Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 860


Chương 860

“Vả lại, chủ tịch chỉ cho tên đó một cái công ty chi nhánh, tương đương với đem tên đó hạ thấp đi. Nhưng cậu chủ Văn Hải lại được nhậm chức ở công ty tổng, có thể thấy sự khác nhau rất rõ ràng.” Chủ quản Lỗ cười nói.

“Có đạo lý! Có đạo lý!” Lê Văn Hải cười liên tục gật đầu. Đúng vào lúc này, trợ lý của Lê Văn Hải đẩy cửa đi tới.

“Cậu chủ Văn Hải, chủ tịch gọi tất cả các quản lý cấp cao đến bên trong phòng họp.” Trợ lý nói.

“A? Đột nhiên như vậy, là có chuyện gì sao?” Lê Văn Hải nói.

“Tôi cũng không biết.” Trợ lý lắc đầu.

“Được, tôi biết rồi, đi ngay bây giờ!” Lê Văn Hải khoát khoát tay bảo trợ lý.

Mười phút sau, ngoại trừ những người đang đi công tác, thì tất cả các quản lý cấp cao của tập đoàn Tỉnh Xuyên lúc này đều đã tập trung đầy đủ trong phòng họp.

Liễu Chí Trung chậm rãi đi đến trước phòng họp.

Nhóm quản lý cấp cao vốn dĩ còn đang châu đầu vào nói chuyện, trong nháy mắt yên tĩnh lại. Toàn bộ phòng họp đều lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn Liễu Chí Trung.

“Trong buổi hội nghị hôm nay, tôi muốn khen ngợi một người. Đó chính là Lâm Vân – chủ tịch công ty chi nhánh Bảo Thạnh.” Liễu Chí Trung chầm chậm nói.

Đám người nghe được câu này xong, tất cả đều kinh ngạc một chút. Trong nhóm quản lý, có ai mà không biết, Lâm Vân là cháu ngoại của Liễu Chí Trung đâu.

“Mặt khác, trước đó vài ngày. Chắc hẳn mọi người đều biết vụ án tham ô của giám đốc công ty chi nhánh Khánh Chi rồi đúng không? Hiện tại tôi muốn tuyên bố với mọi người một chuyện, người tìm ra chứng cứ phạm tội tham ô của giám đốc công ty chi nhánh Khánh Chi chính là Lâm Vân. Từ lúc đã tự mình làm nội ứng ở công ty chi nhánh, sau đó nghĩ biện pháp tìm bằng chứng, cậu ấy chỉ tốn không đến một tuần!” Ông Lê nói.

Ở đây đều rất nhiều quản lí cấp cao thi nhau gật đầu, có thể trong một tuần ngắn ngủi như vậy, xâm nhập vào một cái công ty, tra được bằng chứng tham ô của giám đốc, cái này đủ để chứng minh, Lâm Vân cũng có chút năng lực.

Ông Lê cười tiếp tục nói: “Không chỉ như vậy, trong mấy tháng từ lúc Lâm Vân tiếp nhận vị trí chủ tịch của công ty chi nhánh Bảo Thạnh, đã lập được rất nhiều công lao. Đầu tiên là lấy được vị trí trong khu bảo hộ số một của thành phố Bảo Thạnh. Sau đó lại hạ gục được tập đoàn Hùng Dũng vốn dĩ đã tung hoành từ lâu ở thành phố Bảo Thạnh. Tiếp đó là thu mua được toàn bộ tập đoàn này, làm giá trị của công ty chi nhánh tăng lên gấp bội!”

Ông Lê tiếp tục nói: “Người quản lý đời trước của công ty chi nhánh Bảo Thạnh đã quản lý được năm năm mà cũng không thể lật đổ được tập đoàn Hùng Dũng, ngược lại còn để tập đoàn Hùng Dũng ngày càng lấn át công ty chúng ta. Nhưng cậu ấy chỉ mới tiếp nhận công ty được mấy tháng, đã có thể diệt hết tập đoàn Hùng Dũng. Người có được năng lực mạnh mẽ như vậy, tôi chỉ có thể giơ ngón tay cái lên thán phục mà thôi.”

Ông Lê vừa nói ra lời này, toàn bộ phòng họp lập tức xôn xao hẳn lên.

“Ngắn ngủi mấy tháng, liền có thể hủy diệt một tập đoàn vốn dĩ làm mưa làm gió ở Bảo Thạnh, nâng cao giá trị công ty chi nhánh lên gấp bội, thủ đoạn cỡ này cũng quá kinh khủng rồi!”

“Đúng vậy, loại tập đoàn bành trướng ở một nơi lâu như vậy là khó đối phó nhất, muốn diệt sạch sẽ, nói thì dễ, làm thì khó!”

“Xem ra cậu chủ Lâm này, thật là có chút năng lực đó!”

Trong phòng họp, nhóm quản lý cấp cao đều đang bàn luận ầm ĩ.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 861


Chương 861

Lê Văn Hải c*̃ng ngồi ở phía dưới, cậu ta nghe được Liễu Chí Trung tổ chức buổi họp này chỉ để tuyên dương khích lệ Lâm Vân, cậu ta nghe được những lời bàn luận của mọi người, sắc mặt của cậu ta liền trở nên khó coi!

Lúc này, ông Lê tiếp tục nói:

“Hôm nay tôi gọi tất cả mọi người đến đây, chính là muốn giới thiệu mọi người với cháu ngoại Lâm Vân của tôi, thằng bé bây giờ đang đợi ở bên ngoài.”

“Cái gì, cậu chủ Lâm đã đến công ty chúng ta rồi sao!”

Mọi người tại đây đều lộ ra vẻ mặt hết sức kinh ngạc.

“Lâm Vân, cháu vào đi.” Liễu Chí Trung hướng về phía cửa, nói.

Không biết từ ai bắt đầu, mà khắp căn phòng đều vang lên tiếng vỗ tay.

Cùng lúc đó, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm cánh cửa phòng hội nghị, chờ đợi Lâm Vân đi vào.

“Đáng chết! Ông già gọi thằng đó tới là có ý gì!” Lê Văn Hải cắn răng, khuôn mặt đầy ngập sự tức giận.

“Cậu chủ Văn Hải, cậu bình tĩnh, bình tĩnh đã.” Quản lý Lỗ gượng cười an ủi.

Cùng lúc đó, Quản lý Lỗ hướng ánh mắt tới cửa phòng hội nghị, muốn nhìn cái người gọi là cậu chủ Lâm Vân kia một chút thử xem.

Dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, cánh cửa phòng họp bị đẩy ra, một bóng dáng trẻ tuổi chậm rãi đi vào văn phòng.

“Là cậu ta!”

Lúc quản lý Lỗ vừa nhìn thấy Lâm Vân, ông ta sợ đến nổi hai mắt trợn to, toàn thân run lẩy bẩy. Chủ quản Lỗ liếc mắt một cái liền nhận ra Lâm Vân, đây không phải là kẻ mà trước đó có mâu thuẫn với ông ta hay sao?

Cả khuôn mặt của quản lý Lỗ đều biến thành màu gan heo. Trời ạ, cái người mà lúc trước ông ta buông lời sỉ nhục kia, vậy mà lại là Lâm Vân – cháu ngoại của Liễu Chí Trung?

Cậu ta chính là cháu ngoại của Liễu Chí Trung, mà ông ta chẳng qua chỉ là một quản lý nhỏ nhoi trong công ty mà thôi. Có một chuyện mà ông ta cực kỳ rõ ràng, đó chính là với thân phận này của Lâm Vân, muốn làm ông ta xong đời là việc dễ như trở bàn tay…

Lúc này Lâm Vân đã bước lên bục.

“Vị này ắt hẳn là cậu chủ Lâm Vân nhỉ? Nhìn dáng vẻ kìa, trông chả giống một cậu chủ nhà giàu có chút nào.”

“Đúng vậy, cậu chủ Lâm Vân này so với những cậu ấm cô chiêu của các gia đình quyền quý thì khác một trời một vực. Nói không chừng cậu ta thật sự không muốn giống như những cô cậu chủ nhà giàu ăn chơi trác táng kia đâu.”

Nhóm quản lý cấp cao nhìn cách ăn mặc vô cùng bình dân của Lâm Vân, lòng thầm nghĩ người này hoàn toàn không giống với những cậu ấm cô chiêu chỉ muốn dát vàng nạm bạc lên người ngoài kia chút nào.

“Các vị, tôi xin chính thức giới thiệu với mọi người, đây chính là cháu ngoại trai của tôi Lâm Vân.” Liễu Chí Trung cười tủm tỉm nói.

Phía dưới lại vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt một lần nữa.

“Xin chào, rất hân hạnh được làm quen với mọi người.” Lâm Vân hướng đám người mỉm cười ra hiệu.

“Trước đó các vị cũng đã nghe tôi nêu ra những thành tích mà Lâm Vân đã đạt được, cũng như hiểu thêm về năng lực của cậu ấy. Tôi nghĩ mọi người cũng đã có những hiểu biết cơ bản về cậu ấy rồi nhỉ. Nhân đây, tôi cũng muốn thông báo với mọi người một chuyện, đó là tôi sẽ bổ nhiệm cậu ấy làm phó tổng giám đốc quản lý của tập đoàn Tỉnh Xuyên chúng ta.” Liễu Chí Trung nói.

“Phó tổng giám đốc quản lý ư?”

Toàn trường một mảnh xôn xao, rất nhiều người đều kinh ngạc không thôi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 862


Chương 862

Chỉ từ tuyên bố này của Liễu Chí Trung, bọn họ cũng đủ để nhìn ra, ông ấy mười phần coi trọng Lâm Vân.

Về phần Lê Văn Hải, sau khi nghe được lời này của Liễu Chí Trung, cánh tay cầm ly nước của cậu ta đã run rẩy không ngừng, trong mắt càng loé lên lửa giận.

“Ông nội! Cháu không phục!” Lê Văn Hải mạnh mẽ đứng dậy, thanh âm vang dội.

Chỉ trong chốc lát, ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều dồn hết lên người Lê Văn Hải.

“A? Cháu có gì mà lại không phục?” Liễu Chí Trung nhìn Lê Văn Hải.

“Ông nội, dựa vào cái gì mà hiện tại cháu chỉ là tổng thanh tra, còn cậu ta vừa mới đến đã trực tiếp được bổ nhiệm chức phó tổng giám đốc quản lý chứ! Ông nội, cháu họ Lê, sau này cháu mới là người tiếp quản nhà họ Lê. Còn cậu ta chỉ là một kẻ khác họ thôi!” Giọng điệu Lê Văn Hải vô cùng tức giận.

Lê Văn Hải rất rõ ràng, người thừa kế tương lai của tập đoàn Tỉnh Xuyên, hoặc là cậu ta hoặc là Lâm Vân. Nhưng bây giờ ông nội muốn giao trách nhiệm lớn như vậy cho Lâm Vân, ông nội rõ ràng là muốn thiên vị Lâm Vân, cậu ta đương nhiên là không phục. Hơn thế nữa, một khi Lâm Vân trở thành phó tổng giám đốc quản lý, vậy thì cậu ta sẽ trở thành người lãnh đạo trực tiếp, có thể đè lên đầu Lê Văn Hải!

Lúc này, một số tổng thanh tra tài vụ khác trong công ty c*̃ng đứng dậy.

“Chủ tịch Liễu, tôi cũng cảm thấy chuyện này không quá thỏa đáng.” Một người đàn ông trung niên đứng dậy. Người này là tổng thanh tra tài vụ của tập đoàn Tỉnh Xuyên, Lê Hằng.

Mọi người đều biết, ông Lê tuổi tác đã cao, việc tuyển người thừa kế hiện đang vô cùng gấp rút. Mà người thừa kế Tỉnh Xuyên chỉ có thể là một trong hai người Lâm Vân và Lê Văn Hải.

Tổng thanh tra tài vụ Lê Hằng, là cháu họ của Liễu Chí Trung. Là một người bên chi thứ của nhà họ Lê, hắn đương nhiên là sẽ đứng về phía Lê Văn Hải, chứ không phải là ủng hộ một người khác họ như Lâm Vân.

