Đô Thị Điện Đức Hoàng

Điện Đức Hoàng
Chương 1080: 1080: Đừng Lo Có Anh Ở Đây


Lâm Ngọc Ngân quay người lại, cho dù có Trần Hùng ở bên cạnh cô và ở phía sau ủng hộ cô, thế nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy vô cùng lo lắng.

Dù sao từ trước đến giờ tập đoàn Ngọc Thanh cũng chưa từng rơi vào tình huống nguy hiểm như thế này.

“Ông xã à, chúng ta không thể dễ dàng giải quyết vụ việc này, nhà họ Tống đã huy động cả Thương Minh phía Nam để đối phó với tập đoàn Ngọc Thanh của chúng ta, nếu chỉ dựa vào năng lực hiện tại của chúng ta thì chúng ta căn bản không thể đấu lại nhà họ Tống được.


“Đừng lo lắng, có anh ở đây mà.


Trần Hùng nhẹ nhàng hôn lên trán của Lâm Ngọc Ngân một cái.

“Ừm.


Lúc này cuối cùng sự hoảng loạn ở trong lòng của Lâm Ngọc Ngân mới trở nên bình tĩnh hơn một chút.

“Hai người không cảm thấy buồn nôn à?”

Ngay vào lúc này, giọng nói của tên tám ngón tay điên đột nhiên vang lên ở phía sau cả hai người, ngay cả Trần Hùng cũng bị dọa đến giật mình.

Tám ngón tay điên đang ngồi ở trong phòng khách của căn hộ và ăn những quả chuối được đặt ở trên bàn cà phê một cách thoải máu, thậm chí Trần Hùng cũng không biết anh ta đã đi vào từ lúc nào.

Tên này thật sự là một tên ẩn nấp bẩm sinh, hơn nữa những chiêu trò ẩn nấp này lại càng ngày càng trở nên mạnh hơn.

Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân đi ra phòng khách từ trong phòng ngủ.

Tám ngón tay điên ném vỏ chuối vào trong thùng rác và quay người nhìn vào Trần Hùng rồi nói: “Trần Hùng, anh muốn làm chuyện gì thì mau đi làm đi, nơi này đã có tôi rồi.


“Ừm.

” Trần Hùng khẽ gật đầu.

Lâm Ngọc Ngân cảm thấy nghi ngờ mà hỏi: “Chồng à, anh muốn đi đâu vậy?”
Trần Hùng mỉm cười và nói: “Em nhìn ra bên ngoài là biết.


Lâm Ngọc Ngân nhìn ra bên ngoài cửa sổ, một giây sau dòng máu trong cả người cô giống như bị đông cứng lại vậy.

Cô nhìn thấy có đến mấy chiếc xe cảnh sát đột nhiên xuất hiện ở bên ngoài căn hộ, một nhóm cảnh sát đang đi vào trong căn hộ này.

“Bọn họ đang muốn làm gì vậy?” Lâm Ngọc Ngân cảm thấy lo lắng mà hỏi.

Trần Hùng mỉm cười nói: “Tống Văn Hồng đã báo cảnh sát rồi, những người cảnh sát này đều đến để bắt anh.


“Nhưng mà vợ à, em tuyệt đối không cần phải lo lắng cho anh, tất cả mọi chuyện đều nằm trong dự đoán của anh, anh sẽ có thể thoát ra vào đêm nay thôi.


“Nhưng mà chắc chắn đám người Tống Văn Hồng đã có sự chuẩn bị trước rồi.


“Vợ à em hãy yên tâm đi, những người này không làm được gì đối với anh đâu, em cũng không cần làm bất cứ chuyện gì về vụ việc Thanh Minh của phía Nam đối phó với tập đoàn Ngọc Thanh, anh có thể hứa với em rằng tất cả mọi chuyện đều có thể được giải quyết trước buổi sáng ngày mai, hơn nữa Thanh Minh phía Nam cũng sẽ không còn tồn tại nữa đâu.


“Thật sao?” Lâm Ngọc Ngân cảm thấy bất ngờ mà nhìn vào Trần Hùng.

“Ừm.

” Trần Hùng gật đầu một cách nghiêm túc.

Vào lúc này, cánh cửa của căn hộ đã bị người khác gõ vang lên, tên tám ngón tay điên bước tới mở cửa và nhóm cảnh sát đi vào từ bên ngoài.

“Xin chào anh Trần Hùng, bây giờ chúng tôi nghi ngờ anh có liên quan đến một vụ tấn công gây thương tích đến người khác, mời anh đi với chúng tôi một chuyến, đây là lệnh bắt giữ.


Người cảnh sát đứng đầu lấy tờ lệnh bắt giữ ra, anh ta xem như đã khách sáo với Trần Hùng rồi.

Trần Hùng quay người nói với tên tám ngón tay điên: “Bảo vệ vợ của tôi cho tốt.


“Đi đi.

” Tên tám ngón tay điên cảm thấy không kiên nhẫn mà vẫy tay.

“Chồng à.

” Trong lòng Lâm Ngọc Ngân vẫn cảm thấy căng thẳng như cũ.

“Đợi anh ở đây.


Trần Hùng mỉm cười với Lâm Ngọc Ngân một cách thoải mái, sau đó anh vươn hai tay ra.

Người cảnh sát đứng đầu trực tiếp còng tay của Trần Hùng lại rồi sau đó đưa Trần Hùng đến cục cảnh sát.

Sáu giờ chiều, Trần Hùng được đưa vào trong phòng tạm giam của cục cảnh sát.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1081: 1081: Đánh Cược


Đây là một căn phòng nhỏ tối tăm u ám, trong phòng chỉ có một ngọn đèn dây tóc lờ mờ được thắp sáng.

Trần Hùng đã ngồi ở đây gần nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng bên ngoài cũng vang lên từng tiếng bước chân.

Chẳng mấy chốc, bên ngoài cửa sổ sắt, xuất hiện một người đàn ông trung niên có thân hình hơi mập mạp, người này tên là Lưu Tông Lâm, là người phụ trách ở đây.

Bên cạnh ông ta, còn có một người đàn ông hai bên tóc mai đã hoa râm, chính là Tống Văn Hồng.

“Cậu chính là Trần Hùng.


Tống Văn Hồng nhìn lên xuống đánh giá Trần Hùng, cố gắng kìm nén lửa giận trong lòng mình, bây giờ ông ta hận không thể băm Trần Hùng ra thành trăm mảnh, nhưng g**t ch*t Trần Hùng, quá hời cho anh rồi.

“Đúng.


Trần Hùng gật đầu, cười nhìn Tống Văn Hồng: “Ông chính là Tống Văn Hồng gia chủ nhà họ Tống nhỉ.


“Cậu còn cười được hay sao?”
Nhìn thấy dáng vẻ cười toe toét của Trần Hùng, cơn tức giận của Tống Văn Hồng bộc phát, ông ta lập tức nổi trận lôi đình, quát tháo nói: “Trần Hùng, cậu ác ý hại người khác, hơn nữa còn sai khiến thuộc hạ của mình mưu sát, cậu đợi mà bị xử bắn đi.


“Không chỉ mình cậu bị xử bắn, mà vợ của cậu, lẫn con gái và người nhà của cậu ở thành phố Bình Minh, tất cả đều xong đời.


“Gan cậu cũng lớn thật, dám động đến con trai tôi, Tống Văn Hồng tôi chắc chắn sẽ khiến cho cậu chết vô cùng thảm thiết.


“Vậy ư?”
Trần Hùng trả lời: “Vậy sao ông không hỏi tôi tại sao lại làm như thế với con trai ông? Tống Văn Hồng, mấy năm này nhà họ Tống các ông lợi dụng Thương Minh phía nam làm không ít chuyện xấu, không biết có bao nhiêu xí nghiệp muốn đóng trụ sở ở Tô Hàng lại gặp phải thủ đoạn hiểm độc của các ông, những tội trạng mà mấy năm nay ông và con trai ông đã phạm phải, quả thật là tội lỗi chồng chất.


“Tôi chỉ là thay trời hành đạo, người đang làm trời đang nhìn, con trai ông nên sớm nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay.


“Thằng khốn!”
Tống Văn Hồng nổi trận lôi đình: “Trần Hùng, mày sắp chết đến nơi rồi, mà mày còn dám ăn nói ngang ngạnh, mày chết chắc rồi, tao nói mày chết chắc rồi.


Trần Hùng sụt sịt: “Ông chủ Hồng, sao tôi nghe ông nói chuyện, lại cảm thấy nơi này như của nhà ông mở vậy, vị bên cạnh ông cũng không có tư cách nói những lời này, ông cứ như vậy mà khẳng định tôi sẽ bị phán tử hình sao?”
Tống Văn Hồng và Lưu Tông Lâm ở một bên đều ngớ ra, lời nói này của Trần Hùng có thể nói là ý tứ sâu xa.

Lưu Tông Lâm vội vã nói: “Trần Hùng, cậu đừng đắc chí, cậu phạm phải tội lớn như thế, lần này chắc chắn sẽ chết rất thảm thiết.


Trần Hùng nói: “Vừa nãy không phải đã nói, nếu nói phạm tội, hai cha con Tống Văn Hồng tội ác chồng chất, nhưng tôi rất tò mò, sao vị lãnh đạo này lại không bắt bọn họ để điều tra nhỉ? Hơn nữa tôi nghe nói trước đây có rất nhiều xí nghiệp phía nam đã từng đến đây báo án, bọn họ đều muốn tố cáo tội ác của hai cha con Tống Văn Hồng này.


“Thế nhưng sau đó, những án kiện này đều biệt tăm biệt tích, vị lãnh đạo này, ông có thể giải thích cho tôi được không?”
“Khốn nạn!”
Lưu Tông Lâm giống như bị Trần Hùng chọc vào nỗi đau thầm kín, lập tức nổi trận lôi đình, sắc mặt của Tống Văn Hồng ở bên cạnh cũng khá tệ.

“Trần Hùng, cậu đừng ở đây ăn nói hàm hồ, có tin tôi cho cậu thêm một tội danh vu khống nữa không?”
“Ha ha, tôi có vu khống hay không, trong lòng các ông tự biết rõ.


Nói đến đây, đột nhiên cả người Trần Hùng trở nên nghiêm túc khác thường.

“Nếu như tôi đoán không sai, ông họ Lưu đúng không, lãnh đạo Lâm.



“Dù sao bây giờ cũng rảnh rỗi không có việc gì, tôi và các ông cùng đánh cược nhé?”
“Đánh cược?”
Lưu Tông Lâm và Tống Văn Hồng đều ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc tên Trần Hùng này muốn làm trò gì.

“Trần Hùng, cậu đừng hòng giở trò, bây giờ tôi nói cho cậu biết, nếu hôm nay cậu đã vào đây rồi, thì đừng mơ được ra ngoài.


“Ha ha ha.


Trần Hùng cười ha ha, nói: “Chuyện này không phải do các ông quyết định, chúng ta đánh cược đi.


Nói đến đây, Trần Hùng dùng sức vỗ chiếc ghế bên cạnh một cái, nói: “Đánh cược rằng mười phút sau, người ngồi ở đây không phải là tôi, mà là các ông, như thế nào?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1082: 1082: Người Sắp Chết Không Phải Là Tôi


Tống Văn Hồng và Lưu Tông Lâm giống như là đã nghe được truyện hài buồn cười nhất năm nay vậy.

Trần Hùng đang nói đùa gì vậy, anh bị mắc chứng bệnh hoang tưởng rồi sao?
Bản thân anh đã trở thành một phạm nhân rồi, hơn nữa Tống Văn Hồng bọn họ đã chuẩn bị hết tất cả chứng cứ rồi, hôm nay Trần Hùng chắc chắn sẽ không có khả năng trở mình.

Thế nhưng, sự tự tin mà Trần Hùng thể hiện ra, lại khiến cho Tống Văn Hồng và Lưu Tông Lâm cảm thấy hoảng hốt một cách khó hiểu.

“Trần Hùng, cậu đừng ở đây nói hưu nói vượn nữa, mười phút sau, cậu sẽ bị đưa đến trại tạm giam, sau đó vụ án của cậu sẽ được giao nộp lên cho tòa án, phán cậu tử hình.


“Không đâu.


Trần Hùng lại liên tục lắc đầu: “Mười phút sau, người bị phán quyết là các ông, vả lại Tống Văn Hồng, trong vài ngày tới, cả Thương Minh phía nam của các ông đều sẽ sụp đổ, mà nhà họ Tống các ông, cũng sẽ tan tành mây khói.


“Ăn nói hàm hồ.


Đổi lại là bất kì một người bình thường nào khác, đều sẽ không tin lời nói này của Trần Hùng.

Đây hoàn toàn là suy nghĩ viển vông, trước tiên không nói bây giờ Trần Hùng đã trở thành một phạm nhân, chỉ riêng việc nhà họ Tống ở Tô Hàng này là một gia tộc quyền thế, một người từ bên ngoài đến như Trần Hùng không thể nào có khả năng khiến cho họ tan tành mây khói chứ?
Quan trọng nhất là, Thương Minh phía nam mà nhà họ Tống kiểm soát là một con thuyền lớn của giới kinh doanh phía nam, bây giờ dưới tác động của Thương Minh phía nam, trong nháy mắt Ngọc Thanh đã lâm vào bước đường cùng, hoàn toàn không có khả năng trở mình.

“Ha ha ha.


Tống Văn Hồng và Lưu Tông Lâm đều ha ha cười lớn, bọn họ nhìn Trần Hùng như đang nhìn một kẻ ngu ngốc vậy.

“Trần Hùng, tôi thấy cậu đã điên rồi, có phải bởi vì cậu sợ hãi đúng không?”
“Không, tôi không sợ hãi chút nào cả.

