Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 800


Chương 800

An Tiểu Ngọc tiếp tục nói: “Căn cứ vào dòng chảy của ngân hàng, trước kia ông ta đã tiêu khá nhiều tiền rồi, cho nên tiền trong tài khoản tư nhân cũng không còn bao nhiêu. Ngoài ra ông ta còn vay ngân hàng năm mươi tỷ.”

Lâm Vân gật đầu.

Trước kia Lâm Vân đã gài bẫy Khương Hùng Dũng được một khoản tiền ở hội đấu giá, lại từng tính kế ông ta một lần. Hơn nữa trong khoảng thời gian này Khương Hùng Dũng vì đề phòng mình mà tiêu tiền thuê người tới bảo vệ ông ta, vì để cho công ty có thể triển khai hoạt động, dẫn đến việc Khương Hùng Dũng không thể không chạy tới ngân hàng vay tiền.

Những chuyện này Lâm Vân đều biết.

“Tiểu Ngọc, làm tốt lắm.” Lâm Vân hướng về phía An Tiểu Ngọc mỉm cười.

“Chủ tịch Lâm, đều là anh cho em cơ hội này, còn có một vài khoản hỗ trợ tài chính nữa.”

An Tiểu Ngọc thấy Lâm Vân khen cô ấy, trong lòng cô ấy giống như được ăn kẹo mật, trên mặt cũng lộ ra vẻ tươi cười hiểu ý. Cuối cùng cô ấy cũng có thể giúp Lâm Vân làm chút chuyện rồi, chứ không phải chỉ làm một cái bình hoa di động.

“Đúng rồi Chủ tịch Lâm, chúng ta mua lại hết tất cả tài sản của Khương Hùng Dũng, thế nên tiền vay năm mươi tỷ kia mà ông ta nợ ngân hàng chúng ta cũng cần phải trả lại.” An Tiểu Ngọc nói.

“Anh biết rồi, chào hỏi bên phía tài vụ kia một chút, công ty thu xếp trả lại khoản tiền này đi.” Lâm Vân nói.

Lần này tiêu diệt Khương Hùng Dũng chỉ là thu hoạch trên mặt giấy tờ mà thôi, ít nhất chính là hơn nghìn tỷ, năm mươi tỷ này, thật đúng là không tính là gì cả.

Về phần lợi nhuận tiềm ẩn trong đó thì càng lớn hơn nữa. Sau này sẽ không có kẻ thù Khương Hùng Dũng trên thương trường ở thành phố Bảo Thạnh này nữa, việc làm ăn có thể càng thêm thuận buồm xuôi gió.

Ngay sau đó, Lâm Vân nhìn về phía luật sư Hứa Chí Vân.

“Luật sư Hứa, lần tiêu diệt Khương Hùng Dũng này, ông là người trợ giúp chủ yếu. Ít nhiều gì thì ông cũng đã tắt mạng lưới điện cao thế, cùng với việc mở cửa ra dẫn ba người Thạch Hàn đi vào, vậy mới có thể để cho chúng ta gần như là lấy phương thức không có người nào thương vong mà tiêu diệt được Khương Hùng Dũng.” Lâm Vân nói.

Lần này có thể thuận lợi như thế, tắt mạng lưới điện cao thế đi cùng với việc mở cửa lớn căn biệt thự ra, với có ông ta dẫn đường, tuyệt đối là vô cùng quan trọng.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Nếu không phải có luật sư Hứa Chí Vân trong ứng ngoài hợp, cho dù Lâm Vân có nhiều người đi chăng nữa, chỉ sợ ngay cả mạng lưới điện cao thế cũng không phá bỏ được, chứ đừng nói tới những cái khác.

“Cảm ơn Cậu Vân khích lệ. Cậu Vân, tôi cũng không cần khen thưởng gì đó đâu, bây giờ có thể trả con trai tôi lại cho tôi chứ?” Hứa Chí Vân nói.

“Đương nhiên rồi, Lâm Vân tôi nói thì sẽ giữ lời.”

Lâm Vân vung tay lên.

Ngay sau đó, hai người đàn ông vạm vỡ mặc đồ đen dẫn con trai của Hứa Chí Vân tiến vào.

“Cha.”

Cậu Hứa vội vàng vọt đến trước mặt luật sư Hứa Chí Vân.

“Con trai.” Hứa Chí Vân nhìn thấy con trai của ông ta hoàn hảo không bị sứt mẻ gì, ông ta kích động đến mức nước mắt nóng quanh tròng.

“Cha, người này vậy mà lại dám bắt cóc con. Cha nhất định phải nói với ông Khương làm chủ cho con.” Cậu Hứa chỉ vào Lâm Vân nói.

Cậu Hứa vừa nói ra lời này, sắc mặt của mọi người trong phòng hơi thay đổi.

Sắc mặt luật sư Hứa Chí Vân lại càng thay đổi hơn.

“Câm miệng lại cho tao. Ông Khương đã chết rồi, người này chính là Cậu Vân, chính Cậu Vân này đã tiêu diệt Khương Hùng Dũng. Sau này ông trời của thành phố Bảo Thạnh chính là Cậu Vân, hiểu chưa? Nhanh chóng xin lỗi Cậu Vân đi.” Luật sư Hứa Chí Vân trừng mắt nhìn cậu ta một cái.

“Cái gì?” Sắc mặt của cậu Hứa thay đổi.

“Vân… Cậu Vân, tôi… tôi biết sai rồi. Cậu tha cho tôi đi.” Cậu Hứa sợ tới mức vội vàng cầu xin Lâm Vân tha thứ, cả người cậu ta đều trở nên run rẩy.

Lâm Vân không khỏi lắc đầu: “Cậu Hứa, cha cậu tốt xấu gì cũng được tính là một nhân vật lớn, sao cậu lại chỉ là một tên hèn yếu, phế vật như vậy?”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 801


Chương 801

Ngay sau đó, Lâm Vân nhìn luật sự Hứa Chí Vân.

“Luật sư Hứa, nể mặt ông tôi không tính toán với con trai ông. Có điều con trai của ông, thật sự rất thiếu dạy dỗ, hy vọng sau này ông sẽ quản giáo cậu ta cẩn thận.” Lâm Vân thản nhiên nói.

“Cảm ơn Cậu Vân, trước đây thật sự đã quá nuông chiều rồi, sau này tôi sẽ dạy dỗ nhiều hơn.” Hứa Chí Vân chắp tay với Lâm Vân.

Dừng lại một lúc, Hứa Chí Vân dè dặt nói: “Cậu Vân, bây giờ tôi có thể đi được chưa?”

“Vội cái gì, đợi một chút.”

Lâm Vân đứng lên, đi về phía Hứa Chí Vân.

Hứa Chí Vân thấy vậy, sắc mặt khẽ thay đổi.

Trong lòng Hứa Chí Vân rất lo lắng, thậm chí có chút sợ hãi, ông ta sợ Lâm Vân sẽ giết ông ta diệt khẩu. Dù sao thì ông ta cũng đã từng là thủ hạ quan trọng của Khương Hùng Dũng.

Lúc này, Lâm Vân đã đi đến trước mặt ông ta.

“Cậu Vân, lúc đầu cậu đã đồng ý với tôi, chỉ cần tôi giúp cậu. Cậu… Cậu sẽ bảo đảm an toàn của tôi và con trai tôi.” Hứa Chí Vân dè dặt nói.

Lâm Vân cười: “Ông căng thẳng như thế làm gì chứ? Tôi là đưa cho ông cái này.”

Lâm Vân đưa tấm thẻ ngân hàng đến trước mặt Hứa Chí Vân.

“Trong thẻ có bốn trăm tỷ, lúc đầu tôi hứa sau khi xong việc, sẽ trả cho ông một hai trăm tỷ, còn hai trăm tỷ còn lại xem như là tôi thưởng cho ông.” Lâm Vân thản nhiên nói.

“Cái này…”

Khi Hứa Chí Vân nhìn thấy tấm thẻ ngân hàng này, cả người đều kinh sợ.

“Sao vậy? Có nghi ngờ gì sao?” Lâm Vân nhìn ông ta.

Luật sự Hứa Chí Vân cân nhắc mấy giây, mới thần sắc nghiêm trọng nói: “Cậu Vân, cậu so với ông Khương, thật sự là tương đối khác xa. Dựa vào sự hiểu biết của tôi về ông Khương Hùng Dũng, nếu như là ông ta, ông ta nhất định sẽ giết tôi diệt khẩu.”

“Yên tâm đi, Lâm Vân tôi tuyệt đối không phải là loại người đấy. Lâm Vân tôi tuyệt đối không bao giờ làm ra loại chuyện qua cầu rút ván như vậy.” Lâm Vân cười nói.

Tiếp theo, Lâm Vân lại đưa thẻ ngân hàng ra.

“Luật sư Hứa, cầm lấy số tiền này, ông có thể ra nước ngoài dưỡng lão, an hưởng quãng đời còn lại, cũng có thể ở lại Bảo Thạch, tùy ý ông.”

Hứa Chí Vân cầm thẻ ngân hàng bằng cả hai tay.

“Cậu Vân, mặc dù thời gian tôi tiếp xúc với cậu không nhiều, tuy nhiên cậu mạnh hơn Khương Hùng Dũng rất nhiều. Cậu là một người chủ tốt, cuối cùng tôi cũng đã biết tại sao có nhiều người nguyện ý xả thân vì cậu như thế rồi. Tôi tin, tương lai cậu nhất định có thể làm lay động cả thế giới này.” Hứa Chí Vân hào hùng nói.

Hứa Chí Vân theo Khương Hùng Dũng hơn mười năm. Ông ta tự hỏi mình, Khương Hùng Dũng tuyệt đối sẽ không hào phóng như vậy, thưởng cho người có công lao bốn trăm tỷ.

Cho dù là ông ta có theo Khương Hùng Dũng bao nhiêu năm như vậy, đã đóng góp vô số, tổng số tiền mà ông ta nhận được từ Khương Hùng Dũng bao nhiêu năm nay cũng chỉ có ba trăm năm mười tỷ.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 802


Chương 802

Hơn nữa ông ta phát hiện, Lâm Vân đối xử với cấp dưới giống như bạn bè, không hề tỏ ra khách khí, rất chân thành. Điều này khiến Hứa Chí Vân cảm thấy rất thán phục.

