Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1102


Chương 1102

Lâm Mộc Thanh rất ngạc nhiên và vui mừng khi nhìn thấy Lâm Vân, cô gần như không thể tin được ngay cả khi đã thấy anh đứng trước mặt.

“Chị Thanh, thật sự là em.” Lâm Vân cười gật đầu.

“Lâm Vân!”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Lâm Mộc Thanh kêu lên vì vui sướng, sau đó nhào vào trong vòng tay của Lâm Vân, ôm chặt lấy Lâm Vân.

Dù bây giờ Lâm Vân có mái tóc bù xù và bộ râu xồm xoàm trông rất thảm hại, nhưng Lâm Mộc Thanh vẫn có thể nhận ra. Đây quả thực là Lâm Vân, cô không thể nhầm được.

“Lâm Vân, em vẫn còn sống sao, em có biết thời gian qua, chị đã khóc hết nước mắt vì em không?” Lâm Mộc Thanh mừng rỡ khóc.

Lâm Mộc Thanh lại vui vẻ nói: “Không ngờ em vẫn còn sống. Quá tốt, thật sự quá tốt rồi.”

“Chị Thanh, lần này đã khiến chị lo lắng, em thật sự xin lỗi.” Lâm Vân nói.

“Em vẫn sống, điều này khiến ta đủ vui rồi, đi nào, về phòng làm việc của chị. Chúng ta từ từ nói chuyện, kể chị nghe xem rốt cuộc em xảy ra chuyện gì, cả tháng qua đã đi đâu.”

“Trong công ty có rất nhiều người, nên nói chuyện trong xe của chị thì tốt hơn.” Lâm Vân cười.

“Được thôi.” Lâm Mộc Thanh liên tục gật đầu.

Ngay sau đó, Lâm Mộc Thanh kéo Lâm Vân ngồi vào trong chiếc Ferrari của cô.

Bên trong xe.

Lâm Vân kể cho Lâm Mộc Thanh nghe về việc anh đã nhảy khỏi vách đá nhưng may mắn sống sót.

Về phần tu luyện, Lâm Vân không đề cập tới, bởi vì nó quá bí ẩn để có thể hiểu được đối với người thường.

“Em chưa chết là tốt lắm rồi. Bây giờ chị lái xe đưa em về phương bắc, em sẽ sớm an toàn, không cần tiếp tục mạo hiểm. Có thể tiếp tục sống an toàn là tốt nhất.”

Lâm Mộc Thanh nắm lấy tay Lâm Vân, trìu mến nhìn anh.

Lâm Mộc Thanh một lần nghe tin xấu về Lâm Vân đã không thể chịu nổi, bây giờ thấy anh an toàn, cô không muốn phải nhận thêm tin xấu một lần nào nữa.

“Chị Thanh, lần này em quay lại để trả thù. Em cũng đã có kế hoạch trả thù rồi.” Lâm Vân nghiêm túc nói.

“Nhưng… chị không muốn nhìn thấy em mạo hiểm nữa.” Lâm Mộc Thanh nhìn có chút lo lắng.

“Chị Thanh, chị đừng lo lắng, ăn miếng trả miếng, em dám chắc chắn mình có khả năng trả thù thì em mới trở về. Chị cứ chờ xem, nhà họ Phạm sẽ không qua được kiếp nạn này đâu.” Lâm Vân cười nói.

“Ừm, nếu em đã quyết, chị sẽ ủng hộ em. Bây giờ em cần chị giúp đỡ gì, em cứ nói, chị làm được gì nhất định làm!” Lâm Mộc Thanh nghiêm túc nói.

Mặc dù Lâm Mộc Thanh không muốn để Lâm Vân mạo hiểm nữa, nhưng cô cũng có thể cảm nhận được quyết tâm báo thù của Lâm Vân, cô biết mình không thể thay đổi, vì vậy cô chỉ có thể làm mọi cách để hỗ trợ Lâm Vân.

“Chị cho em mượn xe, mượn thêm năm trăm triệu được không?” Lâm Vân nói.

“Chỉ vậy thôi sao?” Lâm Mộc Thanh có chút kinh ngạc.

Lâm Mộc Thanh sẵn sàng làm mọi thứ để hỗ trợ Lâm Vân, thậm chí cô có thể bán công ty ngay lập tức để có thể ủng hộ Lâm Vân về mặt tài chính. Vì thế khi nghe yêu cầu quá nhỏ như vậy, cô cảm thấy không thực đúng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1103


Chương 1103

“Vâng, đủ rồi. Bây giờ việc em muốn làm, không thực quan trọng vấn đề tiền bạc. Chị Thanh, chờ tin tốt của em đi.” Lâm Vân cười.

Lâm Mộc Thanh gật đầu, sau đó cô lấy trong túi ra một tấm thẻ đưa cho Lâm Vân, rồi nói:

“Có 3 tỷ trong thẻ này. Còn về ô tô, chiếc Ferrari này em thấy thế nào?”

“Quá tốt rồi chị.”

Lâm Vân cười cười, cầm lấy tấm thẻ ngân hàng.

“Chị Thanh. Có lẽ em sẽ rất bận trong một thời gian, không thể thường xuyên ghé qua. Nếu có việc gì cần, chị cứ gọi điện thoại cho em.” Lâm Vân nói.

Lâm Mộc Thanh gật đầu.

“Còn nữa, em thấy ứng dụng shoppe bây giờ rất nổi, tình hình của công ty thế nào?” Lâm Vân hỏi.

“Theo xu hướng hiện tại, vụ cháy hoàn toàn không ảnh hưởng gì, hiện tại giá trị thị trường của công ty cũng đang tăng lên nhanh chóng.” Lâm Mộc Thanh nói.

“Ha ha, chị à, xem ra chị sắp thành công rồi.” Lâm Vân cười.

“Nếu không phải vì em bỏ ra ba tỷ để giúp chị vực lại công ty, e rằng công ty đã phá sản từ lâu rồi. Nói đúng ra thì em mới chính là người hùng của công ty này.” Lâm Mộc Thanh nói.

“Nhân tiện, chị cho em hỏi chút, trong một tháng em không ở đây, có những chuyện gì đã xảy ra với Kim Đô vậy?” Lâm Vân hỏi.

Lâm Mộc Thanh nói với Lâm Vân về tình hình hiện tại ở Kim Đô, cũng như việc nhà họ Phạm đã tiếp quản toàn bộ thế lực nhà họ Triệu và Tập đoàn Tỉnh Xuyên.

Sau khi trò chuyện thêm vài câu, Lâm Vân và Lâm Mộc Thanh chia tay.

Trước khi Lâm Vân rời đi, Lâm Mộc Thanh nắm lấy tay anh, vẻ mặt quan tâm:

“Lâm Vân, cẩn thận nhé. Nhất định phải bảo toàn mạng sống.”

Lâm Mộc Thanh thực sự rất sợ lại một lần nữa nhận được tin tức về cái chết của Lâm Vân.

“Đừng lo lắng, em bây giờ đã khác trước rất nhiều rồi.” Lâm Vân nở nụ cười tự tin trả lời Lâm Mộc Thanh.



Lâm Vân dùng thẻ ngân hàng mà Lâm Mộc Thanh đưa, rút ra một khoản tiền mặt, đi tắm rửa, cắt tóc, sau đó mua một bộ quần áo mới và điện thoại di động mới.

Sau khi sửa soạn lại bản thân, Lâm Vân đã có một diện mạo hoàn toàn mới.

Liền đó, Lâm Vân lái xe đến một quán ăn nhỏ. Đã hai giờ chiều nên quán không có nhiều khách. Lâm Vân nhìn về phía nhà hàng, một cô gái trẻ đang ngồi xổm trên sàn rửa bát.

Cô gái này không ai khác, chính là Triệu Linh nhà họ Triệu.

Triệu Linh từng là con gái của gia đình danh giá nhưng giờ cô lại đang làm công việc rửa bát trong một nhà hàng nhỏ.

Lâm Vân nhìn thấy cảnh này, trong lòng vô cùng khó chịu. Chẳng phải chính bởi vì nhà họ Triệu hợp tác với Tỉnh Xuyên, Tỉnh Xuyên bị hãm hãi phải đóng cửa, cũng dẫn đến việc tập đoàn nhà họ Triệu phải tuyên bố phải sản hay sao.

Lâm Vân đến nhà hàng nhỏ này để thăm Triệu Linh.

“Triệu Linh, sao cô chậm chạp thế? Mấy cái bát này còn chưa rửa sạch nữa, cô có còn muốn làm tiếp hay không đây?” Một bà chủ trung niên đang mắng Triệu Linh.

“Bà chủ, tôi… tôi đang làm việc rất chăm chỉ mà.” Triệu Linh thì thào, giọng nói nghe vừa nhỏ bé vừa yếu ớt.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1104


Chương 1104

“Cô đã làm việc chăm chỉ mã vẫn chỉ có thể làm được thế này thôi hả? Sao cô có thể là một người kém cỏi đến thế kia chứ?” Bà chủ tiếp tục mắng nhiếc, dùng đủ những thứ từ ngữ tệ hại nhất.

“Câm miệng!”

Một tiếng quát lớn đột ngột vang lên. Bà chủ trung niên quay đầu lại, vênh mặt nhìn Lâm Vân đầy vẻ thách thức.

“Anh là ai? Tôi dạy cho nhân viên của tôi, có liên quan gì đến anh chứ?” Bà chủ tức giận đáp, muốn lập tức đuổi vị khách không mời này.

Lúc này, Triệu Linh cũng quay lại, hướng mắt về phía cửa.

“Choang!”

Triệu Linh vừa nhìn thấy Lâm Vân, chiếc bát trong tay cô đột nhiên rơi xuống, vỡ tan tành.

“Lâm Vân!”

“Là anh! Thực sự là anh rồi!”

Triệu Linh hét lên với Lâm Vân.

Lập tức, Triệu Linh lao lên ôm chặt lấy Lâm Vân, không còn quan tâm gì đến bà chủ vẫn đang nhìn họ bằng khuôn mặt sa sầm.

“Đúng, là tôi.” Lâm Vân cười rạng rỡ nhìn Triệu Linh.

“Lâm Vân, vậy là, anh không hề bị hại chết.” Triệu Linh kích động bật khóc.

Nhìn thấy Lâm Vân vẫn còn sống, tâm trạng của Triệu Linh vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, phút chốc không nói nên lời.

“Triệu Linh, cô làm sao vậy, cô làm vỡ bát của ta, cô định phản hay sao.” Bà chủ lớn tiếng nói.

“Đúng. Cô ấy làm phản. Cô ấy sẽ rời khỏi đây ngay lập tức.” Lâm Vân bây giờ mới nhận ra vẫn còn bà chủ quán đứng bên cạnh, quay đầu lại nói.

“Không làm nữa cũng được, nhưng vẫn phải đền bát cho tôi.” Bà chủ chỉ vào Lâm Vân và Triệu Linh, quát lớn.

