó đây.” Lâm Vân vừa cười vừa nói.

“Mày cũng là người của tập đoàn Tỉnh Xuyên á? Bớt nói thối đi, nếu như mày thật sự là người trong tổng bộ tập đoàn, làm sao mày lại không biết tao là ai?” Chủ xe Mercedes cười lạnh nói.

“Bởi vì hôm nay là ngày đầu tiên tôi đến tập đoàn Tỉnh Xuyên.” Lâm Vân buông tay nói.

Đúng vào lúc này, điện thoại di động của chủ xe Mercedes vang lên.

“Cậu chủ Văn Hải!” Chủ xe Mercedes cười tủm tỉm nhận điện thoại.

“Có đúng như vậy không? Được được! Tôi sẽ lập tức đến công ty!” Chủ xe Mercedes liên tục nói vào điện thoại, thái độ cực kỳ cung kính.

Sau đó gã cúp điện thoại.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 857


Chương 857

“Thằng kia, bố mày hiện tại có chút việc gấp, coi như số mày hên. Nếu như hôm nay mày thật sự đến tập đoàn Tỉnh Xuyên, vậy tốt nhất là mày nên cầu nguyện đừng có gặp phải tao. Bằng không, tao sẽ tính đủ cả gốc lẫn lãi với mày chuyện hôm nay!” Chủ xe Mercedes ngạo nghễ nói.

Sau khi nói xong, chủ xe Mercedes liền quay người lên xe.

Lâm Vân nhìn bóng lưng rời đi của chủ xe Mercedes, cười lạnh nói: “Ông mới là người cần cầu nguyện đấy lão già. Cầu sao mà đừng gặp được tôi ở Tỉnh Xuyên là tốt nhất. Thật không biết là có chuyện gì xảy ra nữa, tại sao tập đoàn Tỉnh Xuyên lại có thể tuyển dụng một quản lý cấp cao có phẩm chất thấp như vậy. Cái loại nhân phẩm thấp kém như ông, tôi tuyệt đối sẽ không để ông ở tại Tỉnh Xuyên đâu.”

Sau khi chiếc Mercedes rời đi, Lâm Vân c*̃ng lên xe.

“Cậu chủ Văn Hải? Chẳng lẽ là Lê Văn Hải?”

Lâm Vân sau khi lên xe, không khỏi lẩm bẩm một câu. Lâm Vân nhớ rất rõ, vừa nãy lúc cái gã chủ xe Mercedes nói chuyện điện thoại, gã gọi đối phương là “Cậu chủ Văn Hải”.

Trước khi đến Kim Đô, giám đốc Lưu Ba liền gọi cho Lâm Vân, nói về tình huống Liễu gia hiện tại, Lưu Ba cường điệu người mà Lâm Vân phải cẩn thận, chính là cái người tên Lê Văn Hải.

Ông Lê tổng cộng có một trai một gái, cô con gái chính là mẹ của Lâm Vân.

Về phần con trai của ông Lê, tên gọi Lê Văn, người này là một kẻ không nên thân. Ông Lê vẫn muốn bồi dưỡng anh ta, dù sao ông Lê cũng chỉ có một đứa con trai là anh ta, còn chờ đợi anh ta về sau sẽ tiếp quản nhà họ Lê. Kết quả dù cho có bồi dưỡng như thế nào đi nữa, Lê Văn cũng không thể nào tiến bộ hơn, hơn mười năm trước, anh ta vụng trộm chạy tới casino đánh bạc, kết quả bỏ luôn cả mạng trong đó.

Lúc Lê Văn chết cũng chưa có kết hôn, nhưng là hắn ở bên ngoài có qua lại với vài người phụ nữ, trong đó có một cô ở vũ trường, còn sinh một đứa bé cho Lê Văn, gọi là Lê Văn Hải. Nói một cách khác, người tên Lê Văn Hải này, nói là cháu trai ruột của ông Lê, chẳng qua là con riêng của Lê Văn mà thôi. Ông Lê ngay từ đầu cũng không muốn thừa nhận đứa bé này, nhưng sau này Lê Văn chết đi, ông Lê cũng đành thừa nhận.