“Ha ha, vậy thì cảm ơn lời tốt của ông vậy.” Lâm Vân cười ha ha.

“Cậu Vân, tạm biệt, có duyên sẽ gặp lại.”

Hứa Chí Vân chắp tay xong, dẫn con trai đi ra bên ngoài.

Sau kkhi bước ra khỏi tòa nhà Tỉnh Xuyên.

Luật sự Hứa Chí Vân quay lại nhìn tầng cao nhất của toàn nhà Tỉnh Xuyên, sau đó sắc mặt phức tạp cảm thán: “Nếu như tôi còn trẻ hơn mười tuổi, tôi nhất định sẽ đi theo Cậu Vân chứ không phải Khương Hùng Dũng.”

Nói xong, luật sư Hứa Chí Vân dẫn theo con trai quay người rời đi, biến mất trong đám đông.

Trong biệt thự.

“Thạch Hàn, Bạch Hổ, Độc Nha. Tối qua ba người cũng góp công, cho mỗi người ba tỷ rưỡi.” Lâm Vân nói.

“Anh Vân, chúng em vốn dĩ được nhận lương cao, không phải để làm những việc này sao? Sao có thể lấy được chứ?” Bạch Hổ và Độc Nha nói.

Thạch Hàn cũng nói: “Không sai, tôi đã không còn hứng thú với tiền từ lâu rồi, đủ dùng là được.”

Lâm Vân khẽ cười: “Ba người đừng có từ chối nữa, tôi đã bảo tài vụ chuyển tiền vào trong tài khoản mọi người rồi.”

Lúc này, Lưu Ba lại đứng ra.

“Chủ tịch, còn có chuyện này cần phải báo với anh. Bên đội thăm dò mỏ vàng đã có tin tức rồi, kết quả thăm dò sơ lược của bọn họ, số vàng dưới núi Lương Duy dựa vào mức đầu tư hai nghìn tỷ của chúng ta đủ để chúng ta khai thác trong mười năm, lợi nhuận hàng năm là từ hai mươi nghìn tỷ đến ba mươi nghìn tỷ.” Lưu Ba nói.

Lưu Ba tiếp tục báo cáo: “Chủ tịch, bên phía mỏ vàng, do các kỹ sư bên Tỉnh Xuyên của chúng ta tự mình lên kế hoạch. Việc xây dựng, sẽ được chúng ta toàn lực xây dựng, ba tháng là có thể hoàn thành được, sau đó bắt đầu khai thác sẽ có lãi.”

“Tốt. Rất tốt.” Lâm Vân hài lòng cười.

Theo tính toán này, mười năm sau thu nhập của mỏ vàng này chính là từ hai mươi nghìn tỷ cho đến ba mươi tỷ.

Đây tuyệt đối là một khoản thu nhập cực kỳ đáng kể và ổn định, chắc chắn không bị thua thiệt.

Hơn nữa đây chỉ là thu nhập của tập đoàn Thiên Quang của Lâm Vân, đối với thu nhập từ ngành khai thác, sau này nhất định sẽ đạt được rất nhiều thành tựu.

Về phần tập đoàn Hùng Dũng, Lâm Vân muốn bỏ tiền túi của mình ra đổi tên thành Thiên Quang.

Sau đó Lâm Vân nghĩ, tập đoàn Hùng Dũng chỉ cần làm bất động sản, Tỉnh Xuyên cũng làm bất động sản, nếu như mình mở một tập đoàn Thiên Quang làm bất động sản ở Bảo Thạch này vậy thì không phải là cướp mối làm ăn của Tỉnh Xuyên, cướp mối làm ăn của ông ngoại sao?

“Chủ tịch, chỉ trong vòng vài tháng nhiệm kỳ của mình mà anh đã có thể đánh bại Khương Hùng Dũng, mua lại tập đoàn Hùng Dũng. Những công trạng này, đặt trong mắt của toàn bộ tập đoàn Tỉnh Xuyên cũng có thể lấy ra khoe khoang. Đây là một thành tích trong lý lịch cá nhân của anh, rất quan trọng so với việc sau này anh tiếp quản tập đoàn Tỉnh Xuyên.” Lưu Ba cười nói.

Khi Lưu Ba vừa nói xong, điện thoại của Lâm Vân cũng vang lên.

Lâm Vân cầm điện thoại ra nhìn, là điện thoại của ông ngoại Liễu Chí Trung gọi đến.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 803


Chương 803

“Alô, ông ngoại.” Lâm Vân tiếp điện thoại.

“Vân, ông nghe nói cháu đã diệt Khương Hùng Dũng, mua lại tập đoàn Hùng Dũng?” Trong điện thoại truyền đến giọng nói của Liễu Chí Trung.

“Ông ngoại, tin tức của ông thật là nhanh nhạy.” Lâm Vân nhếch mép cười.

“Vân, ông nghe hết mọi chuyện rồi, lôi kéo người quan trọng của đối phương, có thể trực tiếp tìm được điểm yếu của đối phương, kế hoạch được thực hiện nghiêm cẩn. Làm rất tốt, ông quả nhiên không nhìn lầm cháu.” Trong điện thoại truyền đến tiếng cười của Liễu Chí Trung.

“Hì hì, ông ngoại đánh giá cháu quá cao rồi.” Lâm Vân nhếch mép cười.

Có thể nhận được lời khen ngợi và khẳng định của ông ngoại, Lâm Vân vui từ tận đáy lòng.

“Vân, thực tế dựa vào năng lực của ông, có thể giúp cháu diệt trừ Khương Hùng Dũng thật ra rất đơn giản. Nhưng ông vẫn luôn không can thiệp vào, cháu biết tại sao không?” Liễu Chí Trung hỏi.

“Ông muốn giúp cháu luyện tập. Bởi vì tập đoàn Tỉnh Xuyên có rất nhiều đối thủ, cháu phải có đủ kinh nghiệm và năng lực để đối phó với các đối thủ khác, sau này mới có thể đảm nhận nhiệm vụ quan trọng được.” Lâm Vân nói.

“Không sai, sau này cháu sẽ gặp phải nhiều đối thủ hơn. Bọn họ còn khó đối phó hơn Khương Hùng Dũng rất nhiều.” Liễu Chí Trung nghiêm túc nói.

Dừng lại một chút, Liễu Chí Trung tiếp tục nói: “Ngoài chuyện này ra, còn có một nguyên nhân quan trọng khác, lúc trước, cháu không hề có một thành tích nào cả. Nếu như đến tổng công ty đảm nhiệm trọng trách khó có thể làm cho người khác nể phục, cho nên ông cần cháu phải làm được ra một thành tích.”

“Mà lần này cháu diệt trừ Khương Hùng Dũng, mua lại, sát nhập tập đoàn Hùng Dũng khiến giá trị thị trường của chi nhánh tập đoàn Tỉnh Xuyên ở Bảo Thạch tăng lên đáng kể. Đây là một thành tích kinh doanh có thể lấy ra được.”

“Cháu hiểu rồi.” Lâm Vân gật đầu, điều này không khác Lưu Ba nói là mấy.

“Gần đây cháu dành thời gian đến tổng công ty một chuyến, ông mở một tiệc ăn mừng ở bên này cho cháu, thông báo thành tích của cháu cho toàn bộ tập đoàn Tỉnh Xuyên biết. Có thể cho cháu tiếp xúc với các giám đốc điều hành của tổng công ty nữa.” Liễu Chí Trung nói.

“Vâng ông ngoại, mấy ngày nữa cháu sẽ đến.” Lâm Vân nói.

Lâm Vân biết, ông ngoại làm như vậy, là đang mở đường cho mình.

Hơn nữa ba ngày sau, có một trận đấu quyền anh ngầm ở tỉnh thành, lúc trước Lâm Vân đã định chuẩn bị đến tham gia trận đấu này, thu thập nhân tài, sau đó đối phó với Khương Hùng Dũng.

Chỉ là sau đó có sự giúp đỡ của luật sư của Khương Hùng Dũng, mới hành động loại bỏ Khương Hùng Dũng trước.

Bây giờ đã diệt Khương Hùng Dũng rồi, nhưng kế hoạch thu thập nhân tài của Lâm Vân vẫn không thay đổi. Sau khi diệt xong Khương Hùng Dũng, sau này nhất định anh sẽ gặp phải những đối thủ mạnh hơn, đến lúc đó sẽ cần đến sự trợ giúp của các nhân tài.

Bây giờ ông ngoại bảo anh đến tỉnh thành, vậy thì cùng lúc làm luôn một thể.

Tỉnh thành, là một nền tảng lớn hơn.

Lâm Vân đã ở trên đỉnh cao của Bảo Thạch rồi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 804


Chương 804

Mục tiêu tiếp theo của Lâm Vân chính là tiến lên tỉnh thành, vào một nền tảng lớn hơn, khuấy đ*ng t*nh hình.

Trước khi cúp điện thoại, ông ngoại dặn dò: “Thiên, mặc dù lần này cháu làm vô cùng đẹp mắt, nhưng phải nhớ rằng đừng có quá kiêu ngạo. Một phạm vi nhỏ bé như Khương Hùng Dũng không tính là gì cả, sau này đối thủ kinh doanh mà cháu gặp phải, tuyệt đối không yếu hơn Khương Hùng Dũng. Cháu càng lên cao, đối thủ gặp phải sẽ càng lợi hại. Hiểu không?”

“Cháu hiểu rồi ông ngoại.” Lâm Vân kiên định gật đầu.

Về đạo lý này, đương nhiên Lâm Vân hiểu rõ, thành phố Bảo Thạch chỉ là một thành phố cấp huyện, mặc dù bây giờ mình đã ở trên đỉnh cao của thành phố Bảo Thạch.

Tuy nhiên, đợi sau khi Lâm Vân đến tỉnh thành, mình là cái gì đâu chứ?

Đặt vào trước mắt toàn quốc thì sao? Sợ rằng chưa ai từng nghe qua hai chữ Lâm Vân.

Hơn nữa kẻ thù, diệt xong Khương Hùng Dũng rồi, tuy nhiên tiến lên phía trước, Lâm Vân vẫn luôn ghi nhớ sâu sắc Phạm Nhật Long của nhà họ Phạm.

Lúc đầu khi Phạm Nhật Long lái xe tăng đến dưới công ty, nếu như không phải ông ngoại tới giải vây, Lâm Vân căn bản không thể đấu lại Phạm Nhật Long.