“Cậu Hai, cháu thấy việc này cần bàn bạc lại.”

“Chủ tịch Liễu, cá nhân tôi cũng thấy không ổn.”

Phút chốc, lại có thêm vài vị quản lý cấp cao đứng dậy. Bọn họ hoặc là có quan hệ với chi thứ nhà họ Lê, hoặc là người theo phe Lê Văn Hải. Mặc dù có một số quản lý cấp cao sau khi nghe được thành tích và năng lực của Lâm Vân rất muốn ủng hộ anh, nhưng bọn họ sợ nếu ủng hộ Lâm Vân thì sẽ gặp phải sự chèn ép, bắt nạt của Lê Văn Hải. Lê Hằng và những người thuộc phe phái hai người kia, cho nên cũng không dám tỏ thái độ.

Đối với chuyện như thế này, thường thì phần lớn người trong số các quản lí cấp cao nếu có thể bảo trì trung lập, liền bảo trì trung lập. Trong lúc mọi việc còn đang chưa rõ ràng cũng không dám tùy tiện lựa chọn, vì hậu quả khi lựa chọn sai là rất nghiêm trọng.

Cho nên, cả khán phòng không có một ai dám đứng dậy ủng hộ Lâm Vân.

Liễu Chí Trung nhướng mày, nhìn mọi người một cái, cuối cùng ánh mắt rơi xuống trên người Lê Văn Hải.

“Văn Hải, cháu vừa mới hỏi ông dựa vào cái gì đúng không? Vậy ông sẽ trả lời cháu. Là nhờ vào năng lực của Lâm Vân, nên ông mới để cậu ấy đảm đương chức vị phó tổng giám đốc quản lý này. Mà cháu thì không có gì cả. Thành tựu cùng những công lao mà cậu ấy đã đạt được, khi nãy ông đã vừa mới nói qua, nhưng còn cháu thì sao? Lâu như vậy, lại một chút thành tích đều không có!” Liễu Chí Trung lạnh giọng nói.

“Ông nội, đó là vì ông tạo điều kiện cho cậu ta thể hiện, nhưng ông lại chẳng để cho cháu một cơ hội nào cả. Nếu ông cũng tạo điều kiện cho cháu, cháu cũng có thể làm ra được những thành tích như thế!” Thanh âm Lê Văn Hải trở nên gay gắt lên.

“Vậy được rồi, ông sẽ cho cháu cơ hội này. Ông sẽ cho cháu cùng Lâm Vân một khảo nghiệm, đứa nào có thể thông qua, ông sẽ giao chức phó tổng giám đốc quản lý cho đứa đó, cháu thấy thế nào?” Ông Lê nói.

“Được thôi ông nội, ông nói đi, là khảo nghiệm gì!” Lê Văn Hải nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 863


Chương 863

“Gần đây ông nghe nói một nhân tài thương nghiệp tên Chu Ân vừa trở về sau thời gian du học tại Trường Kinh doanh Harvard. Là tài nữ trong giới kinh doanh, hiện đang là tổng giám đốc của một công ty vừa mới thành lập tại Kim Đô. Hai người các cháu, nếu ai có thể thuyết phục cô ấy về làm việc cho tập đoàn Tỉnh Xuyên, ông liền giao chức phó tổng giám đốc quản lý cho người đó!” Liễu Chí Trung nói.

“Được thôi ông nội! Chẳng phải chỉ là đào người thôi sao, đâu có gì khó!” Lê Văn Hải đồng ý ngay.

Tiếp đó, Lê Văn Hải nhìn Lâm Vân đang đứng trên bục, ngạo nghễ nói: “Ê thằng kia, mày sẽ không sợ tới mức không dám đi đấy chứ?”

“Vì sao tao lại không dám?” Lâm Vân cười lạnh.

Lâm Vân có thể cảm nhận được, tên Lê Văn Hải cực kì căm ghét mình, bất quá cái này cũng nằm trong dự đoán của anh.

Liễu Chí Trung nhìn về phía phía dưới, nói:

“Được rồi, cứ quyết định như thế đi, đến lúc đó người nào thắng, người nào được giao chức phó tổng giám đốc quản lý đi chăng nữa thì không ai có quyền nói ra nói vào nữa.”

Những người ban đầu kiên quyết phản đối việc để Lâm Vân trở thành phó tổng giám đốc quản lý, lúc này nhao nhao gật đầu.

“Hiện tại, tôi sẽ tạm thời giao cho Lâm Vân chức danh tổng thanh tra vinh dự, sau này sẽ chỉnh lý tiếp. Mọi người, xin hãy hoan nghênh tổng giám Lâm.” Liễu Chí Trung nói.

Tổng thanh tra vinh dự, nói trắng ra là chính là chức vụ trên danh nghĩa, lĩnh tiền lương cấp tổng thanh tra, được hưởng thân phận địa vị cấp tổng thanh tra, nhưng lại không cần phụ trách bất kỳ công việc cụ thể nào trong công ty.

Liễu Chí Trung cho Lâm Vân chức vị này, tự nhiên là dùng cho việc thăng chức của Lâm Vân sau này.

Dưới đài tiếng vỗ tay ào ạt vang lên.

Lê Văn Hải c*̃ng không phản đối nữa, bởi vì cái chức vị tổng thanh tra vinh dự này, chỉ là một cái chức ngoài miệng, chứ không có thực quyền.

“Cảm ơn ông ngoại.” Lâm Vân cúi đầu cảm ơn Liễu Chí Trung.

Dừng một chút. Lâm Vân tiếp tục nói: “Ông ngoại, cháu phát hiện trong công ty của chúng ta, có một vị quản lý cấp cao nhưng nhân phẩm lại vô cùng tệ hại, không biết ông có biết gì về chuyện này hay không?”

“Vậy sao? Cháu muốn nói tới ai?” Liễu Chí Trung hỏi.

“Người mà cháu nói chính là…” Lâm Vân mới nói một nửa, liền trực tiếp quay người đi xuống bục.

Cuối cùng, Lâm Vân đứng lại trước mặt một người. Người này, chính là chủ xe Mercedes trước kia, quản lý Lỗ.

“Quản lý Lỗ, chúng ta lại gặp mặt.” Lâm Vân cười như không cười mà nhìn quản lý Lỗ.

“Lâm… Cậu chủ Lâm.”

Sắc mặt quản lý Lỗ đã trở nên tái nhợt như tờ giấy. Ông ta biết Lâm Vân đây là tới tìm ông ta tính sổ. Ông ta cực kỳ rõ ràng, Lâm Vân là cháu ngoại ruột của ông Lê, mà ông ta chỉ là một người quản lý nho nhỏ mà thôi, thân phận của Lâm Vân cao hơn ông ta không biết bao nhiêu bậc!

“Quản lý Lỗ, trước đó lúc ở đại sảnh lầu một, không phải ông đã nói phải trừng trị tôi cho thật thích đáng hay sao? Hiện tại tôi đang đứng ngay trước mặt ông đây này, không biết ông muốn trừng trị tôi như thế nào nhỉ?” Lâm Vân cười lạnh nói.

” Tôi… Tôi chỉ là nói đùa thôi, làm sao mà tôi dám làm gì cậu chủ Lâm ạ.”

Quản lý Lỗ cố gắng trưng ra một nụ cười khó coi, bởi vì ông ta đang cực kì sợ hãi, cả hai tay đều không thể khống chế được mà run rẩy lên, cả thanh âm c*̃ng đang run rẩy.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 864


Chương 864

“Ông không dám ư? Tôi thì có đấy!” Lâm Vân hai mắt nhíu lại, ngữ khí trở nên giận dữ. Ngay sau đó, Lâm Vân quay đầu nhìn về phía Liễu Chí Trung.

“Ông ngoại, nhân phẩm của người này cực kỳ tệ hại, hôm nay lúc cháu đang trên đường đến công ty, ông ta muốn cố vượt qua đầu xe cháu nhưng thất bại, cuối cùng tông vào xe của cháu, xuống xe còn chưa phân rõ đúng sai liền khoe khoang mình là quản lý của tập đoàn Tỉnh Xuyên, muốn bắt cháu bồi thường 200 triệu, lúc cháu không đồng ý bồi thường còn nhổ đờm xuống đất bảo cháu ăn, muốn dùng cái thứ kia để nhục nhã cháu!” Lâm Vân nói.

Lâm Vân tiếp tục nói: “Sau đó ông ta biết được cháu là nhân viên mới của Tỉnh Xuyên, lại càng ra vẻ phải làm khó dễ cháu. Cháu thấy loại người nhân phẩm tệ hại như ông ta cần phải bị sa thải khỏi công ty càng nhanh càng tốt, để tránh làm danh tiếng của tập đoàn Tỉnh Xuyên chúng ta bị vấy bẩn!”

Lâm Vân vừa dứt lời, Lê Văn Hải liền “Rầm” một tiếng, vỗ bàn đứng dậy, tức giận trừng mắt nhìn Lâm Vân, ngữ khí giận dữ chất vấn anh: “Lâm Vân, mày nói vậy là có ý gì! Mọi người trong công ty đều biết, quản lý Lỗ là người mà tao đề bạt vào công ty, hiện tại mày vừa mới vào đây, liền muốn đuổi người của tao! Mày làm vậy là muốn nhằm vào tao đúng không!?”

Lê Văn Hải vừa thốt ra lời chất vấn kia, tất cả mọi người liền nhìn về phía Lâm Vân.

Lâm Vân cười lạnh:

“Tôi còn đang không biết vì sao tập đoàn Tỉnh Xuyên lại xuất hiện cái loại quản lý phẩm chất thấp kém như vậy, bây giờ cuối cùng cũng hiểu rõ, hóa ra là người do cậu Lê Văn Hải đây đề bạt à. Cậu để cho loại cặn bã như thế này làm quản lý công ty rõ ràng là muốn gieo rắc tai họa cho tập đoàn Tỉnh Xuyên rồi!”

Rất nhiều quản lý cấp cao ở đây nhìn thấy tình trạng trước mắt, trong lòng bọn họ không khỏi thầm than Lâm Vân đối mặt với tình huống như vậy còn có thể bình tĩnh, sắp xếp mọi chuyện.

Lê Văn Hải vỗ bàn một cái, tức giận không thôi nói:”Mày… Mày nói láo! Đừng có mà ngậm máu phun người ở đây! Những chuyện lúc nãy mày nói chỉ xuất phát từ một phía, mày lấy gì để chứng minh mấy chuyện kia là thật hả? Nếu thế thì tao còn có thể nói mày là cố ý nói xấu quản lý Lỗ, muốn mượn việc này diệt trừ người bên tao, nhờ vào đó tới đối phó tao cũng được!”

“Đúng vậy, chuyện này cũng không có chứng cứ.”

“Cũng đúng, nếu như không có chứng cứ, vậy mọi chuyện có thể đúng là do cậu chủ Lâm Vân tự biên tự diễn.”

Rất nhiều quản lý cấp cao có mặt ở đây cũng thi nhau gật đầu, bàn tán rôm rả.

Quản lý Lỗ cũng đứng lên, vẻ mặt oan uổng mà nói: “Cậu chủ Lâm Vân à, mặc dù cậu là cháu ngoại quý giá của chủ tịch, cũng không thể tùy tiện đổ oan cho người khác như vậy đâu, mấy chuyện mà cậu nói lúc nãy vốn dĩ không hề có thật!”

Lời này của quản lý Lỗ vừa ra, mọi người lại càng bàn tán dữ dội hơn. Không ai có thể biết được cuối cùng là bên nào đang nói dối.

Lê Văn Hải nghênh mặt kiêu ngạo, cậu ta tự nhận cú phản kích ban nãy của bản thân là cực kì hoàn hảo.

Lâm Vân cười cười, sau đó bình tĩnh nói: “Cậu chủ Văn Hải, không phải mồm ai to hơn là người đó có lý đâu, cậu hét to gào lớn ở phòng họp như thế, thật sự là không có chút văn hóa nào. Mặt khác, nếu cậu muốn chứng cứ, vừa lúc trong xe tôi có lắp camera hành trình đó, hơn thế nữa, nếu muốn xem cảnh chủ quản Lỗ chặn đường gây khó dễ tôi ở đại sảnh lầu một công ty trước đó, mọi người chỉ việc lấy băng ghi hình ở phòng giám sát là được.”

