Đô Thị Điện Đức Hoàng

Điện Đức Hoàng
Chương 1120: 1120: Vẹn Cả Đôi Đường


Bảy, tám sát thủ cùng thợ săn tiền thưởng của Mạc Tiêu Ngôn quyết đấu với hai mươi cao thủ của nhà họ Tô, hai bên đánh nhau cực kỳ thảm thiết.

Mặc dù nhóm người của Mạc Tiêu Ngôn rất mạnh, nhưng các cao thủ của nhà họ Tô cũng không hề yếu.

Trận chiến giữa hai bên kéo dài gần mười phút mới dừng lại, cuối cùng đám người nhà họ Tô bị Mạc Tiêu Ngôn và những người khác xử lý hơn phẩn nữa, những người còn lại dù chưa chết nhưng đều hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.

Cuối cùng toàn bộ phòng ăn ngập trong máu.

Đám sát thủ của Mạc Tiêu Ngôn cũng chết gần một nửa, số còn lại đứng đó bê bết máu, hai mắt đỏ bừng.

Trên tay Mary cầm một đoản đao tinh xảo lao thẳng về phía Tô Văn Hùng, một đao nhắm thẳng vào vị trí yết hầu của ông ta.

Tô Văn Hùng từ lâu đã nhận ra ngày tàn của mình sắp đến, mặc dù đây là trang viên của nhà họ Tô, nhưng những cao thủ hàng đầu của ông ta đều nằm la liệt dưới đất mặt úp sấp xuống, căn bản không thể xoay người.

Ông ta không còn một chút sức lực nào nữa, từ đầu đến bây giờ, ông ta hoàn toàn xem nhẹ Trần Hùng.

Đồng thời, trong lòng ông ta vẫn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng rốt cuộc có chỗ nào không đúng ông ta lại không thể nói rõ ra được.

Trần Hùng cũng kết thúc trò chơi, bỏ điện thoại vào trong túi quần.

Anh đứng dậy, đi đến bên cạnh Tô Văn Hùng, cười nói: "Tô Văn Hùng, tôi luôn nghi ngờ, không biết Tô Cẩn Lương có thật sự là con của ông không?"
Tô Văn Hùng cau mày nói: "Trần Hùng, mày có ý gì? Thắng làm vua thua làm giặc, muốn giết thì cứ giết, cần gì phải dùng đến những lời này để hạ nhục tao?"
Trần Hùng cười nói: "Ông là ông chủ nhà họ Tô, ngoại trừ một chút cốt khí ở bên ngoài này, thật sự giống một tên ngốc không hơn không kém.

".

ngôn tình hoàn
"Rốt cuộc mày có ý gì?"
Trần Hùng nói: "So với con gái của ông thì thật sự là quá kém xa.

"
Tô Văn Hùng như hiểu ra điều gì đó trong chốc lát nói: "Chẳng lẽ tất cả đều là Tô Cẩn Lương làm?"
"Ha ha ha.

"
Trần Hùng bật cười, nói: "Tô Cẩn Lương đánh một ván cờ, ông và tôi đều trở thành quân cờ của cô ta.

"

"Chuyện này sao có thể như thế được?"
"Sự việc đã được chứng thực, không có gì là không thể.

"
Trần Hùng nói: "Trong ván cờ này, bất luận ai thắng ai thua, Tô Cẩn Lương đều là người đứng giữa thu lợi.

"
"Tô Văn Hùng, nếu tôi đoán không sai, ông đã sớm biết chuyện con trai mình là Tô Văn Mãnh bị Tô Cẩn Lương giết rồi đúng không? Nhưng hiện tại đứa con của ông đã không còn, Tô Cẩn Lương trở thành người duy nhất chảy chung một dòng máu với ông, cho nên ngược lại ông không đành lòng xuống tay với Tô Cẩn Lương.

"
"Cuối cùng ông lựa chọn cách bảo vệ con gái của mình, cùng với cô ta đối phó tôi.

Nhưng đứa con gái này của ông cũng không có lòng tốt như vậy, cô ta thực sự là một người phụ nữ vô cùng độc ác.

Tôi thực sự rất tò mò, rốt cuộc trước đó các người đã làm gì với cô ta mà có thể khiến cho cô ta đối với các người tuyệt nghĩa như vậy?"
Lúc này Tô Văn Hùng chỉ còn cách im lặng.

Từ trước cho đến nay, ông ta luôn trọng nam khinh nữ, nhưng vẫn cảm thấy mang nợ với Tô Cẩn Lương, nhưng những chuyện cô ta làm hiện tại liền khiến lòng ông ta hoàn toàn nguội lạnh.

Người phụ nữ đó không chỉ có dã tâm g**t ch*t em trai ruột của mình mà còn có thể nhẫn tâm mượn dao giết người, lợi dụng con dao Trần Hùng g**t ch*t chính cha của mình.

Trần Hùng nói: "Chuyện hôm nay, nếu như ông có thể khiến cho mấy cao thủ của nhà họ Tô có thể xử lý tôi, đối với Tô Cẩn Lương mà nói, chính là một chuyện vô cùng hoàn hảo, dù sao tôi sống, cô ta cũng không thể ngủ yên.

"
"Tuy nhiên, cô ta lại hiểu rất rõ năng lực của tôi, cho nên, có thể g**t ch*t được tôi hay không cơ hội chính là 50-50.

"
"Nhưng trong lòng cô ta hoàn toàn rõ ràng, nếu như ông không giết được tôi thì tôi sẽ xử lý ông, cứ như vậy đối với cô ta mà nói chuyện nào cũng đều là chuyện tốt, vẹn cả đôi đường.

".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1121: 1121: Chết Không Nhắm Mắt


"Cái gọi là trai cò tranh chấp ngư ông đắc lợi chính là ý này.

Tô Văn Hùng à, hôm nay hai ta bất kể là ai chết, thì Tô Cẩn Lương cũng là người chiến thắng.

Bởi vì cô ta muốn diệt trừ tôi, đồng thời cũng muốn xử lý ông, thậm chí nếu tôi đoán đúng, cô ta còn muốn xử lý chú hai Tô Văn Hùng của cô ta nữa.

Nếu đã như vậy, cả nhà họ Tô sẽ không ai là đối thủ của cô ta cả, cô ta sẽ trở thành gia chủ của nhà họ Tô."
Lời nói này của Trần Hùng, Tô Văn Hùng chỉ cảm thấy cả người mình đều mờ mịt.

Đây là con gái của ông ta sao?
Cả một đời sống tầm thường của Tô Văn Hùng sao lại sinh ra một đứa con gái có tâm cơ như thế, ác độc như thế chứ?
Tô Văn Hùng không muốn tin chuyện này là thật, nhưng Trần Hùng lại phân tích rất có đạo lý rõ ràng, đây thật sự làm cho ông ta không thể không tin được.
Hơn nữa, sự thật đúng là như vậy, ngay từ lúc bắt đầu, Tô Cẩn Lương đã có tính toán này rồi.
"Trần Hùng, nếu tất cả những thứ này đều là mưu kế của Tô Cẩn Lương, cậu thật sự muốn giết tôi sao?"
"Chẳng lẽ, cậu cam tâm tình nguyện để làm một thanh đao của Tô Cẩn Lương sao? Cậu cũng nói rồi, người phụ nữ đó rất đáng sợ, cậu giữ tôi lại, tôi có thể vì đại nghĩa không quản người thân."
"Không, tôi không giữ ông lại."
Trần Hùng lại lắc đầu liên tục: "Bởi vì ông đã bị loại rồi, giữ ông lại không còn ý nghĩa gì nữa.

Tiếp theo đây tôi sẽ chơi cùng với Tô Cẩn Lương một trận."
Nói đến đây, Mary đứng ở một bên đã hiểu được ý của Trần Hùng, trong nháy mắt, hàn quang trong tay chợt lóe lên, Tô Văn Hùng kêu lên một tiếng rồi ngã xuống đất.
Mãi cho đến khi chết, ánh mắt của Tô Văn Hùng vẫn mở trừng trừng rất to, rất rõ ràng là chết không nhắm mắt.
Sau khi Mary g**t ch*t Tô Văn Hùng xong, cô ta trực tiếp vứt cây đao vẫn luôn như hình với bóng với cô ta ở trong tay xuống đất, mà đám người Mạc Tiêu Ngôn ở một bên cũng đều ném hết vũ khí trong tay xuống.
Sau đó, các sát thủ liên quan đều kinh hồn khiếp đảm mà đứng trước mặt Trần Hùng, thật cẩn thận nhìn anh.
"Điện chủ Thiên Vương điện, lần này thật sự là hiểu lầm.

Chúng tôi thật sự không biết người bọn họ muốn giết chính là anh."
"Nể tình vừa rồi chúng tôi đi sai đường mà biết quay đầu, mong anh đại nhân đại lượng, bỏ qua cho chúng tôi một lần này đi."
Mỗi một người ở nơi này đều là sát thủ siêu cấp hoặc là thợ săn tiền thưởng tiếng tăm lừng lẫy trên thế giới, ở trong phạm vi lãnh thổ của bọn họ đều là sự tồn tại uy phong lẫm liệt.
Nhưng lúc này bọn họ ở trước mặt Trần Hùng lại giống như là một con gà con vậy, cực kỳ quy củ.
Trần Hùng híp mắt, anh đảo qua từng người một trong đám người Mary sau đó lại nhìn về phía đám người Mặt Quỷ còn đang quỳ rạp trên mặt đất mà run rẩy ở bên kia.
Đám người Mạc Tiêu Ngôn hiểu ý của Trần Hùng, bọn họ một lần nữa nhặt vũ khí trên mặt đất lên, xông về phía đám người Mặt Quỷ.
Bên trong nhà ăn, lại một lần nữa vang lên một trận tiếng kêu thảm thiết chói tai, rất nhanh, toàn bộ đám người Mặt Quỷ đều nằm trong vũng máu.
Đám người Mạc Tiêu Ngôn lại một lần nữa ném vũ khí trong tay xuống đất, trực tiếp quỳ gối xuống trước mặt Trần Hùng: "Xin điện chủ Thiên Vương điện khai ân."
"Tha cho các người cũng được."
Trần Hùng nói một cách hời hợt: "Chẳng qua nói thế nào đi nữa thì lần này các người cũng là chạy tới để giết tôi, nếu tôi để cho các người rời đi mà toàn vẹn không tổn hao gì hết, vậy thì về sau Trần Hùng tôi cũng không có mặt mũi lăn lộn ở nước ngoài nữa rồi."

"Cho nên, mỗi người các người,tự mình phế bỏ một cánh tay là có thể rời đi được rồi."
"Cái gì?"
Tất cả đám người Mạc Tiêu Ngôn đều biến sắc, tự mình phế bỏ một cánh tay, Trần Hùng có phải là hơi quá ác độc rồi không?
Trần Hùng thổn thức nói: "Làm sao, các người không muốn à?"
"Lần trước ở núi Bồng Lai, tôi cũng cho đám người Adam kia một cơ hội giống vậy, nhưng bọn họ lại không biết quý trọng.

Về phần kết cục cuối cùng bọn họ, chắc hẳn là các người đều biết nhỉ?".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1122: 1122: Nửa Đời Sau Của Em Tôi Sẽ Phụ Trách


Thế mà Trần Hùng lại chủ động nhắc tới chuyện kia ở núi Bồng Lai, trong nháy mắt này làm cho trong lòng của đám người Mary đều hiện ra một loại sợ hãi nồng đậm.
Lần trước Trần Hùng cũng đã cho đám người Adam một cơ hội như vậy, nhưng những người đó cũng không nguyện ý, lựa chọn sống mái với Trần Hùng, cuối cùng toàn bộ đều chết ở trên núi Bồng Lai.
Bây giờ Mạc Tiêu Ngôn và Mary bọn họ cũng gặp phải sự lựa chọn giống như vậy.
Trần Hùng rõ ràng không có bao nhiêu kiên nhẫn, anh lấy điện thoại di động ra nhìn thời gian trên điện thoại một cái.
Anh bắt đầu đếm ngược, nhưng rốt cuộc anh đếm ngược bao nhiêu giây thì anh lại không nói cho đám người Mary biết.

Cảnh này khiến cho áp lực của đám người Mary càng lớn hơn nữa.

ngôn tình ngược
Một đám sát thủ hai mặt nhìn nhau, nhất thời không ai có thể đưa ra quyết định được, dù sao thì cắt đứt một cánh tay, vậy thì tàn phế mất rồi.
Nhưng nếu như bọn họ không làm theo như lời của Trần Hùng, vậy thì hôm nay tất cả bọn họ đều sẽ chết ở đây.
Xì xì, a.
Ngay đúng lúc này, một tiếng hét thảm thiết truyền đến, Mạc Tiêu Ngôn nhặt cây đao trên mặt đất lên, không chút do dự mà cắt đứt gân tay của mình.

Trong đám sát thủ cùng với đoàn lính đánh thuê này, sức chiến đấu của Mạc Tiêu Ngôn tuyệt đối là đứng đầu, không chỉ có thế, đầu óc của anh ta cũng cực kỳ nhanh nhạy.
Mà lúc này, thế mà anh ta lại là người đầu tiên phế bỏ một cánh tay của mình.
"Mạc Tiêu Ngôn, anh."
Vẻ mặt của Mary không thể tin được mà nhìn Mạc Tiêu Ngôn, cô ta muốn nói gì đó.
Mạc Tiêu Ngôn nói trong đau đớn: "Mary, tin tưởng tôi, đây là đường ra duy nhất của chúng ta.