Chẳng qua, Lê Văn Hải này tính nết cũng giống hệt cha của cậu ta, từ nhỏ đã không chịu học hành chăm chỉ. Còn nhỏ tuổi mà đã rành mấy chuyện ăn uống cá cược chơi gái mọi thứ tinh thông. Nhưng là bắt cậu ta làm việc nghiêm túc, vậy thì chả khác nào bắt cậu ta đi chết cả. Ông Lê cũng không ôm quá nhiều kỳ vọng đối với cậu ta, sau khi cậu ta học xong cấp 3 liền đưa sang nước ngoài, đến Châu Úc để đọc sách. Còn việc lựa chọn người nối nghiệp tập đoàn Tỉnh Xuyên, cuối cùng liền rơi xuống đầu Lâm Vân.

Nhưng Lưu Ba báo cho Lâm Vân, nói Lê Văn Hải tháng trước đột nhiên về nước. Đồng thời chủ động yêu cầu đến công ty nhậm chức, mãnh liệt bày tỏ ý niệm muốn làm người nối nghiệp của tập đoàn Tỉnh Xuyên. Nói cách khác, nếu như Lâm Vân muốn kế thừa tập đoàn Tỉnh Xuyên, thì người tên Lê Văn Hải này chính là mối uy h**p vô cùng lớn.

Cho nên trước khi lên đường, Lưu Ba còn đặc biệt căn dặn Lâm Vân bảo anh tuyệt đối phải cẩn thận Lê Văn Hải.

Ước chừng nửa giờ sau, cuối cùng Lâm Vân đến tổng bộ tập đoàn Tỉnh Xuyên.

Đây là lần đầu tiên Lâm Vân đến tổng bộ, đối với anh mà nói thì đây là một chuyện vô cùng đặc biệt.

Tổng bộ Tỉnh Xuyên nằm ở một khu nhà office phồn hoa, cao ốc Tỉnh Xuyên có thiết kế rất vô cùng độc đáo và cá tính, là kiến trúc tiêu biểu của cả khu.

Ở cửa chính, sau khi Lâm Vân xác minh thân phận xong, bảo vệ liền trực tiếp để Lâm Vân tiến vào. Chắc hẳn là ông ngoại đã phân phó trước với bảo vệ ở cổng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 858


Chương 858

Sau khi tiến vào tòa nhà, Lâm Vân đi thẳng đến chỗ thang máy, chuẩn bị trực tiếp lên tới tầng cao nhất.

“Cậu kia! Cậu đứng lại đó cho tôi!” Một thanh âm từ phía sau lưng truyền đến.

Lâm Vân quay đầu nhìn lại. Lại là cái người chủ xe Mercedes trước đó.

“Thằng nhóc, thật không nghĩ tới, cậu vậy mà lại là người của tổng bộ Tỉnh Xuyên thật. Nói như thế thì, cậu coi như đụng tới nòng súng của tôi rồi. Cậu làm ở phòng nào đấy, nếu không thì đến chỗ tôi đi, tôi sẽ ‘Giáo dục’ cậu cho thật tốt.” Chủ xe Mercedes vừa cười vừa nói.

“Tôi sợ nói ra sẽ hù chết ông đó.” Lâm Vân cười lạnh nói.

“Cái gì? Hù chết tôi á? Ha ha!” Chủ xe Mercedes cười lên ha hả. Động tĩnh bên này cũng làm cho rất nhiều nhân viên trong đại sảnh chú ý.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Người kia là ai vậy? Chưa từng thấy, là người mới tới sao? Cậu ta có vẻ như chọc phải quản lý Lỗ rồi.”

“Vừa đến đã đụng phải quản lý Lỗ. Chỉ sợ người này ở công ty sau này sẽ không thể nào sung sướng nổi đâu.”

“Đúng vậy, với tính cách của quản lý Lỗ, người nào chọc phải là người đó xui xẻo.”

Các công nhân viên trong đại sảnh, đều nhìn Lâm Vân với ánh mắt thương hại.

Chủ xe Mercedes, chính là quản lý Lỗ mà mọi người nhắc đến.