Phạm Nhật Long là đối thủ lớn tiếp theo mà Lâm Vân phải đối phó.

Tỉnh thành, là mục tiêu chinh phục tiếp theo của Lâm Vân.

Sau khi cúp điện thoại.

Lâm Vân âm thầm tính toán trong lòng, hiện tại trong tay anh đã có tài sản và tài nguyên, có chi nhánh Bảo Thạch của tập đoàn Tỉnh Xuyên, công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên, công ty khai thác Thiên Quang, công ty đầu tư Thiên Quang.

Chi nhanh Hải Phòng của tập đoàn Tỉnh Xuyên, cũng coi như thuộc quyền kiểm soát của mình, còn có chi nhánh Hải Phòng của công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên.

Tổng số tài sản trong tay anh, cộng lại không thấp hơn mười bảy nghìn tỷ.

Nếu như cộng thêm các tài nguyên còn chưa khai phá, ví dụ như mỏ vàng dưới núi Lương Duy, vậy thì càng nhiều.

Số tài sản này, ở Bảo Thạch tuyệt đối không có ai sánh được.

Chỉ trong thời gian mấy tháng, Lâm Vân từ không có cái gì, mà phát triển đến bước này, ngoại trừ sự ủng hộ của ông ngoại dành cho Lâm Vân, cũng không thể chối bỏ năng lực của Lâm Vân được.

Lâm Vân nhìn sang anh Long.

“Long, còn có chuyện này, cậu đổi tên công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên thành công ty vệ sĩ Thiên Quang đi.” Lâm Vân nói.

“Vâng.” Anh Long chắp tay nhận lệnh.

“Được rồi, mấy ngày nay đi tiếp quản địa bàn của Khương Hùng Dũng. Cậu có rất nhiều việc phải làm, lui xuống trước đi, vất vả cho cậu rồi.” Lâm Vân vẫy tay với anh ta.

Sau Anh Long rời đi.

Lưu Ba tiến lên phía trước nói: “Chủ tịch, vệ sĩ của tầng dưới truyền đến tin tức, ở dưới các ông chủ đều lần lượt kéo đến muốn tự mình đến chúc mừng anh.”

Lâm Vân gật đầu, bây giờ mình đã diệt Khương Hùng Dũng, leo l*n đ*nh cao của thành phố Bảo Thạch, đương nhiên các ông chủ của thành phố Bảo Thạch sẽ kéo đến dựa hơi, nịnh nọt mình.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 805


Chương 805

“Bảo bọn họ ngày mai trực tiếp đến khách sạn Mường Thanh, tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc ở đó để gặp mặt mọi người.” Lâm Vân nói.

Lâm Vân không có thời gian gặp từng người một, trực tiếp làm một bữa tiệc, cũng nhau gặp mặt. Lâm Vân cũng không chủ động gửi thư mời, chỉ là phát tin tức ra ngoài, muốn đến thì đến.

Về phần đi tỉnh thành, Lâm Vân quyết định ba ngày sau sẽ xuất phát.

Sau khi ra khỏi toà nhà Tỉnh Xuyên, Lâm Vân trực tiếp đến bệnh viện.

Bạch Hổ cũng trên đường đến thành phố Hải Phòng, quay về đạo quán Vân Nam tiếp tục học hỏi.

Trong phòng bệnh chăm sóc đặc biệt ở bệnh viện.

Hoàng Luân và cha anh ta đều đang ở trong phòng bệnh.

“Chú Hoàng, Luân.”

Lâm Vân đi vào phòng bệnh.

“Anh Vân, anh đến rồi, chúng em đã xem tin tức rồi, Anh Vân anh thật trâu bò, vậy mà thật sự diệt được Khương Hùng Dũng.” Hoàng Luân kích động không thôi.

“Anh nói diệt ông ta, đương nhiên đã nói thì phải làm.” Lâm Vân cười nói.

“Đúng rồi Anh Vân, gần đây em vừa mới quen một cô bạn gái mới. Tối nay đúng lúc là sinh nhật cô ấy, tối nay chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm được không?” Hoàng Luân cười nói.

“Sinh nhật bạn gái cậu sao? Được thôi.” Lâm Vân cười đồng ý.

Chín giờ tối ở một khách sạn ba sao, Lâm Vân lái con xe Lamborghini Daniel đến khách sạn.

Hoàng Luân đang ở cửa khách sạn đợi Lâm Vân.

Dưới sự dẫn dắt của Hoàng Luân, Lâm Vân tiến vào một phòng bao của khách sạn.

Trong phòng có hai nữ một nam, tổng cộng ba người.

“Mọi người, giới thiệu với mọi người một chút, đây là một người bạn tốt, anh em tốt của tôi, Lâm Vân.” Hoàng Luân cười nói.

Sau đó, Hoàng Luân lại giới thiệu với Lâm Vân.

“Anh Vân, đây là bạn gái của em Chu Đồng, anh có thể gọi cô ấy là Tiểu Đồng.”

Hoàng Luân chỉ vào một cô gái để mái giữa, cũng khá có nhan sắc.

Có điều so với Như Tuyết, Phạm Minh Tú, vẫn có một khoảng cách nhất định.

“Xin chào Tiểu Đồng, chúc em sinh nhật vui vẻ.” Lâm Vân lịch sự bắt tay với cô ấy.

“Cảm ơn.”

Chu Đồng lịch sự cười với Lâm Vân.

“Anh Vân, đây là bạn thân của Chu Đồng, tên là Tôn Cầm.” Hoàng Luân tiếp tục giới thiệu.

“Xin chào.”

Lâm Vân vẫn lịch sự giơ tay ra.

Tôn Cầm này có mái tóc xoăn dài, trang điểm có chút đậm, đặc biệt là son môi rất tươi đẹp, đôi môi đỏ mọng, trông rất quyến rũ và s*x*.

“Cái đó, tôi không bắt tay với anh đâu, bạn trai tôi sẽ để ý.” Tôn Cầm nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 806


Chương 806

Lúc này, người đàn ông bên cạnh Tôn Cầm đứng dậy.

“Tôi thay bạn gái mình bắt tay với anh, tôi tự giới thiệu một chút. Tôi là bạn trai cảu Tôn Cầm, tên là Triệu Kim Long, mở một công ty nhỏ ở thành phố Bảo Thạch.”

Người đàn ông cười cười giơ tay ra, để lộ chiếc đồng hồ Rolex trên cổ tay.

Ngoài ra, trước mặt anh ta còn đặt một chùm chìa khóa BMW, tất cả mọi thứ đều cho thấy rằng anh ta là một người giàu có.

“Xin chào, tôi tên Lâm Vân.” Lâm Vân bắt tay với anh ta.

Sau khi ngồi xuống.

“Luân, bạn thân Lâm Vân này của cậu làm cái gì vậy?” Triệu Kim Long mở miệng nói.

“Anh Vân anh ấy…”

“Tôi là sinh viên.”

Khi Hoàng Luân đang định nói thân phận của Lâm Vân, Lâm Vân mở miệng ngắt lời Hoàng Luân, tự mình báo thân phận của mình.

Mặc dù thân phận và bối cảnh hiện tại của Lâm Vân rất lớn, nhưng Lâm Vân không thích tùy tiện phô trương, hơn nữa Lâm Vân đích thực cũng là sinh viên, không có nói sai.

“Hóa ra giống với Luân, đều là sinh viên.” Triệu Kim Long cười gật đầu.

Lúc này, phục vụ đến ghi món.

“Mọi người thích ăn cái gì thì cứ tùy ý gọi, hôm nay là sinh nhật của Chu Đồng, với tư cách là bạn trai của bạn thân Chu Đồng, hôm nay tôi mời khách.” Triệu Kim Long hào phóng nói.

“Anh yêu! Vẻ hào phóng của anh thật sự rất đẹp trai.” Tôn Cầm làm nũng.

Chu Đồng cũng cười nói: “Anh Long, thật sự cảm ơn anh, tốn tiền của anh rồi.”

“Ha ha, không cần khách sáo, một chút tiền mà thôi.” Triệu Kim Long cười ha ha, vẻ mặt tràn đầy hài lòng.

Sau khi gọi xong món, phục vụ rời đi.

“Tin tức lớn của hôm nay, mọi người đã xem chưa? Ông Khương người nổi tiếng ở Bảo Thạch chúng ta vậy mà lại nhảy lầu tự sát. Tập đoàn Hùng Dũng cũng bị tập đoàn Tỉnh Xuyên thu mua.” Tôn Cầm nói.

“À, tớ cũng có nghe nói, đây là tin tức lớn nhất của Bảo Thạch chúng ta, bây giờ đã được lan truyền khắp Bảo Thạch rồi, mọi người đều đang bàn tán về chuyện này.” Chu Đồng nói.

Chuyện này hiện tại quả thật đã lan truyền khắp thành phố Bảo Thạch. Hôm nay Lâm Vân ở trong bệnh viện, cũng nghe thấy không ít lời bàn tán.

“Chuyện này anh lại biết một chút chuyện bên trong.” Triệu Kim Long dựa vào ghế, nghiêng chân, kiêu ngạo nói.

“Ồ? Anh yêu anh mau nói đi.” Tôn Cầm tò mò hỏi.

Chu Đồng hiển nhiên cũng cảm thấy tò mò.

“Mọi người có biết, sau khi ông Dũng chết, hiện tại ở Bảo Thạch này, ai là người lợi hại nhất không?” Triệu Kim Long nói.

“Nghe nói có một người tên là Cậu Vân. Anh yêu, anh biết Cậu Vân này có lai lịch gì không?” Tôn Cầm tò mò hỏi.

“Không sai. Người này chính là Cậu Vân, anh ta là chủ tịch của chi nhánh Bảo Thạch của tập đoàn Tỉnh Xuyên và công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên. Nghe nói cái chết của ông Dũng có liên quan đến cậu ta.” Triệu Kim Long nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 807


Chương 807

“Oa, anh yêu anh biết thật là nhiều nha.” Tôn Cầm sùng bái nhìn anh ta.

Mặc dù trong lòng Triệu Kim Long rất đắc ý, nhưng ngoài mặt vẫn khiêm tốn nói: “Dựa vào bản lĩnh của anh, biết chút chuyện này coi là gì chứ.”