“Chỉ là chiếc bát thôi mà. Có khó gì. Để tôi đền cho bà.”

Lâm Vân nắm lấy ngón tay bà chủ, sau đó nhẹ nhàng dùng lực.

“Rắc rắc.”

Kèm theo đó là tiếng xương giòn tan, ngón tay của bà ta lập tức bị gãy.

“Á! Á!” Bà chủ hét lên như heo, sắc mặt xanh mét.

“Triệu Linh, đi thôi!”

Lâm Vân nắm lấy tay Triệu Linh, cùng nhau bước ra ngoài.

Ông chủ ở gian trong nghe thấy tiếng hét, vội vàng cầm một con dao chạy ra.

Nhưng khi ông ta chạy ra tới nơi đã thấy Lâm Vân và Triệu Linh ngồi trên chiếc xe Ferrari màu đỏ. Ông ta đứng ngẩn người, tự nhắc nhở mình, những người có thể ngồi trên một chiếc Farrari màu đỏ, vốn dĩ ông không có khả năng để có thể động vào.

Bên trong xe.

Lâm Vân nắm lấy tay Triệu Linh, tay cô ấy vì rửa bát mà trở nên đỏ ửng, không thể còn giữ được vử trắng trẻo và mịn màng như trước.

“Triệu Linh, vì sao cô lại tới nông nỗi phải làm những việc thế này? Cô không phải loại người sinh ra để làm công việc này.” Lâm Vân đau khổ nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1105


Chương 1105

“Cũng vì không còn cách nào khác mà thôi. Tôi cần tiền để sống, tôi không thể luôn sống trong nhà người khác, chờ đợi dựa dẫm vào sự giúp đỡ của người khác được. Ai cũng phải tự nuôi lấy bản thân mình.” Triệu Linh cười nói.

Triệu Linh cười nói tiếp: “Lâm Vân, tôi rất vui vì anh vẫn còn sống. Nhìn thấy anh bằng xương bằng thịt thế này, tôi còn tưởng mình đang nằm mơ nữa.”

Nụ cười trên mặt Triệu Linh rất rạng rỡ, chắc chắn xuất phát từ trong trái tim trong sáng của cô.

“Triệu Linh, tôi thực sự xin lỗi. Là tôi hại gia đình cô, cũng là tôi khiến cô phải làm nhân viên rửa bát cho quán ăn tồi tàn đó.” Lâm Vân nhìn có chút áy náy.

Lâm Vân trong lòng biết rất rõ Triệu Linh vốn là con gái nhà giàu, từ nhỏ luôn sống trong sung sương, lần này phải đi rửa bát ở quán ăn, đều là do chính anh mà ra cả.

Nói xong, Lâm Vân khởi động xe, lái xe đưa Triệu Linh về chỗ ở của cô.

Trước cổng khu nhà cũ.

“Triệu Linh, đây là 1 tỷ, tôi biết là không nhiều lắm, nhưng cô cứ dùng trước đi, đừng lo lắng, tôi sẽ giúp cô nhanh chóng trở lại làm đại tiểu thư, cũng sẽ giúp nhà họ Triệu sớm lấy lại những gì thuộc về mình.”

Lâm Vân lấy trong túi ra một xấp tiền, đưa cho Triệu Linh.

Triệu Linh bĩu môi: “Anh đừng ngốc, tôi đâu muốn làm tiểu thư gì đó, tôi không cần anh báo thù, chỉ cần anh sống tốt thôi. Anh đừng để tôi phải nghe tin xấu nữa là được.”

“Cô đừng lo lắng, tôi sẽ sống tốt, sau này tuyệt đối không ai có thể làm tổn thương cuộc sống của cô, và tôi sẽ không bao giờ để cô bị thương nữa!” Lâm Vân nói.

“Sống tốt. Là anh hứa đấy nhé, anh nhất định phải giữ lời, chúng ta kéo móc câu!” Triệu Linh đưa tay ra.

“Được rồi, móc thì móc.”

Lâm Vân cười, móc ngón tay vào ngón tay út của Triệu Linh.



Sau khi đưa Triệu Linh về nhà, Lâm Vân lái xe theo hướng thành phố Bảo Thạnh.

Lâm Vân quyết định đến chùa Vân Nam tại Hải Phòng để xem ông nội bây giờ thế nào.

Sau khi xác nhận rằng ông ngoại có sức khỏe tốt, Lâm Vân mới có thể yên tâm bắt đầu kế hoạch trả thù của mình.

Vì phải đi qua thành phố Bảo Thạnh để đến thành phố Hải Phòng nên Lâm Vân quyết định đến thành phố Bảo Thạnh trước, Gặp Hoàng Luân và Như Tuyết.

Khi anh đến thành phố Bảo Thạnh, trời đã tối.

Theo thứ tự xa gần, Lâm Vân đến nhà Hoàng Luân trước.

“Cốc, cốc, cốc,” Lâm Vân gõ nhẹ mấy cái.

Sau vài tiếng gõ, cánh cửa đã được mở ra. Hoàng Luân ngơ ngác đưa mắt nhìn quanh, không biết ai lại tới đập cửa nhà hắn vào lúc này.

“Anh Vân! Em … em không phải đang mơ đúng không?”

Sau khi nhìn thấy Lâm Vân, Hoàng Luân dụi dụi mắt.

“Em không hoa mắt, Anh Vân, thật sự là anh. Anh Vân, anh chưa chết. Anh Vân, anh sống lại rồi, sống lại thật rồi! Haha!”

Hoàng Luân phấn khích chạy lên, ôm chặt lấy Lâm Vân.

“Hoàng Luân, cậu cho rằng Lâm Vân là người dễ chết như vậy sao?” Lâm Vân cười nói.

“Haha. Đúng, đúng! Anh Vân, anh không thể là người dễ chết như thế được.”

Hoàng Luân mừng rỡ la lên.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1106


Chương 1106

Lâm Vân có thể cảm nhận được tình cảm mãnh liệt cũng như cảm xúc vỡ òa của Hoàng Luân, cũng giống như Lâm Mộc Thanh và Triệu Linh, họ đã khóc nức nở khi thấy Lâm Vân sống lại.

“Thôi! Anh Vân, anh vào nhà đi. Hôm nay anh em ta nhất định phải ăn một bữa thật ngon!”

Hoàng Luân vui vẻ kéo Lâm Vân vào nhà.

“Béo, tay bị sao vậy?”

Lâm Vân nhìn thấy hai tay của Hoàng Luân đều quấn băng gạc.

“Kỳ thực không có chuyện gì, chỉ là một ngón tay bị chặt đứt, đưa đến bệnh viện kịp thời nên đã nối lại được rồi. Sau này không được linh hoạt như trước, nhưng cũng không ảnh hưởng gì cả.” Hoàng Luân cười khan.

Sau khi Lâm Vân nghe lời này, con ngươi của hắn đột nhiên co giật.

“Là ai làm?” Lâm Vân cau mặt, ngữ khí lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hoàng Luân.

“Cái này, là … là do Giang Vũ làm. Sau khi tin tức về cái chết của anh được lan truyền, Giang Vũ này liền nhảy dựng lên, hống hách ngang ngược, chạy đến nhà em, đánh em và bố một trận thừa sống thiếu chết, còn chặt một ngón tay của em.” Hoàng Luân nói.

“Tên Giang Vũ chết tiệt này, đáng chết. Là hắn đang tìm đường chết rồi. Lúc trước ta nên giết hắn mới đúng.”

Đôi mắt Lâm Vân hằn lên những tia sát khí, tưởng như có thể lập tức b*p ch*t kẻ thù.

“Rầm!”

Lâm Vân tức giận đấm vào tường một đấm.

“Rắc rắc!”

Trên tường lập tức xuất hiện một lỗ thủng, xung quanh là một vết nứt như mạng nhện, vươn ra mọi hướng.

“Wow! Anh Vân, anh … anh luyện phép thuật gì vậy?”

Hoàng Luân há to miệng sợ hãi trước nắm đấm của Lâm Vân.

Một nắm đấm mà có thể uy mạnh đến mức này, điều này chỉ có thể nói là quá sức tuyệt vời.

Hoàng Luân hiểu rõ Lâm Vân, hắn biết khả năng của Lâm Vân vốn dĩ không thể như vậy. Anh biến mất một tháng, thực không biết đã trải qua nhưng chuyện gì.

“Cái này hả? Chuyện dài lắm, về sau tôi sẽ từ từ kể lại tường tận với cậu. Bây giờ, ưu tiên hàng đầu là tìm tên Giang Vũ khốn kiếp kia báo thù.” Lâm Vân nheo mắt nói.

“Đúng vậy! Anh nhất định không được để cho tên Giang Vũ này dễ dàng yên thân. Hắn ta động vào em cũng không sao, nhưng hắn còn dám cả gan động vào chị dâu. Thật quá khốn kiếp.” Hoàng Luân nói.

“Cái gì?” Cơ mặt Lâm Vân đột nhiên co giật.

Rồng có vảy ngược, động phải chiếc vảy ngược này, chính là tìm vào chỗ chết.

Bạn bè, người yêu, người thân đều là vảy ngược của Lâm Vân, ai dám động đến, Lâm Vân không để cho kẻ đó toàn mạng.

Ngay sau đó, Lâm Vân vội vàng hỏi: “Béo, cậu nói vậy là sao? Như Tuyết, có chuyện gì xảy ra với cô ấy?”

“Giang Vũ vốn muốn làm hoen ố Như Tuyết, nhưng cũng may có người giúp đỡ, anh ta đã buộc Giang Vũ phải rút lui, vì thế Như Tuyết đã không bị tổn hại.”

Lâm Vân thở phào nhẹ nhõm khi nghe Hoàng Luân kể lại.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1107


Chương 1107

Nếu Như Tuyết thật sự bị Giang Vũ làm ô uế, cho dù Lâm Vân có chém hắn một ngàn lần cũng không đủ để trút giận.

“Vậy là ai đã giúp cô ấy?” Lâm Vân hỏi.

Kể từ khi Tỉnh Xuyên sụp đổ, 90% những người từng có quan hệ bạn bè đều cắt đứt với Lâm Vân, vì vậy Lâm Vân rất tò mò, không biết ai là người có khả năng và còn tự nguyện giúp đỡ anh lúc này.

“Anh ấy là cấp dưới của anh tại Công ty an ninh Vân Thiên, tên là Lôi Chấn Vũ, chính anh ấy dẫn người tới áp chế Giang Vũ.” Hoàng Luân nói.

“Lôi Chấn Vũ? Là hắn sao?!”

Lâm Vân đột nhiên nhớ tới người này.

“Tôi đã ghi nhớ chuyện này. Tất cả những người từng giúp đỡ tôi, tôi sẽ không quên một ai. Sau khi hồi sinh Tỉnh Xuyên, tôi chắc chắn sẽ cảm ơn họ một lần nữa.” Lâm Vân nói.