Lâm Vân rất rõ ràng, càng ở trong thời điểm như thế này, bản thân càng phải giữ bình tĩnh, đầu óc tỉnh táo mới là cách tốt nhất.

Lúc này Liễu Chí Trung nói: “Từ trước đến giờ, tập đoàn Tỉnh Xuyên của tôi luôn làm việc công bằng, nói chuyện phải có chứng cứ xác thực. Thư ký Trương, cậu đến phòng giám sát, đem băng ghi hình khu vực đại sảnh lầu một đến.”

“Đã rõ!” Thư ký Trương gật đầu. Sau đó quay người đi ra ngoài.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 865


Chương 865

Lâm Vân cũng gọi điện thoại cho Thạch Hàn: “Thạch Hàn, cậu ở bên ngoài đúng không? Lấy video trong camera hành trình trên xe ra, sao chép một bản rồi mang nó đến đây cho tôi.” Lâm Vân nói.

“Đã rõ, anh Thiên.” Thạch Hàn đáp trong điện thoại.

Sau khi cúp điện thoại, Lâm Vân cười cười nhìn Lê Văn Hải, nói: “Cậu chủ Văn Hải, chứng cứ và chân tướng mà cậu muốn, ngay lập tức có thể đưa ra rồi. Đến lúc đó, tôi muốn xem cậu chủ Văn Hải cậu còn có lời nào để nói nữa không? Cả quản lý Lỗ nữa, tôi chờ xem lát nữa ông sẽ giải thích như thế nào.”

Sắc mặt Lê Văn Hải tái nhợt một chút, cậu ta không nghĩ tới, Lâm Vân thật sự có chứng cứ trong tay. Nhưng chuyện đã tới nước này rồi, cậu ta chỉ có thể mạnh miệng nói: “Được thôi, tao đợi cái gọi là chứng cứ của mày đấy!”

Còn quản lý Lỗ thì sao? Ông ta ngồi trên ghế, sắc mặt c*̃ng hết sức khó coi, trong lòng ông ta tất nhiên là sợ Lâm Vân sẽ đưa ra chứng cứ.

Mấy phút sau, thư ký Trương từ phòng giám sát trở về, mang theo bản sao video trong camera giám sát đại sảnh lầu một mà Lâm Vân nói.

“Thư ký Trương, chiếu video giám sát lên cho mọi người nhìn.” Ông Lê bình tĩnh nói.

“Vâng!” Thư ký Trương gật đầu, sau đó bỏ cuộn video ghi hình vào máy tính, sau đó kết nối với máy chiếu được lắp đặt sẵn trong phòng họp. Video được phát ra.

Thông qua video này, mọi người có thể thấy rõ ràng, quản lý Lỗ chủ động xuất hiện trước mặt Lâm Vân, cùng Lâm Vân nói chuyện. Hơn nữa nhìn dáng vẻ chủ quản Lỗ cực kì vênh váo tự đắc.

Bởi vì camera chỉ có thể ghi lại hình ảnh, không thu được âm thanh, cho nên không thể nào nghe được Lâm Vân cùng chủ quản Lỗ nói cái gì.

Sau khi video chiếu xong, Lê Văn Hải liền vội vàng đứng lên phản bác: “Video ghi hình này chỉ có thể chứng minh chủ quản Lỗ cùng cậu Lâm Vân từng nói chuyện với nhau, căn bản không thể chứng minh những chuyện tên kia nói là thật!”

Những người ở đây gật đầu, nếu chỉ dựa vào đoạn video giám sát này thì thực sự không đủ để làm bằng chứng. Lúc này, Thạch Hàn mang chiếc USB có chứa đoạn video trích xuất từ camera hành trình trên xe đến. Anh bước vào phòng họp, rồi giao USB cho thư ký Trương.

Thư ký Trương lại cắm USB vào máy tính, tìm đoạn video rồi chiếu lên.

Video ghi lại cảnh sáng hôm nay Lâm Vân đang lái xe trên đường, lúc này, một chiếc xe đột nhiên trờ tới, muốn cố vượt ngay trước đầu xe Lâm Vân, sau đó va chạm với xe của Lâm Vân. Một vài quản lý nhận ra chiếc Mercedes kia chính là xe của chủ quản Lỗ.

“Xe Mercedes đã muốn tạt đầu xe người ta, còn gây ra va chạm. Đây quả thực là lỗi của chủ xe Mercedes rồi.” Mọi người dưới bục bàn tán xôn xao.

Ngay sau đó, trong video vang lên âm thanh Lâm Vân mở cửa xe bước xuống. Bởi vì đây là camera hành trình, cho nên có thể nghe thấy âm thanh.

“Thư ký Trương, bật âm lượng lớn lên.” Ông Lê nói.

Thư ký Trương lập tức chỉnh âm lượng đến mức cao nhất. Cứ như vậy, ai cũng có thể nghe được cuộc nói chuyện giữa quản lý Lỗ và Lâm Vân ở bên ngoài xe.

Mọi người có thể nghe thấy rõ ràng rằng chủ quản Lỗ nói muốn Lâm Vân bồi thường 200 triệu, cả việc ông ta nhổ đờm xuống đất, muốn bắt Lâm Vân ăn hết mới chấp nhận bỏ qua cho anh. Còn cả những lời ba hoa khoác lác rằng ông ta là quản lí cấp cao của tập đoàn Tỉnh Xuyên, đe dọa Lâm Vân… Tất cả đều được camera hành trình gắn trên xe của Lâm Vân ghi lại đầy đủ.

Vào giờ phút này, toàn bộ phòng họp bùng nổ.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 866


Chương 866

“Cái tên quản lý Lỗ kia đúng là đồ cặn bã mà! Bản thân ông ta cố tình tạt đầu xe người khác không được, còn quay ra chửi mắng nạn nhân thì thôi đi, đã thế còn ỷ vào bản thân là quản lý của Tỉnh Xuyên, lấy tên công ty chúng ta ra nhục nhã người khác! Đây không phải là làm ô nhục thanh danh tập đoàn Tỉnh Xuyên chúng ta hay sao?”

“Đúng vậy, loại người có đạo đức trơ trẽn như thế này, quả thực làm người ta cảm thấy ghê tởm!”

“Nói đúng lắm! Người này cũng khinh người quá đáng rồi!”

Rất nhiều quản lý đều vô cùng phẫn nộ đối với hành vi của chủ quản Lỗ. Lâm Vân nhìn về phía Lê Văn Hải cùng chủ quản Lỗ, cười như không cười mà nói:

“Cậu chủ Văn Hải, quản lý Lỗ, hai người trước đó bảo tôi ngậm máu phun người, nói tôi bịa chuyện hãm hại các người đúng không. Bây giờ chứng cứ đã rành rành ra đó, mấy người còn lời nào để nói nữa không?”

“Chuyện này… Chuyện này…” Chủ quản Lỗ đã sợ tới mức không nói nên lời. Sắc mặt Lê Văn Hải c*̃ng hết sức khó coi.

“Yên lặng!”

Liễu Chí Trung khoát khoát tay, cả căn phòng trong nháy mắt an tĩnh lại. Liễu Chí Trung trầm mặt, tức giận nói: “Quản lý Lỗ, cậu làm quản lý của Tỉnh Xuyên, chính là lấy cái tên Tỉnh Xuyên ra ngoài đe dọa người khác hay sao? Tập đoàn Tỉnh Xuyên của tôi có loại quản lí như cậu, quả thực là quá mất mặt! Loại sâu bọ như vậy chính là thứ làm hỏng cả một nồi canh!”

Liễu Chí Trung vừa dứt lời, phẫn nộ cầm một cái ly lên ném về phía quản lý Lỗ.

Cả căn phòng phút chốc chìm trong im lặng, Liễu Chí Trung nổi giận khiến tất cả mọi người đều thấp thỏm lo âu, cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ trong lúc này lỡ chọc giận Liễu Chí Trung.

“Chủ… Chủ tịch!” Quản lý Lỗ đã sợ đến sắc mặt trắng bệch, không thể ngồi yên nổi nữa.

“Thư ký Trương, đuổi người này ra công ty ngay lập tức!” Liễu Chí Trung trầm mặt nói.

“Đã rõ!” Sau đó, thư ký Trương nhanh chóng gọi bảo an đến, lôi chủ quản Lỗ ra khỏi phòng họp.

“Cậu chủ Văn Hải, cậu làm ơn nói với chủ tịch giúp tôi với!” Chủ quản Lỗ liên tục kêu to. Lê Văn Hải sắc mặt khó coi, nhưng lại không hề nói một lời nào.

Lần này là Liễu Chí Trung tự mình ra lệnh, Lê Văn Hải tự nhiên không dám nhiều lời nửa chữ, huống chi bây giờ Liễu Chí Trung còn đang nổi giận. Quản lý Lỗ liền bị lôi ra ngoài, lúc đi ngang qua chỗ Lâm Vân, anh liền ngăn ông ta lại: “Quản lý Lỗ, cái này người ta gọi là ác giả ác báo đó.” Lâm Vân cười lạnh, nói.

Cơ mặt quản lý Lỗ giật mạnh. Hiện tại ông ta hối hận vô cùng, hối hận vì trước đó đã đắc tội Lâm Vân, làm cho sự nghiệp của ông ta hết thảy đều sụp đổ.

Lâm Vân lại nhìn về phía Lê Văn Hải, cười như không cười, nói: “Cậu chủ Văn Hải, nếu tôi nhớ không nhầm thì trước đó cậu có nói, chủ quản Lỗ là do cậu đưa vào công ty, nói hắn là thân tín của cậu, đúng không nhỉ? Thật không nghĩ tới, cậu chủ Văn Hải cậu lại có thể tuyển chọn thứ sâu bọ này vào làm việc ở tập đoàn chúng ta cơ đấy. Cậu muốn hủy hoại danh tiếng của Tỉnh Xuyên hay sao mà lại làm vậy?”

Lâm Vân vừa nói ra câu này, tất cả mọi người trong phòng họp đều đổ dồn ánh mắt về phía Lê Văn Hải. Sắc mặt cậu ta phút chốc thay đổi. Lâm Vân cười tiếp tục nói: “Cậu chủ Văn Hải, cậu vậy mà lại coi loại cặn bã này làm thân tín cơ đấy. Là cậu không biết nhìn người, hay bản chất của cậu cũng y hệt với ông ta, nên mới ngưu tầm ngưu, mã tầm mã thế? Cậu có thể vui lòng mà giải thích lý do cho chúng tôi không?”

Sau khi nói xong, Lâm Vân liền khoanh tay, cười cười nhìn xem Lê Văn Hải sẽ trả lời như thế nào.

“Mày… Mày…”

Sắc mặt Lê Văn Hải mỗi lúc một khó coi, cậu ta biết Lâm Vân đây là đang thừa nước đục thả câu, muốn đem mọi vấn đề đổ hết lên người cậu ta, nếu cậu ta không thể xử lý cho ổn thỏa, chắc chắn cậu ta sẽ bị ông ngoại phê bình nghiêm khắc!
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 867


Chương 867

Ngay sau đó, Lê Văn Hải lập tức đứng dậy, vọt đến trước mặt chủ quản Lỗ, vứt thẳng một bạt tai vào mặt hắn. Sau khi đánh xong, cậu ta vội vàng bày ra vẻ tức giận, chỉ vào mặt quản lý Lỗ quát lớn: “Quản lý Lỗ, tôi đã nhìn lầm ông rồi! Tôi cứ nghĩ rằng ông là một nhân tài, mới tiến cử ông, cho ông vào công ty làm việc, để ông đóng góp cho tập đoàn Tỉnh Xuyên, nhưng tôi không ngờ ông lại là loại người như thế, ông bị khai trừ khỏi công ty là đúng người đúng tội!”

Quản lý Lỗ biết, bây giờ ông ta đã trở thành một con tốt bị đem ra thế mạng, chỉ có thể chịu sự đánh mắng chửi rủa của người khác.