Tôn Cầm tiếp tục nói: “Ông Dũng là người tung hoành ngang dọc hơn mười năm ở thành phố Bảo Thạch của chúng ta, năng lực trong tay không thể tưởng tượng được vậy mà lại bị Cậu Vân hại chết. Cậu Vân này, thật sự rất lợi hại.”

“Phí lời, ông Khương vừa chết, hiện tại năng lực của Cậu Vân đã được nâng lên rất nhiều, không ai ở Bảo Thạch này có thể lay động đến Cậu Vân này. Nhiều nhân vật ở đây, kể cả anh, bình thường đến tư cách gặp mặt cũng không có.” Triệu Kim Long nói.

“Vậy thì phải đạt đến trình độ nào mới có tư cách gặp mắt Cậu Vân này chứ?” Tôn Cầm tò mò hỏi.

“Ít nhất cũng phải có tài sản lên đến hàng trăm tỷ.” Triệu Kim Long nói.

“Oa! Chỉ có tỷ phú mới có tư cách gặp anh ta sao? Những nhân vật lớn như này, không biết phải mất bao lâu em mới gặp mặt một lần.” Tôn Cầm tràn đầy khao khát.

“Em yêu, em muốn gặp nhân vật lớn này một lần không?” Triệu Kim Long hỏi.

“Đương nhiên, nhân vật lớn như vậy, cho dù đứng nhìn từ xa cũng được.” Tôn Cầm nói.

“Vậy xem như là em may mắn rồi. Lâm Vân đánh bại Khương Hùng Dũng, mai sẽ tổ chức tiệc mừng đã đưa tin ra ngoài. Bữa tiệc lớn này, tất cả các ông chủ của thành phố Bảo Thạch đều có thể đến tham gia, không cần thiệp mời, anh cũng coi như là một ông chủ, tất nhiên sẽ được tham gia.” Triệu Kim Long tự hào nói.

“Oa! Anh yêu thật là lợi hại. Anh có thể dẫn theo em không?” Tôn Cầm không khỏi háo hức.

“Đương nhiên không vấn đề gì.” Triệu Kim Long cười đồng ý.

“Qúa tốt rồi. Qúa tốt rồi.” Tôn Cầm vui vẻ nhảy múa.

Hoàng Luân nghe thấy mọi người bàn tán, không nhịn được mà che miệng cười. Trong lòng thầm nghĩ, Cậu Vân mà mọi người đang nói, hiện tại đang ở trước mặt mọi người, đáng tiếc mọi người lại không biết.

“Luân, anh cười cái gì vậy? Có gì đáng cười sao?” Tôn Cầm nhíu mày.

“À, không có gì, chỉ là đột nhiên nghĩ đến một câu chuyện buồn cười mà thôi.” Hoàng Luân nói.

“Luân, bạn thân Chu Đồng của em suy nghĩ rất đơn thuần, vốn dĩ có mấy người đàn ông có nhiều tiền hơn anh theo đuổi cậu ấy, nhưng cậu ấy vẫn ngu ngốc mà chọn anh, em có khuyên thế nào cũng vô dụng. Anh xem anh nghèo như vậy, đến cả sinh nhật của Chu Đồng cũng là bạn trai em bỏ tiền ra, sau này anh phải cố gắng nhiều hơn đấy.” Tôn Cầm giáo huấn một bài.

“Tất nhiên. Tất nhiên.” Hoàng Luân chỉ có thể cười gật đầu.

Tôn Cầm tiếp tục nói: “Còn nữa, kết bạn cũng phải có mắt nhìn xa một chút. Ví dụ như cậu bạn nghèo khổ bên cạnh anh, thực sự không cần phải kết bạn, không mang lại gì tốt cho anh cả, sau này có lẽ còn thường xuyên vay tiền anh nữa.”

Hoàng Luân nghe đến đây, sắc mặt đột nhiên trầm xuống.

“Tôn Cầm, cô nói kiểu gì vậy? Tình bạn của tôi và Anh Vân không được đong đếm bằng tiền, hiểu không?”

Hoàng Luân vừa nói vừa đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 808


Chương 808

Từ khi Hoàng Luân yêu Chu Đồng, bạn thân Tôn Cầm của cô ấy luôn xem thường Hoàng Luân, thường khinh bỉ Hoàng Luân không bằng bạn trai mình.

Những điều này, Hoàng Luân có thể chịu được, dù sao anh ta với Chu Đồng yêu nhau là được.

Tuy nhiên vừa rồi Tôn Cầm lại dám nói đến Lâm Vân, chuyện này thì Hoàng Luân không chịu được.

Khi Hoàng Luân vừa nói xong, Triệu Kim Long ngồi một bên cũng đứng dậy.

“Luân, sao lại nói chuyện với bạn gái tao như vậy? Con mẹ nó, mày đừng có mà cho thể diện lại không cần. Chính là do mày và bạn mày thuộc tầng thấp như vậy, nếu như không phải bởi vì Tôn Cầm và Chu Đồng, ông đây cũng sẽ không nhìn đến mày một cái, càng không có tư cách bảo tao ngồi ăn cơm với mày.”

Giọng điệu của Triệu Kim Long mạnh mẽ, tràn đầy sức lực.

Hoàng Luân đã ghét Triệu Kim Long từ lâu rồi, bây giờ sao có thể nhịn được nữa?

“Triệu Kim Long, thật sự nghĩ rằng sở hữu công ty trị giá ba năm tỷ kia của mày là giỏi lắm sao? Nói cho mày biết, Anh Vân của tao mạnh hơn mày không biết bao nhiêu lần đâu.” Hoàng Luân tức giận nói.

“Cái gì? Anh ta mạnh hơn tao gấp bao nhiêu lần? Ha ha!” Triệu Kim Long trực tiếp cười lớn.

Tôn Cầm cũng cười: “Chậc! Luân, tôi không biết anh lấy dũng khí từ đầu dám nói tên nhóc này mạnh hơn bạn trai tôi. Cậu ta chỉ là một tên rác rưởi.”

“Bọn mày… Bọn mày có biết Anh Vân là ai không? Nói ra sẽ dọa chết chúng mày đấy.”

Ngay khi Hoàng Luân đang chuẩn bị nói, Lâm Vân giơ tay ra ngăn Hoàng Luân lại, sau đó Lâm Vân chậm rãi đứng lên.

“Triệu Kim Long đúng không? Mày có biết trong mắt tao mày còn không bằng một con kiến không? Hy vọng mày đừng có mà nhảy dựng lên trước mắt tao nữa, nếu không chỉ cần tao nhúc nhích ngón tay một cái, cũng có thể b*p ch*t mày đấy.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

“Cái gì? Mày nói tao là con kiến? Ha ha.”

Lâm Vân nói xong, Triệu Kim Long và bạn gái anh ta Tôn Cầm đều che miệng cười, như thể vừa nghe được một câu chuyện cười kinh thiên động địa vậy.

“Được rồi, được rồi. Hôm nay là sinh nhật của em, mọi người đừng cãi nhau nữa.” Chu Đồng nói với Triệu Kim Long và Tôn Cầm.

“Chu Đồng, anh hoàn toàn là nể mặt em, nếu không sao hôm nay anh lại phải ngồi cũng hai tên phế vật rác rưởi này. Cũng không biết em bị làm sao nữa, vậy mà lại đi yêu đương với cái tên nghèo khổ này.”

Triệu Kim Long nói một cách đầy tự hào, không thèm nể mặt Hoàng Luân một chút nào.

“Anh yêu đừng nói nữa, mặc dù Luân có nghèo, nhưng cũng cần thể diện mà.” Tôn Cầm giả vờ giả vịt nói.

Triệu Kim Long cười chế nhạo: “Thể diện? Ha ha, thể diện thì phải tự mình kiếm lấy, cái loại nghèo khổ như nó, không có tư cách có thể diện.”

“Mày nói thêm một câu nữa.” Lâm Vân nhíu mắt lại, hai mắt phát lạnh.

“Đừng nói nữa, mọi người nghĩ đến hôm nay là sinh nhật em, cho em thể diện đi.” Chu Đồng vội đến nỗi mặt đỏ bừng.

Triệu Kim Long nghe vậy, lúc này mới ngồi xuống. Nhưng vẻ mặt anh ta vẫn đầy vẻ khinh thường.

Chu Đồng lại nhìn về phía Hoàng Luân và Lâm Vân nói: “Hai anh cũng ngồi xuống đi. Anh Vân, thật sự xin lỗi, khiến anh chê cười rồi.”

“Không sao, hôm nay là sinh nhật em, anh cũng không muốn gây chuyện.” Lâm Vân thản nhiên nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 809


Chương 809

Nếu như không phải hôm nay là sinh nhật Chu Đồng, nói thật, tên Triệu Kim Long này vừa nãy dám nói chuyện với Lâm Vân như vậy, hiện tại anh ta không thể an nhiên mà ngồi ở đây được.

Lúc này, phục vụ đẩy cửa đi vào phòng bao, dọn món ăn lên.

Sau khi món ăn được dọn hết lên.

Triệu Kim Long đột nhiên mở miệng nói: “Luân, hôm nay là sinh nhật Chu Đồng, không biết mày chuẩn bị quà tặng quý giá gì cho Chu Đồng vậy? Mang ra đây cho mọi người cùng xem nào.”

Triệu Kim Long làm như vậy rõ ràng là lấy Hoàng Luân ra làm trò cười, bởi vì anh ta biết nhà Hoàng Luân không có tiền. Vốn dĩ Hoàng Luân cũng chỉ là sinh viên, cũng không thể có mó. đồ gì quý giá.

“Đương nhiên là có quà.” Hoàng Luân nói.

Sau đó, Hoàng Luân lấy ra một hộp quà đưa cho Chu Đồng.

“Chu Đồng đây là quà sinh nhật anh tặng em.”

Chu Đồng vui mừng nhận lấy quà: “Cảm ơn anh.”

“Chu Đồng, mau mở ra xem. Là quà gì vậy?”

“Đúng vậy Chu Đồng, để bọn tớ xem anh ta tặng món quà gì quý giá.”

Triệu Kim Long và Tôn Cầm bắt đầu la lên.

“Thôi đi, để tớ về nhà rồi xem.” Chu Đồng nói.

Chu Đồng lo lắng nếu mình mở quà ở đây, sẽ làm Hoàng Luân bị trêu chọc.