Ngay sau đó, Lâm Vân liếc mắt, nghiến răng nghiến lợi:

“Béo, đi thôi! Đi tìm Giang Vũ, mối thù này cũng nên báo rồi.”

Diệt nhà họ Phạm phải lên kế hoạch cẩn thận, bởi vì cần phải xem xét cả thân phận của nhà họ Phạm và kẻ chống lưng cho họ, nhưng Lâm Vân cũng không cần quá lo lắng về việc tiêu diệt Giang Vũ này.



Sau khi dò hỏi, Lâm Vân và Hoàng Luân đến một hộp đêm.

Bỏ ra vài triệu, Lâm Vân từ một người phục vụ mà thành công điều tra được phòng mà Giang Vũ đang ngồi.

Hai tên vệ sĩ lực lưỡng đứng canh ngay trước cửa.

“Dừng lại!”

Tên vệ sĩ nói lớn, chặn Lâm Vân không cho vào.

“Rầm!”

Lâm Vân trực tiếp tát vào cổ hai tên vệ sĩ khiến họ choáng váng.

Khi hai tên vệ sĩ ngã về phía trước, Lâm Vân một tay đỡ lấy, sau đó dùng chân đá bay cửa phòng, bước vào bên trong không khó khăn gì.

Trong phòng, Giang Vũ đang nói chuyện với một người phụ nữ.

“Mấy người là ai?”

Giang Vũ nhìn hai người đang đứng trước mặt, vì cả hai đều đeo mặt nạ nên hắn ta không thể nhận ra.

“Người muốn lấy cái mạng chó của ngươi!” Lâm Vân liếc mắt một cái lạnh lùng nói.

Cùng lúc đó, Lâm Vân ném hai tên vệ sĩ đã ngất xỉu xuống đất.

“Ah!”

Khi nghe tin có người đến đây để trả thù, người phụ nữ hét lên sợ đến mức muốn chạy ra ngoài.

“Ầm.”

Lâm Vân trực tiếp bước tới, đánh văng người phụ nữ ra.

Ngay sau đó, Lâm Vân và Hoàng Luân đồng loạt bỏ mặt nạ xuống.

“Lâm … Lâm Vân!”

Giang Vũ vừa nhìn thấy Lâm Vân và Hoàng Luân, khuôn mặt liền trở nên cứng ngắc, lập tức hét lên.

“Anh… anh chưa chết sao?” Giang Vũ kinh hãi nhìn Lâm Vân.

“Làm sao có thể chứ? Lâm Vân tôi đâu có chết dễ dàng như vậy được.” Lâm Vân híp mắt nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1108


Chương 1108

“Hừ, không chết thì cũng sao chứ. Tỉnh Xuyên đã sụp đổ rồi, ngươi bây giờ chỉ là đồ phế vật, vừa hay bây giờ ta có thể tự mình bắt ngươi, trả thù chuyện lần trước.” Giang Vũ lạnh lùng nói.

Giang Vũ vừa nói vừa lấy điện thoại di động ra, muốn gọi cho ai đó, nhìn mặt hắn có vẻ rất đắc ý.

“Muốn gọi điện thoại ở trước mặt tôi? E rằng anh không làm được rồi.”

Lâm Vân trong lúc nói chuyện, trực tiếp lao tới Giang Vũ, nắm lấy cánh tay anh ta.

Giang Vũ chỉ cảm thấy cánh tay bị kìm kẹp chặt, không nhúc nhích được.

“Ngươi … ngươi làm sao có thể có sức mạnh lớn như vậy.”

Giang Vũ nhìn chằm chằm Lâm Vân như gặp ma, uy lực này, sao một kẻ như Lâm Vân lại có thể? Phải mạnh đến mức nào mới có thể khiến tay hắn không thể nhúc nhích một chút nào.

“Xin lỗi, tôi còn chưa bắt đầu phát lực.” Lâm Vân híp mắt nói.

Nói xong, Lâm Vân bắt đầu dồn vào một chút lực.

“Á! Á! Á!”

Kèm theo tiếng hét thất thanh, tay Giang Vũ trực tiếp bị đánh gãy, điện thoại di động trong tay cũng cứ thế mà rơi xuống đất.

Không chỉ đau đớn thể xác, ngay cả tâm trí Giang Vũ cũng bị chấn động không nhỏ. Trời đất, Lâm Vân có thể dễ dàng như vậy bẻ gãy tay hắn, rốt cuộc đây là loại sức mạnh đáng sợ nào chứ.

Lâm Vân vươn tay, lần này là nắm vào cổ Giang Vũ.

“Cậu chủ Giang, Giang Vũ, anh đánh anh em của tôi, còn muốn động chạm đến người phụ nữ của tôi. Anh có biết tội lỗi của anh lớn như thế nào không? Hiện tại tôi chỉ cần tận lực bẻ gãy cổ của anh, liền khiến anh biến mất khỏi thế giới này!” Lâm Vân giọng điệu lạnh lùng, ánh mắt sắc lạnh lướt qua khuôn mặt tột cùng kinh hãi của Giang Vũ.

Hắn ta nuốt nước bọt, sắc mặt tái nhợt vô cùng. Trên trán túa ra mồ hôi lạnh, không biết là vì đau hay là vì sợ hãi.

“Lâm Vân, tôi … tôi biết mình sai rồi, xin tha cho tôi, tôi xin lỗi anh. Tôi có thể quỳ xuống xin lỗi.” Giang Vũ nghiến răng cầu xin.

Giang Vũ vừa thấy được năng lực của Lâm Vân khi bẻ gãy tay hắn, hắn hoàn toàn tin tưởng, việc bẻ gãy cổ hắn đối với Lâm Vân vốn không có gì khó khăn.

Lâm Vân lạnh lùng nói:

“Anh có biết lúc này, điều khiến tôi hối hận nhất trong những việc mình làm từ trước đến giờ là gì không?”

“Chính là trước nay tôi đều đối xử quá nhân từ với kẻ thù. Nếu trực tiếp g**t ch*t anh, anh sẽ không còn phiền phức nữa. Anh cho rằng tôi sẽ để cho anh thoát chết lần này sao?”

Giang Vũ nghe thấy mấy lời này, toàn thân anh ta run lên vì sợ hãi.

“Lâm Vân! Giết… Giết người là phạm pháp, ngươi hiện tại, bất luận cái gì cũng không thể giúp ngươi có quyền giết người. Ngươi giết ta, ngươi cũng sẽ xong đời thôi.” Giang Vũ tuy giọng vẫn còn run run, lớn tiếng nói.

“Yên tâm, đây không phải chuyện anh cần lo lắng.” Lâm Vân cười nhạt, thỏa mãn nhìn dáng vẻ kinh hoàng của Giang Vũ.

“Hơn nữa, nếu như trực tiếp giết anh, cũng là quá dễ dàng với anh rồi. Tôi muốn anh chết thật đau đớn!” Lâm Vân lạnh lùng nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1109


Chương 1109

Ngay sau đó, Lâm Vân ấn nhẹ vào động mạnh cảnh trên cổ Giang, Giang Vũ trực tiếp ngất đi.

Tác động vào động mạch cảnh khiến người ta ngất xỉu là một nguyên tắc rất đơn giản. Nguyên lý cũng không có gì cao siêu, động mạch cảnh bị tác động sẽ khiến lượng máu cung cấp cho não không đủ, ngất xỉu là điều đương nhiên.

Sau đó, Lâm Vân cùng Hoàng Luân đeo lại mặt nạ, ôm Giang Vũ, chọn lối cửa sau mà đi ra ngoài.

Hai tên vệ sĩ đang canh ở cửa sau muốn ngăn cản Lâm Vân, nhưng cũng không có gì ngạc nhiên, lại bị Lâm Vân làm cho choáng váng.



Một nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô thành phố Bảo Thạnh.

Nhà kho bị bỏ hoang này từng đứng tên Công ty An ninh Vân Thiên, nhưng hiện nó đã bị niêm phong.

Lâm Vân đưa Giang Vũ tới đây, trói hắn lại bằng dây thừng, sau đó tạt nước cho hắn tỉnh lại.

“Đây là đâu!” Giang Vũ nhìn quanh.

“Anh không cần biết nhiều như vậy, chỉ cần biết, kế tiếp anh sẽ phải chịu rất nhiều đau đớn.” Lâm Vân lạnh lùng nói.

Vừa nói, Lâm Vân trực tiếp lấy ra một con dao găm cắt đứt mạch máu trên tay Giang Vũ, máu lập tức không ngừng chảy ra.

“Giang Vũ, trong một giờ nữa, anh sẽ mất máu mà chết.”

“Và bây giờ anh cũng có thể bắt đầu cảm nhận được, nỗi sợ hãi khi đứng trước cái chết, rốt cuộc sẽ kinh khủng tới mức nào. Anh sẽ biết thế nào là tuyệt vọng, thế nào là tận cùng hoảng hốt. Đây nhất định sẽ là giờ phút đen tối và thê thảm nhất trong cuộc đời của anh.” Lâm Vân nở một nụ cười độc ác, nheo mắt nhìn Giang Vũ.

“Ah! Lâm Vân mau cứu mạng, mau thả ta ra! Ta không muốn chết! Ta không muốn chết! Ta không thể chết lúc này được.”

Giang Vũ hét lên một tiếng, hiển nhiên hắn đã cảm nhận được nỗi sợ mà Lâm Vân vừa nhắc đến.

“Cứu anh? Anh cho rằng tôi sẽ cứu anh sao?” Lâm Vân cười lạnh.

Anh nói tiếp: “Hơn nữa đây là vùng ngoại ô vắng vẻ, gần đây cũng không có người sinh sống. Cho dù anh có gọi như thế nào cũng không một ai có thể nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của anh đâu.”

“Ah!”

Giang Vũ vẫn không ngừng la hét, hắn ta bị bao trùm trong cảm giác sợ hãi và đau khổ, xen lẫn cùng nỗi tuyệt vọng không có lối thoát.

“Giang Vũ, đây là do anh cố tình làm khó Như Tuyết và tôi mà ra. Tự trách bản thân mình thì hơn.”

Lúc này Giang Vũ rốt cuộc cũng cảm thấy hối hận, nếu hắn biết được sẽ có ngày này, trước kia dẫu ép chết hắn, hắn cũng không dám động đến Hoàng Luân và Như Tuyết.

“Anh nên bình thản hưởng thụ nốt những giây phút cuối cùng trong cuộc đời mình đi.”

Lâm Vân nói xong liền xoay người rời đi, bước ra bên ngoài liền quay lại khóa cửa, một lần nữa cả nhà kho chìm trong không gian chết chóc.

Lâm Vân thề rằng từ hôm nay, tất cả những ai đối tốt với anh, Lâm Vân sẽ ngàn lần báo đáp, nhưng tất cả những kẻ có thù với anh, Lâm Vân sẽ cho bọn chúng chết hết.