” Trần Hùng lại vô cùng tự tin: “Tống Văn Hồng, bây giờ ông quỳ xuống cho tôi, có lẽ tôi còn có thể giữ lại một chút cơ nghiệp cho nhà họ Tống của ông, nếu không, vài ngày sau nhà họ Tống ông sẽ thật sự biến mất ở Tô Hàng không một chút dấu vết.


“Khốn kiếp.


Nếu như không phải hàng rào sắt trước mắt ngăn lại, chắc chắn Tống Văn Hồng đã lao vào tát cho Trần Hùng một bạt tai rồi.

Tên Trần Hùng này quá điên cuồng rồi, điên như một tên bị bệnh thần kinh vậy.

“Không muốn quỳ xuống sao, tôi đã cho ông cơ hội, nếu ông đã không trân trọng, vậy thì đừng trách tôi tàn nhẫn, nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, khối u ác tính như nhà họ Tống các ông, quả thực không cần phải tồn tại trên thế giới này.


“Cậu chết đến nơi rồi, còn dám ăn nói bậy bạ.


“Không, người sắp chết không phải là tôi.


Lúc này đột nhiên Trần Hùng trở nên cực kỳ nghiêm túc: “Mà là các ông.


Tống Văn Hồng và Lưu Tông Lâm còn muốn cười, nhưng một giây sau, đột nhiên bọn họ lại không cười nổi nữa.

Phía sau lưng, lại vang lên tiếng bước chân.

Một nhóm nhân viên mặc đồng phục đặc biệt, khí chất chính trực, đi về phía bên này, lúc nhìn thấy nhóm người này, có lẽ là do chột dạ, sắc mặt của Tống Văn Hồng và Lưu Tông Lâm lập tức thay đổi.

“Xin chào lãnh đạo Lâm, chúng tôi là ***, bây giờ nghi ngờ ông có hành vi vi phạm nghiêm trọng, mời ông đi theo chúng tôi, tiếp nhận điều tra.


Người dẫn đầu đưa ra thẻ công tác, trong phút chốc, Lưu Tông Lâm cứ như bị rút hết sức lực trong người mình vậy, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi.

Mà sắc mặt của Tống Văn Hồng ở bên cạnh cũng kinh hãi, thậm chí ông ta còn chưa kịp hiểu rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, thì Lưu Tông Lâm đã bị đưa đi rồi.

Mà Trần Hùng ở bên trong lại mỉm cười nhìn những chuyện xảy ra trước mắt, tất cả những chuyện này đều nằm trong dự đoán của anh.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1083: 1083: Tự Mình Gây Họa Không Thể Sống


“Ngài Hồng Tống Văn Hồng đúng không?”
Lúc này, một người đàn ông có khí chất chính trực khác đi về phía Tống Văn Hồng, theo sau anh ta, còn có vài cảnh sát.

“Xin được tự giới thiệu, tôi tên là Châu Tuấn Dương, bắt đầu từ bây giờ, tôi chính thức tiếp quản nơi này, bây giờ chúng tôi nghi ngờ rằng trong vài năm qua, ông có liên quan đến hối lộ quan chức nhà nước, ác ý gây thương tích cho các xí nghiệp từ bên ngoài đến, thu tiền bất hợp pháp, góp vốn bất hợp pháp và nhiều lần cố ý gây thương tích, giết người,… bây giờ chính thức bắt giữ ông.


“Cái gì?”
Não của Tống Văn Hồng ong một tiếng nổ tung.

Châu Tuấn Dương nói: “Ngài Hồng, đúng lúc ở đây là phòng tạm giam, thật là bớt đi rất nhiều phiền phức, vào trong đi.


Một vị cảnh sát bên cạnh liền nhanh chóng mở cửa phòng tạm giam ra, bọn họ khách sáo mời Trần Hùng từ bên trong ra, sau đó đẩy Tống Văn Hồng vào trong.

“Không thể nào, chuyện này không thể nào, đây không phải là sự thật, các anh không thể đối xử với tôi như vậy.


Đầu óc của Tống Văn Hồng hỗn loạn, ông ta căn bản không hiểu được rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, tại sao vài phút trước ông ta còn nắm chắc phần thắng, thế mà nhanh như vậy, ông ta đã chuyển đổi thân phận với Trần Hùng, trở thành tù nhân.

Trần Hùng đi ra ngoài, quay đều nhìn Tống Văn Hồng bên trong, cười nói: “Bây giờ, ông tin rồi chứ? Tống Văn Hồng, tiếp theo đây là nhà họ Tống các ông và Thương Minh phía nam.


Sắc mặt của Tống Văn Hồng tái mét, cả người tựa như bị rút đi hết sức lực vậy, trực tiếp ngã xuống đất.

“Ngài Hùng, có người ở bên ngoài đợi ngài.


Châu Tuấn Dương đi đến trước mặt Trần Hùng, mặt đầy kính trọng nói.

“Tôi biết rồi.


Trần Hùng nói: “Những năm này khối u ác tính Thương Minh phía nam này đã làm quá nhiều quá nhiều chuyện xấu trong giới kinh doanh phía nam rồi, chắc chắn phải loại bỏ.


“Điều đó là tất nhiên rồi thưa ngài Hùng.


Châu Tuấn Dương vỗ ngực cam đoan nói: “Chúng tôi đã chuẩn bị xong hết tất cả chứng cứ và tài liệu rồi, sau đêm nay, Thương Minh phía nam sẽ hoàn toàn tan rã, nhà họ Tống cũng nhất định sẽ chịu sự trừng phạt thích đáng, khối u ác tính này, chắc chắn sẽ bị loại bỏ.


Trong song sắt, Tống Văn Hồng vô cùng khiếp sợ, ông ta vỗ lên song sắt như điên, hét lớn với Trần Hùng xin tha.

“Người đang làm trời đang nhìn, tôi không có quyền khống chế luật pháp, cho nên Tống Văn Hồng, ông cầu xin tôi cũng không có ích gì.


“Tặng cho ông một câu, tự mình gây ra tội lỗi, không thể sống!”
Trần Hùng xoay người rời khỏi nơi này, ngoài cửa, một chiếc xe Hồng Kỳ màu đen đã sớm đậu ở đó.

Trần Hùng mở cửa xe ra bước lên, ngồi vào hàng ghế phía sau.

“Xưng hô như thế nào?” Trần Hùng quay đầu nhìn người đàn ông mặc trang phục kiểu Tôn Trung Sơn bên cạnh, hỏi.

“Mã Dương, một trong ba mươi ba sứ quân của Thanh Cảnh Môn, quản lý của trụ sở Tô Hàng.


“Ừm, ba mươi ba sứ quân Thanh Cảnh Môn.


Trần Hùng trầm ngâm: “Tôi rất tò mò, Thanh Cảnh Môn các anh ở Vạn Hoa, rốt cuộc là sự tồn tại như thế nào, so với Hắc Thuẫn của nước Mỹ, Thẩn Ẩn của Nhật Bản và Kha Lạc Kha của nước Nga, thì Thanh Cảnh Môn mạnh hơn hay là yếu hơn bọn họ vậy?”
Mã Dương ha ha cười một tiếng, trả lời: “Thanh Cảnh Môn được đặc biệt lập ra để nhằm vào các gia tộc hàng đầu và thế lực giang hồ của Vạn Hoa, là một cơ quan vô cùng đặc thù của chính phủ Vạn Hoa, nếu cần thiết, các cơ quan của Vạn Hoa phải hợp tác vô điều kiện với Thanh Cảnh Môn chấp hành nhiệm vụ, đồng thời trong tình huống đặc biệt, Thanh Cảnh Môn có quyền điều động quân đội.


“Còn về Hắc Thuẫn, Thần Ẩn và Kha Lạc Kha mà anh nhắc đến, tính chất tồn tại của Thanh Cảnh Môn chúng tôi cũng giống như bọn họ, nhưng mà quốc gia thì khác, ai mạnh ai yếu tôi cũng không biết.


Nói đến đây, Mã Dương xoay người lại, như cười mà không cười nhìn Trần Hùng, nói: “Lời giải thích này của tôi, anh có hài lòng không?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1084: 1084: Hình Như Anh Có Thành Kiến Với Tôi Thì Phải


"Hình như anh có thành kiến gì với tôi thì phải.

"
Trần Hùng vừa nói vừa lấy điện thoại ra bắt đầu chơi trò đẩy hộp: "Nhưng nếu người nào không thân mà có thành kiến với tôi thì tôi cũng không quan tâm, bởi vì tôi không thèm để người đó vào trong mắt.

"
"Anh! "
Mã Dương bị Trần Hùng làm cho tức giận, thật sự là anh ta có thành kiến không nhỏ đối với Trần Hùng, bởi vì anh ta cảm thấy Trần Hùng đã gây rắc rối lớn cho Thanh Cảnh Môn bọn họ.

Đồng thời anh ta cũng không hiểu, vì sao cấp trên của anh ta - Thanh Long lại coi trọng Trần Hùng như vậy.

Trong xe yên tĩnh một hồi lâu, mãi cho đến khi Trần Hùng đã chơi cái trò đẩy hộp này đến ván thứ mười mấy rồi, cuối cùng Mã Dương không nhịn được mà hỏi: "Trần Hùng, chẳng lẽ anh không tò mò tại sao Thanh Cảnh Môn chúng tôi lại tìm anh sao?"
Trần Hùng thoát trò chơi, cất điện thoại di động, sau đó mở cửa xe ra.

"Anh định làm gì?" Mã Dương nhíu mày.

"Anh không có tư cách bàn bạc với tôi, muốn bàn thì gọi đại ca của anh tới đây.

"
"Ý anh là gì?"
Sắc mặt Mã Dương lập tức trầm xuống, là một trong ba mươi ba Thanh Cảnh Môn, Mã Dương nắm quyền lực rất lớn trong tay, hơn nữa anh ta cũng có địa vị không hề thấp trong Thanh Cảnh Môn.

Mà bây giờ Trần Hùng lại xem thường anh ta như thế, đổi lại là ai thì trong lòng cũng sẽ cảm thấy vô cùng khó chịu.

Huống chi Mã Dương đã chịu đựng Trần Hùng rất lâu rồi.

"Mày đứng lại cho ông!"
Mã Dương vọt ra khỏi xe như một con cá chép rồi vồ một cái về phía bả vai Trần Hùng.

"À! "
Trần Hùng cười khẩy một cái, hơi nhấc bả vai lên một chút, Mã Dương chỉ cảm thấy có một khoảng cách ập tới, sau đó cả người anh ta bị đẩy lùi ra ngoài.

Cảnh tượng này còn khoa trương hơn cả mấy cảnh võ hiệp trong phim.

"Mẹ mày.

"
Lông mày Mã Dương nhíu lại, một cảm giác thất bại dâng lên trong lòng.

Anh ta siết chặt nắm đấm và lao nhanh về phía Trần Hùng.

Lúc này, Mã Dương đã quyết tâm muốn làm một cuộc đao thật súng thật với Trần Hùng.

Nhưng anh ta còn chưa kịp tới gần Trần Hùng thì một giọng nói bá khí đột ngột vang lên từ phía đối diện.

"Mã Dương, dừng tay, cậu sợ chưa đủ mất mặt hả?"
Mã Dương vô thức dừng nắm đấm của mình lại, hai chữ hoảng sợ hiện rõ ràng trên mặt.

"Đại ca, không phải anh đi làm việc sao, sao anh lại tới đây?"
Người đứng đối diện chính là Thanh Long.

Lúc này, trong tay Thanh Long kẹp một điếu xì gà, không nhanh không chậm đi về phía bên này.

Ông ta đi tới, hai thành viên khác của Thanh Cảnh Môn bên trong xe Hồng Kỳ cũng xuống xe, cung kính chào Thanh Long.

"Mau cút đi, đừng có ở đây làm tôi mất mặt nữa.

"
Thanh Long khó chịu khoát tay áo, có thể thấy ông ta cũng không hài lòng với hành động vừa rồi của Mã Dương.

"Đại ca, thằng nhóc này! "
"Mã Dương, cậu thật sự càng ngày càng không coi tôi ra gì rồi phải không?"
Mã Dương khẽ giật mình, lúc này mới ý thức được mình hơi quá phận, anh ta vội vàng lên chiếc xe Hồng Kỳ và lái xe rời đi cùng với hai thành viên khác của Thanh Cảnh Môn.

Lúc này, Trần Hùng và Thanh Long bốn mắt nhìn nhau.

"Lại gặp nhau rồi, Trần Hùng.

"
Thanh Long cười tủm tỉm lấy xì gà Cuba mà mình cất giấu trong ngực ra: "Muốn hút một điếu không?".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1085: 1085: Tôi Đổi Ý Rồi Qua Kia Uống Trà Đi


“Tôi không biết hút.

” Trần Hùng từ chối ý tốt của Thanh Long.

“He he, cậu thật sự là không biết hưởng thụ mà.


Nói xong, Thanh Long chỉ vào một nơi cách đó không xa và nói: “Ở đằng kia có một quán trà, chúng ta đến đó nói chuyện thì sao nào?”
“Vợ của tôi vẫn còn đang đợi tôi ở nhà kìa, tôi không có thời gian đâu.

” Trần Hùng trực tiếp từ chối Thanh Long.

“Ồ.


Thanh Long thở dài một tiếng, có hơi thất vọng.

Trần Hùng đi thẳng vào ngay vấn đề: “Thanh Long của Thanh Cảnh Môn, nếu tôi đoán không sai, thì Thanh Cảnh Môn của các ông còn có Bạch Hổ, Chu Tước và Huyền Vũ nữa đúng không, dưới trướng của môn chủ Thanh Cảnh Môn các anh được xem là người đứng thứ hai đúng chứ?”
Thanh Long cười nói: “Đã đoán đúng được một nửa rồi.