Em cũng làm nhanh đi.

Em yên tâm, nửa đời sau của em tôi sẽ phụ trách."
Mary cắn chặt răng, cô ta nhặt cây đao trên mặt đất lên.
Hét thảm một tiếng, Mary cũng phế bỏ một cánh tay của mình.
Cô ta và Mạc Tiêu Ngôn mang vẻ mặt hoảng sợ nhìn Trần Hùng rồi nói: "Điện chủ Thiên Vương điện, xin anh tha thứ."
"Cút đi."

Trần Hùng khoát tay áo, Mạc Tiêu Ngôn và Mary hoảng sợ rời khỏi nhà họ Tô, mà đám sát thủ còn lại cũng đều nhặt cây đao trên mặt đất lên.
Lúc này, trong ánh trăng tròn vành vạnh trên bầu trời cao, một chiếc Bentley màu đỏ kia chạy nhanh như chớp, không biết rốt cuộc nó chạy về hướng nào nữa.
Xe chạy thật lâu, không có một điểm đến nào, cuối cùng Thích Trùng vẫn là không nhịn được hỏi: "Cô chủ, chúng ta cũng đã lái xe đi rất lâu rồi, bây giờ muốn đi đâu?"
Tô Cẩn Lương tựa vào trên ghế của phó lái, vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần, ngay cả mắt cô ta cũng không mở lên mà trả lời: "Tiếp tục lái về phía trước đi, tạm thời thì lái ra khỏi Tô Hàng trước đã."
"Cô chủ, rốt cuộc cô muốn làm gì vậy?"
Trong lòng Thích Trùng cảm thấy càng không thích hợp.

Đêm nay Tô Cẩn Lương rất khác thường, thậm chí dưới loại khác thường này, Thích Trùng cảm thấy Tô Cẩn Lương có hơi đáng sợ.
Nhưng vào lúc này, điện thoại của Tô Cẩn Lương lại vang lên.
Cô ta giống như bị tia chớp đánh trúng, cô ta ngồi bật dậy, sau đó ấn nút nhận nghe điện thoại.
Ở đầu bên kia điện thoại là giọng nói của một người phụ nữ, nghe thì giống như là người làm của nhà họ Tô: "Cô chủ, ông chủ đã chết rồi, những cao thủ dưới tay ông ta cũng đều đã chết hết toàn bộ rồi, là mấy tên sát thủ mà cô mời đến đó g**t ch*t.

Trần Hùng không làm khó xử những người làm khác của nhà họ Tô chúng tôi, anh ta hoàn hảo không tổn hao gì mà rời khỏi nhà họ Tô rồi."
Nghe thấy tin tức như thế, Tô Cẩn Lương đầu tiên giật mình ngớ ra hai giây, sau đó cô ta lập tức cười ha ha.
Tiếng cười của cô ta nghe thật sự rất kh*ng b*, giống như là một bà điên vậy.
"Ha ha ha, ha ha ha.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1123: 1123: Ác Ma


"Quả nhiên, quả nhiên vẫn không giết được tên Trần Hùng kia, nhưng Trần Hùng lại giết Tô Văn Hùng rồi, ha ha ha."
Thích Trùng ở bên cạnh hơi run lên trong lòng, vẻ mặt anh ta khó có thể tin được nhìn Tô Cẩn Lương: "Cô chủ, ông chủ ông ấy chết rồi sao?"
"Đúng vậy."
Tô Cẩn Lương trực tiếp nhấn nút tắt, cô ta không có cảm xúc thương tâm gì cả, giống như người đã chết kia hoàn toàn không có bất kỳ quan hệ gì với cô ta cả.
Thích Trùng đột nhiên dừng xe lại, trước ngực anh ta nhấp nhô lên xuống, trên mặt lại hiện ra vẻ rối rắm rất rõ ràng: "Cô chủ, cô đã sớm dự đoán được loại kết cục này rồi đúng không? Hoặc là nói, tất cả những thứ này vốn chính là do cô sắp xếp."
"Cô chủ, đêm nay là cô cố ý để cho ông chủ đi chịu chết đúng không? Ông ấy chính là cha của cô đấy."
"Câm miệng, anh có tư cách gì mà chất vấn tôi."
Tô Cẩn Lương đột nhiên rít gào quát lớn với Thích Trùng một tiếng, trong trí nhớ, đây là lần đầu tiên cô ta nổi giận với Thích Trùng lớn như vậy.

Thích Trùng trầm mặc.
Dường như Tô Cẩn Lương cũng ý thức được mình đã nói hơi nặng lời, cô ta vội vàng nói: "Thích Trùng, tôi… tôi không phải có ý đó, anh đừng có suy nghĩ lung tung."
Thích Trùng cũng không trả lời, anh ta không biết nên trả lời như thế nào nữa.
Sau khi trầm mặc một hồi lâu sau, cuối cùng Tô Cẩn Lương lại lên tiếng lần nữa: "Thích Trùng, cái này không thể trách tôi được, thật sự không thể trách tôi.

Anh cũng biết đó, cha tôi đã sớm biết chuyện của Tô Văn Mãnh rồi, ông ta sẽ không bỏ qua cho tôi đâu."
"Còn hơn đến cuối cùng bị ông ta vì đại nghĩ mà không quan tâm tới người thân, chẳng qua là tôi ra tay trước thì chiếm được lợi thế mà thôi."
Giờ khắc này Tô Cẩn Lương thật sự cực kỳ kinh khủng, kinh khủng đến mức giống như một con ác ma vậy.
Còn ma quỷ hơn cả đứa con riêng của nhà họ Kiều Kiều Tiết Dũng lúc trước.
Trên thế giới này đôi khi thật sự là vô cùng kỳ diệu.

Giống như ác ma Tô Cẩn Lương thế mà lại có thể tìm được người quyết một lòng với cô ta như Thích Trùng, mà trong lòng của Thích Trùng lại hết sức trong sáng.
"Thích Trùng, anh giúp tôi một việc được không?"
"Cô chủ, cô muốn bảo Thích Trùng làm cái gì?" Thích Trùng hỏi.
Tô Cẩn Lương nói: "Trần Hùng vẫn chưa chết, bước tiếp theo anh ta chắc chắn là sẽ đối phó với tôi, tôi không phải là đối thủ của anh ta."
Thích Trùng nói: "Cô chủ, cho dù là tôi có đánh cược tính mạng này thì tôi cũng sẽ bảo vệ cho cô chủ."

Tô Cẩn Lương liên tục lắc đầu, cô ta nói: "Thích Trùng, anh tự đánh giá bản thân quá cao rồi, anh không có khả năng là đối thủ của Trần Hùng.

Cho nên Thích Trùng, lần này anh nhất định phải giúp tôi."
"Trần Hùng đã g**t ch*t cha tôi, mà cha tôi lại là gia chủ của nhà họ Tô, bây giờ gia chủ của nhà họ Tô đã chết rồi, thần bảo vệ nhà họ Tô chúng ta kia nhất định phải ra mặt.

Thích Trùng, anh là đồ đệ của ông ta, cho nên bây giờ anh đến Chùa Kim Lôi, mời ông ta xuống núi được không?"
"Cái gì?”
Trong đầu Thích Trùng ong một tiếng, anh ta căn bản không nghĩ đến thế mà Tô Cẩn Lương lại có chủ ý như vậy.
So với đầu óc của Tô Cẩn Lương, Thích Trùng quả thật là rất đơn thuần.
Tất cả mấy thứ này, Tô Cẩn Lương đã tính toán xong từ lâu rồi.

Đây là cô ta trực tiếp biến cha của mình trở thành quân cờ, chỉ cần Tô Văn Hùng chết đi, vậy thì thần bảo vệ của nhà họ Tô kia mới có thể ra tay được.
Mà cũng chỉ có Thích Trùng, mới có tư cách tới chùa Kim Lôi mời thần bảo vệ kia xuống.
Giờ khắc này Thích Trùng coi như đã hiểu ra được điều gì đó, vẻ mặt anh ta bất đắc dĩ nói: "Cho nên cô chủ, ngay cả Thích Trùng cũng là một quân cờ của cô thôi đúng không?"
Tô Cẩn Lương lại lắc đầu liên tục, cô ta nói: "Thích Trùng, anh đừng có suy nghĩ lung tung, thật sự không phải như anh nghĩ đâu.

Chỉ là tình hình bây giờ anh cũng thấy đấy, chỉ có ông ta ra tay thì mới có thể đối phó được với cái tên Trần Hùng kia."
Tô Cẩn Lương kéo cánh tay của Thích Trùng lại một phen: "Thích Trùng, anh chắc chắn sẽ giúp tôi đúng không? Nếu không Trần Hùng chắc chắn sẽ giết tôi đó, anh cũng không muốn trơ mắt nhìn tôi bị Trần Hùng g**t ch*t mà đúng không?".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1124: 1124: Giết Chết Tô Quang Huy Đi


Thích Trùng lại trầm mặc một lần nữa.

"Thích Trùng, coi như tôi cầu xin anh đó được không? Đến chùa Kim Lôi tìm ông ta, để ông ta ra tay đối phó với Trần Hùng đi.

"
"Nếu không không chỉ có tôi sẽ xong đời, cả nhà họ Tô chúng ta đều sẽ xong đời hết đó.

"
Thoạt nhìn Thích Trùng lúc này cực kỳ rối rắm, dường như đến chùa Kim Lôi mời vị thần bảo vệ kia rời núi không phải là một chuyện dễ dàng gì.

Vẻ mặt Tô Cẩn Lương chờ mong nhìn Thích Trùng.

Qua một đoạn thời gian thật dài sau, Thích Trùng mới đột nhiên chuyển hướng đề tài: "Cô chủ, trước đó cô có thể trả lời chi tiết cho tôi một vấn đề không?"
"Vấn đề gì?"
"Cô nói với tôi là cô đã chính tay g**t ch*t em trai Tô Văn Mãnh của cô, rốt cuộc là cô có lừa tôi không?"
Tô Cẩn Lương không ngờ thế mà Thích Trùng lại đột nhiên hỏi một vấn đề như vậy, trong nháy mắt, trái tim của cô ta lại hung hăng run rẩy một trận.

Thích Trùng thì lại mang vẻ mặt chờ mong, có lẽ trong lòng anh ta đã có đáp án từ lâu rồi, nhưng anh ta lại muốn nghe chính mồm Tô Cẩn Lương nói ra.

"Thích Trùng, tôi đã lừa anh đó, tôi không có giết Tô Văn Mãnh.

Tô Văn Mãnh là do Trần Hùng giết.

"
"Thật vậy sao, cô chủ?" Thích Trùng tiếp tục hỏi.

Tô Cẩn Lương nói: "Thích Trùng, chẳng lẽ anh không tin tưởng tôi sao, hoặc là nói ở trong mắt anh, tôi thật sự là một người phụ nữ lòng dạ độc ác như vậy? Nói thế nào thì Tô Văn Mãnh cũng là em trai ruột của tôi mà.

"
Thích Trùng lại trầm mặc, trong lúc lơ đãng, trong ánh mắt anh ta hiện ra một tia thất vọng.

Nếu Tô Cẩn Lương tự xưng không phải là một người phụ nữ lòng dạ độc ác, vậy hôm nay chuyện cô ta tính kế chính cha đẻ của mình thì phải giải thích thế nào đây?
Cuối cùng Thích Trùng vẫn mở cửa xe ra, sau đó xuống xe.

"Thích Trùng, đây là anh muốn đến chùa Kim Lôi sao?" Tô Cẩn Lương vội vàng hỏi.

Thích Trùng không trả lời, anh ta chỉ nhẹ nhàng gật đầu một cái, sau đó thì biến mất trong bóng đêm mờ mịt.

Tô Cẩn Lương hơi mơ màng nhìn bóng lưng của Thích Trùng đi càng lúc càng xa, mãi cho đến khi Thích Trùng hoàn toàn biến mất trong tầm mắt của cô ta thì cô ta mới khởi động xe.

Brum brum một tiếng, chiếc xe Bentley màu đỏ kia tựa như tên rời cung mà chạy về phía trước nhanh như chớp.

Dọc theo đường đi, Tô Cẩn Lương trực tiếp đạp chân ga hết mức, cảnh vật ở bốn phía xung quanh chạy ngược ra phía sau thật nhanh, giống như là tiến vào trong thế giới ánh sáng vậy.

"Ha ha ha, ha ha ha.

"
Trong bầu trời đêm, lại một lần nữa vang lên tiếng cười ha ha của Tô Cẩn Lương, tiếng cười này nghe cực kỳ dữ tợn và kh*ng b*.

Cô ta vừa lái xe như bão táp trên đường cái này, vừa lấy điện thoại di động ra.

Điện thoại vừa được chuyển tiếp, đầu bên kia liền truyền đến giọng nói của một người ngoại quốc: "Xin chào, cô Tô Cẩn Lương xinh đẹp.

"
"Ít nói nhảm đi.

Ba tỷ, đến sòng bài trên thuyền ở Hổ Quyển g**t ch*t Tô Quang Huy đi.

"
"Không thành vấn đề.

"
Điện thoại bị cắt đứt, Tô Cẩn Lương trực tiếp ném điện thoại của mình ra ngoài cửa sổ xe, sau đó cô ta lại nở nụ cười dữ tợn một lần nữa.

Giờ khắc này Tô Cẩn Lương thật sự là rất kh*ng b*.