Lối vào nhà kho.

“Anh Vân, nếu nhà họ Giang không tìm được Giang Vũ, bọn họ nhất định sẽ tìm, như vậy anh sẽ không gặp rắc rối chứ?” Hoàng Luân nói.

“Đừng lo lắng, không bao lâu nữa tôi sẽ vực lại Tỉnh Xuyên. Khi đó, mọi phiền phức đều sẽ không còn. Sau đó, tôi sẽ tiêu diệt toàn bộ gia tộc họ Giang.” Lâm Vân nói.

Hoàng Luân gật đầu, hắn rất tin tưởng Lâm Vân.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1110


Chương 1110

Về phần Giang Vũ, hắn chỉ có thể tuyệt vọng nhìn máu chảy ròng ròng ướt đẫm cánh tay, cảm giác được tử thần đang tới gần.



Sau khi Lâm Vân lái xe đưa Hoàng Luân về nhà, anh đến nhà Như Tuyết.

Trước cửa nhà Như Tuyết.

Lâm Vân vừa gõ, cửa đã lập tức mở ra

“Như Tuyết.”

Lâm Vân nhìn Như Tuyết trước mặt khẽ cười.

“Lâm … Lâm Vân!”

Như Tuyết sững sờ trong hai giây, sau đó trong niềm phấn khích, cô vui mừng lao vào vòng tay anh.

“Lâm Vân, anh … Anh rốt cục trở lại, bọn họ nói anh đã chết, em biết chắc chắn là người ta bịa ra. Em biết anh nhất định không thể chết dễ dàng thế được.” Như Tuyết khóc.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Một tháng này khiến em lo lắng cho anh, nhất định em đã khóc rất nhiều phải không. Anh xin lỗi, là lỗi tại anh. Từ bây giờ sẽ không để em phải khóc nữa.” Lâm Vân ôm chặt lấy Như Tuyết.

“Anh đừng nói mấy lời ngốc nghếch đó. Em không trách anh. Anh quay trở lại là được rồi. Chỉ cần có thể bình an quay về là đã rất tốt rồi.” Như Tuyết bật cười.

Ngay sau đó, Như Tuyết kích động hôn Lâm Vân, sau đó cả hai nắm tay nhau đi vào trong nhà.

“Như Tuyết, Hoàng Luân nói rằng Giang Vũ đã tới làm phiền em phải không. Đừng lo lắng, anh đã giải quyết hắn rồi”, Lâm Vân nói.

Như Tuyết gật đầu, sau đó khoác tay Lâm Vân nói:

“Lâm Vân, đừng rời đi nữa được không, bên ngoài nguy hiểm như vậy, em thật sự rất sợ sẽ mất anh.”

Kể từ khi Như Tuyết biết tin Lâm Vân mất mạng, cả tháng nay, Như Tuyết đều gặp ác mộng hàng đêm.

“Như Tuyết, anh vẫn còn chuyện phải làm. Nhưng anh hứa với em, anh sẽ không bao giờ để tính mạng mình gặp phải nguy hiểm nữa.” Lâm Vân vung tay lên thề.

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.

“Để anh mở cửa.”

Lâm Vân đứng dậy bước về phía cửa.

Người vừa tới là Lôi Chấn Vũ, chính là người trước đây đã từng giúp đỡ Như Tuyết.

“Anh Vân!” Lôi Chấn Vũ nhìn thấy Lâm Vân liền cúi đầu chào.

“Chào Anh Vân!”, nhóm người đứng phía sau Lôi Chân Vũ cũng cúi đầu chào, tiếng nói vang cả một góc trời.

Nhìn thấy cảnh này, trong lòng Lâm Vân có chút cảm động. Công ty An ninh Vân Thiên đã bị giải tán, nhân sự cũng đều đã bị sa thải.

Ngay cả Lâm Vân lúc này, trong mắt người khác cũng chỉ là một tên vô tích sự lâm vào hoàn cảnh khó khăn, không ai muốn dính dáng tới.

Vậy mà Lôi Chấn Vũ vẫn tôn Lâm Vân như anh cả, không những thế còn không ngân ngại giúp Lâm Vân bảo vệ Như Tuyết.

“Anh Vân, từ khi tên Giang Vũ đó dám cả gan quấy rối chị dâu, em đã phái người tới đây bảo vệ chị dâu mỗi ngày. Họ vừa báo tin nhìn thấy anh tới đây, em trong lòng vẫn còn ngờ vực liền lập tức chạy tới. Không ngờ, quả thực là anh. Anh Vân, anh vẫn còn sống, thật là quá tốt rồi. Anh em chúng ta còn có cơ hội gặp lại.” Lôi Chấn Vũ hưng phấn nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1111


Chương 1111

“Lôi Chấn Vũ, hiện tại tôi không có gì trong tay, cậu vẫn còn gọi ta là Anh Vân sao?” Lâm Vân nói.

“Anh Vân, anh nói gì vậy, anh sẽ mãi là anh cả của Lôi Chấn Vũ em.” Lôi Chấn Vũ cao giọng nói.

“Lôi Chấn Vũ, được lắm, lúc đầu tôi đã không nhìn nhầm cậu. Nhưng các cậu giúp tôi chờ thêm một thời gian nữa, sớm thôi, nhất định Công ty an ninh Vân Thiên sẽ quay lại.” Lâm Vân vỗ vai Lôi Chấn Vũ.

Khi một người rơi vào bước đường cùng, chính những người vẫn sẵn sàng trung thành bên cạnh anh ta mới là người bạn quý giá đáng trân trọng nhất.

“Anh Vân, anh thậm chí có thể giết Khương Hùng Dũng. Em tin chắc chắn rằng anh có khả năng đó, Anh Vân, anh có cần em làm gì, anh cứ nói.” Lôi Chấn Vũ nói.

“Vậy cậu ở lại thành phố Bảo Thạnh, bảo vệ thật tốt bản thân, cũng giúp tôi bảo vệ bạn của tôi là Hoàng Luân và Như Tuyết, chờ tin tốt là được.” Lâm Vân nói.

“Được, em nghe anh.” Lôi Chấn Vũ gật đầu.

“Còn nữa, tin tức tôi chưa chết, cậu cũng đừng để lộ ra lúc này.” Lâm Vân nói.

“Anh Vân, em hiểu rồi.” Lôi Chấn Vũ lại gật đầu.



Vì trời đã khuya, nên buổi tối Lâm Vân ở nhà Như Tuyết.

Bởi vì Lưu Ba và anh Long vẫn còn bị bắt giữ nên Lâm Vân hiện tại không có cách nào để có thể tìm gặp họ.

Nhất định sau khi cứu được họ ra, Lâm Vân sẽ đích thân đến đón họ.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Vân lái xe đến Chùa Vân Nam ở thành phố Hải Phong. Lâm Vân tin rằng ông ngoại và Bạch Hổ chắc chắn sẽ rất vui khi thấy anh vẫn còn sống.

Đợi sau khi đến thăm ông ngoại và Bạch Hổ, Lâm Vân sẽ chuẩn bị bắt đầu kế hoạch trả thù nhà họ Phạm.

Thành thật mà nói, Lâm Vân khá lo lắng về tình hình hiện tại của ông ngoại.

Dù sao thì trước khi Lâm Vân rơi xuống vực, anh được biết rằng ông ngoại đã mắc ung thư gan giai đoạn cuối.

Sau khi xe đến thành phố Hải Phong, Lâm Vân trực tiếp lái xe hướng đến núi Vân Nam.

Giám đốc Giang cũng đang ở Hải Phòng. Tuy nhiên, với tư cách là tổng giám đốc chi nhánh của tập đoàn Tỉnh Xuyên, cô vẫn bị bắt giữ, Lâm Vân không thể gặp cô nên cũng chỉ có thể tự hứa sẽ đến đón cô sau khi sự việc xong xuôi.

Chùa Vân Nam.

Lâm Vân đỗ xe dưới một mái đình, sau đó sải bước hướng về phía chính điện.

Trong khuôn viên, Liễu Chí Trung đang tập Thái Cực Quyền.

Nhìn thấy ông ngoại vẫn có thể di chuyển và tập Thái Cực Quyền, Lâm Vân trong lòng cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.

“Ông ngoại!”

Lâm Vân đứng ở cửa và hét lên với Liễu Chí Trung.

Liễu Chí Trung, lúc này vẫn đang tập Thái Cực Quyền, vừa nghe thấy tiếng gọi liền giật mình run rẩy.

Sau đó, ông nhanh chóng quay đầu lại nhìn.

Liễu Chí Trung sững sờ vài giây, rồi liền vội vàng dụi mắt.

Sau khi xác nhận rằng mình đúng, một nụ cười phấn khích và vui mừng xuất hiện trên khuôn mặt ông.

“Lâm Vân. Ta … Ta không nhầm! Thực sự là Vân nhi của ta!”

Liễu Chí Trung vẫn chưa hết run rẩy vì vui mừng.

“Ông ngoại, là cháu, cháu không chết!”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1112


Chương 1112

Lâm Vân hào hứng chạy vào sân, lao vào vòng tay của ông ngoại.

“Vân nhi, đúng là cháu rồi! Cháu thật sự chưa chết, haha, thực sự chưa chết.”

Liễu Chí Trung cười vui vẻ. Âm thanh mừng vui lan khắp phòng tập.

“Lâm Vân, có thể nhìn thấy cháu vẫn còn sống khỏe mạnh như này, ông chết cũng có thể an lòng nhắm mắt rồi.” Liễu Chí Trung cười nói.

“Ông ngoại, ông đang nói cái gì vậy? Cháu sẽ không cho phép ông chết.” Lâm Vân nói.

“Haha. Được rồi! Ông không nói. Ông sẽ không nói thế nữa.” Liễu Chí Trung cười.

Lúc này, Bạch Hổ nghe thấy tiếng động cũng đã lao ra khỏi phòng tập.

“Anh … Anh Vân, thật sự là anh!”

Bạch Hổ nhìn thấy Lâm Vân, nước mắt cũng cứ vậy mà tuôn trào.

Ngay sau đó, Bạch Hổ lao tới Lâm Vân.

“Anh Vân, anh vẫn còn sống!” Bạch Hổ cũng run lên vì phấn khích.

“Bạch Hổ!”

Lâm Vân cũng kích động, ôm chặt Bạch Hổ.

“Lâm Vân, cháu không biết đâu, tên Bạch Hổ này liều mạng luyện tập suốt cả tháng qua, ngày nào cũng mong mỏi có thể nâng cao thực lực càng sớm càng tốt, mau chóng xuống núi báo thù cho cháu. Hắn ta sợ rằng sắp phát điên vì tập luyện rồi, ông rất lo lắng cho hắn nhưng nói thế nào cũng không cản nổi tên nhóc cứng đầu này.” Liễu Chí Trung nói.

Sau khi Lâm Vân nghe đến đây, không khỏi có chút cay mũi.