“Ý của ông là sao?”
“Bởi vì tôi chính là môn chủ của Thanh Cảnh Môn.


“Không thể như thế được.

” Trần Hùng lắc đầu nó: “Thanh Cảnh Môn là một tổ chức lợi hại đến như vậy, dựa vào ông thì không thể làm nổi chức môn chủ đâu.


Những gì Trần Hùng nói tương đối thẳng thắn, hoàn toàn không giữ lại cho Thanh Long chút xíu mặt mũi nào cả.

Nếu như những lời này mà từ miệng một người khác thốt ra thì e rằng Thanh Long đã trở mặt ngay tại chỗ rồi, nhưng chính Trần Hùng lại là người nói ra những lời này, cho nên Thanh Long cũng không hề tức giận.

“Ha ha ha, môn chủ mà tôi nói, không hề ám chỉ người đứng đầu Thanh Cảnh Môn.


“Tôi, Thần Hổ, Chu Tước và Huyền Vũ là môn chủ bốn phương của Thanh Cảnh Môn, mỗi người quản lý riêng biệt từng khu vực đông nam tây bắc của Vạn Hoa.


“Thần hổ?” Trần Hùng ngạc nhiên: “Tại sao lại là Thần hổ lại không phải là Bạch Hồ?”
Thanh Long cười nói: “Chỉ là một cái tên thôi mà, không cần phải để ý nhiều làm gì.


Tuy nhiên, Trần Hùng luôn cảm thấy chuyện này có điều gì đó không đúng lắm, hình như đối với cái danh xưng Bạch Hổ này của Thanh Cảnh Môn còn có một vài câu chuyện đặc biệt, nhưng nếu như Thanh Long đã không muốn nói, thì Trần Hùng cũng không định hỏi thêm gì nữa.

Thanh Long nói tiếp: “Và ở trên chúng tôi, còn có một người đứng đầu nữa, đó mới là ông chủ thực sự, hơn nữa ở bên cạnh đại lão còn có một hội nguyên lão, cho nên môn chủ bốn phương chúng tôi ở trong Thanh Cảnh Môn chỉ có thể xếp ở vị trí thứ ba mà thôi.



“Nói thẳng ra, chúng tôi chỉ là con la hô mưa gọi gió ở bên ngoài thôi.


Cái ví dụ này của Thanh Long khiến cho Trần Hùng phải bật cười, lúc này tâm trạng của anh có vẻ đã thoải mái hơn rất nhiều.

“Đột nhiên tôi đổi ý rồi, tôi có hơi khát, đến quán trà ở đằng kia uống chút trà cũng không tệ.


“Được thôi, nhưng lần này cậu phải mời đấy.


Trần Hùng sụt sịt đáp: “Tốt xấu gì cũng là một công chức, keo kiệt như vậy à?”
“Chuyện nào ra chuyện đó chứ.

” Thanh Long đáp lại: “Hôm nay tôi đã giúp cậu giải quyết một rắc rối lớn như vậy, không phải cậu nên cảm ơn tôi hay sao?”
“Nói vậy thì cũng đúng.


Trần Hùng không nói nhiều nữa, anh cùng với Thanh Long đi về phía quán trà ở đằng kia.

Hai người tìm một phòng riêng trong quán trà để ngồi xuống, sau đó mỗi người pha một tách trà Long Tỉnh.

Trần Hùng nhấm một ngụm trà trong tay và nói: “Bắt đầu từ núi Bồng Lai, sau đó đến thành phố Bình Minh và cuối cùng bây giờ lại là Tô Hàng Châu, Thanh Cảnh Môn các ông đã luôn đi theo tôi, bộ không mệt sao?”
“Đây là công việc của chúng tôi, cho dù có mệt thì cũng phải cắn răng chịu đựng.

” Thanh Long đáp lời.

Trần Hùng cười ha ha, rồi nói: “Nói thẳng ra đi, rốt cuộc là Thanh Cảnh Môn các ông muốn làm gì?”
Thanh Long đáp: “Nghe nói cậu vẫn luôn muốn dời điện Đức Hoàng về nước Vạn Hoa, theo lối suy nghĩ lá rụng về cội và chẳng phải là Thanh Cảnh Môn chúng tôi đang đặc biệt đến để quan tâm những chuyện này của các cậu đây sao?”
“Cậu nói xem một thế lực khổng lồ như điện Đức Hoàng của cáccậu, nếu thật sự trở về nước Vạn Hoa, thì không phải là chúng tôi nên quan tâm đến nó một cách đàng hoàng à?”
Trần Hùng cười ha ha một tiếng, rồi nói: “Chúng tôi là một công ty xí nghiệp chính quy và hợp pháp, nếu quay trở về đất nước và đóng góp một phần cho sự thịnh vượng của tổ quốc thì các ông không thể can thiệp vào đâu, Thanh Long đừng có nói vòng vo nữa.


Thanh Long cười to đáp lại: “Cũng đúng, nghe nói lần này cậu trở về nước Vạn Hoa mang theo tham vọng rất lớn, vì để đối phó với người trông nhà của cậu, cậu cũng sẽ không ngần ngại chiếm lấy toàn bộ phương Nam.


“Thanh Cảnh Môn chúng tôi phụ trách chính là về các gia tộc giàu có quyền lực hạng nhất trong nước, các gia đình siêu cấp quyền thế và thậm chí cả các gia đình hoàng tộc, còn có toàn bộ các gia tộc ẩn thế, giang hồ ở nước Vạn Hoa.

Trần Hùng à, mục đích đến Tô Hàng lần này của cậu là sắp đặt bàn cờ toàn bộ ở phương Nam, vậy cậu nói xem như thế này, thì Thanh Cảnh Môn chúng tôi có nên quan tâm đến hay không?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1086: 1086: Làm Gọn Một Mẻ


“Nên quan tâm chứ.


Trần Hùng gật gật đầu nói: “Nhưng cái gọi là gia tộc giàu có quyền thế hạng nhất ở phương Nam, đối với Thanh Cảnh Môn của các anh mà nói chỉ là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể mà thôi, để cái tên Mã Dương đó ra mặt thì đã dư dả luôn rồi, không cần thiết phải kinh động đến một trong những vị môn chủ của bốn phương Thanh Long ông đây đâu.


Thanh Long nheo mắt lại, rồi nói: “Trần Hùng, xem ra cậu hiểu rất rõ về Thanh Cảnh Môn của chúng tôi, liệu có phải là cậu đã bí mật điều tra chúng tôi không? Tôi phải nói trước với cậu một câu, đừng tùy tiện đi điều tra Thanh Cảnh Môn, sẽ xảy ra chuyện đấy.


Trần Hùng đặt chén trà trong tay xuống và đáp lại: “Ông cũng biết rất rõ về điện Đức Hoàng của chúng tôi, cho nên Thanh Long à, có phải ông cũng đang bí mật điều tra điện Đức Hoàng của tôi không? Tôi cũng sẽ cho ông một lời khuyên, đừng có mà tùy tiện đi điều tra điện Đức Hoàng của chúng tôi, bằng không cho dù ông có là Thanh Cảnh Môn, cũng chưa chắc là chúng tôi sẽ nể nang mặt mũi đâu đấy nhé.


“Ha ha ha ha.


Thanh Long bật cười phá lên.

Nhưng Trần Hùng không hề cười, một hơi uống hết trà trong tách.

Sau đó anh đứng dậy và nói: “Đã uống đủ chưa, tôi sẽ đi thanh toán.


Thanh Long lắc đầu, trả lời: “Còn một tách lớn như vậy đây.


“Vậy lát nữa anh tự thanh toán đi nhé.


Trần Hùng nói xong thì định rời đi, nhưng Thanh Long vội vàng ngăn cản anh lại: “Cậu muốn chiếm lấy toàn bộ phương Nam, trở thành vua của phương Nam, Thanh Cảnh Môn chúng tôi bằng lòng đấy.


“Hơn nữa, những gia tộc giàu sang quyền thế hạng nhất ở phương Nam không ít, nếu cậu đánh bại từng chỗ một sẽ lãng phí rất nhiều thời gian, cho nên tiếp theo Thanh Cảnh Môn chúng tôi sẽ đặc biệt ngăn cách Tô Hàng ra, mời tất cả gia tộc giàu sang quyền thế hạng nhất đến Tô Hàng, để các anh có thể dứt khoát vui vẻ làm một trận, thế nào hả?”
Trần Hùng dừng bước chân lại, thật ra thứ mà anh đang đợi chính là những lời này của Thanh Long đây.

“Nếu chúng ta có thể đưa toàn bộ gia tộc giàu có hạng nhất ở phương Nam đến Tô Hàng, quả thực là sẽ giảm thiểu được rất nhiều thời gian và phiền phức.


“Còn điều kiện thì sao?”

Thanh Long nhấc chén trà ở trước mặt lên, uống một ngụm trà, rồi cười hỏi lại: “Điều kiện gì chứ?”
Trần Hùng nói: “Đừng giả vờ nữa Thanh Long à, Thanh Cảnh Môn các ông bày ra trăm phương ngàn kế tiếp cận tôi, hơn nữa còn chủ động giúp tôi nhiều chuyện đến như vậy, không thể nào mà không có điều kiện gì được.


“Nói đi, các ông đã tính kế khiến cho Tô Hàng trở thành chiến trường, còn giúp tôi kéo toàn bộ gia tộc giàu có hạng nhất ở phương Nam vào ván cờ lớn này là có điều kiện gì vậy hả?”
Thanh Long đặt chén trà trong tay xuống, cười nói: “Đợi đến khi cậu dẹp yên nhà họ Tô, ván cờ phương Nam to lớn này chính thức bắt đầu, lúc đó tôi sẽ nói cho anh biết điều kiện là gì được không hả?”
Trần Hùng giơ một ngón giữa ra trước mặt Thanh Long, rồi nói: “Tùy anh thôi.


Nói xong, Trần Hùng bước ra khỏi phòng riêng của quán trà, sau đó đặt hai trăm nhân dân tệ lên quầy tính tiền, trực tiếp rời khỏi quán trà.

Về đến căn hộ, trời đã nhá nhem tối rồi.

Nhìn thấy Trần Hùng đã trở về, tảng đá lớn vướng mắc trong lòng của Lâm Ngọc Ngân cuối cùng cũng đã hạ xuống.

“Chồng à, cuối cùng anh cũng đã về, sao rồi hả, bọn họ không có làm khó anh đó chứ.

” Trần Hùng vừa bước vào cửa, Lâm Ngọc Ngân đã lo lắng hỏi ngay.

“Không sao đâu vợ.


Trần Hùng hôn lên trán Lâm Ngọc Ngân thêm một cái nữa: “Chuyện của Thương Minh phía Nam anh đã giải quyết xong xuôi hết cả rồi, mấy ngày tiếp theo Thương Minh của phía Nam sẽ tan tành sụp đổ, đồng thời nhà họ Tống cũng sẽ xong đời.


“Thật vậy sao?” Lâm Ngọc Ngân nhìn Trần Hùng đầy nghi ngờ.

“Có khi nào anh nói dối em không, cũng vừa hay Ngọc Thanh của chúng ta đã có thể xác định được quyết tâm của những đối tác hợp tác thông qua sự việc này.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1087: 1087: Giậu Đổ Bìm Leo


“Sáng sớm mai em cứ ra thông báo, bất kỳ công ty nào đã cắt đứt hợp tác với Ngọc Thanh bây giờ và đang có mâu thuẫn với Ngọc Thanh sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội hợp tác với tập đoàn Ngọc Thanh.


“Thật sự có thể sao?”
“Hoàn toàn không có vấn đề gì cả.

” Trần Hùng tự tin đáp lại.

“Vậy được rồi.


Sáng ngày hôm sau, tập đoàn Ngọc Thanh đã trực tiếp đưa ra thông báo cho các công ty hợp tác ở phương Nam theo như lời Trần Hùng dặn.

Sau khi nhận được thông báo này, nhất thời toàn bộ công ty ở phía Nam đều xem tập đoàn Ngọc Thanh là một chuyện hài hước.

Bây giờ tập đoàn Ngọc Thanh đang bị toàn bộ Thương Minh của phía Nam tấn công, đã ở nơi đầu sóng ngọn gió từ lâu rồi, vậy mà lại còn dám tung ra loại tin tức này nữa chứ?
Tập đoàn Ngọc Thanh của cô đang có ý gì, ý là các công ty lớn không lâu sau đó sẽ đến cầu xin hợp tác với cô à?
Đang đùa cái gì vậy, bây giờ toàn bộ các công ty ở phía Nam có quan hệ hợp tác với Ngọc Thanh đều đang trốn Ngọc Thanh như trốn tránh ôn thần vậy, thậm chí có nhiều công ty đã hủy hết các mối quan hệ hợp tác với Ngọc Thanh từ hôm qua luôn rồi, Ngọc Thanh sẽ sụp đổ ngay thôi, ai mà còn dám đi cầu xin chỗ đó nữa chứ?
Ở phía Nam có rất nhiều lời chế giễu, thậm chí bên chỗ Nam Đô Phong Nhã còn trực tiếp mở một chuyên mục và đem cái thông báo do tập đoàn Ngọc Thanh đưa ra phơi bày ngay trên chuyên mục này để cho những tất cả người tiêu dùng ở khu vực phía Nam cũng cười nhạo Ngọc Thanh theo.

Lần này Thương Minh của phía Nam nhắm vào tập đoàn Ngọc Thanh, Nam Đô Phong Nhã có thể xem là người tiên phong, hận không thể trực tiếp giẫm chết tập đoàn Ngọc Thanh.