“Không sao Chu Đồng, em mở đi.” Hoàng Luân khẽ cười nói.

Chu Đồng nghe vậy, lúc này mới mở hộp qua ra.

Đập vào mắt mọi người, là một cái đồng hồ nữ của thương hiệu mới.

“Oa! Thật đẹp, cảm ơn anh Luân, em vô cùng thích món quà này.” Chu Đồng cười.

Triệu Kim Long ngồi một bên liếc một cái, sau đó cười chế nhạo: “Ồ, hóa ra là đồng hồ trong nước. Tao nói này, mày cũng quá bủn xỉn rồi? Cái đồng hồ này cũng chỉ trị giá tầm bảy triệu đến mười triệu, mày để Chu Đồng đeo lên tay, không phải là làm mất giá trị của Chu Đồng sao? Tao thật là không có mặt mũi mà đeo cái đồng hồ rẻ tiền này.”

Tôn Cầm ngồi bên cạnh cũng giơ đồng hồ trên tay lên: “Cái đồng hồ Omega này là quà tặng sinh nhật năm ngoài Kim Long tặng tớ, trị giá một trăm triệu đấy.”

Hoàng Luân thấy tình cảnh như vậy, sắc mặt có chút khó coi.

Món quà này đã được Hoàng Luân lựa chọn rất cẩn thận, không ngờ lại bị Triệu Kim Long và Tôn Cầm chế nhạo không thương tiếc như vậy.

Đàn ông đều cần thể diện, đặc biệt là trước mặt bạn gái mình, bị chế nhạo kiểu này, thể diện của Hoàng Luân khẳng định không thể giữ nổi.

“Không sao, em cảm thấy rất đẹp, em rất thích.” Chu Đồng mở miệng giải vây.

“Chu Đồng, đẹp cái gì chứ, sinh nhật của cậu, anh ta tặng cậu món quà rẻ tiền như vậy, sau này anh ta làm sao mà cho cậu hạnh phúc được chứ? Mình là bạn thân của cậu cũng không chịu nổi thay cho cậu.” Tôn Cầm nhếch miệng nói.

Triệu Kim Long cũng nhìn Hoàng Luân, dáng vẻ oai phong lẫm liệt lắc đầu nói: “Luân, lẽ nào mày thật sự chuẩn bị món quà này? Nếu như thật là như vậy. Tao cũng không nhìn được nữa. Chu Đồng là bạn gái mày, một người ngoài như tao, lo tiền bữa ăn này cũng tiêu nhiều tiền hơn mày rồi. Mày thật sự là bạn trai của cô ấy sao?”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 810


Chương 810

“Tao…”

Hoàng Luân không biết nên trả lời thế nào.

Lúc này, Lâm Vân đứng dậy nói: “Luân, không phải cậu còn chuẩn bị một phần quà lớn khác sao? Cậu còn giấu làm gì nữa chứ?”

“Anh Vân, em?”

Hoàng Luân có chút bối rối, anh ta không có chuẩn bị món quà nào khác nữa mà.

“Luân, anh biết tên nhóc nhà cậu muốn làm cho Chu Đồng bất ngờ, anh cảm thấy đã đến lúc nên lấy món quà ra rồi.”

Trong lúc Lâm Vân nói còn nháy mắt với Hoàng Luân.

Hoàng Luân làm bạn bè của Lâm Vân bao nhiêu năm nay, cũng rất nhanh đã hiểu được cái nháy mắt của Lâm Vân.

“Đúng đúng đúng. Quả thật còn một cái bất ngờ nữa, vốn dĩ muốn đợi tí nữa rồi nói.” Hoàng Luân gật đầu nói.

“Vậy sao? Bất ngờ gì vậy? Để bọn tao xem nào.” Triệu Kim Long như đang xem chuyện cười.

Triệu Kim Long cho rằng Hoàng Luân này cũng không thể lấy ra được món quà bất ngờ nào.

“Món quà bất ngờ của Hoàng Luân ở trên nóc nhà, phải lên tầng mới có thể nhìn thấy được.” Lâm Vân nói.

“Đúng, lên tầng đi.” Hoàng Luân cũng gật đầu.

Mặc dù Hoàng Luân không biết ý tứ cụ thể của Lâm Vân là gì, nhưng anh ta lựa chọn hoàn toàn tìn tưởng Lâm Vân.

“Được, lên tầng. Tôi muốn nhìn xem bất ngờ này lớn như thế nào, còn phải lên tầng, nếu như không đủ bất ngờ, Hoàng Luân sau này tôi tuyệt đối sẽ phản đối anh và Chu Đồng ở bên nhau.” Tôn Cầm nhíu mày nói.

Sau đó, đoàn người vào thang máy, đi lên tầng cao nhất của khách sạn.

Khi lên tầng, Lâm Vân lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn.

“Trên tầng trống không, quà ở đâu chứ, sao tao không nhìn thấy?” Triệu Kim Long nhìn xung quanh.

Hoàng Luân có chút căng thẳng nhìn Lâm Vân, dù sao cũng không có chuẩn bị món quà nào trên sân thượng cả.

“Bùm.”

Đúng lúc nà, trước khách sạn đột nhiên vang lên tiếng pháo hoa.

“Bùm bùm bùm!”

Pháo hoa tuyệt đẹp, không ngừng phóng lên phía trước, chiếu sáng bầu trời đêm, đẹp hơn rất nhiều so với loại pháo hoa bình thường khác.

“Oa! Luân, đây là bất ngờ anh tặng em sao? Qúa lãng mạn rồi.”

Sau khi Chu Đồng nhìn thấy pháo hoa xung quanh, phấn khích mà nhảy lên.

“Không sai, đây là bất ngờ mà Luân chuẩn bị cho em, cậu ấy cũng đã chuẩn bị rất lâu rồi.” Lâm Vân cười nói.

Hoàng Luân cảm kích nhìn Lâm Vân, anh ta biết đây là do Lâm Vân chuẩn bị giúp anh ta, trong lòng anh ta rất cảm động.

Sắc mặt của Triệu Kim Long và Tôn Cầm đều có chút không được tự nhiên.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 811


Chương 811

Lâm Vân quay đầu lại nhìn hai người Triệu Kim Long, cười nói: “Món quà sinh nhật bất ngờ này mà Luân chuẩn bị cho Chu Đồng không tệ chứ?”

Sau khi hai người nghe xong, cơ mặt khẽ giật một cái.

“Không phải chỉ là pháo hoa thôi sao, cũng không có gì to tát.” Sắc mặt của Triệu Kim Long không được tự nhiên nói.

Hiển nhiên, trong lòng Triệu Kim Long không phải nghĩ như vậy, chỉ là cứng miệng mà thôi.

“Không chỉ là pháo hoa thôi đâu.” Lâm Vân cười nói.

Sau khi Lâm Vân nói xong,

Trên màn hình quảng cáo lớn trước tòa nhà, đột nhiên thay đổi, xuất hiện một dòng chữ: “Chu Đồng sinh nhật vui vẻ. Từ Luân mà em yêu nhất.”

Phía sau dòng chữ còn có trái tim rất lãng mạn, xung quanh chữ còn có hoa hồng

“Cái này… cái này…”

Triệu Kim Long nhìn thấy cảnh này, cuối cùng cũng không kìm được vẻ mặt thay đổi.

“Oa! Anh yêu, anh thật sự quá có lòng rồi. Phần bất ngờ này, thật sự quá bất ngờ rồi.”

Sau khi Chu Đồng nhìn thấy, vui vẻ nhào đến ôm lấy Hoàng Luân, trên mặt tràn đầy hạnh phúc.

Lâm Vân quay đầu nhìn Triệu Kim Long và Tôn Cầm, cười như không cười nói: “Bây giờ, mày cảm thấy như thế nào?”

Triệu Kim Long nghiến răng, mặt tái xanh nói: “Cũng không có gì to tát lắm. Cầm lần sau đến sinh nhật em, anh sẽ bao cả một tấm biển quảng cáo. Không, anh bao hai cái. Pháo hoa cũng sẽ không ít hơn lần này.”

“Đúng vậy, bạn trai tôi cũng có thể làm được.” Tôn Cầm cắn răng phụ họa.

Lâm Vân cười nói: “Theo như tôi biết, bất ngờ mà Luân chuẩn bị, không chỉ dừng lại ở đây, vừa rồi chỉ là món khai vị mà thôi. Bất ngờ thật sự, vẫn còn ở phía sau cơ.”

“Chỉ là khai vị, bất ngờ thật sự còn ở phía sau?” Nhóm người ngẩn ra một lúc.

Bất ngờ vừa rồi đã khiến mọi người vô cùng ngạc nhiên và sửng sốt, kết quả lại nói đây chỉ là khai vị?

“Brừm. Brừm.”

Lúc này, âm thanh của trực thăng vang lên.

Một chiếc trực thăng xuất hiện trước mặt mọi người, rồi chậm rãi đỗ xuống sân thượng.

“Đây… Đây là chuyện gì vậy?”

Triệu Kim Long và Tôn Cầm không nhịn được mà nuốt nước bọt, kinh ngạc nhìn chiếc trực thăng trước mặt.

“Anh Vân, đây… đây…”

Ngay cả đến Hoàng Luân, cũng có chút phát ngốc nhìn Lâm Vân.

Trời ơi, ngay cả trực thăng cũng gọi đến sao?

“Luân, bất ngờ mà cậu tự mình chuẩn bị, cậu còn hỏi tôi cái gì? Ngồi trực thăng đi ngắm cảnh đêm Bảo Thạch thôi.” Lâm Vân cười nói.

“Ồ, đúng đúng.” Hoàng Luân kích động vội vàng gật đầu.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 812


Chương 812

Ngồi trực thăng ngắm cảnh đêm thành phố, Hoàng Luân cảm thấy quá có thể diện rồi.

Trong lòng Hoàng Luân thật sự vô cùng cảm kích Lâm Vân, thể diện lúc trước mất trước mặt Triệu Kim Long và Tôn Cầm, hiện tại đều có thể tìm lại được hết rồi.

“Luân, mau đưa bạn gái cậu lên trực thăng đi.” Lâm Vân nói.

Hoàng Luân vội vàng gật đầu, sau đó đi đến trước mặt Chu Đồng cười nói: “Chu Đồng, anh đưa em lên trực thăng.”