“Bạch Hổ, sao ông liều mạng như vậy làm gì! Tẩu hỏa nhập ma thì làm thế nào?” Lâm Vân đấm nhẹ vào ngực Bạch Hổ một cái.

“Anh Vân, tôi…tôi cũng chỉ là muốn sớm ngày diệt trừ gia tộc nhà họ Phạm, thay Anh Vân báo thù.” Bạch Hổ cười khan nói.

Sau khi nghe như vậy, khóe mắt Lâm Vân ươn ướt.

Cuộc đời này có thể làm quen với người anh em như vậy. Lâm Vân chết cũng không tiếc!

“Đúng rồi, anh Vân còn Thạch Hàn thì sao? Sao lại không thấy anh ta?”

Nhắc đến Thạch Hàn, Lâm Vân trong lòng nhói đau.

“Thạch Hàn anh ta…chết rồi.” Lâm Vân cắn răng nói.

“Cái gì? Thạch Hàn chết rồi?!” Bạch Hổ cả kinh.

Liễu Chí Trung ở bên cạnh, khuôn mặt cũng khiếp sợ.

“Thạch Hàn vì muốn giúp tôi kéo thời gian, nên đã ở lại cản đường Phạm Nhật Long cùng Trần Thất Thuyết. Sau đó Phạm Nhật Long đuổi kịp tôi, nói là Thạch Hàn đã bị họ giết rồi.” Giọng của Lâm Vân có chút nghẹn ngào.

Cái chết của Thạch Hàn sẽ là nỗi đau cả đời của Lâm Vân.

“Anh Vân, Thạch Hàn không làm sai. Nếu là tôi, tôi cũng sẽ làm giống như Thạch Hàn mà thôi.” Bạch Hổ nói, siết chặt tya thành đấm, tiếp tục nói: “Tất cả mọi lỗi lầm đều là do nhà họ Phạm và nhà họ Trần! Bọn họ hãm hại từng người một bên cạnh Anh Vân, còn g**t ch*t Thạch Hàn. Nếu có một ngày, tôi nhất định phải giết bọn họ.”

“Lần này tôi trở lại, chính là báo thù.” Lâm Vân híp mắt nói.

Bạch Hổ nghe vậy, vội vàng nói:

“Anh Vân, bây giờ nhà họ Phạm mạnh như vậy. Trước mắt cậu cứ ở yên trên núi đi, chờ ngày tôi tu luyện thành công sẽ xuống núi thay anh Vân báo thù cho Thạch Hàn.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1113


Chương 1113

Bạch Hổ không nghĩ Lâm Vân không màng nguy hiểm xuống núi. Bởi anh ta không tưởng tượng nổi bây giờ Lâm Vân còn biện pháp gì để mà báo thù nữa.

Ông ngoại cũng vội vàng nói: “Đúng đó, Vân à, cháu đừng đi mạo hiểm nữa. Bây giờ đã không thể lật ngược tình thế rồi. Bây giờ hoặc là cháu ở yên trên núi, hoặc là đến thủ đô để phát triển, không thể mạo hiểm về lại thành phố Kim Đô được đâu.”

Lâm Vân mở miệng cười: “Bạch Hổ, ông ngoại, hôm nay cháu đã không còn là cháu trước đây rồi.”

Bạch Hổ cùng Liễu Chí Trung nghe xong đầu óc mơ hồ, không hiểu được ý của Lâm Vân.

“Xem đây!”

Lâm Vân khẽ mỉm cười, sau đó hướng về phía phiến đá giậm chân một cái.

“Ầm!”

Phiến đá dưới chân trong nháy mắt bị đạp bể.

“Đây…đây là nội lực! Anh Vân, sao anh lại có nội lực?” Bạch Hổ mặt đầy kinh hãi.

Bạch Hổ thân là tu sĩ, anh ta biết rõ mười mươi, có nội lực nghĩa là gì!

“Cái gì? Nội lực? Vân, cháu cũng có nội lực?” Liễu Chí Trung ở bên cạnh, cũng lại khiếp sợ không thôi.

Lúc này, trụ trì chùa Vân Nam cũng đi ra.

“Có một luồng nội lực khá lạ xuất hiện, có chuyện gì vậy?’ Trụ trì chùa Vân Nam vừa nói, vừa đi vào trong sân.

“Chào trụ trì.” Lâm Vân chắp tay chào hỏi trụ trì.

“Lâm Vân?” Trụ trì lộ ra vẻ kinh ngạc.

Trong lòng trụ trì ắt hẳn rất nghi ngờ, Lâm Vân không phải đã chết rồi sao? Sao lại đột nhiên xuất hiện? Đã vậy lại còn có nội lực?

Có điều, trụ trì tu đạo đã lâu, tư tưởng xa hơn người thường, cho nên rất nhanh đã bình tĩnh lại.

“Anh Vân, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Sao đột nhiên anh lại có nội lực rồi?” Bạch Hổ có chút không dám tin.

Chỉ mới có một tháng không gặp, cớ gì mà Lâm Vân lại đột nhiên có nội lực?

Bạch Hổ cũng là người tu luyện. Anh ta biết, phải đạt đến cảnh giới Tiên thiên hư đan mới có thể có nội lực.

Từ một người bình thường luyện đến cảnh giới Tiên thiên hư đan. Theo như Bạch Hổ biết, giới tu luyện ở nước Hoa, người tu luyện vốn ít, nhưng có thể lên được đến cảnh giới Tiên thiênlại đã ít còn ít hơn.

Trong một trăm người tu luyện, chỉ có một, hai người có thể đột phá đến Tiên thiên. Chín mươi tám người còn lại, cũng sẽ kẹt mãi ở Luyện khí, không cách nào đột phá lên Tiên thiên, không cách nào sinh ra nội lực.

Cho nên, ở trong giới tu luyện nước Hoa, có nội lực thì chính là cao thủ.

Có điều, dù là có hai trên một trăm người tu luyện thành công thì bọn họ cũng phải mất rất nhiều thời gian mới tu luyện thành công kể từ khi bắt đầu đến cảnh giới Tiên thiên, đoán chửng cũng phải tốn đến mười mấy năm.

Thậm chí có người khựng lại ở giới Luyện khí đến mấy thập niên mới hiểu được.

Bạch Hổ là người có thể chất đặc thù, vô cùng thích hợp để tu luyện. Lại thêm Bạch Hổ đã có căn cơ nhất định, ước chừng trong vòng mấy tháng đã bước hẳn lên đến cảnh giới Tiên thiên hư đan, có được nội lực. Nguyên nhân trọng yếu nhất, chính là thể chất đặc thù của Bạch Hổ, đây cũng là lý do trụ trì muốn nhận anh ta làm đồ đệ.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1114


Chương 1114

Nhưng Lâm Vân thì không có đặc thù về mặt thể chất, lại có thể trong vòng một tháng biến từ người bình thường thành cao thủ cảnh giới Tiên thiên hư đan, sao có thể không làm người khác khiếp sợ cho được?

Ngay cả trụ trì cũng tò mò nhìn Lâm Vân, muốn biết tại sao.

“Tôi bị Phạm Nhật Long ép nhảy xuống vách núi. Có điều may mắn không chết, còn tình cờ được một vị lão tu sĩ tiền bối dạy dỗ truyền đạo. Sau đó một bước lên hàng cảnh giới Tiên thiên hư đan.” Lâm Vân nói.

“Thì ra là như vậy.” Bạch Hổ bừng tỉnh hiểu ra, gục gặc gật đầu.

“Thí chủ Lâm Vân, không biết người truyền đạo cho cậu tên gì?” Trụ trì hiếu kỳ hỏi.

“Ông ấy là Huyền Minh Kiếm Chủ.” Lâm Vân nói.

Trụ trì suy nghĩ một chốc. Ông không nghĩ ra, trong giới tu luyện nước Hoa lại có người mang danh hiệu này hay có turye62n thuyết truyện kể nào về nhân vật này. Chẳng lẽ là ẩn tu?

Dĩ nhiên, trụ trì không hề biết, Huyền Minh Kiếm Chủ này cũng không phải là người tu luyện ở Trái đất.

Bạch Hổ vui mừng nói: “Ha ha, không nghĩ tới Anh Vân lại có cơ duyên như vậy. Anh Vân bây giờ cũng là tu sĩ rồi, tôi thật sự rất vui mừng!”

Liễu Chí Trung cũng kích động nói: “Cái này thật đúng là trong rủi có may đó! Vân sau này có nội lực rồi, không cần ông già này phải lo lắng cho cháu bị khi dễ nữa. Ông chết cũng có thể nhắm mắt rồi.”

“Ông ngoại, không phải cháu mới nói à? Ông không chết được đâu. Lần này trở lại, cháu muốn giúp ông trị bệnh ung thư.” Lâm Vân nói.

“Trị bệnh ung thư? Vân à cháu đừng chọc cười ông nữa. Có thể được trụ trì giúp đỡ sống thêm một hai năm nữa, ông cũng đủ hài lòng rồi.” Liễu Chí Trung lộ ra nụ cười hiền lành.

“Ông ngoại, cháu không có chọc cười ông đâu. Cháu thật sự có cách mà.” Lâm Vân bày ra vẻ mặt thành thật.

Lâm Vân ở dưới vách núi kia một tháng. Nửa tháng đầu tu luyện, nửa tháng sau luyện kiếm. Khi luyện kiếm mệt mà nghỉ ngơi, Lâm Vân sẽ xem sách dược mà sư phụ để lại trong hòm. Với những đan dược mà sư phụ anh để lại kia, Lâm Vân cơ bản có thể phân biệt được, cũng biết cách dùng của nó.

Dựa theo ghi chép trong sách, viên thuốc trong tay Lâm Vân gọi là Khư bệnh đan, thuốc trừ bỏ bệnh tật.

Đan dược không thể đem so cùng với thuốc thang bình thường. Viên đan do sư phụ anh luyện chế, trải qua quá trình phức tạp, hao phí rất nhiều cho nên vô cùng quý hiếm. Không hề nói quá nếu như nói trên Trái đất, món đan dược này thậm chí có thể gọi là bảo vật vô giá! Nhưng chỉ cần có thể trị khỏi hết được bệnh ung thư gan của ông ngoại, thì coi như có ăn sạch hết đan dược, cũng vẫn xứng đáng!

“Đan dược?” Trụ trì đứng bên cạnh cả kinh.

“Có chuyện gì sao trụ trì?” Lâm Vân ngờ vực hỏi.

“Thuật luyện đan từ trăm năm trước đã thất truyền. Đan dược còn tồn trữ lại đến bây giờ càng lúc càng ít ỏi. Cậu lại có đan dược trong tay, xem ra sư phụ cậu quả thực không phải là tu sĩ bình thường.” Trụ trì thở dài nói.