Trên thực tế, Nam Đô Phong Nhã và tập đoàn Ngọc Thanh vốn dĩ là không hề Cô Ngọc oán gì với nhau cả, thậm chí quan hệ hợp tác giữa hai bên đó giờ đều rất vui vẻ, quan hệ cũng khá tốt đẹp.

Mà lần này, những gì Nam Đô Phong Nhã đã làm thực sự khiến người ta cảm thấy cực kỳ thất vọng.

Lý do mà Nam Đô Phong Nhã làm việc chăm chỉ như thế là vì để lấy lòng nhà họ Tống, dù sao thì bọn họ cũng là một thành viên của Thương Minh phía Nam.

Lần này, nhà họ Tống đã phát thông báo yêu cầu toàn bộ Thương Minh phía Nam phải đối phó với Ngọc Thanh và trong tay của Nam Đô Phong Nhã vừa hay lại có tài nguyên để đối phó với Ngọc Thanh, đương nhiên bọn họ cũng phải lợi dụng cái vũ khí sắc bén này để biểu hiện cho tốt chứ.

Như vậy thì trong tương lai Nam Đô Phong Nhã nhất định sẽ được nhà họ Tống đánh giá cao, vị thế trong Thương Minh phía Nam cũng sẽ được đi thẳng lên chỗ cao hơn, quyền hành trong tay cũng sẽ to lên và đến lúc đó lợi ích mà Nam Đô Phong Nhã sẽ thu được ở Thương Minh phía Nam đương nhiên cũng sẽ trở nên nhiều hơn thế nữa.

Vào thời điểm này, tại trụ sở chính của Nam Đô Phong Nhã, trong văn phòng chủ tịch.

Một người đàn ông trung niên với cái bụng phệ ngồi trên ghế chủ tịch, vừa hút xì gà vừa xem các bài viết khác nhau trên diễn đàn.

Trên khuôn mặt của ông ta nở ra một nụ cười vô cùng gian xảo.

“Tập đoàn Ngọc Thanh, đừng trách Tôn Chí tôi đây giậu đổ bìm leo, muốn trách thì hãy trách bản thân các người tự mình lao đầu vào đường chết, các người nói xem các người đi trêu chọc ai không đi, mà lại phải đi trêu chọc ngay nhà họ Tống?”
“Nhà họ Tống này là gia tộc nắm quyền kiểm soát của Thương Minh phía Nam, toàn bộ giới kinh doanh ở phía Nam đều do nhà họ Tống chi phối, các người dám chọc vào nhà họ Tống, đây không phải là đang tự tìm đường chết hay sao?”
Người này tên là Tôn Chí, là ông chủ của Thương Minh phía Nam.

Vào lúc này, cửa phòng làm việc của ông ta vang lên tiếng gõ, Tôn Chí hét lên một tiếng “Vào đi”.

Ngoài cửa, một người đàn ông trung niên mặc vest bước vào, chính là Huỳnh Đức.

“Ồ, đây không phải là ông Huỳnh Đức, giám đốc mới của công ty Truyền thông Hoàng thị ở thành phố Bình Minh đây sao, một nhân vật quý hóa như ông lại chạy đường xa đến chỗ của tôi để làm gì vậy?”
Thực ra Tôn Chí đã biết mục đích Huỳnh Đức đến đây từ lâu rồi, dù sao thì trước đó, Huỳnh Đức đã gọi điện sang cho Nam Đô Phong Nhã rất nhiều lần, mong rằng Nam Đô Phong Nhã có thể xóa bỏ những bình luận ác ý chửi rủa tập đoàn Ngọc Thanh trên diễn đàn.

Tuy nhiên, Nam Đô Phong Nhã đã trực tiếp từ chối yêu cầu này của Huỳnh Đức, không những không xóa những bình luận ác ý chửi rủa mà ngược lại còn gia tăng thêm.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1088: 1088: Ông Đừng Có Mà Hối Hận


Trong lúc tuyệt vọng, Huỳnh Đức chỉ có thể đến trụ sở chính của Nam Đô Phong Nhã ở cách Tam Giang không xa, hy vọng có thể gặp mặt đàm phán trực tiếp với Nam Đô Phong Nhã.

Huỳnh Đức từ ngoài bước vào, rồi sau đó ngồi đối diện với Tôn Chí.

“Xin chào chủ tịch Chí, mục đích tôi đến đây lần này là vì diễn đàn của tập đoàn Ngọc Thanh tại Nam Đô Phong Nhã, những điều đó! ”
Tuy nhiên, Huỳnh Đức còn chưa kịp nói xong một câu, Tôn Chí đã cười mỉm ngắt lời anh ta: “Anh Đức, vấn đề này không có gì để bàn cả.


“Cái gì?” Huỳnh Đức liền nhíu mày lại ngay lập tức.

“Những lời nhận xét về thương hiệu Ngọc Thanh trên diễn đàn hoàn toàn là phỉ báng và ác ý, Nam Đô Phong Nhã các ông phải xử lý nó, chứ không phải là dung túng đến mức đổ thêm dầu vào lửa.


“Nam Đô Phong Nhã các ông, với tư cách là diễn đàn tân truyền thông lớn nhất ở miền nam đất nước thì khi làm ra những việc này thì phải chịu trách nhiệm về mặt pháp lý.


Tôn Chí khinh thường bật cười: “Anh đang uy h**p tôi sao? Trách nhiệm pháp lý à, có bản lĩnh thì anh cứ kêu người đến bắt tôi đi.


“Ha ha ha, Huỳnh Đức, nói thật cho anh biết, Nam Đô Phong Nhã của tôi là cố ý nhắm vào tập đoàn Ngọc Thanh của anh đấy, nhưng như thế thì đã sao nào? Ai bảo tập đoàn Ngọc Thanh của anh chướng mắt đến như vậy, vậy mà lại dám đối đầu Thương Minh của miền Nam, dám đối đầu với nhà họ Tống.


“Chuyện này không có gì để thảo luận hết, anh quay trở về nói với Lâm Ngọc Ngân là cứ chờ chết đi.


“Ông! ”
Huỳnh Đức tức giận vô cùng: “Cho nên Tôn Chí à, ông đã hạ quyết tâm muốn đối đầu với tập đoàn Ngọc Thanh của chúng tôi đúng không?”
Tôn Chí cười nói: “Hình như anh đã nhầm lẫn rồi, không phải là tôi hạ quyết tâm muốn đối đầu với các anh, mà là quyết tâm muốn ép chết các anh, ha ha ha.


“Ông đừng có hối hận.

”.

Đọc thêm nhiều truyện ở ( TгùмTruy ệЛ.

vN )
Huỳnh Đức gằn nói ra từng chữ một.

“Hối hận à? Hối hận cái gì chứ?”
Tôn Chí cười nói: “Tập đoàn Ngọc Thanh của các anh sẽ sớm xong đời thôi, chẳng lẽ anh cho rằng Nam Đô Phong Nhã tương lai tới sẽ đến cầu xin anh giúp chuyện gì hay sao? Đang đùa cái gì vậy?”

“Ông nhất định sẽ hối hận.


Huỳnh Đức lạnh lùng “hừ” một tiếng, rồi xoay người rời đi.

“Không tiễn nhé.


Tôn Chí chế nhạo, hoàn toàn không hề có chút xíu ý định níu giữ lại nào cả, trong mắt tràn đầy vẻ châm chọc.

Sau khi Huỳnh Đức rời đi, Tôn Chí vẫn tiếp tục hút xì gà và lướt xem các bài viết trên diễn đàn, trông rất là hài lòng.

Tuy nhiên, vào đúng lúc này, một thông báo đột nhiên hiện lên trên màn hình máy tính.

“Tống Văn Hồng ông chủ của nhà họ Tống ở Tô Hàng, bởi vì hối lộ, giết người, tống tiền, cưỡng h**p và nhiều tội danh khác nên đã bị bắt đi rồi.

Đồng thời, chính quyền ở phía Nam đã thành lập một đội điều tra đặc biệt để điều tra về Thương Minh của phía Nam.



“Cái gì?”
Nhìn thấy tin tức này, Tôn Chí đứng bật dậy khỏi ghế ngay tại chỗ, một dự cảm không tốt liền lan tỏa ra khắp cơ thể ông ta.

“Không thể nào, đùa cái gì vậy, cái tin đồn này từ đâu ra?”
“Tống Văn Hồng làm sao mà có thể bị bắt được chứ, đây chắc chắn là tin giả, mẹ nó, những phương tiện truyền thông hiện nay vì để thu hút sự chú ý mà tin nhảm nhí gì cũng bịa ra được, thật là kinh tởm quá đi mất.


Tôn Chí chửi bới những tin tức trên màn hình ầm ĩ, hoàn toàn quên mất bản thân ông ta cũng có làm về ngành truyền thông.

Tuy nhiên, đây thật sự không phải là tin đồn nhảm gì cả, vào buổi chiều hôm đó, những tin tức tiêu cực khác về Thương Minh của phía Nam liên tiếp nổ ra, ngay cả các phóng viên của Nam Đô Phong Nhã cũng thông qua các kênh riêng của mình mà thu thập được không ít tin tức.

Tin tức này hoàn toàn không phải là vô căn cứ, mà chính là sự thật.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1089: 1089: Không Thể Tin Được


Hơn nữa, đi đôi với những đủ loại tin tức khác nhau đã bị đưa ra, thì những tin tức tiếp theo đã tạo thành một cơn bão trong toàn bộ mạng lưới phía Nam và quét sạch toàn bộ mạng lưới.

Ngày hôm sau, một tin tức lớn hơn được đưa ra, những việc làm xấu xa của Thương Minh của phía Nam trong những năm gần đây toàn bộ đều đã được xác nhận, chính phủ đã ra tay trừng phạt tuyệt đối Thương Minh phía Nam, Thương Minh của phía Nam từ đây sẽ bị giải tán.

Và không lâu sau khi tin tức này được công bố ra bên ngoài, phía Nam Đô Phong Nhã cũng trực tiếp nhận được thư từ chính phủ yêu cầu giải thể Thương Minh của phía Nam.

Sau khi Tôn Chí nhận được bức thư được gửi từ phía chính phủ, vẫn không muốn tin chuyện này là sự thật.

Và gần như trong cùng thời điểm đó, một lá thư khác cũng được gửi đến.

Bức thư này cũng là do chính phủ gửi đến, khi nhìn thấy nội dung của bức thư, cả người Tôn Chí đều phải há hốc mồm.

Thương Minh của phía Nam là một căn bệnh ung thư ác tính của giới kinh doanh phía Nam, đã bị chính phủ loại bỏ, tuy nhiên giới kinh doanh phía Nam vẫn cần phải kề vai chung sức, giúp đỡ nhau, cùng nhau phát triển, cho nên sau khi Thương Minh của phía Nam giải tán, một liên minh mới sẽ được thành lập cùng ngày hôm đó.

Liên minh mới được đổi tên thành Thương hội phía Nam và bà Lâm Ngọc Ngân chủ tịch của tập đoàn Ngọc Thanh đảm nhận chức hội trưởng Thương hội phía Nam.

“Cái gì!”
Tôn Chí như thể bị năm tia sét đánh tới cùng lúc, cả người đứng bật dậy khỏi ghế ông chủ, thậm chí toàn thân ông ta từ trên xuống dưới không ngừng run rẩy.

“Không thể nào như vậy được, làm sao mà có thể, rốt cuộc đây là tình huống gì thế này?”
“Thương hội phía Nam, Thương hội phía Nam gì chứ, tại sao lại để cho Lâm Ngọc Ngân làm hội trưởng của Thương hội phía Nam này vậy?”
Tôn Chí vội vàng lấy điện thoại di động, liên tục bấm nút gọi rất nhiều cuộc điện thoại.

Các cuộc gọi này toàn bộ đều được gọi đến các giám đốc của các công ty lớn ở Tô Hàng và những công ty này cũng là thành viên của Thương Minh phía Nam.

Cho dù đã nhận được thư của chính phủ gửi đến, cho dù bây giờ toàn bộ mạng lưới đều đang đưa tin về việc Thương Minh của phía Nam sẽ bị giải thể và tin tức về việc thành lập Thương hội phía Nam mới, nhưng Tôn Chí vẫn không muốn tin đây là sự thật.

Nếu như trước đây ông ta không làm những chuyện chống đối lại với tập đoàn Ngọc Thanh thì có lẽ ông ta đã chấp nhận từ lâu rồi, dù sao thì bất kể là Thương Minh của phía Nam hay Thương hội phía Nam thì đối với ông ta mà nói cũng không có ảnh hưởng gì nhiều cả.

Nhưng bây giờ, Tôn Chí lại tự đào hố chôn mình, ông ta đang hoảng loạn lên hết cả rồi.

Cuộc gọi đầu tiên nhanh chóng được kết nối, bên kia truyền đến giọng nói của một người đàn ông trung niên.

“Anh Diệp, chào anh, dạo này cơ thể có khỏe không ạ?”.

Truyện Kiếm Hiệp
Tôn Chí ngay lập tức ân cần hỏi han, bên kia là một doanh nhân địa phương ở Tô Hàng và cũng là một thành viên của Thương Minh phía Nam, vẫn luôn có mối quan hệ khá tốt với Tôn Chí.

“Em Chí, chào cậu, gần đây tôi cũng ổn, còn cậu thì sao? Lần này gọi điện sang là có chuyện gì à?”
Tôn Chí vội vàng nói: “Anh Diệp, tôi chỉ muốn hỏi chuyện liên quan đến Thương Minh phía Nam, đây rốt cuộc là chuyện gì vậy, Thương Minh phía Nam thật sự đã giải tán rồi sao?”
“Đúng vậy, em Chí, chắc là cậu đã nhận được thư từ chính phủ rồi, Thương Minh phía Nam tan nát rồi, liên minh mới sẽ sớm được thành lập, được đổi tên thành Thương hội phía Nam do cô Lâm Ngọc Ngân, chủ tịch của tập đoàn Ngọc Thanh giữ chức hội trưởng.