“Cậu nhóc này. Cậu không dám nói ra, đơn giản chính là vì cậu sợ tìm phiền toái, bị tôi làm khó dễ. Chẳng qua cậu yên tâm, cứ cho là cậu không nói đi, thì chút nữa tôi sẽ đến bộ phận nhân sự tra một chút là ra.” Quản lý Lỗ vừa cười vừa nói.

Ngay sau đó, quản lý Lỗ lời nói xoay chuyển: “Nếu như cậu bây giờ biết sợ thì tranh thủ thời gian dập đầu xin lỗi tôi để bày tỏ lòng thành kính một chút. Có khi tôi còn có thể giảm nhẹ tội cho cậu đó.”

Lâm Vân cười cười, sau đó nói: “Vậy thì tôi c*̃ng nói cho ông biết, nếu như bây giờ ông tranh thủ thời gian dập đầu xin lỗi tôi, có lẽ tôi cũng có thể giảm tội cho ông.”

“Mày……” Chủ quản Lỗ biến sắc.

“Thằng nhãi con, lá gan mày cũng to lắm, được thôi, cứ chờ đi! Xem tao sẽ xử lý mày như thế nào!” Quản lý Lỗ hung hãn nói.

Sau khi nói xong, quản lý Lỗ mặt đầy tức giận, trực tiếp quay người rời đi. Lâm Vân cười lạnh lắc đầu, sau đó c*̃ng quay người hướng thang máy đi đến.

Nếu như Lâm Vân thật chỉ là một nhân viên mới vừa nhậm chức hôm nay, có lẽ đây thực sự sẽ là một cái phiền toái lớn dành cho anh, chỉ tiếc thân phận thật sự của Lâm Vân cũng không chỉ đơn giản là một nhân viên mới như vậy.

Ngồi thang máy, Lâm Vân một đường lên đến tầng cao nhất của cao ốc Tỉnh Xuyên, đi đến bên ngoài cửa phòng chủ tịch của ông ngoại. Ngoài cửa có hai vệ sĩ cùng một nam thư ký. Vị thư kí nam này Lâm Vân có quen, thường gọi là thư ký Trương. Nhiều lần ông ngoại đến thành phố Bảo Thạnh, đều là mang theo anh ta, đủ để thấy sự tín nhiệm của ông ngoại dành cho vị thư ký này.

“Cậu chủ Lâm, cậu đã tới rồi!” Thư ký Trương nhìn thấy Lâm Vân, vội vàng mang theo vẻ mặt tươi cười, tiến lên nghênh đón Lâm Vân.

“Thư ký Trương, đã lâu không gặp.” Lâm Vân c*̃ng mỉm cười đáp lễ.

“Cậu chủ Lâm, chủ tịch Liễu đang chờ trong phòng, để tôi đưa cậu vào.” Thư ký Trương khẽ cười nói.

Ngay sau đó, Thư ký Trương cùng Lâm Vân tiến vào văn phòng của ông ngoại Liễu Chí Trung.

“Thiên, cháu tới rồi!” Liễu Chí Trung đang phê duyệt văn kiện, nhìn thấy Lâm Vân liền vội vàng cười đứng dậy đi đến trước mặt Lâm Vân.

Ngay sau đó, Liễu Chí Trung nhìn về phía thư ký Trương, nói: “Thư ký Trương, đi thông báo tất cả quản lý cấp cao trong tập đoàn đến phòng hội nghị để họp.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 859


Chương 859

“Vâng ạ, tôi sẽ đi ngay!” Thư ký Trương đáp lời, sau đó quay người rời khỏi văn phòng.

“Ông ngoại, gần đây thân thể ông có khỏe không?” Lâm Vân cười cười.

“Từ lúc qua bảy mươi tuổi đến giờ, cơ thể ông càng ngày càng yếu.” Liễu Chí Trung lắc đầu.

“Ông ngoại, vậy ông cần phải nghỉ ngơi nhiều, đừng làm việc vất vả quá nữa.” Lâm Vân chân thành nói.