Dẫu sao bây giờ cũng là thời đại mạt pháp, người tu luyện cũng đốt đuốc tìm không ra một mống. Rất nhiều công pháp cũng khiếm khuyết đi, thậm chí là thất truyền. Thuật luyện đan dược là một môn kỹ thuật cao siêu. Thế mà cũng đã thất truyền trong lúc hỗn loạn từ trăm năm trước.

Thậm chí chín mươi chín người trong số một trăm người ngày hôm nay, cũng chẳng biết đến sự tồn tại của người tu luyện. Họ đều cho là truyền thuyết thần thoại mà thôi.

“Trụ trì quá khen.” Lâm Vân khẽ mỉm cười.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1115


Chương 1115

Ngay sau đó, Lâm Vân đưa viên đan dược cho ông ngoại mình.

“Được, để ông thử xem sao.” Ông ngoại gật đầu một cái. Ông ấy lựa chọn tin tưởng Lâm Vân.

Sau khi đan dược xuống bụng, ông ngoại chỉ cảm thấy một luồng năng lượng cực lớn tràn đến chỗ có bệnh trong nháy mắt. Khi luồng năng lượng cực đại đó có tác dụng, tế bào ung thư trong lá gan bị hủy diệt. Năng lượng này cũng tu bổ lại lá gan của ông. Ông ngoại trừ bệnh ung thư gan ra thì còn có bệnh tiểu đường, chứng bệnh không ít người lớn tuổi mắc phải. Nhưng năng lượng mà đan dược chuyển hóa được kia đều chữa hết những chỗ bị bệnh phát ra làm hư nhược.

Mấy phút sau.

“Cảm giác rất thoải mái. Ông thấy cả người nhẹ nhàng hơn nhiều, giống như trẻ ra mười tuổi.” Ông ngoại tỏ ra hết sức kích động. Bởi vì cảm giác này quá sức tuyệt vời!

“Xem ra là đan dược phát huy hiệu quả tốt!” Lâm Vân lộ ra vẻ vui mừng.

“Tôi bắt mạch xem nào.”

Trụ trì vừa nói, vừa tiến tới bắt mạch cho Liễu Chí Trung.

Một lát sau, trụ trì buông tay Liễu Chí Trung ra.

“Trụ trì, thế nào?” Ông ngoại nhìn trụ trì.

Lâm Vân cũng có vẻ hơi khẩn trương nhìn vị trụ trì nọ. Mặc dù theo sách đan dược viên Khư bệnh đan này được coi là thuốc quý trị được bách bệnh, bệnh thường đến bệnh nan y đều có thể khỏi nhưng ông ngoại anh là ung thư thời kỳ cuối. Có thể chữa khỏi hay không, Lâm Vân cũng không dám chắc lắm. Đây cũng là lần đầu Lâm Vân sử dụng đan dược.

“Cơ thể của ông Thành sinh khí bừng bừng, hết sức khỏe mạnh. Không có dấu hiệu của bệnh ung thư nữa.” Trụ trì nói.

“Bệnh ung thư gan của tôi không còn nữa? Tôi…tôi không phải đang nằm mơ chứ?”

Liễu Chí Trung mừng rỡ không thôi. Bệnh nan y được chữa khỏi, không lời nào có thể diễn đạt được hết sự vui mừng của ông lúc này.

“Bệnh ung thư cũng có thể trị hết! Hơn nữa chỉ dựa vào một viên thuốc, Vânà, cháu quả thật thần kỳ!” Liễu Chí Trung phấn chấn nói.

Thấy bệnh nan y của ông ngoại không còn, nhìn ông vui vẻ, nghĩ đến ông có thể sống thêm nhiều năm nữa, Lâm Vân tất nhiên cũng hết sức phấn chấn.

“Ông ngoại, cháu nói rồi, ông sống lâu hơn trăm tuổi. Cháu còn muốn ông chính mắt nhìn thấy Lâm Vân cháu lấy lại tập đoàn Tỉnh Xuyên, hạ bệ gia tộc họ Phạm, phát triển nhiều hơn nữa!” Lâm Vân cười nói.

“Ha ha, ông chờ cho Vân làm được hết những chuyện này!” Ông ngoại vui vẻ nói.

Lúc này, Bạch Hổ mở miệng nói:

“Anh Vân, chuyện báo thù, kế hoạch của anh là như thế nào? Theo tôi biết, gia tộc họ Phạm cùng Trần Thất Thuyết là cảnh giới Hư đan. Tôi với Anh Vân đây cũng đều là cảnh giới Hư đan rồi. Tôi với anh hai người bắt tay, đánh bại Trần Thất Thuyết thì có khi thắng chắc.”

“Tôi đã có kế hoạch báo thù rồi.” Lâm Vân nói.

“Được, Anh Vân tính thế nào thì tôi sẽ làm theo thế đó!” Bạch Hổ nói.

“Vân, cháu bây giờ tuy là cao thủ nội lực. Nhưng mà, gia tộc họ Phạm ngoại trừ võ thuật ra, còn có quyền thế. Cháu phải suy tính cẩn thận, không thể nhất thời xúc động mà làm việc được.” Ông ngoại nghiêm túc nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1116


Chương 1116

“Ông ngoại, về điểm này cháu đã tính đến. Cái này có cách giải quyết mà.” Lâm Vân khẽ mỉm cười.

Ngay sau đó, Lâm Vân ghé vào tai ông ngoại, nói ra kế hoạch của mình cho ông ngoại nghe.

“Hay. Nếu cháu thực hiện thành công kế hoạch này, diệt gia tộc họ Phạm quả thật không thành vấn đề!”

Ông ngoại sau khi nghe được kế hoạch của Lâm Vân liền không ngớt khen ngợi.

“Bạch Hổ, chúng ta xuống núi đi Kim Đô, thực hiện kế hoạch.” Lâm Vân nói.

“Được.” Bạch Hổ gật đầu một cái.

Ngay sau đó, Bạch Hổ nghiêng đầu nhìn về phía trụ trì.

“Sư phụ, đồ đệ…”

Bạch Hổ vừa mở miệng, trụ trì liền khoát tay một cái, cắt ngang lời anh ta: “Đi đi, sư phụ biết đây là sứ mạng của con.”

Lâm Vân cũng nhìn về phía trụ trì.

“Trụ trì, khoảng thời gian này người giúp ông ngoại của tôi chữa bệnh. Không biết báo đáp làm sao, viên đan dược Tẩy tủy đan này, coi như tặng cho trụ trì thay lời cảm ơn.”

Lâm Vân vừa nói, vừa lấy ra một viên đan dược đưa cho trụ trì.

“Tẩy tủy đan?” Trụ trì ngẩn ra.

“Tẩy tủy đan có thể thanh tẩy tạp chất trong cơ thể người tu luyện. Từ đó tăng thiên phú cùng tốc độ tu luyện của người dùng nó. Tặng cho trụ trì, chúc cho trụ trì trên con đường tu luyện có thể tiến xa hơn một bước.” Lâm Vân nói.

“Lâm Vân thí chủ, đan dược ở giới tu luyện ngày nay là bảo vật vô giá. Viên đan dược công hiệu vi diệu thế này chính là bảo bối. Nếu đem đi bán có thể đổi lấy một khoản tiền kếch xù. Cậu cứ như vậy mà tặng cho tôi thôi sao?” Trụ trì kinh ngạc nói.

Trụ trì biết rõ, công hiệu thanh tẩy của viên đan được này trên đời chẳng khác gì bảo vật vô giá cả.

“Lâm Vân tôi nghĩ đến người đã có ân cứu giúp, thì tôi phải có lòng hồi báo. Người giúp ông ngoại tôi chữa bệnh, ân tình này dùng viên đan dược này để dổi lấy thì vẫn còn nhẹ lắm.” Lâm Vân nói.

“Vậy thì cảm ơn Lâm Vân thí chủ rồi. Đan dược này tôi nhận. Sau này coi như tôi thiếu của Lâm Vân thiếu chủ một ân huệ. Về sau nếu có chỗ nào cần tôi giúp, cứ việc nói.”

Trụ trì sau khi nói xong thì nhận lấy viên đan dược. Ông ấy không cự tuyệt nữa. Bởi vì viên đan dược này đối với ông ấy mà nói quả thật quá mức kì diệu.

Lâm Vân nhìn qua bên Liễu Chí Trung.

“Ông ngoại, vậy cháu xuống núi trước. Đợi khi nào cháu diệt được gia tộc họ Phạm, phục hưng lại Tỉnh Xuyên sẽ đến đón ông ngoại xuống núi!” Lâm Vân nghiêm túc nói.

“Vân, vạn sự phải cẩn thận nhớ chưa? Nếu kế hoạch thất bại thì an toàn là quan trọng nhất. Tỉnh Xuyên ông có cũng được không có không sao. Nhưng cháu thì không thể có mệnh hệ gì!” Ông ngoại dặn dò.

Lâm Vân gật đầu một cái, sau đó cùng Bạch Hổ xoay người rời đi khỏi chùa.

Sau khi lên xe.

“Bạch Hổ, đây là một viên Tẩy tủy đan, cộng thêm một viên Tăng nguyên đan, đều là đan dược rất có lợi với việc tu luyện. Anh nhận lấy.”

Lâm Vân lấy hai viên đan dược ra đưa cho Bạch Hổ.

“Anh Vân, đan dược này rất quý giá!” Bạch Hổ vội vàng khoát tay không lấy.

“Bạch Hổ, quan hệ của chúng ta là thế nào? Anh khách khí với tôi làm gì? Mau nhận lấy!”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1117


Chương 1117

Lâm Vân vừa nói, vừa nhét vào tay Bạch Hổ.

“Ha ha, Anh Vân nói cũng phải. Vậy…vậy tôi lấy thôi.” Bạch Hổ cười một tiếng, sau đó cất đi.

“Đi thôi, chúng ta lên đường đi Kim Đô. Nhà họ Diệp hãy chờ mà nhận lấy sự trả thù của Lâm Vân này đi!”

Lâm Vân khởi động xe, hướng về phía Kim Đô mà chạy.



Hai giờ chiều, cuối cùng Lâm Vân cũng lái xe đến một ngôi nhà ở ngoại ô Kim Đô. Nơi này là nhà của Tham mưu quân khu Tây Nam Lý Trạch Lương.

Trước đó Lâm Vân có nghe ông ngoại nói qua một lần, người tên Lý Trạch Lương này mới là quyền lực bậc nhất khu Hoa Nam.

Lần này Lâm Vân đến chính là để tìm ông ta.

Lâm Vân cũng có nghe nói, người tên Lý Trạch Lương này là một người ngay thẳng, muốn dựa vào tiền để móc nối quan hệ với ông ta là việc hoàn toàn không có khả năng xảy ra. Ngược lại, sẽ bị ông ta chán ghét. Có điều, là con người thì sẽ có điểm yếu.

Lâm Vân biết, Lý Trạch Lương tuổi tác đã cao, thân thể sức khỏe không tốt. Bị bệnh mãn tính không cách nào chữa trị tận gốc. Đây cũng chính là điểm mà Lâm Vân nhắm vào.