Lê Văn Hải lại liền vội vàng xoay người nhìn về phía Liễu Chí Trung, làm như bị oan uổng mà nói: “Ông nội, chuyện cháu tiến cử chủ quản Lỗ vào công ty là thật, nhưng… nhưng cháu thực sự không biết ông ta lại là loại người thấp kém như vậy!”

Trán Lê Văn Hải ướt đẫm mồ hôi. Từ điểm này có thể thấy cậu ta hiện tại thật sự đang vô cùng nôn nóng.

“Cậu Hai, tôi nghĩ lời Văn Hải nói là thật, thằng bé thật sự không biết quản lý Lỗ là loại người như thế.” Chủ quản tài vụ Lê Hằng đứng dậy, nói.

“Đúng vậy thưa cậu Hai, Văn Hải ắt hẳn là bị cái tên họ Lỗ này dụ dỗ nên mới phạm phải sai lầm như thế.”

Một người có quan hệ với chi thứ nhà họ Lê, c*̃ng đứng dậy ủng hộ Lê Văn Hải.

“Được rồi!”

Liễu Chí Trung khoát khoát tay, sau đó nhìn về phía Lê Văn Hải, trầm mặt nói: “Lê Văn Hải, bất kể có như thế nào, thì việc cháu đưa loại người này vào công ty, đều là sai lầm của cháu. Cho dù cháu có nói là cháu bị hắn ta lừa gạt, nhưng chỉ bao nhiêu đó cũng đủ để chứng minh khả năng nhìn người của cháu cũng chỉ tới đó mà thôi!”

“Ông nội, sau này cháu… cháu nhất định sẽ rút kinh nghiệm, tuyệt đối sẽ không có lần sau nữa đâu ông nội!” Lê Văn Hải cắn răng chịu đựng những lời phê bình của ông Lê. Cậu ta lau mồ hôi lạnh trên trán, nghĩ thầm cuối cùng thì mọi chuyện cũng tạm thời ổn thỏa.

Ngay sau đó, Lê Văn Hải nhìn về phía Lâm Vân đang đứng cách đó không xa. Lúc cậu ta nhìn Lâm Vân, trong mắt lập tức lấp lóe một cỗ âm lãnh hàn ý, cậu ta biết tất cả là do Lâm Vân bày trò, nên cậu ta mới bị Liễu Chí Trung phê bình!

“Tốt, buổi họp tới đây là kết thúc. Về việc lôi kéo Chu Ân về làm việc cho tập đoàn Tỉnh Xuyên, hai đứa các cháu đều phải tự thân thực hiện mới được tính. Lâm Vân, một lát nữa cháu đến phòng làm việc của ông. Bây giờ thì tan họp.”

Liễu Chí Trung nói xong liền trực tiếp quay người đi ra ngoài phòng họp. Lê Văn Hải đưa mắt nhìn Ông Lê đã bước ra khỏi phòng họp, cậu ta tức tối không thôi, nện một phát lên mặt bàn.

“Khốn nạn! Khốn nạn! Vì cái gì mà gọi thằng đó tới phòng làm việc, mà không phải tôi!” Lê Văn Hải nổi giận gầm lên một tiếng, muốn phát tiết sự bất mãn trong lòng. Lâm Vân chỉ là lắc đầu, cười lạnh, sau đó trực tiếp đi ra ngoài. Lê Văn Hải trực tiếp đi theo sau.

Bên trong phòng họp, các quản lý đều đang nhỏ giọng nghị luận.

“Vị cậu chủ Lâm Vân này quả là cũng có chút bản lĩnh đấy, trong trận tranh đấu ở phòng họp hôm nay, cậu ta hoàn toàn trên cơ cậu chủ Văn Hải!”

” Đúng vậy, không thể không thừa nhận rằng cậu chủ Lâm Vân này rất bình tĩnh tỉnh táo, là một người có thể làm nên việc lớn đó.”

“Mấy người đang nói cái gì đó? Tất cả im miệng hết cho tôi!” Tổng thanh tra tài vụ Lê Hằng quát lớn một tiếng. Tất cả các quản lý đều ngậm miệng, không còn dám bàn luận gì nữa.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 868


Chương 868

Dù sao thì Lê Hằng là người của nhà họ Lê, lại là tổng thanh tra tài vụ. Không cần nói cũng biết quyền lực mà ông ta có được ở công ty cao như thế nào.

“Mấy người đều nhớ kỹ cho tôi, tập đoàn Tỉnh Xuyên mang họ Lê, trước kia cũng vậy, hiện tại cũng vậy, về sau cũng là vậy. Tương lai sẽ không bao giờ chuyển thành họ Lâm. Đã hiểu chưa?” Lê Hằng lạnh giọng nói. Lê Hằng nói xong, liền trực tiếp quay người, đi đến trước mặt một người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trung niên này tên là Lý Tông Đế, năm nay hơn bốn mươi tuổi, là chiến hữu đã cùng ông Lê kề vai sát cánh hơn hai mươi năm, một đường đi theo phụ tá ông Lê từ đó đến nay, là nhân vật cấp nguyên lão tại tập đoàn Tỉnh Xuyên, rất được ông Lê tín nhiệm và yêu mến. Ông ta cũng là giám đốc của tập đoàn Tỉnh Xuyên, phụ trách Tỉnh Xuyên hết thảy những công việc thường ngày và công việc vận chuyển. Cho dù là Lê Hằng – người nhà họ Lê, khi gặp Lý Tông Đế cũng phải nể mặt vài phần.

“Anh Tông Đế, xin anh dừng bước một chút.” Lê Hằng gọi lại Lý Tông Đế.

“Tổng thanh tra Lê Hằng, anh có chuyện gì cần nói với tôi sao?” Lý Tông Đế nhìn về phía Lê Hằng.

“Anh Tông Đế này, anh cũng biết đấy, Văn Hải dù sao cũng là con cháu nhà họ Lê, cho nên trong chuyện người thừa kế tập đoàn, tôi hi vọng anh có thể giúp Văn Hải.” Lê Hằng nói.

Lê Hằng rõ ràng, nếu như có thể kéo Lý Tông Đế sang phe mình, vậy sẽ lại càng dễ đối phó Lâm Vân! Dù sao thì Lý Tông Đế cũng là giám đốc. Lại là nguyên lão của tập đoàn.

“Tổng thanh tra Lê Hằng này, tôi chỉ phụ trách phần công việc được giao thôi, còn việc đấu tranh phe phái của các anh thì tôi sẽ không tham dự. Ông Lê chọn ai làm người thừa kế, tôi liền theo người đó. Hiện tại, tôi còn có chút chuyện cần phải làm, nên tôi xin phép đi trước nhé.” Lý Tông Đế nói. Vừa dứt lời, Lý Tông Đế liền quay người rời đi.

“Không giúp bất kì bên nào sao? c*̃ng được thôi.” Lê Hằng gật gật đầu, ông ta chỉ sợ nếu Lý Tông Đế ủng hộ Lâm Vân thì mới thật sự phiền toái.

Ngoài phòng họp.

“Đứng lại đó!” Lâm Vân vừa ra khỏi văn phòng, đằng sau liền truyền tới một thanh âm đầy tức giận. Lâm Vân quay đầu nhìn lại, hóa ra là Lê Văn Hải đã đuổi tới.

“Lê Văn Hải, cậu tìm tôi có chuyện gì không?” Lâm Vân cười như không cười mà nhìn cậu ta.

“Lâm Vân, mày cũng ghê gớm thật đấy. Vừa mới đến tổng bộ Tỉnh Xuyên hôm nay, mà đã đuổi được người của tao ra khỏi công ty, lúc nãy trong phòng họp mày còn dám hạ thấp tao nữa!” Lê Văn Hải nghiến răng nghiến lợi nhìn Lâm Vân.

“Cậu chủ Văn Hải, tôi đoán hiện tại cậu chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống tôi luôn ấy, đúng không nhỉ.” Lâm Vân vừa cười vừa nói. Trước khi tới đây Lâm Vân liền biết, nếu bản thân muốn ngồi lên vị trí người thừa kế Tỉnh Xuyên, thì chắc chắn sẽ phải tranh đấu với Lê Văn Hải tới cùng.

Lâm Vân chỉ là không nghĩ tới, vừa mới đụng mặt nhau lần đầu đã phải chiến đấu. Nhưng thực sự mà nói, hôm nay Lâm Vân quả thật là không cố ý muốn gây sự. Lúc ông Lê tuyên bố sẽ để Lâm Vân làm phó giám đốc quản lý, Lê Văn Hải lại nhảy ra phản đối mạnh mẽ. Nếu nói cho đúng thì Lê Văn Hải mới là người kiếm chuyện với anh trước mới phải.

“Lâm Vân, mày đừng có mà mừng vội! Ông đây họ Lê, còn mày họ Lâm. Mày không có tư cách đoạt vị trí người thừa kế, người mà nhà họ Lê ủng hộ sẽ là tao, chứ không phải mày!” Lê Văn Hải hung hăng nói.

Lâm Vân hơi híp mắt. Hôm nay anh thật sự thấy được khung cảnh những người thuộc nhà họ Lê ủng hộ Lê Văn Hải. Lê Văn Hải mặc dù là con riêng, nhưng cậu ta dù sao cũng là con cháu trực hệ của ông Lê, mà Lâm Vân lại không phải. Việc người nhà họ Lê ủng hộ Lê Văn Hải vốn đã nằm trong dự đoán của Lâm Vân. Nhưng khi Lâm Vân trực tiếp gặp phải, anh mới biết mình không có nhiều lợi thế khi ở trong tình cảnh này.

Lâm Vân rõ ràng, cứ cho là hôm nay bản thân thành công ngồi vào cái ghế phó tổng giám đốc của Tỉnh Xuyên, thì sau này những bậc tiền bối đi trước trong nhà họ Lê như tổng thanh tra tài vụ Lê Hằng, tổng thanh tra chấp hành Lê Lưu Lãng,v.v… sẽ khó làm dễ mình trong công việc, thậm chí còn có thể cố ý tạo phiền phức cho mình.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 869


Chương 869

“Lê Văn Hải, tôi nói thật với cậu một câu, cậu chỉ là một kẻ bất tài mà thôi.Muốn ganh đua với tôi ư? Cậu nghĩ cậu đủ trình độ và đầu óc để làm thế à?” Lâm Vân cười lạnh một tiếng.

Trong buổi họp hôm nay, Lâm Vân có thể nhìn ra, Lê Văn Hải này quả thực chỉ là một kẻ vô dụng không có đầu óc, khó trách ông ngoại cũng không đặt quá nhiều hy vọng vào cậu ta. Đơn cử như trong cuộc họp ban nãy. Ông ngoại vừa mới tuyên bố giao cho Lâm Vân chức phó giám đốc tập đoàn, Lê Văn Hải lập tức nhảy dựng lên, la hét lớn tiếng rằng cậu ta không phục. Phải biết rằng vào lúc ấy, toàn bộ quản lý của công ty đều đang ngồi trong phòng họp.

Lê Văn Hải la hét bảo mình không phục như thế, không phải sẽ làm cho chủ tịch Liễu Chí Trung khó chịu sao? Làm như vậy chẳng khác nào nói rằng chủ tịch Liễu đã làm sai. Cứ như vậy thì còn đâu uy nghiêm, mặt mũi của Liễu Chí Trung nữa? Cậu ta hoàn toàn có thể đứng lên giải thích vì sao cậu ta không đồng ý, chứ không phải là dùng các thức như vậy để phản đối, làm cho Liễu Chí Trung khó xử.

Từ việc này thôi, Lâm Vân cũng có thể thấy Lê Văn Hải này chỉ là đồ bỏ đi, khó trách Liễu Chí Trung không muốn dìu dắt nâng đỡ cậu ta.

“Thằng kia, mày…. mày dám mắng tao là bất tài á? Mày có tin là tao sẽ đánh mày không hả!” Lê Văn Hải vừa nghe xong liền nổi giận.

Lê Văn Hải là cháu trai ruột của ông Lê, ngày thường trong công ty, ngoại trừ Liễu Chí Trung, tuyệt đối không có người nào dám nói chuyện với cậu ta như thế!