"Ha ha ha, Tô Văn Hùng đã chết rồi, Tô Quang Huy cũng sắp chết luôn rồi, đến lúc đó, cả nhà họ Tô sẽ không ai có thể đối nghịch với tôi được nữa.

".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1125: 1125: Sòng Bài Trên Thuyền Ở Hổ Quyển


"Hơn nữa, thần bảo vệ của chùa Kim Lôi kia sẽ ra mặt xử lý Trần Hùng rất nhanh thôi.

Nếu như vậy, tất cả mọi sự uy h**p đến tôi đều không còn nữa rồi.

Ha ha ha, cuối cùng Tô Cẩn Lương tôi mới là gia chủ của nhà họ Tô, không còn bất kỳ kẻ nào là đối thủ của tôi được nữa.

"
Đây chính là kế hoạch cuối cùng của Tô Cẩn Lương, một tên trúng nhiều chim.

Trước cô ta để cho Tô Văn Hùng đấu với Trần Hùng, để cho Trần Hùng xử lý Tô Văn Hùng, sau đó lại tốn một số tiền lớn để mời đám lính đánh thuê cao cấp nhất trên thế giới này đi giết chú hai Tô Quang Huy của cô ta.

Cuối cùng lợi dụng sự tín nhiệm của Thích Trùng đối với cô ta mà đến chùa Kim Lôi tìm thần bảo vệ nhà họ Tô kia đến đối phó với Trần Hùng.

Như vậy, cuối cùng thì tất cả kẻ địch của Tô Cẩn Lương, tất cả chướng ngại vật của cô ta đều sẽ bị diệt trừ hết, mà cô ta thì sẽ dùng dòng máu chính thống duy nhất của nhà họ Tô, danh chính ngôn thuận mà ngồi lên trên ngai vàng của gia chủ nhà họ Tô.

Người phụ nữ này không chỉ là lòng dạ độc ác, mà tâm cơ còn cực kỳ sâu, thật sự là quá kh*ng b* rồi.

Thậm chí ngay cả Thích Trùng vẫn luôn bầu bạn ở bên cạnh cô ta cũng chỉ là công cụ để cô ta dùng để lợi dụng mà thôi.

Cùng lúc đó, trong một căn chung cư ở vùng ngoại ô Tô Hàng, các thành viên của đoàn lính đánh thuê liên quan đến Bạo Phong đã chuẩn bị xong hết tất cả mọi thứ từ lâu rồi.

Bạo Phong đứng ở trước cửa sổ, nhìn ra ánh trăng tròn vành vạnh ở bên ngoài kia, khóe miệng anh ta vẽ ra một nụ cười hiểu ý.

"Các anh em, nhiệm vụ của chúng ta đã bắt đầu rồi, làm xong vụ này thì chúng ta sẽ rời khỏi nơi quỷ quái này, sau đó tìm một nơi có ánh mặt trời cùng với bờ cát vàng mà nghỉ phép cho tốt.

"
"Ok.

"
Một đám thành viên của Bạo Phong khoảng bảy tám người đều hết sức hưng phấn.

Ngay sau đó, Bạo Phong trực tiếp leo qua bệ cửa sổ của căn chung cư này này nhảy từ tầng ba xuống.

Lúc này đã là hơn mười giờ tối rồi, thời gian này đã được coi là thời điểm đêm sâu không có tiếng động rồi.

Nhưng đối với sòng bài trên thuyền ở Hổ Quyển này, cuộc sống về đêm chân chính mới xem như là vừa mới bắt đầu.

Chiếc thuyền là được cải tạo từ một chiếc du thuyền mà thành, mỗi khi màn đêm buông xuống, phía trên chiếc thuyền này đều giăng đèn kết hoa, từ bên ngoài nhìn vào, cả chiếc thuyền giống như là tác phẩm nghệ thuật về một chiếc thuyền khổng lồ nổi trên mặt hồ vậy.

Người có tư cách lên được chiếc thuyền chiến này thì tất cả đều là chức to, người giàu có của vùng Tô Hàng hoặc thậm chí là cả phía Nam này nữa.

Ở trên con thuyền này, chỉ có thứ bạn không tưởng được được, không có thứ bạn không chơi được.

Không thể không nói cái người Tô Quang Huy này quả thật là cực kỳ có năng lực và tư duy, ông ta có thể dùng đánh cược mà xoay người, làm được đến loại trình độ như bây giờ, tuyệt đối được cho là sự tồn tại cực kỳ trâu bò.

Trên chiếc thuyền này có một đoàn lính đánh thuê do Tô Quang Huy đặc biệt mời từ đất nước chiến tranh loạn lạc bên kia đến làm vệ sĩ, bảo vệ cho sự an toàn của khách trên chiếc thuyền này suốt hai mươi bốn giờ.

Mà bình thường Tô Quang Huy không có việc gì thì cũng ở trên chiếc thuyền này.

Cái tên này đã hay cược từ nhỏ rồi, về phương diện kỹ thuật cá cược kia cũng có chút kỹ xảo, thậm chí là mười năm trước, Tô Quang Huy còn được mệnh danh vua cá cược ngầm ở Tô Hàng này.

Lúc này ở trên mặt hồ, một chiếc ca nô chạy rất nhanh đến gần con thuyền ở bên này.

Có một người đàn ông mặc tây trang màu đen, đeo kính râm, trên miệng có ngậm một cây tăm đang đứng trên ca nô.

Dưới tình hình ca nô di chuyển với tốc độ cao, người đàn ông này lại có thể đứng trên ca nô tựa như cây lao, có thể thấy được, đây là một cao thủ, hơn nữa là loại cao thủ cực kỳ b**n th**.

Rất nhanh, chiếc ca nô chạy đến bên phía chiếc thuyền kia, người đàn ông bật người nhảy lên, trực tiếp nhảy lên phía trên chiếc thuyền kia.

"Xin chào, mời trình giấy chứng nhận ra.

" Có hai tên bảo vệ có dáng người khôi ngô lập tức đi tới ngăn cản đường đi của người đàn ông trong nháy mắt.

Người đàn ông cười nhạt, sau đó anh ta nhổ cây tăm trong miệng xuống mặt hồ ở bên cạnh, anh ta nói: "Cần giấy chứng nhận gì?"
"Chứng minh nhân dân, còn có thẻ ngân hàng, mặt khác vì để đảm bảo sự an toàn của khách hàng trên thuyền, xin anh phối hợp để cho chúng tôi soát người.

"
"Có thể.

"
Người đàn ông lấy chứng minh nhân dân ra, đưa vào trong tay tên bảo vệ kia.

"Lạc Tiến?"
Bảo vệ nhìn ảnh chụp và tên trên chứng minh nhân dân, luôn cảm thấy hơi quen thuộc, nhưng rốt cuộc đã nghe thấy cái tên này ở đâu rồi thì anh ta lại không nhớ ra trong chốc lát được.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1126: 1126: Bộ Bài Làm Từ Vàng Nguyên Chất


Lạc Tiến thu chứng minh nhân dân của mình lại, anh ta cười nói: "Tôi là người ở vùng khác, đến Tô Hàng du lịch thôi.

Nghe nói trên Hổ Quyển này có một sòng bạc trên thuyền rất có danh tiếng ở Tô Hàng nên muốn đến đây chơi một chút.

"
Bảo vệ trả lời: "Khách hàng trên thuyền của chúng ta đều là được đặc biệt mời tới, nếu như không được mời, vậy thì phải đem đủ vốn mới được.

"
"Bao nhiêu tiền mới có tư cách bước lên chiếc thuyền này?" Lạc Tiến hỏi.

Bảo vệ trả lời: "Ít nhất mười lăm tỷ.

"
"Ừ.

"
Lạc Tiến cười rồi nói: "Thẻ ngân hàng của tôi cũng đã đưa cho các người rồi, các người có thể kiểm tra tài sản bất cứ lúc nào.

"
Bảo vệ trả lời: "Người của chúng tôi đã bắt đầu kiểm nghiệm rồi.

"
Vào đúng lúc này, một tên bảo vệ khác cầm theo tấm thẻ ngân hàng kia của Lạc Tiến đi trở về, cung kính trả lại vào trong tay Lạc Tiến.

"Anh này, xin phối hợp để chúng tôi kiểm tra, sau đó thì anh có thể lên thuyền được rồi.

"
"Được.

"
Lạc Tiến giơ hai tay ra, tên bảo vệ kia cầm cây thăm dò kim loại quét tới quét lui trên người Lạc Tiến.

Rất nhanh, cây thăm dò kim loại truyền đến tiếng kêu tít tít tít.

"Anh này, trên người anh đó là vũ khí sao?" Bảo vệ nhíu mày nói.

"Ấy, đừng có hiểu lầm.

"
Lạc Tiến cười rồi đưa tay về phía ngực mình, sau đó anh ta lấy ra một bộ bài tú lơ khơ được làm từ vàng kim nguyên chất.

"Đây là vật may mắn của tôi, chẳng lẽ ngay cả cái này mà các người cũng không cho phép mang lên thuyền hả? Tôi nghĩ các người sẽ không tìm được bộ bài tú lơ khơ giống y như của tôi trên chiếc thuyền này đâu.

"
Bảo vệ vội vàng gật đầu rồi nói: "Cái này anh có thể mang lên thuyền, chúng tôi đã kiểm tra xong rồi, mời vào.

"
"Làm phiền rồi.

"
Lạc Tiến bỏ bài tú lơ khơ vào trong túi của mình, sau đó anh ta sải bước đi lên chiếc thuyền cược này.

Sau khi Lạc Tiến đi vào thì người bảo vệ này nhìn một tên đồng bọn khác rồi hỏi: "Tôi cứ luôn cảm thấy tên Lạc Tiến hơi quen, cậu có từng nghe về anh ta không?"
"Không có ấn tượng gì cả.

"
Tên bảo vệ trả lời: "Lúc trước chúng ta cũng tiếp xúc với người phương Đông ở nước chiến tranh loạn lạc bên kia cũng không ít, có thể là nhớ trùng rồi.

Chẳng qua là số định mức trên thẻ ngân hàng của anh ta, thật sự rất dọa người.

"
"Bao nhiêu?"
Bảo vệ thần bí giơ ngón tay ra.

"Ba mươi tỷ?" Đồng tử của tên bảo vệ kia hơi hơi co rụt lại.

"Không đúng.

" Người bảo vệ này lắc đầu.

"Ba trăm tỷ?"
"Cũng không đúng, là hơn ba nghìn tỷ.

"
Lúc này, Lạc Tiến đã đi vào bên trong chiếc thuyền cược rồi.

Bởi vì sân bãi hạn chế cho nên diện tích bên trong của chiếc thuyền này cũng không tính là lớn.

So với mấy cái địa bàn chân chính ở Las Vegas, diện tích của chiếc thuyền này thật sự là quá nhỏ.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1127: 1127: Đến Vì Tô Quang Huy


Chẳng qua là chim sẻ tuy nhỏ nhưng đầy đủ ngũ tạng cả.

Trên chiếc thuyền này cái gì nên có cần có thì đều có hết, hơn nữa mỗi một chỗ ở nơi này đều tràn ngập một loại xa hoa.
Lạc Tiến đi vào nơi đổi tiền xu, sau đó tùy tiện tìm một cái bàn rồi ngồi xuống, chuẩn bị chơi mấy ván.
Rất hiển nhiên, tên Lạc Tiến này là dân cờ bạc chuyên nghiệp, thậm chí trong nháy mắt khi anh ta ngồi trên bàn kia, thực sự có một loại cảm giác thần cá cược phủ xuống.
Anh ta muốn thắng được tiền ở trong này, thật sự là rất đơn giản.
Bất kể là cược cái gì, ngón tay Lạc Tiến chỉ cần hơi gõ nhẹ trên bàn thôi thì anh ta muốn loại bài gì thì có thể ra bài đó, muốn ra số bao nhiêu viên xúc sắc bên trong chiếc cốc có thể lật ra được bấy nhiêu số.

Cho dù là đối phương có cơ quan thì cũng vậy thôi, tất cả đều không làm gì được Lạc Tiến cả.

Người kia thật sự là cực kỳ lợi hại, thậm chí là Tô Quang Huy này đã cá cược ở Hổ Quyển nhiều năm như vậy rồi mà trên chiếc thuyền này chưa bao giờ có một cao thủ cá cược lợi hại như vậy.
Từ mười giờ tối mãi cho đến mười hai giờ khuya, thời gian hai tiếng đồng hồ, Lạc Tiến dùng ba mươi nghìn đồng, ở nơi này thắng được tổng cộng gần chín mươi tỷ.
Chiếc thuyền này của Tô Quang Huy ngày thường đều tiếp đãi chức to, nhà giàu có tiền có thế, tất cả đều là người không thiếu tiền gì cả, cho nên tiêu hết một trăm năm mươi tỷ ở nơi này trong một buổi tối.
Cho dù Lạc Tiến ở trong này thắng được nhiều như vậy, thì đối với các con bạc ở trên chiếc thuyền này cũng không hề ảnh hưởng gì hết, nhưng chủ yếu là đêm nay ván nào Lạc Tiến cũng đều thắng cả, hơn nữa bất kể là chơi cái gì, anh ta đều có thể đoán được tất cả một cách chính xác, trôi chảy trót lọt.

Sau đó những vị khách trên chiếc thuyền cược này thấy Lạc Tiến lợi hại như vậy, giống như chiếm được thần cược vậy, đều nhao nhao lên chơi cùng Lạc Tiến để thắng tiền.