“Oa, ngồi trực thăng ngắm cảnh đẹp sao? Em…. cả đời này em chưa từng được ngồi trực thăng. Anh yêu anh thật sự quá tuyệt rồi. Vậy mà đến cả trực thăng cũng có thể gọi đến được.”

Chu Đồng kích động hôn Hoàng Luân một cái.

Sau đó, hai người đi về phía trực thăng, hai phi công của trực thăng đã đứng chờ trước cửa trực thẳng.

Lâm Vân bước đến trước mặt Triệu Kim Long và Tôn Cầm, cười nói: “Lần này, các người cảm thấy thế nào? Đã đủ bất ngờ chưa?”

Sắc mặt Triệu Kim Long hết xanh lại đỏ, không nói lên lời.

Sắc mặt Tôn Cầm cũng rất khó nhìn, không nói lên lời.

“Được rồi, lên trực thăng đi, có chỗ cho hai người đấy.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

Sau khi nói xong, Lâm Vân trực tiếp đi về phía trực thăng.

Hai người bọn họ suy nghĩ một chút, cũng đi về phía trực thăng.

Sau khi lên trực thăng, trực thăng chậm rãi bay lên không trung của thành phố Bảo Thạch.

“Oa, trước giờ em chưa từng được nhìn thành phố Bảo Thạch ở vị trí cao như vậy, hóa ra cảnh đêm của Bảo Thạch rất đẹp.” Vẻ mặt Chu Đồng tràn đầy hứng thú.

“Đúng vậy.” Hoàng Luân cao hứng vội gật đầu.

Chu Đồng quay đầu nhìn Hoàng Luân, cao hứng nói: “Anh yêu, bất ngờ này của anh, thật sự quá quá lớn rồi.”

“Hì hì.” Hoàng Luân cười khan gãi đầu.

Đương nhiên, trong lòng Hoàng Luân rất rõ, tất cả mọi chuyện đều do Lâm Vân giúp mình.

Chu Đồng lại quay đầu sang nhìn hai người Triệu Kim Long và Tôn Cầm, cười nói: “Bây giờ hai người không thế nói quà của Luân bủn xỉn nữa chứ?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Hai người chỉ có thể cười khan một tiếng.

Chuyến tham quan bằng trực thăng kèo dài tổng cộng một tiếng, sau đó trực thăng lại đưa mọi người trở về sân thượng khách sạn.

Sau khi xuống trực thăng, năm người lại trở về phòng bao của khách sạn.

“Luân, anh còn có chuyện, mọi người cứ ăn trước đi. Anh đi trước đây.” Lâm Vân nói.

“Anh Vân, em tiễn anh.”

Hoàng Luân vội vàng đứng dậy tiến Lâm Vân.

Sau khi ra khỏi khách sạn.

“Anh Vân, em không ngờ anh lại giúp em chuẩn nhiều điều bất ngờ như vậy cho bạn gái em như thế. Em không biết phải cảm ơn anh như thế nào nữa.” Hoàng Luân kích động nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 813


Chương 813

Hoàng Luân biết, nếu như không phải Lâm Vân giúp anh ta chuẩn bị những bất ngờ này, hôm nay anh ta sẽ mất hết thể diện trước mắt hai người Triệu Kim Long.

“Ha ha, anh biết thằng nhóc cậu nhất định không chuẩn bị đủ cho nên trước khi đến, anh đặc biệt giúp cậu chuẩn bị một chút. Nếu như đã có bạn gái mới thì thể hiện cũng phải tăng lên đúng không?” Lâm Vân cười nói.

“Hì hì, Anh Vân nói đúng. Có anh em như Anh Vân, cả đời này của em đều không sống uổng.” Hoàng Luân vỗ lồng ngực.

“Luân, gần đây anh cần phải rời khỏi thành phố Bảo Thạch một thời gian, nếu như có chuyện gì, thì gọi điện thoại cho anh.” Lâm Vân nói.

“Anh Vân, anh định đi đâu?” Hoàng Luân tò mò hỏi.

“Xông xáo tỉnh thành một chuyến. Ngày mai mở tiệc, sáng hôm sau xuất phát.” Lâm Vân thản nhiên nói.

“Em biết Anh Vân có suy nghĩ gì, tuyệt đối sẽ không chỉ chinh phục một thành phố Bảo Thạch này. Em chúc anh mã đáo thành công, chinh phục tỉnh thành.” Hoàng Luân lớn tiếng nói.

“Ha ha, cảm ơn lời tốt của cậu.” Lâm Vân cười ha ha.

Sau đó, Lâm Vân lấy ra một chùm chìa khóa xe Porsche.

“Luân, anh có quà tặng cậu, đây là chìa khóa xe Porsche 911, xe này lúc trước là của Khương Hùng Dũng, bây giờ tặng cho cậu. Xe được đậu dưới công ty anh, cậu có thể đi bất cứ lúc nào.”

Lâm Vân vừa nói vừa đưa chìa khóa cho Hoàng Luân.

Khương Hùng Dũng tổng cộng có năm chiếc siêu xe, có hai xe Mercedes-Benz và một chiếc Bentley. Còn có một chiếc Maybach, những chiếc này đều thiên về kinh doanh, không phù hợp với Hoàng Luân.

Chỉ có chiếc Porsche 911 này là xe thể thao, tương đối phù hợp với Hoàng Luân.

“Anh Vân, đây… cái này cũng quá quý giá rồi?” Hoàng Luân ngạc nhiên.

“Thằng nhóc cậu còn khách sáo với anh làm cái gì?Lấy đi. Thằng nhóc cậu thích xe, không phải anh không biết. Nếu đã có bạn gái, ra ngoài chơi thì cũng phải lái xe chứ. Miễn để cho những loại chó kia xem thường, cậu nói đúng không?”

Lâm Vân vừa nói nhét chìa khóa vào tay Hoàng Luân.

“Hì hì, Anh Vân nói đúng. Vậy em không khách sáo nữa.” Hoàng Luân nhếch mép cười.

Làm một người đàn ông ai mà không mơ có được một siêu xe chứ? Hoàng Luân cũng vậy.

Hoàng Luân nghĩ đến sau này mình sở hữu một con xe Porsche, trong lòng cảm thấy rất hạnh phúc.

Lâm Vân nhìn thấy bạn tốt của mình, có thể vì mình mà sống càng ngày càng tốt, trong lòng Lâm Vân đương nhiên cũng cảm thấy rất vui.

“Ngoài ra, anh đã chuyển vào thẻ ngân hàng của cậu mười bảy tỷ, trước khi đến đây anh đã chuyển rồi, có lẽ cậu đã nhận được rồi đấy.” Lâm Vân nói.

“Anh Vân, hóa ra là anh chuyển à? Em còn tưởng là tin nhắn lừa đảo. Lần trước anh đưa cho cha em mười bảy tỷ, cái này… sao em có thể nhận tiền của anh được chứ?” Hoàng Luân nói.

“Nếu đã có bạn gái, trong tay không có chút tiền thì sao mà được? Tiền ăn tối nay cũng đừng để tên Triệu Kim Long kia trả, đàn ông chúng ta cũng phải cần thể diện.” Lâm Vân nói.

“Đúng đúng đúng. Anh Vân giúp em nhiều như vậy, em thật sự không biết nên cảm ơn anh thế nào nữa.” Hoàng Luân nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 814


Chương 814

Có rất nhiều lúc, tiền có thể giữ được thể diện. Ví dụ như hôm nay, nếu như không phải Lâm Vân bỏ tiền chuẩn bị những thứ kia, thể diện của Hoàng Luân sợ rằng đã mất rồi.

“Hai người chúng ta mà còn cảm ơn cái gì chứ.” Lâm Vân cười vỗ vai Hoàng Luân.

“Ngoài ra, bạn gái lần này của cậu, anh cảm thấy rất tốt. Thằng nhóc nhà cậu phải biết quý trọng đấy.” Lâm Vân cười nói.

“Hì hì, không vấn đề gì.” Hoàng Luân nhếch mép cười.

Trong phòng bao của khách sạn.

“Thật không thể ngờ được, Luân còn lãng mạn như vậy, quà hôm này anh ấy chuẩn bị thật sự đã dọa mình rồi.” Chu Đồng hiển nhiên rất vui vẻ.

“Một chút pháo hoa, một cái biển quảng cáo, thêm thuê trực thăng một tiếng, cộng vào cũng chỉ bằng tiền đồng hồ của anh, chẳng là gì cả.” Triệu Kim Long khinh thường nói.

Vừa nãy khi ngồi trực thăng, Triệu Kim Long quả thật bị dọa sợ. Thậm chí anh ta còn cho rằng, Lâm Vân và Hoàng Luân có thể gọi trực thăng đến, thật sự rất có bản lĩnh, không thể đánh giá thấp Hoàng Luân được.

Nhưng sau khi anh ta quay trở về, bình tĩnh suy nghĩ kỹ càng lại, tất cả cộng lại nhiều nhất cũng chỉ hơn trăm triệu.

“Đúng vậy, lần trước sinh nhật tớ Kim Long cũng tặng tớ đồng hồ hơn trăm triệu, cộng thêm tiền bao phòng, tiền mở tiệc cũng phải hơn ba trăm năm mười triệu, nhiều hơn lần này nhiều.” Tôn Cầm cũng tự hào nói.

“Đúng rồi Chu Đồng, ngày mai Kim Long đưa tớ đi tham gia tiệc mừng của Cậu Vân, hay là chúng ta cùng đi.” Tôn Cầm nói.

“Cái này… Cái này không hay lắm. Ở đó đều là ông chủ lớn, tớ chỉ là một sinh viên nhỏ, không hợp với chỗ đó.” Chu Đồng lắc đầu nói.

Triệu Kim Long nói: “Chu Đồng, có gì không tốt chứ. Lần này dẫn em đi mở mang một chút, có thể tận mắt nhìn thấy Cậu Vân kia, cơ hội tốt như vậy, cứ quyết định như vậy đi, anh dẫn các em đi.”

“Vậy được rồi, em bảo Luân đi cùng em, cũng cho anh ấy đi mở mang.” Chu Đồng nói.

Buổi sáng ngày hôm sau ở thành phố Bảo Thạnh.

Tại nhà hàng Thanh Sơn lớn nhất thành phố đang vô cùng náo nhiệt.