“Đánh tôi ư? Cậu có muốn thử xem không, đồ vô dụng.” Lâm Vân cười lạnh nói.

“Đừng đừng đừng! Văn Hải, cháu đừng làm loạn nữa!”

Đúng lúc tổng thanh tra tài vụ Lê Hằng vừa từ từ văn phòng bước ra, thấy cảnh này liền vội vàng xông lên cản Lê Văn Hải lại: “Văn Hải à, nếu cháu đánh nó, nó lại làm rùng beng lên, lỡ tới tai chủ tịch thì phiền lắm, cháu hiểu không!” Lê Hằng nói.

Lê Văn Hải nghe xong mới tỉnh táo lại: “Thằng kia, mày cũng ghê gớm lắm, suýt chút nữa là tao bị mày lừa rồi!” Lê Văn Hải cắn răng nghiến lợi nói.

“Vậy thì chỉ trách bản thân cậu không có đầu óc thôi.” Lâm Vân cười lạnh nói.

“Thằng kia, nhất định tao sẽ chiêu mộ được cái người tên Chu Ân kia trước, và đánh bại mày! Mày cứ chờ đó!” Lê Văn Hải hung hãn nói. Sau khi nói xong, hắn mới tức giận quay người rời đi. Lê Hằng c*̃ng nhìn Lâm Vân, lạnh giọng nói: “Lâm Vân, cơ nghiệp của nhà họ Lê chúng ta, nhất quyết sẽ không để một kẻ khác họ như cậu chiếm được đâu!” Lê Hằng nói xong, liền quay người đuổi theo Lê Văn Hải.

Lâm Vân cười lạnh lắc đầu: “Thạch Hàn, chúng ta đi thôi.”

Ngay sau đó, Lâm Vân trực tiếp đi đến thang máy, chuẩn bị đi lên phòng làm việc của chủ tịch Liễu.

“Cậu Thiên, cái người tên Lê Văn Hải này, chỉ sợ về sau sẽ gây ra không ít phiền phức cho cậu. Cậu phải cẩn thận, nhất định không được trúng kế của gã.” Thạch Hàn nói.

“Tôi biết rồi.” Lâm Vân ánh mắt ngưng trọng gật đầu.

Chỉ tại một buổi họp bình thường mà Lâm Vân và Lê Văn Hải cũng đã diễn ra rất nhiều lần tranh đấu, đương nhiên cuối cùng Lâm Vân là người giành được thắng lợi.

Mới chỉ là một buổi họp bình thường mà đã như vậy, Lâm Vân có thể đoán được: chỉ sợ sau này sẽ còn vô số âm mưu khó khăn đang chờ đợi mình ở tập đoàn Tỉnh Xuyên này.

Lần này Lâm Vân có thể thắng đậm, ngoại trừ việc tính toán kế hoạch chuẩn xác, còn bởi vì anh nắm được điểm yếu của tên quản lý Lỗ kia. Những lần sau chưa chắc gì anh sẽ được may mắn như vậy. Nhưng việc anh phải tranh chấp với Lê Văn Hải cũng là chuyện không thể nào tránh khỏi. Tranh đấu trong tập đoàn, phức tạp hơn nhiều so với dự đoán ban đầu của Lâm Vân…
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 870


Chương 870

Một bên khác.

Lê Hằng vội vàng đi vào phòng làm việc của Lê Văn Hải.

“Cậu Hằng, cậu tới rồi, cậu mau nghĩ cách cho cháu đi. Làm như thế nào thì cháu mới có thể nhanh chóng chiêu mộ được cái cô Chu Ân kia?” Lê Văn Hải vội vàng đứng dậy.

“Biện pháp ư? Văn Hải à, biện pháp đơn giản và có hiệu quả nhất chắc chắn là tiền rồi, cháu mau chóng đi tìm cái cô Chu Ân kia, sau đó dùng thật nhiều tiền mời cô ta, nếu cô ta không đồng ý thì tiếp tục đưa nhiều tiền hơn nữa, đến khi nào cô ta chấp nhận thì thôi!” Lê Hằng nói.

“Đúng rồi, sao cháu không nghĩ tới cách này sớm hơn nhỉ! Tiền chính là cách giải quyết vấn đề nhanh nhất mà!” Lê Văn Hải bất chợt ngộ ra, vui mừng nói.

“Cháu mau chóng đi ngay đi, nhất định phải thật nhanh, tuyệt đối đừng để thằng nhóc Lâm Vân kia nhanh chân đến trước, cậu sẽ tìm cách giữ chân cậu ta giúp cháu.” Lê Hằng nói.

“Vâng vâng vâng! Cháu sẽ đi ngay!” Lê Văn Hải gật gật đầu, vội vàng đi ra ngoài thật nhanh…

Một bên khác.

Lâm Vân vào thang máy, đi thẳng lên tầng cao nhất.

Trong văn phòng Chủ tịch.

“Ông ngoại.”

Lâm Vân đi vào văn phòng. Liễu Chí Trung đang đứng trước cửa sổ.

“Lâm Vân à, cháu đến đây.” Liễu Chí Trung nói.

Lâm Vân gật gật đầu, sau đó c*̃ng đi đến chỗ cửa sổ.

“Kim Đô phồn hoa thật đấy.” Lâm Vân nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Cao ốc Tỉnh Xuyên, là tòa nhà cao nhất của khu đang phát triển này. Từ đây, chúng ta có thể nhìn thấy toàn bộ khu đang phát triển ngoài kia. Đứng ở chỗ cao, nhìn xuống những người dưới kia, có phải sẽ có cảm giác rằng họ chỉ là sâu bọ hay không.” Liễu Chí Trung chậm rãi nói.

“Vâng. Chẳng qua đứng càng cao, c*̃ng sẽ càng nguy hiểm.” Lâm Vân nói.

“Ông đã già rồi, đã không thể nào đứng vững ở nơi đây nữa. Lâm Vân, cháu rất thông minh, suy nghĩ lại chín chắn, cháu có đủ năng lực để đưa Tỉnh Xuyên lên những nấc thang cao hơn nữa.” Liễu Chí Trung nói. Ngay sau đó, Liễu Chí Trung xoay người, nhìn về phía Lâm Vân.

“Lâm Vân, hôm nay tại phòng họp, bất đắc dĩ nên ông mới phải đưa ra nhiệm vụ cạnh tranh cho cháu cùng Lê Văn Hải. Nếu ông không làm như vậy, Lê Văn Hải và những người trong nhà họ Lê chắc chắn sẽ không chấp nhận.” Liễu Chí Trung nói.

Trước khi họp, Liễu Chí Trung đã nói với Lâm Vân rằng ông sẽ giao cho anh chức phó tổng giám đốc quản lý, thế nhưng cuối cùng ông lại không thể thực hiện được lời hứa của mình. Liễu Chí Trung thật sự cảm thấy thẹn với Lâm Vân.

“Cháu hiểu mà ông ngoại, chỉ cần cháu hoàn thành nhiệm vụ, đưa được tài nữ Chu Ân đến công ty ta, là có thể bắt bọn họ ngậm miệng, không còn lý do phản đối cháu trở thành phó tổng giám đốc tập đoàn rồi.” Lâm Vân nói.

“Nhưng nếu cháu thất bại, vậy thì người trở thành phó tổng giám đốc sẽ là Văn Hải. Chuyện này sẽ cực kì bất lợi cho cháu đó.” Liễu Chí Trung nói.

“Ông ngoại đừng lo, cháu nhất định sẽ cố gắng hết sức mà.” Lâm Vân chân thành nói. Anh biết rõ đây là trận chiến đầu tiên của mình khi tới công ty. Vốn dĩ bản thân không được nhiều người giúp đỡ ủng hộ, nếu lần này người thất bại là mình, Lê Văn Hải cùng những quản lý theo phe cậu ta chắc chắn sẽ nhảy ra, chỉ trích Đến lúc đó chỉ sợ toàn bộ tập đoàn sẽ không còn ai đánh giá cao mình nữa, nếu mình muốn vực dậy sẽ cực kỳ khó khăn. Cho nên nhiệm vụ này đối Lâm Vân mà nói là cực kỳ quan trọng, chỉ có thể thành công, không cho phép thất bại!
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 871


Chương 871

“Đây là thông tin về Chu Ân, coi như là ông giúp cho cháu một lần. Ông tin cháu có thể làm được.” Liễu Chí Trung đưa một phần tư liệu cho Lâm Vân.

“Cháu cảm ơn ông.” Lâm Vân tiếp nhận tư liệu.

Liễu Chí Trung xoay người, nhìn ra ngoài cửa sổ, chậm rãi nói: “Nói thật, Lê Văn Hải tuy là cháu nội của ông, lại chẳng có tài cán gì, nó thật sự không thể nào gánh vác nổi Tỉnh Xuyên trên vai, ông thấy cháu có đủ khả năng làm việc này hơn.”

“Cảm ơn ông đã tin tưởng cháu. Cháu xin phép đi trước để làm nhiệm vụ.”

Lâm Vân chào ông, sau đó quay người rời đi. Đối Lâm Vân tới nói, mặc dù trước mắt các quản lý trong công ty có ý giúp đỡ anh, phe phái chi thứ nhà họ Lê là phản đối. Nhưng, Liễu Chí Trung lại lựa chọn giúp đỡ anh.

Sau khi ra khỏi văn phòng, Lâm Vân vừa đi xuống lầu dưới, vừa xem thông tin Thông tin trong tư liệu không nhiều. Nhưng địa chỉ công ty hay địa chỉ gia đình Chu Ân đều có đầy đủ.

“Anh Thiên, hiện tại anh đã nghĩ ra cách để mời cô tài nữ kinh doanh Chu Ân này về làm việc cho Tỉnh Xuyên chưa?” Thạch Hàn hỏi.

“Biện pháp rất đơn giản, đưa tiền. Cho cô ta thật nhiều tiền, 35 tỷ không đủ thì tăng lên 175 tỷ, 175 tỷ còn ít thì đưa luôn 350 tỷ. Đối với số tiền lớn như vậy, tôi tin cô ta sẽ nguyện ý về công ty chúng ta.” Lâm Vân nói.

Nện tiền đào người, đây là biện pháp thô bạo, hữu hiệu, đơn giản nhất.

Lâm Vân tiếp tục nói: “Mục đích mà tôi lôi kéo cô ta, chủ yếu là vì đánh bại Lê Văn Hải, cho nên tốn bao nhiêu tiền cũng không có vấn đề gì.”

“Cậu nói cũng đúng.” Thạch Hàn gật đầu thể hiện sự đồng ý.

Lâm Vân lại lắc đầu, lo lắng nói: “Nhưng Lê Văn Hải cũng sẽ sử dụng biện pháp này giống chúng ta. Chỉ cần cậu ta không quá ngu, cậu ta chắc hẳn cũng sẽ làm như thế.”

Lâm Vân tiếp tục nói: “Thạch Hàn, lát nữa anh lái xe. Chúng ta hiện tại không có thời gian, cần tranh thủ đoạt lấy thời cơ, cướp Chu Ân về tay trước rồi tính!”.

Kỹ thuật lái xe của Lâm Vân chỉ ở mức thường thường, mà anh cũng hoàn toàn chưa quen thuộc với đường xá ở Kim Đô.

Nhưng trước đó Thạch Hàn đã từng đến Kim Đô để làm bảo tiêu cho Lâm Vân. Anh ta vẫn luôn Kim Đô, mức độ quen thuộc đường xá nơi đây chắc chắn cao hơn nhiều so với Lâm Vân. Hơn thế nữa, Thạch Hàn lại từng làm đội viên đặc chiến của chiến đội Giao Long, kỹ thuật lái xe cũng cực kỳ cao siêu!

“Không có vấn đề!” Thạch Hàn gật gật đầu.

Cứ vừa đi vừa nói chuyện như vậy, chẳng mấy chốc hai người liền đi chỗ để xe.

“Có chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao bánh xe đều bị xẹp hết rồi!”

Lâm Vân nhìn bốn cái bánh xe xẹp lép, sắc mặt trong nháy mắt trở nên cực kì khó coi. Bây giờ đang phải chạy đua với thời gian mà lại xảy ra chuyện như vậy!