Bởi vậy thời gian hai tiếng đồng hồ này, chiếc thuyền tổng cộng thua hết gần ba mươi tỷ, điều này đối với thuyền cược mà nói thì hơi khó có thể dễ dàng tha thứ được.
Cái tên này là muốn đến phá đúng không?
Nơi này chính là Tô Hành, ông hai nhà họ Tô ở Tô Hàng này chính là một sự tồn tại rất trâu bò, người này còn dám đến địa bàn của ông hai nhà họ Tô kiếm chuyện, là muốn tìm chết hay gì?
Dường như thứ Lạc Tiến muốn chính là hiệu quả này, anh ta muốn thông qua thủ đoạn như vậy, khiến cho thuyền cược bên kia chú ý tới, sau đó tìm hiểu nguồn gốc rồi tìm ra Tô Quang Huy.
Tối nay tên Lạc Tiến này vốn là vì ông hai mà tới.
Sau khoảng một giờ từ lúc Lạc Tiến tiến vào thuyền cược thì kẻ ở phía sau đã chú ý tới anh ta rồi.

Lúc ấy bên trong phòng giám sát của chiếc thuyền này, dường như đã triệu tập hầu hết tất cả cameras giám sát đều chĩa vào Lạc Tiến, nhìn xem anh ta có giở trò gì không.

Một khi phát hiện Lạc Tiến giở trò, những người này sẽ không chút khách khí mà bắt Lạc Tiến lại.
Nói đùa à, trong cái thành phố này, trừ phi là có người chán sống rồi, bằng không thì ai mà dám lên thuyền cược của ông hai nhà họ Tô giở trò cơ chứ.

Nhưng bọn họ quan sát Lạc Tiến khoảng nửa giờ, lại căn bản không phát hiện ra bất kỳ dấu hiệu của giở trò nào ở trên người Lạc Tiến cả, hơn nữa ngay từ đầu đến bây giờ, thậm chí bản thân Lạc Tiến đều chưa từng đến gần bài.
Cái này thì kỳ quái rồi, một người cá cược, cho dù là có vận may phủ đầu thì cũng không thể thắng tất cả các ván như vậy được.

Có phải vận may này hơi nghịch thiên quá mức rồi không?
Ngay lúc các cấp cao liên quan trên chiếc thuyền này mang vẻ mặt mơ màng hai mặt nhìn nhau, căn bản là không hiểu rõ được rốt cuộc đây là chuyện gì xảy ra, thậm chí có người thảo luận một lát nữa muốn thừa dịp Lạc Tiến lấy tiền rời đi thì phái người giải quyết đối phương luôn hay không, thì một người đàn ông trung niên mặc một thân trang phục thời Đường, trong tay còn cầm hai viên bi thép đi từ bên ngoài vào.
Người này có hơi thở nội liễm, làm cho người ta có một loại cảm giác cực kỳ trầm ổn, ông ta chính là Tô Quang Huy, ông hai của nhà họ Tô.
"Sao lại thế này?" Sau khi vào phòng, Tô Quang Huy hỏi các cấp cao trên chiếc thuyền này.
"Ông hai, ông đã đến rồi."
Các cấp cao trên thuyền vội vàng xoay người lại, chào hỏi Tô Quang Huy.
"Xảy ra chuyện gì?" Tô Quang Huy tiếp tục hỏi.
Một tên cấp cao trong đó vội vàng chỉ về phía hình ảnh của Lạc Tiến trên màn hình rồi nói: "Người này, từ mười giờ tối hôm nay đến bây giờ đã thắng được gần ba mươi tỷ trên thuyền cược của chúng ta, hơn nữa anh ta còn kéo khách cược khác cùng thắng tiền.

Cứ tiếp tục như vậy, thuyền cược của chúng ta đêm nay ít nhất là lỗ mất chín mươi tỷ."
"Có giở trò không?" Tô Quang Huy hỏi.
"Không có, chúng tôi đã phân tích toàn bộ phương hướng rồi, anh ta không có giở trò, ngay từ đầu đến bây giờ anh ta căn bản là không có sờ tới bài nữa, cũng không làm gì mờ ám cả.

Cứ giống như là đêm nay anh ta vận may từ trên trời rơi xuống, bất kể có cược như thế nào thì cũng đều sẽ thắng vậy."
"Ha ha."
Miệng Tô Quang Huy phát ra một tiếng cười lạnh: "Trên thế giới này không ai có thể cược trăm thắng cả trăm cả, cũng không ai có thể đột ngột may mắn.

Cho dù có nói về vận may, vậy thì vận may tốt nhất chắc chắn là thuyền cược, mà không phải khách cược.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1128: 1128: Đánh Cược Với Tô Quang Huy


Một đám cấp cao của thuyền cược đều đồng ý với quan điểm này của Tô Quang Huy.

Bọn họ có thể trở thành người quản lý nhân viên ở nơi này, cũng đều là tinh thông cược hết cả.

Tô Quang Huy nói không sai một chút nào, sở dĩ tất cả sàn cược trên thế giới này thắng được tiền, đều là dựa vào vậy may mà cược cả.

Loại thứ này rất khó nói rõ ràng được, nhưng quả thật có tồn tại, bất kể có cược như thế nào đi nữa, cuối cùng người thắng vẫn luôn là sàn cược.

Cái này cũng giống như mấy quán chơi mạt chược, mỗi ngày đều sẽ có rất nhiều khách hàng tới chơi, tới một năm, trên thực tế những người khách này đều không thắng được tiền, mà quán chơi mạt chược lại có thể kiếm được bộn tiền hàng năm.

"Ông hai, tiếp theo đây chúng ta nên làm cái gì bây giờ? Có cần đuổi người kia ra ngoài không?"
"Cậu ta thật là có lòng tham không đáy rồi, đã thắng được nhiều như vậy rồi, thế mà còn không thu tay lại.

Cậu ta đây là muốn thắng hết cả con thuyền cược này sao?"
Trong tay Tô Quang Huy không ngừng chuyển động hai viên bi thép kia, tựa như không bởi vì thuyền cược hôm nay thua rất nhiều tiền mà tức giận.

Mà ngược lại, trong mắt ông ta còn lóe lên, khóe miệng phác họa nên một độ cung thản nhiên.

"Mời cậu ta đến phòng vip, tôi ở đó chờ cậu ta.

"
Tô Quang Huy dứt khoát nói một câu đơn giản như vậy rồi xoay người rời khỏi phòng giám sát.

Các cấp cao trên thuyền cược vội vàng lấy bộ đàm ra, gọi người đi qua đó mời Lạc Tiến.

Mà lúc này Lạc Tiến đã phóng túng ở đây lâu như vậy rồi, cuối cùng cũng có người đến mời anh ta.

Anh ta cũng không có bất kỳ bài xích và cự tuyệt gì cả, anh ta dặn người xáo bài ở đây sắp xếp lại tiền xu giúp anh ta rồi đi theo đối phương, đi tới phòng khách vip trên lầu hai của thuyền cược.

Cũng giống như trong TV diễn vậy, phòng khách quý này cũng không tính là nhỏ, nhưng bài trí ở bên trong lại cực kỳ đơn giản, chủ yếu chỉ là bày một bàn đánh bạc hình chữ nhật thoạt nhìn rất phong cách, mà Tô Quang Huy thì đã an vị ở một bên khác của bàn đánh bạc, phía sau ông ta còn có hai gã mặc âu phục màu đen, dáng người cao to đứng đó.

Lạc Tiến tiến vào căn phòng khách quý này, nhân viên của thuyền cược ở phía sau lập tức đổ toàn bộ tiền xu của anh ta vào trong một cái rương lớn rồi xách vào, sau đó xách tới bên cạnh Lạc Tiến.

Lạc Tiến ngồi xuống, Tô Quang Huy ở phía đối diện trực tiếp ném cho anh ta một điếu xì gà, hỏi với vẻ cũng coi như là khách khí: "Người anh em này có lai lịch gì?"
"Đến đây du lịch, nghe nói ở Tô Hàng này có một con thuyền cược cũng không tệ lắm, nên tới chơi một chút.

" Lạc Tiến cười rồi trả lời, tay thì lại chơi đùa ba tấm bài tú lơ khơ được làm bằng vàng nguyên chất tựa như làm ảo thuật vậy.

Tô Quang Huy nhìn tới, thông qua thủ pháp của Lạc Tiến, ông ta liếc mắt một cái là đã nhìn ra đối phương chắc chắn là cao thủ.

Hoặc là cao thủ cược, hoặc chính là cao thủ biến hóa ma thuật.

Tô Quang Huy cười rồi nói: "Người anh em cậu đến thuyền này của tôi cũng thắng được gần chín mươi tỷ rồi, đây mà gọi là chơi một chút sao?"
Lạc Tiến cười rồi nói: "Ông chủ Tô, ông mở cửa buôn bán, chẳng lẽ còn thua không dậy nổi sao?"
"Cái này chưa từng.

"
Tô Quang Huy lắc đầu nói: "Cậu là người ở nơi khác đến, cho nên có thể là cậu không rõ lắm.

Tôi mở chiếc thuyền cược này không phải dùng việc kiếm tiền làm mục đích, trên thực tế tôi vốn mở là để thua tiền.

"
Cái này thì Tô Quang Huy không lừa Lạc Tiến, ông ta mở chiếc thuyền cược này quả thật là chạy tới thua tiền.

Bởi vì chỉ có thua tiền cho mấy khách quý này, thì đối phương mới có thể vui vẻ, đối phương vui vẻ rồi, thì mới có thể buôn bán với Tô Quang Huy được.

Lợi ích mà khi Tô Quang Huy hợp tác buôn bán với mấy khách quý này, trên thuyền cược này căn bản là không đáng nhắc tới.

"Cái này thì tôi cũng không quá hứng thú tìm hiểu, chẳng qua là ông chủ Tô lần này đặc biệt mời tôi từ dưới lên, chắc chắn là muốn đích thân chơi với tôi nhỉ?"
"Nếu đã như vậy, chúng ta cũng không cần phải quanh co lòng vòng nữa.

"
Nói xong, Lạc Tiến trực tiếp nhấc chiếc rương lớn ở bên cạnh đặt lên trên bàn, đi thẳng vào vấn đề: "Chơi thế nào đây?"
"Người anh em hôm nay cậu thắng trên thuyền tôi nhiều như vậy, chắc là cược dựa vào vận may nhỉ? Nhưng thứ tôi không tin nhất chính là vận may.

"
Tô Quang Huy nói: "Ba ván thắng hai, thế nào?".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1129: 1129: Cược Mạng


"Được.

" Lạc Tiến gật đầu.

"Người anh em, cậu là khách, muốn đánh cược cái gì cậu nói đi?"
Lạc Tiến suy tư một lát rồi nói: "Đặc biệt quá thì tôi không biết chơi, cứ đổ xúc xắc đi, đoán số điểm thì thế nào? Ông thắng, số tiền xu này tôi trả lại cho các người, thua, tôi cũng không đòi tiền.

Ông cứ bình tĩnh lại mà nói chuyện làm ăn với tôi thì thế nào.

"
"Nói chuyện làm ăn?"
Tô Quang Huy hơi cau mày: "Tôi không quá hiểu rõ ý của người anh em cậu.

"
Lạc Tiến cười nói: "Chúng ta cứ chơi trước đi, chờ thắng thua đã định rồi thì chúng ta lại nói chuyện tiếp.

"
Tốc độ chuyển động hai viên bi thép kia trong tay Tô Quang Huy bắt đầu trở nên nhanh lên: "Người anh em, chắc cậu không phải là người làm ăn nhỉ? Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói bàn chuyện làm ăn như cậu nói.

"
Lạc Tiến cười nói: "Thế giới này thật sự rất lớn, người kiểu nào cũng có cả, không phải hôm nay ông đã thấy rồi sao?"
Vừa dứt lời, Lạc Tiến trực tiếp đổ hết đống tiền xu trong rương kia lên trên bàn: "Nghe nói kĩ thuật đổ xúc xắc của ông chủ Tô cực kỳ giỏi giang, năm đó ông đấu ở nhà họ Tô thua chính là dựa vào cá cược mà trở mình, hôm nay đúng thật là muốn mở mang một chút.

"
Ánh mắt Tô Quang Huy nheo lại, nghĩ thầm quả nhiên người này tới là không có ý tốt, ngay từ lúc đầu là đã tới vì muốn điều tra ông ta rồi.

Tuy Tô Quang Huy vẫn không biết lần này Lạc Tiến tới với mục đích gì, nhưng ông ta đã có thù hằn rất sâu với Lạc Tiến rồi.

Mà từ trước đến nay Tô Quang Huy cũng không phải là người rộng lượng gì, cho nên ông ta đã có tâm tư muốn giữ Lạc Tiến lại.

"Đống tiền xu này của cậu chưa đủ để chơi với tôi.

" Tô Quang Huy nói.

Ánh mắt Lạc Tiến nheo lại, anh ta nói: "Ý của ông chủ Tô là chê tiền của tôi quá ít?"
Dứt lời, Lạc Tiến ném tấm thẻ ngân hàng lên trên bàn: "Số tiền trong thẻ này cũng đủ để mua đứt một trăm thuyền cược như của ông chủ Tô đây.

"
Tô Quang Huy lại lắc đầu, ông ta cười rồi nói: "Chúng ta chơi lớn một chút thì thế nào?"
"Lớn cỡ nào?"
Tô Quang Huy chỉ vào hai tay đang không ngừng chơi đùa bộ bài tú lơ khơ vàng kim kia của Lạc Tiến mà nói: "Cộng thêm hai tay của cậu thì thế nào?"
Lời này vừa nói ra, Lạc Tiến nở nụ cười, anh ta đứng lên, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu.