Bởi vì hôm nay, nhà họ Lâm tiếng tăm lẫy lừng đang ở đây mở tiệc chiêu đãi.

Tuy rằng Lâm Vân không chủ động gửi thư mời, nhưng tất cả những người trong giới kinh doanh ở Bảo Thạnh, cho dù là những người tai to mặt lớn cũng không ai dám vắng mặt.

Bên ngoài bãi đậu xe đã chật kín, khắp nơi đều là những ông chủ lớn.

Một chiếc BMW dừng lại trong bãi đậu xe.

Ngay sau đó, Triệu Kim Long cùng bạn gái của anh ta từ trên xe bước xuống.

Hoàng Luân cùng bạn gái Chu Đồng của anh ta cũng bước xuống từ phía sau.

Hoàng Luân không nghĩ sẽ tới đây cùng nhóm người Triệu Kim Long, nhưng anh ta nghĩ đến bữa tiệc hôm nay là của anh Thiên, liền quyết định tới.

Anh ta cũng vô cùng mong chờ xem phản ứng của Triệu Kim Long và Tô Cầm sau khi nhìn thấy Lâm Vân sẽ có phản ứng như thế nào.

“Oa, nhiều xe đẹp quá, khiến em hoa hết cả mắt.” Tô Cầm giống như người lần đầu được tiếp xúc với những thứ xa xỉ.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 815


Chương 815

“Đúng là biết nói đùa, hôm nay là ngày các ông chủ lớn trong giới kinh doanh ở thành phố Bảo Thạnh tụ họp. Sao có thể không nhiều xe đẹp được?” Triệu Kim Long nói.

“Đây chính là sức ảnh hưởng của nhà họ Lâm, không chủ động mở lời mời khách nhưng lại có thể khiến cho nhiều người phải có mặt.”

Tô Cầm liên tục gật đầu: “Đúng nha, thật sự là quá lợi hại. Em lại càng mong được nhìn thấy người nhà họ Lâm.”

Triệu Kim Long quay đầu nhìn về phía Hoàng Luân, ra lệnh nói: “Cậu hãy nhớ cho kĩ, nơi này đều là những nhân vật lớn, ngoan ngoãn đi theo tôi, ngàn lần đừng có gây chuyện, hiểu không? Nếu không thì chỉ sợ cả đời này cậu cũng sẽ không có cơ hội tới những nơi như thế này nữa đâu.”

“Không có anh, hôm nay tôi cũng có thể tới, không ngại nói cho anh biết, tôi chính là có quen biết với người nhà họ Lâm.” Hoàng Luân kiêu ngạo nói.

“Cái gì? Cậu có quen biết với người nhà họ Lâm? Đúng là nực cười.” Triệu Kim Long cùng với Tô Cầm không ngừng cười nhạo.

“Tôi nói này Hoàng Luân, cậu tự nhìn lại bản thân mình có được không?” Tô Cầm cười nói.

Triệu Kim Long cũng cười nói: “Ngày hôm qua cậu vẫn là anh em tốt cả Lâm Vân, tôi thừa nhận điều đó, dù sao các cậu cũng nghèo như nhau nhưng cậu cho rằng cậu ta họ Lâm thì có thể là người nhà họ Lâm sao?”

“Được rồi, được rồi, các người đừng nói nữa. Chúng ta cũng mau vào thôi.” Chu Đồng tiến lên giải hòa.

Triệu Kim Long cười lắc đầu, sau đó dương dương tự đắc nói: “Đi thôi. Tôi đưa các người vào, quy củ đi theo sau tôi, nếu gây ra chuyện gì thì phải tự mình chịu trách nhiệm.”

Tiệc rượu ngày hôm nay, yêu cầu về thân phận cũng không nghiêm ngặt, Triệu Kim Long đi đầu, mấy người bọn họ thuận lợi tiến vào bên trong.

Ngay cả Triệu Kim Long, sau khi nhìn đến mấy ông chủ lớn, cũng không tránh khỏi tặc lưỡi, ngày thường anh ta cũng không có cơ hội tiếp xúc với những người này.

Bên trong phòng nghỉ dành cho khách.

Vương Mãn Linh cùng cha cô ta đi vào phòng nghỉ chúc mừng Lâm Vân.

“Chủ tịch Lâm, chúc mừng cậu vì chỉ trong vòng mấy tháng mà cậu có thể đánh bại tập đoàn Hùng Dũng, thật khiến cho tôi đây phải nể phục.” Cha của Vương Mãn Linh mở miệng chúc mừng.

“Bác Vương quá khen rồi.” Lâm Vân mỉm cười.

Ngay sau đó, Lâm Vân nhìn về phía Vương Mãn Linh.

“Mãn Linh, gần đây cô thế nào? Chuyện làm ăn của gia đình có thuận lợi không?” Anh hỏi.

Lâm Vân cẩn thận nghĩ lại, trước đây anh đã từng gặp qua Vương Mãn Linh.

Cô ta thực sự là một cô gái tốt, lúc trước chuyện cô ta giúp anh, đến bây giờ anh vẫn còn nhớ rõ.

“Từ sau khi hợp tác với các anh, công ty chúng tôi ngày một khởi sắc.” Vương Mãn Linh để lộ nụ cười như gió xuân.

Trong trí nhớ của Lâm Vân, khi Vương Mãn Linh cười, chính là nụ cười đẹp nhất.

Hơn nữa cô ta lương thiện hiền lành, nếu không phải đã có bạn gái, không chừng anh cũng sẽ theo đuổi người con gái này.

Chỉ tiếc là anh đã có bạn gái cho nên chuyện anh với Vương Mãn Linh, chỉ có thể xem là có duyên nhưng không phận.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 816


Chương 816

“Vậy là tốt rồi, về sau nếu như có chuyện gì cần tôi giúp, cứ gọi cho tôi.” Lâm Vân mỉm cười nói.

Lúc này Lưu Ba đi vào: “Lâm Vân, sắp đến giờ, chúng ta có thể bắt đầu rồi.”

“Được.”

Lâm Vân đứng dậy, đi ra ngoài.

Bên trong sảnh bữa tiệc đã có tới hơn một nghìn người, đều là những người thành đạt của thành phố Bảo Thạnh, bọn họ đều dẫn theo người nhà.

“Xin mời quý vị ngồi vào vị trí. Cậu Lâm cũng đã tới rồi.” Trên sân khấu người chủ trì cầm micro nói.

Những người ở dưới sau khi nghe thấy vậy đều ngồi vào vị trí.

“Đi thôi, chúng ta cũng vào ngồi. Lập tức có thể nhìn thấy cậu Lâm đó.” Triệu Kim Long nói.

“Chúng ta ngồi lên phía trước đi, như thế càng thấy rõ hơn.” Tô Cầm nói.

Triệu Kim Long lập tức trợn mắt nói: “Phía trước? Em nghĩ đơn giản thật, phía trước đều là những ông chủ lớn ngồi, có thể vào đây cũng đã là may mắn rồi, còn muốn ngồi ở phía trước.”

Nói xong anh ta liền cùng Tô Cầm, Chu Đồng, Hoàng Luân đi vào ngồi xuống một hàng ghế phía sau.

“Hoàng Luân, khẳng định là trước giờ cậu cũng chưa từng tới bữa tiệc nào lớn như vậy đúng không? Bạn trai tôi đưa cậu tới đây, có phải cậu nên kính bạn trai tôi một ly chứ?”

Hoàng Luân cười cười: “Không phải tôi đã nói rồi sao, không có anh ta thì hôm nay tôi cũng có thể tham dự.”

“Phốc! không phải cậu là định khoác loác cậu là anh em tốt của chủ tịch Lâm chứ?” Triệu Kim Long cười nhạo nói.

“Anh cứ cười tôi đi, sẽ đến lúc anh phải khóc cho xem.” Hoàng Luân cười lạnh nói.

Đúng lúc này, người đứng trên sân khâu lớn tiếng nói.

“Xin mời chủ tịch Lâm lên sân khấu phát biểu đôi lời.”

Sau khi vừa dứt lời, cả hội trường đều là tiếng vỗ tay vang lên như sấm.

“Đến rồi đến rồi. Cậu Lâm cuối cùng cũng xuất hiện.”

Tô Cầm kích động vừa vỗ tay vừa nhướn lên nhìn, toàn bộ sự tập trung đều dồn về phía sân khấu, kích động, chờ mong.

Đối với Tô Cầm mà nói, cô ta có thể nhìn thấy mặt người kia, cho dù cách xa như vậy có thể thì cũng là chuyện rất khó khăn.

Triệu Kim Long cũng ngẩng đầu, ánh mắt tập trung về phía sân khấu, dường như nhất định phải tận mắt nhìn thấy gương mặt của chủ tịch nhà họ Lâm.

Ngay cả Chu Đồng cũng không nhịn được mà chăm chú nhìn về phía trước.

Chỉ có Hoàng Luân là bình tĩnh.

Phía dưới mọi người nhiệt liệt vỗ tay, kèm theo đó chính là ánh mắt chăm chú, một thân ảnh trẻ tuổi, theo sau chính là tổng giám đốc của tập đoàn Tỉnh Xuyên Lưu Ba cùng với Hoàng Long của công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên đang bước từng bước lên sân khấu.

Anh, chính là Lâm Vân.

“Cậu Lâm, micro.”

Sau khi Lâm Vân đứng lên sân khấu, người chủ trì cung kính đưa micro cho anh.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 817


Chương 817

“Chúc mọi người buổi trưa tốt lành, hoan nghênh các vị đã tới tham gia bữa tiệc cùng với Lâm Vân tôi.” Giọng nói của anh truyền qua micro vang lên.

Oanh!

Lần thứ hai tất cả mọi người đều nhiệt liệt vỗ tay.

“Sao lại thế này?”

Sau khi Tô Cầm nhìn thấy rõ người đang đứng trên sân khấu, sắc mặt cô ta nháy mắt trở nên xám xịt, cả người như bị dội nước lạnh.

Đây không phải người họ Lâm là anh em tốt với Hoàng Luân sao? Ngày hôm qua bọn họ mới còn gặp qua.

“Anh ta… Anh ta… Anh ta…”

Sau khi Triệu Kim Long nhìn thấy Lâm Vân, anh ta cũng trợn tròn mắt há hốc mồm, cả người giống như bị sét đánh.

Trời ơi, Lâm Vân chính là người kia?