“Đồng thời, chức quản lý mới của Thương hội cũng sẽ được chọn lại.

Nhân tiện em Chí à, Nam Đô Phong Nhã của cậu cũng được coi là một doanh nghiệp lớn ở phía Nam, lại đang tham gia vào lĩnh vực truyền thông mới, nếu cậu ứng tuyển vào chức quản lý của Thương hội, chắc chắn sẽ có cơ hội được chọn rất lớn đấy.


“Ứng tuyển chức quản lý à.


Tôn Chí gần như sắp khóc rồi, bây giờ ông ta đã đắc tội với tập đoàn Ngọc Thanh đến chết đi sống lại rồi, đừng nói đến việc ứng tuyển chức quản lý, e rằng ngay khi Thương hội phía Nam được thành lập sẽ là lúc Nam Đô Phong Nhã của ông ta gặp xui xẻo rồi.

“Anh Diệp, chuyện này thật là phản khoa học, có nhà họ Tống thì tại sao Thương Minh của phía Nam lại phải giải tán, đang đùa nhau đấy à, một gia tộc lớn như nhà họ Tống đã ăn sâu bén rễ ở Tô Hàng lâu nay rồi, đã bao nhiêu năm như thế chính phủ cũng không thể làm gì được nhà họ Tống thì bây giờ tại sao lại đột ngột đến như vậy chứ?”
“Nhà họ Tống ư?”
Anh Diệp ở phía đối diện cười lớn tại chỗ, nói: “Em Chí à, không lẽ cậu còn chưa biết đúng không?”
“Biết gì chứ?”
“Mới tối hôm qua, nhà họ Tống đã tiêu đời rồi, toàn bộ nhà họ Tống đã bị tan tành khói lửa ở Tô Hàng luôn rồi.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1090: 1090: Xong Rồi


Nhà họ Tống làm sao mà có thể tiêu đời được, nhà họ Tống làm sao mà lại có thể tiêu đời được chứ, đó là gia tộc giàu sang quyền quý ở Tô Hàng, người ta nói rằng đó là người đời sau của Thẩm Mặc Tam, hơn nữa những năm gần đây, nhà họ Tống thông qua Thương Minh của phía Nam đã vơ vét được vô số của cải, thậm chí về lực còn sắp đuổi kịp nhà họ Tô là gia tộc quyền thế đứng đầu nữa mà.

Một gia tộc khổng lồ như vậy làm thế nào mà có thể tiêu đời trong một đêm được chứ?.

Ngôn Tình Hay
Tôn Chí không biết rằng, đúng vào tối hôm qua, công việc kinh doanh của nhà họ Tống ở nhiều lĩnh vực khác nhau đều phải hứng chịu một đòn có tính hủy diệt, cho dù là kinh doanh online hay offline, hay là ở nước ngoài, tất cả mọi hoạt động kinh doanh đều bị một đòn chí mạng.

Hơn nữa thị trường chứng khoán của nhà họ Tống đã sụp đổ toàn diện chỉ trong vòng nửa giờ ngắn ngủi và các nhà đầu tư thiên thần của nhà họ Tống ở nước ngoài cũng bị sụp đổ.

Thêm vào đó nhà họ Tống trong những năm qua đã làm quá nhiều việc xấu, sau khi chính phủ hạ quyết tâm điều tra kỹ lưỡng nhà họ Tống, rất nhiều quan chức cấp cao của nhà họ Tống đã bị bắt đi, tài khoản đã bị kiểm tra, đến cuối cùng nhà họ Tống còn chưa kịp nộp đơn xin phá sản thì đã trực tiếp tiêu tan thành mây khói khỏi ở Tô Hàng này rồi.

Điện thoại di động trong tay Tôn Chí rơi xuống đất kêu lên một tiếng, còn bản thân ông ta thì yếu ớt ngồi trên ghế ông chủ, cả khuôn mặt tái nhợt.

“Xong rồi, xong hết cả rồi.”
“Tôi đây là đang tự làm mình chết mà.”
Tôn Chí ra sức đập vài cái vào trán của mình, cả người đều ngỡ ngàng, không biết nên làm gì nữa.

Vốn dĩ ông ta nghĩ rằng có thể thông qua cơ hội này để thu dọn sạch tập đoàn Ngọc Thanh và từ đó đạt được sự trọng dụng của nhà họ Tống, nhưng lại không ngờ rằng nhà họ Tống lại bị hủy hoại nhanh chóng đến như vậy.
Nhà họ Tống tan tành thì cũng không còn gì cả, điều quan trọng nhất là bây giờ ở giới kinh doanh ở phía Nam đã xuất hiện một Thương hội phía Nam, mà ở Thương hội phía Nam này Lâm Ngọc Ngân lại là người có tiếng nói cuối cùng.

Chuyện này phải làm sao mới ổn đây?
Tôn Chí lại òa lên một tiếng rồi bật khóc, trong cơn hoảng loạn, ông ta lúng ta lúng túng ra lệnh cho cấp dưới của mình hủy bỏ tất cả những tin tức tiêu cực về tập đoàn Ngọc Thanh trên diễn đàn, đồng thời sẽ đặc biệt phân chia mọi chuyên mục quan trọng sang để giúp tập đoàn Ngọc Thanh rửa sạch tiếng dơ.
Mặc dù đây là việc mất bò mới lo làm chuồn, nhưng dù sao thì cũng tốt hơn là không làm gì cả, khát khao sống sót của Tôn Chí này khá là mạnh mẽ.
Cùng lúc đó, tại thành phố Bình Minh, nhóm người của Huỳnh Đức nhận được tin tức về sự sụp đổ của Thương Minh của phía Nam và nhà họ Tống, toàn bộ tập đoàn Ngọc Thanh từ trên xuống dưới đều hoan hô reo hò.
Những ngày này vì chuyện Nam Đô Phong Nhã đối đầu với tập đoàn Ngọc Thanh, Huỳnh Đức vẫn đang nỗ lực rất nhiều, mọi dây thần kinh trong cơ thể anh ta toàn bộ đều đang căng cứng lên hết cả.
Anh trai của anh ta là Huỳnh Phong đã giao công ty Truyền thông Hoàng Thị lại cho anh ta, đồng thời cũng giao cho anh ta xử lý các hoạt động khác nhau của Ngọc Thanh trên mạng, đó là vì sự tin tưởng tuyệt đối đối với anh ta.
Vì vậy, Huỳnh Đức tuyệt đối không cho phép xảy ra bất kỳ sai sót nào.
Mặc dù bây giờ mọi thứ đang chuyển biến theo chiều hướng tốt hơn, nhưng Huỳnh Đức vẫn không dám thả lỏng một chút xíu nào.
Vào lúc anh ta định tìm kiếm các trang web truyền thông mới khác trong nước để hợp tác với tập đoàn Ngọc Thanh, thì điện thoại của anh ta đổ chuông.

“Tôn Chí.”
Nhìn hiển thị tên người gọi, trong lòng Huỳnh Đức ngạc nhiên nghĩ đến điều gì đó, rồi bất giác bật cười.
“Ông chủ Chí, có chuyện gì thế, không ngờ rằng ông lại chủ động gọi điện đến cho tôi, hôm nay mặt trời thật sự mọc ở phía tây rồi sao?”
Ở đầu dây bên kia điện thoại giọng điệu của Tôn Chí nghe vô cùng gấp gáp, ông ta đã sắp khóc luôn rồi.
“Anh Đức, anh đừng đùa với tôi nữa, tôi đã sai rồi, tôi đã biết lỗi rồi, tôi không nên nhắm vào tập đoàn Ngọc Thanh, tôi muốn lập công chuộc tội ngay bây giờ.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1091: 1091: Thu Mua Nam Đô Phong Nhã


“Tôi đã định xóa hết tất cả các tin tức tiêu cực về tập đoàn Ngọc Thanh khỏi diễn đàn Nam Đô Phong Nhã rồi, đồng thời, chúng tôi có kế hoạch đem tất cả mảng lưu lượng quảng bá cho thương hiệu Ngọc Thanh, toàn bộ đều miễn phí hết.”
“Ồ...!ông Chí, ông bị làm sao vậy, đột nhiên thay đổi tính tình hay là đã uống phải thuốc chuột vậy, một trang web truyền thông mới lớn như Nam Đô Phong Nhã của các ông tại sao đột nhiên lại đối xử tốt với tập đoàn Ngọc Thanh của chúng tôi đến như vậy, không lẽ là đang có âm mưu gì sao?”
Tôn Chí vội vàng đáp lại rằng: “Không dám, tôi thật sự không dám, cho dù Nam Đô Phong Nhã chúng tôi có chống lại Đức Hoàng Lão Tử, thì cũng không dám đối đầu với tập đoàn Ngọc Thanh đâu mà.”
“Ha ha, lúc trước ông còn nói là muốn giẫm chết tập đoàn Ngọc Thanh mà.”
Cú vả mặt này thật sự là quá mạnh rồi, nghĩ đến thái độ ngạo mạn của Tôn Chí lúc trước, Huỳnh Đức hận không thể tát cho Tôn Chí một cái tới chết.
Lúc đó ông ta đã ngạo mạn như thế, vậy mà bây giờ lại chủ động gọi điện thoại đến để cầu xin sự thương xót, chẳng lẽ những tổn thương mà Nam Đô Phong Nhã của ông ta đã gây ra cho Ngọc Thanh trước đây, bây giờ một câu xin lỗi này là đã có thể giải quyết được hết hay sao, đang đùa nhau đấy à?

“Anh Đức à, trước đây là do Tôn Chí tôi làm không đúng, là do Nam Đô Phong Nhã chúng tôi đã phạm sai lầm, xin anh vui lòng thay tôi gửi lời xin lỗi đến cô Lâm Ngọc Ngân, trước đây mọi người hợp tác với nhau rất là vui vẻ, nên vẫn có giao tình mà đúng không?”
“Tôi sẽ thử xem.”
Huỳnh Đức thản nhiên đáp lại một câu lấy lệ, rồi trực tiếp cúp điện thoại.
Hợp tác vui vẻ? Vui vẻ ông nội ông đấy chứ, nhưng nếu như Nam Đô Phong Nhã của ông ta trước đây còn niệm một chút tình cũ, làm việc thì cũng không ra tay đến mức tuyệt tình như vậy, thì cũng sẽ không náo loạn đến cục diện như ngày hôm nay.
Bây giờ Ngọc Thanh đã trở mình, Tôn Chí ông lại muốn quỳ xuống l**m láp, trên đời này làm gì mà có chuyện tốt đến như vậy?
Huỳnh Đức đã gọi điện ngay cho Lâm Ngọc Ngân, đem toàn bộ sự việc bên phía Nam Đô Phong Nhã này nói với Lâm Ngọc Ngân.
Sau khi nghe xong, Lâm Ngọc Ngân thở dài một hơi.
Lâm Ngọc Ngân của bây giờ, đã không còn là cô gái yếu đuối của khi xưa nữa, cho dù cô vẫn rất lương thiện, nhưng thương trường như chiến trường, lúc nên cứng rắn thì tuyệt đối không được mềm lòng.

đam mỹ hài
Lâm Ngọc Ngân nói: “Anh Đức, loại chuyện này về sau anh không cần phải hỏi tôi nữa, anh tự nghĩ xem muốn làm gì thì cứ làm như thế.”
“Trước kia tập đoàn Ngọc Thanh của chúng ta đã nói rồi, tất cả các công ty muốn cắt đứt hợp tác với chúng ta trước đây sẽ vĩnh viễn mất đi tư cách hợp tác với tập đoàn Ngọc Thanh, điều này không phải là nói đùa đâu.”

Huỳnh Đức đầu dây bên kia nặng nề gật đầu: “Tôi hiểu rồi, cô Ngọc Ngân.

Tuy nhiên, Nam Đô Phong Nhã quả thật là rất có thực lực, nếu tiếp theo không hợp tác với Nam Đô Phong Nhã, chúng ta sẽ phải lập tức tìm kiếm những trang web mới để hợp tác.

Dù sao thì bây giờ ở mảng trực tuyến, phương tiện truyền thông mới luôn là nơi có lưu lượng lớn nhất.”
Lâm Ngọc Ngân trả lời: “Không cần phải lo lắng về điều này, cũng không cần phải đi tìm những trang web mới nào khác cả, bên phía Nam Đô Phong Nhã trong những năm gần đây đã làm ra rất nhiều việc bất hợp pháp và đã có người bắt đầu tiến hành điều tra rồi.”
“Vài ngày nữa, chủ tịch của Nam Đô Phong Nhã là Tôn Chí nhất định sẽ bị bắt đi.

Chỉ riêng việc lần này vu khống và phỉ báng tập đoàn Ngọc Thanh của chúng ta cũng đủ để ông ta bồi thường cái giá ngất ngưởng rồi, cộng thêm những hoạt động phi pháp khác trong nhiều năm qua của ông ta, thậm chí đã đủ để bị kết án luôn rồi.”