"Sợ rồi sao?"
"Không phải.

"
Lạc Tiến trả lời: "Tôi chỉ là cảm thấy cược tay cược chân chả có ý nghĩa gì.

Nếu không, chúng ta cược mạng thì thế nào?"
Lời này vừa nói ra, Tô Quang Huy cả kinh, hai tên vệ sĩ ở bên cạnh và cấp cao của thuyền cược ở xung quanh cũng đều biến sắc.

Thằng nhóc trước mắt này thật là ngông cuồng, ở Tô Hàng này đã rất nhiều năm không có ai dám khiêu khích ông ta giống như Lạc Tiến hôm nay.

"Sợ rồi à?" Thấy mấy giây rồi mà Tô Quang Huy cũng không trả lời, Lạc Tiến dùng giọng điệu tương tự mà đáp trả lại.

"Được thôi.

"
Tô Quang Huy trực tiếp đồng ý: "Bản lĩnh khác thì Tô Quang Huy tôi không có, nhưng lá gan lại lớn, hơn nữa tôi cũng cực kỳ tự tin với kĩ thuật đổ xúc xắc của bản thân?"
"Vậy được.

"
Lạc Tiến lại ngồi xuống một lần nữa: "Nếu đã cược mạng rồi, vậy một lát nữa tôi cũng không cần phải tìm ông chủ Tô để nói chuyện làm ăn gì nữa, dù sao thì mạng của ông cũng đều là của tôi rồi, tôi nói cái gì, ông phải nghe cái đó.

"
Tô Quang Huy cười rồi nói: "Cậu cứ tự tin có thể thắng được tôi như vậy?"
"Chín phần chín.

"
"Ha ha ha, lát nữa tôi xem cậu có còn điên cuồng như bây giờ nữa hay không.

Vẫn là câu nói kia, cậu là khách, muốn cược thế nào đều do cậu quyết định.

".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1130: 1130: Số Trên Xúc Xắc Thay Đổi


"Đơn giản một chút, lắc xúc xắc đi.

"
Lạc Tiến nói: "Ba ván thắng hai, ông lắc, tôi đoán, hoặc là tôi lắc, ông đoán.

"
"Được thôi.

"
Tô Quang Huy đồng ý một tiếng, ông ta để người ta bưng hai bộ xúc xắc lên rồi nói: "Hay là chúng ta đồng thời lên đi, cùng nhau lắc, cùng nhau đoán, người tới là khách.

Nếu cậu đoán trúng số của tôi, hoặc là tôi không đoán trúng được số của cậu, thì đều tính là cậu thắng, được không?"
Tô Quang Huy này cũng có chút điên cuồng, ông ta cực kỳ tin tưởng vào kỹ thuật đổ xúc xắc của mình, cho nên ông ta căn bản không chấp nhận Lạc Tiến thắng ông ta.

Lạc Tiến cũng không từ chối, nếu ông ta đã muốn tìm đường chết như vậy rồi thì được thôi.

Vì thế, Tô Quang Huy lập tức đẩy một bộ xúc xắc về phía Lạc Tiến, một cái chung, cộng thêm sáu viên xúc xắc, hai người đồng thời lắc xúc xắc bên trong cái chung, lắc cùng nhau.

Bên trong phòng khách quý vang lên một trận tiếng xúc xắc lắc thanh thúy, không thể không nói quả thật Tô Quang Huy này rất giỏi, viên xúc xắc kia lắc chính là ba hoa chích choè, lắc đến đầu váng mắt hoa, mà bên phía Lạc Tiến này thì lại cầm cái chung, tùy ý lắc lắc vài cái trên bàn đánh bạc, thật giống như là tên nhóc kia chỉ đang chơi đùa lung tung một chút thôi vậy.

Lúc mấy cấp cao của thuyền cược ở bên cạnh nhìn một màn như vậy đều mang vẻ mặt mơ màng, một đám đều đang nghĩ xem người anh em này là đang nghiêm túc không.

Ngay cả xúc xắc mà anh ta cũng không biết lắc, là ai cho anh ta dũng khí dám đến đây cược mạng với ông chủ Tô vậy chứ?
Tất cả mọi người đều cho rằng Lạc Tiến không có khả năng thắng, đừng nói người anh ta đối mặt chính là Tô Quang Huy, cho dù là đối mặt với bất kỳ một người nào khác ở đây, dựa vào kỹ thuật đổ xúc xắc vụng về này của Lạc Tiến cũng không thể thắng được.

Vẫn là câu nói kia, vận may ở trước mặt Tô Quang Huy căn bản là không thể thực hiện được.

Dù sao thì Tô Quang Huy có thể có được thành tựu như hôm nay, chính là dùng cá cược để lập nghiệp đó.

Cuối cùng, Tô Quang Huy cầm cái chung trong tay đặt lên trên bàn đánh bạc, mà Lạc Tiến ở bên này cũng dừng việc lắc lại.

Vẻ mặt Tô Quang Huy mỉm cười nhìn về phía Lạc Tiến ở bên này, ông ta nói: "Bao nhiêu điểm?"
"Một hai ba bốn năm sáu.

"
Lạc Tiến tựa như là tùy ý mà nói ra dãy số, căn bản không hề suy nghĩ một chút nào, hoàn toàn chính là đoán bậy: "Tổng cộng! "
Nói xong Lạc Tiến lại rất tùy ý tính toán một chút: "Tổng cộng là hai mươi mốt điểm.

"
"Cậu thua rồi.

"
Tô Quang Huy mở chung ra: "Tôi lắc ra được sáu số một.

"
Cao thủ giống như Tô Quang Huy lắc xúc xắc đã có thể làm được đến mức muốn cái gì là có thể lắc ra cái đó rồi, hơn nữa sau khi lắc ra, ông ta còn có thể dùng sự chấn động rất nhỏ để thay đổi số, cho nên bất kể thế nào đi nữa, Lạc Tiến cũng không thể thắng được.

Có thể làm được được loại trình độ này, tuyệt đối được cho là cao thủ kĩ thuật đổ xúc xắc cao cấp.

Chẳng trách Tô Quang Huy vẫn luôn tự tin như vậy, kĩ thuật đổ xúc xắc của ông ta gần như là có thể xứng với cái danh xưng vua đổ xúc xắc này rồi.

"Không, ông thua.

"
Lạc Tiến như cười như không mà nhìn Tô Quang Huy ở phía đối diện, anh ta nói: "Không tin ông nhìn xem.

"
Tô Quang Huy vẫn còn đang cười, ông ta cho rằng Lạc Tiến điên rồi, lắc xúc xắc thì ông ta đã sớm lắc thành dày công tôi luyện rồi, làm sao ông ta có thể thua được cơ chứ.

Chẳng qua khi ông ta nhìn về phía sáu viên xúc xắc ở trên bàn cá cược kia, trong nháy mắt vẻ mặt trên mặt Tô Quang Huy cứng lại.

Bởi vì mặt trên xúc xắc này vốn nên là sáu số một, lại không hiểu làm sao lại biến thành một hai ba bốn năm sáu, hai mươi mốt điểm như trong miệng Lạc Tiến đã nói.

"Điều này sao có thể?"
Tô Uyên hóa đá ngay tại chỗ, căn bản không thể chấp nhận được sự thật này.

Đây hoàn toàn tựa như nhìn thấy quỷ vậy.

Không chỉ có ông ta cảm thấy không thể tin được với điều này, mà các cấp co của thuyền cược ở bên cạnh cũng mang vẻ mặt khiếp sợ.

Tên Lạc Tiến này, thế mà lại đoán trúng số của Tô Quang Huy.

Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra chứ?
Tô Quang Huy không có khả năng lắc sai, sao số của xúc xắc này lại đột nhiên thay đổi?.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1131: 1131: Đoán Điểm


Lạc Tiến căn bản không có khả năng giở trò, bởi vì cái chung là do ông ta lắc, người ta cách xa mấy mét, làm sao có thể giở trò được chứ?
Giờ khắc này, Tô Quang Huy tựa như đã gặp phải đả kích rất lớn, vẻ tự tin trên mặt ông ta cũng vơi đi hơn phân nửa.

Dựa theo tiết tấu vừa rồi của Tô Quang Huy, Lạc Tiến chỉ cần đoán đúng được điểm của đối phương thì tính là Tô Quang Huy thua, mà bây giờ, Lạc Tiến cũng đã thắng được mạng của ông ta rồi.

Nhưng Lạc Tiến cũng không sốt ruột, anh ta nhìn Tô Quang Huy đang bị chịu đả kích ở bên kia, cười rồi nói: "Vừa rồi chính là tự ông nói, nếu tôi đoán đúng được số của ông thì tính là ông thua, chẳng qua thì tôi cũng không thích chiếm tiện nghi của người ta.

Như vậy đi, bây giờ ông tới đoán số điểm của tôi, nếu đoán đúng tính là tôi thua, thế nào?"
Tô Quang Huy vừa nghe thấy thế, lúc ấy ông ta bật cười, đây chính là tự cậu nói đó, tôi không bức có ép cậu.

Vừa rồi lúc Tô Quang Huy lắc xúc xắc của mình, đồng thời ông ta cũng nghe số điểm của Lạc Tiến ở bên này, đương nhiên biết số điểm của Lạc Tiến ở bên này là bao nhiêu, sáu số sáu, con số rất máu chó.

Chẳng quan, ngay lúc Tô Quang Huy sắp nói ra con số này, ông ta đột nhiên cảm nhận được có chút không thích hợp, bởi vì ông ta nghe được rất rõ ràng, xúc xắc vốn đã yên tĩnh lại của Lạc Tiến ở bên kia, thế mà lại một lần chuyển động.

ngôn tình ngược

Đây là có chuyện gì, rốt cuộc người kia làm thế nào được vậy?
Xúc xắc này lấy từ thuyền cược của bọn họ, không có khả năng có cơ quan, nhưng vì sao rõ ràng đối phương không lắc, mà xúc xắc kia lại bắt đầu chuyển động rồi?
Tô Quang Huy có chút hoảng hốt, cao thủ đổ xúc xắc biết nghe tiếng xúc xắc, mà số điểm của xúc xắc kia cũng sẽ thoáng hiện ra trong đầu của bọn họ tựa như là chiếu phim vậy.

Mà số điểm trong đầu của Tô Quang Huy lúc này, thế mà lại đang không ngừng biến hóa, giống như hình ảnh trên màn hình lớn kia đang hiện ra số điện thoại vậy.

Mồ hôi lạnh chảy xuống từ trên trán Tô Quang Huy, loại tình huống này, một viên xúc xắc sáu mặt, có sáu cạnh, nhưng tỷ lệ đoán được số điểm của xúc xắc kia của Lạc Tiến lại nhỏ như vậy, căn bản là không có khả năng.

Tô Quang Huy luống cuống, trong lúc nhất thời ông ta căn bản là không dám đoán số điểm của Lạc Tiến, Lạc Tiến nhếch miệng cười, anh ta nói: "Không dám đoán à? Vậy tôi đây mở ra cho ông xem, rồi ông đoán thì sao?"
Nói xong, Lạc Tiến thật sự mở chung ra, xúc xắc ở bên trong hiện ra, nhưng ở trong mắt Tô Quang Huy, số đếm ở mặt ngoài của viên xúc xắc này vẫn đang không ngừng chuyển hoán như trước, ông ta căn bản không đoán ra được.

"Đoán, mấy điểm.

"
Lạc Tiến đột nhiên kêu lên một tiếng làm cho Tô Quang Huy mồ hôi rơi như mưa, ông ta theo bản năng mà kêu một tiếng: "Sáu con sáu, ba mươi sáu điểm.

"
"Ông thua rồi.

"
Lạc Tiến nhìn về phía Tô Quang Huy ở bên kia, xúc xắc ở trên mặt bàn dừng nhảy lên, vẫn là một hai ba bốn năm sáu, hai mươi mốt điểm.

Cả người Tô Quang Huy đều mềm nhũn, mấy tên cấp cao của thuyền cược ở bên cạnh lại càng mơ màng.

Bọn họ căn bản là không rõ vì sao Lạc Tiến đã mở số đếm ra luôn rồi, hơn nữa bọn họ thấy rất rõ ràng là hai mươi mốt điểm, vì sao Tô Quang Huy lại còn có thể nhìn lầm được chứ?
Tô Quang Huy không nghĩ tới mình lại thua, trong nháy mắt này, ông ta chỉ cảm thấy khí lực cả người mình đều bị rút bớt đi.

"Rốt cuộc cậu là ai?"
Lạc Tiến cười tháo kính râm trên mặt mình xuống, anh ta cười rồi nói: "Kĩ thuật đổ xúc xắc tài giỏi của ông hẳn là học được từ chỗ Quan Âm Nghìn Tay đúng không? Ông ta là bại dưới tay tôi.

"
"Cho nên nhất định là ông đã nghe nói về tôi rồi.

Tôi được gọi là thần cược Lạc Tiến.

".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1132: 1132: Cái Mạng Này Của Ông Thuộc Về Tôi


"Thần cược Lạc Tiến.

"
Cái tên này cũng không tính là xa lạ gì với Tô Quang Huy cả.

Sau khi Tô Quang Huy từng dùng cá cược mà xoay người, bởi vì ông ta cực kỳ có hứng thú với phương diện đổ xúc xắc này, nên lúc ở nước ngoài sinh sống ông ta đã bái Quan Âm Nghìn Tay làm thầy.