Lâm Vân có mười viên Khư bệnh đan. Cho ông ngoại một viên vẫn còn dưa lại tới chín viên. Lâm Vân có thể cho Lý Trạch Lương một viên để lôi kéo quan hệ với ông ta.

Cửa nhà Lý Trạch Lương.

“Đứng lại!”

Hai người cảnh vệ cản Lâm Vân lại.

“Tôi tới để gặp ông Tham mưu Lý Trạch Lương.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

“Cậu với ngài Lý có hẹn trước không?” Cảnh vệ mở miệng hỏi.

“Không có hẹn trước.” Lâm Vân lắc đầu một cái.

“Không có hẹn trước thì xin mời ra khỏi tuyến cảnh giới. Ngài Tham mưu Lý không phải người mà các cậu muốn gặp là gặp đâu.” Người cảnh vệ nói.

“Tôi biết sức khỏe của ông Lý không được tốt. Có bệnh tim, còn cả bệnh tiểu đường. Tôi có thể giúp ông ấy chữa bệnh. Phiền anh thay mặt chuyển lời một câu.” Lâm Vân nói.

“Đùa gì thế. Bác sĩ trong nước ngoài nước không cách nào trị dứt bệnh được. Chỉ có thể giúp ngài Lý trì hoãn bệnh tình. Một tên tiểu tử chẳng biết từ đâu ra như anh mà dám huênh hoang như vậy?” Người cảnh vệ cười lạnh nói.

Ngay sau đó, người cảnh vệ nọ giơ súng lên nhắm ngay vào Lâm Vân, nói: “Lần cảnh cáo thứ hai, mời di chuyển ra khỏi tuyến cảnh giới!”

Lâm Vân nắm họng súng trường của người nọ, sau đó dùng một chút lực.

“Rắc!”

Người cảnh vệ còn chưa kịp phản ứng, súng trường đã bị Lâm Vân dùng tay không bẻ gãy.

Người cảnh vệ khác bên cạnh trông thấy vậy. Lập tức giơ súng, nhưng súng mới vừa đưa lên, Bạch Hỗ đã nhanh chóng đoạt lấy.

“Dám làm loạn ở đây, muốn chết à!”

Hai người cảnh vệ dùng tay không, trực tiếp xông lên đánh Lâm Vân và Bạch Hổ.

Hai người cảnh vệ này đều xuất thân từ bộ đội đặc chủng, thân thủ rất giỏi.

“Huỵch!”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1118


Chương 1118

Lâm Vân bắt được đường quyền của hắn. Người cảnh vệ chỉ cảm thấy tay của mình như bị kiềm kẹp chặt, không thể động đậy.

“Gặp phải cao thủ!”

Người cảnh vệ này trong lòng cả kinh.

“Chuyện gì xảy ra đấy?” Một giọng nói đột nhiên vang lên.

Ông lão được hai vệ sĩ đỡ, sau lưng còn có mấy người cảnh vệ đi theo, còn có cả mấy vị bác sĩ ngoại quốc. Ông lão mặc dù đã có cao tuổi nhưng vẫn còn rất có uy. Khiến người khác có cảm giác bị lấn át. Loại uy nghiêm khí khái thế này, bình thường chỉ có ở những người ở địa vị cao mới có. Nhìn những người xếp thành hàng kia, chẳng lẽ ông ấy chính là Tham mưu Lý Trạch Lượng?

“Tham mưu Lý, người này nói muốn gặp ngài chữa bệnh, Chúng tôi ngăn anh ta lại. Anh ta lại động thủ.” Cảnh vệ nói.

Lâm Vân cũng không hoảng mà mỉm cười nói: “Tham mưu Lý, tên tôi là Lâm Vân, đến gặp ông là vì biết ông mắc bệnh tim, cũng bị cả di chứng bệnh tiểu đường, tôi có thể giúp ông trị khỏi được bệnh.”

“Thằng nhãi miệng còn hôi sữa từ đâu nhảy ra dám nói chữa bệnh. Thật là buồn cười. Nhóc con, cậu biết y dược à?” Người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh bên cạnh quở mắng.

Người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh này là bác sĩ trông coi của Lý Trạch Lương, tên là Frank.

“Tôi không biết y thuật. Nhưng tôi chắc chắn sẽ chữa được bệnh cho ngài Lý.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

“Không hiểu y còn dám nói chữa bệnh? Cậu có thấy mình đang hết sức nực cười hay không? Người ngu trên đời này sao lại nhiều đến thế?” Frank có chút miệt thị vừa cười vừa nói.

“Lâm Vân? Cái tên này sao nghe quen tai thế?” Lý Trạch Lương lẩm bẩm một câu.

“Tôi là cháu ngoại của Lê Chính Thành tập đoàn Tỉnh Xuyên.” Lâm Vân nói.

“Cháu ngoại của Liễu Chí Trung? Tôi nhớ ra rồi. Ngày trước, cậu với nhà họ Diệp như nước với lửa. Có điều tôi nghe nói, cậu chết rồi mà?” Lý Trạch Lương có chút nghi ngờ.

“Lâm Vân tôi sao chết dễ dàng thế được.” Lâm Vân lộ ra một nụ cười trên mặt.

“Ha ha, cậu thanh niên này thú vị đấy. Cậu nói cậu có thể trị bệnh được cho tôi. Vậy nói chút đi, cậu chữa bệnh cho tôi kiểu gì?” Lý Trạch Lương cười nói.

“Không biết Tham mưu Lý đây có biết người tu luyện hay không?” Lâm Vân hỏi.

“Dĩ nhiên biết. Mới nãy nhìn thân thủ của cậu, có thể cậu cũng là người tu luyện đúng không?” Lý Trạch Lương nói.

Tới được trình độ của Lý Trạch Lương, thì chuyện người tu luyện nhất định là có biết.

“Không sai. Tôi là một tu sĩ.”

Lâm Vân nói chuyện xong còn tiện chân giẫm một cái xuống đất.

“Rắc!”

Gạch dưới đất trong nháy mắt vỡ nát.

“Cao thủ có nội lực!” Lý Trạch Lương cả kinh.

Frank đứng bên cạnh cũng bị dọa sợ đến hết hồn. Mới giẫm chân có một cái mà đã giẩm nát cái sân gạch rồi!

“Theo tôi biết, người tu luyện có nội lực đa phần tuổi tác đã lớn. Cậu trẻ tuổi như vậy mà đã có nội lực, xem ra không hề đơn giản đâu.” Lý Trạch Lương thở dài nói.

Ngay sau đó, Lý Trạch Lương khoát khoát tay.

“Tất cả bỏ súng xuống.”

Mấy người cảnh vệ chĩa súng vào Lâm Vân lúc này mới hạ súng xuống, cất đi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1119


Chương 1119

Thấy Lâm Vân bộc lộ thực lực, Lý Trạch Lương tỏ ra mềm mỏng với Lâm Vân hơn nhiều. Đến nỗi chuyện mới nãy Lâm Vân ra tay với người cảnh vệ kia ông cũng không truy cứu nữa. Thế nhưng Frank bên cạnh lại khinh thường nói:

“Đạp bể gạch thì sao chứ? Cũng chỉ là hạng vũ phu thôi, liên quan gì đến việc chữa bệnh được hay không?”

“Tham mưu Lý, người này là?” Lâm Vân nhìn về phía Frank.

“Giới thiệu với cậu, vị này là bác sĩ tư nhân của tôi, Frank, là bác sĩ nổi tiếng.” Lý Trạch Lương nói.

“Hóa ra là bác sĩ nổi tiếng, Thảo nảo toàn tự cho mình là đúng như thế.” Lâm Vân cười một tiếng, tiếp tục nói: “Tham mưu Lý, nước chúng ta có một câu “Y võ tương thông”, không biết Tham mưu Lý đã nghe qua hay chưa?”

Lâm Vân hiểu trong tình cảnh khó khăn như bây giờ, phải làm thế nào để Lý Trạch Lương tin mình, hơn nữa còn đồng ý dùng thuốc của mình. Dẫu sao, thân phận của Lý Trạch Lương cao như vậy nhất định phải phòng ngừa bị người hãm hại. Tất nhiên sẽ không thể nào tùy ý dùng thuốc bậy bạ!

Chỉ có cách dành được sự tin tưởng của Lý Trạch Lương mới có thể khiến ông ta dùng Khư bệnh đan.

“Tất nhiên biết. Có điều tôi đã đi tìm một vài cao thủ giúp đỡ, nhưng bọn họ cũng không có biện pháp gì tốt.” Lý Trạch Lương nói.

“Tham mưu Lý, tôi nắm chắc một trăm phần trăm sẽ chữa khỏi bệnh cho ông. Chẳng lẽ ông không mong chữa dứt bệnh sao?” Lâm Vân mỉm cười nói.

“Ha ha, không gạt cậu, tôi nằm mơ cũng thấy mình được trị dứt bệnh.” Lý Trạch Lương cười nói.

Lý Trạch Lương không chỉ có bệnh tim, mà còn bệnh tiểu đường nghiêm trọng, phải dựa vào việc tiêm insulin để duy trỉ cân bằng đường huyết. Mà chích insulin thì tác dụng phụ không nhỏ. Lý Trạch Lương mỗi ngày đều bị cơn đau hành hạ, đau đớn vô cùng, người mắc bệnh đều hiểu cơn đau này. Hơn nữa Lý Trạch Lương cũng có thể cảm nhận được, cơ thể của mình càng ngày càng tệ. Ông cảm giác tiếp tục như vậy sợ rằng mình không sống được lâu.

Lý Trạch Lương tiếp tục nói: “Lâm Vân, nếu như không chê, thì vào nhà ngồi xuống đã, thế nào?”

Có bệnh vái tứ phương, người bệnh nặng thường mang lo âu, Lý Trạch Lương cũng không ngoại lệ. Dù rằng ông biết bệnh của ông muốn trị tận gốc thì gần như không thể.

Nhưng Lâm Vân khẳng định như thế thì ông cũng muốn nghe thử một chút xem biện pháp của Lâm Vân là gì. Sau đó sẽ xuy nghĩ, ít nhất cũng coi như có chút hy vọng.

“Dĩ nhiên.” Lâm Vân cười gật đầu một cái.

Chỉ như vậy, Lâm Vân được mời vào trong nhà của Lý Trạch Lương.

Nhà của Lý Trạch Lương xây theo phong cách cổ điển pha với chút hiện đại tân tiến rất có ý tứ.

Bên trong phòng tiếp khách.

“Lâm Vân, cậu nói có thể trị dứt bệnh cho tôi. Nếu như không ngại thì nói thử một chút nghe xem phương pháp trị liệu của cậu là thế nào?” Lý Trạch Lương nói.

“Dựa vào đan dược. Không biết Tham mưu Lý có nghe qua đan dược hay chưa?” Lâm Vân mở lời.