“Việc cần xử lý trong công ty còn nhiều lắm, rất nhiều chuyện còn phải do ông tự mình xử lý nữa.” Liễu Chí Trung bất đắc dĩ nói.

Ngay sau đó, Liễu Chí Trung vừa cười nói: “Hôm nay không đề cập tới những chuyện này, đợi lát nữa tất cả quản lý tập hợp đầy đủ, ông sẽ chính thức giới thiệu cháu cùng với mọi người. Ông chuẩn bị tại buổi họp trong phòng hội nghị sẽ tuyên bố bổ nhiệm cháu làm phó tổng giám đốc quản lý tập đoàn Tỉnh Xuyên.”

“Phó tổng giám đốc quản lý tập đoàn ạ?” Lâm Vân khẽ giật mình.

Đây chính là phó tổng giám đốc quản lý tập đoàn, quyền lực của chức vụ này cũng đã đủ để quản lý toàn bộ tập đoàn Tỉnh Xuyên.

Trước đó tại thành phố Bảo Thạnh, Lâm Vân mặc dù chỉ làm chủ tịch của công ty chi nhánh Bảo Thạnh, nhưng chỉ giới hạn trong việc quản lý công ty con ở Bảo Thạnh. So với việc quản lý tập đoàn thì hai cái này có sự chênh lệch cực lớn.

Trước đó chỉ là chủ tịch công ty chi nhánh, hiện tại là phó tổng giám đốc quản lý tập đoàn!

Sơ đồ chức vị cấp cao trong công ty, từ cao đến thấp thường được sắp xếp theo kiểu: Chủ tịch, đổng sự, giám đốc, phó tổng quản lý, tổng thanh tra, quản lý.

Đương nhiên, nếu như có những chức vị nhỏ hơn nữa, bên trong chức vị tổng thanh tra còn có thể phân ra tổng thanh tra cao cấp, tổng thanh tra, cùng cao cấp quản lý, quản lý,v.v…

Có công ty sẽ còn bổ nhiệm tổng giám đốc. Tính chất cùng giám đốc tương tự, là người bình thường sẽ phụ trách xử lý sự vụ tối cao.

“Ông ngoại, cháu chỉ vừa mới đến công ty, liền trực tiếp ngồi lên vị trí phó tổng giám đốc, chỉ sợ… sẽ có nhiều người không phục.” Lâm Vân lo lắng nói.

“Ông nghĩ thành tích lúc trước của cháu tại Bảo Thạnh đủ để chứng minh năng lực của cháu với mọi người rồi.” Liễu Chí Trung cười tủm tỉm nói.

Một bên khác.

Trong văn phòng tổng thanh tra các hạng mục, Lê Văn Hải rầu rĩ không vui ngồi ở văn phòng.

“Mẹ nó, ông đây về một tháng rồi mà vẫn chỉ là tổng thanh tra hạng mục, cũng không biết tới khi nào ông già mới tiếp tục cho tôi thăng chức đây.” Lê Văn Hải phàn nàn nói.

“Cậu chủ Văn Hải à, cậu là dòng dõi duy nhất của nhà họ Lê. Tập đoàn Tỉnh Xuyên sau này không là của cậu thì còn vào được tay ai.” Quản lý Lỗ nịnh hót mà nói. Quản lý Lỗ, chính là chủ xe Mercedes đã gây sự với Lâm Vân trước đó.

“Im mồm, ông cho rằng tôi không biết à? Ông già còn một cháu ngoại trai, tên là Lâm Vân, nghe nói ông già rất yêu thích cái tên Lâm Vân đó, nói không chừng tên này sẽ up h**p vị trí của tôi.” Lê Văn Hải nói.

“Cậu chủ Văn Hải, hắn họ Lâm còn cậu họ Lê. Chỉ bằng điểm này, thì cái tên Lâm Vân gì gì đó có thể so được với cậu hay sao?” Chủ quản Lỗ nói.

Lê Văn Hải cười gật gật đầu: “Cũng đúng, trong người ông đây là huyết mạch nhà họ Lê, cái tên Lâm Vân gì đó dựa vào cái gì mà đòi có tư cách đấu với tôi?”
 
Back
Top Dưới