Do đó ông ta đã học được không ít bản lĩnh dưới sự dẫn dắt của Quan Âm Nghìn Tay.

Đại khái khoảng hai năm trước, sư phụ Quan Âm Nghìn Tay của ông ta đã từng cược một trận với một người, cuối cùng thua thảm bại.

Ván cược đó Tô Quang Huy không có ở hiện trường, nhưng ông ta cũng biết đến, sau ván đó, Quan Âm Nghìn Tay đã rửa tay gác kiếm, rời khỏi bàn cá cược.

Mà người thắng được ông ta, chính là thần cược.

Tô Quang Huy hoàn toàn không ngờ thần cược tiếng tăm lừng lẫy trong giới cá cược khắp thế giới vậy mà lại đến thuyền cược của ông ta, hơn nữa còn tìm ông ta để cược một ván.

Lúc này Tô Quang Huy thật không biết rốt cuộc ông ta nên cảm thấy vinh hạnh hay nên cảm thấy sợ hãi nữa.

"Thần cược, lần này cậu đến chỗ này của tôi, rốt cuộc là muốn làm gì?"
Lạc Tiến không trực tiếp trả lời, mà là đứng dậy đi tới vị trí cửa sổ kia, nhìn về phía Hổ Quyển mênh mông bát ngát ở bên ngoài kia.

"Tô Quang Huy, mấy năm nay ông đặt chuyện làm ăn chủ yếu ra nước ngoài, mục đích là muốn sau khi lớn mạnh ở nước ngoài rồi, thì trở về Tô Hàng lấy lại vị trí gia chủ nhà họ Tô đúng không? Dù sao năm đó ông vì là con riêng mà bại dưới tay Tô Văn Hùng, cho nên ông vẫn luôn không bỏ xuống được, cho rằng vị trí gia chủ nhà họ Tô nên thuộc về ông.

"
Tô Quang Huy nhướng mày, ông ta càng thêm nghi hoặc.

Thần cược ở nước ngoài chính là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy, cậu đây là ăn no không có chuyện gì làm sao? Không có việc gì chạy đến chỗ tôi lo chuyện nhà của Tô Quang Huy tôi làm cái gì chứ?
Tô Quang Huy trả lời: "Cậu Lạc, việc này không thể nói lung tung được.

"
"Ha ha ha, không cần lo lắng, dù sao thì Tô Văn Hùng cũng đã chết rồi.

"
"Cái gì?"
Tô Quang Huy đứng bật dậy từ trên mặt, vẻ mặt ông ta khiếp sợ.

Tô Văn Hùng đã chết rồi, điều này sao có thể?
Nhưng đây quả thật là sự thật, bởi vì ngay hai tiếng đồng hồ trước, Tô Văn Hùng đã chết ở trong tay đám sát thủ Mạc Tiêu Ngôn và Mary kia rồi.

"Cậu Lạc, cậu đang nói đùa với tôi đó sao?"
"Tôi không hay nói đùa với người khác.

"

Lạc Tiến cười rồi nói: "Hơn nữa rất nhanh ông cũng có thể sẽ chết.

"
Đột nhiên, hai tên vệ sĩ ở phía sau Tô Quang Huy trực tiếp lấy ra hai cây súng từ trong ngực mình ra, nhắm ngay vào Lạc Tiến.

Chắc chắn là bọn họ cho rằng Lạc Tiến muốn ra tay lấy mạng của Tô Quang Huy.

Lạc Tiến đột nhiên xoay người, cổ tay nhẹ nhàng run lên, hai quân bài tú lơ khơ màu vàng bay ra trong nháy mắt, nhanh như chớp, trực tiếp đâm xuyên qua cổ tay của hai tên vệ sĩ này.

Hai tên vệ sĩ kêu lên một tiếng thảm thiết, súng trong tay trực tiếp đánh rơi trên mặt đất.

"Mạng của ông chủ các người cũng đã thua cho tôi rồi, sao nào, muốn đổi ý đúng không? Cái gọi là có chơi có chịu, đây là quy tắc.

"
"Tô Quang Huy, chắc không phải là ông muốn đổi ý đó chứ?"
Tô Quang Huy hít một ngụm khí lạnh, hai tên vệ sĩ phía sau ông ta còn muốn gọi người tiến vào, liền bị Tô Quang Huy quát lớn một tiếng.

"Cậu Lạc, có chơi có chịu.

Hôm nay cậu thật sự muốn mạng của tôi, Tô Quang Huy tôi tuyệt đối sẽ không phản kháng chút nào.

"
"Ha ha ha, ông cũng là một tên đàn ông đó.

"
Lạc Tiến đi về phía hai tên vệ sĩ của Tô Quang Huy, rút hai quân bài tú lơ khơ màu vàng trên cổ tay của bọn họ ra, sau đó dùng khăn tay lau máu tươi dính trên mặt của lá bài.

"Yên tâm đi, hôm nay tôi tới không phải để giết ông, mà là đến để bảo vệ ông.

Chẳng qua là một lát nữa sau khi cứu được ông một mạng, ông phải đồng ý với tôi, từ nay về sau, cái mạng này của ông, thuộc về tôi.

"
Tô Quang Huy càng thêm mơ hồ, hoàn toàn không hiểu được rốt cuộc cái tên Lạc Tiến này muốn làm cái trò gì nữa.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1133: 1133: Lạc Tiến Là Người Của Thiên Vương Điện


Lúc thì cược mạng với ông ta, lúc lại nói muốn bảo vệ ông ta, rốt cuộc anh ta muốn làm gì đây chứ?
Huống chi, nơi này là Tô Hàng, ở trên Hổ Quyển này có ai dám ra tay với Tô Quang Huy ông ta chứ.
"Cậu Lạc, tôi không hiểu."
Lạc Tiến giải thích: "Tô Văn Hùng đã chết rồi, là bị đứa cháu gái Tô Cẩn Lương kia của ông tính kế.

Tiếp theo đây, Tô Cẩn Lương đã mua được một đoàn lính đánh thuê cực kỳ lợi hại, muốn g**t ch*t ông trên chiếc thuyền này."
"Ông mà chết rồi, vậy thì cả nhà họ Tô sẽ không còn ai có thể đối nghịch với Tô Cẩn Lương được nữa, cô ta sẽ trở thành gia chủ của nhà họ Tô."
Nói tới đây, Lạc Tiến nhìn đồng hồ trên cổ tay mình một chút, anh ta nói: "Nếu tôi đoán không sai thì đoàn lính đánh thuê kia sắp đến rồi đó."

"Điều đó không có khả năng."
Tô Quang Huy đầu tiên là không tin Tô Cẩn Lương sẽ có lá gan lớn như vậy, còn nữa ông ta không tin sẽ có lính đánh thuê dám giết ông ta trên Hổ Quyền.
"Cậu Lạc, nơi này chính là Tô Hàng của Vạn Hoa, làm gì có lính đánh thuê nào dám ra tay với tôi ở đây chứ.

Bọn họ không có lá gan lớn như vậy đâu, huống chi nơi này còn là ở nội thành nữa."
Lạc Tiến cười rồi nói: "Vị trí hiện tại của chúng ta đã không phải là nội thành từ lâu rồi, ở trên mặt hồ này, cho dù là xảy ra trận bắn nhau kịch liệt nhất, thì nội thành ở bên kia cũng sẽ không nghe thấy bất kỳ động tĩnh gì đâu."
"Cái gì?"
Trong lòng Tô Quang Huy mạnh mẽ run lên, dường như ông nghĩ tới cái gì đó, ông ta vội vàng chạy về phía cửa sổ ở bên kia.
Sau đó ông ta nhìn thấy bốn phía xung quanh đều là mặt hồ cả, hai bên cũng đều là núi, căn bản không nhìn thấy bất kỳ tòa nhà thành phố nào cả.
"Sao có thể như vậy được?"
Lúc này Tô Quang Huy có chút mờ mịt.
Lạc Tiến trả lời: "Người của ông đã bị người ta mua chuộc từ lâu rồi.

Kúc tôi và ông cá cược ở đây thì người lái thuyền đã lái chiếc thuyền này ra khỏi nội thành rồi, bây giờ có xảy ra bất kỳ chuyện gì đi nữa thì cũng không sẽ có người của phía chính phủ nào xuất hiện đâu."

"Về phần người của Tô Quang Huy ông, vậy thì càng không thể xuất hiện được."
Tô Quang Huy chỉ cảm thấy da đầu hơi run lên: "Cậu...!Vì sao cậu muốn cứu tôi?"
"Đã nói rồi, nếu mà tôi cứu ông, vậy thì mạng này của ông thuộc về tôi."
"Hơn nữa Tô Quang Huy, ông cũng không thiệt thòi gì cả, có thể trở thành người của Thiên vương điện, cũng được xem là vinh hạnh của ông rồi."
"Thiên vương điện."
Đầu óc của Tô Quang Huy ong một tiếng mà nổ tung, vẻ mặt của ông ta khó có thể tin được mà nhìn Lạc Tiến rồi nói: "Cậu… cậu là người của Thiên vương điện sao?"
Mấy năm nay Tô Quang Huy vẫn luôn làm ăn ở nước ngoài, cho nên chắc chắn ông ta đã từng nghe nói về Thiên vương điện rồi, dù sao thì hiện giờ Thiên vương điện được xưng là tổ chức cao cấp nhất ở nước ngoài.
Đồng thời, bởi vì căn cơ của Thiên vương điện là người Vạn Hoa tổ chức, mà Tô Quang Huy cũng là người Vạn Hoa, cho nên thật ra ông ta cũng có không ít việc làm ăn qua lại với Thiên Vương điện.
Thậm chí Tô Quang Huy còn từng tìm cách gia nhập vào Thiên Vương điện, nhưng tổ chức lớn như vậy không phải tùy tiện có thể gia nhập được.

Cho dù Tô Quang Huy có suy nghĩ này đi nữa, nhưng vẫn luôn không tìm được cơ hội thích hợp.
Ai mà nghĩ được rằng, bây giờ thế mà người của Thiên Vương điện lại chủ động tới tìm ông ta.
"Thân cược Lạc Tiến thế mà lại là người của Thiên vương điện."
Tô Quang Huy chấn kinh một hồi lâu sau, sau đó ông ta hỏi: "Cậu Lạc, không biết cậu đảm đương chức vị gì ở Thiên vương điện? Bộ tham mưu trưởng sao?"
Bộ tham mưu trưởng trong miệng Tô Quang Huy, cũng được coi như là cấp bậc cực kỳ cao ở trong Thiên vương điện rồi, cấp bậc như vậy, bình thường đều có thể phụ trách việc làm ăn của một quốc gia ở nước ngoài, tương đương với tổng phụ trách khu vực Thiên Vương điện đóng quân ở nước ngoài vậy.
Đồng thời, nếu như vậy thì trước mắt Tô Quang Huy đã có thể miễn cưỡng tiếp xúc được với cấp bậc cao nhất của Thiên Vương điện.
Nhưng Lạc Tiến chỉ cười rồi lắc đầu, anh ta trả lời: "Một trong mười tám đại tướng của Thiên Vương điện.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1134: 1134: Binh Đoàn Lính Đánh Thuê Bạo Phong


“Mười tám đại tướng của Thiên Vương điện.”
Đầu Tô Quang Huy ong một tiếng, chỉ cảm thấy tóc gáy toàn thân dựng hết lên.
Mười tám đại tướng của Thiên Vương điện, danh tiếng ở nước ngoài có thể dùng từ lẫy lừng để hình dung, người giống như Tô Quang Huy, làm gì có cơ hội được tiếp xúc với mười tám đại tướng Thiên Vương điện chứ.
“Cậu Lạc, cậu thật sự là mười tám đại tướng của Thiên Vương điện sao?”
Lạc Tiến Hùng cười nói: “Tôi không cần nói đùa loại chuyện này với ông, nếu như ông không tin, có thể gọi điện thoại hỏi sư phụ Quan Âm Nghìn Tay của ông.”
“Có điều không phải là bây giờ, bởi vì tiếp theo chúng ta có chuyện quan trọng hơn phải làm, đợi sau khi làm xong chuyện này, chúng ta lại nói tiếp.

Thế nào?”
Nói đến đây, Lạc Tiến lại quay người nhìn Hổ Quyển bên ngoài.
“Tô Quang Huy, vừa rồi ông nợ tôi một mang, lát nữa tôi lại cứu ông một mạng, coi như, ông nợ tôi hai mạng.

Bắt đầu từ bây giờ, để ông làm việc cho Thiên Vương điện tôi, không coi là quá đáng chứ?”
Tô Quang Huy vẫn chưa hiểu ý của Lạc Tiến, mà lúc này cũng không có quá nhiều thời gian để ông ta suy nghĩ.

Trên mặt hồ bên ngoài, đột nhiên truyền đến tiếng động cơ chói tai, ba chiếc tàu lái từ trong bóng tối ra, nhanh chóng lại gần du thuyền.
Trên ba chiếc tàu có tổng cộng tám người, toàn bộ đều là người nước ngoài.

Hơn nữa trong tay bọn họ đều cầm súng hạng nặng.
Lúc này trên boong tàu, một số bảo vệ của tàu đã phát hiện bên ngoài có ba chiếc tàu nhanh chóng lao về phía bên này.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Vẻ mặt những bảo vệ này nghi hoặc.
Vừa rồi khi bọn họ phát hiện những còn tàu này nhanh chóng lao về bên này thì đã cảm thấy có gì đó không đúng rồi.