Ầm ầm!

Đúng vào lúc này, tiếng pô xe phát ra từ một chiếc siêu xe thể thao đột nhiên vang lên. Lâm Vân quay đầu nhìn lại, là một chiếc Porsche siêu tốc độ đang chạy! Chiếc Porsche chạy ngang qua chỗ Lâm Vân liền ngừng lại. Cửa sổ xe hạ xuống, người ngồi ở ghế lái chính là Lê Văn Hải.

“Lâm Vân, tao đi trước nhá, ha ha!” Lê Văn Hải ha ha cười nói.

Ngay sau đó, Lê Văn Hải dẫm mạnh chân ga, Porsche mau chóng phóng đi, trong nháy mắt liền mất hút trên đường lớn.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 872


Chương 872

“Khốn nạn! Bánh xe chắc chắn là bị Lê Văn Hải đâm thủng! Thật là đáng chết!” Lâm Vân hung hãn nói. Lâm Vân biết, tiên cơ sắp bị Lê Văn Hải cướp mất. Một khi mất đi quyền chủ động, thì anh cũng đã thất bại một nửa trong nhiệm vụ này rồi.

“Tên Lê Văn Hải này thật là đốn mạt mà. Anh Thiên, tên kia đã xuất phát, chúng ta không thể chậm trễ hơn nữa. Nếu không thể dùng xe này thì mau chóng đặt xe khác tới đây đi!” Thạch Hàn nói.

“Được!” Lâm Vân gật gật đầu. Hiện tại cũng không còn cách nào tốt hơn. May mắn cho Lâm Vân, vừa ra tới lề đường, đã thành công bắt được một chiếc xe taxi.

Sau khi lên xe, Lâm Vân liền vội vàng nói: “Tài xế, bác làm ơn chạy tốc độ nhanh nhất đến đường tài chính khu Đông Thành giúp tôi!”

“Cậu ơi, xe tôi chỉ có thể chạy nhanh tới mức này, tôi cũng không phải lái máy bay đâu.” Lái xe nói.

“Tôi trả bác 20 triệu, chạy tốc độ nhanh nhất cho tôi!”

Lâm Vân lấy ra một xấp tiền, giơ ra trước mặt tài xế.

Mặc dù bây giờ đã bị Lê Văn Hải bỏ lại khá xa, nhưng anh phải nhanh chóng rút ngắn khoảng cách! Nếu Lâm Vân đi trễ nửa tiếng so với Lê Văn Hải, cậu ta sẽ có khả năng ký kết được hợp đồng với Chu Ân trong khoảng thời gian này.

Một khi hợp được ký kết, Lâm Vân sẽ không còn cách nào để thay đổi kết quả cả!

Lái xe nhìn thấy một xấp tiền lớn như thế ở ngay trước mặt, hai mắt tỏa sáng. Số tiền này tương đương với một tháng tiền lương của ông ta đó!

“Hai người ngồi cho vững vào!”

Lái xe nói xong, trực tiếp dẫm mạnh xuống chân ga.

Hai mươi lăm phút sau, xe taxi đến trước cổng của một công ty.

Trên đường đi, chiếc xe taxi này gần như là đều chạy với tốc độ nhanh nhất.

Mặc dù kia Lê Văn Hải sử dụng xe thể thao, nhưng ở con đường thành phố vốn rất hỗn loạn, xe thể thao c*̃ng không thể nào nhanh hơn xe taxi bao nhiêu cả, Lâm Vân tin tưởng, cứ cho là mình xuất phát sau thì chắc chắn khoảng cách giữa anh và Lê Văn Hải cũng không quá lớn.

Ở bãi đỗ xe dưới lầu của công ty, Lâm Vân nhìn thấy chiếc Porsche của Lê Văn Hải đang đậu ở bên trong. Điều này đủ để chứng minh cậu ta hiện tại đã tiến vào công ty.

“Thạch Hàn. Chúng ta c*̃ng tranh thủ thời gian vào thôi.” Lâm Vân nhanh chóng bước về phía tòa nhà công ty.

Công ty này tên là Công ty TNHH Internet Vân Du, là một công ty chuyên cung cấp dịch vụ internet nổi tiếng ở thành phố Tây Xuyên, có tổng giá trị thị trường là hơn 28 nghìn tỷ, cũng là một công ty cực kì lớn mạnh tại Kim Đô.

Chu Ân – người mà Lâm Vân muốn lôi kéo, chính là tổng giám đốc của công ty này.

Lâm Vân vội vã đi tới đại sảnh lầu một của công ty.

“Chào anh, ta muốn tìm tổng giám đốc Chu Ân.” Lâm Vân đi đến chỗ quầy tiếp tân, nói rõ mục đích anh tới đây.

“Chào anh, xin hỏi anh họ gì, có lịch hẹn trước với giám đốc Ân của chúng tôi không ạ?” Nhân viên lễ tân hỏi.

“Tôi không có hẹn trước, thực ra tôi là tổng thanh tra tập đoàn Tỉnh Xuyên, có việc làm ăn muốn bàn bạc với cô ấy, làm phiền mọi người thông báo một tiếng với giám đốc Ân giúp tôi.” Lâm Vân nói.

“Tổng thanh tra tập đoàn Tỉnh Xuyên? Ban nãy c*̃ng có một vị tự xưng là tổng thanh tra tập đoàn Tỉnh Xuyên vừa vào đây.” Nhân viên lễ tân cực kì kinh ngạc.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 873


Chương 873

“Cái gì? Cậu ta đã đi lên rồi sao?” Lâm Vân vội vàng hỏi thăm.

“Vâng, sau khi tôi thông báo cho giám đốc Ân, liền dẫn vị khách kia lên lầu gặp cô ấy, lúc này có lẽ là người kia đã vào phòng làm việc của giám đốc rồi.” Nhân viên lễ tân trả lời.

“Cậu ta tới phòng làm việc của giám đốc Ân được bao lâu rồi?” Lâm Vân vội vàng hỏi tiếp.

“Không lâu, chắc cũng chỉ khoảng năm, sáu phút gì đó thôi.” Nhân viên lễ tân nói.

Đúng vào lúc này, Thạch Hàn lấy tay vỗ lưng Lâm Vân.

“Anh Thiên, mau nhìn xem!”

Lâm Vân vội vàng nhìn theo hướng mà Thạch Hàn chỉ.

Đập vào mắt anh, chính là Lê Văn Hải!

Cậu ta bước ra từ thang máy, đang hướng về phía cổng bên này. Xem ra cậu ta đã đàm phán xong rồi?

Lê Văn Hải lúc này cũng nhìn thấy Lâm Vân, hắn nở nụ cười sải bước đi đến trước mặt Lâm Vân.

“Lâm Vân, anh tới chậm rồi, không ngại nói cho anh biết, tôi đã cùng Chu Ân thỏa đàm, cô ấy đã đồng ý với tôi sẽ gia nhập tập đoàn Tỉnh Xuyên, ha ha!” Lê Văn Hải lộ ra vẻ tươi cười đắc ý.

“Cái gì?”

Lâm Vân sắc mặt lập tức biến đổi, Lê Văn Hải đã thỏa thuận xong xuôi rồi ư?

“Lâm Vân, anh thua rồi. Mau cút nhanh về thành phố Bảo Thạnh của anh đi, ha ha!” Lê Văn Hải ha ha cười nói.

Nói xong, Lê Văn Hải trực tiếp cười đi ra ngoài.

Sau khi Lê Văn Hải rời đi.

“Cậu Thiên, chuyện này… Vậy phải làm sao bây giờ đây?” Trên mặt Thạch Hàn lộ ra vẻ lo lắng.

“Cho dù hắn đã thỏa thuận xong thì tôi cũng phải đi gặp Chu Ân, tôi muốn thử lại lần nữa!” Lâm Vân cắn răng nói.

Ngay sau đó, Lâm Vân hướng về phía nhân viên lễ tân nói:

“Làm phiền cô thông báo giúp tôi một chút, Tổng thanh tra Lâm Vân của tập đoàn Tỉnh Xuyên, muốn hẹn gặp cô ấy một lần.”

“Chuyện này… được thôi. Tôi sẽ thông báo cho ngài.”

Nhân viên lễ tân sau khi nghĩ đến thân phận tổng thanh tra Tỉnh Xuyên của Lâm Vân, vẫn là gật đầu đáp ứng, nếu như là người bình thường chỉ sợ rằng cô ta đã khéo léo từ chối.

“Xin chào giám đốc Ân. Ở đây có một vị tự xưng là Lâm Vân tiên sinh- tổng thanh tra của Tỉnh Xuyên, nói là muốn gặp cô.” Nhân viên lễ tân nói.

“Vâng thưa giám đốc Ân tôi đã hiểu rồi!”Nhân viên lễ tân gật gật đầu, sau đó cúp điện thoại.

“Thế nào rồi?” Lâm Vân vội vàng hỏi thăm.

“Ngài Lâm, thật sự xin lỗi, giám đốc Ân nói cô ấy có việc bận, không có thời gian gặp ngài, mời ngài trở về đi.” Nhân viên lễ tân nói.

Sau khi Lâm Vân nghe thấy những lời này, sắc mặt lại lần nữa biến đổi.

Mình cứ như vậy bại dưới tay Lê Văn Hải?
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 874


Chương 874

Lâm Vân trong lòng vô cùng rõ ràng, đây là nhiệm vụ thứ nhất của mình sau khi tới Tỉnh Xuyên, nếu như lần này thua, để cho Lê Văn Hải kia thăng chức trở thành phó tổng của, vậy sau này mình ở trong tập đoàn Tỉnh Xuyên chỉ sợ không thể trở người!

“Không!”

Lâm Vân lắc đầu, hắn tuyệt đối không cam tâm cứ như vậy thua trận!

Huống chi, Lâm Vân ngay cả mặt mũi của Chu Ân cũng còn chưa thấy, cứ như vậy chịu thua thật sự không cam lòng.

“Cô ơi, làm phiền cô thông báo cho giám đốc Ân lần nữa, nói rằng tôi thật sự có chuyện rất quan trọng, cần gặp mặt cô ấy ngay!” Lâm Vân vẻ mặt trịnh trọng nói với nhân viên lễ tân.

“Cái này… Tiên sinh, giám đốc Ân đã nói là không có thời gian gặp ngài rồi ạ.” Nhân viên lễ tân nói.

“Được rồi, vậy tôi sẽ ở chỗ đây chờ cô ấy, cô ấy sẽ không ở trên lầu mãi chứ. Tôi cứ ở đây chờ cô ấy xuống, cho dù phải đợi đến lúc tan làm.”

Lâm Vân vừa nói vừa đứng thẳng người dậy, bày ra một tư thế sẵn sàng chờ đợi.

Trong lòng Lâm Vân rất rõ ràng rằng cho dù Lê Văn Hải đã đạt được thỏa thuận cùng với Chu Ân thì mình chỉ cần nhìn thấy Chu Ân là vẫn có cơ hội lật ngược tình thế.

Nếu như mình không thể nhìn thấy Chu Ân thì đó mới chính là một chút cơ hội đều không có!

Cho nên, Lâm Vân tuyệt đối không thể rời đi.

“Ngài Lâm Vân…”

Nhân viên lễ tân thấy Lâm Vân đứng mãi chỗ này không đi, cô ta cũng đành chỉ biết im lặng.

Nhưng cô ta cũng không dám kêu bảo vệ tiến đến đuổi Lâm Vân đi. Dù sao Lâm Vân cũng là tổng thanh tra của tập đoàn Tỉnh Xuyên, Tỉnh Xuyên thế nhưng là tập đoàn lớn mạnh nhất tại tỉnh Tây Xuyên, đừng nói là tại tỉnh Tây Xuyên, ở ba tỉnh Tây Nam cũng có sức ảnh hưởng vô cùng lớn.

Bọn hắn dạo chơi internet công ty trách nhiệm hữu hạn, mặc dù tại tây xuyên internet giới là lợi hại nhất, nhưng so với tập đoàn Tỉnh Xuyên – một con quái vật khổng lồ thì vẫn chênh lệch vô cùng lớn. Dù là công ty của ông chủ bọn họ, cũng không dám đắc tội với tập đoàn Tỉnh Xuyên.