“Anh chuẩn bị mọi thứ cho tốt một chút, vài ngày sau sẽ xảy ra sự cố bên phía của Tôn Chí, tập đoàn Ngọc Thanh của chúng ta sẽ trực tiếp thu mua lại Nam Đô Phong Nhã.”
“Thu mua lại...!Nam Đô Phong Nhã ư!”
Giờ phút này, ngay cả Huỳnh Đức cũng bị kinh hãi, chuyện này thật sự quá khủng khiếp, trực tiếp thu mua lại Nam Đô Phong Nhã sao, điều này thật khó có thể tin được mà.
“Sao hả, anh cảm thấy có vấn đề gì sao?” Lâm Ngọc Ngân ở đầu dây bên kia hỏi.
Huỳnh Đức vội vàng lắc đầu, rồi liền bật cười: “Không có vấn đề gì cả cô Uyển Thu, một chút vấn đề cũng không có ạ.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1092: 1092: Kém Rèm Tắt Điện Là Thành Buổi Tối


Huỳnh Đức khó mà kiềm chế được sự kích động trong lòng, đột nhiên anh ta cảm thấy chủ tịch tập đoàn Ngọc Thanh này không hề thua kém đấng mày râu, hung ác lên thật sự khiến người ta xem mà than thở.

Điều này cần dứt khoát nhường nào mới quả quyết mua luôn Nam Đô Phong Nhã như thế.

Nếu thật sự có thể mua được Nam Đô Phong Nhã, sau này tự Ngọc Thanh có thể tự truyền thông, làm chuyện gì trên mạng cũng thuận tiện hơn nhiều.

“Không có vấn đề gì là được rồi, cái này gọi là học hỏi từ những sai lầm, lần này Ngọc Thanh chúng tôi đã chịu thiệt lớn bên Nam Đô Phong Nhã, bị người ta chặn họng, về sau chắc chắn chuyện này sẽ không thể xảy ra được nữa.


“Ngài Huỳnh, chuyện này giao cho anh xử lý, cần gì cứ việc nói.


“Được rồi cô Uyển Thu, cô yên tâm đi, chắc chắn sẽ không xảy ra bất cứ vấn đề gì, cho tôi thời gian một tuần, chắc chắn tôi sẽ giải quyết chuyện này ổn thỏa cho cô.


“Được!”
Cúp điện thoại, Lâm Ngọc Ngân thở phào một hơi, gương mặt hiện lên nụ cười thích thú.

Trần Hùng ở một bên đưa cho cô cốc nước, nói: “Uống miếng nước đi, cả buổi sáng em đã nhận mấy chục cuộc điện thoại rồi, tất cả đều là điện thoại cầu xin em mà em lại từ chối tất cả bọn họ, cảm thấy thế nào?”

Lâm Ngọc Ngân uống một ngụm nước Trần Hùng đưa, nói: “Ông xã à, vừa nãy có phải em ngang ngược quá không, hơn nữa có vài công ty hợp tác khá là quan trọng đối với tập đoàn Ngọc Thanh của chúng ta.


“Không, điều anh muốn là sự ngang ngược này của em, muốn điều hành một công ty tốt, đầu tiên cần phải nói được làm được, lúc trước chúng ta đã từng nói lời cảnh cáo nhưng không ai nghe, mà bây giờ lời nói của chúng ta linh nghiệm thì đừng trách chúng ta vô tình.


“Còn về bên hợp tác, em hoàn toàn không phải lo lắng, thị trường phía Nam lớn như thế, chỉ cần em trở thành hội trưởng của thương hội phía Nam, sau này không cần suy nghĩ về chuyện hợp tác nữa.


Lâm Ngọc Ngân gật đầu, nói: “Ông xã ơi, rốt cuộc anh đã làm thế nào, vì sao trong thời gian ngắn như thế lại có thế khiến Ngọc Thanh trở mình, thậm chí làm Thương Minh phía Nam và nhà họ Tống tan rã, đúng là không thể tin nổi mà.


“Ha ha.

” Trần Hùng cười, nói: “Chẳng lẽ em đã quên ông xã em vẫn luôn rất mạnh sao.


“Mạnh sao?”
“Đương nhiên rồi.


Trần Hùng ôm lấy Lâm Ngọc Ngân, vẻ mặt không đứng đắn: “Ông xã em không chỉ mạnh ở bên ngoài mà ở trong nhà còn mạnh hơn, hay là chúng ta thử một chút?”
“Cái tên chết tiệt nhà anh.


Lâm Ngọc Ngân đỏ mặt: “Còn là ban ngày đó.


Trần Hùng kéo rèm cửa lại: “Kéo rèm tắt điện thì không phải thành buổi tối à, bà xã ơi nhanh lên nào, Thanh Thảo cứ giục muốn có một đứa em trai, nhưng sao bụng em không có tí tình hình nào thế?”
“Em cũng không biết nữa.

” Lâm Ngọc Ngân có hơi bất đắc dĩ: “Hay là chúng ta đến bệnh viện kiểm tra?”
“Không đi.


Đột nhiên Trần Hùng cảm thấy lòng tôn nghiêm to lớn của đàn ông bị chà đạp: “Anh nghe bọn họ nói mang thai lần thứ hai đều như thế này, khó mang thai hơn lần đầu, đây là chuyện bình thường, nhưng chúng ta chỉ cần giao nộp công việc đúng giờ mỗi tối thì sẽ nhanh chóng mang thai được, tin anh.


“Thật sao?”
“Đúng vậy, chồng không lừa em!”
Kéo rèm cửa, đèn cũng tắt, sự hài hòa trong khu chung cư.

Những ngày này, quả thực bên tập đoàn Ngọc Thanh nhận được vô số cuộc điện thoại, thậm chí còn có người phụ trách mấy công ty đến thẳng trụ sở chính của Ngọc Thanh ở thành phố Bình Minh.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1093: 1093: Đặt Ván Cờ Lớn


Lúc Ngọc Thanh gặp nguy hiểm, những người này tỏ ác ý ra mặt giẫm đạp lên công ty, không chỉ chấm dứt hợp tác trước đó với Ngọc Thanh mà còn bỏ đá xuống giếng, hận không thể giẫm chết tập đoàn Ngọc Thanh giống như Nam Đô Phong Nhã.

Mà bây giờ tập đoàn Ngọc Thanh lại lội ngược dòng trở mình, thậm chí còn hành động dứt khoát trở thành sự tồn tại đứng đầu thương hội phía Nam.

Cứ như thế, những công ty này đều hoảng hốt, bọn họ đều muốn xây dựng lại mối quan hệ tốt với Ngọc Thanh, hợp tác với Ngọc Thanh lại một lần nữa.

Nhưng giống như lời Lâm Ngọc Ngân nói lúc bắt đầu, trên thế giới này nào có chuyện tốt như thế, lúc bắt đầu bọn họ đã vô tình thì bây giờ đừng trách Ngọc Thanh bất nghĩa.

Lần này, thái độ của Ngọc Thanh vô cùng kiên quyết, lúc trước hễ là người đắc tội với Ngọc Thanh thì chắc chắn không còn đường nào mà bàn bạc nữa.

Ngọc Thanh không chỉ cắt đứt mọi hợp tác với bọn họ mà còn hủy tư cách tham gia thương hội phía Nam của bọn họ.

Còn về phần sau này Ngọc Thanh có lợi dụng thương hội phía Nam để đối phó với những công ty này không thì không ai có thể nói chắc chắn được.

Một tuần sau, tất cả mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi, cùng lúc đó dưới sự giúp đỡ của phía ban ngành chính phủ, thương hội phía Nam chính thức đăng ký, do người đứng đầu tập đoàn Ngọc Thanh, Lâm Ngọc Ngân làm hội trưởng thương hội phía Nam.

Cùng lúc đó, những tập đoàn có quan hệ tốt với Ngọc Thanh, khi tập đoàn Ngọc Thanh gặp khó khăn không bỏ đá xuống giếng mà lại giúp đỡ Ngọc Thanh vượt qua khó khăn thì lại có cơ hội quản lý thương hội phía Nam.

Sau khi thương hội phía Nam được đăng ký, không qua bao lâu thì chính thức thành lập, mà chắc chắn nó sẽ không trở thành công cụ vơ vét của cải giống như bên liên minh phía Nam, mà thực sự tuân theo mục đích thành lập thương hội, mọi người cùng nhau cố gắng, cùng nhau tiến bộ.

Trong khi gây rắc rối cho Thương Minh phía Nam, tập đoàn Ngọc Thanh cũng chính thức mở rộng thị trường offline ở phía Nam.

Bên Tô Hàng cũng bắt đầu vận chuyển lại, sau khi mở cửa hàng offline thì thương hiệu trang phục của Ngọc Thanh cũng được chuyển từ thành phố Bình Minh đến nhà kho Tô Hàng, chính thức bắt đầu triển khai ở phía Nam.

Đồng thời, Huỳnh Đức cũng không khiến Lâm Ngọc Ngân thất vọng, ngày thứ ba sau khi nói chuyện điện thoại với Lâm Ngọc Ngân, quả nhiên Tôn Chí đã bị chính phủ đưa đi, Nam Đô Phong Nhã bị điều tra, tình hình bấp bênh.

Mà Huỳnh Đức lại nhân cơ hội này ra tay quyết đoán, mua lại Nam Đô Phong Nhã để nó trở thành chỗ dựa lớn nhất trên mạng lưới phía Nam của Ngọc Thanh.

Tất cả đều phát triển theo chiều hướng tốt.

Mà chuyện Trần Hùng giúp Lâm Ngọc Ngân liên hệ với bên Thương Minh phía Nam, sau đó cũng nên bắt đầu làm chuyện của mình.

Lần này anh đến Tô Hàng, mục đích chính là bày một bàn cờ lớn với phía Nam, một khi bàn cờ bắt đầu thì sẽ không còn đường quay đầu nữa.

Nửa đêm, trong một trang viên xa hoa.

Trang viên này to như thế, cũng rất có phong thái, các loại đèn sáng lên vào buổi đêm, sẽ khiến người ta có cảm giác vô cùng xa hoa.

Nhưng trước đây, chỗ này cũng giống như đêm nay, trong trang viên không có quá nhiều đèn sáng, có cũng chỉ là đèn đường!
Chỗ này là trang viên nhà họ Tống, trong một tuần trước, chỗ này vẫn còn ăn chơi trác táng, mà bây giờ lại giống như hoang tàn.

Sau khi nhà họ Tống sụp đổ, các công ty lớn của nhà họ Tống đều bị niêm phong lại, đồng thời nhà họ Tống cũng có rất nhiều quản lý cấp cao thuộc dòng họ chính bị chính phủ đưa đi, những người còn lại lấy tài sản của nhà họ Tống chạy khỏi Tô Hàng để bảo vệ tính mạng.

Cái gọi là thiếu chút nữa tan đàn xẻ nghé chính là ý này.

Mà lúc này lại có một đám người đứng trong phòng khách trang viên nhà họ Tống.

Đám người này tổng cộng gần năm mươi người, trong tay mỗi người đều cầm một con dao lạnh lẽo, thậm chí còn có vài tên giắt súng bên eo.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1094: 1094: Giết


Những người này, một nửa là cao thủ nhà họ Tống nuôi dạy mấy năm nay, còn một nửa còn lại là đàn em tinh nhuệ dưới trướng Long Ngũ.

Lúc này trong đám người gần sát mình nhất, một người đàn ông trung niên với thân thể khỏe mạnh đứng dậy, trong tay anh ta như đang cầm dao.

Người này là Ông Dương, lúc trước ông ta đã g**t ch*t Long Tiểu Đào với một nhát dao trong chiếc xe Mercedes – Benz.

Ông Dương đã đi theo Tống Văn Hồng gần ba mươi năm, từ khi ông ta chỉ là một thằng nhóc con đến khi làm việc với Tống Văn Hồng.

Mấy năm nay Tống Văn Hồng đối xử với ông Dương không tệ, coi ông ta là anh em, thế nên ông Dương vô cùng trung thành với Tống Văn Hồng.

Mà lần này Tống Văn Hồng vu oan, thế nên chắc chắn ông ta không nhịn được cơn tức này, vì thế lúc này anh ta kêu gọi cao thủ của nhà họ Tống, cùng lúc đó liên hệ với mấy người trung thành đến chết trong tay Long Ngũ, hi vọng có thể mượn sức mạnh của những người này để giết hết đám người Trần Hùng, báo thù cho nhà họ Tống.

Lúc này, không khí trong trang viên xơ xác tiêu điều, những người ở đó hoặc là trung thành với nhà họ Tống, hoặc là trung thành với Long Ngũ.

Mà Long Ngũ bị người của Hang Sói xử lý, đương nhiên những anh em cùng vào sống ra chết với Long Ngũ nhiều năm như thế cũng giận không nuốt trôi được, bọn họ sớm đã muốn giết Trần Hùng để báo thù cho đại ca mình, chỉ là vẫn chưa hành động.

Mà bây giờ có ông Dương đứng đầu rồi, thế nên những người này không do dự chút nào.

Đương nhiên là bọn họ không biết chuyện ông Dương tự tay g**t ch*t Long Tiểu Đào, nếu không chỉ sợ là đám người này đã sớm đánh nhau với ông Dương rồi.

Lúc này ông Dương cầm một cái khăn tay, không ngừng lau chùi con dao trong tay mình, lưỡi dao đã được ông ta lau đến bóng loáng, tiếp sau đó chỉ đợi uống máu.

“Các anh em, nhà họ Tống bị lật đổ rồi, tôi biết trong lòng mọi người rất khó chịu, cũng rất mù mờ.


“Tại sao nhà họ Tống to lớn như thế lại đột ngột bị lật đổ, tôi chỉ có thể nói cho mọi người biết, đối thủ chúng ta gặp phải vô cùng mạnh.


“Thế nên, hành động tối nay, dù chúng ta có hoàn thành nhiệm vụ cũng không có được cái gì tốt, mục đích là báo thù cho ông Hồng và Long Ngũ.


“Bên ông Hồng không ra ngoài được, mãi mãi không ra được, chúng ta không có khả năng đưa ông ta ra ngoài nhưng chúng ta có thể báo thù cho ông ta.