Lúc trước cứ tưởng là chuyện đùa, thế nhưng bây giờ nó lại trở thành sự thật?

Ngay cả Chu Đồng, sau khi nhìn thấy Lâm Vân cũng giơ tay lên bịt miệng, vẻ mặt chính là không dám tin.

Chỉ có Hoàng Luân, sắc mặt tươi cười

“Ha ha ha, tôi nói rồi cậu Lâm chính là anh em tốt của tôi, các người lại không tin.” Hoàng Luân vui vẻ cười.

Xong rồi.

Vẻ mặt Triệu Kim Long tuyệt vọng ngồi xuống ghế, cả người ướt nhẹp mồ hôi lạnh.

Anh ta liền nghĩ tới người tối hôm qua bị mình chế giễu, hóa ra lại là chủ tịch Lâm liền cảm thấy cả người không có sức lực, giống như rơi xuống vực sâu.

Hoàng Luân thấy Triệu Kim Long cùng Tô Cầm đều bị dọa tới ngây người, nhịn không được liền cười.

“Triệu Kim Long, Tô Cầm, bây giờ hai người có nói tôi khoác lác nữa không?” Hoàng Luân nói.

Hai người nghẹn tới nỗi mặt đỏ bừng, nói không ra lời.

Lâm Vân đứng ở trên sân khấu, cũng đã phát biểu xong.

“Các vị, kế tiếp đây tôi có một người bạn và tôi muốn giới thiệu một chút với mọi người.” Lâm Vân nói.

“A? Bạn của cậu Lâm? Ai có may mắn như vậy có thể trở thành bạn tốt của cậu vậy?” Tất cả mọi người có vẻ đều vô cùng tò mò.

Lúc này, Lâm Vân cũng đã bước xuống phía dưới, bên cạnh liền có thêm vệ sĩ đứng xung quanh, anh đi thẳng tới chỗ Hoàng Luân.

“Hoàng Luân, đứng lên đi, tôi muốn giới thiệu cậu với mọi người.” Lâm Vân liền kéo anh ta đứng lên.

“Ha ha, chào anh Thiên.” Hoàng Luân vui vẻ đứng dậy.

“Xin giới thiệu với các vị một chút, người này chính là người anh em tốt của tôi Hoàng Luân, biệt danh Hoàng Luân, mọi người có thể gọi cậu ấy là Luân.” Lâm Vân nói.

“Chào cậu.”

Mọi người có mặt ở đây, đều đứng dậy chào hỏi Hoàng Luân.

“Chào mọi người. Chào mọi người.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 818


Chương 818

Hoàng Luân nhìn thấy những ông chủ lớn của thành phố Bảo Thạnh gọi anh ta một tiếng cậu, còn chào hỏi với anh ta.

Anh ta vui tới nỗi không khép được miệng, cho tới bây giờ cũng chưa từng được hưởng qua đãi ngộ như vậy.

“Mọi người để ý tới người anh em này của tôi một chút, về sau nếu như có ai làm khó cậu ấy, cũng chính là làm khó tôi.” Lâm Vân nói.

Những người ở đây đều gật đầu, bọn họ đều cố gắng ghi nhớ người trước mặt này, nếu như sau này có gặp thì chỉ có thể tiếp đãi, ngàn vạn lần không thể đắc tội.

Sau khi Lâm Vân giới thiệu Hoàng Luân, liền nhìn về phía Chu Đồng.

“Chu Đồng, tôi cảm thấy mối quan hệ của hai người rất tốt, nếu như sau này hai người thành công, tôi nhất định có quà lớn cho hai người.” Lâm Vân mỉm cười nói.

“Cảm ơn cậu Lâm.” Chu Đồng căng thẳng.

Dù sao Chu Đồng cũng biết rất rõ, người này có tiếng nói như thế nào, cô ấy nằm mơ cũng không dám nghĩ đến, Hoàng Luân lại có một người anh em lợi hại như vậy.

Lâm Vân gật đầu, sau đó lại nhìn về phía Triệu Kim Long cùng với Tô Cầm.

Hai người ngồi ở phía trên, lúc này đều không rét mà run.

Sau khi hai người họ có thể cảm nhận ánh mắt của Lâm Vân, thì càng trở nên luống cuống.

“Phanh!”

Khi Triệu Kim Long nhìn thấy ánh mắt của Lâm Vân, sợ tới mức cả người run lên, thiếu chút nữa là ngã xuống ghế, có thể thấy được trong lòng anh ta có bao nhiêu sợ hãi.

Tô Cầm cũng không khá hơn là mấy, hai tay nhịn không được mà run rẩy, sắc mặt trắng bệch.

Nhưng anh cũng chỉ liếc mặt nhìn hai người họ một cái, sau đó liền trực tiếp xoay người đi về phía sân khấu.

Chính như những lời ngày hôm qua bọn họ nói, anh đến nghĩ cũng không muốn lãng phí thời gian với hai người này.

Ở trong mắt Lâm Vân, bọn họ thậm chí không bằng một con kiến, anh nào có hơi sức đâu mà để ý?

Lâm Vân đi rồi.

Triệu Kim Long vội vàng nắm lấy tay Hoàng Luân hoảng sợ nói: “Hoàng Luân, không không không. Cậu… Cậu và Chu Đồng, nhất định phải nói tốt với cậu Lâm, tối hôm qua tôi thực sự không cố ý.”

Tô Cầm cũng vội vàng nói: “Đúng vậy, nể tình tôi là bạn của Chu Đồng, cậu nhất định phải thay chúng tôi nói vài câu cầu tình.”

Hai người họ vô cùng rõ ràng, tiếng nói của Lâm Vân có sức ảnh hưởng như thế nào, chỉ cần một câu nói, có thể hủy diệt bọn họ.

Hoàng Luân nhìn thấy Triệu Kim Long đang cầu xin, khỏi nói cũng biết trong lòng anh ta vui sướng như thế nào, trước kia Triệu Kim Long nhiều lần chế nhạo, xem thường anh ta thậm chí còn nói những lời ác ý, lúc này cũng không còn giương oai được nữa.

“Yên tâm đi, anh Thiên của tôi, mỗi ngày đều rất bận, không có hơi sức đâu mà so đo với hai con kiến như các cậu.” Hoàng Luân ngẩng đầu nói.

“Đúng đúng đúng.” Triệu Kim Long không ngừng lau mồ hôi lạnh trên trán.

Bữa tiệc ước chừng phải ba tiếng nữa mới kết thúc.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 819


Chương 819

Ở trong bữa tiệc, chủ tịch hội doanh nhân thành phố Bảo Thạnh – chủ tịch Doãn đã đề cử Lâm Vân là người tiếp theo lên thay mình. Tuy anh đã từ chối, nhưng tất cả những người có mặt ở đây đều tán thành, cho rằng hiện tại anh hoàn toàn có tư cách cũng như năng lực đảm nhiệm.

Cứ như vậy, Lâm Vân được đề cử trở thành chủ tịch hội doanh nhân thành phố Bảo Thạch kế tiếp.

Buổi sáng ngày hôm sau, anh đến tỉnh thành.

Chuyến đi lần này, Lâm Vân chỉ dẫn theo hai người, Thạch Hàn và Độc Nha.

Bởi vì đây lần đầu tiên tới tỉnh thành và để tránh gây chú ý, Lâm Vân chỉ đi một chiếc xe bình thường.

Dù sao hiện tại bản thân đối với sự tình bên trong cũng không quen thuộc, nói cách khác chính là khoe mẽ quá cũng không phải là một chuyện tốt. Người có thể làm được chuyện lớn chính là càng phải học được cách khiêm nhường.

Thành phố Bảo Thạch đi vào trung tâm cũng không quá gần, nếu như đi đường cao tốc, cũng chỉ hơn ba tiếng là có thể tới nơi.

Khi tiến vào đường cao tốc không lâu, phía trước đột nhiên chật kín xe.

Đợi một lúc lâu, những xe phía trước đều không thể di chuyển được.

“Sao lại thế này? Là tai nạn xe à?” Lâm Vân vừa nói, vừa tắt máy, sau đó xuống xe xem xét.

Trên cao tốc kẹt xe thì chỉ có thể xảy ra hai tình huống, sửa đường hoặc tai nạn.

“Quả nhiên là tai nạn.” Lâm Vân nhìn thấy phía trước cách đó không xa, có vài chiếc xe đã đâm vào nhau.

Xung quanh có không ít người cũng xuống xe xem xét tình hình.

“Tít tít tít.”

Đúng lúc này, sau lưng có một chiếc xe đang điên cuồng ấn còi với Lâm Vân.

Anh vừa quay đầu liền thấy một chiếc xe Land Rover đang chạy trên đường ưu tiên, hiện tại đang đứng ở đó, chắn mất đường đi của anh ta.

Lúc này, người kia liền hạ kính xe xuống, là một chàng trai trẻ với mái tóc đỏ, đeo khuyên tai hướng về phía Lâm Vân quát lớn: “Con mẹ nó, đứng chắn đường làm gì? Muốn gây tai nạn à? Cút ngay.”

Anh khẽ cau mày.

“Em trai này, phía trước xảy ra tai nạn, xe được phép chạy trên đường ưu tiên là xe cấp cứu với xe cứu hộ, cậu tự nhiên đi vào làn xe này, nếu như xét về lí thì không đúng lắm đâu. Cản trở xe cấp cứu, làm lỡ mất thời gian thì có thể dẫn tới chết người.”

“Con mẹ nói ai là em mày? Đừng có mà ở chỗ này gọi bậy, tai nạn thì thế nào? Cho dù có chết hết, ông đây cũng không quan tâm, mau tránh ra. Nếu không ông đây đâm chết mày.” Chàng trai không kiên nhẫn hét to.

“Cậu bị điên sao?” Ánh mắt anh nheo lại.

“Ông đây chính là điên đấy, thì thế nào? Mày tính làm gì?” Chàng trai tóc đỏ kêu gào nói.

“Cậu đúng là không có giáo dục. Tôi đây liền thay cha mẹ cậu, giáo dục cậu thật tốt.” Lâm Vân nói.

Ngay sau đó Lâm Vân quay đầu nhìn về phía Thạch Hàn cùng Độc Nha, nói: “Thanh Hàn, Độc Nha, mau đem chiếc xe này về đúng đường.”
 
Back
Top Dưới