Việc này chính là thân phận địa vị mang đến lực uy h**p!

“Ngài Lâm Vân, ngài muốn đợi tại đây thì bên kia có chỗ ngồi ạ.”

Nhân viên lễ tân chỉ chỉ cách đó không xa có một nơi bày biện ghế sô pha dùng cho những người khách ngồi nghỉ ngơi hoặc chờ đợi.

“Đi thôi Thạch Hàn, chúng ta đến đó ngồi chờ.”

Lâm Vân cùng với Thạch Hàn, ngồi trên ghế salon cách đó không xa quầy lễ tân.

Cô nhân viên lễ tân kia nghĩ nghĩ một hồi, vẫn là lựa chọn gọi điện thoại, đem việc Lâm Vân đang chờ ở dưới lầu nói cho Chu Ân nghe. Cô ta không quên đem việc Lâm Vân nói “Đợi không được liền không đi.” truyền đạt lại cho Chu Ân.

Lần này Lâm Vân ngồi chờ một lúc chẳng mấy chốc đã qua 1 tiếng đồng hồ.

“Sắp mười hai giờ rồi.” Lâm Vân lấy điện thoại di động ra nhìn đồng hồ.

Lúc Lâm Vân đến công ty này vào lúc khoảng mười một giờ, hiện tại đã nhanh chóng đến giữa trưa đúng vào giờ tan sở.

“Anh Thiên, mặc dù chúng ta chờ ở chỗ này, có thể sẽ đợi đến Chu Ân tan làm đi ra, thế nhưng mà… chúng ta chưa từng gặp qua cô ấy, cho dù cô ấy có đi ngang qua trước mặt chúng ta, chỉ sợ là chúng ta cũng không biết ai là Chu Ân.” Thạch Hàn nói.

Lâm Vân lộ ra một nụ cười khổ: ” Cái này…, tôi đây đương nhiên hiểu rõ, nhưng bây giờ c*̃ng không có biện pháp nào tốt hơn. Chỉ có thể thông qua khí chất, ngoại hình mà phân biệt thôi.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 875


Chương 875

Ông ngoại đưa cho Lâm Vân phần tài liệu kia tương đối đơn giản, cũng không có ảnh chụp Chu Ân, cho nên Lâm Vân quả thực không biết cô Chu Ân này dáng dấp ra làm sao.

Đúng vào lúc này, nhân viên lễ tân đi tới.

“Ngài Lâm Vân. Giám đốc Ân nói tôi dẫn ngài lên gặp cô ấy.” Nhân viên lễ tân nói.

“Thật sao?” Lâm Vân vui mừng nói.

“Vâng đúng là như vậy, Ngài Lâm đi theo tôi, tôi sẽ dẫn Ngài Lâm lên lầu.” Nhân viên lễ tân nói.

“Thật là tốt quá!”

Lâm Vân mừng rỡ gật đầu, sau đó cùng nhân viên lễ tân hướng cửa thang máy đi đến.

“Thiên ca, xem ra là sự kiên trì của anh đã làm lay động vị Chu Ân kia.” Thạch Hàn vừa đi vừa cười vừa nói.

“Có lẽ là như vậy.” Lâm Vân lộ ra một khuôn mặt tươi cười.

Đối với Lâm Vân mà nói, chỉ cần có thể nhìn thấy Chu Ân, thì chí ít còn có cơ hội.

Cho dù Liễu Nguyên Hải đã thỏa thuận cùng với Chu Ân, Lâm Vân có thể chi tiền để Chu Ân thay đổi quyết định, Lê Văn Hải cho cô ta bao nhiêu tiền. Lâm Vân có thể cho cô ta gấp đôi!

Lâm Vân không tin cô Chu Ân này không thể không lay động, đây chính là suy nghĩ của Lâm Vân.

Với sự dẫn đường của cô nhân viên lễ tân, Lâm Vân ngồi thang máy, một đường đi vào văn phòng Tổng giám đốc.

“Ngài Lâm, tổng giám đốc Ân ngồi ở bên trong, ngài cứ đi vào là được.”

Nhân viên lễ tân nói câu đó xong, liền quay người rời đi ngay.

“Thạch Hàn, cậu ở bên ngoài chờ tôi nhé!”

Lâm Vân sau khi nói xong, liền trực tiếp đẩy cửa đi vào văn phòng.

Trong văn phòng.

Đập vào tầm mắt Lâm Vân là một người có tướng mạo xinh đẹp, làn da trắng nõn, tướng mạo đoan trang, một cô gái có khí chất tuyệt vời.

Lâm Vân thấy được tướng mạo của nàng như vậy có chút kinh ngạc.

Lâm Vân vốn dĩ tưởng rằng, một người phụ nữ giỏi như thế này, dung mạo chắc chắn không tệ.

Nhưng lại không nghĩ rằng cô ta lại đẹp đến như vậy.

“Ngài Lâm Vân, ngài lại đây ngồi đi.” Chu Ân mở miệng ra nói.

Sau khi Lâm Vân nghe cô ấy nói mới khôi phục lại tinh thần.

“Được thôi!”

Lâm Vân cười gật gật đầu, sau đó đi đến phía trước Chu Ân ngồi xuống.

Lúc này, trợ lý của Chu Ân, bưng tới cho Lâm Vân một chén cà phê nóng.

Chu Ân ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn Lâm Vân, nói:

“Lâm Vân tiên sinh, ngài quả thật rất lợi hại, chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi ngay tại Thanh Dương thị đánh sập tập đoàn kim mạnh, đây chính là địa đầu xà, rất khó đối phó.”

“Cô biết rõ chuyện của tôi như vậy sao?” Lâm Vân có chút kinh ngạc.

“Đương nhiên rồi.” Chu Ân gật gật đầu.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 876


Chương 876

Lúc nãy, khi Chu Ân nghe nói Lâm Vân một mực chờ dưới lầu, cô ấy liền điều tra một chút tư liệu về Lâm Vân. Rất nhanh liền tra được Lâm Vân là cháu ngoại của Liễu Chí Trung cùng với các thành tích của Lâm Vân tại Thanh Dương thị.

Cho nên, cô ấy mới quyết định để Lâm Vân đi lên.

“Ngài Lâm, không biết ngài tìm tôi có chuyện gì, sẽ không phải giống như Lê Văn Hải chứ. Là muốn mời ta đi tới Tỉnh Xuyên phải không?” Chu Ân nói.

“Không sai.” Lâm Vân gật gật đầu.

Chu Ân nhẹ nhàng nhấp một miếng cà phê, sau đó lạnh nhạt nói:

“Tập đoàn Tỉnh Xuyên nếu quả thật muốn mời tôi, chỉ cần phái một người đến đây là được, không cần cả ngài lẫn Liễu Nguyên Hải đồng thời đến đây. Ngài cùng Lê Văn Hải, một người là cháu ngoại của ông Lê, một người là cháu nội của ông Lê, nếu tôi đoán không nhầm đây có lẽ là khảo nghiệm của Liễu lão đối hai vị phải không?”

“Giám đốc Ân, cô không hổ danh là tài nữ tốt nghiệp đại học Harvard, một phát liền đoán trúng.” Lâm Vân mỉm cười nói.

Nói thật, Lâm Vân trong lòng có chút kinh ngạc. Chuyện này Chu Ân dễ dàng có thể đoán được, đủ để chứng minh, Chu Ân này tư duy kín đáo, không hổ được xưng là tài nữ, không hổ là trước kia ngay cả ông ngoại Lê cũng muốn mời cô ấy.

Chỉ vỏn vẹn vài phút tiếp xúc, Lâm Vân cũng đủ để kết luận, cô Chu Ân này xác thực có bản lĩnh.

“Ngài Lâm quá khen.” Chu Ân cười nhạt một tiếng.

Ngừng một chút, Chu Ân tiếp tục nói:

“Nếu Ngài Lâm vì chuyện này mà đến, vậy tôi liền nói thẳng, tôi đã không đồng ý với Lê Văn Hải, c*̃ng sẽ không đồng ý ngài.”

Sau khi Lâm Vân nghe cô ấy nói như vậy, lập tức khẽ giật mình.

“Cô… Cô không phải đã đáp ứng Lê Văn Hải sao?” Lâm Vân vẻ mặt vô c*̀ng nghi hoặc.

“Anh ta đưa ra điều kiện cùng tiền lương, quả thực rất phong phú. Lương từ 10 tỷ, bên cạnh đó lại cho ta thêm gấp mười lần giá đó, cuối cùng thêm đến trọn vẹn 100 tỷ. Giá tiền này, gấp mười lần lương của tôi hiện tại. Tôi phải mất mười năm mới có thể kiếm được đến con số này.” Chu Ân nói.

Ngay sau đó, Chu Ân cười lắc đầu:

“Nhưng mà, con người của tôi luôn rất nguyên tắc, tập đoàn Tỉnh Xuyên tuy tốt, nhưng khát vọng của tôi lại tại mạng lưới ngành nghề, vả lại còn có một số nguyên nhân riêng tư khiến tôi không có thời gian làm việc tại Tỉnh Xuyên cho nên tôi đã từ chối hắn.”

“Nói như vậy là cái tên Lê Văn Hải hỗn đản kia đang lừa ta à!” Hai con ngươi Lâm Vân có chút ngưng trọng.

Sau khi Lâm Vân nghe Chu Ân nói, trong nháy mắt liền hiểu rõ, trước đó Lê Văn Hải nói Chu Ân đã đáp ứng hắn, hoàn toàn chính là lừa gạt Lâm Vân.

Lê Văn Hải mục đích làm như vậy rất đơn giản, chính là muốn thông qua phương thức này, khiến Lâm Vân hiểu lầm rằng hắn đã thành công, khiến cho Lâm Vân từ bỏ.

“Tên khốn kiếp này, xém chút nữa là bị lừa rồi!” Lâm Vân cắn răng nói.

Lâm Vân nghĩ đến hành vi của Lê Văn Hải, liền tức giận.

Thông qua chuyện này, Lâm Vân c*̃ng phát hiện. Không thể đánh giá quá thấp tên Lê Văn Hải này, hắn cũng không phải hoàn toàn không có đầu óc.

“Như thế này c*̃ng tốt.”

Lâm Vân lẩm bẩm một câu, sau đó ngẩng đầu lên.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 877


Chương 877

Chí ít hiện tại có thể xác định rằng Lê Văn Hải không mời được Chu Ân, đây cũng được coi là một tin tức tốt.

“Lâm Vân tiên sinh. Vừa rồi tôi c*̃ng đã nói rất rõ ràng rằng tôi sẽ không đồng ý anh ta và c*̃ng sẽ không đồng ý ngài, mời ngài trở về cho.” Chu Ân nhẹ nhàng nâng tay, ra hiệu mời Lâm Vân rời đi.

“Giám đốc Ân, chỉ cần cô đáp ứng gia nhập Tỉnh Xuyên, ngoài tiền lương mà Tỉnh Xuyên hàng tháng trả cho cô, cá nhân tôi sẽ thưởng cho cô 10 tỷ, duy nhất một lần thanh toán, cô thấy như thế nào?” Lâm Vân nói.

Mặc dù Chu Ân đã ra lệnh tiễn khách, nhưng Lâm Vân vẫn nghĩ hay là nói thử một lần.

“10 tỷ?” Chu Ân giật mình hỏi.

Đừng nói là ở tập đoàn Tỉnh Xuyên, cho dù là trong cả nước, cũng sẽ không có nhiều công ty tiêu tốn nhiều tiền như vậy để mời một người quản lý cao cấp!

Con số này, có lực hấp dẫn tuyệt đối, lương hàng năm của Chu Ân bây giờ là 17,5 tỷ, cô phải cần đến hai mươi năm mới có thể kiếm được 3500 tỷ.

Hơn nữa Lâm Vân lại hứa sẽ sớm thanh toán cho cô, khiến đề nghị này càng thêm có lực hút!

Vì sao Chu Ân không tự mình lập nghiệp? Cũng là bởi vì cô ấy không có nhiều tiền vốn để khởi nghiệp đến mức như vậy. Thời buổi bây giờ để lập nghiệp thành công thì phải tốn không ít tiền.