Nói đến đây, ông Dương liếc mắt nhìn từng người một: “Tối nay, vì ông Hồng và Long Ngũ, chúng ta có thể mất mạng, bây giờ nếu mọi người muốn rời đi thì tôi sẽ không miễn cưỡng.



Ánh mắt của hơn năm mươi ngươi đều tỏ vẻ đã quyết, một tên đàn ông vạm vỡ trong đó đứng dậy nói: “Anh Dương, đã đến lúc này rồi, nếu trong lòng các anh em sợ thì đã không tới từ lúc bắt đầu.


“Mấy năm nay ông Thẩm đối xử với chúng ta như thế nào, trong lòng mọi người biết rõ, không có ông Tống Văn Hồng không có chúng ta của hôm nay, không cần nói gì nữa, giết thôi.


“Đúng, giết!”
“Mấy người chúng ta không có Long Ngũ cũng đã chết bên đường từ lâu rồi, không cần nói gì nữa, hôm nay dù chúng ta có không thèm đếm xỉa đến cái mạng này nữa cũng phải báo thù này.


“Anh Dương, nói đi, tiếp theo các anh em phải làm gì?”
Hơn năm mươi người không có chút sợ hãi nào, thực ra ông Dương đã sớm dự đoán tất cả, sở dĩ hỏi ra miệng là để mọi người hạ quyết tâm hoàn toàn thôi.

“Tên đó gọi là Trần Hùng, trong tay có một đám điên rất mạnh, chỉ cần tối nay chúng ta g**t ch*t bọn chúng, sau đó đối phó với Trần Hùng và tập đoàn Ngọc Thanh đó sẽ dễ hơn nhiều.


“Bây giờ địa điểm mà đám người đó đang ở tôi cũng nghe ngóng rõ ràng rồi, ở một nhà kho bên khu phía Bắc, chỗ đó là nhà kho trung chuyển của tập đoàn Ngọc Thanh, hôm nay chúng ta không chỉ phải g**t ch*t lũ điên đó mà còn phải đốt nhà kho của bọn chúng.


“Đợi sau khi làm xong chuyện này, chúng ta đến thẳng chung cư của Ngọc Thanh, giết hết Trần Hùng, vợ của anh ta cùng với tất cả nhân viên tập đoàn Ngọc Thanh.


Đây đúng là một kế hoạch điên rồ.

Sự thực cũng là như thế, lúc này đám người ông Dương đã điên rồi, đã điên rồi thì đương nhiên bọn họ cái gì cũng dám làm.

“Được, mẹ nó, làm như thế đi.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1095: 1095: Sát Khí Vây Quanh


Đôi mắt của tất cả mọi người đều đỏ bừng lên, sát khí dày đặc dâng lên quanh người.

“Đổ rượu!”
Ông Dương ra lệnh một tiếng thì liên có người ở bên cạnh đổ ra hơn năm mười chén rượu.

Ông Dương cầm lấy một chén và hít sâu một hơi rồi nói: “Uống xong chén rượu này, kẻ mạnh một đi sẽ không quay đầu lại, mọi người cùng cạn ly.


“Cạn ly!”
Tất cả mọi người đều nâng chén rượu trong tay của mình lên và uống cạn một hơi.

ông Dương là người đầu tiên vứt cái chén trong tay xuống đất rồi vung mạnh tay nói: “Xuất phát.


Hơn năm mươi người ngồi trên hơn mười chiếc xe địa hình và hùng hổ chạy về phía nhà kho của tập đoàn Ngọc Thanh.

Đồng thời trên những chiếc xe đó cũng chứa không ít thùng dầu, đêm nay bọn họ không chỉ muốn giết người mà còn muốn đốt kho.

Đêm trắng gió lớn vô cùng mờ ám, trong cơn gió thu còn mang theo vài tia lạnh lẽo, thế nhưng nhà kho lại có một khí thế ngất trời.

Vào ngày thứ hai khi những người của Hang Sói đến Tô Hàng, Hoàng Phương đã mang tất cả những món đều nên đặt mua đến nơi này, nhà kho này gần như đã trở thành giống hệt như Hang Sói của thành phố Bình Minh.

Cùng lúc đó, một số con sói và chó ngao Tây Tạng của Hang Sói cũng được chuyển đến đây, thế nhưng Hoàng Phương không thể chuyển đến quá nhiều bởi vì có một số loài không thích hợp với khí hậu và đồ ăn thức uống ở nơi này.

Khoảng thời gian này chính là khoảng thời gian phấn kích nhất trong một ngày của Hang Sói, hơn hai mươi thành viên ở trong Hang Sói đang tự mình luyện tập một cách điên cuồng.

Trần Hùng nói rằng một cuộc chiến sắp phải xảy ra, vì vậy những thành viên Hang Sói này phải liều mạng nhiều hơn nữa.

Bên trong nhà kho đang có khí thế hừng hực, không hề có người nào chú ý rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra ở bên ngoài.

Vào lúc này, mười mấy chiếc xe địa hình đang chạy về phía nơi này, cuối cùng dừng lại ở một mảnh đất trống bên ngoài.

Ông Dương nhảy ra từ trong xe đầu tiên, ông ta lại dùng khăn tay lau con dao găm ở trong tay một lần nữa.

“Chính là nơi này, các người đốt nhà kho cho tôi trước rồi sau đó đi vào giết người.


Việc đầu tiên của cả nhóm hơn năm mươi người chính là lấy những thùng dầu hỏa ở trên xe xuống, sau đó bọn họ đi về phía nhà kho và chuẩn bị đổ những thùng dầu hỏa này vào nhà kho.

Một con sói và một chú chó ngao Tây Tạng ở bên cạnh đã kêu lên một cách điên cuồng, tiếng kêu khiến cho người khác cảm thấy khó chịu và rối loạn.

Nếu như chỉ là tiếng kêu thì nhũng thành viên của Hang Sói ở trong nhà kho sẽ không để ý, bởi vì những con thú này hầu như đêm nào cũng kêu la như vậy.

Mãi cho đến khi có người trở nên nóng nảy mà lấy khẩu súng ở thắt lưng của mình ra và bắn về phía chú chó ngao Tây Tạng kia.

Pằng!
Một tiếng súng vang lên ngay giữa bầu trời đêm, chú chó ngao Tây Tạng kia bị bắn trúng và trực tiếp ngã thẳng xuống đất sau hai tiếng r*n r*.

“Kêu la con mẹ mày, cảm thấy thoải mái khi ăn kẹo đồng rồi chứ.


Người này vừa mắng nhiếc vừa cất súng vào thắt lưng của mình, sau đó anh ta mở một thùng dầu hỏa và đổ toàn bộ dầu hỏa ở trong thùng lên bức tường của nhà kho.

Thế nhưng lúc này, bên trong Hang Sói vẫn luyện tập một cách hừng hực khí thế như cũ, mãi cho đến khi có một tiếng súng vang dội và vững vàng truyền vào trong tai của tất cả mọi người thì cả Hang Sói mới trở nên yên lặng ngay lập tức!.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1096: 1096: Giết Bọn Nó


“Chuyện gì vậy, hình như tôi vừa mới nghe thấy tiếng gì đó?”
Lưu Trọng là người đầu tiên dừng việc làm ở trong tay mình lại và nói với Thịnh Quân đang ở luyện đánh cùng với anh ta.

“Hình như tôi cũng nghe được.

” Thịnh Quân nhíu mày lại.

“Là tiếng súng.


Khôi Huy Thiệu rút một con dao màu xám ở thắt lưng của mình ra trước rồi nói: “Có tiếng súng ở bên ngoài.


“Đi ra ngoài xem thử.


Tưởng Môn Thần cũng nhảy ra ngoài, tiếp theo là nhóm người Hồ Điệp, Lâm Tiểu Phong và Trần Đại Lực.

Trong chốc lát, cả nhóm hơn hai mươi người của Hang Sói đều chạy ra ngoài.

Bọn họ vừa đi đến trước cửa liền nhìn thấy cảnh tượng ông Dương dẫn theo hơn năm mươi người đang đổ dầu hỏa vào nhà kho ở trước mặt, tất cả mọi người đều sửng sốt trong vài giây ngay lập tức.

“Bọn họ đang làm gì vậy?”
Trần Đại Lực đưa tay sờ trán của mình vài lần rồi nói với vẻ mặt nghi ngờ.

“Chú chó ngao Tây Tạng của tôi bị người khác đánh chết rồi.

” Lưu Trọng nổi giận ngay lập tức khi nhìn vào chú chó ngao Tây Tạng chảy đầy máu và nằm ở dưới đất.

“Mẹ nó, đây là dầu hỏa, bọn họ đang đổ dầu hỏa đấy.


“Con mẹ nó, chán sống rồi à.


Vào lúc này, tất cả những thành viên của Hang Sói mới phản ứng trở lại: “Các anh em, có người đến gây chuyện rồi, anh em lên g**t ch*t chúng nó.


À ú!
Những âm thanh như tiếng sói tru lập tức vang lên ngay giữa nhà kho, những âm thanh thật sự là tiếng sói tru, tiếng sói hú xen lẫn với tiếng gào thét của những thành viên của Hang Sói khiến cho người khác cảm thấy sởn cả gai ốc lên.

Đám người ông Dương đột nhiên cảm thấy hơi hoảng loạn ở trong lòng, bởi vì dường như nhóm người mà bọn họ nhìn thấy vào lúc này đều trông có vẻ không bình thường.

Những người này còn đang sửng sốt thì Trần Đại Lực ở trước mặt bọn họ đã điên lên mà lao thẳng về phía bọn họ.

Điều này xảy ra quá đột ngột và hoàn toàn không hề bất kỳ màn dạo đầu nào cả, thậm chí đối phương còn không hỏi rốt cuộc bọn họ đến nơi này làm gì liền trực tiếp nhào tới.

Ngay vào lúc đám người ông Dương bọn họ đã phản ứng trở lại thì đã có bảy tám người anh em ngã xuống rồi.

“Chính là những người này đã g**t ch*t Ngũ Long bọn họ ở trên cầu, bây giờ những người muốn trả thù hãy lao lên đi.


Ông Dương lớn tiếng hét lên và cầm lấy con dao được ông ta lau đến sáng bóng, anh ta lập tức tấn công về phía những thành viên của Hang Sói.

Tên ông Dương này chính là cao thủ của nhà họ Tống và đã đi theo Tống Văn Hồng hơn ba mươi năm nên năng lực thật sự vô cùng mạnh.

Ngay trong chớp mắt đã có một thành viên của Hang Sói bị anh ta chém bay ra ngoài, một nhát dao này vô cùng tàn nhẫn, tốc độ của rất nhanh cũng rất nhanh và đã đâm nát vài chiếc xương sườn của người thành viên Hang Sói này.

Ngay vào lúc ông Dương chuẩn bị cầm dao để đối phó với một thành viên của Hang Sói nữa thì Khôi Huy Thiệu đã lao nhanh về phía anh ta.

Keng keng keng!
Đây là những âm thanh đặc biệt được phát ra sau khi kim loại va chạm vào nhau, những tia lửa bắn tung tóe khắp nơi.

Khôi Huy Thiệu và ông Dương trực tiếp chiến đấu được mười hiệp, cuối cùng ông Dương đã đâm một nhát dao vào người của Khôi Huy Thiệu.

Trên người của Khôi Huy Thiệu cũng xuất hiện một lỗ máu chảy ròng ròng ngay lập tức, thế nhưng Khôi Huy Thiệu lại tiếp tục tiến về phía trước như thể không hề có chuyện gì xảy ra vậy.

Cùng lúc đó, Hồ Điệp và một thành viên Hang Sói sử dụng dao làm vũ khí cũng tham gia vào trận chiến, bọn họ xem như đã nhận ra rằng tên ông Dương này rất mạnh, vì vậy bọn họ bắt buộc phải hợp sức lại mới có thể đánh bại ông ta.

Lúc đầu Hang Sói rất xem trọng danh dự của bản thân mình, mỗi một thành viên của Hang Sói đều không mong muốn những người khác nhúng tay vào khi bọn họ đang chiến đấu một mình.

Thế nhưng thời gian dần trôi qua thì càng ngày càng có nhiều người của Hang Sói tham gia vào cuộc chiến hơn.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1097: 1097: Lũ Người Này Điên Hết Rồi Sao


Bây giờ suy nghĩ của bọn họ đã thay đổi rất nhiều so với lúc trước, có những trường hợp tuyệt đối không thể đánh đơn.

Hang Sói là một tập thể, bọn họ cần thiết phối hợp với nhau, lấy nhiều thắng ít không mất mặt, đánh không lại kẻ thù mới là chuyện đáng xấu hổ.

Dưới sự phối hợp của ba người Khôi Huy Thiệu, Hồ Điệp, bọn họ đã ép ông Dương liên tục lùi về phía sau, rất nhanh, chiêu thức của ông Dương trở nên rối loạn.

Trong lòng ông Dương cũng hết sức kinh ngạc, bởi vì ông ta hoàn toàn không hề nghĩ tới đám người này lại b**n th** như vậy.

Nói về đến việc dùng đao, ông Dương cũng được xem như là cao thủ dùng đao hàng đầu ở vùng Tô Hàng này, ông ta từng có chiến tích chém hơn ba mươi người, đoạn thời gian đó ông ta thậm chí còn từng nghĩ rằng đao pháp của mình là vô địch thiên hạ.

Nhưng vào giây phút này, ông ta chợt ý thức được dường như bản thân không có mạnh mẽ như mình đã tưởng tượng.

Chính xác mà nói, đối thủ lần này ông ta gặp phải, quá dị thường!
Mà ở phía bên kia, hai mươi thành viên của Hang Sói đấu với hơn năm mươi cao thủ vẫn như cũ không rơi vào tình thế bất lợi.