Cho nên bọn họ lập tức gặp cấp cao trên thuyển hỏi thăm tình hình, đối phương nói rằng hôm nay không có hải trình đặc biệt nào, bảo bọn họ không cần phải quan tâm.
Cho nên, những bảo vệ này cũng không chú ý.
Nhưng lúc này dường như bọn họ đã phản ứng lại, tất cả các cấp cao trên tàu bao gồm cả thành viên tàu đã sớm bị người khác mua chuộc rồi.
Lý do bọn họ lái thuyền đến nơi không người chính là chờ đợi khoảng khắc này.

“Trong tay bọn họ có súng.”
Một bảo vệ hét lên, bọn họ cũng là lính đánh thuê, lập tức rút súng ở thắt lưng ra.
Tuy nhiên, bọn họ thậm chí còn không kịp rút súng, đối phương đã bắn lên một ngọn lửa tương đối cao.
Pằng pằng pằng pằng.
Trên mặt hồ yên tĩnh, tiếng đạn vô cùng rõ ràng.
Mấy bảo vệ trên bong tàu đều nằm trong vũng máu.
Rất nhanh, ba còn tàu đã tiến lại gần du thuyền, Bạo Phong cùng đàn em lên du thuyền.
Vừa lên thuyền, những bảo vệ khác của du thuyền cũng cầm vũ khí xông ra.
Trong tay bọn họ cầm nhiều nhất là vũ khí lạnh, dù sao ở nơi như Tô Hàng, những vũ khí nóng hoàn toàn không thể dùng được.
Khi bọn họ nhìn thấy vũ khí trong tay nhóm người Bạo Phong đều là AK, xung kích, những người này đều ngẩn ra.
“Cái người là ai?”
Người bảo vệ dẫn đầu cau mày, cẩn thận hỏi.
Bọn họ cũng đã lăn lộn trên chiến trường bao nhiêu năm, cho nên dưới loại tình huống như này vẫn chưa bị dọa đến đái ra quần.
Bạo Phong dùng tay đẩy kính râm lên, cười nói: “Chúng tôi là binh đoàn lính đánh thuê Bạo Phong.

Tôi là Bạo Phong, thủ lĩnh binh đoàn.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1135: 1135: Mười Giây Giết Một Người


“Binh đoàn lính đánh thuê...!Bạo Phong.”
Trong chốc lát, nhóm bảo vệ đối diện đều ngẩn ra.
Bình đoàn lính đánh thuê Bạo Phong, đây mẹ nó không phải là Bình đoàn lính đánh thuê hàng đầu quốc tế sao?
Sao bọn họ lại đột nhiên xuất hiện ở Việt Nam vậy, rốt cuộc là tình hình gì?
Bạo Phong xua tay, nói: “Hôm nay mục đích của chúng tôi chính là Tô Quang Huy, không muốn chết thì lăn xuống biển đi.”
Nhóm bảo vệ đối diện nhìn nhau, nhất thời rối rắm không biết nên lựa chọn thế nào.
Những người này nhất định biết Binh đoàn lính đánh thuê Bạo Phong, hơn nữa vô cùng biết rõ khoảng cách của mình với đối phương, nếu như liều mạng, thì không thể nào thắng được.
Nhưng những người bọn họ cũng có nguyên tắc, nếu như Tô Quang Huy đã bỏ ra giá cao để mời bọn họ đến để bảo vệ ông ta, vậy bọn họ cho dù có bỏ mạng cũng phải bảo vệ chủ nhân của mình.

Đây là quy tắc và nguyên tắc của bọn họ.
Nếu như bây giờ bọn họ lựa chọn nhảy xuống biển giữ mạng, vậy sau này bọn họ sẽ không bọn mặt mũi nào để lăn lộn trong giới đánh thuê quốc tế nữa.
Thể diện và nguyên tắc quan trọng, hay là mạng quan trọng, đây là một lựa chọn quan trọng.
“Không đồng ý sao?”

Bạo Phong đột nhiên rút một khẩu IMI Desert Eagle màu vàng từ thắt lưng ra, bắn một phát vào người bảo vệ phía trước, một viên đạn bắn trúng tim người đó, người đó kêu lên một tiếng rồi ngã xuống đất.
Mà những thành viên khác sau lưng Bạo Phong cũng bắt đầu giơ súng trong tay lên, không hề do dự bóp cò với những bảo vệ đối diện.
“Mẹ nó.”
Những bảo vệ này hoàn toàn không kịp chuẩn bị tâm lý cho tốt, từng viên đạn đã bay về phía bọn họ.
Sự thật chứng minh, khi tính mạng bị đe dọa, một quy tắc và nguyên tắc đều không còn quan trọng nữa, những bảo vệ phía sau đều nhảy xuống nước biển lạnh như băng.
“Sớm như vậy có phải tốt rồi không?”
Nhóm người Bạo Phong cười lạnh một tiếng, cầm vũ khí, huênh hoang đi vào trong du thuyền.
Những người lính đánh thuê hàng đầu thế giới bước ra từ mưa bom bão đạn như bọn họ làm nhiệm vụ này thật sự là quá dễ dàng rồi, dường như không hề cảm thấy một chút áp lực nào cả.
“Đại ca, chắc chắn là chúng ta sẽ không đụng vào Trần Hùng chứ?”
Biết được điện chủ Thiên Vương điện đang ở Tô Hàng, cho nên cho dù là thành viên của Binh đoàn lính đánh thuê Bạo Phong, cũng cảm thấy có chút lo lắng.
Bạo Phong trả lời: “Trần Hùng đang ở nhà họ Tô, sẽ không xuất hiện ở đây đâu.”
“Sau khi tiến vào, không quan tâm gì cả, chỉ giết một mình Tô Quang Huy, giết xong thì rời đi.

Bên ngoài tôi đã liên lạc xong với tàu rời khỏi Vạn Hoa rồi, tối nay chúng ta sẽ đi.

Sẽ không có vấn đề gì cả.”
“Được.”
Một nhóm chín người tiến vào đại sảnh du thuyền, lúc này những vị khách trong đại sảnh đều đang chơi nhiệt tình.
Khi một tiếng súng bắn lên trần nhà, thoáng chốc cả đại sảnh đều trở lên hỗn loạn.
“Toàn bộ đều quỳ xuống ôm đầu, bọn tao không phải là cướp, thành thực một chút cho tao, có thể giữ được mạng.”
Những người có thể lên du thuyền này chơi, đều là các ông trùm kinh doanh, cậu chủ có quyền có thế, cho nên bọn họ tiếc mạng hơn bất kỳ người nào.
Mà người như vậy cũng sẽ quy tắc hơn người bình thường.
Lập tức tất cả khách khứa vào phục vụ đều ngồi trên sàn ôm đầu, không dám lên tiếng.
Cả đại sảnh lập tức trở lên yên tĩnh, Bạo Phong cầm khẩu IMI Desert Eagle màu vàng trong tay, đi về giữa đại sảnh.
“Hôm nay bọn tao chỉ tìm Tô Quang Huy, nếu như bọn mày có người biết nó ở đâu, nói với tao một tiếng.

Nếu như mười giây sau tao vẫn chưa tìm được Tô Quang Huy thì tao sẽ bắt đầu giết người.

Mười giây giết một người.”
Nói xong câu này, Bạo Phong bắt đầu nhìn chiếc đồng hồ Rolex trên tay, bắt đầu đếm ngược..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1136: 1136: Nợ Ba Mạng


Nhất thời, những người này chưa phản ứng được những gì đang xảy ra.

Rất nhanh, đã qua mười giây, Bạo Phong cầm súng trong tay, tùy ý bắn vào một người bên cạnh.

Pằng.

Người này kêu lên một tiếng ngã xuống, cả hội trường rơi vào cảnh hỗn loạn, la hét ầm ĩ.

Sau khi Bạo Phong giết người, hoàn toàn không có bất kỳ dao động cảm xúc nào, bình tĩnh giống như chỉ giẫm chết một con kiến vậy.

Sau đó, anh ta bắt đầu đếm ngược.

“Ông ta đang ở phòng vip lầu hai.


Cuối cùng, giọng nói của một ông chủ vang lên, Bạo Phong cười nhạt một tiếng, ra hiệu cho đám đàn em phía sau, nhóm người này lập tức đi lên phòng vip tầng hai.

Tuy nhiên đúng lúc này, Tô Quang Huy đã đi từ trong ra.

“Ông là ai, là ai mời ông đến đây?”
“Tự mình đi ra sao.


Bạo Phong dùng tay đẩy kính râm, có chút ngạc nhiên vì sự dứt khoát của Tô Quang Huy.

“Linh đánh thuê chúng tôi làm việc không nói tên người thuê, đây là quy tắc.


Nói xong, Bạo Phong lấy một bức ảnh trong người ra, sau khi so sánh, ông ta xác định người đứng đó chính là Tô Quang Huy.

Trong thoáng chốc, Bạo Phong nâng khẩu IMI Desert Eagle màu vàng trong tay lên, nhắm vào Tô Quang Huy.

Pằng.

Lại vang lên một tiếng súng, viên đạn vàng bắn từ trong ra, lập tức bắn về phía Tô Quang Huy.

Khả năng bắn súng của Bạo Phong vô cùng chuẩn, trong khoảng hai mươi mét hoàn toàn có thể bắn chính xác.

Mà bây giờ khoảng cách của Tô Quang Huy với Bạo Phong, chỉ không đến mười mét.

Phát súng này đối với Bạo Phong mà nói hoàn toàn không có gì hồi hộp, chắc chắn có thể bắn một phát chết luôn.

Tuy nhiên ngay khi anh ta b*n r*, trước mắt Tô Quang Huy đột nhiên hiện lên một tia sáng vàng.

Keng.

Tia sáng vàng đó không nghiêng lệch đánh trúng vào viên đạn đang bay nhanh, giống như màn trình diễn được chỉnh sửa qua máy tính vậy.

Sau đó viên đạn lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, xẹt qua da đầu Tô Quang Huy, xuyên qua bức tường sau lưng Tô Quang Huy.

Mà tia sáng vàng đó chính là một lá bài, sau đó lá bài bay một vòng, giống như phi tiêu vậy, lại quay trở về trong tay chủ nhân của nó.

Chủ nhân của lá bài vàng này chính là Lạc Tiến.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Bạo Phong quay mày, mà những đàn em sau lưng anh ta cũng run lên, vô thức nâng súng trong tay lên, bắn về phía Tô Quang Huy.

Phía sau Tô Quang Huy, Lạc Tiến nghịch bài trong tay, bình tĩnh đi ra, cuối cùng đứng trước mặt Tô Quang Huy.

Cơ thể Lạc Tiến cao hơn Tô Quang Huy, cho nên lúc này anh ta hoàn toàn ngăn Tô Quang Huy phía sau, hoàn toàn không để lộ ra bất kỳ góc chết nào.

“Tô Quang Huy, tôi lại cứu ông một mạng rồi, cho nên sau khi trò chơi này kết thúc, ông tổng cộng nợ tôi ba mạng đấy.


Lạc Tiến là một tay cờ bạc, cho nên anh ta làm chuyện gì cũng đều thích sử dụng phương thức đánh bạc này.

Bây giờ Tô Quang Huy nợ anh ta, quả thật càng ngày càng nhiều.

Sau đó Lạc Tiến tháo kính râm xuống, nhìn về phía nhóm người Bạo Phong phía đối diện, cười.

“Đây không phải Binh đoàn lính đánh thuê Bạo Phong sao, làm gì vậy, bọn mày không ở bên nước ngoài, chạy đến Tô Hàng Vạn Hoa làm gì chứ?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1137: 1137: Thiên Vương Điện Bảo Vệ Tô Quang Huy


“Lạc Tiến.


Tất nhiên nhóm người Bạo Phong nhận ra Lạc Tiến, đây chính là một trong mười tám đại tướng của Thiên Vương điện đấy.

Nhất thời bọn họ đều có chút hoảng sợ, đây mẹ nó là gặp quỷ rồi, mặc dù bọn họ không hề gặp Trần Hùng ở đây, nhưng lại gặp một trong mười tám đại tướng của Thiên Vương điện, thần cược Lạc Tiến.

Trò chơi lần này lập tức được nâng lên cấp bậc ác mộng.

“Đặt súng xuống.


Mặc dù Binh đoàn lính đánh thuê Bạo Phong lợi hại, nhưng bọn họ vẫn vô cùng cố kỵ Thiên Vương điện, vì vậy trước khi làm rõ chuyện này, bọn họ không dám tùy ý chĩa súng vào người Thiên Vương điện.

Hơn nữa người trước mắt này, còn là một trong mười tám đại tướng Thiên Vương điện.

Vẻ mặt Lạc Tiến bình tĩnh nghịch bộ bài vàng trong tay, mặc dù giọng điệu bình tĩnh, nhưng lại vô cùng bá đạo, lúc này đã thể hiện đúng phong cách của đại tướng Thiên Vương điện.

“Tô Quang Huy, Thiên Vương điện bọn tao bảo vệ rồi.


“Lập tức cút đi cho tao.


“Cái gì?”
Nhóm người Bạo Phong đều ngẩn ra, lúc này, đổi thành bọn họ rối rắm do dự.

Số tiền thưởng khi giết Tô Quang Huy trị giá ba trăm năm mươi tỷ, đây không phải là một nhiệm vụ đơn giản, mắt thấy số tiền này đã sắp vào túi rồi, bọn họ sao có thể để con vịt đã nấu chín bay đi mất chứ.