Nếu như cô đáp ứng Lâm Vân, liền có thể ngay lập tức cầm tới một tỷ, như vậy cô có thể bắt đầu nghề phụ ngay lập tức.

“Cậu Lâm Vân, tôi không thể không thừa nhận số tiền ngài đưa ra quả thực rất hấp dẫn.”

“Nhưng mà bởi vì một chút nguyên nhân riêng tư nên tôi sẽ không đáp ứng, cho dù ngài có tiếp tục thêm tiền, ta c*̃ng sẽ không đáp ứng, vì vậy Ngài Lâm Vân không cần phí lời nữa.” Chu Ân nói.

“Giám Đốc Ân, mạo muội hỏi một câu, nguyên nhân riêng tư mà cô vừa nói là nguyên nhân gì?” Lâm Vân không nhịn được mở miệng hỏi thăm.

Lâm Vân hiểu rõ rằng lý do lần này Chu Ân từ chối rất có thể liên quan đến nguyên nhân cá nhân mà cô vừa nói đến, cho nên, chỉ cần biết nguyên nhân riêng tư của cô là việc gì thì ngay lập tức có thể có bước đột phá.

“Thật xin lỗi ngài Lâm Vân, nguyên nhân cá nhân này thật sự không tiện nói. Ta còn phải làm việc, xin lỗi không thể tiếp tục tiếp chuyện với ngài Lâm Vân.”

Sau khi Chu Ân nói xong lời này, liền trực tiếp cầm một văn bản lên xem, không còn để ý tới Lâm Vân nữa.

Lâm Vân thấy thế, chỉ có thể đứng dậy.

“Vậy được rồi, Giám đốc Ân cô có thể lại suy nghĩ một chút, chỉ cần cô đồng ý, bất cứ lúc nào cũng có thể liên hệ cho tôi, một tỷ thù lao mà tôi đề cập lúc nãy, vẫn như cũ không thay đổi. Đây là số điện thoại của tôi.”

Lâm Vân một bên nói, một bên cầm lấy một cây bút trên bàn Chu Ân, đem số điện thoại của mình viết trên một tờ giấy trắng.

“Giám đốc Ân, tôi sẽ không quấy rầy cô nữa, tạm biệt!”

Lâm Vân sau khi nói xong, liền quay người đi ra ngoài.

Lâm Vân biết, những lời Chu Ân nói lúc nãy đã rõ ràng ý tứ từ chối thẳng thừng. Như vậy cho dù mình có nói thêm gì đi nữa thì đã không có chút ý nghĩa nào, ngược lại sẽ khiến Chu Ân thêm phiền chán.

Sau khi ra cửa.

“Anh Thiên, thế nào rồi?” Thạch Hàn vội vàng hỏi thăm.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 878


Chương 878

Lâm Vân lắc đầu: “Tôi đem tiền lương nâng lên 10 tỷ, nhưng vẫn thất bại, muốn mời cô ấy đến Tỉnh Xuyên, không phải có tiền là có thể giải quyết một cách đơn giản.”

“Vậy Lê Văn Hải kia làm thế nào mà mời cô ấy được?” Thạch Hàn lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Thạch Hàn, cái tên Lê Văn Hải tiểu súc sinh kia đùa nghịch chúng ta đấy. Hắn rõ ràng là không mời được người. Hắn nói như vậy, chỉ là để gạt chúng ta, khiến chúng ta hiểu lầm rằng đã thất bại dưới tay hắn, sau đó khiến chúng ta không có cách nào khác đành phải từ bỏ.” Lâm Vân lắc đầu nói.

“Hóa ra mọi việc là như thế này, không nghĩ tới chúng ta lại bị tên Lê Văn Hải này lừa một vố, thật sự đáng giận.” Thạch Hàn tức giận nói.

“Anh tin rằng, từ nay về sau khi ta cùng Lê Văn Hải tranh đấu, sẽ còn có rất nhiều những chuyện như thế này xảy ra. Ngã một lần khôn hơn một chút, lần này hắn lừa chúng ta một vố, lần tiếp theo ta nhất định sẽ hoàn trả gấp mười, gấp trăm lần!” Lâm Vân nhắm hai mắt lại.

“Chiêu kia ôm cái này Chu Ân sự tình?” Thạch Hàn hỏi.

“Mặc dù tôi không thể mời được cô ta, nhưng tin tức tốt là Lê Văn Hải cũng giống chúng ta không thể mời được. Có vẻ như tiền không thể giải quyết được vấn đề này. Chúng ta đành phải tìm biện pháp khác. Chúng ta đứng trước tình cảnh khó khăn thì Lê Văn Hải hắn cũng không khác gì.” Lâm Vân nói.

Lâm Vân bây giờ mới phát hiện, nhiệm vụ ông ngoại giao lần này, rất có tính khiêu chiến.

“Thiên ca, là người ai cũng đều có điểm yếu. Tiền không cách nào hấp dẫn được cô ấy, thiết nghĩ sẽ có những biện pháp khác. Chỉ cần tìm ra được điểm yếu của cô ấy là được”. Thạch Hàn nói.

“Không sai, bây giờ chúng ta cần phải tìm ra điểm yếu của cô ta, sau đó tiếp tục nghĩ biện pháp mới.” Lâm Vân gật gật đầu.

Ngay sau đó, Lâm Vân cùng Thạch Hàn xuống lầu.

Ở một nơi khác.

Cao ốc Tỉnh Xuyên.

Tổng thanh tra Tài vụ Lê Hằng đang ở trong văn phòng.

Lê Nguyên Hải đẩy cửa đi vào văn phòng.

“Văn Hải, thế nào rồi?” Lê Hằng nhìn thấy Lê Văn Hải bước vào liền vội vàng đứng lên hỏi thăm.

“Chú Hằng, Chu Ân kia không đồng ý, cháu đã đem tiền nâng lên năm ức, cô ta vẫn một mực không đồng ý, nói đi nói lại thế nào cô ta vẫn nói có nguyên nhân riêng tư không tiện lộ ra.”

Lê Văn Hải vừa nói vừa hậm hực ngồi đối diện với Lê Hằng.

“Cái gì? Loại người này cũng biết đùa quá đi! Nhiều tiền như vậy đều không cần! Thật sự là đầu óc có có vấn đề!” Lê Hằng lạnh giọng nói.

Ngay sau đó, Lê Hằng lại vội vàng hỏi thăm: “Còn Lâm Vân đâu, cháu có gặp được không?”

“Lúc cháu xuống lầu thì đúng lúc gặp hắn lên lầu. Cháu liền lừa hắn nói, cháu đã thành công mời được Chu Ân, tiểu tử này bị ta hù dọa giống như thật, ha ha!” Lê Văn Hải cười nói.

“Có đúng như vậy không, Văn Hải cháu dùng một chiêu này không tệ, cho dù cuối cùng có bị hắn phát hiện, cũng có thể dọa hắn một phen.” Lê Hằng cười gật gật đầu.

Lê Hằng tiếp tục nói: “Mà Chu Ân đã từ chối chúng ta thì cho dù Lâm Vân có tìm gặp được Chu Ân thì cô ta c*̃ng sẽ từ chối hắn thôi.”

“Chú Hằng, vậy chúng ta nên làm gì bây giờ? Chú nhất định phải nghĩ cho cháu một biện pháp tốt.” Lê Văn Hải nói.

Ở trong tập đoàn này người giúp Lê Văn Hải hắn chính là Lê Hằng.

Đương nhiên Lê Hằng cũng không phải giúp không hắn, Lê Hằng cũng đầy sự mưu tính bên trong.

“Văn Hải con yên tâm đi, chú chắc chắn sẽ nghĩ cho cháu một biện pháp. Vả lại… trong lòng chú lúc này đã có một ý hay.” Lê Hằng khóe miệng lộ ra một nụ cười,
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 879


Chương 879

“Biện pháp gì?” Lê Văn Hải vội vàng hỏi, thanh âm đều gia tăng rất nhiều.

“Nếu dùng tiền không thể đối phó được với cô gái này, liền có thể kết luận, là loại phụ nữ đó. Loại phụ nữ này không yêu tiền tài, vậy chắc chắn yêu anh hùng.” Lê Hằng nói.

Lê Hằng cười tiếp tục nói:

“Biện pháp rất đơn giản. Chúng ta an bài một màn kịch anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng cháu phải cố gắng chiếm được cảm tình thực sự của cô ta. Đến lúc đó, chẳng những có thể khiến cô ta gia nhập Tỉnh Xuyên mà nói không chừng còn có thể khiến cho Văn Hải cháu có được cô gái này.”

Sau khi Lê Văn Hải nghe đến đó, hai mắt tỏa ánh sáng, hắn hôm nay nhìn thấy Chu Ân, quả thật bị hoa dung nguyệt mạo của Chu Ân làm cho lay động, nếu như có thể có được cô gái này, hắn đương nhiên rất vui lòng!

“Chú Hằng, cụ thể chú muốn cháu làm như thế nào?” Lê Văn Hải vội vàng hỏi thăm.

Lê Hằng đi đến trước mặt Lê Văn Hải, sau đó tiến đến bên tai hắn, đem kế hoạch thì thầm báo cho hắn…

Ở tầng cao nhất của cao ốc Tỉnh Xuyên.

Trương thư ký đi vào văn phòng.

“Thư ký Trương, thế nào rồi? Bọn nó ai thành công?” Liễu lão mở miệng hỏi thăm.

“Chủ tịch Liễu, Chu Ân hình như từ chối không đồng ý yêu cầu của ai cả.” Thư ký Trương nói.

“Hmm… Ngược lại là giống với suy đoán của ta, Chu Ân này quả thực khó lòng mời tới được. Lúc trước ta tự mình đi gặp cô ta, cũng bị cô ta từ chối. Muốn mời được cô ta, đúng là một việc đầy thử thách. Phương pháp bình thường căn bản là không có cách nào mời được.” Liễu Chí Trung chầm chậm nói.

Ngay sau đó, Liễu Chí Trung nhìn về phía thư ký Trương, hỏi:

“Thư ký Trương, cậu cảm thấy bọn hắn cuối cùng ai sẽ thành công?”

“Chủ tịch Liễu, ngài cũng đã nói Chu Ân này ngay cả ngài lúc trước đều không mời tới được, tôi nghĩ hai cậu chủ chỉ sợ đều sẽ thất bại.” Thư ký Trương nói.

Một bên khác.

Lúc này đã qua một giờ chiều.

Lâm Vân cùng Thạch Hàn từ công ty sau khi đi ra thì vẫn đứng ở đây, không hề rời đi.

Kế hoạch của Lâm Vân rất đơn giản, đó chính là chờ Chu Ân tan làm, sau đó âm thầm theo dõi cô Chu Ân này. Trước tiên tìm hiểu một chút sinh hoạt bình thường của cô ta, ví dụ như sau khi tan làm sẽ đi chỗ nào, sẽ gặp ai, có sở thích gì, có bạn bè như thế nào.

Sau đó Lâm Vân gọi điện thoại cho Độc Nha, kể cho hắn nghe một chút về sự việc vừa rồi. Đồng thời nhờ hắn suy nghĩ biện pháp giúp mình, chuẩn bị kỹ càng tư liệu về Chu Ân, càng kỹ càng tốt.

Ông ngoại cho Lâm Vân phần tài liệu kia, thông tin có hạn, chỉ có thông tin lý lịch của cô ấy, về thông tin cá nhân cơ bản không có.

“Giờ này hẳn là Chu Ân sẽ không xuống dưới đâu, tôi đi mua một chiếc xe trước đã. Thạch Hàn, cậu cứ ở chỗ này theo dõi đi.” Lâm Vân nói.

Chờ sau khi Chu Ân tan tầm, Lâm Vân còn định tiếp tục theo dõi, cho nên không thể không có xe.

Chiếc xe lúc trước anh lái đến đây đã bị Lê Văn Hải chọc thủng lốp xe, hiện tại Lâm Vân cần dùng xe gấp, cho nên nhất định phải nghĩ biện pháp nhanh chóng mua một chiếc xe mới.
 
Back
Top Dưới