Thậm chí còn có thể nói hai mươi thành viên của Hang Sói đã chiếm ưu thế tuyệt đối, người của đối phương đúng là rất lợi hại, chỉ là Hang Sói hôm nay đã sớm không còn như xưa nữa.

Trước kho hàng vang lên từng tiếng kêu thảm thiết, người của ông Dương lần lượt ngã xuống đất, bọn họ một khi đã ngã xuống đất thì không còn khả năng gượng dậy nữa.

Tất nhiên, Hang Sói bên này không phải không có hao tổn gì, tính đến thời điểm hiện tại, đã có gần một nửa số thành viên Hang Sói bị thương, thậm chí còn có vài người còn bị thương nặng.

Nhưng đám người này dường như không có dây thần kinh đau đớn, cho dù có hứng chịu bao nhiêu nhát dao trên người, trên mặt cũng không lộ ra một tia đau khổ, ngược lại càng trở nên dữ tợn và điên cuồng.

Lúc này, đã có mấy người do ông Dương mang theo bắt đầu suy sụp tinh thần.

Cái đám người này rốt cuộc là loại người gì thế này, điên hết rồi hả?
Trong lúc vội vàng, có người rút súng ra bắn một phát vào một thành viên của Hang Sói, viên đạn trúng vào bả vai của đối phương.

Chỉ là khi thấy đối phương lại dùng ngón trỏ và ngón giữa đâm vào miệng vết thương, sau đó trực tiếp kéo viên đạn ra ngoài, tên đó hoàn toàn ngơ ngác.

Đặc biệt là lúc đối phương còn cười ha hả, trên tay cầm viên đạn kia miệng thì cười như một tên điên, người này chỉ cảm thấy cả người cũng sắp hỏng mất.

“Mẹ nó, đồ thần kinh.



“Hì hì! ha ha ha ha.


Tên thành viên của Hang Sói này chính là Lưu Trọng, trên tay cầm viên đạn đẫm máu, vừa mỉm cười vừa đi từng bước về phía người nọ.

“Đàn ông mà, đánh nhau cần dựa vào nắm đấm, sao lại dùng súng thế này?”
Lúc này, một thân khí thế dũng mãnh vững chắc của Lưu Trọng hoàn toàn bộc lộ, chỉ riêng khí thế này thôi cũng đủ khiến đối phương khiếp sợ.

Trong lúc nóng vội, đối phương lại bắn mấy phát về phía Lưu Trọng.

Nhưng có lẽ vì anh ta quá căng thẳng nên tất cả mấy phát súng này đều bị trượt, thậm chí có một phát là bắn thẳng vào người anh.

“Rác rưởi, dùng súng còn được xem là đàn ông sao?”
Lưu Trọng đã tới trước mặt người này, anh ta bóp chặt cổ họng đối phương: “Bắn tiếp đi.



Người nọ trợn to hai mắt, miệng thì há hốc, Lưu Trọng nhét viên đạn đẫm máu trên tay vào miệng người đàn ông.

Anh ta thuận tay vỗ một cái, ực một tiếng, viên đạn bị Lưu Trọng cứng rắn nhét vào cuống họng đối phương đã bị nuốt xuống.

Ầm!
Lưu Trọng một phát đá bay người nọ, sau đó quay người đi về phía một người khác.

Vết thương bị đạn bắn trên bả vai hoàn toàn bị anh ta bỏ qua, trong nháy mắt, Lưu Trọng lại giết thêm một người.

Lúc này, không chỉ là Lưu Trọng bên này mà những nơi khác cũng trở nên không khác nhau mấy.

Trận ác chiến ban đầu đã sớm biến thành trận chiến đẫm máu, trước cửa kho hàng khắp nơi toàn là máu tươi, nhìn qua vô cùng thảm thiết!.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1098: 1098: Chiến Tranh


Toàn bộ cuộc chiến kéo dài gần mười phút, khi trận chiến này dừng lại, trong không khí tràn ngập mùi máu tanh
Ông Dương chết, bị ba người Khôi Huy Thiệu và Hồ Điệp phối hợp chém chết, chẳng qua trận chiến này diễn ra vô cùng thảm thiết, bởi vì Khôi Huy Thiệu và Hồ Điệp đều bị ông Dương chém bị thương, một tên thành viên Hang Sói khác lại bị ông Dương trực tiếp chém chết.

Trên đất khắp nơi đều là xác chết nằm la liệt, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất dưới chân bọn họ.

Trên người các thành viên Hang Sói đều có dính máu, hoặc là của người khác hoặc là của chính mình.

Ở kho hàng bên kia, Tám Ngón Tay Điên vươn người một cái như thể vừa mới tỉnh ngủ.

Lúc này, Hoàng Phương đi về phía anh ta, sắc mặt không được xinh đẹp cho lắm.

“Hang Sói chết một người, mười một người bị thương nặng, những thành viên khác trên người đều có vết thương.


“Tám Ngón Tay Điên, nếu như anh chịu ra tay thì có lẽ sẽ không tạo thành tổn thất nghiêm trọng như thế này.


Trên mặt Tám Ngón Tay Điên hoàn toàn không có biểu hiện tự trách nào, anh ta trả lời: “Bắt đầu từ bây giờ trở đi, tôi sẽ không ra tay cho đến khi cuộc chiến cuối cùng xuất hiện.


“Tại sao?” Hoàng Phương khó hiểu.

“Bởi vì đối với Hang Sói mà nói, chiến tranh đã bắt đầu.

Nếu là chiến tranh thì sẽ có người chết và bị thương, chỉ những người sống sót sau cuộc chiến này mới được xem là kẻ mạnh thực sự.


“Cái gọi là tốt lấy xấu bỏ chính là ý này, nhóm người ở đây ngày hôm nay đều là những người ưu tú của nhà họ Tống, nhà họ Tống có thể được xem như là nhà giàu phía nam, cái này gần như chính là sức mạnh của những nhà giàu phía nam.

” “
Nói đến chỗ này, Tám Ngón Tay Điên đột nhiên trở trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết: “Tuy nhiên, thứ mà chúng ta phải đối mặt cuối cùng không phải là nhà giàu, mà là dòng họ hạng nhất phía nam, thậm chí không phải chỉ là một nhà.


Tám Ngón Tay Điên đưa tay vỗ vỗ vai Hoàng Phương nói: “Hiện tại anh đã hiểu ý tôi chưa? Thà từ bây giờ bị thương còn hơn là chết ở đầu trận chiến cuối cùng.


Hoàng Phương dường như cũng hiểu rõ trong nháy mắt, nói: “Những lời này là do ông chủ nhờ anh truyền đạt đúng không?”

Tám Ngón Tay Điên lười biếng vươn người: “Người thông minh đều hiểu, tìm người xử lý chuyện nơi này đi, tôi sẽ muốn tự mình huấn luyện đám người kia.


“Được!”
Hoàng Phương đi ra ngoài gọi một cuộc điện thoại, không lâu sau có một chiếc xe tải lớn chạy đến kho hàng, chở hết toàn bộ xác chết của đám người ông Dương đi mất.

Không thể không nói mạng lưới quan hệ của Hoàng Phương đúng là rất rộng, dù đi đâu cũng tìm được người giúp anh ta xử lý xác chết, xóa dấu vết tại hiện trường.

Chuyện tối nay Hoàng Phương trước hết báo cáo cho Trần Hùng, mà Trần Hùng sau khi nghe xong thì giải thích không khác bao nhiêu với Tám Ngón Tay Điên.

Thay vì toàn quân đều chết hết trong trận chiến quyết định, tốt hơn hết là chấp nhận hiện thực tàn khốc này ngay từ bây giờ, chỉ có thu lợi sống sót cuối cùng mới là chuyện tốt.

Đây chính là đạo lí tốt lấy xấu bỏ, là quy luật của tự nhiên.

Sáng hôm sau, bên trong biệt thự của Tô Cẩn Lương.

Hôm nay Tô Cẩn Lương đã không còn sợ Tô Văn Mãnh đến tìm cô ta nữa, sau khi bước qua ngưỡng đó, cô ta đã không gặp Tô Văn Mãnh trong một thời gian dài.

Cái này thực ra là chỉ là ảnh hưởng trong lòng Tô Cẩn Lương, hiện tại cô ta đã không còn sợ hãi nữa nên Tô Văn Mãnh đã biến mất.

Chỉ là tuy mặc dù Tô Cẩn Lương không thấy Tô Văn Mãnh, cô ta vẫn giữ lại một số thói quen của mình.

Giống như thói quen ngâm mình trong bể bơi mỗi ngày này, Tô Cẩn Lương dường như rất thích cảm giác toàn thân được bao bọc trong làn nước lạnh của bể bơi.

Cho nên bây giờ chỉ cần Tô Cẩn Lương rảnh rỗi, cô ta chỉ thích bơi một vòng trong bể bơi, sau đó lặn xuống đáy, tận hưởng cảm giác được dòng nước lạnh lẽo đè ép.

Tô Cẩn Lương hít một hơi thật sâu rồi chìm xuống đáy vực khoảng chừng hai phút.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1099: 1099: Anh Có Thích Tôi Không


Thích Trùng vẫn cứ đứng trên bờ, thấy Tô Cẩn Lương chậm chạp mãi chưa lên, anh ta hơi sốt ruột.

Vì thế, Thích Trùng định nhảy xuống hồ bơi, kéo Tô Cẩn Lương lên.

Thế nhưng vào lúc anh ta sắp nhảy xuống, đột nhiên Tô Cẩn Lương từ dưới hồ bơi trồi lên.

“Thích Trùng, anh cũng muốn xuống đây tắm rửa sao?”
Nhìn thấy tư thế chuẩn bị nhảy xuống dưới của Thích Trùng, Tô Cẩn Lương cười nói.

Lúc này Thích Trùng mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, nói: “Không có, tôi chỉ là…”
“Anh đang lo rằng tôi giống như lần trước, suýt nữa chết trong hồ bơi sao?”
“Ừm!”
Người tu hành không nói dối, cho nên Thích Trùng gật đầu không chút do dự.

“Ha ha, tôi đã nói rồi, bây giờ tôi đã không sợ Tô Văn Mãnh nữa, Tô Văn Mãnh không dám đến tìm tôi nữa đâu, tôi không sao cả.



Tô Cẩn Lương bơi về phía Thích Trùng, nhìn sang Thích Trùng thông qua những giọt nước trước mắt, cũng không biết vì sao, Thích Trùng lúc này trong mắt Tô Cẩn Lương, lại có một cảm giác rất đặc biệt.

Thực ra Thích Trùng cũng rất đẹp trai, nếu như anh ta để tóc, thậm chí ngay cả những tiểu thịt tươi trên tivi cũng không đẹp trai bằng anh ta.

Hơn nữa anh ta quen mặc đồ màu trắng, cho nên cả người nhìn như sẽ cho người ta một khí chất không nhuốm khói bụi trần gian.

Nếu đặt Thích Trùng trong một cuốn thuyết võ hiệp, anh ta chắc chắn là nhân vật chính!
“Thích Trùng, anh có muốn xuống đây tắm rửa với tôi không?” Tô Cẩn Lương không hề thẹn thùng hỏi.

Thích Trùng lắc đầu, rõ ràng là muốn từ chối.

Nhưng Tô Cẩn Lương lại không quan tâm phản ứng của Thích Trùng, đột nhiên cô ta nắm lấy cổ chân của Thích Trùng, dùng sức kéo, cả người Thích Trùng bị Tô Cẩn Lương kéo vào trong hồ bơi.

Tùm một tiếng, toàn thân Thích Trùng ướt sũng, bộ áo tơ lụa màu trắng bị ướt dính chặt vào người anh ta, giống như trong phút chốc đã phác họa thân hình đẹp đẽ của anh ta.

Nhìn dáng vẻ hoảng loạn lại có chút thẹn thùng của Thích Trùng, Tô Cẩn Lương ha ha cười lớn, cô ta không ngừng tạt nước lên mặt của Thích Trùng, cười nói: “Thích Trùng, anh sao vậy, có phải tắm rửa chung một hồ nước với tôi nên anh xấu hổ rồi?”
Mặt của Thích Trùng chợt đỏ lên: “Cô đừng đùa nữa.


Nói xong, Thích Trùng định ra khỏi hồ bơi, đột nhiên Tô Cẩn Lương lại bổ nhào về phía anh ta, kề sát người mình vào lưng của Thích Trùng.

“Thích Trùng, đây gọi là uyên ương hí thủy.


“Cô đừng đùa giỡn nữa.


Mặt của Thích Trùng đã đỏ đến mang tai, trước đây, cho dù anh ta vô tình chạm vào tay của Tô Cẩn Lương, cũng sẽ có cảm giác tội lỗi vô cùng, huống chi bây giờ Tô Cẩn Lương lại cố tình trêu chọc anh ta.

Những ngày qua, anh ta luôn cảm thấy Tô Cẩn Lương hơi thay đổi, cô ta giống như cố ý muốn biểu lộ cái gì đó với mình.

“Cô buông tôi ra.


Thích Trùng muốn thoát khỏi Tô Cẩn Lương, nhưng lại không dám dùng quá nhiều sức, bởi vì anh ta sợ mình làm Tô Cẩn Lương bị thương.

Nhưng Tô Cẩn Lương vẫn không chịu buông tha, Thích Trùng càng chống cự, hình như cô ta càng phấn khích.

Cuối cùng, Tô Cẩn Lương như con bạch tuộc bám lên người Thích Trùng, hơn nữa còn khẽ thổi một hơi bên tai anh ta: “Thích Trùng, anh nói thật đi, anh có thích tôi không?”.
 
Back
Top Dưới