Hơn nữa số tiền này đã thu rồi, Binh đoàn lính đánh thuê Bạo Phong bọn họ cầm tiền mà không làm việc, nếu như bị truyền ra ngoài, sau này binh đoàn bọn họ không thể lăn lộn trong quốc tế được nữa.

Nhưng đối phương muốn bảo vệ Tô Quang Huy lại chính là một trong mười tám đại tướng Thiên Vương điện, Binh đoàn lính đánh thuê Bạo Phong bọn họ thật sự có cái gan để đối phó với Thiên Vương điện sao?
Nhất thời, trong lòng nhóm người Bạo Phong đều do dự không định.

“Cút.


Rõ ràng Lạc Tiến không có nhiều kiên nhẫn, giọng điệu của anh ta cũng trở lên âm u.

Tuy nhiên, sau khi Bạo Phong rối rắm một trận, lại lắc đầu với Lạc Tiến: “Thần cược Lạc Tiến, chuyện này chúng tôi không thể biết khó mà lui được.



Lạc Tiến thở dài một tiếng nói: “Cho nên, Binh đoàn lính đánh thuê Bạo Phong bọn mày muốn đối đầu với Thiên Vương điện của tao sao? Bọn mày, có tư cách này sao?”
Bạo Phong hít sâu một hơi nói: “Từ hơn hai năm trước, sau khi Thiên Vương điện giết trừ Hắc Ám Đồ Đằng, đứng đầu nước ngoài.

Anh nói không sai, Binh đoàn lính đánh thuê Bạo Phong chúng tôi quả thật không có tư cách làm kẻ thù của Thiên Vương điện.


“Nhưng hôm nay ở đây chỉ có một mình anh, anh không hề đại diện cho cả Thiên Vương điện được.


“Mà Binh đoàn lính đánh thuê Bạo Phong chúng tôi nói thế nào cũng là binh đoàn đánh thuê hàng đầu quốc tế, cho nên, chúng tôi không thể hủy hoại uy tín của mình.


Lạc Tiến híp mắt, cười nói: “Cho nên, bọn mày quyết tâm muốn đấu với tao sao?”
Nói đế đây, Lạc Tiến đột nhiên trải xấp bài trên tay thành hình chiếc quạt, mỗi một lá bài đều tỏa ra ánh sáng vàng dưới ánh đèn trong đại sảnh.

Bộ bài vàng này không chỉ là đồ chơi yêu thích của Lạc Tiến, đồng thời cũng là vũ khí của anh ta.

Một bộ bài năm mươi tư lá, anh ta có thể bắn liên tục ra ngoài, uy lực không khác gì súng máy.

Thật ra mặc dù Lạc Tiến là thần cược, có tài đánh bạc hàng đầu, nhưng sức chiến đấu của anh ta trong mười tám đại tướng Thiên Vương điện cũng xếp hàng đầu.

Thậm chí giống như Nghiêm Vu Tu trong năm đại thiên vương của Thiên Vương điện cũng không nhất định sẽ là đối thủ của Lạc Tiến.

Vì vậy, nếu như anh ta muốn một mình đấu với Binh đoàn lính đánh thuê Bạo Phong này, mặc dù không có thắng chắc chắn 100%, nhưng đủ sức lực chiến đấu.

Thoáng chốc, Bạo Phong có chút hoảng sợ, dù sau anh ta bây giờ cũng đang đối mặt với một quái thú.

Anh ta chỉ cần quyết định nhầm một cái, cho dù hôm nay thua hay thắng, sau này trên thế giới e rằng sẽ không có đất dung thân cho Binh đoàn lính đánh thuê bọn họ.

Cứng rắn chắc chắn là không được, nhất định phải nghĩ một cách trọn vẹn đôi đường.

Trong thời gian ngắn ngủi vài giây, đầu óc Bạo Phong chuyển động rất nhanh, cuối cùng, anh ta nghĩ ra một cách.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1138: 1138: Đánh Một Trận


“Lạc Tiến, anh là thần cược, bất cứ chuyện gì cũng muốn dùng cược để phân thắng thua, vậy chúng ta đặt cược một ván thì thế nào?”
Lạc Tiến vốn dĩ đã chuẩn bị tấn công, tạm thời thu lại lá bài trong tay, nói: “Muốn đánh cược với tao?”
“Đúng.


Bạo Phong nói: “Anh nói không sai, Binh đoàn lính đánh thuê Bạo Phong chúng tôi thật sự không dám đối địch với Thiên Vương điện.


“Nhưng chúng tôi vẫn cần có danh tiếng, hi vọng anh có thể hiểu cho.


Lạc Tiến cười nói: “Nói đi, mày muốn cược thế nào?”
Bạo Phong nói: “Tôi không đánh cược với anh, chúng ta đánh riêng, tôi không để anh chịu thiệt, tôi và anh đấu với nhau.


“Tôi thắng, anh giao Tô Quang Huy cho tôi xử lý, tôi thua, tôi lập tức sẽ rời khỏi đây.


Lạc Tiến dùng lòng bàn tay chống cằm, cười: “Được.

Tao cũng không để mày chịu thiệt, mày có thể dùng tất cả vũ khí trên người mày.



Thật ra Lạc Tiến có chút ngông, đối phương có súng, nhưng anh ta không định để Bạo Phong bỏ súng xuống.

Súng là một loại vũ khí, nếu như hầu hết lực chiến đấu của Bạo Phong đều ở trên súng, Lạc Tiến cũng không có lý do bảo người ta bỏ súng xuống.

“Được.

” Bạo Phong cũng không khách sáo, đây là tự Lạc Tiến nói, mình không ép anh ta.

“Trước khi đánh, dọn sân đã.

” Lạc Tiến nói.

“Được.


Nói xong, Bạo Phong trực tiếp dẫn theo nhóm đàn em của mình sang một bên.

Lạc Tiến quay đầu nói với Tô Quang Huy phía sau: “Trong vòng một tiếng, tất cả mọi người trên tàu đều phải rời khỏi, hơn nữa bảo bọn họ giữ miệng cho tốt, bất cứ người nào cũng không được làm lộ chuyện này ra ngoài.


“Nếu như bọn họ dám làm lộ ra dù chỉ một chút, Thiên Vương điện tôi tuyệt đối có thể điều tra ra được, cận thận cả nhà bọn họ đều sẽ phải chết.



“Được.


Tô Quang Huy vội vàng gật đầu, sau đó bắt đầu gọi điện thoại cho một con tàu khác đến.

Không đến một tiếng, đã có một du thuyền khác lái đến bên này, tất cả mọi người trên thuyền đều bị di chuyển lên con thuyền kia.

Sau khi du thuyền kia rời đi, trên Hổ Quyển rộng lớn mênh mông này chỉ còn lại một du thuyền cô đơn lạnh lẽo lênh đênh trên mặt hồ.

Đại sảnh du thuyền vốn dĩ ồn ào tiếng người lập tức trở lên trống không, trong tay Bạo Phong cầm khẩu IMI Desert Eagle màu vàng đi đến giữa đại sảnh.

Mà bộ bài trong tay Lạc Tiến kéo dài thành một đuôi rồng, cũng đi đến giữa.

“Tô Quang Huy, tự tìm một chỗ nấp đi, nếu như bị thương chết rồi, vậy thì mấy ngày nay tôi đều tốn công vô ích rồi.


Nói xong, Lạc Tiến đã đứng đối mặt với Bạo Phong.

Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí dần dần nồng nặc mùi thuốc súng.

“Trận chiến ngày hôm nay, công bằng công chính, nếu như mày thật sự có thể thắng được tao, cho dù có giết tao, Thiên Vương điện cũng sẽ không tìm Binh đoàn lính đánh thuê Bạo Phong bọn mày để tính sổ.


Bạo Phong nghe thấy vậy thì khóe miệng nhếch lên: “Đắc tội rồi.


Trong phút chốc, hai luồng khí tức bá đạo lần lượt tỏa ra từ trên người Bạo Phong và Lạc Tiến.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1139: 1139: Cả Hai Đều Bị Thương Nhẹ


Với tư cách là thủ lĩnh của binh đoàn lính đánh thuê quốc tế hàng đầu, hiệu quả chiến đấu của Bạo Phong chắc chắn không thể phủ nhận, cho dù là mười tám vị đại tướng của Thiên Vương điện, e rằng sợ là không có nhiều người là đối thủ của Bạo Phong.

Điều khiến anh ta phải kiêng kỵ chính là cả Thiên Vương điện, chứ không phải là bất cự một vị đại tướng nào của Thiên Vương điện.

Giơ tay lên bắn, tài thiện xạ như thần, liên tiếp ba phát, ba viên đạn gần như thẳng hàng bắn về phía Lạc Tiến.

Trong mắt Lạc Tiến hiện lên vẻ hoảng sợ, gần như cùng lúc Bạo Phong b*n r*, quân bài trong tay cũng bay ra ngoài.

Những viên đạn di chuyển nhanh cùng những quân bài quay tốc độ cao va vào nhau trên không trung, b*n r* một loạt các đám lửa nhỏ.

Ba viên đạn mà Bạo Phong b*n r* đều bị những quân bài của Lạc Tiến chặn lại.

Sau đó cả hai người bắt đầu di chuyển với tốc độ nhanh, Bạo Phong vừa di chuyển vừa bắn về phía Lạc Tiến, Lạc Tiến cũng vừa di chuyển vừa dùng những quân bài để chặn lại đường đạn của đối phương.

Xung quanh có tiếng nổ lách tách, các chai rượu trên tủ rượu gần đó lần lượt vỡ tung, đồng thời quân bài vàng bay xuyên thủng bức tường sắt.

Chẳng mấy chốc, Bạo Phong đã đánh xong mà Lạc Tiến cũng đã xuất ra hơn mười quân bài.

Bọn họ đều không ai có thể ảnh hưởng tới đối phương, Bạo Phong nghiêng người một cái, nháy mắt lại bắn khẩu IMI Desert Eagle màu vàng, lại một lần nữa bắn về phía đối phương.

Mà quân bài trong tay Lạc Tiến cũng không có bất cứ một giây nào ngừng lại.

Chỉ một thoáng, cả đại sảnh tràn ngập hình ảnh của đạn và những quân bài không ngừng nhảy múa, hiện trường lúc này so với hiệu ứng phim điện ảnh chân thực hơn rất nhiều.

Ở phía bên kia một nhóm lính đánh thuê của Bạo Phong lúc này đang tản ra, không ngừng tìm kiếm bàn đánh bạc để trốn.

Vừa rồi có một thành viên trong đoàn lính đánh thuê Bạo Phong bởi vì không kịp tránh nên đã bị quân bài của Lạc Tiến đánh trúng, quân bài đâm sâu vào vai của anh ta cuối cùng găm vào tận trong xương mới dừng lại.

Sức mạnh này thực sự khiến da đầu tê dại.

Lúc này Tô Quang Huy cũng núp dưới bàn đánh bạc với vẻ mặt hoảng sợ, đây là lần đầu tiên ông ta được chứng kiến trên đời này lại có thể có người luyện được đến trình độ như vậy.

Ngay cả những bộ phim về đánh bài mà ông ta từng xem cũng không thể khiến bản thân đạt tới cảm xúc như lúc này.

Hóa ra phim ảnh đều bắt nguồn từ thực tế, không hề lừa dối người xem.

Trước sau mất gần ba mươi phút, Bạo Phong cũng đánh gần xong ba băng đạn mà Lạc Tiến cũng đã dùng hết ba mươi quân bài để đỡ.

Lúc này, trên ngực anh ta xuất hiện thêm một vệt máu, trên đó vẫn còn một quân bài c*m v** vị trí xương sườn.

Nhưng vết đâm của lá bài này không quá sâu, anh ta liền trực tiếp rút ra trên đó vẫn còn dính một vết máu.

Đồng thời, trên mặt Lạc Tiến cũng có một vệt máu, vừa rồi một viên đạn xẹt qua má, hiện tại là một trận đau như lửa đốt.

Bạo Phong trực tiếp ném khẩu Desert Eagle màu vàng trong tay đi sau đó rút ra hai con dao găm từ đùi ra, cầm trong tay, lao về phía Lạc Tiến.

Mà Lạc Tiến cũng không phải kiểu người lợi dụng khi người khác gặp khó khăn, anh ta cất những lá bài còn lại vào túi càng nhanh càng tốt, chỉ để lại hai chiếc kẹp giữa hai bàn tay của anh ta, cũng lao về phía Bạo Phong.

Tốc độ của hai người bọn họ cực nhanh, ngay cả người bình thường như Tô Quang Huy cũng không thể nhìn rõ cách thức ra tay của hai người họ như thế nào, thậm chí rất khó có thể bắt được quỹ đạo của hai người bọn họ.

Ông ta vừa nhìn thấy hai bóng người lao qua đại sảnh, lúc này toàn bộ đại sảnh liền trở thành một đống hỗn độn.

Mà binh đoàn lính đánh thuê Bạo Phong ở một bên nhìn thấy cảnh hai người họ quyết đấu không khỏi sởn da gà.

Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy sức chiến đấu của đại tướng Thiên Vương điện, thực lực rất kinh người.

"Cho tới nay, tôi nghĩ đến sức chiến đấu của mình ở trên thế giới đã là đứng đầu nhưng Thiên Vương điện quả thực rất lợi hại, tôi cho rằng bọn họ lợi hại như vậy bởi vì bọn họ có nhiều người, nhiều tiền, lại vô cùng b**n th**.

"
"Nhưng ngày hôm nay khi tận mắt nhìn thấy cảm thấy đó là một sai lầm lớn.

".
 
Back
Top Dưới