“Đan dược? Tôi từng đọc được trong sách cổ thì thấy có ghi lại về nó. Có điều theo như tôi biết thì đan dược đã thất truyền từ sớm rồi.” Lý Trạch Lương nói.

Lý Trạch Lương yêu thích đọc sách cổ, cho nên cũng từng xem qua ghi chép về đan dược.

“Không, không thất truyền. Chẳng qua mọi người ai cũng cho là nó đã bị thất truyền mà thôi. Tôi luyện chế được đan dược.” Lâm Vân khẽ mỉm cười.

Thật ra mà nói thì Lâm Vân không luyện ra được đan dược. Đan dược trong tay anh đều là của sư phụ. Nhưng Lâm Vân không muốn cho người ngoài biết mình được truyền thừa, nên mới nói là tự luyện ra. Như vậy là tốt nhất.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1120


Chương 1120

Dĩ nhiên, sách đan dược mà Lâm Vân có được cũng ghi lại cách luyện đan. Lâm Vân nếu muốn học luyện đan thì không phải là không thể. Chẳng qua học tập thì cần nhiều thời gian, bây giờ vẫn chưa thể học được.

“Cậu biết điều chế đan dược? Cậu…cậu không đùa với tôi chứ?” Lý Trạch Lương tõ ra kinh hãi vô cùng.

Qua những ghi chép còn lại trong sách cổ, Lý Trạch Lương biết được sự lợi hại của đan dược. Lý Trạch Lương còn từng bùi ngùi xúc động, thứ lợi hại như vậy mà bị thất truyền, thật là một tổn thất lớn đối với nước nhà.

“Làm sao tôi dám nói đùa với Tham mưu Lý chứ?” Lâm Vân cười nói,

Ngay sau đó, Lâm Vân lấy một viên Khư bệnh đan ra.

“Tham mưu Lý, đây là một viên đan dược có tên là Khư bệnh đan có thể trị bách bệnh. Đừng nói là bệnh tim, bệnh tiểu đường, đến cả ung thư thời kỳ cuối cũng có thể chữa khỏi.” Lâm Vân nói.

“Ồ? Cậu Lâm Vân, đó là đan dược đấy sao? Có thể cho tôi xem được hay không?” Lý Trạch Lương tỏ ra vô cùng hứng thú.

Nghe được Lâm Vân biết luyện đan thuốc, thái độ của Lý Trạch Lương khi nói chuyện với Lâm Vân càng thêm thân thiết. Ông biết nếu như Lâm Vân thực sự là bậc thầy luyện đan, vậy thì thân phận tuyệt đối không thể xem thường!

“Dĩ nhiên.”

Lâm Vân đưa viên thuốc qua cho cảnh vệ của Lý Trạch Lương, sau đó truyền cho ông ta. Lúc này, Frank đứng bên cạnh giễu cợt nói: “Một viên thuốc đen thùi lùi mà có thể trị được bách bệnh? Ngay cả bệnh nan y cũng trị được? Tôi theo nghề y đã bao năm, đây là câu nói buồn cười nhất mà tôi từng được nghe đó. Tham mưu Lý, đây rõ ràng là một tên giang hồ lừa bịp.”

Hiển nhiên Frank không tin viên Khư bệnh đan trong tay Lâm Vân có thể trị bách bệnh.

“Ông không biết là do kiến thức của ông nông cạn, không hiểu được tinh hoa của nước chúng tôi.” Lâm Vân cười lạnh nói.

Kỹ thuật luyện đan này, quả thật có liên hệ mật thiết với lịch sử y học nước này. Lúc trước ở bên ngoài, Frank mở miệng giễu cợt Lâm Vân, nói Lâm Vân mạnh miệng, nói Lâm Vân chẳng qua chỉ là một tên vũ phu. Với những lời này, trong lòng Lâm Vân cũng có chút khó chịu, chẳng qua là lười rạch ròi với ông ta mà thôi.

Làm Lâm Vân khó chịu nhất chính là việc ông ta cản trở Lý Trạch Lương tin tưởng mình.

“Cái gì? Kiến thức của tôi thiển cận? Frank tôi không phải là loại ba hoa khoác lác. Trong giới y học tôi cũng có chút danh tiếng, thế mà cậu dám nói tôi kiến thức nông cạn, thiển cận?” Frank giễu cợt, cười rồi nói tiếp: “Tinh hoa cái gì chứ thật buồn cười. Cho tới bây giờ tôi vẫn không hiểu nổi cái gì mà thuốc Nam thuốc Bắc cả thuật trị liệu của các người. Lạc hậu biết bao nhiêu khi so với nước chúng ta. Chẳng lẽ trong lòng cậu không rõ à?”

“Hơn nữa, bây giờ bệnh viện của các cậu cũng chẳng phải là bệnh viện Tây y à? Nếu cái gọi là y học cổ truyền của các cậu có lợi hại thật thì sao người dân các cậu mắc bệnh lại chạy hết ra nước ngoài chữa vậy? Thứ cho tôi nói thẳng, y học cổ truyền là rác!”

Có thể nhìn ra được, Frank là người vô cùng kiêu ngạo. Cho người ta cảm giác ông ta viện rằng mình là người nước ngoài, có càm giác ưu việt hơn. Ông ta không chỉ xúc phạm đến nước bạn, mà còn xúc phạm đến cả văn hóa của nước bạn nữa. Thậm chí trong lời nói của ông ta cũng cảm nhận được dường như ông ta cũng xem thường cả cái dân tộc này.

“Ông cuồng ngôn quá rồi đấy!” Lâm Vân híp mắt nhìn ông ta.

“Tôi không cuồng ngôn. Tôi đang nói sự thật.” Frank cười nói.

Lúc này, Lý Trạch Lương đang quan sát viên đan dược kia của Lâm Vân. Lúc đầu là quan sát xung quanh, sau thì ngửi một cái.

“Đều là đan dược ghi lại trong sách cổ, lại có chút không giống.” Lý Trạch Lương lẩm bẩm nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1121


Chương 1121

Song, Lý Trạch Lương cũng chỉ xem qua về đan dược được ghi chép lại trong sách cổ mà thôi, chứ chưa được tận mắt thấy. Ông cũng không dám xác định đây có phải đúng thật là viên đan dược trong sách nói hay không.

“Tham mưu Lý, chỉ cần ông ăn viên đan dược này vào thì có thể không cần thuốc cũng hết sạch bệnh. Ông cứ thử mà xem!” Lâm Vân nói.

Sau khi Frank nghe vậy, liền vội vàng can ngăn: “Tham mưu Lý không được uống. Viên thuốc này không rõ lai lịch, nếu lỡ như là độc thì biết làm sao?”

Nghe nói như vậy, Lâm Vân nhướn mày một cái.

Lý Trạch Lương nghe vậy cũng chùn lòng do dự. Ông có nên tin Lâm Vân hay không? Đây cũng là vấn đề ông phải cân nhắc.

Frank tiếp tục nhắc nhở: “Tham mưu Lý, với tư cách là bác sĩ tư của ông, tôi khuyên ông không được uống viên thuốc không rõ lai lịch này.”

Lý Trạch Lương gật đầu một cái, sau đó nhìn về phía Lâm Vân, nói:

“Lâm Vân, tôi phải tin cậu như thế nào đây?”

“Nếu Tham mưu Lý không dám tin, tôi có cách này. Tìm một người bệnh nặng, đem viên thuốc này cho người đó dùng. Nếu sau khi dùng có thể chữa khỏi bệnh thì có thể chứng minh được độ thật giả của viên thuốc này rồi.” Lâm Vân nói.

Lâm Vân cũng biết anh với Lý Trạch Lương cùng lắm là lần đầu gặp gỡ. Muốn cho ông ta tin tưởng, thậm chí dùng viên thuốc mình đưa quả thực rất khó khăn. Lâm Vân chỉ có thể dùng hạ sách này mà thôi.

“Ừ, đây cũng coi như một cách.” Lý Trạch Lương gật đầu một cái.

“Tiểu Trương, cậu đi tìm một người mắc bệnh tiểu đường nguy cấp, rồi cho người đó uống thuốc. Xem thử xem có hết bệnh hay không.” Lý Trạch Lương nói.

“Rõ.” Người thư kí gật đầu một cái, nhận lấy viên thuốc.

Tiếp theo sau đó, chính là chờ đợi kết quả.

Trong thời gian chờ đợi, Lý Trạch Lương lấy trà ngon ra chiêu đãi Lâm Vân.

Hơn một giờ đồng hồ sau người thư kí mới vội vàng quay trở lại phòng khách.

“Như thế nào?” Lý Trạch Lương ngồi thẳng dậy, rất mong đợi kết quả khả quan.

Nếu như ông không trị hết được bệnh thì với tuổi này của ông thế chỉ còn sống thêm được mấy năm nữa mà thôi. Sức khỏe cùng tuổi thọ là cái đáng quan tâm nhất, so với bất cứ cái gì cũng quan trọng hơn nhiều!

“Tham mưu Lý, thật là thần kỳ quá! Tôi đến bệnh viện tìm được một người bệnh nặng. Ông ta chẳng những phải lệ thuộc hoàn toàn vào insulin mà còn bị bệnh phổi, tim cũng không tốt. Sau khi dùng viên thuốc kia, kết quả bệnh tình đã tốt lên rồi!” Người thư kí kích động nói.

“Cái gì? Cái này….sao có thể được! Cái này không khoa học! Ngươi đang lường gạt Tham mưu Lý!” Frank mặt mày kinh hãi nhìn vị thư kí nọ.

“Bác sĩ Frank, tôi đã đi theo Tham mưu hai mươi mấy năm, sao có thể lừa ngài ấy? Hơn nữa ca bệnh này cũng đã chứng thực bình phục sau khi kiểm tra. Kêt quả đều ở đây.” Người thư kí lấy báo cáo ca bệnh ra vừa nói vừa đi lên phía trước đưa cho Lý Trạch Lương.

“Tham mưu Lý, các bác sĩ bệnh viện vừa khiếp sợ, vừa không tưởng tượng nổi, còn hỏi tôi thuốc này từ đâu mà có. Tôi nói là bí mật quân sự bọn họ mới không hỏi nữa.” Người thư kí cười nói.

Tham mưu Lý tươi cười gật đầu một cái, sau đó vội vàng đứng dậy. Với sự giúp đỡ của hai tên vệ sĩ bên cạnh đi nhanh đến trước mặt Lâm Vân.

“Lâm Vân, lúc trước thất lễ, xin đừng chê bai.” Lý Trạch Lương chắp tay hành lễ với Lâm Vân.

Trong lòng Lý Trạch Lương biết rõ, nếu đan dược là thật thế thì đã chứng minh được Lâm Vân là thầy luyện đan. Chỉ cần là cái thân phận ấy thôi cũng khiến ông phải đối đãi với Lâm Vân như là khách quý.
 
Back
Top Dưới